Ngôn Tình Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,370,327
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
neu-mat-troi-ngang-qua-em.jpg

Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em
Tác giả: KiiVuu
Thể loại: Ngôn Tình, Nữ Cường
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em của tác giả KiiVuu. Tình cảm đầu đời là gì? Những rung động đầu tiên ấy có nghĩa gì?

Với tôi đó là hình ảnh người đó xoay lưng bước đi, không hề ngoái nhìn lại!

Bỏ lỡ là tiếc nuối nhưng tiếp tục là kết thúc.

Đây là câu chuyện tôi viết cho thanh xuân tôi, viết cho người ấy, viết cho những kỉ niệm đẹp trôi đi mà không thể quay lại.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Nếu Là Thanh Mai Trúc Mã
  • Nếu Như Biết Nhau Sớm Hơn
  • Nếu Có Cơ Hội
  • Nếu Anh Yêu Em
  • Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em
    Chương 1: 1: Năm Tháng Ấy


    Có lẽ trong lòng mỗi một người đã đi qua những năm tháng học trọ ấy, đều có một cảm xúc đặc biệt lẫn lộn, có người sẽ sâu sắc, sẽ cảm thấy đó là một khoảng thời gian tuyệt vời nhất không thể thay thế được, cũng sẽ có những người chỉ xem đó là một khoảng thời gian dài trôi qua mà thôi.
    Đối với tớ trước những năm tháng ấy nó là một khoảng thời gian nhàm chán đến vô vị, việc đi học đến trường cũng như một công việc buồn tẻ ta cứ phải lặp đi lặp lại hằng ngày.

    Khi ấy đi học là một nghĩa vụ, khi có cậu đi học là một sự mong chờ.
    Quãng thời gian đẹp đẽ ấy cứ trôi mãi đến lúc tớ nhận ra thì đã lâu đến thế, lâu đến nỗi bây giờ tớ đã có thể mỉm cười đứng trước cậu mà hỏi: "Dạo này cậu thế nào rồi? "
    Người ta nói sau cơn mưa sẽ là cầu vồng, vậy với chúng ta sau cơn mưa lả tả ấy sẽ là gì ?
    - ------------------------------------
    Reng...!Giật mình tỉnh dậy, thì ra đó chỉ là một cơn ác mộng.

    Ngày đi học càng đến gần, nỗi lo sợ càng ngày càng lớn, tôi sợ sợ khi gặp lại bạn bè, gặp lại những ác mộng ấy.

    Người ta thường nói thời gian đẹp, thường trôi thật nhanh, ba tháng hè chớp mắt đã trôi qua.

    Nhanh đến nỗi ngày nào tôi cũng thức thật khuya như để níu kéo thời gian nhưng không thể.

    Đếm từng ngày từng ngày trong vô thức thì cuối cũng ngày ấy cũng đã đến.

    Ngày tựu trường, cái ngày khiến tôi hoảng sợ ba tháng nay đã đến.
    Sáng hôm ấy, cũng đã đến, tôi cố gắng giả bệnh để thoát khỏi mẹ tôi, để có thể lẫn trốn dù chỉ một ngày, chỉ cần thêm một ngày nữa thôi ngày mai tôi sẽ thật mạnh mẽ, sẽ thật cố gắng để vượt qua.

    Nhưng việc tôi mong muốn cũng không xảy ra, tôi vẫn phải đi.

    Đứng trước gương tôi tự an ủi rằng:
    " Một năm nữa cố lên, rồi cũng sẽ qua, sẽ qua thôi mà".
    Khi bước tới lớp tôi đi về phía cô bạn thân của mình, cậu ấy vẫn vậy vẫn dễ thương, đáng mến.

    Chỉ là tôi không ngờ rằng thời gian dần trôi, trôi luôn tình bạn của đôi ta.

    Tình bạn mà năm tháng ấy tôi từng coi là tốt đẹp nhất sẽ tồn tại mãi mãi thì cũng sẽ bị thời gian trôi đi.

    "Ngồi chung nha, Nhi".
    Chúng tôi ngồi cũng nhau, ăn cung nhau,chơi cùng nhau thật sự là một khoảng thời gian tuyệt vời.

    Chỉ là khi ấy tôi không biết rằng ông trời có thể cho ta hạnh phúc, thì cũng sẽ trả cho ta thêm một cơn ác mộng.

    Hạnh phúc chưa được bao lâu thì cô chủ nhiệm bắt chúng tôi đổi chỗ.

    Ấy cũng được thôi, tôi vẫn có thể cố gắng học tiếp, vậy mà khi tôi đang ngóng nhìn cô đổi chỗ những người khác, thì đã đến lượt tôi.

    Những lời cô nói tôi bỗng nhiên không nghe được, thật đáng sợ.
    Cơn ác mông ấy lại đến rồi, nỗi sợ hại ấy lại đến rồi.
    " Triệu Việt em ngồi với Mục An nhé ".
    Không muốn trong lòng gào lên ngần lần không muốn nhưng lai không thể thốt lên lời được.
    Ánh mắt tôi chạm vào cậu ấy ở cuối lớp, thật sự là một chàng trai đẹp đẽ, một cặp mắt đẹp,một hàng mi dài.

    Vây mà tôi không thể ngờ rằng một cặp mắt tôi từng ghét nhất, sau này lại là một cặp mắt sẽ khắc sâu vào tâm trí của tôi sau này.
    - -------------------------
    Năm tháng ấy cữ ngỡ là mãi mãi, đâu ngờ được nó chỉ là một trạm dừng chân ghé qua trên đoạn đường này..
     
    Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em
    Chương 2: 2: Khoảng Khắc Ấy


    Đó là lần đầu tiên tôi dám nhìn thẳng vào mắt cậu nhỉ??
    Thật sự là một ánh nhìn cuốn hút, tôi cứ như bị nhấn chìm vào hàng mi cong của cậu.

    Đến cả tôi cũng đâu thể ngờ đc hàng mi ấy đã làm tôi ấn tượng đến cả đời.
    Nhưng tôi vẫn luôn là một cô gái không tự tin, chỉ dám nhìn liếc nhìn rồi cụp xuống.

    Ai mà lại nhìn một kẻ phá phách như vậy chằm chằm chứ.

    Nếu có thì đó quả là một người dũng cảm.

    Không biết ai sẽ là cô gái có thể khiến người như cậu thích đây.
    Đến tận sau này tôi vẫn luôn không hiểu tại sao cậu ghét tôi.

    Có lẽ chỉ vì tôi là một cô gái lúc nào cũng u buồn, không bao giờ có thể làm một ánh dương rạng rỡ.

    Ừ, thì ai chả mong làm một cô gái được yêu, được thương nhưng đó là bản tính cậu biết không.

    Không ai có thể ép một người trầm tính thành một người cởi mở, cũng không ai có thể thay đổi một người cởi mở trở nên như tôi.
    Cậu luôn ức h**p tôi, là kẻ gây ra ác mộng nhưng cũng lại là kẻ cho tôi hi vọng.

    Cuộc sống mà ai mà không mong có lúc sẽ trở thành nữ chính trong "Vườn sao băng".

    Cậu vậy mà là người như thế ấy.

    Cho tôi hi vọng rồi lại cho tôi tuyệt vọng.

    Khi tôi bước tới từng nhịp, từng nhịp.

    Quãng đường từ đầu lớp đến cuối lớp cứ như gần như gang tức.

    Nó giống như tôi và cậu, tưởng như thật gần nhưng lại thật xa.

    Bước đến tôi chỉ im lặng và ngồi xuống, không ai nói với nhau câu nào.

    Nếu có ai hỏi tôi sợ không.

    Sợ chứ, sợ đến không dám nhìn cậu ấy.

    Chỉ là lời nối dối nếu tôi nói không sợ kẻ ức h**p mình.
    Chúng tôi ngồi cạnh nhau hai tiết học, giữ khoảng cách thật xa, im lặng không nói nhau lời nào cả.
    " Reng....." Cuối cùng cũng kết thúc rồi, giờ ra chơi đến rồi, chưa kịp thở phào xong, tôi đã chạy không kịp đến Tịnh Nhi.
    " Đi ăn sáng Nhi ơi ".
    " Sáng Nhi ăn rồi giờ không ăn đâu, đi chung với An thôi nhá" - Cuối cùng cũng có thể thoát khỏi cái nơi ngột ngạt ấy rồi.
    Cứ ngỡ là đi ra khỏi phòng học tôi sẽ được bình yên.

    Nhưng không trong đầu tôi đâu đâu cũng là khoảng khắc ấy.

    Khoảng khắc ánh mắt ta chạm vào nhau.

    " Cơ chừng té, An " - Bỗng dưng tôi nghe tiếng Nhi la lên, sau đấy tôi mới hoàn hồn phát hiện mình bị vấp.
    Ông trời đúng là không yêu thương con gì cả.

    Cảm thấy tủi thân đến lạ thường trong đầu luôn luôn là đôi mắt khiến người ta chán ghét.

    Tôi chán ghét đôi mắt, ghét luôn cả chính bản thân mình.

    - -------------------------------------
    Khoảng khắc đáng nhớ ấy là khoảng khắc mắt em chạm vào mắt anh, khoảng khắc đưa em vào một cơn say mang tên anh..
     
    Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em
    Chương 3: 3: Lạc Lối


    Té thì sao chứ, lúc nào mình chả bị bất công như vậy.

    Té thì tự đứng lên, không cần ai cả.

    Cuộc sống của mình thì chỉ có tự bản thân mình thôi.
    Từ khi nào tôi có suy nghĩ này nhỉ.

    Chẳng biết nữa, chỉ là nếu mình yếu đuối thì ai phụ trách phần mạnh mẽ đây.

    Mạnh mẽ trên từng bước đi cuộc đời rồi mình sẽ thành cô gái rực rỡ phải không.

    Đi đến căn tin bỗng tôi không muốn ăn nữa.

    Vì gặp cậu nữa rồi, lại khiến tôi bối rối.

    Bối rối trong từng giây phút ta gặp nhau.
    Bỗng nhiên, cậu tiến tới gần tôi.

    " Có 2000 đồng không cho tao với".
    Lại là cái giọng điệu như vậy, cái giọng điệu như hạ thấp tôi xuống, tôi chỉ là kẻ bề dưới.

    Nhưng biết sao bây giờ tôi vẫn mãi mãi không thể trở thành nữ chính trong " Vườn Sao Băng " một cô gái mạnh mẽ có thể đối đầu tất cả.

    Tôi e sợ, sợ những phiền phức nên tôi chấp nhận.
    - "Nè"- Khi khoảng khắc tay ta chạm vào nhau.

    Tôi bỗng giật mình, mình cũng có thế chạm vào tay cậu ấy ư.

    Tại sao một suy nghĩ thấp hèn như thế lại có trong đầu một cô gái như tôi nhỉ.

    Tiết học mới lại bắt đầu, chúng ta lại lặng im.

    Câu chỉ nói chuyện với tôi những lúc cậu cần.

    Tôi lại không dám tiếp xúc với câu.

    Chúng ta tưởng như thật gần mà lại thật xa, xa đến nỗi tôi tưởng như câu sẽ mãi là một thế giới tôi không thể chạm tới.
    Tôi vẫn cố gắng học hành, cậu lại tiếp tục chìm trong cuộc vui của cậu.

    Khoảng cách giữa chúng ta là hai thế giới cậu biết không?.

    Có lẽ định mệnh đã cho ta va vào nhau rồi lại đẩy ta ra.
    - ------------------------
    Đôi ta như tượng trưng của nam châm dù dù ta hít nhau nhưng định mệnh lại đẩy ta ra.
    Thế giới đôi ta trái ngược nhau.

    Cứ như những công thức vật lí rắc rối ta từng đi qua.

    Trái dấu thì chỉ luôn đẩy nhau xa..
     
    Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em
    Chương 4: 4: Lạc Lối 2


    Cuối cùng cũng kết thúc tiết học cuối cùng trong một tuần.

    Hạnh phúc quá đi, mai là ngày nghỉ rồi.

    Một tuần lặng thinh trôi qua.

    Chúng ta cứ như hai thế giới xa lạ, mình làm việc mình.
    Tôi bước nhanh đến bàn con bạn thân của mình.

    Mỗi bước đi của tôi đều không dám nhìn cậu.
    - " Về thôi, Nhi.

    Lát đi ăn bánh tráng chung không nè".
    - " Đi chứ má, lâu rồi tao chưa ăn.

    Lát tao kể mày nghe này nè" Nhi nói chuyện với tôi một cách hớn hở.
    Cậu bước ngang qua, nhìn lướt qua tôi, tôi liền cuối đầu xuống.

    Liền kéo Tịnh Nhi bước qua nhanh.

    Khi vừa tới quán ăn.

    Tịnh Nhi liền nói:
    - " Nghe nói cô định đổi chỗ mày á.

    Tại bữa nghe nói là cô định đổi Mục An xuống bàn cuối.

    Tại ông thầy Bung không muốn nhìn mặt An ở bàn nhất nữa ".
    - " Thiệt hả??" Tôi hốt lên đầy ngạc nhiên.
    - " Sao vậy, vui lắm phải không.

    Đó giờ mày đâu muốn ngồi với thằng khốn này." Tịnh Nhi nói như là điều hiển nhiên.
    - " Hơi bất ngờ về ông Bung thôi, không ngờ có ngày cha này giúp được luôn".
    - " Số của mấy đứa không chịu học thêm như mình thì phải chấp nhận thôi" Tịnh Nhi thở dài đầy chán chường.
    Ông Bung là ông thầy dạy toán của tôi.

    Người thầy giáo mà tôi ghét nhất trên đời.

    Lí do không cần nói, chỉ vì ông ta tham tiền.

    Lúc nào cũng đì học sinh bắt đi học thêm theo ý ông ta.

    Mỗi lần tới tiết là tôi lại đầy sợ hãi, chán chườn đến nỗi cúp học.

    Thật sự rất khổ sợ.
    Vì những lời nói của Nhi, tôi điên cuồng trong đống suy nghĩ rối loạn hai ngày.

    Đáng lẽ đây là hai ngày nghỉ ngơi sau một tuần mệt mỏi.

    Vậy mà giờ tôi còn mệt mỏi hơn nữa là sao.
    Đáng lẽ tôi nghĩ lúc nghe những gì Nhi nói tôi phải rất vui chứ.

    Vậy mà tôi lại ngỡ ngàng.

    Không thể hiểu được những cảm xúc đang rối loạn trong lòng.

    Tôi như thể đang lạc lối giữa những cảm xúc của chính bản thân mình.
    Ban đêm không thể ngủ được.

    Thao thức suốt đêm về một điều không xứng đáng.

    Mình thật sự là một cô gái dại khờ mà.
    - -----------------------------------
    Lạc lối, buâng khuâng là một giai đoạn của thanh xuân, của tình đơn phương..
     
    Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em
    Chương 5: 5: Con Đường


    Ngày ấy cũng đã tới, vậy là thứ hai rồi.

    Mong rằng đây sẽ là một tuần tốt đẹp, tuần trước đã khó khăn lắm rồi.
    Tôi đứng trước gương cố gắng chải tóc cho thật gọn gàng, thật xinh đẹp.Và nói"
    - "Cố lên, cô gái.

    Đây có lẽ là một sự khởi đầu mới đây".
    Trên đường đến trường cảm xúc của tôi cứ thay đổi liên tục, từ vui vẻ thì càng đến gần cổng trưởng tôi lại lo lắng.

    Mong rằng có thể ngay lập tức chạy về.
    Cái hình ảnh một cô gái đứng trước gương tươi cười chỉ là sự che lấp của tôi trước sự lo sợ của bản thân mình thôi.
    Cuộc sống đâu thể lúc nào cũng theo ý mình, cho dù đáng sợ ra sao thì ta vẫn phải bước tiếp vì đó là con đường ta phải đi, một con đường thẳng không thể quay đầu.

    Cứ như đoàn tàu chỉ có thể quay lại khi tới ga.
    Học tập dù con đường ấy rập rềnh, chông rai ta vẫn phải đi vì quay đầu sẽ là nước mắt của những người yêu thương nhất rơi.
    Tôi vẫn cứ đi, cứ đi với những suy rối bờ, tới khi đến lớp rồi tôi mới giật mình nhận ra mình đã tới bến.
    May ra cậu ấy vẫn chưa tới.

    Vừa mới thở phào, thì lại nghe giọng cậu ấy:
    - " Xích ra, cho tao qua".
    Tên khốn này lúc nào cũng thế, tôi mới kịp thảnh hơi là gặp.

    Như kiểu hắn ta luôn ám cuộc đời tôi.
    "Reng......" - Vậy là bắt đầu tiết học đầu tiên, Cô chủ nhiệm nhanh chóng bước vào.

    " Hôm nay cô bắt đầu sinh hoạt cùng các em về vấn đề.....".
    Ngồi trong hồi hợp, lo lắng.

    Tôi không biết cảm xúc bây giờ của mình là như thế nào, cứ rối bời trong lòng.

    Vì không xác dịnh được nên tôi cần người đưa ra cho tôi đáp án.

    Vậy nên tôi cần cô, người sẽ đưa ra phán quyết cho tôi rằng liệu chúng tôi có thể tiếp tục chung đụng với nhau trên đoạn đường đời này hay không.
    - ----------------------------
    Thời gian cứ trôi
    Chúng ta cứ bước
    Bước trong vô vọng
    Không một đích đến.
    - -----------
    Mãi đến sau này, em mới nhận ra con đường em mãi cứ kiếm tìm là con đường mang theo thanh xuân đã qua đi và không thể trở lại..
     
    Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em
    Chương 6: 6: Lặng Thinh


    Và giây phút phán quyết đã đến.
    - " Cô muốn chuyển chỗ vài bạn, mấy em có ý kiến gì thì nói với cô nhé".
    Tôi cứ như chết lặng đợi đợi đến giây phút ấy.
    - " Bạn cuối cùng được đổi chỗ rồi đây.
    Mục An em xuống bàn cuối ngồi một mình ngay góc nhé.

    Cô nghĩ chổ đó sẽ làm em im lặng được đôi chút".
    Cả hai chúng tôi lặng thinh.

    Không một ai trong chúng tôi có ý kiến phản đối gì cả, cứ cho nó ứng theo tự nhiên mà thôi.

    Tôi không có cảm giác vui vẻ như tôi đã nghĩ, cũng không có cảm giác buồn bả nào cả.

    Chỉ lăng thinh cứ để nó trôi qua như đây là một câu trả lời của số phận.
    Thời gian cứ trôi, tôi im lặng nhìn cậu ấy thu dọn đồ đạc xuống bàn cuối.

    Chúng tôi lặng im như cái cách chúng tôi lần đầu ngồi với nhau.

    Dù gặp gỡ hay chia li chúng tôi vẫn như vậy.

    Cứ như hai người của hai thế giới.
    Chỉ là lần này hai mắt của chúng tôi lại chạm vào nhau.

    Cậu ấy nhìn sâu vào mắt tôi và cảm giác của chúng tôi vẫn vậy vẫn là một câu trả lời không hoàn chỉnh.

    Rồi cậu ấy thẳng thừng bước đi để lại cho tôi một bóng lưng lạnh toát.

    Đôi mắt của cậu lúc nào cũng cho tôi hy vọng và hành động thì đem cho tôi sự tuyệt vọng.
    Cứ ngẩn ngơ mãi tới khi chuông reng, tôi mới chợt nhận ra đã hết tiết học rồi.

    Người ngồi kế bên tôi đã đổi thành người khác.

    Một chàng trai hoàn toàn trái nghịch với cậu.

    Chúng tôi lại cứ như là người cùng mội thế giới.

    Tôi thích người bạn ngồi cùng bàn bây giờ với tôi chỉ vì cậu ấy mang lại cho tôi cảm giác an toàn chứ không phải một kẻ mang theo đầy sự nguy hiểm như cậu.
    An Huy một chàng trai ấm áp nhưng lại mang đầy sự nam tính lại là học bá.

    Có lẽ tôi gặp được bạn cùng bàn mà mọi người ngưỡng mộ trong truyền thuyết rồi đây.
    Một chàng trai ấm áp thì sẽ xua tan đi mùa đông lạnh lẽo trong lòng rất nhanh.
    Chúng tôi làm quen rất nhanh, rất tự nhiên.

    Trái ngược hoàn toàn với Mục An con người đầy sự lạnh lùng và cao ngạo.
    Sự nhanh nhẹn ấy làm tôi bỗng nhận ra sự lặng im của chúng tôi lâu đến cỡ nào.

    Càng khiến tôi nhận ra thật sự thế giới của chúng khó có khả năng giao nhau đến mức nào.
    - ------------------------
    Sự giao thoa giữa hai thế giới trái ngược nhau sẽ là sự hòa hợp vui vẻ hay là sự lặng thinh đến chết người anh nhỉ.
     
    Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em
    Chương 7: 7: Ngày Ngày Tháng Tháng


    - Ngày qua ngày, không có cậu ấy gần bên tôi vẫn ổn.

    Còn ổn hơn nữa ấy.

    Ngồi kế An Hy thật sự rất thoải mái.

    Mỗi tiết học thật yên bình, không còn việc gì gây rối loạn tôi.

    Nhờ điều này, tôi mới có thể yên tâm học tập.
    Ngày cứ thế trôi, những tại sao những hy vọng cậu dành cho tôi không mau trôi đi.
    Sáng sớm hôm ấy, tôi bước vào lớp với tình thần mệt mỏi.

    Tôi bước tới gần Tịnh Nhi:
    - "Triệu việt, sao nhìn m mệt mỏi quá vậy.

    Có sao không?".

    Tịnh Nhi nói với vẻ mặt lo lắng.
    - " Có sao đâu, lớp đang vắng t lên bàn ngủ xíu nha".
    - " Nhanh đi, cô vào bây giờ.

    Hay m xuống y tế".
    - " Thôi t ghét lắm".
    Tôi bước đên chõ mình thật nhanh.

    Bởi vì tôi biết thế nào Tịnh Nhi cũng sẽ lãng vãng bên tai tôi mà.

    Không tránh nhanh thì thế nào cũng bị ép xương ấy.
    Chỉ là đang nằm úp mặt xuống bàn ngủ.

    Bỗng có một người sờ đầu tôi.

    Tôi ngây người ra.
    À chắc An Huy đang giỡn với mình đó mà.

    Vậy nên tôi giả bộ ngủ thật say để lát nữa trêu chọc cậu ấy thì khi tay cậu ấy buông ra một lát tôi ngước lên.
    Vậy mà không có ai cả, kể cả An Huy.

    Chỉ còn có bóng lưng của Mục An mà thôi.

    Chỉ còn hình ảnh câu ấy bước về chỗ ngồi của mình.
    Tôi im lặng nhìn không dám hỏi, không dám nói.

    Những suy nghĩ đáng ra đã yên bình trong thâm tâm tôi nay lại lần nữa sôi trào.

    Tại sao lại như vậy, cậu ấy lại lần nữa gieo cho tôi những suy nghĩ hoang đường.
    Tại sao một kẻ vô tâm lại giỏi gieo rắc tâm sự vào một người khác đến thế.
    Những điều nhỏ nhặt ấy đã gieo trong lòng tôi những hạt giống mà vào lúc này tôi làm sao biết được.
    Chỉ là trong những ngày yên bình như thế có những giây phút lòng ngẩn ngơ, hóa ra tôi cũng có thể phai bớt được nỗi ghét của tôi với một người.
    - ------------------
    Thời gian cứ chạy, nỗi lòng cứ bay rồi bỗng hóa thành hư không..
     
    Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em
    Chương 8: 8: Vai Diễn


    Một ngày mới lại bắt đầu.

    Hôm nay tôi đi học cùng Tịnh Nhi và Vũ Ân- một cậu bạn dễ thương.

    Tâm trạng đang tốt đẹp bỗng dưng bị phá vỡ khi gặp cậu ấy.
    Cậu ta bước tới và nói:
    " Việt, có 2 ngàn không "- Tới nữa rồi, đó là suy nghĩ tức khắc trong đầu tôi.

    Đôi lúc tôi không hiểu, tại sao cậu ta cứ chấp nhất xin 2 ngàn chứ.

    Có đáng là bao đâu.

    Thật khó hiểu.

    " Ừa, có" Nhưng tôi vẫn đưa, bởi vì cảm thấy không đáng là bao mà còn tránh được phiền phức.

    Tôi không muốn gây thêm những đều phiền phức vì cuộc sống đã đủ phức tạp rồi.
    Nữa, cứ gặp tên này là lòng tôi lại xao động.

    Cứ có những suy nghĩ phức tạp dấy lên.

    Phiền thật sự.
    Có đôi lúc tôi nghĩ cậu ta cố ý nhưng sự thật đây chỉ là một kẻ điên đi xin mà thôi.

    Cậu ta lâu lâu vẫn xin Vũ Ân và Tịnh Nhi.

    Chỉ là trong lòng dấy lên một ít.
    Trong những năm tháng ấy giữa tôi và cậu ấy chỉ là những màn xin tiền và những ánh mắt thoáng lướt qua nhau giữa sân trường rộng lớn này.
    Chúng tôi không có nhiều va chạm giữa cuộc sống này vì hai ta ở hai thế giới hoàn toàn tách biệt.

    Vì một học sinh ngoan sẽ không thể có cùng câu chuyện với một kẻ cá biệt.
    Vậy nên tôi vẫn đóng vai là kẻ bị ức h**p và cậu đóng vai kẻ ức h**p.
    Giữa năm tháng rộng lớn này mong rằng ta sẽ một lần chạm tới vai nhau mà không cần một vai diễn để đời nào.

    Chỉ là hai con người với chính tâm hồn mình.
    - ------------------
    Vai diễn xuất sắc nhất lại là vai diễn chính cuộc đời bản thân mình..
     
    Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em
    Chương 9: 9: Thoáng Qua


    " An Hy, phát bài kiểm tra ra giùm cô"- Giáo viên tiếng anh nói
    " Dạ, cô" - An Huy trả lời một cách lễ phép.
    Tôi hồi hợp chờ đợi điểm của mình.

    Tôi đã rất cố gắng trong bài kiểm tra đợt này nên thật sự mong muốn điểm cao.

    Thật sự từ xưa đến giờ tôi rất lạc quan khi kiểm tra.

    Vì thấp hay cao đều do sự cố gắng của bản thân mình.

    Thay vì lo lắng tại sao ta không cố gắng một lần.
    Thêm một điều đặc biệt nữa là bài này được kiểm tra khi tôi ngồi cũng với Mục An.

    Cho dù ra sao thì ít nhất tôi vẫn phải đạt điểm cao để lấy sĩ diện chứ.
    Bởi vì kì ấy cậu ấy đã chép bài tôi nên điểm của tôi đương nhiên cậu ấy biết rồi.

    An Huy càng bước đến gần tôi lại lo lắng.

    Cậu ấy đem bài tôi úp xuống bàn rồi dùng thái đồ ưu buồn nói với tôi:
    " Hồi hợp quá rồi Triệu Việt coi điểm đừng sốc".
    Nghe lời cậu ấy nói tôi biết đêu không lành đã đến, sợ chết đi được.

    Khi tôi lật bài lên điều không tưởng đã đến.
    " An Huy, cậu giỡn với tôi chắc" - Tôi hét lên, sốc không tả nỗi
    Cậu ấy cứ đứng đó cười mãi.

    Rồi vội nói:
    " Tại thấy Triệu Việt buồn quá nên tớ phối hợp diễn tí".
    " Nhắc tới cũng buồn ấy.

    Tớ muốn được 10 cơ, còn thiếu tận nữa điểm "- Tôi dùng lại ánh mắt ưu buồn ấy để nhìn cậu ấy.

    - " Bớt diễn đi Triệu Việt, ai chả biết cậu chả quan trọng điểm số chứ ".
    - Thật sự nếu bình thường tôi đã không quan tâm rồi nhưng lần này lại hơi thất vọng.

    Tôi chợt nhớ ra rồi vội hỏi
    " Cậu thì sao, chắc chắn thấp hơn tớ rồi đúng không"
    "Đoán đi cô gái, lúc phát xong tớ cho cậu biết"
    Giọng điệu này là cao hơn mình rồi chứ gì.

    Cái tên kiêu ngạo này.
    Phát xong rồi, An Hy thật sự mười rồi.

    " Giỏi như vậy, làm bạn tốt của tớ để chỉ bài.

    Hợp lí quá rồi"- Tôi mong chờ nhìn cậu ấy.
    Vậy mà tôi không ngờ rằng bài kiểm tra ấy lại có lỗi, cậu ấy lại làm một hành động làm tôi đến tận bây giờ vẫn khắc sâu trong tâm chí.

    Liệu có phải năm tháng học sinh thật sự là năm tháng ngây thơ nhất có tồn tại.
    - ------------------------
    Giây phút ấy chỉ nghĩ là thoáng qua, ai ngờ lại là cả đời..
     
    Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em
    Chương 10: 10: Chênh Vênh


    " Sao lại buồn rồi Triệu Việt, điểm cậu cao lắm rồi"- An Hy nhẹ nhàng an ủi tôi.
    "Cậu dò lại xem giáo viên có chấm sai chỗ nào không.

    Nhiều khi cậu lên được 11 luôn đấy"- Cái tên này không biết tôi đang buồn ư.
    " Cho tớ mượn bài của chàng trai điểm 10 dò đi này"
    " Đây, đây cô gái xém 10"- Tên khốn, thật muốn đánh cậu ấy mà.
    - " Đợt này lớp chúng ta làm bài rất tốt nhưng chỉ có một bạn đạt điểm 10, đó là An Hy các bạn vỗ tay cho bạn ấy nào"- Giáo Viên tuyên dương An Hy trước lớp.
    Tôi thật sự rất mừng cho cậu ấy.

    Vì thật sự cậu ấy đã rất cố gắng, cậu ấy xứng đáng với những điều này.
    Sau khi mướn được bài của cậu ấy.

    Tôi hí hửng xem điểm vì trong lòng thật sự mong muốn được chấm sai.

    Vậy mà sai, sai thật rồi.

    Sai sai bài cậu ấy.

    Giáo viên vậy mà công sai điểm câu ấy.
    " An Hy ơi, cô chấm sai điểm cậu rồi kìa, cậu được cộng dư nửa điểm kìa, mà thôi đâu ai biết tớ biết, cậu biết chúng ta giấu được rồi"- Tôi hào hứng nói như mình đã kiếm ra một cách vẹn tròn cả đôi bên.

    Vậy mà ai lại ngờ được.
    " Thôi không được đâu, để tới đi nới lại với cô"
    " Vậy mới không được đấy"- Tôi tìm mọi cách để ngăn cản cậu ấy, vậy mà cậu ấy lại quyết đoán đi, không nói lời nào.
    Tôi nhanh tay kéo cậu ấy lại - " Cô tuyên dương cậu rồi cậu không biết nếu cậu không phải bọn khốn ở dưới sẽ nói gì không.

    Câu mới là kẻ không hiểu đấy.

    Cậu không hiểu chi là một khoảng nhỏ nhưng nó rất khác biệt không.

    Không trọn vẹn thì mãi mãi không trọn vẹn".
    Cậu ấy vẫn giựt tay đi.

    Tôi chỉ kịp la lên " Tên Ngốc này"- Trời ơi sao cậu ta vẫn sống được đến bây giờ vậy.

    Không sống thật một tí thì có sao đâu.

    Cho dù có mắng ra sao thì trong lòng tôi vẫn hiểu đây là một kẻ ngốc vẫn vững được tâm giữa thế giới đầy rẫy thị phi này.

    Bông tôi có một suy nghĩ thật ngu ngốc, tôi muốn bảo vệ sự ngây thơ này của An Hy.

    Chỉ khi nhìn cậu ấy, tôi bỗng hoảng hốt nhớ về mình của ngày xưa.
    Cây ấy không hiểu được kẻ hạng 2 chỉ mãi là kẻ hạng 2.

    Sẽ không ai nhớ đên một kẻ hạng 2 vì vinh quang sẽ dành cho người đứng nhất.

    Cái thứ hạng chênh vênh ấy vừa khát khao mà cũng vừa căm hận nó biết bao..
     
    Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em
    Chương 11: 11: Đám Đông


    Năm cuối chuyển cấp trường học ngày càng gay gắt cho những học sinh cuối cấp như tôi.

    Trường học chúng tôi tổ chức một buổi ôn tập vào buổi sáng.

    Đó là mỗi buổi sáng sẽ đọc 3 số bất kì các số thứ tự của các lớp sẽ vào hội trường kiểm tra môn bất kì.

    Ai lại nghĩ ra cái cách kiểm tra quái quỷ này ấy chứ, không biết rằng tôi đã học hành đã rất áp lực.
    " Chúc các em buổi sáng tốt lành.

    Bây giờ chúng ta tới tiết mục gay cấn đây.

    Đó là xổ số bất kì.

    3 số đó là 11, 16, 28" - Trong lúc tôi đang ngồi lo sợ sẽ kêu tới tên mình.

    Vậy mà lại là 16 và 28 trùng hợp đến như vậy.

    Bỗng dưng tôi thật mong chờ, không biết từ lúc nào cảm giác lo sợ ấy lại đổi thành mong chờ.
    - " An Hy ơi, đem cặp lên giúp tớ nhé"- Tôi hấp tấp nói với An Hy
    - " Đi đi cậu học bài chưa vậy, không biết thì đừng sợ hỏi mọi người xung quanh, trong hội trường không ai gác kĩ đâu"- An Hy nói

    - " Chưa nữa có biết môn gì đâu mà học chứ, không hiểu sao trường lại ra cái quy định khốn khiếp này"- Tạm biết An Hy tôi nhanh chóng bước vào trong hội trường tìm kiếm lớp mình.
    Giữa một đám đông trong hội trường mà tôi lại có thể nhìn thấy cậu ấy ngay lập tức.

    Trường tôi có 4 khối, mỗi khối 20 lớp, 4x20x3 là 240 người.

    Vậy mà trong 240 người trong hội trường ấy tôi lại có thể nhìn thấy cậu ngay, kì lạ thật nhỉ.

    Đến tận sau này tôi mới biết lí do vì sao, có lẽ lúc xưa đã biết chỉ là không muốn chấp nhận.
    Khi gặp cậu đám đông bỗng dưng trở nên thật mờ nhạt, chỉ có cậu đang dần dần rõ lên mà thôi.

    Có lẽ không vì gì cả chỉ vì hình dáng ấy đã khắc sâu lên tim lúc nào mà chúng ta không hay.
    - ----------------
    Giũa biển người áo trắng, khăn quàng đỏ vậy mà anh lại càng trở nên nổi bật..
     
    Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em
    Chương 12: 12: Tia Nắng


    Mục An lặng im bước đến bên canh tôi.

    Chung lớp nên phải đứng chung thôi mà.
    Mục An trò chuyện với những người xung quanh và xem tôi như một kẻ vô hình.
    " Một lát các cô sẽ phát đề các em ngồi theo lớp" - Cô phụ trách nói.
    Tôi hồi hợp chờ đợi đề, bởi vì tôi hiểu sợ dây liên kết mỏng manh giữa hai chúng tôi chỉ là những bài kiểm tra này thôi.

    Tôi tự biến điểm số những thứ tôi chỉ xem là hình thức quan trong hóa.
    Khi tờ để phát ra tôi thật sự thất vọng.

    Vậy mà lại là đề sử.
    " Triệu Việt biết làm không, chỉ tao coi"- Mục An bỗng nhiên nói làm tôi tỉnh giấc.
    " Chưa, chưa học một chữ nào, Bảo học chưa"- Tôi hỏi câu trai còn lại cũng trúng số như tôi.
    " Chưa luôn, Mục An là chắc chắn không rồi.

    Một phát ba đứa" - Bảo nói với giọng nói đầy đùa giỡn.
    - " Triệu Việt, Triệt Việt" - Bỗng tôi nghe một người gọi tên mình khe khẽ.
    - " Triệu Việt bạn cùng bàn thân yêu của cậu tới kìa" - Mục An kẻ luôn lặng im lại bất chợt nói.

    " Hả, gì ai cơ" - Ai đây, tôi không thích ứng kịp thời.
    - " Là ai thì tự nhìn đi" - Mục An bỗng trở nên cáu kính.
    Tôi quay lại, vậy mà là An Hy.

    Cậu ấy trốn đứng ngoài cửa sổ.
    - " Cậu sao lại đển vậy không ở trong lớp học, An Hy".
    - " Sợ cậu làm bài không được rồi thất vọng đấy mà."
    - " Áaaaaa.....!Cậu đúng là cứu tinh của tớ mà, đề môn sử đấy ai mà học cho được ".
    - " Đọc đề đi Việt tớ lấy sách dò đáp án cho cậu"
    May mắn là trong hội trường chúng tôi không bị gác quá gay gắt nên mới có thể lọt qua được.
    "Mục An với Bảo 2 câu đi trước đi.

    Giả bộ làm gì rồi che lại cho tôi, chép xong truyền qua cho hai cậu."
    Mục An bỗng dưng hừ mạnh rồi bỏ đi.

    Cậu ta lại sao nữa rồi.
    " Xong rồi, An Hy khi cậu đứng dưới ánh mặt trời rạng rỡ tớ chợt nhận ra cậu cứ như ánh mặt trời của tớ, mỗi lúc tớ khó khăn đều luôn có câu soi sáng.

    Cảm ơn nhé, my sunshine."- Thật sự cảm ơn, không gì cả chỉ là ít nhất trong cuộc đời cô đơn này câu luôn là tia sáng dẫn đường cho tớ.

    Để tớ biết rằng ít ra trong thế giới này vẫn còn hơi ấm.

    ========== Truyện vừa hoàn thành ==========
    1.

    Hôn Nhân Gượng Ép
    2.

    Long Thành Oán
    3.

    Xin Hãy Giữ Cho Nhịp Tim Luôn Rộn Rã
    4.

    Là Tôi Đã Giết Cô Ấy
    =====================================
    Mục An Và An Hy một người là đêm tối tưởng trừng vô tận, một kẻ lại là ánh sáng chói lóa.

    Không gì cả chỉ là tớ của sau này thật lòng cảm ơn hai cậu vì tất cả.
    - -----------------------
    Giữa bóng tối vô tận tớ bỗng thấy một tia sáng, không ít, không nhiều chỉ là làm lòng tớ vừa đủ ấm áp lạ thường..
     
    Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em
    Chương 13: 13: Kẻ Khốn 1


    Sau khi kết thúc buổi kiểm tra.

    Lớp chúng tôi lại bắt đầu tiết 3 cũng là tiết học đầu tiên trong tuần này.

    Đây cũng là môn học tôi ghét nhất, vì đây là môn Toán một môn học mà người dạy môn ấy siêu ghét tôi.

    Ông ta là người sống theo chủ nghĩa tiền bạc.

    Ai học thêm có giá trị lợi dụng thì ông ta cưng lên tận trời, ngược lại thì đạp xuống dưới đất.
    Tôi là một trong những kẻ hiếm hoi không đi học thêm đây.

    Vì một số lí do như tôi nghĩ không đáng bỏ tiền cho một tên khốn như vậy và tôi có sự tự tin mình có thể đậu khi không học thêm.

    Vì vậy tôi liền tự học tại nhà.
    Ông ta ghét tôi vì sự bướng bỉnh của tôi vì ghét ông ta nên lúc đầu trong giờ học tôi thường nói chuyện không quan tâm và vấn đề quan trọng nhất là không học thêm.
    Ông ta bước vào lớp vẫn là khuôn mặt xấu xa như mọi khi.

    Thật sự đôi lúc tôi có suy nghĩ tại sao trên thế giới này có người không có đạo đức nghề nghiệp như thế.
    Ông ta nhìn tôi rồi bảo: " Triệu Việt, lên làm bài trên bản ".
    Bài chưa giảng lại kêu tôi lên làm, tôi có từng học thêm qua đâu sao có thể giải được.

    Lại muốn phạt tôi đứng nữa đây mà.
    " An Hy, bài này cậu làm sao"- Cứu tinh của tôi đây mà.

    "Đây này"- Cậu ấy liền nhanh tay nhét vào tay tôi.

    Siêu ngầu luôn ấy.
    " Mục An, em đứng nói gì thế, lên đây nhanh lên"- Thật sự đôi lúc tôi muốn câm miệng vào người thầy mà như một kẻ côn đồ này.
    " Cậu lên chép nhanh đi, một lát ông ta lại kiếm cớ phạt cậu đây này" - An Hy nhanh chóng giục tôi.
    Sau khi chép xong tôi xuống bàn ngồi, ông ta sửa bài vừa kiếm lỗi bắt bẻ vừa sỉ nhục tôi nhưng rất may kết quả lại đúng.

    Tôi vừa kịp thở phào nhẹ nhõm, thì giật mình nghe ông ta quát:
    " Triệu Việt, em đứng lên bài này em nhờ Hy chỉ đúng không, làm sao một kẻ như em có thể giải được bài này".
    - " Em không có".
    - " Không nói nhiều bước ra ngoài cửa lớp đứng"- Lại tới, lúc nào cũng kiếm cớ thật là phiền phức.

    Đứng thì đứng thôi chứ sao.
    - -----------------------------.
     
    Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em
    Chương 14: 14: Kẻ Khốn 2


    Lúc tôi bước ra cửa cũng là lúc tôi chạm mắt với Mục An, người mà mất tích nảy giờ.
    " Mục An, sao giờ này em mới vào lớp"
    " Em đi ăn sáng"- Tôi muốn vỗ tay cho dũng cảm của cậu ấy.

    Cái vỗ tay ủng hộ cho ngưòi có hoàn cảnh bị đì như tôi.
    " Thầy mời phụ huynh em khi nào họ mới đến".
    - " Ba mẹ em ngày nào cũng bận hết "- Ông ta tức điên luôn, tôi thật sự hả hê trong lòng.
    " Em bước ra ngoài đứng với Triệu Việt cho tôi, nhanh lên "- Ông ta gào lên nghe sao thật chói tai.
    - Cậu ấy đáp: " Ừa, thầy"- Ông ta kêu nhanh lên, vậy mà tôi lại thấy cậu ấy từ từ.

    Định mò đến ông ta tức điên luôn ư.
    Tôi nhìn câu ấy từ từ từng bước tường bước, bước đến bên tôi.

    Đứng cạnh cậu ta cũng thật là đáng sợ như ngồi trong lớp học.
    Hai chúng tôi đứng hai bên hai cửa nhìn ra phía sân trường.

    Bỗng tôi thật sự rất muốn hỏi cậu ấy một câu:

    - " Lúc nảy cậu bước chầm chậm ra đây là muốn chọc tức tên đó à".
    Cậu ấy thật trầm lặng nói:" Đúng vậy".
    Tôi bỗng dưng bật cười.

    Cười vì sự trẻ con của cậu ấy.

    Những điều trẻ con ấy cũng thật sự làm tôi có thể thỏa mãn mong ước bấy lâu nay mà tôi không có can đảm làm.
    - " Này, cậu muốn cùng tới chọc tức ông ta không?" - Đột ngột không kịp phản ứng.

    Lúc đó tôi đã đồng ý.
    - " Được thôi "- Một tiếng ấy đã làm tôi gần cậu ấy thêm chút nữa.
    - Câu ấy nắm tay tôi vụt chạy đi.

    Bỗng tôi nghe một tiếng la đầy tức giận của ông ta.

    Bọn tôi bỗng cười, cười thật to, chạy thật nhanh.

    Chạy như thể tôi có thể chạy bỏ hết những khó khăn trong cuộc sống này.
    - Chúng ta không có mối liên kết gì cả.

    Chỉ có một sợi dây mỏng manh đầy trái ngược nhau là chẳng qua chúng ta điều bị ghét bởi một kẻ khốn và cùng có chung một kẻ thù
    - Ngược lại với sự im lặng của tôi, cậu lại là người lên án đầy bất bình.
    - Cậu kéo tôi đi như kéo tôi gần thêm lại phía mặt trời một lần nữa.
    - ----------------------
    Ngược nhau về tư tường nhưng lại chung một số phận sẽ mang đến một số phận mà hai ta không ngờ đến.
    - ------zzz------zzzzz-----zzzzzz-----
    Đây là lời nói cá nhân của mình.
    Mình không nói gì về cốt truyện nhưng năm cuối chuyển cấp của mình thật sự đã gặp một người thầy như vậy và mình bị tuột thành tích nghiêm trọng chán nản không muốn lên lớp.

    Thật sự khoảng thời gian ấy mình không đủ mạnh mẽ nên đã trầm cảm nặng.

    Nó làm mình bị mất tự tin trong một thời gian dài.
    - Mặc dụ bây giờ mình đã hết nhưng mình vẫn muốn viết đoạn văn này là mong được lên án vấn nạn bạo lực học đường không chỉ xảy ra ở học sinh với học sinh mà còn là thầy cô giáo.
    - Thật sự đến bây giờ mình vẫn không tha thứ cho ông ta được, nhưng ông ta vẫn cứ sống tốt và mình không thể nào có chứng cứ để định tội ông ta.

    Thật sự mình muốn ông ta gặp lại những gì ông ta làm.

    Vì không chỉ một mình mình bị mà còn có bạn bè mình những anh chị khóa trên, những đàn em lớp dưới..
     
    Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em
    Chương 15: 15: Lựa Chọn


    Cậu ấy kéo một hơi hai chúng tôi chạy đến cổng sau của trường, cậu ấy bỗng dừng lại.

    Mục An nói:
    - " Triệu Việt, tớ cho cậu hai lựa chọn.

    Một là chúng ta trốn ra khỏi trường, hai là chúng ta kiếm cách phá ông ta.

    Cậu chọn đi".

    ||||| Truyện đề cử: Đội Trưởng! Xin Dừng Tay! |||||

    Tôi hỏi: " Phá ông ta bằng cách nào".
    Mục An trầm mặc rồi đáp lại thật nghiêm túc: " Chưa nghĩ ra".
    Tôi bỗng không có cảm giác nào để hình dung cậu ấy bây giờ - " Chưa suy nghĩ gì mà cậu lại kéo tới ra đâu rồi lại bắt tớ lựa chọn".
    Mục An đáp rằng: " Không phải lúc nảy ông ta hét to tức giận lắm sao.

    Lúc đó cậu hài lòng lắm mà".
    Tôi bỗng bật cười: "Chưa từng mãn nguyện như thế.

    Cảm Ơn cậu".
    - " Bây giờ chắc trốn học thôi.

    Chứ đứng đây một lát là bị giám thi bắt.

    Tớ thì không sao, không biết cậu ra sao thôi"- Mục An nói.
    Tôi đáp rằng: " Đi thôi, đi cho thoải mái, tớ chán ghét bản mặt của ông ta lắm rồi".
    Tôi bỗng nhớ ra một trò hay, thật ra là hơi ấu trĩ.
    Tôi bỗng hốt lên: " Tớ có đáp án rồi".
    - " Đáp án gì"- Mục An hỏi.
    - " Đáp án cho câu hỏi của cậu và sự lựa chọn của tớ ".
    Đáp án là: " Tớ sẽ chọn cả hai".
    - -------------------------
    Lựa chọn yêu cậu là một sự chọn lựa đầy đau thương..
     
    Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em
    Chương 16: 16: Trò Đùa


    Mục An bỗng khó hiểu:" Chọn cả hai?? Cậu đang nghĩ cái gì vậy Triệu Việt".
    Tôi rất tự tin mà nói:" Cậu yên tâm tới nghĩ ra trò này khá là hay đây, mà hơi ấu trĩ tí ".
    Mục An hỏi: " Trò gì??"
    " Kiếm cây kim đụt bể bánh xe ông ta.

    Cho ông ta khỏi về nhà, còn chúng ta thì vui vẻ đi về."
    Muc An nói: " Chúng ta làm gì có kim bây giờ, văn phòng phẩm có bán không".
    Tôi bỗng hí hửng đáp:" Có" - Rồi tôi bỗng chạy vụt lên về hướng có kim.
    - -------.......----------
    - " Tớ mua rồi, Mục An, giờ đi kiếm xe ông ta thôi"
    Mục An hỏi:" Cậu biết xe ông ta à"

    " Biết chứ "
    " Cậu chắc không đấy lỡ nhầm xe người khác thì tội lỗi mất".
    Tôi bỗng sững người, giật mình quay lại hỏi cậu ấy đầy khó hiểu:" Người như cậu mà cũng biết quan tâm người khác".
    Lúc ấy có lẽ là đang đắm chìm trong niềm vui sướng mà tôi đã quên đi rằng mình đã từng sợ cậu ấy bao nhiêu.

    Lúc ấy tôi đã hỏi một cách từ tận sâu trái tim mà không bao giờ nghĩ đến hậu quả của nó.
    Cậu ấy bỗng im lặng.

    Bước ngang qua tôi mà không nói lời nào.
    Cứ như vậy tôi bước chầm chầm phía sau cậu ấy tiến về phía bãi xe của giáo viên.
    Khi tiến tới gần chiếc xe ấy tôi liền lên tiếng nói:
    - " Mục An là chiếc xe này đây.

    Tớ chắc chắn là chiếc này trong bãi xe này cũng không còn chiếc nào khác giống như vậy".
    - " Để bây giờ tớ chọc đây, cũng đã tới ngày Triệu Việt tớ trả thù ông ta".
    Trong lúc tôi đang xoay sở đâm cây kim vào hoài mà không được.

    Đúng là cái vỏ xe chết tiệt như tên khốn đó.

    Mục An hỏi tôi rằng:" Cậu làm được không vậy?".
    Tôi chưa kịp trả lời thì bỗng cậu ấy tiến tới năm lấy tây tôi đẩy mạnh cây kim xuống.
    Trong lúc tôi chưa kịp phản ứng thì bánh xe đã lủng, tôi đã nghe được tiếng xì cũng vỏ xe.

    Lúc ấy thật sự tôi chưa kịp suy nghĩ được gì thì bỗng nghe một tiếng quát lớn đầy quen thuộc của cô giám thị
    " Này, hai em đang làm gì đấy"
    Tôi không kịp phản ứng gì chỉ nghe cậu ấy nói " Chạy" rồi cả hai chúng tôi cùng chạy vụt lên..
     
    Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em
    Chương 17: 17: Vụt Bay


    Cậu ấy nắm lấy tay tôi, chạy vụt đi, cứ chạy, chạy mãi bỏ xa bóng dáng già nua của cô giám thị đang cố gắng chạy theo chúng tôi.

    Chúng tôi chạy vụt qua cổng trường dưới ánh mắt ngạc nhiên của các bảo vệ.

    Chưa bao giờ tôi có thể thoải mái như thế, tận hưởng cảm giác như lúc ta đoạt lại tự do, thoát khỏi cái tù giam học tập mà thầy cô đã giam lỏng.

    Không khống chế được bản thân mình, tôi cười thật to, thoải mái đến lạ người một cảm giác chưa từng chảy qua.

    Tôi ước rằng thời gian là vĩnh hằng, để tôi có thể lưu giữ những kí ức này đến ngàn năm sau.
    Chạy mãi đến khi không thể chạy nữa, cả hai đều biết không ai ở phía sau nhưng chúng tôi lại có một loại ăn ý không tên.

    Đó là cả hai đều tận hưởng cảm giác này bởi vì khi chạy mệt mỏi chúng tôi không thể suy nghĩ được gì cứ bỏ hết những muộn phiền, lo sợ ở phía sau.

    Chúng tôi đều nhìn thấy đối phương, đều từ dáng vẻ của đối phương mà đoán ra rằng cả hai thảm hại ra sao.

    Chúng tôi cùng bật cười.

    Không ai biết rằng đó là cười vì dáng vẻ đối phương hay vì những rung động đầu đời này.
    Ngay lúc này cậu ấy lại buông tay tôi ra, tôi mới chợt nhận ra chúng tôi vẫn nắm tay nhau từ nảy đến giờ.

    Tôi vẫn không biết rằng tay chúng tôi nắm khi nào và tại sao nắm tới bây giờ.

    Toi ngại ngùng né tránh ánh mắt cậu ấy.

    Kẻ vừa nói vừa vừa cười lúc này khi hết chuyện lại trở mặt một cách nhanh chóng.

    Quả là một tên khốn..
     
    Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em
    Chương 18: 18: Vụt Bay 2


    Tôi hỏi cậu ấy:" Bây giờ chúng ta giải tán đúng không"
    Cậu ấy liền xoay người bước đi không nói lời nào, chỉ để lại cho tôi một bóng lưng của cậu ấy.

    Tôi liền bước chân đi về nhà, suy nghĩ xem lí do để nói với mẹ rằng tại sao lại về sớm như vậy, vừa đi tôi lại càng thấy cuộc sống thật là áp lực.

    Điểm số, mong muốn của gia đình và bạn bè.

    Lúc chạy đi chỉ là thấy tuổi trẻ nên thử, còn bây giờ sau khi bình tĩnh lại, tôi lại bắt đầu lo sợ về ngày mai.

    Giám thị có lẽ không biết mặt tôi và sẽ không nghĩ ra tôi nhưng Mục An lại khác, tên đó chắc chắn sẽ khai ra tôi.

    Điều tôi lo lắng nhất là gọi điện cho phụ huynh, điều đó sẽ làm cho ba mẹ tôi buồn, họ chắc chắn sẽ gọi vì họ sợ một kẻ như tôi lại đi tiếp xúc với Mục An.

    Cả ngày hôm ấy tôi cứ trằn trọc mãi không ngủ được vậy mà không biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.

    .
     
    Nếu Mặt Trời Ngang Qua Em
    Chương 19: 19: Trách Nhiệm 1


    Vì đêm qua ngủ không được nên hôm nay lúc tôi thức dậy là đã muộn.

    Không có thời gian để tôi lo sợ, tôi liền phải gấp ráp đến trường.

    Tôi chạy ùa vào lớp thật mai đã đến kịp.

    Vừa vào lớp tôi đã thấy An Hy mỉm cười nhìn tôi nhưng tôi lại thấy cậu ấy hôm nay khá là kỳ lạ.

    Tôi không kip suy nghĩ nhiều liền nói:
    "Chào buổi sang An Hy.

    Hôm nay cậu sao thế".

    Tôi cứ thế ngồi xuống vì quá mệt nên tôi không suy nghĩ gì cả.

    Chi đang bắt đầu nghỉ mệt.
    Cậu ấy lại nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu, như là đầy suy tư: " Sao thế "

    Cậu ấy liền nói: " Cậu không ấy lớp hôm nay thiếu vắng ai ư".
    " Có gì đâu tới thây đông đủ mà, thiếu vắng Mục An nhưng cậu ta lúc nào mà không đi trễ chứ".

    Tôi vẫn không cảm thấy là đã có vấn đề gì đang xảy ra được.
    "Hôm nay cậu đi trễ đó Triệu Việt, Mục An tới lớp rồi.

    Cậu ấy...".

    - Đang nói An Hy bỗng ngập ngừng.
    " Cậu ấy sao rồi cậu nói lẹ lên"..
     
    Back
    Top Bottom