Đô Thị  Nếu Còn Không Chịu Thua Thì Cậu Cong Thật Đấy

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nếu Còn Không Chịu Thua Thì Cậu Cong Thật Đấy
Chương 82: [Phiên ngoại 1] Cách để làm 1


Sau khi kì thi đại học kết thúc, Thu Diệc Diệu nằm ở nhà sung sướng vài ngày.

Mỗi ngày hết ăn rồi lại ngủ, hoá thành một chú heo con vui vẻ, không cần làm bài thi, không cần lo lắng thành tích, quả thật là sảng khoái như muốn bay lên.

Cho đến khi...

"** má! Mười lần thua!" Thu Diệc Diệu ném điện thoại xuống giường.

Đã hơn một năm không chơi game, ngượng tay đến không chịu được làm cho cậu bị thua. Đột nhiên cậu lại cảm thấy có chút nhàm chán, lướt mạng xã hội cũng sắp hết rồi.

Một đôi mắt mở to chuyển động trong đêm tối, cuối cùng, Thu Diệc Diệu đem chủ ý đặt lên người của Khương Nặc ở bên cạnh cậu.

Dạo gần đây Khương Nặc trầm mê vào việc kiếm tiền, lại tiếp tục làm công việc gia sư để kiếm sống, mỗi ngày dường như đều mệt tới mức đặt mình xuống là ngủ.

Tuy rằng Thu Diệc Diệu luôn cười nhạo Khương Nặc tham tiền, nhưng cậu biết Khương Nặc cũng chỉ vì nghĩ cho tiền sinh hoạt của hai người cùng với học phí đại học, không thể bị động tiêu sạch số tiền còn lại mà ba mẹ cho lúc trước được.

Lúc ấy Thu Diệc Diệu bảo, "Em cũng muốn đi kiếm tiền."

Khương Nặc sờ đầu của cậu, "Không để cho Thu thiếu gia phải nhọc tâm, anh đi thôi là được. Nếu em rảnh rỗi thì có thể học lái xe, sau này đưa anh đi lướt gió."

Người ở bên gối đã tiến vào mộng đẹp, Thu Diệc Diệu trở mình, đưa lưng về Khương Nặc, lặng lẽ lấy điện thoại ra.

Bức màn cửa sổ khép kín không lộ một chút tia sáng nào, từ sau khi Khương Nặc và Thu Diệc Diệu ngủ cùng nhau, cậu cũng đã dần dần khắc phục được nhược điểm sợ bóng tối của mình, bây giờ dù ở trong hoàn cảnh tối tăm cũng có thể bình yên đi vào giấc ngủ.

Trong căn phòng tối như thế, có một ánh sáng chợt hắt lên.

Thu Diệc Diệu mang tâm tình thấp thỏm, đánh chữ vào công cụ tìm kiếm, "Cách để làm 1."

Ở bên nhau hơn một năm nay, không phải là cậu chưa từng ngo ngoe rục rịch.

Ví dụ như là...

Ký túc xá của các nam sinh, họ thường sẽ thảo luận một số đề tài như là nữ chính nào đẹp nhất, phim đen nào khá bạo linh tinh.

Tuy rằng Thu Diệc Diệu không xem nhưng mà nghe bọn họ nói, trong lòng của cậu cũng cảm thấy ngứa ngáy.

Dựa vào việc cậu là thuần 1, muốn tôn trọng tâm tình của vợ mình nên mới khẽ meo meo thương lượng với Khương Nặc, "Khương ca, tối nay nếu không thì chúng ta... làm gì đó một chút nhé?"

Khương Nặc mỉm cười, "Được chứ, không phải là cậu muốn học đa ngôn ngữ ở trường đại học sao? Dùng ba ngôn ngữ để biểu đạt ý của cậu đi, chúng ta làm cái gì?"

Thu Diệc Diệu: "..." Mẹ nó cậu không có muốn! Đa ngôn ngữ nếu có học thì cũng là lên đại học rồi mới học, bây giờ lấy thời gian ở đâu!

Thấy dáng vẻ tức giận của Thu Diệc Diệu, Khương Nặc cúi người ở bên tai cậu, dịu dàng bảo, "Tiếng anh của cậu luôn tốt mà, nói bằng tiếng anh đi, tớ muốn nghe."

Đại khái là do Khương Nặc quá gợi cảm, đại khái là do tiếng nói trầm thấp của hắn cũng quá mê hoặc, Thu Diệc Diệu mới nhỏ giọng dùng tiếng anh nói một câu.

Không ngờ bạn cùng phòng vốn đang thảo luận sôi nổi đột nhiên nghe thấy từ khoá.

"Baby?"

"Ôi đệt, các cậu sến súa như vậy à!"

"Baby ơi baby à, bé yêu của tớ~~"

Tiêu điểm của nhóm bạn cùng phòng đột nhiên đang từ nữ chính lại chuyển tới hai người bọn họ.

Thu Diệc Diệu đỏ mặt như ráng chiều nơi chân trời, cũng chẳng còn tâm tư để tiếp tục nói thêm gì với Khương Nặc nữa. Khó chịu quá đi mất, những người này có thể biến mất đi được hay không!!!

Lại ví dụ như...

Ở nhà không có người quấy rầy thì cực kỳ thuận tiện, hôn hôn, tình đến nồng đậm thì Thu Diệc Diệu sẽ khát khao muốn tiến thêm một bước.

Khương Nặc lại trở tay ném ra một bài thi, "Bài này tương đối đơn giản, nếu cậu không làm xong trong vòng 100 phút, tớ sẽ hung hăng... cậu! đến lúc đó đừng có mà khóc lóc cầu xin!"

Dường như là cậu nghe thấy cái gì đó rồi!

Cậu thích nha!

Tự dưng thấy "hung hăng" cũng tốt, bọn họ chưa từng tiến tới bước này. Thu Diệc Diệu cũng không rảnh lo rốt cuộc là Khương Nặc "hung hăng" cậu hay là cậu "hung hăng" Khương Nặc, điên cuồng gật gật đầu đồng ý.

Vợ mà, cứ lừa lên giường trước rồi lại nói sau, nếu không thì dung túng một chút cũng được. Cậu cầm lấy bài thi làm một cách nhiệt huyết, thuận lợi trơn tru, không hoàn thành trong vòng 100 phút.

Thu Diệc Diệu tràn ngập chờ mong nhìn Khương Nặc.

Ai ngờ thầy Khương lại móc ra thêm tám bài thi nữa, "Tớ không tin là tám bài này không làm cho cậu nằm bò ra được!"

Hôm đó quả thật là Thu Diệc Diệu đã phải khóc lóc xin tha, không làm xong thì không được đi ngủ, cậu thật sự không làm xong nổi!

Bây giờ thì cũng đã tốt nghiệp rồi, có thể rồi phải không?

Nội tâm kích động, bàn tay run rẩy, tin tức ở trên mạng ùn ùn kéo tới.

[Kỹ thuật gì đó thì cứ tới rồi biết, làm 1 chủ yếu vẫn là phải quan tâm người ta, săn sóc cho người ta, khát tình đã đến rồi còn sợ không ch*ch được sao?]

[Trước đó cứ chuẩn bị đồ cho tốt đi đã, bao cao su nào, bôi trơn gì, đồ chơi bên trong ra sao, tự làm để có kinh nghiệm đi thiếu niên.]

[Cái gì?! Có 1 hả?! Ở đâu có 1 vậy?!]

[Xem ♡ s*x ♡ để ♡ có ♡ tư ♡ liệu]

"..."

Mấy cái này là đống lộn xộn gì vậy! Thu Diệc Diệu cảm thấy mình không học được gì cả, ngược lại còn bị những cư dân mạng không biết là ai này đùa giỡn một trận.

Internet quả thật gây độc hại về thể chất lẫn tinh thần của thiếu niên mà!

Nhưng cậu đã là người trưởng thành rồi.

Thu Diệc Diệu di chuyển tay nhấn vào một địa chỉ web.

Dù sao thì địa chỉ web cũng nằm ở đây, không nhìn cũng bị thấy.

Trang web này quả thật đã làm đổi mới nhận thức của cậu, mở ra cho cậu cánh cửa của thế giới mới...

Cậu lặng lẽ xoay đầu lại nhìn thoáng qua người ở phía sau, Khương Nặc dường như đã ngủ rất say, vẫn luôn không nhúc nhích, vì thế cậu mới yên tâm mở bừa ra một cái video.

...

Chỉ xem một phút đồng hồ, trong đầu của Thu Diệc Diệu tựa như bị nổ tung, tay của cậu bắt đầu run rẩy nhè nhẹ.

Đôi mắt của cậu nhìn chằm chằm vào video, suy nghĩ lại như du ngoạn ở trong cõi thần tiên nào.

Sau này cậu với Khương Nặc cũng sẽ như thế này sao...

Tự suy nghĩ miên man, ánh đèn mờ nhạt ở đầu giường bỗng nhiên bật sáng.

Một bàn tay đặt ở trên eo cậu, tiếng nói quen thuộc truyền tới bên tai.

"Đang xem cái gì đấy?"

Eo nhỏ mềm mại run rẩy, Thu Diệc Diệu âm thầm kinh hãi, hoảng loạn sợ bị lộ nên tắt video đi. Nhưng mà không ngờ ngón tay lại trượt xuống, điều chỉnh âm lượng đến mức tối đa...

Âm thanh trong video như pháo trúc bùng nổ bên tai hai người.

Nghe có vẻ đau đớn, nhưng lại vui thích.

Tai của Thu Diệc Diệu đỏ lên, hoảng loạn đến nỗi sắp không cầm được điện thoại nữa, rất nhiều lần đã suýt trượt từ trên tay xuống.

Đang lúc cậu cắn răng kiên trì tắt video thì một bàn tay vươn tới trước mặt cậu lấy đi điện thoại.

May mắn thay, trước khi điện thoại bị cướp mất thì Thu Diệc Diệu cũng đã tắt được cái video gây phiền nhiễu này.

"Trả cho em!" Thu Diệc Diệu có chút gấp gáp, đưa tay muốn lấy về.

Nhưng Khương Nặc vẫn nhanh hơn cậu một bước, mở ra trang web vừa rồi mà Thu Diệc Diệu đã xem – "Cách để làm 1".

Mặt của Thu Diệc Diệu càng đỏ hơn, cũng may là lúc này không bật đèn sáng, nếu không thì giờ phút này nhất định cậu sẽ giống như một quả cà chua chín rục.

"Trả cho em!" Thu Diệc Diệu nói thêm một lần nữa, giọng điệu vừa xấu hổ cũng vừa giận.

Nhưng Khương Nặc lại còn đọc ra cái tin mà cậu vừa mới đi tìm kiếm!

"Cách để làm 1?" Tầm mắt của Khương Nặc rời khỏi điện thoại, trêu chọc nhìn Thu Diệc Diệu một cái.

Thu Diệc Diệu đã tức giận đến nỗi không nói nên lời, chỉ có thể thông qua hành động —— cậu cướp điện thoại để biểu đạt nội tâm phẫn nộ của mình.

"Học được chưa?" Khương Nặc lại hỏi.

Cái này tiếp tục chạm tới nỗi đau của Thu Diệc Diệu, bình luận của cư dân mạng toàn là chọc ghẹo còn chưa nói, vừa rồi cậu chỉ mới đi xem phim đen, hai người kia không hiểu sao lại lao vào nhau, ai mà biết được rốt cuộc là làm như thế nào chứ!

"Mẹ nó anh im đi!" Thu Diệc Diệu hung dữ trừng hắn, chỉ là cái dáng vẻ liếc mắt này ở trong mắt của Khương Nặc không hề có sức uy h**p nào, trái lại còn hơi đáng yêu.

Khương Nặc trả điện thoại cho cậu, Thu Diệc Diệu vừa mới tắt màn hình thì cả người đã bị ôm lấy.

Như là muốn xoa xoa người vào trong lồng ngực, Khương Nặc ôm cậu, thấp giọng nói, "Báu vật nhỏ, anh sai rồi."

"..." Thu Diệc Diệu không hiểu Khương Nặc đang nói cái gì, cậu vẫn còn chưa bình tĩnh lại được sau trận mất mặt vừa rồi.

DÀNH CHO BẠN

Trải nghiệm game bài uy tín, chơi ít thắng nhiều. Đăng ký +79k

Thêm...

665

166

222

Trên môi có một sự dịu dàng, hương thơm cỏ cây như bao trùm mà tiến đến.

Vốn dĩ Thu Diệc Diệu còn chờ để bộc phát tiếng mắng chửi vốn đã vào thế, nhưng đều đã bị nhấn chìm trong đại dương.

Khương Nặc mổ lên môi Thu Diệc Diệu từng chút từng chút trước, rồi dùng sự mềm mại lưu luyến cạy mở hàm răng của cậu, sau đó đột nhiên chuyển thành thế tấn công cấp bách, xâm chiếm ở môi lưỡi cậu.

Từ dịu dàng đến bá đạo, chỉ là hôn môi thôi cũng khiến cho cậu khô nóng vô cùng.

"Đừng đè em..." Thu Diệc Diệu dùng lý trí còn sót lại muốn đẩy Khương Nặc ra, nhưng mà cổ tay cậu lại bị người ta giữ lấy.

Nệm lõm xuống thật sâu, cả người của Thu Diệc Diệu như bị bao phủ bởi hơi thở của Khương Nặc.

"Mấy ngày nay anh chỉ lo đi kiếm tiền, không săn sóc em..."

Động tác của Khương Nặc dịu dàng như thế, đầu ngón tay bắt đầu từ sườn mặt của cậu rê xuống, tựa như là chậm rãi soi rọi ánh trăng lên cơ thể cậu.

Nội tâm của Thu Diệc Diệu run rẩy một trận, cậu biết, lý trí đã bị thiêu đốt tới cực điểm rồi.

"Bé cưng, em không cần phải suy nghĩ nên làm như thế nào đâu, tất cả giao cho anh là được rồi, em chỉ cần hưởng thụ thôi..."

Thu Diệc Diệu không quan tâm để nghĩ thêm về chuyện khác, nhưng mà ngăn kéo lại kêu lên một tiếng vang.

Dựa vào đèn ngủ tối tăm để nhìn, cậu thấy Khương Nặc lấy từ tủ đầu giường ra những thứ mà cậu vừa mới xem được ở trên mạng...

"..."

Tên chó Khương Nặc có lòng dạ bất chính này, rốt cuộc đã đem mấy thứ linh tinh ấy nhét vào hộc tủ đầu giường của cậu từ khi nào!!

"..."

Bởi vì động tác ngồi dậy nên bộ đồ ngủ bằng lông trắng lỏng lẻo của Khương Nặc theo trọng lực mà rũ xuống, để lộ ra một khoảng ngắn ở bụng, Thu Diệc Diệu có thể nhìn thấy được tám múi rắn chắc lại còn trắng trẻo của hắn.

Thu Diệc Diệu trộm nuốt nước bọt một cái.

Khương Nặc lấy được đồ, ánh mắt lại trở về trên người của Thu Diệc Diệu làm cậu cuống quýt nhắm hai mắt lại.

Cậu nghe thấy được một tiếng cười khẽ, sau đó là âm thanh như vỏ đóng gói bị xé rách.

Lặng lẽ mở mắt ra, cậu lại thấy Khương Nặc dùng răng xé mở vỏ bao bì.

"..."

Đệt, mẹ nó gợi cảm quá.

Nụ hôn che trời lấp đất lại được đặt xuống, giống như là tuyết dày làm cong nhánh cây, tựa như hoa anh đào phủ kín mặt cỏ, tiếng nước tràn ngập khắp cả gian phòng làm cho trái tim liên tục nhảy nhót không thôi.

Ở khoảng cách hôn, Khương Nặc nói, "Bé con, anh sẽ nghiêm túc làm trách nhiệm của công, tin anh."

"..." Thu Diệc Diệu không hé răng.

Nhưng mà tên chó Khương Nặc lại còn không chịu thuận theo đó mà buông tha, cứ tiếp tục hỏi, "Được không em?"

"..." Không nói lời nào còn không phải là ngầm đồng ý rồi hay sao! Mẹ nó anh còn hỏi! Còn hỏi nữa!

Khương Nặc vẫn còn đang nhìn cậu chăm chú, ánh mắt sáng lấp lánh.

Thu Diệc Diệu nghẹn tới đỏ mắt, cuối cùng cũng bất chấp tất cả, "Mẹ nó anh đừng có hỏi nữa mà, muốn tới thì cứ tới đi!"

Ban đêm trở nên mê man như mộng ảo, Thu Diệc Diệu cảm thấy như mình đã dừng lại ở trên một chiếc thuyền con, theo từng cơn sóng mãnh liệt lắc lư, đong đưa tới nơi sâu thẳm ở đại dương không thể nhìn thấy.

Cậu muốn bắt lấy cái gì đó để cho chiếc thuyền này không được chuyển động nữa, nhưng từng cơn sóng vẫn còn đẩy đưa từng đợt. Khi thì sóng gió mãnh liệt, khi thì chậm rãi thật lâu, vô biên vô hạn...

Thật ra Thu Diệc Diệu vẫn luôn biết Khương Nặc muốn ở trên.

Dù làm bất cứ chuyện gì, Khương Nặc cũng đều có thói quen chiếm ưu thế. Ví dụ như khi hắn muốn làm lớp trưởng, hắn yêu cầu phải triển khai mọi quyết định một cách tốt nhất.

Không sao cả, cậu rất hào phóng, vị trí ở bên trên cậu sẽ nhường cho chó Khương.

Ai bảo hắn là vợ của cậu chứ? Vợ thì luôn phải chịu đau đớn vậy nên vợ muốn ở trên thì ở trên thôi.

Thu Diệc Diệu nghĩ.

"Cục cưng, nghĩ gì thế?" Khương Nặc ôm cậu.

Cả hai vừa mới tắm rửa xong, trên người chỉ toàn là sảng khoái. Tuy nhiên trong căn phòng này vẫn còn lưu lại một chút mê man ám chỉ nơi đây vừa mới phát sinh ra chuyện gì.

Thu Diệc Diệu đưa mắt nhìn hắn, vẻ ngoài của Khương Nặc cũng quá đẹp rồi, tại sao lại có người mang ngũ quan tiêu chuẩn đến như vậy.

"Đang nghĩ, tên chó nhà anh nhét mấy thứ kia vào trong tủ của em từ khi nào?"

Giọng điệu của Thu Diệc Diệu giận dữ, đột nhiên cậu lại thấy bản thân mình vừa mới bị Khương Nặc làm, bây giờ thì bị hắn ôm lấy, nói những lời này có cảm giác như cậu là một người vợ nhỏ vậy.

Đây là cái không khí kỳ lạ gì thế!

Khương Nặc nở một nụ cười không rõ, không trả lời mà hỏi lại, "Có đau không em?"

"Có đau hay không anh nói xem?" Thu Diệc Diệu tức giận.

"Đúng rồi, vừa rồi em kêu rất dễ nghe."

Thu Diệc Diệu: "Lần sau đổi thành anh ở dưới thì anh sẽ biết là có đau hay không thôi!"

"Được, chờ đến khi em học được cách làm 1 phải không?"

"Khương Nặc! Có phải là anh muốn đánh nhau không hả!"

Người này, thật sự là!!! Phiền! Quá! Đi! À!!

Tác giả có lời muốn nói:

Diệc Diệu: Chờ tới khi em học được cách làm 1 rồi thì anh sẽ khóc cho mà xem!

Khương ca: Ồ
 
Nếu Còn Không Chịu Thua Thì Cậu Cong Thật Đấy
Chương 83: Phiên ngoại 3] Món quà


Khương Nặc có một bí mật nhỏ của riêng mình!

Thu Diệc Diệu phát hiện, dạo gần đây trên cổ của Khương Nặc có thêm một sợi dây chuyền, phía trước treo một viên đá màu đen hay là thứ đồ chơi gì đó không rõ. Một thứ rất nhỏ, không chú ý thì sẽ nghĩ rằng nó thuộc về một thương hiệu nào đó.

"Bây giờ không học cùng trường nữa nên anh thay lòng phải không?"

Tuy cả hai học đại học trong cùng một thành phố, nhưng đi xe vẫn mất tới 2 giờ đồng hồ. Bọn họ thuê một căn phòng nhỏ ở giữa hai trường, cuối tuần ghé tới sống, bình thường bởi vì việc học bận rộn nên mỗi người đều tự ở lại trường của mình.

Thu Diệc Diệu tựa như hổ rình mồi mà nhìn viên đá nhỏ màu đen của hắn, còn đưa tay bóp bóp, "Cô gái nào tặng cho anh? Thành thật nói cho em!"

"Không có cô gái nào cả." Khương Nặc không để bụng, ôm lấy cái cổ trắng nõn của Thu Diệc Diệu, mang theo cậu ngã về phía sau. Cả hai ngã xuống ghế sô pha mềm mại, hắn chuyên chú hôn cậu.

Thu Diệc Diệu một trăm phần trăm không tin!

Bình thường Thu Diệc Diệu là người rất thích đeo những thứ phụ kiện lúc lắc thế này, nhưng Khương Nặc thì lại khác, hắn đơn giản mộc mạc, ngoại trừ việc mặc những bộ quần áo thông thường thì sẽ không đeo thêm thứ gì khác.

Thu Diệc Diệu đã hỏi rất nhiều lần về lai lịch của viên đá này nhưng Khuơng Nặc dù có như thế nào cũng không nói.

"Không tuân thủ tư cách đạo đức của đàn ông thì phải bị..!" Thu Diệc Diệu đè lên phần dưới của Khương Nặc, giả vờ muốn xâm lược.

Rất nhanh, cậu nhận thấy ngay Khương Nặc đã bị cậu làm cho nổi lửa bên trong.

Từ lần đầu tiên của bọn họ về sau, Thu Diệc Diệu cảm giác dường như bản thân mình đã mở ra chiếc hộp Pandora ma thuật*. Khi ở cấp ba đã từng có một lần cậu hoài nghi rằng Khương Nặc là một tên hoà thượng, thế nhưng mà lại "được" đến như thế.

*Trong thần thoại Hy Lạp, chiếc hộp Pandora là một chiếc hộp mà nàng Pandora – người phụ nữ đầu tiên đến thế giới loài người sở hữu. Nàng Pandora đã được thần Zeus dặn kĩ rằng không được mở chiếc hộp đó ra. Nhưng với sự tò mò của mình, Pandora đã mở chiếc hộp ra và tất cả những gì trong chiếc hộp kì bí đó đã khiến cho tất cả những điều bất hạnh tràn ngập khắp thế gian: thiên tai, bệnh tật, chiến tranh... Theo như nhiều phiên bản của truyền thuyết, chiếc hộp chỉ còn sót lại một điều là "hy vọng" để cho loài người để có thể tiếp tục sống.

Chỉ cần tuỳ tiện khởi đầu bằng một cái gì đó thôi, cuối cùng thì nếu không hơn một giờ thì sẽ không thể dừng được, cảm giác như chính bản thân cậu đã bị nghiền nát vậy.

Trận lần này cũng thế.

Chờ đến lúc mưa sấm gió rền ngừng lại, Thu Diệc Diệu ngay cả nói chuyện cũng chẳng còn chút sức lực nào, đuôi mắt mang theo một tia đỏ son trêu ghẹo người khác, đừng nói đến việc chất vấn cái đá gì đó.

Ngày hôm sau là sinh nhật 20 tuổi của Thu Diệc Diệu, trước đó bọn họ cũng đã hẹn nhau vào những dịp quan trọng thì sẽ chụp thêm một ít ảnh tình nhân của cả hai.

Trước đây đã chụp rất nhiều, lễ tốt nghiệp cấp ba, kỷ niệm ở bên nhau, cùng nhau đi du lịch, rất nhiều những chuyện như vậy.

Thu Diệc Diệu nhìn Khương Nặc thay vào trang phục tình nhân khác màu, là thứ đã đặc biệt mua cho lần chụp hình này với cậu. Đột nhiên phát hiện hắn lại còn đeo theo cái cục đá chết tiệt kia, thật sự là cậu có hơi giận.

Bình thường đeo thì quên đi, cùng nhau chụp ảnh mà một hai còn phải mang theo cái cục chết tiệt đó, rốt cuộc là có ý gì?

Là đem tâm ý của người kia lưu vào album ảnh chung luôn hay sao?!

Thái độ của Thu Diệc Diệu khó chịu tới tột cùng, hỏi thêm mấy lần mà vẫn không ra được cái gì, vì thế cậu trầm mặt không nói thêm lời nào nữa.

Rời khỏi nhà, bọn họ vốn định bắt taxi tới địa điểm chụp nhưng Khương Nặc lại không đi về phía của khu căn hộ, hắn dắt theo cậu đi vào bên trong.

"Đi đâu?" Tuy rằng cực kỳ không vui khi nói chuyện với Khương Nặc, nhưng Thu Diệc Diệu vẫn không thể nhịn xuống được nên hỏi.

Khương Nặc nhướng mày, dắt tay của cậu, "Đi với anh." Thu Diệc Diệu muốn buông ra nhưng buông không được.

Xì, ra vẻ thần bí cái gì chứ?

Khương Nặc như vậy chắc hẳn là muốn tặng quà sinh nhật cho cậu, Thu Diệc Diệu nhìn thấu nhưng không nói thẳng ra, để mặc cho hắn úp úp mở mở.

Tuy nhiên việc nào ra việc đó, sắp nhận quà sinh nhật nên cậu vẫn có chút khẩn trương và kích động.

Cả hai rẽ và đi vòng tới bãi đỗ xe ngầm.

Bọn họ rất ít khi đi tới tầng hầm đỗ xe ở bên trong khu căn hộ, bởi vì hai người đều không có xe, tuy đã thi được bằng lái nhưng trước khi có được tiềm lực kinh tế thì vẫn nên tiết kiệm cho tốt.

"Nhóc thọ tinh*, đứng đây đợi anh."

*Tiểu thọ tinh: Đứa trẻ, người nào đó vào ngày sinh nhật của mình, thường thì sẽ được mừng tuổi mới hoặc chúc thọ vào ngày đó.

"Ò." Thu Diệc Diệu lười nhác nói.

Thật ra Thu Diệc Diệu rất thích xe, khi còn nhỏ cậu đi theo cha mẹ rồi từng tiếp xúc với những ông chủ lớn, không ai là không lái xe sang thật đẹp. Khi đã xem qua nhiều những chiếc siêu xe thì sẽ thấy những chiếc xe bình thường thật sự quá chướng mắt.

Làm sao đây, chẳng lẽ còn muốn tặng cho cậu một chiếc Porsche à?

Ngược lại cậu muốn xem Khương Nặc có thể làm ra được chuyện xấu gì cho cậu.

Đứng đợi không bao lâu, tiếng động cơ ù ù từ bên dưới lòng đất truyền đến, từ xa truyền tới gần.

Nghênh diện với cậu không phải là một chiếc xe hơi mà là một chiếc xe máy! Một chiếc xe máy siêu cấp ngầu và khốc liệt chạy như bay từ hầm xe lên, người ở trên xe đội mũ bảo hiểm, nhưng mà chỉ cần liếc nhìn thân hình cậu đã biết ngay đó là Khương Nặc.

Chiếc xe máy này có hơi phong cách retro, vàng xanh đan xen với nhau, ghế ngồi cực kỳ rộng rãi mang màu cà phê nhạt, phóng khoáng đến mức không chịu nổi.

Chiếc xe máy dừng lại vững vàng ở bên cạnh Thu Diệc Diệu, Khương Nặc cởi mũ bảo hiểm xuống, tuỳ ý rũ rũ tóc.

"... tôi đệt!" Thu Diệc Diệu cũng sắp nói không nên lời rồi.

Chiếc xe này nhìn như thế nào cũng phải tới vài chục đi?

"Khương Nặc, anh đã làm cái giao dịch phi pháp gì à?"

Khương Nặc xuống xe ôm mũ bảo hiểm, đẩy Thu Diệc Diệu đang đứng ngốc tại chỗ tới bên cạnh xe, "Em có thể nghĩ tốt về anh một chút hay không? Bạn trai của em kiếm tiền một cách quang minh chính đại đấy."

Còn nói cái gì mà toàn bộ tiền đều đưa cho em? Không ngờ lại cất giấu quỹ đen nhiều đến như vậy?!

Sờ vào xe máy, Thu Diệc Diệu mới bị xúc cảm chân thật này làm cho có phản ứng, là thật rồi! Cậu có được một chiếc xe máy siêu ngầu!

"Em đệt..." Thu Diệc Diệu vừa cảm thán vừa đánh giá chiếc xe máy từ trên xuống dưới. Khương Nặc đúng thật là hiểu gu của cậu, toàn thân chiếc xe đều hợp ý cậu! Bây giờ cậu đã không thể bộc phát ra một chút giận dữ nào với Khương Nặc được nữa!

"Ngồi lên thử xem."

Khương Nặc dạy cho cậu các thao tác đơn giản, Thu Diệc Diệu học rất mau, cậu hiểu ngay lập tức.

"Lái xe máy cần phải kiểm tra chứng chỉ, anh đã đăng ký cho em rồi, so với giấy phép lái xe hơi thì giấy tờ ở bên này đơn giản hơn, lấy được rất nhanh. Hôm nay chạy hai vòng trong khu căn hộ trước, chờ đến khi có được giấy phép rồi chúng ta sẽ ra đường."

"Mẹ kiếp, Khương ca anh tốt quá đi!" Thu Diệc Diệu vui tới nỗi đôi mắt cong lên thành một vầng trăng non, miệng cũng không thể khép lại được mà ôm ôm hắn thật chặt.

Cậu chạy hai vòng bên trong khu chung cư, từ mới lạ ban đầu đến khi chậm rãi nắm được kỹ năng lái xe.

"Ngồi ghế sau đi, ra đường thì để anh lái." Khương Nặc định sẽ lái chiếc xe này tới thẳng địa điểm chụp đã hẹn với nhiếp ảnh gia hôm nay.

"Anh có giấy phép rồi sao?"

"Ừ, anh thi rồi."

Thu Diệc Diệu lưu luyến nhường lại ghế lái, Khương Nặc véo miệng cậu hôn một cái, sau đó chân dài bước đến ngồi lên.

Gió thổi vù vù ở bên tai, Thu Diệc Diệu ôm lấy eo của Khương Nặc.

"Anh thi khi nào vậy? Sao em lại không biết?"

"Chỉ mới một tháng trước thôi."

"Khương Nặc! Bí mật của anh nhiều quá rồi đấy nha!" Thu Diệc Diệu đấm vào lưng hắn.

"Đừng nghịch nữa, yên nào em."

"Ò..."

Khương Nặc lái xe máy trong làn xe cơ giới, tiếng động cơ gầm rú k*ch th*ch adrenalin ở trong người. Thu Diệc Diệu ôm Khương Nặc, cảm nhận thân xe rẽ trái nghiêng phải, thật sự là phong cách không chịu được, trong lòng vui ơi là vui.

Tới địa điểm chụp ảnh, hai người xuống xe cởi mũ bảo hiểm, đi về phía toà nhà trước mắt.

Bọn họ chọn địa điểm chụp là một toà nhà có kiến trúc rất đặc sắc, kết cấu vô cùng kỳ lạ, cầu thang quanh co đan xen tựa như nước chảy dẫn tới bốn phương tám hướng cực kỳ thú vị.

"Hello? Hello? Xin hỏi anh là anh Khương có phải không?" Một người đeo chiếc máy ảnh giống như khẩu pháo tiến về phía bên này cất lời hỏi.

Đây là một nữ nhiếp ảnh gia, ống kính máy ảnh khổng lồ treo ở trên người của cô, phía sau còn đeo thêm một chiếc túi vừa nhìn đã thấy rất nặng, luôn có một cảm giác sợ cô sẽ không chịu nổi. Thu Diệc Diệu cũng nghĩ tới việc nói với cô nếu không thì để tôi đeo chiếc túi này giúp cho.

Đi ở phía sau cô là một chuyên viên trang điểm kiêm trợ lý.

"Đúng vậy."

"Oa đệt! Người thật càng đẹp trai hơn đó!! Tôi là Tiểu Ngải, trước đó đã có liên hệ với anh rồi~ còn đây là Viên Viên, chuyên viên trang điểm. Hai người đi theo tôi nhé, chúng ta sẽ đi sang bên này để trang điểm đơn giản trước, sau đó sẽ đi sâu vào việc định hình phong cách."

Tiểu Ngải đưa bọn họ tới một nơi có những chỗ ngồi, đây là lần đầu tiên Thu Diệc Diệu thấy một nhiếp ảnh gia có tính cách cởi mở như vậy, cậu đi ở phía sau Khương Nặc, nhỏ giọng hỏi, "Có đáng tin không?"

"Đáng tin, anh xem qua tác phẩm của cô ấy rồi, rất biết cách nắm giữ cảm xúc của nhân vật."

Chuyên viên mở vali ra để trang điểm cho hai người, người này thì có vẻ nhút nhát hơn, "Ngoại hình của cả hai đều quá xuất sắc nên tôi cũng không biết phải hoá trang như thế nào cả."

"Đúng vậy đấy, lúc anh Khương gửi ảnh chụp bình thường của bọn họ cho tôi, tôi đã sợ tới mức ngây người!" Tiểu Ngải bảo, "Nói thật đấy, hai người có thể đi casting để làm ngôi sao!"

DÀNH CHO BẠN

Win79: Game bài uy tín số 1 Hoa Kỳ! Đăng ký +79k ngay!

Thêm...

784

196

261

Thu Diệc Diệu sờ sờ chóp mũi, ngượng ngùng cười.

"Nếu không phải... ha ha, chắc là tôi đã chọn một người để theo đuổi rồi!"

Tiểu Ngải vẫn còn nói, Viên Viên trừng mắt liếc cô một cái Tiểu Ngải mới lập tức im miệng lại.

Rất nhanh đã hoàn thành việc trang điểm, Tiểu Ngải dẫn hai người tới một vị trí tốt, đưa camera lên chụp răng rắc một trận. Chủ đề chụp ảnh lần này là anh hùng chính nghĩa và sát thủ, hai nhân vật chính mạnh mẽ quyết đấu với nhau, tôi và cậu lừa gạt rồi lại thưởng thức lẫn nhau, cuối cùng yêu nhau sâu đậm.

Lớp trang điểm của hai người cũng phù hợp với chủ đề tranh đấu, trên mặt, khoé miệng và ở trên cổ đều là những vết trầy xước còn vương máu, có một loại mạnh mẽ lại vừa đẹp đẽ yếu đuối.

Thu Diệc Diệu thật sự rất thích phong cách như vậy, điều này làm cho cậu và Khương Nặc được tô thêm một lớp kính với thân phận khác, tựa như ở thế giới khác khi mà cả hai một người là anh hùng, một người là sát thủ. Anh hùng chính diện và sát thủ vi phạm luật sinh tồn mà yêu nhau.

"Yêu dấu ơi! Giúp tôi thay ống kính với!" Tiểu Ngải hô lên, Viên Viên ở bên kia lập tức chạy sang.

Gọi người ta là "yêu dấu" thật ra cũng chẳng có vấn đề gì cả, bây giờ xã hội đã cởi mở hơn rồi, mọi người đều kêu như vậy nên rất bình thường. Thu Diệc Diệu vốn không nghĩ nhiều lắm, nhưng mà đột nhiên lại thấy sau khi Viên Viên giúp Tiểu Ngải đổi ống kính xong rồi, Tiểu Ngải lại "chụt chụt" hôn lên mặt của Viên Viên một cái.

Tuy có là Khương Nặc và Thu Diệc Diệu đi chăng nữa thì bọn họ cũng ít khi ân ái ở trước mặt người khác một cách không kiêng nể như vậy.

Thu Diệc Diệu nhìn mà ngây người.

"Hai cô ấy là một đôi." Khương Nặc ở bên cạnh cậu thản nhiên cất tiếng, "Thẳng thành cong, trước đây Tiểu Ngải thẳng."

*Thật ra thì thẳng hay cong thường đã định sẵn từ khi người đó sinh ra nên sẽ không thay đổi được, không phải nói bẻ là bẻ. Tuy nhiên không phải ai cũng có thể nhận biết được điều đó ngay từ đầu, có những người cũng có chút tình cảm hay cảm giác với người khác giới cho đến khi họ nhận ra tình yêu mạnh mẽ của mình là với ai và xu hướng tính dục thật sự của mình là thế nào, những người như vậy cũng có thể được gọi là từ thẳng thành cong. Kinh nghiệm của mình khi tìm hiểu và cũng từ những người mình quen biết~

Thu Diệc Diệu lại kinh ngạc một lần nữa, ngàn từ vạn ngữ không biết phải bắt đầu nói từ đâu, cuối cùng hỏi thẳng, "Sao anh lại hiểu rõ về các cô ấy vậy?"

Khương Nặc nhẹ nhàng cười, "Tiểu Ngải nói tính tình của cô ấy không giấu được gì cả." Vừa gặp đã đào tim móc phổi ra với khách hàng xa lạ như vậy.

Nhưng mà có thể bởi vì nhận thấy Khương Nặc và Thu Diệc Diệu cũng là một đôi, là người giống như hai cô nên mới có thể mở rộng lòng mình.

Thu Diệc Diệu: "Không thể nhìn ra được trước đây cô ấy thẳng đấy, bây giờ chủ động đến vậy thì đúng là cong thành một cái nhang muỗi rồi."

"Còn nói người khác, chính em thì sao, không phải cũng vậy à?" Khương Nặc mỉm cười nhéo nhéo má Thu Diệc Diệu.

Thu Diệc Diệu đè móng vuốt của Khương Nặc lại, "Không còn đường quay về nữa, anh đền cho em đi!"

"Đền như thế nào? Thịt, có được không?"

"Lăn đi!"

Địa điểm chụp cuối cùng là ở trên sân thượng, hai người lắng nghe theo sự chỉ huy của nhiếp ảnh gia, dựa vào lan can của tầng thượng.

"Có thể ngầu thêm một chút, đối diện với nhau, ầy, tốt!"

Thu Diệc Diệu chụp đến mệt, máy móc nghe theo lời của Tiểu Ngải nói, bỗng nhiên một lực mạnh mẽ lại ập tới, cậu bị Khương Nặc đẩy xuống bậc thang xi măng. Thu Diệc Diệu sững sờ nhìn hắn, mà Khương Nặc lại cúi người xuống hôn câu.

Từ sau khi kết thúc trò chơi năm cấp ba, bọn họ ít hôn môi như thế ở trước mặt người ngoài, điều này làm cho đầu óc của Thu Diệc Diệu hoá ngốc, ngây dại hết cả ra.

"Oaaa! Đúng rồi! Như vậy rất tốt!" Tiểu Ngải hưng phấn gào to, lại tiếp tục răng rắc chụp thêm mấy tấm ảnh nữa.

Viên đá ở giữa cổ của Khương Nặc thuận theo cổ áo rộng thùng thình tuột ra, lắc lư treo ở phía ngoài.

Nụ hôn này bá đạo và cũng thật mãnh liệt, hệt như muốn cắn nuốt đối phương đến mức không còn gì, cũng không cho Thu Diệc Diệu có một chút cơ hội để th* d*c.

Tiểu Ngải ở bên kia đã chụp đủ hết tất cả các góc ảnh rồi mà Khương Nặc vẫn chưa kết thúc.

Còn có người ở bên cạnh nhìn kia mà! Thu Diệc DIệu hơi sốt ruột, mạnh mẽ giãy dụa đôi chút, Khương Nặc cuối cùng cũng chịu buông cậu ra.

"Anh làm gì thế?" Vốn dĩ Thu Diệc Diệu lại trông thấy cục đá nát ở trên cổ của Khương Nặc nên tâm tình khó chịu, hạ thấp giọng cảnh cáo.

"Không phải là em muốn biết nó từ đâu ra sao?" Khương Nặc đưa tay kéo mặt dây chuyền, kéo nó ra hẳn bên ngoài.

"Cái này gọi là Hắc Diệu Thạch*."

*Đá thủy tinh núi lửa, còn có tên gọi khác là đá vỏ chai (Obsidian) được hình hành từ dung nham đã phun trào của núi lửa, nếu nó đen tuyền thì gọi là Hắc Diệu Thạch.

Thu Diệc Diệu giật mình.

Khương Nặc lại nói, "Vốn là muốn tặng cho em nhân dịp em 18 tuổi, nhưng mà hôm đó, em ngồi ở trên sân thượng." Hắn chỉ chỉ vào lan can ở bên cạnh.

"Nguy hiểm vô cùng."

"Em xin lỗi..." Thu Diệc Diệu nói.

"Viên Hắc Diệu Thạch này, anh định đem nó tới chùa để cầu phúc, cầu nguyện cho em không phải chịu khổ từ gia đình nữa."

"Nhưng mà ngày đó, đột nhiên anh cảm thấy rằng chỉ cần em sống tốt, em luôn bình an mới là nhất. Những điều khác, anh có thể nỗ lực cho em."

"Hôm nay đặt chủ đề và địa điểm chụp ở đây cũng là với ý nghĩa như vậy. Trước đây chúng ta vẫn luôn sống một mình nên sẽ không để ý tới người khác quá nhiều. Nhưng về sau chúng ta có nhau, em không thể không có anh và anh cũng chẳng thể không có em. À, phải nói rằng, anh thật sự không thể nào không có em. Vậy nên anh muốn, sau này cho dù là làm bất cứ chuyện gì đi chăng nữa thì cũng phải nghĩ về người kia trước, được không em?"

Khương Nặc đưa tay chạm vào vết thương được vẽ trên gương mặt của Thu Diệc Diệu, giống như nó là thật vậy.

"Viên Hắc Diệu Thạch này cứ để cho anh đeo đi, tựa như là đeo tên của em lên người. Anh sẽ cố gắng vì tương lai của chúng ta, hôm nay là xe máy, lần sau sẽ là xe thể thao, sinh nhật vui vẻ nhé bé con."

"Anh Khương..." Thu Diệc Diệu cảm giác hốc mắt của mình nóng lên, nhịn không được nhào tới ôm lấy hắn, "Anh mãi mãi sẽ là điều duy nhất em nghĩ tới trong cả cuộc sống sau này, chúng ta vĩnh viễn là bạn đời, mãi cho đến khi bạc đầu."

"Ừ, anh yêu em."

"Em cũng yêu anh."

Toà nhà sắc xám tựa như một con quái vật đang giương nanh múa vuốt, chẳng ai biết rằng ở khúc rẽ tiếp theo sẽ giấu diếm mối nguy hiểm gì. Trên đỉnh của con quái vật ấy, nơi sân thượng cao cao có hai chàng trai ôm chặt lấy nhau.

Trên người họ chằng chịt những vết thương, một bên mặt bị đạn lạc vụt qua mà xước ra vết máu, một vết dao trên cổ trông đến ghê người. Bọn họ gian nan kéo dài hơi tàn, họ từng bị người thân vứt bỏ, họ từng là đối thủ, là kẻ thù với nhau, nhưng mà bọn họ đã không còn xem ai ra gì mà ôm lấy nhau, liều lĩnh yêu thương nhau.

Bọn họ là món quà tốt nhất dành cho nhau.

Ống kính sâu thẳm răng rắc một tiết, lưu giữ vĩnh hằng.
 
Back
Top Bottom