Ngôn Tình Nếu Có Kiếp Sau, Xin Đừng Gặp Gỡ!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nếu Có Kiếp Sau, Xin Đừng Gặp Gỡ!
Chương 148: 148: Một Câu Tên Ngốc Của Cô Cũng Khiến Anh Ta Cảm Thấy Suy Sụp


Mặc dù Bạch Thu nói không đói, nhưng Thẩm Tri Ý vẫn gọi cho anh ta một phần cơm, giục anh ta ăn.

Ăn được một nửa, Thẩm Tri Ý nhận điện thoại, những người gọi điện cho cô không phải liên quan đến công việc thì là Lệ Cảnh Minh, sau khi Thẩm Tri Ý nhìn điện thoại phát hiện ra cả hai đều không phải, là số lạ.

Thẩm Tri Ý bắt máy: “Xin chào, ai đấy ạ?”
“Chào cô Thẩm”, đầu dây bên kia vang lên giọng nói khàn khàn của một người đàn ông: “Anh cô nợ mười triệu ở sòng bạc, bây giờ cô mau mang tiền đến đây”.

Mười triệu, số tiền Thẩm Tri Ý có cộng thêm hai triệu Lệ Cảnh Minh cho cô tổng cộng chưa đến năm triệu, cô đi đâu góp đủ mười triệu đây?
Thẩm Tri Ý há miệng, giả bộ bình tĩnh: “Tôi không có tiền, ai nợ anh anh đi mà đòi người ấy, gọi cho tôi làm gì”.

Đối phương rõ ràng đang bật loa, Thẩm Tri Ý vừa dứt lời liền nghe thấy giọng của Thẩm Tu Lễ.

“Em gái, cứu anh, chẳng qua chỉ là mười triệu thôi mà, em xin Lệ Cảnh Minh đi! Không có tiền họ chặt tay anh mất!”

Thẩm Tu Lễ chỉ gọi cô là em gái khi hắn cần cô, trong điện thoại vang lên tiếng cầu cứu của Thẩm Tu Lễ, sắc mặt Thẩm Tri Ý thờ ơ, ánh mắt thậm chí còn lạnh hơn ngày thường.

Người đàn ông độc ác nói: “Nghe thấy chưa cô Thẩm, nếu như cô không đến tôi sẽ chém tay anh cô”.

“Tôi thật sự không có nhiều tiền như vậy, anh bảo tôi qua cũng chẳng làm nên chuyện gì, không bằng cho tôi mấy ngày để tôi gom tiền”, Thẩm Tri Ý vừa nói vừa nghĩ đối sách, cô nhìn ánh mắt lo lắng của Bạch Thu sau đó đứng dậy đi đến bên cửa sổ, cố gắng nói nhỏ lại không muốn để bọn họ nghe thấy cuộc nói chuyện của cô.

“Phu nhân tổng giám đốc của Lệ Thị sao thiếu mười triệu được?”
Thẩm Tri Ý lẫm liệt đáp: “Vậy anh tìm Lệ Cảnh Minh mà đòi”.

Người đàn ông nổi giận: “Tôi không đùa với cô”.

Thẩm Tri Ý nhếch khóe miệng, giọng điệu lạnh lùng xen lẫn sự chế giễu: “Tôi không nói đùa, quan hệ của tôi và Lệ Cảnh Minh không hề giống như những gì trên mạng viết, anh ta sẽ không cho tôi tiền, vẫn là câu ở trên, hoặc là cho tôi thêm mấy ngày, hoặc là anh cứ chặt tay Thẩm Tu Lễ đi, anh ta sống hay chết tôi cũng chẳng quan tâm, có điều anh phải cân nhắc kỹ cái mạng của anh ta có đáng giá mười triệu không?”
Đầu bên kia vô cùng yên tĩnh, nếu như trên màn hình không hiển thị đang gọi, Thẩm Tri Ý chắc tưởng gã đã cúp máy rồi.

Đối phương dường như đang thương lượng đối sách, Thẩm Tri Ý đợi tầm 30 giây, giọng người đàn ông mới vang lên: “Được, tôi cho cô một tuần, năm giờ chiều nay cô đến ký giấy tờ đi, muộn một phút tôi sẽ chặt một ngón tay của anh cô”.

Người đàn ông cảnh cáo nói: “Cô phải đến một mình, không được báo cảnh sát!”
Rõ ràng đang đòi tiền, bây giờ lại thành bắt cóc, Thẩm Tri Ý mặc kệ lời uy h**p của gã: “Gửi địa chỉ cho tôi”.

Nói xong cô liền cúp máy.

Xung quanh đột nhiên tĩnh lặng, tâm tình của Thẩm Tri Ý nặng nề, hai tai ong ong lên.

Cô duỗi tay tựa vào tường, cố gắng chống đỡ cơ thể.

“Tri Ý, ai gọi điện cho cô vậy?”, Tô Miễu đứng sau hỏi.

Thẩm Tri Ý đứng quay lưng lại với họ, cô hít sâu hai hơi, lấy lại tinh thần, giả bộ không có chuyện gì.

Cô cất điện thoại vào túi, quay người nói: “Tôi không sao”.

“Nhưng tôi vừa nghe thấy cô nhắc đến tiền, cô gặp vấn đề về tài chính sao?”
“Tôi là vợ Lệ Cảnh Minh, sao có thể thiếu tiền được?”, cô lặp lại lời người đàn ông nói với cô, ánh mắt lạnh lùng, giọng điệu chế giễu.

“Tôi ra ngoài lâu quá rồi, tôi về trước đây”, Thẩm Tri Ý lấy Lệ Cảnh Minh làm lý do để đi ra ngoài: “Muộn một chút Lệ Cảnh Minh sẽ tức giận”.

Bạch Thu đứng dậy đi theo cô: “Tôi tiễn cô”.

Thẩm Tri Ý dừng bước, tâm tình bực bội: “Đừng đi theo tôi, Bạch Thu lần trước tôi đã nói rõ ràng với anh rồi, nếu anh thật sự muốn tốt cho tôi thì cách xa tôi một chút, hơn nữa anh là tên ngốc, giữa chúng ta không thể có gì đâu”.

Mặt Bạch Thu tái mét, đứng ngây người ở đó, đây là lần đầu Thẩm Tri Ý tỏ ra mất kiên nhẫn như vậy.

Anh ta thực sự là một tên ngốc, ở cô nhi viện mười bốn năm, mỗi ngày đều bị người ta mắng là ngốc, anh ta đã quen rồi, nhưng một tiếng “tên ngốc” mà Thẩm Tri Ý nói kia khiến cho anh ta suy sụp, hóa ra trái tim của anh ta cũng biết đau đến vậy, vạn tiễn xuyên tâm cũng không đau thế này.

Nơi nào đó trong trái tim Thẩm Tri Ý chợt run rẩy, tay sách túi của cô nắm càng chặt, cô rũ mắt nghiêng đầu rời đi.

Bạch Thu dè dặt đi theo, thấy Thẩm Tri Ý vội vã vào thang máy, anh ta đột nhiên như nổi điên chạy xuống cầu thang, năm tầng, chẳng bao lâu anh đã chạy xuống tầng một.

Nhưng cuối cùng anh ta vẫn chậm một bước, chạy đến cửa bệnh viện chỉ kịp nhìn thấy Thẩm Tri Ý lên xe.

Bạch Thu giống như thanh gỗ đứng ngây người ở cầu thang bệnh viện, nhìn chiếc xe dần dần biến mất, sau đó ngẩng đầu nhìn ánh nắng chói chang trên đầu, trên người đổ mồ hôi nóng, trái tim run rẩy đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
 
Nếu Có Kiếp Sau, Xin Đừng Gặp Gỡ!
Chương 149: 149: Uống Thuốc Quen Rồi Giờ Uống Cafe Không Thấy Đắng Nữa


Thẩm Tri Ý ngồi lên xe, cửa sổ xe đóng chặt không có gió lùa, rõ ràng đang là mùa thu, nhiệt độ không thấp, nhưng cô vẫn đổ mồ hôi lạnh.

Tài xế nhìn qua gương chiếu hậu, thấy trán cô đổ đầy mồ hôi liền hỏi: “Cô nóng sao? Có muốn bật điều hòa không?”
“Không nóng”, Thẩm Tri Ý lắc đầu, ngón tay nắm chặt: “Tôi lạnh”.

Sợ đến mức toàn thân phát lạnh, đúng vậy, sao cô có thể không sợ được, cô biết Thẩm Tu Lễ là tên khốn nạn, nhưng không ngờ hắn lại nợ tận mười triệu.

Mười triệu với Lệ Cảnh Minh mà nói chẳng là cái quái gì, nhưng đối với Thẩm Tri Ý mà nói là cọng rơm có thể đè chết cô.

Thẩm Tri Ý nhìn qua cửa sổ, trên mặt như có một lớp băng mỏng đang dần vỡ vụn.

Thẩm Tri Ý nhìn thời gian, chưa đến hai giờ, khi cô đến nơi chắc là ba giờ.

Do quá sốt ruột, khi đi đến đấy, Thẩm Tri Ý trả tiền xong liền xuống xe, đây là sòng bạc ngầm nổi tiếng ở Thành Đô, Thẩm Tri Ý chỉ từng đi qua đây chứ chưa từng vào.

Người đến đây chủ yếu có hai loại, một là người có tiền, hai là người nghèo, hai loại này phân cực kỳ rõ.

Thẩm Tri Ý không lập tức đi vào trong mà kiếm một quán cafe, bắt đầu nghĩ xem tiếp theo nên làm gì, sau khi đi vào nên đàm phán thế nào với người ở trong, còn cả Thẩm Tu Lễ mượn tiền họ thế nào?
Cô phải gom đủ năm triệu trong vòng một tuần, cho dù có phải bán máu, bán hết nội tạng cũng phải gom đủ.

Thẩm Tri Ý đã quen giấu hỉ nộ ái ố, cô bình tĩnh ngồi đó, thay vì nói cô đang suy nghĩ, thì đúng hơn là cô như mất đi linh hồn.

Khi cốc cafe nóng hổi được bưng ra, cô chẳng nghĩ gì mà bưng nó lên, cô giống như không cảm giác được cốc cafe nóng bỏng, bị nhân viên phục vụ nhắc nhở cô mới hoàn hồn, tuy nhiên lúc này hai tay đã đỏ ửng lên rồi.

Đối diện với ánh mắt lo lắng của nhân viên phục vụ, cô chỉ xua tay nói: “Không sao”.

Thẩm Tri Ý sợ đắng, lúc trước khi không thức đêm được cô đành chọn uống cafe, nhưng cô sẽ cho rất nhiều đường, lượng đường cô cho sẽ khiến người khác cảm thấy ngọt khé cổ, nhưng cô cảm giác dù cho bao nhiêu đường nó vẫn đắng.

Sau khi mắc ung thư dạ dày, cô liền nghe lời Tần Mặc bỏ cafe, bây giờ lại uống, cảm thấy cafe cũng không đắng đến vậy.

Thẩm Tri Ý uống hết cafe, lại nhìn đồng hồ đã năm giờ rồi, cô gọi điện thoại cho Lệ Cảnh Minh.

Đợi đến khi chuông reo được mười giây cuối cùng lại bị cúp máy, Thẩm Tri Ý nghĩ đến sáng nay Triệu Tiền nói với cô chiều Lệ Cảnh Minh có cuộc họp quan trọng.

Thẩm Tri Ý mím môi, gửi tin nhắn cho Lệ Cảnh Minh, bảo với anh cô có chuyện, hôm nay sẽ về muộn một chút.

Sau khi gửi tin nhắn xong, Thẩm Tri Ý quét mã thanh toán.

Thẩm Tri Ý nhìn số phòng đối phương gửi trong tin nhắn liền đi xuống dưới sòng bạc, nơi đây rất lớn, rất nhiều phòng, lo sẽ đến trễ nên cô gọi một nhân viên phục vụ đưa cô qua đó.

Thẩm Tri Ý đến sớm hơn nửa tiếng so với thời gian hẹn, nhân viên phục vụ gõ cửa.

Đợi một lúc sau người ở bên trong mới mở cửa ra, bên trong vang lên tiếng tán tỉnh của mấy đôi nam nữ.

Phòng riêng rất lớn, ánh đèn xanh tím trộn lẫn lấy nhau bao phủ mọi ngóc ngách, Thẩm Tri Ý vội vàng nhìn vào trong, sau đó mới chính thức nhìn người đàn ông mở cửa.

Cảm giác đầu tiên của cô là đối phương rất cao, mặc áo phông cộc tay, cánh tay còn to hơn chân cô, cơ bắp lớn, mạch máu nổi lên, toàn thân tỏa ra khí thế khiếp người.

Thẩm Tri Ý cố gắng bình tĩnh nói: “Thẩm Tu Lễ đâu?”
Vừa nhắc đến Thẩm Tu Lễ, gã liền biết cô là ai, người đàn ông cao to nghẹo đầu, khí thế nói: “Đại ca, cô Thẩm đến rồi”.

“Cho cô ta vào”, là giọng của người nói trong điện thoại.

Người đàn ông đứng sang bên nhường đường: “Vào đi”.
 
Nếu Có Kiếp Sau, Xin Đừng Gặp Gỡ!
Chương 150: 150: So Về Độ Độc Ác Ai Sợ Ai Đây


Trong phòng riêng rộng lớn, mấy người đàn ông trung niên mặc tây trang ngồi trên ghế sofa, mỗi người đều ôm một hai mỹ nữ.

Dung mạo của Thẩm Tri Ý nổi tiếng ở Thành Đô, cô vừa bước vào, cảm giác ánh đèn của phòng riêng tối đi mấy phần, khiến mấy người đẹp tiếp rượu trông khá tầm thường.

Thẩm Tri Ý liếc mắt một cái cuối cùng nhìn về phía người đàn ông ngồi ở giữa, cô biết tại sao giọng nói của người đàn ông trong điện thoại lại quen đến vậy rồi.

Mặc dù đây là lần đầu cô đi đến sòng bạc ngầm, nhưng cô cũng khá hiểu bối cảnh nơi này, cũng biết những cái tên thành lập nơi đây.

Trần Gia Hành khẽ vẫy tay gọi cô: “Cô Thẩm, mời cô ngồi”.

Lần này Thẩm Tri Ý đến là để mang Thẩm Tu Lễ đi, nhưng nhìn qua một lượt chẳng thấy hắn đâu, cô đứng đấy bất động hỏi: “Thẩm Tu Lễ đâu?”
“Đi, mang người đến đây”, Trần Gia Hành sai bảo người đứng bên cạnh.

Nhân viên phục vụ đi vào gọi rượu xong liền đi ra, cửa phòng chưa đóng, Thẩm Tri Ý đứng giữa phòng riêng, đối mặt với tất cả mọi người, cô không hề sợ hãi, vẫn bình tĩnh như thường.

Vài phút sau, cô nghe thấy động tĩnh ở bên ngoài, vệ sĩ lôi Thẩm Tu Lễ đến.

Thẩm Tu Lễ té xuống đất như một con chó, tay bị còng lại không cử động được, mặt mày hoảng loạn nhìn bốn phía, khi nhìn thấy Thẩm Tri Ý mắt hắn liền lóe sáng, bò dậy đi đến chỗ Thẩm Tri Ý: “Tri Ý, em đến đưa anh đi sao”.

Thẩm Tri Ý nhíu mày, ánh mắt lóe lên sự khó chịu, cô lấy ra một tấm thẻ: “Trong thẻ này có bốn triệu rưỡi, năm triệu rưỡi còn lại sau tôi sẽ đưa”.

Trần Gia Hành nhíu mày cảm thấy bất ngờ, gã vốn thích người làm việc nhanh gọn lẹ, nhưng nhanh gọn lẹ như Thẩm Tri Ý thì vẫn khá hiếm, đến không hỏi gì, đưa tiền luôn.

Trần Gia Hành đốt điếu thuốc, híp mắt nói: “Không ngờ cô Thẩm tin tôi như vậy”.

“Những kẻ khác nợ mười triệu, tôi còn suy xét xem vấn đề ở đâu, nhưng anh ta”, Thẩm Tri Ý liếc mắt nhìn Thẩm Tu Lễ đang nằm dưới đất: “Anh thua mười triệu là chuyện bình thường, tôi cũng tin ông chủ Trần không lừa tôi”.

Trần Gia Hành gảy gảy tàn thuốc, đánh mắt với thuộc hạ, nhận lấy tấm thẻ trong tay Thẩm Tri Ý, dùng máy BOSS kiểm tra.

“Đúng là bốn triệu rưỡi”.

“Còn năm triệu rưỡi, cô Thẩm định lúc nào trả?”
Lúc đầu khi gọi điện họ đã hẹn một tuần, nhưng với Thẩm Tri Ý mà nói như vậy gấp quá.

Thẩm Tri Ý nói thật lòng: “Một tuần gấp quá, tôi không gom kịp, một tháng được không?”
“Một tháng cũng được thôi, nhưng lãi sẽ tăng, tôi cũng không lấy nhiều, đến lúc đó tiền phải trả là bảy triệu”.

Vốn là năm triệu rưỡi, một tháng mà lãi tận triệu rưỡi, cho dù là vay nặng lãi cũng không cao như vậy, có vẻ như gã muốn chơi cô rồi.

“Cô Thẩm không gom được nhiều tiền như vậy sao?”, trên mặt Trần Gia Hành hiện lên vẻ độc ác.

Thẩm Tri Ý đứng đó, tròng mắt co rút lại.

“Không gom được thì sao?”
“Giống như những gì tôi nói trong điện thoại, chặt tay cho vào tù”, khoản tiền lớn như vậy cũng khiến Thẩm Tu Lễ ngồi tù mấy năm.

Trần Gia Hành không phải kẻ dễ chơi, đến lúc đó Thẩm Tu Lễ mà vào tù, gã sắp xếp mấy tên “trông coi” hắn, Thẩm Tu Lễ bất ngờ xảy ra chuyện gì, hay chết thế nào ai mà biết được chứ.

Thẩm Tri Ý cuộn chặt nắm đấm, trầm mặt nhìn đám người đang hóng hớt xung quanh.

Một lúc sau cô mỉm cười, đứng trước mặt Thẩm Tu Lễ hung ác đạp cho hắn một cái, cô đạp trúng bụng, Thẩm Tu Lễ đau đến mức cuộn người run rẩy, miệng kêu đau không ngừng.

Ai đoán được Thẩm Tri Ý sẽ làm vậy chứ.

Mắt Trần Gia Hành sáng quắc như chim ưng, mỉm cười nghiên cứu.

“Nói thật, ngoại trừ quan hệ huyết thống ra, tôi cũng chẳng có tình cảm gì với tên này cả, ông chủ Trần dùng anh ta để uy h**p tôi chắc không được đâu, cho tôi một tháng trả sạch mười triệu, không chúng ta sẽ không bàn bạc gì nữa”.

Giao dịch với kẻ như Trần Gia Hành chỉ có thể độc ác máu lạnh hơn gã, không thể để gã chiếm lời được, cùng lắm thì chó cùng rứt giậu.

Trần Gia Hành hỏi: “Nếu hai anh em cô không có tình cảm gì, vậy hôm nay cô tại sao còn đến”.

Thẩm Tri Ý dùng chân đạp lên người Thẩm Tu Lễ, nghe thấy vậy liền mỉm cười, sau đó bất lực thở dài: “Mười triệu để mua đứt tình cảm anh em này, nhưng nếu như vượt quá phạm vị năng lực của tôi thì anh ta có sống có chết cũng chẳng liên quan đến tôi, tôi cũng không thể vì cứu anh ta mà ảnh hưởng đến mình được? Hơn nữa, anh ta đâu có đáng cái giá mười triệu”.
 
Nếu Có Kiếp Sau, Xin Đừng Gặp Gỡ!
Chương 151: 151: Sát Khí Đầy Mình


Những lời của Thẩm Tri Ý đều là thật.

Trần Gia Hành còn chưa nói gì, Thẩm Tu Lễ đang bị giẫm dưới đất đã không chịu được mà buông lời mắng nhiếc cô.
“Thẩm Tri Ý, mày là đồ khốn! Tao có chết cũng phải kéo mày xuống nước! Con đ**m!”, những từ ngữ càng ngày càng khó nghe thốt ra từ miệng hắn.
Đôi mắt dần tối lại, Thẩm Tri Ý nhếch môi cười khinh bỉ: “Còn dám chửi nữa, có tin tôi cắt lưỡi anh không!”
Thẩm Tri Ý cảm thấy lưỡi mình run lên.

Hắn như hóc phải xương cá, lập tức ngậm miệng lại.
Những người hoạt động trong xã hội đen đều toát ra sát khí, nhưng sát khí vừa toả ra từ Thẩm Tri Ý còn nặng nề hơn cả họ.
Ngồi ở gần đó, Trần Gia Hành nhìn Thẩm Tri Ý đang nằm dưới đất, rồi từ từ hướng mắt lên gương mặt của Thẩm Tri Ý.

Gã hơi nheo mắt lại, ánh nhìn mang vẻ dò xét.
Thẩm Tri Ý, nói sao nhỉ? Đối diện với lời mắng chửi khó nghe và nguyền rủa ác độc của anh ruột, vẻ mặt cô vẫn bình lặng như nước, không mảy may gợn sóng.
Bình tĩnh quá mức.
Xem ra đúng như lời cô nói, hai anh em họ chẳng gắn bó gì với nhau.
Có thể nói Thẩm Tri Ý là người phụ nữ đặc biệt nhất mà gã từng gặp, về cả sắc vóc lẫn khí chất.

Người đàn ông đang cầm máy BOSS nhìn Trần Gia Hành.
Trần Gia Hành dụi tắt điếu thuốc trong tay, đôi mắt loé lên một tia sáng mờ tối: “Tôi có thể cho cô một tháng, hai chúng ta đều lùi một bước, nhưng cô phải uống chai rượu trên bàn”.
Trần Gia Hành mỉm cười đẩy chai rượu vang trước mặt sang chỗ cô.
Thẩm Tri Ý khá đắn đo.

Hôm nay cô đến đây một mình, bên cạnh không có ai giúp đỡ, nơi này toàn là người của Trần Gia Hành, nếu phải đánh đấm thì chẳng khác gì lấy trứng chọi đá.
Hiện tại cô chỉ có thể làm theo ý gã trước.

Nhưng cô bị ung thư dạ dày, không thể uống rượu.

Đã lâu rồi cô không tái phát bệnh, không biết có thể cầm cự hay không.
Thẩm Tri Ý kín đáo liếc nhìn Thẩm Tu Lễ, nghiến răng nói: “Anh mang giấy nợ ra đây trước đi”.
Thuộc hạ của Trần Gia Hành mang giấy ghi nợ đã chuẩn bị trước ra cho cô.

Thẩm Tri Ý kiểm tra, xác nhận không có sai sót gì mới nói: “Có phải chỉ cần hôm nay tôi uống hết rượu và ký tên vào thì anh sẽ để tôi an toàn rời khỏi đây hay không?”
Bây giờ mới cảnh giác thì cũng muộn rồi.

Ánh mắt của Trần Gia Hành rất u ám.

Gã chỉ gật đầu “ừ” một tiếng.
Thẩm Tri Ý cầm chai rượu, lấy nút bần ra.

Rượu vang thượng hạng rất thơm, uống vào có cảm giác nồng độ không cao nhưng thật ra rất dễ say.
Thời còn trẻ, Thẩm Tri Ý từng nhiều lần uống loại rượu này trong lúc xã giao tiếp khách nên có tửu lượng nhất định, uống hết một chai không thành vấn đề, nhưng với tình trạng sức khoẻ hiện nay thì chưa chắc cô sẽ chống đỡ được.
Thẩm Tri Ý cầm chai rượu vang, ngửa đầu đổ thẳng vào cổ họng.
Lâu lắm rồi cô không uống rượu nên cổ họng có cảm giác hơi khó chịu.

Thẩm Tri Ý vẫn không đổi sắc mặt, uống liền mấy hớp mới dừng lại, lau đi đôi môi đỏ mọng.
“Tửu lượng của cô Thẩm khá quá”.

Thẩm Tri Ý khách sáo: “Cũng được thôi, không bì được các anh”.
Trần Gia Hành cười ôn hoà, ánh mắt tr*n tr** hướng về cần cổ thon dài của Thẩm Tri Ý khi cô ngửa đầu lên.
Ánh sáng trong phòng làm nhoè đi đường nét ngũ quan sắc sảo của cô.

Người uống rượu thường đỏ mặt khi say, nhưng sắc mặt cô lại tái nhợt.

Lúc này đây, đôi gò má trắng ngần như trở nên trong suốt dưới ánh đèn.
Căn phòng đang bật nhạc, đám đông hò hét rất ồn ào.
Thẩm Tri Ý thấy tai mình kêu ong ong, dạ dày đột nhiên co thắt.

Cô bật ra một tiếng r*n r* đau đớn nhưng chẳng ai nghe thấy.
Cổ họng chật vật nuốt xuống, chai rượu đã giảm xuống hai phần ba.

Thẩm Tri Ý hơi dừng lại, khoé môi có một vệt đỏ tươi.
Cảnh tượng ấy rất mơ hồ dưới ánh đèn màu tím, ngay cả người ở gần cô nhất là Thẩm Tu Lễ cũng chẳng phát hiện, chỉ nghĩ đó là rượu vang.
Nhưng thực chất, đó là máu của Thẩm Tri Ý.

Cơn đau thắt ấy khiến ý thức của Thẩm Tri Ý trở nên mơ màng, tay chân bủn rủn, máu đã chực nôn ra nhưng khi đến bên môi lại bị cô nuốt ngược vào trong.
Cô thấy mừng vì thứ mình uống là rượu vang đỏ, dù có nôn ra máu thì người ta cũng chẳng nhìn ra.
Ở những nơi thế này, tuyệt đối không được để kẻ khác xem thường.
Thẩm Tri Ý uống hết một chai rượu vang, ngoài trừ cơn đau ở dạ dày thì không còn gì khác lạ nữa.

Nhưng cũng chỉ cần một cơn đau dạ dày đó thôi đã khiến cô đau đớn cực cùng.
Nụ cười giả tạo trên mặt cũng chẳng duy trì được nữa.

Thẩm Tri Ý đặt chai rượu xuống, lấy mấy tờ khăn giấy che miệng lại.
Một lúc sau, cô mới khàn giọng hỏi: “Được rồi chứ?”
“Ký tên đi”.
Thuộc hạ của Trần Gia Hành đưa bút cho Thẩm Tri Ý.

Thẩm Tri Ý run rẩy nhận lấy rồi ngồi thụp xuống.

Một chai rượu không đủ làm cô choáng váng, nhưng chẳng hiểu sao cô lại không thể nhìn rõ chữ trên mặt giấy, mấy con chữ cứ nhảy loạn xạ như đang sống vậy.
Cây bút trong tay rơi xuống đất đánh “cạch”.

Phản ứng của Thẩm Tri Ý cũng trở nên chậm chạp, ánh mắt đuổi theo cây bút đang rơi, cuối cùng, thứ mà cô nhìn thấy là một đôi giày da bóng loáng.
 
Nếu Có Kiếp Sau, Xin Đừng Gặp Gỡ!
Chương 152: 152: Anh Ơi Anh Thật Sự Bỏ Em Lại Sao


“Cô Thẩm vẫn ổn chứ?”
Lúc này, đôi mắt của Thẩm Tri Ý rất khó tập trung.

Cô cúi đầu, toàn thân mềm nhũn và yếu ớt, một lúc lâu sau đó mới ngước mắt nhìn chai rượu vang rỗng trên bàn.
Cô bị đánh thuốc mê.
Lúc bước vào đây, cô đã có sự đề phòng.

Nhưng dù có giả vờ oai phong đến đâu thì cô cũng chỉ là người phụ nữ tay không tấc sắt, bị kẻ khác bóp nhẹ một cái thôi đã gục chết.
Nhưng cô không ngờ đối phương lại vô sỉ đến mức dùng thuốc mê, mà chai rượu vang này được phục vụ mang vào khi cô đã bước chân vào đây.

Cô vẫn luôn quan sát xung quanh, bọn chúng không thể bỏ thuốc mê ngay trước mặt cô, vậy thì chứng tỏ…
Tên phục vụ ấy đã bỏ thuốc mê ngay từ đầu rồi mới mang vào.

Cô đã sập bẫy, từ lúc đặt chân vào căn phòng này thì cô đã sa vào cái bẫy do bọn chúng giăng ra.
Có tiếng động vang lên từ phía sau.

Thẩm Tri Ý mềm nhũn dưới sàn, chống lên bàn cà phê để ngoái đầu lại.
Thẩm Tu Lễ mới nãy còn ngã dưới đất, nay đã được cởi trói và đứng lên.

Hắn cúi đầu, liếc mắt khắp nơi, song lại chẳng dám nhìn Thẩm Tri Ý lấy một giây.
“Anh đi được rồi đấy”.
Thẩm Tu Lễ hèn nhát khom người: “Ông chủ Trần, tôi đưa em gái cho các anh, vậy còn số tiền mà tôi nợ…”
“Xoá nợ”, Trần Gia Hành ra hiệu cho thuộc hạ đứng bên cạnh.
Người đàn ông nọ bèn lấy tấm chi phiếu ra: “Đây là mười triệu mà ông chủ của chúng tôi đã hứa đưa cho anh”.
“Cảm… Cảm ơn…”, Thẩm Tu Lễ cứng đờ nhận lấy.
“Được rồi, cút đi”, người đàn ông khinh khỉnh nhìn hắn.

Hạng người lừa cả em gái mình tặng cho người khác thì có ra gì đâu, rác rưởi.
Thẩm Tu Lễ chật vật xoay người lại khiến bụng hơi nhói lên.

Vốn dĩ hắn cũng không nhẫn tâm đến vậy, nhưng nghĩ đến cú đạp của Thẩm Tri Ý, hắn lại nghiến răng rảo bước nhanh hơn.
Cô đã không xem hắn là anh trai, vậy thì sống chết của cô cũng chẳng liên quan gì đến hắn.
“Thẩm Tu Lễ!”, Thẩm Tri Ý hét bằng toàn bộ sức lực.

Tinh thần cô đã bắt đầu rã rời, nhìn thấy thứ gì cũng là hình ảnh chồng chồng lớp lớp.

Cô lắc lắc đầu, cắn lưỡi, run rẩy cất lời: “Anh ơi, anh thật sự… bỏ em lại… mà đi một mình sao?”
Thẩm Tu Lễ dừng bước, bàn tay đang buông hai bên đùi siết chặt lại.
Đã lâu lắm rồi hắn không nghe Thẩm Tri Ý gọi “anh ơi” như vậy.

Giọng cô vẫn yếu ớt như vậy, run rẩy chẳng thể nói rõ lời.
Hắn nhớ lại thuở Thẩm Tri Ý còn bập bẹ tập nói, từ đầu tiên mà cô gọi cũng là “anh”.
Thẩm Tu Lễ che bụng, cúi gằm mặt, bên tai bắt đầu kêu ù ù, trong đầu như thể xuất hiện hai con người đang đánh nhau.
“Còn không mau cút!”, thuộc hạ của Trần Gia Hành ở phía sau bực dọc quát tháo.
Thẩm Tu Lễ tự động im bặt.

Hắn không muốn quan tâm đến cô.

Hắn hận Thẩm Tri Ý, là cô đã hại chết mẹ hắn rồi lại hại chết ba hắn.

Cô chính là tai hoạ!
Cố dằn lại cảm giác hoảng loạn đang trào dâng trong lòng, Thẩm Tu Lễ hốt hoảng bỏ chạy.
Đôi mắt Thẩm Tri Ý ngày một mơ hồ, gương mặt trở nên lạnh lẽo.

Cô bị phản bội bởi chính người thân nhất của mình.
Cô đã mạo hiểm cứu hắn, dùng hết số tiền mà mình có, để đổi lại sự thất vọng và phản bội.
Thẩm Tri Ý cười lạnh lùng, gương mặt khi cười còn khó coi hơn cả khóc.

Cô ôm lấy phần bụng đau thắt, cơ thể càng lúc càng yếu đi.
Hiện giờ cô đã là cung nỏ hết đà.

Cô biết mình khó thoát được vận rủi tối nay.
Thẩm Tri Ý chống khuỷu tay lên bàn cà phê, muốn đứng dậy nhưng lại không sao gượng dậy được, lần nào cũng ngã phịch xuống sàn.
“Đừng vùng vẫy nữa”.
“Ông chủ Trần… anh không sợ đắc tội Lệ Cảnh Minh sao?”
“Lệ Cảnh Minh đúng là có chút bản lĩnh, chỉ trong vòng mấy năm ngắn ngủi đã trở thành người giàu nhất Thành Đô.

Nhưng cô đã từng nghe qua câu này chưa?”, Trần Gia Hành ngồi xuống bên cạnh cô, đôi chân dài vắt tréo với vẻ nhàn nhã, “Rồng mạnh cũng không thể thắng rắn trên địa bàn của nó”.
“Con người tôi không thích ép buộc người khác, là cô tự nguyện”.
Cô tự nguyện lúc nào chứ? Thẩm Tri Ý nhìn giấy ghi nợ mà mình vừa ký tên trên bàn cà phê, tâm trí đang hỗn loạn bỗng xẹt qua thứ gì đó nên liền vươn tay ra lấy, nhưng cuối cùng vẫn chậm hơn người ta một bước.
Thuộc hạ đã đưa giấy ghi nợ trên bàn cho Trần Gia Hành.

Gã nhìn vào tờ giấy, thấy chữ viết cũng khá nắn nót, miệng mấp máy đọc một hàng chữ trên đó.
“Tự nguyện ở bên người khác một đêm để trả nợ cho Thẩm Tu Lễ.

Tờ giấy nợ này viết rất rõ ràng”.
Bọn họ đã lén thay đổi thoả thuận khi cô uống rượu.

Quả nhiên, thứ mà bọn họ chờ đợi ngay từ đầu là cô.

Thẩm Tu Lễ chỉ là vật nguỵ trang, là mồi câu để câu được cô.
Thẩm Tri Ý không muốn chấp nhận số phận.

Cô muốn kéo dài thời gian, chờ người khác đến cứu mình.
“Ông chủ Trần quả là hào phóng, chỉ cần như vậy thôi đã xoá nợ rồi, còn cho anh ta mười triệu”.
“Đúng là Thẩm Tu Lễ không đáng ngần ấy tiền, nhưng cô thì có.

Nói thật lòng, tôi đã muốn nếm thử hương vị của người đẹp nhất Thành Đô từ lâu rồi”.
Thẩm Tri Ý có thể sống đến bây giờ, chủ yếu nhờ vào một chữ “nhẫn”.

Cô tựa vào xô pha, mắt khép hờ, yếu ớt nói: “Thật ra ông chủ Trần không cần phí nhiều công sức để đánh thuốc mê.

Hôm nay tôi đến đây cũng đã nghĩ đến chuyện này, cũng biết tối nay mình không thể đi khỏi.

Có câu này anh nói rất đúng, tôi thích tự nguyện hơn là ép buộc”.
Đoá hoa Thẩm Tri Ý là một đoá hồng có gai, chỉ cần bất cẩn chút thôi đã có thể đâm nát tay người khác.
 
Nếu Có Kiếp Sau, Xin Đừng Gặp Gỡ!
Chương 153: 153: Bị Người Thân Nhất Phản Bội


“Chờ đến lúc cô tự nguyện đã”, Trần Gia Hành cười ẩn ý, khom người rót thêm rượu vào ly, đoạn dặn dò thuộc hạ: “Đưa người vào phòng”.
Thẩm Tri Ý không lên tiếng, cụp mắt để che giấu ánh mắt của mình, tay vô thức sờ túi áo khoác.
Cô được người ta bế lên.

Thẩm Tri Ý không thể phân tâm để xác định phương hướng nữa, cầu cứu lại càng không cần nghĩ đến, nơi này là địa bàn của Trần Gia Hành, đâu đâu cũng là người của gã.
Nếu cầu cứu, cô không chỉ không trốn thoát được mà còn chọc giận Trần Gia Hành.
Thẩm Tri Ý bị ném lên giường, túi trên người bị lục soát và lấy đi.

Toàn thân đau nhức khó chịu khiến cô phải há miệng nhổ ra, trong bụng chỉ toàn là máu và rượu.
Đau quá… Sự đau đớn này không chỉ về thể xác mà còn sâu trong lòng.

Nỗi đau thể xác có thể chữa lành, nhưng vết thương lòng thì chỉ nghĩ đến thôi đã thấy khó chịu, hoàn toàn không chữa khỏi được.
Thật ra cũng chẳng có gì đáng để khó chịu, Thẩm Tri Ý tự an ủi, dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiên cô bị phản bội.

Lần này cô có thể quyết đoán cắt đứt quan hệ với Thẩm Tu Lễ rồi.

Không còn gánh nặng Thẩm Tu Lễ, cô sẽ không bị Lệ Cảnh Minh ép buộc nữa.
Nếu còn sống qua hôm nay, cô nhất định sẽ ly hôn với Lệ Cảnh Minh.
Thẩm Tri Ý lấy một con dao gọt hoa quả cỡ nhỏ từ trong túi áo lót ra và nắm chặt trong lòng bàn tay.
Chỉ cần một con dao nhỏ này thôi cũng đủ chết người.
Sợ mình ngất đi, Thẩm Tri Ý cắn chặt ga giường rồi cứa dao vào đùi mình, cơn đau dữ dội khiến cô tỉnh táo hơn đôi chút.
Thẩm Tri Ý nghiến chặt răng, mắt như muốn nứt toác ra, trán đầm đìa mồ hôi.
Cô gượng dậy, muốn xuống giường.

Nhưng cô đã đánh sức khoẻ của mình quá cao.

Chân còn chưa chạm đất, cả người cô đã mất kiểm soát mà lăn xuống đất.
May mà sàn có lót thảm nên ngã xuống không đau.

Thẩm Tri Ý đã nhận ra thể lực của mình hoàn toàn không thể đi khỏi đây.
Thẩm Tri Ý di chuyển đến trước máy nước nóng lạnh, nhấn nút nước lạnh rồi há miệng uống, vừa uống vừa móc họng nhổ ra.

Làm như vậy rất hại dạ dày, nhưng cô đã hết cách, chỉ biết làm cách này để pha loãng thuốc.
Sau khi uống vài hớp nước lạnh, đầu óc cô đã minh mẫn hơn rất nhiều, nhưng dạ dày cũng càng lúc càng đau.
Ngoài cửa có tiếng động.

Thẩm Tri Ý lập tức căng chặt dây thần kinh, ngước mắt nhìn ra.

Tay nắm cửa vặn một cái, Trần Gia Hành bước vào.

Thấy cô ngồi trước máy nước nóng lạnh, trên sàn có một vũng nước, gã đã hiểu ra ngay.
“Cô xem đấy, cô đi lại không tiện, muốn uống nước thì có thể đợi lát nữa tôi đến đút cho cô mà”, ngoài mặt gã ân cần quan tâm, thực chất đôi mắt u ám đã loé lên tia sáng đầy lạnh lẽo.
“Không phiền ông chủ Trần phí sức”, lời nói của Thẩm Tri Ý đã rõ hơn nhiều.

Cô dựa vào máy nước nóng lạnh, sau khi nhìn vào mắt Trần Gia Hành vài ngày thì bật cười khan.
“Ông chủ Trần, tôi khuyên anh không nên động vào tôi.

Có lẽ anh không hiểu Lệ Cảnh Minh.

Con người anh ta tuy không có tình cảm gì với tôi nhưng h*m m**n chiếm hữu lại rất cao, món đồ từng dùng đến dù có vứt đi cũng sẽ không đưa cho người khác”.
“Ông chủ Trần cũng là dân làm ăn.

Tôi không tin anh không biết lợi và hại trong chuyện này.

Chỉ vì một đêm này mà đắc tội Lệ Cảnh Minh, lợi bất cập hại”.

Trần Gia Hành chưa từng tiếp xúc với Lệ Cảnh Minh, hiểu biết về anh chỉ có đôi ba điều, nên đối với lời của Thẩm Tri Ý cũng chỉ tin được hai phần.
Nhưng mặt khác, sự hiểu biết của gã về Thẩm Tri Ý đã lên một tầm cao khác.

Có nhiều người từng nói rằng người phụ nữ này rất thông minh.
Đến hôm nay gã đã được chứng kiến rồi.

Gặp chuyện nguy hiểm nhưng không hoảng loạn, dù bị đưa đến tận giường vẫn tìm cơ hội thương lượng hòng chạy trốn.
“Lợi hay hại không phải do cô quyết định.

Thẩm Tri Ý, tôi khuyên cô đừng nghĩ cách nữa.

Cô đã được đưa đến đây rồi thì tôi sẽ không thả cô đi”.
 
Nếu Có Kiếp Sau, Xin Đừng Gặp Gỡ!
Chương 154: 154: Tàn Nhẫn Với Kẻ Khác Nhưng Còn Tàn Nhẫn Với Bản Thân Hơn


“Nếu ông chủ Trần đã có chủ kiến, tôi cũng không nhiều lời nữa”, đôi mắt của Thẩm Tri Ý từ từ tối lại, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh như trước.

Cô cúi đầu cười nhẹ, “Phiền anh bế tôi lên”.
Đôi mắt Thẩm Tri Ý mang cảm giác mờ mịt của người say.

Cô hướng mắt về phía giường, vừa ra hiệu.
Gương mặt Trần Gia Hành ánh lên ý cười, nhưng nụ cười ấy lại dần dần xuất hiện vẻ xấu xa và ác độc.
Trần Gia Hành thong thả bước về phía trước, ôm eo Thẩm Tri Ý rồi bế cô lên.

Thể trọng của cô… Trần Gia Hành không khỏi nhíu mày, nhẹ quá, gã không nghĩ một người phụ nữ có thể nhẹ đến vậy.
Thẩm Tri Ý ngoan ngoãn dựa vào vai gã.

Trong bóng tối, nụ cười trên môi cô thêm phần sâu xa.

Cô chủ động ôm cổ gã, con dao nhỏ giấu trong ống tay áo phải chầm chậm được rút ra và nắm chặt.
Cô nín thở, tim đập nhanh đến mức như muốn nhảy ra ngoài.

Khi Trần Gia Hành thả cô xuống giường, Thẩm Tri Ý đột nhiên siết chặt cổ gã, tay phải cầm dao và đâm thẳng xuống.

Thẩm Tri Ý nhắm chuẩn vào động mạch cổ.

Cơ hội ra tay trong tối nay chỉ có một lần.

Nếu lần này thất bại, hậu quả đang chờ đợi… cô đã tính đến khả năng xấu nhất rồi.
Đôi mắt cô loé lên vẻ lạnh lùng.

Một tiếng “phập” vang lên, mũi dao xuyên qua lớp quần áo, sau đó là tiếng kêu đau đớn của Trần Gia Hành.
Mùi máu tanh nồng bắt đầu quẩn quanh chóp mũi.

Bàn tay cầm dao của cô dính dớp một cách khó chịu.

Thẩm Tri Ý nghiến răng mở mắt ra, tay đẩy mạnh một cái rồi chui ra khỏi kẽ hở, lăn xuống đất.
Mọi thứ diễn ra như tia lửa điện.

Vì quá căng thẳng và sợ hãi, toàn thân Thẩm Tri Ý run lẩy bẩy, suýt nữa không cầm chắc con dao trong tay.
Cô nhìn Trần Gia Hành trên giường, thấy gã đang bịt lấy…
Đồng tử Thẩm Tri Ý co rút.

Nơi mà cô nhắm vào là cổ của Trần Gia Hành, nhưng gã lại bị thương ở vai.

Gã đã kịp tránh đi khi cô đâm xuống.
“Cô rất ngạc nhiên khi tôi tránh được à?”, nhát dao này khiến Trần Gia Hành chảy rất nhiều máu, may mà không đâm trúng chỗ trí mạng, chỉ không thể nhấc vai trong một lúc mà thôi.
Người phụ này đúng là rất tàn nhẫn.
Trần Gia Hành nhổ ra một ngụm máu, c** q**n áo ra, đoạn cười nham hiểm: “Thẩm Tri Ý, cô xong đời rồi.

Vốn dĩ tôi không muốn dùng vũ lực với cô, nhưng bây giờ xem ra phải dùng đến rồi”.
Thẩm Tri Ý toát mồ hôi lạnh.

Sau khi phản ứng thật nhanh, cô vô thức bò ra ngoài, nhưng cổ chân đã bị tóm lấy.

Cô kéomạnh góc tủ đầu giường, vì sự rung lắc ấy nên chiếc đèn bàn bên trên lập tức rơi ập xuống.
Chiếc đèn bàn thuỷ tinh đập xuống sàn và vỡ thành hàng nghìn mảnh vụn.

Thẩm Tri Ý ở gần đó nên bị dính đầy người, cả mặt và cánh tay đều bị mảnh vỡ cứa vào.
Thẩm Tri Ý nhịn đau, tay trái nhặt một mảnh vỡ lên rồi quẹt về phía sau.

Trần Gia Hành đề phòng từ trước nên đã tránh kịp.
“Con đ**m chết tiệt! Còn tính rạch tao à, xem ra tao phải cho mày một bài học rồi!”, Trần Gia Hành nắm chặt cổ chân cô lôi đến cuối giường, sau đó c** th*t l*ng da rồi vụt vào lưng Thẩm Tri Ý.
“Á…”, Thẩm Tri Ý run rẩy thét lên đau đớn.
Ánh mắt Trần Gia Hành loé lên vẻ hưng phấn.

Thẩm Tri Ý hét càng thê thảm, gã càng đánh mạnh hơn.
Lưng bỏng rát sau vài phát đánh, Thẩm Tri Ý thấy đầu óc mình choáng váng, không kìm được nôn ra thêm một ngụm máu.
Đây mới là dáng vẻ thật sự của Trần Gia Hành.

Gã bẩm sinh đã thích hành hạ và tra tấn người khác.
Thẩm Tri Ý cắn chặt môi dưới, nuốt những tiếng r*n r* đau đớn vào bụng.

Sau mười mấy lần đánh, lưng của Thẩm Tri Ý đã chảy máu, thấm đỏ cả áo.
Khuôn mặt Trần Gia Hành nở một nụ cười đầy dữ tợn.

Gã đỡ eo Thẩm Tri Ý rồi ném cô lên giường.
Thẩm Tri Ý thầm rên lên, đau quá… Tay phải của cô vẫn nắm chặt con dao nhỏ, chưa từng buông lơi.

Khi Trần Gia Hành nhào đến, cô liền giơ tay lên.

Nhưng lần này còn chưa chạm được thì cô đã bị gã đè chặt cổ tay: “Cô đúng là ngoan cố nhỉ!”
Thể lực của Thẩm Tri Ý đã bị gã bóp vụn từ lâu.

Cô thở hồng hộc, cơ thể yếu ớt như đang thoi thóp.

Đừng nói là giết người, ngay cả nhấc tay lên, cô còn không đủ sức.
Cô nhắm mắt lại, nước mắt ứa ra từ khoé mắt, cả người tựa như con thiên nga sắp chết vì mắc kẹt trong vũng bùn.
Cổ tay cô rất linh hoạt.

Biết mình không giết nổi Trần Gia Hành, vậy thì cô chỉ còn cách tự sát.
Nghĩ vậy, cô bèn xoay mũi dao, nhắm thẳng vào tĩnh mạch trên tay mình.

Cô gập cổ tay hướng vào trong, để mũi dao đâm phập vào.
Cảnh tượng ấy khiến người khác chẳng kịp trở tay.

Trần Gia Hành vốn luôn trong trạng thái đề phòng cũng không ngờ được chuyện cô sẽ tự cắt cổ tay mình.
Người phụ này tàn nhẫn với kẻ khác, nhưng còn tàn nhẫn với bản thân hơn!
 
Nếu Có Kiếp Sau, Xin Đừng Gặp Gỡ!
Chương 155: 155: Nổi Giận Vì Người Đẹp


Máu trên cổ tay chảy ra rất nhanh, chỉ thoáng chốc ga giường bên dưới đã bị nhuộm một mảng đỏ.
“Đồ điên! Cô tưởng rằng cô làm như vậy thì tôi sẽ buông tha cho cô sao? Cô muốn chết thì cũng phải để tôi thưởng thức mùi vị của cô rồi mới được chết!”
Trần Gia Hành vứt con dao xuống giường rồi ấn vào bàn tay đẫm máu của Thẩm Tri Ý.

Gã vừa định đè xuống thì đột nhiên có tiếng gõ cửa.
Trần Gia Hành giật nảy mình, lúc này rồi ai lại đến quấy rầy gã chứ?
“Đại… đại ca, Lệ Cảnh Minh đến, chúng tôi không ngăn được hắn…”
Khi nghe thấy ba chữ “Lệ Cảnh Minh”, Trần Gia Hành cau mày, chỉ có thể tạm thời buông Thẩm Tri Ý ra, bước đi chuẩn bị mở cửa.
Ngay khi tay gã vừa chạm vào nắm cửa, cánh cửa đột nhiên bị đá văng ra từ bên ngoài.
Trần Gia Hành nhất thời không kịp chuẩn bị, trên người còn có vết thương nên chậm chạp hơn vài phần, cũng chính sự chậm chạp này khiến gã bị cánh cửa đập trúng mũi.

Cảm giác đau đớn ập tới, nước mắt sinh lý trào ra.
“Mẹ kiếp!”, Trần Gia Hành chửi rủa, che cái mũi đau nhức, giương đôi mắt đỏ như máu liếc nhìn sang, trước mặt là Lệ Cảnh Minh với khuôn mặt hết sức dữ tợn.
Mặc dù nói rồng mạnh cũng không thắng được rắn địa phương, nhưng rắn sao có thể so sánh với rồng.

Đây là lần đầu tiên Trần Gia Hành đối đầu trực diện với Lệ Cảnh Minh.

Vốn dĩ gã cho rằng chỉ là một tên bám váy đàn bà biết làm ăn kinh doanh, nhưng bây giờ xem ra không phải vậy.
Trên người Lệ Cảnh Minh toát ra lực uy h**p cực mạnh, cho dù Trần Gia Hành đã từng chứng kiến không ít cảnh tượng đẫm máu cũng bị khí thế của Lệ Cảnh Minh dọa sợ đến mức hai chân mềm nhũn, phải lùi ra sau mấy bước.
Lệ Cảnh Minh lạnh lùng liếc gã, sau đó bước vào trong phòng.

Căn phòng hết sức lộn xộn, anh có khứu giác rất nhạy bén nên vừa bước vào đã ngửi thấy mùi máu.
Mùi nồng nặc này đều tỏa ra từ bên cạnh Thẩm Tri Ý, mặt đất và trên giường đều nhuốm màu đỏ chói mắt.
Trên người Thẩm Tri Ý đầy vết thương, áo sơ mi xộc xệch với vết máu loang lổ.

Chói mắt nhất là trên cổ tay có vết thương đẫm máu.

Trong phút chốc, đôi mắt của anh bị màu máu chói mắt này nhuộm đỏ.
Da đầu Lệ Cảnh Minh tê rần, nhưng mọi sự vui buồn giận dữ của anh đều không thể hiện trên khuôn mặt.

Càng phẫn nộ khuôn mặt anh càng mang theo nụ cười lạnh lùng khiến người ta không rét mà run.
Anh đá Trần Gia Hành một cước, rồi bước qua người hắn đi tới bên giường ôm lấy Thẩm Tri Ý.

Máu trên cổ tay cô đang chảy ra như suối, Lệ Cảnh Minh chỉ nắm nhẹ cổ tay cô mà lòng bàn tay anh đã bị nhuộm đỏ trong chốc lát.
“Thẩm Tri Ý, anh tới đón em về rồi đây”.
Thẩm Tri Ý thở thoi thóp, nghe thấy giọng nói của Lệ Cảnh Minh, trong lòng cô chưa bao giờ cảm thấy bình yên đến thế.

Cô khẽ mấp máy môi trong vòng tay anh: “Tôi gọi điện thoại cho anh mà anh không trả lời”.
“Ừ, anh nhìn thấy tin nhắn là tới tìm em ngay đây’.
“Sao giờ anh mới tới…”
Lệ Cảnh Minh hết sức đau lòng khi nhìn thấy những vết thương trên người cô, anh chưa từng đối xử với cô như thế, sao Trần Gia Hành lại dám!

Lệ Cảnh Minh nhìn thấy hộp y tế trên tủ, anh vội vàng mở hộp, lấy băng gạc làm sơ cứu khẩn cấp cho Thẩm Tri Ý.
Nhưng dù quấn bao nhiêu lớp băng gạc đi chăng nữa, cổ tay Thẩm Tri Ý vẫn không ngừng chảy máu, thấm qua lớp băng gạc.
Thể chất Thẩm Tri Ý không tốt, sắc mặt tái nhợt, lúc này trắng bệch như tờ giấy mỏng.

Dưới ánh đèn chiếu rọi từ trên đỉnh đầu, cô dường như đang dần dần biến mất trong vòng tay anh.
Lệ Cảnh Minh kéo tấm trải giường rồi quấn nó quanh người Thẩm Tri Ý, sau đó bế ngang cô lên.
Lần này đến đây, Lệ Cảnh Minh dẫn theo rất nhiều người, bọn họ đập phá toàn bộ sòng bạc.

Nhìn Trần Gia Hành đang cuộn tròn co rúc trên mặt đất, ánh mắt Lệ Cảnh Minh lạnh tanh.
“Trói bọn chúng lại, đưa xuống tầng hầm”.
Trần Gia Hành không ngờ người mà gã chọc vào lại là một tên bạo chúa như vậy.

Lúc này gã vô cùng hối hận vì đã không nghe lời Thẩm Tri Ý.

Gã muốn giải thích, nhưng Lệ Cảnh Minh đã ôm Thẩm Tri Ý rời đi, hoàn toàn không cho gã cơ hội để giải thích.
Lệ Cảnh Minh ôm Thẩm Tri Ý đến bệnh viện.

Vết thương ở cổ tay rất sâu, chảy rất nhiều máu, nhưng cũng may được đưa đến bệnh viện kịp thời nên không có vấn đề gì lớn.

Có rất nhiều vết thương bên ngoài, đặc biệt là những vết sẹo trên lưng, trầy da sứt thịt, vết thương chằng chịt đan xen nhìn mà thương xót.
Lệ Cảnh Minh đứng bên cạnh nhìn bác sĩ bôi thuốc cho Thẩm Tri Ý.

Thẩm Tri Ý đã ngủ mê man nhưng chân mày vẫn nhíu chặt.
Lệ Cảnh Minh không đành lòng quay mặt đi.

Nhìn thấy vết thương như vậy anh cũng thấy đau, chứ đừng nói là Thẩm Tri Ý đang phải chịu đựng.
Lệ Cảnh Minh siết chặt nắm đấm, anh nhớ kỹ tên Trần Gia Hành này rồi!
Sau khi Thẩm Tri Ý ổn định hơn, Lệ Cảnh Minh đi đến tầng hầm nơi Trần Gia Hành bị nhốt.
Ngày hôm đó, mọi người đều nhìn thấy Lệ Cảnh Minh nổi giận vì người đẹp, anh dùng dao chặt đứt ngón tay của Trần Gia Hành.
Trần Gia Hành bị trói vào cột, ngất xỉu vì đau đớn, rồi lại bị dội nước lạnh phải tỉnh dậy.

Gã liếc nhìn tầng hầm u tối, cả người đầm đìa mồ hôi lạnh.
Nước hất lên người Trần Gia Hành được cho thêm muối, tưới vào vết thương khiến gã sống không bằng chết.
 
Nếu Có Kiếp Sau, Xin Đừng Gặp Gỡ!
Chương 156: 156: Thẩm Tri Ý Tự Nguyện


Trần Gia Hành bị trói vào cột, giọng đã khàn đi vì kêu khóc.

Bị tra tấn từ từ như thế này chi bằng một dao giải quyết gọn lẹ còn dễ chịu hơn.

Nhưng Lệ Cảnh Minh cũng giống gã, trời sinh đã có thú vui hành hạ người khác.
Con dao được nung đỏ hồng in hằn trên người gã để lại từng vết bỏng, sau đó tiếp tục dùng mũi dao cắt bỏ lớp da rang cháy cạnh.
“Tôi sai rồi, tổng giám đốc Lệ, anh rộng lòng từ bi tha cho tôi lần này đi”.
“Khi Thẩm Tri Ý cầu xin mày, mày có tha cho cô ấy không?”
Thẩm Tri Ý căn bản không hề xin tha, nhưng cho dù cô ấy có cầu xin thì lúc đó Trần Gia Hành cũng sẽ không buông tha cho cô.
“c** q**n hắn ra”.
Tên đàn em đang tra tấn chợt bỏ dao xuống, không nói một lời đã c** q**n của Trần Gia Hành.
Trần Gia Hành sợ đến mức són tiểu, quần vừa cởi ra đã ngửi thấy mùi nước tiểu, người đàn ông cầm quần gã cau mày kinh tởm.
Trần Gia Hành không biết Lệ Cảnh Minh định làm gì, nhưng đã c** q**n của gã ra rồi thì cũng chẳng có chuyện gì tốt lành được.

Bên dưới gió mát rười rượi, vốn dĩ gã đã sợ hãi, bây giờ lại sợ đến đỉnh điểm, đầu óc tê dại, hai lỗ tai ong ong, bắp chân run lẩy bẩy.
Sắc mặt Trần Gia Hành tái nhợt, khóe miệng run rẩy: “Tổng giám đốc Lệ, anh… làm thế này là…”
“Nếu mày không thể kiểm soát được phần dưới của mình thì cắt bỏ là được”, Lệ Cảnh Minh nhàn hạ ngồi xuống.

Giọng điệu anh nhẹ nhàng, bay bổng, nhưng mỗi lời nói đều như một nhát dao cứa vào người Trần Gia Hành, như thể muốn lấy mạng gã.
Trần Gia Hành đã cạn nước tiểu, nếu không gã sẽ lại bị dọa sợ đái tiếp.
“Tổng giám đốc Lệ, đừng mà!” Trần Gia Hành sốt sắng hét lên: “Mặc dù tôi chạm vào người phụ nữ của anh, nhưng là do cô ta tự nguyện, huống hồ tôi thực sự chưa chạm vào cô ta”.
Trước đó bị đánh nên mồm miệng Trần Gia Hành nói năng không rõ ràng, nhưng lúc này gã bị dọa sợ đến mức miệng lưỡi bỗng trở nên linh hoạt, nước mắt nước mũi giàn giụa.
Mặc dù gã có tội nhưng tội lỗi cũng không đến mức đó.

Nhiều nhất là gã đánh Thẩm Tri Ý vài lần, vết thương ở cổ tay cô là do cô tự cắt, hơn nữa cô còn đâm vào vai gã một nhát.
Hắn tàn nhẫn, Thẩm Tri Ý còn tàn nhẫn hơn.

Còn Lệ Cảnh Minh càng tàn nhẫn đến mức không phải còn người, vậy mà lại muốn thiến hắn!
Lệ Cảnh Minh ngồi ở đó không phát ra tiếng động, sắc mặt càng lúc càng trở nên u ám.

Ngón tay anh không ngừng gõ trên tay ghế vịn, nhịp điệu đủ để phản chiếu nội tâm của anh.
“Mày nói là Thẩm Tri Ý tình nguyện sao?”
“Đúng… đúng vậy…”
Trong ánh sáng lờ mờ, đường nét trên khuôn mặt Lệ Cảnh Minh hơi mơ hồ, cộng thêm nước mắt Trần Gia Hành giàn giụa nên càng không thể nhìn rõ.

Nhưng nghe nhịp điệu gõ tay có thể cảm nhận được đôi mắt đen đang nhìn gã có vẻ đe dọa bức người như diều hâu.
Trần Gia Hành run giọng nói: “Nếu tổng giám đốc Lệ không tin thì có thể tới gặp Tiểu Vương cấp dưới của tôi.

Thỏa thuận do Thẩm Tri Ý ký tên đều nằm trong tay hắn”.
Lệ Cảnh Minh lạnh lùng hừ một tiếng.
Người đàn ông đang lau chùi con dao trước mặt Trần Gia Hành, bỗng quay đầu liếc nhìn Lệ Cảnh Minh.
Lệ Cảnh Minh vẫy tay, người đàn ông bỏ con dao xuống, Trần Gia Hành mới thở phào nhẹ nhõm.
Lệ Cảnh Minh: “Gọi điện thoại bảo hắn đưa các bản thỏa thuận đến đây”.
Trần Gia Hành đâu dám không nghe theo, gã lập tức đọc ra một dãy số.

Sau khi cấp dưới của Lệ Cảnh Minh bấm số, gã liền cử người gửi bản thỏa thuận mà Thẩm Tri Ý đã ký theo ý của Lệ Cảnh Minh.
Sau nửa tiếng chờ đợi, chuông điện thoại vang lên.

Người đàn ông đi ra ngoài lấy thỏa thuận và giao cho Lệ Cảnh Minh một cách cung kính.
Đây là tài liệu gốc, Lệ Cảnh Minh nhìn nét chữ quả nhiên là của Thẩm Tri Ý, trên đó còn có dấu vân tay.
Anh nhanh chóng lướt qua những dòng chữ trên bản thỏa thuận, cùng với từng dòng chữ trong tầm mắt, anh càng siết chặt trang giấy hơn.
Sao Thẩm Tri Ý có thể ký thỏa thuận bán thân kiểu này được chứ? Để giúp Thẩm Tu Lễ trả hết số tiền mười triệu tệ mà cô đã đồng ý ngủ cùng Trần Gia Hành một đêm!
Trần Gia Hành thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy bản thỏa thuận.

Gã không dám chắc bản thỏa thuận này sẽ có tác dụng lớn đến mức nào nhưng nhìn sắc mặt của Lệ Cảnh Minh thì có lẽ anh đã tin rồi.
Trần Gia Hành chỉ muốn cứu lấy mạng sống và b* ph*n b*n d*** của mình.
Lệ Cảnh Minh trầm mặc không nói lời nào, ánh mắt hung tợn nắm chặt tờ giấy thỏa thuận trong tay.
Anh đã đọc nội dung khoảng hai trăm chữ này không biết bao nhiêu lần, càng xem ngọn lửa giận trong lòng càng bùng cháy.
Thẩm Tri Ý, Thẩm Tri Ý, Thẩm Tri Ý! Anh niệm ba chữ này trong lòng, nghiến răng chặt hơn mỗi khi đọc chúng.
“Tổng giám đốc Lệ, do Thẩm Tri Ý tự nguyện nên không liên quan gì đến tôi.

Anh có thể tha cho tôi được không? Tôi đảm bảo sau này sẽ không xuất hiện trước mặt anh nữa”.
Lệ Cảnh Minh ngẩng đầu, đôi mắt u ám khiến người khác sợ hãi: “Chỉ có người chết mới không thể xuất hiện ở trước mắt tao”.
“Tổng giám đốc Lệ, tôi sai thật rồi, tôi sai rồi, làm ơn tha cho tôi”, Trần Gia Hành không biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì tiếp theo.

Gã bị nhấn chìm trong nỗi sợ hãi từng chút từng chút một.

Đầu óc của gã tê dại, mất đi năng lực suy nghĩ, chỉ có thể lặp đi lặp lại câu nói tôi sai rồi.
Một câu tôi sai rồi có thể bù đắp tội nghiệp của gã được sao? Mơ đẹp đấy.
Cho dù bản thỏa thuận là do Thẩm Tri Ý tự nguyện ký thì đã sao? Chẳng lẽ những vết thương trên người cô cũng là do chính cô gây ra?

Trần Gia Hành khóc lóc như một con chó khiến người khác hơi buồn nôn.

Lệ Cảnh Minh nghĩ đến nỗi đau mà Thẩm Tri Ý phải gánh chịu trong tay gã, lập tức xé nát bản thỏa thuận rồi ném xuống đất, dặn dò cấp dưới: “Kéo đầu hắn lên”.
Nỗi sợ hãi đến từ những điều mình không biết.

Còn khi đôi mắt bị che mờ trong bóng tối, không còn nhìn thấy gì thì nỗi sợ hãi sẽ lên đến cực điểm.
Trần Gia Hành khóc lóc không ngừng, tiếp đó cơ thể của gã trở nên lạnh lẽo.

Ngay cả một tiếng kêu thảm thiết cũng không thốt lên được đã ngất lịm đi.
Máu rơi xuống đất thành một đường uốn lượn, mùi máu tanh xung quanh càng nồng nặc.
“Tổng giám đốc Lệ, có cần đánh thức hắn không?”
Trần Gia Hành choáng váng đến mức khó có thể tỉnh lại nữa, Lệ Cảnh Minh lắc đầu: “Bỏ vào bao tải, tìm ngõ hẻm nào đó rồi vứt đi”.
So với cái chết, điều khiến con người ta đau đớn hơn là sống không bằng chết.

Anh muốn Trần Gia Hành sống, để gã sống một cuộc sống đau đớn tột cùng khi nhìn thấy những thứ trong tay gã dần dần biến mất từng thứ một, đây chính là kết cục của việc gã làm hại Thẩm Tri Ý.
“Dọn dẹp nơi này cho sạch sẽ”, Lệ Cảnh Minh đứng dậy, giẫm lên những mảnh giấy vụn trên mặt đất.
 
Nếu Có Kiếp Sau, Xin Đừng Gặp Gỡ!
Chương 157: 157: Hèn Hạ


Sau khi xử lý xong Trần Gia Hành, Lệ Cảnh Minh trở lại bệnh viện.
Khuôn mặt vốn dĩ đang phờ phạc của Lệ Cảnh Minh chậm rãi trở lại trạng thái bình thường khi nhìn thấy Thẩm Tri Ý đang ngủ say.
“Sao cô ấy vẫn chưa tỉnh?”
Bác sĩ giải thích: “Trong máu của cô Thẩm phát hiện có thuốc mê, cộng thêm việc bị hoảng sợ, có lẽ phải đợi đến ngày mai cô ấy mới tỉnh lại”.
Nghe đến hai từ “thuốc mê”, nỗi sợ hãi của anh chạy dọc theo sống lưng, trái tim lúc thắt chặt lúc lại rụng rời.

Anh không dám tưởng tượng nếu anh đến muộn hơn thì Thẩm Tri Ý sẽ có kết cục như thế nào.
Lệ Cảnh Minh chưa kịp thay quần áo, áo sơ mi còn loang lổ vết máu, bác sĩ nhìn anh: “Anh Lệ, hay là tôi ở đây chăm sóc cho cô Thẩm, anh về thay quần áo trước đi đã?”
Lệ Cảnh Minh liếc nhìn quần áo của mình mới phát hiện vết máu trên đó: “Tôi sẽ bảo trợ lý mang tới”.
Anh đã nói như vậy nên bác sĩ cũng không tiện nói gì thêm, chỉ dặn dò mấy việc cần chú ý rồi rời đi.
……..

Triệu Tiền mang quần áo đến bệnh viện thì nhìn thấy Lệ Cảnh Minh ngồi ở đầu giường.

Anh không làm gì mà chỉ nắm lấy tay Thẩm Tri Ý.

Anh xoay lưng về phía ánh sáng, khuôn mặt bao phủ bởi bóng tối nên không nhìn ra được biểu cảm gì, chỉ nhìn thấy đôi mắt phát ra tia sáng ấm áp.
Ấm áp? Triệu Tiền bỗng giật mình, vậy mà hắn lại nhìn thấy sự ấm áp trên mặt Lệ Cảnh Minh, hắn lập tức dụi mắt.
Lệ Cảnh Minh lạnh lùng nói: “Cậu đứng mãi ở ngoài cửa làm gì vậy?”
Triệu Tiền buông tay xuống, quả nhiên là nhìn nhầm rồi.
Triệu Tiền dè dặt nhấc vali bước vào phòng rồi đặt trên mặt đất: “Tổng giám đốc Lệ, bên trong có quần áo và đồ dùng cá nhân của vợ chồng anh”.
“Tôi đi thay đồ, cậu ở đây canh chừng cô ấy”, Lệ Cảnh Minh mở vali lục tìm một bộ quần áo để thay.
Ở phòng bệnh VIP có đủ mọi thứ, nói là bệnh viện chi bằng gọi là một khách sạn nhỏ.

Lệ Cảnh Minh bước vào tắm sơ qua.

Ánh sáng trong phòng tắm chiếu vào mặt anh.

Không biết có phải do ánh sáng quá trắng hay bởi vì trên mặt anh có nước mà sắc mặt Lệ Cảnh Minh hơi tái nhợt không có sắc máu.

Khoảnh khắc đó, Triệu Tiền còn tưởng rằng anh cũng bị thương.
“Được rồi, cậu quay về đi.

Tôi ở lại bệnh viện chăm sóc cô ấy.

Việc ở công ty do cậu phụ trách giải quyết”.
Triệu Tiền đã quen với kiểu sắp xếp công việc này nên cũng không lạ lẫm gì nữa.
Sau khi Triệu Tiền rời đi, trong phòng bệnh lại chỉ còn một mình Lệ Cảnh Minh.

Một khi con người ta rơi vào im lặng không có việc gì làm thì khó tránh khỏi việc suy nghĩ lung tung.
Nghĩ đến cảnh tượng hôm nay xông vào sòng bạc ngầm, cho dù anh có trầm tĩnh đến đâu đi chăng nữa, đối mặt với tình huống đó anh cũng mất bình tĩnh.
………
Nửa đêm, Thẩm Tri Ý đột nhiên lên cơn sốt, Lệ Cảnh Minh lập tức bấm chuông gọi bác sĩ và y tá.
Cô sốt là do vết thương bị nhiễm trùng, bác sĩ cho Thẩm Tri Ý uống thuốc kháng sinh rồi nói với Lệ Cảnh Minh: “Cô Thẩm hơi sốt, không có vấn đề gì lớn lắm, anh nhớ cho cô ấy uống thêm một ít nước”.
Nhìn thấy Lệ Cảnh Minh nhíu mày, bác sĩ biết trong lòng anh chắc chắn đang rất lo lắng nên an ủi thêm: “Yên tâm đi, ngày mai cô ấy chắc chắn sẽ tỉnh lại.

Anh nghỉ ngơi sớm đi, đừng để đến lúc cô ấy tỉnh, anh lại không có tinh thần chăm sóc cho cô ấy”.

Lệ Cảnh Minh gật đầu.
Bác sĩ thấy tầm mắt của Lệ Cảnh Minh dán chặt lên mặt Thẩm Tri Ý nên cũng không nói gì thêm mà nhẹ nhàng đóng cửa rời khỏi phòng bệnh.
Lệ Cảnh Minh nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt tái nhợt của Thẩm Tri Ý.

Người phụ nữ này cứ luôn tự mình làm bầm tím khắp người.
Thẩm Tri Ý rất quan tâm đến những người xung quanh, nhưng lại không quan tâm nhiều đến cơ thể của mình.

Cô có thể đến sòng bạc ngầm một mình vì loại đàn ông như Thẩm Tu Lễ.
Lệ Cảnh Minh tức giận vì Thẩm Tri Ý không quan tâm đến cơ thể của mình, nhưng nghĩ kỹ lại, anh và Trần Gia Hành không phải cũng hèn hạ giống nhau, đều lợi dụng Thẩm Tu Lễ để cưỡng ép cô sao?
Lệ Cảnh Minh đỡ trán dựa vào đầu giường, ấn mạnh vào tĩnh mạch đang nổi hẳn lên, không ngừng đập mạnh.
 
Nếu Có Kiếp Sau, Xin Đừng Gặp Gỡ!
Chương 158: 158: Dù Chủ Chết Thì Chó Cũng Không Bỏ Đi


Mặc dù bác sĩ đã nói không cần lo lắng cho Thẩm Tri Ý nhưng Lệ Cảnh Minh vẫn không yên tâm.

Anh sờ trán cô để kiểm tra nhiệt độ hết lần này đến lần khác, cho cô uống nước, rồi lấy khăn ướt lau người cho cô để làm giảm nhiệt độ.
Vật lộn một tiếng đồng hồ, cuối cùng nhiệt độ cơ thể cô cũng hạ xuống.

Lệ Cảnh Minh thở phào nhẹ nhõm, nhìn đồng hồ đã là hai giờ sáng.
Anh lên giường, nằm xoay người sang một bên và nhắm mắt về phía Thẩm Tri Ý.
……
Tám giờ sáng ngày hôm sau, bác sĩ đến kiểm tra.

Thân nhiệt của Thẩm Tri Ý đã trở lại bình thường: “Không có vấn đề gì lớn nữa đâu, chỉ là những vết thương bên ngoài thôi.

Nếu cảm thấy bôi thuốc phiền phức thì có thể ở lại bệnh viện vài ngày nữa”.
Vết thương nặng nhất là vết dao cứa vào cổ tay, đứt mạch máu nhưng không bị thương gân mạch.
Nhưng ở đó có một vài mũi khâu, cô ấy sẽ mang theo một vết sẹo đỏ như thịt trên cổ tay cho đến cuối đời.
Buổi sáng Triệu Tiền thuận đường nên ghé vào thăm.

Trên đường hắn đã mua một bó hoa và trái cây.

Vì không biết Thẩm Tri Ý thích ăn gì, nên loại nào đắt tiền hắn đều chọn một ít, ngoài ra còn có thêm một vài món đồ ăn vặt bổ dưỡng.
Khi Triệu Tiền xách theo túi lớn túi nhỏ bước vào, Lệ Cảnh Minh đang ngồi bên cửa sổ ăn sáng.

Sắc mặt anh đã tốt hơn ngày hôm qua rất nhiều, nhưng dưới mắt lại có một quầng thâm nhàn nhạt.

Có lẽ là do tối qua anh đã chăm sóc cho Thẩm Tri Ý cả đêm.
Đây cũng không phải lần đầu tiên Triệu Tiền thấy Thẩm Tri Ý nhập viện.

Nói chung năm nay Thẩm Tri Ý rất xui xẻo, hết lần này đến lần khác vào bệnh viện, hơn nữa lần nào cũng là vết thương trí mạng.
Hắn nhìn thấy thái độ của Lệ Cảnh Minh khi chăm sóc cho Thẩm Tri Ý đã thay đổi rõ ràng.

Từ lúc đầu là không thèm quan tâm, lạnh lùng quan sát, sau đó là cả đêm không thể chợp mắt.
Triệu Tiền từng cho rằng Lệ Cảnh Minh là một người bạc bẽo.

Dù xung quanh xảy ra chuyện gì thì khuôn mặt của anh cũng lãnh đạm thờ ơ.

Nếu nói đối xử với Thẩm Tri Ý như một con người thì chi bằng nói anh đối xử với cô giống như với một con chó đã được nuôi nhiều năm.
Con chó rất trung thành, dù chủ có chết thì chó cũng không bỏ đi.
Bởi vì tin chắc là mình nắm chắc phần thắng nên Lệ Cảnh Minh tỏ ra không hề quan tâm đến Thẩm Tri Ý.

Anh tự tin một cách mù quáng, nghĩ rằng Thẩm Tri Ý sẽ ở bên cạnh mình đến hết đời.
Bây giờ nhìn lại, Lệ Cảnh Minh đã sai lầm.

Có lẽ ngay cả bản thân anh cũng không biết tình cảm của mình dành cho Thẩm Tri Ý sâu đậm đến mức nào.
……..
Thẩm Tri Ý mơ mơ màng màng tỉnh dậy, xung quanh hơi mờ mịt, đầu óc cô trống rỗng một lúc, không phân biệt được mình đang ở đâu.
Cô cử động cánh tay đau nhức của mình, không cẩn thận lại chạm đến cơn đau ở lưng, cô hít một hơi khí lạnh, ký ức kinh hoàng nhanh chóng tràn vào não của cô.
Trần Gia Hành, cô nhớ cô đã bị Trần Gia Hành đánh, cô đã cắt cổ tay khi bị đè lên giường, lúc cô nghĩ mình sắp chết thì Lệ Cảnh Minh đã đến.

Vậy bây giờ cô đang ở trong bệnh viện, Thẩm Tri Ý nhanh chóng xác định được tình hình của mình.

Nhưng rèm cửa đã kéo lại, xung quanh cũng không có đồng hồ nên rất khó xác định được thời gian, cũng không biết cô đã hôn mê bao lâu.
Trong phòng tắm có tiếng động, Thẩm Tri Ý liếc mắt nhìn sang.

Lệ Cảnh Minh bước từ trong ra.

Nhìn thấy cô đã tỉnh, vẻ mặt không chút biểu cảm của anh cuối cùng cũng buông lỏng một chút.
Ánh mắt anh sáng ngời, anh sải bước đến bên Thẩm Tri Ý, lập tức hỏi cô: “Cơ thể em còn thấy khó chịu không? Em có muốn uống nước không? Đau ở đâu không?”
Một loạt câu hỏi khiến Thẩm Tri Ý vừa thức dậy đã cảm thấy chóng mặt và mệt mỏi, chật vật nói: “Đau”.
Không ngờ sắc mặt Lệ Cảnh Minh thay đổi, giọng điệu trở nên lạnh lùng: “Em còn biết đau cơ à? Dám đến sòng bạc ngầm một mình, đó là nơi mà em nên đến sao?”
 
Nếu Có Kiếp Sau, Xin Đừng Gặp Gỡ!
Chương 159: 159: Thẩm Tri Ý Như Bông Hoa Hồng Có Gai


Nếu không phải cân nhắc đến vết thương của Thẩm Tri Ý thì Lệ Cảnh Minh thực sự muốn kéo cô dậy và đánh cho cô một trận, để cô hiểu sâu hơn về sự thâm độc của xã hội.

Dạy dỗ đủ rồi xem cô sau này còn dám liều mạng như vậy nữa hay không.
Trong đầu Lệ Cảnh Minh có một đống suy nghĩ hỗn độn, nhưng thật ra anh đau lòng chết đi được, đó cũng chỉ là ý nghĩ nhất thời mà thôi.

Bây giờ sao anh lại nỡ đánh cô được chứ.
Nhìn cô tỉnh lại, trái tim quặn thắt của anh cuối cùng cũng được thả lỏng.
Vẻ mặt Thẩm Tri Ý dần dần chuyển từ bình tĩnh sang mất kiên nhẫn.

Trước giờ cô chưa từng biết Lệ Cảnh Minh lại có thể nói nhiều như vậy, cứ như có hai con ruồi bay vo ve vào tai cô.
“Tôi khát rồi…” Thẩm Tri Ý khàn giọng ngắt lời anh.
Lệ Cảnh Minh ngừng nói, lập tức đi lấy nước, sau khi thử nhiệt độ nước vừa phải mới đỡ Thẩm Tri Ý ngồi dậy.

Phần lưng của Thẩm Tri Ý đều bị thương, nên động tác của anh rất cẩn thận khi đỡ cô vì dùng lực mạnh sẽ khiến cô bị đau.
Nhưng quả thực Thẩm Tri Ý rất đau, bị thương ở vị trí như ở lưng dù có làm gì cũng sẽ ảnh hưởng đến vết thương, cô cố gắng chịu đau, cúi đầu uống nước.
Thẩm Tri Ý thật sự rất khát, chẳng mấy chốc mà đáy cốc nước đã cạn sạch.
“Còn muốn uống nữa không?”
Thẩm Tri Ý nhẹ nhàng thở ra: “Không uống nữa”.
Lệ Cảnh Minh thấy cô đã tỉnh nên mở rèm cửa.

Ánh nắng bên ngoài lập tức chiếu thẳng vào khiến Thẩm Tri Ý cảm thấy chói mắt.

Sau khi nheo mắt chờ quen với ánh sáng, cô mới quay đầu nhìn xung quanh căn phòng.

Đột nhiên tầm mắt dừng ở bó hoa hồng được đặt trên tủ.
“Ai đã mua hoa vậy?”
Lệ Cảnh Minh liếc mắt nhìn sang, nhướng mày hỏi: “Thích không?”
Thẩm Tri Ý vô thức cho rằng Lệ Cảnh Minh đã mua, trên mặt tỏ ra chán ghét nói: “Không thích, tôi ghét nhất là hoa hồng”.
Vẻ mặt Lệ Cảnh Minh cứng đờ, nghĩ đến lời Triệu Tiền nói khi hắn bước vào với bó hoa trên tay.

Hắn nói phụ nữ thích hoa hồng, nếu tỉnh dậy mà nhìn thấy hoa hồng thì chắc chắn sẽ rất cảm động.
Tuy nhiên sự thật đã chứng minh, hóa ra không phải ai cũng thích hoa hồng.
“Là Triệu Tiền mua, cũng không biết sở thích của em thế nào, nếu em không thích thì anh sẽ ném nó đi”.
“Triệu Tiền mua thì cứ để đó đi”, câu nói nhẹ nhàng của Thẩm Tri Ý suýt khiến Lệ Cảnh Minh nhồi máu cơ tim.
Triệu Tiền mua thì cứ để đó, còn nếu anh mua thì cho vào thùng rác luôn sao?

Nhìn thái độ hờ hững của Thẩm Tri Ý, rõ ràng đã chứng thực được suy nghĩ của anh, ngay từ ban đầu không phải cô ghét hoa hồng mà là anh.
Lệ Cảnh Minh thầm hừ một tiếng, anh thấy Thẩm Tri Ý cũng giống như bông hoa hồng, trông thì đẹp đẽ mà thật ra lại đầy gai, không cẩn thận thì sẽ bị đâm chảy máu tay.

Nhưng hoa dù sao cũng là hoa, chỉ cần bóp nhẹ thì những cánh hoa sẽ vỡ nát.
Lệ Cảnh Minh không muốn so đo với cô, anh hỏi: “Muốn ăn gì để anh gọi đồ ăn ngoài”.
Lúc đang nghĩ xem nên ăn gì thì bụng của Thẩm Tri Ý bắt đầu đau âm ỉ, cô buồn bực nói: “Thanh đạm một chút, dạ dày tôi không được thoải mái”.
Khi dạ dày không bị đau, món ăn yêu thích của Thẩm Tri Ý là đồ cay, gà cay, lẩu và cá kho cay đều là những món cô thích nhất.

Nghĩ đến là thèm nhưng bây giờ cô không thể ăn.
Lệ Cảnh Minh vẫn gọi món cháo bồi bổ dạ dày như mọi khi.
Thẩm Tri Ý bĩu môi, cháo này mới ăn thì cũng còn được, nhưng ăn lâu sẽ cảm thấy nhạt nhẽo vô vị.
Đầu tóc Thẩm Tri Ý rối bời, lúc ăn cháo cũng không tiện, muốn buộc tóc lại, nhưng tay phải bị thương không cử động được.
Lệ Cảnh Minh đặt chiếc bát trong tay xuống, hơi cúi người vuốt lên mái tóc dài xoăn lọn của cô, sau đó anh thắt bím tóc lòa xòa xõa hờ hững bên vai, lộ ra vầng trán mịn màng.
Thẩm Tri Ý cụp mắt nhìn bím tóc thắt trên ngực, thờ ơ nói: “Kỹ thuật thuần thục đấy, chắc là buộc tóc cho Hạ Minh Nguyệt nhiều lần rồi nhỉ”.
Lệ Cảnh Minh im lặng một lúc rồi cụp mắt xuống hỏi: “Anh nói anh chỉ buộc tóc cho em, em có tin không?”
Thẩm Tri Ý nói: “Tôi không tin”.

Lệ Cảnh Minh – một người đàn ông mà có thể đan tóc cho cô một cách thuần thục như vậy, nói không tập luyện thì ai mà tin chứ?
Lệ Cảnh Minh không giải thích, nhưng trong lòng cảm thấy hơi khó chịu, như có thứ gì đó bị mắc kẹt bên trong.
Tại sao một câu nói “Tôi không tin” của Thẩm Tri Ý lại khiến anh cảm thấy khó chịu như vậy.

Nhưng nghĩ kỹ lại đi, ban đầu không phải anh cũng đã nhiều lần không tin Thẩm Tri Ý sao? Bây giờ đến lượt anh nếm trải mùi vị của cảm giác không được người khác tin tưởng.
Thẩm Tri Ý ăn được vài thìa cháo rồi không ăn nữa.
Mười mấy tiếng đồng hồ giờ cô chưa ăn gì vào bụng, bây giờ chỉ ăn một ít như vậy, Lệ Cảnh Minh nhìn bát cháo còn hơn một nửa trong bát: “Ăn thêm chút nữa đi”.
Thẩm Tri Ý lắc đầu: “Tôi không muốn ăn, không ăn nữa”.
Lệ Cảnh Minh im lặng một lúc rồi đặt bát xuống, lấy khăn giấy lau khóe môi cho cô.

Anh không nói gì, chỉ nhìn cô, bộ dạng cứ như thể cô đang khiến anh phải nhọc lòng.
 
Back
Top Bottom