Ngôn Tình Nếu Có Cơ Hội

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nếu Có Cơ Hội
Chương 20


Tại sao anh vẫn đi theo em vậy?
Cuối cùng, Bạch Nguyệt Sa không chịu được nữa liền quay lại nói lớn.
- Thì...!nhà anh ở hướng này mà...
Cố Tư Vũ thấy cô nổi giận nên cũng tự dưng sợ ngang.
Nghe là nhà anh cũng cùng hướng, Bạch Nguyệt Sa có chút nghi ngờ.

Cô không nói gì mà quay người đi tiếp về nhà.

Còn Cố Tư Vũ thấy cô không nói gì thì lại vội vàng chạy lại đi cạnh cô để nói chuyện với cô để cho cô bớt giận.
- Sa Sa, ban nãy...!sao em không phải về đồn cảnh sát để...!- Cố Tư Vũ cố gợi chuyện.
- Ý anh là tường thuật lại vụ việc đúng không? - Bạch Nguyệt Sa lạnh lùng nhìn anh.
- Đúng rồi! - Cố Tư Vũ gật đầu.
- Anh chỉ cần biết em là trường hợp ngoại lệ là được.

- Bạch Nguyệt Sa nhún vai.
- À anh quên...
- Anh còn thắc mắc gì nữa không?
- Anh không...!À có! Em nói đi! Hôm đó đã xảy ra chuyện gì?
- Hôm đó...!Hôm đó nào chứ? - Bạch Nguyệt Sa vẫn chưa hiểu ra chuyện gì.
- Anh nghe hết rồi.

Hôm đó anh không đến cứu em...!thì chuyện gì đã xảy ra với em?
Đôi mắt Bạch Nguyệt Sa hiện lên chút ngạc nhiên rồi lại trở về trạng thái bình thường.

Anh nghe rồi thì sao? Kể hay không lại là chuyện của cô.
- Không có gì.

Dù sao thì...!chuyện cũng đã qua rồi.

Em cũng không muốn nhắc lại nữa.

- Bạch Nguyệt Sa hơi cúi đầu xuống.
- Không được! - Cố Tư Vũ liền đứng chắn trước mặt cô rồi đưa hai tay giữ chặt lấy vai cô - Chuyện khác em có thể không nói với anh nhưng riêng chuyện đó em phải nói! Có phải hôm đó em cũng gặp chuyện như hôm nay đúng không?
- Em bảo là không có gì rồi mà! Buông em ra! - Bạch Nguyệt Sa nhíu mày khó chịu.
- Anh sẽ không buông cho đến khi em nói ra chuyện đó.
Bạch Nguyệt Sa im lặng nhìn anh.

Nếu kể ra thì không khác nào cô trách anh cả.

Nhưng nếu không kể ra, cô sẽ phải tìm cách để từ chối và thoát khỏi anh.
- Thôi không ép em nữa.

- Cô chưa kịp nói thì Cố Tư Vũ đã chịu thua - Dù sao đó cũng là lỗi của anh đúng không? Anh xin lỗi em nhiều...
- Đừng xin lỗi em nữa.

- Bạch Nguyệt Sa gạt nhẹ tay anh ra khỏi vai mình rồi nhẹ nhàng nói - Chuyện cũng đã qua rồi.

Nếu anh muốn bù đắp chuyện mà anh cho là lỗi của anh thì không gặp em hay coi em là người dưng là cách tốt nhất anh có thể làm được.

Hiện giờ cuộc sống em đang rất tốt nên em không muốn gặp lại quá khứ nữa.

Anh hiểu ý em đúng không?
Cố Tư Vũ nhìn thẳng vào mắt cô.

Đôi mắt ấy vẫn còn né tránh anh như ngày trước nhưng bây giờ không còn sự dịu dàng, ấm áp như trước nữa mà thay vào đó là sự mệt mỏi, lạnh lẽo, thêm chút oán trách.
Cuối cùng Cố Tư Vũ vẫn buông cô ra.

Anh không nói gì mà lặng lẽ đi về trước, để cô đứng đó một mình.
Còn Bạch Nguyệt Sa thì đứng im nhìn bóng lưng anh rời đi.

Cô mệt mỏi ngồi xuống chiếc ghế đá ven đường.

Hai năm trôi qua rồi...!Tại sao anh vẫn cố chấp như vậy chứ? Nếu anh thật sự yêu em đến như vậy tại sao ban đầu anh lại là người dừng lại đầu tiên? Chúng ta vốn chẳng là gì của nhau nên anh cũng không cần phải cảm thấy có lỗi đến như vậy chứ? Em biết em không là gì của anh rồi nên xin anh hãy đừng làm những điều đó với em thêm một lần nữa được không?
Đã gần 1 giờ sáng.

Bạch Nguyệt Sa cố vực lại tinh thần tiếp tục đi về nhà.

Cô còn phải làm việc nữa.

Ước muốn của cô sắp thành hiện thực rồi nên cô không thể bỏ dở nó được.
Cố Tư Vũ đã về đến nhà từ lâu.

Anh vẫn đứng ngoài ban công nhìn về một hướng như đang chờ điều gì đó.

Đôi mắt anh chợt sáng lên.

Một bóng dáng nhỏ bé đang lững thững đi từng bước về nhà.

Bạch Nguyệt Sa vẫn chưa hề biết người hàng xóm mới chuyển đến cạnh nhà lại là anh.
Bóng dáng nhỏ ấy cũng đã đi vào trong nhà.

Cố Tư Vũ đợi đến khi trong nhà cô sáng đèn mới chịu quay về phòng ngủ.

Nằm trên giường, anh không ngừng suy nghĩ về cô.

Anh hiểu tại sao cô lại né tránh anh như thế.

Anh biết hai người đã từng có rất nhiều kỉ niệm đẹp với nhau, những kỉ niệm mà không phải của hai người bạn bình thường nữa nhưng lại không là gì của nhau.

Anh cũng biết tình cảm của cả hai dành cho nhau nhưng anh lại là người gây ra sự thất vọng trước.

Và anh cũng biết tính cách của cô, một khi cô đã buông bỏ được thì cô sẽ chẳng bao giờ có ý định quay lại nữa...
Nhưng Cố Tư Vũ quyết tâm sẽ không từ bỏ.

Cho dù cô không còn tình cảm với anh nữa thì anh sẽ cố gắng khiến cô tin tưởng và yêu anh như ngày trước thêm một lần nữa, kể cả hi vọng chỉ còn con số không.

Anh không muốn rời xa cô lần nữa đâu...
Bên này, Bạch Nguyệt Sa thay vì nghĩ tiếp chuyện tình cảm trong quá khứ thì cô lại tiếp tục với công việc.

Cô xem lại danh sách những diễn viên đã tuyển được rồi cân nhắc, sắp xếp phân vai cho họ sau đó sửa lại kịch bản cho phù hợp hơn đến tận 3 giờ sáng như mọi ngày mới chịu đi nghỉ ngơi..
 
Nếu Có Cơ Hội
Chương 21


Lại một ngày mới bắt đầu.
Bạch Nguyệt Sa lại tiếp tục đi làm với một tâm trạng vô cùng vui vẻ.

Nhưng cô không đi xe bus nữa mà cô đi xe do đoàn làm phim đến đón.

Sau chuyện hôm qua cô cũng không muốn đi một mình thêm lần nữa.

Cô sợ bệnh chưa khiến cô chết thì đã bị người khác giết mất rồi.
Hôm nay là buổi đầu tiên ghi hình nên Bạch Nguyệt Sa có chút lo lắng.

Cô rất muốn tự mình lo hết tất cả các việc từ trang phục, tạo mẫu cho đến dựng hình, quay phim nhưng làm như vậy lại rất quá sức đối với cô.

Biên tập San hiểu ý cô nên đã đề xuất với cô nên tuyển thêm trợ lí hỗ trợ nhưng cô lại không đồng ý.

Cô chỉ muốn một mình làm tất cả thôi.
Bạch Nguyệt Sa mải mê tập trung vào công việc mà không để ý có một người đã lặng lẽ đến xem cô làm việc từ bao giờ.

Người đó lần lượt chào những ai nhìn thấy mình nhưng lại nhờ họ không cho cô biết mình tồn tại ở đây.

Mãi đến tối, người đó mới chịu lại gần chỗ cô đang nghỉ ngơi.
- Sa Sa…
Bạch Nguyệt Sa giật mình quay lại nhìn người vừa gọi mình.

Cô không hề biết Cố Tư Vũ đã đến đây từ bao giờ và làm thế nào để anh có thể vào được đây.
- Vũ? Sao anh lại ở đây? - Bạch Nguyệt Sa ngạc nhiên hỏi anh.
- Anh đến thăm em chút thôi mà.

Em đúng là đa tài mà! Việc gì em cũng biết làm! - Cố Tư Vũ cố tìm lời để khen cô.
- Ờm… cảm ơn anh.

Mà sao anh vào được đây? - Bạch Nguyệt Sa nghi ngờ.
- Bảo vệ ở đây là bạn cũ của anh mà! - Cố Tư Vũ vô tư nói.
- Sao… sao cơ? Bạn anh? - Bạch Nguyệt Sa không tin chuyện này lại là thật.
- Đúng rồi! À, cậu ấy còn khen em quá trời! Cậu ấy nói em vừa xinh, lại dễ thương, tốt bụng.

Cậu ấy còn khen em giỏi nữa! - Cố Tư Vũ hào hứng nói.
- Vậy à?..
Tâm trạng của Bạch Nguyệt Sa có chút trùng xuống khi nghe như vậy.

Trong mắt người ngoài em luôn như vậy tại sao trong mắt gia đình em, kể cả trong mắt anh ngày trước, em lại là người hay ra vẻ, giả tạo?..
Nhìn thấy ánh mắt của cô như vậy, Cố Tư Vũ cũng chợt nhớ lại chuyện cũ.

Ạnh lại cảm thấy hối hận nữa rồi.
- Sa Sa… - Cố Tư Vũ khẽ gọi.
- Không sao đâu.

Giờ cũng khá muộn rồi.

Anh về cẩn thận nhé.

Nhớ mặc áo mưa.

Trời đang mưa nhỏ, đừng để bị ướt như trước nữa…
Bạch Nguyệt Sa dặn xong liền đứng dậy đi ra chỗ máy quay để tự chỉnh góc quay.

Tay cô không ngừng chỉnh máy nhưng đầu cô lại không ngừng nghĩ về những gì đã xảy ra giữa cô với anh ngày trước.

Lời dặn theo thói quen của cô đã từng trở nên đặc biệt đối với cả cô và anh một thời gian khá dài.

Bây giờ lời dặn ấy vẫn như một thói quen nhưng chỉ còn đặc biệt với mỗi mình anh.
Cố Tư Vũ nghĩ rằng cô vẫn còn quan tâm mình như ngày trước khi vẫn nhớ thói quen không bao giờ mang ô khi trời mưa.

Nhưng anh lỡ quên mất rằng thói quen của ai cô đều nhớ hết…
Đồng hồ lại điểm 12 giờ đêm.
Tất cả mọi người đều đã về hết kể cả lái xe.

Chỉ còn một mình Bạch Nguyệt Sa ngồi thẫn thờ ở giữa hậu trường nhớ lại những kí ức cũ về mà cô vẫn cố gắng quên suốt hai năm qua.

Muốn quên thì khó lắm nhưng khi muốn nhớ lại thì chúng lại tự chạy trong đầu cô như một bộ phim ngắn vậy.

Đến lúc này cô vẫn chưa hiểu tại sao tất cả mọi chuyện cô đều có thể bỏ qua cũng như quên đi một cách nhanh chóng nhưng tại sao có mỗi một chuyện cỏn con này cô lại không thể quên được?
Cô luôn có quan niệm những người đến rồi đi trong cuộc đời của cô đều như những chuyến xe bus vậy.

Họ đều đến một cách ngẫu nhiên, cùng cô đi một quãng đường dài ngắn khác nhau, rồi lại rời đi không bao giờ gặp lại.

Sẽ có những chuyến nào đó nếu thực sự có duyên cô sẽ vô tình gặp lại một lần nữa nhưng rất rất ít…
Nghĩ như vậy nhưng cô vẫn không thể nào quên được cảm giác năm ấy.

Cảm giác lần đầu rung động với một người khó có thể nào quên được.

Đến hiện tại cô nhớ lại, cảm xúc đó vẫn còn như những ngày tháng cô còn yêu anh.
Cô chợt bật cười một tiếng.

Cô cười mỉa mai chính bản thân mình.

Cô nói với mọi người rằng cô không còn yêu anh, tự nói với bản thân rằng cô không còn cảm xúc gì với anh.

Nhưng khi ngồi nghĩ lại như thế này, thứ cảm xúc đó vẫn còn vương vấn thì mới có thể khiến cô khó chịu khi gặp lại anh như vậy…
Bạch Nguyệt Sa cứ ngồi im nghĩ vẩn vơ như vậy mà không hề biết có một người đã quay lại đứng ở cửa đang quan sát từng động thái của cô.

Cố Tư Vũ đứng đợi ở bên ngoài mãi không thấy cô về nên đã quay lại tìm cô.

Thấy cô ngồi bất động ở một chỗ lâu như thế, anh định bước tới gọi cô nhưng bất giác anh nhớ lại thói quen ngày trước của cô.

Những lần cô im lặng như vậy là những lần cô đang suy nghĩ chuyện gì đó nên anh không dám lại gần.

Và anh sẽ cứ nghĩ cô đang suy nghĩ về công việc nếu không nhìn thấy cô đang xem lại từng dòng tin nhắn cũ của hai người.

Mỗi dòng tin nhắn của anh cô đều dừng lại rất lâu.

Với những lời nhắc nhở, an ủi, những lời hứa, cô càng dừng lại lâu hơn.

Không biết suốt thời gian vừa qua cô như vậy có nhiều không? Có lẽ cô là cô gái tốt nhất mà anh gặp được.

Cô tốt về tất cả mọi mặt, tốt về cả tình cảm nữa…
Nhưng mà với tính cách của cô chắc có lẽ cô sẽ không xem lại nhiều đâu nhỉ? Cô còn nhiều việc phải lo hơn chuyện này mà.

Cô còn công việc, còn gia đình, còn cả bệnh của cô nữa.

Nhớ lại chuyện cũ chỉ khiến cô thêm phiền lòng thôi…
Anh lầm rồi…
Cô nhớ nhiều, rất nhiều.

Chỉ cần một hành động nhỏ, hay chỉ là một đồ vật bé xíu trông quen quen cô đã nhớ lại rồi.

Những lúc mệt mỏi, hay bị cơn đau của bệnh hành hạ, cô cũng bất giác nhớ lại.

Và những lúc có thời gian rảnh rỗi hiếm hoi, cô cũng xem lại tin nhắn như bây giờ….
 
Back
Top Bottom