Khác NEOVELVETEXOBTS ❌ Ma Sói

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
• D A Y 4.1 •


8:00, sáng thứ tư.

Sáng hôm nay đã là sáng thứ tư mọi người bị nhốt trong căn nhà này, khoảng một phần ba trong số họ buộc phải dừng chân lại.

Nếu nói những ngày trước mọi người còn có thể vui vẻ mà cười nói với nhau thì đến thời điểm này, họ đã bắt đầu dần ý thức được sự nguy hiểm.

Ngay đến cô bé Yerim mọi ngày đều vui vẻ nhưng rồi từ khi tai họa bủa vây lấy em thì em cũng dần im ắng hẳn lại.

Mọi người thức dậy và tập trung lại sảnh phòng khách tầng một, lại một đêm nữa trôi qua, số người càng ngày càng ít đi.

Nét mặt ai đó cũng ánh lên những tia lo lắng, trong căn nhà đã vơi dần tiếng cười nói của mọi người.

- Mọi người cố ăn đi này.

Chúng ta cần sức khỏe để đối mặt với thực tại.

Joohyun đặt đĩa bánh xuống bàn mắt đảo quanh căn phòng.

Cô lờ mờ đoán được người đêm qua bị sói cắn là ai bởi hiện tại đang phản ánh khá đúng khi Jimin không ngừng ngước lên căn phòng của Seulgi với ánh mắt lo âu.

Tiing!

|Đêm qua người bị sói cắn là Kang Seulgi.

Hẹn gặp mọi người 8 giờ tối nay tại đại sảnh để bầu chọn ra người làm sói.

Chúc an lành! |

Tiếng thông báo vang lên trong căn phòng lặng thinh.

Nhìn vào thông báo Jimin mệt mỏi khép hai mắt lại, trượt người xuống xuống sofa, cậu không phản ứng thái quá đơn giản vì anh không muốn mọi người đều cố ra vẻ thương hại với cậu.

- Jimin, cậu sẽ không sao chứ?

Sehun ngồi cạnh vỗ vai anh, đôi mày chợt nhíu lại.

- Hừm, đã chơi thì phải chịu chấp nhận thôi.

Jimin mệt mỏi cúi gằm người xuống thở dài thườn thượt.

Cậu nên làm gì cho đại cuộc này bây giờ?

Tất cả mọi thứ đều xảy ra ngoài tầm kiểm soát của chính cậu.

- Chúng ta nên lên tạm biệt Kang Seulgi lần cuối đi.

Mọi người dần đứng dậy lặng lẽ đến trước cửa phòng của Seulgi cúi đầu coi như màn đưa tiễn cuối cùng.

- Tôi về phòng trước đây.

Jimin rời khỏi đám đông lầm lũi đi về phía phòng mình, phản ứng của Jimin hiện tại làm mọi người có đôi chút bất ngờ.

Bóng dáng Jimin cô độc lặng lẽ hòa vào cùng nắng sớm ảm đạm tạo nên khung cảnh bi thương không ngờ.

" Biết làm sao được bây giờ Jimin?

Tôi từ đầu đã không ưa gì cậu và cũng thật oái oăm khi chức vụ lần này của cậu là quá cao."

------------------------------------------------------------

Phòng Jimin.

Jimin đóng sập cửa phòng lại tức giận gạt đổ tất cả những món đồ trên chiếc bàn cạnh đó.

Cậu cảm thấy rất hụt hẫng, rất lo lắng còn đôi chút tức giận.

Tự trấn tĩnh lại, cậu dần hồi tưởng lại kí ức của những ngày qua, lùng sục lại những hành động lạ của mọi người trong tâm trí.

" A, thì ra tiên tri lại ngay rất gần mình."

Nở nhẹ một nụ cười, cậu đã biết chân tướng của tiên tri, nhưng phù thủy thì sao?

Cậu cũng rất cần phù thủy nhưng phù thủy hành động quá kín tiếng.

Cậu tự hỏi con người này rốt cuộc muốn thế nào đây?

- Chỉ là muốn chiến thắng mà cũng khó vậy sao?

-------------------------------------------------------
 
Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
• D A Y 4.2 •


8 giờ tối, ngày thứ tư, đại sảnh tầng một.

- Lại chuẩn bị bắt đầu trò drama nhất ngày đấy.

Vô bổ một lũ.

Min Yoongi nhắm hờ đôi mắt lười biếng cất lời, anh đặc biệt ghét những thể loại dây dưa dài dòng mà không mang lại hiệu quả như thế này.

| Xin mời mọi người cùng thảo luận và đưa ra phán xét của mình.

Các bạn có 3 phút.|

- Tiên tri đâu?

Tối qua soi được những gì rồi?

Sehun chống tay lên cằm.

- Cô ta/ cậu ta là sói.

Doyoung và Yerim cùng đồng thanh đứng phắt dậy, chỉ vào người đối diện.

- Lại gì nữa đây?

Thi nhau nhận tiên tri là có thật kìa.

Jaehyun cười cười.

- Theo như phóng viên tại hiện trường, tôi xin thông báo drama còn tập.

Thật chúc mừng quý vị, những audience trung thành của show drama chúng tôi.

Johnny đứng dậy trịnh trọng tuyên bố như một vị phóng viên tác nghiệp tại hiện trường.

- Đây không phải là lúc để đùa.

Tôi nói thật, tôi là tiên tri, tối qua tôi soi cậu ta.

Cậu ta là sói.

Yerim cáu bẳn.

- Lại gì nữa chị nội.

Chị thôi diễn đi là vừa.

Sói thì nhận là sói luôn đi lại còn bày đặt ra bộ là tiên tri mới ghê chứ mẹ.

Doyoung bĩu môi.

- Rồi tôi biết tin ai bây giờ?

Joohyun xoa tay hoang mang.

- Chị Joohyun, chị phải tin em, cậu ta nói dối.

Yerim nắm chặt hai tay Joohyun lắc mạnh.

- Mọi đừng tin cô ta, cô ta nói dối.

Doyoung nhảy dựng lên la hét.

- Mọi người phải tin em, thằng Doyoung nó đang fake role đó.

Yerim gào lên bởi không kiềm chế được sự nóng giận trong lòng mình.

- Sói thì câm đi.

Già mồm làm gì?

Mất bình tĩnh như vậy người ta lại tưởng cô sợ chết lắm đấy.

Doyoung cũng không vừa mà cãi lại.

- Hai người thôi tất đi.

Nói lắm điếc tai.

Taehyung gắt gỏng lên tiếng phá tan cuộc đụng độ nảy lửa của Doyoung và Yerim.

- Ấy thế tôi lại nghĩ rằng cậu làm sói đấy Taehyung ạ.

Jimin nói như có như không đầy ẩn ý.

- Ý cậu là gì?

Taehyung nhướng mày khó hiểu.

- Ý tôi là một trong ba con sói đó, chắc chắn sẽ có sự góp mặt của cậu.

Jimin ngửa người ra sau cười cười.

- Park Jimin, từ trước đến nay cậu vẫn vậy.

Vẫn ăn nói hàm hồ và làm việc thiếu chủ kiến.

Taehyung chẹp miệng.

- Thôi ra rồi, Taehyung ạ, diễn xuất của cậu ngày một tốt hơn rồi đấy.

Jimin cười đắc nhìn Taehyung với ánh mắt khó hiểu.

- Có khi nào Jimin là sói và cậu ta cố đổ tội cho Taehyung không?

Jaehyun nghi hoặc nhìn Jimin.

- Cậu bị thần kinh à?

Sẽ chẳng ai tự nhiên đổ lỗi cho người ta đâu.

Jimin giật mình nhìn Jaehyun với ánh mắt nghi ngại.

- Tôi tin Jimin.

Câu nói chắc nịch của Joohyun cắt ngang cuộc tranh luận của mọi người.

Không gian im ắng bao trùm, họ lặng thinh ngóng chờ màn tiếp theo của trò chơi.

Sự căng thẳng cũng dần có trên nét mặt của mọi người.

Một gian nhà rộng lớn với hàng loạt nội thất từ thập niên 40 của thế kỉ thứ XVIII xa xỉ làm cho mọi người dần cảm thấy áp lực trước khoảng không quá rộng lớn.

| Hết giờ thảo luận, xin mời các bạn đưa ra quyết định cuối cùng của mình.

Tối đa 7 phiếu.|

Yerim 1 vote from Doyoung

Doyoung 1 vote from Yerim

Jimin 2 votes from Taehyung, Sooyoung

Taehyung 2 votes from Joohyun, Jimin.

- Sao bỏ phiếu trống nhiều vậy?

Yerim khó hiểu hỏi mọi người.

- Vì tôi không biết phải tin ai.

Baekhyun gãi đầu trong mệt mỏi.

| Tối nay không ai bị treo cổ.|

|Coi kìa coi kìa, mấy người còn muốn tiếp tục trò chơi theo cách nhàm chán đó tiếp sao?|

Trên màn hình lại xuất hiện dòng chữ khác cùng tiếng chuông nghe nhức lòng người.

- Trò chơi này vốn nhạt nhẽo như vậy mà.

Yoongi hừ mũi.

| Vậy để tăng thêm kịch tính chúng ta sẽ đảo lộn trò chơi một chút nhé. |

- Đảo lộn trò chơi hả?

Ý hay đấy.

Sooyoung mắt sáng gật gù.

[ Luật chơi sẽ được làm mới trong

3

2

1]

Luật chơi mới: bắt đầu vào lúc 12 giờ đêm nay

Cupid sẽ có thêm hai lần ghép cặp nữa

Ti hí sẽ có thêm vũ khí hộ thân là một con dao díp cỡ nhỏ

Người bảo vệ nếu bảo vệ đúng phe dân thì sống còn không thì chết tại chỗ.

Tiên tri nếu soi vào sói sẽ được ở lại phòng còn nếu soi vào dân thì sẽ phải ra ngoài đi tìm tung tích bầy sói.

Nhớ kĩ hãy hành động cẩn thận bởi nếu bị sói phát hiện sẽ chết tại chỗ.

Dân làng mỗi đêm sẽ có random 1 người nghe được toàn bộ những tiếng động từ bên ngoài trong thời gian sói hành động

Phù thủy, thợ săn và các sói không có gì thay đổi về chức năng.

Lưu ý cho sói: khi hành động cần che mặt lại tránh sự rủi ro không đáng có.

|Chúc cho cuộc đi săn đêm mới sẽ suôn sẻ và nhiều đột phá.

Đêm tốt lành!|

- Hô hô thay đổi thế này còn kêu tốt lành.

Baekhyun ghé mông vào sofa mà cười trừ.

- Vẫn khắc nghiệt thật đấy.

Johnny tì cằm lên đầu Joohyun, hai tay không ngừng đùa nghịch với những lọn tóc mềm mại của cô.
 
Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
• N I G H T 4.1 •


12 giờ đêm, ngày thứ tư

Màn đêm lại buông xuống, mọi người lên giường đi ngủ trong hoang mang.

Luật chơi vừa được thay đổi, không còn là kiểu luật rừng thông thường, hơn thế họ biết nếu tối nay sẽ thảm hại đến nhường nào khi bị Cupid chọn mặt gửi vàng nhưng có lẽ đỉnh cao của "số chó" là cùng đội với một tên không sở hữu chức năng nào trong tay.

Thế nên trước khi đi ngủ ai cũng chắp tay cầu nguyện cho mình sẽ nhận được may mắn.

| Xin mời Cupid tỉnh dậy.

Tối nay Cupid muốn ghép ai với ai? |

Cupid tỉnh dậy cười trừ, đã lâu rồi hắn không rơi vào tâm trạng đắn đo nhiều như thế nào.

Hắn muốn tận mắt chứng kiến xem những trò tiêu khiển của những con người khi họ là hai thái cực đối lập nhau hoàn toàn.

" Coi như tôi tác thành cho mối quan hệ của hai người đi."

Môi nhếch lên một đường quý tộc, Cupid vỗ nhẹ tay thầm tự tán dương mình.

Hắn thừa biết mối quan hệ phức tạp của hai con người này ở mức độ nào có điều hai kẻ này đều mưu mô thâm hiểm và sở hữu nội tâm rất phức tạp nếu được ghép cặp với nhau xem ra có kịch hay đấy.

Chỉ là một kẻ thì lầm lì ít nói còn kẻ kia thì chuyên đi khích tướng người khác.

Đôi này thật đáng mong đợi đây.

------------------------------------------------------------------------

| Bạn được Cupid chọn ghép cặp cho cuộc đi săn lần này.

Hãy cầm theo lá bài của mình và đi ra sảnh ngoài ban công tầng 3.|

Hai tiếng hừ vang trong không gian tĩnh mịch, tâm trạng bực bội và sự chán ghét tỏ rõ trên gương mặt.

Rõ ràng trước khi đi ngủ đã cầu nguyện như thế rồi mà cuối cùng vận đen vẫn gọi tên hai người.

Cạch!

Hắn cầm theo lá bài hờ hững đi trên hành lang dài đến đại sảnh ngoài tầng ba.

Trong thâm tâm của hắn thì hắn cũng khá tò mò muốn biết người được ghép cặp với mình là ai.

Nhưng vừa đến cửa lớn thì hắn thật muốn giết chết tên Cupid ngay lập tức.

- Tôi thật không ngờ!

Gã ngồi trên lan can quay mặt về phía hắn cất lên chất giọng lạnh lẽo trầm trầm, trong ánh mắt kia chỉ có lạnh lẽo và lạnh lẽo.

" Cupid là một tên khốn!"

-phản ứng bên ngoài là thế nhưng bên trong gã thầm rủa xả

- Tôi cũng đâu có ngờ.

Hắn đút tay vào túi quần cất lên chất giọng trầm khàn đặc trưng rồi nghênh ngang tiến lại, vẻ bất cần đời được hắn thể hiện rất rõ trên khuôn mặt đẹp như tạc tượng của hắn.

- Tôi sẽ giết chết Cupid.

Gã cười nhạt quay đi.

- Tôi cũng muốn giết chết Cupid.

Hắn cười như có như không.

- Tôi không muốn mất thời gian với cậu.

Nhanh làm xong việc cần làm đi.

Tôi rất buồn ngủ.

Gã tựa người trên lan can ánh mắt lờ đờ.

- Show card thôi.

Hắn lấy lá bài từ trong túi quần ném đến trước mặt gã.

Đôi mắt khép hờ của gã dần được thay thế bằng đôi mắt kinh ngạc.

- Ồ!

- Hừm!

Gã ném lá bài của gã ra gần chỗ lá bài của hắn.

- Cũng không đến nỗi tệ.

- hắn cảm thán

- Ngay từ đầu tôi đã nghĩ có cậu mà.

Tôi đã định tối nay thử "đèo kéo" nhau xem sao... nhưng xem ra không được rồi...

- Tiếc thật đấy, đời xô đẩy thế nào để rồi cuối cùng hai ta lại có thể đến với nhau.

- Thật nực cười.

Tôi vốn không ưa gì cậu.

- Vậy chắc tôi sẽ ưa cậu đấy.

- Hắn cười cợt ngả ngớn

- Tôi không mong muốn điều này.

- Cậu thấy từ nãy đến giờ chúng ta có tào lao lắm rồi không?

Tôi nghĩ chúng ta nên về phòng đi.

Kế hoạch ta sẽ bàn sau.

- Khoan!

Tôi muốn hỏi một việc.

- Cứ tự nhiên.

- Có phải chính cậu đã giết cô ấy?

- Cô ấy?

Hắn hơi bất ngờ trước câu hỏi của gã, hắn đã toan rời khỏi nơi này nhưng chợt nghe thấy câu hỏi của gã.

Hắn quay lại thấy sau lưng mình là ánh mắt sắc bén như dao găm ghim thẳng vào lưng hắn.

Một luồng khí rét lạnh thổi phù qua người hắn làm hắn đứng như chết chân.

Mặt mũi cứng đờ trước phong thái đáng sợ của kẻ đối diện.

"Đến nước này mà không khai báo thành khẩn thì có khi hắn lại điên lên làm liều thì chỉ có thiệt mình.

Hừm, cái tên điên này."

- Ồ không không tôi không hề giết cô ấy.

Đó chỉ là một kế hoạch loại người có mục đích thôi mà.

- Loại người có mục đích?

Gã nheo đôi mắt của mình lại, vẻ mặt không thay đổi.

- Cậu biết đấy tôi muốn chiến thắng trong trận chiến này và tôi nghĩ những thù hằn của chúng ta nên dẹp gọn sang một bên đi vì hiện tại chúng ta đang chung một thuyền đấy.

Hắn ghé lại nói nhỏ vào tai gã điệu bộ rất thân mật.

- Ha.. một thuyền thì sao?

Chính ra tôi cũng muốn lôi cậu theo đấy, đây là dịp tốt để hai ta cùng nhau tận hưởng.

- Tùy cậu thôi.

Hắn vỗ vai gã rồi vẫy tay rời khỏi để lại gã ở lại với nét mặt đăm chiêu.

Thật điên khùng, thế là đi tong kế hoạch lôi hắn theo rồi.

-----------------------------------------------------------------------------
 
Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
• N I G H T 4.2 •


12 giờ 30 phút đêm ngày thứ tư.

| Xin mời người bảo vệ tỉnh dậy.

Đêm nay, người bảo về muốn bảo vệ ai? |

Người bảo vệ tỉnh dậy trong đêm tối, hắn nhìn quanh quất một hồi vào khoảng không đen xì ngoài cửa sổ, mù mịt không lối thoát như chính số phận hiện tại họ.

Tiếng thở dài trượt trên đầu môi, ánh mắt đăm chiêu cùng vẻ mặt trầm ngâm.

Hắn đang đắn đo rằng:

" Khả năng mình chọn trúng sói chỉ là 30% nhưng mà nói ít thì không hẳn vì phần trăm sa cơ lỡ vận là vẫn có."

Ngẫm nghĩ trong vài giây sau đó hắn nhẹ nhàng thốt lên cái tên mà hắn đặt chọn hi vọng vào tối nay.

- Jung Jaehyun.

| Lượt bảo vệ được chấp nhận.|

Người bảo vệ nở nụ cười nhẹ nhõm, cửa phòng của người được bảo vệ cũng xuất hiện thêm một chốt khóa nữa.

Hắn mới yên tâm hơn phần nào, ngay sau đó thông báo lại được đưa tới:

| Bạn có quyền được biết thông tin về một sói.

Xin cho hỏi bạn chọn người thứ mấy? |

- Thứ hai đi!

| Thông tin về con sói thứ hai, giọng nói trầm khàn, dáng người cao gầy.|

- Trầm khàn?

Dáng người cao gầy?

Whut da fuk, gợi ý thế này thì thà đừng gợi ý còn hơn.

Thông tin chỉ có vậy, đủ ít để thấy mông lung khó hiểu mà cũng đủ nhiều để người ta kịp nghi ngờ.

Hắn gật gù ghi nhớ bật mí này rồi lên giường đi ngủ.

---------------------------------------------------------

| Xin mời tiên tri thức dậy.

Tối nay tiên tri muốn soi bài ai?|

Người tiếp theo được gọi dậy đêm nay là tiên tri.

Tiên tri đã lo lắng khá nhiều vì tối nay khác với tối mấy hôm trước, chỉ cần soi bài sai là có thể chính tiên tri sẽ tự đưa mình vào nguy hiểm.

Nhưng trong thâm tâm chính mình, tiên tri thực sự muốn biết tất cả chân tướng của bầy sói.

Chi bằng làm đi không bằng làm lại.

Hôm nay, tiên tri phải ra ngoài cho bằng được.

- Tôi muốn soi bài của Bae Joohyun.

| fuhp ryuht.Tiên tri soi trật bài như vậy đồng nghĩa với việc đêm nay tiên tri sẽ phải ra ngoài để tìm tung tích khi sói hành động.|

Nhoẻn miệng cười đắc thắng, kế hoạch vẫn đang tiến triển rất tốt theo ý tiên tri muốn nhưng rồi.... tiên tri chợt nhận ra cho đến hiện tại, không có đạo cụ gì trong tay cũng không hề có kĩ năng quan sát trong đêm tối đã thế đường đi trong khu biệt thự này.

Thậm chí chính tiên tri còn chưa rõ, cửa ra sảnh ngoài ban công hay lối cầu thang ở đâu.

Tất cả đều chưa một lần tìm hiểu.

Mãn nguyện chưa được bao lâu thay vào đó là sự lo lắng, hoang mang đến tột cùng.

- Chết rồi, quả này được ăn cả ngã về không tất rồi.

------------------------------------------------------

| Xin mời thợ săn tỉnh dậy, tối nay thợ săn muốn đi săn cùng với ai?|

- Park Jimin.

Thợ săn không ngần ngại mà đọc ra cái tên này.

Hắn muốn kéo theo tên đáng ghét này, vẻ ngông nghênh, kiêu ngạo làm con người ta cảm thấy khó chịu.

Vả lại đây có lẽ là cái tên duy nhất hiện ra trong đầu gã lúc này.

Nhanh chóng đưa ra quyết định rồi nhanh chóng lên giường đi ngủ.

------------------------------------------------------

1 giờ sáng ngày thứ tư.

| Xin mời các sói tỉnh dậy, các sói có 1 giờ đồng hồ cùng nhau thảo luận và hành động.

Bây giờ là 1 giờ sáng.|

Cả 3 sói đồng loạt thức dậy, đi về phía sảnh ngoài tầng ba để cùng nhau "bàn hội nghị chiến lược".

Ba thân ảnh lặng lẽ, nhẹ nhàng đi trong đêm.

Mặc dù họ biết những con người bên trong cánh cửa kia sẽ chẳng bao giờ nghe được tiếng động bên ngoài nhưng mà tốt nhất nên phòng thì hơn đã thế đêm nay sẽ có một tên dân thường sẽ nghe thấy tất cả âm thanh bên ngoài.

Thế nên nhẹ nhàng phải trên hết đã.

- 1 giờ sáng phải nói đây là lần hành động muộn nhất từ trước đến giờ chúng ta có đấy.

Cậu cất lên chất giọng thánh thót lanh lảnh lười biếng ngồi dựa vào lan can rồi vươn vai.

- Vừa thay đổi luật có khác, loạn xạ cả lên.

Gã cười mỉm với chất giọng khàn đặc và huơ huơ con dao trong màn đêm.

- Nói thật chứ tôi thấy luật mới này hay hơn đấy.

Cứ chơi kiểu luật rừng kia chán òm.

Hắn đi từ ngoài vào, vẫn dáng cao mảnh khảnh, vẫn chất giọng trầm trầm lai ngoại, vẫn khí chất quý tộc.

- Có vẻ như hôm nay cậu là người đến muộn nhất đấy.

Gã cười cợt.

- Hừ.....

Vậy tối nay mục tiêu là gì?

Hắn chả quan tâm lắm về gã, hỏi thẳng về mục tiêu tối nay.

- Mục tiêu hả, tối nay là Bae Joohyun.

Gã ra bộ mặt thách thức.

- Cái gì?

Khuôn mặt hắn dần trở nên méo mó.

Hắn nhìn gã với cái nhìn khó hiểu.

- Tôi nói mục tiêu tối nay là Bae Joohyun.

Còn cậu thì sao?

Gã nhắc lại vẻ mất kiên nhẫn sau đó quay lại hỏi cậu đang ngồi trên lan can.
 
Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
• N I G H T 4.3 •


1 giờ 5 phút, đêm ngày thứ tư.

- Bae Joohyun thì Bae Joohyun.

Tôi không ý kiến.

Hắn thỏa hiệp, giơ hai tay trước mặt.

- Oh, cậu chắc chứ?

Gã đánh ánh nhìn khiêu khích lên hắn.

- Haha, cho dù có phản đối thì mấy người sẽ đổi ý sao?

Hắn nhếch môi, khinh khỉnh hỏi lại.

- Đương nhiên là không rồi.

Gã cười cười, lấy con dao phay cọ cọ lên mu bàn tay.

- Vậy thì bớt hỏi kiểu đó đi.

Buồn cười thật đấy.

Hắn dửng dưng đón nhận mọi sự thách thức từ hắn.

Quả thật thái độ hiện tại của hắn trái ngược hoàn toàn với những suy đoán của gã trước đó, không một chút lo lắng, hay nao núng nào được thể hiện ra trái lại còn rất bình tĩnh, ung dung.

" Rốt cuộc hắn có ý gì đây?

Mà cho dù hắn có tỏ ra thờ ơ đi chăng nữa thì có lẽ đó chỉ là một cái bẫy tinh anh mà thôi.

Hừm, ta mà để dễ bị lừa vậy sao?"

- Ok, vậy chốt tối nay mục tiêu của chúng ta sẽ là Bae Joohyun.

Gã tuyên bố.

- Mọi người nghĩ sao về việc tối nay sẽ hạ thủ nốt con chó săn đang đánh hơi chúng ta mấy ngày qua?

Tiếng nói lanh lảnh vang lên cắt ngang không khí drama nhạt của gã và hắn.

Như có gì thôi thúc cả hai người đều quay đầu lại, hai người chợt thấy ý cười ẩn hiện rõ trên gương mặt cậu.

- Cũng đã đến lúc thủ tiêu hắn đi rồi.

Được thôi, việc này sẽ do cậu đảm nhiệm.

Hắn đồng tình về việc sẽ giao việc quan trọng này cho cậu.

- Hahaha vậy thì thế này đi, tôi và cậu sẽ đi trước, hai chúng ta thanh toán mục tiêu tối nay, còn chú sẽ lo phần còn lại.

Nói rồi gã và hắn liền đội mũ, trùm khăn che kín mặt và bước vào trong hành lang tầng ba.

Còn cậu nán lại ở đây thêm vài phút để chờ con mồi lộ diện rồi thủ tiêu ngay lập tức.

------------------------------------------------------------------------------------------

1 giờ 15 phút ngày thứ tư

| Các sói đã hành động, xin mời ti hí tỉnh dậy hành động đêm nay. |

Ti hí mở đôi mắt nặng trĩu, bắt đầu từ tối nay anh có thêm con dao díp để phòng thân, mặc dù con dao này không quá to nhưng nếu biết đâm vào những chỗ hiểm thì khả năng đối phương tử vong là vẫn có.

Nhẹ nhàng xuống giường, chuẩn bị mọi tư trang, anh tiến bước ra ngoài.

- Tối nay, rồi đâu sẽ vào đó cả thôi.

Tay đưa lên chuẩn bị đẩy chốt cửa chợt trong lòng cậu thoáng có cảm giác bất an, đôi tay ngừng lại trong không trung ít phút, hai hàng lông mày cau lại.

Nhưng chỉ ngay sau đó thôi, cậu tự sốc lại tinh thần cho chính mình, ánh mắt tràn đầy sự kiên định và mở cửa bước ra ngoài.

------------------------------------------------------------------------------------------

1 giờ 10 phút, ngày thứ tư, trước khi các sói hành động 5 phút.

| Các sói chuẩn bị hành động, xin mời tiên tri thức dậy thực hiện nhiệm vụ.

Hãy nhớ đừng để chúng phát hiện ra thân phận mình bằng không sẽ bị giết ngay lập tức. |

Từ khi biết mình phải ra ngoài tối nay, tiên tri không tài nào chợp mắt được.

Nỗi lo lắng bủa vây lấy hắn, trước giờ hắn chưa từng xem phim ma một mình, cũng chưa vào nhà ma hay đơn giản nhất là đi ra ngoài vào ban đêm một mình.

Ấy thế mà đêm nay, chính bản thân hắn phải ra ngoài, mò mẫm trong đêm tối chỉ để nhìn cho ra hình bóng của bầy sói.

Nếu xảy ra sơ sót gì thì có 10 cái mạng cũng không giữ lại được.

Nhưng nếu từ chối làm nhiệm vụ tối nay thì hậu quả gánh lấy sẽ nặng nề hơn rất nhiều.

- Tất cả là do bồng bột.

Trời cứu... não ơi sao mày load chậm thế để bây giờ tao khổ vậy nè.

Nghĩ đoạn tiên tri xuống giường tiến ra phía cửa, nhẹ nhàng đẩy chốt rồi mở hé cánh cửa, nhìn ra ngoài hành lang.

Lúc này, hắn mới cảm nhận được thế nào là đỉnh cao của đáng sợ không gian bên ngoài im ắng đến rùng rợn, ánh đèn hành lang mờ mờ lại càng khiến cho không khí tăng thêm mấy phần đáng sợ.

" Khâm phục lũ sói thực sự.

Huhu"

Tiên tri cứng đờ người trước cửa, đôi mắt nhìn ra ngoài ngày càng hoang mang, tim đập mạnh liên hồi.

Hắn lại đóng cửa lại, thở dốc trượt người theo vách tường cạnh đó.

Nhưng nghĩ đi phải nghĩ lại sống trên đời máu liều phải nhiều hơn máu não, thật ra có vẻ như thử thách này với hắn không hề khó chút nào, chỉ là hắn nên hành động thật kín đáo một chút đừng để cho bọn chúng phát hiện ra là được.

Nghĩ đến đây, lòng hắn nhẹ đi phần nào, chắp hai tay trước ngực, mồm lẩm nhẩm gửi lời cầu nguyện đến chúa.

- Cầu cho đêm nay thật bình an.

Chắp tay cầu nguyện xong, hắn mạnh mẽ đứng dậy, mở cửa nhẹ nhàng ra ngoài.

Nhìn quanh quất một hồi tự xác định không có dấu hiệu nào có người ở đây, hắn quyết định đi về phía cầu thang, xuống dưới tầng.

-------------------------------------------

- Dưới đây chính là sơ đồ tầng hai, tương tự như vậy, tầng 1 và tầng 3 y hệt luôn 🙂)).

Tôi nghĩ rằng có thể mọi người vẫn chưa thực sự hình dung được vị trí gian nhà mà tôi miêu tả nên tôi đã phác họa ra đây để mọi người dễ hình dung.

Chú thích nho nhỏ: hai cái vòng vòng màu đen và đỏ kia chính là lan can nha.

- Hãy hỏi lại nếu các cậu còn chỗ nào chưa hiểu.
 
Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
• N I G H T 4.4 •


1 giờ 15 phút sáng ngày thứ tư.

| Xin chúc mừng, bạn được chọn là người nghe được âm thanh bên ngoài vào tối hôm nay.

Hãy tận dụng khoảng thời gian này thật tốt để phán đoán ra kẻ thù. |

----------------------------------------------

Cạch.

Tiếng cửa được đẩy từ bên ngoài vào vang lên trong không gian im lìm.

Hai bóng đen cao to, xa lạ khoan thai bước vào.

- Peek a boo!

Surprise!

Gã vỗ lên người cô gái đang ngủ trên giường rồi ra động tác vẻ "ngạc nhiên chưa cô gái?".

- A hả....

Á á á á á á!

Cô gái trên giường giật mình tỉnh dậy, đón chào hai bóng hình tự nhiên xuất hiện trong phòng bằng một màn luyện thanh ấn tượng.

- Suỵt, nhỏ tiếng nào.

Bọn ở ngoài nghe thấy hết bây giờ.

Gã đưa ngón trỏ lên miệng ra hiệu.

- Mấy người mấy người.... sao lại vào phòng tôi?

Cô gái ngồi dậy, hoang mang nhìn hai bóng đen không mời mà đến trong phòng mình lên tiếng chất vấn.

- À quên, xin được long trọng thông báo, tối nay người được chúng tôi chọn mặt gửi vàng chính là cô đấy.

Gã ngồi thẳng dậy, ánh mắt ánh lên phần nào tia thích thú.

Giọng nói bị bóp méo đi phần nào bởi chiếc khăn che trên miệng.

Hắn đứng thẳng người dậy, tiến lại chỗ gã rút con dao phay từ trong túi quần ra.

- Mấy người tránh ra ngoài, tránh ra.

Cô gái đứng bật dậy, chạy quanh phòng.

- Thôi nào, hãy thôi cái trò trẻ con ấy đi.

Kiểu gì vẫn là một kết cục thì cố gắng thay đổi nó làm cái gì.

Hắn gằn giọng lên tiếng, hơi thở có chút gián đoạn.

Câu nói của hắn như tiếng sấm đánh ngang người cô.

Cô bần thần, đứng sững tại chỗ.

- Nhanh, giữ cô ta lại để tôi xử lí cho xong chuyến này.

Hắn lên tiếng giục gã làm gã cũng giật mình làm theo.

Câu nói vừa rồi của hắn làm gã rất rất ngạc nhiên.

"Ồ tình huống gì đây?

Thật thú vị đấy."

- Tránh xa tôi ra, tránh xa tôi ra.

Nghe tiếng hắn nhắc gã làm cô hoàn hồn trở lại, lúng túng khua chân múa tay loạn xạ cả lên.

- Haha, làm sao giờ?

Tôi lại chẳng muốn tránh xa đấy.

Gã nở nụ cười đầy ẩn ý, tiến lại gần cô.

Mặc dù cô đã cố gắng chống cự nhưng sức của một cô gái sao có thể địch lại nổi một tên con trai đã vậy chúng có đến hai người, áp sát cả hai phía.

Gã tóm được cô từ đằng sau nhanh chóng khóa chặt hai tay cô lại.

Hắn lấy từ trong túi chiếc khăn đen che đi đôi mắt xinh đẹp của cô.

Cô lúc này đứng im chịu trận, bởi căn bản dù có muốn vùng ra cũng không được nữa rồi.

Nước mắt dần thấm đẫm dải băng đen che mắt.

"Anh xin lỗi."

Giơ cao con dao trong tay, lấy lực thật mạnh, gã đâm thẳng con dao vào cuống họng của cô.

Sau đó, dứt khoát rút con dao ra làm máu từ vết đâm chảy ra ồ ạt, thấm đẫm hai tay hắn.

Người cô gái dần mất đi phương hướng, cô ngã nhào vào vòng tay gã.

- Thu dọn hiện trường.

Hắn lạnh lùng ra lệnh đồng thời thu lại chiếc khăn bịt mắt cô.

Dưới ánh trăng ngoài cửa sổ hiện lên một gương mặt xinh đẹp, trắng trẻo.

Đôi môi mỏng bị cô cắn đến bật máu.

Đôi mắt còn vương lại vài giọt lệ.

Cảnh tượng này khiến cho tim cả hắn cả gã chợt nhói đau.

- Mạch không còn dấu hiệu đập.

Chết rồi.

Gã bế cô đặt xuống giường rồi thông báo tình trạng.

Hắn đứng chôn chân nhìn gã đắp khăn trắng qua đầu cô gái trước mặt.

Bất chợt một cơn đau ập đến.

Ruột gan hắn như bị ai đó nhào nặn thật mạnh, tim thì bị bóp đến nghẹt thở.

Hơi thở dần bị gián đoạn, mồ hôi toát ra như tắm.

Hắn đau đến nỗi không thể đứng vững, lấy tay xoa lên bụng.

Mặt mũi tái xanh, hắn rất đau đớn.

- Ê, có sao không?

Gã thấy phản ứng của hắn chợt lên tiếng hỏi.

- Không sao.

- Nhìn sắc mặt cậu kém lắm.

- Chắc do trúng gió thôi.

-------------------------------------------------

Hành lang tầng hai.

Ti hí hôm nay xuất phát chậm hơn ngày thường một chút.

Có vẻ như trong lòng gã vẫn còn đọng đâu đó cảm giác bất an và lo lắng.

Nhẹ nhàng đi lên tầng hai, gã bỗng giật bắn mình bởi một tiếng kêu thất thanh.

" Hú hồn, kêu gì kêu ghê vậy chứ."

Gã dừng lại, xoa xoa trái tim vừa giật thót của mình đồng thời nhanh chóng tìm ra nơi phát ra tiếng hét.

" Ồ, thì ra đây là mục tiêu đêm nay."

Gã chạy nhanh đến trước cửa căn phòng vừa phát ra tiếng kêu vừa rồi nhẹ nhàng áp tai vào cửa nghe ngóng tình hình bên trong.

- À quên, xin được long trọng thông báo, tối nay người được chúng tôi chọn mặt gửi vàng chính là cô đấy.

-Mấy người tránh ra ngoài, tránh ra.

- Thôi nào, hãy thôi cái trò trẻ con ấy đi.

Kiểu gì vẫn là một kết cục thì cố gắng thay đổi nó làm cái gì.

Hơn thế nữa, cô bảo cô lường trước rồi còn gì nữa?

- Nhanh, giữ cô ấy lại để tôi xử lí cho xong chuyến này.

Sau đó là một loạt tiếng động lạch cạnh trong phòng.

Nhưng ngay lúc này, cậu chợt nghiệm ra một điều rựng tóc gáy.

"Trong phòng này hiện tại có hai giọng nam và một giọng nữ, theo như mình biết thì lẽ ra trong đám sói hôm nay phải có ba người.

Vậy tại sao bây giờ chỉ có hai người?

Không lẽ......"

- Nghe xong hết chưa?

Một giọng nói lanh lảnh phía sau lưng, làm cậu trấn kinh.
 
Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
• N I G H T 4.5 •


1 giờ 30 phút rạng sáng ngày thứ năm.

- Nghe xong hết chưa?

Âm thanh trầm bổng vang lên sau lưng làm gã giật mình hoảng sợ.

Thân thể cứng đờ, hai mắt mở to, mồ hôi túa ra như tắm, tay chân bất giác run cầm cập, tim nhói lên từng hồi vì sợ hãi.

Hai bên thái dương giật giật:

" Quả này xong đời rồi!"

Hắn tự nhủ trong lòng rồi đứng dậy, hai tay xòe ra, giơ lên đỉnh đầu rồi tiến về phía trước mấy bước theo bản năng.

- Hừm, trong 36 kế thoát thân thì tôi nghĩ kế chuồn lúc này không còn là thượng sách nữa đâu đúng không nhỉ?

Chất giọng lanh lảnh lại vang lên lần nữa.

Cậu thở dài một lượt rồi quay lại, hai tay hạ xuống, mắt hơi nheo lại.

- Haha, tôi cũng nghĩ vậy đó.

Gã cười đáp lại rồi liền sau đó, gã quay người lao vụt về phía trước như tên bắn, tất cả sức lực đều dồn vào đôi chân mảnh khảnh nhảng những bước thật dài.

Hành động đột ngột của gã cũng không làm cậu bất ngờ chút nào.

Nhanh chóng rút con dao phay từ trong túi quần ra rồi đuổi theo hắn.

Hành lang tầng hai từ yên tĩnh bỗng chốc chộn rộn với những bước chân, những tiếng thở gấp.

Trong màn đêm cô quạnh, hai bóng hình được phủ bằng thứ ánh sáng mờ ảo đang cấp tốc lao về phía trước với tốc độ kinh hoàng.

Khoảng cách dần được rút gọn giữa hai người.

Cậu dồn hết sức vào cánh tay phải, vung ra sau lấy đà thật mạnh rồi phi con dao lên phía trước.

Con dao lao với tốc độ xé gió trong không trung rồi ghim thẳng lên lưng trái làm gã làm gã giật thót mình, mất đà, ngã khuỵu xuống.

Hai tay chống trên sàn đất mát lạnh, sau lưng truyền đến cảm giác nhói buốt, mũi dao chỉ đang cắm vào 1/3 nhưng gã cảm thấy gần tim mình như bị một bàn tay bóp nghẹt, hô hấp bắt đầu có dấu hiệu khó khăn.

Mồ hôi hòa cùng máu chảy ra thấm đẫm lên chiếc áo sơ mi đen mỏng manh.

Gã vẫn gắng gượng lật người trở lại, ngồi bệt trên sàn đất, hai tay đưa ra sau lưng như điểm tựa cuối cùng.

Cơn đau đến quặn thắt, gã cắn chặt môi dưới ngước mắt lên nhìn cậu với vẻ khinh bỉ.

- Haha, tôi đã nói rồi kế chuồn không còn là thượng sách nữa đâu.

Cậu ngạo nghễ đi lại gần, ngồi xổm xuống đối diện hắn ra vẻ tiếc nuối.

- À tiện đây tao muốn tiết lộ cho mày biết điều này.

Chính tao đã đề xuất giết con ả đó đấy.

- Là mày sao?

Được!

Vậy hôm nay tao liều chết với mày.

- Chết đến nơi vẫn còn mạnh mồm thật đấy.

Cậu nghênh ngang khoanh tay trước ngực, ra vẻ thách thức.

Nhanh như cắt, gã chồm dậy, đâm một nhát con dao díp vào bả vai cậu.

Bị phản kích đột ngột, cậu không kịp chống trả.

Cậu lùi vài bước, đưa tay bịt chặt vết thương.

Mặt nhăn mày nhó.

- Công tử nhà giàu có khác, có chút thế này mà đã không chịu được rồi sao?

Gã đứng thẳng người, dần ổn định vào tư thế phòng thủ.

Đợi một lúc lâu thấy cậu vẫn cúi gập người ôm bả vai.

Gã thôi ánh mắt cảnh giác lên người cậu, đưa tay ra sau chuẩn bị rút con dao ra và chỉ đợi có vậy cậu nhảy chồm dậy, du mạnh gã vào tường.

Con dao phay bị lực tác động mạnh mà đâm sâu hơn vào tim hắn.

Hắn thoi thóp.

- Tao đoán không sai.

Người còn lại là mày!

Hắn giật khăn che mặt của cậu đi.

Khuôn mặt với những đường nét sắc sảo ướt đẫm mồ hôi dần hiện lên trong ánh sáng mờ đục.

- Chính xác đấy.

Không phải tao thì ai?

- À nhân tiện tao cũng nói cho mày biết công tử nhà giàu chưa chắc đã là một thằng ăn hại.

Còn giờ thì, tạm biệt KẺ THẤT BẠI!!

Nói rồi cậu rút con dao trên vai ra đâm thêm một đường vào yết hầu kẻ đang hấp hối phía trước.

Máu bắn tung tóe lên tường, ra sàn nhà và bắn lên cả cậu.

Hắn trượt người ngã xuống đất để lại đằng sau là vệt máu dài loang lổ.

- Làm tốt lắm.

Tiếng vỗ tay trong màn đêm cùng âm thanh khen ngợi vang trong đêm.

- Thiếu gia!

Hôm nay cậu làm rất tốt.

Vẫn là âm thanh trầm khàn đó.

- Sao tôi nghe được câu này mang hàm ý chế giễu thế nhỉ?

Cậu quay mặt đáp trả.

- Tôi nên dành lời khen thật nhiều cho cậu hơn đấy.

Hắn cố gắng đè nén lại cơn đau trong người và trưng ra vẻ quý tộc khinh khỉnh.

- Haha lời khen?

Tôi không dám nhận đâu.

Cậu lạnh nhạt hừ mạnh.

- Thôi nào, dọn cái xác kia đi thôi.

Hôm nay đúng là một ngày mệt mỏi mà.

-------------------------------------------------------------------------------------------------

Hành lang tầng hai, đường ra sảnh ngoài.

Tiên tri nhẹ nhàng lượn quanh hành lang tầng hai, bất chợt hắn nghe tiếng bước chân nhịp nhàng trên cầu thang.

Nhìn quanh dáo dác một hồi, hắn liền phát hiện ra đường dẫn ra sảnh ngoài tầng hai là một góc trốn thích hợp.

Không nghĩ ngợi thêm điều gì nữa, hắn nhanh chóng chạy lại nấp mình thật kĩ.

Hé mắt nhìn ra bên ngoài, liền sau đó hắn thấy hai bóng đen cao dáo xuất hiện ngay sau đó chậm dãi từ cầu thang ra hành lang tầng hai rồi dừng trước cửa phòng cách hắn khá xa.

Hắn thở phào nhẹ nhõm, thận trọng quan sát hành động hai người kia mở vừa rồi bước vào.

Cô tự nhẩm tính rồi sửng sốt phát hiện ra....

" Tối nay... tối nay.... là .... là..."

Ngay sau đó là tiếng thét chói tai làm rung chuyển không gian.

Hắn giật bắn mình, tim trong ngực đập loạn xạ.

Vài giây sau xuất hiện một bóng đen đi từ dưới tầng lên.

Cái bóng đó đi được ba bước lại dừng lại nhìn một lần trông có vẻ lấm lét như kẻ trộm vậy.

Người đó đi đến trước cửa phòng vừa rồi phát ra âm thanh, liền ngồi xuống áp tai nghe ngóng.

Tất cả lại chìm trong im lặng cho đến khi hắn giật mình thấy thêm một bóng đen nữa đi từ trên tầng ba xuống.

Dáng vẻ rất bình thản, hai tay đúc túi quần.

"Chính là nó."

Bóng người đang ngồi xổm trước cửa căn phòng từ từ đứng dậy.

Hai người nói với nhau cái gì đó bỗng nhiên cả hai người lao như tên bắn về phía mình.

Tốc độ mới đầu rất nhanh nghe "vù vù" nhưng sau rồi giảm dần, rồi cả hai dừng lại.

Lúc này, hắn nghe được tiếng "uỵch".

Tò mò ngó mặt ra ngoài, hắn thấy có người đột ngột ngã khuỵu xuống đất.

Hắn mở to hai mắt, lấy tay bịt chặt miệng trong hoảng sợ.

Không dám nhìn thêm một lần nào nữa hắn xoay lưng dựa vào tường, hai tay bó gối, nín thở nghe cuộc nói chuyện giữa hai người.

- Tao đoán không sai.

Người còn lại là mày!

- Chính xác đấy.

Không phải tao thì ai?

- À nhân tiện tao cũng nói cho mày biết công tử nhà giàu không phải là một thằng ăn hại.

Còn giờ thì, tạm biệt KẺ THẤT BẠI!!

Sau đó là loạt tiếng động lạ.

*Rầm*

Tiếng một vật thể từ trên rơi xuống.

Tai hắn dần ù đi, nước mắt sợ hãi thi nhau chảy dài trên mặt cô.

Ban đêm nơi này thật đáng sợ.

Sau khi hành quyết được người kia, thì lại có hai giọng nói lạ khác đi đến.

Cuộc nói chuyện sau đó, cô nghe được tất cả.

Chờ đến khi ba người rời khỏi vị trí được một lúc hắn mới chật vật đứng dậy chạy như ma đuổi về phòng mình.

Đóng rầm cửa lại rồi lấy cuốn sổ nhật kí.

Hắn đã biết tất cả!

----------------------------------------------------------------------

- Chap này đến 1k5 từ kìa TTvTT dài kiếp.

- sơ đồ và hướng hoạt động tối nay.
 
Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
• N I G H T 4.6 •


1 giờ 45 phút rạng sáng ngày thứ năm tức tối đêm thứ tư.

.

| Một đêm thật dài, để cứu đồng đội cần hoàn thành nhiệm vụ tối nay.

Bạn chỉ có 1 giờ đồng hồ để thực hiện 2 công việc này.

Bằng không bạn và đồng đội sẽ cùng mất mạng.|

Hắn ôm gập bụng xuống vì đau đớn.

Nhăn nhó đón lấy lời yêu cầu cổ quái, đến nước này hắn chỉ còn nước cười chừ.

- Tối nay, nếu không hành động nhanh chắc chỉ còn nước chết.

Cắn chặt môi dưới tới nỗi bật máu tươi, nén lại cơn đau quặn thắt trong lồng ngực.

Hắn cầm con dao phay lê từng bước ra ngoài.

Nhưng chỉ ít giây sau đó, cơn đau trong lồng ngực dần tiêu tan, hơi thở không còn gắt gao nữa.

Hắn lấy lại tinh thần, thẳng bước về phía trước.

---------------------------------------------------

Cô gái lôi từ trong ngăn kéo bàn ra quyển sổ da màu đỏ mận còn thơm mùi giấy mới và cây bút mực màu tím đặt trên đầu giường, cô hí hoáy ghi lại những sự việc của tối nay.

Chuỗi kí ức như đoạn phim được tua chậm lại, tất cả từng lời nói, hành động cử chỉ hay cả âm thanh giết chóc đều được cô thu vào tầm ngắm của mình.

Thật đáng sợ.

Đang loay hoay ghi lại những cái tên trong bóng tối mịt mờ, chợt cô giật bắn mình bởi tiếng cửa mở cửa cót két.

Mồ hôi toát ra như tắm, hai tay run cầm cập, cô đưa cặp mắt hoang mang nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng mình, lòng tự nhủ:

" Gì...gì đây?

Thể quái gì đây?

Không thể nào.."

Đúng như cô dự đoán, bước vào từ bên ngoài là một chàng thanh niên được bao phủ bởi một màu đen huyền bí.

Hắn cất tiếng ngạo nghễ.

- Ồ hô, xin chào!!

- Sao..... sao anh lại.. vào đây?

Cô gái ngồi trên giường cố điều chỉnh tone giọng đang run rẩy của mình đồng thời kín đáo luồn tay giấu quyển nhật kí xuống dưới gối.

- Biết thừa rồi còn cố hỏi à?

Mà này tôi không có nhiều thời gian đâu.

Tối nay nên nhanh gọn một chút để kết thúc công việc đi.

Vả lại tôi cũng đến đây rồi, có chạy ra ngoài cô cũng không thoát nổi đâu huống chi cô không được phép ra khỏi phòng vào lúc này.

Hắn tiến sát lại gần cô nhỏ nhẹ lên tiếng.

- Haha, tôi cũng lường trước được tình huống này mà.

Thật tình!

- Mấy người có phải nhà tiên tri tất cả loạt không vậy?

Gặp ai cũng phán là lường trước được "tình huống này".

Wow, tôi bất ngờ đó nha.

Hắn cười thầm đưa con dao lên vân vê trong màn đêm.

- Cũng đúng thôi.

Chúng tôi cũng phải chuẩn bị tâm lí trước chứ!

Ra tay đi.

Tôi cũng không muốn mất nhiều thời gian đâu.

Cô gái ngồi trên giường quả quyết đưa ra lời đề nghị cuối cùng bởi cô biết cho dù có chống cự đi chăng nữa thì hậu quả sẽ vẫn chỉ là một.

Mà cô thì yêu thích cái đẹp thế nên lương tâm cô không cho phép chính mình trở thành ma xấu.

Như vậy thật đáng cười lắm.

- Khẳng khái lắm!

Tôi rất thích những người như cô.

- Anh không cần tử tế như thế đâu.

Đây là kết cục rồi.

Hắn cười khẩy rồi đâm con dao vào thẳng thanh quản đang phập phồng lên xuống của cô gái trước mặt.

Máu từ vết đầu bắt đầu rỉ xuống chảy róc rách qua kẽ tay hắn, chảy dài trên chiếc váy ngủ trắng tinh khôi của cô.

Cô gái từ từ nhắm mắt chìm vào cõi mộng của riêng mình.

- Hãy coi như đây là sự giải thoát của tôi cho cô đi.

Xuống đấy rồi đoàn tụ với hai kẻ ngốc kia đi.

Hắn đặt cô ngay ngắn trên giường, đắp chiếc khăn trắng che kín mặt rồi rời khỏi phòng.

----------------------------------------------

Rời phòng cô, hắn lập tức lao xuống căn phòng dưới tầng hai.

Mở cửa đẩy vào đập vào mắt hắn là xác được trùm kín đầu.

Hắn bật vội ngọn đèn heo hắt trên vách tường rồi đi đến cạnh giường, kéo chiếc khăn trắng xuống, sờ nhẹ vào khuôn mặt mịn màng của người đang nằm lặng thinh trên giường.

" Vẫn còn ấm."

Hắn nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp chợt lòng dậy lên cảm giác hối lỗi.

Ngay lúc này, cơn đau lại phát tác, hắn ôm lấy ngực quỳ xuống thở dốc.

Trong cơ thể hắn lúc này như có liều thuốc độc len lỏi, làm tê liệt từng tế bào sống.

Hắn ngước đôi mắt nặng trĩu nhìn lên đồng hồ treo trên tường cách đó không xa, chỉ còn 15 phút nữa là hết giờ.

Xoa ngực rồi hít hơi thật sâu, hắn đứng thẳng người dậy loạng choạng đi tìm thứ thuốc hồi sinh.

Hắn bắt đầu với việc bới tung tủ quần áo, ngăn bàn trang điểm nhưng không có kết quả.

Tiếp đó, hắn ra sức tìm kiếm ở mọi ngõ ngách trong căn phòng như dưới ghế sofa, tủ đầu giường, ngăn kéo bàn làm việc, kệ sách,....

Nhưng tất cả đều không thấy.

Hoang mang lo lắng xen cả nỗi bất lực, hắn đứng lặng người nhìn quanh phòng.

Mồ hôi dần thấm đẫm chiếc áo sơ mi đen, cơ thể ngày càng cảm thấy mệt mỏi đau đớn, hơi thở dần rối loạn.

" Cảm giác dở sống dở chết là đây sao?"

Bỗng hắn sực nhớ đến thói quen rất kì lạ của cô.

Cô thường giấu đồ quan trọng sau gương.

Hắn liền lần tay ra sau tấm gương ở bàn trang điểm nhưng... vẫn không có gì.

Nhìn lại đồng hồ một lần nữa chỉ còn 5 phút nữa thôi, lúc này hắn cảm thấy thần chết đến ngày càng gần hơn.

Nhịp tim, nhịp thở dần rời rạc cơn đau âm ỉ tiếp tục hoành hành nơi ổ bụng.

Hắn đau đớn gập người xuống, miệng mở to thở hổn hển.

Từng giọt mồ hôi dần làm cho mái tóc của hắn bết lại.

Hắn lê từng bước nặng nhọc và phòng tắm, vốc nước lên mặt cho tỉnh táo hơn rồi ngước nhìn mình con người phờ phạc trong gương.

Trong lúc gần như tuyệt vọng nhất, một ý nghĩ khác lóe lên trong đầu hắn, hắn dùng toàn bộ sức lực yếu ớt của mình, cậy mạnh tấm gương trước mặt.

Hệt như những gì hắn dự đoán, hai lọ thuốc được cô để ngay ngắn trong khoang nhỏ sau tấm gương, cạnh đó là thẻ bài của cô.

"Vì chúa, cuối cùng cũng thấy rồi."

Hắn nhanh chóng lấy lọ thuốc hồi sinh chạy ra ra ngoài.

Hắn nhẹ nhàng dốc hết số thuốc trong lọ vào miệng cô rồi nín thở chờ đợi.

Chỉ ít phút sau, cô gái trên giường dần có phản ứng.

Đôi mắt mơ màng dần hé mở, hắn chỉ đợi có thể chạy lại ôm cô thật chặt vào lòng.

- Cảm ơn chúa đã mang trả lại em cho anh.

----------------------------------------------------------

| Nạn nhân thứ sáu, Park Jimjn chết do sói giết.|

|Nạn nhân thứ bảy, Kim Yerim chết do sói trắng giết.|

.

.

.

| Số người còn lại 9 người.|
 
Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
• D A Y 5.1 •


8 giờ sáng ngày thứ năm

Hết giờ giới nghiêm, chốt cửa bật mở, tất cả mọi đồng loạt bước ra và ào xuống dưới sảnh chờ.

- Tối qua mất ngủ hả?

Mắt thâm như gấu trúc vào rồi!

Bae Joohyun liếc nhìn Byun Baekhyun ánh mắt ánh lên nét cười khoái chí.

- Oáp!

Cũng chả hiểu sao mà tối qua tôi trằn trọc suốt thôi.

Baekhyun ngáp một cái dài vươn vai rồi ngã người xuống ghế sofa mềm mại.

- Ơ sao càng ngày càng trống trải thế này?

Sooyoung liếc quanh căn phòng rồi lên tiếng mặt buồn rười rượi.

- Oh Bae!

Tối qua ngủ ngon chứ?

Kim Taehyung nở nụ cười tươi tắn rồi ngồi xuống cạnh Bae Joohyun.

- Cậu Kim, cậu tránh xa Bae của tôi ra.

Mà này ai cho cậu gọi Joohyun của tôi là Bae hả?

Ai cho?

Ai cho?

Johnny đẩy cả người Taehyung về phía Sehun.

- Haha gì vậy kìa?

Johnny công khai ghen rồi.

Cuối cùng nó cũng biết ghen mày ạ.

Yoongi buông câu đùa cợt rồi quay sang với Baekhyun bên cạnh.

Buổi sáng hôm nay thật khác những buổi sáng những hôm trước, không có lời qua tiếng lại, không có sự gay gắt căng thẳng mà chỉ có tiếng cười, có sự đùa cợt vui vẻ.

Phải chăng đó chỉ là mặt nạ giả tạo mà mỗi con người đều đang đeo lên người?

| Đêm qua Kim Yerim và Park Jimin chết.

Người bảo vệ thật ngu ngốc.

Phù thủy nửa đúng nửa sai.

Tiên tri làm việc không hiệu quả.

Ti hí ngu muội, bốc đồng.

Cupid hành động thiếu suy nghĩ.|

- Ơ gì vậy gì vậy?

Jung Jaehyun nhíu mày khó hiểu.

- Phủ thủy nửa đúng nửa sai là thế nào?

Kim Dongyoung ngồi cạnh khoanh tay trước ngực thắc mắc.

- Bây giờ còn có cái màn đánh giá nhau cơ đấy.

Oh Sehun cười khẩy vẻ không phục.

- Hôm qua có hai người chết thôi à?

Hơi ít so với dự kiến đấy.

Yoongi thở dài rồi cười cười.

- Thôi gì thì cũng biết hết rồi, tôi lên phòng trước.

Jung Jaehyun tặc lưỡi rồi đứng dậy.

------------------------------------------------------------

9:00 sáng ngày thứ năm, địa điểm: sảnh ngoài tầng hai.

- Bắn đâu trúng đấy, wow tôi phải vỗ tay với tài "tiên tri" của cậu đấy.

Chất giọng trầm khàn nhẹ nhàng lướt qua trong gió.

Trên tay cầm hai lon coca diet.

- Rồi sao?

Gã nhận lon coca rồi nheo mày.

- Tôi nghĩ tối nay tôi không ổn rồi.

Hắn không nhìn gã nữa mà tựa lưng vào bức tường đằng sau nhìn xa xăm.

- Cậu đang nói gì vậy?

- Tôi nói tôi nay có thể tôi không qua được thật rồi.

Vì bất cứ lí do gì đi chăng nữa.

- Sao lại chắc chắn thế?

Có gì à?

- Không, là linh cảm.

- Linh cảm?

Tôi không biết là linh cảm của cậu đúng đấy.

- Haha, những người sắp chết thường cảm nhận được rất rõ điều này thôi.

- Vậy tôi phải làm gì?

- Đơn giản lắm, lôi theo thôi.

- Ai?

Hắn nhẹ nhàng thì thầm vào tai gã cái tên rồi trên môi cả hai cùng mỉm cười đắc ý.

- Cậu vẫn vậy, vẫn độc đoán và tàn bạo.

Hắn không đáp gã mà trong mắt hắn chỉ còn ý cười nhàn nhạt.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, không khí buổi sáng nơi này thật trong lành, cây cối lao xao, đâu đây vang vọng âm thanh nước chảy róc rách kết hợp với những tạp âm khác tạo nên khúc tạ từ bi tráng mà vang dội lòng người.

Gã và hắn cùng đứng đó, lặng lẽ thả hồn trong nắng sáng ấm áp.

------------------------------------------------

8:00 tối ngày thứ năm, sảnh phòng khách.

| Đã đến giờ hành quyết, xin mời đưa ra lựa chọn của mình về ma sói đêm qua.

Bạn có 10 phút trước khi đưa ra quyết định. |

- 10 phút cuộc đời chỉ để tranh luận cái này.

Thật sự phí thời gian.

Kim Dong Young cáu bẳn.

- Kim Yerim chết rồi.

Dongyoung, cậu nói cậu tiên tri mà.

Tối qua cậu soi được ai?

Byun Baekhyun tựa mặt lên hai bàn tay rồi hỏi.

- Tối qua tôi soi Jung Jaehyun.

Cậu ta thiện.

Kim Dongyong trả lời.

- Thiện?

Cụ thể là gì?

Bae Joohyun tò mò.

- Tôi khai toẹt role của Jaehyun ra đây để tối nay sói ăn thịt nó à?

Dongyoung cau mày.

- Jaehyun, cậu có không ngại khi tiết lộ role của mình không?

Min Yoongi hỏi.

- Đương nhiên là tôi rất ngại rồi.

Dongyoung nói tôi thiện rồi mà.

| Đã hết giờ, xin mời đưa ra quyết định. |

- Bỏ vote.

Johnny nhún vai hờ hững.

| Tối nay không ai bị treo cổ.

Hẹn các bạn và sáng mai, thân ái. |
 
Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
• Đoạn bộc bạch •


lời bộc bạch thống khổ,

nhật kí, đêm tối ngày thứ năm.

Cho đến tận bây giờ, mối quan hệ giữa Kim Taehyung và Johnny Seo vẫn chẳng thể tốt lên được chỉ vì Bae Joohyun.

Tôi ở đây không có ý bêu riếu hay công kích Bae Joohyun bởi cô ta quả là người con gái hoàn hảo có tiền có quyền có tài có cả sắc.

Một con người gần như chạm đến mức tuyệt đối của sự hoàn mĩ.

Thế nên việc Johnny Seo hay Kim Taehyung mê cô t như điếu đổ chuyện không thể trách phạt.

Nhưng có điều nếu chỉ vì một đứa con gái mà lao vào đấu đá nhau gay gắt như vậy thì thật không đáng tí nào.

Kim Taehyung và Johnny Seo đến với trò chơi này không chỉ phải hoàn thành sứ mệnh của mình là chiến thắng trở ra mà còn là cộng sự đắc lực của nhau.

Tôi đã nghĩ rằng Kim Taehyung và Johnny Seo đã cải thiện phần nào của mối quan hệ của họ rồi nhưng mà cái những tưởng thì suốt đời cũng chỉ là những tưởng mà thôi.

Quan hệ của hai người họ vẫn vậy, vẫn cố lôi nhau xuống để không bị thiệt.

Tại sao tôi nhận ra điều này ư?

Tôi phát hiện ra điều này chính qua miệng của Kim Taehyung sáng nay khi cậu ta quyết tâm đạp đổ cho bằng được kẻ kia.

Tôi đặc biệt ghét Park Jimin, một hậu bối kém tôi hai tuổi.

Bởi cái cách cậu ta cố tỏ ra mình là một thiếu gia thực sự cao quý hay ánh nhìn người khác tràn đầy sự khinh miệt của bọn công tử không coi ai ra gì.

Nhưng rồi vì sự ngông cuồng nhất thời của mình, cậu ta phải chết.

Tôi cũng không thích cô ta - cô Son Seungwan, thật sự tôi còn cảm thấy khó chịu với cách đeo bám dai dẳng của cô ta nữa kìa.

Tôi đã từng à không là rất nhiều lần từ chối cô ta nhưng rồi cô ta vẫn cứng đầu lao theo.

Mù quáng và điên dồ.

Thật tình, những hành động của tôi trước khi chết với cô ta cũng chỉ là sự an ủi cuối cùng trước cái chết của cô ta thôi.

Tôi không hề thích phụ nữ.

Cuối cùng, tôi chỉ mong cho người tôi thương là cậu sẽ bình yên vô sự, an toàn thoát ra khỏi trò chơi ngu ngốc này.

Cậu phải bảo trọng, cố gắng sống sót thay cho phần của tôi.

Tôi yêu cậu.

đêm tối ngày thứ năm, lời cầu nguyện thay cho lời bộc bạch.
 
Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
• Half of the truth •


Note 1: Quyển sổ màu nâu gỗ được làm bằng chất liệu da nhẵn thín.

"10-22-06 / 01-06-25-05-05-16.

02-26-04 / 21-06-05-24 / 16-06-12-05-24.

02-26-04 / 11-18-22 / 25-16-12-05-24

với j = 1."

.

.

- Đúng là ông anh chu đáo.

Không bao giờ phải để cô em gái này lo lắng gì mà haha.

Giọng nữ cao thánh thót cùng nụ cười sảng khoái phát ra từ bên trong căn phòng nào đó.

.

.

.

Note 2: Quyển sổ màu đỏ mận, mới tinh.

1. ugq eqjppa - yqnh ỵjkvg

2. mko fgpi aqwpi - yqnh

3. mko vcg jawpi - yqnh

4. uqp ugwpiycp - yqnh

5. sctm lkokp - vk jk

6. dcg lqq nawp - ykvej

7. lwpi lcgjap - xknncig

hãy coi em là đầu tiên của thế giới.

-

- Đáp án có rồi đây.

Lần này vang lên trong không trung là giọng nói bình ổn, nhẹ nhàng và ôn nhu.

------------------------------------------

Trên đây chính là một màn tiết lộ thân phận của sói trực tiếp mà tôi đã sử dụng 2 kiểu mật mã nho nhỏ.

Một cái tôi lấy từ chuyện "Cô gái văn chương" cái còn lại tôi lấy từ mật mã Caesar và biến đổi một chút về thứ tự mã hóa.

Vì để bảo mật cho chuyện về sau, bạn nào giải được mật mã thì hãy để trong lòng rồi đừng tiết lộ nhé.

Chúng ta vẫn còn một đoạn đường nữa mà.
 
Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
• N I G H T 5.1 •


Đêm thứ năm.

Căn biệt thự tách biệt với thế giới bên ngoài đắp lên mình tấm chăn đen nhung huyền ảo dần chìm vào giấc ngủ.

Cả thế giới im lìm tự bao giờ nhưng trong đây cuộc chơi lại tiếp tục bước sang một loạt hành động mới.

| Xin mời Cupid tỉnh dậy.

Cupid còn một lượt ghép cặp cho đêm nay.

Cupid muốn ghép ai?|

Cupid ngồi trên bộ sofa màu xanh rêu đậm tay đưa lên vuốt cằm nhẵn thín ra vẻ đăm chiêu.

Hắn cảm thấy khá hài lòng với những cặp hắn ghép từ trước đến nay và cho tự rằng đây là những collaboration đi vào thế kỉ.

Chỉ nghĩ đến đây thôi mà hắn lại tự bật cười vu vơ.

- Hừm sao mình có thể quên hai con người này được chứ.

Gõ nhẹ vào đầu mình ra vẻ đãng trí, nụ cười ngạo nghễ lại thoắt ẩn thoắt hiện trên môi hắn.

- Tối nay tôi tác thành cho....

| Chấp nhận!

Xin mời Cupid đi ngủ!|

------------------------------------------------------------

| Bạn được Cupid ghép cặp, xin mời ra sảnh ngoài tầng hai để gặp bạn đồng hành của mình.|

- Vì chúa.

Đến đêm thứ 5 rồi mà vẫn ám quẻ hết sức.

Tưởng thoát được kiếp chung thuyền rồi chứ má.

Tiếng giọng nói lanh lảnh vang khắp hành lang, hắn mặc bộ quần áo in hình hoa nhí lững thững bước đi trên hành lang mồm không ngừng oán trách tên oan nghiệt Cupid.

- Nào nào.

Nói nhỏ thôi cả thế giới nghe thấy hết bây giờ.

Một giọng nói nhẹ nhàng mềm mại vang lên làm hắn đang lò dò đi đằng trước giật mình mà gào thét ầm ĩ.

- Má!

Cái gì?

Cái gì sau lưng con?

- Be bé cái mồm thôi mẹ trẻ.

Tôi là người chứ không phải là "cái thứ gì".

Giọng nam trung vang lên trong đêm nhẹ nhàng, trầm lắng làm cho cõi lòng hắn đang hốt hoảng sợ hãi cũng dần bình tĩnh đến lạ.

- Cậu... cậu?

Vậy là tối nay chúng ta thành một cặp hả.

Hắn quay người lại, hai mắt ngạc nhiên.

- Theo như những gì hiện tại thì hình như là vậy.

Nụ cười tươi của cậu làm sáng lên màn đêm cô tịch.

- Xì, từ trước đến giờ chúng ta còn chưa nói chuyện với nhau lâu vậy mà.

Hắn tựa người vào bức tường phía sau, hai mắt xoáy sâu vào cậu.

- Nhân duyên đã định, tránh cũng chẳng được.

Người ghép cặp chúng ta chắc phải cực kì tinh tường đấy.

Cậu cười tươi vui vẻ.

- Tôi hơn cậu một lớp đấy, cậu ăn nói cho cẩn thận.

- Nhưng tôi cao hơn chị 20 cm đấy, chị cẩn thận.

- Tên ngốc này.

Tiếng cười đùa vang vọng trong hành lang nhỏ hẹp.

Hai con người từ gượng gạo bỗng chốc thành thân quen, vui đùa bất chấp có nguy hiểm đang cận kề.

- Nào show bài đi.

Tôi háo hức nhất màn này đấy.

Hắn lấy con bài từ túi áo ngực ra rồi chìa ra trước mặt cậu tươi cười.

- Thôi cũng chả mong đợi được gì đâu.

Này đây.

- Mố!

........

- Tôi nghĩ lại rồi.

Thằng ghép cặp chúng ta là một thằng ngu.

Cậu trai nhăn nhó rồi bật cười.

- Thất bại của tạo hóa là có thật.

Hắn đưa tay lên bóp chán vẻ chán nản.

- À nhưng đổi lại tôi lại có cái này.

- Hở?

Nhật kí?

Nói mới nhớ tôi cũng có.....

Hai người cùng rút từ trong túi hai cuốn sổ: một màu đỏ mận xinh đẹp, một màu nâu gỗ quý tộc rồi lại cùng nhìn nhau một hồi, lại cùng cười phá lên.

- Chúng ta là cái thứ oan gia mà.

Haha!

Chàng trai đứng dựa lưng vào lan can mỉm cười nhè nhẹ.

Nét cười dịu dàng, dáng vẻ thanh nhã này của cậu chợt làm con tim hắn rung lên một nhịp bất thường.

- Cũng là do nhân duyên của chúng ta tốt đấy chứ.

----------------------------------------------------------------------------------------------------

| Xin mời người bảo vệ tỉnh dậy.

Đêm nay người bảo vệ muốn bảo vệ ai?|

Người bảo vệ chìm vào suy tư.

Luật mới đã thay đổi chỉ cần hắn tối nay bảo vệ nhầm người thôi là có khi hắn đi đời trước khi biết kẻ nào là sói rồi.

Thú thực từ trước đến nay óc phán đoán và sự nhanh nhạy của hắn luôn kém thế nên trong những trường hợp này, hắn mù tịt là phải.

- Oh Sehun.

Hít hơi sâu rồi thở dài, hắn quyết định đặt toàn bộ niềm tin của mình vào Sehun.

| Chấp nhận.

Xin mời người bảo vệ đi ngủ.|
 
Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
• N I G H T 5.2 •


Đêm ngày thứ năm.

.

| Xin mời sói tỉnh dậy.|

Ba bóng hình uể oải bước về phía sảnh ngoài tầng ba.

- Éc sao dưng hôm nay tôi có linh cảm rất tệ thế nhỉ.

Cảm giác như cái chết đang cận kề ý.

Gã đút tay vào túi quần co ro.

- Mới đầu làm việc này còn thấy hứng thú, còn giờ thì càng sau càng nhàm.

Cậu phủi tay vẻ chán nản.

- Tiên tri đi rồi, ti hí đi nốt rồi.

Vậy tối nay chúng ta sẽ giết ai?

Hắn nhướn mày hỏi.

- Cái con Park Sooyoung gì đó.

Cho nó đi đời luôn đi.

Cậu chẹp miệng khoanh tay vẻ chán nản.

- Dù gì thì lũ có thể đe dọa đến chúng ta cũng đi rồi.

Thôi lần này theo cậu đi.

Hắn chống nạnh, nhún vai.

- Nào thì Park Sooyoung.

------------------------------------------------------

| Đêm nay, bạn được quyền nghe tiếng động bên ngoài.

Hãy chú ý tới những âm thanh lạ.|

Thông báo vừa dứt, ngay sau đó cô gái nghe được tiếng bước chân đều đều đang tiến lại phía mình.

Từng gót giày gõ xuống nền gỗ tạo ra âm thanh cạch cạch đáng sợ.

Lo lắng ập đến.

Mồ hôi rịn đầy hai bàn tay trắng ngần ngọc ngà, hơi thở bắt đầu gấp gáp.

"Không ổn rồi, sao tự dưng mình lại bất an thế nhỉ?"

Cô nhìn quanh căn phòng được soi sáng bởi ánh sáng leo lắt đến từ ánh đèn tường mờ mịt.

Tiếng bước chân ngày càng bước đến gần, cô lại càng gấp gáp.

Cô có nên trốn không?

.

- Xin chào bạn nhỏ.

Âm thanh từ tone giọng khàn khàn của gã vang lên một cách vui vẻ.

- Gì đây?

Phòng ốc trống không.

Wow.

Tính chơi trốn tìm hả?

Hắn lạnh nhạt khoanh tay trước ngực ra tỏ vẻ chán nản.

- Đêm nay là đêm thứ năm rồi.

Nhanh kết thúc đi thôi.

Cậu tựa người vào tường ngáp một cái thật dài.

- Coi như đây là màn dạo đầu đi.

Chúng ta cũng nên khởi động chút chứ.

Gã xắn tay áo, bắt đầu dò dẫm trong căn phòng tối tăm.

- Bố nội này, bố thử dùng phương pháp loại trừ đi.

Hắn chẹp miệng lắc đầu ngao ngán.

- Cái gì?

Loại trừ cái gì?

Gã quay ngoắt lưng lại, nhíu mày khó hiểu.

- Trong phòng này có cái gì đủ lớn để một người lớn có thể chui vào được không?

Hắn thư thái thả mình xuống chiếc sofa dài đặt ngay giữa phòng.

Câu nói của hắn làm cả cậu và gã đang trong trạng thái mò mẫm đều dừng lại, quan sát căn phòng một lần nữa kĩ hơn.

Và rồi cả ba người đều đồng loạt hướng thẳng ánh mắt về chiếc tủ gỗ lớn màu đen nâu ở góc nhà, ba người lại nhìn nhau cười cười.

- Mình hiểu ý nhau đấy.

Gã cười khẩy rồi lấy tay gõ vào đầu của mình ra vẻ uyên bác.

- Hừm....

Chúng tôi biết cô đang trong đó rồi, tốt nhất để không làm tốn thời gian đôi bên, cô hãy ngoan ngoãn bước ra đây đi.

Cậu chống nạnh đưa ra lời cảnh cáo.

Nhưng đáp lại cậu là không gian lặng im như tờ.

- Hừm, kém tắm thật.

Nhìn gương đại ca đây mà học tập này.

Bây giờ tôi sẽ đếm đến 3 nếu cô không mở cánh tủ đó và bước ra thì chúng tôi sẽ tự tay đến phá.

Một....

Hai....

Ba!

Hắn rõng rạc hô vang ba tiếng vào khoảng không mịt mù.

Vẫn không có động tĩnh.

- Lạy chúa thật cứng đầu mà.

Còn đợi chờ gì nữa?

Đi bẻ khóa.

Mau!!

---------------------------------------------

Back.

Từng tiếng bước chân nện xuống nền đất làm tin gan trong em cũng vì vậy mà lộn tùng phèo cả lên.

Tiếng bước chân ngày càng đến gần là khi sự bất an em càng cảm nhận rõ rệt.

Nhịp thở trở nên gấp gáp, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, hai tay nắm chặt nhau, trong đầu em rỗng tuếch, em không biết mình sẽ phải làm gì tiếp theo.

Tiếng bước chân ngày càng tiến lại gần hơn nữa.

Em thở mạnh, sốc lại tinh thần đang rơi vào trạng thái hoảng loạn rồi chạy đến tủ quần áo lớn màu nâu đen được đặt ở góc phòng.

Vừa lúc em chui vào trong tủ là lúc cánh cửa phòng bật tung ra.

Tim em như lỡ đi một nhịp, cả cơ thể run cầm cập, mồ hôi túa ra như tắm.

Em ôm đầu gối ngồi co ro trong không gian tủ chật hẹp, đến thở cũng không dám thở mạnh.

- Xin chào bạn nhỏ.

Tiếng nói oang oang, ám ảnh làm em giật bắn mình.

- Gì đây?

Phòng ốc trống không.

Wow.

Tính chơi trốn tìm hả?

Lại là một giọng nói khác.

- Đêm nay là đêm thứ năm rồi.

Nhanh kết thúc đi thôi.

- Coi như đây là màn dạo đầu đi.

Chúng ta cũng nên khởi động chút chứ.

- Bố nội này, bố thử dùng phương pháp loại trừ đi.

- Cái gì?

Loại trừ cái gì?

- Trong phòng này có cái gì đủ lớn để một người lớn có thể chui vào được không?

- Mình hiểu ý nhau đấy.

Sau câu trả lời đầy ẩn ý, em nghe được cả tràng cười ghê tởm.

- Hừm....

Chúng tôi biết cô đang trong đó rồi, tốt nhất để không làm tốn thời gian đôi bên, cô hãy ngoan ngoãn mà bước ra đây đi.

Lần này là giọng cao vút vang lên, hướng thẳng về phía em làm em lo sợ, gục hẳn mặt xuống hai đầu gối.

- Hừm, kém tắm thật.

Nhìn gương đại ca đây mà học tập này.

Bây giờ tôi sẽ đếm đến 3 nếu cô không mở cánh tủ đó và bước ra thì chúng tôi sẽ tự tay đến phá.

Một....

Hai....

Ba!

Em vẫn nhắm nghiền mắt, nhất quyết không đáp lại.

- Lạy chúa thật cứng đầu mà.

Còn đợi chờ gì nữa?

Đi bẻ khóa.

Mau!!

Dứt lời, cánh cửa tủ to bản bị lực thật mạnh từ bên ngoài kéo mạnh ra.

Hành động của người bên ngoài lặp đi lặp lại hai lần nhưng thật tiếc rằng cánh cửa vẫn chưa có dấu hiệu sẽ mở ra.

- Không mở ra được.

Nhanh, còn đứng đó nhìn à?

Ra giúp tôi đi.

Tone giọng cao vút bắt đầu có dấu hiệu đuối sức gào lên gắt gỏng với hai người còn lại.

- Tôi đếm đến ba mọi người cùng lôi ra nhé!

Một....

Hai...

Ba!

- Vì chúa, khóa két hay sao mà cứng vậy.

Giọng trầm khàn bực tức đập vào cánh cửa đánh thuỳnh một cái.

- Hai người bớt cầm tay nhau đi thì mới mở được cửa.

Lần này là lời nhắc nhở của chất giọng cao vút.

- Thôi lại lại, tất cả nghiêm túc.

Hắn lấy đà ở chân, dồn toàn lực vào cánh tay, hô nhịp rồi cả ba kéo thật mạnh cánh cửa về phía mình.

Phựt!

Tiếng bản lề gãy văng ra ngoài rơi xuống đất kêu leng keng.

Cả ba người theo lực quán tính mà ngã ngồi ra phía sau.

Cánh cửa tủ kẽo kẹt mở ra, bên trong xuất hiện em đang cuộn tròn sợ hãi.
 
Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
• N I G H T 5.3 •


- Chào em!

Trốn kĩ đấy.

Gã xoa đôi tay đang ửng đỏ vì chiến tích bẻ tung bản lề cửa vừa rồi.

Ba bóng đen sừng sững lạnh lùng đến ám ảnh.

Cô gái bé nhỏ ngẩng khuôn mặt trái xoan xinh đẹp ngước nhìn, đôi mắt lạnh nhạt dần tối sầm lại.

Nụ cười trên môi cô ngày càng đậm nét.

Cô hít một hơi thật sâu cho không khí tràn đầy vào phổi mình, rồi bò ra khỏi tủ không gian tủ chật hẹp.

- Tôi muốn trao đổi.

Cô bước ra ngoài, một mình hiên ngang thách thứ ba tên giời đánh bằng câu đề nghị đanh thép.

- Wow, ngạc nhiên thật.

Đây là trường hợp đầu tiên có người dám trao đổi cho chúng tôi đấy.

Cậu chống nhạnh ra vẻ tại thượng.

- Cô nói rõ ràng ra xem nào.

Gã hiếu kì khoanh tay trước ngực cười cười.

- Nếu các người tha cho tôi đêm nay, tôi đầu quân cho các người, trở thành sói và đi săn vào đêm mai.

Cô nắm chặt tay, ánh mắt sắc lẹm ghim thẳng lên ba người đối diện.

- Vẫn là tham sống sợ chết đây mà.

Cậu nhếch mép cười kinh bỉ.

- Ố ồ, nhầm rồi.

Tôi muốn trải nghiệm cảm giác của một vai trò khác.

Tôi chán ngấy với vai trò hiện tại của tôi rồi.

Nhàm chán.

Cô gái nhún vai thở dài đánh thượt rồi nghiêng đầu vẻ bất cần.

"Đề xuất thú vị chứ hả?"

Cậu nói nhỏ vào tai hắn.

- Ý khá hay đấy.

Chúng ta cũng chỉ còn ba người, thêm cô có khi cơ hội chiến thắng càng cao.

Gã vuốt cằm ra hiệu nghĩ ngợi.

- Tôi thấy vậy.

Không những đêm nay đỡ phải giết người mà lại có thêm đồng đội.

Chả phải quá hời sao?

Cậu gật gù ra vẻ tán thành.

- Thành thật xin lỗi cô.

Điều này là không thể.

Hắn lạnh nhạt nhướn mắt, nhún vai bác bỏ trao đổi.

- Tại sao?

Gã và cậu cùng đồng thanh quay lại chất vấn hắn.

- Cô sẽ lấy gì để đảm bảo chắc chắn với tôi rằng cô sẽ không bán đứng chúng tôi?

Hắn đá ánh mắt lạnh lùng của mình về phía cô gái đối diện.

- Mạng sống của tôi.

Cô gái quả quyết.

- Đó, cô ấy nói là mạng sống đó.

Cô ấy sẽ đánh đổi mạng sống cho chúng ta.

Gã chỉ tay, rít lên.

- Tôi nói cho cậu biết này.

Qua được đêm nay, sáng hôm sau, nhỡ đâu cô ta làm lộ thân phận của chúng ta cho lũ người kia biết.

Và như vậy tính mạng của cô ta sẽ được bảo toàn đến cuối trận.

Còn chúng ta sẽ bị chia năm xẻ bảy.

Vậy lúc đấy ai thiệt?

Chúng ta chứ ai.

Hắn gay gắt đáp trả.

- Anh quá nhầm về con người tôi rồi, tôi không hề nghĩ tôi sẽ bán đứng các anh.

Cô gái phân bua.

- Cô có chắc chắn 100% rằng cô nguyện đầu quân cho chúng tôi trong khi tay nắm chặt và răng thì nghiến ken két thế kia không?

Hắn đặt tay lên bả vai cậu cười nhếch mép.

- Thôi nào, đã đến làm mà không có tâm thì đừng hòng được việc.

Tôi khuyên cô nên trăn trối dần đi là vừa.

Đừng tốn thời gian của nhau nữa.

Hắn ngồi trên ghế vẻ với dáng vẻ lịch thiệp tư bản vốn có.

- Haha haha!

Đúng là không có gì qua được mắt cậu.

Bạn tôi vẫn tinh tường như ngày nào.

Dứt câu khen chua chát, cô cười một tràng cười sung sướng đến điên dại.

Cô cười đến ngã vật ra ghế sofa dài, cười vào sự ngu ngốc của chính mình.

Cũng chỉ vì hai chữ "tồn tại" mà bán rẻ cả lương tâm và nhân phẩm của mình.

Cô cười đến quên cả đất trời.

- Tôi nghĩ chúng ta có thể hành động được rồi đấy.

Giữ chặt cô ta cho tôi.

Hắn rút dao phay sắc nhọn từ túi quần, nhẹ nhàng lấy khăn lau mũi dao sáng bóng.

Hắn cười cười nhìn cô.

- Lũ khốn, lũ tâm thần, lũ bệnh hoạn.

Tôi nguyền các người chết không toàn thây.

Các người phải gặp quả báo.

Cô gái rủa xả ba người.

- Bản chất con người thật đáng sợ.

Nhanh kết thúc đi.

Gã khoanh tay rồi ra hiệu cho hắn.

Nhanh như chớp hắn lao đến, đâm một đường đâm thẳng vào cổ trắng nõn cô.

Cô gái trợn tròn mắt ôm chặt lấy cổ rồi ngã xuống trong vô lực.

- Nhanh thôi, dọn dẹp.

----------------------------------------------

1 giờ sáng, đêm ngày thứ năm....

| Đêm nay có một người chết là Park Sooyoung.

Phù thủy chỉ còn lại bình thuốc độc.

Phù thủy muốn sử dụng không?|

Ánh sáng đỏ từ màn hình thông báo soi lên nửa khuôn mặt đẹp như tượng tạc của phù thủy.

Hắn lắc nhẹ bình thuốc độc trong tay rồi nghiêng đầu đưa ra câu trả lời.

- Tôi sử dụng.

| Phù thủy muốn đầu độc ai?|

- Tôi sẽ đi đầu độc!

/ Yêu cầu chấp nhận, phù thủy có 1 giờ đồng hồ làm việc./

Nói rồi, phù thủy lấy lọ thuốc nhỏ bên trong tủ gương nhà tắm.

Cô cầm chai thuốc lên trầm ngâm vài giây với quyết định này, lắc nhẹ cho chất lỏng màu đen sóng sánh bên trong chuyển động.

Nhưng rất nhanh sau đó là tiếng cười thầm:

- Kim Taehyung ạ, ngày này tôi chờ hơi lâu rồi đấy.

Nói rồi cô cởi bỏ chiếc váy ngủ mỏng mang và mặc lên người bộ đồ bó sát màu đen tuyền.

Mở cửa rồi khẳng khái bước ra ngoài.

Cửa vừa được mở ra, xuất hiện ngay tầm mắt cô là khoảng đen vô định, mọi thứ đều mù mịt, chỉ có ánh sáng leo lắt trên hành lang là thứ tồn tại duy nhất nhưng cũng chẳng đủ cứu rỗi sự tối tăm, mịt mờ này.

- Tối như vậy mà cũng giết được người, không hổ danh là những thanh niên năng suất nhất đêm.

Phù thủy thầm cảm thán nhẹ trong lòng rồi lần mò theo ánh đèn hành lang lờ mờ đi lên tầng trên.

Cạch!

Két...

Phù thủy gạt chốt rồi mở cửa.

Cánh cửa mở ra cùng tiếng động kêu đến rợn người.

Bên trong là một khoảng tối như hũ mút.

Đền phòng leo lắt hòa cùng ánh trăng sáng rực ngoài cửa sổ tạo nên những bóng đen đồ vật.

Thật ghê rợn!

Hít một hơi thật sâu, bỏ chai thuốc độc vào túi quần, phù thủy bước vào rồi đóng cửa lại.

Đợi cho ánh mắt thích nghi dần với bóng tối hơn, cô di chuyển lại gần giường của nạn nhân đêm nay.

- Ơ, người đâu rồi?

Lẽ ra giờ này phải ở đây chứ?

Chẳng nhẽ, hắn vẫn lang thang ngoài kia à?

Không thể nào.

Phù thủy lật chăn trên giường lên chỉ thấy gối và đệm trống không, không có người nằm trên giường.

- Bae Joohyun, cuối cùng em cũng đến đây.

Một tiếng nói vang lên trong màn đêm làm cô giật bắn mình.

Cô lập tức quay ngoắt lại phía sau, người vào tư thế phòng thủ, đôi mắt xinh đẹp căng ra nhìn trong màn đêm.

- Kim Taehyung, đêm rồi, giường không nằm, ngồi ở đó làm gì?

Kim Taehyung ngồi trên ghế sofa khoan thai, trịnh thượng như ông hoàng bóng tối.

Ánh đèn hiu hắt của phòng ngủ hắt lên gương mặt đẹp đẽ rạng ngời của hắn.

Joohyun chỉ lờ mờ thấy ánh mắt của hắn nhìn mình tựa như có ngàn vạn mũi tên trực chờ đâm xuyên thủng cô.

Đôi mắt sáng lạn nhất nhất đều quan sát mọi cử chỉ của cô gái trước mặt.

Cô lặng người đi vì sợ.

Hắn đợi một khắc không thấy cô phản ứng gì liền nhẹ nhàng đứng dậy vuốt vuốt mái tóc đang ướt nhẹp nước và chỉnh trang lại bộ quần áo ngủ bằng satinh mong manh sao cho chỉnh tề.

Hắn ngạo nghễ tiến lại gần chỗ Bae Joohyun đang đứng chết chân nơi cuối giường.

- Nếu ai thấy cảnh này lại tưởng tôi sẽ giết em, chứ không phải là em giết tôi đâu.

Đừng thế, tôi sẽ không hại em đâu.

Hắn tiến lại gần, hai tay chống xuống giường, hắn dí sát mặt vào cô rồi thì thầm như có như không.

Bae Joohyun hơi nhíu mày, cô thấy tư thế này thật mờ ám, không ổn tý nào, vội sốc lại tinh thần, đôi mắt dần lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có.

Bae Joohyun cũng không vừa mà gầm gừ lại:

- Tôi đã chắn chắn anh là sói.

- Vậy tại sao em không vote tôi?

- Đơn giản, tôi muốn anh chết dưới tay tôi.

- Vậy hả, vậy còn xem khẩu khí của em như thế nào đã.

Nói rồi, Bae Joohyun vùng ra khỏi vòng tay Kim Taehyung, đẩy hắn mạnh ra đằng sau.

Dùng thêm lực để hắn ngã ngửa ra ghế sofa sau lưng.

Cô nhanh chóng đi đến, ngồi lên người Taehyung, hai chân nhanh nhẹn kẹp chặn hông Taehyung vừa làm điểm tựa cho mình, vừa không cho Taehyung có quyền xoay người.

- Em thấy tư thế này có chút mờ ám không ?

Trước những hành động của Bae Joohyun, Kim Taehyung mảy may không hề phản kháng, hắn còn thư thái cười cợt như đang tận hưởng.

- Sẽ nhanh kết thúc thôi.

- Em chắc chứ?

Taehyung nằm khoan khái trên sofa, hay tay đan lồng vào nhau đặt lên đầu tạo cảm giác hưởng thụ.

Nghe được câu hỏi không đầu cũng chẳng cuối, Bae Joohyun không ngừng khống chế hắn, mắt kiên định.

- Chắc!

- Tôi hỏi lại lần cuối, em chắc chưa?

- Chắc!

Bae Joohyun vừa dứt lời, Kim Taehyung dùng sức bật người dậy, ép cô nằm lên sofa, còn mình thì ngồi lên người cô.

Tình thế đột ngột thay đổi bất lợi, Bae Joohyun giãy giụa và cào cấu.

- Dừng lại ngay, tối nay tôi chọn anh rồi.

Anh đừng hòng thoát thân ở đâu.

- Tôi không từ chối cái chết.

Đặc biệt là cái chết trong lòng em.

Nói rồi hắn nhoài người lên hôm tới tấp vào mặt, tay hắn khóa chặt tay Bae Joohyun trên đỉnh đầu, môi mỏng dần mơn trớn xuống chiếc cổ trắng trẻo, thanh mảnh của cô.

Mặc Bae Joohyun cựa quậy, gào thét, hắn vẫn điềm nhiên, ráo hoảnh.

- Kim Taehyung, chúng ta là kẻ thủ.

- Kẻ thù nhưng tôi vẫn luôn yêu em.

- Kết thúc nó đi Taehyung ạ.

Tối nay, anh phải dừng lại tại đây thôi.

Bae Joohyun không giãy giụa nữa, cô cố gắng ngăn hơi thở dần mất nhịp của mình.

Kim Taehyung đang mơn trớn đột nhiên dừng hẳn, hắn gục mặt xuống hõm cổ xinh đẹp của cô.

Cả thân người to lớn đè trọn lên thân hình bé nhỏ của cô.

Hắn quay sang nhìn ngước lên khuôn mặt người con gái mình yêu, vừa hay cô cũng nhìn xuống.

Hai ánh mắt không hẹn mà chạm nhau.

Một thoáng thời gian như ngưng đọng.

Phải rất lâu sau đó, Kim Taehyung mới thều thào, hơi thở của hắn nhẹ nhàng phả vào cổ cô:

- Nếu tôi là người nhanh chân hơn, liệu tôi sẽ có được em chứ?

Bae Joohyun vẫn nằm đó, trầm ngâm hồi lâu.

Hai mi đã ngập nước mắt, nàng khóc.

Nước mắt như những viên pha lê chảy dài trên khuôn mặt như nữ thần, rồi rơi nhẹ xuống mặt hắn.

- Chúng ta, chỉ nên đến đây thôi...

Không đợi nàng nói dứt lời, hắn chồm dậy, đặt lên môi nàng nụ hôn mãnh liệt.

Nàng cũng thuận theo nhịp điệu của hắn nhẹ nhàng hé mở đôi môi đẹp như cánh hoa anh đào.

Môi lưỡi dây dưa một hồi, hắn chống tay nhổm dậy nhìn người con gái phía dưới.

Hắn nhẹ nhàng xoa nhẹ mái tóc nàng rồi cầu xin:

- Hãy cho tôi chết trong lòng em...

được chứ?

Bae Joohyun hơi do dự, cô nhíu mày ngồi dậy mặt đối mặt với Kim Taehyung, nhưng nhìn ánh mắt van nài tha thiết đó, cô chợt không đành lòng mà bỏ lại.

- Được!

- Đó là một ơn huệ, tôi sẽ mãi ghi nhớ.

Nói rồi, Bae Joohyun ngồi thẳng người trên ghế sofa, cô chỉnh trang lại tóc tai, kéo lại các góc áo cho gọn gàng.

Kim Taehyung nhìn đến thần người, hắn nhẹ nhàng lưu lại những hình ảnh cuối cùng về nàng thơ của hắn.

Hắn biết, nàng là phù thủy và thuộc phe thứ 3.

Vậy nên, hắn đã làm một phép thử để kiểm chứng xem người nàng cùng phe có phải đồng đội của hắn hay không.

Và đúng như hắn đoán, người cùng phe với nàng là tên khốn đó.

Khi biết được sự thật, hắn ra gần như phát điên, làm thế nào để giết tên khốn kia mà nàng còn sống bây giờ?

Ngày ngày, hắn chìm trong suy tư âu sầu đến não lòng.

Hắn cũng đã mừng tượng ra lý do mình chết, hắn đã chờ đợi nàng từ những đêm đầu cuộc chơi nhưng cô đâu có hay?

Hắn nhẹ nhàng đặt đầu vào lòng nàng, hai mắt nhìn lên người con gái lạnh lùng nhưng quyết đoán.

Trái tim hắn dần se lại.

Nàng rút từ trong túi quần một lọ thuốc nhỏ:

- Kim Taehyung... của anh.

Hắn đón lấy chai thuốc độc, mỉm cười mãn nguyện rồi bất giấc bật ra lời nói từ tận đáy lòng:

- Em biết không, dù cho em làm gì, em vẫn luôn là người tôi yêu!

Dứt lời, hắn mở nắp lọ thuốc độc, nốc cạn.

Chất độc rất nhanh sau đó len lỏi trong lục phủ ngũ tạng hắn, chặn đứng mạch thở làm hắn co cứng lại.

Hắn lịm dần đi, cùng một hàng nước mắt mãn nguyện.

"Được chết trong lòng người mình yêu là một điều vô giá trong cuộc chơi này."

Bae Joohyun ngồi đó hồi lâu, cô nhẹ nhàng nhìn người con trai chịu đau đớn của chất độc rồi lịm hẳn đi, hai mắt cũng nhòe theo, miệng chỉ lẩm bẩm:

"Xin lỗi, Kim Taehyung!"

--------------------------------------------------

| Xin mời thợ săn tỉnh dậy, tối nay thợ săn muốn kéo theo ai.|

Thông báo vừa dứt, cơn đau bất chợt cuộn lên trong lồng ngực hắn.

Hắn cau mặt đau đớn, ôm chặt lấy ngực, hắn hồi tưởng lại những lời sáng nay của gã.

- Chết tiệt!

Linh cảm cái gì cũng không đúng mà sao cái chết lại linh cảm tốt vậy.

Hắn cau có, mồ hôi toát ra như tắm.

Cơn đau bùng phát truyền từ chân lên đầu, cơn đau len lỏi từng ngóc ngách trong lục phủ ngũ tạng của hắn.

Hắn cảm thấy tay chân dần không còn cảm giác, cơ thể dần bị một chất độc nào đó làm cho tê liệt.

"Không ổn rồi.

Có chuyện với tên ngốc kia rồi."

- Tối nay, tôi chọn Seo Johnny.

-----------------------------------------------

** Một câu hỏi nhỏ cho mọi người nè, tối nay đố mọi người biết có bao nhiêu người chết?
 
Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
• Nhật kí đêm muộn •


Căn biệt thự bí ẩn, đêm tối ngày thứ năm.

Tôi đã có tất tần tật đáp án cho cuộc chơi này.

Thôi nào, đừng nghĩ rằng tôi cao siêu gì.

Do may mắn cả thôi.

Điều đầu tiên, tôi xin lấy toàn bộ mạng sống của mình ra cam đoan rằng KIM YERIM KHÔNG PHẢI LÀ SÓI.

Chính tôi đã tình cờ nhặt được cuốn sổ nhật kí của Kim Yerim.

Cái quyển sổ mà ghi tất cả những lời trăn trối của em trước bị hành sát.

Có điều những lời trăn trối này được em quy đổi thành những dòng kí tự mật mã.

Tôi đã phải mất hàng giờ đồng hồ để tìm ra quy luật con chữ và khi ra được đáp án, tôi đã tự trách mình rằng "Lạy chúa, em thông minh hơn tôi tưởng rất nhiều."

Thú thực, khi nhìn vào đáp án, tôi không khỏi giật mình.

Rằng hóa ra cái kẻ mà tôi đã từng tin tưởng ấy lại chính là kẻ nói dối, một kẻ nói dối trắng trợn.

Hắn đã đánh lạc hướng chúng tôi bởi chính bộ mặt giả tạo của hắn.

Thật khờ dại vì đã nghi ngờ em.

Xin lỗi.

Trong cuốn sổ chỉ ra có BỐN con sói, con sói đầu tiên là sói trắng.

Tôi khá bất ngờ với thân phận của hắn đấy.

Kẻ này kín tiếng đến lạ lùng, mà lẽ ra tôi nghĩ hắn là Cupid hay thợ săn gì đó chứ.

Này, đó không phải suy đoán lung tung đâu mà do tôi đã thấy được ánh mắt dò xét của hắn đặt trên mỗi người.

Tôi cứ tưởng rằng hắn đang tìm những thứ muốn lôi theo nhưng hóa ra hắn đang tìm con mồi.

Con mồi béo bở.

Tại sao đến giờ hắn vẫn chưa tiêu diệt lũ sói kia nhỉ?

Con sói thứ hai là "gã".

Một con sói gian manh hơn ai hết.

Chính ra tôi cũng nghi ngờ về thân phận của gã, cái kẻ mà cố tỏ ra bất cần đời, lạnh nhạt và bí hiểm.

Cái cách gã tỏ ra ngông cuồng, cái cách gã đè đầu cưỡi cổ người ta trông thật đáng ghét.

Tốt thôi, sáng mai tôi sẽ vạch mặt cho tất cả mọi người biết về thân phận của lũ sói.

Chiến thắng chắc chắn sẽ nghiêng về phía chúng tôi thôi.

Một nhân tố làm tôi không ngừng đặt câu hỏi nữa đó chính là phù thủy.

Phù thủy là người rất thông minh, nhưng thật không hiểu rốt cuộc cô ta đang tính toán cái quái gì nữa.

Trong suốt mấy đêm liền, cô ta không hề sử dụng chức năng cứu người.

Cô ta thật ích kỉ hay cô ta có cặp?

Thực ra việc được Cupid ghép cặp cũng không đến nỗi quá tệ như tôi từng tưởng tượng.

Nói thế nào nhỉ?

Người đồng đội của tôi là người không khác tôi là mấy nhưng có điều.... người đó cũng giống tôi, cũng có được đáp án của kẻ đã khuất.

Trước giờ tôi và người đó rất ít nói chuyện với nhau nhưng rồi chính điều này sẽ là điểm sáng của mối nhân duyên chăng?

Có một điều mà tôi mới nhận ra rằng, con người này rất tham vọng.

Chị ta từng bảo tôi sẽ đầu hàng hóa sói nếu bị chọn vào một buổi tối nào đó.

Lòng dạ con người thật khó đoán.

Mà ai cũng vậy thôi, chết vì tiền, chết vì quyền.

Cuối cùng, từ tận đáy lòng, tôi mong em được yên nghỉ.

Tôi sẽ thay em vạch mặt từng kẻ một.

Đêm tối muộn ngày thứ năm.

Lời nguyện cầu thay cho khúc đưa tiễn.
 
Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
🔪➡💀


Danh sách người chết đêm thứ năm.

Tổng cộng 6 người.

.

|Nạn nhân thứ tám, Park Sooyoung chết do sói giết.|

|Nạn nhân thứ chín, Kim Taehyung chết do phù thủy đầu độc.|

| Nạn nhân thứ mười, Seo Youngho chết do bị thợ săn kéo theo.|

|Nạn nhân thứ mười một, Bae Joohyun chết do đồng đội kéo theo.|

|Nạn nhân thứ mười hai, Min Yoongi chết do đồng đội kéo theo.|

|Nạn nhân thứ mười ba, Jung Jaehyun chết do đồng đội kéo theo.|

.

.

.

|Số người còn lại 3 người.|
 
Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
• D A Y 6.1 •


8 giờ sáng ngày thứ sáu.

Một đêm nữa trôi qua, ánh sáng của những tia nắng rơi rớt xuống muôn nơi làm cho căn biệt thự nọ bừng sau một đêm tối tăm.

Ngày mới đón chào những con người trong này bằng loạt tin tức hoặc ngạc nhiên hoặc vui sướng hoặc đáng sợ hoặc giật gân.

Cuộc chơi đã bắt đầu vào giai đoạn nước rút, có vẻ như hồi kết cũng đang đến gần.

Baekhyun ngáp một cái thật lớn rồi uể oải đi ra phòng khách.

Nhìn không gian rộng lớn cậu chợt giật mình rồi đơ người ra.

- Sao chỉ có hai người thôi vậy?

Những người khác đâu?

Baekhyun lắp bắp, tay chỉ vào hai người đang ngồi ung dung trước mặt, một đang đọc những số báo cũ trên bàn, một đang ngồi chơi xếp hình.

- Không thấy thì chắc là chết tất rồi chứ sao.

Sehun gập báo lại rồi vứt sang một bên.

- Đây không phải lúc để đùa.

Sẽ không có chuyện tối qua chúng ta đã mất đến tận 6 người đâu.

Baekhyun lo lắng, đưa tay lên bóp chán.

- Theo những gì cậu thấy hiện tại thì điều này hoàn toàn khả thi đấy.

Sehun bắt chéo chân ra vẻ nghĩ ngợi.

- Đùa kiểu này không vui chút nào.

Các cậu đang đùa tôi đúng không?

Làm gì 6 con người cùng biến mất được qua buổi đêm chứ.

Thật nực cười.

Nực cười vô cùng.

Muốn tấu hài thì cũng nên tùy lúc thôi.

Baekhyun đứng đó như chết chân.

Cậu không thể tin được những gì đang diễn ra trước mắt mình mà tự nói ra những lời lừa dối chính mình.

- Byun Baekhyun cậu đang nói nhảm gì vậy?

Cậu nghĩ chúng tôi lôi cái chết của 6 người kia để đùa với cậu à?

Mắt Dongyoung vẫn không rời bộ xếp hình mà lên tiếng.

- Giờ sao?

Đã thấy tác hại chưa?

Ngay từ đầu rồi, chúng ta không nên chơi trò này.

Tại sao có thể chơi một trò chơi mà từ trước tới giờ chưa bao giờ thử qua chứ?

Baekhyun nhăn nhó, tay đan chặt vào nhau lo lắng.

- Mới đầu tôi cũng chỉ nghĩ đây là một trò chơi bình thường và rằng chúng ta nên chơi trong khi đợi người đến cứu.

Nhưng không ngờ rằng, trò chơi này tàn khốc hơn những gì tôi tưởng.

Sehun chống cằm lên tay với vẻ xa xăm.

- Cái gì mà "tưởng"?

Nếu đây là tưởng thì mọi chuyện đã không ra nông nỗi này.

Trời ơi, biết thế này ngay từ đầu tôi đã ngăn cản mấy người cho bằng được.

Thật điên rồ.

Baekhyun đứng ngồi không yên, vò đầu bứt tai trông đến khổ sở.

- Thôi nào, chúng ta còn chưa kết thúc trò chơi mà.

Nhỡ đâu đến khi một trong hai phe chiến thắng, tất cả mọi người đều tỉnh dậy thì sao?

Dongyoung lên tiếng trấn an Baekhyun.

- Cậu nên yên vị một chỗ đi.

Nóng vội cũng chả đi đến đâu cả.

Sehun nằm xuống sofa vẻ nhàn hạ.

Cả căn phòng lại rơi vào trạng thái tĩnh lặng, sự im lặng bao trùm lấy cả ba người.

So với Baekhyun, cả Dongyoung và Sehun đều tỏ ra thoải mái bình tĩnh đến lạ thường.

Có vẻ, mỗi người khác nhau đều có cách đối diện sự thật khác nhau.

| Đêm qua, Park Sooyoung, Kim Taehyung, Bae Joohyun, Seo Youngho, Min Yoongi, Jung Jaehyun chết.

Người bảo vệ tiếp tục ngu ngốc.

Phù thủy đầu độc đúng người.

Cupid ghép cặp nửa vời.

Các sói tự hại mình.|

Tin báo đến phá tan sự im lặng của căn phòng.

Trái với dự đoán Baekhyun sẽ làm ầm lên của Sehun và Dongyoung.

Baekhyun nhận tin tức một cách bình thản đến lạ lùng, cậu trượt xuống ghế sofa lặng thinh, mắt nhắm nghiền.

- 6 người chết mà vẫn chưa hết sói à?

Trời đất ơi, số nó may phải biết.

Dongyoung vò đầu ra vẻ mệt mỏi.

- Vậy con sói còn lại chính là một trong ba chúng ta.

Baekhyun bật thẳng lưng rồi nhìn hai người trước mặt.

- Mọi chuyện hãy để đến tối nay đi.

Còn giờ về phòng trước đi.

Sehun đứng dậy có ý muốn rời đi.

- Khoan đã.

Doyoung gọi giật lại.

- Có chuyện gì?

Sehun hơi ngoảnh mặt lại.

- Tại sao không phải là bây giờ luôn đi mà phải đợi đến tối?

Doyoung với lên hỏi.

- Tôi muốn cho kẻ đó tận hưởng cuộc sống này lâu hơn chút nữa thôi.

----------------------------------------------------------------

- Quyển sổ đó đâu rồi?

Mình nhớ là nó ở đây mà.

Đâu rồi đâu rồi?

Tiếng thở gấp gáp xen lẫn sự khẩn trương.

Một bóng người đang bới tung mọi đồ đạc trong căn phòng để tìm kiếm một vật gì đó.

Hắn bất chấp cái xác lạnh lẽo nằm ngay trên giường cạnh ngay cạnh mà lục lọi, sục sạo mọi ngóc ngách trong căn phòng.

Khuôn mặt điển trai ngày càng có vẻ lo lắng.

Đôi mắt sắc lạnh dần mất đi cự li của mình, hoang mang vô định.

---------------------------------------------------------

Tiếp tục chuyên mục khui hint nào.

Lần này sẽ là câu hỏi tăng cấp độ khó hơn nhé.

1.

Người viết "nhật kí đêm muộn" là ai?

2.

Người biết "đoạn bộc bạch" là ai?

3.

Trong "đoạn bộc bạch" người viết có nói rằng "hắn" không thích con gái, "hắn" thích con trai.

Vậy người được "hắn" nhắc đến là ai?

4.

Kế hoạch được đồng đội của người viết vạch ra trong "nhật kí đêm muộn" lại là gì?

5.

Con sói còn lại là ai?

Lưu ý: câu 2 và 3 có liên kết với nhau và hint của hai người này mình đã rải từ đầu câu chuyện rồi đấy.
 
Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
• D A Y 6.2 •


8 giờ tối, sảnh ngoài phòng khách.

Chỉ vài ngày trước thôi, 16 người bọn họ vẫn còn ngồi chật kín trên những băng ghế sofa đen nhung dài được kê thành hình chữ U ở giữa gian phòng.

Những tiếng cười, tiếng nói tưởng chừng như không bao giờ ngơi ngớt.

Họ hàn huyên, họ đùa cợt và cả buộc tội nhau.

Còn hiện giờ, căn phòng này lại u ám đến lạ, lại im lặng đến lạ.

Ba người sống sót cuối cùng đã đến đó từ bao giờ, không ai nói câu nào, cũng không ai mở lời trước.

Họ ngồi im chờ đợi tiếng thông báo lạnh lẽo trên màn hình ti vi đằng xa kia.

Trên ba khuôn mặt đẹp như tượng tạc là ba ánh nhìn đăm chiêu.

Bởi họ biết có lẽ đây là thời khắc cuối cùng của cuộc chơi, là định mệnh của họ.

Chỉ tối hôm nay thôi họ sẽ biết được chiến thắng sẽ thuộc về dân hay thuộc về sói.

Và họ cũng biết rằng, chỉ sơ sẩy một phút thôi, bồng bột một phút thôi là họ sẽ mất tất cả.

"Phải bình tĩnh, phải bình tĩnh."

Baekhyun tự trấn an mình, cậu nhắm mắt rồi hít một hơi thật sâu.

| Đã đến giờ hành quyết, xin mời đưa ra phán xét của mình. |

- Hmm kết thúc thôi.

Oh Sehun cậu chết đi.

Dongyoung mắt không dời Sehun nãy giờ, cậu lên tiếng buộc tội một cách đanh thép.

- Nhanh hơn tôi tưởng đấy!

Dongyoung à, thôi diễn đi nào.

Con sói cuối cùng không phải là cậu hay sao?

Bằng chứng ở đâu mà cậu dám buộc tội tôi?

Nét cười rất kịch nở trên môi Sehun.

- Hừm... bằng chứng hả.

Bằng chứng ở ngay trên mặt cậu kia kìa.

Lúc sáng cậu muốn để con sói sống lâu hơn chính là muốn tính kế trốn thoát đúng không?

Haha tôi biết thừa, không gì qua mắt được tôi đâu.

Dongyoung vênh váo hất ánh mắt thách thức đến chỗ Sehun.

- Haha ai nói với cậu những lời ngông cuồng như vậy?

Tôi đơn giản chỉ có ý tốt là muốn cho con sói kia thêm chút thời gian để tận hưởng cuộc sống này thôi mà.

Hmm, Kim Dongyoung à!

Có việc gì khiến cậu khẩn trương như vậy?

Chưa gì đã buộc tội tôi rồi.

Hay cậu có tật giật mình?

Sehun vẫn nhàn nhã cầm cốc nước lên uống một ngụm thảnh thơi.

- Tấu hài cực mạnh.

Cậu thôi tự biên tự diễn đi mà cũng thôi giả nhân giả nghĩa đi.

Là sói mà cứ chối đây đẩy.

Dongyoung chỉ tay vào mặt Sehun.

- Tôi nói cho cậu biết người tấu hài cực mạnh là cậu, người tự biên tự diễn cũng là cậu và người giả nhân giả nghĩa cũng là cậu.

Sehun không vừa, đứng phắt dậy gân cổ quát tháo không kém cạnh gì Dongyoung.

- Không hiểu hả?

Vậy để tôi cho cậu biết thế nào là giả nhân giả nghĩa này!

Sehun kiềm chế cơn nóng giận, cậu ngồi xuống lấy lại vẻ đĩnh đạc vốn có.

- Sao?

- Thông báo hồi sáng không nói về tình hình của tiên tri.

Nghe đến đây Dongyoung lờ mờ nhận ra sai lầm của mình, cậu gục xuống.

Cậu chợt nhận ra việc làm của mình trước đó đang phản lại chính mình.

Đây chính là bằng chứng buộc tội sắc đá nhất, đanh thép nhất do chính cậu tạo nên để buộc tội cậu.

Cơ mồm cứng lại, nụ cười cũng vụt tắt, cậu ngồi im bất động.

"Thôi xong rồi, bây giờ có chúa mới cứu được mình rồi.

Thật ngu ngốc."

- Chưa nghe rõ đúng không?

Để tôi nói lại này.

Thông báo hồi sáng, tiên tri không được nhắc đến.

Sehun gằn lại từng chữ, nét cười ngày càng đậm trên môi.
 
Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
• D A Y 6.3 •


- Tôi cũng không muốn nói nhiều làm gì.

Cuốn sổ này đã ghi rõ.

Người còn lại cuối cùng là cậu.

Sehun rút từ trong túi áo cuốn sổ ghi chép nhỏ màu mận mới tinh.

Cậu mở trang có ghi những kí tự khó hiểu rồi chỉ vào dòng kí tự thứ hai.

- Tôi đã tra ra rồi.

Là tên cậu.

Kim Dongyoung cả kinh khi thấy quyển sổ trên bàn.

Cậu đứng phắt dậy lắp bắp.

- A ha..ha.

Vẽ chuyện hay thật.

Cậu nghĩ tôi sẽ tin mấy lời buộc tội nhảm nhí của cậu sao?

Còn nữa cái quyển sổ đó nhỡ đâu là do cậu tự biên tự diễn thì sao.

Nhảm nhí.

- Baekhyun, cậu tin tưởng tôi đúng không?

Dongyoung chuyển hướng mục tiêu sang Baekhyun.

Kể cũng thật lạ, từ đầu đến giờ Baekhyun vẫn chưa nói câu nào.

Cậu ngồi đó, hai mắt nhắm nghiền, thảnh thơi trước sự bận rộn của Sehun và Dongyoung.

- Baekhyun, nói gì đi chứ.

Sehun nhìn Baekhyun với ánh mắt khó hiểu.

- Đúng như những gì Sehun nói, Dongyoung là sói.

Baekhyun nhìn hai người một lượt rồi nhẹ nhàng cất tiếng.

- Byun Baekhyun, cậu biết cậu đang nói cái quái gì không?

Cậu biết lời nói của cậu bây giờ rất phiến diện không?

Cậu hùa theo Oh Sehun buộc tội tôi à?

Cậu phải biết nếu bây giờ chúng ta chọn sai, chúng ta sẽ thua.

Có nghĩa là cuộc sống của chúng ta cũng chấm dứt.

Dongyoung khẩn trương.

- Tôi không hùa theo ai, tôi cũng không phán đoán bừa!

Tôi hiểu, bởi tối qua, chính tôi là người bảo vệ Sehun và tôi đã thấy cậu vào phòng Park Sooyoung vào trưa nay.

Có phải cậu muốn tìm cái này không?

Nói rồi Baekhyun rút từ trong người ra cuốn sổ bằng da màu nâu gỗ nhẵn thín.

Cậu nhẹ nhàng đặt quyển sổ lên bàn rồi nhìn Dongyoung.

- Kết thúc rồi Dongyoung ạ.

Dừng lại ở đây thôi.

- Bạn bè?

Buồn cười thực sự.

Haha.

Dongyoung lùi vài bước cho cơ thể mình ngã ngồi xuống ghế sofa trong vô lực, mắt cậu hằn lên mình 2 người phía đối diện.

| Hết giờ, xin mời đưa ra lựa chọn của mình.|

- Kim Dongyoung.

Cả Sehun và Baekhyun đều đồng thanh hô vang một cái tên.

- Tốt thôi.

Tôi cũng không muốn tranh giành nữa.

Tôi thừa nhận, tôi là sói cuối cùng.

Dongyoung giơ hai tay đầu hàng, hít một hơi thật sâu để lĩnh án tử.

- Không cần phải tiễn đâu.

Tôi tự đi được.

Tôi căn bản là không muốn hai người nhìn thấy bộ dạng xấu xí của tôi khi bị treo cổ đâu.

Đứng ở đây và đợi tin đi.

Tạm biệt.

Chàng trai rời đi đầu không ngoảnh lại, hình bóng cô độc ám ảnh bước từng bước khoan thai chậm rãi lên từng bậc cầu thang.

Trên gương mặt cậu nở nụ cười thanh thản hơn bao giờ hết bởi cậu biết rằng từ nay sẽ không phải diễn kịch nữa, sẽ không phải gồng mình lên để che dấu hay lo lắng vì hành tung bại lộ nữa rồi.

| Nạn nhân thứ mười bốn, Kim Dongyoung chết do bị hành quyết treo cổ.|

.

|Còn 2 dân.

Hết sói.

Dân thắng.

Số tiền thưởng dành cho người thắng cuộc $100,000,000.

Các bạn có thể thoát khỏi trò chơi.|

.

- Oh Sehun, cậu làm việc tốt ngoài sức tưởng tượng của tôi đấy.

Để cậu đảm nhận trọng trách này thực sự làm tôi rất an tâm.

Lời khen ẩn ý đến từ âm giọng lạ cùng tiếng vỗ tay tán dương nồng khởi vang lên từ góc tối của căn phòng làm Baekhyun và Sehun sững lại trong giây lát.

------------------------------------------------------------------------

- Đố mọi người kẻ này là ai?

( Dựa và hint ngay đầu chuyện mình đã tung đó.)
 
Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
• D A Y 6.4 •


- Cậu... cậu?

Không phải...cậu...đã chết rồi cơ mà..

Sao..sao lại ở đây?

Chẳng lẽ ma sao?

Baekhyun trố mắt ngạc nhiên tột độ nhìn người đang đứng trước mặt mình, cậu đưa tay dụi mắt hai lần liền để xác định rõ người phía trước không phải là ảo ảnh, không phải do mình nhìn lầm.

- Chào mừng quay trở lại, Park Chanyeol.

Sehun niềm nở đón tiếp Chanyeol bằng cái ôm thân tình.

- Là sao chuyện này là sao?

Tại sao Chanyeol không chết?

Tại sao cậu ấy lại ở đây?

Sehun tôi không hiểu gì cả?

Baekhyun hoang mang mắt nhìn hai người trước mặt với vẻ không thể tin được.

- Cậu không nhìn lầm.

Mà cũng thật bất ngờ vì cậu tồn tại được đến giờ phút này.

Chúc mừng!

Chanyeol bước đến vỗ vai Baekhyun, trên mặt hiện lên nét cười rất kịch.

- Chuyện này là sao?

Tại sao cậu lại ở đây?

Baekhyun nắm chặt hai tay, hai mắt ánh lên vẻ run run, sợ hãi.

- Byun Baekhyun này, cậu phải hiểu, người sáng lập không thể chết vì những cái bẫy mà mình tạo ra đâu.

Chanyeol buông câu nói muôn vàn điều khó hiểu.

- Là sao?

Là sao?

Tôi không hiểu.

- Để tôi giải thích cho.

Cuộc chơi này chỉ là bước thí nghiệm cuối cùng của dự án trò chơi của chúng tôi thôi.

Sehun ngồi trên ghế sofa giữa gian phòng điềm đạm lên tiếng.

- Dự án trò chơi?

- Phải.

Cuộc thí nghiệm này tạo ra để xác định độ chân thực và xem ra... nó vượt dự kiến của chúng tôi rất nhiều.

Rất xuất sắc.

- Vậy những người khác đâu?

Họ cũng sẽ sống lại chứ?

Baekhyun hỏi Sehun.

- Không.

Cái chết của họ là thật.

Sehun xoay quyển sổ trong tay vẻ thích thú.

- Chết...chết thật?

- Kết thúc thôi.

Chuyện này đến đây là đủ rồi.

Chanyeol dứt lời liền lấy trong túi áo ra một viên con nhộng hai màu cam đỏ.

- Gì...gì đây?

Một linh cảm xấu ập đến làm Baekhyun nghẹt thở.

- Xyanua Kali.

- Định..

định làm gì?

- Biết nhiều chuyện quá quả thực không tốt đâu Baekhyun ạ.

Cậu đã hoàn thành quá tốt vai trò của mình.

Và giờ, cậu có thể yên nghỉ rồi.

Baekhyun không tin những gì đang xảy ra trước mặt mình.

Trong đầu cậu giờ như một mớ bòng bong bùi nhùi.

Bộ não tê liệt chức năng phân tích tình huống.

Các dữ kiện xoay mòng mòng quanh đầu cậu: "Park Chanyeol tỉnh lại... nhưng những người khác đều chết...

Park Chanyeol và Oh Sehun có liên quan nhau?!...

đây là cuộc thí nghiệm của trò chơi...

Xyanua Kali trên tay Chanyeol".

- Thật kinh tởm.

Baekhyun bỏ lại câu nói cùng cái nhìn khiếp đảm rồi chạy vụt về phía cầu thang.

- Sehun đuổi theo.

Chanyeol hô lớn theo sau Baekhyun.

"Phải cố hết sức, Byun Baekhyun mày phải sống, mày phải trở ra để cho cả thế giới biết bộ mặt thật của Park Chanyeol và Oh Sehun.

Mày phải sống."

Baekhyun cắm đầu, cắm cổ ba chân bốn cẳng chạy như bay về phía trước.

Cậu nhảng qua không biết bao nhiêu bậc thang, một mạch phóng lên tầng ba.

Cậu chạy ra phía cửa... nhưng không được rồi cửa đã khóa.

- Baekhyun à, cậu đã vào đường cùng rồi.

Không thoát được nữa đâu.

Chanyeol chậm rãi phía sau nhìn Baekhyun cười.

- Park Chanyeol, tôi thật không ngờ con người cậu lại tàn nhẫn đến vậy.

Kinh tởm.

Tôi khinh!

Tôi khinh!

- Vậy có thay đổi được sự thật gì?

Baekhyun tựa lưng vào cánh cửa lạnh toát.

Cậu ép mình phải tỉnh táo.

Cậu hít thật sâu để bình ổn lại nhịp thở rồi ngẩng cao đầu mặt đối mặt với Chanyeol.

- Ngay từ đầu đáng nhẽ ra tôi không nên hùa theo mấy người, tôi phải cản lại cho bằng được.

- Giờ phút này cậu nên nói mấy lời trăn trối xem ra có nghĩa hơn đấy.

Chanyeol khoanh tay trước ngực, thảnh thơi tiến lại gần Baekhyun.

- Đừng lại gần tôi, tôi có chết cũng không chết trong vòng tay mấy người đâu.

Đồ cặn bã.

Baekhyun không tiếc lời la mắng, chì chiết Chanyeol nhưng hắn vẫn dửng dưng như không, coi đó là những câu khen dành cho cái tài của mình.

- Haha, kiểu gì hôm nay cũng không thể nào trở ra được.

Baekhyun thở dài.

Cậu trèo lên lan can trước cặp mắt sững sờ của Park Chanyeol và Oh Sehun.

- Cậu định làm gì?

Sehun bước lên một bước hỏi.

- Đừng lại gần đây.

Tôi sẽ cho mấy người thỏa mãn ước nguyện.

Park Chanyeol, Oh Sehun.

Điều tôi hối hận nhất trên đời này là biết bộ mặt của 2 người quá muộn.

Hai người phải gặp quả báo.

Bạn bè hả?

Nực cười thật đấy.

Baekhyun cười khẩy một tiếng rồi ngửa người ra sau.

Tiếng nụ cười trượt trên đầu môi, cậu thả lỏng cơ thể rồi từ từ khép đôi mắt đẹp lại, giọt nước mắt long lanh từ khóe mắt rơi xuống vỡ tan trên nền đất lạnh giá.

Rầm.

Tiếng cơ thể tiếp giáp với mặt sàn phòng khách từ độ cao tầng ba của toà nhà.

- Rút thôi.

Chúng ta xong việc rồi.

Chanyeol liếc thi thể đang lênh láng máu phía dưới rồi ra hiệu cho Sehun đứng cạnh đó.

Hai người đàn ông cao lớn dọn dẹp hiện trường, thu gọn tàn tích rồi rút khỏi biệt thự.

| Nạn nhân cuối cùng, Byun Baekhyun chết do tự kết liễu.|
 
Back
Top Dưới