Khác NEOVELVETEXOBTS ❌ Ma Sói

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
153947922-256-k816742.jpg

Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
Tác giả: salazahellin
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

- Đêm đến đi hay ở?

Sống hay chết?

20180704
- Highest ranking;
#1exovelvet. at 11:26 -- 09 AUG 2018
#1neovelvet. at 0:59 -- 21 AUG 2018
#1jungri. at 1:35 -- 17 NOV 2018
#1seulmin. at 16:48 -- 29 DEC 2018
#1wenga. at 22:47 -- 23 MAR 2019
#1redvelvet. at 12:01 -- 16 JUL 2019



werewolves​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Vĩnh An- Mặc Bảo Phi Bảo
  • Nước mắt của Hoàng Quý Phi
  • Hoàng Đế Kim và Mai Mối La
  • Phò Mã Gia Cát Tường !
  • Hậu cung Chân Mãn Truyện
  • Giấc mộng xưa (Countryhumans)
  • Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
    I N T R O


    ! title: Ma Sói

    ! author: Hellin

    ! pairing: NCT x EXO x BTS x Red Velvet

    ! category: thriller; horror

    ! base on: werewolf character game

    -----------------------------

    Seo Young Ho/ Johnny

    "Trí tuệ, quyền lực?

    Tôi có tất đấy!"

    Bae Joohyun

    "Lộ liễu thế này thật không giống phong cách của tôi chút nào."

    Kim Taehyung

    "Thông minh, tinh quái,.. luôn cần một thứ đầu tiên.

    Đó chính là tốc độ."

    Oh Sehun

    "Đánh đổi nhiêu đây có là gì so với thứ tôi nhận được khi chiến thắng."

    Kang Seulgi

    "Ngu ngơ, ngờ nghệch chỉ là những thứ bên ngoài mà con người nhìn thấy được từ tôi mà thôi."

    Kim Joonmyun

    "Giẫm đạp chính là phong cách của những kẻ độc tài."

    Park Jimin

    "Coi kìa, coi kìa.

    Tự cắn đồng đội mình có thú vị đến vậy không, Idiot?"

    Son Seungwan

    "Người che giấu được cảm xúc của mình mới chính xác là những con người nguy hiểm."

    Jung Yoon Oh/ Jaehyun

    "Mấy kẻ tự cho mình là giỏi thật chả đáng sợ chút nào nhưng những kẻ giỏi lại đóng giả kẻ ngốc mới thật là đáng sợ."

    Kim Dongyoung/ Doyoung

    "Lùi một bước để tiến 3 bước.

    Cái giá này cũng không hẳn là quá đắt."

    Park Sooyoung

    "Người ta nói, đi đêm không được quay lại phía sau quá 3 lần.

    Ma bắt như chơi đấy."

    Byun Baekhyun

    "Chỉ những người kém cỏi mới bị bỏ lại phía sau.

    Thât đáng thương."

    Min Yoongi

    "Làm sao bây giờ, chính tôi lại rất thích cái cách nhìn nghi ngờ của người với người."

    Kim Yerim

    "Đừng tưởng những cô gái suốt người mè nheo là không làm nên chuyện.

    Thật ra họ rất độc đoán đấy."

    Park Chanyeol

    "Càng dễ tính, cởi mở bên ngoài thì bên trong càng xấu xa, càng ích kỉ.

    Con người mà, như nhau cả thôi."

    Jeon Jungkook

    "Thực tế luôn đi ngược với dự định.

    Còn chúng ta cần phải đi song song với tương lai."

    --------------------------------------------------------------------------------

    I

    Ý tưởng được tôi nghĩ ra khi đang là một vị quản trò đầy nhiệt huyết.

    II

    Có lẽ đây là câu chuyện rất kì cục bởi tôi đã mang cả EXO, Red Velvet, NCT và BTS vào cùng một bối cảnh

    III

    Ma Sói cũng có rất nhiều bộ kinh điển rồi nên thật mong cách diễn tả và cả nhân vật của tôi sẽ là một bản thể khác

    IV

    Cảm ơn mọi người đã ủng hộ tôi thật nhiều.
     
    Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
    Rule & Character


    [ Bạn có một tin nhắn]

    / Chúng ta cần làm gì cho đại cuộc này? /

    / Dụ chúng vào tròng.

    Lúc đó ắt sẽ phải tự làm theo cả thôi. /

    / Điều cần làm tiếp theo là? /

    / Chi phối chúng, hãy để cho lũ chúng nó nghi ngờ nhau rồi dần dần chúng sẽ tự diệt nhau hộ chúng ta. /

    / Và thế là thử nghiệm của chúng ta sẽ thành công? /

    / Chính xác! /

    --------------------------------------

    S T A R T ?

    NO | YES

    .

    .

    error

    .

    .

    NO | YES

    .

    .

    Successful!

    --------------------------------------

    C H A R A C T E R

    .

    + Dân thường/ Villager x 6

    ; không có chức năng

    ; cả tin, thiếu chín chắn

    .

    + Tiên tri/ Seer x 1

    ; con mắt xuất thần

    ; ánh sáng trong bóng tối

    .

    Phù thủy/ Witch x 1

    ; cứu rỗi - giết hại?

    ; ai chết đêm nay?

    ; suy tính, độc đoán

    .

    Bảo vệ/ Body Guard x 1

    ; lá chắn cuối cùng trong bóng tối

    ; hành động theo lí trí

    .

    Thợ săn/ Hunter x 1

    ; kéo người theo mình lên cõi trên

    ; tàn nhẫn, ích kỉ

    .

    Ti hí/ Apprentice Seer x 1

    ; hành động nhanh nhẹn

    ; con mắt tinh anh

    ; bắt gặp đồng nghĩa với cái chết

    .

    Thần tình yêu/ Cupid x 1

    ; ghép cặp

    ; tai hại hay có ích?

    .

    Ma sói/ Werewolf x 3

    ; săn người trong đêm

    ; tàn bạo, mưu mô

    .

    Sói trắng/ White wolf x 1

    ; đêm chẵn hai lần

    ; lắm điều, chia phái

    -----------------------------------------------------

    R U L E

    - bắt đầu hành động lúc 12h

    - sói phải tìm ra tiên tri để giết

    - người bảo vệ phải tìm ra tiên tri

    - tiên tri phải đánh hơi sói

    - phù thủy quyết định đúng đắn

    - cupid ghép cặp trong tỉnh táo

    - dân thường thì yên vị một chỗ đừng làm bậy.
     
    Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
    • D A Y 1.1 •


    | Người tồn tại cuối cùng là người thắng cuộc |

    .

    .

    - Trời đất, tôi vừa đọc cái quái quỷ gì thế này.

    Thật vô đạo đức, cơ sở nào mà có thể bắt người tuân theo ba cái điều luật vớ vẩn này chứ.

    Byun Baekhyun bực bội, đứng phắt dậy khỏi sofa đồng thời giơ chân đạp lệch cái bàn trước mặt.

    - Này, Byun Baekhyun bình tĩnh đi.

    Cậu làm ầm lên cũng chả được gì đâu.

    Johnny ngồi trên ghế sofa đối diện, theo phản xạ lấy chân chặn cái bàn trước mặt đang xô sang chỗ mình.

    Đồng thời, chỉnh tư thế để ôm Joohyun vào lòng.

    Cánh tay của anh đã có dấu hiệu tê mỏi.

    - Baekhyun ngồi xuống nhanh.

    Mất bình tĩnh giờ phút này thì làm được cái gì à?

    Min Yoongi bình thản kéo Byun Baekhyun ngồi xuống ghế, tiện tay đưa cho cậu miếng táo đang cắn dở.

    - Yoongi uống nước này.

    Seungwan ngồi cạnh đưa cho Yoongi cốc nước trong mắt ánh lên nét cười dịu dàng.

    - Bị nhốt ở đây rồi mà vẫn còn tư tưởng chăm sóc nhau.

    Gắn bó quá thế nhỉ?

    Kang Seulgi nhắc nhở trong hùng hồn.

    - Mọi người nhìn xem, có thể chủ của căn nhà này là người rất chuộng những nét văn hóa Tây Âu cổ đại.

    Doyoung lên tiếng sau khi đi quanh phòng khách.

    Nơi này được bao quanh bằng 4 bức tường sơn màu kem trắng, sàn lát gỗ màu nâu đỏ kết hợp với rèm cửa màu ngọc bích điểm xuyết là những đường nét hoa văn chìm mang cả vẻ đẹp hoài cổ lẫn hiện đại khác lạ.

    Trên tường treo một dãy các bức tranh thuộc trường phái trừu tượng của các danh họa kiệt xuất với khung tranh được đúc kết từ vàng ròng nguyên chất, treo dọc từ phòng khách đến cuối hành lang mỗi tầng.

    Đèn trùm ngay trên đầu phát ra những ánh sáng màu vàng nhạt cùng tầng tầng, lớp lớp những viên thủy tinh được gò đẽo tinh tế.

    Từ kệ tủ, bộ sofa đến những vật dụng khác trong nhà đều mang đậm hơi vị của những nhà tư bản quý tộc Tây Âu xưa làm cho con người này cảm thấy choáng ngợp.

    - Chết tiệt.

    Cửa chính bị khóa rồi.

    Tất cả các cửa sổ cũng bị khóa rồi.

    Làm sao ta có thể thoát ra được bây giờ?

    Kim Joonmyun sốt sắng đi quanh trong căn phòng, giơ tay kéo mạnh chốt cửa trong vô vọng.

    - Mọi người nhìn bên ngoài xem, vườn và cây cối được tỉa rất công phu có thể ở đây có thuê thợ làm vườn.

    Chúng ta đợi người này đến rồi kêu cứu cũng chưa muộn.

    Jaehyun khoanh tay trước ngực đưa mắt nhìn ra phía cửa sổ kính sát đất được đóng kín.

    Tấm rèm màu xanh ngọc bích được kéo nhẹ sang một bên, đủ chỗ cho những tia nắng soi sáng cả gian phòng.

    - Ý hay đấy.

    Trời ơi, vẫn là Jaehyun có con mắt thấu sự đời mà.

    Yerim chạy đến chỗ Jaehyun tíu tít ngó ra ngoài.

    - Này mọi người, ra đây mà xem bên ngoài như khung cảnh của villa nhà tôi này.

    Có hồ, có vườn, có...

    Awww!

    - Yeri, tém lại đi cô.

    Ở đây ai chả biết nhà cô giàu nứt đố đổ vách kia chứ.

    Jungkook bất bình gõ vào đầu Yeri một cái.

    - Giàu hay không thì kệ tôi.

    Cậu có liên quan không?

    - Tôi xin hai người.

    Nhà có bao chuyện thì cả thế giới biết tất thế này không hay gì đâu.

    Seulgi lên tiếng cắt ngang cuộc đấu khẩu của hai con người phiền phức này.

    - Trong thời gian đợi người đến, sao chúng ta không thử chơi trò đó cho đỡ nhàm chán đi.

    Một đề xuất đến từ Park Chanyeol làm mọi người rơi vào trầm ngâm.
     
    Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
    • D A Y 1.2 •


    - Hừm... tôi cũng không muốn nhàn rỗi quá mức cho phép.

    Tham gia trò chơi để đốt thời gian cũng không phải là ý tồi đâu.

    Oh Sehun bình thản chấp nhận lời thách thức, sau đó cậu nhấc chai rượu từ trong tủ ra đưa lên lắc nhẹ.

    - Này Oh Sehun cậu có biết đó là trò gì không mà chơi?

    Nhỡ chúng ta mất mạng thì sao?

    Baekhyun rú ầm lên sau lời nói của Sehun.

    Cậu trai này hiện tại lại đang rơi vào trạng thái tuyệt vọng, hoang mang đến mất hết lí trí.

    - Byun Baekhyun, cậu có ý chút đi.

    Taehyung lên tiếng trách móc rồi lại gật gù chìm vào giấc ngủ mộng mị.

    Kì thực tối qua cậu và Park Jimin bận combat cả đêm với nhau, sáng nay cậu thức dậy hoàn toàn trong miễn cưỡng, đã thế còn bị nhốt đến nơi khỉ ho cò gáy này.

    Tâm trạng kém không phải là không có lí.

    - Vậy thì cứ cược đi.

    Chơi lần cho biết lo gì.

    Park Sooyoung vỗ tay đánh đét vui mừng đứng bật dậy.

    Trong từ điển của cô gái này trải nghiệm và chinh phục chính là hai từ khóa nằm hàng đầu.

    Thế nên lũ bạn mới nói Sooyoung cái gì cũng không có ngoại trừ máu liều.

    - Tôi nghĩ đây không phải là một ý kiến tồi.

    Đến đây rồi sao không chơi luôn đi.

    Huống hồ đây lại là cách thoát ra nhanh nhất.

    Jimin lên tiếng.

    - Thôi thì đành.

    Dù gì cũng đã đến đây.

    Dongyoung gật gù vẻ đồng ý.

    - Tôi đồng ý!

    - Nếu Yerim đồng ý thì tôi cũng đồng ý.

    - Má mày.

    Dại gái có ngày chết lăn quay đó Jungkook.

    Bae Joohyun buông lời trêu chọc.

    - Thôi khỏi, đồng ý tất đi.

    Chơi lần cho biết sau này về dạy con cháu chơi cùng.

    Johnny cười cười ra hiệu tất cả đã đồng ý.

    Vừa dứt lời, thông báo hiện lên thu hút mọi sự chú ý của mười sáu người.

    | GAME START |

    • MỜI CÁC BẠN QUAY VỀ PHÒNG CỦA MÌNH, LÁ BÀI CỦA BẠN HIỆN ĐANG Ở DƯỚI GỐI •

    • CHÚC MAY MẮN, HẸN VÀO SÁNG NGÀY MAI •

    | CUỘC CHIẾN BẮT ĐẦU |

    ------------------------------------------

    Nhận được thông báo, mọi người lập tức đi tìm phòng ngủ.

    Phòng ngủ của mọi người nằm ở cuối hành phía Tây ngôi nhà.

    Trên mỗi cửa phòng đề tên của một người, theo thứ tự từng người.
     
    Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
    • N I G H T 1.1 •


    12 giờ đêm ngày đầu tiên.

    | Trò chơi bắt đầu |

    .

    | Xin mời Cupid tỉnh dậy! |

    Thông báo nhanh chóng gửi đến với nhân vật đầu tiên.

    Cupid tỉnh dậy khoanh tay nghĩ ngợi hồi lâu

    - Thực tình tôi muốn Cupid đi giết người hơn là ghép cặp tác thành đôi lứa như thế này đấy.

    Cupid cầm bản danh sách tên 16 người trong tay vừa suy nghĩ vừa đi đi lại lại tay xoa xoa lên chiếc cằm món.

    - Thôi không sao.

    Cũng coi như đi tác thành cho người ta vậy.

    Tối nay tôi chọn ghép e%ab nu$yho^oj và oe%s #yn)nh%oj+)

    | Chấp nhận.

    Xin mời Cupid đi ngủ. |

    ----------------------------------------

    | Bạn được Cupid ghép cặp.

    Xin mời ra sảnh ngoài tầng hai để gặp đồng đội.

    Có quyền cho nhau xem lá bài./

    Két!

    Cô gái bước ra từ cánh cửa gỗ nặng trịch, dò dẫm trong ánh sáng mờ ảo từ hàng đèn trên hành lang, dáng người bé nhỏ cùng những bước chân nhẹ nhàng không phát ra tiếng động.

    Cô nín thở đẩy cửa kính bước ra sảnh ngoài tầng hai.

    Người "đồng đội" của cô trong chặng đường này đã đến tự lúc nào.

    Hắn đứng quay lưng lại phía cô, anh ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời đầy sao, tay thì không ngừng gõ lên ban công vẻ bình tĩnh lạ thường.

    Trong bóng đêm mờ ảo, cô cất tiếng chào nhè nhẹ.

    - Xin chào!

    Dứt lời cô, bóng lưng chuyển động, hắn quay lại nhìn cô trong ánh mắt ánh lên nét ngạc nhiên.

    Cô và hắn nhìn nhau thật lâu để rồi hắn vẫn là người đầu tiên phá tan không khí khó hiểu này.

    - Thật là, có cần hợp nhau đến vậy không?

    Chất giọng ngoại lai đặc sệt.

    Hắn mỉm cười sung sướng tiến lại chỗ cô xoa đầu như một thói quen.

    - Á trời ơi, em lại tưởng em được ghép cặp cùng tên nào nữa chứ.

    Hóa ra là anh!

    Cô gái vui mừng chạy đến bá vai kéo cổ gã, mặt mày hớn hở.

    - Thôi, kiếp này mà không thành phu thê là có lỗi với cả thiên hạ rồi.

    - Đồ điên.

    Nói nhăng nói cuội là gì thế này.

    Cô ra vẻ giận hờn kéo tai hắn lên làm hắn kêu la oai oái.

    - Thôi được rồi không đùa em nữa.

    - Em là witch.

    Của anh đâu?

    - Chết rồi tưởng không hợp mà hợp không tưởng rồi.

    Xem ra quả này phải chiến đấu không phải cho riêng anh rồi.

    - Không ngờ đấy.

    Thật sự là không ngờ đấy.

    - Nghe anh này, bình bảo vệ em hãy giữ để phòng thân.

    Còn bình thuốc độc tùy cơ tung ra, rõ chưa?

    - Em biết.

    - Chúng ta chỉ có chiến thắng mới sống sót.

    - Anh phải tự bảo vệ mình đấy.

    - Em cũng thế!

    - Thôi đi về phòng chờ đợt hành động mới đi.

    Em về trước đây.

    Cô chạy lại tặng cho hắn cái ôm ấm áp thay cho lời từ biệt.

    Mỉm cười xoa đầu, lặng lẽ đứng đó ngắm nhìn bóng hình nhỏ bé đang rời đi.

    Trong hắn rộ lên sự lo lắng và cả niềm hân hoan.

    Họ được ở bên nhau có điều... lần cược này quá mạo hiểm, chỉ cần một người xảy ra chuyện là người kia cũng đi theo luôn.

    -----------------------------------------

    | Xin mời thợ săn tỉnh dậy.

    Tối nay thợ săn muốn bắn ai? |

    Đôi mắt hẹp dài lạnh lùng từ từ mở ra.

    Cậu xuống giường, lấy từ trên bàn ra danh sách tên của 16 thành viên.

    - Park Jimin.

    Nói xong đôi môi mỏng nhếch lên một đường ma mị.

    Đêm nay mới chính thức bắt đầu.

    | Yêu cầu được chấp nhận.

    Xin mời thợ săn đi ngủ.|
     
    Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
    • N I G H T 1.2 •


    1h sáng đêm đầu tiên.

    .

    | Xin mời các sói tỉnh dậy và gặp nhau ở sảnh tầng ba.

    Các bạn có 1 giờ đồng hồ để cùng nhau thiết lập chiến thuật.

    Bây giờ là 1 giờ |

    Thông báo nhanh chóng phát ra tín hiệu triệu hồi.

    Bốn sói tỉnh dậy, lấy từ tủ đồ cho một con dao phay sáng bóng, dài bằng một gang tay.

    Không nhanh không chậm, cả bốn người đều ung dung tiến về phía sảnh ngoài tầng ba.

    - Mọi người đến sớm ghê.

    Giọng thanh niên lanh lảnh vang lên.

    - Xin chào.

    Thật vui mừng khi biết cậu là đồng đội của tôi.

    Hắn đứng dựa lưng vào thành lan can, hai tay khoanh trước ngực, đôi chân dài bắt chéo nom rất nhàn hạ, cất lên chất giọng ngoại lai với âm thanh có vẻ gượng gạo.

    - Cậu có thôi ngay cái kiểu khách sáo này đi không.

    Nghe giả tạo chết đi được.

    Lần này là chất giọng thánh thót êm ru của một cô gái cũng có phần lai ngoại khác biệt.

    - Thôi nào, chưa gì đã lời qua tiếng lại rồi.

    Nên nhớ chúng ta là cùng hội cùng thuyền đấy.

    Cuối cùng là câu chốt hạ của gã trai có chất giọng trầm khàn nhẹ vang lên trong màn đêm.

    - Hợp tác vui vẻ.

    Tôi mong chúng ta sẽ có nhiều kỉ niệm đẹp.

    Cậu trai mỉm cười đầy ẩn ý, cất tiếng với quãng giọng lanh lảnh cùng đôi mắt một mí sắc lẹm.

    - Vào vấn đề chính đi.

    Gã quay tròn con dao phay trên tay, bình tĩnh đề nghị bằng chất giọng trầm khàn.

    - Trong chúng ta sẽ có ba người là sói thường và một người là sói trắng.

    Cô gái lên tiếng.

    - Cô nói có đầu tí đi.

    Ai chả biết ở đây có một sói trắng và ba sói thường chứ.

    Gã khó chịu lên tiếng cắt ngang lời cô.

    - Mục tiêu tối nay là gì?

    Chất giọng ngoại lai quý tộc của hắn vang lên cắt ngang sự xung đột giữa hai người trước đó

    - Mục tiêu đầu tiên mà chúng ta phải hướng đến là tiên tri.

    Âm thanh sắc lạnh nhè nhẹ trong đêm tối của cậu làm ba người kia cùng quay lại nhìn.

    - Chính xác.

    Nhưng chúng ta không hề có manh mối gì về tiên tri.

    Giọng của người con gái duy nhất trong hội vang lên thánh thót êm dịu.

    - Vậy thì tối nay khoan hành động đi.

    Đợi sáng mai xem những người kia làm được những gì rồi tính.

    Gã bình thản đưa ra chỉ thị.

    - Cũng được thôi.

    Tối nay chúng ta sẽ không động thủ.

    Chất giọng trầm trầm vang cất lên vẻ thỏa hiệp.

    - Nếu thế thì giải tán đi.

    Ở đây lâu cũng chẳng thêm được gì.

    Ngày mai liệu mà hành động cho cẩn thận.

    Gã cất con dao phay vào túi áo, phủi tay rồi đi vào trong.

    Cuộc trò chuyện của các sói kết thúc.

    Đêm thứ nhất bình an.

    ------------------------------------------------

    | Xin mời tiên tri tỉnh dậy, tiên tri muốn soi bài ai? |

    Lời triệu hồi vừa dứt, cô gái bật dậy nhanh như chớp.

    Cô biết, mình đang giữ một trong những lá bài rất quan trọng của phe dân làng và cô cũng biết rằng mình sẽ là mục tiêu tấn công của bầy sói vậy nên, cô tự nhủ sẽ hành động thật gọn gàng, không để bại lộ thân phận sớm được.

    - Jung Jaehyun.

    | gnfwouh!$t n$#aad xin mời tiên tri đi ngủ! |

    -----------------------------------------

    | Xin mời phù thủy tỉnh dậy, tối nay không ai chết.

    Phù thủy có muốn giết hại hay bảo vệ ai không? |

    - Không!

    Giọng nói lạnh lùng của cô gái tiếp theo.

    Sau khi biết tin tức, cô vẫn không hiểu lắm lí do tại sao lũ sói lại án binh bất động.

    Xem ra có thể những người làm sói sẽ là những người thông minh lắm đây.

    Phải như thế nào mới tính đến kế này để hù mọi người sợ đến chết như thế chứ.

    Khó hiểu!

    --------------------------------------------------------

    | Xin mời người bảo vệ tỉnh dậy, người bảo về muốn bảo vệ ai? |

    - Park Chanyeol.

    Giọng nói nam cao âm vang cất tiếng.

    | Chấp nhận.

    Xin mời người bảo vệ đi ngủ.|
     
    Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
    • D A Y 2.1 •


    Bảy giờ năm mươi phút sáng ngày thứ hai.

    Mới gần 8 giờ sáng mà phòng khách náo nhiệt lạ thường.

    Mười sáu người đều có mặt đông đủ hào hứng chờ đợi thông báo từ đêm qua.

    - Nhìn phấn khởi thế này chắc tối qua ăn ngon ngủ kĩ rồi.

    Johnny vắt chéo hai chân, an nhàn ngả lưng ra sau với dáng vẻ quý tộc.

    - Đệm và giường rất êm làm tôi cảm thấy bị cuốn hút.

    Sooyoung ngồi bên phía đối diện nhoài người ra lấy cốc trà cam thảo đang bốc khói nghi ngút do chính tay Seungwan và Joohyun vừa pha.

    - Còn tôi *ngáp* không ngủ được.

    Lạ nhà quá đi thôi.

    Baekhyun ngáp ngắn ngáp dài ngồi thừ người.

    - Chứ không phải là sợ bị sói cắn cả đêm không ngủ được hả?

    Joonmyun cười cười trêu chọc, đưa cho Baekhyun cốc trà cam thảo.

    - Cũng chưa đến nối đấy đâu ông nội.

    Tôi thường bị khó ngủ mà.

    Mọi người ai nấy đều mang trong mình tâm trạng hào hứng, phấn khởi khôn tả.

    Tiếng cười đùa, trò chuyện không ngớt trong gian phòng khách rộng lớn.

    | Tối qua không ai bỏ mạng

    Tiên tri soi sai người

    Phù thủy án binh bất động

    Cupid ghép cặp rất mạnh.|

    Đúng 8 giờ, thông báo trịnh trọng được gửi tới.

    Đêm qua là một đêm yên bình.

    Sói chưa động thủ, các chức năng khác cũng vì sự ngừng trệ này mà án binh bất động.

    - Ồ, bất ngờ nha bất ngờ nha!

    Jimin chớp mắt nhìn thông báo và buông câu cảm thán.

    - Tối qua sói ăn chay rồi.

    Bae Joohyun cười cười trong khi mắt đang thận trọng liếc nhìn biểu hiện của từng người.

    | Hiện tại là không phải là giờ giới nghiêm, mọi người đều có thể đi lại trong nhà.

    Nhớ 8 giờ tối nay, tại đây sẽ diễn ra phần bầu chọn treo cổ ma sói.

    Chúc mọi người một ngày mới vui vẻ.|

    - Hừm đây mới là cái màn kinh khủng này.

    Mất hết cả lòng nhau.

    Sehun tặc lưỡi đứng dậy đi thẳng lên phòng mình.

    Mọi người cũng dần dần đứng dậy đi làm việc riêng.

    Gian phòng khách vừa mấy phút trước còn đông đúc người qua kẻ lại giờ lại trở về với dáng vẻ im ắng ban đầu.

    - Thật tình, tôi chưa bao giờ tôi phải tham gia một trò chơi quỷ quái như thế này, ở cái nơi quỷ quái như thế này.

    Byun Baekhyun lười biếng thả mình xuống chiếc ghế sofa mềm mại, hai mắt nhắm nghiền lên tiếng.

    - Trò chơi này, thật nhàm chán.

    Yoongi chậm rãi đáp lại lời nói của Baekhyun.

    Hai người nằm dài trên ghế sofa từ từ thưởng thức cái nắng ngọt nhẹ của buổi sáng đầu hè hắt qua cửa sổ quyện với mùi trà hoa hồng cam thảo bay nhè nhẹ trong không khí, và cũng chả ai biết được đôi bạn này sẽ có kết cục như thế nào.

    Cửa sổ và các lối ra vào bị khóa kín, dường như họ bị cô lập thế giới bên ngoài.

    Nhưng đâu đó trong căn nhà vẫn vang lên tiếng cười đùa cho đến khi....

    -----------------------------------------------------------

    8 giờ tối, ngày thứ hai.

    | Giờ hành quyết đã đến, các bạn có 5 phút để nói ra những nghi vấn của mình về người mình cho là ma sói.

    Bắt đầu! |

    - Hừm cái gì đến cũng phải đến rồi.

    Jimin tặc lưỡi.

    - Bắt đầu thôi!

    Taehyung lên tiếng bắt đầu cuộc đấu khẩu.

    - Tối qua tiên tri soi được gì rồi?

    Bae Joohyun lên tiếng đánh động.

    - Hỏi linh tính chứng tỏ sói.

    Sooyoung buộc tội.

    - Ơ hơ, bằng chứng đâu mà dám buộc tội người vô tội thế này?

    Mà thôi cũng được, tùy cô nghĩ.

    Tôi là phe dân.

    Joohyun tỏ ra rất bình thường với lời buộc tội này vì đơn giản với cô, nếu không làm thì không phải chột dạ.

    - Mới đêm đầu chưa soi ra cũng chả sao.

    Vote bừa lấy người là được rồi.

    Yeri cười đùa.

    - Kim Yerim, đây không phải chuyện đùa.

    Cuộc bầu chọn diễn ra suôn sẻ, cho tới khi những hành động bất thường của Park Chanyeol thu gọn vào tầm mắt của Byun Baekhyun.

    - Park Chanyeol, cậu làm gì mà tay chân run rẩy thế kia?

    ----------------------------------------------------------------------------
     
    Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
    • D A Y 2.2 •


    Sáng ngày thứ hai.

    | Hết thời gian thảo luận, xin mời đưa ra bầu chọn của các mình.

    1 2 3, VOTE. |

    Chanyeol: 7 votes Jimin, Johnny, JoonMyun, Yerim, Doyoung, Seungwan, Jaehyun, Seulgi,

    Yoongi: 3 votes Joohyun, Sehun, Taehyung

    Joohyun: 4 votes Jungkook, Sooyoung, Baekhyun, Yoongi

    | Người được nhiều phiếu nhất là Chanyeol, bạn có 1 phút để cho mọi người biết.

    Mình là người vô tội. |

    - Ơ gì tôi?

    Sao lại vote tôi?

    Tôi là dân tôi vô tội.

    Chanyeol lắp bắp đứng bật dậy vẻ lúng túng.

    - Cứ nhìn cái cách mà cậu lắp bắp đi.

    Thật đáng nghi.

    Yeri nghênh mặt thách thức.

    - Còn cái kiểu chột dạ này nữa, tại sao cậu lại có phản ứng như vậy.

    Chả phải là đang sợ hãi quá sao?

    Doyoung khoanh tay trước ngực ung dung tự tại.

    - Khô....

    ông không phải!

    Mọi người nhầm rồi, tôi là dân thường... là dân thường - Chanyeol cố gắng biện bạch

    - Hừm nói mồm ai tin cơ chứ, nếu nói vậy thì cả 15 người ngồi đây đều có thể là dân thường cả.

    Seulgi bực bội trước cách nói chuyện lắp bắp của Chanyeol.

    - Thôi nào Seulgi, bình tĩnh, ngồi xuống đây đã nào.

    Nóng nảy quá thì không làm nên chuyện gì hết.

    Jimin ngồi cạnh đưa cho Seulgi cốc nước cam trên bàn.

    / Hết giờ tự thanh minh, các bạn có muốn giết Park Chanyeol không?/

    - Úp ngón tay cái xuống coi như đồng ý đi.

    Sehun cười khẩy tặng Chanyeol 1 vote đầu tiên.

    Tiếp sau đó mọi người cũng úp ngón tay cái xuống theo chỉ thị.

    / 13 phiếu vote chết, 2 phiếu trống.

    Người bị hành quyết trong sáng nay là Park Chanyeol.

    Xin mời mọi người lên tầng 4 đi hết hành lang đến căn phòng cuối cùng.

    Đó chính là phòng hành quyết của chúng ta. /

    - Rốt cuộc nhà này có bao nhiêu tầng vậy?

    Baekhyun vò đầu.

    - Sơ qua thì là 6 tầng.

    Còn có tầng gác mái hay không thì không biết.

    Taehyung trả lời

    - Mọi người không tin tôi.

    Mọi người không tin tôi.

    Hóa ra bạn bè bấy lâu nay cũng chỉ đến thế này.

    Lại còn thêm cái trò vote hùa đáng khinh này nữa.

    Chanyeol sợ đến xám xanh mặt mày, đứng bật dậy chỉ thẳng vào mặt từng người gào thét om sòm.

    - Đây là do thái độ của cậu mà thôi.

    Mau đi đi, nhanh.

    Chúng tôi muốn kết thúc trò chơi này càng nhanh càng tốt.

    Joohyun đưa tay phẩy phẩy.

    Cô thật sự đã chịu hết nổi với những lời nói vô nghĩa của Chanyeol rồi.

    - Được thôi.

    Đi!

    Tôi cũng không muốn đặt niềm tin vào mấy người nữa rồi.

    Nói rồi Chanyeol đi thẳng lên tầng bốn, mọi người cũng đứng dậy theo sau.

    Bởi chính họ cũng vô cùng hiếu kì với những tình tiết này hay đúng hơn là chính họ muốn được chứng kiến cái chết.

    Mở cửa căn phòng cuối cùng trên tầng 4, đập vào mắt mọi người ngay chính giữa căn phòng là dây thòng lọng màu trắng toát và một cái ghế màu đen đặt ngay phía dưới.

    - Lạy chúa!

    Johnny chắt hay tay trước ngực nhắm nghiền mắt rồi cầu nguyện, những thứ trước mắt cậu thật khinh khủng và tàn nhẫn.

    - Còn đứng đấy chờ đợi điều gì nữa?

    Kim Taehyung lên tiếng đốc thúc Chanyeol đang đứng chết chân ở cửa ra vào.

    Không khí trong gian nhà dần chìm vào trạng thái ngột ngạt, ai nấy nín thở chờ đợi những tình tiết tiếp theo.

    Nhắm mắt tĩnh tâm, hít thở sâu, Chanyeol cuối cùng cũng hạ quyết tâm bước đến chính giữa căn phòng, trèo lên chiếc ghế đen luồn sợ dây thòng lọng qua đầu mình.

    Tiếng động cơ vang lên trong căn phòng làm tất cả mọi người đều giật bắn mình.

    Cùng lúc đấy là tiếng các bánh răng chà xát với nhau tạo ra âm thanh kèn kẹt kéo dây thừng lên cao.

    Hơi thở ngày một gián đoạn khó khăn, thiếu Oxi lên não khiến Chanyeol dần rơi vào tình trạng hôn mê.

    Cả cơ thể chới với, hai chân không ngừng co giật, hai tay cào cấu liên hồi vào cổ.

    Ngay sau đó, Chanyeol mất ý thức hoàn toàn, người rũ hẳn xuống, khuôn mặt thâm tím lại, da cổ có vết thâm tím do dây thòng lọng gây ra và hàng loạt vết máu do tay cào cấu.

    - Chan....Chan.....

    Chanyeol chết thật rồi hả?

    Chanyeol chết thật rồi hả?

    Như không tin vào mắt mình.

    Yerim lặp đi lặp lại câu nói.

    Cả người run rẩy, hai mắt nhắm chặt, nước mắt tuôn trào.

    Mọi người vẫn còn mơ hồ quá nhiều về sự tàn khốc và kinh khủng của trò chơi này.

    Thi thể của Chanyeol trên cao dần được hạ xuống làm mọi người chuyển từ trạng thái bàng hoàng sang khiếp sợ.

    Cũng phải thôi sự việc đến quá đột ngột khiến cho con người không kịp thích ứng.

    Thi thể Chanyeol được Sehun đưa trở lại phòng.

    Cậu đắp tấm khăn trắng che mặt thì thầm đôi điều rồi vội bước ra ngoài.

    Cánh cửa dần dần khép lại, rèm được buông xuống, đèn điện tắt hẳn đi,Sehun tháo bảng tên "Park Chanyeol" trên cửa xuống.

    | Nạn nhân đầu tiên, Park Chanyeol.

    Chết lúc 9h37 bằng hình thức treo cổ.

    Còn lại 15 người.|

    - Nguồn ảnh: Pinterest

    -----------------------------------------

    - Trời ơi SM thả thính EXO comeback rồi TTvTT làm tôi nhọc quá chừng.
     
    Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
    • N I G H T 2.1 •


    12h đêm day ngày thứ hai.

    | Xin mời người bảo vệ thức dậy, người bảo vệ muốn bảo vệ ai đêm nay? |

    - Min Yoongi.

    Giọng nói đanh thép dứt khoát, ánh nhìn kiên định hướng về phía thông báo.

    | Chấp nhận.

    Xin mời người bảo vệ đi ngủ.|

    -------------------------------------------------------------------

    | Xin mời sói tỉnh dậy và gặp nhau ở sảnh ngoài tầng ba.

    Các bạn có 1 giờ đồng hồ để cùng nhau bàn chiến thuật và tác chiến.

    Bây giờ là 12 giờ 15 phút. |

    Sau tiếng triệu hồi, bốn cánh cửa đồng loạt mở ra.

    Mọi người nhanh chóng tiến về phía được chỉ định tập hợp.

    - Tối nay ta có gì?

    Gã nhè nhẹ cất lên tone giọng trầm khàn đầy sức hút.

    - 11 chú cừu non ngu ngốc.

    Giọng nữ thanh cao vút.

    - Tối nay mục tiêu là ai?

    Cậu cất lên chất giọng nam cao vang vọng hỏi ba người đối diện.

    - Min Yoongi thì sao?

    Nhìn cách nó cứ cố tỏ ra bí hiểm và lạnh nhạt thật là muốn dẹp quách đi cho rồi.

    Gã đưa ra đề xuất cùng nụ cười nhàn nhạt nở trên môi, rồi đánh cái nhìn sắc bén của gã đến cô gái đứng đối diện.

    - Nào nào, không biết rõ thì đừng có mà làm liều.

    Theo tôi thấy Min Yoongi chỉ là một người dân thường thôi, với cả đó là dáng vẻ hằng ngày của cậu ấy mà.

    Cô bắt đầu sốt sắng sau lời đề nghị của gã.

    - Cô dựa vào đâu để chắc chắn điều này?

    Cậu đứng cạnh cất cao chất giọng lanh lảnh vốn có tra khảo.

    - Tôi...... tôi.....

    Cô gái rơi vào trạng thái lúng túng, hai tay đan chặt vào nhau, hai mắt nhìn thẳng xuống đất, đầu cúi gằm.

    - Việc gì phải nóng vội thế.

    Đến đấy xem thế nào đã đi.

    Chất giọng trầm trầm lai ngoại đặc sệt của hắn vang lên trong màn đêm cùng tiếng cười khẩy.

    ---------------------------------------------------------------------

    Cùng lúc đấy, tại một diễn tiến khác

    |Xin mời ti hí tỉnh dậy, hiện tại sói đã hành động, bạn có quyền ra khỏi phòng đi thám thính tin tức của các con sói và quay trở lại đây khi sói đi ngủ.

    Hãy cẩn thận, chúng là những người rất thông minh và nhạy bén trong màn đêm.|

    Nhìn dòng chữ thông báo trên màn hình, tim hắn đập lên từng hồi mãnh liệt.

    Lá bài mà cậu đang sở hữu là một trong những lá bài đem lại cho chủ nhân rất nhiều nguy hiểm.

    Nếu không may, tối nay phải đối mặt trực tiếp với lũ sói thì đến nửa cái mạng không còn là chuyện đương nhiên nhưng đổi lại nếu được thông qua trót lọt thì hắn lại chính là nhân vật chủ chốt của phe dân làng.

    "Được rồi, cố lên!

    Không gì phải sợ hãi cả!"

    Tự động viên mình, hắn lấy chiếc áo sơ mi đen treo trên móc mặc vào rồi rón rén chạy ra áp tai vào cánh cửa nghe ngóng tình hình bên ngoài.

    Im lặng!

    "Chưa có động tĩnh gì ở đây.

    Vậy là bọn chúng chưa xuống đây rồi."

    Hoang mang bao trùm, hắn nhẹ nhàng mở cửa hé một bên mắt ra ngoài dòm ngó.

    Cả hành lang tầng một lặng thinh không một tiếng động, xung quanh nơi này chỉ có ánh sáng trắng đục mờ mờ ảo ảo của hàng đèn trên tường dài tít tắp.

    Cảm thấy yên tâm hơn phần nào, hắn nhẹ nhàng đi chân trần ra ngoài.

    Đi thẳng lên tầng hai, hắn vẫn chưa phát hiện ra dấu hiệu hành động của bọn chúng.

    Không gian đặc biệt yên tĩnh cho đến khi những tiếng bước chân từ trên tầng truyền đến tai hắn.

    " Bọn chúng trên này."

    -------------------------------------------------------

    Trở lại với hội sói.

    Cô gái đi thật chậm sau ba người kia, khuôn mặt xinh đẹp tối sầm lại, càng gần đến nơi trong lòng lại càng chộn rộn, mỗi bước chân lại càng ngập ngừng hơn.

    "Làm sao bây giờ?

    Làm sao bây giờ?"

    - Cô đừng có câu giờ!

    Nhanh cái chân lên.

    Cậu hối thúc cô gái với giọng điệu khó chịu.

    - Min Yoongi mệnh lớn thật đấy.

    Hắn đứng trước cửa phòng của Min Yoongi, thở dài ngao ngán.

    - Sao rồi?

    Gã cùng cô và cậu tức tốc chạy lại trước cửa phòng của Min Yoongi.

    - Đáng tiếc là bảo vệ đã đi nhanh hơn chúng ta một bước rồi.

    Hắn dùng sức vặn mạnh ổ khóa trong vô vọng.

    Như không thể tin vào mắt mình, nước mắt xúc động trong cô trào ra.

    Cô chắp tay trước ngực cảm tạ chúa bằng những lời từ tận đáy lòng.

    "Ai cũng được nhưng đừng bao giờ là Min Yoongi của con.

    Amen!"

    Bởi sẽ chẳng ai đủ can đảm để giết người mình yêu hay đơn giản chỉ là giương mắt lên nhìn người yêu chết mà không biết là gì cả.
     
    Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
    • N I G H T 2.2 •


    12: 45, ngày thứ hai.

    - Chết tiệt, tên này cao số thật.

    Fuck you, body guard.

    Nhìn lại ổ khóa trên cửa, gã lại nóng máu trong người mà phun ra câu chửi tục đầy bản năng.

    - Tối nay coi như mạng sống của bồ cô vẫn an toàn.

    Gã nhếch mép cười khẩy.

    - Nên nhớ đã ở vị trí này thì phải chịu hi sinh thôi.

    Tôi chỉ sợ chúng ta chưa kịp làm gì mà đã đại bại dưới tay lũ này rồi.

    Hắn cục cằn lên tiếng cảnh báo cả ba người đứng trước mặt.

    - Đổi mục tiêu thôi.

    12 giờ 45 rồi đấy, chúng ta chỉ còn 30 phút nữa là hết thời gian hành động rồi.

    Cậu gõ vào mặt đồng hồ và thông báo.

    - Tối nay Yoongi an toàn vậy thì cũng là chọn Joonmyun đi.

    Hắn đề xuất ý kiến.

    -----------------------------------------------------------

    Kẻ ti hí, tầng hai, 12:45, đêm ngày thứ hai.

    Thực tình hắn đã có ý định sẽ cược liều để chạy lên tầng ba nghe ngóng tình hình nhưng ngay chính lúc hắn hạ quyết tâm thì bất chợt nghe tiếng bước chân và giọng nói trầm khàn tiến xuống.

    "Chết rồi, xuống tầng rồi, xuống tầng rồi."

    Mọi kế hoạch vừa vạch ra trong đầu hắn cách đây không lâu đều bị phá bỏ hoàn toàn.

    Ngay lúc này đây trong đầu hắn chỉ còn duy nhất một suy nghĩ đó là "Phải tìm chỗ trốn".

    Nhưng biết tìm ở đâu bây giờ, hắn đánh ánh mắt nhìn phóng ra hành lang tầng hai dài và rộng đủ cho ba người đi thành một hàng ngang.

    " Khỉ thật phải làm sao bây giờ?

    Nếu bị tóm thì chỉ còn đường chết..."

    Tiếng bước chân hòa cùng tiếng nói ngày càng gần kề.

    Tình cờ hắn phát hiện ra gầm cầu thang cách đó không xa là một khoảng không, đủ cho một người ngồi thoải mái.

    Không chần chừ thêm một giây phút nào nữa, hắn chạy nhanh vào gầm cầu thang, thu mình lại trong bóng tối, tim đập thình thịch.

    Vừa yên vị tại chỗ chưa đầy một phút thì từng bước chân vang lên ngay trên đỉnh đầu."

    Chậm một giây nữa thôi là tiêu đời rồi."

    - Này mọi người có nghe thấy tiếng chân ở dưới này không?

    Giọng nói trầm khàn lên tiếng đồng loạt cả ba người còn lại đều dừng lại trên cầu thang nghe ngóng.

    Khỏi phải nói, tim hắn lúc này tưởng chừng như ngừng đập, nhịp thở bắt đầu đứt quãng khó khăn, mồ hôi lạnh toát ra như tắm, tay chân run lẩy bẩy, cơ thể vô thức ngày càng thu lại, nép sát vào vách tường bên cạnh, mặt gục xuống hai đầu gối, sợ hãi đến quên cả thở.

    - Tôi quên mất là đêm nay ti hí hành động.

    Giọng nói lanh lảnh cất lên.

    - Chắc chắn hắn nghe được tiếng chân của chúng ta và chuồn đi rồi.

    Thôi tha cho hắn, chúng ta sắp hết thời gian rồi.

    Giọng nói trầm trầm lai ngoại với những phát âm còn hơi gượng gạo vang lên giải vây cho "hắn".

    - Thôi được tối nay tạm tha cho hắn.

    Chúng ta mau hành động đi.

    Sắp hết giờ rồi.

    Giọng nữ thanh thanh cất lên nhắc nhở họ thêm lần nữa rằng hiện tại sắp hết thời gian hành động.

    -------------------------------------------------------------------

    Cả bốn người tiếp tục đi xuống tầng một, tiếng giày nện lên nền gỗ phát lên những âm thanh vang rợn vang vọng trong căn nhà vào đêm tối.

    Chúng đang đứng trước cửa phòng của mục tiêu đêm nay.

    - Tối nay, để tôi tiễn cậu.

    Nói rồi, cậu bật mở chốt cửa, lấy con dao phay từ túi quần mình.

    - Còn đợi chờ gì nữa, hành động thôi!
     
    Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
    • N I G H T 2.3 •


    01:00 rạng sáng, đêm hành động thứ hai.

    Két!

    Bốn người bước vào bên trong căn phòng rồi cẩn thận đóng chặt lại.

    - Xin chào!

    Âm thanh trầm trầm lai ngoại vang lên trong màn đêm yên tĩnh làm Kim Joon Myun giật mình tỉnh dậy.

    Cậu chớp mắt vào cái như không tin vào mắt mình.

    - Mấy người mấy người, tại sao.... tại sao lại ở đây?

    Tại sao là tôi?

    - Cứ cho là số cậu đen đi.

    Giọng nói trầm khàn vang lên trong màn đêm làm hắn như chết chân tại chỗ.

    - Tối nay tôi thông báo cho cậu một tin rằng: Cậu chính là nạn nhân đầu tiên của chúng tôi.

    Cậu bạn giọng lanh lảnh cất lên kèm theo tiếng thở dài thườn thượt.

    - Mấy người tránh xa ta ra, tránh xa ta ra.

    Đi ra ngoài.

    Ra ngoài.

    A A A A A A A A A A!!!!

    Nạn nhân bắt đầu gào thét trong vô vọng, tay chân không ngừng khua khoắng, hai mắt nhắm nghiền sợ hãi.

    - Giữ cậu ta lại.

    Nhanh lên.

    - Tránh xa tôi ra.

    Mấy người đừng lại gần tôi.

    Cút đi.

    "Người được chọn" ngày càng phản ứng mạnh

    - Dù gì cậu cũng biết mặt chúng tôi rồi thì làm sao mà sống tiếp được.

    Nhanh lên giữ chặt vào.

    Giọng nói trầm khàn hòa vào cùng tiếng hét chói tai của cậu ta.

    Nhanh như chớp, hắn lao đến tóm gọn hai tay đang khua khoắng của nạn nhân và cố định ra sau lưng, còn cậu nhanh nhảu đá vào cẳng chân nạn nhân làm cậu ta ngã quỳ gối người xuống đất.

    - Đợi cái gì nữa, nhanh lên lấy khăn đen lại đây.

    Bịt mắt cậu ra lại.

    - Có đây rồi.

    Đây rồi.

    Cô gái nhẹ nhàng lôi dải khăn đen từ trong túi quần ra bịt mắt nạn nhân lại.

    - Cứ thoải mái đi.

    Không cần phải căng thẳng đâu.

    Cô nhẹ nhàng ghé sát vào tai nạn nhân thủ thỉ.

    - Tối nay để chúng tôi tiễn cậu.

    Tone giọng đã trầm thấp nay trong không gian hẹp lại càng ma mị.

    Nói rồi, cánh tay cầm dao phay của hắn dần nắm chặt.

    1....

    2...

    3...

    Phập!

    Con dao đâm vuông góc trên yết hầu làm máu tươi bắn tung tóe.

    Chất nhầy màu đỏ đậm trong màn đêm thành màu đen chảy ra nhuộm ướt đẫm chiếc áo ngủ bằng vải xatanh quý tộc mà nạn nhân đang mặc trên người.

    Môi cậu ta cong lên thành một đường, cứng đờ lại.

    Hơi thở dần tắt ngấm, cậu ta lịm đi ngồi gục hẳn người xuống.

    - Nhanh thu dọn hiện trường.

    Tiếng nói vang lên trong bầu không gian yên tĩnh.

    Nhanh chóng, hai tên con trai cao lớn nâng xác cậu ta đặt lại lên giường, cô gái cởi bỏ tấm khăn bịt mắt và đưa tay đặt lên mũi cậu ta.

    - Hắn chết rồi.

    Rút thôi.

    ---------------------------------------------------------------

    Kẻ ti hí, chân cầu thang tầng 2

    Sói đi một lúc rồi mà ti hi mới hoàn hồn, từ từ chui người ra khỏi gầm cầu thang, ti hí nghiêng mình khỏi lan can ngó xuống tầng một thì thấy bốn bóng người đang bước vào căn phòng phía bên dưới.

    " Bọn chúng vào phòng của &*^VFD$%.

    Vậy tối nay....."

    Nhìn thấy chúng vào căn phòng này mà hắn hót tim bởi phòng hắn cách đấy chưa đến 3 bước chân.

    Nếu bây giờ hắn chạy xuống và trở về phòng thì sẽ bị lộ ra ngay nên miễn cưỡng ở lại trên tầng hai cho đến khi bầy sói hoàn thành nhiệm vụ.

    Sự bình tĩnh chưa lấy lại được bao lâu thì hắn bị tiếng hò hét trong phòng làm cho hoảng sợ.

    Tiếng gào thét ai oán trong đêm tối hòa với những âm thanh trầm thấp làm cho hắn sợ nổi da gà.

    Rồi không gian lại trở về với nguyên hiện trạng ban đầu, cùng theo đó là những tiếng động đầy ám mội làm hắn lờ mờ đoán rằng bọn chúng đã xử lí xong hết tất thảy.

    Nghe được tiếng mở cửa, cậu nhanh chóng trở về chỗ trốn dưới gầm cầu thang.

    Bỗng một suy nghĩ chợt lóe lên:

    "Ở chỗ này có thể thấy cả hành lang tầng hai, vậy nếu cẩn thận không chừng mình sẽ phát hiện được sói đêm nay?"

    Tiếng bước chân ngày càng gần, tim hắn đập càng nhanh.

    - Tối nay mọi người vất vả rồi.

    Ngủ ngon!

    - Good night!

    " Giọng nam này, không lẽ.... không lẽ...."

    Hắn nhíu mày khi nghe được giọng nam hết mực quen thuộc này.

    "Cũng chưa chắc để lần sau xác định rõ hơn."

    Trong khi hắn đang phân vân về giọng nói vừa nãy thì bóng dáng của một người xuất hiện.

    Cái bóng lầm lũi tiến về phía trước nhưng do ánh đèn điện quá tối, hắn không xác định rõ được đây rốt cuộc là ai chỉ thấy rằng dáng vẻ này rất quen.

    "Dáng vẻ này là của cô gái?!"

    ------------------------------------------------
     
    Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
    • N I G H T 2.4 •


    01:15 rạng sáng, kẻ ti hí gầm cầu thang.

    Đợi sói trở lại phòng mình, hắn mới lặng lẽ bò lồm cồm ra ngoài, hắn đứng người rồi chạy một mạch về phòng.

    Lúc đi căn phòng "của người được chọn tối nay", hắn chợt cảm thấy như có luồng khí lạnh lướt qua người hắn, làm hắn rùng mình lo sợ.

    - Cậu đi thanh thản.

    --------------------------------------------------------

    01:30 rạng sáng của đêm hành động thứ hai.

    Vừa trở lại phòng chưa được bao lâu thì tiếng tin nhắn lại ập đến.

    | Chào sói trắng, đêm nay bạn có một lần hành động nữa một mình.

    Hãy tính toán và chọn con mồi cho hợp lí.|

    Thở dài mệt mỏi, làm sói sung sướng gì cho cam.

    Buổi tối thì chạy đi chạy lại, bày mưu tính kế nát cả óc, buổi sáng thì lo che đậy để làm sao mọi người không thể phát hiện ra sơ hở của mình được.

    - Kiệt xuất quá cũng khổ.

    Hắn chỉnh lại quần áo cho thật gọn gàng rồi mở cửa bước ra ngoài.

    .

    Tiếng mở cửa nghe gai cả người vang lên trong không gian yên tĩnh.

    Hắn đóng cửa thì bất chợt có tiếng nói:

    - Gì đây?

    Sao chỉ có một mình anh?

    - Nhìn đặc biệt thế này mà không đoán được chức năng hả?

    Trái ngược hoàn toàn với phản ứng của người thái quá và sự hoảng sợ tột cùng của con người lúc nãy, cậu nhóc này lại có thái độ bình tĩnh đến khó tin.

    - Và anh đã chọn tôi?

    - Phải.

    - Tôi đoán ngày này sẽ đến thôi vì trong tay không có chức năng gì cả.

    Và cơ bản tôi không hề nghĩ sói trắng là anh.

    - Dân thường hả?

    Tiếc thật.

    - Tiếc?

    -Thực ra mục tiêu của tôi là tiên tri cơ.

    Nhưng có điều trật lất rồi.

    - Thôi được, dù gì anh cũng đã tìm đến tôi, vả lại tôi đã thấy rõ mặt anh rồi nên việc được tha bổng là hoàn toàn vô dụng.

    - Không hổ danh là thiên tài Jeon Jungkook, rất có khí phách.

    Tôi đặc biệt có hứng thú với những người như cậu Jeon đây.

    - Ra tay đi, tôi sẽ không chống cự đâu.

    Chỉ là tôi có một câu hỏi nhỏ.

    - Đấy đấy, biết ngay mà, tôi biết là kiểu chuyện này cũng xảy ra.

    Nói đi xem nào, tôi sẽ giúp với giới hạn là chỉ trong tầm tay của tôi thôi đấy.

    - Kim Yerim, có phải là sói không?

    - Không phải.

    - Vậy thì gay go rồi đây.

    Jungkook đăm chiêu nghĩ ngợi.

    - Jungkook, tạm biệt!

    Lời từ biệt vừa trượt khỏi đầu môi, sói trắng giơ tay đâm mạnh vào cổ cậu cậu.

    Dòng chất lỏng đỏ tươi trào ra nhuộm đỏ đôi bàn tay và con dao của hắn.

    Nhanh chóng thu dọn lại hiện trường, hắn rời đi ngay những phút sau đó.

    ---------------------------------------------------

    | Xin mời tiên tri tỉnh dậy.

    Tối nay tiên tri muốn soi bài ai?|

    Ngồi ngẫm lại hành động của mọi người sáng nay một hồi chợt tiên tri cảm thấy những cử chỉ của Son Seungwan trong sáng nay rất đáng nghi....

    - Son Seungwan.

    | A*%m isos.Xin mời tiên tri đi ngủ.|

    Nụ cười nở trên môi, hừm không ngờ cái thói hay để ý người khác của mình lâu nay lại được phát huy hết công suất như thế này.

    Sáng mai, yên tâm rồi.

    Tiên tri lên giường đi ngủ, trên môi không ngừng nở nụ cười rồi chìm vào giống mộng.

    ------------------------------------------------------

    | Xin mời phù thủy tỉnh dậy, tối nay có 2 người bị sói cắn là Kim Joon Myun và Joen Jungkook.

    Phù thủy có muốn cứu sống ai không?|

    Đang phân vân trong việc nên cứu hay không, phù thủy nhớ đến những lời mà "người đồng đội" của mình đã nói trước đó.

    " Bình bảo vệ em giữ lại để mà phòng thân khi gặp nguy hiểm."

    " Đúng rồi, mình phải tự bảo vệ chính mình.

    Nếu mình chết tức là anh ấy cũng sẽ chết.

    Không thể để thế được."

    - Không cứu.

    | Phù thủy có muốn quăng bình ai không?|

    - Không.

    | Xin mời phù thủy đi ngủ.|

    ___________________________________

    / Xin mời thợ săn tỉnh dậy.

    Tối nay, thợ săn muốn săn ai?/

    - Park Jimin.

    / Chấp nhận.

    Xin mời thợ săn đi ngủ. /

    _____________________________

    .

    .

    |Nạn nhân thứ hai, Kim Joonmyun chết lúc do bị sói giết. |

    |Nạn nhân thứ ba, Jeon Jungkook chết lúc do bị sói trắng giết.|

    .

    .

    .

    |Số người còn lại 13 người.|
     
    Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
    • D A Y 3.1 •


    8 giờ sáng ngày thứ ba.

    - Oh hô, mọi người.

    Tối qua ngủ ngon chứ?

    Gian nhà ảm đạm vì tiếng cười nói hắn hở của Sooyoung mà bừng sáng lên.

    Trong bếp, Seulgi vẫn đang lấy những chiếc bánh mì thơm mùi bơ trứng ra lò, Yeri chắt sữa ra từng cốc cho mọi người còn Doyoung và Jimin thì hăng hái vét mứt táo từ lọ ra đĩa.

    - Youngie à, nhanh ngồi xuống đây ăn sáng này.

    Sehun vẫy tay ra hiệu cho Sooyoung.

    - Hôm nay đích thân quý cô nương Kim Yerim vào bếp đấy đấy thế nên mọi người đều đang rất mong đợi.

    Seungwan cười cười nói vọng vào trong bếp.

    - Son Seungwan, chị đừng trêu em.

    Tiếng nói của Yeri trong bếp vọng ra.

    Làm mọi người đang ngồi trong phòng khách bật cười với sự ngây ngô của cô.

    - Nào mau ra đây đi.

    Sắp có thông báo rồi đấy.

    Baekhyun nói vọng vào trong.

    .

    | Xin chào mọi người, tối qua

    người chết là Kim Joon Myun và Jeon Jungkook.

    Cả hai chết đều do sói giết.

    Người bảo vệ bảo vệ sai người.

    Tiên tri soi đúng người.

    Phù thủy không làm gì.|

    - Cái gì?

    Cái gì?......

    Nghe xong thông báo, Kim Yerim như chết đứng.

    Hai tai ù đi, hai mắt tối sầm lại.

    Tâm trạng của cô chuyển từ hoang mang lo sợ đến tuyệt vọng đến khó tin.

    Quay lưng bỏ mọi người đằng sau, cô một mình chạy lên phòng của Kim Joonmyun.

    Tất cả thế giới của cô đã sụp đổ hoàn toàn sau một đêm, cô mất anh và mất cả cậu ấy.

    - Anh à, anh à!

    Kim Joon Myun, Joen Jungkook, hai người đâu rồi ra đây.

    Cô dùng hết sức vặn khóa để mở cửa phòng của Kim Joonmyun nhưng vô vọng.

    Nỗi đau đớn chuyển thành nỗi bi ai, cô liên tục đập tay vào cửa, gào thét tên người bên trong nhưng bên trong vẫn im lìm, cô quạnh.

    - Anh hai, anh .....

    - Yerim à, bình tĩnh lại đi em.

    Bình tĩnh lại nào em.

    Joohyun thấy vậy không khỏi đau lòng chạy ào vào ôm chặt Yerim vào lòng.

    - Yerim à, nghe chị nói này bây giờ Joonmyun và Jungkook...

    - Không, không phải đâu.

    Chị nói với em rằng đây chỉ là giấc mơ thôi đi rằng khi em tỉnh lại Kim Joonmyun và Jeon Jungkook sẽ lại trở về bên em đi.

    - Không đâu Yerim à.

    Đây là sự thật.

    Việc của em là chấp nhận sự thật này.

    Yeri tức tưởi ôm mặt khóc gục vào lòng Joohyun, cô thật mệt mỏi quá mà.

    Mọi chuyện xảy ra quá đường đột.

    Thật thật không thể ngờ.

    Anh trai Kim Joonmyun của cô cuối cùng cũng bỏ cô mà đi rồi.

    Anh Joonmyun trước giờ người luôn đứng ra bảo vệ cô khi cô bị bắt nạt, luôn nhận phần thua thiệt về mình để cho cô phần tốt đẹp cũng là anh.

    Đã thế cô còn hay kiếm trò chọc phá anh, đôi khi còn vô cớ giận hờn hại anh phải đi xin lỗi dì lỗi chẳng phải của anh.

    Thật sự cô còn nợ ông anh trai này rất nhiều, cô thiếu nợ anh cả câu cảm ơn và câu xin lỗi trân thành từ đáy lòng với tư cách là một cô em gái.

    - Chúng ta, tiễn Joon Myun lần cuối nào.

    Joohyun đỡ Yerim dậy cùng mọi người đứng thành hàng, từ từ cúi đầu nghiêm trang coi như lời từ biệt cuối cùng.

    - Còn Jungkook nữa, chúng ta cũng phải tiễn cậu ấy.

    Taehyung như người mất hồn, đau đớn nhìn lên cầu thang với ánh nhìn xa xăm.

    - Yeri, chúng ta đi thôi.

    Chúng ta phải đi tiễn Jungkook chứ.

    Seulgi vỗ vai Yeri đang rung lên bần bật từng cơn.

    Mỗi bước đi, tim cô như bị cào mạnh, đau đớn, hoảng sợ.

    Tại sao mà càng gần mà lại càng xa thế này?

    Tại sao bây giờ cô lại không muốn bước về phía Jungkook thế này?

    Jungkook của cô đi rồi, vậy là từ giờ người để cô nhõng nhẽo, người để cô bắt nạt đã không còn nữa rồi.

    Jungkook của cô đi mất rồi mà cô vẫn chưa kịp nói lời yêu thương nào cho tròn câu với anh.

    Trước giờ là anh chủ động.

    Cứ nghĩ đến những điều mình chưa làm được mà lòng Yeri cảm thấy đắng ngắt, tê tái lạ thường.

    ----------------------------------------------
     
    Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
    • D A Y 3.2 •


    Trở lại phòng của mình, tâm trạng của Yerim có phần nào được cải thiện hơn.

    Cô thò tay vào trong túi áo lấy ra mẩu giấy nhàu nát, nhuốm máu mà cô tình cờ phát hiện được trong lòng bàn tay của Jungkook.

    Cẩn thận mở ra, bên trong chỉ vẻn vẹn chữ "J" được viết bằng máu.

    - "J"?

    Chẳng lẽ đây là thông điệp cuối cùng Jungkook để lại?

    Hai mắt sáng lên như Colombus phát hiện ra châu Mĩ.

    Tâm trạng chán nản, tuyệt vọng của Yerim đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là cảm giác phấn khởi.

    - Nếu là "J" thì có Jaehyun, Joonmyun, Johnny, Joohyun, Jimin.

    "Jaehyun không thể là sói rồi, anh Joomyun và Jungkook đều là "J" cũng đã chết rồi.

    Vậy thì còn lại là Jimin, Joohyun và Johnny."

    "Vậy thì ba người còn lại là Jimin, Joohyun và Johnny chắc chắn có một người làm sói.

    Hoặc hai người làm sói, có khi là cả ba người."

    Tự hài lòng với những phán đoán của mình, cô cẩn thận ghi chép lại mọi mối nghi ngờ của mình vào quyển sổ màu đỏ mận còn mới tinh.

    Đại cuộc này cô giữ vị trí quan trọng mà vẫn chưa làm được gì nên hồn, điều này làm cô gái bé nhỏ khổ tâm hết sức.

    --------------------------------------------------------

    Phòng kẻ ti hí.

    Hắn hí hoáy ghi lại những đặc điểm của sói mà hắn thấy vào tối qua vào quyển sổ màu nâu gỗ bìa làm bằng da nhẵn thín đã bạc màu.

    1.Nữ: Son Seungwan

    2.

    Nam: Dáng người cao ráo, giọng nói trầm trầm có đôi nét phát âm còn ngượng ?!

    3.Nam: Dáng người cao ráo, giọng nói trầm khàn: Taehyung ?!

    4.Nam: Dáng người nhỏ con hơn so với 2 người con trai, chưa nghe rõ giọng nói.

    Hắn nhìn lâu với đôi mày nhíu chặt, gương mặt đẹp như tượng tạc lộ rõ vẻ đăm chiêu.

    Xem ra tối nay hắn sẽ phải mạo hơn nữa rồi.

    -------------------------------------------------------------

    Sảnh ngoài tầng ba, hội sói họp bàn chiến lược thượng khẩn.

    - Có chuyện gì mà thông báo phải ra đây họp đột xuất vậy?

    Hắn cao cao tại thượng đút tay vào túi quần nhíu mày hỏi gã vẻ khó hiểu.

    - Chúng ta cần có một kế hoạch để chiến thắng.

    Gã lên tiếng giải thích lí do.

    - Ơ này?

    Sao tôi không thấy Seungwan đâu cả.

    Cậu nhìn quanh rồi nhíu mày hỏi

    - Son Seungwan sẽ không đến đây đâu bởi trong kế hoạch lần này, cô ta là vật hi sinh.

    Gã đằng hắng.

    - Vật hi sinh?

    Cả hai người đồng thanh.

    - Phải, tôi nghĩ phe dân làng bắt đầu có những động thái nhất định.

    Nếu chúng ta không đánh đòn phủ đầu trước thì họ sẽ tìm ra chúng ta nhanh thôi.

    Gã lên tiếng giải thích cho hành động khó hiểu của gã.

    - Vậy ý cậu là tối nay vào lúc bình chọn chúng ta sẽ chọn Seungwan?

    Vẻ mặt đăm chiêu hiện rõ trên khuôn mặt cậu, hai tay khoanh lại trước ngực, vẫn tone giọng cao vút hỏi lại.

    - Chính xác!

    - giọng trầm khàn đáp lại

    - Tôi đồng ý.

    Vì bây giờ chúng phải ra tay trước để gián đoạn sự suy luận của lũ dân kia.

    Một khi bị nghi ngờ thì chết cả lũ, huống hồ trong đám chúng ta còn có một người là sói trắng nữa.

    Hắn dựa người vào bức tường, đưa ánh mắt ra xa.

    - Vậy cả 3 chúng ta đều chọn hả?

    Cậu gật gù giọng lanh lảnh hỏi lại.

    - Không được, như vậy lại dễ bị nghi ngờ lắm.

    Chỉ hai trong số chúng ta chọn Seungwan thôi.

    Người còn lại sẽ tùy cơ mà ứng biến.

    Cậu giọng trầm trả lời.

    - Được.

    Kế hoạch này tối nay cứ thế tiến hành.

    - Chúng ta nhanh rời khỏi đây thôi.

    Không thấy chúng ta đâu sẽ bị mọi người nghi ngờ đấy.

    - Ừ.
     
    Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
    • D A Y 3.3 •


    8 giờ tối, phòng sách, ngày thứ ba.

    | Đã đến giờ bầu chọn, xin mời các bạn đưa ra quyết định của mình.

    Các bạn có 3 phút để đưa ra lời cáo buộc về đối tượng mình cho là ma sói trong cuộc chơi này.

    Ba phút bắt đầu. |

    - Tôi ghét nhất là cái màn này đấy.

    Đau đầu nhất luôn.

    Thà chỉ thẳng ra đi còn bày đặt đưa ra cáo buộc các kiểu mất hết lòng nhau.

    Kang Seulgi chậm chạp đưa đôi mắt lười biếng về phía màn hình tivi phía trước, mồm rủa xả.

    - Chúng ta bắt đầu đi.

    Lằng nhằng mãi tốn thời gian.

    Bắt đầu từ cậu đi Sehun.

    Baekhyun đề xuất.

    - Hừm tôi sao?

    Tôi nghĩ là Seulgi

    Sehun nhíu mày đảo quanh từ khuôn mặt trong phòng 1 lượt

    - Cái gì?

    Bằng chứng đâu mà cậu cho rằng tôi là sói?

    Seulgi nhảy chồm dậy xua tay liên tiếp phản bác.

    - Sẽ chẳng con sói nào tự nhận mình là sói đâu.

    Taehyung công kích.

    - Cậu im..im ngay cho tôi.

    Seulgi đá mạnh vào chân Taehyung thật mạnh rồi hậm hực ngồi xuống ghế.

    - Cô là con gái đấy.

    Cư xử thô lỗ chết đi được.

    Taehyung đau đớn ôm đôi chân vừa bị Seulgi đá vào.

    - Cãi cọ làm gì?

    Tối qua tiên tri soi đúng người mà.

    Tiên tri đâu?

    Sooyoung ngồi cạnh Sehun với vẻ mặt nghiêm túc.

    - Tôi là tiên tri.

    - Tôi là tiên tri.

    Yerim và Doyoung giơ tay cùng lúc.

    - Gì đây gì đây?

    Thi nhau nhận là tiên tri à?

    Johnny cau mày.

    - Tôi là tiên tri, cậu ta nói dối.

    Tin tôi.

    Mọi người phải tin tôi.

    - Tôi mới là tiên tri, cô ta nói dối.

    Mọi người đừng tin cô ta.

    Doyoung và Yerim bắt đầu trận cãi vã nảy lửa.

    - Chúng ta chỉ có một tiên tri thôi.

    Chính xác là ai?

    Joohyun bóp chán ra vẻ mệt mỏi.

    - Là tôi!

    Cả hai cùng đồng thanh.

    - Vậy cho hỏi tối qua tiên tri soi được ai làm sói?

    Jaehyun hỏi.

    - Son Seungwan.

    Cả hai đều đồng thanh xướng lên một cái tên mà làm cả căn phòng như ngưng đọng lại.

    Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía của Son Seungwan.

    - Mọi người nhìn tôi kì vậy?

    Tôi không phải là sói.

    Họ đều nói dối.

    Seungwan bật người dậy chỉ về phía Yerim và Doyoung vẻ tức giận.

    - Cô diễn vừa thôi.

    Nói thế ai chả nói được.

    Doyoung buộc tội.

    - 100% cô là sói.

    Tôi lấy danh dự ra để thề.

    Yerim đưa ra lời cáo buộc.

    -------------------------------------------------------

    | Thời gian bàn luận đã hết.

    Thời gian bỏ phiếu bắt đầu.|

    Thông báo vừa hiện lên là lúc 12 cánh tay, tất cả chỉ về hướng cử Seungwan

    Seungwan: 12 votes

    | Người được nhiều phiếu nhất hiện tại là Son Seungwan.

    Bạn có 3 phút để cho mọi người biết, bạn là người vô tội. |

    - Haha, nếu mọi người đã nghi ngờ thì tôi sẽ không còn gì để nói.

    Seungwan nhếch đôi môi của mình lên thành nụ cười khinh miệt.

    Cô thật không ngờ rằng đồng đội của cô đang bán đứng chính cô, một lối chơi thật khốn khiếp.

    Haha xem nào cô cá chắc rằng ý tưởng này sẽ đến từ tên đầy mưu mẹo và xảo trá đang ngồi đối diện cô.

    Cái cách mà hắn lén lút ra hiệu hay những cử chỉ của hắn làm cô thấy chướng mắt vô cùng, hắn là tên đứng sau giật dây tất cả.

    " Anh ta vẫn cố tỏ ra mưu mẹo như ngày nào."

    - Min Yoongi làm trò gì mà bỏ phiếu trống vậy?

    Chả lẽ không nỡ vote Seungwan à?

    Seulgi nhếch môi, rồi cất lên chất giọng đanh đá chua ngoa đặc trưng.

    - Cho dù tôi không vote thì cô ấy vẫn phải chết thôi.

    Min Yoongi chán nản ngả đầu ra đằng sau ghế, đôi mắt cậu ánh lên sự thâm trầm man mác.

    Cậu bất lực hoàn toàn trước đại cuộc này trước sự cứng đầu của Seungwan.

    .

    | Hết giờ biện hộ cho chính mình, các bạn có muốn thay đổi lựa chọn của mình không? |

    - Không!

    | Số phiếu hiện tại của Son Seungwan 12 phiếu, đồng nghĩa với việc người bị treo cổ hôm nay là Son Seungwan.|

    - Haha cuối cùng cũng đến rồi.

    Nhanh thôi mọi người, tôi muốn kết thúc ngay tại đây.

    Seungwan mỉm cười đứng dậy ung dung bước lên tầng.

    Mọi người cũng đứng dậy lẽo đéo theo sao.

    Trái lại với tâm trạng của Seungwan, Yoongi thật sự rất lo lắng.

    Anh đi nhanh lại chỗ cô đưa bàn tay to lớn của mình vào bàn tay bé nhỏ của cô.

    - Tôi đi với em.

    - Yoongi à....

    - Đừng nói gì cả.

    Để tôi đi với em.

    ----------------------------------------------------------
     
    Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
    • D A Y 3.4 •


    Căn phòng cuối hành lang tầng 4, ngày thứ ba.

    Seungwan gỡ bàn tay đang nắm chặt của Min Yoongi ra, mỉm cười nhẹ nhàng nhìn anh.

    - Đến đây thôi, em đi được rồi.

    - Tác phong nhanh nhẹn lên.

    Cô đừng có đứng đó mà câu giờ.

    Doyoung cáu bẳn càu nhàu.

    - Hừ, tên bất nhân nhà cậu.

    Uổng công tôi tin tưởng cậu thật nhiều.

    Seungwan cau có đáp trả Doyoung.

    - Rồi sao?

    Bị tôi tra ra là sói nên cay cú à?

    Buồn cười thật đấy.

    Làm chuyện tốt cũng bị ghét.

    Doyoung khoanh tay cười khẩy.

    - Nhầm rồi, tôi mới là tiên tri thực sự.

    Yerim sấn sổ đi tới gào thét.

    - Kim Yerim, Kim Dongyoung, đây không phải chỗ để cãi cọ nhau.

    Min Yoongi hít một hơi thật sâu rồi quát mắng hai người đang lời qua tiếng lại.

    Sooyoung mít ướt chạy từ sau đến ôm trầm Seungwan vào lòng.

    Cô bé bật khóc như mưa.

    Phải làm sao bây giờ, người chị mà cô yêu quý chuẩn bị phải xa cô rồi.

    -Tôi cũng không muốn mất nhiều thời gian của mọi người nữa.

    Tạm biệt.

    Seungwan mỉm cười nhìn mọi người lại lần cuối rồi cô ung dung đi vào căn phòng, nhẹ nhàng đặt hai chân lên chiếc ghế chính giữa, đưa đầu mình luồn qua dây thòng lọng vắt trắng tinh đang đung đưa trong không khí.

    Hít một hơi thật sâu rồi cô quay đầu lại mỉm cười mãn nguyện.

    - Em muốn Yoongi là người đưa em về.

    Chợt ánh mắt cô chạm vào ánh mắt của Yoongi, lòng cô se lại, nhói lên từng cơn.

    Anh đứng đó một mình, lặng lẽ nhìn cô với đôi mắt thâm trầm.

    Liền sau đó là tiếng động cơ kêu kẽo kẹt vang lên.

    Cùng lúc đấy là tiếng các bánh răng chà xát với nhau tạo ra âm cót két, kéo dây thừng lên cao.

    Hơi thở ngày một gián đoạn khó khăn, cổ họng rát đắng, nghẹt lại khiến tay chân Seungwan theo phản ứng mà khua khoắng loạn xạ tìm điểm bấu víu, thiếu Oxi lên não, dần dần cô rơi vào tình trạng hôn mê.

    Hai tay cào cấu liên hồi vào cổ.

    Chỉ vài giây sau, Seungwan mất ý thức hoàn toàn, người rũ hẳn xuống, khuôn mặt thâm tím lại, da cổ có vết thâm tím do dây thòng lọng gây ra và hàng loạt vết máu do tay cào cấu.

    Cho đến khi thi thể của Seungwan hạ xuống, mọi người mới hoàn hồn trở lại.

    Hai ngày vừa rồi họ đã phải chứng kiến quá nhiều sự tàn nhẫn.

    Thi thể Seungwan được đưa trở lại với vòng tay Min Yoongi cùng mọi người.

    Anh đưa cô về lại phòng mọi đắp khăn trắng qua đầu, cánh cửa dần dần khép lại, rèm được buông xuống, đèn điện tắt hẳn đi.

    .

    .

    .

    |Nạn nhân thứ tư, Son Seungwan chết do bị treo cổ.|

    .

    .

    |Số người còn lại 12 người.|

    - nguồn ảnh Pinterest
     
    Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
    • N I G H T 3.1 •


    12:00 đêm ngày thứ ba.

    | Xin mời người bảo vệ tỉnh dậy.

    Người bảo bảo vệ muốn bảo vệ ai đêm nay?|

    Người bảo vệ ngồi trầm ngâm trên ghế sofa, hắn nhìn vào những dấu X đó trên màn hình mà tự dưng thấy bồn chồn lạ thường.

    Tối qua đã có hai người phải bỏ mạng ra đi.

    Đã vậy, sáng nay được chứng kiến màn đôi co nảy lửa của Doyoung và Yerim khiến hắn phân vân rất nhiều.Nhưng rồi hắn lại nghĩ nếu hắn không ích kỉ thì sẽ không biết sau này kết cục của hắn có thảm như những người xấu số kia không.

    - Tối nay tôi muốn bảo vệ chính tôi.

    | Chấp nhận! |

    ----------------------------------------------------------------------------------------

    | Xin mời các sói tỉnh dậy và gặp nhau ở tầng sảnh ngoài tầng ba.

    Các bạn có 1 giờ đồng hồ để cùng nhau bàn bạc và hành động. |

    Tiếng thông báo kêu vang căn phòng quạnh hiu.

    Cậu uể oải đứng dậy với khuôn mặt chán nản, hai ngày qua cậu đã trải qua đủ mọi cảm giác từ sung sướng đến lo sợ.

    Trước đây, đã từng có rất nhiều lầ, cậu ao ước được giết người.

    Nhưng rồi khi ao ước thành hiện thực thì cậu lại lo sợ, lại tìm cách trốn chạy.

    Mới đầu, cậu khá tâm đắc với chức năng của mình trong trò chơi bởi nó gần giống như mấu chốt của cuộc chơi này nhưng sau rồi khi đã được tận mắt chứng kiến sự tàn nhẫn đến ngay từ đồng đội của mình mà cậu cảm thấy chột dạ.

    Rồi cậu cũng nhận ra rằng hóa ra mọi người đối xử với nhau vào buổi sáng lại khác hoàn toàn với buổi tối.

    Càng niềm nở với nhau bao nhiêu bên ngoài thì bên trong càng căm ghét nhau bấy nhiêu.

    Hai người đồng đội còn lại của cậu một tên thì thông minh mưu mẹo, xảo quyệt còn tên kia thì độc đoán khó hiểu hành động nhiều mà lời nói thì ít.

    Cậu sợ rằng người kế tiếp bị diệt trừ không ai khác là cậu.

    Mở cửa rồi đi ra ngoài, trong tay nắm chặt con dao phay của chính mình, lê từng bước nặng nề lên cầu thang, cậu thở dài đánh thượt.

    - Đến hơi muộn đó.

    Tiếng nói thâm trầm trong màn đêm tĩnh mịch, con dao phay sắc bén được hắn gõ cộp cộp trên lan can phát ra những âm thanh quái đản trong đêm tối.

    - Tôi xin lỗi tôi cảm thấy hơi mệt.

    - Hừm mới đến ngày thứ 3 thôi mà đã đuối sức như vậy rồi.

    Tên đứng cạnh chán nản cất lời trách móc kèm theo cái nhìn khó chịu hiện.

    - Tối nay có kế hoạch gì rồi?

    Không muốn tiếp tục chủ đề này, người mới đến cất tiếng hỏi đồng thời sốc lại tinh thần của chính mình.

    - Hừm, tối nay à......

    -

    Gã cất lời, tay phải đưa lên vuốt vuốt cắt cằm trơn bóng, tay trái nhét vào túi quần.

    - Giết tiên tri chứ còn sao nữa?

    Cậu cau mày trả lời.

    - Ồ không không, chúng ta tha nốt cho tiên tri tối nay.

    Người cần tiêu diệt bây giờ là ti hí.

    Tiên tri nói chắc gì có ai đã tin.

    Hắn trầm giọng đưa ra đối sách.

    - Này mọi người mọi người thấy lạ lắm không?

    Trong khi hai người kia đang suy nghĩ về mục tiêu tối nay thì gã hỏi câu vô cùng khó hiểu.

    - Có chuyện gì sao?

    Hắn nghiêng đầu mắt híp lại chất vấn gã.

    - Các cậu có thấy phù thủy từ trước đến giờ vẫn chưa động thủ gì không?

    Không cứu ai mà cũng chưa giết ai.

    Rốt cuộc phù thủy đang toan tính điều gì?
     
    Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
    • N I G H T 3.2 •


    12:30 đêm thứ ba, sảnh ngoài tầng ba - nơi họp hội nghị cấp cao của các sói.

    - Theo tôi nên khoan động đến phù thủy đi.

    Hắn đề nghị.

    - Vì sao?

    Cậu hỏi.

    - Bởi vì mục đích mà chúng ta hướng đến không phải phù thủy, hơn nữa có thể chúng ta sẽ lợi dụng được phù thủy để giết dân.

    Hắn trả lời.

    - Giết dân?

    Gã nheo mắt quay mặt lại nhìn chằm chằm gã.

    - Phải, xác suất quăng bình thuốc độc của phù thủy vào đám dân lên đến 60% so với việc nó quăng vào chúng ta.

    Hắn vuốt cằm trả lời.

    - Tại sao lại đến 60%?

    Cậu hỏi.

    - Bởi chúng ta chỉ có 3 người trong khi đám dân kia còn đến 11 người.

    Thế nên xác xuất tự vả không phải là không có.

    Gã trả lời.

    - Theo cậu thì người tiếp theo chọn ai?

    Hắn lên tiếng hỏi, khuôn mặt vẫn chưa hết đăm chiêu.

    - Theo tôi là.....G^^B*&VRYF

    Cậu nói nhỏ vào tai từng người.

    - Ý hay đấy nhưng mà tôi nghĩ chúng ta nên dùng chiêu khích tướng cơ.

    Hắn lên tiếng, khóe môi nhếch thành đường cong bí hiểm.

    - Ý cậu là?

    Hai người kia đồng loạt chất vấn.

    - Tại sao chúng ta có một phép thử lên con bồ của nó?

    Hắn đưa ra đề xuất.

    - Tham hiểm.

    Rất thâm hiểm.

    Tôi tán thành vô điều kiện.

    Gã đứng cạnh tươi cười vỗ vai hắn.

    - Ai biết, tất cả cũng chỉ vì danh hiệu "chiến thắng" mà thôi.

    Hắn cười nhạt.

    " Hai con người này quả thật không đơn giản.

    Đến chết vẫn thấy mưu mô quỷ kế đầy mình.

    Quả không hổ danh là những tư bản độc tài tương lai mà."

    Cậu chợt thấy run sợ bởi những chiến thuật và ý định tàn bạo của hai người đồng đội.

    Hai tên vừa thông minh vừa độc đoán lại được xếp chung với nhau hừm đúng là phe kia có hơi lép vế thật.

    Tất cả bây giờ chỉ là màn dạo đầu đầy nhẹ nhàng của hai người kia.

    Chỉ cần thời cơ đến, cho dù có là đồng đội kề vai sát cánh, vượt qua núi đao biển lửa đi chăng nữa cũng phải quay lại mà cắn nhau thôi.

    Hai kẻ này đang có những tính toán như thế nào thì thật sự vẫn luôn là điều khó hiểu.

    ---------------------------------------------------------------

    | Xin mời ti hí tỉnh dậy, các sói đã bắt đầu hành động.

    Bạn có quyền được ra khỏi phòng đi thám thính tình hình về bọn chúng và bạn phải trở về phòng khi chúng đã hoàn thành xong nhiệm vụ.

    Hãy cẩn thận bởi chúng là những con người không chỉ thông minh đâu mà còn rất độc đoán. |

    Ti hí tỉnh dậy trong sự đăm chiêu.

    Hắn từ từ lôi từ trong hộc tủ ra cuốn sổ da màu nâu gỗ bên ngoài làm bằng da nhẵn thín.

    Hắn xem lại một lần nữa về các ghi chép của mình rồi mới nhẹ nhàng mở cửa phòng, rón rén bước ra ngoài.

    Cả hành lang tầng 1 nơi hắn đứng thật yên tĩnh.

    "Chắc là đang trên tầng rồi."

    Nhanh chóng trèo lên cầu thang tầng hai, hắn tiếp tục vẫn là cảnh im lặng đến ghê sợ.

    Lần này hắn lại nghe được tiếng bước chân.

    Tiếng bước chân đang di chuyển ngay trên đầu hắn, cụ thể vị trí chính là ở đầu cầu thang tầng ba.

    Nhưng có vẻ như họ không có ý định bước xuống.

    Đứng lặng im tại một chỗ để xác định tình hình, hắn nhận ra tối lũ sói sẽ gây án ở tầng ba.

    Rón rén bước từng bước nhẹ nhàng lên tầng ba, hắn thấy ba bóng người cao lớn đang đi về phía cuối hành lang.

    " Chết tiệt tối thui thế này thì nhìn được quái gì?"

    Núp mình vào lan can cầu thang, hắn quan sát kĩ càng từng hành động cử chỉ của bọn chúng.

    "Căn phòng này......"

    Hắn thoảng thốt nắm chặt tay, hai mắt dán chặt vào từng hành động cử chỉ của sói.

    Từ khoảng cách này đến chỗ chúng đứng quả thật không xa lắm nhưng ánh sáng ở nơi này rất kém cộng thêm việc từ đằng sau ba con người này giống nhau đến khó tin nên hắn đành bất lực, dựa vào tri giác phán đoán.

    Cạch!

    Hắn sợ hãi, hai tay bấu chặt vào bức tường trước mặt.

    Một cảm giác nhói đau kèm lo sợ trào lên lồng ngực.

    ------------------------------------------------------------
     
    Neovelvetexobts ❌ Ma Sói
    • N I G H T 3.3 •


    12:35, đêm thứ ba, hành tung của sói.

    - AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!

    Âm thanh chói tai đột ngột vang trong đêm làm ba sói trong trạng thái chủ động mà cũng giật bắn mình.

    - Này này, cô hãy thôi ngay cái kiểu đón tiếp thái quá đó đi.

    Chả lẽ chúng tôi đến làm cô bất ngờ quá à?

    Cậu ngồi lên sofa giữa phòng nghiêng đầu hỏi cô.

    - Tối.... nay.. tối nay...người tiếp theo là tôi...tôi..sao?

    - Cô thấy đấy, chúng tôi đã đến đây rồi, không là cô thì là ai?

    Gã nhún vai, chẹp miệng.

    - Không...không...thể.

    Tôi cầu xin các anh hãy tha cho tôi.

    - Hừm, lời cầu xin này tôi nghĩ không được đáp ứng rồi, có thể tôi tha cho cô nhưng biết đâu cô lại cắn ngược lại tôi thì làm sao?

    Gã cười khẩy nhìn cô.

    - Tôi...không có!

    - Haha đến đây rồi chả nhẽ lại phải quay về trắng tay à?

    Vô lí.

    Gã buông lời dọa nạt đồng thời ra hiệu cho cậu lại giữ chặt cô.

    - Hành động thôi.

    Hắn lạnh nhạt bước về phía cô.

    - Mấy.. mấy người đừng lại gần tôi, tránh xa ra.

    Cút ra ngoài.

    Cút!!

    Cô gào thét om sòm, cuộn mình lại góc giường nhưng sức của cô sao có thể địch nổi lại sức của ba con người kia.

    Nhanh chóng, cậu lao vào nắm chặt hai tay lại, khóa ra sau lưng.

    - Aiiiii đauuuu quá!

    Cô vùng vẫy trong vô vọng, nước mắt cứ thế trào ra.

    - Nhanh hành động đi.

    Hắn lấy dải băng đen trong túi rồi bịt vào đôi mắt cô.

    - Không không.

    Tôi không muốn.

    - Cũng không ai muốn đâu nhưng cái này là do số thôi haha.

    Hắn nhẹ nhàng buộc dải khăn đen che đi đôi mắt ngấn nước của cô mà trong lòng đau đớn lạ.

    Chợt có ý nghĩ xẹt qua nếu hôm nay là em thì hắn biết làm sao bây giờ.

    - Nhanh lên, làm gì lâu vậy.

    Gã đứng phía đối diện đã lôi con dao phay sắc bén từ trong túi quần ra.

    - Cô nên an phận đi, sẽ không đau đớn lắm đâu.

    Bước chân càng ngày càng tiến lại gần, cô gái nhỏ lại càng run sợ.

    Nhưng bây giờ có vùng vẫy cũng chả làm được gì nữa cả, cô lặng im chịu trận.

    Đôi môi khô khốc bị cô cắn đến nứt toác khẽ vang lên tiếng thở não nề.

    Cả căn phòng lại im ắng trở lại.

    - Tạm biệt.

    Nói rồi gã giơ cao tay rạch một nhát qua cái cổ trắng nõn của cô.

    Máu tươi tanh nồng rỉ ra thấm đẫm lấy bàn tay hắn.

    Người cô dần mất đi sức lực ngã nhào vào lòng của cậu.

    - Nhanh khẩn trương thu dọn hiện trường.

    Hắn thu lại con dao được cắm vuông góc trên cô cô rồi cùng cậu đặt cô lên giường.

    Lấy tấm khăn trắng phủ qua đầu.

    Xong xuôi tất cả, ba người ra ngoài.

    - Không biết ti hí đã nghe được những gì rồi đây.

    Haha...

    Gã hừ lạnh cầm lấy con dao từ tay hắn.

    --------------------------------------------------------------

    Ti hí, tầng ba, đêm hành động thứ ba.

    Sau khi lũ sói dần khuất bóng sau cánh cửa căn phòng.

    Ti hí rời chỗ nấp, tay chân run rẩy đi lại phía cửa.

    Hắn lo lắng, hoang mang đứng dựa vào cánh cửa.

    Mỗi tiếng kêu thất thanh của cô như một mũi tên xuyên qua tim hắn.

    Hắn đau đớn ngồi xổm xuống, mặt úp vào đầu gối người run lên từng cơn.

    - Cô nên an phận đi, sẽ không đau đớn lắm đâu.

    Tiếng nói trầm khàn vang lên trong không gian tĩnh mịch hòa cùng tiếng khóc ai oán của cô làm tim hắn càng quặn thắt.

    Ôi, thế là em của gã cứ thế rời xa gã rồi.

    Gã đau đớn mà bịt hai tai lại.

    " Mình biết người sói là ai rồi."

    Hắn nhận ra giọng nam trầm khàn rất quen, ngay liền sau đó là cười cười tự giễu.

    Hắn biết sự thật rồi nhưng chỉ là biết khi đã quá muộn.

    Đứng thẳng dậy, sốc lại tinh thần của mình.

    Hắn phải thật vững vàng bởi con đường phía trước còn là một ẩn số.

    Mà hắn lại chính là chỗ dựa vững chắc của dân làng, hắn cần sống.

    Nghĩ đến đây, tinh thần hắn đã cải thiện được hơn phần nào.

    Gạt bỏ sự đau đớn, hắn quay đầu rời đi.

    " Anh xin lỗi, đoạn đường phía trước anh không thể bước cùng em rồi."

    --------------------------------------------------------------------------------------------------

    | Xin mời tiên tri tỉnh dậy, tối nay tiên tri muốn soi ai. |

    Tiên tri thức giấc trong sự mơ hồ.

    Đầu óc gã hiện tại đang rối như một mớ bòng bong.

    Tối qua và sáng nay là chuỗi ngày kinh khủng, người tiếp người cứ thế đồng loạt ra đi.

    - Kim Dongyoung.

    | A%(m isos.

    Xin mời tiên tri đi ngủ. |

    Cười nhẹ trong bóng tối.

    Đến lúc rồi.

    ------------------------------------------------------------------------------------------------------

    | Xin mời phù thủy tỉnh dậy, tối nay có một người bị sói cắn là Kang Seulgi, phù thủy muốn bảo vệ không?|

    Nhìn trân trân vào màn hình thông báo trước mặt, một giây bất ngờ thoáng qua gương mặt.

    Cô bối rối trước nạn nhân tối nay nhưng rồi nghĩ.

    Nếu bây giờ cô cứu người này đồng nghĩa với việc cô sẽ mất hoàn toàn khả năng hồi sinh.

    Vậy nên cô tự dằn lòng mà đưa ra quyết định cuối cùng.

    - Không.

    | Phù thủy có muốn đầu độc ai không?|

    - Không.

    | Xin mời phù thủy đi ngủ.|

    _______________________________

    |Nạn nhân thứ năm, Kang Seulgi chết do sói cắn.|

    .

    .

    |Số người còn lại 11 người.|
     
    Back
    Top Dưới