Hài Hước [NCT] Kí túc xá nhiều chuyện

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
88491720-256-k700932.jpg

[Nct] Kí Túc Xá Nhiều Chuyện
Tác giả: borntostanTY
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Những mẩu chuyện vụn vặt của mấy ông giời con
Không biết là có couple hay không ( tui tùy hứng lắm à )
Và cũng không chắc có bao nhiêu vị được lên sóng nữa =)))))))



yuta​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Nct] Kí Túc Xá Nhiều Chuyện
1. Chuyện xịt phòng


Hôm nay được ngày rảnh rỗi hiếm hoi giữa đống lịch trình dày đặc, Mark thiếu gia thoải mái nằm ngoài ban công, tận hưởng khí trời.

Chắc có người nghĩ " Ôi dào, không khí đầy ra đấy, cần gì phải làm lố lên như thế!"

đúng không?

Này, nói cho mà biết, Markeu đây phải chạy sô 3 unit từ debut đến giờ đấy!

Toàn hít khí máy lạnh vs khói sân khấu thôi hà, được ngày nghỉ phải tận hưởng tiết thu mát mẻ chứ!

Mark cười mãn nguyện, ngả lưng xuống chiếc đệm mỏng.

Chà, thời gian của Mark bắt đầu rồi đây!

Nhưng.

Vâng, cái chữ "nhưng" phải gió đó.....

- Thằng kia mài có trả lại anh chai xịt phòng không hả??????

- É hé hé!!!!

Một loạt âm thanh vừa sống động vừa rùng rợn được truyền tới tai Mark.

Cậu khó chịu nheo mắt rồi nằm vật ra, thở dài.

- Lại nữa...

Lần thứ 4 trong ba ngày......

Than vãn xong, Mark đứng dậy vào nhà.

Nghỉ thì sướng thật đấy cơ mà nghỉ kiểu này thì thà đi diễn còn sướng hơn!

Vừa bước vào trong, một bóng đen vụt qua Mark làm bay cả tóc cậu.

0.01s sau đó một vật thể lạ lạ dài dài giống chiếc dép hường của già Taeil bay thẳng vào mặt cậu.

Mark đỏ mặt tía tai vì giận, lia mắt xung quanh.

Người gần cậu nhất là leader đáng kính Lee Taeyong mình mẩy nhễ nhại mồ hôi trong bán kính một mét có lẻ.

- Hyung!

- Mark cúi xuống nhặt vật thể đó lên, chính xác không sai là đôi dép đi trong nhà của Taeil.

Cậu tiến tới chỗ Taeyong đầy giận dữ - Sao hyung ném em?

- Minhyung à anh xin lỗi, anh không có ném em.

Là thằng nhóc Donghyuck kia kìa - Taeyong vuốt mồ hôi, khổ sở thanh minh.

- Nó lại lấy chai xịt phòng của anh đi nghịch rồi!

- Sao anh không lập phiên tòa xử nó luôn đi?

Để nó lộng hành thế mà được à?

Anh là leader mà?

- Mark khó hiểu tuôn một tràng.

Cậu thắc mắc tại sao một Lee Taeyong đầy mẫu mực và nghiêm khắc lại chịu thua Donghyuck, để thằng bé trêu chọc suốt 3 ngày qua quả là khó nghe mà!

Taeyong đau khổ nhìn Mark, rồi nhăn mặt.

- Cứu anh với Minhyung ơi!!!!

---------------------------------------------

Biết sao leader phải nhường nhin đứa maknae láo toét không?

Là vì đây này!

------------------------------------------

Hôm ấy, Donghyuck đi học về sớm.

Về ký túc xá liền chui tọt vào phòng vì mệt quá.

Trong lúc thay đồ không biết ngọ nguậy uốn éo gì mà làm đổ cây treo đồ của Taeyong hyung.

Cậu vội vội vàng vàng nhặt lên.

Mà trong lúc nhặt lại không biết táy máy sờ mó cái gì mà lôi ra trong túi áo anh một mẩu giấy hồng nhỏ.

Donghyuck thấy hyung dùng màu hồng thì lạ lắm bèn mở ra.

" Mẹ yêu quý của con nhớ mặc áo ấm đầy đủ nha mẹ, trời trở lạnh rồi đó.

Mẹ mà bị ốm là con cũng ốm theo luôn, còn đau nữa.

Đau ở ngực trái ấy mẹ!

Thế nên mẹ phải giữ gìn sức khỏe nha!

Từ Yongyongie bé bỏng dễ thương của mẹ "

- Phụt!

Á há há!!!!!!!

Donghyuck cười nắc nẻ.

Cậu biết cười là không đúng, đọc đoạn đầu cậu con thấy cảm động mà.

Cái quan trọng là dòng cuối cùng cơ trời ơi!!!!

Không ngờ Taeyong hyung lại hường phấn đến thế!!!

Và vì biết được cái "bí mật trọng đại" của anh Yong mà Hyuck cứ lấy cớ đó mà trêu anh.

Dọa nếu anh Yong làm gì phật ý Hyuck thì Hyuck sẽ đi kể khắp nơi, rêu rao khắp nơi về " Yongyongie bé bỏng dễ thương" của cậu nữa chứ!!

Mà đại thiếu nam Lee Taeyong tất nhiên sẽ không thể chấp nhận chuyện này, vì thế mà cố nhẫn nhịn thằng quỷ sứ đó.

--------------------------------------

- Đấy, chuyện là thế đấy......

- Taeyong vừa thở dài vừa kể lể cho Mark nghe.

Cơ mà mãi không thấy nhóc phản ứng gì bèn nhìn lên.

Ôi thiên địa ơi!

Lee Minhyung kia cái mặt bị sao đấy hả????

Gì mà nhăn nhó mắt không ra mắt mũi không ra mũi thế kia????!!!!

Vâng thưa các mẹ, ẻm nhịn cười đến biến dạng mặt mũi đấy =_=

- Ớ khụ.... khụ... khụ - Mark thiếu gia chợt ho đến tím mặt lại.

- La.. làm sao thế?

Anh lấy nước nhá?

- Ớ hự .. khụ khụ

Chính xác là nhịn cười đến..... sặc nước bọt ạ.

Làm anh Yong cuống quýt rót nước, cái thằng hâm này!

Sau khi anh Yong tĩnh tâm, em Mắc-cừ thôi không ho nữa thì hai anh em nghiêm túc ngồi xuống ghế bàn luận.

À có thêm thị Mười ca với Dú ca vừa đi sọp-ping về nữa.

----- Cuộc hội thảo quy mô 4 quốc gia bắt đầu ------

Chủ đề bàn tròn: Dạy dỗ em út, lấy lại uy nghiêm cho Yong leader kiêm chai xịt phòng yêu dấu.

Họp tại: Ký túc xá NCT - Hàn quốc.

Đại biểu: Mắc Lê, Ten Chị-ta-phởn, Dú tà và thị Yong.

Nội dung họp bàn:

Đại biểu 1, Ten Chị-ta-phởn đến từ đất nước Thái Lan nêu ý kiến:

- Theo em, tất cả hyung lớn nên ngồi lại, tỉ tê dỗ em nó.

- Đúng thế, chúng ta nên tổ chức họp gia đình đi!

- Đại biểu đến từ Nhật Bổn - Kim Yuta lên tiếng.

- Lại họp ạ???

Lần thứ 2 trong tuần và là lần thứ 5 trong tháng đấy mấy hyung!!!!

- Họp gia đình là mấy em nhỏ sẽ phải ngồi nghe mấy ông lớn lảm nhảm lải nhải, đương nhiên sẽ phản đối.

Và đại biểu Canada Lee Mắc tất nhiên sẽ không thích điều này.

- Cơ mà sao phải dỗ nó nhỉ?

Cứ ra nói thẳng nó là xong mà?

- Ten khó hiểu.

- Ờ chuẩn, mình là hyung mà nhỉ?

- Yuta cũng bức xúc.

- À thì.....

- Đại biểu nước chủ nhà Lee TY im lặng nãy giờ cũng lên tiếng, nhưng mỗi tội không hùng hổ bằng ba đại biểu kia.

- Ứ hự....

Á há há há - Tiếng cười thần thánh như vậy, chắc mấy mẹ cũng biết là ai rồi đấy =)))

- Minhyung!

Trật tự!

- TY leader lườm Mark, rồi lại thở dài.

- Khó nói lắm.

Không biết hôm nay leader-nim của chúng ta đã thở dài bao nhiêu lần nữa.

Ờ thì đúng mà, cứ liên quan tới thằng quỷ con kia thì cả KTX xì-trét nặng!!

- Há há....

Thôi nghiêm túc nào!

- Mark sau khi cười đã mới cao giọng lên mặt.

Nhưng vừa nói xong đã bị ba ánh mắt lườn nguýt kiểu " Cậu mới là người cần nghiêm túc đấy!".

Mark Lee luôn đời buồn như thế!

- Ý kiến dề, nói đi!

- Thị mười ca hất hàm.

- Hay Taeyong hyung bỏ không dùng xịt phòng nữa, đợi một thời gian sau Donghyuck nó quên đi thì lại dùng?

- Không biết là cao kiến hay tối kiến của Mark đây =_=

- HẢ????

- Ầm ầm!!!

Lời nói của Mark như sét đánh ngang tai Taeyong.

Gì cơ?

Bảo anh không dùng xịt phòng á???

Thà bảo anh chết đi còn hơn TTvTT

- Taeyong à, có vẻ được đấy!

- Yuta hớn hở.

- Đúng dồi!

Vừa trị được Donghyuck, vừa đỡ phải họp gia đình, vừa không phải nói cái chuyện khó nói của anh ra!!

- Ten đập bàn.

- Mark!

Thông minh đột xuất!!

- Vầng.....

- "Anh khen hay nói đểu em đấy?"

Mãi một lúc sau Taeyong mới chấp nhận không dùng xịt phòng.

Thôi thì vì hình tượng đành phải chịu đựng một chút vậy!

Và cuộc hội thảo của 4 quốc gia đã kết thúc trong hòa bình.

Yong leader sau buổi họp tự dưng thờ ơ với xịt phòng làm mấy anh em khác tưởng bão.

Chỉ có 3 nhân đang cười thầm.

Lee Donghyuck thấy anh không đuổi mắng mình nữa thì chán, bỏ luôn vụ trêu anh.

Và vì ham chơi nên quên tiệt cái lá thư gửi mẹ hường phấn của anh Yong.

Anh Yong thoát rồi!!!

Nhưng.

Ahihi lại chữ " Nhưng" đầy oan nghiệt của Mark, nó đã truyền xuống cho anh Yong rồi à?

Sau khi diệt được giặc Hyuck, Taeyong hớn hở cầm chai xịt phòng vào phòng.

Ôi phải mấy ngày rồi cậu mới ngửi lại cái mùi quen thuộc ấy!

Đang định xịt thì một bàn tay nào đó lại cướp bé bi của Taeyong.

Yong anh quay lại thì thấy Mark em đang ôm chai xịt phòng cười nhăn nhở.

Ơ hay cái thằng này!

Để yên cho anh xịt phòng chứ!!

- Taeyong hyung dễ thương bé bỏng cho em mượn vài ngày nhá!!!

Á há há!!

Mark cười lớn rồi ngúng nguẩy bỏ đi, để lại Taeyong đen mặt đứng đó.

LEE MINHYUNG!!!

Yongie nam tánh hận không thể chế ra thuốc mất trí nhớ để tống cho LEE MINHYUNG kia!!

Giời đất thiên địa ơi!!!

Ai xuống cứu rỗi con người đầy đau khổ Taeyong tôi đi!!!!

Làm ơn!!!

Minhyung chú chơi với Donghyuck nhiều nên lây bệnh nó hả?????

Mà sao hai đứa bây cứ trêu anh là sao?????

Ối dồi ôi!!!!

Baby của anh!

Xịt phòng yêu dấu của anh!!!!!

-----------------------------------------------

Chỉ là...

à thì nội tâm đau đớn của anh Yong đang gào thét đấy!

Khổ thế chứ lị, không biết ăn ở ra sao mà lại có hai đứa em dễ thương thế chứ lị!
 
[Nct] Kí Túc Xá Nhiều Chuyện
2. Winwin bị ốm


Vì đợt quảng bá của NCT 127 đã kết thúc nên các trais được ở nhà nghỉ ngơi thoải mái, chỉ thương hai đứa út vẫn phải chuẩn bị cho unit mới.

Hôm nay Taeyong dậy sớm hơn mọi ngày vì phải chuẩn bị đồ ăn sáng cho hai nhóc út đi tập luyện.

Cậu đi qua phòng già Taeil, định gọi anh dậy để phụ mình làm nốt bữa sáng cho những người còn lại thì không thấy Taeil.

Ơ cái ông này, mới sáng ra mà đi đâu thế này?

Taeyong trong lúc nghĩ ngợi có đảo mắt quanh phòng, thấy Winwin nằm cuộn tròn trong chăn thì mỉm cười.

Cậu tiến lại, nhìn cậu em đang ngủ.

- Aigoo, sao lại đắp chăn như thế này?

Taeyong cúi xuống đắp lại chăn cho Winwin rồi đứng lên định rời đi.

Này, có gì không ổn thì phải.

Sao lại ra nhiều mồ hôi thế kia?

- Winwinie, em đau ở đâu à?

- Winwin?

Mãi không thấy tiếng trả lời, Taeyong hoảng quá liền đặt tay lên trán Winwin.

Ôi mẹ ơi!

Sao nóng thế này???

Yong leader vội chạy ra khỏi phòng đi lấy khăn và nước ấm.

Lúc chạy ngang qua phòng JaexMark, cậu mở cửa ghé vào.

- Jaehyunie dậy đi em, dậy rồi cầm cho anh mấy cái áo thun sang phòng Winwin ngay nhé!

Jaehyun đang ngơ ngác thì Taeyong đã lao ra khỏi phòng, tiếp đến là phòng Yuta.

Nakamoto tất nhiên vẫn đang ngủ, và ngủ trong tư thế đầu giường mông đất rất chi là ba chấm nữa.

- Nakamoto Yuta cậu dậy ngay cho tớ!!!

Ai bảo nằm như thế này hả???

Dậy thì ôm hộp thuốc của anh quản lý sang phòng Winwin ngay nhá!

Nhanh lên!!!

Yuta mới sáng ra đã bị dọa đến ngu người, đang tiêu hóa mớ thông tin Taeyong ném cho thì lại bị mắng lần nữa.

- Cậu còn ngồi thừ ra đấy à???

NHANH LÊN !!!

Cái đồ dở hơi phải gió Lee Taeyong!

Thiếu gia ta đã đắc tội gì với ngươi mà chưa sáng ra đã lẻo mồm mắng người rồi??

Về phần Taeyong, cậu chạy vội đi lấy thau nước ấm và chiếc khăn vào phòng Winwin.

Mở cửa bước vào, Winwin vẫn đang ngủ li bì vì sốt cao.

Taeyong giặt khăn rồi đặt lên trán Winwin.

Cùng lúc đó Jaehyun với Yuta cũng ngái ngủ bước vào, thấy Taeyong đang chăm Winwin thì trợn mắt xông tới.

- Này, thằng bé bị sao đấy?

- Yuta hiếu kỳ ngó vào.

- Hyung nhìn mà không biết sao?

Cậu ấy bị ốm chứ còn gì nữa!!!

Thật là!

- Jaehyun mắng Yuta rồi tiến tới ngồi cạnh Taeyong - Em mang áo tới rồi hyung!

Tại sao tôi lại bị ăn mắng lần nữa???

Hôm nay là ngày khó ở của thế giới à??

Bộ hai người họ bị nhiễm virus khó ở đang hoành hành sao?

Không lẽ lại là tác dụng phụ của bệnh tiền mãn kinh à?

Mà nếu không phải như phân tích ở trên thì chẳng lẽ chắc chắn 120/100% Yuta đây đã đắc tội với chúa trời ư????? ( Yuta, bớt bớt lại đi anh =_=)

- Ơ, Taeil hyung đâu rồi anh?

- Anh không biết, từ sáng sớm đã không thấy ảnh rồi!

- Thế tớ đi tìm Taeil hyung nhá?

- Yuta-san sau khi bình tĩnh lại đã lên tiếng.

- Ớ, mấy đứa làm gì trong phòng anh đấy?

Giọng nói ấy đã cắt phăng ý nghĩ trốn việc của trai núi hoang dã Yuta-san.

Vâng, người đờn ông ấy đã trở lại, anh Trăng Taeil!!!

- Hyung đi đâu từ sớm mà không chăm Winwin vậy?

Em ấy sốt cao lắm đấy!

- Yong leader lên tiếng trách móc rồi lại chú tâm cùng Jaehyun chăm sóc Winwin.

Taeil ngơ ngác nhìn hai đứa kia, đoạn ghé tai Yuta hỏi nhỏ:

- Ê, nó sao đấy?

- Kệ nó hyung, đến tháng ấy mà!

- Yuta thản nhiên trả lời.

Này Naka Yuta!

Bỏ ngay cái ý nghĩ ấy đi!

Lee Taeyong là đờn ông chân chánh đấy nhá!!!!

- Thằng hâm!

- Taeil cốc đầu Yuta rồi hỏi Taeyong - Winnie sao đấy hử?

Số phận anh Trăng cũng không khác trai núi là bao.

Ngay sau khi thốt được ra câu nói kia lập tức bị hai ánh mắt lườm muốn ăn tươi nuốt sống.

Chúng bay quá rồi hen!

Chúng bay dám ăn hiếp người già sao? *feeling bị tổn thương*

Taeyong có vẻ quá chán hai người kia nên không thèm nói.

Còn Jaehyun có vẻ rất bức xúc nên quay lại tuôn một tràng:

- Sao hai anh có thể vô tâm như thế chứ?

- Jaehyun phẫn nộ

- Jaehyun à, thôi nào em - Taeyong khẽ nói.

- Mọi người sao đấy?

- Ơ...

Kun?

Sao cậu đến đây?

- Taeil hyung gọi em đến.. sa...sao vậy?

- Các hyung.... sao lại ở hết trong phòng em với Taeil hyung thế này?

Cái thể loại tình huống gì đây hỡi trời xanh cao cả kia????

------------------------------------------

Đóng cửa phòng, Taeyong lùa hết mấy đứa ra phòng khách, để Kun lại trong phòng với Winwin.

- Taeil hyung, anh vui tính ghê cơ!

- Taeyong phì cười.

- Làm sao có thể nghe thành " Em nhớ Kun hyung" được chứ!!!

- Jaehyun cười đến chảy cả nước mắt.

- Mọi người nói cái gì đấy?

Tớ không có hiểu!

- À, trong khi mọi người đang cười thì có một người tên Yuta mặt thộn ra vì không hiểu.

Và tất nhiên lại nhận được một đống ánh mắt kỳ thị.

Hỡi trai núi hoang dã!

Hỡi bà con cô bác gần xa!

Hãy dỏng tai lên mà nghe chuyện!!!

Thật ra già Taeil sáng nay dậy sớm lắm!

Già đi vệ sinh ngang qua giường Win em, thấy em lẩm bẩm cái gì không nghe ra.

Taeil liền cúi xuống và nghe rằng " Nhớ quá!

Kun à nhớ quá!".

Vậy là bản năng người mẹ trỗi dậy.

Dù mới sáng sớm nhưng già vẫn lao ra đường tới KTX của anh em khác để mang bằng được Kun về cho Winnie.

Thấy không?

Già thương Winnie thế cơ mà!

Thế mà vừa nãy khi đang ở cái tình huống ba chấm đó em Win đã dậy và cười nắc nẻ.

Em bảo :" Lúc đó em nói " Lạnh quá", không biết tại sao anh Taeil lại nghe ra thế kia!

Ôi buồn cười chết em mất!"

Vâng, vì cái sự điếc mà ra đấy ạ.

Chẹp.

---------------------------------

* Trong căn phòng nào đó *

- Em đỡ chưa?

Lần sau ăn ít kem thôi, trời trở lạnh rồi đấy!

- Em biết rồi mà.

- À, hôm nay phải cảm ơn anh Taeil thôi.

Nhờ anh ấy mà anh mới gặp được Winwinie, dạo gần đây em bận quá anh không tài nào gặp mặt được!

- Thì thỉnh thoảng cái bệnh điếc của anh ấy cũng phải có tác dụng chứ!

- Đúng rồi nhỉ!!

-------------------------------------

Và ở cái xó nào đó ở phòng khách, có một người vừa xem Hello Kitty vừa hắt xì.

Ờm....
 
[Nct] Kí Túc Xá Nhiều Chuyện
3. Khó ở thèm ăn


Một ngày bình thường như bao ngày khác ở KTX của NCT.

Mấy đứa nhỏ gồm Mark Donghyuck chơi game, chia team đấu với anh lớn có Johnny Ten Yuta.

Taeil ngả ngớn ăn snack cạnh Taeyong đang gập quần áo.

Xem nào, trừ Jaemin Jeno Jisung đi học này, Winwin Renjun Chenle về nhà chơi này, anh Hansol đi chợ thì còn thiếu ai nhỉ?

À là Jung thịt heo với Thỏ ML ( mặt lạnh nhá, đừng nghĩ bậy 🙈🙈🙈)

Đột nhiên, Jaehyun mở cửa phòng đi ra, gương mặt lo lắng.

- Yo J hyun, Do bunny đâu rồi?

- Johnny hỏi cho có lệ rồi lại chú tâm chơi - Á há há anh thắng rồi nhá!!!

- Doyoung hyung trong phòng, em đi lấy đồ ăn cho anh ấy.

- Jaehyun ngoan ngoan trả lời.

- Không phải nó vừa ăn sáng xong à, chưa gì đã đói sao?

- Taeil nói xong nhét tọt miếng snack vào miệng.

Anh gì ơi, anh cũng vừa ăn sáng xong đấy ạ, sao đã chiến hết 2 gói snack là sao???

- Có người thấy khó ở thèm ăn nên em đi lấy đồ ăn thôi.

À, thì ra là...

Ớ, Khoan....

Wh....what????

Khó ở thèm ăn??

Không lẽ.....

Chỉ vì một câu nói của Jaehyun mà tất cả đứng người.

Bịch snack trên tay Taeil rơi xuống, quả bóng bàn rơi lăn lóc tự do, chồng quần áo của Taeyong cũng tự động đổ vật.

- A ha ha....

Minhyung à, Donghyuck à... hai đứa đi tìm Hansol hyung rồi bảo anh ấy cho đi chơi nhá...

- Johnny đuổi khéo hai đứa nhỏ, cũng may hôm nay hai đứa biết điều, đi ngay mà không tò mò thắc mắc một câu.

Quay lại phần các hyung già.

Sau khi lấm lét nhìn Jaehyun vác một đống thức ăn về phòng liền túm tụm lại giữa phòng khách.

Lại bàn tròn xuyên quốc gia rồi....

- Ày, ấy ứa ó ĩ ống anh ông?

( Vietsub : Này, mấy đứa có nghĩ giống anh không? )

- Cái hyung kia nuốt hết rồi nói dùm em!!

Văng hết vào quần áo em mới gập rồi kìa!!!!

Yong ở sạch gân cổ mắng già Taeil vì tội vừa ăn vừa nói dẫn đến ngập lụt đầy nhà.

- Ực...

Ok Ok Thế mấy đứa có nghĩ giống anh không?

- Em hơi ngờ ngợ - Ten xoa cằm.

- Nhìn đống đồ chua nó vác vào thì chuẩn rồi còn gì!!!

- Hay nó đến tháng?

- Nghe cũng biết là Du bổn.

- Yah sao chú cứ nói mãi về cái đó thế???

Bộ chú bị cuồng hả????

- Taeil gào lên - Đến tháng sao lại ăn đồ chua hử thằng dở!!!

(Taeil, anh cũng xem lại mình đi @_@ )

- Đồng chí Moon, đồng chí Yu lạc đề!

- Johnny lên tiếng chỉnh đốn.

- Thế tóm lại là con thỏ kia bị làm sao mà thấy khó ở thèm ăn?

- Ten chen chân, quên chen mỏ vào.

- Thì đang bàn đây!

- Taeil lấy lại uy nghiêm - Hay bây giờ cử đứa nào đi thám thính xem.

- Đứa nào bây giờ?

- Cả bọn đồng thanh.

5 đứa nhìn nhau, rồi 4 ánh mắt tự động hướng về leader đáng kính.

- G.... gì..

Sa...sao nhìn tớ như thế?

- Yong leader cảm thấy sống lưng lạnh buốt.

Chúc mừng, anh đã quay vào ô trúng giải.

Taeyong lén lút, khom lưng bám theo tường.

Ngó trước, dòm sau.

Bò bò, trườn trườn.

- Thằng kia!

Mày còn chưa bước đến cầu thang mà đã diễn là sao???

Đi lẹ lên coi!!!!

- Già làng phẫn nộ nghiến răng.

( Phòng Jaedo trên tầng hai thưa quý vị..... )

---------- Mị là cái cầu thang là lá la ----------

Đến phòng Jaedo, 5 cái đầu tự động áp sát vào cửa theo thứ tự : Giai Chi-ca-gô -> J hyun -> Du bổn -> Yong leader -> Trăng Taeil -> Thị Mười.

Có vẻ bạn xếp chót hổng có thoái mái cho lắm với cái bảng xếp hạng này thì phải, cứ ấm ức mãi thôi.

- Sao em phải xếp cuối chứ???

- Trật tự để anh mày thám thính tình hình cái coi!!!

******* Phòng Jaedo *******

- Doyoungie hyung, chúng ta phải đi thôi.

Càng sớm càng tốt hyung à!

- Không được Jaehyunie!

Ngại lắm!!

- Nhưng chuyện này không thể chậm trễ được đâu hyung!

- Là khoa phụ sản đấy!!

Anh không vào được!!!

************************

Khoa phụ sản?

Khoa phụ sản á??

MẸ ƠI LÀ KHOA PHỤ SẢN KÌA!!!!

5 gương mặt thất thần đang dán tai vào cửa căn phòng mà theo lời Taeil là " căn phòng bí mật đầy huyền bí " đó, mặt cắt không còn một giọt máu.

Thấy động bên trong, cả đám ba chân bốn cẳng chạy vội xuống phòng khách, vờ đang xem ti vi.

Jaehyun cùng Doyoung bước xuống, toàn bộ ánh mắt của những con người vừa đi nghe trộm dán chắt vào đôi kia.

- Mấy hyung nhìn gì mà ghê vậy?

- Doyoung trố mắt nhìn.

- A ha ha, no no no.

Không có gì !!!

- Johnny cố cười lớn mà mồ hôi mồ kê nhễ nhại quanh trán.

- Hai... hai đứa đi đâu đấy?

- Taeyong lắp bắp hỏi.

- À tụi em đi có việc ạ!

- Jaehyunie Doyoungie....

- Taeil ngậm ngùi đứng dậy, đặt tay lên hai vai cả đứa nhỏ và lớn - Anh nghĩ chuyện này nên nhờ mẹ Doyoungie thì hay hơn.....

- A chuẩn rồi!

- Jaehyun vỗ đùi cái bép rồi kéo Doyoung đi.

- Hyung nhanh lên!

- Ấy khoan!

Jaehyun em phải cẩn thận với Doyoung nghe chưa???

- Taeil gọi với theo.

Cơ mà chúng nó đã đi quá xa rồi nên không kịp trả lời Taeil.

- Ôi mẹ ơi!!!

Cái what gì đây???

2 đứa nó.....

- Mông lung như một trò đùa..

- Ten thở dài.

*Là Ten nói nhưng hợp với mặt bạn Mắc hơn *

----------------------------------------------

5:30 PM

Hội hyung-line đang ngồi ở phòng khách chờ hai nhân vật chính về.

Mấy đứa nhỏ thì đã có Hansol lo nên các anh thoải mái bàn luận.

'Cạch'

5 thằng bật dậy như lò xo khi nghe thấy tiếng cạch cửa.

Johnny vội vội vàng vàng chạy ra:

- Hai đứa về rồi đấy à?

Thế nào thế nào????

- Dạ?

- Jaehyun ngớ người.

- Thế nào gì hyung?

- Đến lượt Đô thỏ cũng ngây ra.

- Thì..... cái chuyện đó ấy......

- Johnny gãi đầu gãi tai, sợ hai đứa phật lòng.

- À!

Tốt lắm anh ạ!

- Jaehyun cười phớ lớ.

- Anh - Doyoung sùi sụt ôm lấy Johnny - Mọi người quan tâm em như thế này, em cảm động quá!!

4 người đứng trong nuốt nước bọt.

Taeyong lò dò đi ra.

- Hai.... hai đứa vui không??

- Vui chứ anh!

Mà đây là chuyện vui của tất cả chúng ta mà!!!

- Jung heo gật đầu lia lịa.

- À.....

ừ...

Hai đứa vui là tốt.

Thôi lên thay rửa rồi xuống ăn cơm đi.

- Taeyong thất thần quay vào trong.

- Vâng.

Đợi hai đứa kia lên tầng, 5 người lại ngồi thượt ra ở bàn ăn.

- Ah.......

Daebak......

- Thị Mười cảm thán.

- Yah....

Hai đứa nó....

- Du bổn cũng góp ít lời chung vui.

- Sao hai bây nói ít thế?

- Già Taeil nghển mũi hỏi.

- Tụi em cạn lời rồi....

Anh còn dồi dào lời thì cứ việc nói...

- Haizzzzz........

Phải nói bầu không khí dưới nhà não nề muốn thúi ruột còn trên tầng trên thì nổ banh chành như Note 7.

************

- Jaehyun ahhh Anh sắp được làm chú rồi!!!!!

Vui quá là lá la

- Hehe vui thế cơ à?

Mà chị dâu anh cũng hay ghê, tự nhiên nhờ em chồng mang đồ chua đến cho ăn, ngộ nhỉ?

- Ờ, may mà có mẹ đi cùng, không anh ngại chết!!

- Em cũng thế.

Cơ mà mấy hyung cũng tâm lý bỏ xừ!

Còn biết cả chuyện chị dâu anh có bầu mà chúc mừng cơ!

- Chuẩn!

Yêu mấy hyung quá cơ!!!!

---------------------------------------------

Ờ, tâm lý thế.

Chẹp

Ta nói lũ dưới nhà là một lũ không có tiền đồ quả không sai =)))))))
 
[Nct] Kí Túc Xá Nhiều Chuyện
4. NCT 127's Stories


1.

Quan tòa xử án.

Hôm nay trời trong gió mát, lại rơi vào đúng ngày nghỉ nên trais nhà đang chìm sâu trong mộng đẹp.

Mãi đến 8h30, " Hội cùng phòng cây khế" gồm Taeyomi hyung, Yu bổn và Winwin bắt đầu lục đục dậy.

Taeil ra dáng anh cả hét lớn:

- Mấy đứa bây dậy mau mặt trời rọi tới mông rồiiiiiiii !

- Quào!

Mới sáng ra đã được luyện giọng!

5 phút sau, hai con người to như mộng lò dò đi xuống.

- Ơ, Jaehyunie với Donghyuckie ngủ cùng phòng à?

Thế hai đứa kia đâu?

- Taeil nhìn hai con người trước mặt rồi hỏi.

- Markeu hyung hôm qua sang phòng Taeyong hyung để sáng tác cái gì ấy em chịu - Donghyuck ngái ngủ.

- Thôi Jaehyun lại lên lần nữa gọi chúng nó dậy đi, coi như tập thể dục ha!

- Taeil dẻo mỏ sai.

Jaehyunie phụng phịu trèo lên tầng để gọi 2 người kia xuống.

.

.

.

- AAAAAAAAAA!!!!!

LEE TAEYONG LEE MINHYUNGGGGG!!

WHAT ARE YOU LÀM GÌ THẾ??!!! ^#^#$**$)$&#(

.

.

.

Cạch.

Cạch.

Cạch.

- Mấy đứa đâu vác mặt ra đây!

Sau 3 tiếng gõ bàn, người già Taeil lớn giọng triệu hồi đàn con nhỏ.

Winwin, Yuta hớn hở đi vào.

Mark, Taeyong cúi gằm mặt lếch thếch vào theo.

Jaehyun, Donghyuck hằm hằm theo sau.

À, xin hãy gạt ba cái sắc thái biểu cảm của lũ kia ra mà để ý tới cái phòng khách nhà chúng nó kia.

Giữa phòng, băng rôn hường chóe " TÒA TUYÊN ÁN"

Dưới băng rôn kê 3 cái ghế đẩu, ngự trên đó là Trăng ca ca đầy uy nghiêm và quyền lực.

Bên góc trái phòng, Tư Thành ft Yu ngáo ngồi xí xa xí xớn ôm bỏng ngô hóng phim.

Bên góc phải phòng, có hai ánh mắt lườm muốn cháy đất, như muốn ăn tươi nuốt sống hai người nào đó.

Và nhân vật chính đang khép nép ngồi không dám ngồi đứng không dám đứng, cứ quắn quéo xoắn hết cả vào =))))))

- Bị cáo Lee Taeyong, Lee Minhyung, mời hai anh bước lên bục.

Tae leader feat Mark Lee chắp tay cầu nguyện bước lên bục.

( Vầng cái bục chỉ là hai cái đệm sofa xếp chồng lên nhau thôi =_=)

- Mời nhân chứng Jung Jae heo à nhầm Jung Jaehyun tiến lên trình bày.

- Taeyomi nghiêm nghị nói.

* hic mấy mẹ thông cảm chúng nó xem phim hình sự nhiều quá rồi *

- Thưa thẩm phán cùng toàn thể nhân dân.....

- Jaehyun à có mình tớ với Yuta hyung xem thôi!

Jung Jae đang deep thì bị cậu bạn cùng tuổi phá game, quê quá liền lảng đi.

- È hèm...

Thưa thẩm phán, xin ngài hãy làm rõ chuyện này!

- Đúng thế!

PHẢI LÀM CHO RA LẼ!!

- Donghyuck ssi, xin hãy bình tĩnh - Taeil làm bộ đưa tay ngăn Donghyuck rồi quay sang phía Jaehyun - Mời nhân chứng trình bày toàn bộ sự việc.

*Ôi mấy đứa bị nhiễm phim nặng rồi =)))))))*

- Vâng, thưa thẩm phán!

-------- Ký ức đau khổ của Jung Bánh Mì bủa vây nơi đây ~~ --------

[Quay lại thời điểm Jung heo đi gọi 2 rệp pơ dậy ]

Sau khi nhận lệnh của người già, Jung heo lò dò lên tầng.

Vừa mở cửa phòng ra, mồm đã rớt xuống tận bụng.

Một khung cảnh không được vừa mắt cho lắm hiện ra: TY and Mắc nằm ôm nhau ngủ, lăn lộn trong đống chăn.

Ừ anh em cùng nhóm ôm nhau ngủ có thể bỏ qua cơ mà đằng này...

đằng này lại ôm nhau mà trên người KHÔNG CÓ MẢNH VẢI NÀO!

Quần áo của hai người văng khắp sàn, bầu không khí ám muội khiến người ngoài còn đỏ mặt chứ không nói gì đến Jung Jaehyun.

Bộ não của nó đã tàn úa từ tối hôm qua khi không được ôm người eo đi ngủ, giờ lại hứng chịu cảnh này....

Thử hỏi tấm thân mỏng manh như cánh hoa, mong manh như giọt sương mai của JJH liệu có chống đỡ nổi?

À cũng không có mỏng manh gì cho cam nên vẫn đứng sừng sững như cột đình trước cửa.

Sáng tác sao?

Viết lời bài hát sao?

Bàn luận âm nhạc sao?

DỐI TRÁ

TẤT CẢ ĐỀU LÀ DỐI TRÁAAAA

Jung Jaehyun

Hít vào

Thở ra

.

.

.

- AAAAAAAAAA!!!!!

LEE TAEYONG LEE MINHYUNGGGGG!!

WHAT ARE YOU LÀM GÌ THẾ??!!! ^#^#$**$)$&#(

------------ ~~ Trở về hiện tại thôi ~~ -----------

- Hic, anh phải đòi lại công bằng cho em.....

- Sau một hồi sùi sụt đầy nước mũi nước dãi nhầm nước mắt, Jae heo giương đôi mắt ậng nước nhìn Taeil.

- Ui aeyunie hổ uá!

- Yuta bốc một nắm bỏng vào mồm nhồm nhoàm nói.

( Vietsub: Ui Jaehyunie khổ quá!)

* Lũ này vừa ăn vừa nói là nó ra tiếng Mán đấy mà hihi *

- Được rồi, mời nhân chứng về chỗ.

Hai bị cáo, có gì phải thanh minh không?

- Ơ, tụi em không có luật sư ạ?

- Mark lên tiếng.

- Nhóm có 7 mống, 1 mống thẩm phán, 1 mống nhân chứng, 1 mống liên quan tới bị cáo, 2 mống không sõi tiếng hường quắc.

Thế bây còn thắc mắc gì?

- Moon thẩm phán tuôn một tràng làm Mắc - cừ cụt lời.

- Tính mời hai đứa hâm kia làm luật sư hả?

Mark đánh mắt sang bên trái, Yuta và Winwin hớn hở giơ tay.

Hừm, không có tiền đồ!

- Em có điều muốn nói.

- Taeyong giơ tay.

- Rồi mời em.

- Hôm qua thực sự em với Minhyungie không có làm gì mờ ám hết.

Chúng em chỉ sáng tác, chơi game và đi ngủ thôi.

- Đúng ạ!

Em sáng tác xong là chơi LOL với Taeyong hyung luôn!

Eo ơi hyung ấy chơi đỉnh lắm, kỹ thuật cũng nhanh nhạy nữa!

- Minhyung ssi, lạc đề!

- Lần thứ hai già Tae làm Mắc cụt lời.

- Cơ mà cái chính ở đây là sao lại CỞI HẾT QUẦN ÁO RA HẢAAAAA????

- Donghyuck gào lên, thiếu điều muốn xông ra đập thẳng vào mặt tên người Canada đáng ghét kia làm Jaehyun phải chật vật giữ lại.

Mark tái mét mặt mày, mặt cắt không còn một giọt máu.

Con người kia khi ghen thặc đáng sợ!

- Thôi để anh nói cho, chú mày giờ đến thở còn không xong chứ nói gì đến thanh minh - Taeyong thương cảm nhìn Mark, thầm cảm ơn Donghyuck đã làm JJH phân tán tư tưởng, nếu không cậu chắc chắn còn thảm hơn Mark.

- Được rồi Tae em nói đi.

- Hôm qua sau khi viết xong lời rap, Minhyung rủ em chơi game.

Mà anh biết chơi game khi hăng lên là người nó nóng với bức bối lắm.

- Vì vậy?

- Vì vậy em đã lột áo ra cho mát 🙂

- Thế thôi à?

Còn quần?

- Ơ anh biết em đi ngủ chỉ mặc quần con thôi còn gì!

Nhìn vẻ mặt đầy vô tội của Tae em, Tae anh xoắn não suy nghĩ.

- Không thể đơn giản thế được!

Anh Taeyong!

Có 4 người chúng ta đây, phải làm rõ mọi chuyện!

- Lee Donghyuck ssi hùng hổ xông ra

- Chuyện gì?

- Anh chim chuột chồng em bao lâu rồi?

- Hả?

- Cái hành động túm gáy chồng em ở Lotte Concert, anh giải thích dư lào???

- Mố?

* là cái hành động giết chết con dân này đây*

Jung Jaehyun cũng không vừa mà gào lên:

- Cái đó phải để anh nói mới đúng!!

Em quản chồng em ngay đi, suốt ngày Taeyong hyung thế này Taeyong hyung thế kia.

Chồng em định cướp chồng chị à???????

Jaehyun vừa nói xong đã xông vào đánh nhau với Donghyuck.

Thẩm phán Moon ngồi bóp trán.

Hai anh chồng yêu quý đáng kính thì đang vật lộn can vợ.

Ở một xó xỉnh nào đấy trong phòng

- Hí hí đánh nhau rồi anh ơi!

Vui nhề!

- Ờ ha từ tâm lý tình cảm sang hành động rồi à?

Phim này đa dạng ghê!

Ok vì hai bây là quần chúng nên ta tha =_=

- Tại chồng em!

- Chồng anh!

- Chồng em!

- Chồng anh!

- IMMMMMM!

MẤY ĐỨA BÂY IM HẾT CHO ANH!!!!!

3s im lặng

- Em đã bảo là tại chồng anh cơ mà!!

- Chồng anh không thế, tại chồng em!

Taeil mặt ngắn tũn.

Chúng bay không tôn trọng người già!

Chúng bay không yêu thương người già!!

Winwin nhẹ nhàng đi ra vỗ vai Taeil

- Không sao đâu anh, họ nghe lời anh trong 3s là tốt rồi!

- Vốn dĩ lời nói của anh làm gì có ảnh hưởng - Yu bổn bồi thêm.

Em với chả ún.

Chúng mày an ủi hay nói xía anh đấy =_= Giờ căng mắt ra xem quyền uy của người già nhất trại nhá!

- Nào nào nghe anh nói!

*vẫn cãi nhau*

- Anh đang nói đấy!

* cãi nhau tiếp*

- Mấy đứa.....

- Kìa Tae anh đang nói kìa!

Trong thời khắc đen tối, thiên thần Tae em đã xuống cứu rỗi tâm hồn Tae anh.

- Nào, nghe anh nói.

Jung Jae, Lee Dong, chúng bây thử nghĩ xem liệu hai thằng chồng có thể chim chuột nhau không hử?

- Không ạ!

- Thế mà còn viện vào cái lý do thiếu công nhận của anh đây mà đánh nhau được à!

Hai đứa kia ngớ người.

Jaehyun quay sang nhìn Taeyong.

- Đúng không anh?

- Tất nhiên rồi Jaehyunie

- Yeahhh tốt quá!

- Mà Jaehyunie đánh nhau cãi cọ nãy giờ chắc đói rồi nhỉ, đi ăn bánh mỳ thôi!

- Let's go!!!!

Về phần Markhyuck, chỉ ngắn gọn và súc tích.

Lên phòng!!

Anh già miệng có chút méo, quay sang định rủ YuWin đi ăn thì thấy hai đứa nó ôm nhau ngủ từ đời nào.

Ơ hay, vừa nói đểu mình xong nó đã ngủ à?

Ơ thế tôi lại có mỗi mình à?

Ơ tôi là đứa hòa giải cho mấy người để mấy người bỏ tôi đi à?

Ơ mấy người vui tính nhể?

*Trăng anh, anh lại phải sống tiếp kiếp Ờ-lon rồi =)))))*

---------------------------------------------------

Có nhạt quá không mấy mẹ?

Nhạt quá phải bảo tôi để tôi đi mua muối nhá!

À nhắc đến #Markyong, có ai ship với tôi không ~~~~~~~
 
[Nct] Kí Túc Xá Nhiều Chuyện
5. Chuyện bếp núc


Dream's ver

Seoul ngày lộng gió.

Mark làm xong bữa sáng, lên tiếng kêu bọn nhỏ ra ăn nhưng mãi chẳng thấy đứa nào hé răng.

Quay đầu lại thì.....

Na bàn nạo tay ôm bụng tay ôm chân Jeno, Donghyuck phải vịn vào Jisungie mới đứng được, mặt nhăn nhó như sắp chết.

RenChen thì nằm lăn lóc đứa trên bàn đứa dưới đất.

- Mấy đứa sao đấy?

- Ông nội ơi, ông nội nấu xong bữa sáng thì con cũng thăng thiên tới nơi rồi đây!

- Jaemin thều thào.

- Mark hyung, tụi em đợi 2 tiếng rồi đấy.

- Jisung ngẩn người nói.

- Chính xác là 2 tiếng 21 phút 13 giây.

Thôi vào ăn đi còn đứng đó mà mè nheo, cái lũ lắm chuyện =_=

4 đứa xách mông vào bàn ăn, dù đói thì đói thật nhưng đầu óc đứa nào cũng khá tỉnh táo mà nhận ra đống đồ ăn trên bàn MADE BY MARK.

Liệu có ăn được không?

Nếu ăn vào thì có chết không?

Sẽ lại kết thân với anh William Cường ư?

Ôi mẹ ơi!!!!

Jeno lấm lét nhìn Jaemin, Jaemin đánh mắt sang Jisung, Jisung giật giật áo Chenle, Chenle đá chân Renjun, Renjun véo tay Donghyuck.

- Sao mấy đứa không ăn?

Anh gì gì ơi, sao anh hỏi thừa thế???!!

Cái tài nghệ nấu ăn nhà anh cả cái hệ mặt trời này đều biết rồi nhá!

Cơ mà họ chỉ xem qua màn ảnh thôi

Chúng tôi mới là người khổ này ㅠㅠ

Nỗi khổ này liệu trời xanh có thấu!!

"King coong"

Ai?

Ai đến?

Lẽ nào là thiên thần xuống cứu lũ trẻ con tội nghiệp này???

Cơ mà thiên thần sao biết bấm chuông?????

*xàm nha*

Jaemin chạy vội ra mở cửa.

Cửa vừa hé Na nạo đã nhảy phốc lên ôm cổ người trước mặt.

- TAEYONG HYUNG TỚI NÈEEEE!!!!!

Mố?

Taeyong hyung tới sao????

5 đứa đồng loạt chạy ào ra cửa kiểm chứng.

Đến khi tận mắt thấy Lee Taeyong ssi vừa cười vừa chật vật vác cái con đỉa con đang lủng lẳng trước người vào nhà thì mắt sáng lên như đèn pha ô tô.

Cái quan trọng ở đây không phải Tee Dong ssi mà là hai tay ảnh cầm một lô một lốc toàn ĐỒ ĂNNNN!!!

Anh Taeyong chính là thiên thần!!!!

*Vị này có duyên làm thiên thần ghê, vừa chap trước cứu Tae anh xong =))) Chắc ăn ở tốt =))))))*

- Tại anh hôm nay rảnh nên có nấu cho mấy đứa ít đồ ăn nè!

Anh đoán mấy đứa chắc chưa ăn gì đâu nhỉ?

Đúng sồi đúng sồi!

Tụi em đói muốn lả người đi rồi đây này!

Anh đến đúng lúc quá cơ huhu

Và lại bắt đầu một trận cuồng phong diệt giặc mang tên FOOD....

- Minhyungie ra ăn đi em, ngồi trong đấy làm gì thế?

Thấy Mark cứ ngồi mãi trong bếp, Taeyong liền đi vào.

Mắt vừa tia qua một lượt đống đồ ăn trên bàn + quan sát biểu cảm của lũ nhóc kia là Tae leader đã hiểu ra mọi chuyện.

Ờ, coi như cái lũ kia may đi.

Vì ta thương chúng bây nên ta sẽ ra tay nghĩa hiệp mà cứu giúp

- Anh,...

- Hử?

- Bộ em nấu dở lắm hả?

-............

Tae leader hiện tại chính là muốn khóc ra tiếng Mán.

Thật muốn chết với con người đần độn kia mà!!!

Điều đấy đương nhiên ai cũng biết hết ku ạ!

Cơ mà vì anh là người anh tốt tánh =)))

- Không phải, do không hợp khẩu vị lũ nhỏ thôi chứ các hyung khác thích đồ ăn chú mày làm lắm!

Thôi gói vào đi để anh mang về cho mấy hyung kia nhá!

Lee Taeyong anh tốt tánh ghê cơ đấy.

Liệu anh có nghe thấy tiếng khóc vọng từ cái trại bên kia không?

.

.

.

_____________________________________________

127's ver

Taeil đang thảnh thơi như con dơi lượn lờ trước gương thì Yuta xông vào, mồ hôi mồ kê nhễ nhại:

- Anh, Winwinie đang nấu cơm!!!

-------------------

KTX nhà mấy đứa này không ngày nào là không có chuyện.

Kể cả từ chuyện cỏn con như quên không mặc underwear hay giành ăn mà cắn phải lưỡi đến cả việc nguy hiểm đến tính mạng đều có tuốt.

Và giờ thì cái trại ấy đang được đặt trong mức báo động khẩn cấp.

Tất nhiên là do Winwin đại nhân đã vào bếp.

Đại nhân thời trước cũng hay nấu ăn lắm nhưng do bao cái mỏ người nịnh người khuyên nên đại nhân đã " rửa tay gác kiếm", tránh xa chuyện bếp núc.

Ấy vậy mà tự nhiên hôm nay đại nhân nổi hứng nấu ăn, lí do thì chỉ có trời mới biết!

Do you want to xem reaction of con dân ?

Hai đứa khôn lỏi kiêm mặc nê hỗn láo đã bỏ mặc các anh ở chiến tuyến mà lỉnh sang nhà Dream lánh nạn.

Taeil ssi thẫn thờ ngồi đực mặt nhìn Taeyong và Jaehyun cật lực gập bụng để bao tử nhỏ lại và tẹo nữa ăn ngon hơn.

Yuta san chắp tay đi bốn phía cầu nguyện bằng tỉ thứ tiếng, mà có lẽ do quá lo lắng nên nói lảm nhảm ra luôn tiếng sao Hỏa rồi.

Ờm, reaction như vậy, quả không tồi.

Đại nhân Tư Thành căm bách đột ngột, chúng thần chính là không kịp chống đỡ a ~~~

.

.

.

- Mọi người ơi em nấu xong rồi, vào ăn thôi!!!

Keng keng keng

Giờ G đã điểm, anh em ta dù không muốn cũng phải chịu.

Đợt ra trận lần này, không chết thì cũng bị thương, hãy bảo trọng!

*Cứ như đi đánh trận thật ấy các bác ạ =)))))*

Ngồi vào bàn, 4 con người hồn lìa khỏi xác bần thần nhìn.

Cũng nên biết ơn Winwin đi, hiếm khi mới có dịp lũ thuồng luồng ba ba kia trước đồ ăn mà lại hiền dịu ngắm nhìn như thế này =)))))

- Các anh ăn đi

- À ư....

Taeyong, một miếng.

Yuta, nửa miếng.

Taeil, 1/3 miếng.

Jung heo, 2/3 miếng.

"Taeyong à Taeyongie làm được mà, lúc nãy vận động nhiều lắm nên giờ phải thấy ngon nha!

Ngon lắm hic hic..."

"Mình là anh trai, mình phải biết tôn trọng công sức của em nhỏ!

Moon Taeil cố lên!!!

Ứ hự!!!

"

"Cậu ấy là bạn đồng niên, là bạn tri kỷ của mình!

Mình không được làm bạn buồn!

Ôi mẹ ơi >_
 
[Nct] Kí Túc Xá Nhiều Chuyện
PR CHO TRAIS =))))


MẤY ĐỨA NGẦU BÁ CHÁY CON BỌ CHÉT ỐI DỒI ÔIIIIIIIII

Tôi định nửa đêm đi pr dạo cơ mà hớn quá giờ mới đi pr được =))))))))))

Limitless, nghe tên đã thấy ngầu dồi =))))))


Cơ mà tôi thích bản per hơn mấy nàng ạ, bản #1 mờ mờ ảo ảo méo ngắm được giais =))))))))))

Suốt từ tối đến giờ cứ Ầu bây bi ít diuuu

Cả đoạn ợ ợ ợ ợ của Lee Tee Dong ssi nữa, giọng hay đấy, cá tánh đấy

À còn một pic tôi thấy cực kì bình thường, bình thường đến nỗi vác cả lên đây

Bình thường nhề =)))))

Oh whatttt

Tôi chỉ thấy thế thôi ~~~~~~~~

Hí hí ~~~~~~~~~~

Nhớ phải cày view nhá !!!!!

Lượn đâyyyyyy

Bắn tim 💚💜💖💛💙

*tiêm to nha hời nha*
 
[Nct] Kí Túc Xá Nhiều Chuyện
6. Phận đời lạc trôi


12h đêm.

Khi xung quanh bị bao phủ bởi một màn đêm đen đặc

Khi cả kí túc xá chìm trong những thanh âm dịu dàng và duyên dáng

* Đừng nghĩ nhiều, tiếng ngáy đấy =))*

Có một bóng người cao lớn lò dò lần xuống bếp, tay quờ quạng theo thói quen mở cánh cửa có dán mẩu giấy note " Đường tới thiên đàng"

Cửa mở, một thứ ánh sáng xanh thuần khiết và tinh tế tràn ra, soi sáng cái nọng mỡ của thanh niên đang dí mặt vào.

Vầng Jung Jaehyun đấy ạ [=_=]

Chỉ là đang ngủ mà bụng nó biểu tình nên mò xuống bếp để dẹp loạn thôi ~

Nhưng cuộc đời không chỉ có mào hường

Jung Jaehyun trắng trắng mềm mềm, tất nhiên sẽ cực thích mấy thứ trắng sáng như mình.

Cơ mà thứ trắng sáng đến lóa mắt này lại khiến Jung Jae muốn đổ lệ.

Tủ lạnh em, em với bụng anh thật giống nhau, hoàn toàn TRỐNG RỖNG TT^TT

Ôm cái bụng đáng thương về phòng, Jung Jae tội nghiệp dụi dụi vào người thanh niên Dong đang say mộng đẹp.

- Anh~~ Em đói ~~~~~

Thanh niên Dong mắt nhắm mắt mở, nhìn mặt tên má lúm kia đang nhăn nhó thì cười hiền.

Xin nhấn mạnh là CƯỜI HIỀN

- Ừ.

Sau khi tuôn ra chữ "ừ" duyên dáng, Lee TY lăn ra ngủ tiếp.......

Thanh niên Dong lại tìm về với hơi ấm của nệm chăn, bỏ mặc thanh niên Chê mặt ngắn tũn ngồi nhìn.

"Taeyong anh dám bơ em!

Taeyong anh không thương em!

Taeyong anh là đồ đáng ghét!!"

- Ọc....

ọc......

Đang hăng say gào thét chửi Dong, mấy tiếng êm ái nhẹ nhàng thoát ra khỏi bụng Chê làm Chê tụt hứng, vừa ôm bụng vừa lết xuống cuối giường, quyết định sống chung với lũ mặc kệ đói khát bỏ qua khó khăn về với mộng đẹp.

" Ngày x tháng y năm 2017

Hôm nay tủ lạnh hết đồ ăn, mình đói quá không ngủ được..... ( ờm thì cũng có ngủ một chút, có một chút à)

Mình khổ quá, đói quá, anh Yong lại bơ mình nữa >_<

JJH"

-------------------------------------------

Nhiều hôm sau đó

Lịch trình dạo này trống nhiều nên Jaehyun quyết định rủ bạn đồng niên WinWin đi mua sắm, mà cốt là để dẫn bạn đi chơi.

- Byebye Taeilie hyung tụi em đi nha~

- Em đi nha~~~

Nhìn hai đứa nhỏ tíu ta tíu tít..... khẩu trang khăn choàng mũ áo dắt nhau ra khỏi nhà, Moon thị Trăng dù ngồi xem chương trình thể dục thể thao buổi sớm cũng âm thầm nở nụ cười hiền hậu.

--------------------------------------

Vừa mở cửa bước ra ngoài một quả bóng từ đâu đập vào hân Jaehyun.

Cậu cúi xuống nhặt lên, đang xem xét thì một thằng bé chạy ra:

- Chú gì ơi cho con xin lại quả bóng ạ!

Jung Jae vẫn cầm quả bóng nhìn quanh, không để ý là thằng bé gọi mình khiến thằng bé phải giật giật áo

- Chú!!!

- Hở?

Em gọi anh hả?

- Vâng, chú cho cháu xin lại quả bóng với ạ!

Cái... cái gì đấy???

C.... chú?????

Nó gọi mình là chú sao???????

Mình mới hai mốt mà!!!!!!!!

Ôi cái khuôn mặt dễ thương của mình mà nó nhìn thành ông chú dở hơi nào đó á?????

Họ Jung cứ đứng đực mặt ra làm họ Đổng khó hiểu quay ra nhìn, sau khi tia được thằng bé con và quả bóng trên tay họ Jung thì hiểu ra, cầm quả bóng đưa cho thằng bé rồi kéo tay họ Jung.

- Làm gì đấy, đi thôi

- Kh.... không..... tớ hơi mệt.... tớ xin lỗi....

Họ Jung như người vô hồn định quay vào nhà thì WinWin níu lại.

- Sao đấy?

Sao trăng gì!

Đi mà gặp Taeil hyung!!

Người........ người ta đang bị tổn thương a TT^TT

Lòng tự trọng của người ta bị tổn thương đấy 🙁((((((((

- Thôi nào, không đi nữa thì thôi, không cần phải trưng cái bộ mặt ấy ra đâu............

Đi xuống quán dưới đầu cửa là được rồi!!!

Nha!!!!

Họ Jung đang buồn thối ruột thối gan nhưng do họ Đổng bắn aegyo kinh quá nên xiêu lòng và đành lết xác đi theo.

Này là tại Tư Thành hết, chứ người ta vẫn đang buồn đấy!

---------------------------------------

Xuống đến quán thịt nướng kề KTX, WinWin hớn hở chọn chỗ ngồi.

Bà chủ quán đon đả chạy ra

- Hôm nay ngày nghỉ hai bố con đi ăn sao?

Sướng nhất con trai rồi nhé, được bố đưa đi ăn như thế này bảo sao cười tít mắt!

Đáo để hai bố con giống nhau ghê cơ!!

Thế hai bố con ăn gì nào?

Jung Jaehyun chưa kịp ngồi nghe thấy mấy lời đó thì toàn cơ thể lại đông cứng tập 2.

Loảng xoảng

Trái tim tan vỡ

Tâm hồn bị tổn thương

Bố???

Mình là bố của Tư Thành ư???

Không phải mình với nó bằng tuổi nhau ư???

.

.

.

Jung Jaehyun dường như không thể nào chống đỡ được nữa liền quay mông trèo thẳng về KTX.

WinWin vội vã đuổi theo.

Còn bà chủ quán đang ngẩn người ra vì mất khách

----------------------------------

" Nào các bạn chú ý nào!

Hô một hai cùng tôi nhé!

Một!...."

- Một!

Hai!

Một!

Hai!

Hây ha ấu dè ây dô.

Doyoung và Johnny ngồi ngáp ruồi nhìn thằng cha tuổi đời già nhất lũ đang sung sức hò hét nhảy múa với mấy bà mấy chụy trên TV, chán nản không có gì làm bèn rủ nhau thi xem ai giết được nhiều kiến hơn.

Taeyong lại hì hụi vui vầy với mấy bé mang tên quần áo trong căn phòng nhỏ xinh biệt hiệu nơi khoe thân a.k.a phòng tắm.

Yuta thì đang rúc một góc nào đó mà làm một việc cực kì quan trọng là để giảm bớt lượng khí độc thải ra môi trường hoặc giữ gìn cuộc sống xanh trong lành không khói bụi bằng một hành động không mấy liên quan đó là..... ngủ.

"Rầm"

Mọi hành động vô thưởng vô phạt liền dừng lại khi trước cửa KTX xuất hiện một con người to sừng sừng mặt hầm hầm đầu đội trần nhà chân đạp dép phi vào.

Tiếp theo nó là một con người có phần ngơ ngác vào theo.

Lập tức giác quan thứ 7 hoạt động hết công suất khiến lũ kia biết một việc kinh khủng đã xảy ra và cần di dân ngay lập tức, nôm na và ngăn gọn lại trong ba chữ NHÀ CÓ BIẾN

--------------------------------------

" Ngày x tháng y năm 2017

Hôm nay đi chơi với Winwin, mình bị một thằng bé gọi là chú

Bà chủ quán thịt gần nhà bảo mình với Winwinie là hai bố con

Minh sinh năm 1997 và mình bằng tuổi Winwinie

Thế mà người ta cứ nhìn mình như kiểu mình sinh năm 1977 hay 1987 ấy

Mình muốn đốt cả thế giới

Mình thật khổ

Mình thương mình quá đi

JJH"

-----------------------------

Ờm nói đơn giản là thế này

.

.

.

MAI MẤY THẰNG CON TUI VỀ VN CHỜI ƠIIIIIII

CƠ MÀ TUI #TEAMHN ĐÓ CHỜIIII #TEAMMIENBAC ĐÓOOOOO

Tui thật khổ

Có ai thương tui TTvTT

Đời tui cũng lạc trôi quá.......

Tôi sẽ để nhẹ nhàng con ảnh này ở đây và ở ẩn ~~~~~~

Lượn đây mai còn ngắm giai............qua V- sống .........
 
[Nct] Kí Túc Xá Nhiều Chuyện
7. Người quan trọng nhất


Lảm nhảm đầu truyện ~

Mấy nàng ơi vừa sáng ra tui đã thấy ngoại tui đọc báo có NCT nàng ạ 😭😭😭😭 Xúc động ghê gớm tại ngoại tui không có để ý mấy "anh chị ca sĩ" đâu 😭😭😭😭

.

.

.

Thực ra là báo Người Cao Tuổi đó 😌😌😌😌

Thế thôi ~~~~~

__________________________

Mới sáng ra Lee Donghyuck đã xách mông xang phòng anh Ti Quai

- Anh ơi!

Anh?

- Gì đấy?

Taeyong chật vật mãi mới gỡ được cánh tay lực lưỡng của Jung Jae Heo đang ôm chặt cứng mình, khổ sở trả lời Donghyuck

- Anh Taeil bảo em vào gọi anh ra nấu cơm

- Ừ, anh ra liền

Buổi trưa, sau khi ăn cơm Ti Quai nấu, WinWin cute ngồi vắt vẻo chơi game tự nhiên thấy khô họng, liếc mắt sang trái buông nhẹ một câu

- Taeyong hyung lấy em cốc nước

- Ừ, anh biết rồi.

Buổi tối, cả nhà đang quây quanh cái bàn nhỏ bốc phét với nhau thì có chuông cửa, không quá 1s Doyoung phán luôn

- Taeyongie ra xem ai đi

- Ờ.

................

- Anh, em đói

- Ừ, anh pha sữa cho Minhyung nhé.

...............

- Taeyonggg, lấy hộ anh cái quầnnnnn

- Anh đợi lát.

Cái ông này đi tắm không bao giờ thèm lấy quần áo.

...............

- Taeyong, hết thức ăn rồi.

- Để tớ đi mua

..............

- Taeyongggg

- Taeyong hyung ~

- Taeyongie ~

- Huyngggg

------------------------

Sau cả ngày từ sáng sớm đến tận tối mịt bị sai vặt, Tae Leader ngồi tử kỉ trong nhà tắm cùng chậu quần áo.

Mấy người kia xoay cậu cả ngày, hết làm việc này đến làm việc kia.

Này phải để cho tui thở chứ!!!!

Nghĩ đi nghĩ lại hình như Taeyong đây cứ như người hầu của chúng nó vậy.

Hầu như Taeyong phải làm mọi việc trong nhà thì phải, từ nấu cơm rửa bát dọn dẹp nhà cửa giặt giũ đi chợ phơi phóng......

Này bộ tui là con sen của mấy người hảaaaa!!!???

Ờm, thế này thì không được!

Tuyệt đối không chịu áp bức bóc lột thêm một lần nào nữa!!

Phải quyết tâm dựng cờ khởi nghĩa, kháng chiến thành công thắng lợi, vì một tương lai đất nước hòa bình độc lập tự doooo!!!

À lố quá thôi bỏ vế sau đi vậy.........

-------------------------------

Sau một hồi cải cách tư tưởng trong nhà tắm, Lee TY hùng hổ áo xắn tận nách quần xắn tận bẹn xông ra ngoài, tay cầm chai nước xả cao giọng hét

- Này nhá, từ bây giờ, anh đây, Lee Taeyong đây sẽ không.......

- Không gì, ăn mặc kiểu gì đấy?

Tiện thể vào lấy cho anh cốc nước với, hò hét với lũ này khô họng quá.

Chiến binh Lee TY đang nói lớn thì bị anh Taeil cắt giọng, kèm theo chữ "tiện thể" thân quen làm Lee Thank You há hốc miệng đứng nhìn.

- Đứng đần ra đấy làm gì?

Lấy nước cho Taeilie hyung rồi lấy hộ tớ cái bánh luôn!

Johnny a.k.a bạn tốt nghìn năm hót lên một câu đầy êm tai mà có chủ ngữ là "Lấy hộ tớ..."

- Ừ, đợi tẹo.

Rapper TY ngoan ngoãn gật đầu rồi lon ton vào bếp, vừa đi vừa thấy cứ sai sai.

Sai quá sai rồi còn gì!!!

Không có tiền đồ 😑😑😑😑

-----------------------------------------

Tối đó, Tee Dong ngồi xếp bằng trên giường, hai tay khum vào để ở đầu gối ( như ngồi thiền ấy ), miệng lẩm nhẩm liên hồi.

- Anh, anh làm gì thế?

- Anh đang suy nghĩ sự đời, suy nghĩ về tương lai

Mặt WinWin ngắn tũn, lắc đầu đầy ngu người rồi lẻn vội ra ngoài.

Cái câu Tee Dong vừa nói, chắc chắn tên kia không hiểu đâu, một chút cũng không!

Về phần Taeyong, dù đang đóng vai "thiếu nam an tĩnh" nhưng trong đầu thì như chiến tranh thế giới thứ ba ấy.

Nào là đánh nhanh thắng nhanh, thủ thuật, kĩ năng che giấu, sơ đồ kế hoạch, phương án A B C D vân vân và mây mây.

Ẻm đang suy tính cho cái cuộc khởi nghĩa đòi công lí của ẻm đấy 😩😩

--------------------------------

Sau một đêm không ngủ với bao kế sách được đưa ra suy xét kĩ càng, Thank You quyết định ngủ nướng và giả ốm để keme mọi người.

Đúng như dự đoán, 8h30, tức trễ giờ ăn sáng của lũ thuồng luồng ba ba kia 30', Jaehyun mở cửa bước vào.

- Anh, anh không dậy nấu ăn à?

Giời ơi có biết Taeyong đây nằm đợi câu nói đó đến ê cả người rồi không??

Cơ mà bây giờ không phải là lúc bắt bẻ, giờ là lúc diễn!

- Anh.....anh thấy người không được khỏe cho lắm Jaehyun ah....

Đúng sồi, đúng chất giọng khàn khàn ốm yếu của người già đây rồi!

Học anh Taeil mãi.

Chồi ôi TY mầy giỏi lắm!!!!!!

- Anh ốm sao?

Hay đau ở đâu?

Anh?

Jaehyun mặt biến sắc khi nghe Taeyong nói, vội vội vàng vàng cúi xuống sờ trán Taeyong.

Rồi chạy sấp chạy ngửa ra ngoài, gắn cái loa phóng thanh vào mồm loan tin cho cả trại.

Và một lần nữa báo động đỏ ở cái trại này lại vang lên: Long thể của Leader gặp bất an.

---------------------------

Trong phòng, Jaehyun mặt mũi tái xanh tái mét, không biết là do lo cho anh Taeyong hay.....

đói vì chưa ăn sáng.

WinWin, Yuta, Mark và Donghyuck giấu giấu hai cái bánh trốn ra sau tủ quần áo, thực hiện chính sách " chia đều trong hòa bình", thỉnh thoảng lại ngó đầu ra nghe ngóng tình hình.

Taeil ngồi với Johnny, ánh mắt đượm buồn xa xăm.

Doyoung và Johnny thấy vậy liền ra an ủi anh

- Anh à đừng lo, cậu ấy sẽ khỏe lại nhanh thôi.

- Đúng rồi đây là cảm nhẹ mà, tầm hai ngày là ok!

Taeil nghe hai đứa nói, sùi sụt lấy tay nhón nước mũi nhầm nước mắt

- Em trai của anh, em ốm vầy thật khổ quá......

Doyoung và Johnny mồm méo xệch, cảm động định ôm Taeil - người anh hết mực thương yêu em trai thì...

- Em nằm đó thì ai nấu cơm rửa bát dọn dẹp nhà cửa đi chợ giặt giũ phơi phóng đóng tiền điện nộp tiền nước trả cước Wifi cho tụi anh đây Hức hức 😢 Ứ hự u hu

Doyoung và Johnny mắt chữ O mồm chữ A, thán phục trước cột hơi dài và suy nghĩ sâu xa của lão trưởng nhà mình.

Tục ngữ có câu " Gừng càng già càng cay".

Thật không nên coi thường người già mà!

Khắp phòng không khí đau buồn tràn ngập, thế mà người nào đó trốn trong chăn nhịn cười tới biến dạng mặt mũi.

Và cũng nhờ "người tình ánh trăng" Taeil Moon giác ngộ tư tưởng mà tứ hoàng tử Wang Yong chợt nhận ra mình đã làm tần ấy việc cho lũ kia.

Thiệt đáng khâm phục!

-----------------------

Nằm mãi đến 5h chiều, khi cơn đói trào đến tận họng, Taeyong mới lật chăn trèo khỏi giường.

Vừa tia một lượt quanh phòng Tti Dong đã bị sốc văn hóa chết lâm sàng tại chỗ.

Khung cảnh đầy đau thương trước mắt y hết cảnh Việt Nam ở nạn đói năm 45: Xung quanh là những con người khốn khổ ôm lấy nhau thành một đống giữa phòng chìm trong tiếng kêu phát ra từ bụng thật đau xót làm sao!

Mấy cái đứa này không ăn một ngày mà nhìn như bị bỏ đói suốt cả thế kỉ vậy ( =_= )

Lee Taeyong là một con người tràn đầy tình yêu thương đồng loại, mủi lòng mà xuống bếp lạch cạch nấu cơm.

Mùi cơm chín vừa bay đến cầu thang đã thấy 8 đứa xếp hàng ngay ngắn trên bàn.

- Anh khỏe rồi ạ?

- Ờ, anh đau có chút thôi.

Mà sao mấy người không tự đi nấu mà ăn đi, lại còn cố nhịn đến bây giờ.

Jaehyunie đó, con thỏ kia đó, lại còn Taeilie hyung nữa, sao không biết đường mà nấu cho nhau ăn đi!

Vừa xới cơm, máu leader lại trào lên khiến Taeyong phải "thuyết giáo" một bài.

- Thỏ nào?

Đấy là tại tụi tớ quen ăn đồ cậu nấu rồi chứ bộ!!

- Riết rồi thiếu Taeyong không biết cái nhà này này cái gì quá!

- Taeyong hyung là nhất!

Câu chốt của mặc-nê làm anh Thank You có chút xúc động, quên hết sạch phương án đối phó A B C D xyz gì đấy mà hối mọi người ăn nhanh cho nóng.

" Chời ơi mình quan trọng đến vậy sao???

Hức xúc động quá 😭😭😭😭"

*lội vào đầu của ai đó*

" Ơ nó tưởng thật à?

Chẹp, em trai ơi em ngốc quá!!

Chắc chắn là tí nữa mấy đứa kia thể nào cũng đòi ăn bánh uống sữa gì đó cho mà xem.

Ngốc quá ngốc quá................

Ấy hình như cái tất Pink Pig của mình từ hôm qua vẫn chưa giặt thì phải, thôi tẹo nữa nhờ em trai yêu quý vậy 😆"

* Chứng nhận anh trai có tâm nhất hệ mặt trời*

__________________________

Mà quay lại chủ đề đầu chap, nếu NCT là Người Cao Tuổi thì NCT Dream bé bỏng của tui sẽ là "Người Cao Tuổi mộng mơ" sao???? 😨😨😨😲😲😲

Thiệt thắm lụa ~~~
 
[Nct] Kí Túc Xá Nhiều Chuyện
《Quà Tết》 Tranh sủng


Chỉ là Tết đến mông rồi và ta có chút quà tặng mấy cô nương nhâm nhi chơi thôi ~ Tết khác với ngày thường nên quà cũng phải khác nhá, không liên quan đến fic chính đâu ~~~

__________________________________

[Tổng công ti SV TY]

Quần áo là phẳng phiu, đầu vuốt keo bóng lộn, mùi nước hoa nồng nặc.

Người đàn ông ấy một tay cầm tập hồ sơ, một tay cẩn thận gõ cửa phòng gắn biển " Tổng giám đốc"

"Cộc cộc"

" Vào đi"

Mở cửa, người đàn ông cầm hồ sơ tiến thẳng vào bàn, cúi người chào hỏi.

- Thưa giám đốc, tôi đã sắp xếp xong rồi ạ.

Giám đốc khẽ quay người lại, nhếch mép cười

- Kim Doyoung, cậu làm tốt lắm.

- Giám đốc cứ quá khen.

Kim Doyoung hay còn gọi là thư kí Kim nhe răng cười, mặt nham nhở như được mùa cà rốt.

Rồi hình như nhớ ra việc gì đó, cậu vội vàng rút từ túi áo ra một hộp nhỏ.

- Thưa giám đốc, đây là vật ngài nhờ tôi mua ạ.

- À, suýt thì ta quên mất, cảm ơn nhé!

Vị giám đốc trẻ ngẩng lên, nở nụ cười đẹp như trong tranh khiến Kim Doyoung không ngừng cảm thán

" Người đâu vừa làm giám đốc công ti, vừa đẹp trai vô đối, bảo sao đơn đăng kí nhiều như thế, lại còn nhiều chủng loại nữa.

Ôi bao giờ mình mới được như giám đốc đây!"

- Thư kí Kim, sao nhiều vậy?

Vị giám đốc lật giở từng hồ sơ, nhăn mặt.

" Gì đây?

Nhật, Thái, Hàn, Trung, ôi mẹ ơi!!"

- Đó là vì sức hút của giám đốc quá lớn ạ ~

- Kim.

Do.

Young.

- À thôi ạ.

Thấy giám đốc lườm, Doyoung vội vàng cúi cúi vờ sửa vạt áo.

- Phải thêm cả sự quyến rũ chết người nữa mới đủ Doyoung ah.

Doyoung chết đứng người nhìn giám đốc của mình, mồm méo xệch.

Đúng là giám đốc!

-------------------------------------------

[ Tiệm bánh Quàng tử lớn]

Kim Doyoung xoắn xuýt mở cửa cho giám đốc của mình, bước vào tia mắt chọn chỗ rồi kéo ghế cho giám đốc.

- A, thư kí Kim, thay cái ghế trong văn phòng đi, nó làm tổn thương bộ hạ của ta quá!

- Giám đốc nhăn nhó - Ngồi cái ghế này thật thoải mái!

- Vâng, tôi sẽ bảo nhân viên ngay ạ.

- Này, sao lại hẹn ở tiệm bánh mì?

Mà theo hiểu biết của ta thì tên đúng ra là " Hoàng tử bé" chứ nhỉ?

" Quàng tử lớn" nào đây?

Thấy giám đốc nhíu mày đọc tên quán, Kim Doyoung vội giải thích

- Mốt mới đó giám đốc!

- À

Trong khi hai người đang nói chuyện thì ở cửa xuất hiện một bóng người tuyệt mĩ: làn da trắng muốt, mái tóc vàng óng ánh.

Từ người ấy toát lên một vẻ đẹp thánh thiện và tinh khiết.

Kim Doyoung trố mắt nhìn rồi vẫy tay kịch liệt.

- Ở đây!

Người ấy quay ra cùng lúc với giám đốc.

Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau như có tia điện phát ra vậy.

- Chào hai anh.

Em là Jung Jaehyun.

Rất vui được gặp anh ạ.

Người tên Jung Jaehyun cẩn thận ngồi xuống đối diện giám đốc, miệng khẽ cười để lộ hai má lúm dễ thương.

- Chào em, anh là giám đốc công ti SV TY Lee Taeyong.

Rất vui được gặp em.

Taeyong cũng lịch sự đáp lại, nhếch mép cười.

- Ôi anh đừng cười!!!

Nhìn anh qua ảnh thôi em đã phát điên lên rồi, lần này được gặp tận mắt anh nữa ôi em hạn phúc chết mất!!!

Đừng làm em điên đảo!!!!

Jaehyun kích động nói, nhảy cả ra khỏi ghế như muốn xông đến chỗ Taeyong làm Taeyong sợ hãi lùi về phía sau, hai tay quơ quơ xua xua

- Xin hãy bình tĩnh, hãy bình tĩnh lại rồi chúng ta nói chuyện tiếp nhé!

Giám đốc Taeyong một đằng trấn tĩnh Jaehyun, một đằng bí mật gọi Kim Doyoung

- Giám đốc gọi tôi?

- Này, thế này.... không phải lực lưỡng quá sao?

Ta...

- Giám đốc đừng lo, giám đốc nắm thế thượng phong mà, không bẹp được đâu!

Lee Taeyong đầy sợ hãi, thấy Kim Doyoung phẩy tay cười phớ lớ mới lấy lại bình tĩnh một phần.

Lúc đó, ở ngoài cửa lại có thêm hai người nữa.

Một người có dáng nhỏ nhắn, bé bé xinh xinh, khuôn mặt khả ái.

Một người dễ thương không kém với khuôn mặt nhỏ gọn và nụ cười tỏa nắng.

Lee Taeyong nhìn hai người họ bước đến chỗ mình, lòng không khỏi cảm thán về sức hút của mình.

- Chào anh, em là Ten Chittaphon, em đến từ Thái Lan ạ.

- Chào, Nakamoto Yuta, Nhật Bản.

Hai con người, hai sắc thái đối lập.

Một người nhẹ nhàng, một người phong trần.

Quào, thật khó chọn lựa!

- Ơ..

Chào em, Ten.

Một mình tới Hàn chắc mệt lắm nhỉ?

Taeyong ân cần hỏi han Ten, cơ mà Ten chưa kịp trả lời thì đã bị ngắt giọng.

- Tôi cũng một mình từ Nhật sang đấy.

Taeyong á khẩu nhìn người con trai quốc tịch Nhật Bản, đúng là trai Nhật, thật mạnh mẽ!

- À tôi xin lỗi, vậy cậu có mệt không?

- Không, gặp cậu tôi không có mệt gì hết.

Taeyong lần nữa á khẩu.

Chồi ôi cách bày tỏ cũng thật mạnh mẽ làm sao!!!

Hai người còn lại thấy Taeyong nhìn Yuta đầy ngưỡng mộ, tự động bật mood phòng thủ chuẩn bị tấn công.

" Không thể để tình trạng này tiếp tục được!"

" Cậu ta trông vậy mà ghê phết, đối thủ lớn!"

- Anh Taeyong!

Cả Jaehyun và Ten cùng nói một lúc.

Nói xong hai người quay sang lườm nhau.

- Hử, sao vậy?

- Tôi nói trước!

- Jaehyun đẩy Ten ra rồi cười cười nhìn Taeyong - Em đói ~

Ten nhìn Jaehyun đầy khinh bỉ.

Aegyo ư?

Tôi cũng có nhá!

- Anh, em cũng đói rồi ~~ Đóiiiii

Jaehyun quay phắt sang phía Ten, khắp người tỏa ra đầy ám khí.

- A ha .....

đói....

đói rồi hả?

Thư... thư kí Kim!

Cơ mặt Taeyong giật giật, vội gọi Kim Doyoung tới giải nguy.

- Ngài gọi tội sao?

- Họ đói rồi.

- A còn một người nữa, mọi người đợi lát vậy.

Đến đông đủ chúng ta sẽ dùng bữa nhé!

Dùng bữa?

Ăn bánh mì sao?

Đúng là thư kí Kim.

May mà không phải vườn cà rốt là may rồi.

Phù!

Y như lời Kim Doyoung nói, vẫn còn một người nữa chưa xuất hiện.

Dự đây sẽ là trùm cuối.

Đến rồi!

Người ấy bước vào đầy kiêu hãnh, lưng thẳng đầu ngẩng cao.

Vừa thấy Taeyong lọt thỏm giữa ba vị kia liền lập tức xông vào ôm chầm lấy.

- Anh, gặp anh rồi may quá!!!!

Ba vị kia trợn tròn mắt, đơ 1s rồi theo phản xạ kéo người kia ra thật nhanh khỏi Taeyong.

Quả không hổ danh trùm cuối!

- Từ từ đã nào, em tên gì vậy?

Taeyong ho khan một tiếng, vừa chỉnh lại cà vạt vừa hỏi.

- Em là Tư Thành, Đổng Tư Thành cute dễ thương.

Em đến từ Trung Quốc và anh có thể gọi em là WinWin cho thân mật!

Tư Thành vô tư giới thiệu, miệng cười khoe chiếc răng khểnh xinh xinh.

" Nguy hiểm, hết sức nguy hiểm!"

----------------------------------------------

Tại quán " Quàng tử lớn", ai đi qua cũng tưởng như ông bầu show ca nhạc hay công ti giải trí nào đó đang tuyển thực tập sinh chứ nào ai biết đấy là cuộc tuyển người nâng khẳn sửa túi cho Giám đốc một công ti đâu!

Trước mặt Lee Taeyong, từ trái qua lần lượt là Hàn, Trung, Thái, Nhật.

Rada cộp mác Lee Taeyong vừa dò qua một lượt:

Jung Jaehyun: trắng trắng mềm mềm nhưng lại hơi.....

ừm.... lực lưỡng quá!

WinWin: đáng yêu hết chỗ chê nhưng giống Jaehyun, cao hơn anh to hơn anh rồi TT^TT

Ten Chittaphon: xinh xắn, nhỏ nhắn đáng yêu.

Perfect?

Yuta Nakamoto: xinh đẹp, mạnh mẽ nhưng cũng dịu dàng vừa phải

"Này Kim Doyoung, ta hốt hết về được không?

Chọn chi cho nhọc!"

" Tùy giám đốc"

" Cậu vô phỏng vấn đi!"

Kim Doyoung bước vào theo lệnh giám đốc, lớn giọng nói:

- Vì giám đốc của chúng tôi là người khá nghiêm khắc nên chúng tôi muốn phỏng vấn từng người một, các vị ở đây thấy thế nào?

- Triển.

Kim Doyoung và ba người còn lại bị sốc bởi Yuta.

Taeyong kia lại cảm thán lần thứ n+1 " Thiệt mạnh mẽ!!"

- Hãy cho chúng tôi biết tại sao các cậu lại muốn ở bên cạnh giám đốc?

Jung Jaehyun: Vì anh ấy là mẫu hình lý tưởng của tôi.

Anh ấy thật lạnh lùng, thật đẹp trai, thật góc cạnh bla bla...

WinWin: Ngay lần đầu nhìn thấy tôi đã muốn anh ấy rồi.

Ten Chittaphon: Chỉ đơn giản thôi.

Định mệnh.

Yuta Nakamoto: Thích.

Giám đốc Lee và thư kí Kim mặt tỉ lệ thuận với độ dài câu trả lời và đến câu trả lời của thanh niên Nhật bổn thì sốc toàn tập.

Lee Taeyong toàn thân cảm thấy không ổn, giật giật áo thư kí Kim.

Sau tất cả, cuối cùng cũng không thể chống đỡ nổi nữa rồi.

- E hèm.

Vì đây mới chỉ là lần gặp đầu tiên nên sẽ rất khó để quyết định, vậy hôm nay kết thúc ở đây.

Chúng ta sẽ gặp nhau lần sau ở văn phòng của giám đốc nhé!

Để bảo toàn cho sức khỏe của giám đốc - nim, Kim Doyoung giúp Lee Taeyong cáo lui về công ti trong ánh mắt tiếc nuối của 4 thanh niên trẻ tuổi.

- Thư kí Kim, về thôi.

- Taeyong mặt mũi tái mét vội vàng đi về - À mà thay ghế cho ta chưa đấy?

- A vâng, tôi sẽ bảo ngay.

-----------------------------------------

[Tổng công ti SV TY]

- Hyung, hyung biết gì chưa?

Giám đốc chúng ta bắt đầu tuyển hậu cung rồi đấy!

- À biết thừa.

Kim Doyoung là bạn thân ta đây mà!

Thấy bảo hậu cung nó trải dài từ Hàn sang Nhật qua Trung rồi xuống Thái đó bây!

- Quào thật ạ Youngho hyung?

Daebak thiệt!

- Chú mày còn non lắm Lee Minhyung!

Munhyung và Youngho đang ngồi tán phét thì điện thoại Youngho rung.

Tin nhắn từ Do bunny.

" Bây tìm xem có cái ghế nào không, hay tìm cái đệm nào đấy mang lên văn phòng cho ổng đi, ổng kêu từ sáng đấy!"

Youngho và Minhyung chẹp miệng nhìn quanh.

Ở cái đống đầy phế liệu này tìm đâu ra cái ghế ngon mà cứ đòi với chả hỏi.

Văn phòng á?

Ôi cái nơi tối tăm mù mịt đứng khom lưng cũng cộc đầu vào trần nghe đâu là cái gác xép đi ở trộm ấy hả.

Chẹp.

- Ơ này cái bà kia!

Bà lấy cái gì đấy hả????

Minhyung thấy một bà cô đang lúi húi lén lút lôi cái chảo mất tay cầm vào sau xe đạp thì vội la lớn.

- Bà bà cái mặt bây!

Ông đây là Moon Taeil đực 100% không tạp chất cái nhá!

Mà chúng bây keo vừa thôi, sắt vụn cả đống đấy, cho người ta một cái cũng không được à?????

.

.

.

________________________

*Cho những mẹ thắc mắc*

( mục đích là chế giễu)

Tổng công ti SV TY chính là Tổng công ti Sắt Vụn TY đóa 😌😌😌😌

Các mẹ ăn tết vui vẻ ~~~~~~
 
[Nct] Kí Túc Xá Nhiều Chuyện
8. Hội chứng fan girl


NCT từ khi debut với NCT - U đến NCT 127 rồi NCT Dream đã thành công tạo được tiếng vang trong K-pop.

Số lượng fan và người ủng hộ tăng lên chóng mặt, được thể hiện rõ nhất ở lần comeback với Limitless lần này.

Tất nhiên ngoài fan ra cũng còn một số vị khác, dù không thể hiện ra ngoài, vẫn âm thầm ủng hộ.

--------------------------------------------------------

Rời phòng tập về KTX, thanh niên cao to dài người nặng thây phi cái vèo đến chỗ TV, giật phắt cái điều khiển từ tay thanh niên nhỏ người nhẹ xác.

- Hyung làm gì thế, em đang xem cơ mà!!

- Chú để yên, lũ kia diễn rồi.

Đấy!

Đấy!

Mất 3s đầu rồi đây này!!!!

Từ trong phòng, bóng một người khác lao ra như gió, nhẹ nhàng ịn cả bờ mông xinh đẹp vào mặt tên lùn nhất hội.

- Á há há, Tư Thành ngầu quá xá!!!!!

- Qian Kun ông có bỏ ngay cái mông bẩn thỉu của ông ra khỏi khuôn mặt tượng tạc của tôi không thì bảooooooo còn gì là hàng họ nữaaaaaa

Bỏ ngoài tai lời ca cẩm của tên đồng niên lùn một mẩu hiệu 9+1, Kun quàng vai bá cổ Ji Hansol vừa vung tay múa chân vừa gào fanchant

- Hú!

Mu!

Han!

Jeok!

A!

- Mười!

Mười!

Bây có thấy thằng em anh không????

Max ngầuuuuuu!!!

Yo Johnny Suh!!!!!

- Ông nhìn kìa Mười, Tư Thành thằng bé cute chưa!!!

Outfit có ngầu thì vẫn không che được sự đáng yêu của ẻm đâuuuu

Ten nhìn Hansol với Kun bằng ánh mắt khinh bỉ, môi trề tới rốn nằm ườn trên ghế.

Thế mà lúc máy quay lia tới Taeyong thì....

- ÔI OPPA!!!

TAEYONG OPPA ĐẸP TRAI QUÁ!!!

OPPA NGẦU QUÁ!!!!

ÔI MÁCH LÝ CỦA ANHHHH!!!!!!

ÔI YUTAAAAA

*le Ji Hansol+Kun: =_=, hẳn là oppa*

Xem xong màn trình diễn, hội fan-gơn íu đuối bắt đầu lối hết các vid, các show, các per của ai-dồ ra xem.

Lôi cả lightstick biển thủ trên công ti về để quẩy.

Công thức quẩy ngàn đời nay do 3 chế phăng-gơn tạo ra:

Tắt hết đèn + vặn volume max + cổ họng khỏe = Quẩy

Cơ mà trước hết thì sang xin phép hàng xóm để người ta chuẩn bị tâm lí hay li tán gấp cái đã.

Xong xuôi mọi khâu chuẩn bị, giờ chính là lúc........

XÕAAAAA

*watch per*

- ẤUUU, ÍT DIUUU

- OH, PHAI Ờ TRẮC!!!

HÚ HÚ!

HÚ HÚ!

- QUÀO DONGHYUCK SSI!!!

- JUNG JAEHYUN!!!

MY YOONOH!!!

*watch show*

Khác hẳn với không khí lúc quẩy per, ba ông tướng lúc xem show của chúng nó trên mặt hiện nguyên một chữ: NHẠT.

- Chúng nó vầy mà cũng đi show hả bây?

- Hansol tay bốc một vốc bỏng đổ vào họng sau khi phán một câu xanh rờn.

- Hài ghê, hài đến mức mồm không nhếch nổi.

- Kun khen đểu.

- Hề.hề.hề - Đồng chí Mười chốt hạ bằng điệu cười gọi là cho có.

Thế mà khi xem show Idol Party của chị Dú hoang dã .......

- ỐI GIỜI ƠI NÓ KHOE MÚI KÌA BÂYYYY

- LỘT ÁO ĐỒ, 6 MÚI ĐỒ

- YUTA OPPAAA

--------------- Say goodbye with Hình tượng ---------

Phải nói dù phản ứng nhiều khi có lồi lõm nhưng fangirlTeam chuẩn bị công phu lắm chứ đùa.

Học thuộc fanchant này, chuẩn bị đạo cụ này,....

Đúng kiểu quẩy "Fire Truck" thì lôi mấy xe cứu hỏa đồ chơi mượn tạm của mấy nhóc nhà anh quản lí, chơi "Chewing Gum" thì quất kẹo cao su ra nhóp nhép nhai với nhau,.... nói chung là phong phú và đa chủng loại.

Khắp nhà đang "hú hú hú sồ bàng cha" thì chủ team Ji nữ tánh đập Kun

- Bây, bây vặn nhỏ volume xuống cái, anh có phone.

- Ơ, đang hăng.

Ji Hansol vác điện thoại lên nghe, vừa được 5s thì vội vội vàng vàng cúp máy rồi vào vơ ngay đống bỏng trên bàn giấu vào..... tủ giày.

- Ơ cái ông này lại dở chứng gì đấy?

Thị Mười thấy ông anh hành động kì lạ thì cất tiếng hỏi, thế là nhận lại câu trả lời không có hay cho lắm

- Lũ kia sắp lên đến nơi rồi đấy!!!

Tắt nhạc, chuyển kênh mauuuu!!!!!

Sau khi Ten và Kun tiêu hóa được đống thông tin của cha già thì cũng là lúc tiếng chuông cửa reo.

ỐI DỒI ÔIIII!!!!

CHUYỂN KÊNHHH!!!

Cũng phải nói tại sao ba chụy kia đang quẩy thấy lũ kia tới thì phải chuyển kênh, chẹp chung quy cũng tại ba giais kia thuộc loại "make color", làm màu chính hiệu.

Thích làm mấy người "sống trong tối" cơ, thích "âm thầm ủng hộ sau lưng" cơ.

Thế nên mới không muốn chúng nó biết mình đang "cuồng" chúng nó như nào.

Dễ sợ!!!

-------------------------------------------------------

"Cạch"

Cửa mở, 9 nam nhân ăn mặc hầm hố ngầu lòi vừa ló mặt vào đã gặp phải ba thánh ngầu hơn:

Ji Hansol hai chân gác mặt bàn tạo thành hình chữ V hoàn hảo bonus mặt vênh 15 độ.

Qian Kun học đòi bắt chước bành chân to hơn mỗi tội mặc jean không đú được với ông anh mặc sà lỏn hồng họ Ji kia.

Ten made in Thailand tay cầm rì-mốt cong cớn chuyển kênh với dự định xem phim hành động tâm lí tội phạm.

Cơ mà nhọ làm sao khi anh Thập bật nhầm sang Victoria Secret.

Đẹp mặt chưa???

9 người mới vào chết lâm sàng tại chỗ.

Mấy hyung lớn vội che mắt hai mặc-nê, đây là chuyện người lớn à nha~

- Ba đứa làm cái vẹo gì thế?

Già Taeil nhanh chóng khởi động cơ mồm, thay cho anh em quần chúng đằng sau.

- Ơ, em..... em bật nhằng ấy mà, không... không phải như mọi người nghĩ đâu!!!

Quàng tử Thái Lan vội thanh minh để giữ gìn tấm thân trong trắng của mình trước anh em đồng bọn, chối lấy chối để.

Dù có chút "ngoài ý muốn" nhưng hội fan-gơn thầm lặng vẫn "make color" trót lọt.

Kun phải vật lộn mãi mới thành công kéo sự chú ý của lũ kia khỏi "đồng niên của Sailor Moon" đang uốn éo che che đậy đậy cái tủ giày chất đầy bỏng ngô với snack bên trong.

Tiểu Thập Thập nhìn ông anh mà lòng đau như cắt nước mắt suýt đầm đìa.

Cái ông dở người nhét vào đấy nó ám mùi cho thì có chết cũng không dám ăn nhá!

Làm như chân mình thơm tho lắm í!!!!

Ờ thì, nói đông nói tây nói gần nói xa thì tóm lại cái động này vẫn bình thường!
 
[Nct] Kí Túc Xá Nhiều Chuyện
9. Va-lung-tung truyền kì


Tháng 2 là tháng NCT-U có lịch trình bên Thái, là tháng NCT 127 kết thúc quảng bá, là tháng NCT Dream comeback, là tháng sinh nhật của 5 đồng chí trong hội và là tháng có "Ngày lễ Tình nhân Valentine"

Vì lịch trình khá bận rộn nên mấy anh hào quyết định triệu hồi chư vị anh hùng cao thủ võ lâm trải đều từ U sang 127 đến Dream, tụ họp lại vào hôm trước Valentine vài ngày gì đấy.

------------

Hôm có tiệc tùng, mấy đứa Dream đã vác mặt sang từ sáng sớm khi mấy ông anh còn chưa chào mặt trời.

Mấy đứa này nhờ vả thì khó mà ăn uống thì độ hóng cao lắm.

- U oaii, có đến sớm thì cũng không được ăn sớm đâu.

Nhân già nhất hội uể oải vươn vai chui ra khỏi ổ cũng không quên tạt cho lũ em một gáo nước lạnh vào người.

Xong xuôi lặng lẽ tiến tới phòng khách và chiếm lĩnh cái TV.

Lũ nhỏ mặt đần nhìn theo cái con người hường từ đầu đến chân đang ưỡn ngực cong mông tập thể dục nhịp điệu thay cho lời chào sáng sớm.

- Cái bộ đồ đúng là thảm họa.

Chẹp.

Jaemin ngán ngẩm lắc đầu, cá chắc ổng chọn bộ hường hòe hoa sói này là để tăng không khí Valentine đây mà.

Đúng là suy nghĩ của người ế.

Tội.

Lũ nhỏ đang cảm thấy thương cảm cho đôi mắt tội nghiệp khi phải chứng kiến ông anh già cưa sừng làm nghé thì tiếng ầm ầm trên nhà đã thu hút mọi sự chú ý của chúng nó.

Từ trên tầng, Jaehyun nước mắt ngắn nước mắt dài lao xuống, phi "rầm" vào người Chenle với Jisung làm hai đứa nhỏ lăn vèo ra sàn.

RenJun với Mark vội chạy ra đỡ.

- Jaehyun cưng sao thế?

Chưa sáng ra đã gây tai nạn rồi?

Anh bố họ Suh thảnh thơi từ phòng bếp bước ra, tay cầm sách với ly Americano nghi ngút khói góp vài lời.

Thánh này chắc lại vừa pha cà phê vừa đọc sách rồi.

- Anh đúng là, nhìn vầy là biết ảnh cãi nhau với Taeyong hyung rồi.

Donghyuck vỗ đùi cái bép, tự thưởng cho sự thông minh của mình bằng một tràng pháo tay.

Tràng pháo tay vừa dứt thì Tee Dong đầu xù như tổ quạ khó nhọc lê xuống dưới nhà.

- Em không chơi với anh Taeyong nữa.

Em đi chơi với Taeil hyung.

Jaehyun vừa nhìn thấy Taeyong là mặt xị xuống chạy ra phòng khách ôm chân người già-nim.

Taeyong có vẻ rất bức xúc mặt đầy khó hiểu thanh minh với Johnny và lũ trẻ:

- Rõ ràng anh mua quà sinh nhật cho nó rồi còn gì, sao nó lại còn đòi anh quà gì nữa?

Lạ nhở?

Anh phải mua gì cho nó nữa?

Johnny và lũ nhỏ nghe xong mặt đúng kiểu không đỡ được, lần lượt rời khỏi ông anh ngốc.

Đồng chí Johnny trước khi đi còn vỗ vai vài cái.

Đồ thần kinh thô.

Đến lũ Dream còn biết Jeffrey nó đòi quà Valentine.

Chán Lee Taeyong thật.

- Chú mày ra dỗ nó đi, để nó quấy anh thế à???

Taeil khốn khổ gào thét.

Anh đang tĩnh tâm tập luyện buổi ban mai mà bị cái thằng kia nó mè nheo đến bực.

Này nhá đang tập trung mà heo phá là bị tẩu hỏa nhập heo đấy nhá, không đùa đâu.

Mà đến khổ với Yong leader, nói vậy mà cũng không hiểu, phải để Chenle nó chạy vụt qua uốn éo body-language cùng với thỏi sicula mới ồ lên.

Ầy cứ tưởng chuyện gì, anh hiểu rồi nha~~

Sau khi Taeyong dỗ được thành công Jeffrey, Taeil tưởng như cuộc đời yên bình an tĩnh bắt đầu đến thì cửa lại mở và ba cái mồm oang oang chào hỏi:

- Hế lố họ hàng người quen người không quen, tụi anh đến rồi đây!!!

Ji Hansol Qian Kun Ten Chittaphon, Taeil đây hận không thể nhét giầy vào mồm các ngươi.

Từ tên tầng Yuta bay như một cơn gió nhảy phóc lên người Thập nương nương.

Cả hai cười nói xí xớn như cả thế kỉ mới gặp lại.

Kun đạp hai đứa kia qua một bên rồi theo bản năng chạy vào đánh thức con người đang ngủ:

- WinWinie~~~~ Tư Thành ơi em dậy chưa ~~~~

Ji Hansol mặt đầy ghét bỏ nhìn lũ bánh bèo sến lụa.

Nhìn thấy người yêu là quên hết anh em bạn bè thế hả?

- Ê người không quen, ông làm gì đấy?

- Tĩnh tâm.

- Ờ.

Jaemin ra uống nước mà nuốt cũng không trôi khi thấy hai ông già nói chuyện.

Ôi dồi ôi ai hãy mang Jaemin hài hước này đi xa thật xa khỏi mấy con người nhạt nheo kia đi chời ôiii

- À mà sao hôm nay anh Hansol ít nói thế nhỉ?

Johnny hyung đâu sao không ra chào ổng?

Ổng buồn ổng giận ổng dỗi cho bây giờ.

Jeno từ đâu ra bám vai Jaemin phán vài câu.

Này hôm nay là ăn Valentine đấy, từ sáng đã thấy cãi nhau bể nhà rồi.

- Chú mày lo gì, anh đây.

Chống mắt lên xem ai giận ai.

Johnny lừ lừ đi ngang qua, mặt hình sự nhất phố làm hai đứa kia lạnh sống lưng chuồn về phòng.

- Ahaha Younghooo~~ Bây giờ mới thấy khuôn mặt đẹp trai này à nha~~~ Thích gì?

Sicula nhá??

Họ Trì đạp bay họ Trăng lượn đến cạnh họ Từ bày đặt dễ thương nháy mắt chu môi phồng má.

Suh Youngho, anh đây đã gạt bỏ hình tượng nam tánh của mình rồi, cậu đã vui chưa?

Taeil nhìn hai con chim sâu tí ta tí tách trong phòng bếp bằng đôi mắt hình viên đạn.

Ngày này không dành cho Moon Taeil rồi.

À mà khoan, hình như con thỏ tầng trên vẫn ế thì phải?

- Doyoung ới ời!!

Kim Dongyoungggg

Nghĩ đến Doyoung lòng Taeil thanh thản hẳn.

Ít ra cũng có đứa cô đơn lẻ bóng giống mình hí hí.

Mặt tươi như hoa, già Taeil cảm thấy sắc xuân đang ngập tràn.

Hoa lá chim chóc cứ gọi là thôi rồi.

Thế mà khi mở cửa phòng ra, có vài cảnh không nên nhìn đập vào mắt.

Hai đứa Markhyuck anh đây không nói làm gì.

Renchen ư?

Không tính vặt.

Oài còn cả JeJae cơ à, càng không chấp.

Con thỏ kia tưởng cô đơn lẻ bóng hóa ra nó đang ngồi ôm cậu út Park.

Chết thật, Taeil đây quên mất còn cậu út.

Chưa già đã lẫn vầy sống sao.

- Kim Dongyoung chú làm gì đấy?

- Anh không thấy à còn hỏi.

Em đang chơi với Jisungie bé bỏng của em đây này.

Một đòn xuyên tim.

Cú đánh chí mạng.

Moon Taeil chết lâm sàng trước cửa.

- À anh em quên mất, tí hội Markhyuck RenChen JeJae với em và Jisungie ra ngoài ăn đấy.

Taeyong với Jaehyun đánh lẻ đi từ sáng rồi.

Hội dưới nhà KunWin Yu10 JohnHan chắc cũng vừa ra khỏi nhà xong.

Thế thôi tụi em đi nhé.

- Ơ thằng kia, sao bảo ở nhà làm tiệc cơ mà?

Ơ thế anh ăn gì??

- Có mì trong tủ ấy.

Thôi tụi em đi đây kẻo muộn.

Lâu lắm lũ hỗn lão mới có một ngày ngoan ngoan xin phép anh cả ra ngoài chơi.

Nhưng xin phép đi cả hội trừ thằng già này thì hơi bị cú đấy.

Mà hình như cái cảnh này già Moon đã được xem từ Valentine 2016 thì phải.

Không, chắc phải từ 2015.

Chính xác hơn thì từ 2014 lận.

Ít ra mấy năm trước 2014 lũ đó còn có tâm mang đồ về cho ăn, cơ mà chắc đồ thừa.

Chứ từ 2014 đến nay Valentine nào già Moon cũng nhai mì xem tivi hết.

Già quen rồi, hề.

Lũ mất nết.

___________________________

Valentine nay ta vẫn chưa có bồ ố hố hố =)))))

Và hẳn là lăn đùng ra xỉu trên lớp để mẫu hậu nương phải xách về =(((( Cơ mà trong cái rủi có cái may, nghỉ ở nhà đu giai ngắm giai cũng sướng =)))) Có hơi đau đầu tí thôi nhưng tổng thể thì cũng bình thường 😂😂

Có ai thảm như ta thì vô đây tán phét tí nào ~~~~~
 
[Nct] Kí Túc Xá Nhiều Chuyện
10. Leader đời buồn


9h mấy đứa Dream mới từ công ti về.

Comeback có khác, tập luyện rồi chạy lịch trình quần quật như trâu từ sáng tới tối.

Chỉ khổ mỗi Mark-leader với Donghyuck thôi.

Mấy đứa nhỏ có lẽ mệt quá nên vừa về nhà đã lăn đùng ra mỗi đứa một góc.

- Donghyuck, lấy anh chai nước.

- Nhờ nhầm người rồi anh giai.

Mark trợn mắt, rồi nhanh chóng cụp mi xuống.

Đúng rồi, động vào đứa không nên động rồi.

Nhờ đứa khác vậy.

- Jeno à, Lee Jeno, hộ anh chai nước!

- Chân anh đâu?

Đấy, lại thêm một đứa nữa.

Đến Jeno nó còn nói lại Mark được.

- Chenle, lấy hộ.....

- Bận.

Hở?

Thằng bé nó vừa nói gì cơ?

Bận?

Ôi học ở ai cái thói ăn nói cụt ngủn vậy?

Học từ đứa nào?

- Chenle ai cho em ăn nói vậy với anh hả?

Mark quay ra định chỉnh đốn Chenle thì Renjun từ đâu phi vào

- Ơ hay sao anh mắng thằng bé, tiếng Hàn nó còn chưa sõi mà anh đi bắt bẻ vặt như thế à?

Thôi đi.

Ừ, thôi thì thôi.

Có cãi anh cũng không cãi được mấy cái mồm.

- Jaemin đâu, bây ở nhà suốt rồi vác hộ anh chai nước.

Jaemin từ phòng bếp cầm chai nước đi ra, nhìn Mark rồi.....

đưa chai nước cho Jeno.

- Ôi em đang nghỉ đấy.

Mà nguyên cái việc thở thôi đã bận chết người rồi anh lại sai linh tinh.

- Không phải bây vừa mang cho Jeno đấy sao?

- Thế anh là Jeno à?

Mark cứng họng, đành tự thân đứng dậy lấy nước cứu thân vì không nỡ sai maknae.

Mà có sai chắc cũng không đi đâu, Mark biết mà.

- Mark hyung lấy hộ em chai nước nhá!

- Mark hyung lấy hộ em chai nước nhá! +1

- Mark hyung lấy hộ em chai nước nhá! +2

- Mark hyung lấy hộ em chai nước nhá! +3

Đứa nào vừa nói đấy?

Donghyuck?

Renjun?

Chenle?

Hay Jisung?

Cả 4 đứa nó Mark ạ.

Sai thì không nghe, đến khi đi lấy thì cả lũ nhờ.

Sao chúng bây không trèo lên đầu anh ngồi luôn đi.

-----------

Không biết từ bao giờ ở KTX mộng mơ có một điều bất thành văn được ám hiệu ngầm giữa các thành viên mà ai nhìn cũng có thể nhận ra đó chính là: Trừ Mark ra thì trong nhà ai cũng có tiếng nói cả.

Donghyuck?

Tất nhiên là có, và tiếng nói quyền lực có thể đè bẹp cả anh leader nào đấy.

Jaemin ư?

Kể cả toàn bộ quay lưng thì họ Na vẫn yên tâm vênh mặt vì Lee Thê Nô đã chọn đồng ý vô điều kiện rồi.

Và lắm lúc hứng lên họ Na sẽ để Lee Thê Nô lên nắm quyền vài hôm gọi cho có, cốt để trêu leader thôi.

Renjun?

Chỉ có vị này mới trị được củ Lạc ướp muối thôi.

Vì quát bằng tiếng Trung Lạc mới hiểu mà ~~~~

Chenle thì sao?

Thỉnh thoảng anh đây vẫn kiểm tra xăm lốp của cậu Park đấy.

Mà dạo này còn kiểm tra công khai qua sóng truyền hình rồi cơ.

Cậu Park có lườm nhưng Lạc nhây quá lại lườm lại.

Cuối cùng là cậu Park, ây dà người ta là mặc-nê on top à nha.

Vầy là hiểu rồi chớ~~~

Nói đi nói lại nói chán nói chê thì kết luận chung Mark Lee hoàn toàn bị giành mất chính quyền.

----------

Bài hát được nghe nhiều nhất ở KTX của tụi nhỏ là bài gì?

Của NCT?

Hay của các tiền bối khác cùng công ti?

Hay ai-dồ của Mark Lee Justin Bieber?

Nồ, chính là bài ca "Nghe anh đi" được sáng tác và thể hiện bởi Lee Canada.

"Donghyuck à, nghe lời anh đi"

"Mấy đứa nghe anh"

"Yah Renjun có nghe anh không???"

"Nghe anh này Na Jaemin"

"Nghe anh đi Jeno à"

"Mấy đứaaaaa"

"Nghe anhhhh"

Jisung Park nói, tổng thể bài ca là giai điệu da diết thắm thiết, lời cầu xin từ tận xương tủy của chàng trai tội nghiệp.

Anh Mark thực sự đã làm rất tốt, làm bằng cả chái tym khiến bài hát có hồn và dào dạt cảm xúc.

Jisung Park đã bị tình cảm vô bờ bến của Mark hyung làm cho bị súc động đến nỗi chìm vào mộng đẹp từ lúc nào không hay.

Tất cả đều do bài hát ấy rất tha thiết và sầu thảm,.........y như Mark vậy.

-----------

Mark từng có suy nghĩ, hay tại Mark không hiểu tâm tư tình cảm của lũ nhỏ thế kỉ 21 nên mới không quản được chúng nó.

Chắc là vậy.

Cơ mà anh Taeyong vẫn quản được cả tụi còn đâu.

Nếu không thì chắc Mark không có duyên với trẻ con à?

Loại, Donghyuck nó bám như đỉa ấy.

Thế rốt cuộc là vì ai, vì đâu, vì cái gì mà Mark Lee lại buồn đời như thế?

Mark Lee chính là kiểu nhảy có rap có hát có muối có nước ốc có vân vân và mây mây nhưng trừ TRÔNG TRẺ CON.

Hay nếu không thì quay về làm maknae của các anh cũng không tệ.

Ở 127 thì còn tên quỷ "Động từ bất quy tắc Lee Donghyuck" nên có lẽ U là ổn nhất.

Maknae của maknae luôn.

Được anh Taeyong cưng như cưng trứng, anh Taeil hở ra là nựng, anh Mười chăm bẵm, anh Thỏ ôm ấp.

Lại còn "một nửa" đến từ California Jeffrey Jung Jaehyun nữa chứ.

Ôi bao sướng TT^TT.

Dù sao thì.

Mark, con đường làm bà mẹ bỉm sữa có vẻ đang rất gian khổ, hãy cố giành lại chính quyền của bản thân.

Không thể để lũ trẻ con đè đầu cưỡi cổ như thế được.

Các chị các mẹ luôn ủng hộ Mark Leader!!!!

___________

Chỉ tại hôm nay đi thi HSR, vừa thương vừa lo nên cho lên làm main luôn.

Có tâm nhất vẫn là ta ~~~~~~~
 
[Nct] Kí Túc Xá Nhiều Chuyện
Bốc phét


Cái fic này tui nghĩ ban đầu chỉ viết lằng nhằng vài ba chap thôi

Giờ là 10 chap lận

Mà tui lười chảy thây ra, này là tui quá phục tui

Lảm nhảm thế thôi giờ tui muốn hỏi các quý cô đây:

Dừng cái fic nhạt nhẽo này đi được chưa nhẩy?

Các nàng nhận xét từ đầu fic đến giờ cho tui đi

Chân thành góp ý nhé các quý cô =)))))))) Chê bai gì tui hứng hết, mà khen thì.........ối dồi ôi quý hóa quá cơ=))))))))
 
[Nct] Kí Túc Xá Nhiều Chuyện
11. Gừng càng già càng cay


Sau hôm lũ nhỏ rủ nhau đi quánh lẻ bỏ mặc mình, Taeil vẫn ôm hi vọng một ngày nào đó có thể đốp vào mặt mấy đứa ấy, có thể hùng hồn mà tuyên bố: Chúng bây có đôi có cặp thì anh mày cũng có........balô.

-------------

Sáng sớm, Yuta tự nhiên bật dậy lúc 6h.

Không phải chăm chỉ siêng năng gì đâu, chung quy là do tiếng "tít.. tít" phát ra từ giường bên cạnh.

- Taeil hyung.... gì đấy?

- Hử?

À không có gì, chú dậy sớm nhể?

Taeil giật thót mình, giấu giấu cái điện thoại vẫn sáng xuống dưới chăn, cười ngu hỏi Yuta mấy câu bâng quơ.

Thấy thằng em đơ ra không trả lời thì thôi, mặc xác nó.

Anh đây đóng người đẹp ngủ trong nhà tiếp.

- Anh ôm gối đi ngủ đây, chú ngủ tiếp đi.

Yuta giật giật cơ mặt nhìn Taeil.

Ừ, anh ngủ.

Ừ, anh ôm gối.

Nhưng không hiểu là do trời tối hay mắt thanh niên Yu có vấn đề mà thanh niên Yu nhìn ra rõ ràng tay ổng đang thọc vô nách ổng mà.

Ơ lạ nhỉ.

----------

Từ sau hôm nhận thấy hành động bất thường của Taeil, Yuta bắt đầu để ý ổng nhiều hơn.

Cậu còn cẩn thận "xin" quyển tập của Jisung, "mượn" cái bút của Chenle mà chính chủ không hề hay biết, để cặm cụi ghi chép theo dõi ông già kia.

Sau năm ngày, Yuta đã viết được những nửa quyển vở.

Hí hửng cầm báu vật trong tay, Du Bổn vác loa đi tới từng phòng một để triệu hồi anh em, trước đó đã cẩn thận "đuổi" anh Trăng ra siêu thị rồi.

E hèm.

Bắt đầu.....

HỌP GIA ĐÌNH.

-----------

Với tư cách là người chủ trì buổi họp, thanh niên Yu tay cầm loa Vroom Vroom trấn của thỏ Đô, tay cầm báu vật trịnh trọng ra mắt toàn thể anh em đang nằm ngồi bò trườn lăn lóc đủ thể loại dưới sàn nhà.

- Xin chào mọi người, tôi là Nakamoto Yu...

- Nói gì nói nhanh lên, con người khó ở kia sắp về rồi!

Thanh niên Yu đến giới thiệu tên tuổi cũng bị giai Mẽo chặn đứng họng, tiu nghỉu trề mồi rồi lại hớn hở ngay sau 1s, vẫy vẫy quyển vở mào hường mộng mơ.

- À, đây đây.

Tớ đã ghi chép rất kĩ càng rồi.

Xem xong thể nào tất cả cũng phải đồng ý với tớ.

Anh Taeil có bồôôô.

Nghe lời giới thiệu của thanh niên đa cấp Na Yuta, tất cả nháo nhào chen lấn xô đẩy dẫm đạp lên nhau cướp lấy quyển vở.

Đến khi cướp được thì gần chục cái đầu chụm lại một chỗ, ờm, mông thì tóe loe tứ phía.

- Em không thấy gì hết, ai đọc lên coiii.

Khi maknae gào lên đầy thống khổ cũng là lúc mấy cái mông hạ xuống đúng chỗ, về với sàn nhà thân yêu.

Tất cả quyết định giao cho Donghyuck a.k.a cái loa của nhóm cái trọng trách lớn lao là đọc lên thật to cho cả đồng bào nghe rõ.

- Ngày ... tháng ... năm....

Dậy lúc 4h sáng.

Nhắn tin 1 tiếng đến 5h, trong lúc nhắn tin cười khoe răng 5 lần, cười thiếu nữ che miệng 3 lần, cười mất kiểm soát 2 lần.

Tiếp đó vào nhà vệ sinh đến 6h.

Lúc trở ra không khí có phần bị ô nhiễm.

Nghe xong, con dân bắt đầu xôn xao bình luận

- Ôi mẹ ơi, ổng nhắn tin với ai mà khiếp thế.

- Yuta hyung anh đếm cả lúc ổng cười cơ à?

- Tội nghiệp, trong 1 tiếng đó ổng phải cố gắng lắm.

Đến ô nhiễm không khí lận...

- Trật tự.

Leader nhăn mặt dẹp cái lũ léo nhéo đằng sau rồi ra hiệu cho Donghyuck tiếp tục đọc.

Vị này mặt nghiêm thế thôi chứ độ hóng cũng cao ra phết.

- Ngày... tháng... năm...

Trước khi đi ngủ tập thể dục 5 vòng, tập xong bôi kem dưỡng da.

Trong lúc bôi ngắm mình 20 phút, vừa ngắm vừa cười mỉm mồm chếch 15 độ suốt 20 phút.

- Ổng cười vậy không mỏi hả?

- Khi không lại điệu chảy nước vậy cha nội.

- Ngày... tháng... năm...

Trong lúc ngủ xoay người 4 lần, thọc vô nách 6 lần, ngoáy mũi 3 lần, mút tay 4 lần, mông rơi khỏi giường 2 lần.....

Donghyuck đang đọc khí thế bỗng dừng lại.

Hyuck nhìn các anh.

Các anh nhìn Hyuck.

Tất cả nhìn Yuta.

Có cái gì sai sai.

- Na Yuta bộ ông bị rảnh hả????

Sao lại ghi mấy thứ này???

Thiếu gia họ Từ không thương hoa tiếc ngọc mắng té tát Yuta.

- Ơ, người ta ghi hơi bị chi tiết đấy!

Yuta cũng không vừa gân cổ cãi lại.

- Chi tiết mấy cái đó á???

Sao bảo điều tra chuyện bồ bịch của ổng mà!

Con thỏ đanh đá bắt đầu ra trận.

- Doyoung ah bé bé mồm thôi.

Leader cuối cùng cũng lên tiếng.

Tưởng mọi việc sẽ êm xuôi vì leader đã nhắc, cuối cùng không ai nghe ai.

Tưởng Doyoung nghe lời Taeyong, ấy thế mà hai bản lại xông vào chiến nhau.

Johnny với Yuta đứng nhìn.

Can mãi ngăn mãi mới chịu yên, tất cả ngồi xuống bàn luận trong hòa bình.

Quyển sổ của Yuta, thông tin thu thập được chỉ có 10%, còn lại toàn mấy cái vớ vẩn như xỏ quần chân nào vào trước.

Bảo sao viết tận nửa quyển.

Dù sao Yuta cũng đáng khen, ăn nằm dưới gầm giường ổng mà.

Từ mớ thông tin từ Yuta, cộng thêm 7 con mắt trinh sát còn lại thì cuộc họp đã đưa là lời kết luận.

MOON TAEIL ĐANG HẸN HÒ.

---------

Cuộc họp gia đình lần thứ n kết thúc trong trạng thái bàng hoàng bỡ ngỡ xúc động của toàn thể hội viên.

Thằng cha ế mốc ế meo già nhất động cuối cùng cũng có bồ.

Hỡi trời xanh cao kia, có thấu được cho sự bàng hoàng này.

Không ngờ, thật không ngờ.

----------

Tối muộn, khi nghe anh cả bảo tối anh ra ngoài, 8 đứa em ngoan đã gật đầu răm rắp không hề ý kiến.

Thấy anh cả vừa huýt sáo vừa ôm quần áo vào phòng tắm, 8 đứa em ngoan nhìn nhau đầy âu yếm.

Thấy anh cả vừa tắm vừa hát, sực nước hoa thơm phức, 8 đứa em ngoan ngồi yên vị ở sopha mỉm cười hiền hậu.

Thấy anh cả vừa ra khỏi nhà, 8 đứa em ngoan liền rón rén chạy theo.

Thấy anh cả tiến tới nắm tay người đàn ông cao to kia, 8 đứa em ngoan nhìn nhau đầy hạnh phúc.

Xong xuôi, 8 đứa em ngoan quay trở về động.

--------

- Òa, người yêu ổng cao thật đó!

Ngưỡng mộ thật!

- Donghyuck, anh lùn sao?

Thấy sắc mặt tối dần đi của Mark, Donghyuck cười hề hề xin lỗi anh.

- Dù không nhìn thấy mặt nhưng có lẽ phải đẹp trai lắm.

Taeil hyung sướng thật.

- Anh xấu sao Jaehyunie?

Lần này đến lượt Taeyong xị mặt.

Jaehyun liền dỗ lấy dỗ để.

Xa xa, có 4 đứa dở hơi chơi trò cosplay cái dáng thắm lụa của ông Trăng khi chạy đến bên người tình.

Cosplay xong lăn ra cười phớ lớ với nhau.

Anh cả, chúng em hoàn toàn chúc mừng anh.

Giờ thì chúng em có thể yên tâm về anh rồi.

Há há.

-------

Vài ngày sau, tự dưng anh cả sấp nhỏ không nước thơm phức, không quần áo là lượt, lại ôm lấy TV xem "Vũ điệu hoang dã".

Mấy đứa liền ngửi thấy mùi gì gì đó có tên khoa học là CHIA TAY.

Đùn đẩy mãi, cuối cùng thì Winwin trúng giải, đi ra hỏi chuyện Taeil.

Biết sao được, con người này ngây thơ nhất SM mà.

- Anh.

- Hử?

- Anh buồn à?

- Không.

Winwin tròn mắt, quay lại đằng sau cầu cứu cái lũ đang bâu lấy cánh cửa nhà vệ sinh để hóng chuyện.

Ơ hay, gần đó có cửa phòng mà không bám, thích dẫn nhau vô nhà xí mới chịu.

"Hỏi tiếp đi cái thằng này!"

Sau khi được trợ giúp bởi con thỏ đanh đá, Winwinie đánh liều hỏi tiếp theo kịch bản đã được luyện từ Johnny và Mark.

- Anh, anh chia tay rồi ạ?

- Ừ.

Thằng đó nói chung cũng được nhưng mà tính anh thì, chú biết đấy.

Nhanh chán lắm.

Mà anh cũng còn một hàng dài đang ngóng trông đằng sau nữa nên là...

- Nên là?

- Anh đá nó rồi.

-------

Tin anh cả có bồ đã sốc, tin anh cả đá bồ còn sốc hơn.

8 đứa em ngoan bị đánh một cú out luôn cả 8.

Đòn chí mạng.

Anh cả của 8 đứa đúng là không phải dạng vừa.

Ổng hay ngồi dạng rộng lắm.

À không, lạc đề rồi.

Anh cả 8 đứa đúng là gừng càng già càng cay.

8 đứa em này, hoàn toàn khâm phục anh cả.

Thật ngầu lòi và băng lãnh.

Thích thì có một đống chạy theo, không thích thì cũng đá cả một đống.

Đúng là anh cả.

---------

Taeil đang ngồi xem TV, điện thoại sau mông rung làm mông tượt khỏi ghế.

Mẹ cha thằng nào nhắn tin làm ông ngã.

"Tên lùn kia, tiền điện thoại, tiền nhắn tin cùng mỗi tối, tiền bỏ thời gian xách cổ đi chơi, tiền thuê xe bò tới KTX đón, tiền chịu đựng mùi nước hoa, tiền nhìn cái dáng cà dặt cà dẹo của bây, tiền danh dự của bản thân ông đây, tổng cộng là 500.000 won.

Từ: Ji Hansol"

Tiên sư thằng bạn đểu.

Nhờ nó chút việc mà nó tính toán đến tận gốc thế này.

Mà cũng may nó không tính cái phí bồi thường việc nó phải giấu Johnny nhà nó, nếu không chắc phải 550.000 won mất.

Ầu, cũng may phết.

___________________

Hí hí chính ra mị định dừng fic, nhưng con dân kêu gào quá mị không đành lòng nên lại trồi lên đây =))))))

Mà mị đang ủ một fic TaeTen, có ai hóng không nào ~~~~~
 
[Nct] Kí Túc Xá Nhiều Chuyện
12. NCT 127's Stories


2.

Chuyện giao tiếp

Ông cha ta từ xưa đã có câu "Nhìn mặt mà bắt hình dong", và thanh niên Đại Lục Đổng Tư Thành có lẽ là minh chứng hùng hồn nhất cho câu nói này.

----------

Một ngày tháng 3 mưa tầm tã rét thấu xương, hội những người rảnh rỗi gồm Moon Taeil, Kim Doyoung và Jung Jaehyun ngồi thảnh thơi ở bàn ăn.

Họ Kim và họ Jung đang hí hửng cụng ly nước chanh cười tít mắt. (Ở trên đó đó ☝☝)

Anh cả họ Moon ngứa mắt quá bèn chuyển hướng ra phòng khách thì thấy một bóng hồng tung tăng chạy tới.

Không sai, chính là con người ngây thơ nhất SM Dong Sicheng đó.

- Hello, em đi đái nha ~~

- Phụttttttttt

Đô thỏ và Jung pánh mì đã kết hợp làm một màn mưa xuân buổi sớm sau khi mọi lời nói của WinWin lọt vô não.

WinWin, nó vừa nói cái gì cơ?

- Bà nội cha tụi bây sao dám phụt thứ chất lỏng vàng vọt gớm ghiếc đó lên tấm thân đầy tính di sản của anh đây hả????

Khi hai con người kia đang sốc tận óc ngơ ngác nhìn nhau thì anh cả tuôn một tràng văn vẻ làm hai đứa giật mình.

Anh ơi, hãy để hồn tụi em nhập vô xác đã, tụi em bị chết lâm sàng rồi

......

---------

Toàn bộ sự việc nhanh chóng được lan truyền rộng rãi tới toàn thể các thần dân.

Trong khi mọi người ai cũng sốc thì nhân vật chính có vẻ rất thích thú.

Tuy nhiên thật không may cho nhân vật chính, giống thỏ đanh đá cong cớn đã hạ quyết tâm đối phó bằng được với nhân vật chính rồi.

- Cho em đi đái nha ~~~~

- Đéo.

Nhân vật chính trố mắt nhìn.

Vì là một con người rất ngây thơ như đã nói ở trên, nhân vật chính đã răm rắp nghe theo.

Sau đó,.......

ờm không có sau đó đâu.

Chỉ biết là anh Yong đã rất vất vả để giặt quần cho ai đó mà thôi.

--------

Chiều tối, Đổng đại nhân đang thư thả nằm xem TV, "vựa muối quốc dân" Lee Donghyuck ào tới như một cơn gió, thản nhiên cầm điều khiển chuyển kênh.

Đổng đại nhăn nhăn mặt ngồi dậy:

- Donghyuck à, nếu chú còn tỏ cái thái độ không xanh chín ấy với anh đây lần nữa thì đừng hỏi tại sao nước biển xanh lại mặn nghen.

Maknae há hốc mồm, cứng họng không nói được gì.

Vẹt Chicago đứng ngoài vỗ tay cảm thán sâu sắc:

- Oimeoi UynUyn nó chặn được họng con quỷ con kia kìa.

Thiệt đáng khâm phục chậc chậc.

Đổng Tư Thành, từ "Đại nhân bếp núc" được nâng cấp lên thành "Thánh phát ngôn" và giờ là "Đầu gấu Đại Lục".

Cả nhà đã biết hết chuyện và theo lệnh được anh cả ban xuống thì...

LẠI HỌP GIA ĐÌNH.

----------

Anh cả uy nghiêm ngồi trên giường, hai tay xoa xoa thái dương ra vẻ mệt mỏi lắm.

- Hay chúng bây liên lạc với cái chương trình "Little Big Shot" gì gì đấy rồi kêu mấy ông bà ở đó tới hốt nó đi chứ anh nhức đầu lắm rồi.

- Anh nghĩ mình anh mệt chắc, tụi em cũng sốc không kém mà.

Tae Leader lăn đùng ra giường than vãn.

WinWin, đừng học tiếng Hàn nữa được không em?

- Chuẩn chuẩn.

Min hường đâu cu làm cái sơ yếu lí lịch cho nó rồi gửi đi nhanh lên.

Trai núi hoang dã gào thét tên Minhyung, căn bản mình là Trai núi, không cần làm mấy việc tầm thường này.

- Đúng rồi kêu Min hường với Youngho ra đây đi.

Mà cái tài lẻ nên ghi là......

ờm....... chém gió đi!

- Taeil hyung anh thô tục vừa thôi.

Phải là "giao tiếp linh hoạt" nó mới văn vẻ chứ cái lão này.

Anh cả bị thằng em họ Suh chặn họng không thương tiếc.

- Em biết rồi nhưng mấy anh đừng kêu em là Min hường nữa được không?

Em là rapper đấy.

Chàng trai Canada mở mồm ra là mào hường đang thanh minh, nói trắng ra là vớt vát hình tượng cho bản thân.

- Okey.

Chú với Yong hường phấn là bộ đôi rapper dịu dàng đằm thắm yêu mào hường ghét sự giả dối và hay khóc thầm phải không?

Ừ anh hiểu mà.

Con thỏ đanh đá thốt ra câu nào là diss thẳng người ta câu đấy.

Em Min hường của chúng ta đã bị tổn thương không hề nhẹ.

- Nhà này toàn mấy người dị dị, thiệt dễ sợ.

- Thôi đi Yuta lại lạc đề rồi.

Mấy cha nội giỏi tổ lái lắm cơ quay lại vấn đề chính đi.

Đúng là anh bố họ Suh, chỉ một câu nói mà chấn chỉnh được trật tự của buổi họp trong khi anh cả là leader đang ngồi ôm chân nhau ở xó phòng.

- Em nghĩ nên bổ sung tài năng nấu ăn của anh ấy.

- Ờ, rồi ghi chú ở đó bảo người ta chuẩn bị thuốc xổ hạng nặng đi.

Nghe Donghyuck với Jaehyun ngồi lẩm bẩm với nhau, Mark thiết nghĩ nên để mấy người họ đi thi rap thay cho Mark thì hơn.

Diss thật là thâm~~~thúy.

- Cơ mà anh bảo này, "Diệt cỏ phải diệt tận gốc", chúng ta phải tìm hiểu cái điểm xuất phát của nó đã rồi tiêu diệt luôn cho chắc.

Cả bầy tự nhiên rơi vào im lặng sau khi lắng nghe triết lý ngàn đời của cụ Lý.

Điểm xuất phát, điểm xuất phát, điểm xuất phát.....

- Mà này, có khi nào Uyn Uyn nó học Yuta không?

Hai đứa nó ở cùng phòng mà?

Jaehyun đột nhiên đưa ý kiến, tất cả mọi người quay lại nhìn Dú.

Dú đần thối mặt rồi Dú vỗ đùi cái bép.

- Ờ chắc thế đấy, bảo sao nghe cứ thấy quen quen.

Ừ, Dú thấy quen mà Dú cứ thản nhiên vậy sao Dú?

Dú nhìn anh em, anh em mặt ba chấm đồng loạt.

Nếu bảo Dú chính là con người cầm đầu bang hội "những người không thích thông minh" thì cũng chả có ai ý kiến gì đâu.

- Rồi, kệ nó.

Vấn đề bây giờ là phải tách WinWin với Yuta ra.

Leader lên tiếng duy trì buổi họp.

- Theo con mắt tinh tường cùng sự cảm nhận tinh tế của anh đây thì Min hường là đứa ngoan hiền nhất động, bây giờ chuyển nó qua phòng UynUyn còn Yuta bay qua ở cùng Muối đi cưng.

Dù tuổi đã cao nhưng già Taeil vẫn đóng góp ý kiến, hiến dâng chút công sức để giữ bình yên cho đất nước.

Già thật đáng tuyên dương.

- Nooooo, Mark hyung ở với em cơ mà!

Nồ!!!

- Cưng hãy chịu vài tuần đi cưng.

Ehehe anh đây vẫn ở cùng Taeyong hyung là vui dòi.

- Chấp nhận đi, chú mày nghĩ anh muốn ở cùng chú mày lắm í.

- Donghyuck, đây là chuyện hệ trọng của quốc gia, là việc khẩn cấp của quốc thể.

Chú phải hi sinh vì đồng bào và nhân loại.

Già Taeil nghiêm túc giải thích cho Muối hiểu.

Cuối cùng Muối cũng đành ngậm ngùi xa cách Min hường.

Và cuộc họp lại kết thúc trong yên bình như bao lần khác.

---------------

Bẵng đi vài hôm, khi cả nhà đã yên tâm vì dạo gần đây WinWin ngoan không thể tả.

Các anh nhìn nhau đầy vui mừng, sung sướng quá bèn tha lôi mấy bịch bỏng ngô về mở phim lên xem.

Ấy thế mà mọi chuyện không như là mơ, quảng cáo vẫn chỉ là quảng cáo và hình ảnh vẫn chỉ mang tính chất minh họa.

Lý Min hường ngoan ngoan của các anh đã thực hiện một cú lội ngoạn mục, là kết quả của quá trình tiếp thu có văn hóa:

- Yo what's up Dôn nì hyung, em đi đái cái đã ~~

Vậy là thành phần ngoan hiền duy nhất còn sót lại đã bị lây nhiễm virus "mứt dại" và thành công làm người khác cạn lời.

Xin được gửi lời chia buồn sâu sắc tới toàn bộ đất nước và quốc thể.

A di phò phò.

Thiện tai thiện tai.....

________________

Em đã type nên cái chap xàm xí này trong lúc đầu óc không được bình thường, có gì không hiểu xin cứ hỏi, em sẽ trả lời một cách nhẹ nhàng thắm lụa hết mức có thể =)))))))))

Xin chân thành camon =))))))(((
 
[Nct] Kí Túc Xá Nhiều Chuyện
13. Thăm anh


Ngày mai đã là ngày 127 bay sang Mexico tham dự concert rồi nên hôm nay Taeyong cùng Taeil quyết định nằm nhà để bảo tồn thân thể gầy guộc rã rời này.

Cũng may là cái lũ ồn ào gấp tỉ lần loa phóng thanh đã rồng rắn kéo nhau đi vòi hót-boi Busan cùng đại gia Thái Lan khao một bữa ăn.

Vì biết trước một khi đã đi ăn là không thấy bến bờ nên hai người già quyết định xin lui, một mặt âm thâm cầu nguyện cho ví tiền của hai vị kia sớm được siêu thoát.

Đây rồi, cuối cùng thì ngày này cũng đã đến, ngày KTX yên bình và tĩnh lặng.

Không chỉ 2Tae mừng mà hàng xóm bốn bề cũng mừng theo.

Đã bấy lâu nay họ đã không được hưởng bầu không khí yên lặng đến vậy.

Lúc trước chỉ cắn môi nín nước mắt mà ngửa cổ lên trời than tại sao đẹp trai phong độ mà lắm mồm thế.

Ngày nghỉ ngơi đến một cách đặc biệt nên hai già cũng phải tận hưởng một cách đặc biệt theo.

Không ti vi, không nhảy nhót, không xịt phòng, không giặt quần áo.

Tất cả chỉ đơn giản là hai cái nệm sopha, bộ pyjama chuối anh chuối em và đôi ta, vầy là đủ.

Hai người mặt đối mặt, im lặng tĩnh tâm, rửa sạch tâm hồn thánh thiện sau những ngày nhức nách trị mấy đứa em.

"Kinh coong"

Nhân danh Moon Taeil vĩ đại của nhân loại, thề dưới năm cái bóng đèn hai cái bánh đa ba cốc nước một cái ti vi cộng mặt Lee Taeyong ở đây, Taeil này sẽ tọng đôi tất mới đi được hai tháng rưỡi chưa giặt của mình vào họng cái đứa vừa bấm chuông.

- Đứa nào phá đám ông đây thế hả??

Vì sự an toàn của thế giới Taeil đã kìm nén mọi uấn ức, thấp giọng hỏi.

- Anh ơi!

Sau 5s hoạt động não, già xoa cằm đăm chiêu nhìn Taeyong.

- Giọng thằng này là thằng nào mà nghe quen quen.

- Ơ cái ông này, giọng Jisungie đấy!

Taeyong nhăn mặt rồi phi ra mở cửa, bỏ lại anh già ngồi lặng thinh trong phòng.

Bóng đèn, bánh đa, cốc nước, tivi đều là những thứ vô tri vô giác, không có tác dụng làm chứng.

Và Lee Taeyong thì ngốc y cái bản mặt nó nên chắc chắn càng không có tác dụng.

Vậy suy ra Moon Taeil đây chưa thề thốt cái gì cả.

Trải qua một hồi ức hiếp nơ-ron thần kinh để cho ra một mớ suy luận vặn vẹo, Taeil hài lòng điềm đạm bước ra chào em nhỏ.

- Hello mấy đứa khỏe chứ Dreamie?

- Thank you bro Dreamie vẫn khỏe và có thể đạp ngã ông anh.

Chenle phi vào đập tay với Taeil, tiện thể quăng câu chào hết sức êm ái vô mặt già làng.

Cú này đau à nha.

- Đứa nào dạy em thế hả Lele?

- Có ai dạy em đâu anh, bản năng sinh tồn ấy mà.

Sau khi nghe Taeyong vừa cười vừa hỏi, Chenle hết sức thản nhiên lắc vai trả lời.

Anh cả mặt tối sầm, với tâm niệm không thèm chấp trẻ nít đầy thánh thiện, anh cả quay ngoắt sang chào mấy đứa còn lại.

Đáp lại khuôn mặt tươi như hoa cùng sắc thái rực rỡ như cây cỏ mùa xuân của anh cả là một thoáng trống không đến một bóng người cũng chẳng có.

Lũ kia nó theo Taeyong vào nhà rồi.

Hít sâu.

Thở đều.

Kiềm chế nào Moon Thánh Thiện.

Ngày nghỉ của tôi, tạm biệt.

------------

Yên vị ngồi trên ghế, anh cả và anh leader tiếp đón lũ em qua nhà chơi một cách thật long trọng với....

5 cốc nước lọc.

- Ơ thế Minhyung với Nana đâu?

Taeyong vừa rót nước chuyên nghiệp ra cốc, vừa cất giọng hỏi.

- Báo cáo anh leader trưởng, anh leader phó đi quay HSR còn Na thị Nạo vẫn ăn dầm nằm dề ở nhà mẹ Na thưa anh.

Báo cáo hết.

Lee Jeno phụ trách leader phụ nghiêm mặt báo cáo leader trưởng rồi kết thúc trong sự tán dương của bè bạn và nhận được nụ cười hiền từ hai anh, sung sướng cười không thấy tổ quốc.

- Quả nhiên là Jeno Lee.

Ông chỉ giỏi ở mảng nhạt nhẽo này thôi.

Donghyuck vỗ vai Jeno cười đầy ẩn ý.

- Củ khoai đen kia ông kích đểu tôi sao?

Jeno không vừa vênh mặt lên thách đấu.

- Ông vừa miệt thị tôi đấy nhá

Donghyuck đạp lên người Renjun lấy đà định xông lên chiến nhau với Jeno thì bị leader nhắc nhở:

- Hai đứa, thôi đi.

Ở đây còn có trẻ nhỏ.

- Anh ơi chúng nó đang ôm nhau xem Micky rồi không biết gì đâu.

Renjun tội nghiệp xoa xoa cái mông, đau đớn chỉ về phía tivi, nơi hai ỉn nhỏ đang cười nắc nẻ xem hoạt hình.

- À...

ờ.... vậy mấy đứa muốn ăn gì cứ vào tủ lạnh lấy nhé, Youngho với Winwinie vừa mua về hôm qua đấy.

Chưa nghe hết câu bốn đứa đã phóng vụt vào phòng bếp như một cơn gió, để lại nơi hai ông anh bao ngơ ngác và thảng thốt.

- Oa Jeno à, có gà này!

- Chenle mau ra đây có mỳ cay đây này.

- Ầu men Huang Renjun đừng ôm hết vào người như thế san sẻ chút đi.

- Các anh không nhường em à, em út tội nghiệp đang đau khổ vì đói đây này.

Nhìn vế phía đang nhí nháu trong phòng bếp, hai già mặt đần thối như bị táo bón ba tuần chưa xả.

- Hyung này bộ Minhyung nó bỏ đói chúng nó ghê lắm à?

- Không đâu, chắc lũ đói ăn đó không cùng đẳng cấp với khẩu vị của Minhyung thôi, chú biết còn gì.

Hai già lại thở dài đầy ngao ngán.

Bỗng già Tae con đứng phắt dậy làm già Tae lớn giật nảy mình.

- Anh ơi, theo như định lý Py-ta-go kết hợp với định luật Ôm cộng thêm chút xíu định luật phân li của Men-đen và phép lai phân tích, tưới vào một chút giọng văn của A-lếch-xan -đơ Bơ vơ nơi nao em đã ra được kết luận rồi.

Với tốc độ này chỉ 2 phút nữa tủ lạnh sẽ báo khẩn, nên em phải phi ra chợ đây.

Nói xong Tae em chạy vù đi không kịp thay quần áo, còn Tae anh vẫn đang bận tiêu hóa mớ vớ vẩn Tae em vừa nói.

Cái thằng này anh đã bị khó tiêu rồi lại còn.

Ớ, mà nó đi rồi à?

Quân mất dại nó đi định trốn việc trông trẻ sao?

Nó định bỏ Taeil đây vật lộn với lũ có thể húp trọn cả trái đất này sao?

Taeil giận tím mặt nổ đom đóm mắt, hai tay nắm chặt nghiến răng nghiến lợi chửi rủa thằng em có hiếu nhất thiên hà.

Chợt từ đâu bay tới một vật màu tròn giống đĩa bánh bao.

Bụp.

- Ối anh ơi, là thằng Donghyuck nó ném đấy không phải Renjun cute này đâu.

- Không không anh ơi là con mẹ họ Huang đấy anh ơi, không phải em.

- Yah Chenle bỏ ngay dĩa xuống, dĩa là để phọc vào đồ ăn chứ không phải vào má Jisung nhá.

- Này thằng kiaaa

Hàng xóm lại biết điều dọn đồ ra phòng tắm hơi.

Taeyong khôn lỏi chứ không ngốc đã chui ra quán ăn và tề tựu với anh em huynh đệ.

Chỉ còn Moon Taeil.

Chỉ còn lại Moon Taeil đối đầu với lũ giặc nhí nháu này.

Ôi cái lũ giặc trời đánh nó thay nhau từ anh tới em hành hạ tôi, hành hạ con người đức hạnh mà bất hạnh này!!

_______________

Gửi Moon Taeil thánh thiện: Anh luôn là nguồn cảm hứng sáng tác nghệ thuật của em, anh thật là vĩ đại và thánh thiện y như con người anh vậy.

~From #Đậu with love~
 
[Nct] Kí Túc Xá Nhiều Chuyện
Kí túc xá in real life


Tình hình là rất tình hình, trong khi mấy anh 127 vi vu bên trời Tây thì mộng mơ ở nhà chán quá mở NCT Life của chính mình ra xem *có một sự ảo tưởng sức mạnh không hề nhẹ*

Nhờ đó mà Đậu ta mới biết được khung cảnh phòng khách nhà chúng nó =))))

*mấy đứa đang xem đó, rõ ràng thấy cái ti vi nó bên cạnh mà sao xem ở cái gì mờ mờ nhàn nhạt khổ vậy mấy đứa =))*

*sì-tai ở nhà thoải mái ghê =))*

Tự dưng thấy KTX của mộng mơ giống với tưởng tượng của mình dễ sợ hà =)))

Một vài thành phần đáng chú ý nhất trong cái nhà =))

*tủ lạnh hoa hường sao, nhân vật này sẽ sớm xuất hiện ở đây thôi =))*

*Sopha đen soang choảnh ghê, ở đây diễn ra nhiều cuộc họp gia đình lắm này =))*

*căn bếp huyền thoại và thần thánh, xa xa còn thấy cái nồi cơm to tổ bố đi được =))*

Nói chung thì cũng đẹp đấy, hợp với miêu tả của Đậu từ đầu fic tới giờ, hợp đến nổi da gà =)))

Thỉnh SM đừng quăng thính nữa, hãy làm full photobook cái nhà đi để mị có tư liệu sáng tác nghệ thuật 😌😌😌
 
[Nct] Kí Túc Xá Nhiều Chuyện
14. Sống không ngày mai


Seoul mấy nay mưa rả rích, trời âm u tối sầm sì làm tâm trạng mấy đứa nhỏ theo đó cũng tụt dốc không phanh.

Hai anh lớn Mark và Haechan theo các anh lớn hơn sang Mexico rồi.

Lũ nhỏ ở nhà viện cớ đó mà xin anh quản lí hôm nay cho trốn tập một buổi.

- Hyung, Mark hyung với Haechan hyung đi rồi, tụi em khác nào con rắn mất đầu chứ?

Không có anh Mark ai dẫn tụi em đi?

Không có anh Haechan ai chăm tụi em?

Không, tụi em không thể nỡ lòng nào mà đi tập khi không có hai người anh yêu quý của tụi em cả.

Người trong phòng, anh quản lí aka chú MC Ari dễ thương nhất quả đất, tăng xông lên não đứng im như phỗng.

Lũ ngoài cửa, biệt đội hóng chuyện xuyên quốc gia, ôm nhau bụm miệng nín cười muốn tắt thở.

Người vừa xổ ra một tràng, không ai khác ngoài Zhong đại gia giàu ngầm, vẫn kiên cường trụ vững, chuẩn bị sẵn một màn thủy triều trào dâng nếu chú Ari buông lời chối từ.

MC Ari kính mến đang lòi mắt nhìn đứa nhỏ cùng phòng với mình.

Mới ngày nào nó còn bập bẹ, nói mãi không ra tiếng mà bây giờ thì....

Hẳn là còn biết sử dụng thành ngữ nữa.

Ăn nói trôi chảy như người Hàn chính cống một chữ cũng không vấp.

Thế này còn ai tin nó là người Trung chứ.

- Hyung, không được ư?

Zhong đại gia giàu ngầm giương đôi mắt to đã ầng ậng nước lên nhìn chú Ari.

Đòn chí mạng và cũng là đòn cuối cùng thành công đạp đổ con tim chú Ari.

- Được rồi, vậy ở nhà ngoan nhé, mấy đứa ngoan tí về sẽ có đồ ăn ngon nha.

Chỉ chờ có vậy lũ hóng hớt ở ngoài sung sướng ăn mừng trong thầm lặng.

Lúc chú Ari đi qua thì mắt nai mặt ngu được trưng ra nhiệt liệt.

Sập cửa một cái là hú hét ầm nhà.

- Zhong Chenle, quả nhiên là em trai Huang Renjun, giỏi quá giỏi.

- Em nghĩ anh Taeil hẳn phải hạnh phúc lắm.

Dạy dỗ mãi học trò cũng thành đạt rồi còn gì.

- Chuẩn luôn, lối ăn nói chửi bớt có cao độ trường độ và nhịp điệu thế kia thì chỉ có mình anh Taeil có.

Ba anh em nhà nhiều chuyện cong mồm nịnh lấy nịnh để cả thầy lẫn trò.

Dù biết việc làm của anh Taeil là sai trái và phạm pháp nhưng ba anh em vẫn nhắm mắt làm ngơ vì ăn hôi Zhong Chenle mà cả ba mới được nghỉ.

Moon Taeil đã thành công bôi đen tâm hồn trong sáng thuần khiết của đứa trẻ nhỏ nhì nhóm.

Ở nhà nghỉ cho khỏe cái thân, không phải ra ngoài vào cái thể loại thời tiết thiếu đánh này thì quả là nỗi sung sướng của trần gian.

Cơ mà ăn không ngồi rồi mãi cũng chán nên maknae-line rủ nhau mở NCT Life ra xem.

Không những xem mà còn hú hét cổ vũ rất chi là nhiệt tình.

Chợt nghĩ nếu một ngày Biệt đội mộng mơ tham gia Hội fangirl thầm lặng của chủ trì Ji Hansol thì không biết sẽ thế nào.

- Này hai đứa dám diss công khai hia ông kia trên truyền hình đó hở?

Con người hiền lành đằm thắm nhất hội Huang Renjun lên tiếng đầy sợ hãi nhìn hai đứa nhỏ.

- Tại sao không chứ?

Hai ảnh có biết đâu.

Zhong Chenle dẩu mỏ lên cãi.

- Con người chậm chạp như Mark thì không thể biết được đâu dù tập này đã chiếu tối hôm qua anh ạ.

Jisung Park buông lời nhận xét, thản nhiên bỏ luôn kính ngữ như chỗ không người.

- Jisung nó nói đúng đấy.

Kể cả có Haechanie ngồi chỉ thì cũng không xem được đâu, ngốc với ngốc thì thành đại ngốc rồi chứ một chút thông minh cũng không có.

- Này hai đứa...

Renjun xua xua tay ngăn hai thằng em nhưng khổ nỗi chúng nó hăng quá, tiếp tục phán xét hai ông già rất có tâm mà lại hoàn toàn vứt bỏ kính ngữ.

- Hai đứa ơi anh bảo này....

Lee Jeno nãy giờ im lặng cầm điện thoại, đợi hai đứa nhỏ xả hết mới lẳng lặng khóa van bằng một câu nói ngắn gọn và súc tích:

- Anh đang gọi điện quốc tế cho anh Mark đấy.

Lạc nhi mắt giật giật, mặt co co.

Cậu Park mồm há hốc, cánh mũi ngừng phập phồng.

Cả hai đứa nhìn nhau và cuối cùng ôm nhau lăn đùng ra sàn khi nghe Renjun chốt hạ:

- Gọi từ lúc bắt đầu xem NCT Life ấy.

Thôi rồi, ông trời ơi, ông nỡ lòng nào giáng cái họa này xuống đầu hai con.

Thượng đế hãy hiển linh, xin người hãy bảo hộ cho hai đứa nhỏ ngoan ngoãn tội nghiệp này.

Amen.

- "Zhong Chenle Park Jisung đâu?"

Cái giọng nói vừa éo éo vừa ồm ồm khó nghe ấy, chỉ có thể là con người tên Lee Donghyuck.

Zhong Chenle nghe thần chết gọi thì chỉ cần một cú bắt người lăn thẳng vào gầm bàn, ôm chặt chân bàn nhất quyết không ra.

Park Jisung không lanh bằng Chenle, biết trước số phận đành lủi thủi ra cầm điện thoại.

- Anh Mark với anh Jeno giàu nhỉ, gọi quốc tế cơ.

- "Chú mày khỏi lo, anh đây có đại gia Chicago tài trợ tiền điện thoại"

- "Ờm rồi Markeu trả lời cưng rồi đó, giờ để Lee Donghyuck đây trả lời nha.

NCT Life của mấy cưng ấy, anh đây xem hết rồi, đoạn hai đứa bây lảm nhảm trước khi đi ngủ còn xem đi xem lại, cut video, cap màn hình lại cơ.

Thế nên, chờ nhé.

Anh sắp về rồi"

Cậu Park mặt cắt không còn một giọt máu, liếc mắt về phía cậu Lạc đang nhìn đời qua gầm bàn 10cm.

- Anh ấy cup máy rồi ạ?

- Ừ, cup rồi.

Chỉ khi nghe lời xác nhận của Jeno hai đứa kia mới thở phào nhẹ nhõm ôm chầm lấy nhau, cảm ơn rối rít nào là ông trời nào là thượng đế nào là chúa Jesus.

- Đấy thấy chưa, Donghyuck nhìn đần đần vầy thôi chứ cũng được việc phết đấy, lần sau đừng có mà dại dột chọc vào nó.

- Kệ chứ anh, ngốc vẫn hoàn ngốc thôi.

Thông minh 1 phút ngốc cả đời.

Lại là nó, lại là Zhong Chenle lôi triết lí ra mà đàn áp lời quan tâm vô cùng quý giá của anh giai Renjun.

Cậu Park ngồi cạnh gật gật đầu tán thưởng.

Nhóc đó giờ ăn nói còn tốt hơn cả cậu.

- Thế không sợ nó với anh Mark về xử lí à?

- Jeno anh ơi lo gì xa thế, tới lúc đó hẵng hay.

Còn lâu hai ông mới vác xác về, cứ xõa đi.

Cái câu nói đó nó chui qua miệng Park Jisung thật là nhẹ nhàng và chan chứa đong đầy biết bao tình cảm bao la dạt dào dành cho hai ông anh đang lăn lộn bên trời Tây xa tít mù khắp.

Và có biết không khi hai đứa nhỏ đã lên sẵn kế hoạch đứa bám chân anh trưởng Yong đứa chui vô balo anh Từ đẹp trai để lánh kiếp nạn này.

Tất nhiên là cứ phải đợi hai ông kia về đã rồi mới triển.

------------

Ở một nơi mà bấy giờ đang là nửa đêm.

- Anh cảm thấy lo lắng cho lũ trẻ ngày nay.

Không hề có tôn ti trật tự gì cả, thật hết nói nổi.

Anh về có khi phải dạy dỗ lại chúng nó mới được.

- Thôi đi cha nội ơi cha nội đi ngủ đi cho tôi nhờ, ông thì dạy dỗ được ai.

Làm ơn ngủ đi trước khi lỗ tai thính như lỗ tai Ruby của anh Youngho nghe thấy và sang đá tung mông cả hai đứa mình.

Markeu đắng nhiều bộ phận, ngậm đắng nuốt cay lủi thủi trèo lên giường trùm chăn, chẳng dám nói lại gì Donghyuck cả...

Vì nó nói đúng quá đi mà.

________

Thật lòng nhé, dạo này tớ stress quá nhiều nên có lẽ muối bỏ nhà ra đi rồi.

Thấy nhạt thì bảo tớ để tớ xốc lại tinh thần gọi muối về nghen mấy cậu ~~
 
[Nct] Kí Túc Xá Nhiều Chuyện
15. Tâm sự tuổi hồng


Kí túc xá của hội nhà Neo là một nơi cực kì đáng sợ, đáng sợ đến nỗi bé Lạc gọi đây là nơi nguy hiểm nhất thế giới với đủ thể loại từ dở người bẩm sinh đến điên cưỡng chế.

Ở đây cái quái gì cũng có thể xảy ra một cách bất thình lình đến chúa cũng không đoán được.

Ví dụ điển hình chính là cái tiệc ngủ hường phấn và xàm xí đột ngột xuất hiện trong kí túc xá của gần hai chục thằng đực rựa từ tuổi còn non xanh đến già bục mặt.

Và người khởi xướng ra không ai khác ngoài.....

ờm, người tình ánh Trăng đấy....

Ý tưởng bỗng lòi ra khi anh cả ngồi xem lại "Limitless Room" và quyết định mở đại tiệc ngủ "Tâm sự tuổi hồng" để cho các anh em đồng đội ngồi lại một hôm, trải hết lòng mình.

Anh cả còn cực kì tâm lí chiều theo yêu cầu của cậu quý tử sinh năm 99 của gia đình bắt buộc mọi thành viên tham gia đều phải mặc pyjama mào hường.

Khỏi phải nói cậu quý tử sướng như điên như dại nhưng rồi tụt mood cũng rất nhanh khi anh già thông báo tiệc ngủ 11h mới bắt đầu.

- Ơ Taeil hyung, 10h tụi em phải ngủ rồi.

Chủ tịch Zhong gào lên đầy thống khổ.

Hiếm lắm mới có một dịp được chơi với các anh lớn như thế này mà.

- Đứa nào phải đi ngủ thì đi ngủ thôi.

Anh cả vừa nhai kẹo rau ráu vừa ngắm nghía bộ pyjama của mình, thản nhiên dội xô nước lạnh vào hi vọng của mấy cậu em.

- Thôi, tiệc ngủ phải muộn mới vui chứ.

Vài năm nữa mới chơi được nha mấy đứa ~~

Ông anh có tâm Na Yuta diện pyjama lượn qua lượn lại trước mặt Dreamie trêu ngươi chọc tức.

Già đầu gần nhất hội mà cứ phải chọc măng non mới chịu.

- Gần 10h rồi về đi ngủ đi nào.

Ngủ ngon mơ về Tyong đẹp trai nha mấy đứa ~~~~

Anh trưởng, nhấn mạnh là anh trưởng Lee Taeyong lăn từ trong phòng ngủ lăn ra phòng khách, vẫy vẫy tay chào Dreamie.

Mặt mấy đứa Dream khinh bỉ thấy rõ.

Cậu út Park còn thì thầm với mấy ông anh "đẹp trai mà bị khùng".

Injun thì "mơ về anh để em bị ám khùng như anh à" rồi mấy đứa lại cười khúc khích với nhau.

Tất nhiên do tuổi tác đã cao nên anh trưởng Yong không thể nghe được mấy lời thì thầm mùa xuân kia, vẫn rất vui vẻ vẫy chào các em.

- Về đi, đứng dàn hết ra đây chật hết chỗ rồi!

À về xem Markeu hộ anh, nó tiếc đến đần hết cả người chui vào WC rồi đấy.

Chắc lại tủi thân khóc thầm rồi.

Thiếu gia Từ lượn qua "đuổi" hết lũ nhỏ về.

Còn cẩn thận nhờ các em hỏi thăm hội trưởng hội Foreign Swaggers sau khi nghe tin không được tham gia.

Mấy đứa Dream mặt nhăn như khỉ, rồng rồng rắn rắn kéo nhau về KTX của mình.

Trước khi đi cậu ba Lee Jeno còn đá đểu một câu:

- Tâm sự tuổi hồng cái gì, tâm sự tuổi già thì có.

Hội người gia neo đơn côi cút mê màu hường thì có.

Để bảo toàn tính mạng hiển nhiên Lee Jeno đã ôm mông chạy biến trước khi mấy ông già cầm dép chạy ra cửa.

Chậc, tội nghiệp.

Già cả rồi mà còn cứ muốn hồi xuân.

Thân thể đã cũ mòn rồi lại còn cứ thích thi thố với thanh niên cường tráng.

Đời thật buồn quá đi.

Sau khi vứt được mớ lằng nhằng kia đi, các ông anh bắt đầu tụ họp lại phòng khách.

Lần này với quy mô rất lớn nên bộ ba hường thắm Ji Hansol Kun China và Ten Chittaprrrr đã được triệu tập.

Cả cái phòng khách được trang trí toàn một màu hường.

Chăn ga gối đệm hình Hello Kitty của anh cả và anh trưởng được lôi ra tận dụng triệt để.

10 con ỉn hường từ đầu đến chân lúc nha lúc nhúc trong cái phòng khách bé tí, con này đè con kia lăn lóc bầy nhầy một đống dưới sàn.

- Bây giờ là 11h tròn.

Mr.

MOON xin tuyên bố tiệc ngủ bắt đầuuuuu.

Các anh em có gì muốn tâm sự hãy phọt hết ra đi nàooooo.

Ji Hansol kinh sợ nhìn thằng bạn già.

Lâu không gặp trình độ ngôn ngữ của nó đã đến mức độ ngoài trái đất rồi sao?

À cũng phải, ở cùng 6 mặt hàng nhập khẩu từ khắp nơi trên thế giới thì ăn nói loạn xạ vô tổ chức thế này cũng là điều dễ hiểu.

Quay trở lại tiệc ngủ, sau khi Taeil nói xong cả lũ nhìn nhau đắm đuối con cá chuối.

Căn bản chẳng biết nên phọt cái gì ra nữa.

- Để em.

Một cánh tay giơ lên, chính là chủ ruộng cà rốt Kim Dongyoung khó ở ngàn năm.

Người nói là Doyoung, bảo sao chả ai mong đợi gì.

Thế nhưng đạp lên dư luận, nông dân Kim Doyoung vẫn hùng hồn tiếp tục lời tâm sự của mình.

- Gửi Jaehyunie, cái bánh hôm nọ anh đưa em, thực ra anh đã tẩm chút gia vị tinh túy từ đất cát và nước sốt sánh đặc của vũng nước mưa nào đó trên đường.

Thực sự anh không cố ý và định vứt đi nhưng thấy em khao khát quá anh đã phải đưa nó cho em.

Jaehyun à anh khổ tâm lắm.

Uhuhu.

Kết thúc bài phát biểu dài sướt mướt trong nước mắt của mình, Kim Doyoung còn đau khổ quay sang "mượn" vạt áo Taeyong xì nhờ mũi.

Dĩ nhiên con người ở sạch kia giãy đành đạch rồi lấy thìa hớt cái đống bẩn kia bôi lại vào người Doyoung giữa bao ánh mắt khinh bỉ của anh em.

- Hai anh bẩn vừa thôi.

Mà cái bánh ấy em không có ăn, em đưa cho anh Johnny rồi.

Jaehyun càu nhàu rồi tiếp nối câu chuyện cái bánh còn dang dở.

Suh Youngho đang ngồi yên bỗng giật thót mình, hướng ánh mắt đầy ám khí về phía Doyoung và Jaehyun.

- Youngho à bình tĩnh nhé bình tĩnh nhé.

Đến lượt anh mày.

Ten à, thực ra cái áo mới của chú anh phơi nó lạc trôi về nơi sản xuất rồi hay sao í.

Còn Kun à, hôm chú kêu chú mất cái sịp xanh chúi ấy, thực ra anh đang mặc trên người đó.

Ấy ấy đừng nghĩ đểu, do anh mặc nhầm thôi.

Anh không nói tại anh sợ chú tống anh ra ngoài.

Hansol đều đều lên tiếng.

Mỗi lời nói lọt vào tai là một lần mặt Kun và Ten tối sầm xuống.

Con nai vàng kia, chỉ hận không thể một phát bắn chết nhà người gurhhh

Mr.

MOON thấy chiều hướng buổi tâm sự đã đi lệch quỹ đạo, định lên tiếng chỉnh đốn thì bị WinWinie ngắt lời:

- Anh Yuta, ngày 23 tháng trước do hứng quá nên em mang đồ ăn vào phòng và đã lỡ làm đổ sốt cà chua lên giường anh.

Em không dám mang ra cho anh Taeyong giặt tại em sợ ảnh ton hót với anh nên em đã lật mặt kia của cái ga giường lên.

Anh yên tâm, chỗ đó vẫn chưa mốc đâu.

Taeyong đang ngồi hóng bỗng thấy nhột.

Anh mày mà hớt lẻo đến thế á?

Cả nhà im lặng lắng nghe Winwin nói, tất cả bất giác cùng nhau cầu nguyện cho Winwinie.

- DONG SICHENGGGG!!!

Tới rồi, mãnh thú Phú Sĩ Nakamoto tới rồi.

Yuta gào lên rồi phi như bay về chỗ của Winwin.

Thằng kia mày đã gây tội lớn với anh mà vẫn còn trưng cái bản mặt vô tội ấy ra suốt cả tháng giời qua hả?

Ôi cái giường tôi, ôi cái nơi tôi quay cuồng mỗi tối, ôi cái nơi mông tôi yêu nhất.

Giờ nó đã vấy bẩn bê bết vậy sao?

Thấy Yuta như vậy, tự nhiên virus ngứa mắt lan truyền khắp phòng.

Lửa đã âm ỉ cháy từ lâu, giờ có Na Yuta làm chất xúc tác mới bùng nổ dữ dội.

Hội bánh trái ở sạch ở bẩn Doyoung Taeyong Jaehyun Johnny lôi nhau ra góc phòng đấu mồm.

Lắm lúc hăng quá anh trưởng với anh nông rân buôn cà rốt lại xông vào chiến nhau.

Con ỉn Jung Jaehyun với con pò mộng Johnny từ lời qua tiếng lại mãi rồi cũng sắn áo nhập cuộc luôn.

Bên kia, hội nhầm quần mất áo cũng rôm rả mà cãi nhau ghê lắm.

Cãi nhau hứng quá phun luôn tiếng mẹ đẻ thành ra chả thằng nào hiểu thằng nào nói gì.

Cứ xì xà xì xồ kạp kạp tuê tuê vang một góc rồi cuối cùng lại lăn vào cấu xé.

Ở đâu đó giữa phòng có một vật tĩnh lặng giữa một lũ nhốn nháo chửi nhau đánh nhau như mấy bà bán cá ngoài chợ.

Lặng lẽ nhìn đồng hồ.

Kim giờ kim phút chỉ tròn 11h10'.

Cái tiệc ngủ này diễn ra trong 10'.

Cái mục tâm sự diễn ra trong 10'.

Vâng.

Con người ấy chết lặng một chỗ.

Kiềm chế mọi cảm xúc.

Tiệc ngủ cái mông ấy!

Tâm sự cái đầu nhà chúng bay!

Đây là chúng bay đi tố tội bóc phốt chúng bay chứ tâm sự cái bô!

Ừ cứ chửi nhau đi, cứ đánh nhau thoải mái đi cái lũ mất nết này.

Tiên sư lũ khốn nạn, chúng bay phá nát cái tiệc ngủ tuổi hồng của anh mày rồi TTvTT

Mr.

MOON tủi thân cắp gối cầm chăn lủi thủi qua bên Dreamie ngủ ké.

Kể cả có đóng cửa trùm chăn cũng không thể nào ngủ được ở cái chiến trường khốc liệt đầy tiếng bom rơi lửa đạn mù mịt ấy.

Ở lại không chừng bị đánh oan thì chết.

Mr.

MOON mệt rồi.

Mr.

MOON cần yên tĩnh giữa dòng đời loạn xạ nhố nhăng này.

Này thì tâm sự, này thì tiệc ngủ, này thì tuổi hồng.

DẸP MẸ ĐI.

____________

Hic vì đau lòng quá nên phải edit lại =(((((

Không chỉ teammienNam tiếc đâu, tớ teammienBac đây, cách HN 30' ô tô đây mà cũng không đi được này uhuhu cuộc đời thật bất công =((((((
 
Back
Top Bottom