Khác [NCT Dream Scape Universe] Escape

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
364556222-256-k879966.jpg

[Nct Dream Scape Universe] Escape
Tác giả: MCKEENAA
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

"Em vẫn muốn trốn thoát khỏi đây sao, quý cô?"

"Em mất bao lâu để tìm cách trốn khỏi đây, bé cưng?"

- Hiện thực trong giấc mơ, em bị mắc kẹt ở đây cùng 7 người đàn ông vốn dĩ đã quen thuộc với em từ bé.

Nhưng càng lớn mọi chuyện càng khác lạ hơn... nhất là sau khi em chìm vào giấc ngủ sau một bữa ăn cùng họ.

Em gặp lại họ, nhưng có vẻ mọi thứ đã khác.

Em cảm giác như đang bị họ... giam giữ vậy.

-

Thể loại: Fanfictional Girl, Imagine, Secret, Mystery, Horror love.
!

Just Imagine !

____________
Ôi, thực sự xem xong cái Teaser Scape được đăng tải thì tôi bị mê luôn cả nhà ạ.

Và đầu tôi nghĩ đến 7749 cái kịch bản sau khi xem xong và đọc xong một số cái Theory của mọi người, nó liên kết hợp lý lắm luôn ý.

Dự kiến là sẽ đăng intro trước rồi sau khi xem xong 5 ep của Scape thì tôi sẽ đăng chap 1, đây sẽ là bộ truyện đi theo hướng khác biệt nhất từ trước đến giờ tôi từng viết.

Sẽ có chút vấp, nên mọi người có thể vừa đọc vừa góp ý cho nhỏ tác giả này nhé!

Enjoy🫶🏻🌹



nctdream​
 
Related threads
  • Barbie Horror Escape 1
  • The Dream
  • Dream - Back from the dead
  • dream | heehoon
  • Kinh Dị Cùng NCT DREAM
  • [Nct Dream Scape Universe] Escape
    𝙄𝙣𝙩𝙧𝙤


    Người ta thì luôn muốn giấc mơ thành hiện thực, còn em thì lại là người muốn chạy trốn khỏi giấc mơ như hiện thực bị giam cầm ấy.

    Tại sao?

    Trước đây em nói rằng em luôn có cảm giác an toàn khi ở cạnh họ, vậy tại sao giờ đây lại muốn thoát khỏi họ?

    "Herin à, tất cả chúng ta đều có trái tim và nó sẽ tự động đập loạn nhịp khi ta gặp được chân ái cuộc đời đúng chứ?"

    "Nếu trái tim em loạn nhịp vì một ai đó không phải tôi, tôi sẽ có cách ép nó hướng về đúng người nó phải hướng.

    Bằng cách nào đi nữa, dù nó có ích kỉ phải phá hoại hiện thực em mong muốn."

    .

    "Herin của chúng ta như thiên thần vậy, dù em có sải cánh bay về đâu theo ước mơ của em.

    Anh đều ở phía sau ủng hộ, cho giấc mơ của cô gái nhỏ bé trong sáng nhất."

    "Nhưng nếu em bay về sai hướng, tôi sẵn sàng biến em thành thiên thần gãy cánh trong cái hiện thực ấy.

    Em sẽ không đi đâu cả."

    .

    "Jung Herin, em luôn nói em chưa từng nhìn thấy ánh sáng chói rọi khiến em hạnh phúc thực sự trong đời.

    Vậy em thử bước ra ngoài cởi mở hơn đi, biết đâu em tìm được thứ mình mong muốn...?"

    "Nhỡ ánh sáng của em là một người nào đó khác, tôi sẽ không cho em cơ hội thấy thứ ánh sáng đó nữa.

    Thay vào đó thứ ánh sáng mà em thấy, sẽ là tôi trong hiện thực của em."

    .

    "Sao em lại nhìn về một hướng, xung quanh có nhiều thứ khác mới lạ hơn để em khám phá mà.

    Hãy thử nhìn xung quanh đi, Herin."

    "Nhưng liệu em có biết, hiện thực trong em đang tồn tại.

    Luôn có tôi chỉ hướng về em và bao bọc em hết khả năng tôi có thể chứ, đừng chạy trốn khỏi nó nhé?"

    .

    "Anh đã từng thấy em đốt cháy tấm hình giữa em và hắn, đốt cháy những món quà gắn liền với những kỉ niệm.

    Những bông hoa em chăm sóc hàng ngày đang nở rộ cũng bị thành tro, làm thế có khiến em dễ chịu hơn với mảnh kí ức khốn kiếp còn lại không bé con?"

    "Ở trong hiện thực, em sẽ được hạnh phúc.

    Tôi sẵn sàng đốt tất cả những thứ làm tổn hại đến em, cớ sao em lại tìm cách chạy trốn?

    Em nghĩ em sẽ thoát được à, thiên thần của chúng tôi?"

    .

    "Em thích làm thí nghiệm, em từng nói với anh rằng em muốn khám phá những thí nghiệm gây tò mò như trên TV người ta hay nói tới với tâm trạng rất hăng hứng.

    Như thiên thần thực thụ với nụ cười trên môi ấy."

    "Tại hiện thực này, tất cả đều là thí nghiệm.

    Kể cả em... thí nghiệm của tôi, em muốn chạy trốn nhưng liệu em nghĩ tôi sẽ ngồi yên để điều đó xảy ra chứ?

    Ở cạnh chúng tôi em sẽ an toàn, em không thấy vậy à?"

    .

    "Em thích bướm vậy sao?

    Nếu em thích, anh sẵn sàng bắt cả nghìn con bướm về làm nhà bươm bướm cho em, miễn là em vui."

    "Em đã mất bao lâu để chạy trốn khỏi hiện thực này thế bé cưng?

    Em nên chấp nhận sự thật rằng em không thể thoát khỏi đây, như con bướm trên tay tôi vậy.

    Nó như em, không thể trốn thoát khỏi tôi.

    Em cũng vậy, em chẳng thể thoát khỏi chúng tôi."

    .

    (1)

    "Mark, trái tim ta sẽ tự động loạn nhịp khi tìm được chân ái đời mình đúng chứ?"

    "Em nghĩ rằng em tìm được rồi, em có bạn trai rồi!"

    (2)

    "Renjun à, liệu em có phải thiên thần không?

    Em có ước mơ của riêng em, nhưng có người nói giấc mơ đó chẳng phù hợp với ngoại hình thiên thần của em chút nào.

    Nó... sẽ chỉ hủy hoại thôi."

    "Em bay nhầm hướng rồi, em đã bay về phía hắn mà không biết, rằng dần dần hắn sẽ chỉ nói những lời lẽ gây tôi thương em.

    Khiến em từ bỏ."

    (3)

    "Em chưa từng được biết thứ cảm giác có ánh sáng hạnh phúc thực thụ là như nào, liệu ánh sáng hiện tại mà em đang có.

    Anh ta, có thực sự là thứ hạnh phúc đó không?"

    "Nhưng tại sao anh lại nói với em rằng anh sẽ là thứ ánh sáng đó vậy Jeno?"

    (4)

    "Anh luôn nhìn về phía em như thế nào?

    Đột nhiên cuộc sống của em trở nên kì lạ, sau bữa ăn đó.

    Hắn, tên tệ bạc đó không xuất hiện còn các anh thì luôn nói điều kì lạ khiến em cảm thấy sợ."

    "Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra, mình muốn thoát khỏi đây!"

    (5)

    Chưa có gì khẳng định cô có thể thoát khỏi đây cả, mọi thứ trở nên thật kì lạ.

    Đột nhiên lại có một căn phòng chứa những thứ cô từng đốt trước mặt Jaemin liên quan đến tên người yêu tệ bạc cô từng rất yêu, cùng với đó là vết máu.

    Rốt cuộc chuyện này là sao?

    Và dường như có ai đó đang đứng đằng sau lưng khiến cô cảm giác có ngọn gió thổi nhẹ qua gáy, "Tôi thực sự muốn thoát khỏi đây."

    (6)

    "Chenle vốn dĩ không thích thí nghiệm, nhưng anh ấy lại sẵn sàng chiều theo ý em làm theo mọi thứ em muốn.

    Anh ấy làm những cuộc thí nghiệm cùng em, dần dần nó lại chuyển hướng sang đen tối hơn khi em mơ hồ cảm nhận được mình chính là... vật thí nghiệm của các anh."

    "Mình phải thoát khỏi nơi này, không..."

    (7)

    "Làm ơn, thả em ra.

    Các anh không phải, anh không phải Jisung.

    Đây không phải hiện thực em mong muốn!"

    "Đột nhiên em buồn ngủ, em muốn ngủ.

    Em chợt quên đi mọi thứ khiến em sợ hãi trước đó, một giấc ngủ sâu và có cảm giác ai đó ôm mình vào lòng... vừa ấm áp vừa đáng sợ."

    .

    "Bọn anh luôn đuổi theo em mỗi khi em muốn chạy trốn, em không thấy thương cho bọn anh sao?"

    "Bảo vệ em khỏi thế giới ấy, là điều duy nhất bọn anh ưu tiên.

    Thiên thần duy nhất ạ, ngủ ngon nhé!

    Hãy mơ đẹp và quên những gì em định làm đi, đừng cố gắng thoát khỏi bọn anh!

    ___________

    Tình yêu rất đúng không sai, nhưng khi yêu điên cuồng.

    Đột nhiên nó trở nên thật đáng sợ...

    Cuộc sống bỗng dưng kì lạ, Jung Herin cùng 7 người anh đã lớn lên cùng với thời thơ ấu tươi đẹp.

    Đã biến thành cái gì thế này?
     
    [Nct Dream Scape Universe] Escape
    𝘽𝙚𝙖𝙪𝙩𝙞𝙛𝙪𝙡 𝙡𝙞𝙛𝙚 𝙗𝙪𝙩...


    Vòng lặp của cuộc đời, sẽ không bao giờ kết thúc nếu bạn không có cách chạy trốn khỏi nó.

    Hoặc sẽ như tôi, một con rối bị điều khiển theo ý của họ.

    Họ ở đây ... là ai?

    Trên đời này luôn tồn tại hai nơi, một là nơi an toàn.

    Hai là nơi nguy hiểm, nơi an toàn sẽ luôn là lựa chọn đúng đắn nhất với ta.

    Nhưng đôi khi, nơi an toàn nhất lại là nơi nguy hiểm nhất.

    Một sự an toàn ấm áp đến bức người trong hiện thực .

    _______

    Tôi có thể tự tin nói rằng, cuộc sống này của tôi là thứ đẹp nhất trên đời.

    Một hiện thực quá nỗi hoàn hảo khiến vô số người ganh tị muốn có được, không cần phụ thuộc vào giấc mơ.

    Hiện thực này vẫn có thể đẹp như vậy, tôi có bố mẹ, có anh trai, có những 7 người anh thân thiết từ nhỏ.

    Sắp tới có lẽ là thêm một người bạn trai, khiến tôi luôn tự hào về chính bản thân mình.

    Kiếp trước tôi đã làm gì vậy?

    Tôi tò mò về nó quá!

    ________

    "Bài học hôm nay đến đây là kết thúc, có gì thắc mắc các em có thể gặp riêng tôi ở văn phòng hoặc liên hệ riêng để đưa ra câu hỏi.

    Giờ thì cả lớp tan học, chúc các em một ngày vui vẻ!"

    Giảng viên bước thẳng ra cửa, sau lời nói để lại như một lời động viên tinh thần học tập của các sinh viên.

    Cùng với đó là tiếng nháo nhào quen thuộc của lớp mỗi khi tan tiết, thật là ồn ào.

    Ít nhất là với 7 chàng trai nào đó .

    Đối với một cô gái lúc nào cũng tươi sáng rạng rỡ như Jung Herin thì cô hoàn toàn thích sự ồn ào này, đối lập với 7 chàng trai kia.

    Nói cách khác em như ánh sáng chiếu rọi vào cuộc đời tăm tối của họ vậy, các anh cùng em chơi với nhau từ bé.

    Có thể nói là cả chục năm nay, nhưng có lẽ cô chưa từng thấy vẻ khó chịu ra mặt này của các anh dạo gần đây, từ lúc nào ta?

    Em bắt đầu để ý điều này từ khi em có mối quan hệ qua lại mập mờ với cậu bạn sinh viên cùng bàn, Hong Shin Woo.

    Trong mắt các anh thì kiểu như ... cậu ta chính là nguyên nhân vậy.

    Những vật vô tri vô giác thường chỉ bị lay động khi có thứ gì tác động vào nó, cái bút chì cũng vậy.

    Trong một căn phòng dường như cửa sổ không hề mở khẽ cái nào, vẫn có cơn gió nhẹ thoảng qua khiến chiếc bút lăn xuống đất.

    Thật kì lạ, chẳng có ai chạy qua đây tác động vào nó cả.

    Hiện tại quanh khu vực này, ít nhất là chỗ ngồi của cô chỉ có cô và 7 anh ấy đang còn ngồi tại chỗ.

    Cúi xuống nhặt chiếc bút lên, bất giác Herin cũng đánh mắt qua nhìn chân của các anh.

    Từng người từng người đung đưa chân một cách nhẹ nhàng, có vẻ hôm nay tâm trạng của các anh ấy rất tốt.

    Tốt hơn những hôm trước, tốt hơn là vậy.

    Nhanh chóng ngẩng đầu lên, theo phản xạ giật mình nảy lên một cái thật mạnh khi bắt gặp ánh mắt của cả 7 người đang đổ dồn vào em.

    Có chút kì lạ, nhưng rồi vẫn bình tĩnh mở lời bắt chuyện trước với những ông anh này.

    Luôn là vậy, nhưng sau này sẽ khác.

    "Xem các anh kìa, chả giống ai.

    Làm gì dán mắt vào em nãy giờ vậy?

    Bộ hôm nay em xinh lắm hả?"

    Đi kèm theo đó là một cái bĩu môi, lời nói hoàn toàn chỉ là mang tính chất trêu đùa.

    Nhưng cô chẳng ngờ được các anh sẽ đáp lại nó, một cách nghiêm túc.

    "Ừ, ngày nào em cũng xinh hết."

    Haechan thản nhiên đáp lại câu hỏi đùa cợt đó của cô gái mà anh lẫn tất cả các anh cho rằng là nàng thiên thần duy nhất.

    Nhưng chỉ với một câu nói thẳng thắn như vậy cũng đủ để khiến cho thiên thần đỏ mặt.

    "Này, dạo này anh thấy mọi người có vẻ bàn tán về mối quan hệ của em và Shin Woo..."

    Mark tỏ vẻ ngập ngừng, rồi nói tiếp.

    "Hai người không có gì với nhau đấy chứ?"

    Đáp lại chỉ là một tiếng cười phá lên của cô, vừa mang hàm ý chỉ là một trò đùa, vừa là hiên ngang thừa nhận hai người có gì đó với nhau.

    Trong mắt các anh thì nó là như thế đấy.

    "Ôi, mấy anh đang sợ mất em gái đấy à?"

    Em gái?

    Ừ đúng rồi, họ chỉ là anh em thân thiết thôi.

    Nhưng, sau này rồi sẽ khác.

    "..."

    "Hiện tại em và anh ấy chưa có gì cả, các anh ngồi sau cũng thấy hết rồi còn gì.

    Anh ấy cứ ngại ngùng, và em cũng vậy.

    Chỉ là, mập mờ như mọi người nói thôi."

    Cô thản nhiên kể ra những gì mình đang suy nghĩ một cách niềm nở, vui vẻ với nụ cười rạng rỡ trên môi.

    Nụ cười đã trôn vùi bảy chàng trai trong suốt chục năm trời.

    "Vậy là em thích cậu ta à?"

    Jaemin đánh mắt ra bóng dáng của Shin Woo đang đứng ở cửa, nhìn cậu ta bằng một ánh mắt phán xét.

    Cậu ta được cho là tử tế, với vẻ ngoài thư sinh và được mọi người nói là chàng trai có tấm lòng nhân hậu kia.

    Ai mà biết được bên trong cậu ta có còn nhân cách khác hay không, hoặc con người thật của cậu ta như thế nào?

    "Vâng ạ, em khá chắc cảm xúc của mình.

    Các anh biết rõ em hiểu mặt cảm xúc của mình như nào mà."

    Lúc này em cũng hoàn toàn quay hẳn xuống bàn chống cằm nhìn các anh, vẫn là vẻ ngoài đáng yêu đang làm nũng chỉ với bọn họ.

    Vẻ ngoài mà chỉ bọn họ và anh trai của em được thấy, thật ích kỉ.

    "Nhưng tốt nhất là vẫn nên có chút cảnh giác."

    Renjun nói, anh đưa tay lên khẽ vuốt nhẹ lọn tóc nhỏ của em sang một bên.

    "Vẫn nên đề phòng, nhé!"

    Cô bĩu môi, biết là muốn có ý tốt nhưng dỗi dỗi sao ý.

    Chỉ đành gật đầu nhẹ một cái rồi quay lên, dọn sách vở của mình vào rồi cầm cặp tiến thẳng ra cửa.

    "Kiểu này chắc em ấy lại giận rồi, anh ta thật là chướng mắt."

    Chenle nhìn bóng dáng của Herin đang đi về phía Shin Woo, miệng không ngăn được thốt lên lời nói hướng thẳng đến anh ta và những lời chửi bới bị nuốt vào lòng.

    "Anh ta sẽ biến mất khỏi cuộc đời con bé nhanh thôi, chúng ta chắc về điều đó mà."

    Jisung chốt câu nói cuối cùng, ánh mắt của anh vô cùng kiên định khi nhìn vào anh ta.

    "Thiên thần của chúng ta, để chúng ta bảo vệ và để trong tầm mắt chỉ mình nhìn thấy thì hơn.

    Hong Shin Woo chẳng có cơ hội tồn tại nữa đâu."

    Ánh mắt của anh chàng dễ thương trông giống Samoyed nhưng tâm địa vô cùng chín chắn và có chút tính sở hữu nhìn muốn xuyên thấu qua chàng trai đang cách họ rất xa.

    ________

    Kết thúc cả một ngày ở trên trường luôn là lúc Herin mong đợi nhất, về nhà được gặp anh trai.

    Anh trai em đi làm lâu lắm không về nhà, nay được dịp rảnh rỗi về nhà mấy hôm.

    Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi cũng đã khiến em cảm thấy phấn khích rồi, tình cảm của hai anh em rất tốt.

    Từ bé đã vô cùng dính nhau, anh trai cũng bảo bọc em gái mình rất tốt.

    Em chưa từng phải chịu thương tổn nào cả, ít nhất là cho đến bây giờ.

    Bước ra ngoài cổng trường vui vẻ cùng Shin Woo, thấy sẵn hình bóng của 7 người con trai đang đứng đợi cô.

    Cô biết các anh khá là không thích anh chàng có thể là bạn trai tương lai này của cô nên cũng biết ý tạm biệt Shin Woo trước rồi chạy lon ton đến bên đằng sau lưng các anh một cách nhẹ nhàng.

    "Hù!"

    Lấy hết dũng khí của mình, hù các anh một cái.

    Nhưng trái ngược lại với phản ứng của cô, 7 con người dạo này mắc chứng khó ở ấy chỉ quay lại nhẹ nhàng nhìn cô một cách đầy ôn nhu.

    "Hù như thế không đủ gây giật mình đâu bé con."

    Jaemin đặt tay lên đầu cô xoa nhẹ khiến cho nó rối lên.

    "Tóc em rối tí nữa ai đó trong số các anh phải buộc lại cho em đấy!"

    Động tác vừa nói vừa đưa tay lên chỉnh tóc của cô sau đó lườm Jaemin một cái nhẹ thật là đáng yêu làm sao, thực sự muốn nhốt nụ cười ấy lại.

    "Thế hôm nay các anh lại kéo nhau về nhà em à?"

    "Cô chú với anh Jaehyun gọi về ăn chung, sao từ chối được.

    Nên mới kéo nhau đứng ở đây đợi cô chủ nhỏ này ra rồi cùng đi về."

    Giọng nói có phần dịu dàng ấy của Haechan nói riêng hay của các anh nói chung trước giờ nó chỉ dành cho mình cô gái nhỏ này, dần dần hình thành nên sự u mê quá hoá ...

    "Vậy giờ về nhanh thôi, em đói quá rồi!

    Mau mau!"

    Herin cười tươi, rồi tinh nghịch đẩy đẩy các anh từ đằng sau.

    Người của em so với các anh khá bé, nên chỉ được một lúc đã bị Chenle và Jisung dễ dàng kéo lên và ôm trọn vào giữa hai người rồi.

    Từ bé đã quen cảm giác được các anh ôm, thật là ấm áp.

    Em thực sự thích cảm giác này, luôn cảm thấy nó an toàn làm sao.

    Nhưng có chắc không?

    Rằng nó ... an toàn.

    Tất cả vừa đi vừa cười nói trông thật yên bình, hình ảnh của những cô cậu nhóc trẻ con ấy đối với nhau chưa bao giờ thay đổi trong suốt chục năm qua.

    Nhưng liệu đây có phải là giây phút vui vẻ trước những ngày gần tới thềm của những khoảnh khắc kì lạ, mà đen tối đến đáng sợ không?

    ___________

    "Anh Jaehyun!"

    Vừa bước vào nhà là hình bóng của người anh trai đáng kính nào đó, là Jung Jaehyun.

    Anh trai thực sự về với cô rồi đây, cô không ngần ngại chạy đến và nhảy bổ nhào lên người anh mình.

    Herin nhớ Jaehyun, Jung Herin nhớ Jung Jaehyun rất nhiều.

    "Con bé này, lâu lắm không gặp mà lớn lắm rồi.

    Ra dáng thiếu nữ rồi, em gái của anh bây giờ thật xinh đẹp đấy."

    Dang tay ra đỡ lấy em gái mình, hết xoa nhẹ ở lưng rồi lại xoa lên đầu.

    Jaehyun là kiểu anh trai hoàn hảo như vậy đấy, luôn luôn dành những điều ấm áp cho em gái mình.

    Anh đi làm khá lâu rồi, Jaehyun cũng nhớ Herin.

    "Mấy đứa cất cặp rồi vào trong ngồi luôn đi, bên trong chuẩn bị xong hết rồi."

    Jaehyun nói rồi nhìn những chàng trai ngoan ngoãn gật đầu rồi đi vào, anh có ấn tượng rất tốt với 7 cậu nhóc này.

    Chơi với em gái anh từ nhỏ thì đương nhiên anh phải biết chứ, Jaehyun còn tinh ý nhận ra có gì đó kì lạ trong cách mấy đứa nhìn con bé nhà anh nữa.

    Cảm giác hơi nguy hiểm, nhưng cũng thật an toàn cho cô em gái nhỏ.

    Câu chuyện cả căn nhà họ Jung có thêm 7 người con trai nữa thường xuyên tới ăn đã không phải là chuyện xa lạ, các gia đình khá thân thiết với nhau.

    Còn là hàng xóm, nên những đứa trẻ mới có thể thân nhau từ bé.

    Thậm chí phụ huynh nhà Jung còn có thể đùa rằng nếu một trong 7 chàng trai làm con rể của nhà thì tốt biết mấy, vốt chỉ là một lời nói bông đùa nhưng ông bà không biết họ đã mong thành sự thật như thế nào đâu.

    Một ngày nào đó không xa.

    _________

    Herin là một người thích làm những thí nghiệm, cô có niềm đam mê đặc biệt với hoá học.

    Với người có thể dành cả một ngày để nói chuyện về những thí nghiệm đa dạng như cô thì bất cứ ai tiến tới bắt chuyện về vấn đề này Herin đều sẵn sàng trả lời người đó.

    Đây là một sở thích tốt, nó khá bổ ích cho cô.

    Theo đánh giá của bố mẹ, anh trai và 7 người anh trai là vậy nên họ đặc biệt không cấm cản chuyện này.

    Căn nhà hiện tại chỉ còn 9 người trong nhà và các bác giúp việc đang làm việc quẩn quanh, công ty có việc đột xuất nên bố mẹ đã phải đi ngay sau bữa ăn kết thúc 20 phút trước.

    Em chọn việc ngồi ở phòng khách nói chuyện cùng các anh, đặc biệt là Jaehyun.

    Hai anh em lâu ngày không gặp, anh trai chuẩn mực cũng tò mò xem suốt thời gian anh vắng nhà thì em gái mình thế nào.

    Không ngờ rằng 7 thằng nhóc chăm sóc em mình rất tốt, anh khá là yên tâm.

    Phần nào đó...

    "Anh, em đang thích một anh bạn cùng khoa ngồi cùng bàn với em luôn."

    Cô bé thản nhiên ngồi ăn từng miếng táo được gọt sẵn ra đĩa do các bác giúp việc chuẩn bị bữa tráng miệng cho mọi người, vừa ăn vừa thoải mái bộc lộ tâm tư của một người con gái mới biết yêu lần đầu.

    Đáng lẽ em không nên nói ra những lời đó, bởi những lời nói đó sẽ được ghi nhớ và em sẽ không bao giờ có được cơ hội thốt ra lần hai...

    "Vậy à?

    Mấy đứa có biết chuyện này không?"

    Hi vọng những thứ anh suy tính là sai, Jaehyun quan sát thái độ của 7 đứa kể từ khi em gái mình bắt đầu kể về tâm tư tình cảm của bản thân.

    Ánh mắt của 7 đứa nhóc không vui và có phần khá đáng sợ.

    Khi nghe thấy câu hỏi của anh, phần nào đó trong ánh mắt của 7 cậu chàng đột nhiên đỏ nhẹ đôi chút.

    Nhưng vẫn cười trừ trả lời anh.

    "Bọn em có nghe Herin nói, bọn em cũng biết cậu ấy.

    Em ấy rất thích cậu ấy kia mà, sao bọn em chưa từng nghe kể qua được."

    Jisung ung dung trả lời, bình thản đưa ánh mắt lên Herin như muốn ám chỉ hãy tận hưởng những ngày tháng tự do lần cuối... , cô gái ngây thơ vẫn đáp lại anh bằng một nụ cười hồn nhiên.

    Nụ cười có thể đánh đổ bất cứ ai nhìn vào nó.

    "Hong Shin Woo khá tốt bụng, em không chắc về điều đó lắm.

    Em nghĩ vẫn nên để anh Jaehyun trực tiếp gặp mặt cậu ấy thì hơn."

    Haechan nhìn Jaehyun cười mỉm, cậu hi vọng câu nói của mình sẽ khiến cho Jaehyun tò mò và lo lắng về người em gái mình thích.

    Và cuối cùng là sẽ cho người điều tra cậu ta, điều tra lần cuối trước khi không còn ai thấy Hong Shin Woo trên đời này nữa.

    Quả đúng như theo kế hoạch của Haechan, khi Jaehyun nghe đến câu "em không chắc về điều đó lắm" của cậu em, anh đã khá lo lắng mà lơ là phân tâm về điều mình đang nghi ngờ.

    Quả đúng là kế hoạch hoàn hảo, một lời nói đi đôi đường...

    Đột nhiên Mark và Jaemin đứng dậy xin đi lên tầng, Jaehyun và Herin không lạ về điều này nên cũng gật nhẹ một cái.

    Được sự cho phép, Mark và Jaemin nhìn nhau rồi gật nhẹ.

    Cả hai tiến lên trên tầng rồi mở cửa vào phòng Herin, hai người suy nghĩ đến việc trong phòng em chắc chắn sẽ có hình của Shin Woo.

    Và quả nhiên là có, yêu quá hoá điên rồi...

    Nếu có thể vứt đi những tấm hình này đi thì tốt quá.

    "Hai anh xem gì thế?"

    Tiếng mở cửa phòng đột ngột của em khiến hai người giật nhẹ, nhưng cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh trả lời em.

    "Lâu chưa lên phòng em, nên muốn xem thử có gì mới không.

    Và thấy cái này."

    Mark giơ bức ảnh lên, vừa có ý muốn tra hỏi.

    Vừa có ý nghĩ muốn nghe giải thích về những bức ảnh như đang ghen tuông vậy.

    "À,... e-em tự chụp đấy.

    Tại hôm hội thao của trường."

    Em hấp tấp chạy lại lấy bức ảnh rồi ấp úng trả lời khiến Jaemin khẽ nhíu mày.

    "Em tự chụp?"

    Một gương mặt nghiêm túc như muốn xé bức ảnh Mark đang cầm trên tay, rồi cũng mau chóng trở lại gương mặt hiền hậu thường ngày.

    "Vâng ạ, góc chụp xấu lắm đúng không?"

    Herin cười trừ.

    "Em không giỏi chụp ảnh mà."

    Hai nụ cười gượng gạo xen kẽ nhau xuất hiện trước mặt cô, hai người này càng ngày càng có vấn đề.

    Tất cả các anh, thật kì lạ...

    "Vậy thôi, hai anh về đi.

    Nghỉ sớm."

    Cất bức ảnh lên trên kệ, rồi nhìn về phía hai anh ấy.

    Tuy là kì lạ đến mức nào, thì cô cũng không nghĩ nhiều lắm.

    Đôi lúc tất cả các anh cũng vậy mà, phải không?

    "Có ý đuổi bọn anh về không?"

    Mark nhướn mày

    Nghe thế Herin chỉ cười lả một cái bước đến đặt hai tay lên má Mark.

    "Không đuổi đâu, nhưng ngủ sớm tốt cho sức khoẻ mà.

    Không lẽ ngủ ở đây?"

    "Ừ, nhà em còn phòng mà."

    Jaemin đứng bên cạnh không do dự trực tiếp trả lời, nhìn bộ dạng đang ôm má Mark của cô dễ thương làm sao.

    Khiến anh muốn trêu một chút, và quả nhiên làm cho cô ngượng hoá thẹn.

    "T-thôi, các anh về đi.

    Mai gặp."

    Vừa buông tay trên má Mark ra, vừa ngượng ngùng đi đến cửa mở ra.

    Thấy thế hai người mới thoả mãn, nhìn nhau cười.

    Quyết định không trêu cô nữa, về ngủ sớm, vậy mới có sức khoẻ như cô nói.

    Trước khi đi cả hai không quên tặng cho cô mỗi cái hôn lên trán, như một thủ tục đã quen thường ngày.

    Hai người họ ra ngoài hết cũng là lúc Herin đóng cửa sầm lại, ôi cô thành quả cà chua thật rồi.

    Không được!

    *Ting ting*

    •Herin à, em rảnh chứ.

    Ta nói chuyện với nhau được không?•

    Cô nhấc máy lên kiểm tra tiếng tin nhắn, là từ Shin Woo gửi tới.

    Trái tim cô vốn đã đập nhẹ do ngại ngùng với các anh vừa mới đây giờ đã đập nhanh hơn từng phút một, người mình thích nhắn tin nói muốn nói chuyện với mình.

    Ôi phải làm sao đây?

    •Được ạ, có chuyện gì sao ạ?•

    •Anh đã nghĩ khá kĩ trước khi nói ra điều này, liệu em muốn nghe chứ?•

    •Anh cứ nói đi ạ, em đang nghe đây•

    Phải, em đang nghe anh đây Shin Woo

    •Anh suy nghĩ về cảm xúc của mình khá lâu rồi, anh nghĩ rằng mình cần phải nói với em•

    •Sao ạ?•

    •Anh thích em...•

    •...•

    •Không cần phải trả lời ngay đâu, anh hiểu mà.

    Nó hơi đường đột...•

    •Không, em cũng thích anh!•

    Em thấy nó không đường đột chút nào, cuộc sống của em vốn dĩ rất đẹp.

    Anh cũng không biết khi anh nhắn những lời ấy anh đã khiến nó trở nên ngày càng hồng hơn thế nào đâu.

    Em vốn dĩ thích cuộc sống này, một cuộc sống như mơ vậy.

    Mặc dù đây chẳng phải giấc mơ.

    Rồi hai người chính thức hẹn hò ngay sau đó, thật thần kì.

    *Cốc cốc*

    "Anh vào được chứ?"

    Tiếng của Jaehyun vọng lên ngoài cửa khi cô vừa mỉm cười đặt điện thoại xuống, anh trai cô luôn xuất hiện thật đúng lúc.

    "Vâng ạ, anh vào đi!"

    Jaehyun mở cửa bước vào cùng một ly sữa ấm anh đích thân pha cho em, anh đã không làm điều này lâu lắm rồi.

    Bất chợt nhìn thấy nụ cười trên môi em, vui hơn vừa nãy rất nhiều.

    "Các anh ấy về hết rồi ạ?"

    "Ừm, mấy thằng nhóc còn lại trước khi về không nhìn thấy em có chút tiếc.

    Mà sao trông em vui thế kia, bộ có chuyện gì hả?"

    Đưa cốc sữa cho Herin, anh cũng muốn biết điều gì khiến em gái mình cười tươi như vậy.

    Nhận lấy cốc sữa từ tay anh, cô uống một ngụm rồi nhìn anh mình lại cười thật tươi.

    "Anh, em hẹn hò rồi.

    Với anh ấy..."

    "Sao cơ?"

    Jaehyun sửng sốt, em gái anh đi nhanh quá rồi.

    Mới vài tiếng trước còn độc thân mà vài tiếng sau đã nghe thấy cô nói hai từ 'hẹn hò', còn là với cậu nhóc mà Herin nói thích nữa...

    "Đúng là nhanh thật, anh ấy nói có thể hơi đường đột.

    Nhưng riêng em, em thấy không đường đột chút nào.

    Em thích Shin Woo, lâu lắm rồi.

    Em cảm thấy hạnh phúc vì nó được đáp lại, và rằng đây không phải tình đơn phương."

    Nhìn em vừa nói vừa cười hạnh phúc, trong lòng Jaehyun cảm thấy ấm áp.

    Nhưng nghĩ đến những lời Haechan nói khi nãy ở dưới phòng khách, khiến anh có chút nghi ngờ.

    *Ai cũng nói cậu ta hoàn hảo, nhưng bọn em không tin cậu ta lắm.

    Ai cũng có hai mặt mà, biết đâu nhìn cậu ta hiền lành thư sinh như vậy nhưng thực chất là một thằng tồi thì sao?*

    Và chính bọn em cũng có hai mặt anh ạ...

    "Em có chắc mình tìm hiểu kĩ chàng trai đó chưa?"

    Có lẽ anh sẽ phải làm gì đó, để bảo vệ sự an toàn cho em mình.

    "Anh lại để ý lời anh Haechan nói vừa nãy đúng không?

    Anh ấy cẩn thận đến như nào anh cũng biết mà, chỉ là lo lắng quá thôi."

    Cô uống hết cốc sữa, đưa cốc sữa cho Jaehyun đang giơ tay ra chờ sẵn để cầm lấy rồi nói tiếp.

    "Em theo đuổi anh ấy 1 năm trời, tuy thời gian không dài nhưng cũng đủ khiến em hiểu anh ấy kha khá."

    Anh nhìn bàn tay em đang nhẹ nhàng đặt tay truyền hơi ấm qua tay mình, chất giọng ấm áp ấy lại cất lên.

    "Thế đã đủ để anh tin tưởng vào khả năng nhìn người của em gái anh chưa?"

    "Được rồi, em nghỉ ngơi sớm đi."

    Yên tâm phần nào, Jaehyun nhẹ nhàng kéo Herin nằm xuống đắp chăn lên cho cô.

    Nhưng trước mắt nên để ý kĩ hơn đã, khi chắc chắn cô đã nằm thoải mái trên giường rồi mới ra ngoài tắt đèn và đóng cửa.

    Một ngày đã kết thúc như vậy, kì lạ nhưng vui vẻ.

    _________

    Nắng sáng chiếu rọi vào phòng, vốn dĩ hôm qua anh trai đã kèo rèm vào trước khi rời đi.

    Nhưng khi sáng đến, có một người sáng sớm đã mở khẽ cửa phòng bước vào.

    Kéo rèm ra, rồi nhẹ nhàng bước đến ngồi xuống giường.

    Gọi cô dậy bằng chất giọng nhẹ nhàng, chỉ dành cho mình cô.

    "Sáng rồi, dậy chuẩn bị đi học nào bé con."

    Bàn tay của chàng trai ấy hết xoa đầu rồi véo má của Herin muốn xệ xuống.

    "Jeno à, 5 phút nữa được không?"

    Giọng nói pha chút làm nũng này, đã từ lâu sớm làm trái tim của Jeno tan chảy.

    Nhưng không thể chiều hư bé con của mình trong hoàn cảnh này được, muốn làm gì thì sau này còn dư thời gian.

    Vì sớm muộn gì em cũng sẽ ở thế giới an toàn hơn cho em.

    "Không được, muộn rồi.

    Dậy nào."

    Jeno trực tiếp kéo tay cô dậy, mất 15 phút để có thể hoàn thành hết thủ tục buổi sáng cho Jung Herin.

    Cô luôn cho rằng lợi ích của việc có tới 8 người anh thật tuyệt, Jaehyun và bao gồm cả các anh.

    Xuống dưới nhà là hình ảnh 6 người con trai đang đứng đợi, và Jeno dắt tay cô xuống như dắt tay trẻ.

    Họ luôn đi cùng nhau từ bé, cho đến giờ đã là sinh viên.

    Đi trên đường các anh không ngừng chú ý vào Herin, hôm nay tâm trạng của cô rất tốt.

    Các anh công nhận, bản tính tò mò của các anh luôn không thể kiềm chế được nếu đó là vấn đề liên quan đến cô.

    Nếu chuyện họ nghĩ đến đã xảy ra thật, thì họ chắc chắn rằng Shin Woo sẽ biến mất sớm thôi.

    "Có chuyện gì mà trông em vui thế?"

    Renjun sớm mang cho mình một nụ cười hài hoà đưa mắt nhìn Herin.

    "Các anh, em hẹn hò rồi!"

    "Gì cơ?"

    7 con người như mất bình tĩnh, trực tiếp nhìn vào mắt cô.

    Phản ứng gay gắt của các anh khiến cô giật mình, chuyện gì khiến mấy anh đây phản ứng như vậy?

    "Các anh sao thế?

    Không mừng cho em à?"

    "Không nhưng, từ khi nào... mà em hẹn hò với cậu ta đúng chứ?"

    Herin gật đầu nhẹ, trả lời câu hỏi của Chenle vừa đặt ra.

    "Từ tối hôm qua, sau khi các anh về anh ấy đã nhắn cho em.

    Bọn em thú nhận tình cảm dành cho nhau và giờ bọn em hẹn hò, em cũng đã có một cuộc nói chuyện với anh Jaehyun."

    Hong Shin Woo, quả đúng là biết lựa chọn thời cơ.

    Hay bản chất cáo già của cậu ta lòi đuôi ra rồi?

    Nếu hiện giờ đang tự mãn thì cứ việc đi, cậu sẽ biến mất sớm thôi.

    "Yêu đương thì yêu đương, nhưng phải cẩn thận.

    Đừng để bản thân bị tổn thương, được chứ?

    Vì nếu em bị tổn thương, mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp hơn rất nhiều."

    Mark suy nghĩ một lúc rồi đưa ra câu nói kết luận, nhưng câu cuối mới là chủ chốt.

    Tại sao Mark lại nói vậy?

    Người hoang mang lúc này là cô, dạo này các anh luôn xoay cô vòng qua vòng lại.

    Khiến cho cô tự hỏi rằng mình có làm gì sai không, toàn là những sự lạ lùng xuất hiện...

    Toàn bộ chặng đường của 8 người đi cũng bỗng im lặng lạ thường kể từ đó, đột nhiên cô cảm thấy cô là người sai.

    Muốn mở miệng bắt chuyện trước nhưng cứ bị nghẹn lại, tâm trạng cũng trầm hơn hẳn.

    Các anh chưa bao giờ vậy với cô cả.

    Cảm giác khó chịu thực sự mới chỉ bắt đầu khi vừa đến trường, đã thấy anh bạn trai thực sự của cô bé đang đứng vẫy tay đợi ở đó.

    Herin cũng lập tức chạy ra thật nhanh, ngày đầu tiên hẹn hò chính thức.

    Ừ, phải rồi.

    Họ là người yêu của nhau, còn giữa chúng ta theo lời em chỉ tồn tại hai từ anh em mà thôi.

    Mark chỉ đứng yên nhìn từng cử chỉ hành động của cô, nhớ lại cô từng hỏi anh rằng "Mark, trái tim ta sẽ tự động loạn nhịp khi tìm được chân ái đời mình đúng chứ?" mắt không lay động.

    Khi cô tìm được, cô cũng là người đầu tiên nói với anh rằng "Em nghĩ rằng em tìm được rồi!" khiến tâm trạng anh trầm đi.

    Tất cả họ đều vậy, sự quan tâm với cô là quá lớn.

    Họ cũng biết rõ Hong Shin Woo kia như thế nào, được rồi.

    Nếu trái tim em loạn nhịp vì một ai đó không phải tôi, tôi sẽ có cách ép nó hướng về đúng người nó phải hướng.

    Bằng cách nào đi nữa, dù nó có ích kỉ phải phá hoại hiện thực em mong muốn.

    __________

    Cặp đôi mới hẹn hò tay trong tay bước vào lớp khiến bao ánh mắt đổ vào, vừa ngưỡng mộ, vừa chúc mừng.

    Họ là đôi trai tài gái sắc mà cả lớp đã âm thầm đoán họ sẽ đến với nhau từ rất lâu, nhanh chóng chẳng ai để ý đến 7 chàng trai đi theo sau nữa.

    Nhưng song với đó, là một tin tức nóng hổi khác cũng được chú ý ít nhiều được réo lên khi họ về chỗ ngồi và đặt cặp xuống.

    "Các cậu, có tin buồn xảy ra rồi.

    Tìm thấy xác của Jang Yeon Hee ở phía khu phế thải cách đây không xa."

    Cậu ta là sinh viên hóng chuyện nhất nhì của lớp, mỗi thông tin mà cậu nói ra đều là tin sốt đang lên.

    Và tin này cũng gây choáng váng thật, cả lớp được trận nháo nhào lên.

    Rồi không khí bỗng trở nên tang thương.

    Jang Yeon Hee đúng là không ai quý cô ta thật, cô ta là kẻ hay đố kị.

    Nhất là với Jung Herin, chỉ vì Herin hoàn hảo mà Yeon Hee đố kị với cô hết lần này đến lần khác.

    Nghiêm trọng nhất là sự việc ở đội cổ vũ diễn ra cách đây 2 tháng, vì sự đố kị đạt đến đỉnh điểm mà cô ta cả gan lấy bộ đồ biểu diễn của Herin đi rồi đến một khu vắng vẻ đốt nó.

    Sự việc sinh viên ưu tú Jung Herin bất cẩn làm mất đồ, còn là nữ thân của đội cổ vũ nữa khiến cả trường sửng sốt.

    Có người không tin liền đứng ra bảo vệ cô, nhưng cũng có người được đà lấn tới mắng chửi cô thậm tệ.

    Nói chung là cũng bị ảnh hưởng ít nhiều, khi ấy các anh cũng mất tròn 1 tháng để an ủi và sốc lại tinh thần cho thiên thần của mình.

    Herin là người bất ngờ vô cùng, đột nhiên cảm thấy lo lắng bất an.

    Thì giọng nói của Jisung vang lên từ đằng sau khiến cô có sinh ra chút cảm giác gì đó khó tả trong lòng mà quay về phía sau.

    "Gieo nhân nào gặp quả đó thôi, đó cũng là quả mà cô ta xứng đáng phải nhận."

    Đó là những gì cô ta phải nhận khi đã đụng vào em

    Những nụ cười kì lạ xuất hiện trên môi các anh, tâm trạng cô càng rối hơn.

    Có đúng những gì Yeon Hee nhận là xứng đáng chứ?

    Sao các anh lại cười?

    .
     
    [Nct Dream Scape Universe] Escape
    𝙒𝙝𝙚𝙧𝙚 𝙄 𝙖𝙢?


    Sau những điều kì lạ xảy ra xung quanh cái chết của Jang Yeon Hee và cái biểu cảm ngày hôm đó của các anh ấy làm cho cô cảm thấy bối rối, và dường như tất cả đều bị quy vào lỗi lầm của cô khi nào không hay...

    Cái chết của Jang Yeon Hee, tất cả là do mày...

    Thời gian cứ thế trôi qua hai tháng sau, cô và người bạn trai Hong Shin Woo vẫn cứ hẹn hò theo ngày tháng.

    Người thì ở đây, nhưng tình cảm đã bắt đầu phai nhoà.

    Anh ấy ngó lơ Herin nhiều hơn, nhiều lần buông ra những lời nói làm tổn thương đến Herin.

    Tinh thần cô thực sự không ổn, Jaehyun cũng đã đi và tiếp tục công việc của anh ấy.

    Cô cũng nghe nói bố mẹ đã đi công tác cùng bố mẹ của các anh sau thời gian cô ở kí túc của trường tạm thời, thế là cô lại phải qua sống cùng các anh ấy dưới mái nhà chung.

    Đây không phải là lần đầu, nhưng một đứa con gái sống chung với bảy người con trai khác với chuyện một đứa con gái đi chung với bảy người con trai mà đúng không?

    신우오빠

    (Anh Shin Woo)

    Anh đang ở đâu thế?

    [Đã xem]

    Xem rồi thì trả lời tin nhắn của em đi!

    [Đã xem]

    Làm ơn đừng cư xử như vậy nữa, Shin Woo à!

    [👍🏻]

    Thẳng thắn nhé, thế thì mình chia tay đi.

    Anh có người khác rồi, mình không hợp đâu.

    Đừng làm phiên nhau nữa.

    Bạn không thể gửi tin nhắn cho người dùng này

    Chuyện gì vậy?

    Cô bị chặn sao?

    Cuộc đời còn muốn tồi tệ với cô đến khi nào nữa?

    Bố mẹ không có ở đây, anh trai càng không.

    Có ai ở đây cứu vớt cô lên không?

    Một thân một cô gái nhỏ cứ thế gục mặt xuống khóc trong âm thầm, khóc cho đau xót của bản thân.

    2 tháng trước cô còn là cô gái vui vẻ vậy mà...

    "Anh vào được chứ?"

    Một chất giọng quen thuộc trầm ấm vang lên ngoài cửa, không nhận được bất kì động tĩnh nào từ bên trong người con trai ấy liền cầm tay nắm cửa mở ra để bước vào.

    Thứ đầu tiên người con trai cao ráo ấy thấy là cả bóng người khom lại gục mặt xuống đầu gối của cô gái nhỏ bé, Jung Herin.

    Jisung bước đến bên cạnh cô, nhẹ nhàng đặt cốc sữa ấm vừa mới được pha xuống bàn đèn bên cạnh rồi ngồi xuống.

    Đệm đã có phản ứng nhún, nhưng người vẫn mãi một tư thế.

    "Công chúa nhỏ của anh nay làm sao thế?"

    Như một thói quen thường làm, đôi bàn tay cứng cáp đưa tay lên xoa đầu người được gọi là "công chúa" một cách dịu dàng.

    Như nâng niu một viên ngọc quý vậy, trong số 7 người các anh chưa ai nỡ làm cô tổn thương mà kẻ nào dám?

    "Anh ta... bỏ em rồi, Jisung à."

    "Em thật thảm, thảm hại.

    Em thảm quá, trong 2 tháng em như mất tất cả."

    Cô cất tiếng trả lời khiến anh cảm thấy chua xót, thế giới này bất công với cô gái nhỏ của họ quá.

    Cô phải chịu sự chỉ trích cho sự việc vốn là do họ gây nên, cô nào có tội tình gì.

    Nhưng thế mới thấy thế giới này đầy rẫy hiểm nguy, không nên tin ai.

    Chi bằng cô chỉ nên tin mỗi họ, nằm trong sự kiểm soát của họ.

    Họ sẽ dọn cho cô những đường đi tốt nhất, thế thì rất tuyệt.

    Và viễn cảnh ấy đang đến gần rồi.

    "Hong Shin Woo, cậu ta dám đá em ư?"

    Jisung nhận ra mình mải mê suy nghĩ đến việc của Yeon Hee mà quên mất sự việc được bé con nhắc đến đằng trước, Hong Shin Woo anh ta ăn gan hùm sao?

    "Mới nãy thôi, anh ta nói có người khác.

    Chán em rồi, sau đó chia tay và block em.

    Em nhàm chán quá anh ha?"

    Herin ngẩng mặt lên, lúc này cô tự đánh giá mình thật thảm hại qua cái gương đối diện từ đằng xa, nước mắt nhem nhuốc.

    Chì kẻ mắt phai hoà vào nước mắt tạo thành nước mắt đen, trông thật giống Harley Quinn khi hoá dại làm sao.

    Tự cười vào mặt mình

    Mày điên rồi Jung Herin.

    "Đừng khóc bé con, em khóc anh sẽ xót lắm."

    "Giờ nghe lời anh uống hết cốc sữa này, rồi để anh ôm em một lúc nhé."

    Jisung cầm lấy cốc sữa và tự tay đưa cốc sữa tới gần miệng cho cô uống

    Như một chiếc máy biết nghe lời, Herin vẫn cầm cốc sữa đó lên và uống theo sự điều khiển của Jisung... như bao lần các anh hay làm.

    Chỉ biết mỗi lần uống sữa xong khiến đầu óc cô quay cuồng và sau đó chợt tối đi, cô cảm thấy thoải mái.

    Vậy được rồi.

    Anh đặt cốc sữa sang một bên, ôm cô vào lòng xoa xoa một lúc.

    Anh biết rõ khi nào bé con sẽ mất đi ý thức hoàn toàn, biết rõ trong cốc sữa hàng ngày cho cô uống kia có gì.

    Chỉ là chất lỏng do Chenle cất công tạo ra riêng cho Herin, thứ duy nhất áp chế khiến bé con không phát điên trong suốt 2 tháng qua.

    Nó rất hiệu quả, bé con rất nghe lời họ.

    Không còn phản đối như trước đây kể cả là yêu cầu vô lý nữa, ôi bé con của họ.

    Nhìn em chảy một giọt nước mắt cũng khiến tim Jisung như bị bóp nghẹn vào, tên Shin Woo làm vậy khác nào bóp chết sự sống của 7 người bọn họ.

    Số của hắn đến đây là hết rồi.

    Nhẹ nhàng bế cô lên trong vòng tay của mình, tiến về căn phòng đối diện của riêng anh.

    Đặt cô xuống rồi từ từ ra ngoài đóng cửa lại, rón rén xuống phòng khách nơi tập trung đông đủ của 6 con người còn lại kia.

    Trên tay còn cầm một cốc sữa theo xuống.

    "Thuốc của Chenle hiệu quả đấy chứ, thấy bé con ngoan ngoãn khiến anh yên tâm.

    Herin không cần thiết phải tiếp xúc với cái thế giới tàn nhẫn này."

    Na Jaemin miệng nói nhưng mắt vẫn đang dán vào màn hình TV, nơi hiện lên mấy video thú vị trên diễn đàn trường về Hong Shin Woo và 'người tình mới'.

    "Chỉ cần nghĩ tới việc có thể đặt con bé trong tầm mắt là có thể khiến anh ngủ yên được rồi, điều đó sắp tới và nó thuận lợi hơn anh nghĩ."

    Mark lặng nhìn Jisung đặt cốc sữa đã được uống hết xuống bàn rồi ngồi xuống bên cạnh

    "Bảo bối ngủ rồi chứ?

    Sao trông em có vẻ căng thẳng thế?"

    Người lớn thứ hai trong 7 con người ngồi đây luôn quan sát để ý đến biểu cảm của cậu út từ khi bước xuống, Renjun cảm thấy có điều gì đó không đúng.

    "Herin chưa ngủ à?

    Cần mình lên xem chứ?"

    Chenle hướng mắt lên phía cầu thang rồi nhìn sang Jisung

    "Mấy anh tự xem đi."

    Cậu út mở khoá màn hình điện thoại của Herin được anh cầm xuống rồi mở đoạn tin nhắn của Shin Woo ra, ai nhìn vào thì máu trong người cũng đã không còn lạnh nữa.

    "Đúng là chán sống."

    Lời nói phát ra từ phía người con trai luôn được "bé con" gọi là 'mặt trời của mình', đúng như Haechan đã từng cảnh báo với anh Jaehyun về tên khốn này vào hai tháng trước thời điểm hai người hẹn hò.

    "Sh*t, chết mất thôi.

    Biết vậy tao ngăn cản cho rồi.

    Em ấy khóc chứ?"

    Jeno chẳng nhìn được mà đập mạnh xuống bàn một cái tạo nên tiếng động khá lớn còn buông ra câu chửi thề, nhanh chóng đánh mắt lên phía cầu thang với ánh mắt tràn đầy sự lo lắng lên người con gái duy nhất ở trên đó.

    "Nhoè cả chì kẻ mắt, em ấy nói mình thật thảm hại.

    Nhớ lại khiến em muốn giết tên khốn đấy."

    "Thế thì phải giết rồi."

    Jaemin nhẹ nhàng buông ra lời 'kết án' sau lời kể của Jisung, nhận được sự gật đầu đồng tình của cả 6 người còn lại.

    Vậy là Shin Woo sẽ bị 'tử hình' nhỉ?

    .

    Tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, bàn tay nhỏ nhắn tìm kiếm xung quanh vùng đầu giường chỉ để thấy sự hiện diện của chiếc điện thoại.

    Cầm nó lên mở màn hình ra, hiện 9:30 sáng.

    Hôm nay là ngày nghỉ, thời gian như trôi qua thật chậm vậy.

    Cô có cảm giác như mình đã ngủ hai ba ngày gì đó, nói chung là một giấc rất dài.

    Nhưng khi mở mắt ra mới là sáng hôm sau, kì lạ.

    Thấy bản thân đang ở phòng của Jisung và bên cạnh còn vương chút hơi ấm của anh, mấy người này có cần coi cô là trẻ con không?

    Đến mức ngủ mà cũng bế sang phòng ngủ cùng như sợ cô chạy mất thì cũng đúng là quá kì lạ rồi.

    Lòng bàn chân vừa rời hơi ấm trong chăn đã tiếp xúc với nơi lạnh lẽo dưới sàn nhà, cô không đi dép bông.

    Đó không phải thói quen, với cả bản thân chưa bao giờ thích điều đó.

    Mở cửa đi xuống dưới phòng khách, thấy được hình ảnh Jaemin đang trong khu vực bếp.

    Chỉ mình anh Jaemin thôi, còn 6 người còn lại... chẳng thấy đâu cả.

    "Dậy rồi sao?"

    Tiếng xào nấu kèm theo mùi hương đặc trưng của những món ăn do Jaemin làm đã tấn công đến chỗ cô đứng rồi, phải nói là rất thơm.

    Đúng là Herin bị mùi hương của những món ăn đó mê hoặc quá nỗi, mức độ đứng ngơ ra đó khiến Jaemin quay lại phát hiện cũng phải bật cười.

    "Mới dậy mà anh tính mê hoặc em bằng đồ ăn thế này, không sợ nhiều em béo hả?"

    Thấy bé con của mình từ từ đi tới bàn ăn kéo ghế ra rồi ngồi xuống, kèm theo đó là những lời 'trách yêu' khiến anh không nhịn cười được trước sự đáng yêu này.

    Bê đồ ăn ra đặt xuống bàn phục vụ cho cô gái nhỏ, rồi cũng kéo ghế ngồi xuống cạnh cô.

    "Béo thì bọn anh cũng đâu ai dám chê."

    "Chỉ giỏi ăn nói thôi!"

    Cô thực sự đã bị Jaemin chọc đến ngốc rồi

    "Cho em tờ giấy đi."

    "Để làm gì?"

    "Em lau mắt, em nhớ trước khi ngủ em bị nhoè chì kẻ mắt."

    "Không cần, sạch rồi."

    Anh từ đâu lấy ra một cái gương đưa cho cô

    "Không thể nào, tối qua uống sữa xong là em ngủ mà.

    Em đâu có lau đâu?"

    Chính bản thân còn cảm thấy giật thót, không nhanh không chậm dành lấy chiếc gương trên tay Jaemin để có thể nhìn thẳng vào một lần nữa.

    Nhìn phản ứng của cô như vậy, anh chỉ có thể cười thầm.

    Tất nhiên là phải được lau sạch hết rồi, đâu có ai để lại vết chì kẻ mắt bị nhoè đến tận ba ngày đâu.

    Dấu vết đã được dọn sạch sẽ.

    "Jisung lau cho em đấy."

    Nhìn cô một lúc, anh nói tiếp.

    "Anh biết..."

    "Trong hai tháng qua không dễ dàng gì với em, cũng do bọn anh quá bận.

    Nhưng dù có chuyện gì cũng đừng khóc bán mạng như thế, mắt sẽ xưng lên.

    Bọn anh xót đấy."

    Những lời nói của Jaemin lọt vào tai Herin đều chứa đựng nhiều sự chân thành, 2 tháng với cô tuy tồi tệ nhưng nghĩ bản thân vẫn còn các anh cho mình cái quyền dựa vào và ỷ lại mà.

    Nhỉ?

    Herin cũng chỉ đành gật đầu nhẹ một cái, dù gì cũng là quan tâm mình mà.

    .

    Mới đó mà cũng đã đến tối, các anh cũng đã về đầy đủ.

    Ăn bữa tối xong một mình cô lững thững đi lên phòng, ít nhất ở với các anh cô được dung túng cho những việc 'nguy hiểm' mà bản thân cô thích.

    Đây chỉ là một chuyện nhỏ, họ còn có thể làm nhiều việc hơn nữa vì cô hoặc nếu cô thích mà.

    Chiếc giường trong phòng cô tại ngôi nhà này của các anh luôn là vị trí khiến cô cảm thấy ấm áp nhất, nó mềm mại theo đúng sở thích của bao cô gái được các anh tinh ý chuẩn bị.

    Nằm lướt điện thoại một lúc chợt có cuộc gọi đến có cái tên Shin Haram, bạn gái mới của tên bạn trai cũ khốn nạn kia.

    Nhưng Herin và cô ta có liên quan gì đến nhau chứ?

    Chia tay thì cũng xong rồi kia mà.

    "Tôi nghe đây..."

    "Đồ khốn, tất cả là tại cô.

    Trả lại anh ấy cho tôi!"

    Cái gì vậy?

    "Cô nói nhảm cái gì thế?

    Trả cái gì, chia tay chúng tôi cũng đã xong rồi kia mà."

    "Cô đừng tỏ vẻ vô tội nữa, sau buổi tối ngày hôm đó anh ấy chia tay với cô.

    Anh ấy cũng biến mất vào ngay ngày hôm sau, đừng có mà giả nai!

    Không được tình yêu của anh ấy rồi tính mưu tính kế loại bỏ anh ấy khỏi thế giới này.

    Đúng là con cáo già khốn nạn."

    Cô đang nghe cái gì vậy?

    "Khoan, không phải mới tối hôm qua anh ấy gọi chia tay tôi à?

    Biến mất vào ngay ngày hôm sau tức là ngày hôm nay, cô đang nói cái quái gì thế tôi không hiểu.

    Đừng nói chuyện như kẻ khùng nữa Shin Haram."

    "Con mẹ nhà cô chứ ở đấy mà khùng, cô có vấn đề về não à?

    Chuyện xảy ra đã từ 2-3 ngày trước rồi, cô thì mất tích biệt tăm hôm nay mới liên lạc được.

    Cô bị con mẹ gì thế?

    Làm ơn đấy, tôi xin cô.

    Tôi biết anh ấy sai, nhưng làm ơn hãy trả anh ấy về cho tôi.

    Có trách thì trách tôi đã gạ tình anh ấy, xin cô.

    Tôi yêu anh ấy..."

    Một vở kịch ướt đẫm nước mắt về tình yêu của đôi mèo mả gà đồng đem ra diễn cho cô coi đấy à?

    Nhưng mất tích vào ngay sau khi nói chia tay, đã vậy cái gì mà từ 2-3 ngày trước.

    Rõ ràng là mới hôm qua kia mà, chuyện gì xảy ra trong một đêm ngủ của cô vậy?

    "Này, Jung Herin cô còn nghe tôi nói chứ?"

    Cô thoáng chốc nghĩ sự mất tích bí ẩn này giống như...

    Jang Yeon Hee trước khi chết đầy uẩn khúc vào 2 tháng trước.

    Herin hoảng loạn đến mức không nghe thấy tiếng có người mở cửa bước vào, thấy được gương mặt căng như cắt ra máu của cô khiến anh hoảng loạn bước đến đặt cốc sữa ở bàn để đèn ngủ rồi ngồi xuống lại gần.

    "Herin, em ổn chứ?"

    Haechan lau giọt mồ hôi trên chán đang lấm tấm chảy xuống của cô đi

    "Con mẹ nó đồ vô trách nhiệm, tôi đã xuống nước cầu xin cô như vậy rồi mà cô còn lẩn trốn.

    Đúng là con tiểu thư cậy quyền."

    Nghe được tiếng nói trong điện thoại, anh đã ngay lập tức nhận ra đó là giọng nói của ai.

    Và chắc chắn cô ta đã nói cho Herin hiểu rõ những gì đang xảy ra rồi, tính toán của các anh chưa từng nghĩ đến việc này nên có thiếu sót.

    Mẹ kiếp

    Anh mau chóng cầm lấy điện thoại lên và dập cuộc gọi ngay lập tức, sau đó xoay người cô về phía đối diện mình.

    "Chuyện này là sao vậy anh?

    Em mới ngủ một đêm mà, gì mà hai ba ngày chứ.

    Shin Haram cô ta nói mớ gì vậy?

    Hay người điên là em?

    Rốt cuộc em đã ngủ trong bao lâu thế?"

    Cô hoảng loạn vung tay chân lung tung thậm chí còn có thể làm tổn thương bản thân mình.

    Thấy tình hình ngày càng tệ Haechan chỉ còn cách lên giường bế sốc cô lên đặt cô ngồi ở trong lòng mình rồi sau đó lấy cốc sữa kề trước miệng cô, dùng tay còn lại nâng cằm lên để việc cho cô uống sữa trở nên dễ dàng hơn.

    "Nghe anh, uống hết cốc sữa đi đã rồi anh sẽ giải thích mọi chuyện.

    Được chứ?"

    Tâm lý hoảng loạn, anh hành động quá đột ngột khiến cô cảm thấy có chút cấn.

    Nhưng nghe được lời nói của anh cũng khiến cô ngoan ngoãn nghe theo, dù hoảng đến mấy cô cũng cần 'uống sữa hàng ngày theo đúng giờ quy định' mà.

    Nhìn cô vẫn uống hết cốc sữa, lòng Haechan thầm hài lòng.

    Đúng là trẻ ngoan.

    "Shin Haram, hiện đang mắc bệnh rối loạn tâm lý nặng.

    Tưởng tượng ra nhiều chuyện không đâu, đó đúng là đáng tiếc lớn cho Hong Shin Woo khi yêu cô ta.

    Còn em chỉ mới ngủ được một đêm thôi, đừng để tâm nhiều đến cô ta."

    Câu chuyện về Shin Haram được đặt ra bởi Haechan là không phải sự thật, nó chỉ nhằm mục đích đánh lừa cho cô bớt đi cơn hoảng loạn thôi.

    Nhưng nó sắp thành sự thật rồi, bất cứ ai cản trở thì đều bị loại bỏ.

    Shin Haram cũng không phải ngoại lệ.

    Một hồi cuối cùng Herin đã mất đi ý thức, như tối hôm đó.

    Haechan cũng nhẹ nhàng bế cô đứng dậy đưa về phòng mình, rồi đặt xuống.

    Nhưng khi bước ra, mặt anh căng hơn lúc lên rất nhiều.

    Shin Haram, đúng là chán sống cả một đôi!

    "Nhìn mặt em có vẻ căng thẳng."

    Mark nhìn hờ qua đã thấy nét mặt Haechan có vẻ rất khác

    "Sh*t, mém chút nữa là bị Shin Haram làm hỏng chuyện."

    Haechan chẳng nhịn được nữa trực tiếp quăng cái cốc xuống sàn nhà, mảnh thủy tinh vỡ ra khắp nơi.

    "Đã cảnh báo cô ta như vậy rồi, thật là..."

    Jeno nhớ đến ngày hôm đó, sự việc đã bị Shin Haram nhìn thấy và lời nói của cô ta đeo bám anh đến tận ngày hôm nay.

    "Một ngày nào đó Jung Herin cũng sẽ biết được tình yêu bệnh hoạn của mấy người và tự giác thấy ghê tởm mà thôi, cô ta không biết thì tôi sẽ nói cho cô ta biết!"

    Đúng là phiền phức.

    "Xử nốt cô ta luôn đi, cô ta làm em nhức đầu quá."

    Jisung quăng điện thoại với dòng tin nhắn hẹn Shin Haram ra mặt bàn trước mặt các anh

    "Ừ, nên vậy."

    Renjun nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn đó một hồi lâu rồi cũng đồng tình

    "Sớm đưa bé con rời khỏi hiện thực này thôi, nó quá nguy hiểm với sự thật của chúng ta rồi."

    Lời nói tưởng như là bông đùa nhưng lại là sự thật của Chenle khiến tất cả đều ngước mắt lên nhìn anh

    Hiện thực ấy nên bắt đầu rồi.

    .

    Tỉnh dậy lại là một ngày mới, cô có một giấc mơ.

    Nhưng mà cảm giác nó thật lắm, cô mơ rằng Shin Haram gọi điện cho cô và nói Hong Shin Woo mất tích 2-3 ngày hôm nay.

    Đúng là hoang đường, nhưng cô lại nhớ rằng Haechan nói với mình rằng Haram bị rối loạn tâm lý nặng và đáng tiếc cho Shin Woo khi quen phải người như vậy.

    Có tình tiết nào bị xáo trộn ở đây không?

    Ngày hôm nay của cô vẫn rất bình thường, vẫn sửa soạn để lên trường học.

    Với ánh mắt dị nghị từ mọi người, nhưng Herin dường như chẳng để tâm đến nó nữa.

    Điều kì lạ ngày hôm nay ở đây là gì?

    Cặp đôi mèo mả gà đồng không đi học, haha hay thật.

    Nghỉ cũng phải nghỉ cả đôi, muốn chứng minh tình yêu vĩnh cửu được nảy sinh từ ngoại tình hay gì?

    Thế giới này loạn hết rồi, tiểu tam thì ngang nhiên như chính thất còn chính thất thì lại bị coi là tiểu tam.

    Chẳng một ai thắc mắc về sự mất tích đầy bí ẩn của đôi này cả, mọi chuyện cứ thế im ả đến tận lúc chiều.

    Giờ ra về, hôm nay các anh không đi học vì có việc đột xuất nên cô phải tự về một mình.

    Về đến nhà, bên trong đang chờ đón cô là một bàn ăn thịnh soạn mà các anh làm cho cô.

    Khá là bất ngờ, hôm nay là dịp gì đây?

    "Đừng đứng ngẩn ngơ ra đó nữa, vào đây nào bé con."

    Mark tiến lại cầm túi đồ của cô rồi đẩy cô vào bàn ăn

    "Hôm nay là dịp gì thế các anh?"

    "Sinh nhật em, hôm nay là 25/3.

    Đừng nói em quên sinh nhật mình nhé?"

    25/3?

    À, phải rồi.

    Hôm nay là sinh nhật cô, cô chỉ cười nhạt một cái.

    Đúng vậy, chính bản thân mình cũng quên mất.

    Thì ra cái nghỉ học ngày hôm nay có việc của các anh là chuyện này.

    "Hôm nay tụi anh có quà có em, cứ ăn bình thường và không cần nóng vội."

    Renjun gắp đủ các món ăn theo sở thích của cô ra một cái bát riêng song ngước lên nhìn cô mỉm cười nhẹ.

    "Hôm nay còn bày đặt bất ngờ cho em."

    Cô bĩu môi một cái, tò mò không biết món quà là cái gì.

    Là những món đồ nhỏ xinh, cô đoán vậy. ( Hay một lời hiện thực mới đang chờ đón cô?

    Hiện thực trong mơ . )

    Mọi sự ôn nhu của các anh đều dành hết cho cô, từ trước đến giờ đều như vậy chưa điều gì thay đổi.

    Chỉ là hạt giống tình yêu nảy mầm trong người các anh nhanh hơn họ nghĩ thôi, đến một ngày ham muốn kiểm soát mọi thứ thuộc về Jung Herin càng cao.

    Đến nỗi sinh ra một tình yêu bệnh hoạn.

    "9 giờ tối rồi, uống sữa nào Herin."

    Jaemin bước ra từ bếp cùng cốc sữa mới pha trên tay, khuấy đều rồi đưa nó cho Herin.

    Đến giờ là trẻ con phải uống sữa chứ.

    "Em nhớ rồi mà."

    Cô rất nghe lời mà cầm cốc sữa lên uống, như thường ngày.

    Chỉ là một thói quen, mắt cô lại lim dim.

    Dần mất đi ý thức mà gục xuống bàn, trước khi gục nghe loáng thoáng giọng đồng thanh của 7 chàng trai vang lên.

    "Chào mừng em đến với hiện thực mới, bé con của tụi anh."

    Hiện thực mới, phải rồi.

    Là thứ cuối cùng mà cô nghe được, chắc tai mình có vấn đề rồi.

    Nghe nhầm thôi đúng không?

    Đêm nay cô lại mơ, một mình bước đi trên vũng nước trong không gian tối thui.

    Chẳng còn là giấc mơ một Shin Haram theo lời Haechan nói là có bệnh gọi điện đến khóc lóc kêu ca rằng Hong Shin Woo biến mất nữa.

    Lần này như một giấc mơ vô tri vậy, cô đi mãi, đi mãi vẫn vậy.

    Không gian vô hạn không có điểm đến, bỗng có một ánh sáng phát lên ở cuối đường.

    Chạy thật nhanh về phía đó, mở mắt ra thoát khỏi giấc mơ.

    Nhưng vẫn chẳng quên tự hỏi mình.

    "Mình đang ở đâu?"

    .
     
    [Nct Dream Scape Universe] Escape
    𝙀𝙫𝙚𝙧𝙮𝙩𝙝𝙞𝙣𝙜 𝙞𝙨 𝙧𝙚𝙫𝙚𝙖𝙡𝙚𝙙


    Cảm giác mở mắt ra, cơ thể hoàn toàn nằm ở nơi xa lạ.

    Vẫn là căn phòng ấy, ngôi nhà ấy nhưng mọi thứ thật bất thường.

    Lạnh lẽo đến rùng mình.

    Nhiệt độ hôm nay có vẻ lạnh hơn mọi ngày, bằng chứng là khi bàn chân cô chạm xuống đất.

    Tuy đã yên vị trong sự ấm áp mềm mại từ dép bông, nhưng cái lạnh như xuyên thấu qua vậy.

    Bàn chân vẫn lạnh ngắt.

    Chậm chạp tiến về phía cửa, đầu óc đau như búa bổ.

    Sau khi ăn xong, hôm qua làm gì đến giờ chẳng thể nhớ nổi.

    Nhìn vào trong chiếc gương nằm bên tay trái, trên người cô mặc một bộ váy trắng dài.

    Tóc thì xoã ra, trông chẳng khác gì một con ma.

    Bộ hôm qua trước khi đi ngủ, cô có mặc cái này hả?

    Tiếng cửa mở ra kêu to đến mức lan tận xuống tầng dưới, Herin bước ra ngoài với ánh mắt lạ lẫm.

    Cơ thể thì đờ đẫn không kiểm soát nổi, ý thức thì vẫn còn.

    Trong lòng cô nóng như lửa, mách bảo như sắp có chuyện gì đó chẳng lành.

    Bước xuống cầu thang, có những chiếc bảng.

    Trên đó dán bức ảnh của những người lạ mặt mà chưa từng thấy qua, sắp xếp từ A cho đến D.

    Rất nhiều chiếc bảng như thế suốt cầu thang.

    Lạ thật, chẳng lẽ các anh ấy treo nó lên vào tối hôm qua?

    Cầu thang lại dài hơn bất ngờ, cô cảm thấy vậy mặc dù đúng là nó đài hơn thật.

    Mãi mới thấy điểm dừng, nhưng thứ khiến cô khựng lại như đứng đờ ra ở đó.

    Trước mắt là cái bảng nhỏ như bao cái bảng khác Herin thấy nãy giờ, nhưng lần này khác.

    Chiếc bảng này chỉ có ảnh của mỗi cô, một mình cô cùng chữ S bên cạnh.

    Có vẻ như Herin là người đầu tiên mang chữ S nhỉ?

    Đột nhiên cảm thấy sai sai, trực giác lại mách bảo cô đang gặp nguy hiểm.

    Bất giác lùi về phía sau, cánh tay cô chạm vào tay nắm của một cánh cửa.

    Trí tò mò thúc giục cô mở nó ra

    Phải mở nó ra

    Nó là thứ cho cô câu trả lời, Jung Herin.

    Tay với ra một chút, khi chuẩn bị mở cánh cửa thì có một bàn tay đặt lên tay cô ngăn lại.

    Kéo bàn tay đặt lên má người đàn ông đó, ánh mắt ôn nhu nhất đang hướng về cô.

    Nhưng tại sao lần này lại khiến cô sợ hãi?

    Mày phải tỉnh dậy, Jung Herin!

    "Em sao thế?

    Bộ không khoẻ chỗ nào sao?"

    "Renjun à..."

    "Hửm?

    Anh đây."

    Từ 'anh đây' nghe ngọt ngào biết bao, nhưng nó không giống thường ngày.

    Nó rất... khác, cô chỉ đứng đó nhìn anh trong vô thức rồi lắc đầu.

    "Không có gì ạ."

    Anh mỉm cười, đưa tay lên xoa đầu cô rồi quay lưng đẩy về phía nhà bếp.

    "Thế thì vào ăn sáng thôi nào, bữa sáng hôm nay anh đặc biệt làm cho em.

    Mấy người kia có việc ra ngoài rồi, cũng có chuyện cần thông báo cho em đây."

    Yên vị ngồi xuống bàn ăn, Renjun bê đồ ăn ra đặt lên bàn.

    Rồi kéo ghế đối diện với cô ra, ngồi xuống.

    "Trước hết, nhà trường có việc đột ngột gì đó.

    Nên sẽ cho tất cả chúng ta học online."

    Cô khẽ nhíu mày, học online?

    Vấn đề gì mà nghiêm trọng đến mức phải dùng đến phương pháp dạy học kém hiệu quả lại dễ mất gốc này kia chứ?

    "Bộ có chuyện gì ạ?

    Nó... nghiêm trọng lắm à?"

    "Anh không biết, chỉ thấy thông báo cụ thể vậy thôi.

    Không gì hơn."

    Renjun cắt một miếng thịt đưa lên miệng, rồi đánh mắt sang nhìn biểu cảm của Herin.

    Như đang xem xét phản ứng.

    "À, vâng ạ."

    Không gian lại trở nên yên lặng, bỗng nhiên như vậy.

    Cô chẳng biết tại sao hết, đột ngột lại nhớ về chuyện mình vừa bị đá không thương tiếc.

    Có lẽ Renjun anh ấy cũng biết chuyện này rồi, anh là người tâm lý nhất.

    Nên chắc, anh sẽ xoá dịu cô được một chút.

    Lúc này.

    "Renjun à, liệu em có phải thiên thần không?

    Em có ước mơ của riêng em, nhưng có người nói giấc mơ đó chẳng phù hợp với ngoại hình thiên thần của em chút nào.

    Nó... sẽ chỉ hủy hoại thôi?"

    Mọi thao tác Renjun đang làm anh đều dừng lại hết, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Herin.

    Tỏ ý không hài lòng với câu hỏi cho lắm.

    "Như thế nào là như nào?

    Em lại nghĩ bản thân mình tồi tệ à?

    Ai nói với em điều đó?"

    "Thì cứ trả lời em đi, anh luôn tâm lý nhất mà.

    Em muốn tham khảo vài thứ cho ước mơ sau này từ anh."

    Cô bĩu môi, nếu Renjun mà cũng phản ứng như vậy thì chắc cô không tốt thật rồi, tất nhiên cái vế sau cũng chỉ là cái vế nói dối.

    Một tiếng thở dài nhẹ nhàng thu hút lại sự chú ý của cô, anh đặt dao xuống.

    Khoanh tay lên bàn, nói:

    "Herin của chúng ta như thiên thần vậy, dù em có sải cánh bay về đâu theo ước mơ của em.

    Anh đều ở phía sau ủng hộ, cho giấc mơ của cô gái nhỏ bé trong sáng nhất."

    "Xì, có tâng em lên quá không đấy.

    Em không đến mức đó đâu."

    "Không phải là không đến, em còn hơn thế nữa...."

    Anh ấy đột ngột dừng giữa chừng, rồi gõ nhẹ vài cái vào bát cô.

    Chỉ để lại hai từ "ăn đi" rồi lại ăn tiếp

    Thật là, làm muốn tụt cả mood.

    Đành tiếp tục bữa ăn còn dở giữa chừng của mình, nhưng được một lúc.

    Renjun lại nói nhỏ một thứ gì đó, cô chẳng tài nào nghe rõ.

    "Nhưng nếu em bay về sai hướng, tôi sẵn sàng biến em thành thiên thần gãy cánh trong cái hiện thực ấy.

    Em sẽ không đi đâu cả."

    "..."

    "Anh nói gì cơ?"

    Gương mặt âm u đó bỗng lại biến mất, nét tươi cười hiện lên ngay không lâu sau đó.

    Lại là một vẻ ôn nhu, anh đáp:

    "Không có gì đâu."

    Nhưng Renjun không hề biết, Herin đang nghi ngờ vẻ mặt âm u ban nãy của anh.

    Tuy không nghe rõ, nhưng cô lại nghe được anh nói rằng sẽ biến em thành thứ gì đó.

    Bữa sáng diễn ra vui vẻ, bình thường trong sự bất bình thường.

    Cái hiện thực này...

    .

    .

    .

    .

    .

    Tối đến cô chẳng tài nào ngủ được, các anh có lẽ đã về.

    Nhưng chắc đã an vị trong căn phòng của mình, xuống tủ lấy ra một lon nước ngọt.

    Chân tự giác di chuyển ra ngoài ban công, thả tóc bay theo làn gió tại đó.

    Từ một người đang có mọi thứ ánh sáng hạnh phúc trên đời, lại biến thành kẻ toàn tăm tối vây quanh.

    Chẳng lẽ, từ giờ đến hết sẽ chẳng có chút ánh sáng nào như ban đầu chiếu rọi đến nữa.

    "Đừng chơi một mình không rủ nữa chứ!"

    Mái tóc của cô bỗng rối mù lên như bị ai đó quấy, quả thật.

    Lee Jeno, anh ấy đứng cạnh cô cùng một lon bia.

    "Nhìn gì nào?

    Ra đấy một mình không gọi các anh là hơi bị dỗi đấy."

    "Đừng bày vẻ mặt đó ra với em."

    Anh chỉ cười trừ, rồi đi thẳng vào vấn đề muốn hỏi.

    "Đứng đây suy nghĩ cái gì vậy?"

    "Tự nhiên, em thấy những thứ em đã trải qua là thứ hạnh phúc giả tạo.

    Kiểu như các loại ánh sáng ý, ánh sáng tượng trưng cho hạnh phúc thực sự được chiếu rọi.

    Em chưa từng thấy nó, có lẽ sẽ không..."

    "Em chưa từng được biết thứ cảm giác có ánh sáng hạnh phúc thực thụ là như nào, liệu ánh sáng hiện tại mà em đang có.

    Anh ta, mọi người có thực sự là thứ hạnh phúc đó không?"

    "Jung Herin, em luôn nói em chưa từng nhìn thấy ánh sáng chói rọi khiến em hạnh phúc thực sự trong đời.

    Vậy em thử bước ra ngoài cởi mở hơn đi, biết đâu em tìm được thứ mình mong muốn...?"

    "Thật à?

    Lời khuyên chân thành nhất từ trước đến giờ anh dành cho em đấy, cảm động thật.

    Thế thì em sẽ bước ra ngoài."

    Dứt lời, Jeno bổ sung thêm ngay vào

    "Nhỡ ánh sáng của em là một người nào đó khác, tôi sẽ không cho em cơ hội thấy thứ ánh sáng đó nữa.

    Thay vào đó thứ ánh sáng mà em thấy, sẽ là tôi trong hiện thực của em."

    "Gì thế?

    Dị quá Jeno, anh nói thế là ý gì?"

    "Không có gì."

    "Nhưng tại sao anh lại nói với em rằng anh sẽ là thứ ánh sáng đó vậy Jeno?"

    Anh bỏ đi, chẳng để lại cho cô lời giải thích nào cả.

    Dị quá

    .

    .

    .

    .

    .

    "Haechan!"

    "Hửm?"

    Anh bỏ chiếc điện thoại sang một bên khi nghe thấy tiếng cô gọi, sau khi nói chuyện có vẻ dị ngợm với Jeno.

    Đó đã là chuyện của 3 tiếng trước, hiện tại là đúng 12 giờ đêm.

    "Sao chưa đi ngủ?

    Jeno nó nói gì đó khiến em suy nghĩ à?"

    "Đâu có ạ, chỉ là em muốn xem vài bộ phim thôi."

    "Phim gì?"

    "Hmm...

    Kinh dị này, tình cảm này."

    Cô chớp chớp mắt vài cái, cái mặt nhìn anh trông thật ngơ ngác.

    Vì sự ngơ ngác đó nên cô mới dễ dàng bị nằm trong vòng kiểm soát của cả 7 người như bây giờ.

    "Được rồi, ngồi đây."

    Anh vỗ nhẹ vài cái xuống chỗ cạnh mình, tay với lấy cái điều khiển mở TV lên tìm phim cho Herin.

    Tiện cũng hỏi mấy câu.

    "Sao tự nhiên muốn xem phim tình cảm thế?"

    "Để cho em ảo giác đêm nay thôi."

    Anh quay sang nhìn cô

    "Em muốn thấy tình yêu đẹp đẽ của bao nam nữ chính khác, đắm mình vào trong đó thì em sẽ không thấy mình xui xẻo nữa."

    "Nói cách khác, em muốn chỉ nhìn về một hướng."

    "Sao em lại nhìn về một hướng, xung quanh có nhiều thứ khác mới lạ hơn để em khám phá mà.

    Hãy thử nhìn xung quanh đi, Herin."

    "Ơ, sao nay các anh ai cũng như ông cụ non thế?

    Ai cũng kì lạ."

    Cô trầm xuống, nghiêm túc nhìn Haechan.

    "Anh luôn nhìn về phía em như thế nào?

    Đột nhiên cuộc sống của em trở nên kì lạ, sau bữa ăn đó.

    Hắn, tên tệ bạc đó không xuất hiện còn các anh thì luôn nói điều kì lạ khiến em cảm thấy sợ."

    Đó chính xác là những gì mình cảm nhận thấy gần đây

    Mắt Haechan đột nhiên mở to, đặt điều khiển xuống kéo cô nhìn mình.

    "Em sợ bọn anh?"

    "Đột nhiên em cảm thấy sợ, không giống như lúc trước nữa."

    Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra, mình muốn thoát khỏi đây!

    Đây có phải giấc mơ hay không?

    .

    .

    .

    .

    .

    Đêm nay là một giấc mộng dài, thứ ác mộng chết tiệt nó cứ đeo bám cô mãi.

    Cô thấy chính bản thân mình, liên tục nói "chạy ngay đi." với cô.

    Sau đó cảnh liên tục di chuyển trong căn nhà, dừng lại ở căn phòng cô định mở sáng nay nhưng bị bàn tay của Renjun ngăn lại.

    Có thứ gì đó thôi thúc cô phải mở cánh cửa đó, thật nhanh...

    .

    .

    .

    .

    .

    Ngay sáng hôm sau, mở mắt cô đã ngay lập tức tung chăn ra và chạy xuống cánh cửa đó.

    Cô ghét cảm giác này, bị một thứ gì đó chẳng rõ ràng đeo bám.

    Nó bứt rứt vô cùng.

    Cầm chắc tay nắm cửa trong tay, chỉ cần mở ra.

    Cô có thể có câu trả lời cho riêng mình, cô cần điều đó.

    Ngay bây giờ!

    Lấy hết can đảm, cô mở cánh cửa ra.

    Và một sự bất ngờ không hẹn trước đã chào đón, không thể hét lên.

    Herin ôm miệng, vẻ mặt hốt hoảng lùi về phía sau.

    Hai cái xác, máu đã khô.

    Một xác đàn ông bị treo cổ lên và một phụ nữ nằm gọn gàng ngay bên dưới.

    Là xác của đôi uyên ương kia!

    What the... fuck.

    Trong đầu cô hiện tại chỉ có thể nghĩ được từ tục tĩu đó, sao hai người đó lại ở đây.

    Trong nhà các anh, ở tình trạng này...

    Và tất cả những thứ, cô từng tiêu hủy về hắn.

    Từng đốt trước mặt Jaemin, nó ở đây.

    Đây là mơ hay thật?

    Nếu là mơ...

    Chưa có gì khẳng định cô có thể thoát khỏi đây cả, mọi thứ trở nên thật kì lạ.

    Đột nhiên lại có một căn phòng chứa những thứ cô từng đốt trước mặt Jaemin liên quan đến tên người yêu tệ bạc cô từng rất yêu, cùng với đó là vết máu.

    Rốt cuộc chuyện này là sao?

    Và cả cái xác nữa.

    Và dường như có ai đó đang đứng đằng sau lưng khiến cô cảm giác có ngọn gió thổi nhẹ qua gáy, "Tôi thực sự muốn thoát khỏi đây."

    "Anh đã từng thấy em đốt cháy tấm hình giữa em và hắn, đốt cháy những món quà gắn liền với những kỉ niệm.

    Những bông hoa em chăm sóc hàng ngày đang nở rộ cũng bị thành tro, làm thế có khiến em dễ chịu hơn với mảnh kí ức khốn kiếp còn lại không bé con?"

    Jaemin đứng đằng sau, vẻ mặt có vẻ đắc ý nhìn bé con đang đứng trước mặt mình.

    Hoảng loạn trên gương mặt.

    "Anh..."

    Cô lùi lại, lúc này nên tránh xe Jaemin càng xa càng tốt.

    Tránh xa tất cả các anh

    "Tránh xa em ra..."

    "Ở trong hiện thực, em sẽ được hạnh phúc.

    Tôi sẵn sàng đốt tất cả những thứ làm tổn hại đến em, cớ sao em lại tìm cách chạy trốn?

    Em nghĩ em sẽ thoát được à, thiên thần của chúng tôi?"

    .

    "Dậy nào Herin, trời sáng rồi bé con ơi."

    Ánh sáng chiếu rọi vào phòng do có người kéo rèm ra, Jaemin bước đến bên giường.

    Kéo người con gái đang nửa tỉnh nửa mơ dậy.

    Nhìn Jaemin một lúc, lòng cô nổi lên cảm xúc muốn tránh xa anh càng xa càng tốt.

    Nhưng rốt cuộc lý do gì để tránh?

    Nếu tự nhiên tránh thì cô chẳng khác nào một đứa trẻ con.

    "Sao nhìn anh như thế?"

    Anh nắm lấy hai bên má của cô mà xoa nó.

    Đau muốn chết.

    "Không ạ, không có gì."

    Herin gỡ tay của anh ra rồi tự giác bước xuống giường, Jaemin cũng rời khỏi giường ngay sau đó.

    Dắt tay cô xuống nhà, để ăn sáng.

    Đúng là cô đã quên thứ gì đó rồi.

    Flash back

    Xuất hiện trước mặt cô là 7 người con trai, sự thật lộ rồi.

    Cô không thể yên được nữa

    "Rất tiếc là, em không có quyền được nhớ về chuyện này."

    Mark lên tiếng giữa bầu không khí căng thẳng đang nhắm vào cô, và làn khói đỏ từ đâu đó xuất hiện che mờ tầm mắt cô.

    "Chưa kết thúc đâu..."

    Back

    Em không quay đầu lại được nữa, em quên rồi...

    .

    Chương sau là end rồi đó mấy bồ, có muốn mò kết không:"))
     
    [Nct Dream Scape Universe] Escape
    𝙍𝙪𝙣 𝙣𝙤𝙬


    Những ngày tháng học ở nhà quả thật, nhàm chán.

    Cô chưa từng ưa chuộng gì hình thức học này, nó có lợi cho sức khoẻ nhưng lại có hại cho kiến thức.

    Thứ duy nhất cô rút ra từ đợt dịch cách đây 4 năm trước, và giờ cô lại vấp phải nó.

    Chán ngấy.

    Ở nhà suốt ngày, đã bao lâu rồi cô chưa ra ngoài nhỉ?

    Mỗi lần muốn ra, các anh luôn lấy lý do hiện tại thì chưa được.

    Không được ra ngoài lúc này, trong khi mấy ông ý vẫn ra ngoài bình thường.

    Có cần kì lạ đến mức đó không?

    Cảm giác như đang bị giam giữ vậy!

    "Mọi người lại đi đâu hết rồi ạ?"

    Cô đi xuống tầng, bắt gặp cảnh Chenle đang tập trung vào mấy thứ anh ấy gọi là "thí nghiệm".

    "Ra ngoài hết rồi, em ăn gì không?"

    "Thôi, các anh vỗ béo em mất."

    Herin bĩu môi, rồi vào tủ lạnh trong bếp để lấy chai nước mát.

    Vừa uống vừa nhìn ra phía Chenle, chẳng biết nên vui hay nên buồn nữa.

    Chắc là vui, vì anh ấy tìm hiểu nhiều hơn về thí nghiệm này kia.

    Thứ mà vốn chẳng phải sở thích của anh trước đây, nhưng bị cuốn vào là do sự nhõng nhẽo của kẻ cuồng làm những thí nghiệm khác lạ như cô muốn anh ấy làm cùng.

    Chenle vốn dĩ không thích thí nghiệm, nhưng anh ấy lại sẵn sàng chiều theo ý em làm theo mọi thứ em muốn.

    Anh ấy làm những cuộc thí nghiệm cùng em

    Khi nghĩ đến đây, đầu lại có chút nhói, đầu mơ hồ nghĩ về mảnh kí ức mập mờ mà có lẽ chính bản thân Herin đã quên mất.

    Một suy nghĩ chợt lướt qua đầu.

    Dần dần nó lại chuyển hướng sang đen tối hơn khi em mơ hồ cảm nhận được mình chính là... vật thí nghiệm của các anh.

    Điên thật mà, rõ ràng điều đó là không thể.

    Không thể nào đâu... không thể nào...

    "Chenle?"

    "Hửm?"

    Anh quay ra nhìn cô

    "Em mượn máy tính của anh được chứ, máy tính em chợp mạch.

    Không khởi động được."

    "Được rồi, vào phòng anh lấy đi."

    Chenle mỉm cười với cô, chỉ lên phòng của mình.

    Rồi tiếp tục công việc đang làm.

    Cất chai nước vào tủ lạnh, rồi chạy lên phòng Chenle.

    Cô đã từng lên phòng anh vô số lần trước đó, nghĩ bây giờ cũng vậy.

    Nhưng lần này, ngạc nhiên hết sức.

    Căn phòng anh chứa đầy những thứ đồ dùng để theo dõi, thí nghiệm.

    Và đặc biệt là căn phòng của cô, anh có thể theo dõi được tất cả.

    Thế này có biến thái không?

    Cô thậm chí chẳng biết camera ở đâu.

    Cô nhìn sang bên phải một chút nữa, nhìn thấy căn phòng.

    Có chứa xác người, và máu đã khô.

    Đầu đau nhói, như bị ai đó cầm búa đập vào đầu vậy.

    Từng mảnh kí ức như quay về nhà, tối hôm qua...

    "Anh tránh xa em ra!"

    Anh Jaemin, các anh....

    Cô nhớ ra hết rồi, các anh ấy.

    Giết bọn họ, cô phải thoát khỏi đây!

    Ngay lập tức Herin chạy thẳng ra ngoài, tránh đi xuống phòng khách.

    Nhớ ra ở cuối phòng có một căn phòng đọc sách, cùng một căn phòng bí mật bên trong.

    Hồi bé, các anh cùng cô hay chơi trốn tìm ở đó....

    .

    .

    .

    .

    Chenle vừa hoàn thiện xong vài thứ mình cần làm, thả người xuống ghế sofa.

    Anh lúc này chẳng muốn suy nghĩ gì nữa...

    Mà khoan đã, hồi nãy mình bảo con bé lên phòng....

    Anh nhận ra có gì đó không đúng, khựng lại một chút.

    Tiếng mở cửa vang lên, các anh đã về đông đủ.

    Vừa kịp lúc bắt gặp gương mặt hốt hoảng của Chenle.

    "Chết rồi!

    Em lỡ rồi!"

    Renjun đi tới nhìn vẻ mặt hốt hoảng của Chenle, hỏi.

    "Có chuyện gì thế Chenle?"

    "Con bé biết hết sự thật rồi, lúc nãy em lơ đãng kêu con bé lên trên phòng mà không đi theo."

    !!!

    Tất cả mọi người chuyển sang nét căng thẳng, đáng giận Chenle thật đấy!

    "Cái thằng này!"

    Haechan có vẻ rất cáu giận, nhìn Chenle với anh mắt mất bình tĩnh.

    "Mất công lắm mới xoá được dấu vết, con bé lại nhớ ra hết.

    Chết tiệt!"

    Jaemin vò rối mái tóc của mình, căng thẳng lên đến đỉnh.

    Jisung chẳng nói gì cả, sải bước đôi chân dài hướng lên phòng của Chenle.

    Mọi người thấy vậy cũng đi theo, lên đến nơi thì mọi thứ quá muộn rồi.

    Cửa mở toang ra, người thì chẳng thấy đâu cả.

    Họ biết phải tìm cô ở đâu, cuộc truy lùng bắt đầu rồi.

    .

    .

    .

    .

    Sâu bên trong căn phòng bí mật, chính là nơi giam giữ tất cả các gương mặt cô đã thấy trên cái bảng ở cầu thang.

    Các anh giam giữ những người này làm gì?

    Đi khám phá sâu bên trong, nơi đây đúng là nhà tù thực sự.

    Họ bị giam giữ, họ có vẻ chỉ biết nghe lệnh, mệnh lệnh được chỉ thị qua loa từ giọng nói của Chenle.

    Đó là lí do tại sao trong phòng anh có một bộ đàm kết nối, và khu vực cô thấy trong camera giám sát là ở đây.

    Thật kinh khủng, bọn họ còn mặt tối nào mà cô không hề hay biết nữa vậy.

    Tiếng chuông báo động vang lên, màn hình chung hiện lên hình ảnh của cô.

    Cùng cụm từ 'truy lùng',...

    Các anh thực sự muốn bắt cô lại à?

    Cảm giác bàng hoàng không tin nổi đến giờ vẫn còn, các anh ấy quá đáng sợ.

    Liên kết tất cả lại với nhau, tất cả vụ mất tích rồi tử vong liên quan đến những người từng có hành động đối đáp không tốt với Herin.

    Đều là do các anh làm, hôm Haram gọi.

    Đúng lúc cô ta muốn cảnh báo, thì Haechan cầm cốc sữa bước vào.

    Giờ cô nhớ hết rồi, vấn đề nằm ở cốc sữa.

    Có người lướt qua, rồi quay lại nhìn cô lần nữa.

    Giờ thì đến lúc phải chạy rồi, cô dốc sức liều mạng chạy thẳng một mạch.

    Người đàn ông đó cũng đuổi theo.

    Từ một người đuổi, đến tất cả đuổi.

    Sao trong này lại rộng lớn đến như thế?

    Biết chạy đâu để thoát đây, họ đuổi cô như cách mấy con zombie săn mồi trong phim vậy.

    Và họ nghe lệnh từ các anh, điều đó có nghĩa các anh ấy cũng tham gia vào cuộc truy đuổi này.

    "Ôi sh..."

    Cô muốn chửi thề, từ thời khắc này trở đi cô đã chính thức giác ngộ.

    Kẻ nguy hiểm nhất là những người đáng tin nhất, cô nhớ mẹ rồi.

    Nhớ anh trai Jaehyun của cô rồi!

    Anh ơi, anh có nghe thấy em không?

    Jaehyun oppa...

    .

    .

    .

    Chạy có vẻ rất lâu, nhưng chẳng ai biết mệt.

    Cô thì mệt lắm rồi!

    Chạy rất đuối sức.

    Dừng lại thở một chút thì cô nhìn thấy, trước mặt mình là Jeno.

    Anh ấy, ở đó từ khi nào?

    "Em còn chạy đi đâu nữa đây?"

    Anh đứng khoanh tay tại đó, nhíu mày lại.

    "Jeno...

    Tránh xa em ra!"

    Trong giây phút ngỡ ngàng, chốc lát cô lấy lại tinh thần quẹo sang bên phải, có hướng đi ở đó.

    Đảm bảo chạy thật nhanh, nhưng Jeno rất bình thản.

    Không đuổi theo, chỉ đứng đó nhìn.

    Có thực sự anh ta muốn truy đuổi không vậy?

    Quay lại chạy tiếp, cô hiểu ra hết rồi.

    Cứ đi đến một chỗ, 5 người thay phiên nhau xuất hiện doạ cô muốn ngất tại chỗ đó.

    Rồi vẫn đứng im nhìn cô quẹo hướng khác chạy đi, với một nụ cười khá là dị hợm.

    Nhìn thấy một căn phòng đang mở cửa, cô chạy thật nhanh vào đó.

    Đóng cửa lại, khoá thật chặt.

    Thở vội ra, mất quá nhiều sức rồi....

    "Nếu không muốn mất sức thì đừng chạy nữa, vô ích thôi."

    Chất giọng trầm của Jisung vang lên, cô giật mình lùi lại.

    Nhận ra anh đã chắn ở cửa từ khi nào...

    "Em thích bướm vậy sao?

    Nếu em thích, anh sẵn sàng bắt cả nghìn con bướm về làm nhà bươm bướm cho em, miễn là em vui."

    "Không, anh đang nói quái gì thế Jisung?

    Buông tha cho em đi!"

    "Em đã mất bao lâu để chạy trốn khỏi hiện thực này thế bé cưng?

    Em nên chấp nhận sự thật rằng em không thể thoát khỏi đây, như con bướm trên tay tôi vậy.

    Nó như em, không thể trốn thoát khỏi tôi.

    Em cũng vậy, em chẳng thể thoát khỏi chúng tôi."

    Con bướm Jisung cho đậu trên tay, bị gãy cánh từ bao giờ.

    "Tại hiện thực này, tất cả đều là thí nghiệm.

    Kể cả em... thí nghiệm của tôi, em muốn chạy trốn nhưng liệu em nghĩ tôi sẽ ngồi yên để điều đó xảy ra chứ?

    Ở cạnh chúng tôi em sẽ an toàn, em không thấy vậy à?"

    Chenle bước đến ngày càng gần Herin hơn..

    "Sao các anh lại ở đây, rõ ràng là..."

    Các anh ấy ở ngoài kia mà, giờ họ lại xuất hiện ở đây một lượt.

    "Em nên phân biệt được đâu là hình nộm và người thật, cuộc truy đuổi kết thúc ở đây."

    Haechan cười mỉm, rồi nói qua bộ đàm kết thúc trò chơi.

    "Làm ơn, thả em ra.

    Các anh không phải, anh không phải Jisung.

    Đây không phải hiện thực em mong muốn!"

    Cô gào lên, cô sợ nơi này lắm rồi...

    "Bọn anh luôn đuổi theo em mỗi khi em muốn chạy trốn, em không thấy thương cho bọn anh sao?"

    Mark tiến lên một bước

    Cô lại lùi xuống một bước.

    Nhìn xuống dưới chân các anh, họ đi chân không.

    Có thể thấy rõ các vết thương lấp kín các ngón, vừa lo lắng vừa rối loạn.

    "Bảo vệ em khỏi thế giới ấy, là điều duy nhất bọn anh ưu tiên.

    Thiên thần duy nhất ạ, ngủ ngon nhé!

    Hãy mơ đẹp và quên những gì em định làm đi, đừng cố gắng thoát khỏi bọn anh!"

    Đột nhiên em buồn ngủ, em muốn ngủ.

    Em chợt quên đi mọi thứ khiến em sợ hãi trước đó, một giấc ngủ sâu và có cảm giác ai đó ôm mình vào lòng... vừa ấm áp vừa đáng sợ.

    .

    .

    .

    .

    Tình yêu rất đúng không sai, nhưng khi yêu điên cuồng.

    Đột nhiên nó trở nên thật đáng sợ...

    Cuộc sống bỗng dưng kì lạ, Jung Herin cùng 7 người anh đã lớn lên cùng với thời thơ ấu tươi đẹp.

    Đã biến thành cái gì thế này?

    "Herin, nghe thấy anh nói không?

    Mở mắt ra đi."

    "Herin à!

    Nhìn anh này."

    Ánh sáng từ từ tiếp xúc với đôi mắt, trước mặt cô là anh trai Jaehyun và anh ấy đang rất lo lắng.

    "Bác sĩ ơi, em gái tôi tỉnh rồi."

    Anh ấy chạy nhanh ra ngoài gọi lớn rồi chạy lại vào trong với cô.

    "Em còn mệt ở đâu không?

    Còn nhức đầu không?"

    "Dạ không ạ?

    Sao em lại ở đây?"

    Tại bệnh viện

    "Đột nhiên em ngất đi.

    Bố mẹ đi công tác, không thể về được.

    Em làm anh lo quá."

    Jaehyun lấy tay lau đi mấy giọt mồ hôi đang chảy xuống của cô, nóng đến bất thường.

    "Em vừa có một cơn ác mộng."

    Đó là sự thật, nhưng cô chẳng nhớ nổi cơn ác mộng đó về cái gì.

    "Em sợ lắm."

    "Tỉnh dậy rồi, không còn ác mộng nữa.

    Anh ở đây."

    Vuốt ve nhẹ mái tóc của cô, Jaehyun không ngừng an ủi em gái của mình.

    "Herin!"

    Giọng nói của Jisung từ bên ngoài vang vào, 7 người hớt hải chạy vào phòng bệnh

    Đột nhiên cô lại thấy sợ họ quá

    Herin không muốn nhìn thấy họ, chắc do cô mệt quá thôi.

    Ừ, phải rồi...

    "Các anh..."

    "May quá, em không sao.

    Làm bọn anh lo lắng quá."

    Jaemin ôm đầu gối, thở một hơi liền mạch

    Các anh đều chạy đến rất gấp rút, chưa kịp thở, đột nhiên nghe tin cô nhập viện

    "Mấy cái thằng này thở đi, con bé ổn rồi."

    Jaehyun cười bất lực, mấy cái thằng nhóc này đúng thật là, rồi để lại lời nhắc nhở.

    "Anh đi ra ngoài gặp bác sĩ, ở lại với con bé nhé."

    Anh đi ra theo chỉ của bác sĩ gọi lên để trao đổi tình hình, còn lại 8 người trong căn phòng.

    Không gian lại trở nên yên lặng....

    "Các anh."

    Cô dùng chút sức lực mới tỉnh dậy của mình để gọi, 7 người con trai đổ hết ánh mắt của mình vào cô.

    "Không phải mơ, đúng chứ?"

    Renjun bật cười, đến xoa đầu cô.

    "Sao thế?

    Chính xác em đang nói về cái gì?"

    "..."

    Vậy là mơ rồi, nó không có thật

    "Nhanh chóng hồi phục đi, tên bạn trai đáng ghét của em đang đợi đấy."

    Mark đứng đó tiện đùa cô vài câu

    "Hong Shin Woo ấy, đợt này em nên cảnh giác với anh ta."

    Jeno ngừng một chút, rồi nói tiếp.

    "Có vẻ nó đang mèo mả gà đồng với Shin Haram."

    Anh chàng chẳng dễ chịu gì khi nói về vấn đề này.

    "Đúng là lũ chán sống."

    Chenle nói, đôi mắt sắc bén có thể nhìn thấu bất kể ai nhìn vào nó.

    Kể cả cô

    Nhìn các anh, nói về người yêu mình như vậy.

    Có chút quen thuộc, như cô đã từng trải qua nó vậy.

    Chuyện này từng xảy ra chưa?

    .

    End!
     
    Back
    Top Dưới