Hài Hước NCT//Câu chuyện tình yêu của bọn học sinh chuyên...//

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Giới thiệu hai bạn chẻ (2)


Buổi tối hôm đó, bình thường sau khi ăn cơm xong, mấy đứa em út sẽ tự động đứng lên dọn dẹp, bỏ hết chén đũa dơ vào bồn.

Còn hội anh lớn (ngoại trừ những thằng nấu ra) thì lết xác xuống bếp rửa chén, một vòng tuần hoàn anh rửa em dọn tình thương mến thương như vậy.

Thế mà hôm nay, bữa cơm dù đã xong từ lâu nhưng mấy đứa út vẫn chưa có ý định gì gọi là đứng lên dọn dẹp.

Taeyong bỗng thấy lạ, bọn này hôm nay ngộ, sao không lo dọn đi để còn học bài nữa.

"Sao không lo dẹp đồ đi?

Tính tạo phản hả?"

Taeyong vừa xỉa răng vừa nói.

"Anh ơi~ anh có muốn hội chúng ta có thêm hai người nữa để dọn chén hơm?"

Yangyang bẽn lẽn nói.

Cả hội em út (chủ yếu là năm hai và năm nhất) liền gật đầu lia lịa, gật mạnh đến nỗi thằng Jisung lỡ đụng đầu vào thành ghế.

Nó lập tức ôm đầu la oái, báo hại cả hội, đặc biệt là Chenle ngồi cạnh nó hú hồn.

Taeyong hoảng quá vội phun cây tăm đang ngậm trong miệng ra, thằng Jisung cũng ngồi kế anh nên Taeyong đã nhanh chóng ôm lấy đầu thắng bé xoa xoa.

Gớm khổ!

Cái đầu của thằng này cũng thuộc dạng to nhất nhì hội nên khi bị đụng, một tiếng cốp vang lên khá to.

Nhìn khuôn mặt mếu máo của nó, anh cũng đủ biết nó đau cỡ nào.

"Cái gì mà hai người nữa?

Tụi bây nói rõ ra cho anh xem nào."

Taeyong sốt ruột, một bên xoa đầu Jisung, một bên hỏi mấy đứa còn lại.

"Thì chuyện là sáng nay có một bạn chuyển vào lớp em, bạn í đẹp trai lắm!"

Jisung nói.

"Đúng á anh!

Bạn í không những đẹp trai đâu mà còn cao ráo, trên mét tám chứ chẳng đùa.

Thuận lợi cho việc quét mạng nhện quá còn gì!!"

Chenle bổ sung thêm.

"Còn lớp em á, mới có một bạn người Nhật chuyển vào.

Nhìn cute lắm!"

Renjun thay mặt hội năm hai giới thiệu bạn mới cho Taeyong.

Khi nói đến đoạn "Một bạn người Nhật" cả hội năm hai liền tia qua Yuta, ý muốn anh nói giúp.

Yuta thấy mấy đứa em như vậy nên cũng xả thân giúp sức.

"Người Nhật á?!

Uii~ đồng hương với anh này."

Chỉ cần một câu này của Yuta cũng đủ khiến cho Taeyong dồn sự chú ý từ Jisung đến hội năm hai.

"Có phải bé ấy chuyên sinh không?

Vì hồi chiều mới có một bé vào đội tuyển, ẻm nói ẻm người Nhật."

Taeil hướng mắt đến hội năm hai, đáp lại anh là cái gật đầu chắc nịch của bọn chúng.

"Ỏ~ bé đó cười lên cute xỉu."

Vẻ mặt u mê của Ten lập tức hiện lên, cậu giả vờ ôm tim, cả người xà nẹo dựa vào Kun, nhưng lập tức nhận lấy sự khinh bỉ cùng cái đẩy đầy xa lánh của thằng bạn.

"À nhắc đội tuyển em mới nhớ, sáng nay bên chuyên toán cũng có một mem mới.

Trông cao ráo đẹp trai lắm!"

Xiaojun vừa lột vỏ quýt vừa nói, chẳng mấy chốc đã lột xong.

Bàn tay nhanh nhẹn tách nhỏ quả quýt, một múi bỏ vào miệng, một múi đút cho người bên cạnh là Hendery.

Khiếp khổ!

Bây tính phát cơm tró cho ai coi vậy ;;-;;

"Ừ!

Thằng nhỏ trông ngon trai lắm.

Và mấy người biết gì hơm?

Hộp bút của nó còn khủng khiếp hơn hộp bút của tui.

Tui đây đã 2 hộp, còn nó tậu hẳn 3 hộp.

Kinh hồn thiệt!"

Doyoung chống cằm nhớ lại, anh khẽ nổi da gà khi nghĩ đến 3 cái hộp bút to sụ của mem mới.

Vậy là một dây chuyền, em nói anh nối, đa số cả bọn đều đã tiếp xúc sơ hoặc gặp qua hai người mà hội em út giới thiệu.

Đẹp trai, dễ thương, tốt tính là những gì bọn nó nhận xét về hai mem mới.

"Túm cái quần lại là mấy người muốn tui nhận thêm hai đứa nó chứ gì!?"

Taeyong mặt không cảm xúc nói.

Hứ!

Bọn đó nghĩ anh là ai?

Anh là cha nuôi không chính thống của bọn đó đấy nhé!

"Dạ~ chỉ có anh Taeyong sáng suốt.

Thôi thì hiện tại đã là cha của 20 đứa con rồi giờ thêm hai đứa nữa chắc cũng khum sao đâu anh nhỉ?!

Ahihi."

Haechan bụm miệng cười e thẹn.

Nhìn 20 đứa con không chính thống trước mặt, Taeyong âm thầm đỡ trán, thôi thì nhắm mắt vơ đại thêm 2 đứa vậy.

Mong hai nhóc này ngoan hiền, chứ đừng láo lều, khùng khùng điên điên như 20 thằng ngồi trước mặt, không thì khổ thân anh ;;-;;
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Cùng nhau ăn Tết


Dịch bệnh bỗng dưng nổi hứng hoành hành trở lại, không hiểu vì sao mấy con vi rút này cứ thích quay trở lại vào mấy ngày Tết.

Kể ra cũng khổ, thà như năm ngoái vừa ăn Tết xong là dịch bệnh nó mới kéo đến.

Chứ như năm nay thì lại không được như vậy, con quễ mang tên Cô Vít kèm theo số 19 sau đuôi tự nhiên nổi lên trước Tết.

Báo hại toàn dân không được về quê ăn Tết.

Tuân thủ đúng quy tắc "Ai ở đâu ở yên đó!" do Đảng và Nhà nước đề ra, trường SMTown liền thông báo cho học sinh trong dịp Tết này nên ở lại trường, kể cả học sinh trong khu vực Seoul cũng không được đi đâu quá giới hạn trường học.

Taeyong nghiêm nghị đọc hết tờ giấy mà Nhà trường mới phát cho anh sáng nay.

Úi giời!

Nguy cơ cùng bọn giặc ăn Tết ngay trong kí túc xá Neo là có thiệt á nha.

"Anh đang đọc cái gì thế?"

Sungchan không biết từ đâu lù lù đứng sau lưng Taeyong.

Cái thân cao trên mét tám của nó dựa hẳn trên người anh.

Khổ cái thằng này lắm cơ.

Mới đầu nhìn nó cũng đâu đến nổi nào, nhưng sau này khi đã quen với mọi người, nó liền bắt đầu bộc lộ cái bản tính xàm tự nhiên, tào lao bền vững của mình.

Ngày xưa khu Neo có hai đảng hội lớn.

Một là, 'Mặn từ trong trứng' do Lucas làm đội trưởng, Haechan đội phó.

Hai là, 'Nhạt từ trong máu' do Mark và Jeno thay nhau cầm quyền.

Cứ tưởng hai đảng hội này sẽ thống lĩnh khu Neo, nào ngờ trong mấy tháng gần đây bỗng xuất hiện một chính đảng mới mang tên, 'Tào lào tét lách' do Kim Jungwoo, Na Jaemin và Jung Sungchan thành lập.

Hỡi ôi!

Từ khi cái đảng hội đó thành lập, khu Neo rộn không thể tả.

Nói chung hội đó cũng khá vui nhưng tụi nó điên quá, điên đến cái độ mà Taeyong méo thể nào hiểu và chấp nhận được.

"ĐÙU!!

Tết năm nay không được về nhà à!"

Taeyong đang cố gắng cầm cự chống đỡ cái thân cao khều của thằng em, bỗng từ đằng sau nó hét lên một tiếng vào tai anh.

Sau đó co giò chạy tán loạn.

Vừa chạy vừa la.

"Mạ ơi!

Năm nay con phải ăn Tết với 22 thằng con trai.

Á á á á!

Tin được khôngg!!"

Nhờ ơn nhờ phước của Sungchan mà cái kí túc xá đang yên ắng bỗng dưng ồn ào đến lạ.

Mấy thằng còn say giấc nồng vì tiếng la đấy mà bật dậy như lò xo.

Cứ nghĩ rằng kí túc xá bị gì, cả bọn lật đật chạy ra, thằng cầm chổi, thằng xách dép, thằng kẹp nải chuối trong nách (?!) chạy tán loạn ra sân.

Mặt thằng nào thắng nấy đều hùng hổ, tinh thần chiến đấu bật đến nút cao nhất nhưng đứng một hồi chả thấy gì lạ.

Thử hỏi ra thì mới biết đó là tiếng hét của Sungchan.

"Sao?

Có chuyện gì mà mày réo lên ghê vậy?"

Yangyang ngái ngủ tựa đầu lên vai anh Thành.

Vừa nói cậu vừa ngáp một cái rõ to.

"Ahuhu.

Tết năm nay... hức hức.

Ba mẹ ơi~ hức hức."

Có ai nói với Sungchan là thằng quỷ này diễn cảnh khóc được lắm không nhỉ.

Y như Jungwoo, nói khóc một cái là khóc ngay.

Yuta cũng vì chuyện này mà bị Jungwoo lừa mấy lần.

Nhiều khi ngẫm nghĩ lại thằng Sungchan cứ như là truyền nhân đời thứ nhất của Jungwoo vậy.

Tào lao hết xí quắc.

Sungchan vừa (giả bộ) khóc vừa dang tay ôm đại lấy một người trong số khu Neo.

Cậu có thể cảm nhận được cái ôm đầy ấm áp của anh trai này, ảnh vừa nói vừa xoa lưng dỗ dành.

"Sungchan a~ Daijoubu desu yo."

/Sungchan a~ không sao đâu./

Ôi cái giọng tiếng Nhật nhẹ nhàng này...

Sungchan từ từ buông người anh trai này ra.

Khuôn mặt đầy vẻ lo lắng của Shotaro nhanh chóng đập vào mắt cậu.

Ui~ anh ấy lo cho cậu thiệt này, Sungchan cảm động quá đi mất.

"Ahuhu~ nơi này có anh Shotaro.

Coi như cái Tết này vẫn còn chút toàn vẹn."

Vừa buông ra được mấy giây, Sungchan liền vòng tay ôm lại Shotaro.

Cả bọn nhìn Shotaro bị Sungchan đè bẹp mà chỉ biết lắc đầu chẹp miệng.

Cảnh tượng này chẳng khác gì Johnny ôm Ten là bao.

Một ông cao khều với một ông lùn tỉn.

Ừm... cũng khá đáng yêu 🙂)

"Tính ôm đến khi nào đây?

Mới sáng đừng thộn cơm tró."

Kun xin phép được thay mặt khu Neo nói hộ nỗi lòng của cả bọn.

Khi nhận thấy thằng Sungchan vẫn chưa chịu buông tha Shotaro, bọn Chenle và Jisung lập tức tách Sungchan ra khỏi em trai khác cha khác mẹ khác dòng máu nhưng được cái chung quốc tịch của Yuta.

Sau khi tách ra được rồi, cả bọn liền kéo nhau đi về phòng và ngủ tiếp UwU
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Cùng nhau ăn tất niên


Với tình hình dịch như thế này thì Tết ni xác định không thể về quê chỉ có thể ở lại trường.

Trước khi toàn bộ học sinh đóng cọc ăn Tết tại đây, thầy Lee Soo Man đã cho một vài học sinh ra ngoài trường mua đồ dự trữ.

Khu Neo nổi tiếng là đông dân mà mấy con dân này sức ăn cũng thuộc hàng siêu khủng siêu xịn nên đồ ăn dự trữ cũng phải nhiều hơn so với những nhà khác.

Sáng sớm tinh mơ, ông mặt trời vừa mới ló dạng, Taeyong đã kéo một bầy 22 đứa con ra chợ mua đồ.

Một đám 23 thằng đực rựa kéo nhau ra chợ khiến ai cũng nhìn.

Mặc dù Taeyong biết là trong đám này hết nửa dân số là ngu ngơ khù khờ cho nên không thể nào bắt tụi nó đi mua đồ được, tụi nó mà đi chắc bị chém cho sạt nghiệp.

Vì thế hãy để cho tụi nó làm một nhiệm vụ vô cùng cao cả, đó là xách đồ :vv

Sau một hồi vật vờ ngoài chợ, cuối cùng cả bọn cũng về đến kí túc xá.

Vừa đặt mấy túi đồ lên bàn, cả bọn liền rủ nhau nằm bệt xuống dưới đất.

Khiếp khổ!

Mặc dù chỉ là xách đồ nhưng lại mệt bở hơi tai.

Bao nhiêu thứ rau củ quả, thịt heo thịt gà, nước nắm nước tương gì đều bị ném xuống hết cho tụi này.

Xách muốn điên luôn.

"Ngồi dậy mấy con heo này!"

Taeyong vừa nói vừa lấy chân đạp mông Yuta.

"YAH!

Sao lại đạp mông tui."

Yuta đưa tay bảo vệ bờ mông của mình, không thể để cho tư bản chà đạp như vậy!

21 thằng thấy hai ông anh nhà mình cứ vờn qua vờn lại, nhìn mà phát mệt, thế nên cả bọn nhanh chóng ngồi dậy và mặc kệ cặp đôi kia.

"Ê bọn kia!

Xuống phụ tao nấu đồ ăn.

Lát tất niên."

Nghe đến ăn một phát, cả bọn lập tức quay đầu.

23 thằng cùng ở trong căn bếp nhỏ xíu.

Nhìn đông vậy nhưng số làm lại ít hơn số chơi.

Trong đám này duy chỉ có 3 đứa là thật sự phụ Taeyong nấu ăn, số còn lại thì ngồi đó ăn vụng.

Nhìn tụi nó chóp chép cái miệng làm Taeyong phát bực.

"Đồng chí Moon Taeil, thân là người già nhất trong đám, phải làm gương cho em nhỏ chứ.

Cớ sao lại cùng tụi nó chén hết dĩa xúc xích thế kia!!

Còn bọn này!

Không ăn vụng nữa!!

Ai không phận sự ra ngoài hết đi!!!"

Taeyong lập tức giở giọng đuổi người.

Vừa mới dứt lời, hơn nửa số dân đã kéo nhau ra ngoài.

Trời ạ!

Tụi nó vừa ra một phát là cái căn bếp thoáng đãng hẳn.

Quần quật trong bếp một hồi, cuối cùng cũng xong.

Vừa đúng giờ trưa, cả bọn liền lao vào chén.

Sau khi ăn uống no nê, hội em út liền biết ý đứng lên dọn, sẵn tiện rửa chén luôn.

Từ khi Sungchan và Shotaro vào, tốc độ rửa chén của cả bọn cũng tăng lên đáng kể, chẳng mấy chốc đã xong.

"Ê mấy đứa!

Rửa xong rồi vô phòng hội năm hai chơi."

Ten ló đầu vào bếp rủ rê.

Cả bọn lập tức đứng lên, rồng rắn lên mây kéo nhau vào phòng.

Nói là chơi vậy thôi chứ thật ra vào đây ngủ là chính.

Một phòng chứa 23 thằng con trai, có thể hơi chật chội nhưng lại tràn ngập niềm vui.

Cái Tết năm nay chắc chắn sẽ rất thú vị khi khu Neo được ở cạnh nhau!
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
<P1> Chuyện đánh bài (phiên bản nâng cấp :v)


Trong mấy ngày Tết, ngoại trừ những việc dọn nhà, cúng kiếng, ngủ nghỉ, ăn chơi ra thì chúng ta còn có một hoạt động quan trọng khác, đó là đánh bài 🙂)

Vào đúng mùng 1 Tết, cả lũ khu Neo quyết định lập sòng, từ lô tô cho đến bầu cua, từ tiến lên cho tới xì dách và cuối cùng là cào.

Bởi vì gồm năm sòng nên sẽ có năm tụ.

Tụ đầu tiên là tụ lô tô, chủ hội cầm đầu là hội năm hai; bao gồm Renjun, Jeno, Haechan, Jaemin, Yangyang và Shotaro.

Nói chung hội này từ khi bắt đầu đã rất ồn ào, thằng hò bị quần chúng nhân dân chửi quá trời đất.

Còn vì sao mà tụi nó lại bị ăn chửi nhiều như vậy, chúng ta hãy cùng đọc qua vài đoạn trích nhoé!

UwU

1.

Hò kiểu hoá học.

"Hếy hếy.

Chuẩn bị tinh thần hết chưa?

Đặt tiền vô hết chưa?"

Haechan vừa nói vừa xốc mấy con số trong túi vải.

Nhìn dáng hò điệu nghệ này cứ như mấy chị gái hát lô tô trong mấy chương trình quay số trúng thưởng.

"Từ từ.

Tao muốn đổi màu!

Cho tao màu hường."

Yangyang đang cầm tờ màu nâu, đột nhiên thấy tờ này không hợp phong thủy nên xớn xác đổi sang màu hường.

Mà khổ nổi tờ màu hường đang nằm trong tay Jeno.

"Quỷ bà mày!

Bố đang tính xài."

Jeno ngu ngơ nhìn tờ màu hường đang nằm trong tay mình bỗng chốc bị cướp mất bởi thằng tên Dương họ Lưu nickname Cừu.

"Thôi.

Màu hường buê đuê lắm!

Mày xài màu tím đi!"

Yangyang ném cái tờ màu tím qua cho Jeno.

Nhìn gương mặt tràn ngập vẻ ngây thơ vô (số) tội của Yangyang lập tức khiến Jeno giận tím người.

Moá!

Muốn đấm cho thằng đó mấy phát ghê.

"Rồi đổi xong chưa?

Vô nha vô nha."

Haechan lên tiếng.

Tiếng va chạm của mấy con số khiến cho cả hội trường bỗng chốc sôi sùng sục, tinh thần chiến đấu được đẩy lên cao nhất.

"Số đầu tiên.

Khối lượng mol của đồng."

"Trời má!

Là số nhiêu?"

Renjun cáu ngắt hỏi.

Bên cạnh là Shotaro đang ngơ ngác nhìn Haechan.

"64 á ba."

"Moá nó không có!

Tiếp đi."

"Rồi tiếp nè~ con số gì đây~ con số gì đây~"

Haechan vừa hò vừa móc một con số từ trong túi ra.

"Ui.

Tính tổng hệ số của phương trình: Al cộng H2SO4 đặc nóng ra Al2(SO4)3 cộng SO2 cộng H2O."

"Dẹp mẹ nó luôn đi!"

Cả đám bốn đứa (ngoại trừ Haechan) đồng loạt bỏ sòng.

Bà nội cha nó thiếu đánh hay gì.

Ai rảnh đâu mà lôi giấy bút ra nháp!

Thiệt là hết sức tưởng tượng à!!

2.

Hò kiểu toán học.

Haechan sau khi bị cả bọn chui vô đánh hội đồng thì liền mếu máo trao cái túi đựng số cho Jaemin.

"Thôi để tao hò cho này."

Jaemin nhanh nhảu cầm lấy cái túi lắc lắc, dáng vẻ y như mấy anh bartender chuyên nghiệp.

"Ừ!

Hò sao cho đàng hoàng."

Jeno, Renjun, Yangyang, Shotaro liền hướng ánh mắt tin tưởng về phía Jaemin.

Và không để phụ lòng lũ bạn, Jaemin liền bốc số đầu tiên vừa bốc lên.

"7 nhân 5 cộng 1 nhân 6 trừ 12 chia 4 bằng bao nhiêu?"

"Á cái địu má!

Bỏ đi mà làm người nha con."

"Ủa?

Bộ tụi mày không coi chiêu chí tệ hả?"

Jaemin ủy khuất nói.

"Chiêu chí tệ cái quần mày!

Đổi!!"

3.

Hò kiểu sinh học.

"Cho bé Taro hò đi."

Túi đựng số tự dưng bị ném về phía Shotaro.

Cậu khù khờ nhận lấy.

Học tập theo hai tiền bối đi trước là Jaemin và Haechan, Shotaro liền thò tay vào trong xốc xốc vài cái, sao đó là bốc đại một số.

Vừa nhìn thấy số đó, cậu lập tức vui mừng reo lên.

"Ui~ số này trùng với bộ nhiễm sắc thể của người nè!"

Okey!

Tụi này fine.

"SuNgChAn!

Mày qua đây mà hốt anh bé của mày đi trước khi bọn tao kịp làm gì!"

Renjun nói với giọng đằng đằng sát khí khiến cho Sungchan đang ngồi chơi xì dách với hội anh lớn cũng phải rùng mình, cậu lập tức lôi Shotaro từ sòng lô tô sang sòng xì dách ngồi với mình.

to be continued...
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
<P2> Chuyện đánh bài


Theo như lời Renjun, Sungchan lập tức chạy qua rước Shotaro.

Cứ ngỡ là mấy ông anh này sẽ đè đầu cưỡi cổ anh bé của cậu nếu cậu không nhanh chân.

Nhưng nào ngờ...

Sungchan vừa mới nắm lấy cổ tay của Shotaro tính giúp anh ấy đứng lên thì đột nhiên năm con người kia hớt hải chồm qua kéo Shotaro lại, bọn họ còn nói.

"Giỡn chơi mà làm thiệt mày!"

Yangyang vừa nói vừa túm lấy chân trái của Shotaro.

"Không có giỡn gì sất.

Năm người mấy ông dám đụng tới anh bé của em là coi chừng cái thân trên mét tám này đè bẹp dí mấy ông!!"

Sungchan quyết tâm kéo Shotaro về phía mình.

Khuôn mặt bình thường hiền như nai giờ đây lại đằng đằng sát khí.

Trời má!

Cái thân của nó mà nằm đè lên năm thằng thì chắc cả đám có nước xịt máu.

Chưa kể thằng khỉ này còn khỏe như trâu, vật tay mà thắng nổi Lucas là biết nó khủng như thế nào.

"Thôi không sao đâu Sungchan, anh cũng muốn chơi lô tô."

Shotaro cười hiền nhìn Sungchan.

"Ừm.

Vậy anh ở đây chơi nha.

Nếu chán thì qua sòng xì dách với em."

Sungchan lập tức buông Shotaro ra.

Trước khi quay về, cậu còn đưa tay béo nhẹ vào một bên má của anh, báo hại Shotaro mặt đỏ bừng bừng và năm người kia thì bĩu môi khinh bỉ.

Bên sòng lô tô nhốn nháo là vậy chứ bên gánh bầu cua thì hỡi ơi sôi nổi lắm.

Gánh này như kiểu ai chơi cũng được, không giới hạn thành viên.

Cứ lâu lâu có người từ sòng này chọt mặt qua, rút tiền đặt vô một con, hên thì trúng, không thì thôi, hố hố hố.

Chủ xị cầm trịch bên này là Winwin - thiên thần quốc dân của khu Neo.

Mặc dù nãy giờ gánh bầu cua có vô số người qua kẻ lại nhưng vẫn có vài thành phần một lòng một dạ chung thủy với cái sòng này.

Điển hình là cặp đôi JiChen.

Khiếp khổ!

Hai thằng này từ nãy giờ hên lắm, đặt con nào là trúng phóc con đó.

"Rồi rồi, đặt tiền vô đê~"

Winwin vừa nói vừa cầm cái chén xốc liên tục.

Một bàn bầu cua chưa gì đã đầy tiền.

Winwin nhìn quanh âm thầm đánh giá, có lẽ bên bầu là nhiều nhất, còn ít nhất thì chắc là bên gà vì ở đó có mỗi hai tờ 10k.

"BẦU!

BẦU!

BẦU!"

Tiếng hô hào hứng của người chơi.

Nhưng xen lẫn trong đó, chúng ta có thể nghe thấy vài tiếng "gà! gà! gà!" bé xíu.

Winwin lắc xong thì úp chén xuống, cậu từ từ mở nó ra, cả bọn chỉ dám nín thở mà theo dõi.

Và khi mở ra thì cả khán phòng gần như vỡ oà.

Hai gà một tôm.

"Á!!!!!!!!!!!!"

Chenle với Jisung ôm nhau hét toáng.

Winwin mặc dù hốt mớ bạc bên này nhưng vẫn phải rút 40k ra cho hai đứa nó.

Trời mạ!

Hôm nay Winwin không ăn lại hai đứa mày thì anh chắc chắn không là người Hàn Quốc!!

Trái ngược với bên bầu cua, sòng tiến lên yên tĩnh hơn nhiều, bởi sòng này giới hạn thành viên, tối đa chỉ bốn người.

Và bốn người ở đây bao gồm Lucas, Hendery, Xiaojun và Mark.

Sau này thì hội lô tô giải tán nên có vài đứa lăn lê bò trường sang đây.

Còn lý do tại sao giải tán?

Lát tui nói cho :v

"Mày biết chơi tiến lên không Mark?"

Hendery vu vơ hỏi.

Cứ nghĩ là Mark sẽ gật đầu, ai dè lại nhận được cái lắc đầu nguầy nguậy cùng với vẻ mặt ngây thơ của thằng bạn.

"Ôi Chúa tôi!

Xin hãy cứu rỗi con!"

Hendery đưa tay đỡ trán.

Cái lắc đầu của Mark không những khiến cho Hendery sốc mà còn làm cho Xiaojun với Lucas giật mình.

"Haechan!

Bồ của chú không biết chơi tiến lên thiệt hả?"

Xiaojun rướn người qua hỏi Haechan.

"Ui trời ơi!

Bồ em không biết chơi tiến lên đâu."

Từ bên gánh lô tô, Haechan buộc phải bỏ dở cuộc chơi mà chạy qua sòng tiến lên.

"Thôi thì mấy anh cứ chia đi, em bày ảnh cho."

Lúc đầu Haechan còn tính mở miệng trách móc rằng lớn từng tuổi này mà không biết chơi tiến lên.

Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt tràn ngập nét hạnh phúc cùng với nụ cười hết sức ngây ngô của Mark lúc cậu đến thì tim Haechan bỗng chốc mềm xèo, mấy câu trách móc liền chui tọt vào trong.

Haizz có bồ tên Mắc chán vậy đó :33

Riết hồi sòng lô tô không hiểu sao thiếu mất một thành viên.

À thì ra là qua bên kia chơi với bồ, cái thứ bạn như cái áo què.

Gánh lô tô sau khi chơi được hai ván thì cũng tạm tan rã.

Shotaro qua bên Sungchan, Yangyang đi chơi bên gánh bầu cua, còn triple NoMinRen qua ngồi kế Lucas, Hendery, Xiaojun.Vậy là sòng tiến lên từ bốn người giờ thành tám người.

Ahihi~~

~oOo~

• Tui khum ngờ cái series này dài như vại~ còn bên sòng xì dách nữa ;;-;;

• À!

Tết này mấy chế nhận được nhiều lỳ xì khum nè 🙂))
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
<P3> Chuyện đánh bài


Từ khi bên hội tiến lên kết nạp thêm Triple NoMinRen và Haechan thì rộn ràng hơn hẳn.

"Từ ba đến tám."

Haechan cầm lấy bộ bài phe phẩy trước mặt, nhìn cái điệu bộ thì sặc mùi tư bản, khuôn mặt cười thoả mãn hiện lên mấy dòng chữ: Mấy người có ngon thì chặt đê!

Chặt đê!

"Mả cha mày, hôm nay ông chơi tới bến với mày luôn."

Renjun giận dữ đập mạnh một lốc từ bốn đến chín xuống nền nhà.

Một pha dằn mặt thật dữ dội đến từ phía anh Tuấn!

Và sau cái pha dằn mặt này, bộ bài của anh ấy chẳng còn gì ngoài mấy con lẻ tẻ.

Nhìn vào bộ bài mà Renjun đang cầm trên tay, Xiaojun - người bắt cặp cùng cậu, liền ôm đầu chán nản than thở, đúng là không sợ đối thủ mạnh chỉ sợ đồng đội ngu mà~

"Mày đánh vậy rồi giờ sao chơi?"

"Thì mình cứ đánh thôi."

Khi nghe cái giọng đầy vẻ thản nhiên của Tuấn bé, Tuấn lớn chính thức trầm cảm, anh không biết phải nói gì với thằng em này mà chỉ lẳng lặng đi ra ngồi một góc, cách ly hoàn toàn với thế giới loài người.

Ôi~ bản thân anh sắp bị quỳ sấp mặt rồi.

"Em đi tiếp đi."

Hendery nói.

"Dạ, ba pích chờ."

Renjun vâng lời đánh ra một lá.

"Nỗ~ đi con nhỏ thôi, cho ké ba cơ."

Và sau đây là chuyên mục xin xỏ cho chui của hai anh em Lucas, Jaemin.

"Sáu chuồn."

Jeno không thèm quan tâm đến hai con người đang ra sức năn nỉ kia mà lạnh nhạt đánh con sáu.

"Tổ cha nhà mày.

Hai rô này, bắt không?"

Jaemin điên tiết đánh con heo xuống.

Bên cạnh là Lucas cũng hùng hổ không kém.

"Dạ, mấy anh đi giùm em."

Haechan ngán ngẩm chẹp miệng.

"Ba cơ.

Hihi."

Ừ, hai anh em nhà mày thông minh lắm, ra con heo chỉ để đi con ba.

Ờ mây zing, gút chóp!

Quá là xức xắc luôn!!

...

Và đây, cuối cùng cũng đến khoảnh khắc trùm cuối xuất hiện.

Nhờ có cái sòng này mà chúng ta mới được phát hiện thêm một nhân tố mới, một tài năng mới, người ấy mang tên Jung Xuân Trang, í nhầm bậy sửa, Jung Sungchan.

Hãy thử nghĩ xem, trong cái sòng này, nhìn đâu cũng toàn là tư bản với dân máu mặt.

Hội anh lớn đều tập trung hết ở đây: Taeil, Johnny, Taeyong, Yuta.

Chưa kể còn có những người chơi hệ máu liều nhiều hơn máu não, mỗi lần đặt tiền là một lần choáng: Ten, Jaehyun.

Ấy vậy mà chú nai con Jung Sungchan lại không sợ, một mình đại diện cho hội em út chinh chiến với các anh.

Bình thường thì mấy đứa nhỏ không dám bén mảng lại sòng của anh lớn đâu.

Nhìn mấy ông chơi mà khiếp!

Vừa liều lại vừa máu.

Tuổi trẻ chưa trải sự đời thì đừng nên động vào.

Thế nhưng Sungchan lại dám ngồi vào sòng này, cậu còn xung phong giành làm cái.

Và sau khi có được sự cho phép của các anh, cuộc chơi chính thức bắt đầu.

"Một trăm ngàn chơi không?"

Ten đặt nguyên tờ 100k xanh lè ra trước mặt.

"Chơi tất."

Sungchan mới vừa xóc xong bộ bài thì Ten đã cho cậu một bất ngờ siêu to khổng lồ.

Cậu hơi sốc à nghen, chưa vào trận mà đã doạ nạt tâm lí thằng em này.

Bộ nãy giờ anh ấy không thấy cậu xuống chó lắm rồi sao!

Phải lôi tiền ví ra rồi này.

Vừa chia Sungchan vừa đau lòng, mấy ông này chơi đúng ác.

Tiền đặt chỉ có lên chứ không có xuống.

Vì chơi với phương châm: "Còn thở còn gỡ."

Nên Sungchan chấp nhận tất!

Lúc bắt đầu thì chỉ là những tờ 20k, 30k.

Rồi dần đà nhiệt độ không khí tăng cao, mấy tờ 50k, 80k đặt ra lúc nào không hay.

Giờ lên 100k luôn rồi ;;-;;

"Dằn!"

"Dằn!"

"Dằn!"

"Dằn!"

Trời má!

Còn chưa kịp đặt bộ bài dư xuống, Sungchan đã nghe thấy mấy tiếng kêu dằn của Taeil, Johnny, Yuta, Taeyong.

"Xì dách!!"

Ten đập bài một cái rầm xuống nền nhà.

Sungchan liền nuốt nước bọt, thôi xong, đời cậu chuẩn bị bay mất mấy trăm ngàn.

"Anh Jaehyun bọt không?"

Sungchan chìa bộ bài ra trước mặt Jaehyun.

Thấy anh ấy không vội bọt mà đang xoa cằm suy nghĩ và kết quả là Jaehyun quyết định không bọt.

"Khui anh luôn."

Sungchan nói.

"19 nhé em!"

"Cái đìn địt!

19 rồi mà sao anh suy nghĩ lâu thế!"

Sungchan mếu máo.

"Anh đang tự hỏi liệu con đấy có phải con hai không."

Jaehyun mặt tỉnh bơ đáp.

Sungchan chính thức cạn lời.

Mà khoan, hình như cậu chưa xem bài cậu luôn ấy.

Má!

Nếu trên 15 thì đủ khui còn nếu dưới thì xác định đền cả làng.

Từ nãy đến giờ, Shotaro ngồi bên cạnh Sungchan, thấy em trai mình mấy ván trước thua quá trời.

Nhìn tình hình này chắc mẩm bài ai cũng lớn, bốn người dằn, một xì dách, một 19.

Má ơi!

Kinh hủng kinh hủng.

Sungchan khẽ đưa tay vuốt mồ hôi, nhìn hai con bài của mình, cậu liền không có đủ can đảm lật nó lên, thế là Sungchan đành nhờ Shotaro ngồi bên cạnh.

"Anh anh, lật bài lên giùm em với."

Shotaro gật đầu, anh chậm chạp cầm hai lá lật lên, Sungchan đang nhắm mắt cầu nguyện, mặc dù đã cầu 7749 lần nhưng bên cạnh chẳng có động tĩnh gì, thế là cậu liền chọt mặt vào.

Vừa ghé đầu qua, hai con xì to chình ình đập vào mắt.

Á cái lùm má!!!

Xì bàn!

Xì bàn đó.

Sungchan kích động bỏ hai lá bài xuống, nguyên một dàn người lập tức bu đầu xúm lại, khỏi phải nói biểu cảm của cả bọn lúc đấy vô cùng sống động, nhất là Ten.

"Xì bàn chung gấp đôi."

Một câu nói của Sungchan đủ khiến cho cả sòng lặng thinh.

Johnny, Taeyong, Yuta cay cú đưa tiền cho thằng em, má nó, hai mươi mà cũng để thua được thì quá là xui.

Nhưng cái xui này ăn nhầm gì so với cái người được xì dách, khỏi phải nói, Ten tức lắm luôn, cứ ngỡ sẽ ăn được 100k từ thằng này, nhưng ai dè bản thân lại đi cúng cho nó 200k.

Còn riêng phần Taeil, người đàn ông hô dằn đầu tiên, cứ ngỡ bài lớn lắm nhưng ai dè lại là dằn dơ 16 nên khi đưa tiền chả thấy mất mát gì.

Nhìn cọc tiền trong tay, Sungchan vui sướng nói.

"Anh Shotaro!

Bữa nào em dắt anh đi ăn gà.

Ahihi~"

Và thế là hết chuỗi series kéo dài hơn hai tháng này :')

P/s: Ừ thì một phần cũng là do con tác giả này "siêng năng" quá 🙁 Tết đã qua từ thời nào rồi mà vẫn còn bài bạc :c
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Này thì kế hoạch ôn thi


Ừ thì lại là con cô vít và ti tỉ những chuyện xung quanh nó :3

Trải qua mười mấy năm mài mông trên ghế nhà trường, chưa bao giờ bọn khu Neo phải đối mặt với đợt thi cuối học kì chóng vánh như vậy.

Thật không biết phải phản ứng sao luôn.

Lúc đầu lịch thi là ngày 17 nhưng lại bị dời đến ngày 15.

Mạ ơi!

Nghe mà sốc!

Đã thế còn thi xã hội tức sử, địa, công dân trước.

Ahuhu~ từ lúc nào mà tổ hợp này dịch chuyển lên đầu vậy.

TuY nHiÊn, vẫn chưa hết đâu mấy chế!!

Nhiều chuyện thú zị luôn tồn tại xung quanh cuộc sống của chúng ta.

Hôm đó là sáng thứ tư - một buổi sáng bình thường như bao buổi sáng bình thường khác.

Thầy Heechul đang giảng bài một cách hăng say trên bảng còn Chenle thì ngồi khoanh tay lên bàn chăm chú nghe giảng, rất ra dáng con ngoan trò giỏi.

Bỗng từ đằng xa lấp ló bóng dáng của thầy hiệu trưởng.

Thầy từ từ tiến vào lớp, mọi hoạt động vì thế mà đình trệ.

"Nhà trường xin thông báo lịch thi sẽ chuyển sang ngày 13 tức thứ năm tuần sau.

Lịch thi cụ thể sẽ thông báo sau."

Khi thầy hiệu trưởng vừa dứt lời, cả lớp liền nháo lên.

WTF?!

Lại dời lịch thi à.

Thôi thì tâm trạng học hành chăm chỉ còn đâu, Chenle chán nản nằm xuống bàn.

Thầy hiệu trưởng đã sang lớp bên cạnh (bật mí luôn là lớp của Jisung~).

Cũng là dòng thông báo đó, sau khi nghe xong cả lớp liền ố ồ lên.

Gục mặt ở bên này nhưng Chenle có thể nghe thấy được mấy giọng la oái phát ra từ lớp bên kia (hình như con gà Jisung là rên to nhất thì phải :v)

Và thế là thầy hiệu trưởng đi thông báo đến lớp nào là lớp nấy la toáng lên, cứ nối đuôi nhau như vậy, cuối cùng buổi học hôm đó kết thúc trong sự chán nản của tất cả học sinh và sự mệt mỏi của thầy hiệu trưởng.

...

Trưa hôm ấy, vừa mới đi học về, Taeyong đã lôi đầu từng đứa đến hội bàn tròn để cùng nhau đóng góp ý kiến.

"Kính thưa các đồng chí, vì tình hình dịch đang diễn ra phức tạp nên nhà trường lại tiếp tục dời lịch thi."

Taeyong - người đứng ra tổ chức buổi họp đã mở đầu câu chuyện.

"Tôi thấy là chúng ta khỏi thi mịe nó luôn đi."

Ôi chủ nhân của câu nói gây sốc này, không ai khác chính là JohnDaddy thích ăn Banana.

Với một khuôn mặt cực kì nghiêm túc, ý tứ biểu đạt rõ ràng, tưởng như sẽ thuyết phục rất nhiều người, nhưng ai dè chưa kịp chớp con mắt đã ăn ngay chiếc dép gắn bông của anh trai họ Moon.

"Mày bị điên à!

Tao già rồi còn bắt tao ở lại lớp.

Họ hàng lại nghĩ tao học hành như cái quần què rồi đồn bậy đồn bạ, thế có chết anh mày không!!"

Taeil bức xúc nói.

"Ý của đồng chí Johnny đây tôi hiểu, nhưng làm như vậy là quá vội vàng.

Chúng ta nên nghĩ cách khác."

Lucas - một con cá thường ngày rất tăng động, không hiểu sao hôm nay lại cực kì nghiêm túc làm Jungwoo ngồi bên cạnh cũng giật mình.

"Hay là mình bảo lưu kết quả để năm sau thi đi."

Ờmm thật ra câu này cũng chính là con cá trên kia nói.

Đôi mắt to tròn chớp chớp long lanh, miệng thì cười ngây ngô.

Có vẻ Lucas đang nghĩ ý kiến của mình toẹt zời lắm!

Lúc này Jungwoo mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Hự hự~ con cá mình quen đây rồi.

May quá nó đã hiện nguyên hình UwU

"Ủa?

Ý kiến này khác gì ông Johnny."

Renjun khó hiểu nói.

"Thôi!

Tôi mệt các đồng chí quá!!

Dịch thì dịch nhưng thi vẫn thi.

Bây giờ mỗi đồng chí hãy tự lập cho mình một kế hoạch ôn thi.

Cuối giờ nộp cho tôi!

Giờ thì giải tán quốc hội!"

Cảm thấy mọi chuyện dường như đi quá xa.

Taeyong liền kết thúc nó tại đây.

Từng người một lần lượt đi về phòng, rồi nhanh chóng cắm mặt vào lập kế hoạch.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, cuối cùng giờ nộp báo cáo đã đến, trên bàn học của Taeyong chẳng mấy chốc đã đầy những giấy tờ.

Anh khẽ liếc mắt sơ qua, mới xem được vài bản nhưng hình như đầu anh hơi đau rồi.

Có đứa thì làm quá hời hợt.

Có đứa thì làm quá chi tiết.

Còn có đứa ghi cái gì mà từ 19h đến 22h: bí mật nè, không nói đâu.

Trời má!

Đứa nào ghi đây?!

Nhanh chóng liếc mắt lên đầu tờ giấy để tìm hung thủ, Taeyong ngay lập tức thấy một chữ YUTA to đùng đùng.

Ôi!

Máu nóng của anh lại dồn lên.

Khẽ kiềm nén cơn giận, Taeyong bỏ tờ của Yuta xuống và lấy đại một tờ khác.

Vừa cầm tờ giấy lên, nguyên một vườn hoa lá rậm rạp với vài con bướm dập dìu đập vào mắt anh, thêm một con moomin to sụ ở giữa trang giấy.

Moá!

CủA đỨa NàO đÂy?!

Càng đọc càng thấy tức.

Thế là Taeyong nhà ta quyết định bỏ cuộc, tụi nó muốn làm gì thì làm, anh không cản nữa.

Ngựa ngựa lập kế hoạch này nọ thế thôi chứ đã ôn được gì đâu!

Vì tối hôm đó nhà trường đột nhiên đưa ra thông báo khẩn, rằng hai ngày sau sẽ tiến hành kiểm tra.

Ôi~ thiệt đúng là sét đánh ngang tai mà.

~oOo~

Thi cử mùa này chán quá mấy chế ạ ;;-;;

Mấy chế làm bài okeyla hết chứ OwO
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Nghỉ dịch ở nhà chán quá thì làm gì?


Bỗng nhiên bây giờ con cô-vít gắn số 19 sau đuôi quay lại, Đảng và Nhà nước bắt buộc đưa ra công văn giãn cách xã hội lần thứ n - cái công văn mà chúng ta đã quá quen bởi nó chỉ ghi ngày mở đầu chứ chẳng đề ra ngày kết thúc.

Và tất cả đều dựa vào dòng chữ: "Toàn dân được nghỉ bắt đầu từ ngày 09/07/2021 đến khi nào có thông báo trở lại." của Đảng.

Không biết cái thông báo đó khi nào xuất hiện ha 🙂) chứ giờ có nằm mơ bọn khu Neo cũng chẳng thấy được ngày bước ra khỏi nhà.



Hiện tại là 5h chiều và Jaemin đang nằm trên giường thăng thiên mộng đẹp.

Bỗng từ đằng xa có một con cá he-, á lộn, ý là Chenle đang phi tới giường Jaemin bằng tốc độ ánh sáng.

Cậu hối hả lay lay người Jaemin.

Vừa lắc Chenle vừa dùng giọng hét cá héo cao 8 quãng của mình thét vào tai ông anh.

"KíNh tHưA aNh La tHị TạI DâN~ hÃy mỞ Mắt vÀ DậY đÊ!

CoN Gà gÁy Le Té le tE sÁnG gỒi ai ơi~"

Vâng, xin đính chính lại một lần nữa, đó là Chenle đã hát (hét) những câu hát đầy cảm xúc ấy vào tai Jaemin nha mọi người.

"Cái lùm má!

Mày biết hiện tại là mấy giờ không?

Đừng rảnh hơi rững mỡ đi chọc anh mày chứ."

Jaemin quạu quọ nói.

Chenle liền nhìn anh bằng con mắt không thể tin được.

"Anh bị mất nhận thức về thời gian à.

Hiện tại đã là 5h chiều rồi đó."

Nhìn vào khuôn mặt đang dần nghệt ra của Jaemin, Chenle liền ngán ngẩm lắc đầu.

Ôi~ cái não của ông anh này đã bị mấy ly cà phê chục shot mùi thì nặng, màu thì đen làm lu mờ hết rồi.

"Thôi đi ra sân chơi.

Mọi người chơi vui quá chời."

Không để Jaemin load thêm được điều gì, Chenle lập tức kéo anh ra ngoài sân.

Hiện tại khung cảnh nơi đây, tràn ngập người với người.

Ừ thì nằm lì trên giường chán quá nên bọn khu Neo mới kéo hết ra sân để bày trò chơi.

Và trong mùa dịch này, thứ mà được người ta sử dụng nhiều nhất, đó chính là TikTok 🙂))

"Ế Jaemin!!

Lại đây anh chỉ em nhảy cái này hay lắm."

Khi Johnny nhìn thấy Jaemin, ánh mắt liền sáng rực lên như trông thấy vàng.

Jaemin lớ ngớ định đi qua nhưng rất nhanh bị Chenle giữ lại.

"Đừng!

Anh đi là anh chết đó.

Tại ông Johnny tính bày anh nhảy mấy điệu dị hợm trong bài Đoá Hoa Màu Hường của cô ca sĩ nào á."

Nghe Chenle nói xong, Jaemin thoáng rùng mình.

Trời mạ anh ơi~ anh vẫn chưa buông tha cho tụi em sao?

Bài hát được Tiki tài trợ mấy bộ quần váy ấy có gì khiến anh ám ảnh và thích thú hoài vậy.

"À thôi anh!

Em lỡ hẹn với Chenle rồi.

Em xin nhường lại sự may mắn cho người khác."

Dòng in nghiêng chỉ là dòng Jaemin nghĩ thầm trong bụng thôi.

Cậu mà nói lớn ra chắc sẽ bị Johnny nắm đầu lôi đi bắt tập mất.

Sau khi cười ái ngại với Johnny một cái, Jaemin lập tức kéo tay Chenle bỏ chạy.

Hai anh em nhanh chóng đi tới chỗ Jisung, thằng bé đã đứng đấy đợi sẵn.

Vừa nhín thấy bóng dáng của Jaemin, Jisung đã hấp tấp hỏi.

"Anh ơi!

Anh có biết cái trend nhảy Am-on-đờ-nét-tờ-le-vồ không?"

Vừa nói Jisung vừa làm vài động tác mẫu, nhìn nó nhảy xong, Jaemin hoàn toàn mù mịt.

Anh gãi gãi đầu, khuôn mặt biểu lộ rõ vẻ không biết.

"Thôi đừng hy vọng gì vào ông anh mỗi ngày uống cà phê thay cơm này.

Chỉ nhờ ổng quay được thôi."

Chenle lập tức đưa cho Jaemin cái điện thoại, dặn dò anh đủ thứ kiểu, nào là phải quay sao cho show được đôi chân dài hay góc mặt đẹp của nó.

Sẵn tiện Chenle còn không quên khịa khả năng cầm máy của Jisung, quay người ta gì đâu mà xấu bỏ mother, trong khi cậu quay hắn đẹp biết bao.

Và đây chính là một buổi chiều của Jaemin, bị hai con quỷ đam mê TikTok Chenle và Jisung điều khiển.

Tụi nó hết bắt anh quay mấy cái trend từ 'Am-on-đờ-nét-tờ-le-vồ' cho đến 'Anh thật sự ngu ngốk' và sốc nặng hơn là cái 'Cắm sừng ai thì cắm chứ anh đừng cắm sừng em anh nhé'

Ôi chu choa mạ ơi~ Jaemin thầm nghĩ trong lòng rằng: Sao hai thằng đó có thể nhảy được ba cái thể loại cắm sừng ấy nhể?

Mới đầu cậu còn nghe lộn thành 'Cơm sườn hay cơm tấm chứ anh đừng cơm sườn em anh nhé.' Haizz sốc nặng luôn.

Thiệt tình!

Thế giới âm nhạc đã tiến hoá đến cấp bậc này rồi ư?

Thật sự đáng quan ngại mà~

•oOo•

Có anh chị nào là sĩ tử vừa mới thi đây không ạ?

Mọi người làm bài tốt hết chứ?
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Tiệc ngủ :v


Đối với tình hình dịch nặng nề như thế này, tất cả các hoạt động vui chơi giải trí vào hè của khu Neo coi như đi tong, vứt hết xuống sông xuống biển.

Đã thế cả bọn còn không được về nhà.

Một năm có mười hai tháng nhưng mấy tên đực rựa khu Neo đã chiếm hết con moẹ nó tám tháng.

Và bốn tháng còn lại, khó khăn lắm mới dành được cho gia đình.

Nhưng giờ thì hay rồi!

Con quễ cô zít mười chín tuổi đầu cùng các anh chị em biến thể của nó đã phá tanh bành mấy tháng nghỉ ngơi ngắn ngủi cùng gia đình của khu Neo.

"Ôi~ vậy là vừa tròn mười hai tháng chúng ta bên cạnh nhau.

Cảm động gkê!"

Ten vừa nói vừa giả bộ lau nước mắt.

Đối diện là Kun không ngần ngại bày vẻ mặt nhăn như đít khỉ khi thấy cảnh Ten dùng ngón trỏ dính chút nước bọt trét dài lên mặt.

Má ơi~ chơi dơ có tổ chức vờ lờ.

"Mịe!

Tám tháng ám nhau còn chưa đủ hay sao?!

Nhìn riết hồi muốn đập."

Doyoung nói với giọng bất mãn.

Trưa hè nắng nóng.

Ngồi trong phòng với cái quạt mini đang hoạt động hết công suất, kèm theo đó là hai thằng bạn đồng niên đang làm trò con bò bên cạnh.

Và trái ngược với mọi khi, thay vì lên tiếng chửi rủa thì Doyoung lại chọn cách im lặng, mặc kệ sự đời và chẳng buồn đưa mắt nhìn hai đứa nó.

Kun ra sứa phòng vệ, cố gắng giữ chặt lấy tay Ten, văn hay ý đẹp từ trong miệng lập tức tuôn ra như suối.

Moẹ nó!

Thằng cu Mười mất nết!

Dám lấy ngón tay dính đầy nước miếng của nó trét vào người anh!!

"Thì ra mày chọn cái chết."

Bây giờ trong phòng của hội năm 5 đang diễn ra một cuộc chiến vô cùng đẫm máu.

Quốc tịch Trung và quốc tịch Thái đang xâu xé lẫn nhau.

Thế nhưng đối với tình hình hỗn loạn đó, quốc tịch Hàn chả có vẻ gì muốn ngăn cản.

Tại vì anh ta đã- đã- đã- ngủ quên con mịe nó rồi :v

"Hú hú mấy anh ơi."

Đột nhiên cửa phòng bật ra, Yangyang xông vào như một vị thần.

Khuôn mặt hớn hở của cậu lập tức trở nên cứng đờ khi nhìn thấy hai ông Tiền Côn và Vĩnh Khâm đang ra sức vật nhau.

Một túm tóc, một kẹp cổ, kế bên là Doyoung đã ngủ say quắc cần câu.

Khi nhận ra sự có mặt của người lạ, Kun và Ten mới chịu ngừng lại.

Cả hai phóng ánh mắt tò mò về phía thằng em và ngay lập tức nhận được câu trả lời của nó.

"Đi làm đồ ăn để tối chuẩn bị tiệc ngủ phiên bản ngoài trời nghìn sao không?"

Yangyang nói với giọng hí hửng.

Cậu phấn khích đến nỗi vừa nói vừa nhún nhảy.

Kun và Ten sau khi nghe tối nay tổ chức ăn chơi tiệc tùng liền gật đầu cái rụp mà phi ra khỏi phòng không thèm quay đầu lại.

"Ủa hai anh?

Còn Doyoung?!"

Yangyang ngơ ngác chỉ vào cái người đang ngủ hả họng chảy dãi kia.

"Kệ mịe nó!"

Kun và Ten lập tức đồng thanh.

Quào~ ăn ý dữ vậy ta 🙂)

_

Căn bếp hiện tại đông kín người.

Các vị bếp trưởng hầu như đã có mặt hết ở đây, còn những thành phần đốt bếp - phụ thì ít nhưng ăn vụng lại nhiều, điển hình là Moon Taeil - mang danh anh cả nhưng chẳng có tí quyền lực nào - đang bị Taeyong khẽ vào tay vì cái tội lủm miếng xúc xích.

Hệ lụy là mấy đứa em thấy anh nó như vậy nên cũng bắt chước làm theo.

Và hậu quả ra sao thì cũng biết rồi :v

Hết bà nó dĩa xúc xích mà Taeyong còng lưng cắt nãy giờ.

"Anh với tụi nhỏ ra kia chà sân đi.

Rồi ôm hết mền mùng chiếu gối ra.

Nhớ phải chà sạch đấy!

Em sẽ kiểm tra."

Taeyong lập tức xua đuổi đám giặc rách việc bếp núc kia ra ngoài.

Cầm đầu băng đảng chà sân là Moon Taeil, dưới trướng anh là các vị tướng trẻ trung năng động, kéo dài từ hội năm ba cho đến năm nhất.

Cả bọn sau khi được giao nhiệm vụ liền hứng khởi ôm mấy xô nước đựng đầy xà phòng.

Đầu tiên là phải xịt ướt sân.

Hendery xung phong cầm vòi xịt, những người còn lại liền dùng cây đẩy nước tống bớt bụi ra ngoài.

Với phương châm: 'Vừa làm vừa chơi.' Cả bọn chưa gì đã la hét ỏm củ tỏi ở ngoài sân.

Trước hết là Hendery bày trò nghịch trước.

Hắn ỷ mình cầm vòi nên lâu lâu lại giả bộ lỡ tay xịt trúng người của bọn đẩy nước.

Và mấy bọn này cũng đâu có ngu, sau vài lần bị tên Hanh Khô chơi xỏ liền không nhân nhượng mà cầm cây đẩy nước rượt đuổi hắn khắp sân.

Taeyong từ cửa sổ phòng bếp nhìn ra.

Haiz~ Chưa gì đã thấy gian truân thế này, không biết cái sân có chịu sạch dưới tay đám ham chơi đó không?

Ờm mà cái chổi lông gà của anh đâu rồi nhỉ?!

Anh cần dùng nó để làm một số việc, chẳng hạn như quất vào mông bọn giặc kia, mỗi thằng hai cái, còn riêng Taeil thì chỉ buông lời cảnh cáo, kính lão đắc thọ a~

Và sau mấy giờ đồng hồ vật lộn trong bếp và ngoài sân, cuối cùng cả bọn cũng xong.

Phù~ thở phào nhẹ nhõm.

_

Khi trời nhá nhem tối, Doyoung mới từ từ bước ra.

Đứng trước cửa phòng, anh thoải mái ngáp một cái rõ to, sau đó toàn thân vặn mình, làm vài động tác quơ tay múa chân khiến tiếng xương kêu răng rắc.

Ôi~ dấu hiệu của tuổi tác đây sao?!

Doyoung mơ màng nhìn xung quanh, sao phòng nào phòng nấy trống trơn vậy.

Và rồi khi ánh mắt anh đụng phải khoảng sân sạch bóng với vô vàn chiếc chiếu lót dưới, bên trên nó còn có vài cái gối, vài cái mền.

Đù!

Định tổ chức tiệc ngủ ngoài trời à :')

"Má ơi ngủ giờ mới chịu dậy.

Mau phụ tao ôm hết mền gối ra đi."

Trời đụ!

Làm thiệt luôn hả!!

Doyoung chính thức sốc đến mức không nói nên lời.

_

Và rồi khi tối đến, cả bọn 23 thằng ngồi một tụ thành vòng tròn trước sân, miệng đứa nào đứa nấy nhai nhóp nhép.

Ăn uống no nê xong lại bày trò chơi.

Đối với những tiệc ngủ về đêm như thế này thì trò đập gối là vô cùng hoàn hảo.

Cả bọn quyết định chia làm 4 đội.

- Đội 1: Taeil, Taeyong, Doyoung, Sungchan, Chenle, Jisung.

- Đội 2: Johnny, Kun, Jungwoo, Lucas, Xiaojun.

- Đội 3: Yuta, Ten, Jaehyun, Winwin, Mark, Hendery.

- Đội 4: Renjun, Jeno, Haechan, Jaemin, Yangyang, Shotaro.

Đấy trông oách chưa? :v

Mới đầu khi vào thì cũng hăng hái chơi theo team lắm nhưng riết hồi không hiểu sao đoàn đội cứ thế tách ra hết.

Ai ở cạnh mình là quất thôi.

Tiếng cười cùng tiếng la hét vang vọng khắp khu Neo.

Và bây giờ chúng ta hãy cùng điểm sơ qua phong cách chơi và chiến thuật của từng đội nhóe UwU

Một, Đội 4 là trùm chơi dơ, không đánh được mà bắt đầu giở trò túm quần người ta, không cho người ta đi sau đó bu lại đánh hội đồng.

Hai, Đội 2 là đội thiếu người nhưng thừa sức mạnh.

Trong team có hẳn hai anh chàng cơ bắp cao trên mét tám - Johnny và Lucas.

Chưa kể sức của cả bọn cũng trâu vờ lờ ra.

Ba, Đội 3 có vẻ như chỉ thích chơi lẩn quẩn trong team.

Tại vì mấy ổng không lo đi đánh đội khác mà cứ chăm chăm đè người của team mình ra quất.

Riết hồi không biết mấy anh có tìm hiểu kĩ luật chơi hay không, chứ nội cái việc mấy anh tự dưng vứt hết gối, rồi cả lũ cùng nhau xúm lại nắm tay chạy thành vòng tròn là em thấy không ổn rồi đấy :')

Cuối cùng, Đôi 1 thì tuổi tác giữa các thành viên khá chênh lệch nên đôi khi Taeil và Taeyong không đu kịp với mấy em nó.

Tuổi trẻ sức khỏe phơi phới.

Chenle, Sungchan, Jisung đã xách gối qua đội 4 và cả bọn đang đập nhau túi bụi bên đó.

Còn Doyoung thì đã đánh lẻ ra bên Kun và Ten.

Hỡi ôi mấy thằng đấy!

Không bao giờ chịu ngồi xuống ăn miếng bánh húp miếng trà giảng hòa mà cứ thích dùng bạo lực với trèo lên đầu lên cổ nhau.

Haizz~ hết nói nổi.

La hét một hồi cả bọn liền thấm mệt.

Không cần thông báo cho nhau, trò chơi liền kết thúc khi thấy hơn nửa dân số đã nằm la liệt.

Không khí xung quanh liền trở nên im lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập nhanh vì trò vận động tốn sức của tụi nó.

Bầu trời hôm nay thật đẹp!

Rất nhiều sao khiến cho bọn khu Neo không khỏi thổn thức.

Đang nhắm mắt tận hưởng không gian yên bình này thì đột nhiên ngay trên loa phát thanh của nhà trường, giọng nói của thầy hiệu trưởng Lee Soo Man vang lên.

"LOA!

LOA!

LOA!

LOA!

Mong khu Neo trật tự!!

Trời khuya rồi, mau ngủ đi.

Đừng ồn ào nữa.

LOA!

LOA!

LOA!

LOA!"
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Bước vào năm học mới (P1)


Cả một kì nghỉ hè dài ba tháng chẳng được đi đâu chỉ có thể loanh quanh trong nhà cuối cùng cũng kết thúc.

Lại một năm học mới sắp sửa diễn ra.

Trong hoàn cảnh dịch bệnh hoành hành như thế này, việc tụ tập gặp nhau họp mặt trực tiếp trên trường trên lớp thật sự chẳng phải cách hay.

Vì thế mà Chính phủ quyết định!

Năm học này học sinh sẽ khai, giảng, trực, tuyến, thông, qua, phần, mềm, K12.

Ôi vãi lìn!

Tụi này có nghe lầm không?

Ca-mười-hai là gì dợ?

Có ăn được không?

Nguyên mấy tháng hè nay, cả bọn đã bị con quỷ Zoom đè cho không ngóc đầu lên được.

Giờ còn lòi thêm cái phần mềm ca-mười-hai.

Đệt!

Thấy có mùi mệt mủa sương sương a~

"Hú!

Đang làm gì thế mấy cu?"

Johnny bước vào phòng hội năm tư (Jaehyun, Winwin, Jungwoo) và năm nhất (Sungchan, Chenle, Jisung) định mượn cây bắt muỗi.

Vừa mở cửa phòng, đập vào mắt anh là hình ảnh ba đứa em út đang chụm đầu vào nhau, hì hà hì hục bao bao gấp gấp khiến Johnny không nhịn được nổi máu tò mò.

"Tụi em đang bao vở sách."

Sungchan không nhìn Johnny tại vì cu cậu còn đang bận tập trung ghi nhãn tên cho cả ba đứa.

Căn phòng bình thường trông nhỏ nhắn và gọn gàng sau khi vô tay ba thằng út liền trở nên lộn xộn vô cùng.

Ngồi dưới sàn là Chenle và Jisung.

Người Trung bao giấy vở, người Hàn bao bìa bóng.

Khuyến mãi thêm con nai nhưng có chiều cao là hươu cao cổ đang nằm sấp cặm cụi ghi ghép.

Một sàn ba thằng- thế là chiếm hết bà nó cái diện tích!

Johnny khinh khỉnh nhìn đống giấy bao màu mè của tụi nó.

Con mắt tinh tường nhìn sơ qua cũng biết cái bọc vở nào là của Jisung, cái nào là của Chenle và cái nào là của Sungchan.

Hình con cá heo trồi lên trồi xuống ngụp lặn trong bãi biển màu xanh chắc chắc là của Chenle.

Tiếp đến nữa là cái bao vở màu vàng có mấy con gà con lóc chóc khẳng định là của Jisung.

Và cuối cùng, thành viên của hội tào lao tét nách - Jung Sungchan với cái bọc vở in hình chú nai Bambi đáng yêu tinh nghịch.

Chung quy lại, phong cách bao vở còn thua cả mấy đứa lớp một!

Da gà da vịt thi nhau nổi lên.

Đối với sự cồng kềnh của ba đứa này, Johnny cảm thấy hơi khó thở.

Anh nhanh chóng cầm cây bắt muỗi và chuồn về lẹ.

Bởi cái sự ngựa bà của bọn trẩu tre này làm anh chịu không nổi!

"Má ơi~ lấy có cây bắt muỗi mà lâu dữ thần.

Muỗi cắn nát tay tao rồi này."

Johnny mới xách cây bắt muỗi về phòng, chưa kịp mở miệng nói câu: "Về rồi đây." thì đã bị Taeil nhảy vô họng trước.

Ông anh cáu kỉnh nhìn Johnny, sau đó liền giật lấy cây bắt muỗi trên tay hắn, nhấn giữ công tác, quơ quơ mấy vòng, một loạt tiếng rít rít vang lên.

Địu!

Phòng nhiều mũi dữ!

"Có thông báo chính thức rồi đấy.

Năm nay khai giảng online."

Taeyong ngồi trên giường cầm điện thoại lướt xem thông tin mới đăng trên trang trường.

Khi nghe xong, Yuta liền uể oải thả người vô lực rơi xuống giường, giọng điệu thập phần buồn chán.

"Vậy là vẫn phải làm bài tập trên cái trang ô-mặt-l-" Nói đến đây, Taeyong nhanh như cắt liếc con mắt đằng đằng sát khí về phía người đang nằm trên giường.

Biết bản thân đã lỡ mồm, Yuta liền lươn lẹo nở nụ cười tươi.

"À không.

Ý tôi là olm.

Ahihi~"

"Cậu cẩn thận.

Coi chừng mấy đứa nhỏ.

Đừng để tụi nó học theo-"

"Á mấy anh ơi!

Năm nay chắc mình phải làm bài tập trên ô-mặt-lờ rồi!!"

Haechan không biết từ đâu đột nhiên mở cửa thò đầu vào.

Giọng nói lanh lảnh vang lên rõ ràng ba tiếng cấm kị mà hồi nãy Taeyong không cho Yuta nói.

Mang vẻ mặt đen xì quay ra nhìn Haechan.

Thằng nhỏ vẫn còn chưa nhận ra cách dùng từ sai trái của mình.

Yuta chỉ thầm cầu mong cho em bồ bé nhỏ của Mark sống qua kiếp nạn này.

Có thể Taeyong không biết rằng cách gọi này là do mấy đứa út bày cho Yuta.

Chứ đời nào cậu biết kiểu gọi khác của ô-lờ-mờ này :v

~oOo~

Có chế nào biết cái olm này không :v

Kỉ niệm lần đầu tiên tui search nó trên gg, không biết ma xui quỷ khiến kiểu gì mà lỡ đánh thành oml :v
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Vật lý là gì?


Cuộc đời của Park Jisung là chuỗi những câu chuyện bi tráng và hào hùng.

Nội cái việc lọt vào cái động hề hước NeoCity và làm quen được với hai mươi mấy ông anh đẹp trai - ngoài mặt trông có vẻ an tĩnh nhưng bên trong thì lại dữ dội như biển Thái Bình đã là kì tích lắm rồi.

Và mọi chuyện sẽ càng ly kì hơn khi bộ môn Vật Lý xuất hiện trong đời cậu như một minh chứng sống cho câu nói: "Mình bước qua đời nhau để làm nhau đau ứ ứ ứ ứ!"

Lên lớp mới rồi, lượng kiến thức vì thế mà tăng lên nốt.

Mới ngày đầu học online, Park Jisung liền bị môn Lý đập tơi tả.

Trong khi mấy đứa trong lớp giơ tay vèo vèo thì cậu còn lọ mọ đi tìm công thức.

Huhu~ nghe mà thương tâm.

Còn nữa!

Có hôm Park Jisung siêng năng xách bài tập Lý qua hỏi Đại ka Đông Bắc - Huang Renjun nhưng kết quả nhận lại là một câu nói hết sức chan hoà của anh.

"Áp.Dụng.Công.Thức.Là.Ra!"

Khỏi phải nói mặt Jisung lúc này kiểu -.-'' thiệt luôn hả anh?

Hay anh đùa em à chàng trai chói chang thắp sáng thế giới?

Kể từ giây phút đó Park Jisung chính thức từ bỏ môn Vật Lý, từ bỏ hỏi bài Huang Renjun.

Và cứ tưởng rằng năm nay sẽ là một năm đầy sóng gió và vật vã (với môn Vật Lý) nhưng nào ngờ ông trời lại phái một thiên thần xuống giúp đỡ Park Jisung và thiên thần ấy không ai khác chính là thầy Đổng aka Winwin.

Ui~ thầy Đổng dịu dàng thôi rồi.

Hỏi bài nào là bày tường tận bài đó, chứ đâu như ai kia - chàng trai chói chang thắp sáng thế giới UwU







Huang Renjun đang yên đang lành nằm sấp trên giường lướt điện thoại thì đột nhiên bị Haechan từ đằng sau lôi dậy và đập một tập đề vào mặt cậu.

"Mày!

Câu này làm sao?"

"Áp dụng công thứ-"

"Thôi dẹp mịe đi!"

Lee Haechan đen mặt giật lấy tập đề trên tay Huang Renjun, sau đó biến đâu mất dạng.

Lúc Haechan rời đi, Huang Renjun cũng quay về trạng thái thong thả như ban đầu.

Cậu không ngừng cảm thán bản thân thiệt thông minh, chỉ một câu nói đơn giản đã có thể làm vụt tắt ý chí của Haechan và Jisung.

Hí hí~ không hổ danh là chàng trai chói chang thắp sáng thế giới Huang Renjun UwU







Sinh Học và Vật Lý, có thể viết tắt là Sinh Lý - một cặp đôi chả liên quan gì nhau, nước sông không phạm nước giếng.

Bởi trong các khối thi Khoa học Tự nhiên thì chả có cái tổ hợp nào có cả Sinh và Lý.

Vì thế học sinh thường có xu hướng chọn một trong hai môn và anh trai họ Moon của chúng ta cũng vậy, cuộc đời anh đã đi theo Sinh nên giờ mà bắt anh học Lý, cứ như là cực hình vậy.

- Moá ơi!

Tao xỉu!

Xỉu up xỉu down xỉu ngang xỉu dọc xỉu xiên xỉu chéo - Câu than thở lần thứ n+1 của anh họ Moon trong giờ học Lý, kèm theo cái hành động lắc qua lắc lại rệu rã, giọng nói thì nhão nhẹt rỗng tuếch.

Ngồi kế bên Moon Taeil, khuôn mặt của Johnny bỗng chốc nên đằng đằng sát khí.

Ông anh này loi choi nãy giờ, đã thế còn rên la mấy câu vô nghĩa ồn ào và mất trật tự.

- Ngồi im!

Có tin tui nhét nguyên nải chuối vô mồm ông không - Johnny buông lời đe doạ, anh một tay giữ lấy đầu Taeil, tay còn lại xách nguyên nải chuối giơ trước mặt ông anh.

Nhìn Johnny hiện tại cứ như Dung ma ma đang đè đầu cưỡi cổ hai cách cách vậy.

- HU HU HU HU!

Mày nộ tao.

Mày nạt tao.

Hiu hiu!

Lee Taeyonggg mày coi thằng bạn đồng niên của mày kìa!!!!

Moon Taeil mếu máo rống lớn.

Lee Taeyong ngồi đằng xa, thấy cảnh tượng như vậy chỉ có thể thở dài.

Johnny đã chuồn đi từ lúc Moon Taeil bắt đầu kêu gào.

Thế là bây giờ người cha vĩ đại nhất khu Neo phải ngồi đó và dỗ dành tâm hồn bé bỏng của maknae 2k4.

Lee Taeyong lúc này chỉ hét lên cho cả thế giới rằng: Tui khộ quá mà ;;-;;
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Kiểm tra online giữa kỳ I


Group chat

Đại gia đình Neo Candle Technology🤡

1:27AM

kimjungwoo

Úi giời làng nước ơi.

Có lịch kiểm tra giữa kỳ gồi nè.

kimjungwoo đã gửi một ảnh

haechan

U lè trời.

Nó viết cái rì zạy.

Ai phiên rịch rùm em dới, học online lủng hết não òi

nayuta

Đừng ai cản tao!

Hãy để tao bắn bỏ nó🔫

1 lượt yêu thích.

haechan

@marklee Sao anh dám yêu thích hả??

Chia tay.

najaemin

Mày dám không? 🙂

huangrenjun

@yangyang_liu @__shotaro__ @leejeno Hú hú!

Vô đây xem thằng Haechan làm hề nè

yangyang_liu

U là trời 🙂))

leejeno

Tao cá 100k thằng Haechan đíu dám chia tay ông Mark

__shotaro__

200k nhe.

Hihi

huangrenjun

Rồi.

Nỗ 100k.

Khoai môn 200k.

Còn thằng Cừu với Dân cá không để tao ghi sổ :>

haechan

Moẹ!

Quân khốn nạn

tylee

Nói gì đó em :v

haechan

Á dạ khum!

Ý em là các bạn rất đàng hoàng và tử tế UwU

Em iu các bạn

tenlee

Anh hùng cíu mỹ nhơn?!?

kimdoyoung

Ui bị ông Taeyong lôi vô đập luôn ròi :3

Cười đù

qiankun

@kimdoyoung Sao mày lại cười?

Tình cảnh của đôi trẻ kamđong thế kia 🙁

kimdoyoung

Há há thằng Yangyang đang bị rượt dí quanh sân kìa 🙂))))

qiankun

🥲

tenlee

Haizz mày phải xông ra bảo vệ người yêu bé nhỏ của mình trứ @qiankun

_sicheng

Thấy Sungchan phòng em không?

Can đảm thế kia...

qiankun

Tuổi trẻ sung sức em :') Anh già rồi

xiaodejun

Rén cây chổi của ông Taeyong thì nói đại đi.

Pày đặt viện cớ.

Nghe mà mắc mợttt

henderypinkboi

Bồ tui trỉ được céi nói truẩn

jisungpwark

Xỉu 🙁

jaehyunjeong

Ngoại giao kém thế em :v

jisungpwark

Thôi đến lúc đó Chenle với Sungchan gánh em.

Ahihi~

im_rich

Tiếng anh cũng kiểm tra onl mà đúng hong?

Để em gọi HRVY

jisungpwark

-.-

johnnysuh

Hô hố.

Mùi giấm chua đâu đây 🙂)

moontaeil

Ui ui :3

tylee

Thi cử đàng hoàng.

Không có đồng minh đồng mọt gì hết.

Cả hội tắt máy.

Giải tán mưu sinh!

nayuta

Ờmm tụi mày yên tâm.

Từ lúc có thông báo, ông Taeyong đã gọi điện nhờ Jonghyun rồi :v

19 lượt wow.

kimdoyoung

Un-bờ-li-vờ-bồ :>

_sicheng

Queo quèo :>

__shotaro__

Một pha phản dame cực mạnh đến từ người nhà của anh Taeyong UwU

johnnysuh

Lại thêm một bình giấm được quăng bởi nhà hiền triết Nakamoto Yuta

leejeno

Đúng là hiền triết!!

Ghen tuông cũng phải khiến người ta trầm trồ 🙂

nayuta

Quá khen

tylee đã offline

kimjungwoo

Ơ~ chuồn gồi :3
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Chuyến đi chơi "bất ổn" (p1)


Vâng!

Đến hẹn lại lên, mùa hè tới rồi, ta phải làm gì đây nhỉ?

Cả tập đoàn nhà Neo: "CòN lÀm Gì nỮa.

Đi BiỂn tHôI aNh Em Ơi!!

Hú hÚ!"

"Ờm, lũ khỉ kia đang làm gì vậy?"

Hiệu trưởng Lee Soo Man có chút sợ hãi chỉ tay vào nhóm học sinh đang hú hét như điên ngoài sân.

Như những người con Tây Nguyên rừng núi, cả bọn cùng nhau quàng vai bá cổ đứng thành vòng tròn, tưởng tượng phía trong là ngọn lửa thiêng bập bùng.

Một đoàn hơn hai mươi thanh niên sung sức hô hào chạy nhảy xung quanh, mặc kệ ánh nắng chói chang chiếu thẳng vào đỉnh đầu, tất cả đều một lòng đồng thanh: Hè này, DU LỊCH TẸT GA!

Và để có một cuộc đi chơi trọn vẹn, khu Neo xin phân công nhiệm vụ như sau:

Lee Taeyong, chịu trách nhiệm về:

_Chọn thời gian xuất phát

_Đặt xe

_Book tour

_Thảo luận với hướng dẫn viên du lịch để cho ra một kế hoạch thật toẹt dời và lô gic

_Mua đồ ăn, thức uống dự trữ

_Sắp xếp chỗ ngồi cho từng người

_Lắng nghe ý nguyện của các thành viên, như có người muốn đi tè thì phải thông qua Lee Taeyong để ảnh nói với bác tài

_Sẵn tiện đem luôn mấy viên chống ói cho những thành phần say xe

_Mua bì ni lông, phòng hờ những trường hợp khẩn cấp

Các thành viên còn lại thì phải:

_Xếp đồ

_Bỏ đồ vào vali

_Tập trung tại nhà Lee Taeyong để chờ xe đón

_Lúc lên xe chỉ được phép làm các hoạt động: tám chuyện, ngủ, ăn và uống

_Nếu có những hoạt động ngoài lề như mắc vệ sinh thì alo Lee Taeyong

"Á đù!

Tao là con sen của bọn mày à?"

Lee Taeyong hét lớn.

"Không!

Anh là quàng thượng, còn tụi em là những thần dân vô tri, chỉ biết một lòng hướng về vua, vị vua Lee to the Tae to the Yong anh minh của lòng em ơi~"

Park Jisung một thân cao khều, bỗng dưng quỳ xuống, dùng hai đầu gối lết đến chỗ Lee Taeyong, thảm thiết bám lấy đùi anh, xem nó như bảo vật mà bấu víu, giật qua giật lại muốn xứt chỉ quần.

Lee Taeyong hốt hoảng giữ quần.

Park Jisung vẫn như con đĩa mà ôm lấy anh, chẳng biết nó lấy sức ở đâu mà mạnh dữ thần, Lee Taeyong đẩy quá trời cũng không chịu buông.

Haizz~ thôi tao làm, thoả lòng bọn mày chưa?

4:30AM - Ngày xuất phát.

"Rồi rồi, theo sơ đồ, đội quân không say xe thì xuống cuối ngồi hết đi."

Lee Taeyong như một phụ tá đích thực, chỉ đạo đoàn người lôi thôi còn đang ngái ngủ vào chỗ.

"Ổn định hết chưa?"

Vừa nói Lee Taeyong vừa dao dát nhìn xung quanh, cái tay theo thói quen đưa lên đếm đếm.

Mọi chuyện đang rất trơn tru, đột nhiên phải dừng lại vì một người.

"Ê Mười Chít!

Cầm theo cái chiếu chi vậy?

Vào chỗ ngồi đi."

Ten dường như không chú ý lời Taeyong nói, cậu chật vật trải tấm chiếu ra, dùng áo khoác làm gối, sẵn tiện hốt thêm cái mền màu vàng đầy chuối của Johnny.

Không một giây thừa thãi, Ten lập tức nằm xuống, trùm chăn qua đỉnh đầu, ép bản thân phải lịm đi để trôi tuột vào cõi mộng vĩnh hằng.

Ờmm hiện tại không có nải chuối xanh, thôi thì mượn tạm cái hình đầy chuối in trên cái mền để dằn trước bụng cũng được🙄

Taeyong đơ mặt nhìn, trời ơi cái quần què dì dãy!

Mọi chuyện hoang đường chưa dừng lại tại đó.

"Má!

Doyoung!

Ném cho miếng vỏ quýt."

Ten nằm dưới sàn, ngay chỗ ngồi của Doyoung, cậu kéo kéo ống quần thằng bạn, nó cũng đang vật vờ giống cậu.

Theo yêu cầu của thằng bạn, Doyoung thẳng tay vứt phẹt phẹt mấy miếng vỏ xuống dưới, mặc kệ tiếng kêu oai oái của Ten vì anh lỡ ném trúng mặt nó.

Hiện tại bây giờ đầu Doyoung đang rất lâng nên đừng ai làm phiền.

Nói sơ qua một chút về tình hình của chúa cằn nhằn.

Trên mặt Doyoung bây giờ là bảy bảy bốn chín lớp khẩu trang, từ khẩu trang y tế cho đến khẩu trang vải, bao bọc cuối cùng là cái trùm đầu mà mấy cô hay xài khi đi ra nắng.

Đặc biệt là giữa các lớp mặt nạ là mấy miếng vỏ quýt - thần dược chống say xe.

"Ai xứt dầu gió vậyyy?"

Kun nhăn nhó nhìn xung quanh, bây giờ trên xe rất loạn.

Taeyong la hét muốn khàn giọng, mấy nhóc nhỏ tuổi tỉnh ngủ thừa năng lượng đùa nghịch dỡn dai, con sâu Ten ô dề gây tắc nghẽn giao thông.

Đủ mọi tạp âm khiến Kun đau đầu, đã thế cái mũi còn ngửi thấy mớ mùi trộn lẫn, trong đó có dầu gió Phật Linh.

"Tao á."

Bỗng Taeil lên tiếng, chẳng một chút ngại ngần, anh thản nhiên dốc một ít ra tay, chà qua chà lại trước mũi, chậm rãi hít thở, sau đó lại trét thêm hai bên thái dương, hai mắt từ từ nhắm lại, cảm nhận nguồn sức mạnh đang cuộn trào bên trong cơ thể, phù~ chưa bao giờ Taeil thấy tĩnh tâm như lúc này.

Ầy~ chưa gì đã thấy bất ổn rồi ạ.
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Chuyến đi chơi "bất ổn" (p2)


Vâng!

Sau một chặng đường gian nan và bão táp, cuối cùng mọi người đã đến trung tâm thành phố.

Bấy giờ trên xe ai cũng thấm mệt, toàn thân đau nhức do ngồi quá lâu (từ bốn rưỡi sáng đến mười một giờ trưa chứ ít gì) bờ mông dù có sắt đá cỡ nào cũng chịu không nổi, ê ẩm cả lên.

Bỗng từ đâu (hình như là ở hàng ghế cuối) vang lên tiếng kêu ai oán, rúng động cả một xe khiến cho vài người đang say giấc liền giật mình tỉnh giấc, những người đang thiu thiu ngủ thì mở mẹ hai con mắt luôn.

Riêng Lee Taeyong và bác tài xế lắc đầu thở dài ngán ngẩm.

Chiến thần thận yếu vòi vĩnh đòi xuất trận rồi!

"Bác tài ơiii~ Lee Taeyongg~ tui mắc tè!"

Johnny Suh (lại) bắt đầu la hét thảm thiết, hai tay ôm bụng, thành khẩn cầu xin.

Na Yuta ngồi kế bên không ngần ngại mà tặng cho thằng bạn đô con một cái liếc mặt sặc mùi khinh bỉ.

Lần thứ mười lăm đòi đi đéi, chả biết nước đâu ra lắm thế!

"Lee Taeyongg~ làm ơn hãy nghe tôi.

Tôi không chịu nổi nựa rồi."

"Má ơi đang ở trung tâm thành phố thì chỗ đéo nào đi tè được.

Nhịn đi."

Lee Taeyong lạnh lùng buông một câu, Johnny Suh lúc này chỉ biết nước mắt lưng tròng, đành nuốt hết tất cả vào trong.

Mọi người trên xe ai cũng bày dáng vẻ "dừa cái nư tao lắm".

Cái gì cũng vừa phải thôi, đi chơi chứ có phải đi đéi nhân đạo đâu, ăn no bắt cả xe đợi mình xả lũ hết.

Có biết là mỗi lúc dừng lại là gián đoạn biết bao nhiêu thời gian không hả Johnny Suhhhhhh

Di chuyển thêm chừng năm phút, chiếc xe dừng trước một nhà hàng sang chảnh.

Lee Taeyong lập tức hô lên.

"Đến nơi rồi!

Xuống ăn cơm!!"

"Í í!!!

Có chỗ tè rồi!!!"

Nghe đến đây, linh hồn của chàng trai Chicago như được cứu rỗi, cơn sóng thăng hoa cuộn trào đến bờ đê rồi, dạt dào và mạnh mẽ lắm!

Nếu không nhanh chân coi chừng có án mạng, một thanh niên chết đứng vì bị bể thận.

"Má ơi, Ten yêu dấu của anh, dậy đi em~"

Johnny đau khổ nói.

Huhu~ chặng đường giải phóng sao gian nan quá!

Gặp ngay em người yêu nằm chình ình giữa đường, đắp mền ngủ như "chớt", kêu dữ lắm Ten mới chịu dậy, lọ mọ nhường đường cho anh yêu.

Cùng thời điểm đó, ở một diễn biến khác.

Jung Jaehyun lo lắng nhìn Doyoung, họ Kim nãy giờ ngồi im như xác chết, chẳng biết có phải đang ngủ hay không mà tay chân một chút cũng chả động đậy.

Hay là hít vỏ quýt phê quá nên tâm hồn lâng lâng trên cõi mộng rồi.

Khẩn trương mở từng lớp mặt nạ ra cho anh người yêu.

Trời má ơi!

Mặt thỏ đỏ bừng, mồ hôi mồ kê chảy ròng ròng bên thái dương.

Chắc nóng lắm :v

Vừa thương vừa buồn cười.

Thôi để bế vô cho họ Kim ăn để anh hồi sức UwU

Chiều hôm đó, địa điểm đi chơi đầu tiên.

"Ê!

Lát mình đi đâu dọ?"

Moon Taeil, em bé của khu Neo, mặc kệ tuổi tác đã già, xương cốt rắc rắc theo thời gian nhưng những điều đó không thể ngăn cản sự trẻ thơ trong anh.

Khoác trên mình chiếc áo sơ mi phong cách Ha-quai, đầu đội mũ nón lát, chân mang dép lê.

Anh thoăn thoắt chạy trên đường, tay trái nắm Lee Haechan, tay phải giữ Kim Jungwoo, cả ba như những cô gái Digan phóng khoáng và man dại nhún nhảy vui đùa.

Trong khi đó đám còn lại thì đi cách xa ba người chừng trăm mét, tại dị quá mà, trẻ ghé cỡ đó ai chịu cho nổi.

Chê nha! rất chê nha!

"Đi ca nô ra đảo chơi á anh."

Lee Haechan nói.

Ba từ "đi ca nô" vừa thoát ra khỏi miệng, Moon Taeil lập tức hoá đá, khuôn mặt tự nhiên xanh lè như tàu lá chuối.

Quát thờ phắc!

Anh đây không say xe nhưng say sóng nha.

Đứng trước tàu ca nô, nhìn thấy nó dập dìu trên sóng, Moon Taeil bắt đầu sang chấn tâm lý.

Nắm chặt tay anh phó tàu để ảnh đỡ lên, Moon Taeil cả người lao đao không giữ vững thăng bằng, nghe theo lời khuyên của anh phó tàu: "Ai say ngồi chỗ đuôi.

Còn ai thích cảm giác mạnh thì lên đoạn đầu."

Moon Taeil chật vật ngồi xuống, khuôn mặt nhăn như đít khỉ khi thấy mấy đứa nhỏ Jisung, Chenle, hội 00600 phi như bay đến đầu tàu, hí hửng nói chuyện với chú chủ lái.

Ôi tuổi trẻ!

Đúng là chưa trải sự đời mà.

"Taeyong!

Cho anh xin cái bì ni lông."

Cả người Moon Taeil bắt đầu căng cứng khi ca nô chuyển động, sợ hãi gọi Lee Taeyong, cậu em cũng biết anh say sóng nên cũng thủ sẵn cho anh cái bì.

Moon Taeil lập tức nhận lấy, phẩy phẩy vài cái, cái bì theo đó mà được mở rộng.

Na Yuta (tiếp tục ngồi cạnh thành phần bất hảo) âm thầm liếc mắt nhìn, đầu óc được một phen chấn động bởi sự ô dề của ông anh.

Hai tay cầm hai cái quai xách, sau đó vòng nó qua tai, một cái khẩu trang đời mới ra đời.

Trông dị hơm kinh khủng - Na Yuta đã thấy và đã đánh giá, quyết định của Na Yuta thì mọi người hãy tôn trọng đi.

"Chúc anh may mắn và đừng oẹ lên người em."

Huhu~ Nakamoto nhẫn tâm quá, Moon Taeil đao lòng ghê.
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Chuyến đi chơi "bất ổn" (p3)


Ngồi trên con ca nô nhiệt tình đạp sóng, Moon Taeil bỗng thấy sinh mạng của mình leo lắt vờ lờ, cứ như cọng liễu mong manh trước gió.

Cảm giác nó lạ lắm :')

Quả thật là sức chịu đựng của con người có giới thiệu, Moon Taeil đao đớn, Moon Taeil gục gã.

Anh xơ xác tựa đầu lên vai Na Yuta - người đờn ông nam tính nhất cái nước Nhật Bản, không sợ gì, chỉ sợ mỗi ông anh tâm hồn non nớt chịu không nổi sự say sóng mà nôn oẹ lên người cậu.

Trùi ui!!

Vừa nghĩ đến thôi Na Yuta đã thấy rợn da gà.

"Anh Trăng 2k4, đổi chỗ với em đi."

Lee Taeyong bỗng nhiên lên tiếng, anh dứt khoác dìu Moon Taeil xích qua một bên, bản thân nhanh chóng ngồi vào chỗ của anh Trăng, ân cần kéo cái đầu đang mơ màng ấy tựa vào vai mình.

Lo liệu cho Moon Taeil xong, Lee Taeyong chẳng nói chẳng rằng, choàng một tay qua vai Na Yuta, một hành động nhỏ nhưng ý nghĩa to rằng anh đây đang đánh dấu chủ quyền đấy!

Na Yuta ngồi im chứng kiến toàn bộ, ngoài mặt thì chẳng biểu lộ gì đâu nhưng trong lòng đang vui gần chết.

Đúng là bồ Na Yuta có khác, xịn vãi lò :v

Nãy giờ nói nhiều về cảnh dưới đuôi quá rồi, bây giờ mình chuyển lên xem trên đầu nó như thế nào nhé.

Tuổi trẻ năng động, tay chân có bao giờ chịu ngồi yên.

Na Jaemin vác theo cái máy ảnh, lôi thêm Lee Jeno và Huang Renjun ra phía trước chụp hình.

Thả bảy bảy bốn chín cái dáng, bấm máy tách tách liên tục.

"Đúng rồi Cún, sẹc-xy vô, tổng tài lên, như Ngôn Nhất Trì á!!"

Người ta nói, chụp hình là nghệ thuật, người nhiếp ảnh là nghệ nhân.

Quả đúng là như vậy!

Na Jaemin, một tay nháy kì cựu, không ngại hy sinh tất cả vì nghệ thuật.

Để chụp được những bô hình xuất sắc, Na Jaemin sẵn sàng lăn lê bò lết cùng Lee Jeno và Huang Renjun, tận dụng triệt để mọi ngóc ngách, mọi vật dụng.

"Má thằng Jaemin đứng như đi ẻ vậy đó, trông dị vãi, phải chụp lại mới được."

Liu Yangyang cười ha hả lôi điện thoại ra, chụp lại cảnh hậu trường.

Lúc chụp xong, cậu lập tức đưa cho Lee Haechan coi, hai thằng liền như hai thằng điên mà ngồi cười sặc sụa.

"Ui~ mọi người ơi~ có cái chòi giữa biển kìa."

Zhong Chenle reo lên thích thú, cả bọn liền theo hướng tay của thằng bé mà nhìn ra, mắt đứa nào đứa nấy cũng sáng trưng, ồ quao! xịn chưa kìa.

"Bọn mình sẽ lên đó chơi á!"

Lee Taeyong cười nhẹ buông một câu, sự háo hức của cả bọn liền tăng lên gấp bội.

Ố ố la la!

Chiến thôi nào anh em!!

"Ở đây có các dịch vụ như thuyền chuối, chạy ca nô, ngắm san hô, lặn san hô.

Đối với lặn san hô thì mình sẽ được phục vụ đầy đủ từ quần áo, thiết bị và đặc biệt là có phần chụp ảnh dưới nước.

Các bạn tham khảo nhé!"

Khu Neo chăm chú lắng nghe anh chủ nói.

Sau khi tiêu hoá xong, cả bọn lập tức chia ra để trải nghiệm.

Thuyền chuối, đương nhiên không thể thiếu hội 00600, vừa đủ sáu chỗ, quá chuẩn luôn.

Dẫn đầu là Lee Haechan, miệng nhanh hơn não, chưa kịp để bọn kia ổn định chỗ ngồi, cậu đã bô bô to mồm nói anh dẫn lái.

"Chạy hết tốc lực nha anh!

Cho lật thuyền luôn, càng ác càng tốt."

Đúng là người trẻ có khác, cháy vãi đạn.

Anh dẫn lái cực kì chiều khách, tăng tốc đến mức khiến sáu đứa hét ầm trời, sóng ở hai bên trồi lên cao ngút khiến quần chúng ngồi ngoài há hốc.

Hội anh lớn cũng gần như rớt tim khi thấy cả thuyền lật ngay giữa biển.

Lee Taeyong sốc tới nỗi định bơi ra vớt mấy thằng em nhưng may sao vài giây sau cả bọn liền ngoi lên và trèo lên thuyền, anh Yong lúc này mới yên tâm.

Trò tiếp theo là lái ca nô.

Zhong Chenle không nói nhiều, trực tiếp kéo Park Jisung lên một chiếc, ngầu lòi rịn ga phóng đi, dáng vẻ cực kì chuyên nghiệp, rất ra dáng một kim chủ dẫn dắt người đẹp đi vi vu sơn thuỷ.

Không thua thiệt mấy đứa em, Johnny và Ten cũng thuê một chiếc.

Hai anh trai này thì khỏi phải bàn, mỗi người một chiếc kính râm, trông thật quý phái và sang choảnh.

Thần thái phóng khoáng của trai nước Mỹ cùng với sự kiêu kỳ của Thập điện hạ xứ chùa vàng, tạo nên một khung cảnh phải nói là hết nước chấm.

P/s: Khác hẳn so với lúc trên xe hen🙄

Và cặp cuối cùng đi ca nô, chính là Winwin và Taeil.

Mới đầu Winwin chỉ định đi một mình, loay hoay với đống chỉ dẫn từ anh chủ một hồi, cuối cùng cậu cũng đủ tự tin xuất quân ra trận.

Lúc chuẩn bị phóng đi thì từ đâu một con đĩa bám dính như keo năm linh hai xuất hiện và ôm lấy cậu,

Winwin liền bất lực thở dài ngao ngán, phen này coi như tàn rồi, Moon Taeil lại bắt đầu xà nẹo xà nẹo cho mà xem.

Chuyên mục thứ ba là ngắm san hô.

Đa số mọi người đều chơi cái này.

Mark Lee hít một hơi thật sâu, sau đó đeo kính và ngụp đầu xuống nước, ngay lập tức hình ảnh trước mắt khiến cho anh phải gật gù cảm thán, công nhận san hô dưới đáy đẹp thiệt.

Phải cho Donghyuck xem mới được.

Vừa nhắc tào tháo, tào tháo đến.

Thuyền chuối trên đường quay về, Lee Haechan vừa nhìn thấy người yêu thì đã hét lớn.

"Mark!!

Morkk!!

Milkkk."

Khuôn mặt quá trời sự hớn hở.

Không thèm nắm lấy tay vịn thuyền, Haechan hứng khởi giơ cao tay vẫy vẫy anh người yêu và chuyện gì đến cũng sẽ đến, cậu rớt thuyền :v nhưng may là đã về tới nên cũng không tốn nhiều sức để bơi về phía anh bồ.

Mark Lee sau khi trông thấy một màn như vậy liền hốt hoảng không thôi, kéo em người yêu lại gần mình, Lee Haechan vần còn sức cà rỡn mà cười khúc khích, đưa tay ôm lấy cổ Mark, cậu như con gấu koala mà bám vào anh.

"Nè Donghyuck!

Xem san hô đi, đẹp lắm!"

Vừa nói Mark Lee vừa đặt cái kính ngay trước mắt Donghyuck để cho cậu nhìn.

Ỏ~ sao lại đáng yêu thế này!!

Lee Donghyuck sẽ chớt trong bể đường này mất💘

Trong khi tất cả mọi người đều vui chơi thì trên chòi, Xiao Dejun đang nhíu mày lo lắng, tay chân tự động xoắn tít cả lên, hàm răng day day môi dưới khiến nó đỏ ửng.

"Ủa Xiaojun?

Sao không xuống chơi?"

Lee Taeyong leo lên chòi, định lấy một cái kính cho Na Yuta, bỗng dưng hình ảnh Xiaojun một mình đơn độc ngồi đây đã thu hút anh.

"Trời ơi anh ơi, em lo cho con kì lân nhà em quá!

Nó đòi đi lặn san hô á anh, còn bảo sẽ chụp cho em một bức ảnh thật bô zai."

Nguyên một chữ "SỢ" to tướng dát thẳng lên mặt Xiaojun, tính cách của thằng bồ thì cậu nắm rõ trong lòng bàn tay, nhìn đẹp mã thế thôi chứ điên lắm, khắm bựa đến độ nguyên dàn khu Neo phải cấp giấy chứng nhận loại A+

Tự nhiên hồi nãy Hendery ăn trúng cái gì mà đòi đi lặn cho bằng được.

Chắc lại học đâu cái câu nói: "Người thành công luôn có lối đi riêng." mà một mình thuê dịch vụ lặn.

Năn nỉ Xiaojun gãy lưỡi, ăn vạ đủ thứ kiểu (tận mười lăm phút!) cậu mới mềm lòng cho đi, tuy nhiên phải có sự giám sát của Kun cưa.

Hendery đồng ý.

Cả hai liền được di chuyển đến địa điểm khác để thay đồ và học vài kĩ năng cơ bản.

Lúc cho hắn đi rồi, Xiaojun mới thấy hội hận gì đâu, đã ba mươi phút rồi không thấy hắn, cậu bắt đầu thấy nhớ rồi.

"Vợ Tiêu ơi, anh về rồi!!"

Có ai thấy phong cách gọi người yêu của Huang Hendery giống hệt Lee Haechan không?

Quần chúng xung quanh: Có!

Cả hai đứa nó đều phởn như nhau, hai mắt vừa nhìn thấy bồ đã sáng lên như bắt được vàng.

Huang Hendery hối hả chạy đến chỗ Xiao Dejun, tay cầm một bức ảnh, đưa nó đến trước mặt cậu.

"Ảnh anh chụp cho bạn nè."

Trên đó là hình ảnh Huang Hendery mặc nguyên bộ đồ lặn, đội ống thở, đeo chân vịt, trông buồn cười kinh khủng nhưng những thứ đó chưa là gì so với cái dáng hắn tạo ra.

Phải nói bồ cậu là ông hoàng của làng tạo meme, dưới nước vẫn có thể tấu hề được, hai tay chụm trên đỉnh đầu tạo hình trái tym, hai bàn chân chạm vào nhau thành một hình thoi meo méo, tổng thể nhìn đáng yêu lắm luôn.

Xiaojun lập tức bật cười, ngón tay vô thức vân vê mép ảnh, trân trọng từng chút một.

"Bồ em đúng là siêu cấp đẹp trai, mười đỉm!"

Và thế là tổng quan về cái kết của chuyến đi chơi "bất ổn".

Một chút ô dề, một chút lầy lội nhưng tràn ngập sự hường phấn.

Mong mọi người thích nó.

Mãi iu😘
 
Back
Top Bottom