Hài Hước NCT//Câu chuyện tình yêu của bọn học sinh chuyên...//

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Cooking contest


"LOA LOA LOA LOA.

Mời tất cả học sinh ra phía sân trường để nhận thông báo.

LOA LOA LOA LOA."

Tất cả học sinh tại trường SMTown ngờ vực nhìn về phía phòng hội đồng, nơi được gắn một chiếc loa to đùng dùng để thông báo, giọng hồi nãy là của thầy hiệu trưởng Lee Soo Man, không biết có chuyện gì mà đích thân thầy ấy phải đi thông báo cho cả toàn trường như vậy.

Hơn hàng trăm học sinh kéo nhau ra sân, lộn xộn và ồn ào không thể tả, bọn họ trố mắt nhìn về phía phòng hội đồng.

Không biết từ bao giờ, trước cửa phòng đã được trang trí giống như một cuộc hội chợ bốc thăm trúng thưởng.

Thầy Lee Soo Man cầm micro, ông nhìn về phía lộn xộn trước mặt rồi nói.

"Các em hãy xếp hàng ngay ngắn, ai ở chung ký túc xá thì đứng thành một hàng, như vậy đi cho dễ xếp."

Lời thầy hiệu trưởng vừa dứt, cả bọn lập tức làm theo, di chuyển một hồi cuối cùng cũng thẳng hàng thẳng lối.

Hiện tại cả bọn khu Neo đang lo lắng trong lòng, trời mẹ!! không biết nhà trường tính tổ chức cái gì, cuộc họp khẩn cấp về việc chọn lựa thành viên tham gia kịch vừa kết thúc chưa lâu, bây giờ lại lòi ra cái phong trào bất ngờ này, đu theo cũng đuối.

"Thầy thấy, tình trạng của giới trẻ ngày nay thật đáng báo động, tụi em chỉ biết ăn, biết ngủ, biết phá phách là giỏi, còn lại chẳng biết làm gì.

Vì thế hôm nay thầy quyết định sẽ tổ chức một cuộc thi nấu ăn, các em nam đừng nghĩ nấu nướng là việc của con gái!!

Cuộc thi này bao gồm tất cả các em, từ trai đến gái, từ năm nhất đến năm cuối đều phải thi!!"

Thầy Lee Soo Man quả quyết nói, thôi xong, đợt này không tham gia thì chắc chắn sẽ bị thầy xử trảm, Taeyong thở dài nghĩ ngợi, kì này về chắc phải mở một cuộc họp hội đồng, tham khảo ý kiến cổ đông để chọn lựa thành viên rồi!!

Nhưng như vậy thì không được!!

Bọn khỉ này chỉ biết ăn chứ biết làm cái mịe gì đâu, thôi anh tự cử đi cho chắc.

Nếu cuộc thi này tổ chức thì Taeyong, Johnny, Kun, Haechan, Jaemin sẽ tham gia.

Lúc này, thầy hiệu trưởng đi xuống nhường sân khấu cho thầy Leeteuk để thầy ấy thông báo thể lệ cuộc thi.

"Các em thấy mấy cái vòng quay xổ số này không, mỗi cái vòng là đại diện cho một khu và trong những chiếc vòng này là tên của mấy em.

Ví dụ, đây là vòng quay của khu Neo, trong chiếc vòng nay là 21 viên bi, tượng trưng cho tên của 21 em học sinh.

Và bây giờ, mỗi khu hãy cử một bạn lên để bốc thăm chọn lựa đối thủ nhé!"

Thầy Leeteuk cười hiền hậu.

Khi nghe thầy nói vậy, khu Neo lập tức đẩy Taeyong lên bốc thăm.

Taeyong không nói gì, dù sao thì cái bọn lì lợm đó cũng không dám lên, tại vì bọn nó sợ, nếu tay bọn nó thơm thì không có gì đáng nói, nhưng tay bọn nó mà thúi một cái là sẽ bị ăn chửi hội đồng, duy chỉ có Taeyong là đủ uy quyền và đáng sợ, vì sao vậy? tại vì bọn chúng không muốn bị tét nát mông dưới cây chổi - pháp bảo gia truyền của nhà ông Taeyong đâu.

Cuộc bốc thăm chọn đội đối thủ kết thúc, Taeyong bóc trúng nhà của mấy chị Vẹt, chẳng biết nên vui hay nên buồn nữa.

"Các em hiện tại đã biết khu của mình đấu với khu nào rồi, bây giờ là đến phần gay cấn nhất, thầy sẽ quay mấy cái vòng xổ số này và bốc ra 5 em bất kì tham dự cuộc thi nhé!!"

Nghe đến đây Taeyong mém bật ngửa.

Đụ!!

Thành viên tham gia là do nhà trường chọn!!

Vậy là kế hoạch ban đầu của anh coi như toang.

Hôm nay Taeyong có dự cảm không lành, hồi nãy bốc thăm chọn đối thủ, anh bốc trúng nhà Vẹt, trong khu đó thì có chị Irene là đảm đang nhất, vả lại nhà Vẹt chỉ vỏn vẹn 5 thành viên nên chắc chắn cả nhà ấy đi hết.

Còn khu Neo, 21 con người, toàn là những bản mặt chai lì tiêu biểu chỉ biết ăn chứ đếch biết nấu (trừ 5 đứa trên ra :v).

Mặc dù cũng có một số đứa nấu được, như Chenle, nhưng em ấy chỉ biết nấu mấy món đơn giản thôi.

Từ lúc thầy Leeteuk bắt đầu quay đã hơn 30 phút, thầy càng tiến lại gần vòng quay in chữ 'Neo' là lòng Taeyong càng lo lắng.

Mấy đứa khu Neo thấy Taeyong như vậy cũng sốt sáng theo, hôm nay không phải ngày may mắn của tui nó.

"Phù.

Khu Neo, khu cuối cùng rồi đây."

Thầy Leeteuk lau mồ hôi trên trán.

Y bắt đầu quay.

Những viên bi lăn tròn, chốc lát cũng có một viên lọt ra, y cúi xuống cầm nó lên và đọc thật to cái tên được dán trên viên bi đó.

"Chittaphon Leechaiyapornkun."

Trời đụ!

Bọn khu Neo đồng loạt há hốc!!

Cái gì vậy nè, trúng ai không trúng mà đi trúng ông Ten.

Cái con người vừa mới bị nhắc tên cũng không khá hơn là bao, trời mẹ!! cậu còn chẳng biết phân biệt cái nào là bột ngọt, cái nào là hạt nêm thì lấy đâu ra trình mà đi thi.

"Người tiếp theo, Đổng Tư Thành."

Chết ngắt rồi!!

Hết thằng Ten rồi đến Winwin, kì này khu Neo bốc đất mà ăn rồi.

"Moon Taeil."

Taeil cùng đồng bọn chết trân, nãy giờ ba cái tên bị nêu lên toàn là những con người đếch biết nấu nướng.

Giờ chỉ còn hai lượt bốc, hai lượt này mà không khá khẩm thì coi như chấm hết, khu Neo xác định đứng chót bảng.

"Lượt kế cuối rồi này.

Ồ!!

Không hổ danh là khu phố đa quốc tịch.

Người đầu tiên có quốc tịch Thái, người thứ hai là Trung, người thứ ba là Hàn.

Còn lượt này thì là người Nhật, xin chúc mừng Nakamoto Yuta!!"

Trời mẹ!!

Sao thầy không gọi ông Taeyong mà đi gọi bồ ổng chi vậy.

Ông Yuta làm chi biết nấu ăn!!

Cả bọn khu Neo lúc này đều run bần bật, nếu như lần này mà thầy quay trúng một trong năm người Taeyong, Johnny, Kun, Haechan, Jaemin thì khu Neo nguyện ăn chay niệm phật suốt một ngày!!

Nam mô!!

"Lượt cuối, lượt cuối.

Và xin chúc mừng Mark Lee, một học sinh đến từ Canada.

Vỗ tay cho em ấy nào!!"

Thầy Leeteuk nói với vẻ mặt hân hoan.

Trái ngược với vẻ mặt hân hoan đó, dưới khán đài có hẳn 21 gương mặt đen thui nhìn thầy.

Không biết hôm nay bọn nó tụ nghiệpm gì mà xui thế không biết, mở màn là Ten, kết thúc là Mark, toàn những con người chỉ biết đốt bếp thôi!!

Haizz...
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Valentine (before vs after)


Warning: Chương này hơi dài nha mấy chế 🙂

Valentine năm nay thật khác so với mọi khi.

Bình thường vào những năm trước, như truyền thống các cặp đôi sẽ tự mua quà rồi chuẩn bị cho nửa kia.

Tuy nhiên năm nay, bọn nó quyết định làm khác, phá cách hơn, táo bạo hơn và dị hợm hơn :v

Cả bọn quyết định, mỗi thằng sẽ chuẩn bị một hộp quà, tức là trong hội có 21 thằng thì phải có 21 hộp quà, không cần để lộ danh tính, sau đó xáo lại rồi chọn, cách thức y chang như bốc quà giáng sinh, chỉ có điều tụi này làm trong ngày valentine thôi.

"Các anh em đâu!!

Tập hợp."

Taeyong - thuyền trưởng của con tàu có 20 thành viên lên tiến.

"Thưa thuyền trưởng, cách thức chọn quà như thế nào đây.

Từng đứa lên bốc hả?"

Hendery - chàng trai có đôi mắt to và sáng lấp lánh như mắt pò tò mò hỏi.

"Từng đứa lên bốc làm cái quần gì.

Thời đại bây giờ là xông lên cướp.

Nhanh làm vua, thua làm giặc, thằng nào bốc cuối cùng, thằng đó là đồ con pò."

Taeil - thuyền viên già nhất trong băng, nhưng lại là người xông xáo cầm đầu tụi nhỏ cướp quà.

Đúng là gừng càng già càng cay!

Lời của Taeil vừa dứt, cả bọn lập tức xông lên, hiện tại nơi đây là chiến trường, đếch có anh em gì sất, đứa nào nhanh tay thì chôm quà bự, đứa nào chậm chạm thì bốc hộp nhỏ, cón đứa nào mất hết liêm sỉ, không lựa được hộp ưng ý thì chạy đi giật từ tay người khác, nói chung là loạn xì ngầu, khung cảnh bây giờ y hệt như người dân đang tranh giành đồ ăn vào nạn đói năm 1945.

Taeyong đờ người nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, ơ anh là thuyền trưởng mà, các thành viên phải nghe theo anh chứ, ai đời lại đi nghe những lời xúi giục của ông Taeil.

Trong lúc Taeyong đang thơ thẫn thì bọn dân kia đã cướp hết mấy hộp quà đẹp và bự, còn duy nhất một hộp, trông nó có vẻ nát vì bị chà đạp quá nhiều, nhưng cuối cùng em ấy vẫn không được chọn và nghiễm nhiên hộp quà nát bét ấy thuộc về Taeyong.

20 thằng còn lại khi thấy Taeyong miễn cưỡng cầm hộp quà lên thì tụi nó liền che miệng cười khúc khích.

Hồi nãy ông Taeil nói, nếu ai bốc trúng hộp quà cuối cùng thì người ấy là đồ con pò, há há vậy suy ra ông Taeyong chính là con pò đó.

Dù cười thì cười nhưng cả bọn chẳng ngu gì mà nói ra, "con muỗi bốn màu" còn ở đằng kia (ý chỉ cây chổi lông gà mượn tạm của mấy chị nhà Vẹt - hình ảnh minh hoạ nằm ở chap 'một ngày ở cùng bọn chuyên tin', ai có nhu cầu thì ghé sang xem lại :v)

Bây giờ trên tay đứa nào cũng cầm một hộp quà với đầy đủ màu sắc, cả bọn lập tức ngồi thành một vòng tròn rồi bắt đầu khui quà, Yuta chính là người đầu tiên mở màn.

Hộp quà của Yuta có màu đỏ rực rỡ, kích thước nhỏ gọn nhưng trang trí lại đẹp mắt.

Lúc đầu cậu đã nhắm vào hộp này, vả lại quá trình cướp em ấy về tay mình vô cùng đơn giản, mấy tụi kia toàn nhắm vào hộp bự nên chẳng có ai ngó ngàng đến em.

Vì thế Yuta không cần tranh giành với ai, cậu thuận lợi rước bé quà này về tay.

Yuta hí hửng mở ra, 20 thằng còn lại cũng tò mò xúm đầu lại xem, cả bọn liền trố mắt.

Đù!!

Trong hộp của ông Yuta toàn là kẹp tóc với đầy đủ hình thù và màu sắc.

Mấy thằng con trai đối với ba cái thứ này cũng có chút tò mò, tụi nó lôi hết ra, mấy đứa hội em út còn mượn cái đầu của Yuta mà cài lên.

Mặc kệ cho đám giặc kia phá huỷ mái tóc của mình, Yuta đang bận chết trân, ôi~ anh đây vỡ mộng.

"Trời ơi!!

Tóc anh dài nên cài mấy cái này hợp ghê!"

Jaemin nâng khuôn mặt đang chị bị của Yuta lên ngắm, cậu vừa mới cài cái kẹp hình hello kitty màu hồng cuteo lên phần mài của ông Yuta.

Má!!

Bây giờ ổng mới ra dáng "mẹ" cậu này 🙂)

"Ma nào mua cái này vậy?"

Yuta nhìn quanh một lượt, ánh mắt của cậu dừng ngay trên người Taeyong, linh tính mách bảo rằng thằng bồ cậu chính là chủ xị của hộp quà này.

"Tôi mua á.

Cái này hợp với cậu nè."

Taeyong vừa nói vừa chỉ lên cái kẹp hello kitty Jaemin mới cài lên đầu Yuta.

Yuta hít một hơi lấy bình tĩnh, phải nhịn phải nhịn.

Lượt tiếp theo là Johnny, anh cần thận mở hộp quà màu vàng, màu của mấy trái chuối mà anh thích.

"Mẹ ơii!!

Hãy cứu rỗi cho đôi mắt trong sáng, thanh tao của con."

Hendery ngồi canh Johnny hét lớn, cậu lấy một tay che mắt của mình còn tay kia che mắt Xiaojun, không được để bạn bồ thấy mấy cảnh eighteen-plus như vậy.

Johnny ngớ mặt lôi từ trong hộp ra cái quần chíp, nó sẽ không có gì đáng nói nếu trên đó không in nguyên bản mặt bự chà bá của Ten, tổng cộng có ba cái quần với ba tông màu như cột đèn giao thông: đỏ, xanh, vàng và tất nhiên mỗi cái là một biểu cảm khác nhau của Ten.

19 thằng còn lại (ngoại trừ cặp JohnTen) thầm thờ phào, hên là không chọn hộp quà đó, nếu mà chọn trúng thì tụi này xin thề, một là đem đi vứt, hai là cầm qua cúng cho Johnny.

Mô phật!

Ông Ten thật nguy hiểm!!

Tiếp theo là Taeyong, Lucas, Jaehyun cả ba quyết định bốc một lượt, vậy cho nhanh.

Không biết thiên duyên tiền định kiểu gì mà cả ba đều bốc ra ba trái xoài.

Taeyong run run cầm trái xoài lên, anh lạnh giọng.

"Thằng Kun với thằng Doyoung đâu?

Ra đây tao biểu."

Kun với Doyoung da gà da vịt nổi lên, cả hai lén lút nhìn Taeyong, ảnh đang càu nhàu về cái thói ăn cắp xoài của hội Ken, Ten, Doyoung.

"Uii đừng nhìn em, em không tham gia vụ này."

- Ten nhanh chóng lảnh tránh ánh mắt phát ra tia lửa điện của Taeyong, hôm nay thật sự cậu không tham gia trò này.

"Vậy trái thứ ba là của ai?"

Taeyong dùng chất giọng tra khảo hai phạm nhân Kun và Doyoung.

"Là-là em cho bé Cừu."

Kun cúi ngầm mặt xuống đất, nhìn ông Taeyong bây giờ đáng sợ vãi!!

"Đây là ba trái cuối cùng còn tồn dư trong kho.

Bọn em thề sẽ ăn năn sám hối mong anh đừng đánh đít bọn em."

Doyoung mở giọng van xin.

Taeyong tính không tha nhưng Jaehyun - nạn nhân chịu chung số phận với anh đã mở giọng nói giúp anh người yêu của nó nên Taeyong tạm tha.

Lượt tiếp theo là triple Jeno, Renjun, Jaemin.

Jeno hí hửng khui quà, vửa mở nắp ra là nguyên một bịch muối đập vào mắt, mặt của Jeno hiện lên vài vạch đen làm cả bọn cười đau cả bụng và người tặng quà cho Jeno không ai khác chính là Jaemin.

Tiếp theo là Jaemin, cậu cũng như thằng tình địch, mang trong mình một niềm hy vọng tràn trề để rồi khui ra là nguyên một chai dầu gội Rì-troi màu xanh lá đập vào mặt, nhìn cái chai này làm cậu nhớ đến mái tóc nửa trắng nửa xanh một thời của mình.

Ôi~ thật tội lỗi!!

Và người gieo rắc tội lỗi ấy chính là Xiaojun.

Renjun thì bốc trúng cái khẩu trang màu hồng choé, trên đó còn in hình con heo peppa.

Trong khu Neo này, nhắc đến màu hồng là phải nhắc đến ông Hendery, trời ơi!!

ổng là fan cuồng của màu hồng.

Cặp ba NoRenMin khép lại cũng chính là lúc Winwin, Xiaojun, Hendery lên sàn.

Người mở quà đầu tiên là Winwin, cậu bốc trúng đôi dép lào.

Trong khu Neo, Winwin nổi tiếng với biệt danh thiên thần, nhưng giờ đây khi nhìn thấy đôi dép lào màu vàng sang chảnh, Winwin cũng chẳng thể cười nổi.

Và từ nãy đến giờ, riêng hộp quà của Winwin là có đính kèm một bức thư.

"Với chất liệu mềm dẻo, màu sắc sang trọng, dễ kẹp nách để mang đi khắp nơi mà không sợ bị cướp, đó chính là đôi dép lào cột mác Thái Lan - From Na Yuta with love."

Giọng đọc của Winwin rõ ràng và rành mạnh, khi kết thúc bức thư, Winwin nhanh chóng liếc nhìn thủ phạm, hứ!!

Na Yuta!!

Tôi với anh từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt.

Sau Winwin là Hendery, cậu thập thà thập thò lôi từ trong hộp ra một cái bảng tuần hoàn, trời mẹ!!

Cái gì vậy!!

Cuộc đời của Hendery ghét nhất là hoá học!!

Huhu không chịu đâu.

Xiaojun cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, bạn bồ thì bốc trúng bảng tuần hoàn, còn cậu thì lôi ra cuốn 360 động từ bất quy tắc.

Và món quà của hai người xuất phát từ cặp đôi Markhyuck, một thằng chuyên anh, một thằng chuyên hoá, ừm chắc zui.

Haizz còn ba lượt nữa thôi.

Cố lên!!

Tiếp theo là Taeil, Ten, Kun và Doyoung.

Taeil thì bốc trúng cái quần xà lỏn màu xanh đọt chuối, trên đó còn in hình các nhân vật hoạt hình Disney, trông hơi kinh dị.

Taeil nóng mặt nhìn quanh một vòng, đứa nào có mắt thẫm mĩ kém thế và anh gần như ngất xỉu khi biết người mua món quà này là Winwin.

Đến giờ phút này Ten nóng lòng lắm rồi, anh nhanh chóng mở toan hộp quà và Ten gần như đông cứng khi thấy nguyên một nải chuối vàng ươm.

Trong lúc tranh quà, Ten là người đầu tiên hốt được hộp quà to nhất vì thế cậu khá tự tin với phần quà của mình nhưng khi mở ra, mọi thứ đã sụp đổ, khỏi phải nói các bạn cũng biết người tặng hộp quà này là ai rồi phải không?!

Kun là người tiếp theo khui quà, anh bốc trúng hai cuộn giấy vệ sinh, phần quà của Kun làm mọi người cưới ngất, nhất là Ten, thằng này hồi nãy mặt mày bí xí nhưng khi nhìn thấy bạn bè gặp xui là nó cười như được múa, hứ!! quân mất dại.

Lúc này Kun thật muốn bóp chết cái thằng chuẩn bị hộp quà này và anh gần như phát điên lên khi nhìn thấy nụ cười thiếu muối của Jeno.

Má!!

Từ lúc nó dám chê con xe siêu xịn xò của anh là anh đã ghim nó rồi, đã thế hôm bữa tập xe còn tông xe anh vào thùng rác, thật đáng ăn đòn!

Người cuối cùng rồi này.

Doyoung cẩn thận bóc từng miếng băng keo và vì không chịu được cái sự lề mề của thằng bạn nên Kun giựt lấy nhanh tay xé toạc mặc kệ cho Doyoung nhìn mình bằng ánh mắt toét lửa.

Úi!!

Trong hộp quà có hai bịch bông ngoáy tay, haizz chủ xị chắc chắc là ông Taeil, ổng mấy bữa nay tự nhiên trở thành fan cuồng của bông ngoáy tai, đi đâu cũng thấy ổng cầm.

Lượt áp cuối rồi này.

Ráng lướt nha mấy chế 🙂)

Khi thấy các hộp quà bị khai quật gần hơn một nửa, Haechan nhanh chóng mở hộp.

Khuôn mặt của cậu nhăn nhúm lại khi thấy món đồ ở trong, đó là một tuýp kem chống nắng.

Haechan đau khổ ôm tim, ôi một vết dao cứa vào lòng.

Haechan giọng run run hỏi chủ nhân của món quà thì lúc ấy khuôn mặt UwU của Jungwoo hiện ra, ánh mắt của anh ấy lấp la lấp lánh nhìn cậu làm Haechan chẳng dám than trách câu gì, coi như hôm nay cậu xui đi.

Sau khi thấy Haechan khui món quà của mình, Jungwoo cũng hớn hở mở hộp quà của bản thân.

Vừa mở ra một cái là nguyên cái bản mặt của Lucas đập vào mắt anh.

Đây là một cái quạt tay và trên cái quạt còn dán nguyên cái bản mặt của Lucas.

Cầm cái quạt trên tay, Jungwoo nghĩ trong lòng: 'Thôi kệ!!

Như vậy cũng được, hên là Lucas của anh còn biết chút liêm sỉ chứ ai như ông Ten, dán nguyên cái mặt của ổng lên quần chíp, thiệt là thiện tai thiện tai!'

Lượt tiếp theo là Mark, cậu bình thản lột bỏ vài miếng dán băng keo bên ngoài và sau đó mở ra xem xét đồ vật bên trong, đó là một bộ lô tô và người đóng gói hộp quà này chính là Jung Jaehyun.

Theo lời anh ấy nói, "Khu của chúng ta còn thiếu mỗi bộ lô tô nên tôi đây mua về cho đủ bộ, hề hề."

Haizz người anh trai mà Mark nghĩ bình thường nhất hội lại có những cái idea táo bạo như vậy sao.

Sau đó là Yangyang, cậu bốc trúng bức ảnh vẽ tay Moomin và yeah người tặng thì các bạn biết rồi đấy, ở mặt sau bức tranh cậu ta còn mặt dày ghi: "Gửi tặng người con trai đẹp đẽ nhất, giỏi giang nhất, vai rộng nhất - Huang Renjun :v" Ô kê, Yangyang is very fine and still living 🙂

Yeahh còn cặp JiChen thôi.

Lạy trời!!

Không biết tình cờ hay cố tình, hai đứa Jisung và Chenle bốc trúng hộp quà của đối phương.

Chenle thì tậu ngay cái móc khoá bằng nhựa hình bé gà đáng yêu.

Còn Jisung được hưởng cái móc khoá bằng bông hình con cá heo.

Ôi~ một tình yêu thật thiêng liêng, sự kết hợp hoàn hảo giữa con vật và loài người 🙂)

•••

Tui chết trước đây, lâu lắm rồi mới đánh nhiều như vậy, đã thế còn đầy đủ 21 thành viên, hao tổn quá nhiều sinh lực 😉

P.s: Gửi đến người con gái luôn hối thúc tui ra truyện :v

25.02 Yêu thương cưng thiệt nhiều
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
How to dạy nấu ăn


Để chuẩn bị cho cuộc thi nấu ăn sắp tới, Taeyong đã phải huấn luyện cho năm đứa bị bốc trúng kia, toàn những gương mặt vàng trong làng nấu ăn.

Ten - người con trai có đầu óc phong phú nhưng nhắc đến nấu ắn thì chẳng biết làm cái mịe gì.

Winwin - trẻ người non dại, ngoài gương mặt ngây thơ ra thì cái gì cũng không biết.

Yuta - chàng trai vàng trong làng thảo mai, Taeyong nấu cái gì cũng khen ngon.

Taeil - người già nhiều kinh nghiệm, tuy nhiên chỉ hơn bốn đứa kia thôi, ông anh này đi bộ còn té lên té xuống chứ đừng nói chi nấu ăn.

Và cuối cùng, gương mặt vàng trong làng chiên trứng, Lee Mắc-cư.

Tất cả bọn họ đều có một điểm chung, đó là thích đốt bếp :v

Và để huấn luyện cho năm thằng này Taeyong đã cử Kun và Jaemin phụ giúp anh.

Anh giao cho Kun phụ trách phần của Ten và Winwin.

Taeyong thì nhận Yuta và Taeil, còn Mark thì giao cho Jaemin.

Sau khi giao nhiệm vụ xong, tất cả bắt tay vào thực hiện.

Và đây là một trong những đoạn trích kinh điển nhất...

Cảnh 1: Bên Kun.

"Bây giờ chúng ta sẽ ướp thịt, hai người bỏ hãy bỏ một ít muối vào trong tô."

Kun tận tuỵ hướng dẫn, là một người đã có nhiều năm kinh nghiệm trong chuyện bếp núc, Kun dễ dàng hoàn thành công đoạn này.

Nhưng Ten và Winwin thì khác.

Thằng Ten khi nghe nói bỏ muối vào tô là nó đã bốc một nắm thiệt bự, sau đó ném cái "bẹt" vào tô.

Còn Winwin thì ngồi lựa từng hột, thằng nhỏ ngây thơ cân đo đong đếm, xem thử một ít của Kun có khối lượng bao nhiêu gam.

Và đến đây Kun xin phép được tắc thở.

Cảnh 2: Bên Taeyong.

"Trời ơi Taeyong của tớ giỏi quá đi."

Vừa nói Yuta vừa vỗ tay, nãy giờ cậu cứ như cái đuôi nhỏ mà bám theo Taeyong xem hắn phô trương tài nghệ nhưng tuyệt nhiên Yuta không thèm động tay vào làm.

"Tôi làm là để cho cậu nhìn mà học hỏi, chứ không phải để cậu nhìn cho vui."

Taeyong đen mặt nói với bạn bồ.

Yuta lập tức trề môi.

Sau khi giảng dạy cho Yuta cách nấu canh xong thì Taeyong lập tức quay qua Taeil.

Ông anh già của cậu đang rửa rau và ổng đang săm soi từng cọng, hết nhìn gần lại đưa ra xa, hết soi mặt trước lại soi mặt sau làm Taeyong ngứa mắt chết đi được.

Anh nhanh chóng chạy lại và bày cho ông anh già cách rửa rau nhanh-gọn-lẹ.

Cảnh 3: Bên Jaemin.

Có vẻ trong năm người thì Mark là người ham học nhất, bằng chứng là anh luôn miệng hỏi Jaemin.

"Em bày anh làm món trứng chiên đi, Haechan thường xuyên làm món đó cho anh ăn."

Hay...

"Nhiều lần anh muốn Haechan làm ramen cho anh ăn.

Nhưng em ấy nhát không chịu làm, thế mới chán!"

Và...

"Sao hôm nay Haechanie đi học về trễ thế nhỉ?!"

Cuối cùng là...

"Haechanie của anh hơi chậm hiểu, nếu nó không biết làm bài nào, em hãy nhẹ nhàng chỉ dẫn nó nhé!"

Mark đứng bên cạnh Jaemin, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn Jaemin làm nhưng cái miệng thì mãi luyên thuyên về Haechan.

Đến độ Jaemin không chịu nỗi, cậu mếu máo nhìn Taeyong.

Anh Taeyong ơi~ em muốn về nhà ôm Renjun của em, ông Mark làm em tổn thương quá nhiều, một tiếng Haechan, hai tiếng Haechanie, em sẽ bị bức chết!!

Và đó là tất cả viễn cảnh ngày hôm nay, thật vui và thú zị đúng không nào? :v

***

Muối ơi mau bay về đây TvT
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Diễn biến của cuộc thi nấu ăn


Sau một tuần vật vã bày bọn kia nấu ăn, cuối cùng ngày thi cũng đến.

Buổi tối trước khi thi, Taeyong, Kun và Jaemin đã dặn đi dặn lại các công thức nấu ăn, các bước thực hiện, nào là phải nấu cơm thái thịt như thế này, phân biệt cái nào là hạt nêm, cái nào là bột ngọt, vân vân và mây mây.

Mặc dù Taeyong, Kun và Jaemin đã giảng muốn rát cổ họng nhưng cả năm con người kia vẫn méo thể thành tài, bọn nó vẫn trưng cái bản mặt ngu ngơ ra nhìn Taeyong, Kun và Jaemin.

Lúc này Taeyong thầm đỡ trán, nước gần tới chân rồi mà 5 cái thằng này vẫn ngơ ngác như chưa từng học gì.

Sau một tiếng ôn lại bài, Taeyong bảo cả bọn giải tán, ngủ sớm để sáng mai đi thi.

Nghe theo lời Taeyong, năm thằng lủi thủi bước về phòng, không biết ngày mai mọi chuyện sẽ đi về đâu, bọn này vẫn còn yêu trường lớp lắm, chẳng muốn bị mang danh đốt trường đâu!

Cả năm thằng xin thề, trên thanh tìm kiếm của youtube bây giờ toàn là: "cách luộc rau; cách rửa cá; cách phân biệt bột ngọt và hạt nêm; cách nấu cơm; cách thái thịt sao cho không dày cũng không mỏng" và rất nhiều cái search ngu người khác.

.

Sáng hôm sau, đúng 7h khu Neo tập trung trước cổng kí túc xá, khuôn mặt ai nấy đều nghiêm trọng, 21 thằng sợ đây sẽ là lần cuối cùng bọn nó được nhìn thấy ngôi trường thân yêu này trước khi nó chìm trong biển lửa.

"Đã đến giờ thi đấu, xin mời NeoCity và ReVeFestival lên bếp."

- Tiếng thầy Leetuek vang lên - người thầy có bàn tay "thơm" nhất quả đất, theo khu Neo là vậy :v

Bây giờ trong khu Neo, ai cũng sốt ruột nhìn năm thằng kia.

Mark, Yuta, Ten, Winwin và Taeil run run bước lên sân khấu, hiện tại mặt của năm thằng không còn giọt máu, các công thức, cách thực hiện đều bị cả bọn quên sạch trong vòng một nốt nhạc.

Cả năm thằng luống cuống chia nhau công việc.

Mark phụ trách việc thái thịt và rửa rau, cậu bé hải âu nổi tiếng là vụng về trong chuyện bếp núc, xắt có một miếng thịt thôi mà mồ hôi tuôn ra như suối; còn lúc rửa rau thì hai con mắt tự động banh to hết mức, như thể muốn nhìn xuyên qua miếng rau để xem thử miếng rau đó còn vi khuẩn, bụi bẩn hay không.

Sau khi Mark thái thịt xong thì đến lượt Ten ướp thịt.

Khi nhìn thấy Thập điện hạ nhận lấy chén thịt đã thái từ tay Mark, tim Kun tự động đập liên hồi, anh sợ thằng đó vì hồi hộp mà tay chân bủn rủn để rồi đổ hết hũ muối vào chén thịt.

Và đúng như Kun suy nghĩ, Ten căng thẳng đến mức không dám động vào một hột muối, kết quả là nó phải đứng ngoài chơi để cho Taeil đảm nhiệm phần của mình.

Winwin và Yuta nấu cơm, sau khi thực hành xong các bước, hai thằng liền bỏ đi chỗ khác và rồi chẳng một ai chú ý đến cái nồi cơm kia.

Và khi thời gian còn có 20 phút cuối, năm thằng giật mình phát hiện ra cơm chưa chín, 16 thằng đứng dưới cũng một phen hú hồn.

"Ê bé Winwin, em qua xin cơm bên kia đi."

Yuta nói nhỏ đủ cho năm thằng nghe.

"Đúng rồi á.

Anh cho cưng cái tô nè, qua xin đi."

Ten lập tức dúi vào tay Winwim một cái tô.

Winwin ngờ vực nhìn bốn người, cậu bẽn lẽn lại gần khu của mấy chị Vẹt, Winwin dùng ngón trỏ chọt nhẹ vào vai của Irene.

Các nàng đang chuẩn bị tăng tốc vì gần hết giờ, đột nhiên có một bé thiên thần xuất hiện, hai mắt long lanh nhìn năm người.

"Chị Irene ơi~ cho em xin ít cơm được mhoong ạ?."

Winwin chìa cái tô ra trước mặt Irene.

Nàng bật cười nhìn Winwin, trong khu Neo thì nàng ít có cơ hội được nói chuyện với mấy đứa nước ngoài, toàn nói chuyện với mấy đứa người Hàn thôi.

"Cơm bên em bị khét hả?"

Irene nhận lấy cái tô từ tay Winwin, nàng vừa xới cơm vừa dịu dàng hỏi.

"Dạ hong, tại cơm nó chưa chín chứ không phải bị cháy khét gì đâu ạ."

Winwin lắc đầu nguầy nguậy, hành động đáng yêu của cậu làm Irene cười rộ lên.

Được một lúc thì nàng trả lại tô cho Winwin, đúng là người con gái đảm đang, cơm vừa dẻo lại vừa ngon.

Winwin cười tươi, cảm ơn Irene và bốn chị Vẹt còn lại rối rít, cậu chạy nhanh về phía bên khu mình.

Hiện tại cả bọn đã trang trí xong, chỉ cần cơm của Winwin về là coi như hoàn thành.

16 con người đứng dưới thở thào nhẹ nhõm, vậy là ngôi trường thân yêu này bình an vô sự rồi, thật mừng cho thầy hiệu trưởng!
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Em người yêu của Mark




Mark có một em người yêu, tên khai sinh của em ấy là Donghyuck, nhưng trong khu Neo ai cũng gọi em là Haechan.

Haechan có nghĩa là mặt trời tươi sáng, nó phản ánh rất rõ tính cách hoạt bát, sôi động của em, vì thế mọi người đều gọi em là Haechan, thay vì cái tên Donghyuck.

Có một sự thật thú vị là đa số các thành viên đến từ nước ngoài đều không biết Donghyuck là ai.

Mỗi lần có ai đó gọi Donghyuck thay vì Haechan, mặt bọn họ liền hiện lên vài tia khó hiểu: "Ủa khu mình có thằng nào tên lạ vậy?

Không lẽ mới chuyển hộ khẩu vào à?"

Đúng là một tình huống vừa đau lòng vừa buồn cười mà.

Khi Haechan mới vào trường, em ấy còn ngơ ngác với mọi thứ lắm, lúc đấy Haechan rất ngoan và hiền, khác hẳn với Haechan savage ngày nay.

Mark còn nhớ, trong suốt một năm, anh và em người yêu chẳng có nổi một cuộc trò chuyện đàng hoàng, Haechan thuộc tuýp người năng động và thân thiện, còn anh thì ngại giao tiếp, đa số thời gian đều cắm mặt vào sách vở nên Mark và Haechan hầu như không nói chuyện quá ba câu.

Thời đấy Haechan rất hay qua phòng của hội Mark để kiếm Lucas, thằng bé có vẻ thích Lucas lắm, mà cũng đúng thôi, người năng động nên chơi với người sôi nổi, Mark cũng thầm nhận ra rằng thằng bé Haechan này có ý với Lucas, nhưng khổ nỗi cái thằng bán cá đó lại đặt hết tâm tư tình cảm lên người anh UwU mất rồi.

Mark vẫn còn nhớ vào cái lúc Lucas công khai thừa nhận bản thân thích Jungwoo trước mặt toàn thể anh em, Haechan đã buồn như thế nào, em ấy rầu rỉ mấy ngày liền, nhưng thật may, nhờ có lũ bạn cũng phòng an ủi nên tâm trạng của Haechan mới trở nên tốt hơn.

Chuyện Mark và Haechan bắt đầu thân với nhau là nhờ đôi chân mày của anh.

Như đã nói ở mấy chap trước, thời đó đôi chân mày hải âu của Mark trở thành một hiện tượng, các anh em đều nhìn vào đó mà trêu chọc anh và người khiến Mark sôi máu nhiều nhất, chắc chằn là Haechan.

Thằng bé một khi đã chọc thì chọc rất nhây, nhây đến nỗi nhiều lần khiến Mark muốn đặt vé máy bay, bay về Canada cho bỏ tức.

Hai anh em từ đó thân với nhau lúc nào không hay, khi tiếp xúc với Haechan, anh cảm thấy bản thân bị ảnh hưởng bởi em nó rất nhiều, từ điệu cười hả họng cho đến độ mặn trong máu bắt đầu tăng cao.

Chơi với nhau thân đến nỗi mỗi khi không có Haechan bên cạnh là anh bắt đầu cảm thấy trống vắng.

Mặc dù Haechan hơi savage, nhưng em ấy thuơng anh lắm.

Người luôn sẵn sàng nấu cho anh ăn là Haechan, luôn lo lắng cho anh cũng là em ấy.

Phải nói Mark thương em nó lắm, dù không biểu lộ rõ ràng như Haechan, nhưng anh chắc chắn rằng bản thân thương em ấy không kém gì em ấy thương anh đâu, ahihi.
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Đi lên rừng


Hội năm năm của khu Neo gồm ba đứa: Kun, Doyoung và Ten.

Tụi nó sống cùng một kí túc xá.

Mặc dù trong phòng chỉ vỏn vẹn có ba thằng nhưng sức tàn phá chẳng khác gì hội năm hai (Haechan, Yangyang và NoMinRen).

Chính vì lí do đó nên cả ba thằng đều được cả khu Neo phong thánh.

Đầu tiên là Kun - người con trai có vốn từ cực kì đa dạng và phong phú.

Anh đã dùng nó như một công cụ để dizz hai thằng bạn cùng phòng.

Kun cảm thấy thật tự hào vì bản thân là học sinh chuyên văn, mỗi khi có cơ hội được khịa hai thằng bạn là lòng anh lâng lâng vui sướng như muốn bay lên chín tầng mây.

Vì vậy biệt danh của Kun là "thánh khịa".

Thứ hai là Doyoung.

Biệt danh của anh là "thánh cằn nhằn".

Không phải anh khó tính gì đâu, nhưng vì phải chung sống với hai thằng bạn láo toét nên Doyoung mới dữ như vậy, chứ bình thường anh hiền lắm mấy đứa ơi~

Cuối cùng là Ten, người con trai sinh sau đẻ muộn nhất trong hội.

Mặc dù nhỏ tuổi nhất (trong hội thoii :v) nhưng không vì thế mà Ten lép vế so với hai thằng kia.

Anh đã sử dụng khuôn mặt có hàng vạn biểu cảm và giọng nói có thể nhại bất cứ thứ gì của mình để chọc tức hai thằng bạn.

Chưa kể một khi Ten đã chọc thì anh chọc rất nhây nên biệt danh của Ten là "thánh nhây".

(^^^)

Một hôm, nhà trường phân công lớp của Kun, Ten, Doyoung đi lên rừng để trải nghiệm cuộc sống.

Khi nghe được tin này, mặt ba thằng đều nhăn như đít khỉ, tụi này sống trong kí túc xá còn bị Taeyong đập lên đập xuống, giờ đây phải xách đít lên rừng thì ba thằng sống sao đây.

Ahuhu~

Sáng hôm đó, ba thằng bị Taeyong dựng đầu dậy lúc 4 giờ, cả ba gật gà gật gù ôm va ly đứng trước cổng kí túc xá để đợi xe tới rước.

Đang tựa đầu vào vai nhau ngủ thì tiếng kèn xe 'bíp bíp' vang lên khiến ba thằng giật mình tỉnh khỏi mộng đẹp.

Vì là đi xe buýt nên Doyoung và Ten bị say sóng, hai thằng dựa hẳn vào người Kun.

Lúc này cả ba tự động nghĩ đến con xe cà tàn của thằng bạn người Trung, mặc dù thằng khỉ đó lái như đi tàu lượn siêu tốc, nhưng vẫn đỡ hơn là ngồi vật vờ trên xe buýt.

Đến nơi, cả ba bị phân đi kiếm củi rồi dựng lều để tối ngủ.

Làm xong nhiệm vụ, ba thằng lại học các phương pháp để sinh tồn trong rừng như bắt cá, kiếm thức ăn, vân vân và mây mây.

Nguyên một buổi bị đày lên đày xuống, khỏi phải nói là mệt như thế nào.

Khi ba thằng đặt lưng lên tấm nệm thì cũng là lúc cả ba nhích lại gần nhau, cùng ôm nhau khóc thút thít.

"Huhu.

Ôm thằng Doyoung làm tao nhớ đến anh Johnny pé pỏng của tao!"

Ten vừa khóc vừa chùi nước mũi vào vai áo của Doyoung.

"Má!!

Ôm thằng Doyoung như ôm khúc gỗ vậy, chẳng mềm mại như bé Cừu nhà tao.

Ahuhu."

Kun đột nhiên khóc oà lên, đầu anh chui vào nách Doyoung, tay và chân tự động siết chặt người thằng bạn cao nhất nhóm.

"Đụ mé!!

Hai bọn mày cút ra cho ông.

Làm như tao thèm hơi hai đứa mày lắm!"

Doyoung gào lên.

Hai bên nách anh bây giờ kẹp hai thằng bạn, tụi nó cũng phối hợp ôm anh chặt cứng, như muốn hoà làm một với anh vậy.

"Tao muốn ăn cơm anh Taeyong nấu."

Ten nhỏ giọng nói.

"Tao muốn chăm lo cho mấy đứa con Trung Quốc của tao."

Kun thì thầm.

"Còn tao thì nhớ Jaehyun dờ lờ.

Em ấy vừa to vừa cao, có thể che chở cho tao.

Còn hai bọn mày thì lùn tịt làm tao phải chăm sóc ngược lại."

Vừa nói Doyoung vừa ôm siết hai thằng bạn.

Cả ba tự động ép vào nhau.

Ahuhu.

Tụi này nhớ khu Neo vãi nồi 🙁(
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Thánh tự luyến


Hoàng Quán Hanh hay còn được gọi là Hendery.

Chúa đã tạo ra hắn bằng một công thức rất đặc biệt, đó là cho vài thìa đẹp trai, cùng vài (chục) kí muối và thêm mấy (trăm) lọ tự luyến.

Tất cả hoà quyện vào nhau, tạo ra một hỗn hợp mang tên Huang Guanheng.

Trong khu Neo, có lẽ Mark là người sợ Hendery nhất.

Vì anh đã vô tình chứng kiến hàng loạt hành động kì lạ của Hendery lúc về đêm.

Mark có kể một lần rồi, nhưng lần đó khá sơ sài, nên bây giờ anh quyết định sẽ kể tường tận hơn để cho mấy bạn biết thêm vài thông tin thú zị về Hendery nhen!

Ngày hôm đó, khi kim đồng hồ chỉ 10 giờ đêm, Mark đang nằm trên giường bỗng bụng dưới của anh cuồn cuộn sóng.

Trời mẹ!

Mắc tè quá!

Mark luống cuống rời giường, anh nhanh chóng tiến tới nhà vệ sinh.

Nhưng trong nhà vệ sinh bây giờ đang có người, Mark thử ghé tai vào cửa thì giọng nói lanh lảnh của Hendery lọt vào tai anh.

"Gương kia ngự ở trên tường, thế gian ai đẹp được dường như ta."

Mark thầm tặc lưỡi, thằng này bắt đầu lên cơn rồi.

Anh nhẹ nhành mở hé cánh cửa để xem bên trong Hendery đang làm gì.

Và khi cánh cửa ấy được mở ra, Mark có chút giật mình, Hendery đang đứng trước gương, cả người vận một bộ pijama hello kitty màu hồng, trên đầu thì đeo một cái băng đô hình con mèo cũng màu hồng nốt, khuôn mặt của hắn lúc nhìn vào gương tràn ngập vẻ tự tin và sảng khoái.

"Đến cả gương thần còn phải ngây ngất trước nhan sắc này của ta.

Há há há.

Người sẽ không kiếm được ai đẹp hơn ta đâu."

Nụ cười hả họng của Hendery khiến Mark nổi hết da gà, ôi một hình ảnh thật đáng sợ.

"Thôi.

Không nói với ngươi nữa!

Ta đi xức kem đây."

Hendery lập tức quay ngoắt về dáng vẻ ban đầu, hắn vừa ngâm nga vài điệu nhạc vừa thoa kem lên mặt, cái mông không tự chủ mà lắc qua lắc lại, trông dị hợm không thể tả.

Lúc này sự mắc tè của Mark bỗng biến mất đột ngột, anh cảm thấy thế giới này thật đáng sợ!

Vì sao chúa có thể tạo ra một người như Hendery.

Ngài cho hắn một khuôn mặt an tĩnh, nhưng tính nết thì méo an tĩnh tẹo nào.

Tự luyến, ngã cây là hai từ chuẩn nhất để nói về Hendery.

Mark thề!

Trên cuộc đời chỉ có mình Xiaojun mới chịu nỗi sự ngã cây của hắn.

Trong khu Neo, Mark nể nhất hai người, một là anh Jungwoo vì anh ấy có thể hiểu được ngôn ngữ loài Cá mà Lucas tạo ra.

Hai là Xiaojun, vì thằng này chính là người duy nhất hiểu được Hendery diễn tả cái gì trong trò chơi bịt tai đoán từ, vào những lúc như vậy Mark thấy Xiaojun đỉnh vãi chưởng.

Hendery rất mặn, hắn là một trong những thành viên chủ chốt của nhóm 'Crack Head' do Lucas cầm đầu (góc bonus: Mark là hội trưởng của hội 'Không có hạt muối nào trong máu' nhé!

Mark và Lucas bẳng tuổi, nhưng cả hai khác biệt dờ lờ, một thằng vừa cao vừa mặn, thằng còn lại thì nhỏ người và nhạt nhẽo.

Ôi~ đắng lòng~)

Hendery có thể đùa giỡn, nhây lầy với nhiều anh em trong nhóm nhưng riêng Xiaojun thì hắn không bao giờ.

Bộ dạng của Hendery khi ở với Xiaojun rất khác, rất dịu dàng, vừa có cái gì đó trân quý, vừa có cái gì đó ngượng ngùng, Mark thấy vậy đấy!

Mới lần đấu nhìn Xiaojun, cậu ấy tạo cho Mark một cảm giác rất lạnh lùng vì đôi mắt của Xiaojun quá sắc sảo, nhưng tiếp xúc lâu rồi mới biết, Xiaojun hiền như cục bột, cậu ấy cũng dễ cười nữa.

Hendery và Xiaojun có lẽ là couple ít thể hiện tình cảm trước mặt anh em khu Neo nhất.

Hai đứa này lạ lắm!

Có khi cả khu kéo nhau đi ăn, thường thì bồ đứa nào ngồi cạnh đứa đó, nhưng Hendery và Xiaojun không như vậy.

Mỗi lần đi ăn là Hendery tự động xách ghế qua Ten, còn Xiaojun thì ngồi cạnh Kun, hai đứa này méo chịu ngồi chung đâu các chế ạ!

Nhưng Mark thề là hai đứa này hiểu nhau lắm luôn.

Đúng là couple kì lạ mà~

Đang mơ màng suy nghĩ, đột nhiên cửa phòng vệ sinh mở ra, Hendery cùng với cái mặt nạ dưỡng ẩm của mình, mặt đối mặt với Mark.

"Đi đâu đây ba?"

Hendery khó khăn sử dụng cơ miệng.

"Đi-Đi tè."

Mark lắp bắp nói.

Anh phải kiếm chế bản thân lắm mới không hét lên, nhìn Hendery lúc này chẳng khác gì con ma kem trộn.

"Tè hả?!

Nè vô đi."

Hendery đứng sang một bên.

Hắn chừa đường cho Mark vào.

Mark ậm ừ lời cảm ơn, anh nhanh chóng bước vào nhà vệ sinh.

Hendery lúc này vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra trước đó.

Hắn thong thả bước đến giường Xiaojun, nhẹ nhàng đặt lưng xuống nằm cạnh cậu.

Sau khi giải quyết nỗi buồn xong, Mark lập tức đi ra, đang định di chuyển đến giường, đột nhiên Mark bị Hendery gọi lại.

"Ê Mark!

Vứt giùm tao cái mặt nạ."

Hendery giơ cái mặt nạ ra trước mặt Mark.

Mark vô thức cầm lấy, anh hết nhìn Hendery, xong lại nhìn Xiaojun bên cạnh.

"Anh Taeyong không cho ngủ cùng giường đâu!

Mai là chủ nhật, chắc chắn ổng sẽ đi từng phòng để dựng đầu từng đứa dậy đấy!"

Mark khuyên nhủ.

"Kệ.

Ôm bồ quan trọng hơn."

Nói xong câu này, Hendery lập tức quay qua ôm eo Xiaojun, mặc kệ khuôn mặt đang đực ra của Mark.

Ôi có bồ cùng phòng thiệt là sướng!

Mark cũng muốn ôm bồ ngủ như vậy, ahuhu.
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Nghỉ dịch


Chủ nhật hôm ấy là một ngày đặc biệt, vì 20 thằng không bị Taeyong bắt đi dọn dẹp khắp ký túc xá.

Hôm đó bọn nó quyết định ngủ xả láng đến tận trưa, nhưng đời lại không cho cả bọn toại nguyện.

Đúng 6h sáng, loa trường đột nhiên thông báo: "LOA!

LOA!

LOA!

LOA!

Tất cả các em hãy mau thức dậy, thu dọn đồ đạc, về nhà cách ly.

Chính phủ không cho đi học nữa rồi.

LOA!

LOA!

LOA!

LOA!"

Tiếng của thầy hiệu trưởng vang lên rõ ràng.

21 thằng ngơ ngác bật dậy.

Cái gì?!

Bây giờ phải thu dọn đồ đạc để bay về nhà á!

Mấy đứa nhà ở Seoul, Hàn Quốc thì không nói, tụi nó chỉ cần bắt xe là về nhà được.

Tội là tội cho tụi nước ngoài.

Dịch bắt đầu gia tăng nên chuyện đặt vé là vô cùng khó khăn.

Đám Trung Quốc sau khi nghe thông báo thì đã bắt đầu nhốn nha nhốn nháo khắp ký túc xá.

Johnny và Mark cũng rộn ràng không kém, Johnny phải lo sắp xếp bay gấp về Chicago, còn Mark thì xách đồ bay về Canada.

Yuta và Ten thì cũng hớt ha hớt hải thu dọn đồ đạc, đặt vé máy bay, một thằng bay về Nhật, một thằng bay về Thái.

Nguyên cả một buổi cả bọn chẳng nói với nhau câu gì.

Tất cả chỉ xoay quanh...

"Ê Taeyong!!

Quần chíp in mặt Ten của tao đâu?"

Johnny rống lên.

"Ụ!!

Sao tao biết!!

Mày mặc chứ tao có mặc đâu."

Taeyong đực mặt nhìn Johnny.

Anh đang phụ Yuta dọn đồ, dù sao nhà anh cũng ở gần đây, nên việc thu dọn đã xong từ lâu.

"Tao đi qua Winwin chơi đây."

Taeil hí ha hí hửng chạy ra ngoài.

"Ông anh đã dọn xong chưa?"

Taeyong sốt ruột hỏi.

Ông anh này, mặc dù là anh cả nhưng tính nết chẳng khác gì mấy đứa út, ngố tàu cộng ngã cây là hai từ để hình dung về Taeil.

"Xong sương sương!"

Taeil nói vọng vào trong phòng.

Lúc này mặt Taeyong lập tức nghệch ra, xong sương sương là sao?!

Taeyong thử đi lại giường của Taeil và mở vali ra.

Kết quả là anh đã xém ngả ngửa khi nhìn thấy cái vali trống không của Taeil.

Trời đất quỷ thần ơi!!

Ông anh này!!

Taeyong cố gắng kìm chế cơn giận, vì ông Taeil là anh cả trong nhà nên việc lôi gia pháp ra đánh đít ổng là không tốt!

Nhưng hôm nay, Taeyong quyết sẽ bỏ qua quy tắc đạo đức.

Anh nhanh chóng xách áo Taeil về, la ổng một trận vì tội lười nhát và mê trai.

Taeil lúc này chỉ biết chụ ụ cái mặt, môi trề dài cả thước.

Đợi đến khi Taeyong dậm chân một cái thật mạnh xuống nền thì ổng mới bắt đầu xếp đồ vào vali.

Nhìn dáng vẻ phụng phịu của ông anh, Taeyong đột nhiên nghĩ trong bụng, đúng rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt!

Bên phòng của hội năm tư.

"Jisung ơi!!

Lấy giùm tớ cái bàn chải."

Tiếng nói cá heo của Chenle vang vọng khắp kí túc xá.

Từ lúc nhận được thông báo, Chenle và Winwin đã mau chóng quắn đít chuẩn bị.

"Hai đứa xong chưa?"

Kun đột nhiên thò mặt vào phòng của hội năm tư.

Vì là anh cả của hội Trung Quốc nên Kun có trách nhiệm là hỏi thăm và phụ giúp các em.

"Sắp xong rồi anh."

Winwin vừa nói vừa chạy lụi đụi vào trong nhà tắm để lấy bàn chải.

Kun nhìn sơ qua tình hình của hai đứa em, thấy bên này có vẻ đã ổn nên anh nhanh chóng quay về phòng mình.

Phòng hội năm năm.

Phòng của ba đứa Kun, Doyoung, Ten có lẽ là ồn ào nhất.

Vì ba đứa đều ở ba nước khác nhau nên việc chạy tới chạy lui dọn đồ, rồi va phải nhau là điều không thể tránh khỏi.

"Trời mẹ!

Mày nghĩ sao mà lấy cái thân cao trên mét tám của mày ụi vào mông tao."

Ten nói với giọng lanh lảnh.

"Ai biểu mày chổng mông lên trời chi."

Doyoung cũng gân cổ lên cãi.

"Ụ!!

Mày không thấy tao đang gom mấy đống đồ mỹ phẩm của tao hả?!"

Ten trừng mắt.

Đang ngửa đầu ngửa cổ cãi với Doyoung, đột nhiên Kun lao vào phòng và lỡ dậm phải mấy chai gel vuốt tóc của Ten.

"Thằng Kun kia!!!

Đứng lại!!!

Ai cho mày dậm mấy chai gel hàng hịn của taoo!!"

Bỏ qua Doyoung.

Ten liền quay sang cãi với Kun.

"Lo gom đồ đi.

Tao qua phòng Renjun và Yangyang đã."

Tự nhiên hôm nay Kun hiền vãi ra.

Bình thường gặp mấy tình huống như thế này, anh đã gửi gắm cho Ten một bài thuyết trình với các câu chữ mang đậm chất thơ và nhạc, từ dizz ngầm cho tới dizz ra mặt, anh đây nói được tất.

Phòng năm hai.

"Trời mé!!

Renjun!!

Mày có thể bỏ bớt mấy con thú nhồi bông moomin ra khỏi vali được không?"

Yangyang vừa ném đồ vào vali vừa nhăn mặt nói với Renjun.

"Kệ tao!

Moomin là chân ái, sống chết thế nào cũng phải vác ẻm theo."

Renjun ôm khư khư con moomin nhồi bông vào trong ngực, như thể nó là một thứ gì đó thiêng liêng lắm.

"Yangyang à!

Mày có thể xếp đồ rồi bỏ vào vali được không!?

Nãy giờ mày toàn vứt phẹt phẹt vào vali không đấy!"

Jaemin nhăn mặt nói.

"Kệ đi mày ơi~ Trước sau gì cũng lôi ra.

Xếp chi cho mệt."

Yangyang thờ ơ nói.

Cậu đang dùng sức nhét đôi giày vào trong vali đã chật nít đồ của mình.

Jaemin thấy thằng bạn khổ sở như vậy cũng cúi xuống phụ một tay.

"Mịe!!

Có xếp đồ thôi cũng nhát!"

Mặc dù miệng càm ràm nhưng tay Jaemin vẫn nhanh nhẹn xếp đống đồ lộn xộn của Yangyang.

Cái vali từ bừa bộn, lập túc chuyển sang ngăn nắp.

Sau hai tiếng vật lộn với đống đồ.

Cuối cùng tất cả cũng xong.

Vì không còn thời gian nên cả bọn chỉ có thể chào nhau qua loa sau đó bắt xe đi.

Đứa thì đến sân bay, đứa thì đi về nhà.

Và trong khoảng thời gian này, khu Neo chắc sẽ im lặng lắm~

Bình thường thì cò 21 thằng con trai làm sôi nổi khắp khu.

Nhưng giờ tụi nó phải về nhà chống dịch rồi, nên khu Neo chắc hẳn sẽ buồn lắm :
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Học onl


Từ ngày được nghỉ dịch, tụi khu Neo đã ở nhà hơn một tháng.

Suốt một tháng, tụi nó chẳng biết làm gì ngoài việc nằm chây trên giường xem phim, lâu lâu call video tám chuyện với lũ bạn, có lúc siêng năng thì phụ mẹ lau nhà, rửa chén.

Vì không thể chịu nỗi sự tẻ nhạt quá mức trong mùa dịch, Johnny đã hợp tác với các anh lớn bao gồm Taeil, Taeyong, Yuta, Kun.

Năm người bọn họ sẽ cùng nhau tổ chức những khoá học online miễn phí cho mấy thằng em cùng khu.

Khỏi phải nói khi nhận được tin này, hội em út của khu Neo sốc tận óc!

Ôi đờ mờ~ Chính phủ có nhờ mấy anh dạy bọn em đâu, sao mấy anh lại nhiệt tình vậy :<

Và từ đây, những chuỗi ngày đày đoạ nhau mà sống của khu Neo xin được phép bắt đầu.

Đầu tiên chúng ta hãy làm quen với thời khoá biểu.

_ Thứ hai: Tiếng Anh - Johnny (7h30 đến 8h05)

_ Thứ ba: Vật lý - Taeyong (8h15 đến 8h50)

_ Thứ tư: Sinh học - Taeil (7h45 đến 8h20)

_ Thứ năm: Hoá học - Yuta (6h30 đến 7h05)

_ Thứ sáu: Văn học - Kun (8h10 đến 8h45)

* Riêng thứ bảy, chủ nhật làm bài tập về nhà!

Nhìn cái thời khoá biểu mà mấy ông anh gửi cho làm tụi này muốn gớt nước mắt!

Sau đây, hội em út của khu Neo xin được phép trình bày hai điều gây nhức nhối trong cái thời khoá biểu này!

Đầu tiên là giờ vào học.

Điểm chung của mấy ông anh là đều bắt tụi này dậy sớm, đặc biệt là ông Yuta!!

Không biết ổng nghĩ gì mà kêu tụi này vào học lúc sáu rưỡi!!

Yuta ra luật, chỉ cần một đứa không vào đúng giờ là ổng sẽ bắt cả bọn học thuộc bảng tuần hoàn để sang tiết học sau, ổng có thứ để dò bài cũ.

Yuta còn nói là phải học thêm cả độ âm điện và nguyên tử khối.

Ahuhu~ Ông anh Nhật Bản ác dờ lờ :<

Điều thứ hai, chúng ta cần lưu ý 10 chữ: "Riêng thứ bảy, chủ nhật làm bài tập về nhà!"

Ôi~ nhìn dòng chữ "bài tập về nhà" là tụi này đã muốn đập đầu vào gối!!

Bởi vì cả hội em út đều biết một khi mấy ông anh khu Neo ra đề thì tụi này chỉ có nước cạp đất mà ăn!

Trong lòng cả bọn bỗng dấy lên một nỗi hoang mang không hề nhẹ :v

.

Ngày đầu tiên - môn Tiếng Anh:

"Bây giờ anh sẽ cho các em 20p để làm bài writing.

Sau 20p, từng em hãy đọc bài làm của mình và chụp hình bài đó gửi riêng cho anh!

Đề của chúng ta là hãy thuyết minh về cây bút bi, đương nhiên là viết bằng Tiếng Anh.

Giờ thì bắt đầu đi."

Johnny nhàn hạ nói.

Lời của Johnny vừa dứt thì cũng là lúc cả bọn cắm mặt vào viết.

Bọn này đã từng tu qua mấy giờ học của ông Johnny rồi.

Phải nói là ông anh này có nhiều sáng kiến độc lạ và dị hợm không thể tả!!

Johnny vừa dũa móng tay vừa cười thầm trong bụng.

Ngày đầu mở màn nhẹ nhàng như vậy thôi!

Sang ngày hôm sau thì level sẽ tăng cao hơn nhiều!

Johnny rất thích nhìn mấy vẻ mặt hoang mang của lũ em, bởi vì trông tụi nó hài không thể tả.

Ngày thứ hai - môn Vật lý:

Ngày đầu tiên học môn Vật lý.

Mới mở laptop lên là mấy đứa em đã nhận được mail mà Taeyong gửi từ sáng sớm.

Nội dung mail là: "Bài tập về nhà - 40 câu trắc nghiệm môn Vật lý."

Haizz... chán ông Taeyong ghê, chưa gì đã gửi BTVN rồi!

Mới nhìn sơ qua cái đề, cả bọn đã âm thầm nuốt nước bọt.

40 câu được chia đều cho 6 trang, và câu nào câu nấy cũng dài như sớ, đọc muốn lòi con mắt.

Ngày thứ ba - môn Sinh học:

Ngày đầu tiên của môn Sinh thì Taeil cho ôn lại mấy kiến thức quan trọng.

Sau khi ôn lại tất cả thì ổng cho làm bài tâp.

Lúc đầu học lý thuyết thì tụi này thấy cũng easy lắm.

Nhưng sau khi đọc xong cái đề thì cả bọn liền tắt mịe nắng!

Ôi~ đúng là cuộc đời không có chuyện gì là dễ dàng :<

Ngày thứ tư - môn Hoá:

"Bây giờ chúng ta sẽ chơi một trò chơi, đoá là Đoán tên nguyên tố!

Ví dụ khi anh đọc số 8 thì các em phải trả lời là nguyên tố oxi.

Ai được nhiều điểm nhất sẽ được thưởng!"

Phía bên kia màn hình, Yuta ân cần giảng giải.

"Số đầu tiên này: 127"

Và suốt một buổi đó!

Hội em út của khu Neo đã thuộc gần hết cái bảng tuần hoàn hoá học!

Chân thành cảm ơn Yuta!

Ngày thứ năm - môn Văn:

"Các bạn hãy phân tích nhân vật Park Saeroyi trong bộ phim Itaewon Class!"

Sau khi chép xong cái đề, hội em út của khu Neo mém ngã ngửa!!

Trời đụ!!

Có phải ông Kun đang giỡn với tụi này không!!

Ai đời lại ra đề văn như vậy!!

"Đừng trề môi ra nữa!

Lo làm đi.

Lát nữa chụp hình gửi tui, làm đến đâu thì cứ chụp đến đó.

Tui ra đề như vậy là để mấy người khỏi lên mạng quay cóp.

Á hí hí, thấy tui thông minh chưa?"

Trên màn hình, Kun nở một nụ cười chuẩn hoa hậu thân thiện.

Khi nhìn thấy nụ cười đó, tụi khu Neo chỉ muốn bật khóc!!

Ai đó làm ơn gọi cảnh sát bắt ông Kun đi!!

Vì ổng dám hành hạ trẻ nhỏ!!

Ahuhu~

Và ác mộng chỉ mới bắt đầu thôi, nó chưa đạt đến cao trào đâu!!

Vì vậy cứ từ rừ mà tận hưởng UwU

***

Chap này là để an ủi cô bạn gái có ước mơ được bán chong chóng của tui :v
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Nỗi khổ của mấy đứa chuyên sinh


Trong khu Neo chỉ có duy nhất ba người chuyên sinh.

Thứ nhất là anh cả Moon Taeil.

Thứ hai là anh giữa Chít Ta Phon Lee Pỏn Mười.

Và cuối cùng là em bé út Zhong Chenle.

Thề với các bạn, môn sinh là một trong những môn học thú zị nhất (cái này tuỳ theo người nha~ chứ tui chẳng mặn mà gì với môn sinh đâu, á hí hí :v)

Bây giờ các bạn có muốn biết tại sao ngày xưa Taeil, Ten, Chenle lại đâm đầu vào môn sinh không?

Để tui kể cho mấy chế nghe nhe :3

Đầu tiên là Taeil, lý do anh theo môn sinh đơn giản lắm!

Tại vì hồi đó cuộc đời anh cũng trôi chảy chẳng biết đi về đâu, thấy mấy đứa bạn trong lớp, đứa nào cũng có một môn yêu thích, riêng anh thì chẳng thích cái giống ôn gì.

Taeil theo môn sinh cũng chỉ vì lời rủ rê của thằng bạn.

Nó nói đi môn sinh đi, môn sinh nhàn lắm.

Lúc đó Taeil cũng tin người thấy mịe, nghe thấy ba chữ: "học nhàn lắm!" là tươm tướp tươm tướp!

Thế là Taeil đâm đầu vào môn sinh, nhưng học vào rồi thì mới biết, môn sinh nó khó bỏ mịe!!

Lâu lâu ngồi nghĩ lại, Taeil vẫn còn tức đến nghiến răng, cái gì mà học nhàn lắm!

Hứ!

Tao khinh!

Thề với mấy chế luôn là cô giáo dạy sinh của anh đam mê lắm, cô luôn mang trong mình một sự nhiệt huyết với nghề, để rồi khi nào cũng bắt ba đứa đi học, kể cả sáng trưa chiều tối.

Trong khi đó mấy bọn chuyên Hoá, chuyên Anh và chuyên những môn khác thì nằm phè phởn ở nhà!!

Giờ nghĩ lại mà tức gì đâu!!!!

Thứ hai là Mười Khó.

Anh đu theo môn sinh cũng chỉ vì mấy trái chuối vàng ươm của Johnny.

Ten không thể nào hiểu được vì sao mấy trái chuối đó lại có sức hấp dẫn lớn đối với Johnny như vậy.

Nhiều khi anh bồ của cậu còn đam mê mấy trái chuối đó hơn cậu!

Ten thấy mà Ten tức á!

Nghĩ sao vậy, đường đường là Thập Điện Hạ, nay phải chịu thua dưới mấy trái chuối của Johnny sao?!

Không thể được!!

Lòng tự trọng của một người ghét trái cây không cho phép Ten chịu khuất phục.

Cậu đã vùng lên phàn kháng bằng cách đu theo môn sinh để khám phá và phân tích điểm yếu của mấy trái chuối.

Mới đầu tham gia môn sinh, Ten còn hừng hực lửa lắm, nhưng càng về sau thì cậu càng đuối.

Cái mịe gì vậy!!

Người ta đi theo môn sinh là muốn tìm hiểu về lịch sử và nguồn gốc của mấy trái chuối, chứ không phải ngồi khùng đầu chỉ để tính mấy cái gen, rồi ADN, rồi ARN đủ các kiểu.

Ten không thích đâu ;;-;;

Cuối cùng là Zhong Chenle.

Có thể nói, Chenle học rất đều, cậu chẳng có môn nào nổi trội, điểm các môn cũng xêm xêm nhau, đều đều chín, mười :>

Chenle quyết định đâm đầu vào môn sinh sau hàng nghìn giờ ngồi vắt óc suy nghĩ.

Cậu sử dụng phương pháp loại trừ.

Đầu tiên là môn Hoá, Chenle không muốn bản thân điên điên tửng tửng như Yuta; savage, thèm đòn như Haechan và thả thính, rắc bả như Jaemin; Chenle chỉ thích một cuộc sống bình thường thoii.

Từ những lý do trên suy ra môn hoá, loại.

Thứ hai là môn Toán.

Ôi những con số cân não, những công thức dài thòn lòn, còn chưa kể đến mấy đồ thị hàm số ngoằn ngoèo, lên voi xuống chó như cuộc đời của Chenle.

Môn Toán loại!

Thứ ba là môn Tin.

Trời má!

Môn Tin là cái môn mà Chenle ghét nhất!!

Mới đầu năm đầu tháng đã bị bắt học pascal - một loại ngôn ngữ không thuộc về hành tinh này.

Môn Tin nên được đưa vào danh sách đen, black list!!

Thứ tư là môn Lý.

Thề với mấy chế, môn Lý cục súc lắm!

Đọc cái đề thôi cũng muốn khùng, nghe nó vừa tếu vừa ức chế!!

Y da~ cần loại gấp!!

Thứ năm là môn Văn.

Dẹp 🙂) Chenle không có đủ khả năng để ngồi im phân tích mấy cái thể loại thơ văn mà cha ông ta để lại :> Nghe nó kinh dị lắm!

Thứ sáu là môn Anh.

Thật sự thì mới đầu Chenle phân vân giữa môn Sinh và môn Anh lắm.

Nhưng từ khi dấn thân vào mấy lớp dạy thêm của Johnny (nói dấn thân cũng không đúng, vì cả bọn 20 đứa đều bị Johnny ép đi~) thì môn Anh trong tim Chenle chỉ còn là quá khứ.

Sau khi loại xong tất cả các môn.

Cuối cùng thì Chenle đã chọn môn Sinh, một bộ môn hết sức thú zị :v

#2604

#n.h.n.t
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Ký túc xá hay phòng tập gym?!


Dạo này cả bọn khu Neo tự nhiên nổi hứng muốn tập thể dục.

Nhưng cả lũ khu Neo là mấy đứa khôn lõi, chúng nó vừa muốn nâng cao sức khoẻ, vừa muốn tiết kiệm tiền (vì cả bọn không muốn đốt tiền vào phòng tập gym đâu :3) nên 21 thằng quyết định sẽ biến khu Neo thành cái phòng tập công cộng.

Và để hoành thành mục tiêu trên, 21 thằng dự định sẽ đóng góp vài thứ cho phòng tập gym của khu Neo.

Thứ nhất phải kể đến Ten aka Mười Pỏn.

Anh đã đóng góp cho phòng tập một cái gương đứng.

Từ ngày Ten lôi cái gương đó ra khỏi phòng, Kun và Doyoung đã âm thầm chắp tay cảm tạ trời đất.

Má ơi, thằng điên đó rảnh lắm, tối ngày cứ soi tới soi lui, thiếu điều muốn ôm cái gương lên giường ngủ chung.

Lâu lâu nó còn rủ Lucas và Hendery qua soi chung.

Hai thằng đó thì mấy bạn biết rồi, đều là mấy thánh tự luyến, luyến đến độ muốn đâm thủng tầng ozon :3

Nhiều lúc Kun và Doyoung định xách cái gương đó đi vứt, nhưng hai thằng không muốn chết dưới cái miệng đầy sự độc địa của Ten.

Vì thế ý định này đã bị vứt qua một xó.

Người đóng góp thứ hai là Taeil, ông anh già của khu Neo.

Không biết từ đâu mà ổng lôi ra mấy quả tạ 5kg.

Khi nhìn thấy mấy quả tạ đó, Taeyong, Yuta và Johnny sốc lắm!

Vì ba người sống cùng phòng với Taeil nhưng cả ba chưa bao giờ thấy sự xuất hiện của mấy quả tạ đó.

Có thể nói, người có nhiều kiểu tập đầy độc đáo và sáng tạo nhất, chính là Taeil.

Ông anh này có hẳn một bộ suy tập chín-trăm-chín-mươi-chín động tác độc lạ, đặc biệt là điệu nâng tạ theo phong cách "con bươm bướm."

Mẹ ơi~ nhìn ổng tập điệu đó mà hài méo chịu được.

Động tác thì tếu, khuôn mặt thì hài.

Nhìn ông anh già của khu, 20 thằng chỉ muốn lắc đầu :v

Trong vụ này thì Yuta cũng có công đóng góp mấy trái banh.

Người ta khi xưa là được huấn luyện để trở thành cầu thủ đó nha :>

Từ ngày Yuta ôm mấy trái banh về là cả bọn đã cùng nhau xúm lại, chia thành các tốp để chơi truyền banh.

Ôi~ thật lành mạnh.

Mọi chuyện sẽ rất vui nếu không có vài đứa lỡ sút banh vào đầu mấy ông anh.

Đặc biệt cả bọn rất thích chơi lừa banh, đứa nào thua thì phải đi giành lại bóng.

Nói trước, nếu có đứa thua thì đứa đó xác định ăn cám :> Nó sẽ bị 20 thằng còn lại bắt chạy vòng vòng.

Haizz... tội nghiệp :3

Cuối cùng là Chenle, bé đã đầu tư hẳn cái xà ngang dùng để nhảy xa hay nhảy cao.

Khỏi phải nói, cả bọn khu Neo khoái nó đó lắm!

Duy chỉ có Renjun là chẳng mặn mà gì với cái cây gọi là xà ngang kia.

Khi nhìn cái thứ đó, hàng tá những ký ức đen tối về buổi học thể dục lập tức ùa về!

Ôi thật đáng sợ ;;-;;

Cả cái ký túc xá lập tức biến thành cái phòng tập gym.

Mọi chuyện sẽ diễn ra thật suôn sẻ nếu ngày hôm đó thầy hiệu trưởng không đột nhiên ghé thăm.

Ông đã mém ngả ngửa khi nhìn thấy cái phòng tập gym công cộng trong trường của mình.

Và sau ngày hôm đó, khu Neo lập tức bị gọi lên phòng thầy hiệu trưởng.

21 thằng còn phải ghi bảng tường trình, cộng thêm việc chép phạt 10 lần nội quy.

Ái chà chà, một kỉ niệm thật khó quên a~

#2604

#n.h.n.t
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Có một nỗi buồn mang tên chẵn lẻ 🙂)


Sau một kì nghỉ Tết dài dằng dẵng, cuối cùng bọn khu Neo cũng được Chính phủ cho cắp sách đi học, phải nói là tụi nó mừng gì đâu!

Ở nhà riết hồi cả bọn quên mất tiếng người nói sao rồi :>

Nhưng mọi chuyện không được suôn sẻ như khu Neo nghĩ, mặc dù Chính phủ cho đi học, nhưng mỗi lớp chỉ được chứa tối đa hai chục đứa, tức là bây giờ cả bọn phải bị tách ra sáng chiều.

Và phương thức để quyết định xem mày học buổi sáng hay buổi chiều là dựa vào số thứ tự, nếu số chẵn thì học buổi sáng, số lẻ học buổi chiều 🙂) Sang tuần sau thì đổi ngược lại, chẵn buổi chiều, lẻ buổi sáng, nghe sôi máu hong?! :v

Và sau đây là một loạt các tình huống dở khóc dở cười mang tên: "Mày số mấy?

Chẵn hay lẻ :3"

Hội anh cả.

Mở mang cho khu Neo sẽ là hội anh cả.

Đầu tiên là Taeil, ổng trúng số lẻ.

Khi nghe được tin này, Taeil đã dành nguyên một buổi tối để khóc.

Tại sao vậy?

Tại vì ổng không trùng số với bồ ổng (Winwin là số chẵn nha mấy chế úwú).

Ôi~ một nhát dao cắm thẳng vào trái trym pé pỏng của Taeil~

Thứ hai là Johnny, ông anh đô con này cũng là số lẻ, nhưng cuộc đời của Johnny khá khẩm hơn, vì ổng trùng số với bồ ổng aka Ten :v Ông Johnny ăn ở thiệt có đức a~ chắc siêng mặc quần sịp in mặt Ten lắm nên ông trời mới cảm động mà tán thành cho hai người cùng số 🙂)

Cuối cùng là Taeyong và Yuta, hai con người này là số chẵn, đẹp cả đôi.

Bật mí cho các bạn là tối hôm đó, hai thằng khấn trời khấn phật dữ lắm mới được cùng số đấy.

Á hí hí.

Nói chung thì trong hội này, nhọ nhất chính là Taeil, thật tội nghiệp cho ông anh già của khu :3

Hội năm năm.

Phải nói hội này chính là nghiệt duyên của nhau.

Ba thằng Doyoung, Ten, Kun ghét nhau như chó với mèo, nhưng lại bị ông trời đưa đẩy cho cùng một phòng.

Và cái nghiệp này vẫn đeo bám ba thằng, chẳng biết vì sao mà tụi nó đều cùng số lẻ.

Nói thì nói vậy thôi, chứ khi nghe tin này ba thằng mừng thí bà!

Kun, Doyoung, Ten đều có cùng một suy nghĩ: lỡ ba thằng bị tách ra hai phương hai hướng thì cũng hơi buồn, tại vì không có ai chửi cùng cho sướng cái mồm :v

Và yeahh, đó cũng là lí do muốn được cùng số của ba đứa nó, tất cả cũng chỉ vì muốn có người dizz qua dizz lại cho vui nhà vui cửa thôi à, ahihi :3

Hội năm tư.

Hội năm tư là hội của những thiên thần, hội của những người ít nghiệp nhất nên vì thế hội này cũng được ông trời độ sương sương.

Jaehyun trúng số lẻ, trùng với anh người yêu Doyoung :v

Winwin và Jungwoo dính số chẵn, mặc dù bị tách với Jaehyun, nhưng hai thằng vẫn thầm mừng trong bụng, vì hai đứa cùng số.

Nhưng quanh đi quẩn lại thì thiên thần Winwin vẫn chịu thiệt, vì anh người yêu ngố tàu của cậu lại là số lẻ.

Lúc đầu cậu cũng buồn lắm, nhưng khi nhìn thấy ông Taeil vừa khóc vừa đu lên người cậu thì nỗi buồn trong lòng Winwin đã không cánh mà bay.

Trời mẹ!

Ông Taeil bám người lắm, nếu ổng mà học cùng buổi với cậu thì chắc chắn ổng sẽ bám cậu nhưng bám đĩa.

Nghĩ tới đây Winwin liền nổi da gà, thôi kệ, khác số cũng được :v cậu không muốn chết dưới tay Taeil đâu!

Hội năm ba.

Không biết Lucas ăn trúng cái gì mà hội anh em xuống hết buổi chiều, còn mình hắn học buổi sáng.

Xiaojun, Hendery, Mark đều trúng số lẻ, nhưng cái tên nhiều muối kia lại trúng số chẵn.

Haizz... thôi thì ý trời đã định, bọn chúng cũng phải ngậm ngùi nghe theo thôi.

Khi nghe được cái tin oan nghiệt này, ba thằng Xiaojun, Hendery, Mark tính sẽ dành nguyên một buổi để dỗ dành thằng bạn thân mặt phụ huynh nhưng tâm hồn trẻ con này.

Xiaojun còn chuẩn bị hẳn một bài thơ an ủi sướt mướt dài tám trang.

Hendery thì vận dụng hết tinh hoa đất trời để làm nên một vở kịch hài câm và có Mark làm trợ diễn.

Khi ba thằng định xông cửa vào phòng để tạo bất ngờ cho Lucas thì đột nhiên hắn đã chạy đến ôm ba người bằng một thái độ hết sức vui sướng.

"Mấy đứa ơi, tao cùng số với anh Jungwoo rồi, vui quá đê!!"

Nghe đến đây, Xiaojun, Hendery và Mark liền tặc lưỡi.

Trời mẹ!

Có phải tụi này lo hơi xa không?

Nào là sợ Lucas buồn vì không được chung buổi với anh em, nhưng không ngờ nó lại mừng thấy mịe khi nghe tin nó trùng số với anh bồ.

Haizz...

đúng là tốn công vô ích mà :v

Hội năm hai.

Hội này còn nghiệt ngã hơn nữa.

Triple NoRenMin đã bị tách ra, và người bị ra rìa chính là Lee Jeno, một mình bạn ấy trúng số chẵn, còn hai người kia trúng số lẻ.

Thiết nghĩ là Jeno và Taeil nên ôm nhau khóc chung đi là vừa :>

Jaemin thì khỏi nói.

Thằng đó mừng thôi rồi, nguyên ngày hôm đó nó cứ nhìn Renjun cười miết, nụ cười đậm chất một thằng điên 🙂) Còn Jeno thì quá sốc sau đợt chia chẵn lẻ này rồi, hừm... thấy cũng tội mà thôi cũng kệ, đời mà, á hí hí 😀

Hai thằng còn lại là Haechan và Yangyang, hai thằng này đều trúng số lẻ.

Uii~ bộ đôi này đúng kiểu thuận cả đôi đường, vừa được cùng số với bồ (Mark và Kun), vừa được ở cạnh nhau, sướng quá rồi còn gì~

Hội năm cuối.

Hội này có hai đứa à, Jisung và Chenle.

Nhưng khổ nỗi thằng Jisung là số chẵn, còn Chenle là số lẻ.

Trời ạ!

Khi nghe được tin động trời này, hai thằng đều buồn thúi ruột.

Nhưng người tính không bằng trời tính.

Bên lớp Chenle, thầy chủ nhiệm aka thầy Heechul, một người không bao giờ sợ hiệu trưởng.

Thầy ấy không thèm nghe theo chỉ thị, hiệu trưởng bào chẵn buổi sáng, lẻ buổi chiều, nhưng thầy Heechul thích chia ngược lại, lẹ buổi sáng, chẵn buổi chiều :v thấy thầy Heechul chất chưa? ><

Và cuối cùng thì đôi gà bông vẫn gặp lại nhau, vừa lòng hai đứa bây chưa!

~~o~~

Chế nào dính số chẵn thì giơ tay lên cho tui xem nào UwU
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Mùa hè... mát ghê :v


Việc phân lớp thành hai buổi sáng chiều được kéo dài trong hai tuần.

Phải nói hai tuần đó chính là cực hình của bọn khu Neo nói riêng và toàn thể các bạn học sinh nói chung.

Thông thường, vào mùa này, bọn khu Neo đã thi xong học kì và đang háo hức chuẩn bị cho buổi đi chơi giải tỏa xì-trét sau mùa thi căng thẳng.

Nhưng tất cả đã bị đổ vỡ bởi con vi rút mang tên sô cô la, í lộn, corona!

Đến cuối tháng 4 mới đi học lại thì đào đâu ra hai chữ "nghỉ hè" nữa.

Đã vậy, khi đi học còn bị tách lớp sáng chiều, vừa xa bạn bè, vừa xa người yêu (điển hình là Jeno và Taeil :v) ôi~ thật nhọ biết bao!!

Và mọi thứ sẽ thật tuyệt vời nếu bạn học buổi chiều.

Trời má!

Thề với mấy bạn luôn, học buổi chiều nó nóng vờ lờ!!

Khí trời nóng nực cộng thêm mấy con ve thích ca hát, đã thế khi ngồi trong lớp còn phải đeo khẩu trang hai tư trên bảy.

Ôi mẹ ơi~ xác định kiểu này là học méo vô luôn.

Kun và Doyoung tất bật làm đồ ăn ở trong bếp.

Vì bị phân lớp nên khu Neo phải tách ra học sáng chiều, cả bọn chỉ có thể đoàn tụ vào buổi trưa, sau khi ca sáng đã kết thúc và ca chiều chuẩn bị vào.

Khi kim đồng hồ chỉ đúng 11:10 AM, bọn học buổi sáng mới lết xác về kí túc xá.

Việc phân chia lớp đã kéo dài được năm ngày và sang tuần sau, bọn nó sẽ bị đổi ngược lại, tức là buổi sáng xuống học buổi chiều và buổi chiều lên học buổi sáng, nói chung là rối não vờ lờ :v

"Nước~ nước~" Tiếng của Lucas vang vọng từ đằng xa, thằng nhỏ chạy lụi đụi vào trong bếp, đồng phục thì chưa kịp thay, cặp sách cũng không thèm bỏ xuống, Lucas đã đứng trước bếp, tu ực ực mấy ly nước.

"Quạt~ Bật quạt~" Dáng đi của Jungwoo xiên vẹo như người say rượu, vừa đến trước cửa bếp, Jungwoo đã bất lực ngồi cái bịch lên ghế, thở phì phò như trâu.

Lần lượt cả bọn học ca sáng cũng có mặt đầy đủ ở trong bếp, ngay lúc này, 21 con người đã tụ hội.

Tất cả cùng ngồi vào bàn ăn, tuy nhiên không khí yên ắng chỉ được vài phút đầu, càng về sau cuộc trò chuyện của cả bọn càng trở nên rôm rả, lấn át cả tiếng ve ngoài kia.

"Má ơi!!

Học kiểu này có ngày bị nướng chết mất!!"

Thiên thần Winwin là người mở màn cho cuộc hội thoại không lối thoát này.

"Học buổi sáng còn đỡ, mấy anh thử học buổi chiều đi, nó còn vi diệu hơn gấp nhiều lần so với học buổi sáng."

Haechan vừa nói vừa nhai và kết quả của việc này là cậu đã bị Taeyong gõ cho một cái vì tội chưa ăn xong mà đã nói.

"Thôi khỏi pr, sang tuần sau, tụi này phải học buổi chiều rồi."

Renjun chống cằm thở dài.

Trời mẹ!!

Chắc năm học này sẽ là một năm đáng nhớ nhất của bọn học sinh!!

Cả bọn đã được nếm trải cảm giác được học xuyên hè, đã thế còn phải đeo khẩu trang khi ngồi trong lớp, vừa nóng nực vừa khó thở.

Nếu học sáng thì chỉ cần sang tiết hai thôi thì tiếng ve đã kêu rợp trời, có khi còn lấn át tiếng thầy cô giảng bài.

Nếu học chiều thì cảm giác bức bối, hừng hực lửa của mùa hè sẽ làm cho tâm trạng của bạn vô cùng khó chịu.

Nói chung, cả hai buổi đều có những nỗi niềm riêng mà không phải ai cũng thấu được (ngoài bọn học sinh :3)

Vì là mùa hè nên khi ngồi trong lớp, bản thân cứ tưởng như đang ngồi trong cái lò luyện tiên đơn của Thái thượng Lão quân, nó hầm không tả nổi.

"Thôi ráng đi mấy đứa ơi!!

Tụi mình mệt một thì thầy cô mệt mười đấy!!"

Taeyong kết thúc cuộc hội thoại.

Cả bọn lúc này liền im lặng ăn cơm, thôi thì ráng chống chọi thêm một tuần nữa, sang tuần sau là được gộp lại rồi.

Cố lên!!

Và đúng là sau một tuần nữa, nhà trường đã cho gộp lớp lại.

Bọn khu Neo khi nghe tin này thì mừng lắm, nhưng khổ nỗi, khi gộp lại, số lượng thành viên trong lớp tăng lên dẫn đến việc nóng gấp đôi, haizz... tưởng thoát khỏi cảnh hẩm hiu nhưng rồi vẫn hẩm hiu không tưởng 🙂)
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Ngụp lặn trong đống bài thi


Từ ngày gộp lớp trở lại, nó như là một cái điềm báo hiệu sự xuất hiện dày đặc của những bài kiểm tra.

Hiện tại, một tuần có thể thi bốn môn là điều hết sức bình thường.

Từ tiếng anh, sinh, sử, địa cho đến toán, hoá, công dân, vật lý.

Tất cả đều lần lượt kéo đến khiến cho toàn thể khu Neo nhức hết cả đầu.

"Ê Hyuck!

Cô sử phát tài liệu cho mình chưa?"

- Yangyang một tay múc đồ ăn bỏ vào mồm, tay còn lại cầm cuốn sách đọc chăm chú.

"Chưa mày ơi."

Haechan đang tập trung làm đề thi hoá trên mạng, đột nhiên bị Yangyang gọi thẳng tên cúng cơm làm cậu hết cả hồn.

Yangyang ngán ngẩm nghĩ, trong suốt cuộc đời học sử của cậu, Yangyang chưa thấy ai vi diệu như cô giáo dạy sử này.

Thông thường, khi học sử, mấy thầy cô đều bắt học sinh chép bài dài thiệt dài, thiếu điều muốn bê hết quyển sách vào vở.

Nhưng cô sử này thì khác, cô ấy sống theo phương châm, chép bài càng ít càng tốt.

Chép ngắn đến nỗi khi mở vở ra, Yangyang đếch biết học cái mịe gì, vì ngày hôm đó, cô chỉ cho ghi đúng cái mục đề, còn nội dung bài học thì chẳng có một chữ.

Yangyang hơi hoang mang à nha~~

Hiện tại, trong phòng chỉ có ba đứa: Haechan, Yangyang, Renjun.

Haechan thì làm bài tập hóa, Yangyang đọc sách tham khảo, còn Renjun thì đang giải bài tập lý, hàng lông mày không tự chủ mà dính sát vào nhau, thiếu điều có thể kẹp chết một con ruồi bay ngang qua, khuôn mặt của Renjun lúc này hình sự vô cùng.

Đang tập trung làm bài, bỗng nhiên có tiếng gõ cửa khiến ba thằng phải ngước lên.

"Anh Renjun ơi.

Cho phòng em mượn cây bắt muỗi."

Người gõ cửa phòng là Chenle.

Hình như nhóc đó vừa mới đi học về, trên người vẫn còn vận bộ đồng phục kèm theo cái cặp đằng sau lưng.

Renjun đại diện ba thằng xách cái cây bắt muỗi ra cho Chenle.

Vừa đến trước mặt em nó, Renjun đã quan tâm hỏi.

"Thi toán được không cưng?"

"Thôi anh đừng nhắc đến toán nữa.

Em lại đau lòng 🙁(" Chenle ỉu xìu nói.

Cậu đưa tay nhận lấy cây bắt muỗi từ Renjun, khẽ nói cảm ơn một tiếng rồi quay về phòng.

Nhìn bòng lưng đã khuất dần của thằng em, Renjun khẽ thở dài trong lòng.

Thôi xong, hai thằng quỷ nhỏ làm bài méo được rồi.

Chenle ỉu xìu đưa cây bắt muỗi cho Winwin.

Hôm nay cậu làm toán không được, sai sương sương năm câu trắc nghiệm.

Ôi nát cmn rồi!

Còn Jisung thì khác, hắn sai hai câu trắc nghiệm, cộng với câu cuối tự luận giải chưa ra.

Đợt này, Chenle và Jisung cùng nhau ăn cám.

Khoảng năm phút sau khi Chenle và Jisung về kí túc xá, hội năm ba cũng rồng rắn lên mây nối đuôi nhau về.

Hôm nay hội năm ba kiểm tra hai môn: vật lý và công dân.

Nghe Lucas kể là trong giờ thi công dân, cả bốn thằng đã vận dụng hết sự thảo mai và ngây thơ của mình để làm phần tự luận.

Phải nói là tụi nó chém banh nóc.

Nói thiệt với các bác, so với chém văn thì chém công dân dễ hơn gấp nghìn lần, mấy bác chỉ cần thảo mai một chút, lời nói câu viết sặc mùi cao cả là mấy chế đã được điểm rồi.

Riêng vật lý thì không dễ dàng như công dân.

Nó là môn tự nhiên nên bắt buộc phải vận dụng cái não thiệt là nhiều.

Trong giờ thi, mặt thằng nào thằng nấy đều căng như dây đàn, tay bấm máy tính lia lịa.

Đến khi thi xong, cả bốn thằng như bị rớt não, hỏi cái gì cũng méo nhớ, làm cái gì cũng nói quên.

Ngu ngơ đến độ Taeyong cũng phải bực mình vì hỏi cái gì tụi nó đều trả lời không biết hoặc không nhớ hoặc em quên rồi.

Hội năm tư hôm nay cũng phải làm bài kiểm tra địa.

Cả Winwin, Jaehyun, Jungwoo đều không thích phần địa lý kinh tế vì các số liệu trong phần đó rất khó nhớ, cộng thêm mấy cái phân bố ngành, tình hình phát triển, bla bla.

Ui chu choa mạ ơi, hơi mệt à nha!

Có một sự thật như thế này, không biết có chế nào gặp phải không?

Đó là sau khi kiểm tra xong, rất có thể sẽ có nhiều người bị mất đồ dùng học tập.

Và Jaehyun, Winwn, Jungwoo xin được phép được góp mặt trong top những con người thiếu may mắn đó.

Thi địa thì mấy chế biết rồi, phần tự luận thường có mấy bài vẽ biểu đồ đúng hong?

Và đó chính là nguồn cơ cho sự mất mát này.

Vì thời gian làm bài có 45 phút, mà đề thi lại có 28 câu trắc nghiệm, kèm theo một bài tự luận vẽ biểu đồ, cho nên cả ba phải cố gắng tận dụng thời gian, không thôi là làm không kịp.

Hai tám câu trắc nghiệm đã mệt, làm xong cũng mất ít nhất 25 phút.

Như vậy thì chỉ còn 20 phút để vẽ biểu đồ.

Lúc đó thì khỏi phải nói hỉ, tay chân cuống cuồng, bút chì một nơi, cục tẩy một nẻo.

Khắp bàn vương vãi đủ thứ đồ, nào là thước, nào là máy tính.

Nói chung là khi thi địa thì mặt bàn ít mấy khi sạch sẽ lắm!

Và kết quả cho sự bừa bộn đó chính là cái hộp đựng bút không còn nguyên vẹn.

Về nhà lục lại thì thấy đứa bị mất tẩy, đứa thì mất bút, và thốn nhất có thể là mất tong cây bút chì pentel hàng real 33k.

Trời má!!

Chắc đau lòng chết mết!!!!

Và nhân đây cũng xin chúc ai đã, đang và sắp trải qua thời điểm thi cử bận rộn như thế này sẽ có một kết quả vô cùng tốt, vô cùng như ý.

Ahihi~~
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Có một nỗi sợ mang tên liệt văn :3


Bọn khu Neo là những đứa không sợ trời, không sợ đất, duy chỉ sợ mỗi cây chổi của Taeyong và sự bánh cuốn của môn văn, một bộ môn đòi hỏi phải có sự cảm thụ cực kì sâu sắc và trình độ chém muốn bay nóc nhà, chém đến khi nào lệch lạc hết ý của thầy cô thì thôi :v

Bây giờ nghĩ lại, lúc bắt đầu bước vào cái phòng thi định mệnh ấy, cả bọn, từ đứa lớn đến đứa nhỏ đều tự tin chắn chắc rằng mình đã ôn trúng tủ, Truyện Kiều by Nguyễn Du is real!!

Nhưng thế méo nào, khi lật tờ đề thi ra, đôi tay run run, mắt trái giật giật, khuôn miệng mở rộng hết cỡ.

Hội anh lớn dặn lòng là phải đọc đi đọc lại xem thử mình có nhìn lộn hay bị hoa mắt chữ nào hay không, nhưng thế méo nào, đề thi vẫn y như cũ in đậm những dòng sau:

"Anh/ Chị hãy phân tích tâm trạng của nhân vật Chí Phèo qua đoạn trích..."

Ơ!

Chít mịe!

Hội anh lớn đã đặt cược hết vào tài vận và câu chữ của mình vào Truyện Kiều Nguyễn Du rồi, thế méo nào cuối cùng lại ra Chí Phèo Thị Nở.

Ôi không, con đường cứu vớt điểm văn chấm dứt tại đây.

Moá thằng Kun!!

Từ nay bọn tao méo nghe theo mày đoán đề nữa!!

Hứ!!

Và đó là câu chuyện buồn của hội anh lớn.

Sau đây bọn em út xin được phép trình bày sự máu choá méo ai bằng trong giờ thi văn của mình.

Bọn em út cũng lỡ trót dại như hội anh lớn mà nghe theo Kun đoán đề.

Vì là chuyên văn nên những lời anh Kun nói hết sức thuyết phục và hợp lý.

Và sau đây bọn em út xin được trình bày lại nguyên xi, không thừa không thiếu chữ nào về những câu nói mang đầy tính cách mạng của anh Kun.

"Nghe tao đi!

Bây giờ thầy cô chỉ bắt tụi bây ôn hai phần, đó là Trao duyên và Chí khí anh hùng thôi.

Theo tao thấy thì Chí khí anh hùng phân tích quá dễ nên thầy cô chắc chắn không ra.

Còn Trao duyên thì khác, nó gồm ba phần.

Phần đầu thì anh mày thấy khả năng ra cao vì phần này có nhiều cái để phân tích.

Còn phần giữa thì chỉ có độc thoại nội tâm là tiêu biểu, còn lại chẳng có gì nên chắc không ra.

Còn phần cuối thì phân tích khá khó nên chắc cũng không ra nốt.

Cuối cùng chốt lại, tụi mày học tủ Trao duyên đoạn đầu cho anh :v"

Kun vừa cầm quyển sách giáo khoa, vừa chỉ trỏ cho đám em út nghe về suy đoán và lập luận của mình.

Tụi em út gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, cả bọn đều nhìn Kun bằng ánh mắt ái mộ, sáng lấp lánh bling bling như thể Kun là cứu tinh đích thực của bọn nó.

Và cuối cùng, cả bọn nghe theo lời Kun, Truyện Kiều Trao duyên đoạn đầu thẳng tiến.

Sau khi ôn cho đã đời, tới ngày thi văn, khi lật tờ đề ra, cả bọn đều hoảng hốt thốt lên: "Ôi đờ mờ!

Đề thi như một trò đùa!!"

Ông Kun đoán chỉ đúng được một nửa thôi, ừ thì đề thi ra Truyện Kiều Trao duyên thật, nhưng thế méo nào lại là đoạn giữa chứ không phải đoạn đầu.

Cái đậu phộng!

Nguyên một hội em út có đứa nào ôn Trao duyên đoạn giữa đâu, toàn nhắm đoạn đầu mà phi tới, về phần đoạn cuối thì nghe Kun nói là khó phân tích nên tụi nó cũng ráng chịu khó lướt sơ qua, còn đoạn giữa thì tụi nó có thèm mảy may quan tâm đến đâu.

Thế nhưng cuối cùng, ông trời lại bắt bọn nó phân tích Trao duyên đoạn giữa, ôi định mệnh nghiệt ngã dờ lờ 🙁(

Và thế là phương pháp chém bay nóc cộng với nhớ chữ gì thì ghi chữ đó được hai mốt thằng áp dụng triệt để, cả bọn cắm đầu vào ghi như thể không có ngày mai, làm cái gì thì làm nhưng khi viết văn cả bọn buộc phải ghi dài ra, vì thầy cô rất thích mấy bài viết dài, càng nhiều tờ càng tốt, haizz thế mới khổ chứ lị.

Sau khi thi xong môn văn, cả bọn hai mốt thằng đều mang một khuôn mặt không thể nào thúi hơn về kí túc xá, cả bọn lập tức lên án Qian Kun, người con trai đứng sau mọi chuyện.

"Trời!!

Mấy người làm như tui trúng tủ á, tui cũng bị tủ đè bẹp dí đây này!"

Kun nhăn mặt nói.

"Nhưng dù sao thì mày cũng là dân chuyên văn, nên thầy cô chắc chắn châm chước cho bài mày.

Còn bài của bọn tao thì chắc không có cái xuân xanh ấy đâu."

Ten ôm đầu than thở.

Trời má!

Học kì này môn văn đã nát lắm rồi, bây giờ còn lòi thêm chuyện ôn mà méo trúng tủ, kì này coi bộ khó sống à nha ;;-;;

"Huhu.

Em chỉ cầu mong sao cho cô Seohyun chấm phòng em.

Nếu bài em mà vào tay thầy Leeteuk thì xác định ăn con 5.5 đỏ chót."

Jisung ngồi xổm xuống dười nền.

Cậu thầm cầu nguyện cho bài thi của mình rơi vào tay cô Seohyun xinh đẹp, dễ mến, chỉ có vào tay cô thì điểm học kì của cậu mới vớt vát lên được, ahuhu~~

Thấy tình cảnh chán nản như vậy, hai mốt thằng đồng loạt buông tiếng thở dài.

Haizz mới ngày thi đầu tiên đã vất vả như thế rồi, những ngày còn lại sao sống tiếp đây...

Và qua câu chuyện này, con tác giả xin được phép khuyên cả nhà một câu, đó là: "Đừng bao giờ nghĩ đến chuyện học tủ môn văn, vì nhân phẩm của chúng ta không đủ cao để có thể đoán trúng đề thầy cô ra đâu.

Ahihi UwU"

~~o~~

Mấy chế thi cử okey hết không?

Chứ tui là bị tổ nghiệp môn văn quật cho bẹp dí ròii 🙂)
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Lượng giác be like 🙂)


Từ thuở chí kim, loài người chúng ta đã phát minh ra một thứ vô cùng vĩ đại và nó vẫn được lưu truyền đến tận ngày nay.

Thân là con là cháu, chúng ta phải có trách nhiệm giữ gìn và bảo tồn những tinh hoa tốt đẹp ấy.

"Cos cộng cos bằng 2 cos cos.

Cos trừ cos trừ 2 sin sin.

Sin cộng sin bằng 2 sin cos.

Sin trừ cos bằng 2 cos sin."

Bonus thêm hai câu này.

"Sin thì sin cos cos sin.

Cos thì cos cos sin sin vô tình."

Cả nhà thấy mấy thứ này quen hơm?

Chứ bọn khu Neo là thấy quen lắm luôn.

Thề với mấy chế!

Trên đời này, chẳng có đứa học sinh nào thích học lượng giác đâu.

Nó như một thứ ngôn ngữ mới cần được Đảng và Nhà nước khai quật vậy!

Trước khi học lượng giác, bọn khu Neo cứ nghĩ ngôn ngữ loài cá của Lucas là khó hiểu nhất rồi.

Nhưng sau khi dấn thân vào lượng giác, cả bọn mới biết cái ngôn ngữ loài cá kia chẳng là cái mông gì so với lượng giác, một thứ ngôn ngữ chỉ xoay quanh hai chữ sin, cos lâu lâu còn chèn thêm hai cái tan và cotan.

Bọn khu Neo sợ lượng giác một thì mấy đứa chuyên toán sợ lượng giác mười.

Cái thứ đó ám ảnh Doyoung, Jaehyun, Xiaojun trên mọi mặt trận, từ trên lớp bồi dưỡng cho đến lớp học ở trường, cả ba thằng không có ngày nào là không bị lượng giác đè.

Và có lẽ, trong ba người, Doyoung là người thấu hiểu nỗi đau này nhất.

Khi mới học mấy cái như "Sin đi học.

Cos không hư.

Tan đoàn kết.

Cotan kết đoàn."

Doyoung thấy mấy cái đó dễ ẹc à, chỉ cần áp dụng tốt là sẽ ra kết quả.

Nhưng đó chỉ là quá khứ, bây giờ lượng giác đã hoá thành tinh rồi, từ công thức cho đến phương trình đều thành công khiến cho não Doyoung muốn nổ tung.

Ôi mẹ ơi!

Đến khi nào con mới thoát khỏi cảnh túng quẫn này đây, con sợ lượng giác quá ;;-;;

Từ lúc đặt chân vào con đường chuyên toán, Jaehyun đã xác định rằng, mình và lượng giác như hai đường thẳng song song, không bao giờ cắt nhau.

Từ mấy cái công thức đơn giản như "Sin đi học.

Cos không hư.

Tan đoàn kết.

Cotan kết đoàn."

Jaehyun đã không thấm nổi.

Anh thà giải ba chục bài bất phương trình còn hơn ngồi chai đít trên ghế chỉ để nghĩ mình nên dùng công thức lượng giác nào cho phù hợp với yêu cầu bài toán.

Nhiều lúc nghĩ lại Jaehyun cảm thấy bản thân giỏi vờ lờ, ngay từ đầu anh đã đánh hơi được sự nguy hiểm phát ra từ lượng giác nên anh đâu cho não tiếp nhận bất cứ mấy thứ như sin, cos, tan, cotan đâu.

Tuy nhiên sau tất cả, Jaehyun vẫn phải nhét mấy cái thứ đó vào đầu, bởi vì anh muốn được học cùng trường, cùng môn chuyên với anh Doyoung a~ Tính ra thì lý do học lượng giác của Jaehyun cũng oách gớm, vì một chữ Doyoung mà cố gắng nhai cái thứ khó nuốt này, tại hạ thật sự khâm phục a~

Còn Xiaojun thì sao?

Em út sinh sau đẻ muộn của hội chuyên toán.

Mới mấy tháng trước thôi, lượng giác đã khiến Xiaojun quằn quại vô cùng.

Học thuộc công thức là một chuyện, nhưng áp dụng nó vào bài giải lại là chuyện khác.

Vì đây là năm đầu Xiaojun học công thức lượng giác nên cảm giác bối rối trước ngôn ngữ mới lạ vẫn còn đọng lại y nguyên trong người cậu.

Trong khu Neo, cả bọn nể nhất hai người.

Một là Jungwoo, người có thể thấu hiểu được ngôn ngữ loài cá của Lucas và translate qua tiếng địa cầu cho tất cả mọi người.

Hai là Xiaojun, người có cùng tần số sóng truyền não với Hendery.

Suy nghĩ của thằng khỉ Hendery khó hiểu lắm, cách nó truyền đạt cũng lạ đời không kém.

Những tưởng không ai có thể hiểu được.

Nhưng thật may!

Ông trời đã phái Xiaojun xuống trần và giao cho cậu một nhiệm vụ vô cùng cao cả, đó là thông dịch lại những gì Hendery nghĩ cho cả bọn khu Neo.

Mười chín thằng khu Neo cứ nghĩ rằng, Jungwoo và Xiaojun sẽ cảm hoá được cái ngôn ngữ lượng giác kia, nhưng cả bọn sai rồi!

Jungwoo gặp lượng giác thì bỏ chạy, Xiaojun vừa đọc đề đã đau đầu.

Thử hỏi bây giờ trong khu Neo, ai có thể thấm nổi lượng giác đây.

Ahuhu ;;-;;

~~o~~

Chân thành cảm ơn Mama vì đã cùng bé học bài ca lượng giác ÚwÚ
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Đu trend và cái kết


Tối hôm đó Haechan lén qua phòng của hội năm ba.

Vừa mở cửa, cậu liền rón rén lại gần giường của Mark.

Vì mới có chín giờ nên anh người yêu vẫn còn đang lướt điện thoại.

Trong phòng hiện giờ chỉ có Mark, Hendery và Xiaojun.

Cái tên Lu Cá kia đã bỏ rơi anh em mà đi theo anh trai UwU rồi, đúng là đồ mê trai bỏ bạn!

Nói thì nói vậy thôi chứ việc Lucas bỏ bạn đi theo tiếng gọi tình yêu cũng là điều dễ hiểu.

Phòng này có bốn thằng, trong đó có hai thằng là bồ nhau, hai thằng còn lại thì phải chịu cảnh yêu xa.

Nghe đến đây là thấy hơi khắm rồi đúng không?

Đù mé!

Không khắm sao được!

Tối nào cũng ăn cẩu lương đến mức no căng bụng.

Nhìn tụi nó tình tứ mà Mark với Lucas giận tím người, hận không thể tách hai đứa nó ra.

Bình thường mọi người trong khu Neo cứ nghĩ Hendery và Xiaojun yêu trong thầm lặng.

Ừ!

Tụi nó thầm lặng lắm :v thầm lặng đến nỗi tối nào Lucas cũng phải xách gối qua phòng Jungwoo ngủ, còn Mark thì đầu tư hẳn cái bịt mắt cùng với tai nghe để khỏi phải nhìn hay nghe những gì tụi nó làm hoặc nói.

Nhưng giờ thì vui rồi, Haechan đã tự động chui qua đây, an ủi phần nào trái trym héo mòn của Mark.

Sau khi chào hỏi Hendery với Xiaojun xong, cậu lập tức trèo lên giường của Mark như gấu koala mà ôm chặt lấy anh.

Mark từ khi thấy em người yêu qua thì mặt mày hớn hở hẳn.

Để Haechan gối đầu lên tay mình, Mark vừa vuốt tóc cậu vừa lướt điện thoại.

Cả hai đang nằm im thì đột nhiên Haechan ghé sát vào tai anh và nói với giọng thì thào.

"Hình như tôi chiều em quá nên em hư đúng không?

Thôi~ em thích là được."

Vừa nói xong câu này, Haechan còn nuốt nước bọt cái ực.

Lúc này Mark toàn thân chấn động.

Đù mé!

Cái thể loại ung thư gì vậy.

Da gà da vịt của anh lập tức nổi lên.

Giọng nói của Haechan bình thường rất ngọt ngào, nay lại cố tình hạ tông xuống, nghe thật sự không lọt tai nổi.

"Hờ hờ!

Em là của anh~"

Móa nó!

Hết chịu nổi rồi!

Mark lập tức đạp Haechan xuống giường, thậm chí còn tặng kèm cho cậu một cái liếc mắt sắc lẹm.

Haechan thì hay rồi.

Mông đau nhưng vẫn không biết sợ, cậu vừa xoa mông vừa nhìn Mark cười như được múa.

Tuy nhiên chưa cười được bao lâu thì bỗng dưng bóng dáng của Taeyong cùng với cây chổi lông gà luôn được anh nhét đằng sau áo xuất hiện.

Anh từ từ bước đến gần Haechan.

"Ngon quá ha!

Quá giờ nghiêm rồi mà còn dám lén phén qua đây!"

Lúc này cơ miệng của Haechan cứng đơ.

Thôi xong!

Bị phát hiện rồi.

Dành cho những ai chưa biết là trong khu Neo này có một điều luật, đó là sau chín giờ tối, tất cả mọi người phải trở về đúng phòng của mình.

Nếu ai dám lén phén đi đây đi đó thì coi chừng Taeyong lôi gia pháp ra.

Vì mối quan hệ tình cảm trong khu Neo khá là hầm bà lằng nên Taeyong mới đặt ra điều luật này, chứ nếu anh không đặt thì xin thề với đất trời là sự trật tự của khu Neo sẽ bị mấy cha nội này làm đảo lộn hết!

'Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt' Haechan lập tức lết qua chỗ Taeyong mà ôm chân anh cứng ngắt.

Cậu vừa khóc lóc ỉ ôi vừa cầu xin tha mạng nhưng Taeyong dễ gì bỏ qua cho cậu.

Anh lạnh lùng kéo Haechan đứng lên và xách cậu về phòng của hội năm hai.

Trước khi đi, anh có để lại một câu: "Mark hôm nay giỏi lắm!

Vì đã giúp anh bắt được tội phạm.

Mai sẽ thưởng cho em một cái trứng chiên siêu to khổng lồ."

Nói xong Taeyong lập tức rời đi.

Trước khi bị lôi ra pháp trường, Haechan có ngoái đầu lại mếu máo nhìn Mark nhưng đáp lại cậu là khuôn mặt lạnh tanh của anh.

Thôi xong!

Lần này chơi ngu rồi.

Vừa bị tét mông vừa bị người yêu giận, ahuhu~ này thì hình như tôi chiều em 🙂)
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Sự đa quốc tịch trong khu Neo


Hãy thử tưởng tượng khi chúng ta đặt hai mốt con người đến từ các nước khác nhau vào cùng một chỗ thì bọn họ sẽ giao tiếp với nhau như thế nào?

Và câu trả lời vô cùng đơn giản, đó là loạn còn hơn chữ loạn!

Tính sương sương trong khu Neo có khoảng chín cái pasport mang quốc tịch khác nhau.

Trải dài từ Hàn Trung Thái cho đến Mỹ và Canada, chưa kể còn có Nhật Bản, Hongkong, Macao và Đức.

Thế mới nói, cái gì nhiều quá cũng không tốt.

Mỗi lần cả bọn nổi hứng muốn rủ nhau đi chơi xa là y như rằng trên tay mỗi thằng đều cầm một cái passport.

Đủ loại màu sắc, đủ loại kiểu dáng!

Và riêng cái này chỉ là phần nổi của tảng băng chìm thôi.

Bây giờ chúng ta hãy thử đào sâu hơn nhé!

Trong khu Neo có khá nhiều thành phần.

Từ con lai mang hai dòng màu cho đến người nước này nhưng gốc lại là nước khác đều tập trung hết ở đây.

Còn nhớ khi xưa lúc Jisung và Chenle mới chân ướt chân ráo bước vào, cả hai đã phải thống khổ như thế nào khi vừa phải nhớ mặt vừa phải nhớ tên mấy ông anh.

Ghi nhớ bản mặt của 19 con người đã khó.

Nay cả hai còn phải đối mặt với việc xuất thân thật sự của mấy ông này.

Ôi~ nội cái chuyện Yangyang là người Trung nhưng trong giấy khai sinh lại ghi là người Đức đã khiến cho Jisung và Chenle sốc như thế nào!!

Vì hai mốt thằng đều đến từ các nước khác nhau nên ngôn ngữ được cả bọn sử dụng trong giao tiếp cũng vô cùng đa dạng.

Khi hai mốt con người ở cùng với nhau thì tiếng Hàn được dùng chủ yếu.

Nhưng khi chỉ có mấy đứa Trung Quốc ngồi cạnh nhau thì tụi nó nói tiếng Trung.

Còn khi chỉ có Yangyang, Ten, Mark, Johnny, Jaehyun thì năm thằng đều bắn tiếng Anh.

Và nếu cho Xiaojun, Lucas, Hendery ở cùng nhau thì cả ba nói tiếng Quảng Đông.

Uii~ thật rối rắm!

Cái này chỉ mới là trường hợp tập thể thôi, chúng ta còn có những cá nhân khác nữa.

Riêng mấy thằng thuần Hàn thì không nói.

Nhưng mấy thằng không thuần Hàn thì mới có chuyện.

Yuta, chàng trai người Nhật duy nhất trong nhóm, thích núi rừng và yêu hoa lá.

Cứ ngỡ anh ấy sẽ cô đơn vì không có ai cùng anh nói tiếng mẹ đẻ.

Nhưng khoan vội đánh giá!

Bên cạnh Yuta còn có Taeyong, người đàn ông chưa có gia đình nhưng lại có 19 đứa con và 1 bạn bồ, luôn luôn sẵn sàng cùng Yuta học nói tiếng Nhật, để bạn bồ không bị lạc lỏng giữa cuộc đời vội vã.

Hừm Taeyong thiệt là tâm lý!

Và chưa hết đâu!

Trong khu Neo còn có thiên tài ngoại ngữ Yangyang, thông thạo mọi thứ tiếng.

Từ tiếng Anh, tiếng Hàn, tiếng Trung cho đến tiếng mẹ đẻ là tiếng Đức đều được Yangyang nắm gọn trong lòng bàn tay.

Chưa kể cậu còn biết một chút tiếng Tây Ban Nha!

Ahuhu~ con nhà ai mà giỏi thế không biết ;;-;;

Hừm, khu Neo thật sự rất đa dạng và phong phú đúng không?

Nếu bạn muốn stan NCT thì hãy stan ngay bây giờ.

Đừng để cho số lượng thành viên tăng lên thì lại không biết ai vào ai 🙂) Khuyên chân thành luôn ấy :v
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Những mối quan hệ chan chứa tình iu thương :v


Trên đời này có rất nhiều cách để thể hiện tình yêu thương.

Chẳng hạn như gọi điện nhắn tin, quan tâm nhau mỗi ngày, nhắc nhở từng bữa ăn giấc ngủ, vân vân mây mây.

Vậy nếu cùng nhau cãi lộn, đánh nhau, cà khịa có được tính vào loại quan tâm, chăm sóc nhau không nhỉ?!

Nghe có vẻ hơi ngược đời nhưng đấy là sự thật các chế ạ!

Không cần nghĩ ngợi xa xôi, chỉ cần nhìn vào khu Neo, chúng ta có thể thấy hàng tá ví dụ, hàng tá cặp đôi có kiểu thể hiện tình iu thương ngược đời như vậy.

Không để các bác chờ lâu.

Chúng ta hãy đến với cặp đôi thứ nhất: anh Lee TaeMeow và anh Kim DoRabbit!!

Lee TaeMeow aka Lee Taeyong: "Có ngon thì nhào vô!!"

Kim DoRabbit aka Kim Doyoung: "Ồ!

Ông anh muốn chiến à!!

Thích thì chiều!!"

Và thế là một mèo một thỏ nhào vô cấu xé lẫn nhau.

Anh mèo hết tung liên hoàn cào thì đến anh thỏ tung liên hoàn cước, vờn qua vờn lại, hết đấm rồi lại đá, hết cấu rồi lại xé.

Đằng xa xa là hội anh em 19 người, trên tay mỗi thằng đều cầm bịch bắp rang, miệng vừa hút pepsi vừa nhai bắp sột sột, ánh mắt chăm chú theo dõi bộ phim hành động có một không hai này.

Thiệt là hưng phấn a~

Kết luận: Cặp đôi thứ nhất => Nấm đấm đờn ông giải quyết mọi chiện!

Chuyển qua cặp đôi thứ hai.

Mời các chế hướng mắt về phía sân khấu, Lee Haechan và Huang Renjun!

Châm ngôn sống của cặp đôi này.

"Chửi lộn là nguồn sống."

Hay...

"Chúng ta chỉ là tình đồng nghiệp."

Cặp này thì khỏi phải nói.

Cứ hễ gặp nhau là chửi lộn.

Thằng Haechan tính nhây lại gặp thằng Tuấn tính nóng.

Ối giời ơi!

Một phản ứng hoá học siêu bùng nổ, nổ muốn banh chành khu Neo.

Nội cái chuyện rủ nhau chơi ma sói, thằng Haechan đều xúi anh em giết Renjun đầu tiên, nó nói là muốn thêm phần kích thích.

Hứ!

Kích thích cái cù loi!

Tuấn nhà ta không thích điều này!

Không để Haechan hóng hách lần nữa, Renjun lập tức cầm cái ghế chạy vòng vòng dí thằng bạn, mặc cho thân hình nhỏ nhắn giỏi thổi cũng bay, cậu vẫn anh dũng đứng lên đòi lại công đạo.

Này thì dám xúi mọi người giết tao!!!!

Và cặp đôi cuối cùng của ngày hôm nay, người con trai mang quốc tịch Thái Lan nhưng dòng máu lại bên Trung Quốc, Chittaphon Leechaiyapornkun hay còn được biết đến qua cái tên mỹ miều Thập điện hạ và người cha vĩ đại của hội Trung Quốc, Qian Kun.

Giống như Haechan và Renjun, cả hai đều là chingu, ở cùng kí túc xá và học cùng lớp.

Nhưng khác với hai nhóc kia, Kun và Ten đã ăn dầm nằm dề với nhau được 5 năm.

NĂM.NĂM đó mọi người!

Trong suốt thời gian đó, bao nhiêu thói hư tật xấu đều lộ ra hết.

Và nó cũng chính là nguyên nhân dẫn đến những màn dizz đỉnk kao mà chỉ có ở hai đứa này.

Nếu như châm ngôn của cặp đôi thứ hai là: "Chửi lộn là nguồn sống."

Thì của Kun và Ten chính là: "Cà khịa là niềm vui."

Hai thằng ở cùng nhau trên mọi mặt trận, từ kí túc xá cho tới lớp học, kể cả mấy buổi họp mặt của hội Trung Quốc cũng không tha, gặp riết hồi chai nhau luôn.

Kun thầm nghĩ, từ ngày anh cho thằng Ten dấn thân vào cái động Tờ Quờ (TQ) này thì anh đã biết level cà khịa của hai người đã nâng lên tầm cao mới, hiện đại hơn, dữ dội hơn!

Hừm.

Nhìn có vẻ mạnh bạo thế thôi chứ bọn này vẫn iu thương nhau lắm nhé!!

Có những mối quan hệ phải chửi nhau, đánh nhau vài lần thì mới bền được.

Chứ dăm ba cái giả vờ quan tâm, hỏi han các kiểu con đà điểu thì coi như bỏ đi.

Không sớm thì muộn cũng tàn.

Thôi thì mình cứ đánh nhau, chửi lộn, dù hơi sức đầu mẻ trán nhưng lại gắn bó như keo sơn cột chèo.

Ahihi~

~~o~~

Sorry vì để mấy chế đợi quá lâu ;;-;;

Chúc mấy chế ngày đầu tiên đi học có thiệt nhiều niềm zui, thiệt nhiều may mắn.

Mở màn cho cả năm học thành công tốt đệp nhoa
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Giới thiệu hai bạn chẻ (1)


"Đi học thì phải có đầy đủ đồ dùng học tập."

Một câu nói kinh điển mà phụ huynh hay thầy cô nào đều nói với chúng ta.

Tuỳ theo góc độ của từng người mà đồ dùng học tập được nhìn nhận theo những cách khác nhau, hãy lấy khu Neo làm ví dụ.

Đầu tiên là Doyoung, cả đám thật sự không biết Doyoung đựng cái giống khỉ gì mà mua hẳn hai hộp bút, cái nào cái nấy cũng có kích thước to tổ chảng.

Đến khi lục ra thì mới biết, đồ dùng học tập của ổng nhiều vô kể.

Thật ra thì cũng chỉ xoay quanh mấy cái như bút chì, bút mực, cục tẩy, cây thước, máy tính cầm tay, vân vân.

Nhưng điều đặc biệt ở đây là những thứ đó đều được Doyoung nhân lên với cấp số nhân.

Hai cây bút chì (bao gồm chì bấm và chì gỗ).

Bốn cây bút mực (mực đỏ, mực đen, mực tím, mực xanh).

Hai cục tẩy (một cục lớn, một cục nhỏ).

Một bịch thước kẻ với đủ thứ loại hình từ parabol cho đến ê-kê, thước đo độ cho đến thước thẳng, nói chung là không thiếu một cái gì.

Chưa kể ổng còn chơi hẳn hai cái máy tính, một cái của vinacal, cái còn lại của casio (đúng là dân chuyên toán :v).

Và còn tỉ tỉ những đồ vật linh tinh lẻ tẻ khác như compa, giấy note, hộp ngòi, gọt bút chì,...

Nhiều khi ngồi kể đến khuya còn chưa hết.

Doyoung đầy đủ là vậy, chẳng bù cho Haechan, người con trai đi học chỉ mang duy nhất cái thân, cái cặp; trong cái cặp thì có cái vở, cái sách và độc nhất một cái bút bi loại 2k bán đầy ngoài chợ.

Nhiều lúc mấy anh em cũng tự hỏi thằng này đi học hay đi làm sếp, đồ dùng học tập gì mà chỉ có cây bút bi.

Có lần, Taeyong thử lật cuốn vở lý của Haechan ra kiểm tra.

Lúc lật ra thì hỡi ôi, rồng bay phượng múa nối tiếp thành một hàng dài, nhìn nó vẽ mạch điện mà anh cứ tưởng nó vẽ giun vẽ gián vào trong vở, từ trên xuống dười đều một màu xanh lè, đến cả cái gạch ngang bài cũng không có.

Taeyong lập tức sùng máu lên, anh mua hẳn cho nó mấy cuốn tập viết, bắt luyện lại chữ.

Thử hỏi chữ viết của một thằng gốc Hàn còn thua cả Yuta và mấy đứa nước ngoài!!

Nghe muốn nổi điên hơm!!

Ừm... nãy giờ lạc đề chừng đó thôi, giớ mới thật sự bắt đầu này.

"Huhu cô ơi~ đừng đổi chỗ bọn em~"

"Hức hức.

Sao cô nỡ lòng chia rẽ đôi uyên ương, tụi em không muốn làm Ngưu Lang Chúc Nữ mỗi năm gặp một lần đâu cô."

Ngay tại lớp N-00, đang diễn một cảnh tượng hết sức đau lòng, Haechan và Yangyang gắt gao ôm lấy nhau, cả hai đều hướng đôi mắt dẫm lệ đến cô Tiffany, giáo viên chủ nhiệm lớp N-00.

Tiffany khẽ thở dài, nàng đưa tay vuốt trán, có chút cạn lời nhìn hai đứa học trò đang diễn trò gia đình tan nát phía dưới.

"Cô chỉ chuyển Yangyang lên ngồi với Renjun thôi.

Hai đứa mau buông ra."

"Uii cô ơi, thằng Tuấn dữ lắm!

Em sợ~"

Vừa dứt câu Yangyang đã bị Renjun từ bàn trên quay phắt xuống lườm banh mặt, ánh mắt của Renjun dễ dàng hiện rõ dòng chữ: "Thì ra mày chọn cái chết!"

Khiến Yangyang một phen hú hồn.

Cậu lập tức mếu máo nhìn Tiffany.

Nàng chỉ nhẹ giọng nói: "Dương lên ngồi với Tuấn đi.

Ngoan!"

Lúc này Yangyang và Haechan đành buông nhau ra.

Yangyang uể oải thu dọn sách vở, còn Haechan ở một bên lưu luyến nhìn, ngồi bên dưới là Jaemin và Jeno đang ra sức khều hai thằng bàn trên.

"Trời má!

Diễn xong rồi thì mau trả lọ thuốc nhỏ mắt đây.

Đến giờ ông nhỏ mắt rồi."

Jeno hối thúc Haechan.

"Suỵt!!

Còn phân đoạn cuối!"

Haechan khẽ suỵt, nhưng cú suỵt này có hơi mạnh khiến không ít nước bọt văng ra và dĩ nhiên là những giọt nước long lanh đó đều hạ cánh lên hết mặt Jeno.

Jaemin thấy vậy liền thức thời không dám khều Haechan và Yangyang nữa.

Một mình Jeno chịu trận đủ rồi, cậu không muốn bản thân lâm vào hiểm nguy đâu.

Sau khi Yangyang chuyển lên bàn Renjun, Tiffany liền mỉm cười hài lòng.

Nhìn thấy cả lớp đã ổn định, nàng lập tức cất lời.

"Lớp chúng ta hôm nay sẽ đón một bạn mới."

Vừa kết thúc nàng đã nhìn ra cửa, nơi mà nãy giờ có một bóng người lấp ló, cả lớp liền theo nàng và nhìn ra.

"Em ơi!

Em vào lớp được rồi."

Lúc này bóng người lấp ló sau cửa liền xuất hiện.

Cậu ấy cười bẽn lẽn, theo lời cô Tiffany mà đứng trước lớp giới thiệu.

"Xin chào mọi người, mình là Osaki Shotaro, đến từ Nhật Bản.

Tiếng Hàn của mình vẫn chưa được trôi chảy lắm.

Nếu có gì thiếu sót thì mong mọi người giúp đỡ!"

Và cũng giờ phút này ngay tại lớp của Jisung.

"Xin chào tất cả các cậu, mình là Jung Sungchan.

Rất vui được làm quen!

Thời gian sắp tới mong các cậu giúp đỡ!!"
 
Back
Top Bottom