Hài Hước NCT//Câu chuyện tình yêu của bọn học sinh chuyên...//

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
[Before] Đi biển


Hè về thì chúng ta phải gì??

Câu trả lời vô cùng đơn giản, đó là đi tắm biển, bọn khu Neo cũng vậy, cứ canh đến hè là lên kế hoạch rủ nhau đi chơi.

Nói đến trình độ ăn chơi, khu Neo mà đứng thứ nhì thì chẳng có ai dám đứng thứ nhất.

Trong khu Neo tập hợp đủ các thành phần trải dài từ Hàn đến Nhật, từ Thái đến Trung và từ Chicago đến Canada.

Bây giờ đang trong giai đoạn nghỉ hè nên khu Neo tạm xa nhau hai tháng, nhưng khi cái kế hoạch đi biển ra đời, bọn chúng chỉ tạm chia tay nhau trong ba tuần.

Mấy đứa ngoại quốc chịu chơi lắm, nghe đi chơi một cái là cuốn gói chuẩn bị xách va ly bay qua Hàn liền.

Nhưng hên là có Taeyong ngăn cản, anh nói rằng: "Bọn bây ở nhà với bố mẹ vài tuần đi, mới về được có mấy ngày, bố mẹ chưa nhìn kĩ được đít tụi mày bự lên mấy xăng-ti mà đòi đi đâu cho sớm."

Taeyong nói như vậy, bọn ngoại quốc mới thôi manh động, nhưng các bạn có biết tại sao ổng lại lôi chuyện đít tụi tui bự lên mấy xăng-ti hong??

Tại vì trong suốt một năm, lúc nào ổng cũng xách chổi đi đánh, tét từ mông đứa này đến mông đứa khác.

Vì thế nên đít tụi tui không to lên mới là lạ, đánh nhiều đến nỗi mông nó nở hoa luôn.

Trong suốt ba tuần, tụi nó hết nhắn tin rồi qua gọi điện, lâu lâu tưng tửng thì videocall.

Nhưng mà bình thường như vậy thì nói làm gì, cứ mỗi lúc gọi điện là một câu chuyện buồn xảy ra.

Vì 21 thằng ở 21 nơi khác nhau nên chuyện chênh lệch múi giờ là điều dễ hiểu (ngoại trừ mấy đứa ở Hàn :v).

Tội nhất là Mark và Johnny, hai người này suốt ngày phải hứng chịu những cuộc gọi điện vào giữa đêm khi cả hai đang thăng thiên mộng đẹp.

Do các nước như Hàn, Nhật, Trung, Thái thì sự chênh lệch múi giờ không đáng kể, đa số nước này kém nước kia hai tiếng là cùng.

Nhưng Chicago và Canada lại là chuyện khác, ví dụ mấy nước ở trên hiện tại là buổi sáng thì Chiacago và Canada đang là nửa đêm.

Vấn đề này khiến Johnny và Mark vô cùng đau khổ, không bắt máy thì không được mà bắt máy thì cũng không xong, bọn nó toàn nhìn mặt nhau cười như lũ điên không à chứ có nói cái mịe gì đâu nên cách tốt nhất là tắt nguồn điện thoại cho nó khỏe.

Mấy bọn Hàn, Trung, Thái, Nhật cũng biết điều này nhưng vì tụi nó quá chán, không có việc gì làm nên cứ mỗi buổi sáng là call cho Johnny với Mark.

Nhưng ông Johnny thì tụi nó không dám chọc nhây vì ông nội đó thâm lắm, bọn này bị ổng chơi miết nên rút kinh nghiệm.

Còn Mark thì cứ vô tư thả ga mà nhắn tin gọi điện, haha em nó dễ mà phải hong?! :v

Và ngày đi chơi cuối cùng cũng đã đến, bọn ngoại quốc nhanh chóng xách valy bay về Hàn.

20 thằng ngấm ngầm lấy nhà Taeyong làm nơi tập trung.

Tụi nó ngu gì mà nói cho Taeyong biết, ổng sẽ nhảy dựng lên nếu biết nhà ổng là nơi tập trung của lũ giặc.

Thử tưởng tượng nếu Taeyong biết, ổng chắc chắn sẽ khênh cái ghế ra trước nhà, trên tay cầm cây chổi lông gà huyền thoại.

Taeyong sẽ im lặng chờ đợi, đứa nào xách mông đến cửa là ổng sẽ quất thẳng tay.

Cái cảm giác rước giặc vào nhà, Taeyong đã trải qua rồi, nó đắng lắm các bạn à.

Nhưng rất tiếc cho Taeyong là tụi nó đã đến trước cửa để đợi anh rồi, mẹ Taeyong thấy tụi nó đứng ngoài tội quá nên đã mở cửa cho vào hết rồi, ahihi~~ cảm ơn bác gái nhiều nha.

Vừa mới ra khỏi phòng, Taeyong đã hốt hoảng với cái lực lượng ngoài phòng khách, ối giời ơi!! nhìn tụi nó nói chuyện với mẹ anh thảo mai chưa kìa, mấy nụ cười thương mai này đừng hòng qua mặt anh.

Taeyong chuẩn bị mọi thứ từ xe cho đến thức ăn, bọn còn lại chỉ cần vác cái thân đến hưởng thôi.

Trong khoảng thời gian chờ xe tới, Johnny liền trả thù bọn rảnh nợ đang ngồi cười sằng sặc kia.

Johnny hết nhéo rồi tới bứt lông, miệng còn đệm thêm mấy câu: "Dám chơi anh này" hay "Bao nhiêu cọng lông là bấy nhiêu lần bọn bây gọi điện chọc tao, lần này tao chỉ bứt lông tay, chứ còn lần sau thì coi chừng tao dùng nhíp để nhổ lông chân tụi mày đấy"

Sau loạt chịu phạt đau đớn vừa rồi thì xe cũng đến, bọn khu Neo liền tí ta tí tởn xách va ly lên xe.

Lần này Taeyong chơi lớn lắm nha, bao hẳn chiếc xe buýt luôn.

Lên xe tụi nó làm loạn thôi rồi, Jaehyun còn vác thêm cái loa để bật nhạc quẩy.

Tụi nó mở hẳn một cái vũ trường trên xe, cao trào nhất là khi nhảy Bang Bang Bang, đứa nào đứa nấy cũng nhún làm xe lắc lư theo.

Bác tài xế thầm lau mồ hôi hột, phù.. nhìn đẹp trai vậy thôi chứ tăng động phết.

Và khi hai tiếng trôi qua, bọn chúng cũng đã đặt chân đến biển :v
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
[ After ] Đi biển


Cuối cùng cũng đã đến bãi biển, cả bọn vui vẻ ngắm nhìn, aaa~~ anh em ơi!!

đã đến thời khắc bung lụa rồi.

Đang tính chạy một mạch ra biển chơi bỗng cả bọn bị Taeyong ngoắc lại, 20 thằng ngơ ngác tiến về phía Taeyong, tự nhiên thấy Taeyong lôi trong cặp ra một sợi dây thừng dài chừng chục mét.

20 thằng vẫn không hiểu Taeyong tính làm gì thì đột nhiên ổng lấy cái dây đó trói vào tay mỗi thằng.

Ô địt!!

Ông tính dắt cún đi dạo à!!

Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ gì??

Ông không cần sỉ diện nhưng bọn tui thì cần đấy T^T

Cả bọn "rồng rắn lên mây" kéo đến chỗ ngồi mà Taeyong đã đặt trước, vừa được Taeyong cho phép tháo dây thì 20 thằng liền dùng kéo cắt đứt "đoạn tơ hồng đầy ngang trái".

Không cần đợi Taeyong nói câu nào, cả bọn liền phi thẳng ra biển, mặc kệ Taeyong đang một thân một mình dọn đống đồ của bọn chúng.

Khẽ liếc mắt qua mấy đứa con rơi, con rớt đang tung tăng bơi lội dưới biển kia, Taeyong thở dài.

Anh rành tính bọn nó quá mà, chỉ cần anh không chú ý một chút thôi là y như rằng bọn chúng sẽ chạy lung tung tứ hướng để bắt anh đi tìm.

Riêng cái chuyện dắt bọn chúng đi siên thị mua đồ thôi cũng là một vấn đề, thằng thì xông vô khu game, đứa thì đại náo khu KFC, v.v. chẳng có thằng nào ngoan hiền mà theo anh đi mua đồ hết.

Nếu trong nhóm mà có đứa nào như vậy thì Taeyong thề anh sẽ miễn cho đứa đó, không để cho nó dọn nhà, nhưng tiếc là trong khu Neo chả có đứa nào được như vậy nên thôi, anh cho chúng mày làm việc quần quật luôn :v

Được khoảng 15p thì đứa nào đứa nấy cũng ướt sũng bước lên chồi, cả bọn chợt nhận ra vì quá ham chơi nên chưa đứa nào xức kem chống nắng.

Nói đến mỹ phẩm là phải nói đến Thập điện hạ, đồ của ổng toàn hàng real nên 20 thằng cứ đè ổng ra mà mượn.

Vì là hàng real mà còn là đồ mượn nên bọn chúng vô tư thoải mái lắm, cứ xịt đầy ra tay rồi trét hết lên mặt, lên tay, lên chân, đến khi chai kem về lại tay Ten thì chỉ còn một chút ít.

Thập điện hạ gần như khóc thét lên khi nhìn vào chai kem có phần méo mó của mình, Doyoung thay mặt toàn thể nói:

- Mày nên biết ơn là bọn tao còn chừa lại cho mày, với lại mày lùn òm nên chắc tốn ít kem thôi :v

- Địt!!

Mất dại!!

Đây là đồ tao mua, tiền của tao bỏ ra mờ - Ten chống nạnh, đầu ngẩng lên nhìn Doyoung, ánh mắt như muốn giết người.

- Nhà mày giàu mà nên lo gì, lát nữa có gì tao chở mày đi mua chai mới - Kun vỗ vỗ đầu Ten, giọng nói dịu dàng như nước, như ngọc.

Ten thầm đổ mồ hôi hột, cậu đã thề với lòng rằng sẽ không bao giờ cho thằng Kun chở đi nữa, thằng điên đó lái ghê lắm, lái mà muốn lụi vô cổng nhà người ta luôn mà.

Đợi cho đến khi kem chống nắng thấm, cả bọn lại bắt đầu công cuộc dạo chơi trên biển.

Jaemin không tắm nữa, cậu đang đói bụng, đang nhờ Taeyong nấu cho một gói mì.

Trong lúc ngồi đợi, Jaemin nổi hứng lôi máy quay để livestream và cũng thật may là cậu có mang cục phát wifi.

Taeyong như cũng quen với việc thằng em của mình lảm nhảm trước máy quay nên anh cũng chẳng phàn nàn gì.

- Hế lô các bạn, Nana nè!!

"Ui!!

Lâu lắm mới thấy Jaemin livestream lại đó nghe"

"Hôm nay có khách mời nào đặc biệt không Nana"

- À!!

Hôm nay mình chỉ nổi hứng nên mới livestream thôi chứ chẳng chuẩn bị gì nhiều - Jaemin cười cười nói.

- Nhưng mình có cái này muốn cho mấy cậu coi - Jaemin chỉnh hướng máy quay về phía Taeyong, nhận thấy mình đang lên hình nên Taeyong cũng hợp tác vẫy tay chào.

"AAA!!

Ba Jaemin nè!!

Còn mẹ Jaemin đâu rồi?? 🙂)"

- Haha!!

Mấy bạn nói đến người này ấy hả??

- Jaemin lại tiếp tục hướng máy ra biển, nơi có một cậu con trai đang tiến về phía chồi.

Người ấy có mái tóc đỏ nổi bật, đằng sau thì buộc lên còn đằng trước thì để mái, nhìn đẹp cực kỳ.

- "Mẹ" mình đẹp không?!

- Jaemin cười ha hả.

Khi mới gặp lại Yuta, cả bọn ai cũng giật mình, mới chỉ có mấy tuần thôi mà, sao Yuta khác thế.

Chuyện là Yuta mới nhuộm lại tóc, màu đỏ hung, sẽ chẳng có gì đáng nói nếu Yuta không buộc chỏm tóc ở đằng sau lên còn đằng trước thì để mái.

Từ trang phục cho đến phụ kiện ổng phối hơi bị chất, nhất là cái choker đeo ngay cổ, nhìn ổng đúng chuẩn cái đẹp phi giới tính.

Taeyong thì khỏi phải nói, ổng sốc toàn tập luôn, sáng giờ không dám nhìn thẳng vào mắt Yuta, cứ nhìn người ta từ đằng xa không à :v

"Âu Mai Gọt!!

Giết tui đi!!"

"Ganh tị ghê!!

Nhìn anh ấy còn đẹp hơn mình, trong khi mình là con gái T^T"

- Còn nữa, mình sẽ cho các bạn biết về "tình địch lâu năm" của mình - Jaemin chĩa máy quay về phía Jeno - người đang cắm mặt vào máy tính để chơi game.

Haizz...

đúng là dân chuyên Tin nhìn cái cách mà cậu ta bấm máy là biết điêu luyện đến mức nào.

"Sao họ hàng nhà Jaemin nhiều người đẹp trai thê T^T"

"Ánh mắt chăm chú, mũi cao thẳng tắp, đôi môi hơi mím lại, aaa~~ đúng chuẩn tổng tài"

- Uiii mấy bạn đừng để cái khuôn mặt đó lừa, thằng đó ngu lắm, còn nhạt nữa - Jaemin bĩu môi bắt bẻ.

- Mày nói ai nhạt đó!! thằng dư đường kia - Jeno đang chăm chú chơi game cũng phải tạm dừng khi nghe Jaemin kể xấu về mình.

- Tao nói mày đó, thằng thiếu natri clorua - Jaemin hùng hổ cãi lại.

- Mịe!!

Tao mới ướp muối dưới biển rồi nhé!!

Đánh nhau không?!

- Okêy em trai!!

Em thích thì anh chiều.

Jaemin đặt cái máy quay xuống, đang tính lao vào đánh nhau thì Renjun xuất hiện, cậu liền đưa tay nhéo tai hai thằng bồ của mình, lớn rồi mà cứ cãi nhau, nhìn vào như mấy thằng trẻ trâu cơ hội ấy.

"Ui!!

Tiểu mỹ thụ xuất hiện!!"

"Xinh thế!!

Hèn gì có hai anh đẹp trai theo là đúng rồi"

- Các bạn nhầm rồi, bồ mình là Moomin nhé - Renjun cúi xuống đọc bình luận, cậu cười tủm tỉm với mấy cái bình luận hài hước mà subscribers để lại.

- Jaemin!!

Có mỳ rồi nè - Taeyong gọi Jaemin lại.

- Dạ!!

Renjun ăn mỳ với mình không??

- Jaemin mỉm cười ngọt ngào nói với Renjun.

- Ừ!!

Đi ăn mỳ thôi - Renjun kéo tay Jaemin và Jeno về phía chỗ ngồi.

Jaemin và Renjun tíu tít ăn mỳ còn Jeno thì chăm chú ngồi lột tôm cho Renjun.

Sợ Jeno đói nên Renjun cũng đút cho Jeno vài muỗng.

Khung cảnh tràn ngập màu hường phấn.

Thấy cũng đủ rồi nên Jaemin tắt live.

Và lần lượt cả bọn dưới kia vì đói bụng nên cũng trồi lên, đứa nào đứa nấy cũng than đói khiến Taeyong phải chạy đi nấu cho tụi nó.

Haizz... làm cha của 20 người con, không phải là một chuyện dễ dàng.

***

Mấy chế ơi!!

Tui đang trong tình trạng thiếu muối nghiêm trọng T^T Cần gấp một bịch muối!!
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Yangyang


Như các bạn đã biết: Jaemin - một trong những "hotface" đang hot trên youtube.

Cả một tập đoàn khu Neo thật không hiểu vì sao cái thằng vừa khùng vừa điên như Jaemin lại thành hotface trên youtube được nữa.

Ừ thì thằng đó cũng đẹp trai, cũng cute nhưng nó hâm quá, video đầu tiên mà lấy trái cây ra chấm muối là thấy kém sang rồi.

Yangyang thề với các bạn là video nào của thằng Jaemin đăng lên đều có ít nhất 20 cái dislikes từ hội nhà Neo.

Cái kênh youtube najaemin cute hột vịt lộn gì gì đó của nó đã được hơn 100.000 subs rồi, sáng nay nó mới nhận được nút bạc.

Trời ơi!!

Dương nói thiệt với các bạn nha, lúc nhận được cái nút bạc ấy, mặt thằng Jaemin hãm vờ lờ, nó cứ cầm cái nút ấy đi khoe tứ tung, từ hội năm nhất đến hội năm cuối đều không chừa một ai.

Khi thấy Jaemin cầm nút bạc đi khoe thì bọn này cũng chỉ bĩu môi tỏ vẻ: "Ồ!!

Nhận được rồi à!!

Vui nhề" kiểu khen cho có lệ.

Nhưng thằng điên ấy có nói một câu và kèm theo cái điệu cười thiếu đòn làm 20 thằng trong hội đều không nhịn được, nó nói rằng: "Chòi ơi!!

Nút bạc về rồi nè.

Mà cũng tội mấy người ghê, địt lai kênh tui cho cố vô, com mần chê tui cho dữ vào.

Cuối cùng nút bạc vẫn về với tay tui.

Ô hố hố :v".

Đấy các bạn thấy dễ điên hong??

Vì Cừu quá bức xúc với bạn trẻ mang tên Na Jaemin nên Cừu quyết định sẽ làm gì đó để dằn mặt cái thằng đó.

Sau một hồi nhức óc suy nghĩ Yangyang quyết định sẽ tạo một kênh web truyện viết về cuộc tình tay sáu của ba người đàn ông và ba nhân vật chính của bộ truyện chính là Jeno, Jaemin và Renjun.

Yangyang sẽ viết một câu truyện tình cảm động, lâm li bi đát, máu chó hết mức có thể.

Cậu nhất định cho ba nhân vật đó hành hạ lẫn nhau, đấu đá lẫn nhau và khi kết thúc thì Jeno và Renjun sẽ về một nhà, còn Jaemin thì bị vứt ngoài xó.

Há há há thật không uổng công bao nhiêu năm nay cậu đâm đầu vào văn.

Nói là làm, Yangyang liền lập một cái web, Cừu trang trí sơ lại cái web của mình cho nó ưa nhìn một tí rồi sau đó cậu bắt tay vào viết.

Yangyang tập trung hết mức có thể vào phần giới thiệu, phần mở đầu phải thật là hay, phải thật là máu chó thì hủ nữ nó mới thích và thế là Yangyang đánh một sớ dài 2000 chữ.

Dù sao thì con người ta cũng là học sinh chuyên văn nên ba cái phần mở đầu này có là gì, cậu còn tính đánh thêm nhưng lại thôi, viết nhiều quá mất hay.

Khi đăng phần mở đầu lên, Yangyang thầm nghĩ bụng là để đấy một thời gian rồi quay lại, mới tạo dựng sự nghiệp nên không cần nôn nóng vì vậy Yangyang thoải mái tắt máy đi ngủ.

Sang ngày hôm sau thì Yangyang lại quên mất cái sự hiện diện của trang web đó, hơ hơ cạn lời -.-

Vào một ngày đẹp trời, Yangyang bị Jaemin chọc rằng anh Kun lái xe tông vào bụi chuối, bị thương khá là nặng nên được anh Taeyong dắt vào trong bệnh viện rồi.

Yangyang sản quá trời đất.

Ôi tình yêu của cậu có mệnh hệ gì thì cậu sống sao nổi.

Yangyang sốt sáng hỏi đường đi đến bệnh viện, Jaemin cũng nhiệt tình chỉ chỗ.

Bé Cừu nhà ta nước mắt nước mũi tèm lem chạy đến bệnh viện.

Vừa đến cổng thì cậu đã làm rùm beng nguyên cả cái bệnh viện.

Yangyang khóc lóc ỉ ôi với bác sĩ rằng: "Xin hãy cứu anh con, xin hãy cứu anh con".

Vị bác sĩ nọ cũng bình tĩnh hỏi chuyện gì, Yangyang thật thà kể lại và cuối cùng vị bác sĩ nói: "Cậu bé à!!

Đây là bệnh viện khoa sản mà".

Yangyang cứng họng, WTF!!

Thằng cún Na Jaemin!!

Mày chết với ông.

Yangyang hùng hùng hổ hổ chạy về nhà.

Vừa đến nơi thì đã thấy mấy anh em trong khu Neo đứng hết ở ngoài chờ cậu, nhìn thấy Yangyang chạy về là bọn chúng đã cười ngoác mồm.

Hứ!!

Hãy đợi đó!!

Các người hãy đợi đó!!

Trong cơn lửa giận thì Yangyang bỗng nhớ đến cái web mà mình lập vào khoảng ba tháng trước.

Đăng nhập vào thì tiếng notice vang lên dữ dội.

Các bạn ấy bảo cậu đăng chương mới đi.

Lướt hết tất cả bình luận, Yangyang nở nụ cười kinh dị, thằng Jaemin là tội nặng nhất, tiếp theo đó là bọn khu Neo (trừ anh Kun của cậu ra :v) thì tất cả đều sẽ được góp mặt trong tác phẩm máu chó này của cậu.

Cứ chờ xem.

Nupakachi 🙂)
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
[Series3] Ghen


Haechan luôn than vãn với mấy anh lớn rằng hình như bồ của nó aka Mark Lee không biết ghen.

Cậu tìm đủ mọi cách để chọc Mark như thân mật với Yangyang hay ôm hôn anh Taeil thắm thiết, vân vân mây mây.

Nhưng mọi thứ chẳng có tiến triền gì, Mark vẫn sẽ trưng cái bộ mặt "I don't care" ra mà nhìn Haechan, điều này làm cậu khổ tâm hết sức.

Nghe anh Johnny nói, bản tính của thằng Mark đã là vậy rồi, thôi thì em đừng chấp nó nữa.

Lúc này Haechan mới bớt giận, tình yêu mà, đã yêu ai thì phải yêu cả tính lẫn nết của người đó, đừng đòi hỏi đối phương quá nhiều, hãy để cho họ một khoảng trời riêng của chính mình.

Nhưng mọi chuyện tốt đẹp không kéo dài được bao lâu.

Hôm đó Haechan cùng hội năm hai và hội em út đi uống trà sữa.

Đến nơi thì bắt gặp Mark và chị nào đó đẹp lắm đang nói chuyện với nhau, hai người trò chuyện vô cùng vui vẻ.

Nhìn thấy nụ cười thoải mái của Mark khi nói chuyện với chị ấy làm Haechan không khỏi chạnh lòng.

Cậu chưa bao giờ thấy anh cười với cậu như vậy cả, đến chuyện cậu và anh ôm nhau cũng đếm trên đầu ngón tay.

- Tao về trước nhé!!

Bọn mày ở lại đi - Haechan cúi ngầm mặt xuống đất, cậu luống cuống tạm biệt cả hội.

- Haechan!!

Haechan!!

- Jaemin gọi nhưng cậu vẫn không quay đầu lại.

- Haizz...

Anh Haechan buồn rồi - Chenle mặt ỉu xìu nói.

- Đi ra chỗ khác nói chuyện - Renjun nhanh chóng kéo cả bọn ra công viên.

Mặt đứa nào đứa nấy cũng thoáng nét buồn bã.

Thường ngày có Haechan bán muối cùng với Yangyang, mua vui cho cả bọn, bây giờ không có nó khiến tâm trạng của cả bọn có phần trùng xuống hẳn.

- Địt mịe!!

Ông Mark ngố dám làm người tình màn ảnh của tao buồn - Yangyang nhăn mặt nói.

- Yangyang này!!

Mày về hỏi ông Hendery thử là dạo gần đây Mark có biểu hiện gì lạ không - Jeno nói với Yangyang.

- Ừ, để về tao hỏi - Cả bọn lại tiếp tục rơi vào trầm mặc, haizz... mất hết cả tâm trạng.

Những ngày sau đó thì Haechan đã trở lại bình thường, nhưng cậu ít cười hơn, lúc nào cũng ngẩn người ngồi suy nghĩ, nhìn tội hết sức.

Hội anh lớn cũng thấy sự khác lạ của Haechan nhưng các anh chỉ nghĩ đơn giản là chắc nó đang dậy thì nên tính khí thất thường.

Còn hội năm hai và hội em út thì biết rất rõ lý do làm Haechan trầm tư bấy lâu nay.

Cả bọn đều lo cho Haechan nhưng chẳng biết nên khuyên nó thế nào.

- Ê mấy đứa!!

Theo ông Hendery báo cáo là bà chị hôm ngồi nói chuyện với Mark là người yêu cũ của ổng đó - Yangyang trợn tròn mắt kể.

Cả bọn lúc này vô cùng ngạc nhiên.

WTF!!

Chuyện đíu gì đang xảy ra vậy??

- Ông Mark không bao giờ làm ba cái chuyện đó đâu - Jaemin nghiêm túc nói.

- Tao cũng nghĩ vậy nhưng ông Hendery nói chính miệng Mark đã kể lại với ổng mà - Yangyang nhăn mặt, đến bây giờ cậu vẫn chưa hoàn hồn được.

Cả bọn bàn tán xôn xao nhưng không ngờ, ở ngoài Haechan đã nghe hết.

Cậu thẫn thờ bước ra khỏi ký túc xá.

Đến cổng thì gặp Mark mới đi học về.

- Haechan!!

Em đi đâu vậy??

- Mark quan tâm hỏi.

- Em ra đây chút - Haechan không thèm nhìn Mark, cậu cứ bước đi trong vô thức, lúc này cậu chẳng biết đi đâu, ngoài việc vô định tiến thẳng về phía trước.

Mark cảm thấy em người em lạ vô cùng, bình thường hay tìm đủ mọi cách chọc anh nhưng sao hôm nay im quá, chẳng hoạt bát gì cả làm anh có chút lo.

Mark bước vào kỳ túc xá, chưa đi được bao xa thì lại gặp mặt bọn năm hai và hội em út, tụi nó nhìn anh với ánh mắt không thể tin được, kèm theo đó là sự thất vọng tràn trề.

Mark thầm nghĩ trong bụng: "Sao ngày hôm nay ai cũng kì lạ hết vậy".

- Anh Mark!!

Nãy giờ anh có thấy Haechan đâu không??

- Jisung gọi Mark lại.

- Em ấy ra khỏi ký túc xá rồi.

Mà mấy đứa có biết tại sao bấy lâu nay Haechan ít nói hẳn không??

- Mark hỏi thăm mấy đứa em, nhưng tụi nó đều không thèm trả lời anh.

Lúc này cả hai bên rơi vào trầm mặc, mỗi bên một suy nghĩ riêng.

- Chết mẹ!!

Hồi nãy tao lỡ hẹn Haechan bày hóa, chẳng lẽ nó nghe chuyện tụi mình nói rồi - Jeno hét lớn, cậu ôm đầu như thể không tin được.

- Đụ!!

Thiệt hả?!

- Cả hội đồng thanh nói.

Thôi xong rồi!!

Mark chẳng hiểu chuyện gì, anh nhăn mặt hỏi.

- Rốt cuộc là có chuyện gì??

- Mark gằn giọng.

- Bộ anh không biết sao??

Tại anh mà Haechan mới thành như vậy đấy - Jaemin nghiêm mặt nói.

- Bọn em đã thấy anh nói chuyện với người yêu cũ ở quán trà sữa - Jaemin tiếp tục nói.

Đến lúc này Mark mới bắt đầu hoảng loạn.

- Nó tâm sự với em rằng chưa bao giờ thấy anh cười thoải mái với nó, anh chỉ toàn né tránh nó thôi.

Mark à!!

Nếu anh không thương Haechan thì buông tay nó đi - Jaemin nhìn thẳng vào mắt anh, cậu thật sự không muốn Haechan đau lòng, nó là mặt trời của cả khu, là tiếng cười của cả hội, Haechan mà buồn thì tụi này cũng chẳng vui nổi.

- Khốn khiếp!!

- Cả bọn ngạc nhiên khi lần đầu tiên nghe Mark chửi thề.

Bỏ qua mọi sự ngỡ ngàng của hội năm hai và em út, Mark ném cặp lại cho tụi nó rồi anh bắt đầu chạy đi tìm Haechan.

Trước khi đi anh có để lại một câu và câu này đủ sát thương khiến cho cả bọn tin anh một lần.

"Haechan là ánh sáng của anh, em ấy là niềm vui, là hạnh phúc và cũng là một cục stress to đùng của riêng anh, phải, chỉ của riêng Mark Lee này thôi.

Xin lỗi mấy đứa!!

Anh không buông tay đâu.

Nhưng dù sao cũng cảm ơn mấy em đã dạy anh một bài học.

Cảm ơn rất nhiều!!"

Mark chạy khắp nơi tìm Haechan, đã hơn một tiếng đồng hồ rồi nhưng anh vẫn chưa tìm thấy em người yêu, nỗi lo lắng của anh bắt đầu tăng lên.

Ngẫm lại trong đầu còn chỗ nào mình chưa soát không, đột nhiên anh nghĩ đến một nơi.

Mark mừng thầm trong bụng, anh quay ngược về phía khu vui chơi cạnh trường học - anh từng tìm thấy em tại nơi này và đây cũng chính là nơi tình cảm của hai người bắt đầu.

Mark thở hồng hộc, cuối cùng cũng đến nơi.

Phù... may quá!! anh đã thấy bóng dáng của em người yêu rồi.

Haechan ôm trầm ngâm, nước mắt rơi lã chã trước mặt.

Tính Haechan là vậy, toàn tự mình chịu tất cả chứ không bao giờ chia sẻ cho ai.

Mark bước tới trước mặt em người yêu, liếc mắt thì thấy khuôn mặt đầy nước của em, lòng anh liền dấy lên một cảm giác khó chịu.

- Về với anh nhé?!

- Mark đưa tay ra trước mặt Haechan, môi mỉm cười dịu dàng nhìn cậu.

Haechan khẽ ngước mắt lên, anh người yêu của cậu nè.

Nhìn một hồi thì cậu lại cúi mặt xuống không thèm ngó ngàng gì đến Mark nữa.

Nhận thấy em người yêu đang dỗi nên anh đành ngồi xuống ngay cạnh Haechan.

- Hôm nay anh sẽ kể nghe nghe một câu chuyện - Haechan vẫn cứ ngồi im nhưng Mark lại không giận, anh biết em người yêu sẽ nghe mình nói, từ trước đến giờ vẫn vậy.

- Người mà em gặp ở quán trà sữa là Yeri, nhỏ đó là hàng xóm của anh.

Ngày xưa khi đi học, anh toàn bị mấy đứa con gái gửi thư tỏ tình, còn nó thì bị mấy thằng con trai quấy phá.

Hai người bọn anh thấy quá là phiền nên mới lập mưu mà nói với tụi nó là bọn anh đang hẹn hò, dù anh và nó chẳng có tình cảm gì.

- Hôm đó ở quán trà sữa, anh tình cờ gặp nó nên anh khá là mừng.

Hai đứa hỏi chuyện qua lại với nhau.

Không biết nó lấy thông tin từ đâu mà biết rằng anh đang có người yêu, lúc đó Yeri cứ đòi anh nói ra tên của em, nhưng anh sợ nó gạ em nên không nói - Mark bật cười khi nói đến đoạn này.

- Chuyện thằng Hendery hỏi về Yeri thì anh chỉ trả lời qua loa, do lúc đó anh quá lười để giải thích, ai dè thằng điên ấy lại nói với hội bạn thân của em và thế là bùm - Nghe đến đây Haechan nín khóc hẳn, cậu ngước mặt lên nhìn anh, thấy áo anh ướt đẫm, mồ hôi thì nhễ nhại, chắc anh lo cho cậu lắm.

Haechan đột nhiên chồm qua ôm lấy Mark làm anh có chút giật mình, khẽ đẩy Haechan ra.

- Anh đẩy em~~ Không chơi với anh nữa~~ - Haechan ủy khuất nói.

- Xin lỗi mà, tại người anh toàn mồ hôi nên sợ em ôm sẽ bị dơ - Mark vuốt vuốt tay Haechan lấy lòng.

Nghe anh người yêu nói vậy làm Haechan mừng hết sức, cậu lại tiếp tục lao vào ôm eo Mark, lần này anh không đẩy cậu ra nữa mà đưa tay choàng qua vai cậu, miệng khẽ nói lời xin lỗi.

Haechan cười cười lắc đầu, cậu biết tính anh Mark, nhìn ngoài thì chả có tí gì quan tâm cậu, nhưng bên trong thì một bụng lo lắng, chăm sóc cậu từng chút, từng chút.

Ngồi được một lúc thì hai người nhanh chóng đan tay nhau về.

Trên con đường nhuộm một màu cam dịu nhẹ của hoàng hôn, bạn sẽ bắt gặp được hình ảnh, người nhỏ liên tục chọc nghẹo người lớn.

Nhưng người bị chọc lại không có vẻ gì bực mình mà còn nhìn người nhỏ bằng con mắt yêu thương và giữa hai người là hai bàn tay đan lại với nhau, vừa khít.

***

Ngoại truyện:

haechan.sunflower có một tin nhắn chờ.

yerim.rim: Xin chào, cho chị hỏi em có phải người yêu của thằng Mắc chết bầm không??

Nếu đúng thì cho chị làm quen nhé!!

Chị là Yeri, nhìn em dễ thương quá à *-* cho chị nhận em làm em trai nuôi được không?? 🙂)

haechan.sunflower: Tránh xa bồ tao ra!!

Con sản :v - Mark Lee said.

yerim.rim: Đậu xanh thằng cún -.-
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Tiểu thuyết máu cún


"Gieo nhân nào thì gặp quả nấy!

Cha mẹ gây ra thì con phải chịu!!"

Lý Đế Nỗ và La Tại Dân là hai anh em cùng cha khác mẹ.

Đế Nỗ là anh, Tại Dân là em.

Hai người đều là thiếu gia của nhà họ Lý.

Mặc dù cùng sống trong một nhà nhưng họ chẳng bao giờ nói chuyện với nhau, vì Đế Nỗ rất hận Tại Dân và mẹ cậu.

Mẹ của Tại Dân có xuất thân vô cùng bần hèn, bà là một vũ công thoát y.

Trái ngược với mẹ Tại Dân, mẹ Đế Nỗ là cô con gái thứ trong một gia đình danh giá.

Khi xưa mẹ Đế Nỗ đem lòng yêu ba hắn, một người đàn ông tay trắng, chả có thành tựu gì vẻ vang.

Gia đình bên ngoại hết sức ngăn cản cuộc hôn nhân này, nhưng mẹ hắn không chịu từ bỏ và thế là gia đình từ mặt bà, họ không nhận bà làm con gái nữa.

Tuy nhiên mẹ Đế Nỗ lại là một con người phụ nữ rắn rỏi, bà đã cùng với ba hắn gây dựng nên sự nghiệp.

Đến khi công ty của họ gặt hái được nhiều thành công và đang trên đà phát triển mạnh mẽ, ba Đế Nỗ liền cưới mẹ hắn về làm vợ.

Cuộc hôn nhân của họ vô cùng hạnh phúc cho đến khi mẹ Tại Dân xuất hiện.

Hôm đó ba hắn cùng đối tác mới ký xong được một bản hợp đồng nên cả hai hẹn nhau đi tụ họp.

Đang trò chuyện vui vẻ thì bỗng tiếng nhạc cất lên, một người phụ nữ xinh đẹp bước ra, bà hòa mình vào tiếng nhạc, những động tác uyển chuyển, dẻo dai đều được thể hiện một cách xuất sắc, hớp hồn biết bao người và trong đó có ba Đế Nỗ.

Từ ngày hôm đó trở đi, ba hắn đem lòng nhớ nhung người phụ nữ ấy, ông tìm đủ mọi cách để tiếp cận bà ta, tặng những món quà bất ngờ để làm cho bà ấy vui.

Và trời không phụ lòng người.

Bao nhiêu công sức đã được đền đáp, người phụ nữ ấy liền yêu ông ta, mặc dù biết thứ tình cảm này là sai trái vì ông ta đã có vợ và một đứa con trai nhưng bà vẫn không ngăn được trái tim mình, phụ nữ mà, rất dễ dàng rung động bởi một thứ gì đó khiến cho mình hạnh phúc.

Trong suốt thời gian đó, mẹ Đế Nỗ chỉ biết khóc cạn nước mắt, còn hắn thì mắc bệnh trầm cảm, hắn không ngờ gia đình yêu quý của mình lại đổ vỡ như vậy.

_____

Tối hôm đó, trời mưa tầm tã.

Đế Nỗ đang yên giấc nồng, đột nhiên nghe thấy một tiếng kì lạ phát ra từ phòng khách, hình như là tiếng khóc thì phải.

Đế Nỗ tò mò bước ra, vừa tới nơi hắn liền hốt hoảng, mẹ của hắn, mẹ của hắn đang nằm trên một vũng máu.

Nước mắt hắn tự động chảy ra, Đế Nỗ nhanh chóng chạy lại chỗ mẹ hắn, vừa chạy hắn vừa hét "Mẹ ơi!!" nghe thật não nề.

- Mẹ ơi!!

Mẹ nhìn con này!!

Đừng ngủ mà - Đế Nỗ khóc lớn, hắn đỡ bà lên, ôm hẳn người bà vào trong lòng.

- Đế Nỗ à!

Mẹ xin lỗi.

Mẹ không chịu nỗi nữa, con tha lỗi cho mẹ nhé!!

- Bà trăn trối.

- Không!!

Không!!

Mẹ tỉnh dậy đi!!

Nếu mẹ đi thì con sẽ không tha thứ đâu - Hắn gào khóc, bây giờ hẳn chẳng biết làm gì ngoài khóc và ôm bà thật chặt, như muốn khảm sâu vào trong người mình.

- Mẹ xin lỗi!

Mẹ yêu con nhiều lắm, Đế Nỗ!!

- Đó là câu cuối cùng bà nói với hắn, rồi ngất lịm.

Đế Nỗ hét lên thảm thiết, hắn không muốn mẹ hắn chết, bà là nguồn sống duy nhất của hắn, là niềm yêu thương cuối cùng hắn có trên đời, sao bà lại vì một người đàn ông tệ bạc mà bỏ hắn, không phải bà mạnh mẽ lắm sao.

Đễ Nỗ không khóc nữa, hắn lẳng lặng nhìn mẹ mình, bà thật đẹp làm sao, người phụ nữ hắn đem lòng kính trọng và yêu thương đã rời bỏ hắn mà đi rồi!

_____

Sau khi đám tang kết thúc, ba Đế Nỗ liền dắt mẹ Tại Dân về nhà.

Lúc ấy hắn không nói gì.

Hai người họ chung sống vô cùng hạnh phúc và sau này có một đứa con riêng, cũng là con trai, tên là Tại Dân.

Đế Nỗ và Tại Dân lớn lên cùng nhau nhưng họ hầu như chẳng nói chuyện, vì Tại Dân biết hai mẹ con cậu đã phụ Đế Nỗ quá nhiều, hắn hận hai mẹ con cậu cũng đúng.

Quá khứ của mẹ Tại Dân không sung sướng như mẹ Đế Nỗ.

Bà sinh ra trong một gia đình nghèo, từ nhỏ bà phải bỏ học để phụ giúp cha mẹ.

Lớn lên thì bà chấp nhận làm vũ công thoát y vì nghề ấy không cần bằng cấp.

Cuộc sống của bà vô cùng vất vả cho đến khi gặp ba Đế Nỗ, ông cho bà biết thế nào là hạnh phúc, thế nào là yêu thương nên bà mới cố chấp yêu ông ấy mặc kệ đúng sai.

_____

Vì Đế Nỗ là con lớn nên hắn được bầu làm tổng giám đốc, khi ấy Tại Dân chỉ là sinh viên năm ba, cậu có một mối tình vô cùng đẹp với Nhân Tuấn.

Nhân Tuấn là một chàng trai dễ thương, có chút đanh đá nhưng tính tình rất tốt, hay quan tâm đến mọi người xung quanh, học lực giỏi nên được nhiều thầy cô quý mến.

Nhân Tuấn học khoa kinh tế, còn Tại Dân thì bên y dược.

Nhân Tuấn cũng học đến năm ba, đây là thời gian để cậu đi xin việc, được làm trong Lý thị là niềm mơ ước của cậu nên cậu liền làm đơn nộp vào đó.

Với trình độ học vấn cao cùng kĩ năng xử lý tình huống tốt nên Nhân Tuấn được chọn làm trợ lý tổng giám đốc.

Khi tuyển nhân viên, Đế Nỗ khá ấn tượng với người tên Nhân Tuấn, mặc dù cậu ta chỉ là sinh viên năm ba nhưng kĩ năng và tài ứng xử vô cùng tốt vì thế hắn cho cậu lên làm trợ lý của hắn.

Nhân Tuấn rất bất ngờ khi thấy tổng giám đốc của Lý thị.

Cậu từng nghĩ tổng giám đốc là một ông già với cái bụng phệ, trên mắt luôn đeo mắt kính thật dày để săm soi nhân viên.

Nhưng không như cậu tưởng tượng, tổng giám đốc này rất trẻ, rất đẹp trai, bộ dạng nhu hòa, được lòng rất nhiều nhân viên, cộng thêm tài kinh doanh thần sầu khiến cho cậu không khỏi ngưỡng mộ.

Làm việc một thời gian, hai người đều hài lòng với đối phương, họ rất hài hòa trong công việc, kế bên tổng giám đốc lúc nào cũng có một cậu trợ lý nhỏ đi theo sau, hình ảnh này vô cùng thân thuộc đối với nhân viên Lý thị và cả những đối tác, cổ đông của công ty.

Kể từ đây, Nhân Tuấn và Tại Dân bắt đầu ít nói chuyện với nhau.

Cậu có công việc của cậu, Tại Dân có công việc của Tại Dân, học y vất vả vô cùng nên cậu cũng không muốn làm phiền Tại Dân.

_____

Đế Nỗ nhận ra rằng, Nhân Tuấn ảnh hưởng rất lớn đến tâm lý của hắn, chẳng hạn hắn đang bực mình với nhân viên vì năng suất làm việc trong tuần đó không hiệu quả, Nhân Tuấn chỉ cần nắm ngón tay út của hắn với ý định giúp hắn bớt giận là lúc đó lửa trong người Đế Nỗ đã bớt đi không ít.

Nhân Tuấn cũng nhận thấy, Đế Nỗ ảnh hưởng đến đời sống của cậu rất nhiều.

Cậu là một người chẳng bao giờ chịu ăn sáng, điều này vô cùng có hại cho sức khỏe.

Đế Nỗ đã quan sát và biết được thói quen xấu này của cậu nên sáng nào hắn cũng dắt Nhân Tuấn đi ăn đủ thứ món.

Hay Nhân Tuấn có bài tập về nhà, cậu không biết làm thì có thể hỏi Đế Nỗ, hắn sẽ chỉ dạy cậu vô cùng tận tình và cặn kẽ.

Mọi việc xảy ra khiến cả hai đều nảy sinh tình cảm từ lúc nào không hay biết, nó tự động cắm sâu vào trong lòng, vào trong tim của hai người.

--------------------

- Uiii buồn ngủ quá!!

Thôi để bữa nào đánh tiếp, giờ mệt rồi - Yangyang xoa xoa đầu.

Cái tác phẩm máu chó của cậu đã đi được một nửa, há há Jaemin à!!

Mày đợi đó!!

Ông sẽ ngược mày tan xương nát thịt.

- Hú Yangyang!

Mày làm gì đó - Jaemin hí hởn ngồi cạnh Yangyang, cậu ngó vào máy tính nhưng Yangyang đã lẹ tay gấp lại, làm cậu chỉ đọc được chữ "Dân".

- Đéo làm gì hết!!

Tắt máy tính đi ngủ đây - Yangyang sản điếng người, hên là thằng điên này chưa thấy, nếu Jaemin mà biết thì chắc nó sẽ cạo đầu cậu bằng cái bàn nạo có một không hai của nó mất.

Yangyang cất máy tính vào trong túi, đóng khóa cẩn thận, cậu liền đánh răng rửa mặt rồi đi ngủ.

Jaemin cũng không quấy phá Yangyang nữa, cậu tự nhiên trèo lên giường Renjun, nơi có hai con người đang nằm, một là Renjun, hai là thằng cún Jeno.

Phắc!!

Thằng điên ấy dám giành vé ôm Renjun trước cậu.

Jaemin hùng hổ leo lên, cậu xoay người đối diện với lưng Renjun và vòng tay ôm eo nhỏ.

Như nhận thấy có người vừa ôm mình, Renjun không nghĩ nhiều vì cậu biết chắc chắn là Jaemin nên cậu đưa tay ra nắm lấy tay hắn.

Đối mặt là Jeno, đằng sau lưng là Jaemin, ở giữa là hai vòng tay rắn chắc đang ôm lấy cậu, Renjun cảm thấy vô cùng ấm áp a~~
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Một ngày ở cùng bọn chuyên Tin


Nếu hỏi Taeyong, hội nào khiến anh đau đầu nhất, Taeyong xin thành thật trả lời rằng đó là hội chuyên Tin.

Các bạn biết tại sao không??

Vì tụi nó ồn ào lắm, một khi đã lập đảng chơi game là tụi nó sẽ cày từ sáng đến tối, không thèm ăn cơm uống nước gì hết.

Đặc biệt là hội chuyên Tin rất hay chửi thề trong lúc đánh game nên Taeyong không bao giờ cho tụi nó chơi game quá lâu, cùng lắm anh chỉ cho 30p.

Ngày hôm đó là ngày Taeyong không bao giờ quên vì anh đã lỡ trót dại cho hội chuyên Tin tụ tập chơi game.

Ngày cuối cùng sau khi thi xong, khu Neo mệt mỏi trở về ký túc xá, đứa nào đứa nấy cũng sút đi vài cân (vì tụi nó vừa mới thi học sinh giỏi xong là phải cắm đầu vào ôn mấy môn khác để thi học kỳ).

Lúc đó hội chuyên Tin đến xin Taeyong cho tụi nó tụ tập chơi game để giải tỏa stress.

Mới đầu Taeyong còn lưỡng lự vì anh sợ tụi nó chơi nhiều sẽ hư mắt, nhưng nghĩ lại thì mấy tuần nay tụi nó chẳng đụng vào cái máy vi tính, do bận ôn thi, vả lại chuyên Tin mà, không được đụng vào máy vi tính thì bọn nó sẽ ngứa tay ngứa chân cho mà xem, thế là Taeyong mềm lòng cho tụi nó tụ tập đánh game.

Và một câu chuyện pùn đã xảy ra tại ký túc xá Neo.

"ĐỊT MỊE TỤI MÀY!!

ĐÁNH LÉN ÔNG HẢ??"

Một giọng nói thánh thót vang lên, Huang Lucas, chủ nhân của giọng nói ấy.

"Á ĐỤ!!

ÔNG NỘI LU CÁ ĐÂU RỒI??

KÉO RANK ĐI" Đôi mắt của Jisung trợn to, mặc dù là mắt hí nhưng cậu vẫn cố banh ra để nhìn vào màn hình với mục đích là tìm con tướng của Lucas.

"ĐỊT!!

MẤY THẰNG CÚN NGỰA!!

MÀY CHẾT VỚI ÔNG" Hendery thét lên một tiếng, hắn hăng say bấm chuột, khuôn mặt hiện lên sự chết chóc, tiếng lách cách của bàn phím vang lên rõ to.

"Ê!!

LU CÁ!!

HANH KHÔ!!

HAI ÔNG BUFF MÁU CHO TUI VỚI!!"

Jeno nhăn mặt nói, cậu đau lòng nhìn con tướng của mình đang bị đánh tơi tả.

"Đụ!!

Thằng muối chơi dở vãi" Lucas buông lời chê bai, nhưng tay vẫn di chuột đến chỗ Jeno và buff máu cho tướng của cậu.

Đó là khung cảnh chơi game của bọn chuyên Tin, lâu lâu sẽ có vài lời hay ý đẹp phát ra với âm lượng cực kỳ lớn.

Taeyong cảm thấy vô cùng hối hận, anh liền sửa chữa lỗi lầm của mình bằng cách là xách cây chổi lông gà đi giải tán tụi nó.

"Địt!!

Đừng có đụng vào tao.

Tao đang đánh mà" Lucas tỏ ra khó chịu với người đằng sau, người mà đang chọt lưng mình.

"Đi ra chỗ khác chơi!!

Coi chừng ông ném bàn phím vào mặt mày" Người ấy lại chạy sang chỗ Hendery, anh khẽ đập vai cậu.

Và khi nghe đến câu sau, mặt người ấy bỗng chốc đỏ lên, đôi tay cầm cây chổi lông gà khẽ siết.

"Ối giời ơi!!

Phòng này muỗi nhiều thế!!"

Jisung cằn nhằn, cậu vươn tay ra sau lưng gãi gãi, nhưng không biết rằng thứ làm mình nhột không phải là muỗi mà lại cây chổi lông gà bốn màu.

"Ừ, phòng này nhiều muối thiệt, mà còn là muỗi bốn màu nữa chứ."

Jeno hưởng ứng theo lời Jisung, nhưng mắt cậu vẫn dán chặt vào màn hình vi tính.

Nghe đến câu "muỗi bốn màu" phát ra từ miêng Jeno, cả bọn đột nhiên dừng lại, suy nghĩ một hồi rồi khẽ nuốt nước bọt quay người lại.

Vừa quay qua đã thấy Taeyong với khuôn mặt không thể nào đỏ hơn, trên vai còn vắt cây chổi lông gà hay còn được gọi với tên vô cùng thân thương 'con muỗi bốn màu'.

"Wow.

Chơi vui quá nhỉ?!"

Taeyong nhếch môi.

Anh đung đưa cây chổi lông gà trong không trung, xung quanh bỗng tỏa ra sát khí.

"Anh ơi!!

Bọn em biết lỗi rồi!!

Anh tha lỗi cho bọn em."

Lucas giở giọng nài nỉ, cậu quỳ xuống, lết đến chỗ Taeyong rồi vòng tay ôm lấy chân phải của anh.

"Em sai rồi!!

Em không nên cầm bàn phím đập vào mặt anh."

Hendery nhanh chóng nhảy xuống ôm lấy bên chân còn lại của Taeyong.

"Ôi~~ tụi em còn trẻ người non dạ nên anh hãy rủ lòng từ bi mà bỏ qua."

Jeno cũng học tập theo hai anh lớn, cậu cố nặn ra vài giọt nước mắt rồi chạy đến chỗ Taeyong, ôm lấy tay trái của anh.

"Huhu~~ còn một chỗ nữa, để em ké luôn."

Jisung phóng thật nhanh đến Taeyong, cậu lập tức ôm lấy cái tay bên phải của anh.

Bây giờ trên người Taeyong có bốn con gấu cỡ bự đu bám.

Anh nhẹ giọng nói.

"Trẻ hư thì phải phạt.

Nhưng luật cũ, tất cả cởi hết quần jeans ra, chỉ được mặc một cái quần xà tỏn rồi nằm lên giường chờ anh nhé.

Từ bé đến lớn, chiếc giường được anh thị phạm sẽ là chiếc giường của hội năm ba.

Anh cho bốn đứa 3p, nếu đứa nào đến trễ, tăng lên gấp bốn."

Taeyong vừa dứt lời, cả bọn đã chạy về phòng mình thay đồ, bốn thằng khẽ xoa chiếc mông lành lặn của mình.

Mông à!!

Mày sắp bị biến dạng rồi, hết còn trắng trẻo, mịn màng như da em bé nữa rồi.

Và hôm đó khu Neo được chứng kiến một cảnh đầy máu me và bạo lực.

Một người con trai có chút gầy, trên tay người ấy đang cầm một cây chổi lông gà, anh mạnh bạo đánh lên mấy cặp đít của bốn "tội nhân" nằm trên giường.

Bốn thằng nằm trong thì đau đớn đón nhận những đòn roi từ trên giáng xuống.

Còn 16 thằng ngoài sân (trừ Taeyong) thì cười ngặt nghẽo.

Haizz...

đúng là những đứa bạn chí cốt mà :v

***

Mấy cô nếu thích couple henxiao thì qua ủng hộ fic "thick face" của tui tí nhé!!

Thanh kìu 🙂)
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
[Taeil.ver] 6 năm sau


Taeil hiện tại đang là một giáo viên dạy môn Sinh của trường SMTown.

Ngày xưa khi học xong năm cuối, anh được nhà trường mời ở lại để làm giáo sư tại trường.

Trước khi làm giáo viên tại SMTown, nhà trường đã cho anh qua New Zealand để du học hai năm.

Trong năm cuối cấp của Taeil, khu Neo vẫn rộn ràng như vậy nhưng sau đằng sau những tiếng cười vui vẻ ấy lại là một nỗi buồn, sự tiếc nuối vì sắp chia tay người anh cả dễ thương, cute hột me - Moon Taeil.

Cả anh, Taeyong, Yuta và Johnny đều biết thời gian ở cùng tụi nhỏ của mình đang dần hạn hẹp lại, vì tất cả chuẩn bị tốt nghiệp và người sắp phải rời khỏi chính là anh Taeil - người đầu tiên đặt chân vào ký túc xá khu Neo và cũng là người đầu tiên rời khỏi nơi đầy ấp nhiều niềm vui, tiếng cười này.

Ngày đầu của năm học mới, khu Neo tập hợp, bọn nó vẫn là một tổ hợp ồn ào, đáng yêu nhưng cũng không kém phần thảo mai như trước.

Các thành viên cố gắng dành nhiều thời gian cho nhau, cùng nhau dọn dẹp vào các ngày chủ nhật hay tổ chức đi dã ngoại để giải tỏa stress, v.v.

Càng đến cuối năm học, tụi em nhỏ bắt đầu cảm thấy hụt hẫng, vì người anh cả - Moon Taeil chuẩn bị tốt nghiệp và sắp tới sẽ là anh Taeyong, Johnny, Yuta.

Cứ nghĩ đến cảnh từng người, từng người trong hội anh lớn ra đi và chia tay tụi nó, hội em nhỏ đều không chịu được.

Những người anh đã gắn bó với mình từ những ngày đầu chập chững vào trường, họ giúp đỡ mình rất nhiều, bày mình làm đủ mọi thứ, cùng khóc cùng cười với mình, giờ đây lại chia xa, tụi nó không khỏi chạnh lòng.

Tối nào hội em nhỏ cũng rủ mấy anh lớn qua phòng mình để ngủ, tần suất ngủ cùng nhau ngày càng nhiều, 21 con người ở trong một căn phòng có phần chật hẹp nhưng tụi nó lại cảm thấy ấm áp, có gì đó vui vui nhưng cũng có gì đó nặng lòng, vì tụi nó biết khoảnh khắc này chắc chắc không kéo dài được bao lâu.

Và buổi tối trước ngày tốt nghiệp, tụi nó vẫn vào một phòng, cùng nhau trò chuyện, cùng nhau ngủ nghỉ, đây cũng chính là buổi tối cuối cùng mà bọn nó nằm cạnh nhau, trước khi anh Taeil tốt nghiệp và đi du học.

"Mai anh đi rồi, mấy đứa ở nhà phải ngoan nghe hong, cố gắng học thật tốt, nghe lời mấy anh lớn nữa.

Mà anh đi là mấy đứa sẽ gánh hết phần dọn dẹp của anh đấy, haha."

Taeil mỉm cười nhìn mấy đứa em đang nằm cạnh mình.

Bình thường khi Taeil nói xong câu nào là tụi nó lập tức đâm chọt anh đủ thứ, cụ thể là chê anh nhạt hay chọc anh cho đến khi anh tức xì máu khói thì thôi.

Nhưng giờ đây không gian im lặng quá, chẳng ai nói câu nào, mấy đứa nhỏ bắt đầu sụt sịt, có đứa đã nấc lên, như lây truyền, hội em út bỗng khóc lớn, tụi nó lăn qua ôm Taeil, nghẹn ngào nói "Anh đừng đi mờ~~"

Mấy đứa lớn hơn cũng đã rơi lệ, nhưng tụi nó lại cố gắng kìm nén lại.

Taeil chỉ cười cười mà ôm từng đứa em út, thiệt tình tụi bây mà làm vậy thì anh lấy đâu dũng cảm để rời đi.

Taeil khẽ liếc qua Winwin - người nằm im lặng nãy giờ.

Nếu bọn em út đau một thì Winwin lại là người đau mười.

Cậu thầm trách bản thân tại sao ngày xưa không nhận ra tình cảm của anh Taeil sớm một chút.

Cậu hối hận vô cùng, trong hai năm yêu nhau, Taeil đều chủ động giúp cậu mở lòng, anh hay làm mấy trò con bò để chọc cậu cười, cùng cậu chia sẻ đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, giờ anh đi rồi, cậu nên làm gì đây.

Khẽ xích người qua nằm cạnh Winwin, Taeil cười hiền nhìn em người yêu, Winwin chỉ biết nằm im, cậu không biết nói gì với anh.

"Uiii Winwin đáng yêu của anh ráng học tốt nha.

Có đứa nào dám chọc giận em là phải gọi điện méc anh liền nghe chưa.

Nhớ không được bỏ bữa, mỗi ngày phải gọi điện cho anh báo cáo tình hình.

Ừmm... anh thương em lắm!!

Nên ráng làm theo những gì anh dặn nha."

Taeil dịu dàng nói với Winwin, anh vẫn ôn nhu như vậy.

Winwin không biết làm gì hơn ngoài vòng tay qua ôm Taeil thật chặt, cậu chôn mặt vào trong ngực anh mà khóc.

Mấy đứa lớn cũng không thèm kìm nén nữa, tụi nó đều đau lòng nhìn Taeil.

Đêm đó thật là buồn...

--------------------

Hai năm sau

"CẢ LỚP ĐỨNG."

Tiếng lớp trưởng vang lên rõ ràng.

Hiệu trưởng trường SMTown - Lee Soo Man, cười hiền nhìn đám nhóc năm bốn đứng dưới lớp.

"Cả lớp ngồi xuống đi.

Hôm nay trường chúng ta sẽ chào đón một giáo viên mới, giáo viên dạy môn Sinh.

Mời thầy bước vào lớp để chào hỏi học sinh."

Hiệu trưởng Lee liếc mắt ra phía cửa.

Jisung cùng Chenle không quan tâm lắm tới người-thầy-giáo-dạy-môn-Sinh kia, cả hai đang đắm chìm trong không gian riêng của mình.

Trong suốt hai năm đã có rất nhiều chuyện xảy ra.

Chenle đã chuyển qua lớp Jisung học từ năm ngoái.

Anh Taeyong, Yuta và Johnny đã tốt nghiệp và cả ba đang thực hiện những ước mơ, dự định của mình.

Hội ồn ào nhất khu Neo - Doyoung, Ten và Kun sẽ tốt nghiệp trong năm nay, haizz... chuẩn bị khóc một trận nữa rồi.

À mà điều đặc biệt là cậu và Chenle đang hẹn hò nha, được một năm rồi đó, aaa~~ ngại quá đi.

"Hé lô mấy đứa.

Anh...

í lộn...

Thầy là Moon Taeil.

Rất vui được gặp mấy đứa.

Mặc dù chúng ta đã gặp nhau một lần rồi thì phải."

Cả lớp phì cười bởi phần giới thiệu có phần lầy lội của người thầy dạy Sinh và chắc hẳn tất cả đã nhận ra đây là người đã dạy thay cho thầy Leeteuk vào mấy năm trước.

Cả Jisung và Chenle đều ngỡ ngàng khi nghe giọng nói có phần quen quen, dạy Sinh, tên Moon Taeil.

WTF!!

Ông Taeil đây mà.

"Huhuhu~~ Anh ơi!!"

Cả hai lao lên ôm chặt lấy Taeil, mặc kệ những ánh mắt không hiểu chuyện gì của lũ bạn dưới lớp.

Taeil cười cười xoa đầu hai đứa, haizz... mới có hai năm không gặp thôi mà hai đứa này lớn ghê, sắp cao hơn anh rồi.

"Ừ!

Anh về rồi!!"

--------------------

"Anh ơi~~ Anh ơi~~ Anh ơi~~"

Hội Haechan, Jaemin, Jeno, Renjun, Yangyang cũng giống như hai đứa Jisung và Chenle, đều phóng đến ôm anh chặt cứng, tụi nó khóc tùm lum tà la, chùi hết nước mắt nước mũi vào áo của anh.

"Uiii mấy đứa dở hơi này, bọn bây làm dơ áo anh rồi."

Taeil cảm thấy nghẹt thở bởi lực ôm có phần mạnh bạo của năm đứa này.

Bên Jisung và Chenle, anh đã choáng, qua bên đây còn choáng hơn.

"Bọn em nhớ anh lắm!!"

Năm đứa nũng nịu nói với Taeil.

"Ừ.

Anh cũng nhớ mấy đứa lắm!!"

Taeil cười hiền, haizz... thật không thể giận bọn bây lâu hơn được mà.

------------------

Sáng hôm đó, bọn khu Neo một phen chấn động bởi anh Taeil sẽ dạy môn Sinh tại trường SMTown.

Đến tối, hội em út gọi để báo cho Taeyong, Yuta và Johnny rằng anh Taeil đã về.

Và tối đó mấy anh em lại rủ nhau đi chơi, khu Neo - 21 con người đã tụ họp đầy đủ, thật vui mừng làm sao :v

***

We got that.

Boom boom boom boom boom... nhiều boom quá ghi không nổi :v
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Jeno đây hả?!


Hôm đó là một ngày vô cùng bận rộn, tất cả các thành viên khu Neo đều chạy show quần quật.

Buổi sáng hết học trên trường, chiều lại xách cặp đi bồi dưỡng học sinh giỏi.

Vật và vật vỡn mới kết thúc một ngày.

"Đụ!!

Sao cửa ký túc xá mở vậy."

Ten hốt hoảng nói, cậu nhớ nguyên ngày hôm nay cả bọn đều đi học hết mà.

Mấy thằng đằng sau nghe Ten nói vậy cũng mò mặt lên coi.

Đúng như lời Ten nói, cửa ký túc xá mở toang hoang, một số phòng có dấu hiệu bị mở khóa.

Cả bọn một phen hú hồn, chết mịe!! ký túc xá có trộm.

"Trời mẹ!!

Tao mới mua mấy cái sịp đẹp lắm!!

Không lẽ bọn cướp đã lấy mất rồi??

Ahuhu~~" Johnny đau lòng nói, một tay anh dùng để che miệng, tay còn lại thì ôm (trái) trym :v

"Đừng nói là mấy cái sịp màu đỏ và trên đó in hình nải chuối nha?!"

Yuta trợn mắt hỏi Johnny.

Và khi thấy Johnny gật đầu một cái đầy chua xót, vẻ mặt hiện lên sự nuối tiếc, lúc này Yuta chỉ thầm cầu nguyện cho bọn trộm lấy hết luôn đi.

Gớm khổ!!

Thằng cha Johnny màu mè vãi!!

"Suỵt!!

Cả bọn lấy vũ khí ra, chúng ta cùng nhau bắt trộm."

Vẫn là Taeyong trấn an cả bọn.

Nói vũ khí cho sung vậy thôi, chứ những thứ bọn nó lấy ra là thước dẻo 30 xăng-ti, sách vở và đặc biệt là compa :v

Cả nhóm từng bước từng bước cẩn trọng bước vào nhà.

Khu cảnh hiện giờ y như một thước phim hành động, cả bọn xoay ngang xoay dọc để xem có ai theo dõi mình hay không, nhìn cứ như một lũ điên, không ai nghĩ là bọn này đang bắt trộm đâu.

"Ủa??

Mấy anh bị sao vậy??"

Jeno bước vào ký túc xá, vừa tới cửa, cậu đã thấy một đoàn quân hùng hậu đứng ngoài, nhưng bọn họ có vẻ hơi cẩn trọng nhỉ?!

Cứ như một lũ ăn trộm có tổ chức, trên tay mỗi ngưới đều cầm thước và sách vở, riêng thằng Haechan và ông Kun thì cầm compa.

"Jeno hả?!

Hình như nhà mình có tr-" Taeyong ra hiệu Jeno im lặng và khi anh quay qua nhìn cậu, Taeyong liền trợn tròn mắt há hốc mồm.

Lúc ấy Taeyong đang chăm chú quan sát xung quanh và đột nhiên giọng nói có phần không hiểu chuyện gì của Jeno vang lên, anh liền nhận ra rằng thằng bé chưa biết chuyện ký túc xá nhà mình có trộm nên anh nhanh chóng quay qua thông báo với cậu.

Tuy nhiên khi nhìn thấy quả đầu Jeno, Taeyong đột nhiên nói vấp.

Đụ!!

Đây có phải là Jeno mà anh quen không??

"Je-no-no-no.

Em-em-em-" Taeyong lắp ba lắp bắp nói.

"Cái gì thế cha??

Ăn nói kiểu gì vậy??

MÀ ĐỤ!!

JENO ĐÂY HẢ??"

Lúc đầu, Kun hướng ánh mắt khinh bỉ đến Taeyong.

Cậu thầm đỡ trán, haizz...

ông anh này, già rồi nên ăn nói lẩm cẩm à.

Nhưng khi Kun quay qua nhìn Jeno, anh mém ngã ngửa.

WTF!!

Cái thằng hay dizz con xe siêu sang chảnh, quý xờ tộc của anh đây sao.

Vãi!!

Jeno đã thay da đổi thịt một cách vô cùng ngoạn mục.

Nò vừa mới cắt tóc, undercut luôn đó.

Hôm nay lớp Tin được nghỉ sớm nên Jeno tranh thủ thời gian để đi cắt tóc.

Vào tiệm thì người ta hỏi cậu muốn làm kiểu gì, Jeno không cần suy nghĩ nhiều, cậu chỉ nói một câu "Kiểu nào hợp vơi em là được ạ!!"

Và thế là anh thợ cắt tóc bắt đầu công cuộc xén tóc của cậu.

Vì dạo gần đây Jeno cày hơi bị nhiều nên cậu nhanh chóng thiếp đi một chút và trong thời gian cậu chợp mắt, anh thợ cắt tóc đã bung xõa hết thảy tài năng và tay nghề của mình.

Người ta nói, cắt tóc là một nghệ thuật, người cắt tóc là một nghệ nhân và người bị cắt tóc là một nạn nhân bất kỳ 🙂)

Nhưng anh thợ này có vẻ thích Jeno nên anh đã cắt cho cậu một quả đầu vô cùng hoành tráng, anh còn nhuộm màu vàng bạch kim cho cậu, vuốt keo các thứ, cuối cùng thành quả cũng hiện ra, Jeno khác hẳn, nhìn cậu men lỳ hơn trước, mấy chị trong tiệm một phen thòng tim.

Anh thợ cắt tóc khẽ lay Jeno dậy, cậu giật mình thức giấc và khi nhìn vào gương, cậu có chút không tin nỗi, hình ảnh Jeno hiện tại làm cậu hú hồn, vãi!!

đây có phải là cậu không??

Quay lại với thực tại, cả đám sau khi nghe Kun hú hét liền hướng mắt về phía Jeno và câu hỏi "Jeno đây hả??" tiếp tục lặp lại một lần nữa.

Nhìn Jeno bây giờ men lắm luôn, mặc một bộ suit hồng, đằng sau đeo ba lô đen, trên tay cầm thêm cái điện thoại và đặc biệt là quả đầu undercut màu vàng bạch kim kia.

"Ê Renjun!!

Mày chảy máu mũi kìa."

Yangyang hốt hoảng đập vai Renjun.

Trời đụ!!

Đến Renjun còn không cưỡng nỗi vẻ đẹp trai của bồ nó aka Lee Jeno.

Cả đám một phen nháo nhào, Jeno và Jaemin nhanh chóng lôi Renjun vào trong phòng.

Bọn ở ngoài thì đực mặt ra nhìn ba thằng, á địu!! tụi bây không đi bắt trộm hả??

"Ủa mọi người zìa ròi hả??"

Lucas bất ngờ ló đầu qua cửa sổ, cậu hét lên vui sướng.

"CÁI ĐÌN ĐỊT!!

Hú hồn mày."

Mark ôm tim, cậu đứng kế bên cửa sổ nên cái âm lượng ồm ồm của Lucas dội hết vào tai cậu.

"Hề hề, xin lỗi."

Lucas cười hối lỗi.

"Sao mày lại ở đây.

Bọn cướp bắt cóc mày phải không??"

Kun kéo đầu Lucas ra khỏi cửa sổ, anh mặt mày nghiêm trọng hỏi.

"Anh bị khùng hả??

Trộm đâu mà trộm??

Hội chuyên Tin được nghỉ sớm nên về trước."

Lucas nhăn nhó nói, trời mẹ!!

ông Kun mạnh tay vãi!!

Cái đầu nhỏ nhoi, bé bỏng của cậu gần như muốn lìa khỏi cổ vậy.

"Vãi cả lìn, nãy giờ tưởng có trộm, haizz..."

Yuta lắc đầu nói.

Cả hội một phen thở phào nhẹ nhõm, ai nấy đều nhanh chóng về phòng của mình, cả bọn cần nghỉ dưỡng sau một hồi đón nhận chục cú sốc từ hội chuyên Tin.

Nhưng không gian yên tĩnh ấy không kéo dài được bao lâu, phòng của hội năm hai bỗng phát ra một tiếng hét.

"Ê JENO!!

MÀY CẮT TÓC Ở TIỆM NÀO??

MAU DẪN ÔNG ĐI."

Jaemin cay đắng nói, từ trước đến giờ Renjun chưa vì cậu mà đổ máu nhưng ngày hôm nay người yêu bé nhỏ của cậu lại vì thằng JenoNoJam này mà chảy máu mũi, thật bất công!!

"ĐÉO NHÉ!!"

Jeno thách thức nhìn Jaemin, haha Renjun vì cậu mà chảy máu mũi kìa, vui quá đi~~

Và thế là hai thằng lại lao vào đánh nhau, một cuộc chiến đẫm máu lại diễn ra trong khu Neo này :v

***

Cái chap này có hơi trễ không nhỉ??

Cái hình ra lâu lắc rồi nhưng giờ tui mới viết :')
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
[Series4] Ghen


Đã được 1 năm kể từ khi Taeil rời khỏi ký túc xá và đi du học tại New Zealand.

Trong khoảng thời gian đó, đã có một vài chuyện xảy ra.

Chenle chống cằm nhìn ra cửa sổ, cậu thở dài, cái tên Jisung kia!! suốt ngày chơi với gái, không chịu để ý cậu gì cả, bực mình thiệt!!

'Tùng!!

Tùng!!

Tùng'

"ChuChu à!!

Mình về chỗ nha."

Jisung cười cười nói với bạn nữ ngồi kế bên.

"Ừm.

Lát nhớ qua nói chuyện với mình đó."

Cô bé mỉm cười ngọt ngào.

Jisung vui vẻ bước về chỗ, rồi cậu quay qua nhìn Chenle - người đang mơ màng ngó ra cửa sổ.

"Chenle!!

Làm gì mà buồn đời quá vậy.

Bộ có ai chọc giận cậu hả??"

Jisung quan tâm hỏi.

"À...

Không có gì."

Chenle trả lời.

"Nếu có ai chọc giận cậu thì nói mình nha!!

Mình sẽ xử nó!!"

Jisung hùng hổ tuyên bố.

"Ừm ừm."

Chenle cười ngượng.

Haizz... cái tên ngốc này!!

Tôi muốn đấm vào mặt cậu ghê, đồ con gà!!

Jisung yên tâm nhìn cậu bạn ngồi bên cạnh.

Năm học này, Chenle đã cuốn gói qua lớp cậu học, lúc đầu cậu không hiểu tại sao Chenle lại làm vậy, đang yên đang lành tự nhiên chuyển lớp.

Jisung có hỏi nhưng Chenle chỉ trả lời rằng do cậu ấy chán nên mới chuyển qua lớp Jisung học cho vui.

Thật khó hiểu!!

Jisung cứ sợ Chenle sẽ không quen với môi trường mới, cậu lo cho Chenle lắm!!

Lỡ có đứa nào thấy Chenle trắng trắng mềm mềm liền giở trò lưu manh mà phá rối cậu ấy thì sao.

Thế nên lúc nào Jisung cũng phải hỏi Chenle là có ai bắt nạt cậu không, v.v. nhưng có vẻ như cậu đã lo xa quá rồi, Chenle rất được lòng mấy bạn trong lớp, ai cũng thích chơi với cậu nên không có vụ Chenle bị bắt nạt đâu.

Chenle khẽ đưa mắt nhìn Jisung, cái tên gà này!! chắc chắn hắn sẽ không biết chính xác lý do tại sao cậu chuyển lớp đâu.

Tất cả đều do hắn hết đấy!!

Chenle từng nghe anh Winwin tâm sự rằng anh ấy rất buồn khi Taeil phải đi du học, anh hối hận vì sao ngày xưa không nói lời yêu Taeil sớm hơn, Winwin kể với cậu nhiều lắm, anh còn dặn cậu phải biết nắm bắt lấy hạnh phúc, đừng vì tỏ ra mình phải có giá mà bán rẻ lương tâm.

Lúc này Chenle mới tỉnh ngộ, cậu nhất định phải làm theo lời anh Winwin!!

Chenle từng học qua câu 'Xa mặt cách lòng' nên cậu đã xin anh Taeyong cho mình được chuyển qua lớp Jisung, anh ấy cũng đồng ý và thế là đến học kỳ một của năm học mới, cậu đã có mặt tại lớp của Jisung.

Chenle còn xin thầy chủ nhiệm cho mình được ngồi cạnh Jisung nữa kìa, và bước đầu của kế hoạch chinh phục trái trym Jisung đã được cậu thực hiện một cách vô cùng thành công.

Nhưng đời không như là mơ, lúc đó có một bạn nữ trong lớp thích Jisung, bạn ấy tên ChuChu.

ChuChu là một người con gái rất khéo léo và giỏi giang, đặc biệt là bạn ấy rất biết kiềm chế cảm xúc của mình nên cả lớp đều không nhận ra là ChuChu thích Jisung, ngoại trừ Chenle.

Hằng ngày thì ChuChu vẫn tìm cách hỏi bài Jisung, cùng Jisung trò chuyện rất nhiều, đa số là về game và công nghệ.

Đối với mấy đứa chuyên Tin mà nói, những chủ đề như vậy vô cùng hợp rơ bọn nó và Jisung cũng không ngoại lệ, con gà đó tối ngày đều qua chỗ ChuChu 'tâm sự mỏng', hắn làm Chenle bực chết đi được.

Chenle thầm thở dài trong lòng, dù sao thì cậu vẫn là người Trung, tiếng Hàn chưa thật sự rành rọt, quan trọng là cậu không hứng thú với game và công nghệ nên cậu ít trò chuyện với Jisung về những vấn đề đó lắm.

"Hôm nay lớp chúng ta sẽ chào đón một học sinh trao đổi, bạn ấy từ Anh tới nên tiếng Hàn chưa thật sự rành rọt lắm, các em nhớ giúp đỡ bạn nhé.

Harvey à!!

Vào đây."

Thầy Leeteuk cười với người đang đứng ngoài cửa, y đưa tay ngoắc cậu ấy vào.

"Xin chào, mình là Harvey.

Mong các bạn giúp đỡ."

Harvey cúi gập người xuống, nhìn cậu ấy đúng chuẩn người Anh với làn da trắng, mái tóc vàng hoe và đặc biệt là đôi mắt màu xanh da trời, giọng nói có chút ngọng nghịu.

Cả lớp vỗ tay thật to chào đón, thầy Leeteuk cười vui vẻ nhìn mấy đứa học sinh.

"Bạn chỉ học ở đây 1 tháng thôi.

Các em hãy giúp bạn làm quen với môi trường này nhé.

Harvey!! em xuống bàn đằng sau Chenle và Jisung."

Thầy Leeteuk chỉ tay xuống cái bàn đằng sau cậu và Jisung.

Sau khi Harvey xuống chỗ ngồi, tiết học bắt đầu.

Chenle cũng sốc lại tinh thần và cố gắng lắng nghe lời thầy cô giảng.

Học được 3 tiết thì đến giờ ra chơi, vừa nghe tiếng trống thì Jisung đã vọt đến chỗ ChuChu, haizz...

Chenle đau lòng gục mặt xuống bàn.

Đang sầu tình đời, đột nhiên có ai đó vỗ lưng cậu, Chenle ngồi dậy thì thấy Harvey đang nhìn cậu cười ái ngại, chắc hẳn cậu ấy có chuyện muốn hỏi.

Với bản tính thân thiện, thoải mái Chenle liền quay xuống nói chuyện với Harvey, ngày xưa khi ở Thượng Hải cậu cũng được trò chuyện với vài người bạn nước ngoài nên tiếng Anh của Chenle vô cùng tốt nha.

Harvey nghe cậu nói được tiếng Anh thì mừng lắm, dù sao thì nói tiếng mẹ đẻ cũng tốt hơn nói tiếng nước khác, phải không?!

Jisung khẽ đưa mắt nhìn Chenle, cậu thấy sáng giờ Chenle lạ lắm, thường ngày hay cùng cậu đùa giỡn, nói chuyện phiếm nhưng từ lúc vào lớp Chenle cứ im im, một cái liếc mắt cũng không thèm nhìn cậu, hành động này của Chenle làm cậu có chút giận.

Và Jisung càng giận hơn khi thấy Chenle cười đùa thoải mái với Harvey.

ChuChu nhìn Jisung, cô nhận ra rằng Jisung chưa tập trung vào câu chuyện của cả hai lắm, ChuChu khẽ đập vai Jisung.

"Jisung à!!

Có chuyện gì không??"

ChuChu lo lắng hỏi thăm.

"Không có gì."

Jisung nén lửa giận, nhưng khi thấy Harvey đưa tay vuốt vài sợi tóc trước trán của Chenle, Jisung liền nổi cáu, cậu mạnh bạo đứng dậy, khiến cái ghế đơn cậu vừa ngồi ngã xuống và nó gây ra tiếng động không nhỏ, đủ cho cả lớp chú ý và ChuChu ngồi cạnh hốt hoảng.

Chenle có chút giật mình khi Harvey đưa tay chỉnh lại tóc cậu, nhưng Chenle cũng chỉ nghĩ đơn giản là người nước ngoài họ rất phóng thoáng nên cậu vẫn để im.

Harvey vừa mới thả tay xuống thì một tiếng 'rầm' khá to vang lên, Chenle trợn tròn mắt nhìn Jisung, người vừa gây ra tiếng động đó.

Jisung bước đến Chenle, cậu nắm lấy tay của người đối diện, mạnh bạo kéo đi.

Chenle ngỡ ngàng, ơ cái tên gà này!! lên cơn gì đây.

Jisung lôi Chenle đến nhà vệ sinh, cậu đóng sập cửa, khóa chốt không cho ai vào, Chenle có chút sợ, Jisung ép Chenle vào tường, hai tay cậu bị tên gà kia khóa chặt.

"Nè!!

Cậu bị điên hả??

Lôi tôi đến chỗ nào cũng được, cớ sao phải xách tôi vào nhà vệ sinh hả??"

Chenle khó hiểu nhìn Jisung, cậu tính nói thêm nhưng nhận ra vẻ mặt không được tốt lắm của hắn nên Chenle đành im lặng, không cà khịa nữa.

"Ai cho cậu được gần gũi với người khác??"

Jisung đen mặt nói.

Cái tên cá heo này!!

Không biết bảo vệ bản thân gì cả.

"Vậy ai cho cậu được nói chuyện với gái?

Tên gà Jisung kia!!

Cậu có biết là nhỏ ChuMôngChuĐít gì đó thích cậu không??

Vãi thật!!

Điên hết cả người."

Chenle nổi máu nóng.

Cậu dồn hết tất cả từ vựng tiếng Hàn bao nhiêu lâu nay học ra để chửi Jisung, thật không chịu nổi với tên não tàn này mà.

"Biết thì sao, không biết thì sao.

Dù gì thì cậu cũng không được để người ngoài đụng vào cậu chứ, cậu chỉ để mình tôi đụng th- Đụ!!

Nói hớ rồi."

Jisung ân cần giải thích, nhưng càng về sau càng sai lệch thì phải.

Chenle nghe xong thì ngớ người.

Uiiii!!

Tên gà dâm dê cá heo này!!

"Cậu chỉ để mình tôi đụng thôi là có ý gì??

Đừng nói cậu tính thả dê tui nha."

Chenle vòng hai tay ra trước ngực, khuôn mặt đen thui nhìn Jisung.

"Thả dê cậu hay không là chuyện sớm muộn thôi.

Nhưng bây giờ chưa phải là lúc, lớn lên xíu rồi ăn luôn thể, cả gốc lẫn lãi."

Jisung đê tiện nhìn Chenle, cậu dang hai tay ra ôm lấy người trước mặt.

Chenle vừa trắng, vừa mềm, vừa thơm ôm thích lắm.

"Địt!!

Từ khi nào mà cậu đen tối thế hả??"

Chenle cười cười vòng tay lại ôm Jisung, hai đứa vừa ôm vừa ngửi mùi nhau chán chê trong nhà vệ sinh :v

"Ê Ê!!

MỞ CỬA!!

HAI BỌN BÂY MỞ CỬA RA CHO ANH!!

KHÔNG ĐƯỢC CỞI QUẦN ÁO!!"

Hai đứa đang tình cảm thắm thiết trong nhà vệ sinh, tự nhiên giọng lảnh lót của Taeyong vang lên khiến hai đứa giật mình.

Jisung mở khóa chốt, tiếng 'két' vừa vang lên là Taeyong đã đập cửa xông vào, anh liếc khắp phòng, không có dấu hiệu gì đáng nghi cả.

Taeyong thầm thở phào.

"Anh hai à!!

Anh mắc quá hả??

Làm gì mà đập cửa om sòm vậy??

Đã vậy còn nói không được cởi quần áo.

Cái mịe gì vậy anh?!"

Chenle khó hiểu nhìn Taeyong, ông anh này ngày càng quái đản.

"Hơ hơ.

Không có gì!!

Anh nói sản."

Taeyong cười giảng hòa nói.

Anh đang chơi với Yuta và Johnny ở ngoài lớp, tự nhiên cả ba nhìn thấy Jisung xách Chenle đi, không khí có vẻ căng thẳng.

Taeyong trông thấy Jisung kéo Chenle vào nhà vệ sinh.

Linh tính anh mách bảo có chuyện không lành, nhà vệ sinh thường là nơi cảm xúc thăng hoa nỗi buồn xóa bỏ, bọn yêu nhau hay lôi nhau vào nhà vệ sinh mà làm chuyện bậy bạ lắm.

Nghĩ đến đây Taeyong toát mồ hôi, mặc dù Yuta và Johnny có nói rằng anh đừng căng thẳng, tụi nó rủ nhau đi vệ sinh cho có đôi có cặp nhưng Taeyong vẫn không an tâm.

Anh lẽo đẽo đi đến nhà vệ sinh.

Taeyong khẽ đẩy cánh cửa, tuy nhiên nó đã bị khóa từ bên trong, anh liền hoảng hốt nên mới đập cửa rầm rầm.

"Ông bớt điên đi.

Có ai đi vệ sinh mà mở cửa cho thiên hạ ngó đâu.

Bớt ảo tưởng."

Jisung khinh bỉ nói.

Haizz... hai người bọn tôi đang lãng mạn, tự nhiên ông anh vô phá rối làm không khí có phần lãng xẹt à.

"Địt!!

Ai biết tụi bây làm gì trong này.

Nãy giờ tao không nghe tiếng xả lũ, à hay tụi bây làm chuyện bậy bạ gì rồi."

Taeyong phán đoán như Conan, anh không thể để thế hệ trẻ lâm vào tình cảnh 'Ăn cơm trước kẻng' được.

"Ông nội bớt đi.

Tụi tui còn trong sáng, đúng là đầu óc đen tối thì nghĩ cái gì cũng mù mịt."

Chenle trề môi nói, haizz... tụt cảm xúc với ông anh.

"Thì-Thì-Thì thôi, làm gì căng."

Taeyong biết mình hớ nặng, anh đành cúi mặt chạy về lớp.

Cậu và Chenle buồn cười nhìn ông anh, hai đứa nhanh chóng đan tay nhau đi về lớp.

Vừa vào trong lớp thì ai cũng nhìn Jisung và Chenle, nãy thấy hai người nghiêm trọng lắm mà, sao giờ tềnh cảm thế 🙂)
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Livestream tặng quà


Sau một hồi chai mặt nài nỉ Jeno chỉ chỗ cắt tóc, Jaemin đã đạt được mục đích của mình, hê hê vậy là sinh nhật năm nay cậu có quả đầu mới rồi.

Jaemin tí ta tí tởn chạy đến tiệm cắt tóc.

Mấy hôm nay cậu tính hết rồi, ngay ngày sinh nhật của cậu, Jaemin dự định mời các anh em khu Neo đến chung vui, uống rượu mừng, cùng nhau ca hát mê say để chúc mừng đám cưới của cậu và Renjun.

Á!!

Chết mịe!!

Jaemin lái quá xa ròi.

Jaemin nghe Jeno kể là lúc cắt tóc, nó ngủ quắt cần câu không biết trời trăng mây gió gì, đành phó mặc cho ông cắt tóc thích làm gì thì làm và kết quả như thế nào, các cậu đã biết rồi, thằng đó lột xác hoàn toàn.

Vì thế, ngày hôm nay, Jaemin quyết định cậu sẽ ngủ giống Jeno, trước khi đi cắt tóc, cậu đã mua mấy viên thuốc ngủ dự trữ rồi, há há thấy Jaemin thông minh chưa.

Đúng như kế hoạch, vừa nói xong câu: "Cắt quả đầu hợp với em là được."

Jaemin đã gục mặt xuống mà ngáy khò khò.

Anh cắt tóc thấy cũng lạ lạ, sao dạo này có nhiều đứa thích ngủ gật trong lúc anh cắt tóc thế nhờ, hết thằng bé mặt suit hồng giờ đến thằng bé có hàm răng sáng sáng như côn-gát đang ngồi đây.

Mà nhìn bé này có chút quen quen, chắc đã thấy ở đâu rồi thì phải?!

Anh chăm chú cắt cho thằng bé và sau hai tiếng đồng hồ, cuối cùng đã hoành thành.

Anh khẽ lay Jaemin nhưng cậu có dấu hiệu không chịu tỉnh, đành bỏ cuộc, anh đỡ cậu đến chỗ sopha.

Jaemin tỉnh dậy đã gần 2h chiều, chết mịe!! cậu lỡ uống quá liều.

Jaemin cuống cuồng trả tiền rồi cảm ơn anh cắt tóc nhiệt tình, nhưng Jaemin à!!

Hình như cậu chưa soi gương xem thành quả thì phải, cậu sẽ hú hồn khi nhìn vào quả đầu của mình cho mà xem.

Jaemin đội mũ, trùm khẩu trang kín mít đi về ký túc xá, cậu đã hẹn với mấy anh em khu Neo là 5h chiều đến đón sinh nhật và livestream với cậu.

Jaemin trang trí khắp phòng, hiện tại chẳng có ma nào ở nhà ngoại trừ cậu, chắc mấy người đó đi học hoặc đi mua quà sinh nhật cho cậu rồi, ahihi.

Trang trí xong đã đến 4h, Jaemin lật đật chạy đi tắm, vì trong phòng tắm có gương nên Jaemin vô cùng hồi hộp, cậu nhắm mất lại, đôi tay từ từ kéo cái mũ xuống, đến khi mở mắt ra để nhìn thành quả thì...

Á Á Á!!

Cái mịe gì vậy??

Quả đầu bạch kim, thêm tí xanh xanh ở phần mái, ô địt!!

Thật không thể tin được.

Nhìn ngắm mình trong gương, cậu thầm gáo thét trong lòng!!

Uii có khi nào Renjun chê cậu xấu trai và cười vào mặt cậu không hay anh Yuta có cạo đầu cậu khi thấy quả đầu dị hợm này.

Haizz...

Jaemin thật muốn đập đầu vào gối mà.

Đúng 4h30, bọn khu Neo lần lượt về ký túc xá, Haechan, Renjun, Yangyang và Jeno vừa bước vào cửa thì Jaemin rầu rĩ nằm trên giường.

Nghe Jeno nói, hôm nay nó đi cắt tóc mới để ăn mừng sinh nhật mà, sao giờ này lại nằm như cái xác khô trên giường thế kia.

"Jaemin ơi!!

Cậu mới cắt tóc về hả??"

Renjun dịu dàng hỏi, thường ngày Jaemin gặp cậu là cười tươi hơn hoa, sao bây giờ gặp cậu lại muốn khóc thế kia.

"Renjun à!!

Anh cắt tóc bắt nạt mình.

Ổng cắt quả đầu cho thằng Jeno đẹp biết bao, còn sang mình thì ổng cắt như gì ấy."

Jaemin mếu máo nói, cậu bật dậy rồi vòng tay sang ôm lấy eo Renjun.

Renjun luồn tay vào trong tóc của Jaemin, haha nhìn cũng ngộ ghê.

"Nhin cậu vẫn đẹp trai."

Renjun cười cười khen Jaemin.

Cậu vuốt lại mấy sợi tóc màu xanh nổi bật trên nền bạch kim của Jaemin.

"Thiệt hỏ??"

Nhận được cái gật đầu của người thương.

Jaemin liền tức tốc, xống lại tinh thần mà phi vào nhà vệ sinh để vuốt keo, chải tóc.

Cả bọn còn lại được phen cười bò, há há, nhìn dị chết đi được.

Jaemin không quan tâm đến bọn điên kia, cậu chỉ cần Renjun khen đẹp là được.

Và không ngoài dự đoán, khi Yuta thấy quả đầu này của cậu, anh tức tốc kéo cậu đi nhuộm lại, nhưng Jaemin quyết không đi.

Renjun thấy quả đầu này đẹp thì nó chắn chắn đẹp nên cậu sẽ không để một ai làm tổn hại đến mái đầu bạch kim có một chút xanh ở phần mái này.

Thôi không cãi cọ nữa, cả bọn ổn định vị trí mà bắt đầu livestream, vì Jaemin đã thông báo cho mấy bạn subscribers rồi nên khi vào thì cả bọn không cần đợi lâu.

- Mẹ ơi!!

Jaemin!!

Cậu nhuộm cái gì trên đầu thế?

Jaemin thật thà đọc lớn lên và một trận cười phía sau không hẹn mà vang lên, há há mấy bạn thấy chưa, người mà mấy bạn khen lấy khen để, nó điên như vậy đấy.

Thật tình!!

Không hiểu sao có thể nhuộm cái quả đầu đấy mà đi ra đường được.

"Thôi thôi.

Các bạn đừng chú ý đến quả đầu của mình, mình lỡ dại, à mà để mình giới thiệu gia đình của mình cho mấy bạn nhé!!"

Jaemin mỉm cười ngọt ngào nói.

Cậu vui vẻ xách cái máy quay đi quay mặt từng người một, đến khi giới thiệu xong 20 thằng thì cũng là lúc Jaemin muốn tắt thở vì chóng mặt.

"Giới thiệu xong rồi đó.

Và bây giờ đến phần gây cấn nhất, đó chính là tặng quà sinh nhật cho Na Jaemin.

Á hú hú."

Jaemin hú hét.

20 thằng khi nghe đến đây liền cười thầm, chú em yên tâm đi, tụi này đã chuẩn bị rất nhiều phần quà đặc biệt đến chú em đấy.

Hội em út bao gồm Jisung, Chenle, Jeno, Haechan, Renjun, Yangyang, Mark, Hendery, Xiaojun và Lucas bước lên đầu tiên, mặt đứa nào đứa nấy cũng vui vẻ, hướng đến Jaemin mà cười một nụ cười thân thiện.

"Bọn tao - hội em út của khu Neo, kính chúc bạn Na Jaemin có một sinh nhật thật vui vẻ và hạnh phúc!!"

Yangyang thay mặt cả hội gửi lời chúc đến Jaemin.

Jaemin mỉm cười, cậu mừng thầm, khu Neo có 20 đứa (ngoại trừ cậu) vậy thì cậu sẽ nhận được 20 món quà, ahihi thiệt là vui.

Nhưng Jaemin liền đanh mặt lại khi thấy phần quà mà hội em út gửi đến mình, đó là một chai gội đầu Rì-troi dành cho tóc nhuộm, tuy nhiên điều đáng nói ở đây là tụi nó chẳng thèm bao bọc gì, cứ để nguyên trong bì ni-lông màu hồng mà đưa cho cậu và hình như tụi nó chưa gỡ giá thì phải.

Jaemin đen mặt cầm lấy.

Cậu đanh đá hỏi:

"Còn gì nữa??

Lấy ra luôn đi."

"Hết rồi.

Hội em út góp tiền vô mua cho mày đấy, tụi tao mới mua cách đây năm phút đó, thấy tụi tao tài chưa.

Hê hê."

Haechan cười vô tội nói.

"Địt!!

Mấy người giỡn với tui hả??"

Jaemin trợn mắt lên, gân xanh nổi đầy trán.

Cậu nhìn hội em út bằng ánh mắt đầy căm phẫn.

"Thì sáng nay tao thấy mày hí ha hí hởn đi đến tiệm cắt tóc nên tao mới nghĩ ra là nên mua chai gội đầu Rì-troi này cho mày, tụi tao tâm lý quá chừng, mày còn đòi hỏi gì nữa."

Xiaojun tiếp lời.

Jaemin thấy mình nên giữ hình tượng trước máy quay, cậu xua tay bảo cả bọn về chỗ.

Hội em út vừa lui thì hội anh cả đã xông lên.

"Nè!

Tụi anh không bần bọt giống bọn kia đâu, tụi anh gói quà vô cùng là cẩn thận đó nha, tặng em này."

Khi nghe hội anh lớn nói vậy Jaemin liền ấm lòng, cậu vui vẻ đưa tay ra nhận quà, nhưng sao hộp quà này có vẻ hơi nhỏ thì phải.

"Mấy anh tặng cho em cái gì vậy??"

Jaemin tò mò hỏi.

"Kem đánh răng, à còn có cái bàn chải tặng kèm, tổng cộng bọn anh tốn 25k.

Hề hề."

Taeil cười cười nói.

Và nghe đến đây, Jaemin chính thức ngất xỉu, ôi!! tỉnh cảm anh em chúng ta thắm thiết quá cơ.

***

Chúc bạn trẻ Na Jaemin sinh nhật vui vẻ nhé!!
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Chảy máu


Hendery và Ten là cặp đôi bài trùng trong ký túc xá Neo, cái này cả bọn đều biết, một khi mà đặt hai con người này ở cạnh nhau thì chỉ có nước long trời lỡ đất.

Hendery và Ten rất thân vời nhau, tất cả là nhờ sự dạy bảo tận tình của Hendery nên Ten mới được góp mặt trong: "Hội những con người mang dòng máu Trung Hoa" do Kun cưa cưa cầm đầu.

Hendery và Ten thân nhau đến nỗi bọn khu Neo từng nghĩ hai thằng này là cặp bồ chụt chịt, nhưng không, cả bọn đã rất sốc khi nghe Hendery công khai rằng nó thích Xiaojun và hiện tại cả hai đang trong quá trình yêu đương chim chuột.

Còn Ten thì chắc chắn có ông Johnny che chở rồi, dù hai thằng này không công khai, nhưng cả bọn đều ngầm khẳng định rằng Johnny và Ten rất thương nhau và cả hai vô cùng hạnh phúc với những gì đang có.

Và bọn khu Neo cũng thầm thán phục Xiaojun và Johnny, nghĩ sao hai thằng Hendery với Ten suốt ngày chơi với nhau, đi đâu cũng có nhau, đến nỗi khi ăn hai thằng đều rất ăn ý kéo ghế xích lại, thế mà Johnny và Xiaojun đều không có phản ứng gì.

Johnny thì không nói, do ổng cũng thuộc hội anh lớn nên suy nghĩ có phần chín chắn và trưởng thành.

Vả lại thằng Ten nhìn cà rỡn thế thôi chứ thương Johnny lắm, hai người này là cặp đôi ít cãi lộn nhất trong khu Neo, không khí giữa hai người luôn là màu hường, không bao giờ có màu đen.

Còn Xiaojun thì cả bọn hơi lo, dù sao thì tình yêu cùng tuổi bao giờ cũng khó để cảm thông cho đối phương lắm.

Thêm nữa là thằng Hendery thuộc dạng não nứt, điên điên khùng khùng, vậy mà còn chơi thân với Ten nên chắc chắc level thần kinh tăng thêm không ít.

Kun lo lắng cho Xiaojun lắm, vì anh thấy thằng bé này vừa dễ thương, nói chuyện nhẹ nhàng, cười tươi duyên dáng và đặc biệt đánh đàn guitar rất hay nên Kun hơi tiếc cho Xiaojun khi vớ phải thằng hâm dở như Hendery.

Hôm nay bọn khu Neo định tổ chức sinh nhật cho mấy đứa sinh tháng tám, thành thật mà nói, trong khu Neo, những đứa sinh trong tháng tám là những đứa rất ngoan.

Mark thì chăm chỉ; Jaemin thì vui vẻ, giỏi việc nhà nhất trong hội năm hai; còn Xiaojun thì hiền như cục bột, đã thế còn xinh xẻo nữa chứ.

"Anh Kun ơi!!

Anh ra đi để em thái hành cho."

Xiaojun nhẹ nhàng nói.

"Thôi, mày ra chơi với mấy đứa đi.

Thằng Hendery đâu?"

Kun lơ đãng nói, nhưng anh lại cảm thấy hối hận vì lỡ thốt ra tên thằng Hendery chết bầm.

"À!

Cậu ấy đang giỡn với anh Ten ở ngoài rồi."

Xiaojun cười nhẹ nói.

Kun lại thấy nặng lòng, không biết thằng em này của anh nghĩ gì, cách nó trả lời vô cùng nhẹ nhàng nhưng sao anh cảm thấy đau vô cùng.

"Ừ thôi, mày vào phụ anh này."

Kun đành nhích người qua nhường chỗ cho Xiaojun.

Xiaojun cười tươi đi đến, cậu cầm dao lên, vụng về thái hành.

Lúc này, Kun đang canh nồi lẩu nên không chú ý đến Xiaojun và kết quả là cậu em trai đáng thương của anh bị đứt tay.

"Ui."

Xiaojun nhanh chóng bỏ dao xuống, cậu cho tay vào miệng để cầm máu.

Kun giật mình quay lại, anh hốt hoảng gọi Taeyong vào.

Taeyong lật đật chạy lại chỗ Xiaojun, khi cậu đưa ngón tay vừa bị cắt trúng ra cho Taeyong coi thì máu bắt đầu chảy ra khắp cả bàn.

Taeyong lập tức chặn lại, anh nhăn mặt khi thấy nguyên bàn tay nhuộm màu đỏ tươi của cậu, lúc này, một đám xúm lại xem tình hình, đứa nào thấy tay của Xiaojun đều hoảng hết cả lên.

Taeyong lập tức dắt Xiaojun vào phòng, anh đổ oxy già lên miệng vết thương, Xiaojun thầm kêu đau, mấy đứa nhỏ đứng ngoài cửa sổ nhòm vào đều nhăn mặt, thấy thương anh Xiaojun quá à.

Sau khi sát trùng xong thì Taeyong băng bó ngón tay của Xiaojun thành một cục bự chà bá.

Xiaojun vừa bước ra thì nguyên một đám đã nhào tới hỏi thăm, cậu cười cười nói không sao.

Taeyong liền bảo cậu vào phòng nghỉ đi, thế là Xiaojun ngoan ngoãn về phòng.

Đang mơ màng vân vê ngón tay bị bó một cục của mình, bỗng có tiếng đẩy cửa vang lên khiến Xiaojun giật mình.

"Hendery hả?!

Cậu làm tớ giật mình."

Xiaojun cười méo xẹo nhìn người đang đứng ngay cửa.

Cậu khẽ đưa ngón tay bị thương ra sau lưng, nhằm tránh ánh mặt của ai kia.

"Đưa ngón tay bị dao cắt trúng của cậu ra đây cho tớ xem."

Hendery nghiêm mặt nhìn Xiaojun.

"Ha... không có gì đâu, vết thương nhỏ thôi mà."

Xiaojun cười xòa.

Hendery không nói gì, hắn mạnh bạo bắt lấy bàn tay đanh giấu sau lưng của Xiaojun.

Hendery lột băng y tế ra, trên băng còn thấm một vệt máu đỏ tươi, nhìn mà chói mắt.

"Xin lỗi."

Hendery cúi mặt không dám nhìn Xiaojun nhưng tay vẫn nắm lấy tay cậu, không buông ra.

"Cậu đâu có lỗi.

Lỗi là do tớ bất cẩn mà."

Xiaojun cười hiền nói, cậu đưa tay xoa đầu Hendery.

Hendery không nói gì, hắn vẫn vân vê ngón tay đang bị thương của Xiaojun.

Bàn tay của người yêu hắn đẹp lắm, các đốt vừa dài vừa thon, vì đánh đàn nhiều nên có vài vết chai nhưng những thứ đó đều không làm mất đi vẻ đẹp của người yêu hắn.

Hắn rất thích nắm tay Xiaojun và vân vê những vết chai do đánh đàn của cậu, nó là một đặc điểm riêng của Xiaojun, cái mà chỉ có người yêu hắn sở hữu.

"Tớ biết là yêu người cùng tuổi khó lắm,vì cả hai đều không đủ chín chắn để cảm thông cho đối phương.

Vì thế cậu và tớ phải cố gắng để thấu hiểu nhau, có chuyện gì thì cũng thành thật và tâm sự với nhau.

Cậu không được giấu tớ đâu đó."

Xiaojun cười hiền nói, cậu dịu dàng vuốt vài lọn tóc xõa trước trán Hendery, hừm... bồ cậu đẹp trai vãi.

Hendery đột nhiên cúi xuống ôm chầm lấy Xiaojun, nghe cậu nói như vậy hắn mới biết trong thời gian qua mình tệ như thế nào.

"Ừm, có chuyện gì đều kể cho cậu nghe hết."

Hendery nững nịu, vừa ôm cậu vừa lắc qua lắc lại khiến Xiaojun cười rộ lên vì sự dễ thương của bạn bồ.

Anh Kun à!!

Dù bạn bồ của em có chút hâm hâm dở dở nhưng bạn ấy dễ thương lắm, em không bỏ được đâu.

Ahihi~~

***

Uii.

Sinh nhật người ta vào ngày 8 rồi mà đến ngày 19 mới mò đi viết.

Thiệt đáng trách mờ~~
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Dương Cừu?! Đế Nỗ?! Tại Dân?!


"Ê bọn bây có đọc truyện của tác giả Dương Cừu không??

Dạo này thấy nổi lên ba cái tác phẩm của ổng lắm!"

"Có có, tao có đọc sơ qua phần giới thiệu, nghe hơi máu chó nhưng tao thích.

Ahihi."

Bọn Jaemin ngồi kế bên mấy bạn nữ những người đang tíu tít buôn chuyện, Jaemin nhỏ giọng nói với hội năm hai: "Dạo này thằng cha Dương Cừu Dương Sheep gì gì đó nổi phết!

Đi đâu cũng nghe bọn con gái nói."

"Tao cũng hay nghe, đếch biết não bọn nó nghĩ gì, toàn đọc ba cái thứ thiếu muối, mà nhìn cái tên của thằng cha tác giả đã thấy ngu người rồi."

Jeno hăng hái nói.

"Tên người ta thích đặt sao thì đặt.

Ý kiến?!"

Yangyang đột nhiên rướn người dậy, đập lên vai Jeno một cái đau điếng.

"Đụ!!

Tao chỉ nêu ý kiến thôi, mắc mớ gì đành tao."

Jeno xuýt xoa xoa chỗ bị Yangyang đánh, thằng điên này tự nhiên lên cơn đánh cậu một phát đau điếng.

Yangyang không nói gì, cậu đang bận dõng tai lên nghe bọn con gái bình luận truyện của cậu, đúng là bọn con gái có khác, bàn luận vô cùng sôi nổi a.

Trang web truyện của Yangyang đã được hơn 1.000 lượt theo dõi.

Đạt tới con số khủng như vậy trong vòng 1 năm là điều Yangyang không đoán trước được, cậu không ngờ truyện mình lại được mọi người coi nhiều như vậy.

Bọn con gái lớp cậu cũng có đọc và mỗi lần lên lớp đều nghe tụi nó bàn luận sôi nổi, suy đoán như Conan rằng chương tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, vân vân mây mây.

"Ê Yangyang!!

Đừng có cười ngu nữa!!

Đứng lên chào cô kìa."

Haechan đập vai Yangyang.

Yangyang lật đật đứng dậy.

Hừm về nhà phải đánh nốt chương tiếp theo mới được, không thể để cho toàn thể đồng bào chờ lâu.

•••

'Tách tách tách'

"Chết mịe!!

Nhanh nhanh!!

Máy gần hết pin rồi."

Yangyang cắm đầu cắm cổ chọt bàn phím, chuyện là máy của cậu gần hết pin và cậu đang muốn gõ xong bản thảo để mai đăng bài.

Vừa chấm hết bài thì cũng là lúc màn hình máy tính tối đen lại, Yangyang thở phào nhẹ nhõm, cậu lấy cục sạc cắm vào, xong chuyện, cậu lẽo đẽo phủi mông bước về giường ngủ.

Sáng hôm sau, vừa mới mở mắt thì cậu lại nhận được cuộc điện thoại của cô giáo dạy bồi dưỡng, thế là Yangyang tức tốc xách cặp đến trường, một tay cầm đại cái áo khoác không biết là của Jeno hay Jaemin, tay còn lại thì vớ đại một lát bánh mì sandwich để ăn lót bụng.

Khi Yangyang rời ký túc xá được một tiếng thì Jaemin mới lò mò thức dậy.

Cậu làm vệ sinh cá nhân xong xuôi, rồi vô bếp kiếm gì đó ăn đại, sau đó Jaemin ngồi vào bàn học.

Hiện tại khu Neo vắng tanh, mặc dù hôm nay là chủ nhật, chắc mấy cha dẫn bồ đi chơi hết rồi, Renjun thì đi mua sách, còn Jeno thì Jaemin không biết, cậu nghe phong phanh đâu là hắn muốn mở kênh youtube để làm streamer, há há đến lúc đó thằng nhạt sẽ nhờ cậu pr kênh của hắn thôi.

Jaemin đang giải bài tập khó, cậu suy nghĩ hoài không ra, tính hỏi anh Yuta nhưng anh ấy lại không ở nhà, thôi đành lên mạng vậy.

Jaemin đi qua giường lấy máy tính, nhưng khổ nỗi máy tính của cậu đang trong thời kỳ tu sửa nên cậu đành mượn máy tính Yangyang.

Trong khu Neo, cả bọn đều có riêng cho mình một cái laptop, vừa phục vụ cho việc học, vừa giúp tụi nó giải xì trét nên chắc chắn phải có laptop trong tay rồi.

Nếu nói đến máy tính xịn thì phải kể đến mấy người chuyên Tin và một nhân vật khác, đó là Yangyang.

Năm ngoái không hiểu sao Yangyang lại đầu tư mua một cái máy tính loại xịn, từ ngày nó mua máy tính về là tối ngày cắm đầu vào máy, tiếng gõ lạch cạch của bàn phím vang lên suốt, dù sao thì hội năm hai cũng quen rồi nên chẳng ai nói gì nó.

Mặc dù đều có máy tính riêng nhưng bọn khu Neo thích xài ké lắm, máy ai 'hịn hịn' là mượn liền, riết rồi máy tính của đứa này lẫn lộn qua đứa kia mà thôi kệ tụi này cũng không quan tâm đâu.

Jaemin vừa khởi động máy, thì thấy màn hình hiện lên một trang khác, chứ không phải màn hình chính.

Lúc đầu Jaemin cũng chẳng chú ý, định kick chuột ra thì bỗng cái tên 'Dương Cừu' đập vào mắt cậu.

Jaemin thầm nghĩ, ô địt!! thằng Yang lại có sở thích của mấy chế hủ nữ, hủ nam à.

Nhưng Jaemin lại phát hiện ra một điều không tưởng, đây hình như là bản thảo của chương 51, ăn no cứ nghe bọn con gái bàn này bàn nọ về chương 51 của tác giả Dương Cừu cho nên Jaemin cũng biết sương sương.

Jaemin ngơ ngác đọc, không lẽ thằng Yang chính là Dương Cừu.

Cũng đúng, thằng Yang rất hay tự xưng mình là Cừu, còn cái tên Dương là xuất phát từ chữ Yang.

Nhưng còn hai cái tên nhân vật trong truyện của nó, Tại Dân, Đễ Nỗ, Nhân Tuấn.

Hai cái tên Tại Dân, Đế Nỗ thì cậu không biết, nhưng cái tên Nhân Tuấn hình như là Renjun.

Jaemin mù mịt tắt vi tính, cậu trả máy lại chỗ cũ, rồi dẹp hết sách vở, hiện tại cậu không suy nghĩ được gì nữa.

Nhảy lên giường nằm như một cái xác khô, đang mơ màng thì có tiếng mở cửa vang lên, Renjun về rồi.

"Injunie à~~" Jaemin ủ rủ gọi.

"Cái gì??"

Renjun không chú ý nói.

"Tên tiếng Trung của tớ là gì vậy??"

Jaemin lơ đảng hỏi, thật sự thì cậu cũng chẳng có chủ đích gì, chỉ là thuận miệng hỏi, vậy thôi.

"Hình như là Tại Dân."

Renjun vừa nói vừa xếp lại mấy cuốn sách mới mua lên tủ.

"CÁI GÌ?!

Tạ-Tại Dân.

Thế-Thế thằng Jeno tên gì??"

Jaemin giật mình bật dậy, đụ mọi chuyện không đơn giản như cậu nghĩ rồi.

"Jeno.

Dịch sang là Đế Nỗ thì phải."

Renjun suy nghĩ một hồi rồi đưa ra kết luận.

Lần này Jaemin sốc thiệt rồi, đờ phắc tại sao cậu lại xuất hiện trong truyện của thằng Dương.

Nghe bọn con gái nói, nhân vật cậu là nhân vật đáng thương nhất bộ truyện, vừa bị nhân vật của Jeno hớt tay trên, vừa bị mọi người trong gia đình căm ghét, đúng là thằng Dương mất nết, mày về đây đi, ông nhất định sẽ bổ mày.

Ở tại lớp học bồi dưỡng, Yangyang hắt hơi liên tục, thôi xong chuẩn bị có điều gì đến với cậu rồi, phải chuẩn bị tinh thần thôi.
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Bà chị họ của Markeu


Từ khi bắt đầu quan hệ yêu đương với Mark đến giờ, Haechan thầm thán phục cái hội bạn thân của Mark.

Cậu chẳng thể nào hiểu nỗi, tại sao ông Mark nhà cậu lại chơi với nhiều chị gái như vậy, bắt đầu từ bà Yerim, rồi đến Mina và cuối cùng là Wendy - người chị thứ n mà cậu mới làm quen.

Chúng ta hãy kể từ bà Yerim đi, theo lời Mark thuật lại với cậu rằng Yerim là bạn thời thơ ấu của ổng, hai người học chung với nhau từ năm mẫu giáo, kéo đến cấp một, cấp hai và cấp ba.

Thời đó, Mark và Yerim là một cặp đôi có tiếng ở trường, hai người còn được mấy bạn cùng lớp gọi là "Cặp đôi tiên đồng, ngọc nữ đẹp nhất Vịnh Bắc Bộ".

Nhìn vậy thôi chứ hai người này hay cãi nhau lắm, gặp mặt một cái là mày nói câu nào, tao chặt câu đó.

Và trận ghen (lầm) với bà Yerim là long trời lỡ đất nhất trong lịch sử yêu đương của hai người, há há, trận đó cậu giận ông Mark đến một tuần luôn.

Và cái hôm sau khi làm hòa, cậu có nhận được tin nhắn từ một người lạ gửi đến, người đó muốn nhận cậu làm em trai nuôi.

Nội dung tin nhắn có hơi ngáo ngáo, nhưng dễ thương lắm, sau khi đọc xong, Haechan cười như được múa, cậu tính nhắn lại, nhưng ông Mark không biết từ đâu chui lên đã giật lấy điện thoại của cậu và nhắn cho chị gái kia, và cuối cùng sáng hôm sau, chị gái đó aka bà Yerim đến trước ký túc xá của 21 thằng con trai la hét om sòm một trận.

Và đến khi nhìn thấy Haechan, Yerim mới nguôi lại, rồi bả kéo cậu đi khắp Seoul, mặc kệ ánh mắt tét lửa của Mark.

Tiếp đến là chị Mina, có thể nói chị này là người dịu dàng nhất trong tất cả.

Vụ của chị Mina thì cậu không có ghen nhưng ông Mark lại sợ, tính ra lúc đó anh người yêu cậu hơi bị vả, Haechan đi đâu, ổng cũng đòi đi cùng, Haechan đi tè, ỗng cũng ráng bám theo cậu, thời gian đó làm Haechan đau đầu chết đi được, cậu thầm cầu nguyện với thần linh rằng hãy để anh người yêu của con quay lại như trước kia, chứ bây giờ con tránh ổng như tránh tà, mệt lắm!!

Ahuhu.

Và cuối cùng là vụ bà Wendy, bà này là chị họ của Mark, định cư ở Canada, và yeah, ông Mark ngày xưa cũng ở Canada một thời gian, hai người này phải gọi là cực kỳ thân.

Haechan còn nhớ, cái ngày mà cậu gặp Wendy ở sân bay, nó rất chi là vi diệu.

Lúc đó, Mark rủ cậu đi cùng, Haechan cũng vui vẻ đi theo, ngoài cậu và Mark ra thì cón có Johnny nữa.

Ba người đến sân bay đợi Wendy và Haechan rất chi là háo hức nha, đây là lần đầu cậu gặp chị Wendy á, không biết chị ý có khùng khùng điên điên như bà Yerim không, hay cool ngầu, đáng yêu như chế Seulgi, hay đẹp tựa tiên nữ như chị Irene và còn sexy, quyến rũ như thím Joy nữa.

Á Á Á!!

Mong chờ quá!!

Ba người đợi một lúc thì chuyến bay từ Canada qua Hàn cũng hạ cánh, Mark thì lóng nga lóng ngóng ngó xung quanh, bỗng lúc đó một cô gái xinh đẹp nhảy bổ lên người Mark, sự xuất hiện đột ngột của chị ấy làm Haechan thoáng giật mình.

Chị gái ấy siết chặt Mark vào lòng, ôm được lúc thì chị ấy thả ra.

Wendy vui vẻ nhìn cậu em trai xa cách nhiều năm, nàng kéo Mark xuống, rồi hôn khắp mặt cậu em trai, từ trán cho đến má (trừ môi ra :v).

Haechan thì khỏi phải nói, cậu sốc toàn tập luôn, mồm há hốc không thể tin được, còn Johnny thì đừng ngoài cười cười, há há cái bà Wendy này tăng động quá đi à!!

- Há há, yo man!!

Hôn cái nào!!

- Sau khi buông đứa em họ tội nghiệp ra, Wendy liền chuyển hướng đến Johnny, nhưng khổ nỗi thằng cha này cao quá, nàng nhướn lên không nổi, thôi đành bảo nó cúi xuống vậy.

- Thôi thôi, không cần công đức của bà chị, bồ tui hôn tui đủ rồi.

- Johnny khinh bỉ nói.

- Hứ!!

Quân mất dại!!

Mà bé nào đây??

- Wendy hướng đến Johnny bĩu môi, nhưng nàng chợt nhận ra còn một vị khách mà nàng chưa chào hỏi.

- Dạ, em là Haechan.

Rất vui được gặp chị.

- Haechan cười cười cúi đầu chào Wendy.

- MỐ?!

HaEcHaN á!!

Há há!!

Lại đây cho chị hôn cái nào.

- Wendy trợn tròn mắt khi nghe cái tên Haechan, sau đó nàng lại nhảy cẫng lên vì vui sướng, Wendy không màng hình tượng chạy đến chỗ Haechan và hôn khắp mặt cậu.

Nếu so về chiều cao thì thằng Johnny cao quá nên Wendy không với tới được, Mark thì tạm chấp nhận được, nàng có thể kéo cổ nó xuống để hôn, nhưng Haechan thì quá hoàn hảo cho nàng, bởi vì Wendy chỉ cần vòng tay qua cổ em nó thôi là đã hôn được rồi, em ấy chỉ cao hơn nàng khoảng một, hai phân thôi à.

Haechan thì đã choáng ngợp bởi cơn bão tình yêu từ người chị, dù vậy nhưng cậu không tránh, cậu còn lấy tay đỡ lấy hông nàng để giữ thăng bằng và giúp cho cả hai khỏi ngã ra đất.

Hành động lịch hiệp của Haechan khiến Wendy chết mê chết mệt, a~~ thật muốn bắt về nhà mà.

- Thả bồ em ra.

- Mark nhăn mặt, anh nhanh tay ngỡ Wendy ra khỏi người Haechan, haizz... cái bà này gặp ai cũng đòi ôm, đòi hôn, thiệt hết nói nổi.

- Uii!!

Mark!!

Em nhường bồ em cho chị đi.

- Wendy cười ngu ngơ nói.

- Never.

Bà tự bắt taxi qua nhà con Rim chơi đi, cấm động bồ tui.

- Nói rồi, Mark liền ôm Haechan chặt cứng.

Anh nhìn bà chị họ của mình bằng ánh mắt đề phòng.

Trời mịe!!

Biết vậy không nói chuyện mình có bồ cho bà nội này rồi.

- Thôi kệ.

Tối nay tao về nhắn tin gạ em ấy.

Á hí hí!!

Tối hôm đó...

haechan.sunflower đã nhận được một tin nhắn chờ từ wdrv.ig

yerim.rim đã nhắn tin cho haechan.sunflower

mark.lee to haechan.sunflower Block hết hai người đó cho anh!!

Không được để cho mấy mụ đó gạ!!
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Chuyện tập văn nghệ <1>


Trường SMTown là một trong những ngôi trường tại Hàn Quốc đi đầu về sự chịu chơi, cũng như chịu chi về các phong trào văn nghệ, các ngày lễ, các prom.

Chuyện tổ chức các buổi ngoại khoá vui chơi đã là một trong những truyền thống từ thời xa xưa của trường.

Và yup, có thông tin là thầy hiệu trưởng sắp làm một cuộc thi văn nghệ dành cho các sinh viên, những người ở cùng ký túc xá.

Tin tức này lan truyền chóng mặt, mấy sinh viên hào hức chết đi được, nhưng đáng tiếc là chưa có quyết định chính thức từ thầy Lee Soo Man nên chẳng dám mơ tưởng gì nhiều.

- Anh Taeyong!!!

Có ai gõ cửa ký túc xá kìa anh!!

- Na Jaemin từ nhà vệ sinh nói vọng ra.

- Ụ phộng!!

Anh đang mắc, đừng bắt anh di chuyển nhiều - Taeyong cau có nói, anh đang thống khổ đứng trước cửa nhà vệ sinh để đợi Jaemin, người ngồi ở trong đó nãy giờ.

- Anh ra đi!!

Em đang đến giai đoạn thăng hoa, sắp xong rồi!!

Taeyong đành phải nhịn xuống, haizz ai biểu không nhanh tay nhanh chân giành nhà vệ sinh trước, giờ phải nghe theo nó thôi chứ sao.

Taeyong chán nản chạy ra cổng.

Hiện tại trong ký túc xá, chỉ còn mấy đứa không có tiết buổi sáng là ngủ, mấy đứa kia thì xách đít đi học mất rồi.

Vừa ra đến nơi thì chẳng thấy người đâu, nhưng có một tờ giấy được nhét trong khe hở giữa hai thanh sắt.

Taeyong bước lại, anh rút tờ giấy và mở nó ra.

Liếc sơ qua mấy dòng, Taeyong liền nắm bắt được tình hình, vậy là tin đồn bấy lâu đã trở thành sự thật, thầy Lee Soo Man chắc chắn sẽ tổ chức một cuộc thi cho các sinh viên!!

Cơn mắc tè qua đi, Taeyong cầm tờ giấy bước vào ký túc xá, vừa vào đến cửa thì đúng lúc Jaemin cũng từ nhà vệ sinh đi ra.

- Em ị xong ròi á.

Anh đi tè thì đi đi - Jaemin phủi phủi cái mông.

- Jaemin!!

Em đi gọi mấy con heo còn đang ngủ kia dậy cho anh.

Có chuyện cần bàn - Taeyong nghiêm mặt nói.

Jaemin nhận thấy ông anh của mình đang nghiêm túc nên cậu không dám chậm trễ, liền kéo quần đến tận nách rồi nhanh chóng vào từng phòng gọi mấy con heo kia dậy.

Mấy bọn bị đánh thức chị bị ngồi xuống bàn ăn sau khi đánh răng rửa mặt.

Taeyong đếm sĩ số, hiện tại đang có 12 đứa ở nhà, thôi thì cho tụi đó biết trước vậy.

Taeyong lôi tờ giấy thông báo ra làm cái bọn đang cà gật cà ngù kia giật mình, uiii!! không ngờ tin đồn là sự thật nha.

Cả bọn nhốn nháo một hồi, cuối cùng cũng phải đợi cho những người kia về để họp mặt bàn bạc.

Sau một hồi chờ đợi cuối cùng cũng về đông đủ.

21 thằng nghiêm nghị ngồi quanh khu bàn ăn và Taeyong là người đưa ra câu hỏi trước.

- Theo nhà trường thông báo, mỗi khu ký túc xá bắt buộc có 3 tiết mục, hai tiết mục kia thích làm gì thì làm, nhưng tiết mục cuối cùng thì phải có tất cả các thành viên trong ký túc xá.

Đây quả là một vấn đề nang giải vì khu của chúng ta đông nhất trường nên chuyện tập tành này vô cùng khó khăn - Taeyong ảo não nói.

Từ khi đọc bảng thông báo, Taeyong vừa thích vừa sợ.

Thích vì có thể được vui chơi giải trí cùng đám giặc này, sợ vì điều lệ của cuộc thi, hai tiết mục kia thì có thể tuỳ tiện bắt mấy đứa lên hát hoặc làm trò con bò gì đó, nhưng riêng tiết mục tập thể bắt buộc phải thật hoành tráng.

Tuy nhiên số lượng khu Neo hơi đông nên rất khó cho việc luyện tập vũ đạo, haizz chán đời!!

- Tao đề nghị, chúng ta nên nhảy bài Đoá Hoa Hồng của Chipu - Johnny quả quyết nói.

- Thôi anh ơi!!

Tha cho bọn em, hãy bớt ám ảnh về những động tác kỳ dị trong bài Đoá Hoa Màu Hường gì đó đi - Yang Yang nhìn Johnny bằng con mắt kỳ dị.

- Hay mình nhảy bài Up&Down của EXID đi - Xiaojun lơ đãng nói.

- Mày bị điên hả??

Mày vả lắm rồi Xiaojun ạ!!

- Kun xắn tay áo cú đầu Xiaojun một cái đau điếng, hại thằng nhỏ ôm đầu dựa vào người yêu của nó để có cảm giác được an ủi.

Và cuộc tranh luận với hàng loạt các ý kiến diễn ra, đầu bọn này toàn nghĩ ra ba cái thứ bá đạo, chẳng phù hợp với concept mà Taeyong hướng tới.

Cuối cùng, anh đập bàn một cái, khiến không khí đang rôm rả trở nên im ắng.

- Thôi không nói nhiều nữa!!

Tất cả sẽ nhảy bài Black on Black của NCT.

Cấm cãi!!

Cả bọn cứng họng.

Trời đụ!!

Ông Taeyong bị điên rồi.

Chọn bài nào không chọn mà đi quất luôn bài của NCT, bài đó hơi bị khó, không, phải nói là quá khó, sao tụi này có thể nhảy nỗi đây.

- Mày khùng hả??

Nguyên cả cái Đại Hàn Dân Quốc này, đầy rẫy nhóm cho mày chọn, sao nhất thiết phải chọn bài của NCT!!!

- Taeil đau khổ nói.

Trời đụ!!

Anh đã xem video dance practice của bài đó rồi, khó chết mịe đi được.

Anh từng thề, mình sẽ không bao giờ đụng vô những thứ khó nhằn như vậy, nhưng giờ đây có vẻ anh sắp phải hy sinh tấm thân già để thoả mãn cái sự đam mê của Taeyong rồi.

- Hứ!!

Tui chưa bắt mất người xoạc chân ra như trong Cherry Bomb là ngon rồi.

Cấm ồn ào!!

Bây giờ tất cả lôi máy tính ra, nhìn sơ động tác đi, lát ra ngoài sân tập.

Và thế là cả bọn đành cắn răng làm theo lời Taeyong.

Sau khi coi sơ qua, 20 thằng bị Taeyong đè ra bắt khởi động, cả bọn bị Taeyong lật qua lật lại muốn khùng, cuối cùng cũng xong bước khởi động.

Vũ đạo đầu tiên trong video dance là lúc 18 người tụ lại với nhau rồi thở ra thở vô, nói chung là uốn lên uốn xuống, nhìn phê con mắt, nhưng quá trình sắp xếp đội hình không phải dễ đâu nha.

Taeyong phải điên đầu lắm mới xếp lại cái đội hình cho đủ 21 còn người, lúc xếp xong là lúc cả bọn muốn ngục xuống thở, haizz mệt mỏi!!

***

Uii!!

Xin lỗi mấy chế vì để mấy chế đợi lâu 🙂) sorry nhiều nha, yêuuuu.
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Chuyện tập văn nghệ <2>


Và thế là hành trình gian khổ bắt đầu từ đây.

Cả bọn luyện tập ngày đêm, tối nào cũng lôi video ra xem động tác, tua đi tua lại chục lần cộng thêm điều chỉnh tốc độ 0.25x chậm rì, mấy đứa mới soi ra được vũ đạo.

Sau khi load xong thì muốn thủng hết con mắt.

20 thằng mệt một thì Taeyong mệt mười vì anh là đạo diễn nên việc phân chia đội hình và củng cố động tác vô cùng quan trọng, ngày nào cũng đè ra tập, bất kể sáng trưa chiều tối, tập nhiều đến nỗi, sau này 21 thằng không đứa nào dám nghe bài Black on Black của NCT nữa, haha.

Cuối cùng ngày thi đã đến, 21 thằng đưa mắt về phía sân khấu, mấy anh chị tiền bối diễn hay quá.

Mấy chị ở khu Nhung Đỏ xinh hết nấc.

Mấy anh bên ký túc xá EXOPlanet diễn hay quá trời.

Chưa kể còn có mấy tiền bối khác như chị BoA, các anh SJ và còn các chị GG nữa,... tất cả đều mang đến những tiết mục chất lượng cao, đẹp cả về phần nghe lẫn phần nhìn.

"Woww!!

Tiết mục Love Shot của các đàn anh EXOPlanet thiệt là sôi nổi.

Và bây giờ xin mời tất cả các bạn cùng thưởng thức tiết mục dance cover đến từ khu NeoCity, Black on Black."

Johnny đứng trên bục tuyên bố tên tiết mục.

- Ủa??

Ông Johnny tự nhiên lên đó vậy??

- Jisung ngơ ngác hỏi Chenle.

- Ổng được phân làm MC mà, đáng lẽ có ông Doyoung nữa, nhưng ổng mệt quá không đảm nhận được, nên nhà trường giao hết cho ông Johnny - Chenle chẹp miệng nói.

Jisung ngật ngù.

Cũng phải thông cảm cho cậu, tại vì khu Neo 21 thằng nên việc makeup trang điểm hơi lâu.

Ông Johnny xí chỗ trước rồi phóng đi luôn nên cậu cứ nghĩ ổng lên trước để thám thính tình hình, nhưng không ngờ ổng lên đây làm MC.

- Tập hợp lại nào!!

Mọi người cùng nhau cố gắng nha.

NeoCity fighting!!

- 21 thằng đứng thành một vòng tròn, cùng nhau cổ vũ nhau cố gắng.

Bây giờ mặt đứa nào đứa nấy cũng đẹp trai lai láng, bình thường không makeup đã đẹp, bây giờ makeup vào thì càng thêm sắc sảo, uii đẹp trai quá đi mà!!

Từ phút giây đầu, tất cả mọi ánh mắt đều dồn lên phía sân khấu.

Đội hình được sắp xếp vô cùng đẹp mắt, từng động tác vô cùng mạnh mẽ và đều răm rắp, nhìn mà thích.

Suốt cả buổi trình diễn, mọi người ai cũng hưởng ứng, điều này làm cho 21 thằng rất vui.

Kết thúc tiết mục, 21 thằng thở như trâu bước vào trong cánh gà, mọi người ở dưới vỗ tay tán thưởng, cuối cùng cũng xong, Taeyong nhẹ hẳn cả người.

Còn hai tiết mục kia thì anh ném đại cho đội hát hò của ông Taeil và đội bắn rap của thằng Mark, phù... mọi chuyện cuối cùng cũng được giải quyết ổn thoả.

Và khi cuộc thi kết thúc, Johnny lại bước ra giữa sân khấu.

"Mọi người ơi!!

Đã đến giờ công bố kết quả, mọi người có háo hức không??"

Johnny cười cưởi hỏi.

" CÓ" Phía khán đài vọng lên.

"Ừm, tốt.

Bây giờ chúng ta sẽ công bố kết quả nha."

Johnny đọc tên người đại diện của các khu ký túc xá, nghe đến tên mình, Taeyong bước lên, anh thấp tha thấp thỏm, mong rằng khu mình sẽ có giải.

Nhưng đứng một hồi lâu mà chẳng nghe đến tên của khu nhà mình đâu, anh khẽ tiếc nuối trong lòng, haizz công sức mấy đứa tập ngày tập đêm cuối cùng lại không có giải, tiếc quá đi.

"Và giải nhì thuộc về...

Xin chúc mừng NeoCity với phần trình diễn Black on Black."

Johnny nâng cao giọng, anh tràn ngập vui sướng.

Đừng tưởng chỉ có mình Taeyong buồn, anh và bọn dưới kia cũng buồn lắm chứ bộ, nghĩ sao tập ròng rã hơn một tháng, mà không có giải thế thì hơi bị tiếc.

Nhưng sau một hồi chờ đợi cuối cùng cũng được xướng tên, thiệt hạnh phúc quá đi, vậy là chuẩn bị mở tiệc chúc mừng rồi, và đặc biệt hơn là chúng ta lại có một kỷ niệm đẹp trong thời gian bên nhau, thiệt sự muốn khóc mờ~~
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Jeno và Jaemin có yêu thương nhau?!


Triple NoRenMin là một trong những cặp yêu ba hot nhất của khu Neo nói riêng và của toàn trường nói chung.

Tại sao tụi nó lại hot??

Thứ nhất, ba thằng đều thuộc hàng hotboy mới nổi của trường.

Jeno được yêu thích bởi body thuộc hàng cực phẩm của mình, cộng thêm đôi mắt cười và cả khuôn mặt đẹp như tạc tượng.

Jaemin thì quá nổi trên youtube, nụ cười tươi tắn khoe trọn hàm răng côn-gát chính hiệu, đôi mắt long lanh như muốn nhấn chìm những ai nhìn vào nó, chưa kể cậu ta còn có cơ bụng sáu múi nữa nha.

Còn Renjun?!

Nhiều người nghĩ cậu bạn này chắc độ phủ sóng không bằng hai người kia, nhưng xin lỗi nhá, Renjun nhà ta hơi bị hot.

Hotboy chuyên lý, khéo tay, khả năng vẽ cực đẹp, thông minh lanh lợi, nói chuyện duyên dáng, được lòng biết bao nhiêu người.

Chỉ có điều, Renjun không thích nổi bật, cậu thích lối sống bình yên hơn.

Jeno dạo này nổi như cồn sau màn vạch áo khoe thân và cái video đó đã được đăng lên trang cá nhân của trường nên đời sống riêng tư có phần bị đảo lộn.

Jaemin cũng vậy, đi ra ngoài đường cũng phải ngó trước ngó sau, sự tự do bị tiết chế khá nhiều, tội nghiệp lắm!!

Và lý do thứ hai đó chính là hai bạn chẻ Jeno, Jaemin cực kỳ cưng chiều Renjun a~~ Độ ngọt ngào của ba đứa này khiến mấy người trong khu Neo ngứa mắt, ở nơi công cộng thì nên tém tém lại, nhưng khổ nỗi hai thằng Jaemin, Jeno cứ đè Renjun ra thơm, khổ thân Renjun hết sức.

Đã gọi là yêu ba thì bắt buộc ba người phải có tình cảm với nhau, nếu không có tình cảm với nhau làm sao mà yêu ba được.

Vậy thì các bạn có thắc mắc, không biết Jeno và Jaemin có yêu thương nhau không nhỉ??

Câu trả lời sẽ được bật mí dưới đây.

Jeno và Jaemin đã quen nhau từ trước.

Tính ra hai đứa này quen nhau cũng bảy, tám năm.

Cấp một hai thằng đã học chung với nhau, dù hay cãi nhau, hay đánh lộn nhưng ngày nào hai đứa cũng bắt cùng một chuyến xe buýt đến trường, vào học cũng ngồi cạnh nhau, đến lúc đi học về cũng vai kề vai ra trạm xe buýt đứng đợi => Dính nhau như sam.

Cặp đôi có nhiều đồ cặp nhất.

Vì thời gian Jeno và Jaemin quen nhau lâu cộng thêm hay dính nhau, nên khi nào có thời gian rảnh hai thằng đều kéo tay nhau đi mua sắm.

Con trai đi shopping đơn giản lắm, thấy cái gì đẹp, cái gì hợp mắt là hốt thôi, vì vậy gia tài đồ đôi của Jeno và Jaemin hơi bị nhiều.

Một trong số đó là cặp nhẫn, Jeno đeo tay phải, còn Jaemin đeo tay trái.

Hai thằng hay đánh nhau thế thôi nhưng dù giận nhau đến mức nào cũng không bao giờ tháo cặp nhẫn đó ra, đây là một trong những điều thú vị của hai thằng này.

Jaemin luôn là người nấu đồ ăn cho Jeno khi đói.

Sự thật là vậy, mỗi lần đói là Jeno không bao giờ nhờ anh Taeyong hay Haechan nấu cho ăn mà hắn sẽ mặt dày đến bảo Jaemin nấu.

Có lần Jaemin đang ngủ, Jeno đã nhảy lên người cậu với mục đích là gọi cậu dậy để nấu bữa sáng cho hắn.

Lúc đầu Jaemin không chịu, Jeno liền đè lên người cậu, lăn qua lăn lại, rên rỉ nài giọng các thứ, Jaemin nghe đến nhức cả đầu, và kết quả là cậu phải ngồi dậy nấu cho hắn ăn.

À!!

Mà để tui bật mí cho mấy chế biết, món ăn mà Jeno thích nhất là cơm trứng nước tương, vì đây là món Jaemin làm ngon nhất.

Luôn phũ phàng với đối phương.

"Đừng bao giờ xem thằng Jaemin làm aegyo, nhìn mắc ói lắm."

Jeno said 🙂)

"Mấy bạn ơi, thằng tình địch của mình sống dơ ở bẩn lắm.

Đã thế còn thích mặc quần sờ-lỏn màu hồng cánh sen, nhìn kém sang thí mịe."

Jaemin đã bêu rếu Jeno trên sóng livestream với hơn một ngàn người theo dõi 🙂)

Từng cùng nhau làm "hổ báo trường mẫu giáo" tẩn cho thằng ngáo cún kia một trận.

Hồi đó, Jaemin đang làm thí nghiệm hóa, cậu hết sức tập trung để đổ axit vào ống nghiệm thì đột nhiên có một thằng điên nào đó đụng trúng cậu, làm axit đổ ra khắp bàn, Jeno một phen hú hồn, vì hóa không phải môn chuyên của hắn nên hắn mới giao hết cho Jaemin, còn mình đi ra chỗ khác cho cậu ta tập trung, nhưng khi quay lại đã thấy axit đổ đầy bàn, axit đâu phải là thứ đơn giản, lỡ dính lên quần áo hay tay chân thì làm thế nào, nhưng hên là lúc đó Jaemin không sao.

Giáo viên môn Hóa đã nhắc nhở thằng điên đó nên cẩn thận nhưng hắn ta có vẻ chẳng quan tâm.

Nhìn cái bản mặt vênh váo của hắn làm cho Jeno và Jaemin tức đến sôi máu.

Cuối tiết, cả hai liền lôi thằng khỉ kia ra tẩn một trận và sang ngày hôm sau, hai thằng phải đi dọn nhà vệ sinh công ích cho trường thay bác bảo vệ một tuần.

Cuối cùng, Jaemin là người hiểu rõ Jeno nhất và ngược lại.

Nghe có vẻ hơi khó tin nhưng điều này là sự thật, Jeno và Jaemin đều thừa nhận điều này, thừa nhận rằng cả hai đứa đều rất hiểu nhau.

Mặc dù rất hay cãi nhau và quýnh lộn, nhưng hai thằng lại tôn trọng và tin tưởng đối phương.

Có lẽ vì chơi với nhau quá lâu, tiếp xúc với nhau quá nhiều nên Jeno và Jaemin cực kỳ hiểu ý nhau.

Và sau này khi cùng quen Renjun, cả hai lại càng ăn ý, tụi nó biết yêu ba khó khăn lắm, và người chịu áp lực nhất chính là Renjun.

Vì Renjun sợ rằng nếu tình cảm của mình không chia đều cho cả hai thì chắc một trong hai người sẽ cảm thấy bị bỏ rơi và cậu không muốn điều này xảy ra.

Nhưng Renjun vô cùng may mắn vì có hai bạn bồ cực kỳ tâm lý.

Jeno và Jaemin luôn biết cách cân bằng mọi thứ.

Jaemin là người khéo ăn nói nên vào những lúc Renjun buồn Jeno sẽ bảo Jaemin ra an ủi bạn người yêu.

Hay những lúc Renjun chán nản Jeno sẽ làm ba cái trò con bò để chọc bạn bồ cười, nói chung tình yêu của mấy đứa này đáng yêu lắm.

Hai bạn chẻ Jeno và Jaemin đều yêu thương Renjun hết mực và đương nhiên, Renjun cũng vậy.

Một gia đình ba người hạnh phúc.

Ahihi~~
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Sinh nhật Kun ge


Kun đưa tay lướt màn hình điện thoại, ánh mắt chăm chú đọc từng dòng truyện.

Anh nghe nhiều người đồn rằng các tác phẩm của Dương Cừu đang nổi rầm trên mạng.

Nhiều người review với Kun, mấy quyển truyện của cậu ấy ngược lắm, ngược thê thảm, ngược thậm tệ, ngược muốn lộn ruột.

Kun thì chẳng quan tâm mấy, nhưng thiên hạ cứ đồn hoài làm anh lóng ngóng theo.

Thế là vào ngày hôm nay, anh liền lôi di động ra, search trên mạng tên Dương Cừu, một loạt thông tin hiện ra.

Kun nhấn đại vào cái đầu tiên, trang chủ của truyện xuất hiện.

Kun thầm đánh giá cách trang trí, nhìn cũng được, cũng thuận mắt, không đến nỗi tệ.

Lướt xuống phần tác phẩm, Kun đọc sơ qua tên truyện, toàn là longfic.

Kun chán nản thở dài, haizz thời gian đâu mà đọc.

Định tắt điện thoại đi nhưng đột nhiên một tiếng 'ting' reo lên.

Dòng thông báo hiện ra "Tác giả vừa mới đăng một truyện."

Kun giật mình, anh vô thức bấm vào dòng thông báo, tên truyện hiện lên "Oneshot | Côn"

Anh mừng thầm, hehe, cuối cùng cũng có cái oneshot.

Kun nhanh chóng bấm vào đọc.

Anh chăm chú đọc từng chữ.

Oneshot này có khoảng 6k chữ.

Mặc dù hơi dài nhưng Kun vẫn kiên nhẫn đọc hết.

Đây là một truyện fluff, cực kỳ ngọt.

Anh nghe thiên hạ đồn rằng tác giả này chuyên viết truyện ngược, nhưng sao oneshot này lại ngọt ngào thế.

Đã thế tác giả còn đặt tên nhân vật chính là Côn, khiến anh có chút nhột.

Dù sao tên tiếng Trung của người ta là Tiền Côn mà, đã thế người yêu của 'Côn trong truyện' còn tên Dương.

Hừm... bé con Yangyang của anh, tiếng Trung là Dương Dương thì phải.

"Heyy!!

Anh Kun ớiii~~ thấy thằng Cừu đâu rồi không??"

Jaemin đột nhiên xuất hiện, cậu thân thiết bá vai anh, cười tươi hỏi chuyện.

"À!!

Từ sáng giờ, anh không thấy nó đâu hết á."

Kun cười nói.

Ờm!!

Nhắc mới nhớ, sáng giờ anh chẳng thấy bé con nhà anh đi thả bả lung tung, chẳng lẽ hôm nay đầu năm đầu tháng, hết bả để rắc rồi?!

"Dạ!!

À mà chúc mừng sinh thần Kun ge ge nha!!

Em thương anh lắm ó!!"

Jaemin định rủ Yangyang chung tiền vô mua quà sinh nhật cho anh Kun, nhưng thằng đó sáng giờ trốn đi đâu làm cậu chẳng kiếm được.

Bực mình hết sức~~

"Cảm ơn em nha."

Kun vui vẻ nói.

May có Jaemin nhắc, nếu không chắc anh cũng không nhớ hôm nay là sinh nhật mình luôn quá.

"Nãy giờ anh đang làm cái gì dợ??

Lúc đầu em gọi mà anh không nghe, đến khi em lại đập vai anh mới giật mình quay qua em ó."

Jaemin chớp chớp đôi mắt.

Cậu thấy anh Kun đang làm gì chăm chú lắm, đến độ cậu gọi cũng không nghe luôn mà.

"Anh đọc ba cái truyện trên mạng thôi à."

Kun giơ màn hình điện thoại lên cho Jaemin xem.

Mọi chuyện sẽ diễn ra bình thường nếu Jaemin không hét lên, mắt nó trợn tròn nhìn màn hình điện thoại.

Lúng túng đến độ khiến Kun cũng cảm thấy khó hiểu.

"Dươ-Dương Cừu?!

Anh có biết thằng khỉ này là ai không??"

Jaemin ấp úng nói.

"Đương nhiên là không rồi.

Người ta là tác giả mạng nổi tiếng á."

Kun chớp chớp mắt nói.

Ơ!!

Thằng này ngộ nghĩnh nhể!!

Tự nhiên hỏi anh có quen Dương Cừu không, kì cục hết sức à.

Mà thôi, đầu năm đầu tháng tốt nhất nên vui vẻ không quạo.

"Dương Cừu là thằng Yangyang đó anh.

Bộ anh không thấy tên này quen hả??"

Jaemin nghiến răng ken két.

Thằng điên đó dám lập nick truyên sau đó lên đây ghi tầm bậy tầm bạ, nhân vật bị ngược nhiều nhất chính là cậu đây này, Tại Dân đây này.

Moá!!

Méo thể tha thứ được!!

Nhắc đến chuyện này, vết thương lòng của cậu lại trồi ra.

"Ụ!!"

Kun sốc thôi rồi.

Vãi!!

Hèn chi nãy giờ đọc được hơn nửa chap truyện, anh đã cảm nhận được bối cảnh quen nhau và yêu nhau của cặp đôi chính vô cùng thân thuộc.

Đã thế tên truyện còn đề chữ 'Côn' trong Tiền Côn.

Haha bé con bây giờ lại là tác giả mạng nổi tiếng sao, tự hào ghê.

Nhìn khuôn mặt phè phởn của Kun khiến Jaemin thở dài.

Haizz... yêu nhau lắm!!

Thấy em người yêu có tài là bày ra cái bản mặt tự hào thấy ớn.

Hứ!!

Ông không biết đâu, thằng bồ ông dám ngược tàn tạ nhân vật mang tên Tại Dân (đẹp trai, dễ thương, phóng khoáng).

Điều đáng nói là thằng Cừu đó dám để Nhân Tuấn cho Đế Nỗ nuôi, còn Tại Dân bị vứt ở xó nào.

Huhu đọc xong chương cuối mà tui tức á.

Jaemin mếu mào đi ra chỗ khác, cậu không muốn nhìn gương mặt tươi rói của ông Kun nữa.

Nụ cười ngây dại đó làm cậu càng thêm đau lòng cho số phận hẩm hiu, hồng nhan bạc phận của Tại Dân, một con người có sắc mà đéo có phúc.

Kun mặc kệ thằng em muốn đi đâu thì đi.

Anh tiếp tục làm những việc còn dang dở.Lúc đầu, như Kun đã nói đây là một câu chuyện ngọt ngào, nhưng khi biết được chân tướng, rằng câu chuyện này chính là hành trình yêu nhau của hai người, Kun lại càng thêm trân trọng và yêu quý.

Lướt đến dòng cuối cùng, Kun bỗng chững lại, anh nhận ra rằng đây chính là món quà sinh nhật vô giá mà bé Cừu dành cho anh.

Trích đoạn cuối của truyện:

Lời tác giả Dương Cừu: Ừm!!

Bất ngờ thật nhỉ?!

Đây có lẽ là lần đầu tiên mình viết vài dòng ở cuối truyện.

Có lẽ đọc đến đây chắc các bạn thắc mắc, tại sao mình không viết truyện ngược như mọi ngày, tự nhiên hôm nay đăng cái gì mà ngọt ngào phết.

Thật sự thì hôm nay là ngày đặc biệt, vô cùng vô cùng đặc biệt, cái ngày mà người cho mình ôm miễn phí, cho mình dựa thoải mái ra đời.

Mình thương anh ấy lắm!!

Mình chỉ mong hai đứa lưu giữ kỉ niệm tốt đẹp vui vẻ thôi.

Có thể tất cả những thứ mình viết đều là ngược, nhưng chỉ cần anh ấy xuất hiện thì mọi đau khổ nhất cũng thành hanh phúc nhất.

Côn!!

Chúc anh sinh thần luôn vui vẻ, hạnh phúc và đặc biệt là hãy yêu thương em dài dài nhé!!
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Chết mất :v


Vào một ngày đẹp trời, Jeno tự nhiên rủ Jaemin đi tập gym với hắn.

Lúc đó Jaemin đang nằm phè phởn ở trên giường nên cậu không chịu đi, dù Jeno có năn nỉ nhiều thế nào đi chăng nữa, Jaemin vẫn như cái xác sống nằm im trên giường.

Cuối cùng Jeno đành phải sử dụng tâm kế, hắn đột nhiên nhảy vọt lên giường Jaemin.

Jaemin thừa biết tên Lee Jeno này bắt đầu giở trò nên cậu xoay người lại đưa lưng về phía hắn.

Cậu cười thầm trong lòng: "Hứ, làm như tao không biết mày định làm gì á Lee Jeno.

Không dễ gì dụ tao đâu, há há."

Nhưng thật buồn cho Jaemin, đúng là người tính không bằng trời tính.

Jeno biết thằng quỷ nửa tóc xanh nửa tóc trắng này (do thời điểm đó cậu ta vẫn cố chấp méo chịu nhuộm lại cái đầu đầy tội lỗi :v) đang nghĩ gì trong bụng, dù gì chơi với nhau đã 7, 8 năm đã thế còn chung ghệ với nhau nên Jeno đây rành tính cậu ta lắm.

Jeno ép sát vào người Jaemin, hắn ôm lấy eo của cậu từ đằng sau.

Bất thình lình Jeno đưa tay mò vào trong áo thun của Jaemin, sẵn tiện xoa xoa cái bụng có chút mỡ của cậu.

Jeno nhẹ nhàng nói vào tai Jaemin:

"Hình như Renjun thích ngắm mấy anh trai sáu múi lắm đấy."

Vừa nói Jeno vừa vỗ nhẹ mấy cái vào cái bụng tròn trịa của Jaemin.

Ngay từ đầu Jaemin đã cảm thấy kì lạ, cậu không biết thằng nhạt nhẽo này tính dụ cậu bằng cách nào.

Đang nằm im chờ đợi thì đột nhiên hắn ta lại ôm cậu từ đằng sau, cái tay không biết từ bao giờ đã yên vị trong áo cậu, đã thế hắn còn xoa nắn cái bụng bé bé xinh xinh của cậu làm cậu nhột chết đi được.

Hơi thở nóng rực của Jeno từ phía sau phả hết vào tai Jaemin.

"Má!!

Mày nói vậy có ý gì hả thằng cún?!"

Jaemin liền vùng khỏi cái ôm của Jeno.

Cậu bật dậy, tốc độ quá nhanh khiến Jeno không kịp phản ứng.

Jaemin lật ngược Jeno quay mặt về phía mình, cậu dứt khoác kéo cái áo của hắn lên.

Và WTF!!

Cơ bụng của thằng này đã ẩn hiện bốn múi sương sương.

Jeno nhìn Jaemin cười nhếch mép, há há, cuối cùng cũng dụ được thằng quỷ này ra khỏi giường.

Jaemin tức tốc nhảy xuống giường, tròng đại cái áo thun đen và quần thể dục, tất cả mọi chuyện đều được cậu làm trong tích tắc.

Jaemin quay qua nhìn Jeno nói:

"Đi tập, đi tập, đi tập."

Tinh thần hăng hái như vậy làm Jeno không khỏi vui vẻ trong lòng a~

•••

Đã hơn nửa năm kể từ khi Jeno rủ Jaemin đi tập gym.

Mới đầu Jaemin tập thở như cún, thằng Jeno lại thích hành hạ cậu, vừa lên phòng gym là hắn đã bắt cậu chạy bộ khởi động 10 phút.

Sau khi chạy bộ xong thì qua tập tạ với hắn, hết tập tạ lại nhảy qua hít xà đơn, vân vân mây mây.

Và nhờ ơn "dạy bảo dưỡng dục" của thằng Jeno, sau hơn nửa năm Jaemin đã có 4 múi.

Dù không rõ như Jeno nhưng Jaemin cũng cảm thấy tự hào.

Từ lúc đi tập đến giờ, Jaemin đã phát hiện ra một chuyện vô cùng thú vị, đó là ông huấn luyện viên của hai người tưởng hai người yêu nhau (mặc dù cậu méo hiểu tại ổng nhìn ra được như vậy) nên ông ấy hay bắt cậu tập chung với Jeno lắm.

Hiện tại thì Jeno đang ôm hai chân của Jaemin để cậu gập bụng lên.

Mà ông thầy huấn luyện viên ác lắm, bắt cậu gập thẳng lên luôn.

Jaemin chán nản làm theo lời ông thầy, haizz... gập như vậy thì kiểu gì mặt cậu với mặt của thằng Jeno cũng dính sát rạt vào nhau.

Hai thằng ngán ngẩm nhìn nhau, Jaemin gập hết 20 cái rồi đến Jeno, cậu cũng làm tương tự giống hắn, giữ chặt hai chân Jeno, rồi mơ màng nhìn hắn gập lên gập xuống.

Tự nhiên hôm nay Jeno nổi máu điên, hắn biết ông huấn luyện viên thích đam mỹ nên hắn đang suy tính một chuyện vô cùng kinh thiên động địa.

Jeno cười nhếch mép nhìn Jaemin.

Nhận thấy nụ cười có phần man rợ của Jeno khiến cậu có chút rùng người.

Và thật sự linh cảm của Jaemin không sai chút nào.

Jeno vừa gập người lên liền hôn một cái chụt vào môi Jaemin, cứ như thế hai mươi cái gập bụng là hai mươi cái hôn.

Jaemin thở dài nhìn ông huấn luyện viên, trời mẹ!!

ông đang quắn quéo quằn quại dưới sàn nhà, còn thằng tội đồ kia thì đang cười khoái chí, haizz... thằng này hoom nay ăn gan hầm.

Jaemin đăm chiêu nhìn Jeno, thật ra thì cậu với Jeno cũng yêu thương nhau lắm, nụ hôn đầu của cậu là của Jeno và nụ hôn đầu của Jeno là của cậu, trước đó hai người cũng thử yêu nhau nhưng méo thành, nhiều lúc Jaemin cũng tự hỏi chẳng hiểu sao cậu với Jeno chơi thì vui nhưng đéo yêu được.

Tình cảm của hai người không phải tình yêu, cũng chẳng phải tình bạn mà nó nghiêng về tình thân nhiều hơn.

Cậu với Jeno như một thể vậy, méo thể tách ra.

"Nghĩ gì vậy?"

Jeno hỏi Jaemin sau khi hôn cậu một cái chụt rõ to.

Tại nãy giờ hắn thấy cậu cứ đực người ra nhìn hắn, chẳng có phản ứng gì.

"Đụ!!

Mấy cái rồi, nhanh lên, cha nội huấn luyện viên sắp ngất rồi kìa!"

Jaemin nhìn Jeno cười trìu mến, lâu lắm rồi hắn mới thấy cậu dễ thương như vậy đó.

"Cái cuối rồi."

Cái cuối cùng hắn bật dậy thật mạnh.

Jeno cười ôn nhu nhìn Jaemin, hắn nhẹ nhàng ôm lấy má của Jaemin.

Bây giờ không còn là mấy cái hôn chụt nhẹ nhàng nữa, lưỡi hắn lùng sục khắp khoang miệng cậu.

Jaemin tròn mắt nhìn hắn, thằng này tự nhiên lên cơn, nhưng không sao, hôm nay cậu cũng muốn điên với hắn.

Jaemin choàng tay qua vai Jeno kéo hắn lại gần.

Hai người khẽ cười, há há, chắc giờ này ông huấn luyện viên chết lâm sàng ròi.

***

Thông cảm!!

Dạo này tui hơi nghiện nomin, á hí hí.
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Một trong những cuộc họp khẩn cấp của khu Neo


Hiện tại khu Neo đang mở một cuộc hội nghị khẩn cấp với nội dung là chọn ra thành viên để tham dự đội kịch của trường.

Khi nhà trường đưa ra thông tin này, tất cả thành viên trong khu Neo đều lắc đầu ngán ngẩm, trời mẹ!! một năm có 365 ngày mà mấy cái ngoại khoá, hoạt động vui chơi giải trí của trường SMTown chiếm mất bà 300 ngày rồi, đu theo ba cái phong trào đó cũng đuối.

Nhà trường hứa rằng đây sẽ là hoạt động ngoại khoá cuối cùng trong năm nhưng ai biết được điều này có đúng hay không.

"Bây giờ theo tình thần xung phong, có ai tình nguyện tham gia đội kịch không?"

Taeyong, chủ trì cuộc họp lên tiếng.

"Tôi thiết nghĩ nên để cho mấy đứa nhỏ đi đi, mình già rồi, đu không nổi đâu."

Taeil - người già nhất trong hội lên tiếng.

"Úi!!

Đồng chí Taeil nói vậy là sai rồi, kính lão đắc thọ, miếng mồi này nên nhường cho mấy anh."

Xiaojun - một trong những thành viên của hội em út lên tiếng.

"Không được đâu các đồng chí, hội anh lớn già rồi, xương cốt cũng sắp gãy, chuyện diễn kịch này tụi anh không dám nhúng tay vào."

Johnny với vẻ mặt nghiêm trọng cho hay.

"Ôi!!

Không khí thật căng thẳng, các đồng chí có muốn làm tí xoài không?"

Không biết từ đâu mà Kun lôi ra được một dĩa xoài, nhưng sự quan tâm này có lẽ không được khu Neo chấp thuận, ngược lại còn bị lên án gay gắt.

Vừa dứt câu, Kun đã nhận phải bao nhiêu gạch đá từ khu Neo vì phát ngôn khùng điên của mình.

"Uii đừng ném hột xoài, để lát em gặm.

Uổng công bọn em hái trộm nhà thầy hiệu trưởng."

Doyoung ra sức bảo vệ dĩa xoài, cậu đau khổ khi thấy mấy người khu Neo cầm hột xoài lên chọi Kun.

Doyoung đây chỉ tiếc rẻ mấy cái hột xoài thôi nha chứ không có đau lòng vì thằng Kun bị đánh đâu.

"Đụ!!

Tụi bây lại đi hái trộm xoài nhà người ta nữa hả!!!"

Taeyong tức giận nói.

Bọn mày đâu phải thiếu ăn thiếu tiền đâu, vác xác ra chợ mua vài kí, ăn cho lòi le ra.

Rảnh rỗi là cứ rủ nhau đi hái trộm xoài, thú vui tao nhã gớm.

"Thưa đồng chí Lee Taeyong, tôi không tham gia vào vụ này, đồng chí đừng nhìn tôi với ánh mắt như vậy, tôi chỉ đứng ngoài canh chủ nhà thôi."

Ten nhanh chóng lảng tránh ánh nhìn nguy hiểm phát ra từ phía Taeyong.

Khi nói xong câu đó, cậu lại nhận được hai cái lườm nguýt từ Kun và Doyoung.

Đúng là tình nghĩa anh em có chắc bền lâu, ba thằng này từng giao luật, mỗi lần đi hái trộm xoài thì sẽ thay phiên nhiệm vụ cho nhau.

Lần trước thì Kun cầm rổ hứng, Doyoung canh chủ, còn Ten thì hái xoài.

Giờ đổi lại rồi, Doyoung hứng, Kun hái, Ten canh, một tổ đội thiệt đoàn kết.

"È hem!!

Các đồng chí lái hơi xa rồi đó, yêu cầu quay về đề tài cũ!!"

Yangyang mặt mày nghiêm trọng nói.

"Dẹp cái mặt giả vờ nghiêm trọng của mày đi, tao nhìn mà tao tức á.

Thưa các đồng chí, tôi đề nghị nên đưa Liu Yangyang đi, không phải tối nào cậu ta cũng diễn tuồng với Lee Haechan sao."

Jaemin quả quyết nói, đây sẽ là cơ hội tốt để cậu trả thù Yangyang vì cái tội dám hành cậu trên cái fic cẩu huyết của nó.

"Thằng ngu này, chúng ta đang cùng thuyền đó.

Với lại có hận thù gì với thằng Liu thì đừng lôi tao vô.

Mày mà làm tao giận thì ba cái bí mật của mày sẽ được tiết lộ tại đây đấy."

Đến thời khắc này Haechan mới lên tiếng, cậu cực kì tức giận.

Thằng Jaemin này, chúng ta đang là anh em chí cốt cùng hội cùng thuyền, tự dưng lại đi phản dame, hôm nay mày chết với ông, con ạ!!

"Mày làm như tao sợ mày quá cơ."

Jaemin vênh mặt nói.

"Ừ mày được lắm, hôm nay sẽ là ngày tận thế của mày.

Để tôi kể cho các đồng chí một câu chuyện, hôm đó tôi và bồ của mình đi uống trà sữa đối diện phòng tập gym của Jaemin và Jeno..."

Nói đến đoạn này, hai thằng Jaemin và Jeno liền đưa mắt nhìn nhau, thôi xong lần này tiêu rồi.

"Và các đồng chí biết gì không, hai bọn nó đang hôn nhau cực kì mùi mẫn trong phòng gym.

Lúc đó tôi với đồng chí Mark hú hồn, bọn tôi còn tưởng mình nhìn gà hoá cuốc, nhưng không phải, hai đứa đó thật sự là Jaemin và Jeno."

Haechan cười bỉ ổi nhìn Jaemin và Jeno đang xanh mặt.

Hố hố dám đụng đến ông này, nãy giờ ông im lặng chứng tỏ ông đang hiền, tự nhiên chọt miệng vô chọc ông, ông vả cho.

Jeno và Jaemin âm thầm đưa mắt nhìn Renjun, thôi xong tối nay xác định tàn đời rồi.

Renjun a~ bọn mình chỉ phối hợp để chọc ông thầy huấn luyện viên thôi chứ không có ý gì đâu.

"Thôi!

Dẹp cái chuyện tình tay sáu của bọn mày vào đi.

Lát vô phòng đóng cửa nói chuyện, okey?!

Tôi, đồng chí Na Yuta, xin phép quay lại vấn đề chính.

Tôi xin kiến nghị với đồng bào đồng chí rằng hãy để Kim Jungwoo thay nhóm làm công việc này.

Các bạn không biết ấy thôi, Kim Jungwoo cực kì giỏi trong mấy chuyện diễn kịch, cậu ta chuyên gia đóng mấy vai người bị hại, nước mắt cá sấu, chung quy lại rất hợp với vai chính, vì thế hãy để cậu ta đi."

Jungwoo yên lặng né đòn từ nãy đến giờ nhưng có vẻ đến lúc này cậu hết trốn được rồi.

Anh Yuta muốn chơi cậu đây mà, vì hôm qua cậu doạ ổng một phen hú hồn.

Jungwoo khóc bù lu bù loa nói với Yuta rằng cậu với Lucas đã chia tay, mặc dù hai đứa vừa mới nắm tay nhau tình cảm đi uống trà sữa.

Định lừa Yuta một vố cho vui thôi nhưng không ngờ ông Yuta tin cậu sái cổ, đến lúc sự thật được phơi bày thì ổng như muốn nhào vô đánh cậu một trận.

Bày trò chọc người ta cho cố vô, bây giờ nghiệp đến trước cửa rồi.

"Ừm vậy đi.

Jungwoo có khuôn mặt rất điện ảnh nên chắc chắn em ấy sẽ được chiêu mộ thôi!!

Rồi xong, mọi người giải tán đi."

Taeyong - người mở đầu cuộc họp và cũng là người kết thúc.

Jungwoo im lặng chịu thiệt, nghĩ lại lúc ấy cậu cũng ngu, chọc ai không chọc mà đi chọc Yuta, nên biết rằng trong cái ký túc xá này, Yuta là người có chỗ chống lưng tốt nhất, ông Taeyong chắc chắn sẽ thiên vị Yuta nên Jungwoo đành cắn răng tuân chỉ mệnh lệnh thôi, huhu~

***

Chúc mọi người năm mới vui vẻ nhé!!

Yêu
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Yo ho ho ho


"Renjun à~ cậu nghe tụi mình giải thích đi."

Jaemin và Jeno lẽo đẽo đằng sau Renjun.

Hai thằng đang ra sức bào chữa cho nụ hôn ở phòng gym.

"Tất cả là tại mày đấy thằng cún!!

Tự nhiên lôi thằng Haechan vào làm chi để rồi tao phải chịu cái cảnh này cùng mày."

Từ khi kết thúc cuộc họp khẩn đến giờ, Renjun vẫn không thèm nói chuyện với cả hai, đến cả một cái liếc mắt cũng không cho nên đâm ra Jeno bực mình mà trách ngược lại Jaemin.

Đúng là đần!!

Đang yên đang lành tự nhiên lại chỏ mỏ vô chọc giận Haechan, mà thằng khỉ đó được mệnh danh là thánh drama kiêm luôn chức vụ savage, gặp ai nó cũng dizz được.

Lần này nếu không dỗ được Renjun thì coi như cậu và hắn gặm đất mà ăn.

"Đụ!!

Sao mày không nhìn lại mình?!

Hôm đó là mày chủ động cạp môi tao đấy, con trai ạ!!"

Jaemin trợn mắt nói, đụ!! không có lửa làm sao có khỏi (trừ phản ứng giữa NH3 và HCl ra :v).

Nếu thằng nhạt nhẽo này không rảnh hơi đi hôn cậu thì làm gì có chuyện này, chưa nghĩ kĩ đã trách cậu, đúng là đồ thiếu muốiii.

"Má!!

Lúc đó mày cũng tận hưởng lám mà!!

Đéo chịu đẩy tao ra."

Jeno cao giọng phản bác bác.

Khi nghe xong câu này của hắn, Jaemin chủ muốn đột quỵ chết cho xong.

Thằng này mất hết liêm sỉ rồi!!

Cãi không lại nên mới đem vụ này ra nói, đã nói đúng còn nói to, đúng là ngu si mà.

Jaemin nhanh chóng bịt miệng Jeno, cậu nhỏ giọng nói khẽ vào tai hắn.

"Mày im lặng coi!!

Renjun đang ở đâu!!

Đừng đào sâu vào vấn đề này nữa."

Biết mình nói hớ vài lời, Jeno lập tức tém lại.

Jaemin sau đó liền thả hắn ra.

Hai người quay lại vấn đề chính, làm sao giải thích cho Renjun hiểu.

Não của Jaemin và Jeno vận hành hết công suất cuối cùng hai người quyết định tường thuật lại toàn bộ câu chuyện cho Renjun biết.

"Thật ra thì ông huấn luyện viên tưởng bọn tớ là người yêu nên mới bắt bọn tớ tập chung í mà."

Jeno giở giọng giảng hoà nói.

Hắn chạy lại chỗ Renjun đang đứng, đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ xinh của cậu, đôi mắt cười nhìn Renjun trìu mến.

"Hai cậu khi nào chả đi với nhau."

Renjun mặt lạnh tanh nói.

Từ nãy đến giờ cậu mới chịu mở miệng nói một câu với hai người, mặc dù hơi lạnh lùng nhưng còn đỡ hơn không thèm nói chuyện và đếm xỉa tới cả hai.

"Đi tập chung cho vui í mà, tập một mình chán lắm, hì hì."

Jaemin thấy Renjun mở miệng, lập tức vọt đến nắm lấy bàn tay còn lại của cậu mà xoa nắn.

Cuối cùng bạn ấy cũng chịu nói chuyện rồi, ahiuhiu.

"Tại sao hai cậu lại hôn nhau?

Đừng có lôi ông huấn luyện viên vào, bốn từ này mình nghe muốn thủng tai rồi.

Mình biết hai cậu từng là bồ nhau, vì thế cứ kể thoải mái cho mình nghe, mình không giận đâu."

Renjun nhẹ giọng nói, cậu chỉ muốn hai bạn bồ thành thật với cảm xúc của họ dành cho nhau lúc đó thoi à.

"Thì... mình hôn Jaemin trước.

Dù sao mình với nó cũng từng chim chuột một thời gian, lúc đó nó hiền với mình lắm.

Sau này thì hết rồi, mình với nó toàn đánh nhau chứ yêu thương nỗi gì.

Tự nhiên hôm đi tập, nó đột nhiên nhìn mình cười hiền một cái làm mình nhớ đến Jaemin ngày xưa nên mới hôn nó.

Nói chung là vậy đó."

Jeno cúi ngầm mặt nói.

Hiện tại hắn không dám ngẩng mặt lên đâu, ngại lắmmm.

Jaemin ngạc nhiên nhìn hắn, xem ra tên này vẫn còn nhớ kí ức khi xưa a~ Thời đó hai đứa yêu nhau khá mặn nồng, hôn nhau mỗi ngày là chuyện bình thường.

Nhưng từ khi có Renjun là tần suất yêu thương thắm thiết ngày một giảm còn số lần đánh nhau thì tăng dần theo thời gian.

Hai đứa toàn khắc khẩu nên Jeno chắc có chút ngỡ ngàng khi thấy cậu trìu mến nhìn hắn, tại lâu lắm rồi cậu mới nhìn hắn như vậy nên Jeno nhớ lại hình ảnh khi xưa là đúng ròii.

"Mình thì chẳng ngờ lúc đó thằng thiếu muối lại dịu dàng như vậy.

Lâu lắm rồi mới hôn lại nên nụ hôn kéo hơi dài xíu, á hí hí"

Jaemin cười híp mắt.

Đến lúc này Jeno mới ngước lên, hắn nhếch mép nhìn Jaemin.

"Nhưng thành thật thì môi Renjun mềm hơn mày nhiều, thằng thừa đường."

"Đụ!!

Mày làm như môi mày mềm quá!!

Thằng thiếu muối!!"

Jaemin cãi lại.

Cái thằng hách dịch này!!

Hồi nãy câu nói của hắn làm cậu có chút cảm động nhưng giờ thì hết rồi, tất cả chấm dứt tại đây.

"Há há, mệt hai người quá!!

Đi ngủ đi!!

Thằng Dương với thằng Sun qua giường bồ nó ngủ rồi, giờ trong phòng chỉ có ba người mình thôi á."

Renjun tươi cười nói.

Cậu nắm lấy tay của Jaemin và Jeno, kéo hai người tới giường.

Cả ba vừa nằm xuống là Jaemin đã rướn lên thơm má Renjun một cái, bonus thêm cái nháy mắt đầy tình ý.

"Chúc cậu ngủ ngon.

Nhớ mơ mình nha!"

Jeno cũng không vừa, hắn chồm lên thơm trán Renjun một cái chụt rõ to.

"Cậu ngủ ngon, mơ tớ ấy, đừng mơ cái thằng thừa đường kia."

Hắn không quên khịa Jaemin mấy câu.

"Mịe mày!!

Sao hôm nay đéo dám hôn tao nữa!!"

Jaemin nổi điên khích lại nhưng ai ngờ Jeno lập tức rước qua chỗ cậu đang nằm, chạm nhẹ môi cậu một cái, hắn cười mỉm nói: "Im lặng đi, cậu ồn ào quá!

Renjun còn ngủ nữa!"

Lúc này Jaemin hận không thể cầm chiếc dép phang vào mặt Jeno.

Trái ngược với không khí đầy sát khí ở hai bên chí tuyến, Renjun - người nằm giữa thì khác, cậu ấy chắc thích thú với cảnh tượng này lắm, vì hiện tại Renjun đang cười khúc khích nhìn cậu và hắn khích tướng nhau.

Jaemin giận tím người, cậu lập tức vòng tay qua eo Renjun, vúi mặt vào hõm cổ của cậu ấy mà nhõng nhẽo.

Biết bạn bồ thừa đường hôm nay phải chịu thiệt trước bạn bồ thiếu muối nên Renjun cũng ưu tiên dỗ dành bạn ấy, haizz... chuyện tình tay sáu đúng là phức tạp hen, đã thế vô tay con tác giả này còn phức tạp hơn gấp trăm lần, á hí hí.
 
Back
Top Bottom