Hài Hước NCT//Câu chuyện tình yêu của bọn học sinh chuyên...//

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Anh hãy đợi đó, Qian Kun


Nếu Taeyong được ví như là "ba" của khu Neo, thì Kun cũng được coi như là "bố" của hội Trung Quốc, vì anh lớn nhất mà nên chắc chắn chức vụ cao cả, thiên liêng ấy sẽ thuộc về anh.

Khi nói về hội Trung Quốc, Kun chỉ biết lắc đầu thở dài, haiz... dù rất muốn nói giảm nói tránh nhưng sự thật là tụi nó lỳ như trâu ấy.

Vừa nghịch, vừa thảo mai, làm sai cái gì, đến lúc Kun phát hiện thì lại trưng cái bản mặt 'Em hong biết, anh đừng hỏi em'.

Hơ hơ dễ điên không.

Mấy cái này chưa nhầm nhò gì đâu, dạo gần đây, thằng Ten - người bạn đồng niên của anh, muốn vào hội Trung Quốc, vì nó nói dòng máu Trung Quốc đang chảy trong người nó.

Các bạn nghĩ Kun sẽ cho Ten vào không???

Đương nhiên là không rồi, nếu Ten mà vào chắc có nước anh nổ não mất.

Thằng điên đó nguy hiểm lắm, cần tránh xa.

Trong hội đã có một thằng lắm muối, một thánh tự luyến, một em trai mê bạo lực và một đứa em láo lếu, v.v.

Vì vậy tốt nhất không nên thêm một thằng điên vào.

Ahihi~~~

Mà Ten cũng dai như đĩa lắm, nó nói nó yêu dòng máu chảy trong người mình, nên Ten bất chấp tất cả mọi thứ được vô hội Trung Quốc.

Kun đã ra một điều kiện, nếu Ten rành rọt tiếng Trung thì anh sẽ cho vào.

Đến hiện tại thì Kun thấy anh nên chuẩn bị tinh thần cho thằng điên ấy vô là được rồi.

Huhu TvT

Dạo gần đây, Kun phát hiện, đứa em trai gặm thính sống qua ngày của anh - Yangyang, đang stress cực kỳ.

Với cương vị là một người bố tận tâm, anh không thể để tình trạng này xảy ra, sau nhiều lần rặn hỏi thì anh mới biết đứa em trai của anh stress chuyện gì.

Chuyện chỉ là nó cảm thấy cô đơn trong thế giới đầy rẫy những cú lừa này.

Đi đâu cũng gặp mấy cặp đôi đang ôm ấp, hun hít, ngửi mùi nhau (khi nghe nó tả vậy Kun không biết Yangyang có phải học sinh chuyên Văn hay không, hơ hơ).

Tính ra cũng đúng, Yangyang về đến phòng thì bắt gặp ba thằng Jaemin-Jeno-Renjun đóng phim tình cảm sáu tay.

Haechan thì ngồi ôm cái điện thoại mộng mơ như thiếu nữ.

Ra khỏi phòng thì lại tận mắt chứng kiến hàng chục phân cảnh mùi mẫn diễn ra.

Nhìn riết rồi Yangyang cảm thấy cô đơn, em tủi thân, huhu.

Kun nhận thấy điều này, anh không muốn Yangyang buồn, vì vậy lúc nào cũng kè kè bên em, an ủi, dỗ dành em.

Yangyang thấy vậy cũng ỷ lại, em thích ôm anh Kun nhất luôn á, lúc ôm ảnh còn lấy tay xoa xoa lưng em, miệng còn nói mấy lời dỗ dành nữa chứ.

Aaaaaa!!!

Thì ra đây chính là cảm giác ôm ấp sao.

Việc này cứ lặp đi, lặp lại riết rồi thành thói quen của hai anh em.

Mấy đứa trong hội Trung Quốc cứ phân bì là anh Kun thương Yangyang nhất, anh Kun bao che cho Yangyang nhất,...

Trời mé!!

Bọn bây già đầu rồi mà còn phân bì mấy cái này sao.

Tính theo tuổi thì Yangyang coi như nhỏ nhất đấy, bọn làm anh không biết nhường nhịn em, thật đáng trách.

Nói vậy thôi chứ Kun cũng công nhận là mình cưng chiều Yangyang thiệt, thấy em nó buồn là chịu không được.

Chắc tại thấy nó cười nhiều quen rồi, giờ thấy nó buồn nên lòng cũng chùng xuống theo.

Đây chỉ dành tình cảm anh lớn dành cho em trai thôi, nhỉ??!!

Nhờ được anh Kun bao che, chăm sóc, cuối cùng thì Yangyang cũng nhận ra chân lý đời mình.

Anh Kun!!

Nếu anh xem Yangyang chỉ là đứa em trai nhỏ thì thật xin lỗi, anh sai rồi.

Em không xem anh là anh trai thì anh cũng đừng hòng xem em như em trai.

Rồi em sẽ cho anh thấy tình cảm thật sự của Kun ge dành cho em.

Ahihi~~ anh nên nhớ cái danh 'Bậc thầy thả thính Liu Yangyang' không phải từ dưới đất chui lên đâu nha :v

Anh hãy đợi đó, Qian Kun.

----------

Sau nhiều đên trằn trọc không ngủ, toi đã quyết định cho Yangyang cặp với anh Kun.

Ahihi~~~
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Đôi chân mày ngày xưa chúng ta cùng theo đuổi


Nếu hỏi mấy đứa khu Neo: "Ấn tượng đầu tiên của cậu khi gặp Mark là gì??", dám cá với các bạn rằng 99,9% là bọn nó sẽ trả lời: "Đôi chân mày".

Đây được ví như báu vật quốc gia, cần được bảo tồn của bạn Mắc-cư, vì nó quá hiếm và độc đi.

Đôi chân mày này không phải dạng lá liễu, hay sâu róm, mà nhìn giống như chân mày hải âu.

Mark cảm thấy nó chính là nét quyến rũ của mình, có một không hai đó nha.

Giờ Mark thách các bạn ra đường, kiếm một người có đôi chân mày lạ lùng giống cậu thử, coi có ai không.

Hơ hơ, dám chắc là méo có người nào đâu nhé!!

Bởi vì đây là hàng độc-nhất-vô-nhị.

Từ nhỏ tới lớn, Mark rất tự hào bởi "cặp hải âu này", ai ai cũng nói cậu dễ thương với đặc điểm ấy, nhưng đến khu Neo, thì nó lại khác.

Dù rất không muốn nói nhưng Mark cũng phải thừa nhận rằng, khu Neo - nơi tập hợp những con người có suy nghĩ điên khùng và đầu óc không bình thường thì cái thứ Mark tự hào bấy lâu, chính là cái mà khu Neo hay đem ra dizz nhất mỗi khi buồn miệng, không có chuyện gì để phốt.

Mark còn nhớ như in lần đầu cậu gặp Taeil, "Ủa chú em dán lông mày hả, sao nhìn nó dị dị vậy??" lúc nói ảnh còn đưa tay lên bức thử xem có phải thiệt không.

Mark chỉ biết câm lặng, rồi giải thích đây là mẹ em đẻ ra đã có, hàng real not fake.

Taeil gật gù, như đã hiểu, sau một hồi ảnh lại hét lên: "Ê TỤI BÂY!!

Tao mới gặp được cái này lạ lắm!!", vừa nói ảnh vừa chỉ vào lông mày của cậu, những người khác cũng giật mình quay lại, ai cũng nhìn vào "cái thứ kỳ lạ" mà Taeil đang nói.

Anh Kun nhìn đã đời xong phán một câu xanh rờn: "Nhìn như chân mày hải âu ấy nhở".

Kể từ hôm đó trở đi, danh xưng "Cậu bé hải âu" chính thức ra cmn đời.

Nhưng đây chưa phải là gì đâu, cái mà làm cho Mark khắc cốt ghi tâm nhất, chính là khi Yangyang tả cậu.

Nó nói: "Mặt anh Mắc như con sư tử, trên con mặt sư tử, có cặp chân mày hải âu, nhìn người con sư tử thì gầy như con mắm.

Haha chỉ cần thấy anh Mắc thôi thì em đã có thể đoán ra tên của ba con vật".

Mark vô cùng đau lòng và khổ thân.

Phắc!!

Thằng Yangyang nên ở với anh Kun, một người thì tả Mark chả ra gì, mặc dù nó chuyên Văn, còn người kia chỉ cần thốt một câu cũng đủ tạo được cái nickname, thứ gắn liền với cậu suốt quãng đời còn lại.

Mark cứ sống trong sự đau khổ ấy suốt hai năm ròng, nhưng bỗng một ngày, trời cao có mắt, nhìn thấu được nỗi đau của cậu nên ông đã phái Haechan - hậu duệ của nữ thần mặt trời xuống bên cậu.

Từ ngày có Haechan, lượng muối trong người cậu được nâng cao không ít.

Ngày xưa thì im lặng nghe anh em dizz, nhưng giờ đây thì xin lỗi, Mark của ngày xưa chết rồi, Mark không còn như ngày hôm qua nữa.

Cậu đã có sự phản kháng, vùng dậy đấu tranh, đòi lại công đạo cho cặp lông mày của cậu, thứ mà cậu rất tự hào.

Câu nói: "Chân mày lá liễu đã xưa rồi, bây giờ chân mày hải âu mới là mốt" đã trở thành hot trend, tạo nên làn sóng Ha-lu vô cùng mạnh mẽ, xoáy tanh bành khu Neo, cũng nhờ câu nói này, Mark đã tạo được ấn tượng với Haechan, người mà cậu đem lòng yêu thương nhất.

Cũng chính vì sự phản kháng vô cùng táo bạo và vi diệu kia, anh em trong nhà cũng không lôi cậu ra phốt nữa.

Nhưng nói thật, mấy người đó dizz thì dizz vậy thôi, chứ thương cậu lắm.

Có thể lúc đầu nhìn cậu chỉ thấy một chữ "đù" to đùng trên mặt, tuy nhiên tiếp xúc lâu mới biết cậu là một đứa bé vô cùng chăm chỉ, biết lo lắng, quan tâm người khác và khá là dễ thương, từ lớn đến nhỏ, ai cũng quý cậu hết trơn, nhưng do thấy Mark hiền quá nên mới chọc cậu á.

Ahihi~~
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Valentine(sến súa verse?!)


14/2 - Valentine - Ngày lễ tình nhân - cũng là ngày mà tình yêu đôi lứa được cả thế giới tôn vinh.

Nhưng đối với Doyoung, ngày này không đơn giản là Valentine.

14/2 chính là ngày mà Jaehyun - người thương của anh ra đời.

Tính ra thì nó cũng hơi đặc biệt một xí, sinh nhật của người yêu lại trùng với ngày Valentine, cứ đến mỗi năm sinh nhật cậu là anh rất đau đầu, vì không biết nên tặng quà gì.

Doyoung đã cùng Jaehyun trải qua ba cái Valentine, tức là qua ba cái sinh nhật.

Lần đầu đón sinh nhật là lúc cậu mới vào trường SMTown, thời ấy hai đứa mới quen nhau nên Doyoung cũng không nặng nề phần quà cáp.

Anh dẫn cậu đi ăn và mua một chiếc bánh kem coi như tổ chức cho cậu.

Sang đến năm thứ hai, thì lần này, Doyoung bắt đầu biết lo, anh vắt óc xem thử mình nên tặng gì cho Jaehyun.

Sau mấy ngày ám ảnh, ăn không ngon, ngủ không yên, cuối cùng anh quyết định mua cho cậu chiếc áo cổ lọ màu đen, nhưng anh lại giấu Jaehyun rằng, chiếc áo đó còn có một cái tương tự, tuy nhiên lại là màu trắng, Doyoung đã mua bộ đó cho mình.

Hôm sau, Jaehyun mặc áo anh tặng, cậu như ngỡ ngàng khi phát hiện ra, chiếc áo mà anh đang mặc y chang của mình, duy chỉ khác màu, thì ra là Doyoung mua đồ cặp cho anh và cậu a~~

Đến năm thứ ba, tức là hiện tại, Doyoung lại phải căng não với vấn đề nhức nhối này, anh đã bắt đầu suy nghĩ từ tuần trước rồi.

"Ngày Valentine là ngày lễ tình nhân, mọi người thượng tặng sô-cô-la và viết thiệp vào ngày này.

Hay năm nay mình làm vậy đi!!"

Ý nghĩ đó đột nhiên xẹt qua đầu Doyoung, cảm thấy không tồi với quyết định đó, anh bắt tay vào làm ngay.

Doyoung đã nhờ Kun dạy cho mình làm sô-cô-la, mới đầu khi Kun nghe Doyoung đề nghị, anh đã mém bật ngửa ra.

Cái gì!!

Thằng bạn đồng niên nổi tiếng đanh đá của anh, nay lại mày đặt đi làm sô-cô-la tặng bạn trai.

Trời ơi tin được hong??

Khi thấy Kun trợn mặt nhìn mình, như thể không tin được, anh đành khẳng định lại một lần nữa, và nhờ nó bày cho cách làm.

Sau một hồi ngơ ngác, Kun cũng hoàn hồn lại, anh đồng ý, rồi cả hai cùng nhau đi ra siêu thị, mua mấy đồ dùng cần thiết, chuẩn bị tác chiến cho kế hoạch dạy nấu sô-cô-la của Kun ge.

Lúc đầu, Doyoung nghĩ, làm sô-cô-la thôi mà, có gì đâu mà khó khăn, nhưng anh đã lầm.

Làm sô-cô-la cực kỳ mệt luôn!!

Mấy mẻ đầu tiên anh làm đều không đẹp, nhìn nó cứ vẹo vẹo kiểu gì ấy.

Một phần là do anh không khéo tay, phần còn lại chắc là do "Doyoung" và "nấu nướng" không thuộc về nhau, toàn bị Kun chửi miết.

Nhưng nhờ sự cố gắng không ngừng, kỹ năng nấu nướng của anh được cải thiện rất nhiều.

Bây giờ mấy viên sô-cô-la anh làm nhìn rất đẹp và thẩm mỹ nha.

Cách sinh nhật Jaehyun trước một ngày, Doyoung đã làm hẳn một hộp sô-cô-la, gói gém cẩn thận, kèm theo đó là một bức thư mà không biết anh đã viết từ bao giờ.

Hôm sinh nhật cậu, canh lúc Jaehyun đã đi học, Doyoung đặt món quà vào trong hộc bàn của Jaehyun, bởi anh biết đây sẽ là nơi đầu tiên cậu đụng đến khi về nhà.

Từ lúc sáng sớm, đi ký đến lớp, Jaehyun nhận không ít lời chúc và quà của mọi người.

Từ mấy đứa bạn cùng lớp đến đại gia đình khu Neo.

Nó làm cậu rất vui, nhưng Jaehyun cũng cảm thấy trống trãi, tại sao người yêu cậu - Doyoung sáng giờ chưa chúc mừng cậu.

Mà thôi, cũng không sao, dạo gần đây Doyoung bận lắm, bài vở nhiều, cậu cũng không nên vòi anh mấy thứ nhỏ nhặt như vậy, Doyoung sẽ không vui đâu, thậm chí anh còn stress thêm nữa, thôi để cho đầu óc anh nghỉ ngơi bớt.

Jaehyun cảm thấy nhẹ lòng hơn khi nghĩ như vậy, cậu xốc lại tinh thần, mang tâm trạng phấn chấn để chiến đấu với hai tiết văn liên tiếp.

Đi học về đã là 11h trưa, cậu ăn cơm sau đó dọt lên giường ngủ liền, do buổi chiều Jaehyun bắt đầu ôn bồi dưỡng từ lúc 1h30.

Vì vậy cậu ráng chợp mắt chút để lấy lại năng lượng.

Và cứ thế sau một buổi chiều, cậu vẫn không gặp anh Doyoung.

Đến tối sau khi lết xác về, Jaehyun rắm rửa, ăn cơm, rồi ngồi vào bàn học, như thói quen, cậu mở hộc bàn, tự nhiên thấy một hộp sô-cô-la rất đẹp nằm trong góc.

Jaehyun đưa tay ra lấy, trong đầu bỗng xẹt qua cái tên Doyoung, hơ hơ, chắc nhân lúc cậu không có trong phòng nên đã dặt vào đây chứ gì.

Nở nụ cười hạnh phúc, Jaehyun cẩn thận xé gói bọc ra, đột nhiên, một phong thư màu xanh nổi bật đập vào mắt cậu.

Jaehyun mở ra và đọc.

Gửi, Yoon Oh - người con trai mà anh hết lòng yêu thương.

Vậy là đã thêm một năm, anh ở cạnh em rồi, thời gian trôi nhanh em nhỉ??

Mới đó mà đã ba năm chúng ta yêu nhau.

Thật tình, khi mà nhận lời tỏ tình của em, anh đã rất sợ, không biết vì sao, nhưng mỗi khi nghĩ tới cái tính khí nắng mưa thất thường của mình có làm cho em buồn hay không thì nỗi sợ ấy lại hiện lên.

Anh biết, thương anh khổ lắm, phải không em?!

Anh không ngọt ngào như Jungwoo, không thích nói mấy lời dễ nghe như Jaemin, và anh cũng không đẹp như Taeyong, Doyoung này chỉ là một đứa hay cằn nhằn, bị động trong chuyện tình cảm.

Nhiều lúc làm cho em tủi thân, anh biết chứ, nhưng lại không biết biện minh thế nào để cho em vui lên.

Anh ngốc quá phải không??

Có một sự thật rằng, hồi hai chúng ta chưa vào trường SMTown, anh có chút không thích em, vì em cứ bám đuôi anh hoài, ngày này qua tháng nọ, đến mức mấy người trong xóm nói, nếu muốn tìm Jaehyun thì đi xem coi Doyoung ở đâu.

Anh cảm thấy khó chịu, nhưng qua một thời gian thì lại quen cái cảm giác, một lớn đi trước, một nhỏ đi sau, nó bình dị và mộc mạc lắm em à, đối với anh đây chính là hình ảnh đẹp nhất trong cuộc đời anh từng trải qua.

Càng lớn thì chúng ta càng thân, anh cũng không bất ngờ lắm khi mà em thổ lộ rằng em thích anh.

Lúc đó amh chỉ nghĩ tình cảm em dành cho anh là nhất thời, nên anh cũng chẳng từ chối hay chấp nhận, chắc khi đó em đau lắm phải không??

Anh thật lòng xin lỗi.

Cuộc đời anh nó đều theo khuôn khổ, việc chon trường SMTown là do cha mẹ anh chọn, lúc đầu anh cũng không muốn, vì anh thật sự rất sợ, sợ phải xa em.

Anh đã từng nghĩ rằng mình sẽ ở đây cùng em đến suốt đời.

Khi nhận được giấy tuyển vào trường, anh vừa mừng vừa buồn.

Tối hôm cuối cùng, anh đã khóc một trận, vì cứ nghĩ đến cái cảnh sẽ không ở cạnh em nữa.

Lúc anh đi, anh chẳng dám thông báo cho em, anh sợ gặp em rồi, anh sẽ không dứt được, bắt buộc anh phải ra đi trong im lặng.

Hôm đi đến trường, nhận được hàng đống tin nhắn của em, đa số trong đó đều nói anh phải nhớ giớ gìn sức khỏe, ăn uống điều độ, chính lúc đó anh chợt nhận ra, hình như mình đã đánh mất một thứ gì đó, một thứ vô cùng quan trọng thì phải.

Mỗi ngày em đều gọi điện, nhắn tin cho anh, hết hỏi thăm tình hình, lại qua hỏi mấy cách giải bài toán, thật sự lúc đó anh rất bực, vì chỉ được nói chuyện điện thoại có mấy phút mà đa phần em đều hỏi về toán, hơ hơ, nghĩ lại anh không ngờ mình lại đi ghen với môn toán, mà còn lại là môn mình thích.

Mọi việc cứ diễn ra bình thường, cho đến ngày chào đón học sinh năm nhất, anh đã rất bất ngờ khi thấy em, anh còn tưởng có phải mình nhìn gà hóa cuốc không.

Nhưng đến lúc em đứng trước mặt anh, nở một nụ cười hạnh phúc.

Anh đã chạy thẳng vào trong vòng tay em mà khóc, khóc cho những ngày tháng ta lỡ lãng phí, nhưng bây giờ thì không sao rồi em nhỉ, ta đang bên nhau cơ mà.

Chưa bao giờ anh viết một bức dài thế này đâu, dù sao cũng cảm ơn em vì đã yêu anh, đến bên anh mặc dù Kim Doyoung này có hàng tá khuyết điểm.

Thương em, sinh nhật vui vẻ, Jung Yoon Oh.

----------

Ai ở nhà chơi với gấu bông, dơ tay lên nào 🙂)
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Chuyện ngủ tập thể


Từ khi vào trường cho tới bây giờ, thật sự, cả bọn chưa bao giờ ngủ cùng nhau, phòng ai nấy ở, giường ai nấy nằm, mày không xâm phạm đế chế của tao, thì tao cũng không đụng đến lãnh thổ của mày.

Rồi bỗng một ngày tuyết của tháng 12, Ten - người con trai có cái não chứa hàng trăm thứ kỳ dị, đã nảy sinh ra một ý tưởng, đó là... tối hôm đến cả bọn hãy kéo nhau vào một phòng để ngủ chung.

Ý tưởng này đã thu hút rất nhiều thành phần hưởng ứng, đặc biệt là hội em út.

Còn hội anh lớn thì cũng chỉ có vài người thích thôi, ví dụ như Winwin, Jungwoo, Ten,... số còn lại thì thấy chẳng mặn mà gì với cái ý tưởng ấy.

Nhìn chung là vậy, nhưng tối hôm đó, tất cả đều có mặt đầy đủ tại phòng của hội năm hai, như đã nhắc (chục) lần ở mấy chap trước, vì hội năm hai có số thành viên đông, nên được Taeyong ưu ái cho phòng bự nhất, để cho bọn chúng có thể tự do thoải mái tung hoành ngang dọc.

Hôm đó là tối thứ bảy, đúng 7h, lần lượt từng người tới gõ cửa phòng hội năm hai.

Mà mấy đứa Haechan, Yangyang, Jeno, Jaemin, Renjun cũng thích làm lố lắm.

Bọn chúng đã chuẩn bị mấy thứ, như hai cái kèn vuvuzela, mấy chục tờ giấy được cắt nát thành mẩu để làm pháo hoa và một bài thuyết trình chào mừng gia nhập dài dằng dặc.

Vị trí sắp xếp của bọn nó cũng logic lắm, hai thằng Haechan-Renjun đứng trước cửa, ai vào phòng thì hai đứa nó hú lên, rồi tung pháo hoa vào mặt họ.

Jeno-Jaemin như nhận tín hiệu, liền phóng ra, trên tay cầm cái kèn, ì ạch thổi với một tần suất vô cùng lớn.

Khi nạn nhân đã hoàn hồn sau loạt tấn công bất ngờ kia, họ phải đón nhận thêm một đòn tra tấn nữa, đó là nghe Yangyang nói về bài thuyết trình "Chào mừng đến ngôi nhà thân thương của hội năm hai, hay còn gọi hội những con người thánh thiện".

Vãi cả thánh thiện, tụi bây tưởng mình là thiên thần chắc.

Xớ!!

Cái chuyện trêu ngẹo này cứ diễn ra, ai vào phòng cũng đều bị bọn nó chơi cho một vố, mà tụi Haechan với Renjun cũng siêng lắm, troll người ta cho cố vô, tung cho nhiều vào, đến khi xong thì phải lúi húi cúi xuống dưới lụm mấy mẩu giấy để lát tung tiếp.

Jeno với Jaemin cũng ráng giữ cổ họng, sợ thổi sung quá tắc thở chết mất.

Nhưng chuyện gì cũng đâu thể hoàn hảo 100%, vui thôi đừng vui quá, lựa ai không lựa mà lại đụng trúng ông Taeyong đang đi vào.

Bọn nó cũng làm một trận tương tự.

Thế là, tèo teo teo teo, ăn đứt nhá con, mấy bọn nó đều bị Taeyong dùng chân đá vào mông năm cái.

Lúc chân tiếp xúc với mông á, trời ơi!!

Nó phê gì đâu.

Cả bọn tập hợp lại cũng đã quá tám rưỡi, tất cả quyết định là sẽ ra phòng khách mà ngủ, ngủ tập thể cho nó vui.

Vừa đặt lưng xuống thì cả bọn đã ríu rít nói chuyện, tám phốt, đủ mọi thể loại.

Hết tám xong lại chuyển qua coi phim ma, một laptop bé nhỏ đặt giữa ghế sopa, làm cho 21 thằng con trai tuổi ăn tuổi lớn phải chen chúc mới coi được.

Lúc này Ten với Renjun thoải mái gì đâu.

Vì hai người, một người lùn nhất đám, một đứa nhỏ nhất hội nên đương nhiên được xếp ngồi trước.

Trong khi đó mấy con bò mộng như Johnny, Lucas, Jaehyun,... phải chui rúc trong một góc chật chội để xem, nhìn tội hết sức.

Thấy vậy thôi chứ không khí ấm áp lắm, 21 thằng trong không gian có chút nhỏ hẹp, điều kiện xem phim có chút khó khăn, nhưng thật sự cảm giác rất dễ chịu, y chang như một đại gia đình tụ họp trong ngày đông giá lạnh vậy.

Dù ngoài kia tuyết đang rơi, nhưng trong đây vẫn ấm áp một cách lạ thường.

Nói xem phim ma cho oai thế thôi, chứ thật ra cả bọn chả chú ý gì tới phim ảnh hết.

Có đứa ngồi buồn buồn thì lại lấy tay chọt chọt người bên cạnh, có thằng lâu lâu lại đập con người ta một cái rồi quay đi như chưa có chuyện gì xày ra.

Từ những sự việc nói trên, suy ra những cuộc cãi nhau sẽ không bao giờ dừng lại.

Sau khi xem phim xong, vì ngủ cùng em nhỏ, nên khi kim đồng hồ đã chỉ đến 10h, thì Taeyong đã xách đít từng đứa đi ngủ rồi.

Mà mấy bọn có bồ cũng tranh thủ thời gian lắm nha.

Mấy anh team nằm trong đều lén la lén lút lại nằm gần mấy anh team nằm đâu cũng vậy.

Jaehyun thì lại chỗ Doyoung, ôm eo anh mà ngủ.

Winwin cũng phó mặc cho ông anh Taeil chạy lại dính người cậu.

Taeyong với Yuta như thói quen, Taeyong vừa nằm xuống thì đã có một con gấu cỡ bự lăn lại ôm.

Mark với Haechan thì vẫn còn trong giai đoạn mập mờ, nhưng đến lúc ngủ thì lại nằm cạnh nhau, xoay qua xoay lại hồi thì vẫn gối đầu vào nhau mà thăng thiên.

Yangyang thấy cảnh này lại nghiến răng ken két, phắccccc cái thứ mê trai bỏ bạn.

Đang tức giận, bỗng cậu cảm thấy bên mình có ai nằm xuống, thì ra là anh Kun a~~~ phải lại ôm anh Kun để ảnh an ủi, dỗ dành mình mới được.

Renjun nằm giữa Jaemin và Jeno, cậu đối mặt với Jaemin, đưa lưng về phía Jeno.

Jaemin thì cho cậu gối đầu lên tay, còn Jeno thì từ phía sau ôm cậu vào lòng.

Hơ hơ, tính ra Renjun hời nhất rồi nha.

Lucas với Jungwoo leo lên sofa ngủ, hai người thuộc top chân dài nhất khu Neo, nên phải vật lộn với cái ghế không vừa với kích cỡ người mình.

Nhưng đó không phải vấn đề, Lucas nằm xích lên trên, Jungwoo dịch xuống dưới, lúc ôm nhau, cằm Lucas đặt trên đỉnh đầu anh, đầu Jungwoo dựa hẳn vào trong ngực Lucas.

Ahihi~~~~ cưng xỉu.

Còn Chenle với Jisung đơn giản kéo nhau ra một góc nằm, gác tay gác chân lên đối phương mà say giấc.

Xiaojun với Hendery thì ngượng ngùng chút xí, nhưng rồi cũng mặt đối mặt, nhắm mắt, ngủ.

Về phần Ten, đương nhiên cậu đang nằm cạnh Johnny rồi.

Vì cậu lùn hơn anh mà, nên tư thế ngủ của cả hai cực kỳ dễ thương luôn.

Johnny nằm xích xuống để gối đầu lên tay Ten, anh áp mặt vào cần cổ cậu, tay thì vòng qua, siết lấy eo cậu.

Ten đưa tay vuốt vài sợi tóc lòa xòa trước trán Johnny, tay kia thì nhịp nhịp trên lưng anh, nhìn rất yên bình a~~~

----------

Thông cảm tui chưa nếm được cảm giác có bồ, nên tả mấy tướng nằm dị lắm, chin nhỗi nhaaaa.
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Phần Không Tên 24


À!!

Có chuyện này mà toi chưa kể cho các bạn nghe.

Hồi được nghỉ tết á, sau mấy ngày lê la đánh bài từ tám giờ tối đến một giờ sáng.

Hệ quả của việc này là đứa nào đứa nấy cũng phờ phạc, đi ngủ mà còn mớ 'Ba con XÌ nè mày, chặt đê chặt đê.

Ông thách ấy.

Há há'.

Để chấm dứt việc này thì Taeyong - người cha đông con nhất quả đất đã rủ bọn nó đi party ngoài trời, thay vì ở trong nhà cờ bạc ăn tiền.

Nghe đi chơi là mắt đứa nào cũng sáng rực lên, tiền đánh bài, tiền lỳ xì đều nộp cho Taeyong hết, để ổng mua đồ ăn, thức uống.

Nói vậy thôi chứ đừng có tưởng tụi này đưa hết tiền cho Taeyong nghe.

Đẹp chứ hỏng có ngu đâu.

Xớ~~~

Mấy vấn đề như thức ăn, đồ uống, nơi đi chơi đã được duyệt, nhưng còn chuyện xe cộ thì có vẻ không được suông sẻ cho lắm.

Kiếm đâu ra một cái xe có thể chất nỗi 21 thằng con trai chứ, không lẽ thuê xe giường nằm đi.

Mà bọn này không có điên, nghĩ sao dợ??

Tiền đã đổ hết vào bài bạc rồi, giờ chỉ còn lại tấm thân trai trẻ này thôi.

Chẳng lẽ phải bán thân, kiếm tiền để được đi xe giường nằm.

Hứ!!

Mơ đi.

Nhưng tất cả không bi ai đến mức như vậy đâu, lúc về nhà ăn tết ấy, ba mẹ anh Kun tự nhiên gửi lên chiếc xe số, mà nhìn nó cũng cà tàn lắm, nhưng vẫn còn xài được.

Tuy nhiên từ lúc gửi lên Kun cũng không xài gì, chỉ để không ở đó.

Nhưng đến bây giờ Kun thấy mình nên đưa nó lên sàn diễn rồi.

Thấy tình hình không ổn, Taeyong liền mở cuộc họp bàn bạc rằng anh sẽ thuê một chiếc xe 16 chỗ, bọn bây ráng ngồi chật xí, đứa nào nhỏ thì ngồi trên đùi đứa lớn.

Tự nhiên Kun lù lù giơ tay, Taeyong gật đầu cho nói.

- Anh!!

Mẹ em mới gửi con xe siêu xịn sò lên, vì thế em xin gánh một phần sức lực cho con dân Neo city ạ.

- Bộ anh đừng nói, cái xe mẹ anh gửi là cái xe mốc meo ở góc sân nha.

Lúc đầu em còn tưởng hàng bán nhong nhựa nữa chứ.

- Jeno ngây thơ nói.

Cậu vừa dứt lời, Kun đã trèo một chân lên bàn, tính chạy qua chỗ cậu, đập cho vài phát, vì dám chê con xe hàng china của anh, hên là có Yangyang ngồi cạnh ngăn lại.

- Thôi!!

Kun đã nói vậy thì okey, chia ra bớt để đỡ nặng xe.

- Taeyong lên tiếng chốt, cuộc họp gia đình giải tán.

Khi nghe thấy con xe của Kun sẽ nhập cuộc, điều này đối với những bọn dễ 'say sóng' như Doyoung và Ten thì đây chính là điều tuyệt vời.

Vậy là chiếc xe số của Kun đã có khách hàng đặt rồi nè.

Ahihi~~~

Sáng hôm sau, khi đã dọn đồ lên xe đầy đủ, tất cả bắt đầu lên đường.

Lúc này Kun mới lấy bé xe của mình ra.

Hồi tối anh đã phải vất vả lau chùi nên chiếc xe nhìn có vẻ đẹp hơn.

"Nhìn giống cái xe rồi đấy anh Kun" Phắc!!

Cái thằng thiếu muối Lee Jenojam kia, sao mày cứ thích sỉ nhục bé xe của anh thế nhờ.

Doyoung và Ten cũng đã ra, ngồi trên xe lần lượt là Kun - tài xế, Ten - ngồi giữa, Doyoung - ngồi cuối.

Ba thằng đội ba cái mũ bảo hiểm có màu: đỏ, xanh, vàng.

Nhìn như cây đèn giao thông di động á.

Mà khi đi được nửa đường, có vẻ như Doyoung và Ten đã hối hận.

Thằng Kun chạy gớm chết đi được, nó lái như muốn lụi vô cổng nhà người ta ấy, đã thế chiếc xe còn cà tàn, đi cứ rung rung như muốn rớt xuống vậy, làm Doyoung ngồi cuối sợ thí mịe.

Vì đây là xe số và cũng thuộc dạng nát nát nên khi đạp số là giật, Kun có vẻ thích thú với chuyện này nên lâu lâu đang đi số 2, đạp một cái, giật xuống số 3, làm cho Doyoung mém ngã ngửa xuống dưới đất.

Ten ngồi giũa thì cứng đơ, mặt tái mét, miệng thì cứ lầm bầm: Nam mô a di đà phật.

Kun thì thích lắm, cứ đạp là nó giật một cái, phê chết đi được.

Mõi lần đạp, nhìn qua gương chiếu hậu thấy Doyoung sợ hãi bám chặt tay cầm sau xe, hay khuôn mặt không còn một giọt máu của Ten làm cho Kun rất chi là khoái chí.

Đến lúc không chịu nỗi nữa, Doyoung hét lên:

- Thằng cún kia!!

Mày lái cho đàng hoàng, ông xém ngã xuống đất mấy lần rồi đó.

- HÁ HÁ!!

- Kun cười sảng khoái, anh còn nhây nhây rồ ga, rồi đạp lên số.

Tự nhiên đằng sau, tiếng tụng kinh của Ten lớn hơn, mắt nhắm chặt lại không dám nhìn nữa, hai tay bám chặt lấy áo Kun.

Doyoung cũng ngậm miệng lại, không còn sức mà quát nữa.

Khi đến nơi, Doyoung cùng Ten liền dọt xuống xe, chân hai người nhão ra hết, đứng còn run run.

Mặt thì nhăn nhúm như đang chịu đựng cái gì, hình như là muốn ói thì phải.

Mấy người ở trên xe ô tô đi xuống, thấy cảnh tượng như vậy, ai cũng đều chê Ten với Doyoung yếu về mặt tâm sinh lý hết, đi xe máy mà cũng ói.

Hơ hơ.

- Mà cũng hên cho bọn này, chất ba mà không bị mấy chú công an sờ gáy.

Johnny nói xong, từ xa đã thấy hai anh mặc áo vàng, đi xe mô tô, đang 'lon ton' lái về phía cả bọn.

Đứa nào đứa nấy cũng nín thở, nhưng rồi hai "người ấy" cũng lướt qua mặt 21 thằng.

Phù~~ may vãi, mà công nhận mồm ông Johnny ăn mắm ăn muối thiệt.

Việc ăn chơi diễn ra hết sức vui vẻ, cả bọn cùng nhau nướng thịt, khi chuẩn bị dọn ra ăn, Taeyong còn ráng nướng vài lát cho xong.

Chúng nó định khai mạc trước, nhưng Yuta không cho, ổng còn nói: "Ăn cái gì không quan trọng, quan trọng là ăn với ai".

Ôi mẹ ơi!!

Sến sủa.

Ăn xong thì cả bọn cùng nhau dọn dẹp cho sạch sẽ, ngồi lại hóng mát chút rồi mới về.

Khi ra xe, không biết tại sao Doyoung và Ten đã chuồn vô xe ô tô trước, Kun gọi mãi mà không chịu ra.

Hết cách Kun đành về một mình.

Thấy anh cô đơn quá nên Yangyang đã xin anh Taeyong cho mình về với Kun.

Taeyong cũng đồng ý, thế là hai anh em tình cảm ôm nhau đi về.

Mà chở cục vàng trên xe thì Kun phải lái vô cùng cẩn thận a~~~

Còn trên xe ô tô thì sao, cả Ten và doyoung đều dựa trên vai người yêu mà ngủ rồi, lấy lại tinh thần sau khi bị Kun hành về thể xác lẫn tâm hồn mong manh dễ vỡ như thủy tinh này.

Hai người đã hứa với lòng: Từ nay về sau, đéo bao giờ ngồi trên xe thằng Kun lái nữa.

Thề!!
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Chuyện đánh game


Môn Tin - một trong những ác mộng của đời học sinh, nó sẽ chẳng là gì nếu bạn mới vào học.

Lúc đầu, bạn nghĩ đây là một bộ môn vô cùng giải trí, mang tính công nghệ cao.

Nhưng không, khi bạn học pascal đi, bạn sẽ biết thế nào là đắng cay.

Hãy thử nghĩ đến hàng chục câu lệnh: for/to/do, while/do, if/then,... hay cái đề chỉ với một câu ngắn ngủn: "Tìm các số tự nhiên chia hết cho ba, từ 1 đến 1000".

Ô địt!!

Giờ muốn nghĩ cách làm thôi cũng đủ nhức não.

Mà mấy đứa chuyên Tin ở khu Neo đều thuộc loại học sinh giỏi, ai nhìn vào cũng hâm mộ rằng sao tụi nó có thể học được cái môn muốn đánh rắm vào mặt thế này.

Tất cả mọi người đều nghĩ tụi nó là thiên tài?!

Nhưng riêng Taeyong, tụi nó chính là thiên tai.

Nghĩ đến môn Tin thì chắc ai cũng hình dung rằng bọn chuyên Tin chính là mấy thành phần đeo hai cái nắp chai trên mặt, mụn thì đầy rẫy trên trán do thức khuya, ánh mắt lờ đờ, uể oải, v.v.

Cái này chỉ áp dụng với mấy bọn kia thôi, chứ còn hàng ở Neo city chính là hàng độc.

Lucas, Hendery, Jeno, Jising rất thông minh nhưng kèm theo cái sự thông minh đó là cái sự ngáo đá méo chịu được.

Thằng ăn muối mà sống - Lucas, rất hay bị lậm phim mà đặc biệt là phim hành động.

Nó điên đến nỗi mà mỗi khi coi xong đều nhập tâm vào vai diễn.

Có một lần nó coi phim gì đó, anh nam chính diễn cảnh bắn súng, miệng nói "Don't move".

Lucas thấy ngầu vãi đạn nên đã bắt chước làm theo.

Nó mở cửa, bước chân nhẹ nhàng, hai tay chắp lại thành hình cây súng.

Lưng thì chà trên mấy bước tường, chân mang đôi dép tổ ong do PewPew quảng cáo, đeo kính râm, đầu thì lấy khăn trùm của bà nội mà đeo, mặt vô cùng nghiêm trọng.

Phòng đầu tiên là phòng của hội anh lớn Taeil, Johnny, Taeyong, Yuta.

Lucas mở cửa một cách bất ngờ, hét "DON'T MOVE", đúng lúc Yuta đang đắp mặt nạ, một tay ngoáy mũi, tay còn lại thì gãi đít, đi ngang qua, hai người nhìn nhau, giật mình, la toán lên.

Vì một thằng tưởng thằng kia là ăn trộm, người còn lại thì là nghĩ người đi ngang qua là ma.

Johnny đang ăn chuối một cách nhã nhặn nhưng vì giật mình nên đã tọng hết chiều dài cây chuối vào mồm, vỏ cũng chưa được lột hết nên nó cứ lủng lẳng ở trước miệng.

Taeil đang đọc báo, cũng bất ngờ, anh trùm luôn tờ báo lên đầu, chân ngồi co ro lại trên ghế.

Taeyong sốc quá, liền theo phản xạ ném cây chối dưới gầm giường về phía Lucas.

Nhưng hên là không trúng cậu.

Tiếng hét lớn đến nỗi, mấy bọn ở phòng khác phải chạy qua xem tình hình.

Và sau hôm định mệnh ấy, Lucas đã không còn thấy mặt trời nữa, vì đít bị Taeyong đánh cho mấy phát nên không đi đứng bình thường được.

Đối tượng tiếp theo là Hendery, thằng này là best tự luyến, nó có thể luyến đến mức độ xuyên quốc gia.

Theo lời Mark nói, Hendery có thể ngắm mình cả ngày trong gương mà không chán.

Có lần, 12h đêm, Mark mắc tè nên đã đi vệ sinh, cậu mắt nhắm mắt mở mà tiến về phía trước.

Vừa đứng ở trước cửa, Mark phát hiện có người trong đó, đèn nhà vệ sinh sáng trưng.

Cậu nghe thấy tiếng thì thầm: "Hello mấy cưng, anh đây sẽ nói về vấn đề sắc đẹp.

Hendery là người con trai khuynh nước khuynh thành, tài sắc vẹn toàn, không ai sánh bằng".

Mark thầm nuốt nước bọt, trời đụ, 12h đêm mà còn đừng trước gương tự sướng, đéo thể ngờ được.

Mark mơ hồ nghĩ, đột nhiên Hendery mở cửa bước ra, hai đứa giật mình, nhưng không hét lên.

Hendery nhường đường cho Mark.

- Giờ này còn chưa ngủ, ở trong đấy tự sướng miết vậy, mà cũng biết lựa giờ ghê.

12h đêm chứ có ít gì - Mark tốt bụng khuyên.

- Đâu có, tao về nhà lúc 9h á, tắm rửa, thoa kem đã 10h, sau đó tao đứng ngắm nhan sắc của mình, vì nó đẹp quá, nên tao không kìm lòng được.

Vì thế tao đã chiêm ngưỡng vẻ đẹp ấy đến 12h tối.

Ahihi - Hendery cười nói.

Sao Mark thấy mình hết muốn tè luôn rồi.

Thế giới này thật đáng sợ.

Jeno chính là thành phần nhạt nhất nói riêng của hội chuyên Tin và nói chung của khu Neo.

Vì vậy cậu rất tự ti.

Nhưng khi phát ngôn gây sốc của Yuta ra đời, từ "natri clorua" đã lôi kéo Jeno rất nhiều.

Sau nhiều lần hỏi han, cuối cùng Jeno đã biết "natri clorua" chính là chân lý cuộc đời mình.

Có giai đoạn cậu bị ám ảnh, nên đã đến chùa cầu xin, cho mình được mặn như Lucas, hài hước như Haechan.

Với niềm đam mê mạnh mẽ của mình, cậu đã được Taeyong công nhận "Hội những con người nhạt nhẽo" nhưng may là cậu chỉ đảm nhận chức vụ thư ký thôi, anh Mark mới chính là chủ tịch.

Ahihi~~ không sao đời cậu vẫn tươi đẹp chán, nó không nát bằng đời anh Mark là được.

Cuối cùng là Jisung, vì cậu mới vào nên không có nhiều chuyện để kể lắm.

Nhưng cũng có một vài kỉ niệm vô cùng đáng nhớ, chính là ngồi trên cầu thang mà đếm kiến.

Chuyện này Chenle đã bắt gặp mấy lần, tự nhiên giờ ra chơi, liền chạy ra chỗ cầu thang ngồi nghĩ vu vơ, xa xăm vời vợi.

Lâu lâu lại kiếm kiến.

Có khi điên nặng, ra đó nói một mình, đầu tựa vào lan can cầu thang, ánh mắt mơ màng nhìn đời.

Haizz...

đúng là vô phương cứu chữa.

Thật tình thì cả bọn không thể tưởng tượng được khi mà đặt bốn con người đó vào một chỗ.

Nhưng tất cả đã được chứng kiến vào hồi tết.

Bọn nó đánh game từ sáng tới chiều.

Tối thì lại ra đánh bài xuyên đêm.

Haizzz.... kinh khủng thiệt.
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Khi Taeyong vắng nhà


Mấy bữa nay nhà của Taeyong có việc nên anh phải sắp xếp về nhà một chuyến.

Tất cả mọi thứ anh đã lo xong xuôi chỉ trừ một việc, đó là bọn khu Neo.

Taeyong không thể tưởng tượng được nếu thiếu anh cái nhà này sẽ thành thể loại gì, chuồng lợn chăng.

Haizzz... ngao ngán thật.

Ngày mà Taeyong bắt xe về nhà, cả bọn 20 thằng con trai ra bến xe làm loạn.

Mấy đứa út thì sắp khóc đến nơi, Haechan ôm chân phải, Yangyang ôm chân trái, Jaemin nắm tay phải, Jeno cầm tay trái.

Renjun bu sau lưng, Chenle với Jising hai đứa hai bên hông gào hét anh đừng đi.

Đứng đằng xa là hội anh lớn nhìn Taeyong bằng đôi mắt đượm buồn.

Ai đi ngang qua cũng liếc mắt qua, một phần có chút cảm động, phần còn lại cũng có chút dị dị, một chàng trai ôm yếu phải chịu sức nặng của 7 thanh niên đang lớn, nhìn cũng khiếp thật.

Taeyong mặt đen xì nhìn tụi nó.

Gớm khổ!!

Bọn giả nai.

Thấy anh về nhà là mừng hú hồn, hiện giờ thì buồn buồn thế thôi chứ trong lòng là đang bày hàng chục thứ sẽ làm trong tương lai.

Anh xin nghỉ một tuần nên chắc bọn nó phá banh ngôi nhà luôn quá.

Haizzz... không biết mấy bữa nay anh thở dài bao nhiêu lần rồi.

- Mấy đứa buông anh ra, xe sắp khởi hành rồi.

- Taeyong mệt mỏi nói.

- Anh ơi!!

Anh nhớ mua quà cho tụi em.

- Haechan mắt long lanh nói.

Hứ anh biết ngay mà, tất cả đều có mục đích.

Nhưng ô địt!!

Quê tao ở Seoul, bọn mày cũng ở Seoul, sao phải bắt tao mua quà.

- Ừ ừ, tao mua, tao mua.

- Nghĩ một đằng nhưng phải nói một kiểu chứ nếu không bọn nó giam anh ở đây luôn quá, anh không muốn gây sự chú ý đâu.

Xe khởi hành, nhìn qua lăng kính thấy cả bọn sụt sịt say goodbye, Taeyong cũng mủi lòng nhưng khi nghĩ đến cảnh về nhà sẽ đón nhận những gì làm anh rùng mình.

Chắc hẳn là một bãi rác cỡ bự hay một thau đồ dơ ruồi bu đầy.

Ọe!!

Sau khi thấy xe đã đi một đoạn, 20 thằng con trai bỗng bật khóc thật lớn, không phải vì thương nhớ Taeyong mà là vì... zui zờ lờ.

AAAAAA!!

Quỷ sạch sẽ đi rồi, những ngày tháng tiếp theo sẽ là thiên đường.

Bày ngảy Taeyong đi là bảy ngày hạnh phúc của bọn nó.

Ngày xưa Taeyong có bao giờ cho bọn nó ăn thức ăn đặt ngoài đâu, toàn ăn rau để bổ sung vitamin.

Còn nữa, ngày chủ nhật lúc xưa, chính là cực hình, hết lau nhà lại qua chùi bồn cầu, nhưng giờ đây ngày chủ nhật là ngày bung lụa của cả bọn.

Hết bật loa quẩy, đến mở party, quần áo vứt lung tung không ai mắng chửi, v.v.

Quan trọng là phòng ngủ đã bị đảo lộn, mấy đứa có bồ thì chuyển ngủ cùng giường, điều này Taeyong cực kỳ cấm kị, nhưng riêng ổng là ngoại lệ.

Việc bung xõa diễn ra đến ngày thứ sáu, sáng hôm đó, Taeyong đột nhiên về, không báo với bọn nó.

Vừa mở cửa Taeyong đã thấy trong bụng mình cồn cào, máu bắt đầu nóng lên và dồn lên não.

Rác, ngoài sân toàn là rác, hộp đựng pizza, que nướng thịt, than tro, v.v. vương vãi lung tung.

Taeyong nhẹ nhàng kiểm tra từng phòng.

Lúc mới mở cửa khu ký túc xá, Taeyong chỉ mới là một tàn đóm đỏ, nhưng giờ đây, anh y chang như một ngọn lửa bùng cháy khi tàn đóm đỏ gặp khí oxi.

Nó còn ghê ghớm và kinh khủng hơn trí tưởng tượng của anh lúc đầu.

Nhưng đó chưa là gì, khi Taeyong mở cửa phòng của hội anh cả, thấy Yuta nằm lăn lóc dưới sàn, chắc hồi tối coi đá bóng khuya rồi ngủ quên, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, mặt nhăn lại, tay ôm bụng.

Taeyong giật mình chạy lại đỡ, chắc Yuta bị đau dạ dày rồi.

Anh lật đật gọi mấy đứa kia dậy.

- Mấy người lo mà dọn hết đống này đi.

Tôi về mà chưa thấy có động tĩnh gì là coi chừng.

- Cả bọn mới đầu ngỡ ngàng, sao méo nào Taeyong có thể xuất hiện vào giờ này, lúc sau thì sợ hãi, chết mịe Taeyong giận thiệt rồi.

Anh đỡ Yuta đến bệnh viện, mấy bọn ở nhà thì nhanh chóng chỏng mông lên dọn dẹp.

Mấy bữa nay toàn ăn đồ hộp, tối lại khuya lắt khuya lơ mới ngủ, Yuta không đau dạ dày mới lạ.

Mở mắt, Yuta thấy mình đang trong bệnh viện.

Cậu mơ màng ngồi dậy, bỗng Taeyong lên tiếng nói:

- Dậy thì uống nước, ăn cháo xong uống thuốc.

- Taeyong mặt lanh tanh đưa nước cho Yuta.

Thôi xong Lee Taeyong giận thật rồi, lần này chắc phải nghiêm trọng lắm.

Yuta im lặng đưa tay nhận lấy ly nước của Taeyong, mắt cứ nhìn anh hối lỗi.

- Taeyong!!

Tôi xin lỗi mà.

- Yuta nhẹ giọng nói.

- Này!!

Cậu có biết nghĩ cho bản thân không??

Già đầu nhất bọn chứ có phải nhỏ nhắn gì đâu.

Này nhé cậu có biết tôi lo thế nào khi thấy cậu ôm bụng nằm dưới đất không??

Có ăn cũng biết chừng mực, no rồi thì thôi.

Có thích bóng đá cũng vừa vừa thôi chứ, toàn lựa giờ linh mà coi.

Bộ cậu thích bóng đá hơn tôi hả??

- Taeyong gằng giọng kể lể.

- Cậu không phân biệt đâu là thương đâu là thích à!!

Cậu cũng già đầu rồi sao mà ngu thế.

Tôi ăn nhiều là do ngày xưa cậu không tôi ăn thức ăn ngoài, nên bây giờ tôi thèm, tôi mới ăn nhiều.

Hiện tại tôi đang bệnh, mà cậu còn chửi tôi.

Ahuhu.

- Yuta mếu máo nói, nước mắt nước mũi tèm lem, đúng là người khi bệnh thì thật nhạy cảm.

Ahihi~~

Haizz... không hiểu sao Taeyong lại đi thương cái người mang tên Yuta, cứng đầu hết sức.

Anh nhẹ nhàng lại giường bệnh, rút mấy khăn giấy ra, ôn nhu chùi nước mắt cho Yuta.

Người gì đâu khôn quá trời, thấy Taeyong lau nước mắt cho mình, liền ngước mặt lên cho anh lau, chóp mũi đỏ đỏ, mắt long lanh ngấn nước, môi chu chu ra.

Không nhịn được, Taeyong liền cúi xuống hôn phớt một cái.

- Thêm cái nữa.

- Yuta lém lỉnh nói, Taeyong cười cười hôn thêm cái nữa, nhưng lần này lại dài hơn và lower hơn.

Ahihi.

Bên trong thì hường phấn, nhưng bên ngoài thì lại là một mớ hỗn độn.

Vãi thật, cả bọn còng lưng dọn, bây giờ mới xong.

Thấy Yuta giờ chưa về nên lật đật chạy lên thăm.

Nhưng mới bước đến cửa đã thấy cảnh tượng sến lụa này, mấy bạn thụ thì lo dùng tay che mắt mấy đứa nhỏ, còn mấy anh công thì đang cay cú.

Phắc!!

Taeyong!!

Cưng được lắm!!

Anh đây muốn hôn bồ cũng lén la lén lút vì sợ bị cưng chửi là làm hư mắt thế hệ tương lai.

Nhưng cưng thì sao, hôn bồ ngay nơi công cộng.

Thật bất công!!

_______________________

Còn nhớ toii không??

Haizz... bây giờ mới tải được watt TvT
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Tốt nghiệp?!


Suốt bảy năm mài mông trên ghế nhà trường, Taeil đã gặp vô vàn tình huống, vui có buồn có.

Anh còn nhớ năm đầu tiên nhập học của mình, nó buồn chán và tẻ nhạt như thế nào, một mình một ngựa từ quê lên Seoul nhập học, không một người bạn, khi nào tan học cũng lủi thủi một mình về ký túc xá.

Sự cô đơn nhưng muốn nhấn chìm Taeil, khiến cho anh stress rất nhiều.

Đến học kỳ hai thì đỡ hơn, Taeil được vài tiền bối quan tâm, anh cũng có vài người bạn.

Nó đã bớt nhàm chán, nhưng anh vẫn cảm thấy chưa đủ.

Và mọi thứ bắt đầu từ khi anh lên năm hai.

Lúc chào đón tân sinh viên, thầy hiệu trưởng sắp xếp cho 3 đứa: Taeyong, Yuta, Johnny vào ở cùng ký túc xá với anh.

Taeil không thể nào diễn tả được cảm xúc lúc đó, nó có chút gì đó vui vui, có chút gì đó háo hức, nói chung là không thể diễn tả bằng lời được.

Lúc mới gặp ba đứa, Taeil có chút lo lắng.

Trời mẹ!!

Ba thằng ba quốc tịch.

Một thằng gốc Nhật chính gốc, một thằng từ Chicago mới lên, thằng còn lại là trai Seoul.

Ba người ba tính cách.

Thằng Nhật Bản hay cười lắm, nó vừa thân thiện vừa hiền lành.

Thằng Chicago thì thích chụp ảnh, có vẻ ít nói?!

Còn thằng còn lại giống boss ghê, nó có tư chất làm mẹ.

Lúc đầu có vẻ hơi ngại ngùng, nhưng một thời gian thì cả bọn tự hỏi: "Ngại ngùng là cái mẹ gì??

Có ăn được không??"

Taeil nhớ lại cũng thấy, sao ngày xưa mình ngu ngơ thế.

Yuta ngày xưa khác xa một trời một vực với Yuta ngày nay.

Mới đầu anh nghĩ nó hiền lành, nhưng đến khi biết nó chuyên hóa thì anh đã có một dự cảm không lành.

Và đúng thiệt, thằng đó là chúa ở dơ, mê đá banh và vô cùng nguy hiểm.

Mấy đứa chuyên hóa thường khùng lắm...

Còn Johnny??

Nghĩ đến đây Taeil vỗ đầu.

Ngày xưa anh nghĩ thằng này ít nói, nhưng giờ đây nó nói nhiều thấy mịe.

Thích nhảy nhạc Chipu, chụp ảnh và đặc biệt là vô cùng yêu chuối.

Tháng nào anh cũng thấy ngay đầu giường nó có một nải chuối lùn vàng ươm.

Taeyong thì ấn tượng ban đầu vẫn không thay đổi.

Thời gian sống chung Taeil phát hiện Taeyong có vài cái vô cùng đặc biệt như mắc bệnh sạch sẽ và thích lau chùi mấy cây chổi lông gà, Taeyong coi nó như gia bảo vậy.

Nhưng dù sao Taeyong là người anh yên tâm nhất.

Tuy nhiên sau một thời gian thì Taeil thấy vị trí trong nhà hình như đã có sự thay đổi.

Taeyong y như trèo lên đầu anh ngồi luôn rồi.

Bọn Yuta, Johnny nhiều khi còn nghe lời Taeyong nhiều hơn anh.

Haizz...

Tiếp theo đến năm ba, bọn Ten, Doyoung và Kun nhập vào.

Ba thằng vẫn ba quốc tịch: Thái, Hàn Trung.

Lúc mời đầu gặp Ten, Taeil không thể nào mà đọc được tên nó.

Anh toàn gọi nó là Pỏn, vì khi nó đọc cái tên, Taeil chỉ nghe vỏn vẹn duy nhất chữ Pỏn, đây cũng chính là lý do mà Ten quyết định lấy tên khác.

Ten với Johnny có vẻ hợp, cả hai cùng thích chụp ảnh và phát ngôn của hai đứa này khá hợp.

Doyoung có vẻ nghiêm túc, khi mới gặp nó, thấy cứ buồn buồn, nhìn mặt đúng kiểu vừa muốn lên đây học nhưng lại vừa tiếc tiếc.

Kun thì đúng chuẩn ôn nhu, thằng này chắc chiều em nhỏ lắm.

Nó chuyên Văn, không cần hỏi Taeil cũng đoán ra được, nhìn cái cách chửi người đầy thơ văn của nó anh đã đoán ra được.

Hội Doyoung, Ten, Kun vào đã làm cho ký túc xá trở nên sinh động hơn nhờ những tiếng chửi rủa hằng ngày.

Bọn nó phốt nhau mỗi ngày, y như rằng việc nói móc nhau đã là thói quen của bọn nó rồi.

Kế tiếp là Jaehyun, Jungwoo, Winwin.

Mới đầu anh tưởng Winwin đi lộn phòng nữa chứ, nhìn ẻm dễ thương thấy mồ.

Thế là Taeil nhà ta đem lòng crush em nó.

Jaehyun đẹp trai lắm, nó không phải đẹp như Taeyong, theo Kun nhận xét là Jaehyun giống như mối tình đầu mà tất cả các chị em hằng mơ ước.

Điều ngạc nhiên là từ khi Jaehyun vào là Doyoung như một con người khác, có sức sống hơn và đặc biệt trình độ mắng người lại tăng thêm một tầm cao mới.

Jungwoo hiền như cục bột, vẫn một biểu cảm UwU, làm nhiều người yêu mến.

Xách dép qua hội em út.

Đầu tiên là Lucas, Mark, Hendery, Xiaojun.

Mấy đứa này giống y như hotboy vậy, cao ráo, đẹp trai, sáng sủa.

Lucas theo anh, nếu không mở miệng ra thì sẽ vô cùng đẹp trai.

Còn mở miệng thì là một rổ muối tát vô mặn.

Nó mặn thôi rồi.

Mark thì ấn tượng đầu có lẽ là hàng chân mày vô cùng đặc sắc.

Thằng này chăm lắm, lại còn hiền hiền, ngơ ngơ làm cho mấy noona thòng tim.

Taeil cứ chọc Mark suốt, cái biểu cảm cam chịu của nó làm anh nhịn cười không được.

Hendery thì anh nghĩ nó là mĩ nam an tĩnh, do ấn tượng lần đầu gặp quá đẹp.

Dáng người cao ráo, đẹp trai, ga lăng mà lại nói ít.

Nhưng một hồi thì lại lòi ra Hendery đích thị là thánh tự luyến, luyến đến độ xuyên quốc gia, não cũng thuộc dạng nứt.

Nó cùng team mặn với Lucas.

Xiaojun mới đầu nhìn có nét giống Taeyong, lạnh lùng và trầm tính.

Nhưng thằng này dễ thương bỏ mịe.

Cười lên nhìn cưng xỉu, bộ dạng thẹn thẹn thùng thùng làm mấy chị chỉ muốn trỗi dậy bản năng làm mẹ.

Áp cuối là Haechan, Yangyang, Jeno, Jaemin và Renjun.

Đây đích thị là bọn giặc của khu Neo.

Và chúng nó được xem là truyền nhân của hội Doyoung, Ten, Kun bởi độ cãi nhau đến độ nhà cũng muốn banh của bọn nó.

Nghịch thì thôi rồi, toàn đem anh ra sỉ nhục, phốt cho đã đời xong lại ra xin đồ ăn của anh.

Hứ bọn điên.

Cuối thì là Jisung với Chenle.

Đây là thành viên cuối cùng của khu Neo.

Một bé gà và một bé cá heo.

Bé gà thì láo lếu lắm, chuyên tin nên cũng có tí điên điên, sở thích là ra cầu thang ngồi đếm kiến hay đếm chim.

Bé cá heo thì dễ thương lắm, nó trắng nõn nà, trắng đến nỗi anh còn hỏi nó có dùng kem trộn không.

Và quan trọng là bé cùng team với anh - chuyên sinh.

Ahihi~~

Đột nhiên hôm nay Taeil ngồi nhớ lại buổi đầu gặp bọn khu Neo, đây đã là năm gần cuối của anh, chỉ còn năm sau nữa thôi là anh phải xa bọn nhỏ rồi.

Năm này đã gần hết, còn năm cuối thôi nên phải tận hưởng nhiều niềm vui với bọn nó mới được.

Taeil đã mỉm cười nhẹ nhàng khi nghĩ như vậy đây, bọn nhỏ chính là thứ tô màu cho cuộc sống của anh.

Anh mong mấy cưng sẽ hạnh phúc giống như anh vậy.
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Xiaojun hết ế?!


Trong suốt mấy năm sống trên đời, chưa có ngày nào mà Xiaojun chán nản như ngày hôm nay.

Hội anh lớn thì đi học sấp mặt lờ, hội em út có đứa đi học, có đứa đi chơi.

Còn lũ khốn lạn cùng tuổi với cậu đều đi hẹn hò, cũng đúng thôi, trong team bốn đứa mà hai đứa đã có bồ, chỉ còn lại cậu với Hendery.

Nhắc đến Hendery cậu lại buồn hơn nữa, người gì đâu chả có tinh thần trách nhiệm, làm cho người ta thích xong rồi lại quay mặt bỏ đi.

Nói vậy cũng không đúng, do cậu dơn phương hắn mà.

Haizz...

Đang ngồi sầu đời, bỗng cánh cửa phòng mở ra, Hendery bước vào, hắn ném cái cặp lên bàn học, rồi ngã nhào xuống giường, dang hai tay hai chân, mắt ngước lên nhìn trần nhà.

Chứng kiến một loạt hành động của hắn làm cho Xiaojun xém giật mình, trời mịe, về nhà chẳng hỏi han cậu câu nào tự nhiên sầu tình đời nằm đờ trên giường.

- Ê!!

Xiaojun!!

- Hendery thều thào gọi cậu.

- Hửm??

- Xiaojun sầu đời đáp lại.

- Đi chơi đi.

- Hendery bật dậy, hai mắt sáng rực nhìn cậu.

- Okey.

Thay đồ đã.

- Vừa nghe xong câu đó, Xiaojun như một cái máy, nhảy khỏi ghế, bước vào phòng tắm thay đồ.

Sau một phút ba mươi giây, hai thằng, gọn gàng, đẹp đẽ bước ra khỏi ký túc xá.

Cả hai quyết định đi ăn sau đó sẽ đi chơi.

Bước vào quán ăn, hai đứa chọn bàn gần cửa sổ và bắt đầu chọn món, cậu và hắn ngồi ăn trong im lặng, một phần cả hai đang đói, phần còn lại là cậu và hắn chả biết nói chuyện gì.

Ăn uống no nê, hai đứa liền đến khu trò chơi và nhanh chóng mua xu.

Hai người bắt đầu chơi gắp thú.

Địt mịe!!

Trò gì đâu mà khó thấy mồ, có phải mấy ông sản xuất gài hàng vô trong đây rồi không.

Hendery và cậu đã bỏ ra 50k để mua xu gắp thú nhưng gắp hồi còn có 2 xu.

Thấy không ổn cả hai quyết định chuyển qua chơi bắn cá.

Khu bắn cá hôm nay có khá nhiều người, cả hai nhanh chóng nhập bọn.

Và đây là diễn cảnh của cuộc đối kháng.

- HÉN ĐỜ RY!!

Bắn tiên cá, bắn cá đuối, bắn chết nó, tuyệt tôn tuyệt tử dòng họ nhà nó cho tôi.

- Xiaojun vừa hét vừa bấm, mấy người khác cũng vì như thế mà sung hơn hẳn, không khí dần nóng lên, tiếng bạch bạch bạch vang cả một khu.

- XÁO JUN!!

Cậu tiếp cho tôi thêm 20 xu, nhanh lên - Hendery bấm cũng chẳng kém gì Xiaojun, hắn và cậu là người bắn được nhiều nhất, tiếng xu rơi lách cách lách cách rõ to.

Cả một khu bắn cá lôi kéo hàng chục người đến coi, một phần vì không khí bên đó vui, phần kia là do có hai hotboy ngồi bắn khí thế, không màng hình tượng.

Đỉnh điểm của trò chơi là lúc cả hai người ăn sập xu của máy, bảo vệ và nhân viên phải mời hai người về, không cho cả hai chơi nữa.

Nhận được một bịch xu to tướng, cậu và hắn để dành lại, bữa nào rủ bọn khu Neo lên đây đánh cho sập máy vì cái tội dám đuổi cả hai.

Hendery và cậu tiếp tục đi mua vé vô nhà banh chơi.

Trong khu đó toàn bọn con nít, mấy bé thấy có hai anh vào liền thân thiện làm quen, thế là đã có một cuộc chiến diễn ra.

Hai phe, một bên là Hendery, một bên là Xiaojun, dưới hai người là đám nhóc tỳ.

Luật của trò chơi là dùng banh ném đội đối phương, sau 15 phút, đội nào còn nhiều thành viên hơn, đội đó thắng.

Nói thì oai thế thôi chứ bọn này gặp ai lạ mặt là quất hết, do mấy nhóc này đâu có quen nhau, chưa kể hai thằng đội trưởng cũng chẳng biết bên mình có bao nhiêu đội viên.

Chủ yếu là hai thằng đội trường giằng nhau, đám nhóc cũng biết mà tránh xa, vì đây là sân chơi của những con người trưởng thành.

Cậu và hắn độc chiếm khu nhà banh, cả hai hết ném nhau, rồi lại quay qua đè nhau ra đánh, làm rộn cả một khu, hai thằng con trai tuổi ăn tuổi lớn nằm đè lên nhau làm cho mấy trái bóng bé bé xinh xinh xẹp lép, bảo vệ nước mắt lưng tròng mời cậu và hắn ra ngoài lần hai.

Chơi đã xong, cả hai tính đi xem phim nhưng lại không có phim hay, thế nên quyết định là đi ăn kem.

Khi đến quán, cậu và Hendery liền ngồi bịch xuống, cùng thở dốc, ai biểu chơi sung quá chi.

Gọi hai ly kem chocolate, ngồi đợi một chút thì kem cũng đến.

Do hôm nay quán khá vắng nên kem cũng ra sớm hơn so với dự định của cả hai.

- Nè!!

Sao tự nhiên hôm nay cậu rủ tôi đi chơi thế.

Bộ thất tình hả??

- Xiaojun ngước lên nhìn hắn với miệng đầy kem.

- Cậu bị khùng hả??

Mà Xiaojun này!!

Cậu có thích đóng phim không??

- Hendery mới đầu rất bực mình khi nghe Xiaojun hỏi, nhưng thấy cái miệng đầy kem của cậu, làm hắn nảy ra một ý vô cùng thú vị.

- Phim gì??

- Xiaojun ngơ ngác hỏi.

- Là phim như thế này này.

- Hendery chồm qua bàn, nâng cằm Xiaojun lên rồi hôn cậu, hắn mút hết kem còn sót lại trên miệng cậu.

Xiaojun trợn tròn hai mắt.

WTF!!

Trinh tiết của tôi, trinh ơi tao xa mày rồi TvT.

- Xong rồi đó.

- Nói xong Hendery thừa lúc cậu không chú ý hôn thêm một cái lên môi cậu, lấy một tặng một, ngu gì không thử.

Bên kia hai thằng đang tình tứ hôn nhau, phía sau thùng rác có hai con người đang rình và quay video lại.

- Haechan, nhanh lên em.

- Mark giục cậu.

- Từ từ, em sẽ dùng cái này để tổng tiền hai ảnh, nếu hai người đó không đưa em sẽ giao cái này cho anh Taeyong.

- Haechan hí ha hí hử.

- Thôi mình cứ đưa cho Taeyong đi, anh thích lấy tiền ảnh hơn, em về cứ nói với ảnh là em đang giữ một bí mật vô cùng kinh khủng, nếu anh muốn biết thì đưa cho em tiền, bla bla, như vậy hay hơn nhiều - Mark nói.

Haechan kinh ngạc vì độ savage của bồ cậu.

Vãi!!

Độ lầy lội có thể lây qua đường không khí sao.

Méo thể tin được.
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Chuyện tập lái xe


Jeno quyết định hôm nay cậu sẽ tập đi xe máy.

Chuyện này sẽ chẳng có gì đáng nói nếu Taeyong chịu đi cùng cậu.

Jeno đã hẹn anh từ mấy tuần trước, đến hôm nay cả hai mới sắp xếp được thời gian.

Nhưng khốn lạn cái là lúc chuẩn bị dắt xe ra tập thì thầy của anh Taeyong kêu ảnh lên văn phòng gấp, thế là tèo teo teo teo đi tong buổi tập.

- Chết mịe rồi Jeno ơi!!

Anh phải lên gặp thầy, hay hôm khác mình đi nha - Taeyong nhăn nhó nói.

Thiệt tình lúc rảnh rỗi thì không gọi, lựa ngay cái lúc dắt thằng em đi tập xe lại bị réo.

- Thôi anh đi, em đi mình cũng được - Jeno tiếc nuối, nhưng đành vậy thôi, anh Taeyong bài vở nhiều nên để anh đi.

Tiếc thì tiếc chứ hôm nay nhất định cậu phải tập lái xe, một phần vì đang rảnh, phần còn lại là do cậu xin gãy lưỡi mới mượn được xe của ông Kun, cũng tại vì ngày xưa ai biểu Jeno chê xe máy của ông Kun là đồ nhong nhựa nên ổng mới làm khó không cho cậu mượn, muốn trách cũng chỉ trách tại sao ngày xưa ngu dốt.

Haiz...

Taeyong cảm thấy có lỗi gì đâu, lúc trước hẹn mà đâu có thời gian, bây giờ không bận việc gì, cứ chắc là sẽ giúp thằng em tập lái, nhưng ông trời lại không cho.

Hay là kêu thằng Kun đi thay anh nhể, mà không được, thằng điên đó lái xe là muốn tông vô trụ điện, anh đã thử cảm giác đối mặt với tử thần rồi.

Gọi ông Taeil đi được không ta, thôi thôi, ông nội đó đi bộ còn té lên té xuống, giờ bắt ổng đi xe máy chắc có nước đi luôn cái xe vàng bạc của thằng Kun.

Taeyong đang nhức não nghĩ cách, tự nhiên Jaemin không biết từ đâu đi ra, lướt ngang qua anh như một vị thần.

Não bộ bắt sóng tốt, anh liền chụp Jaemin lại và nói:

- Jaemin!!

Em đi với thằng Jeno, giúp nó tập lái giúp anh với - Taeyong nhẹ giọng nhờ vả, nhưng trong cái chất giong trong vắt ấy lại là một hàm ý :" Mày mà không đi, anh vắt lông mày"

Jaemin nổi da gà, không biết làm gì hơn, đùa chứ cậu với Jeno ghét nhau như chó với mèo, ai đời lại đi giúp tình địch của mình chứ.

- Thôi khỏi anh ơi, em tự đi được - Jeno nhanh chóng phản bác, trời ơi tưởng tượng Jaemin bày cậu lái xe thôi là cậu muốn đập đầu vào gối rồi.

- Đúng đó anh, em đâu phải giáo viên tập lái xe đâu - Jaemin cũng khéo léo từ chối.

- Kệ bọn mày, tao nói hai đứa mày đi với nhau là đi với nhau, tao về mà thấy hai đứa đánh nhau thì coi chừng - Taeyong hăm dọa, anh cũng cân nhắc lắm mới cho Jaemin đi cùng Jeno, anh biết hai đứa này không ưa nhau nhưng anh hết sự lựa chọn rồi.

Jeno và Jaemin vừa đi vừa hậm hực, vãi, nhìn cái mặt chỉ muốn đấm cho một cái.

Hai thằng chỉ đến mức độ liếc qua liếc lại chứ không đánh nhau, gì chứ làm gì thì làm nhưng cãi lời ông Taeyong thì tụi này không dám đâu.

- Mày lên xe, tra chìa khóa vào, bật chân chóng, đạp số, rịn ga xong là đi được thôi - Jaemin hướng dẫn.

- Ôi vãi địt, mày bày vi diệu thế, đứa nào mà đi được chắc nó là thánh quá - Vờ lờ thiệt, bày như thế có ma mới lái được, Jeno tăng sông nghĩ.

- Mày dốt mới không hiểu ý tao ấy.

Tra chìa khóa vào, đúng rồi, bật chân chóng lên đi, ngu quá cái đó là cần đạp số, nhếch xuống dưới một chút, rồi bật lên đi.

Tiếp là đạp số, giẫm vào cái cần hồi nãy mày đạp lộn á, mạnh lên coi, con trai gì đâu mà như con gái vậy.

Sau đó rịn ga, đưa tay bóp giữ cái thắng trái, đồng thời nhấn vào nút màu vàng này rồi vặn tay cầm là ga nó lên - Jaemin điên não với Jeno.

Người gì đâu mà ngu như bò, cậu phải cú cho mấy phát mới xong thao tác chuẩn bị.

Jeno ấm ức chịu trận, người ta mới lần đầu tập lái xe mà, có cần chửi quá như vậy không, con tim người ta cũng biết đau chứ bộ.

Có điều lúc vặn ga Jaemin quên dặn cậu, vặn vừa vừa thôi đừng vặn lố quá, báo hại Jeno một phát bay đến sọt rác luôn.

Jaemin sản hồn, mẹ ơi, cảnh tượng bây giờ muốn cười mà cũng không dám cười.

Sọt rác bị tông nên rác ở trong đổ ra hết.

Jeno thì lúc đó sản quá, tay rồ ga mạnh hơn và hiện tại đang nằm lăn quay tại đống rác.

Jaemin chạy lại đỡ Jeno lên, cậu thật muốn khóc mà.

Cái xe của ông Kun bị bể "nhẹ", thôi xong, đợt này về ổng luộc chín cậu mất.

Dựng xe lên, Jaemin lái xe đưa Jeno về.

Đến nơi thì thấy anh Taeyong đã đứng ngoài cửa đợi, vừa thấy Jeno ở sau bộ dạng dơ bẩn, mũ bảo hiểm thì nghệch sang hẳn bên trái.

Jaemin đằng trước thì đang nín cười.

Liếc xuống cái xe, rồi xong, thằng Jeno té xe rồi.

Kun từ trong phòng bước ra, theo quán tính quay đầu về phía ba người.

Kun há mồm, mắt trợn to.

Âu mai gọt!!

Cái xe yêu quý của anh, sao thằng Jeno dám làm thế với bé xe vàng bạc của anh.

Phải chém đầu nó!!!!!

Taeyong cũng không chửi gì, bảo Jeno vô tắm, còn Kun thì cứ anh nói chuyện sau.

Haizz... nghi sau này thằng Jeno không dám lái xe máy luôn quá.

Lần đầu tiên đi đã gặp phải ám ảnh kinh hoàng thế mà.
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Chuyện đi siêu thị


Đó là một ngày chủ nhật không phải làm gì, kể cả dọn ký túc xá, phù... hôm nay ông Taeyong hiền vãi~~

Taeyong biết bọn lười nhác ở nhà đang thầm cảm ơn trời là hôm nay anh không bắt bọn nó dọn nhà, nhưng cái gì thì cũng phải có lý do của nó, anh muốn nguyên ngày chủ nhật này cả bọn cùng nhau đi siêu thị.

Kể ra thì chỉ mua vài thứ để chuẩn bị cho chủ nhật tuần sau và chiều nay, Taeyong đã soạn ra một tờ sớ dài bốn trang, nào là phải mua cây chà bồn cầu, Vim - nước tẩy bồn cầu diệt khuẩn, bao tay cao su, đặc biệt là chổi, anh bắt buộc mua loại tốt nhất và đắt tiền nhất, chổi ở nhà dùng để tét mông bọn giặc nên đã hao mòn theo năm tháng rồi.

Đít gì đâu mà cứng hơn đá, làm Taeyong không dám đập mạnh, sợ làm hư chổi, tốn tiền.

- Ê!!

Tất cả vào phòng thay đồ, hôm nay tôi dẫn mọi người đi mua đồ - Taeyong tập hợp những đứa con rơi, con rớt của anh ra.

- AAAAAAAAA!!

Thay đồ đi chơi đê, hôm nay chúng ta sẽ zẩy cho thiệt đã - Yangyang đứng giữa sân, vui sướng ngoáy mông, Taeyong ngứa mắt đạp cho một phát.

Mịe bà mày!!

Nhanh lên, tốn thời gian ông.

Cả bọn được trận cười no nê, người bị ăn đạp thì mếu máo ôm mông bước về phòng thay đồ.

Sau khoảng 15p, tất cả tập hợp trước sân.

Bây giờ trước cổng trường, có 21 thằng con trai, đứa nào đứa nấy ăn mặc như fashion star, khác hẳn với style ăn mặc lẳng lơ như lúc ở nhà.

Mọi thể loại quần què gì cũng có, Johnny thích kiểu style mát mẻ, áo ba lỗ và quần xờ tỏn in hình chuối.

Jaemin thì thích phong cách trên đông dưới hè, tức là trên mặc áo hoodie tay dài, dưới mặc quần đùi đi long nhong quanh ký túc xá để tập thể dục, và còn nhiều thể loại dị hợm khác.

Cả bọn quyết định đi bộ vì bây giờ xe không có và cũng không có nhu cầu gọi xe giường nằm, Kun có đề nghị lấy xe máy của cậu đi, nhưng Jeno đã dội một gào nước lạnh vào mặt: "Ủa không phải con xe của anh đang nằm trong khu sửa chữa và sắp đem đi bán nhong nhựa rồi sao??".

Kun tối mặt, địt mịe!! không phải anh cho mày mượn xe sao, vì mày mà chiếc xe bé bỏng cả anh nó xém nằm trong thùng rác, anh chưa tính chuyện này với mày là ngon lắm rồi đó nha thằng ranh.

Trên đường đi đến siêu thị, cả bọn nhốn nha nhốn nháo, hết chọc nhau lại sang chửi nhau, cuối cùng cũng đến siêu thị.

Lúc bước vào ai cũng ngỡ ngàng, trời mé!!

đi mua đồ thôi mà, có còn phải kéo theo chục vệ sĩ vậy không??

Vừa vào tới nơi, mỗi đứa chạy tám phương tứ hướng, thằng thì chạy lên khu trò chơi, đứa thì chạy vào khu KFC, loạn không thể tả, riêng chỉ có mình Taeyong là đơn thân độc mã, lết thân già úa tàn vào khu mua bán, nơi có hàng chục bà nội trợ.

Haizz...

20 thằng con lại nghe theo lời Xiaojun và Hendery lên chỗ bắn cá, cả bọn nhất định bắn đến khi nào máy của siêu thị nát thì thôi, ý nghĩ táo bạo lắm mấy đứa.

Trong đó, tổng cộng có ba máy, hai mươi thằng chia nhau ra bắn, mấy bọn trẻ thấy các anh bắn nhiệt tình quá nên nhường máy cho các anh chơi, còn mình thì đứng ngoài xem.

Nơi đó hỗn loạn không thể tả, tiếng bạch bạch bạch vang cả một khu, cộng thêm mấy lời hay ý đẹp mà bọn Neo phát ra, hết chửi nhau là bắn ngu như bò, sau đó quay sang rủa máy bắn cá này bị hư, bắn muốn banh nút luôn mà không ăn được tiên cá chúa, tiếng xu rơi xuống to bao nhiêu thì lòng của người quản lý khu trò chơi tan nát bấy nhiêu.

Bắn được 30p thì Taeyong lên, đừng có ai nghĩ Taeyong là thanh niên nghiêm túc nhất bọn, không có đâu, thấy vui quá nên anh nhanh chóng đặt một chỗ, bây giờ đã đầy đủ bộ 21 chúa phá hoại của năm.

Không khí tăng lên khi Taeyong nhập bọn, mấy bọn nhóc cùng nhị vị phụ huynh không biết từ đâu chui ra, đứng quanh 3 bàn bắn cá để xem.

Với tần suất bắn muốn long trời lỡ đất của bọn khu Neo thì đương nhiên một điều không thể tránh khỏi, đó là máy sập, ahihi~~ quán lý chỉ đợi đến lúc này để đuổi bọn giặc đi, haizz... tháng này chú hết nhận lương rồi.

Số xu bắn được, cả bọn chia ra 2/3 cho mấy đứa nhóc, thấy bọn nhỏ đứng ngoài không dám chơi vì chẳng có tiền làm mấy thanh niên khu Neo ngứa ngáy, thế nên cả bọn chia hết, còn 1/3 giữ lại làm vốn để bữa sau bắn tiếp.

Chơi xong, thấy đói đói nên cả bọn đi ăn gà rán, haizz... nói đến khu Neo thì chỉ có thể là ồn ào, náo nhiệt, vào ăn cũng không im lặng, phải làm rộn ràng cái đã chuyện còn lại thì để mai tính.

Ăn uống no nê, cả bọn liền đi thêm mua vài thứ mà Taeyong yêu cầu.

Đến lúc xách về, Taeyong ra lệnh cho 20 thằng chia nhau ra cầm về, ai biểu hồi nãy không gọi anh vào chơi cùng, làm anh chơi được có 20p là máy sập.

Đến nhà đã 11h30, cả bọn quyết định không ăn trưa vì hồi nãy đã đánh chén mấy em gà ở KFC rồi.

Taeyong liền xách nách cả bọn đi ngủ trưa, đứa nào cũng thắc mắc bình thường ông Taeyong có quản chuyện ngủ trưa đâu, tự nhiên hôm nay bắt đi ngủ, lạ đời hết sức.

Khi đồng hồ chỉ đến 2h chiều, Taeyong đã cầm loa đi đánh thức cả bọn dậy, đứa nào đứa nấy mặt mày cau có tập trung ở sân, Taeyong đã ném cho mỗi thằng một bao tay cao su hồi sáng mới mua.

Cả bọn tỉnh ngủ.

Phắc!!

Không lẽ bây giờ ông Taeyong bắt đi dọn phòng, chết tiệt, lí do mà ổng rủ cả bọn đi siêu thị cốt lõi là mua thêm đồ để cho bọn này về dọn dẹp chứ chẳng có ý tốt là giúp bọn này giải stress.

Đem mịt!!!!
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Kiếm tiền?!


Lucas bây giờ đang là người mẫu ảnh, không phải dạng chuyên nghiệp gì, cậu may mắn được mấy photographer nổi nổi trên Instagram chú ý đến nên họ ngỏ lời hợp tác.

Chuyện này bắt nguồn từ Johnny, chính ảnh nhờ cậu làm người mẫu cho bộ sưu tập JohnBanana, cậu cũng gật đầu đồng ý.

Sau khi chụp xong, Johnny đã đăng những tấm ảnh đó lên Instagram và nó được giới trẻ yêu thích, nhờ đó mà cậu và Johnny có chút tiếng tăm.

Việc làm người mẫu ảnh chỉ có mình Johnny biết, cậu không có ý định sẽ nói cho mọi người trong khu Neo.

Lý do vô cùng đơn giản là Taeyong và Jungwoo.

Lucas vô cùng chắn chắc là một khi Taeyong biết thì cậu chỉ có nước cạp đất mà ăn, ổng sẽ dạy cho cậu một bài học nhớ đời.

Lucas còn mặn mà với đời lắm, cậu không muốn chết dưới cái chổi lông gà của Taeyong đâu, một cái chết nhạt nhuếch như thế, nó không hợp với cậu.

Còn Jungwoo, bồ của cậu.

Lucas không muốn anh phải lo lắng về cậu, ảnh hay suy nghĩ lung tung lắm, đầu óc mấy người chuyên Văn là vậy, nó bay cao, bay xa và bay luôn quên lối về.

Jungwoo sẽ nghĩ cậu làm người mẫu rồi sau đó dấn thân vào sâu-bít đầy cám dỗ, vân vân, đến lúc đó ảnh chắc chắn khóc cho mà coi.

Mấy người còn lại thì cậu cũng không sợ lắm.

Vì bọn khu Neo ít lên Instagram, mấy anh lớn lo học hành, mấy em nhỏ lo quậy phá nên chẳng có ma nào thèm để ý đến mấy cái nick của photographer trên IG đâu.

Làm nghề người mẫu này cũng khổ bỏ mịe, đi đâu cũng phải trùm kín mít.

Dù cậu chỉ là người mẫu nghiệp dư thôi nhưng mấy chị em đáng sợ lắm, nghề tay trái của họ toàn là stalker.

Có một lần cậu quên trùm khăn, để mặt như vậy phơi phơi đi ngoài đường, quá trời người nhìn cậu luôn, Lucas thấy khó chịu lắm nên có chút mệt mỏi với nghề này.

Khổ sở là thế nhưng nếu có ai ngỏ lời, Lucas đều đồng ý, lý do đều là do anh trai Snoopy của cậu.

Hiện tại đã là sáu tháng hai người quen nhau nên cậu muốn mua quà tặng anh.

Với thân phận là người con của biển cả, cháu trai của thần muối, cậu không thể nào mặt dày xin tiền cha mẹ được, không đáng mặt đàn ông gì cả.

Nhưng khi được mấy thợ chụp ảnh trên IG mời, Lucas mới thấy mình nên dựa vào đây để kiếm tiền.

Cậu cao ráo, đẹp trai, không tận dụng mấy cái này cũng uổng.

Đến bây giờ số tiền Lucas tiết kiệm cũng kha khá và cậu hiện tại chỉ còn nghĩ quà tặng anh Jungwoo thôi.

Đau đầu chết đi được, không nghĩ được cái gì cho ra hồn, Lucas quyết định nhờ anh em khu Neo giúp đỡ.

Taeyong có gợi ý là mời Jungwoo đi picnic, cậu thấy ý này cũng hay nên quyết định chọn.

Taeyong cũng tội lắm, biết cậu em sinh từ trong muối của mình đang nát óc nghĩ cách mua quà tặng bồ, anh thấy cũng thấy thương nên đã gợi ý cho Lucas dẫn bồ đi picnic.

Và chuyện Taeyong sợ nhất là thằng em của anh làm gì có tiền nên anh định cho nó chút ít.

Nhưng khi thấy vẻ mặt tự em lo được của nó, Taeyong có chút nghi ngờ, sao mặt thằng này lại phởn thế nhề??

Không lẽ nó có tiền, quái lạ, thằng này chưa đủ tuổi lao động mà, nó còn mấy tháng nữa mới đủ.

Mệt mịe!!

Hay là nó đi ăn cắp tiền người ta, vãi cún, Taeyong phải tra hỏi tận cùng mới được.

Lucas có chút nghẹt thở, tự nhiên ông anh Taeyong lại đi hỏi cậu mấy câu hết sức kỳ cục, cái gì mà 'Mày đi ăn cắp vặt đúng không??' rồi nữa là 'Mày đi làm phi công lái máy bay đúng không??

Mấy bà già có cho tiền mày không??' hay 'Nè đừng như Khá Bảnh nhá, đến lúc vô tù ngồi bóc lịch rồi thì đừng nhận tao làm anh'.

What the f***

Không thể nào chịu được mấy câu hỏi điên khùng của Taeyong nữa, người gì đâu mà có trí tưởng tượng phong phú phết, hết suy diễn cái này rồi lại suy diễn cái kia, haizzz...

Lucas quyết định kể cho Taeyong là cậu làm người mẫu ảnh nên được thợ chụp ảnh trả thù lao.

Taeyong nghe vậy, thở phào, nhưng được một lúc thì tự nhiên mặt anh đỏ lên, máu trong người bắt đầu nóng.

Cái gì!!

Thằng điên Lucas này đi làm người mẫu ảnh, sao không thông báo cho anh biết.

Vì quá giận, Taeyong liền xách chổi rượt cậu khắp ký túc xá, sau một hồi la mắng đánh đập, Taeyong liền móc thêm được một thông tin là Johnny biết chuyện này.

Mặt anh đanh lại, tay nắm chặt cái chổi lông gà, nói Lucas dưỡng thương đi, lát anh qua tra tấn tiếp.

Nói xong, Taeyong im lặng cầm cây lông gà qua phòng Johnny, người đang hưởng thụ không gian yên ắng, ngồi bên cửa sổ chùi cái máy ảnh Cannon và không biết rằng chuẩn bị có cơn bão ập đến mình.

Được một lúc, Lucas bỗng nghe tiếng hét thất thanh của Johnny.

'Anh à!!

Em xin lỗi, tất cả vì sự sống thôi anh à.

Em không thể chết dưới cây chổi lông gà của anh Taeyong được, vì vậy em bắt buộc phải khai anh ra cho Taeyong.

Kính gửi anh và chúc anh có một cuộc sống tốt đẹp hơn sau này.

Từ Lucas - em trai đáng kính của anh'
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Những khoảnh khắc đen đuổi


Hiện tại đã là cuối năm, các thầy cô trong trường SMTown đều bị điều lên Sở để ra đề, vì thế mấy học sinh năm cuối được thầy cô giao nhiệm vụ coi lớp trong thời gian họ đi vắng.

Các học sinh được chọn đều trong Hội học sinh và tất cả phải là năm cuối hoặc áp cuối, đó là bắt buộc.

- HÁ HÁ HÁ!!

Thằng Jeno với Jaemin lại đánh nhau nữa kìa - Haechan và Yangyang đang cười muốn rụng trứng, cả hai hứng thú nhìn Jeno và Jaemin vờn qua vờn lại.

- Thôi đi!!

Chuẩn bị vào lớp rồi, hai cậu mau về chỗ - Không chịu nỗi cái độ ồn ào của bốn đứa đằng sau, Renjun đành lên tiếng can ngăn.

Hai thằng Jeno với Jaemin cũng biết điều, nói thẳng ra là không muốn làm Renjun giận nên mau chóng về chỗ.

Ngồi chưa nóng cái đít thì tiếng trống vang lên, bắt đầu vào học.

Tiết đầu là tiết anh văn, cả bọn đang tám chuyện xuyên lục địa, bỗng tiếng hô Stand up của lớp trưởng vang lên, năm thằng lúi húi đứng dậy.

Ô ĐỊT!!

Tại sao Johnny hyung lại ở đây??

Ai đó nói cho tui biết đi!!

Tell me why!!

- Good morning class, my name's Johnny.

Chào các em, anh là Johnny, hiện nay thầy Choi có công việc đột xuất nên anh được thay để coi lớp - Johnny mỉm cười giải thích.

- Bộ trường mình hết thầy cô rồi hay sao mà phải thay anh vậy - Yangyang trơ mặt hỏi, bốn thằng còn lại cũng gật gù theo.

Gì chứ từ khi ông Johnny vào đây, cả bọn đã thấy lạnh sống lưng rồi.

- Em lên hỏi thầy hiệu trưởng nhé, chứ anh không chủ trương việc này, thầy giao thì anh đi thôi - Johnny cười lạnh, bọn bây dám bắt bẻ anh hả??

được lắm, anh nghim rồi nha.

- À mà thầy Choi có nói với anh là cho bọn em làm bài 15p, nên tất cả gấp hết sách vở lại, chúng ta kiểm tra, lớp trưởng lên phát bài cho mấy bạn đi em - Johnny cầm một sấp đề đưa cho bạn lớp trưởng.

Năm đứa ở dưới nuốt nước bọt, chết mịe nghiệp đến rồi, hèn gì hồi nãy lạnh sống lưng.

Ông Johnny không để yên cho tụi này sống đâu, đến lúc nói lời tạm biệt với thế giới rồi.

- Anh muốn đổi chỗ mấy đứa, khu Haechan, Yangyang, Jeno, Jaemin với Renjun tách ra.

Haechan qua dãy hành lang bàn cuối, Yangyang dãy giữa bàn đầu, Renjun lên bàn thứ hai, Jaemin qua dãy bàn giáo viên, Jeno ngồi tại chỗ - Johnny vắt chéo chân ngồi trên ghế giáo viên, một tay chống cằm, một tay cầm sơ đồ lớp mà chọt qua chọt lại.

Cả bọn đen mặt, thôi xong, bốc shit ăn rồi, trong năm đứa chỉ có Jeno với Jaemin là giỏi anh văn nhưng giờ lại tách ra mỗi đứa một hướng, lũ còn lại thì tịt hết.

Từ khi Johnny nghỉ dạy, bọn nó có thèm động vào chữ tiếng anh nào đâu, hôm nay không hẹn mà tới, haizz... nát rồi.

Johnny thích thú nhìn cả bọn méo mặt, haha, đừng tưởng anh không biết bọn mày lợi dụng chỗ ngồi để hỏi bài nhau, mơ đi con.

Trong 15p, Johnny ngứa ngáy không chịu ngồi im, anh cứ đi tới đi lui quanh lớp, cả lớp toát mồ hôi hột, ôi anh ơi!! chừa xí đường sống cho bọn em đi mà.

***

Tương tự như hội năm hai, hội năm ba cũng đen đủi gặp Yuta.

Mới vô, ổng đã rần rần giới thiệu tên, lý do tai sao ổng đứng đây, v.v.

Sau hàng loạt thủ tục kia thì cuối cùng ổng cũng thông báo mục đích của buổi học.

Không nói không rằng, Yuta bước lại bảng, ghi một hàng chữ "KIỂM TRA 15 PHÚT" to đùng, tiếp theo ổng xuống dòng viết:

Câu 1: Nêu công thức cấu tạo và đặc điểm cấu tạo của benzen, etilen, axetilen.

Câu 2: Viết phương trình hóa học từ dãy chuyển đổi sau:

Metan -> axetilen -> etilen -> rượu etylic -> axit axetic -> etyl axetat -> natri axetat

Sau khi viết xong đề, Yuta quay xuống bảo cả lớp chép đề vào giấy thi và bắt đầu tính thời gian.

Ổng rất là tỉnh, lấy điện thoại ra, cài đặt đúng 15p, rồi ngồi canh.

Những con người ở dưới như Lucas, Mark, Hendery, Xiaojun vô cùng bỡ ngỡ, mặt đứa nào đứa nấy cũng ngơ ngác, không hiểu chuyện gì xảy ra, ông anh ngoài hành tinh của bọn mình tính giết người à.

Mịe!!

Trong bốn đứa chả đứa nào chuyên hóa, bây giờ ngay cả cái bảng tuần hoàn hóa học còn quên lên quên xuống, lâu lâu còn không nhớ nguyên tử khối của clo là bao nhiêu thì lấy đâu ra mà làm bài kiểm tra 15p.

Cuộc đời nát rồi!!

***

Taeil được phân công vào lớp của Jisung, anh vui vờ lờ vì mình được coi lớp nhỏ nhất trường.

Ahihi~~

Anh bước vô lớp đúng kiểu hoa hậu thân thiện, miệng nở nụ cười, tay kia phẩy phẩy, mấy bé học sinh đứng dưới không nhịn nổi phì cười.

Jisung thì đen mặt nhìn ông anh đang cưa sừng làm ghé của mình đứng trên bảng.

- Hôm nay anh thay cho thầy Lee coi lớp mấy em một bữa, tiết trước mình học bài 50 rồi phải không??

Cả lớp gấp sách vở lại, anh kiểm tra bài cũ.

Mấy đứa học sinh cứng đờ, dạy thay mà cũng phải kiểm tra bài cũ nữa sao.

Tim Jisung đập mạnh, chết bà, hồi tối cậu lo chơi game với hội chuyên Tin nên không thèm học bài.

Ông bà ơi!! phù hộ cho con không bị tử thần gọi tên.

- Hôm nay thứ năm ngày 11 tháng 4, cộng lại được số 20...

- Taeil cầm cây bút dò từ trên xuống dưới sổ điểm, anh muốn tăng thêm phần kích thích ấy mà.

Jisung thở phào, cậu số 4 lận nên dễ gì trúng, ahihi~~

- Anh thích số 4, đem nó bình phương lên được 16, lấy 20-16 là ừmm...

Vẫn ra số 4 à, vậy bạn Park Jisung lên bảng - Sau hồi tính toàn cộng trừ nhân chia, cuối cùng Taeil cũng "vô" tình bắt trúng số 4.

"Cạp đất mà ăn thôi" - Jisung khóc thầm.

***

Chuyện này cứ liên tục diễn ra một tuần, bọn em út khu Neo đều được chứng kiến mấy anh cả đứng lớp, độ savage của mấy ổng anh thật bá đạo, điểm số của mấy đứa em chỉ sau một tuần huy hoàng đã xuất hiện một loạt con 1, 2, 3, 4.

Đau khổ thật!!

Xin thề với trời, đừng nên cho mấy ông anh này làm giáo viên, mấy ổng mà làm thì học sinh có nước chết hết, những mầm non nhỏ sẽ mất niềm tin vào cuộc sống rồi sau đó bỏ học, phá hủy một tương lai tươi đẹp.

Haizz...
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
[Series1] Ghen


Trong tất cả các cặp đôi ở khu Neo, Taeyu chính là couple ghen lạ lùng nhất.

Hai tụi nó không phải lôi đồ ra ném như trong MV "Ghen" của Erik với Min, cũng không phải như một thằng đầu sông một thằng cuối sông cãi qua cãi lại.

Hai bọn nó chỉ là im lặng, tự biên tự diễn một mình.

Nói thẳng ra thì hai thằng cha đó sĩ diện thấy mịe, một thằng thì cứng đầu, một thằng thì ngang bướng nên tụi nó chẳng bao giờ hạ cái tôi xuống để đi thăm dò đối phương đâu.

Hên cái là Taeyong với Yuta ít ghen lắm, nhưng một khi đã ghen thì đến ông trời cũng phải gào thét.

Có lần hai thằng hiểu lầm nhau, đâm ra chẳng nói chuyện.

Taeyong thì không chịu làm gì, kể cả nấu cơm, làm cả bọn khu Neo phải gặm nhắm bánh mì sống qua ngày.

Yuta thì không còn hoạt bát như xưa, làm gì cũng im lặng, đến cả nụ cười healing smile cũng biến mất.

Haizz... hai đứa này chỉ giỏi hành hạ nhau.

Taeil - người ở cùng phòng với hai trái bom nổ chậm, đang vô cùng lo lắng về tình trạng hiện giờ của bản thân, vì không muốn có một cuộc sống thấp thỏm lo âu, tối ngủ không yên, Taeil đành nhờ mấy đứa khu Neo cộng tác lại giúp anh thoát khỏi cơn nguy kịch.

Bọn khu Neo rất giỏi trong ba cái trò tào lao này, tụi nó lập ra một kế hoạch là tối hôm đó sẽ cho anh Yuta và Taeyong ở trong một phòng, chỉ riêng hai người thôi, để họ giải quyết mọi chuyện.

Taeil đồng ý ngay.

Kế hoạch này thực hiện vô cùng đơn giản, Taeyong tối ngày buồn tình nên lúc nào cũng co ro trong phòng, nên khỏi lừa ổng.

Còn Yuta thì ăn rồi đi đá banh, nhưng Yuta dễ dụ lắm vì thế mọi chuyện tiến hành vô cùng thuận lợi.

Đầu tiên, nhân lúc Yuta đi đá banh, Taeil sẽ giấu điện thoại của Yuta, làm cho cậu ở miết trong phòng để tìm điện thoại, rồi cả bọn sẽ im lặng chốt cửa phòng đó lại.

Aaa!!

Quá phơ-phẹt.

Đến chiều khi Yuta về, tắm rửa ăn cơm.

Tối thì học bài, xong xuôi mọi thứ, cậu lấy điện thoại lướt IG để giải trí, nhưng tìm cả ngày trời chẳng thấy đâu.

Tính nhờ Taeil tìm giúp nhưng ông anh lại qua phòng bồ chơi rồi, đang lúc loay hoay tìm kiếm, tự nhiên Taeyong từ đằng sau lên tiếng:

- Điện thoại của cậu đây này.

Yuta giật mình quay lại, cậu nhìn Taeyong, hắn dạo này gầy đi nhiều, hai bọng mắt như panda, nhìn có vẻ hơi kinh dị.

Taeyong cũng nhìn người trước mặt, cái vẻ hoạt bát thường ngày đã hoàn toàn mất thay vào đó là sự lạnh nhạt.

Taeyong cũng đoán ra được vài phần là cái bọn điên ngoài kia đang muốn giúp anh và Yuta hòa giải, dù sao đây cũng là lòng tốt của bọn họ, anh cũng nên lịch sự mà nhận thôi.

Lúc chiều, Taeyong choàng tỉnh dậy, liếc quanh căn phòng thì thấy dáng vẻ thập thò thập thụt của Taeil trong nhà vệ sinh, hình như là đang giấu cái gì đó, à là điện thoại của Yuta.

Lúc Taeil đi ra, Taeyong liền giả vờ ngủ, ngoài cửa phòng, bọn khu Neo thì thầm to nhỏ hỏi thăm rằng làm xong chưa, bla bla, Taeil gật đầu.

Thì ra là muốn giúp anh với Yuta hòa giải, cũng tốt đấy chứ.

Quay lại hiện tại, Yuta nhanh chòng nhận lấy điện thoại, miệng nói cảm ơn, Taeyong không nói gì, anh đi lại phía cửa phòng, đóng lại một cái rầm, tiếng khóa cửa vang lên trong đêm tối, Yuta ngồi trên ghế xoay cứng người, chết bà, có điềm rồi!!

Taeyong đi về phía Yuta, anh nắm thành ghế, xoay người cậu lại đối diện mình, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống cậu.

- Tại sao mấy bữa nay lại không nói chuyện với tôi??

- Taeyong từ trên cao nhìn xuống, xoáy thằng vào mắt Yuta mà hỏi.

- Bộ cậu không biết thật sao??

- Yuta cũng không vừa, ánh mắt khiêu khích nhìn Taeyong.

Taeyong tức giận, anh nắm tay cậu kéo qua giường rồi nằm đè xuống.

- Tôi hỏi lại một lần nữa, tại sao mấy bữa nay lại không nói chuyện với tôi??

- Taeyong cúi thấp đầu xuống, ép Yuta phải nhìn thằng vào mắt mình.

- Này trước khi quen nhau tôi đã nói rồi, mối quan hệ này, tôi và cậu phải cùng nhau cố gắng, nếu cậu mệt thì nói với tôi, để tôi kết thúc nó một cách êm đềm, đừng lôi tình cảm của tôi ra làm trò đùa - Yuta chán nản quay mặt đi chỗ khác.

Taeyong bất ngờ gì chứ cậu đang nói gì vậy, hắn có làm gì đâu mà cậu phải nói những lời này.

Không lẽ cậu hiểu lầm cái gì.

- Nè cậu đang nói cái gì vậy??

- Taeyong lắp bắp.

- Đừng chối nữa, đêm hôm trước cậu đi với bạn gái nào xinh lắm.

Taeyong ngớ người.

What the f***!!

Anh đâu thường ra ngoài vào ban đêm đâu, chỉ có tối hôm trước ra ngoài đón chị gái rồi dẫn chị đi uống nước vậy thôi.

À mà!! không lẽ tên ngố này thấy được rồi tự biên kịch rằng anh đi chơi với bạn gái.

- Hahaha.

Cha ngố vừa thôi cha, hôm đó tôi đi đón chị gái.

Chị ấy đi thăm tôi thôi, nhưng tôi lại không muốn dẫn chị vào ký túc xá nên mới đưa đi uống nước.

Haizz... ghen ai không ghen mà đi ghen với chị chồng - Taeyong cười hả hả.

Yuta ngớ người, ô địt!! cậu ngố thiệt.

Gượng chín mặt, cậu đẩy Taeyong ra.

Taeyong nằm vật ra giường cười tiếp, hahaha tên ngố của anh đáng yêu ghê.

Yuta tức đến đỏ cả mặt, thấy cũng cười đủ rồi Taeyong ngừng lại, ngắm cái tên ngốc kế bên, hơ hơ, lựa đúng người mà ghen ghê.

Anh cười cười, kéo cậu nằm xuống cạnh mình, hôn một cái thật kêu lên trán.

- Mệt rồi, ngủ - Taeyong vòng tay qua người Yuta, ôm chặt cậu.

Yuta cũng quay người đối mặt với anh, nhắm mắt ngủ.

Trong thì yên bình, nhưng bên ngoài là một mớ hỗn độn, đù má!! hai ông nội này, cả bọn tưởng hai ổng phải lao vào đánh nhau, bé thụ đánh không lại nên ngồi khóc, anh công thấy thương quá cũng lại dỗ dành bé thụ và giải thích mọi chuyện, cảnh tượng sẽ tràn đầy thương tâm và đẫm nước mắt.

Nhưng không, đang nghe giữa chừng, đột nhiên tiếng cười ha hả của ông Taeyong vang lên, ô địt!! sao không giống như kịch bản vậy.

Bọn này tính đợi đánh nhau xong vào can mà, haizz... bể sòng.
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Xoài


Mùa hè đã đến, đây là mùa của cây ăn quả nha, hè về là được ăn trái cây ngập họng luôn.

Có một lần Kun, Ten, Doyoung đi uống trà sữa về.

Trền đường về, ba thằng có đi ngang qua nhà của thầy hiểu trưởng, cả ba đều chú ý đến cây xoài trước cổng, nó mới chớm được vài trái thôi, nhưng nhìn ngon lành lắm.

Thế là từ hôm đó, khi nào đi ăn về, Kun, Ten, Doyoung đều phải đi ngang qua nhà thầy hiệu trưởng với mục đích là ngắm cây xoài, xem thử nó có nhiều trái chưa và bọn nó hẹn rằng, vào một ngày không xa, ba đứa sẽ cùng nhau thưởng thức những trái xoài do chính tay thầy hiệu trưởng trồng.

Và rồi ngày đó cũng đã đến.

Đêm 12h, ba thằng hẹn nhau đi trộm xoài.

Nói thật chứ, ba đứa này tối ngày choảng nhau nhưng một khi đã bắt tay để thực hiện nhiệm vụ thì chúng nó chính là team đoàn kết nhất khu Neo.

Giờ hẹn đã đến, Kun, Doyoung, Ten lén la lén lút rời khỏi ký túc xá.

Bước đầu của kế hoạch diễn ra hết sức thuận lợi.

Ba thằng chạy thật nhanh đến nhà thầy hiệu trưởng.

Nhiệm vụ được phân công như sau: Kun ôm rổ hứng, Doyoung trèo hàng rào canh thầy hiệu trưởng và người được giao trọng trách vô cùng cao cả, đó là Ten - người sẽ trèo lên cây hái xoài.

Lúc đầu Ten không chịu làm, nhưng do Kun và Doyoung ra sức thuyết phục rằng: "Ten à!! mày là đứa nhỏ con nhất, với lại hái đi, tụi tao sẽ chia phần nhiều cho mày" .

Cuộc đàm phán diễn ra hết sức quyết liệt, còn hơn cả khi Đảng ta họp với Thực dân Pháp để bắt chúng ký Hiệp định Giơ-ne-vơ nữa.

Hiện tại thì Ten đã treo lên được cây, trời má!! khó hái vãi!!

Ten phải nghiến răng nghiến lợi, dùng hết sức bình sinh mới bứt được xoài.

Trong đêm tối, Kun cũng phải banh con mắt của mình ra để xác định thằng Ten nó ném quả xoài xuống theo hướng nào.

Doyoung thì ngồi canh nhưng cũng nhiều chuyện mà xía mồm vào, chỉ chỗ mấy trài xoài rớt ra ngoài để bắt Kun nhặt lại.

Đang yên đang lành tự nhiên có tiếng chó sủa, Doyoung giật mình, địt mịe!! thầy hiệu trưởng đang xách cây chổi lông gà ra, Doyoung nhảy xuống, ra hiệu cho hai thằng còn lại rằng thầy hiệu trưởng tới.

Kun thì lo ôm thúng xoài chạy.

Ten vẫn loay hoay trên cây không xuống được, mà hai thằng bạn mất dạy lại chạy trước, địt mịe!! tình nghĩa anh em còn chẳng bền lâu.

Haizz...

Doyoung với Kun trốn sau ngõ, hai thằng lo lắng quay lại để nhìn Ten, thấy cậu đang ngồi co ro trên cây, may mà người thằng Ten nhỏ với lại cậu mặc đồ đen nên thầy hiệu trưởng không thấy được.

Thầy tức giận bước vô nhà, đợi cho đến khi nào yên ắng trở lại, Ten mới dám ló đầu ra, cậu nhanh chóng nhảy xuống và nhập bọn với Kun và Doyoung.

Nhiệm vụ kết thúc vô cùng tốt đẹp, chỉ có điều là Kun với Doyoung mỗi thằng ăn một cái đánh của Ten, vì tội dám bỏ anh em mà chạy trước, hahaha.

Về đến ký túc xá đã hai giờ sáng, sau khi Kun đặt rổ xoài xuống bếp, cả ba thằng khoác vai nhau đi về ngủ.

Năm rưỡi, Taeyong thức dậy, tự nhiên anh nghe lục đục dưới bếp, anh nhanh chóng chạy ra xem.

Vừa bước vào bếp, một cảnh tượng hết sức hãi hùng đập vào mắt Taeyong, hội ba thằng mồm to, Kun, Ten, Doyoung đang ở hết trong bếp.

Doyoung thì đang ngồi rửa đống xoài không biết từ đâu ra, Kun thì đang mải mê gọt mấy trái xoài đã rửa.

Ten thì chăm chú giã muối.

Mỗi thằng một việc, nhưng cái mà làm Taeyong thắc mắc nhất chính là tại sao ký túc xá lại có một thúng xoài lớn vậy.

Gọt xong cũng đến sáu giờ, và tất cả bọn khu Neo đã dậy hết, mới đầu đứa nào cũng bỡ ngỡ nhìn dĩa xoài trên bàn, nhưng rồi cũng vui vẻ ngồi ăn, và ý nghĩ mấy trái xoài này ở đâu đã bị vứt đến xó nào của vũ trụ rồi.

Ăn mà không cần biết đến cội nguồn gốc gác của mấy trái xoài luôn.

Do thấy mấy đứa "con" của mình ăn ngon quá, Taeyong cũng quên hỏi ba thằng kia lấy mấy trái xoài này ở đâu ra.

Nhưng khi đến lớp, 18 thằng còn lại đã biết được, sáng này mình đã nhét vào bụng một thứ không nên nhét.

Tin đồn nhà thầy hiệu trưởng bị mất một lượng lớn xoài đã lan truyền khắp SMTown, Taeyong giật mình, anh kết nối mọi truyện lại và thấy nó cứ đúng đúng thế nào ấy.

Các hội khác (trừ hội của ba tên tội đồ) đều vô cùng hoang mang, nghe mấy đứa trong lớp nói đến vụ này là bọn nó thấy nhột nhột.

Còn ba thằng gây tội thì sao, tụi nó đang ở trong lớp, tay phải chép bài, tay trái cầm miếng xoài, miệng thì nhóp nhép nhai, tiết sử sẽ thú vị hơn nếu các bạn có gì đó để ăn phải không nào 😉)

Buổi trưa khi đi học về, ba thằng bị Taeyong bắt lại.

Mấy đứa còn lại trong khu cũng tò mò, bọn nó chỉ muốn xác minh lại sự thật rằng những thứ mà bọn nó nhét vô bụng hồi sáng là từ đâu đến mà thôi.

Và tất cả đã được sáng tỏ.

Kun, Ten, Doyoung bị Taeyong đánh đít và cấm không được ăn trưa, thôi thì ba đứa gặm xoài cho đỡ đói vậy, ahihi~~
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
[Series2] Ghen


Taeil - người đàn ông yêu đương mù quáng nhất, ai đụng tới Winwin của ổng thì ổng sẽ xù lông cho coi, tính ra Taeil chính là anh cả nhưng cách ghen của ổng lại vô cùng trẻ con, mỗi lần ghen là ổng sẽ chạy lại Winwin, ngồi ôm giò cậu ăn vạ, miệng khóc lóc ỉ ôi:

- Sao em nỡ ra đi, anh nào có tội tình gì, sao em nỡ ra đi anh nào có tội tình chi~~ ahuhu - Làm Winwin nhứt hết cả đầu, không nói không rằng, cậu cứ kéo lê ổng đi, mặc cho quần ổng sắp rách.

Đáng đời!!

Bọn khu Neo thấy ông anh của mình thật mất giá nên cũng chẳng ai thèm ngó ngàng gì, chuyện Taeil ghen thì quá bình thường, tụi này thấy riết rồi cũng quen, nhưng lạ là chưa bao giờ tụi này thấy Winwin ghen, ẻm cứ âm thầm chịu đựng cái con đĩa bám mãi trên người mình, haizz...

Nhưng ông cha ta có câu: "Có yêu thì phải có ghen" nên cuối cùng, bọn khu Neo cũng được chứng kiến cảnh Winwin ghen.

Hiện tại đã là cuối năm, Taeil lo chạy show để chuẩn bị thi học kỳ, Winwin cũng biết điều này, nhưng lâu ngày không gặp con đĩa nhây lầy đó cũng thấy nhớ.

Nỗi nhớ dẫn tới tâm trạng của Winwin vô cùng thất thường, mãi cho đến một ngày, Winwin bắt gặp người của cậu đang đi uống cafe với chị gái nào đó, cậu đứng hình.

"Được lắm cái tên họ Moon kia, từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt" - Cậu đùng đùng bỏ về, bước vào ký túc xá, một luồng khí lạnh tràn vào làm bọn Ten, Kun, Doyoung đang gặm xoài ở ngoài cũng ớn lạnh.

Renjun ngồi vân vê em Moomin cũng phải ngước lên, và mấy đứa ở ngoài cũng không tránh khỏi cảnh tương tự.

Vừa bước tới cửa phòng, Winwin bực mình đóng cửa cái rầm, to đến nỗi Taeyong, Yuta đang lặt rau trong bếp cũng giật mình, bọn ngồi ngoài thì khỏi phải nói, quái lạ hôm nay Winwin thiên thần bị gì vậy, tự nhiên về nhà làm rần rần, rồi xong ông Taeil làm gì để thiên thần giận rồi.

Còn người gây tội kia thì đang ung dung, huýt sáo bước vào ký túc xá, vừa về đã bị bọn giặc bắt lại, hỏi tới tấp:

- Nè ông anh điên khùng kia, ông làm gì Winwin thiên thần của tôi rồi??

- Yuta hùng hổ nắm áo Taeil tra hỏi.

- Anh mày có làm gì đâu - Taeil ngu ngơ đáp.

- Ô địt!!

Biết vậy tôi không nhường Winwin bé nhỏ cho ông rồi - Yuta sầu đời, ủ rũ.

Nhưng cậu không nhận ra, đằng sau lưng đang có một người đen mặt nhìn cậu nãy giờ, Taeyong nhanh chóng kéo áo Yuta về phòng, còn không quên dặn Taeil một câu.

- Anh xem mình có làm gì để Winwin giận không, thấy ẻm nãy giờ không chịu nói chuyện, cứ im im.

Còn nữa, em mượn phòng, anh qua phòng mấy đứa ngủ nhờ nha - Yuta mếu máo nhìn về phía trước, rồi xong nát đít, đúng là ngu một li đi sai một đời mà.

Cả bọn nghe vậy thầm cầu nguyện cho Yuta, cầu anh nát đít, chứ đừng nát ứm ừm ưm.

Nhưng cũng thật kì lạ, bình thường Winwin có chuyện gì là ông Taeil này lại bắt đầu lo tây lo đông, tìm cách dỗ em người yêu, hết nịnh rồi sang bợ.

Sao hôm nay vẫn bình tĩnh huýt sáo bước vào phòng của hội năm hai thế, có gì đó mờ ám quá nha.

Winwin ngồi ủ rũ trong phòng, sao giờ này cha người yêu chưa đến dỗ, bình thường chỉ cần nghe mình bị gì là lo sốt vó rồi mà, hay là cha nội đó hết thương mình rồi, ổng không thích bám mình nữa sao, ahuhu.

Nghĩ đến đây, Winwin tự nhiên thấy ức, cậu ngồi khóc trong góc phòng, không chịu nỗi, cậu bỗng đứng dậy, mở cửa, bước ra ngoài khóc thật to.

Nghe thấy tiếng khóc mấy đứa em út giật mình chạy ra, thấy Winwin thiên thần đẫm lệ, mấy em liền lại dỗ.

Hội anh lớn cũng lật đà lật đật an ủi.

Duy chỉ có một người vẫn nằm trong phòng ngủ, đó chính là Taeil.

Nhận ra người mình cần tìm không có trong đám lộn xộn này, Winwin khóc càng dữ dội, đến nỗi Johnny phải dựng đầu Taeil dậy, kéo ổng ra ngoài.

Winwin thấy Taeil liền nín khóc, hai mắt vẫn rưng rưng, môi mím chặt, nhìn Taeil chằm chằm.

- Em bị sao vậy??

- Taeil tỏ ra quan tâm, Winwin cảm thấy bị thương hại, cậu càng mếu máo.

- Anh hết thương em nhồi sao??

- Winwin hỏi.

- Câu này em phải tự hỏi chính bản thân em chứ, anh thích em suốt bốn năm trời, khoảng thời gian trước, em không thèm đoái hoài gì tới anh.

Đến bây giờ, em mới có vẻ thoải mái hơn khi ở với anh.

Mỗi ngày anh đều nói thương em, thích em nhưng nó không lọt tai em lắm, tự nhiên giây phút này em lại hỏi anh cón thương em không.

Em nên hỏi bản thân rằng có bao giờ em thương anh chưa - Taeil nghiêm túc, thật sự giờ đây anh mới dám nói ra những suy nghĩ trong lòng mình.

Winwin ngớ người, cậu bỗng nhận ra từ trước đến nay Taeil toàn chủ động, cậu chỉ bị động đáp lại.

Có thể mỗi ngày ảnh đều bám cậu, nhưng hành động lại không bao giờ quá trớn, thấy cậu khó chịu thì thôi không nhây nữa, chứng tỏ anh rất tôn trọng cậu.

- Em thương anh mà - Bây giờ cậu nói ra có phải muộn màng quá không nhỉ, nhìn Taeil có vẻ quá mệt mỏi khi thương cậu rồi.

Winwin cúi ngầm mặt, haizz... thôi xong người cậu thương hết thương cậu rồi.

- AAA~~~ Sao cưng không nói sớm, để anh phải khỏi phải diễn kịch, nhìn cưng khóc mà anh đau lòng quá đi mất, thôi để anh hun cho cưng hết buồn nhoa - Taeil nghiêm túc bỗng biến đi đâu, thay vào đó là ông anh bẩn bựa thường ngày lại xuất hiện.

Taeil chạy lại ôm Winwin, lấy má mình cọ má cậu, nhìn như một con cún nịnh chủ.

Winwin ngơ ngác.

WTF!!

Thằng cha mất nết này dám chơi cậu!!

Phắccc tên họ Moon!!!

Mấy đứa khu Neo đứng ngoài đang đau lòng thay cho Winwin nhưng chỉ vì hành động mất giá của Taeil mà tụt mood hết.

Địt mịe!!

Ông nội này cũng cứng vãi!!

Thấy mỹ nhân khóc vậy mà cũng ráng diễn tròn vai.

Haizz... thôi coi như trồng lại được ít giá.

***

Quà tặng để chúc thi học kỳ cho tốt ấy 🙂)
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Mok-bang


Hiện nay Jaemin thấy giới trẻ Hàn cứ phát sốt về mấy cái video mukbang trên youtube.

Cậu thấy người ta chỉ cần hướng tới chủ đề là đồ ăn thôi, nhưng phong cách ăn uống lại vô cùng đa dạng.

Đặc biệt là ASMR, cái này đỉnh vờ lờ, xem người ta ăn mà phát thèm.

Cậu biết đến cái trò này là nhờ Jisung, thằng bé tối nào học cũng mở mấy cái này lên nghe, riết rồi cậu cũng nghiện theo.

Thiệt tình là nghe phê lắm, tiếng uống nước ực ực hay âm thanh giòn tan khi cắn một miếng khoai tây chiên, haizz... nhắc đến là nuốt nước miếng.

Vì đam mê quá mãnh liệt nên Jaemin quyết định mở một kênh youtube, lấy tên là najaeminkuteo.

Có nhiều đứa góp ý với cậu là nên lấy cái tên ngắn ngắn thôi cho người đời dễ nhớ, nhưng cậu thấy nó quá tầm thường, lúc đầu cậu còn định đặt hamrangtrangsangnajaemin (đố dịch được ấy :v) nhưng mấy đứa phản đối quá nên cậu mới rút lại đó chứ.

Theo như sự quan sát của Jaemin thì mấy mukbang trên youtube toàn là mì cay hoặc mấy đồ chiên giàu mỡ, đa số toàn có hại cho sức khỏe.

Jaemin thật sự không thích kênh của cậu review mấy thứ đó, nên Jaemin quyết định video đầu tiên cậu sẽ ăn là trái cây và uống nước lọc.

Jaemin còn đang là búp măng non của đất nước nên cậu làm chi có đủ kinh phí mà đầu tư, không mic, không máy ảnh, trong túi cậu chỉ vỏn vẹn cái điện thoại Nokia thời ông cố nội để lại cho con cháu.

Nó chỉ làm tốt nhiệm vụ nghe, gọi, nhắn tin, chơi rắn săn mồi kiểu đen trắng và đặc biệt nó có một công dụng vô cùng tiện lợi, đó là chọi những đứa nào dám đắc tội với cậu và người thường xuyên bị ăn gạch - Lee Jeno - tình địch truyền kiếp.

Mà hay lắm nha, đập hoài mà không bao giờ hư, đúng là hàng cục gạch có khác.

Nghèo khổ là vậy, nhưng cậu - Na Jaemin - người thuộc dạng IQ vô cực làm sao mà chịu để cho số phận vùi dập.

Jaemin đã dùng khả năng ngoại thương của mình để mượn được cái điện thoại IphoneX đời mới của Jaehyun hyung và nhờ tài chôm chỉa tài tình, cậu đã có được mấy đồ makeup hạng sang của Thập điện hạ.

Ahihi~~

Hôm đó là một ngày nắng đẹp, Jaemin đặt cái điện thoại của Jaehyun trước cửa sổ, cậu không cần makeup gì nhiều, chỉ tô thêm son dưỡng màu hồng nhẹ của Ten lên môi thôi là đủ, tóc vuốt lên lộ vầng trán là auto đẹp.

Đặt cái cạch dĩa trái cây lên bàn, bên cạnh là chén muối tôm và chén mắm đường, bên kia là ly nước lọc, để cho cường điệu hơn, cậu bỏ thêm chai nước khoáng Aquafina kế bên.

Trông cứ như một bàn tiệc không đủ kinh phí đầu tư ấy :v

Bắt đầu bấm quay, cậu cũng thoải mái mà chấm mắm, chấm muối ngồi ăn, không cần mic mỉn gì, chỉ cần cái mặt đẹp và mồm ăn duyên là được.

Trong lúc ngồi ăn cậu cứ hết nhìn đông lại nhìn tây, lâu lâu lấy điện thoại ra nhắn tin với lũ bạn rồi cười tủm tỉm, chán quá cậu vừa nhìn camera vừa ăn, tự nhiên nổi hứng cười một cái.

Haizz... nói chung là quá trình quay nhạt lắm.

Vì ăn trái cây thôi nên thời gian quay cũng nhanh, chỉ tầm 15p.

Edit sơ sơ vài đoạn, cuối cùng cậu cũng post lên youtube.

Khi đăng lên, lũ anh em bạn bè khu Neo có bấm vào xem.

Tụi đó bất ngờ lắm, nhất là Yuta, thằng em trời đánh của anh hôm đó vòi anh gọt trái cây cho nó ăn, còn bảo gọt nhiều nhiều xí, anh cứ tưởng nó buồn miệng đòi ăn, nên cũng lết thân già xuống gọt cho nó, ai dè nó lại đi quay ba cái thứ nhạt nhẽo này, haizz... thôi dislike cái cho em nó biết mình coi rồi.

Hai mươi con người xem là hai mươi cái dislike tròn trĩnh, đã dislike rồi thì thôi, bọn người đó còn xuống comment bài post của cậu, bảo cậu nhạt nhẽo, pla pla.

Hứ nghe phát ghét.

Nhưng đó chỉ là lũ ở nhà thôi, chứ còn thiên hạ ngoài kia thích lắm.

Họ toàn khen cậu đẹp trai, dễ thương, ăn uống duyên dáng, có chục bạn nữ và noona xin infor cậu.

Chỉ trong một tuần sau khi đăng bài post, kênh của cậu đã gần 60subs.

Vãi thật!!

Bọn khu Neo thiệt không hiểu nỗi sao một cái video nhạt như vậy, kinh phí đầu tư chả có gì, nó còn tiết kiệm tới nỗi không mua được một chai nước ngọt để uống cho ra hồn.

Đằng này còn không biết sỉ diện, đã uống nước lọc rồi thì thôi ta để xuống dưới đi, nó lại để chình ình ở trên, trước mặt bàn dân thiên hạ, kế bên còn đặt thêm chai nước Aquafina cho thêm phần sống động.

Tất cả đều nhờ cái bản mặt đẹp trai, nụ cười healing smile và cái mồm ăn duyên là đã moi được tiền của youtube rồi.

Ai da thiệt là không công bằng~~
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Thi học kỳ


Hiện nay đang trong giai đoạn thi học kỳ, đứa nào cũng bù đầu bù cổ xách đề cương ra ôn.

Thiệt tình, học mệt bỏ mịe, nhiều thanh niên học nhiều quá hóa điên đặc biệt là bọn khu Neo.

Ngày thi diễn ra trong năm ngày, từ thứ hai đến thứ sáu, riêng thứ tư được nghỉ.

Thứ hai, thứ ba là thi đề trường, còn thứ năm, thứ sáu thi đề phòng.

Haizz... bây giờ chặng đường đã đi được gần một nửa.

Hiện tại cả bọn đang ngồi ăn trưa, mặt đứa nào đứa nấy phờ phạc, không khí trên bàn ăn yên ắng, tiếng con ruồi đi qua thôi cũng nghe thấy tiếng vi vo.

- Sáng nay bọn bây thi môn gì vậy??

- Taeyong lên tiếng hỏi thăm, từ thứ hai đến giờ cả bọn chưa tâm tình chuyện gì cho ra hồn, cả ngày chạy tới chạy lui đi in tài liệu.

- Cũng như bọn anh thôi, thi Văn với Hóa - Jaemin ủ rũ nói.

Taeyong gật gật đầu, địt mịe!! nhắc đến văn lại đau khổ.

Học bài Chí Phèo Thị Nở cuối cùng lại ra Truyện Kiều Nguyễn Du, phắcccc.

Học tủ ai dè bị tủ đè.

Taeyong ấm ức ngồi kể cho mấy đứa em nghe, mong nhận được sự đồng cảm.

Cuối cùng lại nghe tụi nó mắng mình ngu, mình thúi, mình tạo nghiệp, v.v. thằng ác mồm ác miệng nhất là thằng Kun.

- Chắc tại anh ăn ở thôi, chứ phân tích Truyện Kiều dễ òm - Địt!! mày vô làm hộ anh cái, em với út gì mất dại, không an ủi anh được câu nào, ở đó còn khía mỉa anh.

- Nhắc đến văn em lại thấy khâm phục thằng Lucas, nó hay thiệt, hai đứa ngồi hai góc khác nhau.

Lucas hỏi bài, em đọc cho nó nhưng do khoảng cách địa lý quá lớn, em sợ nó không dịch được.

Ai dè nó nhìn miệng em mà đoán được hết, em không ngờ nó tài như vậy - Mark vừa nói, vừa trợn mắt.

Lucas ngồi bên kia, mặt vênh vểnh, ngẩng cao đầu, ám chỉ mọi người hãy khen em giỏi đi.

Jungwoo không biết từ đâu phóng cái muỗng vào mặt Lucas làm cậu mém khóc.

Người yêu của cậu chửi cậu không lo học, mà còn vênh cái mặt tự hào lên.

Ahuhu~~ anh phải biết văn nó mệt như thế nào chứ~~

- Đề bắt em phân tích đoạn văn, em đếch biết phân tích là cái mịe gì nên cuối cùng em chém muốn banh nóc, nhưng cố quá thành quá cố.

Kết quả nguyên một bài phân tích 5 điểm của em sai cha nó rồi - Jisung buồn đời, cậu nhớ trước khi đi thi, cậu đã khấn ông địa, ông thần tài rồi mà.

- Đã thế bọn em còn gặp ông giám thị khó khăn, đã cuối học kỳ rồi thả ra bớt cho học sinh nó thở tí, nhưng không ông nội này coi ngắt vãi nồi, làm không dở được tài liệu - Chenle ngồi tựa vào Jisung than vãn.

Nói chung buổi đi thi văn của bọn này hỏng bét, toàn học tủ nhưng trật gần nửa bài.

Haizz... buồn.

Và cuộc đời đi thi của con tác giả cũng hẫm hiu như trên 🙂)
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Đi xem phim


Một câu hỏi vô cùng đơn giản: "Sau khi thi xong mềnh phải làm giề??"

Jaemin: "Mình phải quẩy"

Jeno: "Mình phải ăn"

Kun: "Mình phải ngủ"

Ten: "Mình phải đốt mấy tờ đề cương để gửi xuống cho ông bà xem mình học hành chăm chỉ như thế nào"

Jaehyun: "Mình phải đi tút lại nhan sắc đã tàn phai trong mùa thi cử"

Xiaojun: "Mình đi xem Avengers: End Game đi"

Tất cả: "ĐỒNG Ý"

Sau khi thi xong, bọn khu Neo đã mở ra một cuộc hội nghị nhỏ để hỏi ý kiến các thành viên, bọn nhỏ đều háo hức với chủ đề này, một mớ ý kiến đưa ra làm người nghe là Taeyong đây cũng phải chóng hết cả mặt.

Tưởng tất cả sẽ không đến hồi kết cho đến khi câu nói của Xiaojun vang lên, cả bọn ai nấy đều tán thành.

Ahihi nghe nói Avengers hay lắm mà chưa có dịp đi xem, giờ thi xong hết rồi, nhất định phải coi mới được.

Tối hôm đó, cả bọn phân công Johnny đi xem lịch chiếu phim và sẵn tiện đặt vé.

Taeyong lại tiếp tục nhiệm vụ cao cả là đi gọi xe, cái đề tài này hầu như chap nào cũng nhắc, làm Taeyong nhức hết cả đầu.

Mấy bọn còn lại thì... tắt đèn đi ngủ hết rồi, thiệt là mất dại :v

Sáng hôm sau cả bọn dậy thật sớm, lịch trình hôm nay sẽ kéo dài từ sáng tới tối, nói thiệt chứ bọn này không quẩy thì thôi nhưng một khi đã quẩy là phải tới bến.

Theo Johnny nói, phim sẽ chiếu lúc 9:50 nên cả bọn quyết định sẽ lượn lờ vài vòng ở siêu thị để mua đồ.

Vì Taeyong quá mệt mỏi trong khâu gọi xe nên anh quyết định cho cả bọn đi xe buýt, mỗi đứa chỉ cần đưa anh khoảng 50k tiền vé là được.

Bọn khu Neo cứ tưởng là ông Taeyong sẽ hào phóng bao trọn một chiếc xe buýt, nhưng cái đó chỉ là trong tưởng tượng chứ ngoài đời thì khác xa.

Cả bọn 21 thằng phải chen chúc trong cái không gian nhỏ hẹp của xe buýt.

Cả tụm 21 thằng được bác tài ưu tiên cho dãy cuối, cả bọn tự chia nhau chỗ ngồi.

Vì Doyoung, Ten là mấy thành phần say xe cấp độ nặng, nên mỗi đứa đeo hai cái khẩu trang, trong đó có nhét mấy miếng vỏ quýt, haizz...

Taeyong cũng lạy hai đứa này, nhìn bệ dệ kinh khủng, tụi đó thiếu điều như muốn mang cả mùng, mền, chiếu, gối lên trải ra sàn xe mà nằm.

Cả bọn đều nhường chỗ ngồi cho Ten và Doyoung, bọn nó đang say rồi, nếu còn bắt tụi nó đứng nữa thì chắc chiếc xa này sẽ ngập tràn bãi nôn của hai thằng điên kia mất.

Ngoài ra mấy anh lớn cũng nhường chỗ cho mấy đứa em út.

Một đám trai đẹp đứng ở dưới thu hút rất nhiều ánh mắt của mọi người trên xe.

Một phần vì chúng nó đẹp, phần còn lại chắc tụi nó nhoi quá làm người ta chú ý.

Cuối cùng cũng đến nơi, Ten và Doyoung lao xuống như tên lửa, cả bọn cũng nhanh chóng bước vào siêu thị để mua đồ ăn vặt, ahihi mục đích thật sự là đem đồ ăn giấu đi đề vào rạp có cái để ăn, phim kéo dài hơn 3 tiếng lận mà.

Sự thật thì chỉ có mình Taeyong và Kun đi lựa đồ, còn bọn kia chạy đi chơi hết rồi, tình anh em gì đâu mà như cục sì lầu ông bê lắp.

Lựa đồ rẹt rẹt, cả bọn nhanh chóng kéo nhau đến rạp phim.

Đến nơi, trong khi Johnny đi lấy vé và Taeil đi mua bắp thì hội em út quyết định vô WC để xả lũ và sẵn tiện... check-in trong nhà vệ sinh.

Thiệt tình chẳng thể hiểu nỗi bọn hâm đó, ngoài kia có bao nhiêu danh lam thắng cảnh đẹp sao cứ phải chọn nhà vệ sinh làm nơi check-in, nhưng phải công nhận nhà vệ sinh trong rạp chiếu phim đẹp thiệt 🙂)

Đến giờ chiếu, 21 thằng rồng rắn lên mây kéo nhau vào rạp, làm ông bảo vệ phải trố mắt nhìn.

Vào đến nơi, tụi nó nháo nháo một hồi mới có thể ổn định xem phim được.

Trong cả bọn có thằng Lucas là thanh niên lậm phim nhất, nhớ lại cái cảnh ngày xưa, Lucas lén la lén lút diễn lại cảnh bắn súng làm Yuta nổi da gà.

Phim đang chiếu đến cảnh đánh nhau là nó tự động la hét hãi hùng, miệng mồm văng tục.

Ồn ào đến nỗi, Ten ngồi hàng ghế trước phải chỗm dậy, lấy tay túm miệng cái thằng đang to mồm ở hàng ghế sau.

Mà công nhận phim hay thiệt, coi đến cảnh Iron Man chết, đứa nào đứa nấy đều rơm rớp nước mắt, Lucas lại là thằng khóc to nhất, nó cứ nói: "Anh ơi!!

Sao anh lại bỏ iêm" thằng đó chắc khóc cho phần vợ của Iron Man luôn quá.

Kết thúc phim trong tiếng vỗ tay tán dương, tất cả đi ra với cảm xúc lâng lâng, chưa thấy phim nào hay như vậy, kĩ xảo lại đẹp vô cùng.

Hồi nãy là hội em út check-in, bây giờ chính là lúc cho hội người già thể hiện, hết selfie sống ảo, lại qua chụp ảnh deep ơi là deep, make color các thứ.

Haizz... thiệt là mệt mỏi.

Xem phim xong cả bọn lại kéo đi chơi khắp Seoul, rộn ràng không thể tả.

Đến tối, cả bọn mới dát mặt về ký túc xá, không thèm thay đồ, cứ nằm vật ra đó mà ngủ.

Thế là kết thúc một ngày xõa.

***

Kết quả thi như thế nào rồi các bác?? 🙂)
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Yuta làm cameo


Jaemin hiện tại đang làm youtuber, công việc của cậu tiến triển khá thuận lợi, những video sau này đã được đầu tư hơn chứ cậu không còn ngồi ăn trái cây chấm mắm nữa.

Cứ mỗi tuần cậu đăng bài một lần, nhưng trong thời gian thi cử thì Jaemin lặn mất mấy tuần liền.

Đến hôm nay sau khi thi xong hết, cậu mới bắt đầu quay lại quay video.

Xin nhắc lại, Jaemin không còn là cậu bé nghèo khổ của ngày hôm qua, cậu bây giờ đã giàu hơn, có đủ tiền để mua được cái máy quay phim canon và vài ba thiết bị khác.

Jaemin có hứa với mấy noona, khi nào thi xong cậu sẽ livestream và đặc biệt là giọng nói của cậu sẽ được show cho các subscribers.

Mấy video trước cậu toàn ăn chứ không mở miệng nói câu nào, làm cho mấy chị cứ comment bảo cậu khoe giọng.

Thì okey thôi, Jaemin đã hẹn với subscribers rằng sẽ livestream trực tiếp trên youtube và cậu có mời một khách mời vô cùng đặc biệt - Na Yuta.

Đến giờ livestream, Jaemin đang ngồi trước máy quay chỉnh lại tóc, khẽ nhìn qua thanh bình luận có vài người đang nhắn xin chào với cậu, Jaemin mỉm cười ngọt ngào vẫy tay chào lại.

- Àn Nhon~~

Thanh bình luận đột nhiên chấn động, mấy chị gái ngồi trước màn hình ôm tim vì giọng nói trầm ấm của cậu và bọn họ cũng chú ý phong cách ăn mặc hôm nay của cậu cũng chỉn chu hơn hẳn.

Bình thường mấy video trước cậu chỉ mặc áo hoodie thoải mái nhưng năng động.

Hôm nay vì dịp ra mắt các noona nên Jaemin xí xọn hơn so với mấy video trước.

Cậu mặc một chiếc áo cổ lọ màu hồng nhạt, bên ngoài khoác thêm chiếc áo len cũng màu hồng nhưng đậm hơn, nhìn đúng chuẩn chàng troai ngọt ngào cộng thêm cái nụ cười chết người nữa.

Ai da~~ mấy chị không đổ mới là lạ.

Cảm thấy số lượng người xem đã đủ tiêu chuẩn, Jaemin mới trân trọng mời Yuta vào.

Yuta nãy giờ ngồi ngoài thấy thằng em mình đang bán manh trước máy quay, anh đã cảm thấy không linh rồi.

Yuta chán nản ngồi nhìn, cuối cùng cũng được vào sân.

Hai anh em nhà này không biết có bày mưu tính kế trước hay không mà cả hai đều mặc áo màu hường ton-sẹt-ton.

Nhìn thấy bình luận rằng hai người mặc áo cùng màu, Jaemin với Yuta mới liếc mắt qua đối phương.

Và đúng thiệt, Yuta hôm nay cũng khoác cái áo sơ mi sọc dọc màu hồng, quả đầu màu tím anh nhuộm từ mấy tháng trước bây giờ cũng hơi ngả sang màu hường, nhìn hai anh em dễ thương hết biết.

- "Anh trai kế bên ơi~~ Anh giới thiệu bản thân đi" - Jaemin đọc trên thanh bình luận.

- Xin chào, mình là Yuta - Vừa nói Yuta vừa giơ hai ngón tay in hình chữ V ịn lên mặt làm ra vẻ cute hột me.

- "Hai người là cha con hả??"

- Đọc xong dòng bình luận Jaemin phọt cười.

Yuta ngồi bên cạnh trợn tròn mắt ngạc nhiên.

- Không phải đâu, ổng là anh của mình đấy, ổng người Nhật.

À mà nói luôn, đây là người đã cắt trái cây cho mình ăn hồi ở video đầu tiên á - Jaemin cười cười giảng thích.

Thật ra trong nhà, cậu nhìn giống Yuta nhất, mà ông Yuta lại là bồ của Taeyong nên mấy đứa trong khu Neo cứ gán cho cậu làm con trai của hai người.

Hơ hơ, gia đình ba người hạnh phúc 🙂)

- "Hôm nay ăn cái gì vậy Jaemin??"

- À hôm nay chúng ta sẽ không phải ăn ba cái đồ đơn sơ đạm bạc nữa, ngay tại bây giờ chúng ta sẽ thưởng thức mấy món ăn do bếp trưởng nhà mình nấu - Jaemin dựa vào vai Yuta nói.

Khó khăn lắm cậu mới mời được Yuta làm cameo, tự nhiên ông Taeyong biết được, thế là ổng hỏi hôm đó ăn thứ gì.

Jaemin trả lời chắc là đồ KFC, nhưng với một người nghiêm khắc trong chế độ ăn uống như Taeyong thì sẽ không cho cậu ăn ba cái thứ vớ vẩn đó.

Đằng này còn có bồ ổng tham gia nên Taeyong quyết định sẽ nấu cho hai người.

Jaemin cũng có khả năng nấu nướng nên mấy video trước cậu tự làm tự ăn, nhưng hôm nay có người tình nguyện nấu cho ăn, ngu gì mà không chấp nhận.

Kể ra chọn Yuta làm cameo có lời ngớm 🙂)

- "Bếp trưởng nhà cậu tính nấu cái gì cho hai người ăn vậy??"

- Jaemin vừa nhìn thanh bình luận vừa đọc.

- ANH TAEYONG ƠI!!

ANH TÍNH CHO EM VỚI ANH YUTA ĂN CÁI GÌ VẬY??

- Jaemin nói vọng vào trong bếp.

- Mỳ ý spaghetti - Taeyong trả lời lại.

Thanh bình luận lại chấn động lần thứ n, bọn họ cứ tưởng người đầu bếp ở đây là phụ nữ, nhưng sự thật lại là một đứa con trai.

Haizz... gia đình Jaemin càng ngày càng thú zị.

Hai người ngồi đợi, cuối cùng món ăn cũng đã bưng ra.

Taeyong đích thân phục vụ cậu và Yuta.

Và thế là đôi tay của Taeyong vô tình lọt vào khung hình, các chị lại được phen ôm tim, nhìn đôi bàn tay rắn chắc ấy, ai daa~~ chắc nấu ăn ngon lắm, đã thế còn phục vụ tận tình, úi giời ơi... hai anh em nhà họ Na sướng nhất rồi.

Cậu và Yuta vừa ăn vừa trò chuyện.

Taeyong khoanh tay đứng ngoài xem.

Chắc do đợi lâu nên đói bung, hai người ngồi ăn ngấu nghiến, không để ý đến sốt đang lấm lem khắp miệng.

Taeyong thấy vậy, anh lặng lẽ bước vào bếp lấy ra hộp khăn giấy, đặt ngay trên bàn ăn.

Anh ngồi xuống ngay bên cạnh Yuta.

Hai con người đang ăn ngạc nhiên ngước lên, thấy Taeyong đưa tay rút hai mẩu giấy, tay phải anh cầm một mẩu lau miệng Yuta, tay trái cầm mẩu còn lại lau miệng Jaemin.

Vừa lau anh vừa nói.

- Ăn nhanh lên, rồi vô ngủ, để đồ đó mai rửa.

Anh vô ngủ trước - Ôn nhu chùi miệng cho cả hai, anh đứng dậy, bỏ hai mẩu giấy dơ vào sọt rác, rồi bước về phòng.

Lúc này hàng loạt bình luận nổi lên:

- "Cứu tôi với, làm ơn cho tôi thoát khỏi sự ôn nhu này"

- "Uiii nhìn đi nhìn lại vẫn thấy ba người này giống y như một gia đình"

- "Anh đầu bếp đẹp trai thật, góc nghiêng ấy làm lòng em xao xuyến"

- "Đã đẹp trai mà còn ôn nhu, aidaa ai mà là bồ anh này thì chắc kiếp trước cứu thế giới"

- AAA!!

Sẵn tiện nói luôn, người vừa nãy là hoa đã có chủ, nên mọi người đừng hòng đập chậu cướp hoa nha.

Jaemin!!

Anh ăn xong rồi, về phòng trước đây, bồ anh đang đợi - Yuta ăn xong, lau miệng rồi xoắn đít chạy về với tiếng gọi tềnh yêu.

- Nói thẳng ra, ông đầu bếp chính là bồ của Yuta ấy, haha và thật sự bọn mình chả có máu mủ gì đâu nhưng lại coi nhau như gia đình.

À mà mình còn nhiều thứ hay ho lắm, hôm sau sẽ cho các bạn biết, thôi giờ tạm biệt nha - Jaemin ăn xong, tắt máy.

Haizz...

đi ngủ thôi, bắt đầu nhớ mùi Renjun rồi :v

Và thế là buổi livestream kết thúc và nút đăng ký của cậu lại tăng thêm vài chục người 🙂)
 
Back
Top Bottom