Hài Hước NCT//Câu chuyện tình yêu của bọn học sinh chuyên...//

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
166804848-256-k401649.jpg

Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Tác giả: bonheur__liina
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sẽ như thế nào khi 23 thành viên của NCT vào các lớp chuyên anh, toán, lý, hóa, sinh, tin và văn??

Các bác hãy thử tưởng tượng thử xem~ (update!2020)



yuta​
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Intro1


Lee Taeyong

Chuyên Lý

Năm sáu

Mắc bệnh sạch sẽ

" Mấy người có biết cây chổi này sẽ bay với vận tốc bao nhiêu để đáp vào mặt thẳng mấy người không??"

Na Yuta

Chuyên Hóa

Năm sáu

Chây lười nhất hội

" Nhớ rắc natri clorua vào cho đời thêm mặn nha mấy bạn"

Johnny Seo

Chuyên Anh

Năm sáu

Phát ngôn sốc nhất đám

" Từ hôm nay, please call me John Banana"

Ten

Chuyên Sinh

Năm thứ năm

Nói chuyện gây hiểu lầm nhất đoàn

" Làm sao để ăn 'chuối' một cách sang chảnh nhất??"

Kim Doyoung

Chuyên Toán

Năm thứ năm

Đanh đá đến mức sư tử hà đông cũng phải chào thua

" Sin đi học, cosin không hư, tan đoàn kết, cotan kết đoàn.

NHỚ CHƯA??"

Jung Jaehyun

Chuyên Toán

Năm tư

Có một nỗi ám ảnh mang tên tỉ số lượng giác

" Sin bằng đối chia huyền, cosin bằng kề chia huyền, tan bằng đối chia kề, cotan bằng kề chia đối.

PHÙ..."
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Intro2


Moon Taeil

Chuyên Sinh

Năm bảy

Nghiện Winwin

" Cây khi quang hợp không thể thiếu khí oxi, cũng như anh, trong cuộc đời của Moon Taeil này không thể thiếu Winwin"

Winwin

Chuyên Lý

Năm tư

Đáng yêu đến mức ai cũng phải cưng nựng

" Anh là ai??

Em không biết anh đi ra đi??"

Mark Lee

Chuyên Anh

Năm ba

Chăm chỉ nhất hội

"Chân mày lá liễu đã xưa rồi, giờ phải chân mày hải âu mới là mốt"

Lee Haechan

Chuyên Hóa

Năm hai

Cây hài của nhóm

" Các anh à!!

Em mừng quá khi ông chồng của em phán được một câu xanh rờn như vậy.

Hỡi đấng tối cao trên bầu trời đầy sao, con cảm ơn người nhiều"

Huang Lucas

Chuyên Tin

Năm ba

Mặn hơn biển Thái Bình

" YoMan...

OhLady...

Dôrờbư..."

Kim Jungwoo

Chuyên Văn

Năm tư

Nhẹ nhàng tựa lông hồng

"I love you UwU"
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Intro3


Lee Jeno

Chuyên Tin

Năm hai

Hội những thanh niên không có tí muối nào trong máu

" Cao xanh ơi!!

Con chỉ có một ước muốn rằng: Mình sẽ mặn như anh Lucas, hài hước như thằng Haechan và không có tên trong sổ Hội những con người nhạt nhẽo.

Con xin chân thành cảm ơn"

Na Jaemin

Chuyên Hóa

Năm hai

Thanh niên thừa đường

" Nhớ là khi nói chuyện với mình xong là cậu nhất định phải đi đánh răng ngay đấy, vì sao à??

Vì mình ngọt như kẹo vậy sợ cậu ăn nhiều quá bị sâu răng ấy mà"

Huang Renjun

Chuyên Lý

Năm hai

Kẹp cổ thần chưởng

" Moomin là chân ái"

Qian Kun

Chuyên Văn

Năm sáu

Hoa hậu thân thiện

" Dựa vào vốn hiểu biết của mấy đứa, hãy so sánh sắc đẹp giữa Thúy Kiều và Thị Nở.

Mấy đứa có một phút ba mươi giây suy nghĩ.

BẮT ĐẦU"

Xiao Jun

Chuyên Toán

Năm ba

Nam thần (kinh)

" Nắng mưa là chuyện của trời- Chuyện ta yêu chàng thì liên quan gì.

Đù!!

Bọn bây thấy tao làm thơ hay không??

Có ghệ chuyên Văn đúng là đỉnh mà"
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Intro4 (Updated! 2020)


Hendery

Chuyên Tin

Năm ba

Thánh tưởng bở

" Trong cái hội này chỉ có mình là bình thường.

Haizz...

đúng là tội cho ba mẹ chúng nó, sinh ra có đúng một thằng con quý tử thôi mà nó cũng không được bình thường...

Khổ thân..."

Yangyang

Chuyên Văn

Năm hai

Mỹ nam (...) an tĩnh

" Đối với cái hội này thì em chỉ có hai từ để bộc lộ cảm xúc, đó là CẠN LỜI.

Em xin hết "

Park Jisung

Chuyên Tin

Năm nhất

Em trai phát triển nhanh

" Các anh tuy có người hâm, có người khùng, có người điên, nói ngắn gọn thì chả có ai bình thường nhưng các anh yêu thương em lắm. *Nói nhỏ* vế sau em nói xạo á đừng có tin"

Zhong Chenle

Chuyên Sinh

Năm nhất

Cá heo đầu thai

" HÁ HÁ HÁ...

Ở chung với mấy anh vui lắm ạ... *Vặn nhỏ volume* em lừa tình ấy, đừng tin em *Quay phắt trở lại* HÁ HÁ HÁ...

Vui quá đi"

Jung Sungchan

Chuyên Toán

Năm nhất

Em trai hiếm hoi cao trên một mét tám 🙂)

"Chào mọi người, con người em nết na lắm!

Thề luôn."

Osaki Shotaro

Chuyên Sinh

Năm hai

Cuối cùng khu Neo cũng có người Nhật thứ hai rồi.

Mừng dờ lờ ;;-;;

"Hello, OwO.

Konnichiwa, UwU.

Chào cả nhà~"
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Chuyện nhập học (p1)


Đã hơn ba tháng kể từ khi Jisung bước vào ngôi trường SMTown, đúng là thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng.

Haizz...

Cậu chống cằm, quay đầu ra cửa sổ, thẫn thờ nhớ lại buổi đầu tiên nhận lớp...

Dòng hồi tưởng:

- Trời cao trong xanh, sương sáng long lanh, mặt nước xanh xanh, cành lá rung rinh.

Bầy chim non hát ca vang, đàn bướm lượn múa tung tăng lượn.

Theo bước chân đi tới trường.

Khụ khụ...

Trời mé!!

Cái bài chi đâu mà nhanh dữ, hát muốn sặc nước bọt - Cậu vừa nghĩ vừa thở

Tâm trạng hôm nay của Jisung khá là phấn khởi a~~.

Vì sao à??

Là vì hôm nay cậu được vào trường SMTown đó, có bạn mới, thầy cô mới và đặc biệt sẽ được ở ký túc xá của trường, một cuộc sống tự do sẽ mở ra.

A!!

Nghĩ đến đây cậu không khỏi vui mừng, mặt cười không thấy Tổ quốc đâu luôn!!

Cả người cậu cứ lâng lâng khi nghĩ về khoảng thời gian sắp tới, tâm hồn thì treo lên mây, lý trí thì treo ngược cành cây nên khi đi đến cổng trường, cậu lỡ đụng trúng một cậu bạn, mông của cả hai tiếp đất một cách ngoạn mục.

Một phần là do cậu không lo nhìn, phần còn lại là cậu bạn kia chạy nhanh quá nên mới tạo ra một cú làm rung chuyển đất trời như vậy.

Sau cái cú trời giáng đó, Jisung gượng mình đứng dậy xoa mông, liếc mắt thì thấy cậu bạn chưa thể đứng lên được, cậu liền hốt hoảng chạy lại đỡ

- Bạn gì ơi!!

Cho mình xin lỗi nha, tại nãy mình không nhìn đường - Vừa nói, cậu vừa phủi bụi trên quần áo giúp cậu bạn

- À hong sao đâu!!

Một phần cũng do mình mà.

Cảm ơn cậu nhiều nha.

Mình có việc nên mình đi trước nhé, tạm biệt cậu - Cậu trai kia nói

Jisung nghe cậu bạn nói vậy cũng lơ ngơ chào lại.

Cậu này nói giọng ngộ ghê, chắc là người nước ngoài chuyển đến đây học

Jisung nghĩ xong rồi gật gù nhưng thể mình mới tìm hiểu được một cái gì đó vĩ đại lắm.

Cậu lại tiếp tục cuộc hành trình của mình, bước đến bảng thông báo để xem mình vào lớp nào.

- Park Jisung.

Chuyên Tin.

Lớp nào, lớp nào đây - Cậu vừa lẩm nhẩm, vừa dùng ngón trỏ dò lên dò xuống từng bảng một, bộ dạng rất cẩn thận a~~

- A!!

Là lớp N-21, tầng bốn, giáo viên là thầy Leeteuk - Sau khi đọc xong, Jisung cảm thấy mù mịt vãi ra!!

Cái trường thì to như gì ấy, mà thông tin chỉ cho vỏn vẹn số lớp và số tầng làm như vậy ai biết đi đường mà đi.

Jisung nổi tiếng là mù đường nhưng ông trời lại thích trêu chọc số phận con người, đúng là hồng nhan bạc phận mà TvT

Đang đi lòng vòng trong trường để kiếm người hỏi thì bỗng có một anh đẹp trai nào đến, đập vai cậu

- Em ơi!!

Em đi nhận lớp hả??

Em học ở lớp nào vậy??

Jisung liền xoay người lại, a chói mắt quá!!

Sao cậu lại thấy đằng sau anh trai này có vầng ánh hào quang sáng rực rỡ như Phật tổ như lai vậy.

Không ngần ngại cậu liền bám vào tay anh trai nọ, nói với giọng như sắp khóc:

- Anh ơi!!

Anh chỉ cho em lớp N-21 với anh TvT

Anh đẹp trai có chút bất ngờ nhưng sau đó cũng mỉm cười dẫn cậu vào lớp

Anh đẹp trai tên là Ten a, lúc đầu cậu có hơi đơ ra, còn hỏi cha mẹ anh đặt tên gì kì quá vậy, ít nhất cũng phải đặt cái tên cho dài dài xí chứ, tự nhiên có một chữ Ten vậy thôi hà

Khi nghe cậu nói xong, Ten cười muốn tét cả quần, còn nói đúng là đứa nào chuyên Tin cũng không bình thường

Cậu chị bị cái mặt ra, sau khi nghe ảnh giải thích, thì ra cậu mới biết anh là người Thái, tên dài lắm, cái gì mà Chít Ta Phon rồi Lee Pỏn gì đó, để thuận tiện nên anh mới lấy cái tên Ten

Sau khi dắt cậu đến lớp, anh Ten vẫy tay chào tạm biệt cậu nhưng rồi còn phán một câu xanh rờn:

- Anh thích nhóc rồi đó nha - Nói xong, anh còn lấy tay chọt vô má cậu, rồi rời đi.

Tự nhiên, mắt trái của cậu giật giật, chẳng biết nên vui hay nên buồn đây.

Haizz...

Ngày đầu tiên thì chỉ có lên gặp mặt giáo viên chủ nhiệm, gặp bạn mới, rồi bắt chép nội quy học sinh,... mấy thứ này chả có gì đáng nói.

Jisung ngồi gật gà gật gù đến cuối buổi, cuối cùng cái thông tin mà cậu muốn nghe nhất cũng đã tới

- Ngày mai các em tập trung tại sân trường lúc 7 giờ để dọn đồ vào ký túc xá, thầy đọc danh sách các em chú ý lằng nghe xem mình theo anh chị nào để họ dẫn mình vào ký túc xá

.

.

.

- Park Jisung, theo anh Ten, năm thứ năm, chuyên Sinh...

Anh Ten, chuyên Sinh...

Sao quen vậy nhỉ???

AAA!!

Anh người Thái, tên Chít Ta Phon Lee Pỏn gì gì đó!!

Trời ạ!!

Chính là cái ông anh chê mình không bình thường mà trong khi chính bản thân ổng cũng bất bình thường hay sao TvT...

- Jisung ôm đầu nghĩ, nãy mắt trái giật giật là đã nghi lắm rồi!!

Hơ hơ đời thật lắm chông gai mà...

Sau khi kết thúc, Jisung liền xách cặp về, thu dọn đồ đạc để ngày mai ra trận.

Sáng hôm sau, đồng hồ reo đúng 6 giờ, Jisung bật dậy, mò vào nhà tắm, đánh răng súc miệng, vệ sinh cá nhân và tỉ tỉ công việc khác.

Cuối cùng một Park Jisung gọn gàng, tươm tất cũng đã xuất hiện.

Đúng 6 giờ 45 phút, Jisung ra khỏi nhà, trong sự lưu luyến của nhị vị phụ huynh, cậu cúi đầu chào ba mẹ, sau đó đi đến trường.

Đi đến nơi thì cậu thấy học sinh xếp hàng dài, Jisung cũng loay hoay đi kiếm anh Ten, đi được vài bước đã có người lại đập vai cậu, là anh Ten a, sau đó anh lôi cậu đi theo luôn.

Mà kì lắm nha, nãy mới vào cậu thấy hàng nào hàng nấy cũng đông nghịt người, nhưng sao hàng này chỉ có hai người, cậu và một người nữa.

Ủa sao nhìn quen quen??

AAA!!

Nhớ ra rồi!!

Là cậu bạn hôm qua mình đụng trúng, trời giờ nghĩ lại thì thấy mông mình ê ê - Jisung bất giác lấy tay xoa mông

Cậu bạn ấy cũng rơi vào tình trạng hoang mang giống như cậu.

Đến giờ Jisung mới để ý kĩ cậu bạn này nha, bạn mới có tóc màu xanh lá nè, nhìn như bãi cỏ xanh mướt được bác bảo vệ tưới quanh năm suốt tháng vậy, da thì trắng bóc như trứng gà, nhìn người nhỏ nhỏ đáng yêu.

- Hai đứa bây không cần hoang mang như mới rơi từ sao Hỏa xuống vậy đâu, khu của chúng ta còn thiếu hai người nên chỉ cần thêm hai đứa vô là đủ.

Thôi đi theo anh.

Anh Ten ra lệnh, cả hai không dám trái lời, xách cái va ly đi theo anh Ten.

Khu ký túc xá mà cậu sắp ở được gọi là khu Neo, mà cái tên nghe cụt lủn ghê, cái này là anh Ten đặt đúng không, chỉ có ổng mới nghĩ ra mấy cái tên bựa bựa một chữ một như vậy thôi.

Theo lời anh Ten kể, khu này ở phòng theo tuổi, ai bằng tuổi thì ở cùng với nhau.

- Ủa vậy không lẽ em với bạn mới quen ở chung một phòng à!!

Có hai người thôi hả??

Sướng quá đi!!

- Không có vụ đó đâu cưng, hai đứa bây ở chung với mấy anh năm tư ấy - Câu nói của anh Ten như một gào nước lạnh dội thẳng vào mặt cậu, làm cho Jisung từ trên thiên đàng bùm một cái xuống địa ngục luôn, ông anh này nói chuyện đúng phũ phàng mà.

Khu ký túc xá dần hiện ra trước mắt Jisung, trời dụ!!

Sao toàn đàn ông không vậy, í lộn sao toàn mấy thanh niên mới, đang và đã phát triển không vậy, chẳng có một bóng bạn nữ.

Jisung hỏi anh Ten, ảnh liền cốc một cái lên đầu cậu

- Mày bị điên à??

Có trường nào ký túc xá cho nam nữ ở chung không??

- Cái đó thì em cũng biết nhưng sao lúc em xem phim học đường Trung Quốc thì cũng thấy vài bóng bạn nữ mà -Jisung ôm đầu, mếu máo nói

- Mày hâm vừa phải thôi.

Đây là Hàn Quốc.

Here is Korea man.

Don't forgot, ok??

- Anh nói sai ngữ pháp rồi, phải là Don't forget mới đúng

Ten sôi máu lên, cốc cho cậu vài phát nữa.

Trời ạ!!

Mới sáng mà thương tích đầy mình.

Liếc thấy cậu bạn bên cạnh đang nín cười đến nội thương.

Jisung thấy vậy nên nói

- Cậu ơi!!

Có gì thì cười lên chứ nín thì mệt lắm

Cậu bạn bên cạnh phọt cười

- HÁ HÁ HÁ HÁ HÁ

Jisung giật mình, miệng mở to đến độ có thể nhét vừa một nắm tay, anh Ten đi đằng trước cũng giật mình quay phắt lại, quay mạnh đến nỗi làm cái cặp kính lệch hẳn khỏi sống mũi.

Cái điệu cười khả ố ấy cũng làm cho mấy người đứng ngoài cửa khu ký túc xá phải kinh sợ.

Nhận ra mình cười hơi bị lố, cậu bạn tém lại, giờ tay cười e thẹn kiểu 'Em xin lỗi vì làm phiền, mọi người cứ làm việc của mọi người tiếp đi.

Hì hì '

Khép miệng lại, Jisung mặt méo xẹo nhìn cậu bạn đồng niên, anh Ten lúc này mới hoàn hồn, chỉnh cặp kính lại đàng hoàng, anh tiếp tục dẫn hai đứa về khu ký túc xá.

Đứng trước cổng là một đám người, ai cũng đẹp trai sáng sủa hết.

Ủa mà sao họ không vào mà đứng tụ một góc ở đây vậy, y chang như kiểu đứng chờ chồng trong vở tuồng Hòn Đá Vọng Phu ấy.

Kỳ lạ hết sức à~~

- Anh Ten!!

Anh trải chiếu, đắp chăn ở ngoài đó để ngủ luôn rồi hả??

Sao mà lâu quá vậy??

- Một anh da đen à không nhầm da ngăm lên tiếng~~

- Thằng này giờ láo nhề.

Ngày xưa thì rụt rè e thẹn nhưng giờ thì nói chuyện nghiệp dữ thần

- Em của ngày xưa chết rồi~~ Em không còn là em của ngày hôm qua, ú u u ù~~ mở cửa lẹ lên anh, mỏi cẳng lắm rồi

- Từ từ, sống chậm lại đi em - vừa nói Ten vừa tra chìa khóa vào ổ và rồi "tách "

- A HÚ!!

Vô đi anh em - Ten hét lên đầy khí thế, tay giờ thành quả đấm vung lên trời để thể hiện sự khí thế đó.

- Anh à!!

Hôm nay trời không nắng gắt đến mức như vậy đâu - Anh có chân mày hải âu lên tiếng

- Thôi bọn bây kệ cha nó đi, bệnh nhân điên lên cơn bác sĩ cũng đâu biết được, đằng này nó còn trốn trại nữa cơ, mình không nên đụng vào đâu - Anh có nụ cười đẹp ơi là đẹp nói

- ĐI VÔ RỒI NÓI CHỨ NÃY GIỜ ĐỨNG MỆT QUÁ - Trời ơi!!

Uy quyền quá!!

Thật quyền lực!!

Anh ơi, Jisung muốn vào team anh!!

Cả bọn giật mình, nhanh chóng ôm ba lô đi vào, láo nháo lúc nhúc như một bầy vịt, cuối cùng cũng vào đầy đủ.
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Chuyện nhập học (p2)


Khi 21 con người vào hết trong sân, bỗng anh da ngăm lên tiếng:

- Trời ơi!!

Làn da của em, làn da mà em giữ như vàng như bạc, đi đâu cũng trùm như ninja, chỉ chừa có hai con mắt nhìn đường.

Nhưng giờ đây chỉ vì đứng đợi một người lề mề như anh ứm ừm ưm mà nó đã không còn căng bóng mịn màng nữa rồi.

Ahuhu - Anh ấy vừa than vãn vừa lấy tay sờ sờ mặt của mình.

- Ê ê!!

Cái thằng da đen kia!!

Mày mỉa ai đấy hả??

Tao chưa cho mày ăn gậy thì mày chưa chừa hả??

Ôi cái định mệnh!!

Mày đứng lại đó cho tao - Sau khi nghe anh trai kia nói xong, anh Ten đùng đùng chạy lại đá đít ảnh, mà anh Ten đá mạnh lắm nha, nghe rõ tiếng "bẹp bẹp bẹp " luôn.

- Ơ ơ ơ!!

Em đâu có nói anh đâu.

Á á!!

Đau em.

Anh nhột à, vậy nhột ở đâu để em gãi phụ cho.

Á á!!

- Ôi mẹ ơi, anh trai da ngăm đã bị đá đến mức quần nó muốn thủng luôn rồi mà vẫn còn mạnh miệng, chọc ai không chọc lại chọc trúng ông Ten dở dở ương ương, hâm hâm giật giật.

Thiệt, đúng là tội lỗi hết sức hà~~~

- Cha cái thằng này!!

Hôm nay mày mặc quần gì thế??

Nãy giờ đá mày đau chân vãi ra.

- A hí hí!!

Cái đồ xờ-tu-bịt!!

Hôm nay em mặc hai lớp quần, một lớp nãy giờ bị anh đá mém rách, còn một lớp thì... ahihi không cho anh biết đâu - Ông anh da ngăm nói đến đây liền cười hô hố, còn lấy tay che miệng kiểu e thẹn, ngại ngùng nhưng cái mặt thì đê tiện hết sức.

- OH MY GOD!!

What did you say??

Xờ-tu-bịt!!

What does it mean??

Hớ hớ, những con người chuyên Anh không thích điều này - Một ông anh to bự nói, kế bên còn có anh trai chân mày hải âu ngật đầu phụ họa.

- IM HẾT COI!!

ỒN ÀO HẾT SỨC!!

BỘ BỌN BÂY LÀ THIẾU NHI TUỔI SỬU HẢ??

- Anh trai quyền lực trong lòng Jisung có đất diễn rồi nè~~

Ông Ten với ông anh nhây nhây kia cũng ngừng lại.

Anh trai quyền lực quay sang nhìn Jisung với cậu bạn nãy giờ đang im lặng xem phim chưởng HongKong do diễn viên người Hàn Quốc cộng tác với diễn viên người Thái đóng.

- Hai đứa tên gì vậy??

Anh tên Taeyong, năm sáu, chuyên Lý.

- Em tên Jisung, chuyên Tin, anh Taeyong ơi~~ anh cho em xin chữ ký được hong??

Ahihi - Không biết Jisung lục đâu ra mẩu giấy nhỏ cùng với cây bút, chìa ra cho Taeyong, ánh mắt đầy mong chờ, mặc dù nó không được to lắm, nhưng vẫn cố banh ra cho thêm phần long lanh để anh Taeyong xiêu lòng~~

Taeyong có chút buồn cười nhìn cậu em mới quen, tay lấy cây bút Jisung đưa, tiếng "roẹt roẹt " vang lên rõ ràng, cao xanh ơi!!

Jisung có nên xin anh Taeyong cho mình ôm một cái không nhỉ~~

- Em tên Chenle, chuyên Sinh.

HÌ hì.

Nhận ra đây là cậu em cười như điên trước cổng, Taeyong có chút giật mình, mụ nội ơi!! người có chút xí mà điệu cười như muốn cuốn trôi tất cả mọi thứ trên Trái Đất này vậy.

Ân-bờ-li-vờ-bồ!!

- Ơ!!

Cái thằng hai mắt như một sợi chỉ kia!!

Sao mày không xin chữ ký anh, anh đây chính là người dẫn mày đi nhận lớp mà, sao mày ân vong bội nghĩa thế??

- Là vong ơn bội nghĩa anh ơi~~ Anh không thấy ngượng mồm khi nói câu đó trước mặt học sinh chuyên Văn à~~

- Ten, mày tém tém lại đi, mới sáng sớm mà đã lên cơn rồi, đừng để em nhỏ sợ, phải làm gương nghe chưa - Lại là một anh trai khác lên tiếng, sau khi chửi anh Ten sờ-mờ-lờ thì ảnh quay sang nhìn Jisung với Chenle.

- Chào hai nhóc anh là Doyoung, chuyên Toán, năm năm.

Để anh giới thiệu cho hai nhóc biết các anh còn lại nha, từ trái sang phải là anh Taeil, Johnny, Yuta, Kun, Jaehyun, Winwin, Jungwoo, Lucas, Mark, Xiaojun, Hendery, Haechan, Jaemin, Jeno, Renjun, Yangyang .

Vãi cả làng!!

Sao nhiều vậy??

Ai mà nhớ cho hết??

Trời ơi!!

Cái đầu nhỏ...

à không... cái đầu không được nhỏ lắm của Jisung biết làm sao đây~~

Doyoung vừa giới thiệu xong thì đầu óc đã quay mòng mòng, rút chai nước trong ba lô ra tu ực ực, sau khi xử lý xong đống nước, ảnh mới bình tĩnh lại được.

- Ha ha, ai biểu ham hố lấy le trước mặt em nhỏ.

Để bọn này tự giới thiệu đi, bày đặt làm luôn một lèo, đáng đời - Kun một trong những người thuộc hội năm5, đang bóc phốt cậu bạn đồng niên của mình một cách hết sức "nhã nhặn ".

Bỗng lúc đó anh Taeyong kiếm được cái ghế nhựa nhỏ ở đâu đó trên Trái Đất này, đặt ở giữa sân, đứng lên ghế nói vọng xuống:

- Ê!!

Bọn bây xếp hàng vô coi.

- YAH!!

Cái thằng này!!

Ai là bọn bây của mày, tao mới là người lớn tuổi nhất ở đây đấy nhé.

Liệu hồn!!

- Anh già Taeil nói.

- Hứ!!

Chừng nào ông anh thuộc lòng được mấy công thức tính vận tốc, nhiệt lượng, công suất, điện năng, pla pla thì chúng ta sẽ tính tới chuyện này.

Okey??

- Ơ cái méo gì!!

Vậy chừng nào thì mày biết được mối liên hệ giữa gen và protein hoặc tính được số vòng xoắn của mạch ADN, vân vân mây mây thì lúc đó chính tao sẽ nhường ngôi vương lại cho mày.

Hớ!!

- Tôi đây đếch thèm nhé!!

Mà thôi mệt quá!!

Mấy người xếp hàng vô lẹ coi.

Nhanh Nhanh!!

- Taeyong gân cổ lên rống.

- Ơ cái đìn địt!!

Johnny!!

Ông bị điên hả??

Người thì to như con bò mộng mà đứng đầu hàng.

Cút xuống dưới đứng.

Ối giời ơi!!

Giật cả mềnh!!

LUCAS!!

Cưng có muốn ăn chửi giống như thằng John Banana không??

Xuống dưới đứng luôn, nhanh lên!!

- Taeyong đứng trên ghế chống nạnh chỉ huy.

- Renjun ơi!!

Em đâu rồi??

Lên đây đi em.

Thiệt cũng khổ thân em tui.

Dáng người nhỏ bé quá nên dễ bị dòng đời xô đẩy lắm.

Mà ủa thằng Ten đâu rồi??

Thằng lùn nhất hội đâu??

Mày lên luôn đi.

Còn Jisung với Chenle nữa, mau vô hàng đứng.

Nháo nháo cả buổi thì cuối cùng cái đội hình nó cũng tạm thời ngay ngắn.

Taeyong đứng trên cao, đếm tới đếm lui, đếm đi đếm lại.

Đếm lâu đến nỗi làm mấy con người đứng dưới cũng sốt ruột theo.

- Ca ca này, ca đếm gì lâu quá vậy??

Trời ơi nhanh lên!!

Đừng làm ông Ten thứ hai chứ ca.

- Xiaojun à, mày cộng giúp anh, lúc đầu mình có 19 người, giờ thêm hai bé mới vô là 21 người đúng không??

- Đúng rồi anh.

Trời đất!!

Đừng nói với em là anh đứng trên đó nãy giờ chỉ để tính 19 cộng 2 bằng bao nhiêu thôi nha??

- Mày điên à!!

Anh đâu có dốt đến mức như vậy.

Chỉ có điều anh đếm muốn mỏi miệng mà chỉ thấy có 20 người, còn người nữa đâu.

- U chu choa mạ ơi!!

Ông anh thêm mình vào chưa??

Đừng nói với em là chưa nha -.- - Jaehyun nói.

- A cái đìn địt!!

Anh mày quên mất.

Ahihi!!

Con người mà ai cũng đâu hoàn hảo được, đúng hong??

Hì hì.

Mà nè!!

Hai đứa bây đừng có tưởng mình chuyên Toán rồi đi bắt bẻ khả năng tính toán của tao nghe chưa??

Bọn bây coi chừng!!

Cả đám mặt ai cũng đen hơn đít nồi, đến cả Jungwoo, một con người nhẹ nhàng thanh thoát nhất xóm cũng muốn xông lên cắn người.

Chết cha!!

Sao vị trí của anh Taeyong trong lòng Jisung đã tụt xuống đến tận rốn luôn rồi.

- Rồi xong, cả đám giải tán đi.

- Ô kê~~~

Cả bọn lục đục xách ba lô về phòng, chỉ có mình Jisung với Chenle là đứng trỏng trơ ở một góc, lúc này có một anh trai đến choàng vai hai đứa kéo đi

- Anh tên Winwin, chuyên Lý, năm tư.

Từ lúc này hai đứa sẽ chung phòng với bọn anh nha.

Hì hì

Thánh thần thiên địa ơi!!

Anh Winwin dễ thương vãi nồi.

Mình có nên bỏ anh Taeyong để theo anh Winwin không nhề??

Vô đến phòng thì thấy còn hai anh nữa, các anh cũng giới thiệu sơ qua cho cậu với Chenle biết.

Anh có má lúm đồng tiền là Jaehyun, chuyên Toán.

Còn anh nhìn dịu dàng UwU là Jungwoo, chuyên Văn.

Ngồi chưa được nóng cái đít thì Jisung đã nghe thấy nhiều tiếng động lạ.

Nói thẳng ra là tiếng "hát thánh thót hơn cả chim sơn ca " của hội năm5 hay là "mấy câu văn đậm chất trữ tình, giàu chất thơ và nhạc " của hội năm2.

Trời mé!!

Hàng đống âm thanh hỗn tạp đang được tạo ra, toàn là những động từ, tính từ hết sức "văn's minh's "

- Hì hì.

Hai em chịu khó nha, cái này chưa phải cực hạn đâu.

Đỉnh điểm là tất cả các phòng cùng nhau "hát ca và hòa mình vào bản hợp xướng của muôn loài ".

Vì vậy nhiêu đây chẳng nhầm nhò gì đâu.

Các em phải tập dần dần đi UwU - Anh Jungwoo nhỏ nhẹ giải thích.

Sau khi nghe xong thì cả Jisung và Chenle đều âm thầm thở dài.

Ahuhu TvT.

Thật tội lỗi cho một kiếp người mà~~

*Góc bên lề: Chuyện nhớ tên

Khi nhập học được khoảng mấy tuần đầu, Jisung vẫn chưa thể nhận mặt cũng như nhớ tên của mấy anh, ngoại trừ Chenle, hội năm4 và anh Ten ra thì Jisung hoàn toàn mù mịt về mấy anh còn lại.

Một nhà mà có tận 21 người, tính cả Jisung nên việc nhớ tên khá là khó khăn a~~

Mấy ngày đầu đi học, lúc nào Jisung cũng mang theo mình một cuốn sổ tay.

Cuốn sổ này là để rèn tên, vì sắp tới sẽ phải ở cùng ký túc xá nên việc nhớ tên là vô cùng quan trọng.

Tuy nhiên đời không như là mơ, tên thì thuộc đó nhưng đến khi ráp vào mặt thì đệt... trớt quớt hết trơn...

Cuối cùng phương án này đã bị gạch bỏ.

Phương án thứ hai là nhìn mặt đoán tên, thật sự Jisung cũng chỉ đoán ra được mấy người.

Cụ thể là anh có cặp chân mày hải âu là Mark, anh cao nhất nhóm là Johnny, anh có mắt cười là Jeno,...

Nhưng cũng có một vài trường hợp làm cậu bối rối không ít, ví dụ điển hình là anh Yuta và anh Taeyong.

Cậu toàn lộn anh Yuta thành anh Taeyong hoài, buồn hết sức~~ đến cả ex-idol cũng không nhớ được mặt~~ Ahuhu TvT

Ví dụ thứ hai là anh Ten với anh Jaemin, hai người này nhìn cứ giống giống kiểu gì ấy, cậu ăn rồi cứ lộn suốt.

Còn có lâu lâu, khi anh Jaemin cười lên thì cậu lại nhầm thành anh Yuta.

AAA!!!!

Đau đầu chết đi được.

Trong lúc ghi nhớ tên mấy anh thì cậu mới phát hiện thêm một hệ lụy nữa.

Đó là quốc tịch của mấy ổng.

Ôi mẹ ơi!!

Nghĩ tới thôi đã đau lòng.

Làm sao mà trong một nhà 21 người, thì đã có hơn 7 cái passport.

Nào là của Hoa Kỳ, Thái Lan, Nhật Bản, Canada, Hongkong, Hàn Quốc, Trung Quốc,...

Còn có một cái sởn ngai ốc hơn...

Chính là mấy ông đó gốc ở nước nào.

Mẹ ơi!!

Riêng ông Lucas là cậu choáng lắm rồi.

Ổng là con lai Trung Thái nhưng lại sống ở Hongkong.

Grừ!!.

Còn ông Ten mới là gây sốc nhất, ổng mang quốc tịch Thái Lan nhưng chính gốc lại là người Trung.

Ôi định mệnh!!

Tôi không muốn sống nữa, ai đó cản tôi lại đi...

í lộn...

đừng có ai cản tôi.

Ahuhu TvT

Sau tất cả mọi nỗ lực quan sát, nghe nhìn, soi mói thì cuối cùng Jisung cũng đã nhớ hết tên của mấy ông anh.

Phù...

Giờ Jisung nghĩ kĩ lại rồi!!

Cậu sẽ mua mấy lọ thuốc an thần để đề phòng những chuyện bất ngờ sẽ ập đến đôi vai gầy gò, yếu ớt, mong manh, dễ vỡ hơn thủy tinh của cậu.

Ahihi ^^
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Chuyện học tiếng anh (p1)


Johnny thật không thể hiểu nỗi!!

Tại sao trên đời này lại có những loại người không biết một cái đếch giề về Tiếng Anh mà lúc nào cũng làm như vẻ ta đây hiểu biết rộng, xổ một tràng Tiếng Anh như tiếng mẹ đẻ??

WTF!!

Mấy cái thể loại này nghe nói thì thấy xa xôi lắm, nhưng thực ra gần ngay trước mắt.

Đó chính là quân khốn lạn ở nhà ấy.

Ôi mẹ ơi!!

Bọn nó đã không biết một chút gì về ngữ pháp, từ vựng nhưng đến cả cách phát âm một từ đơn gản cũng là một vấn đề nan giải.

For example, I say "Hello, my name's Johnny.

" vô cùng đơn giản đúng không??

Mà có nhiều đứa lại nói rằng:

Haechan: "Hê lô, mai-nem-dờ Haechan ".

WTF!!

What does "mai-nem-dờ " mean??

Johnny vô cùng đau lòng và xấu hổ thay cho thằng Haechan TvT

Jisung: "He lô, ai em Jisung.

Nai-tu-mít-du ".

ÔI CÁI ĐÌN ĐỊT!!

Thằng Jisung nó đang nói cái gì vậy??

OMG!!

Phải dạy lại!!

Nhất định phải dạy lại!!

Sao thằng điên này có thể chuyên Tin được nhỉ??

Mình có nên lên tường trình với thầy cô dạy Tin về vấn đề Tiếng Anh của nó không??

Yuta: "Hề lô~~ Ịt-mi~~ ".

ỐI GIỜI ƠI!!

Yuta à!!

Mày đang nói cái méo gì thế??

Yuta: "Tao hát á, hong phải nói đâu.

Ahihi ".

OH MY GOD!!

Mày hát ư??

Nãy giờ tao tưởng mày đang tụng kinh.

Trời mé!!

Tui đố mấy bạn thằng Yuta nó đang hát bài gì ấy.

Mẹ ơi!!

Hát như cẩu rên ngoài đường.

Thiệt đáng sợ~~

Và còn nhiều ví dụ kinh hãi khác nữa...

Mà mấy bạn biết lũ đó nó chỉ đọc đúng cái gì thôi không??

Đó là tên của tụi nó, chỉ có mỗi cái tên mà cha mẹ đặt cho chúng nó là đọc đúng, còn lại thì...

TvT

Đối với một người chuyên Anh sắp ra trường như Johnny, anh không thể để tình trạng này kéo dài được.

Nhất định phải mở một lớp dạy thêm Tiếng Anh cho bọn này!!

NHẤT ĐỊNH PHẢI MỞ!!

Nhưng đầu tiên phải đi chiêu mộ lực lượng giáo viên Tiếng Anh cái đã~~

- Mark!!

Come here!!

Hurry up!!

- Johnny hú Mark lại.

- What happened??

Johnny hyung - Mark ngu ngơ lại gần.

- Anh mày đang muốn cải thiện lại tình trạng nói Tiếng Anh của lũ đực rựa trong nhà.

Vì vậy anh đang cần một đội ngũ giáo viên có thể giúp anh.

Cưng chính là đứa đầu tiên - Johnny nắm lấy vai Mark, mắt nhìn thẳng vào mắt cậu, miệng nói rõ ràng từng chữ.

- Vân...

Vâng!!

Em sẽ giúp anh.

I will help you, bro - Mark lắp bắp trả lời.

- Good job, boy!!

Thế là đã có một trợ thủ, bây giờ sang trợ thủ thứ hai là Jaehyun.

- Jaehyun!!

Can you help me teach them English??

- OK, bro.

I lived in America for 4 years, that's why I'm here.

- Thanks for your helping.

Tiếp tục là Lucas.

- YO LUCAS!!

Em có thể giúp anh dạy lũ ở nhà Tiếng Anh được không??

- THAT'S OK, MEN!!

- Okey, thanks bro.

Yangyang ơi!!

Em đâu rồi??

- Yangyang à!!

Em có thể giúp anh bày cái bọn ở nhà Tiếng Anh được hong??

- Bày Tiếng Anh ấy hả anh?!

Sao tự nhiên hôm nay nỗi hứng dạy Tiếng Anh vậy??

- Trời ơi!!

Anh chán với cái trình độ Tiếng Anh của lũ ấy quá!!

Anh phải làm gì đó để giúp đất nước giảm bớt mấy thành phần ngu Tiếng Anh - Johnny than vãn.

- Ừm...

Okey em sẽ giúp anh.

- Cảm ơn em
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Chuyện học Tiếng Anh (p2)


Thứ hai.

Ngày đầu tiên:

Hiện tại cái sân ký túc xá đã được Johnny hô biến thành cái lớp học thật sự.

Có một cái bảng đen được treo ở khoảng trống giữa hai dãy phòng (vì các phòng đối diện nhau nên ở giữa có một khoảng trống ).

Phía trước bảng là bộ bàn ghế cá nhân, có tất cả ba dãy, mỗi dãy đặt năm bộ.

Bên góc bảng có thêm một bộ nữa, chắc dành cho giáo viên.

- WOWWW!!

Ông Johnny đầu tư dữ - Cả bọn reo lên thích thú, rồi nhanh chóng ngồi vào bàn đã chuẩn bị sẵn.

Johnny mới đi ôn về, thấy mấy đứa em nháo nháo trước sân, chắc là tụi nó ngồi vào hết trơn rồi.

Johnny mở cổng đi vào, đúng như dự đoán, bọn nhỏ đang ngồi nói chuyện rôm rả.

Jisung - người đang tám liên hồi, bỗng quay phắt lại thấy Johnny, cậu cười cười hỏi:

- Anh Johnny!!

Sao mấy bữa này giàu dữ vậy??

Đánh số đề hả??

Mà nè, em nói cho anh nghe 'Bỏ số đề đi, bạn ơi!!

Thôi bỏ số đề đi.

Luyến tiếc làm chi những con số huyền bí...

'

- Mịe!!

Anh vả cho phát giờ!!

Nhà tài trợ là Chenle á, chứ anh mày nghèo òm~~

- ẶC!!

Tưởng ông anh lên hương mà không san sẻ cho tụi mày, thôi ông đi vào thay đồ, cất cặp đi tốn thời gian quá - Xiaojun xua tay đuổi người.

Hứ!!

Thật không thể chấp nhận tụi này được!!

Bọn bây chờ đó!!

Tao sẽ cho bọn bây biết thế nào là lễ độ.

Johnny nhanh chóng vào phòng cất cặp, thay đồ, rồi anh lấy một sấp đề đã soạn từ hồi tối, nở một nụ cười ngoác miệng.

Haha.

Tụi mày chết chắc rồi!!

- Trước khi học, chúng ta sẽ làm một bài kiểm tra như anh thông báo.

Nhưng đầu tiên, anh sẽ sắp xếp lại chỗ ngồi mấy đứa, không thể để mấy đứa ngồi như thế này được.

Cả bọn âm thầm toát mồ hôi.

Mẹ ơi!!

Ông Johnny gắt vãi!!

Biết vậy nãy không đâm chọt ổng rồi.

Đúng là ngu người sai thời điểm mà~~

- Thứ tự chỗ ngồi được sắp xếp như sau: Haechan dãy giữa, bàn thứ nhất.

Xiaojun dãy giữa, bàn cuối.

Jisung dãy bàn giáo viên, chỗ thứ hai.

Renjun dãy bàn giáo viên, chỗ thứ tư.

Jaemin dãy bàn còn lại, chỗ thứ hai.

Jeno cùng dãy với Jaemin, bàn thứ năm.

Di chuyển nhanh lên!!

MOVE!!

Sáu đứa lủi thủi ôm hộp bút về chỗ ngồi.

Mặt đứa nào đứa nấy cũng buồn hiu.

Nhất là Xiaojun, hội năm3 có bốn đứa mà đi mất mịe ba đứa.

Cái định mệnh!!

Đời thật kỳ cục!!

- Rồi tốt!!

Mấy chỗ trống còn lại thì Mark, Lucas, Hendery, Yangyang với Chenle ngồi vào đi.

Còn anh ngồi ở trên quan sát, nhưng nhớ kỹ, không được bày bài cho bọn nó.

Lát nữa Taeyong với Jaehyun về nữa nên đừng hòng hỏi bài nhau.

Rồi Hendery phát bài hộ anh.

Ôi ăn cám hết rồi!!

Nghe đồn phong phanh là đề khác nhau.

Xiaojun đề riêng, Jisung đề khác, hội năm2 đề đánh mã 1, 2, 3, 4.

Cái đìn địt!!

Ông Johnny hiểm vãi!!

- Mấy đứa có 45p để làm.

Bây giờ là 5h30 đến 6h15p sẽ thu bài.

Bắt đầu tính giờ.

Cả một lớp học im phăng phắt, ngay cả con ruồi bay qua cũng nghe thấy tiếng vỗ cánh.

Mẹ ơi!!

Chưa bao giờ làm bài thi mà áp lực thế này.

Khắp nơi toàn là mấy ánh mắt săm soi đúng kiểu: I'm watching you.

Da gà da vịt thi nhau nổi lên.

Sao tự nhiên thấy sống mũi cay cay.

Làm được khoảng 15p thì Taeyong với Jaehyun về.

Cả hai nhanh chóng nhập cuộc.

Cái không khí đã nặng nề, bây giờ còn kinh khủng hơn.

Ahuhu!!

Mẹ ơi!!

Con muốn về nhà, mẹ đón con về đi.

Ở đây con toàn gặp quỷ đội lốt người.

Ahuhu~~

Tiếng ma sát giũa bút và mặt giấy vang lên rõ ràng, càng về những phút cuối thì càng rõ rệt, hòa thêm mấy tiếng thở gấp vì mất bình tĩnh hoặc mấy tiếng thở dài vì không giải được bài.

Haizz...

Thi thố kiểu này chắc có nước về quê chăn trâu...

- Rengggg.

Hết giờ!!

Ngồi im đó anh đi thu bài.

Ừm...

Các bạn giám thị ơi!!

Bọn mày giúp tao dạy tụi nó phần từ vựng với, để tao vào chấm bài, coi thử lũ này làm ăn ra sao.

Johnny ôm sáu tờ giấy thi vào phòng ngồi chấm.

Ôi mẹ ơi!!

Tụi này!!

Bài phát âm mới vào mà đã sai tè le rồi.

Haizz...

Đúng là đọc không chuẩn thì đừng hòng chọn đúng.

Sau khi chấm xong đống bài của cả sáu đứa thì Johnny rút ra được kết luận:

Haechan với Jisung là điểm kém nhất, 6 điểm, cả hai yếu về mảng phát âm và ngữ pháp nên cần phải khắc phục.

Jaemin với Renjun làm cũng trung bình, 7.5 điểm, hai đứa này cũng y chang như hai đứa trên nhưng có điều tụi này nhỉnh hơn về ngữ pháp, nhưng đến phần phát âm thì cũng trật lất.

Xiaojun thì 8.5 điểm, sai bài phát âm với một câu ngữ pháp.

Còn Jeno thì 9 điểm, nó chỉ sai bài phát âm một điểm, còn lại đúng hết.

Tóm lại cả sáu đứa chẳng có đứa nào đúng bài phát âm, mặc dù nó chỉ chiếm một điểm.

Thật đáng buồn~~

Thứ ba.

Ngày đầu tiên:

Ngày hôm qua, hội anh lớn đã chứng kiến cái độ khắc nghiệt của Johnny's Test như thế nào nên hôm nay cả bọn đã trao đổi với nhau về một số chuyện như: Khi gặp Johnny thì phải tỏ ra lễ độ một chút, không phốt, không mỉa, không nói xấu ổng.

Nếu được thì phải nịnh, phải thảo mai như chúng ta là những đứa bạn thân, mà trong Tiếng Anh, người ta gọi là bét-phờ-ren.

Hiện tại thì cả đám đã ngồi yên trên bàn, không nói chuyện, không cãi nhau, rất ra dáng một học sinh ngoan hiền, siêng học, nghe lời thầy cô.

- Holy sh**!!

Sao im lặng thế!!

Bộ sáng hôm nay mặt trời mọc đằng Tây, lặn đằng Đông à, hiện tượng này hiếm lắm nha~~

- Hì hì!!

Thầy Johnny nói quá!!

Tụi này muốn trau dồi thêm Tiếng Anh cho nên phải nghiêm túc học chứ - Taeil nịnh bợ nói, mắt chớp chớp long lanh nhìn Johnny.

- Ông dẹp cái mặt ấy vào đi!!

Tởm bome!!

- Johnny nhăn mặt nói.

- Như ngày hôm qua, chũng ta sẽ đổi chỗ ngồi.

Tất cả đứng lên, ôm hộp bút qua một góc, tui đánh số thứ tự.

Ai già nhất là số 1, già nhì là số 2, vân vân cho đến người trẻ nhất là số 6.

Cả lũ đứng dẹp qua một bên, Johnny đi khắp một lớp, anh không những đánh số thứ tự mà còn ghi thêm tên của mấy người giám thị nữa.

Cái này là để phòng trường hợp giám thị bày bài thí sinh và còn một lý do khác nữa...

Từ từ rồi tui sẽ hé lộ cho mấy bạn nha :v

- Rồi vô đi!!

Ten em iêu, đi phát bài hộ anh
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Chuyện học Tiếng Anh (p3)


Thể xác và tâm hồn bị tổn thương một cách nghiêm trọng, Johnny phải mất 15p để lấy lại bình tĩnh, anh phẩy tay bảo Taeil về chỗ.

Cái con người vừa hoàn thành bài thi một cách "xớt xắc " kia tươi cười đi về, biểu cảm y hệt như mình làm được bài, vui vẻ nhún nhảy.

Johnny ảo não gọi người tiếp theo:

- Yuta lên bảng.

Yuta giương khuôn mặt lạnh lùng, đủng đà đủng đỉnh đi lên bảng.

Con đường từ bàn đến bảng y chang như một cái sàn cát-quớt cho nó tự tin thể hiện cá tánh.

Johnny nghiến răng ken két rủa thầm: " Miẹ cha nhà mày!!

Mày quảng cáo Kotex xì tin - tự tin khoe cá tính hả??

Nhanh lên giùm!!

"

Sau một hồi "lết " từ bàn lên đến bảng, cuối cùng Yuta cũng đến nơi.

Lúc nhìn Johnny, ánh mắt của Yuta đúng kiểu "Cưng hỏi đi, anh đây trả lời được hết ", nhìn rất thiếu đòn.

- Tháng Năm đọc sao??

- May - Yuta không nhanh không chậm trả lời.

Trời ơi!!

Lần đầu tiên trong cuộc đời của mình, Johnny mới thấy những ánh hào quang lấp lánh phát ra từ thằng bạn đồng niên.

Anh vui mừng nói:

- Tốt!!

Đến Tháng mười đọc sao??

- Hơ hơ, tháng này là sinh nhật tao, nếu mà không nhớ thì tao sẽ là con pò.

Ahihi~~ À!!

Óc-trâu-bò chứ gì.

Thấy tao giỏi không??

Hớ hớ.

Chết cha!!

Sao ánh hào quang đằng sau lưng Yuta tắt ngủm rồi??

Johnny nuốt nước bọt nói:

- Là October, đọc cho tốt vào.

Sang từ khác, Tháng Chín đi.

- Ừm, từ từ để tao nhớ.

AAA!!

Là Sẹp-tam-bờ đúng hong??

- Yuta vỗ tay một tiếng thiệt bự, mặt mừng như được múa.

MỤ NỘI NÓ!!!

Sao mà nó dám cải biên Tiếng Anh một cách trớt quớt như vậy??

Địt!!

Cái thằng bệnh này!!

AAAAAAAA!!!

- OH MY GOD!!

Là September, SEPTEMBER đó nghe chưa??

- Johnny hét lên đầy giận dữ.

- FU**!!

Mày phải từ từ chứ.

Anh đây tiếng Hàn còn chưa sõi mà bắt anh học Tiếng Anh, anh đâu phải là cái máy thích nhét ngôn ngữ nào vào thì nhét vào đâu.

HỨ!!

- Sao từ Fu** đọc chuẩn thế??

- Johnny thắc mắc hỏi

- Kệ mịe ông.

Hớ!!

- Thôi cút về chỗ đi...

Yuta dậm chân rầm rầm bước về chỗ.

Johnny nghĩ thầm: "Từ hôm nay phải dạy cho tụi này thật cực lực, chứ để tình trạng như thế này thì chết mất.

"

Suốt ba tháng ròng, 12 con người cộng thêm 8 người giáo viên (trừ ông Johnny ra ) đều bị dập cho túi bụi.

Khi đi học trên lớp về thì phải ngay lập tức dọt vào học Tiếng Anh.

Rèn từ, học ngữ pháp, làm bài tập, luyện nói với bạn cùng phòng, vân vân, tất cả các điều trên đều được 12 con người áp dụng một cách tuyệt đối.

Đến cả 8 người giáo viên cũng phải bù lu bù loa soạn giáo án.

Soạn xong thì phải đưa cho ông Johnny duyệt mới được dạy.

Trước khi đi dạy phải đọc sơ qua những từ ở phần phát âm cho ổng nghe.

Nếu đúng thì bình thường, nhưng nếu sai thì ổng cứ bắt đọc đi đọc lại, đọc đến khi nào thành thạo thì thôi.

Mark - một con người chuyên Anh thứ hai sau Johnny cũng bị ổng hành lên hành xuống mấy lần.

Đỉnh điểm là khi Johnny đòi tăng buổi, những ngày tháng đó chính là những ngày tháng không thấy mặt trời của 20 con người!!

Sáng học trên lớp, chiều đi ôn học sinh giỏi đến tối thì lại học Tiếng Anh, một vòng tuần hoàn không lối thoát.

Trong khi giáo viên phải tăng cường làm giáo án, thì những con người được gọi là học sinh kia cũng phải đối mặt với hàng chục bài kiểm tra lắt léo của ông Johnny.

Nói chung là mệt bở hơi tai...

- Đà đa đa đá đà đà đa - Johnny vui vẻ chấm bài thi định kỳ của cả bọn, tất cả các bài kiểm tra đều xuất sắc, bài nào bài nấy đều 10 điểm tròn, chấm mà sướng tay.

20 người còn lại đang ngồi ngoài sân cũng đang thở hồng hộc.

Vì sao à??

Là vì ông Johnny nỗi hứng muốn làm một bài kiểm tra nói, nghe, viết cùng một lúc.

CÁI ĐỊT!!

Thấy ổng mất dại hong??

Phần kiểm tra này, không những thí sinh phải hoạt động mà đến cả giáo viên cũng phải lên bảng để làm cái radio phiên bản người đọc.

Johnny cũng rảnh lắm nha~~ Tụi này chỉ cần vào phòng lấy một cái máy tính xách tay, bật cái phần mà ổng muốn cho nghe lên được, một cái radio chất lượng cao ra đời.

Nhưng không!!

Chính ông Johnny kêu: "Làm như vậy thì tốn điện lắm nên tốt nhất các giám thị đọc đi, vừa rèn khả năng nghe cho thí sinh vừa giúp cho giám thị tốt hơn trong phần Speaking, hong phải sao??

".

Johnny!!

Ông được lắm!!

Johnny vui vẻ bước ra ngoài.

- Okey, mọi người làm tốt lắm, cả ba phần nói, nghe, viết không sai chỗ nào.

Vì muốn giúp mọi người giảm stress thế nên hôm nay tôi sẽ dẫn tất cả đi ăn.

Let's go~~

- JOHNNY VẠN TUẾ!!

VẠN TUẾ!!

VẠN VẠN TUẾ - Các bạn cứ coi như mấy cái lời ở trên chưa từng xuất hiện đi nha~~ Ahihi~~

* Kết quả:

Johnny đang cảm thấy hối hận.

WHY??

Bởi vì từ khi lũ này thành thạo Tiếng Anh, chúng nó luôn sử dụng Tiếng Anh ở mọi lúc mọi nơi.

Chắc các bạn nghĩ chuyện này phải vui chứ giề??

Nhưng không!!

Bọn nó chẳng sử dụng Tiếng Anh vào mấy mục đích văn mình gì đâu.

Bọn nó toàn chửi tục không thôi!!!

Mà mấy bạn cũng biết rồi, bọn này từ khi chưa thạo Tiếng Anh đã đọc mấy từ bậy bậy chuẩn lắm.

Bây giờ, sau khi thông thạo hết rồi, bọn nó như diều gặp gió, khi nào cãi lộn cũng nghe thấy mấy chữ không hay.

Haizzz...

Chẳng lẽ quyết định của mình là sai sao??

Ôi sao thấy ân hận quá vậy~~~
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Chuyện tình "cẩu huyết"


Taeil thích Winwin!!

Trời biết, đất biết đến cả Winwin - người trong cuộc cũng biết đến việc này.

Taeil nghiện Winwin đến nỗi, ổng đã có riêng cho mình một câu slogan vô cùng nổi tiếng: " Thà thiếu oxi còn hơn thiếu Winwin ".

Các bạn có thể hiểu "No Winwin No Life "

Taeil có thể bám Winwin mọi lúc, mọi nơi, mọi địa điểm.

Thiếu điều thằng nhỏ muốn đi về sinh ổng cũng chui đầu vào đi cùng.

Haizzz... khổ thân Winwin.

Taeil luôn thể hiện tình cảm của mình dành cho Winwin một cách lố lăng và lồng lộn nhất có thể.

Chẳng hạn:

- Winwin ơi!!

Em có biết anh yêu em nhiều lắm không, em có biết anh đêm dài nhớ mong.

Nhưng tại sao??

Tại sao em lại không chấp nhận.

- Winwin à!!

Em hãy chấp nhận anh.

Anh vừa đẹp trai, vừa học giỏi, đầu óc rất bình thường, không mắc các bệnh "tiền mãn kinh " của người già.

Và đặc biệt anh rất chung thủy...

- Hoi anh ơi!!

Mẹ em nói chồng chung thủy là chồng của người ta, hỏng phải chồng mình, hàng này khó quá nên em bỏ qua.

Ahihi~~ - Winwin đáp.

Mỗi khi Winwin nói như vậy, Taeil lại ôm tim ngồi khóc.

Ahuhu~~ Mấy anh nhà cùng mấy em nhỏ có hỏi Winwin: "Tại sao em/anh lại không chấp nhận ông Taeil, nói thật chứ ông Taeil cũng crush em/anh hơn một năm rồi "

Đến những lúc như vậy Winwin đều cười khổ trả lời :" Em đâu có thích ảnh đâu, không có tình cảm làm sao mà yêu được ".

Nếu Taeil nghe được câu này chắc ổng nhảy lầu tự tử mất.

Haizz...

Tự nhiên thấy thương ông Taeil vờ lờ~~~

Thật ra thì Taeil biết hết, biết Winwin không thích mình, biết mình chỉ là anh trai mưa trong mắt em nó.

Nhưng làm sao được, tình cảm không phải là thứ muốn bỏ là bỏ được, cần phải có thời gian.

Huống hồ đây lại là người đầu tiên Taeil thích nên khó lắm...

Người ta nói :"Tình đầu là tình dở dang ", nhưng Taeil thì ĐÉO TIN ĐÂU.

Ahihi~~ anh đây là một con người thực tế, méo đọc mấy câu truyện ngôn tình 3 xu giẻ rách.

Hứ!!

Chờ đó anh đây sẽ thu phục được Winwin.

Hahahaa!!

Trước khi thi học kỳ một, nhà trường sẽ tổ chức một lễ hội ca nhạc để cho học sinh thư giãn đầu óc.

Cũng có thể coi như đây là lễ hội Chúc mừng Giáng Sinh.

Sáng nay khi đi đến lớp, đàn anh của Taeil - Baekhyun hỏi Taeil có tham gia tiết mục văn nghệ nào không.

Trước đây khi Taeil mới năm nhất, mấy lễ hội thường niên của trường anh đều đăng ký tham gia nên Taeil mới quen được Baehyun - đội trưởng đội văn nghệ của trường, nhưng đến năm thứ 4 thì bài vở bắt đầu nhiều lên, sợ không đủ thời gian học nên Taeil bỏ luôn, không ca hát gì hết, tính đến bây giờ đã được ba năm.

Lúc Baekhyun hỏi Taeil câu này thì anh nghĩ chắc Taeil không tham gia đâu, dù sao thì câu này anh đã hỏi nhiều lần rồi nhưng Taeil đều từ chối.

- Dạ năm nay em sẽ tham gia.

- Thôi em không tha...

HẢ??

Em nói cái gì???

-Dạ em tham gia.

- Tốt quá!!

Mai anh thông báo lịch tập cho em, nhớ đến đúng giờ nhé!!

- Baekhyun nắm vai Taeil lắc qua lắc lại, đôi mắt cười cong lên, nhìn cưng muốn chết~~

- Okey anh :v - Hiện tại Taeil đã năm bảy rồi, chỉ còn hai năm nữa là ra trường, thế nên anh quyết định sẽ tham gia.

Trong hội thì cũng có vài đứa góp vui cho chương trình.

Ví dụ: Doyoung, Haechan, Jaehyun mấy đứa này chắc chắn là hát, Taeyong với Mark thì rap, Jisung với Ten thì nhảy.

Còn Kun, Johnny, Jungwoo, Yuta được mời làm MC.

Nói thật chứ, SMTown chính là một ngôi trường xuyên lục địa.

Vì sao à??

Là vì đây chính là ngôi trường có nhiều học sinh du học nhất, riêng cái khu Neo thôi đã có hàng chục cái passpost rồi, chưa tính đến mấy đứa con lai, đứa người nước này nhưng gốc lại là nước khác, vân vân.

Thế nên cái đội ngũ MC cũng phải đa quốc tịch như vậy.

Mà cái lũ trong nhà đâu có biết Taeil tham gia văn nghệ đâu.

Nguyên nhân bởi vì tụi đó không có hỏi, do mấy đứa nhỏ thì vào sau nên không biết ông anh thiếu quyền lực này, lại là một cây văn nghệ có tiếng.

Còn mấy đứa lớn thì chắc thấy ông anh nhà mình giải nghệ rồi nên cũng không hỏi gì.

Baekhyun vì quá cưng Taeil nên đã xếp cho tiết mục của anh cuối cùng.

Hôm trước ngày tổ chức lễ hội, Taeil đã đi nhuộm tóc đỏ, về đến nhà thì lại bị mấy đứa em khốn lạn chọc quả đầu như trái cà chua bi di động.

Thiệt là bực mình hết sức -.-

Tối hôm lễ hội diễn ra hết sức nhộn nhịp.

Các tiền bối và cựu tiền bối đều có mặt đầy đủ, nháo nháo một hồi thì cả hội trường đã đông nghịt người.

Winwin được Jaehyun cho vé nên chiếm được chỗ ngồi trung tâm, view vừa đẹp, vừa gần sân khấu, quá tốt a!!!

- Anh Winwin!!

Mấy năm trước lễ hội ca nhạc có hay không ạ??

- Chenle tròn mắt hỏi

- Anh cũng không biết nữa, đây cũng là lần đầu anh đi xem.

Thật ra thì mấy năm trước, đến dịp Giáng Sinh, Winwin đều về Trung Quốc cùng với gia đình, nên cậu bỏ lễ hội này 3 lần nhưng đến lần này thì cậu ở lại, không về nữa.

Taeil hôm nay diện một cái áo thun trắng, quần jean rách gối cùng với đôi giày converse đỏ cổ cao, nhìn rất năng động.

Mấy đứa em nhỏ nhìn anh mà không nhận ra, lũ đó còn hỏi đây có phải là ông anh già lôi thôi, lếch thếch của bọn nó hay không.

Taeil đau lòng hết sức~~

Hàng loạt tiết mục diễn ra, không khí vui vẻ, học sinh quẩy rất nhiệt tình.

Cuồi cùng tiết mục của Taeil cũng đến.

- Kính thưa các bạn, bây giờ sẽ là một tiết mục của một "cựu " ca sĩ.

Các bạn biết là ai không???

Chính là Taeil, năm bảy, chuyên Sinh.

Mời các bạn cho tràng vỗ tay - Đọc đến đây Jungwoo xém ngã ngửa.

WTF??

TAEIL??

Ông anh già của bọn nó.

OMG!!!

Ngồi dưới hàng ghế, cả bọn cũng bất ngờ không kém.

Hội em nhỏ thì ngơ ngác, CÁI GÌ??

ÔNG TAEIL LÀ CỰU CA SĨ.

UNBELIEVABLE!!

Hội anh lớn cũng há hốc mồm, ủa cái ông anh này tuyên bố giải nghệ rồi mà, sao tự nhiên hôm nay lại tái suất giang hồ, méo hiểu nỗi.

Trước khi lên sân khấu, Taeil được " thánh eyeliner " Baekhyun trét một đống phấn vào mặt, sẵn tiện còn quẹt thêm một đường eyeliner ngay mắt.

Taeil nhăn nhó đứng im chịu trận.

Mặt mộc của em đủ đẹp rồi, sao anh còn trét thêm làm gì TvT.

Kiss me on the mouth and set me free

Sing me like a choir

I can be the subject of your dreams

Your sickening desire

Don't you wanna see a man up close

A phonenix in the fire

So kiss me on the mouth and set me free

But please, don't bite...

Giọng ca trầm ấm vang lên, ánh đèn sân khấu sáng rực, trên đó Taeil tự tin thể hiện giọng hát của mình.

Phong thái biểu diễn vô cùng cuốn hút, môi mỉm cười nhẹ, ánh mắt ôn nhu.

Chết mịe!!

Đây không phải là ông Taeil!!

Anh là ai??

Bọn tôi không biết, anh đi ra đi!!

Mà phải công nhận anh già hát hay dữ thần.

Taeil hyung ơi!!

Vì những nông nổi của tuổi trẻ mà bọn em lỡ dizz anh từ đầu fic đến cuối fic.

Bọn em thật lòng xin lỗi, mong anh rộng lượng bỏ qua...

Winwin ngớ người.

Địt!!

Đây có phải là ông anh luôn bám theo mình, nói mấy câu sến rện, thường xuyên thề sông hẹn biển sẽ rướt mình về dinh hay không??

AAAA!!

Sao tim Winwin đập nhanh quá vậy.

Sau khi biểu diễn xong, một tràng vỗ tay vang lên, nhất là bên khu Neo, bọn nó vừa vỗ tay vừa hút sáo, thiếu điều muốn đứng lên ghễ vẫy Taeil.

Các bạn ơi!!

Mình không quen cái bọn tăng động kia đâu nhé!!

Đừng hiểu lầm.

- Anh Taeil!!

Lại đây, chỗ này còn trống nè.

- Bọn Renjun reo lên.

- Hello mấy cưng, thấy anh hôm nay sao??

Đẹp trai hong??

- Taeil vừa nói vừa hất tóc.

- Very handsome!!

- Cả bọn giơ ngón cái.

- Chúng mày đừng có nói Tiếng Anh trước mặt anh.

Hứ!!

Taeil hyung cảm ơn em đi.

Chính em bày hyung Tiếng Anh nên hyung mới hát chuẩn như thế ấy - Johnny vẻ mặt tự hào nói.

- Thank you, bro~~ - Taeil ỏng ẹo trả lời

Taeil khẽ liếc mắt sang người bên cạnh, là Winwin a.

Thấy em ấy im lặng nãy giờ, Taeil dịu dàng hỏi:

- Em đói bụng hả??

Có cần anh đi mua đồ hong??

- Dạ hong sao, em không đói - Trời mé sao cả cách nói chuyện cũng khác luôn vậy.

Tự nhiên lại dính thính ổng, Winwin phải làm sao bây giờ~~

- Ừm - Taeil xoa đầu Winwin.

Chết bà!!

Không biết anh Taeil có thấy Winwin đỏ mặt không nhỉ??

Từ buổi hôm đó trở đi, Winwin bắt đầu chú ý đến Taeil, cậu cũng không tránh né mấy trò ôm ôm ấp ấp của ông anh nữa.

Hình như Taeil từ "anh trai mưa " chuyển sang "anh người yêu " trong lòng Winiwn rồi, nhưng cậu sẽ không cho Taeil biết đâu.

Ahihi~~
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Chuyện dọn dẹp


"Quốc có quốc pháp, gia có gia uy.

Trong nhà này, nếu muốn được ăn ngon sống khỏe, thì phải nghe lời Lee Taeyong "

Trích 'Những điều luật sống còn trong khu Neo'

Từ xưa đến nay, trong cái nhà này, ngày chủ nhật chính là ngày tệ hại nhất.

Tại sao à??

Là tại vì chính những ngày này, Taeyong sẽ xách chổi lông gà réo từng đứa đi dọn nhà.

Ổng sẽ bắt 20 thằng con trai không kể lớn nhỏ đi lau nhà, chùi bồn cầu, giặt đồ, phơi đồ, vân vân... bất cứ việc gì miễn sao cái nhà này không còn một hạt bụi.

Việc này cứ lặp đi lặp lại riết hồi thành thói quen của cả bọn.

Nhưng từ khi ông Johnny rảnh hơn đòi dạy Tiếng Anh thì việc này đã bị chững lại gián đoạn trong một thời gian rất dài a~~

Đúng sáu giờ sáng, Taeyong chắp tay sau lưng nhưng lấp ló đâu đó một cây chổi lông gà 5 màu, vừa đi anh vừa gõ nhịp, cái dáng đúng kiểu giám thị hành lang đi kiểm tra lớp học.

Phòng đầu tiên bị tử thần gõ cửa là phòng của hội năm 5.

Bước vào phòng, Taeyong liền ngửi thấy mùi "thưm thửm".

Ôi địt!!

Cái mùi gì đây??

Gớm chết đi được.

Taeyong xách cây chổi, chạy lại cái giường đang có mấy con heo ngáy rung chuyển trời đất, anh dùng chổi tét vào mông mỗi đứa một cây.

- Phắc!!

Thức dậy ngay mấy thằng cờ hó.

Bọn bây sống với mấy con cẩu được rồi đó.

Mịe ơi!!

Cái mùi như thế này mà bọn bây có thể ngủ được.

Thiệt không hiểu nỗi.

Doyoung nhăn mặt thức dậy, cậu đưa tay gãi gãi đầu, miệng thì ngáp một cái rõ to, ánh mắt lờ đờ nhìn Taeyong.

- Anh à!!

Đây là mùi đàn ông, mùi của sự nam tánh ấy.

Điều này chứng tỏ bọn em đã trưởng thành rồi.

Anh phải mừng chứ.

- Địt!!

Mùi đàn ông này - Taeyong điên máu quất thêm một cái vào đùi Doyoung.

- DẬY NGAY CHO ÔNG!!!

Haizzz... mới có phòng đầu tiên thôi mà mồ hôi đã chảy xuống ròng ròng.

Sang phòng tiếp theo nào, phòng của hội năm 3.

Bước vào phòng, Taeyong đưa mũi ngửi.

Ừm... mùi hương tạm chấp nhận, nhưng đập vào mắt Taeyong đầu tiên chính là một khối đồ dơ ở giữa phòng.

- Cái bọn ở dơ muôn năm kia, thức dậy ngay - Lần này là em nhỏ nên Taeyong không dám đánh, anh đành phải dùng miệng mà gọi, còn cây chổi thì nhét vô lưng quần, tránh làm em nhỏ sợ.

Hendery lồm cồm bò dậy.

- Ủa anh là ai dợ??

Tự nhiên vô đây la hét om sòm...

HỜỜỜ...

- Cậu vừa nói vừa ngáp.

- Địt!!

Tui đây chính là người nấu cho mấy anh một ngày ba bữa đầy đủ đấy.

Tỉnh ngủ chưa??

- Ủa anh Taeyong hả??

Anh đến đây chi dợ.

- Anh mày đến để bào mấy đứa dẹp cái đồng đồ dơ ở dằng kia, thức dậy dọn mau.

Bọn bây lười quá!!

Không chịu dọn dẹp gì hết.

- Đâu có đâu anh, do bọn em đang tuổi ăn tuổi lớn, với lại bọn em quá chú tâm vào chuyện học hành, hỏng lẽ anh chưa nghe câu: " Trẻ em như búp trên cành, biết ăn biết ngủ biết học hành là ngoan " sao??

- Xiaojun bắt bẻ.

- Có anh trai chuyên Văn thì giỏi nhề.

Anh mày đập một cây coi như quà thưởng nhé - Vừa dứt lời Taeyong liền rút cái chổi nhét sau lưng ra, quất vào mông Xiaojun một roi.

Đúng là điên mà!!

Sau khi dựng đầu tất cả dậy thì cũng đã ngót nghét bảy rưỡi.

Taeyong muốn độn thổ chết cho xong, mọi thể loại sống bẩn đều tập hợp ở đây.

Trời mé!!

Thiệt không còn lời gì để nói.

Taeyong nhanh chóng ra lệnh mọi người mang đồ bảo hộ, nhốn nhốn nháo nháo một hồi thì tất cả cũng đã đầy đủ.

Bây giờ nhìn vào thì ai cũng nghĩ chắc đây là một biệt đội ninja phiên bản...

21 anh em?!

Nói thì không phải nói quá, nhưng đây chính là sự thật.

Đứa nào đứa nấy đều mang khẩu trang loại hoa hòe, mắt thì đeo kính râm y chang như hội người mù chính gốc.

Điều đặc biệt là cả lũ đều mang bao tay cao su kéo đến tận lách (loại bao tay này chỉ có thể kéo đến khuỷu tay, nhưng loại mà kéo đến lách, nếu muốn mua thì hãy liên hệ Lee Taeyong để biết thêm thông tin chi tiết ).

Cả bọn xài đủ màu sắc: hồng, xanh, đỏ, tím, vàng,... nhìn như tắc kè hoa.

Trên đầu mỗi đứa đều mang mũ lưỡi trai.

Còn trên tay thì người cầm chổi, người cầm khăn, người cầm cây lau nhà,... riêng Taeyong thì cầm thêm một cái loa phát thanh.

- Giờ thì phòng đứa nào đứa nấy dọn, sau 1 tiếng, anh sẽ kiểm tra.

Cả bọn uể oải ôm đồ đi dọn.

Sau 15p, Taeyong vác chổi đi xem thử quân ăn hại đó làm đến đâu.

Bước đến phòng hội năm 2, Taeyong lén nhìn qua khe cửa sổ thì thấy... hai vở kịch đẫm nước mắt đang diễn ra.

Haechan với Yangyang thì diễn lại cảnh Ngụy Anh Lạc và Phó Hoằng chia tay.

Thằng cầm khăn, thằng cầm chổi, mỗi đứa đứng mỗi góc cứ gọi qua gọi lại, nào là Hoằng huynh, nào là Lạc muội.

Sang tuồng bên kia còn máu chó hơn.

Bọn nó diễn Sơn Tinh, Thủy Tinh cướp Mị Nương.

Địt!!

Renjun bé nhỏ bị hai thằng trâu bò Jeno với Jaemin kéo qua kéo lại.

Mà trong hai thằng Jeno, Jaemin chẳng có thằng nào chịu nhận vai Thủy Tinh, hỏi tại sao thì bọn nó nói chỉ có Sơn Tinh mới rước được Mị Nương còn Thủy Tinh thì không.

Renjun bị kẹp giữ chẳng làm gì được, để mặc cho hai thằng điên kia làm càn.

Taeyong liền nhảy bổ vào, tét cho mỗi đứa mỗi cây, trừ Renjun ra.

Ahihi, dù sao em nó cũng chuyên Lý với mình nên hơi thiên vị tí.

Cũng có nhiều chuyện để kể lắm như Jisung với Chenle mới vào nên làm hơi chậm, Taeyong chỉ nhắc nhở qua chứ không nỡ phạt.

Còn hội năm 4 thì bị Taeyong dùng loa phát thanh hét muốn thủng màng nhĩ, vì sao à??

Vì bọn nó cứ dọn quẹt quẹt, không cẩn thận gì cả, bực mình hết sức.

Sau một hồi đi rống, đi hét như đòi mạng, cuối cùng cả bọn cũng dọn sạch phòng óc.

Taeyong sai cả bọn đi chà sân.

Vì cái khu Neo được xem là khu lớn nhất trường (dân số dông quá mà ).

Cả bọn thở dài một hơi, Taeyong ra lệnh, thằng nào cao to thì xách xô lấy nước để tưới sân, còn mấy thằng khác thì chổng đít lên lau.

Nhìn Taeyong như một người chỉ huy, rất ra dáng a~~

Chưa kịp để cho 20 thằng con trai thở, Taeyong lại bắt hội anh lớn đi giặc đồ, còn hội em nhỏ thì đi kiếm móc để lát phơi.

Cả bọn còng lưng ra làm nhìn như những "chàng Tấm " tội nghiệp, còn Taeyong... chắc là mẹ kế đi.

Trong lúc hội em nhỏ phơi đồ, Taeyong liền bắt hội anh lớn ra chợ mua đồ ăn để nấu cơm.

Hãy thử tưởng tượng một đám đực rựa đứng chỏng chơ ngoài chợ nhìn như một bầy con lạc mẹ.

Đi đâu cũng phải hú nhau để tránh lạc lối giữa chợ.

Vừa đúng lúc hội em nhỏ làm xong thì hội anh lớn kéo tay nhau về, đứa nào cũng mồ hôi mồ kê nhễ nhại, chắc phải vất vả lắm mới mua hết đồ Taeyong liệt kê.

Taeyong cho cả bọn nghỉ, anh liền xách đồ vào bếp nấu ăn.

Mấy "chàng Tấm " ngồi ngoài sân thở hồng hộc như trâu, chắc giờ phút này bọn nó thấy quý oxi lắm, nhất là ông Taeil :v

Thấy cả bọn làm việc mết nhọc, Taeyong liền nấu nhiều một chút.

Lúc ra gọi cả bọn vào ăn thì người nào người nấy đều ăn như heo.

Cũng tại do bữa sáng Taeyong chỉ cho cả bọn ăn lót dạ (sợ chúng nó làm nhiều dễ xốc hông ) nên giờ đây cả bọn đang ngấu nghiến ngon lanh y chang như lũ chết đói.

Trong lúc ăn, cả bọn đều có cùng suy nghĩ: "Sao tự nhiên thấy nhớ mấy buổi học học Tiếng Anh của ông Johnny quá!!

".

Đúng là dọn dẹp nhà cửa thì chẳng ai thích tí nào (ngoại trừ ông Taeyong :v )
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Chuyện học thể dục


"Muốn phẻ đẹp thì phải tập thể thao, ai muốn phẻ đẹp thì phải tập thể thao~~ "

Renjun phỉ nhổ, tập thể thao cái con khỉ, cậu đây tập đủ thứ môn như đá cầu, nhảy dây,... có cao lên tí nào đâu, vai cũng chẳng rộng ra.

Haizzz...

Tính ra thì Renjun cũng chăm tập thể thao lắm, nhưng trình độ chỉ ở mức bình thường thôi.

Như đá cầu thì cao nhất là 5 trái nè, nhảy dây thì nhảy đến cái thứ 30 thì tắc thở rồi, vân vân.

Hơ hơ!!

Không phải là cậu yếu đuối hay gì, chỉ có điều là chữ "thể dục" và "Renjun" không dành cho nhau thôi.

Cái này người ta gọi là "nghiệt duyên".

Nhiều khi Renjun tự hỏi: "Tại sao ông trời đã tạo ra InJun - một người con trai nam tánh rồi lại còn ráng lôi thêm cái thứ mà nhân loại gọi là 'thể dục'.

Thiệt không hiểu nỗi "

Không phải rảnh hơi mà Renjun ghét thể dục đâu, tất cả đều có lý do của nó...

Có thể nói cậu và thể dục là "nghiệt duyên", nhưng cây xà trong môn thể dục thì còn kinh hoàng hơn hai chữ "nghiệt duyên" nữa, nói thẳng ra là "vô duyên".

- Ahuhu.

Haechan à!!

Tao muốn về nhà, mày xin thầy cho tao nghỉ được hong??

Cứ nói là tao bị đau bụng là được, nha nha - Giữa trời nắng chang chang có hai thằng con trai nắm tay lắc qua lắc lại.

Thằng lắc thì ỉ ôi nài nỉ, còn thằng bị lắc thì như có như không nghe thằng bên cạnh nói.

- Địt!!

Đừng lắc nữa, bố chóng hết cả mặt.

Mà mày như con gái vậy, đau bụng kinh hả??

Mình là nam tử hán đại trượng phu, mấy cái trò này phải vượt qua chứ, sợ cái gì.

Renjun chụ ụ ngồi một góc đếm kiến, đéo thể tin được thằng bạn thân (thân ai nấy lo) lại nói mình như vậy, a hư hư~~

- Bây giờ các em tập nhảy cao, nam nhảy trước nữ nhảy sau.

Mấy bạn nữ qua kia đứng, mấy bạn nam qua đây - Thầy thể dục thông báo.

Renjun mệt mỏi đi lại gần, thầy giáo để xà cao 90cm, rồi nói từng người vào nhảy.

Mắt nhìn mấy đứa nhảy qua cây xà mà lòng Renjun muốn xé ra làm hai.

Địt bọn mày, làm người không muốn mà thích làm chim à.

Khi mấy đứa trong lớp "bay" qua hết rồi, chỉ còn mình Renjun.

Cậu run run đứng vào vị trí, mẹ ơi sao con cảm thấy quần của con nó ướt ướt, chưa nhảy mà mồ hôi đã chảy ròng ròng, thấm hết một mảng áo.

"Thôi kệ nhảy qua đại đi, nếu được thì nhảy ra khỏi nệm luôn, trầy tay trầy chân xí để được thầy cho nghỉ học.

Cố lên!!

" Renjun nhủ với lòng.

Cái phút giây mà cậu nhảy qua cái xà, nó vi diệu méo tả nỗi, mà hình như cái kế hoạch của cậu không thực hiện được rồi.

"BỊCH" một cú tiếp đất không mấy nhẹ nhàng lắm...

Ahuhu!!

Sao cậu có thể xui như vậy, té một bên nệm không té mà phải chọt vô khe giữa hai nệm, làm cho hai chân cậu gác hai bên, đít thì chòm hỏm ở dưới, hai tay thì ráng chống để ngồi dậy.

Sau khi đứng dậy, thầy lại sai đi tăng xà, lần này nâng lên 1m20.

"Sao bọn nó có thể nhảy một cách nhẹ nhàng tình cảm như vậy, bộ bọn bây cầm tinh con chim hả??

TvT "

Renjun đau khổ nhảy lần nữa, cậu vừa đặt chân đến cây xà liền đứng lại, thầy bắt cậu nhảy lại, Renjun mặt méo xẹo thực hiện.

Đương nhiên là cậu nhảy qua, nhưng có nhảy qua xà hay không lại là chuyện khác.

Vừa chạy tới, cậu đưa tay chụp luôn cây xà sau đó nhảy lên nệm luôn.

Mặt của thầy thể dục hiện lên mấy vạch đen rõ rệt, thầy thở dài cho cậu về chỗ.

Thầy lại nâng xà lên 1m50, hình như áo của Renjun ướt hết luôn rồi.

Cái chiều cao này cũng có vài đứa nhảy qua như thằng Haechan.

Cái thằng này thường ngày đâu có hoạt động gì nhiều đâu mà sao "bay" giỏi vậy.

Nếu Renjun nhảy thì cậu xác định, nhân lúc thầy không chú ý, cậu sẽ chui qua, sau đó nằm im ở đó chờ thầy quay lại.

Ahihi!!

InJun thiệt thông minh, mà hên cho cậu là thầy không gọi cậu nhảy nếu không thì...

Lúc đầu Renjun nghĩ thể dục thể thao có thể là một bộ môn năng khiếu, ai có khả năng thì mấy chuyện nhảy cao, nhảy xa,... là bình thường thôi, nhưng cậu không ngờ rằng Ten - một trong những thành viên của hội người lùn, có thể nhảy qua cây xà cao 1m60, đéo thể tin được.

Renjun cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương một cách tàn nhẫn.

Ahuhu~~

Cuối cùng tiết học thể dục cũng kết thúc, cậu với Haechan đi về ký túc xá.

Chắc nãy giờ các bạn cũng thắc mắc tại sao không có Jeno, Jaemin với Yangyang phải hong??

Tại vì Jeno bận lịch học Lý bồi dưỡng nên được miễn thể dục, Yangyang cũng vì cấn lịch Văn nên cũng không đi.

Còn Jaemin thì bị thoát vị đĩa đệm, mặc dù đã hết nhưng nhà trường vẫn miễn cho Jaemin.

Tính ra chỉ còn cậu với Haechan học thể dục.

Về đến nhà, Haechan liền xách cặp đi gặp anh Yuta để hỏi bài, trong phòng bây giờ chỉ còn cậu với Jaemin.

Thấy Renjun buồn buồn, Jaemin quan tâm hỏi:

- Bộ cậu có chuyện gì hả??

- Ừm, tớ hong sao đâu - Renjun đột nhiên muốn khóc, trời ơi!! các bạn hãy thử tưởng tượng rằng mình đang buồn mà có ai đó dùng chất giọng ấm áp, ngọt ngào hỏi han thì như thế nào??

Ahuhu~~ Sao tự nhiên thấy thương Jaemin quá đi!!

- Thôi lại đây, tớ cho cậu mượn cái ôm của tớ này - Jaemin mỉm cười, dang hai tay đợi cậu bạn chạy lại.

Không nhiều lời, Renjun liền bước tới, vòng hai tay qua ôm Jaemin, giờ cậu mới thấy mình nhỏ bé thế nào, lọt thỏm trong vòng tay Jaemin luôn.

- Ơ ơ tớ cũng muốn ôm - Jeno vừa về nhà liền thấy cảnh tượng kia, cậu liền chạy lại ôm.

Bây giờ Renjun không những lọt thỏm trong một vòng tay, mà là trong hai vòng tay.

Thật ấm áp làm sao!!

Tự nhiên thấy thích học thể dục vãi, học xong rồi buồn, buồn rồi sẽ có người lo lắng mà như vậy thì sẽ được ôm, không những một mà hai nguời ôm luôn mới sướng~~

- Địt!!

Ôi mẹ ơi!!

Mù mắt tôi.

Bọn bây bị hâm hả??

Trời nắng muốn đổ lửa mà ôm ôm ấp ấp - Yangyang vừa mới mở cửa liền thấy ba thằng đang ôm nhau, thật muốn chọt mù mắt lũ FA.

Haechan à~~ Mày đâu rồi??

Về đây chịu khổ chung với tauuu.

Mình có vài lời muốn nói: Xin cảm ơn các bạn đã ủng hộ cái bộ truyện ngáo ngáo này.

Ahihi.

À mà mình muốn hỏi các bạn là hiện tại mình đang muốn ghép couple cho 4 người: Kun, Yangyang, Hendery và Xiaojun.

Mình không biết ghép thế nào, lúc đầu mình chọn Hendery với Yangyang vì nụ hôn bất ngờ của ẻm trong video giới thiệu á.

Bấn quá trời luôn!!

Nhưng khi debut với WayV mình lại đổ Yangyang với Xiaojun vì trong cái clip livesteam trên Weibo ấy, cảnh Xiaojun dựa đầu vào vai Yangyang thấy cưng gì đâu á!!

Mong các bạn ghép giùm mình nhé?!

Thân...
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Chuyện thi cử


Haechan lật đà lật đật vác cặp đi hỏi bài anh Yuta.

Hiện tại chỉ còn hơn một tháng nữa thôi là tụi nó sẽ đi thi học sinh giỏi, nhưng trước khi thi còn phải trải qua mấy chục bài kiểm tra học kỳ, haizz... thời đại bây giờ thật muốn giết học sinh.

Haechan nghĩ lại, sao hồi đó cậu ngu quá, tự nhiên chui đầu vô môn Hóa, các bạn có biết lý do sao không??

Tại vì lúc cậu mới vào trường, gặp ông Yuta, mà ông anh này cũng đâu phải phần tử bình thường gì đâu nên ổng đã sáng chế ra câu slogan vô cùng vi diệu:" Nhớ rắc natri clorua cho đời thêm mặn nha".

Cậu cũng như bao người, thấy vui vui nên hùa theo, mà lúc đó Haechan trẻ người non dạ, đâu biết 'natri clorua' là cái mẹ gì đâu.

Hỏi Yuta thì ổng mới trả lời đó là muối, mai mốt học hóa là biết.

Thế nên cậu mới đâm đầu vô môn Hóa.

Haizzz...

đúng là ngu một li đi luôn một dặm mà...

Mở cửa phòng của hội năm 6&7, Haechan mém ngã ngửa.

Trên giường ông Yuta đang ngủ nhưng lại bị hoang tưởng, tay chân khua lung tung, miệng thì nói mớ: "CHUYỀN QUA CHO THẰNG KHÁC ĐI.

ĐÚNG RỒI!!

ĐỊT, CÁI THẰNG KIA SAO ĐÁ NGU THẾ??

ĐỂ ÔNG VÀO ĐÁ THAY CHO".

Mà hình như hôm nay Việt Nam đá với Nhật Bản nhề??

Hèn chi ông anh này lại nói sản.

Haechan đã từng nhìn thấy cái cảnh Yuta xem đá banh rồi, nó kinh hoàng lắm.

Miệng thì vừa nhai bắp rang vừa chửi: thằng tiền đạo ngu, ông chụp bóng dốt, vân vân (tất cả do mình tưởng tượng thôi nha!!), tay thì chỉ vào màn hình máy tính, chân thì đá tung hoành ngang dọc, nhiều lúc ức chế liền rống lên, làm cho bắp đang nhai trong mồm rớt ra hết.

Anh Taeyong liền xách roi sang quất liền.

Hơ hơ, ai biểu làm dơ nhà ổng lau chi.

Đáng đời!!

Thầm nhớ lại cảnh tượng xảy ra cách đây mấy ngày và nghĩ đến hình ảnh sẽ diễn ra trong tối hôm nay của ông Yuta, Haechan không khỏi rùng mình.

Cậu đi lại giường, nhẹ nhàng gọi Yuta dậy, Yuta đang ngủ tự nhiên bị đánh thức, anh cũng không bực mình gì lắm, chỉ có mắng cậu vài ba (chục) câu thôi, hơ hơ.

- Anh!!

Em có bài muốn hỏi.

Anh bày cho em với.

- Ờ ờ, đợi anh mày đi rửa mặt cái đã.

- Yuta nghe em nhỏ nói vậy thì lật đật chạy đi rửa mặt.

- Cái bài này nè anh, em giải hoài nhưng nó không ra.

- Haechan lấy tập đề ra, chỉ cho Yuta bài mà mình không hiểu.

- À bài này thì em phải thử xem sắt nó có dư hay không??

Nếu sắt dư thì sắt(III) sunfat sẽ giảm một bậc hóa trị, còn lại thì giải như bình thường.

Ủa sao không đi hỏi Jaemin, nó gần hơn anh mà.

- Anh muốn lịch sử lặp lại ư??

- Haechan đang gật gù nghe giảng, tự nhiên ông Yuta nói vậy, cậu ngước lên nhìn Yuta trả lời.

Người ta thường nói: "Học thầy không tày học bạn".

Haechan cũng áp dụng rồi chứ bộ, chỉ có điều lúc đi hỏi Jaemin thì bị nó mắng cho té tát.

Haechan ưa mềm mỏng nhưng thấy thằng bạn chửi mình đến mức không biết mặt trời mọc đằng nào, cậu liền nổi bạo.

Cậu chỉ là không nhớ khối lượng mol của chì thôi mà, còn Jaemin thì méo thể chấp nhận được cái não cá vàng của cậu nên hai đứa cãi nhau.

Hihi sự tích là vậy đấy.

- Ờ anh quên, thôi mày làm đi.

- Okey, thanh cìu anh iêu - Haechan chu môi, giọng nhão nhoẹt cảm ơn, Yuta nhăn mặt tát một cái bẹp vào mặt cậu.

Hứ, ông anh Yuta là đồ không biết thương hoa tiếc ngọc.

Sau khi hỏi được bài, Haechan đi về phòng, vừa bước vào thì cậu cảm nhận được hai luồng không khí phát ra từ hai nơi.

Đầu tiên là sát khí, từ Yangyang mà ra, giờ nhìn mặt nó y chang như bánh bao thiu, mắt còn lườm lườm cậu, ô địt thằng này!!

Bố có làm gì mày đâu, cất cái ánh nhìn giết người kia vào đi.

Còn bên kia thì một màu hường phấn, nãy đi học thể dục thấy mặt thằng Renjun như đưa đám, nhưng sao giờ lại tươi như hoa, nó còn cười với Jeno và Jaemin nữa chứ.

Mẹ ơi!!

Bão sắp đến rồi!!

Haechan ngồi vào bàn, chưa ngồi được nóng cái đít thì đã có người bước vào.

- Hello mấy man.

Mấy man cho anh mượn cây bắt muỗi được hong??

- Lucas vui vẻ vào phòng.

- Haechan!!

Đi lấy đi - Yangyang liền sai Haechan.

- Ò!!

Anh đợi xí nha - Haechan ngại ngùng nói với Lucas.

Sau khi lấy cây bắt muỗi cho Lucas, anh liền nói: "Cảm ơn, lát anh đem qua cho "

Sự thật thì Haechan thích Lucas, cậu crush anh từ năm nhất rồi, nhưng lại không nói, với lại cậu biết anh chỉ xem mình là em trai thôi.

Hơ hơ đau lòng quá.

Trong nhà cũng chỉ có mình Yangyang biết cậu thích Lucas chứ mấy.

Yangyang cũng khuyên cậu nên bỏ đi, cậu cũng ậm ừ cho qua.

Haizz... mệt thí mịe, dậy thì sớm quá cũng khổ TvT

Không nghĩ nhiều nữa, Haechan ngồi vào bàn, bắt đầu giải bài hóa mà anh Yuta bày, Jaemin cũng ngồi cạnh cậu, nó cũng lấy một tập đề tương tự ra làm.

- Hỏi được anh Yuta chưa??

Có cần nói lại không??

- Jaemin không nhìn cậu nhưng vẫn quan tâm hỏi han.

- Rồi, tao IQ 2000 nên tất cả đã được tao nắm bắt một cách chuẩn xác - Haechan làm bộ, đưa tay chỉ lên não, mặt vênh váo nói với Jaemin.

- Thằng hâm -.-

Các bạn thấy chưa??

"Thương nhau lắm, cắn nhau đau", cái nhà này là vậy.

Lắm lúc thì cãi nhau ủm củ tỏi, nhưng nhiều khi lại yêu thương nhau đến không ngờ.

Ahihi sao hôm nay mình sến thế không biết =))

_________________________________

Mình viết càng ngày số lượng từ càng giảm, ahihi.

Mà tối nay, Việt Nam đá với Nhật Bản, mình rất đau đầu, một là nước nhà, hai là người thương, không biết chọn cái nào, ahuhu chết mất TvT.

Hơ hơ thôi chúc mấy anh đá thật hay nha, đội tuyển cố lên, thầy Park cố lên!!

Việt Nam muôn năm =))
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Chuyện ôn thi


Finally, I've seen you, Haechan...

Bộ Giáo dục hiện nay thật kỳ cục!!

Bắt học sinh thi học kỳ trước một tuần, kéo theo đó là hàng chục môn chưa kịp chương trình, chẳng hạn như môn Sử.

Ối giời ơi!!

Chạy bài mà như chạy giặc, tay thì hoạt động hết công suất, mắt không ngừng nhìn vào cuốn sách, biết sao mà không nhìn lên bảng không??

Tại vì chữ ông thầy xấu quá, nhìn không nỗi nên đành cắm mặt vào sách để tìm.

Haechan cảm thấy cậu hiện giờ chẳng khác gì mấy bà cô trung niên thời kỳ mãn kinh, nhưng không phải chỉ mình cậu đâu, mà 20 người còn lại đều đang trong tình trạng tương tự.

Cày ngày cày đêm, học nhiều đến nỗi tẩu hỏa nhập ma.

Thời điểm như thế này, gặp mặt nhau cũng rất khó, có người học ca sáng, xong đi bồi dưỡng vào buổi chiều và ngược lại.

Đến tối thì tranh thủ thời gian ôn thi học kỳ, mấy em nhỏ có gì không biết thì lật đật chạy sang phòng anh lớn hỏi bài, nó cứ như là một chu kỳ, lặp đi lặp lại nhiêu lần.

Cả bọn bây giờ chỉ biết ngủ rồi học, đi học trên trường về, liền quẳng cặp lên bàn xong dọt vô giường ngủ, thức dậy thì bắt đầu thành một bé trâu chăm chỉ cày bừa.

Cày xong rồi về nhà, tắm rửa, ăn cơm, lại lao đầu vào học đến một, hai giờ sáng mới đi ngủ.

Cái này chỉ đối với mấy anh lớn thôi, còn mấy em nhỏ thì mười giờ, quá lắm thì mười một giờ là đi ngủ.

Học như vậy, cả bọn gầy đến mức báo động.

Taeyong rất lo lắng vì lũ này không chịu ăn uống, ờm phải nói là lũ này méo có thời gian mà ăn.

Có đứa tối thức khuya quá, sáng dậy không nỗi nên trễ giờ học, vì vậy nó liền xách cặp mà chạy luôn, không thèm ăn sáng gì cả.

Mà bữa sáng rất quan trọng nhưng đa số bọn nó đều bỏ.

Không còn cách nào khác, Taeyong đành chịu khó sáng thức dậy sớm một xí để làm bánh mì sandwich cho bọn nó, mà ổng cũng gầy trơ xương nhưng không chịu lo cho mình, toàn đặt bọn nó trước.

Đúng là "Tình cha lớn lao hơn ngọn núi cao".

Chỉ còn một tuần nữa là sẽ thi học kỳ, theo Bộ thông báo thì sau khi thi học kỳ xong, cách ba ngày nữa là thi Học sinh giỏi.

Ôi!!

Bộ tính giết người thiệt rồi!!

Đời học sinh chỉ có thể: Học, Học nữa, Học mãi, Học đến khi hộc máu chết thì thôi.

Haizz...

Đây được xem là thời gian dầu sôi lửa bỏng nhất, lúc này đứa nào đứa nấy đều cầm trên tay một tập đề cương, Văn có, Sử có, Địa có, v.v.

Đối với Haechan, cậu chỉ được mình môn Hóa là nổi trội, còn mấy môn kia thì "bảy nổi ba chìm" lắm.

Không như Jaemin, thằng đó đều các môn, còn ông Yuta thì tốt ở mấy môn Tự nhiên thôi, chứ mấy môn Xã hội thì trớt quớt à.

Cả bọn quyết định chỉ ôn trong sáu ngày, ngày còn lại dành để xõa, không học hành gì cả, cày như thế là quá đủ rồi.

Hôm đó, Jungwoo và Doyoung đi mua một nồi lẩu để đãi cả bọn, mục đích là chúc tất cả thi tốt.

Sau khi ăn uống, nhậu nhẹt no nê, hội em nhỏ đi dọn bát đũa, còn hội anh lớn thì rửa chén.

Đùa chứ, nhà này có 21 con người, 21 cái miệng, mà toàn con trai đang tuổi ăn tuổi lớn nên làm cũng hơi mệt à nha.

Người mua thì tiếc tiền, người dọn thì còng lưng, người rửa thì tắc thở.

Cái này người ta gọi là: "Sướng trước khổ sau".

Ngày đầu tiên đi thi, cả bọn đều dậy sớm phụ Taeyong làm đồ ăn sáng, nói thì oai thế thôi, chứ cái bếp không chứa nỗi 21 thằng con trai đâu.

Chỉ có Taeyong, Haechan, Kun là có thể đụng vào bếp, số còn lại thì ở ngoài nhong nhong chơi đùa.

Bữa cơm cũng rất đơn giản, món canh, món mặn đầy đủ.

Ăn xong, dọn dẹp một chút rồi bắt đầu chuỗi ngày áp lực của đời học sinh.

Tình trạng bỏ bữa lúc thi học kỳ cũng không đến nỗi tệ như trước, cả bọn vẫn tươi tỉnh mà thi cử.

Nhưng vừa mới thi môn cuối cùng, cả lũ lại quay về tình trạng học rồi ngủ, cũng phải thôi vì chỉ có ba ngày để ôn Học sinh giỏi.

Chuyên Sinh, Văn thì học lý thuyết cho ngu người.

Chuyên Tin thì ăn no cắm mặt vào máy tính.

Chuyên Hóa, Anh, Lý thì ngồi giải bài tập muốn mòn cả đít.

Tối hôm trước ngày thi, cả bọn cũng không ôn nữa để cho đầu óc thoáng bớt, học nhiều quên nhiều mà nên tốt nhất là học vừa thôi.

Lúc đó không có gì làm, cả lũ liền bật nhạc quẩy.

Từ vinahouse, EDM cho đến nhạc đồng quê, trữ tình, 21 thằng đều lôi ra nhảy, nhìn vào chả khác gì một lũ tăng động.

Sáng trước giờ thi, không biết ai xúi Winwin mang theo cái loa mini, cả bọn lại được dịp lên cơn.

Đây là sự thật đấy, trong một góc trường, bao gồm 21 con người, tất cả đang hòa mình vào bài Bang Bang Bang, xong lại chuyển qua Gashina.

Hơ hơ nói chung là nhộn không thể tả.

Gần đến giờ vào thi, cả bọn cũng chúc nhau thi tốt lần cuối, rồi mạnh ai về phòng nấy.

Haechan, Jaemin, Yuta đều khác phòng.

Cậu hít một hơi thật sâu, bước vô phòng, có tất cả là hai tiếng để làm bài.

Khi phát đề, Haechan liếc mắt qua một lượt, cậu có hơi choáng nhưng rồi cũng bình tĩnh làm bài.

Xong bài một, cậu vui không thể tả, mới vào mà thuận lợi thế này, Haechan thở phào.

Sang bài hai, câu a thì Haechan làm được nhưng không chắc lắm, qua câu b, cậu chỉ làm được nửa.

Xuống bài ba, câu a thì cũng được, còn câu b, cậu bắt đầu thấy mệt nên cũng cà trật cà trúng mà làm.

Bài cuối cùng, Haechan dám cá là cậu đúng 100%.

Khi làm xong, còn 30p, Haechan kiểm tra lại bài, lúc xem lại bài ba, Haechan mém chút nữa sai câu b, cậu liền gạch đi sửa lại, vì cuống nên tay Haechan run bần bật.

Sửa xong thì còn 15p, cậu kiểm tra lại toàn bài, thấy cũng OK nên cũng nhẹ lòng.

Lúc nộp bài, cậu chạy lại Jaemin để dò đáp án, đến câu bốn, đột nhiên kết quả của hai đứa khác nhau.

Tim Haechan tự nhiên đập mạnh, đây là biểu hiện của sự lo lắng, bình thường nếu cậu với Jaemin khác kết quả thì Jaemin luôn làm đúng.

Qua hỏi Yuta thì anh trả lời là kết quả của Jaemin, Yuta giảng lại cho Haechan, cậu nhớ lại cách mình làm, đột nhiên thân thể cậu chấn động, như không tin vào mắt mình, cậu kích động bảo Yuta dừng lại, anh và Jaemin đều giật mình.

Như biết hành động hồi nãy của mình không tốt, Haechan nhẹ giọng lại, nói với Yuta là mình ra ngoài mua nước, Yuta biết là em nó đang buồn nên cũng không hỏi gì nhiều, anh cũng gật đầu bảo cậu đi đi.

Haechan chạy thật nhanh ra ngoài, hình như nước mắt cậu chảy ra rồi, thấm đẫm cả một mặt, môi mím lại để ngăn tiếng nấc.

Chạy đến khu vui chơi gần đó, cậu trốn trong một góc rồi ngồi thụp xuống khóc, Haechan không thể ngờ là cậu sai một cách ngu ngốc đến như vậy.

Đã hơn 30p Haechan chưa về, cả bọn hối hả chia nhau chạy đi tìm.

Mark sốt ruột, miệng không ngừng gọi Haechan ơi.

Anh chạy đến khu vui chơi cạnh trường, nhìn kĩ thì thấy có một bóng dáng bé nhỏ đang ngồi một góc.

- Haechan à!!

Về nha em - Mark dịu dàng gọi cậu.

- Anh Mark à~~~ - Haechan ngước lên, khuôn mặt đẫm nước mắt, môi dưới có vết máu, chắc dùng răng cắn để ngăn tiếng nấc, nhìn thấy thương gì đâu.

- Thôi ra đây anh dẫn về - Mark dang hai tay ý bảo cậu lại.

Haechan liền chạy lại ôm anh Mark, không còn ngăn tiếng nấc nữa, cậu khóc nức nở, nước mắt làm ướt hết mảnh áo trên vai.

Mark cũng không nói gì, anh chỉ dùng tay xoa nhẹ lên lưng Haechan.

Cách dỗ dành đầy ôn nhu này của Mark làm cho cậu khóc lớn hơn nữa.

Thật tình thì cậu với anh Mark cũng không thân lắm đâu.

Một đứa thuộc hội những con người thừa muối, đứa kia là thành viên hội những con người nhạt nhẽo nên nói chuyện có chút không hợp a~~

Đứng khóc một hồi, cậu cũng buông Mark ra rồi nhìn anh bằng ánh mắt hối lỗi.

- Em chin nhỗi vì làm ướt áo anh nha - Do nãy khóc quá nên mũi cậu bị nghẹn làm cho giọng cậu khác đi, nghe dễ thương gì đâu.

Với cả hiện giờ cậu không dám nhìn mặt anh, hai mắt cứ dán xuống đôi giày, ngón trỏ không tự chủ mà chọt lại với nhau.

Mark mỉm cười vì hành động của đứa em, anh đưa tay xoa đầu cậu.

- Không sao, thôi mình đi về kẻo mấy người lại lo.

Haechan gật đầu, bây giờ một lớn, một nhỏ song song bước đi, dù không một ai mở lời nhưng không khí vẫn dễ chịu làm sao.

Và hình như Haechan cảm thấy hết buồn luôn ròi.
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Đời Yangyang căn bản là buồn


Trong hội năm hai, Yangyang với Jaemin là có nhiều bả để rắc nhất.

Jaemin thì thích mấy thứ dễ thương, tròn tròn, nhỏ nhắn như má của Jisung.

Thằng bé luôn là nạn nhân đầu tiên của ông anh cuồng em - Jaemin.

Mà đặc biệt là Jaemin nó không làm gì quá trớn, chỉ có lại ôm xí rồi dùng ánh mắt thâm tình nhìn con người ta, đến khi họ phải đỏ mặt, ngại ngùng quay đi chỗ khác thì thôi.

Còn Yangyang, cậu "dễ dãi" hơn xíu, chỉ có tí xíu hoi à.

Có hôm cậu hứng lên thì cậu sẽ bám anh Kun như bám đĩa, có khi rảnh rỗi thì sẽ đè đầu anh Hendery ra hun mấy miếng, lâu lâu tửng tửng thì cùng Haechan đóng phim "tình cảm" chiếu lúc 8h tối, vân vân.

Nói chung là rắc nhiều lắm.

Yangyang từng nghĩ là cuộc đời của mình vậy là đủ rồi, không cần gì nữa.

Nhưng không, cậu đã lầm!!

Mấy bữa nay, Yangyang phát hiện ra thằng Haechan nó không còn là "người tình màn ảnh" của cậu nữa.

Nó thay lòng đổi dạ rồi, lúc nào cũng đi với anh Mark, mở miệng khi nào cũng là: Mark hiong~~, Anh Mắc-cư,...

Ô địt!!

Tao còn sống nhá thằng kia, hồi tối thì miệng lưỡi ngọt ngào nói sẽ cùng nhau chung sống đến trọn đời, giờ đây thì lại quay đít đi theo trai.

Hứ!!

Ông đây méo thèm chấp.

Còn thằng Jaemin, Jeno với Renjun thì khỏi nói.

Cứ mỗi hôm học thể dục về thì lại có một cảnh tượng "lãng mợn" đập vào mắt cậu.

Lần nào cũng vậy, vừa mở cửa liền thấy ba thằng đang ôm nhau, dị hợm không thể tả.

Nhìn vào là thấy nóng cả người, lúc nào cậu cũng tốn tiền để mua vài chai trà thảo mộc Đốc Tơ Thanh.

Hờ!!

Thật mệt mỏi.

Cái này là ở trong hội thôi nha, còn ngoài hội, haiz... cậu hết lời để nói.

Từ khi ông Taeil được anh Winwin để ý, ổng cứ như được nước lấn tới, lần nào cũng mò lại "sờ" con người ta xí thì mới chịu được.

Một phần cũng do anh Winwin không phản bác gì nhiều nữa.

Ôi anh tôi!!

Nhặt giá lên đi, rớt nhiều lắm rồi.

Nhưng mấy cái thứ này chưa là gì đâu, lố lăng nhất chính là ông Johnny và ông Ten.

Hai người này cứ ám muội kiểu gì ấy, lúc nào cũng tán tỉnh nhau, mịe yêu nhau thì nói đại đi, mày đặt bày đủ thứ trò, giới trẻ ngày nay thiệt buồn cười.

À mà để Yangyang kể cho mấy bạn nghe chuyện này, ông Johnny ấy, tuần trước mới học được cái điệu nhảy dị lắm, từ bài gì ấy nhờ... hình như là Đóa hoa hồng, đúng rồi chính nó.

Trời ơi!!

Hỏng biết ai bày ổng nhảy mà vừa về đến ký túc xá là Johhny lôi đầu từng đứa ra ngoài sân để ổng chỉ cách nhảy.

Mịe ơi!!

Nhìn như một lũ điên ấy, ổng còn bày ra cái vụ mua quần váy trên tiki nữa chứ, rồi phán một câu rằng cả bọn nên quay video cover dance để đăng lên youtube.

FUCKKKK!!

Ông khinh.

Yangyang đã thề với lòng mình là hôm nay cậu sẽ bóc phốt từng người, từng cặp đôi trong căn nhà này.

Nãy giờ là bốn cặp rồi, giờ sang cặp thứ năm, đó chính là Taeyong-Yuta.

Mà Yangyang kể nhỏ cho các bạn nghe nè.

Mấy fic trước á, các bạn sẽ thấy hình tượng ông Taeyong là một con người nghiêm túc, công bằng như Bao Thanh Thiên, nhưng không, Taeyong địch thị là chúa thiên vị, đặc biệt là ông Yuta.

Như đã giới thiệu đầu fic, Yuta là một con người dơ bẩn bậc nhất cái nhà này, sao mà ông Taeyong - một con người mắc bệnh sạch sẽ chịu đựng nỗi.

Nhưng không, các bạn nên biết rằng tình yêu sẽ thay đổi tất cả, Taeyong luôn luôn thiên vị Yuta, mà Yuta cũng biết điều đó nên ổng cũng bớt cái tính ăn dơ ở bẩn lại, chắc muốn giữ thể diện cho người yêu.

Cặp này là cặp cuối nha, và xin trân trọng giới thiệu cặp đôi thanh mai trúc mã Doyoung-Jaehyun.

Lúc đầu Yangyang cũng hong hiểu nỗi sao Jaehyun có thể chịu đựng được một con người đam mê cằn nhằn như anh Doyoung.

Khi trả lời, anh Jaehyun cũng chỉ cười hiền rồi nói có bồ rồi em sẽ hiểu.

Nhưng anh à~~ với tình trạng như thế này thì chắc 10 năm nữa em mới cảm nhận được cảm giác có bồ TvT.

Tới giờ con tác giả còn chưa chọn được ghệ cho iêm~~

Mà hai con người này đến với nhau đẫm nước mắt lắm, hy sinh vì đối phương quá trời luôn, nhất là anh Jaehyun.

Ngày xưa, khi còn nhỏ ấy, anh Jaehyun đã thích Doyoung rồi, mà anh Doyoung hình như cũng biết nhưng lại không biểu lộ gì với Jaehyun.

Lúc Doyoung chuẩn bị vào cấp hai thì anh bắt đầu ôn thi để vào trường SMTown, anh Jaehyun thời ấy học yếu lắm, chắc ảnh chỉ giỏi mình môn tiếng anh thôi.

Hôm mà nghe tin anh Doyoung sẽ lên Seoul thi thì anh Jaehyun bắt đầu lao vào học.

Mà ông Jaehyun khi ấy dậy thì sớm nhề, mới nhỏ đã yêu dương chim chuột.

Tính ra thì Jaehyun cũng ngu, giỏi tiếng anh mà không đi chuyên anh, lái qua chuyên Toán làm chi không biết.

Và nếu có câu không hiểu, Jaehyun đều gọi điện qua hỏi Doyoung.

Hồi xưa ấy, ổng dốt về mấy cái tỉ số lượng giác lắm nên bị Doyoung chửi suốt, chửi nhiều đến nỗi bị ám ảnh luôn, tối về ngủ cũng mơ.

Hôm đi thi, Jaehyun trốn Doyoung lên Seoul, ổng không nói cho Doyoung tiếng nào hết.

Trong khi mà Doyoung mới học được một năm, hai người cũng chỉ gọi điện, chứ không có gặp nhau nhiều.

Đến khi khai giảng, lúc chào đón học sinh năm nhất, Doyoung đã rất bất ngờ khi gặp Jaehyun, ảnh đã ôm Jaehyun khóc cả một buổi.

Đề thi vào trường này rất khó, thế mà Jaehyun có thể cố gắng vượt qua, Doyoung nghĩ đến đây anh liền khóc nức nở hơn.

Từ đó, Doyoung mới chịu làm quen với Jaehyun.

Mà các bạn khóc chưa??

Chứ Yangyang nãy giờ khóc quá trời đất.

Huhu khi nào Yangyang mới kiếm một người chịu hy sinh vì mình như vậy~~ Con tác giả kia!!

Cưng phải viết cho anh một câu chuyện tình cảm động như thế đấy, nghe chưa!!

#3101

___________________________________________

Quà mừng sinh nhật tui
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Chuyện trên lớp


1.

Hội em út:

Chenle cực kỳ ghét môn Tin.

Mẹ ơi!!

Năm nhất bắt đầu học Pascal, mà học mấy cái này đau đầu, hoa mắt, chóng mặt, ù tai ngủ không sâu, ăn không ngon,...

Nào là phải nhớ ba cái cái câu lệnh: while/do, for/to/do, if/then,... hại não bỏ mother.

Cậu còn nhớ lúc mới vào học, mang một tâm trạng rất hưng phấn.

Tuy nhiên khi nghe ông thầy giảng, Chenle cùng cả lớp giống như lạc lối giữa sa mạc vậy, méo hiểu một chữ gì hết.

Ổng thì cứ nói liên miên trên bảng, kiểu như tôi giảng như vậy đấy các anh, các chị có hiểu hay không thì tùy.

WTF!!

Thời gian đầu, Chenle vô cùng đau khổ với cái môn này, nhìn thấy cái máy tính thôi cũng sinh ra cảm giác sợ sệt.

Lúc đó cậu vô cùng hâm mộ Jisung, tại sao cái môn tổn hai đến thần kinh như thế mà cậu ấy có thể học được??

Jisung hình như cũng phát hiện ra Chenle yếu môn Tin, nên cậu đã tự giác bày cho Chenle học.

Khi mới vào dạy, thầy cô giảng như thế nào thì Jisung nói y chang với Chenle.

Mà trời ơi!!

Jisung à!!

Thầy cô trên lớp dạy Chenle đã không hiểu, cậu còn nói lại những lời đó để làm gì.

Như nhận ra cách học này không hiệu quả, Jisung đành phải nói theo cách của mình, mà lạ nha, giảng như vậy thì Chenle lại hiểu, rất rõ là đằng khác.

Jisung mừng muốn chết.

Vì hai đứa khác lớp nên việc kèm cặp chỉ có thể ở nhà, Jisung cũng chăm lắm, có bài gì mà cậu chưa nắm bắt rõ, cậu đều chạy đi hỏi anh Lucas, anh Jeno, khi đã hiểu tường tận, cậu lại về nhà giảng cho Chenle.

Có người bạn như Jisung làm Chenle hạnh phúc muốn chết.

AAAA!!

Phải học thật giỏi môn Tin để không làm phụ lòng Jisung.

Chenle cố lên!!

2.

Hội áp út:

Hội năm hai là hội đông dân nhất, chiếm căn phòng rộng nhất và đặc biệt đây là hội đánh nhau nhiều nhất.

Chỉ cần mình Jeno với Jaemin thôi là trong một tháng cũng diễn ra trên chục trận.

Lý do bọn này đánh nhau oách lắm, đó là dùng vũ lực để phân định ai sẽ là người đàn ông của Renjun.

Hơ hơ, vãi thặc.

Trong lớp thì hội này là hàng xóm, cả năm đứa đều ngồi dãy giáo viên, ba bàn cuối cùng là của bọn nó.

Xóm nhà lá đó ồn ào không thể tả, bọn nó vừa là thành phần nhiều chuyện nhất, nhưng cũng vừa là thành phần khôn lõi nhất.

Không biết mấy bữa nay thằng Haechan ăn trúng gì mà siêng lên lắm.

Nó tính ra rất thông minh nhưng lại lười không chịu làm bài tập và học thuộc bài nên mấy môn khác điểm lẹt đẹt, Jaemin la hoài mà nó đâu có nghe.

Nhưng kỳ tích đã xuất hiện, Haechan hiện tại rất chăm học, không biết vị thần tiên nào đã khuyên được thằng cứng đầu này.

Trong giờ thi thì bọn này tài lắm, bình thường còn gắt hơn chó với mèo, nhưng đến lúc cần thiết thì lại như anh em giàu sinh ra tử.

Điển hình là Jaemin với Jeno, hai thằng này ngồi cùng bàn nên khi nào cũng cãi nhau suốt, nhưng những lúc kiểm tra thì hai đứa này phối hợp với nhau ăn ý nhất.

Nếu thi Tin, Jeno sẽ ném giấy qua cho Jaemin, Jaemin chép xong rồi chuyền lên cho bọn bàn trên.

Còn thi Hóa thì Jaemin viết công thức ra bàn cho Jeno nhìn, bọn bàn trên thì có Haechan lo.

Hơ hơ thấy chúng nó đoàn kết chưa.

3.

Hội năm ba:

Cái hội này tập trung rất nhiều thể loại khác người.

Ví dụ như: Nơi nào có biển nơi đó có Lucas, Thần kinh lung lay là Xiaojun, Tự luyện nhất hệ mặt trời là Hendery và Nhạt nhẽo từ khi còn trong bụng mẹ là Mark Lee.

Hội này ít khi đi chung lắm, nếu đi thì chỉ có mình Lucas, Xiaojun, Hendery đi chung còn Mark do học thêm nên cứ chạy show miết, thằng này chăm như con ong vậy.

Vừa đi học bồi dưỡng về, liền dọt vô thư viện, ngồi chai đít đến tối mới vác mặt về.

Học như vậy nhìn người nó gầy rọp, hai bọng mắt ngày một lớn dần.

Bọn Lucas rủ đi chơi hoài mà nó không chịu, vì còn hàng tá bài tập đang đợi nó xử lý.

Nhưng hên sao mấy bữa nay Mark cũng ít học lại rồi, thấy từ khi chơi với Haechan thì nó bớt mọt sách hơn, biết lo cho bản thân và quan trọng là nhìn nó vui vẻ lắm, cười đùa suốt, chứ không căng thẳng với đống bài tập như xưa nữa.

Mark đã dần cởi mở hơn với tất cả mọi người.

Vì Tin, Toán, Văn học cùng lịch bồi dưỡng nên Jungwoo, Kun, Yangyang, Lucas, Hendery, Xiaojun hay đi chung với nhau lắm.

Bọn Jaehyun với Doyoung thì toàn đánh lẻ, không chịu đi theo bầy đàn, chắc sợ bọn này làm kỳ cẳng mũi hai người tình tứ với nhau chứ chi.

Hứ!!

4.

Hội năm tư:

Hội này là "thục điệu" nhất trong tất cả ấy.

Thiên thần Winwin, Thánh UwU Jungwoo, Quý ông lịch hiệp Jaehyun.

Hội này đúng chuẩn con nhà người ta, vừa học giỏi, vừa ngoan ngoãn, được bạn bè yêu, thầy cô thương.

Haizz... chắc ba con người này là hiền nhất nhà.

Cả Winwin, Jungwoo, Jaehyun trên trường thì ít gặp nhau lắm, chỉ gặp trên lớp thôi, nhưng quan trọng là cả Winwin và Jaehyun đều đi với ghệ, chỉ còn mình Jungwoo cô đơn lẻ bóng.

Nhưng yên tâm con tác giả đã tính hết rồi, Jungwoo sẽ không còn một mình nữa UwU.

Tuy nhiên con người chẳng ai hoàn hảo bao giờ.

Jaehyun có cái tính giữ của, đã là đồ của anh thì đừng hòng mà đụng vào, và một trong những thứ đồ quan trọng nhất của Jaehyun là Doyoung.

Trời ơi!!

Giấu Doyoung như giấu vàng, ai đụng xí thôi cũng không cho.

Còn Winwin dạo này dễ dãi lắm.

Ngày xưa làm chi có vụ đêm nào cũng lôi video ông Taeil hát ra nghe đâu chứ.

Nhưng từ khi được Taeil rải "bùa yêu" là tối ngày tương tư, mơ mộng.

Quan trọng là Winwin không còn bài xích Taeil nữa, ăn rồi cứ cho Taeil sờ hoài.

Hơ hơ.

5.

Hội năm thứ năm:

Đây đích thị là hội ồn ào bậc nhất khu Neo.

Trong phòng chỉ có ba đứa thôi mà lúc nào cũng cãi lộn.

Thằng Doyoung là chúa cằn nhằn.

Thằng Ten thì chuyên gia nhại người khác, và nạn nhân thường gặp chính là mấy đứa bạn đồng niên.

Thằng Kun là thánh mỉa mai, nó học văn mà nên khi cãi nhau toàn dùng những từ ngữ hoa mỹ, thâm sâu, mang rất nhiều nghĩa bóng để dằn mặt hai đứa bạn.

Tổ hợp này ở trên lớp thì không thể ngồi cùng một xóm.

Bọn này đều ở dãy giữa nhưng lại ngồi ba chỗ khác nhau.

Bàn đầu là Ten, bàn ba là Kun, còn bàn cuối là Doyoung.

Dù đã cách vài bàn nhưng tinh thần "hăng say dizz nhau" vẫn không thuyên giảm.

Nhìn vào lớp, bạn sẽ bắt gặp, một thằng lùn đang quay hẳn người xuống dưới, gân cổ lên cãi với thằng ngồi giữa, nhưng khổ nỗi là thằng "bị chửi" vờ như không nghe.

Hay thằng bàn chót cằn nhằn hai thằng ngồi trên, vân vân.

6.

Hội anh gần cả và anh cả:

Taeyong, Yuta, Johnny học cùng lớp.

Taeyong với Yuta là bạn cùng bàn, còn Johnny thì ngồi dưới hai người.

Taeyong-Yuta thương nhau thầm lặng lắm, chứ không có lố lăng như Johnny đâu.

Hai đứa này, khi nào mệt thì sẽ động viên nhau theo cách của bọn nó, mấy hành động tụi nó dành cho nhau rất nhẹ nhàng nhưng chất chứa đầy tình yêu.

Lúc ngồi học, nếu chán Johnny đều nhìn sang Taeyong-Yuta, biết sao hong??

Do là khi nào ngước lên, anh đều được xem phim tình cảm thanh xuân vườn trường lạng mạn hết á.

Hơ hơ xem xong là tỉnh ngủ ngay.

Còn ông anh già Taeil thì một thân, một mình xách cặp đi học, cứ cô đơn, buồn tủi như thế, nhưng cái đó đã là quá khứ.

Còn hiện tại thì khi nào đi đâu cũng có thêm một Winwin thiên thần đi cùng, Taeil không còn lẻ bóng nữa rồi.

Say Ấu Yeahhhhh.

#3101

___________________________________________

Quà mừng sinh nhật tui á 🙂) Happy New Year mọi người 🙂)
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Chuyện rình mò


"Jungwoo thích Lucas lắm!!" theo lời Kun mama nói là như vậy, Chenle cũng hong biết rõ.

Mà chuyện này Chenle thấy cũng đúng, hai người đều đi với nhau, không cùng đi học thì cũng cùng đi chơi.

Làm gì cũng thấy Jungwoo với Lucas dính nhau.

Nhưng ông Lucas đần độn đâu có biết, ổng cứ kiểu vô tư thái hóa thành ra là vô tâm luôn.

Hứ kể ra là bực mình, bữa hôm anh Jungwoo tỏ tình với ổng, mà hỏng phải kiểu trần trụi là: "Anh thích em" đâu, ảnh dùng từ hay lắm, hình như: "Em à!!

Em có biết nước biển có gì không??"

Ông Luacs quất câu "Có Lucas chứ có gì anh".

Mẹ ơi!!

Jungwoo tịt luôn, mặt không còn là UwU mà thành ra -.-

Lúc nghe anh Kun kể á, Lele cũng không biết, nếu anh Lucas trả lời đúng ý anh Jungwoo là có nước và có muối thì Jungwoo sẽ tiếp tục như thế nào.

Anh Kun cười cưới nói: "Hai thứ đó hòa quyện lại với nhau mới tạo ra nước biển, cũng như em với anh vậy, hai ta mà cuộn vào nhau thì còn kinh khủng hơn nước biển nữa."

Nghe đến đây, Lele phọt cười.

HÁ HÁ HÁ, hai người này mà song kiếm hợp bích thì chắc có nước long trời lỡ đất.

Một người ăn muối để sống, một người hít đường để thở.

U chu cha mạ ơi!!

Hỗn hợp này khó nuốt vãi~~~

Anh Jungwoo cũng không bỏ cuộc, ảnh làm theo lời anh Ten - chuyên gia tâm lý tuổi dậy thì, là hãy để Lucas không gặp Jungwoo mấy ngày, coi thử Lucas phản ứng như thế nào.

Anh Jungwoo cũng gật gù làm theo, ổng liền mua vé máy bay, về thăm nhà mấy ngày.

Tính ra cũng hiệu nghiệm thật, hôm mà anh Jungwoo không có ở nhà, Lucas y chang như Jeno vậy, nhạt chưa từng thấy, ổng cũng không có nói nhiều với lố lăng như mọi khi, trầm hơn hẳn.

Đi đâu cũng lủi thủi một mình, cách ly với mọi người, nhìn thương lắm.

Anh Ten thấy kết quả đúng như mong đợi, liền kêu anh Jungwoo về, chứ nếu để thêm vài ngày nữa, chắc Lucas tự kỷ luôn quá.

Jungwoo nghe vậy mừng hú đít, lon ton chạy về ký túc xá, vừa về tới nơi, Lucas liền xông ra ôm anh vào lòng, trời ơi ổng ôm cứng ngắt như muốn ịn anh Jungwoo làm thành một với ổng luôn á.

Anh Jungwoo cũng giật mình bome, nhưng rồi cũng bình tĩnh dỗ Lucas rằng anh về rồi nè, thả anh ra, em ôm anh chặt quá.

Mà hình như ông Lucas mém khóc luôn ấy, anh Jungwoo dỗ quá trời mới chịu buông, kể từ đó trở đi lúc nào ổng cũng bám Jungwoo như cá cần nước.

Hơ hơ.

Việc này diễn ra trong hai tháng, đến cuối cùng Lucas muốn tỏ tình với Jungwoo vì sau tất cả ổng cũng nhận ra tình cảm dành cho Jungwoo.

Haizz...

Nam chính chậm tiêu nhất trong lịch sử nhân loại mà Lele từng biết.

Chuyện tỏ tình thì Lucas lại nhờ Johnny - thần cupid của khu Neo, hướng dẫn cách tỏ tềnh sao cho lãng mợn.

Mà các bạn có nhận thấy không??

Cặp Johnten đúng kiểu chuyên gia tư vấn chuyện tình cảm luôn á, nếu ai có nhu cầu muốn tán đổ crush hay gì thì liên hệ với hai người này nhaaa ( hết giờ pr!! ).

Chết mịe!!

Lele tổ lái ghê quá!!

Thôi vào lại vấn đề chính, anh Johnny bảo Lucas á, vào tối chủ nhật tuần này, chú mời Jungwoo đi đến công viên cạnh trường, rồi tỏ tình ngoài đó.

Nhưng chú nhớ trang trí sơ sơ, ví dụ bong bóng, đèn cầy, v.v. là okey.

Anh Lucas gật đầu cái rụp tiến hành.

Vụ này thì ổng tự làm không có nhờ ai phụ hết á, đến cả hội năm ba ổng còn chẳng nói.

Nhưng Johnny với Ten thì các bạn biết rồi.

Hai người này là trùm nhiều chuyện, cả hai đã tám hết với bọn khu Neo luôn rồi.

Những gì mà hai người này tư vấn cho Lucas với Jungwoo đều được sắp đặt, cả chuyện Lucas chuẩn bị tỏ tình với Jungwoo thì cả 19 thằng biết hết (mà hai ổng cũng khôn, tám hết với tất cả mọi người nhưng lại chừa Jungwoo ra, hơ hơ).

Ngày chủ nhật, tám giờ tối, Lucas hẹn Jungwoo ra ngoài công viên.

Jungwoo cũng sửa soạn đẹp đẽ.

Đúng tám giờ, ảnh chào tất cả mọi người, còn nói: "Lát nữa em về, mọi người đừng khóa cổng sớm nhaaa UwU"

Cả bọn cũng ừ ờ cho có lệ, đến khi nhân vật chính đi, cả lũ lật đà lật đật thay đồ, đội mũ, đeo kính, trùm khẩu trang, y chang như ninja.

Công cuộc đi rình đôi trẻ tỏ tình, chính thức bắt đầu.

Chỗ Lucas chọn là ở trung tâm công viên, xung quanh có nhiều cây cỏ, rất thuận lợi cho việc rình mò.

19 thằng, chia ra làm mấy nhóm, mỗi nhóm trốn mỗi góc.

Như nhóm anh Taeyong trốn trong bụi tre, nhóm của Lele thì trốn ở mấy khóm cây cảnh.

Đột nhiên đang rình, Lele liền cảm thấy có gì đang cuộn cuộn ở bụng dưới.

Chết mịe!!

Mắc tè quá!!

- Anh Yuta, em mắc tè quá!!

Anh dẫn em đi tè đi - Chenle mếu máo nhìn Yuta.

- Trời đụ!!

Chú em biết lựa giờ ghê!!

Đang lúc gay cấn, haizz... thôi đi nhanh - Yuta thiệt cạn lời với thằng em, tính chửi nữa nhưng thấy Chenle tội quá nên không nỡ la.

Hai người nhẹ nhàng đi đến bụi chuối để tè, Chenle thoải mái thở ra một hơi, mặt đúng kiểu phê phê như hít thuốc phiện.

- ĐỊT MẸ!!

Biết lựa chỗ thăng hoa ghê!!

Tụi em đang đứng ở đây mà - Hendery nhăn mặt cởi khẩu trang ra, kế bên còn có Xiaojun đang bịt mũi lại.

- Trời đụ!

Bọn bây đứng đây nãy giờ hả??

Anh đâu có biết, thôi ráng chịu xí đi, đái ị là chuyện của trời mà, đúng hong Xiaojun??

- Yuta chớp mắt long lanh hỏi.

- Dạ đúngggg~~~ - Xiaojun mặt khó ở đáp.

Yuta hài lòng mỉm cười, Chenle đứng bên xả lũ xong liền tạm biệt hai anh rồi chạy nhanh về chỗ trú thân.

Lúc mà Lucas tỏ tình vừa xong, Jungwoo cảm động đứng khóc tại chỗ luôn, Lucas dỗ mãi ảnh mới chịu nín, hai người định chụt chụt nhau, bỗng anh Taeyong từ đâu chui ra nói:

- Ở đây còn có em nhỏ, bọn bây không được manh động - Hơ hơ anh ơi!!

Em đang định coi mà~~~

Lucas với Jungwoo hú hồn, nhưng rồi cũng bình tĩnh lại, hai người ngại ngùng nhìn 19 thằng.

- Xong!!

Hết phim rồi!! về nhà mai đi học - Johnny lên tiếng đuổi cả bọn.

Ừm...

Chuyện kết thúc lẵng xẹt như vậy đấy, thôi bái bai các bạn nhaaaaaaa
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
[Extra1] Instagram


lee.TY

❤ 9.751 likes

lee.TY Dù ăn kem nhưng anh vẫn đẹp

Tải thêm bình luận

hendery_huang Ủa sao hôm nay anh tự luyện quá vậy??😲😲

lee.TY @hendery_huang Học tập chú em hoi😎😎

____________________________________

yut.n.a

❤ 9.261 likes

yut.n.a Đẹp vậy nhưng sao vẫn ế😭😭

Tải thêm bình luận

yang^2 Chắc @lee.TY chết ròi😒😒

lee.TY Giỏi lắm!! @yut.n.a

_______________________________________

10.ten.10

❤ 9.226 likes

10.ten.10 Một bông hồng anh dành tặng em~~

Tải thêm bình luận

haechanie Em tưởng phải dành tặng cho @john.ny.seo chứ ☺☺

10.ten.10 @haechanie Chú mày hại chết anh rồi😭😭

_____________________________________

john.ny.seo

❤ 9.257 likes

john.ny.seo Có ai thấu cho nỗi đau này💔💔

Tải thêm bình luận

haechanie Anh có thấu được không?? @10.ten.10

____________________________________

mark.lee

❤ 8.299 likes

mark.lee 😊😊

Tải thêm bình luận

john.ny.seo Trả lại Mark ngu ngơ đây☺☺

lee.TY Đẹp trai voãi~~~

____________________________________

haechanie

❤ 6.620 likes

haechanie Tết đến rồi, chúc cả nhà năm mới vui vẻ~~

Tải thêm bình luận

10.ten.10 Tết đến rồi mà sao mặt em nhìn như đưa đám vậy?? @haechanie

haechanie @10.ten.10 Cho em deep xíu cũng hong được hả anh😞😞

____________________________________

lucas-.-xuxi

❤ 9.252 likes

lucas-.-xuxi Come on, man~~~

Tải thêm bình luận

johnny.seo Trời ơi!!

Đệp troai quá!!!

jungUwU Con trym anh loạn nhịp vì em💚💚

____________________________________

jungUwU

❤ 8.192 likes

jungUwU Mình làm gì cũng dễ thương UwU

Tải thêm bình luận

lucas-.-xuxi My boo☺☺

yut.a.n Đánh dấu chủ quyền sớm vậy em @lucas-.-xuxi😆😆

___________________________________

jisung.pwark

❤ 5.202 likes

jisung.pwark Hôm nay là một ngày trọng đại #0502

Tải thêm bình luận

lee.TY Anh thay mặt toàn thể nhân dân NeoCity chúc mừng sinh nhật em💚💚

jisung.pwark @lee.TY Cảm ơn nhiều ạ!!

____________________________________

chenle.le

❤ 5.221 likes

chenle.le Happy birthday, my chingu @jisungpwark #0502

Tải thêm bình luận

jisung.pwark Cảm ơn, my💚
 
Nct//Câu Chuyện Tình Yêu Của Bọn Học Sinh Chuyên...//
Chuyện đánh bài


Nhà trường cho học sinh nghỉ tết từ hôm 31/1, nhằm ngày 26/12 âm lịch.

Mấy đứa khu Neo thấy tết đến, liền nhanh tay nhanh chân xách ba lô về nhà.

Mấy đứa ở Trung đều đặt vé máy bay, bọn nó tính về cùng nhau, nên đã book vé trước một tuần.

Yuta cũng mua vé bay về Nhật thăm gia đình.

Cả Johnny với Mark đều nhanh tay lẹ chân mà đặt vé.

Ten cũng lượn lờ bay về Thái Lan.

Tính ra mấy người ở xa gia đình cũng tội thiệt, một năm cũng chỉ về với gia đình vào đúng ngày tết nên đứa nào đứa nấy cũng hớn hở xách đồ về.

Còn bọn ở Hàn Quốc thì đơn giản hơn chỉ cần đặt vé xe, vé tàu là okey.

Duy chỉ có Taeyong là khỏe, bởi vì ổng là người Seoul mà, hơ hơ, nói vậy cũng ngượng mồm, tính ra ổng đếch biết một thứ gì ở quê ổng cả.

Hỏi Seoul có cái gì nổi tiếng, Taeyong cũng chẳng biết trả lời, nhiều khi Yuta còn rành hơn Taeyong.

Đêm 29 tết, cả bọn videocall với nhau, cùng nhau chờ đến 12h đêm để happy new year.

Mặt đứa nào đứa nấy cũng rạng rỡ, miệng cười cười chúc nhau năm mới vui vẻ.

Nhà trường thông báo đến mùng 7 là đi học lại, thế nên khu Neo chỉ yên được mấy ngày.

Thời gian trôi đến mùng 4, cả bọn tạm biệt gia đình để về lại trường.

Do Taeyong quê ở Seoul mà, nên ổng có mặt tại ký túc xá trước.

Khẽ liếc mắt qua phòng ốc, thấy bụi bụi, Taeyong liền nổi máu sạch sẽ quét dọn, nhưng anh đâu có ngu mà một mình quét hết.

Hơ hơ nhà này có 21 thằng con trai cơ mà, mắc chi phải còng lưng ra dọn phòng cho bọn dơ đó.

Nghĩ đến đây, Taeyong bỗng nhếch môi, anh lấy một cái ghế nhựa, dựng ở trước cổng, ngồi xuống, vắt chéo hai chân, chờ từng thằng một.

Về đầu tiên là hội Trung Quốc, cả bọn nhìn thấy Taeyong liền hớn hở chạy lại chúc tết, mấy đứa đó nịnh bợ Taeyong đủ điều, biết làm chi hong??

Đương nhiên là để lấy tiền lỳ xì rồi, cả hội Trung Quốc đều nhỏ hơn Taeyong mà.

Taeyong nở một nụ cười sâu xa, okey lát anh đây sẽ lỳ xì cho mấy đứa, nhưng phải đợi về hết để làm luôn một thể cho nó khỏe.

Cả hội Trung Quốc sướng rơ.

Lần lượt từng người về.

Có đứa nào bước tới cổng, hội Trung quốc đều chạy ra khoe là lát anh Taeyong lỳ xì cho đấy.

Trời ơi tin được hong??

Đứa nào nghe xong mặt cũng sáng bừng, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn Taeyong.

Lúc cả bọn đã có mặt đầy đủ, Taeyong liền hô:

- Cả bọn xếp hàng nhận lỳ xì.

20 thằng chỉ cần nghe câu đó thôi, liền tự động xếp hàng, từ thấp tới cao, không cần Taeyong la lối chỉnh hàng.

Nở một nụ cười nửa miệng, Taeyong chỉ tay vào từng đứa.

- Mấy đứa từ mét tám trở lên, tức là bọn đứng cuối á, đi lấy chổi lông gà quét mạng nhện trên trần.

Mấy người còn lại, đứa lớn thì lôi hết mùng, mền, bọc gối, bọc nệm ra kia ngồi giặc, xong rồi phơi lên.

Đứa nhỏ thì xách chổi đi quét nhà, lau nhà, lau tủ quần áo, cuối cùng là quét sân, sẵn tiện tưới luôn cho mát.

Cả bọn nghe xong cứng đờ người.

WTF!!

Ông Taeyong giỡn à!!

Người ta mới về, mệt mỏi vì đường xa, không lỳ xì cho bọn này thì thôi, đã vậy lại bắt đi dọn nhà.

Lúc về quê đã dọn muốn khùng rồi, sang đây lại bắt làm tiếp, mùng 4 rồi mà.

Ahuhu~~

- Thế anh làm cái gì??!

- Hendery đại diện hỏi.

- Tao đi lấy cây chổi lông gà huyền thoại, có nó bọn bây mới chịu làm.

Đừng có làm cái mặt bị xị đó với tui, chưa bắt chà bồn cầu là ngon lắm rồi, yên tâm làm xong sẽ có thưởng đó.

- Taeyong nháy mắt nói với cả bọn.

Hứ, thưởng cái cục sít!!

Bọn đây không cần, bọn đây muốn tạo phản, mới tết đã tạo nghiệp, chỉ có thể là ông Taeyong.

- Còn đứng đó làm gì!!

Đi làm mau!!

- Taeyong dậm chân một cái, cả bọn rối rít làm việc.

Nói gì thì nói chứ, có Taeyong bọn này mới có thể sống một cuộc sống no ấm đước.

Đúng hong??

Cả bọn làm quần quật, không nghỉ tay, Taeyong rất chi là hài lòng a~~ Thấy cũng gần trưa nên anh chạy đi mua đồ ăn, xong vào bếp nấu.

Cả bọn đang làm việc, tự nhiên nghe thấy mùi thơm nên cũng nhanh tay ráng hoàn thành.

Lúc làm xong cũng đã đến 11h trưa, 20 thằng ngồi thở như trâu trong bếp, thằng nào thằng nấy đều há miệng đớp lấy không khí, Taeyong thấy cảnh này rất muốn cười.

Hơ hơ nhìn tụi nó như mấy bé cún cỡ bự vậy.

Cái này là so sánh ngầm thôi nha, ai hiểu sao thì hiểu :v

Dọn đồ ăn ra bàn, cả bọn sáng mắt, liền cạp như hạm.

Giờ Taeyong mới nhìn rõ, chúng nó hình như có da có thịt hơn trước.

Đúng là cơm mẹ nấu có khác!!

Tại sao không gọi là cơm gia đình??

Theo bọn nó lý sự, riêng đồ ăn mà Taeyong nấu, bọn này coi như cơm gia đình.

Khi nghe xong, Taeyong cũng chẳng hiểu sao tụi đó lại nói như vậy.

Nhưng đến giờ phút này thì Taeyong thấy câu mà bọn nó nói cũng đúng.

Cả bọn cùng ăn cơm với nhau, dù không nói gì nhưng lại rất ấm cúng, nhìn như là một gia đình, không, phải nói là một đại gia đình.

Ăn xong, 20 thằng cũng phụ Taeyong dọn xuống, đến khi dọn xong, lại ngồi xuống ghế nghỉ ngơi chút, tự nhiên Taeyong lại chạy vô phòng, lôi ra mấy phong bì màu đỏ, hình như là lỳ xì a~~ Cả bọn từ ngạc nhiên cho tới cảm động, đứa nào đứa nấy phóng đến Taeyong như con thấy mẹ, đứng sếp hàng từ nhỏ tới lớn.

Jisung dẻo miệng chúc Taeyong năm mới vui vẻ, phát đạt, vân vân.

Taeyong niềm nở đưa lỳ xì, mấy đứa đứng sau thấy vậy liền làm theo, như thể bọn mà rủa Taeyong tạo nghiệp hồi nãy không phải là mình vậy, đúng là lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng.

Khong chỉ riêng mình Taeyong lỳ xì cho em nhỏ, hội anh cả Taeil, Yuta, Johnny cũng lỳ xì.

Mấy đứa nhỏ bội thu nhất rồi nha.

Đứa nào cũng cầm trên tay bốn cái phong bì đỏ, mặt cười tươi hơn hoa, thế là có vốn...

đánh bài rồi.

Vì có tổng cộng là 21 người nên có rất nhiều sòng, từ sòng lớn tới sòng nhỏ, bọn này đánh tất cả các thể loại, từ tiến lên, cào 3 lá, xì lát sang đến cát tê, cào 5 lá, v.v.

Bọn nó chia theo hội mà đánh.

Tức là năm ba đánh với nhau, năm hai đánh với nhau, nhưng lại lẻ Jisung với Chenle nên hai đứa tự mò vào hội năm hai mà chơi.

Do em út trong nhà nên tụ này chỉ đặt từ 10k đến 70k là hết đát.

Riêng hội anh lớn thì máu hơn, đặt to lắm, từ 100k đến 500k, có khi tửng tửng lên đến 800k, làm cho cái toát mồ hôi hột.

Nói thì nói vậy thôi chứ tụ nào cũng có máu cờ bạc hết á, bọn này chơi xuyên đêm luôn, từ 8h tối đến 4h sáng mới chịu dẹp sòng.

Nếu đứa nào thắng lớn thì bao cả bọn đi ăn, nếu đứa nào thua sấp mặt lìn thì ráng ăn cho nhiều vào để hả dạ, hê hê :v

Thanh niên thắng đậm nhất là Mark, nó là thằng đù đẫn nhất trong tất cả, thế mà khi chơi lại may vô cùng, tính cả Haechan, thằng này cũng được xưng là bậc thầy ăn rùa (nghĩa là ăn may ấy).

Couple này là thắng giòn giã nhất luôn.

__________

Các bác nhận được tiền lỳ xì nhiêu nè :v
 
Back
Top Bottom