Khác (NBN ) ĐN Tiếu Ngạo

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
186295872-256-k658520.jpg

(Nbn ) Đn Tiếu Ngạo
Tác giả: vonguu96
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Lệnh Hồ xung hắn tổn thương ngươi , ngươi cứ tổn thương ta

Hắn không yêu ngươi thì để ta yêu ngươi

Mọi thứ ngươi gánh , ta sẽ gánh tiếp ngươi , dù ngươi không yêu ta , ta đứng phía sau nhìn ngươi hạnh phúc là được

Ps Nv : Bạch Ngọc Minh : Đông Phương Bạch ( đông phương bất bại )

Nvp : lệnh hồ xung , nhạc bất quần , nhậm doanh doanh , Lâm nghi ...



nbn​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • Caesar Đại Đế (Dịch theo vở kịch Julius Caesar)
  • HẬU CUNG NHƯ Ý TRUYỆN (nguyên tác)
  • Civil War(Nội chiến)
  • Dòng chính nữ tao nhã (xuyên)
  • Chuyện Cũ Hà Nội (Tập 2) - Tô Hoài
  • (Nbn ) Đn Tiếu Ngạo
    Chương 1 Bái Sư


    Ta là một nữ sinh đang học trung học không biết sao xuyên đến thế giới này , Ta xuyên đến đây cũng 3 năm , năm nay ta mới 3 tuổi là một nam hài tên Bạch Ngọc Minh .

    Ta thế lại xuyên đến tiếu ngạo giang hồ , ta không thích lệnh hồ xung lãng tử đa tình làm khổ đông phương bất bại , ta quyết không để ai làm khổ Đông phương bất bại

    Bạch Phùng : Phu Nhân mau bế minh nhi đi mau , nhanh nhanh bọn chúng sắp tới

    Nhạn Hồng : Phu quân ta không đi chết cũng phải chết chúng với ngươi .

    Tiểu Mai ngươi mau đem thiếu gia chạy đi , mau

    Một đám bịch mặt xuất hiện trước mặt vk ck bạch phùng .

    Thủ Lĩnh áo đen : Các ngươi một người cũng không được chạy .

    Bạch Phùng : chúng ta không làm việc thương thiên hại lí , sau các ngươi lại giết hại gia đình chúng ta ?

    Thủ lĩnh áo đen : Ai kêu gia đình ngươi quá giàu , ta nhiều lần ngỏ ý kêu ngươi hiến cho ta ngươi không chịu

    Bạch Phùng : của cãi tả lãnh thiền ngươi có thể lấy đi , xin ngươi đừng giết hại người nhà ta .

    Tả lãnh thiền: Đừng nhiều lời , hôm nay các ngươi phải chết chỉ có người chết mới giữ phí mật .

    Xong lên cho ta

    Toàn bộ nhà của bạch gia bị giết không còn một người , Tài sản cũng bị chúng lấy hết

    "Trưởng Môn có người bế đứa nhỏ chạy thoát có đuổi theo không "

    tả lãnh thiền : Đuổi theo cho ta , ta không muốn gì một đứa bé mà hỏng đại kế thống nhất ngũ nhạc kiếm phái của ta

    " thuộc hạ tuân lệnh "

    Tiểu mai thấy phía sau có người đuổi theo : thiếu gia đừng sợ , người đừng khóc .

    Bạch Ngọc Minh chỉ khóc hài không nín dù sau cũng ở thế kỉ 21 nữ sinh lần đầu thấy cảnh giết người lại còn mẫu thân, phu thân của mình .

    Hắc y nhân đuổi tới nơi : các ngươi còn chạy đâu không mau nạp mạng

    Tiểu mai thấy hắc y nhân đâm kiếm tới đẩy ra Ngọc Minh dùng thân cản kiếm : Tiểu thiếu gia tiểu mai không thể bảo vệ ngài nữa rồi

    Bạch ngọc minh thân hình nhỏ nhấn chạy đến bên cảnh ôm tiểu mai : Mai tỷ tỷ ngươi đừng bỏ ta , mẫu thân phụ thân cũng chết ta phải làm sau .

    Hắc Y nhân nhìn Ngọc Minh ôm tiểu mai khóc : ta không sẽ không để ngươi một mình , ta tiễn ngươi cùng tránh không cô đơn

    Bạch Ngọc Minh thấy hắc y nhân đi đâm kiếm đến: ngươi dùng qua đây

    Hắc y nhân đang đâm kiếm tới thì bị một viên đá nhỏ công kích mà chết nằm xuống đất

    Lão Nhân : hài tử ngoan đừng khóc nữa , đi theo ta được không

    Bạch Ngọc Minh : lão nhân gia ngươi tên gì , Minh nhi theo người làm gì ?

    Lão Nhân : ta tên tiêu dao tử , ngươi theo ta nhận ta đệ tử ta truyền võ công cho ngươi

    Bạch Ngọc Minh chạy vào lòng Tiêu dao tử : Sư phụ , sư phụ , phụ thân , mẫu thân minh nhi chết hết rồi ( tiếng khóc nức nỡ của một hài nhi làm người ta tan nát cõi lòng )

    Tiêu Dao Tử : Minh nhi ngoan , chúng ta đi , sao này học xong võ công đi trả thù thế nào

    Bạch Ngọc Minh ôm tiêu dao tử : Sư phụ , Minh nhi sẽ học tốt võ công báo thù cho Phụ thân , mẫu thân

    Tiêu Dao Tử : minh nhi thế mới ngoan .
     
    (Nbn ) Đn Tiếu Ngạo
    Chương 2 Rời Núi Côn Lôn


    Trong 14 năm này Bạch Ngọc Minh đã khổ luyện cực kì khắc nghiệt với bản thân , Được Tiêu dao Tử truyền dạy tuyệt học của phái tiêu dao , Trường Xuân Công , Bắc Ninh thần công , thiên sơn chiết mai thủ , Thiên sơn lục dương chưởng - Sinh tử Phù , Tiêu dao kiếm pháp . ..

    Truyền 100 năm công lực cho Ngọc Minh .

    Ngọc Minh thân cao 8 thước , làn da trắng sáng , nho nhã thư sinh .

    Bạch Ngọc Minh : sư phụ đệ tử muốn xuống núi

    Tiêu dao tử mỉm cười nói: Được , Minh nhi muốn rời núi cứ đi , nhớ đem về cho ta tiểu minh nhi là được

    Bạch Ngọc Minh : đệ tử ai mà dám lấy !

    Tiêu Dao tử vuốt râu nói: đường đường đệ tử của tiêu dao tử ta mà không ai chịu gả sao , huống chi bộ dáng của ngươi tuấn mỹ ít gì cũng lừa gạt được vài cô gái nhà lành

    Bạch Ngọc Minh vẽ mặt bất đắc vĩ nói : ta mà cần đi lừa nữ nhân

    Tiêu dao tử cười cười một lúc trầm mặc nói : Minh nhi nghĩa khí ta biết , nên người xuống núi bước vào giang hồ , giang hồ hiểm ác không nên dùng tên thật tránh cho bức dây động rừng không tìm được hung thủ giết hại Phụ Mẫu , sư phự ban cho ngươi tên Tiêu Ngọc , ngọc là bảo thạch , Tặng cho ngươi Tiêu Dao kiếm .

    Bạch Ngọc Minh : đa tạ sư phụ , sư phụ có thể cho đệ tử vài lượng làm lộ phí không ?

    Tiêu Dao Tử : đã xuống núi còn kiếm ta đòi bạc , ngươi không phải cũng có cần gì hỏi sư phụ như ta .

    Bạch Ngọc Minh : đem bạc nhiều quá nặng , đệ tử xin vài lượng vàng là đủ 1 vàng = 1000 bạc

    Tiêu Dao Tử phất tay nói : mau lấy rồi xuống núi đi , từ nhỏ tới lớn toàn chọc lão nhân ta sinh khí .

    Bạch Ngọc Minh lấy vài lượng vàng làm hành lí , một thân bạch y , tay cầm tiêu dao kiếm tiêu soái xuống núi .

    Đi đến thành hành dương đổi một lượng vàng thành bạc bỏ vào người

    Bạch Ngọc Minh gác kiếm sau lưng tay cầm lên cây phiến : Ông chủ cây phiến này bán bao nhiêu

    " cây phiến này tranh vẽ sinh động , chữ viết lại uy phong giá nó 5 hào = nữa lượng bạc "

    Bạch Ngọc Minh đưa bạc nói : ta lấy cây này " giờ này chắc lệnh hồ xung đi Đàn Ngọc Uyển thanh lâu nổi tiếng , anh hùng cứu mỹ nhân ta đi phá rối , sẵn xem thanh lâu trong truyền thuyết là như thế nào "

    Đàn Ngọc Uyển

    Một Kỹ Nữ thấy Ngọc Minh đi vào mình thấy người tuấn mỹ thiếu niên , ngại ngùng bước vào : Công tử Mới vào đây lần đầu đi , để là dẫn công tử tìm bàn

    Bạch Ngọc Minh : vậy đa tạ cô nương ( ngọc minh đi theo ả kỹ nữ vào trong chọn một cái bàn trống ngồi ) Đem cho ta hai bình rượu , một đĩa thức ăn , không cần hầu hạ ( sau đó ném 50 lượng bạc cho cô ta )

    Nữ Tử Kìa cầm lấy bạc mừng rỡ nói: Có liền , của công tử lập tức đem ra

    Bạch Ngọc Minh đã uống hết một bình rượu thấy Huynh đệ Lệnh Hồ Xung đi vào .

    Lệnh Hồ Xuân nhìn thấy không bàn trống chỉ thấy Ngọc Minh ngồi một mình bước đến hỏi : Vị huynh đài này có thể cho tạ hạ lệnh hồ xung còn đây là tiểu đệ Lục Hầu Nhi ngồi chung được không?

    Bạch Ngọc Minh phóng khoáng trả lời : Huynh đài cứ tự nhiên .

    Lệnh hồ Xung ôm quyền cảm tạ : Đa tạ huynh đài , không biết huynh đài tên gì hôm nay gặp được chính hữu duyên , có thể cùng huynh đài uống rượu

    Bạch Ngọc Minh bưng rượu rót : Tại hạ tên Tiêu Ngọc, chúng ta cần cạn chung, hôm nay ta mời khách "lệnh hồ xung đó là nghe nghĩa hiệp tứ phương kết bạn "

    Lục Hầu Nhi nói nhỏ vào tay Lệnh Hồ Xung : đại sư ka chúng ta không cần tốn ngân lượng

    Trên sân khấu Tú Bà Đang nói : các vị nhân vật trong giang hồ đệ nhất thiên hạ , trong số qua khôi của tôi cũng có một vị đông phương bất bại

    Bọn họ luôn uống rượu không ai để ý , khi lúc sau đông Phương đi xuống Ba người đó mới để ý.

    Lục Hồ Nhi : cô nương đó đẹp quá , đại sư ka huynh nhìn đi

    Lệnh Hồ Xung quanh mặt lại nói : nhìn cái gì ?

    Bạch Ngọc Minh : " đúng ta mỹ , càng đẹp càng đọc ta sao trinh phục thần tượng trong mộng đây " ( lấy tay uống tiếp một ly rượu )

    Đông phương rời khỏi bị hai người đuổi theo , Lệnh Hồ xung cung Lục Hầu Nhi cũng chạy theo sau .

    " Nhân hào lên "

    Lệnh Hồ Xuân : đúng là thanh thành tứ tú có khác .

    Đúng là rác rưởi

    Đông phương quay mặt không nhìn nghĩ : " ngươi tên lệnh hồ xuân ak "

    Thanh thành tứ tú : Cho bọn chúng biết thêa nào là thanh thành tứ tú đi

    Bọn họ chưa kịp đánh bọn Lệnh hồ xuân thì bị bay mỗi người một góc ,

    Thanh thành tứ Tú từ dưới đất bò lên nói : là ai là ai làm ngã chúng ta , còn không mau trả lời .

    Bạch Ngọc Minh vẽ mặt ẩn đỏ , đã tuấn mỹ da mặt trắng bây giờ ẩn đỏ là người ta muốn nựng : " ta cố tình dùng la ba vi bộ đánh bay bọn ngươi mà " Hức Hức Ai cản đường ta ?

    Thanh thành tứ tú : chính ngươi cản đường bọn ta , ta cho ngươi biết chúng ta lợi hại ( hai người chạy đến đánh Ngọc Minh )

    Bạch Ngọc Minh đánh trả : " Thiên Sơn chiết Mai thủ chưa sử dụng phần công lực nào "( bọn chúng đã ọc máu ) không chơi với các ngươi nữa ta còn phải đi ngủ ( dùng lăng ba vi bộ biến mất )

    Đông Phương : " thiếu niên tuổi 17 mà võ công cao thế này không biết là ai , có ý tứ " lợi dụng hổn loạn cũng biến mất

    Lệnh hồ xuân : Tiêu huynh đi thông thả

    Đông phương bất bại xuất hiện mạc đồ xanh lam đang múa , như tiên giáng trần hạ phàm .

    " Quá Mỹ "

    " Đẹp Quá "
     
    (Nbn ) Đn Tiếu Ngạo
    Chương 3 Tao Ngộ Hoa NhAi


    Trong 2 tháng này Ngọc Minh hâm nhập vào Nhật Nguyệt Thần giáo lập nhiều công lao , đang rất được Đông Phương Bất Bại để Ý , ở trong minh giáo lấy tên là Bạch Ngọc Minh , cả người lúc nào cũng mặc hắc bào , đeo mặt nạ tre nữa bên mặt , làm lộ vẽ tuấn mị cương nghị , với cặp cương nghị truyền đến sự lãnh lẻo .

    Ngọc Minh có của tỷ thí ở Hoa Nhai núi Hoa Sơn , đi đến gần địa giới

    " Mỹ nữ , có muốn hay không cùng ta ở cùng một chỗ"

    " Không Muốn , Không Muốn "

    " Mỹ nhân nói không muốn đó chính ta muốn "

    " không Muốn "

    " Mỹ nhân nói không muốn , chính là muốn , Ta đến rồi "

    Bạch Ngọc Minh thấy một nam nhân đang lôi kéo tay chân tiểu ni cô lòng sinh bất mãn tay ôm kiếm vào ngực nhìn phía nam nhân đó lên tiếng nói: Ban ngày , ban mạc các hạ thật có nhã hứng đùa giỡn vô lễ với một nữ nhân lại còn ni cô các hạ thật nhã hứng ?

    Nam Nhân : Ngươi biết ta là ai không , ta được người Giang hồ gọi Vạn Dặm Độc Hành Điền Bá Quang , phong lưu phóng khoáng ngọc thụ lâm phong.

    Tiểu Ni cô nhìn Ngọc Minh không chớp mắt .

    Bạch Ngọc Minh : ngươi mau thả tiểu ni cô ra đi , đỡ cho ta động tay chân !

    Điền Bá Quang buông ra tiểu ni cô cầm đao đánh tới Ngọc Minh nói ra: Ta đây mà sợ ngươi , Hãy xem đây

    Bạch Ngọc Minh đưa tay ra đánh thiên Sơn chiết mai thủ , Điền bá Quang chưa tới gần đã lăn xuống đất lấy tay lau vết máu trên miệng đứng vậy bỏ chạy , Nhìn thấy Bá Quang bỏ chạy Ngọc Minh nói : Ta đã không muốn đánh , là do ngươi bất ta động thủ

    Tiểu Ni Cô : ca ca tên gì , tiểu muội là Nhi Lâm đa tạ ca ca giúp đỡ

    Bạch Ngọc Minh : "thì ra là Nghi lâm "Tiêu ngọc danh của tại hạ

    Nghi Lâm : thì ra tiêu ca ca , nghi lâm còn có việc đi trược , sau gặp lại nghi lâm nhất định báo ân

    Bạch Ngọc Minh : không cần báo ân , ai thấy cũng ra tay tương trợ thôi

    Hoa Nhai

    Lệnh Hồ Xung bị phạt ở đây luyện kiếm , Đông Phương Bất Bại khi sử Lí xong công việc sẽ đem rượu và thịt tới thăm lệnh Hồ xung.

    "Đổng Huynh Rượu Đâu "

    " Rượu Đây , ngươi đúng là con ma men "

    " Chúng Ta uống nhanh Đi "

    Bạch Ngọc tay cầm thanh kiếm , tay ôm hủ rượu( rượu nữ nhi hồng lâu năm của bạch gia ,hầm rượu được ngọc minh tìm đến thấy ... gặp một lá thư ở trong đó , hầm rượu này chỉ chủ nhân bạch gia mới biết , ngoài rượu ra cất vô số vàng bạc của các đời gia chủ bạch gia )đi đến Hoá Nhai nghe tiếng kiếm vang

    Bạch Ngọc Minh lòng cảm thấy khó chịu suy nghĩ: " Đông phương đang múa kiếm với lệnh hồ xung"

    Lệnh Hồ Xung đang múa kiếm với Đông Phương bị Đông phương đánh bay kiếm đến Ngọc Minh , Ngọc Minh né một bên cây kiếm cấm dưới đất .

    Lênh Hồ Xung chắp tay nói : Tiêu huynh tới không biết thật có lỗi , Tiêu huynh biết Lệnh mỗ ở đây nên tới thăm ?

    Bạch Ngọc Minh tuỳ ý trả lời : Ta Tới tìm Xú lão đầu , không phải tìm huynh

    Lệnh Hồ Xung rải đầu cười : Ta tưởng huynh tưởng ta

    Đông Phương : Hồ Xung đây là ai?

    Lệnh Hồ Xung giới thiệu : Người đó là Tiêu Ngọc , tiêu huynh đệ , Còn vị kế là là Đổng phương bá

    Bạch Ngọc Minh : đổng huynh hữu lễ

    Đông Phương : tiêu huynh hữu lễ

    Bạch Ngọc Minh ném hữu rượu lên trời dùng cầm long công uống nửa bình : Xú Lão Đầu còn không ra ?

    Phong Thanh Dương đi ra nói : xú tiểu tử ngươi không chừa rượu mời lão già ta sau ?

    Lệnh Hồ Xung thi lễ : tham kiến Thái sư thúc tổ ( phong thanh dương phất tay tuỳ ý )

    Bạch Ngọc Minh cầm hủ rượu tay lại nói : Xú Lão đầu ngươi lại đây mà cướp rượu

    Phong Thanh Dương giận đỏ mặt nói :Hủ Nữ Nhi Hồng 100 năm ngươi không mời ta niếm thử , ta hôm nay nhất định cướp được rượu ( nói xong xuất kiếm đánh đến )

    Lệnh Hồ Xung : " nữ nhi hồng 100 năm ta cũng muốn niếm thử "

    Đông Phương nhìn hai người so kiếm nghĩ : " trẻ tuổi như vậy lại xuất kiếm cao thâm , khi múa kiếm còn tiêu soái tuất dật "

    Lệnh Hồ Xuân hoa mắt: thật lợi hại

    Phong Thanh Dương Ngừng kiếm : ta thua không đánh nữa

    Bạch Ngọc Minh cười nói : hôm nay ta mời mọi người uống rượu , thấy thế nào ?

    Lệnh Hồ Xung : Quá tốt , Quá Tốt
     
    (Nbn ) Đn Tiếu Ngạo
    Chương 4 Đông Phương Bất Bại Sát Ý


    Bốn người cùng nhau ngồi xuống đối ẩm

    Phong Thanh Dương : xú tiểu tử ngươi thuộc môn phái nào ?

    Phái nào mà có thể đào tạo một người trẻ như vậy có thể ngộ đến kiếm duyên mãn , nói cho lão phu biết thua tâm phục khẩu phục .

    Bạch Ngọc Minh vừa uống rượu vừa trả lời : Tiểu tử ta môn phái đã không còn trong võ lâm , Tên tiêu dao , ta đệ tử thứ 4 của tiêu dao tử

    Lệnh hồ xung và Đông Phương Bạch đang nghe hai người đối thoại

    Phong Thanh Dương kinh ngạc : thì ra là truyền nhân phái tiêu dao , không ngờ tiêu dao tiền bối còn sống , tính ra vai vế ngươi còn lớn hơn ta , ta kêu tiêu dao huynh đệ vậy .

    Lệnh Hồ Xung không biết tiêu dao tử là ai hỏi : Tiêu dao tiền bối có thể lợi hại như độc cô tiền bối không ?

    Phong Thanh Dương tiếu ý trả lời : có thể nói ngang tài ngang sức , có khi còn hơn ...

    Lệnh Hồ Xung : vậy tiêu huynh được chân truyền có thể đánh với Nhậm Ngã Hành với Đông Phương Bất bại thắng sao ?

    Đông Phương Bạch : " đánh thắng ta ??"

    Bạch Ngọc Minh cũng cảm thấy có ý : Muốn phân thân bại cần phải dùng hết sức mới biết ...

    Phong Thanh Dương : nhậm Ngã hành tu hấp tinh đại pháp , còn Đương kim thiên hạ đệ nhất hiện nay là Đông phương bất bại tu Quỳ Hoa Bảo Điển hai loại võ này tà dị nhất thiên hạ , rất lợi hại

    Bạch Ngọc Minh gật đầu : Quỳ Hoa Bảo Điển ta không gặp bao giờ chắc rất lợi .

    Còn Hấp Tinh Đại Pháp thì .... ( nói đến đây Ngọc Minh cười nói tiếp ) chỉ là một thứ phẩm có gì để nói đến .

    Đông Phương Bạch ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Ngọc Minh dò hỏi : " Ta từng lãnh giáo qua Hấp Tinh Đại pháp sâu khó lường làm gì thứ phẩm " Hấp Tinh Đại pháp là thứ phẩm chuyện cười trong thiên hạ .

    Bạch Ngọc Minh dùng tay thi triển Bắc Ninh Thần Công hút lấy một tản đá

    Phong Thanh Dương trợn cả mắt nhìn nói: " Hấp Tinh Đại Pháp"

    Đông Phương Bạch kinh ngạc hỏi " Sao ngươi biết Hấp Tinh Đại Pháp ngươi có liên quan Nhậm Ngã Hành ngươi luyện nó"

    Bạch Ngọc Minh nhìn Đông phương biết hiện tại nàng nghĩ gì chậm rãi nói ra : Ta mới khinh thường luyện , ta sử dụng Bắc Ninh Thần công không một điểm khiếm khuyết , có thể hút bắt kì nội lực, sao đó phản đồ của phái tiêu dao tinh túc lão quái dựa theo tạo ra Hoá Công Đại Pháp tiêu diệt nội lực người khác Bây giờ chỉnh Sửa là Hấp Tinh Đại Pháp

    Phong Thanh Dương thở dài : khó chấp , khó chấp thì ra là liên quan đến tuyệt học phái tiêu dao , ta từng nghe nói bắc ninh thần công đã mất tích mấy trăm năm nay gặp thật là diễm phúc

    Lệnh Hồ Xung : phái tiêu dao nhiều tuyệt học như vậy

    Đông Phương Bạch nghĩ : " hắn không đối đầu ta thì không sao , nếu đối đầu thà bây giờ tìm cơ hội giết chưa trưởng thành "

    Bạch Ngọc Minh nhìn thấy Đông Phương suy tư : " muốn tiếp thân cận cần phải để không đề phòng , Đông phương bất bại là người đa nghi " Võ công lợi hại thì sao đâu , ta vốn không phải người giang hồ , có cao hay không cũng không liên quan gì , ta theo sư phụ tiêu dao tự tại không quan tâm tranh đấu giang hồ .

    Đang đối ẩm có người tới , Phong thanh dương đi mất , Ngọc Minh công biến mất không thấy đâu, thấy xuất hiện nhạc Linh san Lâm bình chi ...
     
    (Nbn ) Đn Tiếu Ngạo
    Chương 5 Hắc Mộc Nhai


    Ngọc Minh gặp một nam lớn lên tuấn tú đang ở đứng ở trong hoa viên hắc mộc nhai , có nét tương tự như lệnh hồ xung nhưng ôn nhu tuấn tú thư sinh nho nhã

    Bạch Ngọc Minh nhìn hắn liền đoán được là ai : " Lẽ hắn là Dương Liên Đình "

    Dương Liên Đình quay lại thấy một nam tử nữa bán mặt đeo mặt nạ vẽ mặt lạnh lùng tà mỹ , trẻ tuổi đang vang danh trong giáo chỉ có một người : Bạch Đường Chủ hạnh ngộ , ta là Dương Liên Đình

    Bạch Ngọc Minh :" hắn mốc chốt sau này , ta nhìn hắn đâu gian ác " Dương huynh Hạnh ngộ

    Dương Liên Đình nhìn nam tử này sau nhất định sẽ càng vang danh :" người này ta nhất định phải kết " Bạch Đường chủ không chê chúng ta ngồi đối ẩm

    Bạch Ngọc Minh gật đầu : Cũng tốt , Chúng ta đối ẩm

    Thời gian trôi qua, Sau kết bái , hai người xưng huynh gọi đệ lý giải đối phương .

    Dương Liên Đình nghĩa khí nói : ta biết đệ thích giáo chủ , ta sẽ giúp đệ

    Bạch Ngọc Minh : đệ không có , chuyện này huynh đừng nói để mọi người nghe thấy đến tai giáo chủ chúng ta chết chắc .

    Dương Liên Đình : đây là bí mật chúng ta

    Bạch Ngọc Minh tiếu ý nói : ta nghe Lam Phượng Hoàng ngũ độc giáo say mê huynh .

    Dương Liên Đình : khụ khụ , Giáo chúng hiểu ta nam sủng giáo chủ ai dám để ý

    Bạch Ngọc Minh : cái này đệ cảm thấy hẹn làm huynh bị hiểu nam sủng , không thể tìm chân ái

    Dương Liên Đình : chúng ta huynh đệ , đệ đừng để tâm , không nhờ đệ dạy ta toàn chân kiếm , lại chỉ ta tính sổ sách , không nhờ đệ ta vẫn bị khinh thường .

    ————

    Tiểu Mai chạy tới báo cho Ngọc Minh : Bạch Đường chủ , giáo chủ lệnh ngày lập tức hạ nhai dám sát việc Lưu Chính Phong rửa tay chậu vàng

    Bạch Ngọc Minh : ta biết rồi , ta lập tức hạ nhai xem xét chuyện này ngươi lui đi

    —— Hành Dương ——

    Ngọc Minh đang ngồi uống trà trong tửu Lâu nghe xong quanh đang bàn tán .

    " ta nghe nói lần này lưu chính phong chậu vàng rửa tay chắc không thuận lợi "

    " tại sao , ngươi biết được gì "

    " ta nghe Tả Minh Chủ nghi ngờ Lưu Chính Phong cấu kết với tà giáo "

    " Lại có chuyện này "

    " các ngươi có nghe nói phái Hoa Sơn đang đánh đuổi một yêu nữ không "

    " chuyện này thế nào ?

    "

    Ngọc Minh nghe nói Hoa sơn đang đánh đuổi yêu nữ bỏ bạc biến mất , Hành tẩu đi Hoa Sơn .

    Hoa Sơn Từ Lúc gặp Lệnh Hồ Xung , Đông Phương Bạch Đã Phải Lòng , Tìm Cách tiếp cận , Làm huynh đệ .

    Lệnh Hồ xung biết được Đổng huynh là Nữ , Lệnh Hồ Xung bị phạt ở Tư Quá Nhai tu luyện , Đông phương bạch thường tới thăm , Bị Nhạc Bất Quần phát hiện tà giáo lập kế giết

    Đông Phương Bạch : Nhạc Bất Quần nghe ngươi là quân tử kiếm lại ra tay đánh lén .

    Nhạc Bất Quần : đối phó với yêu nữ như ngươi cần gì phải chính nhân quân tử , Yêu nữ nạp mạng đi ( hai vợ chồng nhạc bất quần liên thủ công kích đông phương )

    Đông Phương Bạch thấy kiếm đánh tới ra tay đánh trả : Chỉ bằng các ngươi muốn đối phó ta !

    Đông Phương đánh hai vợ chồng nhạc bất quần nằm ở dưới đất , tay đang ôm ngực miệng còn đang chảy huyết , lệnh hồ xung thấy đông phương đang ra tay giết sư phụ , sư nương đánh tới .

    Lệnh Hồ Xung đâm kiếm vào ngực Đông phương máu chảy ra : Ngươi sau không né ?

    Đông Phương Bạch dùng nội công làm kiếm trên người văn ra ngoài : Ngươi gì chúng muốn giết ta .

    Lệnh Hồ Xung : Đông phương cô nương ta không cố ý làm cô bị thương , ta cô giết sư phụ sư nương ta ?

    Nhạc Bất Quần thấy hai người vằn co nói ra : Xung nhi giết ả , ả là yêu nữ

    Lệnh Hồ Xung cầm kiếm do dự thì Nhạc Bất quần đã đâm kiếm đến người đông phương , nhìn thấy cảm này lệnh hồ xung không kịp phản ứng kêu to : Sư phụ , đừng ...

    Đông Phương Bạch bị Nhạc bất quần đánh lén bị nội thương chân khí hỗn loạn lại bị lệnh hồ xung đâm một kiếm đã không trụ nổi , đứng còn không vững làm sau né , cận kề cái chết cảm nhận có một người ôm vào lòng , thấy kiếm được một cây phiến đỡ .

    Nhạc bất quần thấy kiếm mình có người đỡ , nhìn yêu nữ được một nam tử hắc y trường bào đeo mặt nạ bán một bên ôm vào lòng : Ngươi là ai sao lại đi giúp yêu nữ !

    Bạch ngọc minh nhàn nhã trả lời : ta là ai không quan trọng , nhưng người này ngươi không thể động .

    Nhạc Bất Quần : người bao che yêu nữ , sau ngươi bị chính phái truy sát , mau đem yêu nữ cho ta .

    Bạch Ngọc Minh cười lạnh một tiếng nói ra: ai nói ngươi ta là người chính phái , ngươi có nghe ta nói qua không , ta không quan tâm chính hay tà người này ta nhất định mang đi ( bế Đông phương lên dùng kinh công bay đi để lại Đám nhạc bất quần )

    Nhạc Bất Quần thấy người trước mặt đã biến mất : " người này võ công cao cường không biết là chính hay tà đây " Chúng ta hồi Hoa sơn ..

    .......

    Bay một lúc ròi khỏi địa bàn Hoa sơn , Ngọc Minh thả Đông Phương Xuống hành lễ

    Bạch Ngọc Minh : thuộc hạ chậm trể cứu giáo chủ , lại do ý mạo phạm giáo chủ , thuộc hạ xin chịu phạt

    Đông phương bạch nhìn người phía trước Bạch Đường chủ lúc cận cái chết được hắn cứu , nếu thường ngày mạo phạm chết không hết tội : Đứng lên đi

    Bạch Ngọc Minh : giáo chủ , người bị thương trước ta hồi Hắc Mộc Nhai sau ?

    Đông Phương Bạch suy nghĩ rồi nói : Đi Đàn Ngọc Uyển ...( Lại thấy mình bị thương khó di chuyển nói tiếp ) Ngươi tới bế bổn toạ

    Bạch Ngọc Minh : thuộc hạ tuân lệnh . ( bế Đông phương lên vận kinh công đi Đàn ngọc uyển )
     
    (Nbn ) Đn Tiếu Ngạo
    Chương 6 Đàn Ngọc Uyển


    Đàn ngọc uyển là Hành Dương nổi tiếng nhất kỉ viện , ai có thể biết được Đông Phương cô nương hoa khôi nổi tiếng nhất của Đàm Ngọc Uyển là người đứng đầu của Nhật Nguyệt Thần Giáo , Đại nhất cao thủ đương kim Đông Phương Bất Bại ....

    Tú Bà thấy một nam tử bế giáo chủ đặt lên giường , trên người giáo chủ đang có huyết dính : Giáo Chủ người tới rồi , Giáo Chủ ngài chị thương ?

    Đông Phương Bạch thấy tú bà nhìn về Bạch Ngọc Minh vẽ mặt tò mò tìm tồi Đông Phương Bạch lên tiếng : Hắn là Bạch Đường chủ mới của giáo ta , Tên Bạch Ngọc Minh , bổn toạ bị thương ngươi cho người đem thuốc trị thương tới .

    Tú Bà Hành lễ lui trước khi ra : Thuộc hạ cáo lui ...( nhìn Bạch Ngọc Minh còn đứng chết chăn tại đó không nhút nhích , Tú bà lôi kéo Bạch Ngọc Minh đi ra ngoài ) Bạch Đường chủ ta dẫn người đi tham quan , chúng ta đừng phiền giáo chủ nghĩ ngơi)

    Bạch Ngọc Minh nghe 2 từ tham quan bất giác nói ra : ở đây còn có gì để tham quan ?

    Tú Bà thấy Bạch Ngọc Minh còn ngây thơ , hay giả ngay thơ ở kỹ viện lẽ xem cảnh : Có nhiều thứ đẹp ta dẫn ngày đi coi rồi sẽ biết .

    Tú bà dẫn Bạch Ngọc Minh vào căn phòng xa hoa , nhìn xong quanh không có người , sau bình phong đang nghe tiếng nước , chắc có người đang tắm .

    Bạch Ngọc Minh dù từ đến đây một lần chỉ uống rượu dưới đại sảnh , không có kêu nữ nhân hầu hạ , như dẫn xem qua truyền hình thấy tú bà dẫn vào đây không có gì tốt lành : Ngươi dẫn ta vào phòng người ta chi ?

    Tú Bà nhìn vẽ lúng túng của Bạch Ngọc Minh cười nói , đêm dài sợ Bạch Đường chủ cô đơn nên dẫn người tìm bạn ngủ một giấc

    Bạch Ngọc Minh cầm cây phiến rõ vào đầu mình , cho đỡ bị sốc , quay lưng đi : Ta một mình là được , không cần người hầu hạ " nếu sau này Đông Phương yêu ta biết ta từng tìm nữ nhân , không có mạng để chết "

    Bạch Ngọc Minh chưa kịp đi người ở Bình phong bước ra mặt một áo bào mỏng có thể thấy được hết bên trong , ngăn cản : Bạch Đường chủ hay là chê Diễm Xuân là gái phong trần không chịu nán lại ?

    Bạch Ngọc Minh nhìn thấy thân hình người đó đỏ mặt , nhường có mặt nạ che bớt để ý không kỉ sẽ không phát hiện : Ta không có ý đó

    Tú Bà thấy được sự việc diễn ra vội thúc đẩy : Diễm Xuân ngươi phải hầu hạ tốt Bạch đường chủ

    Diễm Xuân : Hầu hạ Bạch đường chủ là phúc của Diễm Hương mụ mụ yên tâm

    Bạch Ngọc Minh thấy Diễm Xuân nói tú bà gật đầu ra ngoài đứng cửa lại , Bạch Ngọc Minh lên tiếng : Đừng đi ...( nhìn thấy người đã biết mất , trong phòng còn hai người không khí căn thăng )

    Diễm Xuân cởi áo choàng ra lộ ra thân hình trắng non làm Bạch Ngọc Minh không khởi nuốt nước bột : Bạch Đường chủ để nhân gia tới hầu hạ ngài

    Bạch Ngọc Minh thấy người đó càng đi lại cần tỉnh hồn lúng túng nói : Ngươi Đừng qua đây

    Diễm Xuân: Bạch Đường chủ ngài đừng nói lần đầu gần nữ nhân đi , không sau để nhân gia dạy ngài .

    Bạch Ngọc Minh điểm nguyệt Diễm Xuân sau đó vứt lên giường bỏ đi ra ngoài , Diễm Xuân thấy người bỏ đi vội kêu : Bạch Đường chủ sau người đối xử nhân gia như vậy

    Bạch Ngọc Minh quay lại nói : còn kêu la , bổn Đường chủ điểm luôn nguyệt câm

    ——

    Bên kia giang phòng Đông Phương Bạch , Tú bà đang báo lại tình hình ;

    Tú Bà cười nói : giáo chủ thuộc hạ sắp xếp người hầu hạ Bạch Đường chủ bị hắn vứt lên giường , Nghe Diễm Xuân bảo hắn chưa từng thân mật nữ nhân , hiếm có nam nhân thời đại này gần 18 chưa tiếp xúc nữ nhân

    Đông Phương Bạch nằm nghiêng trên giường , vẽ mặt trầm tĩnh nói : thật vậy sao , lũ nhân nam như nhau ..." trừ hắn" các ngươi đừng chọc hắn , có cơ hội hạ thuốc vào cho hắn ăn , người này võ công cao thâm , chúng ta cần phải nắm chắc con cờ ..

    Tú Bà : thuộc thuộc cho người làm ngay

    Đông phương Bạch : ngươi lui ra đi , bổn toạ muốn nghĩ ngơi
     
    (Nbn ) Đn Tiếu Ngạo
    Chương 7 Ta Không Có Bạc ...


    Đàm ngọc uyển hôm nay náo nhiệt hơn thường ngày , mọi người nghe nói Hoa Khôi Đông Phương cô nương trở về , khắp trong đại sảnh Đàn Ngọc Uyển khách đông chặt kính , chỉ còn một bàn ở trung tâm còn trống không người ngồi .

    Bạch Ngọc Minh thay hắc y , mặc vào y phục xanh lam , soái khí với nữa gương lộ ra hoàn mỹ , đi sau lưng Tú Bà xuống đại sảnh : Lão mụ ngươi dẫn bổn đường chủ xuống đại sảnh chi ?

    Tú Bà nghe Bạch Ngọc Minh hỏi trả lời : Bạch đường chủ ta dẫn ngài xuống dưới uống rượu coi nhảy múa .

    Bạch Ngọc Minh quay lưng định đi về phòng nói : Bổn đường chủ không hứng thú , bên dưới ồn ào ta không thích , bổn đường chủ về phòng đây .

    Tú Bà thấy Bạch Ngọc Minh quay lưng rời đi nắm tay Bạch Ngọc Minh lôi kéo xuống đại sảnh chỉ ngồi vào bàn : Giáo chủ lệnh ngài ngồi ở đây chờ phối hợp , ngài ấy bị thương không thể tiếp khách ngài nên biết làm sao .

    Bạch Ngọc Minh: không tiếp khách thì không tiếp , cần gì phải diễn

    Tú Bà : Bạch Đường chủ ngài ngây thơ rồi , giáo chủ là hoa khôi nên không thể không tiếp

    Bạch Ngọc Minh : được rồi ta phối hợp là được chứ gì .

    ....

    Trên đại sảnh bắt đầu chú ý trên lầu , phía sân khấu

    Tú Bà : Hôm nay Hoa Khôi Đông Phương cô nương trở lại ,Đông Phương quyết định ai tối nay ra giá cao sẽ có được 1 tuần trăng ở cùng Đông Phương cô nương , mọi người hãy nhanh mau ra giá , giá khởi đầu 1000 lượng bạc

    " Đông Phương cô nương ta ra 4000 lượng bạc ""

    " ta ra 5000 lượng bạc "

    Nhân Hào : ta ra 7000 lượng bạc

    " ta ra 20 000 lượng bạc "

    La Kiệt : ta ra 25 000 lượng bạc

    Nhân Hào quay qua nói với La kiệt : La kiệt ngươi điên rồi , ngươi ra giá là tất cả tiền sư phụ giao mua lương thực

    La kiệt : ta còn vài ngàn lượng ngươi yên tâm

    ...

    Bạch Ngọc Minh thấy có người ngồi chỗ mình rót rượu vào ly : ta bảo không cần người hầu rượu

    Diễm Thuý nói nhỏ vào tai Bạch Ngọc Minh : giáo chủ kêu ngài mau làm xong việc được giao , rồi đi gặp giáo chủ .

    Bạch Ngọc Minh nghe nhắc đến Đông Phương Bất Bại vơ tay lên ra giá : ta ra 50 000 lượng bạc

    Tú Bà nghe Bạch Ngọc Minh kêu giá từ 25 000 lên đên 50 000 lượng bạc mừng rỡ tươi cười nói ra : Vị Minh công tử ra 50 000 lượng bạc còn ai ra giá cao hơn không ??

    La kiệt đi lại bàn Bạch Ngọc Minh chỉ vào nói : Ngươi cố tình kiếm chuyện , ngươi biết ta là ai không

    Bạch Ngọc Minh cầm ly rượu uống không thèm nhìn hắn trả lời : Ta chỉ biết ai có tiền liền được , ngươi thích thì cứ ra giá !

    La Kiệt : ngươi ngươi ...

    Nhân Hào lôi kéo La kiệt đi : chúng ta đi , bảy ngày sau chúng ta đến

    La kiệt : được ... ( quay lại nhìn Bạch Ngọc Minh nói ) ngươi chờ đó cho ta , đừng để ta gặp lại nếu không sẽ cho ngươi biết tay .

    ...

    Tú bà xuống mời Bạch Ngọc Minh đi theo lên lầu , tới cửa phòng thì cản lại ; Bạch Đường chủ , ngài con chưa đưa bạc

    Bạch Ngọc Minh bất ngờ hỏi ; Không phải giáo chủ ra lệnh sao , còn muốn bản đường chủ bạc

    Tú Bà ; ai lập công cũng trả giá , huống chi ngài bao Hoa Khôi

    Bạch Ngọc Minh : ta không có nhiều bạc

    Tú Bà : ngài không có bạc , không sao ngài có thể làm công trả

    Bạch Ngọc Minh : ta còn chưa nói hết , đây 50 lượng vàng bằng số bạc kia

    Tú bà cầm lấy vàng cắn không gảy khẳng định là thật bảo : không sao này là được " biết hắn có tiền vậy , ta cần phải lấy thêm " ngài có thể vào gặp giáo chủ rồi

    Bạch Ngọc Minh vào phòng gặp Đông Phương Bạch đang nằm trên giường hành lễ : tham kiến giáo chủ

    Đông Phương Bạch : việc hôm nay ta nghe lão mụ nói rồi , người làm tốt, không gì lui ra đi

    Bạch Ngọc Minh rời khỏi phòng còn ngơi ngác : " Mất 50 lượng vàng được một câu ngươi làm tốt đúng là ....

    "
     
    (Nbn ) Đn Tiếu Ngạo
    chương 8 Tâm Tình Bạch Ngọc Minh


    Đêm nay trăng sáng , xung quanh yên tĩnh , Bạch Ngọc Minh tự minh đối ẩm , trong hoa viên Bạch Ngọc Minh nhìn Đông Phương Bất Bại đang ngồi kế cửa sổ uống rượu vẽ mặt cô đơn suy tư .

    Bạch Ngọc Minh : nàng lại nhớ hắn sao !!??? ( tay bưng ly rượu uống một hơi sạch vẽ mặt thoảng hốt ).

    Cẩn Thận

    Đông Phương Bất Bại uống rượu say bất cẩn ngã xuống hoa viên , được người ôm chọn vào lòng , nàng đưa tay lên vuốt nữa bên mặt người nọ : Hồ Xung là ngươi sao , ngươi biết ta nhớ ngươi xuất hiện sao còn đeo mặt nạ ,,, hực hực

    Bạch Ngọc Minh nhìn người nằm trong lòng lại nhớ người khác , tâm như có dao đâm thẳng vào tim , đau nhói không gì tả được : " nàng ở trong lòng ta lại nhớ hắn , từ lúc ta biết đến thế giới này một lòng hứa sẽ bảo vệ nàng vì ngưỡng mộ tình yêu cao cả của nàng , nhưng từ khi gặp nàng ta vô ý yêu nàng mất , yêu nàng chỉ biết dám đứng sau lưng nhìn nàng , nhìn nàng vui , nhìn nàng buồn gì hắn , nàng yêu hắn , hắn thương tổn nàng , ta yêu nàng ta cam tâm tình nguyện cho nàng tổn thương , nhưng nàng không biết ta tồn tại .

    Bạch Ngọc Minh ôm Đông Phương Bất Bại vận khinh công bay về phòng , đặt Đông Phương Bất Bại xuống giường , kéo chắn đắp lại, định rời khỏi có bàn tay kéo lại .

    Đông Phương Bất Bại : Hồ Xung đừng đi ở lại bồi ta uống rượu ( tay nắm chặt không buông ra tay Bạch Ngọc Minh )

    Bạch Ngọc Minh giọng nói có vài phần ôn nhu hóng : hảo , ta bồi ngươi

    Đông Phương Bất Bại : ngươi nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau sau , ngươi còn nhớ mỗi lần chúng ta uống rượu không. ...???

    Bạch Ngọc Minh nhìn thấy Đông Phương Bất Bại mắt đã ngắm lệ , gương mặt lạnh lùng trầm lặng mỏi ngày giờ đang rơi lệ : " Nàng lại rơi lệ vì hắn , nếu hắn làm nàng hạnh phúc ta có thể dẹp hết trở ngại cho nàng " Ngủ Ngon

    ....

    Đông Phương Bất Bại thức dậy đầu đau nhức , xung quynh yên tĩnh như mọi ngày : ta ngủ từ bao lâu rồi " hai tay xoa nguyệt thái dương , nghe thấy có người đang luyện kiếm bên dưới cửa sổ Đông Phương Bất Bại Đứng nhìn thấy Bạch Ngọc Minh đang luyện kiếm , mũi kiếm đánh ra sắt bén chiêu kiếm tuấn dật , người múa kiếm hảo soái ".

    Ngươi cũng là người ngộ tính cao về kiếm nhứng tiếc không phải hắn .

    Đông Phương Bất Bại cho kêu gọi tú bà vào : Lão Mụ Mụ , bổn toạ cho ngươi cho người bỏ thuốc vào thuốc ăn Bạch Đường chủ làm chưa ???

    Tú Bà : giáo chủ , việc giáo chủ giao thuộc hạ đã làm tốt xin giáo chủ yên tâm .

    Đông Phương Bất Bại vẽ mặt mệt mỏi muốn nghĩ ngơi : Ngươi lui ra đi , Bổn toạ muốn nghĩ
     
    (Nbn ) Đn Tiếu Ngạo
    Chương 9 Say


    Bạch Ngọc Minh đã đi làm nhiệm vụ của mình, Đông Phương Bất Bại thương thế đã không còn vấn đề , tự mình đi đều tra Khúc Dương .

    Đông Phương tìm ở phòng Khúc Dương thì thấy thư tính qua lại của Khúc Dương và Lục Chính Phong .

    Khúc Dương kéo theo cái gánh đi vào thấy Đông Phương Bất Bại hành lễ : Thuộc Hạ tham kiến giáo chủ

    Đông Phương Bất Bại : khúc trưởng lão thật có nhã hứng , xưng huynh gọi đệ với người chính phái , còn thư tính qua lại !

    Khúc Dương quỳ xuống: giáo chủ thuộc hạ với Chính Phong sư đệ chỉ là lấy tri kỉ của nhau , tuyệt đối không cấu kết phản giáo , chờ đệ ấy rửa tay chậu vàng xong chúng ta sẽ cùng nhau quy ẩn rời bỏ trung nguyên , xin giáo chủ toàn thành .

    Đông Phương Bất Bại : bổn tổn tha cho ngươi , vậy còn người chính phái sẽ bỏ qua sao ?

    Khúc Dương : chuyện này chỉ cần giáo chủ đồng ý , dù thuộc hạ có chết cũng can lòng

    Đông Phương Bất Bại phát hiện có tiếng một người đang khó chịu rên chắc đang bị thương , nhớ lại Khúc Dương kéo một thứ vì đó chở về mở ra gặp Lệnh Hồ Xung : tại sao là hắn ?

    Khúc Dương hắn tại sao bị thương ?

    Khúc Dương : thuộc hạ chỉ là trên đường về tình cờ gặp Lệnh thiếu hiệp bị thương nên đem về chửa trị

    Đông Phương Bất Bại : mau đem hắn vào trong , bổn toạ giúp hắn trị thương.

    Đông Phương Bất Bại truyền chân khí cho Lệnh Hồ Xung , thấy Lệnh Hồ Xung đã ổn giao cho Khúc Dương : Bổn Toạ đi trước , hắn giao cho ngưoi chăm sóc , ngươi nên nhớ những gì ngươi nói hôm nay .

    Bạch Ngọc Minh luôn đi theo Đông Phương Bất Bại , cũng lẽ theo vào nhà Khúc Dương , việc giám sát rửa tay chậu vàng giao cho người Bạch Gia trong coi , khi thấy Đông Phương Bất Bại dẫn Lệnh Hồ Xung vào phòng liệu thương , Bạch Ngọc Minh quay người bỏ đi trong đêm đến một tửu lâu .

    Bạch Ngọc Minh : tiểu nhị , cho người đem vài bình rượu lên đây

    Tiểu Nhị : có liền thưa khách quan

    Một lát sau rượu được đặt ở trên bàn , Bạch Ngọc Minh từ từ uống hết bình lại đổ bình kế tiếp .

    Bạch Ngọc Minh : " tại sao luôn là hắn , nàng mới đối xử ôn nhu , hắn đã thương nàng , nàng vẫn không thể dứt tình sao .... cũng đúng nàng cũng luôn tổn thương ta sao ta không thể dứt phát ,,, hực hực ... ta đến thế giới này mục tiêu ta chỉ bảo vệ nàng , lúc đầu ta chỉ cho là ái mộ , khi gặp nàng ở Đàn Ngọc Uyển nhớ mãi không quên khí chất lạnh lùng ấy , sau luôn âm thầm theo nàng , nàng lại tìm cách kết bạn với hắn , múa cho hắn xem , ta rất khinh tị với hắn , hắn có gì hơn ta , nàng gặp ta luôn..."

    " nằm úp trên bàn mà ngủ .

    ....

    Lệnh Hồ Xung tỉnh lại thấy trong phòng xa lạ , không có một ai : ở đây là đâu

    Khúc Dương xuất hiện : đây là nhà lão phu, ta tên khúc Dương , ta thấy Lệnh Thiếu Hiệp bị thương nên đưa vè chửa trị

    Lệnh Hồ Xung chấp tay cuối đầu : Đa tạ khúc bá bá cứu mạng , tạ hạ còn phải hợp mặt với sư phụ và sư nương , sau tái kiến nhất định sẽ hậu tạ

    Khúc Dương : Lệnh Thiếu Hiệp đừng khách sáo .

    Nếu có việc hãy mau đi thôi
     
    (Nbn ) Đn Tiếu Ngạo
    Chương 10 Kim Bồn Rửa Tay


    Hành sơn giải đát phồn hoa, có mảnh trang viên lớn , như một tài chủ , toà trang viên này là phái Hành Sơn chưởng Môn là Lưu Chính Phong , phái Hàng Sơn đệ tự thực lực cao cường , tác phong hành sự rất được người trong giang hồ kính ngưỡng .

    Hôm nay chính là Kim Bồn Rửa Tay Lưu Chính Phong chính thức rửa tay gác kiếm ẩn cư .

    Phái Hàng Sơn có danh tiếng lớn trong giang hồ , nay chưởng môn phái Hàng Sơn rửa tay gác kiếm, hầu như các phái ai cũng phái người tham gia , đa số các chưởng mốn đích thân tham gia .

    Trên chỗ chủ vị có một trung niên đang ngồi , vẽ mặt mừng rõ đang tiếp đón quần hùng, quần hùng được các nô tài binh thức ăn rượu thịt lên , được tiếp đón nhiệt tình ăn uống no sai , trên đài giữa trung tâm đặc một cái chậu vàng .

    Giờ lành đến , Lưu Chính Phong ôm quyền, hành lễ : nhiều vị quần hùng nể mặt , hốm nay kim bồn rửa tay , Các vị đồng đạo cũng biết Lưu mỗ muốn thối ẩn gian hồ về ẩn cư sơn lâm , an nhàng sống qua ngày không xen vào chuyện gian hồ nữa .

    Mọi người dù biết nhưng nghe Lưu Chính Phong tự miệng nói ra .

    Không khỏi bối rối , đang giữ phó minh chủ trong võ lâm tự nhiên rút khỏi gian hồ , nhưng mọi người đều im lặng không nói gì .

    Lưu Chính Phong : lưu mỗ cũng nên bất đầu lễ ( tay đoạn gãy thanh kiếm , đến đang đưa tay vào chậu rửa nghe tiếng gọi )

    " khoan đã "

    Lưu Chính Phong nhăn mặt thấy mấy nam tử từ ngoài cửa vào , tay cầm lá cờ.

    " Ngũ Nhạc Kiếm Phái Minh Chủ Lệnh Kỳ đến "

    Trên các nóc nhà , đều có người ẩn núp quan sát , nghe tiếng của các nam tử mới vào mọi người tập trung nhìn .

    Không xa Bạch Ngọc Minh ẩn núp là người Nhật Nguyệt Thần Giáo , có Khúc Dương , Bạch Ngọc Minh đang tay cầm bình rượu rót vào miệng , một tay cầm bảo kiếm tiêu dao , nghe Tả Lãnh Thiền phái người đến mắt bắt đầu hương phía dưới lễ đài .

    Bạch Ngọc Minh : người cuối cùng đến cũng sẽ đên thôi , Tả Lệnh Thiền ak Tả Lãnh Thiền ngươi muốn thống nhất gia hồ suy tâm giọng tưởng .

    Hai thân ảnh uy vũ bước vào , phía sao một đám để tử , nhìn màu sắc , cách ăn mặc y phục mọi người nhận ra đó là phái Tung Sơn , là thập tam bảo của phái Tung Sơn , Đinh Điễm , Phí Bân , Tung Dương .

    Tung Sơn , Phí Bân bước lên trước hành lễ : lưu Sư Thúc , phụ lệnh của minh chủ ngũ nhạc kiếm phái tả chưởng môn , lệnh cho LƯu Sư Thúc tạm đừng làm lễ

    Lưu Chính Phong Khom người hỏi : không biết tả minh chủ ra lệnh này nhằm vào mục đích gì ?
     
    (Nbn ) Đn Tiếu Ngạo
    Chương 11 Phái Tung Sơn Đến Náo Loạn


    Phí Bân : đệ tử chỉ hành sự theo chỉ ý của minh chủ , các gì đắc tội xin Lưu Sư Thúc lượng thứ .

    Định Dật Sư thái cũng lên tiếng nói tiếp lời : Minh chủ chủ ý vừa vặn , đường đường Ngũ Nhạc Kiếm Phái một trong nghĩ người đúng đầu làm sao có thể rời khỏi giang hồ đối với giang hồ tạo thành tổn thất lớn .

    Lưu Chính Phong kiên định dứt phát nói : Lưu mỗ đã quyết rút khỏi giang hồ , thứ lỗi lệnh của Tả Minh Chủ ta không thể nghe theo .

    Phí Bân giận dữ nói : Lưu Chính Phong phía dưới là lệnh kỳ của Ngũ Nhạc Kiếm Phái xem như minh chủ tại , người thân Ngũ Nhạc Kiếm Phái đều bị ước chế , ngươi lại dám kháng lệnh .

    Tả Lãnh Thiền dù bây giờ là cao thủ võ lâm hiếm có đối thủ lại có Hàn Băng Chân khí , Lưu Chính Phong cũng là một cao thủ lại là chưởng môn của phái Hàng Sơn , nếu cho hắn rời khỏi há nào hợp nhất Ngũ Nhạc thành một phái vô vọng , làm gì có thể cho rời đi dễ dàng .

    Đinh Miễn có thể đánh tay đôi với Nhạc Bất Quần , thêm Tung Sơn , Phí Bân .

    Nếu Lưu Chính Phong nghe lệnh bỏ qua không thì giết cả nhà .

    Ba ngươi nháy mắt với nhau vào nhà bắt giữ cả nhà Lưu Chính Phong .

    Phí Bân : năm đó Ngũ Nhạc Kiếm phái đồng minh chịu ước chế lệnh kỳ như minh chủ , tất cả mọi người phải nghe lệnh minh chủ .

    Lưu Chính Phong đưa tay vào chậu rửa : Lưu mỗ giờ đã rửa tay chậu vàng , đã chính thức không còn là người giang hồ nên không chịu ước chế lệnh kỳ , xin chuyển cáo Tả Minh Chủ thứ tội cho Lưu mỗ .

    Phí Bân : Tả Minh chủ hạ lệnh không cho ngươi Kim Bồn Rửa Tay , ngươi đây muốn chống lệnh .

    Nghi Lâm nói nhỏ : Phí sư huynh quả vô sỉ .

    Định Dật Sư Thái : nghi Lâm không được nói bậy

    Lệnh Hồ Xung : nghi lâm muội nói đúng

    Nhạc Linh San : Nghi Lâm tỷ nói đúng quá

    Nhạc Bất Quần : không được hồ đồ!!

    " vâng sư phụ , cha "

    Phí Bân bất đầu động thủ đánh đệ tử Hàng Sơn nhằm ép Lưu Chính Phong ra tay đánh trả .

    Lưu Chính Phong giận ngút trời cuối cùng đánh Phí Bân : đây là ép tay phải ra tay , ngươi thưong đệ tử ta , ta thương đệ tử ngươi .

    Đinh Miễn dẫn ngươi nhà Lưu Chính Phong ra tới : Lưu Chính Phong ngươi dám đã thương sư đệ ta .

    Lưu Chính phong thấy vợ mình con mình đang trong tay Đinh Miễn : phu nhân ... mau thả phu nhân và con ta ra .

    Vợ Lưu Chính Phong : phu quân họ đánh vào bắt chúng ta ra quy hiếp chàng .

    Định Dật Sư Thái : Đinh sư huynh cản Lưu sư huynh rời khỏi giang hồ, sau lại bắt vợ con người ta ra quy hiếp .

    Nhạc Bất Quần : không sai , Đinh sư huynh làm vậy quá thất lễ

    Đinh Miễn : ta cũng biết không nên làm hạ sách này như lệnh Minh Chủ không thể không nghe , đây là do Lưu Sư Huynh không nghe lệnh

    Lưu Chính Phong : ta không dám bắt giữ Phí sư huynh , chỉ muốn một lòng thối ẩn giang hồ

    Đinh Miễn : một lòng rút khỏi chính phái , để dễ cấu kết với Đông Phương Bất Bại ma giáo kia

    Lưu Chính Phong : Đông Phương giáo chủ ra sao ta còn không biết , người đừng ngậm máu phun người

    Đinh Miễn : vậy ngươi không phải nhận biết tả hữu hộ pháp Khúc Dương sao .

    Lưu Chính Phong : không sai , Khúc Đại ca là bạn tri kỷ tốt

    Đinh DẬt Sư Thái : Lưu sư huynh chỉ một lúc mê muội , xin Tả Minh Chủ cho con đường sáng

    Đinh Miễn : Tả Minh chủ nói chỉ cần đem đầu Khúc Dương giao nạp chuyện này có thể cho qua

    Một tiếng cười ở đâu truyền đến
     
    (Nbn ) Đn Tiếu Ngạo
    Chương 12 Khúc Dương


    Khúc Dương ở trốn trên ngói nhà đều thấy và nghe hết mọi chuyện xảy ra không khỏi nhịn cười , đánh lén Đinh Miễn giải cứu Vợ của Lưu Chính Phong.

    Đinh Miễn : là ai đánh lén

    Khúc Dương : không phải ngươi vừa kêu Lưu sư đệ đêm đầu ta giao nạp sao

    Lưu Chính Phong : Khúc Sư huynh sao huynh lại tới đây rất nguy hiểm

    Khúc Dương : muốn chết cùng chết chung , chúng ta chỉ lấy âm luật làm bạn từ đó kết thành huynh đệ , không cấu kết với nhau làm bậy , Tả Lãnh Thiền cố ý gây khó dễ

    Tung Sơn bay lên đánh Khúc Dương : ma đạo tìm chết dám đánh lén sư huynh ta ( tiếp đến Đinh Miễn cùng Phí Bân tham gia )

    Các phái khác đều rút kiếm ra sẵn phòng thủ , sợ có người ma giáo ra kéo đến không kịp trở tay , do Khúc Dương chức vị Hộ Pháp của Nhật Nguyệt Thần Giáo .

    Lưu Chính Phong thấy tay Khúc Dương đã chảy máu : Khúc Đại ca ngươi có sao không ?

    Khúc Dương : không sao , đệ cứ yên tâm , vết thương ngoài da không đáng ngại

    Lưu Chính Phong : Nhưng

    Nhạc Bất Quần cũng rút kiếm chỉ vào Khúc Dương Và Lưu Chính Phong .

    " Khá hay cho người tự xưng chính đạo lại lấy mạnh hiếp yếu , dùng thân nhân người khác uy hiếp , thật nực cười "

    " Người Đến là ai mau ra "

    " lẽ nào Đông Phương Bất Bại tới "

    " Đông Phương Bất Bại ở đâu "

    Từ trên không một nam nhân thân mặc bạch y , soái khí , tuấn mỹ , tay cầm một thanh kiếm , tay khác nâng bình rượu , xuất hiện trước mặt mọi người .

    " lẽ nào thiếu niên tuấn mỹ này là Đông Phương Bất Bại "

    " không đúng Đông Phương Bất Bại làm sao trẻ ngươi thế , ta nghe nói là lão yêu quái sống lâu nam "

    Lâm Bình Chi mừng rỡ : Là Tiêu Đại Ca

    Nhạc Linh San : đúng ta Tiêu đại ca

    Lệnh Hồ Xung : Tiêu huynh xuất hiện Lưu Sư Bá được cứu rồi .

    Định Dật Sư Thái với Nhạc Bất Quần nghe tụi nhỏ nói liếc mắt nhìn nhau .

    Phí Bân : ngươi là người ma giáo phải không , đến đây để hợp mặt với Khúc Dương , lợi dụng Kim Bồn Rửa Tay giết người chính phái Bọn Ta .

    Bạch Ngọc Minh di chuyển nhanh đến mức không ai nhìn kịp tay ý không chưởng phát không quá 3 phần công lực đánh tán vào mặt Phí Bân , làm Phí Bân bay đến bảng tên phái Hàng Sơn té xuống nằm dưới hố cái bảng nè lên người không cách nào nhúng nhút dc .

    Bạch Ngọc Minh nhìn thấy thành quả mình làm ra nhẹ nói : Tội Lắm lời

    Mọi người xung quanh hít hơi lạnh không ai dám lên tiếng toàn trường im lặng .

    Nhạc Bất Quần : " người trẻ này ít vì cũng là một vị Đại cao thủ , thật đáng sợ không biết chính hay tà "

    Định Dật Sư Thái : các hạ đây là ai , xin cho hỏi cao danh sao xuất hiện ở đây

    Bạch Ngọc Minh : ta chẳng phải người chính hay tà của các ngươi , nhưng thứ ta cần là ở đây
     
    (Nbn ) Đn Tiếu Ngạo
    Chương 13 Bạch Ngọc Minh Vũ Uy


    Lưu Chính Phong là người thức thời liền mở miệng : Tiêu công tử xin ngài cứu gia đình Lưu Mỗ , Sao này có việc cần đến Lưu Mỗ không tiếc cả mạng ra tay tương trợ .

    Bạch Ngọc Minh : Cần thì không cần , các ngươi tấu cho ta nghe khúc Tiếu Ngạo Giang Hồ nếu ta vừa ý , ta bảo đãm các ngươi bình an rời khỏi trung nguyên , cho dù Tả Lãnh Thiền có đến đây cũng vô ít.

    Khúc Dương : Tiêu công tử sao ngươi biết ta có thể tấu tiếu ngạo giang hồ

    Bạch Ngọc Minh : chuyện gì ta không biết , có tấu hay không tấu !

    Lưu Chính Phong : chúng ta tấu .... người đâu đem tiêu và cầm đến đây .

    Khúc Dương vs Lưu Chính Phong cầm tiêu hợp tấu Tiếu Ngạo Giang Hồ làm người khác không ngừng muốn nghe ,

    Định DẬt Sư Thái : hảo cho một ca khúc thiệt tuyệt mĩ

    Lệnh Hồ Xung : hay , ta cũng muốn có thể tấu một tác phẩm như thế này .

    ...

    Lưu Chính Phong tấu xong lên tiếng hỏi Bạch Ngọc Minh : Tiêu Công Tử người hài lòng không

    Bạch Ngọc Minh : hảo , ta giúp gia đình người rời khỏi trung nguyên

    Phí Bân : không thể để bọn họ đi , ngươi dừng tay cho ta .

    Bạch Ngọc Minh rút kiếm ra một vầng sáng lé lên rồi bỏ kiếm vào võ thấy Phí Bân đã té xuống đất không còn hơi thở : Còn ai ngăn cản nữa

    Nhạc Bất Quần mồ hôi đổ như mưa , rung người : Chiêu Kiếm nhanh không thể thấy chỉ để lại một đạo ánh sáng cảnh giới này .... không chỉ chưởng pháp mà còn kiếm đạo xuất thần nhập hoá .

    Định Dật Sư Thái : cũng mai người này không phải người ma giáo nếu không còn khó đối phó , có khi đánh ngang với Đông Phương Bất Bại .

    Bạch Ngọc Minh đưa tiễn gia đình Lưu Chính Phong và Khúc Dương rời khỏi Trung nguyên , qua rừng trúc không còn phạm vi trung nguyên nữa , có một người mặc y phục đỏ đứng cản xe ngựa .

    Khúc Dương Thấy Người đó hành lễ : Thuộc Hạ tham kiến giáo chủ

    Đông Phương Bất Bại : đứng lên đi , ngươi biết là đến làm gì ?

    Bạch Ngọc Minh nhìn thấy Đông Phương Bất Bại lên tiếng chào hỏi : Đông Phương cô nương đã lâu không gặp ..... ( quay nhìn Nói với Khúc Dương ) mau lên ngựa đi khỏi đây chuyện để ta loa .

    Đông Phương Bất Bại : Tiêu công tử đúng là có nhã hứng đối chội với bổn toạ .

    Bạch Ngọc Minh nhìn xe ngựa đi xa nói : không ngờ người trong giang hồ nghe tiếng giáo chủ Nhật Nguyệt Thần Giáo đã sợ lại là một nữ nhân như hoa như ngọc .

    Đông Phương Bất Bại phóng trâm về phía Bạch Ngọc Minh : tiếp chiêu , nay bổn toạ thử võ công Tiêu Ngọc công tử nổi danh giang hồ như thế nào .

    Bạch Ngọc Minh : nữ nhân nhà ngươi , bổn công tử không muốn đánh

    Đông Phương Bất Bại thấy Bạch Ngọc Minh có thể chụp được trâm của mình , bay đến đánh một chưởng về phía Bạch Ngọc Minh , Bạch Ngọc Minh né tránh đánh lại một chưởng bất ngờ , làm Đông Phương Bất Bại bay ngược về sau .

    Bạch Ngọc Minh vận khinh công bay đến đỡ , ôm eo nhỏ Đông Phương Bất Bại đáp xuống đất , lo nhìn theo đôi môi đỏ của Đông Phương Bất Bại cuốn hút muốn hôn như do dự , bị thất thần bị Đông Phương Bất Bại một chưởng đánh trúng ngực.

    Bạch Ngọc Minh ôm ngực đau nhức: Nữ nhân ngươi thật độc ác

    Đông Phương Bất Bại : do ngươi đánh nhau thất thần , ham mê nhan sắc bổn toạ

    Bạch Ngọc Minh vận khinh công rời đi : Bổn công tử xong việc , bổn công tử đi trước

    Vong Ưu : Tuần Sau ta hảo bận có khả năng không ra chap 3 truyện , Thần Điêu , Tiếu Ngạo , Bệ Hạ Băng Lãnh , các đọc giả thứ lỗi
     
    (Nbn ) Đn Tiếu Ngạo
    Chương 14 Tìm Tung Tích Em Gái


    Bạch Ngọc Minh đã trở về Nhật Nguyện Thần Giáo , Đông Phương Bất Bại cũng trên đường trở về đi ngang đóng đổ nát ở Hành sơn lụm được một cái túi thơm trong đống đổ nát mang theo nó trở về Nhật Nguyệt Thần giáo.

    Đông Phương Bất Bại : Ảnh đâu mau vào đây .

    Ảnh quỳ xuống hành lễ : Giáo Chủ , người tìm thuộc hạ có gì sai bảo. ..?

    Đông Phương bất bại móc ra cái túi thơm đưa cho Ảnh : ngươi hãy đều tra cho bổn toạ cái này của ai ..!

    Ảnh Cầm lấy túi thơm : thuộc hạ tuân lệnh ( biến mất không thấy đâu )

    Đông Phương Bất Bại : kêu Bạch Đường chủ tới gặp bổn toạ .

    Trong phòng Bạch Ngọc Minh

    Dương Liên Đình : Đệ còn không mau uống thuốc .

    Bạch Ngọc Minh : thuốc khổ

    Dương Liên Đình : đường đường Bạch Đường Chủ nổi tiếng lạnh lùng , anh tuấn , tiêu soái truyền ra ngoài , người trong nhật nguyện thần giáo cười không nhặt được mồm .

    Bạch Ngọc Minh : có người lại vì trốn nữ nhân nên đến chỗ ta núp chắc đáng mặt hảo hán .

    Dương Liên Đình : đệ không biết Lam Phượng Hoàng đáng sợ cỡ nào ( nói đến Dương Liên Đình cả người thấy lạnh , nổi da gà )

    Bên ngoài có tiếng truyền đến

    " Bạch Đường Chủ , giáo chủ kêu ngài đến gặp "

    Dương Liên Đình ; phu nhân đệ kiếm còn không mau đi gặp ..!

    Bạch Ngọc Minh rời đi để lại cho Dương Liên Đình một câu ; coi chừng cái miệng huynh , nếu để giáo chủ biết thì .....

    Dương Liên Đình phất tay đuổi Bạch Ngọc Minh : đi đi , xem như người làm đại ka này chưa nói gì .

    .............................................................................

    Bạch Ngọc Minh bước vào thấy Đông Phương Bất Bại mặc huyết y đang nằm trên ghế , khuôn mặt tà mị câu nhân , Bạch Ngọc Minh tim đập nhanh ánh mắt nhìn Đông Phương Bất Bại thất thần trong giây lát không ai phát hiện kịp phục hồi tinh thần quỳ xuống hành lễ .

    Bạch Ngọc Minh : Đông Phương Giáo Chủ Văn Hành Võ Đức Nhất Thống Giang Hồ

    Đông Phương Bất Bại : ngươi đứng lên đi !

    Bạch Ngọc Minh : đa tạ giáo chủ

    Đông Phương Bất Bại : bổn toạ giao việc cho ngươi đã hoàn thành chưa .

    Bạch Ngọc Minh quỳ xuống xin tha : Giáo Chủ thuộc hạ không giết được Lưu Chính Phong và Khúc Dương xin giáo chủ sử phạt .

    Đông Phương Phóng kim trâm đâm vào người Bạch Ngọc Minh , Bạch Ngọc Minh không dám né tránh xin cắn răng chịu đau : Thuộc Hạ bị một nam nhân ra tay oánh trọng thương , cướp trên người hắn được cuốn phổ khúc Tiếu Ngạo Giang Hồ

    Đông Phương Bất Bại : ngươi lui xuống đi , lần này bổn toạ chi Cứu , bổn toạ đánh không lại hắn chi ngươi còn mạng trở về đã là kỳ tích .

    Bạch Ngọc Minh : Thuộc Hạ cáo lui .

    ————————————————————————

    Bạch Ngọc Minh hắc y đã nhuộm máu đi về phòng .

    Dương Liên Đình : Minh Đệ ngươi làm sao lại bị thương

    Bạch Ngọc Minh tái nhợt mặt : Không bị giết đã may , Phiền huynh lấy thuốc trị thương cho đệ

    Dương Liên Đình : chờ ở đó ta đi tìm Yên Ổn
     
    (Nbn ) Đn Tiếu Ngạo
    Chương 15 Nhận Lại Em Gái


    Đông Phương Bất Bại đang cầm ly rượu uống suy tư , nghĩ về những chuyện chảy qua với Lệnh Hồ Xung ngày tháng vui vẽ , nhưng nay ...

    Bên ngoài Ảnh Đi vào đại điện .

    Ảnh : giáo chủ văn thành võ đức thống nhất gian hồ .

    Đông Phương Bất Bại mặt biến sắc vì có người phá hoại nhã hứng nàng : chuyện gì ?

    Ảnh : chuyện giáo chủ giao cho, thuộc hạ đã thâm dò được

    Đông Phương Bất Bại : mau nói !

    Chủ nhân của túi này là ai ?

    Ảnh : thuộc hạ theo lời dặn dò của giáo chủ thâm dò khắp nơi , đúng lúc có vài ni cô giúp sư muội tìm túi hộ thân liên quan đến thân thế , hoa văn đúng y cái trong tay giáo chủ

    Đông Phương Bất Bại : sau là một ni cô , ngươi có nhằm lẫn không .

    Ảnh : thuộc hạ không nhằm lẫn , túi hộ thân này là của tiểu sư thái Nghi Lâm phái hành sơn .

    Đông Phương Bất Bại : Nghi Lâm

    Phái Hành Sơn

    " các vị sư muội , người nhà các muội đến thăm đang đợi bên ngoài "

    " cha muội hôm nay đến muội phải đi trước đây "

    Thấy Nghi Lâm vẫn chưa đi lên tiếng : Nghi Lâm người nhà muội cũng có đến là mau ra thăm

    Nghi Lâm hoảng hốt : sư tỷ có nhầm lẫn không ..?

    " trên sổ ghi là người nhà muội nhận được túi hộ thân nên thăm dò tìm đến đây"

    ________________________________

    Nghi Lâm vào phòng có người đang đứng đợi : cho hỏi huynh là ....

    Đông Phương Bất Bại quay đầu lại

    " huynh không phải Đổng huynh sư huynh sao , đã cứu Lệnh Hồ đại ca sao , sao lại nói người nhà của tui "

    Đông Phương Bất Bại gỡ búi tóc xuống : trên tay muội có một vết đen nhỏ , ta là tỷ tỷ của muội xin lỗi không kịp quay lại tìm muội .

    Nghi Lâm mắt đã thấm lệ ; Tỷ Tỷ

    ————————————————————————

    Nhạc Linh San : tiểu Lâm Tử ta không không tốt nhưng đệ nghĩ , hãy để ta làm Sư Tỷ của đệ .

    Lâm Bình Chi : sư tỷ ngươi biết đệ thích tỷ , tỷ chê đệ không bằng Đại Sư Huynh đệ sẽ cố gắng đuổi theo đại sư huynh .

    Nhac Linh San : ý ta không phải vậy

    Lâm Bình Chi : sư tỷ trong lòng của tỷ từng bao giờ có đệ không ?

    Nhạc Linh San : Tiểu Lâm ta

    Lâm Bình Chi : đệ biết tỷ cũng thích đệ , chờ đệ vượt đại sư huynh cưới tỷ về nhà làm nương tỷ Lâm Bình Chi ta

    Nhạc Linh San cảm động ôm lấy Lâm Bình Chi không xa đó Lệnh Hồ Xung đã thấy hết thể

    Lệnh Hồ Xung : tại sao lại thế , tiểu sư muội và Lâm Bình Chi không thể nào ( hắn bỏ đi về hang động luyện võ )

    Lâm Bình Chi thầm nghĩ : " nếu ngày nào đó ta làm chuyện có lỗi nàng sẽ hận ta chăng , nhờ có Tiêu Ngọc Đại ca tặng ta kiếm pháp toàn chân ta phải mau luyện thành trả thù xong , vẫn nàng ấy ngao du tứ phương "
     
    (Nbn ) Đn Tiếu Ngạo
    Chương 16 Nhậm Doanh Doanh


    Thường ngày ở Nhật Nguyệt Thần Giáo , Bạch Ngọc Minh thường một minh sau viện tìm nơi yên tĩnh thổi sáo , tiếng sáo lúc nào cũng u buồn , thiết tha thương một người nhưng không được chấp nhận .

    Nhậm Doanh Doanh mỗi lần Bạch Ngọc Minh thổi sáo đều luôn lắng nghe , nhìn thân ảnh tiêu soái , lại đeo mặt nạ khí chất càng lạnh lùng làm người khác không dám lại gần , nhưng sao mặt nạ đó là khuôn mặt như thế nào .

    Bạch Ngọc Minh nghe tiếng động , không tiếp tục thổi sáo : Còn núp, mau ra

    Nhậm Doanh Doanh : Bạch Đường chủ thật hảo , bổn thánh nữ vừa mới đến đã bị phát hiện .

    Bạch Ngọc Minh hành lễ : thuộc hạ tham kiến thánh cô , lúc nãy vô lễ thánh cô đừng chấp nhất .

    Nhậm Doanh Doanh : là bổn thánh cô phá nhac hứng của Bạch Đường chủ nên trách thì lỗi của ta mới đúng.

    Bạch Ngọc Minh : thánh cô quá lời .

    Nghe nói hôm nay sinh thần thánh cô , thuộc hạ không kịp chuẩn bị , nghe thánh cô từ nghe đã thích âm luật , ta tặng thánh cô một cuốn khúc phổ ( lấy khúc bổ trong người đưa cho Nhậm Doanh Doanh )

    Nhậm Doanh Doanh đưa tay tiếp nhận mở ra xem : đây không phải Tiếu Ngạo Giang Hồ khúc phổ sao , làm sao Bạch Đường chủ có được .

    Bạch Ngọc Minh : có người tặng , ta nay tặng lại thánh cô , ta còn có việc phải làm xin cáo lui .

    Nhậm Doanh Doanh nhìn Bạch Ngọc Minh đi xa trầm tư : Khúc Trưởng lão xảy ra chuyện , ta làm sao biết được tin tức của phụ thân , hắn tặng ta khúc phổ muốn cảnh tỉnh ta sao , hắn một lòng chung với Đông Phương thúc thúc , hắn có biết từ đầu ta tiếp cận hắn là thích hắn chứ không phải muốn mượn tay hắn .

    Trong Nhật Nguyện Thần Giáo ai không biết thánh cô lớn sao giáo chủ , ta lại là tuyệt sắc giai nhân , chỉ có hắn không nhìn ta nữa con mắt .

    ________________________________

    Túc : hồi giáo chủ , thánh cô bên kia nhiều lần lôi kéo Bạch Đường Chủ nhưng không thành .

    Bạch Đường Chủ còn tặng thánh cô phổ khúc của Khúc Dương làm quà sinh thần

    Đông Phương Bất Bại : ngươi tiếp tục nhìn trầm Doanh Doanh

    Túc : thuộc hạ cáo lui

    Đông Phương Bất Bại : hắn có ý tứ , chung thành với bổn toạ sao

    Ảnh lúc này đi vào : Bẩm Giáo Chủ , Lệnh Hồ Xung công tử đang bị thương

    Đông Phương Bất Bại : là ai đả thương hắn

    Ảnh : Điên Bá Quang đả thương do Lệnh Hồ Xung Công tử vì cứu Nghi Lâm cô nương .

    Đông Phương Bất Bại : đã biết , bổn toạ tự xử lí ngươi lui

    ________________________________

    Điền Bá Quang : Đổng huynh đệ ta thề không dám đã thương Lệnh Hồ Xung xin ngươi tha cho ta , muốn đều kiện gì ta cũng đáp ứng

    Đông Phương Bất Bại : ngươi phải bảo vệ tốt Nghi Lâm , nếu có chuyện gì , bổn toạ lấy mạng chó ngươi .

    Điền Bá Quang : ta hứa ta hứa

    Đông Phương Bất Bại quay sang đám thị nữ : bổn toạ đi trước , giao cho các ngươi

    .....

    " ta không muốn làm thầy chùa , không ".....
     
    (Nbn ) Đn Tiếu Ngạo
    Chương 17 Tự Mình Đa Tình


    Lệnh Hồ Xung bị trọng thương , Đông Phương Bất Bại Hạ Hắc Mộc nhai tìm kiếm Lệnh Hồ Xung .

    Đông Phương Bất Bại đến nơi nhìn thấy hắn đang nằm trên mặt đất chạy đến đỡ : Lệnh Hồ Xung , ngươi có sao không , ngươi không được có chuyện gì .....( sau đưa tay bắt mạch Lệnh Hồ Xung ) làm gì bị trọng thương nặng thế này , lại còn nội công rối loạn , chỉ có ăn tuyết lang đãm mới giữ được mạng .

    Đông Phương Bất Bại tìm một chiếc xe , kéo Lệnh Hồ Xung lên tuyết sơn , dọc đường luôn chăm sóc tỉ mỹ , những hành động đó luôn có một người nhìn thấy .!

    ____ Hắc Mộc Nhai ____

    " thánh cô , đã tìm được tung tích lão minh chủ "

    Nhậm Doanh Doanh : Ngươi mau nói , cha ta hiện giờ ở đâu ...?

    " lão minh chủ bị giáo chủ giam ở Cô Mai Trang được 3 vị huynh đệ chấn thủ tinh thông cầm , kỳ , thơ , hoạ , kiếm ...)

    Nhậm Doanh Doanh : ngươi lui xuống trước , chuyện này đừng để truyền đến tai Đông Phương Thúc Thúc .

    " thuộc hạ đã rõ "

    Nhậm Doanh Doanh suy nghĩ nhập tâm : trong thiên hạ , người trẻ tư chất cao đứng đầu Tiêu Ngọc công tử xưng nhì không ai dám xưng nhất , người này tính tình kì quái lại không màn võ lâm làm sao chịu ra tay giúp ta , Bạch Đường chủ cũng là một anh tài nhưng chung thành với Đông Phương Thúc Thúc , chỉ còn Lệnh Hồ Xung của phái Hoa Sơn có thể sử dụng , một người trừ nghĩa .

    Nhậm Doanh Doanh : Lục Trúc Ông , ngươi đều tra hạ lac của Lệnh Hồ Xung công tử

    Lục Trúc Ông : thánh cô lão đây đi .

    _________________________

    Đông Phương Bất Bại giết Tuyết Lang lấy tuyết lang đãm cho Lệnh Hồ Xung ăn , thả nằm nghĩ trong hang động còn mình ra ngoài tìm thức ăn .

    Đông Phương Bất Bại tay cầm một còn gà quay về thấy Lệnh Hồ Xung ở trước ở hang động chạy lại ôm : Lệnh Hồ Xung ngươi đã tĩnh .

    Lệnh Hồ Xung vẫn đứng im không động .

    Tay cầm thanh kiếm .

    Đông Phương Bất Bại thấy tình hình này là lúc thích hợp bài tỏ sự yêu thương trong lòng : Lệnh Hồ Xung ta yêu ngươi ...( nói xong nhón chân lên câu cổ hôn Lệnh Hồ Xung )

    Bạch Ngọc Minh tự cười bản thân : tự cho mình đúng sợ nàng ấy nguy hiểm theo bảo vệ , không nhìn thấy người ta đang yêu thương nhau , ngươi ở đây làm gì ( tự quay người rời đi )

    Lệnh Hồ Xung một lúc phản ứng đẩy ra Đông Phương Bất Bại chỉ kiếm vào người Đông Phương Bất Bại : yêu nữ ngươi muốn làm gì ...?

    Đông Phương Bất Bại cười lớn : ha ha , ta muốn làm gì , ta yêu thương thế ngươi chỉ kiếm vào ta , yêu nữ , ma giáo có gì không tốt đỡ hơn lũ tránh đạo giả nhân giả nghĩa .

    Lệnh Hồ Xung ; yêu nữ ngươi đứng ép ta

    Đông Phương Bất Bại : ngươi có ngoan độc thì một kiếm giết chết ta .

    Lệnh Hồ Xung đâm kiếm tới , mũi kiếm sắt nhén đâm sâu vào Người Đông Phương Bất Bại hoảng sợ rút kiếm ra , mũi kiếm mang theo máu Đông Phương Bất Bại tuôn ra ngoài , Đông Phương Bất Bại Cố giữ thân hình đứng vững tay ôm giết thương : Lệnh Hồ Xung chúng ta từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt

    Bạch Ngọc Minh quay đi nghe tiếng truyền đến chạy đến gặp Đông Phương Bất Bại tay ôm vai trái bị thương không ngừng đổ máu đánh một chưởng vào Lệnh Hồ Xung , Lệnh Hồ Xung ngã lăn xuống đất Bạch Ngọc Minh chỉ kiếm vào người Lệnh Hồ Xung cặp mắt rực lữa giận , người đầy sát khí : sau ngươi dám tổn thương nàng ấy , bất kì ai cũng không được tổn thương nhất là ngươi Lệnh Hồ Xung .

    Lệnh Hồ Xung thấy Bạch Ngọc Minh xuất hiện còn đánh mình khó hiểu : Tiêu Huynh , Huynh

    Bạch Ngọc Minh nóng giận cầm trong tay Tiêu Dao kiếm đâm xuống Lệnh Hồ Xung : ngươi đi chết đi .

    Đông Phương Bất Bại thấy Bạch Ngọc Minh muốn giết Lệnh Hồ Xung không màn đến vết thương sâu đang chảy máu dùng chân khí còn lại của mình đánh một chưởng vào lưng Bạch Ngọc Minh : Ngươi không được giết hắn .

    Bạch Ngọc Minh chịu một chưởng của Đông Phương Bất Bại dù bị thương nhưng nội lực vẫn thâm hậu , Bạch Ngọc Minh không phòng bị , nếu không có Trường Xuân công hộ thân chết không nghi ngờ , máu ọc từ miệng chảy ra nhìn về phía Đông Phương Bất Bại mĩm cười : Đông Phương , ngươi luôn đối với ta vô tình

    Đông Phương Bất Bại : hắn là người ngươi không được tổn thương

    Nghe hai người nói Lệnh Hồ Xung lặng thầm cầm kiếm ôm vết thương rời đi .

    Tiêu Ngọc : Ta Tiêu Ngọc ngu ngốc yêu ngươi , ngươi có biết không .

    Đông Phương Bất Bại : ngươi đi đi bổn toạ không muốn thấy ngươi lần nào nữa .

    Tiêu Ngọc Cười lớn quay người lại : Ta Tiêu Ngọc tự mình đa tình trách ai .

    Đông Phương Bất Bại nghe lời nói đau tận đáy lòng Tiêu Ngọc truyền đến cũng tự cười bản thân hôn mê ngã xuống đất .

    ———-

    Sáng Hôm sau Đông Phương Bất Bại mỡ mắt thấy mình đang ngủ trên giường vết thương đã được băng bó , nhớ lúc hôn mê nghe bên tai tiếng nói của Tiêu Ngọc

    " ngươi cố bảo trọng , ta sẽ không xuất hiện trước mặt nàng "

    Đại Thẩm đi vào thấy Đông Phương Bất Bại đã tỉnh : Cô nương ngươi đã tỉnh.

    Đông Phương Bất Bại : vị đại thẩm là ngươi cứu ta

    Đại Thẩm : ta không phải người cứu cô nương , ta vị công tử bạch y mang cô đến đây , cho ta ngân lượng chăm sóc , mời đại phu khám cho cô nương .

    Đông Phương Bất Bại : hắn đi lâu chưa

    Đại Thẩm : trời sáng vị công tử đã đi , nói cô nương không muốn gặp hắn không tiện ở lại .

    Đông Phương Bất Bại :" là ta tổn thương hắn "

    đa tạ vị đại thẩm ta khoẻ cũng nên đi

    Đại Thẩm ; cô nương ngươi vừa tỉnh lại nên ở lại nghĩ ngơi

    Đông Phương Bất Bại : ta không sau , xin cáo từ
     
    (Nbn ) Đn Tiếu Ngạo
    Chương 18 Giao Đấu


    Đông Phương Bất Bại tử khi trở về Hắc Mộc Nhai luôn lấy rượu làm bạn , say rồi lại tỉnh .

    Ảnh : Giáo chủ gần đi tin tức truyền đến , thánh cô cùng Lệnh Hồ Xung công tử tụ tập một chỗ .

    Đông Phương Bất Bại : hắn cùng Doanh Doanh cùng một chỗ ?

    Ảnh ấm úng nói: Giang Hồ còn có lời đồn Lệnh Hộ Xung công tử cùng Thánh Cô lưỡng tình tương duyệt .

    Đông Phương Bất Bại : ngươi lui ra ngoài cho bổn toạ

    Ảnh quay lưng đi truyền đến tiếng ghế nổ trong đình viện

    Đông Phương Bất Bại : Tại sao ngươi chọn không phải ta

    Bạch Ngọc Minh đứng phía xa cũng đang cầm bình rượu uống lên tiếng : Muốn gặp thì cứ đi gặp , ở đây giận cá chém thớt có được gì !

    Đông Phương Bất Bại phóng kim trâm bay đến người Bạch Ngọc Minh : Bạch Ngọc Minh ngươi dám xen vào việc bổn toạ .

    Bạch Ngọc Minh thuận thế né tránh : Cũng Mai không đổ rượu .

    Đông Phương Bất Bại tức giận gặp thái độ của Bạch Ngọc Minh chỉ lo rượu đổ : Bổn Toạ đang không biết tìm ai chút giận , Bạch đường chủ đến thật đúng lúc , hôm nay bổn toạ thử lãnh giáo võ công của Bạch đường chủ .

    Bạch Ngọc Minh thấy Đông Phương Bất Bại đánh đến vội né tránh : Giáo Chủ thuộc hạ biết sai , người bỏ qua

    Đông Phương Bất Bại : không nói nhiều tiếp chiêu

    Bạch Ngọc Minh khi giao đấu dùng nội công phòng ngự chịu Đông Phương Bất Bại một chưởng , lấy tay ôm chổ vừa bị đánh : Giáo chủ võ công cái thế , thuộc hạ chịu thua .

    Đông Phương Bất Bại : ngươi đi , đừng làm phiền bổn toạ " người này võ công còn ẩn dấu , có thể chịu ta một chưởng 3 phần công lực chỉ ọc máu "

    Bạch Ngọc Minh : thuộc hạ xin cáo lui

    _______ Rừng Trúc ______

    Lệnh Hồ Xung tỉnh dậy trong ngôi nhà tranh , nghe tiếng đàn đi theo tìm đến chủ nhân là ai đã cứu ta , sao ta ở đây .

    Tiếng đàn từ đâu tới , ta phải đi xem sao

    Lệnh Hồ Xung nhìn trước một tấm màn có người đáng oánh đàn ở phía sao : xin hỏi là người đã cứu ta.

    Nhậm Doanh Doanh : đúng lão thân đã cứu thiếu hiệp

    Lệnh Hồ Xung : đa tạ bà bà ra tay cứu giúp

    Nhậm Doanh Doanh : thiếu hiệp đừng khách sáo , lão đây chỉ tiện tay

    Lệnh Hồ Xung : nếu ngày sau bà bà cần gì giúp đỡ , vãn bối Lệnh Hồ Xung cho dù chết cũng không chối từ

    Nhậm Doanh Doanh : " nếu không cần ngươi ra tay cứu phụ thân , bản thánh cô cũng không muốn quan tâm "

    ____Hằng Sơn ___

    Điền Bá Quang : Nghi Lâm cô nương ngươi chờ ta với

    Nghi Lâm : Điền Bá Quang ngươi đi theo ta làm gì

    Điền Bá Quang : tỷ tỷ Nghi Lâm cô nương giao cô cho ta chăm sóc , nếu không chăm sóc tốt muốn ta mạng , Nghi Lâm cô nương là người tu hành đại phát từ bi

    Nghi Lâm lấy tay vỗ trán : Tỷ Tỷ cũng thiệt là .

    ______ Hoa Sơn ______

    Ninh Trung Tắc : Xung nhi hiện giờ đang ở đâu không rõ

    Nhạc Bất Quần : sư muội , Xung nhi sẽ không sao ngươi đừng lo lắng .

    Nhạc Bất Quần nghe Lâm Bình Chi đã tìm được Tịch Tà Kiếm phổ , đêm xuống lén tiến vào phòng Lâm Bình Chi đánh cấp .

    Tìm được mang đi

    Lâm Bình Chi khi đó nằm trên giường hoàn toàn không ngủ chỉ giả giờ :" ngươi muốn ta cho ngươi , đồ nguỵ quân tử ổng công ngươi thiên hạ xưng Quân Tử Kiếm , nếu không phải San nhi thì ...."

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    ____ Hết Nợ ___
     
    (Nbn ) Đn Tiếu Ngạo
    Chương 19 Cầu Dịch Chân Kinh


    Nhậm Doanh Doanh : Thiếu Hiệp chúng ta có lẽ sắp chia tay .

    Lệnh Hồ Xung bất ngờ : Bà Bà ngươi đi đâu , không bằng ta tuyển ngươi một đoạn .

    Nhậm Doanh Doanh : không cần phiền thiếu hiệp , có duyên ắc gặp lại .

    Lệnh Hồ Xung : bà bà vậy tài hạ đi , hẹn tái ngộ , đa tạ bà bà chăm sóc , ta hiện giờ phải về hoa sơn tránh để sư nương lo lắng .

    Nhậm Doanh Doanh : ngươi đi thôi .

    Lệnh Hồ Xung nhìn về hướng đi phái Hoa Sơn : Hiện giờ ta không biết có thể sống được bao lâu , Tiểu sư muội bây giờ cũng không cần ta ... không sống được bao lâu chi bằng uống vài chén rượu giải thiên sầu .

    Đông Phương Bất Bại đi vào tẩu lâu tìm kiếm , thấy Lệnh Hồ Xung say bất tỉnh nằm dài trên bàn rượu : ngươi đã bị rối loạn nội công , lại còn uống tửu không sợ thành phế nhân

    Lệnh Hồ Xung : tiểu sư muội sao ngươi bỏ ta , ta chỗ nào không bằng Lâm Bình Chi

    Đông Phương Bất Bại " ta cũng tự hỏi chỗ nào không xứng với ngươi , chỉ gì ta là người ma giáo , nếu ngươi biết ta là Đông Phương Bất Bại thì thế nào đây "

    Lệnh Hồ Xung cầm tay Đông Phương Bất Bại , mặt vẫn như cũ rụt ở trên bàn : Đại Sư huynh ta không còn sống được bao lâu , tiểu sư muội ngươi hãy sống tốt .

    Đông Phương Bất Bại : bổn toạ không để ngươi chết , theo ta đi gặp Phương Chứng Đại Sư cầu dịch chân kinh .

    ____

    " thí chủ muốn tìm ai "

    Đông Phương Bất Bại : ta muốn tìm Phương Chứng đại sư , phiền thông báo

    " thí chủ xin chờ cho , tiểu tăng đi bẩm báo sư phụ "

    ....

    Phương Chứng Nhìn nữ nhân trước mặt : cô nương tìm ta có chuyện gì ..?

    Đông Phương Bất Bại : Ta muốn cầu Dịch Chân Kinh chữa trị cho Lệnh Hồ Xung .

    Phương Chứng Đại Sư : thì ra cô nương ta thánh cô nhật nguyệt thần giáo , nghe thánh cô Lệnh Hồ thiếu hiệp lưỡng tình tương duyệt thật là có thật .

    Đông Phương Bất Bại : " thì ra nhận lầm ta là Doanh Doanh "

    Phương Chứng Đại Sư : Dịch Cân Kinh là chí bảo của thiếu lâm , không thể truyền cho người ngoài nếu thánh cô muốn cứu trị cho Lệnh Thiếu Hiệp đáp ứng với lão nạp một điều kiện .

    Đông Phương Bất Bại : điều kiện gì ?

    Phương Chứng Đại Sư : chỉ cần thánh cô ở lại nghe kinh xám hối , không lạm xác ngươi vô tội .

    Đông Phương Bất Bại không vô dự , quyết đoán : Cứu Hắn , ta ở lại .

    Phương Chứng Đại Sư : vậy mời thánh cô theo lão nạp .

    .......

    Lệnh Hồ Xung tỉnh dậy thấy cơ thể khí quyết đã lưu thông : ta sao lại khỏi

    Phương Chứng Đại Sư : Lệnh Thiếu Hiệp vết thương ngươi không đáng ngại có thể đi được rồi .

    Lệnh Hồ Xung : đa tạ Phương Chứng đại sư cứu giúp .

    Phương Chứng Đại Sư : muốn đa tạ , hãy tạ thánh cô cô nương chịu nghe kinh văn xám hối đổi lấy Dịch Chân Kinh .

    Lệnh Hồ Xung : vậy thánh cô có thể theo vẫn bối xuống núi không

    Phương Chứng Đại Sư : việc này e không được , xin Lệnh Thiếu Hiệp an tâm , chờ Thánh Cô nghe xong kinh phật ta sẽ thả đi không làm khó dễ

    Lệnh Hồ Xung :" cần phải mau chống tìm người giúp cứu ra Thánh cô " vãn bối xin cáo biệt
     
    Back
    Top Dưới