Cập nhật mới

Khác [Nazi x U.S.S.R] Thằng Điên

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
338870095-256-k860986.jpg

[Nazi X U.S.S.R] Thằng Điên
Tác giả: Antoinette3004
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Cre: @Yuko25678

Tác giả: Mắt Biếc.

Warning: -Truyện có đôi chút tình tiết người lớn,nếu muốn hãy thật sự cân nhắc trước khi đọc nhé.Tác giả đã nói rồi,cố chấp ,cố đọc rồi nói TG thì chào mừng bạn có 1 vé block.Conment- Nơi bình luận cũng như nơi hai con TG cãi nhau,khá phiền nên mong thông cảm.

Basic introduction :
Tôi nghĩ 2 con người ấy yêu điên cuồng, tới khi người đó rời đi thằng điên vẫn vậy, vẫn đắm say bóng hình ấy.

Nhưng giờ xem lại thấy có vẻ ngay từ đầu chỉ có thằng điên ấy tự tưởng tượng ra tình yêu, tự nghĩ ra những kỷ niệm, những ký ức bên người con trai.

Ngay từ ban đầu chẳng có mối tình nào như thế cả, cậu chỉ tặng hắn một bông hoa, nhưng lòng hắn trót đắm say bóng hình ấy.

Đây thật sự là một tình yêu đơn phương mãnh liệt, "dẫu biết chỉ là mơ" nhưng anh vẫn đưa tay ôm lấy em.

Đúng là Thằng Điên, hẳn yêu cũng là một kiểu điên, nhưng có đôi lúc người ta lại mong ước được điên mãi như thế, vì đời đâu như những giấc mơ ....



ussr​
 
[Nazi X U.s.s.r] Thằng Điên
_Chao xìn


Vietnam3041975D Đây là bộ truyện đấy=)

Lô các bác,lại là tg đây

Câu chuyện là cái này viết cho con bạn part.2.Chán tôi quá.

ê lên nhận đê m

ờm...tôi đăng cũng tùy hứng lắm..Tôi sẽ cập nhật lịch ra chap sau:1 tuần 3 chap.

_Yeh,đương nhiên là mấy bác thích ngọt thì đi đi,bộ này nó khác.Ngược là đằng khác.
 
[Nazi X U.s.s.r] Thằng Điên
1: -Lưu Lạc -


Vietnam3041975katoringuyen_15katoringuyen_15

.

- Em ra đi bên những đoá cẩm tú cầu, đi về nơi có Chúa và người em thương.

" - Mộng Cầm.

-

Nazi= Nazi,hắn,gã ta,Kẻ tâm thần,Quốc Xã

Soviet: cậu,người,Soviet,U.S.S.R,Liên Bang

Author PoV

Nazi Germany-một tên phát xít,chắc hẳn ai cũng đã nghe tới hắn?Cha của Germany,và là đứa con cả trong gia đình G.E.Cha nào ,con nấy.Cho dù G.E có sinh bao nhiêu,thì Nazi vẫn là người giống cha nhất,là hiện thân của Đế Quốc xưa.

Hắn..yêu Soviet một cách điên cuồng,như cách G.E đã phải lòng R.E.Nhưng gã ta yêu một cách mê mệt và điên cuồng.Một kẻ điên..?Hah..Một lòng một dạ đơn phương mình người,và hắn đã bỏ ra bao nhiêu chất xám ư?Nói về hắn,thì trong tâm cậu,hắn là người như thế nào?...Là người tâm thần,là một thằng điên ngu xuẩn.

Cậu chẳng thèm xía đến hắn.Mà cậu chỉ quan tâm về đồng bào,về 15 người con,và..Vietnam..[Em nợ Tổ Quốc 1 lời xin lỗi.]

Người hắn yêu mến mặc dù ở ngoài rất ghét bên trong lại quan tâm, nhìn sự thất vọng trong tâm của người nhưng nụ cười vẫn hiện lên..

Nazi.-Ả ta có cái gì để mi quan tâm nhiều như thế!?Ả ta chỉ là một người con gái quê mùa,chẳng khác gì Việt Hòa!!

Soviet :-Vietnam là người con gái đã chịu khổ nhiều,có chút tình cảm cũng không được sao?

Nazi : Ngươi là kẻ thất hứa!

.

.

.

Sau đây thì tôi sẽ giải thích tại sao Soviet lại là"kẻ thất hứa"

.

.

.

.

.

Trên một thảo nguyên nọ,có hai chú bé.

Và có 2 đứa trẻ quen nhau từ bé, ngày ngày chơi trốn tìm với nhau trong khu vườn, quanh cái cây bốn mùa tuần hoàn đâm chồi, thay lá, trổ hoa rồi úa tàn đó.

Ngày bé vui đùa hạnh phúc biết bao, cứ nghĩ cả đời này có thể mãi mãi bên nhau không thay đổi.

Nhưng rồi khi dần lớn lên, lại nhận ra rằng hóa ra chỉ có mình Gã "ảo tưởng" về mối quan hệ ấy, chỉ có mình gã đơn phương mà đối phương không hề đáp lại.

Phải đấy.Một thằng điên tâm thần.Không,không chỉ điên thường,hắn điên theo cách đặc biệt,điên nhất trong các thể loại điên.
 
[Nazi X U.s.s.r] Thằng Điên
2 . -Rối trong vở.-


Đông Đức: emSoviet: ,người,Soviet,cậu

Nazi:Gã,hắn,gã ta,tên phát xít,Nazi,Nazi Germany

_Người bạn?Hay ..người tình?

Hai chú bé năm ấy từng thốt lên lời thề,giờ cả hai đều ở đây,hay người nào người nấy đều đã bay theo gió về phương xa tít mù khơi kia?

Hai chú bé.Hai người bạn.

"endless source of knowledge

but I can't hold it all in the palm of my hand"

Nazi- hiện thân ác quỷ không dừng nơi đó,mà cứ tiếp tục đi theo con đường của người cha đáng kính.Soviet- đứng lại và chọn cách xây dựng nên một xã hội.Soviet,người đã chọn đúng lối đi.Ha..Hãy kệ hắn mà dựng nên hạnh phúc cho bản thân,và 15 đứa con kia nữa.

Nazi ngồi tại dinh và viết những bản tình ca ,nhưng nó không ngọt ngào,mà nó mang đầy chất ghê rợn và ảm đạm.Quả nhiên đó là hai tính từ chỉ dành cho riêng gã ta.Riêng gã!!!

00.00P.M

Nguyệt thực.Nguyệt tử.Nazi rời giường và vớ lấy cây đàn ê a hát.Hắn chỉ viết nhạc qua ngày để thỏa mãn nỗi nhớ nhung cậu.Nhưng hắn không nấn ná được lâu.

Đêm ấy,hắn chỉ viết nhạc và hát,nhưng nhạc của tín đồ,sao không hay?

Nhưng nốt nhạc du dương dần lan ra khắp nhà và hòa vào đêm tối tĩnh mịch.Có vẻ như hắn đang cố gắng phá vỡ khung cảnh yên lặng ấy.Hắn đi ra ngoài cửa sổ,nhìn thẳng lên mặt trăng và lại hát tiếp:

""ah... stimmt... ich weiß noch vieles nicht..."

"

Ya,hắn..không, lần này hắn cứ gảy đàn đến tận bình minh.

Germany,cậu chịu được không?

Nhưng đêm tiếp,hắn buông đàn và ngẫm nghĩ về Soviet.

...Khi bình minh ló rạng trên bờ Đông,Soviet đến nhà Gã.

Gã mừng quýnh,tưởng rằng cậu đã chấp nhận và trở thành vợ hắn nên ngỏ lời cầu hôn.Gã đưa cậu cả xấp giấy mà hắn viết lên tình ca,trao cậu cả lý trí.

Không!Cậu đến chỉ là để đưa con hắn đi mà thôi!

SV: Mày ảo tưởng quá rồi,Nazi ạ.

....Gã chẳng biết nói gì đâu!

Lại kể đến Đông Đức,em ngồi trong phòng và khóc.

Em nhắm hờ đôi mắt của mình lại, cảm giác trong lòng em bấy giờ rất hỗn độn, em nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời đẹp thật nhỉ?

Ánh trăng đêm nay tròn thật đó ..

Em ngước nhìn trên trần nhà rồi cũng liền hướng nhìn xuống mà nhìn quyển sách còn đang mở ngay trang chính giữa nữa...

Em nghiêng đầu mà nhìn quyển sách, mắt em lại dính vào ngay chữ :

"Arrête de pleurer, je t'aime " (Ngừng khóc đi,tôi yêu em..)

Em nhìn dòng sách đó, em cũng đang tự hỏi với chính bản thân của em, cái cảm giác mà được gọi là tình yêu, liệư nó sẽ như thế nào.Hôm nay em sẽ bị bán đi sao?Rốt cuộc em là gì trong gia đình này?

Hay em giống mẹ,chỉ là một con rối trong tay cha..?

Em khóc nấc lên.

Nhưng điều em không ngờ ,đó là người nhận nuôi em ..cũng là con rối trong vở kịch tình yêu mà ba em bày ra.

Em nhắm mắt lại, khoé mắt có chảy nhẹ ra nước, em khóc, em khóc vì em tiếc tuổi xuân của mình chả được tung tăng ngoài kia, em khóc vì em lúc nào cũng có sự tủi thân trong bản thân em, tự ti...

End.
 
[Nazi X U.s.s.r] Thằng Điên
3 - Diễn viên sân khấu-


⚠️Warning!!!

Cân nhắc trước khi đọc!!!!⚠️

_Du, Geliebter, wo bist du?

Du musst jetzt mit Ihm glücklich sein...

.

.

.T.ử T.h.ầ.n đã đưa em đi rồi,đi thật rồi.

.

Trong mắt hắn,Soviet thật sự là một thiên thần.Hắn không ngần ngại để chiếm lấy người hắn thương đâu.Khuôn mặt ấy đã ám ảnh hắn tới tận mai này.Khuôn mặt bầu bĩnh với đôi mắt đỏ thẫm,sống mũi cao và mái tóc phất phơ màu đào.Chẳng phải là thiên sứ hay sao..?Nhưng đẹp như thế,thời gian cũng sẽ cuỗm chúng theo sắc đẹp đấy đi mà thôi.Hắn sẽ nghĩ đến trường hợp ấy,và hắn lo sợ.Đến hắn mà cũng..?

Hắn đấy,hắn yêu gương mặt ấy,hắn yêu hàng mi đó,hắn yêu "c.ậ.u b.é" ấy nữa..[Nghe phát hiểu luôn he]Hắn vẽ lại ảnh người thương,hắn viết nhạc,hắn chụp hình lén.Tất cả nó đều gợi lên vẻ kích thích sự .d.ụ.c. v.ọ.n.g c.h.i.ế.m h.ữ.u ngày tăng lên.

Hai chú bé.Hai diễn viên.Nhưng một diễn viên lại hung bạo- phóng khoáng man dại,còn người kia dịu dàng và ôn nhu.

Nazi không thể chấp nhận một lời khước từ tàn bạo như thế.Hắn nhìn tâm can mình xé nát khi những bản nhạc hắn thức đêm viết cho Người rồi đã bay theo gió,để hắn ôm kí ức.Em,người ta thương .

Lòng hắn đã bị tổn tương bởi một lỗ hổng rất lớn.Giờ thì hẳn em đang hạnh phúc yên vui với người?

Nazi,hắn muốn khóc.Hắn muốn về lại với Weimar.Hắn muốn trở về là con nít để thỏa thê trút nỗi lòng bên cha mẹ..Đáng lẽ ra hắn sẽ có một đời hạnh phúc,nhưng hắn không thể chọn cha.Hắn theo cha,hắn chuộng sự tàn bạo và m.á.u m.e.Hắn không thể quay về quá khứ,hắn đành phải chấp nhận hiện tại và sống một đời.Cha hắn chuộng sự tàn nhẫn,s.á.t n.h.â.n.G.E còn tin vào một ngày nào đó,Tử Thần sẽ ban sự c.h.ế.t c.h.ó.c xuống.

Hắn nhìn bóng lưng Soviet bế con mình cứ rời đi xa dần.Hắn mất hết rồi,con cái,gia tài,quyền lợi!!Đầu óc hắn nảy lên ý nghĩ là bắt cóc Soviet,để chiếm hữu của riêng mình.Thế là đêm ấy,hắn ủ mưu tính kế để bắt cóc.Nỗi d.â.m d.ụ.c đã đẩy đến cực điểm.

[Đến đây thì TG sinh chăm rồi,tả luôn sự c.ư.ỡ.n.g h.i.ế.p. thế nào vậy,hehheh.]

Hắn đột nhập căn nhà và mang theo người hắn thương đi.Hắn nhốt vào tầng hầm nhà hắn.Căn hầm ấy tối tăm và bẩn thỉu,hôi hám.Hắn đã từng bị nhốt và ám ảnh một thời,thế mà..

Soviet tỉnh dậy,tự hỏi mình đang ở đâu..?

Một căn hầm u tối,b.ẩ.n t.h.ỉ.u và nhỏ hẹp,vào chỉ muốn .ó.i. ra.

Nó t.a.n.h t.ư.ở.i mùi x.á.c t.h.ị.t và m.á.u, hẳn Nazi đã ă.n t.h.ị.t những n.ạ.n n.h.â.n từng ở đây..?Nói đến,cậu mới nhìn xuống cơ thể,toàn thân l.õ.a. l.ồ(1) ,không lấy một manh áo.Chân bị x.í.c.h lại bởi cườm g.i.a.m(2)...

Hắn đến,nói với giọng đầy hung hãn:

-Soviet này,từ giờ em là của tôi,là đồ chơi của tôi,là con rối của tôi..Đừng hòng mơ tưởng tới bỏ trốn,tôi luôn theo dõi em đấy..

Cậu giật mình,quay lại và thấy hắn.

-Thằng súc vật!Bỏ ta ra!!Mày làm đ.é.o gì có quyền gì mà giam cầm tao!!!Thằng điên!![Crush,cho tao nợ nốt lần này]

-Thằng súc vật ư!?Em nói ai đấy hả?????

-Tao nói mày ấy,sao,rén à?[Câu học từ Tổ quốc]

Hắn không nói gì nữa,xông thẳng vào phòng.Hắn định làm gì thế?

.

Hắn đi vào phòng,cởi quần Soviet ra.Chẳng lẽ hắn định...?Không để cậu nói thêm lời nào,hắn nâng cằm cậu bằng một ngón tay, rồi sờ vào eo của cậu.

-Mày,mày định làm gì đấy..!?

-Em biết mà?Chẳng lẽ ..em chưa bị vạch bao giờ sao,heh.

"Hành động của mày là đang quấy rồi tao đó?"

Hắn gương tay chọc thẳng vào lỗ hậu ấy,mặc cho cậu có phản hồi ra sao.

"Kệ tao đi"

"Lâu lắm mới gặp lại cậu, biết tôi lo lắm không hả?" anh ta khẽ vỗ mông của cậu rồi mỉm cười, "này- trời đây là nơi đông người đó đừng làm vậy", "hum?

Cậu ngại sao?~" anh nâng cằm cậu bằng một ngón rồi sờ vào eo của cậu, "h-hả?

Tránh ra" cậu hất tay anh sang một bên rồi quay lưng, "hành động của cậu là đang quấy rồi tôi đó?" anh nhẹ nhàng bước tới xin được giải thích, nhưng chợt thay, thứ khiến anh ta phải ngặc nhiên đến cứng đờ là khẩu súng đang chỉa về phía mình, trên tay cậu còn là thẻ công an, "hành vi của cậu..

Tôi không chấp nhận bất cứ một lời biện minh từ miệng của cậu".

"Này..."

"Aiza..Cái miệng này hư hỏng thật đấy.."

--End--

Giải nghĩa:

(1)Lõa lồ : Không quần áo che thân

(2)Cườm giam: Thứ xích chân p.h.ạ.m n.h.â.n.
 
[Nazi X U.s.s.r] Thằng Điên
4-Kí ức-


⚠️Truyện có thể là có tình tiết người lớn,thật sự cân nhắc trước khi đọc!!⚠️

....

-Ich bin wirklich ein Engel, ich bin ein Engel ...

Yêu?Nó không có trong từ điển của Nazi.

Thương?Cũng không luôn.

Tàn bạo?Đúng rồi đấy.

Hắn điên,điên theo cách riêng hắn.

Hai chú bé.Một vật khiến.Một vật khiển.

....

Hắn đi khỏi tầng hầm,lên nhà.Hắn định về phòng tranh để vẽ tiếp người ấy.Người trong mộng của hắn giờ còn ở đây mà hắn vẫn chẳng thỏa mãn.Hắn ...điên rồi.Hắn đã đập phá đồ đạc,xé nát toàn bộ bức tranh hắn vẽ về Soviet.Hắn làm sao thế?

-Anh đi đâu thế..?

Một giọng nói,một thanh âm vang lên trong đầu hắn.Hắn không rõ đó là lời nói của ai nữa.Giọng nói ấy ngày càng rõ rệt:

-Anh định làm gì vậy?

Ai?

Ai đang nói thế?Hắn giật phắt quay ngang mình lại,ngó xem là ai.Không,chẳng ai cả.Nó cứ tiếp tục:

-Anh c.h.ế.t đi,t.h.ằ.n.g k.h.ố.n n.ạ.n [email protected] ạ.

Giọng của một người con gái,còn khá trẻ,cỡ 18-20 mà thôi.Mới đó mà đã nói được những lời thế sao?

Đêm về,hắn xuống hầm hỏi thăm Soviet.Cậu thật đẹp.Đẹp nhất mắt hắn.Vẫn gương mặt ấy nhưng thêm vết bầm.Không sao,vẻ toàn bích vẫn hiện trên cậu.Thanh âm lại vang lên: "Anh là đồ c.h.ó,đồ s.ú.c v.ậ.t."

Hắn từ biệt cậu mà lên nhà để ngủ.Những giọng nói đó cứ lần lượt hiện ra.Tiếng la hét,tiếng bom đạn hắn nghe thấu ở bên kia bức tường.Bốn triệu h.ồ.n,b.ố.n triệu t.h.i t.h.ể(1)gào thét tên hắn trong đêm.Đó toàn là những người hắn đã g.i.ế.t.Hắn không nhớ tên,nhớ mặt từng người nữa.Nhưng hắn nhớ tất cả hành vi t.à.n đ.ộ.c của hắn.Như thể b.ạ.o chúa,hệt như G.E(2)

Đúng là Thằng Điên, hẳn yêu cũng là một kiểu điên, nhưng có đôi lúc người ta lại mong ước được điên mãi như thế, vì đời đâu như những giấc mơ ....

Hắn ngủ đi.Hắn lại mơ thấy "người con gái đó"(3).Ả ta đã ám ảnh hắn mấy năm ròng rồi.Ả ...thật sự là ma nơ cảnh,còn "người con gái" là do hắn nghĩ ra khi mất ả bởi một vụ tại nạn.Từ sau đó,hắn là "thằng đ.i.ê.n."

Hắn mơ tưởng rất nhiều,đặc biệt là yêu điên cuồng hơn.Hah...

*AMH

Làn khói sương theo tiếng đàn mà bay xa tít mù khơi kia.Bốn triệu h.ồ.n cứ gào thét tên ,thậm chí là cào hắn nhưng chả ích gì,h.ồ.n m.a mà?

.

.

.

Đêm thật dài,kéo theo lời khóc của Soviet.Cậu khóc cho cậu,và..khóc cho người cậu yêu.Khóc cho người ai khóc cho cậu..?
 
[Nazi X U.s.s.r] Thằng Điên
5-Hướng Dương.-


" Ta có thể vẽ lại cả bản đồ châu Âu , nhưng không thể vẽ lại chuyện tình giữa em và ta "

"Ta có được tất cả , những ta mãi không thể có được em...

"

Nazi Germany,hắn vẽ lại cả bản đồ châu Âu cường tráng ấy,nhưng lại không thể đi nét nổi một cuộc tình đến nỗi phải đi cướp ư?Hắn có tiền,có gia đình,của cải,quyền lợi mà lại không thể lấy được tình cảm của người mình thương?Phát xít cũng chỉ đến thế ?

-Thằng s.ú.c v.ậ.t ,tội mày xứng đáng bị t.ử h.ì.n.h!

....

Hắn thả Soviet ra,coi như trả lại một phần tự do cho cậu.Hắn hôn lên trán,như thể đây là một minh chứng tình yêu.

Càng yêu Soviet bao nhiêu, hắn càng ghen tuông mù quáng và làm đau khổ cậu bấy nhiêu.

Kết cục nào sẽ dành cho họ?

Liệu rằng tình yêu mà hắn dành cho Soviet có đủ lớn để xoa dịu đi những tổn thương hắn đã gây ra cho cậu không?

Hắn đến phòng mình và gảy lên tiếng đàn năm nào.Soviet lắng nghe và im lặng,không nói gì.

Khúc dương cầm ấy nhẹ nhàng nhưng không kém phần bị thương.Đó là khúc nhạc hắn đã gảy cho cậu nghe ngày ấy.Ngày hai người còn là bạn thuở còn niên thiếu.

Khúc Dương Cầm Dưới Trời Phát Xít

Trong cái thời khắc giao tranh đẫm máu, tàn khốc ấy lại xuất hiện một mối tình đầy ấm áp, nhưng cũng đẫm bi ai giữa một chàng thanh niên người Nga và một quân nhân người Đức.

Giữa tình yêu đôi lứa và nghĩa vụ với tổ quốc, liệu rằng chuyện tình của họ có được một cái kết viên mãn không?

....

》Ngược dòng về quá khứ.

Từ nhỏ, Nazi đã bị nét đẹp ngây thơ, trong sáng của cậu bạn nhà bên thu hút.

Hai đứa trẻ nhanh chóng kết giao bạn bè, cùng nhau trải qua những vui buồn.

Tình bạn dần chuyển thành mối tình đầu khó quên giữa hai đứa trẻ.

Nhưng ông trời không toại lòng người.

Cậu theo gia đình rời đi nơi khác.

Hắn một mình ở lại.

Thời gian dần trôi, Nazi vẫn ôm hy vọng về ngày gặp lại mối tình thanh mai trúc mã.

_______________________________________________________________

》Trở về thực tại.

Mà gã cũng không phải là lựa chọn duy nhất của "chú chim hoàng yến" xinh đẹp của hắn..

"Tình yêu là di sản không thể kế thừa".

.....
 
[Nazi X U.s.s.r] Thằng Điên
6-Tử đình hương


Cuộc đời của H!tIe như một nhân vật phản diện từ trong truyện tranh bước ra.

Thật sự hắn rất tài giỏi và câu chuyện rất li kì nhưng... lại sai đường mất rồi.Họ đánh giá bức tranh của ông giống như 1 tấm ảnh hơn là 1 bực tranh ..

Gã-Nazi cũng thế.Hắn ngày đêm vẽ và vẽ.Nhưng Weimar đã đốt đi chúng.Màu vẽ vẫn còn chưa khô và bốc lên.Những bức tranh tươi sắc về Soviet để thỏa mãn nhớ nhung giờ bay theo gió.Giờ đây,hắn vẽ đã đẹp rồi..Nhưng màu sắc sơn mài đã sang u buồn từ lâu,không còn thế.

.

Một người dịu dàng quan tâm tới người khác cũng giống như cơn gió mùa hè, như bông hoa tươi tắn của mùa xuân mang lại cảm giác vui tươi dễ chịu cho mọi người.

Bởi vì, một "âm thanh"quan tâm đến người khác sẽ biết cách chia sẻ chân thành những buồn vui, khó khăn với những người xung quanh.

Mùa hè tươi đẹp của gã theo mây trời cùng những bức tranh.Giờ hắn gặp lại Soviet,20 năm trôi qua,ngày nào sao mới như hôm qua!!!!!

-Tiếng dương cầm của anh..hay thật.Có thể anh sẽ thành nhạc sĩ không chừng...

.

.

.

.

Mưa lộp độp rơi trên phiến,mây đen như sắc đen tụ lại.Những thứ ảm đạm nhất hẳn đã từng và đang có.

》Quá khứ
 
[Nazi X U.s.s.r] Thằng Điên
7-"Thảo nguyên tuổi thơ"


...》Quá khứ[ Có thể có thêm mục quá khứ tiếp diễn đêy,coi chừng]

Trở về thời niên thiếu trên thảo nguyên xanh,có hai chú bé mồ côi ngồi chơi với nhau.Chúng không cha không mẹ,mồ côi lúc lên 4 và sống trong cô nhi viện.

Chúng ngày ngày dắt nhau đi trên con đường vắng,ngồi giữa rừng già đầy tán nắng mà nói chuyện.Chúng kể về cô nhi viện,về gia đình,câu chuyện của Chúng hạnh phúc nhưng theo thời gian mà phai nhòa dần.Chúng ngồi dưới tán cây nơi rừng già,hái những bông hoa và cười...

XV(em): -Cậu đến đây đi!!Tớ vừa tìm được bông hoa này!!

Nazi🙁gã)- Hoa gì thế?Nhìn nó đẹp thật đấy!

...

???-Mày nghe về tụi nó chưa?Bọn nó không cha không mẹ,mà lại có làn tóc đỏ trông thật kì dị!Một đứa thì hãy cười,đứa kia hay khóc,thế mà vẫn hòa hợp được!!

...

Trong khu rừng ấy có quá nhiều cảnh đẹp và ấn tượng.

Bắt đầu bước vào rừng, ta đi loanh quanh giữa bao la thiên nhiên huyền diệu và tươi mát.

Bao trùm là đoạn đường đất ẩm là nấm.Chúng hái muốn rã rời tay.

Đến năm 7 tuổi,chúng bị đuổi ra cô nhi viện,nhưng vẫn đi cùng nhau như hình và bóng.Chúng đã quen cuộc sống có nhau.Nazi biết hát,gã thường xuyên hát lên ca khúc vui tươi và sống động,nhưng thời gian đã khiến nhí nhố bản nhạc ấy phai nhòa thành bi ai.

Bọn nó dựng được cái nhà gần giáo đường.Ngày ngày qua đó để cầu nguyện.Vị mục sư thấy thế bèn thương và cho chúng một mái lều tranh đơn sơ.Tuy thế thôi nhưng chúng vui lắm.

》Thực tại

XV bật mình tỉnh dậy bên căn phòng,lần nữa em tự hỏi nơi đây là đâu?Không phải căn hầm đó nữa ư?Hắn đâu rồi?Chính hắn là người đưa em lên sao?

Em mơ về những kỉ niệm bên cửa sổ cùng hàng dương liễu khoe sắc mình,nó hồn nhiên trong sáng chứ chẳng hề như em.Chợt nhận ra từ đó em đã có tình cảm với gã.Em yêu tên phát xít ấy rồi.

Em mơ về những tháng ngày vui tươi bên gã,về những khóm hoa vàng ươm đong đưa bên hiên nhà.

Em mơ về những cơn mưa,nơi em từng cùng hắn tắm dưới mưa để mặc cho mưa đưa kỉ niệm em đi.Em ngỡ ngành tự hỏi mình và gã hồi đấy đâu rồi?Thời niên thiếu rộn ràng kỉ niệm,cùng đi mà chẳng ai về.Có lẽ họ cũng theo mây gió về trời và để em lại nơi đó.

Giá như tôi một lần tin tưởng vào em..Người con trai hồn nhiên đã đi thật rồi,đi theo Tử Thần và Chủ Nghĩa..

XV theo Lenin lên đường,trước khi đi em bỏ lại gã ngồi trước hiên ngó trông cùng bản nhạc.Hắn chờ hoài,chờ mãi nhưng thảo nguyên chỉ ra hoa mà không thấy em về...

Đúng là Thằng Điên, hẳn yêu cũng là một kiểu điên, nhưng có đôi lúc người ta lại mong ước được điên mãi như thế, vì đời đâu như những giấc mơ ....

Vietnam3041975
 
[Nazi X U.s.s.r] Thằng Điên
8-"Ilusia cảng Varide"-


》Cảnh báo là có tiểu tam!!!Lẫn lộn qkhu với ttai!!

Đội mũ bảo hiểm vô!!

XV: Anh,cậu,XV,Soviet

Nazi: Hắn.

Đế quốc là một hình thể siêu quốc gia, chưa từng phát triển thành một quốc gia dân tộc từ các lý do lịch sử cũng không bao giờ muốn được hiểu như thế.

Quyền lực cai trị của đế quốc không nằm hoàn toàn trong tay của hoàng đế mà cũng không nằm hoàn toàn trong tay của các tuyển hầu tước hay của một tập thể như Quốc hội Đế chế.

Đế quốc không phải là một quốc gia liên bang và cũng không phải là một liên minh của nhiều quốc gia.

Đế quốc không phải là một đất nước do tầng lớp quý tộc cai trị nhưng cũng không nằm trong tay của một tập đoàn cai trị.

Mặc dù vậy, Đế quốc lại kết hợp những đặc điểm của các hình thức quốc gia này.

Lịch sử của Đế quốc mang nhiều ảnh hưởng của cuộc tranh cãi về tính chất của nó.

....

》Quá khứ

Bọn nó cùng nhau hatz,dù không còn rừng già mơ mộng hay thảo nguyên tuổi thơ nữa.Chúng thấy chỉ cần có nhau là đủ và an toàn lắm rồi.

Chúng cứ hạnh phúc quá những tháng năm,đến khi gặp một cô bé.

Hôm đó là một ngày mưa tầm tã,một đứa trẻ đi đến lều tranh của Chúng nó xin ăn.Bọn nó hỏi nó đến từ đâu,tên gì mà lại đến đây.Con bé nói nó đến từ cảng Varide.Đó là một thành phố đẹp.

》Quá khứ tiếp diễn

Thành phố cảng Varide trong kí ức của con bé kia là một thành phố tuyệt đẹp và náo niệt.Những phố buôn tấp nập xe đi lại.Ánh nắng mặt trời tỏa hơi ấm áp xuống nơi đó.

Con bé từng là một tiểu thư,nhưng chỉ vì gia đình trọng nam khinh nữ nên chỉ nuôi nó 3 năm theo luật pháp,còn lại vứt vào cô nhi viện,còn quá trẻ để thân với môi trường mới.Nhưng khác với XV và Nazi,nó được Gia đình thương Gia nhận nuôi ,ngỡ rằng hạnh phúc đã đến mà ai đè lại là bi ai.

》Quá khứ.

Bọn nó thấy thương cảm nên đồng ý nhập bọn,đặt cho con bé cái tên kèm với biệt danh,để bù lại cho tên lũ chúng nó.Chúng nó chẳng biết tên đầy đủ của mình là gì,chỉ quen gọi nhau là Soviet và Nazi.Chúng đặt cho con bé một cái tên thật đẹp:"Ilusia Julliette Sora",hay còn gọi tắt là "Ilusia" hoặc "Ilusia cảng Varide"...

Túp lều tranh đã hạnh phúc,giờ đây đón thêm một thiên sứ trở về lại càng ấp áp.Hạnh phúc nó có lẽ đơn thuần chỉ giản đơn thế thôi: tiếng cười!Con bé kia không phải ăn không ngồi rồi,nó cũng đi lấy lụa từ những con tằm nó thấy được mà thêu dệt nên những món đồ đẹp đẽ.Có thể một trong những thứ đó,XV và Nazi chưa từng thấy.Chúng ồ lên.Món đồ do "Ilusia" thêu nên có giá trị,có thể là 10,hoặc 20 Rúp Nga( là khoảng 30-35 Mác Đức, TG bịa nên không rõ gì,thông cảm vì dốt Địa vl)Nó thật đáng giá.

》Thực tại

Chúng sống với nhau đến tuổi trưởng thành,mỗi người một ngả để đi và chẳng quan hệ gì với nhau nữa.

Giờ đây,hắn đã có XV rồi.Hắn trả lại tự đó cho cậu,chỉ 1 phần thôi.Không tồi,nhỉ..?

Con bé đó, giờ nó là thư kí của Nazi nên cũng được về nhà hắn để thảo luận công việc.Ả đã nảy sinh lòng yêu Nazi,ả muốn đuổi người đã đặt tên cho mình đi(XV).Ả muốn Nazi là của riêng ả.Ả muốn làm vợ hắn.Cậu ngỡ ngàng khi thấy lại "Ilusia",ả giờ đã xinh hơn rất nhiều nhưng...cũng khác đi ít nhiều.Ả khinh cậu rồi...Tội.Hắn cũng vì thế mà bớt quan tâm cậu hơn..

....

Cậu đi ngủ,cậu mơ về những quá khứ cậu và hắn từng có.Những khóm hoa vàng ươm đong đưa,nắng hắt bên nhà.Hắn hái một đóa hoa cài lên mái tóc đỏ của cậu.

》 Kí ức XV

Vẫn cho rằng bản thân không còn gì để mất, nhưng khi hắn muốn đoạt đi bàn tay của tôi, nội tâm tôi lại cảm thấy khổ sở trước nay chưa từng có.

Bởi vì, trong nháy mắt đó, tôi đột nhiên nghĩ rằng, từ nay về sau sẽ không bao giờ... có thể chơi khúc nhạc "Moonlight" vì hắn nữa.

Tiếc nuối tựa như những làn sóng dữ dội, vùi lấp toàn thân.

Thật ra, cho tới bây giờ tôi vẫn không quên được giai điệu, nhịp điệu từng thuộc về hắn ấy.

Cũng như tôi chưa bao giờ quên mất ước định giữa hắn và tôi, cùng những kỷ niệm tốt đẹp kia...

Chỉ là, tôi hiện tại...

Ngoại trừ ký ức...

đã... trắng tay rồi.

Nazi, tôi rốt cuộc không cách nào có được ánh nắng ở Matxcova, ven hồ, còn có nụ cười hồn nhiên và tươi sáng của cậu...

Nazi, vì cái gì, cậu rõ ràng vẫn ở bên cạnh tôi, cảm giác lại xa xôi như vậy...

Cậu của ngày ấy... bây giờ nơi nao...

Trong hoảng hốt, thời gian tựa hồ cũng theo những điều đó mà trở lại quá khứ...

Anh dùng hai tay quấn đầy băng vải, chậm rãi chỉ hướng ngoài cửa sổ.

"Nhìn đi...

Đó là Áo..."

Đúng vậy...

Đó là Nga, là thôn nhà quen thuộc của anh, là đất mẹ anh yêu thương chân thành, là địa phương anh đã hoài niệm vô số lần trong mộng...

Hắn yêu thương vuốt ve hai bàn tay không cách nào chơi đàn được nữa, nhẹ nhàng hôn lên, dịu dàng nói.

"Chúng ta đã trở lại...

Đã trở lại..."

Bởi vì anh, hắn từ bỏ quân hàm, buông tha vinh quang, hắn nói cho người cha đang ở trận địa của hắn, rằng hắn sẽ rời khỏi Đức.

Sau đó, hắn không hề phá vỡ lời hứa mà mang theo người yêu lên tàu lửa.

Thật ra, thành Leningrad không phải là chờ đợi trong giấc mộng của hắn, quá khứ đã qua không phải là những gì trái tim hắn khát khao...

Khi tàu lửa vang lên tiếng chuông báo hiệu đến nơi, hắn đã không thể chờ đợi được mà ôm lấy anh đi xuống sân ga.

Đây là một vùng đất xinh đẹp, ngay cả không khí cũng thấm vào lòng người, phảng phất từng cọng cây ngọn cỏ đều chuyên chở những dấu chân bọn họ, đi rồi đến, đến rồi đi, cũng như thời gian chậm rãi trôi qua từng bước...

Tốt đẹp nhất chính là, những hình ảnh đẹp đẽ lại nối gót nhau trở lại trong tâm trí...

Anh nhìn hắn, sương mờ trong đôi mắt dần dần tản đi...

Anh nhìn hắn, ưu thương trên nét mặt đã chậm rãi thanh bìnhBọn họ lại trở về căn nhà gỗ nhỏ cũ nát, thôn làng cũng yên lặng rất nhiều so với ngày trước.Nơi này dường như lại là một góc bị khói lửa lãng quên, ngẫu nhiên sẽ nghe được một tiếng chim kêu, có nhiều lúc lại là tiếng gió thoảng qua lá cây, nghe vang "xào xạt."

Bọn họ lại bắt đầu cuộc sống bình thản trong ký ức một lần nữa...Hắn nhìn anh ngơ ngẩn, đáy mắt ánh lên tia sáng an lòng.

Bởi vì biết rõ mất mát có bao nhiêu đau khổ, lúc lấy lại được sẽ biết trân trọng gấp ngàn lần.
 
[Nazi X U.s.s.r] Thằng Điên
9-Trời đêm vá giấc mơ-


》Giấc mơ

Vẫn khu vườn,vẫn hai chú bé.Chúng nó nói về câu chuyện đăng trên tạp chí.Một câu chuyện không tên nhưng hay..

Câu chuyện đó diễn ra tại một cái vườn nhỏ đầy cây và hoa lá.Chúng nó chơi trốn tìm.Chuyện cứ diễn ra bình thường nhưng ...kéo dài hơn 2 chục năm.Đáng lẽ nếu XV không chuyển nhà bất chợt thì cuộc chơi trốn tìm đã chẳng kéo dài tới 20 năm.Vẫn giấc mơ,XV mơ về hắn.Người con trai có đôi mắt tựa sông xanh bầu trời.Cử chỉ đều dịu dàng khác xa hiện tại...

Cô ta xuất hiện,mối tình bi ai dần.Những cuộc cầu nguyện và dạo chơi vẫn còn nhưng chẳng vui tươi như trước.

Cầu mong Chúa sẽ luôm ở bên em ,XV ạ..Em xinh như thiên thần mà..những gì em gánh chịu thật khổ cực.Đã đôi lần,người con trai đó dẫm lên tim em bằng đôi giày đầy gai,mặc cho tim em rớm máu.Hắn kệ em,chẳng hề ý gì quan tâm....Liên Bang ạ..Hắn chẳng hề để ý em..

Trong giấc mơ,em mơ về hắn.Những kỉ niệm chợt ùa về trong em và đến khi cô ta xuất hiện,lao về phía em trên tay có dao...

》Tỉnh

Em giật bắn mình trở dậy,trời đã chớm sáng.Em chưa hiểu giấc mơ vừa rồi điềm báo điều gì nữa..Mặt trời đã lên cao dần trong nền trời.Gợn mây trắng lăn tăn như dải lụa ôm ấp mặt trời.Em ôm đầu nhớ về những kỉ niệm bị chôn giấu bên kia tường..

Nắng hửng lên,em mới ngỡ ngàng nhìn xuống làn da.Làn da mịn màng hôm nào giờ đã bong tróc và đầy vết bầm tím.Phải rồi,thứ đó là do hắn và ả gây ra....

Em chẳng làm gì có lỗi cả!Đó là do ả mà thôi!Ả đã đổ tội vô cớ cho em để rồi hắn cầm chai rượu đang uống đánh em?

Hôm đó máu em loang lổ khắp sàn mà chẳng ai lau cho....
 
[Nazi X U.s.s.r] Thằng Điên
10-Đấng Hiền Minh-


Minh《Vietnam3041975》 ơi cho tao thật lòng xin lỗi ,hú hú hú hú=))Quả thật mày là thần ý tưởng mà.

》Thực tại-Tỉnh

.

.

.

.

Ngoại trừ cô đơn,anh chẳng để lại thứ gì.Em từng nói sẽ đợi chờ anh đến năm 35 tuổi.Anh rời xa rồi,chẳng thề đợi chờ đến năm 35..Cho nên,em sẽ đợi anh mãi mãi cho dù có ngàn năm..Tình yêu sao lại tàn nhẫn đến vậy..?Bông hoa bất tử này đẫm máu vì anh đấy,biết không hả?!!!??Do em lỡ yêu hay do anh tồi tệ?

.

.

.

Em thấy xung quanh mình là căn phòng tràn ngập màu vàng và xanh,hệt như đồng cỏ thảo nguyên.Em thấy dưới gầm giường có thứ gì đó như cái hộp.Em cúi xuống tìm.Một cái hộp quấn vải trắng xung quanh.Em tò mò mở hộp ra.Bên trong là một cây trâm gỗ,một bản nhạc và bức thư.Đó là 1 trong những thứ em tặng hắn thời kia mà..?Hắn vẫn còn giữ sao...?Em nghe thấy lòng mình lẫn lộn cảm giác vui buồn,khó tả biết bao....

Em nhìn ra ngoài cửa sổ nhỏ,là một con đường trang hoàng nhưng vẫn in bóng gì của tuổi thơ.Phải chăng...Em nhìn hai bên đường,có cô nhi viện và giáo đường năm ấy...Cô nhi viện giờ đã bỏ hoang,em bất giác gọi tên nơi ấy:

-Désespoir !!!!

Em vươn tay ra ngoài,gọi tên Hiền Minh,tại sao không phù hộ em..?《Nhận ra gì chưa Vietnam3041975?=)》Em đã không nói tục,chăm ngoan hơn rồi mà..?Em đã trưởng thành lắm rồi đấy...Chúa Hài Đồng,người chẳng thương con!!

Em khoác áo rồi đi xuống nhà,chẳng chào hỏi ai mà đi thẳng ra bến tàu kỉ niệm.Nó đã gắn liền với em 10 năm..Em về lại Matxcova,nơi em cất tiếng khóc chào đời.Đôi khi vào giáng sinh,đứa con của quỷ ra đời.

.

Giờ ngôi nhà chỉ còn mình ả mà thôi.Em hiểu tương lai sẽ xảy ra.

Ả đánh em,vết thương rỉ máu là ả lấy muối xát mạnh vào.Đôi khi ả lấy nước sôi đổ vào miệng vết thương nữa.Em đau..Em cũng biết đau chứ.Ả sỉ nhục và chửi mắng luôn miệng.Đến đêm ả còn quan sát và chửi thề không ngừng,ả luôn gây ra âm thanh lớn để tra tấn tinh thần em..Ban ngày em đóng vai nạn nhân,tối về em chẳng là gì cả.Ả ra vẻ đáng thương,lập tức hắn chẳng nghĩ gì mà cầm gậy hoặc lon bia đánh em.Vết thương vốn đã đau,nay lại càng đau hơn..Tình yêu là một thứ trò đùa của người.

Hắn cứ đánh ngày qua ngày,nặng đến nỗi nếu cô bảo mẫu nơi cô nhi không đưa em đến viện,hẳn em đã chẳng còn trên cõi đời này nữa.Đời em hệt Nam Khang Bạch Khởi.Khổ sao!!

Sau khi em vừa được đưa,cô bảo mẫu vừa khóc vừa chất vấn hắn:

-Mày là một gã hèn!Mày có biết nó đã bao lần chịu khổ vì mày không!!??Mày đã được nhận nuôi và những ngày đó là những ngày cô đơn nhất đời nó!Nó chẳng có ai để tâm sự,bị bắt nạt bởi những đứa trẻ lớn hơn!!Nó cần mày!Thế mà giờ mày chỉ quan tâm đến con đ.ĩ. c.h.ó. này mà chẳng mảy may tới nó!Hiền Minh đâu thể cứu mãi được!!??

Cô nói rồi quay đi,nước mắt cô lã chã rơi.Cô thương Soviet,thương đời kham khổ của cậu...Cậu đã chịu cô đơn nhiều.

Hắn đây,nghe xong cũng không quan tâm lắm.Nhưng những lời cổ nói như lưới dao cứa sâu lòng hắn.Hắn cũng nhìn qua ô cửa phòng viện ngắm nhìn.

Mưa.Mưa rơi lách tách bên ô cửa.Rơi đồm độp trên những phiến lá xanh mơn mởn.Nó như chứa đựng một khúc bi thương.

Em mang đến tình yêu chân thành,để rồi hắn giao em nỗi đau vô bờ..

-End cùng với sự góp phần của Vietnam3041975-
 
[Nazi X U.s.s.r] Thằng Điên
11-Nefelibata-


Nefelibata:Những kẻ mộng mơ.

.

"-Mày là một gã hèn!Mày có biết nó đã bao lần chịu khổ vì mày không!!??Mày đã được nhận nuôi và những ngày đó là những ngày cô đơn nhất đời nó!Nó chẳng có ai để tâm sự,bị bắt nạt bởi những đứa trẻ lớn hơn!!Nó cần mày!Thế mà giờ mày chỉ quan tâm đến con đ.ĩ. c.h.ó. này mà chẳng mảy may tới nó!Hiền Minh đâu thể cứu mãi được!!??

Cô nói rồi quay đi,nước mắt cô lã chã rơi.Cô thương Soviet,thương đời kham khổ của cậu...Cậu đã chịu cô đơn nhiều."...Thứ này tôi đã viết ở chap 10,giờ đây để nó lặp lại lần nữa cũng không sao,có lẽ thế đấy.

.

.

.

N@z1,hay còn gọi là Third Reich là một tên phát xít tàn bạo,đáng sợ và kinh hãi.

Ít ai biết hắn có nguyên do gì để trở thành "MỘT CON QUỶ" như thế.Xô Viết, còn có tên khác là Soviet.Hãy cứ gọi hắn là một người .Nhưng là người quái dị vì hắn "ĐƠN ĐẢNG",DUY NHẤT ĐẢNG CỘNG SẢN !Chúng ta là hai con người chỉ mong có cuộc sống tầm thường.

Nhưng cha của hai chúng ta lại?

Con quỷ với Chính nghĩa,tất cả đã đào tạo nên hai đứa trẻ ngây thơ thành những nỗi đáng sợ sau này.Kể cả "tình duyên".Tôn thờ chính đạo.Thần là tất cả.Hiến dâng m.á.u .

Hiến tế con người.

Dòng tình duyên nói hết lên nỗi niềm của Quốc Trưởng.Hắn muốn cuộc sống bình an.Nhưng tất cả,tất cả do một tay G.E huấn luyện hắn trở thành....

.

.

.

Hắn chẳng nói gì nhiều,nhưng sâu trong tâm hắn lại gào thét xé nát can tâm.4 triệu bàn tay t.h.ố.i r.ữ.a đã bám hắn mấy năm nay,giờ thêm lời nói của cô bảo mẫu đã khoét tim hắn một lỗ hổng lớn.Hắn về lại nhà,không vui.Hắn ra giáo đường mà giờ đây cũng đã bỏ hoang nhưng chẳng phải cô nhi.

Hắn cầu nguyện Chúa và Đức mẹ Maria,cầu mong Chúa sẽ luôn bên người hắn thương.Và hắn khóc.Khóc cho em.

.

Trong tim hắn hẳn đã vỡ nát vì người hắn thương.Hắn yêu Soviet.Hắn thương người,nhưng liệu em đâu biết?

.

Đâu biết ư?

Hắn ta lại là yandere...Yêu thầm,chiếm hữu,Điên,Nghiện và Thương.Chỉ vì một người phụ nữ.Tất cả là tại cô!Cũng từng là đứa trẻ,tự tin,yêu đời.Hà cớ gì?Ông trời,ông hãy nói!

.

Bên cây thập tự thánh giá,hắn cầu nguyện.Nhìn thẳng vào mắt chúa,hắn cầu khẩn.Hàng ngàn nỗi lo sợ bước đến bên hắn....

Em đi thật rồi,bên những đóa hoa cẩm tú và kỉ niệm.....
 
[Nazi X U.s.s.r] Thằng Điên
12-Nghệ thuật thì ích gì?-


》Bình yên tới mau,rồi lại ngược và ngược🙂¿

.

Hoa chỉ đẹp khi người chưa ngắt,tình chỉ đẹp khi có sẻ chia...

Bên cây thập tự thánh giá,hắn cầu nguyện.Nhìn thẳng vào mắt chúa,hắn cầu khẩn.Hàng ngàn nỗi lo sợ bước đến bên hắn....

Em đi thật rồi,bên những đóa hoa cẩm tú và kỉ niệm.....

"The game of hide-and-seek that day, it was full of difficulties later on.."

Rời đi thì không nỡ mà ở lại thì anh không thương.

.

Bệnh viện đã hối hả vì bệnh nhân,nay lại càng vất vả vì XV.Trong đó lan truyền một tin đồn,nhưng chẳng ai biết về sự thật,bệnh nhân số MM(2000) .

.

Bệnh nhân số MM đó chính là em.Họ nói rằng em là một kẻ quái dị.Đơn giản chỉ là em khóc suốt ngày,ai đến cũng xua đi.Vết thương ngày càng nặng,máu loang lổ ra vệt sàn và ăn sâu vào giấc mơ em.Em đã làm gì sai mà ai cũng đổ lỗi em hết vậy?Chỉ vì em là đứa con của quỷ ư??

Em vẽ tranh cả ngày,chẳng lúc nào có thể hạnh phúc như thế.Em vẽ và tưởng tượng ra người trong mơ.Người trong mơ đó..chẳng ai biết ngoài em cả...Em nhìn ra cửa sổ,cười mà chẳng hay biết số mệnh sắp lụi tàn.Thấm thoát đã 4 tháng trôi qua.Hắn chẳng đến thăm em lấy một lần.Chỉ có những đứa con và cô bảo mẫu xưa.Thời niên thiếu rộn ràng kỉ niệm,cùng đi mà chẳng ai về...

26/12/19XX,năm đó em đứng chờ ngài ở bên đất nước mình thì nhận được 1 tính sốc từ người con của R.E là ngài đã mất.

Điều đó em không thể chấp nhận được.

Mất mẹ mất cha,em về cô nhi.Nơi đó chỉ có mỗi cô bảo mẫu là yêu thương em.

Trước khi hắn vào,cô coi em như con ruột của cô,dạy em học,nuôi em lớn và kể chuyện hằng đêm cho em.Câu chuyện hồn nhiên,em lớn lên bên nó.

Trong truyện,những kẻ chân thành sẽ nhận được kết cục tốt,còn người xấu sẽ bị trừng trị thích đáng...Giờ đây,em chân thành thì hắn giao em sự phũ phàng....?

-Hiền Minh,con xin người hãy cho con sự bình yên...

《Tao nói là tao làmVietnam3041975🙂)》

Em chẳng biết gì hơn.Có lẽ em chỉ là rối trong vở kịch của hắn mà thôi.

Thật ra có những mối quan hệ đã sai từ lúc mới bắt đầu...Cố chấp níu giữ nó thì người bị tổn thương chính là em...Tình yêu như tờ giấy càng viết lên nó càng nhiều nó càng tả tơi..Thề non hẹn biển bao nhiêu quay đầu lại đã mất nhau...

Người sai ở đây là hắn!Hắn quan tâm,chăm sóc rồi chẳng yêu em,kệ em nghĩ suy và đợi chờ để tiến bên người...Em hát:

"Is the person still here?Will this boat still cross the river?The afternoon is immense, people's hearts are now peaceful or crowded?My eyes are pink and the sky is red..I'm like an innocent child, forgetting the days of being stupid...."

.

.

.

.

.

-Hân hạnh,đón chap sau mãn nguyện nha mấy quý cô🙂20/6 đăng.
 
[Nazi X U.s.s.r] Thằng Điên
13-Người ở trong mơ-


》Why is love so cruel..?The old memories are now redundant footage, why do you rewind again and again?

.

.

.

.

Tạm biệt,sống đời viên mãn anh nhé..

.



The moon is so full tonight..I just want to stay here forever...

Cũng có thể cô ấy sẽ là người thay tôi gánh vác nửa cuộc đời cùng anh, thay tôi mặc chiếc váy cưới trắng tinh khôi, và thay tôi làm mẹ của những đứa con anh sau này.

"

A..Nơi đây là nơi đâu..?Một nơi đầy sao,em cùng hắn đi trên đó.Bình yên,hạnh phúc.A...Nơi đây là cảnh giới hư vô,nơi những bức vẽ của em hóa thực.Chỉ nơi này mới thật sự yên bình.Cùng hắn đón bình minh và hoàng hôn.Nhưng có lẽ nó chẳng có ánh sáng.

-Hiền Minh ơi,con cảm ơn người...

《 Hé hé hé🙂)) Vietnam3041975》

Em lại mơ rồi.Em mơ về hắn.Trong mơ,em khẽ khóc rồi nhìn ra cửa sổ gọi tên hắn.Hắn và cô ta giờ này đang tiến bước lên lễ đường mà em chẳng hay biết..Cô dâu chú rể còn nhoẻn cười ,kệ mặc thân em héo tàn như đóa hoa huệ trắng.

Em vội chạy đi đến giáo đường,nơi có hôn lễ hắn và cô ta.Tâm can như xé nát,em ngã quỵ xuống.Không,tất cả chỉ là trò đùa đúng không???Ilusia,Ilusia!!!

Em được một bác gái đỡ em lên trên ghế ngồi.Bác khẽ hỏi em là ai và sao lại đến nơi đây...?

Em không biết trả lời sao mà khẽ nhìn lên tà váy trắng tinh khôi của cô dâu và manh áo đen của chú rể mà khóc.Hai người kia đã bỏ mặc em nơi đây với kỉ niệm xưa cũ,kỉ niệm tuổi thơ.

Tiếng chuông cũng

Em đi rồi,qua đời rồi.Qua đời trong chính trái tim tan nát nơi em.

Bác sĩ chuẩn đoán em bị sốc và hôn mê mấy ngày liền.

Hắn nghe ,không tin vào mắt mình.Đồng tử mở to ra như thể không chấp nhận được sự thật..

Đúng là Thằng Điên, hẳn yêu cũng là một kiểu điên, nhưng có đôi lúc người ta lại mong ước được điên mãi như thế, vì đời đâu như những giấc mơ ....

Ngoại trừ cô đơn,anh chẳng để lại thứ gì.Bông hoa bất tử này đẫm máu vì anh đấy.Do em lỡ yêu hay do anh tồi tệ?

.

Giật mình nhận ra, ở thời điểm hiện tại, bản thân đã làm được rất nhiều việc mà ngày nhỏ mình mong ước.

Chúng ta vẫn là những đứa trẻ thôi, nhưng sống cuộc đời của người lớn.

》Child Lord, I beg you to bless me... .

.

.

.

Giấc mơ em đêm nay chỉ toàn là máu và máu.Em lại nghĩ về chiến tranh lửa đạn.

Nhưng đêm nay,em mơ cả về biển khơi.Em mơ về những con sóng vỗ rì rào ngoài khơi vô tận,hắn dẫn em đi và cùng nhau ngắm sao.

Em mơ về thảo nguyên tuổi thơ.Mơ thấy em cùng hắn dạo chơi trên cánh đồng hoa diên vỹ tìm tím.Em ngắt hoa cài lên đầu và mỉm cười.

Nhưng những bàn tay xác thịt thối rữa níu em lại,chẳng hề để em đến với hắn gì cả.Hắn cũng như ẩn mình và hòa theo sương,mây khói hôm đó...

-

Đấng Hiền Minh,xin người hãy ban cho con cái c.h.ế.t....
 
[Nazi X U.s.s.r] Thằng Điên
14-Crazy man in love-


Idea có tham khảo ở bạn katoringuyen_15

》Though I know it's just a dream, I still hold out my hand to hug you...

Hắn chạy đến phòng viện,lệ rơi ôm xác em:

-Anh xin lỗi,anh xin lỗi em....

Nhưng có lẽ nào lời xin lỗi ấy..quá muộn màng không?

Hắn cứ như thế cho đến khi hoàng hôn xuống,rọi vào ô cửa và nhòe nước mắt hắn.Giọt lệ.

.

.

.

》Quá khứ

.

"The flower speaks to the river

Leave me alone, leave me alone!

I was born on a high hill

I will die in the far sea!!"

Hai đứa trẻ đi lên đồi,đầu đội những đóa mây trắng và ánh nắng hoàng hôn.Chân thì đạp lên mặt trời,chúng cứ để mặc ánh hoàng hôn rọi vào nụ cười...Những nụ cười của hai đứa trẻ ấy làm lòng người đang bộn bề bỗng ngay ngắn.

Chúng cùng thả diều,cùng vẽ tranh và nhìn ngắm về những đám mây trắng bồng bềnh và lơ lửng trên không.Chúng mơ về một tương lai.

"One day she was busy doing errands

He stabbed her to death behind a closed door.

Just because she was guilty of being too attractive...

"

Chúng hát rất hay,về những bản nhạc như Fanny hay Claudionor.Rồi cười.

Một ngày nọ,Nazi được một gia đình thương gia nhận nuôi.Ngày đi,hắn để lại cho em một chiếc vòng tết bằng dây và nụ hôn trán.Hắn mỉm cười và theo ngôi nhà đó..rời đi.Em còn nhỏ nhưng hiểu được ý nghĩa của nụ hôn đó rồi...

Tối đó, cô bảo mẫu kể cho em nghe câu chuyện về một nàng công chúa trong tòa tháp cổ.Nàng công chúa ấy có mái tóc vàng ươm như mặt trời.

Chuyện kể lại : Nàng công chúa bị giam lỏng trong tòa tháp,ngày ngày dệt vải giết thời gian.Cô nghĩ cuộc sống thật vô vị cho đến khi gặp được chàng.Cô đã lạc quan hơn.Mỗi ngày ,người đánh cã đều đến hát cho cô nghe.

"I pray before the Child Jesus that you will have a reason to cry........"

Chẳng mấy chốc mà phù thủy đã phát hiện.Mụ ta chia cắt hai người và nàng công chúa ấy cứ ôm mộng tương tư và vương vấn giọng hát ấy.

Thế rồi người đánh cá cũng chờ.10 năm thấm thoát trôi qua....

Mụ phù thủy đã chết,cô công chúa đưa người đánh cá về cùng và họ sống bên nhau đến trọn đời trọn kiếp....

Em hỏi cô bảo mẫu:

-Có phải chăng...những người ác sẽ luôn bị một cái kết thích đáng không?

-Chắc chắn rồi,bé con..

.

.

.

.

"I HOPE YOU DIED SECTION IN THE BILLION"Oh dear Fanny, who has a kind heart..."

.

.

.



Thực tại

Hạnh phúc đã hết,sinh mạng em chênh vênh trên bờ vực cõi chết.Hắn khóc thương cho em,có lẽ đó là thật.

Ngày qua ngày,mỗi ngày hắn mang một nhành hoa đến cho em.Giường bệnh giờ toàn là máu và hoa mà thôi.[Ê chap sau của teo là Đất nước,máu và hoa á🙂)))Trùng hợp chưa trùng hợp chưa🙂))))]

.

.

.

.

.

.

.

Hắn cầu nguyện và khóc bên người em:

-Cầu Người,Hiền Minh xin hãy ban cho người con yêu một sự sống...

《Hiền Minh kiểu: Bình yên,sự sống á?Có con khỉ.Tao cho bọn mày sống không bằng chết🙂

.

.

.

.

.

.

.

.

.

"Thiên thần ư?Giá mà anh biết và trân trọng.

Mặc dù anh sinh ra trong gia tộc không hề có tình yêu...Nhưng dù sao em vẫn yêu anh,Nazi của em..."

-ENDDDDDD-
 
[Nazi X U.s.s.r] Thằng Điên
15-Đất nước,máu và hoa -


》"A flower cannot bloom without sunshine, and man cannot live without love."

.

.

.

" Chàng thủy thủ ơi,chàng thủy thủ ơi..

Chàng thủy thủ của nỗi buồn ơi...

Vì chàng..

Ngày mai em sẽ chết..."

Hắn về lục lại,đúng hơn là tìm trong két sắt quyển sách nào.Nhưng thứ hắn thấy lại là quyển nhật kí mà XV viết trong những ngày miền đất khách,chiến tranh lửa đạn.

.

"Bởi em từng ở nơi đó,bởi em từng yêu nơi đó nên tôi về thấy cả một thời..

Bởi tôi từng gửi trong gió...

Vấn vương người con trai có đôi mắt tựa sông xanh bầu trời.."

.

****-Ngày 31-12-XXXX,

Một ngày trời giông.Ngọn lửa chiến tránh đã nhuộm đến bầu trời.Hôm nay trời khá âm u và lạnh giá.Đông đã gần tàn nhưng vẫn lạnh,hệt như tâm trí Nazi.

Nazi-tôi chẳng biết anh giờ như thế nào,cuộc sống ổn định hay không.Tuổi anh đã lớn và giờ anh có còn nhớ đến tôi- người bạn thuở thiếu thời?

Có đôi lần rơi vào trạng thái hoang mang, hụt hẫng, chới với, vô định trước tất cả những gì cuộc sống mang đến cho mình, tôi trở nên dè dặt, đắn đo, ngập ngừng và sợ hãi con đường phía trước.

Nhưng rồi tôi hiểu, nếu lót dưới bước chân mình một niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống thì nỗi sợ hãi sẽ không là gì cả.

.

Chẳng ai trong chúng ta sống mà không có niềm tin, chỉ là niềm tin tồn tại như thế nào thôi.

Bởi đây không phải thứ đồ vật có thể nhìn, sờ mó, cầm nắm, và dĩ nhiên càng không thể thấy được nó khi ta bao phủ mình một sự hoài nghi về chính bản thân, cũng như sự hoài nghi về cuộc sống.

Cuộc sống mang đến cho ta tất cả những gì nó muốn, chứ không phải những gì ta muốn, và dù muốn hay không ta cũng phải đón nhận những thứ cuộc sống gửi đến cho mình.

Tuy nhiên, ta có quyền lựa chọn một cách, một thái độ để đón nhận.

Gượng ép hay cởi mở với niềm tin yêu cuộc sống?

Cuộc sống có bao giờ trơn tru, hoàn hảo, bằng phẳng với ai đó trong chúng ta đâu.

Mỗi người có một nỗi niềm, tâm tư, khó khăn, trở ngại riêng và những nỗi đau không ai giống ai, nhưng sống với niềm tin giúp ta cảm thấy mọi thứ trở nên tốt hơn...Nazi ạ,hãy sống tốt..

Hắn đọc đi đọc lại,và rồi khóc.Thật ra hắn đã mất đi người mình thương từ rất lâu.

Hôm đó trời lại mưa,nhưng lần này nó kéo cả Soviet theo.Chẳng còn đâu nữa,hai người bạn thời niên thiếu.

Bức ảnh Nazi thấy là một bức ảnh đã cũ,nhưng nó chẳng nhòe đi tý gì.Nó được chụp bởi hắn,nụ cười ngây thơ và hồn nhiên của Soviet giữa đồng cỏ lau.

Em đi về nơi đất khách,hắn ôm miền quê.Lạc mất nhau đó dòng đời và thời gian xô đẩy.Gặp lại nhau giờ không còn là hai chú bé hồn nhiên mà lại là hai con người khác lạ.Bỡ ngỡ như nào quen biết nhau?

.

"Vì tình yêu của chàng

Chằng được nổi một ngày

Tàu nhổ neo rồi..

Tàu ra khơi...."

.

-End-
 
[Nazi X U.s.s.r] Thằng Điên
16: Ở đâu đó luôn có người cầu cho con hạnh phúc...


》Ở đâu đó luôn có người cầu cho con hạnh phúc..

.

.

.

"Đánh thức nơi thiên đàng anh mơ..."(0)

Giờ có lẽ chỉ còn mình em mà thôi.

Em đến nhà thờ hay đang cầu xin Thánh Hiền.

-Hiền Minh ạ.

Con Cầu Xin người hãy mang trao con sự bình yên.

Con đã là rất tốt mà ,con không hề nói tục, không đánh nhau, chiến tranh ,và tự cao .Thế cớ sao người lại lấy đi Nazi..?Nazi .là của con.

Con muốn ngài trả lại cho con..

Thế rồi em gục đi,chân mất hết cảm giác,em lên cơn sốt.Em muốn gặp lại Nazi....

Trời le lói vài tia nắng cuối thu ấm áp.Em trở vè ngôi nhà cũ.Lý do em trở về sau 20 lưu lạc(1) chốn đất khách là vì nơi đó có hắn.

Em đã có mang,em về để báo tin vui cho hắn.Nhưng lên nhà mới biết hắn đã làm việc quá sức mà đột quỵ(2),em tức tốc gọi cứu thương.

Thật may.Hắn chẳng làm sao cả.Lần này hắn lại trở về với em rồi...Nhưng hạnh phúc đến nhanh,và cũng đi nhanh như gió.Em mãi chỉ là rối trong vở .(3)

Em đọc lại nhật kí của Cha,rằng cha em có yêu G.E mãnh liệt nhưng chẳng thế với tới.Cha phải chịu một chốn lưu đày là nơi miền quê,bị đánh đập bởi chính người mình yêu.

Cha nói ngày sinh ra em là ngày hạnh phúc nhất đời cha.Cha sẽ không còn cô đơn vì Thiên sứ đã giao em cho mình.

.

"Cô ta đến và mang anh đi mất...

Tim tôi đau đớn,rồi dần như quên hết..."

.

Em lặng lẽ đi vào viện,bác sĩ thấy em liền đỡ vào bệnh viện thăm khám.Nói rằng thai nhi em đã 6 tháng.(4)Ôi!Đấng Hiền Minh!!!Bác sĩ nói em cần ở viện,vì ngôi nhà chẳng ai chăm mà hắn thì lại nhập viện..

-Chúc mừng giá đình đã có quý tử.Soviet,cậu nên ở lại Viện nhé.Em bé trong bụng cậu đã lớn và lỡ cậu ra ngoài sẽ sảy thai.(5)Thế này chắc cháu nó kháu khỉnh lắm đấy!

-Cảm ơn bác ạ....

.

.

.

Đông xuống bên cửa sổ,đô thị phồn hoa vẫn còn náo niệt.
 
[Nazi X U.s.s.r] Thằng Điên
17: "Ở bên kia tường có người đơn phương...."


"Tôi muốn khắc anh, trong một hình dáng sẽ không bao giờ thay đổi"

Hôm đó là một ngày trời bão tuyết rất dữ dội.Chẳng thể tả nổi nó như thế nào nữa.Phũ phàng có lẽ là thích hợp nhất.

.

.

Hôm đó em chuyển dạ và viện náo loạn lên.Bác sĩ và y tá tuy hớt hải nhưng vẫn khá vui.

-Bố đứa bé là ai thế..!?

.

Cầu mong Chúa luôn ở bên Người,cho đến ngày chúng ta gặp nhau..

Hắn vẫn ở văn phòng cơ quan làm việc,chẳng hề hay biết đến XV ra sao.Hắn bù đầu vì kinh tế.Vậy nên hôm ấy chỉ có mỗi Germany đi đến mà thôi.Cậu mới có 8 tuổi nhưng chẳng khác mấy cha nó.Khác rằng cậu dịu dàng và tôn thờ hòa bình.

Ngay thời khắc em sinh con,chỉ có cậu ở bên mà thôi.Nazi-tuy vậy cũng cần đôi lời chứ?Giờ Germany chỉ là cái bóng phản chiếu lại hình ảnh cha nó.Cậu cũng có đôi chút lo,vì đó..là người rất quan trọng của cha..

“Ta không thể nuôi nhau bằng những ánh sao trời.

Anh nói vậy xin em đừng khóc.”

》Quá khứ.

Ngày XV rời bản đi theo chốn phồn hoa,Nazi đã khắc lên cây một lời thề là hắn sẽ chờ mãi.Mối tình như gió như mây vậy.

Hắn mắc chứng trầm cảm cười ngay sau đó,và chằng ai quan tâm đến hắn,tuổi thơ bất hạnh nhắm đến tâm lý,hắn trở thành một trong những tên Phát Xít và độc tài toàn bộ lãnh thổ hắn.Nói ví von là một bậc bạo chúa.Chẳng khác gì cha hắn...

.

.

Có lẽ đối với nhiều người thì được ngắm nhìn cảnh biển vào buổi sáng đối với họ là một điều khá hiếm hoi.

Nhưng đối với những đứa trẻ được sinh ra trên chính vùng đất thấm vị biển là một điều không mấy xa lạ.

Nhưng không vì thế mà chúng tôi không thích ngắm nhìn biển mỗi lúc bình minh.

Yêu biển yêu quê hương chúng tôi yêu tất cả những gì thuộc về biển.

Trên một thảo nguyên nọ,có hai chú bé.

Và có 2 đứa trẻ quen nhau từ bé, ngày ngày chơi trốn tìm với nhau trong khu vườn, quanh cái cây bốn mùa tuần hoàn đâm chồi, thay lá, trổ hoa rồi úa tàn đó.

Ngày bé vui đùa hạnh phúc biết bao, cứ nghĩ cả đời này có thể mãi mãi bên nhau không thay đổi.

Nhưng rồi khi dần lớn lên, lại nhận ra rằng hóa ra chỉ có mình Gã "ảo tưởng" về mối quan hệ ấy, chỉ có mình gã đơn phương mà đối phương không hề đáp lại.

.

Phải đấy.Một thằng điên tâm thần.Không,không chỉ điên thường,hắn điên theo cách đặc biệt,điên nhất trong các thể loại điên.

》Thực tại

Nazi POV:

"Anh ạ,em yêu những cơn mưa.."

Đúng rồi nhỉ,Soviet?Ngày em gặp anh..và ngày em mất đi anh..cũng đều là những ngày trời mưa như vậy nhỉ...?

Em ạ,em biết không?Anh đã yêu em,nó không thay đổi từ khi em bước chân theo chốn phồn hoa,để mặc anh cô đơn nơi đây..

Em à,bởi em từng ở nơi đó ,bởi em từng yêu nơi đó nên tôi về thấy cả một thời...

đứng hơn là vì tôi từng gửi trong gió lời hát vương vấn em...

Em ơi,nếu em còn ở nơi đây,hãy cho tôi gửi lời tạm biệt với em và xin lỗi em một lời....

.

.

.

Author POV:

Đúng rồi đấy,Nazi đã đi xa..Đi về chốn người hiền...đi mãi không về.Đó có phải chăng là kết cục cho kẻ tàn ác?Tử thần đã đoạt mạng hắn đi đúng ngày lễ Giáng Sinh.

25/12/XXXX

"The waves crash the castle breaking in the dark.."

Em nỗi lòng còn thức.

Tình yêu dù đã chết, nhưng nỗi nhớ vẫn không muốn buông xuôi.

Yêu một người, liệu có phải là việc cố công đốt cháy một cây nến.

Đến lúc tắt lửa, cũng là khi nhận về hai chữ đau lòng hay không?

Phía sau ánh sáng, bên phải chiếc đồng hồ thời gian…

.

.

.

.

Em nghe tin hắn qua đời như vậy đấy,bèn tự đặt tên con là "Russia".Trong nước mắt em nói:

.

"Con ạ,cha luôn mong ngày nào đó con sẽ lớn khôn ....Hãy đừng như cha,đừng yêu những kẻ dòng tộc Đức Quốc..."

.

Thế rồi em qua đời,để đứa bé kia một mình và lủi thủi.1991 đã qua bên tiếng chuông thờ.Nó vẫn còn vấn vương những kỉ niệm còn xưa.Có 2 đứa nhóc đang chơi trốn tìm...Tìm hoài,và lạc mất nhau.

Chúng đều đã đi xa,chẳng còn gặp lại nhau.Kỉ niệm xưa tuy cũ nhưng vẫn ở nơi đó...Vẫn có bóng hình 2 đứa trẻ,chúng nó cười và cùng đi trên con đường đầy màu sắc.

.

.

.

.

.

.

"Nazi,hứa với tớ là không được tự ý rời đi đâu.Tớ sẽ ở đây và mãi đợi cậu...."

.

.

-END-

Lời TG:

Cuối cùng thì truyện đã đến hồi kết rồi nhỉ?Tôi đã bao lần khóc vì nó đấy.Tôi viết và tôi khóc.Nazi a-Tình yêu của anh với người bạn thuở thiếu thời đã ám ảnh anh,khiến anh phải mang vác nó như một chốn lưu đày.Nhưng anh yêu cậu,yêu mãi.Anh chẳng hề than.

Còn em,em mang con của hắn mà vẫn chịu được nỗi đau chia cắt ấy.Tại sao em kiên cường quá vậy?

|•yuko25678•|
 
Back
Top Bottom