Khác [Naruto x BSD/Drop] Yokohama có Itachi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
288736028-256-k543481.jpg

[Naruto X Bsd/Drop] Yokohama Có Itachi
Tác giả: CieloYue77
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Phần văn án bên trong

Thuộc Serie Akatsuki - Phần 1



yosano​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [NaruTobi/MadaHashi]Giao Ước Cùng Quỷ
  • [Naruto] Nhận ra
  • [Naruto đồng nhân] Cuồng quỷ Jiraiya
  • [Naruto | KakuHiKaku] Thực vật sống
  • [Naruto X Bsd/Drop] Yokohama Có Itachi
    Văn án


    Uchiha Itachi - thành viên của Akatsuki - phản nhẫn cấp S của Hỏa Quốc.

    Sau khi chết dưới tay người em trai - Uchiha Sasuke, Itachi đã được sống tiếp ở một thế giới khác.

    Mọi thứ ở nơi này đều hiện đại hơn thời của anh, phải mất một thời gian dài Itachi mới làm quen với cuộc sống ở đây.

    Nơi này có những người mang năng lực kỳ lạ khác với nhẫn thuật của Shinobi, nơi này cũng thường xuyên xảy ra những cuộc chiến hỗn loạn.

    Itachi quyết định không dính dáng gì vào những chuyện đó mà sống một cuộc sống an nhàn bình dị.

    Anh mở một tiệm cà phê để sống qua ngày.

    Vậy mà thế éo nào mà anh lại bị lôi vào cuộc chiến vô nghĩa này.

    -----> phần còn lại thì mời vào chap 1 để biết.

    Tác giả: CieloYue77

    Thể loại: hành động, np, bl, siêu nhiên, viễn tưởng, chủ thụ.
     
    [Naruto X Bsd/Drop] Yokohama Có Itachi
    Chap 1 Uchiha Itachi


    Tại Yokohama xinh đẹp, một ngày mới đã bắt đầu.

    Trên đường phố người người bắt đầu xuất hiện nhiều hơn.

    Tại một quán cà phê nhỏ, một người đàn ông tầm 23 tuổi đang loay hoay dọn dẹp để mở cửa đón khác.

    Rất nhanh những vị khách đầu tiên đã đến, đó là một nhóm nữ sinh có vẻ là chuẩn bị đến trường.

    Sau khi nhóm nữ sinh ấy ngồi vào bàn người đàn ông kia tiến đến.

    "Mấy em muốn gọi gì?"

    Người đàn ông nở nụ cười dịu dàng làm mấy nữ sinh trong phút chốc đỏ mặt.

    "Khụ...anh cho em một phần capuchino và một phần bánh kem dâu"

    "Còn em lấy một ly nước trái cây và một bánh kem vị socola"

    "Em lấy một ly trà xanh"

    "Em lấy một phần bánh macaron"

    Ghi chép mọi yêu cầu của khách hàng vào mẫu giấy note, anh mỉm cười chào một cái rồi tiến vào trong chuẩn bị.

    Một lúc sau, anh trở ra với những món mà các nữ sinh kia vừa gọi.

    Anh định đi vào bên trong thì đột nhiên một nữ sinh níu tay áo anh lại.

    "Có chuyện gì sao?"

    "A...etou...anh có thể cho em biết tên được không?"

    Nữ sinh đó giật mình vì nụ cười của anh, cô gái cúi đầu xuống vì đỏ mặt mà hỏi.

    "Anh là Itachi, Uchiha Itachi"

    ___________

    Itachi mệt mỏi ngồi xuống ghế sau khi tới thời gian nghỉ trưa.

    Anh nhìn ra bên cửa kính với những suy nghĩ mong luân.

    Anh tới nơi này đã được 2 năm rồi và cũng làm quen cuộc sống ở nơi này, anh còn tự mở cho mình một tiệm cà phê nhỏ để hào nhập nữa.

    Itachi anh sau khi chết dưới tay người em trai ở lãnh địa tộc Uchiha thì đột nhiên sống lại tại nơi này.

    Một nơi yên bình với những kiến trúc hiện đại, người người sống trong hòa bình, lâu lâu thì có vài trận xung đột xảy ra.

    Nơi này không có những thứ sức mạnh như nhẫn thuật mà anh biết mà chỉ có những năng lực được gọi là dị năng, nhưng chỉ một số ít người mới có thể sở hữu dị năng.

    Con mắt Sharingan của anh vẫn còn, chakra cũng còn trong người anh.

    Không những thế đi theo anh qua đây cũng có một lượng lớn Shuriken và bùa nổ nữa.

    Nhưng anh hiện tại chỉ muốn an nhàn sống một cách bình dị mà thôi.

    Dù thế nhưng Itachi không hề chủ quan mà luôn cảnh giác khi có một cuộc chiến xảy ra gần mình.

    Leng keng.

    Vừa hết thời gian nghỉ trưa thì cánh cửa mở ra.

    "Chào mừng quý k- là cậu sao"

    Itachi nghe tiếng chuông cửa vang lên thì qua lại như thường lệ chào khách nhưng người vừa bước vào lại là người quen của anh.

    "Lần này tôi đến là để nhận câu trả lời"

    Người vừa bước vào thấy trong quán không có ai liền ngay lập tức vào chủ đề chính.

    "Về điều đó, xin thứ cho tôi từ chối, tôi chỉ muốn yên ổn sống qua ngày thôi, không muốn dính dáng tới mấy việc đó đâu, cậu hãy về nói với Mori-san như vậy là được Nakahara-kun"

    Nakahara Chuuya nghe vậy liền nhíu mày, chần chừ một lúc rồi cũng rời đi.

    Itachi thở dài, chuyện phiền phức này bắt đầu từ hơn hai tuần trước.

    Lúc đó anh đang đi mua nguyên liệu về để làm bánh, anh đã phải học cách nấu ăn nên mới dám mở quán như bây giờ.

    Đi ngang qua một khu nhà hoang bỗng nhiên nghe thấy tiếng nổ to, khói từ tòa nhà bên cạnh bốc lên.

    Anh đã muốn tránh đi nhưng đột nhiên lại bị kéo vào cuộc chiến đó.

    Một đám người chạy xuống khỏi tòa nhà đó, theo sau là một thiếu niên tóc màu hoàng hôn đang đuổi theo.

    Nép vào một bên anh cẩn thận thu lại toàn bộ sự hiện diện của mình sau đó chờ đợi thời cơ rời đi.

    Thiếu niên kia vận dị năng có vẻ như là điều khiển trọng lực mà tiêu diệt đám người kia.

    Sức mạnh của cậu ta theo anh đánh giá là rất mạnh, cậu ta lại có nhiều kinh nghiệm chiến đấu, sự phán đoán và di chuyển cũng rất tốt.

    Tiếng súng và tiếng la hét hào lẫn vào nhau.

    Thật hỗn loạn.

    Một tên bị đánh văng tới chỗ anh, tên đó chưa ngất rồi vô tình nhìn thấy anh đang núp một chỗ.

    "Ra ở đây vẫn còn một tên"

    Tên đó lao tới chỗ anh, Itachi không đổi sắt thái bật Sharingan lên và cho tên đó chìm vào ảo ảnh.

    Hành động nhanh và gọn lẹ đó đã vô tình lọt vào mắt thiếu niên kia - Nakahara Chuuya.

    Hắn ta thấy đôi mắt kia thật thú dị liền đứng một bên xem đám yếu ớt này lao đến chỗ Itachi.

    Đám người kia bỏ qua Chuuya mà tấn công Itachi vì chúng nghĩ Itachi là đồng bọn của Chuuya và anh có vẻ yếu hơn nên tấn công.

    Itachi thấy vậy chỉ biết lắc đầu thở dài sau đó kết ấn.

    Hỏa độn: Hào quả cầu chi thuật

    Từ miệng Itachi phun ra một ngọn lửa lớn thiêu rụi đám kia.

    Chỉ còn vài tên còn sống đang nợ hãi bỏ chạy, thấy thế Nakahara Chuuya mới sử dụng dị năng ép chết bọn chúng.

    Hắn sau khi hoàn thành xong công việc liền tiến đến chỗ Itachi.

    "Hn, ngươi là ai?"

    Itachi nở một nụ cười tiêu chuẩn đáp lại hắn.

    "Tôi chỉ là một người qua đường mà thôi"

    "Người qua đường mà lại có sức mạnh như thế sao"

    Nakahara Chuuya nở nụ cười chế giễu, hắn sử dụng năng lực nâng mấy tảng đá lên.

    "Nói mau ngươi là ai"

    Sát khí hắn tỏa ra, Itachi cảm thấy không ổn liền vận Chakra rời đi.

    Những gì Nakahara Chuuya nhìn thấy sau đó chính là cả cơ thể Itachi hóa thành những con quạ rồi bay đi.

    "Tch, phải báo lại với Boss rồi"

    Sau khi Ouga Mori - Boss Mafia Cảng nghe Chuuya nói liền cảm thấy thích thú với năng lực của anh.

    Sau một thời gian điều tra cũng biết được người Chuuya gặp là ai.

    Ouga Mori đã đến gặp mặt và nói chuyện với anh, tất nhiên là không phải một mình rồi, đi theo ông ta chính là Nakahara Chuuya và Akutagawa Ryuunosuke.

    Sau một hồi nói chuyện thì bỗng nhiên Nakahara Chuuya và Akutagawa Ryuunosuke tấn công anh.

    Anh vì đã cảnh giác trước nên không bất ngờ mấy.

    Vì không muốn cuộc chiến kéo dài nên anh đã sử dụng Tsukuyomi lên hai người đó.

    Tsukuyomi là một kỹ thuật gắn liền với Mangekyo Sharingan của Itachi và là một trong những Ảo thuật mạnh mẽ và độc ác nhất trong truyện.

    Nó đặt nạn nhân vào trạng thái mà một giây có thể kéo dài hàng giờ, hàng ngày hoặc thậm chí nhiều năm.

    Trong khoảng thời gian này, đối tượng phải chịu sự tra tấn dữ dội họ là với nỗi đau không thể hiểu được.

    Trong khi cơ thể vật lý của nạn nhân vẫn không hề hấn gì, tổn thương tinh thần do nhẫn thuật này để lại có thể tồn tại suốt đời.

    Cả hai người đó bất động, thấy vậy Ouga Mori mới lên tiếng giúp thuộc hạ của mình.

    Itachi thu hồi chiêu thức, Nakahara Chuuya và Akutagawa Ryuunosuke mới ngã xuống đất, họ thở hồng hộc, mồ hôi ức ra, mắt thể hiện rõ sự kinh hãi.

    Thấy được sức mạnh của anh, Ouga Mori ngõ lời muốn mời anh gia nhập Mafia Cảng.

    Itachi im lặng suy nghĩ, ông ta thấy vậy thì nói sẽ cho cậu thời gian để quyết định sau đó cùng hai người kia ra về.

    Và thế đấy.
     
    [Naruto X Bsd/Drop] Yokohama Có Itachi
    Chap 2 Dazai Osamu


    Hôm nay là một ngày bình thường như bao ngày khác.

    Quán cà phê nhỏ của Itachi vẫn luôn thu hút rất nhiều khách nhất là khách nữ.

    Nếu có ai hỏi một vị khách nữ bất kỳ rằng tại sao lại thường xuyên lui tới quán này thì vị khách nữ đó không ngại mà nói.

    "Quán này có bánh và cà phê rất ngon, không những vậy chủ quán lại còn rất đẹp trai nên tôi mới thường hay lui tới để ngắm anh ấy"

    Đó, các bạn hiểu rồi chứ, mê trai là bệnh chung của bao cô gái mà :> (Au: trong đó có tui nx á :>)

    _________________

    Chiều hôm đó quán đống cửa sớm nên Itachi có thời gian rảnh mà đi dạo quanh Yokohama này.

    "Haizzz"

    Đứng trên một cây cầu nhìn xuống dòng nước đang chảy phía dưới mà Itachi không khỏi thở dài.

    Dạo gần đây anh hay bị vướng vào mấy cuộc chiến vô nghĩa, điều đó làm Itachi cảm thấy mệt mỏi vô cùng.

    Anh chỉ muốn có một cuộc sống bình thường, không chiến đấu, không lo âu.

    Đang ngơ ngẩn suy nghĩ thì đột nhiên Itachi nhìn thấy có thứ gì đó đang trôi ở con sông bên dưới.

    Nhìn kỹ thì đó là một người đang bị nước cuống trôi

    "..."

    Itachi.

    Anh trợn tròn mắt ngạc nhiên nhìn người bên dưới, ngay lập tức Itachi nhảy xuống cứu người kia lên bờ.

    Itachi mệt mỏi ngồi xuống đất mặc người kia nằm kế bên.

    Bỗng nhiên người đó ngồi dậy

    "A thất bại nữa rồi sao"

    Dấu hỏi đầy trên đầu Itachi nhưng ngay sau đó anh đoán ra được vì sao người này lại ở dưới sông thông qua lời nói và vẻ mặt.

    "Cậu đang tự tử sao, xin lỗi vì đã kéo cậu lên"

    Người đó nhìn anh.

    "Sao anh biết tôi tự tử thế?"

    "Hử, dựa vào biểu cảm tiếc nuối khi được cứu lên và lời nói của cậu"

    "Uwa anh thông minh thật đó"

    Người đó mắt tỏa sáng nhìn anh, hai tay vỗ vỗ tỏ vẻ thích thú.

    Itachi nhíu mày nhìn người này, trực giác làm Anbu nhiều năm nói cho anh biết người không hề bình thường.

    Định đứng dậy rời đi thì người đó nắm tay anh lại.

    "Nè nè anh tên gì vậy, tôi là Dazai , Dazai Osamu"

    ".....Uchiha Itachi"

    Itachi định rút tay lại thì một người đàn ông và một thiếu niên chạy tới.

    "Ha..ha Dazai-san, tìm thấy anh rồi"

    Cậu thiếu niên chống tay xuống đầu gối thở hồng hộc.

    "Cái tên ngốc này, vì đi tìm cậu mà đã làm chậm trễ mọi kế hoạch của tôi rồi đó"

    Người đàn ông kia chạy tới nắm lấy cổ áo của Dazai lắc mạnh vừa hét to.

    "Ya Kunikida-kun"

    Dazai rất bình tĩnh mỉm cười chào người đang nắm cổ áo mình mà lắc mạnh.

    "Hể, anh là ai vậy?"

    Thiếu niên lấy lại hơi thở rồi mới phát hiện ra người đang đứng im lặng từ đầu tới giờ.

    "Anh ta là Uchiha Itachi, anh mới bị anh ta lôi lên, phá hổng mất buổi tự tử của anh luôn"

    Dazai được Kunikida Doppo thả ra liền lấy khăn tay từ trong túi ra vờ lau nước mắt vô hình.

    Nakajima Atsushi hắc tuyến nhìn Dazai Osamu đang diễn trò sau đó lại quay sang nhìn Itachi.

    "Cảm ơn anh đã giúp"

    "Không có gì, chỉ tiện tay t-"

    Bùm

    Lời nói của Itachi bị cắt ngang bởi một vụ nổ gần đó.

    "Có chuyện gì vậy"

    Atsushi giật mình.

    Nữa sao

    Itachi nghỉ thầm.
     
    [Naruto X Bsd/Drop] Yokohama Có Itachi
    Chap 3 Nakajima Atsushi


    Sau vụ nổ đó, một chiếc xe tải lớn đang bốc khói chạy tới chỗ của họ rồi lao thẳng xuống con sông phía sau.

    "Cái gì vậy?"

    Atsushi ngơ ngác nhìn chiếc xe đang chìm trong nước kia.

    Itachi nhíu mày, phần cabin phía sau xe sắp chìm thẳng xuống thì ngay lập tức anh nghe thấy một tiếng động nhỏ phát ra từ đó.

    Không suy nghĩ gì nhiều, dưới sự khó hiểu của mấy người kia Itachi ngay lập tức nhảy xuống sông bơi tới chỗ cabin.

    Cửa bị khóa, Itachi áp tai vào cabin thì nghe thấy tiếng của trẻ con, còn khá nhiều nữa.

    "Có chuyện gì vậy?"

    Kunikida nhìn hành động của Itachi khó hiểu.

    "Giúp tôi với, bên trong đây có rất nhiều đứa trẻ"

    Nghe vậy ba người kia giật mình nhanh chóng chạy lại giúp.

    Hai tay Atsushi hóa thành hai tay hổ trước mắt Itachi, anh chỉ nhíu mày rồi cũng quay lại giúp đỡ.

    Sức mạnh của Atsushi đã thành công phá hủy cánh cửa cabin, bên trong đúng thật là có rất nhiều đứa trẻ, tầm 12 đứa có độ tuổi từ 4 đến 10 đang bị trói và bịt miệng.

    "Bắt cóc sao?"

    Dazai nhìn thấy một màng này cũng chỉ cười cười nói.

    Sau khi giúp bọn trẻ thoát khỏi đó thì một đám người mặc vets đen chạy tới với vũ khí trên tay, tầm hơn 50 người.

    "Các ngươi biết điều mà giao bọn nhóc đó cho bọn ta, nếu không muốn chết"

    Một tên cao giọng chỉa súng vào bốn người bọn họ.

    Bọn trẻ sau lưng bị không khí căn thẳng làm cho sợ hãi mà run rẩy.

    "Ah, thật đáng sợ mà"

    Dazai giả vờ sợ hãi trốn sau lưng Kunikida.

    "Nghiêm túc một chút coi nào tên ngốc này"

    Kunikida tất nhiên tức giận đánh vài đầu Dazai một cái rồi lôi hắn ra phía trước.

    "Kunikida-kun đúng là bạo lực thật mà"

    Dazai lắc đầu ủ rũ.

    Bọn trẻ phì cười bởi trò mèo vừa rồi của Dazai, chúng đã đỡ sợ hơn nhưng không phải là không lo lắng.

    Bọn người kia thấy bị lơ liền tức giận.

    Pằng!

    Tiếng súng nổ ra, một tên chỉa súng lên trời bắn một phát thu hút sự chú ý về phía mình.

    "Các ngươi dám giỡn mặt với bọn ta à, mau mau giao bọn nhóc đó ra đây"

    "Này anh kia, lùi lại bảo vệ bọn trẻ đi, việc này cứ để bọn tôi lo"

    Kunikida đẩy kính nhìn sang Itachi nói.

    Anh gật đầu lùi lại phía sau, Dazai cũng lùi lại để cho Atsushi và Kunikida giải quyết.

    Đám người kia thấy hàng động của bọn họ liền hiểu ra rồi chuẩn bị vũ khí.

    "Hừ, không chịu giao ra thì chết đi"

    Pằng!

    Tiếng súng vang lên, đám người kia bắt đầu tấn công.

    Atsushi hóa thành một con hổ mà lao vào đám đông trước mặt.

    Súng bắng vào cậu nhưng không ăn thua, từng người từng người bị thương mà ngã xuống.

    Kunikida cũng không ở không, hắn tạo ra một khẩu súng rồi bắt đầu tấn công kết hợp với vài chiêu võ thuật.

    Nhưng có vẻ số lượng của đám người kia quá động, bọn chúng chia ra ba phía, một tấn công Atsushi, một tấn công Kunikida, còn lại thì chạy tới chỗ Itachi và Dazai.

    "Dazai-san, anh ở đây bảo vệ bọn trẻ giúp tôi, nếu có nguy hiểm thì dùng cái này"

    Anh nhét một vài tờ bùa nổ vào tay Dazai dặn dò kỹ.

    "Hn~ Được thôi"

    Nhận được câu trả lời Itachi đứng ra phía trước đối diện với đám người đang tiến tới.

    "Xin lỗi nhưng các ngươi chỉ có thể tới đây thôi"

    Itachi lao tới dùng thể thuật đấu với bọn chúng, một tay đấm tên này một tay quật ngã một tên khác.

    Vì quá nhiều nên Itachi buột phải lấy bùa nổ ra sử dụng.

    Bùm.

    Một tiếng nổ lớn vang lên, đám người đang tấn công Itachi đã ngã xuống hơn phân nửa với nhiều vết bỏng.

    Chỉ còn lại tầm 10 tên.

    Bên Atsushi và Kunikida cũng đã xử lý xong, cả hai cũng tiến tới giúp Itachi.

    10 tên đó cũng nhanh chóng gục ngã.

    Bốp bốp bốp bốp!

    Tiếng vỗ tay giòn giã vang lên, là Dazai.

    "Wow, nhanh ghê"

    "Hừ, tên ngốc nhà ngươi không tham gia thì đỡ tốn thời gian hơn"

    Kunikida hừ một tiếng.

    "Mà tờ giấy vừa rồi là gì vậy, em thấy Itachi-san ném vào đám người đó rồi nó tự nhiên phát nổ"

    Atsushi nhìn Itachi hỏi.

    "Bùa nổ, chỉ cần ném vào ai đó nó liền phát nổ, đây là một thứ tôi tự chế tác"

    Giải đáp thắc mắc xong bốn người bọn họ lại tiếp tục tìm cách giải quyết mấy đứa trẻ này.

    Trong lúc ba người Kunikida, Atsushi và Dazai đang bận hỏi lũ trẻ thì Itachi nhân lúc không ai để ý mà chuồng đi.

    Anh không muốn dính vào mấy việc này nữa.

    Itachi không biết khi anh rời đi ánh mắt của Dazai đột nhiên trở nên quái dị khi nhìn anh đang biến mất dần.

    __________

    Cảm thấy chap này thật xàm 😑😑😑😑
     
    [Naruto X Bsd/Drop] Yokohama Có Itachi
    Chap 4 Edogawa Ranpo


    Vài ngày tiếp theo đó cũng rất là bình yên, tiệm vẫn đông khách như thường lệ.

    Chỉ có một điều lạ ở đây......

    "Dạo này cậu rảnh rỗi quá nhỉ, thường xuyên đến đây"

    Itachi nhìn chàng trai tóc hoàng hôn đội mũ fedora ngồi trước mặt hỏi.

    "Thì sao, cà phê ở đây hợp với khẩu vị của tôi"

    Nakahara Chuuya nhíu mày cộc cằn lên tiếng.

    Hắn sẽ không bao giờ nói hắn thường xuyên đến đây là vì Itachi đâu.

    Chuuya hắn chưa bao giờ nghĩ đến sẽ chú ý đến một ai đó nhiều đến vậy, đa phần hắn sẽ dồn hết tâm trí vào công việc.

    Không biết vì sao mà dạo gần đây hắn luôn chú ý tới người tên Uchiha Itachi này, một kẻ bí ẩn nhưng lại có sức hút đến kỳ lạ.

    Nhất là đôi mắt đỏ với hoa văng kỳ lạ đã khiến hắn phải rùng mình kia, một đôi mắt đáng sợ nhưng lại là điều mà Chuuya hắn nhớ rõ nhất.

    Sức mạnh cua đôi mắt đó thật không thể xem thường.

    Lần đó khi cùng Akutagawa Ryuunosuke tấn công Itachi, hắn đã bị đôi mắt ấy làm cho sợ hãi, cảnh tượng trước mắt lúc đó làm cho hắn muốn điên lên.

    Cảm giác giống như hắn đang ở địa ngục u tối không thể thoát ra vậy.

    Nhưng đôi mắt ấy lại là điểm nhấn khiến Chuuya càng hứng thú hơn với Itachi, hắn muốn biết anh có thể làm được những gì và làm được đến đâu.

    Itachi nhìn Chuuya chìm vào trong thế giới suy nghĩ mà chỉ biết lắc đầu, anh cũng rời đi tiếp tục làm việc.

    Một lúc lâu sau Chuuya mới chịu rời đi vì có một cuộc gọi từ Ouga Mori.

    Leng keng!

    Một nhóm khách nữa đi vào, Itachi đi ra đón thì thật bất ngờ khi gặp lại người quen.

    "Are, Itachi-san?"

    Atsushi hôm nay đi cùng Izumi Kyoka, Dazai Osamu và Edogawa Ranpo tới tiệm cà phê được Kenji giới thiệu thì ngạc nhiên khi nhìn thấy người quen ở đây.

    "Ya Itachi-kun, lại gặp nhau rồi"

    Dazai cũng để ý tới anh khi vừa mới bước vào quán.

    Bị Dazai gọi như vậy khiến Itachi hơi đơ ra nhưng sau đó cũng trở lại bình thường.

    Anh từ lâu lắm rồi đã không được ai gọi là 'kun' nữa cả, vậy mà giờ nghe lại cảm thấy có chút lạ lẫm.

    "Chào Atsushi-kun, Dazai-san, lại gặp nhau rồi"

    Itachi bên ngoài cười cười dịu dàng nhưng bên trong trực giác lại đang cảnh báo nên né xa Dazai ra.

    (Au: đúng r anh, né xa ra không con cá thu đó 'ăn' anh luôn đấy :>>)

    "Sao làm ở đây sao?"

    Atsushi hỏi.

    "Đúng vậy, tiệm này là của anh"

    Sau một lúc trò chuyện Itachi cũng được giới thiệu với hai người kia là Izumi Kyoka và Edogawa Ranpo.

    Anh dẫn họ tới một cái bàn trống và đem đồ đã gọi ra cho họ.

    Trong lúc Itachi rời đi.

    "Đó là người mà cậu đã kể sao Dazai"

    Ranpo cười cười hỏi

    "Phải, năng lực không thể xem thường a~"

    Dazai ngã nghiên trả lời.

    Kyoka thì không quan tâm mà ngồi cạnh Atsushi mà ngắm cảnh trong tiệm chờ đồ vừa gọi được đem ra.

    "Đồ của các cậu đây"

    Itachi trở lại với khây đồ ăn thứ uống trên tay rồi đặt trước mặt từng người.

    Anh quay người định rời đi thì Dazai gọi lại.

    "Nè Itachi-kun, mấy thứ này tôi trả lại cho cậu này"

    Nhìn trên tay Dazai là một sấp bùa nổ mà lần trước anh đã đưa cho hắn.

    "Không sao, anh cứ giữ lấy phòng thân đi, tôi làm cái mới là được rồi"

    Không chờ người khác nói gì Itachi đã rời đi.

    Ranpo cầm lấy một tờ nhìn chăm chú.

    "Thứ này có thể phát nổ sao?"

    "Đúng vậy, uy lực không khác gì một trái bom cả"

    Atsushi nhanh nhẩu nói.

    Kyoka cũng cầm một tờ lên xem

    "Em thấy chả khác gì giấy bình thường cả trừ mấy ký hiệu được vẽ này"

    "Có thể nào mấy nét vẽ này chính là năng lực của người tên Itachi đó không?"

    Ranpo xoa cằm hỏi.

    "Không phải, nếu thế thì mấy thứ này phải vô tác dụng nếu Dazai-san chạm vào, nhưng thứ này anh ấy còn sử dụng được kia mà?"

    Atsushi lắc đầu nói.

    "Hn, thật bí ẩn nha"
     
    [Naruto X Bsd/Drop] Yokohama Có Itachi
    Chap 5 Izumi Kyoka


    Bắt đầu từ hôm đó, chiều nào Dazai cùng Atsushi vẫn thường hay tới quán.

    Không biết có phải là trùng hợp hay sắp đặt mà lần nào cũng đến ngay vừa lúc Nakahara Chuuya vừa đi.

    Chắc chỉ là trùng hợp thôi nhỉ.

    Anh cố nhét suy nghĩ đó vào đầu dù nó có vô lý tới đâu.

    ____________

    Itachi đang đi dạo trên bến cảng Yokohama, nhắm mắt hưởng thụ từng cơn gió thổi qua từng khẽ tóc anh, cảm giác bình yên bấy lâu nay anh kiếm tìm là đây.

    Không biết trôi qua bao lâu, chỉ biết rằng lúc này hoàng hôn đang dần biến mất từ lúc nào.

    "Itachi-san, sao lại ở đây?"

    Một giọng nói vang lên phía sau Itachi.

    Là Nakajima Atsushi, Izumi Kyoka và Dazai Osamu.

    "Xin chào, tôi chỉ đang ngắm cảnh đêm thôi"

    Nhẹ nở nụ cười ôn hòa như ngày thường, anh khẽ chào lại.

    "Hn~ không ngờ Itachi-kun lại có sở thích ngắm cảnh đêm đó"

    Dazai bước đến vừa cười vừa nói.

    "Cũng không hẳn, chỉ là hôm nay hiếm khi quán được nghỉ sớm nên ra đây thôi, còn mọi người thì sao, sao lại ở đây giờ này"

    "Tụi em vừa làm việc xong và đang cùng trở về nhà, tự nhiên Dazai-san nổi hứng muốn đi dạo nên em và Kyoka-chan cũng đi cùng anh ấy"

    Itachi nghe vậy cũng chỉ cười, nhưng anh tự nhiên có cảm giác mọi chuyện không đơn giản như thế.

    Bao năm làm ANBU và làm tội phạm bị truy nã cấp S toàn Ngũ Đại Cường Quốc, anh có thể tự tin vào cảm giác nhận thấy nguy hiểm của mình.

    Khi nhìn vào người đàn ông tên Dazai Osamu này, anh chợt có cảm giác như anh ta có thể biết được mọi thứ vậy.

    Đôi mắt ấy, anh cảm nhận được hắc ám bên trong, nó sắt bén như mắt của dã thú khi nhìn thấy con mồi thơm ngon.

    Nhưng khi nhìn vào nó càng lâu, Itachi lại càng cảm thấy lạnh gáy, cứ như bản thân bị nhấn chìm vào trong hắc ám vậy.

    Đó là lý do vì sao anh luôn tránh chạm mắt với Dazai.

    Nghĩ kỹ lại thì lại thấy thật nực cười, một kẻ luôn sống trong bóng tối như anh thế mà lại sợ bị nhấn chìm vào hắc ám.

    Thật nực cười mà.

    "Itachi-kun nghĩ gì mà chú tâm thế"

    Giọng nói của Dazai làm cho Itachi tỉnh khỏi dòng suy nghĩ của bản thân.

    Đôi mắt nâu nhìn thẳng vào đôi mắt đen của anh, Itachi vờ cười lắc đầu vừa che đi sự thất thố của bản thân vừa không dấu vết né tránh ánh mắt của hắn.

    Atsushi và Kyoka có thể không nhận thấy nhưng với một kẻ như Dazai thì không.

    Hắn ta vừa nhìn liền có thể đoán được rằng anh đang né tránh ánh mắt của mình.

    Dù Itachi đang cười nhưng hắn có thể cảm thấy được anh đang rất cảnh giác đối với hắn.

    "Không có gì, chỉ là có chút chuyện trong lòng thôi, Dazai-san đừng lo"

    Itachi giả vờ nhìn quanh

    "Cũng muộn rồi, tôi phải đi đây, tạm biệt"

    "Ya~ tạm biệt Itachi-kun"

    "Tạm biệt"

    "Tạm biệt Itachi-san"

    Đi được một đoạn xa, tới khi không còn cảm nhận được tầm mắt của Dazai, anh mới thở ra một hơi.

    Quả nhiên ánh mắt đó thật khiến mình khó nhìn thẳng được mà

    ____________

    Rồi, dừng tại đây thôi, nào rảnh t sẽ lm típ.

    Bây giờ tui tập trung vào hai bộ :

    1. [Tống chủ KHR/ Tokyo Revengers] Kurokawa Izana

    2. [KHR + HxH] Fon phiêu lưu ký

    Vì tập chung chính vào hai bộ này nên mấy bộ khác cũng như bộ này sẽ hơi lâu mới có chap mới ra.
     
    [Naruto X Bsd/Drop] Yokohama Có Itachi
    Chap 6 Akutagawa Ryuunosuke


    Trở về ngôi nhà của mình, vừa mở cửa ra, cả căn nhà chìm vào bóng tối.

    Itachi nhìn vào căn nhà, bất giác nhớ về lúc nhỏ, lúc tất cả mọi chuyện chưa bắt đầu.

    Khi anh đi làm nhiệm vụ về, dù cho có trễ ra sao thì em trai anh - Sasuke cũng luôn chờ đợi ở trước cửa, sẽ nhào vào lòng anh rồi nói.

    "Mừng anh về nhà Nii-san"

    Mẹ sẽ luôn đợi dùng cơm cùng anh, cha sẽ luôn lắm nghe anh kể về những khó khăn trong những nhiệm vụ được giao.

    Shisui sẽ luôn đến nhà ăn để dùng ké cơm rồi cùng anh nói chuyện vui vẻ.

    Cuộc sống lúc đó thật đơn giản nhưng lại vui vẻ ấm áp.

    Nhưng...chính anh lại phá hủy nó.

    Shisui chết, anh diệt tộc, giết cả cha mẹ, gieo rắc thù hận vào lòng em trai, tham gia vào Akatsuki săn tìm các vĩ thú.

    Dù những việc làm anh gây ra là để người em trai mạnh mẽ hơn để thay anh bảo vệ Konoha.

    Nhưng những tội ác đó không thể chối bỏ được.

    Itachi thở dài, bỏ tất cả suy nghĩ trong đầu ra rồi bước vào nhà.

    ___________

    Hôm sau, bình minh vừa lên Itachi đã rời khỏi nhà, anh chầm chầm đi dạo trên đường phố vắng vẻ thưa người.

    Hôm nay là chủ nhật, khách hàng sẽ rất đông cho nên anh luôn thức sớm hơn mọi ngày.

    Nhưng hôm nay lại có chuyện khác những ngày chủ nhật khác xảy ra.

    Một đám người chặn đường anh, có vẻ như chúng không có ý định cho anh đi tiếp.

    "Sếp, chính là tên này, lần đó chính tên này đã giúp tên Nakahara Chuuya kia"

    "Hừ, ra là nó"

    Có vẻ như anh lại vướng vào rắc rối rồi đây.

    Tên vừa chỉ vào anh mà nói với tên sếp chính là tên may mắn trốn thoát được khi đó, khi anh lần đầu gặp Nakahara Chuuya.

    Itachi thở dài, anh mệt mỏi với mấy vụ này rồi đó.

    "Bắt thằng này về cho Boss"

    Tên cầm đầu ra lệnh, mấy tên khác nghe theo mà đồng loạt tiến lên nhằm muốn bắt anh đi.

    Lúc bọn chúng định tấn công anh thì có một thứ gì đó màu đen như vải lao tới bắt lấy và ném bọn chúng vào chỗ khác.

    Itachi nhìn sang, ngạc nhiên khi nhìn thấy một người quen thuộc khi trước có đi chung với Ouga Mori, cậu Akutagawa Ryuunosuke.

    "Ngạc nhiên thật đó, không ngờ cậu lại xuất hiện ở đây"

    "Hừ, tôi đến để đưa anh đi gặp Boss, ngài ấy đang chờ"

    Itachi nhíu mày.

    "Chẳng phải lúc trước tôi đã nói rõ rồi sao"

    "Boss chỉ muốn gặp anh để nói chút chuyện"

    Thấy Akutagawa Ryuunosuke không có chút gì là tiết lộ về lý do mà Ouga Mori muốn gặp anh, dù sao cậu ta cũng đã giúp nên anh cũng gật đầu đồng ý.

    "Đứng đó đi"

    Akutagawa nói một câu với anh sau đó đi tới chỗ đám còn lại mà nhanh chóng xử lý gọn gàng, chỉ là không lấy được thông tin rằng ai đã gửi chúng đến.

    ___________

    Nói thật đi, chap này có xàm quá hok ;-;
     
    [Naruto X Bsd/Drop] Yokohama Có Itachi
    Chap 7 Elise


    Akutagawa Ryuunosuke đưa Itachi đến tổng bộ Mafia Cảng để gặp Ouga Mori.

    Tới nơi đã thấy Nakahara Chuuya đứng bên ngoài chờ.

    Cả hai người bọn họ đưa Itachi tới phòng làm việc của Boss họ.

    Cạch

    "Tới rồi sao Itachi-kun"

    Ouga Mori đang chơi đùa cùng

    Elise.

    Mori bảo cả hai ra ngoài để bản thân cùng Itachi nói chuyện.

    "Xem ra cậu đang rất tò mò về lý do tôi mời cậu tới đây nhỉ"

    "Đúng vậy"

    "Lúc sáng cậu cũng thấy bản thân đã bị tấn công đúng chứ"

    Itachi nhíu mày, sao lại nói chuyện này.

    "Phải, chuyện đó thì sao"

    "Không sao cả, chỉ là sắp tới cậu sẽ bị mấy kẻ như bọn chúng tấn công tiếp thôi"

    Nghe tới đây mặt Itachi lạnh đi.

    "Muốn nói gì cứ nói thẳng, tôi không muốn vòng vo mãi như vầy đâu"

    Ouga Mori cười cười.

    "Tôi muốn mời cậu gia nhập Mafia Cảng"

    Itachi nghe vậy thì có dấu hiệu muốn bật luôn Sharingan để rời đi vì không muốn nghe về vấn đề này nữa.

    Cánh tay Mori đưa lên cản lại lời từ chối của cậu.

    "Tôi biết cậu muốn từ chối nhưng nếu thế thì cậu chỉ có hại chứ không lợi"

    Ánh mắt anh nhìn Mori đầy thắc mắc.

    "Cậu thấy đó, bọn chúng đã nhắm vào cậu vì cậu có liên quan tới chúng tôi, nếu cậu đồng ý gia nhập thì tôi có thể đảm bảo bọn chúng sẽ không đến làm phiền cậu nữa"

    Đôi mắt Itachi dao động, anh nghĩ kỹ lại như thế cũng được nhưng......

    Thấy sự dao động trong mắt Itachi, Mori liền nói thêm.

    "Nếu cậu gia nhập thì chỉ cần tham gia họp khi được triệu tập và làm những nhiệm vụ bắt buộc thôi, cậu vẫn sẽ được làm những việc thường ngày của mình, Mafia Cảng chúng tôi cam đoan sẽ không xen vào cuộc sống thường ngày của cậu"

    Cả căn phòng rơi vào im lặng, lời đề nghị của Ouga Mori thật sự rất thu hút Itachi.

    Anh ngẫm nghĩ một lúc rồi cắn răng đồng ý.

    "Được, tôi đồng ý"

    Đạt được ý muốn Ouga Mori cũng rất hài lòng về công sức thuyết phục mà mình bỏ ra.

    Elise ngồi cạnh Mori nhìn thấy cả hai bàn luận xong liền chạy tới kéo kéo áo Itachi

    "Nè nè, anh chơi với Elise đi"

    "Ể, Elise-chan không muốn chơi với ta sao"

    Mori một trước nghiêm túc đã biến mất thay vào đó là một kẻ dỡ hơi cắn khăn vì cô bé Elise không chịu chơi cùng.

    "Không, chơi với Rintarou chán lắm, Elise muốn chơi với anh này"

    Itachi nhìn cô bé đang nắm áo mình, bất giác nhớ tới Sasuke lúc nhỏ, thằng bé vẫn hay nắm lấy áo anh mà kéo đòi anh chơi cùng hay luyện tập cùng.

    Có lẽ...vì lý do đó mà anh có chút hảo cảm với Elise.

    Itachi mỉm cười nhẹ quỳ một chân xuống đưa tay xoa nhẹ đầu Elise.

    "Bây giờ anh có chút bận, nếu muốn em có thể đến tiệm của anh, anh sẽ đãi em một chầu bánh ngọt, được chứ Elise-chan"

    Chỉ thấy Elise mỉm cười tươi rồi gật đầu.

    "Vâng"

    Sau khi Itachi được Chuuya đưa rời khỏi tổng bộ Mafia Cảng thì Ouga Mori mới quay sang hỏi Elise.

    "Tại sao Elise-chan lại muốn chơi cùng Itachi-kun thế?"

    "Hưm...Elise cảm thấy người kia rất mạnh, năng lượng trong người anh ta thu hút Elise"

    "Ể~ vậy sao, thú vị thật"

    _______

    Trên đường trở về quán, anh dự tính hôm nay sẽ đóng cửa vì hiện tại đã là buổi trưa, mở lúc này sẽ hơi mệt nên nghĩ luôn nguyên ngày hôm nay.

    Nhưng có vẻ...hôm nay sao quả tạ chiếu xuống anh rồi, vừa tới trước cửa tiệm đã thấy Dazai đứng chờ ở đó.

    "Dazai-san"

    "A, Chào buổi trưa Itachi-kun~, hôm nay tiệm không mở cửa nhỉ?"

    "À phải, hôm nay tôi bận chút việc, anh tìm tôi sao?"

    Vừa nhìn thấy đã biết Dazai đứng đây chờ gặp anh, Itachi đi tới hỏi thăm.

    Lần này Dazai thật sự chú ý tới, Itachi thật sự đang né tránh ánh mắt của hắn.

    Trong lòng không khỏi tò mò vì điều đó, nhưng nhanh chóng bỏ qua vì hắn nhớ tới mục đích tìm Itachi.

    "Nè nè Itachi-kun, cậu có thể cho tôi thêm vài tấm bùa nổ được không"

    "Được, nhưng anh cần chúng để làm gì?"

    "Hm~ công việc thôi"

    Dù thắc mắc nhưng anh vẫn lấy ra một sấp bùa nổ đưa cho Dazai, hai người không thân không thiết, hỏi càng sâu càng không được tự nhiên.
     
    [Naruto X Bsd/Drop] Yokohama Có Itachi
    Chap 8 Yosano Akiko


    Ngày hôm sau, quả thật Elise đã đến tiệm của Itachi, cô bé được Ouga Mori đưa đến.

    "Elise-chan muốn ăn gì đây, anh sẽ đãi em một chầu như đã hứa"

    Itachi mỉm cười ôn hòa với cô bé tóc vàng.

    "Em muốn một bánh dâu và một bánh socola, thêm một ly nước ép cam nữa"

    "Được, vậy còn ngài thì sao"

    "Một ly cà phê là đủ rồi"

    Itachi sau khi nhận yêu cầu liền đi vào trong chuẩn bị.

    Sau đó anh đi ra với mấy món vừa được gọi, nhìn Elise ăn một cách ngon lành như vậy làm Itachi cũng vui vẻ theo.

    Ai mà không vui khi nhìn thấy một người ăn món mình làm một cách ngon lành chứ.

    Trước khi Mori đưa Elise đi thì cô bé chạy tới ôm lấy hông anh.

    "Lần tới anh đến chơi với Elise đi, nha"

    Nhìn Elise như thế làm Itachi thả lỏng đôi chút, anh đưa tay xoa lấy đầu cô bé mỉm cười gật đầu.

    Elise nhận được câu trả lời mà mình muốn liền gật đầu vui vẻ rồi cùng Mori rời đi.

    Chừng tầm 30 phút sau thi Chuuya tới, cậu ta ngồi vào chỗ cũ, Itachi cũng rất biết mà đen ra cho cậu ta ly cà phê như thường lệ.

    "Sau khi kết thúc việc ngày hôm nay anh sẽ đi với tôi đến tổng bộ nhận nhiệm vụ đầu tiên"

    Lúc Itachi định quay người rời đi thì âm thanh của Chuuya vang lên, cậu ta nói nhỏ nhưng đối với một Shinobi như Itachi thì vẫn nghe được dễ dàng.

    "Được"

    Itachi trả lời xong liền rời đi, tiếp tục công việc của mình.

    Hôm nay tiệm khá đông, vì là thứ hai đầu tuần nên lượng khách hàng bước vào khá lớn.

    Làm một mình tuy khá cực nhưng Itachi vẫn thấy vui, người khách nào của anh cũng cười đùa vui vẻ.

    Quả nhiên nơi này thật bình yên khi không có chiến tranh và những cuộc thảm sát hay những cuộc tấn công như ở Ngũ Đại Cường Quốc.

    "Itachi-san, lấy cho tụi em như cũ nha"

    Một nhóm nữ sinh là khách quen ở tiệm bước vào và ngồi ngay chỗ cũ hướng anh đang đứng cạnh nói.

    "Anh hiểu rồi"

    Mỉm cười ôn hòa với nhóm nữ sinh đó một cái rồi anh mới bước vào làm món mà họ gọi.

    Sau tầm một giờ đồng hồ thi Chuuya rời đi, và như thường lệ khoảng mấy chục phút sau đó nhóm của Dazai bước vào.

    Nhưng lần này chỉ có 4 người như thường lệ mà có nhiều hơn hai người đi cùng.

    Nhóm họ gồm Atsushi, Dazai, Ranpo, Kyoko, Kunikida và một cô gái trưởng thành với mái tóc đen ngắn.

    "Yaho~ Itachi-kun"

    Dazai ngồi vào bàn, vừa thấy anh đi tới liền lên tiếng chào hỏi.

    "Chào mọi người, mọi người muốn gọi gì"

    Sau một hồi gọi món thì Atsushi, Dazai, Ranpo và Kyoko lấy như cũ, Kunikida một ly cà phê, còn cô gái kia tên Yosano Akiko thì gọi một phần bánh macaron.

    Khi anh đem món ra đưa cho từng người và định rời đi thì Dazai cất tiếng

    "Ah quên mất, cảm ơn cậu vì mấy tấm bùa nổ lần trước nha Itachi-kun"

    "Không có gì"

    Kunikida nghe vậy xong liền nhướng mày nhìn anh.

    "Cậu là người đưa chúng cho tên ngốc này sao"

    "Phải, có việc gì sao?"

    Itachi không hiểu vì sao Kunikida lại hỏi như vậy liền hỏi lại.

    Không lẽ Dazai đã gây ra việc gì đó nghiêm trọng sao.

    Chỉ thấy Kunikida đứng dậy, hai tay đặt lên vai anh lắc nhẹ

    "Lần sau đừng có đưa cho tên ngốc đó nữa, hắn dùng nó để tự tử đó, không những thế còn gây ra một đống thiệt hại không cần thiết nữa"

    Kunikida không kiềm được mà tức giận nói.

    Mặt Itachi ngơ ra không hiểu việc gì nhưng chỉ một lúc anh cũng trở lại như cũ.

    "Vậy...việc cần làm lần đó anh nói là đi tự tử sao Dazai-san"

    Nhìn sang tên nào đó đàn cười ngả ngớn mà hỏi.

    "Tên đó mà có việc cần làm gì chứ, hắn lấy toàn bộ số bùa nổ để tự tử đó, còn làm sập luôn một cái nhà kho nữa chứ, may đó là nhà kho bỏ hoang không thôi là có chuyện rồi"

    "Haha, dù vậy nhưng tôi vẫn không thể tự tử thành công a, thất vọng thật"

    Dazai làm ra vẻ thất vọng, vẻ mặt đó chính thức chọc giận Kunikida.

    Kunikida buông anh ra sau đó đi tới cho Dazai một trận.

    "Haha tôi đoán đúng mà, chính là cậu đưa cho Dazai, đúng là không bất ngờ mấy"

    Anh lại nhìn sang Ranpo đang vừa ăn vừa nhìn hai đồng nghiệp đánh nhau kia.

    "Hai người đó đánh nhau như vậy có ổn không"

    Itachi nhịn không được mở lời hỏi.

    "Haha không sao đâu, chuyện này thường xảy ra nên cậu không cần lo"

    Cô gái tên Yosano Akiko cười to nói.

    "À tôi có nghe kể về cậu từ Atsushi và Dazai, tôi là Yosano Akiko, chào cậu"

    "Uchiha Itachi, chào cô"

    Phải mất một lúc sau hai người kia mới dừng lại với Kunikida thỏa mãn cơn bực bội trong mình và Dazai với những vết bầm trên đầu.
     
    [Naruto X Bsd/Drop] Yokohama Có Itachi
    Xin ý kiến


    Tự nhiên muốn đào thêm một hố quá nhưng lại có quá nhiều ý tưởng, ai có thể chọn giúp tui đc hok (^▽^)

    1> Tống chủ AC/ Tokyo Revengers: Nv9 Mitsuya Takashi. [np]

    2> AC / Tokyo Revengers: Nv9 Shiota Nagisa.[np]

    3> Date A Live / Record Of Ragnarok: Nv9 OOC (đam) [np]

    4> Owari no Seraph / Kuroshitsuji: Cp Mikaela x Yuichirou, no cp phụ [1x1]

    5> KHR / BSD: Nv9 Viper (Mammon) [np]

    6> Naruto / Black Cover: Nv9 OOC (đam) [np]

    7> KNY / Natsume Yuujinchou: Nv9 Natsume [1x1]

    8> Date a Live / JJK: Nv9 OOC (đam) [np]

    9> KHR/ Solo Leveling: Nv9 OOC (đam) [1x1]

    10> Brother Conflict / Conan: Nv9 OOC (đam) [np]

    11> Mạt thế / Trần Tình Lệnh: Cp Lam Trạm x Ngụy Anh [1x1]

    12> AOT / Tokyo Revengers: Nv9 Kurokawa Izana [np].

    13> Black Cover / BSD: Nv9 OOC (đam) [np]

    14> Black Cover / Fairy Tail: Nv9 Yuno [np]

    15> One Piece / Black Cover: Nv9 OOC (đam) [np]

    Mấy bạn chọn giúp mik 3 bộ đi, bộ nào đc nhìu lượt chọn hơn mik sẽ lm.
     
    [Naruto X Bsd/Drop] Yokohama Có Itachi
    Chap 9 Akutagawa Gin


    Kết thúc một ngày làm việc.

    Trời đã chuyển về đêm.

    Sau khi đóng cửa quán thì Nakahara Chuuya lái một chiếc mô tô đến trước mặt anh.

    Itachi nhướng mày.

    "Tôi không nghĩ cậu sẽ đến đón tôi đấy"

    "Boss bảo tôi làm thế, lên nhanh đi"

    Chuuya nhíu mày cọc cằn nói sau đó chỉ phía sau xe.

    Itachi không nói gì chỉ gật đầu rồi leo lên phía sau xe mô tô của Chuuya, hắn ngay lập tức phóng đi.

    Tốc độ rất nhanh, gió đêm thổi qua cũng rất lạnh, dù vậy với một người là Mafia lâu năm hay đi phóng xe ban đêm và một tên từng là tội phạm bị truy nã đã trải qua nhiều loại thời tiết khác nhau trong lúc luyện tập thì nhiêu đây đã là gì.

    Rất nhanh họ đã đến tổng bộ Mafia Cảng.

    Cả hai bỏ qua sự chào hỏi của mấy người cấp dưới mà nhanh chóng đi đến phòng Boss.

    "A cậu đến rồi đấy sao Itachi-kun"

    Ouga Mori ngồi trên bàn làm việc nhìn thấy anh cùng Chuuya đi vào liền mỉm cười chào.

    Nhìn ông ấy không ai nghĩ đến đó là một vị thủ lĩnh của một tổ chức lớn mà chỉ là một ông chú vui tính mà thôi.

    "Nhiệm vụ lần này của hai người các cậu là sẽ đi bắt 'chuột' đang lẫn vào trong chúng ta"

    "Chuột?"

    "Phải, lần này Chuuya-kun sẽ nhận trách nhiệm đi giao hàng cho bên đối tác, trong đám người vận chuyển có một kẻ ngoại lai trà trộm vào, nhiệm vụ của cả hai là bắt và moi thông tin kẻ đứng sau tên đó là ai"

    Itachi im lặng đứng sau Chuuya nghe Ouga Mori thông báo nhiệm vụ.

    "Cậu thấy việc này ra sao, Itachi-kun"

    Ouga Mori nhìn anh cười hỏi.

    "Việc này tương đối đơn giản, chỉ cần bắt được tên đó, tôi có thể khiến hắn khai ra toàn bộ không sót một lời"

    Itachi nghiêm túc trả lời, chỉ cần dùng Sharingan lên hắn, dùng chút ảo thuật lên tâm trí hắn là có thể biết toàn bộ.

    Chuuya có chút không tin nhìn anh, việc lấy thông tin từ kẻ khác bao giờ cũng là một việc khó nhằn, có nhiều kẻ có chết cũng không nói nửa lời, vậy mà anh ta lại có thể nói dễ dàng như vậy, lại đảm bảo tên kia có thể nói ra toàn bộ.

    Dù nghi hoặc nhưng Chuuya lựa chọn im lặng quan sát Itachi.

    Ouga Mori trước mặt nghe vậy liền tỏ vẻ ngạc nhiên, nếu Itachi có thể làm như những gì đã nói thì việc moi thông tin từ kẻ khác sau này liền không cần phải nhọc công nữa.

    "Vậy việc này sao cho hai cậu đấy Chuuya-kun, Itachi-kun"

    Nhận nhiệm vụ xong cả hai rời khỏi phòng Ouga Mori.

    Trên đường đi chẳng ai nói gì với ai, chỉ im lặng lên xe rồi đi đến điểm giao dịch.

    Trên xe.

    "Những lời ngươi nói lúc nãy là thật sao, có thể khiến người khác nói ra toàn bộ thông tin à"

    Chuuya ánh mắt nhìn anh.

    "Phải, năng lực của tôi có thể làm được điều đó, tới lúc đó rồi cậu sẽ thấy"

    Itachi cũng không định nói ra toàn bộ, chỉ ẩn ý nói nhiêu đó rồi im lặng ngồi nhìn khung hình bên ngoài cửa xe.

    Thấy anh không nói gì nữa, Chuuya rất biết điều mà im lặng, hắn cũng chỉ nhất thời tò mò thôi, khả năng moi thông tin nhanh gọn như vậy nghe rất giống tên mà hắn rất ghét, tên cá thu cuồng tự tử Dazai Osamu.

    Nghĩ tới hắn Chuuya liền tặc lưỡi nhăn mặt, biểu tình vô cùng chán ghét.

    Itachi nhìn thấy liền thắc mắc, ai có thể làm tên khó tính này ghét cay ghét đắng như vậy chứ nhỉ.

    Dazai - đang ở đâu đó nghĩ cách tự tử - Osamu: hắc xì!

    "Are, ai đang nhắc mình sao, đoán trăm phần trăm là tên sên lùn kia rồi, haizzz ước gì Itachi-kun cũng nhắc đến mình a~"

    Cốp!

    Kunikida Doppo bên cạnh ngăn cản Dazai Osamu tự tử, thấy hắn làm vẻ mặt lơ mơ còn cười ngu ngu khiến Kunikida ớn lạnh, chịu không nổi liền đấm một cú vào đầu hắn.

    "Bình thường lại cho người ta nhờ đi cái tên ngốc này"
     
    [Naruto X Bsd/Drop] Yokohama Có Itachi
    Chap 10 Tanizaki Junichiro


    Đến nơi giao dịch, cấp dưới đi cùng Chuuya cũng đã có mặt đầy đủ, chỉ chờ mỗi lệnh từ hắn.

    "Được rồi, đến giờ giao dịch rồi"

    Vừa dứt lời, một chiếc xe màu đen chạy tới.

    Một đám người cũng từ trên đó bước xuống.

    Chuuya đi tới, hướng người phụ trách giao dịch bên đó nói chuyện.

    Itachi đứng một bên, giảm thiểu sự tồn tại của bản thân, dù không nhìn nhưng anh có thể nhận thấy có một tên đang cố động tay với món hàng cần giao.

    Ngay lập tức anh đi đến đằng sau tên đó, một tay chế trụ một tay bịt miệng gã ta lại.

    Tên đó vùng vẫy, không thể la hét, Itachi đành đánh ngất gã để cuộc giao dịch không bị gián đoạn.

    Sau khi giao dịch hoàn thành, bên kia rời đi, Chuuya đi tới chỗ anh.

    "Đã tìm ra tên đó chưa?"

    Anh không nói gì chỉ đứng sang một bên, Chuuya liền có thể nhìn thấy một gã đang nằm ngất trên đất.

    "Làm việc cũng nhanh đó chứ"

    Chuuya ra lệnh cho cấp dưới trói và đem tên phản bội này về trụ sở sau đó cùng Itachi lên xe trở về.

    Về đến trụ sở, cả hai ngay lập tức đến phòng giam, tên phản bội đã tỉnh lại và đang làm loạn ở trong đấy.

    Gã cứ nói bản thân không phải kẻ phản bội, gã lúc đó chỉ đang kiểm tra lại món hàng mà thôi.

    Itachi vừa đến trước cửa phòng giam liền nghe được tiếng hét của gã, đúng là chói tai vô cùng.

    "Việc của ngươi đó"

    "...đã biết"

    Cả hai đi vào bên trong, tên phản bội bị trói chặt vào một cái ghế đã được đặt giữa căn phòng, gã nhìn thấy có người tiến vào liền vội vàng thanh minh cho bản thân.

    Chuuya nhíu mày đứng dựa lưng vào tường nhìn Itachi làm việc.

    Góc nhìn của hắn chỉ có thể thấy anh đến trước mặt tên phản bội, nhìn gã một lúc, sắc mặt gã liền trắng bệch đi, hai mắt dại ra đầy vẻ hoảng sợ.

    Không bao lâu, gã ta vùng vẫy.

    "Gahhh, ngươi giết ta đi, mau giết ta đi"

    Itachi nhíu mày, anh chỉ vừa sử dụng Nguyệt Độc lên gã có một hai phút gã đã chẳng thể chịu nổi rồi.

    Sharingan của anh chuyển sang dạng hoa đồng, khiến cho tên phản bội bị nhốt vào một ảo thuật tàn nhẫn.

    "Gahhh dừng lại, ta sẽ khai, ta sẽ khai ra toàn bộ, mau dừng lại đi"

    Gã ta hét lên đầy sợ hãi, thần sắc kích động vùng vẫy mạnh mẽ nhưng không thể thoát khỏi dây trói được.

    Nghe gã nói Itachi liền thu hồi ảo thuật, lắng nghe mọi lời khai của gã, nếu như anh nhìn thấy một chút sự giả dối bên trong lời khai thì ngay lập tức một ảo thuật khác tàn nhẫn hơn sẽ được sử dụng lên người gã.

    Nakahara Chuuya đứng một bên chứng kiến mọi chuyện liền cảm thấy mơ hồ và khó hiểu.

    Chẳng phải anh chỉ đứng đó nhìn tên phản bội một lúc mà chẳng làm gì hay sao, tại sao tên đó lại có phản ứng dữ dội như vậy.

    Nhớ tới khi trước hắn có từng cùng Akutagawa Ryunosuke tấn công anh, ngay khi đó hắn và Akutagawa nhìn thấy bản thân như đang ở địa ngục, lúc này mới tỉnh ngộ ra.

    Có lẽ lần này anh cũng đã sử dụng tới chiêu thức đó mới khiến tên phản bội có phản ứng như vậy.

    "Của cậu đây, toàn bộ lời khai của tên đó"

    Itachi thảy tới cho hắn một cái máy ghi âm đã ghi lại toàn bộ lời nói của tên phản bội.

    Chuuya gật đầu, giao chuyện ở đây cho thuộc hạ rồi đi đến phòng Boss.

    Bởi nơi này chẳng còn việc gì cho mình nữa nên Itachi rời đi, anh cần về sớm nghỉ ngơi để ngày mai còn mở lại tiệm nữa.

    ____________

    Ngày hôm sau.

    Ngay khi vừa mở cửa tiệm anh đã nhìn thấy Dazai Osamu cùng Atsushi và Ranpo bước vào.

    "Chào buổi sáng Itachi-kun~"

    Dazai thấy cậu liền cười cười vẫy tay chào.

    Itachi chỉ đơn giản nhìn Dazai rồi cười một cái.

    "Mọi người muốn dùng gì?"

    "Cho như cũ đi"

    Ranpo ngẫm nghĩ rồi hỏi ý kiến hai người kia xong mới nói lại cho anh.

    Dạo gần đây nhóm của Dazai thường xuyên đến nên sớm đã thành khách quen ở nơi này.

    Đem món lên cho bọn họ, ngay sau đó liền có một nhóm khách khác đi vào.

    Itachi chạy đi chạy lại giữa các bàn nhiều lần nhưng chẳng thấy mệt mà lại thấy vui.

    Đây chính là cuộc sống mà anh luôn muốn, chỉ đơn giản là làm việc yên ổn ở nơi này, không dính dáng gì tới những trận chiến vô nghĩa và rắc rối.
     
    [Naruto X Bsd/Drop] Yokohama Có Itachi
    Chap 11 Tanizaki Naomi


    Việc kinh doanh của Itachi sẽ thuận lợi vô cùng nếu như không có tên nào đó hằng ngày đều đến xin bùa nổ của anh.

    Dazai cứ nhân lúc Kunikida không có ở đây liền vứt bỏ liêm sỉ mà xin anh mấy tấm bùa nổ, may mà Itachi rất thức thời mà không đưa cho hắn đem đi phá hoại khắp nơi.

    Khách vào ngày một đông, đa phần là các cô nữ sinh và sinh viên là phần lớn.

    "Itachi-san, c..cái này là em tự làm...tặng anh"

    Một cô nữ sinh đáng yêu đỏ mặt ngượng ngùng đưa cho anh một túi bánh quy nhỏ.

    Itachi ngạc nhiên, anh nhận lấy rồi cười nhẹ với cô nữ sinh kia một cái.

    "Cảm ơn em"

    Cô nữ sinh kia vui vẻ đỏ mặt chạy về chỗ các bạn của mình.

    "Itachi-kun được yêu thích quá nhỉ"

    Dazai ngồi một bên nói, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào túi bánh nhỏ trên tay anh, đôi mắt trầm lại.

    "Gương mặt đó cộng thêm tính cách dễ gần thì điều đó là đương nhiên rồi"

    Yosano Akiko uống một ngụm trà thảo mộc, nghe thấy lời của Dazai thì cũng nhìn sang Itachi nói.

    "Đúng vậy, Itachi-san còn rất ôn nhu nữa, nhiều người yêu thích cũng không phải chuyện lạ"

    Atsushi ngồi cạnh Yosano gật gù nói thêm.

    "Hm~ vậy sao"

    _____________________

    Hôm nay là chủ nhật nên tiệm đóng cửa, từ sáng sớm khi đang đi dạo thì đột nhiên Itachi không cẩn thận đi vào khu vực của mấy tên đang giao dịch với nhau.

    Itachi: "..." nay ra ngoài quên xem lịch rồi.

    Bọn chúng phát hiện ra anh liền đuổi theo nhưng Itachi nhanh chóng rời đi, tốc độ của một Shinobi là không thể nghi ngờ được.

    Itachi lắc đầu ngao ngán thở dài với nhân sinh, mới sáng ra đã xui xẻo như vậy thì ngày hôm nay sẽ như thế nào nữa đây.

    Quả nhiên hôm nay là ngày xui xẻo nhất của Itachi.

    Vừa đến ga tàu điện để đến trung tâm thương mại thì bên đó lại thông báo hết vé.

    Itachi: "..."

    Sáng nay chắc bước nhầm chân ra khỏi cửa rồi.

    Trên đường trở về nhà thì lại gặp một đám côn đồ muốn tống tiền anh.

    Itachi: "..."

    Ai yểm bùa lên mình sao.

    Đi được vài bước cái một chiếc xe hơi phân khối lớn chạy vụt nhanh qua, nếu không phản ứng kịp chắc anh đã nằm một đống rồi.

    Itachi: "..."

    Xui thật đấy.

    Cuối cùng cũng trở về được tới nhà, vừa định đi nghỉ ngơi một chút thì Chuuya gọi đến nói Boss muốn gặp anh.

    Itachi: "..." /lật bàn/

    Dù đang rất khó ở nhưng Itachi vẫn điều chỉnh cảm xúc lại rồi nhanh chóng đi đến tổng bộ Port Mafia.

    "Oya~ trông cậu hôm nay có vẻ không vui nhỉ Itachi-kun"

    Vừa vào trong phòng làm việc của Boss, Ouga Mori nhìn vẻ mặt của anh liền cười nhẹ rồi hỏi.

    "Không hẳn, chỉ là sáng giờ gặp toàn chuyện xui xẻo nên hơi bực mình chút thôi"

    Anh xoa mi tâm nhăn mày nói.

    "Vậy sao, hôm nay tôi gọi cậu đến là vì muốn cậu tra hỏi thêm một tên gián điệp nữa"

    Itachi nghiêm túc lại, nghe Ouga Mori nói rõ hơn về nhiệm vụ.

    Tên gián điệp này có năng lực tấn công vào trí não, làm gián đoạn suy nghĩ và ký ức của người khác, lại còn rất cứng miệng nữa, không tài nào lấy được chút thông tin từ gã cho nên Ouga Mori mới cho gọi anh.

    "Tôi đã hiểu rồi, việc này cũng đơn giản"

    Tấn công trí não, có ai qua được ảo thuật của tộc Uchiha đâu, một khi đã bị nhốt vào trong ảo thuật thì khó lòng mà thoát được, trừ khi đó là một Shinobi thì cơ hội thoát được cũng có thể cao.

    Cái danh thiên tài tộc Uchiha ngày xưa của anh cũng chả phải để chưng, chỉ trong vòng hơn một tiếng đồng hồ đã lấy được mọi thông tin mà Ouga Mori cần từ tên gián điệp đó.

    Mức độ làm việc của Itachi khiến cho Ouga Mori rất hài lòng, cũng không giữ anh lại lâu.
     
    [Naruto X Bsd/Drop] Yokohama Có Itachi
    Chap 12 Kunikida Doppo


    Uchiha Itachi cảm thấy nhân sinh như đang trêu đùa anh vậy.

    Hôm nay là đầu tuần, đầu tháng, việc làm ăn của anh đang vô cùng thuận lợi thế mà không hiểu vì sao lại gặp phải loại chuyện như thế này.

    Vừa mở tiệm không lâu, một đám người mặc đồ đen, che mặt, tay cầm súng bước vào cửa tiệm uy hiếp tất cả mọi người bên trong.

    Bọn chúng là khủng bố.

    Itachi vì không muốn khách hàng bị liên lụy cho nên đã không phản kháng mà để bọn chúng trói lại.

    Một giờ sau khi bị bắt.

    Một tên trong số bọn chúng gọi cho ai đó, có vẻ như là trong số các vị khách hàng của anh có một vị là người thân của một người có chức cao ở đất Yokohama này.

    Bọn chúng đang cố moi từ chỗ vị kia điều gì đó.

    Itachi âm thầm nhìn quanh, bọn chúng ai cũng đều có vũ khí, một khẩu súng trường trên tay, thắc lưng có một khẩu súng lục và một con dao găm, thêm mấy băng đạn.

    Còn có vài tên mang theo bom khói và lựu đạn nữa.

    Chuẩn bị rất kỹ lưỡng.

    Itachi sớm đã cởi trói thành công và đang suy nghĩ kế hoạch giải quyết mấy tên này sao cho không vị khách hàng nào bị thương.

    Điều sai lầm của mấy tên này chính là trói một Shinobi, thuật cởi trói là thuật mà những Genin sớm đã được học ở trường, Itachi còn là một thiên tài hiếm có đương nhiên thuật này cũng đã sớm học thành thạo.

    Bên ngoài cửa đột nhiên có tiếng động, tất cả bọn chúng liền giơ súng chỉa vào cánh cửa, một tên nói to.

    "Vào đi"

    Một thiếu niên tóc cam bước vào, dáng vẻ hệt như một học sinh, quần áo đơn giản, vừa nhìn thấy súng chỉa vào mình liền hoảng loạn giơ hai tay lên.

    "T..từ từ đã...tôi...tôi chỉ đến mua bánh mà thôi"

    Bọn chúng thấy thiếu niên kia không có gì là nguy hiểm liền trói lại đưa vào chỗ những con tin đang ngồi.

    "Nè, anh là Itachi đúng chứ"

    Thiếu niên kia vừa nhìn thấy anh liền thì thầm nói.

    "Phải, cậu biết tôi?"

    Itachi nhướng mày, anh nhớ rõ bản thân không quen người này thế vì sao cậu ta lại biết anh.

    "Tôi là Tanizaki Junichiro, là đồng nghiệp của Dazai Osamu, anh biết anh ta mà nhỉ"

    Anh gật đầu, hóa ra là người quen của Dazai.

    "Cậu không đơn giản là đến đây mua bánh nhỉ"

    Anh sớm đã nhận ra thiếu niên này vào đây là có ý đồ từ trước chỉ là che giấu quá kỹ nên bọn người kia không nhận ra mà thôi.

    Tanizaki ngạc nhiên nhìn anh, trước đó Dazai có nói với cậu ta là người tên Itachi này rất thông minh và bí ẩn, có thể anh ta cũng là một siêu năng lực giả nên khi vào gặp anh có thể nhờ anh giúp đỡ.

    Dù biết trước nhưng Tanizaki vẫn ngạc nhiên khi Itachi nhận ra sớm như vậy.

    "Phải, tôi là người bên công ty thám tử vũ trang, do yêu cầu của khách hàng là giúp một người trong này thoát ra ngoài nên tôi được Dazai-san cử vào đây xem tình hình"

    Công ty thám tử vũ trang?

    Hình như anh từng nghe qua về công ty này từ Nakahara Chuuya rồi thì phải, nghe nói Port Mafia không thích mấy người bên đấy cho lắm.

    Anh còn biết được Dazai Osamu từng là người của Port Mafia và là cộng sự của Nakahara Chuuya nhưng không biết vì lý do gì mà Dazai lại phản bội lại tổ chức và rời đi, cũng từ lúc đó Chuuya trở nên căm ghét Dazai.

    Itachi âm thầm thở dài, nếu Chuuya biết anh hợp tác với mấy người bên thám tử vũ trang thì sẽ tức giận mà cằn nhằn mãi cho xem, nhưng vì an toàn của khách hàng nên anh cũng đành hợp tác với họ mà thôi.

    "Cậu có thể nói rõ hơn một chút được không, nếu có thể thì tôi sẽ giúp cậu một tay"
     
    [Naruto X Bsd/Drop] Yokohama Có Itachi
    Chap 13 Fukuzawa Yukichi


    Tanizaki thuật lại mọi chuyện cho anh nghe.

    Khách hàng của họ là một nhà ngoại giao đang đi nghỉ dưỡng tại nơi này cùng gia đình, con gái ông đi chơi cùng những người bạn vừa quen ở đây, ở nhà chờ vị ông ấy đột nhiên được báo là bọn khủng bố đang bắt con gái của ông.

    Bọn chúng muốn ông xuống chức mới chịu thả con gái ông ra.

    Hết cách nên ông đành đến nhờ thám tử ở công ty thám tử vũ trang giúp đỡ.

    "Cậu có ảnh của con gái vị khách kia chứ"

    Itachi ngẫm nghĩ rồi hỏi.

    "Có, bên trong túi của tôi"

    Tanizaki vừa định giúp anh lấy thì nhớ ra bản thân đang bị trói, thấy anh tự nhiên vươn tay lấy mà ngạc nhiên.

    "Anh...anh thoát ra được từ khi nào vậy"

    "Lâu rồi, trước khi cậu bước vào"

    Tanizaki cạn lời không nói thêm nữa.

    Itachi nhìn vào tấm ảnh được lấy ra từ túi của Tanizaki, nhìn quanh một lượt các vị khách hàng hôm nay của anh, quả nhiên là tìm thấy.

    Một thiếu nữ sợ hãi ngồi nép vào những người bạn của mình, cả người run rẩy, nước mắt như muốn trào ra.

    "Là cô gái bên kia"

    Nhìn theo hướng tay của Itachi chỉ, Tanizaki nhanh chóng thấy được con gái của khách hàng.

    Tanizaki được Itachi cởi trói thành công, cẩn thận tiếp cận cô gái đó.

    Itachi nheo mắt nhìn bọn người kia, tay lén lấy một chiếc điện thoại được giấu ở cạnh bàn gần chỗ anh, bấm một dãy số rồi gọi.

    [Itachi-kun]

    "Dazai-san, bên anh không có vấn đề gì chứ"

    [Không có, hiện tại bọn tôi chuẩn bị xông vào, tình hình bên trong sao rồi, Tanizaki-kun đã nói với cậu rồi nhỉ]

    "Phải, bên trong khá ổn, không ai bị thương, tìm được cô con gái của khách hàng bên anh nữa"

    [Vậy là ổn rồi, bây giờ chỉ cần xử lý mấy tên khủng bố này là ổn]

    Itachi ngẫm nghĩ một lúc.

    "Cần tôi giúp một chút không?"

    Nghe lời này của anh, Dazai phía bên đầu dây bên kia khẽ cười, ánh mắt khẽ híp lại nhìn vào cánh cửa tiệm.

    [Nếu vậy thì tốt quá, nhờ cậu vậy]

    "Ừm"

    Anh tắc máy, hít một hơi thật sâu sau đó thần sắc đanh lại, nghiêm túc hơn bình thường.

    "Này, mấy người kia"

    Bọn khủng bố nghe thấy tiếng gọi liền quay đầu lại nhìn.

    Mà lúc này...

    Sharingan ba phẩy được bật lên, anh đưa tay lên bắt ấn, một ảo thuật được sử dụng, bởi do bọn khủng bố đang nhìn anh nên tất cả bọn chúng đều bị dính ảo thuật cả.

    Bọn khủng bố khó hiểu, tưởng anh cố ý kiếm chuyện liền chỉa súng vào anh nhưng đột nhiên bọn chúng nhìn thấy một đám rễ cây to lớn từ sàn nhà mọc lên cuốn quang người bọn chúng.

    "Cái quái gì đây..."

    "Chúng là gì vậy..."

    Bọn khủng bố bị rễ cây cuốn chặt hoảng loạn đánh rơi súng, ngã xuống sàn mà vùng vẫy.

    Mà trong mắt của những con tin, bọn khủng bố đột nhiên hét lên rồi tự động ngã ra đất mà vùng vẫy, hành động vô cùng kỳ lạ.

    "Chuyện gì vậy..."

    Tanizaki nhìn cảnh tượng trước mặt mà ngớ người cả ra, sau đó lại nhìn Itachi, vì đang ở phía sau nên cậu ta chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng anh mà thôi.

    "Dazai-san đã đúng, người này quả thật là một siêu năng lực giả"

    Đôi mắt Sharingan được tắt đi nhưng ảo thuật vẫn còn đó, anh nhanh chóng đi tới giúp Tanizaki cởi trói cho các vị khách, sau đó anh lại đi đến mở cửa tiệm ra.

    Nhóm Dazai đã ở bên ngoài sẵn, vừa thấy anh mở cửa bọn họ liền có chút ngạc nhiên nhưng sau đó cũng nhanh chóng tiến vào bên trong.

    "Cảm ơn cậu đã giúp, Itachi-kun"

    Dazai tiến tới vỗ vai cậu, cười ngã ngớn cảm ơn.

    "Không có gì, dù sao tôi cũng phải giúp những vị khách của mình mà"

    Itachi cười nhẹ, né tránh ánh mắt của Dazai mà nói.
     
    [Naruto X Bsd/Drop] Yokohama Có Itachi
    Chap 14 Sakaguchi Ango


    Người của thám tử vũ trang tiến vào bắt giữ lấy những kẻ khủng bố kia.

    Kunikida nhìn tình trạng của bọn chúng mà nhíu mày.

    "Này Tanizaki, bọn họ bị như vậy là sao thế"

    Tanizaki nhìn Kunikida một cái rồi tiến tới

    "Tôi cũng không rõ nữa, chỉ biết khi đó người tên Uchiha Itachi kia kêu bọn chúng một cái rồi đột nhiên bọn chúng hoảng hốt hét lên sau đó liền ngã ra đất mà vùng vẫy"

    "Itachi làm ra sao"

    Kunikida đẩy kính, âm thầm nhìn sang Itachi đang đứng bên ngoài nói chuyện với Dazai.

    "Đây có thể là tấn công tâm trí"

    Dựa theo biểu hiện và lời kể của Tanizaki, Kunikida có thể khẳng định như vậy.

    "Sao vậy Kunikida-kun"

    Dazai bước vào trong, đến bên cạnh Kunikida hỏi.

    Hắn nhìn tình trạng của bọn khủng bố cũng có chút tò mò lẫn hứng thú.

    "Do Itachi làm đấy, cậu thử xóa bỏ nó thử xem"

    Dazai nhún vai gật đầu với ý kiến của Kunikida, hắn đi tới thử chạm vào một tên, sử dụng năng lực của mình nhưng chả có gì diễn ra, tên đấy vẫn bị kẹt trong ảo thuật.

    "Hm, không có chút ảnh hưởng nào cả"

    Nghe vậy tất cả liền ngạc nhiên, lại có một năng lực không thể bị xóa bởi Dazai như vậy sao, trong lòng âm thầm ghi nhớ xong việc này cần phải điều tra thêm về người tên Uchiha Itachi kia một chút.

    "Vậy đây không phải là siêu năng lực sao"

    Atsushi thấy vậy liền đi tới hỏi hắn.

    Dazai im lặng không trả lời, dường như hắn đang suy nghĩ một việc gì đó.

    Bởi do không thể đưa bọn khủng bố trở về như cũ vì Dazai không thể xóa thứ năng lực kia đi nên họ chỉ đành gọi Itachi đến.

    "Có chuyện gì sao"

    Itachi thắc mắc hỏi.

    "Anh làm gì bọn họ vậy Itachi-san"

    Atsushi chỉ vào đám khủng bố hỏi anh.

    "A, xin lỗi, tôi quên mất chuyện này"

    Anh đưa tay lên, ngón trỏ và ngón giữa khép lại, những ngón khác cong xuống lòng bàn tay.

    "Giải"

    Dứt lời, đám khủng bố trở về như cũ, bọn chúng thấy bản thân đang bị trói chặt bởi dây thừng liền hoang mang, không phải là rễ cây sao?

    Nhóm Dazai ngơ ra, Itachi chỉ làm một động tác đơn giản như vậy đã khiến bọn khủng bố trở lại như bình thường rồi, rốt cuộc năng lực đó là gì?

    Dazai Osamu ánh mắt thâm thúy nhìn anh đầy tò mò lẫn thích thú.

    _________

    Kết thúc mọi chuyện, cửa tiệm cũng không thể tiếp tục mở nên đành đóng cửa.

    Itachi thở dài mệt mỏi, hôm nay thật là xui xẻo mà.

    Vừa đóng cửa tiệm xong, Itachi đi trên con đường quen thuộc để trở về nhà, đi được một đoạn bỗng chốc anh dừng chân lại.

    Nhìn sang con hẻm bên cạnh, anh nhíu mày.

    Cảm giác này là...

    Sharingan ba phẩy bật lên, anh cẩn thận tiến vào bên trong con hẻm ấy.

    Vừa đến cuối con hẻm, Itachi nhìn ba đứa trẻ đang bị thương nặng nằm ngất dưới đất mà nhíu mày.

    Ba đứa trẻ này rất kỳ lạ, nhưng chỉ có hai điểm là anh để ý nhất, một là cả ba đứa đều đang đeo băng trán ký hiệu làng lá, còn điểm thứ hai chính là cô bé duy nhất trong ba đứa mặc quần áo có gia huy của Uchiha.

    (Au: biết ba đứa này là ai luôn rồi ;-😉

    Dù rất thắc mắc nhưng anh vẫn phân thân ra làm ba sau đó đưa ba đứa trẻ ấy về nhà.

    Itachi nhanh chóng băng bó vết thương của tụi trẻ lại, anh không biết thuật trị thương nên không thể chữa trị cho ba đứa trẻ này được.

    Băng bó xong, Itachi nhận được một cuộc điện thoại từ Chuuya.

    "Alo, là tôi đây"

    [Hôm nay có cuộc họp, anh mau chóng đến đây đi]

    Itachi nhìn sang ba đứa trẻ vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh dậy kia, suy nghĩ một chút liền trả lời.

    "Được, 10 phút nữa tôi sẽ đến ngay"
     
    [Naruto X Bsd/Drop] Yokohama Có Itachi
    Chap 15 Oda Sakunosuke


    Cuộc họp diễn ra rất suôn sẻ, đa phần là giới thiệu Itachi với những người khác trong Port Mafia, cùng với bàn luận một số điều về những gián điệp được anh bắt trong thời gian vừa qua.

    Kết thúc cuộc họp, Itachi dự định rời đi nhưng lại bị Mori giữ lại.

    "Itachi-kun, nghe nói cửa tiệm của cậu vừa sảy ra chuyện đúng chứ"

    Itachi thở dài, thông tin cũng nhanh đó.

    "Phải, là một đám khủng bố, nhưng đều đã được xử lý rồi"

    Nhìn vẻ mặt Mori cười cợt như vậy làm Itachi thở dài, lại tính làm gì tiếp rồi đây.

    "Nghe nói cậu có quen biết với Dazai-kun nhỉ"

    "Phải, anh ta và một số đồng nghiệp là khách quen của tiệm tôi, có việc gì sao?"

    Mori chỉ cười rồi nhìn anh, sau đó không còn việc gì nữa thì cho anh rời đi.

    Itachi nhanh chóng trở về nhà mình.

    Vừa về đến nơi, một đứa trẻ đã tỉnh lại, là đứa nhóc tóc màu lam trắng với đôi mắt vàng kim.

    "Tỉnh rồi sao?"

    Đứa trẻ nhìn sang chỗ anh rồi mỉm cười nhẹ.

    "Anh là ai?"

    "Cậu là Genin của Konoha?"

    Itachi không trả lời mà hỏi ngược lại cậu ta.

    "...Phải, anh biết sao"

    Cậu ta cười, tay dưới gối nắm chặt kunai.

    "Phải...bởi tôi cũng từng là người của Konoha, nhìn băng đeo trán của cậu là có thể nhận ra ngay ký hiệu của làng rồi"

    Lúc này, hai đứa trẻ còn lại cũng bắt đầu tỉnh lại.

    "Ưm...đau đầu quá"

    "Đây là đâu vậy"

    Hai đứa trẻ kia ngồi dậy ôm đầu nhíu mày, sau đó nhìn thấy anh đang đứng gần đó thì tỉnh hẳn ra mà nhìn anh.

    "Ai vậy?"

    Cậu nhóc tóc vàng hỏi.

    "Người giúp chúng ta đấy"

    Cậu nhóc tóc xanh trắng cười nhẹ đáp lại bạn mình.

    "Vậy Konohamaru-sensei đâu rồi"

    Cô bé tóc đen nghe vậy cũng hiểu sau đó nhìn quanh, không thấy vị nào đó liền hỏi.

    "Lúc tìm thấy chỉ có ba đứa mà thôi, không còn ai khác"

    Itachi chầm chậm nói, mắt đảo quanh ba đứa.

    "Các em là ai?"

    Ba đứa nhìn nhau.

    "Em là Mitsuki"

    Đứa tóc xanh trắng lên tiếng trước.

    "Em là Uzumaki Boruto"

    Đứa tóc vàng nói.

    "Uchiha Sarada"

    Cô bé tóc đen đẩy kính nói.

    Uchiha?

    "Em là tộc nhân Uchiha sao"

    "Phải, anh biết sao"

    Sarada nhướng mày nhìn anh.

    "...ba mẹ em tên gì?"

    Dù chỉ là suy đoán mà thôi nhưng anh vẫn muốn biết, có phải như những gì anh nghĩ không.

    Sarada dù không hiểu lý do vì sao người này lại hỏi ba mẹ cô bé, nhưng dù sao người ta cũng đã giúp đỡ đội của cô nên cũng nên trả ơn.

    "Ba của em là Uchiha Sasuke còn mẹ là Haruno Sakura"

    Hai mắt Itachi mở to nhìn Sarada, con bé là con của em trai anh, là con của Sasuke!

    Tâm trạng của Itachi thoáng kích động, Sasuke đã có con, chắc cuộc sống bây giờ của em ấy rất tốt, bất giác anh cảm thấy nhẹ nhõm làm sao.

    "Anh là ai, sao lại hỏi tên ba mẹ em, anh biết họ sao?"

    Sarada hỏi, cô bé có cảm giác người này có quen biết gì đó với ba cô, không những quen biết mà còn rất thân thuộc với ba cô nữa.

    "Tên anh là Itachi"

    Itachi?

    Sarada lẫn Boruto cảm thấy cái tên này rất quen, hình như đã từng nghe qua ở đâu rồi.

    Riêng Mitsuki thì khác, sau khi nghe thấy tên anh thì khá ngạc nhiên sau đó lại nở nụ cười như thường.

    "Uchiha Itachi, được mệnh danh là thiên tài từ năm 12 tuổi, con trai cả của tộc trưởng Uchiha.

    Thành viên của tổ chức Akatsuki, phản nhẫn cấp S với tội danh diệt tộc, em nói đúng chứ"

    Itachi nhìn Mitsuki, thái độ hờ hững, không chút lay động nào mà gật đầu.

    Điều này khiến Boruto và Sarada ngạc nhiên, nhất là Sarada, trước mặt cô bé chính là kẻ đã tàn sát cả gia tộc Uchiha chỉ trong một đêm.

    "Không những vậy, Sarada, Itachi-san chính là anh trai của ba cậu, Sasuke-san đấy"

    Sarada ngạc nhiên tròn mắt nhìn Mitsuki rồi lại nhìn Itachi, đúng là ba cô đôi khi nói đến bản thân từng có một người anh trai nhưng đã mất lâu rồi, nhìn thái độ mà ba cô kể thì có thể biết được ông ấy rất quý người anh này.

    Thật không ngờ là cô có thể gặp được người mà ba nói ở nơi này.

    "Mitsuki, sao cậu lại biết đến những thông tin đó"

    Boruto thắc mắc hỏi.

    "Do người nhà mình kể"

    Itachi nhướng mày tò mò người nhà mà Mitsuki nhắc đến là ai nhưng cũng chẳng hỏi.
     
    [Naruto X Bsd/Drop] Yokohama Có Itachi
    Chap 16 Uchiha Sarada


    Sau một hồi làm quen, tất cả ngồi xuống nói chuyện nghiêm túc.

    Itachi cũng biết được Boruto là con gái của Uzumaki Naruto và Hyuga Hinata, anh khá là ngạc nhiên đấy.

    Không ngờ tên nhóc năm nào còn đánh nhau với anh và giảng về đạo lý làm anh trai nay đã kết hôn cùng con gái trưởng của tộc Hyuga, còn có con nữa chứ.

    Naruto còn thực hiện được ước mơ trở thành một Hokage được người người công nhận và ngưỡng mộ.

    Càng bất ngờ hơn là Mitsuki, cậu nhóc thế mà lại là con của Orochimaru, tên trước kia luôn tìm cách đánh cắp đôi mắt của anh, nay đã buông bỏ thù hận với Konoha, gia nhập làng và góp không ít công sức trong trận đại chiến Ninja khi đó.

    Những tri thức của Orochimaru luôn rất hữu ý, nhờ có những nghiên cứu không dùng con người làm vật thí nghiệm của hắn mà đã không ít lần bảo vệ làng khỏi những kẻ ngoại lai muốn tấn công.

    Nghe nhóm Boruto kể về Konoha lẫn Ngũ Đại Cường Quốc thời điểm hiện tại, Itachi cảm thấy những điều mình làm trước kia nay đã có thành quả.

    Một Konoha yên bình, một Ngũ Đại Cường Quốc không có chiến tranh, tất cả sống trong yên bình.

    Anh cũng nghe được Sarada kể về ba mẹ mình là Sasuke và Sakura, cả hai cùng Naruto đều là những shinobi mạnh mẽ, là anh hùng của giới shinobi sau khi cuộc đại chiến kết thúc.

    Trong bất giác, như thể Itachi đã bỏ được sự lo lắng của bản thân bấy lâu nay, em trai anh, Sasuke cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc cho riêng mình, đã có người thay anh chăm sóc cho em ấy, đã có người khiến em ấy hạnh phúc, thế là tốt rồi.

    Itachi hiếm thấy thả lỏng tâm tình, nụ cười hạnh phúc hiện lên trên môi anh trong âm thầm.

    "Vậy, mấy đứa có biết vì sao bản thân lại ở đây không?"

    Itachi hỏi.

    Cả ba đứa nhìn nhau, Sarada ngay lập tức nâng kính, ánh mắt liếc sang Boruto.

    "Tất cả là tại tên ngốc này táy máy tay chân mà mở cuốn trục ấy ra nên cả bọn mới bị đưa đến đây"

    Bị nói tới Boruto tặc lưỡi, bĩu môi.

    "Ai biết được, tại thấy tò mò chút mới mở cuốn trục đó ra, ai ngờ được lại..."

    Nghe giọng điệu không biết lỗi của Boruto khiến Sarada tức giận, trước khi lao vào khẩu chiến với cậu ta thì Mitsuki đã nhanh chóng xen vào cản lại.

    Itachi im lặng suy nghĩ mặc cho ba đứa trẻ nào đó đang nháo thành một đoàn trước mặt.

    Cuốn trục?

    Là nhẫn thuật thời không sao?

    Có rất nhiều nhẫn thuật ở thế giới Shinobi nên nhẫn thuật thời gian như thế này cũng chả có gì lạ cả.

    "Hm, nếu nói vậy thì chỉ cần sử dụng cuốn trục đó lần nữa có thể sẽ đảo ngược tác dụng thì sao"

    Nghe Itachi nói thế, Mitsuki và Sarada quay phắt lại nhìn Boruto chằm chằm.

    "Boruto, cuốn trục ấy đâu rồi?"

    Mitsuki ôn hòa hỏi.

    Boruto gãi má cười gượng.

    "À thì...trong lúc chúng ta vừa đến đây...mình lỡ làm rơi nó mất rồi..."

    Câu trả lời của Boruto khiến Sarada tức đến hai mắt hóa thành hai đóm lửa to, mặc kệ cho Mitsuki can ngăn nhưng cô vẫn lao vào mắng Boruto một trận.

    Anh thở dài lắc đầu với tổ đội này, nhưng cũng ngầm suy nghĩ một chút.

    Lúc anh đem ba đứa về thì chẳng tìm thấy cuốn trục nào cả, chắc là đánh rơi ở đâu đó hoặc đã có người khác nhặt được.

    "Có vẻ như tụi em phải ở lại nơi này một thời gian rồi, không biết anh có thể cho bọn em ở lại một thời gian không?"

    Mitsuki thay hai người bạn của mình hỏi.

    (au: ờm...Sarada là con của Sasuke mà Sasuke lại là em của Itachi nên suy ra Sarada phải gọi Itachi bằng chú mà riêng tôi lại thấy cái xưng hô đó quá không hợp với Itachi nên sẽ cho cả ba lẫn Sarada gọi Itachi là anh)

    Cũng không còn cách nào khác, Itachi cũng đồng ý cho cả ba ở lại đây một thời gian, dù sao ở đây anh cũng là người duy nhất có thể giúp bọn nó.
     
    [Naruto X Bsd/Drop] Yokohama Có Itachi
    Chap 17 Mitsuki


    Ngày hôm sau, Itachi tìm một chút quần áo vừa vặn với nhóm Boruto và đưa cho mấy đứa nó mặc vào, quần áo Ninja quá mức mỗi bật nên không thể mặc được.

    Băng đeo trán thì được bọn nhỏ cất kỹ trong người, anh cũng không nói gì, vốn băng đeo trán là vật bất ly thân của shinobi mà, nó là vật tượng trưng cho thân phận và cho biết xuất thân từ làng nào.

    Biết Itachi có một cửa tiệm nhỏ và chuẩn bị đến để làm việc thì cả ba đứa đều muốn đi cùng với lý do là không biết làm gì.

    Itachi đồng ý, trước khi đi đã dặn kỹ cả ba không được sử dụng nhẫn thuật ở nơi này nếu không phải trường hợp khẩn cấp, không thì sẽ gây ra rắc rối lớn khó tránh khỏi được.

    "Nơi này thật lạ"

    Boruto nhìn cảnh vật bên ngoài mà không khỏi cảm thán, trông nơi này rất khác Konoha.

    "Phải, nhìn có vẻ rất yên bình"

    Người người qua lại nói chuyện cười đùa trông rất vui vẻ làm Sarada cũng hiếm thấy có lần đồng ý với lời Boruto nói.

    "Cũng không hẳn nhỉ, dù yên bình nhưng có vẻ vẫn tìm ẩn nguy hiểm đi"

    Mitsuki vốn nhìn xa trông rộng sớm đã nhìn ra nơi này ra sao, đó chắc cũng là lý do mà Itachi bảo cả ba người bọn họ không được tự ý sử dụng nhẫn thuật ở đây.

    "Đúng vậy, nơi này có những kẻ mang năng lực kỳ lạ và nguy hiểm, vì thế nên mấy đứa phải cẩn thận và cảnh giác mọi lúc mọi nơi"

    Itachi cũng gật đầu với lời Mitsuki nói, quả thật nơi này không mấy an toàn cho lắm, toàn dân Mafia và siêu năng lực gia đánh nhau không à sao mà không nguy hiểm cho được.

    Bọn họ sau đó cũng chẳng nói gì nữa mà im lặng đi theo Itachi.

    Chỉ có Sarada ánh mắt vẫn không biết làm sao nhìn thẳng vào anh, cô đang muốn hỏi Itachi lý do vì sao anh lại diệt tộc của chính mình như vậy, phải chăng như những lời mà cô vô tình nghe được từ mấy cụ lão trong làng, chỉ vì thử nghiệm con mắt Sharingan mà ra tay tàn sát tất cả.

    Cô cũng từng hỏi ba về chuyện này, nhưng ông ấy chỉ im lặng mà không nói gì nữa, chỉ cho cô một câu trả lời ngắn gọn.

    "Ta nợ anh ấy rất nhiều, anh ấy không phải người xấu"

    Vậy rốt cuộc Uchiha Itachi là người tốt hay xấu?

    Mitsuki nhìn ra tâm trạng của Sarada, cậu nhóc chỉ im lặng cười.

    Hi vọng cậu sớm tìm được câu trả lời Sarada, Itachi-san không phải là người xấu đâu.

    Đến cửa tiệm, bọn họ tiến vào bên trong.

    Nhóm Boruto quyết định giúp Itachi chuẩn bị mọi thứ để đón khách và để cảm ơn việc đã giúp nhóm bọn họ.

    Mitsuki phụ trách lau bàn, Boruto thì xếp ghế ra, Sarada thì lau cửa kính.

    Itachi sau khi thấy mọi thứ đã đâu vào đó rồi mới bắt đầu mở cửa tiệm đón khách.

    Các vị khách lần lượt bước vào trong, vì trong tiệm còn có ba người phụ khác nên Itachi có thể nói là nhàn nhã hơn mọi ngày, dù Boruto hơi hậu đậu và bốc đồng nên làm vỡ vài cái dĩa và ly nhưng vẫn không sao.

    Khách hôm nay có vẻ ít hơn mọi lần, chắc là do sự việc khủng bố ngày hôm trước.

    Trưa hôm đó, như mọi khi, nhóm Dazai lại đến.

    "Are?

    Các em là người làm ở đây sao, người quen của Itachi-san à"

    Atsushi nhìn thấy ba đứa nhóc lạ mặt xuất hiện trong tiệm đang phục vụ khách hàng liền thắc mắc hỏi đứa trẻ đang đứng trước bàn bọn họ.

    "Vâng, tụi em là người quen của Itachi-san, hôm nay đến thăm nên vào phụ giúp một chút"

    Mitsuki cười ôn hòa đáp lại.

    "Bất ngờ thật nha, nhỏ như vậy mà đã làm việc chuyên nghiệp như vậy rồi"

    Yosano khẽ cười sau khi Mitsuki đi vào với danh sách món mà nhóm bọn cô vừa gọi.

    "Quả thật là vậy, trông nhỏ vậy mà được việc ghê"

    Ranpo nghịch cái nón thám tử của mình nói.

    Nếu để Konohamaru nghe được thì cậu ta sẽ cười vào mặt bọn họ.

    Chuyên nghiệp là đương nhiên rồi, bao nhiêu nhiệm vụ cấp D và C tạo ra đấy, có vài nhiệm vụ buộc phải theo dõi mục tiêu ở nhiều nơi nên cả ba buộc phải đống giả làm nhiều người như phục vụ, người bán hàng, lính đánh thuê,...v..v..

    Thành ra trong những việc như thế này cũng không làm khó được cả ba người bọn họ.
     
    Back
    Top Bottom