Khác [ Narusaku ] Chuyện thường ngày

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
286309524-256-k815201.jpg

[ Narusaku ] Chuyện Thường Ngày
Tác giả: Lili09000
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đây là những câu chuyện ngắn xoay quanh naruto và Sakura nha



sakura​
 
Có thể bạn cũng thích !
[ Narusaku ] Chuyện Thường Ngày
Chap 1 : Ngỏ lời


Trên con đường quen thuộc ở làng, hình bóng hai đứa nhóc đang mệt đến rủ rượi khi vừa mới đi làm nhiệm vụ về.

Nhưng rồi thằng nhóc tóc vàng bỗng dừng lại, nhìn người con gái đang đi phía trước

" S...sa ...Sakura ơi!"

Naruto ngại ngùng chẳng dám nhìn Sakura, cứ nói lắp ba lắp bắp

" Gì đó Naruto?"

Cô quay đầu lại, nhìn người đồng đội của mình

" N... ngày mai cậu rảnh chứ?"

Khuôn mặt chẳng dấu nổi sự ngại ngùng, cậu chỉ biết cúi đầu để Sakura không nhìn thấy.

" Rảnh"

Sakura nghiêng đầu, chờ đợi câu tiếp theo của Naruto

" Thật ra thì.... ngày... ngày mai..HAI ...HAI CHÚNG TA ĐI LUYỆN TẬP NHA"

Mọi người đều quay lại nhìn, Sakura và Naruto phút chốc đỏ hết cả mặt.

Cô véo mạnh cái tai của cậu, lôi đi chỗ khác

" Đồ ngốc!

Đột nhiên hét lớn như vậy làm gì?, mình đâu có điếc"

" Đ..au Sakura nhẹ nhẹ thôi!!"

" Hazz, ngày mai nhớ đến đúng giờ.

Mình về trước đây" Sakura bực mình bỏ đi, để lại Naruto đứng đó tự trách

Cậu thầm nguyền rủa cái miệng ngu ngốc của mình ,hết lý do rồi hay sao mà lại lấy cái lý do đó chứ.

Thường ngày đùa giỡn thì được, bây giờ nói chuyện nghiêm túc thì cậu lại chẳng thể thốt nên lời.

Đúng là thảm hại mà
 
[ Narusaku ] Chuyện Thường Ngày
Chap 2: Ngỏ lời[ 2 ]


Những dòng chữ in nghiêng là suy nghĩ của nhân vật nhé

Những tia nắng nhẹ nhàng xuyên qua cửa sổ, tiếng đồng hồ báo thức vang lên.

Naruto không kìm được bực mình mà ném nó vào tường, cậu vò đầu bức tóc.

Đôi mắt thâm quầng do cả đêm không ngủ, khuôn mặt chẳng có tí sức sống nào

" Trời ơi phải làm sao đây!"

Cậu úp mặt xuống giường, miệng cứ lẩm bẩm lẩm bẩm.

Trong lòng cậu bây giờ chứa quá nhiều phiền muộn

" Nên làm gì đây?

Nói với Sakura rằng mình muốn hẹn hò với cô ấy...."

"Không không không, Sakura nhất định sẽ phản đối"

" Hay là rủ Sakura đi ăn gì đó...."

" Không được không được, Sakura nói phải giảm cân"

" Hay là đi dạo..."

" Nhưng hôm qua mình lỡ nói đi luyện tập mất rồi!!"

" Phải làm sao đây ...."

" Thôi được rồi" Naruto đứng dậy, cố gắng trấn tĩnh mình.

" Tới đâu tính tới đó"

_____________________________________

Sakura bước ra khỏi nhà, thông thả đi đến chỗ tập.

Trong lòng cô vẫn có chút khó chịu với Naruto, cứ nghĩ cậu ấy sẽ rủ cô đi đâu đó .

Nhưng thật không ngờ cuối cùng lại đi luyện tập

" Thật là, tên đó trong đầu chỉ có mỗi việc luyện tập"

______________________________________

Đứng ở xa, Sakura đã thấy hình bóng quen thuộc ấy.

Cậu ta vẫn tràn đầy sức sống như mọi ngày, nhưng cô làm sao mà biết được.

Khi đến gần cậu ấy tàn tạ như thế nào

" Sakura - chan" Naruto vẫy tay, Sakura liền chạy về phía cậu

" Chào buổi sáng Na...ruto"

" Cậu sao thế Naruto!

Cảm thấy không khỏe ở đâu sao, mắt cậu làm sao thế?

"

Cô sờ vào trán Naruto, xem thử cậu có sốt không.

Miệng thì không ngừng hỏi

Nhìn Sakura ở khoản cách gần như vậy, trái tim cậu lại bắt đầu đập nhanh

" Lại nữa rồi, lần nào cũng vậy.

Chỉ cần Sakura lại gần thì mình lại thế"

" Cậu đừng lại gần mình

Sakura - chan" Cậu khẽ đẩy cô ra, tim vẫn còn đập rất nhanh

" Gì chứ?

Mình lo cho cậu thế, vậy mà cậu lại nói thế là sao Naruto!

Chẳng giống cậu thường ngày xíu

nào "

" Nếu mình có làm cậu giận thì cũng nên nói ra chứ"

.........

" Không phải vậy đâu Sakura...."

" Chỉ là mình không biết nên nói thế nào, vốn dĩ định sẽ mời cậu đi chơi đâu đó.

Nhưng cuối cùng lại nói thành đi luyện tập, cũng không biết từ lúc nào mỗi lần cậu lại gần tim mình lại bắt đầu đập rất nhanh.

Sakura à... mình thật sự không hiểu nổi mình nữa rồi"

Nghe xong những lời này, Sakura ngơ người luôn rồi.

Đây có khác gì là một lời tỏ tình chứ

" Đồ ngốc" mặt cô đỏ ửng nắm lấy tay Naruto rồi lôi đi

" Gì.. gì vậy Sakura?"

" Đi thôi"

" Đi đâu?"

" Không phải cậu nói muốn rủ mình đi chơi sao, chúng ta đi thôi"

Naruto im lặng, nhìn người con gái trước mặt mình rồi cười thầm

Hết~
 
[ Narusaku ] Chuyện Thường Ngày
Chap 3: Nhiệm vụ


Câu chuyện về cặp vợ chồng trẻ sau khi đại chiến ninja lần thứ 4 kết thúc

" Em phải cẩn thận đó, đừng làm mấy việc quá sức.

Nhớ phải ăn uống điều độ,đừng có bỏ bữa đó biết chưa"

Trước cổng làng Naruto nắm chặt lấy tay Sakura , miệng thì không ngừng nói.

Sakura thề là cô thấy Naruto sắp khóc tới nơi rồi

" Anh cũng vậy đấy, không được lười biến đâu.

Nhớ phải chăm chỉ chút, đừng quên bây giờ anh đã là Hokage rồi đấy"

Sakura khẽ vuốt mái tóc của Naruto, cô thật không nghĩ là chồng mình vẫn còn trẻ con như thế.

Nhìn cậu,cô lại cảm thấy có chút buồn cười nhưng trong lòng cũng có chút tội lỗi,mái tóc lúc trước của Naruto đã bị cô tỉa cho sát da đầu.

Và sau hôm đó Sakura đã thề với lòng là sẽ không bao giờ cắt tóc cho Naruto nữa

" Ừm ừm...."

Cậu ôm chầm lấy Sakura, không nỡ buông ra

" E hèm..."

Sai đứng kế bên cắt ngang màn chia ly tình tứ này

" Thưa ngài Hokage , chúng tôi chỉ là đi làm nhiệm vụ 1 thời gian ngắn.

Chứ đâu có đi vài chục năm đâu mà ngài làm gì mà ghê thế" Kiba lên tiếng, Akamaru bên cạnh cũng không quên sủa vài tiếng

" Xì!

Cậu thì hiểu gì chứ" Naruto
 
[ Narusaku ] Chuyện Thường Ngày
Chap 4 : Thử thách hay nói thật


Nếu được chọn giữa thử thách và lời nói thật lòng, bạn sẽ chọn cái nào?

Hôm nay thời tiết ở Kokoha chẳng mấy đẹp đẽ, bầu trời tối đen cùng với những cơn mưa nặng hạt.

Vì một vài người không có nhiệm vụ gì, nên đã lên kế hoạch tụ họp lại ăn uống.

Và đội Kakashi cũng là một trong số đó

Tại quán thịt nướng

Tiếng xèo xèo của những miếng thịt nướng, cộng với hương thơm ngào ngạt thì làm sao mà cưỡng lại được.

Ôi ta nói gấp 1 miếng bỏ vào miệng thì hết xảy

Lúc này Ino đã đưa ra 1 trò chơi để tăng thêm phần hào hứng

" Nè nè, ai dám thì chơi.

Không dám thì tự động rút lui đi nha" Ino che miệng cười, hành động này của cô nàng đã vô tình thách thức một vài người nào đó

" Có gì mà không dám chứ " Sakura lên tiếng, cầm cốc nước lên uống một hơi hết sạch

Cạch

Sakura đặt ly nước lên bàn, liếc nhìn cậu bạn ngồi cạnh mình

" Cậu thì sao Naruto?"

" Tất nhiên là mình sẽ tham gia rồi "

Cậu tươi cười nhìn Sakura

" Cứ chờ đi, một lát hai người sẽ không cười nổi đâu" Ino âm thầm cười nham hiểm, hôm nay cô nàng phải quyết tâm đẩy cái thuyền này ra khơi cho bằng được.

" Nhưng mà....

đó là trò gì vậy" Sai nói

" Luật chơi rất đơn giản, đặt cái chai lên bàn.

Sau đó quay tròn, cái chai quay trúng người nào thì người ấy chỉ có hai lựa chọn.

Thứ nhất, trả lời thật lòng những câu mà mọi người hỏi.

Thứ hai, bắt buộc phải thực hiện một thử thách mà mọi người giao cho"

" Còn nếu không làm được thì sao?"

Naruto tò mò hỏi thêm

" Thì tất nhiên.... hình phạt sẽ rất tàn khóc....hehe" Ino bày ra khuôn mặt ghê rợn khiến cho Naruto và Sai dựng cả tóc gáy

Và rồi trò chơi bắt đầu, thật bất ngờ khi người đầu tiên bị quay trúng lại là Ino.

Sakura như mở cờ trong bụng, lập tức đứng dậy trêu chọc Ino

" Sao nào sao nào, cậu chọn thử thách hay nói thật đây Ino "

" Nói thật"

Mọi người như nín thở, giờ phút này xung quanh chỉ toàn sát khí tỏa ra từ hai cô nàng.

Không ai biết họ sẽ làm nên cái chuyện gì nữa

" Được lắm....nghe mình hỏi đây Ino.

Mau- mau -khai- ra- cân- nặng- thật -sự -của -cậu -đi"

Sakura cố tình nói thật chậm những câu cuối, cái thời khắc này cô đã chờ biết bao lâu rồi.

Hôm nay nhất định phải chọc cho Ino tức điên lên cô mới vừa lòng

" Sa-ku-ra cậu được lắm"

Naruto kéo kéo áo Sai

" Sai à, nếu cứ tình hình này thì một lát sẽ có chuyện lớn xảy ra cho mà xem "

" Chuyện lớn?"

Sai khó hiểu nhìn Naruto, cậu thắc mắc vì sao hỏi về vấn đề cân nặng lại có chuyện lớn

" Từ từ cậu sẽ hiểu thôi"

" Là...46kg " Ino nói

" Được rồi cậu thông qua" Sakura hài lòng ngồi xuống, dù không muốn nhưng cô không thể phủ nhận rằng Ino có một thân hình khá chuẩn.

Hơn nữa cô ấy còn biết chăm sóc bản thân mình, Sakura cũng thật khâm phục cô bạn mình

Sau một hồi quay qua quay lại quay tới quay lui thì cuối cùng cũng đã trúng người đó, người mà Ino ngày từ đầu đã muốn nhắm đến

Không ai khác, người đó chính là Naruto.

Hôm nay Ino muốn cho cái con người ngốc nghếch kia phải nói ra tiếng lòng của mình.

Cô không thể để người bạn thân nhất của mình phải trốn tránh nữa, cô thừa biết hai con người kia đều có tình cảm với nhau.

Nhưng lý do nào đó lại khiến cho họ chẳng dám nói ra đoạn tình cảm này, vì vậy nhân ngày lành tháng tốt phải để cho họ mở lòng với nhau rồi tiến tới thôi

'' Cậu mau chọn đi Naruto, Nói thật hay thử thách đây"

" Tất nhiên là thử thách rồi"

" Bây giờ tôi thách cậu...Tỏ - tình- với-sa-ku-ra "

Phụt--

Sakura như đã phun hết ngụm nước trong miệng mình, cô vẫn không dám tin là con nhỏ này lại dám đặt ra cái thử thách như vậy

" G... gì chứ!!"

" CẬU BỊ ĐIÊN SAO INO TỰ DƯNG ĐẶT RA CÁI THỬ THÁCH GÌ THẾ!"

Sakura hét thẳng vào mặt Ino, nhưng Ino thì chẳng mấy để tâm.

Dù gì hôm nay cô cũng quyết tâm rồi

Người Naruto như hóa đá, không biết nên làm gì mới phải.

Nhìn người con gái bên cạnh mình, cậu lại không giấu được sự ngại ngùng.

Lần đầu tiên gặp, dường như cậu đã không thể rời mắt khỏi cô ấy.

Mái tóc đó mang màu hồng tựa như hoa anh đào, nụ cười cô ấy giống như mùa xuân.

Vô cùng ấm áp, lâu dần cậu cảm thấy bản thân mình không thể rời xa cô ấy được.

Dù biết rằng người con gái ấy mãi mãi sẽ không đáp lại tình cảm của cậu, nhưng cậu bằng lòng với điều đó.

Chỉ

Cần nhìn thấy cô ấy cười, thấy cô ấy hạnh phúc.

Là cậu đã mãn nguyện rồi

" Sakura ...."

" Khoan đã Naruto, cậu đừng nói gì hết...."

Nhìn Naruto , cô lại có chút gì đó sợ hãi.

Phải cô sợ rồi, sợ rằng cậu ấy sẽ nói ra những lời đó.

Dù chỉ là một thử thách.

Nhưng cô lại sợ những điều đó, từ nhỏ cậu ấy luôn nói thích cô.

Nhưng ai lại đi để ý mấy lời nói vu vơ của thằng nhóc mới mười một mười hai tuổi chứ, cô luôn nghĩ rằng mấy cái thứ tình cảm trẻ con đó của cậu rất nhanh sẽ biến mất thôi.

Nhưng tới tận bây giờ, cái tình cảm đấy vẫn còn đó.

Cô cũng không biết rằng mình có thích Naruto hay không, cô luôn xem cậu ấy như là một người bạn.

Một người có thể cho cô cảm giác an toàn, lúc nào cũng lo lắng cho cô.

Cô sợ bản thân mình thích cậu, cô không dám chấp nhận thứ tình cảm đó.

______________________________________

Chap này dài hơn mình dự kiến, định viết ngắn thôi nhưng không ngờ viết viết một hồi nó càng ngày càng dài.

Nên đang sắp xếp rồi lượt bớt tình tiết lại cho nó ngắn xíu, chứ dài quá thì sợ mọi người không có kiên nhẫn đọc hết 😢
 
[ Narusaku ] Chuyện Thường Ngày
Chap 5: Câu chuyện đến từ tương lai


" Anh chính là Naruto ở trong tương lai sao '' Sakura

Naruto gật đầu

" Vậy em có thể hỏi anh vài chuyện không?"

" Được, em hỏi đi"

" Trong tương lai em sẽ trở thành người như thế nào vậy ạ?"

" Em sẽ là trưởng khoa tâm lý cho trẻ em của bệnh viện làng"

" Vậy .....anh có thể cho em biết...em sẽ kết hôn với ai không?"

Sakura ngại ngùng hỏi

" Hừm..... chuyện này anh không nói được, nhưng chắc hẳn là em sẽ không hối hận với quyết định của mình đâu"

Naruto trong tương lai cười khúc khích

" Vậy ạ"

" Ừ"

Ánh sáng xanh xuất hiện, trước lúc biến mất anh đã nói tạm biệt với Sakura

" Anh đi nha vợ"

..........

" Vợ? ....."
 
[ Narusaku ] Chuyện Thường Ngày
Chap 6 : Nụ hôn


E hèm, tóm tắt nội dung là.

Hôm nay hai người này đi hẹn hò nhé

" Naruto nè..."

Sakura kéo kéo áo Naruto, khuôn mặt cô ửng đỏ làm cho Naruto không kìm được mà phì cười

" Em sao vậy?"

Anh vừa nói vừa chọt chọt má cô

Sakura im lặng một lúc, điều này đã khiến cho Naruto bắt đầu lo lắng.

" Em không khỏe sao?

Em cảm thấy trong người thế nào?

Mặt em đỏ vậy không lẽ là bị sốt ?"

Naruto lo lắng nhìn cô

Sakura nhón chân lên, nhẹ nhàng đặt lên môi Naruto một nụ hôn

Chụt-

Khi Naruto chợt nhận ra, thì môi cô đã chạm vào môi anh.

Tuy chỉ mới chạm nhau, nhưng cũng đủ khiến cho mặt Naruto đỏ lên như trái cà chua.

Môi Sakura nhẹ nhàng rời khỏi môi cậu , cô ngại ngùng nhìn Naruto

" Chúng ta đi thôi" Cô nói nhỏ,đi tới phía đang tổ chức lễ hội

Naruto đứng như đã cắm rễ tại chỗ, nội tâm như muốn gào thét

Thình Thịch

Thình Thịch.

" Đây đâu phải lần đầu mình hôn Sakura, nhưng sao lần nào cũng như trai mới lần đầu được hôn vậy"
 
[ Narusaku ] Chuyện Thường Ngày
Chap 7: Nhiệm vụ [ 2 ]


Hôm trước anh tiễn vợ đi, hôm nay anh đón vợ về nhé 🤣

Từ xa, người ta vẫn có thể nhìn thấy được hình bóng với mái tóc vàng đặc trưng không lẫn vào đâu được của ngài Hokage đệ thất.

Phải ngài Hokage đấy mọi người, ngài đã đứng ở đây từ sáng tới giờ.

Và làm cái việc mà ai ai cũng biết đấy là chờ vợ về, đây có lẽ không còn là việc gì quá xa lạ với mọi người.

Khi mỗi lần Sakura đi làm nhiệm vụ thì người ta sẽ được chứng kiến cái cảnh ngài đệ thất đây ra tiễn vợ đi và sau khi nhận được tin về ngày Sakura trở về thì ngài đây sẽ ra đón vợ về.

Những ninja gác ở cổng làng đã quá quen với việc này, mỗi lần như thế thì dường như họ và ngài đệ thất đều đứng tám chuyện đến khi Sakura về tới mới thôi

Hôm nay Naruto đã dùng hết tốc lực để sử lý cho xong đống văn kiện kia ,để kịp ra đón vợ về.

Sakura đã đi làm nhiệm vụ được hơn 3 tháng, thời gian này đối với Naruto thì dài vô cùng.

Dù biết đối với một ninja đi làm nhiệm vụ vài tháng là hết sức bình thường, nhưng Naruto không tài nào yên tâm được.

Nếu là lúc trước, hai người họ sẽ đi làm nhiệm vụ cùng nhau.

Nhưng hiện giờ cậu là Hokage, không thể nào giống như trước kia được nữa .

Nghĩ tới đây Naruto không kìm được mà thở dài, từ lúc Sakura đi đến giờ cậu chẳng có xíu sức sống nào, chả khác gì một cái cây sắp chết.

Thú thật thì Naruto không muốn cho Sakura đi làm nhiệm vụ xíu nào, nhưng cô ấy không muốn lúc nào cũng ở trong bệnh viện.

Đôi lúc ra ngoài làm nhiệm vụ rèn luyện thân thể cũng tốt, cũng có thể thoải mái hơn

Trong lúc mải mê chìm trong suy nghĩ của chính mình thì-

Bộp

Một bàn tay đặt lên vai cậu, chưa kịp quay lại thì giọng nói ấy đã vang lên

" Là một ninja, vậy mà em đứng cạnh anh.

Anh vẫn không phát hiện ra sao?

Đừng nói với em là do ngồi trong văn phòng của Hokage quá lâu nên thế nhé"

Phải, là giọng nói đó.

Không thể lẫn vào đâu được, Naruto quay người lại.

Ôm chầm lấy cô

" Hơn 3 tháng rồi anh mới được gặp em đó"

Giọng nói ấy thì thầm bên tai, khiến Sakura đỏ cả mặt

" Naruto .... buôn em ra đi, mọi người đang nhìn kìa"

" Cứ để họ nhìn đi, cũng đâu có sao"

Vừa hay Sai và vài người khác về tới, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt mà không nói nên lời.

" Ai nói là không sao chứ, định cho cẩu độc thân này phải ngồi đây ăn cẩu lương do hai cậu phát sao?"

Ino bất ngờ lên tiếng, cô thật cảm thấy sợ hãi hai con người này.

Ở nơi đông người mà dám phát cẩu lương như vậy sao, đúng là coi thường những người độc thân mà

Sakura nghe thế liền thoát khỏi cái ôm của Naruto, dùng ánh mắt đầy chăm chọc nhìn Ino

" Cẩu độc thân gì chứ, không phải là cậu đã có Sa-"

Chưa kịp dứt lời thì Ino đã bay tới bịt chặt miệng Sakura trước khi cô kịp phun ra câu cuối

" Gì chứ, mình và Sai chẳng có gì hết" đầu Ino như muốn bốc khói, Sakura nhìn thấy thì phì cười, đã đích thân ra đón người ta vậy mà vẫn chưa chịu thừa nhận.

Đúng thật là không biết nói sao với cô bạn của mình, Sakura liếc sang thì nhìn thấy Sai đang đi đến

" Ino...."

Ino giật bắn người, quay lại thì thấy

Sai cầm trên tay một bó hoa.

Đưa trước mặt cô, đây là những bông hoa mà cậu đã hái được trong lúc hoàn thành nhiệm vụ trở về

" Cái này là.... mình thấy rất hợp với cậu, nên muốn hái về tặng cho cậu đó Ino" Sai mỉm cười, nụ cười không giống mọi khi.

Nó mang một chút gì đó ngại ngùng

" Ừ...

ừm.. cảm ơn cậu nhé Sai"

Hai người đứng nhìn nhau mà không dám nói gì thêm, không khí này có chút ngượng ngùng

Sakura khẽ nắm tay Naruto, hai người cứ thế đan tay vào nhau.

Lặng lẽ rời đi

Vừa về đến nhà, Sakura đã chạy vào kiểm tra xem Naruto có bày bừa ra thứ gì không

" NA-RU-TO " Âm thanh văng vẳng bên tai, làm Naruto không khỏi rùng mình

" D... dạ"

" KHÔNG PHẢI EM NÓI ANH KHÔNG ĐƯỢC VỨT ĐỒ LUNG TUNG SAO, ĐÂY LÀ CÁI ĐỐNG GÌ THẾ HẢ.

"

" ANH MÀ KHÔNG DỌN ĐẸP THÌ TỐI NAY ĐỪNG CÓ MÀ VÀO PHÒNG.

NGỦ SOFA ĐI!"

Naruto lập tức quỳ xuống nhận lỗi

" Vợ ơi, anh sai rồi.

Em đừng giận mà "
 
[ Narusaku ] Chuyện Thường Ngày
Chap 8 :Chuyến đi kinh hoàng [ 1 ]


Kể về trong lần làm nhiệm vụ với Sakura, Naruto đã trúng độc của một lão già kỳ quái.

Cơ thể cậu dần dần có biến đổi, và chuyện không ai ngờ tới đã xảy ra.

Naruto đã biến thành một cô gái

- Sakura, tuy mình đã biến thành một đứa con gái.

Nhưng cậu đừng quên, tâm hồn mình vẫn là một thằng con trai đấy nhé.

Nếu cậu cứ như vậy....

- Thì mình sẽ không kìm chế được đâu....

Truyện sẽ có chút H mọi người cân nhắc trước khi đọc nhé

Văn phong của mình không được hay cho lắm, mong mọi người thông cảm😂

__________________________________

Naruto khẽ mở mắt, đầu óc cậu vô cùng mơ hồ.

Cơ thể có chút đau nhức, cậu cố gắng bò dậy.

" S...saku..ra-chan"

Đôi mắt khẽ lướt nhìn sung quanh, nơi này rốt cuộc là đâu.

Tại sao cậu lại không nhớ gì?

Và rồi... chuyện gì đến cũng phải đến, Naruto dần cảm thấy có gì đó không đúng ở đây.

Có cái gì đó....

ở trước ngực cậu.

Lần nữa nhìn xuống....Naruto xém xíu ngất đi

" Cái... cái gì đây?"

Naruto lấy tay bóp bóp, thứ đó mềm mềm.

Khi bóp còn có chút đau

Sờ xuống phía dưới.....

" CÁI CHUYỆN QUÁI QUỶ GÌ ĐANG XẢY RA Ở ĐÂY VẬY !!!

"

Tiếng hét vang vọng khắp nơi, Naruto bây giờ cảm thấy suy sụp vô cùng.

Cơ thể cậu bây giờ, đã trở thành một đứa con gái

* Rầm *

Cánh cửa như muốn văn ra ngoài, giây phút nhìn thấy Naruto , Sakura dường như chết lặng

" C... cô... là ai"

" Sakura -chan...."

* Rầm*

Lần nữa đóng cửa, Sakura tự nhủ với mình là cô đã hoa mắt.

Người ngồi trong đấy là Naruto, là do cô nhìn nhầm thôi.

* Rầm*

Cánh cửa lại mở ra lần nữa, cô đã hoàn toàn mất đi niềm tin vào thế giới này.

Rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra với người bạn của cô thế, mái tóc màu vàng ấy đã dài đáng kể.

Còn có cả bộ ngực đó nữa chứ

" C... cậu dùng nhẫn thuật đúng không"

Naruto lắc đầu lia lịa

Sau một hồi điều chỉnh lại tâm lý thì Sakura đã bắt đầu thích nghi được với hoàng cảnh hiện giờ.

Cô cố tìm ra lý do cho việc vì sao Naruto lại biến thành như vầy

" Chẳng lẽ là"

" Naruto , cậu đưa tay ra cho mình xem nào"

Naruto ngoan ngoãn đưa tay ra

" Đúng như mình nghĩ"

"Rất có thể là do ông lão hôm qua,chất độc mà Naruto dính phải.

Rất có khả năng đã biến đổi cơ thể cậu ấy thành ra như vầy "

Nhìn người đồng đội ở trước mặt mình, cô không biết nên nói sao nữa.

Trước giờ cô chưa từng nghe nói đến loại độc này, càng không biết làm cách nào để giải độc

" Naruto"

" H... hả"

" cậu nên chuẩn bị tâm lý thì hơn, chúng ta vẫn chưa thể nào biết được loại độc cậu trúng phải là loại nào, và cũng chưa chắc rằng cậu có thể trở lại bình thường hay không.

Hoặc có thể... cậu sẽ phải sống trong cái cơ thể như thế này mãi mãi"

" Đ..đừng nói.. vậy chứ Sakura.

Cậu sẽ có cách thôi, chúng ta sẽ về làng.

Stunade chắc chắn sẽ có cách giúp tớ trở lại bình thường thôi "

Cậu gượng cười cố gắng trấn an bản thân, rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi

" Còn nếu không có cách thì sao ?"

Nó như gáo nước lạnh hất thẳng vào mặt cậu, trong phút chốc tâm trạng tuột dốc không phanh.

Tại sao chứ, tại sao cậu lại vướng vào cái tình trạng này chứ.

Lỡ như...lỡ như không trở lại được thì sao, cậu biết ăn nói sao với tổ tiên của gia tộc Uzumaki đây.

Naruto như sắp khóc, bây giờ cậu cảm thấy mình thảm hại vô cùng

Sakura khẽ thở dài, bước đến lấy bộ đồ đưa cho Naruto.

" Cậu mặc đồ vào trước đi, mình đi viết thư báo cho sư phụ.

Nếu cơ thể cảm thấy không khỏe thì nói với mình"

Cô nhẹ nhàng xoa đầu Naruto, trong phút chốc.

Cậu cảm thấy được an ủi vô cùng

* Cạch*

Cánh cửa đóng lại, Naruto bắt đầu tìm tòi lại đoạn ký ức về những gì đã xảy ra hôm qua.

Cậu chỉ nhớ rằng Sakura bảo ngừng lại nghỉ ngơi, sao đó thì họ gặp phải một lão già kỳ lạ.... và ông ấy đã tấn công cậu....

Và rồi

..........

Naruto không thể nhớ được những gì xảy ra sau đó, cậu chỉ thấy mơ hồ....ai đó đã khóc... khóc rất lâu... mọi thứ thật khó hiểu.

Vừa mặt đồ xong thì cậu đi đến cửa sổ, nhìn mọi thứ sung quanh

" Nơi này....

Sao nhìn quen quá vậy...."


 
[ Narusaku ] Chuyện Thường Ngày
Chap 10 " Nấu ăn"


Như mọi khi , chỉ cần đói bụng thì thứ đầu tiên mà Naruto nghĩ đến chính là món mì Ramen cực kỳ ngon của ông lchiraku .

Cậu lập tức tấp vào quán , mặt cười hớn hở kêu một bát mì Ramen

" Hôm nay cháu không đi cùng Sakura à?

Bình thường thấy hai đứa dính nhau như hình với bóng kia mà .

"

Naruto lập tức ủ rũ , úp mặt xuống bàn hai hàng nước mắt như sắp tuôn trào ra.

" Gần đây cháu muốn gặp cô ấy còn khó , dạo này Sakura có nhiều việc phải làm ở bệnh xá lắm...."

Ông bác như hiểu được nỗi lòng của Naruto , liền nói " Có muốn ta giúp nhóc không ?

"

" Thật sao?"

" Cháu chắc hẳn đã từng nghe câu này rồi nhỉ ' Con đường ngắn nhất đi đến trái tim của phụ nữ là thông qua đường dạ dày ' "

" Hả????"

" Dạ dày gì cơ??"

Ông lchiraku dường như đã quá quen với việc này nên cũng không còn sốc như trước kia nữa

" Nói một cách dễ hiểu hơn thì muốn lấy lòng Sakura cháu hãy đích thân xuống bếp rồi nấu cho con bé một bữa ăn thật ngon lạ được" ông ôn tồn giải thích

" Thì ra là vậy "

Hai mắt sáng lên , cậu không ngừng tưởng tượng về việc Sakura sẽ cảm động ra sao khi biết cậu sẽ tự tay nấu ăn cho cô.

Nhưng mà, vấn đề nan giải bây giờ là....

" Cháu chưa từng nấu ăn bao giờ "

" Ở trên thư viện có rất nhiều sách hướng dẫn, làm theo nó là được "

Naruto vô cùng cảm kích ông bác lchiraku , cậu chạy một vèo lên thẳng thư viện rồi quay về chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn theo sách hướng dẫn

Để xem.... cái này là gì nhỉ?

Đổ trứng vào nồi.....khoấy đều à.... chỉnh lửa vừa phải ..... thêm muối à , chắc là cái này rồi.... chờ 5phut .... lửa không được nhỏ quá.... chết tiệt , sao nó cứ khét mãi thế....

ôi ôi nóng nóng!!....

Hơn nữa ngày trôi qua nhưng Naruto chẳng thể làm được gì ngoài mấy cái bánh chẳng ra hình thù gì , Naruto chắc hẳn hiểu rõ nếu mà đem cái này lại cho Sakura thì cô ấy sẽ giết cậu mất.

Hết cách, lại phải nhờ đến ông bác lchiraku thôi

Nhìn thứ trước mắt mà ông bác không nói nên lời

" Đành vậy, tới lúc phải sử dụng vũ khí bí mật rồi "

" Vũ khí bí mật??"

Naruto mặt đầy ngơ ngác

_____________________________________

Đúng như dự đoán, từ lúc Naruto lôi thứ cậu tự tay làm ra thì bầu không khí khác hẳn. không thể tin được là lại có ngày Naruto xuống bếp tự tay làm đồ ăn cho cô, nhưng Sakura không cần ăn cũng biết mùi vị nó như thế nào rồi .

Cô lộ rõ vẻ không hề tình nguyện ăn cái thứ này một chút nào, nhưng nhìn thấy bàn tay dán đầy băn dán cá nhân thì cô cũng đã biết Naruto phải cố gắng như thế nào rồi .

" Sakura- chan ơi nói a~ đi"

Mặc dù không muốn nhưng nhìn khuôn mặt mong chờ đó thì cô lại mềm lòng.

Thật không thể tin được khi Sakura đã ăn mà không chừa lại chút nào , nhìn Sakura ăn hết trong lòng Naruto vui muốn phát khóc

[ Cách của ông lchiraku hiệu quả thật đấy!"
 
[ Narusaku ] Chuyện Thường Ngày
Chap 11: ghen rồi


" Naruto ~ ơi có ai nói rằng cậu rất rất đẹp trai chưa" cô nàng có giọng nói ngọt ngào này là Haruna .

Thật bất ngờ khi ngài Tsunade đã đề nghị Naruto và Sakura dẫn cô nàng này đi thăm quan làng

" V.. vậy à..."

Naruto chỉ có thể cười một cách ngượng ngùng, từ nãy đến giờ Sakura cứ nhìn cậu với ánh mắt như muốn giết người đến nơi.

Thật đáng sợ quá

Nhìn cô gái kia cứ liên tục bám lấy Naruto , khiến cho Sakura khó chịu vô cùng.

" Có cần phải đứng gần vậy không?

"

Naruto nhìn Sakura có vẻ không vui.

Liền chạy lại ôm chầm lấy tay cô

" S..

Sakura-chan "

" C-h-u-y-ệ-n g-ì?"

Ánh mắt ấy, giọng nói ấy, cả khuôn mặt này nữa.

Sakura sắp giết cậu rồi

" Sakura- chan...có ... có muốn uống gì không , anh mua cho em nhé"

" Ừ"

Naruto nhanh nhẹn chạy đi, để lại hai cô gái đứng yên một chỗ.

" Haruna à, chúng ta lại đằng kia ngồi nhé .

Lát Naruto quay lại ngay ấy mà"

Cô cười nhẹ , chỉ tay về phía hàng ghế bên kia

" Ừm~"

___________________________________

Hai người ngồi cạnh nhau , từ lúc Naruto rời đi đến giờ không khí có chút ngượng ngùng.

" Naruto tốt quá nhỉ, cậu ấy lại rất nhiệt tình .

Ai được làm vợ cậu ấy thì chắc có phúc lắm" Haruna mỉm cười, từ nãy đến giờ cô không ngừng nói về Naruto .

Chính Điều này đã khiến cho Sakura nổi điên

" Nghe này Haruna"

" Sao vậy Sakura?"

" Tôi và Naruto đang hẹn hò, bây giờ cậu ấy là hoa đã có chậu .

Cô định đập chậu cướp hoa sao?"

Cô nhìn Haruna với khuôn mặt chẳng mấy thân thiện

* Phụt* Haruna phì cười, nhìn cô gái đang ghen trước mặt mình .

Vốn dĩ chỉ muốn trêu cô ấy chút , thật không ngờ cô ấy lại phản ứng mạnh tới vậy.

" C.. cười gì chứ?"

"Ehèm k..k có gì đâu , hình như là có sự nhầm lẫn gì ở đây rồi Sakura à .

Mình không có ý gì với Naruto đâu .

"

Vừa dứt lời cô liền tiến đến thì thầm vào tai Sakura" Hơn nữa mình vốn dĩ muốn nhổ hoa cướp chậu cơ"

Lời vừa dứt, Sakura hốt hoảng đẩy Haruna ra " C..c.. cô.. có ý gì?"

" Sakura thông minh như vậy, chắc hẳn là hiểu rõ mà phải không" Haruna nháy mắt

" Mình muốn đi đến vài nơi nữa, cậu với Naruto không cần phải đi theo mình đâu .

Hẹn gặp lại nhé Sakura- chan~"

Haruna cứ như vậy mà rời đi , bỏ lại nàng ninja tóc hồng ngơ ngác ngồi nhìn.

Chẳng bao lâu sao Naruto đã quay lại, nhìn Sakura cứ như người mất hồn .

Cậu nhẹ nhàng lay lay người cô"em không sao chứ?"

" Không... không có gì đâu" cô chỉ là hơi ngạc nhiên trước những gì Haruna nói, thật không nghĩ cô ấy lại nói thẳng ra như vậy.

Đúng là bất ngờ quá đi

Lời người viết: " Naruto nên cẩn thận coi chừng Sakura bị người khác cướp mất đấy nha🙂)"
 
[ Narusaku ] Chuyện Thường Ngày
chap 12


10h30

Tại bệnh viện ở làng lá

_ Sakura-chan~

_ Anh sao thế?

_ Hôm nay anh lại cảm thấy yêu em nhiều hơn hôm qua luôn đấy

_à ừ, em biết rồi thì

_ Gì chứ ?em chỉ à ừ cho qua

vậy thôi à

_ Hazz... rồi rồi hôm nay em cũng yêu anh

nhiều nhiều lắm

Naruo nghe thế liền cười híp cả mắt.

Vui vẻ chào tạm biệt cô, rồi quay lại công việc của mình ở văn phòng của Hokage.

Naruto thật trẻ con nhỉ?

Đôi lúc chỉ vài câu nói cũng đủ khiến cậu vui vẻ cả ngày.

Cũng sẽ có lúc chỉ vì vài việc mà khiến cho cậu như mất hết sức sống.

Mặc dù đã yêu nhau hơn ba năm nhưng Naruto vẫn hay nói với cô những điều vô nghĩa .

Ví dụ như " Em có yêu anh không , giữa anh và Sasuke ai đẹp trai hơn, em có hối hận khi yêu anh không "

Cái tính trẻ con đó không biết đến khi nào Naruto mới bỏ được.

Những lúc bình thường tính trẻ con là thế , nhưng những khi cô cần Naruto sẽ luôn luôn đến bên cạnh cô, bảo vệ cô.

Cho cô một cảm giác vô cùng an toàn, vào những lúc đó cô mới cảm nhận được cậu ấy đã trưởng thành đến nhường nào .

23h20

Tại văn phòng Hokage

Vẫn chưa xử lý xong đống văn kiện nhưng Naruto đã buồn ngủ đến nỗi không mở nổi mắt.

Cậu chỉ đành gục đầu xuống bàn mà chợp mắt một chút.

Trong mơ màng dường như cậu đã cảm nhận được gì đó , có người nhẹ nhàng xoa xoa đầu cậu .

Mùi hương nhè nhẹ của hoa anh đào bay khắp cả căn phòng.

Không cần mở mắt cậu cũng biết người đó là ai , nên cứ mặc kệ người đó muốn làm gì thì làm .

Cho đến khi mọi thứ im lặng một lúc lâu, thì cậu mới ngóc đầu lên tìm kiếm hình bóng của người con gái ấy

_ anh tỉnh rồi à

_Đã khuya lắm rồi sao em lại tới đây

_ Tất nhiên là đem đồ ăn khuya đến cho anh rồi.

Em đâu thể nào để anh ở đây sử lý hết đống văn kiện này khi đang đói chứ

_ Yêu em nhất!!

Naruto nhào tới ôm chầm lấy cô, muốn nhân cơ hội này hôn cô một cái nhưng lại bị cô lạnh lùng đẩy ra

_Bây giờ không được

Tuy câu nói này đã khiến tâm trạng đang cực kỳ tốt của cậu xuống dốc không phanh.

Nhưng cũng không thể làm gì được, ai bảo cậu nghe lời cô ấy quá làm gì .

Naruto ngoan ngoãn ngồi nhìn Sakura đem từng món mà cô đã chuẩn bị dọn lên bàn.

Trong lúc này cậu lại đột nhiên nhớ ra giấc mơ cậu thấy vừa nãy.

Lưỡng lự một lúc ,cậu quyết định nói với Sakura

_ Lúc nãy.. ...anh đã mơ thấy vài chuyện

_ Chuyện gì thế?

_Anh đã mơ thấy....

Nói đến đây cậu dừng lại

_ Thấy gì?

_ Anh đã mơ thấy chuyện

của lúc nhỏ, mọi thứ như đang

diễn ra thêm lần nữa vậy.

_ Em cũng hay mơ thấy những chuyện lúc trước, nhanh thật nhỉ .

Mọi thứ giống như chỉ mới xảy ra vào hôm qua

_ nhớ lúc nhỏ anh vẫn thường chạy theo em rồi nói mấy câu tỏ tình .

Lúc đó em luôn nghĩ anh rất phiền phức, còn rất ngu ngốc . nhưng thật không ngờ cuối cùng em lại yêu tên

ngốc nhà anh

_ em có hối hận không?

_ ngốc quá đi, tất nhiên là không rồi

Cho dù anh có ngốc như thế nào , anh có trẻ con ra sao .

Thì anh mãi mãi vẫn là naruto của em, là người mà em yêu nhất

_ Quyết định yêu anh , chính là lựa chọn sáng suốt nhất của em

End
 
[ Narusaku ] Chuyện Thường Ngày
Chap 13 anh muốn ôm


Vào cái thời tiết lạnh giá như thế này thì nằm ở nhà chùm chăn là thoải mái nhất .

Nhưng đối với Sakura thì đây là một điều rất chi là xa xỉ, khi mà tới thời gian ăn cơm cô còn chả có.

Vào mùa đông thì chính là thời gian bận bịu nhất của cô .

Công việc tại bệnh viện thì nhiều vô kể , nhưng lại thiếu nhân lực một cách trầm trọng.

Mọi người chỉ đành ôm cả mớ việc vào người .

Không chỉ riêng mình cô , Naruto bây giờ chắc cũng đang bận tối mắt tối mũi ở văn phòng Hokage

Hai người họ gần đây cũng không có thời gian gặp nhau, Sakura thấy nhớ Naruto rồi

_ Nếu bây giờ được gặp anh ấy thì tốt biết mấy....

Lời vừa dứt, cô cảm nhận được một cơn gió lạnh thổi qua .

Quay người lại thì thấy Naruto đang ngồi trên cửa sổ

_ Em muốn gặp ai vậy?

_ Na..

Naruto

_ Sakura-cha

Định nhào lại ôm thì

* Bốp*

_ Ai za!

Đ..đau

Cậu ôm lấy đầu mình, mếu máo nhìn Sakura

_ ANH NGỐC VỪA PHẢI THÔI.

SAO KHÔNG ĐI VÀO BẰNG CỬA CHÍNH MÀ MỞ CỬA SỔ RA LÀM GÌ THẾ .

LẠNH GẦN CHẾT!

Âm thanh vang vọng gần như hết cả bệnh viện, Naruto cảm thấy tình hình không ổn liền chạy lại ôm lấy tay Sakura

_Anh xin lỗi...

_ Anh đến đây làm gì thế ?

Cô nhanh chóng thoát khỏi Naruto rồi quay lại xử lý cho xong mớ tài liệu trên bàn

_ Anh nghĩ rằng trời lạnh như này mà được ôm em thì tốt biết mấy.

Vậy nên anh chạy tới đây

_ Vì vậy

_ Vì vậy?

_ Em mau mau lại đây cho

anh ôm đi

_ Anh vất vả đến đây chỉ để

ôm em thôi sao?

_ ừm ừm , anh muốn ôm

Naruto gật đầu liên tục , hướng đôi mắt vô cùng thành khẩn nhìn về phía Sakura .

_ Thật là...

Cô để tệp tài liệu trên tay xuống , dang rộng hai tay mình rồi bảo

_ Lại đây

Naruto không chần chừ mà chạy lại ôm chầm lấy cô , khi ôm cô cậu thấy vô cùng ấm áp .

Mọi mệt mỏi đã tan biến hết.

Thứ còn vương lại chỉ có hạnh phúc

_ Nếu ngày nào cũng được ôm em thì tốt biết mấy

_ Em cũng nghĩ vậy

End
 
[ Narusaku ] Chuyện Thường Ngày
Chap 14 : Bí ẩn phòng thí nghiệm


00h54 Tại làng lá

* Bùm *

Tiếng động lớn nổ ra , căng phòng thí nghiệm của làng khói bay nghi ngút . mọi người xung quanh thì chạy toán loạn, sakura vừa hay ở gần đó .

Cô nhanh chóng chạy đến nơi xảy ra vụ việc rùm beng này

" khụ...khụ" Bụi bay mù mịt, sakura không kìm được ho vài tiếng .

Trước mắt cô là cảnh tượng hoang tàn của phòng thí nghiệm, đồ đạc tứ tung dường như chẳng còn gì nguyên vẹn.

" Gì...gì đây chứ , có kẻ đột nhập sao?"

" Chỗ này bị niêm phong rồi kia mà, tên rảnh hơi nào lại tới đây gây rối vào giờ này chứ "

* Lách cách *

Âm thanh phát ra từ sau mấy cái tủ , sakura rút thanh kunai từ từ tiến lại gần

" c..chế.t tiệt "

" hở??. .gì ?gì thế " cái âm thanh nhỏ nhỏ còn có chút bập bẹ kia làm Sakura đơ mất vài giây, cô tức tốc chạy lại phía phát ra âm thanh

Ôi trời, ngạc nhiên chưa.

Ngay trước mắt cô là một naruto phiên bản thu nhỏ , bộ đồ thùng thình làm cậu nhóc chật vật không biết phải làm sao

Vừa nhìn thấy cô , cậu đã rưng rưng nước mắt bập bẹ gọi tên

" S..saku..ra chan..chan."

Còn tiếp -
 
Back
Top Bottom