Khác nắng vươn ánh mai

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
404030739-256-k971088.jpg

Nắng Vươn Ánh Mai
Tác giả: yeukandy
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

đọc đi rồi biết(bìa chỉ là minh họa)



kinhdi​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Ta Thương Nàng [BH]
  • Tiếng Nắng
  • Quan Hạc Bút Ký - Nàng và Đèn
  • Trăng suối nắng rừng
  • Nắng của ngày xưa
  • 700 Năm Mất Nàng !
  • Nắng Vươn Ánh Mai
    chương 1:khởi đầu


    Tôi đứng ngay bên bờ sông cùng với một cô gái có mái tóc đen dài xõa xuống, một điều gì đó thôi thúc tôi đi đến dòng sông, tôi nhảy xuống sông mà không chần chừ gì y như có điều gì đó hấp dẫn tôi, cô gái đó cũng cùng tôi nhảy xuống.

    Dòng nước buốt lạnh bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé của tôi, tôi cố vùng vẫy giữa dòng nước chảy xiết, bóng hình ông nội tôi chạy về phía tôi rất nhanh tưởng chừng như ông sẽ kéo tôi lên nhưng mà ông đã chọn cứu cô gái kia chứ không phải tôi, tôi la hét trong vô vọng:” ông ơi!

    Ông ơi!!!!”

    ông chẳng thèm nhìn tôi một cái mà chỉ chăm chăm vào người phụ nữ đó, khi tôi dần mất ý thức, mắt nhòe đi gần chìm vào màn đêm, chìm vào dòng nước, cô ta quay lại nhìn tôi, khung cảnh chuyển sang một màu đỏ như máu tươi, cô ta nở một nụ cười quỷ dị đầy thỏa mãn về phía tôi.

    Tôi hoảng hốt bật dậy, ngay khi nhận ra chỉ là giấc mơ tôi thở phào một hơi, lúc đó tôi cứ tưởng mình đã sắp ngắm gà khoả thân tới nơi rồi chứ.

    Tôi tỉnh dậy vào nửa đêm, tôi nhìn sang kế bên, Nguyệt Vũ đang nằm ngủ kế bên tôi, mái tóc trắng dài của cậu ấy trông rất bồng bềnh làm tôi muốn chạm vào, tôi xoa nhẹ đầu cậu ấy để xua tan giấc mơ đáng sợ ấy.

    khuôn mặt Nguyệt vũ lúc trước đã tuấn tú, sắc sảo bây giờ trong lúc ngủ lại đẹp đến lạ thường, làm tôi nhớ đến lần đầu gặp cậu ấy cũng vào ngày này hai tháng trước.

    Chuyển cảnh về quá khứ, hai tháng trước, tôi là Ngụy Nhất Dương, một học sinh cuối cấp 2, hôm nay là tuần cuối của kỳ nghỉ hè của tôi, khi tôi đang loay hoay trong bếp chuẩn bị bữa sáng thì một âm điệu quen thuộc vang lên, cái âm giọng ấy tuy dịu dàng nhưng lại mang cho tôi một cảm giác đau buồn, Dương Lan Nhi:” con à…ông con mất rồi” từng âm thanh mẹ tôi phát ra như cứa vào tim tôi, tôi nhìn gương mặt mẹ nước mắt lã chã, không những mình mẹ mà mắt tôi cũng đã đỏ hoe từ bao giờ, cơ thể tôi run rẩy không thể tin vào những gì mình nghe được.

    Giọng tôi cất lên như một tiếng thì thầm:” Dạ..?ông nội mất rồi hả..mẹ.?”

    Giọng điệu tôi như muốn mẹ phủ nhận rằng những gì là tôi nghe chỉ là nhầm lẫn nhưng mẹ đứng đó chẳng nói gì mà chỉ gật nhẹ đầu.

    Tâm trí tôi vỡ vụn, từ nhỏ ông là người thương tôi nhất luôn dành những điều tốt đẹp cho tôi, tuy từ năm 8 tuổi là lần cuối tôi được gặp ông nội, tuy không nhớ năm ấy đã xảy ra sự kiện gì nhưng khi gần cuối hè thì tôi thấy bản thân tỉnh dậy ở bệnh viện, ba mẹ thì khóc sướt mượt và từ hôm đó tôi đã bị ba mẹ cấm không cho về quê gặp ông bà.

    Lúc ấy tôi có nhiều sự nghi hoặc lắm kiểu như sao mình lại ở bệnh viện trong khi mình đang về quê mà?

    Sao ba mẹ lại cấm mình về thăm ông bà?

    Nhớ về cái năm ấy tôi cứ nghĩ đám tang của ông sẽ thiếu mặt tôi nhưng mà mẹ tôi lại nhẹ nhàng nói:” năm nay con về quê ông bà nhé!

    Dự đám tang ông và..ở với bà con hết năm nay , bà kêu nhớ con..” tuy trong ánh mắt mẹ có gì đó lo sợ nhưng tôi chẳng mấy để tâm mà có chút vui mừng vì năm nay có thể về quê một lần nữa.

    Hai hôm sau, cuối cùng thì gia đình tôi cũng đã đến được căn nhà ở dưới quê của ông bà, lúc gia đình tôi đến thì cũng đã tầm 3 giờ chiều hơn, trước cổng một cái rạp che bằng vải bạc được dựng lên, gần đó có trống tang, người đến dự tang khá nhiều, họ hàng nhà tôi từ già trẻ gái trai đều đeo khăn tang.

    Tôi chào hỏi từng người rồi tôi bước vào phía trong nơi linh cửu ông được đặt ở đó, ảnh thờ của ông được đặt ở giữa phòng, vẫn là gương mặt hiền dịu ấy như ngày tôi còn nhỏ, ngày ấy tôi đến ông thường đem bánh kẹo cho tôi nhưng mà bây giờ thì chẳng còn nữa rồi, nhìn vào di ảnh của ông nước mắt tôi rơi không ngừng, phía sau tôi một người tiến lại gần vỗ nhẹ vào lưng tôi, tôi quay sang thì thấy bà nội tôi đứng đó cười hiền dịu nói:” cháu ngoan về rồi à?

    Đừng khóc nữa, ông con biết sẽ buồn lắm..vào cất đồ rồi nghỉ ngơi đi con” giọng bà có chút đượm buồn, nghe được giọng bà làm cảm xúc tôi vỡ òa, tôi ôm bà khóc thút thít, giọng tôi run rẩy như đứa con nít mới làm sai bị mẹ phạt:” bà ơi, con nhớ bà lắm..hức..” bà khẽ xoa đầu tôi.

    Tôi ôm bà một lát rồi mới chịu rời đi cất balo, có điều tôi cảm thấy bà của tôi lạ lắm cứ như một người khác vậy, ông mất đáng lẽ bà là người buồn nhất nhưng sao trong mắt bà có chút gì đó của sự thích thú?, tôi nhéo má mình để trấn tĩnh bản thân lại, thôi kệ đi chắc mình nhìn nhầm, tôi tự nói với chính mình như vậy.

    để tránh bản thân lại khóc như đứa con nít một lần nữa tôi ra sân vườn nhà tôi hít thở chút không khí trong lành, tiếng chim hót líu lo, gió thổi nhẹ qua tán cây, hương hoa mai, hoa hồng nhè nhẹ, nắng ấm chiếu rọi cả khu vườn, cảm giác yên bình này tôi thích lắm.

    ở dưới gốc cây mai có một cậu bạn ngồi trên xích đu đung đưa, có vẻ trạc tuổi tôi, gương mặt sắc sảo, hàng mi dài, điểm nổi bật ở cậu ta là đôi mắt màu xanh bạc hà nhạt cùng với mái tóc trắng dài, tôi khá ngạc nhiên với màu tóc của cậu ấy nhưng tôi bỗng nghĩ hình như có một làng ở trung quốc người dân có tóc trắng thì phải, có vẻ cậu ta là con lai, nhìn từ xa có thể thấy thân hình cậu ấy rất đẹp như mấy nam thần trong tiểu thuyết.

    Cậu ấy nhìn về phía tôi, khẽ nghiêng đầu ra hiệu tôi tới gần cậu ấy, bước chân tôi nhẹ nhàng tiến lại, tới gần hơn tôi mới thấy rõ khuôn cậu ấy, có điều nó đem lại cho tôi một cảm giác thân quen đến lại, cơ thể tôi như đông cứng lại, không biết vì sao nước mắt tôi lại rơi không kiểm soát.
     
    Nắng Vươn Ánh Mai
    chương 2 : cậu ấy là ai..?


    Chắc tại vì thấy tôi đứng yên khá lâu nên cậu ấy đã đứng dậy, giọng cậu ta trầm ấm vang lên như kéo tôi vào thực tại:" này, cậu gì ơi..sao đột nhiên khóc vậy?

    Tôi có làm gì đâu?"

    Gương mặt cậu ấy biểu hiện có chút lo lắng nhìn tôi.

    Lúc này bản thân tôi vô thức gọi tên ai đó:" Nguyệt Vũ..?", cậu ấy nghe tôi nói vậy thì liền đáp:" sao cậu biết tên tôi?

    Chúng ta từng gặp nhau à?", suy nghĩ của tôi bây giờ rất mông lung, tôi không biết cậu ấy là ai cũng chẳng biết tên cậu ấy nhưng sao tôi lại vô thức gọi cơ chứ?, đầu tôi lúc này khá đau như đang tìm lại ký ức đã mất nhưng chỉ toàn là mảng đen bao trùm tâm trí tôi.

    Một lâu sau, tôi mới hoàn hồn lại, tôi liền nói với cậu bạn đứng trước mặt:" tớ xin lỗi..làm cậu hoảng sợ rồi" đầu tôi hơi cúi xuống biểu thị sự ngại ngùng.

    Mái tóc cậu hơi rũ xuống làm thêm vẻ đẹp cho cậu ấy, Nguyệt vũ nở một nụ cười rạng rỡ đáp:" có gì phải xin lỗi đâu chứ?

    À mà cậu tên gì?

    Tôi là Bạch Nguyệt Vũ còn cậu?" nụ cười đó nó làm tim tôi hững lại một nhịp, cậu ta cười rất đẹp..

    giọng tôi nhè nhẹ vang lên:" tên cậu hay thật đó!

    Còn tớ là Ngụy Nhất Dương, tớ là cháu của ông sáu bà năm, chắc cậu chưa gặp tớ nhỉ?"

    Tôi vừa nói vừa quan sát biểu cảm cậu ấy, cái khuôn mặt ấy đã đẹp rồi mà còn đứng ở dưới ánh nắng chiều tà còn làm thêm nổi bật lên gương mặt tuyệt mỹ của Nguyệt Vũ.

    Cậu ấy cười đáp:" ừm đúng là chưa gặp, lần này cậu đến dự tang lễ ông cậu à?

    Hình như tớ từng thấy cậu vào 7 năm trước thì phải?" giọng cậu ấy đều đều, cái tôi để ý là cậu ấy nhắc về 7 năm trước, không lẽ chúng tôi từng quen biết nhau nhưng mà cậu ấy vừa nói là chưa gặp mà? không lẽ cậu ấy nói dối? suy nghĩ hỗn loạn bao trùm lấy tâm trí tôi.

    Nguyệt vũ khẽ nắm lấy tay tôi kéo tôi lại gần:" xin lỗi nhé!

    Lỡ nhắc đến ông cậu làm cậu không vui rồi" cậu ấy vẫn mỉm cười nhìn tôi, tôi cố gắng không nghĩ linh tinh nữa, tôi khẽ nói với cậu ấy:" à..ừm tớ không để ý đâu.." sau đó chúng tôi làm quen nhau, bọn tôi nói nhiều đến mức không để ý trời đã tối từ bao giờ.

    lúc ấy ba tôi từ trong nhà gọi tôi vào ăn tối, tôi muốn rủ Nguyệt Vũ cùng ở lại ăn với tôi nhưng cậu lại từ chối vì cậu ấy nói ba mẹ còn chờ cậu ở ngoài nên đã rời đi và tạm biệt tôi, trước khi đi cậu ấy nhét vào tay một chiếc vòng cổ, cậu cười tươi nói:" coi như là quà gặp mặt" tôi nhìn Nguyệt Vũ rời đi mà lòng có chút luyến tiếc, tôi thầm nghĩ mai cậu ấy có đến dự tang lễ cùng ba mẹ nữa không nhỉ?, tôi tự vỗ vào mặt mình để không nghĩ linh tinh nữa.

    Trong bữa tối tôi có hỏi bà về Nguyệt Vũ thì biết được rằng cậu ấy là cháu của bạn bà, bên cạnh đó tôi còn được bà kể về dịch bệnh năm xưa của làng khi mà ai mắc phải thì mặt sẽ nổi những đốm đỏ dần dần sẽ biến dạng, bà nói:" gương mặt những người mắc phải bệnh sẽ trở nên xấu xí, mặc như bị bỏng, mắt đau đến mức bà nhớ năm đó còn có người tự móc mắt bản thân, có người thì tự chặt đầu bản thân vì không muốn nhìn thấy khuôn mặt xấu xí ấy nữa"

    nghe bà kể mà tôi cảm giác lạnh sống lưng, chắc tại vì cùng không khí tang lễ và câu chuyện của bà làm tôi cảm thấy một luồng khí lạnh bao trùm lấy tôi.

    Khi mà bữa tối kết thúc thì cũng đã 11 giờ tối, tôi đi vệ sinh cá nhân để bắt đầu chìm vào chiếc giường êm ái, người đến viếng ông tôi cũng đã về, không gian trở nên khá im yên tĩnh, ngột ngạt.

    Tôi đang sửa lại mái tóc của mình ở trong phòng tắm vì là ở quê nên trong phòng tắm có một cái cửa sổ nhỏ ngó ra được khu rừng sau nhà tôi, gần đó tôi có thể thấy một kỹ viện đã cũ có vẻ như đã bỏ hoang, trong khi tôi đang chăm chút cho mái tóc của mình thì tôi nghe được giọng phụ nữ phát ra hình như đang hát:" trăng kia tỏa sáng, vẻ đẹp mê người..mê người, nước mắt tuôn rơi, núi rừng sâu thẳm, hoa trở nên xấu xí, người người trở nên điên loạn, chết trong biển lửa.. hahaha"

    giọng hát đó cứ lặp lại như vậy, giọng thì nghe như trẻ con nhưng lúc cười thì như một người phụ nữ, bài hát ma mị đó cứ vang lên khiến tôi cảm thấy sợ hãi bởi phía bên kia cửa sổ giữa khu rừng tối ôm, bóng của một cái xác không đầu, tay thì cầm một chiếc đầu tay thì cầm đèn ở ngay trong kỹ viện, cái đầu ấy quay lại nhìn tôi cười khúc khích, miệng nó cười đến mang tai, hốc mắt nó như đáy vực sâu thẳm chẳng có tròng, mắt nó chảy ra một thứ chất lỏng màu đen.

    Giọng nó văng vẳng trong tâm trí tôi, tôi không thể nhúc nhích, cơ thể như đông cứng lại, máu từ cổ tôi chảy ra y như có ai dùng móng tay cứa vào, cái gương trước mặt tôi phản chiếu hình bóng của một con quỷ chỉ có da bọc xương, móng tay nó nhọn hoắt trên cổ tôi, cơ thể tôi run rẩy chắc phát ra được âm thành gì, dần dần tôi thấy hình ảnh mình trong gương trở thành một cô gái không đầu, con quỷ thì mỉm cười cười đầy thỏa mãn, nó nói:" chết đi..chết...mày không thể đẹp hơn tao...giết..giết"

    ngay lúc ấy bên kia rừng không chỉ có mình cái xác đó mà còn nhiều cái xác không đầu đều hướng về tôi vừa cười khúc khích vừa hát, khu rừng tối như vực thẳm, muôn thú trong rừng cùng nhau hát, đáng sợ nhất là những con quạ vốn đã chết chỉ còn đầu vậy mà lại vừa hát vừa cười khúc khích, có vẻ như bọn nó chỉ để mình tôi nghe thấy, lưỡi con quỷ dài nhằng nhịt liếm láp cổ tui như thể tôi là thức ăn của nó.

    tôi cảm thấy khó thở tột cùng, da đau rát, mùi máu tanh ở cổ tôi làm cho khung cảnh càng trở nên rợn người, làm ơn ai đó hay bất cứ thứ gì cũng được hãy giúp tôi làm ơn, Nguyệt Vũ...tôi vô thức nghĩ tới cậu ấy..
     
    Nắng Vươn Ánh Mai
    chương 3: ngạ quỷ!!!


    Tôi nghe được tiếng bước chân của mẹ tôi, Bà ấy gõ cửa phòng tắm, cạch cạch…

    Lan nhi:” con ơi, lo ngủ sớm nghe chưa…đừng có mà ở luôn trong đó” giọng mẹ tôi dịu dàng vang lên, nghe được âm thành ấy tôi cứ tưởng mình sẽ được cứu nhưng mà miệng tôi bị lưỡi nó quấn quanh bịt lại

    Mùi hôi tanh từ lưỡi nó xộc thẳng vào mũi tôi, lưỡi nó nhớp nháp, ươn ướt…nước mắt tôi muốn ứa ra muốn cầu cứu nhưng chẳng vùng vẫy được

    “ Dạ con biết rồi ạ, mẹ đi ngủ sớm đi” cách con quỷ ấy nói, cách âm điệu nó phát ra chẳng khác gì giọng tôi cả, tôi nghe tiếng bước chân mẹ dần dần xa đi

    Lòng tôi như gào thét, muốn mẹ tới cứu tôi, tôi sợ lắm..tôi chẳng phát ra được âm thành gì chỉ có tiếng rên rỉ nhẹ:” ưm..ưm…”, cái cảm giác bất lực này tôi sợ lắm nó cứ làm tôi nhớ đến một thứ gì đó nhưng tôi lại chẳng nhớ rõ…một cậu bé té xuống vách đá?

    Những cái đầu cùng nhau đồng thanh, giọng bọn nó như tiếng loa rè rè:” hihi..có bạn mới..có bạn mới và một người chết mới haha”

    Từng con vật trong rừng hát đi hát lại một bài:” nào bạn ơi đến đây chơi cùng nào..trốn tìm..haha” bọn nó cười đến mang tai, có con cười chảy ra cả dịch đen từ miệng.

    Tôi bị con quỷ lôi đi, tôi không hiểu sao nó lại tha tôi nhưng mà tôi nghĩ sẽ có một điều tồi tệ hơn với tôi..đúng như tôi nghĩ nó kéo tôi vào kỹ viện, trói tôi vào giường, cơ thể tôi như con rối mê man chẳng làm gì được, đầu óc trống rỗng.

    Tôi không biết bọn nó định làm gì chỉ thấy một người đàn ông?

    Không không giống nó không phải là con người là ngạ quỷ, có điều nó đẹp rất rất đẹp là đằng khác.

    Mái tóc đen hơi ngang vai, đôi mắt màu đỏ như máu nhưng nó lại không hề đáng sợ, cơ thể nó nếu có thể miêu tả thì chỉ có một từ thôi quá đẹp, khá giống Nguyệt Vũ nhưng cậu ấy cao hơn.

    Con quỷ kia nhường đường cho ngạ quỷ, bàn tay nó lướt từ cổ tôi dọc xuống, móng tay sắc nhọn cứa vào da tui gây rỉ máu, nó liếm nhẹ đầu ngón tay cười khúc khích, ngạ quỷ:” món mới?”

    Tôi không hiểu nó muốn gì chỉ biết hình như nó muốn vờn tôi, nó vạch áo tôi ra, chạm nhẹ vào đó, tay khắc kí hiệu lên bụng tôi..tôi cảm thấy bụng tôi nó nó đau khủng khiếp.

    Cảm giác như hàng ngàn mũi dao đâm vào, đau đến thấu xương, nước mắt tôi trào ra, cơ thể co giật, quằn quại, trước hình ảnh thê thảm đó của tôi bọn nói nở một cười đầy thỏa mãn.

    Từng giờ từng phút trôi qua kí hiệu trên bụng càng rõ, tôi lại càng đau, lúc này tôi chỉ muốn chết đi mà thôi, làm ơn…dừng lại, tôi muốn nói vậy lắm chứ nhưng mà miệng tôi lại không phát ra được âm thanh nào.

    Không hiểu sao bụng tôi đã dần hết đau chỉ là nó đang to ra?

    Ngạ quỷ cười điên dại:” hahaha..ngươi thú vị thật đó~ vậy mà có thể mang thai con của quỷ..” nó nó nói cái gì cơ chứ?

    Con của quỷ?

    Ngạ quỷ chỉ nhẹ nhàng kéo một linh hồn con nít tới, cơ thể nó to không lồ, một mắt của nó bị rớt chỉ là không rớt hẳn vẫn còn treo lung lẳng, linh hồn con nít:” mama..” nó cứ lặp đi lặp lại như vậy.

    Ngay sao đó nó chửi thẳng vào miệng tôi, bắt tôi nuốt xuống, mùi hôi tanh ứ nghẹn nơi cổ họng, tôi muốn ói rất muốn, cái nhớt nhớt đó chửi vào miệng tôi, lúc ấy bụng tôi xuất hiện tại khuôn mặt của nó, nó cứ:” mama..”

    Cơ thể tôi như bị xé toạc cái cảm giác chứa nó đau lắm, nước mắt tôi chảy ra liên tục, một sự bất lực mà tôi chưa bao giờ gặp phải, cơ thể không di chuyển được, không ai cứu..
     
    Back
    Top Dưới