Khác Nàng và Giang Sơn này ta đều muốn có. [ XUYÊN KHÔNG]

Nàng Và Giang Sơn Này Ta Đều Muốn Có. [ Xuyên Không]
Chương 40


Từ hôm sảy ra chuyện đó, lãnh cung của nàng bị canh gác càng nghiêm ngặt hơn, nhưng nàng cũng chẳng còn tâm trạng mà để ý tới, dù sao giờ nàng cũng không có ý định muốn bỏ trốn nữa rồi.

Nàng hàng ngày đều trong phòng chăm chỉ cùng Hương Nhi học chữ, nàng quyết tâm học cho được, dù sao nàng cũng phải sống ở nơi này, biết thêm chữ ở đây cũng tốt.

Hơn nữa nàng ở đây rảnh rỗi như vậy, bỏ thời gian học chữ cũng không uổng phí.

Nàng cũng không đếm từng ngày, cũng không biết xem ngày ở đây như thế nào, chỉ biết nàng đã học rất lâu, cũng đã thuộc cả cuốn sách, nàng bảo Hương Nhi giúp nàng kiểm tra mấy lần liền mới đủ tự tin, cho người tới báo với hoàng thượng việc nàng đã thuộc được quyển lễ ký rồi.

Trong lòng thầm nghĩ hoàng thượng sẽ tới kiểm tra nàng, sau đó khen nàng học rất tốt, chẳng ngờ người không tới, chỉ là đơn giản phái một công công tới, canh nàng chép lại quển lễ ký đó, sau đó đem tới cho người kiểm tra lại.

Không những người không đích thân tới, mà có lẽ người cũng không xem qua, nghe công công đó nói lại, người chỉ lật một trang đầu, sau đó nói chữ nàng còn xấu, bắt nàng phải luyện cho đẹp, nếu không thể đẹp thì đừng làm phiền người.

Nàng tự biết là hoàng thượng không muốn gặp nàng, là do nàng sai trước nếu không người đã không đối xử với nàng như vậy nên rất chăm chỉ luyện viết chữ, chữ nàng như vậy đã là khá lắm rồi, bút thời này viết rất khó, cầm cũng khó, nàng phải luyện rất lâu mới có thể viết được như vậy.

Biết dù nàng có cố gắng thế nào, người cũng sẽ không tha thứ cho nàng, nhưng nàng cũng không thể bỏ cuộc dễ dàng như vậy được.

Nàng lần này quyết tâm làm cho được, cố gắng luyện chữ cho thật đẹp.

Một ngày nàng đang trong phòng luyện chữ thì Hương Nhi vội vã chạy vào nói

- Nương Nương, lại có chuyện lớn rồi .

- Ta rất không mong thấy cái vẻ hoảng hốt này của muội, lần nào cũng là tin không vui, chẳng bao giờ muội vội vàng như vậy vì tin vui cả.

Trong cung này chẳng có chuyện gì mà ta muốn nghe cả.

- Chuyện này nhất định người phải nghe. . .

- Ta đã nói không muốn nghe mà, muội mau ra ngoài để ta còn luyện chữ.

- Người còn tâm trạng luyện chữ hay sao?

Hoàng hậu. . .

- Hoàng hậu gì chứ?

Ta đã nói không muốn nghe, muội mau ra ngoài đi.

- Nhưng. .

- Giờ lời ta muội cũng không thèm nghe sao?

Hương Nhi thấy nàng không vui, đành đi ra ngoài.

Không phải trước kia Hương Nhi có chút quan hệ chủ tớ với hoàng thượng từ trước, thì còn lâu mới được tự nhiên ra khỏi lãnh cung như vậy mà không ai quản, chẳng qua bọn cung nữ trong cung đều có chút nể mặt Hương Nhi nên mới có thể nghe được tin tức quan trọng như vậy, thế mà nàng lại không chịu nghe.

Nhưng có khi không nghe cũng tốt, nghe bây giờ chỉ thêm đau lòng, nếu nàng cả đời không ra khỏi lãnh cung hoàng thượng cũng không bao giờ tới thăm nàng, giống như những vị nương nương thời trước bị đẩy vào lãnh cung, thì có lẽ cả đời nàng cũng không phải nghe chuyện này.

Như vậy cũng bớt đau lòng đi.

Chỉ đáng tiếc, người tính không bằng trời tính.

Lãnh cung tuy là một cung điện riêng biệt, nhưng lại không có nhà bếp riêng nên đồ ăn hàng ngày đều do cung nữ bên ngoài mang tới, chuyện này mấy cung nữ đó vốn cũng không nhiều chuyện mà đi nói với nàng làm gì.

Nên nàng mãi cũng không biết, tới khi nàng viết chữ khá ổn rồi, mới cho Hương Nhi gọi công công kia tới kiểm tra, mang tới cho hoàng thượng xem.

Người rốt cuộc cũng cho phép nàng được ra ngoài, rất lâu không được ra ngoài nên nàng rất vui vẻ.

Nhưng vui vẻ chưa bao lâu, lúc nàng đang đi lại trong hoa viên ở lãnh cung thì nghe từ xa thấy hai cung nữ mang cơm tới cho nàng, có lẽ không thấy nàng nên nói chuyện rất tự nhiên.

Nàng vốn không có ý muốn nghe trộm, nhưng vô tình lại nghe được cái gì đó liên quan đến hoàng thượng nên tò mò, tới gần nghe xem sao.

- Hoàng hậu đã cho tuyển bao nhiêu là dân nữ xinh đẹp, tài giỏi như vậy mà hoàng thượng cũng không chút động lòng hay sao chứ?

- Nhưng vì sao hoàng hậu lại nhất quyết muốn tuyển phi cho hoàng thượng như vậy?

- Đúng vậy, trước kia chỉ có một hoàng phi, hoàng hậu đã muốn đẩy người vào lãnh cung rồi.

Giờ muốn tuyển phi cho hoàng thượng, cũng thật kỳ lạ.

- Thôi.

Đừng nói nữa.

Một cung nữ vừa bảo cung nữ kia im lặng vì sợ hoàng phi nghe được, thì nàng đã từ hoa viên bước ra, vội vàng hỏi :

- Các ngươi vừa mới nói cái gì hả?

Hai cung nữ kia nhìn thấy nàng vô cùng hoảng sợ, vội vã lùi lại, cúi đầu

- Tham kiến nương nương.

- Các ngươi mau nói đi, chuyện các ngươi vừa nói là sao hả?

- Chuyện này. . .

Hai cung nữ kia nhìn nhau, sợ hãi ngập ngừng mãi không chịu nói, khiến nàng tức giận quát

- Vì bổn cung bị giam trong lãnh cung, nên các ngươi không coi ra gì có phải không?

Hai cung nữ kia sợ hãi quỳ xuống, nói

- Nương Nương xin tha mạng, chúng nô tỳ không có ý đó.

- Vậy mau nói cho ta biết chuyện gì đang xảy ra trong cung.

Mau lên.

- Bẩm nương nương, bọn nô tì nhiều chuyện chỉ là nói về việc tuyển phi của hoàng thượng, nhưng chuyện này trong cung mọi người đều biết, xin người đừng trách tội chúng nô tì.

- Ngươi mới nói gì?

Tuyển phi sao?

- Dạ, là hoàng hậu nương nương muốn tuyển thêm phi tần cho hoàng thượng ạ.

- Hoàng hậu muốn tuyển phi cho hoàng thượng?

Chuyện này đã từ bao giờ rồi?

- Chắc cũng được 2 tháng rồi ạ.

- 2 tháng rồi?

Vậy hoàng thượng . . .

- Hoàng thượng đều không ưng ý với những dân nữ được đưa vào cung ạ.

- Được rồi, các ngươi đem đồ vào trong rồi đi đi.

- Vâng thưa nương nương.

Cung nữ kia vừa đi khỏi, nàng lập tức cho gọi Hương Nhi.

- Chuyện này là sao?

Tại sao muội lại giấu ta?

- Nương Nương, người là đang nói chuyện gì vậy?

- Ta nói chuyện gì?

Muội còn không biết sao?

- Muội . . .

- Chuyện hoàng hậu tuyển phi cho hoàng thượng là sao?

Hương Nhi nghe tới chuyện này thì giật mình, không thể ngờ được nàng lại biết được chuyện này.

- Chuyện này, người nghe ở đâu vậy?

- Ta nghe ở đâu không quan trọng, quan trọng là tại sao muội không nói cho ta biết.

- Muội đã muốn nói rồi, nhưng lúc đó người mắng muội, nói không muốn nghe chuyện trong cung, nên muội nghĩ người không biết sẽ đỡ đau lòng hơn.

Hơn nữa hoàng thượng cũng không đồng ý chuyện này.

Dù là dân nữ, hay con nhà quý tộc người đều không muốn lập phi.

- Hoàng hậu rốt cuộc là muốn làm gì chứ?

- Chuyện này chính hoàng thượng còn ngạc nhiên, ban đầu còn nhất quyết phản đối, mãi về sau do các văn võ bá quan trong triều đều nói người cần lập phi, cần có người nối dõi, hơn nữa còn đua nhau tiến cử nữ tử nhà mình.

Hoàng thượng cũng không còn cách nào khác, mới đành để hoàng hậu chọn lựa trước, sau đó người sẽ xem qua một lượt.

Nhưng kể từ đó tới giờ, người chưa từng để mắt tới ai cả

- Chuyện này chắc chắn hoàng hậu là muốn chọn một người có thể tin tưởng, thao túng đây mà.

- Ý của người là hoàng hậu muốn nạp phi cho hoàng thượng chỉ là để lợi dụng phi tần đó sao?

- Chứ muội nghĩ sao?

Hoàng thượng mới là người nạp phi, hoàng hậu đầu cần phải chọn qua trước, chỉ cần thượng cung phụ trách chuyện này duyệt là được rồi.

Hoàng hậu chọn qua chính là tìm người có thể lợi dụng được mà, nếu thấy không có tác dụng chắc chắn nàng đã sẽ loại bỏ ngay rồi.

- Đúng là rất có lý mà.

- Nhưng đã 2 tháng rồi, hoàng thượng vẫn không có ý định nạp phi, có lẽ hoàng hậu đã nóng lòng rồi đấy.

- Nương Nương, người. . . muốn làm gì vậy?

- Ta có thể làm gì được chứ?

Muội nghĩ bị giam trong lãnh cung, tin tức cả hoàng cung đều biết chỉ mình ta tới giờ mới biết mà ta còn có thể làm gì được?

- Dù gì người cũng bị giam ở đây rồi, hoàng hậu lại mãi không thấy tin vui nữa, hoàng thượng lập phi cũng là chuyện sớm muộn thôi.

- Gì mà không có tin vui nữa, lần đó là cô ta hãm hại ta, ta tin chắc cô ta cũng không hề mang long thai gì đâu, toàn bịa đặt.

- Chuyện này dù sao cũng qua rồi, người cũng đừng để bụng.

- Dù sao cô ta cũng là từ nhỏ đã sống trong cung, có lẽ cũng quen với việc cung đấu rồi, ta làm sao có thể đấu lại được?

Nên cũng không thèm so đo.

- Ý của muội là tỉ đã sống được trong lãnh cung này, lại vi vẻ như vậy thì không cần để bụng đến chuyện trước kia.

Chứ nói không đấu lại, trước kia, những người chết trong lãnh cung này, vốn phạm tội thì ít mà bị hãm hại thì nhiều, đó cũng đều là những người không thể đấu lại được, đã vào đây chẳng phải là người thua cuộc rồi sao?

- Muội là muốn ám chỉ điều gì đây?

- Muội không có ám chỉ gì cả, chỉ là cảm thấy tỉ sống được ở đây là đã rất may mắn rồi.

- Muội muốn ta chết ở đây mới vui hay sao chứ?

- Người chết muội cũng sẽ bị tuẫn táng theo, như vậy muội có thể vui sao?

- Nếu không bị tuẫn táng theo thì . .

- Nương nương à nô tì đã đi theo người rồi, người có chết nô tì cũng sẽ đi theo người, xin người đừng nói mãi mấy chuyện chết chóc này có được không?

- Được rồi, dù sao hôm nay cũng không vui rồi, nói chuyện này nữa làm gì?

- Vậy người dùng bữa đi, sau đó muội sẽ mang đồ trả lại cho ngự thiện phòng, nhân tiện thăm dò chút tin tức cho người.
 
Nàng Và Giang Sơn Này Ta Đều Muốn Có. [ Xuyên Không]
Chương 41


Dù sao chuyện này so với Hương Nhi nghĩ có lẽ phản ứng của nàng cũng khiến Hương Nhi cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.

Trong cung thời gian gần đây, thực sự rất căng thẳng, hoàng thượng khuôn mặt lúc nào cũng mang vẻ không vui, cũng vì tâm trạng của hoàng thượng cũng khiến mọi người vì thế mà trở nên tồi tệ theo.

Chỉ có hoàng hậu, vẫn đều đều tuyển chọn nữ nhân một cách cẩn thận để hoàng thượng có thể lập làm phi.

Hoàng hậu thừa biết, hoàng thượng không muốn lập phi, chính vì thế mới cứ kéo dài thời gian như vậy, chỉ là các quan trọng thần trong triều đều dục người lập phi.

Các bá quan văn võ thời gian này, lại tiếp cận hoàng hậu, tìm đủ mọi cách để cho con cái, cháu chắt, họ hàng của mình có thể vào cung để làm phi, thậm chí có người có cháu gái mới chỉ 14 tuổi đã muốn đưa vào cung, chỉ mong hoàng thượng để mắt tới có thể một bước từ vịt hòa thành thiên nga.

- Nàng rốt cuộc muốn tiếp tục chuyện này đến bao giờ?

- Thần thiếp chỉ là lo cho người, nếu như không có hoàng tử chỉ sợ. . .

- Nàng là sợ trẫm chết mà không có người truyền ngôi hay sao chứ?

Trẫm còn trẻ cũng không việc gì phải vội.

- Thần thiếp không có ý đó, nhưng mà nam nhân có 5 thê 7 thiếp là chuyện thường, huống hồ người là vua một nước lại không chịu lập thêm phi tần, đã bao lâu như vậy lại không có hoàng tử, e là lòng người sẽ hoang mang.

- Nếu trẫm lập thêm phi tần, nếu nàng ấy sinh con trai, trẫm sẽ để nó làm thái tử, như vậy nàng có được lợi lộc gì chứ?

Hay nàng lại muốn đẩy nàng ấy vào lãnh cung giống hoàng phi sau đó cướp con?

- Hoàng thượng, người nói gì vậy?

Thần thiếp chỉ là lo cho người . . .

- Đủ rồi, trong lòng nàng nghĩ gì, trẫm đều biết cả.

- Hoàng thượng. . .

- Nàng ra ngoài đi, trẫm muốn yên tĩnh một lát.

- Vậy. . . thần thiếp xin lui.

Hoàng thượng ngồi đó, đưa tay xoa trán.

Ngồi yên lặng suy nghĩ rất lâu, rồi mới lên giường, mệt mỏi ngủ thiếp đi.

Trong mơ Hắn mơ thấy nàng đang chạy rất nhanh, hắn đuổi theo phía sau, vừa đuổi vừa gọi

- Vân Nhi, nàng đừng chạy, đừng rời xa trẫm.

Nhưng hắn càng gọi, nàng chạy càng nhanh, càng không quay đầu lại.

Hắn mệt mỏi chạy chậm dần cuối cùng đứng lại

- Nàng muốn rời xa trẫm như vậy sao?

Trẫm mãi mãi cũng không thể đuổi kịp nàng hay sao?

Bóng lưng của nàng khuất dần, hắn lại nghe được tiếng gọi rất gần bên tai

- Lăng Kỳ Phong, chàng đúng là đồ ngốc, là vì chàng không muốn rời khỏi đây nên mới mãi không đuổi kịp được thiếp, vì chàng chọn giang sơn của chàng mà không chọn thiếp.

Hắn vội quay lại, nàng đứng ngay phía sau hắn, nhìn hắn mỉm cười, hắn đưa tay ra với lấy nàng, mà không thể với tới được.

- Thì ra nàng luôn đứng phía sau trẫm?

- Thiếp vẫn đứng ở đây, chỉ là chàng lại không quay lại.

- Nàng không thể vì trẫm mà ở lại đây hay sao?

- Thiếp không thuộc về nơi này, thiếp ở đây chỉ vì chàng, nếu chàng chọn giang sơn, thiếp còn ở đây để làm gì?

- Tại sao nàng luôn bắt trẫm lựa chọn?

Trẫm muốn cả nàng, cả giang sơn này.

- Làm người không nên quá tham lam.

Có được thứ này phải mất đi thứ khác, chàng không thể cùng có cả hai.

Chàng buộc phải lựa chọn.

- Trẫm . . .

Hắn ngập ngừng không thể nói, nàng nhìn hắn mỉm cười, sau đó lại quay người bước đi. vừa đi vừa nói

- Thật ra chàng đã chọn rồi.

- Nàng đừng đi có được không?

Hắn đuổi theo cũng không thể đuổi kịp, nhìn xung quanh đều không thấy nàng, giống như đứng ở một nơi hư vô, không thể xác định được phương hướng, hắn chỉ có thể gọi

- Vân Nhi, Vân Nhi, nàng đừng đi, Vân nhi.

Hắn vừa hét, vừa giật mình mở mắt ra.

Tên công công luôn hầu hạ hắn vội vã chạy vào, lo lắng hỏi

- Hoàng thượng, người gặp phải ác mộng sao?

- Trẫm không sao, ngươi lui đi.

Hắn ngồi dậy, lau mồ hôi trên trán

- Thì ra chỉ là một cơn ác mộng thôi.

Đây không phải sự thật, nàng ấy đang ở trong lãnh cung, không thể rời đi được.

Đây chỉ là cơn ác mộng mà thôi.

Tự an ủi bản thân xong lại nằm trở lại giường, nhưng rốt cuộc lại nằm trằn trọc tới sáng,không thể ngủ được.

Hắn rất muốn tới thăm nàng, lại không thể tới, đúng là đã nhớ nàng tới phát điên rồi.

Ngày đó chính là do hắn sợ hãi, lại bảo vệ nàng theo cách ngu ngốc nhất, nếu ngày ấy hắn mạnh mẽ hơn, bất chấp tất cả , dùng hết sức lực bảo vệ nàng, có lẽ giờ này nàng đã nằm ở đây, bên cạnh hắn,như vậy hắn sẽ không gặp ác mộng, mà dù có gặp ác mộng cũng có nàng bên cạnh rồi.

Nhưng giờ hắn hối hận còn có ích gì.

Trong mắt người đời nàng chính là tội nhân, mà cái tội này lại là chính hắn cùng hoàng hậu tạo nên cho nàng.

Còn trong mắt nàng, hắn là một kẻ không biết phải trái đúng sai, không giúp nàng giải oan, lại nhẫn tâm đẩy nàng vào lãnh cung lạnh lẽo kia.

Nghĩ thế nào cũng không tránh khỏi được cảm giác tội lỗi này.

Chuyện lập phi kéo dài như thế này lại không phải hay.

Hắn cuối cùng cũng phải đưa ra một lựa chọn thôi.

Nếu như những người qua tay hoàng hậu đều đã bị thao túng, vậy hãy để hắn nhờ người khác chọn giúp là được rồi.

Hôm sau, công chúa được triệu vào cung.

- Hoàng huynh hôm nay gọi muội vào là có chuyện gì vậy?

- Phò Mã không đi cùng muội sao?

- Chàng ấy nghĩ huynh có chuyện riêng muốn nói với muội nên không tiện tới.

- Được rồi, chuyện trong hoàng cung cả thành này đều biết, muội cũng biết hôm nay trẫm gọi muội vào cung là có việc gì rồi.

- Chuyện này không phải hoàng hậu luôn là người chọn lựa giúp huynh hay sao?

Huynh tìm muội có ích gì chứ?

- Trẫm tìm muội chính là muốn muội tìm giúp một cô nương, tốt nhất là không nên có bất cứ quan hệ gì với quan trong triều là được.

- Nhưng chẳng phải bao nhiêu dân nữ, hoàng huynh đều không vừa mắt hay sao?

- Muội không lẽ không biết, hoàng hậu chính là muốn chọn người cho mình.

- Vậy nên hoàng huynh muốn muội tìm giúp huynh sao?

- Đúng vậy, chỉ cần muội nói vào câu tốt đẹp về người đó, ta lại nói ưng mắt, cả triều đình lẫn hoàng hậu đều không thể có ý kiến gì.

- Nhưng hoàng huynh thực sự muốn lập phi sao?

- Chuyện này trẫm cũng đã suy nghĩ rồi, hoàng hậu luôn là phiền trẫm, thôi thì cứ chiều lòng nàng ấy, nạp thêm một vài người cũng không khác gì.

- Nhưng còn Hoàng Phi?

- Chuyện này muội đừng lo, trẫm tự có cách giải quyết, muội chỉ cần hoàn thành việc này là được.

- Được rồi, muội sẽ giúp huynh, huynh đừng lo.

- Trẫm chờ tin tốt của muội.
 
Nàng Và Giang Sơn Này Ta Đều Muốn Có. [ Xuyên Không]
Chương 42


Chuyện hoàng thượng nhờ công chúa đương nhiên được giữ bí mật, hoàng hậu không hề biết về chuyện này, hằng ngày vẫn tìm kiếm người để có thể được hoàng thượng để mắt tới, hoàng thượng cứ tỏ ra không hứng thú càng khiến nàng ta nóng lòng.

- Hoàng thượng là muốn sao đây?

Nữ nhân được đưa tới đều là những mĩ nhân, vậy mà người thậm chí còn không muốn nhìn.

- Nương Nương, chuyện này không thể nóng vội được mà.

- Đúng là không thể nóng vội, nhưng người thực sự làm bổn cung mất kiên nhẫn rồi.

- Nương nương, người nghĩ mà xem, hoàng thượng có trốn tránh được lần này cũng không thể tránh mãi được, chỉ cần nương nương tác động một chút vào quần thần trong triều, như vậy hoàng thượng muốn tránh cũng không được.

- Chuyện này bổn cung không phải tác động, đã không ít người muốn đem con gái đem vào cung rồi, chỉ là hoàng thượng cũng không nể mặt họ, cũng không thèm để mắt tới.

Bổn cung muốn xem, rốt cuộc hoàng thượng có thể tránh được việc này bao lâu.

- Chuyện hoàng thượng không lập phi, nô tì nghĩ chính là do hoàng phi

- Cũng chỉ có thể là cô ta thôi.Nhưng từ hôm cô ta trốn khỏi hoàng cung, hoàng thượng cũng không hề tới lãnh cung nữa.

Bọn họ chắc không thể gặp nhau.

- Nô tì nghĩ vấn đề nằm ở chỗ, hoàng thượng chỉ nhất kiến trung tình với hoàng phi, chính vì vậy mà không muốn lập phi.

- Ngươi đã từng nghe nói tới chuyện phi tần bị đẩy vào lãnh cung, sau đó bị ép chết trong đó chưa?

- Hoàng hậu, người là muốn. . .

- Đúng vậy, hoàng thượng đã không tới chỗ đó nữa, cô ta chết rồi, cứ làm như là tự vẫn chết là được rồi.

Dù có điều tra ra, thì cô ta cũng là tội nhân, hoàng thượng cũng không thể truy cứu được gì.

Hoàng hậu, miệng khẽ nhếch lên, đắc ý.

Lần này để xem hoàng thượng cứu ngươi như thế nào?

Hoàng hậu là âm thầm không cho người đem đồ ăn tới cho nàng, bởi vì nếu cho độc vào đồ ăn, thái y có thể phát hiện được, nên hoàng hậu dùng cách nhẫn tâm hơn, chính là muốn nàng chết đói.

Lại âm thầm phái người theo dõi, tuyệt đối không cho phép Hương Nhi và mấy cung nữ trong đó bước ra khỏi lãnh cung.

Hôm đó công chúa dẫn theo một dân nữ đưa vào cung, nhan sắc rất xinh đẹp, tuy xuất thân chỉ là từ nông dân nhưng từ nhỏ rất thích học chữ, nên đã cùng đại huynh đọc sách, vừa nhìn qua nàng là biết nàng vừa hiền lành lại rất thông minh.

Hoàng thượng lập tức đồng ý lập cô nương này làm quý phi.

Hoàng hậu nghe được tin này, nổi dận vô cùng, nàng tuyển bao nhiêu người, hoàng thượng không thèm nhìn qua, vậy mà công chúa vừa dẫn tới một người, hoàng thượng lập tức đồng ý, rõ ràng là không coi nàng ra gì mà.

Trong cung này, lại bỗng dưng xuất hiện một đối thủ với nàng.

Nàng ta mà mang long thai, như vậy quả là bất lợi đối với nàng.

Hoàng phi trong lãnh cung đã 2 bữa không có người mang đồ ăn tới, cung nữ cũng không có gì ăn.

Hương Nhi đã muốn ra ngoài hỏi nhưng quân lính ở đó không cho phép bất cứ ai ra vào.

- Nương Nương, chuyện này hẳn là do hoàng hậu làm.

Chúng ta phải làm sao đây?

- Hoàng hậu đúng là ác độc, muốn ép chúng ta phải chết ở đây sao?

Những cung nữ khác đều trong phòng nàng, tất cả đều cảm thấy đã đói, lại không biết phải làm sao, chỉ có thể tìm đến nàng.

- Hoàng hậu chỉ là muốn bức chết ta, lại hại đến các ngươi rồi.

- Nương Nương, người đừng nói như vậy.

Hương Nhi cùng những người ở đây, đã đi theo người thì chết cũng phải đi theo người, sao có thể nói là làm liên lụy được.

- Nhưng bây giờ chúng ta phải làm gì đây?

Nếu cứ thế này e là chúng ta sẽ chết đói hết mất.

- Các ngươi đừng loạn, để ta nghĩ cách đã.

- Bên ngoài quân lính canh gác rất nghiêm ngặt, không cho phép chúng ta bước chân ra ngoài.

Lẻn ra cũng không dễ, mà cho dù có ra được cũng không thể đưa hết mọi người cùng đi, nếu ở lại đây, thì dù có giải quyết được một lần, những lần sau, cũng không biết phải sống thế nào.

- Chuyện đã vậy, cũng chỉ có thể tùy cơ ứng biến.

Tạm thời vẫn nên kéo dài đường sống trước đã.

Buổi tối đến, hai cung nữ chạy ra, gọi 2 tên lính đứng canh bên ngoài, vẻ hốt hoảng nói :

- Các ngươi mau giúp ta, nương nương ở trong phòng đóng cửa, ta gọi người cũng không trả lời, ta lại không phá được cửa , các người mau giúp ta với.

- Hoàng hậu có lệnh, không ai được phép vào trong đó.

- Nếu hoàng phi sảy ra chuyện gì ngươi có gánh nổi tội không?

- Đây là lệnh của hoàng hậu, làm trái lệnh, ngươi biết phải gánh tội gì không?

- Trong cung này không ai không biết hoàng thượng yêu thương hoàng phi hết mực, nếu người xảy ra chuyện gì, e là mạng ngươi không những không giữ nổi mà đến cả gia đình người cũng bị vạ lây.

Ngươi nghĩ xem nên nghe ai.

Hai tên thị vệ kia, nghe xong thì có chút sợ hãi.

Cung nữ này nói rất có lý, chỉ có thể đi theo vào xem một phen vậy.

Nhân cơ hội này, Hương Nhi lẻn ra ngoài, tới nhà bếp lấy trộm ít đồ ăn, đang trên đường chạy về thì nghe mấy cung nữ vừa đi vừa nói chuyện

- Không ngờ cô ta chỉ là một dân nữ tầm thường lại có thể một bước trở thành thiên nga như vậy.

- Ta cũng không ngờ được, hoàng thượng lại dễ dàng đồng ý lập cô ta làm phi như vậy.

- Là người công chúa đưa tới mà.

Hoàng thượng đương nhiên yêu quý công chúa, nên dễ dàng đồng ý như vậy.

- Nhưng ta thấy hoàng thượng cũng hơi vội vàng một chút, vừa đồng ý đã lập tức muốn tiến hành nghi lễ để lập phi rồi.

- Đúng vậy. . .

Hương Nhi chưa kịp nghe hết, phía xa lại có tiếng người

- Ai đằng kia vậy?

Hương Nhi hoảng sợ ngồi xuống trốn sau bụi cây, mấy cung nữ kia tưởng nói mình, liền bảo

- Bọn ta là cung nữ của ngự thiện phòng.

Hương Nhi không tiện ở lâu, nhanh chóng trở về lãnh cung, nàng vừa vào bên trong, 2 tên lính kia đúng lúc bắt gặp nàng, nàng liền giấu đồ ăn ra sau.

- Ngươi làm gì ở đây?

- Đây là lãnh cung, cũng không phải bên ngoài, ta đi lại một chút cũng không được sao?Ngược lại là các ngươi, đêm muộn còn vào bên trong là muốn làm gì.

- Bọn ta cũng không rảnh tranh cãi với ngươi.

Nói xong hai tên đó liền bước ra phía cổng, đứng canh.

Hương Nhi thở phào nhẹ nhõm, lập tức mang đồ ăn tới cho mọi người.

Chuyện hôm nay nghe được, cũng không dám kể với hoàng phi.

- Nếu cứ thế này thực sự là không ổn rồi, chúng ta phải nghĩ cách thôi, ta không can tâm để hoàng hậu ép chết ở đây đâu.

- Chúng ta phải làm sao đây?

- Chỉ cần tìm cách báo cho hoàng thượng là được, ta không tin hoàng thượng nhìn thấy ta chết mà không cứu.

Hương Nhi nghe tới đó, vội vàng ngăn cản.

- Chuyện này không thể được.

Mọi người đều quay ra nhìn Hương Nhi.

- Tại sao ?

- À . . .

Dù người có được hoàng thượng yêu quý, thì chuyện này hoàng thượng cũng không thể làm phiền hoàng thượng được, hơn nữa. . .hoàng thượng cũng rất lâu không muốn tới đây rồi.

- Nhưng hoàng thượng sẽ không để ta chết dễ dàng vậy đâu.

- Người chưa từng nghe qua việc phi tần được hoàng thượng nhất mực yêu thương bị hãm hại giam vào lãnh cung, bức tới chết, hoàng thượng cũng không quan tâm tới hay sao?

Với lại dù giờ có trốn ra được, gặp hoàng thượng cũng không dễ dàng chứ đừng nói tới việc hoàng thượng còn không muốn gặp người.

- Dù sao cũng phải thử một lần.

- Nương Nương, người phải suy nghĩ kỹ, nếu giờ bị hoàng hậu bắt gặp, số phận của người sẽ càng thê thảm hơn.

Người không thể liều mình như vậy được.

- Hừm.

Chuyện này ta sẽ suy nghĩ thêm, các ngươi lui cả đi.

Ta muốn nghỉ ngơi.
 
Nàng Và Giang Sơn Này Ta Đều Muốn Có. [ Xuyên Không]
Chương 43


Nàng nằm trong phòng trằn trọc cả đêm, bây giờ nàng phải làm sao mới tốt đây?

Nàng có chết cũng không muốn thành ma đói.

Hoàng hậu kia thà rằng cho nàng một ly rượu độc sau đó mang tới ép nàng uống, còn đỡ khó chịu hơn là âm thầm ra tay tàn nhẫn như vậy.

Trong cung, hoàng hậu luôn cố gắng tìm cách ngăn cản hoàng thượng cho cô nương kia làm quý phi.

Biết hoàng hậu luôn âm thầm phản đối, sớm muộn cũng tìm cách diệt trừ hậu họa, nên người lập tức cho làm lễ phong tước quý phi cho cô nương kia.

Mặc hoàng hậu kiên quyết ngăn cản, nói rằng hoàng thượng không nên quyết định quá vội vàng.

Nhưng trước đấy nàng lại quá vội vàng muốn tuyển phi cho hoàng thượng, nên lần này nàng chính là kẻ bại trận.

Lại một ngày nữa trôi qua, rồi lại một ngày nữa.

Hương Nhi dù luôn ngăn cản nàng, nàng cũng không thể nhịn được, Hương Nhi cũng không có cách nào.

Sáng hôm đó, nàng ăn mặc đơn giản gọn gàng để tiện di chuyển, sau đó đánh ngất quân lính, sau đó vừa trốn vừa đánh, tìm cách vào hoàng cung, Hương Nhi cũng lo lắng vội vã đi theo sau, tới báo với hoàng thượng.

Nhưng ngặt một nỗi, vừa bước vào cung nàng đã thấy hoàng cung trang trí rực rỡ một màu đỏ.

Cung nữ đi ra đi vào liên tục.

Nàng khẽ nhíu mày, bước tới hỏi một cung nữ

- Các ngươi đang làm gì vậy?

Vì nàng là hoàng phi ngoài những cung nữ thân thiết bên cạnh cũng không tiếp xúc nhiều với những cung nữ khác, hơn nữa nàng lại bị giam trong lãnh cung đã lâu, xong nhìn nàng lại ăn mặc bình thường, không giống hoàng phi nên cung nữ không biết nàng lại là hoàng phi.

Hỏi ngược lại

- Ngươi là ai vậy?

- Ta là ai, ngươi không càn biết.

Mau nói cho ta biết, trong cung đang có chuyện gì vậy?

- Ngươi thật kỳ lạ, ngươi không phải người trong cung hay sao chứ?

Ăn mặc cũng không giống cung nữ.

Hay ngươi là người đi theo quý phi ?

- Quý phi?

- Nếu không phải thì ngươi là ai?

Sao có thể vào hoàng cung chứ?

Cung nữ kia nhìn nàng khó hiểu, lại để ý thấy tay nàng cầm kiếm thì hoảng sợ, hét

- Có thích khách, ngươi đâu, có thích khách.

Mọi người đều chú ý đến nàng, vội vã kêu gọi quân lính vây quay nàng.

Nàng cũng không còn tâm trạng để ý tới.

Rút kiếm đưa lên cổ cung nữ kia, khuôn mặt tức giận quát lớn

- Trong cung hôm nay rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Ngươi nói quý phi là sao?

Cung nữ kia sợ hãi vô cùng, lắp bắp nói

- Mọi người là đang chuẩn bị cho lễ lập phi của hoàng thượng.

Quân lính lao vào bắt nàng, nàng nhanh chóng đánh trả, nhưng đánh không lại, nên bị bắt lại.

Đang trên đường giải tới nhà lao, rồi báo với hoàng thượng, thì lại gặp hoàng hậu.

Hoàng hậu nhìn thấy nàng thì vô cùng ngạc nhiên, bảo người đem nàng tới tẩm cung hoàng hậu, sau đó không cho phép ai nói gì với hoàng thượng.

- Hoàng phi, bổn cung không ngờ ngươi lại to gan như thế dám trốn ra khỏi lãnh cung, lại xông vào hoàng cung là muốn gì đây?

- Cũng đúng lúc ta muốn tính sổ với ngươi, ngươi đúng là ác độc lại kêu người không mang thức ăn tới, lại không cho cung nữ của ta ra ngoài.

- Chuyện này hoàng phi đã hiểu lầm rồi, có lẽ do ngự thiện phòng thấy việc đem thức ăn tới cho ngươi là phiền phức, nên mới âm thầm hãm hại ngươi thôi.

- Ngự thiện phòng từ bao giờ lại có thể ra lệnh cho quân lính canh phòng ta nghiêm ngặt, một bước cũng không cho ra ngoài.

- Dù thế thì sao?

Ngươi là tội nhân, chết không đáng tiếc.

- Ngươi là rắn độc, ngậm máu phun người, sớm muộn cũng sẽ bị trời phạt.

Hoàng hậu bị hoàng phi mắng chửi, cộng với cơn dận việc hoàng thượng mấy ngày qua lền chút dận nên đầu nàng.

Dơ tay tát nàng một cái thật mạnh khiến nàng ngã xuống đất.

Nàng không được ăn uống, lại vừa đánh nhau như vậy, thực sự đã khiến bản thân mất hết sức lực.

Bị hoàng hậu đánh đến đầu óc choáng váng.

- Ngươi cũng chỉ có thể đợi lúc ta không còn sức lực mới có thể ra tay sao?

- Hoàng phi quả nhiên thông minh, ngươi võ công cũng gọi là có một chút, ta muốn đánh lại ngươi chỉ có thể là lúc này thôi.

Ta còn muốn cho ngươi đi gặp diêm vương ngay bây giờ kìa.

Hoàng hậu kéo nàng đứng dậy lại dáng một phát tát xuống.

Hương Nhi sau khi nàng bị hoàng hậu đưa đi, lập tức tìm đến hoàng thượng.

Ban đầu quân lính bên ngoài không cho phép nàng gặp hoàng thượng, cũng may sao gặp vị công công kia, liền vào bẩm báo giúp nàng.

Hoàng thượng nghe thấy Hương Nhi tới tìm, có chút ngạc nhiên, mọi lần nàng có muốn hắn tới kiểm tra bài cũng bảo hương nhi nói với công công, chứ Hương Nhi cũng không tới tận đây nên có chút lo lắng, sợ nàng sảy ra chuyện gì, liền cho vào.

Hương Nhi vội vã chạy vào, quỳ xuống khóc lóc cầu xin hoàng thượng.

- Hoàng thượng, xin người hãy cứu lấy nương nương.

Hoàng thượng nghe thấy vậy, lập tức đứng bật dậy, sốt ruột hỏi

- Rốt cuộc là có chuyện gì ngươi mau nói rõ ràng ra.

- Nương nương đã bị hoàng phi bắt đi rồi, người hãy tới cứu người nếu không người sẽ chết mất.

Sau đó nô tì sẽ kể cho người mọi việc.

Hoàng thượng cũng không đợi nghe hết vội vã chạy tới tẩm cung của hoàng hậu.

Từ xa người bên ngoài đã nói

- Hoàng thượng giá đáo.

Hoàng hậu giật mình, chưa kịp phản ứng đã thấy cửa bị đạp mạnh mở ra.

Hoàng hậu bên trong tay đang cầm còn dao nhỏ, run run khiến con dao rơi xuống , một tay nắm lấy hoàng phi, liền vội vã thả ra.

Nàng không còn lực giữ lập tức ngã xuống đất.

Hoàng thượng vội vã chạy vào đỡ lấy nàng, bế nàng lên cũng không thèm nhìn hoàng hậu một cái, liền bế nàng về tẩm cung, trước khi đi còn nói

- Canh giữ hoàng hậu nghiêm ngặt, trẫm sẽ xử sau.

Nàng cảm thấy mọi thứ đều mờ nhạt, cơ thể vô cùng mệt mỏi, chỉ cảm nhận được là đang được đưa đi đâu đó, còn mọi thứ đối với nàng đều không còn rõ ràng nữa rồi.

Đặt nàng xuống giường lập tức gọi thái y tới.

Thái y bắt mạnh một hồi, sau đó nói

- Nương nương do không được ăn uống đầy đủ dẫn đến cơ thể mệt mỏi, suy nhược, lại vận động quá sức, nên hiện đang bị mất sức.

Chỉ cần cho uống thuốc bổ là có thể hồi phục được.

Còn lại đều là vết thương ngoài da, chỉ cần đắp thuốc cũng sẽ không để lại sẹo, không có vấn đề gì.

- Được rồi.

Ngươi mau đi kê thuốc cho trẫm.

- Vâng, thưa điện hạ.

- Các ngươi cũng lui hết cho trẫm.

Giờ trong phòng chỉ còn lại hắn và nàng, hắn nhìn nàng gầy gò xanh xao nằm trên giường cảm thấy vô cùng đau lòng, rốt cuộc vì sao nàng lại không chịu ăn uống đầy đủ để cơ thể trở nên yếu như vậy?

Rốt cuộc sao nàng lại vào cung để bị hoàng hậu hành hạ như thế này?

Rốt cuộc những ngày qua, nàng đã sống như thế nào?

Vuốt ve mái tóc nàng rất lâu, sau đó lại nằm xuống bên cạnh nàng, nghiêng người nhìn nàng yên lặng nằm đó, nhìn vết bầm trên môi nàng, trên má nàng khiến hắn đau lòng vô cùng.

Nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn, áp lên má.

Sau đó nằm yên như vậy, nhìn ngắm nàng.

Đã rất lâu rồi, hắn không được nhìn thấy nàng, ngắm nàng như vậy rồi.

Nếu như nàng không trốn khỏi lãnh cung, cũng không biết bao giờ hắn mới tha thứ cho nàng, không biết bao giờ mới dám đối mặt với nàng.

Hay là cho tới lúc già rồi sắp chết rồi mới có thể tha thứ cho nàng, tới gặp nàng lần cuối?

Ông trời thà đừng cho hắn gặp nàng, chứ đừng để hắn gặp nàng rồi, lại yêu nàng lại tạo nên một mối duyên buồn như vậy.

Thái y mang thuốc tới, hắn ngồi dậy đút nàng uống hết thuốc, nàng cũng chưa tỉnh lại, trời đã muộn, nhìn nàng như vậy, hắn cũng không cảm thấy đói.

Chỉ nằm bên cạnh nàng như vậy, rồi ngủ quên lúc nào không hay.
 
Nàng Và Giang Sơn Này Ta Đều Muốn Có. [ Xuyên Không]
Chương 44


Sáng hôm sau, nàng mở mắt ra liền nhìn thấy hắn nằm ngay cạnh đang ngủ rất ngon, tay nắm tay nàng rất chặt.

Nàng ban đầu còn tưởng mình đang mơ, đưa tay kia lên véo má mình một cái, thấy đau mới tin đây là thật, lại nằm yên nhìn hắn ngủ.

Khẽ đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt hắn, từ lông mày, tới mắt , tới mũi, tới miệng, nàng đều muốn nhìn ngắm thật thỏa thích.

Sau lại không kiềm chế được bản thân, đưa mặt sát lại đặt một nụ hôn thật nhẹ lên môi hắn, hắn cảm nhận được liền mở mắt ra, nàng thấy vậy vội vàng thu mặt lại, hắn nhìn nàng vui mừng hỏi

- Nàng tỉnh rồi à?

Nàng không nói gì, đưa bàn tay đang bị hắn nắm chặt qua bụng hắn, ôm thật chặt, dụi đầu vào ngực hắn.

Hắn cũng vòng tay qua, ôm lấy nàng.

- Tại sao nàng lại gầy như vậy?

Chắc nàng đói rồi, để ta bảo ngự thiện phòng chuẩn bị đồ ăn cho nàng.

Hắn vừa nói, vừa nhẹ nhàng gỡ tay nàng ra, ngồi dậy, nàng lại đưa tay nắm lấy tay hắn, hắn khẽ cười, xoa xoa mái tóc nàng, lại quay ra phía cửa gọi.

- Người đâu?

- Có nô tì ạ.

- Mau bảo ngự thiện phòng chuẩn bị đồ ăn bồi bổ cho Hoàng Phi.

- Dạ.

Nói xong lại quay lại phía nàng

- Để nàng phải chịu khổ rồi, trẫm nhất định đòi lại công bằng cho nàng, nhưng nàng tại sao lại chạy tới hoàng cung để hoàng hậu bắt được vậy?

Nàng đưa tay nắm lấy bàn tay hắn đang xoa tóc mình, áp lên má.

Khẽ nhắm mắt lại, có chút mệt mỏi nói

- Hoàng hậu muốn hại thiếp.

- Trẫm đã cho lính gác canh như vậy, sao hoàng hậu có thể hãm hại nàng ?

- Hoàng hậu mua chuộc quân lính, không cho phép ai ra vào lãnh cung, cũng không cho người đem đồ ăn tới.

Thiếp có chết cũng không muốn làm ma đói đâu.

Hoàng thượng nghe xong lại không nói gì, chỉ chăm chú nhìn nàng, ánh mắt nhìn nàng không khỏi xót xa.

- Nàng nghỉ ngơi chút nữa đi.

Nói rồi, hắn rút tay lại, lập tức đứng dậy.

Vừa đi ra ngoài vừa hạ lệnh.

-Những kẻ nào thời gian qua canh gác bên ngoài lãnh cung đem ra chém hết.

- Vâng, thưa bệ hạ.

Hắn cũng không dừng bước lại, đi thẳng tới tẩm cung của hoàng hậu, công công đi bên cạnh hoàng thượng vừa nói

- Hoàng thượng giá. . .

Hắn liền đưa tay ra hiệu không cần, sau đó đẩy cửa bước vào tẩm cung của hoàng hậu.

Chỉ qua một đêm trông hoàng hậu vô cùng tệ hại.

Nàng thưa biết, trong lòng hắn, 1 góc của hoàng phi nàng cũng không bằng, nàng lại dám hãm hại nàng ta, đánh nàng ta ra như vậy, còn để tận mắt hắn nhìn thấy.

Lần này nàng e là sẽ gặp chuyện lớn rồi.

Hoàng hậu cúi người hành lễ, hắn đi tới nhìn nàng, nói

- Ngẩng đầu lên.

Nàng sợ hãi ngẩng đầu lên, lại không dám nhìn vào mắt hắn.

- Mới một đêm không gặp nàng lại trông xanh xao như vậy?

Là đêm qua không ngủ được hay sao?

Nàng lại vội cúi đầu xuống, nói

- Thần thiếp chỉ là có chút khó ngủ.

Lại để hoàng thượng phải nhìn thấy khuôn mặt xấu xí này.

- Nàng so với những ngày thường, hay như thế nào đi nữa đều không khác biệt.

Nàng vẫn không ngẩng đầu lên, nhưng khóe miệng lại nhếch lên, lời nói có phần oán trách:

- Bởi vì người chưa từng đặt thân thiếp vào trong mắt.

- Không phải trẫm chưa từng đặt nàng trong mắt, mà chính là nàng khiến trẫm không muốn nhìn nàng.

Nàng thử xem lại bộ dạng của mình đi, lúc nào cũng chỉ nghĩ tới việc tranh sủng, cũng không biết đã bao nhiêu lần ra tay hãm hại hoàng phi, rốt cuộc nàng ấy đắc tội gì với nàng?

Hoàng thượng càng nói, càng lớn, càng nói càng giận.

Hoàng hậu cũng ngẩng đầu lên.

- Thần thiếp mới là hoàng hậu, vậy mà thân là hoàng hậu, thiếp lại chẳng bằng một góc của một hoàng phi.

Người đối với thần thiếp vốn không có chút tình cảm nào.

- Trẫm đối với nàng cũng chưa từng tệ bạc.

- Hoàng thượng nghĩ rằng chỉ như vậy là đủ sao?

- Trẫm đã nhiều lần bỏ qua cho nàng , vậy mà nàng còn không biết lớn nhỏ muốn hại chết hoàng phi.

Nàng nghĩ trẫm còn có thể bao dung với nàng hay sao?

- Hoàng thượng bỏ qua cho thần thiếp chẳng phải là muốn thần thiếp nghĩ rằng người luôn thiên vị thần thiếp, để thần thiếp đừng động tới hoàng phi nữa hay sao?

Người lại nghĩ rằng thần thiếp ngu ngốc như vậy?

Những ngày qua không biết gì hay sao?

- Chuyện tranh sủng trong hậu cung trẫm cũng biết, trẫm không trách nàng, nhưng nàng năm lần bảy lượt muốn giết chết nữ nhân trẫm nhất mực yêu thương, với tư cách là một nam nhân muốn bảo vệ nữ nhân của mình trẫm tuyệt đối không thể tha cho nàng.

- Hoàng thượng, thần thiếp đã suy nghĩ rất nhiều, cũng đã nghĩ tới thông suốt rồi, đấu không lại chính là thua rồi, còn thiếp đã thua ngay từ khi bắt đầu rồi.

Chỉ xin người nếu đã muốn thiếp chết xin để thiếp tự lựa chọn cái chết cho bản thân, đừng để thiếp vào lãnh cung.

Từ nhỏ thiếp ở trong cung, tuy đông người nhưng luôn cảm thấy cô đơn, lãnh lẽo, thiếp không muốn lại tiếp tục phải sống cuộc sống đơn độc này nữa.

- Được, trẫm cho nàng được toại nguyện.

Nói rồi người lập tức quay đi.

Hoàng thượng đi khỏi, nàng cũng quỳ sụp xuống đất, cung nữ bên cạnh khóc lóc thảm thiết

- Nương Nương, người không thể làm vậy được.

Nương nương.

Cả một ngày cung điện của hoàng hậu mang chỉ một màu u ám.

Một công công tới báo với hắn hoàng hậu đã thắt cổ, hắn không nói gì vẫn ngồi im lặng, nàng ngồi bên cạnh trên mặt thoáng nét hoảng sợ, nhưng nhìn hắn lại bỗng dưng cảm thấy có chút sợ, một câu hỏi cũng không thốt ra được.

Hắn như nhìn thấu nàng, lại hỏi :

- Nàng không muốn hỏi trẫm chuyện gì sao?

Nàng do dự một hồi, cuối cùng lại lắc đầu.

Hắn cảm thấy trong lòng có chút không yên, thà nàng cứ nói gì đó cũng còn hơn là im lặng.

Hai người im lặng một hồi lâu, mãi sau nàng mới lên tiếng

- Thiếp có cần trở lại lãnh cung hay không?

Hắn nghe được câu hỏi ấy, lại nhớ đến người mà công chúa đưa tới, lại chuyện lập phi sắp tới, lại nghĩ tới hoàng hậu trước kia.

Suy nghĩ rất đâu, hắn mới nói

- Tạm thời nàng về tẩm cung của hoàng phi đi.

- Vậy người làm sao giải thích với quần thần ?

- Nàng còn chưa khỏe lại, tạm thời ở lại trong cung hoàng phi, sau này sức khỏe tốt lên sẽ ở lại lãnh cung.

- Còn . . . chuyện lập phi?

- Trẫm còn đang lo nàng không hỏi tới chuyện này. . .

- Hoàng hậu chết rồi, cô nương ấy có lẽ sớm muộn cũng trở thành hoàng hậu ?

- Chuyện này. . .

- Dù ai làm hoàng hậu cũng thế thôi.

Thiếp cũng không để ý.

Nhưng nước bên kia biết hoàng hậu chết rồi, liệu có xảy ra chiến tranh không?

- Chiến tranh cũng là chuyện sớm muộn, chỉ là đó là một nước nhỏ nên không dám xuất binh thôi.

Dù có xuất binh trẫm cũng không sợ.

- Thiếp chỉ lo người lại mệt mỏi quá nhiều.

- Nàng bây giờ nên lo cho bản thân mình trước đi.

Sao có thể để bản thân ra như vậy?

- Trước kia thiếp vốn không ai chăm sóc, đều một mình đi khắp nơi, tự kiếm sống, chỉ một chút khó khăn vậy có là gì chứ?

Thiếp chẳng phải vẫn rất khỏe sao?

- Trẫm không biết trước kia nàng trải qua những gì, nhưng giờ trẫm không cho phép nàng bỏ bê bản thân mình như vậy.

- Là thiếp bị người chiều hư mới trở nên yếu đuối như vậy.

- Là nữ nhân yếu đuối một chút cũng có sao chứ?
 
Nàng Và Giang Sơn Này Ta Đều Muốn Có. [ Xuyên Không]
Chương 45


Khi lễ sắc phong sắp diễn ra, hắn đã để nàng về lại lãnh cung.

Nàng cũng không muốn tham gia, nhưng khi về lại lãnh cung, lại cảm thấy trong người có chút bứt rứt khó chịu.

Trong cung, từ khi ngày hoàng hậu chết rồi, trong cung cũng không còn sự đấu đá nữa, cô nương kia xuất thân bình thường nên trong lòng không có sự tranh giành đấu đá với ai, hơn nữa trước khi vào cung lại biết hoàng hậu vì tranh sủng mà phải tự vẫn nên cũng không muốn bản thân hay bất kỳ ai vì tranh đoạt điều gì mà phải chết thảm.

Quý phi nương nương lại là một người cực kỳ thông minh, luôn biết cách đối nhân xử thế, rất được lòng mọi người.

Hoàng hậu cũng đã mất lâu rồi, trong hậu cung mọi chuyện đều do nàng làm chủ.

Nàng cũng luôn bên cạnh hoàng thượng, chăm sóc người, thậm chí chuyện triều chính đôi khi có nhiều khó khăn nàng cũng giúp hoàng thượng tìm ra cách giải quyết.

Thời gian trôi qua không nhanh cũng chẳng chậm, quý phi vào cung cũng được một thời gian.

Dù cũng có nhiều nước muốn đưa công chúa sang đây làm hoàng hậu hy vọng tạo được quan hệ tốt giữa hai nước.

Chỉ đáng tiếc hoàng thượng lại không chịu nể mặt, quyết không đồng ý, trong hoàng cung lại không thể mãi cũng không có hoàng hậu, rốt cuộc hắn quyết định lập quý phi làm hoàng hậu.

Chuyện này, mọi người đều có thể đoán được, quý phi nương nương vào cung đã lâu, lại luôn bên cạnh hoàng thượng như vậy.

Đương nhiên chuyện lập nàng thành hoàng hậu chỉ là sớm hay muộn.

Mọi người đều nghĩ rằng là hoàng thượng đã có tình cảm với nàng,nhưng chỉ người trong cuộc mới biết.

Hoàng thượng vốn là một người nhất kiến trung tình, cả đời này e là chỉ yêu một người.

Vân Nhi trong lãnh cung đã không biết thời gian trôi qua bao lâu.

Chỉ nhìn lên ánh trăng thì biết hôm nay trăng rất tròn, có lẽ là tới rằm rồi.

Nàng ở đây ngắm không biết bao nhiêu lần trăng tròn rồi lại khuyết, ngắm tới khi tâm trạng ngắm trăng cũng không còn nữa.

Nàng ngồi trong phòng, nhìn vào chiếc gương đồng trên bàn.

Người ta nói nếu ban đêm đứng trước gương mà chải tóc có thể sẽ nhìn thấy ma.

Nàng đúng là rảnh rỗi hết chuyện làm rồi, muốn xem những lời đó là thật hay giả.

Nàng nhìn vào chiếc gương, tay cầm lược gỗ, có chút run, đưa tay lên chầm chậm chải tóc.

Ánh sáng từ mấy cây nến trong phòng càng khiến cho người ta cảm thấy có chút âm u.

Nàng đang chải tóc, thì có một lực không mạnh không nhẹ cầm lây chiếc lược của nàng, lúc này nàng đã sợ tới tái cả mặt không còn cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay đó nữa rồi.

Chưa kịp quay người lại xem, lại nghe giọng trầm ấm cất lên :

- Ngồi yên đó.

Nghe giọng nói này nàng tự nhiên cảm thấy an toàn hơn rất nhiều, ngồi yên lại, nhìn trong gương chỉ nhìn thấy chiếc áo tối màu, và bàn tay đang giúp nàng chải tóc, cũng không nhìn được khuôn mặt.

Nàng cũng không lên tiếng.

- Nàng chuẩn bị đi, chúng ta sẽ rời thành.

Lời này vừa nói ra, nàng lại không kiềm được mà quay người lại, nhìn hắn, trên người hắn không phải long bào, chỉ là một bộ quần áo tối màu bình thường.

- Rời thành ?

- Ta đưa nàng đi ngao du sơn thủy, cho nàng cuộc sống hạnh phúc nhất.

Nàng có chịu không?

Hắn nhìn nàng mỉm cười, ánh mắt lộ rõ vẻ cưng chiều nàng.

Đưa tay vuốt ve má nàng.

Nàng càng nghe càng không hiểu.

- Người là vua một nước, sao có thể có những ý nghĩ như vậy được chứ?

- Hoàng đế băng hà rồi, hoàng phi ở trong lãnh cung lạnh lẽo đã chết trong sự cô đơn rồi.

Giờ chỉ còn lại ta Lăng Kỳ Phong tướng công của nàng - Hà Vân thôi.

- Hoàng thượng, người đang nói gì vậy?

Thần thiếp không hiểu.

Hắn mỉm cười quay người nàng trở lại, để nàng nhìn vào gương, sau đó cúi thấp người, đưa tay ôm lấy nàng.

- Nàng nhìn đi, đây chính là giang sơn của ta.

Nàng nhìn gương, khuôn mặt càng lộ vẻ khó hiểu.

- Giang sơn của người?

- Ta từng nói với nàng, nàng và giang sơn này ta đều muốn.

Nhưng ta đã biết rồi, giang sơn của ta chính là nàng, có nàng là có được cả giang sơn.

- Người đang nói gì vậy?

- Ta đã nghĩ rất lâu rồi, cả nhà ta bị sát hại, chỉ còn lại mình ta, ta lại giết chết cả nhà hắn, chỉ để lại con hắn, như vậy thì còn gì mà phải thù oán nữa?

Ta trả lại vương quyền cho con trai hắn.

Ta tin hoàng tử sẽ được hoàng hậu đứng sau hậu thuẫn nhất định sẽ là một quân vương tốt.

- Hoàng tử còn nhỏ như vậy.

- Hoàng tử không còn nhỏ nữa rồi.

Hơn nữa lại có hoàng hậu đứng sau giúp đỡ, nhất định sẽ không khiến ta phải thất vọng đâu.

- Vậy là người muốn thoái vị sao?

- Không phải thoái vị.

Mà là trả lại vương vị.

Ta cũng muốn sống cuộc đời trước kia, không muốn phải sống cuộc sống này nữa rồi.

- Nhưng. . .

- Được rồi, được rồi, đừng nhưng nhị gì nữa, trên đường đi ta sẽ nói hết.

Nàng mau chuẩn bị đi, chúng ta rời khỏi đây.

- Thế còn Hương Nhi?

- Hương Nhi sẽ được xuất cung, Ta sẽ để cho Hương Nhi xuất giá vào một nhà tốt.

Chúng ta không thể đem Hương nhi theo được.

Sau khi sắp xếp xong một số đồ đạc cần thiết.

Hai người âm thầm đi ra khỏi cổng thành, lính canh không có một ai, phía trước chỉ có 1 chiếc xe ngựa, một tên đứng đấy canh ngựa đang cầm một cây đuốc sau khi đưa lại cho người thì nhanh chóng rời đi.

Hắn dìu nàng lên xe, quay lại nhìn cổng thành một cái, sau đó lập tức quay người lên xe.

Phía trên cao, hoàng hậu nhìn xuống, nước mắt rơi lúc nào còn không hay.

Nàng cũng là nữ nhi, đương nhiên cũng muốn được sống bên cạnh người mình yêu thương, nàng đồng ý chăm sóc hoàng tử để bọn họ rời đi, chính là đã bỏ đi cuộc sống của chính mình.

Nhưng nhìn vào tình cảm của bọn họ, nàng cũng không thể không mềm lòng được.

- Người đừng buồn, còn nhi thần bên cạnh người mà.

Nàng giật mình nhìn qua bên cạnh, hoàng tử đứng đó từ khi nào?

- Hoàng tử lên đây làm gì vậy?

- Nhi thần muốn tiễn mẫu thân.

- Từ giờ trở đi, người đã là vua một nước rồi, người nhất định phải là một vị quân vương tốt.

- Con sẽ cho người thấy.

Nói xong, lập tức quay lưng đi.

Rất có khi chất,rất mạnh mẽ, hoàng tử đã thực sự lớn rồi.

Nàng đứng đó nhìn theo ánh đuốc đang nhỏ dần, rồi biến mất.

Mãi sau mới chịu quay trở về tẩm cung.
 
Nàng Và Giang Sơn Này Ta Đều Muốn Có. [ Xuyên Không]
Chương 46


Trên xe ngựa, Nàng và hắn đều ngồi bên ngoài xe, tay hắn cm chặt dây, điều khiển ngựa.

- Nàng mau vào trong đi, sương đêm lạnh lắm.

- Người mau nói đi, vì sao không nói với thiếp?

- Không nói với nàng, chính là muốn nàng đừng lo lắng, mọi chuyện đều có ta quyết định thay nàng rồi.

- Chàng cứ thế mà rời đi thế này sao?

Còn hoàng hậu?

Hoàng tử?

- Mọi chuyện ta đều sắp xếp ổn cả rồi.

Ta lập nàng ấy làm hoàng hậu, chính là để nàng ấy danh chính ngôn thuận, ở phía sau hậu thuẫn giúp đỡ hoàng tử.

Còn về việc chúng ta rời đi, chỉ có nàng ấy biết, chính nàng ấy giúp chúng ta chuẩn bị xe ngựa, còn giúp ta chuẩn bị hành lý.

Chính là nàng ấy ra lệnh cho quân lính nghỉ canh gác trong một canh giờ, để ta và nàng có thể bí mật rời đi.

Sau khi ta rời đi rồi, nàng ấy sẽ nói với quần thần rằng nàng đã chết trong lãnh cung, ta vì điều đó mà lâm bệnh, không thể thượng triều được, cũng không cho phép ai gặp.

Vài hôm sau, chỉ cần nói ta đã qua đời, mang di chiếu ta đã chuẩn bị ban ra ngoài là được, như vậy, hoàng tứ sẽ kế vị mà không ai có thể phản đối.

Như vậy chẳng phải vẹn cả đôi đường hay sao?

- Chuyện này chàng đã âm thầm lên kế hoạch từ bao giờ vậy?

- Từ rất lâu rồi.

Hoàng hậu cũng khó khăn lắm mới đồng ý giúp chúng ta, nhưng giúp chúng ta có lẽ cuộc sống của nàng ấy từ bây giờ chỉ còn lại sự cô độc mà thôi, chỉ có thể hết lòng vì hoàng tử.

Ta cũng cảm thấy có lỗi với nàng ấy, nên cũng không dám ép nàng ấy giúp chúng ta, chỉ là nàng ấy tốt bụng lại không biết từ chối người khác.

Ta cũng không thể vì người khác mà từ bỏ được.

- Vậy giờ chúng ta đi đâu đây?

- Chúng ta sẽ ra khỏi thành, sau đó ta sẽ dẫn nàng đi ngao du thiên hạ, sống một cuộc sống an nhàn.

Thực hiện lời hứa, cho nàng một cuộc sống hạnh phúc.

Nàng mỉm cười hạnh phúc, dựa vào vai hắn.

- Nếu ghi vào sách sử, có thiếp và chàng đều có một kết cục bi thảm, nhưng ai mà ngờ được sự thật phía sau đó chứ?

- Đau khổ chỉ người trong cuộc mới biết, hạnh phúc cũng chỉ cần người trong cuộc biết là được rồi.

Ánh mắt của người đời nhìn ta thế nào, cũng không cần phải để ý.

Hai người thuê một phòng trọ nhỏ, ngủ qua đêm, sáng hôm sau đã dậy sớm để ra khỏi thành.

- Hôm nay ta lại là một công tử, không phải lo lắng đến chuyện thiên hạ.

Không ai biết ta là ai, ta lại có thể băt đầu một cuộc sống mới.

- Chàng đã không còn là một công tử nữa rồi.

- Phu nhân à?

Nàng không biết đấy thôi, ta vốn là một công tử ăn chơi, đương nhiên đều phải tự tính đường sống cho mình, huống hồ giờ ta còn phải cho nàng một cuộc sống thật tốt nữa, làm sao có thể suy nghĩ hời hợt được?

Trước khi đi ta đã mang theo một ít vàng, đủ để chúng ta không phải lo lắng gì rồi.

- Chàng thật là. . .Dù sao giờ chàng cũng là tướng công của thiếp rồi, chàng nghĩ mình còn trẻ lắm hay sao? còn tự nhận là công tử nữa.

Giờ chàng ra ngoài trẻ con sẽ gọi chàng là đại thúc, chàng có tiền người ta gọi chàng là đại gia, đại nhân.

Còn công tử gì chứ?

- Nhìn ta trẻ như vậy, nàng có tin bây giờ vẫn có rất nhiều nữ nhân muốn đi theo ta hay không?

Nàng không tin ta nạp thêm thê thiếp cho nàng xem.

- Chàng dám?

- Ta . . .không dám.

Ta có nương tử xinh đẹp như hoa vậy rồi, còn muốn nạp thêm thiếp làm gì chứ?

Nuôi một mình nàng là đủ rồi.

Nàng nhìn hắn, miệng khẽ mỉm cười, hắn đang nhìn thẳng phía trước, miệng còn đang cười lớn, cảm nhận được ánh mắt của nàng, quay sang nhìn nàng, lại ghé sát mặt nàng, hỏi

- Nàng nhìn ta với ánh mắt ấy là muốn gì?

Hơi thở của hắn nóng ấm ngay sát mặt nàng, làm mặt nàng đỏ ửng lên, vội vã quay đi.

- Thiếp chỉ là nhìn xem, chàng rốt cuộc đã già đi bao nhiêu rồi?

Hắn ngồi thẳng lại, mắt lại nhìn đường phía trước, tay vẫn nắm chặt dây cương điều khiển ngựa.

- Nghĩ đi nghĩ lại thì nàng chính là đã cùng ta trải qua hết tuổi xuân đến tận bây giờ và sau này nữa.

Coi như số ta may mắn tìm được một tri kỷ, bên ta từ những lúc khó khăn nhất.

Nàng lại quay ra nhìn hắn

- Thiếp chỉ hy vọng, những chuyện đau khổ sẽ không còn nữa.

Cuộc đời của thiếp trước nay đều luôn không bằng phẳng, cùng chàng trải qua bao nhiêu chuyện, chỉ hy vọng có người cùng thiếp vượt qua mọi khó khăn mà thôi.

- Ta sẽ trải sẵn một con đường bằng phẳng đầy hoa, nàng chỉ cần tin ta đi ngay phía sau ta bước qua những cánh hoa ấy.

Phía trước chính là cả một rừng hoa.

- Tới lúc này, thiếp còn lựa chọn khác hay sao chứ?

- Cuộc sống của thiếp từ lâu vốn do chàng quyết định rồi.

Xe ngựa đi chầm chậm rồi dừng lại trên con đường mòn nhỏ, hai bên đều là rừng cây.

Hắn quay sang nàng, nắm lấy vai nàng.

- Ta xin lỗi, đã khiến nàng chịu cực khổ như vậy.

Nàng mỉm cười an ủi hắn.

- Thiếp chỉ thấy tiếc, vì tuổi trẻ đẹp nhất, lại không thể cùng chàng bước qua con đường hoa ấy.

Nhưng thiếp cũng thấy rất vui, vì cùng chàng trải qua được những khó khăn, càng vui hơn khi cuối cùng lựa chọn của chàng là cùng thiếp sống một cuộc sống phong lưu.

Người ta vẫn nói tình cảm khi trải qua càng nhiều khó khăn thì càng trở nên đẹp hơn, cứ coi như đó là khó khăn để chúng ta cảm nhận được sự quan trọng của nhau đi.

- Nàng chính là nữ nhân tốt nhất thế gian này.

- Phải là thiếp may mắn, trong hoàn cảnh này lại tìm được một nam nhân hết lòng vì mình như vậy.

- Ta yêu nàng.

Hắn nói rồi khẽ nâng cằm nàng lên, đặt lên môi nàng một nụ hôn, nàng cũng không ngần ngại mà đáp lại.Hắn đưa tay vuốt ve mái tóc nàng, càng hôn nàng mãnh liệt hơn, cũng giống như tình cảm hắn dành cho nàng vậy.

Trong không gian, gió khẽ thổi làm lay động mái tóc nàng, đưa tới hương thơm tươi mát của hoa.

Tiếng thì thầm của nàng còn vang vọng trong không gian.

- Thiếp cũng yêu chàng.
 
Back
Top Dưới