Đô Thị  Nàng Là Đệ Tam Tuyệt Sắc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nàng Là Đệ Tam Tuyệt Sắc
Chương 120: 120: Phiên Ngoại 2


Giữa hè, gió đêm khô nóng.
Cảm giác mềm mại và ẩm ướt đọng lại trên đầu ngón tay.
Hai tai Giản Thanh đỏ ửng, cô rút tay về, đảo mắt nhìn ráng chiều hoàng hôn trên bầu trời, không dám nhìn Lộc Ẩm Khê.
Lộc Ẩm Khê nuốt quả nho xuống, mỉm cười, nhìn Giản Thanh rồi ghé vào tai cô, đắc thắng: "Giản lão sư, chị thua rồi."
Hơi thở nóng rực phả bên tai, hòa cùng làn gió đêm oi bức, dung nhập vào cơ thể cô.
Giản Thanh liếc nhìn Lộc Ẩm Khê, tuy dao động nhưng vẻ mặt vẫn rất bình tĩnh, nhỏ giọng phủ nhận:"Tôi không thua."
Lộc Ẩm Khê véo một quả nho, bóc vỏ rồi đưa đến bên miệng Giản Thanh, nàng vẫn giữ ý cười trên môi:"Bác sĩ Giản, sao chị lại không biết xấu hổ như thế? Thật sự rất bại hoại."
Rõ ràng là cô không dám nhìn nàng.
Mặt Giản Thanh không đổi sắc, cô nhìn về phía Lộc Ẩm Khê, dùng hành động phủ nhận lời nói của nàng.
Lộc Ẩm Khê nhăn mũi nhìn Giản Thanh.
Chị nhìn em, em nhìn chị, ánh mắt cả hai đan xen vào nhau.
Ba giây sau, các nàng không thể không từ từ tiến đến gần nhau.
Lộc Ẩm Khê nhìn đôi môi đỏ mọng của Giản Thanh, nhẹ nhàng nói:"Em muốn tạm dừng trò chơi nhập vai này lại."
Nói xong, nàng nhanh chóng tiến lại gần, hôn lên má Giản Thanh, rồi lại hôn lên đôi môi mềm mại của cô.
Trước khi Giản Thanh kịp chạm vào nàng, nàng đã mỉm cười và tuyên bố:"Được rồi, tiếp tục trò chơi thôi.

Giản lão sư, mời chị tiếp tục tuân thủ quy tắc trò chơi."
Bị Lộc Ẩm Khê trêu chọc, Giản Thanh đưa tay lên sờ sờ khóe môi mình, sau đó lại nhìn Lộc Ẩm Khê, muốn nói chính nàng mới là người bại hoại, nhưng lại nhịn xuống.
Cô là người rộng lượng nên sẽ không so đo với đứa nhóc này.
Buổi tối trước khi đi ngủ, nàng đưa sữa dưỡng thể cho Giản Thanh: "Chị thoa giúp em đi."
Giản Thanh từ chối:"Em đang phạm quy."
Nếu nàng trực tiếp thoát y cho cô xem, cô thật sự không có khả năng kìm chế lại được.
Cô không phải là Liễu Hạ Huệ.
"Được rồi." Lộc Ẩm Khê từ bỏ ý định câu dẫn, nhìn về phía bàn trang điểm rồi lấy một bộ son môi ra: "Vậy chúng ta hãy thử xem màu son nào đẹp đi, gần đây em đã mua rất nhiều son môi."
Ánh mắt Giản Thanh lộ ra tia ghét bỏ:"Thử thì phải tẩy trang, rất phiền phức."
"Chị mới là phiền phức lớn nhất đấy." Lộc Ẩm Khê hừ nhẹ một tiếng, sau đó kéo Giản Thanh đến bên giường:"Em không chơi với chị nữa, ngủ thôi."
Khi cả hai nằm trên giường, Giản Thanh đặt tay lên eo Lộc Ẩm Khê, dùng đầu ngón tay gõ nhẹ vào eo nàng:"Trò chơi kết thúc rồi đúng không?"
"Vẫn chưa, ngày mai lại tiếp tục." Lộc Ẩm Khê nhận thức được ý đồ của Giản Thanh, nàng đè tay cô lại, thấp giọng cười nói:"Nếu chị không muốn tiếp tục trò chơi này thì chị phải nhận thua với em."

Trong bóng đêm, Giản Thanh cân nhắc một lúc, sau đó ừ một tiếng, thừa nhận:"Tôi thua rồi."
"Nếu thua thì chị phải chịu phạt." Lộc Ẩm Khê được voi đòi tiên.
"Phạt cái gì?"
Lộc Ẩm Khê xoay người đè lên người cô, vui đầu vào cổ cô, nhẹ nhàng hôn lên đó, giọng nói có chút ái muội:"Phạt chị không được cử động, chỉ có em mới có thể di chuyển......."
*
Giữa mùa hè, thời tiết khô nóng.

Dù trong phòng có bật điều hòa nhưng sau khi kết thúc ân ái vẫn dính rất nhiều mồ hôi.
Cơ thể ướt át thành một mảnh, Giản Thanh chịu đựng mệt mỏi, bước vào phòng tắm để tắm cùng Lộc Ẩm Khê.
Lộc Ẩm Khê xoa xoa cánh tay đau nhức của mình rồi lẩm bẩm rất nhiều chuyện:Chị là loại người vịt chết cứng mỏ, Khi nhìn thấy em, ý chí của chị tương đối yếu kém,Ở thế giới kia, chị đã thèm muốn em trong một khoảng thời gian rất dài rồi.........
Giản Thanh hất nước vào mặt nàng, muốn nàng ngậm miệng lại.
Bị hất nước vào mặt, Lộc Ẩm Khê vươn tay ra lau mặt, sau đó tiếp tục nói không ngừng nghỉ: Chị đã yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên khi chị nhìn thấy bảng quảng cáo của em có đúng không? , Xem ra em là hình mẫu lý tưởng của chị rồi.....
Giản Thanh nói không lại nàng, vì vậy cô trực tiếp hôn xuống, chặn lời nói của nàng lại.
Vào đêm thứ hai của kỳ nghỉ, Giản Thanh tìm thấy địa điểm thích hợp, sau đó nhốt Lộc Ẩm Khê vào thư phòng.
Giấy tờ ngổn ngang rơi đầy xuống đất.

Lộc Ẩm Khê nằm trên bàn làm việc, cúc áo sơ mi bị cô chậm rãi cắn ra.
Mây gió cuồn cuộn khiến nàng buồn ngủ đến cực điểm, trước khi thiếp đi, nàng buông lời cảnh cáo tàn nhẫn:"Chị cứ chờ đấy!"
Giản Thanh đứng bên cạnh nàng, chờ nàng tỉnh lại.
Sau đó, lại mang nàng lăn lộn hết lần này đến lần khác.
*
Sáng hôm sau, cả hai túm tụm trong phòng tắm, sóng vai đứng trước gương để đánh răng.
Bàn chải đánh răng bằng điện kêu vo vo, Giản Thanh nhìn Lộc Ẩm Khê trong gương, Lộc Ẩm Khê cũng nhìn Giản Thanh trong gương.
Giản Thanh giật giật tai trái, rồi lại đến tai phải, sau đó giật giật cả hai tai để chọc cười Lộc Ẩm Khê.
Lộc Ẩm Khê nhìn người trong gương, hai mắt long lanh, nhoẻn miệng cười, lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp.
Nàng phun bọt trong miệng ra, súc miệng rồi xông tới, cắn vào tai trái của Giản Thanh, giống như một con thú nhỏ, nhẹ nhàng gặm nhấm.
Giản Thanh choáng váng, tai phải của cô ngừng cử động.

Cô ngậm bàn chải đánh răng trong miệng, lí nhí nói:"Em là chó à?"
Lộc Ẩm Khê nhả tai Giản Thanh ra, vỗ nhẹ vào trán cô:"Bởi vì tối hôm qua chị làm em hận đến ngứa răng đấy!"
Cô nhóm lửa khắp nơi, nhưng lại từ chối cho nàng.
Chờ đến khi nàng mất hết lý trí, thẹn thùng, không thể kìm chế được nữa, hốt hoảng cầu xin bên tai cô thì cô mới chịu cho tay vào trong.
Giản Thanh lại giật giật hai tai, tự biết mình đuối lý nên không nói gì nữa.
Đã từng trải qua mây mưa trong thư phòng, nhưng buổi tối, cả hai vẫn ở cùng nhau tại đây, người này xem luận vận, người kia mang tai nghe xem phim.
Giản Thanh – người đang xem luận văn, đột nhiên thốt lên:"Em tránh xa tôi một chút đi."
Nàng mới vừa tắm xong, trên người vẫn còn hơi nóng.
Lộc Ẩm Khê tháo tai nghe xuống, hung hăng mắng cô: "Chị có giỏi thì nói lại lần nữa xem!"
Giản Thanh hạ giọng:"Có em ở bên cạnh, tôi không thể tập trung được."
Lộc Ẩm Khê sửng sốt một giây, sau đó vâng một tiếng, dịch xa hơn một chút, nhìn Giản Thanh từ xa, mỉm cười rồi nhìn xuống máy tính bảng.
Nàng đang xem một bộ phim điện ảnh đầy bi kịch trên máy tính bảng, nhưng trên môi lại nở nụ cười không tài nào kìm chế được.
Thật sự thì nàng cũng không tập trung được.
Lộc Ẩm Khê ôm lấy máy tính bảng, chủ động cách ly, bước đến ban công chơi đùa.
Nàng cảm thấy rằng hai người có thể nuôi hai con mèo để phân tán sự chú ý của nhau.
Giản Thanh có sở thích chạm khắc gỗ, điều này có thể khiến cô phân tán lực chú ý.

Hiện nay, cô có kỹ năng điêu khắc động vật và chân dung rất thành thạo.
Sau khi lấy lại trí nhớ, cô đã từng muốn xóa story đã chia sẻ với Lộc Ẩm Khê, nhưng Lộc Ẩm Khê không cho cô làm như thế.
Người này luôn sắc sảo và lạnh lùng, hiếm khi thấy cô ngốc nghếch và đáng yêu như thế này.
*
Khi Giản Thanh giảng dạy khóa học tự chọn, Lộc Ẩm Khê sẽ lẻn vào lớp của cô khi có nhiều người, ngồi ở hàng cuối cùng để nghe cô giảng.
Giảng dạy là điểm yếu của cô, cũng như nhiều giảng viên là bác sĩ kiêm nhiệm trong trường y, lớp học của cô không thú vị lắm, phần lớn là đọc PPT, rất nhàm chán.
Nhưng Lộc Ẩm Khê lại có thể nghe một cách thích thú, ngay cả công thức hóa học trong PPT cũng trở nên đáng yêu hơn.
Bạn học nữ ngồi cạnh bắt chuyện: "Trông cậu giống như diễn viên vậy."
Lộc Ẩm Khê hạ giọng, thản nhiên đáp lại: "Tôi mang khẩu trang thì cậu có thể nhìn tôi thành ai được?"

Những năm gần đây, các vai diễn trên màn ảnh mà nàng tạo dựng thường rất khác với khí chất thật sự của nàng.

Khi bước ra khỏi màn ảnh, nàng dường như thay đổi hoàn toàn.

Ngoài ra, nàng luôn ăn mặc kín đáo khi đi ra ngoài, cũng không trang điểm, quần áo cũng rất tùy tiện, chỉ đơn giản là áo phông và quần bó, không có gu thời trang bắt mắt.

Khi đi siêu thị hay đến các trung tâm thương mại thường sẽ không ai nhận ra nàng, người qua đường cũng chỉ xem nàng như một người phụ nữ ưa nhìn như bao người bình thường khác.
Thỉnh thoảng mới có người nhận ra, muốn chụp ảnh lưu niệm cùng nàng.
Bạn học nữ nói: "Trông cậu giống như nữ minh tinh nổi tiếng nào đó.

Đúng rồi, cậu học chuyên ngành nào thế?"
Lộc Ẩm Khê trợn mắt nói dối:" "Sinh viên năm hai của trường Cao đẳng Văn học bên cạnh, tôi nghe mọi người bảo giảng viên này dạy rất hay nên muốn đến nghe một chút."
"Đừng nghe bọn họ nói bậy bạ, giảng viên này dạy như đọc PPT ấy, nhưng cô ấy lại là giảng viên đẹp nhất trường y chúng tôi, cho dù cô ấy có tụng kinh thì mọi người cũng rất thích nghe." Bạn học nữ háo hức muốn thử:" Sinh viên trường Cao đẳng Văn học của cậu thật sự rất lợi hại.

Học muội, tôi học chuyên khoa lâm sàng, cậu có muốn thêm tài khoản WeChat của tôi để làm quen không?"
Lộc Ẩm Khê chưa kịp mở miệng thì Giản Thanh trên bục giảng đã dừng lại, nhấp một ngụm nước ấm trong phích rồi gọi: "Hàng cuối cùng, nữ sinh mặc áo phông đen, đứng dậy và trả lời câu hỏi của tôi."
Lộc Ẩm Khê nhìn nữ sinh, trong mắt hiện lên sự hả hê khi thấy người gặp họa: "Giảng viên yêu cầu cậu trả lời câu hỏi kìa."
Bạn học nữ đứng dậy, bất lực siết chặt góc quần, im lặng một lúc, yếu ớt nói:"Lão sư...!thực xin lỗi, lúc nãy em không tập trung nên không nghe được câu hỏi, cô hỏi lại một lần nữa có được không ạ?"
Giản Thanh phớt lờ cô ấy, mặt không biểu cảm gọi Lộc Ẩm Khê ở bên cạnh:" Bạn học nữ mặc áo phông trắng bên cạnh giúp em ấy trả lời đi."
Câu hỏi mà Giản Thanh vừa đề cập là về mặt lâm sàng: Tại sao bệnh nhân hạ kali máu lại phải chú ý đến việc bổ sung kali trong nước tiểu?
Lộc Ẩm Khê vẫn luôn nghe giảng, đương nhiên cũng nghe thấy câu hỏi này, nàng đứng lên trả lời:" Do kali chủ yếu được đào thải qua nước tiểu nên đối với những bệnh nhân có lượng nước tiểu quá ít, việc bổ sung kali có thể khiến cơ thể chứa quá nhiều kali, do đó dẫn đến tăng kali máu.

Vì vậy khi bổ sung kali, nhớ phải đảm bảo rằng bệnh nhân đi tiểu bình thường, rồi xem lượng nước tiểu để bổ sung kali phù hợp."
Giản Thanh lắng nghe rồi ra hiệu cho nàng ngồi xuống.
Lộc Ẩm Khê nói:"Lão sư, cô nhớ phải cho em điểm cộng."
Trong các lớp học ở trường đại học, một số giáo viên sẽ khuyến khích sinh viên trả lời các câu hỏi bằng cách cho điểm cộng.
Giản Thanh phối hợp với vở kịch của nàng: "Sau giờ học em nhớ đến đây để nói mã số sinh viên cho tôi biết."
Sau đó cô cũng cho phép bạn học nữ ngồi xuống, tiếp tục giải thích kiến thức về kali huyết thanh cho học sinh.
Bạn nữ cùng lớp nhìn Lộc Ẩm Khê, ánh mắt lộ ra vẻ ngưỡng mộ:" Cậu giỏi thật đấy, cậu thậm chí còn hiểu được kiến thức trong sách của bọn tôi.

Cậu học rất giỏi môn sinh học ở cao trung đúng không?"
Lộc Ẩm Khê làm cử chỉ im lặng: "Nếu cậu lại phá vỡ kỷ luật lớp học, cô ấy sẽ liên tục gọi cậu trả lời câu hỏi khi đến tiết học tự chọn vào mỗi tuần đấy."
Bạn học nữ im lặng quay đi.

Sau một lúc, cô ấy nhét cho Lộc Ẩm Khê một mảnh giấy, trong đó có ghi sở thích và thông tin liên lạc của cô ấy.
Sau khi tan học, sinh viên đều rời khỏi trường.

Lộc Ẩm Khê và Giản Thanh yên tĩnh dạo bước bên bờ hồ.
Lộc Ẩm Khê cười nói:"Bạn nhỏ kia thật sự xem em là học muội đấy."
Giản Thanh không nói chuyện.
Lộc Ẩm Khê chọc chọc vai Giản Thanh, cười hỏi:"Giản lão sư, tại sao chị không nói gì thế? Chị đang ghen à?"
Nụ cười có phần tự mãn.
Giản Thanh nhìn hồ nước, phủ nhận: "Em làm xáo trộn trật tự lớp học và ảnh hưởng đến việc nghe giảng của sinh viên."
"Em không ồn ào, không nghịch điện thoại, từ đầu đến cuối em đều nhìn về phía Giản lão sư trên bục giảng, em chỉ nhìn Giản lão sư, chăm chú nghe Giản lão sư giảng bài, sao lại làm xáo trộn trật tự lớp học của chị được?"
Giản Thanh bình tĩnh nói:"Câu tam đáp tứ, liếc mắt đưa tình, lòng dạ khôn lường."
Cô sử dụng ba câu thành ngữ liên tiếp.
Bốn bề vắng lặng, Lộc Ẩm Khê nắm lấy tay Giản Thanh, nghiêng người về phía trước, hôn lên má cô rồi mỉm cười:"Em liếc mắt đưa tình với chị, chị có nhận thấy không?"
Giản Thanh dừng lại, rũ mắt nhìn Lộc Ẩm Khê "Không." Cô chỉ chỉ khóe môi mình: "Tôi muốn ở đây."
Lộc Ẩm Khê nhoẻn miệng cười, hôn lên khóe môi cô.
Cái chạm đầy mềm mại và ấm áp.
Cô dùng một tay ôm lấy eo Lộc Ẩm Khê rồi kéo sát vào người mình, nghiêng mặt sang một bên, di chuyển khóe môi cọ nhẹ lên môi nàng rồi hôn lên vành tai nóng bỏng của Lộc Ẩm Khê.
Chỉ là một nụ hôn nhẹ, không có thêm động tác gì khác thường.
Sau nụ hôn, các nàng đứng trong bóng đêm, lặng lẽ ôm nhau, cảm nhận nhịp tim của nhau.
Gió đêm hiu hiu, mặt hồ vắng lặng không một tiếng người, chỉ có tiếng côn trùng và chim chóc vô tận.
Vị ngọt của tình yêu khiến Lộc Ẩm Khê ngà ngà say, nàng muốn biến thành dây nho mềm mại không xương, quấn lấy Giản Thanh không bao giờ tách rời.
Sự say mê này hoàn toàn biến mất khi cô đưa nàng đến nhà hàng món kho.
Giản Thanh dừng lại trước cửa hàng đồ kho và mua nửa cân tai heo kho.
Lộc Ẩm Khê đánh hơi thấy mùi không ổn, ngây ngốc hỏi Giản Thanh:" Chị mua lỗ tai heo để làm gì vậy? Làm đồ nhắm à? Ai lại uống rượu vang rồi ăn tai heo bao giờ?"
Giản Thanh quay đầu lại nhìn Lộc Ẩm Khê: "Không phải em nói là ngứa răng nên muốn gặm tai à? Bây giờ tôi cho em gặm đủ."
Lộc Ẩm Khê: !!!
----
*Mẩu kịch ngắn:
Lộc (gặm tai Giản Thanh): ....
Giản (mua lỗ tai heo): Cho em mài răng.
Lộc (chạy): Tại sao người như chị ta lại có bạn gái được thế!.
 
Nàng Là Đệ Tam Tuyệt Sắc
Chương 121: 121: Phiên Ngoại 3


Buổi sáng thức dậy, Giản Thanh nhìn thấy sợi tóc hơi dựng lên của Lộc Ẩm Khê, liền vươn tay ra giúp nàng chỉnh lại.
Lộc Ẩm Khê hất tay cô ra, tự mình chỉnh lại phần tóc dựng lên kia.
"Em muốn nuôi mèo!"
"Sẽ rụng lông."
"Em sẽ không cho chúng vào phòng ngủ chính." Lộc Ẩm Khê nép sau lưng, thương lượng cùng cô:"Em sẽ dọn dẹp vệ sinh sạch sẽ."
"Chúng? Em định nuôi mấy con?"
Lộc Ẩm Khê giơ hai ngón tay lên, nói:" Hai con, chỉ hai con thôi, để chúng có bạn đồng hành, nếu nuôi một con thì rất cô đơn."
"Đến cửa hàng mèo để mua hay bắt mèo hoang trên đường về?"
"Đến trường học của chị bắt hai con về đi."
Hầu hết mèo hoang là mèo vườn Trung Quốc, tuy sống hoang dã nhưng chúng rất dễ nuôi.
Giản Thanh liên hệ với đội tình nguyện giải cứu mèo hoang của trường rồi mang hai con mèo màu cam về nhà.
Một số bác sĩ trường y thích động vật nhỏ, họ thường bắt mèo hoang trong trường đưa về phòng thí nghiệm để triệt sản miễn phí cho chúng, sau đó giao cho các sinh viên tình nguyện chăm sóc.
Sau khi có mèo trong nhà, mỗi tối Lộc Ẩm Khê đều dọn phân mèo, cho mèo ăn, chơi với mèo ngoài ban công, thời gian dành cho Giản Thanh ngày càng ít đi.
Giản Thanh chỉ có một mình, vắng vẻ ngồi trong thư phòng.

Sau khi ra khỏi phòng, nhân lúc Lộc Ẩm Khê không có ở đây, cô dùng ánh mắt nhìn tình địch để nhìn lũ mèo, còn cố ý học tiếng mèo, kêu meo meo hai tiếng để đe dọa bọn chúng.
Con mèo màu cam nghĩ rằng chủ nhân đang bày tỏ sự thân mật với nó nên dùng cái đầu nhỏ cọ cọ vào ống quần cô, cọ đến mức quần cô dính đầy lông.
Cô dùng khuôn mặt không biểu cảm tránh đi, thay chiếc quần dính đầy lông ra.
Hai chú mèo con lại chạy theo cô.

Cô dùng lược chải lông cho chúng để tránh rụng nhiều lông hơn.
Khi cả hai cùng nhau đi siêu thị, Lộc Ẩm Khê ngồi xổm trước kệ, chọn đồ chơi cho mèo và thức ăn đóng hộp cho chúng, còn Giản Thanh thì lang thang quanh kệ đồ ăn vặt để chọn những món mà Lộc Ẩm Khê yêu thích.
Một lúc sau, Lộc Ẩm Khê đến khu thực phẩm tươi sống để chọn thịt.
Giản Thanh cũng đi theo, nghĩ rằng nàng muốn mua đồ để đích thân xuống bếp nấu cho mình ăn.
"Chọn một miếng bít tết đi." Giản Thanh nói.
Cô muốn ăn bò bít tết.
Lộc Ẩm Khê bước đến quầy thịt bò, lẩm bẩm trong miệng:"Em muốn mua thêm gan nữa."
Giản Thanh đẩy xe hàng phía sau nàng: "Em mua gan làm gì?"
"Nấu thức ăn cho mèo, để lông mèo mượt và bóng hơn, sờ lên cũng sẽ cảm thấy rất thoải mái."
Giản Thanh im lặng một lúc, hỏi: "Còn tôi thì sao?"
Cơm của cô đâu?
Lộc Ẩm Khê quay đầu lại, nhướng mày: "Chị? Chị có tay có chân mà, tự nấu rồi ăn đi."
Giản Thanh quay đầu đi, không muốn để ý đến nàng nữa.
Lộc Ẩm Khê nhìn cô rồi mỉm cười.
Cô quay đầu lại: "Có gì buồn cười à?"
Cười chị già đầu như vậy mà còn đi ghen với mèo.
Lời này chỉ dám nói trong lòng, Lộc Ẩm Khê không dám nói ra vì sợ người phụ nữ lòng dạ hẹp hòi này sẽ trả đũa mình.
Lộc Ẩm Khê lùi lại một bước, dùng tay trái nắm lấy tay phải của Giản Thanh, nhẹ nhàng đung đưa qua lại dọc đường đi.
Bị nàng lắc qua lắc lại, Giản Thanh liền mềm lòng, không còn giận nàng nữa.
Từ lúc bắt đầu cho đến tận bây giờ, cô luôn luôn mềm lòng với nàng.
Lộc Ẩm Khê muốn mua một ít hoa quả, Giản Thanh liền nói: "Đến cổng trường mua đi."
"Vâng?"
"Là gian hàng của người nhà bệnh nhân ung thư."
Dạo gần đây, ngày nào Giản Thanh cũng mua trái cây về nhà, đôi khi mua quá nhiều, Lộc Ẩm Khê sẽ mang trái cây đến cho cụ già sống một mình ở tầng dưới.
Trước cổng trường có một gian hàng nhỏ, có bà lão đầu tóc bạc phơ, ngồi trên chiếc ghế nhỏ với những rổ chuối, xoài, táo và các loại trái cây trước mặt.

Gia đình có in mã QR cho bà ấy, đến 10:30 tối mới đóng cửa.
Con trai bà bị ung thư thực quản, bạn bè và gia đình đã gom góp được một số tiền rồi gửi đến khoa ung bướu trực thuộc để điều trị.
Vì gia đình có tài chính khó khăn nên bà không muốn liên lụy đến bọn họ.

Bà tự ra ngoài mở quầy hàng, tự kiếm tiền ăn uống và dành dụm tiền để chữa bệnh cho con trai.
Sinh viên thường kết thúc tiết học buổi tối lúc 9 giờ.

Vào những ngày cuối kỳ, sinh viên tự học ở thư viện cũng sẽ về ký túc xá trước 10 giờ.
Một vài sinh viên vừa bước ra khỏi tòa nhà dạy học liền nhìn thấy một bà cụ đang ngồi một mình ở cổng thì mềm lòng, không thể không bước đến mua một thứ gì đó để ủng hộ.

Giản Thanh không những không mềm lòng mà còn có tâm lý đề phòng với người nhà bệnh nhân.
Tình cờ vào một lần tan học, cô bước từ khu dạy học ra, bà cụ giản dị này nhận ra cô là bác sĩ khoa ung bướu thì liên tục nhét cam và xoài vào tay cô.

Cô không muốn nhận nhưng bà cụ lại dùng tiếng địa phương nói với cô:"Không cần tiền! Không cần tiền!"
Cô nói:"Không phải là vì vấn đề tiền bạc đâu ạ."
Bà cụ vẫn nhất quyết nhét vào tay cô.
Cô muốn chuyển tiền cho bà cụ, nhưng bà đã giấu mã QR đi.
Cô không có tiền mặt nên chạy đến tiệm tạp hóa để đổi tiền rồi đặt lên quầy hoa quả của bà cụ, chụp ảnh để làm bằng chứng, phòng trường hợp sau này bị cắn lại, nói rằng cô lợi dụng gia đình họ.
Bà cụ yên lặng nhìn tất cả hành động của cô, cho rằng mình bị ghét bỏ nên không nói gì, sau này cũng không nhét trái cây cho cô nữa.
Giản Thanh quan sát một lúc.

Hai ba tháng sau cô mới dám mua hoa quả từ quầy hàng của bà cụ.
Cô đưa Lộc Ẩm Khê đến quầy hàng để mua chuối, cam và xoài.
Trên đường về nhà, Lộc Ẩm Khê bóc một quả chuối, cắn một miếng và nói: "Thật là đắng*."
Giản Thanh nhìn nàng:"Không ngon à?"
Lộc Ẩm Khê lắc đầu: "Cuộc sống của bệnh nhân và người nhà thật sự rất khó khăn."
Giản Thanh ừ một tiếng, quả thật rất khó khăn.
( *Trong tiếng Trung "đắng" và "khổ" có phát âm giống nhau.)
Lộc Ẩm Khê ăn chuối xong, nói: "Giản lão sư, em muốn quyên góp cho quỹ cứu trợ bệnh hiểm nghèo của bệnh viện chị.

Chị giúp em liên hệ với lãnh đạo bệnh viện đi."
Người nghèo quan tâm đến bản thân, người giàu quan tâm đến thế giới.
Nàng từng nghèo túng đến mức chỉ có thể ăn mì và rau.

Hiện tại, nàng không thể giúp gì được cho thế giới, chỉ là muốn góp một phần sức lực.
"Chúng ta cũng không nuôi con.

Sau khi rời khỏi thế giới này, chúng ta có thể quyên góp tiền để cứu giúp những người khác.

Đây không phải là chuyện tích đức và làm điều thiện sao? Nếu có kiếp sau, em sẽ không cầu vinh hoa phú quý gì, chỉ cần cho em gặp lại chị là đủ rồi."
Đột nhiên lại nghe được lời thổ lộ của nàng, Giản Thanh liền cười nhẹ, đồng ý vấn đề này.
Sau khi trở về nhà, Lộc Ẩm Khê chủ động nấu nướng, chiên bít tết, nấu thức ăn cho mèo, dỗ cô vui vẻ, và cũng làm mèo vui lây.
Giản Thanh rửa sạch hoa quả, bước ra ban công để thay dây thừng cho nhà cây của mèo.
Lộc Ẩm Khê nhìn bóng hình cô và hai con mèo trên ban công qua cửa sổ kính, nàng cảm thấy hài lòng và vui vẻ khi được sống một cuộc sống bình dị như vậy.
Sau khi món bít tết được chiên xong, Lộc Ẩm Khê mang ra ban công rồi gọi Giản Thanh đến để ăn tối.
Nàng hỏi Giản Thanh: "Có mặn quá không?"
Giản Thanh nói:"Không."
"Nó có ngon không?"
"Có."
Nàng lại tiếp tục hỏi: "Chị yêu em rất nhiều phải không?"
Động tác cắt miếng bít tết của Giản Thanh dừng lại một giây, trong mắt bỗng dâng lên ý cười, cô đưa mắt nhìn về phía Lộc Ẩm Khê:"Ừ, chị yêu em rất nhiều."
Lộc Ẩm Khê ôm lấy mặt, mỉm cười dịu dàng.
[Toàn hoàn văn].
 
Nàng Là Đệ Tam Tuyệt Sắc
Chương 122: 122: Phiên Ngoại 89 90


---

Lộc Ẩm Khê nép mình vào lòng cô, hoàn toàn choáng váng.

Giản Thanh cúi người lại gần, dùng đầu lưỡi l**m nhẹ môi dưới của nàng như thể đang nếm miếng mồi ngon.

Nàng đỏ mặt, thoát ra khỏi vòng tay của Giản Thanh rồi nhìn chằm chằm vào cô trong vài giây. Sau đó, nàng chủ động cúi xuống, câu lấy cổ cô, nhẹ giọng nói:"Hôm nay em dùng son mà chị đã tặng, là loại có thể ăn được."

Nàng chủ động hôn lấy môi cô.

Môi áp lên môi, từ khóe môi lên đến đỉnh môi, nhẹ nhàng cọ xát. Một nụ hôn vừa dịu dàng vừa lưu luyến.

Mùi rượu vang đỏ và hương hoa hồng hòa quyện vào nhau.

Nàng không uống rượu, nhưng khi ngửi hỗn hợp mùi hương này hòa cùng nụ hôn dịu dàng, hôn đến mức ý thức mông lung, có lẽ nàng cũng say giống cô rồi.

Giản Thanh đứng lên, cạy khớp hàm của nàng ra, cô dùng tay luồn vào vạt áo nàng, v**t v* làn da trắng nõn đầy tinh tế.

Nụ hôn cứ thế sâu dần, từ cái chạm nhẹ đến nụ hôn cuồng nhiệt, môi và lưỡi quấn chặt lấy nhau, nàng cũng đáp trả rất kịch liệt.

Lộc Ẩm Khê bị đẩy, hai chân dần dần di chuyển đến phòng ngủ của Giản Thanh.

Phòng ngủ không bật đèn, vì vậy Giản Thanh đã mở đèn trời đầy sao lên và chỉnh nó về mức sáng nhất.

Cả hai ngã ngồi trên giường, Lộc Ẩm Khê ngồi lên đùi Giản Thanh.

Đôi môi Giản Thanh hôn từ xương quai xanh rồi l**m dọc theo động mạch cảnh đến vành tai nàng.

Từng chiếc cúc áo bị cởi ra, áo sơ mi ướt đẫm rượu đỏ dần trượt xuống tay nàng. Cô bắt lấy tay nàng ra sau rồi dùng áo sơ mi trói lại, chậm rãi l**m sạch rượu vang trên người nàng.

Mặt Lộc Ẩm Khê đỏ bừng, đôi mắt phủ đầy sương, nàng ngửa đầu ra sau khiến tóc rũ xuống, thân mình bị buộc nghiêng về phía trước.

Trong phòng ngủ có một chiếc gương soi cực lớn, nàng quay đầu nhìn vào gương. Khi nhìn thấy động tác càn rỡ của Giản Thanh, tai nàng bỗng nóng bừng, như thể nghe thấy tiếng máu chảy trong huyết quản.

Động tác của người trong gương quá càn rỡ, Lộc Ẩm Khê nhắm mắt lại, không dám nhìn nữa.

Nàng nhắm mắt lại, căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh.

Nàng không thể nhìn thấy bầu trời đầy sao mờ ảo. Đôi mắt mơ màng, hai tay bị trói, nàng không thể ôm lấy cô, cảm giác an toàn dần mất đi, vì sợ sẽ ngã xuống nên nàng càng phải cong người về phía trước hơn.

Giống như đang chủ động dâng bờ ngực mềm mại của mình đến trước mặt Giản Thanh.

Bên tai vang lên tiếng cười khúc khích.

Người này cởi bỏ lớp mặt nạ lạnh lùng và dịu dàng ra, chỉ còn lại hành động mãnh liệt cùng đôi mắt ướt trong veo, không mang theo chút cảm giác mê ly nào sau cơn say, trông rất thanh tỉnh.

Không cho cười...

Người phụ nữ này thật hư đến cực điểm rồi...

Lộc Ẩm Khê cắn chặt môi dưới, không dám mở miệng, âm thầm mắng chửi trong lòng. Nhưng nàng không dám mở miệng mắng cô, vì nàng sợ khi nói ra, loại âm thanh xấu hổ kia sẽ thoát ra ngoài.

Giản Thanh dùng tay trái ôm lấy eo nàng, tay phải vòng qua lưng nàng, dùng đầu ngón tay nghịch ngợm gỡ bỏ nút thắt áo lót, sau đó cởi ra rồi ném xuống đất.

Lòng bàn tay phải lạnh lẽo bao phủ toàn bộ bờ ngực mềm mại. Sau khi chạm vào vài giây, cô đột nhiên bóp từ nhẹ sang mạnh, rồi tùy ý nhào nặn chúng.

Lộc Ẩm Khê ngửa cổ lên, giống như bị hàng ngàn con kiến gặm cắn. Tuy không đau đớn, nhưng lại vừa tê vừa ngứa, hô hấp cũng dần trở nên nặng nề hơn.

Nàng mở mắt ra, cố gắng thoát khỏi sự trói buộc và ôm lấy Giản Thanh: "Chị buông em ra..."

Giản Thanh phớt lờ nàng, đầu ngón tay phải lưu luyến lướt qua vùng đồi núi, v**t v* chiếc bụng phẳng lì của nàng, rồi lần mò xuống vùng nước đang ẩn mình sau lớp vải.

Cô không cởi ra, mà chỉ nhẹ nhàng v**t v* nơi ấy qua lớp vải. Sau đó, cô chậm rãi c** q**n lót nàng ra, dịu dàng chạm vào khiến nơi ấy ướt đẫm. Nhưng mắt cô chưa bao giờ rời khỏi gương mặt nàng, cẩn thận quan sát từng phản ứng của nàng.

Gương mặt nàng đỏ bừng, mái tóc ướt đẫm mồ hôi dính vào thái dương, hơi thở dần trở nên hỗn loạn.

Giản Thanh sợ nàng cắn làm môi bị thương. Cô nâng cằm nàng lên, nhẹ nhàng v**t v* môi nàng, sau đó thả lỏng sức lực, cởi vật đang trói lấy hai tay nàng ra, rồi đỡ lấy ót nàng, cẩn thận đặt xuống giường.

Lộc Ẩm Khê nằm trên giường, hai mắt sáng ngời, hàng mi dài khẽ run, nhẹ nhàng th* d*c.

Hơi thở thoát ra từ khoang mũi, đặc biệt dễ nghe.

Giản Thanh quỳ xuống bên cạnh, nắm lấy cổ tay nàng xoa một lúc để không lưu lại dấu vết, sau đó mới buông ra, cúi người hôn lên trán nàng, sau đó hôn dọc theo khuôn mặt nàng, từ từ trượt xuống dưới.

Cằm, cổ, xương quai xanh, giữa hai đỉnh núi rồi đến mặt đất bằng phẳng. Cô đẩy rừng rậm sang một bên, tìm đến nguồn nước, trân trọng hôn lên đấy. Sau đó, cô vươn đầu lưỡi ra, đẩy vào, l**m láp nơi g*** h** ch*n nàng.

Đầu lưỡi non mềm xâm nhập vào trong cơ thể nàng. Vì sự k*ch th*ch quá lớn, nàng giống như cá ngoài khơi đột nhiên bật dậy, hô hấp càng lúc càng gấp gáp, ga giường dưới thân nhăn lại thành đoàn.

Trên đầu là bầu trời đầy sao, những ánh sao xanh nhạt phủ đầy căn phòng.

Tiếng l**m m*t g*** h** ch*n truyền đến bên tai, bầu trời đầy sao dường như rời rạc thành từng mảnh nhỏ, hàng nghìn chòm sao dường như đang hợp lại. Nàng nhìn bầu trời đầy sao kia, nhịn không được kẹp chặt hai chân, ngực phập phồng kịch liệt, bụng dưới bỗng dưng run lên.

Dường như đang rơi vào khoảng không giữa các vì sao trên cao. Nàng không còn nghe thấy gì nữa, hệt như bị những con sóng quái dị dưới đáy biển hất tung lên cao, những thứ trước mắt và đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Một lúc lâu sau, nàng mới có thể nghe thấy âm thanh.

"Nếu em cảm thấy không thoải mái thì cứ nói với tôi." Người bên cạnh khẽ thì thầm.

Đầu ngón tay thâm nhập vào nguồn nước.

Lộc Ẩm Khê vẫn nhìn chằm chằm vào các vì sao, không đáp lại.

Lòng bàn tay phải của Giản Thanh ướt sũng. Cô thúc ngón tay vào, rồi dùng tay trái xoa nhẹ nốt ruồi ở đuôi mắt nàng.

Lộc Ẩm Khê lấy lại tinh thần, đưa mắt nhìn Giản Thanh. Cả hai nhìn nhau một lúc, sau đó, nàng vươn tay v**t v* tóc cô.

Những ánh sao xanh nhạt khoác lên người cô, bầu trời chuyển động, có hai ngôi sao luôn nằm cạnh vầng trăng khuyết, trông cô đẹp đến mức không có thứ gì trên đời này sánh bằng được.

Lộc Ẩm Khê nhìn các vì sao và ánh trăng, cuộn tròn một lọn tóc của cô lại và quấn nó quanh ngón trỏ, giọng nói có chút run rẩy:"Chị đoán xem em đến bên cạnh chị bằng cách nào?"

Giản Thanh vươn đầu lưỡi ra ngậm lấy ngón tay nàng: "Bằng cách nào?"

Sự đụng chạm đầy ướt át và mềm mại, tựa như mèo con đang muốn làm hài lòng chủ nhân của mình.

Lộc Ẩm Khê nói: "Em đoán ... có lẽ là do các vì sao đã mang em đến bên cạnh chị ..."

Đêm đó, ánh trăng sáng ngời, thế giới thực và thế giới ảo cùng xuất hiện hiện tượng thiên văn của các ngôi sao đôi với mặt trăng.

"Em nói bậy bạ gì thế." Giản Thanh phát ra tiếng cười khẽ.

Cô không thật sự nghiêm túc.

Lộc Ẩm Khê dùng một tay nâng người lên, tay kia câu lấy cổ Giản Thanh, nhẹ nhàng hôn dọc theo giữa lông mày đến sống mũi cô, rất trân trọng, rồi đột nhiên cắn mạnh vào tai Giản Thanh.

Giản Thanh bóp nhẹ cằm nàng, trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc.

Cô luôn để ý đến cảm xúc của nàng. Giờ phút này, cô lại càng đặc biệt dịu dàng và nhẫn nại, để ý từng cử chỉ của nàng hơn.

Lộc Ẩm Khê khẽ hừ một tiếng.

Tiếng hừ rất dễ nghe.

Giản Thanh cúi đầu hôn lên khóe môi nàng, ôm lấy nàng, thuận theo lời nói của nàng:"Được rồi, ngay cả khi vì sao đưa em đến bên cạnh tôi..."

Nụ hôn dần rơi xuống giữa mày, má, môi, cằm, xương quai xanh...Từng tấc da thịt trên người nàng đều được âu yếm hôn lên, cô thấp giọng nỉ non:"Nhưng những vì sao không thể lại mang em đi được."

"Không thể mang em đi.....em cũng không được rời đi.....em là của tôi....." Sự gần gũi của da thịt làm dấy lên sự hoang tưởng và tính chiếm hữu trong cô.

Lộc Ẩm Khê nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô. Nàng vươn tay c** th*t l*ng áo choàng tắm của cô. Nàng hoàn toàn tr*n tr**ng, nhưng người này vẫn ăn mặc đầy đủ.

Dựa vào đâu?

"Chị...c** q**n áo ra đi." Nàng bất lực thở dài.

Giản Thanh thu tay trái lại, dùng một tay cởi bỏ áo choàng tắm của mình ra.

Lộc Ẩm Khê nhìn chằm chằm vào cô, không chớp mắt.

Cô cởi rất chậm, đai lưng quấn quanh eo cũng dần dần nới lỏng, áo ngủ chậm rãi trượt xuống, lộ ra làn da trắng nõn hệt như bức họa trắng, đang chuẩn bị được người khác tô vẽ nên.

Xương quai xanh thanh tú, vùng bụng phẳng lì và rắn chắc. Quá chậm, mắt Lộc Ẩm Khê đỏ hoe vì d*c v*ng. Nàng trơ mắt nhìn cô, giống như bị vẻ đẹp của cô quyến rũ, nàng cầm lòng chẳng đặng bật dậy, xé rách quần áo cô ra.

Quần áo vứt sang một bên, trọng lượng cơ thể đè xuống, da thịt kề sát vào nhau, mềm mại, thoải mái như muốn tan vào nhau.

Lộc Ẩm Khê lại cắn chặt môi dưới, Giản Thanh sợ nàng cắn môi nên đưa ngón trỏ vào miệng Lộc Ẩm Khê để nàng cắn lấy.

Nhưng nàng lại không nỡ cắn.

Cô cho ngón trỏ vào trong miệng nàng, nhẹ nhàng khuấy động. Tiếng r*n r* bị chặn lại trong miệng, đầu lưỡi tự động quấn lấy ngón tay cô, nhẹ nhàng l**m láp.

Giản Thanh ngước lên, nhìn về phía nàng.

Ngón tay đột nhiên rời khỏi đôi môi đỏ mọng của nàng, cô dùng đôi môi quyến luyến hôn lên hõm cổ nàng, m*t dọc theo quai hàm, chạm đến chóp mũi, nhẹ nhàng cọ cọ.

Sau đó, cô áp lên môi nàng, điên cuồng hôn lấy.

Môi và lưỡi quyện vào nhau.

Từng đợt sóng lớn ập đến, ý thức dần sụp đổ, hóa thành nước, tan vào hư không. Lộc Ẩm Khê túm chặt gối, dùng đôi mắt mê ly nhìn Giản Thanh, nàng lại hỏi cô một câu giống như năm trước đã từng:"Lúc trước.....tại sao chị lại muốn mang em về nhà?"

Giản Thanh hôn lên giữa mày nàng, lần này cô không còn im lặng nữa mà chọn cách bóc trần ra bộ mặt mỏng manh yếu đuối của mình để cho nàng xem.

"Tôi muốn được trải nghiệm cảm giác có người ở bên cạnh..."

Không phải là vì nàng có khuôn mặt giống với người khác.

Mà là, khát vọng được bầu bạn cùng nàng...

Giản Thanh chỉnh đèn chiếu sao đến mức tối nhất.

Rong chơi giữa những vì sao xanh thẫm, Lộc Ẩm Khê nhắm mắt, mệt mỏi cuộn tròn người lại.

Cơ thể dần dần bình tĩnh lại, nàng nhớ đến câu nói vừa rồi:" <i>Tôi muốn được trải nghiệm cảm giác có người ở bên cạnh". </i>Lòng nàng bỗng nhói đau, nỗi buồn mạnh mẽ chực trào, như thể ném lên trời cao, rồi nhanh chóng rơi xuống, nỗi buồn không thể giải thích được ập đến khiến nuớc mắt tuôn rơi, cuối cùng nàng lại khổ sở đến mức khóc nức nở lên.

Giản Thanh nhẹ nhàng hôn lên mắt nàng, ôm chặt lấy nàng, dùng chóp mũi nhẹ nhàng cọ cọ lên mặt, hôn lên nước mắt của nàng.

Lộc Ẩm Khê duỗi tay ra, vừa khóc vừa nói: "Em muốn ôm chị ..."

Giản Thanh chủ động nép vào lòng nàng, để nàng ôm chặt lấy cổ mình, tận hưởng cảm giác mềm mại, ấm áp đầy tinh tế, mang đến cho cô cảm giác an toàn nhất.

Nàng được đằng chân lân đằng đầu, dùng lòng bàn tay v**t v* cơ thể mềm mại của người trong lòng hết lần này đến lần khác.

Nàng đắm mình trong xúc cảm mềm mại, ấm áp và tinh tế, gần như say như điếu đổ.

Rõ ràng đã quá quen thuộc với cơ thể của phụ nữ. Nhưng vừa rồi, giống như thực tủy biết vị*, nàng dần hiểu được suy nghĩ của tất cả những vị hôn quân tham luyến cơ thể phụ nữ trong lịch sử.

<i>(*Thực tủy biết vị: Nghĩa đen: Ăn tủy rồi mới biết mùi vị của nó ngon nên muốn ăn lại một lần nữa. Nghĩa bóng: Ám chỉ trải qua chuyện gì đó một lần, sẽ muốn tiếp tục làm chuyện đó nữa.)</i>

Cơ thể mệt mỏi đến mức bất động nhưng nàng vẫn muốn giãy giụa, muốn tiếp tục hôn và ôm ấp cô, như thể khát vọng bắt lấy thứ gì đó.

Nụ hôn có vị mặn và ướt của nước mắt.

Giản Thanh thuận theo nụ hôn của Lộc Ẩm Khê, trong mắt chứa đầy yêu thương vô hạn.

Cô rất hiếm khi bộc lộ cảm xúc. Khi Lộc Ẩm Khê nhìn thấy tình yêu vô bờ bến không thể kìm nén được trong mắt cô, đáy lòng liền mềm nhũn, trào dâng những niềm vui khó tả, nhịn không được lại đỏ hoe hốc mắt.

Giản Thanh lại hôn lên những giọt nước mắt của nàng một lần nữa rồi nhẹ nhàng hỏi: "Em sao vậy, sao lại khóc nhiều như thế? Tôi làm em đau à?"

Lộc Ẩm Khê lắc đầu, cố gắng hết sức để kìm nước mắt lại, không chịu nói cho cô nghe.

Chỉ là nàng vừa vui mừng đến cực điểm nhưng lại vừa sinh ra từng đợt thấp thỏm lo âu.

Những cảm xúc lẫn lộn của nỗi buồn và sự sợ hãi làm lu mờ đi niềm vui, những cảm giác lo được lo mất từng được nàng chôn sâu tận đáy lòng đột nhiên trào ra khiến tâm trạng vui vẻ của nàng bỗng hóa thành đau thương.

Lộc Ẩm Khê cảm thấy mình giống như một tên trộm, không xứng đáng có được tình yêu của cô.

Nàng vẫn luôn lo được lo mất.

Nàng sợ rằng trong tương lai, nàng sẽ làm tổn thương Giản Thanh.

Cảm giác được trước mất sau, so với cảm giác không bao giờ có được, thật sự đau đớn hơn rất nhiều...

Nàng cũng sợ rằng Giản Thanh chỉ là giấc mộng, tựa như hoa trong gương, trăng trong nước.

Sau khi tỉnh mộng, giữa sông núi ngàn trùng, biển người bao la, nàng biết phải tìm cô ở nơi đâu?

Nàng thậm chí còn nghĩ, nếu Giản Thanh không yêu nàng thì tốt rồi...

Sau đó cô sẽ yêu đương qua đường với nàng một hồi, chờ đến khi nàng không còn nữa, cô sẽ từ từ hàn gắn lại bản thân.

Nhưng Giản Thanh cũng có tình cảm với nàng.

Làm sao nàng lại có thể làm tổn thương cô? Hay thậm chí là bỏ cô lại một mình?

"Ngoan, đừng khóc nữa." Giản Thanh dịu dàng an ủi nàng, v**t v* nốt ruồi ở đuôi mắt nàng rồi thở dài:"Em thích khóc nhè thật đấy."

Cũng rất thích hờn dỗi.

Lộc Ẩm Khê cố gắng hết sức kìm lại những cảm xúc yếu ớt đó, dần dần ngừng khóc và nhắm mắt lại.

Nàng kiệt sức, ý thức cũng rơi vào trạng thái mơ hồ.

Lộc Ẩm Khê chợt nhớ tới lời chế giễu của Giản Thanh, nàng mở mắt ra, khẽ hừ nhẹ một tiếng, sau đó vùi đầu vào cổ cô, nhẹ nhàng g*m c*n, coi như trả thù.

Giản Thanh xoa đầu nàng, để mặc cho nàng cắn, để cho nàng lăn lộn, cô chỉ ôm lấy nàng, giống như ôm một kiện hàng quý giá, cuối cùng nhìn mí mắt nàng díp vào nhau, chống đỡ không nổi, lâm vào giấc ngủ say.

Cô ôm chặt lấy nàng, khi xác nhận nàng đã ngủ, Giản Thanh đứng dậy, bưng một chậu nước ấm, làm ẩm khăn, lau sạch mồ hôi trên người nàng.

Sau đó cô thay ga trải giường và đệm chăn rồi tắm rửa sạch sẽ, nằm trở lại giường, trân trọng hôn lên môi người đang ngủ trên giường, ôm nàng vào lòng rồi chìm vào giấc ngủ.

[Hết]
 
Nàng Là Đệ Tam Tuyệt Sắc
Chương 123: 123: Phiên Ngoại 4 Mừng Kịch Truyền Thanh 1


Đây là phiên ngoại tác giả đăng tri ân độc giả trên Weibo nhân tiện kịch truyền thanh Nàng là đệ tam tuyệt sắc sẽ ra mắt vào ngày 1/6, không biết sẽ ra bao nhiêu phiên ngoại, có thể là chỉ 1 phiên ngoại này hoặc còn nhiều phiên ngoại nữa, nói chung ra tới đâu mình làm tới đó cho mọi người đọc hé.
CAST
Lộc Ẩm Khê: Thôi Âm Quai
Giản Thanh: Bạch Nha Thử Khứ
Truyện được viết trong bối cảnh đại dịch Covid-19 diễn biến mạnh tại Trung Quốc, dường như tác giả lồng những trải nghiệm công tác của bản thân vào Giản Thanh trong những chương truyện này nên sẽ khá sát với hiện thực (hiện tác giả đang công tác tại tiền tuyến nên khá bận rộn)
Ngày tác giả update phiên ngoại: 19/05/2022
Ngày edit: 19/05/2022
*
Ngoài trời tuyết bay tán loạn, nhưng trong nhà lại rất ấm áp.
Trong màn sương trắng xóa mù sương bên tấm kính cạnh bồn tắm.

Giản Thanh nâng tay lên, tùy ý lau chúng.

Hình ảnh cả hai g*** h**n cùng nhau trong nước phản chiếu trong gương, hệt như hai sợi dây đằng quấn chặt lấy nhau.
Ràng buộc chặt chẽ, gắn chặt vào nhau, không bao giờ tách rời.
Hơi nước dày đặc, khiến mặt gương tiếp tục mờ đi.
Giản Thanh dời tầm mắt, hơi thở có chút dồn dập, rũ mắt nhìn chằm chằm vào Lộc Ẩm Khê trong bồn tắm.
Lộc Ẩm Khê mang khăn bịt mắt, nằm ngửa trong nước, mười ngón tay bấu chặt vào thành bồn, da thịt nóng bỏng, hai má ửng hồng, nhịp thở hỗn loạn.
Những giọt nước lấm tấm trên mặt trượt dài trên làn da trắng nõn của nàng.
Giản Thanh vươn tay, gỡ khăn bịt mắt của nàng xuống.
Bóng tối tan biến, ánh đèn vàng ấm áp soi sáng, cả hai nhìn vào ánh mắt nhau.
Đôi con ngươi màu mặc ngọc nhìn thẳng vào nàng, xem ánh mắt sáng ngời của nàng dần mất đi tiêu điểm, nghe thấy hơi thở nàng dần trở nên rời rạc, cảm thụ tứ chi nàng căng thẳng, mất tự chủ và nở rộ.
Hoàn toàn kiểm soát và chiếm hữu.
Giản Thanh mỉm cười hài lòng, tiến lại gần và âu yếm hôn lên trán nàng.
Một lúc lâu sau, Lộc Ẩm Khê mới tỉnh táo lại.

Nàng giống như chú mèo vừa được thỏa mãn, khóe môi gợi nên ý cười, vươn tay v**t v* vành tai đỏ bừng của Giản Thanh.
"Tai chị nóng quá..."
Giọng nàng khàn đi sau cơn đ*ng t*nh.
Giản Thanh cụng vào chóp mũi nàng, thân mật cọ xát.

Cô im lặng, dịu dàng nhìn nàng, sau đó ôm lấy mặt nàng bằng tay trái, dùng ngón tay cái xoa nhẹ lên đôi môi đỏ mọng, rồi ấn nhẹ vào khóe môi.
Nụ cười trên khóe môi nàng càng sâu hơn:" Mặt của chị cũng đỏ nữa..."
Chỉ có giờ phút này, nàng mới có thể nhìn thấy gương mặt lạnh như băng của người phụ nữ này ửng hồng, tựa như băng tuyết tan ra, hóa thành hồ nước xuân.

"Em cũng nói nhiều quá." Giản Thanh buông môi nàng ra, véo nhẹ vành tai nàng.
"Sao thế, tình cảm nhạt nhòa rồi nên chị nghĩ em dong dài lắm đúng không?" Lộc Ẩm Khê mỉm cười, vươn tay hứng một chuỗi bọt nước, hất lên tấm lưng trần của Giản Thanh.

Cô khẽ run lên khi đầu ngón trỏ của nàng xẹt qua sống lưng.
"Không phải." Giản Thanh nghiêm túc giải thích, nắm lấy đôi tay không an phận của Lộc Ẩm Khê rồi hôn vào lòng bàn tay nàng.

Sau đó, cô véo nhẹ vành tai nàng, bước ra khỏi bồn tắm, đứng dưới vòi hoa sen, điều chỉnh nhiệt độ nước rồi vươn tay kéo Lộc Ẩm Khê ra khỏi bồn tắm:" Khuya rồi, nghỉ ngơi thôi."
"Hừ." Nước nóng xối lên đầu, cả hai ôm chầm lấy nhau.

Lộc Ẩm Khê đặt cằm mình lên vai Giản Thanh:" Chị cũng biết lăn lộn đến khuya rồi à..."
Đã hai giờ đêm, nhưng hai chú mèo ngoài cửa vẫn đang dùng móng vuốt cào cào, kêu meo meo gọi các nàng.
Lộc Ẩm Khê lau bọt nước trên mặt, mỉm cười bất lực:" Hai đứa nhãi con này, không phải vừa nãy đã ngủ rồi à, sao còn làm ầm lên nữa, có phải đói bụng rồi không..."
Dường như Giản Thanh không nghe thấy gì, chỉ khẽ nói:" Đừng để ý đến chúng."
Lúc này, em chỉ cần chú ý đến người trước mặt thôi.
Mệt mỏi vì bị lăn lộn, sức lực cũng có hạn.

Lộc Ẩm Khê tựa nửa người vào Giản Thanh, ánh mắt lim dim, lẩm bẩm hỏi cô:" Chị còn bao nhiêu ngày ở nhà nữa?"
Giản Thanh tắt vòi sen, cầm lấy áo choàng tắm và quấn quanh người Lộc Ẩm Khê:" Hai ngày."
Chỉ có thể bầu bạn tại nhà trong hai ngày nữa.
Ngày mốt, cô sẽ phải ra sân bay, đến nơi cách ly tập trung nhập cảnh để hỗ trợ.
Lộc Ẩm Khê vừa cúi đầu thắt đai lưng vừa cố gắng tập trung tinh thần dặn dò cô:" Khi đến điểm cách ly, chị nhớ mang theo bộ đồ ngủ màu đen đã mua vào năm ngoái đấy.

Hai ngày nữa em sẽ mua cho chị hai bộ mới.

Ngày mai, em sẽ giúp chị thu dọn quần áo và các vật dụng cần thiết hằng ngày.

Ngày mốt chị cứ việc trực tiếp xách vali đi là được rồi."
Giản Thanh trả lời:" Ừ."
Cô có thói quen sạch sẽ, nên quần áo mang đến trạm kiểm dịch thường sẽ không mang về nhà.

Lần nào Lộc Ẩm Khê cũng giúp cô chọn một vài bộ quần áo cũ không thường mặc để cô mang theo.
Điểm cách ly tập trung sẽ được chia thành các vị trí rủi ro cao và rủi ro thấp.

Nhân viên y tế đóng tại các vị trí rủi ro cao sẽ trực tiếp tiếp xúc với người nhập cảnh và cần phải tham gia vào quản lý vòng kín "14+7+7", nghĩa là, làm việc liên tục trong 14 ngày, sau đó chuyển đến khách sạn cách ly để theo dõi sức khỏe tập trung 7 ngày, rồi tự đánh giá sức khỏe tại nhà 7 ngày.

Khi tình hình dịch bệnh nghiêm trọng và thiếu nhân lực tại tiền tuyến, chính sách quản lý khép kín cũng sẽ trở thành "28+7+7".
Nói cách khác, giữa một hoặc hai tháng, cả hai chỉ có thể ở chung tối đa bảy ngày.
Dưới thời đại dịch, yêu và sống cùng một thành phố cũng sẽ trở thành tần suất gặp mặt giống như yêu xa.
Khoác áo choàng tắm bước ra khỏi phòng tắm, còn chưa kịp lau tóc, Lộc Ẩm Khê đã buồn ngủ đến mức gục đầu xuống giường.
Suy cho cùng, có người không thích nàng ngủ với mái tóc ướt sũng như vậy, nên nàng tùy hứng ngủ như thế này cũng chẳng sao.
Giản Thanh bước ra khỏi phòng tắm.

Cô bước đến phòng khách, châm nước và thức ăn cho hai chú mèo, dùng gương mặt không biểu cảm chơi với chúng ba phút, sau đó rửa tay sạch sẽ rồi bước vào phòng ngủ.

Khi nhìn thấy người nào đó đang ngủ say bên mép giường, cô liền bước đến, ghét bỏ và véo nhẹ mặt nàng.
Lộc Ẩm Khê nắm lấy tay Giản Thanh và siết nhẹ vào lòng bàn tay mình.

Trong cơn mê mang, nàng không quên dặn dò:" Lúc giúp em sấy tóc, nhớ phải xoắn đuôi tóc lại một chút, mới có thể sấy xoăn được..."
Giản Thanh giả vờ lạnh lùng:" Ai nói tôi sẽ sấy tóc cho em?"
Lộc Ẩm Khê hừ một tiếng, tự tin nói:" Nếu em đi ngủ mà không sấy tóc, em sẽ đau đầu.

Em đau đầu đấy, chị có nỡ không?"
Ở chung đã lâu nên càng ngày càng không biết xấu hổ, nói hết những lời lẽ bóng bẩy ra.
"Ừ, nỡ chứ." Giản Thanh gật đầu, sau đó búng nhẹ lên trán Lộc Ẩm Khê, nhỏ giọng dỗ dành nàng:" Ngủ đi."
Lộc Ẩm Khê mỉm cười thỏa mãn, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Luồng khí ấm áp của máy sấy tóc lặng lẽ lướt qua mái tóc dài của nàng.

Năm ngón tay lạnh lẽo lả lướt qua tóc, thỉnh thoảng, đầu ngón tay ấm áp của cô sẽ v**t v* vành tai nàng rồi chạm vào nốt ruồi phía đuôi lông mày.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, hình ảnh lần đầu tiên nàng sấy tóc cho Giản Thanh chợt thoáng qua trong tâm trí.
Khi đó, nàng đã cắt vào lòng bàn tay của Giản Thanh.

Vết thương ở lòng bàn tay cô khá sâu, cần phải khâu nhiều mũi.
Lúc đó, Giản Thanh đang nhắm mắt nằm trên băng ghế dài để phơi nắng và hong khô tóc.

Mái tóc nồng đậm như rong biển rũ xuống đầy tự nhiên, nhỏ giọt xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.
Ánh nắng ấm áp chiếu vào cô, phủ lên một lớp màng lọc mơ hồ...
Hồi ức trong giấc mơ thực sự rất đẹp, khiến khóe môi Lộc Ẩm Khê bất giác hiện lên ý cười.

"Mơ thấy gì đấy?" Giản Thanh dùng đầu ngón tay chọc chọc vào khóe môi đang nhếch lên của nàng, trầm trọng hỏi:" Vui vẻ như vậy..."
Mơ thấy chị đấy...
Nàng muốn nói với cô điều này, nhưng lại buồn ngủ đến mức không thể nhấc mí mắt lên.
Ngày mai sẽ nói cho chị nghe...
Ngày mai và ngày kia, chúng ta vẫn có thể bên nhau hai ngày, hơn 40 giờ.
Ôi...
*
Hai ngày sau, Giản Thanh kiểm tra hành lý và tài liệu trong phòng khách.

Lộc Ẩm Khê ngồi trên sô pha, đếm những phút giây ở chung cuối cùng bằng đầu ngón tay mình.
"Tôi đi đây." Kiểm tra xong, Giản Thanh bước đến ghế sô pha, ngồi xổm trước mặt Lộc Ẩm Khê và v**t v* tóc nàng:" Hẹn gặp lại vào tháng sau."
Vào thời khắc này, người này không hề nói ra lời chia tay ấm lòng nào mà chỉ đơn giản trần thuật lại một vài sự thật.
Lộc Ẩm Khê đã quen với việc này.

Nàng đứng dậy, dùng một tay ôm lấy Giản Thanh, tay còn lại kéo lấy vali:" Đi thôi, em sẽ tiễn chị đến cổng tiểu khu."
Tiểu khu hiện đang trong giai đoạn quản lý và kiểm soát, thực hiện chính sách "Người không được ra khỏi tiểu khu, nghiêm cấm tụ tập".

Lần gần đây nhất, Giản Thanh mang theo giấy thông hành và giấy phép lao động của bệnh viện nhưng vẫn bị nhân viên bảo vệ chặn lại.

Mãi cho đến khi liên lạc với chủ nhiệm bộ phận và bí thư chi bộ của bệnh viện, đồng thời yêu cầu lãnh đạo bệnh viện gọi cho thư ký tiểu khu để xin phép qua các cấp mới được rời đi.
Trong những thời điểm đặc thù, trách nhiệm là thứ một tầng áp một tầng.
"Chị phải ăn thật no đấy." Trong thang máy, Lộc Ẩm Khê nắm lấy cổ tay Giản Thanh, khẽ thầm thì.
"Ừ." Giản Thanh gật đầu, phản ứng lại:" Lẽ ra tôi nên nói câu này mới phải."
Cô ở trong khu vực nguy cơ cao, ba bữa ăn đều được nhân viên giao đến tận phòng đúng giờ.

Còn Lộc Ẩm Khê chỉ ở nhà một mình và ăn uống tùy tiện.
Lộc Ẩm Khê cười nói:" Em bị nhốt ở nhà đến mức tăng ba cân đấy."
Lần trước, khi Giản Thanh trở về từ tỉnh khác, Lộc Ẩm Khê đã kéo cô đến bàn cân, sụt mất 6 cân.
"Em đừng lo, tôi cũng sẽ ăn thật no." Giản Thanh khẽ nói.
Chỉ là do sống trong một môi trường đầy xa lạ nên ngủ không được ngon cho lắm.

Tuy là mệt đến mức ngủ thiếp đi, nhưng nửa đêm lại rất dễ thức giấc, sau đó không tài nào ngủ lại được, nhưng ngày hôm sau vẫn phải tiếp tục làm việc với cường độ cao.
Cô sẽ không nói cho Lộc Ẩm Khê nghe những việc này.

Trước khi về nhà, cô sẽ trang điểm nhẹ để che đi quầng thâm mắt nhàn nhạt của mình.
Lộc Ẩm Khê khẽ thở dài.
Có một số việc, cho dù Giản Thanh không nói ra, nhưng nàng cũng có thể đoán được.
Trong ba năm qua, một số người bị mất việc làm, một số người làm việc chăm chỉ, một số hy sinh ở tiền tuyến, và một số người kiếm được bộn tiền.
Chỉ có những người bình thường khổ sở.

Có một câu nói rất đúng trên Internet ——"Hạt tro tàn của thời đại rơi xuống đầu một người sẽ là một ngọn núi."
Những ngày như thế này, thực sự không biết bao giờ mới kết thúc.
Lúc dạo bước đến rìa bụi cây trong tiểu khu, Lộc Ẩm Khê hái một chiếc lá băng và đưa cho Giản Thanh:" Đây, tặng cho chị tín vật tình yêu này."
Giản Thanh nhận lấy, khẽ mỉm cười:" Có chắc là thứ này không?"
Lúc trước, người này đã hái một chiếc lá băng làm quà cho cô, nhưng cuối cùng lại giận đến mức cho vào miệng rồi ăn luôn, không cho cô nữa.
"Không phải thứ này thì là gì?" Lộc Ẩm Khê nghiêng đầu cười:" Một bạt tai sao? Chị cũng không thể ghim như vậy được, chuyện đó cũng qua lâu rồi mà."
Giản Thanh thoáng chạm vào bàn tay trái, muốn sờ vào vết sẹo trong lòng bàn tay theo bản năng.

Nhưng giây tiếp theo, cô bỗng nhận ra rằng dấu vết ấy chưa từng tồn tại trong thế giới thực này.
Vì vậy, cô chỉ có thể khẽ mỉm cười, không nói gì thêm.
Khi bước đến cửa, liền nhìn thấy bảo vệ và nhân viên cộng đồng đang đứng canh từ phía xa.
Lộc Ẩm Khê tiến lên vài bước, hừ lạnh một tiếng và đe dọa:" Nếu họ còn dám cản chị, không cho chị ra ngoài, để chị chết cóng trong gió lạnh thì em sẽ mắng họ đấy."
Nàng trời sinh đã có tướng mạo ấm áp và dịu dàng.

Lúc hòa cùng thái độ uy h**p người khác và rơi vào mắt Giản Thanh, cô bỗng cảm thấy nàng vô cùng đáng yêu.
Cô không thể không xoa xoa đầu nàng, mỉm cười và nói:" Lúc này sẽ không như thế nữa."
"Hừ, ai biết được."
"Họ cũng sợ gặp rắc rối thôi."
Cả hai ríu rít chuyện trò.

Lúc bước đến cửa, Giản Thanh liền đưa thẻ công tác và giấy thông hành cho họ.
Quả nhiên, lần này không bị chặn nữa.
Giản Thanh kéo hành lý, thuận lợi bước ra khỏi cổng tiểu khu.

Lộc Ẩm Khê trông theo bóng lưng rời đi của cô.
Bầu trời xám xịt, nhiều mây, gió lạnh đến thấu xương.
Đi được vài bước, Giản Thanh dừng lại, xoay người và nói:" Gió lớn lắm, em về trước đi."
"Biết rồi, vậy em về trước đây.

Nhớ gọi điện cho em khi chị đến điểm chống dịch đấy." Lộc Ẩm Khê đá lớp tuyết dưới chân, thực sự không muốn chia ly, nhưng lại không muốn Giản Thanh lo lắng.

Vì vậy, nàng đành giả vờ ngoan ngoãn và xoay người bước về phía sau.

Nàng muốn chờ Giản Thanh quay người lại rồi sẽ ngoảnh lại nhìn theo từng bước chân cô.
Nàng đạp lên mặt tuyết, chậm rãi bước vài bước.
Một giây, hai giây...!mười lăm giây...!ba mươi giây.
Sau khi đi với tốc độ nhanh như chú ốc sên trong ba mươi giây, Lộc Ẩm Khê liền dừng lại, ngoảnh nhìn về hướng Giản Thanh rời đi.
Giản Thanh đứng lặng trong tuyết, mỉm cười nhìn nàng:" Tôi biết em sẽ không nghe lời mà.".
 
Back
Top Bottom