Hôn sự giữa hoàng tử của Thuận Thiên Hoàng đế Lý Công Uẩn, Uy Minh hầu Lý Nhật Quang và con gái của Thái úy Lâm Gia Khánh, tiểu thư Lâm Hoàng Uyển diễn ra trong không khí trang trọng, dưới sự chứng kiến của hoàng tộc và triều thần.
Hoàng Uyển trong ngày cưới trông thật đoan trang và dịu dàng.
Ai cũng ngợi ca Hoàng Uyển là tiểu thư đoan trang, nết na, xứng đáng làm chính thất của Uy Minh hầu.
Nhưng với Nhật Quang, hôn lễ ấy chỉ là một phần của trách nhiệm mà chàng buộc phải thực hiện.
Trong buổi lễ, Nhật Quang xuất hiện với dáng vẻ uy nghi, lạnh lùng, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Ánh mắt chàng vẫn hướng thẳng, không hề nhìn sang tân nương.
Hoàng Uyển, với vẻ dịu dàng thường thấy, lặng lẽ theo sau, nét mặt bình thản nhưng trong lòng thấp thoáng một nỗi buồn khó giấu.
Nàng hiểu rõ, cuộc hôn nhân này chưa có chỗ cho tình cảm, ít nhất là từ phía chàng.
Sau đêm tân hôn, cuộc sống hôn nhân của hai người dường như không hề thay đổi Nhật Quang.
Nhật Quang vẫn vùi đầu vào công việc triều chính, từ sáng sớm đến tối muộn.
Những ngày đầu tiên trong phủ, Hoàng Uyển hiếm lắm mới chỉ được gặp chàng trong những bữa ăn, và ngay cả khi đó, chàng cũng ít nói, chỉ trao đổi vài câu xã giao cần thiết.
"Điện hạ", một hôm, Hoàng Uyển nhẹ nhàng lên tiếng khi cùng dùng bữa.
"Thần thiếp biết người bận rộn, nhưng nếu có việc gì cần lo liệu trong phủ, xin hãy cứ dặn dò.
Thần thiếp sẽ cố gắng chu toàn".
Nhật Quang chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt không rời khỏi chén cơm trước mặt.
"Việc trong phủ, nàng cứ làm những gì mình thấy đúng.
Ta tin vào sự sắp xếp của nàng".
Những lời ấy tuy lịch sự, nhưng cũng lạnh nhạt và xa cách, khiến Hoàng Uyển chỉ có thể im lặng.
Nàng không trách, cũng không than phiền, nhưng trong lòng không khỏi cảm thấy trống trải.
Hoàng Uyển vẫn luôn âm thầm quan tâm đến Nhật Quang, dẫu chàng lạnh lùng và dường như không để tâm đến sự hiện diện của nàng.
Nàng tự nhủ, nếu chàng quá bận rộn với triều chính, nàng sẽ tìm cách giúp chàng cảm thấy thoải mái hơn khi ở nhà.
Nhưng mọi nỗ lực của nàng đều bị ánh mắt lạnh lùng của chàng gạt đi.
Mỗi chiều, khi ánh mặt trời dần buông, Hoàng Uyển đều đứng đợi ở sân phủ, ánh mắt dịu dàng hướng ra cổng lớn.
Nàng luôn khoác trên vai một chiếc áo choàng mỏng, dáng đứng thanh tao nhưng lặng lẽ, chờ đợi bóng dáng quen thuộc của phu quân.
Dẫu biết Nhật Quang thường trở về muộn, đôi khi sau cả khi trăng đã lên, nàng vẫn kiên nhẫn chờ, như một thói quen mà chính nàng cũng không hiểu vì sao lại giữ.
Gió chiều thoảng qua, những cành sen trong hồ nhỏ trước sân khẽ rung rinh.
Nàng lặng lẽ ngồi bên hiên, đôi tay đặt nhẹ trên đầu gối, ánh mắt vẫn chăm chú dõi về con đường dẫn vào phủ.
Gia nhân trong phủ đôi lần ái ngại, khẽ nhắc:
"Tiểu thư...
à, phu nhân, điện hạ thường về rất muộn.
Người đứng chờ thế này sẽ mệt lắm".
Hoàng Uyển chỉ mỉm cười, lắc đầu:
"Không sao.
Ta không thấy mệt.
Đây là việc duy nhất ta có thể làm cho điện hạ".
Khi xe ngựa của Nhật Quang xuất hiện, nàng khẽ mỉm cười, đôi mắt ánh lên sự vui mừng.
Nhưng mỗi lần xe ngựa dừng lại, chàng bước xuống với dáng vẻ mệt mỏi và trầm tư, chỉ khẽ gật đầu với nàng trước khi bước thẳng vào thư phòng mà không một lời hỏi han.
Có lúc, Uy Minh hầu cũng đáp lại.
Nhưng những lời ấy chỉ như cố tình đẩy phu nhân của mình ra xa hơn.
"Nàng lại chờ sao?"
Chàng hỏi, giọng bình thản, như một câu xã giao thường ngày.
"Phải", Hoàng Uyển nhẹ nhàng đáp.
"Thần thiếp muốn đợi điện hạ về.
Người đi cả ngày dài, chắc hẳn rất mệt".
Nhật Quang thoáng liếc nhìn nàng, rồi đáp gọn lỏn:
"Ta không cần phải chờ.
Nàng cứ làm việc của mình".
Câu nói lạnh lùng ấy khiến không khí giữa hai người chùng xuống.
Hoàng Uyển không trách, cũng không buồn, nhưng nét mặt nàng thoáng chút trầm lặng.
"Thần thiếp biết", nàng khẽ nói, "nhưng thần thiếp không làm việc gì quan trọng cả.
Nếu chờ đợi điện hạ có thể làm thần thiếp thấy bình yên, thì đó cũng đủ rồi".
Nhật Quang không đáp, chỉ khẽ gật đầu, rồi bước vào trong.
Chàng không quay lại nhìn, nhưng hình ảnh người con gái ấy vẫn thấp thoáng trong tâm trí.
Một người luôn giữ vẻ dịu dàng, luôn kiên nhẫn, nhưng tại sao chàng lại không thể đáp lại?
Chàng tự nhủ, việc nàng làm là lựa chọn của nàng, không phải điều chàng yêu cầu.
Nhưng sâu thẳm trong lòng, một phần nhỏ nhoi bắt đầu cảm thấy áy náy.
Chàng biết mình quá lạnh lùng, nhưng những áp lực và trọng trách trong triều đã chiếm trọn tâm trí chàng.
Hoàng Uyển luôn giữ sự nhẫn nại.
Mỗi ngày, nàng cho người chuẩn bị trà và điểm tâm, đặt trong thư phòng để chàng dùng khi làm việc.
Nhưng lần nào nàng cũng chỉ nghe được câu nói quen thuộc từ người hầu:
"Phu nhân, điện hạ dặn không làm phiền.
Ngài còn đang xem xét tấu chương".
Dù vậy, nàng không nản lòng.
Có hôm, nàng tự tay pha trà, mang đến trước cửa thư phòng, khẽ gõ cửa và nói:
"Điện hạ, trà đã nguội, ngài có muốn dùng một chút không?"
Nhật Quang từ trong vọng ra, giọng chàng không nặng nề nhưng đầy vẻ xa cách:
"Cảm ơn nàng, cứ để đó, ta sẽ dùng sau".
Những lần như vậy, Hoàng Uyển chỉ lặng lẽ đặt khay trà xuống, mỉm cười và rời đi.
Dù lòng có chút buồn, nhưng nàng vẫn tự nhủ:
"Chàng bận rộn vì quốc sự, ta không thể trách.
Là phu nhân của hoàng tử, ta chỉ cần làm tốt vai trò của mình".
Thời gian trôi qua, trong triều ai cũng thấy rõ sự chăm lo của Hoàng Uyển dành cho Nhật Quang.
Nhưng đáp lại, chàng vẫn giữ sự lạnh nhạt, tâm trí hoàn toàn dành cho quốc gia và những kế hoạch lớn.
Một buổi tối nọ, khi Nhật Quang đang cặm cụi trước đống tấu chương, Hoàng Uyển nhẹ nhàng bước vào thư phòng.
"Điện hạ, thiếp không làm phiền ngài lâu.
Chỉ muốn nhắc rằng đã khuya, ngài nên nghỉ ngơi.
Thiếp... chỉ lo sức khỏe của ngài thôi".
Nhật Quang ngẩng lên, nhìn nàng một lát.
Gương mặt chàng thoáng chút dịu lại, nhưng giọng vẫn trầm và xa cách:
"Ta biết rồi.
Nàng nghỉ trước đi, ta sẽ xong sớm thôi".
Hoàng Uyển khẽ cúi đầu, đáp:
"Vâng, Hoàng Uyển không làm phiền ngài nữa".
Một buổi sáng, khi gia nhân báo rằng Nhật Quang đã thức khuya suốt đêm trong thư phòng, Hoàng Uyển đích thân chuẩn bị một bát cháo nóng mang đến.
Nàng nhẹ nhàng gõ cửa, giọng dịu dàng:
"Điện hạ, thần thiếp mang chút cháo đến.
Người nên ăn trước khi làm việc tiếp".
Bên trong, giọng Nhật Quang vang lên, ngắn gọn nhưng không kém phần xa cách:
"Để đó, ta sẽ ăn sau".
Hoàng Uyển đẩy cửa bước vào, đặt bát cháo lên bàn.
Chàng vẫn ngồi bên án thư, tập trung vào những cuộn tấu chương trước mặt, ánh mắt không rời khỏi công việc.
Dáng vẻ mệt mỏi của chàng khiến nàng không khỏi lo lắng.
"Điện hạ, thần thiếp chỉ xin một chút thời gian của người.
Nếu không ăn ngay, cháo sẽ nguội mất".
Nhật Quang khẽ ngẩng lên, ánh mắt thoáng lộ vẻ không hài lòng.
"Nàng không cần phải làm những việc này.
Ta tự lo được.
Nàng cứ lo chuyện của mình đi".
Hoàng Uyển cắn môi, cố giữ vẻ bình tĩnh.
"Thần thiếp chỉ muốn chăm sóc người.
Dù không thể giúp gì cho triều chính, nhưng thần thiếp vẫn muốn làm tròn bổn phận của mình".
"Bổn phận?"
Nhật Quang nhếch môi, nở một nụ cười lạnh nhạt.
"Nàng làm tròn bổn phận của mình rồi.
Nhưng đừng quên, ta không cần ai phải lo lắng thay cho ta".
Lời nói như một lưỡi dao sắc lạnh, cắt sâu vào lòng Hoàng Uyển.
Nàng đứng im lặng một lúc, rồi khẽ cúi đầu, giọng nói nhỏ lại nhưng vẫn đầy sự nhẫn nại:
"Thần thiếp hiểu.
Nếu điện hạ không muốn, thần thiếp sẽ không làm phiền nữa.
Nhưng xin người đừng quên, sức khỏe của người không chỉ là chuyện của riêng người, mà còn là của cả triều đình".
Nói rồi, nàng bước ra, khép cửa lại một cách nhẹ nhàng.
Nhưng trái tim nàng như bị đè nặng bởi sự lạnh lùng của chàng.
Nàng không khóc, không than trách, nhưng trong lòng dâng lên một nỗi buồn sâu sắc.
Nhật Quang nhìn theo bóng nàng, lòng chàng thoáng chút bối rối, nhưng rồi chàng lắc đầu, quay trở lại với công việc.
Trong tâm trí Nhật Quang, những vấn đề quốc sự và sự ổn định của Đại Việt luôn là ưu tiên hàng đầu.
Chàng cảm nhận được sự quan tâm của Hoàng Uyển, nhưng trái tim chàng dường như vẫn khóa chặt, không muốn mở ra cho những rung động cá nhân.
Hoàng Uyển tiếp tục chờ đợi, ngày này qua ngày khác, hy vọng rằng sự chân thành và nhẫn nại của mình sẽ dần khiến trái tim lạnh lùng của phu quân thay đổi.
Dù biết chàng sẽ không để ý, nàng vẫn dặn dò gia nhân cẩn thận để mọi thứ trong phủ luôn chu toàn.
Nàng không đòi hỏi điều gì từ chàng, nhưng mỗi buổi chiều, nàng vẫn ngồi ở hiên, lặng lẽ nhìn về phía thư phòng, mong chờ một chút thay đổi từ con người mà nàng đã chọn gắn bó cả đời.
Nhưng trong phủ, ai cũng hiểu, hành trình ấy sẽ còn rất dài và không hề dễ dàng.
Đã một năm trôi qua kể từ ngày hôn lễ được cử hành, nhưng thái độ của Uy Minh hầu Lý Nhật Quang vẫn không hề thay đổi.
Chàng vẫn lạnh lùng, vẫn chỉ biết đến triều chính, và hầu như không bao giờ để lộ chút quan tâm nào đến Lâm Hoàng Uyển, người vợ đã sống cùng dưới một mái nhà.
Hoàng Uyển, dẫu vẫn nhẫn nhịn và dịu dàng, không thể không nhận ra những lời đồn bắt đầu lan truyền trong phủ và cả bên ngoài.
Gia nhân xì xào rằng, có lẽ điện hạ không mặn mà với phu nhân vì đã có người khác trong lòng.
Những lời đó như mũi dao vô hình cứa vào lòng nàng, nhưng nàng không nói ra.
Một ngày nọ, trong buổi thiết triều, vài vị quan trẻ mạn phép nhắc đến chuyện này, dù chỉ là một cách bóng gió.
"Uy Minh hầu", một vị quan cười cợt, "một năm qua, hôn sự của ngài đã làm gương cho không ít người trẻ tuổi trong triều.
Nhưng hình như ngài vẫn còn giữ lối sống quá giản đơn, ít khi thấy ngài cùng phu nhân ra ngoài.
Có phải phu nhân không hợp ý ngài không?"
Cả điện cười râm ran, nhưng Nhật Quang chỉ lạnh lùng nhìn vị quan kia, ánh mắt sắc như dao khiến người đó chột dạ.
"Quan trường là nơi để nói chuyện chính sự, không phải để phán xét chuyện nhà người khác", Nhật Quang đáp, giọng rõ ràng, từng từ như đập thẳng vào không khí.
Không ai dám nói thêm gì sau đó, nhưng lời đồn vẫn lan xa.
Chiều hôm ấy, khi trở về phủ, Nhật Quang nhận ra không khí có gì đó trầm lắng hơn thường ngày.
Một gia nhân lúng túng bẩm báo rằng phu nhân đã nghe những lời đồn đại bên ngoài.
Chàng cau mày, bước vào phòng, thấy Hoàng Uyển ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm.
"Nàng nghe những lời vô căn cứ đó rồi sao?"
Chàng hỏi, giọng vẫn điềm tĩnh nhưng không giấu được chút khó chịu.
"Phải", nàng đáp, khẽ quay lại nhìn chàng.
"Những lời ấy không phải lần đầu thần thiếp nghe được.
Nhưng thần thiếp không trách ai cả, vì sự lạnh nhạt của điện hạ suốt một năm qua cũng đủ để người ta nghĩ vậy".
Nhật Quang im lặng, đứng thẳng người, đôi mắt sắc bén như nhìn thấu mọi chuyện.
Sau một lúc, chàng cất giọng, lạnh mà thẳng thắn:
"Những kẻ đồn thổi ấy thật nực cười.
Một phu nhân như nàng đã là quá đủ.
Ta không cần, và cũng không muốn thêm bất kỳ ai khác.
Những lời đồn ấy chẳng đáng để nàng bận tâm".
Hoàng Uyển khẽ cười, nhưng nụ cười không giấu được sự chua chát:
"Thần thiếp biết điện hạ không phải là người như họ nói.
Nhưng thần thiếp cũng hiểu rằng, sự lạnh nhạt của người đã tạo cơ hội cho những lời đồn đó lan truyền.
Thần thiếp chỉ muốn hỏi... phải chăng, trong lòng điện hạ, thần thiếp chưa bao giờ có vị trí nào?"
Nhật Quang thoáng cau mày, như muốn đáp lại, nhưng rồi chỉ thở dài.
Chàng quay lưng, bước về phía thư phòng, để lại nàng ngồi lặng lẽ trong không gian im ắng.
Suốt một năm qua, chàng đã quá quen với việc giữ mọi cảm xúc trong lòng.
Không phải vì chàng không nhận ra sự kiên nhẫn của Hoàng Uyển, mà vì chàng sợ phải đối diện với những cảm xúc ấy.
Chàng đã tự nhủ rằng, cuộc đời chàng chỉ có trách nhiệm và bổn phận.
Nhưng câu hỏi của nàng, dù không được chàng trả lời, vẫn vang lên trong tâm trí, khiến chàng lần đầu cảm thấy chông chênh giữa những rào chắn mà chính mình dựng lên.
"Nàng không cần một vị trí", chàng thầm nghĩ.
"Nhưng có lẽ, ta đã quá khắc nghiệt với nàng".
Ngày gió mùa ùa về, trời đất như se lạnh hơn thường ngày, Đông Cung Thái tử Lý Phật Mã tự mình đến phủ Uy Minh hầu.
Sự xuất hiện của thái tử khiến toàn phủ náo động.
Nhật Quang, nghe gia nhân báo tin, đích thân ra cổng đón.
"Hoàng huynh?"
Nhật Quang cúi đầu chào, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên.
"Trời lạnh thế này, sao huynh lại đích thân đến đây?
Có chuyện gì không ổn trong triều sao?"
Phật Mã không trả lời ngay mà im lặng quan sát em trai một lát.
Gương mặt điềm tĩnh thường ngày của Đông Cung Thái tử hôm nay thoáng vẻ nghiêm nghị.
"Trời lạnh, nhưng lòng người còn lạnh hơn, Nhật Quang à.
Ta nghe nói chuyện giữa đệ và Hoàng Uyển.
Nếu ta không tự mình đến, e rằng đệ sẽ mãi làm sai thêm.
Không phải chuyện triều đình.
Là chuyện của đệ".
Nhật Quang nhíu mày nhưng không nói gì, chỉ mời thái tử vào thư phòng.
Khi hai người ngồi đối diện bên án thư, Phật Mã không vòng vo, mà đi thẳng vào vấn đề.
"Đệ có biết, vì sao những lời đồn bên ngoài lại nhiều đến vậy không?"
Phật Mã hỏi, giọng trầm nhưng sắc bén.
Nhật Quang đáp, vẻ lạnh nhạt:
"Đệ không quan tâm đến những lời đồn vô nghĩa.
Miệng đời vốn không đáng để để ý".
Phật Mã khẽ nhíu mày, thở dài:
"Miệng đời đúng là không đáng để ý.
Nhưng đệ quên rằng, lời đồn không chỉ ảnh hưởng đến đệ mà còn ảnh hưởng đến Hoàng Uyển, người đã cùng đệ chung mái nhà suốt một năm qua.
Con gái nhà người ta, vì tin tưởng đệ, mà chịu đựng biết bao nhiêu điều tiếng.
Đệ có biết, Thái úy đã mấy lần muốn đến đây đón con gái về không?"
Câu nói của Phật Mã khiến Nhật Quang khựng lại.
Chàng ngước lên, ánh mắt thoáng chút dao động.
"Thái úy muốn đón nàng về?
Vì sao?"
"Vì ông ấy xót con gái mình, Nhật Quang à", Phật Mã nghiêm giọng.
"Dẫu rằng ông ấy là quan lớn, thanh liêm chính trực, nhưng cũng là một người cha.
Thấy con gái sống lạnh lẽo, không được đệ quan tâm, lòng ông ấy sao yên?
Nhưng ông ấy vẫn nhẫn nhịn, vì ông ấy kính trọng đệ, nể tình hoàng tộc và vì sự ổn định của hôn sự này".
Nhật Quang im lặng, ánh mắt lặng lẽ hướng về ô cửa sổ bên cạnh, nơi cành cây khẳng khiu rung rinh trong gió lạnh.
"Hoàng huynh, đệ không quan tâm những lời bàn tán.
Hôn sự này vốn dĩ là trách nhiệm.
Đệ đã thực hiện trách nhiệm ấy, còn việc tình cảm... không phải cứ ép buộc là có thể xảy ra".
"Nhật Quang, đệ sai rồi.
Làm phu quân, trách nhiệm không chỉ là cưới hỏi theo lệnh của phụ hoàng, mẫu hậu.
Nó còn là sự quan tâm và chia sẻ với người mà đệ gọi là thê tử.
Hoàng Uyển đã cố gắng hết sức để trở thành một phu nhân tốt, đệ không thể tiếp tục coi nàng ấy như không tồn tại".
Phật Mã tiếp tục, giọng ôn tồn:
"Nhật Quang, đệ là người chính trực, ta biết.
Nhưng trong cuộc đời, không phải chỉ có trách nhiệm với triều đình.
Gia đình cũng là trách nhiệm.
Nếu đệ không thể yêu thương nàng, ít nhất hãy để nàng cảm nhận được sự tôn trọng.
Đừng để người ta nói rằng Uy Minh hầu là người chỉ biết đến việc nước mà quên cả người đầu ấp tay gối với mình".
Nhật Quang trầm ngâm, không trả lời ngay.
Chàng hiểu, lời của hoàng huynh không sai.
Chàng luôn tự nhủ rằng, hôn sự này chỉ là bổn phận, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến cảm giác của Hoàng Uyển.
"Đệ không coi nàng ấy như không tồn tại.
Đệ đã chu cấp đầy đủ, không để nàng ấy thiếu thốn thứ gì.
Đệ chỉ... không biết phải làm gì thêm".
Phật Mã nhìn sâu vào mắt em trai, giọng chàng nghiêm lại:
"Nhật Quang, đệ không hiểu hay đang cố tránh hiểu?
Đệ nghĩ chu cấp đủ là xong trách nhiệm sao?
Nếu đệ không thay đổi, đệ sẽ mất đi một người vợ tốt.
Đừng đợi đến khi Thái úy thật sự đón Hoàng Uyển về, lúc đó hối hận cũng không kịp".
Nhật Quang ngước lên nhìn huynh trưởng, đôi mắt thoáng chút dao động.
Nhưng chàng vẫn cố giữ giọng bình tĩnh:
"Hoàng huynh, đệ không muốn làm tổn thương ai.
Nhưng lòng đệ lúc này... chỉ có quốc sự.
Đệ không có tâm trí để nghĩ đến những chuyện khác".
Phật Mã khẽ thở dài, giọng chàng dịu lại nhưng vẫn đầy ý nhắc nhở:
"Nhật Quang, đệ có biết vì sao phụ hoàng và mẫu hậu luôn yêu thương nhau không?
Không phải vì họ chỉ làm tròn trách nhiệm.
Mà vì họ biết chia sẻ, biết quan tâm nhau dù phải gánh vác cả hoàng tộc, cả đất nước.
Đệ cũng là con trai của họ, đệ nên hiểu điều đó.
Những gì đệ hay ta đang gánh vác, chưa bằng phân nửa những gì phụ hoàng và ngay cả mẫu hậu đã trải qua đâu".
Trước khi rời đi, Phật Mã đặt tay lên vai Nhật Quang, ánh mắt vừa nghiêm khắc vừa mang theo sự khích lệ.
"Ta không yêu cầu đệ phải trở thành người chồng hoàn hảo.
Nhưng ít nhất, hãy là một người đủ để nàng không cảm thấy mình bị bỏ rơi.
Nghĩ cho nàng, cũng là nghĩ cho chính đệ".
Khi Thái tử Lý Phật Mã bước ra khỏi phủ Uy Minh hầu, trời đã nhá nhem tối, những cơn gió lạnh của ngày gió mùa càng thêm buốt giá.
Hoàng Uyển, như thường lệ, tự mình ra tận cửa để tiễn.
Nàng khẽ cúi đầu, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy kính trọng:
"Thái tử điện hạ, trời đã tối, người đi đường cẩn thận.
Hoàng Uyển cảm tạ người đã đến phủ, chắc hẳn Uy Minh hầu cũng sẽ suy ngẫm những điều người đã nói".
Phật Mã dừng bước, ánh mắt sắc sảo của chàng nhìn nàng một lúc, như muốn đọc thấu nỗi lòng của người em dâu đang cố gắng che giấu nỗi buồn sau vẻ điềm tĩnh.
"Hoàng Uyển à", Phật Mã lên tiếng, giọng điềm đạm nhưng đầy ý tứ, "ta biết Nhật Quang là người cứng đầu.
Đệ ấy, từ nhỏ đến lớn, luôn đặt trách nhiệm và lý tưởng lên hàng đầu.
Với nó, những thứ khác đều là thứ yếu, kể cả tình cảm".
Hoàng Uyển khẽ gật đầu, đôi môi mím lại như cố giữ sự bình tĩnh:
"Thần nữ hiểu.
Điện hạ là người có chí lớn, thần nữ không dám mong chờ gì nhiều.
Thần nữ chỉ hy vọng có thể ở bên để hỗ trợ chàng, dù là những việc nhỏ nhặt nhất".
Phật Mã mỉm cười, ánh mắt cảm thông cho đệ tức của mình.
"Muội là người kiên nhẫn, ta nhìn ra điều đó.
Nhưng đôi khi, ta nghĩ, sự kiên nhẫn ấy sẽ khiến muội chịu thiệt thòi.
Tuy vậy, đừng vội nản lòng.
Nhật Quang không phải là người vô tình, chỉ là đệ ấy chưa biết cách bày tỏ mà thôi.
Hãy cho đệ ấy thêm thời gian.
Một khi đệ ấy nhận ra, đệ ấy sẽ là người đáng để muội dựa vào".
Hoàng Uyển ngẩng lên, đôi mắt dịu dàng nhưng không giấu được chút xúc động:
"Thái tử yên tâm.
Thần nữ đã chọn con đường này, sẽ không từ bỏ giữa chừng.
Điện hạ dù có lạnh nhạt, nhưng thần nữ tin rằng sự chân thành rồi sẽ được đáp lại, chỉ là sớm hay muộn".
Phật Mã khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ hài lòng.
Thái tử đặt tay lên vai đệ tức, như một lời động viên.
"Nếu có gì khó khăn, cứ nói với ta.
Ta là huynh trưởng của đệ ấy, và muội cũng là người mà ta và mẫu hậu rất trân trọng".
Nói rồi, Phật Mã bước lên xe ngựa, ánh mắt vẫn còn luyến tiếc khi nhìn bóng dáng mảnh mai của Hoàng Uyển đứng lặng giữa cửa lớn.
Trong lòng Phật Mã, Nhật Quang là người em mà chàng vừa tự hào, vừa không khỏi lo lắng.
Một người tài năng, nhưng lại quá cứng nhắc và xa cách.
Phật Mã thầm hy vọng, bằng sự kiên nhẫn và dịu dàng, Hoàng Uyển sẽ tìm được cách chạm vào trái tim vốn đóng kín của đệ đệ mình.
Khi xe ngựa khuất dần, Hoàng Uyển vẫn đứng đó, tay nhẹ nắm lấy tấm áo choàng để chống lại cơn gió lạnh.
Nàng nhìn về phía thư phòng, nơi ánh đèn vẫn le lói trong màn đêm, tự nhủ:
"Ta sẽ cố gắng thêm chút nữa.
Điện hạ, dù cứng đầu đến đâu, cũng không thể mãi mãi lặng lẽ như thế".
Lời dặn dò của Phật Mã trở thành một tia sáng le lói trong lòng nàng, giúp nàng thêm vững vàng trên con đường đã chọn, dù đầy rẫy những thử thách và tổn thương.
Sau khi thái tử rời đi, Nhật Quang ngồi lại trong thư phòng, lòng không khỏi trĩu nặng.
Gió lạnh vẫn ùa qua những khung cửa, mang theo tiếng xào xạc của lá cây.
Chàng bất giác nghĩ đến Hoàng Uyển, đến dáng vẻ lặng lẽ của nàng mỗi chiều ngồi đợi chàng về.
Chàng biết mình đã quá lạnh nhạt, nhưng không biết bắt đầu từ đâu để thay đổi.
Còn về phía Lâm Thái úy, khi nghe con gái vẫn kiên nhẫn chịu đựng, ông không khỏi xót xa.
Trong một buổi trò chuyện với gia nhân, ông lặng lẽ nói:
"Nếu con bé không chịu nổi nữa, ta sẽ đón nó về.
Ta không cần Uy Minh hầu phải thương yêu nó, nhưng ít nhất, nó không đáng phải sống trong sự lạnh nhạt như thế".
Những lời ấy không lọt đến tai Hoàng Uyển, nhưng nàng hiểu rõ tình thương của cha mình.
Nàng vẫn cố nhẫn nhịn, không để cha phải thêm lo lắng.
Nhưng liệu sự nhẫn nhịn này có thể kéo dài mãi, khi trái tim nàng dần nguội lạnh trước sự hờ hững của người chồng mà nàng từng kính trọng?