Cập nhật mới

Khác Nắng Ấm Thăng Long (Uy Minh vương Lý Nhật Quang)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
386153226-256-k572201.jpg

Nắng Ấm Thăng Long (Uy Minh Vương Lý Nhật Quang)
Tác giả: phuonglinh070503
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Uy Minh hầu Lý Nhật Quang, con trai Thái Tổ Hoàng đế Lý Công Uẩn, trước nay chỉ biết đến chuyện quốc sự.

Nhưng cái tên của chàng, vốn sẽ chẳng để chàng giữ dáng vẻ lạnh lùng ấy mãi.

Ánh sáng mặt trời cuối cùng cũng phải để sưởi ấm mà thôi...

"Thần thiếp thích ánh sáng từ đèn lồng, nhưng không nhiều như thích ánh mặt trời buổi sáng."

"Ánh mặt trời sáng sớm?

Sao lại là ánh mặt trời, mà không phải thứ ánh sáng rực rỡ và huyền ảo như đèn lồng?"

"Vì ánh mặt trời mang lại cảm giác chân thực và ấm áp.

Nó không chỉ soi sáng mà còn làm cho mọi thứ trở nên sống động.

Với thần thiếp, ánh mặt trời buổi sớm luôn gợi lên cảm giác bắt đầu một ngày mới tràn đầy hy vọng."

Nàng dừng lại, đôi mắt khẽ ánh lên vẻ suy tư.

Trong lòng, nàng nghĩ thầm: "Nhật Quang... tên của chàng cũng mang ý nghĩa như thế.

Ánh mặt trời soi sáng, mang lại niềm tin và hy vọng.

Có lẽ chính vì vậy, dù chàng đôi khi lạnh lùng, nhưng sự hiện diện của chàng luôn khiến thần thiếp cảm thấy an lòng".

-----------------

"Chàng biết không?

Dù sao có sáng đến đâu, thiếp vẫn thích mặt trời hơn".

"Vì sao vậy?"

"Vì mặt trời không cần phải xa cách hay chờ đợi.

Mỗi ngày đều xuất hiện, sưởi ấm cả đất trời.

Và... cái tên của chàng cũng làm thiếp nghĩ đến điều ấy".

Nhật quang sơ chiếu Hoàng Uyển khai,
Thúy trúc y y ảnh tự lai.

Hoa lạc hương lưu thiên tải hậu,
Xuân phong nhưng tại bạn quân hồi.



trungdai​
 
Nắng Ấm Thăng Long (Uy Minh Vương Lý Nhật Quang)
1


"Hôn sự của Phật Mã rốt cuộc cũng xong xuôi.

Nhưng còn Nhật Quang... con cứ lẩn tránh mãi, chàng không thấy sốt ruột sao?"

Lập Giáo Hoàng hậu Lê Thị Phất Ngân nhẹ nhàng rót trà cho Thuận Thiên Hoàng đế Lý Công Uẩn, ánh mắt thoáng chút trầm ngâm.

Sau khi hôn sự giữa Thái tử Lý Phật Mã và tiểu thư Mai Vân Ngọc, con gái An Quốc Thượng tướng Mai Hựu được cử hành, người làm phụ mẫu như Công Uẩn và Phất Ngân tạm thời yên lòng.

Vân Ngọc là tiểu thư lá ngọc cành vàng, biết cầm kỳ thi họa, nữ công gia chánh đủ đầy.

Phụ thân Vân Ngọc, An Quốc Thượng tướng cũng là trung thần của Đại Việt.

Đây vốn được xem là mối lương duyên tốt lành giữa hai bên gia đình.

Kỳ thực, Công Uẩn và Phất Ngân chẳng phải làm gì nhiều.

Phật Mã quyết đoán, sớm đã thương Vân Ngọc từ lâu.

Con bé cũng đem lòng ngưỡng mộ Đông Cung Thái tử.

Chuyện hai đứa cứ tự nhiên mà thành.

Sau này, Vân Ngọc sẽ trở thành Hoàng hậu chính cung của Phật Mã.

Phất Ngân an tâm, cốt cách của con bé sẽ giúp đỡ thái tử ít nhiều.

Nhưng trong niềm vui, một nỗi lo mới lại dấy lên.

Nhật Quang – người con trai tài giỏi nhưng cứng đầu – vẫn mãi chưa chịu mở lời về chuyện hôn sự của mình.

Công Uẩn đặt chén trà xuống bàn, nở một nụ cười điềm tĩnh khiến Phất Ngân nheo mắt.

"Sốt ruột thì tất nhiên rồi.

Con trai gì mà mỗi lần ta nhắc đến lại cười cười, nói vài câu lảng tránh.

Ta chọn cho nó bao nhiêu nhà môn đăng hộ đối, nó cứ như không nghe thấy.

Giống như con chim muốn bay mà không cần tổ vậy.

Nhưng nàng nghĩ mà xem, chúng ta ngoài khuyên bảo, tìm cho nó con gái nhà gia giáo, thì còn biết làm gì đây?"

"Nhưng chẳng lẽ thằng bé không hiểu, làm người thì phải có nơi có chốn?

Phật Mã bây giờ vậy là ổn định.

Thái tử phi Mai Vân Ngọc, ta rất hài lòng.

Ta và chàng cũng không còn trẻ nữa, muốn thấy Nhật Quang yên bề gia thất, an tâm lo chuyện triều chính", Phất Ngân không nén nổi sự lo lắng.

Công Uẩn bật cười nhìn người vợ yêu của mình.

Hai người đã biết nhau hơn 20 năm, từ khi còn là những đứa trẻ.

Chỉ cần một cái nhíu mày của Phất Ngân, Công Uẩn liền hiểu ý của nàng là gì.

"Nếu Nhật Quang cứ chần chừ mãi, hay là chúng ta tự quyết thay thằng bé đi.

Nàng cứ chọn một nàng dâu hiền đức, xem nó dám từ chối không".

Công Uẩn sớm đã đoán được ý Phất Ngân.

Thôi thì bậc quân vương, đành mở lời trước phu nhân vậy.

Phất Ngân mỉm cười, ánh mắt thoáng nghi ngờ nhìn phu quân mình.

"Chàng nói thì dễ, nhưng con mà biết, chắc chắn sẽ làm đủ cách để thoái thác".

"Vậy thì chúng ta cứ dọa trước.

Xem thử phản ứng của nó thế nào", Công Uẩn bật cười.

Công Uẩn hiểu Phất Ngân lo lắng, vừa muốn giục giã, nhưng lại cũng muốn tôn trọng con.

Hôn sự là chuyện cả đời, đâu thể tùy tiện được.

Ngày hôm sau, khi Uy Minh hầu Lý Nhật Quang được triệu vào điện, chàng vẫn giữ dáng vẻ ung dung thường lệ.

Dáng người cao ráo, gương mặt khôi ngô, ánh mắt sáng ngời nhưng thoáng chút dè dặt.

Chàng biết rõ cha mẹ gọi mình không phải vì chuyện triều chính.

"Phụ hoàng, mẫu hậu gọi con?"

Nhật Quang cúi đầu hành lễ, giọng điềm đạm.

"Đúng thế.

Con ngồi xuống đi".

Công Uẩn phẩy tay, ra hiệu cho Nhật Quang ngồi đối diện.

"Ta và mẫu hậu con muốn nói chuyện nghiêm túc".

"Chuyện gì vậy ạ?"

Nhật Quang hỏi, ánh mắt liếc qua mẫu hậu.

Chàng thoáng nhận ra nụ cười mỉm đầy ẩn ý trên môi bậc mẫu nghi thiên hạ.

"Chuyện hôn sự của con", Phất Ngân dịu dàng lên tiếng, nhưng lời nói mang sức nặng không thể chối từ.

"Con trai, con không còn nhỏ nữa.

Phật Mã đã yên bề gia thất, còn con thì sao?

Bao nhiêu lần ta và phụ hoàng nhắc đến, con đều lảng tránh.

Nay con định trả lời thế nào?"

Nhật Quang cười nhẹ, một nụ cười mang chút lém lỉnh.

"Mẫu hậu, con thật sự chưa nghĩ đến chuyện ấy.

Tâm trí con giờ chỉ tập trung vào việc triều chính và biên cương".

"Biên cương hay triều chính cũng không giúp con trốn khỏi hôn nhân được đâu!"

Công Uẩn bật cười, nhìn thẳng vào con trai.

"Nếu con còn chần chừ, ta và mẫu hậu con sẽ tự chọn phu nhân cho con.

Lúc ấy, đừng trách ta độc đoán".

Nhật Quang hơi giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh.

"Phụ hoàng, mẫu hậu, chẳng phải chuyện hôn nhân nên để con tự chọn sao?

Con tin mình sẽ không làm hai người thất vọng".

"Ngô Công công, đếm cho ta Uy Minh hầu đã nói câu này bao nhiêu lần rồi", Phất Ngân liếc nhìn vị thái giám bên cạnh.

Ông nén cười.

Công Uẩn chép miệng, hiểu rằng lần này con trai mình không thoái thác được nữa rồi.

Ánh mắt Nhật Quang cầu cứu hết Ngô Công công đến phụ hoàng.

Nhưng trong triều này ai cũng hiểu, mẫu hậu đã muốn, thì đến Đại Hành Hoàng đế ở trên kia cũng phải chiều ý, chứ đừng nói đến những người ở đây.

"Con đừng quên, ta và phụ hoàng đã nuôi dạy con, cũng hiểu con rõ nhất.

Nếu con không quyết sớm, chúng ta sẽ quyết thay con đấy".

Phất Ngân nghiêm nghị, nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sự tôn trọng với con trai mình.

"Phụ hoàng, mẫu hậu đừng dọa con.

Con xin thêm chút thời gian.

Con hứa sẽ không để phụ hoàng, mẫu hậu phải đợi lâu".

Nhật Quang nhìn cha mẹ, chỉ biết nở nụ cười gượng gạo.

Phất Ngân và Công Uẩn chỉ biết nhìn nhau, thở dài.

Công Uẩn khẽ lắc đầu, vỗ vai con trai.

"Thời gian cũng chỉ có giới hạn, Nhật Quang.

Con làm ta và mẫu hậu chờ lâu quá, ta e chẳng còn đủ kiên nhẫn".

Không khí trong điện lắng lại sau lời hứa của Nhật Quang.

Công Uẩn, dù trong lòng vẫn còn chút băn khoăn, ánh mắt nhìn con trai như muốn thăm dò thêm.

Vị Điện tiền chỉ huy sứ ngày nào trầm ngâm một lát, rồi gật đầu chậm rãi:

"Được, nếu con đã nói vậy, ta và mẫu hậu sẽ chờ.

Nhưng nhớ kỹ, không phải ai cũng có cơ hội tự chọn con đường cho mình.

Con đã được trao đặc quyền đó, thì phải biết trân trọng và quyết đoán.

Con biết xưa nay ta và mẫu hậu vốn chẳng thích thúc ép, cũng chưa từng quát mắng.

Chỉ là đừng chần chừ".

"Vâng, phụ hoàng.

Con sẽ không phụ kỳ vọng của người", Nhật Quang đáp.

Phất Ngân khẽ quay sang nhìn Công Uẩn, ánh mắt nàng dịu dàng, thoáng nét cảm thông.

Nàng lên tiếng, như muốn xoa dịu bầu không khí:

"Nhật Quang, mẫu hậu biết con luôn suy nghĩ rất nhiều trước khi làm gì.

Nhưng, một mối nhân duyên tốt không chỉ giúp con hoàn thành trách nhiệm với hoàng tộc, mà còn mang lại hạnh phúc cho chính con".

Những lời của mẫu hậu dường như khiến Nhật Quang bối rối hơn.

Chàng cúi đầu, đôi bàn tay đan vào nhau, như đang trăn trở điều gì đó khó nói.

Nhưng rồi, chàng ngẩng lên, ánh mắt quyết đoán hơn:

"Mẫu hậu, con hiểu.

Con sẽ không để người và phụ hoàng phải lo lắng quá lâu nữa".

Phất Ngân mỉm cười hài lòng, ánh mắt nàng ánh lên niềm tin nơi con trai.

Công Uẩn khẽ liếc nhìn nàng, như muốn tìm sự đồng thuận, rồi chàng nhẹ giọng:

"Được rồi, chuyện hôm nay dừng ở đây.

Con lui về suy nghĩ.

Ta và mẫu hậu sẽ chờ quyết định của con, nhưng đừng để mọi chuyện kéo dài quá lâu".

Nhật Quang cúi đầu thật sâu, giọng chàng kính cẩn:

"Tạ phụ hoàng, mẫu hậu".

Khi bóng dáng Nhật Quang rời khỏi điện, Phất Ngân khẽ thở dài.

Nàng quay sang Công Uẩn, giọng nửa đùa, nửa trách yêu:

"Xem ra, Nhật Quang không chỉ giống chàng ở sự thận trọng, mà còn giống ở cái tính bí hiểm, thích úp mở, chuyện gì cũng phải để người khác sốt ruột".

Công Uẩn thoáng bất ngờ, nhưng rồi chàng bật cười, tiếng cười trầm ấm vang lên trong điện.

Chàng nhìn nàng, nhướn mày đáp lại:

"Nàng trách ta sao?

Chẳng phải chính nhờ cái tính úp úp mở mở của ta mà nàng mới tò mò, rồi cuối cùng đồng ý làm phu nhân của ta đấy thôi?"

Phất Ngân khẽ lườm chàng, nhưng khóe môi không giấu được nụ cười.

Giọng nàng đầy vẻ hóm hỉnh:

"Phải, ta thừa nhận, chàng khi ấy cũng giỏi giấu lòng lắm.

Nhưng ta nghĩ, một người trong nhà như thế là đủ rồi.

Đâu cần thêm một người nữa khiến ta phải đau đầu vì đoán ý mãi".

Công Uẩn bật cười lớn, mắt chàng ánh lên vẻ thích thú.

Chàng nghiêng người nhìn nàng, giọng đùa cợt:

"Vậy thì nàng cứ giúp ta 'uốn nắn' Nhật Quang.

Nhưng nhớ đừng để nó nghiêng hẳn về phía nàng, kẻo ta lại thành người thừa trong nhà".

Phất Ngân cũng không thể không cười với phu quân mình.

Nụ cười của bậc mẫu nghi rạng rỡ khiến không khí trong điện trở nên ấm áp hơn.

Nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay Công Uẩn đầy tin yêu.

"Chàng yên tâm, dù thế nào thì vị trí của chàng cũng không ai thay thế được.

Nhưng mà, nếu Nhật Quang không chịu sửa tính, ta sẽ nói thẳng với nó rằng, tất cả đều là 'di truyền' từ chàng".

Công Uẩn khẽ nhướn mày, giả vờ nghiêm mặt, nhưng ánh mắt chàng đầy ý cười:

"Nếu nàng dám nói thế, ta sẽ kể lại với các con rằng, chính nàng ngày xưa cũng đâu có dễ đoán".

Phất Ngân bật cười thành tiếng, khẽ nghiêng đầu như đầu hàng.

Nàng nói, giọng ngọt ngào nhưng không quên thêm chút nghịch ngợm, tựa như ngày vẫn còn là công chúa của tiên đế:

"Được rồi, được rồi.

Ta sẽ giữ bí mật cho chàng.

Nhưng chỉ khi chàng cũng không làm khó Nhật Quang quá, được không?"

Công Uẩn khẽ thở dài, ánh mắt chàng dịu lại.

Chàng gật đầu, đôi môi thoáng nụ cười:

"Được, ta sẽ nghe lời nàng.

Nhưng nàng, đừng nay cứng rắn, mai mềm lòng vì thương con, kẻo nó lại được đà mà trì hoãn thêm".

Phất Ngân mỉm cười hài lòng đầy tin tưởng.

Nàng biết, dù đôi lúc Công Uẩn nghiêm khắc, nhưng mọi điều chàng làm đều vì muốn tốt nhất cho các con và gia đình.

Phất Ngân khẽ gật đầu, đôi môi nàng nở nụ cười nhẹ.

Nàng thì thầm, như tự nhắn nhủ bản thân:

"Chỉ mong con tìm được người mà con thật sự yêu thương và có thể đồng hành cả đời, như cách mà ta và chàng đã tìm thấy nhau".

Công Uẩn nhìn Phất Ngân, nụ cười thấp thoáng trên gương mặt uy nghiêm.

Những lời nàng nói dường như khiến lòng chàng lắng xuống.

Chừng ấy năm ở bên nhau, vị hoàng đế chưa từng thấy chính cung hoàng hậu của mình hờn dỗi, trách móc, trừ những chuyện vặt vãnh như sức khỏe, ăn uống.

Tất nhiên là không tính thời điểm trước khi cả hai thành thân.

Tìm được người như Phất Ngân, e là chẳng dễ cho Nhật Quang.

Mà nếu có tìm được, cũng chỉ sợ thằng bé sẽ chẳng biết trân trọng người thật lòng thương mình.

Với sự cứng đầu của nó thì dám lắm.

Rời khỏi điện, Nhật Quang vừa đi vừa nghĩ ngợi.

Chàng biết rõ ý phụ hoàng và mẫu hậu, nhưng trong lòng vẫn chưa muốn bước vào con đường mà chàng cho rằng quá gò bó.

"Ngô công công, ông nghĩ xem, tự nhiên hoàng huynh thành thân để làm gì.

Rồi giờ phụ hoàng mẫu hậu cũng giục ta", chàng khẽ trách vị thái giám già bên cạnh mình.

"Điện hạ.

Nô tài biết người không ưng thuận.

Nhưng lời phụ mẫu ít sai", Ngô công công nở nụ cười từng trải nhìn vị hoàng tử trẻ tuổi bên cạnh.

"

Sau này điện hạ sẽ thấy".

"Ta biết ông sẽ đứng về phía phụ hoàng và mẫu hậu mà", Nhật Quang thở dài, nhìn vị thái giám đã theo mình từ thuở nhỏ.

Ông đã trải qua hai triều vua, nên làm sao mà không hiểu sự đời được.

Nhưng chàng vẫn không phục.

Tất cả là tại hoàng huynh.

Sáng hôm sau, Nhật Quang tìm đến thư phòng của Phật Mã, dáng vẻ không giấu được sự bực bội pha chút bất mãn.

Khi vừa thấy hoàng huynh đang xem tấu chương, Nhật Quang liền bước nhanh tới, khoanh tay trước ngực, trách móc:

"Hoàng huynh, tất cả là tại huynh cả!

Vì huynh thành thân sớm, giờ phụ hoàng và mẫu hậu cứ nhắm vào đệ mà giục thành thân.

Đệ thật không hiểu nổi!"

Phật Mã ngẩng đầu lên, nhìn đệ đệ bằng ánh mắt đầy vẻ thích thú.

Chàng khẽ mỉm cười, đặt tấu chương xuống bàn, rồi dựa người ra sau ghế:

"Thế thì có gì phải trách ta?

Thành thân là chuyện sớm muộn.

Chẳng lẽ đệ định trốn tránh cả đời sao?"

Nhật Quang nhíu mày, bước đến gần hơn, than thở:

"Nhưng ít ra cũng phải để đệ có thời gian chuẩn bị!

Đệ chưa có ai trong lòng, lại chưa nghĩ đến chuyện thành thân.

Vậy mà hoàng huynh yên bề gia thất nhanh quá, khiến phụ hoàng mẫu hậu lấy đó làm gương ép đệ.

Giờ đệ biết làm sao đây?"

Phật Mã bật cười lớn, ánh mắt chàng lóe lên vẻ tinh nghịch:

"Đệ thật không biết cảm kích gì cả.

Nếu không có ta mở đường trước, đệ nghĩ phụ hoàng mẫu hậu sẽ cho đệ sống yên ổn bao lâu?

Đệ nên cảm ơn ta vì ít nhất, ta đã để lại cho đệ một bài học quý giá: hãy quyết đoán và tìm người phù hợp, đừng để họ ép".

Nhật Quang giọng nói lộ rõ vẻ bất mãn:

"Hoàng huynh nói nghe dễ dàng quá!

Chứ đệ làm sao tìm được người như hoàng tẩu đây?

Không phải ai cũng may mắn như huynh, vừa gặp đã có người trong lòng, lại được phụ hoàng mẫu hậu ủng hộ."

Phật Mã khẽ nghiêng đầu, nụ cười trên môi chàng càng thêm đắc ý:

"Đó là do ta quyết đoán và biết mình cần gì.

Còn đệ, nếu cứ chần chừ, cuối cùng chỉ khiến bản thân thêm khó xử.

Đệ nên chủ động, thay vì ngồi đó trách ta.

Mà hơn nữa, người mà phụ hoàng và mẫu hậu chọn ít khi sai lắm, đệ đừng nghĩ đây là bị ép.

Có khi lại là định mệnh của đệ đấy".

"Nhưng đệ không thích bị ép thế này.

Ít nhất cũng phải cho đệ thời gian tự chọn chứ!"

"Thời gian của đệ chẳng phải đã kéo dài quá đủ rồi sao?

Phụ hoàng mẫu hậu chỉ đang giúp đệ bớt chần chừ thôi.

Mà nếu thật sự không hợp, đệ cũng có thể nói rõ ràng, đâu ai bắt ép đệ đến mức không được từ chối", Phật Mã lý lẽ với đệ đệ ruột mình.

"Ngô công công cũng nói vậy.

Giờ đến lượt huynh", Nhật Quang thở dài bất lực.

"Được, đệ chịu thua hoàng huynh.

Nhưng nếu lần tới phụ hoàng mẫu hậu vẫn không hài lòng, đệ sẽ đẩy sang cho huynh xử lý đấy".

Phật Mã cười lớn, đứng dậy bước đến vỗ vai đệ đệ:

"Đệ cứ thử xem, ta sẽ nói thẳng với họ rằng đệ chỉ đang cố trì hoãn vì không đủ can đảm.

Lúc đó, xem ai sẽ bị mắng nhiều hơn".

Nhật Quang ngước mắt nhìn hoàng huynh, rồi cả hai không nhịn được, cùng bật cười lớn.

Nhật Quang biết rằng, có một người anh như Phật Mã là điểm tựa lớn nhất của cậu trong hoàng tộc.

Trong lòng Uy Minh hầu, dù vẫn còn chút lo lắng, nhưng những lời của Phật Mã đã khiến chàng cảm thấy nhẹ nhàng hơn.

Chàng cúi đầu chào hoàng huynh trước khi rời đi, trong đầu vẫn không ngừng suy nghĩ về hôn sự sắp tới.

Những ngày sau, Lý Nhật Quang ngồi trong thư phòng đăm chiêu.

Ánh nến chập chờn rọi lên những cuộn giấy trải dài trước mặt.

Đây là danh sách các tiểu thư quyền quý mà phụ hoàng và mẫu hậu đã cất công lựa chọn cho chàng.

Họ đều là con gái của các quan đại thần, hoặc gia đình có thế lực bậc nhất triều đình, mỗi người một vẻ, từ nhan sắc rực rỡ đến tài năng xuất chúng.

Nhưng dù chàng cố nhìn kỹ đến đâu, cũng không thể tìm thấy chút cảm xúc nào khác ngoài sự gượng ép.

Chàng tựa lưng vào ghế, ánh mắt xa xăm.

"Tại sao hai mươi tuổi, ta đã phải thành thân?"

Chàng thầm nghĩ, lòng trĩu nặng.

"Đời người, chuyện thành thân đâu phải chỉ để làm vui lòng cha mẹ hay thỏa mãn mong muốn chính trị.

Đâu phải ai cũng may mắn như phụ hoàng và mẫu hậu, sớm tìm được ý trung nhân của đời mình".

Nhật Quang khẽ thở dài, đặt danh sách xuống bàn.

Chàng nhớ đến câu chuyện mà mẫu hậu từng kể, khi mẫu hậu còn là công chúa duy nhất của Đại Hành Hoàng đế.

Phụ hoàng, lúc ấy còn là tướng quân tuổi trẻ tài cao, đã chiếm trọn lòng tin của tiên đế.

Với những chiến công vang dội và lòng trung thành không đổi, phụ hoàng được Đại Hành Hoàng đế chọn làm phò mã, gả mẫu hậu – Lê Thị Phất Ngân – người con gái duy nhất của ngài.

Nhật Quang bật cười nhạt, trong lòng ngổn ngang.

"Phụ hoàng là bậc anh hùng kiệt xuất, mẫu hậu là bậc mẫu nghi cao quý.

Họ gặp nhau, dường như sinh ra dành cho nhau.

Còn ta... ta là ai, và đâu là người dành cho ta?"

Chàng đứng dậy, bước ra ngoài hiên nhà.

Ánh trăng nhàn nhạt phủ lên phủ Uy Minh tĩnh mịch.

Trong lòng chàng là một mớ bòng bong không thể tháo gỡ.

Hôn sự vốn là chuyện hệ trọng cả đời, nhưng làm thế nào để tìm được người khiến lòng chàng rung động như cách mẫu hậu từng nói về phụ hoàng?

Hay chàng sẽ phải chấp nhận mối hôn sự sắp đặt, lạnh lẽo như nhiều người khác?

Bất giác, hình ảnh một thiếu nữ hiện lên trong tâm trí Uy Minh hầu, mờ nhạt như ánh trăng phủ lên mặt nước.

Một đôi mắt đen tuyền đầy nghị lực, một nụ cười nhẹ tựa gió xuân thoảng qua.

Đã nhiều năm trôi qua, nhưng giấc mơ thuở xa xưa về người ấy vẫn như ngọn lửa nhỏ cháy âm ỉ trong lòng chàng.

Nhật Quang khẽ lắc đầu, nén lại cảm giác mơ hồ ấy.

"Chuyện cũ rồi.

Ta phải làm tròn bổn phận của mình trước đã".

Quay lại thư phòng, nhìn vào danh sách dài dằng dặc trước mắt, lòng chàng vẫn không thể yên ổn.

Chàng biết mình chưa sẵn sàng.

Nhưng chàng cũng hiểu, thời gian của phụ hoàng, mẫu hậu dành cho sự chờ đợi này sẽ không kéo dài mãi.

Phụ hoàng, mẫu hậu, suốt thời gian qua, đã dành biết bao tâm huyết để chọn lựa người xứng đáng, không chỉ vì lợi ích của triều đình mà còn vì mong muốn con trai có gia đình hạnh phúc.

Chàng không thể để họ thất vọng.

Nhật Quang vươn tay cầm lấy danh sách.

Từng cái tên hiện lên trước mắt, mỗi người đều là một tiểu thư tài sắc, con nhà quyền quý.

Chàng không có lý do để từ chối họ, ngoài một điều duy nhất: trái tim chàng chưa thực sự rung động.

Nhưng trong vai trò là hoàng tử, là con trai của bậc đế vương, chàng biết trách nhiệm đôi khi nặng hơn cảm xúc cá nhân.

Ánh mắt Nhật Quang dừng lại ở một cái tên mà mẫu hậu từng nhắc tới với vẻ hài lòng.

Mẫu hậu từng nói, nếu Nhật Quang chịu cưới nàng, đó sẽ là một hôn sự hoàn hảo cả về tình lẫn lý.

Nhật Quang đặt danh sách xuống, lòng nặng trĩu.

Chàng biết, lựa chọn này sẽ làm vừa ý phụ hoàng mẫu hậu.

Nhưng trong thâm tâm, chàng tự hỏi, liệu quyết định này có mang lại cho chàng một cuộc sống trọn vẹn?

Hay nó chỉ là một sự hy sinh mà chàng phải chấp nhận như một phần của số mệnh?
 
Nắng Ấm Thăng Long (Uy Minh Vương Lý Nhật Quang)
2


"Mẫu hậu, con đã suy nghĩ kỹ.

Con xin nghe theo ý của người.

Nếu mẫu hậu thấy tiểu thư Lâm Hoàng Uyển là người phù hợp, con sẽ thuận ý".

"Con nói thật chứ, Nhật Quang?

Không phải con chỉ nói để làm vui lòng ta và phụ hoàng?"

Phất Ngân nhìn thẳng vào mắt con trai.

Trong đôi mắt dịu dàng ấy là sự bất ngờ, pha chút nhẹ nhõm.

"Con không nói dối".

Nhật Quang khẽ mỉm cười.

"Nếu đây là điều tốt nhất cho gia đình và triều đình, con nguyện ý làm".

Phất Ngân đặt khung thêu trên tay xuống, tiến lại gần và nắm lấy tay con.

"Nhật Quang, con đã trưởng thành thật rồi.

Mẫu hậu biết con luôn đặt trách nhiệm lên hàng đầu, nhưng ta cũng mong con được hạnh phúc.

Lâm Hoàng Uyển là cô gái tốt, nhưng điều quan trọng là sau này, con và nàng ấy phải thật sự hiểu và thương yêu nhau".

"Con hiểu".

Nhật Quang đáp, nhưng lòng chàng vẫn như có gì đó chùng xuống.

Chàng cúi đầu, không muốn mẫu hậu nhìn thấy ánh mắt thoáng qua chút hoài nghi của mình.

Lòng Phất Ngân vừa vui vừa lo.

Nàng biết Nhật Quang đã chịu nhượng bộ, nhưng trong sâu thẳm, nàng chỉ hy vọng rằng cuộc hôn nhân này sẽ không khiến con trai mình phải hối tiếc.

Không phải tự nhiên Phất Ngân đặt niềm tin vào Lâm Hoàng Uyển.

Lâm Hoàng Uyển – con gái của Thái úy Lâm Gia Khánh, xuất thân từ gia tộc trung thành và có công lớn với triều đình.

Không chỉ xuất thân cao quý, Hoàng Uyển còn nổi tiếng là người hiền lành, giỏi lễ nghi, lại có phong thái đoan trang.

Nhưng con bé còn có một thứ, Phất Ngân tin không phải tiểu thư nào cũng có.

Đó là sự kiên nhẫn.

Trải qua hai triều đại, chứng kiến vinh quang, và cả những đau thương, mất mát, đến sụp đổ, Phất Ngân hiểu, kiên nhẫn đôi khi quan trọng hơn cả trí tuệ.

Lý Công Uẩn, phu quân của nàng, nhờ kiên nhẫn, mà có cả giang sơn Đại Việt.

Chàng thậm chí chẳng cần đổ lấy một giọt máu.

Phất Ngân biết, Nhật Quang sẽ chẳng dễ gì làm quen với cuộc sống có người bên cạnh.

Nhưng với sự kiên nhẫn của Hoàng Uyển, có lẽ thằng bé sẽ trưởng thành hơn.

"

Sau này vất vả cho con rồi, Lâm tiểu thư".

Công chúa ngày nào của Đại Hành Hoàng đế thở dài khi nhìn Nhật Quang rời khỏi tẩm cung.

Nghe tin Nhật Quang đồng ý về chuyện hôn sự, Lý Công Uẩn hài lòng.

Vị hoàng đế khen ngợi:

"Nhật Quang, con biết Thái úy Lâm Gia Khánh là người thế nào mà", Công Uẩn nói.

"Ông ấy không chỉ là trụ cột của triều đình mà còn là người trung nghĩa, chính trực, cả đời phò tá ta và Đại Việt.

Một gia đình như vậy, con không cần phải bận lòng.

Huống hồ, Lâm Hoàng Uyển là tiểu thư nết na, tài sắc vẹn toàn.

Mẫu hậu con và ta đã cân nhắc rất kỹ mới quyết định đề nghị hôn sự này".

Nhật Quang lặng lẽ gật đầu.

Chàng biết những lời của phụ hoàng không chỉ để an ủi, mà còn để khẳng định quyết định này là điều tốt nhất cho cả hai bên.

Thái úy Lâm Gia Khánh là người có tiếng tăm cả trong triều lẫn ngoài dân, luôn được phụ hoàng kính trọng và tin dùng.

Một người như thế chắc chắn không thể dạy dỗ con gái mình một cách hời hợt.

"Phụ hoàng", Nhật Quang nhẹ giọng đáp, ánh mắt kiên định, "con không nghi ngờ gì về sự lựa chọn của người và mẫu hậu.

Con tin vào sự sáng suốt của hai người".

"Được như thế thì tốt", Công Uẩn mỉm cười, hài lòng với sự trưởng thành của con trai.

"Nhưng ta cũng muốn con nhớ, hôn nhân không chỉ là trách nhiệm hay nghĩa vụ.

Con cần hiểu và trân trọng người bên cạnh mình, như ta với mẫu hậu con vậy.

Hoàng Uyển có thể trở thành chỗ dựa cho con trên con đường tương lai.

Hãy ghi nhớ lời này".

Nhật Quang im lặng một lúc, rồi khẽ cúi đầu:

"Con sẽ nhớ lời phụ hoàng dạy".

Công Uẩn hiểu Nhật Quang là người có lòng tự tôn cao, nhưng cũng đủ thông minh để nhận ra đâu là con đường đúng đắn.

Với sự sắp đặt đầy tính toán nhưng cũng không kém phần nhân văn, chàng tin rằng, Hoàng Uyển sẽ là người phù hợp nhất để đồng hành cùng con trai mình.

Vài ngày sau khi Nhật Quang nhượng bộ, Công Uẩn thêm thấm nhuần chân lý, chuyện gì Phất Ngân đã dự liệu thì không thể sai.

Nhật Quang, dù đã đồng ý cùng phụ hoàng và mẫu hậu về chuyện hôn sự với tiểu thư Lâm Hoàng Uyển, nhưng trong thâm tâm chàng, quyết định này chẳng khác nào một nghĩa vụ mà bản thân buộc phải gánh vác.

Những ngày gần đây, thái độ của Uy Minh hầu không hề giống một người sắp thành thân.

Không có sự háo hức, không chút nôn nao.

Trái lại, Nhật Quang vẫn dồn toàn bộ tâm trí vào triều chính, thậm chí còn gây ra vài tình huống khiến không ít người phải nhíu mày.

Trong một buổi thiết triều, khi Lâm Thái úy – nhạc phụ tương lai của Nhật Quang – trình bày quan điểm về việc cải tổ chế độ tuyển chọn quan lại, chàng lại thẳng thắn lên tiếng phản bác.

Uy Minh hầu, với dáng vẻ đĩnh đạc, ánh mắt đầy kiên định, có lời lẽ sắc sảo đến mức làm cả đại điện im lặng.

"Thưa Thái úy", Nhật Quang nói, giọng rõ ràng, "ý kiến của ngài chắc chắn xuất phát từ lòng trung nghĩa và mong muốn tốt đẹp cho triều đình.

Nhưng liệu ngài có nghĩ rằng, những cải cách như vậy có thể khiến các vị quan trẻ tuổi mất động lực cống hiến?

Sự cứng nhắc trong quy định liệu có thực sự phù hợp với Đại Việt hiện nay?"

Lâm Thái úy, vốn là người thanh liêm và cứng rắn, thoáng nhíu mày trước lời lẽ của Nhật Quang.

Ông đáp lại, giọng điềm đạm nhưng không giấu được sự bất đồng:

"Điện hạ, những điều lão thần đề xuất không phải để làm khó ai, mà là để đảm bảo sự công bằng và giữ gìn kỷ cương triều đình.

Những người trẻ tuổi cần được rèn giũa trong khuôn phép, chứ không thể chỉ dựa vào tài năng mà thiếu đi sự chịu khó, kỷ luật".

Cuộc đối đáp giữa hai người không đi đến hồi kết, nhưng đã để lại dư âm trong lòng các triều thần.

Nhiều người cảm thấy Nhật Quang quá thẳng thắn, thậm chí có phần không nể mặt nhạc phụ tương lai.

Song, cũng có những ý kiến khác cho rằng sự chính trực và dám nói thật của Uy Minh hầu là phẩm chất đáng quý.

Sau buổi triều, Lý Công Uẩn không tỏ ra giận dữ.

Ngược lại, chàng gọi riêng Nhật Quang đến, ánh mắt đầy sự tôn trọng và ngầm tự hào.

"Nhật Quang.

Ta muốn biết, con làm vậy vì lý do gì?"

Nhật Quang nhìn thẳng vào phụ hoàng.

Chàng khẽ cúi đầu, nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời, không chút do dự.

"Phụ hoàng, con không có ý làm mất lòng Thái úy.

Nhưng con nghĩ, trong triều, mọi ý kiến đều phải được đánh giá công bằng.

Triều đình cần những lời nói thật, hơn là sự nhún nhường vì quan hệ cá nhân".

Công Uẩn lặng nhìn con trai một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu:

"Con đã đúng.

Là rường cột nước nhà, trước hết phải công tâm và thẳng thắn.

Phụ hoàng không trách con, ngược lại, còn thấy tự hào.

Con không để tình cảm cá nhân chi phối chính kiến, đó mới là phẩm chất của người làm quan.

Nhưng con cũng nên nhớ, sự thẳng thắn đôi khi cần đi kèm với khéo léo.

Lâm Thái úy là người trọng nghĩa, ông ấy sẽ hiểu con, nhưng không phải ai cũng suy nghĩ như vậy".

Trong lòng Công Uẩn, sự tin tưởng dành cho Uy Minh hầu Lý Nhật Quang ngày càng lớn, dù chàng biết rõ, hôn sự kia chưa hẳn đã mang lại niềm vui thực sự cho thằng bé.

Nhưng chàng tin rằng, với thời gian, con trai mình sẽ tìm thấy giá trị thật sự trong mối nhân duyên này.

Nhật Quang cúi đầu nhận lời dạy, nhưng trong lòng vẫn giữ vững niềm tin vào hành động của mình.

Chàng biết, dù hôn sự này mang nhiều tính toán chính trị, nhưng sẽ không ảnh hưởng đến sự chính trực của mình trong triều chính.

Trong khi đó, Lâm Thái úy cũng không hề tỏ thái độ giận dữ hay trách móc.

Ông chỉ nói với người thân cận:

"Uy Minh hầu là người có chí lớn, không để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến việc lớn.

Một con người như vậy, dù có đối lập ý kiến với ta, cũng là điều đáng tôn trọng.

Triều đình cần những người như thế, không cần những kẻ chỉ biết vâng lời cho vừa lòng".

Còn Lâm Hoàng Uyển, khi nghe câu chuyện, chỉ im lặng, đôi mắt thoáng chút trầm tư.

Nàng tự hỏi, liệu cuộc hôn nhân này, ngoài trách nhiệm, có còn chỗ nào dành cho sự hòa hợp và thấu hiểu hay không.

Một buổi chiều tĩnh lặng, sau khi vừa trở về từ buổi thiết triều căng thẳng, Uy Minh hầu Lý Nhật Quang ngồi trong thư phòng tại phủ đệ của mình, chăm chú xem xét những tấu chương và ghi chép.

Chàng luôn giữ thói quen làm việc một cách cẩn thận, không bỏ sót chi tiết nào dù nhỏ nhặt.

Bỗng một gia nhân bước vào, cúi đầu thưa:

"Điện hạ, bên ngoài có một người tự xưng là từ Lâm phủ, muốn gặp ngài".

Nhật Quang thoáng ngạc nhiên, ngẩng đầu lên nhìn người hầu, đôi mày chàng hơi nhíu lại.

"Lâm phủ?

Ý ngươi là từ nhà thái úy Lâm Gia Khánh?"

Người hầu gật đầu:

"Vâng, thưa điện hạ.

Người ấy bảo có chuyện quan trọng muốn nói với ngài.

Nhưng... không hẹn trước".

Nhật Quang càng thấy lạ.

Chàng biết hôn sự của mình với Lâm Hoàng Uyển đang được chuẩn bị, nhưng thái úy vốn là người cẩn trọng, đâu dễ dàng sai người đến mà không báo trước.

Chàng trầm ngâm một lát, rồi nói:

"Cho vào.

Ta muốn xem họ có việc gì".

Người hầu nhanh chóng lui ra, và chỉ vài phút sau, một nam nhân bước vào, tuổi khoảng ngoài ba mươi, gương mặt toát lên vẻ chững chạc nhưng hơi căng thẳng.

Anh ta cúi đầu thật sâu trước Nhật Quang:

"Tham kiến điện hạ.

Tiểu nhân là Lâm Văn Định, gia nhân trong phủ thái úy.

Hôm nay mạo muội đến gặp ngài, xin được thứ lỗi vì đường đột".

Nhật Quang khẽ gật đầu, giọng chàng điềm tĩnh nhưng mang chút tò mò:

"Ngươi có việc gì mà phải đến tận đây?

Phụ hoàng và mẫu hậu ta đều đã đồng ý hôn sự.

Hay là trong phủ có điều gì cần báo lại?"

Lâm Văn Định ngẩng đầu, ánh mắt thoáng vẻ lúng túng.

Anh ta khẽ hạ giọng:

"Bẩm điện hạ, không phải chuyện lớn... nhưng tiểu thư Hoàng Uyển bảo tiểu nhân mang đến một vật, và nhất định phải đích thân trình lên ngài".

Nhật Quang nhíu mày:

"Hoàng Uyển?

Nàng ấy muốn gửi gì cho ta mà không thể để phụ thân nàng nói trước?"

Lâm Văn Định cúi đầu, cẩn thận lấy ra một chiếc hộp nhỏ được gói kỹ bằng vải lụa.

Anh ta đặt chiếc hộp lên bàn trước mặt Nhật Quang, hai tay run nhẹ như sợ làm sai điều gì.

"Tiểu thư bảo... vật này cần ngài xem qua trước khi hôn lễ được chuẩn bị tiếp.

Tiểu thư chỉ dặn, đây là tấm lòng của nàng, mong điện hạ không từ chối.

Tiểu thư không nói thêm gì khác".

Nhật Quang nhìn chiếc hộp, lòng đầy thắc mắc.

Sau một lát im lặng, chàng chậm rãi mở hộp ra.

Bên trong là một mảnh giấy nhỏ, nét chữ thanh tú của Hoàng Uyển hiện ra, cùng với một chiếc khăn tay thêu hoa.

Nét chữ trên giấy viết:

"Gửi Uy Minh hầu,

Dù biết rằng hôn sự của điện hạ và Hoàng Uyển là sự sắp đặt, nhưng Hoàng Uyển mong rằng từ hôm nay, chúng ta có thể bắt đầu hiểu nhau và tạo dựng tình cảm chân thành.

Chiếc khăn này là Hoàng Uyển tự thêu, hy vọng điện hạ sẽ giữ lại như một lời nhắc nhở rằng Hoàng Uyển luôn muốn làm tròn trách nhiệm của mình, và cũng mong nhận được sự chân thành từ ngài".

Nhật Quang đọc xong, khẽ mỉm cười, lòng chàng bỗng nhẹ nhõm hơn.

Chàng gấp mảnh giấy lại, nhìn Lâm Văn Định, giọng chàng trầm ấm:

"Ngươi về nói với tiểu thư rằng, ta đã nhận được.

Hãy bảo nàng yên tâm, ta sẽ cố gắng hết lòng vì sự hòa hợp của chúng ta".

"Vâng, tiểu nhân sẽ chuyển lời ngay."

Khi người hầu và Lâm Văn Định rời khỏi, Nhật Quang nhìn chiếc khăn tay trên bàn, ánh mắt chàng thoáng nét trầm tư.

Dù trước đây chàng luôn cảm thấy hôn sự này là trách nhiệm, nhưng từ hành động nhỏ ấy của Hoàng Uyển, chàng dường như cảm nhận được sự chân thành và thiện ý.

Lòng Nhật Quang có chút rung động mơ hồ.

Dù không phải là người hay để tâm đến những món đồ được tặng, nhưng chiếc khăn này dường như mang theo một ý nghĩa nào đó vượt xa một món quà bình thường.

Nàng không nói gì thêm, nhưng chàng hiểu, đây là một lời chào nhẹ nhàng, một cách để nàng bày tỏ sự chân thành của mình trong mối hôn sự vốn đầy tính chất sắp đặt này.

Tiểu thư Lâm Hoàng Uyển không giống như chàng nghĩ.

Một món quà đơn giản, nhưng lại khéo léo, không quá phô trương mà vẫn đủ tinh tế để thể hiện tâm ý.

Nhưng lòng Nhật Quang sớm đã dành hết cho chuyện quốc sự.

Chỉ mong, nàng cũng đừng quá hào hứng cho mối lương duyên này.

Hôm sau, khi mặt trời đã lên cao, Nhật Quang từ triều đình trở về phủ.

Xe ngựa vừa dừng lại trước cổng lớn, chàng khẽ cau mày khi nhìn thấy một bóng dáng nữ tử đang đứng đợi bên ngoài.

Đó là một thiếu nữ trong bộ y phục trang nhã màu xanh nhạt, dáng người mảnh mai, mái tóc búi gọn với một chiếc trâm đơn giản.

Khuôn mặt nàng dịu dàng nhưng toát lên sự kiên định, ánh mắt nhìn về phía cổng phủ như đang chờ đợi ai đó.

Người hầu bên cạnh Nhật Quang khẽ cúi người thưa:

"Điện hạ, đó là tiểu thư Lâm Hoàng Uyển.

Tiểu thư đã đứng chờ ở đây từ sáng, nói rằng muốn gặp ngài".

Nhật Quang thoáng ngạc nhiên.

Hoàng Uyển?

Nàng ấy đường đường là con gái thái úy, tại sao lại tự mình đến đây mà không thông báo trước?

Chàng xuống xe ngựa, bước đến gần, giọng trầm nhưng không giấu được sự tò mò:

"Tiểu thư Hoàng Uyển?

Sao nàng lại đứng chờ ở đây?

Chuyện gì mà không sai người báo trước với ta?"

Hoàng Uyển cúi đầu chào, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng:

"Tham kiến điện hạ.

Hoàng Uyển biết việc tự ý đến đây không đúng quy củ, nhưng Hoàng Uyển có một chuyện muốn đích thân nói với ngài.

Mong điện hạ đừng trách".

Nhật Quang nhìn nàng một lát, rồi khẽ thở dài, ra hiệu mời nàng vào trong phủ.

"Được rồi, vào trong rồi nói.

Ta không muốn để nàng đứng ngoài cổng thế này, người khác nhìn vào không hay".

Hoàng Uyển theo chàng bước vào thư phòng, người hầu nhanh chóng rút lui để hai người được trò chuyện riêng.

Khi cả hai đã ngồi xuống, Nhật Quang lên tiếng trước:

"Ta nghe nói nàng đã nhờ người gửi lời qua chiếc khăn tay hôm qua.

Chuyện đó ta đã nhận, và cũng đáp lại rồi.

Sao hôm nay lại tự mình đến đây?"

Hoàng Uyển nhẹ nhàng lấy từ tay áo ra một mảnh giấy khác, đặt lên bàn trước mặt Nhật Quang.

Giọng nàng dịu dàng nhưng mang theo chút lo lắng:

"Hoàng Uyển đến đây vì có một chuyện muốn ngài rõ trước khi hôn lễ được quyết định.

Trong bức thư này, là tất cả những gì Hoàng Uyển muốn nói.

Nếu điện hạ thấy không vừa ý, Hoàng Uyển sẵn sàng chịu trách nhiệm".

Nhật Quang nhíu mày, mở ra.

Bên trong vẫn là những dòng chữ ngay ngắn:

"Thưa điện hạ,

Hoàng Uyển biết hôn sự của chúng ta là do phụ mẫu sắp đặt.

Hoàng Uyển không dám mơ đến việc chiếm được lòng ngài ngay từ đầu, nhưng cũng không muốn bắt đầu mọi thứ bằng sự hiểu lầm hay ngộ nhận.

Hoàng Uyển không phải người hoàn hảo, không giỏi giang xuất chúng, nhưng Hoàng Uyển sẽ dùng tất cả sự chân thành để đồng hành cùng ngài, nếu ngài cho Hoàng Uyển cơ hội.

Tuy nhiên, nếu trong lòng ngài đã có người khác, hoặc không muốn gắn bó với Hoàng Uyển, Hoàng Uyển sẵn sàng xin phụ thân hủy hôn.

Với Hoàng Uyển, sự tôn trọng và lòng chân thành quan trọng hơn danh vị hay địa vị.

Kính mong điện hạ cân nhắc kỹ trước khi quyết định".

Khi đọc xong bức thư, Nhật Quang khẽ đặt xuống bàn, ánh mắt chàng vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, không biểu lộ cảm xúc.

Chàng ngước lên nhìn Hoàng Uyển, giọng nói trầm nhưng lạnh lùng:

"Lâm tiểu thư, ta hiểu ý của nàng.

Những lời nàng nói trong thư, rất thẳng thắn, và ta cảm kích vì điều đó.

Nhưng nàng cũng phải hiểu, hôn sự này không chỉ là chuyện cá nhân.

Nó là trách nhiệm với hoàng tộc và quốc sự.

Nếu nàng đã đồng ý bước vào hoàng tộc, thì phải hiểu rõ điều đó.

Ta hứa, ta đã chọn nàng, thì ta sẽ làm tròn trách nhiệm của mình, không chỉ với gia tộc, mà còn với nàng".

Hoàng Uyển khẽ sững người trước lý trí của Uy Minh hầu Lý Nhật Quang.

Nàng cúi đầu đáp, giọng nàng tuy nhỏ nhưng không thiếu sự kiên định:

"Điện hạ, Hoàng Uyển biết trách nhiệm mà mình sẽ phải gánh vác.

Nhưng Hoàng Uyển cũng muốn mọi thứ bắt đầu từ sự thẳng thắn và chân thành.

Hoàng Uyển không muốn ngài cảm thấy gò bó hay miễn cưỡng trong hôn sự này".

Nhật Quang im lặng một lúc, ánh mắt chàng lướt qua chiếc khăn tay trên bàn – món quà nàng đã gửi trước đó.

Nhưng thay vì cảm thấy rung động, trong đầu chàng chỉ hiện lên những vấn đề quốc sự đang chờ giải quyết.

Chàng thở dài, giọng vẫn giữ vẻ lạnh nhạt:

"Hoàng Uyển, ta không miễn cưỡng.

Ta chỉ làm những gì cần thiết cho hoàng tộc và Đại Việt.

Nếu nàng thật sự hiểu điều đó, thì ta không cần những lời hứa hay sự cam kết.

Ta cần một người có thể đồng hành trong im lặng, không khiến ta phải bận lòng thêm".

Lời nói của Nhật Quang như một lưỡi dao sắc bén, nhưng Hoàng Uyển không tỏ ra tổn thương.

Nàng ngẩng lên, ánh mắt trong veo nhìn chàng, khẽ gật đầu:

"Hoàng Uyển hiểu, thưa điện hạ.

Nếu đây là điều ngài cần, Hoàng Uyển sẽ làm theo.

Nhưng Hoàng Uyển chỉ mong, dù thời gian có trôi qua, ngài sẽ cho thần nữ một cơ hội để chứng minh mình không chỉ là trách nhiệm".

Nhật Quang hơi cau mày, nhưng chàng không nói gì thêm.

Chàng đứng dậy, ra hiệu cho người hầu:

"Tiễn Lâm tiểu thư ra ngoài.

Ta còn công việc cần giải quyết".

Hoàng Uyển cúi chào, dáng vẻ nàng vẫn đoan trang dù trong lòng có chút buồn bã.

Khi nàng rời đi, Nhật Quang ngồi lại, ánh mắt nhìn xa xăm.

Chàng lẩm bẩm, như nói với chính mình:

"Cơ nghiệp của hoàng tộc và quốc sự Đại Việt... mới là điều ta phải đặt lên trên hết."

Trong lòng chàng, hôn sự này vẫn chỉ là một phần của trách nhiệm, không hơn không kém.

Dù Hoàng Uyển mang đến sự chân thành, nhưng tâm trí chàng vẫn bận rộn với những toan tính cho vận mệnh quốc gia.

"Có lẽ nàng thích hoa sen", Nhật Quang thầm nghĩ khi nhìn bông sen nhỏ ở góc chiếc khăn tay Hoàng Uyển tặng trước đó.

Chiếc trâm cài tóc của nàng cũng có hình sen...

Nhưng ngay lập tức, chàng gạt đi ý nghĩ ấy.

Chuyện nhỏ nhặt như vậy, chàng không muốn bận tâm quá nhiều.

"Ta chỉ cần làm tròn bổn phận của mình," chàng tự nhủ.

"Những điều khác, chẳng quan trọng".

Thế nhưng, dù chàng cố phủ nhận, một góc nhỏ trong lòng chàng lại bắt đầu cảm thấy tò mò.

Hoa sen – thứ mà chàng chưa bao giờ để ý – giờ đây dường như mang theo một ý nghĩa khác, dù chàng không muốn thừa nhận điều đó.
 
Nắng Ấm Thăng Long (Uy Minh Vương Lý Nhật Quang)
3


Hôn sự giữa hoàng tử của Thuận Thiên Hoàng đế Lý Công Uẩn, Uy Minh hầu Lý Nhật Quang và con gái của Thái úy Lâm Gia Khánh, tiểu thư Lâm Hoàng Uyển diễn ra trong không khí trang trọng, dưới sự chứng kiến của hoàng tộc và triều thần.

Hoàng Uyển trong ngày cưới trông thật đoan trang và dịu dàng.

Ai cũng ngợi ca Hoàng Uyển là tiểu thư đoan trang, nết na, xứng đáng làm chính thất của Uy Minh hầu.

Nhưng với Nhật Quang, hôn lễ ấy chỉ là một phần của trách nhiệm mà chàng buộc phải thực hiện.

Trong buổi lễ, Nhật Quang xuất hiện với dáng vẻ uy nghi, lạnh lùng, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.

Ánh mắt chàng vẫn hướng thẳng, không hề nhìn sang tân nương.

Hoàng Uyển, với vẻ dịu dàng thường thấy, lặng lẽ theo sau, nét mặt bình thản nhưng trong lòng thấp thoáng một nỗi buồn khó giấu.

Nàng hiểu rõ, cuộc hôn nhân này chưa có chỗ cho tình cảm, ít nhất là từ phía chàng.

Sau đêm tân hôn, cuộc sống hôn nhân của hai người dường như không hề thay đổi Nhật Quang.

Nhật Quang vẫn vùi đầu vào công việc triều chính, từ sáng sớm đến tối muộn.

Những ngày đầu tiên trong phủ, Hoàng Uyển hiếm lắm mới chỉ được gặp chàng trong những bữa ăn, và ngay cả khi đó, chàng cũng ít nói, chỉ trao đổi vài câu xã giao cần thiết.

"Điện hạ", một hôm, Hoàng Uyển nhẹ nhàng lên tiếng khi cùng dùng bữa.

"Thần thiếp biết người bận rộn, nhưng nếu có việc gì cần lo liệu trong phủ, xin hãy cứ dặn dò.

Thần thiếp sẽ cố gắng chu toàn".

Nhật Quang chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt không rời khỏi chén cơm trước mặt.

"Việc trong phủ, nàng cứ làm những gì mình thấy đúng.

Ta tin vào sự sắp xếp của nàng".

Những lời ấy tuy lịch sự, nhưng cũng lạnh nhạt và xa cách, khiến Hoàng Uyển chỉ có thể im lặng.

Nàng không trách, cũng không than phiền, nhưng trong lòng không khỏi cảm thấy trống trải.

Hoàng Uyển vẫn luôn âm thầm quan tâm đến Nhật Quang, dẫu chàng lạnh lùng và dường như không để tâm đến sự hiện diện của nàng.

Nàng tự nhủ, nếu chàng quá bận rộn với triều chính, nàng sẽ tìm cách giúp chàng cảm thấy thoải mái hơn khi ở nhà.

Nhưng mọi nỗ lực của nàng đều bị ánh mắt lạnh lùng của chàng gạt đi.

Mỗi chiều, khi ánh mặt trời dần buông, Hoàng Uyển đều đứng đợi ở sân phủ, ánh mắt dịu dàng hướng ra cổng lớn.

Nàng luôn khoác trên vai một chiếc áo choàng mỏng, dáng đứng thanh tao nhưng lặng lẽ, chờ đợi bóng dáng quen thuộc của phu quân.

Dẫu biết Nhật Quang thường trở về muộn, đôi khi sau cả khi trăng đã lên, nàng vẫn kiên nhẫn chờ, như một thói quen mà chính nàng cũng không hiểu vì sao lại giữ.

Gió chiều thoảng qua, những cành sen trong hồ nhỏ trước sân khẽ rung rinh.

Nàng lặng lẽ ngồi bên hiên, đôi tay đặt nhẹ trên đầu gối, ánh mắt vẫn chăm chú dõi về con đường dẫn vào phủ.

Gia nhân trong phủ đôi lần ái ngại, khẽ nhắc:

"Tiểu thư...

à, phu nhân, điện hạ thường về rất muộn.

Người đứng chờ thế này sẽ mệt lắm".

Hoàng Uyển chỉ mỉm cười, lắc đầu:

"Không sao.

Ta không thấy mệt.

Đây là việc duy nhất ta có thể làm cho điện hạ".

Khi xe ngựa của Nhật Quang xuất hiện, nàng khẽ mỉm cười, đôi mắt ánh lên sự vui mừng.

Nhưng mỗi lần xe ngựa dừng lại, chàng bước xuống với dáng vẻ mệt mỏi và trầm tư, chỉ khẽ gật đầu với nàng trước khi bước thẳng vào thư phòng mà không một lời hỏi han.

Có lúc, Uy Minh hầu cũng đáp lại.

Nhưng những lời ấy chỉ như cố tình đẩy phu nhân của mình ra xa hơn.

"Nàng lại chờ sao?"

Chàng hỏi, giọng bình thản, như một câu xã giao thường ngày.

"Phải", Hoàng Uyển nhẹ nhàng đáp.

"Thần thiếp muốn đợi điện hạ về.

Người đi cả ngày dài, chắc hẳn rất mệt".

Nhật Quang thoáng liếc nhìn nàng, rồi đáp gọn lỏn:

"Ta không cần phải chờ.

Nàng cứ làm việc của mình".

Câu nói lạnh lùng ấy khiến không khí giữa hai người chùng xuống.

Hoàng Uyển không trách, cũng không buồn, nhưng nét mặt nàng thoáng chút trầm lặng.

"Thần thiếp biết", nàng khẽ nói, "nhưng thần thiếp không làm việc gì quan trọng cả.

Nếu chờ đợi điện hạ có thể làm thần thiếp thấy bình yên, thì đó cũng đủ rồi".

Nhật Quang không đáp, chỉ khẽ gật đầu, rồi bước vào trong.

Chàng không quay lại nhìn, nhưng hình ảnh người con gái ấy vẫn thấp thoáng trong tâm trí.

Một người luôn giữ vẻ dịu dàng, luôn kiên nhẫn, nhưng tại sao chàng lại không thể đáp lại?

Chàng tự nhủ, việc nàng làm là lựa chọn của nàng, không phải điều chàng yêu cầu.

Nhưng sâu thẳm trong lòng, một phần nhỏ nhoi bắt đầu cảm thấy áy náy.

Chàng biết mình quá lạnh lùng, nhưng những áp lực và trọng trách trong triều đã chiếm trọn tâm trí chàng.

Hoàng Uyển luôn giữ sự nhẫn nại.

Mỗi ngày, nàng cho người chuẩn bị trà và điểm tâm, đặt trong thư phòng để chàng dùng khi làm việc.

Nhưng lần nào nàng cũng chỉ nghe được câu nói quen thuộc từ người hầu:

"Phu nhân, điện hạ dặn không làm phiền.

Ngài còn đang xem xét tấu chương".

Dù vậy, nàng không nản lòng.

Có hôm, nàng tự tay pha trà, mang đến trước cửa thư phòng, khẽ gõ cửa và nói:

"Điện hạ, trà đã nguội, ngài có muốn dùng một chút không?"

Nhật Quang từ trong vọng ra, giọng chàng không nặng nề nhưng đầy vẻ xa cách:

"Cảm ơn nàng, cứ để đó, ta sẽ dùng sau".

Những lần như vậy, Hoàng Uyển chỉ lặng lẽ đặt khay trà xuống, mỉm cười và rời đi.

Dù lòng có chút buồn, nhưng nàng vẫn tự nhủ:

"Chàng bận rộn vì quốc sự, ta không thể trách.

Là phu nhân của hoàng tử, ta chỉ cần làm tốt vai trò của mình".

Thời gian trôi qua, trong triều ai cũng thấy rõ sự chăm lo của Hoàng Uyển dành cho Nhật Quang.

Nhưng đáp lại, chàng vẫn giữ sự lạnh nhạt, tâm trí hoàn toàn dành cho quốc gia và những kế hoạch lớn.

Một buổi tối nọ, khi Nhật Quang đang cặm cụi trước đống tấu chương, Hoàng Uyển nhẹ nhàng bước vào thư phòng.

"Điện hạ, thiếp không làm phiền ngài lâu.

Chỉ muốn nhắc rằng đã khuya, ngài nên nghỉ ngơi.

Thiếp... chỉ lo sức khỏe của ngài thôi".

Nhật Quang ngẩng lên, nhìn nàng một lát.

Gương mặt chàng thoáng chút dịu lại, nhưng giọng vẫn trầm và xa cách:

"Ta biết rồi.

Nàng nghỉ trước đi, ta sẽ xong sớm thôi".

Hoàng Uyển khẽ cúi đầu, đáp:

"Vâng, Hoàng Uyển không làm phiền ngài nữa".

Một buổi sáng, khi gia nhân báo rằng Nhật Quang đã thức khuya suốt đêm trong thư phòng, Hoàng Uyển đích thân chuẩn bị một bát cháo nóng mang đến.

Nàng nhẹ nhàng gõ cửa, giọng dịu dàng:

"Điện hạ, thần thiếp mang chút cháo đến.

Người nên ăn trước khi làm việc tiếp".

Bên trong, giọng Nhật Quang vang lên, ngắn gọn nhưng không kém phần xa cách:

"Để đó, ta sẽ ăn sau".

Hoàng Uyển đẩy cửa bước vào, đặt bát cháo lên bàn.

Chàng vẫn ngồi bên án thư, tập trung vào những cuộn tấu chương trước mặt, ánh mắt không rời khỏi công việc.

Dáng vẻ mệt mỏi của chàng khiến nàng không khỏi lo lắng.

"Điện hạ, thần thiếp chỉ xin một chút thời gian của người.

Nếu không ăn ngay, cháo sẽ nguội mất".

Nhật Quang khẽ ngẩng lên, ánh mắt thoáng lộ vẻ không hài lòng.

"Nàng không cần phải làm những việc này.

Ta tự lo được.

Nàng cứ lo chuyện của mình đi".

Hoàng Uyển cắn môi, cố giữ vẻ bình tĩnh.

"Thần thiếp chỉ muốn chăm sóc người.

Dù không thể giúp gì cho triều chính, nhưng thần thiếp vẫn muốn làm tròn bổn phận của mình".

"Bổn phận?"

Nhật Quang nhếch môi, nở một nụ cười lạnh nhạt.

"Nàng làm tròn bổn phận của mình rồi.

Nhưng đừng quên, ta không cần ai phải lo lắng thay cho ta".

Lời nói như một lưỡi dao sắc lạnh, cắt sâu vào lòng Hoàng Uyển.

Nàng đứng im lặng một lúc, rồi khẽ cúi đầu, giọng nói nhỏ lại nhưng vẫn đầy sự nhẫn nại:

"Thần thiếp hiểu.

Nếu điện hạ không muốn, thần thiếp sẽ không làm phiền nữa.

Nhưng xin người đừng quên, sức khỏe của người không chỉ là chuyện của riêng người, mà còn là của cả triều đình".

Nói rồi, nàng bước ra, khép cửa lại một cách nhẹ nhàng.

Nhưng trái tim nàng như bị đè nặng bởi sự lạnh lùng của chàng.

Nàng không khóc, không than trách, nhưng trong lòng dâng lên một nỗi buồn sâu sắc.

Nhật Quang nhìn theo bóng nàng, lòng chàng thoáng chút bối rối, nhưng rồi chàng lắc đầu, quay trở lại với công việc.

Trong tâm trí Nhật Quang, những vấn đề quốc sự và sự ổn định của Đại Việt luôn là ưu tiên hàng đầu.

Chàng cảm nhận được sự quan tâm của Hoàng Uyển, nhưng trái tim chàng dường như vẫn khóa chặt, không muốn mở ra cho những rung động cá nhân.

Hoàng Uyển tiếp tục chờ đợi, ngày này qua ngày khác, hy vọng rằng sự chân thành và nhẫn nại của mình sẽ dần khiến trái tim lạnh lùng của phu quân thay đổi.

Dù biết chàng sẽ không để ý, nàng vẫn dặn dò gia nhân cẩn thận để mọi thứ trong phủ luôn chu toàn.

Nàng không đòi hỏi điều gì từ chàng, nhưng mỗi buổi chiều, nàng vẫn ngồi ở hiên, lặng lẽ nhìn về phía thư phòng, mong chờ một chút thay đổi từ con người mà nàng đã chọn gắn bó cả đời.

Nhưng trong phủ, ai cũng hiểu, hành trình ấy sẽ còn rất dài và không hề dễ dàng.

Đã một năm trôi qua kể từ ngày hôn lễ được cử hành, nhưng thái độ của Uy Minh hầu Lý Nhật Quang vẫn không hề thay đổi.

Chàng vẫn lạnh lùng, vẫn chỉ biết đến triều chính, và hầu như không bao giờ để lộ chút quan tâm nào đến Lâm Hoàng Uyển, người vợ đã sống cùng dưới một mái nhà.

Hoàng Uyển, dẫu vẫn nhẫn nhịn và dịu dàng, không thể không nhận ra những lời đồn bắt đầu lan truyền trong phủ và cả bên ngoài.

Gia nhân xì xào rằng, có lẽ điện hạ không mặn mà với phu nhân vì đã có người khác trong lòng.

Những lời đó như mũi dao vô hình cứa vào lòng nàng, nhưng nàng không nói ra.

Một ngày nọ, trong buổi thiết triều, vài vị quan trẻ mạn phép nhắc đến chuyện này, dù chỉ là một cách bóng gió.

"Uy Minh hầu", một vị quan cười cợt, "một năm qua, hôn sự của ngài đã làm gương cho không ít người trẻ tuổi trong triều.

Nhưng hình như ngài vẫn còn giữ lối sống quá giản đơn, ít khi thấy ngài cùng phu nhân ra ngoài.

Có phải phu nhân không hợp ý ngài không?"

Cả điện cười râm ran, nhưng Nhật Quang chỉ lạnh lùng nhìn vị quan kia, ánh mắt sắc như dao khiến người đó chột dạ.

"Quan trường là nơi để nói chuyện chính sự, không phải để phán xét chuyện nhà người khác", Nhật Quang đáp, giọng rõ ràng, từng từ như đập thẳng vào không khí.

Không ai dám nói thêm gì sau đó, nhưng lời đồn vẫn lan xa.

Chiều hôm ấy, khi trở về phủ, Nhật Quang nhận ra không khí có gì đó trầm lắng hơn thường ngày.

Một gia nhân lúng túng bẩm báo rằng phu nhân đã nghe những lời đồn đại bên ngoài.

Chàng cau mày, bước vào phòng, thấy Hoàng Uyển ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm.

"Nàng nghe những lời vô căn cứ đó rồi sao?"

Chàng hỏi, giọng vẫn điềm tĩnh nhưng không giấu được chút khó chịu.

"Phải", nàng đáp, khẽ quay lại nhìn chàng.

"Những lời ấy không phải lần đầu thần thiếp nghe được.

Nhưng thần thiếp không trách ai cả, vì sự lạnh nhạt của điện hạ suốt một năm qua cũng đủ để người ta nghĩ vậy".

Nhật Quang im lặng, đứng thẳng người, đôi mắt sắc bén như nhìn thấu mọi chuyện.

Sau một lúc, chàng cất giọng, lạnh mà thẳng thắn:

"Những kẻ đồn thổi ấy thật nực cười.

Một phu nhân như nàng đã là quá đủ.

Ta không cần, và cũng không muốn thêm bất kỳ ai khác.

Những lời đồn ấy chẳng đáng để nàng bận tâm".

Hoàng Uyển khẽ cười, nhưng nụ cười không giấu được sự chua chát:

"Thần thiếp biết điện hạ không phải là người như họ nói.

Nhưng thần thiếp cũng hiểu rằng, sự lạnh nhạt của người đã tạo cơ hội cho những lời đồn đó lan truyền.

Thần thiếp chỉ muốn hỏi... phải chăng, trong lòng điện hạ, thần thiếp chưa bao giờ có vị trí nào?"

Nhật Quang thoáng cau mày, như muốn đáp lại, nhưng rồi chỉ thở dài.

Chàng quay lưng, bước về phía thư phòng, để lại nàng ngồi lặng lẽ trong không gian im ắng.

Suốt một năm qua, chàng đã quá quen với việc giữ mọi cảm xúc trong lòng.

Không phải vì chàng không nhận ra sự kiên nhẫn của Hoàng Uyển, mà vì chàng sợ phải đối diện với những cảm xúc ấy.

Chàng đã tự nhủ rằng, cuộc đời chàng chỉ có trách nhiệm và bổn phận.

Nhưng câu hỏi của nàng, dù không được chàng trả lời, vẫn vang lên trong tâm trí, khiến chàng lần đầu cảm thấy chông chênh giữa những rào chắn mà chính mình dựng lên.

"Nàng không cần một vị trí", chàng thầm nghĩ.

"Nhưng có lẽ, ta đã quá khắc nghiệt với nàng".

Ngày gió mùa ùa về, trời đất như se lạnh hơn thường ngày, Đông Cung Thái tử Lý Phật Mã tự mình đến phủ Uy Minh hầu.

Sự xuất hiện của thái tử khiến toàn phủ náo động.

Nhật Quang, nghe gia nhân báo tin, đích thân ra cổng đón.

"Hoàng huynh?"

Nhật Quang cúi đầu chào, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên.

"Trời lạnh thế này, sao huynh lại đích thân đến đây?

Có chuyện gì không ổn trong triều sao?"

Phật Mã không trả lời ngay mà im lặng quan sát em trai một lát.

Gương mặt điềm tĩnh thường ngày của Đông Cung Thái tử hôm nay thoáng vẻ nghiêm nghị.

"Trời lạnh, nhưng lòng người còn lạnh hơn, Nhật Quang à.

Ta nghe nói chuyện giữa đệ và Hoàng Uyển.

Nếu ta không tự mình đến, e rằng đệ sẽ mãi làm sai thêm.

Không phải chuyện triều đình.

Là chuyện của đệ".

Nhật Quang nhíu mày nhưng không nói gì, chỉ mời thái tử vào thư phòng.

Khi hai người ngồi đối diện bên án thư, Phật Mã không vòng vo, mà đi thẳng vào vấn đề.

"Đệ có biết, vì sao những lời đồn bên ngoài lại nhiều đến vậy không?"

Phật Mã hỏi, giọng trầm nhưng sắc bén.

Nhật Quang đáp, vẻ lạnh nhạt:

"Đệ không quan tâm đến những lời đồn vô nghĩa.

Miệng đời vốn không đáng để để ý".

Phật Mã khẽ nhíu mày, thở dài:

"Miệng đời đúng là không đáng để ý.

Nhưng đệ quên rằng, lời đồn không chỉ ảnh hưởng đến đệ mà còn ảnh hưởng đến Hoàng Uyển, người đã cùng đệ chung mái nhà suốt một năm qua.

Con gái nhà người ta, vì tin tưởng đệ, mà chịu đựng biết bao nhiêu điều tiếng.

Đệ có biết, Thái úy đã mấy lần muốn đến đây đón con gái về không?"

Câu nói của Phật Mã khiến Nhật Quang khựng lại.

Chàng ngước lên, ánh mắt thoáng chút dao động.

"Thái úy muốn đón nàng về?

Vì sao?"

"Vì ông ấy xót con gái mình, Nhật Quang à", Phật Mã nghiêm giọng.

"Dẫu rằng ông ấy là quan lớn, thanh liêm chính trực, nhưng cũng là một người cha.

Thấy con gái sống lạnh lẽo, không được đệ quan tâm, lòng ông ấy sao yên?

Nhưng ông ấy vẫn nhẫn nhịn, vì ông ấy kính trọng đệ, nể tình hoàng tộc và vì sự ổn định của hôn sự này".

Nhật Quang im lặng, ánh mắt lặng lẽ hướng về ô cửa sổ bên cạnh, nơi cành cây khẳng khiu rung rinh trong gió lạnh.

"Hoàng huynh, đệ không quan tâm những lời bàn tán.

Hôn sự này vốn dĩ là trách nhiệm.

Đệ đã thực hiện trách nhiệm ấy, còn việc tình cảm... không phải cứ ép buộc là có thể xảy ra".

"Nhật Quang, đệ sai rồi.

Làm phu quân, trách nhiệm không chỉ là cưới hỏi theo lệnh của phụ hoàng, mẫu hậu.

Nó còn là sự quan tâm và chia sẻ với người mà đệ gọi là thê tử.

Hoàng Uyển đã cố gắng hết sức để trở thành một phu nhân tốt, đệ không thể tiếp tục coi nàng ấy như không tồn tại".

Phật Mã tiếp tục, giọng ôn tồn:

"Nhật Quang, đệ là người chính trực, ta biết.

Nhưng trong cuộc đời, không phải chỉ có trách nhiệm với triều đình.

Gia đình cũng là trách nhiệm.

Nếu đệ không thể yêu thương nàng, ít nhất hãy để nàng cảm nhận được sự tôn trọng.

Đừng để người ta nói rằng Uy Minh hầu là người chỉ biết đến việc nước mà quên cả người đầu ấp tay gối với mình".

Nhật Quang trầm ngâm, không trả lời ngay.

Chàng hiểu, lời của hoàng huynh không sai.

Chàng luôn tự nhủ rằng, hôn sự này chỉ là bổn phận, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến cảm giác của Hoàng Uyển.

"Đệ không coi nàng ấy như không tồn tại.

Đệ đã chu cấp đầy đủ, không để nàng ấy thiếu thốn thứ gì.

Đệ chỉ... không biết phải làm gì thêm".

Phật Mã nhìn sâu vào mắt em trai, giọng chàng nghiêm lại:

"Nhật Quang, đệ không hiểu hay đang cố tránh hiểu?

Đệ nghĩ chu cấp đủ là xong trách nhiệm sao?

Nếu đệ không thay đổi, đệ sẽ mất đi một người vợ tốt.

Đừng đợi đến khi Thái úy thật sự đón Hoàng Uyển về, lúc đó hối hận cũng không kịp".

Nhật Quang ngước lên nhìn huynh trưởng, đôi mắt thoáng chút dao động.

Nhưng chàng vẫn cố giữ giọng bình tĩnh:

"Hoàng huynh, đệ không muốn làm tổn thương ai.

Nhưng lòng đệ lúc này... chỉ có quốc sự.

Đệ không có tâm trí để nghĩ đến những chuyện khác".

Phật Mã khẽ thở dài, giọng chàng dịu lại nhưng vẫn đầy ý nhắc nhở:

"Nhật Quang, đệ có biết vì sao phụ hoàng và mẫu hậu luôn yêu thương nhau không?

Không phải vì họ chỉ làm tròn trách nhiệm.

Mà vì họ biết chia sẻ, biết quan tâm nhau dù phải gánh vác cả hoàng tộc, cả đất nước.

Đệ cũng là con trai của họ, đệ nên hiểu điều đó.

Những gì đệ hay ta đang gánh vác, chưa bằng phân nửa những gì phụ hoàng và ngay cả mẫu hậu đã trải qua đâu".

Trước khi rời đi, Phật Mã đặt tay lên vai Nhật Quang, ánh mắt vừa nghiêm khắc vừa mang theo sự khích lệ.

"Ta không yêu cầu đệ phải trở thành người chồng hoàn hảo.

Nhưng ít nhất, hãy là một người đủ để nàng không cảm thấy mình bị bỏ rơi.

Nghĩ cho nàng, cũng là nghĩ cho chính đệ".

Khi Thái tử Lý Phật Mã bước ra khỏi phủ Uy Minh hầu, trời đã nhá nhem tối, những cơn gió lạnh của ngày gió mùa càng thêm buốt giá.

Hoàng Uyển, như thường lệ, tự mình ra tận cửa để tiễn.

Nàng khẽ cúi đầu, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy kính trọng:

"Thái tử điện hạ, trời đã tối, người đi đường cẩn thận.

Hoàng Uyển cảm tạ người đã đến phủ, chắc hẳn Uy Minh hầu cũng sẽ suy ngẫm những điều người đã nói".

Phật Mã dừng bước, ánh mắt sắc sảo của chàng nhìn nàng một lúc, như muốn đọc thấu nỗi lòng của người em dâu đang cố gắng che giấu nỗi buồn sau vẻ điềm tĩnh.

"Hoàng Uyển à", Phật Mã lên tiếng, giọng điềm đạm nhưng đầy ý tứ, "ta biết Nhật Quang là người cứng đầu.

Đệ ấy, từ nhỏ đến lớn, luôn đặt trách nhiệm và lý tưởng lên hàng đầu.

Với nó, những thứ khác đều là thứ yếu, kể cả tình cảm".

Hoàng Uyển khẽ gật đầu, đôi môi mím lại như cố giữ sự bình tĩnh:

"Thần nữ hiểu.

Điện hạ là người có chí lớn, thần nữ không dám mong chờ gì nhiều.

Thần nữ chỉ hy vọng có thể ở bên để hỗ trợ chàng, dù là những việc nhỏ nhặt nhất".

Phật Mã mỉm cười, ánh mắt cảm thông cho đệ tức của mình.

"Muội là người kiên nhẫn, ta nhìn ra điều đó.

Nhưng đôi khi, ta nghĩ, sự kiên nhẫn ấy sẽ khiến muội chịu thiệt thòi.

Tuy vậy, đừng vội nản lòng.

Nhật Quang không phải là người vô tình, chỉ là đệ ấy chưa biết cách bày tỏ mà thôi.

Hãy cho đệ ấy thêm thời gian.

Một khi đệ ấy nhận ra, đệ ấy sẽ là người đáng để muội dựa vào".

Hoàng Uyển ngẩng lên, đôi mắt dịu dàng nhưng không giấu được chút xúc động:

"Thái tử yên tâm.

Thần nữ đã chọn con đường này, sẽ không từ bỏ giữa chừng.

Điện hạ dù có lạnh nhạt, nhưng thần nữ tin rằng sự chân thành rồi sẽ được đáp lại, chỉ là sớm hay muộn".

Phật Mã khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ hài lòng.

Thái tử đặt tay lên vai đệ tức, như một lời động viên.

"Nếu có gì khó khăn, cứ nói với ta.

Ta là huynh trưởng của đệ ấy, và muội cũng là người mà ta và mẫu hậu rất trân trọng".

Nói rồi, Phật Mã bước lên xe ngựa, ánh mắt vẫn còn luyến tiếc khi nhìn bóng dáng mảnh mai của Hoàng Uyển đứng lặng giữa cửa lớn.

Trong lòng Phật Mã, Nhật Quang là người em mà chàng vừa tự hào, vừa không khỏi lo lắng.

Một người tài năng, nhưng lại quá cứng nhắc và xa cách.

Phật Mã thầm hy vọng, bằng sự kiên nhẫn và dịu dàng, Hoàng Uyển sẽ tìm được cách chạm vào trái tim vốn đóng kín của đệ đệ mình.

Khi xe ngựa khuất dần, Hoàng Uyển vẫn đứng đó, tay nhẹ nắm lấy tấm áo choàng để chống lại cơn gió lạnh.

Nàng nhìn về phía thư phòng, nơi ánh đèn vẫn le lói trong màn đêm, tự nhủ:

"Ta sẽ cố gắng thêm chút nữa.

Điện hạ, dù cứng đầu đến đâu, cũng không thể mãi mãi lặng lẽ như thế".

Lời dặn dò của Phật Mã trở thành một tia sáng le lói trong lòng nàng, giúp nàng thêm vững vàng trên con đường đã chọn, dù đầy rẫy những thử thách và tổn thương.

Sau khi thái tử rời đi, Nhật Quang ngồi lại trong thư phòng, lòng không khỏi trĩu nặng.

Gió lạnh vẫn ùa qua những khung cửa, mang theo tiếng xào xạc của lá cây.

Chàng bất giác nghĩ đến Hoàng Uyển, đến dáng vẻ lặng lẽ của nàng mỗi chiều ngồi đợi chàng về.

Chàng biết mình đã quá lạnh nhạt, nhưng không biết bắt đầu từ đâu để thay đổi.

Còn về phía Lâm Thái úy, khi nghe con gái vẫn kiên nhẫn chịu đựng, ông không khỏi xót xa.

Trong một buổi trò chuyện với gia nhân, ông lặng lẽ nói:

"Nếu con bé không chịu nổi nữa, ta sẽ đón nó về.

Ta không cần Uy Minh hầu phải thương yêu nó, nhưng ít nhất, nó không đáng phải sống trong sự lạnh nhạt như thế".

Những lời ấy không lọt đến tai Hoàng Uyển, nhưng nàng hiểu rõ tình thương của cha mình.

Nàng vẫn cố nhẫn nhịn, không để cha phải thêm lo lắng.

Nhưng liệu sự nhẫn nhịn này có thể kéo dài mãi, khi trái tim nàng dần nguội lạnh trước sự hờ hững của người chồng mà nàng từng kính trọng?
 
Back
Top Bottom