Khác [NamtanFilm] Tôi và sát nhân biến thái

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
372283301-256-k990357.jpg

[Namtanfilm] Tôi Và Sát Nhân Biến Thái
Tác giả: sarahwine
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Không chắc sẽ có một cái kết đẹp nhưng hứa hẹn dù ra sao thì cả hai vẫn sẽ về bên nhau :>



namtanfilm​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [REUP] Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung
  • [HOÀN] CHÚ RỂ CỦA TÔI BỎ TRỐN RỒI
  • Nếu tôi là công chúa
  • Tôi không phải cô ấy - Chaelisa
  • Người Yêu Tôi Chính Là Tổ Tiên Tôi
  • [BL] BÓNG TỐI TRONG CHIẾN TRANH
  • [Namtanfilm] Tôi Và Sát Nhân Biến Thái
    Chương 1: Máu


    - 5 năm trước -

    Film Rachanun là một cô bé 13 tuổi lanh lợi, hoạt bát, rất tò mò về thế giới ngoài kia.

    Hôm nay là ngày mà cô được đi leo núi với trường của mình.

    Xung quanh khu vực này là những bóng cây um tùm, trời lại khá âm u, nhưng với bản tính hiếu kì của bản thân mà Film đã tìm ra một khu vực kì lạ.

    "Film!

    Mày đi đâu đó?"

    Jimmy - một trong những người bạn thân của cô chạy đến vỗ nhẹ vào vai.

    "Kìa"

    Film chỉ tay vào tấm bảng hình chữ nhật màu đỏ có dòng chữ "Cấm vào" to tổ bố kia.

    "Thôi nha, nguy hiểm lắm đó.

    "

    Có thêm hai đứa bé chạy đến.

    "Gì thế hai đứa bây?"

    Đứa trẻ có vẻ ngoài oai phong lẫm liệt này là Tu, là người trưởng thành nhất nhóm.

    Bên cạnh là Prim, đứa nhỏ nhút nhát, rất hay sợ hãi.

    "Tao muốn vào trong kia coi thử.

    "

    Film một lần nữa chỉ vào tấm bảng kia.

    Tấm bảng được bao quanh bởi hàng rào sắt cũ kĩ, một phần bị rỉ sét nên tạo ra một mùi hương không được dễ chịu cho lắm.

    "Không được, người ta đã để cấm vào rồi mà con nhỏ này, nguy hiểm lắm đó nha!

    "

    Tu vả vào đầu Film cái bốp.

    Film ôm đầu.

    "Tụi bây không đi thì tao đi một mình!

    "

    Film la lớn rồi vùng vẫy đi lại cửa rào.

    "Khoan đã, lỡ có con gì lao ra thì sao?!

    "

    Bây giờ Prim mới dám lên tiếng chặn Film lại.

    "Không sao, trên núi này cùng lắm có rắn thôi, tao chưa nghe người dân ở đây nói ở đây đó động vật nguy hiểm gì hết, yên tâm đi!

    "

    Prim vẫn rất sợ.

    Jimmy nhìn Film đi vào một mình liền không yên tâm, cậu đành lặng lẽ đi đằng sau để bảo vệ cô kịp lúc.

    "Ê Jim, có cái gì nè!

    "

    Film vẫy tay quắc Jimmy lại vì trước mắt cô là một cái hang khá lớn, nó tối và đầy cỏ cây và củi khô bên ngoài.

    "Sao lại nhiều củi thế nhỉ?

    "

    Jimmy thắc mắc.

    "Chắc có người sống ở đây...

    "

    Film đến gần rồi nhìn vào trong.

    "Lại đây.

    "

    "Sao thế?

    "

    "Mày có nghe thấy mùi gì không?

    "

    Jimmy ngửi ngửi rồi nhìn Film.

    "Khoan đã...

    Cái mùi tanh này...

    Như mùi máu ấy.

    "

    Cậu cảm thấy có điềm xấu nên kéo tay Film đi ra khỏi đó, những với sự tò mò lên đến đỉnh Everest của bản thân thì cô nàng chạy hẳn vào trong rồi vấp phải cái gì đó.

    "Au!

    "

    Film té phịch xuống đất.

    "Mày có sao không Film?!

    "

    "Cái gì v... vậy?

    "

    Film chạm vào cái chất lỏng nhớp nháp màu đỏ, cô bắt đầu cảm thấy kì lạ.

    Cô khẽ nhìn xuống bên cạnh chân mình.

    Là một cái xác, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu, hai hốc mắt đen sậm và chảy ra dung dịch màu xanh đậm trong rất dị, Film đang cố gắng kìm nén để không nôn ra bữa sáng mà cô vừa ăn lúc nãy.

    Nhìn xuống một chút, bên ngực trái đã bị khoét một lỗ lớn, quả tim đã bị moi ra làm cho thi thể càng không nguyên vẹn.

    Jimmy chạy lại đỡ Film thì nghe được tiếng bước chân khe khẽ trong bóng tối.

    Cậu biết được cái gì đang đến nên lôi tay Film chạy thục mạng ra bên ngoài.

    Tu và Prim đứng bên ngoài không biết chuyện gì thì Jimmy la lớn.

    "Chạy mau!!!

    "

    Cả đám chạy như đang bị sinh vật dị dạng trong truyền thuyết đuổi theo.

    Đến khu sinh hoạt chung của trường, đông người, Jimmy mới cảm nhận được sự an toàn.

    "Chắc tao chết mất...

    Nếu không chạy kịp thì có lẽ tao với Film trở thành nạn nhân tiếp theo rồi...

    Thật là...

    "

    Mặt cậu tái méc.

    "Rốt cuộc là có chuyện gì?

    Nạn nhân là sao?

    "

    Tu nhăn mặt.

    "Có một cái xác trong hang mà bọn tao đi vào, nó dị lắm, tao sắp nôn tới nơi rồi.

    "

    Prim nghe xong chân run lẩy bẩy.

    "Phải nói cho giáo viên ngay đi.

    "

    Film lo lắng.

    Jimmy vỗ vai Film.

    "Mày ở đây với Tu và Prim đi, để tao đi nói với cô cho.

    "

    Film gật đầu.

    Sau khi Jimmy kể cho giáo viên nghe tường tận, cảnh sát cũng nhanh chóng đến.

    Theo những báo cáo của cảnh sát:

    "Nạn nhân là một phụ nữ 27 tuổi tên Maleeson Limpatiyakorn, hiện là nhân viên văn phòng của một công ty sản xuất dược liệu MRAP.CO tại trung tâm Bangkok.

    Thi thể được phát hiện trong khu vực cấm vào của khu leo núi phía bắc Bangkok.

    Tình trạng: Không nguyên vẹn.

    Hai mắt đã bị móc ra bởi một vật dụng không xác định và bị đổ chất lỏng kì lạ màu xanh vào bên trong hốc mắt.

    Tim đã bị khoét và lấy đi bởi một vật mang hình dáng giống dao găm.

    Tai trái bị cắt ra, hai chân bị rạch nhiều vết.

    Toàn bộ những bộ phận đã kể trên đều bị lấy đi và không thể tìm thấy.

    Cảnh sát vẫn đang trong quá trình điều tra.

    Hung thủ vẫn chưa xác định.

    "

    Ngay sau đó, tin tức về vụ án giết người man rợn tại khu leo núi xuất hiện trên mọi nền tảng báo đài, truyền thông,...

    Đáng tiếc, cảnh sát phải khép lại vụ án sau 2 năm vì không thể phát hiện bất cứ dấu vết nào của hung thủ dù chỉ là một cọng tóc.

    Điều đó làm cho gia đình nạn nhân vô cùng căm phẫn nhưng chẳng thể làm được gì, người đã chết, có làm gì cũng vô ích.
     
    [Namtanfilm] Tôi Và Sát Nhân Biến Thái
    Chương 2: Hoa Ô đầu


    - Hiện tại -

    Mùa hè ở Bangkok oi bức, ngột ngạt đến khó chịu, dạo này thời tiết rất nóng làm cho ai cũng chỉ muốn ở trong nhà tận hưởng không khí mát mẻ từ điều hòa.

    Đã rất lâu kể từ ngày định mệnh ấy, Film giờ đây đã là sinh viên năm nhất khoa Truyền Thông, cô vẫn vậy, vẫn hoạt bát và hiếu kì như ngày xưa nên dễ dàng được nhận làm thành viên CLB Báo chí của trường.

    Jimmy ngày càng cao lớn và phải nói là đẹp trai theo từng ngày, cậu theo học khoa Y, đam mê cháy bỏng trong cậu chưa bao giờ bị dập tắt.

    Prim đã không nhút nhát như ngày trước, cô nàng đã biết cách cởi mở và trở nên nóng bỏng khiến cho nhiều chàng trai mê như điếu đổ, cô đang nắm giữ vị trí nàng thơ của khoa Thiết kế thời trang.

    Còn Tu, lúc nào cũng luôn là người trưởng thành nhất nhóm, cô theo đuổi đam mê được làm một bác sĩ tâm lí để chữa lành tâm hồn đã vỡ nát từ sâu bên trong của bệnh nhân.

    Film cầm ly cà phê nóng hổi vừa mua từ quán Small Hours gần trường đi dạo quanh khuôn viên trường.

    Với thời tiết như hiện tại, dễ khiến cho cô trở nên khó chịu, cô vừa đi vừa suy nghĩ về đề tài luận văn mà giáo sư vừa giao cho:"Con người - Linh hồn - Tội lỗi".

    "Ê nhỏ!

    "

    Jimmy từ đằng xa, tay cầm chồng sách về vi khuẩn, virus được tìm thấy trong lịch sử y học.

    Film liếc xéo cậu bạn thân.

    "Tao không có nhỏ!

    "

    Jimmy cười cười rồi nhặt chiếc lá trên tóc của Film xuống.

    "Với tao thì mày vẫn mãi là con nít thôi.

    "

    Cả hai cùng đi về phía tòa nhà B - đây là tòa nhà dành riêng cho các sinh viên muốn nghiên cứu những chủ đề về khoa học - kĩ thuật, mỗi lầu của tòa nhà đều được trưng bày rất nhiều giải thưởng về khoa học - kĩ thuật cấp quốc gia trở lên, nơi đây đã truyền rất nhiều động lực cho sinh viên.

    "Sao mặt mày khó chịu vậy?

    "

    Jimmy nhìn sách lật vài trang rồi hỏi Film.

    "Tao đang mắc kẹt trong cái đề tài của giáo sư Jumpol.

    "

    "Cái ông mới 30 tuổi đã lên giáo sư hả?

    Phải công nhận là ổng giỏi thật, cái tầng 3 này toàn giải thưởng của ổng không đó.

    "

    "Ừ, mà...

    Lần đầu tao thấy giáo sư nào đẹp trai như vậy đó, lại còn cao ráo nữa.

    "

    "Ôi con nhỏ mê trai, ổng cho đề gì mà làm cho con Film cứng đầu này phải khó chịu thế?

    "

    "Chỉ có 3 chữ thôi.

    "Con người - Linh hồn - Tội lỗi".

    "

    Cậu bạn gấp sách lại rồi chống cằm nhìn Film.

    "Mày nghĩ sao về việc đi khám phá nhà ma?

    "

    "Chắc tao bỏ mày vào thùng rác quá thằng quỷ này!

    "

    Film gõ cái bốp vào đầu Jimmy.

    "Thôi tao đi trước, tao nghĩ tao sẽ đi lượn vài vòng khu này kiếm ý tưởng.

    "

    "Cần tao đi cùng không?

    "

    "Ở yên đó giúp tao.

    "

    Film xoay người rời đi.

    Cô đang dạo bước trên con đường xa lạ, đây là con đường hiếm khi cô đi ngang qua, phải nói là chưa bao giờ.

    Giờ này nắng cũng vơi bớt đi phần nào, đôi khi xuất hiện vài cơn gió nhè nhẹ thổi qua mái tóc cô, cô ngắm nhìn xung quanh thật kĩ.

    Rồi cô dừng lại trước một cửa hàng hoa mang tên "Love Thy Garden".

    Bên ngoài được trang trí bởi những chậu hoa hướng dương tươi rói, bên trái có một kệ sen đá, xương rồng mini trông rất dễ thương, làm cho Film vô thức mà bước vào.

    Bên trong có rất nhiều loài hoa lạ mắt, quả thật chủ tiệm biết cách chưng hoa, được sắp xếp từ màu nóng sang màu lạnh một cách rất hài hòa.

    Nhưng Film lại chú ý đến chậu hoa màu xanh lam pha chút tím được đặt ngay ngắn ở một góc ít ai chú ý đến.

    "Em đến mua hoa sao?

    "

    Một cô gái trẻ tầm chưa đến 30 tuổi từ bên trong phòng kế quầy tính tiền bước ra, gương mặt gợi nên vẻ đẹp của mối tình đầu của biết bao chàng trai.

    Cô gái nở một nụ cười thuần khiết như ánh mặt trời làm cho Film có chút say đắm.

    "Em chỉ xem thôi ạ.

    "

    Cô gái để ý thấy Film đang nhìn vào chậu hoa kia liền nói.

    "Đó là hoa ô đầu...

    "

    "Hoa ô đầu ạ?

    Lần đầu em nghe.

    "

    Cô nàng chủ tiệm khẽ cười, đôi mắt long lanh.

    "Đây là loài hoa mà chị của chị rất thích, nhưng chị lại chẳng thấy nó đẹp chút nào...

    "

    Film chợt thấy tia ưu buồn trong đôi mắt ấy.

    "Em có biết hoa này có ý nghĩa gì không?

    "

    Film lắc đầu.

    "Sự thù hận.

    "

    "Thù hận sao ạ?

    "

    "Đúng vậy...

    "

    Chủ tiệm bước vào trong quầy lấy từ trong tủ một bức ảnh đã cũ, trầm ngâm nhìn nó với vẻ mặt buồn rười rượi.

    Film tiếp tục nhìn những hoa khác, cô đắm chìm trong vẻ đẹp không lối thoát của chúng.

    "Này, chị tên là Love.

    Nếu em muốn thì cứ đến chơi nhé.

    "

    Nàng chủ tiệm lên tiếng.

    "Vâng ạ, còn em là Film, em học ở trường đại học gần đây ấy ạ.

    "

    Love mỉm cười.

    Film nhận ra giờ cũng trễ rồi nên xin phép về trước.

    Nhưng tính tò mò đâu dễ mà mất được, cô thấy một con hẻm nhỏ tối liền muốn vào trong xem thử.

    Cô chợt thấy ớn lạnh nhưng mà vẫn đi vào.

    Gần hết con hẻm thì cô ngửi thấy một mùi hương kì lạ, mùi hương đưa cô quay trở về kí ức 5 năm về trước, cái ngày cô bước vào trong khu vực cấm của khu leo núi.

    "Không lẽ...

    "

    Cô đánh liều lại gần để nhìn kĩ hơn vì bên trong con hẻm này khá tối.

    "..."

    Một cái chân nằm lăn lóc dưới đất, máu chảy dài dọc một đường từ chỗ cái chân đến phía cuối con hẻm, bên cạnh còn có vài cánh hoa ô đầu.

    Film rùng mình, hai mắt cố gắng nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy ai.

    Cô chạy nhanh ra khỏi đó rồi lấy điện thoại báo cho cảnh sát chuyện vừa nãy.

    Cảnh sát cũng nhanh chóng đến.

    Thanh tra Gun Atthaphan - nổi tiếng phá được rất nhiều vụ án hốc búa, suốt 6 năm qua ông luôn theo đuổi tên hung thủ được mệnh danh là "Ác quỷ Krungthep".

    "Cô là người phát hiện nó?"

    Gun nhìn Film với ánh mắt phán xét.

    "Đúng rồi ạ."

    "Lúc nãy...

    Cô có thấy mảnh giấy nào gần đó không?

    "

    Film lắc đầu.

    "Chết thật...

    "

    Gun thở dài.
     
    [Namtanfilm] Tôi Và Sát Nhân Biến Thái
    Chương 3: Mảnh giấy


    Thanh tra Gun thở dài, anh xoa xoa hai bên thái dương rồi nhìn Film với vẻ mặt không được ổn lắm.

    "Chúng tôi phát hiện một mảnh giấy nhỏ ở bên cạnh cái chân kia, không biết lúc đó "hắn" có ở đó với cô không nữa?

    "

    Film nhìn Gun một cách ngờ nghệch.

    "Ý anh là?...

    "

    "Có thể lúc đó hung thủ của vụ này đã nhìn thấy cô nhưng không ra tay, nhưng cô cũng không cần lo lắng, tôi sẽ cử người đến bảo vệ khu vực xung quanh nhà cô.

    "

    Cô im lặng.

    Cô lạc trong dòng suy nghĩ không hồi kết của bản thân, sao những vụ giết người cứ tìm đến cô?

    "Film Rachanun...

    Cái tên này thật quen.

    "

    Gun xoa cằm rồi lại nhìn lên Film.

    "Cô có phải là một trong những đứa trẻ đã phát hiện ra cái xác không nguyên vẹn 5 năm trước ở khu leo núi không?

    "

    Film gật đầu.

    "Là tôi, có chuyện gì sao?

    "

    "Vụ năm ấy cũng do tôi tham gia điều tra, tên sát nhân dã man năm ấy vẫn chưa bị bắt và nếu xét theo tình trạng thi thể của các nạn nhân bị sát hại trong suốt những năm gần đây thì đều giống cách giết người của hắn.

    Thú thật, bọn tôi không thể tìm được bằng chứng gì ở hiện trường, chỉ một sợi tóc cũng chẳng có.

    Cô phải cẩn thận, tôi không muốn chuyện gì đáng buồn phải xảy ra với người trẻ tuổi như cô đâu.

    Tôi xin phép đi trước.

    "

    Vị thanh tra đưa cho cô mảnh giấy lúc nãy rồi đi đến chỗ của các viên cảnh sát khác.

    Film giữ chặt mảnh giấy trong tay rồi lặng lẽ đi về nhà.

    Ba mẹ của các cô đã cùng nhau góp tiền và mua một căn nhà gần trường để nhóm ở cùng cho an toàn, tiện giúp đỡ nhau.

    Cô vừa bước vào thì thấy Prim ngồi cặm cụi vẽ gì đó trên sofa.

    "Về sớm thế nhà thiết kế tài năng?

    "

    Prim ngóc đầu dậy rồi liếc xéo cô.

    "Cô nhà báo cũng rảnh chứ đâu phải mỗi tôi đâu~ "

    Film chợt nhớ ra cô vẫn chưa hề buông mảnh giấy kia ra.

    "Prim...

    Tao vừa gặp một vụ án giết người được cho là do tên 5 năm trước gây ra...

    "

    Prim đứng bật dậy với gương mặt lo lắng.

    "Mày có bị sao không?

    Không bị thương ở đâu chứ?!

    "

    "Tao ổn, nhưng mà hắn để lại mảnh giấy này sau khi tao chạy đi báo cảnh sát.

    "

    Cô đưa mảnh giấy nhăn nhúm do mình nắm chặt lúc nãy ra.

    "Đã lâu rồi không gặp lại em, cô bé ngày xưa lớn nhanh quá.

    Em thấy mùi hương này quen chứ?

    Thật hoài niệm phải không?

    Xem như đây là món quà mừng ngày gặp lại của hai ta.

    "

    Tuy là sát nhân nhưng thú thật, nét chữ của hắn rất đẹp, được viết nắn nót từng chữ như muốn gửi gắm tình cảm vào mảnh giấy nhỏ xíu này.

    "Ôi dị quá...

    "

    Prim thốt lên sau khi đọc xong.

    "Tanh chết đi được...

    "

    Film nhăn mặt rồi vứt nó dưới đất.

    -----------------------------

    Trong căn phòng tối chỉ có ánh đèn lờ mờ khó chịu, pha thêm mùi máu thoang thoảng trong không khí tạo thêm cảm giác man rợ nhưng lại vô cùng kích thích với Namtan - người bí ẩn chưa từng lộ diện danh tính thật sự với bất kì ai, chẳng có thông tin gì về cô hay gia đình cô.

    Namtan bước đến chiếc kệ gỗ ở góc phòng, mỗi tầng lại chứa những thứ cô cho là "dễ thương" được đựng trong những chiếc lọ, bình thủy tinh.

    "Đẹp làm sao...

    Cái tai này chỉ được nghe những lời ngọt ngào của tôi thôi, chứ không phải hắn, chị hiểu chứ Malee...

    "

    Cô vuốt ve cái lọ chứa cái tai của một người phụ nữ nào đó, trên nó vẫn còn nguyên một chiếc bông tai hình chú bướm dễ thương.

    Namtan đặt nó ngay ngắn trở lại rồi cầm cái bình chứa máu loãng và... một quả tim người bên trong lên.

    "Chị có biết tôi đã đau lòng thế nào khi chị nói với tôi rằng chị thích hắn không Malee?

    Tôi đã rất khốn khổ đó...

    Nhưng không sao nữa rồi, vì trái tim chị đang là của tôi, đang ngay bên cạnh tôi, chứ không phải hắn ta...

    "

    Cô cười khúc khích, nụ cười khiến người ta sởn gai ốc nếu nghe vào đêm tối.
     
    [Namtanfilm] Tôi Và Sát Nhân Biến Thái
    Chương 4: [Namtan] Hồi ức


    Tiếng đổ vỡ đồ đạc, tiếng mắng chửi thậm tệ, tiếng khóc lóc thảm thương cầu xin sự buông tha, tiếng đánh nhau.

    Tôi lớn lên với những thứ đó, nhưng chúng chưa phải tất cả.

    Người đàn ông mà tôi phải gọi là "ba" có khuôn mặt đáng sợ, ánh mắt lúc nào cũng như muốn giết người, ông ta...

    Không hài lòng về tôi, tất cả mọi thứ thuộc về tôi, ông đều ghét cay ghét đắng.

    Lúc đó, tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ với những suy nghĩ ngây ngô, non nớt, thật ngu ngốc làm sao.

    Trong nhà luôn nồng nặc mùi rượu khó chịu, hương thuốc lá cay mắt, tôi ghét nó.

    Ông ta luôn trong trạng thái say xỉn và đánh đập mẹ tôi.

    Từ khi tôi sinh ra đã vậy, trên người mẹ xuất hiện những vết sẹo không thể nào xóa sạch, mắt bà bầm tím, đến khi chết đi nó vẫn vậy.

    Cũng không hẳn, vì lúc bà chết bà đã cháy thành tro bụi rồi, cả "ba" cũng thế, và cả tôi - theo lời cảnh sát là vậy.

    Vào một ngày đẹp trời của tháng 11, là tháng mát mẻ nhất trong năm, tôi ngồi một mình trong nhà kho cũ kĩ, tôi bị ông ta nhốt lại trong đây sau khi khoe với ông ta bức tranh tôi vẽ, đề tài về cha.

    Tôi đã làm gì sai nhỉ?

    Nhà tôi không nghèo, nhưng cũng không giàu, nó chỉ là vừa đủ để cả ba người cùng sống.

    Tôi phát chán với cuộc sống này, dù cho tôi mới 16 tuổi, chán thật...

    Tôi tìm ra được mấy can dầu hỏa trong chính nơi mà tôi bị nhốt, tôi biết mình phải làm gì tiếp theo.

    Ông ta đã quá bất cẩn vì nghĩ tôi sẽ chẳng dám làm gì ông ta.

    Trưa ngày hôm ấy, nắng đẹp, đẹp như nụ cười của mẹ vậy, nhưng tiếc quá...

    Tôi sắp không được nhìn thấy nó nữa rồi.

    Lúc đó, tôi định sẽ chết cùng họ trong căn nhà đó, nhưng khao khát được sống trong tôi lại trỗi dậy...

    Tôi giết chết đứa con gái mồ côi mà tôi vừa gặp ngày hôm trước, dùng kìm phá vỡ đi hàm răng chắc khỏe của nó rồi đặt nó bên cạnh ba mẹ...

    Họ đã chết trước đó vì tôi bỏ thuốc chuột vào chén canh thơm ngon của họ, tởm thật nhỉ?

    Tôi đang nói tôi đó, đứa con mà họ không nên sinh ra.

    Cầm trên tay bật lửa sau khi rãi dầu hỏa khắp căn nhà yêu quý, tôi mím chặt môi, nó khô quá, tôi vứt nó xuống rồi ngồi xuống bên cạnh họ.

    "Mẹ à, con sẽ ở cùng mẹ, nhưng là sau khi con chết vì bị người khác giết...

    Tạm biệt mẹ.

    "

    Tôi thì thầm với bà những lời cuối cùng.

    Căn nhà bốc cháy mãnh liệt, tôi có thể cảm nhận được mùi thịt đang cháy khét trong đám lửa đó.

    Tạm biệt.

    Mãi sau này tôi mới biết...

    Tôi là con ruột của mẹ với một người đàn ông khác, bà ấy nhắc đến điều đó trong cuốn nhật kí ở nhà bà ngoại.

    Ông ta ghét tôi vì điều đó.

    Nhưng tôi đâu có làm gì sai?

    Người sai là mẹ tôi mà?

    Phải không?

    --------------------

    Nhiều năm sau, tôi sống lang thang trên mảnh đất Krungthep xa hoa kia, lúc nào nó cũng sáng rực rỡ, dù là ngày hay đêm.

    Nhưng cũng chẳng thể thắp sáng tâm hồn tôi, tại sao vậy?

    Tôi - người vô gia cư tốt bụng, đó là do tôi tự đặt cho bản thân.

    Tôi thích giúp đỡ người khó khăn, ví dụ như khi một tên giàu có thích chà đạp người nghèo, không nhớ rõ nhưng hình như tên hắn là Chattapon, có vẻ vậy.

    Tôi lẻn theo hắn vào nhà, đáng kinh ngạc là hắn ở một mình, thật sự là một mình, chẳng có người giúp việc nào ở đây cả.

    Thật thuận tiện cho tôi để giết chết anh ta, thật thú vị nhỉ?

    Trong quãng thời gian ăn xin vị thành niên của bản thân, tôi đã kiếm được "chút tiền" nhờ vào việc tham gia những vụ buôn bán chất cấm ngắn hạn của bản thân, tôi được đào tạo bài bản việc phải đánh nhau, phòng thủ ra sao, ngay cả việc giết người cũng vậy.

    Tôi rất thành thạo, phải nói thật, họ đã vô tình tạo nên con ác quỷ như tôi.

    Tôi cầm con dao găm đâm vào lưng hắn từ đằng sau, rồi rút ra, ngay khi hắn quay lại đằng sau một cách đau đớn, tôi lại đâm thẳng vào mắt hắn, máu bắn ra, tôi có thể thấy con mắt hắn gần như rơi ra ngoài, khung cảnh ấy thật đẹp.

    Hắn đang cố gắng nói gì đó, giọng đặc, khó nghe quá.

    "M... mày là ai?...

    Đ- đừn-g gi-ết tao...

    "

    Tôi dùng dao móc hai mắt hắn ra sau khi nghe xong câu nói đó.

    Nó là món đầu tiên mà tôi đặt vào bộ sưu tập của bản thân.

    Hắn gục xuống đất rồi ôm gương mặt ứa máu tanh của mình, gào lên trong đêm tối.

    Tiếc thật, chẳng có ai ở đây ngoài tôi và hắn, ai lại đi mua một căn nhà ở chỗ hẻo lánh này vậy?

    "Chết tiệt!!!!

    "

    Hắn đập tay xuống sàn và đang cố mò mẫm gì đó, tôi nghĩ hắn đang tìm tôi với hai hốc mắt trống rỗng và đầy máu kia.

    Thật muốn ghi lại khoảnh khắc này.

    Tôi lại đi vào bếp của hắn.

    Nhà bếp sang trọng với những dụng cụ bếp rất mới, chói mắt ghê.

    Tôi chú ý đến cái dao phay nằm ngay ngắn trên bàn, bên cạnh là 3 trái dừa.

    Chắc hắn định uống dừa mà chưa kịp nhỉ?

    Tôi nâng niu nó trong tay rồi đến đứng trước mặt hắn, hắn đã chịu ngồi im ở đó.

    Ôm mặt ngồi đó hưởng thụ cơn đau mở màn mà tôi dành cho hắn.

    "Mày...

    đừng lại đây, đi ra đi!

    "

    Có lẽ hắn cảm nhận được tôi đang ở đây và muốn lại gần hắn.

    Tôi giơ con dao phay lên và hướng thẳng cái cổ của hắn, máu tươi phun ra như đài phun nước, quả thật, tôi không ghét cái mùi này lắm, nó chắc hẳn đã quá thân thuộc với tôi rồi.

    Giờ yên ắn quá, hắn chết thật rồi sao?

    Chán ngắt.

    Tôi nghĩ ra một trò hay.

    Tôi cố gắng dùng sức và chặt đứt cái đầu cứng ngắt của anh ta, hơi tốn sức.

    Sau đó lại dùng cái cưa nho nhỏ mà lúc nào tôi cũng mang bên mình cưa phần trên của đầu hắn ra.

    Đến phần cuối cùng rồi, nồi canh nóng hổi trên bếp vẫn còn nhiều, tôi sẽ cho anh ăn bữa cuối nhé.

    Sau khi xong việc, tôi rời đi.
     
    [Namtanfilm] Tôi Và Sát Nhân Biến Thái
    Chương 5: Mất tích


    Đã hơn một tuần trôi qua kể từ ngày Film có được mảnh giấy kia, vẫn chưa có chuyện gì kì lạ xảy ra với cô, cô thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

    Nay là chủ nhật, đường phố đông đúc hơn hẳn, phụ huynh đưa con cái đi chơi, các cặp đôi dắt tay nhau hẹn hò, bạn bè rủ nhau cháy phố, làm cho Film cảm thấy khá cô đơn.

    Nhưng chưa suy được bao lâu thì bên trong nhà tắm phát ra âm thành ồn ào làm cô nhăn mặt.

    "Con Film!!!

    Mày lại quên dọn nhà vệ sinh rồi!!!

    "

    Tu hét làm cho âm thanh vọng ra ngoài.

    Jimmy ngồi cười khúc khích trên sofa.

    "Cười gì hả Jim?!

    "

    Film lườm cậu muốn sướt mặt.

    Cô đi vào trong nhà tắm, Tu lườm cô rồi ném cây cọ rửa bồn cầu cho cô.

    "Dọn cho sạch, không sạch là mày làm hết tuần sau đó nha con gái yêu.

    "

    Tu nhếch mép.

    "Ai là con mày?!!

    "

    Cô nàng đối diện cô cười cười rồi ra ngoài.

    "Hết nước tẩy rửa rồi...

    Ôi xui vậy trời~ "

    Film lại ra thay quần áo rồi nhăn nhó đi đến tiệm tạp hóa gần nhà để mua.

    Cô lướt ngang qua quán cà phê Small Hours mà hầu như ngày nào cũng phải lướt qua khi đến trường, cô không biết là có người vẫn đang âm thầm nhìn trộm cô.

    ------------

    "Của con 55 baht nhé gái.

    "

    Cô chủ tiệm tạp hóa Kình Ngư [1] đưa bịch đồ cho Film rồi cười híp mắt.

    "Con có chồng chưa gái?

    Con trai cô còn độc thân, đẹp trai, cao ráo lắm, con thì đẹp gái, dễ thương quá, làm dâu nhà cô không?

    "

    Film đang không biết trả lời làm sao thì có một chàng trai tóc nâu khói, tai đeo khuyên tai bạc hình cá voi trông khá dễ thương đứng đằng sau Film, cậu cao hơn cô khoảng 1 cái đầu, ngại ngùng nói.

    "Mẹ, mẹ làm gì đó?!

    Đừng có như thế nữa!

    "

    Cô chủ tiệm liền đến nhéo tai cậu rồi mắng.

    "Mày còn dám quát mẹ, hơn 24 tuổi rồi còn chưa có người yêu, biết mẹ mong được bồng cháu lắm không hả?

    "

    "Nhưng con mới 24 tuổi thôi mà, còn trẻ lắm.

    "

    "Con bé này nó...

    Ủa?

    "

    Trong lúc hai mẹ con cãi nhau, Film đã nhanh chân chuồn mất, không quên đặt 55 baht trên kệ rau.

    "Không cãi nhau với mẹ nữa, con về quán làm việc tiếp đây!

    "

    Cậu trai trên người còn mang tạp dề đen in chữ Small Hours màu vàng nâu chạy ra ngoài, nhìn thấy Film vẫn chưa đi xa thì cậu liền chạy theo.

    Film cảm giác có ai đó đang bám theo mình, cô liền quay ra sau.

    "Là anh sao?

    "

    Cậu trai gãi đầu ngượng ngùng đáp.

    "Anh là Nani, anh làm ở quán kia.

    "

    Cậu chỉ tay vào quán cà phê quen thuộc.

    "Ừm.

    "

    Film trả lời cho có rồi đi tiếp, nhưng cô vẫn thấy có gì đó rất kì lạ, có vẻ như... vẫn còn ai khác bám theo cô, hay do cô tưởng tượng?

    Nani đột nhiên nắm lấy tay cô từ đằng sau rồi khẽ nói nhỏ vào tai cô.

    "Anh thấy có ai nãy giờ vẫn đang lẻn bám theo em...

    "

    Film đang định quay ra sau thì bị Nani ngăn lại, cậu lợi dụng cơ hội tốt khoác vai cô.

    "Đừng!

    Để anh đưa em về, nhà em chắc gần đây phải không?

    "

    "Đúng thế.

    Mà không cần vậy đâu, tôi có thể xử lí được...

    "

    Cậu trai vẫn kiên quyết đưa cô về, đến trước nhà cậu lại được nước làm tới.

    "Em tên gì nhỉ?

    "

    "Film.

    "

    "Đây là số điện thoại của anh, nếu gặp chuyện gì nguy hiểm thì gọi cho anh cũng được, anh sẽ tới ngay!

    "

    Cậu đưa cho cô tờ giấy nhỏ màu hồng, còn có họa tiết trái tim chi chít trên đó.

    Cô nhận nó trong sự chán nản, nếu không thì cậu ta chắc chắn sẽ không buông tha cho cô đâu.

    ------------

    "Dễ thương thật...

    "

    Nani ngây người đứng đó, sau khi quay đầu rời đi được một đoạn ngắn thì có người chuốc thuốc mê anh từ đằng sau rồi lôi anh lên xe.

    -------------

    Trong căn phòng tối chỉ có ánh đèn đỏ lờ mờ man rợ, mùi máu tanh bao vây khắp căn phòng, dưới sàn có vài khúc xương dài đã mục nát, còn có phần thịt thối rửa đầy dòi bọ vô cùng buồn nôn.

    Giữa phòng là chiếc ghế sắt cứng cáp, một người ngồi bất tỉnh trên đó, tay chân bị trói chặt vào ghế.

    Namtan cầm một xô nước lạnh có cả đá tạt vào mặt Nani, cậu nhăn nhó tỉnh dậy.

    "C... cô là ai?!

    Tại sao lại bắt tôi?!!

    "

    Cậu cố gắng di chuyển nhưng không thể.

    Người đối diện chỉ đáp lại cậu bằng một tiếng cười.

    Cô đi đến bên chiếc bàn gỗ gần đó, đeo bao tay rồi chọn cho mình một con dao dài được mài sắc bén, đưa nó lên nhìn rồi lại cười.

    "Tôi nghĩ là tôi nên tặng cậu một món quà...

    Như kiểu quà chào đón cậu đến với nhà tôi.

    "

    Giọng nói khá trầm cất lên.

    "Cô muốn làm gì?!

    "

    Nani sợ hãi muốn thoát ra khỏi chiếc ghế, cậu vùng vẫy trong vô vọng.

    "Ngồi yên đó đi...

    Tôi không thích mấy người nói nhiều đâu.

    "

    Namtan nhếch mép rồi đâm vào cánh tay cậu ta sau đó rút mạnh ra, máu bắn dính vào áo cô kèm theo đó là tiếng la hét của cậu trai trẻ.

    "Chết tiệt!!

    Thả tôi ra mau!!

    Mẹ ơi, mẹ ơi!!!

    "

    "Cứ ở đó mà la hét thoải mái, đây là phòng cách âm.

    "

    Cô nói xong liền rời đi, bỏ lại Nani ở đó một mình trong cơn đau đầy mùi tanh của máu.------------------

    Một tuần sau, bà Changkham - mẹ của Nani liên tục đi tìm kiếm con trai của mình, bà đi hỏi ở khắp nơi, từ chỗ làm, quán ăn, nơi mà cậu thường đến, nhưng chẳng có tung tích gì, bà báo cảnh sát nhưng cũng không nhận được bất cứ thông tin gì.

    Kênh tin tức TNF14 đưa tin:

    Nani Hirunkit Changkham, 24 tuổi, nhân viên của quán cà phê Small Hours đường số 25, hiện đang mất tích một cách bí ẩn, theo thông tin nhận được từ người thân là mẹ của nạn nhân, cậu đã mất tích được một tuần vào ngày 8/10 sau khi rời khỏi tiệm Kình Ngư...

    Prim là người mở tivi xem ở phòng khách, Film đang rửa chén cũng phải ngừng lại và im lặng nhìn tin tức.
     
    [Namtanfilm] Tôi Và Sát Nhân Biến Thái
    Chương 6: Chị gái


    Căn nhà tối om, không một ánh đèn, chỉ có một người ngồi ôm mặt ngồi trên ghế sofa, trên bàn là những lon bia nằm vất vưỡng.

    Jimmy đi làm thêm ở quán đồ nướng nên về muộn, cậu mở cửa bước vào thì chẳng thấy gì hết vì quá tối.

    Tu và Prim gọi cho cậu là cả hai sẽ ngủ lại nhà ba mẹ một đêm.

    "Film?

    Có nhà không thế?

    "

    Cậu gọi tên cô.

    Cậu với tay bật đèn phòng khách lên thì thấy cô ngồi đó, người đầy mùi bia.

    "Film?

    Mày làm sao vậy?

    "

    Film phủi cậu ra.

    "Không sao không sao, đi vào ngủ đi, để tao một mình...

    "

    Jimmy thật sự quan tâm cô, vì cô là người tuy bề ngoài mạnh mẽ nhưng thật sự rất yếu đuối.

    "Film, để tao đưa mày vào phòng.

    "

    Film không trả lời.

    "Ngủ rồi sao?...

    Con nhỏ này...

    "

    Jimmy vòng tay qua bế cô vào phòng, đặt cô nằm lên giường, kéo chăn lên.

    "Tại sao?...

    "

    "Mày sao thế?

    "

    "Tại sao mọi thứ đều không theo ý tao vậy?...

    "

    Film bắt đầu khóc nấc lên.

    Jimmy ngồi xuống bên mép giường.

    "Kể tao nghe đi.

    "

    Cô nhìn Jimmy.

    "Không được chọc tao đâu đó...

    "

    "Ừ...

    " Jimmy khẽ cười.

    "Cái ông giáo sư Jumpol...

    Chê bài luận văn của tao...

    "

    "Chỉ vậy thôi sao?

    "

    "Ổng mắng tao trước mặt cả lớp, còn nói là bài của tao là tệ nhất từ khi trường thành lập tới nay, quê chết tao thôi...

    "

    Jimmy nghịch mấy cọng tóc trên trán cô.

    "Thật sự thì...

    Tao nghĩ là ổng chỉ muốn mày hoàn thiện bài luận một cách chỉn chu hơn thôi, đừng nghĩ nhiều, ai cũng có một lần như thế, tao bị giảng viên Benyapa mắng hoài chứ đâu.

    "

    "Phải giảng viên mà hồi đó thi Miss Teen không?

    Nghe nói xinh lắm, mai đưa tao đi xem thử đi.

    "

    Film ngóc đầu dậy.

    "Được được, ngủ đi, không là ông kẹ tới bắt mày đi đó.

    "

    Jimmy tắt đèn rồi ra ngoài.

    --------------------------------

    Sáng nay trời khá âm u, Film đi dạo ngang vườn ca cao của khu ngành Nông nghiệp.

    Do cứ mải mê ngắm mấy quả ca cao đỏ tươi mà va vào một người nào đó.

    "A!

    Tôi xin lỗi...

    "

    Film ngẩng đầu lên, trước mặt cô là một người phụ nữ xinh đẹp cao ráo, đeo kính, sóng mũi cao, đôi mắt hút hồn.

    "Không sao, em có vẻ thích ca cao nhỉ?

    "

    Người phụ nữ mỉm cười nhìn cô.

    "Vâng, chị là sinh viên Nông nghiệp hả?

    "

    Người kia gãi đầu nhìn cô.

    "Nhìn tôi giống như thế sao?

    "

    Film lắc tay.

    "Không không, do em thấy chị ở khu này nên nghĩ vậy.

    "

    Người kia không kìm lòng được mà xoa đầu Film.

    "Có vẻ tôi quên đeo bảng tên rồi.

    "

    Cô nói xong rồi đeo bảng tên lên.

    "Tipnaree Weerawatnodom - giảng viên Khoa Truyền Thông"

    "A...

    Sao em chưa từng thấy cô vậy ạ?"

    Film ngạc nhiên vì mình chưa từng thấy vị giảng viên xinh đẹp như thế này.

    "Hôm nay là ngày đầu tiên tôi làm việc ở đây, buồn là tôi chỉ thực tập 3 tháng thôi.

    "

    "Vậy là...

    Em sẽ được học cô phải không?

    "

    Film tò mò.

    "Có thể.

    "

    -----------------------------------

    Film quên bén đi việc tối hôm qua đòi Jimmy dẫn đi chiêm ngưỡng nhan sắc của giảng viên Benyapa, cô nàng hôm nay lại yêu đời muốn đi ngắm hoa nên ghé qua Love Thy Garden một chút.

    Vẫn là nơi đó, vẫn là chị chủ xinh đẹp lúc nào cũng chào đón cô bằng nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

    "Em tới rồi đó sao?

    "

    Love đang cầm trên tay chậu hoa lưu ly.

    "Hoa đẹp quá~ "

    "Nhìn em thích hoa thế này làm chị nhớ chị gái quá đi mất...

    "

    Love hơi rưng rưng.

    Film hốt hoảng chạy đến ôm lấy Love.

    "Đừng khóc mà, chị ấy không muốn nhìn chị khóc thế này đâu.

    "

    Love lau nước mắt.

    "Chị không sao.

    Qua ghế ngồi nhé.

    "

    Love đưa Film đến ghế rồi cả hai cùng ngồi nhìn nhau.

    "Thật sự...

    Chị vẫn không thể quên được cái đêm kinh hoàng đó...

    "

    Love cố gắng không để nước mắt trào ra.

    "Ba mẹ chị mất sớm, chị chỉ có chị gái nuôi lớn, chị ấy là Malee, một mình chị ấy vừa học vừa làm để chăm sóc cho chị, Malee... là cả thế giới của chị.

    Hôm ấy vẫn đi làm bình thường, nhưng mãi đến tối mà chị ấy vẫn không về, chị cứ nghĩ là chị ấy tăng ca, cho đến nửa đêm trời mưa tầm tã, chị nhận được cuộc gọi của cảnh sát.

    Họ nói rằng Malee đã bị sát hại ở khu leo núi và thi thể không còn được nguyên vẹn, sáng mai hãy đến để xác nhận thi thể...

    Lúc đó... thế giới của chị hoàn toàn sụp đổ, mọi thứ... mọi thứ trở nên vô nghĩa, chị chỉ là một sinh viên đại học năm 3, chị mất dần hứng thú học hành, sau đó bỏ học, giờ thì chị mở được tiệm hoa nhờ số tiền bảo hiểm nhân thọ mà chị ấy để lại...

    "

    Film vuốt lưng an ủi Love.

    "Chị Love... em có chuyện muốn hỏi.

    "

    "Gì thế em?

    "

    "Chị ấy... bị giết ở khu leo núi phía bắc Bangkok đúng không ạ?

    Và là...

    5 năm trước?

    "

    Love khá bất ngờ.

    "Ừm...

    Chắc do vụ đó nổi rầm rộ suốt mấy tháng...

    "

    Film chết lặng.

    Cô không ngờ mọi thứ xảy ra từ quá khứ đến hiện tại đều liên quan đến nhau.

    Sau khi Film rời đi, Love đang bận rộn với đống sổ sách.

    Một chiếc xe Grab dừng trước cửa hàng hoa của cô.

    "Xin chào, tôi đến lấy đơn hàng ML10392.

    "

    Love ngồi dậy lấy giỏ hoa đã được trang trí ra đưa cho cô Grab có chiều cao tầm 1m70 kia, Love khá thích dáng vẻ của người này, nhìn rất ngầu và... dễ làm người khác rung động.

    "Cảm ơn, lần sau đến mua hoa tôi sẽ giảm giá.

    "

    Cô Grab cúi xuống nhìn Love.

    "Tôi muốn mua chủ tiệm được không?

    "

    Love không đáp, thấy vậy cô Grab liền nói.

    "Tôi đùa thôi, tôi đi nhé.

    "

    Cô chạy nhanh ra ngoài, leo lên xe rồi chạy mất.
     
    [Namtanfilm] Tôi Và Sát Nhân Biến Thái
    Chương 7: Hoa linh lan


    Giảng đường đông đúc và khá ồn ào, Film nhìn vào bên trong thì thấy Ciize - bạn cùng khoa của cô vẫy tay chỉ vào ghế bên cạnh, cô thở phào nhẹ nhõm vì giáo sư chưa đến và may mắn vì có người giữ chỗ giúp mình.

    "Sao mày tới trễ vậy Film?

    Tao tưởng mày định cúp tiết không đó.

    "

    Ciize huých nhẹ vào vai cô.

    "Ờ thì...

    Hồi nãy tao lo ngắm vườn ca cao bên khoa Nông nghiệp với lại...

    "

    Film hơi ngập ngừng.

    "Gì vậy?

    Bị bệnh hả bé?

    "

    "Nãy gặp được giảng viên mới của khoa mình, đẹp lắm.

    "

    "Ôi bạn tôi, bể bóng rồi hả?

    "

    Film gõ đầu Ciize cái bốp, cô nàng bé nhỏ cũng không chịu thua liền dùng tay nhéo vào eo của người bên cạnh làm cô nhíu mày.

    "Tao thua tao thua!

    "

    Film vỗ vỗ xuống bàn.

    Cả phòng đột nhiên im bặt.

    Film cứ tưởng do mình vỗ bàn nên gây sự chú ý nhưng thật ra là vì...

    "Tất cả giữ trật tự!

    Đây không phải cái chợ!

    "

    Giáo sư Jumpol - xứng danh tuổi trẻ tài cao, người đã mang vô số giải thưởng lớn nhỏ về cho trường Đại học Liberté [1] - cũng là trường mà Film đang theo học, trường được xây dựng dựa trên sự hợp tác quốc tế giữa Thái Lan và Pháp.

    [1] Từ Liberté có nghĩa là sự tự do, trường này do tôi tự sáng tạo ra chứ không có thật ngoài đời nhen~~~

    Không một ai dám hó hé lời nào trong tiết học của anh, anh nổi tiếng đáng sợ nhất khoa Truyền thông với tính cách quyết đoán và khó chịu vô cùng.

    "Bàn số 3 dãy ngoài cùng bên trái cất điện thoại vào, tôi không muốn bất cứ ai sử dụng thiết bị điện tử trong tiết học của tôi, ai muốn sử dụng đề nghị đi ra ngoài.

    "

    "Bàn số 5 dãy giữa, cất cái gương nhỏ xíu đó vào đi, đừng nghĩ tôi mù, đây là lớp học chứ không phải sàn diễn thời trang nên không cần chăm chút ngoại hình đâu!

    "

    "Bàn số 8 dãy ngoài cùng bên phải, tôi thấy cuốn truyện cậu giấu dưới hộc bàn rồi nhé, khôn hồn thì dẹp ngay cho tôi!

    "

    Film chống cằm cười khờ.

    "Có cần phải gắt vậy không trời~ "

    Off Jumpol dùng tay đẩy kính, liếc cô nàng.

    "Bàn 2 dãy giữa, đứng lên.

    Em vừa nói gì?

    "

    Film cứng họng.

    "..."

    "Nói gì đi chứ?

    "

    Off cười nhếch mép.

    "Em đứng đó đến hết giờ cho tôi.

    Giờ thì tôi sẽ giới thiệu giảng viên mới của khoa chúng ta nhé, cô vào đi cô Tipnaree.

    "

    Namtan bước vào, khí chất tỏa ra khiến bao học sinh phải trầm trồ nhìn, người phụ nữ có vẻ đẹp khó tả, đôi mắt hút hồn khiến bạn đắm chìm không thể thoát ra, đôi môi cuốn hút, thân hình quyến rũ,... không thể tả nổi vẻ đẹp này. // học sinh yếu văn từ chối tả tiếp

    "Là cô ấy...

    "

    Film lắc lắc vai Ciize.

    "Đẹp thiệt, tụi con trai sau tụi mình chảy nước miếng hết rồi kìa.

    "

    Mark chồm đầu lên giữa hai cô gái.

    "Tôi không có nhé, cũng thường thôi.

    "

    Trên bục giảng.

    "Tôi là Tipnaree, các em cũng có thể gọi tôi là Namtan.

    Từ giờ hãy giúp đỡ nhau nhé, dù tôi cũng chỉ làm việc 3 tháng thôi nhưng cũng đủ để tạo kỉ niệm với các em nhỉ?"

    Off dùng thước gõ lên bảng, ho một tiếng.

    "Giờ bắt đầu học nhé, cô có thể đến phòng nghỉ cho giảng viên được rồi cô Tipnaree.

    "

    Namtan gật đầu chào anh thầy gắt gỏng rồi ra ngoài, không quên liếc nhìn Film rồi cười nhẹ.

    -----------------------

    Phòng tự học của tòa nhà C - tòa nhà chuyên về nghiên cứu thông tin kinh tế - chính trị, xã hội, nơi yêu thích của các sinh viên báo chí thường đến để tìm kiếm tư liệu cho luận văn.

    Ngoài ra còn là nơi giao lưu văn hóa giữa các quốc gia vì ở đây có các sinh viên quốc tế đến với tư cách là sinh viên trao đổi.

    "Em có vẻ khá hứng thú với tôi nhỉ?

    "

    Namtan không nhìn lên, chỉ ngồi đọc sách nhưng trông rất thu hút.

    "Em có cơ hội không?

    "

    Film ngồi trên bàn, mắt hướng thẳng vào người Namtan, được tiếp xúc ở cự li gần thế này, cô mới nhận ra được mùi hương dễ chịu trên người của người đối diện, ngọt ngào nhưng quyến rũ, đích thị là hương thơm của hoa linh lan [2], chị Love cũng khá thích hoa này nên cô thường xuyên thấy chúng ở tiệm hoa.

    [2] hoa linh lan màu trắng có ý nghĩa tượng trưng cho sự may mắn và bình yên, mà bên mẹ đường bình yên hay không thì tôi không biết =))

    "Cơ hội?

    "

    Giọng khá trầm, không biết có phải giọng thật của cô không, nhưng nghe rất êm tai, nếu tối nào cũng được cô thì thầm vào tai ắt hẳn ngủ rất ngon.

    Namtan gấp sách lại rồi nhìn lên Film, đồng thời Film cũng cúi xuống.

    "Là người lớn thì phải hiểu nhanh nhé, em đi đây~~ "

    Film nhảy xuống khỏi bàn rồi chạy đi mất.

    Namtan khẽ cười.

    "Nhìn em vui vẻ thế này, thật muốn gửi cho em một xác mèo chết làm quà quá đi mất...

    Em có vẻ thích mùi hoa linh lan này nhỉ?

    "
     
    [Namtanfilm] Tôi Và Sát Nhân Biến Thái
    Chương 8: Cảm xúc


    Chiều tàn màu cam phản chiếu trên dòng sông Chao Phraya, người đàn ông trung niên trên miệng ngậm điếu thuốc sắp tàn, một tay giữ bánh lái, tay còn lại bỏ vào quần, ánh mắt ông sắc lẹm như muốn giết chết người khác.

    "Sao hôm nay lại đến tìm ta?"

    Người đàn ông quay ngoắc ra đằng sau.

    "Chỉ là không có việc gì làm...

    "

    Namtan vẫy tay, mắt hướng về ánh mặt trời sắp lụi tàn, tựa như con sông đang nuốt chửng đi mặt trời to lớn chói chang.

    "Phuwin"

    Namtan gọi ông ta.

    Ông nhìn cô không đáp.

    "Tình yêu là gì?"

    Phuwin trợn mắt nhìn cô, mặc kệ con thuyền đi đến đâu.

    "Cô?"

    "Không, tôi chỉ muốn biết nó là gì thôi."

    Ông ta vứt điếu thuốc xuống đất rồi dùng chân chà chà, khoanh tay đứng nhìn cô.

    "Làm ta nhớ về thời trẻ...

    Người đó như ánh dương ấm áp mà ông trời mang đến cho ta, là ánh sáng chiếu rọi cuộc đời tăm tối chẳng còn hi vọng của ta...

    "

    Phuwin nhìn về phía trước, ánh mắt dịu lại đượm chút sầu muộn.

    "Sau đó thì sao?"

    "Haha...

    Làm gì còn sau đó nữa..."

    Ông đưa tay vuốt nhẹ mái tóc xơ của mình rồi cười.

    Namtan mở điện thoại.

    [Thằng Nani sắp chết rồi.]

    "Phuwin, đưa tôi về bờ đi, có chút chuyện."

    "Ơ hay, muốn đến thì đến, muốn về thì về như thế sao?"

    Cô trừng mắt nhìn ông.

    "Rồi rồi."

    --------------------

    Bầu trời chuyển thành màu xanh đen, đâu đó trên kia lại lấp ló vài vì sao nhỏ vẫn muốn tỏa sáng trong màn đêm.

    Phuwin ngồi trước căn chòi nhỏ gần bờ sông.

    "Đã lâu rồi nhỉ Naravit...

    Tưởng chừng như đã quên đi, nhưng vẫn còn đọng lại trong trái tim vài vết xước không thể phai...

    Con bé làm tôi nhớ đến bản thân bồng bột thời trẻ, lạc lối, vô cảm...

    Có thể nào đưa tôi trở về không?...

    Cái thời anh còn bên cạnh tôi mọi lúc mọi nơi ấy...

    "

    Ông cầm trên tay tấm ảnh cũ kĩ đã ố vàng, tay gạt đi hàng nước mắt cứ tuôn.

    ---------------------

    Căn nhà ấy vẫn tối như thế, ảm đạm, lại có mùi hương khó chịu...

    "Mày về trễ.

    "

    Chàng thanh niên cao ráo, khá gầy đứng tựa vào tường cầm ly nước chứa chất lỏng màu đỏ thẫm lắc qua lắc lại.

    "Nó chết chưa vậy?"

    Namtan mặt lạnh tanh nhìn cậu.

    "Chưa, thấy nó cũng dai, chắc thịt nó cũng thế.

    "

    "Nanon, mặt mày bị làm sao vậy?"

    Cậu trai tên Nanon đặt ly lên bàn rồi lại gần cô, hai tay đặt lên hai bên vai cô, miệng cong lên.

    "Bị bọn buôn "hàng nóng" chém suýt chết đó, nhưng mà vẫn đẹp trai mà phải không?"

    "Điên, tao xuống hầm một lát...

    "

    Namtan mặc kệ Nanon đứng cười khà khà mà đi xuống dưới tầng hầm.

    Nani ngồi thoi thóp trên ghế, trên người đầy vết thương, gầy hơn lúc trước rất nhiều, nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc nên anh ngước đầu lên.

    "Nay lại muốn làm gì nữa đây?...

    Trên người tôi còn chỗ nào lành lặng đâu chứ?"

    Thấy Namtan không trả lời, cậu nói tiếp với chất giọng khàn đặc.

    "Hay là đến lúc giết tôi rồi thế?"

    Anh cười, anh cũng chẳng biết sao mình lại làm thế.

    Có vẻ đó là cách giúp anh được giải thoát khỏi đây, là sự cứu rỗi cuối cùng.

    Cô ngồi xuống sàn bê tông mát lạnh do cô tận tình lắp máy lạnh trong phòng này cho cậu.

    "Nani Hirunkit Changkham"

    Anh ngạc nhiên.

    "Biết họ tên tôi luôn sao?"

    "Điều đó không quan trọng...

    Tại sao lúc đó cậu lại chạy theo cô gái ở tiệm tạp hóa?"

    Nani nhìn cô với ánh mắt ngờ nghệch.

    "Ý cô là...

    Film?

    Cô bé sinh viên sống ở khu đó á?"

    Namtan gật đầu.

    "Sao tôi phải nói cho cô biết?"

    "Chúng ta chưa đủ thân sao?

    Cậu sống ở nhà tôi cả tháng rồi đó.

    " // thân dễ sợ

    Nani nhăn mặt.

    "Cho tôi miếng nước đi, với lại...

    Băng bó vết thương lại giúp tôi với, rồi tôi nói cho.

    "

    Namtan - ác quỷ Krungthep giờ đây lại cư xử như một người bình thường, có vẻ đang tạm gác bản chất thật của bản thân để đi tìm câu trả lời xứng đáng.

    "Tôi... thích em ấy."

    "Thích?"

    "Ừ, em ấy là khách quen của quán cà phê mà tôi làm thêm, từ lần đầu gặp em ấy, tôi đã vô thức nhìn theo, mỗi ngày đều mong chờ được thấy em ấy...

    "

    "Thích là cảm giác thế nào?"

    Nani đung đưa đầu, tóc mái của cậu dài sắp phủ đi đôi mắt sáng ngời kia rồi.

    "Là cảm giác muốn được bên cạnh ai đó, được nắm tay, được ôm, được quan tâm chăm sóc, và hơn thế nữa.

    Cô... chưa từng có cảm giác đó sao?"

    Namtan đứng dậy, lấy từ trong túi ra một bao thuốc lá, châm điếu thuốc, cô rít một hơi rồi nói.

    "Tôi... chẳng cảm thấy gì cả...

    Bên trong tôi trống rỗng...

    "

    --------------------

    Nanon hai tay đút túi quần vừa đi vừa huýt sáo, anh đi vào căn phòng của Namtan, căn phòng màu trắng sạch sẽ, trái ngược với sở thích quái dị của cô.

    Trên bàn đầy giấy tờ từ tiền điện, tiền nước, giấy báo trúng tuyển...

    Anh cầm một tờ giấy cũ có logo bệnh viện lên, cười khẽ.

    [Bệnh nhân Tipnaree Weerawatnodom]

    [Chẩn đoán: Rối loạn phân ly] [1]

    "Thế mà chị vẫn cố chấp đi xin việc ở trường là sao thế Namtan?

    Lại còn dùng tên thật của mình nữa, ôi trời bà chị già của tôi...

    Mà thôi...

    Biết đâu sẽ có gì thú vị...

    "

    [1]Rối loạn phân ly là rối loạn tâm thần liên quan đến sự ngắt kết nối khỏi suy nghĩ, cảm xúc, ký ức hoặc cảm giác về danh tính của bệnh nhân.

    Bệnh nhân thoát ra khỏi tình trạng này bằng cách không tự chủ, có hại cho sức khỏe và ảnh hưởng tới chức năng sống hằng ngày.

    Một số triệu chứng như: Cảm thấy không làm chủ được cảm xúc của mình, thay đổi tâm trạng đột ngột và bất ngờ, cảm giác như thể thế giới bị bóp méo hoặc không có thật, các vấn đề khác về nhận thức, sự nhầm lẫn danh tính (ví dụ, hành xử theo cách mà thông thường người đó phản đối hoặc không bao giờ làm)

    P/S: Namtan đã bị bệnh này từ bé do sự thờ ơ của cha mẹ, đời sống bạo lực,...

    Giấy khám bệnh này lâu rồi nhưng mà cô vẫn giữ để nhắc nhở bản thân về bệnh của mình.
     
    [Namtanfilm] Tôi Và Sát Nhân Biến Thái
    Chương 9: Quạ đen


    Sáng ngày thứ bảy của tháng 10, bầu trời tối đen, âm u kèm theo những cơn gió ồ ạt lung lay những tán cây khô xào xạc.

    Film ngồi trên sofa phòng khách viết luận văn, cô nhâm nhi tách trà gừng ấm áp rồi nhìn ra bên cửa sổ.

    "Có vẻ hôm nay không đến gặp chị Love được rồi..."

    "Chị Love?"

    Tu vò đầu cô xong ngồi xuống bên cạnh.

    "Ờ, một chị gái ở tiệm hoa...

    Em gái của nạn nhân năm đó đó.

    "

    "Thật sao?..."

    Film bật ngửa ra sau.

    "Tao không muốn viết luận nữa!!!!

    "

    Tu đá vào chân cô.

    "Cái gì ở kia vậy?"

    Cả hai nhìn ra bên ngoài.

    Nhiều thực thể đen tuyền bay hỗn loạn trên trời, âm thanh va đập vào nhau ngày càng rõ ràng, là quạ, điềm báo xui xẻo.

    Những con quạ đang xâu xé thứ gì đó rồi giành giật chúng với nhau.

    Film đi đến sát bên cửa.

    "Không lẽ..."

    "Ừ"

    Phía bãi rác chất đầy đồ phế thải, những bọc đen đầy ắp rác và... một đống thịt sẫm màu dính đầy máu đỏ tươi, quạ bâu đầy khắp từng thớ thịt, có vài cô gái đi ngang qua hét toáng lên rồi chạy đi báo cảnh sát.

    "Tao cứ nghĩ cuộc sống của mình đã bình yên trở lại...

    Hắn không thể buông tha tao được sao?"

    Film tựa đầu vào cửa.

    "Nhưng may mà hắn chưa làm hại đến mày.

    "

    -----------------------

    "Ôi bọn quạ này hôi quá...

    "

    Nanon hai tay bỏ vào túi quần vừa đi vừa huýt sáo nhìn xung quanh như thể đang dò xét gì đó.

    "Chết tiệt...

    "

    Cậu vô tình đạp vào thứ gì đó nhớp nháp và mềm mềm.

    Xác một con quạ nằm bẹp dí dưới mặt đất, lông tơ rơi vãi bên cạnh, máu chảy thành vũng do vết cắt sắp lìa cổ khỏi thân.

    Mùi hôi tanh bốc lên khiến cậu nhăn nhó.

    Hàng xóm cũng bắt đầu ra trước cửa phàn nàn rõ to.

    "Cái khu này sao lại hôi thế chứ?

    "

    "Đám quạ này từ đâu đến vậy?

    "

    "Ôi tổ dân phố ở đâu mà để đám hôi thối này làm loạn ở đây thế này?!

    "

    Nanon nhếch miệng cười, lấy từ trong túi sợi dây chuyền bạc có mặt hình chim bồ câu ngậm cành ô liu.

    "Mày phải phù hộ cho tao bình yên hôm nay đó Peaguen[1]...

    "

    [1] Peaguen là tên ông Nanon đặt cho con chim bồ câu đó đó =))

    ---------------

    Cảnh sát bao vây khắp khu vực hoành hành của đám quạ đen, pháp y bắt đầu thu thập từng thớ thịt vào bao để tiến hành khám nghiệm, trong quá trình điều tra, cảnh sát cũng phát hiện ra cái đầu của "tảng thịt" kia đang nằm trên thùng carton đầy máu, điều kì lạ là người dân ở đó đều không để ý đến dị vật phát khiếp kia đang hiện diện ở đó.

    Những cô hàng xóm được cho là hội bà tám đang đứng hóng hớt bàn tán xôn xao, có người còn định xông vào bên trong để nhìn cho kĩ mặc kệ lớp niêm phong mà cảnh sát dựng lên xung quanh.

    "Các anh đi hỏi thăm những người dân quanh đây đi, xem có thu thập được thêm thông tin gì không.

    "

    Thanh tra Gun tay cầm cuốn sổ nhỏ ghi chép thông tin hiện trường.

    Âm chuông báo Ting một tiếng khiến anh mất tập trung, đành phải mở điện thoại ra xem.

    [Có vẻ em bận nhỉ?

    Tối có về kịp không?] - Off Jumpol -

    Anh vô thức cười nhẹ.

    Film và Tu đến gần hiện trường.

    "Thanh tra!

    "

    Gun nhìn hai người.

    "Cô Rachanun và...

    "

    "Tontawan ạ"

    "Ừm"

    Film do dự hỏi.

    "Liệu...

    Có phải do hắn nữa không?"

    Gun khoanh tay nhìn về phía hiện trường.

    "Tôi vẫn chưa thể kết luận, nhưng rất có thể như vậy.

    "

    Báo cáo kết quả:

    Nạn nhân là Sea Tawinan Anukoolprasert, 29 tuổi, trưởng phòng công ty bất động sản Jitaraphol.Property.

    Tình trạng hôn nhân: Độc thân.

    Được phát hiện mất tích đêm hôm qua, lần cuối được nhìn thấy là bờ sông Chao Praya.

    Không phát hiện bất cứ mối quan hệ thù hằn nào.

    Đầu nạn nhân bị chặt đứt và đã bị móc hai mắt ra, miệng bị rạch đến mang tai.

    Chỉ tìm được phần thân, tay chân vẫn chưa được tìm thấy,...

    ----------------

    "Cánh tay cũng săn chắc quá nhỉ?...

    "

    Namtan cầm cánh tay phải của Sea giơ lên cao rồi mỉm cười ngắm nhìn thành quả của bản thân, cô còn tự tay xăm hình trái tim bị vỡ làm đôi lên cánh tay đó.

    To be continued...

    P/s: Công ty Jitaraphol.Property là của anh Jimmy, tình trạng hôn nhân là độc thân vì mối quan hệ của cả hai là bí mật, vẫn chưa được công khai do áp lực từ gia đình Jimmy, spoil tới đây thôi=))))

    Có vẻ tui ác với anh Sea quá rồi, amen =))
     
    [Namtanfilm] Tôi Và Sát Nhân Biến Thái
    Chương 10: Ấu Tàu


    "Uống đi!"

    "Đ-đừng mà...

    Aa!"

    Người phụ nữ dùng sức cưỡng ép cô gái bị trói trên giường bằng thứ nước loãng có màu đục ngầu trông rất kinh tởm, mùi hương muốn khiến người ta nôn mửa.

    Cô gái không còn sức chống trả bị đổ chất lỏng vào trong khoang miệng, gò má cô bị siết chặt không thể nhúc nhích, đành phải nuốt xuống một cách đau đớn.

    Mắt bắt đầu nhòe đi, cơn đau đầu vô định như muốn nổ tung, cô có thể cảm nhận được dạ dày mình đang sôi sùng sục như núi lửa sắp phun trào, lại đến cơn buồn nôn ập tới...

    "H-hơ...

    C...

    Cô?...

    "

    Người phụ nữ lấy áo khoác trên ghế rồi rời đi, không quên dùng mưu hèn kế bẩn để khóa cửa từ bên trong. [áp dụng công thức trong Conan tập "Vụ án Nam tước bóng đêm" ta có]

    -------------------

    "Tao ra sông hít thở không khí một chút...

    "

    Film lấy áo khoác rồi lên xe máy đi mất, Tu cảm thấy mệt mỏi nhưng vì khá lo lắng cho bạn của mình nên lát sau cũng đi đến bên bờ sông.

    Giữa trưa nhưng trời lại chẳng có tí nắng nào có thể len lỏi xuyên qua dãy mây đen u ám, Film ngắm nhìn những chiếc thuyền thay phiên nhau qua lại, có thuyền chở hàng, có thuyền chở khách du lịch.

    "Tao biết mày rất khó chịu trong lòng, tao cũng chẳng làm được gì nhiều cho mày, nhưng tao vẫn luôn ở đây, bên cạnh mày, cứ nói ra hết những ấm ức trong lòng, tao ngồi đây nghe mày.

    "

    Tu vuốt lưng cô, ánh mắt dịu dàng ấm áp xua tan mọi phiền lo trong tim.

    "Mang bia ra đây, tao muốn uống để quên hết sự đời!

    "

    Film hét.

    "Tao hiểu.

    "

    Tu lấy ra từ trong túi hai lon bia ướp lạnh mà cô vừa mua trước khi đến đây.

    Film bật nắp lon, uống một lần hết nửa lon, nhìn Tu cười, mặt cô có chút ửng hồng, đôi mắt long lanh như sắp khóc.

    "Tao có nên đi giải nghiệp không?

    Sao lúc nào cũng có người chết ở gần tao vậy?

    Tu, hay là có vong theo tao?

    Liệu tao có bình an cưới chồng được không?

    Hay tao phải ế?

    Không lẽ tao phải tận tay bắt được hung thủ thì mới phá được lời nguyền xui xẻo sao?

    "

    Bia đã phát huy tác dụng, Film xổ một tràn vào mặt Tu làm cô chảy mồ hôi hột.

    "Film...

    Đôi khi chúng ta không thể thoát khỏi vòng xoáy cuộc đời, mọi việc đều phải diễn ra theo đúng quỹ đạo của nó, có thể mày sẽ ế, nhưng đâu có nghĩa mày không thể có con - "

    "Ủa gì vậy?

    Tao không muốn làm mẹ đơn thân đâu nha.

    "

    Tu nhéo má cô.

    "Không, ý tao là dù mày không thể thay đổi kết quả tồi tệ nhưng mày vẫn có thể làm gì đó để nó tốt lên một chút.

    Mày biết củ ấu tàu không?

    "

    Film lắc đầu rồi uống thêm một ngụm.

    "Nó là rễ của một loại hoa tên ô đầu, nó có tên trong danh sách các loại thực vật có độc tính mạnh và có thể dùng làm thuốc độc, chỉ một lượng nhỏ aconitin có trong củ đó thôi có thể gây chết người ngay lập tức.

    "

    "Ừm, nghe như cyanide (xyanua) trong hạt táo nhỉ?

    "

    "Đúng thế, ngày xưa đã có vô vàn người chết vì ăn phải củ ấu tàu, nghe có vẻ nguy hiểm và không nên để nó sinh sôi nảy nở nữa, nhưng sau này người ta phát hiện ra nó có thể dùng làm thuốc trị bệnh phong tê, nhức mỏi,...

    Mày thấy đó, đâu phải lúc nào cũng chỉ có mỗi chuyện xấu xuất hiện phải không?

    Chúng ta có rất nhiều cơ hội để vượt qua khỏi nó, chỉ là không biết cách nắm bắt rồi để nó vụt khỏi tay thôi.

    "

    Tu chỉ tay về phía bầu trời phía trước.

    "Nhìn kìa, mây biến mất rồi, nhìn đẹp quá!

    "

    Mây tan ra vòng quanh tạo nên một vết nứt lớn trên bầu trời, biến nó trở thành bức tranh phong cảnh đơn sắc nhưng rất thu hút.

    "Có lẽ ông trời đang an ủi tao đó...

    "

    Film cười.

    "Ôi ông trời hiện ra cười đểu mày thì có ~~ "

    "Ồ là em?

    "

    Một giọng nói phát ra từ sau lưng Film, cô quay lại thì thấy người giảng viên thực tập quyến rũ mà cô có chút để ý.

    "Cô Namtan?

    "

    "Chào nhé, cả em nữa, Tontawan.

    "

    Tu gật đầu cười.

    Film có chút thắc mắc liền dùng cùi chỏ húc vào tay Tu.

    "Bữa bọn tao có gặp nhau trong phòng tự học, cô có hướng dẫn tao về bài luận...

    "

    "Hai em...

    đang nhậu ở đây à?

    "

    Namtan ngồi xuống bên cạnh Film, hôm nay cô chỉ mặc chiếc áo thun đỏ đơn giản có hình con cú nho nhỏ được thêu bên ngực trái trông khá đáng yêu với chiếc quần jeans xanh.

    "À ừm, bọn em uống chơi thôi ạ.

    "

    Film bối rối, hiếm khi lại được sát bên người đẹp thế này, vẫn là mùi hương dễ chịu của hoa linh lan, cô chìm đắm trong màu hồng của bầu trời rung động, nhưng không hề biết khắp bộ phận của loài linh lan này đều chứa độc tố có thể gây kích ứng đường tiêu hóa, thậm chí có thể giết chết các loài động vật nhỏ, nếu có thể so sánh, đối với Namtan, Film cũng chỉ là một chú mèo nhỏ lớn lên trong sự nuông chiều, có thể dễ dàng bị cô nắm trong lòng bàn tay và bóp nát bất cứ lúc nào.

    Namtan yên lặng, tinh thần cô đang khá ổn định, nhưng chẳng biết lúc nào nó sẽ lại dày vò cô trong đau đớn một lần nữa, mỗi ngày, mỗi giờ, cô luôn sống trong sự chán ghét bản thân, cô muốn được làm người bình thường, giống như bao người ngoài kia, sao lại khó vậy?

    "Cô ở gần đây sao?

    "

    Tu thấy bầu không khí kì lạ nên muốn phá tan nó.

    "Không hẳn, chỉ là thích dạo vòng quanh đây thôi...

    " Namtan lắc đầu.

    "Nhà bọn em gần đây, cô có muốn đến chơi không?

    "

    Film đánh vào vai Tu, nghiến răng.

    "Mày điên hả?

    "

    Namtan cười nhẹ.

    "Có vẻ là không được rồi, tôi có việc phải làm, đi trước nhé.

    "

    Cô đứng dậy rồi rời đi trong sự xịt keo của Film và Tu.

    P/S: Tôi đã trở lại rồi đây, có ai nhớ tôi không?!!!
     
    [Namtanfilm] Tôi Và Sát Nhân Biến Thái
    Chương 11: Con thiêu thân


    Mặt trời ló dạng, nhưng bầu trời vẫn chưa sáng hẳn, sân trường vắng tanh, chỉ có mỗi âm thanh ríu rít của mấy chú chim sẻ đã làm tổ trên những ngọn cây xanh mướt quanh các tòa nhà học.

    Film một tay ôm sách, một tay cầm ly cà phê còn nóng hổi trên tay, đi thẳng về phía tòa nhà B, có lẽ bây giờ chỉ có mỗi cô, chẳng biết hôm nay ma xui quỷ khiến hay sao mà cô lại đi học sớm như này.

    Film lên tầng 2, nơi cô cho là hợp phong thủy với mình nhất rồi lựa một chỗ ngồi có ánh sáng nhè nhẹ của bình minh chiếu vào, nếu có người thương ngồi cùng ở đây thì thật lãng mạn.

    "Thì ra đây là mùi hương của trường học vào sáng sớm sao?

    Dễ chịu thật..."

    Cô đắm chìm vào không gian chỉ của riêng mình cô, nhấp một ngụm cà phê đậm đặc cho thật tỉnh táo.

    "Liệu hôm nay có mưa không nhỉ?"

    Giọng nó ấm áp hơi trầm phát ra bên cạnh Film.

    "Namtan?"

    Namtan đưa tay vuốt nhẹ mái tóc màu nâu trầm của Film rồi ngồi xuống đối diện, vẻ mặt vẫn không lộ bất cứ cảm xúc nào.

    "Tôi không nghĩ chúng ta đủ thân thiết để em gọi thẳng tên tôi mà không thêm kính ngữ đâu.

    "

    Mặt không biến sắc, mắt nhìn thẳng vào Film khiến cô hơi rùng mình.

    "Em... xin lỗi...

    "

    "Đùa thôi, em gọi sao cũng được, tôi dễ tính.

    "

    Film chau mày.

    "..."

    Namtan đưa tay quơ quơ trước mặt Film nhưng cô nàng không nói lời nào.

    "Em giận tôi sao?"

    "Không, em bình thường!"

    Sáng nay có vẻ rất khác, khá đặc biệt... có lẽ vì có cô chăng, Namtan?

    "Namtan đến đây sớm vậy?

    Hay là... có hẹn với người khác?"

    Film khoanh tay nhìn người đối diện chằm chằm.

    "Tự nhiên hôm nay tôi lại dậy sớm, linh tính mách bảo tôi hãy đến đây... chắc vì có thể gặp được em?"

    "..."

    "Tôi nói gì sai sao?"

    Film xua tay.

    "Chỉ là... em cảm giác Namtan dễ thương hơn mọi khi.

    "

    "Bình thường tôi đáng sợ à?"

    Film xoa cằm suy nghĩ.

    "Hmm...

    Nói sao nhỉ?

    Đôi khi Namtan toát ra vẻ gì đó rất nguy hiểm, như muốn chém người khác vậy, có chút... sợ..."

    Namtan nhìn xuống bàn, suy nghĩ xem nên nói gì, thú thật, cô đã phải uống hơn 6 viên thuốc to chỉ để đầu óc bình thường nhất có thể để được gặp em, dù biết nếu để cơ thể hấp thu một lúc lượng thuốc lớn sẽ gây nguy hiểm đến sức khỏe, cô không quan tâm, Film, có sức hút đặc biệt, như thanh nam châm mạnh mẽ hút lấy cô, mãi không thể rời xa.

    Đầu lạnh, tim nóng, cảm xúc vững vàng, làm cho Namtan lạnh lùng, vô cảm trở nên ngây ngô, không thể hiểu nổi bản thân.

    "Tôi...

    Em có ghét tôi không?"

    Namtan ngập ngừng, nhưng đã thốt ra điều muốn nói, cô nhìn Film với đôi mắt chứa đầy cảm xúc mãnh liệt, thứ cảm xúc không có tên.

    Film không thể nhìn vào ánh mắt đó.

    "Em không...

    Namtan đừng nhìn em như thế..."

    "Tôi...

    "

    "Namtan"

    Namtan mỉm cười trong vô thức, từ bé đến giờ, chẳng ai gọi tên cô một cách tràn đầy yêu thương như thế này, Film ấm áp, dịu dàng, chậm rãi bước vào thế giới của Namtan, dù lần đầu gặp nhau, Film sợ hãi cô...

    [Tôi không thích trẻ con, tôi ghét chúng, ghét bản thân tôi, sao chúng lại khóc?

    Tôi ghét cái gọi là số phận, ghét cái địa ngục giả danh nơi hạnh phúc mang tên gia đình, nhiều năm trước, Malee, một cô gái trẻ gánh vác trên lưng đầy gánh nặng về gia đình, kinh tế, tôi gặp cô ấy, tôi tự hỏi làm sao cô ấy có thể lạc quan đến lạ, sao lại như thế?

    Tôi trở nên tò mò, như một đứa trẻ, tôi đến bên cô ấy... như một đứa trẻ lạc lõng bỗng tìm được nơi dựa dẫm.

    Chúng tôi bên nhau mỗi khi cô ấy rảnh rỗi, công việc chất đống nhưng vẫn cố gắng dành thời gian cho tôi, và cả... em gái.

    Tôi... ghen tị với em gái cô ấy...

    Lúc nào cũng nhắc về em gái, em gái và em gái, phải kiếm tiền nuôi sống em gái, dạy kèm cho em gái, nấu ăn cho em gái,...

    Tôi thì sao?

    Tôi chỉ là nơi để chị giải tỏa những thứ chị không thể nói ra, chị dồn nén bấy lâu bằng cách nở nụ cười ngốc nghếch đó?

    Tôi đã thực sự xem chị như chị gái, một người tôi yêu thương, nhưng chị thì sao?

    Tôi chẳng nhận được gì... một chút cũng không.

    Chị làm tôi tan nát khi hôn tên đàn ông rác rưởi đó, rác.

    Tôi lao vào chị như con thiêu thân tìm thấy ánh sáng của cuộc đời mình, thật ngu ngốc, nhưng bây giờ... tôi đã có đôi mắt đó, đôi mắt long lanh và tràn đầy tình yêu thương khi nhắc đến em gái và... tên đàn ông đó, và cả trái tim của chị, nhưng... tôi là con thiêu thân, tôi không chết, nhưng sao người chết lại là chị?

    Sao chị lại chết?

    Sao chị bỏ rơi tôi?]

    "Film... tôi..."

    Namtan muốn nói gì đó, nhưng Film chồm người lên trước mặt cô, dùng ngón tay mềm mại chặn trước môi cô rồi mỉm cười.

    "Thôi nào, đừng nghiêm túc thế chứ Namtan, chúng ta...

    đi dạo cùng nhau một chút nhé?

    Vẫn còn sớm."

    Namtan, Namtan, Namtan, cứ gọi tôi như thế, mãi mãi, tôi... rất thích nghe...

    Namtan gật đầu.

    Film đi đằng trước, Namtan đi đằng sau, cả hai không ai nói gì thêm, chỉ lặng lẽ bước đi trước khi dòng người vội vã đến và phá hỏng bầu không khí này.

    "Namtan, gọi tên em đi"

    Film quay đầu ra sau, ghé mặt gần với Namtan, cô thấp hơn Namtan nên phải ngước lên một chút.

    "..."

    "Namtan"

    "Film"

    Film mỉm cười, nụ cười em hòa vào ánh nắng mặt trời len lỏi đằng sau tòa nhà, ấm áp, rạng rỡ, muốn nắm chặt trong lòng bàn tay để không vụt bay đi mất.

    "Gọi tên em đâu khó đâu, sao Namtan không bao giờ gọi tên em?"

    Ba tháng là quãng thời gian nghe có vẻ dài nhưng thực sự không phải như thế, một nửa đã trôi qua, mọi thứ dần thay đổi, cả hai có chút gì đó khác so với ngày đầu, nhưng Namtan vẫn là Namtan, vẫn là một người khó hiểu, linh hồn tội lỗi không biết cách rửa sạch tâm hồn, "chỉ là những cảm xúc không nên có", Namtan dặn lòng, Nanon vốn thích tìm hiểu mọi thứ, liền thấy chị gái vừa thay đổi vừa không, nhưng anh không muốn đào bới quá sâu.

    "Sao không trả lời em?"

    Film nhón chân để có thể cao ngang bằng Namtan, bốn mắt chạm nhau, khoảng cách chưa bằng 2cm.

    Cả hai cảm nhận được hơi thở gần kề của nhau, Namtan không nói gì.

    "Chị có vẻ không thích em lắm nhỉ?"

    "Không phải, chỉ là tôi... từ trước đến giờ tôi đều như thế này"

    Namtan cách xa ra một chút.

    "Vậy thích em không?"

    Film nhìn cô, ánh mắt đó, cảm giác hoài niệm, có chút khó tả.

    [Tôi không muốn làm con thiêu thân nữa, tôi không muốn làm tổn hại đến ánh mặt trời, tôi muốn được làm một người bình thường, nếu tôi bình thường, chúng ta sẽ... hạnh phúc chứ?]
     
    [Namtanfilm] Tôi Và Sát Nhân Biến Thái
    Chương 12: Em


    "Thích con gái có kì lạ không?"

    Film lùi lại một chút, ánh mắt hiện lên chút buồn, em ấy thường thể hiện cảm xúc qua đôi mắt, những cảm xúc vui buồn, hạnh phúc, đau khổ, đều được miêu tả bằng ánh mắt đó, "yêu" cũng thế, chúng ta không thể lừa dối được tình yêu của bản thân, vì thế "ánh mắt làm gì biết nói dối" rất phù hợp với em.

    "Liệu Namtan sẽ ghét em?

    Rời xa em?

    Chỉ vì em dành tình cảm đặc biệt cho Namtan?"

    Tôi vẫn không trả lời em, sao lại là tôi?

    Sao em lại thích tôi?

    Nếu em biết được con người của tôi ra sao thì em vẫn sẽ thích tôi chứ?

    Nếu em nhìn thấy những thứ kinh tởm trong căn nhà của tôi liệu em vẫn sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt ấm áp đó không?

    Nếu tôi cho em biết rằng tôi đã tra tấn một người vì người đó có cảm tình với em thì em sẽ tố cáo tôi chứ?

    Film, tôi là một con quái vật, có thể giết chết em bất cứ lúc nào, tôi vừa muốn được ở bên cạnh em, lại vừa muốn em cách xa tôi ra, cớ sao số phận lại mang em đến bên tôi?

    Nếu lần đó tôi không gặp em... liệu chúng ta có ngày hôm nay?

    Vì tôi cố chấp?

    "Sao Namtan cứ im lặng không trả lời em?

    Có phải..."

    "Film, tôi... thích em..."

    Từ "thích" phát ra từ chính miệng tôi, tôi làm vậy có đúng không?

    Em ấy... sẽ chấp nhận con người tôi chứ?

    "Namtan, nhìn vào mắt em này, đừng cúi mặt xuống như thế."

    Em ấy dùng đôi tay mềm mại và ấm áp ấy nâng mặt tôi lên, hướng thẳng vào đôi mắt em, tôi biết phải làm thế nào đây?

    "Em không cần sự vội vàng, chúng ta... em không biết liệu chúng ta có kết quả hay không, nhưng em muốn chúng ta hãy thật lòng với nhau, nếu được... nếu Namtan không thích em nữa, hãy nói với em, em không chịu được việc bị dày vò bởi người mình yêu đâu..."

    Film vẫn nhìn tôi một cách trìu mến như thế, đầu óc tôi trống rỗng, nhưng...

    đau đầu quá...

    Tôi không...

    "Film, chúng ta...

    "

    -----------------------

    Namtan đưa tay vòng ra sau đầu Film rồi kéo em lại gần, nhẹ nhàng đặt lên môi em một nụ hôn nhẹ, em ấy không phản đối, hai tay đặt lên vai cô, tiến vào nụ hôn sâu hơn.

    "Mày tìm hộ tao cuốn sách Đại cương về Vật lí Hạt nhân nhé "

    "Sao mày không tự tìm đi thằng kia, tao lười lên thư viện lắm"

    Film nghe thấy âm thanh những sinh viên khác đang đến gần liền đẩy Namtan ra, che miệng rồi nhìn sang chỗ khác.

    "Em...

    đi trước!"

    Em chạy đi để lại Namtan đứng đó.

    "Thật muốn mang đôi môi quyến rũ đó về bộ sưu tập của mình...

    "

    Film dừng lại ở hành lang tòa nhà A, hai tay ôm đầu.

    "Chuyện gì vậy chứ?!

    Mày vừa làm gì vậy Film?

    Mà...

    Namtan điềm tĩnh của bình thường đâu rồi chứ, sao lại thế này?...

    Thật kì lạ... cảm giác như gặp một lúc hai người khác nhau vậy..."

    "Làm gì ở đó vậy Film?"

    Ciize đến vỗ vai kô pé ngốc nghếch.

    "Ờ... tao đứng hóng gió thôi"

    "Son mày lem kìa, sáng đánh son không rọi kính hả cưng?"

    Film giật mình, liền lấy điện thoại ra mở camera lên để xem, quả thật son bị lem, chắc chắn thủ phạm là Namtan rồi chứ còn ai nữa.

    "Sáng dậy sớm quá nên lỡ tay đó, lên lớp thôi!!"

    Cô nàng vội đẩy bạn mình chạy đi lên lớp nhanh nhất có thể.
     
    [Namtanfilm] Tôi Và Sát Nhân Biến Thái
    Chương 13: Quả táo


    "Film!"

    "Film à?!"

    "Con Film kia!!"

    Ciize vỗ tay bốp bốp trước mặt Film để mang người con gái lạc vào cơn mê trở về thực tại, nhưng có vẻ...

    "Nó bị gì vậy mày?"

    Mark nghiêng đầu nhìn lên hỏi.

    "Ôi nãy gặp nó ở hành lang cái nó thờ thẫn nãy giờ.

    "

    Film đưa tay chạm nhẹ lên môi, vẫn còn chút dư âm của nụ hôn lúc nãy, cảm giác này có chút mới lạ, mối tình đầu?

    "Ciize, Mark...

    "

    Hai người đồng loạt nhìn chằm chằm vào cô nàng, Ciize liếc sắp lòi cả mắt ra rồi.

    "Tao nghĩ... tao biết yêu rồi...

    "

    Film thốt lên trong sự ngỡ ngàng của Mark.

    "Tao biết thừa rồi cưng, tao còn biết mày mê ai nữa.

    "

    Ciize vỗ vai Film.

    "Hả?

    Sao mày biết được???

    "

    "Sao lại không?

    Mày với người đó đi chung với nhau suốt, cười tủm tỉm mãi.

    "

    Film ngờ ngợ nhìn Ciize.

    "Mày có lộn với ai không thế?"

    "Ủa chứ không phải mày mê Jimmy hả?"

    "Điên hả má?!!

    "

    Mark khó hiểu.

    "Không phải sao?

    Thấy hai đứa thân thiết lắm mà?"

    Film xua tay.

    "Bạn bè thôi, với lại... tao cảm giác như Jimmy nó đã có người mình thích rồi ấy, lúc nào cũng hớn hở khi nhận được tin nhắn từ ai đó...

    "

    Cô đột nhiên im lặng.

    "Jimmy...

    đã mấy ngày rồi nó không về nhà... nó cũng chẳng đến trường, tao gọi điện thoại thì nó không bắt máy...

    "

    Ciize lay người cô.

    "Có khi nào nó gặp chuyện không?

    Mày có hỏi người nhà nó chưa?"

    Film nhìn Ciize.

    "Tao có báo cho mẹ của Jimmy nhưng bác ấy nói nó không sao, mà chẳng nói gì thêm, đôi lúc tao cảm thấy nhà nó có nhiều thứ tao chưa biết lắm...

    "

    Prem ho nhẹ.

    "À ừ... vậy mày thích ai thế Film?

    Tao ngồi bên cạnh cũng tò mò quá ~~ "

    Film đang định trả lời thì hình bóng quen thuộc đã xuất hiện, không phải người cô trông ngóng, mà là giáo sư Jumpol.

    Anh mang theo bên mình một quả táo đỏ tươi còn nguyên vẹn rồi đặt nó lên bàn.

    "Tôi thấy các cô cậu có tiến bộ trong tiết học này của tôi rất nhiều, không còn ai dám làm việc riêng nữa nhỉ?

    Rất tốt.

    "

    Off cầm quả táo lên nhìn những sinh viên bên dưới.

    "Hãy cho tôi biết, các em nghĩ đến gì khi nhìn thấy quả táo này?"

    Sau khi nghe được câu hỏi không biết có mang ẩn ý gì của vị giáo sư này không thì bầu không khí bắt đầu thay đổi, những sinh viên bắt đầu trở nên sôi nổi hơn, quay sang nhau trao đổi ý kiến.

    Joong - sinh viên Khoa Ngôn ngữ Anh đến lớp này để đổi gió liền giơ tay đầu tiên.

    Off nhìn thấy cánh tay mới lạ liền mời cậu bạn đứng dậy trả lời.

    "Em là sinh viên khoa khác phải không?

    Tôi chưa từng thấy em trong lớp này."

    Joong cười tươi, nụ cười chói chang sáng cả phòng học.

    "Vâng, ngay khi nhìn thấy quả táo đó, em liền nghĩ đến bữa sáng, theo em biết thì giáo sư là người chuyên nghiên cứu về khoa học, quả táo này... chắc chắn là nhắc nhở chúng em nên bổ sung vitamin có trong trái cây để bồi bổ sức khỏe mỗi bữa sáng.

    "

    Những sinh viên khác bỗng nhiên thấy cũng hợp lí, liền vỗ tay lia lịa.

    "Hay đó, nhưng mà sai rồi, em ngồi xuống đi.

    "

    Mark cười phá lên.

    "Ôi phải cậu A Chẻn bên Ngôn ngữ Anh không?

    Cậu tên Chẻn chắc là người Hoa nhỉ?

    Nhìn chắc cũng lai lai ~~"

    Joong nhăn mặt.

    "Tôi là Joong Archen, gốc Thái 100%!

    "

    Off gõ thước xuống bàn.

    "Được rồi, trật tự!

    "

    Film giơ tay một cách tự tin.

    "Rachanun, mời em.

    "

    "Quả táo... làm em nghĩ đến tham vọng, nó làm em liên tưởng đến trái cấm trong Kinh thánh, loài người vì những lời dụ dỗ ngọt ngào mà ăn nó vì những ham mê hư ảo...

    Trong chúng ta đều tồn tại những ham muốn, dục vọng, những đam mê bẩn thỉu, chỉ là có thể kìm chế được một phần nào đó.

    Quả táo với lớp vỏ bóng bẩy, ngọt ngào bên ngoài, nhưng bên trong có thể chứa đầy cám dỗ và tội lỗi.

    Chúng ta như những con thiêu thân bị thu hút bởi vẻ ngoài quyến rũ, mà không nhận ra những cái giá phải trả khi nhấm nháp từng miếng táo đó.

    Sự cám dỗ của nó không chỉ làm mất đi sự trong sáng của tâm hồn, mà còn làm mờ đi lý trí, đẩy chúng ta vào con đường đầy rẫy tội lỗi và đen tối."

    "Tốt, nói được những lời này, ắt hẳn em cũng đã trải qua những chuyện không mấy tốt đẹp nhỉ?

    Mời em ngồi xuống."

    Off vỗ tay có ý tuyên dương Film.

    "Chủ đề ngày hôm nay tôi muốn các em khai thác chính là ham muốn của con người, khi đặt chân vào con đường báo chí, liệu các em có đủ tự tin rằng bản thân sẽ không sa ngã không?

    Ngoài kia đầy rẫy những cám dỗ ngọt ngào sẵn sàng đón lấy các em, nhưng cuộc đời chẳng để chúng ta tận hưởng nó đâu..."

    ------------------------------

    "Namtan!"

    "Namtan!!"

    "Đừng...

    Đừng mà..."

    "Sao em lại làm thế với chị?...

    Namtan?!!"

    "Tôi...

    Tôi không thể...

    Tay tôi...

    Máu..."

    Namtan bật dậy khỏi cơn ác mộng sâu thẳm, khắp người cô mồ hôi nhễ nhại, nhưng lạnh toát cả sống lưng, cô nhìn xuống bàn tay mình rồi nắm chặt lại, đánh mạnh vào ngực trái, nơi trái tim lạnh lẽo đang đập mạnh liên hồi.

    "Đã qua rồi mà...

    Ha..."

    Con dao rỉ sét nằm trên bàn, bên cạnh là một dĩa táo đã được gọt sẵn, thoạt trông thật bình thường cho đến khi nhìn thấy một quả tim còn dính đầy máu nằm giữa những miếng táo tươi ngon, máu chảy dài từ dĩa xuống chân bàn.

    Cô vươn tay lấy quả tim nặng mùi máu, nâng niu trong lòng, khẽ cười.

    "Là do chị thôi mà..."
     
    [Namtanfilm] Tôi Và Sát Nhân Biến Thái
    Thông báo nho nhỏ


    Đã nửa tháng rồi tui chưa lên chương mới, tui khá bận với việc học ở trường, do chuẩn bị cho kì thi tốt nghiệp sắp tới thật suôn sẻ thì tui có thể phải cập nhật truyện này chậm hơn lúc hè.

    Các bạn thông cảm cho tui nhé~~~~

    Cảm ơn các bạn đã ủng hộ tui trong thời gian qua!!!!!

    Trong tuần sau sẽ có chương tiếp theo nhé!!!!

    Hãy chờ tuiiii
     
    [Namtanfilm] Tôi Và Sát Nhân Biến Thái
    Chương 14: Hoa thiên điểu


    Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, những thớ gỗ nứt nẻ như đang thở ra từng làn hơi ẩm mục, một bó hoa thiên điểu đứng sừng sững, đẹp đến nghẹt thở.

    Những cánh hoa cam rực rỡ vươn ra như đôi cánh của một sinh vật kỳ lạ, sẵn sàng cất cánh khỏi mặt bàn bất cứ lúc nào.

    Nhụy hoa xanh tím, sắc nhọn, tựa ánh nhìn lạnh lùng xuyên qua bóng tối đang vây quanh.

    Ánh sáng yếu ớt từ khe cửa hắt lên bó hoa, khiến chúng như phát ra một thứ hào quang ma quái, vừa cuốn hút vừa đáng sợ.

    Không gian yên lặng đến kỳ dị, chỉ có tiếng gió rít khe khẽ qua ô cửa sổ, làm những cánh hoa rung rinh như đang thầm thì bí mật của thế giới bên kia.

    Trong bóng tối, bó hoa ấy không chỉ đơn thuần là một vật trang trí – nó dường như mang theo một linh hồn, một lời cảnh báo, hay có lẽ là sự hiện diện của điều gì đó không nên bị quấy rầy.

    Một cô gái ngồi bó gối, dáng vẻ mảnh mai như tan vào bóng tối của căn phòng.

    Mái tóc nâu dài xõa rối, lòa xòa che nửa gương mặt cúi gằm, chỉ để lộ đôi bàn tay đang siết chặt lấy đầu gối như muốn kìm nén một nỗi đau hay sợ hãi vô hình.

    Ánh sáng mờ nhạt từ khung cửa sổ lọt vào, vẽ những đường kẻ mỏng manh lên vai áo màu trắng, làm gương mặt cô càng trở nên u ám.

    Đôi mắt – nếu có ai đủ can đảm để nhìn thấy – dường như chìm sâu vào khoảng trống vô định, ánh lên chút gì đó như nước, nhưng cũng có thể chỉ là phản chiếu của thứ ánh sáng lạnh lẽo bên ngoài.

    Gió từ cửa sổ khẽ thổi tung rèm, làm chiếc bóng của cô nhảy múa lặng lẽ trên sàn, như một linh hồn khác đang rình rập, chực chờ kéo cô vào màn đêm.

    "Chị Malee...

    Em làm vậy có đúng không?"

    Dòng nước mắt chảy xuống lăn dài trên má phải, cô gạt nhẹ nó đi rồi đứng dậy.

    "Em chịu đựng đủ rồi chị Malee à...

    Mọi chuyện không như ý muốn của em, em... nếu em gục ngã ở đây liệu có ai quan tâm đến em không?"

    Love chạm nhẹ vào cánh hoa thiên điểu, màu cam rực rỡ như chiếm lấy tâm hồn cô, cánh hoa tựa như chú chim đang tung cánh sải bay trong sự tự do - điều mà cô không thể có.

    Cảm giác bị giam cầm trong sự cô đơn, thù hận lúc nào cũng đeo bám lấy bản thân cô, không thể xóa nhòa.

    Cô cầm ly nước màu nâu sẫm lên, đôi mắt ngấn nước đỏ hoe đang cố gắng kìm nén cảm xúc, nhìn nó một chút rồi uống cạn nó trong một hơi.

    Chiếc ly rơi xuống sàn nhà vỡ tan nát xé toang sự yên lặng của màn đêm, Love bắt đầu cảm thấy chóng mặt, cô ôm đầu ngồi bệt xuống.

    -----------------

    "Bác sĩ ơi, cứu em của cháu, cứu em cháu với!!!"

    Cô gái trẻ với thân hình gầy gò cõng trên lưng đứa bé tầm 10 tuổi chạy vào bệnh viện với vẻ mặt hoảng hốt, mồ hôi nhễ nhại trên gương mặt hốc hác.

    Đứa trẻ được bác sĩ hỗ trợ đưa vào bên trong phòng khám, tiến hành kiểm tra tình trạng sức khỏe.

    Malee đứng ngồi không yên bên ngoài hành lang, lo lắng nên vô thức cắn móng tay, tay cô sắp chảy máu đến nơi rồi.

    "Malee, vào đây đi"

    Ông Marco - bác sĩ trung niên tốt bụng ở bệnh viện Samydanri nơi hai chị em sinh sống, ông thường giúp đỡ hai người về lương thực và thường cho Malee tiền đóng học phí cho Love.

    "Con bé dị ứng nặng với tannin..."

    "Tannin ấy ạ?"

    "Ừm, nó là một chất có trong trà, đặc biệt là trà đen.

    Khi nãy con bé có uống nó phải không?"

    "Vâng ạ..."

    "Thật may vì cháu đưa con bé đến kịp thời, nếu không thì sẽ nguy hiểm đến hệ hô hấp của cô bé"

    -----------------

    Bangkok trở lại nhịp sống ồn ào như mọi khi, nhân viên văn phòng ùa ra đường như đàn kiến vỡ tổ, phụ huynh đưa con cái đến trường, sinh viên thi nhau mua đồ ăn sáng.

    Ánh nắng mặt trời hắt vào bên trong tiệm hoa Love Thy Garden, cửa hiệu vẫn để tấm bảng "Closed", bên trong lại càng thêm yên ắng.

    Một shipper chạy đến trước cửa hàng rồi kéo kính của nón bảo hiểm lên, ngó nghiêng xung quanh rồi cau mày.

    "Sao Love vẫn chưa mở cửa nhỉ?

    Bình thường giờ này là em ấy đang tưới chậu hoa thứ 23 rồi mà???"

    Milk - chị gái chạy Grab kiếm cơm nhưng có vẻ ngoài như người mẫu nổi tiếng nổi máu lo lắng trong người, bèn đánh liều định phá cửa xông vào kiểm tra tình hình thì nhận ra cửa không khóa.

    "Love... chuyện gì đã xảy ra sao?"

    Milk chạy vào bên trong, Love đang nằm la liệt dưới sàn nhà lạnh lẽo, cô gái nhỏ bé đã trải qua những gì?

    "Love!

    Love ơi, em có sao không?!"

    Milk vội vã đến đỡ Love, dịu dàng áp tay lên trán em, nhiệt độ cao hơn bình thường, gương mặt xanh xao, hơi thở yếu ớt, cô bế Love trên tay chạy ra xe, trong lòng đang rất hỗn độn.

    "Làm ơn đừng xảy ra chuyện gì nhé Love..."

    P/S: Đêm nay hãy để Love của chúng ta biết được vẫn có người đang chờ đợi ẻm nhé~~~~~
     
    [Namtanfilm] Tôi Và Sát Nhân Biến Thái
    Chương 15: Bệnh viện


    */Chương này về MilkLove nha mọi người - trong khi chờ tui tìm ý tưởng cho NamtanFilm, thiệt sự là để quý vị chờ lâu rồi =((

    Dù chỉ mới sáng sớm nhưng bệnh viện vẫn đang rất hỗn loạn, tiếng xe cấp cứu chở bệnh nhân bị tai nạn giao thông người đầy máu me lúc nào cũng thu hút nhiều sự chú ý nhất, cũng là những trường hợp được các bác sĩ chăm sóc chu đáo nhất.

    Milk bế Love trên tay, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng cô chẳng quan tâm, Love quan trọng hơn, sắc mặt em ấy đang tái nhợt hơn, dáng vẻ yếu ớt ấy khiến cô chẳng thể kìm lòng, chỉ muốn ôm em thật chặt.

    Vì bệnh viện đang rất đông nên rất khó có thể khám trước, tuy nhiên Milk có quen biết với nhiều bác sĩ khoa cấp cứu nên Love nhanh chóng được đưa đến phòng chăm sóc đặc biệt.

    Một bác sĩ ngoài 50 vỗ đầu Milk khi cô đang ngồi trên ghế ngoài phòng bệnh.

    "Là ai?!"

    "...?"

    "Ba hả?

    Sao ba ở đây?"

    Người đàn ông cười khà khà rồi ngồi xuống bên cạnh cô.

    "Bộ cô không muốn cho người cha già này nghỉ ngơi chút sao?"

    "Con không có ý đó...

    "

    Ông nhìn vào bên trong phòng bệnh đang có bác sĩ giỏi do ông giảng dạy chăm sóc cho Love rồi nói tiếp.

    "Con định lông bông bên ngoài đến khi nào nữa?"

    "Con..."

    Milk Pansa Vosbein - con gái độc nhất của tập đoàn bệnh viện Vosbein lớn nhất nhì cả nước, được sinh ra và lớn lên trong nhung lụa, trình độ học vấn bao người ngưỡng mộ, cô đi du học ở Mĩ từ năm 12 tuổi, nhiều năm liền đứng đầu khối, được học bổng toàn phần của nhiều trường Đại học có tiếng của Mĩ, Anh, Pháp,...

    Cô học lên đến Thạc sĩ chuyên ngành Nội khoa Tim mạch, báo chí đưa tin rất nhiều về cô và trong giới Y khoa Thái Lan, ai ai cũng mong chờ đến ngày cô xuất hiện với tư cách là một bác sĩ tài năng.

    Tuy nhiên, đến năm cô gần 30 tuổi - đáng lý phải là nghiên cứu sinh chuẩn bị trở thành bác sĩ thực thụ thì cô lại biến mất đột ngột, báo chí cũng biến việc này trở thành món mồi ngon, liên tục đưa tin về cô.

    Nhiều người đồn đoán cô mất tích, người thì đồn cô học nhiều quá nên chết vì đột quỵ hay suy thận mãn tính, nhưng không ai ngờ được cô lại đang là một shipper ngày ngày đi lông bông ngoài đường mà chẳng ai nhận ra.

    "Ta không cấm cản gì con, tương lai của con là do con quyết định, nhưng con có thấy tiếc những tháng ngày miệt mài trong phòng phẩu thuật không?"

    "Đêm nào con cũng nghĩ về nó, quãng thời gian con cho là tuyệt vời nhất của cuộc đời mình, con muốn cứu người, con muốn cứu những người bị mắc căn bệnh nan y như mẹ...

    Nhưng con... con không...

    "

    Milk không kiểm soát được nhịp thở, bắt đầu bấu lấy cánh tay mình.

    Ông Vosbein vuốt lưng cô con gái yêu quý của mình.

    "Không sao đâu, con đã làm rất tốt rồi, mẹ con cũng muốn con được sống hạnh phúc mà, đừng cố dày vò bản thân...

    Thật sự thì ta cũng rất muốn giao bệnh viện này lại cho con, nhưng có vẻ nó sẽ rất lâu...

    "

    "Con xin lỗi...

    "

    "Không sao mà, con lo cho cô gái kia đi, ta phải tiếp tục công việc của mình."

    Milk đứng dậy.

    "Lần sau con sẽ lại đến thăm ba"

    Ông cười rồi rời đi.

    Chàng bác sĩ cao ráo bước ra cùng vài cô y tá.

    "Cô MIlk, tôi không ngờ lại gặp cô trong trường hợp này, tôi nhớ cô muốn chết đi được!"

    Anh chàng chạy tới ôm Milk cứng ngắt.

    "Này Satang, làm như nhiều năm rồi mới gặp tôi vậy hả?"

    Satang buông cô ra rồi chau mày nhìn cô.

    "Cụ thể là 5 năm, từ hồi cô làm nghiên cứu sinh tôi có được gặp cô nữa đâu, huhu"

    Hai người hàn huyên một chút rồi cô nhìn vào trong.

    "Cô ấy có sao không?"

    "Ừm tạm thời qua cơn nguy kịch, thật sự là lần đầu tôi gặp ca này, dị ứng nặng thật đó, tầm trưa hay chiều mới mang tới thì chắc mai chị rải cổ ở sông Chao Phraya rồi đó."

    Milk nhéo eo anh chàng.

    "Cái mồm thối của cậu!"

    "Au!!

    Đau quá, cô vào thăm cô ấy đi, tôi còn ca khác!"

    Satang chạy vội.

    --------------------------------

    Milk khẽ vuốt mái tóc của Love, ánh mắt đầy sự yêu thương và đau xót, thật may mắn vì cô đến kịp, thật may mắn vì lần này em vẫn còn ở đây.

    "Chị nhất định sẽ không đánh mất em đâu..."

    Milk nói khẽ.

    Love nhẹ mở mắt, bốn ánh mắt chạm nhau.

    "Chị vừa nói gì đó?..."

    Love nói với giọng yếu ớt.

    "Chị nói là..."

    "Hửm?"

    "Chị yêu em"
     
    Back
    Top Dưới