Ngôn Tình Nằm Vùng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,320,331
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
nam-vung.jpg

Nằm Vùng
Tác giả: 星糖只只
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên gốc: 成为卧底后我有了读心术

Tác giả: 星糖只只

Editor: Daisy

Thể loại: Truyện ngắn, ngôn tình, nhẹ nhàng, xuyên sách, HE

Số chương: 14 chương ngắn + 1 ngoại truyện

Giới thiệu:

Tôi đi nằm vùng, còn xem mắt với đại ca xã hội đen.

Tôi đã sử dụng thuật đọc tâm nghe được câu đầu tiên đại ca xã hội đen nói trong lòng là: “Lại là một tên nằm vùng, xử!”

Tôi:…Cáo từ! Rút!

Nhưng anh ta lại ngăn tôi lại: “Cô chạy cái gì? Không phải ông nội tôi mời cô đến xem mắt sao?​
 
Nằm Vùng
Chương 1


1

Sau khi xuyên vào một cuốn sách và trở thành một nữ cảnh sát cùng tên cùng họ, hệ thống yêu cầu tôi phải xử được đại ca xã hội đen thì mới có thể trở lại thế giới ban đầu.

Tôi đành phải đi nằm vùng, xem mắt với anh ta.

Trong nhà hàng, lúc đang ngồi xuống, tôi giả vờ vô tình chạm vào tay anh ta.

Bởi vì thuật đọc của tôi đòi hỏi sự tiếp xúc cơ thể với đối phương mới nghe thấy tiếng lòng của người đó.

Nhưng tôi lại nghe thấy anh ta nói trong lòng ——

“Chắc chắn lại là một tên nằm vùng, xử!”

Chân tôi lập tức mềm nhũn, không ổn, rút thôi!

Vẻ mặt tôi tức khắc căng thẳng, nói với đại ca xã hội đen: “Tôi còn có chút việc, tôi đi về trước.”

Nhưng sau lưng tôi lại truyền đến giọng nói mang ý cười như có như không: “Đợi đã ——”

Tôi dựng tóc gáy, mẹ nó!

Chưa kịp ra trận đã hi sinh!

Tôi mới đến thế giới này có ba ngày đã phải bỏ mạng rồi sao?

Ngay khi tim tôi đang đập loạn xạ, tôi lại nghe thấy câu tiếp theo của anh ta: “Không phải ông nội tôi mời cô đến xem mắt sao? Cô Lục, chúng ta có thể bắt đầu xem mắt.”

Tổn thọ!copy sẽ thấy dòng này

Đây không phải xem mắt, đây là dê vào miệng cọp.

Tôi không còn lựa chọn nào khác, đành phải ngồi trước mặt đại ca xã hội đen Tông Dã, cười đoan trang, bắt đầu trò chuyện một cách ngượng nghịu.

Tôi giới thiệu sơ qua về bản thân, tôi được thiết lập là một sinh viên mới tốt nghiệp, vừa ra trường đã đi xem mắt.

“Cô Lục, trông cô có vẻ căng thẳng.” Đôi mắt hồ ly của anh ta biểu lộ vẻ thích thú qua cặp kính gọng vàng.

Tôi phải nhanh chóng làm đối phương bỏ đi suy nghĩ tôi là cảnh sát chìm, giả vờ là một bông hoa trắng nhỏ thuần khiết nhút nhát: “Vừa nhìn thấy anh Tông đây tôi đã đỏ mặt căng thẳng.”

Có thể không căng thẳng sao? Vừa gặp đã muốn xử tôi!

Cứ chờ đi, xem tôi có xử anh không!

“Ồ, nói vậy là cô Lục rất có hứng thú với tôi nhỉ?”

Mặt tôi ngượng ngùng, trong mắt hiện lên sự sùng bái: “Anh Tông tôi… mê sắc đẹp, anh là gu của tôi.”

Đại ca xã hội đen phản diện Tông Dã thật sự có gương mặt sắc nước hương trời. Nếu không phải đã biết trước những việc làm xấu xa sau lưng của anh ta, có lẽ tôi sẽ rất tán thưởng anh chàng đẹp trai này.

Đôi môi đỏ của anh ta nhếch lên, khóe miệng xuất hiện lúm đồng tiền, tỏa ra sức hút chết người.

“Cô Lục, một khi đã như vậy, chúng ta bỏ qua bước xem mắt hẹn hò tán tỉnh đi, trực tiếp trở thành bạn trai bạn gái luôn, thế nào? Ông nội tôi hy vọng tôi có thể sớm có bạn gái.”

Đồng tử của tôi chấn động, cái gì?

Sao cốt truyện lại nhảy cóc tới bước này rồi?
 
Nằm Vùng
Chương 2


2

Không phải vừa rồi còn muốn xử tôi sao?

Sao bây giờ đã muốn tôi làm bạn gái chứ?!

Tôi cố gắng hết sức để thể hiện vẻ rạng rỡ và ngạc nhiên vui mừng trên khuôn mặt, tiếp tục duy trì thiết lập bông hoa trắng tinh khôi của tôi: “Anh Tông, chuyện này quá… Quá nhanh rồi, tôi…”

Giọng nói của anh ta lập tức trở nên lạnh lùng: “Cô Lục không muốn?”

Toang rồi!

Nếu tôi không đồng ý, anh ta thật sự sẽ giết tôi ngay lập tức mất!

Tôi vội vàng nói: “Tất nhiên tôi bằng lòng!”

Nghĩ đến việc độc thân 25 năm, không ngờ lại tìm một đại ca xã hội đen làm bạn trai. Tôi vì xuyên sách trừ gian mà trả giá quá nhiều.

Tông Dã mỉm cười nói: “Yểu Yểu, bạn gái của anh…”

Vừa rồi vẫn còn lạnh lùng gọi tôi là cô Lục, mới đó nhanh như vậy đã biến thành Yểu Yểu rồi!

A! Đàn ông! Thật đúng là xởi lởi!

Tôi đoán, anh ta đang đoán tôi người nằm vùng, chỉ là không có chứng cứ xác thực nên đang thử tôi.

Tôi đành phải rưng rưng phối hợp diễn với anh ta.

Mặc dù tôi và Tông Dã đã trở thành người yêu, nhưng… Bầu không khí giữa chúng tôi vẫn lạnh nhạt, ngột ngạt. Ngay cả khi chúng tôi đứng cùng nhau cũng không có chút không khí ngọt ngào của một căp đôi.

Nhưng tôi không thể lùi bước!

Ánh mắt tôi dán chặt vào cánh tay anh ta, vừa rồi tôi chỉ chạm vào một chút đã nghe được những lời đầu tiên trong lòng anh ta. Nếu tôi muốn tiếp tục nghe thấy tiếng lòng của anh ta, nhất định phải tiếp tục tiếp xúc với anh ta.

Tôi đánh liều tất cả.

Tôi giả vờ ngại ngùng, chủ động nắm tay anh ta.

Thực ra, tim tôi đang kinh hoảng. Bởi vì trước khi xuyên sách tôi đã đọc cuốn tiểu thuyết này, Tông Dã là đại ca xã hội đen tội ác tày trời, nhưng trước giờ chưa từng chạm vào phụ nữ.

Tôi sợ anh ta sẽ xử tôi ngay tại chỗ.

Có điều lúc ấy tôi cũng chỉ đọc một chút nội dung cuốn sách, không biết kết cục cuối cùng của Tông Dã là gì.

Hơn nữa kết hợp với dòng thời gian trong sách, lúc này Tông Dã chỉ mới cầm quyền còn chưa gặp được nam nữ chính. Nói cách khác, có lẽ tôi sẽ không gặp được nam nữ chính của thế giới này.

Khoảnh khắc tôi chạm vào tay anh ta, lông mi anh ta khẽ run lên trong nháy mắt, ngạc nhiên nhìn tôi.

Còn tôi cũng có thể chạm vào bàn tay lạnh ngắt của anh ta.

Tôi ngại ngùng nói: “Anh là bạn trai của em, em có thể nắm tay anh đúng không?”

Trên thực tế, tôi muốn nghe tiếng lòng của anh ta.

Tông Dã, anh sẽ không tiếp tục nghĩ tôi là người nằm vùng nữa đấy chứ? Anh không thật sự muốn xử tôi phải không?

Anh ta nhếch môi lên, thân hình rất cao cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Đương nhiên có thể.”

Ngay sau đó, giây tiếp theo, tôi liền nghe thấy lời sâu thẳm trong lòng anh ta:

“Chắc không phải nằm vùng, nằm vùng… Không có ngốc như cô ấy, thật ngốc.”

Tôi:…

Cả nhà anh đều ngốc!
 
Nằm Vùng
Chương 3


3

Từ hôm đó, tôi bắt đầu hẹn hò với Tông Dã.

Kể từ khi tôi biết anh ta đã bác bỏ suy nghĩ tôi được cài nằm vùng, gan tôi cũng to hơn.

Bởi vì để sử dụng thuật đọc tâm nên tôi phải tiếp túc cơ thể với Tông Dã nhiều hơn.

Để có thể sớm xử lý anh ta, cũng như về nhà sớm hơn, tôi trêu chọc anh ta bằng đủ cách. Thường thì tôi sẽ giả vờ yếu đuối mong manh mà ôm anh ta, nhưng sau đó lại vô tình ngã ngồi vào lòng anh ta, làm nũng không chịu đứng lên.

Rất nhiều lần tôi để ý thấy Tông Dã trông như mỉm cười, nhưng thực chất cơ thể anh ta cứng đờ như đá cẩm thạch, ánh mắt còn có chút luống cuống.

Tôi còn nghe được tiếng lòng của anh ta:

“Sao cô ấy lại như vậy…”

Những lời sau đó tôi không nghe được!

Lạ thật!

Có chuyện gì với tôi vậy!

Xem ra, cho dù là lời trong lòng của đại ca cũng đều chỉ có nửa câu.

Có điều, qua đôi tai đỏ bừng của anh ta tôi đoán hẳn là anh ta thấy thích, ít ra không bài xích, nói cách khác, anh ta toi rồi!

Mấy ngày nay, tôi không nghe thấy bất kỳ thông tin nào có liên quan tới anh ta và chứng cứ phạm tội từ lời trong lòng của anh ta.

Tôi chỉ có thể bất đắc dĩ nghĩ, xem ra ở trước mặt tôi đại ca chỉ lo yêu đương, hoàn toàn không có tâm tình nghĩ đến “Chuyện chính”.

Trách tôi!

Sức hấp dẫn của tôi quá lớn!

Hại nội tâm đại ca chỉ có tình tình ái ái.

Cuối cùng hôm nay ——

Tông Dã bị tôi chạm tay n lần, nhân tiện còn giả vờ vô tình sờ s0ạng cơ bụng anh ta. Lúc Tông Dã ý tứ sâu xa nhìn tôi như thể thiết lập nhân vật của tôi đã không còn là đóa hoa trắng thuần khiết mà đã bị ố vàng, tôi nắm bắt được lời trong lòng của anh ta:

“Tuần sau sẽ có giao dịch, hơn nữa số lượng giao dịch rất lớn, địa điểm là ××.”

Nội tâm tôi gào thét, cuối cùng tôi cũng lấy được tin tình báo có ích. Chỉ cần một bước nhỏ nữa thôi, tôi có thể đưa đại ca vào tù!

Tôi giả vờ bình tĩnh, định rời đi, nhanh chóng báo tin cho cấp trên của tôi. Ai ngờ giây tiếp theo, Tông Dã lại bóp cằm tôi, nắn mặt tôi tạo thành… Cá nóc!

Đây là lần đầu tiên Tông Dã chủ động chạm vào tôi. Phải biết rằng trước đó đều là tôi trêu chọc anh ta, anh ta chưa từng chủ động.

Ánh mắt anh ta sâu xa, giống như một con sói xám theo dõi con nai con không ngừng liều mạng trêu chọc nó: “Đêm nay em đừng về, ở lại đây… Ngủ đi.”

Lòng tôi chấn động. Trước đó tôi đã nhận định Tông Dã giữ thân như ngọc 28 năm, chưa từng có bạn gái, có lẽ là… không được.

Nhưng bây giờ nhìn ánh mắt anh ta, tại sao tôi có chút… không chắc chắn với phán đoán của mình trước đây!

Tôi cố gắng nhớ lại thiết lập của nhân phản diện Tông Dã trong sách, vội vàng tìm lại xem liệu có câu kết luận nào nói anh ta không được không!

Cùng lúc đó, tôi nghe thấy trong lòng Tông Dã nói: “Mới kiểm tra sức khỏe cách đây không lâu, bác sĩ nói thể chất cơ thể mình rất… tốt, so với những người đàn ông bình thường… còn khỏe hơn. Chẳng qua chưa từng có bạn gái, không có vấn đề gì.”

Xong đời!

Tất cả mọi người, tôi toang thật rồi! Tôi trêu chọc lố rồi!
 
Nằm Vùng
Chương 4


4

Dưới ánh nhìn vi diệu của Tông Dã, ngoài mặt tôi mỉm cười, nội tâm chửi rủa:

“Háo sắc!”

“Lưu manh!”

“Dám chạm vào tôi xem, anh chết chắc rồi!” Tôi cố ý che bụng, ngại ngùng xấu hổ nói: “Em tới kỳ rồi.”

Tông Dã vẫn duy trì nụ cười vi diệu, không biết vì sao, mỗi lần anh ta dùng ánh mắt này nhìn chằm chằm tôi lại thấy giống như bị một con sói xám âm hiểm nhìn chằm chằm, bất cứ lúc nào cũng có thể cắn cổ tôi.

“Em nghĩ đi đâu thế? Con nai háo sắc, anh chỉ muốn… Ôm bạn gái của anh chứ không muốn làm gì khác. Chẳng lẽ em muốn sao?”

Mặt tôi lập tức bỏ bừng, phi phi phi, ai mà ngờ được!

Cầm thú!

Nhưng nửa tiếng sau, tôi nhìn người đàn ông nửa người dưới quấn khăn tắm màu trắng, nửa người để trần thì sững sờ.

Thật đúng là mặc quần áo nhìn gầy, c ởi quần áo lại có da có thịt.

Nhân vật phản diện này rèn luyện không tệ nha.

Anh ta vừa mới tắm xong, trên người còn đọng nước, nước trượt từ yết hầu gợi cảm xuống cơ ngực, rồi xuống đến eo.

Tôi vội ngoảnh mặt đi, không thể nhìn xuống nữa.

Phi lễ chớ nhìn.

Tôi vùi đầu vào chăn sâu hơn.

Nhưng khi Tông Dã ngồi xuống giường, hương sữa tắm trên người anh ta vẫn len vào mũi tôi.

Tôi hận không thể vùi xuống sâu hơn.

Sau đó, tôi nghe thấy giọng nói đượm cười xen lẫn bất lực bên tai: “Em muốn làm đà điểu sao? Cẩn thận ngộp thở.”

Nói xong, anh ta kéo đầu tôi ra khỏi đống chăn.

Tôi nghĩ, lỡ như tên cầm thú này thật sự muốn tôi…

Vì thực hiện nhiệm vụ, tôi có nên hy sinh không?

Hay là… Trực tiếp phế anh ta?

Nhưng còn chưa lấy được bằng chứng mà!

Khi đầu tôi đang quay cuồng, tôi nghe được tiếng lòng anh ta vì anh ta chạm vào tôi:

“Hiện tại không vội…”

“Vẫn nên chờ đến lễ cưới của mình với cô ấy mới động phòng đi, như vậy mới đúng nghi thức.”

Khi tôi nghe được tiếng lòng của anh ta, lúc này tôi mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng rất nhanh anh ta đã dời tay đi, tôi không nghe được tiếng lòng của anh ta nữa.

Có điều, để đảm bảo an toàn, tôi vẫn cố gắng ngủ xa Tông Dã nhất có thể, dán sát mép giường, bất cứ lúc nào cũng có thể rớt xuống.

Ngay khi tôi đang ngủ mơ mơ màng màng, tôi cảm thấy có ai đó nhẹ nhàng ôm lấy eo mình.

Dường như tôi còn loáng thoáng nghe thấy một tiếng thở dài: “Haiz, đúng là không biết làm sao với em.”

Ngày hôm sau khi thức dậy, tôi xấu hổ phát hiện mình đang quấn chặt lấy Tông Dã như một con bạch tuộc.

Còn Tông Dã đang nhắm mắt, khuôn mặt đẹp trai, thần thái ôn hòa, không giống ác ma tội ác tày trời chút nào.

Nhưng giây tiếp theo, tôi lập tức tỉnh táo lại.

Cho dù đây chỉ là thế giới trong sách, nhưng đúng là nhân vật phản diện đã làm rất nhiều chuyện xấu. Làm chuyện xấu ở thế giới này cũng là làm chuyện xấu.

Tôi sẽ không xem tất cả mọi người trong thế giới này thành người trong sách, nghĩ rằng bọn họ không có cảm xúc.

Tôi sẽ đưa tên tội phạm này ra trước công lý, thứ chờ đợi anh ta chính là bản án tử hình.
 
Nằm Vùng
Chương 5


5

Tôi dùng cách thức đặc biệt để báo tin cho cấp trên.

Sau đó không lâu, quả nhiên tôi nhận được phản hồi của cấp trên là đã triệt phá được một đường dây mua bán người xuyên quốc gia lớn. Rất nhiều nạn nhân chuẩn bị đưa sang các nước Đông Nam Á được giải cứu.

Tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm, thật may đã kịp thời giải cứu những nạn nhân đó.

Cấp trên của tôi yêu cầu tôi tiếp tục án binh bất động, bởi vì theo nguồn tin khác, bọn họ còn có vài đường giao dịch chưa bị cắt đứt, còn có rất nhiều nạn nhân nước ngoài sống không bằng chết ở ngoài kia.

Nhiệm vụ của tôi bây giờ là tiếp tục thu thập đầy đủ chứng cứ, đồng thời bí mật tìm hiểu các nạn nhân đang ở đâu, cách thức giao dịch của bọn họ, những kẻ phạm tội nòng cốt khác là những ai.

Không biết có phải vì lần này giao dịch này thất bại hay không, mà khiến Tông Dã rất bận rộn trong khoảng thời gian này, thế nên anh ta rất ít trở về.

Anh ta để tôi sống trong nhà mình, bởi vì tôi là vợ sắp cưới của anh ta. Anh ta muốn tôi ở nhà chờ anh ta, bên ngoài cũng không an toàn.

Đúng ý của tôi.

Tôi cũng muốn tới gần anh ta hơn tiện để tìm hiểu thêm những thông tin có ích.

Hôm nay, Tông Dã đưa tôi đến bữa tiệc đính hôn.

Khi tôi mặc đầm dạ hội xuất hiện trước mặt Tông Dã, không biết có phải ảo giác của tôi hay không, nhưng tôi cảm thấy sự kinh diễm thoáng qua trong đôi mắt sâu không lường được của Tông Dã.

Khi chuyên viên trang điểm chuẩn bị đeo chiếc vòng cổ cho tôi, Tông Dã đã chủ động nhận chiếc vòng cổ, đứng phía sau tôi, đeo vòng cổ lên cho tôi.

Khi lòng bàn tay lạnh lẽo của anh ta vòng qua cổ tôi, hơi lạnh dường như thẩm thấu vào cổ tôi, phảng phất anh ta chỉ cần hơi chút sức là có thể trực tiếp bẻ cổ tôi.

Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, nghe thấy giọng điệu như gió thoảng của anh ta quét qua tai, tai tôi run lên: “Lát nữa phải luôn theo sát anh, không được chạy lung tung, biết không?”

Sau đó, tôi nghe thấy tiếng lòng của Tông Dã: “Người cùng mình hợp tác đều tới.”

Đám cặn bã này đều có mặt?

Nhưng sau đó, anh ta thu tay về.

Tôi đành phải chủ động nắm tay Tông Dã, từ khóe mắt tôi nhìn thấy khóe môi anh ta cong lên.

Trong lòng anh ta nghĩ đến các danh sách, cùng với bối cảnh liên quan tới bọn họ.

Thông qua thuật đọc tâm, tôi cũng hiểu tương đối những nhân vật quan trong sẽ xuất hiện đêm nay, tất cả đều làm những việc không sạch sẽ.

Hơn nữa khi chúng tôi xuất hiện ở bữa tiệc, tôi có thể nghe thấy tiếng cười dễ gần và những việc không phải con người mà bọn họ làm sau lưng cùng lúc.

Trông văn nhã, đường hoàng, nhưng thực chất là một tên bi3n thái.

Tôi nhìn xung quanh, quả nhiên, nơi này thật sự… có rất nhiều cặn bã!

Trước khi xuyên sách, tôi còn chưa tốt nghiệp học viện cảnh sát. Đây là lần đầu tiên tôi chấp hành nhiệm vụ nằm vùng, cũng là lần đầu tiên đối mặt với nhiều nghi phạm hình sự như vậy.

Tôi cố gắng bình tĩnh lại, không hoảng loạn.

Nhưng Tông Dã đột nhiên bóp mặt tôi lại thành hình cá nóc, tôi không thể không trừng mắt.

Đồ khốn này!

Tên đại ca phản diện này không biết có sở thích đặc biệt gì mà lại thích bóp má tôi.

Có điều, cũng bởi vì anh ta cắt ngang mà tôi đã dời sự lo lắng ban đầu sang oán giận đầy bụng.

Tông Dã rút tay lại, tôi có thể nghe được rõ ràng suy nghĩ trong lòng anh ta: “Bé cá nóc, bé đáng yêu.”

Anh mới là bé đáng yêu!

Cả nhà anh đều là bé đáng yêu!

Tông Dã dẫn tôi đi giới thiệu với những vị khách đặc biệt.

Tôi ghi nhớ từng thông tin của họ, định báo cáo tất cả cho cấp trên của tôi, để cấp trên cho người giám sát bọn chúng.

Đúng lúc này, một cái giọng nói nũng nịu từ phía sau chúng tôi truyền đến: “Anh Tông Dã.”

Giọng nói này khiến toàn thân tôi tê dại.

Tôi quay đầu lại nhìn thì thấy một cô gái mặc đầm dạ hội màu trắng giống như hoa thủy tiên đứng trước mặt chúng tôi.

Đây là ——

Lời trong lòng Tông Dã đồng thời xuất hiện, chỉ có một câu: “Con gái của chú Lạc, Lâm Hải Đường, lại tới nữa. Xem ra cô gái này vẫn không chịu từ bỏ, vẫn muốn gả cho mình. Chú Lạc cũng muốn liên hôn, nhưng mình không định liên hôn.”

Chú Lạc? Chú Lạc là anh em kết nghĩa của ba Tông Dã, tên thật là Lâm Lạc, nhưng mọi người đều gọi ông ta là chú Lạc.

Việc làm ăn của ông ta chỉ đứng sau bang hội của Tông Dã, mấy năm gần đây vẫn luôn tranh giành địa bàn làm ăn với Tông Dã. Nhưng hiện giờ ngoài mặt vẫn giữ hòa thuận, chưa hoàn toàn trở mặt.

Trong sách cũng chỉ có vài câu mô tả Lâm Hải Đường thích Tông Dã.

Nhưng lúc ấy tôi chỉ mới đọc một phần của cuốn sách đã xuyên vào nên hoàn toàn không biết quỹ đạo cuộc đời cụ thể của những người này.

Nhưng dù tôi có biết kết cục của những người này hay không, tôi chỉ cần biết mục đích của chuyến đi này của tôi là diệt trừ cái ác, đưa kẻ có tội ra trước công lý.
 
Nằm Vùng
Chương 6


6

Cho dù Lâm Hải Đường ngụy trang tốt đến đâu, tôi vẫn có thể thấy sự thù địch từ trong đôi mắt cô ta.

Tôi mỉm cười, ôm cánh tay Tông Dã khoe khoang tình cảm.

Lâm Hải Đường khẽ cười nói: “Cô Lục, cô thật là… May mắn, nhờ xem mắt mà trở thành bạn gái của anh Tông Dã.”

Tôi cười nói: “Đúng vậy, ai bảo anh ấy yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên chứ. Tôi và anh ấy là định mệnh.”

Quả nhiên, mặt Lâm Hải Đường lập tức cứng ngắc.

Hứ!

Đi đi, đừng làm trì hoãn việc nằm vùng của tôi.

Còn tôi nghe rõ tiếng lòng của Tông Dã: “Làm tốt lắm.”

Tất nhiên!

Khi tôi đi vệ sinh, Lâm Hải Đường cũng vào theo.

Nhìn qua đã biết Lâm Hải Đường tới vì tôi, cô ta cũng không làm bộ làm tịch mà hiên ngang nói: “Cô không xứng với anh Tông Dã, thức thời thì chủ động rời đi, nếu không, tôi sẽ xử đẹp cô.”

Tôi tiếp tục mỉm cười nói: “Cô có bản lĩnh thì đi uy h**p Tông Dã đi, cô uy h**p tôi làm gì? Muốn bóp quả hồng mềm sao? Nếu Tông Dã thật sự thích cô, cô đi đập chậu cướp bông đi, hà tất phải tới công kích tôi? Có điều Tông Dã thực sự không có hứng thú với cô.”

Vừa dứt lời, trong mắt Lâm Hải Đường hiện lên sự âm trầm cùng cổ quái: “Đồ đê tiện… Là cô không biết lượng sức, cứ chờ xem.” Nói xong, cô ta liền vung tay về phía vai tôi.

Tôi biết có điều không ổn nên sớm có phòng bị, trực tiếp túm lấy cổ tay của cô ta.

Tôi cũng thấy rõ ràng cô ta đang cầm một cây kim trong tay.

Nếu kim đâm vào da thịt tôi sẽ đau đớn, nhưng sau khi cô ta rút kim ra sẽ không để lại dấu vết gì.

Thật đúng là một chiêu hiểm độc, so với tát thì cao tay hơn nhiều, ít nhất không để lại dấu vết.

Khi tôi cầm tay cô ta, tôi lập tức nghe được lời thầm kín trong lòng cô ta:

“Chờ sau khi mày uống ly rượu kia sẽ động d*c giống như chó, tóm được ai thì nhảy lên người người đó, tất cả mọi người sẽ nhìn thấy bộ dạng xấu xí của mày, mày sẽ trở thành trò cười. Sao anh Tông Dã có thể cưới mày.”



Sau khi nghe được tiếng lòng của Lâm Hải Đường, tôi suýt chút nôn mửa.

Mặc kệ đây có phải thế giới xuyên sách hay không, một cô gái sao lại dùng cách ác độc đê hèn như vậy đối xử với một cô gái khác.

Tôi không nhịn được nữa, trực tiếp trở tay đoạt lấy cây kim, hung hăng nhắm ngay mông cô ta đâm ba cái!
 
Nằm Vùng
Chương 7


7

Vừa đâm kim xuống, Lâm Hải Đường vừa rồi còn kiêu ngạo đã hét lên đau đớn.

Tôi trực tiếp đẩy cô ta, sau đó vò tóc rối tung, chớp chớp mắt, lại tát mình một cái, ui da, khỏi phải nói, có chút đau!

Sau đó, tôi xoay người khóc lóc chạy ra ngoài cáo trạng.

Kết quả tôi mới đi được vài bước đã nhìn thấy Tông Dã đi về phía tôi.

Tôi nhào vào lòng anh ta, bắt đầu diễn.

Tôi ấm ức nói: “Tông Dã, người ta hơi sợ… Cái cô Lâm kia sau khi tiến vào đã đe dọa em rời đi, đánh em mắng em, hu hu hu…”

Tông Dã tiện tay ôm tôi.

Để diễn cho chân thật, tôi thực sự đã vắt ra vài giọt nước mắt, rưng rưng nhìn Tông Dã.

Đóng vai trà xanh, ai mà không biết?

Nhưng không biết có phải ảo giác của tôi không, tôi luôn cảm thấy ánh mắt Tông Dã nhìn tôi như thoáng có ý cười.

Tôi nghe thấy lời trong lòng anh ta: “Khóc thật đáng thương, vợ sắp cưới của mình bị ức h**p, mình sẽ đòi lại công bằng cho cô ấy.”

Tôi vô cùng đắc ý, trong lòng nghĩ: “Kỹ năng diễn xuất của mình thật tốt, đại ca này cũng bị lừa.”

Tôi thấy Tông Dã hơi cau mày.

Ngay sau đó Lâm Hải Đường cũng che mông chạy ra ngoài.

Cô ta cũng tới cáo trạng: “Anh Tông Dã, rõ ràng là cô ta đánh em!”

Tôi càng ấm ức hơn, khóc lóc kể lể: “Em không chạm vào cô ấy… Là cô ấy đòi đánh đòi giết, còn nói em đê tiện, muốn em nhường vị trí cho cô ấy, nói cô ấy muốn gả cho anh.”

Sắc mặt Lâm Hải Đường càng khó coi hơn, cô ta muốn phản bác gì đó, nhưng Tông Dã lạnh lùng đuổi người: “Hôm nay là tiệc đính hôn của tôi và vợ sắp cưới, tôi không cho phép bất kỳ kẻ nào bắt nạt vợ sắp cưới của tôi. Nếu cô không phải thành tâm tới chúc phúc, còn bắt nạt vợ tôi, vậy cô không cần ở lại nữa, rời khỏi đây đi.”

“Anh đang đuổi em đi? Không nể mặt ba em?”

“Cô tự đi hay để tôi gọi người khiêng cô đi?” Tông Dã không chút lưu tình nói.

Tôi gào thét trong lòng: “Lần này Tông Dã thật sự rất ngầu rất đẹp trai.”

Trước khi Lâm Hải Đường đi, còn không quên hung hăng trừng tôi một cái.

Tôi còn làm mặt quỷ với cô ta, khiến cô ta tức giận hơn.

Nhưng khi đối mặt với Tông Dã, tôi lập tức tỏ vẻ nhu nhược.

Tông Dã lấy khăn tay ra, vừa lau nước mắt cho tôi vừa lấy trong túi ra một viên kẹo sữa, như đang dỗ dành trẻ con:

“Ngoan, đừng khóc.”

Mặt già của tôi, à không, khuôn mặt non nớt của tôi lập tức đỏ bừng lên vì xấu hổ.

Tôi ứ phải trẻ con!

Có điều, hương vị viên kẹo sữa này thật ngọt.

Sau khi trở lại sảnh tiệc, người phục vụ bưng một ly rượu tới cho tôi. Nếu không phải trước đó tôi đã nghe thấy lời của Lâm Hải Đường, tôi nhất định sẽ uống cạn mà không chút đề phòng.

Nhưng lúc này, tôi cầm lấy ly rượu, giả vờ bất cẩn làm đổ xuống đất.

Tôi nhìn vẻ tiếc nuối trong mắt của người phục vụ kia, cười thầm trong lòng. Âm mưu thâm độc của Lâm Hải Đường đã định sẽ không thực hiện được.

Tôi dám khẳng định, sau khi cô ta biết kế hoạch của mình thất bại, nhất định sẽ tức giận đến giậm chân. Nghĩ đến đây, lòng tôi vui vẻ hơn nhiều.
 
Nằm Vùng
Chương 8


8

Thời gian sau đó, tôi cố gắng thu thập chứng cứ, kế hoạch diễn ra vô cùng suôn sẻ.

Ngay cả cấp trên của tôi cũng rất ngạc nhiên về việc tôi thuận lợi như vậy, thậm chí còn cảm thấy… Có phải quá suôn sẻ rồi không, chẳng lẽ là âm mưu?

Đương nhiên tôi không thể nói đó là vì tôi có thuật đọc tâm nên mới dễ dàng lấy tin tức như vậy.

Cấp trên còn nhắc nhở tôi: “Cô phải cẩn thận với Tông Dã, người này tâm tư kín đáo, sâu không lường được.”

Tôi cũng biết đại ca phản diện không đơn giản, cho tới giờ, Tông Dã không hề hành xử như một phản diện, ngược lại tác phong làm việc tao nhã như một quý tộc. Người không biết rõ anh ta nhất định sẽ cho rằng anh ta hoàn hảo như thiên thần.

Tôi đang cùng Tông Dã uống trà chiều trong vườn hoa thì đàn em của anh ta dẫn người vào.

Từ vẻ mặt và sự lạnh lùng đáng sợ toát ra từ người họ, tôi có linh cảm xấu.

Lý Tắc, đàn em thứ hai dưới trướng Tông Dã cung kính khom lưng chào anh ta.

“Đại ca, tụi em nghi ngờ có tay trong.”

Tôi gần như run tay khi rót trà, cũng may đã ổn định lại.

Tông Dã đeo mắt kính gọng vàng, khuôn mặt điềm tĩnh, nhưng ánh mắt lại toát ra vẻ sắc bén.

Giọng điệu anh ta hờ hững, giống như đang nói về thời tiết: “Ai? Có bằng chứng gì?”

Anh ta ngước lên nhìn tôi, ý bảo tôi về trước.

Tôi gật đầu, nhưng không đi xa.

Tim tôi hoảng loạn, nhưng lại không thể vô duyên vô cớ chạm vào bọn họ lúc này để kiểm tra nội tâm của họ.

Tay trong…

Bọn họ phát hiện ai?

Giọng điệu của Tông Dã vẫn bâng quơ như cũ: “Chuyện gì?”

“Đại ca, sau khi vụ làm ăn lớn của chúng ta xảy ra vấn đề lần trước, chúng ta liền nghi ngờ có nội gián tiết lộ tin tức. Tổng cộng có không quá năm người biết về giao dịch này, vô cùng bí mật. Cho nên tụi em vẫn luôn điều tra, rốt cuộc xảy ra vấn đề ở phân đoạn nào, cuối cùng tra ra lão tam.”

Trái tim tôi đập dữ dội, lão Ngụy!

Lão Ngụy chính là người kết nối cho tôi.

Ông ấy bị lộ!

“Lão tam đã thú nhận rồi. Hắn thừa nhận mình là người của chú Lạc, hắn giúp chú Lạc phá hỏng giao dịch kia kiếm lợi, sai người báo tin cho cảnh sát. Tụi em đã mang người đến rồi. Đại ca, anh xử lý đi.”

Lão Ngụy vì bảo vệ danh tính của tôi và ông ấy nên mới nói như vậy sao?

Ngay sau đó, tôi nhìn thấy cảnh tượng làm tôi cả đời khó quên. Cả người lão Ngụy bê bết máu, bị người ta nhấc lên rồi tùy ý ném xuống đất.

Tim tôi kịch liệt run rẩy, cho dù đã nhiều lần tôi tự nhủ đây là thế giới trong sách, sớm muộn gì tôi cũng phải rời khỏi đây, bọn họ đều là nhân vật trong sách. Nhưng khi tôi tận mắt nhìn thấy người sống sờ sờ biến thành như vậy, lòng tôi vẫn đau như cắt.

Tôi nhìn vẻ mặt Tông Dã vẫn thản nhiên như cũ, ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng, dường như chút chuyện nhỏ này sẽ không thể khơi dậy bất kỳ gợn nước nào trong đôi mắt ấy.

Anh ta ngồi trên ghế, tao nhã giống như quý tộc, hoàn toàn không nhìn ra hai tay anh ta nhuốm đầy máu, cũng không nhận ra anh ta có chút liên quan gì với những giao dịch xấu xa mờ ám đó.

Tông Dã hờ hững nhìn lão Ngụy máu me bê bết trên mặt đất: “Còn có gì muốn nói sao?”

Lão Ngụy suy yếu nôn ra máu, nói không nên lời.

Sau đó, tôi nghe thấy câu nói khiến tôi đời này khó quên: “Không có thì vứt xuống biển cho sạch sẽ.”

“Vâng, đại ca.”

Toàn thân tôi như bị ngâm trong kho lạnh, đây là lần đầu tiên tôi thực sự nhận ra Tông Dã là ác ma chứ không chỉ từ vài đoạn miêu tả trong sách.

Khi tôi nhìn thấy lão Ngụy bị nâng đi, tay tôi run rẩy.

Tôi nhanh chóng chạy đi, cầm điện thoại nấp trong một góc khuất, mạo hiểm gọi điện cho cấp trên, bảo họ nghĩ cách cứu lão Ngụy.

Sau khi cúp điện thoại, cả người tôi như bị rút hết sức lực, vô lực ngồi xuống.

Điều tôi có thể làm cho lão Ngụy, chỉ có vậy thôi.

Lần đầu tiên tôi hiểu sâu sắc rằng đối với những người cảnh sát ẩn mình nơi tối tăm, sự đổ máu, hy sinh của họ thậm chí không được ai nhìn thấy, cho dù chết cũng chết trong thầm lặng.

Ban đêm, khi tôi cùng Tông Dã nằm trên một chiếc giường, đầu tôi chỉ nghĩ đến cảnh tượng nhìn thấy vào ban ngày. Điều này khiến tôi có sự bài xích với Tông Dã, tôi không muốn tới gần anh ta.

Cả đêm tôi không thể đi vào giấc ngủ, tôi chỉ nhắm hai mắt, hết lần này tới lần khác nói với bản thân rằng mình nhất định phải bình tĩnh, nhất định phải đưa những kẻ phạm tội ra công lý.

Tông Dã…

Tôi sẽ không nương tay với anh.

Điều cuối cùng chờ đợi anh, chắc chắn sẽ là sự phán quyết của pháp luật.
 
Nằm Vùng
Chương 9


9

Vì chuyện lão Ngụy, Tông Dã cùng chú Lạc đấu đá, trở mặt.

Tông Dã nuốt rất nhiều việc làm ăn của chú Lạc, cũng làm thế lực của chú Lạc yếu đi.

Nhưng Tông Dã cũng không thu được lợi ích gì, có lẽ do chú Lạc chó cùng rứt giậu nên phái người tới giết Tông Dã.

Tôi nhận được điện thoại từ đàn em của Tông Dã, Tông Dã bị thương, bây giờ đang ở bệnh viện.

Tôi đành phải cầm hầm canh tới chăm sóc Tông Dã.

Khi tôi vào phòng bệnh, tôi thấy Tông Dã đang nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền, làn da vốn trắng nõn vì sốt mà đỏ ửng, trông rất ốm yếu.

Giờ này khắc này, người đã chìm vào giấc ngủ yên bình kia phảng phất như một thiên thần tĩnh lặng.

Nhưng tôi tỉnh táo rất nhanh, anh ta vốn chẳng phải thiên thần gì, mà là ác ma.

Bởi vì đàn em của Tông Dã đang ở đây, tôi cũng không thể làm gì anh ta.

Tôi giống như hộ lý, chăm sóc anh ta chu đáo. Sau khi thấm ướt khăn tay, tôi dịu dàng lau mặt cho anh ta.

Có thể là vì không thoải mái nên lông mày anh ta vẫn luôn nhíu chặt, lông mi giống như lông quạ rung động.

Ngay khi tay tôi chạm vào trán anh ta, tiếng lòng của anh ta lại truyền đến tai tôi.

Chỉ là lần này, cái tôi nghe được không phải chuyện công việc, mà là ——

“Yểu Yểu, Yểu Yểu…”

Tôi ngạc nhiên nhìn anh ta, trong lòng anh ta đang niệm tên của tôi?

“Yểu Yểu… Phải ngoan…”

Tôi nghĩ bây giờ anh ta đang sốt đến mơ hồ nên mới mê sảng, suy nghĩ hỗn loạn.

Ngay khi tôi không để bụng nữa, câu tiếp theo trong lòng anh ta giống như thả một quả bom xuống, lập tức thổi bay tôi ——

“Anh yêu em, Yểu Yểu…”

Cái gì?

Nhân vật phản diện yêu tôi?
 
Nằm Vùng
Chương 10


10

Tôi rút ngón tay giống như bị điện giật về, không chạm vào anh ta nữa.

Tâm trạng của tôi rất phức tạp, tôi vốn cho rằng Tông Dã chỉ xem tôi như một tấm lá chắn, chẳng qua là vì ông nội anh ta muốn anh ta kết hôn, cho nên anh ta mới tùy tiện tìm tôi làm bạn đời.

Mà tôi tiếp cận anh ta chỉ với một mục đích, đó chính là nằm vùng ở bên cạnh anh ta, nghĩ cách xử lý anh ta bằng pháp luật.

Nhưng tôi không ngờ là, Tông Dã lại yêu tôi thật lòng.

Tôi nhìn khuôn mặt ngủ say của Tông Dã, chỉ vài giây sau, tôi đã lấy lại được vẻ bình tĩnh thường ngày.

Cho dù Tông Dã yêu tôi thì sao chứ?

Anh ta là ma quỷ giết người, là tội phạm tội ác tày trời, là tên tội phạm sắp bị tôi tống vào tù.

Chúng tôi giống như hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau.

Tôi không yêu anh ta, vĩnh viễn sẽ không yêu anh ta.

Tôi chăm sóc Tông Dã giống như đang thực hiện trách nhiệm với công việc.

Tôi xem như chưa từng nghe thấy lời thổ lộ của Tông Dã với tôi, mọi thứ vẫn diễn ra như thường.

Sau khi Tông Dã tỉnh dậy, đôi mắt mờ mịt, nhưng chỉ vài giây sau đã khôi phục thần thái thâm sâu.

Tôi nở nụ cười dịu dàng, ra vẻ quan tâm: “Tông Dã, anh tỉnh rồi, anh có cảm thấy khá hơn chút nào không?”

Tông Dã gật đầu, giọng nói có hơi khàn: “Ừm, nhờ em chăm sóc anh, cảm ơn.”

“Không cần khách sáo, chúng ta sắp thành vợ chồng, đừng xa lạ thế.” Nói xong, tôi ân cần mà đưa cho Tông Dã ly nước, dịu dàng nói: “Tông Dã, uống nước đi.”

Tôi tự nhủ trong lòng: “Cho dù anh yêu tôi cũng vô dụng, tôi không yêu anh.”

Tông Dã đưa tay nhận nước, khi chạm vào ngón tay của tôi, tôi thấy gương mặt vẫn luôn bình tĩnh của anh ta thay đổi, đôi mắt luôn trầm ổn để lộ một chút hoảng loạn, đôi tai vốn hồng như tôm càng đỏ hơn.

Nhưng nháy mắt tiếp đó, một tia chua xót lại lập loè trong đôi mắt anh ta.

Tôi tò mò không biết anh ta đang nghĩ gì, đúng lúc nghe thấy lời trong lòng anh ta:

“Hôm nay cô ấy thật xinh đẹp, chiếc váy thật đẹp.”

Tôi lập tức hiểu ra, này, hóa ra là bị sắc đẹp của tôi mê hoặc nên anh ta mới lộ ra biểu cảm vừa rồi.

Tôi thấy Tông Dã rất nhanh đã khôi phục bình tĩnh, vẫn tao nhã như thường lệ, không để lộ nửa điểm thất thố.

Sau mấy ngày chăm sóc tỉ mỉ, cơ thể của Tông Dã cũng đang dần hồi phục.

Có điều, ngay cả khi Tông Dã đang ở bệnh viện cũng không quên chèn ép thế lực của chú Lạc.

Vài ngày sau, chú Lạc cũng nhanh chóng sa lưới.

Sở dĩ chú Lạc bị tóm thành công không chỉ bởi vì cảnh sát đã giám sát ông ta từ lâu, mà còn bởi vì trong khoảng thời gian này, sau khi ông ta và Tông Dã không kiêng nể gì nhau nữa, đấu đá dữ dội, chó cùng rứt giậu, dùng những thủ đoạn ngầm âm hiểm, lúc này mới để lộ không ít chứng cứ mang tính mấu chốt.

Cảnh sát có những bằng chứng vô cùng xác thực để bắt giữ chú Lạc.

Lần này chú Lạc sa lưới, cũng có Tông Dã nhúng tay phía sau, đây là nguyên văn lời cấp trên của tôi: “Có vẻ như Tông Dã muốn cho chúng ta mượn đao để bắt chú Lạc. Có vài bằng chứng còn do anh ta cung cấp, cũng là Tông Dã ép chú Lạc để lộ những hoạt động kinh doanh mờ ám đó.”

Cấp trên của tôi còn nói, chứng cứ để bắt giữ Tông Dã cũng có rất nhiều, nhưng anh ta là mắt xích kết nối nhiều người, phải một lướt bắt hết anh ta cùng những kẻ có quan hệ với anh ta, bây giờ vẫn chưa đến lúc.

Cho nên tôi phải tiếp tục chờ, tiếp tục chịu đựng.

Mấy tuần sau, tôi cùng Tông Dã chuẩn bị hôn lễ.

Khi tôi khoác lên mình chiếc váy cưới, trong mắt Tông Dã ánh lên vẻ kinh diễm.

Anh ta đến gần tôi, nhìn tôi chăm chú, khen ngợi: “Đẹp quá.”

Trong lòng tôi thầm nghĩ dù có đẹp đến mấy cũng chỉ là đám cưới giả.

Bởi vì cấp trên nói với tôi, buổi tối trước đêm diễn ra lễ cưới, những tên tội phạm ở nước ngoài đó đều sẽ tới chúc mừng, đồng thời bọn họ chuẩn bị hợp tác làm một giao dịch lớn. Đến lúc đó, chính là thu lưới.

Tất cả đều sẽ trần ai lạc định.

Khi tôi đến phòng thử đồ thay quần áo có lơ đãng quay đầu lại, không biết có phải ảo giác của tôi hay không, tôi nhìn thấy trong mắt Tông Dã thoáng hiện một tia bất đắc dĩ, nhưng rất nhanh đã biến mất.

Khi tôi muốn đi chọn trang sức, mấy chiếc xe vây quanh tôi, ngay sau đó là một cuộc đấu súng.

Trong sự hỗn loạn tột độ, tôi bị ai đó kéo đi.

Khi tôi tỉnh lại, tôi phát hiện mình đang ở trên một chiếc xe buýt cũ nát, trên xe đầy những người bị trói.

Sau khi xe buýt dừng lại, một bóng người quen thuộc xuất hiện trước mắt tôi, là Lâm Hải Đường.
 
Nằm Vùng
Chương 11


11

Lâm Hải Đường không còn ăn mặc giống công chúa kiêu hãnh như trước mà trông có chút tiều tụy. Xem ra trong khoảng thời gian này cô ta đã trải qua không ít chuyện.

Cô ta nhìn tôi như là hận không thể lăng trì xử tử tôi.

Lâm Hải Đường đi đến trước mặt tôi, điều đầu tiên cô ta làm là tát mạnh tôi vài cái.

“Con khốn! Nếu không có mày, anh Tông Dã sẽ không giận tao, sẽ không trở mặt với ba tao, đối nghịch với ba tao khắp nơi, khiến ba tao bây giờ phải ngồi tù.”

“Nếu như mày không xuất hiện, tao đã thành vợ anh Tông Dã từ lâu, ba tao sẽ là ba vợ của anh ấy, hai người họ sẽ không thành như bây giờ. Tất cả là vì cái thứ yêu tinh hại người như mày mà ra.”

Tôi bị logic của Lâm Hải Đường chọc cười, đây có phải là logic của nữ phụ độc ác ngốc nghếch trong sách không?

Tôi bình tĩnh mà nói: “Ba cô vào tù vì ông ta phạm pháp. Ông ta và Tông Dã mâu thuẫn cũng không phải bởi vì mâu thuẫn nhỏ của cô và tôi, mà vì xung đột lợi ích. Thắng làm vua thua làm giặc.”

Nhưng rõ ràng Lâm Hải Đường nghe không lọt tai, biểu cảm trên mặt cô ta càng hung ác hơn: “Câm miệng! Là do mày.”

Bỏ đi, tôi không muốn phí lời nữa đâu.

Quá rõ ràng, bây giờ tôi là nơi trút giận của cô ta, nói thêm cũng vô ích.

Trong mắt Lâm Hải Đường tràn đầy ác ý: “Nhưng mày sẽ biến mất sớm thôi… Tao sẽ đưa mày tới miền bắc Myanmar, mày vĩnh viễn sẽ không về được nữa. Ở đó, mày sẽ cảm nhận được cái gì gọi là cảm giác sống không bằng chết.”

Sau khi nghe những lời của Lâm Hải Đường, tôi lập tức hiểu ra tất cả phụ nữ trong chiếc xe này đều sẽ bị đưa ra nước ngoài.

Ánh mắt tôi đầy tức giận, nhổ vào cô ta: “Cô cũng là phụ nữ, nhưng cô lại bán phụ nữ đến Myanmar như hàng hóa! Cô không phải người! Họ đều là người đang sống sờ sờ, cô đúng là vô đạo đức.”

Lâm Hải Đường lại hung hăng tát tôi một bạt tai: “Cái lũ thấp hèn như tụi mày có thể so với tao sao? Bán tụi mày thì thế nào? Mày quản được chắc.”

Lòng tôi tin tưởng pháp luật nhất định sẽ trừng trị cô.

Trên người tôi có gắn thiết bị định vị, giấu dưới da trước ngực tôi.

Tôi tin các đồng nghiệp của tôi sẽ đến sớm thôi, không chỉ là tới giải cứu tôi, mà còn giải cứu các cô gái này.

Nhưng tôi không ngờ người đầu tiên đến lại là Tông Dã.
 
Nằm Vùng
Chương 12


12

Tông Dã lạnh nhạt nói với hơn chục đàn em đi theo Lâm Hải Đường: “Các người vẫn còn người nhà, các người xác định muốn theo cô ta chịu chết sao? Bây giờ các người rời đi ngay, tôi hứa sẽ không dùng thế lực của tôi trả thù, người nhà các người cũng sẽ bình yên vô sự, mỗi người sẽ có thêm 500 ngàn, bình an cuốn gói. Nhưng nếu các người muốn tiếp tục chống đối tôi, liệu các người và gia đình có ổn không?”

Kế đó, đám đàn em của Tông Dã thậm chí còn đọc tên các thành viên trong gia đình họ và nơi những người đó ở. Xem ra Tông Dã đã chuẩn bị đầy đủ trước khi đến.

Quả nhiên, đám đàn em của Lâm Hải Đường đều biến sắc. Tất cả buông vũ khí lặng lẽ rời đi, chỉ còn lại Lâm Hải Đường giằng co với Tông Dã.

Khuôn mặt của Lâm Hải Đường tái mét, cô ta bị giáng một đòn đau.

Tay cầm súng của cô ta run rẩy, nước mắt lưng tròng, chất vấn Tông Dã: “Anh thích cô ta đến vậy? Cô ta có gì tốt chứ? Em kém cô ta chỗ nào?”

“Bây giờ cô buông vũ khí xuống vẫn còn kịp quay đầu lại. Tôi cũng sẽ không động đến cô.” Tông Dã bình tĩnh nói, bước từng bước về phía Lâm Hải Đường.

Biểu cảm trên mặt Lâm Hải Đường ngày càng trở nên điên cuồng, thần sắc trong mắt cũng giãy giụa kịch liệt: “Quay đầu lại? Không thể quay đầu nữa… Cùng nhau xuống địa ngục đi!”

Nói xong, cô ta chĩa họng súng vào tôi, Tông Dã không chút do dự lao tới, bảo vệ tôi gắt gao.

Trong khoảnh khắc ấy, dường như tôi nghe thấy tiếng súng nổ…

Hình như tôi còn ngửi thấy… mùi máu tươi rất nồng.

Hình như tôi còn nghe thấy tiếng hét điên cuồng của Lâm Hải Đường: “Anh Tông Dã.”

Tôi còn nhìn thấy sự dịu dàng say đắm trong mắt Tông Dã, môi anh ta nở một nụ cười: “Ổn rồi, không sao, đừng sợ.”

Tay tôi rõ ràng gần với cơ thể Tông Dã như vậy, nhưng tôi lại… Không nghe thấy bất kỳ lời trong lòng nào của anh ta.

Ngay sau đó, Lâm Hải Đường bị đàn em của Tông Dã trấn áp.

Các cảnh sát đang lao tới vây chặt lấy chúng tôi, Lâm Hải Đường và đám Tông Dã chỉ có chạy đằng trời.

Tông Dã được đưa đến bệnh viện để cấp cứu.

Tôi đứng ngoài cửa phòng phòng cấp cứu, tâm trạng rất phức tạp.

Tôi không ngờ Tông Dã sẽ liều mạng để cứu tôi, thậm chí còn đỡ đạn cho tôi.

Nói không rung động là nói dối…

Nhưng ——

Kết cục của tôi và anh ta đã được định sẵn, tôi không thể yêu Tông Dã, cũng không thể đáp lại anh ta.

Tôi không đi thăm anh ta, bởi vì hiện tại anh ta đã chính thức bị bắt. Sau khi điều trị qua giai đoạn nguy hiểm, anh ta sẽ bị giam giữ ngay.
 
Nằm Vùng
Chương 13


13

Mấy tháng sau, kết quả phán quyết của Tòa án dành cho Tông Dã đã được đưa ra, là tử hình.

Lâm Hải Đường và những tên tội phạm khác cũng bị pháp luật trừng phạt, kết án tù chung thân hoặc tử hình.

Khi tôi biết kết quả này, tôi không vui cũng không buồn. Tôi chỉ muốn nhanh chóng về nhà, trở về thế với vốn thuộc về tôi.

Trước khi chấp hành án tử, Tông Dã muốn gặp tôi.

Đó là lần đầu tiên tôi mặc đồng phục cảnh sát xuất hiện trước mặt anh ta.

Khi anh ta mặc đồng phục tù nhân nhìn tôi, ngoài dự đoán là tôi không nhìn thấy sự điên cuồng hay tức giận trong mắt anh ta, mà là ánh mắt bình tĩnh.

Ánh mắt ấy lướt từ đầu đến mắt cá chân của tôi, như muốn khắc sâu tôi vào trong lòng.

Môi Tông dã cong lên, sạch sẽ tinh khiết như hoa nhài, giọng điệu ôn hòa nói: “Ừm, rất hợp với em, rất ngầu.”

Tôi chỉ trả lời bằng sự im lặng.

Nhưng trước khi đi, tôi nói với anh ta: “Nếu có kiếp sau… Hãy làm người tốt, đừng phạm pháp nữa.”

Môi anh ta vẫn đong đầy nụ cười như cũ: “Được, anh sẽ.”

Ngay khi tôi quay người định đi, anh ta đột nhiên gọi tôi: “Yểu Yểu…”

“Em có thể chào không? Anh muốn thấy hình ảnh em đứng chào trong bộ đồng phục cảnh sát.”

Tôi hơi sửng sốt, tôi không ngờ Tông Dã sẽ đưa ra yêu cầu này.

Sau chốc lát trầm mặc, tôi chào hai đồng nghiệp đứng bên cạnh Tông Dã, đối phương chào đáp lễ.

Đôi mắt của Tông Dã bừng sáng giống như pháo hoa.

Tôi không hiểu tại sao anh ta lại có vẻ mặt như vậy, có lẽ tôi sẽ không bao giờ hiểu được.

Tông Dã nhìn tôi chăm chú, cho đến khi bước ra khỏi cửa, tôi vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của Tông Dã vẫn luôn dừng sau lưng mình.

Tạm biệt, Tông Dã.

Đó là điều tôi đã không nói với anh ta.
 
Nằm Vùng
Chương 14


14

Ngày Tông Dã chấp hành án tử hình, cũng là ngày tôi về thế giới của mình.

Khi mở mắt ra, tôi thực sự đã trở lại học viện cảnh sát, đây là năm cuối của tôi, tôi sắp đi làm cảnh sát thực tập.

Nhờ trải nghiệm xuyên sách, tôi hiểu sâu hơn về công việc cảnh sát.

Cảnh sát không chỉ là mặc đồng phục cảnh sát, mà còn có nghĩa là trách nhiệm.

Là sinh viên chuyên ngành điều tra, tôi được cử đến một đội cảnh sát hình sự để thực tập.

Khi tôi bước vào đồn cảnh sát, một người đàn ông bước đến chỗ tôi.

Gương mặt đẹp trai, mặc đồ cảnh sát, phong thái hiên ngang, ánh mắt sắc bén, nhưng khoảnh khắc anh nhìn thấy tôi, vẻ mặt lại có thêm chút dịu dàng.

Tôi nhìn thoáng qua đã nhận ra anh ấy, đây là sinh viên tốt nghiệp xuất sắc học viện cảnh sát của chúng tôi, anh tên Chu Dã, là đàn anh trên tôi bốn khóa.

Anh ấy thậm chí còn từng diễn thuyết ở trường tôi.

Lúc ấy, tôi ngồi dưới sân khấu, tôi chỉ cảm thấy tỏa sáng khi mặc đồng phục cảnh sát đứng trên bục.

Nhưng không biết vì sao, tôi luôn cảm thấy ánh mắt anh ấy nhìn tôi có chút quen thuộc.

Anh chủ động đưa tay ra, nhẹ nhàng nói: “Chào em, anh tên Chu Dã.”

Khi tôi chạm vào bàn tay anh ấy, hơi ấm quen thuộc lan tới tim tôi, tôi nói: “Chào anh, em tên Lục Yểu Yểu.”

“Từ giờ Chu Dã sẽ hướng dẫn em thực tập, có vấn đề gì em có thể xin cậu ấy chỉ bảo.”

“Vâng.”

Chu Dã mỉm cười: “Tôi sẽ dẫn dắt cô ấy.”

Quen biết mấy ngày, tôi phát hiện Chu Dã càng ngày càng kỳ lạ. Anh có rất nhiều chi tiết tương đồng với Tông Dã, chẳng hạn như trong túi sẽ có kẹo sữa cứng hình con thỏ trắng lớn, dáng ngồi quen thuộc và cả ánh mắt anh nhìn tôi như sài lang nhìn chằm chằm nai con.

Cuối cùng, sau một ngày làm việc nọ, đàn anh Chu Dã rủ tôi đi uống trà sữa.

Tôi cắn uống hút trà sữa, nhìn anh bằng vẻ mặt rối rắm, không biết phải nói từ đâu.

Chỉ là tôi đột nhiên hút mạnh một ngụm, không để ý nên bị sặc mất.

Sau cơn ho dữ dội, mặt tôi giàn giụa nước mắt s1nh lý.

Chu Dã cầm khăn tay thuần thục lau nước mắt cho tôi: “Cá nóc nhỏ, về sau uống chậm một chút.”

Cá nóc nhỏ…

Tôi ngước mắt lên khiếp sợ nhìn Chu Dã, cái tên này trước kia Tông Dã đã từng gọi, anh ta nói mặt tôi khi nhéo lên trông như cá nóc nhỏ.

Tôi ngập ngừng gọi: “Tông Dã?”

Giọng tôi thậm chí còn run run.

Đôi mắt anh hiện lên vẻ bất đắc dĩ, anh nhẹ nhàng nói: “Mặc dù đúng là anh đã làm Tông Dã một thời gian, cũng bị em xem như người xấu, nhưng hiện tại anh là Chu Dã, Chu Dã mới là thân phận thật sự của anh. Em xuyên sách làm nhiệm vụ, anh cũng vậy…”

Tổn thọ quá đi!

Hóa ra anh ấy cũng xuyên sách làm nhiệm vụ!

Nhờ Tông Dã, à không, nhờ Chu Dã kiên nhẫn kể lại, tôi mới biết hóa ra Chu Dã xuyên đến sớm hơn tôi ba tháng, hơn nữa nhiệm vụ của anh là tiễn anh chầu trời, sau khi xử xong anh mới có thể trở về.

Tôi thầm đồng tình một phen, còn thảm hơn cả tôi, ít nhất tôi cũng đi xử người khác, còn anh ấy là xử chính mình.

Vì thế trước khi tôi đến, Chu Dã đã bắt đầu thu thập chứng cứ phạm tội của mình và những người khác, nằm vùng trong chính bang hội của mình, chuẩn bị đưa tất cả những kẻ phạm tội ra trước vành móng ngựa.

Điều này không chỉ là vì anh muốn trở lại thế giới của mình sau khi hoàn thành nhiệm vụ, mà còn vì bản năng nghề nghiệp của anh, anh không quen nhìn những tệ nạn đo và muốn quét sạch chúng.

Cho nên đến bản thân anh cũng muốn dọn dẹp.

Ngoài ra, anh còn nhận được kỹ năng đọc tâm, chỉ cần tiếp xúc người khác là có thể nghe được tiếng lòng của người đó. Bằng cách này, anh có thể nhanh chóng thu thập chứng cứ và tình báo để xử lý mình.

Vào ngày đầu xem mắt, anh đã biết thân phận thật sự của tôi nhờ vào thuật đọc tâm, bởi vì anh có thể nghe thấy hết lời trong lòng của tôi.

Nhưng thuật đọc tâm của anh có thêm một chức năng so với thuật đọc tâm của tôi, đó chính là anh có thể lựa chọn lời trong lòng mà anh muốn tôi nghe thấy. Nếu anh không muốn, tôi sẽ không nghe được, nếu anh cố ý nói điều khác, tôi cũng sẽ bị lừa. Đó là lý do tại sao cho tới nay tôi không hề phát hiện thân phận thật sự của anh.

Tôi bất đắc dĩ nói: “Vậy lần đầu tiên gặp em, anh cố ý nói thầm trong lòng em là nằm vùng, còn muốn xử em!”

Quá đáng!

Nghĩ đến đây, tôi giận dữ trừng mắt nhìn anh.

Chu Dã lộ ra vẻ mặt áy náy và xấu hổ, chớp chớp mắt: “Chỉ là muốn… trêu chọc cô bé đồng hương của anh, cũng xem năng lực ứng biến của em ra sao thôi.”

“Vậy sao anh lại không nhận đồng hương, cậu bạn nhỏ?”

Chu Dã mỉm cười: “Nếu anh để em biết thân phận thật sự của anh, em nhất định sẽ không diễn nhập vai. Hơn nữa cả em và anh đều bị hệ thống quản chế, không thể tự mình nói ra chúng ta không phải người thế giới kia, cho nên anh mới giữ bí mật chuyện này.”

“Vậy tin tình báo em đã thu thập trước đó…”

Chu Dã xấu hổ ho khan một tiếng: “Ừm, anh thừa nhận, có mấy lần là anh mượn tay em, cố ý để lộ tin tức, để cảnh sát tới truy quét giao dịch phạm pháp.”

Tôi…

Thảo nào rất nhiều lần tôi cảm thấy tôi lấy được tin quan trọng quá thuận lợi, quá dễ dàng, hóa ra là anh đứng sau dàn xếp.

Ngoài chuyện này, tôi vẫn còn một thắc mắc, đây cũng là cái gai chôn sâu trong lòng tôi.

“Lão Ngụy…”

Chu Dã lập tức tỏ ra nghiêm túc, kiên nhẫn giải thích: “Yên tâm đi, ông ấy không chết. Trước khi ông ấy hoàn toàn lộ, anh đã gặp ông ấy trước, bảo ông ấy nói ông ấy bị chú Lạc sai khiến, anh sẽ giữ mạng cho ông ấy. Sau khi ông ấy bị lão nhị mang đi, người của anh liền đến tiếp quản, nói muốn lão Ngụy phải chết thảm hơn. Trên thực tế ông ấy được đưa đến bệnh viện ở nước ngoài, vẫn luôn an dưỡng ở đó. Ngay lúc đó nếu ông ấy để lộ thân phận cảnh sát của mình, kết cục sẽ còn tồi tệ hơn. Thà rằng nói ông ấy bị chú Lạc mua chuộc, cũng có thể làm những người trong bang vốn không tán thành việc đối phó ông ta vì nguyên nhân này mà không còn nhịn nữa. Anh cũng có thể đẩy nhanh tiến độ làm tan rã thế lực của ông ta, giải cứu nhiều nạn nhân trong tay ông ta hơn, em cũng sẽ không có rủi ro bị lộ, một tên trúng ba đích.”

Sau khi nghe xong, vết thương trong lòng tôi mới thực sự được chữa lành, tận mắt chứng kiến cái chết bi thảm của một cảnh sát nằm vùng là nguồn cơn đau đớn của tôi gần đây. Đôi khi, tôi mơ thấy lão Ngụy trong giấc mơ của mình.

Tôi thở phào nhẹ nhõm nói: “Thật tốt quá, lão Ngụy không sao là tốt rồi. Ông ấy là một cảnh sát tuyệt vời.”

Ánh mắt Chu Dã vui mừng, anh khen ngợi tôi: “Yểu Yểu, em cũng rất tuyệt. Cuối cùng em đã hoàn thành nhiệm vụ nằm vùng, là một cảnh sát xuất sắc, cảnh sát nằm vùng xuất sắc.”

Tôi nhớ tới ngày đến tù gặp anh, anh đưa ra yêu cầu muốn xem tôi chào, giờ tôi mới hiểu được hàm ý của điều đó.

Hóa ra chúng tôi vẫn luôn là chiến hữu kề vai chiến đấu.

Chúng tôi đều chiến thắng.

Nhưng ở thế giới kia kết cục của anh lại không tốt.

Tôi áy náy nói: “Anh cũng rất tuyệt, anh cũng rất xuất sắc.”

Chu Dã nhìn ra sự áy náy của tôi, lập tức an ủi tôi: “Không sao cả, trước khi thi hành án một ngày anh đã xuyên về rồi, cho nên anh không đau.”

Sự áy náy của tôi lúc này mới giảm đi nhiều, vậy thì tốt.

Tôi nhìn Chu Dã, lại nghĩ tới lời trong lòng của anh hôm bị sốt…

Chẳng lẽ đó cũng là anh cố ý nói dối?

Nhưng câu tiếp theo của Chu Dã đã hoàn toàn xóa bỏ suy đoán của tôi.

“Mặc dù anh nằm vùng, cũng dã che giấu rất nhiều điều với em, nhưng ít ra có một điều là sự thật. Trong khi làm nhiệm vụ, anh đã yêu em.”

Mặt tôi nóng bừng, lúc này đây Chu Dã đang thổ lộ trực tiếp với tôi.

Trước kia, vì thân phận phản diện của anh nên tôi chưa từng động tâm. Tôi biết rất rõ kẻ kiếm tiền bằng những giao dịch bẩn thỉu, đen tối, dính đầy máu người như Tông Dã không đáng được tôi thích.

Nhưng từ giờ trở đi, sự chán ghét và bài xích của tô đối với anh đều biến mất.

Tôi nhìn Chu Dã đẹp trai, anh là chiến hữu mặc đồng phục cảnh sát giống tôi, có cùng tín ngưỡng với tôi, cùng tôi kề vai chiến đấu.

Khoảnh khắc này, tôi có sự hiểu biết mới về Chu Dã.

Có điều, tất cả đến quá đột ngột, tôi chưa kịp chuẩn bị tâm lý.

Chu Dã dường như nhìn thấu tâm tư của tôi, dịu dàng nói: “Anh thổ lộ với em, cũng không muốn tăng gánh nặng trong lòng em, em có thể từ chối, nhưng anh vẫn muốn theo đuổi em. Lần này, anh muốn dùng thân phận Chu Dã đường hoàng theo đuổi em, được chứ?”

Lúc này tôi hoàn toàn ở tâm thế khác, dưới ánh mắt dịu dàng, yêu chiều đắm đuối của anh, tôi cảm thấy dường như mình tan ra, tim đập loạn nhịp.

Tôi thừa nhận tôi mê sắc đẹp, anh ấy rất đẹp trai, ai có thể qua được khảo nghiệm dưới ánh mắt dịu dàng đắm đuối của đàn anh.

Tôi tinh nghịch nói: “Xem biểu hiện của anh đã.”

Hai năm sau, chúng tôi cùng nhau đứng dưới quốc kỳ, cùng nhau chào lá cờ tổ quốc.

Sau buổi lễ, tôi và Chu Dã nhìn nhau cười, tất cả đều không cần diễn đạt thành lời.
 
Nằm Vùng
Chương 15: Ngoại truyện chu dã


Sau khi xuyên vào thế giới trong sách, tôi mới biết hóa ra mình là nhân vật phản diện tội ác chất chồng.

Cho dù là xuất phát từ ước nguyện được rời khỏi thế giới này hay từ phẩm chất nghề nghiệp của tôi, tôi đều cần xử mình một cách hợp pháp.

Vì thế, vào ngày đầu tiên đến thế giới này, tôi đã nằm vùng trong chính bang hội của mình. Tôi không chỉ thu thập bằng chứng phạm tội của chính mình mà còn thu thập chứng cứ phạm tội của người khác, sẵn sàng một lưới bắt trọn cả ổ.

Nhưng ta không ngờ rằng ba tháng sau, trong một lần xem mắt, khi cô ấy chạm vào tôi, tôi cũng nghe thấy tiếng lòng của cô ấy.

Cô ấy nói: “Tên trùm phản diện, tôi sẽ nằm vùng rồi xử anh! Hừ! Để tôi nghe xem trong lòng anh đang nghĩ gì.”

Lúc ấy tôi liền hiểu ra cô ấy giống tôi, cũng là…

Tôi không khỏi thấy buồn cười, xử tôi?

Trong ba tháng qua, tôi đã thấy quá nhiều điều bẩn thỉu trong bang, còn có những mối quan hệ rắc rối phức tạp, nhưng tôi chỉ có thể đối mặt bằng bộ mặt giả tạo, ngụy trang tất cả cảm xúc thật của mình, không để bản thân bộc lộ con người thật của mình.

Tôi vẫn luôn mất ngủ, ngày nào tinh thần cũng căng thẳng cao độ, không dám thả lỏng chút nào.

Nhưng vào lúc này, tôi đột nhiên có chút niềm vui, thậm chí còn muốn cười.

Vì vậy, tôi nhịn không được trêu chọc cô ấy, lẩm bẩm trong lòng: “Nhất định lại là một tên nằm vùng, xử!”

Dù sao hệ thống đã ở nhắc nhở là tôi có thể chặn thuật đọc tâm của cô ấy, chỉ cho cô ấy thấy điều tôi muốn cô ấy thấy.

Quả nhiên, tôi thấy người vốn tràn đầy tự tin như cô ấy nháy mắt xìu xuống, chỉ muốn rút lui.

Vậy sao được?

Tôi vội vàng kéo cô ấy lại, để cô ấy tiếp tục chơi trò chơi này với tôi, cùng tôi xử chính mình. Dù sao cô ấy cũng là người cảnh sát phái tới nằm vùng, tôi có thể thông qua cô ấy chuyển chứng cứ phạm tội.

Sau đó, mỗi ngày ở bên cô ấy, tôi có thể thưởng thức những mánh khóe đa dạng của cô ấy, hơn nữa sự đa dạng này đều được sử dụng trên người tôi.

Cô ấy thường trên ghẹo tôi, sờ cơ bụng và đùi tôi, còn ngồi trên đùi tôi đầy táo bạo…

Lúc đầu, tôi cũng hoảng loạn, thậm chí tim đập loạn nhịp, nhưng biểu cảm trên mặt không thể thay đổi, chỉ có thể nhìn cô ấy tung hoành.

Nhưng khi số lần tăng lên, tôi cũng học được cách đánh trả, cũng sẽ trêu chọc lại cô ấy, dọa cô ấy tối nào đi ngủ cũng trốn trong chăn như đà điểu, không dám ra ngoài, sợ tôi ăn mất cô ấy.

Tôi thấy mình đùa quá trớn rồi nên chỉ có thể nói trong lòng hiện tại mình sẽ không chạm vào cô ấy, lúc ấy cô ấy mới yên tâm.

Nhìn dáng vẻ nhát gan, táo bạo nhưng đáng yêu của cô ấy, người luôn chịu áp lực như tôi, dường như cần phải nhìn thấy cô ấy mới có thể tìm được nơi giải phóng cảm xúc, để bản thân có thể th ở dốc, thả lỏng trong chốc lát.

Để xử lý bản thân nhanh hơn, cũng để phối hợp cảnh sát, thông qua cô ấy, tôi đã tiết lộ rất nhiều giao dịch và chứng cứ.

Sau đó, tôi cũng nhanh chóng nhận ra lão nhị muốn điều tra nội gián, hơn nữa đã tra đến lão tam, lão tam – lão Ngụy thật sự là cảnh sát chìm.

Nếu lão Ngụy bị lộ, nói không chừng cô ấy cũng sẽ bị lộ. Đến lúc đó, kết cục của cô ấy chính là sống không bằng chết.

Tôi đi tìm lão Ngụy trước, giả vờ không vừa mắt chú Lạc, cố ý chất vấn có phải chú Lạc phái ông ấy tới để phá hoại giao dịch của bang không. Quả nhiên lão Ngụy cũng rất thông minh, theo đường tôi vẽ mà nói lý do lấp li3m, che giấu thân phận nằm vùng của bản thân, lại có thể chia rẽ bang bên này và chú Lạc, để sau này chó cắn chó.

Tôi lại hứa hẹn với lão Ngụy, chỉ cần đến lúc đó ông ấy có thể khai “đúng sự thật” ra Lạc thúc, tôi sẽ giữ mạng cho ông ấy.

Mặc dù tôi là người đứng đầu tạm thời, nhưng các lợi ích đan xen rắc rối khó gỡ. Có không ít người lớn tuổi vì mối quan hệ với chú Lạc thời trước mà không muốn trở mặt với ông ta. Mấy năm nay đôi bên đều chỉ chiến nhỏ, không thật sự nhìn ra ông ta vẫn luôn như hổ rình mồi, cho nên tôi cần tiêm một liều thuốc mạnh, hoàn toàn chia rẽ những người này, để họ trở mặt.

Chỉ có trong tình thế hỗn loạn, hai bên mới lộ ra nhiều sơ hở và điều đen tối hơn. Lúc đó sẽ thu thập được nhiều chứng cứ hơn, những chuỗi giao dịch bí ẩn cũng sẽ hiện nguyên hình.

Nhưng cái ngày mà lão Ngụy bị đưa tới vẫn bị Yểu Yểu nhìn thấy.

Cô ấy không hiểu rõ nên cho rằng tôi thật sự giết ông ấy, cũng nhận định tôi là mội tên phản diện độc ác. Đối với những điều này tôi không thể giải thích. Thứ nhất là quy tắc xuyên sách không thể tự mình nói ra thân phận thật sự. Thứ hai là để cô ấy xác định tôi là kẻ xấu cô ấy mới có thể hạ quyết tâm giải quyết tôi. Thứ ba, trong khoảng thời gian này, thông qua tiếng lòng của cô ấy tôi đã biết được thân phận của cô ấy ở thế giới thật, cô ấy là sinh viên ngành cảnh sát, còn chưa tốt nghiệp, còn cùng trường với tôi. Vậy để đàn anh này dẫn dắt đàn em, để cô ấy học cảnh sát chìm thật sự làm những gì.

Tối đó, tôi biết cô ấy không ngủ, tôi biết cô ấy khóc thầm, tôi biết cô ấy hận tôi.

Kể từ ngày đó, cô ấy đã trầm ổn hơn rất nhiều, ánh sáng của mặt trời nhỏ cũng thu bớt lại, nhưng dù vậy, tôi vẫn cảm thấy ánh sáng mà cô ấy tỏa ra vẫn đủ soi sáng cho tôi, người đang đi trong bóng tối.

Khi tôi bị thương, bởi vì sốt cao mà mơ mơ màng màng, không kiểm soát được chức năng che chắn, theo bản năng nói ra tấm lòng của mình đối với cô ấy.

Sau khi tỉnh táo, tôi có chút ngượng ngùng khi đối mặt với cô ấy, nhưng tôi cũng thấy rất rõ trong mắt cô ấy chẳng có chút vui mừng nào, chỉ có kiên định.

Tôi biết, cô ấy sẽ không yêu tôi, ít nhất sẽ không yêu Tông Dã của thế giới này.

Trước ngày thu lưới, Lâm Hải Đường phái người bắt cô ấy đi.

Người vốn định chui đầu vô lưới như tôi, lần đầu tiên hủy bỏ kế hoạch của mình, không màng tất cả dùng hết thế lực đi tìm cô ấy.

Khi Lâm Hải Đường bắn Yểu Yểu, tôi ôm lấy cô ấy theo bản năng.

Nếu tôi chết, ít nhất cô ấy và tôi thật sự đều có thể trở về.

Tôi biết, vì thân phận của tôi và cô ấy, sau khi xử lý vai ác của thế giới này, chúng tôi đều phải lựa chọn đưa nhân vật phản diện vào tù một cách hợp pháp, dùng pháp luật trừng trị kẻ ác.

Nhưng… Có lẽ trong cuộc đời luôn có chút ngoài ý muốn và biến số như thế.

Cũng may, tôi không chết.

Ở trong tù, tôi đưa ra yêu cầu cuối cùng, muốn gặp mặt cô ấy lần cuối.

Bởi vì tôi cũng không biết quy tắc của xuyên sách có phải là thật không… Chỉ cần giết nhân vật phản diện là có thể trở về thế giới ban đầu, hay đây sẽ là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau.

Tôi nhìn thấy cô ấy trong bộ đồng phục cảnh sát, quả nhiên… Rất đẹp trai.

Thấy cô ấy tràn đầy tự tin, lòng tôi thật sự vui vẻ.

Cô ấy và tôi đều làm được, đưa kẻ thủ ác ra trước công lý, giải cứu thêm nhiều bạn nhân, để bóng tối được ánh sáng chiếu rọi.

Bây giờ cô ấy không còn ngây ngô, non nớt nữa. Tôi tin rằng cô ấy sẽ trở thành một cảnh sát tốt trong tương lai.

Vì vậy trước khi từ biệt, tôi không muốn ôm cô ấy, tôi muốn nhìn thấy cô ấy chào, và tôi cũng chào ở trong lòng, chào… đồng đội của tôi, đồng đội của chúng tôi!

Trước khi thi hành án một ngày, tôi đã trở về.

Tôi lập tức quay về trường và hỏi giáo viên xem có sinh viên nào tên Lục Yểu Yểu không.

Thông qua thuật đọc tâm, tôi biết tên cô ấy ở thế giới này cũng là Lục Yểu Yểu, học cùng học viện với tôi.

Thật trùng hợp, thầy của tôi cũng là thầy của cô ấy. Thầy ấy không chỉ quen mà còn lấy ra một tấm ảnh nhóm, chỉ vào khuôn mặt tươi cười của cô ấy trên tấm ảnh. Tôi nhìn thoáng qua đã nhận ra cô ấy.

Vì nụ cười rạng rỡ của cô ấy, vì sự trong sáng trong đôi mắt của cô ấy và vì động tác quen thuộc cô ấy thường làm khi chụp ảnh.

Sau khi biết cô ấy cũng sẽ được cử đến đơn vị của tôi để thực tập, tôi đã rất mong đợi sự xuất hiện của cô ấy.

Khi cô ấy xuất hiện trở lại trong bộ đồng phục cảnh sát, tôi cũng xuất hiện trước mặt cô ấy với con người thật của mình. Thời điểm này, tôi không còn là nhân vật phản diện Tông Dã, tôi là Chu Dã.

Khoảnh khắc này, tôi và cô ấy đều đứng dưới ánh mặt trời.

Trải qua một khoảng thời gian ở chung, thông qua rất nhiều chi tiết trong sinh hoạt của cô ấy, tôi xác định cô ấy chính là Yểu Yểu cùng tôi làm nhiệm vụ xuyên sách.

Sau khi tôi và cô ấy nhận nhau, cô ấy một lần nữa làm quen với tôi, trải qua hai năm theo đuổi, cô ấy đồng ý làm bạn gái của tôi.

Chúng tôi cùng nhau đứng dưới lá cờ tổ quốc, có cùng niềm tin, sát cánh bên nhau trong cuộc sống và công việc, là chiến hữu mãi mãi tin tưởng nhau.

- END-
 
Back
Top Bottom