Dị Giới Nam Việt Đế Vương

[BOT] Convert

Administrator
25/9/25
2,958,474
1
0
images.php

Nam Việt Đế Vương
Tác giả: [email protected]
Thể loại: Dị Giới, Huyền Huyễn, Tiên Hiệp
Trạng thái: Đang ra


Giới thiệu truyện:


Hè đến, các vị đạo hữu đọc truyện nhớ buff cho truyện Nguyệt phiếu nhá, đa tạ thật nhiều. Nếu có hàng xịn hơn thì Tiểu Giang cũng xin nhận, ví như Thất thải....à mà thôi. He he :v

*************************************************
Đế Long hiện, Huyền Thiên loạn, Thần Ma hàng, Nam Việt khởi!

Câu sấm truyền được lưu truyền từ đời này qua đời khác của Nam Việt quốc, đã đến lúc trở thành sự thật!

Trần Phong, vừa sinh ra liền có Đế Vương mệnh, được định là kẻ đứng đầu. Nhưng không ngờ bị kẻ khác ám hại, Đế Vương mệnh bị mất, thân nhân cũng mất, bắt đầu một cuộc sống thấp hèn, tủi nhục. Nhưng rồi hắn gặp được cường giả, dẫn lên con đường tu luyện.

Một đường quét ngang tất cả, đăng cơ Đế vị, tiêu diệt Thần Ma, Chưởng khống thế giới!

Dòng máu Tiên Rồng chảy trong ta, khí thế kiên cường bất khuất của tộc người Âu Lạc không cho phép ta cúi đầu, không cho phép ta chịu thua, chỉ có một đường tiến tới.

Giai thoại một vị Đế Vương, chính thức bắt đầu!

******
Cảnh giới:
*Phương đông Linh đạo đại lục:

- Luyện thể cảnh: Luyện bì, Luyện mô, Luyện cốt, Luyện huyết.

-Dưỡng khí cảnh: Luyện khí, Tụ khí, Nội cương, Ngoại Cương, Khai Huyệt

- Linh cảnh: Chuyển Linh, Huyễn Linh, Chân Linh, Huyền Linh, DUng linh, Tông Linh, Tôn Linh, Linh Vương, Linh Hoàng, Linh Đế

*Tây phương Ma pháp đại lục:

- Ma pháp sư học đồ: Cấp 1-5

- Ma pháp sư nghiệp dư: 1-6 cấp( tương ứng Dưỡng khí cảnh)

- Sơ cấp Ma pháp sư, Trung cấp Ma pháp sư, Cao cấp Ma pháp sư, Đại Ma pháp sư, Ma đạo sĩ, Ma đạo sư, Ma pháp vương, Ma pháp hoàng, Ma pháp Đế

* Nam Phương Luyện thể đại lục: đang cập nhật :v​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Ta Nắm Trong Tay Linh Khí Khôi Phục
  • Đô Thị Tối Cường Nam Nhân
  • Điên Cuồng Cướp Đoạt Mười Vạn Năm, Cửu Thiên Thập...
  • Tận Thế Nữ Phụ Ngọt Sủng Chỉ Nam
  • Tận Thế Nhặt Được Mỹ Cường Thảm Nam Chính Mang Cầu Chạy
  • Nam Sơn Ẩn
  • Nam Việt Đế Vương
    Chương 1: Thiếu niên Trần Phong



    Huyền thiên tinh cầu

    5 Vạn năm trước nơi đây là một hành tinh nơi mà các tu luyện giả cực kì phát triển, có nhiều cường giả thực lực mạnh mẽ, có thể hô phong hoán vũ, di chuyển giữa các tinh cầu. Nhưng rồi một đợt tai kiếp đã diễn ra khiến hành tinh gần như hoang phế không thể tu luyện. Các siêu cấp thế lực đành phải di dời đến hành tinh khác định cư.

    Hiện tại, nơi đây khoa học kĩ thuật cực kì phát triển,loài người đã sáng tạo ra nhiều loại máy móc, công nghệ tiên tiến, đi khai phá nhiều tinh cầu. Nhưng ở đâu đó vẫn còn rất nhiều tu luyện giả đang chờ đợi thời cơ để một lần nữa các tu luyện giả có thể đứng trên đỉnh của thế giới này...

    15 năm trước.

    Nam Việt quốc, trong một tòa cung điện.

    Một người đàn ông trung niên tầm 30 tuổi, mình mặc một bộ quần áo bình thường đến không thể bình thường hơn, đang đứng thẳng chắp tay nhìn về phương nam.

    "Giám thiên sứ, ngươi nói sao, phương nam có biến?"

    Sau lưng hắn là một ông lão, tay cầm một cái trận đồ, trên đó khắc chi chít những chấm tròn. Mỗi chấm tròn này đại biểu cho một ngôi sao trên bầu trời, đây chính Chu thiên tinh thần đại trận!

    "Vâng thưa bệ hạ, phương Nam có biến, Thần thấy có rất nhiều ngôi sao quay quanh một ngôi sao chính, nó tựa như một vị Đế Vương, đón nhận lấy sự tung hô của quần thần vậy."

    Người đàn ông nhíu mày, hai tay nắm chặt lại. Ngôi sao này chiếu rọi Phương Nam, đồng nghĩa với việc một nhân tài mới sẽ được sinh ra, hơn nữa kẻ này còn có số mệnh đặc biệt.

    Sinh ra đã có số mệnh của bậc Đế Vương!

    Ngao!

    Khoảnh khắc này, ngoại trừ những con người không tu luyện, nhưng chỉ cần có tu luyện dù một chút sẽ đều rung động.

    Phía Nam, Hư ảnh của một đầu Thần Long xuất hiện, nó dài cả trăm trượng, uy áp khủng bố bao trùm cả đại lục!

    " Cái này, là Chân Long Thể, là Chân long Thể trời sinh! Hơn nữa còn là hoàng tộc trong Chân Long. Hoàng Kim Thánh Long Thể? Không, là Đế Long Diệt Thiên Thể. Mẹ nó, ở thế giới này vẫn tồn tại loại Chân Long Thể này sao?" Người đàn ông lúc này không giữ được hình tượng nữa, chửi tục một câu, mắt giãn ra hết cỡ, tưởng chừng sắp nứt

    Oanh

    Lại một thanh âm chấn động đại lục, một con Tiên hạc từ phương Bắc đột nhiên hót lên vang vọng, sánh ngang cùng đầu Chân Long kia, rồi một lúc sau hai hư ảnh cuốn chặt lấy nhau, hòa thành một thể, rồi bay trở về nơi chúng xuất hiện.

    " Thánh Thiên Tiên thể xuất hiện cùng lúc với Đế Long Thể, báo hiệu sắp có đại kiếp!"Người đàn ông khuôn mặt ngưng trong, lúc lại nhìn về pía Bắc, trong lòng nặng trĩu. Hai loại Thánh thể này, dù là ở thời kì Thượng Cổ cũng chỉ xuất hiện hai lần, hơn nữa còn xuất hiện cách nhau một thời gian. Bây giờ lại xuất hiện cùng lúc, không thể không khiến người ta sợ hãi a.

    " Điều tra, điều tra, hãy tìm cho bằng được ngươi mang tư chất kinh thiên này. Tư chất này, chính là thứ sẽ khiến nước Việt ta quật khởi!"

    Gã vừa nói xong, bỗng nhiên trên trời 7 lỗ không gian xuất hiện, từ mỗi lỗ không gian đó có một tia sáng bắn ra, và điểm đến đều là nơi phát ra Hư ảnh Đế Long.

    Đế Long hiện, Huyền Thiên loạn, Thần ma hàng, Nam Việt khởi!

    Đây là một câu sấm truyền đã lưu lại rất lâu trong hoàng tộc Nam Việt quốc. Sấm truyền về vị Đế Vương của nước Việt!

    Gã còn chưa kịp thoát khỏi sự sững sờ thì bỗng một bàn tay khổng lồ từ trên trời rơi xuống, chụp lấy bảy tia sáng đang lao xuống, bóp mạnh một cái, năm tia sáng bị vỡ ra hàng chục mảnh, hư ảnh Tiên Long cũng kêu thảm một tiếng rồi tan nát, chỉ còn 2 tia sáng còn nguyên vẹn, tiếp tục bay xuống! Nhưng các mảnh không có rơi lả tả, ngược lại vẫn nhắm đến vị trí cũ.

    "Hừ" Một tiếng hừ lạnh vang lên, bàn tay kia lại tiếp tục truy đuổi, không tha cho 7 tia sáng cùng hư ảnh Tiên Long kia.

    " Làm càn, Nam Việt ta quật khởi, chẳng lẽ lại để phá hủy trong tay ngươi!" Người đàn ông tức giận, khí thế đột nhiên tăng trưởng mạnh mẽ, sau lưng một đầu Chân Long xuất hiện, uy áp vô cùng khủng bố, ép cho không gian xung quanh liên tục vặn vẹo. Hắn há mồm hống một tiếng, sóng âm mạnh mẽ vô cực, đánh xuyên qua cả không gian, chấn vào bàn tay của kẻ lạ mặt kia, khiến cho bàn tay hắn thoáng dừng lại. thừa cơ đó, 7 luồng sáng cùng hư ảnh Tiên Long tức tốc bay đi, nhập vào thân thể một đứa bé.

    "Dám cản ta, Việt vương, ngươi chán sống rồi." Thanh âm của kẻ lạ mặt vô cùng âm trầm, trong ngữ điệu rõ ràng vô cùng tức giận

    " Thứ ta muốn hủy diệt, không ai có thể cản nổi!" Gã đột nhiên vận lực mạnh mẽ, tung chưởng đánh xuống. Khuôn mặt Việt Vương kịch biến tay trái vươn ra hóa thành Long thủ, đánh tới chưởng ấn kia.

    Bành

    Bàn tay Việt Vương bị nổ nát, những cũng kịp thời chấn vỡ chưởng ấn của tên kia.

    "Không hay rồi" Việt Vương kêu lên hoảng sợ, sóng xung kích đánh xuống thì dù là Linh Cảnh cường giả cũng phải chết!

    Ầm Ầm ẦM

    " Khốn khiếp, ta sẽ không bao giờ tha cho ngươi, dù ngươi ở đâu đi chăng nữa thì ngươi cũng sẽ chết!!!" Việt Vương tức giận đến thổ huyết, khuôn mặt ác độc nhìn vào bóng đen vừa hạ thủ, tưởng chừng muốn nghiền giết gã.

    " Ta đã nói rồi, thứ gì ta muốn làm, không kẻ nào có thể cản được" Bóng đen cười ha hả, tựa như không xem Việt Vương vào mắt. Gã khẽ điểm một chỉ, không gian trước mặt gã vặn vẹo, một lỗ hổng lập tức xuất hiện.

    Gã bước vào lỗ hổng không gian, nhưng âm thanh vẫn còn vang vọng lại.

    " Tạm biệt, Việt Vương, chúng ta sẽ còn gặp lại."

    Việt Vương nhìn theo bóng dáng tên đó, hai bàn tay đã nắm vào nhau đến mức máu rỉ ra, nhỏ tong tong xuống mặt đất.

    " Bệ hạ, vậy bây giờ chúng ta làm gì đây?" Lão giả lúc này bây giờ lại xuất hiện, run giọng hỏi

    "Gọi 12 đội trưởng của Âm giáp quân tới đây, ta sẽ đích thân đi tìm kiếm, biết đâu Đế mệnh còn sống...." Nói tới đây Việt Vương cũng rung giọng, gã cũng biết đây căn bản chỉ là mơ tưởng hão huyền mà thôi.

    "Tuân chỉ." Lão già xoay người, biến mất vào màn đêm đen vô tận.

    " Tiên tổ, là ta bất tài, không bảo vệ được Đế thống..."

    ****

    Vài ngày sau, một tin tức kinh người được truyền ra- một thành phố 5 triệu dân,hoàn toàn bị xóa bỏ trong một đêm!

    Hiện tại, năm 27 của Thiên niên kỷ thứ 10 sau Phục Thế.

    Huyền Thiên tinh hiện tại gồm tám đại đế quốc và thập đại Linh vực, cùng với vô số quốc gia vừa và nhỏ khác. Nam Việt Quốc là một quốc gia nhỏ nằm ở phía đông thế giới, đứng đầu là Nam vương cùng với Hội Đồng quyết định công việc của cả quốc gia. Thành phố Minh Dương là một thành phố nằm ở phía Tây Bắc Nam Việt Quốc, là thành phố loại II nhưng vẫn là một nơi rất phồn hoa và phát triển(Thành phố được chia làm 3 loại: Loại I, II và loại III). Những tòa nhà cao tầng mọc san sát nhau, những con đường rộng rãi hiện đại chạy dài, những khu vui chơi giải trí sầm uất, hệ thống công nghệ tiên tiến, hiện đại khiến cho thành phố có một bộ mặt vô cùng đẹp đẽ sáng sủa. Nhưng ai biết rằng đằng sau vẻ đẹp đấy lại có những số phận vô cùng bất hạnh- những con người nghèo khổ. Họ sống trong những bãi rác, khu ổ chuột đầy rác thải, những ngôi nhà nhỏ thấp, lụp xụp mà tưởng chừng chỉ khẽ chạm thôi thì nó sẽ sụp xuống bất cứ lúc nào. Và những nơi họ sống được chia làm các khu vực, biệt lập với những nơi khác. Và đây cũng là nơi câu chuyện của chúng ta bắt đầu......

    Ngoại ô thành phố Minh Dương, trong một bãi rác khu I.

    "Tiểu tử ngươi chạy đâu cho thoát, đứng lại cho ta..." Một người đàn ông trung niên, tuổi tầm 40, dáng người cao to cùng với hai ba người khác đang chạy đuổi theo một thiếu niên. Thiếu niên này là Lăng Phong, tầm 14 tuổi, khuôn mặt có chút non nớt, dáng người thanh tú tuấn giật, trông rất có khí độ của một con cháu của gia tộc lớn nào đó chứ không phải là người thuộc khu 1 này. Nhưng thật đáng tiếc là dáng vẻ anh tuấn đó lại bị phá huỷ bởi một vết bầm to tướng trên mắt trái.

    "Lão già chết tiệt, chỉ là mấy đồng tiền thôi mà, sao lão làm dữ vậy. Người ta có câu:"Nên trao đi mà không nên nhận lại." Lão không sợ bị trời phạt sao? Vả lại lão cũng cho ta một đấm rồi nên xem như hoà đi chứ, đúng không?" Thiếu niên quay về phía người đàn ông, cước bộ không chút dừng lại, cười cười nói.

    "Ngươi ăn cắp tiền của ta mà còn lẻo mép như vậy sao. Được, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết tay". Trung niên nhân gầm lên một tiếng liền tăng tốc đuổi theo thiếu niên.

    "Hắc hắc, có giỏi thì lão đuổi xem nào...." Trần Phong nở nụ cười gian, thân hình nhanh chóng lẻn vào những ngõ hẻm rồi mất hút.

    *****

    Sau một hồi truy đuổi đầy gian khổ, chạy qua không biết bao nhiêu con đường ngõ hẻm, cuối cùng hắn cũng cắt đuôi được người đàn ông kia, quay trở về nhà. Nói là nhà, đúng ra chỉ là một mảnh đất được quây bằng 4 tấm gỗ dày lợp bằng những mảnh tôn cùng bạt đã rách bươm ra cả

    "Phong, làm sao bây giờ anh mới về ? Sao mắt anh lại thâm tím thế kia? "Từ trong căn nhà một cô bé tầm 12 tuổi, mái tóc dài đen mượt mà đến ngang lưng, khuôn mặt nhỏ bé xinh xắn, trông rất dễ thương nhưng tràn đầy vẻ lo lắng nhìn hắn hỏi thăm

    "Anh không sao, chút xây xát nhẹ thôi mà, để em phải lo lắng rồi". Trần Phong cười nói. Cô bé này tên là Linh Nhi, một cô bé có hoàn cảnh mồ côi cha mẹ từ nhỏ như hắn nên được hắn đem về nuôi . Cô bé này rất quan tâm đến hắn, chỉ cần hắn bị thương một chút liền lo lắng ra mặt. Tính ra hắn đã sống cùng Linh nhi được 5 năm rồi. Linh Nhi vô cùng quan trọng trong lòng hắn. Với hắn, Linh Nhi không khác gì em gái ruột cả.

    Linh Nhi bỗng nhiên hừ một tiếng, nói: " Anh lại nói dối nữa rồi, rõ ràng là bên mắt trái có một vết tím bầm to tướng thế kia mà còn ra vẻ, ghét. Anh cứ ngồi yên đó để em lấy thuốc ra bôi cho."

    "Cô bé này thật lắm chuyện quá". Hắn nghĩ thầm

    Nói rồi hắn móc từ trong túi ra mấy tờ tiền giấy nhàu nát cùng vài đồng xu. Đó chính là khoản tiền mà hắn đã ăn trộm được từ người đàn ông lúc nãy, chỉ vì một chút tiền này thôi mà tên kia truy đuổi hắn mãi không tha, thật đáng hận mà.

    " Từ này chắc cũng đủ ăn mấy ngày chứ nhỉ, có lẽ nên đi mua ít thịt về cho Linh Nhi. Dù sao con bé cũng phải chịu đói lâu rồi" Hắn lẩm bẩm trong miệng, tính toán phải sử dụng khoản tiền này như thế nào. Hắn là như vậy, bởi vì cuộc sống khốn khó vô cùng khiến hắn phải chật vật tìm đủ mọi cách mưu sinh, từ đi làm thuê, xin ăn, cho tới cả ăn trộm, ăn cướp..

    Sầm!

    Hắn đang ngồi suy tư bỗng một âm thanh chấn hắn giật mình, quay đầu nhìn lại thì thấy cánh cửa nhà đá bị đá bay ra. Từ ngoài cửa, một đám thanh niên tâm 20-24 tuổi tiến vào, khuôn mặt đầy vẻ hách dịch.

    "Nhóc, ta tưởng mi chốn ở nơi nào hoá ra là rúc trong cái hang chuột này, mất công bọn ta tìm kiếm khắp nơi. Được rồi bây giờ còn không mau nôn tiền ra, còn đứng đó dòm mắt chó làm gì?" Một tên thanh niên tuôi tầm 18-19 trông bộ dáng vô cùng hống hách, nhìn thẳng vào Lăng Phong quát lớn.

    Lòng Trần Phong trầm xuống, tên này là Lý Hoàng, là một tên trong Hắc Long bang ở khu 1 này. Khu 1 này thuộc về ngoại ô thành phố nhưng lại có dân cư khá đông(tầm 8000 người) nên việc bảo kê rất phát triển. Tên Trần Hoàng này là một tên chẳng ra gì, yếu ớt, nhìn thoáng qua là biết công tử bột rồi. Vậy sao hắn lại có thể hoành hành ngang ngược không cố kỵ như vậy? Vì lão ba của hắn - Lý Long là một tên cực kì đáng sợ, chủ của băng đảng Hắc long bang. Nghe nói hắn từng một mình tiến vào Lang Bang - cựu đệ nhất bang hội tại khu vực 1 này, đem hơn trăm người trong bang này hết thảy đánh gục, thậm chí toàn bộ bang chủ và phó bang chủ còn bị hắn giết tại chỗ, mạnh mẽ đến mức kinh người! Từ đó hắn uy danh hiển hách, thành lập nên Hắc Long bang thay cho vị trí của Lang bang. Còn lực lượng bảo an đều sợ hắn ba phần, cộng với hắn đút lót nhiều nên cũng mặc kệ cho hắn thích làm gì thì làm, chỉ cần không gây ra sự tình quá lớn là được. Vì vậy ở dưới vòm trời này, hắn chính là ông hoàng. Lý Hoàng dựa hơi cha nên mới ngang ngược như vậy. Hắn ghẹo gái, bắt nạt kẻ yếu đuối, trẻ con, người già, chỉ cần hắn không vừa mắt là đánh.

    Một lần vì thấy chướng mắt cảnh ngang ngược của hắn ta, Trần Phong đã đứng ra chống lại. Cuối cùng tên này bị thua, từ đó ôm hận với hắn, luôn tìm cách hành hạ hắn cho hả giận.

    BIết mình đang trong thế bất lợi, Trần Phong đành cắn răng nói: "Xin lỗi ngài, tôi chưa có tiền, xin hãy cho tôi khất thêm tháng ...."

    Chưa kịp nói hết câu bỗng một bàn chân đá thẳng vào bụng Trần Phong khiến hắn ngã mạnh xuống sàn.

    "Chưa có tiền, nói nghe hay nhỉ ngươi đã khất 2 tháng rồi bây giờ còn đòi à, ngươi nghĩ bọn ta bảo vệ các ngươi là làm không sao". Trần Hoàng nhìn hắn với một ánh mắt đầy khinh miệt

    "Đúng vậy, ngươi nghĩ bọn ta là làm không sao?" Lũ người hầu bên cạnh Lý Hoàng cười nói

    "Nhưng tôi giờ không có tiền thì biết làm sao đây?" Trần Phong đứng dậy, trong người đầy một bụng lửa giận. Má nó, cái lũ này quả thật là không để người ta sống yên ổn mà

    " Không có tiền sao, ngươi đùa ta à. Hay là lại muốn ăn đòn?" Một tên giơ nắm đấm lên trước mặt Trần Phong, lộ ra vẻ chỉ cần ngươi dám cãi lại liền nhừ đòn

    Trần Phong nghiến răng nghiến lợi, nhưng cũng không dám làm gì. Bọn này cứ hàng tháng lại đi thu phí bảo kê, mặc dù chả làm cái quái gì cho đời, đã thế tiền phí còn rất cao, nếu Trần Phong lại đi ăn trộm thì phải 4 lần nữa mới đủ để nộp. Nhà nào không nộp là no đòn, tệ hơn nữa là còn bị bắt đến chỗ bọn chúng làm phục dịch, nô lệ, cực khổ vô cùng. Còn chính phủ lại chả quan tâm chỗ này chút nào, cứ để bọn chúng tung hoành ngang dọc, chỉ cần không gây ra thảm án khiến dân chúng bên ngoài bi phẫn là được.

    Lý Hoàng khuôn mặt cười lạnh, bỗng nhiên hắn nghĩ ra một cái suy nghĩ gì đó, nhìn thẳng vào mặt Lăng Phong mà cười với một vẻ dâm dê hết chỗ nói:

    "Hình như ta nghe nói ngươi có một cô em gái rất xinh đúng không? Hay là thế này, ngươi bán cô ta cho ta, còn ngươi làm người hầu của ta. Ngươi đỡ phải trả tiền, lại còn được tiền. Thế nào? "

    Hết chương 1.
     
    Nam Việt Đế Vương
    Chương 2:Thiếu niên Trần Phong ( tiếp)



    " Ngươi nói gì cơ?" Trần Phong không khỏi bùng lên một ngọn lửa giận, thằng khốn này lại dám có ý với em gái hắn, chính là chạm vào điều tối kị của hắn, đây rõ ràng là tìm cái chết !

    Nhìn khuôn mặt âm trầm của Trần Phong, bọn chúng tưởng Trần Phong sợ hãi nên càng tỏ vẻ hách dịch:

    " Ngươi không nghe à, thiếu gia nhà ta muốn thu em gái ngươi làm người hầu, đó chính là phúc của nó, ngươi còn không quỳ xuống tạ ơn."

    " Đúng vậy, đúng vậy."

    Mấy tên người hầu đi cạnh hắn nhất thời hô lên, trên mặt tràn đầy nụ cười đầy vẻ khinh bỉ.

    "Nói nhiều với hắn làm gì, đi bắt nó cho ta."

    " Dạ ..."

    Lập tức có mấy tên tiến vào phía buồng trong, nơi mà Linh Nhi đang ẩn nấp. Cô bé nghe tiếng động định chạy ra nhưng Trần Phong ra ám hiệu nên trốn ở trong phòng. Bây giờ thấy mấy tên lưu manh tiến lại phía này, cô bé sợ hãi thét lên một tiếng.

    " Ngươi dám!" Trần Phong gầm lên một tiếng, nhanh tay lấy một thanh sắt to dài ở góc nhà - vũ khí của hắn, nện thẳng vào đầu tên gần nhất đang hướng tới Linh Nhi. Tên này không kịp tránh hét thảm một tiếng, đầu đập xuống mặt sàn, không rõ sống chết !

    " Lại còn dám phản kháng, người đâu giết hắn cho ta." Lý Hoàng giật mình, không ngờ tiểu tử này lại dám phản kháng. Hắn từ trước đến nay đều chèn ép Trần Phong một đường, có bao giờ thấy Trần Phong phản kháng đâu.

    Mấy tên lâu la từ trong túi rút vũ khí ra có đủ loại dao, kiếm, rìu, côn,... nhất thời hướng Trần Phong đánh tới.

    "Một lũ gà đất chó cảnh, xem ta thế nào thu thập các ngươi." Trần Phong cười lạnh, tay cầm thanh sắt hướng lũ người hầu của Lý Hoàng vụt tới

    Keng, keng,...

    Phút chốc Trần Phong đã giao thủ mấy chục chiêu với đám người hầu của Lý Hoàng. Phải nói Trần Phong không hiểu sao có sức lực cực mạnh, tuy chỉ có 13 - 14 tuổi nhưng có thể đem cả một người trung niên chính diện đánh cho ngất xỉu! Cùng với độ nặng của thanh sắt, mỗi một lần hắn tung đòn ra là có một tên phải lùi lại, cổ tay bị chấn cho rung bần bật, đau đớn vô cùng, suýt nữa làm rơi vũ khí.

    " Con mẹ nó, tên này thật sự là một tên nhóc thôi sao, sao lại mạnh tới như vậy?" Một tên bị đánh bật ra, không khỏi cả kinh nói.

    Đôi lúc lại nghe tháy một tiếng kêu đau đớn từ đám người của Lý Hoàng, khiến tên này mặt đen như nhọ nồi.

    " Đám phế vật ăn tốn cơm, một tên nhóc mà cũng không đánh lại được, khi về ta sẽ nói với cha ta đem các ngươi đuổi hết." Lý Hoàng tức hộc máu, cứ tưởng là sẽ dễ dàng giải quyết Trần Phong, ai ngờ đánh mãi mà không xong.

    " Ở đây có chỗ cho ngươi nói sao, câm cái mõm chó của mi lại ngay." Bỗng xuất hiện một âm thanh lạnh lùng, cùng với đó là một quyền xuyên phá không khí đánh thẳng lên mặt của Lý Hoàng. Một quyền này liền đem mũi, hàm răng , môi của hắn tất cả đánh cho dập nát!

    "Á,á, á, mũi ta, mũi của ta... "

    Lý Hoàng hét thảm,nước mắt chảy ra như mưa, hai tay bịt chặt cái mũi bị đánh cho dập nát, máu chảy tung toé.

    Đám lâu la không ngờ, dưới sự vây công của bọn hắn, Trần Phong liền một quyền đem Lý Hoàng đánh cho gãy mũi. Bọn hắn vừa sợ lại vùa cảm thấy sung sướng. Sợ, do sợ về sẽ bị Long đại ca đem xé xác. Mừng, do tên Lý Hoàng này bị Trần Phong dạy dỗ một trận. Bọn hắn đi theo tên này thường xuyên bị đánh đập chửi mắng, sỉ nhục đủ kiểu. Đương nhiên là một bụng uất ức rồi.

    "Chú Lộc , Chú Lộc đâu rồi, ra đây đánh chết tên này giúp ta a a a ..."

    Lý Hoàng vừa bịt mũi, vừa hét lớn, do môi hắn bị Trần Phong đánh cho giập nát, răng cũng gãy vài cái nên khi nói gió lùa qua, nghe buồn cười vô cùng. Nhưng ở đây lại chẳng ai dám cười một tiếng.

    Trần Phong thấy đám lâu la của Lý Hoàng ngừng đánh, không khỏi nhíu mày, trong lòng dâng lên một cỗ bất an không rõ

    Tiếp lấy lời của Lý Hoàng là một giọng nói tràn đầy tức giận vang lên:

    " Nhóc con được lắm, xem ra ta đã khinh thường ngươi rồi. Nhưng mà ta sợ ngươi không sống được để thấy ngày mai."

    Từ ngoài cửa, một người đàn ông tầm 32 tuổi dáng người lực lưỡng, khuôn mặt tràn đầy sự tức giận.

    Đám lâu la thấy người đàn ông trung niên này, khuôn mặt hiện rõ vẻ khiếp đảm liền nhao nhao tránh xa khỏi Trần Phong.

    " Lộc thúc, Lộc thúc, đừng đem hắn đánh chết, bẻ tứ chi của hắn rồi để ta giáo huấn hắn sau." Lý Hoàng mừng rỡ hét lên, nhìn chằm chằm về phía Trần Phong, tràn ngập sát khí. Hắn là con của bang chủ Hắc Long bang, có khi nào phải chịu đau đớn, nhục nhã như thế này?

    Trần Phong nhìn vào người đàn ông này, không khỏi nhíu mày. Người này đem tới cho hắn một cỗ sợ hãi vô hình. Lúc nãy dù gặp sự vây công của 5-6 tên kia Trần Phong cũng không cảm thấy sợ hãi chút nào. Vậy mà giờ lại xuất hiện.

    " Người này, là cường địch." Trần Phong thầm nghĩ, bất giác riết chặt thanh sắt trong tay.

    " Tốt nhất là cứ ra tay trước, miễn có chuyện gì xảy ra" Trần Phong nghĩ thầm, liền hét lớn một tiếng, vung thanh sắt hướng đầu của người đàn ông đánh tới.

    Vút

    Bốp

    Thật không ngờ, người đàn ông tên Lộc này lại dùng tay trái đỡ một đòn này của hắn!

    " Một tiểu tử Luyện Bì kì đại thành mà bộc phát được thực lực thế này thật đáng kinh ngạc. Đáng để thu nạp làm người trong bang hội. Nhưng vì ngươi đã đánh bị thương công tử nên rất tiếc ngươi phải chết." Khuôn mặt Lộc Sơn thoáng kinh ngạc, sau đó cười lạnh.

    Hắn giữ nguyên tư thế, tay trái bóp chặt. Lập tức thanh sắt bị bóp cho méo mó, cùng lúc đó tay phải hắn oanh thẳng vào người của Trần Phong.

    Bụp

    Rắc rắc rắc

    Một quyền này, trực tiếp đem mấy cái xương sườn của hắn đánh gãy!

    "Aaaaaaa.... "Trần Phong không khỏi hét lên, thân hình văng ra, đập vào tường làm bức tường gỗ này sụp xuống.Thật đau, từ khi sinh ra tới giờ tuyệt đối là lần hắn đau đớn nhất. Trước đây dù bị đánh đập như thế nào hắn cũng không kêu một tiếng, vậy mà giờ lại phải hét lên như vậy.

    " Phong, anh,.. anh vẫn ổn chứ. Linh Nhi không nén nổi nữa, chạy lại chỗ Trần Phong. Khuôn mặt cô bé bây giờ tràn đầy nước mắt, trông rất tội nghiệp

    "Ta không , không sao em đừng quan tâm tới ta, chạy mau đi." Hắn nén đau, thúc dục Linh Nhi chạy trốn.

    " Không, em không đi đâu hết, em muốn ở cạnh anh."

    "Con bé ngốc, còn không chạy đi anh tự lo được mà." Hắn thều thào.

    "Anh đừng hòng lừa em lần nữa, em không đi"

    "Thật là tình anh em đầy cảm động, nhưng đáng tiếc các người phải chia xa rồi." Lý Hoàng lúc nãy đã cầm máu vết thương, khuôn mặt tràn đầy dữ tợn, nói

    "Lộc thúc, giữ chặt tên kia lại, đánh hắn một trận. Còn cô em gái hắn, cứ để đó cho ta. Ta muốn trước mặt hắn cho thấy cảnh ta và em gái hắn....*. Hắc Hắc, ta thật muốn thấy vẻ mặt của hắn lúc đó." Lý Hoàng mặt mũi đầy vẻ dữ tợn, lại có một ít dâm tà, thoạt trông rất quỷ dị.

    * Cảnh gì thì người đọc tự hiểu, tác giả không muốn kể ra.

    " Công tử cứ an tâm, người cứ lại đó với tiểu cô nương kia, còn tên này thì cứ để ta lo." Lộc Sơn cười nói

    "Khốn khiếp ngươi dám động một tay vào Linh Nhi, ta dù thành ma cũng không tha cho ngươi." Trần Phong gầm lên như một con thú hoang,chỉ muốn vùng dậy đánh một trận, nhưng bị Lộc Sơn áp chế nên không thể phản kháng được.

    " Sao? Không làm gì được ta à? Tội nghiệp quá, tội nghiệp quá! Nếu ngươi giỏi thì làm gì ta thử xem." Lý Hoàng nở nụ cười đầy thách thức.

    " Ta giết ngươi! Ta muốn giết ngươi, tên khốn !" Trần Phong hét lớn, thân thể liên tục vùng vẫy nhưng vẫn không thể thoát khỏi Lộc Sơn.

    Trần Phong càng hét lớn, Lý Hoàng lại càng cười vang. Hắn đang cảm thấy hưng phấn tột độ, hắn từ nhỏ bị lão ba chiều nên sinh hư, chưa có ai dám chống lại hắn, dù là ho he một tiếng cũng chẳng dám. Vậy mà hôm nay hắn lại bị Trần Phong đánh cho dập mặt mũi, quả thật làm hắn tức điên. Nhưng lúc này mọi chuyện đã khác, hắn đã có Lộc Sơn trợ giúp, đương nhiên phải ra tay trả thù Trần Phong rồi. Càng nghĩ hắn lại càng cười lớn, bước lại gần Trần Phong, túm lấy tóc Trần Phong nhấc lên, nhìn thẳng mặt Trần Phong mà cười gằn:

    " Ngươi nghĩ ngươi mạnh lắm sao, muốn đấu với ta ? Còn non lắm, với ta ngươi chỉ là một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa mà thôi, là một con bọ mà thôi, chỉ cần ta muốn thì ngươi có thể chết bất cứ lúc nào. Nhưng mà, ta sẽ không làm như vậy, ta sẽ từ từ tra tấn ngươi, cho ngươi biết thế nào là địa ngục trần gian. Ha ha ha ha ha...."

    Nói xong, hắn nắm một quyền lại nện thẳng vào mặt Trần Phong

    Bốp bốp bốp bốp bốp!

    Hắn ra tay vô cùng ác độc, vừa ra tay liền mấy chục quyền, lại còn nện thẳng vào mặt, khiến cho Trần Phong khuôn mặt thoáng chốc tràn đầy máu tươi.

    " Ta đánh, ta giẫm, ta giẫm, cho ngươi biết chống đối ta thì ngay cả chết cũng là một điều xa xỉ với ngươi!" Lý Hoàng lúc này dường như phát điên, liên tục vung nắm đấm vào mặt Trần Phong, đấm chán thì hắn lại dùng chân đá.

    Phù

    " Ta mệt rồi, các ngươi vào thay ta đi. Nhớ là đánh mạnh tay vào, đánh toàn bộ người hắn luôn để cho ba má hắn cũng không nhận ra." Lý Hoàng lúc này đã mệt lử, liền lui ra sau để đám người hầu tiếp tục đánh Trần Phong.

    " Vâng thưa thiếu gia." Bọn chúng lại tiếp tục tra tấn hành hạ Trần Phong. Bọn chúng khác với loại công tử bột như Lý Hoàng, chúng đều có kinh nghiệm đánh đấm lâu năm, ra đòn so với Lý Hoàng còn muốn mạnh hơn mấy lần, ác độc hơn mấy lần. Một tên cầm lấy ngón tay của Trần Phong, gắng sức bẻ từng cái một, một tên khác lại cầm chân của Trần Phong, ra sức đập cho gãy, một tên lại cầm gậy, nện thẳng vào lưng Trần Phong,....

    " A A A A A " Trần Phong lúc này không chịu nổi nữa, hét thảm liên tục.

    " Không dừng lại đi mà, dừng lại đi mà. Các ngươi muốn gì ta đều làm cả, chỉ cần các ngươi thả anh ấy ra là được." Linh Nhi khóc lớn, quỳ xuống cầu xin Lý Hoàng mong hắn tha cho Trần Phong.

    " Không được, Linh Nhi, em không được làm như vậy" Trần Phong lúc này thều thào nói, hắn đã bị đánh cho sắp ngất đi, nhưng vì Linh Nhi nên vẫn gắng gượng giữ lại một tia ý thức.

    " Câm " Lý Hoàng nhổ một bãi nước miếng vào mặt Trần Phong, rồi lại nhìn về phía Linh Nhi với dáng vẻ dâm tặc vô cùng:

    " Cô bé, muốn cứu anh trai của ngươi ư? Đơn giản thôi, ngươi chỉ cần phục vụ ta cho tốt, ta sẽ tha mạng cho hắn." Lý Hoàng nói vậy, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ:

    " Thả hắn ra sao, có mà nằm mơ. Ta còn muốn tra tấn hắn thật lâu nữa, cả về thể xác và tinh thần, cho hắn sống không bằng chết, cho hắn biết thế nào là địa ngục trần gian, cho hắn biết rằng Lý Hoàng ta không phải là kẻ dễ chọc vào"

    Linh Nhi suy nghĩ một lúc rồi cắn răng nói:

    " Nếu thật sự như vậy, ta tình nguyện đi theo ngươi, mong ngươi hãy thả anh Phong ra"

    "Không được, Linh Nhi, em không được làm như vậy"

    " Lại đây, lại đây nào, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn thì hắn ta sẽ được thả ra, nếu không thì hắn sẽ bị hành hạ đến chết, ngươi hãy mau lên."

    Linh Nhi tuy rằng không muốn một chút nào, nhưng cuối cùng vẫn phải tiến về phía Lý Hoàng.

    Lúc này Lý Hoàng nở một nụ cười dâm tà, bàn tay hướng Linh Nhi định ôm cô gái. Bỗng một thanh âm mang ngữ điệu bình thản nhưng chán ghét chen vào giữa

    ' Haizzzzzz, thật là một đám ngu xuẩn a."

    Hết chương 2.
     
    Nam Việt Đế Vương
    Chương 3 : Thần bí cường giả



    Thanh âm này vang lên khiến cho mọi người sững sờ trong chốc lạt. Trần Hoàng nhìn chằm chằm vào thân ảnh này, phì một tiếng cười nói:

    "Ngươi là ai mà dám xen ngang công việc của ta, muốn chết sao. Khôn hồn thì cút đi!"

    Người thanh niên mặt không động, chầm chậm bước về phía đám người này

    " Vẫn dám tiến tới, người đâu đem hắn đánh tàn phế cho ta." Trần Hoàng bộ mặt đầy kiêu căng ra lệnh

    "Vâng."

    "Muốn làm anh hùng sao, nhưng đáng tiếc hôm nay ngươi phải nằm lại đây rồi." Một tên trong số chúng chĩa mũi kiếm về phía thần bí thanh niên nói.

    " Ngu muội. " Một âm thanh từ trong miệng người này thoát ra, cùng với đó 7 tên lâu la của Trần Hoàng bỗng dưng biến mất, không để lại bất cứ dấu vết gì

    Tất cả mọi người bị doạ cho chấn kinh. Không ngờ 7 tên kia vừa hùng hùng hổ hổ tiến về phía người kia liền biến mất, ngay cả kêu lên một tiếng cũng không có !

    " Ngươi làm gì, làm gì bọn họ rồi ?" Trần Hoàng giọng lắp bắp kinh hãi, không ngờ 7 tên lâu la của hắn lại biến mất một cách vô tung vô ảnh như vậy. Nhưng rất nhanh hắn lại trấn tĩnh : "Ta có Lộc thúc ở đây thì còn sợ hãi gì nữa?. Hắn vẫn đang u mê, đâu nhận ra người thanh niên trước mặt là thứ mà dù là Lộc thúc, hay là cha hắn, hay là toàn bộ Thành phố Minh Dương này cũng không là đối thủ!

    " Thiếu gia, chạy mau. Người này là cường địch, chúng ta không đánh lại được." Lộc Sơn hô một tiếng liền xốc lấy Trần Hoàng rồi phi thẳng ra ngoài.

    Người thanh niên thần bí này cũng lười truy đuổi, mặc kệ cho Lộc Sơn đã đem Trần Hoàng đi xa.Hắn nhìn về phía Trần Phong,dáng người vẫn trầm ổn như cũ trong con mắt không khỏi toát lên một sự vui mừng. Hắn tiến lại chỗ Trần Phong, điểm ra một chỉ. Từ trong tay hắn một luồng lục quang bắn ra tiến vào người của Trần Phong. Chỉ thấy Tất cả các vết thương của Trần Phong nhanh chóng được trị khỏi với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.

    "Ta khỏi rồi? Ta khỏi rồi?" Trần Phong sờ khắp toàn thân mình một lượt. Không ngờ các vết thương của hắn đã được trị liệu hoàn toàn, ngay cả 12 cái xương sườn bị gãy cũng đã liền lại, thất khiếu cũng ngừng đổ máu. Hắn còn nhận thấy sức lực của hắn như được tăng gấp mấy lần, dù có bị Lộc Sơn đánh vào người một lần nữa thì cũng không đến nỗi bị gãy xương.

    "Đa tạ tiền bối ra tay tương trợ, xin hỏi tiền bối là ai để sau này vãn bối còn có cơ hội báo đáp."Trần Phong cúi người ôm quyền nói. Những lời nói này là sự thật xuất phát từ sự cảm kích của hắn.

    Thần bí thanh niên gật gật đầu, rồi khẽ phẩy tay

    " Không cần đa lễ, ta cũng chỉ là tiện tay mà thôi. Còn về việc báo đáp ta, cứ để sau. Còn bây giờ ngươi đặt tay lên quả cầu tinh thạch này cho ta. " Thần bí thanh niên từ chiếc nhẫn trên ngón tay lôi ra một quả cầu tinh thạch màu trong suốt, đưa cho Trần Phong

    Hắn chạm tay vào quả cầu này, bỗng luồng khí từ trong quả cầu từ quả cầu truyền sang bàn tay hắn rồi chạy khắp thần thể, sau đó nó lại quay trở lại quả cầu. Bỗng nhiên quả cầu loé sáng, từng vòng sáng trắng xen lần vàng kim toả ra từ trung tâm quả cầu

    Một vòng... hai vòng... ba vòng...4 vòng... 4 vòng rưỡi...5 vòng

    " Cư nhiên là 5 vòng , 5 vòng cơ đấy, 5 vòng, ngũ tinh thể chất, lại là song hệ thể chất, có thể tu luyện cả khí lẫn ma pháp, tinh thần thức hải rộng gấp mấy chục lần người thường, xem ra ta đã xem thường ngươi rồi. Ha ha để rồi xem, tại Huyền Linh đại hội tên nào mới là kẻ cười cuối cùng. Mấy tên kia, chờ xem 2 năm sau đệ tử ta liền đem đệ tử các ngươi đánh thành đầu heo như thế nào." Thần bí thanh niên cười lớn, khuôn mặt tràn đầy vẻ đắc ý.

    " Xin hỏi tiền bối như thế này có ý nghĩa gì ạ?" Trần Phong hỏi người này với đầy vẻ nghi hoặc. Rõ ràng lúc nãy người này còn ra dáng cao nhân lắm, sao bây giờ lại cười như người điên thế kia:

    " A ! Ta cũng quên mất nói với ngươi. Thôi được bây giờ cũng không muộn. Ta xin tự giới thiệu, tên ta là Tần Thiên, một linh giả. Ngươi đã từng nghe nói về tu luyện bao giờ chưa?" Người thanh niên tên Tần Thiên này nhìn thẳng Trần Phong, cười nói.

    " Linh giả? Tu luyện? Nghe quen quen thế nhỉ. Đúng rồi, chẳng lẽ là những người trong truyền thuyết, những người mà có thực lực đem cả núi sông, trời đất chuyển dời? Ôi cha mẹ ơi ta cư nhiên lại gặp được một người như vậy, thật là nhân hoạ đắc phúc mà, chắc tại ông trời thấy ta ngọc thụ lâm phong, anh tuấn tiêu sái, tài năng kinh người, có hi vọng danh chấn vạn cổ, chấp chưởng càn khôn, không nỡ để ta bị lãng phí nên mới cho người này tới đây hỗ trợ chứ gì " Trần Phong giật mình, thầm nói, cả người run lên vì hồi hộp. Linh Giả, một truyền thuyết được lưu truyền từ rất lâu rồi, họ chính là những bậc đại năng, có khả năng hô phong hoán vũ, khuấy động càn khôn, cải tử hoàn sinh không khác gì tiên nhân. Từ khi nhỏ Trần Phong đã đọc qua rất nhiều truyện truyền thuyết, tiểu thuyết khiến hắn hâm mộ những người này vô cùng, luôn ảo tưởng có ngày được trở thành những người như vậy. Bây giờ hắn lại gặp được một người như vậy, không kích động mới là lạ, kiểu như fan thấy sao Hàn vậy.

    Trần Phong giọng run run, nói:

    " Vãn bối từ nhỏ đã được nghe các câu chuyện về tu luyện, như trong các bộ *Đấu phá thương khung, Tiên Nghịch, Đỉnh phong chí tôn, Chúa tể vạn giới*,..... chỉ cho rằng họ là những con người trong truyền thuyết, do người đời thêu dệt lên mà thôi, căn bản họ không tồn tại. Vậy là họ có thật ư?"

    Tần Thiên nghe Trần Phong nói xong, không nhịn được mà bật cười:

    " Đúng, họ luôn tồn tại, chỉ qua là tầng thứ của ngươi quá thấp, căn bản là không thể biết được những điều đó mà thôi"

    Nói rồi Tần Thiên nhìn Trần Phong một cách đầy thâm thúy, rồi từ từ giảng giải cho Trần Phong biết tu luyện là gì

    "Tu luyện chia làm 2 con đường lớn, đó là: Tu luyện khí và tu luyện ma pháp. Tu khí thì dễ hơn và có số lượng nhiều hơn, còn tu pháp thì hiếm hơn vì cần người có tư chất kinh người."

    "Tu luyện khí trong thời gian đầu mục đích chính là rèn luyện thân thể, làm cho thân thể ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn,đến khi thân thể đã đạt tới mức tối đa mà người thường có thể có, tiếp theo chính là dung nhập linh khí thiên địa vào thân thể khiến cho thân thể thoát thai hoán cốt, trở thành một sinh linh cấp bậc cao hơn nữa. Lúc này người tu luyện sẽ được gia tăng tất cả về mọi mặt, từ thân thể, thọ nguyên, trí tuệ, linh hồn,... Thân thể nhân loại vốn là một cái trở ngại, nó không thể mạnh lên được bao nhiêu, vậy nên ta cần có sự đột phá, đánh vỡ cực hạn thân thể của, theo đó mà xuất hiện các thứ gọi là cảnh giới:

    - Luyện thể cảnh: Luyện bì, luyện mô, luyện gân, luyện cốt, luyện huyết

    - Luyện khí cảnh: Luyện khí, Tụ khí, Cương khí, Xuất khí, Tiên thiên

    - Linh giả: Huyễn Linh, Chân Linh, Huyền Linh, Tông Linh,Tôn Linh, Địa Vương, Thiên Hoàng, Linh đế.*


    " Trong luyện thể cảnh, chỉ khi đạt luyện huyết cảnh đại thành, thực lực không thể tăng thêm, lúc đó dần dần sẽ cảm nhận được thứ gọi là nội lực, khí,.... Khí huyết càng mạnh thì khả năng tu tiến vào luyện khí cảnh sẽ càng dễ dàng."

    "Về ma pháp thì chia làm ma pháp học đồ, sơ cấp ma pháp sư, trung cấp ma pháp sư, cao cấp ma pháp sư, ma đạo sĩ, đại ma đạo sĩ, ma đạo sư, đại ma đạo sư, Pháp vương, Pháp hoàng, Pháp đế. Ma pháp sư không cần rèn luyện thể chất, các điều kiện cần có: Thức hải phải rộng gấp 4,5 lần người bình thường, còn phải có sự lĩnh ngộ tốt cùng với sự kiên trì thì mới trở thành một ma pháp sư. Ma pháp sư khi giao chiến với một Linh giả đồng cảnh giới thì Linh giả thường bị đánh cho thê thảm, bởi vì ma pháp sư chiến đấu không chỉ dựa vào pháp lực của bản thân mà còn dựa vào các nguyên tố trong môi trường. Họ tiến hành lấy nguyên tố ma pháp từ cơ thể cộng hưởng với nguyên tố ma pháp ngoài môi trường để tạo nên đòn công kích hoặc phòng thủ.Vì vậy mà đòn công kích của họ mạnh hơn so với linh giả đồng giai nhiều."

    Hết chương 3.
     
    Nam Việt Đế Vương
    Chương 4: Tu luyện là gì?



    " Nói về tính chất của ma pháp và khí, thì chia làm 9 nguyên tố: Kim, Mộc, Thuỷ, Hoả Thổ, Phong, Lôi, Quang, Ám. Đó cũng chính là thể chất mà mỗi con người sở hữu,thường thì con người ta chỉ có một nguyên tố trong cơ thể." Tần Thiên nói liền một tràng, bỗng có chút dừng lại, lại nói tiếp: "Nhưng có một số siêu cấp thiên tài có thể có tới 2 thậm chí là 3 nguyên tố trong cơ thể, thậm chí là ngũ hành thể chất trong truyền thuyết! Những người có thân thể này tu luyện cực kì dễ dàng nhanh chóng, vì thân thể họ đã liên kết với thiên địa, các khiếu huyệt trên người bọn họ đã tự động được đả thông, hấp thu linh khí. Đó gọi chính là Linh thể"

    " Xin được hỏi vậy vãn bối có loại thể chất gì?"Trần Phong hồi hộp nói, hắn muốn biết mình là loại thể chất gì, hắn muốn được tu luyện, trở nên mạnh mẽ hơn để được bảo vệ những người hắn yêu quý.

    Tần Thiên không ngay lập tức trả lời, hắn lại tiếp tục nói: "Linh thể chia làm 6 cấp độ (6 tinh). Từ 1-2 là hạ cấp linh thể, 3-4 là trung cấp linh thể, 5 là thượng cấp linh thể, 6 là đỉnh cấp linh thể. "

    " Như ngươi chính là kim phong song thuộc tính, đấu khí kim hệ, ma pháp phong hệ, thể chất chính là nhị tinh Linh thể." Tần Thiên nói nhưng trong lòng có hơi cảm thấy ân hận, tên nhóc này chính là thượng cấp linh thể vậy mà hắn lại nói thành hạ cấp linh thể. Đương nhiên hắn cũng chỉ muôn tốt cho Trần Phong, tránh cho hắn vì có thượng cấp linh thể mà sinh ra kiêu ngạo.

    " Chỉ là hạ cấp linh thể thôi sao." Trong lòng Trần Phong thoáng buồn, nhưng rất nhanh liền bình tĩnh lại. Hạ cấp linh thể thì sao chứ, hắn vẫn tu luyện để bảo vệ tất cả người mình thương yêu.

    " Thưa tiền bối, ngài có thể... nhận nhận vãn bối làm đệ tử được không?" Trần Phong lấy hết can đảm nói.Hắn sợ rằng mình thiên phú thấp không lọt vào pháp nhãn của vị này

    " Muốn làm đệ tử của ta sao? Cũng được nhưng..."

    " Thật sao, đa tạ sư phụ. Xin sư phụ nhận của đệ tử một lạy.Trần Phong ngay lập tức cúi người hành đại lễ, làm cho Tần Thiên sững sờ, tên nhóc này thật là hấp tấp, có lẽ sợ ta đổi ý không thu hắn làm đệ tử chứ gì

    " Nhưng mà muốn nhận ta làm sư phụ, trước tiên phải hoàn thành nhiệm vụ. Nhiệm vụ đó là: Tiêu diệt Hắc Long bang trong vòng 1 tháng rưỡi. " Tần Thiên khuôn mặt bình thản nói, giọng nghe như ban ơn,nhưng trong lòng lại kích động vạn phần.Hắn đang muốn thu Trần Phong làm đệ tử, nhưng mà một cường giả như hắn thì đâu có chuyện hạ mình để thu nạp một tên còn chưa vào luyện khí cảnh?

    "Tiêu diệt Hắc Long bang? Sư phụ, người không đùa đấy chứ?"Trần Phong kinh hoảng, Hắc Long bang hùng mạnh cỡ nào, làm sao một tên như hắn có thể đối phó với một thế lực như vậy.

    "Ta không quan tâm, muốn làm đệ tử của ta mà ngay cả một đám người như thế cũng không giải quyết được thì thôi đi. "

    " Được, đệ tử sẽ làm. 1 tháng rưỡi sau, Hắc Long bang sẽ biến mất khỏi Khu 1 này! Trần Phong hùng hổ nói."

    "Tốt, như vậy mới xứng làm đệ tử của ta chứ." Tần Thiên cười vui vẻ, tên này quả không phụ lòng mong mỏi của hắn
    Sau đó Tần Thiên bắt đầu giảng giải cho hắn về Hắc Long bang

    " Hắc Long bang có chừng gần 200 người, trong đó tên Lý Long đứng đầu tầm cỡ Luyện Khí cảnh trung kì, ngoài ra dưới trướng hắn còn có 4 tên luyện huyết kì, hơn 10 tên luyện cốt kì, 20 tên luyện gân kì, mấy chục tên luyện bì kì và luyện mô kì, cũng được coi là một thế lực nhỏ ở nơi này. Tên Lộc Sơn hôm trước ngươi giao thủ chính là 1 trong 10 tên luyện cốt kì."

    " Thật hùng mạnh. " Trần Phong hít một ngụm khí lạnh. Tên Lộc Sơn hôm trước chỉ là 1 trong 10 tên luyện cốt kì mà đem hắn đánh cho thê thảm, thử hỏi một trong 3 tên kia, hoặc là bang chủ Hắc Long Bang phải mạnh tới cỡ nào?

    " Ta hôm trước thả hắn đi cũng là có nguyên do. Thứ nhất, ngươi có đạo tâm rất vững chắc, có thể để cho bọn người kia sỉ nhục lâu như vậy mà vẫn không phản kháng. Nhưng đó chính là cái tai hại của ngươi. Do chịu nhục quá lâu, ngươi sẽ dần dần bị bào mòn, chỉ biết chịu nhục. Nếu như vậy thì ngươi sẽ khó mà tu luyện lên cảnh giới cao được. Thứ hai, tên Lộc Sơn đã để lại tâm ma cho ngươi, trong lòng ngươi bây giờ vẫn có sự sợ hãi, đúng chứ? Nếu bây giờ ngươi không diệt trừ hắn thì sau này nó sẽ trở thành trở ngại vô cùng lớn đối với ngươi. "

    Trần Phong cúi đầu nghe Tần Thiên phân tích, cảm thấy vô cùng chuẩn xác. Nếu hắn lại gặp Lộc Sơn mà không có sư phụ ở đây thì hắn chắc chắn sẽ có một sự sợ hãi trong lòng. Có sợ hãi trong lòng, làm sao thành cường giả? Cường giả, một đường đánh tan kẻ thù, tâm chí vững như núi, mới có thể đứng trên đỉnh, trấn áp muôn đời

    " Đó chính là những điều ta muốn nói với ngươi, bây giờ ta đang có việc quan trọng không ở lại được.Ta để lại cho ngươi chiếc không gian giới chỉ này, trong đó có mấy cuốn sách về ma pháp và đấu khí,một ít tiền bạc cùng một số đan dược tu luyện và một cây chiến kích làm vũ khí. Tất cả đều để trong không gian giới chỉ này. Còn về Hắc Long bang ngươi đừng lo, trong thời gian này chúng sẽ không dám làm gì các ngươi đâu." TầnThiên dặn dò mấy tiếng liền khẽ đẩy tay vào không gian, lập tức giữa không trung mở ra một lỗ hổng to lớn, đến khi than hình hắn đi qua mới khép lại

    " Đến lúc nào ta mới có thể trở thành một cường giả như sư phụ đây." Nhìn thân ảnh đang biến mất cuối chân trời Trần Phong không khỏi dâng lên một cỗ hào khí.Hắn biết cuộc sống hắn từ nay sẽ không còn bình thường nữa. Hắn sẽ bước chân vào con đường tu luyện, cuộc sống mới của hắn.

    Hết chương 4.
     
    Back
    Top Dưới