Ngôn Tình Nam Thành Chờ Trăng Về

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 40: Bạn Của Con Gái Riêng Cũng Không Phải Là Thứ Tốt


Tối hôm qua sau khi Thẩm Thiên Hạo đưa cô về nhận cuộc điện thoại, nói là có cuộc rượu nên đã rời đi luôn,không ngờ lại đi cả một đêm không về?Nhưng Thẩm Chỉ I.an này cũng quá hài hước.Rốt cuộc cô ta dùng thân phận gì, sức mạnh nào để cô ta nói lời này?Ánh mắt Thẩm Vu Quy lạnh đần.Cô cười lạnh, đang định lên tiếng thì Trần Tử Phàm nằm sấp bên cạnh còn chưa ngủ bỗng đứng ngồi đậy:“khốn khiếp!”Anh ta đá một phát thật mạnh lên ghế, dọa cả lớp giật mình.Mọi người sôi nổi nhìn qua, chỉ thấy Trần Tử Phàm quay đầu, bước tới trước mặt Thẩm Vụ Quy, hai tay chốnglên bàn, nhìn cô chằm chằm, trong mắt chứa đây lửa giận:“Mắt Gấu Trúc, cô còn biết xấu hổ hay không?”“Sao, hôm nay không nhường chỗ là vì ngày hôm qua bố cô ngủ ở nhà cô, cảm thấy bản thân có được sức mạnh rồi đúng không? Nói cho cô biết, có Trần Tử Phàm tôi ở đây, cô đừng mong ngồi ở chỗ chính giữa! Bây giờ, một là cô cút ra ngoài, hai là trở lại xó của cô ngồi cho tôi, đừng ló mặt ra lại mất mặt xấu hổi”Rõ ràng Trần Tử Phàm trước mặt đã nén giận, vậy mà ngay sau đó lại như bùng nổ.

Anh ta không hổ là đại ca,khí chất thô bạo, làm cho người trong phòng học sợ tới mức không đám nói lời nào.Thẩm Vụ Quy nhìn anh ta, lại nhìn về phía Thẩm Chỉ Lan.Liên hệ chuyện mấy ngày nay lại một lần nữa, lại nghĩ đến lần đâu tiên gặp, cái câu “ghét nhất con gái riêng” của anh ta...Cuối cùng cô cũng hiểu dụng ý Thẩm Chỉ Lan bỗng nhiên đi đến tỏ vẻ yếu thế nói những lời này, đ* nhiên là vìmuốn chọc giận Trần Tử Phàm!Hẳn gia đình Trần Tử Phàm cũng tồn tại vấn đề này, cho nên anh ta luôn phản cảm với con gái riêng, luôn trợgiúp Thẩm Chỉ Lan bắt nạt chị, nối giáo cho giặc!Thẩm Vu Quy siết chặt nắm tay, ánh mắt âm trầm.Cô còn chưa hành động gì, bỗng dưng Trương Thiên Thiên lại chắn giữa cô và Trần Tử Phàm, thân hình nhonhỏ run rẩy, rõ ràng cô ấy đang sợ hãi:“Cậu...!cậu muốn làm gì? Trần Tử Phàm, đừng tưởng rằng nhà cậu có tiền là có thể muốn làm gì thì làm! Nếu cậu đám đánh bạn học, là trái với nội quy trường học!”Trần Tử Phàm cười lạnh:“Cút, đồ ngu ngốc! Làm bạn với một đứa con gái riêng như vậy, tôi thấy cô cũng không phải thứ tốt gì! Đừng ép tôi ra tay đánh côi Ở trong từ điển của tôi, không có khoản không đánh con gái đâu!”Anh ta nói xong, vung nắm đấm, Trương Thiên Thiên sợ tới mức lập tức rụt đâu.Nắm đấm của anh ta xẹt qua bên tai Trương Thiên Thiên, sức gió khiến vài sợi tóc của cô ấy bay lên.Trương Thiên Thiên sợ tới mức vành mắt đỏ lên, nhưng vẫn chắn trước mặt Thẩm Vụ Quy không nhúc nhích.Ngay lúc cô ấy cảm thấy bản thân sắp không chịu nổi lửa giận của Trần Tử Phàm, một bàn tay bỗng nhiên túmchặt cánh tay của cô ấy.Trương Thiên Thiên cúi đầu, nhìn thấy ánh mất lạnh nhạt của Thẩm Vụ Quy, lòng bỗng bình tĩnh lại.Thẩm Vu Quy vỗ vỗ tay cô ấy như trấn an, đứng dậy, bắt chước chị cúi xuống.Cho đến giờ phút này, mọi người mới phát hiện, Thẩm Vụ Quy rất cao, cao hơn Trương Thiên Thiên nửa cáiđầu.Trần Tử Phàm vốn không định ra tay, dù sao chuyện đánh con gái này cũng rất mất mặt.

Hơn nữa...!cho dù MắtGấu Trúc có như thế nào, Trương Thiên Thiên vẫn không rời bỏ cô.

Về điểm này, anh ta vẫn rất thưởng thứcTrương Thiên Thiên.Cho nên, anh ta nhìn về phía Thẩm Vu Quy, đang muốn trút giận với cô, chợt nghe thấy cô chậm rãi nói:“Anh nói, bạn của con gái riêng cũng không phải là thứ tốt?”.
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 41: Chị Nói Bậy Bạ Gì Vậy


Trần Tử Phàm sửng sốt một lát, nhìn về phía Trương Thiên Thiên, thấy vành mắt của cô đã đỏ bừng, đáng vẻnhư cố kìm cho nước mắt không rơi xuống, anh ta bỗng hơi phiền muộn:“Đúng vậy! Vật họp theo 1 loài, người chia theo nhóm, tôi nói chính là ý này.

”Thẩm Vu Quy cũng không nóng nảy, cô nhìn về phía Thẩm Chỉ Lan: “Vậy Thẩm Chỉ Lan là bạn cậu đúngkhông?” Trần Tử Phàm không hề do dự trả lời: “Tất nhiên rồi.

”Thẩm Vụ Quy lại nghiêng đâu, nhìn Trần Tử Phàm như nhìn một kẻ ngốc, giọng mềm mại, tò mò hỏi:“Vậy tại sao cậu lại tự mắng bản thân?” Khóe mắt Trần Tử Phàm giật giật.

Ý cô là gì? Sao anh ta lại không hiểu những lời này? Thẩm Chỉ Lan đang xem trò vui bỗng hoảng sợ ngây người.

Trần Tử Phàm đang định lên tiếng, cô ta run sợ bước lên: “Anh Tử Phàm, bỏ đi.

”Trần Tử Phàm lại không muốn bỏ qua, anh ta tức giận nhìn chằm chằm Thẩm Vu Quy:“Cô mà cũng đám mắng tôi à? Hay là gần đây cô thấy tôi không xử cô cho nên cô được nước lấn tới?”Thẩm Vu Quy cười híp mắt nhìn anh ta, đang định mở miệng thì Thẩm Chỉ Lan đột nhiên bước tới kéo cánh tay của cô, nhắc nhở:“Chị à, chuyện trong nhà không nên tranh cãi mãi ở trường học, ảnh hưởng không tốt.

”Thẩm Vụ Quy nghe lời gật gật đầu.

Thẩm Chỉ Lan thở phào nhẹ nhõm, sau đó chợt nghe cô khéo léo nói:“Đúng vậy, chuyện cô là con gái riêng tôi sẽ không nói ra cho mọi người biết.

”Thẩm Chỉ Lan:! “Ôi?Câu nói này giống như một quả lựu đạn khiến lớp học trong nháy mắt nổ tung.

“Cậu ấy vừa mới nói gì? Tôi có nghe nhầm không?”“Mắt Gấu Trúc không phải con gái riêng? Thẩm Chỉ Lan mới là con gái riêng?”“Không thể nào! Nếu vậy sao hơn ba năm nay lại không giải thích chứ? Bây giờ nói ra chắc do bị ép quá thôi.

”“Đúng thế, nhìn cách bọn họ ăn mặc đi, con gái riêng sao lại mặc đồ sạch sẽ xinh đẹp như vậy? Con gái riêng thìphải giống với Mắt Gấu Trúc mới đúng, nghèo khổ kiếm sống vậy chứ.

”“Nhất định là hôm nay lỗ tai có vấn đề: Nghe được câu chuyện buồn cười như vậy, cười chết mất.

”Đúng như Thẩm Vụ Quy đã nghĩ, không ai tin những gì cô nói.

Thẩm Chỉ Lan mới đầu sợ hãi, trợn tròn hai mắt nhìn Thẩm Vu Quy.

Dù thế nào thì cô ta cũng không ngờ tới con nhóc xấu xí này lại nói ra lời như vậy.

Nhưng nghe mọi người nói vậy cô ta lại nhanh chóng lấy lại tinh thần, vội nhìn về phía Trần Tử Phàm.

Thấy đáng vẻ cau mày của anh ta thì tiến lên gây khó dễ Thẩm Vu Quy: “Chị nói bậy bạ gì vậy?”Lưu Linh cũng tỉnh táo lại, bước tới gần cô, khinh thường nói: “Đồ xấu xí nhà cô sao có thể đổi trắng thay đen như vậy? Vì một chỗ ngồi mà mặt mũi cũng không cần luôn! Dám nói Chỉ Lan là con gái riêng? Nói cho cô biết nếu đâu óc có vấn đề thì đi chữa đi.

” Cô ta khinh thường nhìn Thẩm Vu Quy, vẻ mặt không tin.

Trương Thiên Thiên nghe thấy lời nói khó nghe này thì tức giận nói:“Chúng ta chỉ mới tranh luận mà thôi, cậu công kích người khác như vậy làm gì? Người trong cuộc đều đang ở đây, ai là con gái riêng, ai là người danh chính ngôn thuận thì chỉ cần hỏi các cậu ấy là biết thôi.

” Trương Thiên Thiên nói xong mọi người đều nhìn về phía Thẩm Chỉ Lan.

Vành mắt Thẩm Chỉ Lan đỏ lên, cô ta cúi thấp đầu, ra vẻ tủi thân khóc lóc: “Chị, sao chị có thể nói em như vậy! hu hu! ”Cô ta không trả lời vấn đề mà lại tỏ vẻ như vậy làm mọi người hiểu lầm là Thẩm Vụ Quy đang nói đối.

Thẩm Vụ Quy thầy cô ta giả vờ giả vịt thì khóe môi lại cong lên.
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 42: Đầu Óc Bị Úng Nước


Thẩm Vu Quy còn chưa nói gì thì Trần Tử Phàm lại cười nhạt:“Lần đầu tiên tôi thấy có người con gái mặt đày như côi Đúng là không biết xấu hổ.

”Anh ta tức muốn chết, nắm chặt quả đấm, có lẽ do được giáo dục tốt từ nhỏ nên cuối cùng vẫn không thể ra tay với hai cô gái yếu ớt này được, chỉ có thể căm hận nói:“Nhất định tôi phải nói cho anh họ biết, để anh ấy biết rõ bộ mặt thật của cô.

Nói xong anh ta cầm điện thoại lên gọi điện cho Phí Thành Nam"Thẩm Vu Quy:??? Hiệu suất như thần vậy? Chuyện nhỏ như đánh rắm thế này thì liên quan gì đến Phí NamThành? Nghĩ đến việc tối qua đã nói sẽ không quấy rối cuộc sống của anh nữa, Thẩm Vụ Quy vội bước lên cướplấy điện thoại: “Này, đừng mà.

” Hành động này lại làm cho Trần Tử Phàm hiểu lầm.

Anh ta lui một bước đi ra khỏi phòng học: “Bây giờ biết sợ rồi? Đã muộn! Lúc cô nói xấu Chỉ Lan thì nên sớmnghĩ đến hậu quả!” Thẩm Vụ Quy:!! Cô sợ quái gì chứ! Chỉ là không muốn vì việc của mình mà quấy rầy PhíNam Thành! Cô đang định đuổi theo thì bị bạn học ngăn cản, mọi người đều nhìn cô: “Thấm Từ Tâm, cậu nóicho rõ đi, tại sao lại nói xấu Chỉ Lan?” Thẩm Vu Quy chỉ có thể mở to mắt nhìn Trần Tử Phàm ra khỏi lớp, chắcđã kết nối cuộc gọi rồi, không biết anh ta đang nói gì.

Thẩm Vu Quy đỡ trần.

Cái tên gấu chó này sao cứ như thiếu đòn vậy nhỉ? Cô đang suy nghĩ thì lại nghe Lưu Linh mắng:“Tôi biết, nhất định là mẹ của cô muốn giành vị trí của mẹ Chỉ Lan, nhưng mà nói cho cô biết! Dù bố mẹ của Chỉ Lan ly hôn thì cô vẫn chỉ là đứa con riêng mà thôi, cả đời cũng không thể xóa bỏ cái mác này đâu.

” Thẩm Vu Quy để mọi chuyện lớn thêm là để chờ câu nói này.

Cô không muốn chừa cho Chỉ Lan bất cứ cơ hội nào.

Thẩm Vu Quy ra vẻ đã không thể nói được gì nữa, yếu ớt nói: “Nếu mọi người vẫn không tin tôi thì tôi chỉ còncách gọi điện cho bố tối thôi.

” Dứt lời, cô cầm điện thoại lên bẩm số điện thoại của Thẩm Thiên Hạo.

Điện thoại nhanh chóng được kết nối, cô bật loa ngoài, giọng của Thẩm Thiên Hạo truyền đến: “Từ Tâm, cóchuyện gì sao?” Thẩm Vu Quy run rẩy gọi: “Bố.

” Thẩm Chỉ Lan thấy hành động này thì ánh mắt giấu cợt.

Bố luôn thương cô ta nhất, con nhóc xấu xí này đầu óc bị úng nước à? Dám gọi điện cho bố? Cô ta bước lên,nhân lúc Thẩm Thiên Hạo còn chưa trả lời, đứng trước điện thoại nói:“Bố, con là Chỉ Lan! Chị nói con là con riêng của bố trước mặt các bạn trong lớp, hu hu bố mau giải thích một chút đi.

” Chỉ cần bổ răn dạy Thẩm Từ Tâm một trận thì mọi vấn đề sẽ được giải quyết dã đàng.

Thẩm Chỉ Lan nhìn Thẩm Vu Quy, nhân lúc người khác không nhìn thấy cong môi khiêu khích, trong mắt cònmang theo ý cười.

Trần Tử Phàm đứng ở hành lang tóm tất lại chuyện ở trường học, cuối cùng kết luận:“Anh, trước giờ em chưa từng gặp ai không biết xấu hổ như vậy.

Anh nói xem có phải não cô ta bị hỏng rồi không? Hay là đâu óc cô ta bị úng nước rồi? Nói đối như vậy để làm gì? Sự thật có ai mà không biết chứ?”Đang nói không ngừng thì bên kia truyền đến giọng nói lạnh như băng của Phí Nam Thành: “Anh thấy ngườiđầu óc bị nước vào là cậu thì đúng hơn.

”Trần Tử Phàm:???Anh ta sững sờ, sau đó phản ứng lại: “Anh, ý anh là sao? Em á? Anh không phải thật sự thích cô ta chứ! ” “Túttút tút.

“,Anh ta còn chưa dứt lời thì bên kia đã cúp máy.

Trần Tử Phàm:! Anh ta buồn bực xoay người, định dạy dễ đứa con gái riêng kia thật tốt.
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 43: Chỉ Lan Bố Không Thể Cho Con Một Danh Phận


Trần Tử Phàm vào cửa vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy Thẩm Chỉ Lan và Thẩm Vu Quy đứngchung một chỗ, anh ta nhíu mày:“Mắt Gấu Trúc, cô lại giở trò quỷ gì! ”Chưa kịp dứt lời thì đã nghe trong điện thoại truyền ra giọng nói của Thẩm Thiên Hạo:“Từ Tâm, dù thế nào thì bố cũng sẽ không ly dị với mẹ của con.

Nhưng mà ở trường học con cũng đừng bắt nạt Chỉ Lan thể chứ? Gì mà con gái riêng, các con đều là con của bố.

”Trần Tử Phàm:???Anh ta kinh ngạc đến ngây người, lời định nói đều nghẹn lại trong cổ họng.

Anh ta không thể tin được nhìn về phía Thẩm Chỉ Lan - người cũng đang vô cùng kinh ngạc: “Ông ấy vừa nóigì?” Thấm Vu Quy nhìn Thẩm Chỉ Lan, vui vẻ nhìn đáng vẻ vừa vênh váo đã trở nên cứng đờ của cô ta, khóemiệng cong lên.

Không phải cô ta dựa vào sự cưng chiều của Thẩm Thiên Hạo mà muốn làm gì thì làm sao? Nếu vậy thì để chínhThẩm Thiên Hạo làm cho cô ta không còn bậc thang để xuống được trước mặt tất cả các bạn học.

Hơn nữa! người mà cô ta thích là Trân Tử Phàm lại để ý nhất vấn đề thân phận.

Tất cả những gì cô ta đang có đêu thuộc về chị cô.

Cô phải thay chị mình đoạt lại tất cả! Thẩm Chỉ Lan cắn môi, mặt trắng bệch như tờ giấy, vẫn chưa tử bỏ mà hétvào điện thoại:“Bố, có phải bố nói nhầm gì không?”Thẩm Thiên Hạo im lặng một lúc, nói: “Chỉ Lan, bố không thể cho con một danh phận để con đường hoàng đứng trước mọi người, đây là chuyện bố nợ con, con muốn gì bố cũng sẽ mua cho con.

”“Thì ra là vì bố cô ta thấy cô ta thua thiệt nên cô ta mới có nhiều tiền như vậy sao?” “Bố cô ta cũng quá đáng lắm! Đối xử với con gái riêng như vậy, Thẩm Từ Tâm thật đáng thương.

”“Đúng vậy, nghĩ lại thì trước đây Thẩm Từ Tâm còn phải vừa học vừa làm.

” “Mới vừa rồi cô ta còn không biết xấu hổ nói gì nhỉ? Để chính thất phải thả người về bên tiểu tam? Bây giờ nghĩ lại không hiểu nổi sao cô ta có thể nói được câu nói đó.

” “Trời ạ! Cô ta thật đáng sợ”Đúng lúc này tiếng gõ bảng vang lên, cô giáo chủ nhiệm khoa đang cầm cây thước gõ lên bảng đen: “Vào họcrồi, các em còn túm tụm lại đẩy làm gì?” Mọi người lập tức giải tán.

Thẩm Vu Quy đã ngất điện thoại, lại trở thành “người xấu xí” nhút nhất, cô nhìn Thẩm Chỉ Lan nhắc nhở: “Emgái, vào lớp rồi, sao em không ngồi xuống đi?” Câu nói này lại làm mọi người đồng loạt nhìn về phía Thẩm ChỉLan.

Thẩm Chỉ Lan cảm giác như quần áo trên người bị l*t s*ch, tr*n tr** đứng trước mắt mọi người.

Ánh mắt khinh thường của bọn họ làm cho người cô ta rét run, muốn giải thích nhưng trong đầu lại trống rỗng.

Thì ra đây chính là cảm giác của Thẩm Từ Tâm khi bị mọi người xa lánh.

Cô ta vô thức đi tới chỗ ngồi của mình, định ngồi xuống.

Giọng Trương Thiên Thiên không lớn cũng không nhỏ, cô châm chọc:“Không phải con gái riêng thì không có tư cách ngồi chung với con gái vợ cả à?” Cô chỉ về vị trí trong góc phòng: “Thẩm Chỉ Lan, đó mới là chỗ ngồi của cô.

” Thấm Chỉ Lan tức giận rơi nước mắt.

Những người đã từng giúp cô ta bốn cợt cái đứa xấu xí kia giờ lại chẳng còn một ai.

Dấu sao Thẩm Từ Tâm cũng có một Trương Thiên Thiên không bao giờ rời bỏ, vậy còn cô ta? Thẩm Chỉ Lan liếcmắt nhìn về phía Lưu Linh.

Lưu Linh đã ngây người làm như người bị hại, còn trợn mắt liếc nhìn cô ta, sau đó cầm cặp sách đi chỗ khác, lúcđi ngang qua cô ta còn cố ý và thật mạnh:“Tại sao tôi lại quen biết loại tiền nhân như cô chứ.
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 44: Mua Vé Số


Thẩm Chỉ Lan cắn môi, im lặng cầm cặp sách đi tới bàn cuối trong góc phòng.

Sau khi tất cả mọi người đều đã về chỗ ngồi thì Trần Tử Phàm đột ngột đi vào.

Giáo viên chủ nhiệm khoa bất đắc dĩ nói: “Bạn học Trần Tử Phàm, tìm chỗ ngồi xuống.

” Trần Tử Phàm tựa như người mất hồn, đi tới ngồi xuống chỗ ngồi của anh ta, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía trước.

Anh ta nghĩ tới trong lúc tức giận anh họ đã nhắc nhở: “Thông minh lên chút, đừng để bị người khác lợi dụng.

” Lúc nãy anh họ còn nói: “Người não bị úng nước là cậu mới đúng.

” Đúng thật là đầu óc của anh ta bị hỏng rồi nên mới có thể nhìn con gái riêng là Thẩm Chỉ Lan ức h**p Mắt Gấu Trúc hơn ba năm.

Anh ta hồn bay phách lạc nhìn Thẩm Vu Quy.

Hình như cô cảm nhận được, quay lại nhìn qua.

Trần Tử Phàm sợ hãi nghiêng đầu qua chỗ khác hệt như có tật giật mình.

Thẩm Vu Quy:??? Thanh niên này đang ngượng ngùng hả? Cô cười nhìn về phía Thẩm Chỉ Lan đang hận không thể tìm một cái lỗ nào đó để chui xuống, vẫn đang khóc lóc nãy giờ, mắt sưng lên, lớp trang điểm cũng bị hỏng, để lộ gương mặt xấu xí.

Thẩm Vu Quy lại không thấy thoải mái.

Chỉ cần nghĩ đến việc chị cô đã phải sống như vậy ba năm, lòng cô lại lạnh như kim cương.

Như vậy vẫn chưa đủ.

Hết giờ học.

Thẩm Vu Quy là người đầu tiên đứng lên.

Cô chậm rãi bước đến trước mặt Thẩm Chỉ Lan vẫn còn đang hoảng hốt, bắt chước dáng vẻ vừa rồi của cô ta, tủi thân nói: “Em gái, bố đã mấy năm rồi chưa về nhà, không biết em có thể nói với mẹ em để bà ấy thả bố về nhà được không? Mẹ tôi đêm nào cũng khóc, khóc đến mắt sắp mù luôn rồi.

” Thẩm Chỉ Lan:! Rõ ràng là một lời nói châm chọc nhưng Thẩm Vu Quy lại có thể nói một cách vô cùng nghiêm túc.

Nếu như không phải bản thân vừa nói một câu hệt như vậy thì Thẩm Chỉ Lan đã tưởng là thật rồi.

Cô ta cắn môi, không muốn mọi người nhìn mình châm biếm, khóc lóc chạy ra ngoài.

Thẩm Vu Quy và Trương Thiên Thiên cười đùa vui vẻ rời khỏi lớp để Trần Tử Phàm ngồi lại một mình nhìn bóng lưng của hai người rời đi.

Đúng lúc này điện thoại di động vang lên.

Anh ta nghe máy: “Anh họ?” Giọng nói bình thản của Phí Nam Thành truyền đến: “Buổi chiều anh sẽ đến trường đại học thị sát một hạng mục, cậu có ở đây không?” Trần Tử Phàm gật đầu, khẽ nói: “Em có.

”Buổi chiều không có tiết, Thẩm Vu Quy và Trương Thiên Thiên cùng đi ăn cơm.

Lúc ở căng tin lấy cơm, thím bán cơm sơ ý làm nước bắn lên tay áo của cô.

Trương Thiên Thiên hoảng sợ: “Từ Tâm cậu không sao chứ? Có nóng không? Các thím bán cơm đều được huấn luyện đó, tớ học ở đây ba năm vẫn chưa thấy có chuyện như vậy đâu, hôm nay sao lại lỡ tay vậy chứ?”Thẩm Vu Quy:! Còn tại sao nữa, vì cô xui xẻo thôi.

Thím bán cơm tỏ vẻ xin lỗi, rõ ràng không phải là cố ý.

Nhìn tay áo dính đầu mỡ, Thẩm Vu Quy bình tĩnh nói với Trương Thiên Thiên: “Cậu cứ lấy đại cho tớ vài món nhé, tớ về ký túc xá thay đồ.

” Trương Thiên Thiên gật đầu.

Thẩm Vu Quy bước ra khỏi căng tin, bước chậm giữa sân trường.

Cô cầm điện thoại lên, mở phần mềm mua vé số ra, đang định kiểm tra thì nghe một giọng nói quen thuộc truyền đến từ trong vườn hoa: “Từ đầu đến giờ em chưa từng nói chị ấy là con gái riêng, là do Lưu Linh hiểu lầm mới truyền ra bên ngoài, sau đó em biết là anh không thích con riêng nên lại không dám nói ra thân phận của mình.

Anh Tử Phàm, em xin lỗi.

” Thẩm Vu Quy quay đầu lại nhìn, thấy Thẩm Chỉ Lan kéo ống tay áo của Trần Tử Phàm, vô cùng đáng thương.
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 45: Sự Hiểu Lầm Tốt Đẹp


Cô ta khóc cực kỳ đáng thương: “Em cũng đấu thể lựa chọn sinh ra như thế nào, anh đừng ghét bỏ em mà, hu hu, cũng đừng đuổi em ra khỏi đội của anh, em chỉ muốn cùng anh tham gia trận đấu, hy vọng được giúp anh! ”Cuộc thi mà Trần Tử Phàm tham gia là cuộc thi có yêu cầu rất cao.

Tham gia đội của họ nhất định có thể nâng cao giá trị của bản thân.

Hơn nữa hôm trước Thẩm Vu Quy trong lúc lơ đãng đã liếc xem được vài phần, nhận ra rằng Trần Tử Phàm rất sáng tạo, chỉ cần tối ưu hóa thành công thì sẽ giành được hạng Nhất năm nay.

Thẩm Chỉ Lan muốn bám lấy vinh dự này cũng chẳng có gì lạ, nhìn Trần Tử Phàm có vẻ mềm lòng.

Thẩm Vu Quy vừa nhìn họ vừa đi về phía trước, trong chốc lát không chú ý đã đụng trúng một người trước mặt.

Điện thoại đi động trên tay hiện lên thông báo tin trúng thưởng.

Cô liếc nhìn điện thoại đi động, đừng lại! Vậy! Mà! Cô! Lại! Trúng! Thưởng! Rồi! Tuy là trúng chỉ năm trăm tệ, nhưng mài Đối với một người đặc biệt xui xẻo như Thẩm Vụ Quy thì đây là một chuyện vui rất lớn.

Cô vui đến nỗi ngón tay run rẩy, sau đó mới nhìn vào người mình mới và phải, vội ngẩng đầu lên: “Này! anh Phí?“ Người đàn ông trước mặt mặc một bộ âu phục màu đen, vóc người cao lớn thẳng tắp, chắn ánh mặt trời sau lưng.

Mặc dù anh chỉ đang đứng trong trường nhưng cũng chói mắt chẳng khác gì đang đứng trên sân khấu.

Hạng mục mới ở Đại học Hoa Hạ này anh rất xem trọng cho nên tự mình đến thị sát.

Hơn nữa bị người ta lửa hẳn ba năm, tâm trạng của tên nhóc thối kia chắc chắn không tốt nên anh có hẹn ăn cơm trưa với Trân Tử Phàm, vậy nên anh vào thẳng trường luôn.

Thật không ngờ anh lại nhìn thấy cảnh Trần Tử Phàm đang lôi lôi kéo kéo với một cô gái.

Phí Nam Thành thấy thú vị nên nhìn lâu một chút, không nghĩ tới lại bị người khác và phải.

Anh nhíu mày nhìn cô gái vừa và phải mình, cho dù đang cúi đầu thì anh vẫn nhận ra đó là “Người xấu xí“.

Lòng anh lạnh đi, cô gái này chắc chắn là nhìn thấy mình nên cổ ý va vào.

Nghĩ đến lời thề son sắt muốn theo đuổi anh của cô! Đây rõ ràng là thủ đoạn của cô.

Anh ta đang định châm chọc vài câu, cô gái chợt ngẩng đầu lên.

Cô giống như đang cố nén vui mừng, đôi mi cong cong, trong đôi mắt ánh lên vẻ vui mừng như điên, vẻ mặt này rõ ràng không hề giả vờ.

Phí Nam Thành thấy vẻ mặt này của cô thì đi nhiên không nói gì được.

Lúc đầu anh cảm thấy cô chỉ thuận miệng nói câu thích kia, đều là giả.

Nhưng mà chỉ nhìn thấy mình mà cô lại vui vẻ như vậy ư? Mặt anh lạnh như băng, nhàn nhạt “Ừ” một cái.

Cô cũng không tỏ vẻ thất vọng, chỉ khéo léo bước qua bên cạnh, cẩn thận vòng qua người anh, sau đó chạy mất.

Phí Nam Thành không nhịn được mà nhìn theo cô.

Nhìn cô nhún nhảy, tâm trạng vui vẻ đều bộc lộ ra ngoài, hơn nữa khi đi đủ xa rồi cô bỗng dừng lại, vui vẻ nhảy lên quơ tay múa chân, Phí Nam Thành bật cười.

Anh chỉ mới lên tiếng chào thôi mà đã vui vẻ đến mức này?Đúng là cạn lời với cô!“Yeah!”Thẩm Vu Quy vui đến không nhịn nổi, rời khỏi Phí Nam Thành một đoạn đủ xa thì cô cũng không nhịn nổi nữa nhảy cẵng lên, múa một vài điệu.

Đây là lần thứ hai chỉ trong mấy ngày cô trúng giải.

Điều này nói lên cái gì? Đổi vận! Cô đã đổi vận rồi! Cô cầm điện thoại lên hôn một cái.

Cô vừa bỏ điện thoại xuống thì có người gọi lớn: “Bạn học, cẩn thận!”.
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 46: Đã Nói Đổi Vận Rồi Cơ Mà


Thẩm Vu Quy ngơ ngác quay đầu, thì thấy một vật đen thui từ trên trời rơi xuống!“Ầm!”Thẩm Vu Quy bị một trái bóng đập ngay vào sau gáy.

“Uych!” Cô ngã nhào về phía trước, nằm rạp xuống đất.

Một lát sau cô chống hai tay, ngẩng đầu lên.

Mặt không bị thương, người cũng không sao cả, bởi vì gặp quá nhiều chuyện xui xẻo nên cô đã có thói quen bảo vệ mình.

Nhưng mà! Thẩm Vu Quy khóc không ra nước mắt.

Đã nói là đổi vận rồi cơ mà.

Thẩm Vu Quy bò dậy, ủ rũ đi về phía ký túc xá.

Phí Nam Thành ở cách đó không xa nhìn thấy tất cả, khóe miệng cong lên.

Nếu người bình thường ngã thảm như cô thì kiểu gì cũng bị thương đến gân cốt, nhưng cô lại ngược lại, biết cách giảm bớt áp lực, ít nhất lúc ngã xuống cũng biết cách bảo vệ bản thân không bị thương.

Phí Nam Thành nhìn điệu bộ của cô lại nghĩ tới Tiểu Ô năm đó.

Anh dạy võ cho cô, cô làm nũng không chịu học, sau đó anh nghĩ cách giảm bớt áp lực cho cô, chỉ dạy có lúc bịđánh thì phải làm sao để bản vệ bản thân.

Tiếc là Tiểu Ô quá ngốc, khi ở bên anh lại không chịu học.

Vậy mà nhóc xấu xí này lại sử dụng rất thành thạo.

Anh đời mắt, nhìn về phía vườn hoa bên kia.

Trần Tử Phàm nhìn thấy anh nên sốt ruột bước tới, nhưng Thẩm Chỉ Lan lại kéo cánh tay của anh ta lại, khóc sướt mướt không buông tay.

Trần Tử Phàm nói: “Để tôi suy nghĩ một buổi! Chiều nay tôi sẽ cho cô câu trả lời.

” Nói xong anh ta đẩy Thẩm ChỉLan, chạy về phía Phí Nam Thành.

Thẩm Chỉ Lan bị đẩy lảo đảo lùi vài bước, lúc sắp ngã nhào trên mặt đất thì được một bàn tay mạnh mẽ kéo lại.

“Cậu không sao chứ?” Người đỡ cô là bạn học cùng lớp Dương Tiêu.

Thẩm Chỉ Lan có ấn tượng với anh ta vì mỗi lần kiểm tra lập trình máy tính, Dương Tiêu đều xếp hạng nhất với Trần Tử Phàm, chỉ tiếc là anh ta học quá lệch, hơn nữa là tính khá trầm, tướng mạo lại bình thường, so sánh với Trần Tử Phàm thì như ngôi sao nhỏ với mặt trời, nên ở trong lớp gần như không có cảm giác tồn tại.

Nhưng Thẩm Chỉ Lan nghe giảng viên nói rằng anh ta cũng được coi là nhân tài.

Lúc này được anh ta đỡ, cô ta có thể cảm nhận được trong lòng bàn tay của anh ta hơi ướt, nhất thời thấy ghétbỏ.

Cô ta đẩy anh ta ra, cách xa hai bước, đứng vững lại nhìn về phía Trần Tử Phàm rời đi.

Cô ta nhíu mày.

Cô ta nhất định phải tham gia cuộc thi này, vì mẹ cô ta đã nói để đề phòng tên khốn kiếp Thẩm Vu Quy kia trở về thì cô ta cần phải có bản lí lịch thật tốt để vào làm trong Vu thị.

Nhưng Trần Tử Phàm sẽ đồng ý để cô ta ở lại nhóm ư? Đang suy nghĩ thì bên cạnh truyền đến giọng nói lắp bắp của Dương Tiêu: “Mình! mình có thể giúp cậu.

” Thẩm Chỉ Lan sửng sốt quay lại nhìn anh ta.

Dương Tiêu nuốt nước bọt:“Mình đã xem qua hạng mục thi đấu các cậu đăng kí.

Minh có thể viết cho cậu ấy cách tối ưu hóa.

Cậu chỉ cần cầm biện pháp giải quyết đi tìm cậu ấy thì chắc chắn cậu ấy sẽ không đuổi cậu đi! ”Nghe vậy mắt Thẩm Chỉ Lan sáng rỡ.

Thẩm Vu Quy tắm rửa thay đồ, sau đó ngồi xuống ghế suy nghĩ.

Bởi vì mới trúng giải nên cô quá vui vẻ mà quên mất Phí Nam Thành.

Bình thường cơ hội gặp anh quá ít.

Hôm nay khó khăn lắm mới gắp anh ở trường học mà cô đã làm gì chứ? Cửa phòng ký túc xá mở ra, Trương Thiên Thiên xách túi cơm mang về cho cô.

Nhìn cặp lồng đựng cơm, mắt cô lập tức sáng lên.

Phí Nam Thành tới đây giờ này chắc chắn là chưa ăn cơm, đây không phải là cơ hội của cô sao?.
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 47: Có Tiện Ngồi Chung Không


Nếu như ăn cơm thì bây giờ anh đang ở...Thẩm Vu Quy cầm máy tính lên, ngón tay gõ thật nhanh trên bàn phím, trên màn hình máy tính xuất hiện vài nhà hàng bên cạnh trường học.Sau khi lướt qua vài tiệm, cô nhảy từ trên ghế xuống chạy thẳng ra ngoài.“Từ Tâm, cậu đi đâu vậy? Cậu không ăn à?” Trương Thiên Thiên gọi theo sau.“Không ăn đâu.”Thẩm Vu Quy chạy vào ra ngoài.Ăn cơm gì chứ! Hiện giờ quan trọng nhất là bào...à, không đúng, là theo đuổi Phí Nam Thành!Mấy phút sau, Thẩm Vu Quy thấy Phí Nam Thành trong quán ăn nhỏ gần đó.Cô nhìn qua cách trang trí của quán ăn này, lại xuyên qua cửa sổ thủy tỉnh nhìn vào Phí Nam Thành mặc âu phục đang ngồi bên trong, có vẻ không hợp lắm với khung cảnh.Thẩm Vu Quy hơi giật mình.Lúc ở nước ngoài cô đã gặp không ít người có tiền.Bọn họ ăn cơm rất cẩn thận, rất ít khi ăn ở ngoài, nhất là ở quản ăn nhỏ như vậy, họ sẽ cảm thấy không sạch sẽ.Đăng vẻ của Phí Nam Thành chính là vừa ra đời đã ngậm thìa vàng, không ngờ tới cũng có thể ngồi ở đây.Anh và Trần Tử Phàm ngồi đối diện nhau, trên bàn có ba món mặn, một món canh, anh cầm đũa ăn, động tắc không có vẻ gì là ải ngại.Nhận xét một cách công bằng thi ngoại trử vẻ mặt đảng ghét ra, thật ra người đàn ông này rất tốt.Thẩm Vụ Quy nghĩ vậy, dời mắt, sau đó ra vẻ không thấy đi vào lúc bước ngang qua bọn họ thi dừng chân, lầm ra vẻ ngạc nhiên vui mừng:“Anh Phí, trùng hợp quả.

Anh cũng ăn cơm ở đây sao?“ Phí Nam Thành không nói gì, cúi đầu gắp một miếng cả bỏ vào miệng.Cô gái này nghĩ anh không nhìn thấy cô đứng ngoài quản ăn nhìn lầu vậy à?Anh không nói gì, Thẩm Vụ Quy nhạt nhẽo đứng đó, cô không có bất ki sự ngại ngùng nào, tự nhiên quay quanhìn Trần Tử Hàm: “Bạn học Trần Tử Phàm, chào cậu.” Lúc cö nói thì cơ thể Trần Tử Phàm hơi cứng lại.

Dù sao hôm nay anh ta cùng vừa ức h**p cô.

Bây giờ đối mặt với Thẩm Vu Quy anh ta văn hơi ngại.

Anh ta ho khan một tiếng, sau đó thấp giọng trả lời: “Chào cậu.“Thẩm Vụ Quy lập tức cười nói: “Nếu trùng hợp như vậy rồi, có tiện ngồi chung không?” Nói xong cô rất tự nhiên vỗ bả vai Trần Tử Phàm, kéo ghế bên cạnh định ngồi xuống.Nhưng lúc này hai bên tay cầm của cái ghế đều bị giữ lại, làm cho cô không kéo ra được.Cùng lúc đó Phí Nam Thành và Trần Tử Phàm đồng thanh nói:“Không tiên.” “Không tiện.” Thẩm Vu Quy:...Cô sờ sờ mũi, có vẻ lúng túng! Trân Tử Phàm hừ lạnh một cái, không hề mất tự nhiên nữa, trở lại đáng vẻ ngày thường của anh ta:“Mắt Gấu Trúc, tôi đã biết chuyện cậu không phải là con gái riêng rồi.

Từ đầu cậu không thể phủ nhận nên tôi không biết sự thật, là tôi không đúng.

Nhưng tôi sẽ không xin lỗi cậu vì sự nhút nhát yếu đuối của cậu đâu! Rõ ràng là con vợ cả sao cứ để cho mình không bằng một đứa con gái riêng, thật khiến người ta cười chê.”Sau đó lại nói tiếp:“Tất nhiên là để bày tỏ sự áy náy của tôi thì tử nay về sau tôi sẽ bảo kê cho cậu.

Sẽ không có ai trong lớp ức h**p cậu.

Nhưng mà, nếu cậu định dùng sự áy náy của tôi để đổi lấy cơ hội quấn lấy anh họ tôi thì tuyệt đối không được!”.
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 48: Chị Dâu Hoàn Hảo


Trần Tử Phàm tiếp tục: “Anh họ của tôi ưu tú như vậy, chị đâu tương lai của tôi nhất định cũng phải là một người ưu tú, nhìn bộ dạng này của cậu, cơ bản là không có khả năng.

Cậu nên tử bỏ đi.”Thẩm Vu Quy:...Thanh niên này có lẽ chưa bị ăn đòn thì sẽ không đi đúng đường được! Cô nhịn, mềm mỏng hỏi:“Vậy phải ưu tú đến mức nào mới có thể làm chị đâu cậu?” Trần Tử Phàm giơ ngón tay lên, bắt đầu liệt kế điều kiện: “Đầu tiên thì phải xinh đẹp! Điểm này cậu đã không phù hợp rồi, anh họ tôi đẹp trai như vậy tìm một người xấu xí thì không hợp lý! Thứ hai là lên được phòng khách xuống được phòng bếp! Dịu đàng nhưng không yếu đuối, sẽ không mang lại rắc rối cho anh họ, lại có thể giúp đỡ anh ấy.”Suy nghĩ một hồi, anh ta thở dài: “Những cái khác tôi vẫn chưa nghĩ ra, tạm thời chỉ có mấy cái này thôi!”Thẩm Vu Quy bĩu môi: “Tôi cảm thấy có một người giống như những gì cậu nói?”Trần Tử Phàm lập tức vui mừng: “Ai?”Thẩm Vu Quy: “Siri!”Trần Tử Phàm:??? Thẩm Vu Quy cũng giơ tay lên nên thử ví dụ cho anh ta:“Người máy trí năng siri đó! Cô ấy có định hình vẻ ngoài theo tưởng tượng của cậu, hơn nữa chỉ cần nhập mệnh lệnh vào thì có thể biến thành bất kì dáng vẻ nào mà cậu muốn, không phải là người yêu hoàn hảo sao?”Cô cười ngọt ngào, giọng mềm mại:“Vậy nên cậu phải nghiên cứu ra cơ thể của người máy trí năng đi nha! Nếu không...!đời này anh của cậu chỉ có thể cưới một phần mềm.”Trần Tử Phàm:!!!Thẩm Vu Quy nói xong thì xoay người ngồi xuống bàn trống bên cạnh, trong lúc Trần Tử Phàm định nói thì kêu: “Phục vụ, cho gọi món.” Trần Tử Phàm:...! Anh ta muốn cãi lại nhưng bị cô làm nghẹn lại.Mấy đứa trẻ con cãi nhau thì sợ gì? Chuyện quan trọng bây giờ là phải theo đuổi Phí Nam Thành.Nhưng làm sao theo đuổi đây? Cô cầm điện thoại lên, bắt đầu lên mạng tìm cách theo đuổi.Cuối cùng cô nhớ ra đã thấy một cách theo đuổi trên tivi, giữa đêm khuya cô gái gửi cho con chàng trai ba tin nhắn sau đó thu hồi.Ngày hôm sau, chàng trai thức dậy, sau khi nhìn thấy tin nhắn xong thì cực kì tò mò cô gái đã nhắn gì, mập mờ chính là trọng tâm của câu chuyện.Thẩm Vu Quy quyết định thử xem sao.Nhưng cô nằm một lát...!sau đó ngủ quên mất.May mà cô hiểu rõ bản thân nên vừa nãy đã đặt đồng hồ báo thức vào hai giờ sáng.Đồng hồ báo thức vang lên, cô cầm điện thoại lên, tìm số của Phí Nam Thành sau đó soạn ba tin nhắn: “Ừ”, “à”, “ồ”, sau đó lần lượt thu hồi.Làm xong thì cô mới hài lòng ngã xuống giường, đi ngủ luôn.Ngày hôm sau thức đậy, cô cầm lấy điện thoại đi động.Màn hình vẫn không có tin nhắn trả lời như cũ.Thẩm Vu Quy bĩu môi.Người đàn ông này không lẽ không trả lời à? Cô rời giường, sau khi rửa mặt xong, chuẩn bị đến trường.Vừa vào phòng học, điện thoại di động bỗng thông báo.Thẩm Vu Quy cầm lên liếc mắt một cái, giật mình.Không ngờ Phí Nam Thành lại trả lời tin nhắn! Cô cảm giác như mình trúng giải thưởng lớn vậy, vui vẻ mở điện thoại lên, bấm vào...Bây giờ lại tiếp tục tranh cãi nữa thì có vẻ không được rộng lượng rồi!Anh ta tức giận thì lại nghe được Thẩm Vu Quy gọi món:“Thực đơn ở nơi này có những món gì?” Phục vụ giới thiệu sơ qua, sau khi Thẩm Vu Quy chọn món ăn xong thì lấy thẻ ngân hàng của Thẩm Chỉ Lan ra đặt lên bàn, hào sảng nói: “Tính luôn bàn bên cạnh.”Nói xong quay đầu nhìn Phí Nam Thành: “Anh Phí, mời anh ăn một bữa nhé, hề hề!”Trần Tử Phàm:...Người này đối xử với mình và anh họ là hai bộ mặt hoàn toàn khác nhau!Anh ta không nhịn được nói: “Anh, sao anh có thể xảy ra quan hệ với cậu ta được chứ, nhất định là đói bụng ăn quàng!” Phí Nam Thành đang ăn cơm nghe anh ta nói vậy thì liếc mắt nhìn, ánh mắt đáng sợ làm Trần Tử Phàm đưa tay lên và miệng một cái: “Được rồi, em không nói nữa!”Lúc này Phí Nam Thành mới đời mắt.Từ đầu đến cuối anh không nói gì, chỉ kệ hai người họ cãi nhau.Thì ra tiểu hồ ly này thật ra cũng không kém cỏi, thậm chí là có thể nói là lanh mồm lanh miệng.Lúc nãy cô không cẩn thận để lộ ra móng vuốt sao? So với vẻ nơm nớp lo sợ của cô thì nhìn vẫn thuận mắt hơn.

Chẳng mấy chốc đồ ăn của cô đã được bưng ra, món đầu tiên là thịt thăn xào ớt xanh thơm nức mũi, cô lập tức cầm đũa lên gắp một miếng thịt bỏ vào miệng, sau đó lại tiếp tục vươn đũa ra gắp một miếng thịt? Sau đó lại là thịt, vẫn là thịt...Những miếng thịt xào cứ như vậy chui vào bụng cô khi món thứ hai vẫn còn chưa được mang lên.Người này là quỷ đói đầu thai à? Ăn vội như vậy, hơn nữa lại còn kén ăn, “Anh? Anh?”Giọng của Trần Tử Phàm làm cho Phí Nam Thành lấy lại tỉnh thần, lúc này mới nhận ra mình đã vô thức nhìn chằm chằm người xấu xí.Anh nhìn Trân Tử Hàm, nhàn nhạt: “Hử?”Trần Tử Hàm tiếp tục nói: “Anh, em nhớ anh hỏi thăm tin tức của Rùa Đen, đã hỏi được gì rồi?” Phí Nam Thành bình tĩnh nuốt hết đồ ăn trong miệng, không ai nhận ra mới vừa rồi anh không hề tập trung, anh đời mắt khỏi cô gái bàn bên, lúc này mới nói: “Chưa có tin tức.”Trần Tử Phàm thất vọng: “Người trợ lí này của anh quá vô dụng rồi! Người nổi tiếng như vậy cũng không hỏi được gì à?“ Phí Nam Thành đang gắp thức ăn thì khựng lại.

Anh ta để trợ lí tìm hiểu tin tức của Tiểu Ô, gần như đã lục tung cả thành phố đó lên rồi cũng không tìm ra.

Sau đó cũng để trợ lí tìm Rùa Đen, cũng không có manh mối.

Thậm chí tư liệu về Thẩm Từ Tâm cũng không hề chính xác.

Đúng là quá vô dụng!"Người trợ lí không hiểu vì sao nằm không cũng dính đạn, đang ở nhà hắt xì một cái..
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 49: Chúng Tôi Muốn Vào Phòng Vệ Sinh Nam Cậu Cũng Muốn Đi Cùng À


Thẩm Vu Quy ăn rất nhanh, khi đã ăn no thì hai người ngồi bàn bên cạnh vẫn đang vừa ăn vừa nói chuyện.

Phí Nam Thành hỏi: “Cậu và cô gái kia có chuyện gì?” Trần Tử Phàm sửng sốt: “Ai?” “Con gái riêng của nhà họ Thẩm.

” Nghe được đề tài về Thẩm Chỉ Lan, lỗ tai Thẩm Vu Quy dựng lên.

Trần Tử Phàm cúi đầu, hơi uể oải chán nản: “Chuyện nhỏ ấy mà.

” Không đợi Phí Nam Thành hỏi lại, Trần Tử Phàm lại nói tiếp, có vẻ như không muốn giấu giếm người anh này: “Anh, em nói thật với anh là cả lớp em đều nói em với cô ấy là một đôi.

Cô ấy cũng có theo đuổi em, gửi thư tình cho em, không hiểu tại sao em không đồng ý mà cũng chẳng tử chối.

Em vẫn luôn có cảm giác thiếu thiếu gì đó! ” “Hơn nữa, lúc trước cô ấy lừa em nói rằng mẹ cô ấy sống không được tốt nên em có cảm giác cùng chung cảnh ngộ.

Hôm nay biết được sự thật thì em lại cảm thấy mình giống như một tên ngốc.

“Thôi vậy, đù sao cũng chỉ là một người phụ nữ thôi mà! Hơn nữa hôm nay lúc cô ấy đuổi theo em khóc lóc em lại thấy phiền, nhưng mà em cũng sẽ không đuổi cô ấy ra khỏi đội, ít nhất thì để qua cuộc thi này rồi tỉnh.

”Thẩm Vu Quy liếc trộm bọn họ một cái, nhận thấy tuy Phí Nam Thành không nói chuyện nhưng mặt cũng không đến nỗi lạnh lùng.

Sau khi Trần Tử Phàm nói xong thì anh vỗ vai anh ta một cái, giống như là im lặng khích lệ.

Dù vẻ mặt anh không thay đổi nhưng Thẩm Vu Quy lại cảm thấy có một chút! dịu đàng? Người đàn ông độc miệng này còn có một mặt như vậy? Nhất định là cô bị hoa mắt rồi.

Chẳng lẽ anh biết tâm trạng Trần Tử Phàm không tốt nên tới động viên anh ta? Anh tỉnh tế như vậy, không uổngcông Trần Tử Phàm bảo vệ.

Thẩm Vu Quy bỗng nhiên nghĩ đến chị gái mình, tình cảm của hai chị em cũng rất tốt.

So cô ở nước ngoài cô đơn nên mỗi buổi tối chị đều sẽ gọi video cho cô, kiên nhẫn làm bạn với cô, nhưng mà thực tế chị cô chỉ lớn hơn cô có nửa giờ.

Nghĩ vậy Thẩm Vu Quy cụp mắt.

Rốt cuộc chị cô đã đi đâu? Tại sao lại phải bỏ nhà điChắc là đã nói xong nên Trần Tử Phàm cùng Phí Nam Thành đứng dậy.

Thẩm Vu Quy đã đuổi tới đây nên rất tự nhiên theo bọn họ ra ngoài: “Hai người cũng ăn xong rồi à? Thật là trùng hợp.

Anh Phí khó khăn lắm mới đến Đại học Hoa Hạ một lần, để tôi đưa anh đi tham quan một chút.

” Phí Nam Thành liếc cô một cái, không nói gì.

Trần Tử Phàm ngăn giữa cô và Phí Nam Thành: “Không cần.

” Bọn họ đi trước, cô theo sau.

Trần Tử Phàm nhíu mày: “Cậu đi theo chúng tôi làm gì?”Thẩm Vụ Quy nhìn trời: “Đường nào cũng đi đến đích, mỗi người đi một ngả, đường này tôi không được phép đi à?”Trần Tử Phàm:! Vậy nên cô cố chấp đi theo hai người.

Đại học Hoa Hạ có phong cảnh rất đẹp, sân trường rất nhiều cây trắm năm tuổi, phòng học bị cây thường xuân che kín, mùa Hè mát mẻ, nhìn rất nên thơ.

Phí Nam Thành đã tửng học ở đây mấy năm cho nên rất quen thuộc cảnh vật trong trường.

Anh đi trước, lâu lâu lại liếc nhìn ra sau, khi thấy người xấu xí vẫn đi theo thì đôi mắt sáng bỗng tối đi.

Dường như cô có vẻ hơi buồn chán nên cứ bát đại lá trên cây, vừa đi vừa xé chúng thành mảnh nhỏ.

Phí Nam Thành nhận ra bị bám theo như vậy, anh luôn không tự chủ được mà nhìn xem cô đang làm gì? Trong lòng anh bỗng dâng lên một nỗi buồn phiền, chợt nhìn thấy vị trí trước mặt, đôi mắt u ám sáng lên.

Anh nói với Trần Tử Phàm: “Cậu đi theo anh.

” Thẩm Vu Quy đi tới thì bỗng bị Trần Tử Phàm ngăn lại.

Thẩm Vu Quy nhìn anh ta đầy nghi ngờ?Trần Tử Phàm cười: “Chúng tôi định vào nhà vệ sinh nam, cậu cũng muốn vào cùng hả?”Thẩm Vu Quy nghiêng đầu nhìn, nhận ra trước mặt thật sự là nhà vệ sinh nam.

Cô trầm mặc một chút sau đó nghiêm túc nói: “Thật ra tôi cũng không ngại, tôi chỉ sợ mọi người bị kinh sợ mà thôi.

”Trần Tử Phàm:! Sao người phụ nữ này có thể mặt đày vậy nhỉ? Phí Nam Thành đang đi đằng trước nghe thấy câu này thì chân mày cau lại.

Một cô gái mà không biết xấu hổ mà nói ra câu này, thật là hỏng hết cả thuần phong mỹ tục! Thẩm Vụ Quy sờ sờ mũi, chờ ở dưới hàng cây.

Chờ một lát, cô lại phát hiện hai người không đi ra Thẩm Vu Quy ngẩn người một lát, lúc này điện thoại đi động lại thông báo có tin nhắn của Trần Tử Phàm:“Mắt Gấu Trúc, đừng đợi nữa, phòng vệ sinh này có hai cửa, bọn tôi đã đi lâu rồi.

”Thẩm Vu Quy:!! Cô nhìn chằm chằm điện thoại hồi lâu, tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Thằng ranh con này tốt nhất nên cầu nguyên đi, dù anh ta có chạy đi đâu cô cũng bắt cho bằng được.
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 50: Cùng Một Dòng


Mất dấu rồi, trường học rộng như vậy biết tìm ở đâu.Thẩm Vu Quy ấm ức quay về, buổi chiều không có chuyện gì làm nên đứt khoát về nhà.Thoáng chốc đã đến tối.Cô nằm trên giường, nhận được điện thoại của Trương Thiên Thiên:“Tử Tâm, xem trong nhóm lớp đi.”Thẩm Vụ Quy mở máy tính thì thấy trong nhóm lớp đang sục sôi, tin nhắn đã lên tới 999+,Thẩm Vu Quy không nhịn được trượt lên trên xem, cuối cùng cũng tìm ra được nguyên nhân.Thì ra là cách đây nửa giờ, Lưu Linh bỗng nhắn một tin thật dài vào nhóm:“Rất xin lỗi, tôi vừa mới hiểu rõ ngọn nguồn sự việc.

Là đo tôi hiểu lầm Chỉ Lan.

Lúc năm nhất, Chỉ Lan nói với tôi là cô ấy và Thẩm Từ Tâm cùng bố, tôi vô tình hiểu lầm Tử Tâm là con gái riêng, trắng trợn nói với bên ngoài, những chuyện này Chỉ Lan không hề biết.

Cô ấy cũng bị oan.

Hơn nữa tôi cũng vừa mới biết mẹ cô ấy và bố cô ấy thật sự yêu nhau, chỉ là mẹ của Thẩm Từ Tâm dùng quyền thể đoạt lấy tình yêu, buộc bố cô ấy li hôn, lúc mẹ của Thẩm Từ Tâm kết hôn với bố cô ấy thì mẹ của Chỉ Lan vừa văn mang thai anh Chỉ Lan, đó chính là bằng chứng.

Dù cô ấy có là con gái riêng đi nữa thì thân phận này là do mẹ của Thẩm Từ Tâm ở thế h**p người mà ra.

Đây cũng là lý do tại sao bố của Chỉ Lan tốt với cô ấy như vậy nhưng lại mặc kệ Thấm Từ Tâm.®toàn thể các bạn trong lớp.”Phía dưới là tin nhắn phản hồi:"Thì ra là vậy?”“Đã sớm nghĩ vậy mà, Chỉ Lan hiền lành như vậy, đúng là trong chuyện này có mờ ám...”Thái độ của mọi người ngay lập tức thay đổi, bắt đầu nghiêng về phía Thẩm Chỉ Lan.Thẩm Vu Quy không nhịn được hỏi:“Thiên Thiên, tại sao mình nói thật thì không ai tin, còn cô ta chỉ nói một câu không bằng không chứng thì mọi người lại tin?”Trương Thiên Thiên trầm mặc: “Có lẽ vì cậu không được lòng người.”Thẩm Vu Quy cúi đầu mở miệng: “Nhưng chúng tôi cùng một dòng họ.”Trương Thiên Thiên:?“Minh giận rồi.” Trương Thiên Thiên:...Thẩm Vu Quy cười gắn: “Cứ chờ đấy mà xem!“Cúp điện thoại, cô bỏ qua chuyện này.

Mấy đứa trẻ con cãi nhau thì sợ gì? Chuyện quan trọng bây giờ là phải theo đuổi Phí Nam Thành.Nhưng làm sao theo đuổi đây? Cô cầm điện thoại lên, bắt đầu lên mạng tìm cách theo đuổi.Cuối cùng cô nhớ ra đã thấy một cách theo đuổi trên tivi, giữa đêm khuya cô gái gửi cho con chàng trai ba tin nhắn sau đó thu hồi.Ngày hôm sau, chàng trai thức dậy, sau khi nhìn thấy tin nhắn xong thì cực kì tò mò cô gái đã nhắn gì, mập mờ chính là trọng tâm của câu chuyện.Thẩm Vu Quy quyết định thử xem sao.Nhưng cô nằm một lát...!sau đó ngủ quên mất.May mà cô hiểu rõ bản thân nên vừa nãy đã đặt đồng hồ báo thức vào hai giờ sáng.Đồng hồ báo thức vang lên, cô cầm điện thoại lên, tìm số của Phí Nam Thành sau đó soạn ba tin nhắn: “Ừ”, “à”, “ồ”, sau đó lần lượt thu hồi.Làm xong thì cô mới hài lòng ngã xuống giường, đi ngủ luôn.Ngày hôm sau thức đậy, cô cầm lấy điện thoại đi động.Màn hình vẫn không có tin nhắn trả lời như cũ.Thẩm Vu Quy bĩu môi.Người đàn ông này không lẽ không trả lời à? Cô rời giường, sau khi rửa mặt xong, chuẩn bị đến trường.Vừa vào phòng học, điện thoại di động bỗng thông báo.Thẩm Vu Quy cầm lên liếc mắt một cái, giật mình.Không ngờ Phí Nam Thành lại trả lời tin nhắn! Cô cảm giác như mình trúng giải thưởng lớn vậy, vui vẻ mở điện thoại lên, bấm vào....
 
Back
Top Bottom