Ngôn Tình Nam Thành Chờ Trăng Về

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 20: Tôi Giúp Cậu Làm Bài Tập


Rùa Đen? Hacker số một cả nước, năm trước anh ta còn phá kỷ lục.

Tôi nghe nói anh ta là Hoa Kiều, một người Phương Đông trẻ tuổi "Trần Tử hàm lập Đức bày ra vẻ mắt tràn đầy sùng bái: “Đúng, anh ấy là thần tượng của tôi! Nếu tôi có năng lựcbằng một nửa ấy.

không, bằng một phân ba thôi, phần ưu hóa này căn bản không thành vấn đề!”Lúc Thẩm Vụ Quy đi qua người Trân Từ Phàm, vùa vấn nghe được cái tên này.

Cô đừng bước, nhìn sang, thấy đáng vẻ tràn đây sỉ mê của anh ta thì cong môi, để lộ 1 nụ cười khó hiểu nhìn về phía màn hình máy tính củaanh ta.Việc tối ưu nhìn thì phức tạp, nhưng chỉ cần thay đổi cách nghĩ, đối thuật toán thì lại rất đơn giản.Trần Tử Phàm chú ý tới tầm mắt của cô, cười lạnh: “Mắt Gấu Trúc, cô xem liệu có hiểu không? Cô cứ thi đạtmôn chuyên ngành của mình trước đi!”Thẩm Vu Quy:...Môn chuyên ngành của chị thật sự có hơi kém.Cô dời mắt, tìm một chỗ ngồi xuống với Trương Thiên Thiên.

Thẩm Vụ Quy có hơi nhàm chán, dứt khoát đầmsách vở của chị lên, xem những thứ chị phải học một chút.Chương trình học công nghệ thông tin của các đại học trong nước không phải là bảng tính thì cũng là lập trình,những thứ này đối với cô quả thực rất đơn giản.Trong lúc cô đang đọc sách, không khí xung quanh ghế đột nhiên trâm xuống.Thẩm Vu Quy ngẩng đầu lại liền thấy mấy cô gái đã ngồi xuống bốn phía quanh cô.Kiểu cách ăn mặc của mấy cô gái này hơi hầm hố.

Cô gái cầm đâu khoảng hai mươi tuổi, trên tai đeo bốn nămcái khuyên, trang điểm rất đậm, nhìn qua đã biết là một chị đại.Sau khi đám người tới, mấy bạn học đi học sớm trong lớp lập tức thụ dọn sách vở, vội vàng tránh ra xa, tựa như rất sợ hãi bọn họ.Trương Thiên Thiên cũng khẩn trương nắm tay Thẩm Vụ Quy.Thẩm Vu Quy híp mắt, vẻ mặt bình tĩnh.Chị đại kia giễu cợt cô: “Thẩm Từ Tâm, làm bài tập chưa!”Cô ta nhìn điện thoại, khoa trương nói: “À, còn nửa giờ nữa sẽ vào lớp, cô có làm kịp không? Hay là, để tôi giúpcô?”Nói xong, cô ta cướp lấy bút trong tay Thẩm Vụ Quy, vẽ loạn một hồi lên sách vở: “Chỗ này hẳn phải viết nhưvậy! Cô xem có đúng không?!”Thẩm Vu Quy:...Cô cụp mắt, cảm thấy hơi buồn cười.Không phải loại tiết mục này chỉ đành cho thiếu niên trung học thôi sao? Đã vào đại học rồi, sao lại vẫn cònngây thơ như vậy?“Cậu không thể làm như vậy!”Trương Thiên Thiên thấy tình huống quá cấp bách, vội thét lên, cố ngăn động tác của mấy chị đại kia lại:“Các cậu lại quấy rối Từ Tâm! Ở đại học, cậu ấy chưa bao giờ nộp bài tập đúng hạn được, các cậu thật quá đáng!”Chị đại kia nhướng mày: “Chuyện này liên quan gì đến cậu? Không muốn gặp phiền phức thì mau tránh ral”Mặc dù rất sợ hãi nhưng Trương Thiên Thiên vẫn đứng ra bảo vệ: “Nơi này là trường đại học! Nếu các cậu còntiếp tục như vậy tôi sẽ báo cảnh sát!”“Đừng xen vào chuyện của người khác!”Chị đại kia vừa nói vừa kéo Trương Thiên Thiên ra.

Cô ta nháy mắt với nhóm người bên cạnh, lập tức có haingười bước lên giữ lấy Trương Thiên Thiên, không để cô ấy tới gần cô.Trương Thiên Thiên không thể động đậy, gấp đến độ mặt đỏ rần: “Các cậu không thể như vậy! Từ Tâm, cậuchạy mau ”Thẩm Vu Quy nhíu mày, thấy đám người này không có tổn hại Trương Thiên Thiên thì tạm thời không lêntiếng.Chị đại kia nhìn về phía cô: “Chạy cái gì chứ, chúng tôi cũng vì muốn giúp cô mà thôi.

Các chị em, mọi ngườimau xeml Tôi cảm thấy kẻ xấu xí càng nhìn càng không vừa mắt, hôm nay chúng ta giúp cô ta hóa trang thànhaì được?”Vừa nói, mấy người kia liền lấy đủ thứ nhiều màu sắc từ trong túi ra, từng người từng người đều nhìn cô cười hahả..
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 21: Hỏi Cô Có Sợ Không


Hay là vẽ khói thuốc?“Không đẹp! Tôi thấy vẫn như lần trước đi, về mắt bên kia của cô ta thành gấu trúc, như thế mới cân xứng!”“Không, không, không! ”Mấy người thảo luận sôi nổi, nhưng Thẩm Vu Quy nghe lại lạnh mặt!Lúc đầu cô không có ý định để ý tới mấy cô gái xấu xa này, cho là bọn họ chỉ nhất thời hứng thú, nhưng nghequa ý nghĩa trong những lời họ nói, trước kia bọn họ cũng bắt nạt chị? Hơn nữa còn không phải một lần!Chị đại thấy mấy người kia tranh luận, đứt khoát nói: “Không bằng chúng ta đem ảnh chụp trước kia cho cô taxem, để cho cô ta tự chọn!”“Chủ ý này rất hay!”Cô ta vừa nói xong liền có người đưa di động tới trước mặt Thẩm Vụ Quy: “Xấu xí, cô mau xem đi, hôm nay côdự định vẽ gì?”Lúc Thẩm Vu Quy nhìn thấy ảnh chụp, con ngươi cô co rút lại.

Đó là chị!Chị đại kia dùng ngón tay trượt lên màn hình đi động, từng bức ảnh chụp đáng vẻ chật vật của chị hiện ra trướcrnắt cô.

Có ảnh bị bôi mặt đỏ lòm, giống như mông con khi, tóc cũng rối bời, thậm chí cổ áo bị nắm nhăn lại.

Có bức ảnh hai mắt đều xanh, trên mặt còn viết đồng chữ: Tồi là gấu trúc lớn.

Thậm chí có một bức ảnh! chiếc áo sơ mi trắng rnà chị mặc ướt sũng, chị ấy run rẩy ôm lấy chính rnình, trốn ởtrong góc tường, một đôi mắt cầu xin nhìn vào máy ảnh, cho dù chỉ là một bức ảnh tĩnh, cô cũng có thể tưởngtượng ra, khi đó chị cô đã tuyệt vọng như thế nào.

Cồn quá đáng hơn! Thẩm Vu Quy nắm chặt tay, vành mắt cũng đỏ lên.

Lúc chị gọi video cho cô, chị ấy rãi mãi là đáng vẻ dịu đàng như nước, khi cô hỏi chị ấy có sống tốt không, chịấy luôn nói tốt! Nhưng thì ra, chị lại phải sống trong hoàn cảnh như vậy.

Loại chuyện bạo lực học đường này, ấy vậy mà cũng xảy ra trên người chị.

Thẩm Vu Quy vươn tay ra, định cướp chiếc đi động, nhưng người kia phản ứng nhanh hơn, trực tiếp lấy diđộng đi, còn đẩy vai cô:“Cô làm gì, muốn lấy di động sao! Ảnh chụp trong này đều là của tôi! Tôi nói cho cô biết, nếu nhự có xóa một bức, tôi sẽ chụp cho cô mười bức! Cô có sợ không!”Thẩm Vụ Quy tức giận nhìn chằm chằm vào chị đại kia, ánh mắt sắc bén giống như muốn băm thây cô ta ra.

Chị đại bị nhìn như thế, cảm giác phía sau lạnh lẽo, có hơi khủng bế.

Nhưng bỗng nhiên cô ta cười gần.

Con nhóc xấu xí này tính tình mềm yếu, bị bắt nạt cũng chỉ nghẹn ngào khóc thút thít, làm sao đám nhìn cô tanhư thếtCô ta nói thẳng: “Cô nhìn gì! Đúng là một ngày không đánh liền nhảy lên đầu lật ngói!”Nói xong liền nắm chặt tóc Thẩm Vụ Quy, cười lạnh: “Các chị em, tôi thấy tóc cô ta cũng bẩn rồi, chúng ta quaphòng vệ sinh giúp cô ta gội đầu một chút!”Thẩm Vu Quy muốn phản kháng nhưng vừa mới cử động liền nghe thấy chị đại kia nói: “Nói cho cô biết, chỗtôi còn có rất nhiều ảnh, tết nhất cô nên ngoan ngoãn nghe lời, nếu không tôi sẽ đăng lên mạng.

”Quả nhiên Thẩm Vụ Quy không nhúc nhích.

Chị đại rất hài lòng, kéo Thẩm Vụ Quy đến thắng nhà vệ sinh.

Trong góc phòng học, Trần Tử Phàm nheo mắt.

Tuy anh ta không quen nhìn tác phong của mấy người này, nhưng ai bảo người mà bọn họ bắt nạt lại là đứa con riêng!Cho nên lúc đám người này đi vào, anh ta hưng phấn gửi tin nhắn WeChat cho Phí Nam Thành, nói cho anhbiết có người giúp anh ta dạy đỗ người phụ nữ kia rồi!Thậm chí anh ta còn cầm đi động quay video, phát trực tiếp cho Phí Nam Thành.

Nhưng sau khi đám người này đưa Thẩm Vu Quy đi vào nhà vệ sinh nữ, anh ta đứng lên.
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 22: Tính Toán Sổ Sách Đi


Lúc đầu anh ta cho răng đám người này chỉ ầm ĩ 1 chút, nhưng đi vào trong phòng vệ sinh! Nghe nói nữ sinh ởtrong trường học rất bạo lực, không có nhân đạo.

Trần Tử Phàm nhíu mày, trong lúc nhất thời có hơi do dự, anh ta có cân đi giúp một tay không?Trương Thiên Thiên ở bên cạnh vội muốn chết, nhìn thấy “Học sinh cá biệt” Trân Tử Phàm trong phòng, liền kêulên: “Bạn học Trần Tử Phàm, cầu xin cậu Từ Tâm”Nhìn thấy dáng vẻ cầu xin của cô gái này, Trần Tử Phàm đẩy ghế ra, đang chuẩn bị đi qua, lại nghe thấy mộtgiọng nói: “Anh Tử Phàm!”Mấy người quay đầu lại liền thấy Thẩm Chỉ Lan không biết đã đến phòng học từ khi nào, vé mặt lo lắng nhìntheo phương hướng mấy chị đại đi xa, rồi lại nhìn mấy người đang trông chừng không cho Trương Thiên Thiênbáo cảnh sát, sợ run người: “Sao họ lại tới! Thật đáng sợi”Trần Tử Phàm lập tức dừng bước: “Sợ cái gì, có anh ở đây họ không đám làm gì em!”Thẩm Chỉ Lan cúi đâu, mắt lóe sáng vì được như ý nguyện.

Cả lớp học cũng chỉ có Trân Tử Phàm không sợ đám người này, chỉ cần ngăn cản anh ta, sẽ không ai tới ngăncản nữa!Tập đoàn Phí thị!Lúc nhìn thấy tin nhắn WeChat của Trần Tử Phàm, Phí Nam Thành còn thầm cười lạnh.

Tuy anh có hơi áy náy với cô, nhưng cô phản kích anh mấy câu, vẫn khiến anh tức giận.

Sao anh có thể chủ động cơ chứ?Nhưng khốn nỗi một đêm kia anh uống say, chẳng nhớ được gì cả.

Phí Nam Thành cảm thấy để cho cô ở trong trường học chịu chút thiệt thòi cũng tốt, tránh cho sau này cô ăn nói lung tung.

Tuy anh có hơi áy náy với cô, nhưng cô phản kích anh mấy câu, vẫn khiến anh tức giận.

Sao anh có thể chủ động cơ chứ?Nhưng khốn nỗi một đêm kia anh uống say, chẳng nhớ được gì cả.

Phí Nam Thành cảm thấy để cho cô ở trong trường học chịu chút thiệt thòi cũng tốt, tránh cho sau này cô ăn nói lung tung.

Nhưng lúc tùy ý ấn vào video Trần Tử Phàm gửi, tròng mắt vốn không coi ai ra gì của anh lại hơi co rút.

Trong video, cô gái bị người ta kéo tóc, không có chút năng lực phản kháng, bị kéo về hướng nhà vệ sinh, TrầnTử Phàm quay phim, đúng lúc cô gái nhìn lại.

Một đôi mắt bình tĩnh nhìn qua carnera, khiến tim Phí Nam Thành nhảy lên một cái.

Phòng vệ sinh! Người bị bắt đến đó, có thể có kết quả tốt gì?Phí Nam Thành bỗng nhiên đứng lên, chạy đến cửa.

Thư ký nhìn thấy anh, đứng lên hỏi thăm: “Phí tổng, anh có gì đặn đò?”Phí Nam Thành dừng bước.

Con vịt xấu xí kia bị thương thì liên quan gì đến anh, nhưng ánh mắt trong video giống với cô gái của anh nămđó, khiến anh đột nhiên không thể phân biệt người bị bắt nạt là ai! Quỷ thần xui khiến, anh dặn dò: “Chuẩn bị xe tới Đại học Hoa Hạ.

”! Phòng vệ sinh trong trường.

“Ầm!”Nhìn thấy mấy người này đi vào, những nữ sinh còn ở trong phòng vệ sinh đều bị dọa chạy, mấy chị đại lần lượtmở từng bưồng vệ sinh, sau khi xác định không còn ai, lúc này mới khóa cửa, hung ác nói:“Đưa thẻ ngân hàng ral”Thẩm Vu Quy xoa da đầu hơi đau của mình, nghe thấy bọn họ nói thế, cô bỗng hiểu ra tất cả, chậm rãi đứngthắng người, đột nhiên xoay cổ, khóe môi nở nụ cười quỷ đị, giọng nói lạnh lẽo: “Thì ra là Thẩm Chỉ Lan bảo cáccô đến!”Đám người này sững sờ.

Không biết vì sao, bọn họ cảm thấy con nhóc xấu xí trước mặt giống như đổi thành người khác.

Thậm chí vết bớt trên mặt cô còn mang cảm giác yêu dị, ánh mắt kia tà khí lại mị hoặc.

Chị đại kia nuốt nước bọt, vô thức lắp bắp: “Là ai không quan trọng! Quan trọng là cô đắc tội với chúng tôi!Hôm nay chúng tôi muốn tính sổ với côi”Thẩm Vụ Quy xoay cổ tay: “Hiện tại! hình như nơi này không có ai? Như vậy! Chúng ta hãy tính toán sổ sáchđủ”.
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 23: Vậy Cậu Cứ Tiếp Tục Gọi Đi


Thấy nhóm chị đại kéo người xấu xí vào trong nhà vệ sinh các bạn học đều lo lãng.

Cho dù Thâm Từ Tâm có là con riêng, mọi người cũng không đồng ý với bạo lực học đường.

Nhưng mấy nữ lưu manh này không dễ chọc, các bạn học cùng cũng không dám báo cảnh sát hay thầy cô, sớ rước họa vào thân nên chỉ có thể đứng ngoài phòng vệ sinh đấy xem, lo lắng thay người bên trong.

“Ầm!”Bỗng nhiên một âm thanh kịch liệt vang lên.

Mọi người giật nấy mình, người run lên, động tĩnh lớn như thế, lại nghĩ đến cơ thể yếu đuối của Thẩm TừTâm! Chỉ sợ lần này phải bò ra rồi.

Cuối cùng Trương Thiên Thiên cũng tránh thoát khỏi hai người trông giữ mình, xông tới cửa.

Cô dùng sức đậpcửa vào phòng vệ sinh, kêu lên: “Nơi này là trường học! Các người làm gì Từ Tâm, mở cửa!”“Bịch, bịch, bịch!”Lại là một loạt âm thanh truyền tới khiến Trương Thiên Thiên hoảng sợ, sắc mặt trắng bệch.

Vành mắt cô đỏ lên, gần như có thể tưởng tượng lúc Thẩm Từ Tâm đi ra sẽ thê thám đến mức nào!Cô cầm đi động lên muốn gọi điện thoại lại bị hai người canh chừng xông đến giữ tay.

Trương Thiên Thiên khóc lóc: “Hu hu, tôi không báo cảnh sát, nhưng van các người cho tôi gọi xe cấp cứu đi, tôisợ Thẩm Từ Tâm sẽ xảy ra chuyện!”Hai chị đại liếc nhau, lại nhìn về phía cửa phòng vệ sinh.

Động tĩnh lần này lớn hơn những lần trước, có lẽ không đến mức chết người chứ?Trần Tử Phàm cũng nghe thấy động tĩnh bên trong, anh ta nhíu mày, nghe thấy Trương Thiên Thiên nói, cũngkhông nhịn được mở miệng: “Các cô để cho cậu ta gọi 120 đi, đùa tới chết người, các cô không gánh nổi đâu.

”Hai chị đại vốn do dự, lúc này nghe thấy Trần Tử Phàm nói thế, lập tức buông lỏng tay Trương Thiên Thiên.

Tay Trương Thiên Thiên run lên, đang muốn gọi điện thoại! “Cạch” cửa mở.

Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều yên tĩnh lại, ánh mắt tất cả mọi người đều nhìn về phía cửa, ngay cả TrầnTử Phàm cũng nín thở, đối với chuyện vừa rồi không đi cứu người, anh ta hơi bực bội.

Sau đó, trước cái nhìn soi mới của mọi người, một bóng người mỏng manh yếu đuối đi ra.

Tóc Thẩm Vu Quy rối bù, trần mướt mồ hôi, cô ngẩng đâu lên thì thấy đôi mắt sưng đỏ của Trương ThiênThiên, cô có hơi sững sờ: “Cậu làm gì vậy?”Mắt Trương Thiên Thiên trừng lớn, thậm chí nước mắt vẫn còn đang tuôn rơi, nghe thấy Thẩm Vu Quy hỏi,Trương Thiên Thiên vô thức nói: “Mình gọi xe cấp cứu.

”Xe cấp cứu?Thẩm Vụ Quy nghĩ lại một chút, vừa rồi hình như cô ra tay hơi nặng.

Cho nên, cô nghiêm túc suy tư một lúc, sau đó đùng giọng nói như nhược của chị, chậm rãi nói: “Vậy cậu tiếptục gọi đi, mình cảm thấy những người bên trong cần nó.

”Trương Thiên Thiên: “! À.

”Mọi người:???Tất cả mọi người đều khiếp sợ, nhìn Thẩm Vụ Quy bằng ánh mắt không đám tin.

Hiện trường yên tĩnh một lúc liền nghe thấy tiếng quát của thầy chủ nhiệm: “Có người bạo lực học đường ởđây? Rốt cuộc có còn pháp luật nữa hay không?”Thầy chủ nhiệm chạy tới, thở hồng hộc, ông ta đẩy mọi người vây xem, đi vào bên trong, vừa đi vừa nói: “Maunhìn xem bạn học Thẩm có bị thương không.

Thầy nhất định phải để cho đám người này trả giá đất, nếu khônglại không biết trời cao! ”Ông ta còn chưa nói xong, sự tình trước mắt cũng khiến cho ông ta kinh ngạc, giật mình, sau đó mới nhỏ giọnghỏi: “Chuyện này là thế nào?”.
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 24: Ai Đánh Ai


Thây chủ nhiệm vừa nói xong, trong phòng liền có động tĩnhBảy chị đại đang đồ lấy nhau, đau đớn bước ra.Mặt mũi mỗi người đều bầm tím, lại bị ve lên mặt giống như mới mở xưởng nhuộm.

Vừa mới đi ra, bảy đôi mắt bị đánh sưng húp nhìn thấy thầy chủ nhiệm.Lúc nhìn thấy thầy chủ nhiệm, vành mắt bảy người đỏ lên, thiếu chút nữa là rưng rưng nước mắt.Được cứu rồi! Bọn họ được cứu rồi! Từ trước tới giờ bọn họ chưa từng thấy thầy chủ nhiệm thân thiết như thế.Thầy chủ nhiệm trợn mắt há mồm, nhìn về phía Thẩm Vu Quy, hỏi vấn đề trong lòng mọi người: “Đây là do emđánh?”Thẩm Vụ Quy vẫn cúi đầu như cũ, tóc che khuất nửa gương mặt, khóe môi cô hơi giương lên, dịu dàng nói: “Dĩnhiên...!”“Úi!” Mọi người hít vào một hơi, sau đó giống như nghe thấy cô thở đốc, nói: “Không phải.”Mọi người...Thẩm Chỉ Lan vẫn luôn ở đó xem náo nhiệt cũng sợ ngây người, cô ta không thể tin chuyện trước mặt, tại sao lạicó thể như thể?Nhưng thoáng chốc cô ta đã lấy lại tính thần, lập tức nói: “Dù chị rất hận đám người thường nói lời không hayvới mình, nhưng chị cũng không nên ra tay mạnh như thế! Đây chính là tụ tập đánh nhau!”Đánh nhau trong trường họ vốn đã sai! Tụ tập đánh nhau có thể bị đuổi học.Thẩm Chỉ Lan thừa cơ cắn cô: “Chị lại không biết hối cải, sai càng thêm sai, thầy chủ nhiệm hỏi chị, chị còn nóiláo! Không phải chị đánh thì chẳng lẽ họ tự đánh sao? Thầy chủ nhiệm, chị em phạm sai lầm, nhưng chị ấy cũngkhông cố ý, mong thầy xử nhẹ!”Lời nói cầu xin cho cô, nhưng trên thực tế là định tội cô.Thẩm Vu Quy cười lạnh.Dùng từ không hay? Nhớ đến những bức hình trên đi động kia, cô lại hận không thể quay đầu vào phòng vệsinh, dạy dỗ mấy người kia lần nữa!Muốn đuổi học cô?Giọng Thẩm Vu Quy vẫn mềm mại như cũ: “Cô nói đúng.”Sau đó cô nghiêm túc nói: “Trước kia họ có hành động bắt nạt tôi, bởi vì áy náy cho nên hôm nay đến tìm tôi đểxin lỗi, tôi tha thứ cho họ, để cho họ tự đánh chính mình...!”Mọi người:???Thẩm Vụ Quy nói xong, lại lạnh lùng nhìn mấy chị đại: “Các cô nói xem, tôi nói có đúng không?”Trong nháy mắt, bảy người sợ run cả người, sau đó đồng loạt gật đầu.“Đúng, đúng, đúng!”“Vâng, vâng, vâng!”“Chúng tôi sai, chúng tôi không nên bắt nạt cô ở trong trường...”“Các người đừng cản chúng tôi, chúng tôi nên bị phạt!”“Thật ra các người nhìn thấy chúng tôi bị thương năng, nhưng không đau, thật đấy...!”Mọi người:...Người nói không đau kia, nếu như hai chân cô ta không run lên, có lẽ còn có sức thuyết phục.Cho dù mọi người không tin, nhưng lúc này bảy người lại khẳng định tự mình đánh mình, lại nhìn thân hình“mảnh mai” của Thẩm Vu Quy, nhìn thế nào cũng không giống cô đánh được bảy người.Cuối cùng chuyện này cũng không giải quyết được gì.Sau khi bảy chị đại run rẩy rời đi, mọi người rối rít về lớp.Thẩm Vu Quy cũng đi theo Trương Thiên Thiên về phía phòng học.

Trương Thiên Thiên nghỉ ngờ nói: “Kỳ lạ,mình không thấy có ai gọi điện thoại, sao thầy chủ nhiệm lại tới đây?”Thẩm Vu Quy cũng không nghĩ nhiều, đù sao thời đại này, người chính nghĩa còn rất nhiều, có nhiều bạn họcvây xem như thế, người có lòng nhiệt tình cũng không có gì lạ..
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 25: Mau Nhìn Trai Đẹp Kìa!


Sau khi vào học, Trương Thiên Thiên thường nhìn qua, dáng vẻ do dự muốn nói lại thôi.

Thấm Vụ Quy dứt khoát để quyển sách trên tay xuống nhìn về phía Trương Thiên Thiên.

"Cậu có chuyện gì muốn hỏi, cứ hỏi đi!”Trương Thiên Thiên thận trọng nhìn xung quanh, lúc này mới đến gần tại cô, nhỏ giọng hỏi: “Mấy người kia do cậu đánh?”Thấm Vụ Quy không nói gì, chỉ mim cười.Trương Thiên Thiên lập tức lo lắng: “Từ Tâm, cậu quên rồi sao, những người kia có ảnh của cậu.

Trước kia mìnhbảo cậu báo cảnh sát, tìm thầy cô, nhưng cậu cũng không đám đi, cũng là bởi vì trên tay họ có ảnh chụp của cậu, họ dùng nó uy h**p cậu, sao hôm nay cậu lại nghĩ thông suốt rồi?”Thẩm Vụ Quy nghe thấy thế, hơi nheo mất lại.Cô đột nhiên cụp mắt, nhàn nhạt nói: “Bởi vì có một người nói cho mình biết, dưới một số tình huống, phải lấybạo chế bạo.”Cô đã kiểm tra đi động của bảy chị đại kia, thật ra ảnh chụp bên trong cũng không nhiều.

Cô đã xóa sạch nó đi,hơn nữa sau khi dạy dỗ mấy người đó, cô còn chụp ảnh chật vật của họ để uy h**p lại.Nếu như trên mạng xuất hiện ảnh chụp của chị, vậy thì những bức ảnh này cũng sẽ xuất hiện.Nghĩ đến dáng vẻ ngoan ngoãn sau khi bị đánh của họ, Thẩm Vu Quy sờ lên cằm của mình.Thật ra, bạo lực học đường ở trong nước còn chưa kinh khủng như vậy.Năm đó cô ở nước ngoài...Phí Nam Thành cảm thấy mình nhất định là điên rồi.Gọi điện cho thầy chủ nhiệm thì cũng thôi đi, anh vậy mà còn tự mình đến đây.Càng đáng sợ hơn chính là, anh rõ ràng ý thức được hành động này không thỏa đáng nhưng lúc xe đi vào cổngĐại học Hoa Hạ, anh vẫn không hề đừng lại.Trong đầu anh luôn xuất hiện ánh mắt kia...!Bình tĩnh, lạnh nhạt, giống như Tiểu Ô sáu năm trước!Khi đó mặt mũi cô bầm giập, tuy đã thay quần áo nhưng vẫn chật vật như thế,Sau đó dưới sự ép hỏi của anh, cô mới nói thật.Đi du học ở nước ngoài, Hoa kiều thường bị khinh thường, có không ít người bị bạo lực học đường.Nhưng khi đó, anh nói với cô: “Trong một số tình huống, phải lấy bạo chế bạo.”Anh không thể lúc nào cũng ở cạnh cô, chỉ có thể để chính cô trở nên mạnh mẽ hơn mới không bị bắt nạt.Thiếu nữ mười sáu tuổi cứ thể đi theo anh bắt đâu luyện võ.

Cô vừa yếu ớt lại không nghe lời, rất khó dạy, sauđó...!Sau đó cô còn chưa xuất sư thì họ đã chia xa.Sau này trong đêm, anh vô số lần mơ thấy cô gái của anh bị một đám sinh viên dẫn đi, bị bạo lực học đường,nhưng anh lại chỉ có thể trơ mất nhìn, bất lực.Két!Tiếng thắng xe chói tai vang lên, cắt ngang hồi ức của anh.Trợ lý nhắc nhở: “Phí tổng, chúng ta đã đến tòa giảng đường xảy ra chuyện, nhưng anh yên tâm, chúng ta gọicho thầy chủ nhiệm rất kịp thời, cô Thẩm hẳn là sẽ không...!”Anh ta còn chưa có nói xong, cửa xe đã bị mở ra, Phí Nam Thành nhanh chóng đi lên lầu.Anh có hơi lo lắng muốn xác định tình hình vết thương của cô, giống như thấy được cô an toàn, anh mới có thểchắc chắn, sau khi Tiểu Ô rời khỏi anh, cũng rất an toàn...Thẩm Vụ Quy hơi thất thần.Năm đó người kia nói cho cô, phải lấy bạo chế bạo.Ngay từ đâu cô cũng không nghe lời, chỉ muốn anh giúp cô ra mặt dạy dễ đám người kia, thế nhưng từ khi anhbiến mất khỏi cuộc sống của cô, cô mới phát hiện, không ai đáng tin.Cô khổ luyện võ thuật, đánh khắp trường học không đối thủ, không còn người nào đám chọc cô nữa.Cánh tay bỗng nhiên bị đụng vào, Thẩm Vu Quy lấy lại tỉnh thần, chỉ thấy Trương Thiên Thiên hưng phấn chỉ rangoài cửa sổ: “Mau nhìn, trai đẹp kìa!”Thẩm Vụ Quy nghiêng đầu nhìn theo..
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 26: Anh Ấy Xấu Hổ Đấy!


Vì đang trong giờ học, cho nên hành lang không có aiNgười đàn ông đi tới, anh mặc một bộ âu phục màu đen, khí chất quý phái, ngũ quan tuấn mỹ, tỉnh xảo.

Cho dùanh ở đâu cũng đều là tiêu điểm, cho nên bị các sinh viên chú ý tới cũng chẳng có gì lạ.

Nhưng sau khi Thẩm Vu Quy nhìn thấy anh thì lập tức bị doạ cúi thấp đầu, cầm một quyển sách thật to che mặt, hận không thế biến thành không khí.

Cô căng thẳng cắn ngón tay.

Ở trong thang máy, cô chỉ phản kích mấy câu, tên này lại đuổi giết đến tận trường học?Đường đường là Tổng Giám đốc Tập đoàn Phí thị, sẽ không rảnh đến mức này chứ?Thẩm Vụ Quy rất khẩn trương, đừng nhìn cô có thể đối mặt với bảy chị đại dã đàng như thế, nhưng chỉ có cô tựtrình biết, đó cũng chỉ là khoa chân múa tay.

Cô lặng lẽ dịch sách, mắt phượng nhìn ra ngoài, thiếu chút nữa đã hét lên thành tiếng.

Cô và Trương Thiên Thiên ngồi ở cửa sổ gần cuối lớp, lúc này nhìn qua đã thấy Phí Nam Thành không biết từlúc nào đã đứng ở bên ngoài lớp, chỉ cách cô một tấm cửa thủy tỉnh trong suốt.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Ảnh mắt đen sâu thắm của anh giống như võ trụ mênh mông, trong con ngươi có ánh sáng lóe lên, giếng nhưvui vẻ, lại tựa như đang phiền muộn! Anh vẫn không có biểu cảm gì, khiến cho người ta không biết anh vuihay buồn.

Dáng vẻ này của anh dọa Thấm Vu Quy sợ hãi lập tức cúi đầu, giả bộ như không thấy.

Phí Nam Thành! Thẩm Vụ Quy sống chết không chịu ngẩng đầu lên.

Cô chắc chắn Phí Nam Thành muốn giữ thể diện sẽ không xông vào kéo cô.

Lúc mọi người đang đoán xem anh đẹp trai này tới tìm ai, Trần Tử Phàm hưng phấn đứng lên: “Thưa thầy, anhhọ đến tìm eml”Nói một tiếng với giảng viên, anh ta liền xông ra ngoài phòng học.

Thẩm Vu Quy! Thẩm Vu Quy không đám nhìn ra ngoài.

Cô đứt khoát cầm điện thoại di động, mở carnera, sau đó từ trong điđộng nhìn thấy Trần Tử Phàm và Phí Nam Thành không biết nói gì, sau đó hai người xuống lầu.

Cô vỗ ngực mình.

Xem ra không phải Phí Nam Thành đến tìm cô.

Năm giờ, tan học.

Thẩm Vụ Quy cúi đầu đi ra ngoài, cô sợ chạm mặt Phí Nam Thành.

Vất vả bao lâu mới ra khỏi cổng đại học, saulưng lại vang lên một giọng nói: “Thẩm Từ Tâm.

”Thẩm Vu Quy quay đâu nhìn thấy Thẩm Chỉ Lan với sắc mặt âm trầm đi tới, cô ta nhỏ giọng nói: “Chị đi theotôi.

”Sau đó liền đi thắng vào trong ngõ.

Thẩm Vu Quy nhìn xung quanh, bây giờ là lúc tan học, các sinh viên đều đi ăn, trước mặt mọi người cô cũngkhông sợ Thấm Chỉ Lan giở trò quỷ, cô liền đi theo, muốn xem Thẩm Chỉ Lan nói gì.

Hai người đi vào trong góc, Thẩm Chỉ Lan cũng không giả vờ như lúc ở trước mặt mọi người, lạnh lùng ép hỏi:“Chị nói thật cho tôi, có phải cậu Phí không hề thích chị hay không!”Thẩm Vu Quy cúi đầu, tóc lòa xòa trước mặt, ánh mắt thoáng trào phúng, nhưng vẫn yếu ớt trả lời: “Cậu Phí rấtthích tôi, nếu không cũng không cho người tới đón tôi vào Mùng một và Mười lắm, còn hai đêm liên tiếp! Cô bày ra đáng vẻ ngượng ngùng làm cho người ta có suy nghĩ kỳ quái.

Thẩm Chỉ Lan đo dự: “Vậy tại sao hôm nay anh ấy đến trường học, lại không tìm chị.

”Thẩm Vụ Quy nói láo: “Bởi vì anh ấy xấu hổ.

”Dứt lời, một lưồng khí lạnh xông tới.

Cô nhìn sang liền phát hiện Phí Nam Thành đứng ở lối rẽ, lạnh lùng nhìn côiThẩm Vụ Quy cứng đờ.

Khoảng cách gần như thế, nhất định anh đã nghe được.

Hơn nữa nếu để Thấm Chỉ Lan nhìn thấy thái độ của anh đối với cô, tất cả sẽ xong đời!.
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 27: Anh Yêu Em Nhớ Anh Muốn Chết


Tình thế đảo lộn, lòng Thấm Vụ Quy nóng như lửa đốt.Thể chất xui xẻo của cô, tùy tiện tìm một nơi hẻo lánh nói chuyện cũng có thể gặp phải Phí Nam Thành.l.àm sao bây giờ?Anh đang đi về phía bên này, hẳn là anh nghe được những lời cô nói cho nên sắc mặt mới âm trầm đáng sợ như thế.

Thẩm Vụ Quy biết, chỉ cần anh nói một câu chán ghét cô, không đính hôn với cô, như vậy không đến mười phút, cô và mẹ sẽ bị đuổi ra khỏi nhà.Thẩm Vu Quy lo lắng nhìn về phía Thẩm Chỉ Lan, thấy cô ta nghi ngờ nhìn họ, cắn răng liều mạng!Cô chạy tới trước mặt Phí Nam Thành, trước khi anh ta lên tiếng đã vươn tay ra ôm chặt lấy anh.Đồng thời, cô tìm đường chết, nũng nịu gọi: “Anh yêu, em nhớ anh muốn chết.”Cho dù như thế nào cũng phải bày ra dáng vẻ cô và Phí Nam Thành có quan hệ tốt trước mặt Thẩm Chỉ Lan!Dù sau đó có nghênh đón cơn giận của Phí Nam Thành, cô cũng không để ý.Phát giác được người đàn ông nhúc nhích, Thẩm Vu Quy dùng sức lớn hơn, lúc đâu cô cho rằng chính mìnhcũng không bằng sức của anh, thật không ngờ người đàn ông này lại không hề tránh né, trong lòng cô vui vẻ,nhưng lòng bàn tay lại đây mồ hôi!Thẩm Vu Quy không dám nhìn sắc mặt của Phí Nam Thành, cô nhìn thẳng về phía Thẩm Chỉ Lan: “Ngoài tôi ra,cậu Phí không thích người phụ nữ khác đến gần, cô còn không đi!”Thẩm Chỉ Lan:...Cô ta đã sớm kinh ngạc.Từ lâu đã nghe nói cậu Phí không gần nữ sắc, phụ nữ muốn bò lên giường anh đều không có kết cục tốt, mà lúcnày cô ta tận mắt nhìn thấy...!sắc mặt cậu Phí thật đáng sợ.Thẩm Chỉ Lan nuốt nước bọt, trước ánh mắt âm trầm của Phí Nam Thành, vội vàng rời đi.Tuy cô ta đã đi, nhưng Thẩm Vụ Quy lại cảm thấy lúc này còn nguy hiểm hơn trước.Cô lặng lẽ ngẩng đầu lên liền đối diện với một đôi mắt đen như mực!Đôi mắt kia giống như có ma lực, khiến Thẩm Vu Quy hơi hoảng hốt, giống như...!Năm đó, người kia, cũng cómột đôi mắt như thế.Phí Nam Thành cứng đờ.Khi cô ôm lấy eo anh, anh đã tức giận, nhưng một câu: “Anh yêu, em nhớ anh muốn chết!” của cô lại khiến choanh ngây ngẩn.Bởi vì sáu năm trước, mỗi lần anh và cô ấy gặp nhau, cho đù bọn họ mới tách ra một tiếng, cô cũng sẽ nói rnộtcâu như thế.Tiểu Ô của anh rất quý trọng tình cảm của họ, mỗi ngày đều thử những việc các cặp đôi làm, mỗi ngày đều sống hết mình, giống như sợ qua hôm nay sẽ không có ngày mai.Khi đó anh không hiểu.Sau này anh hiểu thì đã muộn.Mà khi cô gái xấu xí nói những lời này, dáng vé giả bộ của cô khiến anh nghĩ tới giọng điệu năm đó của Tiểu Ôcũng nũng nịu như thế, anh biết cô ấy cố ý...Cô ấy luôn ngốc nhưng lại nỗ lực học tập làm một người bạn gái.Nhưng thực chất con người cô lại là ruột người tùy ý thoải mái.Ánh mắt Phí Nam Thành si mê, trên mặt cô gái có một cái bớt, giống như một gậy đánh vào đầu anh, để cho anh tỉnh táo lại.Thẩm Vụ Quy đang nhìn anh liền bị đẩy ra, cô không đứng vững, cứ như thế ngồi bệt xuống mặt đất, ê ẩm hếtcả mông.Cô hít vào một hơi, thiếu chút nữa đã chửi bậy!Nhưng cảm giác áp lực khiến cho cô im lặng, hoảng sợ nhìn về phía Phí Nam Thành.Anh đứng ở đó, bóng người cao lớn che khuất ánh nắng.

Cả người cô đều bị bao phủ dưới cái bóng của anh.

Côcảm thấy lúc này hơi thở trên người anh vô cùng nguy hiểm..
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 28: Không Có Gì Mà Đánh Một Trận Không Giải Quyết Được


Thâm Vụ Quy nuốt nước bọt, không biết làm sao nhìn anh càng không biết nên làm như thế nào mới làm giảm lửa giận trong anh.

Chính cô cũng biết, hôm nay cô đã làm hơi quá.

Đối với những lời nói hươu nói vượn với Thẩm Chi Lan nhất định anh sẽ cho cô là người thích khoe khoang khắp nới, càng xem thường cô hơn.

Cô cười khổ, trong lòng quyết định, chậm rãi đứng lên, thoải mái phi bụi trên người, lúc này mới nói: “CậuPhí, nếu như anh thật sự tức không nhịn nổi, vậy anh đánh tôi một trận đi!”Không có gì là đánh một trận không giải quyết được.

Nếu như không được, vậy thì hai trận.

Thẩm Vu Quy nói xong liền đứng đó không nhúc nhích: “Anh yên tâm, tôi nhất định không đánh trả, cũngkhông tránh!”Cô gái giống như anh dũng hy sinh đứng trước mặt anh, Phí Nam Thành nhìn thấy gương mặt kia, cằm bạnhta.

Không biết vì sao, lúc này vết bớt rất rõ ràng nhưng anh lại cảm thấy như thể nó đã nhạt đi mấy phần.

Gươngmặt của cô và Tiểu Ô trong trí nhớ của anh đần đân chồng vào nhau.

Anh bỗng nhiên lắc đâu.

Làm sao lại có loại ý nghĩ này!Phí Nam Thành vô cùng bực bội, ánh mắt sắc bén của anh nhìn chằm chằm cô gái trước mắt, nắm chặt tay.

Thẩm Vụ Quy đã sớm làm xong công tác chuẩn bị chịu đồn, nhìn thấy ánh mắt như muốn b*p ch*t cô của anh,cô không nhịn được, lắp bắp nói: “Cậu Phí, giết người phải đền mạng! ”Cô còn chưa nói xong, anh đã! Thẩm Vụ Quy hoảng sợ che mặt mình lại, nhưng một phút sau, người đàn ông nghiêng người, đi qua cô, nhanh chóng rời đi.

Thẩm Vu Quy:???Cô chậm rãi quay đầu lại, liền thấy Phí Nam Thành lên chiếc xe cách đó không xa, lái xe rời đi.

Thẩm Vụ Quy ngây ngẩn.

Anh cứ như thế mà buông tha cho cô?Bên trong xe Bentley.

Phí Nam Thành ngồi phía sau, vẻ mặt vô cảm, không nói một câu.

Thật ra hôm nay lúc nhìn thấy Thẩm Vu Quy ở trong phòng học không sao, anh đã thở phào.

Chỉ là khi thấy côcúi đầu, đáng vẻ như thể “tôi không biết anh” lại khiến anh khó chịu.

Sau đó, Trần Tử Phàm từ trong phòng học đi ra, giải thích chuyện sau đó, còn cảm thán: “Đám chị đại kia, từnhỏ đến lớn bị người làm hư, không nghĩ tới họ còn biết hối cải để thay đổi, trở thành con người mới, thật sự làthần kỳ!”Nhìn thấy đáng vẻ ngu xuẩn của anh ta, Phí Nam Thành lười phải giải thích.

Sau đó anh nghĩ tới mình hiểu lầm cô, cho nên liền ở bên ngoài trường đợi cô, về phần sau khi đợi cô, anh dựđịnh nói gì, anh cũng chưa nghĩ ra.

Nhưng mà ngay lúc đó, cô đi ra, đi theo cô em gái kia nói một đống lời linh tỉnh!Cái gì mà “Cậu Phí rất thích tôi“.

Còn có gì mà “liên tiếp hai đêm”, những lời nói không biết xấu hổ này, cô cũngcó thể nói ra.

Càng kinh khủng hơn là nói anh xấu hổ?Anh cười gần.

Bây giờ nhớ lại những lời này, huyệt Thái dương của anh còn giật đùng đùng.

Sau ngày cô bò lên giường anh, anh tìm người điều tra cô.

Nghĩ đến nội dung trên đó, Phí Nam Thành lạnh mặt.

Đây chính là người xấu xí “Nhu nhược vô năng, yên tĩnh ít nói, không quả quyết, không hề có chủ kiến, tự tikhông ngóc đầu lên được” sao?Anh nhìn về phía trợ lý, giọng nói mang theo bất mãn: “Điều tra cô ấy một lần nữa!”Trợ lý sững sờ: “Phí tổng, tôi đã điều tra mọi chuyện của cô Thẩm từ nhà trẻ cho tới đại học.

”Bao gồm khi còn bé cô uống sữa gì, dùng tã lót gì cũng điều tra rõ ràng! Anh còn muốn điều tra gì?.
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 29: Sao Lại Là Cô Ấy


Nhìn thấy đáng vẻ mơ hô của trợ lý, Phí Nang lại càng thêm phiên muộn: “Ít nhất cũng điều tra xem cô ấyhọc võ từ khi nào!”,Một đấu bảy, còn có thể đánh mấy cô gái lưu manh kia thám hại như thế, nhất định là đã trải qua luyện tập chuyên nghiệp.

Trợ lý:!.

Đối diện với ánh mắt của Phí Nam Thành, trợ lý chỉ có thể nuốt những lời phản kháng vào bụng: “Vâng thưaTổng Giám đốc.

”Xe đi tới viện dưỡng lão.

Từ sau khi bà nội bị bệnh, mỗi tối Phí Nam Thành đều đến thăm bà.

Hôm nay anh đến sớm hơn, bà Phí đang ăn cơm chiều, khi nhìn thấy Phí Nam Thành đến, lập tức để quản giatang thêm đồ ăn, lấy cơm cho anh.

Sau khi ăn xong, hai người ngồi trên ghế sofa.

Bà Phí nhìn anh: “Thành Thành à.

”Trên trán Phí Nam Thành thoáng hiện ba vạch đen: “Bà nội, cháu nói bao nhiêu lần rồi, cháu không muốn bà gọicháu như thế.

”Bà cụ liền cười ha ha: “Không nói cái này nữa, Thành Thành, chúng ta nói một chút về Tiểu Thẩm đi!”Phí Nam Thành:! Lần này anh tới cũng muốn nói chuyện với bà về vấn đề này.

Bà nội không phải là người không nói lý, nhiều năm như vậy, hai bà cháu sống nương tựa vào nhau, sớm đãthành thói quen chăm sóc cho nhau, cho nên anh không hiểu vì sao lần này bà lại ép anh ở bên người xấu xí kia.

Anh ngồi thẳng người, vừa muốn nói gì đó, lại nghe thấy bà nội nói: “Haizz, hôm nay bà cho người ta điều tra về quá khứ của Tiểu Thẩm, cháu không biết đâu, đứa nhỏ này quá đáng thương.

Bà nói cho cháu biết, hai đứa ở bên nhau, cháu tuyệt đối không được bắt nạt con bé, biết không?” - -Phí Nam Thành:???Đáng thương?Từ chuyện hôm nay có thể thấy được, rõ ràng là cô giả heo ăn thịt hổ, là người phụ nữ có tâm cơ rất nặng, cái từ “đáng thương” này không hề đính đáng gì đến côiPhí Nam Thành trầm mặc, quyết định nói thật: “Bà nội, bà có nghĩ tới hay không, vì sao cô ấy lại đồng ý đínhhôn với cháu? Trước đó cháu và cô ấy chưa từng gặp nhau.

”Bà cụ lập tức căng thắng: “Đúng thế, cháu nói vì cái gì?”Phí Nam Thành nói thẳng: “Cô ấy coi trọng tiền của cháu!”Bà cụ trầm tư một lát, tỏ vẻ “thì ra là thế”.

Phí Nam Thành: “Cho nên! ” Cháu sẽ không đính hôn với cô ấy.

Đáng tiếc, lời này còn chưa có nói ra, bà cụ đã vỗ vai anh: “May mà cháu có tiền.

”Phí Nam Thành:???“Cháu nghĩ mà xem, cả ngày cháu bày ra cái mặt lạnh lùng, tính khí lại thối như thế, hai mươi sáu năm cuộc đờicũng không có mối tình nào! May mắn cháu có tiền, để có tư cách cho Tiểu Thẩm thích cháu!”Phí Nam Thành!! Bà nội, có phải bà hiểu lầm gì rồi không? Anh không có mối tình nào?“Nếu như Tiểu Thấm đã thích tiền, vậy thì cháu cho con bé, hôm nay bà nghe quản gia nói, nhà họ Thẩm dựđịnh làm hạng mục gì đó, bà đã nhắc tới với bên công ty, cháu cũng đừng cản bà.

”Phí Nam Thành đột nhiên cảm thấy rất bất lực.

Anh nhìn bà nội mình, hỏi ra vấn đề anh sớm đã muốn hỏi: “Bà nội, vì sao lại là cô ấy?”Bà cụ cười ha ha vỗ vai anh, không giải thích, chỉ nói một câu: “Bởi vì, bà thích cô bé.

”Phí Nam Thành trầm mặc, biết buổi đàm phán này đã kết thúc trong thất bại.

Thẩm Vụ Quy về nhà.

Vừa vào cửa đã thấy Vu Mạn Du và Thẩm Thiên Hạo ngồi đối diện trên sofa.

Thẩm Thiên Hạo xụ mặt, sắc mặtkhông vui, mà Vụ Mạn Du thì lấy tay che mặt, cúi đầu.

Thẩm Vụ Quy nhíu mày, cô đi qua liền thấy trên mặt Vu Mạn Du có dấu năm ngón tay.

Con ngươi bỗng nhiên co rút lại, cô lạnh lùng hỏi: “Ai đánh mẹ?”.
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 30: Bà Thẩm Sinh Hai Đứa Con


Vành mắt Vụ Mạn Du đỏ lên: “Mẹ không sao"Lén nhìn về phía Thâm Thiên Hao, sợ Thâm Vu Quy lại hỏi, bà vội vàng nói sang chuyên khác: “Con ăn cơm tốichưa?”Thẩm Vụ Quy đau lòng, nhưng đối với sự nhu nhược của mẹ cô chỉ tiếc chiếc rèn sắt không thành thép: “Rốt cuộc là có chuyện gì với mặt của mẹ?”Vu Mạn Du vội lắc đâu: “Mẹ không sao, đừng nói nữa!”“Vì sao lại không cho con nói! Người ta đã đến tận nhà đánh mình rồi!”Thấm Vu Quy không buông tha, giả vờ không biết, nói: “Trong nhà chúng ta có người xấu, cần phải báo cảnh sát.

”Thẩm Thiên Hạo giếng như không có chuyện gì, ngồi ở chỗ đó, nhưng nghe thấy cô nói thế, ông ta lúng túng ho khan một tiếng: “Báo cảnh sát cái gì! Là bố nhất thời lỡ tay.

”Nhất thời lỡ tay mà có thể đánh cho nửa bên mặt Vu Mạn Du sưng như thế? Mà thái độ kia lại thật sự giốngnhư không hề áy náy chút nào!Thẩm Vu Quy cảm thấy có một ngọn lửa đang thiêu đốt trong lòng mình, khiến cho cô ấy tức giận, nắm chặt tay lại.

Chị ở trong trường gặp phải bạo lực học đường, mẹ ở trong nhà chịu bạo lực gia đình, những thứ này! Cô vẫn luôn ở nước ngoài, cho tới bây giờ vẫn không hề hay biết! Cô vẫn luôn sống trong lời nói dối của mẹ và chị, thậm chí cô còn ngây thơ cho rằng, bố cô chỉ ngoại tình, ông ta không đám làm gì khác, chờ mình trưởng thành rồi, về nhà thừa kế tài sản là có thể! Cô giận đến mức người run rẩy.

Nhưng sau đó, bàn tay cô được một đôi bàn tay dịu đàng bao bọc lại.

Thẩm Vu Quy cúi đầu liền thấy ánh mắt cầu xin của Vu Mạn Du: “Từ Tâm, bố con không có cố ý, áp lực côngviệc của bố con nhiều quá, nhất thời không nhịn được, mẹ đi chuẩn bị cơm tối cho con.

”Đúng thếCô là chị Từ Tâm, là người khúm núm, là đứa con gái mặc cho Thẩm Thiên Hạo sắp đặt.

Cho nên, cô không thể nổi giận, không thể để cho người ta nhìn ra sơ hở.

Thẩm Vụ Quy cúi đầu, hai mắt nhắm chặt, hít một hơi thật sâu, lúc này mới áp chế xúc động.

Cô đi vào, dự định qua phòng ăn ăn cơm, Thẩm Thiên Hạo lại đứng lên: “Từ Tâm, con đứng lại.

”Thẩm Vụ Quy quay đâu.

Thẩm Thiên Hạo hỏi: “Chuyện hợp đồng sao rồi?”Cô còn chưa mở miệng, Thẩm Thiên Hạo đã nói thêm: “Nếu hợp đồng ký kết xong thì sẽ để Vu Quy về nước,đến công ty thực tập, con thấy thế nào?”Thẩm Vụ Quy nghe thấy thế, cười nhạo một tiếng.

Đây là bố ruột của cô, lại đang bàn điều kiện với cô?Phí Nam Thành từ viện dưỡng lão đi ra, sắc trời đã tối.

Viện dưỡng lão nằm ở khu vực ngoại thành, cách Tập đoàn Phí thị quá xa, biệt thự lại ở khu vực thành phố,thuận tiện để ngày hôm sau anh đi làm.

Anh vẫn mặc một bộ âu phục màu đen, ngồi ngay ngắn, lần đầu tiên anh không tận dụng hết thời gian để xử lýgiấy tờ công ty, mà lại nhìn ra bóng đêm, rơi vào trầm tư.

Tại sao bà nội là quan tâm tới đứa con gái kia như vậy?Trong lúc anh đang suy nghĩ, trợ lý bỗng nhiên lên tiếng: “Cậu Phí, tôi vừa tìm người điều tra cô Thẩm lại mộtlần nữa.

”Phí Nam Thành nhìn về phía anh ta: “Nói đi.

”Trợ lý nhìn kết quả điều tra, muốn khóc đến nơi: “Chúng tôi đã điều tra lại, quả thật cô Thẩm chưa từng họcqua võ thuật, cô ấy luôn trượt môn thể dục.

”Phí Nam Thành cụp mắt.

Cô am hiểu ngụy trang như thế, điều tra không được cũng chẳng có gì lạ.

Trợ lý chần chừ một chút, còn nói thêm: “Lần trước anh để cho chúng tôi điều tra thân thích có dung mạo giốngvới cô Thẩm, thật ra là có một người giống với cô ấy như đúc, năm đó bà Thẩm sinh hai đứa bé! ”Câu này khiến Phí Nam Thành đột nhiên ngẩng đâu, đôi mắt đen lầy sáng rỡ.
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 31: Thẩm Vu Quy


Trợ lý trông thấy dáng vẻ này của anh thì sợ hết hồn.

Đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy Tổng Giám đốc Phí bộc lộ cảm xúc ra ngoài: “Phí...!Phí tổng...”Giọng Phí Nam Thành hơi âm u: “Cô ta ở đâu?”Trợ lý vội vàng giải thích: “Vừa sinh ra đã đưa ra nước ngoài có rất ít người quen biết, nhưng,người này là thái đôi cùng một mẹ với cô Thẩm, vẻ ngoài rất giống Vụ Quy, không có bớt...”Cùng với lời nói của trợ lý, mắt Phí Nam Thành càng lúc càng sáng.Nước ngoài, không có bớt...Trợ lý tiếp tục kể chuyện năm đó:“Năm đó bố của cô Thẩm ở rể nhà họ Vu, đáng tiếc sau khi kết hôn ba năm, bà Thẩm mãi không mang thai.

Hơn nữa sau khi Vụ lão gia qua đời ngoài ý muốn, ông Thẩm đã tiếp quản công ty, lúc này nói với bà Thẩm ông ta định nhận con riêng về, nếu không sau này không có người thừa kế.

Cũng đúng lúc này, bà Thấm phát hiện bản thân mang thai, còn là song sinh.

Sau này, Thẩm bà sinh ra cô Thẩm và Thẩm Vụ Quy, cũng đưa Thẩm Vụ Quy ra nước ngoài, nói là sợ con riêng tranh đoạt gia sản, ra tay với Thẩm Vụ Quy, để Thẩm Vu Quy ở nước ngoài lớn lên rồi trở về kế thừa gia sản...”Phí Nam Thành nghe đến đó, đột nhiên phát hiện điều không đúng: “Vì sao là Thẩm Vụ Quy kế thừa gia sản,nà không phải là Thẩm Từ Tâm?”Trợ lý lập tức cười nói: “Dù sao ông Thẩm cũng là phái bảo thủ, chắc chắn muốn con trai kế thừa gia nghiệp,nào có chuyện để con gái kế thừa gia sản...”Nói xong câu này, vẻ mặt Phí Nam Thành cứng đè: “Anh có ý gì?”Trợ lý sửng sốt: “Chính là, Thẩm Vu Quy là em trai, trông rất giống cô Thẩm.”“Em trai?”Trợ lý gật đâu: “Vâng, Thẩm Vu Quy là con trai, cho nên lần trước ông chủ nhờ tôi tra cô gái có điện mạo tươngtự với cô Thẩm, tôi mới không đề cập tới.”Ánh sáng trong mắt Phí Nam Thành vụt tắt trong nháy mắt.Em trai, sao có thể là em trai?Chẳng lẽ vẻ ngoài giống như vậy, thật là trùng hợp sao!Anh bạnh cằm, cả người đột nhiên không còn sức lực.Ngay cả người em trai này, du học ở trường ở nước ngoài, đều không cùng một thành phố với Tiểu Ô.

Hơn nữa,tuổi tác của hai người cũng không khớp nhau.Sáu năm trước, Tiểu Ô nói cô mười tám tuổi, như vậy bây giờ hẳn là 24.

Nhưng Thẩm Từ Tâm mới vừa haimươi hai tuổi.Sáu năm...!thật ra, điện mạo của thiếu nữ đã sắp mơ hồ trong ký ức của anh rồi.Đều nói thời gian có thể xóa nhòa tất cả dấu vết, trước kia anh không tin, nhưng mấy năm nay, anh càng ngàycàng không nhớ nổi khuôn mặt cô nữa rồi...!Có lẽ, trông giống chẳng qua chỉ là ảo giác của anh.Ngón tay anh bỗng nhiên lại duỗi vào trong túi áo, lấy cái nhẫn kia ra.Nhà họ Thẩm.Ánh mắt Thẩm Vu Quy đây vẻ châm chọc.Thẩm Thiên Hạo vẫn không mảy may phát hiện, tiếp tục nói:“Thằng khốn Thẩm Vu Quy này, từ nhỏ đã không chịu học hành tử tế ở nước ngoài, các thầy hướng dẫn của nó đã gọi mấy cuộc điện thoại cho bố, nói là cứ tiếp tục như thế này thì chỉ sợ sẽ không tốt nghiệp đại học nổi mất! Sao bố yên tâm sau này giao công ty cho thằng nghịch tử này!”“Từ Tâm, con cần phải giúp đỡ công ty nhiều hơn, nếu con có thể ký được hợp đồng này, vậy thì bố sẽ cho nóvào công ty thực tập.”Thẩm Vu Quy nghe lời này, cụp mắt.Đúng vậy, đối với gia đình này mà nói, cô thật ra là đứa con trai.

Thẩm Vu Quy, nhìn cái tên mà xem, cũng rấttrung tính.Để không bị phát hiện thân phận nữ giả nam, từ nhỏ cô đã lớn lên ở nước ngoài, rất ít về nhà.Mẹ còn bảo cô cố gắng lựa chọn khoa Quản lý ở đại học, mỗi lần thi đều thất bại để che giấu Bạch Trúc ở trongnước, để tránh đứa con riêng kia trả thù cô..
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 32: Sao Bà Không Nhìn Rõ Đại Cuộc Vậy


“Từ Tâm?”Thấm Thiên Hạo thấy cô im lăng nên lên tiếng.

Thẩm Vụ Quy vẫn cúi thấp đầu thuận miệng nói: "Dạ, con biết rồi"“Vậy con phải nhanh một chút!”Thẩm Thiên Hạo càm ràm thêm một hồi, rồi để cô đến phòng ăn ăn cơm.

Người giúp việc trong nhà đã dọn đồ ăn lên, cô ngồi ở đó ăn cơm, lại nghe thấy phòng khách truyền đến giọngkhông kiên nhẫn của Thẩm Thiên Hạo:“Tôi nói rồi, Vu Mạn Du, không phải là mượn trang sức của bà một chút sao? Cái nhẫn ngọc lục bảo kia vừa khéo hợp với lễ phục của Bạch Trúc, đại hội nắm mươi năm thành lập của công ty, bà ấy là Giám đốc tài chính trong công ty, đại điện cho thể điện công ty, sao bà không nhìn rõ đại cuộc vậy?”Thẩm Vu Quy bỗng chẳng còn khẩu vị gì nữa.

Cô mới vừa rồi đang nghĩ vì sao Thâm Thiên Hạo đánh Vu Mạn Du, không ngờ nguyên nhân là chuyện này.

Giới hạn không biết xấu hổ của đôi tra nam tiện nữ kia lại tăng thêm một cấp rồi! Tay trong tay tới buổi họpthường niên của công ty còn chưa tính, lại còn muốn mẹ cấp trang sức?Rõ ràng Vu Mạn Du bị dọa sợ, giọng nói rất nhỏ, còn hơi nức nở: “Không phải là tôi không cho mượn, ngọc lụcbảo kia là vật kỷ niệm duy nhất mẹ tôi để lại cho tôi.

”Thẩm Thiên Hạo cười lạnh lùng: “Sau khi đại hội kết thúc sẽ trả lại cho bà.

”Vụ Mạn Du lắp bắp: “Trước kia mượn, cũng không trả! ”Thẩm Thiên Hạo “hừ” một tiếng, Vu Mạn Du sợ tới mức im bặt.

Thẩm Thiên Hạo trâm mặc một hồi, lúc này mới thở đài:“Mạn Du, không phải là tôi thiên vị Bạch Trúc, tất cả trong nhà, tương lại vẫn phải giao cho Vu Quy, Bạch Trúc cam tâm tình nguyện đi làm phục vụ cho chúng ta.

Nếu bà không cho bà ấy mượn, bà ấy sẽ đau lòng thế nào!”Thẩm Vu Quy:???Logic quái quỷ gì đây!Cô buông đũa xuống, chợt nghe thấy Vu Mạn Du yếu ớt hỏi: “Thật sao, sẽ cho Vu Quy sao?”“Bà hỏi tôi lời này bao nhiêu lần rồi hả? Bà có thấy phiền hay không!”Vu Mạn Du thấy ông ta nổi giận, vội vàng mở miệng: “Được, tôi cho mượn, con còn ở nhà đấy, ông đừng hòngra tay.

”Thẩm Vụ Quy nhìn chằm chằm bàn ăn trước mặt.

Một lất sau, nhìn thấy Vụ Mạn Du đi qua bên người cô, bước chân lảo đảo đi lên lầu lấy nhẫn! Thẩm Vu Quy cụp mắt, che đi cảm xúc đau thương nơi đáy mắt, cô đứng lên, gọi: “Mẹ!”Vụ Mạn Du quay đâu, thân thể mảnh mai run run: “Sao vậy?”Nghe thấy tiếng động vừa rồi, Thẩm Thiên Hạo cũng đi tới, nhíu mày.

Thẩm Vu Quy dùng ánh mắt lạnh như băng và giọng điệu mảnh mai không hợp với cô nói: “Buổi sáng hômnay, con gặp bà Phí! ”Mắt Thẩm Thiên Hạo bỗng sáng lên: “Rồi sao? Bà cụ có thích con không?”“Thích ạ, vì lấy lòng bà cụ, con nói mẹ có cái nhẫn ngọc lục bảo, bà ấy bảo con ngày mai mang qua, cho bà nhìnxem.

”Thẩm Vụ Quy nói tới đây, như là sợ gì đó, cô nhìn Thẩm Thiên Hạo, cố ý lắp bắp mở miệng: “Nếu! nếu đì Bạchcần, vậy thì đưa cho đì Bạch đi, ngày mai con nói với bà cụ không có là được! ”Sắc mặt Thẩm Thiên Hạo thay đổi, nhìn chằm chằm cô gái trước mặt, cuối cùng cười ha hả nói:“Con bé này, sao con không nói sớm? Sao có thể nói không có với bà Phí chứ? Lỡ như bà Phí không thích con thì sao bây giờ? Dì Bạch con quan trọng, nhưng con chính là con gái của bố, chắc chắn bố không đành lòng nhìn con khó xử!”Giọng điệu này! nghe y như thật.

Thẩm Vụ Quy tiếp tục cúi đâu, “Vâng” một tiếng.

Chắc là bình thường chị rất dễ lừa, cho nên Thẩm Thiên Hạo hoàn toàn không thèm nghĩ thử xem rốt cuộcgiọng điệu mình giả tạo thế nào.
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 33: Tích Tiểu Quy Thân Mến


Thẩm Thiên Hạo không lấy được nhẫn, nhìn Vu Mạn Du ho khan có lệ 1 chút: “Công ty còn có việc, tôi đi trước"Nói xong liền rời di.

Nhìn bóng lưng ông ta, vẻ mặt Thẩm Vu Quy hờ hững ngồi xuống, tiếp tục ăn cơm.

Vu Mạn Du đứng ở bên cạnh, ngón tay bà mân mê vạt áo, mở miệng muốn nói lại thôi:“Nếu ông ta muốn cái nhẫn kia thì cứ cho ông ta đi, lỡ như bị ông ta phát hiện con nói dối, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho chúng ta.

”Dáng vẻ khiếp đảm của bà khiến Thấm Vu Quy thầm thở dài.

Từ nhỏ mẹ đã được ông ngoại cưng chiều, nuôi thành mong manh yếu đuối.

Bà vốn hiền lành địu dàng, mới có thể bị mấy lời đường mật của Thẩm Thiên Hạo lừa gạt.

Bởi vì không có năng lực, sau khi ông ngoại qua đời, không thể thâu tóm được công ty nên mới tới nông nỗi này.

Chị lớn lên bên cạnh me như thế, khó trách tính cách chị cũng yếu đuối như vậy.

Cô không muốn xảy ra tranh cãi với Vụ Mạn Du về đề tài này, nên đè thấp giọng nói sang chuyện khác:“Mẹ, có tin tức của chị không?”Vu Mạn Du đơn thuần quả nhiên bị đời sự chú ý, mặt mày buồn thiu:“Vẫn như vậy, ngày nào cũng gọi điện thoại cho mẹ báo bình an, chưa nói được bao nhiêu đã cúp điện thoại rồi.

”Nghe chị báo bình an, Thẩm Vu Quy thở phào.

Cho dù chị muốn đi làm gì, chỉ cần chị ấy an toàn là được rồi.

Thẩm Vụ Quy vội vàng ăn xong cơm, chạy lên lầu: “Mẹ, con mệt rồi, con đi nghỉ ngơi trước đây.

”Vụ Mạn Du định khuyên cô đừng cứng đối cứng với Thẩm Thiên Hạo, nhưng cô đã lên lâu, nên đành từ bỏ.

Sau khi vào phòng, nghĩ đến chuyện Thẩm Thiên Hạo nói thầy hướng dẫn gọi điện thoại, Thẩm Vu Quy lấy điệnthoại dùng ở nước ngoài ra, mở máy.

Thật ra từ nhỏ đến lớn, cô đã thích máy tính, sỉ mê các loại lập trình và rnã hóa.

Sáu năm trước, cô dùng một thân phận giả là nữ, đến một trường đại học ở nước M để học lập trình cao cấp.

Lúc đó vì để giành được tư cách dự thính, cô khai gian tuổi, rõ ràng mới mười sáu tuổi, lại nói bản thân mườitám rồi.

Dáng cô khá cao, nên không bị nghỉ ngờ.

Mà ở một thành phố xa lạ như vậy, cô lại quen biết anh.

Sau khi mở máy, điện thoại rung lên không ngừng.

Trên màn hình lập tức hiện lên mấy cuộc gọi nhỡ, đều là mấy đứa bạn nối khố, bởi vì không tìm thấy cô nên họgửi vài tin nhắn đến:“Cháu trai, nghe điện thoại!”“Rùa Đen, Tích Tiểu Quy thân mến, cậu chạy đi đâu rồi?”“Bố già! Bố nghe điện thoại đi! Có việc gấp thật đấy!”Thẩm Vu Quy đáp lại: “?”Vừa mới trả lời lại, gần như trong nháy mắt, điện thoại đã vang lên.

Nghe máy, đầu bên kia truyền đến một giọng nam trẻ tuổi phấn chấn:“Cháu trai, nếu cháu còn không trả lời ông, ông sẽ báo cảnh sát! Cậu đã biến mất ba ngày, rốt cuộc cậu đã đi đâu đấy hả? Cậu có biết phía chính phủ nơi tổ chứ trận đấu hacker kia vẫn luôn tìm cậu hay không? Còn có vài người muốn bàn chuyện hợp tác với cậu, cậu! ”Thẩm Vu Quy đề thấp giọng, ngất lời anh ta: “Tôi ở trong nước, không rảnh.

”Sau đó, vì đê phòng Tóc Nhỏ* gặng hỏi mọi chuyện, cô cúp điện thoại, tất máy.

*“Tóc nhỏ” trong tiếng Trung có ý nghĩa chỉ bạn bè cùng lớn lên từ nhỏ, có quan hệ rất thân thiết, không phânbiệt trai gái.

Trong truyện nhắc tới nhân vật này khá nhiều mà không được đặt tên nên mình để Tóc Nhỏ nhưtên thân mật Rùa Đen.

Không sai, cô chính là Tortoise.

Bởi vì trong tên có chữ “Quy”, Tóc Nhỏ đặt danh hiệu cho cô là “Rùa Đen”, lúc tham gia trận đấu hacker, cô tùytiện phiên dịch thành cái tên này.

Chẳng qua từ sau khi giành được quán quân, người tìm cô lại càng ngày càng nhiều, phiền chết đi được.

.
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 34: Vào Nhầm Đầm Rồng!


Ngày hôm sau, buổi chiều có một tiết tín học.Thấm Vu Quy ngủ đến lúc tự tỉnh, lúc này mới đến trường học.Lúc vào phòng máy tính, cô đã cảm nhận được không khí có hơi đè nén.

Trần Từ Phàm vẫn đến sớm, khua khua gõ bàn phím, mà thầy Lưu dạy tiết này đứng ở bên cạnh anh ta, vẻ mặt 2 người nghiêm túc, mọi người trongphòng cũng không dám lớn tiếng nói chuyên.Thẩm Vu Quy đi đến bên cạnh Trương Thiên Thiên, chợt nghe cô ấy nhỏ giọng giải thích:“Kỳ hạn trận đấu công nghệ thông tin của sinh viên đại học còn một tuần nữa, nhưng phần mềm của Trần Tử Phàm và thầy Lưu còn chưa được ưu hoá thành công, cho nên bọn họ rất khẩn trương.”Ưu hoá?Thẩm Vụ Quy nhíu mày.Chuông vào lớp vang lên, thầy Lưu mở miệng: “Tiết này mọi người tự học!”Thầy cúi đầu, tiếp tục thảo luận kịch liệt với Trần Tử Phàm.Thẩm Vu Quy nhìn về phía máy tính.

Những chương trình thầy Lưu lập ra, đối với cô mà nói thì chỉ là trò trẻcon.

Hai ba thao tác là cô có thể giải mã được.

Cô cầm điện thoại lên, mở phần mềm xổ số ra.Ngày hôm qua trúng thưởng, hôm nay thì sao?Sau khi mở ra, bốn chữ: “Cảm ơn đã tham gia” hiện lên trước mắt.Thẩm Vu Quy:???Từ lúc ăn may một lần, cô đã biết đổi vận thất bại.

Có lẽ lần trúng thưởng đó là ông trời cũng thấy chướng mắtnên cho cô một xíu an ủi.Thẩm Vu Quy nhàm chán nâng cằm lên, nhìn về phía Trần Tử Phàm.Cả tiết, anh ta đều loay hoay mãi với máy tính.

Hơn nữa quầng mắt của anh ta thâm đen lại, xem ra hẳn là đãmấy ngày không nghỉ ngơi tử tế rồi.Nghĩ tới thái độ của tên kia đối với cô, Thâm Vu Quy không hề có ý giúp đỡ.Tan học, cô định về nhà.Không ngờ cô vừa ra ngoài lại đụng phải xe trong nhà.Thẩm Thiên Hạo ngồi ở ghế sau, cười ha ha nhìn cô:“Không phải ngày hôm qua con nói hôm nay phải cho bà Phí xem ngọc lục bảo kia sao? Bố cầm tới cho con, để con đỡ lãng phí thời gian về nhà lấy, bây giờ đưa con đến viện dưỡng lão nhỉ.”Thẩm Vụ Quy:...Vốn tưởng chuyện ngày hôm qua đã qua, ai ngờ ông ta lại không dễ lừa như vậy!Giờ phút này Thẩm Vụ Quy chỉ có thể đi tới, ngoan ngoãn lên xe.Thẩm Thiên Hạo thấy dáng vẻ cô không giống chột dạ, lúc này mới không đò xét nữa.Một giờ sau, xe đến cửa viện dưỡng lão.Thẩm Vụ Quy cầm hộp đựng ngọc lục bảo, nói: “Con đi vào trước đây.”Cô xuống xe, thấy Thẩm Thiên Hạo không đi, ngồi ở trong xe, cười nói:“Bố ở đây chờ con, tránh lát nữa không dễ gọi xe về nhà.”Loại viện dưỡng lão tư nhân này, nếu như không hẹn trước, người thường thật sự không vào được.Thẩm Thiên Hạo phải tận mắt nhìn thấy cô đi vào thì mới tin.Lão hồ ly này!Thẩm Vụ Quy thầm mắng, đứng ở trước cửa viện dưỡng lão.

Cảm nhận được ánh mắt chằm chằm phía sau, côkiên trì gỗ cửa.Rất nhanh cánh cửa đã được mở, bảo vệ đi ra.Thẩm Vu Quy rất căng thẳng, đang nghĩ tìm lý đo gì mới có thể đi vào, lại nghe thấy bảo vệ vui vẻ nói:“Thì ra là cô Thẩm! Bà Phí đã đặn dò, chỉ cần cô đến, bất cứ lúc nào cũng có thể tới gặp bà ấy!”Thẩm Vụ Quy thở phào, trong lòng cũng cảm thấy ấm áp.

Không nghĩ tới bà cụ lại đối tốt với cô như vậy.Cô quay đầu nhìn thoáng qua Thẩm Thiên Hạo trong xe, thấy ông ta cười thân thiết hơn vừa rồi.Thẩm Vụ Quy đời mắt.Lần này Thẩm Thiên Hạo sẽ không nghỉ ngờ cô nữa!Đi vào trong viện dưỡng lão, Thẩm Vụ Quy vốn định nói chuyện với bà cụ vài câu rồi rời đi, nhưng vào phòng,mới phát hiện Phí Nam Thành lại đang ngồi trên ghế sofa!Thẩm Vụ Quy đờ cả người.Ngày hôm qua hai người cãi nhau rồi đường ai nấy đi chẳng vui vẻ gì, hôm nay nhìn thấy cô, Phí Nam Thànhcòn không lột da cô sao?Cô muốn khóc, sao lại xui xẻo như vậy, vừa thoát khỏi hang hổ, lại vào nhầm đâm rồng!.
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 35: Cô Đi Theo Tôi


Bây giò cô đi còn kịp không?Mới suy nghĩ tới đây, cô đã chợt nghe thấy giọng mừng vui của bà cụ: “Tiểu Thâm, là con đến thăm bà à? Không phải các con đã hẹn trước đó chứ? Trước kia thăng nhóc thối này toàn đến sau tấm giờ.”Thẩm Vụ Quy:...Cho nên, tại sao hôm nay lại đến sớm?Cô lập tức giải thích: “Không phải ạ.”Bà cụ không thất vọng, mà còn vui vẻ hơn: “Không phải? Vậy chính là trùng hợp? Cái này gọi là tâm ý tươngthông! Con và Thành Thành quả nhiên là một đôi trời đất tạo nên!”Khóe miệng Thẩm Vu Quy giật giật, bà cụ lại dùng từ linh tinh rồi.Nhưng mà, Thành Thành?Cô nhìn về phía Phí Nam Thành vẫn im lặng nãy giờ.

Hôm nay anh không mặc âu phục, chiếc áo lông thoải máimàu xám khiến anh trông bót nghiêm túc cứng nhắc.

Anh ngồi trên ghế sofa, hai chân thon dài vắt tréo, vẻ mặtvẫn lạnh lùng, đồng tử đen thẫm nhìn cô chằm chằm.

Lúc nghe thấy bà cụ gọi nhũ đanh của mình, trong mắtanh thoáng nét ảo não.Anh nhíu mày: “Bà nội!”Bà cụ khoa trương che miệng mình: “Thành Thành con xem bà này, lớn tuổi trí nhớ không tốt, lại gọi nhữ danhcủa con, nhưng may mắn Tiểu Thẩm không phải là người ngoài, không mất mặt!”Phí Nam Thành:...Thẩm Vu Quy “Không phải là người ngoài” bây giờ lại hận không thể tìm một cái lễ để chi vào.Có phải cô đã biết bí mật gì không nên biết không? Đợi lát nữa sẽ không bị Phí Nam Thành giết người diệt khẩuđó chứ?Cô đang tự cười chính rnình, thì thấy Phí Nam Thành đứng bật đậy, bầu không khí tràn ngập áp lực.“Cô đi theo tôi.”Nói xong bến chữ này, anh nhét tay vào túi quần, xoay người đi về phía sau.Thẩm Vụ Quy như gặp đại địch.Anh muốn làm gì? Ngày hôm qua không đánh cô, giờ muốn bổ sung?Bà cụ vui vẻ đẩy cô: “Chắc chắn là nhóc thối muốn một mình ở chung với con! Cô bé ngốc, đi nhanh đi!”Thẩm Vu Quy rất không muốn đi! Nhưng hai chân lại ngoan ngoãn đi theo sau lưng anh.

Đi ra ngoài, cô mớiphát hiện nơi này là vườn hoa sau viện.Bước chân người đàn ông rất rộng, đã vòng qua giàn hoa phía trước, rẽ ngoặt.Thẩm Vụ Quy rối rắm đứng tại chỗ một lúc.Bà cụ ở đây, chắc hẳn anh sẽ không ra tay quá độc ác!Nghĩ đến đây, cô đi nhanh hai bước, theo sát phía sau người đàn ông.Vườn hoa rất lớn, cách phòng bên kia cũng càng ngày càng xa, không biết đi bao lâu, người đàn ông phía trướccuối cùng cũng đừng bước.Thẩm Vụ Quy lập tức đứng ở vị trí cách anh một thước, cảnh giác nhìn anh.Phí Nam Thành cau mày, có vẻ không vui, đầu tiên là đảo mắt nhìn qua tóc cô, lại chậm rãi nhìn lướt xuống,như là muốn đánh giá cả người cô một lần, hoặc như là đang suy nghĩ nên ra tay từ chỗ nào?Thẩm Vu Quy căng thẳng, dứt khoát nhắm hai mắt lại, cảm giác như đang đi ra pháp trường, nói: “Anh Phí, anhra tay đi!”Phí Nam Thành:?Anh không nói gì chỉ bĩu môi, trông anh giống người sẽ ra tay với phụ nữ sao?Thẩm Vụ Quy đợi một lát, nhưng người trước mặt lại không thấy có động tĩnh, cô lặng lẽ mở to mắt.Người đàn ông đứng ở trước mặt cô, hai tay vẫn đút trong túi, trời chiều hắt ánh sáng ở sau lưng anh.

Anh tựanhư hoàng tử bước ra từ truyện tranh, hoàn mỹ tỉnh xảo đến quá đáng.Thẩm Vụ Quy bất tri bất giác nhìn ngây ngốc.Vu Mạn Du xinh đẹp, cho nên ngũ quan của cô và chị cũng không tệ, nhưng cũng không khiến người ta rungđộng bằng người đàn ông trước mặt.Cô còn đang đắm chìm ở trong tưởng tượng của mình, người đàn ông khẽ hé đôi môi mỏng, lạnh lùng nói mộtcâu nói: “Ra giá đi.”Nhất thời Thẩm Vu Quy kinh ngạc mở to hai mắt nhìn.Ra giá...!ra giá gì?.
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 36: Bởi Vì Tôi Thích Anh!


Phí Nam Thành thấy cô vẫn ngơ ngác không hiểu gì, dứt khoát hỏi thẳng thắn: “Tôi sẽ không đính hôn với cô.

Một đêm kia, cho dù là cô tốn sức bày mưu, hay là tôi say rượu hòng việc là cô chịu thiệt, cho nên cô ra giá đi.”Thẩm Vụ Quy cảm giác như bị người ta tát mạnh một cái, cảm giác nhục nhã lan khắp người, khiến cô nắm chặtnăm tay.Anh có biết những lời này tổn thương một cô gái bao nhiêu không?Chịu thiệt?Cô rất muốn trào phúng: Mã ngoài của anh tốt hơn tôi, chịu thiệt phải là anh mới đúng?Nghĩ đến những lần tìm đường chết lúc trước, rốt cuộc cô vẫn nhịn xuống.Đêm hôm đó cô xuất hiện trong nhà anh, vốn muốn bám lấy anh, cho nên lời châm chọc này cũng không sai.Cô cúi đâu, không nói gì.Phí Nam Thành hơi mất kiên nhẫn.Vài lần điều tra không ra lai lịch của đứa con gái này, lại không rõ vì sao bà nội lại thích cô như vậy, cho nên anhchỉ có thể ra tay từ đứa con gái này thôi.Không phải vì tiền sao?Vậy thì cho cô tiền!Nhưng giờ phút này cô tỏ vẻ ấm ức như vậy cho ai xem?Như dù sao cũng có chút hiểu lầm vì chuyện hợp đồng, Phí Nam Thành dừng một chút, cố gắng kiên nhẫn nói:“Cô muốn đính hôn với tôi, không phải là vì tiền sao? Nếu đã như vậy, cô muốn bao nhiêu, tôi đều có thể chocô.

Như vậy cô và tôi đều được giải thoát, không phải là rất tốt sao?”Anh thật sự không hiểu nổi đứa con gái này yên lặng như vậy làm gì.Thẩm Vu Quy lại nghe ra sự chân thành trong lời nói của Phí Nam Thành.

Dường như câu nói vừa rồi cũng không phải châm chọc cô.Nhưng...!một đêm kia, là tự cô lựa chọn, cô dựa vào cái gì lấy tiền của anh?Thứ cô muốn chính là mượn danh vọng của anh, dựa vào thực lực của chính rnình, vào công ty để giành lại sảnnghiệp nhà họ Vu từ trong tay Thẩm Thiên Hạo!Đến lúc đó bọn họ sẽ thanh toán xong, cho dù là đính hôn, cũng có thể lời.Nếu anh không ngủ với cô, cô sẽ không thể lợi dụng anh như vậy.Nhưng cô đâu đám nói ra những lời này.

Cô không biết Phí Nam Thành, không tin anh.

Nếu cô nói lời này ra, lỡanh nói cho Thẩm Thiên Hạo biết, như vậy cô sẽ rất bị động!Không nói thật, thì làm sao từ chối đề tài này?Thẩm Vu Quy vắt hết óc, bỗng một ý tưởng lóe lên.Ngay lúc Phí Nam Thành cảm thấy bản thân đã sắp mất hết kiên nhấn, thì cô gái kia địu dàng nói: “Không phải.”Phí Nam Thành sửng sốt, không phải cái gì?Cô gái như gom dũng khí, ngẩng đâu lên, ánh mắt ngượng ngùng, mặt cũng đỏ, thổ lộ: “Tôi muốn đính hôn vớianh không phải là vì tiền của anh, mà là vì...”Phí Nam Thành nhíu mày: “Bởi vì sao?”Cô muốn cái gì, để đỡ phiên phức, chỉ cần không quá giới hạn, anh đều có thể đồng ý với cô.Nhưng ngay sau đó anh lại chợt nghe cô nói: “Bởi vì tôi thích anh!”Phí Nam Thành:...Thẩm Vu Quy vất vả lắm mới khiến mặt mình nóng tới đỏ bừng, mắt cô sáng lấp lánh nhìn anh, nói dối:“Rất nhiều năm trước, tôi đã gặp anh.

Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy anh, tôi đã thích anh rồi! Anh không biết, lúc bà cụ nói để tôi làm vị hôn thê của anh, tôi đã rất vui vẻ! Tôi thật sự không phải vì tiền của anh.

Tuy bố bảo tôi ký hợp đồng với anh, nhưng tôi đã từ chối.

Nếu anh không tin, tôi có thể thề.”Cô giơ hai ngón tay lên, giọng chân thành: “Nếu tôi ham tiền của anh, tôi sẽ bị sét đánh! Còn nữa, sau này anh có thể không cho tôi một đồng!”Trời ơi, cô thật sự không ham tiền của anh!Cô nói chân thành tha thiết như vậy, hẳn là người đàn ông này sẽ tin chứ?.
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 37: Tôi Có Thể Theo Đuổi Anh Không


Phí Nam Thành không thể ngờ được cô lại nói ra lời như vậy.Thích anh?Ánh mắt anh lạnh đi, anh nghiêm túc nói: "Tôi không thích cô."Anh có người trong lòng rồi.Thẩm Vu Quy:...Không phải nói nữ theo đuổi nam cách một tầng lựa mỏng sao? Nhưng ở trước mặt cô, rõ ràng là một ngọn núilớn! Cô thổ lộ chân thành như vậy, anh lại không hề mắc bẫy.Thẩm Vụ Quy bỏ tay xuống, mặt dày hỏi: “Vậy tôi có thể theo đuổi anh không?”Phí Nam Thành nhăn mày, nhìn đáng vẻ cô gái, lần đầu tiên cảm thấy hơi khó giải quyết.Anh không thật sự tin lời của cô, nhưng đáng vẻ nặng nhẹ đều không ưa của cô, hơn nữa bà nội lại nhất rựcche chở...Anh từ chối: “Cô đừng làm việc vô dụng.”Thẩm Vụ Quy lập tức tỏ thái độ: “Tôi thích anh, không liên quan với việc anh không thích tôi.

Một đêm kia, anhcảm thấy tôi thua thiệt, vậy anh đồng ý đánh cuộc với tôi đi!”Phí Nam Thành nhíu mày.Thẩm Vu Quy giơ một ngón tay lên, quơ quơ trước mặt anh:“Cho tôi một năm, tôi sẽ theo đuổi anh.

Nếu anh thích tôi, như vậy tất cả đều vui.

Nếu anh vẫn không thích tôi, tôi sẽ không xuất hiện trước mặt anh nữa.”Phí Nam Thành còn chưa trả lời, cô đã chắp tay, cầu xin: “Trong một năm này, xin cho phép tôi gửi tin nhắn choanh, gặp anh, tôi đảm bảo sẽ không mang đến phiền phức gì cho cuộc sống của anh.

Nhưng anh có thể đừnghung dữ với tôi như vậy không?”Một năm.Cũng là kỳ hạn cô cho bản thân.Cô đã trưởng thành, sắp tới sinh nhật hai mươi hai tuổi rồi.Cuộc sống của mẹ và chị ở giữa nước sôi lửa bỏng, cuộc sống như vậy phải có kết thúc.Một năm sau, nếu cô không có cách nào giành lại công ty, như vậy cô sẽ dẫn theo mẹ và chị rời đi, tự mình gâydựng sự nghiệp dựa vào kỹ năng của cô.Phí Nam Thành nheo mắt lại, nhìn cô gái trước mặt.Thân thể bà nội không tốt, tim có vấn đề, bác sĩ nói bà không còn bao nhiêu thời gian nữa.

Mà tâm nguyện duynhất của bà nội, chính là anh đính hôn với cô.

Anh luôn không từ chối, là vì bà nội không chịu được kích động.Cho nên, đề nghị này cũng không phải là không thể được.Một năm...!ít nhất tạm thời có thể khiến cảm xúc của bà nội hòa hoãn.Nghĩ vậy, anh hờ hững mở miệng: “Được.”Lúc hai người trở về phòng, bà cụ đã ngủ.Cho nên bọn họ không ở lại.Xe Thẩm Thiên Hạo vẫn còn chờ ở bên ngoài viện dưỡng lão, lúc ra cửa, Thẩm Vu Quy nói với Phí Nam Thành:“Hôm nay không cần đưa tôi về, trong nhà phái xe tới.”Phí Nam Thành nhìn cô một cái, không nói chuyện, trực tiếp lên Bentley của mình.Thẩm Vu Quy:...Được rồi, người ta cũng không nói muốn đưa cô về, là cô tự mình đa tình rồi!Cô đi đến chỗ cửa.Xe chạy rất chậm ở trong viện dưỡng lão, cô và xe cùng nhau đến cửa.

Cửa sắt lớn mở ra, xe hơi Bentley liềnxông ra ngoài, bỏ lại tro bụi đây đất.Thẩm Vụ Quy đi theo phía sau xe hơi, cũng đứt khoát đi theo ra cửa lớn.Vừa ra, cô đã nhìn thấy Thẩm Thiên Hạo ngó đầu ra từ cửa sổ, đang tha thiết ngóng nhìn bên này.Ảnh sáng trong đôi mắt to tròn của Thẩm Vu Quy lóe lên!Cơ hội cực tốt, không cần uống phí.Cô lập tức lên tính thần, phất phất tay với đuôi xe Bentley, sau đó chạy chậm hai bước: “Anh yêu, lời anh nói, embiết rồi!”Xe đã chạy xa, xuyên qua kính chiếu hậu anh nhìn thấy dáng vẻ của cô.Phí Nam Thành:???Lên xe, quả nhiên Thẩm Thiên Hạo đã vội vàng hỏi: “Từ Tâm, cậu Phí đã nói gì với con?”.
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 38: Tôi Không Phải Là Con Gái Riêng


Thất Vu Quy cúi đầu, dáng vé khúm núm: "Cậu Phí mất hứng rồi"Thấm Thiên Hạo nháy mắt khẩn trương lên: “Sao lại thế?”Thẩm Vụ Quy thoáng nhìn dáng vẻ của ông ta thầm cười nhạoCô cố ý chần chừ mở miệng: “Em họ cậu Phí - Trần Tử Phàm học cùng lớp bọn con.

Sau đó, Trần Tử Phàm nóivới cậu Phí vài lời không hay, khiến anh ấy rất tức giận.

”Từ “Mất hứng” đến “Rất tức giận”, quả nhiên khiến Thẩm Thiên Hạo càng thêm để ý: “Nói cái gì? Sao lại thế?”Thẩm Vụ Quy thở đài, khóe môi lại hơi hơi cong lên.

Vì chuyện chị được đính chính không phải là con gái riêng, cơ hội tới rồi.

Có gì thích hợp hơn việc để bố ruột ra mặt nói ra chân tướng chứ?Ngày hôm sau, là tiết sinh hoạt tập thể buổi sáng, lớp tin học chuyên nghiệp học cùng nhau.

Thẩm Vu Quy cố gắng đến sớm một chút, sau khi vào phòng học thì ngồi ở vị trí giữa phòng.

Trương Thiên Thiên nhìn thấy tình huống này, trợn mắt há hốc mồm: “Từ Tâm, vị trí này, luôn luôn đều là củaThẩm Chỉ Lan, cậu! ”Thẩm Vụ Quy nhíu mày, nhìn cô ấy một cái.

Trương Thiên Thiên lập tức ngồi xuống ở bên cạnh cô, thể hiện rõ lập trường ủng hộ bạn tốt:“Không phải chỉ là một chỗ ngồi sao? Thích thì ngồi đi! Thật ra mình vẫn luôn muốn nói, cho dù mẹ cậu là tiểu tam, cậu cũng là vô tội! Thấm Chỉ Lan học tập tốt, bề ngoài tốt, còn được bầu thành hoa khôi của khoa, nhưng mình cảm thấy cô ta không giúp cậu giữ bí mật này, khiến cho tất cả mọi người biết rà xa lánh cậu, chắc chắn là người bụng dạ khó lường! Cậu quá lương thiện, có đôi khi nên kiên cường thì phải kiên cường!”Thẩm Vu Quy hơi lo lắng.

Tuy chị chỉ có một người bạn, nhưng một người này cũng đủ rồi.

Cô nhìn hướng Trương Thiên Thiên, giải thích: “Mình không phải là con riêng.

”Trương Thiên Thiên sửng sốt: “Cái gì?”“Bố mình và mẹ mình là vợ chồng hợp pháp.

”Bí mật này khiến Trương Thiên Thiên sợ ngẩn người:“Ý của cậu là Thẩm Chỉ Lan mới là con gái của tiểu tam? Nhưng điều này sao có thể? Lúc trước Thấm Chỉ Lan thi đại học, điểm không đạt được tới điểm trúng tuyển trường đại học chúng ta, là bố cô ta, không đúng, là bố các cậu tài trợ cho trường học một phòng thí nghiệm, Thẩm Chỉ Lan mới được đặc cách! Cho nên làm sao có thể! ”Đây là lần đâu tiên Thấm Vu Quy biết chuyện này.

Cô cười lạnh, không ngờ Thẩm Thiên Hạo lại cưng chiềuThẩm Chỉ Lan như vậy.

Chẳng trách Thẩm Chỉ Lan không biết sợ, nói đối như cuội như vậy.

Cô ta hoàn toàn không sợ chị nói ra sự thật, kể cả chị có nói, học sinh trong lớp đều không tin!Trương Thiên Thiên rối rắm nhìn cô: “Từ Tâm, lời cậu nói chính là sự thật sao?”Thẩm Vu Quy gật đầu, đang muốn mở miệng, một giọng kiêu căng truyền tới:“Cái gì thật hay giả? Hai người các cậu dựa vào cái gì ngồi ở chỗ này?”Thẩm Vụ Quy quay đâu, đã nhìn thấy Thẩm Chỉ Lan đi vào phòng học.

Lúc này người đang gào thét lớn với bọnhọ chính là cô gái tên Lưu Linh vẫn đi theo bên cạnh cô ta như lần trước.

Thẩm Chỉ Lan tỏ ra rộng lượng: “Tất cả mọi người là sinh viên, cô ấy muốn ngồi ở đó thì ngồi ở đó đi!”Miệng nói như vậy, nhưng không tìm chỗ ngồi xuống, vẫn nhìn các cô.

Quả nhiên Lưu Linh rất phân nộ, tiến lên một bước: “Hai người các cậu đứng lên, tránh ra!”Trương Thiên Thiên đặt sách vở lên bàn, khiêu khích:“Tiết sinh hoạt tập thể này ai thích ngồi đâu thì ngồi đó, cô tới chậm thì ra phía sau! Dựa vào cái gì bảo chúng tôi đi?”Lưu Linh giận dữ hét: “Chỉ dựa vào việc cô ta là con gái riêng! Dựa vào việc mẹ cô ta phá gia đình Chỉ Lan!”.
 
Nam Thành Chờ Trăng Về
Chương 39: Trần Tử Phàm Không Hành Động Như Bình Thường


Lưu Linh nói xong lời này, trực tiếp nhìn vê phí Thẩm Vu Quy nói: “Thẩm Từ Tâm, cô nghe rõ ràng rồichứ! Cô không xứng ngồi cùng một chỗ với Chỉ Lan! Tốt nhất tránh xa cô ấy ra.

"Tóc Thẩm Vụ Quy che khuất mặt, cũng che cả ánh nước trong mắt cô.

Thì ra khi đi học, chị đêu phải trốn ở góc phòng, ngay cả ngồi gần đó 1 chút cũng không thể? Thẩm Chỉ Lan này thật quá đáng!Cô nhếch môi, mềm yếu nói: “Muốn tôi nhường vị trí cho cô ta?”Lưu Linh gật đầu.

Giọng Thẩm Vu Quy trầm xuống: “Cô ta không xứng.

”Lưu Linh sửng sốt, không ngờ cô lại nói ra lời này, mặt đen lại: “Cô có ý gì?”“Ý chính là, không muốn ngồi bên cạnh chúng tôi, vậy đám các cô đi chỗ khác!” Trương Thiên Thiên cao giọngnói.

“CôI” Lưu Linh đang muốn chửi ầm lên, trong góc lại truyền đến một tiếng “bộp”.

Thẩm Vụ Quy quay đầu nhìn lại, phát hiện Trần Tử Phàm đứng lên, đập bàn một cái.

Hắn là vừa rồi anh ta đang nằm sấp ngủ, đâu tóc rối bù như ổ gà, đôi mắt trăng sâu, thâm quầng.

“Âm ï cái gì? Các cô có thấy phiền không?”Anh ta vừa nổi giận, nhất thời Lưu Linh và Trương Thiên Thiên như chim cút bị dọa, lui lại.

Thẩm Vu Quy buồn cười, đây là đại ca lớp 12A à?Dưới sự ép bức như vậy, Thẩm Chỉ Lan lại cười nói:“Anh Tử Phàm, tối hôm qua lại không ngủ sao?”Tính tình Trân Tử Phàm không tốt, thấy người nói chuyện là cô ta, liền kiềm né cảm xúc gật đầu: “Không lo họcbài đi, các cô làm gì vậy?”Thẩm Chỉ Lan thở đài, tỏ vẻ bất đắc dĩ: “Chẳng phải là vì Lưu Linh cảm thấy chị ngồi cùng một chỗ với em không thích hợp thôi sao?”Trần Tử Phàm nhìn về phía Thẩm Vu Quy, cau mày.

Anh ta trực tiếp ra lệnh: “Mất Gấu Trúc, cô nhường chỗ đi.

”Thẩm Vụ Quy nhíu mày.

Ôi, cậu em họ nhỏ này đúng là hóa thân của hộ hoa sứ giảiCô nằm sấp lên bàn, nghiêm túc hỏi: “Vì sao tôi phải tránh ra?”Trần Tử Phàm ngừng lại một chút.

Vì sao?Cồn không phải bởi vì cô là con gái riêng?Anh ta định châm chọc cô, nhưng trong đầu bỗng xuất hiện cảnh tượng cô bị bảy chị đại kéo vào WC.

Không biết vì sao, ngày đó không đi cứu cô, thậm chí anh ta còn hơi chột dạ áy náy.

May mắn đám chị đại kịpthời tỉnh ngộ, nếu không nghe lời, chắc chắn kết cục của cô vô củng thê thảm.

Thẩm Chỉ Lan thấy anh ta không nói chuyện, vội vàng mở miệng: “Chị đừng nóng giận, em ngồi ở bên cạnh làđược.

”Cô ta cắn môi, ấm ức nhìn về phía Trần Tử Phàm.

Cô ta hiểu Trần Tử Phàm nhất, nghe thấy lời này, chắc chắn anh ta sẽ cảm thấy Thẩm Từ Tâm rất ngang ngược,ngược lại sẽ k*ch th*ch ý rnuốn bảo vệ của anh ta.

Cô ta chờ Trần Tử Phàm tức giận, nhưng không nghĩ tới Trần Tử Phàm lại gật đâu: “Cứ như vậy đi.

”Thâm Chỉ Lan:???Sao lại thế?Nói xong, Trần Tử Phàm lại nằm sấp xuống định ngủ, trông đáng vẻ là mặc kệ rồi.

Thẩm Chỉ Lan siết nắm tay, ánh mắt ác độc.

Bắt cô ta ngồi ở bên cạnh, nhường chỗ ngồi cho con bé xấu xí này?Còn lâu nhéCô ta cười lạnh một chút, rũ mắt xuống, đặt túi sách lên bàn bên cạnh, ngược lại đi đến trước mặt Thẩm Vu Quy.

Thẩm Vụ Quy tò mò nhìn cô ta, không biết người này lại muốn ra chiêu gì.

Thẩm Chỉ Lan cúi thấp đâu, chực khóc: “Chị, tối hôm qua bố không về nhà, re đợi bố cả đêm, khóc sưng cảmắt, chị có thể nói với mẹ chị, bảo bà ấy thả bố về không?”Thẩm Vu Quy:???.
 
Back
Top Bottom