Ngôn Tình Năm Tháng Rực Rỡ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Năm Tháng Rực Rỡ
Quyển 11 - Chương 3: Ngoại truyện 3: Xuân hoa thu nguyệt


Sau khi cục diện chính trị Nam Bắc ổn định, Diêm Phong tiếp nhận vị trí của Đàm công Tạ công, trở thành một nhân tài quyền thế cao nhất tại Bắc Bình. Trong kỷ nguyên mới này, đã không có Đàm công Tạ công, cũng không có Cô Mang Bắc Bình, chỉ có thiết diện diêm vương lưu lại, trở thành tin nóng của đầu đề báo chí.

Nhưng mà khiến phần lớn phóng viên lớn nhỏ đau đầu chính là, vị thiết diện diêm vương này xử sự lạnh lùng, hoàn toàn không có thời gian trống hẹn phỏng vấn. Tổng bí thư của tòa thị chính lần lượt khuyên từng phóng viên trở về, trong mùa đông lạnh lẽo lại bận đến chảy mồ hôi nóng.

Tiễn đi phóng viên cuối cùng, bí thư thở phào nhẹ nhõm. Phỏng vấn khẳng định không hẹn, bởi vì người lãnh đạo của anh ta giờ phút này căn bản không ở trong nước.

***

Hôm nay là đêm bình an, Diêm Phong đến Luân Đôn.

Anh ta dựa theo địa chỉ trên mảnh giấy đi tới một mảnh sân nhỏ nằm ở ngoại thành. Giữa sân xây một căn nhà bốn tầng, cạnh ngôi nhà trồng một gốc cây già. Đó là cây tây phủ hải đường không nở hoa.

Anh ta thật không ngờ, nhà in Hàm Phong điều tra được địa chỉ J lại nằm ở nơi này —— đây là căn nhà trọ Thư Ngọc từng ở khi du học tại Luân Đôn.

Trang hoàng bên trong sân vẫn giống như năm đó anh ta đã nhìn thấy. Lúc này, bông tuyết bay đầy sân, trên nhánh cây tây phủ hải đường treo cái chuông nhỏ Noel. Trong căn nhà lộ ra ánh đèn vàng ấm áp, xuyên qua cửa sổ sát đất có thể nhìn thấy cây thông nhỏ trong nhà cùng với bong bóng đủ màu và đồ chơi trẻ con nằm lẫn lộn.

Diêm Phong hà một hơi trong lòng bàn tay, càng cảm thấy lạnh lẽo hơn.

Anh ta im lặng đứng một hồi, cuối cùng đi qua mảnh sân, gõ cửa căn nhà.

Bên trong cánh cửa nhanh chóng vang lên một giọng nữ, thoáng có tiếng dép đi nhanh từ xa tới gần. Nhịp tim anh ta không thể khống chế bắt đầu đập nhanh.

Cánh cửa mở ra, mang theo làn gió ấm áp. Diêm Phong nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, nếu anh ta nhớ không nhầm, người phụ nữ này từng là bạn cùng phòng của Thư Ngọc, Jane.

“Anh là…” Jane hơi kinh ngạc, “Anh họ của Đàm?”

Diêm Phong hơi sửng sốt, sau đó gật đầu: “Là tôi.” Năm đó anh ta nhận lời mời đến nhà làm khách, nghĩ tới Thư Ngọc dùng thân phận anh họ để tiện giới thiệu anh ta với bạn cùng phòng.

“Đàm có khỏe không?” Hai gò má Jane đỏ bừng, vẫn mang vẻ ngây thơ hồi con gái, “Mời anh vào, hoan nghênh!”

Diêm Phong nhìn cô gái tươi đẹp trước mắt, trong lòng dâng lên cảm giác chua chát khôn kể. Nhiều năm như vậy, anh ta luôn phiền não làm sao giúp Gia Tuệ thoát khỏi bể khổ nghiệp chướng, nhưng không có lần nào nghi ngờ Gia Tuệ hoàn toàn không phải J.

Hiện giờ, J chân chính đứng trước mặt anh ta, anh ta lại bối rối chẳng biết làm sao.

Lòng ngưỡng mộ ẩn sâu nhiều năm đã sớm lên men, biến thành tình cảm anh ta không biết. Đến khi một lòng nhiệt huyết và cảm xúc mạnh mẽ dâng lên trong khoảnh khắc nhìn thấy Jane lại dần dần nguội lạnh.

J quen thuộc trong ký ức của anh ta, so với J của Jane, anh ta lại hoàn toàn xa lạ.

Gia Tuệ làm hao hết sự dũng cảm nhiệt tình không còn thừa nhiều lắm đối với tình cảm của anh ta, thậm chí làm tổn thương tự tôn của anh ta. Anh ta bắt đầu do dự, chùn chân —— người khổng lồ oai phong ở giới chính trị, ở trước mặt tình yêu trong nháy mắt co rút thành một người nhỏ bé, tất cả những gì chuẩn bị sẵn trong đầu đều bay lên chín tầng mây.

“Diêm tiên sinh?” Jane chậm chạp không chờ được lời đáp lại của Diêm Phong, chỉ đành lên tiếng hỏi.

Giống như một trận sấm sét đánh trúng trái tim Diêm Phong, anh ta bỗng dưng cầm chặt nắm tay. Thâm tình gửi sai nhiều năm hiện giờ rốt cuộc có cơ hội trở về quỹ đạo, anh ta không thể bỏ qua cơ hội này nữa.

Đang lúc anh ta muốn mở lời nói với Jane đầu đuôi chuyện bức thư năm đó, bên trong cánh cửa đột nhiên truyền đến âm thanh mềm mại của đứa bé.

“Mama.” Cậu bé ăn mặc như chú gấu bông từ trong phòng chạy ra, ôm lấy đùi Jane.

Jane híp mắt nở nụ cười, một tay bồng đứa bé lên, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của cậu bé.

“Con trai tôi, Jimmy.” Jane cười nói với Diêm Phong, sau đó quay đầu nói với cậu bé, “Cục cưng, đây là chú Diêm. Con chào đi.”

Cậu bé ôm cổ mẹ, giọng đầy mùi sữa nói: “Merry Christmas, uncle Yan.”

Diêm Phong ngơ ngác nhìn vẻ vui sướng và tự hào lóe lên trong mắt Jane, anh ta nỗ lực nuốt về lời muốn nói.

Người đàn ông tóc vàng cao lớn từ bên trong đi ra, tươi cười bồng lấy cậu bé trong lòng Jane, ôn hòa nhìn sang Diêm Phong.

“Chồng tôi.” Hai má Jane ửng đỏ, “Chúng tôi là bạn hợp tác cùng một phòng thí nghiệm. Nói mới nhớ, hồi Đàm đi học cũng quen biết chồng tôi. Tiếc là chúng tôi tổ chức hôn lễ tại Zurich, không thể báo tin cho cậu ấy để đến dự lễ.”

Diêm Phong gật đầu, cười nói: “Cô ấy cũng thường xuyên nhắc tới cô với tôi. Chúc mừng.”

Anh ta tưởng rằng mình sẽ đau lòng không chịu nổi, nhưng trái tim chỉ nhói đau một cái liền nhanh chóng tĩnh tâm. Thất vọng quá nhiều lần rồi, trái tim đã sớm tê dại. Hiện giờ anh ta chỉ hận lúc trước gần kề lại nhút nhát, chỉ yêu cầu nhà in Hàm Phong tìm địa chỉ kia.

Bỗng dưng anh ta không khỏi tự giễu —— có lẽ ông trời cũng hiểu được, thiết diện diêm vương không cần nhất chính là tình cảm.

Cái lạnh tê buốt gọi thần chí anh ta trở về. Khẩn trương tiêu tan, anh ta trở về quý ông lịch lãm lạnh nhạt kia. Đi theo Tạ Tri Viễn nhiều năm, anh ta đã sớm học được làm sao tươi cười thỏa đáng.

“Thư Ngọc rất thích món quà cô tặng, đây là quà đáp lễ.” Diêm Phong lấy ra túi quà tặng chuẩn bị từ trước, “Đêm bình an vui vẻ.”

Jane bất ngờ nhận lấy quà tặng: “Cám ơn.”

“Tôi còn có việc, đi trước.” Diêm Phong tươi cười gật đầu với hai vợ chồng, lúc này mới xoay người trở về trời tuyết.

Một mình anh ta đi ra sân, đi tới một ngã tư đường không có bóng người. Đây là ngày lễ gia đình đoàn tụ, ngay cả kẻ lang thang cũng không muốn lêu lổng ở đầu đường. Trên con đường vắng vẻ loáng thoáng truyền đến tiếng nhạc, trong nốt nhạc hân hoan giống như có thể ngửi được cây mộc hương được lò sưởi âm tường sưởi ấm.

Tuyết rơi rất nhiều, Diêm Phong hà ra hơi lạnh. Đêm bình an tại Luân Đôn năm nay hình như đặc biệt rét lạnh.

Anh ta tăng tốc bước chân, hướng về sân bay bị trận tuyết lớn bao trùm.

Tối nay lên đường về nước, có lẽ có thể tới kịp hôn lễ của Hạ Tử Trì và Khưu Bình Bình.



Tiểu kịch trường (cont.)

Tiểu Hồng giật mình nhìn thấy em gái một mình lần mò tìm được tới trường.

“Sao em lại tới đây?” Tiểu Hồng sợ tới mức bồng em gái lên, “Ba mẹ biết không?”

Tiểu Giác lắc đầu: “Yên tâm, ba mẹ còn chưa biết đâu.” Cô bé sẽ tuyệt đối không nói với ba mẹ, anh trai yêu sớm.

Tiểu Hồng không hiểu từ “yên tâm” này rốt cuộc có ý gì, nhưng cậu chẳng có lòng dạ nào quan tâm: “Anh đưa em về nhà.”

“Em không về!” Tiểu Giác ôm chặt cổ anh trai, “Anh thích con gái khác thì sẽ không cần em sao?”

Tiểu Hồng phát run: “Anh thích ai?”

Tiểu Giác lục lọi trong ba lô, lấy ra bằng chứng phạm tội đặt trước mặt Tiểu Hồng.

“7988 là ai? Tiểu nãi âm là ai?”

Tiểu Hồng lắng nghe em gái miệng còn hơi sữa nói ra hai cái tên này, bỗng dưng cảm thấy hơi huyền diệu.

Cậu ôm em gái ngồi trên ghế dài, từ trong cặp sách lấy ra một tờ báo cũ, trên đầu đề tờ báo là một tấm ảnh nhân vật mơ hồ: “Em xem, đây là số 7988, đao khách lợi hại nhất từng ở đao trường đánh cuộc tại Luân Đôn.”

“Anh muốn trở thành đao khách lợi hại giống như 7988.” Tiểu Hồng đầy hào hứng.

Tiểu Giác khụt khịt cái mũi: “Vậy tiểu nãi âm thì sao?”

Tiểu Hồng cười hì hì xoa mái tóc ngắn mềm mại của em gái: “Em nói đi? Trong nhà chúng ta ai nói chuyện giống như mèo con hả?” Tiểu Giác ngẩn ngơ.

“Tiểu nãi âm à, chờ anh trở nên lợi hại giống như 7988, có thể bảo vệ em, không cho bất cứ ai bắt nạt em hết.”

Tiểu Giác lại ngây người cả buổi, đột nhiên ôm lấy cổ Tiểu Hồng, hôn một cái trên mặt cậu.

“Đi, anh dẫn em về nhà.” Tiểu Hồng cõng em gái trên lưng.

Cậu bé cõng em gái giống như mèo con, mau chóng trở về.

Bỗng nhiên, cậu chậm bước chân. Suỵt, em gái trên lưng đang ngủ say.
 
Năm Tháng Rực Rỡ
Quyển 11 - Chương 4: Ngoại truyện 4 - HOÀN TOÀN VĂN: Đạp tuyết tìm mai


Từ sau khi Tiểu Hồng chào đời, lần đầu tiên Thư Ngọc rời khỏi trấn Thanh Hà là bởi vì đi dự hôn lễ của Hạ Tử Trì. Hạ nhị công tử trải qua chín chín tám mốt thử thách, cuối cùng có thể cưới Khưu Bình Bình về nhà.

Thiệp mời dự tiệc cưới gửi cho Thư Ngọc và Cô Mang là do Hạ Tử Trì tự tay viết xuống, nét chữ trên đó đắc ý bay bổng, tràn đầy sự kích động của chú rể.

Thư Ngọc chỉ vào lối chữ thảo* rồng bay phượng múa trên thiệp mời: “Anh nhìn xem, tên ngốc này hưng phấn đến thành ra thế này.”

(*) kiểu chữ Hán, có đặc điểm là nét bút liên tục, viết nhanh.

Cô Mang một tay xách va ly hành lý, tay kia ôm eo vợ, nghiêm trang nói: “Những cái này cũng chẳng là gì. Lúc trước anh cưới em, phấn khởi cả tuần không thể ngủ ngon giấc. Ông ngoại em vốn định để anh viết thiệp mời, thế nhưng tay anh run quá, chẳng viết ra được chữ nào.”

Thư Ngọc buồn cười: “Em thấy ở tại hôn lễ anh rất bình tĩnh, không nghĩ tới anh cũng khẩn trương.”

“Khẩn trương, làm sao không khẩn trương?” Cô Mang thở dài một hơi, “Sáng sớm hôm đó, đến lúc thay lễ phục, sắp đến giờ lành mới phát hiện khuy áo không đúng. Khi làm lễ anh sợ khuy áo văng tung tóe ngay tại chỗ, ông nội em nổi trận lôi đình không cho anh cưới em.”

Cô chôn ở đầu vai anh cười không ngừng: “Cưới em thật không dễ dàng, làm khó anh rồi.”

Anh cúi đầu hôn l*n đ*nh đầu cô, cười nói: “Phải, không dễ dàng gì, cơ mà đáng giá.”

Bến tàu Tần Gia người người di chuyển, hai vợ chồng nhàn nhã chờ du thuyền họ phải lên.

Bỗng nhiên, trong đám đông phía sau có người lớn tiếng gọi tên Thư Ngọc. Thư Ngọc theo bản năng quay đầu lại, trông thấy một cậu thiếu niên ngoài đám đông nhảy lên nhảy xuống vẫy tay với cô.

Cô sửng sốt, quay đầu liếc nhìn Cô Mang một cái, lúc này cô mới đẩy ra đám người đi về phía cậu thiếu niên kia.

“Chị Thư Ngọc, em là A Cát Bố đây!” Trên khuôn mặt ngăm đen của cậu thiếu niên treo một nụ cười tươi.

A Cát Bố? Là đứa trẻ kia tìm kiếm Lạc Thần Hoa ở trên du thuyền.

Thư Ngọc nhìn A Cát Bố, không khỏi xúc động, đứa trẻ năm đó chưa cao tới đùi cô, bây giờ đã sắp cao bằng cô rồi.

“Anh em và Hoa Hồng có khỏe không?” Thư Ngọc cười hỏi.

A Cát Bố vội gật đầu lia lịa: “Bọn họ đều tốt, cám ơn chị năm đó đã nối dây tơ hồng.”

Cậu thiếu niên nghiêng người, vẫy tay về một chỗ nào đó ở phía sau.

Thư Ngọc theo ánh mắt cậu thiếu niên nhìn qua, trông thấy có một cô gái mảnh khảnh đứng sau bến tàu. Cô ta nở nụ cười với Thư Ngọc, vết bớt màu đỏ trên khuôn mặt tựa như một đóa lạc thần hoa nở rộ.

Trong tay cô ta đẩy một chiếc xe lăn, ngồi trên xe lăn là một người đàn ông ngũ quan mạnh mẽ, người đàn ông bồng hai đứa bé kháu khỉnh bụ bẫm trong lòng. Anh ta nghiêng đầu nói câu gì đó với vợ, sau đó quay lại chào hỏi từ xa với Thư Ngọc.

Thư Ngọc thấy người đàn ông và A Cát Bố có mặt mũi tương tự, nhịn không được cong khóe miệng, xem ra đây là anh chàng thủy thủ ngưỡng mộ lạc thần hoa, anh trai của A Cát Bố —— Tân Sinh. Năm đó chỉ là chàng thủy thủ tồn tại trong lá thư tình, bây giờ rốt cuộc để cô thấy được người thật.

Thời gian trôi qua quá nhanh, năm tháng tốt đẹp yên bình.

Có tiếng thuyền kêu tại bến tàu, chiếc du thuyền Thư Ngọc đang đợi đã tiến vào cảng. Cô nghe thấy Cô Mang ở cách đó không xa thúc giục, thế là cuối cùng cô vẫy tay với cả gia đình hạnh phúc kia, sau đó xoay người chìm trong đám đông.

Cô Mang ôm vai vợ, che chở cô không bị đám người tách ra.

Trong đám đông, Thư Ngọc bỗng nhiên cảm thấy một vị hành khách bước xuống du thuyền hình như đã từng quen biết. Cô quay đầu, muốn nhìn rõ ràng hơn, thế nhưng chỉ có thể bắt được làn váy đỏ rực tựa như hoa anh đào của người kia.

“Sao thế?” Cô Mang hỏi.

Thư Ngọc lắc đầu, khẽ cười với chồng: “Không có gì, nhận nhầm người thôi.”

Cô Mang cũng không để ý, ôm vợ mình bước lên du thuyền.

***

Tiếng còi kêu ô ô, du thuyền tiến vào cảng rồi rời khỏi, trên bến tàu vẫn đông nghịt, chờ đợi chuyến tàu tiếp theo.

Bên đường tại một góc bến tàu, một ông già lưng còng ngồi đó, trước người bày một cái sạp nhỏ bói toán.

Nơi này ít có người đặt chân tới, hiếm khi có một cô gái xách hành lý đi ngang qua, lúc này ông lão gọi người ta lại.

“Tiểu nương tử, xem bói không?” Râu mép của ông lão nhếch lên trông buồn cười.

Cô gái dừng bước chân, ngay sau đó lại đi về phía trước, hiển nhiên không định để ý ông thầy xem bói này.

“Tiểu nương tử khí chất cao quý đầy mình, nhưng lại thiếu mất sinh khí của người sống, thật không bói một quẻ sao?”

Cô gái quay trở về, không quan tâm làn váy đỏ rực bị bùn trên mặt đất làm bẩn, cứ vậy ngồi xổm xuống trước sạp hàng bói toán: “Nếu đã đến rồi, thì coi một quẻ đi. Tiên sinh họ gì?”

Ông lão cười khà khà: “Tại hạ họ Liêu, tên là Thần Y. Cô nương muốn coi cái gì?”

Cô gái nhướn mày: “Tôi muốn tìm một người.”

“Người nào?”

“Người yêu.”

Liêu thần y bỗng nhiên vân vê chùm râu mép: “Vậy mời cô nương viết xuống tên họ và nơi đến của mình, cùng với tên của người yêu cô.”

Cô gái nói: “Tôi sống rất lâu rồi, thay đổi tên họ mấy lần, nơi đến cũng không xác nhận, ông bảo tôi viết thế nào?”

“Vậy viết xuống tên họ và nơi đến gần nhất của cô.” Liêu thần y từ tốn nói, “Cách cô càng gần, tiếp xúc với hơi thở của cô nhiều hơn, thế thì cũng càng dễ tìm được người liên quan với cô.”

Cô gái gật đầu, cầm bút viết xuống hai chữ tên họ “Tương Diệp” trên giấy lụa đỏ, lại ở phía sau viết xuống một chữ “Lễ”.

Viết tên xong, cô gái lại rơi vào thế khó xử ở chỗ nơi đến, sau khi do dự một lúc lâu cuối cùng cầm bút viết xuống “Uyên ương thiên”.

“Xong rồi.” Cô gái đẩy tờ giấy lụa đỏ về phía Liêu thần y.

Ông ta nhìn chằm chằm tờ giấy lụa cả buổi, nhưng lại ngơ ngác không có phản ứng.

“Thế nào?” Cô gái nhướn mày, “Có thể tìm được không?”

“Người này cô tìm…e là không ở nhân thế.”

Cô gái đứng dậy, phủi bụi bặm dính trên làn váy: “Ông không tìm được, cũng không đến nỗi viện cớ như vậy.”

Liêu thần y chẳng nói nên lời.

Cô gái cong khóe miệng, đặt một tờ tiền giấy trên sạp hàng của ông thầy bói toán: “Việc buôn bán không dễ dàng gì, mặc dù ông coi không chính xác, tôi cũng không chiếm lời của ông.”

“Cơ mà người tôi muốn tìm quả thật ở tại nhân gian, điểm này tôi biết.”

Gió biển thổi qua, làm hỗn loạn giấy bút trên sạp. Liêu thần y lấy lại tinh thần, trước sạp hàng đã không còn bóng dáng của cô gái.

Chỉ để lại mùi hương hoa mai như có như không.

– THE END –
 
Back
Top Bottom