Cập nhật mới

Ngôn Tình Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 72-1: Hoàn toàn quyết liệt (1)



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 72-2: Hoàn toàn quyết liệt (2)


"Thật sự tôi và Âu Dương Minh không có gì cả, tôi cũng chẳng phải là gián điệp thương mại mà chỉ là một người vẽ manhua, không tin anh đi hỏi Tô Tô, là Tô Mộ đó, cô ấy hiểu tôi rất rõ!"

Lần đầu tiên Tô Song Song gặp phải chuyện này, lòng cô rất rối loạn, không hề biết đến việc giải thích đầu đuôi với Tần Mặc, chỉ nghĩ gì thì nói cái đó.

Đột nhiên Tô Song Song nghe được một chút động tĩnh từ trong phòng, cô lập tức giật mình quay đầu lại nhìn, nhưng đợi một lúc vẫn không có tiếng động gì như cũ, Tô Song Song mất mác xoay người lại rồi cúi đầu xuống.

Tô Song Song cắn môi, mất hết hồn vía, từ nhỏ cô đã không thích bị người khác hiểu lầm, tính tình của cô rất mạnh mẽ, cho nên chuyện ngày hôm nay cô rất muốn giải thích rõ với Tần Mặc.

Nhưng lần này, Tô Song Song lại cảm thấy có chút không giống bình thường, bởi vì cô phá lệ không muốn Tần Mặc hiểu lầm mình.

Chẳng biết tại sao, vừa nghĩ tới việc Tần Mặc xem cô như gián điệp thương mại, nói cô làm những chuyện kia đều có mục đích tiếp cận anh, lòng cô khó chịu không thể nào nói rõ.

Tô Song Song chẳng giải thích được, vuốt lồng ngực đang ẩn nhẫn đau của mình, trái tim tựa như đã co quắp lại.

Cô bĩu môi, vội vàng ngửa đầu bốn mươi lăm độ, một bộ dạng ưu thương cố làm cho nước mắt sắp trào khỏi bờ mi nghẹn trở về.

Trong lòng Tô Song Song bực bội, cô chẳng cần biết Tần Mặc có chịu nghe hay không, nhưng cô muốn thẳng thắn với Tần Mặc, không che dấu hay sợ mất mặt nữa.

"Tần Mặc, thật ra thì tôi đi là bởi vì Âu Dương Minh nói rằng anh ta sẽ đối phó với anh, anh ta bảo sẽ cho tôi biết mình sắp làm gì, vì vậy tôi không phải là gián điệp đâu!”

Tô Song Song dừng lại, giật giật lỗ tai, bên trong cửa vẫn chẳng hề có một tiếng động, cô mếu máo, lúc này thật sự cô không kìm nén được nước mắt của mình rồi.

Bị người mình quan tâm hiểu lầm, quả thực không phải một chuyện tốt đẹp gì, Tô Song Song cúi thấp đầu, ủ rũ nói tiếp: "Tôi thật sự quan tâm anh, dù sao quan hệ giữa hai chúng ta cũng rất sâu đậm, làm sao tôi có thể hại anh chứ!"

Tô Song Song nói xong câu đó liền trầm mặc, một lát sau, thấy Tần Mặc vẫn không có động tĩnh gì, nhất thời cô cảm thấy mất hết ý chí.

Tô Song Song duỗi người, chống nạng đứng lên, nhìn cửa phòng đóng chặt trước mặt, cô lại gõ tiếp: "Tần Mặc, có chuyện gì thì chúng ta cứ thẳng thắn nói với nhau! Chưa gì anh đã chẳng thèm tin tưởng tôi, thật sự là không có tình nghĩa gì cả!”

Bên trong căn phòng vẫn không hề có động tĩnh như cũ, lúc này Tô Song Song đã rất tuyệt vọng, nước mắt ngay lập tức chảy không ngừng nhưng cô cố gắng ra vẻ bình thường lau mặt mình đi.

Sau đó Tô Song Song cúi đầu trở về phòng, vừa bước vào, cô liền nhào tới giường, cảm xúc uất ức tuôn ra như lũ quét không thể ngăn lại.

Tô Song Song bắt đầu gào khóc, cô vẫn cảm thấy mình và Tần Mặc đã trải qua nhiều chuyện,dù không phải là người yêu của nhau nhưng ít gì cũng là bạn bè thân thiết!

Tại sao giờ phút này anh không cho cô một cơ hội giải thích mà vội cắt đứt với cô như vậy?!

Tô Song Song không nhịn được nghĩ, chẳng lẽ là cô tự mình đa tình, thật ra thì Tần Mặc không hề quan tâm cô, cho nên cuộc sống sau này, có gặp cô hay không cũng chẳng còn quan trọng?

Tô Song Song càng nghĩ càng thấy thấy đau lòng, ôm chăn khóc to hơn, dường như đã gặp chuyện quá sức chịu đựng, chẳng thể nào dừng được.

Giờ phút này, Tần Mặc đang ngồi ngay cửa, dựa vào tường, nhắm mắt lại, vuốt tóc đang lòa xòa trên trán, trán anh nhíu lại, mi tâm cũng lộ ra vẻ không kiên nhẫn.

Một lúc sau, Tần Mặc chống đôi chân hơi tê đứng lên, tiện tay tắt đèn trong phòng rồi sãi bước đi về phía mặt trời.

Giây phút mở cửa sổ, Tần Mặc do dự một chút, ngay sau đó thò đầu ra, nhìn sang ban công phòng Tô Song Song, nhưng với góc độ này anh không nhìn thấy gì, chỉ có tiếng khóc nhỏ xíu truyền đến tai anh.

Tay Tần Mặc đặt lên bệ cửa đã nắm thành đấm, mắt lóe lên vẻ hung ác, anh yên lặng thề trong lòng của: Mấy người đứng sau lưng đó, anh nhất định sẽ mau xử lý xong, không để Tô Song Song phải lâm vào nguy hiểm nữa.

Tô Song Song không biết mình ngủ từ lúc nào, mê man bị tiếng gõ cửa đánh thức, cô xoa xoa đôi mắt sưng đỏ của mình rồi đứng dậy.

"Tô Song Song, cô đang làm gì vậy, không phải muốn tự sát chứ? Nhanh mở cửa cho chị đây, nếu không chị gọi cảnh sát xông vào!"

Tô Song Song vốn còn hơi mơ hồ, nhưng nghe tiếng Tô Mộ như sói tru, nhất thời liền thanh tỉnh, cô sợ Tô Mộ sẽ thật sự phá cửa xông vào.

Hiện tại cô là người hai bàn tay trắng, vẫn còn nợ nần bên ngoài, không đủ sức gánh thêm một cánh cửa nữa. Vì vậy Tô Song Song vội vàng lăn một vòng cầm lấy cây nạng, đứng dậy đi mở cửa.

Trong nháy mắt cửa được mở ra, Tô Mộ cau mày nhìn. Khi thấy được Tô Song Song, cô lập tức bị dọa sợ đến mức trợn to mắt, ngay sau đó một tiếng thét chói tai vang vọng quanh nhà trọ.
 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 73-1: Không thể nói hết đau đớn (1)



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 73-2: Không thể nói hết đau đớn (2)



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 74-1: Đủ loại người không bình thường(1)



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 74-2: Đủ loại người không bình thường (2)



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 75-1: Không có quan hệ (1)



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 75-2: Không có quan hệ (2)



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 76-1: Một âm mưu lớn (1)


Nửa tháng sau, Tô Song Song ngồi trước máy vi tính, nhìn kết thúc của Thục Tiên Truyện, hơi giật mình.

Cô cho rằng kết thúc Thục Tiên truyện bị đưa ra ánh sáng trước thời hạn, Tần Mặc nhất định sẽ sửa, cô không hề nghĩ tới, kết thúc này vẫn không thay đổi, giống hệt như lúc đầu.

Nhưng mà Tần Mặc lại vẽ hình ảnh cuối cùng của Song Song và nam thần ở cùng nhau hết sức hoa lệ, nhất thời cảm giác tuyệt mĩ này làm cho người ta thấy đây không phải một bộ manhua lớn được đầu tư kĩ càng, mà là manhua lãng mạn dành cho nữ sinh rồi.

Tô Song Song nhìn đi nhìn lại hình ảnh cuối cùng Song Song cùng nam thần dắt tay trên màn hình vi tính, rồi sững sờ xoa cái mũi của mình.

Tô Song Song cúi đầu nhìn tay mình, thấy không có máu, thở phào nhẹ nhõm, vừa mới cảm giác một dòng nước nóng xông thẳng l*n đ*nh đầu, chảy xuống đường mũi, cô còn tưởng rằng bởi vì quá kích động mà chảy máu mũi.

Thế nhưng cô vẫn hít mũi một cái như cũ, vì cô có một bệnh không tốt, chính là kích động một chút đã ch** n**c mũi!

Tô Song Song vội vàng cầm giấy vệ sinh, vừa định lau nước mũi, bỗng cửa mở ra, người chưa thấy đã nghe giọng nói: "Song Song, xem tôi mang đồ ăn gì cho cô này... Ai da, cô làm sao vậy?"

Tô Mộ vừa thấy Tô Song Song đang lau nước mũi, còn tưởng rằng rốt cuộc cô không nhịn được bắt đầu len lén khóc, bị dọa sợ đến mức vội vàng buông đồ ăn trong tay xuống, chạy tới trước người cô, nâng mặt của cô nhìn chăm chú, nhíu mày, một bộ dạng sao cô lại không khóc.

Tô Song Song không nghĩ tới Tô Mộ lại đột nhiên xuất hiện, hành động này làm cô ngây ra, vẫn để nguyên bộ dáng ngốc nghếch một tay lau nước mũi như cũ.

Tô Mộ kịp thời phản ứng trước, nới lỏng tay đang nâng mặt Tô Song Song, vừa lui về phía sau, đứng vững, nhìn Tô Song Song nói: "Tôi còn tưởng rằng cô khóc đấy, làm tôi sợ muốn chết! Cô làm sao vậy? Bị cảm?"

Trong nửa tháng này, Tô Mộ ngày ngày chạy đến nơi Tô Song Song ở, vốn cho rằng cô sẽ khó chịu khóc lớn một trận, vậy mà trừ ngày thứ nhất, Tô Song Song hơi cô đơn ra.

Thời gian sau, đừng nói khóc, ngay cả vẻ cô đơn cũng không hề tìm thấy trên mặt Tô Song Song, thật sự có chút không bình thường.

Bởi vì càng như vậy, Tô Mộ lại càng lo lắng, rất sợ Tô Song Song nhịn gần chết, nhưng mình lại không thể cho Tô Song Song hai bạt tai, làm cô khóc lên, nên cuối cùng cũng chỉ có thể giả bộ không có chuyện gì xảy ra.

Tô Song Song lau nước mũi đi, ngẩng đầu nhìn Tô Mộ, giọng nói cũng buồn rầu: "Không bị cảm, chỉ là vừa mới vừa nhìn thấy kết thúc Thục Tiên Truyện, có chút hưng phấn, cô biết đấy, chỉ cần tôi kích động là ch** n**c mũi."

"Không nghĩ tới hình ảnh cuối cùngcủa nam thần và Song Song lại đẹp như vậy!" Tô Song Song nói một hồi, lại bắt đầu kích động, lau nước mũi nửa ngày, mới dừng lại được.

Khóe miệng Tô Mộ hơi run rẩy, đối với kỹ năng này của Tô Song Song kỹ, cô vô lực nhổ nước bọt rồi, lần đầu tiên cô thấy một người hưng phấn liền ch** n**c mũi.

Tô Mộ thở dài, liếc mắt cẩn thận nhìn Tô Song Song, thấy cô thực sự không có chuyện gì, nhấc chân lên, tới cửa nhặt lại cơm tối bị mình ném xuống đất.

Tô Song Song dùng sức một chút, xoay ghế sang hướng Tô Mộ, hơi nghi ngờ hỏi: "Tô Tô, gần đây cô mua trúng vé số độc đắc?"

Tô Mộ đang khom người nhặt đồ vừa mới bị mình ném xuống đất, nghe Tô Song Song hỏi như vậy, có chút dở khóc dở cười, nhướng mi nhìn cô, tỏ ý cô cứ nói tiếp, mà mình thì để cơm lên bàn, dọn xong.

"Nếu không theo như bộ dáng này của cô, làm sao có thể ngày ngày mang thức ăn ngon như vậy cho tôi?" Không phải Tô Song Song nói móc Tô Mộ, chẳng qua là Tô Mộ vì trả tiền vay phòng, bây giờ mỗi khoản tiền đều phải tiết kiệm.

Đột nhiên ngày ngày mua cho cô đồ ăn ngon xa xỉ, thật sự làm cô được sủng ái mà lo sợ, nhiều hơn chính là trong lòng không yên.

Tô Mộ nghe vậy, tay nắm đũa hơi khựng lại, ánh mắt đảo quanh, sao cô quên mất chuyện này.

Chợt cô quay đầu nhìn Tô Song Song, dự định trước tiên dùng khí thế áp đảo cô, sau đó lừa bịp lãng chuyện này đi: "Còn không phải là tôi lo lắng cô ăn không ngon, chân khôi phục không tốt sao."

"Tôi đã khổ một tháng rồi, nếu dinh dưỡng không đầy đủ suốt cả đời, tôi có thể an tâm được? Chờ khi nào cô kiếm tiền tự nhiên sẽ trả tôi mà!"

Tô Mộ càng nói càng có lý chẳng sợ, cuối cùng bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn chằm chằm Tô Song Song, nhưng khi thấy cặp mắt Tô Song Song ửng đỏ, cô lại lúng túng không biết làm sao: "Cô... cô sao vậy? Khó chịu trong lòng thì khóc lên!"

Tô Mộ cho rằng rốt cuộc Tô Song Song không kiềm chế được nữa, muốn bộc phát rồi, vừa định thở phào một hơi, nào biết Tô Song Song đột nhiên nhào tới, ôm Tô Mộ vào ngực.

"Tô Tô, cũng là cô tốt, yên tâm đi, chờ tôi kiếm tiền, nhất định cho cô ăn nhiều đồ ngon hơn nữa!"

Tô Mộ sửng sốt một chút, trong lòng hơi áy náy, nhưng vừa nghĩ tới mục đích cuối cùng của mình, vẻ mặt lại dịu dàng, cô vỗ vỗ lưng Tô Song Song.

"Được rồi! Mấy thứ bán bên ngoài trị giá bao nhiêu tiền, nhìn cô cảm động chưa kìa,nếu có ai đối tốt với cô một chút, cô không thể móc cả tim gan ra được!"

Tô Song Song ôm Tô Mộ, buồn rầu chẳng biết nói gì, nước mắt lại không kìm được chảy ra, cô dứt khoát khóc như vậy một hồi.

Tô Mộ không nói không rằng, chỉ ôm cô, mặc cho Tô Song Song khóc lóc, chờ đến khi Tô Song Song khóc xong, vạt áo Tô Mộ đã ướt đẫm.
 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 76-2: Một âm mưu lớn (2)



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 77-1: Thật trùng hợp lại gặp nhau(1)



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 77-2: Thật trùng hợp lại gặp nhau (2)



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 78-1: Mơ chính là thực tế (1)



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 78-2: Mơ chính là thực tế (2)


Tần Mặc vừa nghe liền dừng lại một chút, lập tức tàn bạo hôn lên môi đỏ hồng của cô lần nữa, cả hai dính vào nhau, nhưng Tần Mặc vẫn mở to đôi mắt đào hoa, tỉ mỉ nhìn cô.

Trong lúc Tô Song Song gần như thiếu dưỡng khí thì Tần Mặc buông cô ra, lúc này anh mới khẽ rời khỏi cô, nhìn dáng vẻ mơ màng đáng yêu của cô, khóe miệng anh nhẹ cong lên.

Tô Song Song bị Tần Mặc ôm chặt, cô hơi hướng về bên ngoài, say rượu cùng thiếu không khí khiến cô tự hỏi không biết mọi chuyện là thế nào. cô mơ màng nói: “Không phải là mơ sao?”

Ngay sau đó, Tô Song Song mạnh mẽ vươn tới bắt lấy cánh tay bên người Tần Mặc, hàm răng nhỏ không dùng lực được nhưng cô vẫn cắn.

Tần Mặc hơi cau mày, tùy ý Tô Song Song cắn tay làm nũng mình như bình thường.

Sau khi cắn xong, cô vươn tay lau nước bọt trên miệng, nhíu mày nhìn Tần Mặc, lơ mơ nói như người bị ngọng: “Quả nhiên là mơ… Tôi cũng không đau.”

Tần Mặc vừa nghe, rốt cuộc nhịn không được nhẹ nhàng nở nụ cười, tuy rằng cứng ngắc nhưng cũng rất dịu dàng.

TÔ Song Song gật gật đầu, bộ dáng khẳng định, lẩm bẩm nói với chính mình: “Quả nhiên là mơ, tiểu cầm thú cũng có thể cười.”

Bỗng nhiên một trận choáng váng đầu óc kéo đến khiến cô khó chịu, cô nhắm mắt lại, lười biếng dựa vào phía sau.

Tần Mặc ôm chặt cô, thấy Tô Song Song muốn ngủ, anh chậm rãi thả cô lên giường, nới rộng áo ngủ cho cô, vụng về đắp chăn cho cô.

Trước lúc đi, Tần Mặc cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán cô, chậm rãi trịnh trọng nói: “Chờ tôi.”

Hai chữ đơn giản, nhưng lại chứa rất nhiều tình cảm khó nói nên lời, anh chậm rãi ngẩng đầu. nhìn hàng lông mày cau lại khi ngủ của Tô Song Song, anh vươn tay nhẹ nhàng ấn vào đó, nói thêm một câu: “Phải ngoan.”

Mà ngay cả Tần Mặc cũng không biết được, chính anh lại có thể nói ra những lời buồn nôn như vậy.

Nói xong anh đứng dậy sửa sang lại đồ vét của mình, đi nhanh về phía cửa, vừa mở ra đã thấy vẻ mặt cảnh giác của Tô Mộ.

Tô Mộ vừa thấy Tần Mặc đi ra, theo bản năng nhướn cổ nhìn vào bên trong, không thấy gì, Tần Mặc đi lướt qua cô, nói một câu: “Cô làm rất tốt.”

Tô Mộ vừa nghe liền mạnh mẽ xoay người, nhìn bóng lưng của anh nói: “Tổng giám đốc Tần, tôi giúp anh là vì cảm thấy… muốn làm cho Tô Song Song hạnh phúc, nhưng nếu anh…”

“Yên tâm.” Hiếm khi Tần Mặc giải thích với người khác, thản nhiên nói ra hai chữ này, sau đó tiếp tục đi về phía trước.

Tô Mộ đứng tại chỗ sửng sốt một giây, sau đó vội vàng đi vào trong phòng, thấy Tô Song Song đang ngây ngô ngủ trên giường, cô liền thở phào nhẹ nhõm.

Tộ Mộ quay lại đóng cửa phòng, vươn tay day day chân mày, cảm giác nhanh chóng đi đến giai đoạn tuổi già.

Cô cử động một chút gân cốt đang đau nhức của mình, đi đến giường, ngủ một giấc thật ngon, sau đó ngày mai đưa Tô Song Song vui chơi một ngày, khiến đầu nhỏ ngu ngốc của cô không kịp phản ứng, giúp cô bớt nghĩ ngợi.

Tần Mặc đi tới căn phòng ở cuối hành lang, lúc đi vào liền thấy một người phụ nữ ngồi ngay ngắn bên giường, người này chính là người phụ nữ dịu dàng đã cùng anh ở cửa chờ.

Tần Mặc nhìn thấy cô, không có vẻ gì bất ngờ, anh tự nhiên cởi bỏ áo khoác, sau đó vắt lên cánh tay, tiến đến cạnh sô pha, nói: “Dương Hinh, cô ngủ trên giường, tôi ngủ sô pha.”

Dương Hinh vừa nghe, mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn anh, đột nhiên cười lắc lắc đầu, đứng dậy đi đến bên cạnh anh, vươn tới kéo tay anh: “Anh Mặc. anh cao lớn như vậy mà ngủ trên ghế sô pha nhỏ, thực sự tôi sẽ đau lòng đó.”

Giọng nói của Dương Hinh rất bình thường, vô cùng dịu dàng, cô nói xong liền kéo anh tới bên giường, sau đó đẩy anh xuống giường, còn mình ôm một chiếc chăn, đi tới sô pha.

Tần Mặc ngồi trên giường, nhìn bóng dáng nhỏ bé của cô, trên mặt không tốt lắm, nói một câu: “Dương Hinh…”

Anh còn chưa nói xong, Dương Hinh đã quay đầu nhìn, cười dịu dàng, cắt ngang lời anh: “Anh Mặc, nếu anh thấy ngại với em, em lập tức giận cho xem.”

Tần Mặc im lặng không nói, dừng ở trên giường một chút, sau đó xoay người nằm xuống, mặc nguyên đồ như vậy ngủ.

Dương Hinh nhìn anh, thở dài. Chậm rãi tới chỗ anh, nắm một bên chăn kéo lên cho anh. Mí mắt anh hơi giật giật nhưng không mở ra.

Dương Hinh đứng bên cạnh nhìn mắt anh, rồi xoay người đến chỗ sô pha nằm xuống.

Sô pha đối với Tần Mặc vô cùng nhỏ hẹp, nhưng đối với dáng người nhỏ nhắn xinh đẹp như Dương Hinh thì vô cùng rộng rãi, cho nên cô ngủ ở đây cũng không thấy tủi thân.

Thật ra hai người đều không ngủ, qua một lúc lâu Tần Mặc mở miệng: “Anh đã cuốn em vào chuyện này.”

Dương Hinh vẫn không để anh nói xong như cũ, giọng nói của cô mang theo ý cười: “Anh quên à, chúng ta làm chuyện này đều có lợi, nhưng mà xong việc này, anh Mặc, anh đừng quên đáp ứng chuyện của em là tốt rồi.”

Tần Mặc vừa nghe, mạnh mẽ mở mắt, sau đó “Ừ” một tiếng. Căn phòng lại chìm vào yên lặng.

Sáng sớm hôm sau, Tô Song Song thức dậy, quay người nhìn Tô Mộ đang ngủ say bên cạnh mình, liền vươn tay lay lay: “Tô Tô! Tô Tô! Tô Tô!”

“!” Tô Mộ còn tưởng xảy ra chuyện gì, sợ tới mức giật mình, liền vùng dậy, kéo Tô Song Song chạy ra bên ngoài.

Ngược lại Tô Song Song bị hành động này của Tô Mộ làm cho lờ mờ, một phen giữ lại cô: “Tô Tô, cô chạy cái gì vậy?”

Tô Mộ quay đầu nhìn bốn phía, nhìn thấy không có chuyện ăn cướp cháy nhà gì cả, lập tức nhìn Tô Song Song: “Vậy cô gọi tôi làm gì?”

“Tôi…” Tô Song Song muốn hỏi, nhưng còn chút ngại ngùng, cuối cùng không thể kìm chế được liền hỏi: “Có phải hôm qua tôi gặp Tần Mặc không?”

Tô Mộ ngồi bên giường, mặt đông cứng, sau đó gật gật đầu.

“Tôi… không làm chuyện gì chứ, sao tôi cảm thấy như đã nói chuyện cùng Tần Mặc rồi?” Tô Song Song suy nghĩ, đầu của cô liền đau như muốn đòi mạng, khiến cô không thể nhớ rõ hình ảnh mơ hồ kia là một giấc mơ hay là sự thật.

Tô Mộ nhìn chằm chằm cô, sau đó nói như đinh chém sắt: “Cô nằm mơ đó! Ngày hôm qua cô cùng chỗ với tôi, làm sao có thể nói chuyện với Tần tổng được!”

Tô Song Song gật gật đầu, cũng hiểu được là không có khả năng. Chẳng qua lúc cảm thấy được bàn tay đặt trên miệng mình thì vẫn có chút ngây người.

Vừa nghĩ tới bản thân hôm qua mơ thấy việc kia, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô liền ửng hồng, cô vội xoay người giả vờ đi rửa mặt, che giấu đi cảm xúc xấu hổ chỉ mình cô hiểu được.
 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 79-1: Thân như chị em tốt (1)



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 79-2: Thân như chị em tốt (2)



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 80: Rốt cuộc muốn như thế nào? (1)


Cửa chậm rãi bị đẩy ra, vang lên âm thanh rất nhỏ, nhưng đối với người vốn đang rất chú ý như Tô Song Song, giờ phút này cảm thấy vô cùng chói tai.

Tô Song Song đảo mắt đến đôi giày da đen bóng trước mặt, cô vội vàng cúi đầu, muốn giảm bớt cảm giác tồn tại của chính mình, không biết vì sao trái tim trong lồng ngực lại bắt đầu không nghe lời, rất nhanh nhảy dựng lên.

Tô Mộ nhìn dáng vẻ rùa đen rút đầu rụt cổ của Tô Song Song, hơi tức giận, vươn chân đá giày của cô.

Người này mới ra trận, còn chưa giao đấu, Tô Song Song đã bị thua thảm bại trước mặt Tần Mặc.

Tần Mặc thản nhiên liếc mắt nhìn Tô Song Song một cái, ánh mắt ảm đạm giống như bình thường vốn không biết Tô Song Song, anh gật đầu nhìn Dương Hinh, xem như chào hỏi qua, sau đó ngồi vào ghế trên.

Dương Hinh vội vàng đứng lên vươn tay ra giới thiệu: “Anh Mặc, đây là Tô Song Song, tác giả của “Hồng Hoang”, còn đây là biên tập Tô Mộ, ở công ty của anh! Song Song, Tô Mộ, đây là Tần Mặc! Tôi nghĩ hai người cũng đã nghe nói qua!”

Tần Mặc không có cảm xúc gì đặc biệt, thái độ cũng lạnh nhạt: “Ừ” một tiếng rồi lại bổ sung một câu: “Tôi biết.”

“A?” Dương Hinh ra vẻ kinh ngạc, nhìn Tần Mặc lại nhìn Tô Song Song, sau đó lập tức bừng tỉnh như vừa được giác ngộ.

“Đúng rồi! Các người đều ở cùng một công ty, Song Song nổi danh như vậy, anh Mặc chắc chắn từng chú ý đến, em thật thất lễ rồi!”

Tô Song Song càng cúi đầu thấp hơn, cô nhìn chằm chằm một khoảng trước mặt mình, không nói được lời nào, trong lòng rất nhanh chuyển động, không biết rõ là cảm giác gì.

Chẳng lẽ Tần Mặc không nói cho Dương Hinh biết trước đây anh và cô có chút quan hệ, cũng không nói qua bọn họ từng là hàng xóm của nhau, nhìn dáng vẻ bây giờ của anh, giống như chẳng muốn giải thích điều gì, cô cũng đâu cần phải nhiều lời.

Nhưng Tô Song Song nghĩ mãi không ra, sao Tần Mặc không nói cho Dương Hinh, chẳng nhẽ là vì sợ cô ấy hiểu lầm điều gì, càng nghĩ Tô Song Song càng cảm thấy khó chịu.

Khó có được lúc Tần Mặc cẩn thận chăm sóc như vậy, thật sự là khó chịu… rất khó chịu…

Tần Mặc vẫn nhìn Tô Song Song đang cúi đầu, không cần hỏi anh cũng biết chắc chắn lúc này cô lại đang suy nghĩ gì đó.

Tần Mặc cảm thấy hơi phiền chán, muốn nói cho cô biết không cần phải suy nghĩ nhiều, nhưng bây giờ chưa phải lúc, anh chỉ có thể giữ im lặng, sắc mặt càng thêm khó nhìn.

“Đúng rồi, chúng ta mau ăn thôi, anh Mặc, Song Song hơi sốt, nên chúng ta chỉ ăn thanh đạm thôi nhé?”

Dương Hinh nói xong còn vô cùng thân thiết ôm lấy cánh tay Tần Mặc, như chím nhỏ nép vào người anh, Tô Song Song vừa mới ngẩng đầu đã thấy một màn này, không biết có phải do lòng dạ cô hẹp hòi không mà thấy vô cùng chói mắt.

Tô Song Song ý thức được mình đang nghĩ gì liền hổ thẹn cúi đầu, trong lòng cô hết lần này đến lần khác tự trách bản thân không biết đúng mực.

Tần Mặc vừa nghe được Tô Song Song bị sốt, liền ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt nhìn không ra cảm xúc gì, cũng không có lấy một nét gì dư thừa trên mặt.

Anh nhìn qua rồi lại cúi đầu xem thực đơn, giống như từ nãy đến giờ không hề ngẩng đầu cho Tô Song Song một cái liếc mắt dư thừa nào.

Tô Mộ ngồi một bên không vui vẻ gì, cô rối rắm nhìn Tô Song Song, vô thức bắt lấy cánh tay của cô ấy.

“Tôi thấy Song Song không thoải mái lắm, chúng tôi vẫn nên trở về phòng mình trước, không quấy rầy hai vị nữa!” Tô Mộ nói xong lôi kéo Tô Song Song đứng dậy.

Trước tiên, hai người họ vốn không nên ở đây nhìn Tần Mặc và cô gái khác ân ái, đây chẳng phải là tự tìm đến phiền phức sao?

Tuy rằng cô không biết chủ ý của Tần Mặc là gì, nhưng cô không thấy vui vẻ khi nhìn Tô Song Song phiền muộn tự ti như vậy.
 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 80-2: Rốt cuộc muốn như thế nào? (2)


Đây chính là cảm xúc của Tô Song Song lúc này!

Tần Mặc đột nhiên mở miệng: “Nếu đã đến đây thì hãy cùng nhau ăn bữa cơm.”

Tô Mộ do dự, lại nhớ tới trước đây đã từng đáp ứng chuyện của Tần Mặc, cô lại không cam lòng kéo Tô Song Song ngồi xuống.

Tô Song Song vẫn đắm chìm trong tâm trạng của mình, không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy bản thân đứng lên rồi lại ngồi xuống, chờ đến khi cô lấy lại được tinh thần, thức ăn đã được đem lên bày trên bàn.

Tâm trạng cô dịu đi trong chốc lát, cảm xúc trong lòng đã điều chỉnh được tốt hơn, giờ phút này cô chỉ nên nghĩ đến làm cách nào để nhét đầy bụng.

Lúc này, Tô Song Song không thể nương tay với đồ ăn được, nhất định phải trích được ít máu của Tần Mặc, cảm giác mất mát lại xảy đến, cô liền chà đạo lên khăn tay giống như chà đạp chính tâm tình rối rắm của mình.

Khi đồ ăn vừa mang đến, cô lại sâu xa nhìn đồ ăn trên bàn, đều là những món mình thích, vô thức nhìn Tần Mặc ở đối diện.

Cô hơi hoảng loạn, trong đôi mắt hình bán nguyệt lộ ra chút ánh sáng, còn có vẻ tìm tòi nghiên cứu anh.

Dương Hinh ở đối diện lại chớp mắt, cười kéo cánh tay của Tần Mặc nói: “Anh Mặc, anh thật đúng là, sao lại gọi toàn đồ em thích ăn!”

Một câu nói, thành công khiến cho chút ánh sáng vừa nhen nhóm trong mắt Tô Song Song lụi tàn, cô cúi đầu nhìn đồ ăn trên bàn vốn luôn khiến cô phải ch** n**c miếng, bây giờ, một miếng cũng không thèm ăn.

Tô Song Song hơi đau đầu, ánh mắt cũng ê ẩm, mũi cũng không được tốt, cô bĩu môi, đưa tay sờ trán mình, trong lòng bi ai nghĩ đến: “Sẽ không đúng lúc vậy chứ, chẳng lẽ cô thật sự sốt rồi?”

Tần Mặc vẫn im lặng như trước, trong mắt lộ ra chút không kiên nhẫn, Tô Song Song lại vừa vặn đảo mắt qua bắt được cảm xúc này của anh, chợt lóe lên rồi biến mất.

Cô biết nó dành cho mình, dù sao thì cũng mặc kệ ai đó đang không thích người khác quấy rầy thế giới của người ta, Tô Song Song chỉ cảm thấy lỗ tai truyền đến một trận khô nóng, cô vội vàng thu hồi tay lại, ngoan ngoãn ngồi một chỗ, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.

Bữa cơm này thật im ắng, nếu như không có Dương Hinh thi thoảng nói vài câu điều tiết bầu không khí, chắc Tô Song Song sẽ cảm thấy mỗi phút trôi qua như một năm dài đằng đẵng.

Sau khi Tô Song Song ăn xong miếng cuối cùng trên đĩa của mình, cuối cùng Tần Mặc cũng mở miệng, cô nhẹ nhàng thở ra, rốt cuộc cũng có thể rời đi.

Nếu không để cô đi, cô nghĩ mình sẽ hóa đá ở đây mất! Vừa ra khỏi phòng, Tô Song Song đã thấy dạ dày lẩm nhẩm đau, đầu cũng choáng váng không tí.

Cô đưa tay chống một bên vách tường, Tô Mộ vừa thấy thế liền vội vàng chạy lại đỡ cô, lúc chạm vào cánh tay cô, không nhịn được kêu lên một tiếng: “Song Song, cô phát sốt thật rồi!”

Ý thức của Tô Song Song đã hơi mơ hồ, cô quay đầu nhìn Tô Mộ, rất kiêu ngạo trừng mắt nhìn cô ấy, sau đó bi thương nói: “Không thể nào! Tôi sẽ không!”

Tần Mặc đi ra ngoài cùng Dương Hinh ở phía sau, Tô Song Song nghiêng người, nhường đường cho anh, lúc dựa vào thành tường lạnh như băng ở sau lưng, Tô Song Song nhìn Dương Hinh vô cùng thân thiết kéo cánh tay của Tần Mặc, không biết vì sao lại thấy hai mắt rất đau đớn.

Dương Hinh quay đầu ngại ngùng nở nụ cười nhìn Tô Song Song, hơi thẹn thùng nói: “Song Song, nhớ chăm sóc bản thân cho tốt! Tôi đi trước đây!”

Tô Song Song vội vàng nặn ra một nụ cười tười, sau đó phất tay, quay đầu lại sau khi nhìn Dương Hinh, cô giống như mất hết sức lực, giữ chặt cánh tay Tô Mộ để chống đỡ thân thể của mình.

Tô Mộ ở bên cạnh nhìn Tô Song Song, lại nhìn Tần Mặc đang dần rời đi cùng Dương Hinh, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà thở dài:

“Song Song, cô thật sự phát sốt à?” Tô Mộ bắt lấy tay Tô Song Song, trong lòng run lên, tay cô rất nóng, Tô Mộ lại vội vàng sờ trán Tô Song Song, lo lắng lập tức dâng lên.

Tô Song Song lắc đầu, muốn bản thân tỉnh táo một chút, nhưng càng động đậy lại càng mờ mịt, nãy còn có thể nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, bây giờ chỉ còn là một mảnh mơ màng.

Tô Song Song cũng thấy sợ hãi, cô bắt được tay của Tô Mộ, sau đó liền cảm thấy trước mắt mình như tối sầm lại, cô đã mất hết tri giác.

“Tô Song Song! Tô Song Song!” Tô Song Song hôn mê nghe thấy Tô Mộ hét thảm như vậy, trong lòng không nhịn được nghĩ: sao cô không kêu nhã nhặn một chút, giống như cô sắp chết vậy, cô không nghĩ lúc này, tự nhiên mọi người lại biết hết cả tên cả họ mình.

Ngay sau đó Tô Song Song lại cảm giác được cả người mình như bay lên, trong lòng lại cảm khái Tô Mộ một tiếng: Tô Mộ, đúng là quái nhân, ôm cô đi mà cũng không tốn chút sức lực nào.

Thế nhưng cảm giác của cô vẫn thấy là lạ, lồng ngực này thật rộng lớn, cô muốn mở mắt ra nhìn một chút, nhưng lại không thể có cơ hội này, chỉ có thể đường đường chính chính hôn mê.

Tô Song Song nằm trên chiếc giường mềm mại, cả người đều vô lực, hơn nữa, đầu óc vô cùng choáng váng, cô muốn mở mắt, nhưng mí mắt nặng như chì không mở nổi.

Cô dùng rất nhiều sức cũng không có cách nào, cuối cùng đành quyết định không tiêu tốn sức lực nữa.

Lúc mơ mơ màng màng, cô cảm giác được một bàn tay lạnh như băng đặt lên trán mình, khiến cô không có tiền đồ “ưm” một tiếng.

Dù cô đang ở trạng thái hôn mê, thân thể cũng không chịu được động chạm như vậy, nếu bây giờ cô đang tỉnh, đoán rằng đối với loại hành động nhung nhớ này, nhất định hận không thể trực tiếp cho anh một cước bắn vào tường!

Trong phòng tất cả cửa sổ đều bị che rèm, dù đang là ban ngày nhưng vẫn hơi tối, rất thích hợp để ngủ.

Bên chiếc giường rộng lớn, Tần Mặc ngồi ở đó, hơi nghiêng người dựa vào Tô Song Song, bàn tay to nắm lấy tay nhỏ bé của cô, tay còn lại không nhịn được khẽ vuốt hai gò má hồng nhuận của cô.

Tần Mặc cứ im lặng chăm chú nhìn cô như vậy, cho đến khi cảm nhận được nhiệt độ của cô dần giảm xuống, thân thể cứng ngắc mới dần thả lỏng.

Cửa đột nhiên bị đẩy ra, Dương Hinh tiến vào, trong tay bưng một ly nước ấm và tăm bông, cô trực tiếp ngồi bên giường còn lại, dịu dàng cười nhìn Tần Mặc.

Tần Mặc ngẩng đầu thấy cô, nhìn những vật trong tay cô liền hiểu ngay cô định làm gì, anh lặng lẽ thu hồi tay đặ trên mặt Tô Song Song, tiếp nhận ly nước, đặt trên tủ đầu giường, sau đó cầm tăm bông trong tay Dương Hinh.

Bàn tay to lớn hơi ngốc nghếch cầm tăm bông nhúng qua nước trong chán, thật cẩn thận thấm vào môi của Tô Song Song.

Dương Hinh im lặng nhìn Tần Mặc ngốc nghếch làm hết tất cả những hành động này, nét dịu dàng trên mặt điểm thêm một chút ánh sáng.
 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 81-1: Hao mòn tâm trí vì tương tư (1)



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 81-2: Hao mòn tâm trí vì tương tư (2)



 
Back
Top Bottom