Cập nhật mới

Ngôn Tình Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 198-2: Kỳ vọng không phải là em (2)



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 199: Chúng ta đi nghỉ tuần trăng mật



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 199-2: Chúng ta đi nghỉ tuần trăng mật (tiếp theo)



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 200: Sẽ phải làm mèo con



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 200-2: Sẽ phải làm mèo con (tiếp theo)



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 201: Tần Mặc là yêu nghiệt


Một khắc Tần Mặc cũng không chịu nổi ông cụ Tần hết sức vội vã nhìn chằm chằm người cùng với mang mấy thứ kỳ kỳ quái quái chất đống trong phòng họ.

Mới đầu Tần Mặc nhìn thấy mấy thứ kia, ảo tưởng từng cái mặc trên người Tô Song Song sẽ cảm thấy rất đáng yêu, nhưng bị truyền thụ của ông cụ Tần giống như nhồi cho vịt ăn, thật sự không chịu nổi.

Sáng sớm hôm sau ngay cả điểm tâm cũng không ăn, Tần Mặc đã mang theo Tô Song Song trực tiếp đi sân bay, ngồi chờ trong phòng Vip, Tô Song Song đứng bên cạnh ghế dựa, nhìn Tần Mặc dáng vẻ đại gia ung dung tự tại, hơi mơ hồ.

Cô nhìn trái nhìn phải, dường như chỉ nhìn thấy một cái bọc nhỏ ôm trong ngực mình, Tô Song Song chớp chớp mắt, nếu như cô nhớ không lầm, hình như trong bọc của cô cũng chỉ có vài món đồ nội y tình thú hình con mèo chọn ngày hôm qua, sau đó cái gì cũng không có!

Tô Song Song giơ cái bọc nhỏ của mình lên, run lên ở trước mặt Tần Mặc, thật sự không có ý tứ nói ra khỏi miệng rằng trong túi xách của cô nhét thứ gì.

Chỉ tiếc Tần Mặc ngây ngốc giả bộ như không biết, nhíu mày nhìn Tô Song Song, nói ra chỉ thiếu không tức giận chết cô: “Nếu em cầm mệt mỏi, có thể đặt trên ghế bên cạnh.”

“...” Tô Song Song ôm bọc tiến tới, ghé vào bên cạnh tai Tần Mặc, nhỏ giọng nói: “Anh tạm thời giả bộ, trong giỏ xách này là bộ đồ kia, chúng ta ra nước ngoài như thế nào?”

Tần Mặc vừa quay đầu, chạm khẽ một cái lên trên khuôn mặt nhỏ nhắn phấn hồng của Tô Song Song, Tô Song Song bị sợ đến đột nhiên nâng người lên, kết hợp lùi về sau mấy bước, khi nhìn lại Tô Mặc, ánh mắt cũng thay đổi.

Tần Mặc vừa ăn trộm đậu hũ nhà người ta này thật sự là nam thần cao ngạo lạnh lùng nhà cô sao, sao một giây biến thân thành tiểu cầm thú, để cho cô cảm thấy sợ sệt.

Tần Mặc ngược lại không có vẻ mặt đặc biệt gì, giống như mới vừa rồi hôn trộm Tô Song Song vốn không phải là anh vậy, anh đưa tay vỗ vỗ cái ghế bên cạnh mình, ý bảo cô tới đây.

Tô Song Song theo bản năng ôm chặt cái bọc nhỏ trong ngực, cảnh giác nhìn Tần Mặc, Tần Mặc thu tay lại, bình tĩnh nói: “Biết em thích bộ đồ đó, nhưng cũng không cần ôm chặt như vậy.”

Tô Song Song vừa nghe, mới phản ứng được bản thân mình đang ông món đồ chơi gì, theo bản năng định ném nó đi luôn, nhưng mới vừa đưa tay ra lại cảm thấy ném loạn đồ không tốt, thêm nữa đò này còn do ông cụ Tần đưa, ngượng ngùng ôm nó vào trong ngực.

Tô Song Song đi về phía trước mấy bước, nhưng không ngồi ở trên ghế, cô đón lấy ưu thế này, từ trên cao nhìn xuống khán giả Tần Mặc, hừ hừ, bất mãn nói: “Anh đừng có đổi chủ đề, anh còn chưa nói, hai chúng ta không có gì cả làm sao ra nước ngoài!”

Tô Song Song liếc nhìn Tần Mặc, anh chỉ mặc một bộ đồ ngủ, túi nhỏ như vậy, vốn không thể để hộ chiếu gì đó.

Tần Mặc không trả lời câu hỏi của Tô Song Song, mà là đưa tay, bất ngờ không kịp đề phòng kéo Tô Song Song vào trong ngực của mình, cánh tay đảo một cái, để cho cô ngồi ở bên cạnh, sau đó cánh tay giữ chặt cả đầu vai của cô.

Tô Song Song bị Tần Mặc túm lấy, chỉ có thể dựa vào trong ngực anh, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ lên, nhìn chung quanh, thấy không có ai nhìn sang, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Bàn tay Tô Song Song kéo ống tay áo của Tần Mặc, khẽ ngửa đầu hỏi: “A Mặc, anh đây là muốn náo loạn kiểu nào?”

“Em tin anh không?” Tần Mặc cúi đầu nhìn thẳng vào mắt Tô Song Song, ánh mắt bình tĩnh, giọng nói thong thả.

Tô Song Song không hề nghĩ ngợi gật gật đầu, sao có thể không tin anh được, khóe miệng Tần Mặc đột nhiên khẽ nhếch lên, lộ ra ý cười, mê loạn mắt Tô Song Song.

Chỉ nghe anh nói: “Vậy thì ngoan ngoãn dựa vào anh một lát thôi, tất cả đã có anh.” Tần Mặc nói xong, nắm thật chặt cả cánh tay Tô Song Song, để cho cô càng dựa thêm vào trong ngực mình.

Vì tránh né ông cụ Tần, chưa tới sáu giờ Tần Mặc đã kéo Tô Song Song dậy, mang theo cô lên đường chạy trốn, bây giờ cũng mới hơn bảy giờ, nghe Tần Mặc vừa nói như thế, Tô Song Song thật sự hơi mệt nhọc.

Cô tìm một vị trí thoải mái trong ngực Tần Mặc, cọ cọ, chỉ muốn nhắm mắt một lát, không ngờ ở trong lồng ngực ấm áp của Tần Mặc lập tức ngủ thiếp đi.

Chờ đến khi Tô Song Song tỉnh lại lần nữa, phát hiện mình đang ở trên máy bay rồi, đang dựa vào đầu vai Tần Mặc ngủ được mơ mơ màng màng, cô ngẩng đầu lên, tầm mắt đảo qua, đã nhìn thấy trên đầu vai Tần Mặc mà mình mới dựa vào, một mảnh nước đọng.

Tô Song Song chuyển mắt, làm như không thấy, sau đó cười khan rồi nói: “A Mặc, chúng ta lên máy bay từ khi nào!”

Tần Mặc rất bình tĩnh, cầm khăn lông bên cạnh lau đầu vai của mình, sau đó cởi áo khoác ra, ném lên chiếc ghế trống bên cạnh. die nd da nl e q uu ydo n

Lúc này Tần Mặc mới quay đầu nhìn về phía Tô Song Song, mặt không tỏ vẻ gì nói: “Khi em chảy giọt nước miếng đầu tiên.”

Tô Song Song lập tức lúng túng hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào, cô dẩu dẩu môi, mặc dù miệng Tần Mặc rất độc, nhưng anh nói là sự thật, cô không có cách nào cãi lại.

Tô Song Song nói không lại Tần Mặc, nên định không bạo lực không chống cự, cô ngồi yên trên chỗ ngồi, buồn bực không lên tiếng, mặc dù trong lòng nghi ngờ bọn họ góp đủ đồ đạc như thế nào, nhưng như cũ nhịn lấy không lên tiếng.

Đột nhiên trước mặt xuất hiện một thanh chocolate, tầm mặc Tô Song Song bị hấp dẫn trong nháy mắt, cho đến bây giờ cô còn chưa ăn điểm tâm đâu, chẳng qua khi nhìn thấy thanh chocolate mê người kia ở trên tay Tần Mặc thì Tô Song Song quật cường quay đầu.

Kẻ sĩ thà chết chứ không chịu nhục, Tô Song Song dẩu dẩu môi, vẻ mặt đáng thương, thà chết chứ không chịu khuất phục.

Tần Mặc không ngờ ý chí của Tô Song Song lại ương ngạnh như thế, anh bóc vỏ chocolate cầm trên tay ra, sau đó lại lắc lư một vòng trước mặt Tô Song Song.

Hương vị ngọt ngào của chocolate hành hạ thần kinh của Tô Song Song, cô cắn răng, mới chịu đựng không một miếng mà cắn thanh chocolate mê người này vào trong miệng.

Tần Mặc nhìn mặt Tô Song Song nhăn thành bánh bao, không nói gì, thu thanh chocolate lại, sau đó bỏ vào trong miệng của mình, đôi tai Tô Song Song khẽ giật giật, rõ ràng nghe thấy tiếng giấy bọc, nghe thấy tiếng Tần Mặc ngậm chocolate vào.

Cô chậm rãi hít vào một hơi, trong không khí tất cả đều là vị chocolate, giờ khắc này Tô Song Song hối hận, dù sao ở trước mặt Tần Mặc cô đừng nói tới mặt mũi, ngay cả bên trong cũng mất sạch, cô rốt cuộc mới vừa già mồm cãi láo cái gì.

Khi Tô Song Song đang biết vậy chẳng làm, hận không thể quay đầu lại cướp lấy chocolate trong miệng Tần Mặc, Tần Mặc lại đột nhiên đưa tay giữ chặt cái gáy của cô, cúi đầu trực tiếp hôn lên môi cô.

Tô Song Song nhìn thấy đầu tiên là nửa miếng chocolate kia, không hề nghĩ ngợi trực tiếp ngậm vào trong miệng, ngay sau đó, cô càng hối hận, đặc biệt em gái nó, ai có thể nói cho cô biết, vì sao ở đầu kia của chocolate không phải là tay của Tần Mặc, mà là miệng của Tần Mặc không!

Chỉ có điều trong nụ hôn ngọt ngào mang theo vị ngọt của chocolate ở đây, Tô Song Song đã không có ý định dư thừa đi suy nghĩ tại sao, chỉ chốc lát sau đã hoàn toàn đắm chìm trong hương thơm tinh khiết này.

Đợi đến khi môi mỏng của Tần Mặc rời khỏi cái miệng nhỏ nhắn của Tô Song Song, Tô Song Song đã hoàn toàn mơ hồ rồi, cô khẽ nguyền rủa một tiếng trong lòng, tiểu cầm thú âm hiểm này, lại dùng chocolate tẩm rượu!

Cô ấy chỉ cần dính hơi rượu thôi sẽ choáng!

Chỉ có điều chocolate tẩm rượu có nồng độ không cao, Tô Song Song chỉ hơi choáng váng, tay chân như nhũn ra, còn chưa tới mức thần trí không rõ, say khướt.

Khi Tô Song Song đang tựa vào ghế, liếc mắt nhìn thấy Tần Mặc bưng một tô cháo, múc một muống, đang quơ quơ trước mặt Tô Song Song.

Lúc này Tô Song Song một chút cũng không hề do dự, không biết có phải dưới tác dụng của rượu cồn không, tính tham ăn nguyên thủy nhất của cô bị khuếch tán, một miếng này giống như sói đói vồ mồi, nếu không phải muống nhỏ bằng nhôm, đoán chừng đã bị cô cắn một nửa.

Tô Song Song cứ mơ mơ màng màng như vậy bị Tần Mặc đút vào cho nửa chén, có đồ xuống bụng, cảm giác choáng váng đó tốt hơn nhiều, lúc này Tô Song Song mới bắt đầu hậu tri hậu giác đỏ mặt.

Cô đoạt lấy cái chén trong tay Tần mặc, nói lắp bắp: “Em... Em tự làm...”

“Một chén cháo này, cũng chỉ còn một nửa.” Tần Mặc nói xong liếc mắt nhìn bụng mình, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Song Song lập tức đỏ hơn, cô vội vàng nhét nửa chén cháo còn lại vào trong tay Tần Mặc.

Tần Mặc lại không nhận, thản nhiên nói: “Mới vừa rồi anh cho em ăn rồi, để huề nhau, bây giờ em đút cho anh.”

“!” Phản ứng đầu tiên của Tô Song Song chính là ném chén, sau đó gầm nhẹ một tiếng: Đại gia anh. Chỉ có điều Tô Song Song cũng chỉ suy nghĩ một chút.

Trước không nói tới vị đại nhân hiện tại kiêu ngạo yêu nghiệt này là ông xã của cô, hay trên cái máy bay nhỏ này không biết bay đi đâu, ngày nghỉ tương lai của cô tất cả đều dựa vào vị đại nhân giàu có này!

Vừa rồi Tô Song Song đã ăn thiệt thòi thà chết chứ không chịu khuất phục rồi, vào lúc này lập tức biến thân thành Tô chân chó, cười híp mắt múc một muỗng cháo, giả bộ giống như thổi nguội cho anh, thật ra là tốn sức thổi thêm nhiều nước miếng vào bên trong.

Trình độ ác liệt kia thật sự muốn ói, ánh mắt Tần Mặc vẫn nhìn động tác mờ ám của Tô Song Song, thấy mặt mày cô cong cong, dáng vẻ âm mưu nhỏ được thực hiện, cũng không nói gì, cứ như vậy uống một miếng cháo tăng thêm nước miếng của Tô Song Song vào bụng.

Tô Song Song dĩ nhiên đã thấy Tần Mặc nhìn thấy dáng vẻ mờ ám của mình rồi, vốn định chọc anh, nào biết anh cứ thật sự uống cháo vào như vậy, bị sợ đến tay Tô Song Song run lên, thiếu chút nữa đâm cái muỗng vào trong cổ họng Tần Mặc.

Tần Mặc vội vàng cầm tay Tô Song Song, lấy cái muỗng ra, lúc này Tô Song Song mới phản ứng được, mình thiếu chút nữa giết lầm Tần Mặc, bị sợ đến tay nhỏ bé run lên, vội vàng tươi cười.

Tần Mặc liếc nhìn Tô Song Song, đã tập mãi thành thói quen với hành động thiếu gân thiếu cốt của cô, lười phải so đo, anh liếc mắt nhìn nửa chén cháo còn lại, ý bảo cô tiếp tục.

Nếu vậy đã tốt, Tần Mặc còn cố tình nói thêm một câu: “Dù sao mới vừa rồi còn ăn không ít nước miếng của em, còn là vị chocolate.”

“Tôi nhổ!” Hai chữ này hoàn toàn khắc họa nội tâm giờ phút này của Tô Song Song! Cô trợn to mắt tròn trịa nhìn Tần Mặc bộc bạch, một lần nữa hoài nghi, có phải Tần Mặc bị yêu nghiệt nhập thân không.

Tần Mặc đương nhiên nhìn thấy vẻ hoảng sợ trong đôi mắt nhỏ của Tô Song Song, không hề để ý liếc cô một cái, nói: “Anh chỉ rất nhanh thức thời thôi.”

“Anh! Đại ca! Đại đại ca! Ngài có thể học tốt một chút không!” Tô Song Song vô lực k** r*n một tiếng, hiện giờ hoàn toàn tin tưởng, người này muốn học xấu thật sự là chuyện chỉ cần một phút đồng hồ.

Nhất là Tần Mặc có trí thông minh tràn đầy, cái này nếu muốn học hư, thật sự là một giây sau biến thành cầm thú, còn là một cầm thú yêu nghiệt, cơ thể cực kỳ tiến hóa đấy!

“Chưa ăn no đấy.” Tần Mặc lại liếc nhìn cái chén Tô Song Song bưng trong tay, vào lúc này Tô Song Song không dám chọc giận Tần Mặc rồi, chỉ sợ anh vô sự tự thông *, một giây đồng hồ từ yêu nghiệt biến thành yêu quái, trực tiếp ăn cô luôn, nên ngoan ngoãn cho anh ăn cháo.

(*) vô sự tự thông: không cần dạy cũng biết

Tần Mặc ngược lại rất hưởng thụ, trong lòng nghĩ đến, xem ra bản “Tình yêu kế trong kế” * kia còn rất có tác dụng, cảm giác mình và Tô Song Song càng ngày càng thân mật, tốt hơn trước kia nhiều.

(*) Tình yêu kế trong kế là một tác phẩm do Hồng Thường sáng tác

Yêu nghiệt “Tình yêu kế trong kế” trong nháy mắt loạn vào, hừ hừ một cái thể hiện sự tồn tại của mình: “Tất nhiên, cũng không nhìn xem tôi do ai viết!”

Bạch Tiêu ở bệnh viện phía xa, đột nhiên hắt xì, anh vuốt vuốt lỗ mũi của mình, tiện thể nhíu mày, luôn cảm giác mình lạnh cả sống lưng đây này.
 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 202: Thật sự còn tốt chứ


Vừa xuống máy bay, Tô Song Song lập tức có cảm giác sống sót sau tai nạn, cô vừa mới làm nô dịch không ít vì Tần Mặc, là cho ăn cơm xong, lại đấm chân đấm lưng cho anh, làm một nha hoàn nhỏ thời cổ đại, mà Tần Mặc anh chính là địa chủ Chu Bái Bì *!

(*) Chu Bái Bì: Một tên cường hào ác bá dưới ngòi bút của tác giả Cao Ngọc Bảo, vì thời xưa chưa có đồng hồ nên lấy tiếng gà gáy làm giờ đánh dấu làm việc. Chu Bái Bì vì muốn bóc lột người làm nên nửa đêm giả tiếng gà gáy để gọi người làm dậy lao động. “Bái Bì” ở đây còn có nghĩa là lột da.

Tô Song Song vội vàng duỗi người một cái, mới hạ cánh tay xuống, vừa nhìn về phía trước, lập tức trong lòng hoàn toàn trống trải, nơi này trừ bầu trời màu xanh lam đặc biệt, ngay cả không khí hình như cũng tràn đầy một ít mùi vị ngọt ngào.

Tô Song Song vội vàng xoay một vòng, sân bay này xây trên một nền đất cao, cho nên Tô Song Song nhìn xuyên qua kính nhìn xuống, đã thấy nước biển trong suốt quả thật như trong veo, chớp mắt một cái tươi đẹp cũng sẽ không thay đổi.

Lúc này Tần Mặc đi tới, đứng ở bên cạnh Tô Song Song, kéo tay của cô, nhẹ giọng hỏi một câu: “Thích nơi này không?”

Tô Song Song kích động cũng không nói chuyện, vội vàng gật đầu một cái, ý hưng phấn khó nói lên lời.

Tần Mặc hài lòng đưa tay, theo thói quen vuốt vuốt đầu của cô, sau đó kéo cô đi ra ngoài, vừa đi vừa kiên nhẫn nói: “Nơi này tương đối nóng, chúng ta đi khách sạn đổi một bộ quần áo trước, nghỉ ngơi một lúc, buổi chiều anh dẫn em đi bờ biển chơi, hả?”

Bây giờ cả mắt Tô Song Song đều là nước biển trong suốt nhìn thấy đáy, Tần Mặc nói cái gì và cái gì, cũng chỉ cố gật đầu, đợi đến khi ra khỏi sân bay, rời khỏi máy điều hòa nhiệt độ, Tô Song Song giờ mới hiểu được, Tần Mặc nói thay quần áo. die ennd kdan/le eequhyd onnn

Thì ra bọn họ xuyên qua nửa địa cầu! Trực tiếp chạy đến vùng nhiệt đới, vừa đi ra ngoài, Tô Song Song đã cảm thấy một luồng sóng nhiệt đánh tới, cô cúi đầu nhìn bộ áo dài quần dài trên người mình, bỗng cảm thấy mình giống như con ngốc.

Cũng may chỉ đi vài bước, xe đã tới rồi, Tô Song Song vội vàng chui vào trong xe, máy điều hòa nhiệt độ vừa mở, trong nháy mắt cảm thấy sống lại rồi.

Cô hưng phấn như đứa trẻ con mới ra cửa, chỗ này chỗ kia đều mới mẻ, rướn cổ nhìn ra bên ngoài.

Tần Mặc ngồi ở bên cạnh, Tô Song Song nhìn ra bên ngoài, anh thì tập trung nhìn Tô Song Song, hai người ai cũng không lên tiếng, cho đến khi xuống xe, Tô Song Song lấy tốc độ thi chạy một trăm mét điên cuồng chạy vào khách sạn, chỉ trong chốc lát này thôi cũng đã thiếu chút nữa khiến cô nóng đến chết rồi.

Vừa vào khách sạn, Tô Song Song lại nhìn túi nhỏ trong ngực mình, bối rối, cô nhìn Tần Mặc đang thong thả ung dung đi về phía cô, lại quơ quơ cái túi trong tay mình, nói: “A Mặc, chúng ta cũng không mang theo quần áo!”

Tần Mặc nhìn lướt qua Tô Song Song, ánh mắt kia lộ ra chút bất đắc dĩ, anh móc một chiếc thẻ từ trong túi áo ra, quơ quơ, sau đó giao cho nhân viên phục vụ, nói đơn giản một cái số đo của anh và Tô Song Song, cùng với nhãn hiệu quần áo cần tới.

Sau đó Tô Song Song liền nhìn thấy nhân viên phục vụ này cười híp mắt cầm thẻ đi, Tô Song Song hơi nóng nảy, lôi kéo Tần Mặc nói: “A Mặc, nếu như anh ta cầm thẻ chạy mất thì làm như thế nào?”

“...” Mặc dù Tần Mặc không nói gì nhưng lại cảm thấy dáng vẻ bảo vệ tài sản cho anh của Tô Song Song đặc biệt đáng yêu, anh đưa tay lại v**t v* đỉnh đầu Tô Song Song, trầm giọng nói: “Cậu ta không dám.”

Bốn chữ này Tần Mặc nói không có giọng điệu đặc biệt gì, nhưng chỉ có điều mùi vị lạnh như băng nà mới khiến cho người ta có cảm giác sợ nổi da gà, Tô Song Song liếc nhìn Tần Mặc, thấy gương mặt băng giá của anh, gật gật đầu, quả thật, đoán chừng ngại mạng dài rồi mới dám trộm tiền của Boss Tần.

Ngay cả ông cụ Tần có dáng vẻ kêu đánh kêu giết, mỗi một phút đã xắt người thành miếng củ cải.

Tô Song Song vậy yên tâm, ngồi máy bay cho tới trưa, làm nha hoàn nhỏ cho tới trưa, Tô Song Song giờ vừa mệt lại buồn ngủ, lôi kéo Tần Mặc đi tới trước quầy lễ tân. dfienddn lieqiudoon

“A Mặc, chúng ta ở đâu?” Tô Song Song mới hỏi xong, còn chưa đi tới quầy lễ tân, Tần Mặc đã lật tay túm được tay Tô Song Song, kéo cô đi thẳng vào thang máy.

Thang máy chạy thẳng lên trên cùng, Tô Song Song nhìn con số tăng vọt một đường, đợi đến khi ngừng lại còn hơi mơ hồ đấy.

Tần Mặc trực tiếp kéo Tô Song Song đi ra ngoài, mở cửa một căn phòng trong cùng, Tô Song Song đi vào, hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa ngồi phệt xuống đất.

Phòng này ước chừng sơ qua đoán chừng phải hai ba trăm mét vuông! Hay thật, giờ khắc này phòng khách đã vượt qua khu nhà trọ kia của cô rồi, Tô Song Song nuốt nước miếng một cái, theo bản năng vịn khung cửa, định chạy đi.

Tần Mặc một phát kéo cô lại, đóng cửa, ôm cô, không để cho cô chạy, không hiểu hỏi: “Làm sao vậy?”

Tô Song Song đi vào trong phòng, nhìn đồ xa xỉ trong phòng, lại nhìn cửa sổ thủy tinh sát đất nhìn thấy toàn bộ đảo, trái tim nhỏ thật sự run lên lại run lên.

“A Mặc, mặc dù anh có tiền, nhưng cũng không thể tiêu xài như vậy! Thế này về sau em phải kiếm tiền mấy đời mới có thể đổi lấy tiền du lịch một lần này!”

Tô Song Song vừa nghĩ tới nửa đời sau của mình vất vả cũng vì một căn phòng rộng lớn cao cấp đỉnh nhất này, tha cho cô đi! Cô sợ nửa đêm thức tỉnh!

Tần Mặc rốt cuộc hiểu được Tô Song Song đang sợ cái gì rồi, cười khẽ một tiếng, chớp mắt một cái, mở miệng nói: “Khách sạn này là của chúng ta, cho nên chúng ta ở không tốn tiền.”

“??” Tô Song Song quay đầu lại nửa tin nửa ngờ nhìn Tần Mặc, vẻ mặt anh đùa thôi hả? Nếu ở trong nhà kia của Tần Mặc mà anh nói anh có một khách sạn ở đây, cô khẳng định không do dự chút nào chỉ tin tưởng.

Thế nhưng đây là ở ngoài nửa địa cầu! Chẳng lẽ tay Tần Mặc đã duỗi xa đến như vậy, Tô Song Song theo bản năng liếc nhìn tay Tần Mặc, tay thon dài trắng nõn, thật đẹp mắt.

Cô chậc chậc một tiếng trong lòng: Quả thật là thế giới giàu có, cô một bình dân nho nhỏ nhìn không thấu.

“Thật sự không tốn tiền?” Tô Song Song thử hỏi một câu, thấy Tần Mặc rất nghiêm túc gật gật đầu, vậy được rồi, bởi vì Tần Mặc đã đồng ý không bao giờ lừa cô nữa.

Vừa nghe không tốn tiền, Tô Song Song lập tức vui vẻ, bắt đầu xem đông một chút tây một chút, sờ sờ chỗ này một chút sờ chỗ kia một chút, dáng vẻ một tên nhà quê ra tỉnh, nhìn chỗ này chỗ kia đều mới mẻ.

Tần Mặc cứ tựa vào cửa như vậy, nhìn dáng vẻ Tô Song Song vui vẻ, trong lòng ấm áp vui vẻ theo, nhìn một lúc, thấy toàn bộ lực chú ý của Tô Song Song đều bị phong cảnh ngoài cửa sổ hấp dẫn, anh lấy điện thoại di động ra, gửi một tin nhắn.

“Thu mua khách sạn này.” Năm chữ đơn giản, chính là vì không bao giờ lừa gạt Tô Song Song nữa.

Tô Song Song nhìn một lúc, ôm gối ôm tựa vào ngồi cạnh cửa sổ sát đất, nhìn một chút, cuối cùng không nhịn được ngủ thiếp đi. die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Tần Mặc gửi tin nhắn xong, vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy Tô Song Song ngồi dưới đất bên cạnh giường, nhắm mắt lại yên tĩnh ngủ thiếp đi.

Ánh nắng ấm áp xuyên qua cửa kính chiếu lên người cô, hiện lên một ít hào quang bảy màu, như mộng như ảo, Tần Mặc lập tức hơi kinh hãi, chỉ sợ sau một khắc Tô Song Song sẽ theo vầng sáng bảy màu này cùng nhau biến mất ở trong không khí.

Anh vội vàng đi nhanh tới, khoảnh khắc khi chạm đến thân thể Tô Song Song kia, Tần Mặc mới cảm thấy yên tâm, anh nhìn thấy trên trán Tô Song Song đã hiện lên một tầng mồ hôi mỏng, bất đắc dĩ lắc đầu nhẹ nhàng hôn lên cái trán cô, sau đó ôm cô lên.

Vừa vào phòng ngủ, Tần Mặc đã rón rén giúp Tô Song Song cởi áo ngoài ra, bởi vì cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ làm chuyện này, Tần Mặc làm vừa cẩn thận vừa vụng về, một bộ quần áo ước chừng mất mười phút mới cởi ra xong.

Cởi áo khoác cho Tô Song Song, anh thế nhưng lại mồ hôi đầy đầu, anh cũng định cởi áo ngoài, nhìn Tô Song Song ngủ ngon, anh đứng bên giường suy nghĩ một chút, trực tiếp lên giường, ôm Tô Song Song theo cô một lát.

Một giấc ngủ này của Tô Song Song vẫn ngủ thẳng đến buổi chiều, nếu như không phải bụng gọi, đoán chừng cô sẽ ngủ thẳng đến tối, cô mơ mơ màng màng v**t v* bụng mình, càng vuốt càng đói, Tô Song Song rốt cuộc không chịu được mở hai mắt ra rồi.

Hai mắt vừa mới mở ra, còn chưa kịp thích ứng với ánh sáng, đã nhìn thấy cái cằm tuấn tú của Tần Mặc, cô còn mơ mơ màng màng, cằm của Tần Mặc bị ánh mặt trời chiếu qua, càng thêm không thấy rõ rồi, Tô Song Song còn tưởng là bánh bao lớn, vừa ngẩng đầu đi lên chính là một ngụm.

“Ưmh...” Tần Mặc rên lên một tiếng, mắt khép hờ vừa nhìn, mới phát hiện bị Tô Song Song cắn.

Khoảnh khắc khi Tô Song Song cắn lên, cảm giác sắp rơi răng, trong nháy mắt cảm thấy có gì không đúng, cô cảm thấy đau, đó chính là nói cô không phải nằm mộng, đã tỉnh rồi, ở bên đầu cô vốn không thể có bánh bao trắng lớn.

Tô Song Song vội vàng buông miệng ra, cẩn thân liếc mắt nhìn, khi nhìn thấy cô vừa mới cắn chính là cằm của Tần Mặc thì nhìn thấy trên cằm Tần Mặc có hai hàng dấu răng, cộng thêm một đống nước miếng thì Tô Song Song vội vàng nhắm mắt lại, giả chết.

Tần Mặc nhắm mắt hít vào một hơi thật sâu, mới kiềm chế được lửa giận nơi đáy lòng, không một cước đạp Tô Song Song xuống.

Anh đã nắm chặt bên mép chăn, lung tung xoa xoa cằm của mình, nhìn dáng vẻ giả chết của Tô Song Song ở trong lòng mình, cuối cùng tức giận hóa thành bất đắc dĩ.

Tần Mặc khẽ thở dài, ngay sau đó hé miệng, một ngụm cắn lên cái mũi nhỏ của Tô Song Song.

Tô Song Song lập tức cả kinh trợn tròn hai mắt, thiếu điều kêu lên, khi Tô Song Song định kêu lên, Tần Mặc trực tiếp buông lỗ mũi của cô ra, hôn lên môi cô, chặn miệng cô lại. di3n~d@n`l3q21y"d0n

Cái hôn này lại hôn đến khiến cho Tô Song Song mơ mơ màng màng rồi, đợi đến khi Tần Mặc buông cô ra, cô nằm trên giường, cảm giác hít vào nhiều thở ra ít, quả thật mệt muốn xỉu.

Tần Mặc thì đứng dậy, đưa tay định kéo Tô Song Song lên, thấy Tô Song Song bám lấy cái giường, không có ý tứ muốn đứng dậy, anh trực tiếp tự mình xuống giường, không quên nói một câu: “Vậy anh tự đi ăn cơm.”

“Đừng! Đại thần chờ em!” Tô Song Song vừa nghe đến ăn, trong nháy mắt cũng không để ý đến có xấu hổ hay không nữa rồi, đưa tay kéo Tần Mặc lại, dùng sức kéo.

Chỉ nghe “Roẹt!” Một tiếng, Tô Song Song còn chưa đứng dậy, đã cảm thấy phá hư rồi, cô khẽ ngẩng đầu lên, liếc mắt một cái, vừa nhìn, bị sợ đến Tô Song Song vội vàng buông tay ra.

Ai có thể nói cho cô biết, tổng giám đốc đại nhân mặc quần hiệu gì không! Thật sự quá lừa bịp rồi! Cô chỉ nhẹ nhàng kéo, làm sao lại xé rách cái mông này ra!

Tần Mặc cảm thấy sau cái mông mình mát mẻ một trận, anh nhắm nghiền mắt lại, hít vào một hơi thật sâu, sau đó mở hai mắt ra, xoay người liếc nhìn mông mình.

Lại bị xé rách hở ra một mảng lớn, lộ ra q**n l*t màu đen bên trong, hàm răng Tần Mặc lập tức mài đến “Ken két” vang dội.

Tô Song Song vừa nghe thấy tiếng mài răng “Ken két” này, trong nháy mắt cảm thấy cái mạng nhỏ của mình mất rồi, vội vàng xin tha: “Boss Tần, Tần đại thần, em thật sự không phải cố ý! Không cẩn thận, tay làm sai!”

Tần Mặc không để ý đến Tô Song Song, chậm rãi xoay người, đưa tay bóp má Tô Song Song, Tô Song Song còn tưởng rằng Tần Mặc định thực hành hình phạt đáng sợ nào đó, mặt mo cũng không cần, gào lên một tiếng: “Ông xã, em sai rồi! Cũng không dám nữa!”

Một tiếng ông xã, mềm mại êm ái yếu đuối còn mang theo chút rung động, trong nháy mắt an ủi xao động trong lòng Tần Mặc, đôi tay đưa ra định bấm mặt Tô Song Song đổi thành v**t v* đỉnh đầu Tô Song Song.

Tô Song Song còn tưởng rằng Tần Mặc định “Giày xéo” cô, bị sợ đến cũng nhắm mắt lại, chờ cả ngày cũng chỉ cảm thấy Tần Mặc v**t v* đầu mình như sờ con chó nhỏ, hình như không có động tác nào khác, lúc này mới lặng lẽ mở một mắt ra.
 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 203: Tổ hợp hai người hút mắt


Vừa mở mắt ra đã nhìn thấy Tần Mặc tỏ vẻ dịu dàng nhìn mình, Tô Song Song trong nháy mắt có cảm giác có phải mình đã chuyển kiếp rồi không, vẻ mặt dịu dàng như vậy sao có thể xuất hiện trên mặt boss Tần, nó không khoa học!

Cô cười ha ha, hơi hoảng hốt, nghĩ thầm có phải Tần Mặc giận quá thành cười không, càng dịu dàng thật ra một lát nữa thủ đoạn trừng trị cô càng hung ác tàn bạo.

Tô Song Song cảnh giác nhìn chằm chằm Tần Mặc, vốn không vì dịu dàng của anh mà xúc động, dáng vẻ nếu anh dám ra tay, em sẽ cho anh biết sự lợi hại.

Tần Mặc thật sự bị Tô Song Song đánh bại, trực tiếp ngồi ở trên giường, rồi bắt đầu c** q**n bị Tô Song Song kéo rách, Tô Song Song vừa thấy, bị sợ đến vèo một phát xông lên.

“Anh! Anh làm gì thế?” Tô Song Song theo bản năng định chạy trốn sang bên cạnh, mặc dù bọn họ đã là vợ chồng trên danh nghĩa, nhưng bước nhảy chất lượng này, hình như còn cần xây dựng một chút tâm lý.

“Cái đó... Em, anh...” Tô Song Song nhìn Tần Mặc tự nhiên c** q**n xuống, liền lắp bắp, thấy Tần Mặc đứng dậy, cô chợt nhắm mắt lại, nhưng đợi trong chốc lát, không cảm thấy cái gì.

Tô Song Song thận trọng mở mắt, vừa nhìn, thì ra Tần Mặc đi tới phòng tắm lấy áo tắm khoác lên người, cô vừa mở mắt, vừa đúng Tần Mặc quay đầu nhìn sang.

Anh vừa thấy dáng vẻ Tô Song Song như vậy, khẽ nhíu mày một cái, nói: “Nếu như em muốn, buổi tối chúng ta làm vận động tiếp, ban ngày... Anh sợ em xấu hổ!”

“Xấu hổ em gái anh!” Tô Song Song nhìn ra Tần Mặc đang nhạo báng cô, nhất thời dựng lông, dựng hết lông lại lạnh, dường như những lời này của cô thật sự làm cho người ta hiểu lầm.

Tần Mặc lại bị dáng vẻ ngốc nghếch này của Tô Song Song chọc cười, cười khiến Tô Song Song lại cảm thấy rợn cả tóc gáy, trong thời tiết hơn ba mươi độ chỗ này, lại lạnh run một cái.

“Binh-boong!” Khi không khí giữa hai người đang hết sức khó xử, chuông cửa reo, Tô Song Song nhìn lướt qua Tần Mặc, vốn không cho anh cơ hội, cô vội vàng nhảy xuống giường, chạy như trối chết ra ngoài mở cửa.

Cửa vừa mở ra, thì ra là nhân viên phục vụ bị Tần Mặc chỉ điểm đi mua quần áo, anh ta đang cười híp mắt đưa thẻ và mấy bộ quần áo tới.

Tô Song Song gật đầu một cái, nói một tiếng cám ơn, vội vàng lấy đồ vào, tùy tiện tìm một bộ quần áo của Tần Mặc kín đáo đưa cho anh, nói lầm bầm: “Thay nhanh lên, ban ngày ban mặt, mặc như vậy, thật sự làm tổn hại thuần phong mỹ tục.”

Tần Mặc vừa nghe, gần đây trêu chọc Tô Song Song có dáng có vẻ, liền trực tiếp c** q**n áo, Tô Song Song chớp chớp mắt, trong lúc nhất thời còn chưa kịp phản ứng.

Tầm mắt dời xuống, nhìn thấy q**n l*t màu đen kia của Tần Mặc thì vội vàng đưa tay che mắt, mặt tỏ vẻ hoảng sợ: “Anh đùa bỡn lưu manh? Giả bộ Shin cậu bé bút chì cái gì?”

Mặc dù không phải là lần đầu tiên Tô Song Song nhìn thấy tiểu Tần Mặc, nhưng dè dặt nên có vẫn phải có, không thể biểu hiện quá sắc, tránh cho bị Tần Mặc nắm được chuôi, với trình độ phát triển của Tần Mặc cầm thú này, về sau nhất định sẽ lấy chuyện này ra nhạo báng cô.

“Em nói anh mặc áo tắm làm tổn hại thuần phong mỹ tục, anh liền cởi.” Tần Mặc tự nhiên nói, tay lại mở đồ Tô Song Song đặt trên giường, chọn một bộ áo ngắn quần ngắn màu trắng thuần, định đi thay.

Anh lại lật mấy bộ đồ tắm ra đưa cho Tô Song Song, bản thân xoay người đi phòng tắm thay quần áo, “Em chọn lựa một bộ, anh dẫn em đi bờ biển.”

Tần Mặc suy nghĩ một chút, lại tặng thêm một câu: “Em thử một chút xem, xem có vừa người không.”

Tô Song Song nghe lời Tần Mặc nói, dời tay che mắt ra, nhìn đồ bơi màu sắc sặc sỡ trên giường thoạt nhìn rất đẹp mắt, nhất thời nhao nhao muốn thử.

Cô lật tới lật lui, nhìn cái nào cũng đẹp, cuối cùng chọn một cái màu sáng khỏi hút nhiệt, sôi nổi vô cùng vui vẻ đi phòng thay quần áo sát bên thay quần áo.

Đợi đến khi Tô Song Song thay xong quần áo, đi ra ngoài, soi trước gương, cảm giác không tệ, suy nghĩ một chút vẫn nên cho Tần Mặc xem một chút, xem anh có thích màu sắc này không, dù sao cô và Tần Mặc cùng đi ra ngoài.

Tô Song Song lặng lẽ hé mở cửa ra một khe hở, thò đầu nhỏ ra, nhìn Tần Mặc đã thay xong quần áo ngồi ở trên giường, nghe động tĩnh, ngẩng đầu lên nhìn cô.

Tô Song Song lập tức kinh ngạc, cô vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Tần Mặc mặc màu trắng sạch sẽ như vậy, hơi thở lạnh lẽo đó trong nháy mắt giảm bớt không ít, nổi bật lên cực kỳ nho nhã của anh, một thân đi ra ngoài, đoán chừng chính là đi trêu hoa ghẹo nguyệt.

Bản thân Tần Mặc còn không biết, ngẩng đầu nhìn Tô Song Song chỉ lộ ra cái đầu, chính là không tiến vào, không nhịn được nói một câu: “Em vốn đần, nếu bị kẹp đầu, cũng không cứu!”

Đây là khiêu khích trắng trợn! Tần rắn độc một lần nữa xuất hiện, Tô Song Song không nhịn được, đột nhiên mở cửa, hừ một tiếng: “Chị thông minh!”

Tô Song Song dĩ nhiên đã chuẩn bị xong Tần Mặc sẽ phản kích, nào biết Tần Mặc nhìn cô khẽ nheo mắt lại, hình như hơi ngẩn người rồi.

Bây giờ ở trong thị giác của Tần Mặc, Tô Song Song này có thể nói một tiếng hoàn mỹ, Tô Song Song chọn một bộ đồ bơi kiểu váy nhỏ, trên dưới tách rời.

Phía trên là ngực cao ngạo nghễ, bụng nhỏ bóng loáng, eo nhỏ mảnh khảnh, dưới váy ngắn ấy là cặp đùi trắng nõn thon dài.

Theo chỉ số cảm xúc EQ không quá cao của Tần Mặc cũng có thể cảm thấy, nếu Tô Song Song mặc bộ này đi ra ngoài, đoán chừng sẽ kiếm ra một đám sói, bao vây lấy cô.

“Thế nào? Bộ này của em khó coi sao?” Tô Song Song thật sự trước giờ chưa từng mặc đồ bơi, bị Tần Mặc xem xét như vậy, hơi chột dạ.

Tần Mặc lập tức lắc đầu một cái, lộ ra ánh mắt hơi ghét bỏ, thuận tay túm được quần dài trên giường, ném về phía Tô Song Song, trái lương tâm nói: “Chân của em quá thô, vẫn mặc cái này thôi.”

Tô Song Song lập tức cúi đầu nhìn chân của mình, với thị giác của cô vừa nhìn, quả thật cảm thấy chân mình rất to, trong nháy mắt khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, ôm quần áo ảo não chạy vào trong phòng thay quần áo bên cạnh thay.

Tô Song Song mặc một chiếc váy dài màu trắng không tay, mặc dù bộ đồ này không hấp dẫn, nhưng lại nổi bật lên vẻ tiên khí mười phần của cô, xem ra cực kỳ hút mắt.

Tần Mặc hiện giờ hơi hối hận vì tiện tay túm một cái ném cho Tô Song Song, nhưng mà bây giờ cũng không thể để cho cô đổi, nhìn kỹ một chút, món đồ này dù sao cũng tốt hơn món đồ lộ ngực lộ chân kia.

Tần Mặc thấy Tô Song Song thay xong quần áo, tính toán mang cô đi ăn chút gì đó, rồi lại đi bờ biển chơi.

Bữa ăn trong khách sạn hàng đầu hết sức ngon lành, Tô Song Song vì một lát nữa đi bờ biển không thể lộ bụng nhỏ mập mạp, nên nhịn đau ăn một miếng.

Cô ăn xong rồi, liền trơ mắt nhìn Tần Mặc, dáng vẻ không thể chờ đợi muốn đi ra ngoài.

Tần Mặc thong thả ung dung ăn xong, còn cẩn thận lau tay, lúc này mới nắm tay nhỏ bé của Tô Song Song, dẫn cô ung dung đi ra bờ biển. die nda nle equ ydo nn

Đến bờ biển, Tô Song Song lên trước nhìn, lập tức không nhịn được kêu lên một tiếng, thật sự quá đẹp, nước biển xanh thẳm trong suốt, đứng ở chỗ này có cảm giác như ở tiên cảnh.

Bây giờ là mùa du lịch, Tô Song Song và Tần Mặc vốn chính là tuấn nam mỹ nữ, hết sức hấp dẫn người.

Tô Song Song vừa kêu như vậy, càng khiến hút toàn bộ ánh mắt của tất cả mọi người tới.

Lập tức hai người bọn họ trở thành tiêu điểm của toàn bộ bãi biển, Tô Song Song đi tới bờ biển đưa tay nghịch nước, mới chú ý tới hơi không thích hợp, hình như có rất nhiều đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào mình.

Tô Song Song theo bản năng nhìn về phía Tần Mặc, thấy anh bình tĩnh tự nhiên, mình cũng không cần quá mức khẩn trương, nên nhẹ nhàng đưa tay khom người nghịch nước.

Mải mê nô đùa, Tô Song Song bắt đầu đi vào trong nước, Tần Mặc thấy nước biển không sâu, nên tùy ý Tô Song Song đi chơi rồi, anh đứng ở bên cạnh bãi biển, một tay nhét túi, ánh mắt tập trung nhìn Tô Song Song chơi.

Đột nhiên một đám con nít chạy tới, cười híp mắt một đuổi một đánh, cực kỳ náo nhiệt, đang ào ào xông về chỗ Tô Song Song.

Tô Song Song đang khom người nghịch nước, đột nhiên không biết một đứa nhỏ hùng hổ nào đẩy, dưới chân không vững, trực tiếp ngã nhào vào trong nước biển.

Tô Song Song trong nháy mắt mơ hồ, cô không biết bơi là vịt lên cạn! Khoảnh khắc khi nước tràn vào trong miệng, Tô Song Song lập tức đưa tay ra bắt đầu kêu cứu: “A Mặc!”

Khoảnh khắc khi Tần Mặc thấy Tô Song Song ngã xuống, trong nháy mắt giống như mũi tên xông tới, chẳng qua khi anh đi tới bên cạnh Tô Song Song, bỗng cảm thấy hơi lúng túng.

Tô Song Song phịch hai cái, thấy Tần Mặc ở bên cạnh mình lại không cứu mình, hơi mơ hồ, cô nhìn Tần Mặc chằm chằm, trong mắt tràn đầy không hiểu.

Nhưng sau một khắc, không hiểu trong nháy mắt biến thành kinh ngạc, nếu như cô không nhìn lầm, hình như, nước ở đây, chỉ đến bắp chân của Tần Mặc?

Tô Song Song ý thức được điều đó, chợt ngồi dậy, lúc này mới phản ứng được, cô mới vừa rồi cũng không đi đến chỗ sâu, nước chỗ này cô ngồi xuống đứng lên, mới đến ngực của cô!

Tô Song Song vội vàng nhìn chung quanh, cô và Tần Mặc vốn chính là tiêu điểm, một cái bổ nhào này quá hay rồi, thành tiêu điểm trò cười, tất cả mọi người nhìn cô, đều che miệng cười.

Tô Song Song ngồi ở trong nước, ánh mắt cực kỳ u oán nhìn váy trắng của mình lơ lửng trong nước, nên định ngồi như vậy, không đứng lên nữa.

Tần Mặc rốt cuộc không nhìn nổi, đôi tay xốc nách Tô Song Song, trực tiếp lôi cô lên, Tô Song Song vẫn cúi đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, quả thật giống như lửa đốt. d1en d4nl 3q21y d0n

Tần Mặc lướt qua bộ đồ trên người Tô Song Song, váy trắng này hơi dính nước, hiện tại đã ướt toàn bộ, dính trên dáng người lả lướt của Tô Song Song, thanh thuần lại quyến rũ.

Ánh mắt Tần Mặc liếc nhìn đàn ông chung quanh, thấy tất cả bọn họ đều nhìn chằm chằm vào Tô Song Song, trong nháy mắt nhíu mày.

Tô Song Song vừa thấy Tần Mặc nhíu mày, còn tưởng rằng anh cảm thấy mình làm cho anh mất mặt, bị sợ đến rụt cổ lại, theo bản năng định trở lại trong nước, tự sinh tự diệt.

Tần Mặc lại trực tiếp kéo Tô Song Song nổi hẳn lên, cúi đầu liếc mắt một cái, để cho cô đàng hoàng, không nhịn được nói một câu: “Em thật sự mỗi ngày đều có thể làm cho anh vui mừng.”

Tô Song Song mím môi, cúi đầu, cũng không dám giãy giụa, lừa mình dối người coi Tần Mặc đang khen mình.

Tần Mặc một đường ôm Tô Song Song trở lại khách sạn, cô vừa vào sảnh chính, vội vàng giùng giằng nhảy khỏi trong ngực Tần Mặc. Hai chân vừa xuống, Tô Song Song ngạc nhiên phát hiện, quần áo của mình lại khô rồi!

Tô Song Song không cam lòng nhìn bên trái một chút bên phải một chút, quả thật tất cả đều khô, ngay cả tóc của cô cũng khô, cô nhất thời bẹt miệng, thật ra thì chưa chơi đủ nước đâu, nhưng vừa nghĩ tới vừa rồi lúng túng như vậy, cô cũng không dám trở lại bờ biển nữa.

Tần Mặc thấy vẻ mặt Tô Song Song thất vọng, kéo cô không nói hai lời, trực tiếp xoay người ra khỏi khách sạn, hai người đi dọc theo con đường nhỏ, bước chậm yên tĩnh.

Lực chú ý của Tô Song Song trong nháy mắt bị không khí mát mẻ trong rừng, hoa hoa cỏ cỏ cộng thêm cây cổ thụ che trời hấp dẫn, trong nháy mắt đã quên bãi biển ra tận sau đầu rồi.

Hai người tay nắm tay, vẫn luôn không buông ra, cứ đi từng bước từng bước như vậy, từ từ tản bộ giữa rừng, Tô Song Song tập trung xem hoa hoa cỏ cỏ, thỉnh thoảng hưng phấn nói một câu với Tần Mặc.

Tần Mặc khẽ cúi đầu, tập trung nhìn Tô Song Song, trong mắt của anh, Tô Song Song cười vui vẻ cũng thành một cảnh đẹp.
 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 204: Chào buổi sáng, tình yêu của anh!



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 204-2: Chào buổi sáng, tình yêu của anh! (tiếp theo)



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 205: Ngọt ngào chết không đền mạng


Tô Song Song nằm ở trong ngực Tần Mặc, bị anh những lời nói ngọt ngào này của anh, trong nháy mắt ngọt khuôn mặt nhỏ nhắn liền đỏ rực lên, cả một đêm mệt mỏi dường như cũng liền biến mất.

Cuối cùng cô thẹn thùng cúi đầu, tựa vào nơi trái tim của Tần Mặc, rầm rì bắt chước Tần Mặc, nói một câu: "Chào buổi sớm, người mà em yêu nhất."

Tần Mặc vừa nghe xong, chợt hít sâu một hơi, trực tiếp một lật người lại áp luôn Tô Song Song xuống dưới thân thể của mình. Anh híp mắt lại, nhìn vẻ mặt hoảng sợ của Tô Song Song, không nhịn được ý muốn trêu chọc cô một chút.

Tần Mặc cố ý hôn nhẹ một cái vào nơi nhạy cảm ở vành tai của Tô Song Song, nói một câu mập mờ: "Hay là chúng ta lại vận động một chút vào lúc sáng sớm này nhỉ?"

Vừa mới có một câu ngọt ngào xong, trong nháy mắt đã biến thành bọt biển. Những lời nói này của Tần Mặc thật sự giống như ánh mặt trời vậy, chỉ rong nháy mắt đã làm những cảm xúc ngọt ngào của Tô Song Song vỡ tan, nổ lốp bốp, lốp bốp giống như bong bóng bị phơi dưới ánh nắng vậy...

Tô Song Song nhất thời bày ra vẻ mặt cầu xin tha mạng, mặt mũi nhăn lại như cái nhíu bánh bao, nói: "Tần đại nhân, xin ngài tha tiểu nữa đi, tiểu nữ là trạch nữ (*), thật lòng không thích hợp vận động vào buổi sáng."

(*) Trạch nữ: Cụm từ dùng để chỉ những cô gái lập dị, có sở thích chỉ muốn ngồi ở trong nhà suốt ngày để đọc truyện, xem phim…

"Không thích hợp vận động…" Tần Mặc đột xuất nói ra năm từ mang ý vị thâm trường, ngay sau đó, anh tiếp tục nói: "Vậy thì chúng ta không đi ra ngoài, chúng ta vận động ở trên giường một chút nhé, em thấy thế nào?"

"Chẳng ra làm sao cả!!!" Tô Song Song vội vàng rống lên một câu, cũng không còn muốn cái gì mà buổi sáng ngọt ngào nữa. Chuyện này nếu như lại còn sôi trào ở trên giường thêm một lần thứ nữa, chắc cô cũng không cần làm hôn lễ, trực tiếp làm tang lễ luôn là được.

Thật ra thì chính là Tần Mặc chỉ muốn trêu chọc Tô Song Song mà thôi. Thấy cô bị dọa cho sợ đến mức cả tay chân đều khua đá lung tung, bộ dạng kiểu như phản đối anh đang định bắt nạt phụ nữ đàng hoàng vậy, liền không nhịn được mà bật lên một tràng cười nhẹ nhàng.

Tô Song Song vừa nghe thấy Tần Mặc cười, vội vã ngẩng đầu lên nhìn lại, khi nhìn thấy Tần Mặc đang cười thật ấm áp, trong nháy mắt cô cảm giác mình nhất định là đã gặp quỷ.

Cô nuốt nước miếng một cái, dừng giãy giụa lại, chăm chú nhìn Tần Mặc, Tần Mặc thấy Tô Song Song đột nhiên dừng lại, lại còn chăm chú nhìn mình như vậy, còn tưởng rằng cô có chuyện gì cần phải nói, liền cúi đầu xuống chuyên chú nhìn cô.

Hai người cứ anh nhìn em, em nhìn lại anh như vậy, cái nhìn vào nhau vừa chăm chú vừa thâm tình, vào giờ khắc này, thời gian tựa như cũng dừng lại.

Đột nhiên Tô Song Song há to miệng, cẩn thận hỏi Tần Mặc một câu: "A Mặc, có phải qua đêm tân hôn vừa rồi, anh đã liền biến thân rồi hay không, hoặc là có phải anh có cái gì đó như thần thông quảng đại ấy, hay không? Như kiểu có phép thuật…"

"..." Tần Mặc thật sự đã đánh giá cao đầu óc suy nghĩ của Tô Song Song rồi, lẽ ra anh không nên kỳ vọng có thể được nghe từ trong miệng của cô câu nói tình tứ yêu đương gì mới phải!

Anh dứt khẽ nhổm thân thể lên, đi xuống giường, cầm chiếc áo tắm để ở bên giường lên khoác vào người, khôi phục lại trong vẻ cao ngạo lãnh khốc của ngày thường.

Tô Song Song nhìn thấy Tần Mặc như vậy, không biết tại sao cô chợt cảm thấy cực kỳ thân thiết, nằm đó níu lấy chăn, biểu lộ dáng vẻ của một người vợ nhỏ, nhìn theo bộ dáng vẻ Tần Mặc đi vào phòng tắm đầy sự sùng bái.

Cửa phòng tắm đóng lại, một khắc kia, Tô Song Song nằm ở trên giường, giang rộng chân tay thành hình chữ đại (大), để cho tứ chi của mình giãn rộng ra, vừa lăn đi lăn lại, để cho cơ thể của mình được thư giãn thoải mái,.

Đột nhiên cửa phòng tắm được mở ra, Tần Mặc sải bước đi tới gần giường, Tô Song Song nhìn Tần Mặc vẻ khó hiểu, chỉ thấy anh một phát, vén chăn lên.

Tô Song Song nhất thời bị hù dọa sửng sốt đến ngây người, cũng quên cả việc thét lên chói tai. Tần Mặc liền ôm ngang người Tô Song Song, đi về hướng phòng tắm.

Nhưng mà hiện tại người cô đang trơn bóng thế này! Tô Song Song cả kinh, ánh mắt mở trừng lên tròn xoe, căn bản không hiểu lúc này Tần Mặc đang bị cái gì k*ch th*ch.

Còn chưa kịp mở miệng, Tần Mặc liền đặt Tô Song Song vào trong bồn tắm. Tô Song Song ngồi ở trong bồn tắm thoải mái xoa bóp, thoải mái ưm lên một tiếng, trong nháy mắt, một khắc kia cô cũng quên cả việc mình đã có chút kinh ngạc về chuyện này rồi.

Nước ấm vừa phải, trong nháy mắt cuốn đi hết những dính dấp trên người cô, hơn nữa còn được thoải mái xoa bóp, làm cho Tô Song Song rầm rì đến quên mất không để ý rằng Tần Mặc vẫn đang còn ở trong này.

Đột nhiên Tô Song Song cảm thấy mực nước chợt tăng lên, cô vừa mở mắt nhìn, không biết từ lúc nào mà Tần Mặc đã bước vào ngồi ở trong bồn tắm. Mặc dù cả hai người cùng ngồi ở trong cái bồn tắm sang trọng này không hề phải chen chúc, nhưng mà Tô Song Song vẫn cảm thấy ngượng ngùng!

Ngày hôm qua, mặc dù hai người đã thẳng thắn gặp nhau, nhưng mà… Nhưng mà đó là một sự mờ ám! Tô Song Song bị căng thẳng, đến ngay cả ánh mắt cũng không dám mở ra, nhưng mà đến thời điểm bị kích động cô cũng không khống chế được, liền len lén xoa xoa đập đập lên mặt mình mấy cái.

Vào ban ngày ban mặt, lúc này cả hai người lại cùng ngồi ở trong một trong bồn tắm để tắm, thật sự là đã làm cho Tô Song Song bị quá k*ch th*ch rồi.

Cô vội vàng đưa bàn tay nhỏ của mình lên dự tính định che lỗ mũi của mình lại, sau đó cố làm ra vẻ bình tĩnh quay đầu nhìn sang bên cạnh. Nhưng mà ai có thể nói cho cô biết, người nào thiết kế cái phòng tắm quái quỷ này, vì ngay sát bên cạnh bồn tắm lại là một vách kính lớn!

Tô Song Song vội vàng lại quay đầu lại sang bên kia nhưng lại còn quá đáng hơn nữa, bên đó lại là một cái gương, Tô Song Song cũng không thể quay ngược cổ của mình ra đến sau lưng, cô chỉ có thể chấp nhận cúi đầu xuống mà nhìn trước ngực của mình, bộ dạng như của một người đã làm sai chuyện gì đó.

Ánh mắt của Tần Mặc vẫn nhìn Tô Song Song một cách mờ ám, khóe miệng mỉm cười, nhìn thấy Tô Song Song ngồi ngay đơ ở đàng kia không dám nhúc nhích một chút, anh liền dùng chân quàng lấy đôi chân nhỏ của cô.

Tô Song Song lập tức bị dọa cho sợ, lập tức liền ngẩng đầu lên nhìn về phía Tần Mặc. Cô còn chưa kịp nói được câu gì, Tần Mặc đưa tay ra, một phát tóm lấy luôn bàn chân nhỏ của Tô Song Song, chơi đùa nghịch ngợm mấy đầu ngón chân xinh xắn của cô.

"!" Tô Song Song nhìn Tần Mặc chơi đùa dường như rất vui vẻ, không nhịn được, liền hỏi anh một câu: "Anh chơi thích thú lắm sao?"

Tần Mặc vừa nghe thấy thế, liền bật cười “phì” lên một tiếng. Gần đây nụ cười dường như càng ngày càng xuất hiện trên mặt của anh nhiều hơn. Lần đầu tiên nụ cười của anh tràn đầy sự ấm áp, không hề mang nặng kiểu cười hình thức, làm cho Tô Song Song nhìn mãi mà không hề thấy chán.

Tần Mặc thấy vẻ mặt thành thật của Tô Song Song nhìn vào bàn chân của mình như vậy, liền rất trịnh trọng đáp lại một câu: "Cũng khá thích, em có muốn chơi hay không?"

Tô Song Song giật giật mấy đầu ngón chân bị Tần Mặc xoa bóp làm cho ngứa ngáy, vẻ mặt nhìn Tần Mặc đầy sự tiếc hận. Vừa mới rồi câu nói kia của cô chỉ là nói giỡn mà thôi! Chẳng lẽ Tần Mặc không hiểu được điều này hay sao?

"A Mặc, hai người chúng ta ở chỗ này chơi gẩy chân của nhau nhé, chơi thật nghiêm chỉnh đấy nhé, được không?" Tô Song Song nói xong chợt thu hồi đôi chân của mình lại, xếp chân vòng tròn ngồi ở đàng kia. Cô nhìn anh, cảm thấy thế nào ấy, nhất định là tối ngày hôm qua Tần Mặc đã bị dập đầu vỡ trán rồi thì phải, nếu khôngtại sao hôm nay trí thông minh của anh lại giảm xuống kịch liệt như vậy chứ?
 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 205-2: Ngọt ngào chết không đền mạng (tiếp theo)



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 206-2: Em gái Tần Mặc (tiếp theo)



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 207: Lần đầu tách ra ngủ



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 208: Mâu thuẫn lại tăng cấp



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 209: Hai người làm gì vậy



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 210: Xóa tin nhắn của Song Song



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 210-2: Xóa tin nhắn của Song Song (tiếp theo)



 
Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh
Chương 211: Cậu yêu thích tôi sao?



 
Back
Top Bottom