Ngôn Tình Nam Thần Khóa Dưới Là “Chó”

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,513,389
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
nam-than-khoa-duoi-la-cho.jpg

Nam Thần Khóa Dưới Là “Chó”
Tác giả: Lạc Khê Nhi
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Sủng, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Nam thần khóa dưới là “chó”

Tác giả: Lạc Khê Nhi

Thể loại: ngôn tình, hiện đại, HE, 1V1, truyện ngắn, tình chị em, truyện ngọt

Chuyển ngữ: Thanh Ninh

– Edit: Doãn Mến

– Beta: KimH, Sherlyn, Maria

Số chương: 20 chương gộp làm 10 phần

GIỚI THIỆU TÓM TẮT

Nhìn thấy nam thần khóa dưới ngồi bên vệ đường nhặt chai, tôi bước đến hỏi cậu ấy: “Có muốn không cần phấn đấu năm mươi năm không?”

Ngày hôm sau, hai chúng tôi đến Cục Dân Chính lĩnh giấy chứng nhận kết hôn.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Năm Tháng Rực Rỡ
  • Trường Nam Sinh Quý Tộc
  • Bên Em Tháng Đổi Năm Dời
  • Nhiều Năm Không Làm Lão Đại
  • Nam Chính Không Thay Người
  • Nam Thần Khóa Dưới Là “Chó”
    Chương 1


    Về đến nhà, nhìn giấy chứng nhận kết hôn trong tay, tôi vẫn còn cảm thấy bàng hoàng.

    Thật sự không ngờ được, chỉ với một câu nói thôi mà tôi đã lấy được nam thần khóa dưới, khiến cậu ấy trở thành chồng hợp pháp của mình.

    Đúng là kẻ dám hỏi, người dám lấy.
     
    Nam Thần Khóa Dưới Là “Chó”
    Chương 2


    Nam thần khóa dưới của tôi là Lạc Khiên, trước đây là nhân vật làm mưa làm gió trong trường đại học.

    Cậu ấy cao 1m88, ngoại hình đẹp, gia thế tốt, học giỏi, chơi bóng rổ tốt, khôi ngô tuấn tú, có khí chất sáng sủa, không nhiễm bụi trần, tựa như bước ra từ trong tranh.

    Nghe nói chỉ cần ngồi ở sân bóng rổ thì ngày nào cũng có thể nhìn thấy cảnh ai đó tỏ tình thất bại, che mặt khóc lóc.

    Tôi hơn cậu ấy hai khóa.

    Vì tham gia hoạt động của câu lạc bộ nên tôi từng tiếp xúc với cậu ấy vài lần nhưng mà quan hệ của chúng tôi chỉ gói gọn trong hai từ: Không thân.

    Nhưng những điều đó không ảnh hưởng đến chuyện tôi thầm thương trộm nhớ cậu ấy.

    Có một lần câu lạc bộ tụ tập liên hoan, lúc về không có xe, khi tôi đang đứng đợi xe một mình thì Lạc Khiên chạy xe máy dừng lại trước mặt tôi, mỉm cười nói sẽ đưa tôi về.

    Tôi chưa kịp ngồi lên xe thì một em gái khóa dưới không biết từ đâu chạy vọt ra, ngồi xuống yên sau xe máy của Lạc Khiên trước tôi một bước.

    "Đàn chị, ngồi xe máy thì thiệt thòi cho chị quá, chị hợp với máy cày hơn".

    Lúc đó tôi rất giận nhưng chưa kịp nói gì thì Lạc Khiên đã cười nhẹ, nói: "Cút".

    Một chữ đó của cậu ấy rất dịu dàng, dịu dàng đến nao lòng tôi.

    Chờ em gái đó ảo não bước xuống, tôi nhấc mông ngồi lên xe.

    Sau đó... Xe chết máy.

    Cuối cùng, tôi với Lạc Khiên cùng nhau dắt xe về trường học.

    Tuy cả đoạn đường không nói câu nào, nhưng tôi rất bận: Trái tim đập rộn ràng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

    Sau đó tôi đã thề, đợi khi tôi gầy, tôi sẽ theo đuổi cậu nam thần khóa dưới này.

    Kết quả là chưa đợi được lúc tôi gầy đi, gia đình Lạc Khiên đã phá sản.

    Cậu ấu bỏ học khi mới học năm hai, biến mất không dấu vết.

    Kể từ đó, hôm nào tôi cũng nằm mơ gặp lại Lạc Khiên.

    Nếu cậu ấy vẫn còn nghèo khổ, tôi nhất định sẽ giúp cậu ấu có được gia tài bạc triệu.

    Thế nên hôm qua khi nhìn thấy cậu ấy mặc bộ đồ công nhân ngồi bên đường nhặt chai, tôi chưa kịp suy nghĩ đã vội chạy đến.

    Dù sao thứ tôi không thiếu nhất chính là tiền.

    Bố tôi là Lệ Thành Vực - người giàu nhất cả nước, anh trai là Lệ Học Tùng, tôi theo họ mẹ, tên Tiền San.

    Tôi không cần làm gì, chỉ dựa vào tiền hoa hồng được anh trai và bố chia cho mỗi tháng thôi mà tiền trong thẻ của tôi đã tăng thêm mấy chục triệu tệ.

    Nuôi một anh chồng nhỏ, vẫn dư dả.
     
    Nam Thần Khóa Dưới Là “Chó”
    Chương 3


    Nhưng tôi không dám nói cho Lạc Khiên biết tôi là ai.

    Sau khi gầy đi, tuy không đến nỗi đẹp nghiêng nước nghiêng thành nhưng tôi cũng được xem là một đóa hoa nhỏ yêu kiều.

    Tôi sợ nói cho cậu ấy biết mình là chị gái mập khóa trên năm đó dắt xe cùng cậu ấy thì sẽ dọa cậu ấy sợ.
     
    Nam Thần Khóa Dưới Là “Chó”
    Chương 4


    Lạc Khiên tỏ ra rất tự nhiên.

    Cậu ấy thay dép lê, xách vali bước vào: “Phòng ngủ chính ở đâu?”

    Tôi thấy hơi thương cậu ấy.

    Đứa nhỏ này thiếu tiền đến mức nào đây?

    Mới đó mà đã gấp gáp muốn hầu hạ tôi đến vậy rồi?

    "Cậu thật sự muốn... ở trong phòng của tôi?"

    Lạc Khiêm ngoan ngoãn gật đầu: "Đúng vậy."

    Tôi hơi đắn đo, sau đó quyết tâm: "Tôi đi tắm đây."

    Dù sao cũng là chuyện sớm muộn!

    Khi tôi bước ra khỏi phòng tắm, Lạc Khiên đã nằm yên trên giường.

    Cậu ấu mặc một bộ đồ ngủ kẻ caro, dường như đã ngủ rồi.

    Lông mi dài như lông quạ rợp thành bóng đen, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn, thật sự khiến cho lòng tôi ngứa ngáy khó nhịn.

    Nhưng tôi không dám vấy bẩn cậu ấy.

    Lạc Khiên sạch sẽ như vậy, là ánh trăng sáng trong lòng tôi, tôi không nỡ chạm vào dù chỉ một chút.

    Tôi lặng lẽ mở tủ lấy chăn bông ra, định sang phòng ngủ phụ.

    Lạc Khiên chợt mở mắt, ánh mắt mơ màng.

    "Vợ đi đâu vậy?"

    "..."

    Ông trời ơi, ông có nghe thấy không? Nam thần khóa dưới của tôi gọi tôi là vợ! Là vợ đó!

    Tôi hít sâu một hơi, cố gắng khiến bản thân nhìn có vẻ không quá kích động: "Giường nhỏ quá, hai người ngủ sẽ chật."

    "Cái giường này rộng khoảng bao nhiêu?"

    "...Hai mét?"

    "Ồ, đúng là hơi chật một chút."

    Lạc Khiên nói rất chân thành, nhưng mặt tôi lại đỏ như đang phát sốt, vội vàng ôm chăn nhanh chân chạy ra khỏi phòng
     
    Nam Thần Khóa Dưới Là “Chó”
    Chương 5


    Phòng ngủ phụ.

    Tôi lăn đi lộn lại, làm thế nào cũng không ngủ được.

    Quá phấn khích.

    Chỉ cần nghĩ đến Lạc Khiên đang ngủ trên giường lớn của mình, tôi lập tức cảm thấy máu trong cơ thể đều sôi trào.

    Kích động đến hai giờ đêm vẫn chưa thấy buồn ngủ, tôi trở người xuống giường, định uống vài viên thuốc an thần.

    Tôi vừa mở cửa ra đã nhìn thấy Lạc Khiên đi dép lê, tủi thân đứng trước cửa phòng tôi.

    Trái tim của tôi sắp tan chảy mất rồi.

    "Lạc Khiên, sao vậy?"

    Lạc Khiên cụp mắt, khuôn mặt hiền lành vô hại.

    "Vợ ơi, có phải em chê anh không?"

    Tôi sững người, lát sau mới hiểu rõ.

    Gia đình Lạc Khiên phá sản, từ cuộc sống giàu có rơi xuống cảnh nghèo khổ, chắc chắn sẽ mang lại cho cậu ấy cảm giác chênh lệch rất lớn.

    Cậu ấy vì tiền mới kết hôn với tôi, kết quả mới ngày đầu tiên kết hôn đã bị tôi lạnh nhạt, để cậu ấy phòng không gối chiếc, chắc chắn nó sẽ làm nội tâm đứa nhỏ này cảm thấy bất an.

    Tôi phải trấn an cậu ấy.

    "Không có chuyện đó đâu, Lạc Khiên, sao tôi có thể chê cậu được?"

    Lạc Khiên khẽ mím môi mỏng: "Vậy vợ à... Thế sao em không ngủ với anh?"

    Ôi mẹ ơi!

    Đây có phải là "dùng giọng điệu ngây thơ nhất, nói ra những lời quyến rũ nhất" trong truyền thuyết không?

    Suýt nữa tôi đã phun ra một ngụm máu.

    Suy nghĩ một lúc, tôi quyết định nói dối: "Tôi... Tôi đến kỳ s1nh lý".

    Lạc Khiên ngoan ngoãn gật đầu, gương mặt hơi ửng đỏ.

    Tôi nộp vũ khí đầu hàng ngay lập tức, không thể nhịn nổi mà ôm lấy cậu ấy.

    "Thật ra chỉ nằm ngủ cùng nhau thôi thì cũng không có vấn đề gì."

    Mặt Lạc Khiên càng đỏ hơn, mỉm cười cúi xuống ôm tôi, quay đầu đi lên tầng.

    "Đến phòng ngủ chính."

    "Giường lớn."

    Nhưng mà sau khi đã nằm lên giường, chúng tôi lại bắt đầu tương kính như tân với nhau.

    Một người ngủ đầu này, một người ngủ đầu kia.

    Tựa như có con sông Lưu Dương chặn ở giữa.
     
    Nam Thần Khóa Dưới Là “Chó”
    Chương 6


    Sáng sớm hôm sau, tôi đưa Lạc Khiên đến công trường.

    Cậu ấy nói cậu ấy chuyển gạch ở công trường, lương một ngày nhận được là 300 tệ.

    Ngày hôm đó ngồi nhặt chai bị tôi nhìn thấy chỉ là tình cờ.

    Tôi vô cùng đau lòng, nhét cho cậu ấy một tấm thẻ đen: "Cứ quẹt thoải mái".

    Lạc Khiên chỉ mỉm cười, cất thẻ lại vào túi tôi, biểu cảm chân thành: "Vợ à, anh có thể nuôi em".

    Lạc Khiên mở cửa xe bước xuống, bóng lưng mặc bộ đồ công nhân trông thật kiên cường, làm tôi cực kỳ cảm động.

    Đúng là một người đàn ông tốt!

    Tiền lương một tháng còn không mua nổi một cái túi của tôi nhưng vẫn muốn nuôi tôi!

    Tôi lập tức chụp lại bóng lưng của cậu ấy, gửi cho bạn thân: "Chồng tao."

    Bạn thân: "??????"

    Tôi: "Chồng của tao, Lạc Khiên."

    Bạn thân lập tức gọi điện thoại tới.

    "Lạc Khiên? Không phải nam thần khoái dưới chung một câu lạc bộ với chúng ta, người bị phá sản đấy chứ?"

    "Đúng vậy, chính là cậu ấy." Tôi vô cùng đắc ý: "Tao với Lạc Khiên đã lĩnh giấy chứng nhận kết hôn rồi. Là loại chứng nhận của Cục Dân Chính hàng thật giá thật."

    Tôi nhân tiện khoe luôn giấy chứng nhận kết hôn.

    "Tiền San, đầu mày bị lừa đá rồi hả?"

    Tôi dựa vào cửa sổ xe, quyến luyến nhìn bóng lưng đang khuất dần của Lạc Thiên.

    "Lạc Khiên tốt lắm, vì muốn nuôi tao mà bây giờ đang cố gắng đi chuyển gạch, chỉ cần nghĩ đến cậu ấy chuyển gạch là vì tao, trái tim tao cũng muốn tan chảy luôn rồi. Trời ơi, sao trên đời này lại có một người chồng tốt như vậy chứ".

    Bạn thân gào thét::Tiền San, nếu như tao có thể cưới được một phú bà như mày thì tao cũng bằng lòng giả vờ đi chuyển gạch!"

    Tôi quyết đoán phớt lờ, tình yêu Lạc Khiên dành cho tôi quá mức sâu đậm, người phụ nữ nông cạn như bạn thân tôi làm sao hiểu được chứ.

    "Thân ái, mày nói xem, chồng tao tốt như vậy, tao có nên làm gì đó để báo đáp cậu ấy không? Mua cho cậu ấy một chiếc Maybach thì sao nhỉ?"

    "Nhưng lái Maybach đi làm thuê có khiêm tốn quá không?"

    "Hay là mua cho cậu ấy một chiếc máy bay tư nhân?"

    Bạn thân bật chế độ tuyệt vọng.

    "Tiền San, mày hết thuốc chữa rồi."

    Tôi xua tay: "Đừng cứu tao. Hãy để tao chết chìm trong tình yêu của Lạc Khiên đi."
     
    Nam Thần Khóa Dưới Là “Chó”
    Chương 7


    Nghĩ đi nghĩ lại, tôi không mua Maybach, cũng không mua máy bay cho Lạc Khiên.

    Lạc Khiên đã nói muốn nuôi tôi, nếu tôi tặng xe sang cho cậu ấy thì liệu cậu ấy có bị người ngoài đàm tiếu không nhỉ?

    Cậu ấy tự mình nỗ lực vươn lên, muốn chuyển gạch nuôi tôi như vậy, sao tôi nỡ nhẫn tâm chứ?

    Tôi chạy đến trung tâm mua sắm dạo một vòng, phát hiện một chiếc xe máy điện mới ra mắt nhận dịp Lễ Tình Nhân năm nay.

    Chiếc xe màu hồng, ngay cả mũ bảo hiểm cũng mang hình dáng tình yêu Lạc Khiên dành cho tôi.

    Lúc Lạc Khiên ra khỏi công trường, tôi đội chiếc mũ bảo hiểm nhỏ hình trái tim đứng bên cạnh chiếc xe máy điện vẫy tay với cậu ấy.

    Sau lưng cậu ấy là một nhóm công nhân.

    Cậu ấy vô cùng tự nhiên đi về phía tôi.

    "Vợ, đây là?"

    Tôi đưa mũ bảo hiểm trái tim màu xanh cho cậu ấy.

    "Tặng quà cho cậu."

    Đồng nghiệp của cậu ấy đều nhìn chằm chằm vào tôi.

    Lạc Khiên giới thiệu: "Đây là vợ tôi."

    Khuôn mặt của bọn họ đều hiện vẻ kinh ngạc, cũng đúng, một cô gái xinh đẹp vừa duyên dáng vừa nhã nhặn như tôi không còn nhiều trên thế giới.

    Rất nhanh, bọn họ nhìn tôi, nói to: "Chị dâu!"

    Toàn là mấy người dẻo miệng.

    Một khi tiểu thư tôi đây cảm thấy vui vẻ thì sẽ muốn tiêu tiền.

    "Tôi mời mọi người ăn một bữa cơm nhé!"

    Lạc Khiên gật đầu: "Đi thôi. Tôi mời."

    Ngay lúc ấy tôi đã nghĩ xong địa điểm dùng bữa là một nhà hàng Michelin, nhưng lại lập tức đổi thành quán lẩu xiên que trên một con phố cũ trước trường đại học.

    Sao tôi có thể để Lạc Khiên tiêu một khoản tiền lớn vì mình chứ?

    Nhóm công nhân gọi xe, tôi với Lạc Khiên ngồi trên chiếc xe điện nhỏ.

    Vốn dĩ muốn để Lạc Khiên cầm lái chở tôi, nhưng nhìn đôi mắt hiện vẻ mệt mỏi của cậu ấy, nghĩ đến việc cậu ấy đã chuyển gạch cả một ngày, tôi không đành lòng.

    "Để tôi chở cậu."

    "Được."

    Lạc Khiên dứt khoát ngồi vào yên sau xe, tôi vừa khởi động xe, cậu ấy đã giơ tay ra ôm lấy tôi.

    "Vợ ơi, anh sợ ngã, cho anh ôm nhé."

    "..."

    Trong khoảnh khắc đó, tôi đã được thể nghiệm cảm giác như thế nào là hít thở khó khăn, tay chân cứng đờ.

    Mua chiếc xe điện nhỏ này đúng là không phí tiền mà...
     
    Nam Thần Khóa Dưới Là “Chó”
    Chương 8


    Mười hai người, ăn lẩu xiên que tốn hết gần 1000 tệ.

    Tôi thấy hơi đau lòng.

    Lạc Khiên lại rất thản nhiên, sau khi chào tạm biệt nhóm công nhân còn rủ tôi cùng đi xem phim.

    “Đi xem phim thì thôi đi? Ở nhà có rạp chiếu phim tư nhân, không tốn tiền.”

    “Cũng được.”

    Lúc này đằng trước có một người đi đến, suýt nữa đâm sầm vào tôi. Tôi vừa ngẩng đầu, ngây ra một lúc.

    Cô ta cũng sững sờ, sau đó nhìn Lạc Khiên: "Đàn anh Lạc Khiên?"

    Người này là em gái khoa dưới chen vào ngồi lên xe khi Lạc Khiên muốn chở tôi, bị Lạc Khiên bảo "Cút".

    Ha ha, đúng là oan gia ngõ hẹp mà.

    Tôi quyết đoán khoác lên cánh tay Lạc Khiên, tuyên bố chủ quyền.

    Sắc mặt của cô ta thay đổi mấy lần/

    "Đàn anh Lạc Khiên, đây là?"

    "Vợ tôi."

    "Anh Lạc Khiên, anh kết hôn rồi? Tháng trước em còn nghe trưởng câu lạc bộ nhắc đến anh, không phải anh vẫn còn độc thân ư?"

    "Hết cách rồi, vợ tôi có nhiều tiền quá."

    Em gái khóa dưới lại nhìn về phía tôi, lần này là soi kỹ từ đầu đến chân.

    Khi cô ta nhìn thấy logo trên túi xách, quần áo và giày của tôi, ánh mắt rõ ràng hơi khựng lại, sau đó trong mắt xẹt qua ghen tị cùng căm ghét.

    "Mắt của đàn anh tốt thật đấy."

    "Cảm ơn, mắt tôi trước giờ vẫn rất tốt."

    Cô ta cười khẩy rồi bỏ đi.

    Nhìn thấy nụ cười đó của cô ta, tôi cứ cảm thấy sắp có chuyện gì đó xảy ra.

    “San San, chồng của mày hot rồi.”

    Cô ấy gửi cho tôi link một bài đăng.

    “Chấn động, người từng là nam thần đại học sa đọa thành nô lệ của đồng tiền, là suy đồi đạo đức hay nhân cách tha hoá?”

    Nội dung đại khái của bài đăng là ở trường đại học cô ấy có một nam thần, người này vừa đẹp trai lại vừa học giỏi, sau khi gia đình phá sản thì bỏ học, không ngờ bây giờ lại vì tiền mà hạ thấp bản thân đi theo một phú bà.

    Trong đó còn đăng tải thêm ảnh chụp màn hình tin nhắn.

    Hình đại diện của Lạc Khiên không được làm mờ, tôi vừa nhìn đã nhận ra đó là cậu ấy.

    Hình như là đoạn hội thoại trong nhóm chat nào đó.

    <i>"Lạc Khiên, nghe nói cậu đi theo một phú bà?"</i>

    <i>Lạc Khiên: "Ừ."</i>

    <i>"Ôi đệch, không phải chứ? Lạc Khiên, dù gì trước đây cậu cũng từng là nam thần đại học A, bị khuất phục bởi đồng tiền, cái này cũng quá...?"</i>

    <i>Lạc Khiên: "Tôi thích."</i>

    <i>"Vậy rốt cuộc phú bà nhiều tiền đến mức nào thế Lạc Khiên?"</i>

    <i>Lạc Khiên: "Cô ấy nói có thể giúp tôi không cần phấn đấu năm mươi năm."</i>

    <i>"Lạc Khiên, cậu sa đọa rồi. Biển khổ vô biên, quay đầu là bờ."</i>

    <i>Lạc Khiên: "Không về đâu. Định cư rồi."</i>

    ...

    Tất nhiên nội dung cuộc nói chuyện này làm tôi muốn moah moah anh chàng nam thần khóa dưới này một cái, nhưng điều này cũng không thay đổi được việc tôi thấy rất tức giận.

    Bởi vì trong bài đăng nói phú bà đó vừa béo vừa xấu!

    Bình luận bên dưới càng quá đáng hơn, còn nói gì mà "Nam yêu tinh và phú bà vừa xấu vừa béo là một sự kết hợp tuyệt vời!"

    Ha, tôi thừa nhận Lạc Khiên là nam yêu tinh, nhưng dám nói tôi xấu?

    Tôi không nhịn được!
     
    Nam Thần Khóa Dưới Là “Chó”
    Chương 9


    Tôi bỏ ra 10 triệu tệ để xóa hotsearch, tìm bạn thân là trùm máy tính tra IP của đối phương.

    Khá lắm, người đăng bài là cô em gái khóa dưới bitch đó của tôi.

    Không ăn được nho thì nói nho xanh à?

    Tôi ngay lập tức nghĩ ra cách xử lý cô ta, chuẩn bị đích thân kết thúc chuyện này, gửi văn kiện của luật sư qua.

    Kết quả bạn thân nhắn tin đến: "Có cơ hội tốt để báo thù, có đi không?"

    Cùng lúc đó cô ấy gửi một bức thư mời qua.

    Sau khi tốt nghiệp, năm nào trưởng câu lạc bộ cũng tổ chức một bữa tiệc để mọi người tụ họp, trước giờ tôi chưa từng tham gia.

    Bạn thân: “Bitch cũng đi.”

    Bạn thân: “San San, đến lúc đó chúng ta vạch trần cô ta ngay tại chỗ, quay video đăng lên mạng…”Cũng trong lúc đó, tôi vẫy tay gọi phục vụ, nhờ người nọ đến xe của tôi lấy 15 chai rượu Lafite năm 1982 và 15 chiếc đồng hồ Philippe.“Vậy tao cút đây, Khiên Khiên nhà tao còn đang nằm trên giường đợi tao nè!”Bạn thân: “San San, đến lúc đó chúng ta vạch trần cô ta ngay tại chỗ, quay video đăng lên mạng…”

    Mắt tôi sáng lên.

    Cái này còn ác hơn gửi văn kiện của luật sư luôn ấy.

    Khổng chỉ có thể vạch trần bộ mặt thật của bitch, mà còn có thể quay video làm chứng, phú bà đây không chỉ xinh đẹp mà dáng người cũng rất tuyệt!

    "Tuyệt."

    "Không hổ là người phụ nữ mà Tiền San này yêu thương."

    "Dã tâm đủ lớn."

    Bạn thân gửi cho tôi một chữ "Cút".

    Tôi cười tủm tỉm, gửi một tin nhắn thoại qua: "Vậy tao cút đây, Khiên Khiên nhà tao còn đang nằm trên giường đợi tao nè!"

    Bạn thân gửi lại cho tôi một con dao.

    Tôi cười nắc nẻ, nhưng rất nhanh đã vui quá hóa buồn.

    Bởi vì vừa quay người lại, tôi đã đối diện với Lạc Khiên.

    Mặt cậu ấy đỏ rực.

    "Ừm... Vợ ơi, anh đi tắm sạch sẽ trước?"

    Mặt tôi cũng bắt đầu nóng ran, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Ừm."

    ...

    Khi Lạc Khiên tắm xong ra ngoài, tôi đã không thể đợi nổi nữa mà ôm cậu ấy.

    Có thể nhịn đến ngày thứ hai sau kết hôn, tôi cũng không dễ dàng gì.

    Lạc Khiên ngoan ngoãn như một chú thỏ trắng, để tôi sờ s0ạng khắp người, chỉ biết đỏ mặt chứ không biết phản kháng.

    Cuối cùng cậu ấy cũng chủ động, nắm chặt tay tôi đầy thâm tình.

    Hai mắt tôi chứa đầy tình yêu nhìn cậu ấy.

    "Được rồi, vợ ngoan đừng miễn cưỡng."

    "Đang trong kỳ s1nh lý phải nghỉ ngơi cho tốt."

    ... Tự tạo nghiệt, không thể sống aaaaa!
     
    Nam Thần Khóa Dưới Là “Chó”
    Chương 10


    Ngày tổ chức họp mặt của câu lạc bộ, tôi mặc một chiếc váy do nhà thiết kế người Ý chế tác riêng, xách một chiếc túi xa xỉ bản giới hạn đã sớm không sản xuất nữa, giá chiếc túi này bây giờ đã bị đẩy lên hơn triệu tệ.

    Đeo thêm đồng hồ, trang sức và đi giày, giá tiền cả bộ trang phục trên người cộng lại gần hai triệu tệ.

    Bạn thân không nói cho trưởng câu lạc bộ biết tôi chính là cô mập Tiền San trước kia. Vì để tăng thêm độ sảng khoái khi vả mặt, cô ấy chỉ nhắc qua số dư tài khoản của một trong những tấm thẻ ngân hàng của tôi, đồng thời nhắc đến việc tôi có hứng thú đầu tư vào hạng mục kinh doanh vừa bắt đầu khởi nghiệp của anh ta.

    Đúng như dự đoán, vừa đến nơi, tôi đã nhận được sự tiếp đãi nhiệt tình của trưởng câu lạc bộ.

    “Cô là cô Tiền đúng không? Mời ngồi mời ngồi, đã dành sẵn vị trí trung tâm cho cô rồi.”

    "Hôm nay cô Tiền có thể đến tham dự buổi họp mặt câu lạc bộ, thật đúng là vinh hạnh của chúng tôi."

    Cũng trong lúc đó, tôi vẫy tay gọi phục vụ, nhờ người nọ đến xe của tôi lấy 15 chai rượu Lafite năm 1982 và 15 chiếc đồng hồ Philippe.

    Tôi dứt khoát ngồi xuống vị trí trung tâm, sau đó cười nói vui vẻ với mọi người.

    "Hôm nay đã làm phiền mọi người ròi, có chút quà nhỏ mong mọi người nhận lấy."

    "Mọi người cũng đã mời tôi ăn tối rồi nên đừng từ chối món quà này nhé."

    Mọi người vẫn còn hơi do dự, bạn thân tôi đã lập tức xua tay: "Mọi người cứ nhận đi, dù sao cô bạn này của tôi cũng là một người đẹp nhiều tiền mà."

    Nghe vậy mọi người mới vội vàng cảm ơn tôi, sau đó nhận quà.

    Lúc này em gái bitch mới ung dung đến muộn.

    Trên mặt cô ta hiện rõ vẻ không vui.

    Vừa vào đến cửa, cô ta đã bày ra dáng vẻ tủi thân: "Phục vụ ở đây bị làm sao thế? Chặn tôi ở cửa bắt tôi làm thẻ? Có bị bệnh không vậy? Còn hất cà phê lên người tôi."

    Tôi suýt cười thành tiếng, quyết định lát nữa sẽ cho quản lý một phong bì to đùng.

    Tôi quay đầu nhìn về phía em gái khóa dưới, đúng lúc cô ta cũng nhìn tôi.

    “Sao cô lại ở đây?”

    Trưởng câu lạc bộ với những người khác hơi ngạc nhiên: "Chu Miểu, cô quen cô Tiền à?"

    Chu Miểu hoàn toàn không chú ý tới thái độ của mọi người đối với tôi vô cùng tốt đẹp.

    Cô ta cười lạnh tìm chỗ ngồi xuống: "Tất nhiên là quen rồi, đây là vị phú bà bao nuôi nam thần Lạc Khiên của chúng ta đó".

    Cô ta khịt mũi coi thường: "Tình yêu dùng tiền để mua thì gọi là gì chứ?"

    Thế nhưng cô ta đã xem nhẹ sức mạnh của đồng tiền.

    Trên thế giới này, 99% vấn đề đều có thể giải quyết bằng tiền, bao gồm cả việc đối nhân xử thế.

    “Chu Miểu, cô nói cái gì vậy?”

    “Đúng vậy, hôm nay cô Tiền là khách, cô nên tôn trọng một chút.”

    “Haha cô Tiền này, cô đừng để trong lòng, Chu Miểu là người như vậy đấy. Khi còn học đại học cô ấy rất thích Lạc Khiên nên mới ghen tỵ với cô!”

    Mặt Chu Miểu tối sầm lại.

    Tôi nhìn sang bạn thân, ra hiệu cho cô ấy bắt đầu hành động.

    Bạn thân vừa cầm điện thoại lên, cửa phòng mở ra, Lạc Khiên bước vào.
     
    Nam Thần Khóa Dưới Là “Chó”
    Chương 11


    Hôm nay Lạc Khiên mặc một bộ tây trang màu đen, đẹp trai vô cùng.

    Có vẻ như cậu ấy không hề thấy bất ngờ khi tôi xuất hiện ở đây, đi thẳng về phía tôi.

    “Vợ, em không chịu đợi anh gì cả.”

    Tôi đột nhiên thấy hơi xấu hổ, tôi giấu Lạc Khiên chuyện này nên cũng không định nói cho cậu ấy biết.

    Tôi dùng tay ra hiệu cho bạn thân, ý bảo tạm dừng kế hoạch.

    Tôi không muốn Lạc Khiên nhìn thấy dáng vẻ như bị Chân Hoàn nhập vào của mình.

    Sau đó tôi nhích ghế sang một bên, bảo phục vụ lấy thêm một chiếc ghế lại đây.

    Đợi Lạc Khiên ngồi xuống, trưởng câu lạc bộ bắt đầu khen tôi, nói tôi xinh đẹp hào phóng, bảo Lạc Khiên có phúc lấy được một người vợ tốt.

    Lạc Khiên cười nghe xong: “Ừm, may mắn.”

    Tạm gác lại việc trả thù Chu Miểu, tôi tiếp tục nói chuyện và ăn uống với mọi người, trò chuyện một lúc, không biết tại sao lại nhắc đến tên tôi.

    “Tiền San? Cô Tiền, tên cô là chữ San nào?”

    “San trong san hô.”

    “Nhắc mới nhớ, trước đây câu lạc bộ chúng ta cũng có một người tên Tiền San đúng không?”

    “Hình như thế, nhưng Tiền San đó làm sao so được với cô Tiền.”

    “Đúng đó, vừa xấu vừa mập, y như con lợn, hahahahahaha!”

    Mặt tôi lập tức sa sầm lại.

    Ngày trước tôi đã làm mất lòng không ít người ở câu lạc bộ.

    Bởi vì quá mập nên lúc nào cũng phải nhận những lời nói và ánh mắt không tốt, lần nào tôi cũng nói lại ngay.

    Nhưng tôi thật sự không ngờ, đã qua nhiều năm như vậy rồi mà những người này vẫn còn nói xấu sau lưng tôi.

    Tôi vừa định lên tiếng, Lạc Khiên ngồi bên cạnh đã nói: “Không phải đâu. Chị ấy rất đáng yêu.”

    Hả?

    Tôi quay đầu nhìn về phía Lạc Khiên.

    Tất cả mọi người đều nhìn cậu ấy.

    Căn phòng vốn tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ, đột nhiên im lặng đến kỳ lạ.

    Trưởng câu lạc bộ ho khan một tiếng: “Lạc Khiên, cậu đang nói ai?”

    “Tiền San đó.” Lạc Khiên nhấp một ngụm rượu vang đỏ. “À, ý tôi là Tiền San mập đó, rất đáng yêu.”

    Trời ạ, chồng tôi khen tôi!

    Mắt tôi long lanh như chất chứa sao trời.

    “Này Lạc Khiên, vợ cậu còn đang ở đây, nói vậy không hay lắm đâu?”

    “Có gì mà không hay.” Lạc Khiên nháy mắt nhìn tôi: “Vợ ơi, em có ghen không?”

    “Không có, tuyệt đối không.” Tôi chống cằm nhìn Lạc Khiên: “Rốt cuộc Tiền San mập đó đáng yêu thế nào? Anh nói em nghe thử xem.”

    Lạc Khiên cười dịu dàng quá đi mất…

    “Tôi biết “gia đình đàn chị” trong trường chúng ta là do chị ấy mang về. Tôi thấy chị ấy xây cho chúng một ngôi nhà nhỏ trong vườn hoa, sau đó còn mua thức ăn mèo cho chúng.”

    “Tôi còn biết chị ấy bị dị ứng với lông mèo. Sau lần đó, khắp người chị ấy nổi đầy mẩn đỏ, bởi lẽ đó nên còn phải nằm viện ba ngày.”

    “Ngoài ra chị ấy luôn mang lại cảm giác “không có ai cảm thấy mình đáng yêu, nhưng mình tự thấy mình đáng yêu là được” nữa.”

    “Nhưng tôi chưa kịp nói cho chị ấy biết là tôi vẫn luôn thấy chị ấy rất đáng yêu.”

    Trưởng câu lạc bộ lặng lẽ kéo áo Lạc Khiên: “Lạc Khiên, đừng nói nữa…”

    Anh ta cẩn thận nhìn tôi, hiển nhiên là sợ tôi nổi giận.

    Nhưng sao tôi có thể giận cơ chứ?

    Trái tim tôi tan chảy mất rồi.

    “Lạc Khiên, em cũng cảm thấy cô ấy rất đáng yêu!”

    “Anh nói xem, em và cô ấy ai đáng yêu hơn?”

    Lạc Khiên sờ đầu tôi: “Đáng yêu như nhau.”

    Bầu không khí lập tức đông cứng lại, trưởng câu lạc bộ cười gượng: “Ha ha, cô Tiền, cô đừng để bụng, chắc chắn Lạc Khiên thấy cô đáng yêu hơn…”

    Tôi giơ tay ôm Lạc Khiên.

    “Lạc Khiên, em thật sự càng ngày càng thích anh!”

    “Lạc Khiên, em tặng anh một căn nhà được không?”

    Những người xung quanh lập tức hóa đá.

    Chỉ có bạn thân hận sắt không rèn thành thép nhìn tôi, dùng khẩu hình nói với tôi: “Tiền San, mày hết thuốc chữa thật rồi rồi.”
     
    Nam Thần Khóa Dưới Là “Chó”
    Chương 12


    Sự xuất hiện của Lạc Khiên với cả màn bày tỏ thâm tình của cậu ấy làm tôi chìm trong đống bong bóng màu hồng.

    Sau khi dùng bữa xong, cả nhóm chúng tôi đi đến quán karaoke.

    Trong suốt thời gian đó, Lạc Khiên luôn nắm tay tôi.

    Tay cậy ấy vừa to vừa ấm, thật muốn được cậu ấy nắm tay cả đời quá!

    Giữa chừng, Lạc Khiên đi WC.

    Sau khi cậu ấy ra ngoài, tôi ngồi trong phòng thêm một lúc, tự dưng muốn ra ngoài hít thở không khí nên cũng ra ngoài.

    Vừa đến một chỗ ngoặt thì tôi nghe thấy giọng nói quen thuộc.

    “Vậy cô đã nghĩ ra cách giải quyết chưa?”

    Là giọng của Lạc Khiên.

    Nhưng tôi vẫn ngẩn ra.

    Rõ ràng là giọng của Lạc Khiên, nhưng lại cho tôi cảm giác không hề giống với chất giọng dịu dàng trong trí nhớ.

    Vừa lạnh lùng lại vừa nghiêm nghị.

    Ngay sau đó là giọng của Chu Miểu vang lên: “Em… Đàn anh, em xóa bài đăng đi có được không?”

    “Ha, nếu chỉ cần xóa đi là xong chuyện, thế tôi tìm cô để làm gì?”

    Giọng Lạc Khiên rất thờ ơ!

    Nghe vậy, tôi bỗng thấy ngỡ ngàng, nhưng cũng rất kích động!

    Lạc Khiên như vậy càng đẹp trai hơn đúng không?

    Lạc Khiên nói: “Tôi muốn cô tự quay một video xin lỗi chị ấy. Chu Miểu, cô bôi nhọ tôi thì được nhưng không được bôi nhọ chị ấy. Không ai được phép làm chị ấy buồn, kể cả tôi. Tôi cho cô hai tiếng đồng hồ.”

    “Đàn anh, trừ nhiều tiền ra thì cô ta có gì tốt? Tiền quan trọng đến thế sao?”

    Lạc Khiên không trả lời cô ta.

    Tôi bước về phía trước một bước, đúng lúc thấy Lạc Khiên nhướng mày, trên gương mặt tuấn tú thoáng hiện vẻ khinh thường bất cần.

    Kiêu căng nhưng cũng ngầu quá đi mất!

    Nhưng khuôn mặt cậu ấy nhanh chóng cứng đờ.

    Bởi vì cậu ấy nhìn thấy tôi.

    Lạc Khiên vội vàng đi về phía tôi, khí thế khi đứng trước mặt Chu Miểu lúc nãy đã hoàn toàn biến mất.

    “Vợ ơi, em… đã nghe thấy gì rồi?”

    “Chắc là từ lúc anh hỏi cô ta Tôi ngẩn ra một hồi mới hiểu cậu ấy đang nói gì.<i>“Vậy cô đã nghĩ ra cách giải quyết chưa?”</i> ấy.”

    “Vợ à, bình thường anh không dữ vậy đâu.”

    Biểu cảm căng thẳng của Lạc Khiên rất buồn cười.

    Tôi giơ tay ôm cậu ấy.

    “Anh căng thẳng gì chứ? Anh như thế nào em cũng thích hết! Dù ngoan ngoãn hay hung dữ, em thích hết!”

    “Thật ư?”

    “Tất nhiên!”

    Lạc Khiên cúi đầu, kề sát tai tôi.

    Giọng cậu ấy không ngoan giống bình thường, trở nên vừa trầm khàn vừa lười biếng.

    “San San, “thân thích của em” không đến thăm hỏi đúng không?”

    Tôi ngẩn ra một hồi mới hiểu cậu ấy đang nói gì.

    “…Ừm.”

    “Được. Vậy tối nay em đừng sợ.”

    “…Em không sợ, không sợ đâu.”
     
    Nam Thần Khóa Dưới Là “Chó”
    Chương 13


    Tôi dùng thời gian một đêm mới hiểu được ẩn ý trong lời nói của Lạc Khiên.

    Nhưng đến khi hiểu ra, tôi đã mất đi tư cách hối hận.

    Sự mãnh liệt của Lạc Khiên thật sự rất đáng sợ!

    Nhưng nếu nói không thích thì chắc chắn là nói dối rồi.

    Sáng hôm sau lúc thức dậy, Lạc Khiên đã không nằm bên cạnh nữa, đầu giường dán một mẩu giấy nhớ tình yêu của cậu ấy.

    <i>“Bữa sáng ở trong lò vi sóng, hâm nóng lại là ăn được rồi.”</i>

    <i>“Hôm nay có một cuộc họp, khoảng năm giờ chiều anh sẽ về.”</i>

    <i>“Đến lúc đó sẽ dẫn em ra ngoài ăn tối.”</i>

    Ngoài ra còn có một câu ghi chú đáng yêu <i>“Hôm nay lại càng thích anh nhiều hơn.”“Lạc Khiên yêu em”</i><i>Tôi: “Lúc nào cũng giỏi.”Sự thật được phơi bày, hoàn toàn không giả dối.</i><i>Lạc Khiên trả lời: “Giỏi lúc nào?”</i> ở dưới góc phải.

    Tôi cất mẩu giấy nhớ vào ngăn kéo, nằm trên giường thêm một lúc, gửi cho Lạc Khiên một tin nhắn.

    <i>“Hôm nay lại càng thích anh nhiều hơn.”</i>

    <i>Lạc Khiên trả lời rất nhanh: “Anh cũng vậy.”</i>

    Nam thần khóa dưới giỏi tán tỉnh thật đấy!

    Tôi vùi đầu vào chăn, vui sướng một lúc, sau đó tìm bạn thân để khoe khoang chuyện vui này.

    Như lẽ thường, đổi lại một loạt mấy cái sticker giận dữ của bạn thân.

    Sau đó cô ấy gửi cho tôi một đường link.

    <i>“Có nhìn thấy không?”</i>
     
    Nam Thần Khóa Dưới Là “Chó”
    Chương 14


    Đây là bài đăng xin lỗi của Chu Miểu.

    Ngoài video xin lỗi, còn có một văn bản dài mười nghìn chữ.

    Sự thật được phơi bày, hoàn toàn không giả dối.

    Đại khái nói về sự ghen ghét của Chu Miểu khi yêu thầm Lạc Khiên nhưng không thể có được trong quá khứ, đến lúc gặp lại thì phát hiện cậu ấy đã kết hôn.

    <i>“Đặc biệt là cô gái đứng cạnh Lạc Khiên, dáng người cao gầy, gương mặt không trang điểm tỉ mỉ nhưng vẫn xinh hơn tôi, cả quần áo trên người cô ấy nữa, đó là thứ cả đời này tôi không thể với tới…”</i>

    Cuối bài xin lỗi, có không ít người cùng câu lạc bộ của Lạc Khiên vào bình luận, trong đó có trưởng câu lạc bộ.

    Mọi người đều khen tôi xinh đẹp tốt bụng, tuy giàu nhưng không hề có sự kiêu căng của mấy cậu ấm cô chiêu gì cả…

    Những lời bình luận về tôi với Lạc Khiên đã chuyển sang hướng tích cực, tôi vô cùng kích động, gửi cho Lạc Khiên.

    <i>“Chồng yêu giỏi quá đi mất!”</i>

    <i>Lạc Khiên trả lời: “Giỏi lúc nào?”</i>

    <i>Tôi: “…”</i>

    <i>Tôi: “Lúc nào cũng giỏi.”</i>

    Cuối cùng tôi đỏ mặt đắc ý chụp màn hình gửi cho bạn thân.

    Đổi lại là sự đau đớn khôn cùng của bạn thân.

    <i>“Tiền San, mày sa đọa rồi! Mày vốn là thiên kim tiểu thư của nhà giàu số một mà lại sa đọa như vậy, mày có thấy ngại không?”</i>

    <i>Tôi: “Nếu yêu sâu đậm là sa đọa, vậy tao tình nguyện không bao giờ tỉnh lại.”</i>

    <i>Bạn thân: “Oẹ ọe…”</i>

    <i>Bạn thân: “Đúng rồi San San, trưởng câu lạc bộ đến tìm tao rồi.”</i>
     
    Nam Thần Khóa Dưới Là “Chó”
    Chương 15


    Trong buổi họp lớp hôm đó, trưởng câu lạc bộ nói sơ qua về dự án khởi nghiệp của mình, là một dự án phát triển năng lượng mới, rất có triển vọng.

    Khi đó tôi tỏ ra muốn đầu tư vào hạng mục của anh ta không phải là giả vờ.

    Làm một con cá muối “ngồi ăn núi lở” nhưng ăn thế nào cũng không ăn lở được núi cũng rất nhàm chán.

    Mấy năm gần đây tôi cũng lần lượt đầu tư vào một vài dự án.

    Ngay cả công ty internet của bạn thân, tôi cũng là cổ đông lớn nhất.

    <i>“Tao đi tìm anh ta.”</i>

    Tất nhiên tôi có phương thức liên lạc của trưởng câu lạc bộ nhưng mấy năm nay không liên hệ mà thôi, anh ta cũng không biết tôi chính là Tiền San mập năm xưa.

    Vậy nên khi tôi gửi một icon mặt cười qua, trưởng câu lạc bộ trả lời lại bằng một dấu hỏi chấm "?"

    <i>Tôi: “Dự án anh nói tối qua.”</i>

    <i>Trưởng câu lạc bộ: “?”</i>

    <i>Tôi: “Tôi là Tiền San.”</i>

    <i>Trưởng câu lạc bộ: “Ôi… Đệch!”</i>

    <i>Trưởng câu lạc bộ: “Thảo nào tối qua Lạc Khiên nói như vậy cô cũng không tức giận.”</i>

    <i>Tôi: “Hì hì.”</i>

    <i>Trưởng câu lạc bộ: “Bảo sao Lạc Khiên lại kết hôn với cô, hóa ra cậu ấy yêu thầm cô nhiều năm như vậy! Mấy người đó còn nói gì mà Lạc Khiên khom lưng vì tiền, rõ ràng người ta là vì tình yêu!”</i>

    Lời nói của trưởng câu lạc bộ khắc sâu vào lòng tôi.

    <i>Tôi dứt khoát nói: “Sắp xếp thời gian để bàn chuyện hợp tác.”</i>

    Buổi chiều, tôi dành ra một ít thời gian để gặp mặt trưởng câu lạc bộ, sau khi xem kỹ hợp đồng, tôi lập tức ký tên mình.

    Trưởng câu lạc bộ cười đùa: “Tiền San, trước đây cô giấu kín thật đấy, nếu để người khác biết, đặc biệt là Chu Miểu, không biết cô ta có kinh ngạc đến rớt hàm không nữa.”

    Tôi chớp mắt: “Vậy thì để bọn họ biết đi.”

    “Hả?”

    “Trưởng câu lạc bộ, cùng chụp bức ảnh nhé?”
     
    Nam Thần Khóa Dưới Là “Chó”
    Chương 16


    Trưởng câu lạc bộ rất phối hợp, lập tức đăng lên vòng bạn bè.

    <i>“Cảm ơn bạn học cũ Tiền San, bạn học cũ đỉnh quá, đây mới chân chính gọi là không để lộ tài năng.”</i>

    Ngoài đăng ảnh chụp chung, anh ta còn đăng kèm khoản tiền hợp tác giữa tôi và anh ta, vốn đầu tư một triệu tệ trong giai đoạn đầu đã thanh toán xong.

    Sau đó tôi bảo anh ta thêm tôi vào nhóm chat câu lạc bộ.

    Tôi đã rời nhóm từ lâu rồi, lần này vừa vào đã nhận được hàng loạt lời nịnh nọt của mọi người.

    <i>“Tiền San đỉnh quá!”</i>

    <i>“Cô Tiền, tối qua chúng tôi thật sự không nhận ra cậu!”</i>

    <i>“Đúng vậy đúng vậy….”</i>

    Có người nhắc đến Lạc Khiên.

    <i>“Lạc Khiên, cậu giấu kỹ thật đấy!”</i>

    <i>“Nói đi, có phải cậu thích Tiền San lâu rồi không?”</i>

    Tôi phụ họa theo, ánh mắt chăm chú nhìn vào ảnh đại diện đang sáng của Lạc Khiên.

    Công khai thân phận của mình tất nhiên cũng không phải chỉ vì để người khác khen mình, mà là vì Lạc Khiên.

    Tôi cũng đâu thể cứ để cậu ấy không biết sự thật mãi được đúng không?

    Chẳng biết khi cậu ấy biết tôi là cô mập ngày trước sẽ phản ứng thế nào?

    Kết quả làm tôi rất thất vọng.

    Tận đến khi ảnh đại diện của Lạc Khiên tối đi, cậu ấy cũng không nói câu nào.

    Xong rồi.

    Có khi nào Lạc Khiên bị đả kích rồi không?

    Cũng đúng, đâu ai muốn biết ngày xưa vợ mình là một đứa mập đâu!

    Tôi tắt điện thoại, nằm nhoài ra giường, có hơi hối hận vì quyết định của mình.

    Nếu biết trước sẽ như vậy, tôi thà giấu Lạc Khiên cả đời!
     
    Nam Thần Khóa Dưới Là “Chó”
    Chương 17


    Tôi thấy hơi đau lòng, ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

    Tỉnh dậy là do nằm mơ, mơ thấy tôi biến thành củ cà rốt, còn Lạc Khiên là một con thỏ trắng lớn.

    Cậu ấy ôm tôi vào lòng rồi gặm.

    Đợi khi tôi mở mắt ra, phát hiện thì ra không phải là mơ!

    Hơn nữa đôi mắt Lạc Khiên tựa như hồ nước, trông còn ngoan hơn chú thỏ trắng trong mơ.

    “Lạc Khiên, anh…”

    Tôi đỏ mặt đẩy Lạc Khiên ra.

    “Anh làm gì thế…”

    Lạc Khiên ôm tôi, hôn lên trán tôi, mắt long lanh đầy tủi thân: “Vợ không để ý đến anh, không biết anh đã làm sai chuyện gì.”

    Hả…

    “Anh không nhìn thấy?”

    “Hửm?”

    “Trong nhóm chat đó.”

    Ai mà không biết tủi thân cơ chứ?

    Tôi biết!

    Hai mắt tôi đỏ hoe: “Trong nhóm chat anh không để ý đến em. Có phải anh biết em là Tiền San mập ngày trước nên muốn ly hôn với em không?”

    Lạc Khiên bỗng ôm chặt tôi, giọng nói có phần hung dữ: “Sao có thể chứ?!”

    Sau đó cậu ấy mở nhóm chat ra, dáng vẻ ngoan ngoãn tranh công: “Nè, vợ xem đi.”

    Lạc Khiên có nhắn lại ở trong nhóm chat.

    Thời gian trả lời là ngay sau khi tôi tắt điện thoại.

    <i>Lạc Khiên: “Ừm. Tôi yêu thầm vợ tôi rất lâu rồi.”</i>

    <i>Lạc Khiên: “Tôi cũng không dám nói với cô ấy.”</i>

    Khụ… Lạc Khiên, anh có cần thẳng thắn vậy không?

    Mặt tôi hơi nóng, nhưng không muốn thừa nhận mình đang xấu hổ.

    “Sao anh trả lời lại lâu thế?”

    Lạc Khiên dụi đầu vào vai tôi.

    “Anh đang họp, chỉ dám xem trộm, suýt nữa thì bị bắt.”

    Tôi không nhịn được cười ra tiếng, lại nheo mắt.

    “Đừng tưởng anh nói dối người ta là yêu thầm em thì em sẽ tha thứ cho anh.”

    Lạc Khiên hôn lên má tôi: “Nhưng mà vợ ơi, anh đã yêu thầm em từ rất lâu thật mà. Những lời anh nói tối qua đều là thật.”

    Mặt của tôi càng nóng hơn nhưng vẫn mạnh miệng.

    “Đàn ông toàn là những kẻ dối trá!”

    “Đàn ông toàn là những kẻ dối trá, nhưng chồng em không phải kẻ dối trá.” Lạc Khiên thì thầm vào tai tôi: “San San, năm đó sau khi liên hoan câu lạc bộ xong chúng ta cùng nhau về nhà, em đoán xem tại sao xe của anh lại đột nhiên tắt máy?”

    Tôi há hốc mồm, không dám đoán bừa.

    Lạc Khiên véo mặt tôi.

    “Còn không phải là do anh muốn ở cùng em thêm một lúc à?”

    Tôi: “…”

    Lạc Khiên: “Nếu không thì sao anh có thể bị một phú bà nhỏ như em bắt cóc dễ dàng như vậy chứ.”

    Tôi: “…”

    Lạc Khiên: “Vợ vẫn không tin anh à?”

    Lạc Khiên lại chợt nháy mắt liên tục, kết quả tôi còn chưa kịp an ủi, cậu ấy đột nhiên nhướng mày.

    A!

    Tiểu bạch thỏ biến thành sói xám rồi!

    “Nếu không thì để anh dùng hành động thực tế chứng minh nhé?”

    Hai tiếng sau.

    Lạc Khiên ôm chặt tôi trong lòng.

    “Vợ ơi, bây giờ em đã tin chưa?”

    Tôi yếu ớt lườm cậu ấy, dứt khoát nhận thua.

    “Tin… Tin mười nghìn lần…”
     
    Nam Thần Khóa Dưới Là “Chó”
    Chương 18


    Cuối cùng chúng tôi không ra ngoài hẹn hò vào buổi tối nhưng cậu ấy tự mình xuống bếp làm bít tết cho tôi, còn thêm hai quả trứng tình yêu.

    Tôi cực kỳ hài lòng, gọi video cho bạn thân, dứt khoát khoe ân ái.

    “Nhìn đi, chồng tao hiền huệ chưa này, vừa biết chuyển gạch vừa nấu cơm ngon, tao phải tu bao nhiêu kiếp mới lấy được người đàn ông tốt như thế này?”

    Bạn thân trợn trắng mắt.

    Lạc Khiên xuất hiện sau lưng tôi.

    “Vợ ơi, anh chỉ biết kiếm tiền biết nấu ăn thôi hả?”

    Tôi xoa eo nhức mỏi của mình.

    “À, đúng rồi, anh ấy còn một ưu điểm lớn nhất nữa, đó là…”

    “Tao không nghe tao không nghe!”

    Bạn thân cúp máy.

    Ở sau lưng, Lạc Khiên cười trầm thấp.

    “Vợ, thử một miếng đi.”

    Tôi đưa nĩa cho cậu ấy: “Hay anh đút cho em?”

    “Đó là vinh hạnh của anh.”

    ...

    Bữa cơm này có ngon hay không tôi không biết, trong mắt tôi chỉ có khuôn mặt đẹp trai của Lạc Khiên thôi.

    Hình như nước sốt tiêu đen rưới trên bít tết cho thêm đường.

    Tôi không nếm ra vị thịt gì cả, chỉ thấy rất ngọt.

    Tôi hỏi Lạc Khiên, khi học đại học tôi mập như thế sao lại thích tôi?

    Cậu ấy chăm chú nhìn tôi, trong mắt toàn là ý cười thâm tình, nhưng lại im lặng một lúc lâu.

    Cuối cùng cậu ấy hơi nghiêng đầu, vừa ngoan ngoãn vừa mê người: “Bởi vì không biết tại sao lại thích em nên anh mới thích em nhiều như thế.”
     
    Nam Thần Khóa Dưới Là “Chó”
    Chương 19


    Tôi với Lạc Khiên đã sống cuộc sống vợ chồng được một thời gian.

    Sau đó tôi quyết định tìm một lúc thích hợp để nói cho người nhà biết.

    Chuyện này không thể tùy tiện được.

    Bố tôi là một người cưng vợ như mạng, ngoài ra còn là người cuồng con gái.

    Anh tôi cũng là người siêu cuồng siêu chiều em gái.

    Tôi sợ đột nhiên nói cho họ biết tôi kết hôn rồi thì bọn họ sẽ không chấp nhận được, thậm chí có khi còn xuất hiện thái độ thù địch với Lạc Khiên.

    Tôi quyết định đả thông tư tưởng mẹ tôi trước.

    Kết quả tôi vừa cầm điện thoại lên, mẹ tôi đã gọi đến.

    “San San, cuối tuần này nhớ đến dự tiệc mừng thọ của bà ngoại con, tổ chức ở tầng cao nhất khách sạn Brilliant.”

    Tôi sửng sốt, suýt nữa quên mất chuyện này.

    Đại thọ 10 năm một lần, là một ngày trọng đại.

    “Con chắc chắn sẽ đến.”

    “Nhớ mặc đẹp chút, mẹ đang rất vừa ý một chàng trai trẻ, là cháu trai của bà Bạch nhà bên cạnh, đến lúc đó con gặp mặt nói chuyện với người ta một lát. Con cũng không còn nhỏ nữa, yêu đương đi.”

    Bà Bạch là hàng xóm mới chuyển đến cạnh nhà mẹ tôi từ hai năm trước.

    Mẹ tôi vẫn luôn nói cháu trai nhà bà ấy rất đẹp trai, muốn tác hợp hai chúng tôi.

    Tôi không đồng ý.

    Đối phương nhỏ tuổi hơn tôi, vẫn tính là em trai.

    Tôi không thích bất kỳ em trai nào khác ngoài Lạc Khiên!

    Nhưng tôi không dám nhắc tới chuyện tôi đã kết hôn.

    Nếu mẹ biết tôi bỏ qua giai đoạn yêu đương, tiến thẳng đến chuyện hôn nhân thì có bị tức đến hộc máu không nhỉ?

    Không được, nếu mẹ tôi tức giận, cho dù bố tôi là người cuồng con gái thì chắc chắn cũng sẽ xử lý tôi.

    Dù sao trời đất bao la, mẹ tôi lớn nhất!

    Hơn nữa sắp đến đại thọ của bà ngoại, chuyện giữa tôi và Lạc Khiên… đợi thêm mấy ngày nữa vậy.

    “Mẹ, quên việc xem mắt đi, con có người mình thích rồi.”

    “Gì cơ? Đối phương có đẹp trai không?”

    “Có, rất đẹp trai.”

    “Có đẹp trai bằng bố con không?”

    “Tất nhiên rồi.”

    Mẹ tôi cười trộm: “Bố con đứng bên cạnh nghe lén, ông ấy tổn thương rồi.”

    “…”

    Mẹ tôi: “Chồng ơi không sao đâu, em thấy anh là người đẹp trai nhất trên thế giới này! Moah!”

    “…”

    Bỗng nhiên tôi hơi hiểu cảm giác của bạn thân.

    Tôi đúng là không phải người.

    Buổi tối, tôi vốn định nói với Lạc Khiên chuyện đi dự đại thọ bà ngoại, kết quả cậu ấy lại mở miệng trước: “Vợ ơi, cuối tuần anh có chuyến công tác đột xuất, không thể ở bên cạnh em, chắc thứ hai mới về được.”

    Nếu Lạc Khiên không ở đây, tôi cũng không cần thông báo, ôm cậu ấy nhõng nhẽo một lúc.

    “Em sẽ ngoan ngoãn ở nhà đợi anh.”
     
    Back
    Top Bottom