Đô Thị Nắm Tay Rỗng

Nắm Tay Rỗng
Chương 20: Cuộc thi toán


Lam Thiên lần đầu yêu đương, không có kinh nghiệm.

Triển Thành Chu lần thứ hai yêu đương, cũng không có kinh nghiệm.

Bọn họ từ ngày tỏ tình hồi tháng Năm cho đến tận lúc kết thúc lớp 11 cũng chẳng làm nên cơm cháo gì, hành động lãng mạn nhất là nắm tay nhau. Khi Triển Thành Chu đưa đón Lam Thiên cùng đi học, Lam Thiên ôm eo hắn.

Mà Triển Thành Chu cảm thấy mỗi ngày đều vui vẻ. Khi Lam Thiên hỏi "Đằng ấy, bài này giải thế nào" sẽ vui vẻ, khi Lam Thiên nói "Tôi nướng bánh quy cho cậu" cũng vui vẻ, mà lúc vui vẻ nhất là khi Lam Thiên đứng trước mặt, ngẩng đầu nhìn hắn cười nói: "Bé cưng Chu Chu lại cao thêm rồi."

Hắn như ma men say sưa trong đường mật, hít ra thở vào đều là ý vị ngọt ngào của tình yêu gà bông.

Lam Thiên cũng vậy, mỗi khi thấy Triển Thành Chu là đầu óc đều ngơ ngẩn, mà lúc làm bài thì vô cùng tỉnh táo, điểm số theo đó mà tăng.

Bọn họ cho ra một kết luận, yêu đương khiến người ta tiến bộ.

Nghỉ hè, Triển Thành Chu tham gia một cuộc thi toán, được xếp ở chung phòng với một nam sinh cùng trường.

Lam Thiên đưa hắn ra nhà ga, có chút không đành lòng: "Hai tuần không gặp mặt, lại ở cùng người khác. Tụi mình còn chưa từng ở chung."

"Chờ em về, chúng ta cùng đi du lịch."

Triển Thành Chu vén mớ tóc rối trên trán Lam Thiên, lộ ra một nốt mụn.

Lam Thiên hơi xấu hổ: "Cứ nghĩ đã che kỹ rồi."

"Mấy ngày nữa là hết, đừng che."

Nhà ga đông đúc, Lam Thiên kéo Triển Thành Chu ngồi xuống ghế trong phòng chờ, đặt túi xách trước mặt, vươn tay nắm lấy tay Triển Thành Chu, mười ngón đan vào nhau, giữ chặt.

"Tôi hỏi thăm rồi, cậu bạn kia cũng là người thân thiện tốt bụng, cậu đừng lo lắng." Lam Thiên xoa xoa ngón tay cái.

Khi ở cạnh cậu Triển Thành Chu không hề giấu giếm, nhưng Lam Thiên biết lúc đi trên hành lang hoặc ra sân chơi, hắn vẫn theo thói quen khum ngón tay lại thành quyền.

Lam Thiên cũng phát hiện ra Triển Thành Chu thuận tay trái, viết chữ bằng tay trái đẹp hơn tay phải, nhưng ở lớp đông người, hắn vẫn dùng tay phải.

Mỗi lần như vậy Lam Thiên đều cảm thấy đau lòng, nhưng cậu không định nói gì, chỉ cố hết sức để cậu bạn nhỏ của mình thoải mái.

Triển Thành Chu gật đầu, càng nắm chặt bàn tay trong tay mình.

Lam Thiên lại hỏi: "Nhắm có thể đoạt giải nhất không? Nghe nói năm ngoái để dễ, thầy nói có thể năm nay sẽ khó hơn."

Triển Thành Chu cười nói: "Không lý nào không được."

Thế là Lam Thiên ngước mắt: "Phải rồi, bạn trai tôi siêu giỏi."

Triển Thành Chu đột nhiên muốn hôn cậu, ý nghĩ đó kéo dài đến tận lúc soát vé, rốt cuộc hắn vẫn kiềm chế lại, nói với Lam Thiên: "Chờ em về."

Tâm lý Triển Thành Chu tốt, trước khi thi thoải mái, thi xong cũng thoải mái, thế là gọi điện cho gia đình và Lam Thiên báo: "Làm bài rất tốt."

Gọi hết một lượt, hắn mới thấy nam sinh ở cùng mình, Thành Hạo Nhiên, đẩy một cô gái vào vách tường khách sạn hôn thành tiếng.

Tâm tình tốt đẹp thoắt vỡ tan.

Triển Thành Chu lúng túng muốn rời đi nhưng vấp phải thảm trải sàn, miễn cưỡng ngã vào bờ tường làm phát ra một tiếng động lớn.

Thành Hạo Nhiên thần sắc bình tĩnh, che chắn cho cô gái sau lưng, giải thích với Triển Thành Chu: "Bạn gái tôi đến thăm."

Cậu còn nói: "Tối nay tôi đi cùng cô ấy, sẽ không về phòng."

Triển Thành Chu ở một mình trong khách sạn, nảy ra vô số suy nghĩ.

Đầu tiên, giá mà Lam Thiên đến thăm hắn.

Nhưng mong muốn này không thực tế. Ngày mai Lam Thiên sẽ ra nhà ga đón hắn, đêm nay chạy đến đây làm quái gì.

Kế tiếp là suy ngẫm về quan hệ tình cảm của hắn và Lam Thiên.

Hắn thường xuyên có h@m muốn hôn lên má hoặc lên trán đối phương, nhưng lần nào cũng kiềm chế lại. Triển Thành Chu hứa sẽ "có trách nhiệm", nên hắn muốn chờ một thời gian, đến một ngày nào đó có thể hôn, hôn rồi có thể l@m tình, nhưng hắn chả biết ngày nào đó cụ thể là ngày nào, hắn chỉ biết không phải bây giờ.

Hắn vốn cho rằng cẩn thận đi từng bước mới tốt, nhưng khi thấy Thành Hạo Nhiên hôn bạn gái say đắm, tâm lý hắn cũng chao đảo.

Triển Thành Chu nhỏ hơn bạn học một chút, nhưng cũng giống Thành Hạo Nhiên, hắn sắp trở thành học sinh cuối cấp rồi, tại sao Thành Hạo Nhiên có thể hôn mà hắn thì không thể?

Triển Thành Chu lại gọi điện cho Lam Thiên, ban đầu tán gẫu đôi ba câu, sao đó mới nói: "Nhiều khi em muốn hôn anh."

Lam Thiên trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc thấp giọng nói: "Tôi cũng vậy."

Triển Thành Chu đoán Lam Thiên đang đỏ mặt. Bộ dáng ngượng ngùng của Lam Thiên đặc biệt mê người.

Song phương im lặng một lúc lâu, nghe được nhịp thở của nhau. Cuối cùng Triển Thành Chu lên tiếng: "Ngày mai được không?"

Lam Thiên nói được.

Trong lòng Triển Thành Chu khấp khởi chờ mong, một đêm mộng mị, sáng hôm sau liền vứt qu@n lót vào thùng rác.
 
Nắm Tay Rỗng
Chương 21: Hồi kết


Đêm đó có bão.

Đường về của Triển Thành Chu mưa giăng gió giật, chuyến tàu của hắn trễ một tiếng.

Lam Thiên "bất cẩn" đến sớm một tiếng, vậy là chờ ở nhà ga hai tiếng.

Cậu thấy nhiều người ướt sũng xách va li cũng ướt sũng, vội vã bước về phía thang máy; thấy mấy đôi tình nhân hôn tạm biệt ở quầy soát vé, quần áo ướt phân nửa; nghe tiếng người nói chuyện cùng tiếng loa phát thanh, cảm thấy quá trình chờ đợi này cũng khá vui vẻ.

Cậu cảm thấy mình là người rất hạnh phúc, gia đình hòa thuận, ba mẹ tâm lý, học tập có tiến bộ, người trong lòng mình thích mình, chỗ nào cũng hoàn hảo.

Nhìn thấy Triển Thành Chu bước ra, lòng càng thêm viên mãn.

Triển Thành Chu tuấn tú kiên cường, mang nét cười nhàn nhạt, trên mặt còn nét trẻ con, trong mắt lại là ánh lửa.

Họ ôm nhau giữa dòng người tấp nập ngược xuôi.

Triển Thành Chu bị điều hòa trên xe lửa ướp thành đá, cả người lạnh lẽo, vừa bước ra lại va vào một cái ôm ấm áp, không tránh khỏi cảm giác quyến luyến không rời. Lam Thiên để hắn ôm, đầu chôn trên hõm cổ Triển Thành Chu, ngửi được mùi sữa tắm thơm thơm.

Đây là lần đầu tiên họ ôm nhau, ý nghĩa tựa như cái bánh cốm giòn hôm nào.

Mưa lớn suốt đoạn đường về. Lam Thiên đến đón Triển Thành Chu, trái lại là Triển Thành Chu chở cậu về dưới nhà.

"Hôm qua anh hứa em chuyện gì?" Triển Thành Chu dùng ngón cái xoa hai bên má Lam Thiên, vẫn là ngón tay to bè đó, thoạt nhìn hơi bắt mắt, nhưng cũng chỉ mắt thôi, không còn thấy phiền lòng nữa.

Lam Thiên nói cậu thích tay hắn, không chê nó khó coi.

"Nhớ mà."

Lam Thiên nâng tay Triển Thành Chu lên trước mắt, hôn lên ngón tay.

Nhiệt độ trên môi nóng lơn trên da thịt, cảm giác mềm mại ấm áp khiến trái tim Triển Thành Chu run khẽ.

Triển Thành Chu nói: "Còn muốn nữa."

"Đây?"

"Ừm."

Lam Thiên lại hôn thêm một cái lên đầu ngón tay, ngẩng lên cười nói: "Nửa tháng gặp lại, em cũng thật có tinh thần."

Họ đứng trước cửa, xoay lưng về màn mưa, trên vai gác chiếc ô đứng cùng nhau dưới mái hiên chật hẹp. Giữa trời đất bao la, họ có một không gian khô ráo ấp áp của riêng mình.

"Làm sao bây giờ, càng lúc càng thích anh." Triển Thành Chu nhỏ giọng nói.

Lần này Lam Thiên không ngượng nữa, nhìn thẳng vào mắt Triển Thành Chu: "Vậy em cứ việc thích anh, anh cũng sẽ luôn thích em."

Yêu sớm cũng thật tốt, Triển Thành Chu nghĩ. Họ yêu nhau từ khi mười mấy tuổi, về sau vẫn luôn yêu thích nhau, tình yêu tựa như nối liền với sinh mệnh, có thể kéo dài cả đời người.

Hắn thấy Lam Thiên cười, đôi mắt hữu tình sáng như ngày nắng, lấp lánh trong đêm mưa. Hắn lại muốn —— người này sao có thể rực rỡ như vậy?

Triển Thành Chu cúi đầu, muốn chạm vào môi Lam Thiên. Lam Thiên hiểu ý ngẩng đầu, sóng mũi đập vào nhau khiến ý cười của Lam Thiên càng sâu. Cậu cong khóe mắt, dùng chóp mũi cạ mũi Triển Thành Chu.

Lướt nhẹ một cái, đôi môi cùng tiến tới.

Môi giao nhau trong một ngày mưa gió mang theo mùi vị của nước mưa, ngọt ngào hơn kẹo sữa.

Triển Thành Chu và Lam Thiên vụng về như nhau, nụ hôn gập ghềnh, thế nhưng hô hấp cùng ý cười giao hòa, cảm nhận được tâm ý tương thông.

Vào ngày xuân phân của năm học cuối cùng, Triển Thành Chu tham gia kỳ thi tuyển sinh độc lập tổ chức tại tòa nhà nghiên cứu của Đại học Y

Ba mươi bàn thí nghiệm bố trí chỉnh tề, ba mươi thiếu niên mười mấy tuổi ngồi trên ghế, tay cầm nhíp, mũi rịn mồ hôi.

Bài kiểm tra này chỉ có 180 giây, yêu cầu dùng nhíp gắp những bóng nhỏ thả vào ly thủy tinh.

Giám khảo đi tới đi lui trong phòng thi.

Triển Thành Chu ban đầu dùng tay phải, lúc kẹp quả bóng không khống chế được tay mà run lên.

Hắn tốn sức chín trâu hai hổ mới gắp được quả bóng đầu tiên vào ly, liếc nhìn cậu bạn bên cạnh thấy đã đưa quả bóng thứ hai đi được nửa đường.

Giám khảo dừng ở cạnh hắn một chút, không lên tiếng.

Kết quả thi viết của Triển Thành Chu rất tốt, trí lực không tồi, nhưng tay phải không đủ linh hoạt.

Hắn ngẩng đầu nhìn giám khảo một cái, đổi nhíp sang tay trái, ngón cái ấn ở chuôi, đầu ngón tay vì phát lực mà trở nên hơi trắng.

Thần kinh Triển Thành Chu nháy mắt căng lên, hắn hít sâu một hơi, nghĩ đến nụ hôn của Lam Thiên rơi trên tay mình. Hắn không do dự nữa, gắp quả bóng đưa về hướng ly thủy tinh, quả nhiên tay trái thuận lợi hơn nhiều.

Triển Thành Chu không ngước lên nữa, lòng bàn tay ướt đẫm, chóp mũi đều là mồ hôi, cẩn thận từng chút mà hoàn thành mười mấy lượt đi bóng.

180 giây trôi qua rất nhanh, hắn kín đáo nhìn lướt qua ly của những người xung quanh, cảm thấy mình làm không tồi.

Ra khỏi phòng thi, Triển Thành Chu dựng thẳng ngón cái tay trái lên, nhỏ giọng khen: "Mày khá lắm, trước đây trách lầm mày."

Cây anh đào của Đại học Y nở thật đúng lúc, những cánh hoa trắng trắng hồng hồng lay động trong gió xuân, nhấp nhô như sóng biển.

Triển Thành Chu ngẩng đầu ngắm hoa, cách một tầng hoa là bầu trời trong xanh, mây bồng bềnh rải rác, khung cảnh mờ ảo mà ngọt ngào rất sâu.

Hắn bắt đầu nhớ Lam Thiên, hơi lo lắng cho người yêu của mình.

Lam Thiên hiện tại đang ở trường, tham gia bài kiểm tra thể lực để ứng tuyển lượng không quân. Thể lực của cậu không quá tốt nên Triển Thành Chu đã cùng cậu tập chạy đường dài. Từ tháng Chín đến tháng Ba, ròng rã mỗi ngày, thời gian chạy ngày càng nhiều, quãng đường Lam Thiên chạy được cũng tăng từ ba cây số lên mười cây số. Triển Thành Chu nghĩ, hôm nay bài kiểm tra mười cây số của cậu liệu có suôn sẻ không?

Bầu trời mùa xuân trong trẻo, cánh chim lướt gió, bóng hình bé nhỏ vẽ nên một vòng cung rực rỡ. Khóe miệng Triển Thành Chu cong lên, nỗi lo lắng trong lòng cũng theo chú chim kia cất cánh bay mất.

Hắn biết Lam Thiên chắc chắn sẽ hoàn thành bài kiểm tra với thành tích tốt.

Lam Thiên luôn muốn bay, cậu chắc chắn có thể bay.

Lúc rời khỏi Đại học Y, Triển Thành Chu ngoái nhìn khuôn viên trường.

Hắn nghĩ, tháng Chín đến, mình sẽ trở lại đây.

Hắn rất tự tin về tương lai của mình lẫn người yêu.

Triển Thành Chu rất rõ ràng, cả hắn và người hắn thích thuộc về cùng một khoảng trời, mà mỗi người đều có ánh sáng của riêng mình, độc nhất vô nhị.

- --------- HẾT ----------
 
Back
Top Dưới