[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Nắm Tay Em Bước
Chương 19
Chương 19
Chương 19: Ra sức đáp ứng
Thẩm Thính Vãn mang theo cơn say, càn rỡ hỏi ra câu ấy.
Vừa mặt dày vừa mang theo chút trêu chọc.
Tang Ninh cứng đờ, nhưng vẫn nghe ra Thẩm Thính Vãn đang trêu mình.
Cô chần chừ, "Chị cần ạ?"
Thẩm Thính Vãn thấy Tang Ninh nghiêm túc, biết dù mặt có dày cũng phải giữ thể diện.
Tối nay làm phiền người lắm rồi.
"Chị đùa tôi, không đến mức ấy đâu."
Tang Ninh vẫn đứng yên, xác nhận lại lần nữa: "Chị không sao thật chứ?"
"Thật."
Thẩm Thính Vãn bất lực cười, "Tửu lượng chị cũng khá lắm đấy."
Thế cũng đừng uống nhiều vậy chứ.
Tang Ninh chỉ trách móc trong lòng.
Cô không có tư cách can thiệp quá nhiều, hơn nữa, tiếp khách khó tránh những việc như thế.
"Thế em về nhé."
Tang Ninh kịp thời ngăn Thẩm Thính Vãn lại: "Không cần tiễn em đâu, chị nghỉ đi."
Thẩm Thính Vãn gật đầu, giọng mệt mỏi lại khàn khàn: "Về đến nhà thì nhắn chị nhé."
Câu nói này còn thân thiết hơn cả những lời cảm ơn khách sáo.
Tang Ninh bỗng có cảm giác, dường như bản thân đã bước vào cuộc sống của Thẩm Thính Vãn.
Cô mơ hồ đáp lại: "Vâng."
Cửa khẽ đóng lại.
Thẩm Thính Vãn vào bếp, rót thêm cốc nước.
Mở tủ lạnh ra, cô thấy có hai lọ mứt đào được xếp gọn gàng bên trong, còn được cẩn thận dán ngày sản xuất.
Cô nhìn hai lọ mứt mà bật cười, chỉ là mấy câu trêu đùa mà thôi.
Cô bỗng có cảm giác, chỉ cần một câu vu vơ từ mình, Tang Ninh cũng sẽ ra sức đáp ứng cô.
Tốt tính thật đấy.
...
Chớp mắt đã cuối tháng Tám, Hoa Thành vẫn nóng nực.
Sắp đến Thất Tịch, nên tuần này công việc ở văn phòng chất như núi.
Vu Sảng cầm máy ảnh, đưa ra tổng kết: "Công việc chất đống thế này thì làm gì có lễ."
Tang Ninh cười rồi dựng tay nắm, giúp dựng bối cảnh.
Hai người bận rộn cả buổi chiều, Tang Ninh gọi trà chiều tự thưởng.
Tang Ninh thấy Vu Sảng xách hai túi nilon to bước vào, "Sao mua nhiều thế?
Không phải cậu bảo giảm cân à?"
"Để mai bắt đầu đi.
Mua đủ 50 tệ được mã giảm giá 30 tệ, không dùng thì tôi ngứa tay lắm."
Vu Sảng xách túi, "Cậu ăn nhiều vào, phụ trách lượng calo giúp tôi là được."
Tang Ninh bật cười, không lạ gì Vu Sảng.
Sau khi ăn no uống say, Vu Sảng xoa bụng, "Mai tôi bắt đầu giảm béo thật đấy."
Nghe quá nhiều nên Tang Ninh chẳng còn coi đó là thật nữa.
Nhưng lần này có vẻ Vu Sảng nghiêm túc, hôm sau còn đòi chạy đêm cùng cô.
Để quyết tâm cho "sự nghiệp" này, Vu Sảng còn mặc đồ thể thao đi làm.
Đợi tan làm, Tang Ninh có thêm cho mình một người bạn đồng hành cho hoạt động chạy đêm.
Cân nhắc đến cường độ vận động của Vu Sảng, Tang Ninh chạy chậm hơn thường ngày rất nhiều.
Chạy dọc phố chưa bao lâu, Vu Sảng đã đứng chống eo thở hồng hộc, không ngừng lắc đầu xua tay: "Không chạy nổi nữa rồi.
Không chạy nữa đâu."
Tang Ninh cũng dừng lại, đi về phía Vu Sảng: "Còn chưa được 2km mà."
Vu Sảng thấy Tang Ninh không chút mệt mỏi, "Cậu dồi dào tinh lực thật."
"Chạy quen là được.
Do cậu ít khi vận động thôi."
Tang Ninh đi bộ cùng Vu Sảng.
Cả ngày ngồi trong phòng điều hoà, ra ngoài hóng chút gió nóng cũng thư giãn.
Cuối cùng Vu Sảng thay đổi mục tiêu chạy chậm 45 phút thành đi bộ nhanh.
Họ đi dạo trên đường, đi qua quầy đồ nướng ở chợ đêm, Mùi thơm đồ ăn theo gió bay đến, Tang Ninh liền thấy hai mắt Vu Sảng sáng bừng lên.
Vu Sảng không đi nổi nữa, "Thơm quá."
Tang Ninh nhìn Vu Sảng, thờ ơ: "Hay là để mai rồi giảm béo?"
"Không được, tôi phải kiên định."
Ánh mắt Vu Sảng kiên quyết.
Không nên kéo Tang Ninh giảm béo cùng mới đúng, Tang Ninh là người dễ mềm lòng, không có chút tác dụng giám sát nào hết.
Vu Sảng kiên trì hơn tưởng tượng của Tang Ninh, khoảng 5 phút.
Họ ngồi xuống bàn của quầy đồ nướng.
Tang Ninh giả vờ ngăn cản, nếu không Vu Sảng sẽ gọi không biết điểm dừng.
Vu Sảng vừa ăn vừa hỏi: "Lễ này cậu có dự định gì không?"
Tang Ninh: "Không."
Quả nhiên hỏi thừa, Thất Tịch rơi vào cuối tuần, Vu Sảng lại hỏi: "Muốn chị Sảng dẫn đi chơi không?
Không chừng gặp được chị gái xinh đẹp nào đó, thoát ế thì sao."
Tang Ninh uống Coca, "Không đi, chúc cậu may mắn."
"'Cậu không hứng thú với mấy chị xinh gái à?"
Vu Sảng nhanh mồm nhanh miệng, "Đàn chị của cậu cũng không mê hoặc được cơ mà."
Tang Ninh: "..."
Vu Sảng rất thích lấy Thẩm Thính Vãn ra làm ví dụ.
Khói lửa từ quầy đồ nướng lan tràn khắp phố, có sạch hay không thì chỉ trời mới biết, nhưng vị thì ngon hơn đồ trong trung tâm thương mại rất nhiều.
Ngồi đây vừa ăn vừa hóng gió rất thư thái.
Buổi trưa Vu Sảng ăn ức gà, lúc này chỉ ước có thể ăn cả họ nhà gà, rồi gọi thêm bánh mì lát và cà tím nướng.
Có con mèo con chạy đến, lăn lộn trên đất làm nũng.
Tang Ninh thấy nó đáng yêu, thế là lấy điện thoại ra chụp ảnh.
Chụp xong, cô lại nghĩ có nên gửi cho Thẩm Thính Vãn hay không.
Hai người không hay liên lạc với nhau, thỉnh thoảng Thẩm Thính Vãn sẽ gửi cho Tang Ninh ảnh của Bính Bính, Khiêu Khiêu và cả Bì Bì.
Vu Sảng gọi, "Tang Ninh."
Tang Ninh nhìn Vu Sảng: "Gì?"
"Cậu không yêu đương là vì tai cậu à?"
Vu Sảng hỏi han.
Đây là lần đầu tiên cô hỏi Tang Ninh về vấn đề này nên có chút cẩn thận.
Tang Ninh suy nghĩ, sau đó đáp rằng nếu nói không đúng vì ít nhiều gì cũng ảnh hưởng.
Dù sao từ nhỏ cô đã sống trong những tiếng cười nhạo, hay những ánh mắt đồng cảm, mọi người đều nói cô phải biết nghĩ, phải biết đủ, chỉ cần tìm một người không tệ là được.
Đây chính là hiện thực.
Có lúc Tang Ninh nghĩ, sao cô dám thích Thẩm Thính Vãn, cho dù thích thầm cũng là một việc hết sức to gan.
Cho nên cô phải giữ thật chặt bí mật này.
"Cậu đừng nghĩ nhiều, cậu tốt lắm đấy."
Vu Sảng lại tươi cười, "Người thật lòng thích cậu sẽ thích mọi thứ của cậu."
"Ừ."
Tang Ninh ấm lòng.
Tuy từ nhỏ tới giờ cô luôn gặp phải rất nhiều ác ý từ người khác, nhưng suy cho cùng thiện ý vẫn còn đó.
Vén đám mây mù, phóng tầm mắt ra xa, sẽ phát hiện thế giới ngoài kia không tệ hại đến vậy.
Cô thường nhớ lại cảnh tượng lần đầu gặp Thẩm Thính Vãn.
Bắt đầu từ lúc ấy, cô thử vén đám mây mù trong mình.
Điện thoại đặt trên bàn bỗng sáng màn hình, Tang Ninh cầm lấy kiểm tra.
Vừa hay là người cô đang nghĩ đến gửi tin nhắn đến.
[Thẩm Thính Vãn]: Hôm nay là sinh nhật Bính Bính.
Tang Ninh nhấn vào ảnh, trong ảnh Giang Uẩn Thu đang đội mũ sinh nhật cho Đằng Đằng.
Vô cùng dịu dàng tổ chức sinh nhật cho con mèo nhỏ.
Cô mỉm cười, tự nhiên gửi ảnh chụp mèo con ban nãy cho Thẩm Thính Vãn.
Thẩm Thính Vãn nhận được ảnh cũng bật cười.
Chuyện gì cũng phải có qua có lại đúng không?
Giang Uẩn Thu quấn lấy Bính Bính một lúc lâu vẫn không đội được mũ, cuối cùng từ bỏ.
Bà hỏi Thẩm Thính Vãn: "Cháu gửi hình cho ai đấy?"
Thẩm Thính Vãn:"Cô giáo Tang của bà ạ."
Thấy Thẩm Thính Vãn nhắc đến Tang Ninh, Giang Uẩn Thu cũng nảy ra một ý.
Tang Ninh lại nhận được tin nhắn Thẩm Thính Vãn gửi đến, hỏi cô có tiện nghe máy không.
Cô ngây ra, không biết có chuyện gì, nhưng lập tức nhắn lại, "Tiện ạ."
Cuộc gọi lập tức hiện trên màn hình.
Tang Ninh đứng dậy, đi sang một bên nghe máy.
Nhưng sau khi bắt máy, âm thanh truyền đến không phải của Thẩm Thính Vãn.
Giang Uẩn Thu chào hỏi: 'Cô giáo Tang, là bà đây."
Tang Ninh: "Cháu chào bà ạ."
Giang Uẩn Thu hỏi: "Cuối tuần này cháu có rảnh không, đến chỗ bà ăn cơm đi."
Lần trước Tang Ninh đã kết bạn WeChat với Giang Uẩn Thu.
Thỉnh thoảng Giang Uẩn Thu sẽ hỏi cô một vài thứ liên quan đến nhiếp ảnh.
Bà mời vậy chắc hẳn để cảm ơn, "Bà ơi, không cần khách sáo vậy đâu ạ."
"Không phải đâu, lần trước cháu đến chơi mà chẳng được ăn một bữa hẳn hoi."
Giang Uẩn Thu nhiệt tình mời.
Tang Ninh còn chưa trả lời, lại nghe thấy bên kia im lặng, sau đó có tiếng cười dịu dàng êm tai truyền đến.
Lần này là giọng của Thẩm Thính Vãn.
"Chắc bà muốn nhân cơ hội này hỏi em về mấy thứ liên quan đến chụp ảnh thôi.
Bà vẫn đang đam mê lắm..."
Tang Ninh nghe Thẩm Thính Vãn giải thích, cũng đáp lại: "À, vâng."
Ngày hẹn rơi đúng vào Thất Tịch.
Buổi trưa Tang Ninh mua ít hoa quả rồi đến nhà Giang Uẩn Thu.
Vừa gặp mặt, bà đã cười hiền dịu, "Ninh đến rồi đấy à."
Tang Ninh lịch sự chào hỏi.
Vào trong nhà, nhưng không thấy Thẩm Thính Vãn, lại nghe Giang Uẩn Thu nói mới biết hôm nay Thẩm Thính Vãn có việc, trưa nay không đến.
Giang Uẩn Thu: "Hôm nay con bé đó không có lộc ăn rồi."
Cô Tằng bên cạnh cười nói: "Chắc là cô ấy có hẹn, hôm nay là Thất Tịch mà."
"Có hẹn thì tôi đã vui.
Nó bận đi làm đấy."
Giang Uẩn Thu không câu nệ tiểu tiết.
Sợ Tang Ninh ngồi mãi cũng chán liền cười nói, "Ninh à, đến giúp bà đi."
Tang Ninh: "Vâng."
Giang Uẩn Thu thấy động tác của Tang Ninh thành thạo, không giống đứa trẻ không vào bếp bao giờ.
Bà ngạc nhiên: "Cháu còn biết thái rau nữa à?
Biết cả nấu cơm?"
"Cháu chỉ biết nấu mấy món thường ngày thôi ạ."
Mười mấy tuổi, Tang Ninh đã biết nấu ăn.
Tang Minh Quyên không cho cô học, nhưng cô muốn giúp Tang Minh Quyên vài việc lặt vặt, nên kiên quyết học nấu ăn.
Cô bé này vừa biết nấu ăn vừa chụp ảnh đẹp khiến Giang Uẩn Thu càng yêu quý.
Bà khen không ngớt: "Cháu giỏi quá, bây giờ đám trẻ nào biết nấu nướng gì đâu."
Giang Uẩn Thu đứng bếp, Tang Ninh sơ chế đồ, thái rau, hai người hợp tác rất nhịp nhàng.
...
Thẩm Thính Vãn vừa bước vào phòng khách đã ngửi thấy mùi thơm.
Cô đi xuống bếp, bước chân bỗng khựng lại.
Tang Ninh đang cúi đầu tập trung, trên người là chiếc áo sơ mi linen nhạt màu cùng quần jean đơn giản. vạt áo được sơ vin gọn gàng trong quần.
Bóng lưng yên tĩnh lại dịu dàng.
Giang Uẩn Thu vào thêm một món, lúc nghiêng đầu thì thấy Thẩm Thính Vãn đã về, "Sao cháu đã về rồi?
Ăn gì chưa?"
Lúc này Thẩm Thính Vãn mới lên tiếng: "Cháu chưa.
Cháu làm xong nên muốn về nhà ăn đồ của siêu đầu bếp nấu."
Nghe thấy âm thanh quen thuộc, Tang Ninh quay đầu nhìn lại.
Thẩm Thính Vãn mặc sơ mi trắng, ôm hai bó hoa trong lòng, khiến nụ cười càng thêm rực rỡ.
Hai người yên lặng nhìn nhau.
"Cháu canh giờ chuẩn quá nhỉ, vừa về là có ăn."
Giang Uẩn Thu vừa nói vừa nhìn bó hoa Thẩm Thính Vãn ôm trong lòng.
Bà hỏi, "Hoa đẹp thế, ai tặng đấy?"
"Cháu tự mua."
Thẩm Thính Vãn tặng một bó cho Giang Uẩn Thu, rồi khom lưng nói, "Thất Tịch vui vẻ nhé cô giáo Giang."
"Biết dỗ quá nhỉ."
Giang Uẩn Thu tươi cười nhận lấy hoa, được cháu gái dỗ dành đến nỗi cười híp mắt.
Tang Ninh nhìn bó hoa còn lại hướng về phía mình.
Hoa thơm ngát, cánh hoa rực rỡ.
Thẩm Thính Vãn cười nói: "Thất Tịch vui vẻ."