Chương 1: Không nhớ chị à?
"Này Tang Ninh, có thế này thôi hả?"
Tang Ninh đặt hộp giấy nặng trĩu trong tay xuống, quay người về phía Vu Sảng, nhìn môi đối phương, "Cậu nói gì thế?"
Vu Sảng: "Có thế này thôi hả, hết rồi à?"
Tang Ninh gật đầu: "Có thế thôi."
Chuyển nhà thật sự là một công việc rất mệt mỏi, may mà có Vu Sảng giúp sức.
Vu Sảng nhìn quanh phòng, "Cậu ít đồ thật đấy."
Tang Ninh chẳng có mấy đồ dùng cá nhân, hơn nữa đa phần còn là thiết bị quay chụp, phong cách giản lược đến đáng thương.
Hoa Thành đầu tháng Sáu không quá nóng, nhưng sau cả buổi vận động, mồ hôi cũng ướt lưng áo.
Tang Ninh rửa sạch tay, thuần thục buộc tóc lên, để gáy cũng được hưởng cảm giác mát mẻ.
Căn hộ mới thuê của Tang Ninh có vị trí khá tốt, xung quanh đầy đủ tiện ích từ tàu điện ngầm lẫn trung tâm thương mại, quan trọng nhất là gần văn phòng làm việc, tiết kiệm đến phân nửa thời gian đi lại so với trước kia.
Vu Sảng ngồi bẹp trên sofa hóng gió điều hoà, đánh giá căn hộ của Tang Ninh.
Phòng ốc không quá to, nhưng rất ấm áp, vừa vặn cho một người.
Tang Ninh đưa lon coca lạnh cho Vu Sảng, "Vất vả cho cậu quá."
"Có gì mà vất vả."
Vu Sảng mở lon nước, tu ừng ực, "Lần cậu chuyển nhà hộ tôi mới vất vả ấy, đồ đạc của tôi ít cũng phải gấp đôi cậu."
Tang Ninh cũng uống mấy ngụm để giải khát, sau đó bảo Vu Sảng nghỉ ngơi, còn mình bắt đầu dọn nhà.
Vu Sảng phục sát đất, "Cậu không nghỉ à?"
Tang Ninh: "Bừa quá."
"Thôi được rồi, cậu dọn đi."
Vu Sảng biết Tang Ninh thích mọi thứ gọn gàng, sạch sẽ, không phải kiểu đồ đạc chất đống mà vẫn bình chân như vại giống mình.
Thấy trên bàn có cuốn album ảnh, Vu Sảng tiện tay cầm lên, "Tôi xem được không?"
Tang Ninh quay đầu, "Thoải mái đi."
"Dù sao cậu cũng đâu có bí mật gì."
Vu Sảng cười nói.
Tang Ninh đơn giản hệt như một trang giấy trắng.
Tang Ninh nở nụ cười trong trẻo.
Ai lại oang oang bí mật của bản thân để cả thế giới biết chứ?
Phần lớn ảnh được Tang Ninh chụp từ thời Đại học, chủ yếu là ảnh phong cảnh và tĩnh vật.
Tang Ninh mới tiếp xúc với bộ môn Nhiếp ảnh từ hồi Đại học, không ngờ sau này lại theo nghiệp.
Tang Ninh học đại học ở Hoa Thành, sau khi tốt nghiệp thì ở lại đây, bắt đầu với vai trò trợ lý nhiếp ảnh gia rồi phát triển thành nhiếp ảnh gia độc lập như hiện tại.
Vu Sảng quen Tang Ninh nhau trong kỳ thử việc của Tang Ninh.
Tang Ninh không có quá nhiều mối quan hệ, Vu Sảng có thể coi là cộng sự cũng là bạn bè thân thiết của cô.
Vu Sảng tuỳ tiện lật ảnh, nhìn thấy một bức ảnh tập thể thời cấp ba, bỗng nổi lên hiếu kì.
"Để tôi tìm xem nữ sinh xinh đẹp nào là cậu nào."
Vu Sảng tìm từng hàng, tập trung tinh thần tìm đi tìm lại hai lần, nhưng không thấy nữ sinh nào giống Tang Ninh, "Trong ảnh không có cậu đúng không?"
Tang Ninh đáp: "Có mà"
Vu Sảng tìm lại lần nữa, đoán sai đến hai lần mà vẫn không tìm được, cuối cùng phải thoả hiệp.
Cô rút ảnh ra, nhìn những cái tên đính kèm ở mặt sau, rồi sau đó đối chiếu tên họ mà tìm.
Nửa phút sau.
"Ôi ôi."
Vu Sảng mở to mắt, chỉ vào nữ sinh gầy gò đứng một xó hàng sau trên ảnh, có thể hình dung là gần như tàng hình, "Đây là cậu á?"
"Ừ."
Thời cấp Ba, Tang Ninh để tóc ngắn ngang vai, che kĩ phần tai, u ám như bị đám mây đen bao trùm.
"Cậu mới đầu thai đúng không?"
Vu Sảng nhìn người thật rồi lại liếc sang bức ảnh kia, ngẩng lên cúi xuống không biết bao nhiêu lần, "Đại học đúng là thẩm mỹ viện tự nhiên mà."
Tang Ninh cười thư thái, cũng khó trách Vu Sảng ngạc nhiên, thực tế là cô đã thay đổi rất nhiều.
Thời gian sẽ khiến người ta trưởng thành, không thể cứ giậm chân mãi một chỗ.
Điều duy nhất không đổi có lẽ là máy trợ thính trên tai.
Tang Ninh gặp phải vấn đề về thính lực, tai phải coi là nghe được, nhưng tai trái gần như không nghe thấy gì.
Tang Ninh rất ít khi tháo máy trợ thính.
Miền Nam đang vào mùa mưa, mưa rơi rả rích suốt mất ngày trời, không khí ẩm ướt khiến người ngợm dinh nhớp.
Sau khi chuyển nhà, Tang Ninh bận đến mức không có thời gian nghỉ xả hơi.
Khác với khung cảnh âm u ướt át ngoài kia, studio lại giăng đèn sáng trưng, trong không gian yên tĩnh ấy thỉnh thoảng lại vang lên âm thanh từ màn trập.
Tang Ninh thích nghe âm thanh của màn trập.
Thứ âm thanh giòn tan dứt khoát ấy khiến lòng cô bình yên hơn bao giờ.
Tang Ninh cặm cụi trong studio suốt ba tiếng đồng hồ, bày biện đủ loại đèn lấy sáng, chỉnh đi chỉnh lại các chi tiết chiếu sáng.
Dù cho công việc vô cùng nhàm chán, nhưng Tang Ninh lại làm không biết mệt, chỉ để chụp ra những bức ảnh bản thân ưng ý nhất.
Vu Sảng từng nói, Tang Ninh tỉ mỉ tới từng chi tiết, nhưng không phải khách nào cũng có kiến thức chuyên sâu, không chắc có thể nhận ra sự khác biệt.
Tang Ninh cũng nhận thức rõ vấn đề này, nhưng cô vẫn kiên trì với lý tưởng của mình.
Năm ngoái, sau khi nghỉ việc công ty, Tang Ninh và Vu Sảng hợp tác mở studio riêng.
Hai người làm việc lâu năm trong công ty thuộc Hiệp hội các công ty Quảng cáo Hoa Kỳ, không thiếu kinh nghiệm cùng trải nghiệm, cũng có một mạng lưới quan hệ không nhỏ.
Sau khi đủ lông đủ cánh, hai người mới dám tách ra làm riêng.
Văn phòng không quá rộng, ngoại trừ một phòng riêng làm studio thì khu vực văn phòng và tiếp đón khách được bố trí chung một khu.
Mãi đến chiều tối, Tang Ninh mới rời khỏi studio.
Vu Sảng cũng vất vả cả ngày, lúc này mới có thời gian ngồi vật ra sofa, cầm cốc nước chanh uống ừng ực để làm dịu cơn tức, "Muốn bỏ quách cái công việc rách nát này cho rồi.
Tôi muốn một kỳ nghỉ dài, muốn được đi chơi."
Tang Ninh ngồi trước bàn làm việc, tải ảnh vừa chụp lên máy tính, im lặng nghe âm thanh "than thân trách phận" của Vu Sảng.
Nước chanh dường như không mấy hiệu quả trong việc xua tan cơn giận, Vu Sảng vẫn đang gào thét, "Tối ưu!
Cải tiến!
Nâng cấp!
Có thôi đi không!
Chắc kiếp trước tôi giết người phóng hoả nên kiếp ngày mới làm bên B để người ta đè đầu cưỡi cổ."
Tang Ninh liếc thấy biểu cảm than thở của Vu Sảng rất buồn cười.
Cô biết Vu Sảng than thì than vậy, nhưng tuyệt đối không để công việc chậm tiến độ.
Dù sao hiện tại đang làm công cho chính mình, tâm lý cũng cân bằng hơn nhiều.
Vu Sảng than vãn một lúc lâu rồi bỗng chuyển chủ đề, "Tang Ninh kia, cậu không có cảm xúc hả?"
Tăng ca mà vẫn bình chân như vại, khách hàng hành lên hành xuống vẫn thản nhiên như không, đến mức cô chưa từng nghe Tang Ninh cằn nhằn lấy một lần.
"Có thể loại khách nào mà chúng ta chưa gặp đâu."
Tang Ninh vẫn chăm chú nhìn màn hình máy tính, bình thản nói, "Quen rồi."
Tuy nói thì nói vậy, nhưng Vu Sảng vẫn than thở với Tang Ninh: "Trần đời tôi chưa nể ai như nể cậu, sức chịu đựng của cậu đỉnh thật."
Tang Ninh cười qua loa.
Có lẽ vì từ nhỏ đã quen với việc không được thế giới đối xử dịu dàng.
Quả thật sở trường của cô là nhẫn nại và tự nhất quán.
Năng lực chống chọi áp lực đỉnh cao.
Sau khi hoàn thành công việc, Vu Sảng đề nghị một bữa tối hoành tráng, tự thưởng cho bản thân.
Tang Ninh xoay cổ, ra hiệu tán thành.
Mưa cuối cùng cũng ngừng rơi.
Tang Ninh hít thở không khí tươi mới bên ngoài văn phòng để giải toả áp lực.
Phóng tầm mắt ra xa, con đường phủ bóng cây sau những ngày được nước mưa gột rửa lại càng thêm xanh ngát.
Có lẽ nửa tháng nữa sẽ bước vào mùa hè nóng nực.
Hai người đến trung tâm thương mại cạnh văn phòng, chỉ mất mấy phút.
Dạ dày trống rỗng, nhưng cũng không quá khó để lựa chọn trước dãy nhà hàng trước mặt.
Cả hai đi thẳng vào quán ăn không phải xếp hàng đợi chỗ.
Vừa gọi món xong, đồ ăn vẫn chưa lên bàn, Vu Sảng liền hỏi, "Cậu có dự định gì cho kỳ nghỉ sắp tới không?"
Xung quanh khá ồn ào, Tang Ninh tập trung quan sát sự thay đổi khẩu hình khi nói chuyện của Vu Sảng, "Vẫn như cũ thôi."
"Chụp ảnh phố xá, chạy bộ, tham gia hoạt động công ích?"
Vu Sảng liệt kê.
"Cậu biết rồi còn hỏi."
Bị Vu Sảng nắm rõ như lòng bàn tay như thế, Tang Ninh bỗng phát hiện cuộc sống của bản thân đơn giản đến mức nhàm chán.
Nhưng đơn giản cũng chẳng có gì không tốt, cô thích ngày tháng trôi qua một cách bình yên như thế.
"À suýt quên," Vu Sảng vỗ đầu, "Tôi có người bạn muốn xin phương thức liên hệ của cậu, cậu có muốn cho cô ấy không?"
Tang Ninh hỏi: "Công việc à?"
"Tôi đoán," Vu Sảng chậm chạp đáp, "Là việc riêng."
Tang Ninh hiểu ý, rồi gần như không cần suy nghĩ mà trả lời, "Vậy thì thôi."
Vu Sảng: "Tôi thấy tính cô ấy cũng được phết."
Tang Ninh cũng thích con gái.
Vu Sảng bắt được thông tin này trong một buổi tụ tập.
Khi ấy mọi người cùng nhau chơi trò "Tôi có bạn không", cô mới biết Tang Ninh cũng có xu hướng tính dục giống mình.
Cô đã rất ngạc nhiên, vì vẻ ngoài của Tang Ninh đậm chất gái thẳng, thường ngày cũng không thấy Tang Ninh có hứng thú với người cùng giới.
Mặc cho Vu Sảng thuyết phục thế nào thì Tang Ninh cũng chẳng để tâm.
Đúng lúc nhân viên phục vụ bưng đồ ăn lên, thế là Tang Ninh tiện thể chuyển chủ đề: "Cậu không đói à?
Ăn đi."
Giọng Tang Ninh thanh thoát dịu dàng, lúc nào cũng thong dong, vô cùng ăn khớp với vẻ bề ngoài mà người khác thấy.
Vu Sảng nhìn Tang Ninh, có lẽ đôi khi Thượng đế cũng có lương tâm, một cánh cửa khác đóng lại thì sẽ có một cánh cửa khác mở ra.
Tang Ninh có đôi mắt đẹp, lúc cười mang theo độ cong rất hợp lòng người.
Lúc mới quen biết, Vu Sảng còn tưởng mình gặp được một cô gái ngọt như đường.
Sau một thời gian tiếp xúc, Vu Sảng mới phát hiện tính cách Tang Ninh chẳng liên quan gì đến hai từ "ngọt ngào".
Mà ngược lại là, nhạt nhẽo, nhạt đến mức xa cách, không quá quan tâm đến con người hay câu chuyện xung quanh, giống như một mình một cõi.
Bên ngoài cõi ấy, dường như thế giới được tự động sàng lọc.
"Cậu dành quãng đời còn lại cho máy ảnh luôn đi."
Vu Sảng vừa ăn vừa cằn nhằn.
Tang Ninh chỉ quan tâm đến thứ này, chụp choẹt lúc đi làm còn chưa chán, ngoài giờ làm vẫn chụp đủ thứ trên đời.
Tang Ninh: "Cũng được đấy."
Vu Sảng: "..."
Tối nay hai người tương đối may mắn, chọn bừa mấy món nhưng không có món nào quá tệ.
Ăn xong vẫn sớm nên tiện đi dạo quanh trung tâm thương mại.
Mới một thời gian không đi, trong trung tâm thương mại lại xuất hiện một loạt thương hiệu mới, từ sang trọng đến bình dân, nhưng không có gì đặc sắc.
Chủ yếu họ vừa ăn xong, muốn đi bộ cho tiêu cơm mà thôi.
Cả hai rảnh rỗi đi hết từ tầng trên xuống tầng một.
Tang Ninh nhìn thấy tin nhắn WeChat mới hiển thị trên màn hình.
Tin nhắn từ khách hàng, cô liền trả lời lại.
Vu Sảng nhìn đông ngó tây suốt chặng đường, "Lại có quán cà phê mới mở kìa, đúng là trên đời chẳng thiếu người giàu."
Đầu năm nay rộ lên trào lưu mở quán cà phê, một loạt quán mọc lên như nấm sau mưa, nhưng mở thì nhiều mà đóng cũng không không ít.
Những người có thể mở quán cà phê thường là người không thiếu tiền.
"Không biết có trụ nổi nửa năm không."
Vu Sảng nói, "Thẩm mỹ ổn đấy, vào xem thử đi."
Tang Ninh "ừ" đáp lại, đi theo Vu Sảng vào trong.
Vu Sản đẩy cửa kính bước vào.
Bên trong không có khách, vô cùng vắng lặng.
Chỉ thấy một người phụ nữ đứng cạnh quầy pha chế.
Người kia tóc dài đến lưng, thân hình lẫn góc nghiêng đều rất xinh đẹp.
Người ấy nghiêng người, tựa lên quầy, cúi đầu đọc tạp chí, không hề chú ý có người người bước vào quán.
Vu Sảng nhìn một lúc lâu, sau đó quay sang chữa lời với Tang Ninh: "Tôi thấy quán này chắc chắn trụ được nửa năm."
Tang Ninh không ngẩng đầu, chỉ hỏi lại một cách qua loa: "Tại sao?"
Vu Sảng đưa ra một đáp án đơn giản nhưng cũng rất trực tiếp: "Vì bà chủ ở đây siêu đẹp."
Lý do kì quái gì vậy trời?
Tang Ninh chỉ cười mà không tiếp lời, vẫn chăm chú gõ chữ, nghiêm túc giải đáp thắc mắc cho khách hàng.
"Thật mà."
Vu Sảng huých tay Tang Ninh, "Cậu nhìn mà xem, siêu khí chất luôn."
Tang Ninh vẫn chưa gửi ấn gửi tin nhắn, nhưng bị Vu Sảng thúc giục, chỉ đành ngẩng đầu qua loa cho xong chuyện.
Ánh mắt hờ hững ban đầu đột nhiên dừng hình.
Cô chỉ thấy hoang mang, tưởng rằng hôm nay bản thân mệt đến mức hoa mắt...
Nhưng trong ánh sáng dịu dàng ấm áp trong quán, bóng dáng kia thực sự là hình bóng đã từng không thể quen thuộc hơn với cô.
Tang Ninh mất hồn, cảnh vật xung quanh tạm thời nhoè đi.
Vu Sảng thì thầm: "Đúng chưa?"
Tang Ninh không nghe thấy Vu Sảng nói gì, cũng không quan tâm đến tin nhắn chưa đọc trên màn hình điện thoại.
Cảm xúc bình tĩnh thường ngày đột nhiên dậy sóng, nhịp tim cũng khó lòng khống chế.
Chưa kịp ổn định, Vu Sảng đã kéo cô đi.
Nghe thấy tiếng bước chân lại gần, người phụ nữ đứng ở quầy mới rời tầm mắt khỏi cuốn tạp chí.
Cô ấy chậm rãi ngẩng đầu lên, ngũ quan vô cùng tinh tế, là vẻ đẹp khiến ánh mắt người ta khó rời.
Khi nhìn rõ khuôn mặt người kia, Tang Ninh cảm thấy bản thân như đang nằm mơ.
Lúc này chỉ mình cô mới cảm nhận được sự hoảng loạn ẩn sau vẻ ngoài điềm tĩnh.
Lúc này Tang Ninh không biết nên dừng tầm mắt ở đâu, khoảng cách giữa cả hai lại quá gần, không thể không chạm mắt.
Thẩm Thính Vãn quan sát thấy hai người đang tiến lại gần, mỉm cười nhã nhặn, sau đó nghiêng đầu, ánh mắt thản nhiên dừng lại trên khuôn mặt thanh tú trắng trẻo.
Ánh mắt Tang Ninh lướt qua nụ cười lịch sự kia, tay thõng xuống, chỉ biết lặng lẽ nắm chặt điện thoại.
Chắc cũng chẳng nhớ mình đâu, lâu quá rồi.
Sau khi ánh mắt chạm nhau, lại chẳng có gì xảy ra.
Thực sự không nhớ nữa rồi.
Tang Ninh nở nụ cười xót xa trong lòng.
"Chào cô, chúng tôi gọi đồ uống được chứ?"
Vu Sảng phá vỡ sự yên lặng đang bao trùm.
Vốn chỉ định vào tham quan, nhưng sau khi phát hiện bà chủ ở đây vô cùng xinh đẹp, Vu Sảng lại muốn tiêu tiền.
"Xin lỗi nhé, chúng tôi vẫn chưa khai trương."
Âm thanh đến từ một người phụ nữ khác.
Người đó từ sau lưng họ bước tới.
Tang Ninh nhìn về nơi phát ra âm thanh.
Cô không quen người này.
Vu Sảng bối rối, "Vậy à."
"Không sao, các cô cứ tham quan thoải mái.
Chúng tôi tặng hai cô thẻ giảm giá, khi nào khai trương nhớ qua ủng hộ nhé."
Người phụ nữ kia nhiệt tình cười nói, sau đó quay đầu nói nhỏ với người bên cạnh, "Lấy giúp tôi hai tấm thẻ giảm giá đi."
Vu Sảng gật đầu lia lịa, "Được được, chắc chắn chúng tôi sẽ qua ủng hộ rồi."
Tang Ninh đứng đợi ở một bên, quyết định lấy điện thoại ra nghịch.
Không lâu sau, có cánh tay mảnh mai lọt vào mắt Tang Ninh, trên cổ tay còn thoang thoảng mùi hương thanh lịch.
Ánh mắt Tang Ninh đờ đẫn, tấm thẻ giảm giá đang hướng về phía cô.
Cô ngẩng đầu, tầm mắt lại đan xen với người trước mặt.
Thẩm Thính Vãn lặng lẽ nhìn Tang Ninh, chờ Tang Ninh nhận lấy tấm thẻ.
Tang Ninh chỉ đành lịch sự cười đáp lại, đưa tay nhận lấy như thể chẳng có chuyện gì.
Đang định nói "Cảm ơn", cô bỗng phát hiện giọng mình khàn đi.
Cách một tấm thẻ mỏng, tay cô bị người kia "nắm lấy".
Cảm giác kéo đẩy truyền từ tay đến khiến Tang Ninh ngây ra.
Đối phương không buông tay.
Dường như động tác này là cố tình.
"Lâu rồi không gặp."
Gì đây?
Không chỉ bàn tay mà cả cơ thể Tang Ninh cũng cứng đờ.
Thẩm Thính Vãn nhìn thẳng vào mắt Tang Ninh, nở nụ cười bất lực, "Không nhớ chị à?"