Ngôn Tình Nam Phụ Trở Thành Nam Chính Cuộc Đời Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nam Phụ Trở Thành Nam Chính Cuộc Đời Tôi
Chương 62: 62: Cảm Ơn Em Vì Cho Tôi Cơ Hội


Đàm Lôi dẫn theo một người quay phim khác đi tìm bọn họ, lúc thấy hai người, Đàm Lôi còn vẩy vẩy tay chạy tới.

- Trời sắp tối rồi, người dân nói buổi tối thuỷ triều lên, bãi cát này sẽ bị nước lên gần tới đầu gối, nên tôi đi tìm hai người.

Tân Tử không khách khí dúi xô sò dính đầy bùn đất vào tay Đàm Lôi.

- Buổi tối dùng nó để nướng, tôi với em ấy cạy ra gần một buổi trưa, hai tay đều đau nhức, phần đem về để nhường cho cậu làm.

Tân Tử tự nhiên mà đem bao tay của hai người ném lên tảng đá, thuận tay kéo Tư Đồ Thuần rửa tay, ngón tay thon dài của hắn chạm vào những khe tay của cô, như muốn kì cọ sạch hết vết bẩn lại muốn chiếm một chiếc tiện nghi.

Tư Đồ Thuần không có ý định muốn rút tay lại, mặc kệ cho hắn kì cọ, dù có rút lại với sức lực của cô cũng không rút lại được.

Những thứ làm không được cứ thuận theo lẽ tự nhiên đi.

Động tác này của Tân Tử bị hắn dùng lưng chắn tầm nhìn của máy quay, nhưng lại không chắn tầm nhìn của Đàm Lôi.

Đàm Lôi tất nhiền nhìn ra hành động của hắn, bởi vì Tân Tử cố tình để y thấy.

Đàm Lôi không vội rời đi, cũng không dời tầm mắt khỏi Tư Đồ Thuần.

Trên đường trở về, Đàm Lôi còn cố tình tiếp cận cô để nói về những kỹ năng diễn xuất, Tư Đồ Thuần đối với chuyện này rất có hứng thú, hai người cứ như vậy luyên thuyên gần về đến nhà, tuy nói chuyện như vậy nhưng Đàm Lôi sao lại không nhìn ra tâm ý của cô đều đặt lên người của người đi phía sau chứ.

Nhưng chỉ cần bọn họ chưa có gì, Đàm Lôi nhất định vẫn sẽ theo đuổi cô.

Chuyện Tư Đồ Thuần có chồng, chuyện đó y mới không tin, nếu có chẳng phải sẽ công khai hay sao? Người chồng nào thấy vợ mình bị như vậy mà không đứng ra bảo vệ?
Nhưng Đàm Lôi tất nhiên không biết, người chồng này của Tư Đồ Thuần không đứng ra bảo vệ, nhưng lại là người dọn dẹp hết những thứ ảnh hưởng đến danh tiếng không tốt của vợ mình, chỉ để lại một bài viết liên quan đến hắn.

Buổi tối phần việc của hai người được phân công ít đi vài phần, sò bởi vì tự bắt tự ăn nên rất tươi, lúc nướng lên nó như dùng mùi hương để quyến rũ người khác, bốn người chuẩn bị nguyên liệu để nướng, tuy không có phô mai nhưng có thể thay thế bằng nướng hành, hay nướng tiêu đen, những nguyên liệu này có thể tìm ở sân sau nhà.

Lúc nướng xong bọn họ còn chia cho những người khác, bởi vì sò bọn họ bắt tương đối nhiều, bốn người ăn tất nhiên không hết.

Lúc ăn xong Tư Đồ Thuần còn tận dụng mấy loại trái cây lúc trưa Đàm Lôi với Hạ Nhi mang về từ nhà kính, mà làm trái cây dằm, chia cho mọi người từng ly nhỏ mà ăn.

Buổi tối ở đây tuy gió thổi qua có chút se lạnh so với buổi sáng, nhưng lúc ăn trái cây vào vẫn làm bọn họ có chút dễ chịu, sò nướng lúc nãy ăn vào k1ch thích đầu lưỡi, tiêu đen tuy cay nhưng hiện tại có trái cây để dung hoà lại.

Hạ Nhi không biết tìm đâu ra cái bàn gỗ, bốn cái ghế đẩu mà đặt trong sân trước, Đàm Lôi, Hạ Nhi, Tư Đồ Thuần trò chuyện rất rơm rả chỉ có Tân Tử lâu lâu được nhắc tên mới nói thêm mấy câu vào.

Tư Đồ Thuần thấy bọn họ ăn hết trái cây rồi mới xung phong đứng dậy dọn đ ĩa.

Lúc đi ngang nhân viên của đoàn phim mới dừng lại mà thì thầm thứ gì.

Nhân viên hầu cận nghe liền gật đầu như, còn làm ra bộ dáng không có vấn đề gì.

Chén đ ĩa cứ như vậy lần nữa giao cho Đàm Lôi với Hạ Nhi rửa, hai người nói chuyện rất hợp nhau, ta một câu, ngươi một câu, rửa hết bát vẫn không hết chuyện để nói, lâu lâu lại truyền ra bên ngoài sân nhà tiếng cười nói.

Nhân viên hậu cần quay xong cảnh buổi tối liền thu dọn máy quay.

Tư Đồ Thuần vừa đi ra khỏi cửa liền có một nhân viên trong tay cầm một hộp hình tròn, còn có một chai có thứ nước màu nâu sậm đưa cho cô.

Tư Đồ Thuần nhận lấy liền nói một tiếng cảm ơn.

Cô ngó xung quanh một lát không thấy Tân Tử đâu liền hỏi những người đang thu dọn đồ xung quanh, nhưng bọn họ nói không thấy hắn đi đâu hết.

Đợi nhân viên hậu cần thu dọn máy quay rời đi, Tân Tử mới từ bên ngoài trở về, trong tay cầm thêm một cái xô cát, có còn cán xẻng nhô lên, lúc đi lắc lư bên trong như có thứ gì va chạm vào xô mà kêu lạch cạch.

Hạ Nhi buổi tối ngủ tương đối sớm, Đàm Lôi lúc nãy đã bị đạo diễn gọi đi.

Hiện tại ở đây cũng chỉ còn có mình Tư Đồ Thuần.

Cô thấy Tân Tử liền quay đầu đi ngược trở vào, đem đồ trong tay đặt lên bàn gỗ ngoài sân mà ngồi xuống.

Tân Tử cũng đi theo vào, bởi vì là nhà gỗ một tầng, phía trước sân không quá rộng đặt một cái bàn gỗ cũng chỉ dư một khoảng, hàng rào cũng là hàng rào bằng gỗ, đứng bên trong cũng có thể nhìn ra được bên ngoài, bởi vì ở đây đa số đều xây nhà như vậy.

Hàng xóm cũng có thể từ bên này ngó qua nhà bên kia.

Tân Tử đặt cái xô xuống một góc, từ trong túi lấy ra hộp thuốc mỡ.

- Tôi bôi cho em.

Tư Đồ Thuần cúi mặt, hiếm khi chủ động đặt bàn tay lên tay hắn.

Tân Tử kéo ghế đẩu ngồi xuống, cẩn thận bôi vào những vết đỏ tím trên tay cô.

Ánh đèn trong nhà hất ra, khuôn mặt của Tân Tử lúc ẩn lúc hiện, lông mi hắn hơi run run, sóng mũi cao thẳng, đường nét trên khuôn mặt Tân Tử như được một người thợ nhào nặn ra, từng đường nét đều hoàn hảo một nét dư thừa cũng không có, tim cô bất giác đập có chút nhanh.

Thuốc mỡ bôi lên có chút lạnh làm Tư Đồ Thuần thanh tỉnh không ít mà muốn rút tay lại, liền bị Tân Tử giữ chặt còn thổi nhẹ vào lòng bàn tay của cô.

Hơi thở phả vào lòng bàn tay của Tư Đồ Thuần, cảm giác ấm nóng từ tay truyền đi khắp cơ thể, ngón cô hơi cuộn lại, tim Tư Đồ Thuần cũng bị cảm giác ấm nóng này xâm chiếm, còn tham lam muốn giữ cảm giác này lâu thêm một chút, đừng vội biến mất.

Tân Tử bôi thuốc cho Tư Đồ Thuần xong liền ngồi thẳng dậy.

- Không thể cho tôi cơ hội sao? Em chỉ cần thử một chút, nếu thử rồi em vẫn không thích, thì chúng ta không thử nữa, đến lúc đó tôi sẽ ký vào đơn ly hôn, trả tự do cho em.

Tân Tử mím môi thành một đường thẳng, thấy Tư Đồ Thuần không lên tiếng mới nói tiếp.

- Thuần Thuần, xin em cho tôi một cơ hội.

Tư Đồ Thuần:" Tôi không cho chú cơ hội thì chú không theo đuổi tôi nữa sao? Tôi vẫn còn thiếu nợ chú, hiện tại tôi đã là người không nhà, sống ở nhà chú, nợ chưa trả, tôi còn có thể không đồng ý sao?"
Tân Tử kích động mà ngồi bật dậy, ghế đẩu cũng bởi vì động tác này của hắn mà ngã xuống, vang lên tiếng trầm đục.

Kích động qua đi Tân Tử mới kéo một cái ghế khác ngồi xuống, nắm lấy tay Tư Đồ Thuần, giọng có chút run mà lên tiếng:" Cảm ơn em, cảm ơn em vì cho tôi cơ hội.

".
 
Nam Phụ Trở Thành Nam Chính Cuộc Đời Tôi
Chương 63: 63: Cảm Ơn Em Vì Cho Tôi Cơ Hội


Đàm Lôi dẫn theo một người quay phim khác đi tìm bọn họ, lúc thấy hai người, Đàm Lôi còn vẩy vẩy tay chạy tới.

- Trời sắp tối rồi, người dân nói buổi tối thuỷ triều lên, bãi cát này sẽ bị nước lên gần tới đầu gối, nên tôi đi tìm hai người.

Tân Tử không khách khí dúi xô sò dính đầy bùn đất vào tay Đàm Lôi.

- Buổi tối dùng nó để nướng, tôi với em ấy cạy ra gần một buổi trưa, hai tay đều đau nhức, phần đem về để nhường cho cậu làm.

Tân Tử tự nhiên mà đem bao tay của hai người ném lên tảng đá, thuận tay kéo Tư Đồ Thuần rửa tay, ngón tay thon dài của hắn chạm vào những khe tay của cô, như muốn kì cọ sạch hết vết bẩn lại muốn chiếm một chiếc tiện nghi.

Tư Đồ Thuần không có ý định muốn rút tay lại, mặc kệ cho hắn kì cọ, dù có rút lại với sức lực của cô cũng không rút lại được.

Những thứ làm không được cứ thuận theo lẽ tự nhiên đi.

Động tác này của Tân Tử bị hắn dùng lưng chắn tầm nhìn của máy quay, nhưng lại không chắn tầm nhìn của Đàm Lôi.

Đàm Lôi tất nhiền nhìn ra hành động của hắn, bởi vì Tân Tử cố tình để y thấy.

Đàm Lôi không vội rời đi, cũng không dời tầm mắt khỏi Tư Đồ Thuần.

Trên đường trở về, Đàm Lôi còn cố tình tiếp cận cô để nói về những kỹ năng diễn xuất, Tư Đồ Thuần đối với chuyện này rất có hứng thú, hai người cứ như vậy luyên thuyên gần về đến nhà, tuy nói chuyện như vậy nhưng Đàm Lôi sao lại không nhìn ra tâm ý của cô đều đặt lên người của người đi phía sau chứ.

Nhưng chỉ cần bọn họ chưa có gì, Đàm Lôi nhất định vẫn sẽ theo đuổi cô.

Chuyện Tư Đồ Thuần có chồng, chuyện đó y mới không tin, nếu có chẳng phải sẽ công khai hay sao? Người chồng nào thấy vợ mình bị như vậy mà không đứng ra bảo vệ?
Nhưng Đàm Lôi tất nhiên không biết, người chồng này của Tư Đồ Thuần không đứng ra bảo vệ, nhưng lại là người dọn dẹp hết những thứ ảnh hưởng đến danh tiếng không tốt của vợ mình, chỉ để lại một bài viết liên quan đến hắn.

Buổi tối phần việc của hai người được phân công ít đi vài phần, sò bởi vì tự bắt tự ăn nên rất tươi, lúc nướng lên nó như dùng mùi hương để quyến rũ người khác, bốn người chuẩn bị nguyên liệu để nướng, tuy không có phô mai nhưng có thể thay thế bằng nướng hành, hay nướng tiêu đen, những nguyên liệu này có thể tìm ở sân sau nhà.

Lúc nướng xong bọn họ còn chia cho những người khác, bởi vì sò bọn họ bắt tương đối nhiều, bốn người ăn tất nhiên không hết.

Lúc ăn xong Tư Đồ Thuần còn tận dụng mấy loại trái cây lúc trưa Đàm Lôi với Hạ Nhi mang về từ nhà kính, mà làm trái cây dằm, chia cho mọi người từng ly nhỏ mà ăn.

Buổi tối ở đây tuy gió thổi qua có chút se lạnh so với buổi sáng, nhưng lúc ăn trái cây vào vẫn làm bọn họ có chút dễ chịu, sò nướng lúc nãy ăn vào k1ch thích đầu lưỡi, tiêu đen tuy cay nhưng hiện tại có trái cây để dung hoà lại.

Hạ Nhi không biết tìm đâu ra cái bàn gỗ, bốn cái ghế đẩu mà đặt trong sân trước, Đàm Lôi, Hạ Nhi, Tư Đồ Thuần trò chuyện rất rơm rả chỉ có Tân Tử lâu lâu được nhắc tên mới nói thêm mấy câu vào.

Tư Đồ Thuần thấy bọn họ ăn hết trái cây rồi mới xung phong đứng dậy dọn đ ĩa.

Lúc đi ngang nhân viên của đoàn phim mới dừng lại mà thì thầm thứ gì.

Nhân viên hầu cận nghe liền gật đầu như, còn làm ra bộ dáng không có vấn đề gì.

Chén đ ĩa cứ như vậy lần nữa giao cho Đàm Lôi với Hạ Nhi rửa, hai người nói chuyện rất hợp nhau, ta một câu, ngươi một câu, rửa hết bát vẫn không hết chuyện để nói, lâu lâu lại truyền ra bên ngoài sân nhà tiếng cười nói.

Nhân viên hậu cần quay xong cảnh buổi tối liền thu dọn máy quay.

Tư Đồ Thuần vừa đi ra khỏi cửa liền có một nhân viên trong tay cầm một hộp hình tròn, còn có một chai có thứ nước màu nâu sậm đưa cho cô.

Tư Đồ Thuần nhận lấy liền nói một tiếng cảm ơn.

Cô ngó xung quanh một lát không thấy Tân Tử đâu liền hỏi những người đang thu dọn đồ xung quanh, nhưng bọn họ nói không thấy hắn đi đâu hết.

Đợi nhân viên hậu cần thu dọn máy quay rời đi, Tân Tử mới từ bên ngoài trở về, trong tay cầm thêm một cái xô cát, có còn cán xẻng nhô lên, lúc đi lắc lư bên trong như có thứ gì va chạm vào xô mà kêu lạch cạch.

Hạ Nhi buổi tối ngủ tương đối sớm, Đàm Lôi lúc nãy đã bị đạo diễn gọi đi.

Hiện tại ở đây cũng chỉ còn có mình Tư Đồ Thuần.

Cô thấy Tân Tử liền quay đầu đi ngược trở vào, đem đồ trong tay đặt lên bàn gỗ ngoài sân mà ngồi xuống.

Tân Tử cũng đi theo vào, bởi vì là nhà gỗ một tầng, phía trước sân không quá rộng đặt một cái bàn gỗ cũng chỉ dư một khoảng, hàng rào cũng là hàng rào bằng gỗ, đứng bên trong cũng có thể nhìn ra được bên ngoài, bởi vì ở đây đa số đều xây nhà như vậy.

Hàng xóm cũng có thể từ bên này ngó qua nhà bên kia.

Tân Tử đặt cái xô xuống một góc, từ trong túi lấy ra hộp thuốc mỡ.

- Tôi bôi cho em.

Tư Đồ Thuần cúi mặt, hiếm khi chủ động đặt bàn tay lên tay hắn.

Tân Tử kéo ghế đẩu ngồi xuống, cẩn thận bôi vào những vết đỏ tím trên tay cô.

Ánh đèn trong nhà hất ra, khuôn mặt của Tân Tử lúc ẩn lúc hiện, lông mi hắn hơi run run, sóng mũi cao thẳng, đường nét trên khuôn mặt Tân Tử như được một người thợ nhào nặn ra, từng đường nét đều hoàn hảo một nét dư thừa cũng không có, tim cô bất giác đập có chút nhanh.

Thuốc mỡ bôi lên có chút lạnh làm Tư Đồ Thuần thanh tỉnh không ít mà muốn rút tay lại, liền bị Tân Tử giữ chặt còn thổi nhẹ vào lòng bàn tay của cô.

Hơi thở phả vào lòng bàn tay của Tư Đồ Thuần, cảm giác ấm nóng từ tay truyền đi khắp cơ thể, ngón cô hơi cuộn lại, tim Tư Đồ Thuần cũng bị cảm giác ấm nóng này xâm chiếm, còn tham lam muốn giữ cảm giác này lâu thêm một chút, đừng vội biến mất.

Tân Tử bôi thuốc cho Tư Đồ Thuần xong liền ngồi thẳng dậy.

- Không thể cho tôi cơ hội sao? Em chỉ cần thử một chút, nếu thử rồi em vẫn không thích, thì chúng ta không thử nữa, đến lúc đó tôi sẽ ký vào đơn ly hôn, trả tự do cho em.

Tân Tử mím môi thành một đường thẳng, thấy Tư Đồ Thuần không lên tiếng mới nói tiếp.

- Thuần Thuần, xin em cho tôi một cơ hội.

Tư Đồ Thuần:" Tôi không cho chú cơ hội thì chú không theo đuổi tôi nữa sao? Tôi vẫn còn thiếu nợ chú, hiện tại tôi đã là người không nhà, sống ở nhà chú, nợ chưa trả, tôi còn có thể không đồng ý sao?"
Tân Tử kích động mà ngồi bật dậy, ghế đẩu cũng bởi vì động tác này của hắn mà ngã xuống, vang lên tiếng trầm đục.

Kích động qua đi Tân Tử mới kéo một cái ghế khác ngồi xuống, nắm lấy tay Tư Đồ Thuần, giọng có chút run mà lên tiếng:" Cảm ơn em, cảm ơn em vì cho tôi cơ hội.

".
 
Nam Phụ Trở Thành Nam Chính Cuộc Đời Tôi
Chương 64: 64: Chú Đừng Phanh Lại


Tư Đồ Thuần lúc nãy nghe những lời đó từ miệng hắn, nếu nói không lay động là giả, huống chi cô biết bản thân thích hắn, nhưng lúc nghe những lời đó, trong lòng như có thứ gì đó thôi thúc, muốn cô đồng ý, nhưng lúc đồng ý rồi lại có chút không an tâm.

Tư Đồ Thuần không phải người sống trái với lòng, sống trái với lương tâm thì có thể đánh lừa bản thân, nhưng tiếng lòng không thể đánh lừa được.

Nó vẫn ở đó, vẫn hiện diện như vậy, mỗi ngày đều ngoi lên như chào hỏi cô, bắt Tư Đồ Thuần phải đối diện với sự thật.

Tân Tử đứng bên ngoài cổng hút thuốc, nhìn bàn tay lúc nãy được Tư Đồ Thuần bôi thuốc cho mình, miệng không khỏi nhếch lên.

Đàm Lôi không biết từ khi nào xuất hiện bên cạnh hắn.

- Hai người sống chung một nhà?
Đàm Lôi không phải cố ý nghe lén, lúc nãy y vừa về đến cổng cũng vừa vặn nghe được câu này của Tư Đồ Thuần, còn những câu phía trước căn bản vẫn chưa nghe, lời này Đàm Lôi vừa nghe tâm trí hắn vang lên một tiếng nổ lớn, những câu sau căn bản không nghe được nữa, lời nói của cô như máy phát mà lặp đi lặp lại trong đầu y.

Tân Tử nhả khói thuốc ra không trung, khói rất nhanh liền biến mất không có dấu vết:" Cậu nghe rồi? Nếu cậu nghe rồi tôi cũng không giấu, tôi là chồng em ấy, chẳng qua tôi có lỗi với Thuần Thuần nên em ấy mới giận tôi, không thèm quan tâ m đến tôi.

".

????????‎ ]
Đàm Lôi rụt cổ vào áo len dày trên cổ mà thở ra một hơi.

- Không phải nói như vậy để đẩy hướng dư luận sao?
Tân Tử nhướng mày, không trả lời mà hỏi ngược lại:" Cậu nghĩ xem.

"
Tất nhiên trong long Đàm Lôi đã có câu trả lời, nhưng vẫn muốn hỏi lại thêm một lần, muốn chính tai mình nghe thấy, Đàm Lôi muốn hỏi Tư Đồ Thuần nhưng lại không có can đảm để hỏi.

Y chính là sợ.

Sợ nhận được lời khẳng định bản thân đã có chồng từ miệng Tư Đồ Thuần, sợ hy vọng của bản thân tự mình làm mình thê thảm.

Đàm Lôi đút tay vô túi, không lên tiếng.

Tân Tử rít thêm mấy hơi thuốc, tàn thuốc liền vứt xuống đất dùng giày đạp lên còn chà chà hai cái để nó tắt hẳn:" Vỗn dĩ chỗ đứng trong tim em ấy, tôi đã hơn cậu một bậc rồi.

"

Tân Tử nói xong liền quay người trở vào.

Hắn tất nhiên biết nếu bản thân không tới sẽ có người khác tới chăm sóc Tư Đồ Thuần, nhưng Tân Tử vẫn hy vọng cô sẽ mong hắn tới.

Đàm Lôi đứng bên ngoài hàng rào thêm một chút, để gió biển thổi qua làm bản thân y thanh tỉnh rồi mới đi vào.

Buổi sáng Hạ Nhi bởi vì người nhà bị tai nạn, ba nhập viện còn mẹ lại trong tình trạng nguy kịch sống chết vẫn chưa rõ mà xin trở về.

Bởi vì người nhà muốn giấu Hạ Nhi nên buổi sáng mới thông báo, muốn để y yên tâm làm công việc của mình, nhưng mẹ Hạ Nhi đã trong phòng cấp cứu đêm qua đến sáng nay vẫn chưa thấy trở ra, chờ càng lâu bọn họ như ngồi trên đống lửa, cuối cùng vẫn quyết định thông báo cho Hạ Nhi để y rời đảo trở về.

Nếu không, có việc gì bọn họ sao có thể gánh nổi trách nhiệm.

Hạ Nhi lúc rời đi còn áy náy xin lỗi từng người, đến nhân viên hậu cần hay nhân viên cầm máy cũng xin lỗi, lúc đứng trước ba người Tư Đồ Thuần, còn cúi người thật sâu, lúc xin lỗi đạo diễn còn cúi sâu hơn.

Tư Đồ Thuần còn tưởng giây trước giâu sau y sẽ quỳ xuống để xin lỗi.

Bọn họ cũng có người thân nên tất nhiên hiểu được.

Tàu chở Hạ Nhi quay về đất liền, cảnh quay tham gia trò chơi rồi giành phần thưởng, cuối cùng vẫn không thực hiện được, hiện tại chỉ có ba người, làm sao để chia đội?
Bởi vì như vậy nên đạo diễn đổi những cái đã làm trước đây thành những cái chưa bao giờ thử.

Buổi sáng Tân Tử với Tư Đồ Thuần chạy bộ.

Máy quay tất nhiên quay hai người, lúc Tư Đồ Thuần ra hiệu cho người quay phim, người kia liền hiểu ý mà chạy lên trước.

Tư Đồ Thuần:" Tôi thấy chú lên hình vốn dĩ rất đẹp, nhưng chỉ có một kiểu, nhóm fan nữ chắc chắn sẽ chán chết, chú tin tưởng tôi không?"
Gió buổi sáng không nhỏ, giọng nói của Tư Đồ Thuần bị gió thổi ngược lại, hắn chỉ nghe được hai từ tin tưởng cô hỏi mà thôi.

Tân Tử nghĩ cũng không nghĩ mà gật đầu, còn thả chạm bước chạy để Tư Đồ Thuần theo kịp.

Cô nghe vậy liền nhích tới bên cạnh Tân Tử:" Chú giả vờ vô tình vén áo lên đi.

"
Tân Tử đợi vài giây mới hiểu ý Tư Đồ Thuần, hắn không nói câu nào mà tăng tốc độ chạy bộ, Tư Đồ Thuần không theo kịp nên bị bỏ lại phía sau, cô còn vui vẻ chạy theo sau.

Hai người mang một thân mồ hôi trở về, buổi sáng ở đây nắng lên rất sớm, chỉ mới chín giờ mặt trời đã lên cao, buổi tối mặt trời lặn cũng tương đối sớm, chỉ mới năm giờ trời đã tờ mờ tối, hoàng hôn muốn ngắm thì cứ việc canh ngay bốn giờ ba mươi hay bốn giờ mười lăm đã xuất hiện, bọn họ ở đảo muốn ngắm hoàng hôn không khó, đứng ở cửa sổ trên phòng cũng có thể nhìn thấy, còn nếu muốn cũng có thể từ sân nhà nhìn thấy hoàng hôn.

Tiện thì cũng rất tiện nhưng thời tiết ở đây mùa nắng, nắng gần bốn mươi lăm độ, mùa đông nước giếng đều đóng băng, muốn uống phải dùng thang giây leo xuống để phá băng, mùa đông âm mấy chục độ, ở đảo ít người trẻ một phần chính là vì cái nóng hay mùa đông quá khắc nghiệt, chưa kể ở đây cùng lắm chỉ có một người thầy lang, dùng thuốc bắc để điều trị, thuốc này cần thời gian để dùng nhưng những đứa nhỏ lại không chống đỡ nổi, cứ vậy mà mất đi, bởi vì đất đảo, nơi chôn tất nhiên không có, có người đành cắn răng đem con thả trôi sông để cá ăn xác, cũng có người có điều kiện hơn dùng tàu đi vào đất liền, đem vào lò hoả thiêu, đem cốt trở về thờ cúng trong nhà nhưng số ít đều đem hài cốt của con mình gửi vào chùa, mỗi năm cũng chỉ ghé một lần, còn khóc đến ngất lên xuống mấy lần mới trở về đảo.

Buổi sáng Tư Đồ Thuần nấu một nồi cháo trắng, ăn cùng trứng luộc, lúc sáng cô được người dân tặng một chút đồ chua, có thể dùng để ăn kèm.

Đàm Lôi ở lại đến buổi trưa, trợ lý đi tàu đến đảo tìm y nói gì đó, bộ dáng rất gấp gáp, Đàm Lôi bất đắc dĩ rời đi, lúc đi còn nhìn Tư Đồ Thuần rất lâu, nhưng cô lại không để ý đến phía này mà ngồi trước bàn gỗ, dùng bắp được người dân tặng mà tách hạt ra, Tân Tử ngồi bên cạnh dùng cối giã hạt bắp ra để nấu chè.

Đàm Lôi rời đi căn nhà chỉ còn hai người, nên Tư Đồ Thuần làm thức ăn rất đơn giản, chẳng qua làm thì làm nhiều thêm mấy phần để chia cho mọi người, buổi tối hai người đi dạo bờ biển, còn thấy một cái bập bên bằng gỗ, Tư Đồ Thuần đưa xô trong tay cho Tân Tử mà chạy lại bập bê, còn thuần thục leo lên.

Tư Đồ Thuần nhìn về phía Tân Tử, hắn như hiểu ý đặt xô xuống một bên, leo lên cái bập bên còn lại.

Hắn vừa leo lên, bên phía Tư Đồ Thuần liền nâng cao lên, cô vui vẻ mà lắc lên xuống, hai người chơi gần nửa tiếng, Tư Đồ Thuần liền nâng người khỏi bập bên, dùng tay nắm lấy thanh gỗ, cả cơ thể đung đưa trên không trung.

Tân Tử bị động tác này của cô doạ cho sợ, muốn phanh lại, Tư Đồ Thuần liền hô lớn.

- Chú đừng phanh lại, tôi thấy chơi vậy vui lắm, chú muốn thử không?
Tân Tử nuốt một ngụm nước bọt mà lắc đầu.

Bập bên tui không dừng nhưng lên xuống chậm lại, Tư Đồ Thuần chơi chán liền dùng hết sức đè bập bên xuống, cả người cô nằm dài dưới cát còn kéo một đường mới dừng lại, Tư Đồ Thuần buông bập bên trong tay ra.

Tân Tử bên kia cũng chạm đất, bởi vì va chạm bất ngờ nên hắn bị văng khỏi bập bên, đất ở đây là đất biển, cho dù có ngã xuống cũng không bị thương, mềm mềm xốp xốp, xung quanh cũng không có vỏ sò hay sỏi, nên Tân Tử mới yên tâm để cô chơi liều như vậy.

.
 
Nam Phụ Trở Thành Nam Chính Cuộc Đời Tôi
Chương 65: 65: Lành Ít Dữ Nhiều


Tư Đồ Thuần không lên tiếng, Tân Tử xem như cô đã đồng ý mà thuần thục đi vào còn đóng cửa lại, ngoan ngoãn mà leo lên giường bên cạnh.

Hắn muốn từ từ tiếp cận Tư Đồ Thuần, cách đầu tiên chính là ngủ cùng một phòng để kéo gần khoảng cách, cách thứ hai sẽ là cùng một giường.

Khả năng đề phòng của Tư Đồ Thuần rất kém, cô như tên của mình, Đồ Thuần ý chỉ rất đơn thuần.

Tư Đồ Thuần không bày xích để hắn ngủ cùng một phòng, chưa kể đến Tân Tử cũng không phải người xấu, hai người chỉ ngủ cùng một phòng, giường thì không nằm chung nên không có vấn đề gì.

Tư Đồ Thuần cũng lười đi kiểm tra xem lời hắn nói có thật hay không.

Nhưng cho dù cô có sang phòng hắn để kiểm tra đi nữa, Tân Tử cũng đã chuẩn bị hết rồi, đèn ngủ lớn hay nhỏ hắn đều tháo lỏng ra, như vậy cho dù có bật đèn cũng không lên, trừ khi phải xoay ngược để có chốt chui đèn trở vào mới có thể sáng.

Tư Đồ Thuần nằm trên giường, chăn không thèm đắp mà tung ra, chăn phân nửa bên dưới phân nửa ở trên giường.

Tân Tử nhìn ánh trăng bên ngoài hất vào sáng một góc phòng, hắn vốn dĩ nhạy cảm với ánh sáng, chỗ Tân Tử ngủ trừ đèn phát ra từ đèn ngủ thì ánh sáng khác đều khiến hắn mất ngủ.

Hắn xoay lưng lại với cửa sổ, hai người đột nhiên trở mình lại trùng hợp mặt đối mặt với nhau.

Bởi vì trời tối nên không ai thấy mặt Tư Đồ Thuần có chút ửng đỏ, cô dùng chăn kéo chăn qua đầu, còn nằm bên trong lăn lộn qua lại, Tư Đồ Thuần chỉ cảm thấy eo bị ôm lấy, cơ thể liền cứng nhắc, đến hít thở mạnh cũng không dám.

Tân Tử chen chút với cô trên một cái giường đơn, còn đưa tay ôm qua eo Tư Đồ Thuần cách một lớp chăn mỏng.

truyện ngôn tình
- Đừng quậy, em quậy như vậy tôi không biết sẽ làm ra chuyện mạo phạm đến em hay không.

Tư Đồ Thuần kéo chăn xuống khỏi đầu:" Chú, chú sao lại qua đây? Ở đây là giường đơn, không, không ngủ được hai người.

"
Tân Tử đã tiến tới, Tư Đồ Thuần cũng không muốn giả vờ, trên người Tân Tử có mùi bạc hà thoang thoảng, ngửi qua liền muốn ngửi lâu thêm một chút.

Tư Đồ Thuần vừa nói dứt lời, tay bỏ ra khỏi chăn, dụi mặt vào ngực hắn, tay còn đặt lên eo Tân Tử mà ôm lấy.

Lời nói với hành động đều trái ngược nhau, cơ thể vẫn là thành thật nhất.

Tim Tân Tử như được tẩm qua mật ngọt:“Em đợi tôi một lát.


Tân Tử leo xuống giường, di chuyển tủ đèn ngủ đặt giữa hai giường đến nơi khác, đẩy hai giường đơn nối chung lại với nhau, nếu nằm một giường thì bọn họ mỗi người chỉ nằm được nửa người mới đủ cho người kia nằm nửa người còn lại, nếu không rất chật.

Tân Tử nối hai giường lại với nhau Tư Đồ Thuần cũng không lên tiếng ngăn cản, còn nhích qua một chút, vỗ vỗ giường bên cạnh, ý muốn hắn leo lên.

Buổi sáng bọn họ dậy có chút muộn, lúc Tư Đồ Thuần dậy đã gần tám giờ rưỡi, Tân Tử bên ngoài vừa chạy bộ trở về, buổi sáng hai người ăn cháo thịt, cháo là Tân Tử nấu còn thịt là Tư Đồ Thuần bỏ thêm vào.

Hai người ăn xong mới sắp xếp đồ vào vali chuẩn bị rời đảo.

Hai người về thành phố được hai ngày, bộ phim Tư Đồ Thuần đóng đã bắt đầu khởi chiếu, tiệc đóng máy là ba hôm trước trùng với ngày Tư Đồ Thuần quay ở đảo nên không thể đến được.

Bên biên kịch cũng rất nhanh đã biên kịch xong cảnh quay ở đảo, chỉ còn chờ đến lịch chiếu của trương trình mới đăng tập mới lên.

Tân Tử những hôm không đi làm đều ngồi ở đình viện nhìn Tư Đồ Thuần chơi đồ chơi do hắn mua, còn hắn nếu không ngồi đọc báo thì chính là xử lí công việc, A Trụ đến cũng theo thói quen mà đi đến đình viện báo cáo công việc hằng ngày.

Chương trình thực tế của Tư Đồ Thuần vừa phát sóng một tập liền thành chương trình hot nhất tuần.

Một phần chính là bởi vì Đàm Lôi chưa từng tham gia chương trình thực tế, dù sao y cũng là ảnh đế, chương trình tham gia nếu không hot thì cũng sẽ nổi tiếng, chương trình cũng có thể cọ ké một chút độ hot từ Đàm Lôi, nhưng y trước giờ chưa từng tham gia chương trình thực tế chính là bởi vì kịch bản, nếu không phải tạo cơ hội xào cặp thì chính là tạo một chút drama để tăng phần k1ch thích cho người xem, Đàm Lôi trước giờ chưa từng theo đuổi loại hình tượng này.

Nếu không phải vì Tư Đồ Thuần, y nhất định không tham gia.

Tập thứ nhất vừa công chiếu trên mạng đã lôi kéo gần mấy triệu người xem, đến tập thứ hai dư luận liền lần nữa bùng nổ, bởi vì đại thiếu gia Tân gia cũng có mặt, phải nói người này trước giờ chưa từng nhận lời phỏng vấn, nếu không phải ra mắt sản phẩm mới bắt buộc mở cuộc họp báo, Tân Tử chắc chắn sẽ không xuất hiện trước dư luận.

Tập đầu tiên có người đoàn tới đoán lui, một người là ảnh đế lại tham gia một chương trình thực tế không có thứ gì đặc sắc như vậy, còn người kia là chủ tịch Tân thị, trong tay nắm phân nửa mạch kinh tế thành phố, phân nữa cây cầu lớn đều do Tân thị bỏ tiền ra để xây nên, chạy qua cũng để một biển tên nhà tài trợ là công ty Tân thị.

Bọn họ cùng nhau tham gia chắc chắn có lý do, Đàm Lôi chỉ cần nhận đại một chương trình tiền đã lên tới sáu con số, còn Tân Tử chỉ cần thở cũng đã thu gần mấy trăm vạn.

Tiền chương trình chi trả, chỉ sợ không đủ để hai người ăn một bữa.

Nhưng rất nhanh bọn họ đã nhận ra có điểm không đúng, ánh mắt Đàm Lôi nhìn Tư Đồ Thuần đều là mến mộ nhiều đến không giấu nổi, còn tìm cơ hội tiếp cận cô.

Tân Tử cũng không ngoại lệ, hai người chung một đội, nếu không hành động thân mật, người xem nhất định không để ý tới.

Bọn họ tất nhiên không nghĩ tới, một người là đại thiếu gia nắm trong tay khối tài sản ngàn tỷ, còn có biệt danh là khối hàn băng trong giới kinh doanh, vậy mà bây giờ lại để ý đến một diễn viên nổi tiếng nhờ drama.

Nhưng cũng có người nhạy cảm, lên baidu tra một lúc liền tìm được ảnh Tư Đồ Thuần bị chụp lén ngồi trên ghế lái của một chiếc siêu xe, bên cạnh là một nam nhân, vừa nhìn ảnh có người đã đoán ra được người ngồi bên ghế phụ chính là Tân Tử.

Từ nhóm fan lớn nhỏ đều đem chuyện này lên thảo luận.

Lầu 1038:" Tôi đã đem ảnh đi so rồi, đã so kĩ một trăm lần rồi, hai người này chính là một, tôi cũng không tin nhưng sự thật chính là như vậy, không lừa dối bản thân được nữa rồi huhuhu.

"
Lầu 1938:" Dưa ngon như vậy mà tôi lại gạt qua một bên không để ý tới.

"
Lầu 2038:" Đầu tôi bình thường chậm hiểu vậy mà bây giờ nhảy số nhanh quá, sắp rời xa thật tại luôn rồi.

"
Lầu 2863:" Chẳng phải mấy hôm trước vợ Tân Tổng đã lộ mặt rồi sao? Còn có con nữa, mọi người đừng suy đoán lung tung.

"
Lầu 3048:" Tôi thấy lầu 2863 nói không sai, mới mấy hôm trước vợ Tân Tổng đã lên tiếng rồi, chuyện này không nên đoán mò.

"
Lầu 3928:" Nếu nói về khả năng diễn xuất thì tôi thấy Tư Đồ Thuần không tồi, nhưng tính theo số nghiệp thì hình như người này có duyên với drama, vừa gia nhập giải trí, tin đồn xấu trải dài khắp weibo, tin thiệt tin giả không thấy chính chủ lên đính chính, bây giờ lại liên quan đến Tân Tổng? Tôi thấy người Tư Đồ Thuần lần làn lành ít dữ nhiều rồi.

".
 
Nam Phụ Trở Thành Nam Chính Cuộc Đời Tôi
Chương 66: 66: Trong Lòng Em Nhất Định Có Tôi Có Phải Không


Buổi sáng Tư Đồ Thuần cùng với Tân Tử đi trung tâm thương mại mua quần áo, nhưng quần áo không mua bao nhiêu, trong trung tâm thương mại tầng trên bán quần áo, tầng trệt bán rất nhiều thức ăn, đều là những thứ trước giờ Tư Đồ Thuần thấy chứ chưa ăn bao giờ, hiện tại cô có tiền, không ăn thì chờ lúc nào nữa?
Hai người dạo một vòng ở tầng trệt, gần hai tiếng rưỡi mới ra khỏi trung tâm thương mại, lên xe Tư Đồ Thuần ngồi bên ghế phụ, bụng no mà hơi nhô lên, nhìn qua giống phụ nữ đang mang thai một tháng.

Tân Tử hiện tại đã không còn giả vờ, tất nhiên phải cầm lái, hắn không muốn mạng hai người giao cho thần chết.

Hai người còn mua một cái điện thoại cặp màu trắng đen, bởi vì hôm trước Tư Đồ Thuần thấy quảng cáo trên tv, cô còn dùng điện thoại Tân Tử lên mạng tra một lúc rất lâu mới quyết định đổi điện thoại cặp với hắn.

Tư Đồ Thuần còn hứa với bản thân, để ăn mừng cô sẽ sài một ngày sáu tiếng, để không phụ lòng nhà sản xuất.

Tư Đồ Thuần ngồi trên sô pha bên cạnh Tân Tử, lưng như không có xương sống mà dựa hẳn vào người hắn.

Cô mấy hôm nay đều theo dõi tập mới của chương trình thực tế, nên thông tin cập nhất rất nhanh, cô vừa đọc được bình luận nhắc đến Tân Tử liền thoát ra ngoài lên baidu nhập vào thanh tìm kiếm tên Tân Tử.

Bên dưới xuất hiện không ít thông tin, nhưng tin nằm đầu bảng là việc vợ của Tân Tử đến trước công ty, còn bế theo một đứa nhỏ, một câu gọi Tân Tử cũng rất thân mật, hai câu lại thâm tình.

Tư Đồ Thuần đưa điện thoại sang cho hắn.

- Chú còn có vợ nhỏ nữa sao?

Tân Tử liếc qua màn hình, ánh mắt liền dời lên khuôn mặt của cô, nói:" Không có, pháp luật ngày nay không cho lấy hai vợ, tôi đăng ký kết hôn với em, dấu tay cũng đã điểm chỉ, em quên rồi?"
Tư Đồ Thuần:" Vậy pháp luật hợp hoá hôn nhân hai người vợ chú sẽ lấy hai người sao?"
Tân Tử dùng tay nâng bàn tay không cầm điện thoại của Tư Đồ Thuần lên mà mân mê:" Không lấy, một mình em tôi như bảo mẫu giữ trẻ rồi, thêm một người như em nữa tôi nhất định sống không thọ.

"
Tân Tử nói xong mới nói tiếp:" Vậy, nếu pháp luật hợp pháp hoá hôn nhân hai người chồng, em có lấy chồng nhỏ không?"
Tư Đồ Thuần nghĩ cũng không nghĩ mà gật đầu:" Lấy chứ, lấy một người giống chú chẳng phải em có hai bảo mẫu hay sao? Như vậy em không thiệt, nhưng ít ra người kia đừng lưu manh như chú.

"
Tư Đồ Thuần sống thì sẽ bên cạnh Tân Tử, chết cũng sẽ làm ma nhà họ Tân, dù sao đi nữa đời không dài, Tân Tử có thể chờ cô lưỡng lự mà không đưa ra đáp án rõ ràng, còn Tư Đồ Thuần không muốn lưỡng lự làm ít đi thời gian của cả hai, tình cảm ấy mà nên thành thật với bản thân một chút.

Tân Tử xoa xoa ngón áp út trống rỗng của Tư Đồ Thuần:" Tôi lưu manh? Chuyện mạo phạm tới em tôi còn chưa làm, hôn em cũng chưa hôn, tôi có chỗ nào lưu manh? Gặp được tôi rồi, sẽ không gặp tôi thứ hai được nữa.

"
Tư Đồ Thuần lười so đo với hắn, mà chuyển ngược chủ đề về chuyện lúc này:" Chú không lưu manh, là em lưu manh, còn chuyện này chú muốn giải thích thế nào?"
Tân Tử vờ như không biết mà hỏi lại:" Chuyện nào?"
Tư Đồ Thuần ấn vào bài viết đó, tựa được in lớn bằng hàng chữ đậm liền đọc lên cho hắn nghe.

- Vợ của Tân Tổng đã lên tiếng sau vụ lùm xùm mời diễn viên họ Tư làm đại sứ, công ty Tân thị muốn đổi hình tượng mới, nhắm đến diễn viên tay tiến không tốt mà quảng bá sản phẩm.

Tân Tử hơi nhướng mày:" Chuyện này đợi em phát hiện ra cũng tốn công thật.

"
Tư Đồ Thuần lườm hắn một cái:" Chú cố tình? Chú đây là muốn em ghen đúng không?"
Tân Tử nhìn bàn tay đeo một chiếc nhẫn kim cương xanh, tay thì trống rỗng liền hôn lên ngón tay trống.

Tư Đồ Thuần chỉ cảm thấy có một luồn điện từ môi hắn truyền qua, rồi lại truyền dọc hết cơ thể cô, đi đến từng chân tơ kẻ tóc, lại dừng ở vị trí tim của Tư Đồ Thuần, tê tê dại dại.

Cô nhanh tay mà rút tay lại, còn làm ra bộ mặt hờn dỗi mà đứng bật dậy:" Tối nay cũng không muốn ngủ chung với chú, chú cố tình để em ghen, hôm nay em sẽ ghen, em sẽ cho chú biết một diễn viên tay tiếng còn bị flop khi giận sẽ như thế nào.

"
Tân Tử cả ngày hôm đó đã thấu hiểu câu này của cô.

Buổi trưa trên bàn đều là rau xanh, buổi chiều cũng không khá hơn là mấy nhưng có thêm một chút đồ chay, ngoại trừ thứ này ra thì chính là rau với rau.

Ngoại trừ buổi sáng, gần nửa ngày Tư Đồ Thuần không nói với Tân Từ câu nào, mặc kệ hắn có tiếp cận thế nào cũng không lung lay.

Hiện tại Tân Tử đã hiểu được một câu, con rồng không phung lửa được thì vẫn là rồng.

Tân Tử ngồi trước bàn lật một cuốn sổ, lại đóng lại, rồi lần nữa lật ra.

Cứ như vậy gần năm sáu lần, hắn mới đặt sổ ghi chú vào ngăn kéo, lôi bên trong ra một hộp nhẫn lúc trước đã đặt vào.

Tư Đồ Thuần tất nhiên là ghen, nhưng muốn nhịn một chút, không nghĩ tới Tân Tử vậy mà lại cố tình để lại bài viết đó để cô thấy.

Chú cao tay, tôi sẽ cao tay hơn chú.

Tư Đồ Thuần lướt taobao gần nửa tiếng, đồ trong giỏ hàng đã gần tám chín món, cô nghĩ cũng không nghĩ mà ấn vào thanh toán, đặt hàng.

Địa chỉ chính là công ty Tân thị, Tân Tử muốn diễn, Tư Đồ Thuần nhất định sẽ giúp hắn làm mọi người tin hắn đã có con thật, còn mua đồ chơi cho con gửi đến công ty.

Buổi tối hai người xử lí qua loa liền xong, vị trí của hai người cũng cách xa nhau một khoảng.

Tân Tử lôi trong túi ra một hộp nhẫn:" Thuần Thuần, tôi biết em giận tôi, món quà này tôi xem như quả xin lỗi được không? Là chính tay tôi tự làm.

"
Tư Đồ Thuần giận hắn, nhưng không giận quà của Tân Tử đưa, thấy Tân Tử đưa một hộp bằng nhung đỏ liền đưa tay nhận lấy, trong lòng còn rất vui vẻ nhưng lại kiềm nén lại.

Tư Đồ Thuần rất dễ dỗ.

Đừng nói tại sao Tư Đồ Thuần lại dễ hết giận như vậy, thử hỏi, một người đang giận lại có viên kim cương giá trị mấy chục vạn, cho dù cơn giận to thế nào cũng có thể bị kim cương làm dập tắt hết thôi.

Kim cương thật lửa đốt không cháy còn dặp tắt được lửa nữa đó.

Chưa kể vốn dĩ Tư Đồ Thuần không giận hắn thật, chỉ muốn để hắn thấy, làm tức giận một người cầm chảo trong bếp sẽ thế nào mà thôi.

Tân Tử ôm eo cô mà kéo người lại:" Em ghen vì tôi, trong lòng em nhất định có tôi đúng không?"
Tân Tử muốn xác nhận một chút, câu hỏi này hắn không chắc chắn câu trả lời, lời vừa hỏi ra ngoài, tom hắn như bị ai treo ngược lên.

Có chút hồi hộp lại có chút mong chờ lại lo sợ.

Tư Đồ Thuần đem hộp nhung đặt lại vào tay hắn, tay ôm eo cũng bị cô gỡ ra.

.
 
Nam Phụ Trở Thành Nam Chính Cuộc Đời Tôi
Chương 67: 67: Thảm Đỏ


Tim Tân Tử như bị ai sơ ý đâm một dao vào, vừa đau lại vừa nhói.

Tư Đồ Thuần ngiêng người nắm lấy vai Tân Tử, ép hắn vào nhìn vào mình.

Nhưng thật ra là ép bản thân nhìn vào hắn.

- Em thích chú, em không biết bản thân sống đến năm bao nhiêu tuổi, nhưng nếu em không sống thọ, nếu có kiếp sau, em vẫn muốn một lần nữa làm vợ của chú.

Lời này nghe qua như lời những đứa con trai hay hứa hẹn qua loa khi thời niên thiếu nhưng bây giờ lại thay đổi vai vế, nghe qua như tiện miệng nói suông, nhưng khi Tân Tử nghe qua có chút an tâm lại có chút bất an, cảm giác cứ đối nghịch lẫn nhau.

Tân Tử hơi khom người, Tư Đồ Thuần chỉ cảm thấy môi mình bị thứ gì ấm nóng đè lên, mắt bị che kín, cho dù có mở mắt cũng chỉ thấy một mảnh tối đen, Tư Đồ Thuần chớp chớp mắt.

Lông mi của cô cọ vào lòng bàn tay hắn, tim hắn hơi run lên.

Tân Tử trước giờ chưa từng hôn qua người phụ nữ nào, nhưng chưa ăn thịt heo cũng phải thấy heo chạy, lúc nhận ra bản thân yêu thích Tư Đồ Thuần, hắn đã tham khảo qua tài liệu, sách, hay những cảnh quay hôn nhau trên mạng không ít, chính là chờ đến ngày hôm nay.

Tuy động tác hôn của Tân Tử vụng về nhưng Tư Đồ Thuần cũng không khá hơn là bao, môi chạm môi, hai người còn vô tình để răng chạm vào nhau.

Tư Đồ Thuần đột nhiên lui ra sau, hai má có chút ửng đỏ, hơi thở gấp gáp, mà đứng bật dậy chạy về phòng.

Một lúc sau mới lật đật chạy ra lại bên ngoài phòng khách, đưa bàn tay trống rỗng tới trước mặt Tân Tử.

- Chẳng phải chú là người nên đeo cho em sao?
Tân Tử lấy bên trong hộp nhung đỏ ra một chiếc nhẫn kim cương trắng, bởi vì bị ánh đèn chiếu vào càng làm nó trở nên lung linh, Tư Đồ Thuần nhìn ngón áp út trống rỗng được đeo một chiếc nhẫn kim cương liền vui vẻ mà nhẻo miệng cười, nhưng nghĩ tới thứ gì liền thu hồi lại nụ cười.

Tư Đồ Thuần:" Còn chuyện người phụ nữ kia…"
Cô cố ý không nói hết.

Tân Tử như hiểu ý mà hôn nhẹ lên ngón áp út của Tư Đồ Thuần, đáp:" Chuyện này tôi sẽ xử lí, em muốn công khai chuyện chúng ta, tôi liền công khai, em không muốn tôi liền không công khai, đều nghe theo ý em.

"
Tư Đồ Thuần mím môi không lên tiếng, chỉ gật đàu nhẹ một cái.

Tân Tử hiện tại cũng không kiên dè đưa tay ôm eo Tư Đồ Thuần:" Em không còn giận tôi nữa, chẳng phải bây giờ nên bù đắp lại cho tôi sao?"
Tư Đồ Thuần hơi khom người xuống nhìn hắn:" Bù đắp?"
Tân Tử bày ra bộ dáng như con chó cỡ to, tuổi thân đến mức tai không dựng đuôi cũng không vẫy, nói:" Tôi muốn ăn thịt, cả ngày hôm nay đều ăn rau, không rau thì chính là đồ chay.

"
Tư Đồ Thuần:" Chú đã có tuổi rồi, không thể ăn quá nhiều thịt, như vậy không tốt, nên em mới dành cả ngày hôm nay để bổ sung chất sơ cho chú.

"
Tân Tử bị gọi là người có tuổi, tuy có phản bác nhưng lại giống thừa nhận hơn:" Người ta nói con người khi có tình yêu, tình nào cũng như tình tuổi niên thiếu chẳng phải sao? Bây giờ tôi có em thì chính là tôi của thời niên thiếu, không phải người có tuổi.

"
Tư Đồ Thuần cũng có thấy có chút lỗi với Tân Tử, nhưng buổi trưa hắn đi làm, cô ở nhà đã bỏ hết thịt vào bụng mình rồi, bây giờ chỉ sợ thịt để nấu một bát mì cũng không có.

Tư Đồ Thuần ngồi xuống bên cạnh hắn, tay đặt lên tay hắn:" Bây giờ đã gần mười một giờ rồi, chúng ta đi ngủ đi, ngày mai em làm mì thịt cho chú, còn có bánh trứng, chân gà nướng, buổi tối ăn đêm sẽ bị đau dạ dày.

"
Tân Tử không lên tiếng mà nhìn Tư Đồ Thuần.

Cô như chột dạ mà dựa vào lòng hắn, như giấu đi nét chột dạ trên mặt.

Cô thấy Tân Tử không lên tiếng còn dùng đầu cọ cọ vào ngực hắn mấy cái, nói:" Em muốn giúp chú, còn mua không ít đồ chơi gửi đến công ty để mọi người tin chú có con, phỏng chừng ngay mai sẽ gửi đến, đã thanh toán rồi, không thể trả hàng đâu chú.

"
Tân Tử nhướng mày:" Muốn giúp tôi?"
Tư Đồ Thuần gật đầu.

Tân Tử nhướng mày:" Là mấy món đồ chơi hôm trước em thấy quảng cáo trên tv?"
Tư Đồ Thuần ngồi bật dậy, bộ dáng kinh ngạc nhìn hắn:" Sao chú biết?"
Tân Tử:" Em căn bản không giúp tôi mà là muốn giúp chính mình, chỉ lấy việc giúp tôi để làm lá chắn.

"
Đúng là hai hôm trước, Tư Đồ Thuần vô tình thấy những món này trên tv quảng cáo, còn thấy chơi rất vui còn năn nỉ Tân Tử cả một buổi sáng, nhưng hắn chỉ mua một món cho cô.

Còn nói Tư Đồ Thuần đã lớn rồi, mua về chơi rất nhanh chán, nên hắn chỉ mua một món.

Nhưng thật ra Tân Tử cảm thấy lúc có đồ chơi mới, bản thân như bị Tư Đồ Thuần bỏ rơi, mỗi ngày nếu không chơi đồ chơi này sẽ chơi thứ khác, không chơi ở sân sau thì là ở đình viện, căn bản không quan tâ m đến hắn.

Tư Đồ Thuần nghe câu này có chút chột dạ nhưng lại vỗ ngực đảm bảo:" Đồ chơi con nít như vậy, em mới không thèm, em là đang giúp chú thật mà đừng nghi oan lòng tốt người phụ nữ của chú.

"

Tân Tử nghe từ người phụ nữ của hắn, những việc muốn nói đều không nói ra ngoài được, còn bế xốc ngang Tư Đồ Thuần lên mà đi về phòng.

Tư Đồ Thuần như quá quen mà không giãy, cho dù có giãy cũng không làm lại hắn, còn rất mệt nữa.

Dù sao Tân Tử sẽ không làm chuyện không nên làm, nên Tư Đồ Thuần càng an tâm để hắn bế về phòng.

Chuyện người phụ nữ giả làm vợ của chủ tịch Tân thị, Tân Tử đã đứng ra giải quyết xong còn bắt người này nói ra sự thật là bị người nào mua chuộc, người đứng sau lại là Tư thị, bà chính là muốn Tư Đồ Thuần mang danh vợ bé hay người cặp với chồng người khác suốt đời, bà tất nhiên biết Tân Tử không yêu thích gì cô nên mới làm như vậy, không nghĩ tới, thời gian đầu bà còn mừng thầm trong lòng vì suy đoán của bà đã đúng.

Nhưng nhận được tin Tân Tử đem người phụ nữ đến gặp báo chí mặt liền tái xanh, đêm đó bà mất ngủ cả đêm, sáng hôm sau đi đường cũng lắc lư như sắp đổ, người giúp việc trong nhà phải dìu Tư thị xuống cầu thang.

Tư Đồ Thuần ngồi trong sân nhà, xúc cát bỏ vào từng hộp đồ chơi để làm gia vị nấu ăn, xung quanh bày không ít thứ, Tân Tử vừa lái xe trở về, liền thấy một con vịt đồ chơi lớn phân nửa đùi người khác lạch cạch chạy tới bánh xe hắn.

Tân Tử cho xe dừng lại, xe vừa dừng Tư Đồ Thuần cũng chạy tới bế con vịt lên kẹp vào nách, treo nụ cười lấy lòng trên khoé môi.

- Là vịt nhỏ thấy ba về nên không biết nhìn đường, chú đừng trách vịt nhỏ.

Phim Tư Đồ Thuần đóng vai phụ đã chiếu gần hai tháng, cuối cùng cũng đi tới đoạn kết, vai diễn làm người khác ấn tượng nhất không phải là vai chính mà chính là nhân vật nam chính yêu thích trong quá khứ kia.

Tư Đồ Thuần vậy mà nhận được giải vai phụ hot nhất năm, hôm đó đi thảm đỏ, cô mặc chiếc váy màu xanh dương nhạt là váy đuôi cá, ngực áo khoét không quá sâu.

Cô vừa bước xuống xe, phóng viên nhà báo liền chĩa máy quay về phía Tư Đồ Thuần, nhưng thứ bọn họ không nghĩ tới là người đi theo sau cô chính là chủ tịch Tân thị, hai người còn thân mật khoác tay đi vào trong.

Bởi vì nhận giải thưởng nên chương trình là phát trực tiếp, lúc máy quay chĩa về hướng Tân Tử với Tư Đồ Thuần, cả hội trường hay bình luận trên mạng lần nữa như ong vỡ tổ.

Lầu 2837:" Cái gì đây? Sự kết hợp thần tiên gì vậy, sao tôi cảm thấy hai người này có nét phu thê, còn rất đẹp đôi, chồng Thuần Thuần, em xin lỗi vì đã đi ship vợ anh với người khác.

"
Lầu 2839:" Cái cảm giác này, sao tôi cảm thấy Thuần Thuần chính là nữ chính trong buổi trao giải này vậy nhỉ? Nhan sắc cũng không phải quá sắc nét nhưng làm tôi mê chết mất thôi.

"
Lầu 7269:" Tôi nguyện dùng tiền tiết kiệm cả đời để ngồi chỗ của Tân Tổng.

"
Lầu 8263:" Lầu 7269 mơ cũng thật đẹp, tiền tiết kiệm của cậu phải tiết kiệm cả đời còn Tân Tổng xem đó như số tiền lẻ ăn bữa tối thôi, xin lỗi vì phá giấc mơ của cậu.

"
Lầu 9274:" 8263 là đồ đáng ghét, con người với nhau sao lại ác như vậy chứ huhuhu.

"
Lầu 9986:" Chiếc váy này chẳng phải phiên bản giới hạn của Tân thị sao? Chuyện giữa Thuần Thuần với Tân Tổng quá mờ ám, sau hôm nay tôi nhất định sẽ viết siêu thoại cặp.

"
Lúc Tư Đồ Thuần lên nhận giải, mọi sự chú ý đều tập trung vào cô, vừa bước lên sân khấu đã có người thì thầm to nhỏ phía dưới.

Váy của cô chính là mẫu thiết kế mới nhất của Tân thị, là chiếc váy chỉ có một cái, mấy hôm trước Tân thị đã tung ra thị trường có không ít người tranh giành, nhưng Tân Tử chỉ tung ra như vậy, chiếc váy đó vừa thiết kế xong hắn đã đem về đưa cho Tư Đồ Thuần.

Lúc hai người nhận giải xong đã gần mười hai giờ.

Hai người tuy không công khai, nhưng đi cùng nhau ở thảm đỏ chính là gián tiếp công khai, tuy không ai nói nhưng ai cũng hiểu.

Lúc trở về là Tân Tử lái xe, lúc dừng đèn đỏ, hắn chỉ thấy một lực rất mạnh đẩy xe hắn về phía trước, phía trước là một chiếc xe tải đang chạy qua, Tân Tử xoay bánh lái, xe không đâm vào xe tải nhưng lại tông vào cột điện.

Thời khắc xe tông vào cột điện, Tân Tử liền ôm lấy Tư Đồ Thuần như dùng bản thân che chắn nhận thương tổn cho cô.

Nhưng Tân Tử chỉ bị trật khớp vai, bởi vì kính xe vỡ nên tay chân chỉ chảy máu, còn Tư Đồ Thuần vốn dĩ được bảo vệ vậy mà đầu lại chảy máu, trước khi mất đi ý thức tay Tư Đồ Thuần ôm bụng, như đang bảo vệ thứ gì đó.

.
 
Back
Top Bottom