Đô Thị  Nam Phụ Độc Ác Online Nuôi Con

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nam Phụ Độc Ác Online Nuôi Con
Chương 122: 122: Cuộc Sống Của Bọn Họ 9


Cho dù là tổ chương trình hay là khách mời, ngay cả Thịnh Kinh entertainment cũng không nghĩ tới.
Sau khi ba tập được phát sóng, người hút nhiều fans nhất không phải là ai trong bốn vị khách mời.
Mà là CP Hạ Minh Ngọc và Đàm Khanh.
Ba tập ngắn ngủi được phát sóng dựa theo trình tự mỗi tháng một tập.
Chưa đến một tháng.
Cp “Hạ Đàm” không chỉ có tính áp đảo nghiền ép cp “Kỷ Khanh” của Đàm Khanh và Kỷ Yến Tu sau “Huyền Vũ”, thậm chí tình thế đã vượt qua nhờ số lượng fans only của Đàm Khanh.
Đáng sợ nhất là
Trên Weibo của Hạ Minh Ngọc còn có một đống người theo dõi thẳng nam chuyên ngành kinh doanh tài chính.
Sau khi độ hot của việc Hạ Minh Ngọc vừa đăng bình luận trôi qua, những fans thẳng nam này còn có thể trao đổi về kiến nghị trên mặt đầu tư tài chính quốc tế với nhau ở khu trao bình luận đã dần dần hạ nhiệt độ, hi vọng có thể có cơ hội lấy được câu trả lời của Hạ Minh Ngọc.
— dù sao đã từng có tâm trạng rất tốt ném mất sáu con số cổ phiếu ở khu bình luận lúc ông chủ Hạ đăng bài tuyên bố kết hôn
Sau đó mỗi một ngày mở cửa, giá cổ phiếu đều là trạng thái tăng vèo vèo.
Nhưng chuyện này là hơn nửa tháng sau.
Đáng thương cho đám fans thẳng nam đã hoàn toàn mất đi phần đất ở khu bình luận của mình.
Đồng thời còn bị ép ăn không ít phúc lợi đến từ fans cp “Hạ Đàm”.
Về sau.
Thậm chí đông đảo fans thẳng nam thậm chí bắt đầu cảm thấy lấy một ánh mắt thẳng nam để xem, vậy mà ông chủ Hạ và Đàm Khanh lại rất ngọt.
Vì không để mình sụp đổ, fans thẳng nam tạm thời từ rút lui ra khỏi khu bình luận Weibo của Hạ Minh Ngọc.
Nếu như nói lúc Hạ Minh Ngọc và Đàm Khanh đăng bài công khai kết hôn, đông đảo dân mạng vẫn chỉ có một khái niệm cực kì mơ hồ với qua hệ của bọn họ.
Như vậy sau khi chương trình “Cuộc sống của anh ấy và cô ấy” phát sóng, đã hoàn toàn đẩy sự thân mật ngọt ngào của hai người tới trước mặt dân mạng.
Đại quân cp “Hạ Đàm” ban đầu có số lượng không nhiều lắm đã nhanh chóng phát triển.
Rất nhanh đã thành công san bằng Weibo của Hạ Minh Ngọc, thành lập trang dành cho hai người, ngay cả khu bình luận Weibo của Đàm Khanh c*̃ng thường xuyên có fans CP bắt đầu xuất hiện.
Nhưng mà rất nhanh.

Cp “Hạ Đàm” liền phát hiện, cho dù là Hạ Minh Ngọc hay là Đàm Khanh, đều không phải là loại người thích chủ động phát cẩu lương cho fans hâm mộ.
Ví dụ như một người trong đó đã lập acc Weibo đến sáu năm, lại chỉ đăng có hai bài.
Một người khác đã không có động tĩnh gì ba tháng rồi.
Có ai khó khăn hơn fans CP không?
Chắc chắn không có.
Nhưng may mà fans cp “Hạ Đàm” có kinh nghiệp đu cp phong phú, nếu đã không kêu gọi được hai nhân vật chính, như vậy chỉ có thể lùi lại mà cầu việc khác…
Lựa chọn đứng mũi chịu sào chính là Weibo của “Cuộc sống của anh ấy và cô ấy”.
Nghiêm túc, văn minh, thân mật, khát vọng, nhiệt tình cầu phát phúc lợi.
Rất nhanh, tổ chương trình liền phát hiện.
Sau khi tập cuối cùng được chiếu ra, mấy hot search bị fans hâm mộ tự động đẩy lên, gần như tất cả đều có liên quan đến Đàm Khanh và Hạ Minh Ngọc.
XX: Tui yêu nhóc Khanh và ông chủ Hạ a a a! Có thể quay thêm hai kỳ về bọn họ không?
XXX: deideidei, dùng hậu trường cho đủ số mị cũng không để ý đâu! ballball chương trình hãy nhìn ba ba này đi được không!
XX: Chương trình, cho bản cung thêm một trăm cân thức ăn cho chó cảm ơn, chuỵ đây có tiền, bao no.
XXXX: Phú bà lầu trên còn thiếu đàn em không, phú bà ôm tui một cái đi!
XXX: Bọn tui còn muốn nhìn thấy Khanh Khanh và Hạ đại lão nữa cơ, có thể để bọn họ phát sóng trực tiếp không?
XX: Dừng lại đi chị em, tui muốn thấy ông chủ Hạ vào thịt Khanh Khanh được chứ? Chỉ nhìn một lần là thỏa mãn # đỏ mặt #
XXX: Cảnh cáo, tui hiểu cái từ kia của chị em lầu trên rồi đó!
XX: Mấy người lại tới thật sao? Lại tới thật sao? Tui lại không giống, tui muốn thấy Khanh Khanh tự mình động # đắc ý #
XXXX: Tui cũng muốn nhìn a a a, các chị em kéo tui theo với! Đừng đuổi tui xuống xe! Có đồng nhân R18 của Hạ đổng và nhóc Khanh không, cho tui giải nghiện trước đê, cần thể loại siêu kịch liệt á!
XX: ??? Mấy người đang làm gì?
XXX: Chị em có suy nghĩ đen tối kia, mời bà nghĩ lại một chút!


Bởi vì tổng cộng chỉ quay có ba tập, lúc ký hợp đồng đã xác định kế hoạch ba ngày quay chụp.
Những cảnh quay vụn vặt lẻ tẻ được chỉnh sửa thành ba tập, lại cộng thêm hậu trường xem như phúc lợi.
Tổ chương trình làm việc đến trọc đầu đưa bình luận ở Weibo cho nhà sản xuất và tổng đạo diễn, đồng thời chân thành tha thiết thành khẩn nói với hai người đã sắp không khống chế nổi tình hình nữa.
Nếu còn không phát đường, chỉ sợ khu bình luận Weibo sẽ bị an ninh mạng cho xơi gậy ngay.
Đạo diễn và nhà sản xuất cố gắng trấn an cảm xúc gần như yếu ớt của tổ điều hành Weibo, hai người ngồi xuống tính toán, lại liên hệ xin chỉ thị của Dung Thịnh.
Sau khi được thông qua ở chỗ Dung Thịnh, tổng đạo diễn và nhà sản xuất quyết định đi hỏi Đàm Khanh và Hạ Minh Ngọc.
Tất cả cảnh quay trước đó đều đã không còn hậu trường mới mẻ nữa rồi, mà đa số bình luận lại chỉ muốn xem Đàm Khanh và Hạ Minh Ngọc.
Tổng đạo diễn và nhà sản xuất lấy hết dũng khí, quyết định thử gọi điện thoại cho Hạ Minh Ngọc.
Muốn hỏi hỏi Hạ Minh Ngọc có thể bớt ra chút thời gian để phát sóng trực tiếp ngắn ngủi với Đàm Khanh được không.
Bởi vì khu bình luận hỏi về việc này nhiều nhất.
Ở thời đại lưu lượng tối thượng này, phát sóng trực tiếp có vẻ như là công cụ để rút ngắn khoảng cách giữa minh tinh và dân mạng.
Mọi hành động trong buổi phát sóng trực tiếp không thể huỷ bỏ sửa đổi, càng có thể giao lưu thông qua phần bình luận, khiến dân mạng và nghệ sĩ chỉ cách một màn hình gần như tiếp xúc mặt đối mặt.
Nhưng mà ở thời đại càng ngày càng có nhiều minh tinh thường xuyên phát sóng trực tiếp, Đàm Khanh lại chưa từng làm một lần nào.
Hay nói chính xác hơn, trừ hoạt động đóng phim ra, chỉ có chương trình lần này mới có thể nhìn thấy hắn.
Đàm Khanh gần như chưa bao giờ chủ động thành lập khởi bất kì liên hệ gì với thế giới bên ngoài.
Điều này cũng khiến càng ngày càng nhiều fans càng thêm nóng lòng muốn gần idol thêm một ít.
Đồng thời nghiêm túc cẩn thận lấy tiêu chuẩn cao siêu của nhà ngoại để xét duyệt ông xã của idol.
Tổng đạo diễn nỗ lực ấp ủ lý do một ngày, sau đó buổi sáng ngày hôm sau đã gọi điện thoại cho Hạ Minh Ngọc.
Bình thường Hạ Minh Ngọc dùng hai cái di động, một cái cơ bản đều sẽ mang theo bên ngoài, cơ bản đều là điện thoại của người trong nhà.
Một cái khác dùng để làm việc, nếu không phải chuyện thật sự rất gấp, thì đều được giao cho Lâm Vũ bảo quản.
Trong khoảng thời gian này thời tiết đang chậm rãi nóng lên.
Chắc là sắp vào hè, vài vết sẹo đã gần lành của Đàm Khanh lại ngứa lên, nửa đêm thường xuyên khó chịu ngủ không yên.

Có một lần tỉnh lại giữa đêm.
Phát hiện Đàm Khanh không thành thật gãi vết sẹo kia chay máu đầm đìa, Hạ Minh Ngọc vẫn luôn không làm sao dám ngủ say.
Cho đến ba bốn ngày sau, miệng vết thương của Đàm Khanh rốt cuộc đã tốt lên, Hạ Minh Ngọc mới ổn định thời gian tới công ty.
Lâm Vũ nhìn cái tên trên màn hình.
Phát hiện tên người khá xa lạ, liền nhận máy trước: “Xin chào.

Tôi là trợ lý Lâm Vũ của Hạ đổng.”
Tổng đạo diễn đã nghe người ta nhắc đến tên Lâm Vũ, cũng không định vừa gọi đã được gặp Hạ Minh Ngọc, khách khí nói: “Trợ lý Lâm, chào cậu.

Tôi có chuyện muốn bàn bạc với Hạ đổng một chút, liên quan đến vấn đề chương trình của Đàm Khanh…”
Lâm Vũ nghe đầu bên kia báo tên tuổi, thông thường loại hoạt động giới giải trí này hắn cũng không sẽ đưa điện thoại cho Hạ Minh Ngọc, mà sẽ trực tiếp từ chối.
Nhưng đề cập đến Đàm Khanh.
Lâm Vũ ngẫm nghĩ: “Xin chờ một lát, tôi sẽ xin chỉ thị của Hạ đổng.”
Hạ Minh Ngọc đang cau mày ngồi ở bàn tròn trong phòng hội nghị lật xem báo cáo tài vụ nửa tháng.
Vừa lật mấy tờ đã không quá vừa lòng.
Đang muốn nổi giận, liền nhìn thấy Lâm Vũ cầm di động đi đến, thấp giọng nói lí do.
Hạ Minh Ngọc trầm mặc vài giây, ý bảo hội nghị tạm dừng, nhận điện thoại: “Chuyện gì?”
Giọng nói của Hạ Minh Ngọc vốn thiên về lãnh đạm, có lẽ là bởi vì lúc này tâm trạng không tốt, đầu bên kia điện thoại nghe vào càng có vài phần nghiêm khắc lạnh nhạt.
Tổng đạo diễn chảy vài giọt mồ hôi mỏng, nơm nớp lo sợ đơn giản hoá mục đích thành ba câu, thử hỏi: “Hạ đổng, không biết ngài cảm thấy thế nào?”
Hạ Minh Ngọc trả lời rất nhanh: “Xin lỗi, tôi không cho rằng đây là ý kiến hay.”
Tổng đạo diễn: “…”
Không đợi tổng đạo diễn nói chuyện.
Hạ Minh Ngọc đã nói tiếp: “Phát sóng trực tiếp không thể lựa chọn người xem, loại người nào cũng có thể tự do tiến vào phòng phát sóng trực tiếp.

Bình luận tự do, tùy ý công kích mà không cần phụ trách nhiệm.

Tôi không muốn Đàm Khanh chịu bất kì tổn thương vô cớ gây rối gì cả.”
Tổng đạo diễn: “…”
Đều là người trưởng thành rồi.
Đàm Khanh nhà ngài là người yếu ớt nhất trên đời này sao?
Hơn nữa ngài đã quên trước đó có hơn 3500 acc thuỷ quân bị ngài kiện sao?
Đương nhiên tổng đạo diễn không dám nói như vậy với Hạ Minh Ngọc, chỉ đành thay đổi kịch bản: “Về phần bình luận, chúng tôi có thể thương lượng với bên app phát sóng trực tiếp, xác định trong lúc phát sóng trực tiếp có quản lý online, bảo đảm bình luận rõ ràng văn minh.

Hạ đổng, ngài xem như vậy có được không?”
Hạ Minh Ngọc có chút mệt mỏi xoa xoa giữa mày.
Đêm qua mưa to, trước khi ngủ Đàm Khanh kêu chân đau, lăn vào lòng Hạ Minh Ngọc bảo anh bóp chân.
Bóp cả đêm.
Đàm Khanh ngủ rất ngon, Hạ Minh Ngọc lại vác cái mặt đen sì tới rồi công ty.
Tổng đạo diễn không được đáp lại, còn tưởng rằng Hạ Minh Ngọc đang vội, lại nhẹ giọng dò hỏi một lần: “Hạ tiên sinh, không biết như vậy ngài có thể đồng ý không? Thật sự là fans rất nhiệt tình, đương nhiên, nếu ngài thật sự khó xử, chúng tôi cũng có thể nghĩ biện pháp khác!”
Nếu có thể hoàn toàn loại bỏ bình luận mặt trái.
Như vậy gần đây cơ thể Đàm Khanh vừa mới khỏi hẳn, dẫn hắn đi ra ngoài một chút cũng tốt.
Hạ Minh Ngọc suy nghĩ vài giây, rốt cuộc mở miệng hỏi: “Có quy định phải phát sóng trực tiếp bao lâu không?”
Xem như đã gần đồng ý.
Tổng đạo diễn vui mừng khôn xiết, nước mắt rưng rưng nói: “Không quy định! Ngài và Đàm Khanh có thể phát sóng trực tiếp một lần đã là phúc lợi tốt nhất rồi, không biết khi nào ngài và Đàm tiên sinh tiện đây?”
“Thứ bảy đi, phát sóng trực tiếp nửa giờ.”
Hạ Minh Ngọc do dự một lát, nói với bên kia điện thoại, “Sẽ không phát sóng trực tiếp ở nhà, tôi đã đồng ý sẽ dẫn Đàm Khanh đi công viên giải trí.

À đúng rồi, còn có con trai tôi.

Máy quay nhớ tránh mặt thằng bé.”
 
Nam Phụ Độc Ác Online Nuôi Con
Chương 123: 123: Cuộc Sống Của Bọn Họ 10


Thời gian phát sóng trực tiếp tạm thời được quyết định ở thứ bảy.
Mà thứ sáu tuần này đúng là ngày cắt băng khánh thành Thế Giới Vui Vẻ ở phía đông thành phố do Hạ thị đầu tư.
Khác với công viên giải trí cho trẻ em bình thường.
Bên trong Thế Giới Vui Vẻ ngoại trừ những trò chơi dành riêng cho trẻ em, cũng đồng thời cung cấp rất nhiều trò chơi cho người trưởng thành và con cái, thỏa mãn nhu cầu của từng loại người.
Tuy rằng Thế Giới Vui Vẻ ở phía đông thành phố là hạng mục công viên giải trí đầu tiên của Hạ thị ở thành phố J.
Nhưng bởi vì Hạ thị đã có những cơ sở khác ở các thành phố khác, bởi vậy dự án Thế Giới Vui Vẻ ở thành phố J phát triển khác thuận lợi.
Từ tám tháng trước đến bây giờ.
Tất cả công trình bên trong Thế Giới Vui Vẻ đã được hoàn thành, đạt đến tiêu chuẩn có thể khai trương kinh doanh.
Từ trước mắt chỉnh thể chiếm diện tích cùng vận doanh quy mô đến xem.
Thế Giới Vui Vẻ sắp khai trương này còn là một trong những dự án công viên vui chơi có quy mô lớn nhất, nhiều trò chơi nhất từ trước tới nay ở thành phố J.
Cộng thêm thành phố J vốn là đô thị đặc biệt, và ông chủ Hạ gần đây đang trở thành thần tượng quốc dân.
Thế Giới Vui Vẻ mới xây xong còn chưa kịp khánh thành, đã rầm rộ ở trên mạng trước rồi.
Mà từ lần trước sau khi đồng ý sẽ dẫn nhóc con đi công viên trò chơi.
Bạn học Đàm Kỷ Kỷ mỗi ngày trước khi đi ngủ đều sẽ nghiêm túc hỏi ba ba lớn hoặc ba ba nhỏ vừa kể chuyện trước khi ngủ cho mình: “Ba ba, ba ba, ngày mai khu vui chơi mở cửa sao?”
Cứ hỏi như vậy cả tuần.
Vào buổi tối thứ sáu tuần mới.
Hạ Minh Ngọc khép lại quyển truyện cổ tích trong tay, cuối cùng đã cho ra một câu trả lời xác định: “Mở rồi.

Đàm Mặc, chờ đến buổi sáng ngày mai, chúng ta cùng nhau dẫn ba nhỏ đi Thế Giới Vui Vẻ, có được không?”
Đàm Kỷ Kỷ nằm trong chăn bông hoa mà Liêu Nhàn tự làm, chỉ lộ ra một cái đầu nhỏ.
Ngoan ngoãn gật đầu: “Được ạ, ba ba, dẫn ba ba, đi chơi.”
Sau khi càng ngày càng hiểu được nhiều nghĩa, câu nói của nhóc con c*̃ng càng ngày càng dài.
Hạ Minh Ngọc khá hài lòng với năng lực ngôn ngữ và năng lực học tập của nhóc con.
Đúng là giống mình năm đó.
Đưa tay giúp Đàm Kỷ Kỷ dịch dịch góc chăn, lại giảm bớt ánh đèn ở đầu tường.
Cứ chờ đến lúc nhóc con trên giường hoàn toàn ngủ say.

Hạ Minh Ngọc mới cẩn thận đứng lên, tắt đèn, kéo cửa phòng ra đi vào phòng ngủ lớn với Đàm Khanh.
Đàm Khanh đã sớm nằm chổng vó trên cái giường vừa rộng vừa mềm trong phòng ngủ rồi, tư thế ngổn ngang, ngay cả cái chân thon dài cũng thò ra khỏi chăn từ.
Hạ Minh Ngọc hơi cúi đầu.
Liền thấy được mấy cái dấu tay trên b*p đ** tr*ng n*n kia.
Hiển nhiên không thể nào là chính Đàm Khanh siết ra được.
Màu dấu tay rất nhạt.
Nhưng bởi vì vị trí đặc biệt, cho nên cực kì quyến rũ.
Sắc mặt Hạ Minh Ngọc tối sầm, vô ý thức nhìn thời gian.
Do dự mấy giây.
Cuối cùng vẫn nhẹ nhàng đi vào phòng tắm.
Tiếng nước trong cánh cửa đã phủ lên âm thanh khác trong phòng tắm.
Hạ Minh Ngọc khoác áo ngủ, đi ra khỏi phòng tắm, sau đó vén chăn lên từ một bên khác.
Đàm Khanh vốn đang ngủ với tư thế kì quái, đại khái là trong mông lung nhận ra được chủ nhân khác của cái giường đã trở về.
Do dự mấy giây, ngay sau đó tự động dịch sang bên kia.
Đợi đến khi Hạ Minh Ngọc nằm xuống, lại chắp tay chắp tay, vô cùng thuần thục chui vào trong lòng Hạ Minh Ngọc.
Đàm Khanh nhắm mắt lại, nhăn mũi, hít hà như ngửi mùi, sau đó mềm mại dựa vào lòng Hạ Minh Ngọc: “Vỗ vỗ.”
Đây là muốn vỗ vỗ mới có thể ngủ.
Hiển nhiên Hạ Minh Ngọc đã quen với công việc vỗ về, dùng một tay ôm lấy eo Đàm Khanh, sau đó ch*m r** v**t v* sau lưng: “Vỗ vỗ, ngủ đi.”
Đàm Khanh vốn dĩ ngủ không tử tế, rất nhanh đã được vỗ về thiếp đi.
Hạ Minh Ngọc dừng động tác trong tay lại, cúi đầu hôn lên mái tóc đen như mực của Đàm Khanh Ô một cái: “Ngủ ngon.”
Đàm Khanh khe khẽ hừ một tiếng.
Hôm sau là thứ bảy, thời tiết không tệ.
Ánh nắng ấm áp lại không chói mắt, nhiệt độ và độ ẩm đều thích hợp, dự báo thời tiết trong vòng sáu tiếng không mưa.
Cho dù là trò chơi, hay là ống kính đều rất thích hợp.
Trước hôm xác định với tổ chương trình lần cuối, Hạ Minh Ngọc liền gọi điện thoại hỏi ý kiến của Đàm Khanh.
Nhưng mà Đàm Khanh căn bản cũng không có ý kiến gì.

Mặc dù đã rất cố gắng dung nhập vào cuộc sống của thế giới con người.
Nhưng so với Phượng Hoàng trở thành thượng thần từ rất sớm, có thể trải nghiệm và quan sát tình người ấm lạnh ở nhân gian, đồng thời có được sinh mệnh bất tử bất diệt.
Đàm Khanh làm yêu vẫn không có cách nào nắm giữ được cảm xúc vui vẻ giận buồn của con người.
Chỉ có thể chậm rãi học hành động của những người khác rồi bắt chước học tập, tích lũy kinh nghiệm từng xíu.
Ví dụ như fans hâm mộ hy vọng hắn có thể phát trực tiếp một lần.
Mặc dù Đàm Khanh không biết rõ vì sao phát sóng trực tiếp có thể khiến đám fans vui vẻ.
Nhưng nếu có thể làm cho bọn họ vui vẻ, phát sóng trực tiếp một lần c*̃ng không có vấn đề gì.
Trước khi đi ngủ, Đàm Khanh đã xếp việc phát sóng vào chương trình trong một ngày.
Đồng thời nhận ra bài học sau khi bị tổ chương trình đánh lén vào sáu rưỡi, còn đặc biệt cài đặt báo thức.
Bảy giờ vừa đến.
Chuông báo thức của điện thoại vang lên, hiệu quả chấn động không gì sánh nổi đồng thời đánh thức Đàm Khanh và Hạ Minh Ngọc từ trong giấc ngủ.
Hạ Minh Ngọc: “…”
Hạ Minh Ngọc thở dài, kéo Đàm Khanh trở về trong chăn: “9 giờ mới bắt đầu mở cửa, sao lại dậy sớm như thế?”
Đàm Khanh chậm rãi nói: “Ồ…”
Dừng hai giây.
Đàm Khanh lại ngáp một cái thật to, sau đó mệt mỏi dụi mắt: “Em xong phim thần tượng, lúc nam nữ chính đi công viên, còn phải xếp hàng chờ đến lượt rất lâu.”
Trong giọng nói của Đàm Khanh tràn đầy vẻ trung thực và chân thành: “Em sợ chúng ta c*̃ng phải xếp hàng, nên chúng ta có thể đến sớm một chút, như vậy có thể được chơi nhiều hơn.”
Hạ Minh Ngọc: “…”
Hạ Minh Ngọc kéo Đàm Khanh nằm xuống lần nữa, ôm hắn vào lòng: “Hôm nay Thế Giới Vui Vẻ không kinh doanh.”
“Hả?”
“Hôm nay Thế Giới Vui Vẻ không mở cửa với bên ngoài, nên không cần xếp hàng, không phải chen chúc.”
Hạ Minh Ngọc vuốt vuốt tóc Đàm Khanh, “Anh và em, còn có con trai, chúng ta là tất cả những vị khách hôm nay.”
Đàm Khanh: “…”
Cái này, như vậy cũng được sao?

Một lớn một nhỏ tỉnh ngủ ăn uống no đủ xong, cuối cùng cũng được đi theo cái đùi vàng Minh Ngọc vào Thế Giới Vui Vẻ đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Bởi vì trước đó được quảng cáo đầy đủ, lại thêm tất cả công trình trò chơi trong Thế Giới Vui Vẻ này đều rất mới lạ, nên rất được chú ý đến.
Mặc dù hôm qua chỉ là cắt băng khánh thành thử hoạt động một ngày, lợi nhuận và nhiệt độ cũng đã làm người ta cực kì vừa lòng.
Tất cả công trình trò chơi bên trong đều mới toanh, lại được thử vận hành vào hôm qua, mỗi một trò đều được điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất.
Mỗi cái nhân viên đều đứng đúng chỗ, cho dù chơi trò nào cũng không cần phải chờ đợi.
Vì để thuận lợi tiến hành quay chụp mà vẫn đảm bảo được tính riêng tư.
Tổ chương trình đã tới sớm chờ ở trong khu vui chơi, và Hạ Minh Ngọc Đàm Khanh đến sau nửa giờ đều không vào từ cửa chính, chọn một cái cửa sau làm địa điểm tập hợp.
Tổng đạo diễn nhìn quanh Thế Giới Vui Vẻ, sau khi xác định trong khu vui chơi hơn một ngàn mẫu(*) ngoại trừ bọn họ ra thì không tìm được bất kì du khách gì nữa.
(*) 1 mẫu khoảng 667 ngàn mét vuông.
Vẻ mặt cực kì nghiêm trọng nhìn Hạ Minh Ngọc: “Hạ đổng, tổn thất một ngày kinh doanh của ngài… Tổ chương trình thật sự không thanh toán được…”
Hạ Minh Ngọc kéo Đàm Khanh đang chuẩn bị vụng trộm chạy đi chơi trước trở về, lạnh nhạt nói: “Không cần.

Nhưng vẫn phải dựa theo giao hẹn, chỉ được phát sóng trực tiếp nửa giờ, mấy người chuẩn bị ống kính xong xuôi là có thể bắt đầu.”
Tổng đạo diễn: “…”
Hôm nay lại là một ngày không có nhân quyền của đạo diễn.
Vì để mang đến hiệu quả tốt đẹp.
Tin tức cp “Hạ Đàm” của Hạ Minh Ngọc và Đàm Khanh muốn phát sóng trực tiếp đã được thông báo trên Weibo vào xế chiều hôm qua sau khi được Hạ Minh Ngọc đáp ứng.
Đám fans hâm mộ trông mong đã lâu, cuối cùng cũng chờ đến ngày này.
Bởi vì hai nhân vật chính của “Hạ Đàm” gần như đều không thích phát đường, rất khó được gặm cẩu lương.
Đến mức dù thời gian trực tiếp được chọn vào 9 rưỡi sáng thứ bảy không có chút nhân tính nào.
Một nhóm fans only, fans couple, antifans, hay chỉ là người thích hóng hớt đã sớm chuẩn bị tốt.
Ngay giây thứ nhất bắt đầu trực tiếp…
Khu bình luận đã bị chen chút tê liệt.
Giao diện trực tiếp vốn đang yên lành lập tức lag chết.
Người xem vất vả lắm mới vào phòng phát sóng được chỉ thấy màn hình đen sì, còn có cơn mưa bình luận không ngừng nhấp nhô phía dưới.
xx: Ai nha Hạ đổng và nhóc Khanh Khanh đang hun hun kìa! Mấy người không thấy sao? Không thấy thì mau thoát ra một chút là có thể nhìn thấy rồi # cơ trí #
xxx: Đạp bay lầu trên, tuyệt đối đừng thoát ngoài.

Thoát ra cái là khỏi vào luôn, vì nó báo là đã đủ người rồi!
xx: Tất cả mọi người không nhìn thấy sao? Vậy mị yên tâm rồi [ tuyệt vọng cũng phải lễ phép mỉm cười.

jpg]
xxxx: Tui thật sự có thể nhìn thấy, không lừa mấy người đâu.

Đây là khu vui chơi ông chủ Hạ mới mở sao?
xxx: A a a chị em lầu trên đừng lừa tui! Hôm nay Thế Giới Vui Vẻ không kinh doanh! Hôm qua bạn bè tui đi chỗ đó bảo tuyệt lắm!
xx: Không kinh doanh không có nghĩa là ông chủ không thể dẫn vợ đi chơi mà chị em! Tỉnh lại đi!
xxx: Chẳng lẽ hình ảnh chị em lầu trên có thể nhìn thấy là thật? Tui thấy chua quá # gào khóc #
xx: Cùng là hội viên hàng năm của Weibo, dựa vào cái gì mà chị em lầu trên lại ưu tú hơn chúng ta! Tui không thừa nhận!
Ngoại trừ những người có thể vào được phòng trực tiếp nhờ tốc độ kinh khủng ra.
Còn có một đống người xem bị từ chối bên ngoài vì dung lượng kênh không đủ, đang nổi giận mắng app phát sóng trực tiếp và tổ chương trình.
xxxx: Nhân viên làm ăn kiểu gì thế?? Chẳng lẽ chúng tôi không được xem nhóc Khanh và Hạ đại lão sao??
xx: Đúng đúng, tổ chương trình còn làm ăn như vậy nữa, hôm nay tiên nữ đây sẽ hoá kiếp cho luôn đây! Cuộc sống của anh ấy & cô ấy phát sóng trực tiếp lần 2 đi
xxx: Mấy chị em chen được vào trước nói hôm nay quay ở Thế Giới Vui Vẻ mà ông chủ Hạ mới mở? A a a a a tui muốn xem!
xx: Đm thật luôn? Mong tổ chương trình không có năng lực cũng đừng làm chậm trễ mọi chuyện được không? ! Tôi muốn thấy mấy con tàu vũ trụ nghe nói cực kì thoải mái ở trong Thế Giới Vui Vẻ cơ!
xxx: Quỳ xuống cầu xin ông chủ Hạ mua một app trực tiếp cho Khanh Khanh chơi đi! Cầu xin á!
Nhóm lập trình viên gõ code suốt cả một đêm.
Đầu trọc, tiều tụy, dễ đột tử, còn không thể tiến vào mộng đẹp, bởi vì lần phát sóng mang tính hủy diệt lần này mà lại bị triệu hồi đến công ty.
Sau khi mở rộng khẩn cấp, nâng cấp số liệu, phân luồng ip.
Màn hình tê liệt gần mười lăm phút cuối cùng đã bắt đầu chuyển động một lần nữa.

Trong màn hình điện thoại dựng thẳng.
Đàm Khanh mặc một cái áo sơ mi sáng màu, quần bò trắng phác hoạ ra một đôi chân thon dài thẳng tắp.
Hắn nhanh nhẹn chạy đến bên ống kính, vươn tay bắn tim với người xem: “Hình như vừa rồi bị hỏng sao á, bây giờ đã nhìn thấy tui chưa?”
Nói xong câu này.
Đàm Khanh nhìn thoáng qua bên cạnh, giống như là vẫy vẫy tay với người nào đó.
Sau đó quay lại phía ống kính, tự giới thiệu mình một lần nữa, “Chào buổi sáng nha mọi người.

Tui là Đàm Khanh, mấy người hỏi Hạ Minh Ngọc ở đâu sao… Ầy, anh ý vừa mới đi lấy nước, bây giờ tới rồi nè!”
 
Nam Phụ Độc Ác Online Nuôi Con
Chương 124: 124: Cuộc Sống Của Bọn Họ 11


Hạ tiên sinh cầm một bình cocacola đi tới, trên mặt toàn là vẻ ghét bỏ với thứ nước ngọt có ga này, đồng thời còn có vẻ hững hờ với việc kinh doanh.
Thậm chí còn chẳng thèm nhìn ống kính một chút nào, đưa coca cho Đàm Khanh, thuận tiện mở nửa nắp chai: “Một chai cuối cùng trong tuần này, trong quán chỉ có đồ lạnh.

Chờ hết lạnh hẵng uống.”
Đàm Khanh cực kì ngoan ngoãn vui vẻ nhận lấy coca.
Sau đó lập tức uống ừng ực hai hớp lớn.
Hạ Minh Ngọc: “…”
Hạ Minh Ngọc nhướng mày: “Đàm Khanh.”
Đàm Khanh làm mặt quỷ với anh: “Lêu lêu lêu!”
Hạ Minh Ngọc: “…”
Máy quay phát sóng trực tiếp cùng với bốn cái điện thoại vây quanh hai người ba trăm sáu mươi độ không để lại một góc chết nào.
Hình ảnh vừa mới được lập trình viên khổ sở khôi phục lại đúng lúc bắt được cảnh này.
Gần như là lập tức.
Cơn mưa bình luận trôi ra ào ào trên màn hình.
xx: Mọi người có nhìn thấy vẻ mặt của Hạ đổng không ahahahahaha, tui sắp cười chết! Tui đoán nếu như không phải đang trực tiếp, Hạ đổng liền muốn về nhà !
xxx: của bà chị làm tui nghĩ đến |→o # đỏ mặt #
xx: Vậy mà mị có thể hiểu được ý của lầu trên ngay lập tức… Xong rồi người ta đã không còn thuần khiết nữa QAQ
xxx: Hạ đổng xông lên làm choáng Khanh Khanh! Bọn tui ủng hộ anh
xxxx: Trên mặt ông chủ Hạ viết đầy vẻ không muốn làm nữa, có phải nếu như không phải đang phát sóng trực tiếp, thật ra đây sẽ là buổi hẹn hò của anh ấy và Khanh Khanh…
xx: Vậy chẳng phải chúng ta đã kiếm lời rồi sao! Nhóc Khanh mẹ ra lệnh cho nhóc lập tức đi chơi thế giới mạo hiểm!
xxx: Thế giới mạo hiểm +1, còn có nhà ma và phi thuyền vũ trụ cáp treo cũng phải đi hết!
Đàm Khanh vừa nghiêng đầu uống coca vừa nhìn chằm chằm bình luận, hiếu kì ngậm một cục đá.
Cũng không hề có bất kì gánh nặng nào nhai đá rồm rộp dưới ánh mắt không đồng ý của Hạ Minh Ngọc, sau đó nở một nụ cười: “Thế giới mạo hiểm là cái gì vịt?”
Hạ Minh Ngọc tịch thu coca của Đàm Khanh: “Thế giới mạo hiểm là một trò chơi phiêu lưu trên nước.

Chiếm diện tích ba trăm mẫu, mô phỏng hai loại hoàn cảnh phiêu lưu trên núi cao và phiêu lưu trên sông băng khác nhau.”
Dừng một lát.
Hạ Minh Ngọc ngậm ống hút mà Đàm Khanh đã dùng thử uống một hớp coca, sau đó vẻ mặt một lời khó nói hết cầm cái chai đi, “Trên bản thiết kế viết như vậy, cụ thể sau khi xây xong anh c*̃ng không tự mình đi xem.”
Đàm Khanh lưu luyến không rời nhìn coca của mình, nháy nháy mắt: “Anh không uống thì đưa em đi?”
Hạ Minh Ngọc hạ khóe miệng xuống: “Chờ tan hết đá sẽ cho em.”
Đàm Khanh: “…”
Hức.
Đàm Khanh tủi thân vụng trộm liếc coca của mình vài lần, sau đó ôm nhóc con từ trong xe nôi ra, quen thói khiêng lên vai: “Con à, ba nhỏ dẫn con đi chơi thế giới mạo hiểm, không dẫn ba lớn theo nữa.”
Đàm Kỷ Kỷ ngồi xe cả đường cuối cùng cũng được tự do, khoa tay múa chân nằm trên vai Đàm Khanh, siêu vui vẻ vỗ vỗ bàn tay nhỏ: “Nhóc con, chơi đùa!”
Đàm Khanh ước lượng nhóc con béo ị của mình, lại liếc mắt nhìn Hạ Minh Ngọc.
Bởi vì thực sự không muốn mất mặt kín đáo đưa con cho Hạ Minh Ngọc, thế là chỉ có thể cắn răng, vác cái bao của mình lên: “Đi.”
Nhìn thấy Đàm Khanh mở rộng bước chân, Hạ Minh Ngọc cầm coca cũng lập tức đi theo.
Bởi vì trực tiếp quá đông không thể khống chế, tổ chương trình vì muốn giữ đúng lời hứa tránh mặt Đàm Kỷ Kỷ đi, ống kính đã chuyển ra bên cạnh và đằng sau lúc Đàm Khanh ôm lấy Đàm Kỷ Kỷ rồi.
Thế là cho dù là giao diện phát sóng trực tiếp hay vị trí của những chiếc điện thoại khác đều chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng Đàm Khanh ôm nhóc con.
Nhưng mà chỉ là một cái bóng lưng, c*̃ng đã đủ để đông đảo quần chúng vây xem làm đơ màn hình lần nữa.

Hình ảnh vất vả lắm mới khôi phục trôi chảy lại xuất hiện tình huống bỗng nhiên lag.
Sau khi đơ một lát, khu bình luận lại bùng nổ lần nữa.
xxx: Đậu má tui vừa nhìn thấy cái gì? Kia là con trai của nhóc Khanh Khanh sao?! Con à con còn nhỏ mẹ không đồng ý cho con sinh búp bê!!!
xx: Bà chị tỉnh táo lại chút, Khanh Khanh là con trai không thể sinh em bé cảm ơn # móc mũi #
xxx: Mặc dù không nhìn thấy ngay mặt nhưng cảm giác nhìn từ khía cạnh c*̃ng rất đáng yêu, giống như bánh gạo nếp vậy á, thật sự là con trai của Khanh Khanh? Nhưng mà tôi vừa mới nghe nhóc Khanh tự xưng là ba nhỏ…
xx: Vậy ba ba lớn là ông chủ Hạ??? Tui chua quá, đây là may mắn thần tiên gì thế!!! Tui cũng muốn để ông chủ Hạ và nhóc Khanh làm con trai tui _🙂3∠)_
xxx: Ngoại trừ Khanh Khanh, Hạ đổng chưa từng có chuyện xấu mà?
xx: Đúng, mị cảm thấy không phải mang thai hộ thì chính là nhận nuôi, có lẽ còn có có thể là họ hàng? Mặc dù có chút kinh ngạc nhưng mà thật ra mị thấy hai người đàn ông có thêm trẻ con thì càng ổn định hơn chút.
xxx: Đây là lần đầu tiên con trai của ông chủ Hạ và Khanh Khanh xuất hiện đúng không? Bây giờ tui cảm thấy việc tui hy sinh giấc ngủ buổi sáng để xem phát sóng trực tiếp quá đáng giá…
xx: Hơn nữa Hạ tiên sinh cũng biết chiều chuộng quá, Khanh Khanh vừa ôm Tiểu Tiểu Khanh đi một bước anh ấy đã đi theo, có phải sợ Khanh Khanh không ôm nổi hay không?
xxxx: Trộm Tiểu Tiểu Khanh có tặng kèm nhóc Khanh Khanh không? # kích động.

jpg#
Đàm Khanh thở hồng hộc chật vật liếc khu bình luận một cái.
Vừa vặn liền thấy bình luận thứ hai từ dưới lên đang nghi ngờ năng lực vác nặng của hắn.
Sau đó quay người lại.
Hạ Minh Ngọc ở bên cạnh hắn, dang tay ra: “Mệt mỏi?”
Đàm Khanh: “…”
Đàm Khanh mấp máy môi, không vui lắm ngẩng mặt lên: “Một chai coca mới có thể đổi một nhóc con.”
Hạ Minh Ngọc lấy khăn tay trong túi áo ra, giúp Đàm Khanh lau mồ hôi ở thái dương, sau đó đưa coca đã tan đá cho hắn: “Được, đổi với em.”
Đàm Khanh lập tức vui vẻ đổi nhóc con với khuôn mặt vô tội lấy một chai coca.
Cũng nhanh chóng uống hết trước ánh mắt thèm thuồng của nhóc con.
Sau đó sờ sờ đầu Đàm Kỷ Kỷ: “Con còn nhỏ quá, không thể uống Coca, cho con uống sữa chua được không nha?”
Nhóc con vừa dễ dụ dễ bị lừa lại nghe lời ba ba, ngoan ngoãn ngồi yên trong lòng Hạ Minh Ngọc, gật đầu nói: “Uống, sữa chua.”
Đàm Khanh lấy sữa chua nguyên vị mang từ nhà đi ở trong ba lô trên vai..
Xé vỏ, chững chạc đàng hoàng quay đầu, nói với Đàm Kỷ Kỷ: “Con à, con muốn l**m vỏ? Hay là ăn trong hộp đây?”
Hạ Minh Ngọc: “…”
Hạ Minh Ngọc thở dài, đổi tay ôm Đàm Kỷ Kỷ, kiên nhẫn nói: “Đàm Mặc, không nên gấp gáp, gặp phải vấn đề có thể suy nghĩ theo nhiều phương diện.”
Nhóc con nho nhỏ khó khăn lựa chọn trong chốc lát.
Sau đó ngón tay non nớt chỉ chỉ vào nắp sữa chua dính một tầng váng thật dày: “Nhóc con l**m nắp nắp…”
Ngừng một lát.
Ban tay nhỏ lại chỉ chỉ sang bên cạnh, dùng giọng nói mềm mại đọc từng chữ tuy chậm nhưng rất rõ: “l**m nắp nắp xong, lại uống hộp hộp…”
Trẻ con mới cần lựa chọn.
Bạn nhỏ Đàm phải thừa kế Hạ thị đương nhiên là cái gì cũng muốn rồi.
Đàm Khanh thất bại trong việc lừa con, đành phải đưa nắp hộp và cả hộp sữa chua cho Đàm Kỷ Kỷ.
Sau đó vênh mặt hất hàm sai khiến nhanh chân đi lên phía trước, đi tới khu trò chơi thế giới mạo hiểm.
Là khu vui chơi có tác dụng đại diện cho thành phố J, mỗi trò chơi bên trong đều có một đặc điểm riêng.
Cho dù là từ giới thiệu trò chơi hay là thiết kế, đều có thể làm cho người ta cảm thấy đang lạc vào cảnh giới kỳ lạ.
Ví dụ như rất nhiều người nghe nói thì đều muốn chơi thế giới mạo hiểm.
Đứng xếp hàng đến cổng lại không dám chơi.

Ví dụ như Đàm Khanh.
Mặc dù Hạ Minh Ngọc vừa mới tự mình giới thiệu cái trò chơi này với hắn rồi.
Nhưng đến trước mặt.
Đàm Khanh mới phát hiện, mặc dù đúng là chia thành khu núi cao và sông băng..
Nhưng mà trước đó Hạ Minh Ngọc cũng không có nói cho hắn biết, núi cao này là một cái dốc vuông góc chín mươi độ!!!
Phi phi phi!
Có lẽ còn không được chín mươi độ, căn bản chính là con dốc đảo lộn ngược luôn!
Cho dù nhân viên đã nhiều lần đảm bảo với Đàm Khanh là du thuyền phiêu lưu và vị trí núi cao đều có nam châm cường lực dưới đất, tuyệt đối có thể bảo đảm an toàn.
Nhưng trên mặt Đàm Khanh vẫn viết đầy vẻ cự tuyệt.
Xét thấy những lời lẽ khoác lác của Đàm Khanh ở trên đường.
Cùng với biểu hiện bây giờ của hắn.
Lúc này trên màn hình phát sóng.
Trên khu bình luận đã có vô số món quà, trong đó không thiếu những thứ đáng giá mấy ngàn tệ.
Có fans bạn gái chính diện cổ vũ Đàm Khanh thử một chút, có fans mẹ lo lắng nhóc Khanh sợ hãi.
Còn có antifans châm chọc khiêu khích nói năng l* m*ng và người qua đường hóng hớt.
Đàm Khanh luôn luôn là con hồ ly tốt nói lời giữ lời, chỉ là lúc chuẩn bị mặc áo cứu sinh, khuôn mặt toàn là vẻ sợ hãi.
Hắn dịch sang bên cạnh hai bước.
Vô ý thức ôm lấy eo Hạ Minh Ngọc, nhón chân lên tiến tới bên tai anh, siêu nhỏ giọng nói: “Hức… em có thể không ngồi được không… Em là động vật trên đất liền… trước kia bọn em ở núi già không có sườn núi cao như vậy… Em không muốn chơi cái này…”
Đầu ngón tay đã lạnh toát.
Hạ Minh Ngọc nắm chặt tay Đàm Khanh, rất ôn nhu cúi người hôn một cái lên trán hắn: “Ừm, không ngồi.”
Bởi vì Hạ Minh Ngọc cũng không cố gắng hạ giọng, gần như tất cả mọi người đều nghe được lời anh nói.
Lại thêm động tác anh vừa mới hôn Đàm Khanh.
Trong nháy mắt màn hình đã chào đón một làn sóng bình luận mới.
Chỉ là ngoại trừ các fans hâm mộ.
Còn hiện ra một đống người điên cuồng nhục mạ đồng tính luyến ái buồn nôn.
Hai nhân viên quản lý phát sóng trực tiếp đã cấm ngôn và xoá bỏ những tài khoản này, chỉ là Hạ Minh Ngọc vẫn thấy được mấy câu trong đó.
Nhân viên của tổ chương trình xác định phần trò chơi với hai người lần nữa: “Hạ tiên sinh, Khanh Khanh, đọc các phản hồi kia, hẳn là mọi người đều rất muốn biết hai người tiếp tục chơi trò chơi, không biết hai người đã chuẩn bị xong chưa?”
Mà lần này không đợi Đàm Khanh trả lời.
Hạ Minh Ngọc đã xoay người, lãnh đạm nhìn vào màn hình: “Đã đồng ý chơi, đương nhiên sẽ không nuốt lời.

Nhưng mà người yêu tôi không thích cái này, cho nên tôi sẽ chơi một lần thay em ấy.”
Vừa dứt lời.
Một giọng nói ngập nước lại từ truyền tới.
Đàm Kỷ Kỷ lộ đầu nhỏ ra sau chân Đàm Khanh, đi loạng choạng, còn cách micro thật xa: “Nhóc con, c*̃ng ngồi thay ba ba…”
Cuối cùng.
Hạ Minh Ngọc và Đàm Kỷ Kỷ đi chơi thế giới mạo hiểm.
Mặt không đổi sắc.
Không có chút sợ hãi nào.

Gặp nguy không loạn.
Giống như không có chuyện gì xảy ra.
Trong màn hình truyền đến tiếng khóc chân thực.
xxx: Tui không bằng Hạ đổng cũng được thôi… Tui lại còn không bằng con trai của Hạ đổng và Khanh Khanh… Có phải tui càng ngày càng cách xa nhóc Khanh không.

jpg!
xx: Vừa rồi nhìn nghiêng cảnh Tiểu Tiểu Khanh l**m nắp sữa chua thật đáng yêu, sao bây giờ lại nghiêm túc như vậy? Hơn nữa còn rất dũng cảm lợi hại!
xxx: Có phải nó cảm thấy chúng ta đang bình luận về ba ba nó không?
xxxx: Bây giờ tôi còn bắt đầu nghi ngờ thằng bé có phải con riêng của ông chủ Hạ hay không rồi, rất giống con ruột…
xxx: Không có khả năng, bà nhìn đôi mắt giống nhóc Khanh như đúc kìa! Chắc chắn là em bé của Khanh Khanh chúng ta!
Thuyền phiêu lưu dừng hẳn bên bờ.
Nhân viên lập tức tiến lên cởi dây an toàn trên người Hạ Minh Ngọc và Đàm Kỷ Kỷ: “Ông chủ, anh và cậu chủ có cảm thấy khó chịu không?”
Hạ Minh Ngọc bế nhóc con lên: “Không.”
Nhân viên lại nói: “Có cần thay quần áo không?”
Hạ Minh Ngọc bế Đàm Kỷ Kỷ đi xuống thuyền: “Chờ một lát.”
Nhân viên lập tức lui ra hai bước.
Hạ Minh Ngọc ôm nhóc con đi đến trước mặt Đàm Khanh đang kinh ngạc đến ngây người, giơ cổ tay lên xem đồng hồ: “Đến giờ rồi.”
Đàm Khanh không kịp phản ứng: “Hả? Giờ gì?”
Hạ Minh Ngọc nói: “Giờ phát sóng.”
Đàm Khanh: “…”
Hạ Minh Ngọc lại như đã nhẫn nại hồi lâu, đợi ống kính quay tới, liền kéo Đàm Khanh qua: “Nói lời tạm biệt với fans đi.”
Đàm Khanh: “…”
Nhìn thời gian xác thực đã vượt qua dự tính nửa giờ.
Đương nhiên mọi người cũng nghe được lời của Hạ Minh Ngọc, đều hét lên hi vọng Đàm Khanh có thể kéo dài thời gian một chút.
Nhưng thật ra Đàm Khanh cũng cảm thấy sẽ ảnh hưởng đến việc mình chơi trò chơi.
Thế là hắn nâng tay lên, cười tủm tỉm quơ quơ trước ống kính: “Hôm nay chỉ phát sóng trực tiếp đến đây thôi.

Về sau có cơ hội lại cùng nhau chơi với mọi người nhà, bái bai!”
Đương nhiên nhân viên của tổ chương trình cũng không dám phản đối quyết định kết thúc trực tiếp của Hạ Minh Ngọc, chỉ là nói: “Khanh Khanh đã tạm biệt với các bạn khán giả rồi, Hạ đổng có muốn tạm biệt với mọi người không?”
Hạ Minh Ngọc nhìn về phía ống kính: “Bởi vì lát nữa tôi còn muốn dẫn Đàm Khanh đi chơi trò khác, cho nên trực tiếp hôm nay chỉ có thể dừng ở đây.

Vô cùng xin lỗi.”
“Cảm ơn mọi người đã ủng hộ Đàm Khanh trong công việc, tôi rất cảm kích.

c*̃ng đồng thời khuyên nhủ một vài người, ăn nói cẩn thận.”
Hạ Minh Ngọc hơi dừng mấy giây, “Thật ra tôi đã nói câu này từ trước rồi, nếu như bạn thật sự không sợ phiền phức, vậy tôi cũng không ngại tìm chút phiền phức cho bạn.

Rất sẵn lòng cố gắng cùng mấy người.”
Câu nói này liền trở thành câu cuối cùng trong lần phát sóng trực tiếp đầu tiên của Đàm Khanh.
Hiển nhiên cũng rất có ý cảnh cáo.
Quần chúng ăn dưa và fans của Đàm Khanh ngồi xem từ đầu đến đuôi đương nhiên đều thấy được mấy người công kích kia.
Nhất là fans hâm mộ của Đàm Khanh, đều không hài lòng với việc kiểm soát của tổ chương trình, chỉ trong một buổi chiều ngắn ngủi đã thêm mấy chục nghìn bình luận dưới fanpage.
Ngay cả tám giờ đêm.
Chương trình đăng lên mấy ảnh gif của Đàm Khanh và Hạ Minh Ngọc đều chỉ tạm thời tắt được lửa giận của cp “Hạ Đàm” và fans only của Đàm Khanh.
Mỗi ảnh gif đều được cắt từ video phát sóng trực tiếp lúc sáng.
Có Hạ Minh Ngọc đưa coca cho Đàm Khanh.
Có Đàm Khanh vụng trộm chạy phía sau Hạ Minh Ngọc.

Còn có Hạ Minh Ngọc cúi đầu, đặt một nụ hôn lên trán Đàm Khanh.
Chỉ là fans hâm mộ vẫn rất tức giận.
xxx: Mỗi lần bị chửi liền đăng ảnh Khanh của tui và ông chủ Hạ, bọn tui dễ bị lừa như vậy sao?
xxx: Hiếm khi nhóc Khanh ló mặt một lần, lần tiếp theo không biết sẽ là lúc nào.

Tui rất lo, muốn mắng người lại không muốn để Khanh Khanh mất mặt!
xx: Chắc lần tiếp theo “Hạ Đàm” xuất hiện là không bao giờ, hôm nay tôi đã xác định, Hạ đổng thật sự rất lạnh lùng…
Sau khi “Huyền Vũ” được công chiếu.
Fans hâm mộ của Đàm Khanh gần như mỗi ngày đều tăng lên gấp bội.
Chỉ một hai giờ, đống ảnh vừa đăng đã biến thành chiến trường.
Đám fana hâm mộ mắng mỏ liên tục, lòng đầy căm phẫn.
Vừa mắng, vừa vụng trộm lưu mỗi bức ảnh về.
Mười giờ tối.
Fans hâm mộ vừa theo dõi Hạ Minh Ngọc và Đàm Khanh tiện tay load lại Weibo.
Vậy mà đồng thời nhìn thấy bài đăng mới nhất cảu hai người.
Weibo của Đàm Khanh đăng bài chậm hơn mười mấy giây, xếp ở trên cùng.
Nội dung rất đơn giản.
Chỉ có một hàng chữ, một tấm hình.
Trên bãi cỏ màu xanh có ba bàn tay đang nắm.
Bên phải to lớn rắn rỏi, ở giữa mỏng manh mềm mại, bên trái là nho nhỏ nhất.
Đàm Khanh V: Đừng tức giận nữa nha, mọi người đều phải vui vẻ nha.

[ hình ảnh ]
Đám fans lại lưu về lần nữa.
Lướt xuống dưới.
Thấy được bài đăng Weibo mới nhất của Hạ Minh Ngọc.
So sánh với Đàm Khanh hẹp hòi chỉ có một bức ảnh, bài đăng thứ ba của Hạ đổng hiển nhiên có nội dung phong phú hơn nhiều.
Ròng rã chín bức ảnh.
Mỗi một tấm đều là Đàm Khanh.
Ngồi trên vòng quay ngựa gỗ màu hồng.
Ngồi trên xe lửa nhỏ.
Chơi xe điện đụng.
Còn có ngồi trên vòng quay nghiêm túc ngắm sao.
Hạ Minh Ngọc V: Em ấy.

[hình ảnh] [hình ảnh] [hình ảnh]
— Em ấy mãi mãi không cần học cách mạo hiểm.
— Em ấy chỉ cần vui vẻ là được rồi.
Tác giả có lời muốn nói:
Hạ Minh Ngọc: Anh yêu em.
Đàm Khanh khanh: 0.0
Đàm Khanh khanh: Vậy… Hôm nay ăn, gà rán…
Hạ Minh Ngọc: …Một đôi chân gà.
Đàm Khanh Khanh: Con à! Con mau đặt trước một thùng KFC gia đình! Cứ nói con muốn ăn như thế ba mới có thể vụng trộm ăn nhiều một chút!
Đàm Kỷ Kỷ: Vâng! Được thôi ba ba!
 
Nam Phụ Độc Ác Online Nuôi Con
Chương 125: 125: Nhật Ký Đi Học Của Kỷ Kỷ 1


Thời gian qua mau, ngày tháng như thoi đưa.

Chỉ chớp mắt.

Đã đến ngày đầu tiên vào lớp chồi nhà trẻ số 1 thành phố J.

Đàm Kỷ Kỷ ba tuổi rưỡi mặc một bộ đồng phục hải quân xinh xắn, còn thắt một cái nơ nhỏ trên cổ áo.

Ngoan ngoãn ngồi trên ghế nhi đồng phía sau xe, cực kỳ nghiêm túc nhăn cái mũi nhỏ nghĩ một hồi, quay người ngẩng đầu nhìn thoáng qua Hạ Minh Ngọc: “Ba ba, sáng nay ba ba không thể đưa nhóc con đi học sao?”
Hạ Minh Ngọc đặt máy tính bảng đang mở sàn giao dịch chứng khoán ở nước ngoài xuống, sờ đầu con trai: “Đàm Mặc, ba nhỏ mệt mỏi, còn đang ngủ.

Tối nay hai ba sẽ cùng nhau đi đón con tan học, được không?”
Đàm Kỷ Kỷ có chút tủi thân, gục đầu xuống siêu nhỏ giọng mím môi một cái: “Đều là bởi vì tối hôm qua ba ba ngủ quá muộn…”
Hạ Minh Ngọc đắn đo một lát, giúp Đàm Khanh mua thêm hai phần cổ phiếu, trong quá trình thao tác không nghe rõ nhóc con lẩm bẩm, vô ý thức hỏi: “Làm sao vậy, con trai? Đàn ông không được rì rầm như thế.


Đàm Kỷ Kỷ đã được rèn luyện thói quen sáng sớm mỗi ngày dậy chạy bộ với Hạ Minh Ngọc, từ nhóc béo đã gầy thành một cậu nhóc đẹp trai, tức giận phồng má lên.

Sau đó đưa mắt nhìn Lâm Vũ đang ngồi ở trên ghế lái xe, cực kỳ lớn tiếng nói: “Nhóc con nói! Đều là bởi vì tối hôm qua ba ba làm ba ba ngủ quá muộn! Ba ba mới không dậy nổi đưa Kỷ Kỷ đi học!”
Hạ Minh Ngọc: “…”
Lâm Vũ: “…”
Bàn tay cầm vô lăng lúc đang chờ đèn đỏ của Lâm Vũ run nhè nhẹ.

Cảm giác mình lại gặp nguy hiểm lần thứ n trong nghề trợ lí này lần nữa rồi.

Không đợi hai người lớn bị một câu nói làm choáng váng.

Bạn nhỏ Đàm Kỷ Kỷ giống như đã tìm được dũng khí mà Đàm Khanh ban tặng, miệng nhỏ đóng đóng mở mở, nói với Hạ Minh Ngọc bla bla: “Tối hôm qua, đã bốn giờ rồi, nhóc con vẫn còn nghe được ba ba mắng ba ở phòng khách đó…”
“Được rồi, tới trường rồi.



Hạ Minh Ngọc bỗng nhiên tắt máy tính bảng, ngắt lời nhóc con.

Lâm Vũ nghe được ông chủ hít sâu một hơi.

Sau đó cảm thấy sợ là mình đã tiêu đời rồi.

May mắn nhóc con lớn lên dưới ánh sáng chủ nghĩa xã hội và giá trị quan tươi đẹp vẫn rất dễ bị lừa, đã thành công bị một câu của ba ruột đánh lạc hướng.

Thế là Đàm Kỷ Kỷ bị bắt chuyển đề tài vươn tay sờ cái nơ nhỏ của mình, lại bám vào cửa sổ xe nghĩ một hồi, buồn rầu xoay người, kéo tay Hạ Minh Ngọc: “Bá bá.


Hạ Minh Ngọc mặt không cảm xúc: “Ừm?”
Trên khuôn mặt non nớt của Đàm Kỷ Kỷ tràn đầy ưu sầu: “Các bạn lớp chồi đều ngốc như lớp mầm sao?”
Hạ Minh Ngọc: “…”
Ông chủ Hạ đã cách xa tuổi thơ cực kỳ lâu đúng là rất khó trả lời vấn đề này.

Nhất là sau ngày đầu tiên Đàm Kỷ Kỷ đi học lớp mầm, đã bị giáo viên nhà trẻ chân thành đề cử nhảy lớp.

Giáo viên lớp mầm nói là:
“Hạ tiên sinh, con trai của hai anh đúng là kế thừa hết gen ưu tú của anh, thật sự quá thông minh! Chúng tôi đều cho rằng bạn nhỏ Đàm Mặc có thể lên lớp, cậu bé thật sự là một đứa trẻ cực kì xuất sắc.


Về sau.

Theo giáo viên miêu tả.

Ngày đầu tiên bạn nhỏ Đàm Kỷ Kỷ vào lớp mầm.

Những đứa trẻ khác đều được các giáo viên giúp đỡ dụ dỗ đút ăn cơm.

Mà nhóc con độc lập tự chủ rất ngoan dùng thìa ăn cơm xong, đứng lên, ánh mắt hàm súc khinh bỉ lại rất khó hiểu nhìn cả lớp một vòng.

Sau đó thở dài một cái.

Quay người bước đi kiểu chim cánh cụt nhỏ.

Đến trước khu đếm số làm đề toán.

Hạ Minh Ngọc: “…”
Sau hôm đi học lớp mầm.

Bạn nhỏ Đàm Kỷ Kỷ được đón về nhà, cả một buổi tối đều rầu rĩ không vui.

Mãi đến khi Đàm Khanh vội vàng trở về từ phim trường ở ngoại ô thành phố.

Nhóc con tội nghiệp ngồi trên ghế sô pha mới khóc oa oa chạy tới bên cạnh Đàm Khanh.

Ôm lấy chân của ba nhỏ, cả người hồ ly nhỏ toàn là vẻ khổ sở: “Ba ba.


Đàm Khanh dẫn theo đồ trang sức chân của mình đi đến bên tủ lạnh vụng trộm lấy kem ốc quế, đắc ý l**m một miếng.

Lại thăm dò nhìn thoáng Hạ Minh Ngọc đang chuẩn bị sữa bò trước khi ngủ trong bếp, sau đó vui vẻ giơ chân nhấc nhóc con lên: “Thế nào rồi con trai! Ngày đầu tiên đi nhà trẻ, vui vẻ không?”
Đàm Kỷ Kỷ dùng ánh mắt hâm mộ nhìn thoáng qua kem ốc quế của Đàm Khanh, cố gắng bò lên trên ghế sô pha, ngồi ở bên cạnh Đàm Khanh, linh hoạt ngẩng đầu gào khóc đòi ăn.

Đàm Khanh liền đưa kem ốc quế cho nhóc con l**m một miếng, sau đó đàng hoàng nói: “Được rồi, trẻ con không thể ăn quá lạnh, cẩn thận ba ba con đánh con nha.


Đàm Kỷ Kỷ là một nhóc con rất dễ dàng thỏa mãn.

l**m một miếng xong liền lập tức nhớ tới bình thường Hạ Minh Ngọc dạy nó phải đứng ngồi tử tế, thế là dựng thẳng cơ thể nho nhỏ lên, chững chạc đàng hoàng nghiêm túc lắc đầu với Đàm Khanh: “Không vui.



Đàm Khanh ăn hết kem ốc quế chỉ với tốc độ cực nhanh để lại mỗi vỏ ốc quế giòn giòn trên tay.

Hắn l**m l**m miệng, há mồm ăn nốt vỏ.

Sau đó nhét vỏ giấy vào dưới cùng của thùng rác, cũng chững chạc đàng hoàng nghiêm túc nhìn nhóc con: “Vừa rồi ba ba với con có ăn kem không?”
Nhóc con chỉ ăn một miếng đã biến thành đồng loã, ngơ ngác nhìn Đàm Khanh hai giây, lắc đầu như trống bỏi: “Không có! Nhóc con và ba ba không hề ăn kem ốc quế!”
Đàm Khanh đứng đầu chuỗi thức ăn trong gia đình cực kì hài lòng, khẽ gật đầu, bắt đầu hỏi thăm: “Vì sao đi nhà trẻ lại không vui?”
Đàm Kỷ Kỷ vẫn ngồi thẳng tắp, chỉ là vẻ mặt cực kì đắn đo.

Qua một hồi lâu.

Nhóc con lưỡng lự giữa việc nói thật và nói dối thật lâu, cuối cùng đã đưa ra quyết định, nhẹ nhàng dịch đến trước mặt Đàm Khanh, nói nhỏ: “Bạn bè trong nhà trẻ, có một chút… xíu xiu ngốc.


Đàm Khanh: “???”
Đàm Khanh ngoẹo đầu: “Ngốc?”
Đàm Kỷ Kỷ thành thật lại bối rối nhéo tay, có chút khó khăn nhìn Đàm Khanh: “Bọn họ không biết tự ăn cơm, còn không biết tính một cộng một…”
Nhóc con bắt đầu cảm thấy lo lắng vì tương lai của mình, suy nghĩ một hồi.

Ngẩng đầu, mờ mịt đáng thương lại bất lực nói với Đàm Khanh: “Ba ba, nhóc con cùng đi học với bọn họ, có phải cũng sẽ biến thành ngốc không, oa oa, Kỷ Kỷ không muốn thành ngốc đâu…”
Đàm Khanh: “…”
Đàm Khanh còn chưa kịp phản ứng.

Hạ Minh Ngọc mang bữa ăn khuya từ trong phòng bếp ra, vừa bước vào phòng khách, đúng lúc nghe được câu nói kia.

Đàm Khanh và Hạ Minh Ngọc nhìn nhau.

Trong nháy mắt Hạ Minh Ngọc liền nhớ tới lời giáo viên nói lúc đón Đàm Kỷ Kỷ về nhà hôm nay, hơi nhíu mày.

Mà Đàm Khanh liếc mắt liền thấy được tôm hùm đất xào trứng muối vẫn còn nóng hổi trên tay Hạ Minh Ngọc.

Bỗng nhiên cực kì vui vẻ nhảy dựng lên khỏi ghế sô pha, chạy tới trước mặt Hạ Minh Ngọc: “Là của Ngự Hòa Hiên sao?”
Hạ Minh Ngọc đưa tôm đã hấp nóng cho Đàm Khanh, lại thuận tiện kín đáo đưa cho hắn một cốc sữa bò: “Không ăn hết tôm thì vứt, nhưng phải uống hết sữa bò.


Một hộp tôm ít nhất phải bốn năm cân, đóng gói đẹp đẽ cẩn thận.

Là món chính trên bàn cơm trong nhà mà gần đây Đàm Khanh rất thích.

“Biết rồi! A a a!”
Đàm Khanh tạo hình trái tim cực lớn với Hạ Minh Ngọc, vui sướng ngồi lại ghế sô pha nghiêm túc bóc vỏ.

Một nhà ba người chỉ có Đàm Khanh thích ăn tôm, nhóc con và Hạ Minh Ngọc cũng không quá thích thứ này.

Hạ Minh Ngọc đi đến trước mặt Đàm Kỷ Kỷ, ngồi xuống trên ghế sô pha, giọng điệu bình tĩnh: “Đàm Mặc, vừa rồi ba nhỏ ăn vụng kem ốc quế sao?”
Đàm Kỷ Kỷ: “…”
Nhóc con nhìn trái nhìn phải, sau đó vụng trộm nhìn Hạ Minh Ngọc, cái đầu nhỏ lắc lắc: “Ba ba, không có.


Hạ Minh Ngọc nhướng mày: “Vậy tại sao khóe miệng ba nhỏ lại có socola?”
“…”
Giọng sữa của Đàm Kỷ Kỷ càng ngày càng yếu: “Ba… Không ăn cả một cái…”
Đàm Khanh: “…”
Hạ Minh Ngọc: “…”
Hạ Minh Ngọc quay đầu lại nhìn Đàm Khanh, lại xoay người: “Đàm Mặc, giáo viên nhà trẻ của con đề cử con vào lớp chồi.

Con nghĩ thế nào?”
Tác giả có lời muốn nói:
Đàm Kỷ Kỷ: Một cộng một bằng hai.

Đàm Kỷ Kỷ: Một mũ một bằng một.

Đàm Kỷ Kỷ: Các cậu đã lên lớp mầm nhà trẻ rồi, sao lại không biết tính cái này chứ? Haiz!
Hạ Minh Ngọc: Ừm.

Con trai nói rất đúng.

Học tập quá kém là không được.

Đàm Khanh khanh: Ha.
 
Nam Phụ Độc Ác Online Nuôi Con
Chương 126: 126: Nhật Ký Đi Học Của Kỷ Kỷ 2


Một ngày nào đó sau hai tháng Đàm Kỷ Kỷ học lớp chồi.
Trong một lần nghỉ giữa trưa.
Sau khi những bạn nhỏ khác đều ngủ rất ngon.
Nhóc con duy nhất không ngủ chợt mở đôi mắt to lấp lánh đánh giá một vòng trên dưới trái phải, sau đó dùng bàn tay đầy thịt vén chăn lên.
Chủ động bước cái chân ngắn nhỏ chạy tới trước mặt cô giáo đang nghỉ ngơi ở ngoài phòng, ngẩng đầu lên, tràn ngập hy vọng nói với cô giáo chủ nhiệm: “Cô Tào ơi, ngày mai con có thể lên lớp lá không?”
Mỗi một giáo viên nhà trẻ đều có một cái tên đáng yêu, để cho đám trẻ dễ ghi nhớ.
Cô giáo chủ nhiệm đặt laptop đang ghi chép tình hình của bọn trẻ xuống, kiên nhẫn cúi người: “Vì sao lại muốn lên lớp vậy? Bạn nhỏ Đàm Mặc.”
Đàm Kỷ Kỷ mấp máy môi, siêu nghiêm túc nói: “Bởi vì, hôm qua chúng ta đi ra ngoài chơi trò chơi.

Con nhìn thấy các bạn lớp lá đều đang học viết chữ!”
Trên mặt nhóc con từ nhỏ đã yêu quý học tập tràn đầy vẻ nghiêm túc.
Chững chạc đàng hoàng nói với cô một câu thật dài: “Cô Táo, ba ba đã nói với con… Ba ba con từ nhỏ đã không học giỏi, cho nên nhất định nhóc con phải học giỏi, sau này có thể ra ngoài kiếm tiền cho ba ba tiêu…”
Đàm Kỷ Kỷ ngẩng đầu nhỏ lên: “Cô Táo, con biết tính toán, con muốn học viết chữ với các bạn lớp lá.”
Cô giáo chủ nhiệm: “…”
Mặc dù Hạ Minh Ngọc nghiêm cấm truyền thông giữ lại ảnh ngay mặt của Đàm Kỷ Kỷ, nhưng chưa hề giấu giếm việc anh và Đàm Khanh có một đứa bé.
Cho nên mặc dù tất cả mọi người không biết con trai của Hạ Minh Ngọc và Đàm Khanh là nhận nuôi hay là mang thai hộ, nhưng cũng đều biết tên tuổi của đứa bé này đã được ghi vào hộ khẩu đàng hoàng.
Đương nhiên trong đó cũng bao gồm tất cả giáo viên nhà trẻ.
Bởi vậy, sau khi nghe được lời từ đáy lòng bạn nhỏ Đàm Mặc.
Cô giáo chủ nhiệm trầm mặc hồi lâu, vẻ mặt phức tạp lại nghiêm trọng vỗ vỗ vai nhóc con: “Được rồi.

Chuyện này cô giáo sẽ cẩn thận bàn bạc với ba ba lớn của con.

Nhưng mà cô có thể hỏi con một việc không?”
Đàm Kỷ Kỷ đã biểu đạt rõ nguyện vọng của mình vui vẻ gật đầu.
Cô giáo liền ngồi xuống, thuận tiện ôm nhóc con lên đặt trên một cái ghế bên cạnh: “Có thể nói cho cô biết, vì sao lại không đi ngủ, mà muốn nói với cô chuyện này vào giờ nghỉ trưa?”
Đàm Kỷ Kỷ nhíu khuôn mặt nhỏ lại, lắc đầu: “Như thế không tốt.”
Cô giáo hơi khó hiểu: “Vì sao lại không tốt?”
Nhóc con hy sinh giờ nghỉ trưa bắt đầu có chút mệt rã rời, gật đầu như gà con mổ gạo mấy lần, sau đó dùng tay dụi mắt, tủi thân nói: “Để bạn khác, nghe được.

Nhất định bọn họ sẽ biết mình bị tụt lại phía sau trong việc học tập, sẽ buồn lắm…”
Cô giáo: “…”
Có lý có cứ.
Làm cho người ta phải rớt nước mắt.
Ban đêm.
Cô giáo liền chủ động nhắc đến việc học vượt lớp của Đàm Kỷ Kỷ với Hạ Minh Ngọc lần nữa, cũng cực kì dùng hết khả năng ngôn ngữ của mình để khen ngợi bạn nhỏ này tốt bụng hiền lành và cực kì nhiệt tình với học tập.
Hạ Minh Ngọc: “…”
Hạ Minh Ngọc dẫn con trai với vẻ mặt vô tội của mình về nhà.
Đồng thời vào buổi tối sau khi sinh hoạt chồng chồng xong đã nói với Đàm Khanh nguyên nhân để nhóc con nhảy lớp lần nữa.
Cả người Đàm Khanh mềm như mì sợi, còn mang theo hơi ẩm vì vừa được ôm ra khỏi phòng tắm.
Lúc này đang uể oải nằm sấp trong lòng Hạ Minh Ngọc, chờ anh kể truyện cổ tích trước khi đi ngủ cho mình nghe.
Kết quả không nghe thấy truyện cổ tích, lại nghe được chuyện về Đàm Kỷ Kỷ.
Đàm Khanh uể oải suy sụp sờ mông, cảm thấy vẫn còn có chút trướng trướng không quá dễ chịu.
Thế là lật người ra, trải phẳng mình trên cái giường bằng phẳng rộng rãi.
Sau đó ngáp một cái: “Oa, nhóc con đã là một nhóc con biết bắt thỏ rồi, nhà trẻ có dạy nó bắt hươu sao không?”
Hạ Minh Ngọc giúp Đàm Khanh kéo chăn, cúi đầu nhìn vết cắn trên cái cổ trắng của hắn: “Hươu sao là động vật được quốc gia bảo vệ.”

Đàm Khanh: “Ờm… Vậy không thể ăn nha.”
Tổng kết từ vô số lần kinh nghiệm trước đó.
Đàm Khanh nằm một hồi sau đó vẫn quay người dùng chăn mền đắp kín lên cái mông mình, sau đó co người lại trong lòng Hạ Minh Ngọc, nhắm mắt lại: “Được thôi, ông xã ngủ ngon.”
Hạ Minh Ngọc: “…”
Hạ Minh Ngọc hôn lên trán Đàm Khanh một cái: “Ừm, ngủ ngon.”
Cứ như vậy.
Sau khi được hai ba ba bàn bạc qua loa trước khi ngủ, bạn nhỏ Đàm Kỷ Kỷ đã được lên lớp lá như mong muốn.
Sau một năm đã nắm giữ được cách ghép vần, nhân chia cộng trừ trong vòng một trăm, cách viết chữ Hán đơn giản.
Đồng thời còn tham gia biểu diễn ở lễ tốt nghiệp nhà trẻ.
Bởi vì trong nhà trẻ này đều là các bé có gia đình khá nổi tiếng ở thành phố J, cho nên buổi biểu diễn tốt nghiệp được tổ chức ở trong nhà hát lớn.
Đàm Khanh đã cực kì nhiệt tình chờ mong được đi xem từ lúc lớp của Đàm Kỷ Kỷ bắt đầu chuẩn bị, chủ động giúp bọn nhỏ mua thật nhiều quần áo kết hợp giữa đỏ và xanh và đạo cụ biểu diễn, hào hứng muốn tặng cho trường học làm trang phục biểu diễn.
Quần áo của trẻ con vốn không rẻ, Đàm Khanh lại mua toàn đồ xa xỉ.
Quần áo rất tốt.
Chỉ là cách phối màu thật sự không có thẩm mỹ.
Tóm lại.
Sau khi ăn nói khách sáo thật lâu.
Cuối cùng vẫn không thể tặng được một bộ nào.
Giữa trưa Lâm Vũ cầm toàn bộ quần áo trở về công ty, nói chuyện này cho Hạ Minh Ngọc.
Hạ Minh Ngọc nhíu mày, mở cuộc họp buổi chiều sớm hơn hai giờ, sau khi kết thúc liền trực tiếp từ công ty chạy về nhà.
Nhóc con vẫn còn ở nhà trẻ chưa về.
Trong nhà chỉ có Đàm Khanh lẻ loi trơ trọi ngồi trên mặt thảm lông cừu thật to trong phòng khách.
Bên cạnh còn bày một đống quần áo.

Màu sắc rực rỡ, chất liệu thượng thừa.
Chỉ là không phù hợp với gu thẩm mỹ của người bình thường.
Trong biệt thự có vườn hoa lớn không còn những người khác, an tĩnh lạ thường.
Hạ Minh Ngọc thay quần áo xong, dẫm lên thảm đi qua.
Ôm Đàm Khanh vào trong lòng, thấp giọng nói: “Ai chọc cục cưng của chúng ta không vui?”
Đàm Khanh tội nghiệp vùi mình vào trong lòng Hạ Minh Ngọc, buồn bã nói: “Hạ Minh Ngọc, em hỏi anh một chuyện nha.”
Hạ Minh Ngọc vỗ vỗ cái mông nhỏ mũm mĩm của Đàm Khanh: “Ừm.”
Đàm Khanh nói: “Màu đỏ kết hợp với xanh lá thật sự rất xấu sao?”
Hạ Minh Ngọc: “…”
Đàm Khanh lại chui chui vào lòng Hạ Minh Ngọc lần nữa: “Có phải gu thẩm mỹ của em thật sự rất kém cỏi không.”
Hạ Minh Ngọc: “…”
Đây đúng là vấn đề chí mạng.
Hạ Minh Ngọc hôn một cái lên tai Đàm Khanh: “Không có.”
Đàm Khanh lẩm bẩm trong chốc lát, ngẩng mặt lên: “Thật sao?”
Hạ Minh Ngọc đã nhanh chóng nghĩ xong đáp án, khẽ gật đầu lần nữa: “Màu đỏ kết hợp với xanh lá rất nổi bật.

Là người khác mặc không đẹp, không phải gu thẩm mỹ của em kém.

Không khó chịu nữa, Khanh Khanh ngoan.”
Cuối cùng Đàm Khanh đã tìm được một chút tự tin, lại không quá xác định, nhỏ giọng nói: “Thật sao?”
Hạ Minh Ngọc lại hôn lên môi mềm mềm của Đàm Khanh một cái: “Đúng thế.

Em xem con trai chúng ta mặc màu đỏ và xanh lá, không phải cũng rất đẹp sao?”
Đàm Khanh như hiểu ra, gật đầu nói: “Có lý nha.”
Hạ Minh Ngọc bế ngang Đàm Khanh lên: “Những người kia chướng mắt là vì ánh mắt của bọn hắn không tốt.

Chúng ta đưa đống quần áo này cho những đứa trẻ thật sự cần quần áo để tránh rét giữ ấm, có được không?”

Đàm Khanh ôm lấy cổ Hạ Minh Ngọc, ngoan ngoãn nói: “Ừm.”
Từ phòng khách lên tầng về phòng ngủ.
Đi đến một nửa cầu thang.
Đàm Khanh lại vụng trộm duỗi ngón tay ra, chọc chọc người ôm mình: “Ê, Hạ Minh Ngọc.”
Hạ Minh Ngọc cúi đầu xuống.
Đàm Khanh chơi ngón tay một hồi, sau đó chậm rãi mở miệng: “Thật ra em cảm thấy màu đỏ và xanh lá đẹp… Không phải là bởi vì con người, là bởi vì anh.”
Hạ Minh Ngọc vừa vặn đi lên bậc thang cuối cùng, nhướng mày: “Anh?”
Đàm Khanh ngẩng đầu lên, cực kỳ ngoan ngoãn nói: “Chính là màu sắc lông đuôi của anh á… Có đỏ, vàng, còn có xanh lam và xanh lá.”
Hạ Minh Ngọc: “…”
Đàm Khanh: “Lông đỏ và xanh là đẹp nhất nha.”
Hạ Minh Ngọc: “…”
Hạ Minh Ngọc trầm mặc không nói, vẻ mặt cứng lại chốc lát.
Ngay một giây trước khi thấy Hạ Minh Ngọc hắc hóa.
Đàm Khanh nhanh chóng nhướn người lên, hôn một cái lên môi Hạ Minh Ngọc: “Khanh Khanh siêu yêu anh ó! Ông xã muamuamua!”
Tác giả có lời muốn nói:
Hạ Minh Ngọc: Gọi điện cho hiệu trưởng nhà trẻ, tôi quyên góp một toà nhà cho bọn họ, bảo bọn họ mặc mấy bộ đồ Đàm Khanh mua lúc biểu diễn.
Lâm Vũ: …Vâng ông chủ.
Đàm Khanh: (đang chuẩn bị tìm đường chết)
Đàm Khanh: (tìm đường chết xong)
Hạ Minh Ngọc: Không cần gọi nữa.
Lâm Vũ: ???
Hạ Minh Ngọc: Bán hết trại gà trại vịt mua lúc trước đi.
Lâm Vũ: …

Đàm Kỷ Kỷ: Nhóc Kỷ Kỷ muốn làm nhóc con thông minh nhất thích học tập nhất nhất nhất trên thế giới! Nhóc con đi học đây! Tạm biệt các chị gái!
 
Nam Phụ Độc Ác Online Nuôi Con
Chương 127: 127: Nhật Ký Đi Học Của Kỷ Kỷ 3


Khuya hôm đó.

Sau một đêm Đàm Khanh đã bị lật qua lật lại, khóc đến khàn cả họng, còn chưa ngoan ngoãn đi ngủ, mà đỏ mắt yêu cầu nhất định phải sờ sờ lông đuôi của Phượng Hoàng.

Cuối cùng của cuối cùng.

Vẫn sờ được lông đuôi của Phượng Hoàng đã mong nhớ nhiều năm.

Đồng thời thơm ngào ngạt ôm cái đuôi Phượng Hoàng, cảm nhận lò sửa thiên nhiên mà ngủ thẳng cẳng trong đêm mưa.

Đảo mắt đã tới ngày biểu diễn trong lễ tốt nghiệp lớp lá của Đàm Kỷ Kỷ.

Nhà trẻ đã sớm gửi thiếp mời cho Hạ Minh Ngọc và Đàm Khanh, còn đặc biệt gọi điện thoại đến nhiệt tình hỏi thăm bọn họ có thể tham gia hay không.

Đàm Khanh còn hưng phấn hơn cả mình nghĩ, lăn qua lộn lại cả một đêm vẫn không ngủ được.

Lăn qua lăn lại lăn hơn nửa đêm.

Cuối cùng bị Hạ Minh Ngọc kéo vào trong lòng, xoa nhẹ trên lưng hai cái, thấp giọng: “Đàm Khanh, nếu em không muốn ngủ, chúng ta sẽ làm chuyện khác.


Đàm Khanh lập tức co rụt cả người hồ ly lại, ngoan ngoãn nằm trong lòng Hạ Minh Ngọc: “Không được không được, ngày mai em còn phải ngồi nữa! Không thể để mông đau được!”
Hạ Minh Ngọc: “…”
Dường như Hạ Minh Ngọc có chút không vui lắm, nhưng lại giống như không có, vỗ về dỗ dành Đàm Khanh một hồi: “Vậy thì ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm.


Đàm Khanh ngoan ngoãn gật đầu: “Ờm.


Nhưng mà qua mấy phút.

Đàm Khanh lại ủi ủi, mở to mắt quấy rối người bên cạnh: “Hạ Minh Ngọc Hạ Minh Ngọc, ngày mai em sẽ là ba ba đẹp nhất cả trường sao?”
Hạ Minh Ngọc: “…”
Hạ Minh Ngọc day trán, sau đó đưa tay sờ đầu Đàm Khanh: “Đúng.


Đàm Khanh ôm lấy Hạ Minh Ngọc: “Vậy nhóc con sẽ là nhóc con đáng yêu nhất trường đúng không nha?”
Hạ Minh Ngọc: “…”

Đàm Khanh còn đang giày vò: “Ngày mai anh nhớ mặc đẹp trai một chút đó, không được mặc đồ tây đen! Đồ tây đen giống tiếp thị bảo hiểm lắm.


Hạ Minh Ngọc: “…”
Hạ Minh Ngọc không thể nhịn được nữa, bật đèn tường ra, ôm Đàm Khanh lên đi vào phòng tắm.

Tiếng nước mở lại ngừng.

Lúc đi ra, hai cánh tay Đàm Khanh đã tên rần, đau nhức khoác lên trên vai Hạ Minh Ngọc.

Môi cũng bị cắn sưng lên, giống như là nhóc đáng thương vừa bị ngược đãi xong.

Nhóc đáng thương tủi thân được đặt lên giường, đắp kín chăn mền lẩm bẩm mắng người đàn ông đang leo lên một bên khác.

Mắng một hồi, cuối cùng buồn ngủ tự giác chui vào lòng người đàn ông kia.

Ngoan ngoãn ngủ thiếp đi.

Thời tiết hôm tổ chức buổi biểu diễn rất tốt.

Cuối mùa xuân, thành phố J hiếm thấy có mọt ngày không nắng gắt như vậy.

Đàm Khanh và Hạ Minh Ngọc đều ngồi ở hàng thứ nhất, ở vị trí chính giữa.

Trên mặt bàn trước chỗ ngồi bày nước và một túi khoai tây chiên, một túi bánh phô mai, một đĩa đầy dâu tây và anh đào.

Phụ huynh đi vào đây ngoại trừ Đàm Khanh và Hạ Minh Ngọc, còn có cha mẹ của toàn bộ lớp lá, có phụ huynh lớp khác đăng kí đến tham quan, cùng với một số lãnh đạo nhà trường.

Toàn bộ đại sảnh của nhà hát lớn đều tràn ngập bầu không khí xã giao lịch sự nhã nhặn của giới thượng lưu.

Chỉ có Đàm Khanh đang nghiêm túc nhai khoai tây chiên rộp rộp.

Không chỉ ăn hết túi của mình, còn duỗi tay ra lấy túi trước mặt Hạ Minh Ngọc, thậm chí còn l**m l**m môi: “Oa, của anh là vị dưa leo sao, Khanh Khanh siêu thích ăn khoai tây chiên vị dưa leo!”
Hạ Minh Ngọc cầm khoai tây chiên lên, đang định xé ra đưa cho Đàm Khanh.

Vừa vươn tay.

Một cô bé buộc tóc hai bên, mặc đồ biểu diễn đột nhiên lanh lợi chạy tới trước mặt hai người.

Nhìn qua cũng chỉ có bốn năm tuổi, làn da rất trắng, đôi mắt thật to, vừa nhìn liền biết lớn lên chắc chắn sẽ là mỹ nữ.

Cô bé nhìn xung quanh một vòng, đứng cách Đàm Khanh và Hạ Minh Ngọc một bàn, rất cố gắng nhón chân lên, giọng nói trong trẻo: “Xin hỏi hai chú là hai ba ba của bạn Đàm Mặc sao?”
Đàm Khanh lén lút lấy khoai tây chiên từ trong tay Hạ Minh Ngọc, cảnh giác nhìn thoáng qua cô nhóc trước mặt, sau đó bảo vệ khoai tây chiên của mình: “Đúng thế.


Ánh mắt của cô bé căn bản không đặt ở trên khoai tây chiên.

Nhìn Đàm Khanh một chút, lại nhìn Hạ Minh Ngọc một chút, ưỡn cái ngực nhỏ lên, nghiêm túc hỏi: “Vậy hai chú xem con có giống con dâu của hai chú không?”
Đàm Khanh: “…”
Hạ Minh Ngọc: “…”
Hạ Minh Ngọc còn chưa kịp trả lời.

Đàm Khanh bị nghẹn một miếng khoai tây chiên trong cổ họng, suýt nữa thì tắt thở, che ngực ho hơn nửa ngày.

Hạ Minh Ngọc cũng không kịp nói gì với cô bé, mà vội vàng vỗ lưng cho Đàm Khanh.

Mãi cho đến khi Đàm Khanh đỡ ho, Hạ Minh Ngọc mới chén cốc trà của mình cho hắn, thấp giọng dỗ dành: “Còn khó chịu không? Uống một chút.


Đàm Khanh tí nữa thì toi đời uống hai ngụm Thiết Quan Âm trên tay Hạ Minh Ngọc, có chút ghét bỏ chép miệng: “Không ngon, không uống.


Hạ Minh Ngọc liền đặt chén trà lên trên bàn: “Ho ra chưa? Nếu không thoải mái chúng ta sẽ lập tức đi bệnh viện.


“Chút vấn đề nhỏ đi bệnh viện cái gì…”
Đàm Khanh lải nhải lại ho khan vài tiếng, cuối cùng mới lấy được khoai tây chiên ra ngoài.

Hắn hít sâu một hơi, nhìn về phía cô bé trước mặt, nháy mắt nói, “Ngại quá đi, con vừa mới nói cái gì?”
Cô nhóc mặc váy vàng điểm hoa hồng lắc lắc bím tóc, vừa chân thành lại có chút xíu thẹn thùng nói: “Ba ba của Đàm Mặc, chờ con trưởng thành, có thể làm vợ của Đàm Mặc không?”
Hạ Minh Ngọc: “…”
So sánh với Hạ Minh Ngọc rơi vào trầm mặc.

Có thể nói Đàm Khanh vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ.

Hắn đưa tay kéo Hạ Minh Ngọc: “Oa anh đã nghe chưa, có người muốn con của chúng ta nè! Về sau nó không cần làm hồ độc thân nữa!”

Đàm Khanh kích động đến mức lấy một miếng khoai tây chiên ra đưa cho cô bé: “Bé con, con xác định sao?”
Cô bé xinh đẹp chắc chắn gật đầu.

Hạ Minh Ngọc: “…”
Thấy Đàm Khanh đã sắp bán nhóc con.

Hạ Minh Ngọc thở dài, đưa tay kéo Đàm Khanh về vị trí.

Sau đó nhìn cô bé trước mặt một chút, bất đắc dĩ nói: “Xin lỗi, chú rất vui vì con có thể coi trọng con trai chú.

Nhưng làm cha, bọn chú không muốn nhúng tay vào lựa chọn của con trai.


Cô bé nghe hiểu lời của Hạ Minh Ngọc, đôi mắt lập tức tràn ra mấy giọt nước mắt, nhìn qua có vẻ cực kì buồn bã.

Nhưng mà cô bé còn chưa kịp khóc, lại có thêm hai cô bé mặc đồ biểu diễn khác nhảy xuống khỏi sân khấu.

Cũng là những cô bé rất đáng yêu, trắng trẻo mũm mĩm, giống như tiểu tiên nữ vậy.

Hai cô bé tay cầm tay nhanh chóng chạy tới trước mặt Đàm Khanh và Hạ Minh Ngọc.

Sau đó cúi chào hai người, lễ phép nói: “Con chào hai ba ba của Đàm Mặc, bọn con cũng đến nhận là bà xã của bạn Đàm Mặc!”
Đàm Khanh: “???”
Hạ Minh Ngọc: “…”
Sau khi nói xong, hai cô bé uất ức nhìn thoáng qua cô bé đầu tiên đang khóc ở bên cạnh, đồng thời mở miệng: “Bọn con có mười sáu người, đã nói là phải cùng đi, kết quả bạn í lại vụng trộm chạy đến trước! Quá đáng!”
“Đúng rồi! May mà bọn con phát hiện bạn ấy vụng trộm đến đây liền lập tức chạy tới!”
“Hai ba ba của Đàm Mặc, bọn con có thể bắt đầu tự giới thiệu mình được chưa? Tối hôm qua con đã nói cho ba mẹ nghe trước rồi!”
Đàm Khanh: “…”
Hạ Minh Ngọc: “…”
Sau khi từ chối rất nhiều rất nhiều trái tim của các cô bé.

Đàm Khanh vô cùng đau lòng tiếc nuối khổ sở, bị Hạ Minh Ngọc dẫn về trong nhà.

Đồng thời sau khi bạn nhỏ Đàm Kỷ Kỷ từ nhà hát lớn về nhà trẻ, lại tan học từ nhà trẻ về đến nhà.

Bắt đầu cuộc trò chuyện giữa những người đàn ông.

Ăn xong cơm tối, Hạ Minh Ngọc ở một bên xử lý công việc buổi sáng còn chưa làm xong.

Một lớn một nhỏ ngồi đối diện cách một cái bàn.

Đàm Khanh uống một hớp nước, hắng giọng: “Con à, hôm nay có ba mươi hai tiểu mỹ nữ tới tìm ba nha.


Đàm Kỷ Kỷ cực kì ngoan đặt tay lên trên đầu gối, lại xếp chân gọn gàng, ngẩng đầu lên nghiêm túc nhìn Đàm Khanh: “Vâng, ba.


Đàm Khanh lấy điện thoại từ sau túi quần ra, tìm tới một đống ảnh chụp.

Đặc biệt dân chủ nói: “Là một người ba nhỏ tuyệt nhất, ba đều chụp hết ảnh biểu diễn của bọn họ rồi! Con thích người nào nhất?”
Nhóc con mở to đôi mắt đen láy trong sáng, cơ thể nhỏ ngồi thẳng tắp, mềm mại nói: “Ba ba, nhóc con đã nói với bọn họ rồi, nhóc con không cần tìm bạn gái nhỏ.


Đàm Khanh để điện thoại xuống, nghiêm túc giáo dục: “Sao lại như thế được? Yêu đương phải rèn từ bé, con à, con nghe ba ba nói, chỉ có khi bồi dưỡng ý thức yêu đương từ nhỏ, mới có thể không biến thành hồ độc thân sau khi lớn lên!”
Hạ Minh Ngọc: “…”
Thật sự là cảm thấy cách giáo dục này có vấn đề quá lớn.

Hạ Minh Ngọc không thể không dời sự chú ý khỏi tài liệu, đau đầu mà nói: “Khanh Khanh…”
Nhưng mà không đợi Hạ Minh Ngọc nói xong.

Đàm Kỷ Kỷ liền ngẩng đầu, duỗi móng ra kéo tay Đàm Khanh, tủi thân nói: “Ba ba, bọn họ, học tập kém xa… nhóc con không thích.


Đàm Khanh: “…”
Nhóc con càng nói càng cảm thấy khổ sở, cái mũi nhỏ nhăn lại, cơ thể nhỏ bé nhảy xuống ghế, chạy vòng qua cái bàn.

Chạy đến trước mặt Đàm Khanh, ôm lấy chân Đàm Khanh.

Nhóc con rầu rĩ trầm thấp khóc thút thít hai tiếng, vừa khổ sở vừa buồn bã: “Hơn nữa mỗi ngày bọn họ, không chỉ không học tập, còn không cho nhóc con học tập, hu hu hu hu bọn họ xấu lắm…”
Đàm Khanh: “…”
Tư tưởng của Đàm Khanh bỗng chốc bị đả kích nặng nề, nửa ngày vẫn chưa kịp phản ứng.

Cuối cùng Hạ Minh Ngọc phải đặt máy tính xuống, đi đến bên cạnh một lớn một nhỏ.

Xoay người bế nhóc con lên, vuốt lông, dịu dàng nói: “Hoá ra là như thế.

Vậy Đàm Mặc, con nói với ba lớn ba nhỏ xem con thích người như thế nào?”
Nhóc con dùng tay lau nước mắt.

Qua mấy giây, mới vụng trộm nhìn thoáng qua Đàm Khanh, lại nhìn Hạ Minh Ngọc một chút.

“Nhóc con thích nhất ba ba và ba ba, còn có ông bà nội…”
Đàm Kỷ Kỷ khóc thành người nước mắt lại nấc hai cái.

Suy nghĩ kỹ một hồi, mới cực kì miễn cưỡng tăng thêm một câu, “Nếu nhất định phải thích những người khác, hu hu hu, vậy nhóc con cũng chỉ thích người học giỏi hơn nhóc con thôi…”

Tác giả có lời muốn nói:
Đàm Kỷ Kỷ: Yêu đương sẽ ảnh hưởng đến việc học tập của nhóc Kỷ Kỷ, nhóc Kỷ Kỷ sẽ không yêu đương đâu! Nhóc con đâu có ngốc!
—HOÀN PHIÊN NGOẠI—.
 
Back
Top Bottom