Ngôn Tình Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau

Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 460: Hợp tác xây nhà


/images/2024-0308.gif

Phó Cầm Duy cũng không hàn huyên, đi vào là nói thẳng: “Tôi muốn xây một căn nhà, muốn mời anh tới thầu được không?”

Bây giờ, đội công trình có tư chất trong thành phố đều đã có việc, anh muốn lập tức khởi công, không thể kéo dài nữa, nếu kéo tới mùa mưa thì không thích hợp làm.

Sau khi tìm đội công trình bản địa khắp thành phố Thâm Quyến không có kết quả, chỉ đành chuyển mắt vào đội công trình tới từ vùng ngoài.

Chỗ Từ Đại Nguyên trông rất thê thảm, chỉ có đậu phộng nhấm rượu mà trông cũng không nhiều.

Phó Cầm Duy cũng có hơi kinh ngạc, nhưng trên mặt không lộ ra, thầm nói không thể nào.

Không cần nói chủ thầu, ngay cả người dưới trướng cũng đều kiếm được rất nhiều tiền.

Ít nhất uống rượu cũng phải phối với hai cái đầu heo các kiểu.

Thấy việc tìm tới cửa, anh Đại Luân hơi hưng phấn, Từ Đại Nguyên cũng thả lỏng, nếu có thể nhận được việc này, tốt xấu mấy tháng này có đảm bảo rồi.

Nhưng Từ Đại Nguyên nói: “Tôi có thể làm, nhưng tôi nói trước, nhà tôi muốn xây là nhà chất lượng cao, nếu cậu muốn loại nhà bã đậu đó, tôi không biết!”

Tim anh Đại Luân đập thình tịch, tiêu rồi, tính ngang bướng này của anh ấy lại nổi lên rồi.

Trước đây chính vì như vậy, đã tiễn đi rất nhiều ông chủ!

Đó đều là người cầm tiền tới.

Tuy anh Đại Luân có thể hiểu sự kiên trì trong lòng Từ Đại Nguyên, nhưng họ sắp sửa uống gió Tây Bắc rồi, còn cao ngạo cái gì chứ?

Ai biết Phó Cầm Duy không xoay người đi giống như những ông chủ trước, anh ngược lại nói: “Tôi cũng nghĩ như vậy!” Lập tức bắt đầu bàn chuyện với anh ấy.

Phó Cầm Duy cũng là người theo đuổi chất lượng, cộng thêm đã làm ở công trường những ba tháng, lời nói ra đều rất rạch ròi.

Phó Cầm Duy không phải kém cỏi, trước đây anh cũng từng giúp thôn xây nhà, cũng hiểu rõ một số vật liệu dùng cơ bản.

Từ Đại Nguyên vốn chỉ muốn tùy tiện nói với anh, dù sao chi phí bày ra đây, không phải nhà đầu tư lớn đều không gánh nổi.

Nhưng càng nói càng kinh ngạc.

Thậm chí anh ấy nói thật với anh: “Nơi mà cậu nói tôi biết, đập chi phí lớn như vậy vào, sợ là không bán đi được!” Bạn từ nhỏ của Từ Đại Nguyên ở bên cạnh hận không thể đá cái não ngốc này của anh ấy, cái này có liên quan gì tới anh ấy.

Họ chỉ lo xây nhà, bán nhà là chuyện của người khác.

Phó Cầm Duy cũng nói: “Nhà tôi có thể tự bán, các anh giúp tôi xây là được!”

Từ Đại Nguyên sợ người ta lừa mình, cố ý nói: “Phẩm chất tôi yêu cầu đều viết trong hợp đồng, không phải nói miệng.”

Phó Cầm Duy nói: “Được.”

Anh Đại Luân sắp khóc, gặp được một người không bị dọa đi quá khó.

Đội công trình của Từ Đại Nguyên sắp bắt đầu khởi công, tin tức này truyền ra, các anh em đều vui, dù sao ở đây không có thu nhập, thực sự rất gian nan.

Phó Cầm Duy giống như anh ấy, yêu cầu xây nhà chất lượng cao, Từ Đại Nguyên vô cùng cảm kích, cảm thấy gặp được người hiểu anh ấy, càng thêm tận tâm tận lực.

Đợi sau khi tới, cũng không chê nơi này là đất hoang cỏ dại, vội vàng bắt đầu nhập vật liệu, xi măng, cát, gỗ ép, gang thép.

Dựng lều ngay trong đêm, buổi tối tất cả nhân viên công trình đều sống ở đây.

Thuê kiến trúc sư trau chuốt bản thiết kế quy hoạch, cuối cùng chốt xuống, chỉ nhập vật liệu đã tiêu sạch hai mươi vạn trong tay Phó Cầm Duy, nhưng đây chỉ là con số mở đầu.

Phó Cầm Duy biết xây nhà tốn tiền, nhưng không dư lại đồng nào, áp lực cũng lớn.

Muốn tìm Từ Đại Nguyên làm người hợp tác, hai người tam quan giống nhau, vừa hay có thể nhận được việc này. Nhưng sau khi đi hỏi, anh ấy cũng không có tiền.

Phó Cầm Duy nói: “Được, xây trước đi.” Tiền anh từ từ gom.

Phó Cầm Duy xây nhà thiếu tiền, nhưng chưa từng nói qua với Lục Ngọc.

Ba mươi vạn cổ phiếu Lục Ngọc mua đã tăng mạnh, mới bỏ bốn tháng, mỗi cổ phiếu đã tăng mười tệ.

Đầu tư ba mươi vạn vào, bây giờ tài khoản đã có năm mươi vạn, lãi thuần hai mươi vạn.

Cuối cùng cô cũng hiểu vì sao người chơi cổ sẽ bỏ hết gia sản vào đó, quá nghiện.

Quả thực giống như nhắm mắt nhặt tiền, giống như con bạc cược thắng, còn muốn cược thêm một vố lớn. Nhưng Lục Ngọc nhịn lại, rút ba mươi vạn tiền vốn ra.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 461: Đưa tiền cho phó cầm duy xây nhà


/images/2024-0308.gif

Hai mươi vạn còn lại phân phối trở lại, tiếp tục mua vào bán ra.

Như vậy tiền bên trong đều là lãi, cho dù lỗ hết, cô cũng chịu đựng nổi.

Không thể lỗ tiền vốn, cầm ba mươi vạn đưa cho Phó Cầm Duy.

Phó Cầm Duy kinh ngạc hỏi: “Tiền đâu ra vậy?”

Lục Ngọc nói: “Tiền cổ phiếu.” Lục Ngọc cũng biết xây nhà tốn tiền nhiều, tiền trong tay anh càng nhiều càng tốt.

Phó Cầm Duy có số tiền này như hổ thêm cánh, lúc đầu mua đất tốn ba mươi vạn, sau đó mua vật liệu xây dựng hai mươi vạn.

Bây giờ trong tay lại có ba mươi vạn, gần như tám mươi vạn mang tới Thâm Quyến đều ở trong tay anh.

Như vậy, cái gì cũng đủ.

Phó Cầm Duy hơi cảm động nhìn Lục Ngọc, Lục Ngọc im ắng nhưng lại giải quyết được chuyện khiến anh phiền lòng nhất.

“Nhà này, anh nhất định sẽ xây tốt.”

Lục Ngọc mỉm cười: “Em tin anh.”

Sau khi gom đủ tiền ở đây, Phó Cầm Duy lập tức phát lương cho công nhân.

Những công nhân này đều kinh ngạc, làm việc ở đây đều là thanh toán sau, khiến cho họ không thể không ở một nơi làm tới cùng, chính vì sợ không nhận được tiền thanh toán.

Nhưng họ cũng cần tiêu tiền, chỉ có thể tiêu tiền vốn của mình.

Ông chủ đáng tin còn đỡ, cứ coi như góp tiền. Nếu ông chủ không đáng tin, làm một năm không kiếm được mà còn lỗ tiền.

Không ngờ Phó Cầm Duy tốt như vậy, nói phát lương là phát lương.

Các công nhân càng cảm thấy theo đúng ông chủ rồi.

Tối đó, Từ Đại Nguyên về nhà nói với vợ: “Nấu cho anh món ngon!” Theo ông chủ tốt như vậy, phải chúc mừng một trận.

Ở đây tiền phát đúng thời hạn, lúc tiền tới tay, khỏi phải nói họ vui biết bao. Họ ra ngoài chính vì cái này. Buổi tối Từ Đại Nguyên uống rượu, anh Đại Luân cũng tới: “Tôi không nhìn thấy cậu ở công trường, liền biết chắc chắn cậu đang lén lút uống rượu!”

Họ không cho phép uống rượu, nhưng chứng nghiện rượu của anh ấy rất nặng, tửu lượng cũng rất tốt, uống một chút không sao, anh làm anh cả, cũng ngại uống trước mặt các anh em, cho nên mỗi lần đều lén lút về nhà uống.

Anh Đại Luân là bạn từ nhỏ của anh ấy, biết cái tật này của anh ấy, cũng theo tới.

Chị dâu Từ thấy vậy, vội vàng xào trứng, coi như thêm món.

Hai người vừa ăn vừa uống, Từ Đại Nguyên nói: “Phó tổng đúng là quý nhân của tôi!” Bây giờ nhà còn chưa xây lên, chỉ nhìn vật liệu liền biết xây xong chắc chắn không tồi.

Anh Đại Luân cũng cảm khái: “Làm nhà nhiều năm như vậy, chưa từng thấy căn nào chất lượng tốt như thế này, tôi định sau khi kết thúc, tôi cũng mua một căn ở đây.”

Từng thấy quá nhiều loại nhà bã đậu, vừa thấy loại nhà vật liệu tốt này, họ thật sự rất thích.

Còn nói các anh em trên công trường cũng muốn mua.

Từ Đại Nguyên nói: “Phó tổng vừa trẻ vừa có bản lĩnh, thật tốt!” Anh ấy đã nghe ngóng Phó Cầm Duy chỉ có một người vợ, anh ấy càng kính nể, dù sao ra ngoài làm việc, người có chút đỉnh tiền luôn không nhịn được xuống tay với phụ nữ.

Loại người này giống như thu phục được mấy người phụ nữ mới có thể chứng tỏ được mị lực của họ vậy. Nhân phẩm của những ông chủ đó không tốt, khiến anh ấy khinh thường, anh Đại Luân nói: “Cậu thế này thật sự không thích hợp lăn lộn bên ngoài, quá thẳng thắn rồi.”

Chị dâu Từ ở bên cạnh nói: “Anh ấy, bây giờ rất sùng bái Phó tổng, tôi thấy đã tới mức thiếu điều quỳ lạy người ta rồi!”

Từ Đại Nguyên nói: “Cậu ấy là quý nhân của anh!” Nghĩ ngợi một chút, thực sự không biết báo đáp thế nào, nói: “Hay là em làm bạn với vợ Phó tổng, giải khuây, phụ cô ấy làm chút việc!”

Đàn ông bọn họ hợp cạ, phụ nữ cũng có thể chơi chung với nhau.

Chị dâu Từ theo anh ấy cũng không dễ dàng, vẫn luôn ở nơi xoàng này.

Chị dâu Từ ừm một tiếng, nói: “Được!”

Ngày hôm sau, khi chị dâu Từ tìm được Lục Ngọc, lại không dám nhận.

Từ Đại Nguyên cũng không nói vợ của Phó tổng trẻ trung xinh đẹp như vậy.

Lục Ngọc đang tính sổ sách, thấy người tới, vội vàng cất sổ lại hỏi: “Chị là…?”

Chị dâu Từ lắp bắp nói: “Chị là vợ của Từ Đại Nguyên, muốn tới xem thử có chỗ nào cần giúp đỡ không!” Nói mấy câu đều khiến chị ấy cực kỳ thiếu tự nhiên.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 462: Cùng mở tiệm ăn


/images/2024-0308.gif

Lục Ngọc nói: “Ồ ồ, chào chị dâu!” Nói xong, cô khóa sổ sách vào trong tủ nhỏ, nói: “Vừa hay có một chuyện, luôn canh cánh trong lòng em, em muốn nấu đồ ăn cho công trường!”

Ngày nào công nhân trong công trường cũng ăn đồ không có dầu nước gì, Phó Cầm Duy cũng ăn chung.

Ngày nào cũng mệt như thế, dinh dưỡng lại không đáp ứng, Lục Ngọc thật sự rất lo lắng.

Muốn nhận việc cơm nước ở công trường, nhưng cô lại không làm xuể, vừa hay chị dâu Từ tới.

Nghe Phó Cầm Duy từng khen, nói vợ của Từ Đại Nguyên giỏi giang, thích sạch sẽ! Tay nghề nấu nướng cũng không tồi.

Chị dâu Từ cũng nguyện ý tới phụ, nói: “Được!” Họ ngày nào cũng ăn cơm hộp ở công trường, nghe đám anh em nói chưa tới chiều đã đói meo rồi.

Đồ bán bên ngoài mục đích là kiếm tiền, đâu thể bỏ đồ ngon, đồ mình tự nấu tốt xấu cũng yên tâm hơn.

Lục Ngọc nói: “Chị dâu, nếu chị có thể nhận, mỗi tháng trả chị tám mươi tệ!” Được coi là mức lương cao ở Thâm Quyến rồi.

Chị dâu Từ nghe xong sợ muốn chế.t, đời này của chị ấy chưa từng tự mình kiếm tiền, đều là theo chồng chạy đông chạy tây, chăm lo cơm nước cho chồng gì đó.

Chị ấy đâu thể lấy tám mươi tệ chứ.

Chị dâu Từ nói: “Không cần trả tiền cho chị, nếu không chị ở nhà cũng phải làm.”

Lục Ngọc nói: “Vậy không được, không thể để chị chịu ấm ức, một mình chị cũng không làm nổi, sau này em tuyển thêm hai người tới.”

Chị dâu Từ nghe nói còn muốn tuyển người, lại nói: “Vậy phải tốn bao nhiêu tiền?”

Tuy Từ Đại Nguyên nhà chị ấy từng kiếm được tiền, nhưng đối nhân xử thế trượng nghĩa, luôn nuôi sống các anh em, trong tay cũng chẳng còn mấy đồng. Luôn sống cuộc sống nghèo khổ, không nỡ tuyển người.

Chị dâu Từ nói: “Như này đi, chị tìm mấy người tới làm, trả tiền hay không đều được!”

Người mà chị ấy nói cũng đều là gia quyến theo tới.

Trước đây có một số việc nhẹ nhàng như xúc đất gì đó cũng để mấy người họ làm. Còn có thể ở chung với chồng mình.

Nếu tới nấu cơm sẽ còn nhẹ nhàng hơn đến công trường bê gạch nhiều.

Hơn nữa là nấu cơm cho người của mình, chắc chắn dụng tâm hơn người ngoài tuyển vào.

Lục Ngọc nói: “Nghe chị dâu.” Chị dâu Từ cũng không biết lấy đâu ra dũng khí, nói: “Như này nhé, chị định một con số, ba người bọn chị mỗi người bốn mươi tệ.”

Ép tiền xuống như vậy, cho dù kiếm được bốn mươi, mọi người cũng sẽ biết ơn, luôn tốt hơn là không kiếm được đồng nào.

Lục Ngọc nói: “Chị dâu vất vả rồi.”

Chị dâu Từ nói: “Không vất vả!” Sau đó chị ấy liền ra ngoài tìm người, những gia quyến đó nghe nói còn có thể kiếm tiền, cũng rất tích cực.

Tối đó, Lục Ngọc nói chuyện này cho Phó Cầm Duy nghe.

Phó Cầm Duy hoàn toàn ủng hộ, những năm nay, anh được Lục Ngọc chiều hư, miệng kén chọn, bây giờ thật sự chỉ vì dán miệng nên mới ăn đồ bên ngoài.

Sau ba ngày, việc nấu nướng ở đây chính thức bắt đầu.

Buổi trưa, khi công nhân trong công trường có hơi chán nản làm việc.

Đột nhiên ngửi thấy một mùi thơm, hơn nữa từ xa tới gần, giống như mọc chân vậy, ra sức chui vào trong mũi họ.

Đều ở đó hỏi: “Mùi gì vậy?”

Từ Đại Nguyên đội mũ bảo hiểm công trình màu vàng nói: “Vợ của Phó tổng duyệt tiền, thuê chị dâu các cậu tới nấu ăn. Sau này, chuyên môn nấu cơm cho chúng ta.”

Các công nhân nghe vậy lập tức cười tươi: “Ây dô, thế thì tốt quá rồi.”

“Ngày nào cũng ăn cơm hộp công trường, không bỏ dầu muối, tới chiều đã không có sức mà làm rồi.”

Từ Đại Nguyên tức giận lại buồn cười, vội vàng đá đ.í.t người nói chuyện đó một cái: “Các cậu không có sức thì nói không có sức, đừng có đổ cho đồ ăn.”

Đám công nhân này đều là anh ấy dẫn từ quê nhà tới, bình thường hi hi ha ha cũng không giận, nói: “Thật đó, nếu cơm canh ngon, một mình em ăn hai phần cơm, làm hai phần việc.”

Từ Đại Nguyên hừ một tiếng: “Cậu cứ chém.”

Mặt trời gắt gỏng, cộng thêm mùi thơm quá mê người, họ đều mong mỏi ăn cơm.

Đợi tới khi thật sự ăn cơm, người ở công trường đều cả kinh, thế mà lại có thịt.

Lục Ngọc mua xương gà ở chợ bán sỉ, chặt khúc hầm khoai tây. Thịt trên xương gà này cũng có không ít.

Hơn nữa một nửa đều là xương gà, mỗi người đều có phần.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 463: Nấu cơm cho công nhân


/images/2024-0308.gif

Còn có trứng xào cà chua, người làm việc ở công trường đã rất lâu không ăn được trứng gà rồi.

Có thêm một phần canh rong biển, món ăn chính là màn thầu tạp lương và cơm, chỉ món chính đã có hai loại.

Mỗi người ở phía trước bới cơm, ai cũng một bát to, còn có hai vá rau, múc thêm chút canh, vội vã tìm một chỗ ngồi xổm ăn.

Trứng gà mỹ vị bọc vào cơm, ngon vô cùng!

Lại húp thêm ngụm canh, tươi ngon tới tận cuống họng.

Xương gà gặm cũng đã ghiền, có xương có thịt, hơn nữa bỏ đủ gia vị rất ngon.

Ăn cơm hộp công trường nhiều ngày như vậy, bữa ăn này coi như là cực phẩm rồi.

“Quá ngon!” Có người cảm khái, hồi ứng anh ấy đều là tiếng ăn cơm.

Thấy mấy người dạ dày vương đó, ngâm cơm trong canh rồi húp giống như uống cơm, ăn xong vội vàng đi xếp hàng, họ tinh mắt, thấy còn dư, còn có thể xếp hàng lần nữa.

Những người này ai cũng ăn khỏe.

Không cần nói họ, ngay cả Phó Cầm Duy và Từ Đại Nguyên bình thường đều rất nho nhã, lúc này cũng ăn xả láng.

Canh là do Lục Ngọc nấu, mấy món khác đều là mấy chị dâu nấu, Lục Ngọc nói người nhà mình ăn nên bỏ nhiều dầu.

Những chàng trai ăn khỏe này miệng dính đầy dầu, ai cũng kêu oai oái.

Vừa ăn một vòng, thấy lại xếp hàng dài, may mà trước đây Lục Ngọc có kinh nghiệm, bảo người nấu nhiều cơm.

Những người này ăn thích mê, vội vàng hỏi: “Ngày mai còn có cơm không?”

“Buổi tối cũng có thể ăn cơm các chị nấu sao?”

Có được cái gật đầu của chị dâu Từ, mọi người đều vui vẻ: “Tốt quá.”

Chị dâu Từ nói đồ ăn nấu bữa tối sẽ khác.

Ăn cơm xong, họ say cơm một lúc, nói: “Vẫn là chị dâu nhà chúng ta thương chúng ta.”

“Phó tổng cũng tốt, nỡ mua thịt cho chúng ta.”

“Nếu ngày nào cũng ăn như vậy, không trả tiền cho tôi, tôi cũng nguyện ý!”

Người bên cạnh cười nói: “Xem chút tiền đồ của cậu!” Thực ra tỏng lòng anh ấy cũng nghĩ như vậy, nhưng anh ấy không nói.

Chị dâu Từ làm xong, quay lại dọn dẹp bát đũa, buổi tối còn phải nấu một bữa nữa, buổi chiều đã phải chuẩn bị sẵn, bây giờ rất bội phục Lục Ngọc. Cô biết đi đâu mua đồ ăn vừa rẻ vừa ngon.

Giống như xương gà mà mọi người ăn, thực ra không tốn bao nhiêu tiền cả.

Các công nhân ăn xong, ai không nói ngon.

Buổi tối nấu tim gà xào thì là, tất cả mọi người đều ăn rất sảng khoái.

Làm xong việc, chị dâu Từ về nhà, Từ Đại Nguyên đã ngâm chân xong trong sân.

Chị dâu Từ cảm khái nói: “Bây giờ em gặp Lục Ngọc mới biết cái gì là người lợi hại, vừa giỏi quản sổ sách, vừa giỏi nấu ăn!”

Đây chính là lên được phòng khách xuống được phòng bếp mà người ta hay nói. Không giống chị ấy, tuy có lòng muốn giúp Từ Đại Nguyên, nhưng chị ấy không biết chữ, cũng chỉ có thể làm chút việc nhỏ.

Ăn uống ở đây tốt lên, công trường xung quanh cũng nghe nói.

Chỗ họ khai công trước nhất, làm gần một nửa, xung quanh cũng toàn là công trình.

Lúc trưa, có một số người hướng ngoại chạy qua chạy lại, ngồi chung với nhau nói chuyện hút thuốc.

Vốn dĩ những doanh nghiệp bản địa này rất có cảm giác ưu việt, nhưng bây giờ đột nhiên chuyển ngược.

Họ vẫn ăn cơm công trường, ở đây đã cơm ba món, đều là cấp độ cao.

Chỗ Lục Ngọc cứ dăm ba hôm sẽ nấu cho họ một bữa xương gà hầm khoai tây.

Những công nhân ở công trường bên cạnh cũng gian xảo, bình thường xưng anh gọi em.

Đợi ăn cơm liền ngồi lại một chỗ, thi thoảng còn có thể ké được nửa miếng một miếng từ trong bát của người khác.

Cho dù không ăn được thịt, ăn miếng khoai tây dính mùi thịt cũng ngon.

Ăn xong vội vàng cảm khái: “Chỗ các cậu cũng tốt quá rồi.”

Người ở đây được khen cũng nở lỗ mũi, nói: “Không chỉ ăn uống tốt, còn phát lương theo tháng.”

Công nhân xung quanh nghe vậy ngơ ra: “Các cậu phát lương theo tháng?”

Bọn họ đều là xong việc rồi mới kết toán một lần, nghe nói còn có ông chủ làm việc xong liền chạy mất.

Tìm cũng không biết chỗ tìm.

Họ thì hay rồi, phát lương mỗi tháng, đột nhiên cảm thấy cơm công trường trong tay mình không ngon nữa: “Chỗ các cậu còn tuyển người không?”

Mấy anh em của Từ Đại Nguyên nói: “Tuyển, nhiều thêm mấy người thì hoàn công sớm!”

Thế là, tới chiều, công trường bên cạnh đã có người muốn chạy, tới tối, mấy người này liền tới chỗ Từ Đại Nguyên nhận cơm hộp.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 464: Quả thật lục ngọc rất lợi hại


/images/2024-0308.gif

Có bọn họ dẫn đầu chạy, trái một người phải một người, khiến cho chủ thầu bên cạnh đã bắt đầu có ý kiến với bên này rồi, hỏi họ có ý gì.

Từ Đại Nguyên nói: “Tôi cũng ngăn họ, nhưng họ nhất quyết muốn tới. Hay là anh quản kỹ, đừng để họ tới, chỗ chúng tôi một ngày quá tốn cơm rồi.’

Trước đây mỗi ngày nấu hai nồi cơm to, cơm họ nấu đều là dùng nồi cơm điện bốn mươi cân chuyên dụng ở nhà ăn. Bây giờ họ tới, nấu hai nồi đều không đủ.

Lương thực ở đây cũng đắt lắm.

Ngày nào cũng ăn như vậy, ai chịu nổi?

Chủ thầu bên cạnh nói: “Đáng đời, ai bảo các chú cho họ ăn ngon như vậy.”

Từ Đại Nguyên nói: “Tôi cũng hết cách, đây không phải đều là anh em nhà mình sao?”

Anh ấy có hơi khinh thường, chủ thầu tới tìm anh ấy chỉ biết ăn cho béo mình. Người dưới trướng ngày nào cũng ăn uống tệ như thế, anh ta còn chỉ trích người khác không nên cho ăn ngon.

Không chung đường, không nói được hai câu đã giải tán trong bực dọc.

Cũng không biết chủ thầu này giở trò gì, sau đó cũng không có ai tới nữa!

Muốn quản lý nhiều người như vậy không dễ, ai cũng có chiêu riêng.

Ở đây ngày nào cũng ăn ngon, làm nhiều, sau khi mọi người đồng lòng, căn nhà vốn mất bốn tháng để xây, mới ba tháng họ đã xây được bảy tám phần, khúc sau phải tìm người nghiệm thu.

Lục Ngọc đặc biệt chạy tới.

Người làm ở công trường hầu hết đều có chủ nghĩa đại nam tử, nói sợ phụ nữ không hiểu biết.

Nhưng những người này đều nói thầm với nhau, Phó tổng là ông chủ lớn của họ, ai cũng không thể nói Lục Ngọc không tốt ở trước mặt anh.

Chẳng bao lâu người tới nghiệm thu đã tới, tổng cộng bảy người.

Họ vừa tới, người ở công trường đều rất căng thẳng.

Nghe nói có chỗ kẹt lại ở phần nghiệm thu.

Thực ra những công nhân này làm việc nhận tiền theo tháng, càng tốt, càng mong đợi Phó Cầm Duy cũng có thể thuận chèo mát mái, không có chút trục trặc gì!

Thấy những người nghiệm thu này tới, cầm một cây gậy nhỏ, gõ trái gõ phải, sau đó lại hỏi họ một số vấn đề, cầm bản thiết kế của họ, im lặng cả buổi. Trong đó có một nhân viên nghiệm thu hỏi: “Tiêu chuẩn kiến trúc tòa nhà này của các người cao như vậy?” Bọn họ đều có hơi không dám tin.

Đều muốn mua nhà chất lượng tốt, nhưng chất lượng thì đại biểu cho tiền.

Tương tự số tiền có thể bán có hạn, người ta dựa vào cái gì bỏ ra chi phí cao hơn.

Những bộ phận kiểm tra chất lượng này đã quen với những căn nhà bình thường, bây giờ nhìn thấy nhà tốt như vậy, có hơi chấn kinh.

Trình độ các phương diện đều vượt xa mức nghiệm thu của họ, sảng khoái cho thông qua.

Cuối cùng mọi người cũng yên tâm, lại lần lượt nói năng lực của Lục Ngọc rất tốt.

Muốn bán nhà cũng phải có tư chất, Lục Ngọc dứt khoát thành lập công ty, đưa việc này trở thành chính quy.

May mà thành phố Thẩm Quyến đang phát triển, làm thủ tục cũng không phí sức, đều là một mình Lục Ngọc lo liệu.

Từ Đại Nguyên nghe nói xong hít vào một ngụm khí lạnh, nói với Phó Cầm Duy: “Vợ cậu lợi hại thật!”

Anh ấy đối mặt với những lãnh đạo này, không biết đặt tay ở đâu, Lục Ngọc lại có thể một mình giải quyết xong tất cả thủ tục.

Đây tuyệt đối không phải người bình thường.

Phó Cầm Duy nói: “Quả thật cô ấy rất lợi hại.”

Nhà ở đây lầu một là cửa hàng bán lẻ lớn, gần đường có thể kinh doanh nhỏ. Mặt tiền như vậy có mười cái, đều rất rộng rãi. Tầng hai tới tầng sáu trên lầu, một lối cầu thang ba hộ gia đình, một đơn vị có năm lối cầu thang, trong nhà đều rộng tám mươi mét vuông.

Lầu giống như vậy có tổng cộng ba lầu.

Đều là nhà vệ sinh trong nhà, trong nhà có điện nước.

Sau khi quét tường trắng, trông rộng rãi thoải mái.

Đây hoàn toàn là căn nhà tốt vật liệu xịn, chi phí đắt gấp đôi so với nhà xây xung quanh.

Ở đây vừa giữ ấm vừa cách âm, ở căn nhà khác nhau đóng cửa lại vốn không nghe thấy gì.

Ngay cả nơi không nhìn thấy, ví dụ ống nước, dây điện đều là dùng vật liệu tốt nhất.

Cũng chẳng trách những nhân viên nghiệm thu này không nói gì cả liền cho đánh giá cao nhất để họ có thể thuận lợi lấy giấy phép, có thể làm sổ hồng nhanh nhất.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 465: Quan hệ công chúng


/images/2024-0308.gif

Mấy hôm nay, Từ Đại Nguyên ăn ngon, ngủ ngon, lấy đủ tiền, các anh em cũng vui, nhà cũng xây xong.

Bây giờ lại lo lắng vấn đề bán nhà.

Tuy nhà ở đây tốt, nhưng vị trí bình thường.

Bèn thương lượng với chị dâu Từ: “Chúng ta cũng mua một căn ở đây đi.” Anh ấy là thầu công trình, sau một chuyến, tiền công của anh ấy và các anh em kết toán được tám vạn.

Anh ấy lấy số lớn, vừa hoàn công, trong tay có tiền.

Chị dâu Từ đồng ý.

Thực ra họ xây nhiều nhà như vậy, nhà không có sức hấp dẫn gì với họ, chỉ là muốn khai trương cho Phó Cầm Duy.

Cảm thấy làm việc dưới trướng anh rất tốt, muốn kết bạn với anh.

Còn chưa nói chuyện này với Phó Cầm Duy.

Phó Cầm Duy nói: “Khoảng thời gian này anh đã vất vả rồi, tôi để cho anh một căn nhà!”

Từ Đại Nguyên sốt sắng: “Vậy không được, tôi bỏ tiền mua, cậu tuyệt đối đừng cho tôi!”

Phó Cầm Duy lại muốn cho, cuối cùng không vượt qua được sự dai dẳn của Từ Đại Nguyên, ít nhất lấy nửa giá, sáu nghìn tệ.

Cho dù thế, Từ Đại Nguyên vẫn cảm thấy mình chiếm hời của Phó Cầm Duy, không được thoải mái, chỉ sợ nhà ở đây không bán ra được.

Nhà còn chưa bắt đầu bán, nhưng Lục Ngọc và Phó Cầm Duy đều rất tự tin.

Sau này nơi này sẽ phát triển vượt bậc, loại đồng tiền mạnh như nhà ở này không thể nào không bán được.

Công trình hoàn toàn công việc cuối cùng, sau khi kết thúc, tất cả mọi người đều ai về nhà nấy.

Nhưng các công nhân lại không về, tìm Phó Cầm Duy nói vẫn muốn theo anh làm.

Người quanh năm làm việc giống như họ, cái họ chú trọng nhất chính là theo một ông chủ tốt.

Ở đây ăn ngon uống ngon, liền muốn theo anh, không muốn đổi người nữa.

Từ Đại Nguyên sợ Phó Cầm Duy khó xử, nói: “Đợi bán nhà rồi tính! Phần tình cảm này của các cậu, Phó tổng đã biết rồi!”

Thấy anh ấy nói như vậy, những người khác cũng không tiếp tục nài nỉ nữa. Mới đầu Phó Cầm Duy xây nhà là muốn mình sống tiện hơn, thấy một tòa lầu đội đất trồi lên vẫn rất có cảm giác thành tựu. Anh suy nghĩ, sau này làm bất động sản cũng được.

Với chuyện bán nhà này, Lục Ngọc nói: “Giao cho em đi!”

Thuật nghiệp có chuyên công, Phó Cầm Duy chỉ lo nắm vững chất lượng căn nhà là được.

Thời này bán nhà chủ yếu dựa vào đăng báo, nào có nhiều thủ đoạn tuyên truyền như sau này.

Chuyện này giao cho Lục Ngọc, vừa hay đúng chuyên môn!

Lục Ngọc thuê một chiếc xe buýt, mua hai cái loa, còn làm tuyên truyền lên thân xe. Đối với người ở năm 88 mà nói, đây là chuyện họ chưa từng thấy bao giờ.

Đi xem nhà có thể ngồi xe miễn phí.

Trên xe còn thuê hai chàng trai nhanh nhẹn, tới nơi thì bắt đầu xuống giới thiệu, đi xem nhà không tốn tiền, buổi trưa còn cung cấp một bữa ăn.

Đây đều là chủ ý của Lục Ngọc, đều dùng quen ở kiếp trước rồi, nhưng ở thời này lại cực kỳ mới mẻ.

Sự nhiệt tình của cư dân lập tức được đánh thức, cho dù không đi xem nhà, vì một bữa ăn này cũng xứng đáng.

Thời này trong thành phố có xe buýt, nhưng ngồi xe tốn tiền, bây giờ ngồi xe không tốn tiền, giống như hóng gió vậy, dạo một vòng trong thành phố cũng tốt.

Xe buýt chở đầy người đến chỗ sở bán nhà, tới nơi liền phát cơm hộp, không hề chiêu trò chút nào.

Có một hộp cơm tạp lương đầy ắp, đậu phụ cay, hẹ xào giá, còn có một món thương hiệu ở đây, xương gà hầm khoai tây, ngửi rất thơm. . truyện ngôn tình

Ăn vào một miếng, còn ngon hơn cơm hộp mua bên ngoài.

Có người lớn tuổi không nỡ ăn, nói: “Tôi có thể cầm về không? Cũng cho người nhà nếm thử.”

Cô gái ở sở bán nhà xinh đẹp, nhưng rất gần gũi, không hề có sự ngạo mạn của chị gái bán nhà chút nào, nói: “Được chứ, nếu bà không ăn, hộp cơm này bà cứ cầm về.”

Mọi người nghe vậy, vốn dĩ đang ăn rất say sưa, đều không nỡ ăn.

Ở nhà một bữa cũng không nỡ nấu nhiều như vậy, ăn hai miếng còn chưa đã ghiền, vừa muốn ăn một mình, vừa muốn mang về, nói: “Ngày mai còn có thể tới không?” Anh ta nói xong cũng cảm thấy ngại.

Chị gái bán nhà nói: “Có thể.”

Lục Ngọc đã đào tạo bọn họ rồi, ăn uống có thể tốn vài đồng, đánh bóng danh tiếng và bảng hiệu mới là quan trọng, tới lúc đó họ không cần phí sức tuyên truyền, người ở đây sẽ tuyên truyền giúp họ.

Những người tới vì cơm hộp đó nghe vậy, lập tức vui vẻ, định lần sau dẫn bạn bè thân thích cùng tới.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 466: Bán nhà


/images/2024-0308.gif

Đợi ăn xong, họ cũng ngại lau miệng bỏ đi, vẫn tới giả bộ xem nhà.

Sở bán nhà ở đây có một căn nhà mẫu đã trang trí xong, đơn giản phóng khoáng, nhìn một cái là thích.

Nếu có thể sống ở đây thì thích lắm!

Sau đó lại lên lầu đi xem nhà, chất lượng ở đây, độ dày của sàn, tường đều tiêu chuẩn.

Vốn dĩ không muốn mua nhà, sau khi xem một vòng lại có chút rung động.

Tuy hơi xa, nhưng ở đây là khu khai phá kinh tế, sau này đều sẽ mở tuyến xe buýt.

Chỉ cần có xe buýt, đi đâu cũng như nhau.

Hơn nữa nhà ở đây xây lớn, rộng rãi hơn ba mươi bốn mươi mét vuông ở chỗ khác.

Họ hỏi nhà ở đây bao nhiêu tiền, nói một trăm năm mươi tệ một mét vuông. Mỗi tầng lầu đều là nhà tám mươi mét vuông.

Một lầu ba hộ, trái phải đều là nam bắc thông thoáng, ở giữa là căn toàn dương*, phù hợp với nhiều người khác nhau.

*Nhà toàn dương là kiểu nhà lúc trưa có mặt trời, cả căn nhà đều sẽ được mặt trời chiếu rọi.

Tính ra một căn nhà là một vạn hai.

Nếu vay vốn, thanh toán trước hai nghìn tệ là có thể mua nhà rồi. .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn
2. Cô Gái Ngốc, Tôi Yêu Em
3. Chính Chủ Trở Về, Thế Thân Muốn Nghỉ Hưu Sớm
4. Siêu Thị Của Tôi Thông Kim Cổ
=====================================

Tính ra như vậy, tiêu dùng tiết kiệm một chút cũng có thể mua rồi.

Những người này càng xem càng thích, nghe nói họ là tốp đầu tiên, có rất nhiều tầng lầu cho họ chọn.

Nếu tới sau, chỉ có thể xem còn gì chọn đó thôi!

Còn đang xem nhà, nhìn thấy xe buýt lại chở một xe khách tới, cũng giống như họ, tới đây liền phát cơm hộp! Ăn xong, họ cũng sẽ tới xem nhà.

Cảm giác cảnh giác này lập tức ập tới, nhà tốt xấu họ có thể nhìn ra, những người khác cũng có thể nhìn ra!

Đang định quay về mua căn nhà.

Nơi này đều là người ngoại lai đông, thà mua một căn nhà sớm một chút còn hơn chen chúc trong nhà thuê.

Có một căn nhà của riêng mình ở Thẩm Quyến, cũng có thể có chút cảm giác quy thuộc.

Nhà mua chỗ nào cũng được, nhưng ở đây thực sự cho họ hảo cảm rất tốt.

Chất lượng phòng ốc này căn bản chưa từng thấy ở những nơi bán nhà khác. Sau khi quay về, không chỉ nói với người nhà, cũng nói với những hàng xóm láng giềng buổi chiều không đi.

Kết quả bị người bản địa tạt nước lạnh.

“Mấy người đừng có điên, mua chỗ xa như thế còn đắt như thế!”

“Cũng không đắt, chỉ là giá bình thường, còn có căn đắt hơn chỗ họ nữa! Vay vốn thôi.”

Ở chỗ khác, vay vốn khó hình dung, nhưng ở Thẩm Quyến, mọi người đều không có nhiều tiền như vậy, vay vốn ngược lại trở thành chuyện rất bình thường.

“Nếu tôi nợ tiền ngân hàng, tôi ngủ không ngon.”

“Tôi ngủ ngon, cũng không phải một mình tôi vay.”

“Cơm hộp chỗ cô ấy thật sự ngon như thế?”

“Thật đó!”

“Vậy ngày mai tôi cũng đi!” Vừa muốn ăn cơm miễn phí, vừa muốn xem thử nhà ở đó, có phải thật sự tốt giống như mọi người tâng bốc không.

Ngày hôm sau, xe buýt tuyên truyền bán nhà cứ qua như vậy.

Người lên xe không cần hướng dẫn, tự mình xếp hàng lên xe. Rất nhanh đã gom đủ một xe, chở về ăn cơm.

Có một số người đã tới hôm qua, lần thứ hai tới tự nhiên như nhà mình, còn hướng dẫn cho người khác.

Những người lần đầu tới cũng tấm tắc hiếu kỳ, ở đây thật sự khác!

Bây giờ còn chưa có ý thức phục vụ và ngành phục vụ. Lần đầu tiên họ nhìn thấy cung cách phục vụ như vậy.

Thái độ của chị gái bán nhà cũng tốt.

Ăn xong theo thường lệ đi xem nhà.

Người có mặt ở đây nghe người hôm qua nói xong, đều nhìn kỹ kiến trúc căn nhà.

Quả nhiên rất khiến người ta rung động.

Xem lần nữa, những người tới hôm qua, hôm nay mới quyết định muốn mua, kết quả nhìn thấy trên bản viết tầng lầu có rất nhiều chỗ đều bị dán hoa hồng nhỏ, hơn nữa đều là tầng lầu tốt.

Nhìn thấy liền sốt ruột: “Sao lại bị dán rồi?”

Chị gái bán nhà vội vàng giải thích: “Cái bị dán chính là đã bán rồi!”

Người có lòng muốn mua nhà đều chấn kinh, hôm qua họ xem xong, hôm nay muốn mua đã đủ nhanh rồi, còn có người nhanh hơn họ, lập tức nghiêm túc chọn nhà, chọn trúng cũng trực tiếp dán.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 467: Bay về gặp con


/images/2024-0308.gif

Ngày đầu tiên đã bán được năm đơn, ngày thứ hai bán được năm mươi sáu đơn. Ngày thứ ba, những người này thấy nhà bị dán càng nhiều, đột nhiên cảm thấy căng thẳng.

Vội vàng nói với chị gái bán nhà: “Để cho tôi một căn!”

“Xin lỗi, chúng tôi không thể để, trừ phi nộp tiền cọc!”

“Bao nhiêu tiền cọc, tôi nộp.”

Dẫn người xem nhà cũng chỉ hơn một tháng, mỗi ngày đều có đơn.

Đối với những người muốn mua còn đang xem xét đó mà nói, quả thực giống như d.a.o cùn cắt thịt. Rất nhanh, nhà ở hướng nam bắc đều được mua hết, chỉ còn lại nhà toàn dương và tầng trên cùng, tầng dưới cùng.

Với tốc độ này, sợ là tầng trên cùng và tầng dưới cùng cũng sắp bán hết.

Tổng cộng bán bốn mươi ngày, nhà bán được hơn hai trăm sáu mươi vạn. Trừ đi tám mươi vạn bỏ ra xây nhà, chưa tới một năm, họ đã kiếm được một trăm tám mươi vạn, hơn nữa còn chưa tính mặt tiền ở tầng trệt.

Mười gian mặt tiền, Lục Ngọc nói giữ lại cho cô một số. Một cái trong đó sửa sang thành trung tâm bán nhà. Bây giờ nhà đều đã bán hết, trung tâm bán nhà tạm thời đóng cửa. Sau này phải dùng như thế nào, cô vẫn chưa nghĩ xong.

Phó Cầm Duy vừa nghe nói cô cần dùng, đều để lại cho cô.

Bất động sản xung quanh vốn dĩ không coi người ngoại lai như anh vào mắt, nhưng thấy họ chở từng xe từng xe người tới, chẳng bao lâu đã bán hết nhà, lập tức dại ra.

Tổng cộng người muốn mua nhà chỉ có từng đó, đều đi mua nhà của anh, vậy lúc mình mở bán há không phải phải treo trứng ngỗng.

Lại nghe nói bên đó xe đưa xe đón, tặng cơm hộp, còn làm nhà mẫu, ngay cả những ông chủ bất động sản lớn đó cũng cảm thấy Phó tổng lợi hại! Bên cạnh có cao nhân chỉ điểm.

Họ cũng bắt chước theo, nhưng cũng không biết người ở khu vực này đều mua nhà rồi hay là thế nào.

Bán không nhanh bằng người ta.

Trong tay Phó Cầm Duy có tiền, muốn tiếp tục đầu tư, được một chủ đầu tư bất động sản nhỏ ở đây tìm tới, bây giờ đều là đại lão tới giành thịt ăn.

Công ty nhỏ bon chen sinh tồn rất gian nan, anh ta cũng muốn được đại lão thu nhận, nhưng thể lượng quá nhỏ, đối phương không nhìn trúng!

Liền nhắm vào người mới có thành tựu cao như Phó Cầm Duy.

Phó Cầm Duy lần đầu thử nước, rất nhiều thứ đều là mò đá qua sông. Nếu có thể hợp tác với công ty bất động sản bản địa, ngược lại rất tốt.

Tới bàn bạc, đối phương cũng rất có thành ý.

Anh bỏ ra ba trăm vạn, có thể chiếm năm mươi mốt phần trăm cổ phần.

Phó Cầm Duy lại kéo Từ Đại Nguyên tới nói chuyện, hỏi có muốn làm cùng không! Là công ty bất động sản, trong tay phải có đội công trình của riêng mình!

Con người Từ Đại Nguyên chính trực, làm việc rất tốt, rất phù hợp tính cách của Phó Cầm Duy.

Từ Đại Nguyên nghe xong lập tức đồng ý.

Trong tay Phó Cầm Duy cầm hai trăm tám mươi vạn, hai mươi vạn còn lại là Lục Ngọc rút từ thị trường cổ phiếu ra cho anh. Thị trường cổ phiếu đó vẫn đang tăng, hai mươi vạn lợi tức ở bên trong đã tăng thành năm mươi vạn. Lục Ngọc lại rút ra hai mươi vạn.

Số tiền còn lại để ở thị trường cổ phiếu, cô cũng không quan tâm nữa, mặc nó sinh trưởng.

Sự nghiệp của Phó Cầm Duy lên như diều gặp gió.

Giáo viên của con trai gọi điện thoại tới. Lục Ngọc nghe điện thoại.

Ở đầu bên kia, giáo viên nói phụ huynh tới một chuyến, Lục Ngọc căng thẳng, còn cho rằng là bên đó con xảy ra chuyện gì.

Cô cũng không kịp nói gì, để lại một tờ giấy cho Phó Cầm Duy, mua vé máy bay quay về tỉnh.

Lục Ngọc tới rất vội, xuống máy bay, bắt xe đến trường học.

Bảo vệ cổng thấy cô lo lắng, làm đăng ký xong liền cho cô vào!

Xa xa, nhìn thấy Phó Tích Niên quờ quạng hai tay gọi mẹ. Lục Ngọc lo muốn chế.t, cũng chỉ thằng bé không tim không phổi này vẫn giống như lúc nhỏ, chui tọt vào trong lòng Lục Ngọc.

Lục Ngọc ôm chặt con trai vào trong lòng, hỏi: “Sao vậy?” Trong điện thoại giáo viên cũng không nói rõ ràng, cô còn tưởng là xảy ra chuyện.

Bây giờ thấy Phó Tích Niên tung tăng nhảy nhót, liền biết là cô hiểu lầm gì rồi.

Phó Tích Niên đã không gặp mẹ một thời gian dài, cực kỳ lưu luyến Lục Ngọc: “Con nhớ mẹ lắm.”

Lục Ngọc chua sót trong lòng, nói: “Mẹ cũng nhớ con!”
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 468: Cho phó tích niên luyện thể thao


/images/2024-0308.gif

Phó Tích Niên nói tới chính sự, có hơi ngại nói: “Có thể giáo viên gọi mẹ có chút chuyện khác muốn nói!”

Lục Ngọc hỏi chuyện gì.

Con trai cũng không nói.

Cô chỉ đành tới phòng làm việc của giáo viên.

Giáo viên chủ nhiệm của con trai là một thầy giáo hơn năm mươi tuổi, lúc này nhìn thấy Lục Ngọc cũng có hơi kinh ngạc: “Cô trẻ thật!” Không biết còn tưởng là chị gái của Phó Tích Niên đấy.

Lục Ngọc nói: “Thầy gọi tôi tới là có chuyện gì?”

Giáo viên chủ nhiệm nói: “Thời gian trước, trường thể thao tới đây chọn người, chọn trúng Phó Tích Niên, đứa trẻ này tố chất các phương diện đều rất mạnh, trường thể thao muốn em ấy tới đó, chuyện này chúng tôi phải lấy ý kiến của cô.”

Lục Ngọc nói: “Cần chuyển học tịch sang sao?”

Giáo viên chủ nhiệm không ngờ Lục Ngọc biết cả những cái này, nói: “Chắc vậy.”

Một khi được trường thể thao chọn trúng, học tịch sẽ được điều đi.

Đó là nơi chuyên môn đào tạo vận động viên, mỗi ngày dành hầu hết thời gian cho huấn luyện, rất ít môn văn hóa.

Phó Tích Niên còn nhỏ, nếu bỏ bê việc học từ bây giờ, sau này đối mặt với thời đại thay đổi chóng vánh sẽ càng khó khăn hơn.

Lục Ngọc nói: “Con trai tôi ở trường biểu hiện như thế nào?”

Thầy chủ nhiệm nói: “Thằng bé rất ngoan, rất nhiệt tình cởi mở, các bạn học đều rất thích em ấy.”

Thấy thầy chủ nhiệm và phụ huynh ở đây đánh thái cực, thầy thể dục bên cạnh lo lắng, lập tức đi ra một chuyến.

Qua một lúc, một người đàn ông hơn ba mươi tuổi đi vào, nói: “Cô là mẹ của Phó Tích Niên nhỉ, tôi là huấn luyện viên Lộc!”

Lục Ngọc nói: “Vinh hạnh!”

Huấn luyện viên Lộc nói: “Các phương diện trình độ thể chất của đứa trẻ này đều vô cùng tốt, hơn nữa nó cũng rất thích chạy nhảy, chúng tôi muốn huấn luyện hệ thống, sau này có thể giành vinh quang cho tổ quốc, làm ngôi sao thể thao!”

Lục Ngọc nói: “Tôi không có dã tâm lớn như thế, chỉ hi vọng con trai tôi khỏe mạnh lớn lên!”

Một câu nói của Lục Ngọc khiến người ta biết ý của cô, trong nhà không đồng ý cho Phó Tích Niên luyện thể thao. Việc này cũng có thể hiểu, luyện tập thể thao vô cùng vất vả, một nửa đều là con cái nhà nghèo đến đó bao ăn bao ở, còn có ít trợ cấp.

Tuy Lục Ngọc không mang châu báu, nhưng nhìn là biết người giàu có. Dĩ nhiên sẽ không bị chút phúc lợi này đả động.

Nhưng huấn luyện viên Lộc thật sự tiếc nhân tài như Phó Tích Niên.

Rất hiếm khi nhìn thấy đứa trẻ có sức bật nhảy, các phương diện đều rất mạnh, thần kinh vận động rất tốt.

Người làm ngành thể thao đều biết, thiên phú quan trọng hơn nỗ lực, đây là một hạt giống tốt, bỏ lỡ thiên tài này, không biết phải đợi bao lâu mới gặp được người kế tiếp.

Huấn luyện viên Lộc thậm chí có hơi hèn mọn: “Có thể cho một cơ hội không?”

Lục Ngọc hỏi: “Các anh là chuyên ngành gì?”

Huấn luyện viên nói: “Xạ kích!”

Lục Ngọc thấy con trai ở bên ngoài vui vẻ vẫy chào cô, đây là con trai của cô, cô rất rõ, đoán chừng thằng bé cũng thích.

Nhưng làm phụ huynh, phải chịu trách nhiệm với con cái. Mười mấy năm con lớn lên này là thời đại trong nước phát triển nhanh chóng!

Mặc kệ là các ngành các nghề đều cần học văn hóa.

Bây giờ cậu vì trốn tránh học tập muốn đi luyện thể thao, nhưng bài vở bỏ dở sau này đều không lấy lại được.

Lục Ngọc nói: “Nếu không chuyển học tịch, tôi có thể cân nhắc.”

Huấn luyện viên Lộc kinh ngạc, sau đó vui mừng. Lục Ngọc không thẳng thừng từ chối nữa.

Có nghĩa rằng vẫn có cơ hội.

“Có thể thì có thể, chỉ là đứa trẻ sẽ hơi vất vả hơn!” Họ cũng có trường hợp như vậy, hết tiết luyện, tan học luyện, cuối tuần luyện.

Nhưng nếu như vậy, thời gian nghỉ ngơi của đứa trẻ sẽ đều bị chiếm dụng.

Không được nghỉ ngơi, có thể người lớn cũng không chịu nổi, càng đừng nói là trẻ con. Cho nên huấn luyện viên Lộc vẫn kiến nghị, chỉ chọn một, nếu ôm cả hai sẽ dở dang. . truyện đam mỹ

Lục Ngọc nói: “Vậy thì để thằng bé an ổn học tập đi.”

Huấn luyện viên Lộc nghẹn lời, sau đó cười khan hai tiếng: “Có thể ôm cả hai, đứa trẻ này, dồi dào tinh lực.”

Huấn luyện viên Lộc cũng biết Lục Ngọc kiên quyết, không cho con từ bỏ lớp văn hóa, nói: “Tôi đến đó cân đối một chút!”
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 469: Bí mật của hai mẹ con


/images/2024-0308.gif

Loại thiên tài giống như Phó Tích Niên, chỉ cần bỏ ra ba phần cố gắng đã có thể đạt được thu hoạch mười phần.

Huấn luyện viên Lộc nói: “Còn có một chuyện phải nói với phụ huynh, chúng tôi mua thiết bị rất đắt, nhưng đứa trẻ cần cho huấn luyện!”

Lục Ngọc hỏi bao nhiêu tiền, huấn luyện viên Lộc nói hơn hai trăm một bộ, Lục Ngọc nói không thành vấn đề.

Huấn luyện viên Lộc đi khỏi, Lục Ngọc nói với thầy chủ nhiệm muốn xem thành tích học tập của con.

Con mới vào lớp một, thầy chủ nhiệm lấy bảng thành tích cho cô xem, Phó Tích Niên môn nào cũng trên chín mươi điểm, xếp hạng tầm trung trong lớp.

Lục Ngọc xem xong, nói: “Cảm ơn thầy, tôi muốn xin nghỉ phép cho thằng bé!” Lại nói mình từ vùng ngoài quay về, muốn ở với con lâu thêm chút.

Thầy chủ nhiệm sảng khoái đồng ý, dù sao buổi chiều không có tiết chính, để cậu đi.

Lục Ngọc từ văn phòng đi ra, tìm con.

Tìm thấy Phó Tích Niên trong vườn hoa dưới lầu, thằng bé thấy Lục Ngọc ra, có hơi căng thẳng: “Mẹ cho con học b.ắ.n cung không?”

Lục Ngọc ngồi xổm xuống hỏi con: “Con thích b.ắ.n cung sao?”

Phó Tích Niên nói: “Con thích, cực kỳ ngầu!”

Lục Ngọc nói: “Nhưng phải tập luyện hệ thống, phải chịu khổ rất nhiều!” Bao gồm huấn luyện sức mạnh, sức chịu đựng, còn có áp lực tâm lý.

Tuy con trai có hơi không hiểu lắm, nhưng vẫn nói với Lục Ngọc: “Con cảm thấy con có thể.”

Lục Ngọc nói: “Vậy được, mẹ sẽ cho con tới luyện tập, nhưng ngoài thời gian huấn luyện, tuyệt đối không thể bỏ tiết văn hóa.”

Phó Tích Niên đồng ý, vẫn cẩn thận dè dặt nói: “Mẹ có thể đừng nói cho cha biết không?” Cậu hơi sợ Phó Cầm Duy.

Lục Ngọc nói: “Được, đây là bí mật giữa hai chúng ta.”

Phó Tích Niên nghe vậy, thở phào trong lòng: “Vậy chúng ta móc ngoéo.”

Sau đó Lục Ngọc dẫn con trai tới tòa lầu bách hóa gần đây, mua một bộ đồ mới, lại đến chỗ chuyên đồ dùng thể thao, mua cho con trai cung tên và đồ bảo hộ cần thiết.

Sau đó, lại đưa con tới tìm huấn luyện viên Lộc, xem nhà thi đấu một chút.

Ở đây vô cùng đơn sơ, rất nhiều đứa trẻ không mua nổi trang bị b.ắ.n cung, chỉ có thể dùng trang bị công, đứa này tập xong tới đứa kia dùng.

Còn đều là đứa trẻ lớn cỡ con trai cô! Lục Ngọc động lòng trắc ẩn, lại đến cửa hàng thể thao mua hai mươi bộ trang bị, đều là loại cao cấp, quyên góp cho huấn luyện viên Lộc, khiến anh ấy vô cùng cảm kích.

Hành vi của Lục Ngọc giống như đưa củi giữa trời đông rét buốt. Chỗ xạ kích của họ không có thành tích gì trong cuộc thi quốc tế, cộng thêm trang bị đắt, không có bao nhiêu người tập. Đồ chỉ có thể tìm thợ thủ công làm, cho dù mỗi tháng huấn luyện viên Lộc đều trích lương vào, cũng như muối bỏ biển.

Bây giờ có Lục Ngọc hỗ trợ, lập tức như hổ thêm cánh.

Huấn luyện viên Lộc không biết cảm ơn thế nào mới được, trịnh trọng nói: “Cô yên tâm, Phó Tích Niên có thể thành tài!” Anh ấy quyết tâm báo đáp sự viện trợ và ân tình của Lục Ngọc.

Lục Ngọc nói anh vất vả rồi.

Lúc đi về, lại mua cho con trai một cái bánh trứng. Phó Tích Niên vừa ăn vừa nói: “Mẹ, mẹ sẽ nhớ con chứ?”

Lục Ngọc nói: “Đương nhiên.”

Phó Tích Niên nói: “Vậy con viết thư cho mẹ được không? Chúng ta làm bạn qua thư.”

Lục Ngọc nghe xong mỉm cười: “Con còn biết bạn qua thư?”

Phó Tích Niên nói: “Đương nhiên rồi, rất thịnh hành đó!”

Lục Ngọc nói: “Được, vậy con viết thư cho mẹ.”

Lúc cô rời đi, Phó Tích Niên lưu luyến không nỡ.

Lục Ngọc cố nén nhìn con đi xa, thực ra Phó Cầm Duy nói cũng đúng, con sẽ lớn lên.

Lục Ngọc ngồi máy bay về Thâm Quyến, vừa tới nhà đã nhìn thấy Phó Cầm Duy.

Phó Cầm Duy nói: “Con thế nào rồi?”

Hiếm khi thấy dáng vẻ hoảng loạn của anh.

Lục Ngọc nói: “Không có gì, chỉ là thành tích học tập hơi kém, bị mời phụ huynh!”

Phó Cầm Duy thở phào nói: “Ồ, con không sao là được!” Sợ Lục Ngọc thất vọng, nói: “Đợi đến tết quay về anh sẽ dạy kèm cho nó, em đừng quá lo lắng.”



Lúc cuối năm, giá nhà tăng mạnh, tăng gấp đôi.

Tốc độ tăng này ngay cả người làm trong ngành bất động sản cũng khiếp sợ.

Phó Cầm Duy càng tới cuối năm càng bận, nhìn trúng mấy lô đất phải đấu giá.

Phải đi thẩm định, nộp hồ sơ dự thầu…Tốc độ tăng giá của đất cũng rất nhanh.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 470: Lưu bàng tới đón


/images/2024-0308.gif

Từ sau khi Phó Cầm Duy hợp tác với người ta thành lập công ty bất động sản, Lục Ngọc cũng bung xõa.

Có lúc cô đi dạo khắp nơi ở Thâm Quyến, mua một số quà tết chuẩn bị về nhà ăn tết.

Có lúc quay về tỉnh xem con trai huấn luyện, ăn cơm cùng con trai. Chạy hai nơi, bận kinh khủng.

Thấy lại sắp tới tết, Lục Ngọc mua tận mấy con ngỗng quay nổi tiếng nhất bản địa, định gửi vận chuyển lúc đi máy bay.

Phó Tích Niên được nghỉ đông, ở trường thể thao tập luyện nửa tháng, Lục Ngọc đón con trai tới Thâm Quyến sống cùng họ một thời gian ngắn.

Sau khi con trai tới, Phó Cầm Duy cũng vui, ngày nào cũng về nhà sớm hơn một chút.

Ba người chen trên một cái giường, Phó Cầm Duy ngủ ở giữa, tuy nhà nhỏ nhưng rất ấm cúng.

Phó Cầm Duy nói: “Đã mua xong vé về nhà chưa?”

Lục Ngọc nói: “Mua vé ngày hai chín tết.”

Phó Cầm Duy nhẹ nhõm, ở đây bận rộn suốt, tầm hai chín tết mới lo liệu xong.

Năm nay chỉ riêng hoa hồng anh đã có thể lấy được một trăm năm mươi vạn.

Thể lượng của công ty giống như quả cầu tuyết lăn, anh tổng cộng đầu tư ba trăm vạn, mối làm ăn này kiếm tiền nhiều hơn anh tưởng tượng.

Hơn nữa may mà anh quyết đoán, hợp tác với chủ đầu tư bản địa, liên hợp mở công ty khoanh rất nhiều đất ngon, bây giờ giá tăng mạnh.

Người phía sau bước chậm một bước, chỉ có thể mua đất ở trong xó xỉnh.

Nhà họ xây đầu năm, bán một vạn hai một căn. Bây giờ tăng vọt, đã tăng tới bốn vạn rồi.

May mà không bán mặt tiền, giá mặt tiền còn tăng lên gấp năm. Mặt tiền giá trị hai vạn lúc đầu, bây giờ đáng giá mười vạn.

Mười mặt tiền chính là một trăm vạn, đều đứng dưới tên Lục Ngọc, hơn nữa còn đang tăng tiếp.

Ai có thể ngờ, mới nửa năm, nơi này đã xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất như vậy.

Lục Ngọc đặt vé máy bay và vé xe xong liền gọi điện thoại về nhà, nói hai mươi chín họ về.

Tầm tối là tới nhà.

Bên thôn nói biết rồi.

Ở quê mùa đông lạnh cóng, tới ngày hai mươi chín, cả nhà xách túi lớn túi nhỏ về, đồ không mang lên máy bay được thì ký gửi.

Tới tỉnh lại ngồi tàu lửa về, may mà họ đã nhờ người mua vé giường nằm trước, tốt xấu cũng có chỗ ngồi, chỗ ghế cứng chen chúc tới nỗi không thở được.

Xe lửa dừng ở huyện, họ vội vàng cầm đồ xuống.

Xa xa đã nhìn thấy Lưu Bàng ở đây, xe đỗ bên cạnh, khi thấy gia đình ba người họ, ấn còi nhắc nhở. Lục Ngọc nói: “Sao anh ở đây?”

Lưu Bàng nói: “Tới đón mọi người!” Anh ấy đặc biệt gọi điện thoại cho thôn Đại Vũ, nghe nói hai mươi chín họ mới về, từ tỉnh tới chỉ có chuyến xe này, liền vội vàng tới đón.

Ba người lên xe.

Bên ngoài lạnh, Lưu Bàng bật máy sưởi, chẳng mấy chốc, đứa trẻ buồn ngủ, dựa vào lòng Lục Ngọc ngủ say.

Lưu Bàng hỏi Phó Cầm Duy ở bên đó như thế nào.

Phó Cầm Duy: “Rất tốt, có muốn đi cùng không?”

Lúc anh đến đó, mang theo tám mươi vạn, trong vòng một năm, chỉ riêng hoa hồng đã được một trăm năm mươi vạn. Cộng thêm trong công ty còn trữ mấy miếng đất.

Cổ phiếu của Lục Ngọc còn hơn ba mươi vạn, cộng thêm mười mặt tiền trong tay, hai người cộng lại, giá thị trường sắp sửa nghìn vạn.

Quả nhiên Thâm Quyến là thời đại đãi vàng, k1ch thích.

Lưu Bàng nói: “Biết ngay anh ở đó cũng có thể thành công, tôi thì thôi, tôi không có dã tâm lớn như thế!”

Hơn nữa cha mẹ người thân của anh ấy đều ở đây, cũng không nỡ đi.

Lục Ngọc lấy cho Lưu Bàng một túi đồ ăn to, có ngỗng quay, còn có đặc sản vùng miền của họ, đều là thứ không mua được trong tỉnh.

Lưu Bàng nói: “Vẫn là các người hiểu tôi, cảm ơn nhé.”

Bây giờ anh ấy làm xưởng trưởng, lễ tết được không ít người tặng quà, nhưng toàn là rượu, thuốc lá, hoặc là trà, căn bản không trúng ý anh ấy.

Thứ Lưu Bàng thích nhất vẫn là đồ ăn.

Nói chuyện suốt chặng đường, cuối cùng cũng tới nhà.

Đưa tới căn nhà to ở quê của Lục Ngọc.

Lưu Bàng nói ăn tết xong sẽ tìm Phó Cầm Duy uống rượu, lại nói họ hiếm khi về một chuyến, không quấy rầy họ đoàn viên nữa.

Lưu Bàng vừa đi, họ vào nhà.

Người trong nhà đầy đủ, người nhà họ Phó, người nhà họ Lục đều ở bên trong, người lớn đánh bài, trẻ nhỏ cũng chơi đùa, cực kỳ náo nhiệt.

Tiêu Thái Liên nhìn thấy họ, vội vàng nói: “Cuối cùng cũng tới nhà rồi, mau, đều đang đợi các con ăn cơm!”

Đã sáng sớm rồi, Lục Ngọc nói: “Mọi người thật tình!” Cô đánh thức Phó Tích Niên dậy.

Tuy thời tiết bên ngoài lạnh, nhưng đã đốt giường lửa từ sớm, trong nhà không hề lạnh chút nào.

Tiêu Thái Liên nhìn Phó Tích Niên, nói: “Cháu trai ngoan của bà gầy đi rồi! Các con cũng thật là, ở nhà tốt biết bao.”

Họ nghe xong cũng chỉ cười.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 471: Giảng bài cho con trai


/images/2024-0308.gif

Vừa nói ăn cơm, giống như ảo thuật, lấy ra rất nhiều gà vịt cá thịt.

Phó Cầm Duy nhìn thấy, nói: “Vẫn là đồ trong nhà ngon.”

Cả nhà ăn ăn uống uống, thấy Phó Cầm Duy về, căn bản không muốn ngủ, dù sao tết tư cũng không có việc gì, nói chuyện đao to búa lớn với nhau thú vị biết bao.

Ăn cơm xong, Lục Ngọc muốn đi rửa bát nhưng đều bị người nhà ngăn lại! Các chị dâu tới nhanh chóng rửa bát.

Lục Ngọc mang về cho họ rất nhiều quà.

Chị ba Phó nói: “Mua nhiều như vậy!”

Năm nay họ làm ma lạt thang cũng kiếm được tiền, nghĩ trước đây đều nhận quà của Lục Ngọc, lần này không hẹn mà cùng chuẩn bị quà quý giá!

Vừa lấy ra, đều bật cười.

Mọi người đều mua vàng, khóa bình an vàng, vòng tay vàng, còn có bàn tính vàng.

Toàn bộ đều cho Phó Tích Niên, đều đeo lên cổ, trông cực kỳ khôi hài đáng yêu.

Ở đây, họ uống rượu tới đêm muộn, ba giờ sáng mới dần giải tán.

Lục Ngọc với Phó Cầm Duy nằm trên giường, ở trong môi trường quen thuộc này, họ càng thư giãn.

Về nhà nên vui, ngược lại không ngủ được.

Phó Cầm Duy nói: “Sau này anh nhất định sẽ xây một căn nhà thoải mái giống như nhà mình cho em!” Trước đây muốn giữ lại vài căn cho mình ở, nhưng quên dặn, bên phía sở bán nhà cật lực bán hết đi.

Cũng chỉ có thể thôi.

Lục Ngọc nói: “Chỉ cần ở bên nhau, sống ở đâu cũng như nhau.”

Về thôn, Phó Cầm Duy luôn bận đi thăm thân thích, còn đi tảo mộ một lần.

Vừa hay sửa lại mồ tổ.

Bây giờ anh là danh nhân trong thôn, mỗi ngày người tới tìm anh không ít.

Nhưng hôm nay, mới sáng đã có người tìm Phó Cầm Duy, nói đi ăn há cảo thịt lừa, anh không đi.

A gọi Phó Tích Niên muốn ra ngoài chơi lại, nói: “Cha làm bài tập với con!” Con trai lập tức ngơ ra: “Hả?”

Phó Cầm Duy nói: “Hôm qua cha nhìn thấy bảng thành tích của con rồi.”

Phó Tích Niên nghe xong có hơi căng thẳng, cậu biết lúc cha đi học đều được điểm tối đa. Nhưng sau khi cậu đi học, thành tích chỉ tầm trung, hoàn toàn khác với cha.

Chỉ đành sụp vai đi tới cùng học với cha.

Trước đây, khi Phó Cầm Duy đi học, lớp 2 tiểu học đã biết làm đề lớp 6 rồi, không hiểu đơn giản như vậy vì sao con trai không biết. Nhìn con trai cũng rất lanh lợi mà.

Lục Ngọc ở bên cạnh có hơi căng thẳng, chuyện con trai đến trường thể thao tập luyện vẫn chưa nói với Phó Cầm Duy.

Lục Ngọc nói: “Mấy hôm nữa rồi học đi, hôm nay để con thư giãn một chút.”

Phó Cầm Duy lại nói: “Đã chơi mấy ngày rồi, cũng nên tập trung lại!” Sau đó nói: “Tới làm bài, có gì không biết thì hỏi cha.”

Lục Ngọc nhìn Phó Tích Niên, cũng bày ra dáng vẻ muốn giúp nhưng lực bất tòng tâm.

Phó Tích Niên nói: “Nhưng…con đã nói với anh trai sẽ cùng nhau ra ngoài chơi.”

Phó Cầm Duy lạnh lùng nói: “Tới đây, đừng để cha nói lần thứ hai.”

Phó Tích Niên sợ hãi, chỉ đành vâng một tiếng, cúi đầu ủ rũ đi tới lấy bài tập ra. Ở bên cạnh làm, cha ngồi một bên xem.

Mới đầu Phó Cầm Duy còn rất kiên nhẫn, nghiêm túc giảng cho con, con cũng nghiêm túc nghe.

Chỉ là lúc làm lại không biết, lần đầu còn đỡ, lần thứ hai Phó Cầm Duy cũng nhịn.

Đợi tới lần thứ ba còn không biết, anh không nhịn được nổi giận: “Vì sao?” Rõ ràng đơn giản như vậy.

Con trai nhìn thấy bộ dạng này của anh lại rất căng thẳng.

Thấy Lục Ngọc bưng trái cây đã rửa sạch tới. Phó Tích Niên liền trốn phía sau Lục Ngọc nói: “Con không muốn làm bài tập nữa.”

Lần này đã hoàn toàn chọc giận Phó Cầm Duy: “Con chỉ ỷ người khác thương yêu con, liền không học nữa sao, tới đây!”

Lục Ngọc muốn khuyên, nhưng thấy Phó Cầm Duy nghiêm túc, chỉ đành vỗ vai con trai: “Cục cưng, làm xong là có thể chơi rồi.”

Thế là một buổi sáng, con theo Phó Cầm Duy làm bài tập. mới đầu Phó Cầm Duy còn rất ôn hòa, sau đó giọng nói ngày càng to.

Hai cha con này một người lửa giận ngút trời, một người thấp thỏm sợ hãi.

Tiêu Thái Liên mang con ngỗng to đã làm thịt xong từ bên ngoài tới cho họ, Lục Ngọc nghe thấy tiếng liền đi ra.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 472: Dạy con đúng cách


/images/2024-0308.gif

Tiêu Thái Liên nghe thấy tiếng bên trong hỏi: “Sao vậy?”

Lục Ngọc nói: “Cầm Duy đang dạy con trai làm bài tập, con trai không biết!”

Đang nói chuyện bên ngoài, đột nhiên nghe thấy tiếng của Phó Cầm Duy rất to: “Vừa nãy không phải cha đã giảng qua rồi sao?”

Con trai rất căng thẳng, nghe thấy cha nói như vậy, lập tức suy sụp, òa lên khóc.

Vừa nghe con trai khóc, Lục Ngọc và Tiêu Thái Liên cùng đi vào, Tiêu Thái Liên lập tức bảo vệ cháu trai ra đằng sau, nói: “Con quát tháo cái gì với thằng bé, con dạy một lần không biết thì con dạy nhiều lần, bình thường giáo viên của các con dạy các con cũng quát như vậy?”

Lục Ngọc nhẹ nhàng lau nước mắt của con trai, nói: “Mẹ dẫn con ra ngoài dạo!” Sau đó đưa con trai ra ngoài.

Phó Tích Niên cúi đầu ủ rũ đi theo, nói: “Có phải cha tức giận rồi không?”

Lục Ngọc nói: “Không, chỉ là cha hơi sốt ruột thôi!”

“Ồ!” Con trai nói: “Cha cũng là vì tốt cho con.”

Vừa thấy con hiểu chuyện nghe lời như vậy, Lục Ngọc xoa đầu con: “Tiểu Tích Niên của chúng ta chính là đứa trẻ thông minh nhất!” Hoàn toàn là giọng điệu dỗ trẻ con.

Lại rất hữu dụng với con trai, cậu trốn trong lòng mẹ, giả làm trẻ con.

Bên ngoài rất ấm áp, nhưng trong nhà lửa chiến ngút trời.

Tiêu Thái Liên vừa nghe cháu trai mình yêu quý bị Phó Cầm Duy nói như vậy, lập tức bất chấp.

Phó Cầm Duy đau đầu: “Mẹ, con đang dạy con.”

Tiêu Thái Liên nói: “Mẹ biết con chê mẹ phiền, mẹ chỉ mới nói con một câu, con đã nói vậy rồi. Con dạy con, mẹ không nên quản đúng không.”

Tiêu Thái Liên tức giận nói: “Bây giờ cánh con cứng rồi, cũng giỏi giang rồi, mẹ còn là mẹ con không?”

Phó Cầm Duy nói: “Mẹ…”

Tiêu Thái Liên nói: “Ai có thể trời sinh đã biết, thằng bé đi học ở bên ngoài, một mình cô đơn đã đủ khổ rồi, con còn ở bên cạnh nói những lời này, bình thường con từng quản sao?”

Phó Cầm Duy nói: “Mẹ, vừa nãy con không khống chế được cơn giận, sau này con không như vậy nữa!” Bình thường Tiêu Thái Liên rất lợi hại, sau mấy vòng đã khiến con trai bại trận: “Đứa trẻ này thông minh biết bao, người thông minh thì phải từ từ chỉ bảo! Nếu còn để mẹ nghe thấy con quát như vậy nữa, xem mẹ có đánh con không!”

Phó Cầm Duy dở khóc dở cười: “…”

Tiêu Thái Liên nói: “Tết tư lại đi quát tháo thằng bé!”

Lục Ngọc thấy bên trong đang ồn ào, cũng vội khuyên: “Mẹ, thằng bé nói nhớ bà nội rồi! Mẹ chơi với nó một lúc đi. Lần sau Cầm Duy không như vậy nữa.”

Có Lục Ngọc ở bên cạnh giảng hòa, Tiêu Thái Liên miễn cưỡng nguôi giận.

Tiêu Thái Liên nói: “Trước đây nó cũng như vậy?”

Lục Ngọc nói: “Không có, anh ấy thương nó lắm! quần áo mua cho con gì đó đều là anh ấy nhiều lần căn dặn.”

Tiêu Thái Liên biết đây là Lục Ngọc cố ý nói như vậy. Bà nói: “Nó là cha của thằng bé, làm những việc này là nên!” Nói xong liền muốn dẫn Tiểu Tích Niên ra ngoài chơi.

Phó Tích Niên lén lút nhìn cha một cái, nói: “Con vẫn muốn cùng cha ở đây học!” Thằng bé rất biết nhìn sắc mặt, khiến người ta có hơi đau lòng.

Phó Cầm Duy cũng hơi kinh ngạc, không ngờ đã như vậy rồi, con trai vẫn nguyện ý tới học.

Phó Cầm Duy vẫy tay, con trai giống như ngựa non chạy tới.

Phó Cầm Duy nói: “Vừa nãy cha hung dữ với con rồi, sợ lắm nhỉ.”

Phó Tích Niên nói: “Con biết cha là vì tốt cho con!” Nói xong ôm cổ của Phó Cầm Duy, dán mặt vào mặt anh. . truyen bjyx

Khiến cho Phó Cầm Duy hối hận muốn chế.t, ở điểm làm cha này, được con trai chữa lành rồi.

Tối đó, Tiêu Thái Liên ở lại đây ăn cơm. Nói buổi tối cũng muốn ở cùng thằng bé.

Trên bàn ăn, Tiêu Thái Liên nói: “Chuồng heo chỗ mẹ con tốt lắm, năm nay đã mở rộng quy mô, còn vào huyện tuyên truyền phát biểu nữa!” Năm nay cũng thành phần tử tiên tiến rồi.

Lục Ngọc nói: “Từ sau khi nuôi heo, mẹ con rất có chuyện làm!” Nguyện ý ở đây, lại mua sách học, đã sắp thành nửa chuyên gia nuôi heo rồi.

Tiêu Thái Liên cười nói: “Đúng vậy!”

Lúc đầu khi bà kết thông gia với nhà họ Lục, bao nhiêu người cười chê họ, bây giờ ai nhìn không nói tốt.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 473: Xuất hiện tình địch


/images/2024-0308.gif

Ngay lúc này, nghe thấy tiếng chuông vang lên. Phó Cầm Duy lấy điện thoại trong cặp ra nghe, bình thường anh chê thứ này nặng, đều bỏ trong cặp.

Đầu dây bên kia cũng không có chuyện gì quan trọng, đều là một số bạn hợp tác chúc tết anh.

Hàn huyên với nhau vài câu rồi cúp máy.

Tiêu Thái Liên nhìn tới sáng mắt: “Đây là thứ gì?”

Lục Ngọc nói: “Là điện thoại.”

Tuy Tiêu Thái Liên chưa từng nhìn thấy nhưng từng nghe nói: “Hơn một vạn tệ lận, các con mua?”

Phó Cầm Duy: “Công việc cấp cho!” Càng có tiền, ngược lại càng thấp điệu. Bây giờ chỗ anh nhiều việc, mang theo cái điện thoại, đỡ phải đi khắp nơi tìm điện thoại lúc cấp bách.

Tiêu Thái Liên nghe nói liền cẩn thận dặn dò: “Vậy tuyệt đối đừng làm mất, nếu không chúng ta không đền nổi!”

Phó Cầm Duy cười vâng một tiếng.

Cả nhà ngồi lại với nhau ăn uống, rất ấm cúng.

Tối đó, Phó Cầm Duy ôm Lục Ngọc còn đang tự trách: “Hôm nay anh không nên hung dữ với con trai.” Mẹ anh nói đúng, một mình con đi học đã rất vất vả rồi.

Anh có tôn nghiêm làm cha, ngại xin lỗi với con trai.

Nhưng đứa con này cũng quá hiểu chuyện, còn hiểu cho anh.

Lục Ngọc nói: “Không sao, dù sao anh cũng là lần đầu làm cha.”

Phó Cầm Duy ôm chặt eo Lục Ngọc, im lặng một lúc lâu.

Bận rộn tất bật, năm 90 lặng lẽ tới.

Từ khi bắt đầu khởi nghiệp, thời gian trôi đi vô cùng nhanh, mỗi ngày giống như bị vô số chuyện giục giã, hận không thể một ngày có bốn mươi tám tiếng.

Bây giờ Phó Cầm Duy là đại lão của công ty bất động sản, trên tay đảm đương bảy tám hạng mục, riêng khoản vay ngân hàng đã trên nghìn vạn.

Cộng thêm đầu tư của mình, nhiều lần huy động vốn, tài sản vô cùng khả quan.

Hơn ba mươi tuổi đã có thành tựu như thế này, phóng mắt cả Thâm Quyến cũng không có mấy người. Phó Cầm Duy bình thường mặc tây trang, nét mặt lãnh đạm, khí chất xuất chúng, thậm chí có một số người cho rằng anh cũng là du học sinh nước ngoài về.

Thời này, người xuất ngoại du học được gọi là hải quy.

Người từng ra ngoài du học, bay qua một vòng dĩ nhiên là khác, cảm thấy Phó Cầm Duy giống như là đồng loại, muốn tiếp cận.

Nhưng Phó Cầm Duy lại không làm bạn với họ!

Thời này trào lưu ra nước ngoài hot, người có thể ra nước ngoài, trong nhà đều có bối cảnh, mà Phó Cầm Duy hoàn toàn là dựa vào bản thân, làm ra tên tuổi ở thương trường.

Được biết Phó Cầm Duy chưa từng xuất ngoại, có hơi không dám tin, giáo dục ở trường học trong nước lạc hậu như vậy, thế mà còn có thể dạy ra người ưu tú thế này, vượt qua nhận thức của họ.

Tài sản của Phó Cầm Duy không ít, cộng thêm đẹp trai tài tuấn không khỏi sẽ xuất hiện một số mê hoặc.

Thư ký nam nói: “Đợi lát nữa cô Đỗ sẽ tới!”

Phó Cầm Duy nhíu mày nói: “Nói là tôi đang bận, không có thời gian gặp!”

Nhà họ Đỗ này có một số hợp tác với họ, mỗi lần đều cử cô Đỗ này tới. Lòng của Tư Mã Chiêu ai cũng biết.

Cô Đỗ cũng luôn tới hỏi có muốn cùng đến nhà hàng tây không, hoặc xem phim nghe nhạc các loại.

Sau khi bạn bè ở thương trường nhìn ra đều nói anh có diễm phúc.

Nếu có thể ly hôn với vợ hiện tại, cưới cô Đỗ này, đúng là cường cường liên thủ, sợ là sẽ nhảy thành nhà tư sản số 1 ở Thâm Quyến.

Nhưng lại bị anh nghiêm nghị cự tuyệt. Sở dĩ anh muốn xông pha làm ăn là bởi vì muốn cho Lục Ngọc sống cuộc sống tốt hơn, chứ không phải sau khi sống cuộc sống tốt hơn thì ly hôn với vợ.

Ai biết thư ký nam vừa đi ra, cô Đỗ đã xông vào.

“Vì sao anh luôn bảo người đuổi em, lẽ nào em khiến anh ghét như thế sao?” Cô Đỗ uốn tóc, mắt ngấn lệ nhìn anh.

Phó Cầm Duy có hơi cạn lời với cô ta, cô ta dây dưa với người đã có vợ, sao còn thấy ấm ức chứ.

Phó Cầm Duy bình tĩnh nói: “Cô Đỗ, có một số chuyện tôi hi vọng cô có thể hiểu. Tôi không có bất cứ tình cảm nam nữ nào với cô, cô đừng làm như vậy nữa, lễ nghi liêm sỉ cũng rất quan trọng!”

Phó Cầm Duy vẫn luôn rất lạnh lùng với người mà anh không quan tâm, nói lời vô cùng nặng.

Gần như là chỉ thẳng mũi nói cô ta giáo dưỡng không tốt. Cho dù có thích anh mấy cũng không thể chịu đựng bị nói như vậy.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 474: Dẹp trà xanh xong liền về nhà làm nũng vợ


/images/2024-0308.gif

Sắc mặt cô Đỗ rất kém, thư ký nam muốn ra ngoài, lại bị Phó Cầm Duy ra hiệu đứng im.

Là một người đàn ông đã kết hôn, sẽ không cùng một người phụ nữ ở trong không gian kín, khiến người ta đồn đại bừa bãi.

Lần này cô Đỗ thật sự bật khóc, sỉ nhục cô ta trước mặt người ngoài, khiến cô ta mất hết mặt mũi.

Cô Đỗ là hoa khôi trường, xuất thân danh môn, những năm nay chưa từng gặp được ai khiến mình rung động, cho tới lần đó gặp mặt Phó Cầm Duy trên bàn rượu, liền nhớ nhung.

Ai ngờ hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, cô ta nghe nói Phó Cầm Duy đã kết hôn, kết hôn từ rất sớm.

Nghĩ rằng đó chắc chắn là cô vợ nhà quê ở nông thôn nhỏ bé. Người du học trở về giống như bọn họ, căn bản không nhìn trúng những người này.

Hiện thực cho cô Đỗ một cú đả kích trầm trọng, Phó Cầm Duy ngay cả thể diện cũng không cho cô ta.

Cô ta cũng không nhịn được cơn đau đớn này nữa, bật khóc chạy đi.

Thư ký nam cũng lúng túng.

Mặt Phó Cầm Duy lại còn kém hơn cả anh ta, nói: “Dừng hợp tác với nhà họ Đỗ đi!”

Thư ký nam chưa từng thấy anh làm việc cảm tính bao giờ, lợi nhuận ở hạng mục này cao tới 50%.

Hơn nữa đã theo hạng mục ba tháng rồi, nói bỏ là bỏ, ngay cả anh ta cũng cảm thấy không phục.

Phó Cầm Duy nói: “Đừng để tôi nói lần hai.”

Thư ký nam biết tính khí của anh, một khi đã nói tức là đã chốt, chỉ đành đồng ý.

Phó Cầm Duy ngồi xuống làm việc, nhưng bị quấy rối tâm trạng, không vui, đứng dậy về nhà.

Tới Thâm Quyến hai năm, cuối cùng cũng mua được biệt thự.

Biệt thự này lúc đầu tốn hai trăm vạn, là căn đắt nhất trong số căn nhà anh từng mua, dùng hàng rào và hoa cỏ bao vây lại, nằm ở trung tâm thành phố. Người bên ngoài không biết còn tưởng là công viên.

Trong biệt thự là kiến trúc kiểu Tây, vô cùng đẹp, không kém gì thành lũy Trung Âu, nhà thiết kế cũng là bậc thầy mời tới từ nước ngoài, trang trí bên trong, mỗi một khu vực đều vô cùng đẹp. Đất rộng, lại kín đáo, nhà ba tầng, trong sân trước sân sau có hoa do họ trồng. Mùa hè hoa nở rộ, sẽ kéo bươm bươm bay qua bay lại, trông giống như phong cảnh trên tranh sơn dầu.

Phó Cầm Duy ngồi trên sô pha, cũng chỉ có khi về nhà mới có thể thư giãn.

Lục Ngọc không có nhà, ngồi trong nhà cũng cảm thấy nhà cửa trống trải, không có thích thú như trước. Ngồi chưa được bao lâu liền nghe thấy cửa vang lên, nhìn sang, nhìn thấy Lục Ngọc xách túi lớn túi nhỏ về.

Lục Ngọc thấy buổi trưa Phó Cầm Duy ở nhà, hỏi: “Hôm nay anh không cần đi làm sao?”

Bây giờ là lúc Phó Cầm Duy bận nhất.

Thập niên 90 bất động sản phát triển thần tốc, mỗi ngày đều phải chạy đua với thời gian. Tổn thất một phần có ảnh hưởng rất lớn với anh. Lục Ngọc đã quen việc thấy anh bận rộn công việc rồi.

Lục Ngọc vừa tới Hồng Kông dạo một vòng, lần này về mua mấy bộ quần áo. Lục Ngọc càng rạng rỡ, gương mặt cũng xinh đẹp tinh tế.

Lúc ở Hồng Kông, còn có người tìm kiếm ngôi sao đưa danh thiếp cho cô, bảo cô tới chỗ điện ảnh thử ống kính, bị Lục Ngọc từ chối.

Phó Cầm Duy nói: “Công việc cũng vô vị.”

Lục Ngọc ngẩn ngơ, đặt vali ở cửa, thấy tài xế đã đi rồi, mới tới, quan sát anh: “Sao vậy?” Lục Ngọc rất tò mò.

Vừa nhìn là biết trong lòng Phó Cầm Duy không vui rồi.

Phó Cầm Duy nói: “Em ở bên ngoài nửa tháng, bỏ anh ở đây độc thủ nhà trống một mình!” Người lạnh lùng như Phó Cầm Duy nói ra lời như vậy, khiến Lục Ngọc có hơi cạn lời.

“Ông chủ lớn như anh còn ấm ức?”

Lục Ngọc đến Hồng Kông dạo một vòng lớn, ăn hết các loại mỹ thực kiểu Hồng Kông, lại xem trà sữa bản địa.

Thực ra nếu nói về trà sữa, chủng loại cô biết làm còn nhiều hơn chủng loại ở Hồng Kông.

Cô quay về cũng muốn mở thêm vài tiệm trà sữa.

Phó Cầm Duy kéo mắt kính xuống, dáng vẻ cuồng dã như vậy khiến Lục Ngọc đột nhiên có hơi rung động.

Phó Cầm Duy cúi đầu xuống hôn môi Lục Ngọc.

Xa nhau gặp lại, còn rất có cảm giác mật ngọt trước đây, vốn dĩ chỉ hôn lướt qua, ai biết Phó Cầm Duy lại đột nhiên tức giận, càng dùng lực hôn, muốn thăm dò mỗi một tấc trong khoang miệng Lục Ngọc.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 475: Tới lấy giải


/images/2024-0308.gif

Lục Ngọc bị hôn tới thở hổn hển, anh mới dừng lại, nói: “Em quá đáng lắm!”

Phó Cầm Duy đang lúc sung sức, Lục Ngọc ra ngoài rất lâu, trong lòng anh không tình nguyện, tình cảm áp chế rất lâu lập tức bùng phát, rất nhanh đã bao phủ hai người.

Cả một buổi chiều, thời gian đều giống như dừng lại, mới đầu Lục Ngọc không hiểu vì sao anh như vậy, dần dần cũng nếm được vị ngọt.

Đợi tới khi Lục Ngọc tỉnh táo, đã ở trong phòng rồi.

Vừa nghĩ tới chuyện hoang đường vừa nãy, gò má cũng hơi nóng, con đã học lớp hai rồi.

Họ vẫn rất thắm thiết. Phó Cầm Duy đeo kính lên, vẫn là dáng vẻ lạnh lùng nho nhã, a có thể ngờ được vừa nãy anh hóa thân thành cầm thú, hận không thể ăn người ta vào.

Phó Cầm Duy nói: “Sau này vượt qua mười ngày không ở bên cạnh anh, anh phải đi cùng với em.”

Lục Ngọc nói: “Sao, sự nghiệp cũng không cần nữa? Em muốn đi thăm Tích Niên.”

Phó Cầm Duy ghé tới, muốn trộm hoa, nhưng lại bị Lục Ngọc cự tuyệt, Phó Cầm Duy nói: “Lâu rồi không gặp con trai!”

Lục Ngọc nói: “Thôi, anh đừng đi, anh đi cùng con lại nhớ tới dáng vẻ lúc anh dạy kèm cho nó, rất sợ.” Cô thường đi xem cuộc thi b.ắ.n cung của con trai.

Vốn tưởng loại này sẽ rất nhàm chán, ai biết thấy con trai bình tĩnh như không đứng ở đó, dáng vẻ thiếu niên 10 tuổi lại giống như chồng lên dáng vẻ của Phó Cầm Duy, thẳng tắp tuấn tú.

Hơn nữa mỗi lần con đều có thể giành được quán quân.

Lần này chúng tới Thâm Quyến tham gia cuộc thi cấp quốc gia, Lục Ngọc càng không thể bỏ lỡ.

Nhưng Phó Cầm Duy vẫn chưa biết con lén lút đăng ký trường thể thao.

Đây là bí mật giữa cô và con trai. Phó Tích Niên sợ cha, giống như chuột sợ mèo vậy.

Con trai phải tham gia cuộc thi cấp quốc gia, khéo thấy anh lại sợ điếng.

Phó Cầm Duy thấy Lục Ngọc từ chối, nói: “Anh đi thăm con cũng không được?”

Lục Ngọc nói: “Hôm nay anh sao vậy?”

Phó Cầm Duy cắn cổ Lục Ngọc, nói: “Chỉ là nhớ em, rất nhớ em!” Cô có thể cảm nhận được tình yêu rõ ràng mà hung mãnh trên người Phó Cầm Duy. Gần như muốn nuốt chửng cô.

Lục Ngọc hai tay ôm cái eo gầy của Phó Cầm Duy, nói: “Được, sau này em không đi nữa.”

Phó Cầm Duy ừm một tiếng, lúc này mới lộ ra vài phần vui vẻ.

Ngày hôm sau, Phó Cầm Duy nói buổi tối muốn cùng đi ăn cơm, bảo cô chuẩn bị sớm một chút. Nhà hàng anh đặt là một nhà hàng có lịch sử trăm năm, nghe nói trước đây cũng là ngự yến.

Rất nhiều đại lão Hồng Kông và nước ngoài đặc biệt tới ăn, có thể đặt được chỗ cũng rất không dễ.

Lục Ngọc ừm một tiếng, nhưng ban ngày vẫn thay một bộ đồ nhẹ nhàng đi gặp con trai. Lúc trang điểm phải che đi dấu hôn chi chít ở cổ, không thể để người khác nhìn thấy.

Lục Ngọc có hơi trách sự lỗ m ãng của Phó Cầm Duy, đã rất lâu anh không có như vậy rồi, tốt xấu cũng giữ chút mặt mũi cho người ta chứ, bây giờ ngược lại giam mình trong nhà, không thể ra ngoài.

Dùng tận mấy lớp phấn nền che mới không nhìn ra dấu vết, Lục Ngọc tới nhà nghỉ của con trai, nhìn thấy Phó Tích Niên đang gặm kem. Gọi một tiếng, gọi con trai tới.

Phó Tích Niên quay đầu nhìn thấy Lục Ngọc, lập tức gọi: “Mẹ!” Cậu vui vẻ chạy tới, đã lớp 2 rồi, dáng người cao như vậy, nhưng mở miệng nói chuyện vẫn rất trẻ con.

Lục Ngọc hỏi: “Như thế nào, đã chuẩn bị xong chưa?”

Chẳng mấy chốc, huấn luyện viên Lộc cũng tới nói: “Cô yên tâm, Tích Niên là tới lấy giải.”

Huấn luyện viên Lộc nói rất tự nhiên, đây là học trò đắc ý của anh ta, danh tiếng xuất chúng ở trường thể thao.

Phó Tích Niên có thể lấy giải về trong tất cả các cuộc thi ở tổ thiếu niên. Thời gian dài, càng nhiều người chọn hạng mục đội xạ kích.

Ngược lại càng dễ sàng lọc nhân tài.

Lục Ngọc nói: “Vất vả cho huấn luyện viên Lộc rồi.”

Huấn luyện viên Lộc nói: “Vẫn là bản thân em ấy tự nỗ lực.”

Làm ngành thể thao chính là tình huống này, có một số cái nỗ lực thật sự không thể bù vào thiên phú được.

Hạt giống tốt giống như Phó Tích Niên, rất nhiều huấn luyện viên b.ắ.n cung đều hận không thể nhận cậu làm học trò.

Nhưng bị huấn luyện viên Lộc ngăn lại, đùa chắc, anh ta nhiều năm như vậy mới tìm được một hạt giống tốt, sao có thể để người khác hớt tay trên.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 476: Xem con trai thi đấu


/images/2024-0308.gif

Lục Ngọc xoa mặt con trai nói: “Lại cao lên rồi.”

Mắt Phó Tích Niên sáng lấp lánh nói: “Sau này con còn cao hơn cả mẹ, bảo vệ mẹ, có được không?”

Lục Ngọc véo má con trai nói: “Mẹ có cha bảo vệ, con đó, vẫn nên lớn lên sớm chút đi.”

Phó Tích Niên cố chấp nói: “Vậy con cũng muốn bảo vệ!”

Lục Ngọc cười khẽ, ôm con trai vào trong lòng, cùng đến nhà thi đấu.

Nhà thi đấu ở Thâm Quyến rộng hơn một chút, nhà thi đấu này mới xây dạo gần đây, hạng mục này Phó Cầm Duy cũng có đầu tư.

Lục Ngọc đi tới cùng con trai, người chuyên môn tới xem thi đấu rất ít.

Phần lớn đều là người học thể thao.

Lục Ngọc vừa vào đã thu hút sự chú ý của không ít người, đều chưa từng thấy người phụ nữ nào xinh đẹp như vậy còn thích xem thể thao.

Ai cũng không nhịn được nhìn sang, Lục Ngọc còn vẫy vẫy cánh tay, người bên cạnh đều kinh hô nói: “Đây chính là minh tinh nhỉ.”

Tới phần thi b.ắ.n cung, thấy con trai chuẩn bị xong xuôi, đứng ở đó, thẳng tắp giống như cây con, Lục Ngọc hăng hái, toàn lực chú ý nhìn Phó Tích Niên.

Mọi người đồng loạt bắn, rất khảo nghiệm tâm thái. Mỗi lần b.ắ.n đều sẽ có thắng lợi mang tính quyết định.

Con trai bình thường mềm mại, lúc đứng ở đây trầm tĩnh, giống như một ông cụ non.

Phát đầu tiên, mười điểm.

Ngay cả một số giáo viên thể dục ở ngoài tỉnh cũng đều quan tâm, lần lượt ghé tai nhau: “Phó Tích Niên là một hạt giống tốt!” Đổi chỗ, là tốp thứ nhất lên sân nhưng dường như những nhân tố này đều không ảnh hưởng tới cậu.

Đứa trẻ này đứng ở đó, cho dù tạm thời dẫn trước, cũng không kiêu không hấp tấp, chỉ riêng phần tư thái này, cho dù là rất nhiều người lớn cũng không bì được.

Lại hỏi thăm huấn luyện viên Lộc, anh ta nói mới huấn luyện một năm đã có thể có thành tích như thế này, ai cũng coi như bảo bối.

Đợi sau khi kết thúc, Phó Tích Niên tháo bịt tai của mình xuống, quay đầu nhìn về hướng Lục Ngọc vui vẻ vẫy tay.

Lại giống như đứa trẻ phù hợp độ tuổi của mình.

Lục Ngọc cũng vẫy tay với cậu, huấn luyện viên bên cạnh không ngờ nói cả buổi như vậy, Lục Ngọc thế mà lại quen Phó Tích Niên. Huấn luyện viên bên cạnh cũng ngại: “Cho hỏi cô là chị của em ấy sao?”

Lục Ngọc nói: “Tôi là mẹ nó.”

Lời vừa dứt, mọi người càng kinh ngạc, mẹ cậu cũng trẻ quá rồi.

Qua một lúc, nói: “Tôi là huấn luyện viên của đội tuyển quốc gia, muốn đưa em ấy tới huấn luyện, được không?” Một ông lão dáng người không cao trong đó nói.

Lục Ngọc nói: “Sẽ không dở dang việc học chứ.”

Huấn luyện viên xạ kích nói: “Không đâu, chúng tôi tập huấn vào kỳ nghỉ hè và kỷ nghỉ đông!”

Về cơ bản, mỗi năm ông ta mới tổ chức các loại cuộc thi, chính là sàng lọc một số hạt giống ưu tú trong cuộc thi.

Phó Tích Niên được coi là người nổi bật nhất trong đó, cho nên họ tuyệt đối không thể bỏ qua.

Lục Ngọc nghe họ nói, cũng không lập tức đồng ý, chỉ nói: “Tôi thương lượng với con trai và huấn luyện viên Lộc một chút.”

Đợi cuộc thi kết thúc, Phó Tích Niên vui vẻ chạy tới, lần này cậu lại lấy được huy chương vàng. Từ sau khi bắt đầu tham gia thi đấu, chỉ cần là cậu tham gia, quả thực chính là một người chế bá.

Lục Ngọc xoa đầu Phó Tích Niên: “Thật đỉnh.”

Con trai treo huy chương lên người Lục Ngọc: “Mẹ giữ giúp con!”

Lục Ngọc nói: “Được, con trai, con có muốn về nhà không? Cha cũng ở thành phố này!”

Phó Tích Niên cũng rất muốn về, chỉ là họ đi cùng với những người khác ở trường, không thể tách lẻ.

Phó Tích Niên nói: “Để lần sau ạ.”

Lục Ngọc nói: “Con nhớ cha rồi, lần sau mẹ bảo cha tới với con!”

Con trai có hơi sợ nói: “Cũng không cần đâu ạ.” Lại nhớ tới lúc cha dạy kèm cho cậu, sau này nếu lại bắt cậu học môn văn hóa nữa.

Lục Ngọc thấy bộ dạng chột dạ của con trai, cũng không cưỡng cầu. Thực ra Phó Cầm Duy chưa từng đánh con trai, nhưng con trai lại sợ anh, thật kỳ lạ.

Lục Ngọc đã quen chia tay với con trai rồi, không còn giống như trước, mỗi lần chia tay đều phải khóc một trận.

Thấy mỗi lần Phó Tích Niên tham gia thi đều rất vui vẻ, cậu là thật sự thích b.ắ.n cung, cũng thích chơi cùng với những người bạn này.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 477: Kỷ niệm 10 năm ngày cưới


/images/2024-0308.gif

Cậu sinh ra ở quê, từ nhỏ đã chơi cùng các anh trong thôn.

Học sinh trong trường hầu hết lấy việc học làm chính, không chơi với cậu nhiều. Ngược lại tới trường thể thao, cùng huấn luyện cùng đùa giỡn, có vài phần cảm giác ở nông thôn.

Phó Tích Niên thích huấn luyện cùng với họ, cộng thêm nhỏ tuổi luôn tràn trề sức lực.

Cậu cũng không bỏ bê môn văn hóa, chỉ khoảng ở tầm trung, sáu mươi người trong lớp, cậu có thể xếp ở vị trí hơn hai mươi, cũng được.

Chia tay với con trai.

Lục Ngọc về nhà thay một chiếc váy đen và đeo một sợi dây chuyền trân châu, đều là đồ mua ở Hồng Kông.

Hồng Kông quả thực là thành phố thời thượng, ở đó rất nhiều cửa hàng riêng của minh tinh điện ảnh, đều là quần áo mua từ toàn cầu về.

Mỗi lần cô tới loại cửa hàng này đều có thể dạo rất lâu, luôn có thể chọn được kiểu dáng mình thích.

Giống như chiếc váy đen này, mô phỏng trang phục riêng của minh tinh Hollywood. Sau khi mặc vào, cao quý trang nhã, cộng thêm sợi dây chuyền trân chấu, bới tóc lên cực kỳ đẹp.

Phó Cầm Duy thích xem cô mặc váy, mỗi lần ánh mắt đều giống như sói đói chưa ăn no vậy.

Lục Ngọc cũng thích nhìn anh vì mình mà trở nên mất lý trí không nho nhã.

Lục Ngọc thay đồ xong, ngồi lên xe taxi, đến nhà hàng này. Sau khi tới, có nhân viên phục vụ dẫn cô tới phòng riêng.

Lúc Lục Ngọc đến, Phó Cầm Duy đã ở đó rồi.

Anh mặc một bộ tây trang màu đen thẳng tắp, bên trong là áo sơ mi trắng thuần, bên trên thắt cà vạt tinh xảo, dáng vẻ anh tuấn này khiến nhịp tim Lục Ngọc tăng nhanh.

Thấy anh giống như làm ảo thuật, chuẩn bị một bó hoa hồng, nói: “Tặng cho em.”

Lục Ngọc nói: “Cảm ơn anh!” Cô nhận lấy, ngửi thử, hoa rất thơm.

Phó Cầm Duy còn lấy ra một cái hộp tinh xảo, mở ra, bên trong là một sợi dây chuyền kim cương 5 carat. Viên kim cương 5 carat này được cắt giũa cực kỳ đẹp, mua từ sàn đấu giá về, mỗi một mặt đều sáng lấp lánh.

Thực ra Lục Ngọc không quan tâm những vật chất này, nhưng mỗi lần thấy anh dốc lòng chuẩn bị đồ, Lục Ngọc cũng sẽ không nhịn được rung động.

Chỉ là thấy anh đặc biệt đặt nhà hàng, lại tặng cô nhiều quà như vậy, có hơi khó hiểu: “Vì sao hôm nay tặng em nhiều đồ như vậy?”

Phó Cầm Duy nói: “Hôm nay là kỷ niệm mười năm ngày cưới của chúng ta!”

Lục Ngọc có hơi ngơ ngác, đã kết hôn mười năm rồi.

Con của hai người cũng đã học lớp hai rồi.

Nhưng thời gian giống như cực kỳ ưu đãi vợ chồng họ, dáng vẻ của họ đều rất trẻ, cộng thêm mỗi ngày Phó Cầm Duy cực kỳ dính người, luôn giống như thuở yêu đương cuồng nhiệt.

Hoàn toàn quên mất sự thay đổi của thời gian.

Mỗi lần Lục Ngọc tới Hồng Kông sẽ mua cà vạt, áo sơ mi và khuy măng sét các thứ cho anh.

Kỷ niệm mười năm ngày cưới, quả thực càng có ý nghĩa, hai người mở một chai rượu van.

Quần áo của hai vợ chồng họ, không hẹn mà lại giống như đồ tình nhân được tỉ mỉ lựa chọn.

Lục Ngọc yêu dáng vẻ nho nhã lại bại hoại của anh, Phó Cầm Duy thích Lục Ngọc tôn quý trang nhã nhưng lại không thể không đầu hàng dưới thế công của anh, vết ửng hồng trên gương mặt khiến anh vô cùng khát vọng.

Tuy hai người đang ăn cơm, nhưng đều biết, đây chỉ là món khai vị, mục đích cuối cùng là đối phương.

Kỷ niệm mười năm kết hôn, từ lúc bắt đầu, hai người đều không có gì, tới bây giờ, một người là đại lão Thâm Quyến, một người là danh nhân tiệm mỹ thực.

Bây giờ Lục Ngọc đã mở rất nhiều tiệm mỹ thực, do đã nghiên cứu vô cùng tỉ mỉ trước đó, việc kinh đoanh đều cực kỳ tốt. Bây giờ không cần cô đi làm, mỗi năm có thể lấy được rất nhiều tiền.

Lúc đầu, khi họ ở bên nhau, chưa từng nghĩ sau này có thể sống cuộc sống như thế này.

Buổi tối, hai người quấy loạn rất lâu, giống như khó mà tách ra vậy.

Lục Ngọc rõ ràng cảm nhận được từ sau lần cô trở về từ Hồng Kông, Phó Cầm Duy càng lưu luyến cô hơn.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 478: Có em bé


/images/2024-0308.gif

Bây giờ cũng không tăng ca nữa, quay về sớm, giống như một người chồng ba tốt, ở nhà còn sẽ nấu cơm, chuyên môn đợi cô về.

Chỉ cần Lục Ngọc hơi về muộn một chút, anh sẽ than ngắn thở dài, giống như oán phu độc thủ khuê phòng, Lục Ngọc cũng dở khóc dở cười.

Hết cách, nhà có người chồng ghen tuông, chỉ đành về nhà đúng giờ.

Lúc hai người rảnh rỗi, chăm sóc vườn hoa nhỏ trong nhà, hoặc là dắt tay dạo một vòng bên khu xanh hóa công cộng ở khu biệt thự.

Nơi họ ở là khu biệt thự, rất nhiều người cũng mua ở đây, đều rất ngưỡng mộ Lục Ngọc và Phó tổng.

Người xưa nói người vừa có tiền sẽ sinh tật. Những phú hào giàu có ở Thâm Quyến này, ai không phải một đống tật xấu. Cũng chỉ có hai vợ chồng họ vẫn vợ chồng ân ái.

Nhưng mới qua một tháng, Lục Ngọc liền cảm thấy toàn thân chỗ nào cũng khó chịu, sắc mặt cũng không tốt.

Mới vừa ăn chút đồ lại nôn.

Phó Cầm Duy căng thẳng: “Em không thoải mái, đợi anh, anh đưa em tới bệnh viện ngay!”

Lục Ngọc ừm một tiếng, không có tinh thần, khiến Phó Cầm Duy xót muốn chế.t.

Vừa nãy Lục Ngọc nằm ngủ một lúc, liền cảm thấy tức ngực.

Tới bệnh viện, bác sĩ thấy họ đã kết hôn, nhân tiện hỏi tình hình s1nh lý của Lục Ngọc một chút. Lục Ngọc nói lần trước tới cái đó đã là một tháng rồi.

Bác sĩ nói: “Vậy cô đi siêu âm trước, nói không chừng là mang thai rồi!”

Lục Ngọc và Phó Cầm Duy đều ngơ ra.

Từ sau khi hai người sinh con trai, không dùng biện pháp phòng tránh gì, nhưng những năm nay đều không có.

Họ đều không nghĩ tới hướng này, dù sao có một đứa con cũng đủ rồi, huống hồ con trai cũng đủ ưu tú hiếu thuận đáng yêu.

Không có chấp niệm quá nhiều đối với con cái.

Ai ngờ, đã kết hôn mười năm, bây giờ lại có.

Lập tức đi siêu âm. Bởi vì lời của bác sĩ khiến hai người đều rất căng thẳng. Sau đó nhìn thấy bác sĩ cầm máy dò qua dò lại, cuối cùng nói: “Trông tròn tròn này chính là em bé rồi, phôi thai rất xinh đẹp!”

Lục Ngọc ngẩn người, cô lại sắp làm mẹ rồi?

Phó Cầm Duy thì mừng như điên.

Nhất định là món quà ông trời tặng cho họ kỷ niệm mười năm ngày cưới, cũng nhờ khi đó Phó Cầm Duy rất dốc sức.

Lục Ngọc lại được dẫn tới nạp một số kiến thức liên quan tới thai phụ, thành phố lớn đều có phổ cập khoa học.

Trước đây Lục Ngọc từng sinh con, nhưng hoàn toàn mơ hồ, những thứ này đều rất mới mẻ với cô.

Phó Cầm Duy nói: “Đứa nhỏ này tới thật đúng lúc.” Anh thật sự vẫn muốn làm cha lần nữa, quá vui!

Lục Ngọc nói: “Nhưng Tích Niên…” Chung quy trong lòng người mẹ nhạy cảm hơn, Phó Tích Niên làm con một lâu như vậy, có thêm đứa trẻ không khỏi sẽ mất mát.

Phó Cầm Duy nói: “Em đừng nghĩ nhiều, đi gọi điện thoại cho nó!”

Hai người về nhà, Lục Ngọc nghĩ một lúc mới gọi điện thoại tới trường thể thao.

Đầu dây bên kia, con trai đang huấn luyện, đợi khi tới, cậu thở hổn hển: “Mẹ, sao vậy?”

Lục Ngọc nói: “Con có muốn có một em trai hoặc em gái không?” Lục Ngọc cẩn thận thăm dò con trai.

Phó Tích Niên nghe xong vui muốn chế.t: “Có ạ!” Phía trước cậu có bảy anh trai.

Đến trường thể thao có người nhỏ hơn cậu, kết quả cậu mang gương mặt em bé, ai cũng không coi cậu là anh. Nếu có một em trai hoặc em gái ruột, giấc mơ làm anh trai lập tức thành hiện thực rồi: “Mẹ, con muốn.”

Phó Tích Niên còn nói: “Nếu là em gái, con sẽ dắt em ấy đi chơi, nếu là em trai, con sẽ cùng huấn luyện với em ấy.”

Ngay cả tương lai làm gì cũng đã nghĩ xong rồi, thậm chí còn giục: “Khi nào có ạ?”

Lục Ngọc ho khan một tiếng: “Sắp rồi!”

Phó Tích Niên giống như cha cậu, không nhắc tới chủ đề này còn đỡ, nhắc tới lại vô cùng mong đợi, hận không thể ngày mai bồng em trai hoặc em gái cho cậu xem.

Lục Ngọc nói: “Khoảng thời gian này, mẹ không thể đi thăm con rồi.”

Phó Tích Niên nói: “Con biết rồi, con có thể tự chăm sóc tốt bản thân.”
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 479: Các mẹ đến chăm con


/images/2024-0308.gif

Lục Ngọc cười, cô còn chưa cúp máy liền nghe con trai ở đầu bên kia vui vẻ tuyên bố với tất cả mọi người: “Tôi sắp làm anh trai rồi!”

Lục Ngọc chỉ nghe ngữ khí cũng có thể tưởng tượng được hình ảnh, cũng cười khẽ một tiếng!

Lục Ngọc báo tin mang thai cho con trai biết, Phó Cầm Duy thì báo tin cho cha mẹ ở quê. Họ vừa nghe Lục Ngọc mang thai, lập tức không ngồi yên được nữa.

Nhất quyết muốn mua vé tới xem.

Kể từ lần mang thai trước của Lục Ngọc đã rất lâu rồi, hoàn toàn coi cô là bà mẹ mới.

Mẹ chồng Tiêu Thái Liên cùng mẹ Lục cũng không biết thương lượng thế nào, dù sao họ tới chung.

Đều chưa từng đi xa bao giờ, vừa mua vé máy bay vừa ngồi tàu lửa, một đường đi tới! Phó Cầm Duy và Lục Ngọc đón họ ở sân bay.

Xa xa đã nhìn thấy, họ cầm đường đỏ, trứng gà, còn có các loại rau khô, hai người đều xách túi lớn túi nhỏ.

Phó Cầm Duy nói: “Xách nhiều đồ như vậy đi máy bay cũng quá mệt rồi, lần sau không cần đâu ạ! Những thứ này Thâm Quyến đều có.”

Tiêu Thái Liên nói: “Đồ mua bên ngoài đâu có ngon bằng đồ nhà làm.”

Lục Ngọc nói: “Các mẹ đều tới cả, trong nhà vẫn ổn chứ?”

Tiêu Thái Liên nói: “Người trong nhà cũng muốn tới, bảo mẹ tới xem trước, tiệm ma lạt thang bên đó quá bận, không thể bỏ đi được!”

Bây giờ đất trong thôn đều cho người khác thuê, chuyên môn làm ăn trong huyện. Cuộc sống của nhà ai cũng tốt lên!

Tiêu Thái Liên nói: “Bọn mẹ đợi chăm con ở cữ xong sẽ về.”

Lục Ngọc nói: “Đâu có cần người chăm ạ, con cũng không phải chưa từng sinh.”

Lục Ngọc lại nhìn mẹ ruột mình: “Chuồng heo nhà mình thì sao ạ?”

Mẹ Lục nói: “Cha con đã thuê hai người cho heo ăn, cũng không cần mẹ làm nữa, cho dù cần, mẹ cũng không về!” Bà muốn xem đứa bé trong bụng cô chào đời.

Lục Ngọc không ngờ trong nhà xem trọng như vậy, lập tức cũng có áp lực lớn: “Chỉ là mang thai thôi, cũng không có gì.”

Tiêu Thái Liên không đồng tình, nói: “Mang thai luôn là chuyện lớn nhất của phụ nữ.” Sau đó nhìn Phó Cầm Duy nói: “Con nhất định phải chăm sóc tốt vợ con, không thể để nó bực bội biết không? Nếu không mẹ nhất định sẽ đánh con!” Phó Cầm Duy bây giờ lại sắp làm cha, nụ cười trên mặt chưa từng tắt, vừa nghe mẹ anh nói như vậy, nói: “Được, sau này cô ấy chính là lão đại nhà con!”

Tiêu Thái Liên hỏi: “Tích Niên biết không? Nó thích em trai hay là em gái?”

Lục Ngọc nói: “Nó biết rồi, còn rất vui nữa, một lòng nói muốn làm anh trai! Em trai em gái đều được.” Nghe Lục Ngọc nói như vậy, nhớ tới Tiểu Tích Niên, cũng đều bật cười.

Đứa trẻ này muốn làm anh, đã sắp thành chấp niệm rồi!

Hết cách, trước nó có tận bảy người anh trai, nó thực sự không ra uy được.

Phó Cầm Duy lại hỏi thăm tình hình học tập của các cháu.

Thật sự giống như Tiêu Thái Liên nói, hình như chất xám cả nhà đều dồn lên đầu Phó Cầm Duy hết, những người khác học tập cũng rất nỗ lực, nhưng cùng lắm cũng chỉ tầm trung.

Lời này nghe rất quen thuộc, lại nhớ tới Phó Tích Niên, Phó Cầm Duy nói: “Đợi một thời gian nữa đón con trai tới.”

Lục Ngọc nói: “Không cần, tuổi này của nó chính là tuổi hoạt bát, ở đó để bọn trẻ chơi với nó đi!”

Lục Ngọc biết rõ, con phải huấn luyện, được nghỉ ngược lại càng bận.

Phó Cầm Duy nghe vậy cũng không nói gì nữa.

Ở trên xe, Tiêu Thái Liên với mẹ Lục nhìn phong cảnh bên ngoài, ai cũng nhìn tới cảm thán.

Thành phố lớn thật khác hẳn, hai bên đều là nhà cao tầng san sát, thật sự cực kỳ chấn kinh.

Rất nhanh xe đã vào biệt thự nhà họ.

Hoa tươi đầy sân đua nhau nở rộ, quá đẹp.

Trước khi Tiêu Thái Liên và mẹ Lục tới đều nghe những người từng đến vùng ngoài kia nói, nhà ở bên ngoài chật hẹp, không bằng thôn.

Bây giờ nhìn thấy chỉ cảm thấy những người đó toàn nói bậy, ở đây tốt gấp mười thôn.

Đặc biệt là hoa cỏ, trông rất thích, Tiêu Thái Liên nói: “Hận không thể chụp lại!”

Phó Cầm Duy nói: “Có thể, trong nhà vừa hay có máy chụp hình!” Nói xong liền đi lấy, máy chụp hình bây giờ vẫn là cuộn phim.
 
Back
Top Dưới