Ngôn Tình Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau

Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 300: Mở cửa hàng bán rau


/images/2024-0308.gif

Bây giờ đang là lúc củ cải cải trắng tích dồn, ăn chút rau xanh vẫn ngon hơn ăn hai thứ đó.

Bây giờ mọi người mới biết, thứ nào cũng có thể bán được tiền, ngay cả cải con cũng có thể bán được hai hào một cân, khiến người trong thôn Đại Vũ sướng muốn chế.t.

Bây giờ vào lều lớn làm việc, cái họ nhìn thấy không phải là rau củ quả, đó rõ ràng là núi vàng núi bạc.

Người trong thôn muốn ăn cũng phải bỏ tiền ra mua. Nhưng giá sẽ ưu đãi hơn thành phố một chút.

Chủ nhiệm phụ nữ nói rất vui, thấy Tiêu Thái Liên và mẹ Lục đều ở đây, nói: “Bây giờ không biết tôi làm sao, luôn thích nói lều rau.”

Bây giờ lều rau quả thực là cục cưng của bà ấy.

Lúc đầu là Lục Ngọc kiến nghị làm, những lão giáo sư này cũng đều do cô mời về, càng cảm thấy Lục Ngọc có tầm nhìn xa.

Nếu là trước đây, ai có thể ngờ được, bán rau cũng có thể bán sảng khoái như vậy.

Chủ nhiệm phụ nữ nói: “Cô thông minh, đứa nhỏ trong bụng chắc chắn cũng thông minh.”

Tất cả mọi người đều thích nghe lời khen, câu nói này của chủ nhiệm phụ nữ khiến cả mẹ ruột và mẹ chồng nghe xong đều tươi cười rạng rỡ.

Lục Ngọc nói: “Nhưng cũng có một chuyện vẫn luôn canh cánh trong lòng, bán như vậy cũng không phải cách.”

Chủ nhiệm phụ nữ đang vui, ai nói như vậy bà ấy đều tức giận. Nhưng người nói lại là Lục Ngọc.

Chủ nhiệm phụ nữ lập tức sững ra: “Sao vậy?”

Bà ấy không nhìn ra có tai họa gì, rất tốt mà, đang ngày càng khá lên.

Lục Ngọc nói: “Bây giờ đã là cuối thu rồi, qua thêm vài ngày nữa là vào đông, bán rau phải làm sao?” Người nhà nông trong thôn đều nói không ngoài bảy ngày chắc chắn sẽ có tuyết rơi.

Đều là người làm ruộng quanh năm suốt tháng, luyện được bản lĩnh biết xem trời.

Chủ nhiệm phụ nữ bọn họ chỉ muốn bán số rau này trước khi vào đông, không định bán bao lâu.

Lục Ngọc lại nói, rau càng tới mùa đông mới càng có giá trị.

Vào đông, ngay cả chút màu xanh cũng không nhìn thấy được, rau tươi lập tức trở thành ngọn của chuỗi thức ăn.

Chủ nhiệm phụ nữ gật đầu, nói: “Cô nói có lý, vậy phải làm sao? Sợ rau đều đông mất.” Một khi đông lại thì hỏng, huống hồ giá của số rau này cũng rất cao, tổn thất tiền cũng lãng phí đồ.

Lục Ngọc nói: “Hay là chúng ta làm một cửa hàng, chuyên bán rau đi!”

Như vậy mùa đông có thể mở lò, không sợ bị đông.

Chủ nhiệm phụ nữ nghĩ ngợi, nói: “Vậy tôi đi nói với chú cô một chút.”

Qua một lúc, trưởng thôn tới.

Vốn dĩ Lục Ngọc mang thai, đàn ông như trưởng thôn không tới gần, nhưng chuyện mở cửa hàng bán rau quá mới mẻ! Quả nhiên vẫn là Lục Ngọc có đầu óc ở phương diện này, những người khác đều không được.”

Trưởng thôn nói: “Mở cửa hàng bán rau?” Trước đây chưa từng nghĩ tới vấn đề này.

Thuê mặt tiền rất đắt, dựa theo tư duy cũ, bán rau chỉ kiếm được vài đồng.

Nhưng bây giờ đã khác, có cửa hàng cố định cũng tốt.

Trưởng thôn nói: “Cô có nơi nào tốt lựa chọn không?” Bây giờ ông ta nói chuyện có hơi ỷ lại Lục Ngọc.

Lục Ngọc thường xuyên vào huyện, phải hiểu biết hơn người một năm đi vài ba lần như ông ta.

Lục Ngọc tìm một tờ giấy, sau đó vẽ một khu vực, ngay giữa xưởng gang thép và xưởng lò xo, có một số nhà trệt nhỏ ngay mặt phố, được người ta sửa thành chợ, cũng có người mở cửa hàng nhỏ.

Trước đây khi Lục Ngọc tới bán rau, đã nhìn trúng mặt tiền này.

Lục Ngọc nói: “Giá cũng không đắt, mua lại trước cũng rất tốt! Tìm một mặt tiền lớn một chút, mùa đông đốt lò, nhiều người vào cũng thoáng.”

Trưởng thôn gật đầu, lại xuất hiện một câu hỏi khác: “Ai tới bán?”

Chủ nhiệm phụ nữ nói: “Tôi tới bán, nếu không được thì tôi ở đó luôn.” Vẫn là Lục Ngọc nói đúng, ấn định chỗ trước rất quan trọng, cái khác đều có thể giải quyết.

Trưởng thôn nói: “Vậy tôi bảo Đại Tráng cùng tôi đi mua mặt tiền!” Đại Tráng tính tình thành thật đôn hậu, người cũng rất chắc chắn. Trưởng thôn luôn muốn dẫn dắt, bồi dưỡng Đại Tráng thành người kế nhiệm. Có thể Đại Tráng chính là trưởng thôn kỳ tiếp theo.

Trưởng thôn khá tin tưởng Lục Ngọc, trước đây bảo chủ nhiệm phụ nữ tiết lộ, hỏi cô có muốn làm không, bị Lục Ngọc từ chối.

Trưởng thôn chỉ đành lùi lại chọn Đại Tráng.

Lục Ngọc nói: “Được!”

Trên mặt trưởng thôn mang theo nụ cười: “Cô nói được là được.”
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 301: Lưu bàng đòi làm cha nuôi


/images/2024-0308.gif

Chủ nhiệm phụ nữ và trưởng thôn cùng nhau ra về, còn dặn dò bảo cô dưỡng thai cho tốt.

Mẹ Lục thấy cô vừa nói tới chuyện trong thôn là mạch lạc rõ ràng, không nhịn được nói: “Con vẫn nên chăm sóc bản thân thật tốt đi, đừng quá lao tâm khổ tứ!”

Lục Ngọc nói: “Phụ nữ ngày xưa mang thai còn có thể ra đồng làm việc kìa.” Cô chỉ động miệng thì có tính là gì.

Họ nghĩ cô quá yếu ớt rồi.

Tiêu Thái Liên lại nói: “Cơ thể này của con vốn đã yếu ớt hơn người khác, vẫn nên nghỉ ngơi đàng hoàng.” Trong chuyện này, bà với mẹ Lục thống nhất chiến tuyến.

Trước khi Lục Ngọc xuất giá, cơ thể yếu ớt lắm bệnh, ấn tượng của người trong thôn với Lục Ngọc khá gầy yếu, mong manh.

Bây giờ cô mang thai, càng phải chăm sóc tỉ mỉ mới phải.

Chẳng mấy chốc liền nghe bên ngoài huyên náo, Tiêu Thái Liên đứng dậy nói: “Chuyện gì vậy?” Sau đó muốn ra ngoài xem.

Lục Ngọc vốn không thích hóng náo nhiệt như thế, nhưng bây giờ mẹ chồng và mẹ đều ngày ngày khuyên cô nằm trên giường, thực sự không chịu nổi, nói: “Con đi xem thử!”

Kết quả lại bị mẹ cô ngăn lại.

Tiêu Thái Liên nói: “Mẹ đi!” Sau đó bà ra ngoài.

Trong nhà Lục Ngọc với mẹ Lục mắt to trừng mắt nhỏ, nghe thấy tiếng náo nhiệt ngày càng lớn, giống như đang hướng về phía họ.

Sau đó xa xa nghe có người nói: “Lục Ngọc, xem gì quay về kìa!” Lúc này Lục Ngọc mới ra ngoài.

Vừa nhìn thấy là Lưu Bàng đang chở đồ của nhà cô, một cái tủ lạnh còn có một chiếc xe đạp.

Hai thứ này đều là món lớn trong thôn, nhà Lục Ngọc thế mà lại mua đủ trong một lần.

Tủ lạnh nhỏ mới mua, chỉ có hơn một trăm lít, nhưng khá tiết kiệm điện, hai người dùng cũng đủ, màu trắng thuần, trông vô cùng tinh xảo.

Xe đạp là xe đạp hai song hãng Phượng Hoàng màu xanh da trời.

Lưu Bàng xuống xe, phụ lấy hai món đồ này đặt ở vị trí chỉ định, xong xuôi mới dừng lại, nói: “Phó Cầm Duy nói chị mang thai rồi, vậy tôi phải làm cha nuôi!” Anh ấy hưng phấn hơn ai hết.

Lục Ngọc nói: “Nhưng anh còn chưa kết hôn, làm cha nuôi cái gì chứ?”

Lưu Bàng nói: “Tôi mặc kệ, dù sao tôi đã chọn xong quà làm cha nuôi rồi, phải làm!” Anh ấy chưa từng làm cha nuôi bao giờ, rất thích thú. Lục Ngọc nhìn Phó Cầm Duy.

Phó Cầm Duy cũng bất lực với Lưu Bàng, nói với Lục Ngọc: “Cậu ta đã nài nỉ anh cả ngày rồi, anh không đồng ý!”

Lưu Bàng vừa nghe Phó Cầm Duy vạch trần mình, nói: “Làm sao, tôi làm cha nuôi không tốt sao, còn có thể dẫn dắt nó ăn đồ ngon.”

Uổng công quen biết Phó Cầm Duy lâu như vậy, thế mà không muốn cho anh ấy làm.

Lục Ngọc nói: “Anh muốn làm thì làm thôi.”

Lưu Bàng nghe vậy rất vui: “Vẫn là Lục Ngọc tốt, con người anh không được!” Sau đó vội vàng hỏi khi nào đứa trẻ chào đời, anh ấy còn muốn tới nhìn ngay.

Phó Cầm Duy nói: “Đồ đã đưa tới rồi, cậu về trước đi!”

Phó Cầm Duy với Lưu Bàng đã quyết định xong, trong xưởng do anh quản lý, Lưu Bàng làm nghiệp vụ và giao thiệp bên ngoài.

Tuy Phó Cầm Duy chưa từng làm xưởng trưởng, nhưng bản thân anh mang theo một loại hơi thở của người bề trên.

Lưu Bàng có hơi sợ anh, vốn dĩ còn muốn nói thêm với Lục Ngọc vài câu, thấy Phó Cầm Duy giục, liền nói anh nhỏ nhen.

Không phải chỉ là nói thêm với Lục Ngọc vài câu sao, xem anh đố kỵ kìa.

Phó Cầm Duy nói: “Không phải!”

Bây giờ xưởng chưa mở, rất nhiều chuyện cần làm. Dang dở thời gian ở đây không cần thiết.

Trong lòng Lưu Bàng cũng biết, chỉ đành rời đi trước.

Anh ấy vừa đi, người trong thôn đều tới nói chuyện với Phó Cầm Duy bọn họ.

Bị Tiêu Thái Liên với mẹ Lục chặn ở bên ngoài, muốn để hai vợ chồng nghỉ ngơi một chút.

Người trong thôn muốn nói gì, họ đều biết, chắc chắn là Lục Ngọc mới mua nhà, lại mua thêm hai món lớn, rất ngưỡng mộ. . Truyện Mỹ Thực

Còn có người muốn biết rốt cuộc Lục Ngọc có bao nhiêu tiền.

May mà Tiêu Thái Liên bình thường giỏi nói chuyện với những người này, mấy câu nói đã qua loa đuổi người về.

Trong nhà, Phó Cầm Duy nắm c.h.ặ.t t.a.y Lục Ngọc. Tiêu Thái Liên vào nhà muốn dặn dò con trai vài câu, liền nhìn thấy con trai nắm tay con dâu không buông.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 302: Thất sủng


/images/2024-0308.gif

Lục Ngọc thấy mẹ chồng, vội vàng rụt tay lại, nhưng Phó Cầm Duy lại nắm chặt không buông.

Tiêu Thái Liên nhìn con trai một cái, cũng không nói nhiều, biết người trẻ bây giờ da mặt đều mỏng, chỉ nói chuyện khác: “Sao bây giờ con mới về?”

Phó Cầm Duy: “Con về tính ra đã khá sớm rồi!” Dựa theo bình thường mà nói, anh còn có hai cuộc xã giao nữa, hôm nay đều hoãn hết mới được về sớm.

Tiêu Thái Liên lại bắt đầu cằn nhằn với Phó Cầm Duy: “Con không từ chức thì tốt biết mấy…”

Phó Cầm Duy ngắt lời bà, nói: “Hôm nay Lục Ngọc có ăn thêm chút gì không.”

Tiêu Thái Liên lập tức quên chuyện phải cằn nhằn, vội vàng nói: “Không ăn được mấy miếng, bây giờ nó đã gầy tong rồi.”

Lục Ngọc kinh ngạc, không ngờ mẹ chồng mở mắt nói dối, mới hai ngày khẩu vị không tốt, nào tới mức gầy.

Phó Cầm Duy nghe vậy, biểu cảm rất nghiêm túc: “Đợi lát nữa anh nấu chút đồ đơn giản ăn!” Phó Cầm Duy nấu ăn bỏ dầu khá ít, phù hợp khẩu vị của Lục Ngọc.

Lục Ngọc vừa nghe Phó Cầm Duy sẽ đích thân nấu, có hơi vui vẻ: “Làm chút đồ nguội là được!” Bây giờ cô muốn ăn chút gì đó tươi mát sảng khoái.

Hôm qua Lục Ngọc đã một mình ăn hết một dĩa dưa trộn Phó Cầm Duy làm.

Lục Ngọc có các mối quan hệ rất tốt, mỗi ngày mua rau ngon trong lều, người khác đều để đọt non ngon nhất cho cô.

Ăn không cũng thanh giòn ngọt, càng đừng nói là trộn thêm gia vị.

Vừa nhắc tới chuyện này, Lục Ngọc đã lộ vẻ thèm thuồng. Trên mặt Phó Cầm Duy cũng có thêm vài phần ý cười: “Ừm!”

Tiêu Thái Liên nào cho phép con trai nghỉ ngơi, lập tức đuổi anh vào nhà bếp, sợ bỏ đói đứa nhỏ trong bụng Lục Ngọc.

Phó Cầm Duy chỉ đành đi vào nhà bếp, lúc quay lại mang theo một dĩa rau trộn.

Tiêu Thái Liên chê những thứ này không có dinh dưỡng, vừa muốn lên tiếng lại thấy Lục Ngọc ăn rất thuận miệng.

Tiêu Thái Liên thấy cô cả ngày cuối cùng cũng chịu ăn, trong lòng cũng yên tâm, nói với Phó Cầm Duy: “Ngày mai lúc con đi, phải cho con dâu mẹ ăn xong, nếu không mẹ bắt con hỏi tội.”

Phó Cầm Duy gật đầu, sau đó Tiêu Thái Liên mới đi, bên nhà còn cả đống việc.

Hôm nay đã ra ngoài cả một ngày trời rồi.

Tiêu Thái Liên vừa đi, Phó Cầm Duy trắng trợn ôm eo Lục Ngọc. Lục Ngọc nói với anh: “Đợi con chào đời, anh sẽ thất sủng mất!”

Phó Cầm Duy thấy dáng vẻ xảo quyệt của cô, nói: “Thất sủng ở chỗ ai?”

Lục Ngọc nói: “Ở chỗ mẹ chúng ta.”

Phó Cầm Duy nhìn chằm chằm Lục Ngọc: “Chỉ cần không thất sủng ở chỗ em là được!” . Truyệ𝗇 chí𝗇h ở ﹛ T𝐑 uMT𝐑𝑼𝓨𝗘𝐍.𝘃𝗇 ﹜

Nghe vậy, Lục Ngọc có hơi đỏ tai: “Vậy cũng chưa chắc.”

Khiến Phó Cầm Duy tức giận lại hôn cô, hôn tới khi Lục Ngọc th* d*c xin tha, mới dừng lại.

Vốn dĩ Lục Ngọc đã tích góp được chút gia sản.

Nhưng ủng hộ họ mở xưởng thực phẩm, đã lấy ra số chẵn ba nghìn cho Lưu Bàng bọn họ mở xưởng rồi! Cộng thêm Lục Ngọc bình thường lại thích tiêu tiền. Ở mảng ăn uống tuyệt đối sẽ không bạc đãi mình, bây giờ trong tay cũng chỉ còn hơn hai trăm.

Từng nếm qua tư vị có tiền, lúc này còn suy nghĩ làm chút gì đó kiếm thêm chút tiền thì tốt.

Lục Ngọc đang nghĩ, liền nghe bên ngoài truyền tới tiếng đập cửa.

Lục Ngọc vội vàng đi mở cửa.

Người vào là chủ nhiệm phụ nữ, nhìn thấy Lục Ngọc liền nói: “Tức chế.t tôi rồi, thật sự tức chế.t tôi rồi!” Bà ấy bán rau về, sắc mặt rất khó coi.

Lục Ngọc không hiểu vì sao, hỏi: “Sao vậy ạ?”

Hôm nay sắc mặt của chủ nhiệm phụ nữ có hơi ngưng trọng, nói: “Trên chợ có thêm một sạp bán rau!”

Trong lòng Lục Ngọc lập tức căng thẳng: “Hả?” Rau quả trái vụ tươi mới này, trước giờ đều không có.

Họ mới kiếm được chút tiền liền bị người có lòng nhìn thấy, cũng sắp xếp chen vào. Chủ nhiệm phụ nữ đứng ngồi không yên, nói: “Hôm nay vừa đến đó, liền phát hiện một sạp bán rau mới!” Ngay kế bên chỗ họ không xa.

Có cạnh tranh, vốn dĩ rau bán rất nhanh, lập tức rất kém.

May mà trước đây đã tích lũy được một số khách quen, có một số người chuyên mua rau của họ, lúc này mới miễn cưỡng bán hết.

Chủ nhiệm phụ nữ còn đi nghe ngóng, nói lô rau đó là từ tỉnh thành vận chuyển tới.

Lục Ngọc ồ một tiếng, nếu nói tỉnh có rau củ quả trái vụ tươi mới cũng có khả năng.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 303: Củi dưới đáy nồi


/images/2024-0308.gif

Trong thôn mới bắt đầu làm rau củ trái vụ, nhưng so với tỉnh mà nói, rau củ quả trái vụ đã không phải là chuyện mới mẻ gì nữa.

Chỉ là không ngờ họ cũng sẽ tới huyện bán. Đoán chừng là họ mở đường, khiến những người khác nóng mắt.

Trong huyện cũng đầy người có bản lĩnh, ngọa hổ tàng long!

Chủ nhiệm phụ nữ nói: “Giá của họ còn rẻ hơn chúng ta năm xu.” Đừng xem thường năm xu này, rau là đồ ăn hằng ngày, chỗ nào rẻ người dân sẽ mua chỗ đó.

Cho dù quả thực rau chỗ họ tươi non bóng bẩy, đối với người dân bình thường mà nói, cũng không có chênh lệch nhiều mấy, bất luận rau gì họ đều ăn như thường.

Lục Ngọc cũng nhíu mày: “Cháu biết việc bán rau này không thể làm lâu dài, nhưng không ngờ lại ngắn như vậy.”

Chuyện bán rau này không phải chuyện mới mẻ gì, không chỉ trong huyện bọn họ, bọn họ bán chạy, thời gian dài không khỏi khiến người ta đố kỵ.

Nhưng bây giờ đã bị nhắm tới, ảnh hưởng rất lớn tới thôn họ.

Chủ nhiệm phụ nữ vô cùng sốt ruột: “Trưởng thôn mới mua mặt tiền bên đó, năm nay vừa mua mặt tiền vừa xây hai cái lều lớn, đã tốn không ít tiền rồi.”

Đầu tư không nhỏ, nếu làm tới cuối cùng lỗ vốn, làm sao giải thích với mọi người?

Lục Ngọc nói: “Họ bán của họ, chúng ta bán của chúng ta.”

Chủ nhiệm phụ nữ thở dài một hơi: “Đâu có chuyện tốt như thế, đã chịu ảnh hưởng rồi, kéo dài như vậy, sợ cũng không bán được bao nhiêu.”

Bà ấy còn nói: “Tôi mới nói với trưởng thôn, ông ấy cũng m.ô.n.g lung luôn rồi.” Trên đầu bị người ta hắt nước lạnh.

Trong lòng bà ấy vô cùng lo lắng, rất nhiều lời không biết nói với ai, liền tìm tới Lục Ngọc, muốn Lục Ngọc giải sầu giúp bà ấy.

Lục Ngọc nói: “Vậy chúng ta cũng hạ giá theo, cũng hạ năm xu, chúng ta không thể kháng giá đến mất khách được.”

Năm xu lợi nhuận vẫn có thể áp xuống.

Phải củng cố số khách hàng quen này trước.

Ở mức giá giống nhau, rau của họ tốt hơn, trong lòng người dân cũng hiểu rõ. Còn người tỉnh thành bọn họ không thể đánh cuộc chiến giá cả với họ được, bởi vì rau ở tỉnh vận chuyển tới đây, chi phí vận chuyển cũng rất cao. Còn thôn họ là rau vườn, chi phí có thể giảm thấp.

Lục Ngọc nói: “Đây đều là chuyện không thể tránh khỏi.” Thị trường hóa sao có thể không có cạnh tranh chứ.

Chủ nhiệm phụ nữ thấy Lục Ngọc rất bình tĩnh, bà ấy hơi yên tâm, không còn sốt ruột như trước nữa.

Bà ấy có chút hổ thẹn, rõ ràng tuổi của mình lớn hơn Lục Ngọc rất nhiều, nhưng trong tình huống này, lại không bình tĩnh bằng một người trẻ như cô.

Bà ấy nói: “Cô nói như vậy, tôi cũng yên tâm.”

Bà ấy dễ mất bình tĩnh, có đôi lúc nguyện ý đi vào bế tắc! Không vững vàng bằng Lục Ngọc.

Lục Ngọc nói: “Sau này còn phải tặng ít rau cho lãnh đạo.” Lần trước tặng rau đã rất lâu rồi.

Chủ nhiệm phụ nữ lập tức đồng ý, nói: “Được, cô còn cần làm thế nào? Tôi sẽ đi sắp xếp!”

Lục Ngọc nói: “Nhất thời không nghĩ được toàn diện như thế, sau này cháu nghĩ thêm.”

Mấy hôm nay Lục Ngọc hơi gầy đi một chút, bây giờ còn phải bận lòng chuyện này, chủ nhiệm phụ nữ lại có chút ngượng ngùng: “Bây giờ cô dưỡng thai quan trọng hơn.’

Lục Ngọc đột nhiên nghĩ tới một chuyện khác: “Chúng ta còn có một chuyện có thể cân nhắc, chính là bán sỉ! Giống như kiểu bán rau cho xưởng lò xo vậy.”

Lãi ít bán nhiều, một tay giao tiền một tay giao hàng, yên tâm hơn bán lẻ nhiều.

Hơn nữa một khi hình thành quy mô, người nên nóng giận là đối phương.

Chủ nhiệm phụ nữ nghe xong liền sáng mắt, nói: “Hay cho chiêu rút củi dưới đáy nồi.” Trước đây bà ấy chưa từng nghĩ tới.

Chủ nhiệm phụ nữ lập tức hưng phấn: “Tôi đi nói với trưởng thôn.”

Bây giờ sản lượng trong thôn tăng mạnh, chỉ sợ nhiều như vậy ngược lại không bán ra được, vừa nói chuyện bán sỉ này, ngược lại khiến người ta kinh hỉ.

Dù sao chủ nhiệm phụ nữ cũng đã làm nhiều năm như vậy, trong lòng vẫn có chút tính toán, giống như trước đây trưởng thôn Bạch dốc sức muốn hợp tác với họ, tới lúc đó có thể bán sỉ cho ông ta, có thể bán bao nhiêu dựa vào bản lĩnh của ông ta.

Còn có các xưởng, chỉ cần họ bàn bạc xong với những xưởng lớn này, những cái lặt vặt khác có thể để người khác bán.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 304: Mua xưởng


/images/2024-0308.gif

Chủ nhiệm phụ nữ đánh giá cao Lục Ngọc, cũng là đầu, cũng không biết đầu của người ta vì sao lại linh hoạt như vậy.

May mà thôn họ có Lục Ngọc giúp đỡ, nếu không gặp chuyện thật sự không biết làm sao mới được.

Chủ nhiệm phụ nữ giải quyết chuyện này, gấp gáp muốn về thương lượng với trưởng thôn, cũng không nán lại đây lâu.

Bà ấy vừa đi, Lục Ngọc lấy quần áo nhỏ mấy chị dâu mang tới ra.

Sau đó tìm một tấm vải, trước đây Phó Cầm Duy ở cung tiêu xã, cũng từng mua một ít vải không cần phiếu.

Cô muốn thử một chút, tự mình may một chiếc áo nhỏ cho con, mặc kệ đẹp xấu, chung quy cũng là tấm lòng.

Nghĩ như vậy thật sự có chút động lòng, sau đó dùng phấn vẽ hình lên vải, cần hai tấm vải, cuối cùng may lại.

Nghĩ thấy không khó, vừa nghĩ tới mình tự tay may đồ cho con liền rất vui, nói làm là làm.

Lục Ngọc lấy kéo cắt hai tấm vải, nhưng tới lúc may lại có hơi khó khăn, mũi kim của cô có hơi thô, may vào rất xấu.

May mà là áo cục cưng mặc bên ngoài.

Lục Ngọc may xong có hơi ngại, quả nhiên không trải qua trường lớp bài bản, đồ may ra chỉ tạm được.

Nghe bên ngoài hình như có tiếng, sau đó lén lút giấu chiếc áo nhỏ mình may vào dưới gối.

Rất nhanh âm thanh truyền tới, là Phó Cầm Duy về.

Trên mặt Phó Cầm Duy có chút vui vẻ, Lục Ngọc nhìn một cái liền biết có chuyện gì tốt xảy ra.

Lục Ngọc hỏi: “Chuyện gì mà vui như vậy?”

Trong mắt Phó Cầm Duy mang theo chút nhẹ nhõm nói: “Bị em nhìn ra rồi, hôm nay ở nhà như thế nào?” Anh sờ má của Lục Ngọc: “Có ăn uống đàng hoàng không?”

Lục Ngọc nói: “Có ăn!” Buổi trưa cô nấu cho mình chút mì.

Phó Cầm Duy nói: “Hôm nay mua chút tai heo, lát nữa dùng dưa leo trộn, chỉ ăn dưa trộn cũng rất đơn điệu.” Loại đồ ăn này bình thường rất khó mua, Phó Cầm Duy về cung tiêu xã, nhờ người ta giữ giúp.

Lục Ngọc nghe xong liền thèm: “Vậy cũng rất ngon.” Sau đó có hơi tò mò: “Sao hôm nay có chí hứng như vậy?”

Phó Cầm Duy đáp: “Đã mua xưởng rồi, khoản vay cũng gần như chắc chắn, còn có vài thủ tục phải chạy, nhưng về cơ bản đã xong.”

Ngừng lại một chút, Phó Cầm Duy lại nói: “Em với Lưu Bàng tổng cộng mỗi người bốn mươi phần trăm cổ phần, anh có hai mươi phần trăm cổ phần quản lý!”

Lục Ngọc kinh ngạc hỏi: “Lưu Bàng chịu?”

Phó Cầm Duy: “Đúng vậy, anh đã nói xong với cậu ta rồi, xưởng này quy cho anh quản lý!”

Quản lý một xưởng, tinh lực cần tiêu hao không phải người bình thường có thể đạt được.

Lưu Bàng vốn cảm thấy mình là con trai của xưởng trưởng, chắc có thể làm được, nhưng sau khi vào tỉnh học, mới phát hiện xưởng trưởng cần làm nhiều việc như thế.

Đặc biệt là một xưởng nhỏ, xây dựng từ không tới có, cần tiêu hao thời gian và tinh lực nhiều hơn.

Lưu Bàng có hơi lo sợ, chủ động tìm Phó Cầm Duy thương lượng, muốn để Phó Cầm Duy làm. Anh ấy chạy một số nghiệp vụ, làm một số ngoại giao là được, như vậy hai người đều thoải mái.

Lục Ngọc nói: “Cũng tốt!” Cô cũng cảm thấy Phó Cầm Duy có năng lực, chỉ làm một kế toán nhỏ có hơi lãng phí tài năng.

Phó Cầm Duy sờ bụng của Lục Ngọc, hỏi: “Cục cưng bên trong cũng không quậy?”

Lục Ngọc nói: “Nó còn nhỏ mà, có thể cảm nhận được gì chứ?”

Lần này làm cổ vịt treo gió, Lục Ngọc trực tiếp giao sổ ghi chép của mình cho Phó Cầm Duy, ở bên trong sổ ghi chép có nội dung cụ thể chi tiết cổ vịt treo gió, cổ vịt cần kho trước, sau đó chiên, rồi tiến hành treo gió.

Có câu đồ ăn cần phải chế biến tỉ mỉ.

Nhiều lần như vậy, cổ vịt làm ra mới có khẩu vị phong phú.

Hơn nữa tuyệt đối là khẩu vị ai cũng có thể ăn được, chiên dầu treo gió, càng dai, thời gian bảo quản ít nhất có thể để nửa tháng.

Phó Cầm Duy biết năng lực nấu nướng của Lục Ngọc.

Vừa nhìn thấy thực đơn này của Lục Ngọc liền biết cô dụng tâm.

Bên trong có bốn hương vị, một loại là bình thường, một loại là cay thơm, một loại là thì là, còn có một loại ớt tê.

Những phương pháp này viết trên một quyển sổ, đúng là vạn vàng khó cầu.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 305: Anh cũng muốn


/images/2024-0308.gif

Năm đó một phương pháp đậu phụ thối nhỏ nhặt đã bán được năm trăm tệ, không phức tạp bằng cái này.

Phó Cầm Duy nói: “Được, lần sau anh dựa theo những thứ này định chế phân xưởng cấp thực phẩm riêng.”

Quả thực cần làm rất nhiều thứ, nhưng Phó Cầm Duy lại tinh thần phơi phới.

Lần này anh cũng dốc hết toàn lực.

Sau khi chốt xong chuyện này, Phó Cầm Duy sợ Lục Ngọc đói.

Sau đó vào bếp ngay, không chỉ làm rau trộn, còn định làm chút đồ ngon khác.

Trong lúc này, trưởng thôn và chủ nhiệm phụ nữ lại tới.

Trưởng thôn nhiệt liệt tuyên dương Lục Ngọc: “Thứ cô nói tôi cảm thấy vô cùng tốt, sau này thôn chúng ta sẽ chuyên bán sỉ!”

Trước đây tư duy có điểm mù, cho tới khi Lục Ngọc nêu ra mới biết còn có thể làm như vậy.

Bán sỉ thích hợp với thôn họ hơn, không cần đi sớm về khuya, cũng không chậm trễ việc làm đồng.

Đối với người trong thôn mà nói, đây chỉ là một ngành phụ, kiếm thêm chút tiền. Nhưng nhiệm vụ làm ruộng tập thể cao hơn cá nhân phát triển trong thôn.

Trưởng thôn nói: “May cô suy nghĩ khá chu đáo.”

Lều rau củ quả trái vụ mới bắt đầu, bên trong đã đổ không biết bao nhiêu nhân lực vật lực, thế mà lại bị người khác chen bừa, cực kỳ thống khổ.

Lều rau không chỉ mang theo hi vọng tha thiết trong thôn.

Lãnh đạo trong huyện cũng nhiều lần hỏi chuyện này. Nếu có một đối thủ cạnh tranh đánh bại họ, họ cũng không giải thích được với bên huyện.

Các lão giáo sư đã lấy ra hết giống mới nhất, dồn tất cả tinh lực cho họ, có thể nói thứ họ gánh vác quá nhiều.

Trưởng thôn áp lực lớn, giọng nói cũng khàn đi.

May mà có Lục Ngọc chủ động nêu ra những ý tưởng này, ông ta mới bình tĩnh lại.

Lần này đặc biệt tới cảm ơn, còn mang theo hai mươi tệ: “Đây là tiền thưởng thêm thôn cho cô.”

Trưởng thôn nhìn ra được, sự cống hiến của Lục Ngọc căn bản không phải thứ bất cứ ai trong thôn có thể so được.

Cho tiền là vì để Lục Ngọc biết, thôn sẽ không để cô phụ giúp không công.

Lục Ngọc nói: “Không cần, vốn dĩ cháu là cán bộ thôn.”

Trưởng thôn nói: “Cầm đi, đây là cái cô xứng đáng có!”

Chủ nhiệm phụ nữ cũng nói: “Cô nhận đi. Bây giờ đã mang thai rồi, mua chút đồ ngon ăn! Tiền này cũng không phải chúng tôi cho cô, người của ủy ban thôn đều giơ tay biểu quyết rồi.”

Chỉ với một chủ ý này đã lập tức vực dậy việc buôn bán trong thôn, cho cô hai mươi tệ tiền thưởng tuyệt đối xứng đáng. Cô đã thoáng chốc giải quyết họ thoát khỏi khốn cảnh.

Sau đó trưởng thôn ở đây một lúc rồi đi.

Trước khi đi, vừa hay nhìn thấy Phó Cầm Duy, hai người hàn huyên vài câu.

Bây giờ sau khi Phó Cầm Duy đến tỉnh học, khí chất càng thêm xuất chúng, ánh nhìn thông tỏ, trông khác hẳn.

Nhưng khi anh nhìn Lục Ngọc, lại mang theo sự dịu dàng như thế.

Hai người đúng là một đôi ân ái nhất được ông trời làm mối.

Trưởng thôn và chủ nhiệm phụ nữ tạm biệt hai người.

Phó Cầm Duy gọi Lục Ngọc: “Tới ăn cơm thôi!”

Hai người cùng nhau ăn đơn giản một miếng, nói tới cũng kỳ, Lục Ngọc bình thường khẩu vị không tốt lắm, nhưng mỗi lần Phó Cầm Duy làm bất cứ thứ gì cũng cực kỳ phù hợp khẩu vị của cô.

Mình ăn rất nhiều cũng ngại, để lại một chút: “Mấy cái này cho anh.”

Phó Cầm Duy bật cười: “Em thích ăn là được.”

Ăn cơm xong, Phó Cầm Duy dọn bàn, làm xong hết mới cùng Lục Ngọc lên giường.

Phó Cầm Duy vừa lên giường liền phát hiện bên gối có một thứ màu xanh đậm, anh dịch gối ra muốn xem thử.

Lục Ngọc lập tức ấn chặt lại, nói: “Đừng nhìn!”

Cái cô may có lẽ là chiếc áo trẻ em xấu nhất cả thôn.

Ngại để người khác nhìn thấy.

Hành động này của cô khiến Phó Cầm Duy nghi hoặc: “Lẽ nào là may đồ cho anh?”

Lục Ngọc nghe xong càng căng thẳng, trong đầu cô chưa từng nghĩ sẽ may đồ cho Phó Cầm Duy.

Đây hoàn toàn là hiểu lầm, sắc mặt cô càng thêm đỏ, nói: “Không phải!”

Phó Cầm Duy nói: “Vậy là gì, cho anh xem thử.” Hai người đùa giỡn một lúc.

Phó Cầm Duy nhanh tay lẹ mắt lấy gối đi, quả nhiên nhìn thấy chiếc áo màu xanh mini, Lục Ngọc nói: “Cái này may cho cục cưng, có hơi xấu.”

Dù sao cũng là lần đầu cô may vá.

Phó Cầm Duy ghé tới nói: “Vậy của anh đâu?”

Lục Ngọc ho khan một tiếng, nói: “Em không có thiên phú ở phương diện này, không may nữa.”

Phó Cầm Duy: “Không được, không thể thiên vị, anh cũng muốn.”

Lục Ngọc thấy anh hùng hồn như vậy, có hơi ngơ ngác.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 306: Tuyết rơi rồi


/images/2024-0308.gif

Lục Ngọc sẽ không may đồ đâu, chuyển chủ đề này đi.

Phó Cầm Duy cười cười, cũng không so đo với cô, nói: “Lưu Bàng hỏi em có lấy dê không?”

Lục Ngọc có hơi m.ô.n.g lung hỏi: “Dê gì?”

Phó Cầm Duy nói: “Lưu Bàng có một người bạn cho năm con dê. Ở lò mổ mổ thịt rồi, cậu ấy giữ lại hai con, còn có ba con để đó, hỏi em có lấy một con không, sáu mươi tệ!”

Bây giờ không phải sắp đến Tết rồi sao, mọi người cũng sẽ tặng cho nhau một số quà.

Giống như trại heo, mỗi năm đều được nịnh hót. Năm nay giá heo đắt, đối phương tặng trước ít con dê bày tỏ, hi vọng lúc phân phối, phân cho họ thêm chút thịt heo.

Vùng của họ không có dê rừng, toàn là từ bên ngoài đưa tới. Cũng rất béo, làm xong hết một con dê cũng tầm ba bốn mươi cân.

Trọng lượng đều không bao gồm nội tạng và đầu dê, chỉ có thịt dê, đùi dê, sườn dê gì đó.

Lưu Bàng biết Lục Ngọc giỏi nấu nướng, đặc biệt hỏi một chút.

Tuy giá dê rẻ, người bình thường cũng không mua được, Lưu Bàng còn không đồn ra, nếu không đám bạn từ nhỏ đó đều tới lấy!

Mùa đông ăn chút thịt dê hầm ngon hơn bất cứ món gì.

Lục Ngọc vừa nghe tới thịt dê, mắt liền sáng lên.

Dạo này cô ăn quá thanh đạm, vừa nhắc tới thịt dê đã không ngồi yên được nữa: “Lấy!” Sáu mươi tệ bốn mươi cân thịt dê, giống như nhặt hời vậy.

Có thể làm chút thịt dê xiên, thịt dê nhúng gì đó.

Hơn nữa Lục Ngọc còn có một cái tủ lạnh nhỏ, ăn không hết có thể để đông.

Phó Cầm Duy nói: “Được, ngày mai anh sẽ nói với cậu ta, bảo cậu ta buổi sáng mang tới cho em!” Thịt dê này còn phải đặt trước, xong rồi mới được đưa đi.

Đây là Lưu Bàng có quan hệ tốt với họ mới đưa.

Lục Ngọc nói: “Giúp em cảm ơn Lưu Bàng!”

Phó Cầm Duy gật đầu.



Ngày hôm sau, quả nhiên Lưu Bàng mang thịt dê tới, đã xử lý sạch sẽ. Cũng giúp Lục Ngọc đỡ phải phí công.

Lục Ngọc nói: “Đợi khi tôi làm thịt dê nướng xiên, gọi anh tới ăn!”

Lưu Bàng chưa từng ăn kiểu vậy, nghe xong liền cười. Tuy trong lòng cực đồng ý, nhưng ngoài miệng vẫn khách sáo nói: “Thế không hay lắm.”

Lục Ngọc đâu thể không biết ý của anh ấy, lập tức trêu anh ấy: “Vậy thì tôi không gọi anh nữa!”

Lưu Bàng không làm giá nữa, chớp mắt mong mỏi nhìn cô.

Lục Ngọc chỉ đành nói: “Trêu anh thôi, tới lúc đó chắc chắn sẽ gọi anh tới.”

“Được!” Lúc này Lưu Bàng mới yên tâm, quả nhiên dè dặt gì đó không phù hợp với anh ấy.

Lục Ngọc: “Phải rồi, tôi muốn mua một cái nồi đồng, dùng làm lẩu dê nhúng, có thể mua được không?” Loại hàng hiếm cao cấp này vẫn phải dùng tới con đường đặc biệt để mua.

Lưu Bàng nói: “Nhà tôi có.” Con người anh ấy khá thích ăn uống, mỗi lần cha anh ấy ra ngoài đều sẽ mang về cho anh ấy chút đặc sản.

Nồi đồng này cũng là cha anh ấy mang về. Nhưng chưa dùng lần nào, Lưu Bàng nói: “Cái nồi đó của nhà tôi bỏ không đó cũng đáng tiếc, thế này đi, chị mời tôi ăn thịt xiên, tôi tặng nồi cho chị.”

Dù sao anh ấy cũng không dùng, vừa hay tiện tay tặng đi.

Lục Ngọc nói: “Vậy thì cảm ơn anh.”

Lưu Bàng vẫn ngại, nói: “Có gì đâu chứ!” Sau đó phóng khoáng khen Phó Cầm Duy, nói: “May mà anh ấy đi cùng tôi, các điều khoản quy tắc văn phòng, đọc vào là đau đầu.”

Lần này may nhờ có Phó Cầm Duy, nếu không một mình anh ấy chắc chắn không làm xuể.

Lưu Bàng ngồi chơi một chút rồi đi.

Lục Ngọc xử lý thịt dê, chọn một ít thịt nạc nhiều mỡ ít cuộn thành một cuộn thịt dê mười cân bỏ đông, còn lại cũng phân ra bỏ vào trong tủ lạnh.

Đợi khi tuyết rơi ăn lẩu dê nhúng, đã lâu không ăn như vậy rồi, rất thèm.

Sau đó lại ra ngoài mua ít tương vừng, hẹ, tương đậu cay các loại.

Buổi tối Phó Cầm Duy về, cầm một cái nồi đồng mới toanh tới: “Đây là Lưu Bàng bảo anh mang cho em.”

Lục Ngọc vừa nhìn thấy liền vui vẻ nói: “Lúc tuyết rơi nhất định phải về sớm một chút, chúng ta ăn lẩu, cũng mời cha mẹ em và mẹ anh tới.”

Phó Cầm Duy thấy Lục Ngọc hưng phấn, khóe miệng vểnh lên nói: “Được, anh nhất định sẽ về sớm.”

Không ngờ ngày hôm sau hai người phát hiện, tuyết rơi rồi.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 307: Cùng nhau ăn lẩu


/images/2024-0308.gif

Trong vòng một đêm đã trở nên trắng xóa một vùng, ra ngoài lạnh run cầm cập, gió chui vào trong cổ.

Lục Ngọc nhìn Phó Cầm Duy.

Phó Cầm Duy nói: “Hôm nay anh nhất định sẽ về nhà trước bốn giờ.” Nhưng hôm nay anh phải ra ngoài.

Lục Ngọc nói: “Anh đi bằng gì, vẫn đạp xe đạp sao?”

Bên ngoài tuyết lớn, đạp xe đạp cũng rất cực.

Phó Cầm Duy nói: “Kiên trì hai năm, chúng ta cũng mua xe!”

Lục Ngọc nói: “Hay là anh ngồi xe buýt đi đi.”

Xe buýt tàn ở trong huyện, cửa sổ đều vỡ rồi, nhưng chung quy vẫn tốt hơn đạp xe đạp giữa trời tuyết rét buốt.

Phó Cầm Duy: “Được, anh ngồi xe buýt.”

Lục Ngọc tiễn anh ra ngoài cổng, có hơi lưu luyến vẫy tay: “Anh về sớm chút!”

Phó Cầm Duy đồng ý.

Lục Ngọc nhìn người đi xa, vừa quay người liền thấy chị ba Phó ở bên cạnh.

Trên mặt chị ba Phó mang theo nụ cười trêu ghẹo, còn cầm cuống họng bắt chước Lục Ngọc: “Anh về sớm chút?”

Má Lục Ngọc nóng lên: “Em không có nói như thế.”

Chị ba Phó nói: “Biết các em ngày càng ngọt ngào rồi!”

“Tối nay mọi người đều tới nhà bọn em ăn lẩu.”

Chị ba Phó nghe vậy liền sáng mắt, Lục Ngọc nói: “Còn cả cha mẹ và chị cả em, người nhiều đông vui!”

Chị ba Phó nói: “Được, còn cần chuẩn bị gì không?” Vừa nghe Lục Ngọc thi triển tay nghề, chị ta biết ngay họ sắp có phúc ăn rồi.

Lục Ngọc nói: “Chị đi cùng em tới lều rau, hái chút rau.” May mà có lều rau, nếu không không ăn được rau tươi.

Đến lều liền thấy trưởng thôn và chủ nhiệm phụ nữ ở đó.

Trưởng thôn thấy bên ngoài tuyết rơi, thở dài một hơi, nhìn thấy Lục Ngọc lập tức ai oán: “May mà có mấy xưởng đã đặt rau với chúng ta, nếu không cũng rất khó bán.”

Lục Ngọc nói: “Vượt qua được thì tốt, trời càng lạnh chúng ta bán rau càng tốt.” Không giống như đậu phụ thối chiên giòn, lúc bình thường rảnh rỗi mọi người nguyện ý vây quanh đợi ăn, nhưng khi trời lạnh, không ai muốn xếp hàng ăn.

Không giống rau quả, càng lạnh càng muốn ăn chút gì đó tươi mới.

Trưởng thôn được an ủi: “Ừm, vạn sự khởi đầu nan.”

Có thể là trước đây quá thuận lợi nên đã ngó lơ một số thứ, một khi xuất hiện khó khăn liền có hơi không chịu nổi, may mà còn có Lục Ngọc ở đây đưa ra sách lược, miễn cưỡng coi như có thể vượt qua ải này.

Chủ nhiệm phụ nữ hỏi: “Các cô tới làm gì?”

Lục Ngọc nói: “Chúng cháu tới mua ít rau!”

Chủ nhiệm phụ nữ nói: “Mua cái gì, trực tiếp vào hái là được rồi.”

Lục Ngọc: “Vậy không được, đều phải dựa theo quy tắc.” Cô đi vào hái chút rau sống, rau thơm, nấm.

Đủ năm cân, trưởng thôn dựa theo một hào một cân bán cho cô, tổng cộng mới tốn năm hào, đủ cho tối nay họ nhúng lẩu rồi.

Lục Ngọc mang một đống rau to về tới nhà, bảo chị ba Phó đi thông báo với nhà họ Phó, nhà họ Lục do Lục Ngọc thông báo.

Mọi người đều rảnh rỗi, nói muốn phụ giúp làm chút việc nên tới khá sớm.

Lục Ngọc có một gian ngoài, bàn lớn cũng có sẵn.

Bày cái nồi đồng ở giữa, mọi người vừa hay vây một vòng. Lục Ngọc lấy thịt dê cuộn đã đông lạnh ra, dùng d.a.o cắt thành lát mỏng.

Đây là việc khí lực, anh hai Phó ở bên cạnh ôm đồm việc này, anh ấy làm việc quanh năm, cắt vừa mỏng vừa nhanh, mỗi một lát cắt xuống đều tự nhiên biến thành cuộn thịt dê nhỏ.

Thịt dê mà Lục Ngọc cuộn lại đó khoảng mười cân, cắt xong ba dĩa còn dư hai dĩa. Thịt chất lên giống như núi thịt, trông rất tráng kiện.

Chẳng mấy chốc, cha mẹ Lục và chị cả cũng tới.

Lục Bảo quanh quẩn bên Lục Ngọc.

Lục Ngọc định buổi tối sẽ bắt đầu ăn, đợi anh cả Phó và Phó Cầm Duy về ăn cùng.

Người đông lên, có người phụ giúp rửa rau, ngay cả Lục Bảo cũng có thể phụ xé nấm.

Bày rau đã rửa xong lên, vô cùng phong phú, sau đó bắt đầu bỏ vừng, hẹ, chỉ gia vị đã hơn mười phần, khiến người ta nhìn thấy cũng cảm thán.

Chị hai Phó nói: “Ôi trời, thế này phải ngon cỡ nào chứ?” Dùng nhiều gia vị như vậy, chưa ăn đã cảm thấy ngon.

Cũng chỉ có Lục Ngọc có thể nghĩ ra được thứ ngon như vậy, người khác cũng không gom đủ số gia vị này.

Lương thực chính Lục Ngọc định làm chút mì cán, việc này để chị hai Phó lo, làm khoảng hơn ba cân mì. Buổi trưa, nấu đơn giản chút mì nước, đều ăn ở đây.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 308: Ăn uống vui vẻ


/images/2024-0308.gif

Tiêu Thái Liên với mẹ Lục nói chuyện gia đình. Cha Lục với anh hai anh ba ngồi lại đánh bài.

Đây là lần đầu tiên thông gia hai nhà ngồi lại ăn cơm với nhau kể từ khi Lục Ngọc kết hôn.

Rất ấm cúng.

Trong nhà Lục Ngọc có ít hạt dưa, mọi người mỗi người hốt một nắm, trong phòng cực kỳ rộn ràng.

Chị cả Lục không thích nói chuyện, nhưng chị ba Phó lại thích nói, chụm lại với nhau, chị ba Phó nói hết những chuyện chị cả không biết trong những năm qua ra, chuyện đông chuyện tây thật sự không ít.

Trong thôn này không có chuyện gì mà chị ba không biết.

Bụng của chị cả Phó đã hơi nhô lên chút: “E là thai này lại là con trai!” Chị ấy có hơi không vui, vốn muốn sinh một đứa con gái, trong nhà đâu đâu cũng là con trai.

Nếu có thể sinh một đứa con gái, lập tức biến thành cục cưng.

Lục Ngọc nói: “Khi nào có thể nhìn ra được ạ?” Cô hơi tò mò, sinh con trai sinh con gái đối với cô mà nói đều được, chỉ là lúc chuẩn bị quần áo trẻ em có thể sẽ chuẩn hơn.

Thấy cô để tâm như vậy, mấy người phụ nữ lần lượt vây lấy Lục Ngọc.

Chị hai hỏi: “Cầm Duy thích con trai hay con gái?”

Lục Ngọc nói: “Đều được, anh ấy đều thích.”

Chị ba nói: “Nếu có thể sinh một đứa con trai một đứa con gái, như thế là đẹp nhất!”

Chị hai ở bên cạnh bóc phốt: “Em tham thật.” Một đứa còn chưa sinh, lại bắt đầu suy nghĩ hai đứa thì phải làm sao.

Lục Ngọc mặt đỏ tía tai, sau đó chạy sang một bên, gói chút há cảo, mỗi cái há cảo chỉ to cỡ ngón tay cái.

Trẻ ăn một lần có thể ăn được hai cái. Há cảo nhỏ nhắn tinh xảo như vậy cũng chỉ có Lục Ngọc gói ra được.

Gói được khoảng hai dĩa, đều là nhân cải trắng.

Tuyết càng rơi càng lớn, Tiêu Thái Liên nói: “Tuyết rơi cũng tốt, chắc chắn năm sau có thể bội thu!”

Lục Ngọc lại hơi lo lắng, tuyết rơi lớn như vậy, sợ là sẽ tắc nghẽn đường, cũng không biết bọn họ quay về thế nào.

Rất nhanh anh cả Phó về trước, tay đều cóng tới lạnh buốt, may mà trong nhà có lò sưởi, huơ tay mới ấm áp lại chút.

Sau đó Phó Cầm Duy cũng về.

Lục Ngọc lập tức đi lên nắm tay anh, quả nhiên lòng bàn tay của anh đều lạnh toát.

Hai giờ chiều Phó Cầm Duy đã từ trong huyện chạy về, tuyết lớn tắc đường, đã không còn xe buýt nữa, anh luân chuyển mấy lượt mới về được nhà. Nhưng cũng có tin tốt, ngày mai không cần đi làm.

Đoán chừng tuyết sẽ lớn hơn. .

||||| Truyện đề cử: Cuồng Long Vượt Ngục |||||

Người đều về đủ, mọi người vây quanh một chiếc bàn.

Lục Ngọc dạy họ bỏ gia vị theo khẩu vị của mình, sau đó bỏ than vào, nấu nước, đợi nước sôi là có thể nhúng thịt.

Thịt dê cuộn quả thật rất ngon, mong mỏng cho vào nước sôi một cái lập tức đổi màu, nhúng thêm vài giây, bỏ vào trong bát, chấm tương vừng cho vào trong miệng.

Chậc, thơm ngon hết sảy!

Lục Ngọc làm tổng cộng mười cân thịt dê, đủ cho mọi người ăn thoải mái.

Khá lắm, mọi người vừa bắt đầu ăn đã tràn trề sức sống, tất cả mọi người đều nhúng xuống, rất nhanh trong nồi đồng đã đầy ắp.

Ăn vào một miếng, cả cơ thể đều ấm áp lên, còn vô cùng náo nhiệt.

“Này đây là lát khoai tây anh vừa mới bỏ vào.”

“Cái đó có gì hiếm đâu, anh bỏ thêm đi?”

“Nấm của em ai ăn?”

“Ăn nhiều thịt chút.”

“Anh không hiểu, nấm cũng ngon.”

Trong nồi đồng, muốn ăn ngon một chút phải nhanh tay lẹ mắt.

Những người khác cũng vội vàng bỏ vào, có người ăn rau có người nhúng thịt.

Nước được thịt dê nhúng qua vô cùng tươi ngon, lại bỏ thêm rau xanh vào, xanh non lại phủ thêm tương vừng, mang theo một vị tươi ngọt nguyên thủy.

Có người không đủ tương chấm, lại ra ngoài lấy thêm chút gia vị, quay lại ăn tiếp, ăn tới mức đầu không ngẩng, mắt híp lại.

Quá ngon!

Người đầu tiên nghiên cứu ra lẩu dê tuyệt đối là một thiên tài.

Vốn dĩ trong lòng mọi người đều căng thẳng, biết thịt dê đắt, mới đầu có hơi dè dặt.

Khi dĩa thịt dê đầu tiên sắp thấy đáy, Lục Ngọc lại vào nhà bếp lấy một dĩa nữa nói: “Còn có rất nhiều!” Mọi người nghe vậy mới yên tâm ăn.

Có người thích ăn thịt, có người thích ăn rau.

Ngay cả trẻ con cũng ăn tới vui thích: “Thím út thím nấu ngon quá!” Bọn trẻ đều khen không ngớt lời.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 309: Còn muốn ăn nữa


/images/2024-0308.gif

Người lớn ngay cả một câu khen cũng không nỡ nói ra, sợ sẽ ăn ít đi một miếng.

Nấm vừa mới bỏ xuống đã bị người ta gắp mất, bỏ thêm bao nhiêu cũng không đủ, rau nấu giòn, không kém gì thịt.

Rất nhiều người đều thích chấm đầy tương vừng, may mà Lục Ngọc đã chuẩn bị đủ, các loại đều chuẩn bị gấp đôi, mọi người ăn vô cùng tận hứng.

Đợi khi gần ăn hết một vòng, bỏ thêm chút mì, còn luộc há cảo Lục Ngọc gói ở trong.

Trong cái nồi này cực kỳ tươi ngon, vốn dĩ mọi người đều không ăn nổi nữa, chưa từng ăn đồ ngon như vậy, còn ngon hơn đồ ăn tết nữa.

Lúc ăn không nổi, bỏ thêm một miếng mì cán, múc chút gia vị bỏ vào chút tỏi băm, trộn lên ăn, càng thơm ngọt.

Khiến mọi người ăn tới mức không muốn đứng dậy.

Đợi khi ăn tới tàn cục, họ còn cùng cha Lục uống rượu nói chuyện.

Mà các phụ nữ cũng đều thả chậm tốc độ ăn. Một bữa ăn cả khách và chủ đều tận hứng.

Đều nói vẫn là đồ ở chỗ Lục Ngọc ngon.

“Với bữa ăn hôm nay, cho dù chị mắc nợ cũng muốn ăn thêm lần nữa.”

“Thật đó, lần sau chúng ta góp chút tiền, đừng toàn để Tiểu Ngọc bỏ tiền, chúng ta ăn thêm một bữa.”

Ngay cả người keo kiệt như Tiêu Thái Liên cũng đập bàn: “Không cần các con, mẹ mời!” Trước đây bà không cảm thấy mình là một người thích ăn, nhưng bây giờ ngay cả bà cũng không nhịn được.

Người bình thường muốn gánh vác giá một bữa lẩu thật sự không gánh nổi, nhưng hương vị này khiến người ta quên mất bản thân, cả căn nhà đều tràn ngập mùi thơm.

Chị ba Phó nghĩ quay về phải nói với mọi người, để người trong thôn đều ngưỡng mộ.

Bữa lẩu dê này đã khiến mọi người mê mẩn không lối thoát.

Mấy chị dâu còn muốn đợi ăn xong giúp dọn dẹp, nhưng vừa đứng lên bụng lại quá trướng, không khom eo được.

Lục Ngọc nói: “Không cần đâu mấy chị, ngày mai em sẽ dọn.”

Mọi người cũng không tranh biện với cô, thực sự không làm nổi, lần lượt về nhà.

Những người này thật sự đã ăn không ít, đã ăn hết toàn bộ đồ Lục Ngọc chuẩn bị, đây là lượng ăn của hai mươi người!

Lục Ngọc thấy không còn thừa lại chút gì, ngược lại rất vui. Hôm nay cô cũng ăn tới siêu cấp thỏa mãn.

Đây là lần ăn ngon nhất của cô từ lúc mang thai.

Phó Cầm Duy nói: “Nếu em thích, anh với Lưu Bàng mua thêm hai con dê còn lại luôn!”

Nhà họ đông người, một bữa hôm nay đã ăn nhiều như vậy, ăn thêm hai lần nữa là hết.

Lục Ngọc nói: “Không hay đâu!”

Phó Cầm Duy nghĩ ngợi, nói: “Cũng đúng, anh không suy nghĩ chu đáo, vậy nếu anh có cơ hội tới vùng khác sẽ mua một ít.”

Lục Ngọc nói: “Thịt bò cũng muốn!” Cô thật sự có chút muốn ăn thịt bò, đặc biệt là há cảo nhân thịt bò.

Phó Cầm Duy lập tức đồng ý.

Lục Ngọc nói: “Nhưng thịt bò hơi đắt…”

Không đợi cô nói hết, Phó Cầm Duy đã ngắt lời cô: “Mặc kệ như thế nào, chỉ cần em thích ăn là được!”

Chuyện quan trọng nhất của anh chính là đảm bảo cho Lục Ngọc.

Sáng ngày hôm sau, Tiêu Thái Liên dẫn hai chị dâu tới dọn dẹp.

Lục Ngọc nói để cô nhưng chị hai Phó lại không cho, nhất quyết muốn dọn dẹp phụ.

Bát dĩa dùng ăn lẩu này cực kỳ nhiều, cộng thêm Lục Ngọc còn tỉ mỉ chuẩn bị khu gia vị, nếu một người dọn quả thật rất mệt.

Hôm qua đã ăn lẩu dê một lần, bây giờ chị ba và chị hai nghĩ tới vẫn vui.

Tiêu Thái Liên cũng nói lẩu dê này ngon.

Lần đầu tiên ăn thịt ăn thành thế này, có thịt có rau, khiến người ta hồi vị vô tận.

Lục Ngọc nói: “Còn có thể ăn thêm một lần lẩu nữa!” Thịt còn lại chính là thịt đùi, Lục Ngọc định nướng thịt đùi, còn lại xiên que hoặc nấu canh.

Trên mặt Tiêu Thái Liên mang theo ý cười ôn hòa: “Đứa trẻ ngốc, đồ tốt đâu thể ăn hết trong một ngày chứ?” Hôm qua đã là quá đáng rồi.

Chị hai Phó ở bên cạnh nói: “Đúng vậy, nhà ai ăn như vậy, bình thường một miếng thịt hận không thể chia thành ba khúc, nếu có thể chấm chút dầu đã tính là món mặn rồi.”

Chị hai cũng vui, phóng mắt nhìn cả thôn, nhà ai ăn phóng khoáng như nhà họ? Từ khi Lục Ngọc gả vào, cái khác không nói, trong mảng ăn uống này đã tốt hơn trước rất nhiều.

Nói là khác biệt trên trời dưới đất cũng không quá. Khiến mọi người đều thèm thuồng.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 310: Xóa bỏ phiếu lương thực


/images/2024-0308.gif

Từ sau khi nhà họ kiếm được tiền, Tiêu Thái Liên không còn keo kiệt giống như trước nữa, cũng thêm tiền thêm đồ ăn trên bàn ăn.

Nhà họ khác với nhà khác, mấy chị em dâu nhà khác tranh giành đấu đá, mẹ chồng cũng đấu với con.

Nhà mình cực kỳ hòa thuận. Lúc sáng nay, chị ba và chị hai còn giục Tiêu Thái Liên, bảo bà mang cho Lục Ngọc ít trứng gà, hôm qua thực sự ăn quá dữ, phải bù đắp chút ít cho Lục Ngọc.

Ngoài miệng Tiêu Thái Liên nói mọi người đều ăn, lại muốn lấy trứng gà của bà đi bù đắp, nhưng vẫn lấy hai mươi cái trứng ra.

Trứng gà có dinh dưỡng, kiểu mang thai giống như cô, ăn thêm vài quả cũng tốt.

Chị hai và chị ba vừa làm vừa nói chuyện, rất nhanh đã rửa hết bát, rửa tới bóng loáng.

Sau đó liền nghe bên ngoài truyền tới tiếng náo nhiệt, họ đang tò mò đã xảy ra chuyện gì.

Nghe có người gõ cửa tới thông báo, nói: “Trưởng thôn bảo mọi người tới bãi đập lúa bên ngoài.”

Tất cả mọi người đưa mắt nhìn nhau, tối qua tuyết lớn rơi cả đêm. Bây giờ vẫn còn tuyết. Chân giẫm trên đất tuyết, phát ra tiếng sột soạt.

Sao trời tuyết rơi còn gọi họ tới chứ?

Lục Ngọc nghĩ ngợi rồi theo họ tới.

Trước khi đi, Tiêu Thái Liên còn nhân lúc hai con dâu không chú ý lén lút nói với Lục Ngọc: “Chỗ mẹ còn để dành cho con một miếng thịt ba chỉ, đợi làm xong việc mẹ cầm tới cho con.”

Lục Ngọc nghe xong liền phát thèm, vừa hay trong nhà còn có nồi đồng, hầm chút thịt dưa chua, ấm bụng. Hơn nữa dưa chua càng hầm càng thơm.

Thịt này chính là thịt mẹ chồng để dành lúc mổ heo. Sau khi chia đi một ít, Tiêu Thái Liên trông chừng số thịt này rất kỹ.

Bình thường không cho nấu, nhưng Lục Ngọc có thịt dê không có thịt heo. Tiêu Thái Liên chuẩn bị cho cô năm cân, cũng đủ cho cô ăn một đợt.

Lục Ngọc nói: “Cảm ơn mẹ.”

Tiêu Thái Liên cười nói: “Cảm ơn cái gì.”

Gương mặt bà tràn ngập ý cười, bây giờ bà rất thích Lục Ngọc. Lục Ngọc dẻo miệng lại tốt tính, bây giờ còn đang mang đứa cháu của bà.

Đúng là hoàn mỹ.

Cùng nhau ra ngoài, Tiêu Thái Liên khoác cánh tay Lục Ngọc, dáng vẻ đó người không biết còn tưởng là mẹ con ruột.

Tới bãi đập lúa, quả nhiên nhìn thấy trưởng thôn đứng trên đống củi.

Tất cả mọi người đều đi ra, có người mặc hơi mỏng manh, run lên cầm cập.

Trưởng thôn nói: “Hôm nay gọi mọi người tới là có một chuyện!” Ông ta vừa dứt lời, mọi người cũng căng thẳng.

Không biết trưởng thôn có chuyện gì, chỉ sợ xuất hiện chuyện gì không tốt.

Trưởng thôn nói: “Nhận được chỉ thị của cấp trên, quốc gia đã xóa bỏ phiếu lương thực một cách toàn diện!” Lời này vừa dứt, tất cả mọi người đều cả kinh, đây là ý gì?

Người nông thôn đều sợ hãi thay đổi, mỗi lần xảy ra thay đổi họ lại không biết thế nào mới là tốt, họ thích kiểu cuộc sống đồng nhất không thay đổi.

Có người thăm dò hỏi: “Đây là ý gì?”

“Sau này đều không cần phiếu nữa?”

Tuy trưởng thôn đã nói rất rõ ràng, nhưng mọi người vẫn không dám tin.

Đã dùng phiếu lương thực mấy chục năm, nói không dùng nữa liền không dùng nữa, trong lòng tràn ngập nghi hoặc.

Trưởng thôn nói: “Là thật!”

Tâm thái của ông ta cũng giống như thôn dân.

Ngừng dùng phiếu lương thực cũng không biết là chuyện tốt hay chuyện xấu.

Như vậy tiện cho rất nhiều thôn dân.

Công nhân được phát phiếu lương thực khá nhiều, nhưng trong thôn không nhiều. Xưa giờ mua gì cũng cần phiếu, bình giữ nhiệt, ăn cơm, thịt, lương thực gì đó.

Có đôi lúc không có phiếu, chỉ có thể đổi với người khác với giá cao. . Truyện BJYX

Sau này không cần phiếu chỉ cần tiền, đối với người nông thôn mà nói đã tiết kiệm được rất nhiều việc.

Nhưng hành động này vẫn khiến mọi người khá hoang mang.

“Vậy tôi phải đi mua chút lương thực thử xem!” Bà ta muốn cảm nhận một chút.

“Tôi muốn mua cái đồng hồ.”

“Tôi muốn mua máy thu thanh.”

“Không cần phiếu rất tốt, chúng ta đợi tuyết ngừng rồi ra ngoài dạo đi.” Dù sao thì sau khi vụ thu kết thúc, trong túi họ có tiền, bên phía lều rau cũng không cần quá nhiều người, mọi người đều muốn biết tin này rốt cuộc có phải thật không.

Thực ra trưởng thôn đã nhận được mệnh lệnh mấy ngày rồi. Ông ta đã tự tiêu hóa mấy ngày, mới nói cho mọi người biết tin tốt này.

Nói xong liền dặn dò mọi người giải tán.

Không ai chú ý tới ý cười giương lên trên khóe môi Lục Ngọc.

Xem ra kinh tế kế hoạch cũng không còn xa nữa.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 311: Phó chi


/images/2024-0308.gif

Đối với người thôn Đại Vũ mà nói, tuyết rơi nhỏ không tính là gì, mọi người đều muốn lập nhóm ra ngoài dạo.

Có người ở bên ngoài bị lạnh, liền mời mọi người tụm năm tụm ba về nhà cắn hạt dưa.

Hạt dưa trong thôn chỉ có hai loại. Một loại là hạt bí, gom hạt bí già lại, bỏ vào trong nồi sắt rang một chút có thể ăn rất lâu.

Còn có người tùy ý trồng chút hướng dương trong sân nhà mình, hạt thu lại mình ăn.

Vừa rẻ vừa đỡ tốn công.

Lục Ngọc nhìn Tiêu Thái Liên và hai chị dâu, đều bị mọi người bao vây rồi, muốn hỏi kỹ chuyện này.

Lục Ngọc đánh tiếng về trước.

Mọi người đều muốn vào huyện mua đồ, cũng không ai chú ý tới cô.

Rất nhanh về tới nhà, Lục Ngọc vừa về tới cổng nhà đã nhìn thấy mẹ Lục hớt ha hớt hải chạy tới.

Lục Ngọc hỏi: “Sao vậy?”

Vành mắt mẹ Lục hơi đỏ: “Xin con một chuyện!”

Lục Ngọc vội vàng bảo mẹ Lục vào nhà nói.

“Rốt cuộc là làm sao? Mẹ từ từ nói, đừng vội!”

Mẹ Lục nói: “Dì Phó Chi của con đang ở Bạch Gia Thôn chịu khổ, chúng ta cũng đón bà ấy về đi, bà ấy không con không cái rất đáng thương.” Chuyện này bà nói không rõ ràng, nhưng Lục Ngọc lập tức hiểu ra đã xảy ra chuyện gì.

Trước đây mẹ Lục với Phó Chi là chị em bạn dì. Bà cũng vừa mới nhận được tin, mới biết Phó Chi thế mà lại ở Bạch Gia Thôn.

Mấy năm qua bà luôn nghe ngóng, nhưng không có tin tức.

Phó Chi?

Lục Ngọc nghĩ một chút, đột nhiên nhớ lại tình tiết quan trọng!

Trong sách viết sau này đôi chân của bà ấy bị cắt bỏ, nhưng lại là nữ đại lão truyền kỳ thương nghiệp ở thập niên 90.

Mẹ Lục đã khóc nức nở.

Lúc hai người còn trẻ chơi với nhau rất thân, nhưng sau đó mất liên lạc.

Mẹ Lục ở trong thôn cũng không có cảm giác tồn tại gì, cộng thêm vẫn luôn bị nhà chồng chèn ép, cuộc sống của mình không ra sao, thực sự không còn hơi sức đi tìm người nữa. Nhưng trong lòng vẫn luôn ghi nhớ.

Nhưng bây giờ đã khác, bây giờ mở trại heo, cuộc sống dần chuyển biến tốt, vừa thấy chị em tốt nhất ngày xưa vẫn đang chịu khổ, có chút không chịu nổi.

Chuyện quá khứ đều đã qua, muốn đón người về sống tốt hơn.

Phó Chi lại bởi vì không có con cái không thể lo liệu, thật sự sợ bà ấy sẽ chế.t ở đó.

Nơi đó có hoàn cảnh gì, cho dù bọn họ không biết, ít nhiều cũng đã nghe qua.

Lục Ngọc không ngờ còn có cảnh ngộ này, đây là đại lão tương lai đó.

Cô nói: “Mẹ khoan lo lắng đã, con vào trong thôn điều tra một chút!”

Bây giờ cô là cán bộ thôn, có một số quyền hạn, càng huống hồ thôn họ với Bạch Gia Thôn có quan hệ cực tốt, có một số chuyện vẫn có thể thương lượng với trưởng thôn.

Mẹ Lục nói: “Được, vậy thì nhờ con. Cố hết sức giúp đỡ, mẹ chuẩn bị đồ ăn thức uống và quần áo chăn đệm trước.”

Năm đó khi mẹ Lục chơi chung với Phó Chi, Phó Chi là người tới từ tỉnh thành.

Thường sẽ chia sẻ với bà một số kẹo bánh người khác không có ăn.

Trước đây khi mẹ Lục chưa xuất giá, đã ở nhà chịu uất ức.

Ăn cơm đều là ăn cơm thừa, mặc cũng đều là mặc đồ rách nát, lần đầu tiên gặp được đồ tốt có thể tới tay mình. Đó là người bạn tốt trong đời bà, bà cực kỳ coi trọng Phó Chi, hận không thể chịu khổ thay Phó Chi.

Lục Ngọc tới tìm trưởng thôn, trưởng thôn đang ngồi nói với bí thư thôn chuyện hủy bỏ phiếu lương thực này.

Nếu thật sự có thể hủy bỏ, ông ta cũng có rất nhiều thứ muốn mua, ví dụ xe đạp, nếu hủy bỏ phiếu xe đạp, ông ta muốn mua một cái.

Lúc Lục Ngọc tới liền nhìn thấy trưởng thôn rạng rỡ nói: “Cô tới đúng lúc.”

Trước đây Phó Cầm Duy làm việc ở cung tiêu xã, họ cũng mua xe đạp rồi.

Trưởng thôn muốn biết mua xe đạp như thế nào, có cho chọn hay không.

Lục Ngọc tâm sự trùng trùng nói với ông ta: “Trưởng thôn cháu có chuyện muốn tìm hiểu một chút.”

Trưởng thôn cũng nghiêm túc lên, hỏi: “Sao vậy? Cô nói đi.”

Lục Ngọc hỏi: “Chú biết Phó Chi không?”

Trưởng thôn: “Tôi biết người này, năm đó suýt chút phân tới thôn chúng ta, sau đó không biết sao lại phân tới Bạch Gia Thôn.” Đối với ông ta mà nói, kiểu người phức tạp này tới càng ít càng tốt.

Không phân tới, ông ta cũng vui.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 312: Gặp được phó chi


/images/2024-0308.gif

Sau khi Lục Ngọc hỏi thăm, bí thư thôn ở bên cạnh chêm lời: “Tôi biết Phó Chi này.”

Sau đó nói năm đó bà ấy tới từ tỉnh thành, tướng mạo xinh đẹp, khi tham gia sản xuất bị một tên lưu manh nhìn trúng. Chuyện này ầm ĩ rất lớn, rất nhiều người đều biết, nhưng tên lưu manh này có vợ rồi.

Sau đó người đàn bà đó làm ầm lên một mực nói Phó Chi làm tiểu tam.

Quậy rất dữ dằn, tuy bà ấy nói không có, nhưng cũng không có ai chứng minh. Cộng thêm hai vợ chồng tên lưu manh đó một xướng một ca. Khi đó nếp sống trong thôn rất nghiêm khắc, làm tiểu tam là trọng tội.

Lục Ngọc cực kỳ tức giận, tên lưu manh và người phụ nữ khốn nạn này thật sự vô liêm sỉ, không có được người ta thì muốn hủy hoại người ta, quá vô đạo đức.

Lục Ngọc nói: “Vậy bây giờ có thể đón về không?”

Bí thư thôn nói: “Chắc là được!” Chuyện này ông ta cũng không biết, nhưng năm đó phán án rất nặng.

Lục Ngọc nói: “Vậy cháu vào huyện chạy thủ tục một chút.”

Trưởng thôn buồn bực: “Sao cô lại để tâm như vậy?”

Lục Ngọc nói: “Bà ấy là người bạn tốt nhất của mẹ cháu, cộng thêm không con cái, bình thường cũng không ai chăm sóc, quá đáng thương.”

Trưởng thôn nghe vậy, rất cảm khái nhân nghĩa của cô, viết một tờ đơn, nói: “Như thế này, cô vào huyện tìm người này!”

Các bộ phận trong huyện đều khá phức tạp, ngoài người quanh năm giao thiệp như trưởng thôn, người bình thường thật sự sẽ quay như chong chóng.

Lục Ngọc nghe vậy mừng rỡ: “Cảm ơn trưởng thôn.” Cô định mấy hôm nữa sẽ vào huyện một chuyến.

Trưởng thôn nói: “Nếu cô làm xong thủ tục cho bà ấy, chắc chắn Bạch Gia Thôn sẽ thả người.”

Lục Ngọc trịnh trọng gật đầu, cảm ơn trưởng thôn và bí thư thôn rồi đi.

Đợi Lục Ngọc đi, trưởng thôn vỗ đùi, xong rồi, quên hỏi cô chuyện mua xe đạp, chỉ có thể để lần sau!

Tuyết rơi đầy trời, phong núi bít đường, không có xe buýt, không thể vào huyện. Nhưng có thể đến Bạch Gia Thôn thăm một chút.

Cô cũng quen đường quen lối, rất nhiều người ở Bạch Gia Thôn đều biết cô, vừa nghe nói cô tới tìm Phó Chi, đều nhiệt tình dẫn đường.

Trưởng thôn Bạch nghe tin cũng vội vàng tới. Lục Ngọc là người tài giỏi, một phương pháp đậu hũ thối đã giúp thôn họ trở tay kiếm tiền gấp đôi.

Lại làm rau củ quả trái vụ cho thôn Đại Vũ, bây giờ thôn Đại Vũ bán sỉ rau vừa tiết kiệm công sức vừa kiếm được tiền.

Trưởng thôn của Bạch Gia Thôn vừa mang giày vào đã vội vàng hỏi người đi đâu?

Người bên cạnh nói hình như Lục Ngọc đi tìm Phó Chi.

Hình như Phó Chi điên rồi, xung quanh vốn không có ai muốn để ý tới bà ấy, dù sao cũng không ai muốn nói chuyện với kẻ điên.

Lần đầu tiên Lục Ngọc nhìn thấy Phó Chi, bà ấy mới bốn mươi hai tuổi, trên tay toàn là nẻ lạnh, ngủ trên một cái giường cỏ, lạnh ngắt, đầu tóc rũ rượi.

Đại khái là đã phí hoài quá nhiều thời gian ở đây, trên mặt toàn là tang thương, nếu chỉ nhìn mặt của bà ấy, quả thực giống người đã hơn sáu mươi tuổi.

Lục Ngọc nói: “Cháu là con gái của Lý Văn Tĩnh.

Lý Văn Tĩnh là tên của mẹ Lục.

“Những năm qua mẹ cháu vẫn luôn tìm dì, không biết dì ở nơi gần thôn như vậy, bây giờ cháu quay về tìm một cái chăn bông tới cho dì, rồi nấu chút đồ ăn. Dì còn thiếu gì khác không?”

Lời vừa dứt, nước mắt từ trong mắt Phó Chi lăn ra.

Không biết vì sao, Lục Ngọc thấy Phó Chi khóc, trong lòng có chút khó chịu.

Hoàn cảnh ở đây thực sự quá tệ, người không thể ở nổi.

Lục Ngọc nói: “Cháu đi về lấy ít đồ cho dì trước.”

Lục Ngọc tới quá vội vã, trưởng thôn Bạch không bắt kịp bóng dáng của cô, khi ông ta đuổi tới, cô đã rời khỏi thôn rồi.

Sau khi Lục Ngọc quay về nói với mẹ Lục, vành mắt mẹ Lục lập tức đỏ lên, gương mặt tràn ngập tự trách, trước đây bà cũng từng tìm, nhưng tìm mãi không tìm được.

Không ngờ Phó Chi lại ở gần như vậy, thật đúng là tạo hóa trêu người.

Lục Ngọc lập tức đi tìm chăn, mẹ Lục lấy bánh mì trong nhà không nỡ ăn, cũng muốn đi theo tới. . ngôn tình ngược

Khi đến đó, nước mắt mẹ Lục không ngừng chảy xuống, luôn nói hối hận.

Nhìn thiếu nữ ngày xưa đã biến thành một người đàn bà già nua, thực sự quá mức ngột ngạt.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 313: Đón phó chi về nhà


/images/2024-0308.gif

Lục Ngọc quay lưng lại âm thầm lau nước mắt.

Hai mẹ con cô trải chăn đệm xong rồi đưa người vào, tốt xấu cũng ấm áp hơn một chút, thời tiết ở đây quá lạnh.

Lúc quay về, gương mặt mẹ Lục đầy rẫy thống khổ.

Lục Ngọc nói: “Mẹ mẹ đừng lo, chuyện này con có thể nghĩ cách!”

Mẹ Lục nói: “Làm phiền con rồi, nếu cần tiền thì cứ việc nói với mẹ!”

Sáng ngày hôm sau, tuyết ngừng rơi, rất nhiều người muốn vào huyện, đều muốn thử nghiệm một chút, có phải thật sự mua đồ không cần phiếu không, Lục Ngọc đi cùng với họ.

Lục Ngọc là vào huyện làm thủ tục, sau khi cùng họ tới huyện liền chia ra hai ngã.

Lục Ngọc cầm tờ đơn trưởng thôn viết tìm được chủ nhiệm này, sau đó nói rõ sự việc.

Tất cả đều phù hợp lưu trình, chủ nhiệm cũng rất sảng khoái, trực tiếp nói với Lục Ngọc: “Được, ký tên đi.”

Thủ tục không rườm rà, đợi Lục Ngọc ký tên, liền đóng con dấu lên, nỗi lo lắng trong lòng cuối cùng cũng tan bớt.

Lúc Lục Ngọc quay về, cô tới Bạch Gia Thôn trước.

Trưởng thôn Bạch ở đây, Lục Ngọc đưa công chương và văn kiện cho ông ta xem.

Trưởng thôn Bạch nói: “A, hóa ra là chuyện này, được, cô tới đón người đi!” Ông ta cho phép đón người.

Nhưng làm xong việc rồi, ông ta vẫn luôn theo bên cạnh Lục Ngọc, muốn nói thêm vài câu với cô, mong Lục Ngọc chỉ ra điểm vàng gì đó, nâng đỡ Bạch Gia Thôn một chút.

Lục Ngọc đâu thể không biết suy nghĩ của ông ta, nói: “Trưởng thôn Bạch, dạo này cháu có một số chuyện, đợi rảnh rỗi nếu có chỗ nào cần tới cháu, chú cứ nói.”

Trưởng thôn Bạch chỉ trông mong câu nói này, nghe Lục Ngọc nói xong, cười nhe răng híp mắt, thấy cô đón Phó Chi đi, cuối cùng còn đặc biệt tìm một chiếc xe bò đưa họ về.

Chân của Phó Chi đã bị thương rất nặng, không thể đi được.

Như vậy Lục Ngọc lại cảm ơn trưởng thôn Bạch mới cùng bà ấy về thôn.

Lục Ngọc dùng chăn bọc Phó Chi thật kỹ.

Tới thôn Đại Vũ.

Bốn phía tuyết trắng xóa, nhưng dưới gốc cây đầu thôn thế mà còn có rất nhiều người rảnh rỗi túm tụm lại, không sợ lạnh, đều ở đây tán gẫu. Thấy Lục Ngọc đưa người về, đều đi tới, nhìn kỹ, có người nói: “Tôi tưởng là ai, đây không phải Phó Chi sao?”

“Phó Chi là ai?” Rất nhiều nàng dâu trẻ không biết, vội vàng đi lên hỏi, chỉ có những người hơi có tuổi đó mới biết, nhỏ tiếng giải thích.

Chuyện năm đó thực sự ầm ĩ rất lớn, cho dù không biết Phó Chi là ai, nói ra chuyện năm đó hoặc nhiều hoặc ít cũng có ấn tượng.

Nhất thời tiếng kinh thán vang lên trầm bổng.

Lục Ngọc mặc kệ những người này, trực tiếp đưa Phó Chi về nhà.

May mà nhà cô rất nhiều phòng, có thể dọn ra một phòng, chăn đệm đều có sẵn.

Mẹ Lục nghe tin vội vàng chạy tới, nhìn thấy Phó Chi được đón về, biết những khổ nạn kia đều đã kết thúc! Cảm xúc không thể nào kiềm chế được nữa, òa một tiếng khóc nức nở: “Chị Phó Chi, chị chịu khổ rồi!”

Phó Chi không có bất cứ phản ứng gì, chỉ ngây ngốc nhìn bà.

Lục Ngọc nói: “Tắm cho dì ấy trước, sau đó xem thử vết thương trên người, con đi tìm Lão Dương Đầu.”

“Được.” Mẹ Lục không nói được lời nào khác, gặp phải chuyện lớn kiểu này, trước giờ bà không có chủ kiến, may mà Lục Ngọc bình tĩnh.

Mẹ Lục vội vàng đi nấu nước, chị cả Lục cũng tới phụ.

Trên người Phó Chi đã rất lâu không tắm rửa rồi, dùng nước sạch ngâm một chút, nhẹ nhàng chà lên da, đều sẽ ra từng lớp đất dày.

Trên người Phó Chi có rất nhiều vết thương, vết thương do lạnh, có nơi sưng tấy, còn có nơi nứt ra, trông càng thê thảm.

Hơn nữa bà ấy gầy trơ xương, mẹ Lục lại không nhịn được ứa nước mắt.

Sợ đụng trúng vết thương của bà ấy, tắm một lần, gần như dùng hết toàn bộ tinh lực của họ.

Sau khi tắm xong, đồ cũ của Phó Chi đã rách bươn, tìm đồ cũ của Lục Ngọc cho bà ấy mặc.

Lục Ngọc thấp hơn bà ấy một chút, Phó Chi mặc tay áo và ống quần đều rất ngắn, mặc vào bên trong trống không, có thể thấy bà ấy gầy cỡ nào.

Rất nhanh Lão Dương Đầu tới, là thầy thuốc trung y khám ra Lục Ngọc mang thai khi đó.

Ông ấy bắt mạch, nói: “Bệnh này của Phó Chi quá nghiêm trọng rồi.”

Ông ấy từng chẩn đoán cho nhiều người như vậy, đây là người nặng nhất mà ông ấy gặp trong đời, hoàn toàn là kiểu suy nhược quanh năm.

Hai chân lại có tật cũ: “Muộn thêm chút nữa, sợ là phải đưa tới bệnh viện cắt chân.”
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 314: Bà nội lục lại tìm đến


/images/2024-0308.gif

Mẹ Lục nói: “Bác sĩ cầu xin ông, bao nhiêu tiền chúng tôi đều trị!” Phó Chi trên giường nhìn mẹ Lục.

Lão Dương Đầu nói: “Không phải là vấn đề tiền hay không tiền, thuốc này chỉ có nhà thuốc trung y lớn trong huyện mới có.” Sau đó kê một đơn thuốc, bên trên toàn là trung dược đắt đỏ.

Lão Dương Đầu nói: “Cái này dùng cho nội thương trước, còn có vết thương bên ngoài, mỗi ngày đều phải ngâm tắm, còn phải đắp trung dược dày dặn lên đầu gối, và còn phải châm cứu!” Chỉ những thứ ông ấy nói đã vô cùng phiền phức.

Ngừng một chút, Lão Dương Đầu lại nói: “Cho dù là như vậy, cũng không đảm bảo có thể cứu được chân của bà ấy, chỉ là thử thôi, phải tốn rất nhiều.”

Lục Ngọc hỏi: “Tốn bao nhiêu ạ?”

Lão Dương Đầu nói: “Ít nhất hai trăm tệ!”

Hai trăm không phải một con số nhỏ, bao nhiêu gia đình tích lũy cả năm cũng không tích được số tiền này.

Mẹ Lục lưu loát nói: “Tôi chi, ông kê thuốc trước.”

Lão Dương Đầu nghe vậy, lập tức kê một số thuốc: “Cái này dùng dưỡng cơ thể trước, không điều dưỡng tốt cơ thể, dùng thuốc đắt mấy cũng vô dụng, chỉ có thể tiến hành theo trình tự!”

Thuốc mà Lão Dương Đầu kê trước, trong nhà ông ấy có.

Bốc thuốc từ chỗ này trước, ông ấy nói ba ngày sau là có thể dùng thuốc tốt trong huyện rồi! . truyện xuyên nhanh

Bệnh tình của Phó Chi đối với thầy thuốc mà nói cũng là một khảo nghiệm lớn, trong cuộc đời ông ấy chưa từng tiếp nhận chữa trị bệnh nhân nào nghiêm trọng như vậy. Huống hồ còn không so đo đòi tiền, điều này ở nông thôn mà nói khá hiếm có.

Bây giờ ông ấy xoa tay muốn trị khỏi cho người ta.

Chị cả Lục đi sắt thuốc, mẹ Lục ở cùng Phó Chi.

Lục Ngọc nói: “Nghe nói hôm qua dì ấy chưa ăn gì, bây giờ con nấu chút đồ dễ tiêu hóa.”

Chị cả Lục nói: “Nấu chút cải trắng đi.” Cải trắng ôn hòa lại dễ tiêu. Cơ thể suy nhược như thế này vẫn chưa ăn được thịt cá gì.

Lục Ngọc nấu bát mì, làm từ bột trắng, ăn vào trơn mềm lại ngon, ngon hơn thô lương và gạo thô nhiều.

Lão Dương Đầu chỗ nào cũng tốt, chỉ là vợ của ông ấy miệng rộng. Lão Dương Đầu quay về nói, bà ta liền tuyên truyền khắp nơi.

Người nông thôn vốn đã chú ý tới Phó Chi, vừa nghe nói trị bệnh cho bà ấy tốn hai trăm tệ, mẹ Lục cũng đồng ý.

Lời này đã truyền tới nhà tổ nhà họ Lục, bà nội Lục nghe xong liền nổi điên, lập tức xông tới.

Lớn tiếng mắng trước cổng nhà Lục Ngọc: “Khá lắm, các người đón một người không liên quan gì tới, nhưng lại bỏ mặc tôi, là dư tiền đốt à?”

Lục Ngọc ở trong nhà, nhíu chặt mày, đi ra nhìn thử bà ta lại ở đây làm trò gì.

Vừa đi ra, vừa hay giáp mặt bà nội Lục. Bà nội Lục chửi: “Bảo mẹ mày cút ra, bình thường ngay cả con trai cũng không biết sinh, bây giờ có chút tiền liền bắt đầu làm yêu!”

Ngừng một chút, bà nội Lục tiếp tục chửi: “Mày tưởng tiền đó là của mày à, thực ra toàn là của con trai tao!”

Bà nội Lục đã sớm hối hận rồi, trước đây ầm ĩ với nhà Lục Ngọc đến trở mặt, vốn tưởng cha mẹ Lục Ngọc cả đời đều là kẻ nhu nhược, đời này cũng không ăn được bốn món.

Không ngờ người ta xoay người thành hộ đầu tiên nuôi heo trong thôn.

Người trong thôn muốn ăn chút thịt còn phải tạo quan hệ tốt với mẹ Lục.

Ngành heo năm nay khá, không biết họ đã kiếm được bao nhiêu tiền.

Bà nội Lục đang ảo não, bình thường cũng thôi, bây giờ nghe được mẹ Lục đón người không liên quan gì về nhà, lập tức không vui. Có năng lực này, sao không hiếu thảo với bà ta.

Bà nội Lục đã rất lâu không ra ngoài rồi.

Mọi người còn tưởng bà ta đã đổi tính, vừa nghe lại ầm ĩ lên, rất nhanh người xem náo nhiệt đã vây tới.

Lục Ngọc nói: “Tiền của mẹ tôi, muốn cho ai thì cho! Hơn nữa đã ra riêng rồi, chúng tôi cũng không mắc nợ bà, đừng cứ ở đây ba hoa.”

Trước đây khi Lục Ngọc lâm vào tuyệt cảnh, đấu với bà nội Lục khí thế cũng không hề, càng đừng nói là bây giờ.

Cô đã trải qua một năm rèn luyện, miệng sắc như dao.

Bà nội Lục không vui: “Đây là thái độ mày nói chuyện với trưởng bối sao? Tao không phải bà nội mày à? Mày làm lãnh đạo mấy ngày liền quên mất gốc rồi.”

Lục Ngọc nói: “Tình huống gì trong lòng tôi biết rõ, không cần bà bận lòng.”
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 315: Thuyết phục phó chi ở lại


/images/2024-0308.gif

Lời vừa dứt, Tiêu Thái Liên liền đi ra, nói: “Tôi còn tưởng ban ngày ban mặt ai ở đây la lối om sòm, hóa ra là bà già bà, sao, cháu gái lớn của bà phong quang gả mối ngon, tìm được xưởng trưởng cho năm nghìn tệ, không cho bà một chút?”

Tiêu Thái Liên tiếp tục nói: “Sao chút lông gà vỏ tỏi này bà cũng tính toán, đây là chuyện cứu một mạng người, bà không tới tham gia ngược lại còn ở bên cạnh ngăn cản, nếu người có mệnh hệ gì đều quy lên đầu bà!”

Người Tiêu Thái Liên không ưa nhất chính là bà nội Lục, lúc đầu bà ta tráo dâu, gạt Tiêu Thái Liên giống như kẻ ngốc, muốn khiến bà có khổ không nói ra được, may mà Lục Ngọc đã phá hỏng kế hoạch của bà ta.

Loại bà già già mà không có nét già, còn luôn muốn đóng kịch giả nai, đúng là già mà không nên nết.

Tiêu Thái Liên nói một tràn như vậy, mặt bà nội Lục lập tức đỏ lên: “Hay lắm, bây giờ tao già nên bị người ta chê, mày cũng không cần ở đó chen tao, bây giờ tao tìm cọng dây đến nhà mày treo cổ chế.t!”

Lúc Tiêu Thái Liên còn trẻ cũng là một người chua ngoa, nếu không cũng không thể lấy sức một mình nuôi lớn bốn đứa con trai, đối phó với loại già mất nết này, phải mất nết hơn bà ta mới được.

Tiêu Thái Liên nói: “Được, bây giờ tôi tìm dây thừng cho bà, bà đừng có nói mà không làm.”

Mấy câu nói đã chuyển dời mâu thuẫn giữa Lục Ngọc với bà nội Lục.

Loại người vừa ngu vừa xấu xa như bà nội Lục, đương nhiên không nỡ đi chế.t.

Bây giờ khóc nước mắt nước mũi tèm lem, gió bắc thổi, nước mắt đó rơi lên mặt giống như dao.

Bình thường bà nội Lục gây thị phi như vậy, luôn có mấy người nói đỡ cho bà ta, nhưng bây giờ đã khác trước.

Bà nội Lục sao có thể so với Lục Ngọc và mẹ Lục, cộng thêm bà ta cũng đuối lý.

Trước đây bà ta chê con trai giống như gì, đánh người ta đến nát xương còn phải nghiền thành bã, bây giờ thấy người ta có tiền đồ liền bắt đầu giở trò ầm ĩ.

Người trong thôn tưởng tượng nếu là mình gặp người như vậy cũng khó mà tưởng tượng.

Hơn nữa Lục Ngọc là ai, cô là cán bộ thôn, ai có thể đắc tội cô chứ.

Bà nội Lục chỉ muốn có người cho bà ta bậc thang leo xuống.

Bà ta ở đó la tới đau họng, kết quả không một ai ngó ngàng tới, đều lạnh lùng nhìn bà ta, ngay cả con dâu cả bình thường để mặc bà ta dày vò cũng không tới. Bà nội Lục chỉ đành ngượng ngập nói một câu: “Hừ, chúng mày rắn chuột một ổ, chúng mày muốn để tao chế.t, tao cứ sống lâu trăm tuổi đấy!” Nói xong liền gân cổ đi, nhưng dáng vẻ đó trông có vài phần chật vật.

Tiêu Thái Liên lập tức đến bên cạnh Lục Ngọc: “Mẹ đi xem thử!”

Tiêu Thái Liên cũng biết Phó Chi, chỉ là không quá thân.

Bà đi vào nhìn thấy đại mỹ nữ Phó Chi năm đó bây giờ bị giày vò thành thế này, cũng suýt xoa cảm khái.

Đúng là vật đổi sao dời, ai có thể ngờ được chứ.

Họ phụ bôi thuốc lên vết thương bên ngoài. Lục Ngọc nấu mì xong, bà ấy cũng ăn một miếng đơn giản.

Mẹ Lục nhìn Lục Ngọc muốn nói lại thôi.

Lục Ngọc nói: “Dì Phó Chi dì cứ sống ở chỗ cháu trước, vừa hay ở đây có phòng trống, dì dưỡng thương hẳn hoi trước!” Nhà của cô rất rộng, có thêm một người cũng không nhiều.

Mẹ Lục nhìn Tiêu Thái Liên, sợ mẹ chồng Lục Ngọc có ý kiến.

Vốn muốn sắp xếp Phó Chi tới nhà mình. Nhưng căn nhà của nhà họ Lý đã mua trước đó vẫn chưa tới tay, bây giờ vẫn sống ở căn nhà nhỏ tối mù, thực sự không ở được.

Tiêu Thái Liên cũng nói: “Ở đây đi, vừa hay mấy hôm nay tôi rảnh cũng sẽ tới chăm sóc phụ chị!”

Mẹ Lục liên tục nói cảm ơn.

Phó Chi không nói gì, chỉ im lặng nhìn họ, trên mặt cũng không có biểu cảm gì.

Nhưng không giống như si ngốc đần độn giống như họ nói, ngược lại cái gì cũng hiểu.

Dù sao thì mất đi hai chân, lún trong bùn còn có thể làm nữ đại lão, tâm trí không phải kiên định bình thường.

Hiện tại Lục Ngọc muốn giữ đôi chân này của bà ấy.

Qua rất lâu, Phó Chi mới mở miệng: “Cảm ơn!” Giọng của bà ấy khàn đặc.

Mẹ Lục lại có chút kinh hỉ: “Chị yên tâm, sau này em có ăn sẽ không để chị đói.”
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 316: Đều nghe theo mẹ lục


/images/2024-0308.gif

Ngày hôm sau, Phó Chi thức dậy rất sớm, mẹ Lục thấy vậy liền nói chuyện cùng bà ấy.

Phần lớn đều là mẹ Lục nói, Phó Chi ở bên cạnh lặng lẽ nghe, nhưng cho dù là như vậy, mẹ Lục cũng rất vui.

Hôm đó, mẹ Lục gọi chị cả Lục và chị hai Lục ở ngoài thôn về.

Lục Ngọc còn lẩm bẩm, sao chị hai lại quay về?

Hỏi ra, chị hai nói: “Là mẹ báo tin!”

Mẹ Lục rất ít khi như vậy, chị hai còn tưởng trong nhà xảy ra chuyện, mới mới sáng sớm đã thuê xe ngựa về.

Tới nhà cũ nhà họ Lục.

Lục Ngọc tới cuối cùng, lúc tới, mẹ Lục còn hỏi cô: “Phó Chi đã ngủ rồi sao?”

Lục Ngọc nói: “Con vừa cho dì ấy uống thuốc, ngủ rồi!” Có thể bên trong thuốc trung dược đó có một số thành phần hỗ trợ giấc ngủ, có thể khiến người ta nhanh buồn ngủ.

Mẹ Lục nghe vậy mới thở phào.

Chị hai Lục hỏi: “Phó Chi là ai?” Chị ấy chưa từng nghe nói.

Chị cả Lục kể chuyện Phó Chi cho chị ấy nghe. Chị ấy nghe xong cũng cảm thấy bất bình thay Phó Chi, đó là loại người gì chứ! Không có được thì muốn hủy hoại, quá hạ tiện.

Mẹ Lục gọi tất cả vào trong phòng, vô cùng thất thường, bình thường bà là người rất kiệm lời.

Chưa từng chủ đạo làm gì. Lúc này nhìn ba đứa con gái, chồng cũng ở phía trước, nói: “Mẹ muốn cho Phó Chi nuôi một con heo.”

Đây là chuyện lớn, bà bỏ tiền mua heo giống, nuôi sống, cuối cùng bán bao nhiêu tiền sẽ cho Phó Chi bấy nhiêu.

Tuy nói là nuôi heo giúp bà ấy, trên thực tế chính là cho tiền bà ấy.

Ít nhất cũng phải hai ba trăm tệ.

Cha Lục không nói gì.

Những người khác đều có hơi kinh ngạc. Đây không phải số tiền nhỏ, hơn hai trăm tệ đối với rất nhiều người mà nói đều là một khoản tiền lớn.

Vành mắt mẹ Lục đỏ hoe: “Mẹ biết, chắc chắn các con nghi ngờ có phải mẹ bị điên rồi không, nhưng mẹ kể cho các con biết, năm đó nếu không có chị ấy, mẹ đã chế.t từ lâu rồi.”

Mẹ Lục nói ra chuyện che giấu trong lòng suốt những năm qua ra. Khi bà chưa kết hôn, không được coi trọng ở nhà mẹ! Năm đó phát sốt, trong nhà vốn không nỡ bỏ tiền mua thuốc chữa bệnh cho bà, đều phải tự dựa vào bản thân.

Khi đó bà đã sốt hai ngày, không đi nổi.

Mẹ ruột mắng bà xui xẻo.

Sắp chế.t rồi.

Ngay lúc này, mơ màng cảm thấy có người nói chuyện với bà, còn đút thuốc bà uống.

Sau đó bà mới khỏe lại.

Quả nhiên nhận được lời chửi mắng của mẹ bà, nói bà giả bệnh các kiểu.

Nhưng bà vốn không quan tâm, lập tức hỏi em trai, mới biết người tới là Phó Chi, cho bà một viên thuốc tây.

Đó là thuốc nhập khẩu năm đó. Trong huyện cũng không có, một viên thuốc đã đáng giá mười tệ, đó là mười tệ của hai mươi năm trước.

Mẹ Lục nước mắt như mưa: “Nếu không có dì Phó Chi, có thể tôi đã không sống được tới hôm nay rồi! Tôi biết, là tôi muốn báo ơn, nhưng lại muốn lấy tiền trong nhà. Tôi cũng không biết phải báo đáp thế nào. Mọi người đồng ý chuyện này đi. Tôi làm trâu làm ngựa cho mọi người!”

Những năm nay, bản thân mẹ Lục đã rơi vào dầu sôi lửa bỏng nhưng cũng luôn tìm kiếm, không ngờ âm lệch dương sai ân nhân ở ngay thôn bên cạnh, nhưng lại để người ta chịu khổ nhiều năm như vậy.

Mẹ Lục hận không thể nhường mệnh của mình cho người ta, vừa đau lòng vừa buồn bã.

Nuôi heo không phải chuyện do một mình bà quyết, vốn dĩ nuôi heo phải chia cho thôn ba phần, còn phải tự phụ trách thức ăn và nuôi nấng.

Lại chia ra một con heo, không khác gì tăng thêm gánh nặng cho gia đình vốn đã không khá giả.

Nhưng bà thật sự không biết phải đối với Phó Chi thế nào mới tốt.

Chị hai vẫn luôn lo lắng, không biết trong nhà xảy ra chuyện gì, vừa nghe nói là chuyện nuôi heo, nói: “Con không có ý kiến!”

Trong thôn luôn trọng nam khinh nữ, nói cái gì mà con gái gả đi như bát nước đổ đi, chuyện nhà mẹ muốn làm thế nào thì làm thế ấy, có thể gọi chị ấy về thương lượng, chị ấy đã cảm thấy rất tôn trọng chị ấy rồi!

Còn Phó Chi, cho bà ấy một con heo thì thế nào, đó là ơn cứu mạng! Cho thêm nữa cũng là nên.

Chị cả cũng đồng ý.

Lục Ngọc nói: “Con cũng nghe theo mẹ!”

Cha Lục nói: “Bà quyết định đi.”

Cả nhà đều đồng ý với kiến nghị của bà.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 317: Đối tốt với phó chi


/images/2024-0308.gif

Mẹ Lục lại có chút hổ thẹn, thế này cũng không công bằng với gia đình, nhưng bà thực sự hết cách, cũng không biết nói gì, chỉ ra sức lau nước mắt.

Cha Lục dùng khăn tay lau mặt cho bà.

Lúc này mới ngừng khóc.

Bọn họ bàn bạc rất ngắn gọn, bàn xong liền đi về.

Về nhà nhìn thấy Phó Chi còn đang ngủ.

Lục Ngọc lại mời Lão Dương Đầu tới, Lão Dương Đầu nói: “Thuốc bôi đã làm xong rồi, cần bôi vòng quanh đầu gối, sau đó lại dùng băng gạc quấn lại, một ngày thay thuốc một lần.”

Thân thể của bà ấy chỉ là suy nhược, chăm sóc một khoảng thời gian là có thể khôi phục, nhưng đôi chân này lại vô cùng nghiêm trọng.

Lục Ngọc không hoài nghi y thuật của ông ấy, nhưng vẫn dặn dò một câu: “Bác sĩ, sau này điều trị gì đó có thể không nói với người trong thôn không.”

Bệnh tình cũng là một loại bí mật, tuy niên đại 80 vẫn chưa chú trọng chuyện này, nhưng Phó Chi chịu khổ nhiều năm như thế, sau này còn bị người khác nói ra nói vào, chung quy trong lòng không thoải mái.

Sắc mặt Lão Dương Đầu ngượng ngập, ông ấy cũng không ngờ vợ mình có thể nói ra ngoài, mang tới phiền phức lớn như vậy cho Lục Ngọc.

Chuyện bà nội Lục tìm tới hôm qua, ông ấy cũng nghe nói, nói: “Sau này chắc chắn tôi không nói nữa.”

Để hòa hoãn ngượng ngập, Lão Dương Đầu nói: “Thuốc này khá k*ch th*ch, có thể sẽ đau, chân của bà ấy là vết thương cũ, phải dùng thuốc mạnh!”

Lục Ngọc nói: “Đau tới mức nào?”

Lão Dương Đầu: “Còn đau hơn sinh con!” Thuốc này châm chích với da, càng đừng nói là bao ở vết thương.

Loại thuốc này chỉ có thầy thuốc lang băm dám dùng, thuốc mạnh hiệu quả nhanh, nếu phương thuốc này để ở bệnh viện trung y bên ngoài, sẽ dọa chế.t người! Không ai dám dùng thuốc mạnh như vậy.

Lục Ngọc đang do dự, lại nghe Phó Chi ở bên cạnh nói: “Tôi đồng ý dùng thuốc, chỉ cần có thể trị khỏi chân của tôi là được.”

Lão Dương Đầu cũng thực tế, nói: “Cái này không thể đảm bảo, đi bước nào tính bước đó.”

Cuối cùng còn nói với Phó Chi: “Bọn họ đối xử với cô tốt thật, bôi thuốc một lần đã hai mươi tệ.” Lục Ngọc lại nhìn ông ấy, Lão Dương Đầu lập tức hiểu, mình lại lắm lời rồi, có hơi ảo não, cái tật lắm lời này của ông ấy thật sự không sửa được.

May mà làm thầy thuốc lang băm trong thôn, nếu vào phố đoán chừng hai ngày rưỡi đã bị đuổi về rồi.

Lục Ngọc nói: “Không sao, nhà chúng cháu có tiền.”

Quả nhiên khi bôi thuốc lên chân, toàn thân Phó Chi rung lên kịch liệt, Lão Dương Đầu nhanh tay lẹ mắt, nhanh chóng quấn lại cho bà ấy, mới rời đi.

Nhìn thấy mồ hôi toàn thân Phó Chi đã thấm ướt quần áo.

Lục Ngọc ở bên cạnh hỏi bà ấy: “Dì muốn ăn thứ gì? Cháu đi nấu cho dì?” Dùng đồ ăn cũng có thể chuyển dịch đi một phần lo lắng.

Phó Chi rất cảm động, những năm qua đã sống quen với cuộc sống bữa có bữa không, cải trắng hầm ăn hôm qua chính là món ngon nhất bà ấy ăn được trong đời.

Bà ấy biết mình ở nhà người khác làm khách, không nên đưa ra yêu cầu, nhưng quỷ sai ma khiến nói với Lục Ngọc: “Dì vẫn muốn ăn cải trắng, được không?”

Lục Ngọc nói: “Được chứ!”

Cải trắng vùng họ không có chút gân nào, ăn vào nhẵn nhụi non mềm, nấu lâu còn sẽ mang theo chút vị ngọt. Hơn nữa cũng rất rẻ. Lục Ngọc nói: “Ăn đậu phụ hầm cải trắng đi!”

Phó Chi gật đầu.

Sau đó qua một lúc, mẹ Lục dẫn chị cả và chị hai tới, giới thiệu ba cô con gái cho Phó Chi.

Năm đó khi bà sinh ba đứa con gái, bị mẹ chồng chê bai muốn chế.t, ở trong thôn cũng không cất nổi đầu.

Ai biết thời thế đổi thay, bây giờ ai cũng bắt đầu ngưỡng mộ bà sinh ba đứa con gái.

Mẹ Lục nói chuyện quan trọng nhất cho bà ấy nghe: “Trong nhà chúng em đã nghiên cứu xong rồi, cho chị một con heo, không cần chị nuôi.”

Phó Chi nói: “Không cần, em giữ lại đổi tiền đi.” Dù sao gia đình mẹ Lục cũng có gánh nặng rất lớn.

Mẹ Lục nói: “Năm đó chị từng cứu mạng của em, một con heo có là gì!”

Phó Chi hơi cảm động, từng thấy nhiều tiểu nhân ném đá xuống giếng như thế, bây giờ nhìn thấy mẹ Lục vẫn luôn nguyện ý giúp đỡ mình, trong lòng không thể tả được.

Hoạn nạn thấy chân tình, câu này không sai.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 318: Vàng thỏi


/images/2024-0308.gif

Năm đó bà ấy cho mẹ Lục một viên thuốc, là không nhẫn tâm, nhưng bà ấy giúp người khác còn nhiều hơn! Nhưng sau khi bà ấy xảy ra chuyện, những người đó đều lần lượt vạch rõ ranh giới với bà ấy.

Ai biết mẹ Lục lại luôn tìm kiếm bà ấy, đúng là thế sự khó lường, trồng nhân thiện, kết quả thiện lớn như vậy.

Tuy Phó Chi không nói năng gì mấy, nhưng bà ấy quan sát được, thực ra trong nhà đều là Lục Ngọc làm chủ.

Rõ ràng Lục Ngọc là người nhỏ nhất trong nhà, nhưng lại gánh vác nhất.

Tuổi còn trẻ đã làm cán bộ thôn, kết hôn cũng rất kinh tâm động phách. Có thể cầm một nắm bài xấu đánh thành ván bài như bây giờ, rất lợi hại.

Càng huống hồ bây giờ cô còn đang mang thai!

Mẹ Lục lén lút nói với Phó Chi, mong Lục Ngọc có thể sinh một đứa con trai.

Cả đời bà chịu nỗi khổ không có con trai quá đủ, sợ Lục Ngọc cũng chịu nỗi tổn thương này.

Phó Chi ở bên cạnh nói: “Con bé sẽ không đâu.”

Mẹ Lục sững ra, sau đó cũng cảm khái: “Quả thật nó mạnh hơn em, sẽ không vô năng giống như em!”

Phó Chi nói: “Vận may lớn nhất đời này của em chính là có đứa con như Lục Ngọc, chị có lòng muốn nhận con bé làm con gái nuôi.”

Mẹ Lục nghe vậy, mắt cũng sáng lên: “Đúng vậy, để nó làm con gái nuôi của chị, thân càng thêm thân!” Hận không thể đi thu xếp chuyện này ngay bây giờ.

Phó Chi nói: “Không vội, sau này hỏi ý của Lục Ngọc thử.”

Bây giờ mẹ Lục không ở yên được, lập tức đi tìm Lục Ngọc nói chuyện này.

Lục Ngọc đáp: “Được ạ!” Sau đó đi tới gọi một tiếng: “Mẹ nuôi.”

Phó Chi không có con cái, những năm qua còn bị thương, vốn không thể sinh con, vốn cho rằng chỉ như vậy thôi, không ngờ ông trời không bạc đãi bà ấy, còn ban cho bà ấy một đứa con gái nuôi.

Nhất thời sắc mặt của Phó Chi cũng bắt đầu hồng hào: “Đây!” Đáp lời Lục Ngọc.

Lục Ngọc nói: “Sau này mẹ cứ sống ở đây, vừa hay hai chúng ta nói chuyện còn có thể giải khuây.”

Mẹ Lục nhìn Lục Ngọc và Phó Chi, trong mắt tràn ngập vui mừng. Ngừng một chút rồi nói: “Đúng rồi, nghe nói đã hủy bỏ phiếu rồi, em nhờ người mua sữa bột. Chị uống một chút, thứ đó có dinh dưỡng!” Cũng không biết người đi mua về chưa.

Bà định đi xem thử. Mẹ Lục vừa đi, trong nhà chỉ còn Phó Chi và Lục Ngọc, Phó Chi nói: “Tiểu Ngọc, con giúp mẹ làm một chuyện.”

Nói xong lấy túi đựng đồ cũ rách, bên trong có hai thứ đồ nặng trịch giống như gạch đưa cho Lục Ngọc.

Đây là thứ bà ấy luôn mang theo.

Mọi người càng cho rằng bà ấy điên rồi, coi gạch là bảo bối.

Lục Ngọc sững ra!

Phó Chi cầm xẻng dùng sức cạo trên khối gạch, nhìn thấy phía trên khối gạch vốn xám xịt thế mà có chút ánh vàng.

Phó Chi nói: “Đây là vàng thỏi, độ thuần không cao, đại khái chỉ có năm mươi phần trăm! Con vào trong huyện nhờ thợ rèn đúc nó thành vàng bánh, đến tiệm vàng bán, giao tiền cho mẹ, bây giờ mẹ không ra ngoài được.”

Lục Ngọc sững ra, chẳng trách sau này Phó Chi sẽ trở thành đại lão. Hóa ra bà ấy vẫn luôn có chỗ dựa. Trọng lượng của hai khối vàng thỏi này phải hơn ba cân.

Hàm lượng một nửa cũng là một cân rưỡi. Bây giờ vàng bảy mươi tệ một gam, như thế chính là 52500 tệ.

Người trong thôn nghĩ nát óc cũng không biết bên trong khối gạch tầm thường có vàng.

Thời này, nhà ai có một nghìn tệ đã được coi là nhà giàu rồi.

Còn chưa từng nghe nói nhà ai hơn chục nghìn tệ.

Phó Chi vừa ra tay đã hơn năm mươi nghìn. Lục Ngọc sửng sốt, không ngờ Phó Chi tin tưởng cô như vậy, Lục Ngọc lại có hơi không dám: “số tiền lớn như vậy…”

“Không sao, bây giờ mẹ không ra ngoài được!” Phó Chi nói vốn dĩ ăn mặc ở đi lại đều cần chi tiền.

Bà ấy vốn đã chế.t tâm, từ khi bác sĩ nói chân của bà ấy có hi vọng hồi phục, lập tức lại cho bà ấy hi vọng sống.

Phó Chi nói: “Mẹ không để con đi không, sau khi bán những thứ này đổi lấy tiền, hai chúng ta mỗi người một nửa!”

Vậy tức là một người hơn hai mươi nghìn.

Lục Ngọc nói: “Không cần cho con, con giúp mẹ.”

Lục Ngọc biết rõ không thể lộ tài sản, một khi truyền ra chắc chắn họ không giữ được số tiền này.

Không tránh khỏi xuất hiện một số phiền toái.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 319: Phó chi cho tiền


/images/2024-0308.gif

Ngày hôm sau, sau khi đợi Phó Cầm Duy đi, Lục Ngọc mới vào trong huyện tìm tới người luyện kim.

Những thợ luyện kim này bình thường trông giống như rèn sắt, không nổi bật gì.

Nhưng trên thực tế nhà họ nhiều đời làm ngành này, từng nghe nói cũng rất có tiếng tăm.

Người thợ nhìn thấy cũng ngơ ngác, bên trong hai khối gạch này thế mà lại có càn khôn.

Nhưng hành nghề có quy tắc nghề, người thợ chưa từng hỏi nhiều, lặng lẽ chiết xuất ra bánh vàng, màu sắc chiết xuất ra rất xinh đẹp.

Hơn nữa hai khối cộng lại thật sự được một cân rưỡi. Có thể thấy người thợ này thành thật giữ chữ tín, không có trộm vàng.

Lục Ngọc đến tiệm vàng đổi toàn bộ số vàng này thành tiền.

Chủ nhiệm của tiệm vàng cũng cả kinh, đời này chưa từng đổi những thứ này, nhưng ông ta rất muốn đổi. bởi vì giá nhập trong tỉnh là bảy mươi hai tệ một gam. Ông ta dựa theo bảy mươi đổi với người ta. Như vậy tính ra, có thể hời được hơn một nghìn.

Loại chuyện tốt này bình thường thắp đèn lồng cũng không tìm được.

Lục Ngọc bỏ tiền vào trong túi cũng có hơi không xách nổi, thấp thỏm dè dặt suốt dọc đường, nhìn ai cũng giống người xấu, sợ người khác phát giác sự dị thường của cô, cướp túi của cô.

Dạo này trời lạnh, cộng thêm tất cả mọi người đều bị chuyện hủy bỏ phiếu này hấp dẫn, không ai chú ý cô. Lục Ngọc thuận lợi trở về, đưa tiền cho Phó Chi.

Phó Chi muốn chia nửa với cô, Lục Ngọc không lấy, dù sao cũng là việc đơn giản, ngại lấy tiền an cư lập nghiệp của người ta.

Phó Chi thấy cô thực sự không muốn lấy, nói: “Thế này đi, con cũng đừng khước từ nữa, số chẵn mẹ cất, cho con mười nghìn, con đã cứu mạng của mẹ, mạng của mẹ vẫn đáng giá mười nghìn tệ chứ.”

Sợ Lục Ngọc không nhận, Phó Chi lại bổ sung một câu: “Nếu con không nhận, mẹ không vui đâu!”

Thấy bà ấy đã nói như vậy rồi, Lục Ngọc chỉ đành miễn cưỡng nhận, cuối cùng trong lòng cũng không an ổn, nói: “Nếu mẹ có việc cần tới con thì cứ nói.”

Phó Chi nói: “Được.”

Bà ấy cực kỳ hài lòng về đứa con gái nuôi này. Nhìn thấy nhiều tiền như vậy cũng có thể giữ được bổn tâm của mình, có thể thấy tâm trí ý chí và phẩm chất cá nhân của cô đều vô cùng tốt.

Lục Ngọc cầm được mười nghìn tệ này, cực kỳ không chân thực. Nhịp tim tăng nhanh, thầm mắng mình không có tiền đồ, trước đây cũng từng thấy số tiền lớn, sao vẫn căng thẳng như vậy chứ. Mười nghìn tệ quá thật, ví dụ Lưu Bàng bọn họ mở xưởng thực phẩm cũng chỉ cần hai mươi nghìn tệ là có thể lo xuể tất cả chi phí tiền kỳ rồi.

Nếu mua nhà, ít nhất có thể mua được hai mươi căn nhà trệt.

Phó Chi thực sự quá phóng khoáng, vừa ra tay đã nhiều tiền như vậy.

Tiền nhiều như vậy, Lục Ngọc nhiều lần muốn trả cho Phó Chi, nhưng bà ấy không đồng ý: “Tiền thì cất kỹ, muốn mua gì thì mua.”

Bà ấy đã trải qua quá nhiều chuyện, tiền với mạng sống so ra vốn không là gì cả.

Phó Chi nói xong, có hơi buồn ngủ.

Lục Ngọc vừa thấy trên mặt bà ấy có chút uể oải, biết bà ấy còn phải thu xếp số tiền mặt này, rất chu đáo nói: “Vậy mẹ nghỉ ngơi trước đi.”

Lục Ngọc cũng mang mười nghìn tệ rời đi, cất tiền vào trong ngăn bí mật trong tủ quần áo.

Đồ gia cụ cũ ngày xưa, bên trong có chi tiết, tuy trong ngăn bí mật không có tiền, nhưng ngăn bí mật này lại tiện cho Lục Ngọc cất tiền.

Qua một lúc, mẹ Lục mang túi lớn túi nhỏ tới, bà vừa tới liền muốn vào trong phòng của Phó Chi.

Mẹ Lục không kín miệng giống Lục Ngọc, bà biết có nhiều tiền như thế chắc chắn sẽ nói ra. Lục Ngọc gọi mẹ Lục sang một bên, bảo bà nhào bột giúp mình.

Định đợi lát nữa hấp chút màn thầu cho mẹ nuôi Phó Chi.

Màn thầu mềm mại dễ tiêu hóa, tinh mễ tinh bột dinh dưỡng nhất.

Mẹ Lục hiếm khi thấy Lục Ngọc nhờ tới mình, cũng không màng thăm Phó Chi nữa, vội vàng rửa tay theo cô vào nhà bếp.

Lục Ngọc lặng lẽ thở phào một hơi.

Trong nhà bếp, mẹ Lục hơi ngại: “Nếu nhà to, đón mẹ nuôi Phó Chi của con vào ở thì tốt rồi!”

Hai vợ chồng nhỏ bọn họ ở riêng, Lục Ngọc mới mang thai, trong nhà khi không có thêm một người, sợ là không tiện.

Lục Ngọc nói: “Bà ấy là mẹ nuôi của con, ở chỗ con không phải là hợp tình hợp lý sao.” Còn phân chi tiết như thế làm gì.
 
Back
Top Dưới