Ngôn Tình Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau

Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 180: Vả mặt


/images/2024-0308.gif

Trưởng thôn có hơi hối hận, sớm biết đã không hỏi rồi.

Nếu không hỏi thì cũng không ngượng ngùng như vậy. Bây giờ tát cả mọi người đều đang đợi lãnh đạo huyện gửi đồ cho Lục Ngọc.

Thế là dưới sự tuyên truyền của chị Lý, chuyện này rất nhanh đã lan khắp thôn, ai ai cũng biết.

Bây giờ điều Tiêu Thái Liên phiền nhất chính là người phụ nữ mồm mép khuấy đảo thị phi này, nói: “Cho dù ông ta không cho thì thế nào, trong huyện đã trao bằng khen cho con dâu tôi rồi.”

Chuyện này người khác không dám biện giải.

Dù sao thì rất nhiều người đều nhìn thấy.

Chị Lý vẫn luôn ở bên cạnh nói: “Ghê gớm ha! Trong huyện tặng đồ cho Lục Ngọc.” Giọng điệu âm dương quái khí.

Ngay lúc này, nghe thấy bưu tá gọi tên của Lục Ngọc.

Hôm nay trên yên sau xe của bưu tá có một cái thùng to, không nhẹ nhàng mấy.

Sau khi dừng lại, bưu tá liền gọi Lục Ngọc: “Có đồ cho cô!”

Lần này anh ta là tạm thời được điều đi, đích thân giao đồ tới tay Lục Ngọc, là nhiệm vụ do cấp trên giao.

Thông thường bưu tá đều là đưa thư, chị Lý vừa thấy bưu tá tới, tưởng chỉ là đưa một phong thư tuyên dương.

Chị ta lập tức đắc ý nói: “Lục Ngọc à, đồ đâu?”

Sau đó lại nói: “Người trẻ bây giờ ghê gớm, ngông cuồng!”

Những người khác không dám đắc tội Lục Ngọc, cũng không dám đắc tội chị Lý, bầu không khí có chút ngượng ngập.

Bưu tá không biết chân tướng ở bên cạnh nói: “Trong huyện gửi đồ cho Lục Ngọc, tôi là người đưa tới!”

Sắc mặt chị Lý có chút kỳ quái, lập tức xông tới nói: “Anh nói thật?”

Chị ta vì tuyên truyền Lục Ngọc, rất nhiều người đều nghe thấy!

Bây giờ ở trước mặt mọi người, bị vả mặt có chút không cất đầu lên nổi. Bưu tá nghe chị ta nói xong, mở thùng ra, bên trong không chỉ có thịt còn có lương thực, gạo bột dầu! Mỗi thứ đều là túi nhỏ, khoảng 2,5kg. Nhưng đều là túi đựng tinh xảo, nhìn một cái liền biết là đồ tốt trong huyện đặc biệt cung cấp. Thứ này có tiền cũng không mua được.

Hơn nữa thịt đều là thịt mỡ, chính là thịt loại một tốt nhất bây giờ.

Chị Lý vô cùng khó tin.

Tiêu Thái Liên ở bên cạnh nói: “Cô xem chúng tôi đã không thích khoe khoang, cô cứ đòi ở đây tuyên truyền phụ, lúc này nhìn cho kỹ ha.”

Sắc mặt chị Lý lúc đỏ lúc trắng. Lại nhìn bưu tá: “Thật sự cho Lục Ngọc?” Chị ta không thể tiếp nhận chuyện này.

Nhưng bưu tá không nói dựa theo suy nghĩ của chị ta: “Những thứ này đều là lãnh đạo huyện cho Lục Ngọc, ngoài ra còn thưởng cho cô ấy năm tệ!”

Người trong thôn đều chấn kinh, không biết rốt cuộc cô đã làm gì có thể được lãnh đạo tán thưởng như vậy.

Trưởng thôn ở bên cạnh cười tít mắt, đợi bưu tá đi, Tiêu Thái Liên gọi Lục Ngọc đi cùng bà tới bãi đập lúa: “Vừa hay cũng không có chuyện gì, chúng ta đến đó dạo một vòng!”

Thực ra chính là muốn khoe khoang ở trước mặt tất cả mọi người. Không phải họ giỏi nói lời châm chọc sao? Vừa hay cho họ mở mang một chút.

Lục Ngọc nghĩ đi chuyến này cũng được, bèn đi theo.

Quả nhiên tất cả mọi người đều vây quanh Lục Ngọc bắt đầu khen!

Còn khen Tiêu Thái Liên may mắn, vớ được Lục Ngọc làm con dâu.

Tuy trong thôn chỉ nói vài câu khách sáo như thế, nói tới nói lui cũng không có gì mới mẻ. Nhưng được khen vẫn rất thoải mái.

Trưởng thôn gọi Lục Ngọc tới nói: “Trong thôn còn có một công việc của cán bộ phụ nữ, cô trẻ, vừa hay làm việc này?” Ông ta phát hiện lãnh đạo huyện tán thưởng Lục Ngọc như vậy, là trưởng thôn, dĩ nhiên cũng phải biểu thị một chút mới phải!

Lục Ngọc làm nữ cán bộ, đây là chuyện lớn trong thôn.

Những cán bộ trong thôn Đại Vũ bình quân năm mươi tuổi. Dạo trước, thằng ba nhà họ Lý thay thế chức vị văn thư của bác trai Lục, đã được coi là tuổi trẻ tài cao rồi!

Bây giờ Lục Ngọc làm nữ cán bộ, trở thành cán bộ trẻ nhất trong thôn.

Vinh dự trên người Lục Ngọc không chỉ một, cô còn là phần tử tiên tiến trong huyện, được lãnh đạo huyện khen ngợi.

Người trong thôn nhìn Lục Ngọc cũng sáng mắt.

Trong thôn chỉ có một chủ nhiệm phụ nữ, năm nay nhiều thêm một chức vị, rất nhiều người đều đang dòm ngó. Cứ dăm ba hôm sẽ tìm chủ nhiệm phụ nữ tâm sự, đều muốn giành được chức vị này, bây giờ rơi lên đầu Lục Ngọc.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 181: Lục ngọc làm cán bộ


/images/2024-0308.gif

Lúc đầu người trong thôn đều cảm thấy cô còn trẻ không gánh nổi. Nhưng nghĩ kỹ lại, một khi đưa Lục Ngọc vào vị trí này, không còn ai thích hợp hơn cô cả.

Người ta còn trẻ đã có thể mua được phân bón cho thôn, bản lĩnh này, người khác thật sự không có.

Lục Ngọc làm cán bộ.

Tiêu Thái Liên bị từng tin từng tin tốt đập cho choáng đầu, lúc này vô cùng vui sướng nói: “Thằng ba, đi, tìm pháo trong nhà ra, ra cổng thôn đốt!”

Trong nhà trữ pháo vốn định dùng trong năm mới, nhưng bây giờ chuyện vui lớn như vậy rơi vào nhà mình, phải chúc mừng.

Anh ba Phó nói với Lục Ngọc: “Ngoài năm mới, nhà chúng ta cũng chỉ có khi chú tư đỗ đại học mới đốt pháo. Hôm nay, mẹ thật sự rất vui.”

Tiêu Thái Liên khoác tay Lục Ngọc cười nói: “Đương nhiên rồi, Tiểu Ngọc làm cán bộ, rất có tiền đồ.”

Tiêu Thái Liên vui tới quên trời đất, nói với bên cạnh: “Năm nay đón tết, lúc tảo mộ đốt nhiều tiền giấy một chút, đây là tổ tiên phù hộ.”

Năm đó bà bảo thằng tư cưới Lục Kiều chính là nhìn trúng cha của cô ta làm văn thư trong thôn.

Nhưng cha mẹ có không bằng mình có!

Ai ngờ Lục Ngọc giỏi giang như vậy, có thể làm cán bộ thôn.

Lục Ngọc cũng bị tin tức này làm cho kinh ngạc, tìm trưởng thôn nói: “Cháu quá trẻ, sợ không làm tốt.”

Trưởng thôn nói: “Ai cũng là từ không biết tới biết, hơn nữa có dì (vợ trưởng thôn) của cô giúp, chắc chắn không thành vấn đề.”

Chủ nhiệm phụ nữ chính là vợ của trưởng thôn, hai vợ chồng bình thường lúc nói chuyện đều cảm thấy Lục Ngọc không tồi, bây giờ càng cảm thấy cô giỏi.

Hơn nữa, cho người trẻ chút gánh nặng cũng là bình thường.

Trưởng thôn ở trong thôn còn được, nhưng vào huyện làm việc thì có chút luống cuống. Thấy trước đây Lục Ngọc có quan hệ không tồi với cảnh sát Trần ở đồn công an, lại có ơn với phóng viên Lý ở tòa soạn, bây giờ ngay cả xưởng trưởng Lưu của xưởng phân bón cũng có quan hệ.

Lãnh đạo lớn trong huyện lại càng xem trọng Lục Ngọc, bây giờ trưởng thôn nhìn Lục Ngọc vô cùng thuận mắt.

Bồi dưỡng hẳn hoi một chút, sau này ra ngoài dự họp gì đó, Lục Ngọc có thể chống đỡ. Tốt hơn người ngoài.

Ánh mắt nhìn Lục Ngọc giống như nhìn con gái, nữ đồng chí trong thôn cũng không ít, nhưng nếu nói người nói chuyện làm việc lưu loát dứt khoát như Lục Ngọc thì chẳng có một ai.

Lục Ngọc vô cùng xuất sắc nổi bật trong lứa nữ đồng chí trong thôn.

Mấy thím, mấy dì khác nhìn Tiêu Thái Liên cũng nóng mắt. Nhìn xem người ta, có phúc biết bao, nhặt hời một nàng dâu tốt, xinh đẹp, nấu ăn còn ngon!

Lần trước mọi người phụ nhà họ Lục xây chuồng heo, Lục Ngọc rán bánh làm đậu phụ kho tương, bây giờ mọi người vẫn còn nhớ nhung.

Vốn tưởng như vậy đã đủ rồi, kết quả bây giờ Lục Ngọc còn làm cán bộ, lên một cấp bậc mới.

Vốn dĩ đều là người cùng một vạch xuất phát, bây giờ, mọi người chạy rớt giày cũng không đuổi kịp cô.

Tiếng pháo bên ngoài vang lên bốp bốp.

Những người ở nhà đều đi ra, không biết nhà ai có chuyện gì. Kết quả vừa đi ra, nghe ngóng một chút liền biết là Lục Ngọc làm cán bộ.

Lần này người trong thôn tới nhà họ Phó chúc mừng. Còn chị Lý gây chuyện trước đó, lúc này trốn trong nhà không dám gặp ai.

Tiêu Thái Liên vui, lấy một tệ tiền từ trong tráp nhỏ, gọi vợ thằng hai đến tiệm tạp hóa mua kẹo và hạt dưa. Tới lúc đó, bày ra cho họ, ai tới cho họ một nắm.

Thật sự giống như đón tết.

Khi cha mẹ Lục biết tin cũng tới, lấy 5kg gạo ngon Lục Ngọc mua lúc kết hôn lần trước làm quà mừng.

Bên phía chuồng heo không thể không có ai, mẹ Lục tới một mình. Trên mặt cũng vui sướng, trong nhánh nhà họ Lục bọn họ, Lục Ngọc thoắt cái trở thành người danh giá nhất.

Tiêu Thái Liên biết nhà họ eo hẹp, nhận 5kg gạo, đáp lại một miếng thịt heo to. Chính là miếng thịt Lục Ngọc được nhận. Bỏ tiền cung không mua nổi,

vượt xa giá trị gạo mà bà tặng.

Mẹ Lục thành thật, không chịu lấy.

Tiêu Thái Liên thân thiết kéo cánh tay của mẹ Lục, nói: “Chị à, chị khách sáo với tôi cái gì. Hơn nữa thứ này đều là Tiểu Ngọc nhận được. Tôi mặt dày làm chủ, chị không thể không nhận, nếu không chính là không nể mặt tôi.”

Mẹ Lục thực sự không biết làm sao mới tốt, chỉ đành đỏ mặt cầm.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 182: Mở tiệc chúc mừng


/images/2024-0308.gif

Tiêu Thái Liên nói: “Buổi tối ở đây ăn đi, hôm nay trong nhà chúc mừng Lục Ngọc làm cán bộ, nấu thêm vài món.”

Lúc này mẹ Lục mới tìm được từ ngữ, nói: “Không, bên chuồng heo không thể vắng người.” Từ sau khi làm chuồng heo này, mẹ Lục giống như rực rỡ thanh xuân.

Mỗi ngày dồn hết tinh lực vào chuồng heo. Buổi sáng thì lên núi lấy cỏ heo, rau dại về. Sau đó cho heo ăn, dọn chuồng heo. Cũng không biết lấy đâu ra nhiều việc như thế, dù sao thì từ sáng tới tối, không nghỉ ngơi khắc nào.

Trong nhà có nhiều gia súc lớn đòi ăn như vậy, hai vợ chồng họ đi vệ sinh cũng phải luân phiên. Buổi tối ở lại đây, sợ tên lưu manh nào trong thôn nửa đêm tới trộm!

Heo con này chính là tiền, lần này là Lục Ngọc làm cán bộ mới ra ngoài một chuyến. Nếu không hai vợ chồng họ cả ngày canh chuồng heo, giống như canh cơ nghiệp vĩnh viễn.

Lục Ngọc nói: “Mẹ, vậy mẹ về trước đi.”

Mẹ Lục vỗ tay Lục Ngọc, nói: “Cố gắng làm.” Bà cũng không nói ra lời hoa mỹ gì, cũng chỉ có thể như vậy.

Tiễn mẹ Lục đi, Tiêu Thái Liên lại tìm con dâu cả, dằn lòng lấy năm tệ, nói: “Đi mua chút thịt về, tối nay thêm món.”

Thịt heo một tệ một cân, trước đây mua thịt cũng chỉ mua một cân nửa cân. Lần này thật sự quá vui.

Chị cả vui vẻ ra ngoài mua thịt.

Tiêu Thái Liên vốn thích náo nhiệt, lại mua hạt dưa mua kẹo. Kéo những người trong thôn tới bên cạnh, nói nói cười cười, mọi người cũng không chán.

Lục Ngọc thì được chủ nhiệm phụ nữ gọi đi, sau này mỗi ngày cũng phải nắm bắt công việc đi tra xem. Trong thôn mở họp đều phải đi. Mỗi tháng có hai mươi điểm công, còn có mười lăm tệ. Đây là tiền trong huyện phát, việc không nhiều cũng nhẹ nhàng.

Lục Ngọc nghe xong cũng vô cùng vui vẻ.

Chủ nhiệm phụ nữ biết nhà họ Phó đang ăn mừng, Lục Ngọc là nhân vật chính, nói xong chính sách phúc lợi bèn cho cô về.

Lục Ngọc về tới nhà, mấy chị dâu đều ở trong bếp, có người cắt thịt, có người rửa rau, còn có người nhào bột.

Thấy Lục Ngọc về, chị ba Phó mau mắn nói: “Nhà họ Phó chúng ta sau này sẽ có hai người ăn cơm nhà nước rồi.”

Phóng mắt cả thôn, ngoài nhà trưởng thôn, chỉ có nhà họ vẻ vang như vậy! Chị hai Phó nói: “Tiểu Ngọc em về rồi, món này vẫn nên để em nấu thì hơn, hôm nay mẹ đã mua năm cân thịt. Bọn chị làm chỉ tổ lãng phí.”

Lục Ngọc nói: “Vậy làm thịt kho đi!” Lần trước cô đã làm một lần, nhưng giống như thịt không đủ ăn vậy.

Thời này mọi người đều thiếu dầu nước, hận không thể ăn ngày ngày!

Lục Ngọc còn chưa nấu, vừa nói tên món ăn đã nghe tiếng ba chị dâu nuốt nước miếng.

Thịt kho Lục Ngọc làm béo mà không ngấy, nếu ăn thêm chút cơm, cộng thêm chút dưa muối, ăn xong bữa này muốn ăn bữa nữa.

Lục Ngọc thấy mọi người đều đồng ý, bèn nấu thịt kho. Lại xào hai món rau, năm cân thịt, kho được một chậu nhỏ.

Bên ngoài, mọi người còn đang nói chuyện cắn hạt dưa, bỗng nhiên bị mùi thơm truyền ra chọc thèm.

Vừa nãy khi chị cả Phó xách một cục thịt ba chỉ nạc mỡ đan xen vào, họ đã nhìn thấy.

Tiêu Thái Liên bình thường cũng rất biết tiết kiệm, miếng thịt lớn như vậy tính toán, ít nhất ăn một tháng. Hôm nay vui nấu luôn một lần.

Từ sau khi trong nhà làm kinh doanh cổ vịt, trong tay bà có tiền, cũng không còn keo kiệt giống như trước nữa.

Nhưng tiêu nhiều tiền như vậy, vẫn không nhịn được khoe khoang với người khác, cũng là bà sơ suất mới để dạng tiểu nhân như chị Lý ở bên ngoài nói năng bậy bạ, khiến người bên ngoài cũng nói leo!

Nghĩ lại vẫn là bà quá khiêm tốn, lúc nên khoe thì phải khoe. Một nhà có hai người ăn cơm nhà nước, đáng khoe biết bao!

Tiêu Thái Liên ngồi ở cổng nói với vào: “Mang một bát thịt kho lớn và món khác cho nhà họ Lục.”

“Vâng…” Chị hai Phó giòn giã đáp.

Cả đồ ăn cả cơm đựng một chậu lớn, bỏ trong nồi lớn hâm lại là được. Mọi người vừa nhìn, màn thầu, thịt kho còn có rau xanh. Có mặn có chay, từ chỗ mọi người đi tới đều là mùi thơm.

Những thím có mặt ở đây đều có thông gia. Bình thường cũng sẽ tặng chút cơm cháo, chưa từng nỡ cho nhiều như vậy.

Vội vàng nịnh nọt Tiêu Thái Liên: “Chị đối tốt với thông gia thật.”
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 183: Cuối cùng trong nhà cũng có cán bộ


/images/2024-0308.gif

Tiêu Thái Liên nói: “Uầy, cái gì mà tốt hay không. Bây giờ họ nuôi heo, mệt vô cùng, chúng tôi ở trong nhà không có chuyện gì. Nếu nấu đồ ngon, chắc chắn phải tặng cho họ một ít.” Nói rất nhẹ tênh.

Mọi người đều là người sống cùng một thôn nhiều năm, còn có thể không biết Tiêu Thái Liên ư. Tuy bà không có xấu bụng gì, nhưng không hề hào phóng như vậy.

Bây giờ còn không phải thấy cha mẹ Lục Ngọc nuôi heo, giống như chị em ruột với mẹ của Lục Ngọc vậy.

Phải nói, cũng đừng trách người quá hiện thực, mình khá khẩm lên không sợ không tạo được quan hệ.

Nếu nhà họ Lục còn giống như trước kia, Tiêu Thái Liên sẽ tặng đồ giống như lễ tết, nhưng không nhiều như vậy.

Tuy nhà họ Phó có hạt dưa và kẹo, nhưng rất nhanh mọi người vẫn giải tán, cũng không biết nhà bếp nhà họ Phó nấu gì, mùi thơm quá nồng. Lực chú ý hoàn toàn bị đồ ăn dẫn dụ, căn bản không có hơi sức tán gẫu.

Đợi Phó Cầm Duy về nhà, đẩy xe ba bánh vào trong sân. Đặt đồ vịt tươi sống trong chậu, rửa tay liền nhìn thấy trong viện bày cái bàn tròn to. Đây là cái bàn lớn nhất trong nhà.

Mặt bàn đã bị ép trong nhà kho nhỏ, muốn lấy ra không dễ, chỉ có khi trong nhà có chuyện quan trọng mới lấy ra.

Nghe nói cái bàn to này được sắm khi Tiêu Thái Liên kết hôn năm đó, thuộc gia sản.

Phó Cầm Duy nói: “Hôm nay có chuyện vui gì vậy?”

Anh ba Phó nói: “Chuyện vui lớn, Lục Ngọc nhà em làm cán bộ phụ nữ rồi!” Trong thôn có một vị nữ cán bộ trẻ như vậy. Hầu hết người trong thôn đều chưa từng đi ra ngoài, toàn nghe cán bộ thôn chỉ huy, ở trong mắt người nông thôn, cán bộ thôn chính là quan to.

Phó Cầm Duy cũng có chút kinh hỉ, nói: “Ồ? Không tồi.”

Anh ba Phó kích động giành lời của chị ba Phó.

Chị ba Phó không cam lòng chịu yếu thế, vội vàng nói với Phó Cầm Duy: “Chú không biết đâu, hôm nay trong huyện nói Lục Ngọc viết thư gì đó, được lãnh đạo tuyên dương, còn tặng rất nhiều đồ.”

Lục Ngọc nhìn anh, nói: “Là Cầm Duy viết giúp.”

Chị ba Phó lập tức cười rộ, nói: “Chẳng trách, cả thôn đều không tìm được người có học vấn tốt hơn chú ấy.”

Chị ba Phó khen xong Lục Ngọc lại khen Phó Cầm Duy, khen người lên trên trời xuống dưới đất.

Hôm nay mẹ chồng đã trút vốn liếng, năm cân thịt hầm một nồi to, còn hấp hai lồng màn thầu, đủ mà ăn.

Dù sao thì mọi người trong nhà không hề khách sáo chút nào, trước đây là tìm thịt trong chậu rau, bây giờ là một chậu thịt to tùy ý họ ăn, muốn ăn thế nào thì ăn thế ấy, khiến họ thích muốn chế.t.

Ai cũng giành tới không dám nói chuyện, ăn từng miếng thịt to, ngay cả đám trẻ cũng không khách sáo, ôm bát ăn.

Nhìn thấy hai chậu thịt to nhanh chóng cạn đáy.

Lục Ngọc bọn họ ăn xong, lại bắt đầu làm cổ vịt, mười ngày kết toán một lần, chưa từng thiếu hụt. Tiền này dễ kiếm, trong tay Tiêu Thái Liên có tiền cũng không keo kiệt như trước nữa.

Cổ vịt cay mọi người đều thích ăn, thích hợp nhất là làm đồ ăn vặt đỡ buồn miệng khi rảnh rỗi.

Nhưng bây giờ nhà nhà đều nhịn thèm, đây là mối làm ăn trong nhà, cái nào cũng có thể kiếm tiền, nếu mình ăn rồi còn bán gì nữa.

Tiêu Thái Liên nói với Phó Cầm Duy: “Mỗi ngày cổ vịt đều có thể bán hết sao?”

Phó Cầm Duy nói: “Vâng, buổi chiều đã hết rồi.” Cổ vịt Lục Ngọc làm vốn đã có khách quen, bây giờ quy cho cung tiêu xã bán, bán càng nhanh.

Rất nhiều nhân viên bán hàng đều là khách hàng của cổ vịt. Mỗi ngày vừa lên đã chọn cho mình hai cái to. Tan làm về nhà cuồng uống rượu cùng gặm với chồng.

Tiêu Thái Liên vừa nghe bán tốt cũng yên tâm. Có khách tới lui thường xuyên này là được.

Lục Ngọc giống với mọi người, rửa sạch cổ vịt nấu nước sốt.

Bị chị ba Phó đuổi về, nói: “Những việc này bọn chị đều làm quen rồi, em đi nghỉ ngơi một lúc đi.” Chỉ cần Lục Ngọc điều phối nước sốt là được. Hơn bốn mươi loại gia vị, họ nhìn một cái đã mơ hồ, càng đừng nói còn phải phối theo tỉ lệ.

Các chị dâu khác cũng đều khuyên cô về phòng nghỉ ngơi.

Lục Ngọc vừa muốn về phòng, Tiêu Thái Liên liền gọi cô vào phòng mình, nói: “Vợ trưởng thôn có nói làm cái này lương bao nhiêu không?”

“Mười lăm tệ.”

Tiêu Thái Liên nói: “Tiền này sau này để ở chỗ con đi, nếu người khác hỏi mẹ thì nói con giao cho mẹ mười tệ, con đừng lỡ miệng.”

Vợ của thằng ba đã lấy lòng Lục Ngọc như thế, người làm mẹ chồng như bà cũng không ngốc. Phát hiện Lục Ngọc sống rất thiết thực. Hơn nữa mỗi lần cổ vịt bà có thể lấy về không ít tiền, cũng không nhớ nhung chút tiền đó của người khác.

“Cảm ơn mẹ.” Lục Ngọc nói.

Khiến Tiêu Thái Liên vui: “Cảm ơn cái gì, con giống như con gái của mẹ, không được khách sáo như vậy.” Sau đó nhìn ra ngoài cửa sổ, Phó Cầm Duy đang nhìn về phía này.

Tiêu Thái Liên nói: “Mau đi ra đi, nếu không có người nhớ nhung.”

Lục Ngọc nhìn ra ngoài cửa sổ một cái, nhanh chóng đi ra, cô về phòng, Phó Cầm Duy cũng đi theo vào, nói: “Mẹ nói gì với em?”

Lục Ngọc thuật lại lời Tiêu Thái Liên nói cho Phó Cầm Duy nghe, Phó Cầm Duy gật đầu nói: “Ồ.”

Sau đó anh nhìn Lục Ngọc: “Chúc mừng em, cuối cùng trong nhà cũng có người làm cán bộ rồi.”

Lục Ngọc nghe xong liền biết anh đang trêu đùa cô, nói: “Vậy sau này do em quyết định.”

Phó Cầm Duy cười đồng ý, còn nói: “Em đã làm cán bộ rồi, mua một bộ đồ mới đi.” Cô chỉ có hai bộ đồ vẫn luôn thay phiên mặc.

Lục Ngọc không quan tâm gì tới chuyện mặc, nghe anh nói vậy mới ngẩn ra, sau đó đồng ý.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 184: Mua đồ mới


/images/2024-0308.gif

Lần đầu tiên Lục Ngọc làm cán bộ, người nhà họ Phó còn kích động hơn cả cô.

Phó Cầm Duy còn nói sẽ mua đồ cho cô.

Ngày hôm sau, hai người cùng tới cung tiêu xã, trong cung tiêu xã có hai bộ quần áo sẵn có, giá khá cao, mỗi một người đi đường khi đi qua đều từng nhìn thấy, nghe nói đây là đồ thời thượng nhập về ở Thượng Hải.

Lục Ngọc nhìn một cái, một bộ màu xanh lam, một bộ màu đỏ, đều là váy dài quá gối, nếu bên dưới mang một đôi giày cao gót da bò, thật sự có vài phần cảm giác nữ lang họa báo ở thập niên 80 này.

Nhân viên bán hàng của cung tiêu xã và hai vợ chồng họ đều là người quen, cười nói: “Đã sớm nói em Lục Ngọc xinh đẹp, nên sửa soạn trau chuốt nhiều hơn!”

Người bên cạnh cười nói: “Không sửa soạn còn đẹp như vậy, sửa soạn một cái, chúng ta càng không thể so được.” Bây giờ mọi người thật sự phục Lục Ngọc.

Trước đây không biết cô nấu nướng ngon như vậy, từ sau khi ăn qua cổ vịt, bây giờ đã sắp thành người hâm mộ của cô rồi.

Người của cung tiêu xã không nhiều, một người phụ nữ thích Phó Cầm Duy trong đó đã điều chuyển cương vị, cô ta vừa đi, mọi người càng thêm hòa thuận.

Nhân viên bán hàng bảo Lục Ngọc thử hết cả hai bộ.

Quần áo này đều treo trong tủ, người bình thường muốn sờ một cái cũng không được.

Lục Ngọc thử, phát hiện đều rất đẹp, chiếc màu xanh trông trang trọng phóng khoáng, màu đỏ tinh nghịch đáng yêu.

Phó Cầm Duy ở bên cạnh nhìn, nói: “Vậy mua hết đi!”

Nhân viên bán hàng đều có chút ngưỡng mộ, loại quần áo này bán ra hai mươi lăm tệ một bộ, cho dù là giá nhập vào cũng đã mười lăm tệ.

Họ cũng thích quần áo đẹp, chỉ có Thượng Hải mới sẽ có kiểu dáng đẹp như vậy, vừa bóp eo vừa ôm mông, tôn lên đường cong lung linh của phái nữ một cách hoàn hảo.

Nhưng họ không nỡ mua, bây giờ nhìn thấy Phó Cầm Duy hào phóng với vợ như vậy, trong lòng cực kỳ hâm mộ.

Nhưng Lục Ngọc chỉ mua bộ màu xanh kia, màu đỏ quá chói mắt, không có trường hợp quan trọng gì, thật sự không mặc ra ngoài được.

Lục Ngọc quyết định chỉ mua một bộ màu xanh, lại mua thêm hai thước vải màu xanh, may hai chiếc quần. Như vậy có thể phối với chiếc áo màu xanh này, sau này muốn phối quần thì mặc quần, muốn phối váy thì mặc váy.

Một bộ đồ hai kiểu mặc.

Nhưng Lục Ngọc vốn không biết may đồ, nhân viên nói: “Chú út nhà tôi biết may, chú ấy học may năm năm ở vùng ngoài, chỉ thu một tệ tiền thủ công của cô, ở ngoài ít nhất phải hai ba tệ!”

Quần áo của nhân viên đều giao cho chú út, tay nghề của anh ấy rất khá. Cô ấy đã kéo không ít khách quen cho chú út rồi.

Lục Ngọc nói: “Thế này liệu có chiếm tiện nghi của các người quá không?”

Nhân viên nói: “Không sao, dù sao thì chú út tôi cũng vừa mới học xong quay lại, vừa hay kéo khách mới!”

Lúc này Lục Ngọc mới yên tâm giao hai chiếc quần cho anh ấy may, sau khi đo kích thước xong, thuận tiện đưa cho nhân viên.

Mua một bộ đồ, Phó Cầm Duy liền muốn dẫn cô đi mua một đôi giày da, nếu muốn mua giày da thì phải tới cửa hàng quốc doanh.

Cung tiêu xã không có giày da, hơn nữa giày da ở cửa hàng quốc doanh rất đắt, ít nhất cũng phải hơn hai mươi.

Lục Ngọc có chút tiếc tiền, nhưng lúc mặc váy phải phối với giày da, nếu không trông không ra hồn, ngược lại rất xấu.

Lục Ngọc quyết tâm, dù sao thì trong túi mình còn có năm mươi tệ, mua thì mua, cũng không phải mua hoài.

Sau khi tới đó, thử hai đôi, nhìn trúng một đôi giày da màu nâu.

Loại giày da này là kiểu dáng kinh điển, cho dù thêm hai mươi năm nữa cũng sẽ không lỗi thời, quả nhiên giày thuần da mang lên chân rất thoải mái.

Sau khi Lục Ngọc mua xong, Phó Cầm Duy tới trả tiền.

Lục Ngọc hỏi: “Anh lấy đâu ra tiền?” Số tiền anh kiếm được mỗi tháng trừ đi tiền nộp lên, giữ lại trong tay rất ít.

Lẽ nào là quỹ đen?

Phó Cầm Duy thấy Lục Ngọc cứ mãi suy nghĩ lung tung, nói: “Tìm mẹ anh mượn.”

Trước đây anh chưa từng mở miệng hỏi mẹ, đây là lần đầu tiên. Tiêu Thái Liên sủng con trai út nhất, cộng thêm có thu nhập cố định là cổ vịt, bà cũng hào phóng hơn nhiều.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 185: Anh mặc cho em ngắm


/images/2024-0308.gif

Bà đặc biệt lấy mấy chục tệ, còn nói không cần trả, tiền này cho Phó Cầm Duy.

Lục Ngọc đã tới cửa hàng, không nỡ đi ngay. Cô mua cho Phó Cầm Duy một chiếc áo sơ mi, thật sự khỏi phải nói, anh vốn dĩ chính là sinh viên đại học, trên người tự có một loại khí chất thư hương, lại mặc áo sơ mi trắng lên, thật sự anh tuấn tới mức khiến người ta không dời mắt được.

Phó Cầm Duy nhìn giá, hai mươi tệ, nói: “Không cần mua, anh mặc gì cũng được.”

Lục Ngọc nói: “Em thích, anh mặc cho em ngắm!”

Dáng vẻ anh mặc sơ mi trắng thực sự quá hấp dẫn.

Phó Cầm Duy chưa từng nghe qua lời bông đùa này, tai anh lập tức đỏ lên.

Lục Ngọc không ngờ anh còn dễ xấu hổ hơn mình, thường xuyên nhìn tai anh, Phó Cầm Duy thẹn quá hóa giận cũng níu tai của Lục Ngọc.

Lần này mặt Lục Ngọc cũng đỏ: “Đừng có như vậy ở ngoài, luôn có người nhìn!”

Hai người nam thanh nữ tú vốn dĩ đã hấp dẫn người khác, còn ở bên ngoài đùa bỡn trông càng không ra sao.

Phó Cầm Duy không sợ nhất chính là bị người khác nhìn, nói: “Em là vợ của anh.” Trong ngữ khí còn có sự bá đạo hiếm thấy.

Hai người mua đồ xong, Lục Ngọc về thôn, Phó Cầm Duy tiếp tục ở lại đây làm việc.

Vừa về đã bị mấy chị dâu vây lấy.

“Mua đồ gì?”

“Cho chị xem với!”

Lục Ngọc lấy đồ ra, họ luân phiên xem, đời này chưa từng mặc đồ đẹp như vậy, sau đó có hơi khao khát nói: “Chất liệu của bộ đồ này thật tốt thật trơn láng, kiểu dáng cũng đoan trang.”

Đồ này được bày trong cung tiêu xã, tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy, họ cũng từng mơ ước mình mặc đồ này như thế nào, bây giờ nhìn, yêu thích không nỡ rời tay.

Đối đãi giống như đồ xa xỉ.

Ba chị dâu bình thường tính cách khác nhau, nhưng thân là phụ nữ đều rất yêu cái đẹp.

Chị ba Phó lên tiếng đầu tiên: “Đợi sau khi trả hết tiền cho mẹ, chị cũng mua một cái!” Tới lúc đó mỗi tháng cũng có thể có mười mấy tệ, góp nhặt một chút là có thể mua được đồ đẹp, một bộ đồ tốt có thể mặc hơn hai mươi năm.

Chị hai Phó nói: “Chúng ta cùng đi.” Chị ấy bình thường không nỡ ăn không nỡ mặc, bây giờ nhìn thấy đồ tốt cũng có hơi rung động. Hai người còn khuyên chị cả phải mua chung.

Chị cả nói: “Chị không mua!”

Nhà chị ấy nhiều con, nhiều chỗ cần dùng tiền, không nỡ tiêu tiền sửa sắm cho mình.

Chị hai với chị ba thống nhất chiến tuyến: “Phụ nữ cũng phải thích sửa soạn, nếu không đàn ông đều không thích nhìn!”

Chị cả bị hai người họ nói tới ngại: “Đều là vợ chồng già rồi, còn nhìn với ngắm cái gì!”

Chị ba Phó hùng hồn nói: “Không giống, nhìn thêm vài cái, sau này sinh thêm một đứa con gái, mẹ còn không thích chế.t! Chúng ta cũng phải cống hiến cho nhà họ Phó.”

Nói một hồi, cuối cùng ba người quyết định tới khi đó cùng nhau đi mua, còn muốn Lục Ngọc đi chung.

Tiêu Thái Liên cũng có lòng hư vinh, thấy mua đồ đắt như vậy, vội vàng bảo Lục Ngọc mặc đồ mới lên, cùng bà đi dạo một vòng trong thôn.

Quả nhiên vừa ra ngoài đã được rất nhiều người vây hỏi: “Bộ đồ này không phải của cung tiêu xã sao? Rất đắt nhỉ!”

Tiêu Thái Liên nói: “Con trai tôi mua, vợ trẻ thì phải mặc đẹp một chút!”

Người bên cạnh cười nói: “Còn sửa soạn à, không sợ nó chạy theo người khác?”

Tiêu Thái Liên nói: “Chạy theo ai? Con trai tôi là sinh viên đại học.”

Người bên cạnh nói bà nói vậy cũng có lý, không ai lợi hại hơn Phó Cầm Duy nữa.

Lại khen Lục Ngọc không ngớt.

Tiêu Thái Liên dẫn Lục Ngọc ra ngoài khoe khoang.

Trong lòng Lục Ngọc biết trong lòng mẹ chồng vẫn đang bức bối, từ sau lần trước cô làm cán bộ thôn, rất nhiều người ở bên ngoài nói một số lời châm chích.

Tiêu Thái Liên tức giận, bây giờ bà càng thêm cao giọng, vừa cao giọng lên liền không ai dám chọc bà nữa.

Họ ra ngoài dạo một vòng lớn, quả nhiên thu hoạch được một giỏ lời khen, nói Lục Ngọc xinh đẹp, nói nhà chồng đối xử tốt với cô.

“Đồ đắt như vậy cũng nỡ mua?”

“Hai vợ chồng đều xinh trai đẹp gái như vậy, không biết sau này con của hai đứa sẽ đẹp đến mức nào?”

Tiêu Thái Liên nghe nhiều câu khen như vậy, cuối cùng cũng thỏa mãn.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 186: Nhậm chức


/images/2024-0308.gif

Ngày hôm sau Lục Ngọc phải chính thức đi làm. Tiêu Thái Liên còn dặn dò cô mấy công như cố gắng làm việc.

Lục Ngọc bị bà nhắc nhở nhiều cũng có chút căng thẳng.

Tối đó, cô mất ngủ, nằm trên giường trở qua lật lại.

Không biết ngày mai sẽ như thế nào, cô cho rằng Phó Cầm Duy đã sớm ngủ rồi, ai biết Phó Cầm Duy ôm cô, dịu dàng nói: “Sao không ngủ?”

“Ồn đến anh rồi?”

“Không có!” Phó Cầm Duy rất nghiêm túc nhìn cô, trong mắt giống như có ánh sao.

Lục Ngọc nói: “Ngày mai em phải đi làm rồi!”

Phó Cầm Duy trêu chọc nói: “Cán bộ duy nhất trong nhà chúng ta!”

Lục Ngọc nghe anh nói vậy, tai nong nóng, căng thẳng trong lòng thế mà lại biến mất một cách kỳ lạ, sau đó nói: “Ngủ thôi!”



Sáng hôm sau Lục Ngọc tới ủy ban thôn rất sớm.

Lúc cô đi, rất nhiều người đều đã bắt đầu làm việc, chủ yếu cô theo phía sau chủ nhiệm phụ nữ.

Chủ nhiệm phụ nữ dẫn cô đi vòng vòng trong thôn.

Tuy Lục Ngọc sinh ra và lớn lên trong thôn, nhưng khu vực hoạt động chỉ có xung quanh nhà mình. Cùng lắm cộng thêm bờ sông và trên núi.

Thôn có hơn trăm hộ, người ra riêng ít, đều là nhà lớn cổng lớn, một hộ rất nhiều người.

Dẫn Lục Ngọc đến từng nhà, đây cũng là quy tắc trong thôn, mỗi cán bộ nhậm chức đều sẽ đi làm quen với cả thôn.

Hai người đến từng nhà, có đôi lúc gặp người già thì tán gẫu chuyện nhà với họ. Chủ nhiệm phụ nữ không hổ là làm quen việc, ngày thường có chút nghiêm túc, nhưng lại vô cùng khách sáo với người già.

Lục Ngọc quan sát, kinh ngạc phát hiện một chuyện, trong thôn thật nghèo.

Ngoài mấy nhà khá giả, những người khác vẫn đều sống trong căn nhà rất cũ nát, nhìn căn nhà liền biết đã có tuổi rồi, trông giống như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Mỗi người ăn mặc cũng rách rách rưới rưới, mọi người đều biết thu nhập ở nông thôn, sau mỗi một năm kết thúc, một nhà ngoài chia lương thực, cùng lắm cũng chỉ được chia một trăm mốt tệ. Nhưng san sớt tới mỗi người có thể chỉ có tám tệ mười tệ, ngày nào cũng như ngày ấy, mọi người vốn không nuôi nổi con cái, cũng căn bản không lấy ra được sính lễ giá cao.

Trong huyện mở trường tiểu học, giáo dục miễn phí, chỉ cần lấy chút tiền lặt vặt là được.

Nhưng phần lớn người trong thôn đều không đi.

Thứ nhất là phải tốn tiền, thứ hai, con trai mười mấy tuổi đã có thể làm lực lao động. Con gái cũng có thể chuẩn bị xuất giá, đi học ngược lại đối với họ mà nói là một chuyện ngoài lề.

Chủ nhiệm phụ nữ lén lút nói với Lục Ngọc, năm đó khi Phó Cầm Duy đỗ đại học, từng khiến một tốp người trong thôn học tập. Nhưng mọi người không giỏi mảng học tập, sau này cũng từ bỏ.

Lục Ngọc lại có chút băn khoăn.

Tri thức thay đổi vận mệnh là thật! Bây giờ chính là thập niên 80, bản thân thế giới này chính là sự thay đổi to lớn.

Nếu mù chữ, sau này sẽ rất khó sống.

Chung quy lại là tam quan và ý thức của mọi người đều quá nghèo nàn.

Lục Ngọc nhìn thấy, ghi nhớ trong lòng. Lúc quay về, trưởng thôn đang uống trà đọc báo.

Thấy họ về, trưởng thôn còn hỏi Lục Ngọc vài câu: “Cô cảm thấy thôn như thế nào?”

Lục Ngọc nói: “Quá nghèo!”

Mắt trưởng thôn lập tức sáng lên: “Đúng vậy, cô có thể nói với lãnh đạo trong huyện, cho chút khoản trợ cấp!” Giống như Bạch Gia Thôn bên cạnh chính là được chính sách trong huyện nâng đỡ, bây giờ thôn họ mới giàu tới chảy dầu.

Còn mua xe kéo!

Nhưng mỗi lần trưởng thôn Vương đi xin kinh phí, đều sẽ bị lãnh đạo huyện đuổi về, lãnh đạo nói trong huyện cũng không có tiền.

Lục Ngọc được lãnh đạo huyện yêu thích. Ông ta đề bạt cô, cũng hi vọng cô có thể góp sức cho thôn.

Lục Ngọc lại nói: “Cầu người chi bằng cầu mình. Mình tự đứng dậy, người khác cũng dễ giúp! Nếu không chỉ ngay cả chuyện muốn làm gì cũng không biết, làm sao lấy được tiền trong huyện?”

Trưởng thôn nghe vậy, cảm thấy cũng có lý, hỏi cô muốn làm thế nào.

Thực ra trưởng thôn chỉ là tùy tiện hỏi, không thật sự mong đợi nghe được gì từ cô.

Trong thôn nghèo nàn, ông ta cũng từng nghĩ rất nhiều cách, nhưng đều vô dụng, nếu không cũng sẽ không nghèo tới bây giờ.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 187: Kế hoạch mới


/images/2024-0308.gif

Lục Ngọc lại nói: “Có thể làm một số lều trồng trái cây rau củ, sản xuất một ít trái cây trái vụ!” Sau đó còn nghĩ một chút: “Bây giờ phẩm chủng rau củ quá ít, còn phải trồng thêm một số rau củ khác!”

Những điều này không phải ý tưởng chợt lóe của Lục Ngọc.

Cô đã sớm nghĩ tới điểm này, chỉ là trong lòng chưa suy nghĩ kỹ, hôm nay nhìn thấy tình huống chân thật trong thôn, phần lớn mọi người ngay cả ăn cơm cũng không dám ăn no, phụ nữ trẻ con hoàn toàn không có đảm bảo.

Chuyện nghĩ không thông trước kia thế mà lại có thể nghĩ thông rồi.

Dù có thế nào cô cũng là người có mắt nhìn của tương lai.

Bây giờ thập niên 80 vẫn chưa cải cách mở cửa, muốn vào nam đào vàng, bắc tiến kiếm tiền hoàn toàn là chuyện vô vọng! Chi bằng tự mình vận động, đưa gia đình làm giàu trước, rồi đưa thôn làm giàu, tích lũ vốn liếng cho bản thân nhiều hơn.

Trưởng thôn nói: “Được, trong thôn còn có hai ba mẫu đất lớn, chuyên để cô làm một số thực nghiệm!

Trưởng thôn cũng biết muốn bắt đầu từ đầu không dễ, nói với Lục Ngọc: “Cô muốn làm thế nào thì làm thế ấy, thôn ủng hộ cô trăm phần trăm.”

Lục Ngọc nói: “Cháu vẫn cần khảo sát xung quanh một chút, thuận tiện làm một báo cáo tài liệu chi tiết, bất luận là kỹ thuật hay là tài nguyên.”

Trưởng thôn càng cảm thấy đề bạt cô thực sự quá đúng đắn.

Nói xong, Lục Ngọc rời đi.

Chủ nhiệm phụ nữ nói với trưởng thôn: “Thật sự làm như vậy, tới lúc đó trong thôn lại sẽ nói ủng hộ con nít làm bừa.”

Một số người già trong thôn vốn dĩ có chút phản đối với việc Lục Ngọc làm cán bộ, bọn họ biết những người này, rảnh rỗi sẽ quấy náo, nhìn Lục Ngọc biến cách, chắc chắn lại nói ra nói vào.

Làm chuyện trong thôn không phải chơi đồ hàng, làm chuyện xuất cách rất dễ bị phê bình, đặc biệt là tuổi của Lục Ngọc còn nhỏ như vậy.

Trưởng thôn nói: “Lãnh đạo trong huyện biết nhiều hiểu rộng, họ cũng xem trọng Lục Ngọc, tôi càng không bằng họ, theo dòng chảy lớn là được.” Lại nghĩ ngợi nói: “Sau này cũng là thế giới của người trẻ, để con bé thỏa sức, thất bại cũng không có gì, không phải chỉ là thu nhập của hai thưởng đất thôi sao!”

(1 thưởng ~ 7 mẫu) Chủ nhiệm phụ nữ bị nói tới á khẩu. Sau đó bắt đầu cảm thấy trưởng thôn nói hình như cũng có lý, chỉ là lo lắng phản ứng của người trong thôn.

Lục Ngọc về tới nhà tìm giấy và bút, nghiêm túc viết, nếu thật sự làm trồng rau củ, trái vụ, trái cây ngược lại là thứ yếu.

Trái cây có yêu cầu trồng trọt quá cao, hơn nữa còn có một số hạn chế về hoàn cảnh và thời đại, cái này có thể đặt về lâu về dài. Nhưng muốn nhìn thấy lợi ích trong thời gian ngắn thì chỉ có rau củ.

Ai không ăn rau?

Lục Ngọc nghĩ ngợi, viết những thứ như sơn dược, hải thanh, tây lan hoa, hương nhung, mướp, bí đỏ, thu quy, hồng, măng tây, cà, bí đao,...lên giấy, những thứ này đều là rau củ bốn mùa, đều là một số rau củ giàu dinh dưỡng và được săn đón.

Lục Ngọc nghĩ ngợi, lại đi tìm trưởng thôn nói cô muốn đến đại đội khác xem thử.

Biết mình biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng.

Trưởng thôn chỉ sợ cô không để tâm, vừa thấy cô mới nhậm chức đã có nhiều ý tưởng, hận không thể giơ hai tay ủng hộ, nói: “Bảo thím cô đi cùng với cô!” Ý ông ta là vợ mình, chủ nhiệm phụ nữ.

Lục Ngọc nghe xong, đây là một cơ hội hiếm có.

Vừa hay đến thôn khác dạo một vòng, xem thử nét đặc sắc chỗ họ.

Chủ nhiệm phụ nữ cũng được coi là có chút danh tiếng ở vùng này, cộng thêm các thôn có một số nơi liên lạc không thông, còn cần nhân công chuyển thư các kiểu.

Chủ nhiệm phụ nữ đều quen biết các cán bộ trong các thôn khác.

Dạo này cũng sắp tới vụ thu, trong ruộng cũng không có việc gì. Có thời gian ra ngoài cùng bà ấy, thuận tiện tán gẫu chuyện nhà, mấy đứa con gái của bà ấy đều gả ra ngoài thôn, nhân cơ hội này cũng có thể đi thăm.

Lục Ngọc đi theo bà ấy rất tiêu sái.

Chủ nhiệm phụ nữ có danh tiếng có địa vị, kéo theo Lục Ngọc cũng rất được người ta tôn kính, đặc biệt là sau khi biết cô còn trẻ tuổi đã làm cán bộ.

Mắt của các thím trong thôn khác đều phát sáng: “Cô gái tốt như vậy đã kết hôn hay chưa, nếu chưa kết hôn, thím giới thiệu một người cho!”
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 188: Đi gặp lãnh đạo


/images/2024-0308.gif

Chủ nhiệm phụ nữ cười nói: “Sao lại chưa kết hôn, chồng người ta là sinh viên đại học ở chỗ chúng tôi.”

Năm đó thôn Đại Vũ có một sinh viên đại học, khắp nơi đều biết.

Đây là chuyện tốt đề tên bảng vàng!

Không có mấy người có thể thi đỗ, vừa nghe nói chồng của Lục Ngọc là anh, cũng dần dập tắt tâm tư.

Hai người này, một người là sinh viên đại học, một người là nữ cán bộ, địa vị vai kề vai, tướng mạo lại tuấn nam mỹ nữ, đều không biết nên ngưỡng mộ ai!



Suốt mười mấy ngày liên tiếp, ngày nào Lục Ngọc cũng đi sớm về khuya ghé tới các thôn xung quanh.

Trong nhà ngoài Phó Cầm Duy, những người khác căn bản không biết cô đi đâu.

Thông qua tán gẫu chuyện nhà, Lục Ngọc tới ruộng, phát hiện rau củ phổ biến mà mọi người trồng rất đơn nhất, chỉ ăn lặp đi lặp lại mấy loại.

Đã sớm ăn ngán rồi, muốn đổi khẩu vị.

Trong thôn có vườn rau, có rau dại trên núi.

Ngay cả người trong thôn cũng ăn ngán, càng đừng nói là người trong huyện thành.

Thực đơn rau dưa trong huyện còn ít hơn người trong thôn.

Lục Ngọc ngày càng cảm thấy thị trường này rất lớn, hơn nữa còn chưa được khai thác.

Đây là lần đầu tiên cô lấy thân phận cán bộ nữ để chủ đạo chuyện này.

Lục Ngọc chỉ mới nghĩ thôi trong lòng đã có chút rạo rực.

Viết lại kế hoạch lần nữa, cầm tới cho trưởng thôn xem.

Trưởng thôn xem xong nói: “Cô cảm thấy được là được, chuyện này người trẻ các cô quyết định thì hơn!”

Lục Ngọc nói: “Mấy hôm nay cháu muốn vào huyện làm báo cáo.”

Trưởng thôn càng thêm vui sướng, nói: “Như vậy cũng tốt.” Lục Ngọc nấu cơm còn được, nhưng văn vẻ rất kém, vẫn nhờ Phó Cầm Duy cầm bút giúp.

Phó Cầm Duy đọc xong, viết lại lần nữa cho cô, quả nhiên đọc thuận mắt và chuyên nghiệp hơn hẳn.

Lục Ngọc nói: “Ngày mai em phải vào thành phố một chuyến.”

Phó Cầm Duy nói: “Ừm, có phiền phức tới tìm anh.”

“Thế thì không cần!” Loại chuyện này là một vùng biển xanh, thị trường có triển vọng, sẽ không gặp trở ngại.

Hơn nữa nếu có thể đốc thúc thành công chuyện này, các lãnh đạo ăn rau cũng tiện, đây là chuyện mọi người đều được lợi.

Cô đặc biệt lấy bộ đồ màu xanh mua ở cung tiêu xã ra. Nhưng mặc quần chứ không mặc váy, như vậy trông càng chuyên nghiệp lão luyện hơn.

Ngày hôm sau, Lục Ngọc vào huyện.

Cô đi tìm lãnh đạo huyện nhưng lại được thông báo lãnh đạo vắng mặt. Mỗi ngày lãnh đạo đều rất bận, có đôi lúc ở trong các xưởng, có đôi lúc sẽ ra ngoài họp, luôn không thấy tăm hơi.

Nhân viên làm việc vô cùng thiếu kiên nhẫn với cô: “Cô có chuyện gì có thể nói với tôi?” Lãnh đạo huyện cũng không phải người mà ai cũng gặp được.

Nếu không phải thấy Lục Ngọc mặc đồ kiểu mới, căn bản sẽ không cho cô vào nói chuyện, trực tiếp chặn người ở cổng rồi.

Thái độ của nhân viên làm việc có hơi ngạo mạn, Lục Ngọc cũng không quan tâm, chỉ nói: “Vậy khi nào lãnh đạo về?”

Nhân viên thấy Lục Ngọc không nói là chuyện gì, có chút không vui, thái độ nói: “Không biết!” Thái độ cứng nhắc hơn vừa nãy nhiều.

Nhân viên vừa qua loa với Lục Ngọc, quay đầu nhìn, phát ra tiếng chào khoa trương: “Cục trưởng Lý?”

Lục Ngọc thuận theo giọng nói của cô ta nhìn cục trưởng Lý này, là một người trung niên, nghiêm túc thận trọng.

Cục trưởng Lý luôn mang dáng vẻ đĩnh đạc, Lục Ngọc đi lên nói với ông ta: “Ông còn nhớ tôi chứ? Trước đây tôi là phần tử tiên tiến.” Đại hội lần đó cục trưởng Lý cũng đi.

Cục trưởng Lý nhìn Lục Ngọc, ấn tượng của ông ta với cô vẫn rất sâu sắc, nói: “Sao cô tới đây?” . Truyện Hot

Nhân viên vừa nãy còn rất ngạo mạn nhìn thấy cục trưởng Lý thế mà lại rất khách sáo với một cô gái bình thường, trên mặt có chút căng thẳng. Cô ta không biết, Lục Ngọc thế mà còn có thể nói chuyện cùng cục trưởng.

Lập tức nhiệt tình nói: “Vị tiểu đồng chí này là từ dưới nông thôn tới xử lý công việc!” Nói xong còn nói: “Tiểu đồng chí, tôi tên Tiểu Lưu, sau này cô tìm lãnh đạo lớn hoặc cục trưởng, tôi chạy vặt giúp cô.”

Người này lật mặt rất nhanh đó chứ.

Cục trưởng Lý nghe vậy liền biết Lục Ngọc tới tìm lãnh đạo lớn, có chút kinh ngạc nói: “Ông ấy tới xưởng gang thép rồi, có lẽ buổi chiều sẽ về. Cô tới văn phòng tôi trước đi, tôi nghe thử cô có gì muốn báo cáo!”
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 189: Đi gặp lãnh đạo 2


/images/2024-0308.gif

Lần trước Lục Ngọc mang tới ấn tượng rất sâu sắc cho mọi người, xưởng gang thép và xưởng phân bón đều rất muốn trọng dụng cô, bởi vì nhiều nguyên nhân mà không thành, cũng được coi là nhân tài nông thôn hiếm có.

Lục Ngọc lập tức đi tới báo cáo tiến trình công tác trong thôn, sau đó lại nói mình muốn trồng rau củ trái vụ.

Hi vọng trong huyện có thể hỗ trợ một số kỹ thuật và kinh tế.

Lục Ngọc nói chuyện rất uyển chuyển, nhưng cục trưởng Lý nghe xong lại phủ nhận ngay: “Rau củ trái vụ gì, cái này không được.”

“Rau củ vẫn phải theo quy luật tự nhiên, đồ trái vụ trồng ra cũng sẽ không ngon!

Hơn nữa mỗi mùa đều có rau củ tương thích, có đồ ăn là được rồi, chỉ là để cải thiện khẩu vị một chút đã muốn lãng phí tài lực vật lực, nghe giống như chuyện mà nhà tư bản làm vậy.”

Chuyện này ở thập niên 80 vẫn rất khó lý giải, Lục Ngọc là dựa theo hiểu biết về tương lai đưa ra kiến nghị, thực hiện trồng trọt tự do. Muốn ăn gì lúc nào cũng có, không giống như bây giờ cũng chỉ có thể trữ một số củ cải rau cải, ăn ngày này qua tháng nọ.

Cục trưởng Lý còn tưởng Lục Ngọc sẽ tìm lãnh đạo lớn nói gì, thế mà lại là chuyện này.

Đang nói chuyện, thế mà lãnh đạo lớn lại về trước. Cục trưởng Lý nói: “Cô đi tìm ông ấy nói đi!”

Ông ta không cần hắt nước lạnh, tự có người hắt.

Lục Ngọc thấy ông ta không ủng hộ cũng không nản lòng, đi tìm lãnh đạo lớn.

Lãnh đạo lớn vừa thấy Lục Ngọc tới, lập tức gọi thư ký tiếp đãi. Ông ta tiến hành họp nhỏ trước, đại khái khoảng hai mươi phút, sau khi tan họp mới tiếp đãi Lục Ngọc.

Từ bài văn Lục Ngọc và Phó Cầm Duy nộp lên lần trước, lúc ông ta dự hội nghị cho mọi người xem, khi đó đã dành được một tràng pháo tay và khen ngợi, có thể nói là đủ nở mày nở mặt.

Luôn có vài phần mong đợi đối với Lục Ngọc. Trong lòng Lục Ngọc có chính sự, không có tâm trạng tán gẫu dây dưa với ông ta. Sau đó nhắc lại chuyện rau củ trái vụ mới vừa bị bác bỏ trong phòng cục trưởng Lý.

Lãnh đạo lớn ngẩn ra: “Đây là do cô nghĩ ra?”

Lục Ngọc ừm một tiếng.

Lãnh đạo lớn gật đầu, ông ta từ thành phố lớn điều xuống đây, mắt nhìn và kiến thức của ông ta căn bản vượt xa những người ở huyện nhỏ.

Không ngờ huyện thành nhỏ thế mà lại ngọa hổ tàng long. Cô có thể nói ra khái niệm rau củ trái vụ này đã vô cùng lợi hại, càng huống hồ cô còn có kế hoạch rất chi tiết.

Nếu dựa theo kế hoạch này để đánh giá, thật sự có thể gây trồng một số trái cây và rau củ trái vụ. Không đơn giản nha!

Lãnh đạo lớn biết ở Thượng Hải, Bắc Kinh đã sớm thực hiện việc trồng rau củ quả tự do. Thông qua các kỹ thuật như dựng lều khống chế nhiệt độ thực hiện rau củ trái vụ. Giá cả sẽ hơi đắt đỏ, nghĩ một chút cũng có thể tiếp nhận được, vật hiếm thì đắt, mỗi ngày ăn một thứ giống nhau, cho dù là đầu bếp ngày ngày nấu, cũng đã sớm ăn ngán rồi.

Lãnh đạo lớn vô cùng cảm thán với kế hoạch này, cảm thấy Lục Ngọc luôn có thể cho ông ta chút bất ngờ và kinh hỉ, nói: “Kế hoạch này vô cùng tốt!”

Dĩ nhiên mắt nhìn của ông ta vượt xa những người bản địa như cục trưởng Lý.

Lục Ngọc thấy thái độ của lãnh đạo lớn ủng hộ, sau đó bèn nói cần một ít tiền và nhân viên kỹ thuật.

Lãnh đạo lớn nói: “Cô nói xem có nắm chắc chuyện này thành công không?”

Người bây giờ đều thích hô khẩu hiệu, cho dù là không đủ chắc chắn cũng sẽ nói ra lời tự tin gấp trăm lần, nhưng Lục Ngọc lại là một người rất hiện thực.

Cô nói: “Có độ khó nhất định.”

Lãnh đạo nói: “Không có vấn đề gì về tiền, nhưng nhân viên kỹ thuật thì các cô phải tự đi tìm!” Sau đó viết một bức thư giới thiệu, nói ở viện nông học có một số lão giáo sư, họ có một số giống và kinh nghiệm trồng trọt. Nếu có thể mời họ xuất sơn, chuyện ở đây đều có thể giải quyết nhịp nhàng.

Viện nông học không xa huyện thành bọn họ, khi đó cũng là muốn mở phân viện viện nông học ở chỗ họ. Chẳng qua sau đó bởi vì nhiều nguyên nhân mà không thành. Nhưng vẫn có một số giao tình.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 190: Viện nông học


/images/2024-0308.gif

Cô tới cũng không tính là đường đột, nếu thật sự có thể thực hiện gây trồng rau củ trái vụ, không chỉ có lợi với người dân bản địa, cũng có ích với sự phát triển nghiên cứu và thử nghiệm của viện nông học.

Lãnh đạo huyện nói: “Chuyện này giao cho cô vậy.”

Ông ta nghĩ nếu cô thật sự có thể làm được chuyện này cũng tốt. Ông ta còn rất hi vọng nhìn thấy chuyện này đơm hoa kết trái.

Lúc đi ra, vừa hay gặp mặt cục trưởng Lý, ông ta còn cười nói: “Như thế nào, bị phê bình rồi nhỉ, tôi đã nói chuyện này chắc chắn không được, rau củ quả trái vụ gì, đây không phải chính là c** q**n thả rông sao?” Lời ông ta nói có chút th* t*c.

Nghĩ ngợi cảm thấy là một chuyện mệt dân tốn tiền, quen thói, còn muốn ăn rau củ quả trái vụ, rau củ đúng vụ lẽ nào không được?

Lục Ngọc nói: “Nhưng lãnh đạo đã đồng ý rồi!”

Cục trưởng Lý lập tức biến sắc: “Hả?”

“Là thật đó!” Cuối cùng lấy thư giới thiệu ra, cục trưởng Lý không hiểu người anh minh như lãnh đạo lớn sao lại đồng ý chơi đùa với con nít!

Sau đó đi vào văn phòng lãnh đạo.



Lục Ngọc trực tiếp tìm tới viện nông học.

Viện nông học, nghe ra giống như rất xa hoa, thực ra chỉ là một căn nhà trệt có tấm biển cũ nát, hơn nữa xa xa đã nghe thấy bên trong có người đang khóc.

Lục Ngọc lập tức đi nhanh vài bước, nhìn thấy một ông lão lớn tuổi đang rất thương tâm, cô không thể làm ngơ ông cụ khóc, nói: “Ông làm sao vậy?”

Ông cụ nói: “Đồ khó khăn lắm mới có được đều bị người ta trộm mất rồi!”

Lục Ngọc nhìn căn nhà trệt có một cái sân to, trồng rất nhiều hoa cải dầu, đã bị người ta cắt đi rất nhiều, ngã đông vẹo tây, ngay cả người ngoài như cô nhìn cũng có hơi xót. Ai làm chuyện thất đức này?

Đợi đã, hoa cải dầu này không phải chỉ có tháng ba tháng tư mới có sao? Tháng này thế mà còn có những thứ này, đây chẳng phải là rau dưa trái vị mà cô muốn sao?

Lục Ngọc phấn chấn hẳn.

Người của viện nông học không nhiều, tổng cộng có tám người, những người khác cũng đều đang nói: “Sau này chúng ta không ngủ nữa, mỗi ngày đều tới canh, nếu ai dám trộm rau, liều với chúng!” Chỗ này của họ thường sẽ trồng một số mảnh ruộng thử nghiệm, kết quả chưa gì đã bị người lân cận dòm ngó, dăm ba hôm họ sẽ trộm những thứ được gây trồng ra này.

Báo cảnh sát, cảnh sát cũng không quản, hạn ngạch quá nhỏ. Viện nông học muốn nhờ huyện bỏ tiền làm một tấm lưới sắt, nhưng trong huyện lại sợ khiến người khác bị thương. Lẽ nào họ là đáng bị trộm sao? Tất cả mọi người đều căm phẫn nói.

Họ tức tối quát một trận, lúc này mới phát hiện vị khách ghé thăm là Lục Ngọc.

Một người trong đó nói: “Cô gái, cô tới tìm ai?”

Lục Ngọc nói: “Tôi tới tìm mọi người!”

Sau đó bổ sung: “Thực ra tôi có một cách!”

Nhất thời lực chú ý của tất cả mọi người đều dồn về Lục Ngọc.

Tuổi của những người ở đây đều đã trên bốn mươi, nhìn thoáng qua chính là nông dân sinh ra và lớn lên ở đây, căn bản không có dáng vẻ hào hoa phong nhã của giáo sư như trong tưởng tượng.

Sau đó Lục Ngọc đưa thư cho ông lão vừa mới khóc lóc kể lể đó, ông ấy chính là viện trưởng của viện nông học. Mở ra xem, ông ấy sững người, căn bản không màng khóc nữa, nói: “Đây là suy nghĩ trong huyện các cô sao? Quá tuyệt!”

Đây chính là phương hướng mà họ đang nghiên cứu, rau củ quả trái vụ, nhưng đang lúc gây trồng lại liên tục bị trộm cắp.

Vốn tưởng đầu đề trồng trọt rau củ quả trái vụ này sẽ dẫn trước người khác khoảng mười năm.

Không ngờ huyện bên cạnh đã đưa ra trước rồi.

Viện trưởng có chút hưng phấn: “Phương án này rốt cuộc là do ai đề ra?”

Lục Ngọc ngại ngùng nói: “Là tôi.” xa tận chân trời gần ngay trước mắt.

Viện trưởng tán thưởng nói: “Phụ nữ có thể gánh nửa bầu trời!”

Lục Ngọc nói: “Chi bằng ông hợp tác với thôn chúng tôi, như vậy chúng ta sẽ có riêng một khu đất làm ruộng thực nghiệm cho các ông, vừa có thể có hỗ trợ kỹ thuật và tiền bạc, còn có thể giữ những thứ này!”

Dù sao thì trong thôn không có người ngoài tới, thẩm tra trong thôn vẫn vô cùng nghiêm khắc, hơn nữa đối với người trong thôn mà nói, tiền thịt mới đáng tiền, còn rau dưa, ở trong mắt họ cũng rất thấp kém, căn bản sẽ không có ai đi trộm.

Lục Ngọc nói ra suy nghĩ này, mấy lão giáo sư vô cùng hưng phấn.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 191: Tới thôn đại vũ khảo sát


/images/2024-0308.gif

Giáo sư vừa nghe Lục Ngọc nói vậy liền rung động.

Cộng thêm tình hình ở đây, thường xuyên bởi vì con số đồ trồng ra bị trộm quá nhỏ, báo cảnh sát cũng vô dụng. Hình như những kẻ trộm rau đó đã biết, ngược lại trộm càng hung hăng.

Cho nên mới muốn chuyển viện nông học tới nơi khác.

Đã sắp bàn bạc ổn thỏa rồi, giữa chừng bị thọc một gậy, còn có một số vấn đề lịch sử di lưu, cuối cùng chỉ đành thôi.

Bây giờ Lục Ngọc cầm kế hoạch tới, bao gồm một số thư giới thiệu và vấn đề về chính sách, lão giáo sư và viện trưởng ở đây đều vô cùng rung động.

Viện trưởng còn có chút cẩn trọng, nói với Lục Ngọc: “Cô quay về trước đi, tôi suy nghĩ một chút, sau đó sẽ cho cô đáp án.”

Lục Ngọc gật đầu, loại chuyện lớn này nên suy nghĩ kỹ càng. Sau đó nói với họ: “Vậy được, tôi ở đây dạo một chút, đợi buổi tối bắt chuyến xe đó về thôn, nếu các ông có suy nghĩ gì, lúc nào cũng có thể nói với tôi!”

Mọi người nhìn Lục Ngọc, có chút bất ngờ, tuy cô còn trẻ nhưng cả người lại hiện ra một loại khí độ không thể tả được, còn rất hấp dẫn người khác!

Giáo sư nói với Lục Ngọc: “Mạo muội hỏi một câu, cô có thân phận gì?”

Lục Ngọc lập tức lịch sự nói: “Tôi là cá nhân tiên tiến của thôn chúng tôi, còn là cán bộ phụ nữ!” Loại thân phận này ở bên ngoài vẫn rất dọa người.

Không có thân phận này thật sự không được, dù sao thì Lục Ngọc quá trẻ.

Giáo sư nghe vậy cũng sinh lòng kính nể, cán bộ tuổi trẻ tuyệt đối có bản lĩnh. Chẳng trách khí độ của cô lại khác với mọi người như vậy.

Giáo sư hứa sẽ trịnh trọng suy nghĩ, Lục Ngọc định dạo ở xung quanh một chút.

Cô vừa đi, những giáo sư này lại sốt ruột.

Nói với viện trưởng: “Chúng ta mau chóng rời khỏi đây thôi, ở đây căn bản không thể ổn định làm công tác nghiên cứu.” Mỗi lần gặp phải bị trộm, hơn nữa họ còn có một số xung đột với người dân quanh đây, bây giờ chỉ nghi ngờ chứ không có chứng cứ.

Nhìn ai cung tràn ngập hoài nghi, bây giờ có một cơ hội có thể để họ đến vùng khác phát triển, chuyện tốt biết bao. Viện trưởng nói: “Mọi người đều cảm thấy có thể rời đi?” Trong lòng viện trưởng cũng có suy nghĩ, nhưng thân là viện trưởng, vẫn phải cân nhắc nhiều phương diện.

Các đồng chí xung quanh đều sốt ruột muốn chế.t: “Ông còn suy nghĩ cái gì nữa, bây giờ cơ hội này ngàn năm có một!”

Chỉ sợ sau khi Lục Ngọc đi sẽ lại thay đổi chính sách, bọn họ ngược lại rơi vào thế bị động.

Nói cho cùng chỉ có một câu, họ muốn đi.

Viện trưởng nghe vậy cũng hạ quyết tâm: “Vậy được, lát nữa chúng ta ra ngoài khảo sát một lượt, nếu thật sự có thể, chúng ta sẽ chuyển địa điểm nghiên cứu đi.”

Biển hiệu của viện nông học vẫn phải để lại, chuyển hết công tác trong đồng ruộng tới thôn Đại Vũ làm. Họ rất nhanh đã đạt được nhận thức chung!

Lục Ngọc ở đây dạo một chút, phát hiện trên phố lớn cũng không có gì ngon.

Mỗi người đều qua lại vội vã, quần áo cũng đều là ba màu đen, lam, xám, thậm chí họ còn nhìn cô thêm vài cái. Bác gái đeo băng đỏ còn sẽ nghiêm mặt, hỏi cô tới đây làm gì.

Nhân viên bán hàng ở cung tiêu xã và cửa hàng cũng không nhiệt tình như chỗ cô, Lục Ngọc cũng không mua gì, dạo một chút rồi về.

Lại quay lại viện nông học, muốn tạm biệt các vị giáo sư.

Lần này ra ngoài vội vã, cũng không mang theo chút đồ gì cho mấy vị lão giáo sư. Vừa nãy nhìn thấy bánh đậu xanh bên đường cũng được, tuy không mềm mịn như Lục Ngọc làm, nhưng cũng ổn. Cô mua hai cân cho lão giáo sư, mấy người họ có thể chia nhau ăn.

Lần này lão giáo sư nhìn thấy cô lại vô cùng nhiệt tình: “Cô gái này cũng quá khách sáo rồi, khi không tiêu tiền lung tung.” Thái độ đã thân thiết hơn không ít, nói: “Chúng tôi đã nghiên cứu rồi, có thể tới chỗ cô khảo sát!”

Lục Ngọc vô cùng kinh hỉ: “Thật sao?”

Vốn tưởng họ phải suy nghĩ rất lâu, không ngờ nói đi là đi!

Sau đó nhiệt tình nói: “Hoan nghênh mọi người tới, vậy mọi người định khi nào tới, tôi dễ bề sắp xếp một chút.”

Lão viện trưởng cũng là người nhanh nhẹn, nếu đã đồng ý thì cũng không có gì phải trì hoãn, liền nói: “Không cần chuẩn bị, chúng tôi là đi làm học vấn, không phải đi hưởng phúc. Như thế này đi, chọn ngày không bằng đụng ngày, hôm nay đi.”
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 192: Làm ruộng cũng có thể làm giáo sư


/images/2024-0308.gif

Ông ấy dẫn hai giáo sư đi theo, tổ thành một đội ba người, định khảo sát một chút tình hình nước, đất bên đó và kích thước của địa điểm.

Quay về phải chuyển mấy lần xe, từ huyện thành này bắt xe tới huyện của Lục Ngọc trước, sau đó còn phải ngồi xe về thôn, phải tốn ít nhất ba tiếng…

Buổi tối người trên xe không nhiều, họ đều tìm được chỗ ngồi, còn trò chuyện với nhau.

Tuy Lục Ngọc không hiểu nông học nhưng cô có mô thức tư duy của sau này, nói một số chuyện như phương thức làm lều, khống chế độ khô ẩm, nóng lạnh, khiến mấy vị lão giáo sư cũng tán thưởng không thôi, một mực muốn tuyển cô làm học sinh của viện nông học.

Hai lần bắt xe, cuối cùng cũng về tới thôn, trời đã hoàn toàn tối đen.

Trưởng thôn vẫn ở cổng thôn đợi Lục Ngọc.

Ông ta lo lắng, dù sao thì Lục Ngọc cũng là một nữ đồng chí, có hơi hối hận khi để cô ra ngoài một mình, nên bảo chủ nhiệm phụ nữ đi cùng cô.

Cuối cùng xa xa nhìn thấy Lục Ngọc quay về, thấy cô dẫn theo mấy lão đồng chí.

Trưởng thôn hỏi Lục Ngọc: “Như thế nào?”

Lục Ngọc nói: “Mấy vị giáo sư này đều là người của viện nông học, họ định tới đây nghiên cứu một chút, trong huyện nói rồi, có thể cấp ngân sách!”

Trưởng thôn nghe xong liền cả kinh, không ngờ Lục Ngọc thế mà lại có thể hoàn thành nhiệm vụ vượt mức.

Đây là chuyện rất khó, cô không chỉ giải quyết lãnh đạo trong huyện, ngay cả giáo sư cũng đưa tới.

Ông ta lập tức tôn kính mấy ông lão tướng mạo giản dị này, lập tức mời họ: “Các lão tiên sinh, sắc trời đã muộn rồi, hôm nay các người cứ ở nhà tôi đi!” Nhà trưởng thôn là khí phái nhất.

Tuy trong lòng mấy lão giáo sư có chút sốt ruột, nhưng cũng biết bây giờ không tiện lắm, khách sáo nói: “Làm phiền rồi!”

Trưởng thôn lập tức cười nói: “Không phiền, các người có thể tới thôn chúng tôi chính là rồng đến nhà tôm.” Trong thôn còn chưa từng tiếp đãi giáo sư bao giờ, người làm ruộng trời sinh đều có hảo cảm với người đọc sách.

Tin tức lập tức truyền khắp thôn Đại Vũ.

Lục Ngọc thế mà lại dẫn giáo sư về, trưởng thôn đích thân chiêu đãi.

Rất nhiều người phục Lục Ngọc. Trước đây rất nhiều người cảm thấy Lục Ngọc quá trẻ, nhưng người ta lại có thể chiêu mộ cả giáo sư tới. Lục Ngọc về tới nhà, nhà họ Phó đã nấu cơm xong rồi.

Phó Cầm Duy cũng đã về từ sớm, nhìn thấy cô, thì thầm nói một câu: “Cán bộ nhà chúng ta về rồi à?”

Sau đó còn lén lút nhét cho cô một viên kẹo sữa Hươu Sao.

Gò má Lục Ngọc hơi nóng lên.

Nhà họ Phó để cơm cho Lục Ngọc, cô đơn giản ăn một miếng, rất nhanh đã về phòng nghỉ ngơi.

Ngày hôm sau, Lục Ngọc làm xong việc trong nhà, sau đó ra ngoài xem một chút. Ba giáo sư đã dậy sớm đi ra đồng, thấy xu thế phát triển lương thực ở chỗ họ cũng không tồi.

Sau đó trưởng thôn còn đặc biệt nói phương thức ủ phân của Lục Ngọc cho giáo sư nghe. Giáo sư vừa nghe càng thêm tiếc nuối, nói với Lục Ngọc: “Cô thật sự không suy nghĩ thi nông học sao?” Đây là một thiên tài!

Lục Ngọc lại lần nữa lịch sự từ chối.

May mà các giáo sư cũng không quá dây dưa.

Đều là giáo sư của viện nông học, họ cũng có một số phương pháp làm phân.

Giao lưu với trưởng thôn một chút.

Giáo sư ở bên đây nên rất nhiều người đều để ý tới, vừa thấy giáo sư lên tiếng, đều hận không thể lập tức đi thử.

Trưởng thôn cũng cực kỳ hưng phấn, sau này cho dù không được huyện hỗ trợ phân bón. Có những phương pháp ủ phân này cũng đủ chống đỡ một trận.

Những giáo sơ này ai cũng có tuyệt kỹ, trưởng thôn hạ quyết tâm, cho dù dùng hết bản lĩnh cũng phải giữ những đại lão của viện nông học này ở lại thôn Đại Vũ.

Người dân trong thôn cũng vô cùng tôn kính các giáo sư, lão giáo sư đều có hơi ngại.

Đám phụ nữ trong thôn đều chụm lại: “Hóa ra làm ruộng cũng có thể làm giáo sư à?”

“Chứ gì nữa, ba trăm sáu mươi ngành, ngành nào cũng có trạng nguyên!”

‘Vậy chồng tôi, ông ấy có thể làm giáo sư không?” Ông ấy là người giỏi làm ruộng được công nhận nhất trong thôn.

Người bên cạnh nói: “Khó nói, không thì để ông ấy đi giao lưu với giáo sư thử, nói không chừng sau này cũng có thể làm một giáo sư!” Mỗi người nói mỗi kiểu, cũng rất náo nhiệt.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 193: Mày liễu không thua cánh mày râu


/images/2024-0308.gif

Còn có mấy thím đưa con nhà mình tới bên cạnh trưởng thôn, nghe nói những lão giáo sư này sẽ ở lại làm một số chuyện, tới lúc đó chắc chắn thiếu người.

Tuy những đứa trẻ này chưa từng đi học, nhưng làm ruộng, làm một số việc vặt đều được. Để chúng tới học hỏi một chút cũng tốt.

Đáng tiếc lòng cha mẹ trong thiên hạ, phụ huynh có tâm tư nhỏ không ít.

Chất đất bên này cũng khá tốt, hơn nữa trong huyện còn hứa đầu tư tiền, mấy lão giáo sư hừng hực trong lòng, ở đây hơn một buổi, sau đó liền trở về.

Chuyển mấy chuyến xe mới về tới viện nông học ở huyện thành bên cạnh.

Các đồng nghiệp ở viện nông học vây lấy họ, vội hỏi: “Như thế nào?” Họ vẫn luôn quan tâm chuyện này.

Lão giáo sư và viện trưởng nói ra, năm người còn lại nói: “Vậy tốt!”

Thật sự là một cơ duyên hiếm có. Bây giờ họ đang nghiên cứu đồ trái vụ, đến đó tốt hơn ở đây.

Công việc văn phòng thì để lại đây. Ruộng thử nghiệm và ruộng nghiên cứu thì để ở thôn Đại Vũ, sau này họ phải chia ra hai ngã.

Hai ngã cũng được, chỉ cần không bị trộm là được!

Sau đó lão viện trưởng thảo ra một bản kế hoạch. Họ được coi là đầu tư kỹ thuật, thu nhập bốn phần mỗi năm đều sẽ quy về viện nông học.

Giống và nghiên cứu sản lượng cao đều do họ cung cấp! Nói ra suy nghĩ này, mấy người họ vẫn có chút thấp thỏm.

“Bên đó sẽ đồng ý chứ?” Người làm nghiên cứu sợ nhất bị người khác nói tới tiền, luôn sẽ có một chút cảm giác xấu hổ mở miệng.

Lão viện trưởng nói: “Thử xem, chúng ta thực sự quá nghèo.” Bây giờ nếu bên đó đã có ý hợp tác, dĩ nhiên họ sẽ dốc hết toàn lực, nhưng cũng không thể may áo cưới thay người khác được.

Ông ấy muốn thử xem sao, sau đó gọi điện thoại cho thôn Đại Vũ.

Lục Ngọc đã ở trong thôn đợi từ sớm, nhận được điện thoại lập tức nói: “Các ông suy nghĩ như thế nào?”

Bên phía viện nông học nói tỉ lệ chia hoa hồng ra.

Lục Ngọc lập tức đồng ý, trước khi họ nói, cô và trưởng thôn đã sớm suy đoán trước yêu cầu mà họ có thể sẽ đưa ra.

Vốn tưởng viện nông học hỗ trợ, họ sẽ đòi chia năm năm, không ngờ những giáo sư viện nông học này càng hậu đạo, lên tiếng chỉ đòi bốn sáu. Lục Ngọc sảng khoái đồng ý, bên phía lão giáo sư cũng hơi yên tâm. Sau đó báo cho huyện, để bên huyện xuất một bức thư mời.

Lục Ngọc vào trong huyện lần nữa. Nhân viên khinh người lần trước đó, lần này nhìn thấy Lục Ngọc liền khoa trương nói: “Em gái Lục Ngọc, lần trước lãnh đạo lớn còn nhắc tới em, thật sự là mày liễu không thua cánh mày râu!”

Đối xử với cô thân thiết giống như chị em vậy.

Bây giờ hoàn toàn không dám coi thường cô nữa.

Lại ở bên cạnh vuốt râu nịnh nọt nói rất nhiều lời hay ho, sợ Lục Ngọc ghi hận cô ta thất lễ lần trước.

Lục Ngọc nói: “Lãnh đạo lớn đâu?” Cô tới xử lý việc.

Nhân viên lập tức nói: “Lãnh đạo lớn ở cùng chỗ với cục trưởng Lý đó.”

Lục Ngọc nghe xong, gật đầu.

Họ có cách nhìn khác nhau đối với việc trồng rau củ quả trái vụ.

Lãnh đạo lớn quyết định, cục trưởng Lý không thích cũng hết cách. Nghe nói Lục Ngọc lại tới, nói: “Biết khó mà lui rồi nhỉ, người trẻ chính là luôn tài lanh tài lẹ.”

Lãnh đạo lớn cười nói: “Để cô ấy vào đi, chúng ta cũng nghe thử!”

Sau khi Lục Ngọc vào, lần lượt chào hỏi hai lãnh đạo, đưa một bản văn kiện ra.

Cục trưởng Lý cũng muốn xem, nhưng không thể vượt trên lãnh đạo lớn, chỉ đành quan sát phản ứng của lãnh đạo lớn.

Thấy lãnh đạo lớn rạng rỡ sắc mặt. .

||||| Truyện đề cử: Mưa Bụi Thượng Hải |||||

Cục trưởng Lý càng tò mò, không biết cô đã cho lãnh đạo lớn xem cái gì.

Lãnh đạo lớn xem xong liền kinh ngạc, chỉ có một ngày, sao Lục Ngọc lại thuyết phục được những lão già ương bướng của viện nông học đó chứ.

Lãnh đạo xem tài liệu cô báo cáo lên, tổng cộng xin hơn hai nghìn tệ tiền dự chi, bao gồm một số cốt thép, bạt chống mưa, đều là những thứ cần phê chuẩn mua.

Số tiền này nhiều hơn tưởng tượng của lãnh đạo lớn một chút, nhưng vừa hay nằm trong giới hạn của ông ta, nghĩ ngợi liền ký tên lên trên.

Lãnh đạo lớn còn cười khen Lục Ngọc với cục trưởng Lý: “Lợi hại!”

Nói xong liền nói chuyện cô thuyết phục được lão giáo sư cho cục trưởng Lý biết.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 194: Vụ thu


/images/2024-0308.gif

Trước kia cục trưởng Lý từng tiếp xúc với những lão giáo sư này, biết những người này chẳng nể nang ai.

Ông ta nhìn Lục Ngọc cũng có chút khó tin, luôn tò mò rốt cuộc cô làm được bằng cách nào.

Lãnh đạo lớn gửi thư mời, rất nhanh điện thoại ở huyện bên cạnh đã tới, thư ký nói: “Phải làm sao đây, huyện người ta gọi điện thoại rồi.”

Lãnh đạo lớn ấn nối máy.

Vừa nối máy đã nghe lãnh đạo huyện bên cạnh cười mắng: “Ông đào góc tường đã đào tới chỗ tôi rồi, không thích hợp nhỉ!”

Lãnh đạo lớn cười ha ha nói: “Trời muốn mua, mẹ muốn xuất giá, tùy họ thôi.”

Lãnh đạo ở huyện bên cạnh có chút bất đắc dĩ: “Con người ông thật là.”

Tuy không biết ông ta muốn làm gì, nhưng nghĩ hình như bên viện nông học có chút vấn đề.

Luôn có một số xung đột với người dân xung quanh, chuyện này cục cảnh sát cũng từng báo lên, nghĩ ngợi cảm thấy chỉ là chút chuyện nhỏ, nếu họ muốn đi, cũng đỡ không ít mâu thuẫn. Sau khi gọi điện thoại xong liền phê duyệt.

Nhiều năm sau, ông ta vô cùng hối hận sau lại thả mấy con gà mái đẻ trứng vàng này đi. Nhìn người khác đã sớm thực hiện việc ăn rau củ quả tự do, chỗ họ còn phải đến vùng ngoài mua với giá cao, không thể không rơi nước mắt chua sót!

Tất cả thủ tục hợp đồng đều đầy đủ chính quy. Cộng thêm lãnh đạo lớn trong huyện hỗ trợ, người bên dưới không có vấn đề gì về bản hợp đồng này, rất nhanh đã làm xong tất cả.

Đợi khi Lục Ngọc lấy văn kiện vừa đóng công chứng ra, nhân viên kinh ngạc phát ngốc, người tới đây làm thủ tục, ai không phải chạy ba tới bốn bước, cô thì hay rồi, bật đèn xanh cả quá trình, cô gái nông thôn này có bản lĩnh.

Cục trưởng Lý nhìn Lục Ngọc đi ra, sau đó nói với lãnh đạo huyện: “Hay là giữ Lục Ngọc lại đi!” Ông ta có chút d.a.o động, cô gái này làm việc nhanh nhẹn, tài trí mưu lược.

Ngay cả những lão giáo sư kia cũng có thể thuyết phục được, có phong độ có gan dạ, giữ lại huyện cũng rất có ích.

Lãnh đạo lớn nói: “Vậy thì phải xem cô ấy có thể làm ra chuyện rau củ trái vụ không!”

Ông ta vô cùng kỳ vọng với Lục Ngọc, nếu lần này làm tốt, định chiêu mộ cô vào huyện làm việc.

- -

Hai tháng trôi qua trong chớp mắt. Người trong thôn đều rất hưng phấn, bởi vì chuyện quan trọng nhất mỗi năm một lần sắp bắt đầu – vụ thu.

Giữa các thôn lân cận tồn tại quan hệ cạnh tranh, ai gặt được nhiều lương thực, người đó sẽ hãnh diện hơn.

Xếp hạng mỗi năm của thôn Đại Vũ đều là hạng hai hạng ba, năm nay lại tăng thêm phân bón, bông lúa đã sắp đè cong thân lúa, tình hình phát triển rất đáng mừng.

Quán quân thu hoạch lúa năm nay chắc chắn là thôn Đại Vũ, tất cả mọi người nghĩ thôi đã hừng hực trong lòng.

Vụ thu hằng năm là chuyện quan trọng nhất cả thôn, bất luận là làm gì đều phải xin nghỉ về thôn làm việc.

Nhà họ Phó đèn đuốc sáng choang, những người khác đều ăn cơm xong, ai về phòng nấy nghỉ ngơi. Phó Cầm Duy còn đang đợi Lục Ngọc.

Lục Ngọc làm cán bộ, mỗi ngày họp đều rất muộn.

Vụ thu lần này, cán bộ đều phải chỉ huy tiền tuyến, không phải một chuyện dễ dàng.

Buổi tối Phó Cầm Duy không ăn, định ăn cùng Lục Ngọc. Thấy sắc trời ngày càng tối, trong thôn không có đèn đường gì, dứt khoát ra ngoài đón cô.

Phó Cầm Duy cũng rất may mắn, lúc anh chạy tới ủy ban thôn, vừa hay người bên trong đi ra.

Xa xa nghe thấy chủ nhiệm phụ nữ cười với Lục Ngọc: “Xem, Tiểu Phó tới đón cô rồi!”

Lục Ngọc nhìn thấy Phó Cầm Duy có vài phần vui vẻ, còn vẫy tay.

Cán bộ khác nhìn thấy vợ chồng họ ân ái như vậy, đều hiểu ý cười. Ở trong một thôn còn đưa đón, phải thích đến thế nào mới như vậy chứ?

Lục Ngọc tạm biệt mấy cán bộ khác, lặng lẽ đi tới bên cạnh Phó Cầm Duy.

Phó Cầm Duy lấy trứng gà luộc cho Lục Ngọc.

Trứng gà này luôn cầm trong lòng bàn tay, lúc này lấy ra vẫn còn ấm nóng. Dạo này lợi nhuận bán cổ vịt khá tốt.

Tiêu Thái Liên hào phóng chưa từng có, quyết định cứ cách ba ngày có thể luộc trứng một lần, cả nhà chia mỗi người một trứng.

Trứng gà của các anh chị dâu đều cho con mình, trứng gà của Phó Cầm Duy đều cho Lục Ngọc.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 195: Vụ thu 2


/images/2024-0308.gif

Lục Ngọc xuyên sách tới, trước đây có đồ ngon gì chưa từng ăn qua.

Bây giờ lại cực kỳ thèm trứng gà. Hết cách, đồ ăn ở đây thực sự quá kém. Nhà Tiêu Thái Liên đã là nhà ăn ngon nhất cả thôn, nhưng vẫn không đủ.

Lục Ngọc một lòng đợi thịt heo bên trại nuôi heo.

Cô nói: “Bên trại heo có hai con heo của hai chúng ta, tới lúc đó không bán, lấy ăn!”

Phó Cầm Duy nói: “Được, em nói sao thì là vậy.” Trong ngữ khí ngập tràn sủng chiều dành riêng cho cô.

Lục Ngọc bẻ trứng gà ra, ăn phần vàng. Tròng trắng để cho Phó Cầm Duy.

Hai người phối hợp ăn ý, vui vẻ ăn xong trứng gà sau đó quay về.

Đồ ăn đã nguội hết, Lục Ngọc dứt khoát nấu hai bát mì, buổi tối ăn cũng ngon miệng.

Ăn xong, Phó Cầm Duy với Lục Ngọc đi dạo trong sân tiêu cơm, nói với cô: “Ngày mai bắt đầu vụ thu rồi, có thể trụ được không?”

Tới lúc đó mỗi ngày đều phải ở trên bờ ruộng chỉ huy.

Chỗ họ không có loa, toàn dựa vào cổ họng, trải qua một vụ thu, người cũng phải tróc lớp da.

Người khác còn đỡ, tố chất cơ thể mạnh, cũng đã trải qua mấy lần rồi.

Nhưng Lục Ngọc là lần đầu, hơn nữa là nữ cán bộ nhỏ tuổi nhất trong thôn, mọi người cực kỳ chú ý tới cô, như vậy khiến áp lực của cô rất lớn.

Lục Ngọc tràn ngập tự tin nói: “Không sao!”

Mấy hôm trước khi điều chế gia vị cổ vịt, mua tươi, tới lúc đó ngâm nước ăn, có lẽ có thể kiên trì được.

Cuối cùng hai người thoải mái ngâm chân trong một thùng nước.

Sau khi Phó Cầm Duy đổ nước đi, hai người về phòng lên giường ngủ. Lục Ngọc thành thục nằm trên cánh tay của Phó Cầm Duy, cảm nhận nhiệt độ cơ thể ấm áp và hương thơm nhàn nhạt trên người anh.

Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng đã nghe bên ngoài khua chiêng gõ mõ.

Trời đang tối, người cả thôn đều tới bãi đập lúa. Xa xa đã nghe thấy trưởng thôn đứng trên cái xe rách, hét về phía đám người bên dưới: “Vụ thu chính là nhiệm vụ, mọi người nhất định phải đảm bảo chất lượng và số lượng, làm xong chuyện này, bình an đưa lương thực vào trong kho lương thực huyện, năm nay coi như không uổng công làm!”

Họ từng tra qua, mấy hôm nữa sẽ mưa liên tục.

Nếu dựa theo họ tính, mười ngày nữa thu hoạch là tốt nhất. Nhưng không đợi được nữa, giành thu hoạch sớm.

Trong thôn cả một vùng rộng lớn như vậy, muốn thu hoạch không phải chuyện dễ dàng.

Có người thu gặt, có người buộc, có người vận chuyển, có người tổ chức phơi khô, cân, đựng….Bất luận trai gái già trẻ trong thôn đều hành động.

Cảm giác căng thẳng và áp bức có hơi giống với thi đại học sau này.

Dù sao thì tất cả mọi người đều chờ xuất phát, hô to: “Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!” Lục Ngọc trà trộn vào trong, cũng bị bầu không khí này lây nhiễm, đột nhiên có cảm giác dạt dào cảm xúc.

Sau một tiếng lệnh xuống, những người bình thường làm việc cực kỳ dũng mãnh kia lập tức xông lên trước, vung múa lưỡi liềm, soạt soạt soạt, phía trước đã nằm rạp xuống.

Người phía sau cũng lập tức tiến lên, giống như thiên quân vạn mã xông về khu lương thực.

Buộc xong một đoạn lớn lương thực ném lên bên bờ, phía sau sẽ có người mang đi.

Lục Ngọc cùng với chủ nhiệm phụ nữ dẫn dắt một đám nữ đồng chí làm việc.

Chủ nhiệm phụ nữ hét to: “Các chị em, chúng ta nhất định phải vượt qua những nam đồng chí kia, phụ nữ có thể gánh nửa bầu trời, không thể để người khác coi thường!”

Những nữ đồng chí này cũng phấn khích vô cùng, động tác trên tay càng nhanh hơn. Tính tích cực của mọi người đã được điều động ra.

Tất cả mọi người đều đang bận rộn, ngay cả trẻ con cũng chen vào trong nhặt lúa rơi, ai nhặt nhiều nhất sẽ được chia hai viên kẹo.

Đây là vinh dự rất lớn!

Tất cả mọi người rất nhanh, mọi người ở đây gặt lúa mì rất có trật tự, một vùng lớn lương thực như vậy, một ngày không thể gặt hết được.

Chạng vạng sẽ có người trực đêm ở đây.

Nghe người già nói, sẽ có người thất đức nhân lúc mọi người không chú ý tới trộm vào lúc gặt lương thực. Đây quả thực chính là trộm mất mạng của người dân!

Thôn họ thì không có, nhưng nghe nói thôn bên cạnh từng bị trộm lương thực.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 196: Nấu cơm tập thể


/images/2024-0308.gif

Người dân cả thôn cực kỳ phẫn nộ, thu hoạch một năm bị người ta trộm mất. Người phía trên đều điểm danh phê bình, ngay cả lương thực cũng không canh giữ được, thật sự quá mất mặt.

Để tránh chuyện tương tự xảy ra, trưởng thôn nói: “Tối nay tất cả cán bộ đều ở lại đây trực đêm, tối mai đổi ca.”

Buổi sáng không được tính là quá nóng, làm việc cũng rất thoải mái, rất nhanh mặt trời đã lên.

Nồi ăn tập thể trong thôn đã nấu cháo, bảo mọi người ăn một miếng rồi làm.

Trạng thái của mọi người rất tốt, cảm xúc cao trào, lúc ăn cơm cũng ăn cực kỳ hăng hái.

Đây mới là bữa sáng, nghe nói buổi trưa còn sẽ nấu thịt.

Mỗi lần vụ thu, về cơ bản trong thôn đều có thể so với đón tết, là chuyện quan trọng nhất.

Bình thường trưởng thôn keo kiệt mấy cũng nỡ cho mọi người ăn ngon một chút vào lúc này.

Mọi người nêu ý kiến: “Hay là để Lục Ngọc nấu đi!”

Trước đây khi xây chuồng heo họ từng ăn một bữa! Người chưa từng ăn cũng thường xuyên nghe người khác nói.

Lúc bình thường không thể nhờ tới Lục Ngọc, nhưng bây giờ cô cũng là cán bộ, cũng được coi là cống hiến cho thôn, tiếng hô của mọi người rất cao.

Trưởng thôn còn đặc biệt tìm Lục Ngọc hỏi. Nấu cơm tập thể và nấu cơm lẻ rất khác, Lục Ngọc lại lập tức đồng ý.

Người trong thôn nghe vậy, đáy lòng càng vững chắc.

Lục Ngọc tới nhà bếp của đại đội, món ăn cần nấu hôm nay là thịt heo hầm rau cải.

Nữ đầu bếp đã sớm xử lý xong thịt heo rồi.

Trong thôn mua năm ký thịt heo, cần nấu ra ba nồi đồ ăn lớn.

Cải trắng nhiều thịt ít, cải trắng rửa xong chất lại giống như núi.

Thịt trong thôn ít, để mọi người đều có thể ăn được một chút, cắt rất vụn.

Hoàn toàn khác với ăn thịt ở nhà mình, nhưng ăn cải trắng không lại quá thanh đạm.

Lục Ngọc cùng với mấy đầu bếp cắt nửa thùng khoai tây.

Khoai tây có thể nâng vị tăng độ tươi ngon, cũng có thể tăng thêm cảm giác no bụng.

Cơm thì dùng tạp lương gạo thô nấu, nhưng đã dùng nước ngâm trước, tới lúc chụm nhiều củi một chút, khẩu cảm cũng không tính là quá cứng. Rất nhanh bên kia đã thúc giục mau chóng nấu cơm.

Hôm nay là ngày đầu tiên của vụ thu, đừng có sai sót. Tới lúc đó người bên kia đang đợi ăn, cơm nước bên này còn chưa nấu xong thì ngại lắm.

Từng nồi cơm tạp lương được nấu.

Mùi thơm đặc hữu của lương thực tỏa ra.

Lục Ngọc chuẩn bị nấu đồ ăn, xào thơm thịt trước, sau đó xào mềm cải trắng. Sau đó lại đổ thêm nước, bắt đầu hầm lửa lớn.

Bỏ thêm tương dầu tăng vị lên màu, cuối cùng bỏ khoai tây. Rất nhanh một mùi thơm xa lạ thuận theo không khí bay ra ngoài.

Các dì đầu bếp buổi sáng đã ăn cháo, lúc này ngửi thấy mùi, bụng vẫn sôi sùng sục.

Bọn họ đều cả kinh. Trước đây đều nói Lục Ngọc nấu ăn ngon, họ còn không tin, nghĩ ngon thì có thể ngon tới đâu. Hôm nay có hơi phục, đồ giống nhau, nhưng rơi vào tay cô sao lại có thể nấu ra được hương vị này?

Chẳng trách mọi người đều nói cô nấu ngon, quả thực có bản lĩnh.

Rau hầm giống như vậy, ít nhất phải nấu ba nồi.

Bên này vẫn luôn nấu nướng, bận rộn vô cùng.

Lục Ngọc nấu xong sớm hơn thời gian dự định, các nữ đầu bếp nếm thử vị, ngại vớt thịt, chỉ đơn giản gắp một miếng cải trắng.

Vừa ăn vào, mềm mại thơm ngọt, quá ngọt. Cải trắng có thể nấu ra vị này, cho dù ăn hằng ngày cũng sẽ không ngán.

Lục Ngọc nói: “Nấu xong rồi, cháu đi trước.”

Bởi vì cô là cán bộ, bên phía ruộng có thể cần người bất cứ lúc nào, nhiều thêm một người thì có thể thêm một phần sức mạnh.

Mấy thím đầu bếp này ôn hòa thân thiết nói: “Đi mau đi, bên này có chúng tôi, cô yên tâm!”

Lục Ngọc vừa đi, mấy thím này liền khen nhà họ Phó thật sự may mắn.

Vớ được một nàng dâu thần tiên.

Trước đây Lục Ngọc ở trong thôn không có tài cán gì, cộng thêm thể chất bệnh tật của cô, cho dù xinh đẹp, không ai muốn kết thông gia với nhà cô.

Nhưng bây giờ như thế nào?

Nhà mẹ cô bắt đầu nuôi heo, cô thì làm cán bộ. Những người già mê tín trong thôn đều nói cô có phúc khí.

Không ít thím chụm lại hối hận, sao lại không phát hiện viên ngọc thô này lúc cô còn tầm thường? Để cho nhà họ Phó nhặt hời.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 197: Tuyệt đối đừng để lục ngọc nấu ăn


/images/2024-0308.gif

Khi Lục Ngọc tới bãi đập lúa, tất cả mọi người đều đang làm việc, ngay cả mấy lão giáo sư đó cũng đi ra giúp.

Lều rau củ đã sớm được dựng xong.

Các lão giáo sư cả ngày cắm rễ trong lều, trước đây sống ở nhà trưởng thôn, sau đó cảm thấy không tiện, trong thôn lại sắp xếp chỗ ở.

Mấy lão giáo sư đều chọn mấy tiểu đồ đệ trong thôn, bình thường tay cầm tay chỉ việc.

Những tiểu đồ đệ này cũng có thể giúp đỡ họ làm chút việc gì đó.

Trưởng thôn sợ người dân nói lung tung, không nói cho họ biết bên trong lều có gì.

Chỉ có Lục Ngọc biết rau củ bên trong đã bắt đầu khỏe mạnh phát triển.

Chẳng bao lâu nữa sẽ có thể thu hoạch.

Tính ra thu hoạch đúng lúc vào mùa đông. Tới lúc đó đưa vào thị trường, chắc chắn người dân trong huyện đều giật nảy mình.

Các lão giáo sư bình thường không hay ra ngoài.

Lục Ngọc nói: “Các giáo sư, sao các ông lại ở đây?”

Giáo sư cười nói: “Không phải các cô đang thu gặt sao, chúng tôi tới giúp.”

Trong thôn hỗ trợ họ rất nhiều, bây giờ trong thôn cần dùng người, đương nhiên họ phải giúp.

Trưởng thôn sợ chậm trễ mấy lão giáo sư, vội vàng kéo Lục Ngọc sang một bên nói: “Cô đi nói với họ, không cần họ giúp, chúng ta tự có thể làm tốt!”

Những lão giáo sư này đều là bảo bối, nếu để họ bị mệt lả, trong thôn không gánh vác nổi.

Lục Ngọc lập tức khuyên lão giáo sư.

Lão giáo sư nói không sao.

Vừa thấy ông cụ trong thôn còn già hơn họ vẫn làm việc trong ruộng, họ cũng không tính là già.

Lục Ngọc nói với trưởng thôn, trưởng thôn chỉ có thể thở dài nói: “Vậy thì để ý họ một chút, đừng để họ mệt.”

Trưởng thôn gọi học đồ của mấy giáo sư tới, nói nhất định phải trông chừng lão giáo sư.

Người nhà họ Phó nhìn thấy Lục Ngọc, có chút kích động: “Hôm nay nấu món gì vậy?” Họ đã sớm đói rồi, buổi sáng chỉ ăn cháo do trong thôn thống nhất nấu.

Nói là cháo không khác gì nước trong, có thể soi gương bên trong.

Làm việc tới bây giờ đã sớm đói rồi.

Nhìn thấy Lục Ngọc càng không làm nổi nữa.

Họ ầm ĩ như vậy, những người khác cũng đều la đói. Trưởng thôn nói: “Lục Ngọc nấu cải trắng hầm, ăn trước đi, nghỉ ngơi một lát!” Trưởng thôn thấy quả thật mọi người rất dốc sức, tất cả mọi người đều đói meo.

Nhìn thấy sắp tới trưa, mặt trời cũng lên rõ cao.

Gọi người ăn cơm, người bên dưới lại náo nhiệt lên.

Rất nhanh mùi thơm xa lạ bao phủ cả thôn.

Mọi người ngày nào cũng ăn cơm tập thể trong thôn, chưa từng có cảm nhận này, vô cùng mong đợi.

Mỗi người một bát cơm cộng thêm nửa muỗng canh đồ ăn, ăn xong rồi múc tiếp.

Rất nhanh xếp thành một hàng dài.

Ba thím đầu bếp đồng thời múc cơm.

Người múc được cơm trước ngồi sang bên cạnh ăn.

Nuốt xuống miếng đầu tiên: “Ôi mẹ ơi!” Quá ngon, đặc biệt là khi đói, độ ngon nhân đôi.

Họ ăn từng miếng lớn, rất nhanh đã ăn xong, lại bắt đầu xếp tới cuối hàng tiếp tục đợi múc cơm, có cảm giác hàng ngũ này cứ mãi không thấy điểm cuối.

Thím đầu bếp kéo chủ nhiệm phụ nữ nói: “Phải làm sao đây, hình như không đủ ăn?” Lần này nấu rất nhiều, nhưng quả thực nấu quá ngon, mọi người ăn nhiều hơn bình thường.

Chủ nhiệm phụ nữ nói: “Cuối cùng tôi cũng biết vì sao Tiêu Thái Liên mỗi lần khen Lục Ngọc nấu ăn ngon đều bày ra dáng vẻ một lời khó nói hết rồi.”

Bây giờ bà ấy đã hiểu.

Nhìn thấy mọi người ăn ngon, trong lòng bà ấy cũng vui.

Nhưng nhiều lương thực như vậy thế mà còn không đủ ăn, lại có chút xót.

Cuối cùng bàn bạc, không đủ ăn chỉ có thể nấu thêm chút canh.

Hết cách, vụ thu là thời điểm quan trọng nhất.

Phải no mới được.

Kết quả canh vừa lên cũng rất được chào đón.

Mỗi người bình quân ăn hai bát canh, thím đầu bếp tính, mọi người ăn một bữa trưa, khá lắm, đã ăn hết lương thực cho ba bữa.

Mọi người báo chuyện này cho trưởng thôn, trưởng thôn cũng có chút xót, lặng lẽ kéo chủ nhiệm phụ nữ sang một bên nói: “Sau này tuyệt đối đừng để Lục Ngọc nấu ăn nữa!” Không chịu nổi.

Ông ta không chịu nổi, nhưng người dân trong thôn lại rất vui.

Lục Ngọc cũng được coi là một trận thành danh.

Ánh mắt mọi người nhìn cô đều mang theo nồng nhiệt.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 198: Yêu cầu nấu ăn dở


/images/2024-0308.gif

Vụ thu còn phải kéo dài năm sáu ngày, thật hi vọng bữa nào cũng có thể ăn được đồ ăn cô nấu.

Tuy trưởng thôn nói đùa không để Lục Ngọc nấu ăn nữa.

Nhưng hết cách, thực lực của cô quá mạnh, sau khi ăn cơm cô nấu xong, mọi người đều bị chinh phục, tiếng hô gọi Lục Ngọc nấu ăn đều rất to.

Ngày thường trưởng thôn sẽ không chiều thôn dân, nhưng bây giờ dù sao cũng là vụ thu.

Là thời khắc quan trọng, thôn dân đưa ra yêu cầu nhỏ, đương nhiên phải cố gắng đáp ứng.

Trưởng thôn tìm tới Lục Ngọc nói: “Lục Ngọc à, cơm nước mấy ngày nay chỉ có thể làm phiền cô rồi, để các thím phụ cô, cô phụ trách một ngày ba bữa của mọi người. Chỉ cần cô nấu xong ba bữa này, coi như là một chuyện đại công!

Lục Ngọc nói: “Nhưng hôm nay trực đêm…”

“Không cần, trong thôn nhiều người như vậy, không cần cô tới trực đêm.”

Nấu đồ ăn xong là được.

Nhưng trưởng thôn vẫn nói với Lục Ngọc: “Cô nấu cũng không cần nấu quá ngon, chỉ cần ngon hơn bình thường một chút xíu là được!” Ngày ngày ăn như vậy, ai chịu nổi?

Chủ yếu là túi thóc của ông ta không nhiều.

Lục Ngọc cười nói: “Cháu thử xem!” Vẫn là lần đầu tiên bị yêu cầu nấu ăn dở đi một chút.

Trưởng thôn vẫn khá thiên về thôn dân. Mấy hôm nay, mỗi ngày đều đặt năm ký thịt với hàng thịt heo, lại mua hai mươi lăm ký dầu đậu, các loại lương thực cũng đầy đủ.

Những người đàn ông đô con trong thôn ai cũng ăn hăng hái!

Đồ ăn do thím đầu bếp trước đây nấu dở, mọi người chỉ ăn nửa no, buổi tối về nhà còn phải ăn một bữa nữa.

Bây giờ Lục Ngọc nấu, cả thôn đều ăn cơm tập thể, bất luận là người lớn trẻ con, đồ ăn giảm rõ rệt.

Ngay cả mấy lão giáo sư ăn cơm Lục Ngọc nấu đều khen ngon.

Cơm tập thể vốn ngon, lại là cơm ăn sau khi làm việc, mức độ ngon quả thật không có gì so được. Mọi người hăng say bàn về tay nghề nấu nướng của Lục Ngọc, chỉ cần chụm lại liền bắt đầu nói, đồ ăn đơn giản ở trong tay cô cũng có thể nấu ngon như thế, vô cùng thần kỳ!

Cho dù Lục Ngọc nấu một nắm mì cũng ngon hơn người khác nấu.

Vốn dĩ Lục Ngọc là nữ cán bộ đã rất nổi bật, tài năng nấu nướng này lại được mọi người phát hiện, càng nhìn càng cảm thấy Lục Ngọc chỗ nào cũng tốt.

Vụ thu tổng cộng kéo dài những bảy ngày.

Bảy ngày này là bảy ngày mệt nhất mà Lục Ngọc biết. Tuy trong thôn làm đảm bảo hậu cần cơm ngon nước ngọt cho mọi người, nhưng gần như mỗi một sức lao động đều tróc một lớp da, m.á.u tươi tràn thấm đẫm càng là chuyện thường thấy.

Cuối cùng cũng gặt xong lương thực, chất xe chuyển tới kho lương thực.

Bên kia kiểm kê nhập kho, trong thôn mới thở phào một hơi, trưởng thôn hạ lệnh nói nghỉ ngơi mười ngày.

Người trong thôn đều rất vui, có mười ngày nghỉ phép, đều muốn nhân cơ hội vào huyện dạo chơi.

Đám trẻ con đều hăng hái hơn bình thường rất nhiều.

Có chị dâu tìm Lục Ngọc nói: “Chị muốn đến cung tiêu xã mua một ít vải rẻ, bên đó có không?” Bọn họ ngại hỏi Phó Cầm Duy.

Phó Cầm Duy cương trực, mọi người đều biết, muốn hỏi thử Lục Ngọc.

Vải giá rẻ trong cung tiêu xã có một vài vết ố bẩn, dễ xử lý, nhưng không bán ra ngoài, bình thường đều là tiêu hóa nội bộ, người ngoài rất ít biết.

Trước đây hình như Lục Ngọc nghe chủ nhiệm cung tiêu xã nhắc tới một lần, nói: “Hình như có, em đi hỏi cho chị!”

Lời vừa dứt, người bên cạnh cũng nghe thấy, vội vàng nói: “Nhà chị cũng muốn, anh Đại Tráng của em đã lâu rồi không may đồ mới!”

“Nhà chị cũng muốn! Nếu loại vải này rẻ, mua nhiều chút.” Người xung quanh vội vàng ghé tới, sợ cơ hội chiếm hời này bỏ rơi họ.

Lục Ngọc nói: “Được, em hỏi một lượt.” Cô rất sảng khoái.

Mấy chị dâu nghe vậy càng thêm lấy lòng Lục Ngọc, trong lòng cũng có chút tâm tư, có người quen ở nơi như cung tiêu xã, quả nhiên khác hẳn.

Tối đó Lục Ngọc bèn hỏi Phó Cầm Duy.

Phó Cầm Duy nói: “Có thì có, nhưng anh kiến nghị em đừng ôm lên người.” Anh là người không thích phiền phức, trước đây có người nhờ anh, anh đều từ chối, bây giờ không ai dám đi nhờ anh nữa.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 199: Mở lớp xóa mù chữ


/images/2024-0308.gif

Lục Ngọc lại nói: “Em không thu tiền họ, chỉ là nói với họ tin này.” Thôn Đại Vũ nhiều người nghèo, rẻ ai mà không ham.

Những tấm vải loang lổ trong mắt cung tiêu xã đó, ở trong tay các thím khéo tay này liền có thể biến phế thành bảo.

Trước đây Lục Ngọc từng mua loại vải loang lổ này một lần, cảm thấy chất lượng vải cũng được.

Phó Cầm Duy thấy cô nói có lý, cũng không nói gì nữa.

Dạo này nhà họ Phó rất náo nhiệt, mấy thím mấy bác này chỉ cần nghe nói Lục Ngọc có nhà liền thích tới hóng náo nhiệt, hốt hai nắm hạt dưa trong nhà tới.

Họ thích nhất là khen Lục Ngọc, thi thoảng hỏi thăm Lục Ngọc trong cung tiêu xã có thứ gì.

Lúc trẻ, Tiêu Thái Liên thủ góa, luôn muốn được người trong thôn coi trọng. Năm đó Phó Cầm Duy đỗ đại học, sáng chói một vùng! Bây giờ Lục Ngọc làm cán bộ thôn, mọi người càng coi trọng bà.

Mấy hôm nay, Tiêu Thái Liên đặc biệt mua một ít hạt dưa sống, dùng nồi sắt lớn rang chín, chỉ cần có người tới nói chuyện, mặc kệ là ai, đều hốt mấy nắm hạt dưa cho họ.

Lục Ngọc biết những thím này không phải tới vì cô, đều là tới vì tin tức vải rẻ.

“Cháu đã hỏi thăm rồi, bao nhiêu tiền cũng có, rẻ nhất hai hào một thước.”

Cô vừa nói ra giá, ngay cả những người vốn không rung động cũng có chút rung động, muốn mua lại ngại.

Muốn để Lục Ngọc dẫn đầu mua về, mọi người chia.

Lục Ngọc nói: “Mọi người tự đi mua, còn có thể chọn màu sắc!” Chuyện liên quan tới tiền cô không làm. Loại chuyện này dễ bị người khác nắm thóp, bây giờ cô là cán bộ thôn.

Mọi người nghe cũng hiểu được, kéo bè kéo nhóm đi mua.

Vải loang lổ tích trữ mấy năm ở cung tiêu xã đều bị giành mua sạch.

Chủ nhiệm cung tiêu xã rất vui.

Sau khi mua vải về, phát hiện cũng không có nhiều khuyết điểm lắm, xử lý một chút sẽ không nhìn ra được.

Ai cũng giống như nhặt được bảo bối, ngày nào cũng suy nghĩ may thế nào đẹp.

Quả nhiên dự đoán trong thôn không sai, chẳng mấy ngày đã bắt đầu đổ mưa lớn không ngừng! Cả thôn đều giống như bị nước mưa dội bốc khói.

Người nhà họ Phó đều nghỉ ngơi ở nhà, mưa lớn cũng không ảnh hưởng gì tới họ. Chỉ có Phó Cầm Duy vẫn phải đi làm tan làm mỗi ngày, cho dù là đội ô, có áo mưa cũng sẽ bị ướt.

Mỗi lần vào giờ Phó Cầm Duy về, Lục Ngọc luôn nấu trà gừng sẵn.

Ngay cả chị ba Phó cũng nói, lâu rồi không thấy mưa to như vậy, may mà họ đã thu hoạch xong rồi.

Nghe nói Bạch Gia Thôn bên cạnh còn chưa thu hoạch, dính ngay mưa lớn như vậy, tổn thất rất lớn.

Còn vì sao chưa thu hoạch, bởi vì năm nay muốn gặt thêm chút lương thực, không nỡ gặt sớm. Ai ngờ người tính không bằng trời tính, mưa lớn một trận, lòng người trong Bạch Gia Thôn đều thấp thỏm.

Mưa liên tục bảy ngày, nhốt người trong nhà bảy ngày, căn bản không ra ngoài được.

Cả người cũng lười biếng hẳn.

Phó Cầm Duy về, Lục Ngọc đặt quần áo và dép đã chuẩn bị xong ở một bên, quay về là có thể thay.

Chỉ cần anh vừa về đều sẽ từ bên ngoài mang theo chút đồ ăn vặt, lén lút cho Lục Ngọc.

Tuy cô ngại nhưng lần nào cũng nhận.

Phó Cầm Duy thấy giấy bút của Lục Ngọc bày trên bàn, nhìn một cái liền biết cô đang viết vẽ gì đó.

Không đợi Phó Cầm Duy hỏi, Lục Ngọc đã nói: “Em muốn mở lớp xóa mù chữ!”

Sau vụ thu, tất cả mọi người đều có nửa mùa đông rảnh rỗi. Đánh bài uống rượu, gây họa gây sự căn bản không khống chế được, nếu chiếm hết thời gian và tinh lực đó thì tốt.

Phó Cầm Duy rất ủng hộ suy nghĩ này của Lục Ngọc.

Cô có được sự ủng hộ của chồng, tự tin gấp trăm lần. Đi tìm trưởng thôn đề nghị chuyện mở lớp xóa mù chữ.

Hiệu triệu mọi người nỗ lực học tập, kỹ thuật tương lai sẽ càng phát triển, người không biết chữ thực sự không thể sinh tồn.

Sau vụ thu, mọi người quá rảnh, có một chuyện, chính là sắp phải chia lương thực. Mọi người có tiền, lại bắt đầu cờ bạc. Có thế nào học tập cũng tốt hơn cờ b.ạ.c chứ!

Trưởng thôn nói: “Trước đây trong thôn cũng từng mở lớp xóa mù chữ, nhưng hiệu quả không cao mấy, tính tích cực của mọi người rất thấp!”

Lục Ngọc nói: “Vậy móc nối với Công Thôn thì sao?”
 
Back
Top Dưới