Ngôn Tình Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau

Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 60: Có gì đó gian gian


/images/2024-0308.gif

Sau đó vội vàng nói với ông nội: “Hôm qua cô ta gõ cửa, nói là m.ô.n.g lung tìm tới, cãi nhau với người nhà, cháu thấy cô ta khóc thực sự rất thê thảm, bèn để cô ta ở tạm dưới lầu một đêm.”

Lý Dục Tài lập tức nói, không muốn để ông nội hiểu lầm.

Lục Kiều giống như không hề phát giác sự quái dị và bất mãn của hai ông cháu, giống như nữ chủ nhân trong nhà, mời hai người họ: “Buổi sáng cháu đã nấu cháo, làm bánh bao nhân thịt heo.”

Tài nấu nướng của cô ta cũng không tồi, chỉ là lâu rồi không dùng nên hơi không quen tay.

Cô ta có ý lấy lòng hai ông cháu.

Hôm qua Lý Dục Tài tận hai giờ sáng mới ngủ.

Buổi sáng thức dậy, cô ta nhào bột ủ nở, còn làm nhân thịt, muốn tạo bất ngờ cho hai người. Thịt không bằm, là cắt nhỏ từ từ, nấu một bữa ăn này, gần như không ngủ được mấy.

Buổi sáng trong nhà có bữa sáng nóng hổi ăn rất không tồi, nhưng tuyệt đối không phải như thế này. Trong nhà có một người phụ nữ xa lạ, ngược khách thành chủ dùng nhà bếp và đồ trong tủ lạnh.

Không có chút lịch sự nào, cô ta còn bày ra dáng vẻ chủ nhân trong nhà, quá không có chừng mực.

Đừng nói là tới nhà một người đàn ông xa lạ, cho dù tới nhà họ hàng chơi, cũng không thể đường hoàng lục đồ của đối phương.

Lục Kiều vốn muốn thể hiện sự hiền huệ và hiểu lòng người của cô ta, nhưng lại khiến hai ông cháu nhà họ Lý sởn gai óc.

Lý Dục Tài không màng ăn cơm gì nữa, tức đến no bụng, bắt lấy tay của Lục Kiều dẫn cô ta tới đồn công an.

Lục Kiều không biết vì sao người chồng dịu dàng chu đáo trong kiếp trước sẽ biến thành như bây giờ, còn làm nũng nói: “Làm gì vậy, Dục Tài, anh làm em đau.”

Lý Dục Tài hận không thể chặn miệng cô ta lại, nghe xem cô ta nói gì, người không biết còn tưởng hai người từng tằng tịu. Căn bản mặc kệ mọi thứ, kéo cô ta tới đồn công an, nói đã giải cứu một người phụ nữ mất tích.

Lý Dục Tài là phóng viên tòa soạn, thường ra vào đồn công an. Anh ta quen biết không ít người trong đồn, sau khi giao người tới liền đi, không có chút tình nghĩa nào.

Về tới nhà, đối mặt với bánh bao nóng hổi, hai ông cháu đưa mắt nhìn nhau, đều rất ác cảm. Ông cụ Lý đỡ hơn chút, lớn tuổi trải qua nhiều chuyện, nhưng Lý Dục Tài lần đầu tiên gặp loại người này: “Có phải đầu óc cô ta có vấn đề không.”

Sáng sớm lục tủ lạnh và nhà bếp, trở khách thành chủ gọi họ ăn cơm, thậm chí cái câu ỏng eo đó, khiến anh ta không rét mà run.

Ông cụ Lý nói: “Có chút gian.”

Ông ta không manh động như cháu trai, suy nghĩ sâu sắc hơn, mấy lần tiếp xúc với nhà họ Lục chưa từng tiết lộ địa chỉ của mình ở huyện, vậy làm sao cô ta tìm được tới đây.

Bỗng nhiên cảm thấy hình như Lục Kiều rất quen thuộc với mọi thứ ở đây.

Lý Dục Tài mới nói: “Bỏ đi, chúng ta nên ra ngoài ăn thì hơn.”

Bánh bao do người phụ nữ đó gói họ cũng không dám ăn.

Khi người của thôn Đại Vũ tới báo án, Lục Kiều đang ở đồn công an.

Trưởng thôn nhìn thấy cô ta yên lành đứng ở đó, không nhịn được mắng: “Một đứa con gái như cô quá không hiểu chuyện, cả thôn tìm cô tốn bao nhiêu công sức. Cho dù cô muốn ra ngoài làm gì cũng phải nói với cha mẹ chứ.”

Bởi vì chuyện của cô ta, cả thôn đều loạn thành nồi chào.

Lúc này Lục Kiều ngoan ngoãn nhận sai, sau đó bị trưởng thôn dẫn về. Về tới thôn, mọi người nghe nói cô ta vẫn an ổn, đều yên tâm.

Biết cô ta là giận dỗi người nhà mới chạy ra ngoài, họ cũng không dám nói nặng lời: “Về rồi thì tốt.”

“Đứa nhỏ ngốc, có gì nghĩ không thông, con nói với thím. Lần sau đừng chạy ra ngoài nữa, biết không?”

Lục Kiều bị mọi người vây quanh, cũng rất hiểu chuyện nói: “Thím, con biết sai rồi.”

Mọi người thấy vậy cũng không tiện nói gì. Cô ta về tới nhà, ngay cả bà nội xưa nay cay nghiệt nhất cũng không nói gì cô ta.

Hôm qua cô ta không ngủ được nhiều nên đã mệt, về phòng ngủ say.

Sau khi ngủ giường êm trong thành phố, quay về ngủ giường cứng nhà họ Lục, cô ta rất không thoải mái. Cô ta muốn nhanh chóng gả tới, tới khi đó ngày ngày ngủ giường êm.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 61: Lại góp vốn


/images/2024-0308.gif

Lục Ngọc ở nhà làm việc phụ Tiêu Thái Liên. Tiêu Thái Liên bây giờ rất hài lòng về Lục Ngọc. Hôm qua Lục Kiều không về, bà ngại xát muối lên vết thương, bây giờ Lục Kiều đã về, bà không nhịn được nói: “Lục Kiều thật sự quá tùy hứng.”

May mà không cưới về, nếu không nói một câu liền chạy ra ngoài, hồn cũng có thể bị dọa bay.

Vốn dĩ cảm thấy Lục Ngọc cũng bình thường, bây giờ ngày càng thích cô, còn nói: “Con mau chóng sinh cho mẹ một đứa cháu trai mập mạp mới là quan trọng.”

Lục Ngọc ngẩn ra, cô với Phó Cầm Duy tới giờ vẫn là quan hệ bạn cùng phòng thuần khiết.

Tiêu Thái Liên thấy cô ngẩn ngơ, còn tưởng là ngại, nói: “Sợ cái gì, tới lúc đó sinh con xong cũng không cần con chăm. Mấy đứa cháu này đều do mẹ chăm cả.”

Lục Ngọc biết bà hiểu lầm nhưng chuyện này cũng không thể nói quá rõ ràng, mập mờ nói: “Sinh hay không không phải chuyện một mình con quyết là được.”

Tiêu Thái Liên nghe vậy, thật sự tò mò, đứa nhỏ Phó Cầm Duy này đi học mãi tới khi tốt nghiệp, cũng không biết anh có hiểu chuyện trai gái không.

Sau này tìm cơ hội thử hỏi con trai thử.

Phó Cầm Duy về tới nhà, mang về ba mươi cân cổ vịt tươi còn có hơn mười cân cánh vịt tươi.

Anh mượn xe đạp của cung tiêu xã mang về, Lục Ngọc nhìn thấy những thứ này rất vui.

Cô vừa mới mua xe ba bánh, đang muốn làm một vố lớn. Đợi Phó Cầm Duy đặt đồ xuống, cô lập tức đi bóp vai cho anh, vô cùng cần mẫn!

Phó Cầm Duy nói: “Tôi còn xin địa chỉ của ông cụ đó rồi. Đã nói với ông ấy bảo ông ấy ngày mai tới, nếu ông ấy không tới, có thể đến chỗ ông ấy tìm.”

Lục Ngọc nói: “Anh làm việc quá ổn thỏa.”

Hôm qua chỉ nhắc một lần với anh, anh đã làm nhiều như vậy.

Lục Ngọc lập tức bắt tay rửa sạch, sau khi nấu nước điều vị, tưới vào khử tanh.

Sau khi các anh chị dâu về, thấy Lục Ngọc lại bắt đầu làm, lập tức đi lên phụ giúp.

“Vợ chú tư, lại bắt đầu làm cổ vịt rồi, lần này chị đầu tư một phần nha?”

Chị ba Phó thẳng thắn sảng khoái nhất, các chị dâu khác nghe vậy cũng vui, đang lo không biết nói thế nào.

Chị ba Phó đã mở đầu cho họ. Chị hai nói: “Đúng, bọn chị cũng góp một phần.”

“Lần này bao nhiêu tiền một phần?” Chị cả ở bên cạnh hỏi.

Tiền này tương đương với ngồi không hưởng lợi, ba chị đâu đều không có nguồn thu nhập khác, nên rất sợ Lục Ngọc không dẫn họ làm cùng.

Đều biết Lục Ngọc mua xe ba bánh, còn nợ tiền.

Lục Ngọc đáp: “Đầu tư vẫn là một tệ, nhưng phải làm việc.’

Thân thể của cô vốn không bằng người khác, sau này sẽ ngày càng nhiều việc, nếu không cô cũng phải tìm người phụ. Người nhà họ Phó đều rất giỏi làm, bây giờ buôn bán đồ ăn vẫn khá nhạy cảm.

Không muốn để người trong thôn biết, nhờ mấy chị dâu trong nhà giúp là tốt nhất.

Chị cả nói: “Được, em nói có việc gì nặng bọn chị làm cho.”

Chị hai cũng nói: “Đúng.”

Chị ba: “Em đừng khách sáo.”

Lục Ngọc bảo họ mỗi người cắt tuyến mỡ trên cổ vịt, thứ này ăn không tốt.

Ngoài ra còn bảo họ lấy chút nước, cô bỏ nguyên liệu vào, còn bảo chị ba Phó đi mua mười cân tương dầu. Đại đội cách vách bọn họ có một xưởng tương dầu, người dân xung quanh đều tới đó mua tương.

Tương dầu bán lẻ rẻ hơn bán sỉ ở cung tiêu xã một nửa, lên màu cũng đẹp.

Xưởng tương dầu ở đại đội cách vách là sản nghiệp trong thôn, không xa thôn họ lắm, nhưng cuộc sống của người ta tốt hơn thôn họ nhiều. Mỗi năm đều có thể được chia hơn trăm tệ, từ mấy năm trước, phụ nữ thôn Đại Vũ đều thích gả sang đó.

Chị ba nói: “Được.” Chị ta thích dùng mánh lới, bảo chị ta đi gánh nước rửa đồ gì đó chị ta không thích, nhưng nếu ra ngoài chạy vặt, chị ta rất thích! Lúc mua tương dầu còn có thể tám chuyện với người trong thôn họ.

Tiêu Thái Liên thấy hết, lén lút nói với Phó Cầm Duy: “Cô vợ con cưới rất lợi hại.”

Ba đứa con dâu này là người tốt, nhưng tính khí mỗi đứa đều khác nhau, ví dụ chị cả thành thật nhưng keo kiệt, vợ thằng hai thì thích xoi mói.

Vợ thằng ba càng không cần nói, cả nhà chỉ có cái miệng của chị ta thích nói nhất.

Lục Ngọc là người gả vào sau cùng, lại xảy ra chút khúc mắc như thế, kết quả mọi người vẫn nghe cô chỉ huy, thật sự có bản lĩnh.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 62: Con nhìn trúng lý dục tài


/images/2024-0308.gif

Phó Cầm Duy nhìn Lục Ngọc, cô đang bận rộn, lúc thì cắt gừng, lúc thì bắt đầu chiên ớt khô, bận tới cuống cuồng.

Tiêu Thái Liên thấy con dâu đang bận, bà đi nấu cơm. Mấy anh em trong nhà giúp bổ sung đồ, bổ củi, gánh nước gì đó, chẳng mấy chốc nhà họ Phó cũng bốc lên khói bếp lượn lờ.

Lục Ngọc bắt đầu xào gia vị, đổ cổ vịt vào bắt đầu hầm. Chị ba mua tương dầu về còn mang theo hai chai tương dầu nhỏ, gương mặt hớn hở, đã chiếm được hời to rồi.

Vào sân liền nói: “Thôn họ còn rất biết làm ăn, thấy chị mua nhiều còn tặng cho chị hai chai nhỏ này.”

Một chai nhỏ này cũng phải tốn ba hào.

Lục Ngọc đổ một thìa lớn tương dầu, rất nhanh đã lên màu, màu tương đỏ thẫm mang theo tự vị vốn có mê người.

Tiêu Thái Liên gọi mọi người ăn cơm.

Trước đây, cơm tối đều do Lục Ngọc nấu, rõ ràng đều là mấy món ăn gia đình, nhưng đồ cô nấu ra lại cực kỳ ngon.

Đồ ăn Tiêu Thái Liên nấu cũng không tồi, nhưng không thể so với Lục Ngọc, mọi người đã ăn quen của cô, bây giờ bất thình lình ăn của Tiêu Thái Liên, vẫn không quen.

“Mẹ, lần sau mẹ đừng nấu nữa.”

“Đúng vậy, chênh lệch quá xa so với vợ chú tư.”

Khiến Tiêu Thái Liên tức anh ách: “Lúc Lục Ngọc chưa tới, các con ăn cơm mẹ nấu cũng rất tốt, cũng nuôi lớn các con, thích ăn thì ăn, không ăn thì cút.”

Mấy anh trai nhà họ Phó cũng không biết bà giận thật hay là đùa bọn họ, ai cũng không dám nói gì.

Thấy tay cầm màn thầu tạp lương của mọi người chậm lại, ăn xong còn thừa nửa làn, tức giận lại buồn cười nói: “Sau này ngày nào mẹ cũng nấu, tiết kiệm lương thực.”

Nếu để Lục Ngọc nấu, cái làn tạp lương này cũng không đủ ăn. Cùng là màn thầu tạp lương, cũng không biết vì sao Lục Ngọc có thể làm mềm mại như thế. . truyện đam mỹ

Trước đây Lục Ngọc chưa tới, Tiêu Thái Liên cũng không cảm thấy mình nấu ăn có vấn đề gì. Sau khi cô tới, khiến cho bà mất hết tự tin.

Chị ba Phó còn đang đợi ăn cổ vịt Lục Ngọc làm, nhưng hôm nay kho muộn, cho tới trước khi ngủ cũng chưa kho xong, thèm muốn chế.t. Buổi tối trước khi đi ngủ, chị ta còn thương lượng với anh ba Phó: “Sáng sớm mai, bảo Lục Ngọc để cho sáu người chúng ta một chút, cùng lắm mua một cái.”

Anh ba Phó thật cạn lời với cô vợ thèm ăn này: “Nếu để mẹ biết, chắc chắn mắng em.”

Chị ba Phó hừ một tiếng: “Nói giống như anh không muốn ăn vậy, giả vờ cái gì.”

Nói xong trở mình, kéo dây tắt đèn.

Tới tối, rất nhiều người đều ngủ rồi.

Chỉ có nhà Lục Kiều còn sáng đèn. Bác gái Lục giống như bị việc Lục Kiều bỏ đi dọa sợ. Đêm khuya cũng không về phòng mình, nhất quyết ngủ cùng với cô ta, thuận tiện bộc bạch tâm sự.

Bà ta nói: “Con cho mẹ bớt bận tâm chút. Mẹ biết con giận nhà Lục Ngọc sống tốt, mẹ cũng tức! Muốn để con bắt một mối tốt trong huyện, sau này con không cần khổ cực giống như cha mẹ.”

Bà ta cũng hối hận, chi bằng để con gái gả cho Phó Cầm Duy cho rồi.

Lục Kiều nói: “Mẹ, con biết mẹ là vì tốt cho con. Con chắc chắn sẽ gả cho người ăn cơm nhà nước trong thành phố. Mẹ nói với bà con, đừng để bà ấy ở ngoài rêu rao chuyện của con, con tự có tính toán.”

Nghe vậy, bác gái Lục phấn chấn lên, trở người ngồi dậy nói: “Con có tính toán gì, nói nghe xem.”

Gò má cô ta đỏ lên, lộ ra chút thẹn thùng hiếm có: “Con nhìn trúng Lý Dục Tài, chính là phóng viên Lý mẹ sắp xếp cho con lúc đầu đó.”

Người khác không biết nội tình, nhưng Lục Kiều biết, chẳng bao lâu nữa, họ sẽ được điều về thủ đô. Cuộc sống đó mỹ mãn biết bao.

Từng sống cuộc sống như thế liền không muốn sống nghèo khổ nữa.

Bác gái Lục nói: “Mje cũng muốn để cậu ta làm con rể của mẹ, nhưng người ta là người thành phố, có thể nhìn trúng chúng ta sao?”

Nếu không phải vì Lục Ngọc, có lẽ hai người họ có thể thành, nhưng chuyện ân tình đó bị Lục Ngọc vạch trần, lúc ông cụ Lý đi, gương mặt âm u, sợ là có chút trở ngại!

Lục Kiều hoàn toàn không coi trọng nỗi lo lắng của mẹ: “Mẹ yên tâm đi, chính là có duyên phận.”

Vốn dĩ muốn giấu, nhưng vì để mẹ cô ta cùng cô ta thống nhất chiến tuyến, nói chuyện hôm qua với mẹ cô ta, nhưng đã mỹ hóa một chút, không nói mình mặt dày không đi!
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 63: Châu chấu sau thu


/images/2024-0308.gif

Nói là vô tình được Lý Dục Tài cứu, Lý Dục Tài dẫn cô ta vào nhà, ngày hôm sau mới đưa tới đồn công an, là tình tiết anh hùng cứu mỹ nhân.

Bác gái Lục nghe xong, mắt sáng trưng: “Đó chính là thích con rồi, nếu không sẽ không dẫn con về nhà.”

Nếu ở trong thôn, mặc kệ là nguyên nhân gì, cô nam quả nữ ở một đêm với nhau, chắc chắn sẽ có người nói ra nói vào.

Nhà họ Lý là người trong huyện, không thể ngay cả chút quy tắc này cũng không biết!

Lục Kiều nói: “Con muốn vào huyện tìm việc, như vậy có thể gần anh ấy hơn một chút.”

Trong lòng bác gái Lục vô cùng ủng hộ, nhưng rất nhanh sắc mặt đã khó coi: “Nhà chúng ta cũng không quen ai, đi đâu tìm người xử lý chuyện này?”

Lục Kiều nói: “Nhà chúng ta không quen, nhà họ Lý quen, mẹ, chuyện này mẹ cứ nghe con, ngày mai cầm chút đồ ghé thăm họ một chút, bày tỏ cảm ơn trước, sau đó mới nói mục đích!”

Bác gái Lục nói: “Được không vậy?”

Đi cảm ơn người khác, còn yêu cầu người ta giúp đỡ.

Ai biết Lục Kiều nhíu mày, vô cùng không tán đồng nói: “Con cũng không phải người khác, sau khi kết hôn với Lý Dục Tài, con chính là con dâu nhà họ Lý chính thống, kiếm cho con một công việc nâng cao thân phận, tới lúc đó họ cũng hãnh diện vậy.”

Bác gái Lục cảm thấy có chỗ nào không đúng, nhưng lại bị thái độ chắc nịch của con gái làm cho m.ô.n.g lung, không nghĩ ra được.

Đêm đã khuya, bác gái Lục dứt khoát không nghĩ nữa.

Ngày hôm sau mới nhớ ra hôm qua muốn nói gì, nói với Lục Kiều: “Cậu ta thích con không?”

Cô ta rất tự tin: “Mẹ yên tâm đi.”

Kiếp trước hai người vẫn luôn ân ái. Cô ta còn sinh cho Lý Dục Tài một cậu con trai, tình cảm có thể không sâu đậm sao.

Dáng vẻ tự tin lại chắc nịch này của cô ta khiến bác gái Lục có chút dự liệu không tốt, nói: “Chắc không phải con trao trong trắng cho cậu ta rồi chứ?”

Lý Dục Tài là phóng viên, gia thể hiển hách. Không biết một con nhỏ nông thôn như Lục Kiều lấy đâu ra tự tin đến vậy.

Cô ta nói: “Mẹ, mẹ đừng nói lung tung.”

Bây giờ là thập niên 80, nếu có tin đồn gì không hay, sẽ bị toàn thôn chê cười. Lúc này bác gái Lục mới yên tâm.

Thu dọn hai chai rượu trắng cao cấp, theo Lục Kiều tới huyện thành, muốn tới nhà họ Lý cảm ơn.



Lục Ngọc kho cổ vịt tới nửa đêm, cuối cùng nhấc nồi lớn khỏi bếp, ngâm trong nước sốt một đêm, vị thấm hết vào tận xương.

Buổi sáng, anh ba Phó giúp khiêng thùng gỗ đựng đầy cổ vịt cánh vịt lên xe ba bánh. Lần này Lục Ngọc còn đựng một số bát đũa tiện dụng.

Buổi sáng vội vàng, cô nấu một bát canh cho mình và Phó Cầm Duy, tư vị rất tươi ngon, hai người húp xong, Phó Cầm Duy bảo cô ngồi lên trên.

Hai người vừa đi, đã nhìn thấy Lục Kiều và bác gái Lục ở cổng thôn.

Hai người muốn lên huyện thành phải ngồi chiếc xe buýt duy nhất. Vé xe một hào, người còn đông, lúc này tới chắc chắn phải chen đầy, cộng thêm đường đất nông thôn cũng xấu, thường có thể vấp gạch đá, có thể khiến người không say xe hoàn toàn choáng váng.

Bác gái làm mất công việc của chồng, ở nhà có hơi không ngẩng nổi đầu. Tiền trong tay cũng không có bao nhiêu. Mua hai chai rượu xịn này đã khiến bác gái Lục hơi đau lòng, còn phải tốn tiền ngồi xe vào huyện, càng tiếc của. Nhìn thấy Lục Ngọc ngồi xe ba bánh liền nổi giận.

“Lục Ngọc, Tiểu Phó, các người đi đâu vậy, chở hai chúng ta đi cùng với. Bác chưa từng ngồi xe ba bánh.”

Lục Ngọc nói: “Ngại quá, hết chỗ rồi.”

Lục Ngọc rất bội phục độ mặt dày này của bà ta, lúc đầu đã quậy tới bến như thế, hoàn toàn trở mặt nhau, bà ta còn không biết ngại tới đi ké xe miễn phí?

Lục Ngọc không hiền lành như mẹ Lục, bị người khác ức h.i.ế.p còn sợ đắc tội người ta.

Cô căn bản không quan tâm họ, càng không sợ đắc tội họ.

Phó Cầm Duy không nói gì, xe nhanh chóng lướt qua, kéo theo không ít bụi.

Bác gái Lục muốn tiết kiệm chút tiền, nhưng không ngờ lại bị họ đối đãi như vậy.

Nói với con gái: “Có gì ghê gớm đâu, con mau chóng gả cho người thành phố, giẫm chế.t con nhỏ đó.”

Bà ta không ưa dáng vẻ ngông cuồng đó của Lục Ngọc.

Lục Kiều cũng nghĩ như vậy: “Cô ta giống như châu chấu sau thu, nhảy không nổi mấy ngày nữa đâu.”
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 64: Buôn bán có chút tiếng tăm


/images/2024-0308.gif

Hai người không ngồi được xe của Lục Ngọc, chỉ đành ngồi xe buýt. Nhân viên bán vé xe buýt thật sự rất giỏi nhét người, trong chiếc xe không to bị nhét chật ních không thể ngồi được.

Xe chưa đi, mùi mồ hôi thối đã nồng nặc trong toa xe, Lục Kiều ngửi xong hơi buồn nôn.

Đợi xe chòng chành chạy đi, sắc mặt Lục Kiều cũng tím ngắt, cô ta càng buồn nôn.



Lục Ngọc ngồi xe ba bánh, đội cái mũ rơm do Phó Cầm Duy tặng cho cô, mặt trời lên cũng không sợ.

Tới cung tiêu xã, Phó Cầm Duy dựng sạp giúp cô. Anh đẩy xe ba bánh tới sân sau cung tiêu xã khóa lại.

Lục Ngọc vừa đứng vững đã nghe thấy chủ sạp xung quanh nói: “Sao hôm qua cô không tới, rất nhiều người tới tìm cô.” Chỉ muốn ăn một miếng như vậy.

Lục Ngọc nói: “Cổ vịt này không phải lúc nào cũng có thể mua được, có thì làm một chút, không có thì thôi.”

Chủ sạp xung quanh cũng muốn mua một chút nếm thử, Lục Ngọc chỉ bày sạp một hôm, sao khách quay lại lại nhiều như thế.

Họ cũng muốn nếm thử cổ vịt này, học hỏi chút gì đó.

Lục Ngọc bày lên sạp, mở nắp ra, để mùi thơm bay ra, rất nhanh đã có người chủ động tìm tới.

Khách cũ nói: “Sao hôm qua cô không bày sạp?”

“Món này nhà cô kho thế nào, mới đầu ăn cay không chịu nổi, ăn mãi ăn mãi lại nghiện.”

Cay tới hít hà, môi cũng sưng lên.

“Lấy cho tôi ba cái cổ vịt.”

“Cho tôi hai cổ vịt, hai cánh vịt, đúng, ngày mai cô tới nữa không?”

Bây giờ cho anh ta một cái cổ vịt cầm gặm, rất sung sướng, thịt trên mỗi khớp xương đều gặm sạch sẽ, ăn tới bóng lưỡng, khỏi phải nói có cảm giác thành tựu biết bao.

Lục Ngọc trả lời họ, còn không quên nói: “Anh yên tâm, tôi chọn cái lớn cho anh.”

Cô còn nói: “Ngày mai có hay không vẫn chưa biết.” Vừa nghe cô nói vậy, người vốn dĩ chỉ muốn mua một cái cổ vịt giải cơn thèm đều cắn răng mua hai cái. Một lần ăn cho thỏa là tốt nhất, đỡ cho ngày nào cũng mong mỏi miếng ăn này!

Lục Ngọc bỏ túi cho họ, lưu loát thu tiền.

Rất nhanh, khi con trai của lãnh đạo đó tới, chỉ còn lại mười mấy cái cổ vịt và hai cái cánh vịt nhỏ nhất.

“Gói hết cho tôi đi.”

Điều kiện gia đình của anh ta tốt, cá thịt ăn không ít. Nhưng món vịt kho này ăn vào còn nghiện hơn cả cá thịt.

Lục Ngọc cũng rất có khiếu kinh doanh, nói: “Cổ vịt thu tiền, cánh vịt coi như tặng anh.”

Khiến con trai của lãnh đạo đó rất vui, ông bà cha mẹ anh ta đều là công chức, trong nhà có tiền, có vài người thích chơi cùng anh ta, để anh ta chi tiền nhiều hơn.

Ngoài miệng anh ta không nói nhưng trong lòng không thích, thấy Lục Ngọc làm ăn lại sảng khoái như vậy, nói: “Quay về tôi sẽ tuyên truyền cho cô, tới lúc đó để người trong khu gia quyến công chức của chúng tôi đều tới mua.”

Cô cười nói: “Vậy thì tốt quá.”

Đợi khi đám bạn của Lý Dục Tài chạy tới, Lục Ngọc đã dọn sạp, chỉ còn lại mùi thơm thoang thoảng mê người trong không khí, càng thèm!

Lục Ngọc bán hết, quay về văn phòng ở cung tiêu xã, Phó Cầm Duy kinh ngạc: “Nhanh như vậy?”

Lục Ngọc hất cằm, có chút đắc ý: “Đương nhiên, tôi là ai?”

Phó Cầm Duy từ nhỏ đã được dạy phải khiêm tốn, vẫn là lần đầu tiên gặp người thích vểnh đuôi như vậy, nhưng là sự kiêu ngạo không khiến anh chán ghét, ngược lại còn có chút hấp dẫn anh.

Lục Ngọc dậy quá sớm, lúc này tùy tiện tìm một chỗ trống, nằm bò trên bàn ngủ. Chẳng mấy chốc hô hấp của cô đã bình ổn đều đều.

Chị Hồng – nhân viên bán hàng lâu năm vào báo cáo nợ chế.t, nói: “Lúc nhập hàng, lô vải trong kho đó không kiểm tra, phía trên nhuộm màu có vấn đề.”

Phó Cầm Duy ừm một tiếng.

Chị Hồng đưa vải cho anh xem, khách hàng ở cung tiêu xã của họ đều là dân, nếu chất lượng có vấn đề, bị mua về nhà, còn sẽ tìm tới gây sự, sẽ ảnh hưởng tới danh tiếng của cung tiêu xã.

Chi bằng xử lý những thứ này trước.

Phó Cầm Duy nói: “Tôi đăng ký xong rồi, lát nữa nói với chủ nhiệm một tiếng, tổng cộng bao nhiêu?”

“Ba trăm mét vải, vốn dĩ bán một tệ năm một thước, bây giờ chỉ có thể bán năm hào. Chất vải này là vải sợi bông chính tông.”
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 65: Nhập thêm hàng


/images/2024-0308.gif

Chỉ giá nhập hàng đã mất chín hào bảy.

Anh nói: “Vậy cũng hết cách.”

Chị Hồng nói: “Ừm, thật lãng phí.”

Nói xong, nhìn Lục Ngọc ngủ ngon lành trên bàn bên cạnh, chị ấy cũng nghe nói rồi, Lục Ngọc bán cổ vịt kho ở gần đây, rất có danh khí, hôm qua cô tới mở sạp, rất nhiều người còn đặc biệt tới đây tìm.

Bán cổ vịt kho rất tốt, còn có thể giúp ông lão đáng thương kia. Cảnh ngộ của ông ấy vô cùng đáng thương, có cô giúp ông ấy, cuộc sống cũng dễ dàng hơn rất nhiều.

Cô tốt bụng, người cũng xinh đẹp, Tiểu Phó thật có phúc.

Chị Hồng vốn muốn trêu chọc họ vài câu, nhưng hai người mới cưới, sợ họ ngại, cũng thôi.

Qua một lúc, ông lão đưa cổ vịt tới, thân thích nhà ông ấy làm việc ở trại vịt, họ làm vịt ngâm tương. Cái họ cần chỉ là thịt vịt, cánh vịt, lòng vịt, đầu vịt, cổ vịt gì đó, toàn bộ đều bỏ đi, những thứ này bình thường đều là các sư phụ làm việc ở đó hốt một nắm về nấu ăn, tốt xấu gì cũng là thịt.

Bên trại vịt đều không lấy tiền, thân thích của ông cụ thấy ông ấy thật sự quá đáng thương, bèn nói với xưởng trưởng cho ông ấy dùng giá thấp một chút bán rẻ những thứ này cho ông lão.

Xưởng trưởng cũng đồng ý, sau khi ông lão lấy về nhà, phải xử lý đơn giản rồi mới bán, gặp phải Lục Ngọc bán một lần kiếm một tệ. Lần thứ hai lại kiếm hơn một tệ, ông lão rất vui, lại tới tiếp.

Lần này ông ấy mang nhiều hơn lần trước, hơn năm mươi cân, toàn dựa vào một cái đòn gánh gánh, đi bộ hơn mười dặm.

Ông lão vừa tới, Phó Cầm Duy rót cho ông ấy một ly nước.

Lục Ngọc bị tiếng nói chuyện đánh thức, sau đó nhìn thấy ông lão mang đồ tới, không vội cân, lên tiếng hỏi: “Chỗ ông còn có gì?”

Sau đó ông lão nói, ngoài thịt vịt, cái khác đều có.

Lục Ngọc nghe xong cũng nóng mắt, nói: “Đều một giá sao?”

“Ừm.”

Bên trại vịt cho ông ấy cái giá này, ông cũng thành thật, thứ như lòng vịt xử lý quá phí sức, lại không dễ bán. Ông lão nghĩ khó khăn lắm mới gặp được một mối như vậy, không thể đuổi người ta chạy.

Lục Ngọc nói: “Một ngày cung cấp bao nhiêu?”

“Hơn một trăm cân.”

Trại vịt cung cấp hàng cho vịt ngâm tương vùng ngoài, mỗi ngày xuất hàng rất ổn định, trại vịt nuôi tận mấy trăm nghìn con vịt, hơn nữa mỗi ngày còn nở vịt con. “Lòng vịt, cổ vịt, cánh vịt, chân vịt, cháu đều lấy, hơn một trăm cân đều mang tới hết cho cháu đi.”

Cô kinh doanh không tồi, mới một ngày không mở sạp đã có nhiều khách cũ như vậy.

Mỗi ngày cô phải đợi Phó Cầm Duy cùng tan làm, thay vì nhàm chán mỗi ngày như vậy, chi bằng nhập thêm một chút, bán cả ngày.

Hơn nữa thứ Lục Ngọc thích ăn nhất là lưỡi vịt, vừa nghĩ tới lưỡi vịt mỹ vị đàn hồi, nước miếng đã sắp chảy ra.

Ông cụ cũng bị niềm vui đột ngột này đánh choáng, nói: “Thật sao?”

Nếu dựa theo giá này, một ngày ông ấy có thể kiếm được ba tới bốn tệ.

“Được không ạ?” Lục Ngọc hỏi.

Ông lão nói: “Được chứ, có gì không được đâu. Buổi sáng ông mang tới một chuyến, buổi tối mang tới một chuyến. Hôm nay lấy không, nếu lấy, ông sẽ quay về lấy thêm một chuyến.”

“Lấy.”

Lục Ngọc cân những thứ ông ấy mang tới, đưa tiền. sau đó bỏ trong kho lạnh. Cung tiêu xã có một phòng băng quanh năm không tan.

Trữ đường trắng, cá đông lạnh gì đó cho cung tiêu xã. Mỗi năm đều nhập băng vào, mặc áo dài tay đi vào ở tầm mười phút cũng lạnh tái.

Vừa hay bỏ những thứ này vào giữ tươi.

Nếu thêm những loại khác, số gia vị ban đầu đó không đủ nữa.

Lục Ngọc nói với Phó Cầm Duy: “Ở đây đi đâu bốc thuốc lá?”

Phó Cầm Duy đặt bút xuống, nhìn cô: “Em không khỏe?”

“Không có, cần dùng kho thịt.”

Phó Cầm Duy nói: “Thuận theo con đường này đi thẳng về trước, có một lão trung y, chỗ ông ấy có thể bốc thuốc, có thể khám bệnh.”

“Được.”

Lục Ngọc thật sự cảm thấy Phó Cầm Duy là bách khoa toàn thư, có anh ở đây tiện hơn rất nhiều, cộng thêm mỗi ngày Phó Cầm Duy đưa cô đi về vô cùng vất vả, định mua chút đồ ngon tẩm bổ cho anh.

Lục Ngọc thuận lợi tìm được lão trung y, mua một cân mỗi loại trung dược mình cần. Hầu hết đều là mỗi lần bỏ một hai miếng là được, số này có thể dùng rất lâu.

Đợi khi về, nhìn thấy hàng thịt còn mở.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 66: Đợi con gả vào thành phố mua cho mẹ một căn


/images/2024-0308.gif

Rất nhiều người lượn lờ xung quanh, thời này mặc kệ ở thành phố hay nông thôn, thật sự rất thèm thịt. Không cần nói thịt, rất nhiều gia đình ngay cả chút dầu cũng không thấy.

Bên hàng thịt này không có ai. Đây đều là nhà nước buôn bán, còn cung cấp cho quán cơm quốc doanh, cho dù không ai mua, thịt này cũng không còn thừa.

Lục Ngọc đi tới xem thử. Bên này không có chút thịt mỡ nào, toàn bộ đều là thịt nạc bày ngay ngắn ở đó.

Nghe người bên ngoài nói: “Hôm nay không được may mắn, lần sau vẫn nên tới sớm hơn.”

Vào mấy chục năm sau, số thịt này đều là thịt ngon tốn giá cao mới có thể mua được, nhưng bây giờ lại là thứ mà người dân không thích nhất!

Thịt nạc không ngon? Không phải không ngon mà tốn dầu, không bỏ dầu, xào khô thịt cũng không thơm. Mọi người đều nguyện ý mua mỡ, đặc biệt là loại mỡ dày hai tấc, dậy rất sớm còn phải giành giật, tới muộn thì không còn nữa.

Thấy Lục Ngọc tới, người bán hàng bên này lại rất nhiệt tình: “Đồng chí, cô muốn mua gì?”

Lục Ngọc muốn mua nửa ký thịt, quay về làm thịt sợi xào gì đó. Vừa ngon vừa trôi cơm, nhưng lúc vào mới nhớ ra, cô không mang theo phiếu thịt.

Thời này cái gì cũng cần phiếu, không có phiếu chỉ có tiền, hàng thịt vẫn không bán.

Lục Ngọc hơi ngại nói: “Đồng chí, tôi quên mang phiếu rồi. Có thể mua ít thịt trước không?”

Nhân viên bán thịt nói: “Không có phiếu không được, chỗ chúng tôi đều dựa theo quy tắc buôn bán.”

Chỗ cô ấy là hàng thịt chính quy, mỗi ngày đều phải ghi sổ.

Lục Ngọc hơi thất vọng, nhìn thấy giò heo, nói: “Cái này cũng cần phiếu sao?”

Nhân viên bán hàng cũng là người thành thật: “Cái này không cần, nhưng cùng giá với thịt.”

Trừ phi trong nhà có con dâu cần ra sữa, nếu không không ai bỏ tiền mua cái này.

Lục Ngọc nghe xong, trong lòng rất vui, giò heo hầm đậu nành, còn ngon hơn cả thịt xào.

- -

Bác gái Lục và Lục Kiều vừa xuống xe buýt đã bắt đầu nôn ói, bị xóc nảy tới mức mặt nhợt nhạt. Lục Kiều càng giận: “Nhân viên bán vé là dồn cho tới chế.t mà, thật vô đạo đức. Đợi sau này chắc chắn con sẽ tìm lãnh đạo phản ánh.”

Lời này hoàn toàn coi mình thành bà Lý rồi.

Ông cụ Lý là ông lớn của giới giáo dục, qua lại đều là nhân vật lớn, chỉnh sửa loại chuyện này, cáo trạng với lãnh đạo, lập tức có thể được thụ lý.

Buổi sáng bác gái Lục chưa ăn gì, nôn tới mức sắp nôn cả nước mật ra, căn bản không nghe Lục Kiều nói gì.

Một lúc sau dịu lại mới nói: “Chúng ta đi về vẫn nên bắt xe bò đi.” Dễ thoáng khí.

Lục Kiều không tình nguyện gật đầu, xe bò quá chậm! Xe buýt đi một tiếng, xe bò ít nhất đi ba tiếng, tốt nhất là xe ba bánh. Ngồi vừa thoải mái vừa mát mẻ, chỉ đáng tiếc Lục Ngọc không cho họ ngồi chung.

Từ sau khi trọng sinh, Lục Kiều luôn có một cảm giác ngạo mạn khó tả, đợi sau này phát đạt sẽ xử lý bọn họ ra trò.

Bác gái Lục bình thường còn được, vào thành phố nhìn thấy từng hàng nhà chỉnh tề, đường phố rộng lớn, còn có các loại âm thanh xe đạp, xa xa nhìn sang còn có nhà lầu hai tầng.

Đời này của bà ta chỉ vào huyện có mấy lần, đều là một đám người đông đúc.

Lúc ở trong thôn còn dã tâm dạt dào, nhưng vào trong huyện lại có chút rụt rè, không dám đi lên.

Lục Kiều nói: “Mẹ, huyện tốt chứ.”

“Đương nhiên, tốt hơn trong thôn gấp trăm lần, ở trong huyện, tùy tiện tìm một công việc, ăn cơm thương phẩm, dễ dàng hơn làm ruộng nhiều.”

Bác gái Lục nhìn nhà cửa xung quanh, trong mắt toàn là ngưỡng mộ, lẩm bẩm nói: “Khi nào đó, nếu chúng ta có một căn nhà trong huyện, tất cả mọi người đều sẽ ngưỡng mộ chúng ta!”

Lục Kiều nghe ra sự ngưỡng mộ của mẹ, có hơi khinh thường, loại nhà trệt nhỏ này có gì đáng ngưỡng mộ.

Kiếp trước cô ta trải qua thập niên 90 mới trọng sinh về, ở thập niên 90, trong phố đã xây nhà lầu năm tầng, cái đó mới đẹp.

Ngay cả nhóm lửa cũng không cần nhóm, cũng không cần gánh nửa, mở ống nước ra, nước tự động chảy ào ào.

Lục Kiều sống lại, đã từng nhìn thấy cục diện lớn, đáng tiếc không thể khoe khoang với cha mẹ, kiềm nén muốn chế.t.

Lục Kiều nói: “Đợi con gả vào thành phố, mua cho cha mẹ một căn.”
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 67: Mặt dày di truyền


/images/2024-0308.gif

Bác gái Lục bị lời con gái dọa cả kinh: “Con gái, đó là một căn nhà, con nói đơn giản giống như mua cải trắng vậy.”

Lục Kiều biết mẹ cô ta thích nghe gì, nói: “Đợi con vào thành phố, tới lúc đó, em trai học ở thành phố, rồi lại nghĩ cách đưa cha con vào thành phố tìm công việc, cả nhà chúng ta cùng tới, không dắt theo bà con.”

Từng câu nói đều hợp ý bác gái Lục: “Nếu thật sự có thể như thế thì quá tốt.”

“Mẹ, mẹ nhất định phải nghĩ cách để con ở lại thành phố, cho con đi trước, con lại đưa các người đi, cả nhà chúng ta đều có thể sống tốt.”

Cô ta cật lực vẽ bánh cho mẹ mình.

Bác gái Lục nói: “Ừm.”

Quả thật ở trong thôn không có tiền đồ gì, mấy năm qua, chính sách cơi nới hơn trước đây, người có chút bản lĩnh đều muốn vào thành phố.

Hai người ôm theo khát vọng về cuộc sống nơi đô thành, đi thẳng tới nhà Lý Dục Tài, cô ta gõ cửa. . ngôn tình ngược

Người mở cửa là một người đàn ông xa lạ, nhìn thấy Lục Kiều, anh ta có chút m.ô.n.g lung: “Cô tìm ai?”

Hôm nay Lục Kiều mặc chiếc áo hoa đẹp nhất, lại tết b.í.m tóc con rít lưu hành nhất hiện nay, tỉ mỉ sửa soạn, trông tươi mới trẻ trung, nói: “Tôi tới tìm Lý Dục Tài.”

“Dục Tài, có người tìm cậu.” Chàng trai lạ này là bạn của Lý Dục Tài, đi ngang qua đây mua một cái dưa hấu to, thuận tiện tìm ông cụ chơi cờ.

Lý Dục Tài đi ra, kết quả nhìn thấy Lục Kiều nhìn mình mỉm cười, ánh mắt đó giống như gặp quỷ.

Trước đây cảm thấy cô gái này có hơi tà, sao lại âm hồn bất tán như thế chứ.

Sắc mặt Lý Dục Tài bất ngờ nhìn hai người.

Bác gái Lục cười nói: “Dục Tài nhỉ, hai chai rượu ngon này là dì mua cho cháu. Cảm ơn cháu đã cứu con gái dì.”

Duỗi tay không đánh người tươi cười, cộng thêm bác gái Lục là trưởng bối, tuy trong lòng Lý Dục Tài không vui nhưng vẫn nói: “Dì không cần khách sáo như vậy.”

Bình thường nếu có người mang quà tới, nhất định sẽ mời họ vào nhà, đứng ở cửa trông xa cách biết bao.

Nhưng Lý Dục Tài cứ đứng ở cửa, hai mẹ con bác gái Lục không thể tùy tiện xông vào. Lục Kiều nói: “Cảm ơn anh đã cứu em, phải rồi bánh bao em gói hôm đó ngon không?”

Cô ta đã mất ngủ cả đêm để làm đó.

Nhắc tới bánh bao, vẻ thiếu tự nhiên trên mặt Lý Dục Tài càng đậm, Lục Kiều tùy tiện ở nhà người ta lục lọi lung tung, lấy thịt ra gói bánh bao, hành vi này căn bản không giống người thường, anh ta và ông nội đều không dám ăn.

Rốt cuộc là không dám vứt lương thực, cuối cùng cầm đi cho chú chó A Hoàng nhà hàng xóm ăn.

A Hoàng ăn từng miếng từng miếng rất vui.

Bác gái Lục kinh ngạc: “Còn nấu đồ ăn cho các cháu à? Dì nghe Kiều Kiều nói, nhà các cháu không có phụ nữ, cái khác các dì không biết, nhưng nấu ăn lại rất giỏi, hôm nay mượn dùng nhà bếp của nhà cháu nấu cho ông cháu chút đồ ăn vậy.”

Có gì lên bàn ăn rồi nói.

Lý Dục Tài nghe xong, tóc cũng sắp dựng đứng lên, chẳng trách Lục Kiều mặt dày như thế, hóa ra là di truyền.

Không thể để họ đặt chân vào nhà nữa, anh ta nghiêm mặt nói với họ: “Lục Kiều, tôi không biết cô lại giở trò gì.”

Sắc mặt Lục Kiều tái đi, không dám tin nhìn anh ta, kiếp trước hai người là phu thê ân ái, sao kiếp này ngay cả cửa cũng không cho cô ta vào.

Sau đó trong mắt mang theo nước mắt, thầm lên án anh ta vô tình vô nghĩa.

Lý Dục Tài cảm thấy cô ta bị điên, sao cứ biến anh ta thành kẻ bạc tình vậy.

Sắc mặt bác gái Lục cũng tái nhợt, hoàn toàn không giống như những gì Lục Kiều đã nói.

Bà ta vốn tưởng hai người hai bên tình nguyện, sao trông giống như Lục Kiều cố chấp dây dưa.

Trong lòng bà ta hoảng lên, phản ứng của Lý Dục Tài vốn không nằm trong kế hoạch.

“Tiểu Lý, sao cháu có thể nói như vậy, chúng ta cũng không có ý xấu gì, chỉ là muốn cảm ơn cháu vì đã cứu Kiều Kiều.”

Lý Dục Tài nói: “Là cô ta tự tìm tới, cứ ở lì không đi, nửa đêm lại không tìm được cảnh sát, hết cách mới cho cô ta ở phòng khá tá túc một đêm.”

Anh ta ngay cả phần công lao này cũng không muốn nhận, chỉ cần Lục Kiều đừng dính lấy anh ta là được.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 68: Tôi có người chồng tốt như anh ấy sao phải giành người của chị


/images/2024-0308.gif

Bác gái Lục nghe vậy, trong lòng nào còn có gì không hiểu.

Lý Dục Tài chẳng những không thích cô ta, còn vô cùng phản cảm. Họ ngồi xe lâu như vậy tới, một miếng nước cũng không uống được, tới đây lại bị người thành phố châm chích. Sắc mặt bác gái Lục cũng hơi mất khống chế.

Không thể nói chuyện được với Lý Dục Tài, nói bóng nói gió với Lục Kiều: “Đi thôi, không nghe người ta nói còn ở lì đây làm gì? Giống như đây là bảo địa gì vậy, phi!”

Lý Dục Tài tức giận, nói: “Mời các người lập tức rời khỏi.”

Chính vào lúc này, đám anh em không mua được cổ vịt của Lý Dục Tài đều chạy tới, đều là đám trai trẻ độ hai mươi, có chút sung sức, không nhìn ra bên này đang nổi sóng ngầm, nói: “Náo nhiệt ghê ta.”

Sau đó vào nhà nói: “Cậu nói món vịt đó của Lục Ngọc làm kiểu gì vậy, ngon như thế, hôm nay lại không mua được.”

Lục Kiều cực kỳ nhạy cảm với cái tên Lục Ngọc, từ sau khi tráo dâu, giống như cũng tráo luôn vận khí.

Mỗi lần cô ta thê thảm, bên Lục Ngọc lại ngày càng tốt đẹp, không ít người trong thôn nói ra nói vài.

Cô ta liền nghĩ sau khi kết hôn với Lý Dục Tài vào thành phố sẽ vả mặt Lục Ngọc, ai ngờ người chồng săn sóc kiếp trước thoắt cái lạnh lẽo vô tình.

Lục Kiều có hơi điên cuồng, cũng mặc kệ xung quanh còn có người, trực tiếp nói: “Hay lắm, chẳng trách không cho tôi vào, có phải anh thay lòng đổi dạ thích Lục Ngọc rồi không? Nhân lúc còn sớm thôi hi vọng đi, Lục Ngọc đã kết hôn rồi.”

Nói xong khóc lóc chạy đi, trước đây Lục Kiều từng mất tích, bác gái Lục thấy nghiêm trọng, vừa thấy cô ta muốn đi, vội vàng đuổi theo.

Trước khi đi còn không quên đòi lại hai chai rượu đã tặng.

Bỏ lại đám người nhà họ Lý đưa mắt nhìn nhau, đám anh em của Lý Dục Tài nói: “Đây là sao vậy?”

Lý Dục Tài nói: “Không biết, có thể cô ta bị điên.”

- - Lục Ngọc mua rất nhiều bộ vị vịt tươi, xoa tay muốn làm một vố lớn. Lúc đi đường, tâm trạng đều bay bổng, Phó Cầm Duy thấy cô vui vẻ như vậy cũng không nói gì khác.

Cưỡi xe chở người và hàng về nhà, trên đường, Lục Ngọc còn có thời gian ngắm phong cảnh bên đường.

Lúc sắp vào thôn, xe ba bánh bị Lục Kiều cản lại.

Lục Kiều nhìn thấy Lục Ngọc liền nổi giận.

Vốn dĩ Lục Ngọc cái gì cũng thua kém cô ta, bây giờ lại hơn cô ta, cô ta rất bức bối, lúc về nhà còn bị mẹ chửi một trận.

Nhìn thấy Lục Ngọc ở cùng Phó Cầm Duy trai tài gái sắc, trong lòng cô ta càng khó chấp nhận, đố kỵ khiến cô ta méo mó, xông tới nói với Phó Cầm Duy: “Anh biết cô ta đã làm gì không, cô ta lén lút dụ dỗ Lý Dục Tài!”

Lục Ngọc tức giận: “Hình như chị mắc trọng bệnh gì à, khi không bôi nhọ tôi?”

Cô căn bản đến nhìn cũng không thèm nhìn Lý Dục Tài, theo cô thấy, anh ta vĩnh viễn không bằng Phó Cầm Duy.

“Sao, nói trúng tâm tư của cô rồi, có gan làm không có gan nhận? Nếu không phải là cô câu dẫn anh ấy, sao bạn bè của anh ấy lại nhắc tới cô?” Lục Kiều vô cùng phẫn nộ.

Sau đó cô ta còn hùng hồn nói: “Nếu đã kết hôn rồi thì nên giữ bổn phận, vì sao phải giành người của tôi?”

Lục Kiều quá tức giận, ở trong lòng cô ta, bản thân mình chính là người xui xẻo nhất trên đời.

Người cô ta thích không ngó ngàng cô ta, thế mà lại có ấn tượng rất tốt với Lục Ngọc, dựa vào đâu? Rõ ràng cô ta mới là người trọng sinh đó!

Lượng tin tức trong lời nói của Lục Kiều quá lớn, Lục Ngọc nói: “Hóa ra chị thích anh ta à?”

Lục Ngọc lập tức biết cô ta ngồi xe đi đâu rồi, nhàn nhạt nói: “Tôi với Phó Cầm Duy đã ở bên nhau rồi, tôi có người chồng tốt như anh ấy, sao phải giành đồ của chị, chị cũng đừng quá coi mình là nhất.”

Lục Kiều còn chưa kết hôn, lại dám công khai bàn luận đàn ông, còn là ở trước mặt Phó Cầm Duy, Lục Ngọc cũng ngại giùm cô ta.

Lục Kiều tốt xấu cũng là người trọng sinh, sao lại hành xử ngốc nghếch như vậy.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 69: Cáo trạng với trưởng thôn


/images/2024-0308.gif

Cô ta biết mình không nên nói như thế, nhưng cô ta bị Lục Ngọc coi thường cũng rất tức giận: “Tôi thích ai không liên quan tới cô, đợi sau này cuộc sống của tôi phất lên, cô đừng có ganh tỵ.”

Sau này chắc chắn Lý Dục Tài là của cô ta, điểm này cô ta tin chắc hoàn toàn, mở miệng cảnh cáo Lục Ngọc đừng có làm một số chuyện vô vị nữa.

Sau đó hất cao cằm bỏ đi.

Lục Ngọc nhìn Phó Cầm Duy: “Có phải chị ta ấm đầu không?”

Phó Cầm Duy gật đầu.

Hai người tiếp tục về thôn, xe ba bánh ở trong thôn rất hiếm. Họ vừa về tới, không ít người đều nhìn họ.

Thấy Lục Ngọc không chỉ về, còn mang theo một xe hàng, trong lòng có chút tò mò: “Đây là làm gì vậy?”

Nhìn một cái đều là cánh vịt, cổ vịt gì đó, toàn là thứ xương xẩu không có bao nhiêu thịt.

Lục Ngọc nói: “Làm chút đồ bán, tôi cũng không thể ở nhà ăn cơm không được.”

Bọn họ ngày nào cũng đi sớm về khuya, ở trong một thôn cũng không giấu giếm được.

Chi bằng nói ra.

Mấy chị dâu khác của Lục Ngọc ra đồng làm việc, cô nhàn rỗi ở nhà, thời gian dài sẽ khiến người ta nói ra nói vào.

Người trong thôn nhìn một chậu cánh vịt cổ vịt gì đó, không đáng được bao nhiêu tiền: “Có người ăn sao?”

Lục Ngọc nói chuyện rất cẩn thận: “Thử thử thôi, lỡ như có người thích thì sao?”

Nói xong, mọi người cũng giải tán, họ nhanh chóng về tới nhà, Phó Cầm Duy không để cô nhúng tay vào, một mình bê đồ xuống.

Ba chị dâu vội vàng tới phụ.

Nhìn thấy nhiều hàng như vậy, mắt cũng sáng bừng lên, khóe miệng cũng giương lên, bán nhiều tiền được chia nhiều!

Quả nhiên Lục Ngọc tới nhà liền chia tiền cho họ, hôm nay nhiều hơn hôm kia năm hào.

Mấy chị dâu này lập tức hăng hái, không cần dặn dò, mọi người cùng rửa sạch, phân loại nguyên liệu. Lục Ngọc mua thêm một số trung dược, cô vào bếp phối nguyên liệu trước, sau đó nấu nước điều vị, ngâm khử tanh trước rồi bỏ vào trong nồi hầm.

Chị ba Phó nói: “Đều nói ngon, nhưng cũng phiền phức.” Nhìn trung dược Lục Ngọc lấy ra, thứ này họ chưa từng thấy bao giờ.

Tất cả mọi người làm việc tất bật.

Đối với người nông thôn mà nói, quả thật cổ vịt, cánh vịt kho là thứ rất mới mẻ, bị Lục Kiều biết được, cô ta lập tức tới chỗ trưởng thôn cáo trạng.

Bây giờ trưởng thôn nhìn thấy cô ta là đau đầu, nói: “Lại sao nữa?”

Trong ngữ khí lộ ra sự mất kiên nhẫn, chuyện trong thôn dạo gần đây đều có liên quan tới nhà cô ta.

Lục Kiều cũng không để ý cách nhìn của trưởng thôn, nói: “Lục Ngọc lén bán đồ trong huyện.”

Cô không tham gia hoạt động tập thể, bản thân đã không đúng rồi.

Trưởng thôn nhìn Lục Kiều, cũng có chút bất mãn, nhưng ông ta không nói gì, tốt xấu cũng là chị em một nhà, bây giờ nhắm tới Lục Ngọc là thế nào?

Lục Ngọc không tham gia hoạt động tập thể là có nguyên nhân. Nhà họ Phó nhiều lực lao động, không thiếu một người như cô, cộng thêm cơ thể cô yếu ớt nhiều bệnh.

Trước đây, khi ở nhà mẹ đẻ, cũng chưa từng tham dự, nhưng chuyện mua bán đồ này quả thật đáng để tranh luận.

Trưởng thôn nói: “Có chuyện này à, vậy tôi đi tìm hiểu một chút.” Sau đó liền bảo Lục Kiều đi trước.

Ông ta còn chưa xuất phát đã bị bưu tá ngăn lại.

Thư kiện của mấy thôn bên dưới đều do bưu tá này đưa, đều là người quen cũ, nhìn thấy trưởng thôn liền chúc mừng: “Đây là thư tuyên dương của phía trên!”

Trưởng thôn không ngờ họ dính dáng tới Lâm Mạnh còn có thể nhận được thư tuyên dương, lập tức mở ra xem, kết quả không phải tuyên dương thôn, mà là tuyên dương Lục Ngọc thấy việc nghĩa không từ nan.

Chắc là nói chuyện của ông cụ Lý, bởi vì ông cụ Lý là người có tiếng, còn từng được lãnh đạo bên trên hỏi qua, bên trên viết, ngày mười lăm tháng sáu, trong huyện mở đại hội tuyên dương, tới lúc đó sẽ trao tặng danh hiệu cá nhân tiên tiến cho cô.

Trong thôn vẫn giữ cuộc sống tập thể, cho dù có một người có một số danh hiệu vinh dự, đối với cả thôn cũng đều là chuyện tốt.

Trưởng thôn vô cùng vui sướng, lập tức đến nhà họ Phó tìm Lục Ngọc, mới nói chuyện đại hội tuyên dương.

Lục Ngọc cũng rất vui.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 70: Phó cầm duy rung động


/images/2024-0308.gif

Trưởng thôn nhìn nguyên liệu tươi sống để đầy sân của Lục Ngọc, nói: “Có thể dạo này Lục Kiều có chút ý kiến với cô?”

Lục Ngọc lập tức cảnh giác: “Chị ta đến chỗ ông cáo trạng rồi?”

Trưởng thôn không phủ nhân: “Những chị em giống như các cô, vẫn nên tương thân tương ái thì hơn, bán đồ tôi không quản, không phạm pháp là được!”

Cuối cùng ông ta nói: “Trong huyện tuyên dương cô cá nhân tiên tiến. Tới lúc đó cô đi cùng tôi.”

Đây cũng là vinh dự của thôn.

Lục Ngọc gật đầu nói được, trưởng thôn nhìn những thứ cô làm, nhiều lần bảo cô kín tiếng một chút, Lục Ngọc cũng đồng ý.

Đợi sau khi ông ta đi, ba chị dâu vội vàng xúm lại nói: “Trưởng thôn nói gì với em vậy?”

Lục Ngọc nói chuyện Lục Kiều cáo trạng với trưởng thôn cho họ nghe.

Nếu Lục Kiều đã có gan làm chuyện này thì đừng hòng Lục Ngọc che đậy cho cô ta.

Mấy chị dâu tức điên: “Nhà chúng ta kiếm tiền liên quan gì tới nó, sao nó giống kẻ phá đám vậy.”

“Đúng đó!”

Do lần này nguyên liệu khá nhiều, cho nên khi kho xong nồi đầu tiên, Lục Ngọc chia cho mỗi người hai cái.

Lần này mọi người ăn đến thỏa mãn, ăn vô cùng thơm ngon, phần lớn còn lại đều để đó ngâm nước sốt.

Trong sân ngập tràn một cảm giác thơm cay, vô cùng mê người.

Đến tối, Lục Ngọc mới phát hiện Phó Cầm Duy vẫn luôn rất trầm mặc, ánh mắt còn có chút tránh né cô.

Cô nghĩ có thể là lời của Lục Kiều k*ch th*ch tới lòng tự tôn đàn ông của anh.

Vẫn quyết định nói rõ chuyện này, cô nói với Phó Cầm Duy: “Không giống như những gì Lục Kiều nói, Lý Dục Tài chỉ là tới chỗ tôi mua chút đồ, tôi không có tiếp xúc với anh ta, anh đừng nghe người khác nói bậy!”

Phó Cầm Duy nói biết rồi, anh căn bản không quan tâm những lời nói bừa bãi của Lục Kiều, ngược lại dâng trào cảm xúc với câu “chồng” và khen ngợi ban chiều của Lục Ngọc.

Lúc hai người ngủ, khoảng cách vô cùng xa, Phó Cầm Duy đang cố gắng khắc chế bản thân. Tuy hai người vẫn luôn ai ngủ phần nấy, nhưng lần đầu tiên cách xa như vậy, chính giữa cách một khoảng bằng một dòng sông bạc, Lục Ngọc đột nhiên không vui, cảm thấy người đàn ông này thật nhỏ mọn, đã giải thích rõ ràng với anh rồi.

Thế là cô cố ý lấn tới bên Phó Cầm Duy.

Phó Cầm Duy lập tức ngồi dậy, nói muốn ngủ dưới đất.

Lục Ngọc tức chế.t: “Tùy anh!”

Một mình cô ngủ trên giường, càng vui vẻ tự tại.

Phó Cầm Duy vừa trải chăn lên, mẹ chồng gõ cửa vào, vốn muốn nói chuyện hùn vốn ngày mai, bà cũng muốn góp một phần.

Kết quả đi vào liền nhìn thấy hai vợ chồng ngủ riêng, đen mặt đuổi Phó Cầm Duy lên giường: “Các con vừa kết hôn, không được ngủ riêng, mẹ còn đang đợi bồng cháu!”

Một câu nói lại khiến Phó Cầm Duy đỏ mặt.

Lục Ngọc luôn cảm thấy kết hôn với Phó Cầm Duy chỉ là kế tạm thời. Đợi sau này có thể làm ăn bên ngoài, ly hôn liền có thể tự do.

Nhưng nói thật, Phó Cầm Duy làm bạn hợp tác vẫn vô cùng phối hợp!

Lúc này, Phó Cầm Duy nằm trên giường không nói chuyện, nhưng Lục Ngọc có thể cảm giác được cả người anh căng cứng.

Lục Ngọc cũng mặc kệ anh, ngày mai còn có chuyện khác nên ngủ trước.

Rất nhanh hô hấp đều đều truyền tới, trong lòng Phó Cầm Duy mới thở phào một hơi. Cô ngủ rất ngon, anh không nhịn được tới gần. Thậm chí vừa nãy nghe thấy mẹ nói sinh con, có vài phần kích động.

Sau đó đọc thầm bài đọc từng học thời đi học, để mình tĩnh tâm lại. Theo tiếng thở đều đều của Lục Ngọc, anh lại ma xui quỷ khiến ôm Lục Ngọc. Cô ngủ rất sâu, sẽ không dễ dàng thức dậy.

Cô thật sự rất thơm, rất mềm mại.



Một bên khác, Lục Kiều cãi nhau với bác gái Lục.

Bác gái Lục vào huyện không nói cho ai biết, quay về bà ta bị bác trai chửi một trận.

Chửi trong nhà cơm nước lạnh lẽo, bà ta chạy rong bên ngoài cả ngày làm gì, lại bị bà nội Lục chửi tiếp. Trong lòng bà ta cũng tức, miễn cưỡng nấu một bữa cơm, gọi con gái sang một bên: “Con giải thích cho mẹ rốt cuộc là sao?”

Bác gái Lục tưởng Lục Kiều đã chiếm được người ta rồi, kết quả người ta còn rất ghét bỏ cô ta.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 71: Lục kiều cũng bán đồ


/images/2024-0308.gif

Tới rồi về đã chậm trễ rất nhiều thời gian, sớm biết là như vậy, bà ta đã không vào huyện.

“Con cũng không biết, trước đây rõ ràng anh ấy không như vậy.” Lục Kiều nói xong, thầm nghĩ kiếp trước hai người cũng là vợ chồng ân ái.

Bác gái Lục nói: “Mẹ thấy con không có cửa vào thành phố đâu.”

Lục Kiều giận đỏ mặt: “Không thể nào, con nhất định sẽ vào thành phố, cuộc sống của con sẽ tốt đẹp hơn tất cả mọi người!”

Trên người cô ta có một cảm giác kiêu ngạo không tên, nghĩ ngợi lại nói với mẹ: “Thế này đi, mẹ cho con đi học.”

Bác gái Lục lập tức nổi giận: “Con điên rồi, đi học phải tốn bao nhiêu tiền? Hơn nữa bây giờ con đã lớn tuổi như vậy, đã có thể kết hôn rồi, còn đi học cái gì?”

Người có thể đỗ đại học đều là sừng lân lông phượng, bác gái Lục biết thành tích của con gái, năm đó còn kém cả Lục Ngọc, đi cũng chỉ tổ lãng phí tiền, hơn nữa cho dù bà ta đồng ý, bà nội và cha trong nhà cũng sẽ không đồng ý.

Chửi Lục Kiều tâm cao hơn trời, suy nghĩ không thấu đáo.

Thực ra Lục Kiều cũng không muốn học, cô ta chỉ là muốn dùng phương thức này để tiếp cận Lý Dục Tài.

Biết nhà họ Lý thích người có học vấn, lấy lòng họ mà thôi.

Cô ta nói với mẹ mình: “Mẹ biết không? Hôm nay Lục Ngọc vào trong huyện bán đồ!” Cô ta phẫn nộ bất bình.

Bác gái Lục nói: “Trước kia cái gì con cũng tốt hơn nó, sao bây giờ ngược lại bị người ta vượt mặt rồi?”

Lục Kiều vốn cảm thấy mình chỗ nào cũng hơn Lục Ngọc, bị bác gái Lục k*ch th*ch, nói: “Chẳng phải nó chỉ bày một cái sạp rách thôi sao, con cũng sẽ đi.”

Bác gái Lục lại thiếu kiên nhẫn nói với cô ta: “Người ta còn kết hôn rồi, con cũng kết hôn đi? Sớm biết như thế này, lúc đầu không nên hủy hôn với Phó Cầm Duy, mẹ đã hối hận lắm rồi.”

Lục Kiều lập tức nổi điên: “Đừng có nói chuyện kết hôn kết hôn với con, bản thân con tự có tính toán!” Lòng cao ngạo của cô ta tuyệt đối không cho phép cô ta gả cho người nông thôn.

Bác gái Lục tức chế.t, sao bà ta và bác trai Lục lại sinh ra cái thứ như vậy, tâm cao hơn trời.

Lục Kiều nói: “Mẹ lấy cho con năm tệ trước!”

Bác gái Lục điên cuồng hô gào: “Năm tệ, con không giế.t mẹ đi, mẹ lấy đâu ra năm tệ?”

Trong lòng Lục Kiều vốn coi thường năm tệ, vừa thấy mẹ cô ta ngay cả năm tệ cũng không lấy ra được, trong lòng có chút khinh bỉ.

Tuy con người bác gái Lục kỳ khôi, nhưng vẫn luôn hết cách với Lục Kiều, nói: “Con khiêm tốn một khoảng thời gian, đợi chia lương thực có tiền rồi mẹ sẽ cho con.”

Lục Kiều có hơi lo lắng, sợ khoảng thời gian này Lục Ngọc kiếm được tiền, sau đó nói: “Vậy mỗi ngày con cũng đi bán chút đồ kiếm chút tiền hỗ trợ gia đình.”

Bác gái Lục vừa nghe kiếm tiền được, chỉ cần Lục Kiều có thể an phận một chút, tùy cô ta dày vò thế nào.

Lục Kiều muốn làm đồ ăn, bây giờ đồ ăn kiếm được tiền, kết quả cô ta nhớ trong nhà bếp không có thứ gì, đồ tốt đều bị bà nội cô ta cất hết.

Cô ta chỉ đành làm một ít rau cuộn, lúc cắt rau còn bị bà nội Lục chửi: “Đúng là đại tiểu thư ra vẻ, thích ăn gì thì làm nấy! Trong nhà chỉ có chút lương thực này, đều bị mày lãng phí hết.”

Lục Kiều tức giận, bà nội cô ta mắt mờ chân chậm, không biết sau này cô ta sẽ có tiền đồ, trong lòng âm thầm ghi sổ món nợ này, đợi sau này đừng hòng hưởng ké phúc của cô ta.

Bà nội cô ta đề phòng không cho cô ta động vào lương thực rất gắt gao, Lục Kiều nói ngày mai ra ngoài bán, mới cho cô ta làm mười cuộn rau cuộn, mười cuộn rau cuộn đủ làm được gì?

Nhưng bà nội không đồng ý, cô ta cũng hết cách, chỉ đành nén giận làm mười cuộn.

Kết quả ngày hôm sau, vừa mở nắp nồi ra phát hiện chỉ còn năm cuộn, lập tức gọi bà nội hỏi chuyện này là sao.

Bà nội Lục nói: “Buổi sáng cha mày đói lấy hai cái! Tao cũng nếm thử một chút, nhỏ mọn, có ai hiếu thuận với người già như mày không?”
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 72: Đợi chị chị ngồi xe của các em


/images/2024-0308.gif

Lửa giận trong lòng Lục Kiều lập tức bùng lên: “Thế này bảo con bán thế nào nữa?” Quá bủn xỉn rồi.

Bà nội Lục nói: “Vậy mày đừng bán nữa, cứ ở nhà đi.”

Lục Kiều tức đến mức muốn đánh nhau với bà ta, xe ba bánh của Lục Ngọc ở phía xa cũng xuất phát. Cô ta cũng mặc kệ, cầm năm cuộn rau cuộn đuổi theo.

Buổi sáng, bầu không khí giữa Phó Cầm Duy và Lục Ngọc cũng rất kỳ quặc. Nguyên nhân là buổi sáng cô thức dậy phát hiện cô và Phó Cầm Duy đang ôm nhau ngủ, khoảng cách quá gần.

Nam nữ tới tuổi, rất thiếu tự nhiên.

Buổi sáng hai người đều không nói gì, trầm mặc tới cung tiêu xã.

Chẳng mấy chốc đã bị Lục Kiều đuổi kịp, cô ta nói: “Đợi chị với, chị ngồi xe của các em!” Cô ta nói rất hùng hồn, giống như xung đột trước kia chưa từng xảy ra.

Có đôi lúc Lục Ngọc cũng ngưỡng mộ độ mặt dày này của cô ta.

Nhưng Lục Ngọc sẽ không để yên, nói: “Không được, xe hết chỗ rồi.”

Lục Kiều ném ánh nhìn đáng thương về phía Phó Cầm Duy, cô ta và Phó Cầm Duy cũng có một đoạn duyên phận, nên nể mặt chút chứ.

Kết quả Phó Cầm Duy không hề để ý tới chỉ thị của cô ta, đi lướt qua, để lại một mình cô ta.

Lục Kiều tức giận ở đó mắng không ngừng.

Một mình cô ta đi bộ tới cung tiêu xã, chân cũng tan nát, trên người cũng bị mồ hôi thấm đẫm, trông vô cùng chật vật.

Lục Ngọc bán ra đã có một lượng lớn khách cũ, đặc biệt là người mấy lần trước tới đây đều không mua được, thấy cô bày sạp, vội vàng mua.

Mua cổ vịt chỗ cô vừa nhiều vừa hời, năm cái tặng một cái. Còn có rất nhiều người ghép đơn tại chỗ.

Hùn tiền mua, bỏ số tiền của hai cái rưỡi, mua được ba cái.

Đầu vịt và lòng vịt là hàng mới, bán không bằng cánh vịt và cổ vịt.

Lục Ngọc rất biết kinh doanh, đến cung tiêu xã mua một con d.a.o mới nhỏ, nếu có người tò mò lòng vịt, cắt một khúc nhỏ cho đối phương ăn thử. Lòng vịt ăn vào dai dai đàn hồi, hơn nữa cực kỳ thấm vị, nuốt xuống hận không thể lập tức hớp thêm chút rượu, càng thêm sảng khoái.

“Lòng vịt bán thế nào?” Có khách hỏi.

Lục Ngọc cười nói: “Hai hào một bó nhỏ.” Cỡ một lạng, cắt vừa hay đủ một dĩa nhỏ đủ cho một người ăn. Nếu hai người thì không đủ.

Thứ như lòng vịt này không đắt, chỉ là xử lý quá rườm rà.

“Lấy cho tôi một bó.”

Có người bắt đầu mua, người khác cũng mua theo.

Xung quanh còn có chủ sạp khác nhìn đến sững sờ. Bình thường nhìn những vị khách này, một hào cũng hận không thể bẻ thành mấy cánh, đều rất thích trả giá. Trả giá xong còn xin chút rau thơm, nước tỏi gì đó. Dù sao họ không chịu bị thiệt.

Sao bây giờ mua hàng của Lục Ngọc ai cũng hào phóng như thế, có người mua xong gói lại quay về uống rượu, cũng có người trực tiếp tìm góc nào đó ngồi xổm xuống, bắt đầu say sưa cầm gặm, nhìn họ ăn, mấy chủ sạp bán đồ bên cạnh nhìn tới phát thèm.

Mùi thơm này của Lục Ngọc quá dụ hoặc, ăn qua một lần liền không quên được.

Lục Kiều cũng ở bên cạnh mời chào bán rau cuộn.

Tổng cộng chỉ có năm cuộn rau, chủ sạp bên cạnh nhìn xong cũng bật cười. Ai lại tằng tiện như vậy, lấy chút đồ như thế này đi bán?

Cũng không có thứ bán hàng chính thống, chỉ cầm một hộp cơm.

Xung quanh đây đều là khách quen, mọi người không rao.

Chỉ nghe Lục Kiều ở bên cạnh rao to, không hề luống cuống chút nào, còn vẫy khách của Lục Ngọc.

Một cô gái mười bảy mười tám tuổi như cô ta, mọi người đều ngại tới đó mua.

Lục Kiều ôm bụng đói ra ngoài, lúc này cô ta cũng đói, chân bị phồng rộp rất đau, bây giờ lại đúng lúc nắng chói chang, chẳng mấy chốc đã sắp cháy nắng tới chảy dầu.

Nhìn trên đầu Lục Ngọc còn đội một chiếc mũ cỏ, oán khí ngút trời không biết phát tiết với ai!

Cô ta đi sang một bên, cầm rau cuộn mình làm gặm.

Lục Kiều biết nấu ăn, món ăn bình thường đều nấu khá ổn. Nhưng rau cuộn tạp lương này thực sự có hơi khó ăn, vừa khô vừa nghẹn, còn thô ráp. Lúc ở nhà, bà nội cô ta canh chừng mọi thứ rất kỹ, cô ta cũng không bỏ chút dầu nào.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 73: Toan tính


/images/2024-0308.gif

Ngửi mùi vịt kho trong không khí, nước miếng cũng sắp chảy ra. Đưa mắt nhìn Lục Ngọc, tốt xấu cũng là thân thích, sao không biết lấy một cái cổ vịt cho cô ta gặm chứ!

Nếu là trước đây, Lục Kiều chưa từng ăn qua, cô ta cũng không thèm, nhưng từ sau khi trọng sinh, kiếp trước sống tốt, cá thịt gì cũng từng ăn tới thỏa mãn, bây giờ thế mà lại gặm rau cuộn trên chợ, khỏi phải nói trong lòng bất bình cỡ nào.

Một cục rau cuộn thực sự khó nuốt, Lục Kiều rướn cổ, mới miễn cưỡng ăn miếng cuối cùng. Tạp lương cực kỳ khó ăn, chỉ có một lợi ích là chống đói.

Người có sức ăn nhỏ như Lục Kiều cũng có thể ăn hai cái màn thầu, nhưng ăn rau cuộn cùng lắm chỉ có thể ăn một cái.

Sau khi ăn xong, cũng có hai người đàn ông tới muốn mua đồ của cô ta. Hai người này tướng mạo cũng được, chỉ là ánh mắt phóng túng, nhìn n.g.ự.c của Lục Kiều mấy lần, nói: “Bao nhiêu tiền?”

“Một hào một cái!” Cô ta bán không rẻ, rau dại luộc, bác bên cạnh mới bán tám xu. Nhưng hai người này nói: “Chỉ có bốn cái à? Mua hết.”

Tổng cộng tốn bốn hào, nói rất khí phách. . ngôn tình ngược

Họ cũng muốn tới chỗ Lục Ngọc thể hiện sự hào khí của họ, nhưng đồ Lục Ngọc bán không rẻ, mua nhiều đã hơn một tệ, hai tệ. Hai người đàn ông này bình thường ăn chơi lêu lổng, tiền trong tay có hạn, cho nên nhắm vào Lục Kiều.

Lục Kiều thấy ánh mắt họ như vậy đã sắp buồn nôn chế.t, hận không thể chọc mù mắt của hai người này.

Nếu cô ta kết hôn với Lý Dục Tài, đừng nói bốn hào, cho dù là bốn tệ, bốn mươi tệ cũng không coi ra gì.

Nhưng bây giờ thì khác, nếu cô ta không bán hết, thậm chí không có tiền đi về. Chân đã vô cùng đau nhức, nếu lại đi bộ về, cô ta sợ đau chế.t. Chỉ đành cố nhịn bán cho họ.

Kết quả lúc gói lại, cũng không biết người đàn ông này cố ý hay là vô ý sờ tay cô ta một cái.

Người còn lại còn đứng bên cạnh Lục Kiều nói: “Đây đều là cô tự làm sao? Ngày mai cô còn tới không?’

Khoảng cách có hơi gần.

Lục Kiều nói: “Ngày mai tôi vẫn tới.”

Giữa thanh thiên bạch nhật, hai tên lưu manh này cũng không dám làm gì! Mua xong liền đi, trước khi đi còn muốn tới chỗ Lục Ngọc mua chút cổ vịt về gặm, nhưng cổ vịt của Lục Ngọc bán quá chạy, đã sớm bán hết rồi.

Lục Kiều lạnh lùng nhìn, cô chỉ mới tới một lúc như vậy đã thu về hơn mười tệ, tổng cộng kiếm được bao nhiêu tiền vậy?

Lục Kiều đã bán hết, phơi nắng tới khó chịu, cũng không nán lại đây lâu,ra ngoài liền ngồi lên xe bò, bỏ một hào để người ta chở cô ta về thôn.

Còn lại ba hào, quay về cô ta tuyệt không giao xu nào hết. Ra ngoài không có tiền trong tay thì phải làm sao? Nghĩ tới bà nội phòng mình như phòng trộm, cô ta liền nổi giận.

Nhắc tới trộm, cô ta lại nghĩ tới một chuyện, bà nội cô ta thích khâu một cái túi trên quần trong, tiền đều đựng ở bên trong.

Cô ta phải nghĩ cách lấy tiền của bà ta, cùng lắm coi như mượn.

Nghĩ tới chuyện tiền, cô ta còn phải suy nghĩ kỹ làm sao có thể kiếm được, lại lén lút nhìn về phía Lục Ngọc.

Lại nói Lục Ngọc ở bên đó, đã bán hết cổ vịt, cánh vịt cũng bán hết! Lòng vịt tổng cộng chỉ có mười mấy cục, đều bó lại bán! Có người mua cổ vịt muốn ăn thêm thứ khác, Lục Ngọc đều có thể đổi cho họ.

Tốn số tiền như nhau, thuận tiện nếm thử thứ khác, bây giờ chỉ còn lại chân vịt, đầu vịt và mấy cái cánh vịt.

Lần này mấy anh em đó của Lý Dục Tài dẫn Lý Dục Tài tới, ban ngày họ có công việc, chỉ có thể nhân lúc nghỉ trưa vội vã chạy tới, đã lải nhải cả dọc đường, chỉ sợ bán hết.

Sau khi tới nhìn thấy Lục Ngọc mới thở phào một hơi, nói: “Có cổ vịt không?”

Lục Ngọc đáp: “Hết rồi!”

“Vậy có gì?”

Lục Ngọc mở nắp ra, họ ngửi thấy mùi thơm liền bắt đầu bài tiết nước bọt: “Mỗi thứ lấy hai cái!”

Người xung quanh vội nói: “Hai cái đủ ai ăn.”

Lý Dục Tài nói: “Năm cái chân vịt, năm cái đầu vịt, số cánh vịt này đều lấy hết! Tính xem bao nhiêu tiền.”
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 74: Xui xẻo thế nào lại gặp phải cô ta


/images/2024-0308.gif

Lục Ngọc vội vàng tính, nói: “Ba tệ ba, anh đưa ba tệ là được!” Nói xong lại tặng thêm cái đầu gà.

Không đợi Lý Dục Tài ra tay, những người khác vội vàng móc tiền nói: “Để tôi, để tôi.” Những người này đều có tiền, đâu thể để một mình anh ta trả.

Thế là Lục Ngọc nhận tiền của người này, sau khi họ mua xong, không còn lại nhiều hàng, hơn mười cái đầu vịt, chưa tới mười cái chân vịt! Cho dù không bán hết, cầm về cho người nhà họ Phó ăn cũng được, không tính là lãng phí.

Lý Dục Tài mua xong đồ lại không đi, anh ta muốn nói chuyện với Lục Ngọc.

Đồ đều được đám bạn của Lý Dục Tài mang đi hết, anh ta đi ở cuối cùng, nói: “Ông nội tôi nghe nói cô bày sạp, muốn tới thăm cô.”

Trong lời nói vẫn ngập tràn áy náy.

Lúc đầu Lục Ngọc có ơn cứu mạng ông nội anh ta, kết quả nhầm người, lúc đầu ông cháu bọn họ còn suýt chút đ.â.m Lục Ngọc một dao, mỗi lần ông nội nhớ tới chuyện này đều rất hối hận!

Lục Ngọc nói: “Không cần đâu.”

Sau đó cô lại bổ sung: “Lục Kiều từng tới tìm anh sao? Chị ta rất để tâm tới anh, còn cảnh cáo tôi tránh xa anh một chút.”

Lục Ngọc đã kết hôn, Lý Dục Tài và ông cụ Lý đều biết. Họ đều là người có thể diện, sẽ không làm bậy. Lục Kiều đơn thuần là lo bò trắng răng.

Trên người cô ta có cảm giác ưu việt trọng sinh nồng nặc, dạo này không ai phối hợp với cô ta, Lục Ngọc cảm thấy cô ta càng điên cuồng.

Nhắc tới Lục Kiều, Lý Dục Tài liền phản cảm, chưa từng có cô gái nào khiến anh ta chán ghét như vậy.

Hôm đó bạn ở nhà anh ta, cô ta náo loạn ầm ĩ, đợi sau khi cô ta đi, các bạn còn trêu đùa nói làm sao đắc tội cô gái người ta, ngữ khí rất ám muội.

Lý Dục Tài cũng được coi là đối tượng kết hôn chất lượng cao, nhưng đây vẫn là lần đầu anh ta nhìn thấy người phiền phức như Lục Kiều.

Ánh mắt cô ta nhìn anh ta giống như nhìn kẻ phụ tình vậy, khiến Lý Dục Tài sởn gai óc.

Anh ta nói như vậy Lục Ngọc mới biết đêm Lục Kiều chạy ra ngoài là ở nhà của Lý Dục Tài.

Sau đó Lục Ngọc nói chuyện cô ta chạy ra ngoài, người trong thôn tìm cô ta cả đêm cho anh ta biết, sắc mặt anh ta tái đi. Nếu người trong thôn biết Lục Kiều ở nhà anh ta một đêm, ép anh ta cưới cô ta thì phải làm sao, nghĩ tới khả năng này, vô cùng ác cảm.

“Tôi cảm thấy cô ta rất phiền.” Lý Dục Tài không hề che giấu cảm xúc của mình chút nào.

Lục Ngọc nói: “Nhìn ra được.”

“Cũng không biết là xui xẻo cái gì lại gặp phải cô ta.”

Ở trước mặt Lục Ngọc oán than cả buổi, trong lòng anh ta cảm thấy Lục Ngọc rất lợi hại. Lúc đầu gả thay còn bị người thân của mình tính kế, thời gian ngắn như vậy đã có thể khôi phục trạng thái, rất dũng cảm.

Anh ta nói: “Cảm ơn cô, vậy tôi về đây.” Tuy thời gian tiếp xúc với Lục Ngọc không dài nhưng lại có chút tâm tư muốn kết bạn với cô.

Lục Ngọc nói: “Tạm biệt.”

Lý Dục Tài thụ sủng nhược kinh, mỗi lần anh ta tới xin lỗi Lục Ngọc đều cảm thấy cảm xúc của cô rất nhạt nhòa, thế mà còn chủ động tạm biệt anh ta.

Đợi sau khi anh ta đi, lại có hai vị khách lạ, theo mùi thơm mà tới, nhìn bên Lục Ngọc hai hào một cái đầu vịt, giá cả phải chăng, mua một lần ba cái. So với chân vịt, đầu vịt có thịt hơn.

Người bên cạnh thấy anh ta mua, cũng nuốt nước miếng theo, nói: “Cái này ăn thế nào?”

Một cái nguyên lành không biết ăn thế nào.

Anh trai mua ba cái đầu vịt đó nói: “Tôi ăn một cái làm mẫu cho cậu, cậu nhìn xem.’

Nói xong còn đứng bên cạnh tách đầu vịt dọc theo cái miệng xuống.

Người xung quanh nhìn xong đều sáng mắt, bên trong toàn là thịt, mùi thơm càng dữ dội.

Anh trai mua đầu vịt đó nói: “Sao không có lưỡi vịt?”

Lục Ngọc nói: “Ừm, đều không có.”

Lưỡi vịt đều bị cô lấy ra kho riêng, định đợi lát nữa mình ăn. Tất cả các bộ vị của vịt cộng lại, cô thích ăn lưỡi vịt nhất.

Ăn vào không dừng lại được, hơn nữa hơn hai mươi cái đầu vịt gộp lại cũng chưa đủ một dĩa lưỡi.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 75: Tên trộm trộm quần trong


/images/2024-0308.gif

Anh trai đó gặm rất ngon, chọc thèm người bên cạnh, ai cũng định mua thêm một chút ăn.

Đầu vịt cứ như vậy được bán hết, hai vị khách già cuối cùng thích trả giá, thấy còn lại ít chân vịt, hỏi lấy hết có thể được giá rẻ hơn không.

Lục Ngọc đồng ý, thoắt cái tất cả hàng đều được bán sạch. Lục Ngọc vui vẻ dọn sạp, đi tìm Phó Cầm Duy.

Phó Cầm Duy bọn họ đều không mang theo cơm, hai người tới sạp mì bên này mua hai bát mì.

Lục Ngọc cũng đói lả người, tuy nói mì này không ngon bằng cô làm, nhưng sợi mì cũng được coi là dai.

Sau khi ăn xong, Lục Ngọc đợi Phó Cầm Duy tan làm. Nữ nhân viên cãi nhau với cô hôm đó đoán chừng không chịu nổi ngày ngày nhìn Lục Ngọc thành đôi thành cặp với Phó Cầm Duy, từ chức không làm nữa.

Trong lòng Lục Ngọc rất thoải mái, những nhân viên bán hàng còn lại đều có quan hệ rất tốt với cô.

Lục Ngọc với Phó Cầm Duy tới nơi anh làm việc, hôm nay cô bắt đầu kiểm tra tiền, bỏ đi tiền vốn, kiếm được những bốn mươi tệ, bỏ đi phần của ba chị dâu, cũng có thể còn hai mươi tám.

Mấy hôm nay Lục Ngọc đã góp được hơn năm mươi, dựa theo đà này, chưa tới một tháng đã có thể trả hết tiền mua xe ba bánh.

Phó Cầm Duy nhìn Lục Ngọc, cô mẫn cảm phát giác được, lập tức nhìn lại.

Phó Cầm Duy hỏi: “Cười ngốc cái gì vậy?”

Lục Ngọc đáp: “Đâu có.” Kiếm được tiền nên rất vui.

Phó Cầm Duy nhìn dáng vẻ vui vẻ của cô, trong lòng cũng nhẹ nhõm.

Hôm nay ông lão đưa hai lần hàng tới. Lục Ngọc đáng tin, tiền đều trả hết tại chỗ. Trên gương mặt sầu khổ của ông lão cũng mang theo vài phần nhẹ nhõm.

Không chỉ Lục Ngọc kiếm tiền, ông lão này một ngày có thể kiếm được ba tệ. trại vịt không ngờ những thứ đầu thừa đuôi thẹo này thật sự có người mua, kiếm chút tiền lẻ bỏ túi.

Sau khi Lục Ngọc bắt đầu bán đồ, tận mấy người được hưởng lợi.

Hôm nay, sau khi về, chia bốn tệ mỗi người cho ba chị dâu và Tiêu Thái Liên, họ đều vui quá độ, bây giờ hận không thể cung phụng Lục Ngọc.

Chuyện làm việc hoàn toàn không cần cô, cô chỉ giúp điều vị là được, ngay cả người canh lửa cũng được chị ba Phó bao nốt. Lục Ngọc mới gả tới mấy ngày, tiếng nói của cô ở nhà họ Phó trở nên nặng ký hơn.

Lục Ngọc là người thích lười nhác, thấy có người làm giúp, vui vẻ đồng ý.

Tiêu Thái Liên gọi Phó Cầm Duy sang một bên, một góa phụ như bà có rất nhiều chuyện không tiện nói với con trai đã kết hôn, chỉ là khéo léo ám thị nói: “Mẹ xin được một ly rượu lộc pin từ chỗ cậu ba con, lả con bôi bổ cơ thể.”

Phó Cầm Duy xưa nay không dính tới một giọt rượu: “Mẹ, không thích uống rượu.”

Tiêu Thái Liên nhíu mày nói: “Thứ này ai quan tâm con thích uống hay không, con phải nắm bắt, nếu không khi nào mẹ mới bồng cháu được?”

Phó Cầm Duy lập tức hiểu ý của mẹ anh, hơi thiếu tự nhiên.

Anh nói: “Mẹ, không phải mẹ nói chăm cháu mệt sao? Hơn nữa các anh đều có con rồi, con không vội.”

Bà nói: “Mẹ thích chăm cháu, không hề mệt chút nào. Đợi sau khi mẹ xin rượu lộc pin về, con phải uống đó. Thứ đó tốt cho cơ thể.”

Mặt Phó Cầm Duy hơi nóng lên.

Tiêu Thái Liên thấy vậy bật cười: “Con trai tôi, đã kết hôn rồi sao còn thuần tình như vậy. Được được được, con quay về ở cùng vợ con đi.”

Hai vợ chồng vừa kết hôn, chung quy vẫn dính nhau một chút.

Vốn dĩ Phó Cầm Duy muốn về phòng, bị mẹ anh nói như vậy, không biết nên đi hay không nên đi.

Vào lúc này, thấy thím ở cách vách chạy ra xem náo nhiệt.

Tiêu Thái Liên cũng là người thích hóng náo nhiệt, vội vàng gọi hàng xóm lại hỏi: “Sao vậy?”

Hàng xóm miêu tả sinh động nói: “Quần trong của bà cụ Lục mất rồi. Bên trong toàn là tiền, khóc lóc ỉ ôi đòi báo cảnh sát kìa.”

Tiêu Thái Liên nghe vậy, mặt biến sắc, ban ngày ban mặt, sao còn gặp phải b**n th**, ngay cả đồ của bà cụ cũng trộm.

Ngay cả quần trong của bà già cũng trộm, thực sự quá vô sỉ!

Các bà cụ trong thôn Đại Vũ đều cảm thấy tự nguy, bởi vì họ cũng thích khâu túi trên quần trong, trữ tiền trên người.

Ai ngờ trong thôn còn xuất hiện trộm trộm quần trong.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 76: Chị cả xảy ra chuyện rồi


/images/2024-0308.gif

Trưởng thôn gọi tất cả mọi người tới bãi đập thóc, nghe thấy tin tức này sắp tức đến bật cười: “Rốt cuộc là ai lấy, mau chóng trả về cho người ta, tên nào tên nấy đều đê tiện, chuyện gì cũng làm. Lời khó nghe tôi nói trước, nếu ai làm chuyện vô đạo đức này mà bị tôi phát hiện, tôi phải cho người cả thôn xem xem cái bản mặt đó của cô cậu!”

Cảnh cáo xong mọi người mới rời đi.

Có người hỏi bà nội Lục: “Bà nghĩ lại xem liệu có nhớ sai không?”

Bà nội Lục khóc tới sắp sưng mắt, hai trăm tệ tích góp nhiều năm qua đều ở trong đó, bây giờ mất hết, thực sự khiến người ta không thể chấp nhận được!

“Không đâu, ngày nào tôi cũng kiểm tra.” Bà nội Lục nói.

Đó là vật phẩm quý trọng, mỗi ngày ít nhất xem một lần.

Bác gái Lục ở bên cạnh cũng khóc theo: “Giế.t ngàn dao, không biết ai vô đạo đức như vậy, không được chế.t yên thân.”

Bà ta phải chửi chế.t tên trộm, miễn cho bà già này lại nghi ngờ bà ta.

Lục Kiều hơi thiếu tự nhiên.

Các thím xung quanh hỏi: “Vậy hôm nay cháu vẫn luôn ở nhà sao?”

Lục Kiều nói: “Cháu ra ngoài bán rau cuộn mới về.”

Cô ta trích bỏ mình ra trước.

Lục Ngọc ra ngoài bán hàng cũng được coi là người đầu tiên ăn cua. Lục Kiều cũng đi, có người muốn hỏi thứ này có thể bán được không, nhưng ngại ở trước mặt bà cụ Lục, dù sao thì người ta mất tiền, đang khóc trời kêu đất.

Bác gái Lục và bác trai đều ra đồng làm việc, một mình bà cụ Lục bận rộn ở sân trước không ra ngoài. Bà ta thực sự rất tức giận: “Trừ phi tiền mọc chân tự chạy đi, nếu không sao lại nói mất là mất.” Chuyện này thực sự quá quỷ dị.

Mọi người ở bên cạnh cười ha hả, không mắng chửi theo bà cụ Lục, nếu bà ta đã ở nhà cả ngày, vậy đồ giấu trong nhà không thể nào bị người ngoài lấy đi được!

Ánh mắt mọi người nhìn bác gái Lục và bác trai Lục đều có chút quái dị.

Ngược lại không có mấy ai nghi ngờ Lục Kiều.

Lục Kiều cuộn tiền trong tay áo, căn bản sẽ không có ai phát hiện, an ủi vài câu. Ngẩng đầu muốn đi tìm Lục Ngọc và Phó Cầm Duy, lại phát hiện đã sớm không thấy người. Trong sân nhà họ Phó, nghe chị ba Phó nói: “Không nhìn ra nha, bà cục Lục còn rất có tiền, hời không cho tên trộm rồi.”

“Chứ gì nữa, hơn hai trăm tệ, thật sự không nhìn ra.”

Mấy người vừa nói vừa làm việc.

Hôm nay số lượng hàng còn nhiều hơn hôm qua.

Chị ba Phó lấy lòng nói với Lục Ngọc: “Cũng không biết chú tư nhà chúng ta có vận khí tốt gì, cưới được em gái Lục Ngọc làm vợ, xinh đẹp, còn giỏi nấu nướng.”

Lục Ngọc nói: “Chị ba khen đến nỗi em cũng ngại.”

Chị hai Phó nhìn vợ chú ba ra sức khen Lục Ngọc, chị ấy cũng không chịu yếu thế, nói: “Chứ gì nữa, Tiểu Ngọc nhà chúng ta giỏi giang hơn Lục Kiều kia nhiều!”

Nói tới Lục Kiều, trong lòng chị ấy còn có chút buồn bực: “Trước đây tuy trông không đẹp, nhưng cũng được coi là một cô gái tinh thần, không biết bây giờ làm sao, trông nó cứ cảm thấy trong mắt giống như đang tính kế vậy.”

Bây giờ nhìn ánh mắt Lục Kiều cứ đảo đảo, đột nhiên không thích nữa. Tuổi còn nhỏ, sao lại biến thành như thế này.

Dạo này họ dựa vào Lục Ngọc kiếm được chút tiền, rất năng nổ nịnh nọt cô.

Lục Ngọc không nói nhiều, xa xa nhìn thấy chị dâu Hồng tới, chị ấy nói: “Tiểu Ngọc, em mau về nhà một chuyến, chị cả em xảy ra chuyện rồi!”

Lục Ngọc nghe vậy, lập tức đi ra ngoài.

Chị ba Phó lanh lẹ, vội vàng đẩy Phó Cầm Duy một cái: “Chú tư, chú cũng đi theo xem thử, người nhà mình phải hướng về người nhà mình, không thể chịu thiệt.”

Phó Cầm Duy lập tức đi theo.

Chị ba Phó rướn cổ nhìn, chị ta thích hóng náo nhiệt nhất, nhưng trong tay còn có không ít việc, cũng chỉ đành nói với chị dâu Hồng: “Tiểu Hồng à, trong nhà vợ chú tư làm sao vậy?”

Nhớ chị cả của cô gả sang thôn khác.

Chị dâu Hồng nói: “Đừng nhắc nữa, chị cả em ấy Lục Bình bị đánh tới mức trên người không có chỗ nào lành lặn.”

Tuy nói nơi này dân phong cường hãn, không có lưỡi nào không đụng răng, nhưng bị đánh thành như vậy vẫn khá hiếm thấy.

Mấy chị dâu nghe xong, cùng mắng anh rể của Lục Ngọc không phải người.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 77: Bạo lực gia đình


/images/2024-0308.gif

Khi Lục Ngọc chạy về nhà, xa xa đã nghe thấy tiếng khóc của mẹ Lục.

Lục Ngọc là con gái út, sau khi cô gả đi, trong nhà chỉ còn hai vợ chồng già. Trong mấy đứa con gái, cũng chỉ có Lục Ngọc ở lại trong thôn.

Lại trở mặt với bên phía nhà tổ nhà họ Lục, bây giờ xảy ra chuyện, cũng không biết tìm ai giúp đỡ. Thực sự hết cách mới tìm Lục Ngọc.

Lục Ngọc vào nhà. Chị cả Lục Bình năm nay ba mươi hai tuổi, nhưng có một nửa tóc đã bạc trắng. Trên mặt bầm đen, dưới vành mắt vừa đỏ vừa sưng, đã sắp không mở nổi mắt nữa, trên người toàn là vết m.á.u bị đai lưng da quất, còn dẫn theo một bé gái năm tuổi, ngay cả trên người đứa nhỏ cũng có dấu vết bị đánh.

“Mẹ, chị cả sao vậy?” Lục Ngọc nhìn thấy cũng hít vào một ngụm khí lạnh.

Cha Lục nói: “Là tên súc sinh Tiết Thắng Lợi đó đánh.” Ông nói chuyện cũng thở hổn hển, người đàn ông chân chất cả một đời, thấy con gái mình bị ức h.i.ế.p như vậy, hận không thể liều mạng với con rể.

Cha Lục sắp tức điên, mẹ Lục khóc đến khàn cả giọng, không có một ai có thể chủ sự, Lục Ngọc nói: “Cầm Duy, anh cưỡi xe ba bánh nhà chúng ta tới, chúng ta đưa chị cả tới trạm xá xử lý vết thương một chút.”

Lúc này mẹ Lục mới giống như phản ứng lại, khóc lóc bắt đầu tìm tiền. Lục Ngọc cũng ôm cháu gái lên. Đứa trẻ này đã năm tuổi, nhưng ôm vào lại rất nhẹ. Cô chua xót trong lòng.

Rất nhanh Phó Cầm Duy đã đưa xe ba bánh tới, họ bắt đầu chở người tới trạm xá.

Nói rõ tình hình, bác sĩ ở trạm xá vội vàng cấp cứu, Lục Ngọc với mẹ Lục thân là nữ quyến, c** q**n áo ra giúp, bên trong vết thương mới chồng vết thương cũ. Tầng tầng lớp lớp, ngay cả nữ bác sĩ biết nhiều hiểu rộng nhìn xong cũng mắng người.

Bác sĩ ở trạm xá vạch mí mắt của Lục Bình ra, cầm đèn pin nhỏ soi vào tròng mắt cũng không có phản ứng.

“Mau đến bệnh viện huyện, chúng tôi không chữa được.”

Nghe thấy bác sĩ nói chuyện căng thẳng như vậy, người nhà họ Lục cũng không dám chậm trễ, may mà có xe ba bánh. Phó Cầm Duy đạp xe ba bánh rất nhanh.

Lục Ngọc bọn họ chạy bộ theo suốt dọc đường, cho tới bệnh viện huyện, trực tiếp đến phòng cấp cứu. Lục Ngọc nhờ người kiểm tra cho cháu gái, cô bé đều là bị ngoại thương, nhưng lại bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng.

Lục Ngọc mua một chai đường gluco ở bệnh viện, mở ra cho cô bé uống. Cô hỏi cháu gái: “Con tên gì?”

Chị cả gả đến ngoài thôn, cũng không có liên lạc gì nữa. Tuy nói là cháu gái ruột, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên Lục Ngọc gặp cháu gái.

“Tiết Tiện Hóa (Tiết đê tiện).” Giọng nói của cô bé rất nhỏ.

Lục Ngọc tưởng mình nghe lầm, hỏi thêm lần nữa, sau khi xác nhận mình nghe rõ, lửa giận trào dâng lên.

Cô không biết là tên cặn bã như thế nào mới có thể đặt cho cháu gái ruột của mình một cái tên mang tính sỉ nhục như vậy. Cô mất đi lý trí, hận không thể hung hăng đánh tên khốn đó một trận.

Đứa trẻ một hai tuổi đã có thể cảm giác được cảm xúc bên ngoài, cháu gái đã năm tuổi. Một cái tên như vậy sẽ gây nên tổn thương lớn đến nhường nào với cô bé!

Phó Cầm Duy từ phía sau choàng vai của Lục Ngọc, bảo Lục Ngọc bình tĩnh lại.

Vừa nãy cơ thể của cô cũng hơi run lên.

Mẹ Lục giao hết toàn bộ hơn bốn mươi tệ mình có, nước mắt chảy ròng ròng.

Lục Ngọc bình tĩnh lại mới phát hiện cả nhà đều đã sụp đổ, cô không thể sụp đổ nữa, chỉ đành nói: “Mẹ, đừng khóc nữa.”

Trên hàng ghế ngoài bệnh viện, rèm cửa màu trắng viết ba chữ to “Giữ im lặng”. Họ chỉ có thể đè nén khóc không thành tiếng. Lúc này bà ôm Lục Ngọc nói: “Mẹ thật sự không biết chị cả của con lại sống cuộc sống như thế này!”

Cha Lục ở bên cạnh nói, khi vừa mới kết hôn, họ còn tới thăm Lục Bình, nhưng vừa đến, con rể đã tức giận châm biếm họ tới làm tiền, muốn tới hưởng sái con gái đã xuất giá.

Hai người họ muốn chửi tên khốn này, lại sợ Lục Bình chịu khổ ở chỗ con rể, sau khi quay về cũng không còn tới nữa, không ngờ tên này càng đốn mạt.
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 78: Lập án


/images/2024-0308.gif

Trước đây Lục Ngọc còn nghĩ đợi chị cả về, xem ý của chị ấy rồi quyết định, nhưng lúc này chị cả ở trong phòng cấp cứu, sống chế.t chưa rõ, cháu gái suy dinh dưỡng, giống như mèo gầy, người đó lại tiêu d.a.o ngoài vòng pháp luật.

Cô nói: “Khốn nạn, tôi phải giế.t anh ta.”

Phó Cầm Duy nói: “Anh có một bạn học cấp hai cũng ở thôn của chị cả của em, anh tìm bạn học hỏi thử tình huống bên đó trước.”

“Hai chúng ta chia ra hành động, tôi đi báo cảnh sát, nếu loại người này có thể tiêu d.a.o bên ngoài, là sự sỉ nhục của pháp luật.”

Phó Cầm Duy cũng biết Lục Ngọc tức giận rồi, nói: “Được.”

Cha Lục với mẹ Lục bình thường nhát gan sợ chuyện, luôn sợ đắc tội người khác. Thậm chí còn chưa bắt đầu đắc tội đã nghĩ đối phương sẽ báo thù họ thế nào, càng thêm sợ hãi.

Nhưng bây giờ, thấy Lục Ngọc muốn báo cảnh sát, họ không hề phản đối chút nào. Chuyện con rể làm thật sự quá đáng, họ đều hận không thể đồng quy vu tận với tên đó.

Lục Ngọc hỏi thăm đồn công an ở đâu, sau đó ôm cháu gái đến đó.

Bây giờ nhà họ Lục chỉ có Lục Ngọc chống đỡ, cô nhất định không thể ngã xuống.

Nhưng báo cảnh sát chuyện này, rất nhiều cảnh sát không thích xuống nông thôn chấp pháp. Bởi vì nông thôn hay che chở nhau, sức mạnh tông tộc cũng lớn, cảnh sát chuyên xử lý chuyện nhà bình thường đều không thích tham gia vào, nhưng lần này hành vi của tên cặn bã đó đã chạm tới giới hạn của cô.

Cô phải giành lấy sự đồng tình của đồng chí cảnh sát, để họ đồng ý lập án.

Cô nghĩ khóc sẽ đáng thương hơn một chút, giả vờ trước, đợi sau khi lập án kết thúc lại bình tĩnh xử lý chuyện trong nhà.

Nhưng ôm cháu gái chỉ nhẹ như vậy, nước mắt lại bất giác chảy xuống.

Tới đồn công an, khóc tới nghẹn ngào.

“Đồng chí cảnh sát, tôi muốn báo án.” Lục Ngọc nói. Cảnh sát hỏi: “Sao vậy, cô đừng gấp, cứ từ từ nói.”

Lục Ngọc nói: “Tôi muốn tố cáo anh rể của tôi, tội cố ý giế.t người, ngược đãi trẻ con.” Ngừng một chút, lại khóc nói: “Chị cả tôi là cô gái hiền lành nhất các thôn quanh đây, sau khi gả cho một tên ế vợ ngoài thôn, bị đánh tới mức bây giờ đưa tới bệnh viện cấp cứu rồi. Đây là cháu gái năm tuổi của tôi!”

Trong cảnh sát cũng có một số người đã làm cha làm mẹ, vừa thấy đứa trẻ này, nói: “Tôi còn tưởng cô bé mới hai ba tuổi chứ!”

Lục Ngọc lấy chẩn đoán của bác sĩ ra: “Suy dinh dưỡng nghiêm trọng.”

Đây đã là thập niên 80 rồi, không phải là niên đại đói chế.t người như năm đó, bây giờ đều ăn lương thực kinh tế, nhà nhà ăn cơm nồi lớn, có thể để đứa trẻ đói thành thế này quả thật là ngược đãi rồi.

Lục Ngọc nói: “Các anh đều không biết tên của đứa nhỏ này là gì đâu, không có ai chà đạp người khác như vậy cả. Tuy nhà tôi không giàu có, nhưng cũng đều là cô gái được dốc lòng nuôi dưỡng trong nhà, tới nhà anh ta bị đánh còn thua cả súc sinh. Tôi muốn khởi tố anh ta.”

Ở thập niên 80, công tác phổ cập pháp luật còn chưa hoàn chỉnh, chuyện kiện tụng này còn là từ mới.

Mấy năm gần đây, pháp viện huyện đều không có một vụ kiện nào. Lần này Lục Ngọc thật sự tức giận rồi!

Cảnh sát nói: “Chuyện này…” Họ hỗ trợ thành phố làm một số án lớn, không đủ người. Mỗi ngày còn phải có người tới trực ban.

Tuy trong lòng biểu thị đồng tình với Lục Ngọc, nhưng thực sự không thể xử lý được.

Nhưng thấy Lục Ngọc ôm đứa trẻ, khóc nước mắt nước mũi tùm lum cũng không đành. Đang muốn từ chối cô, cảnh sát Trần học tập từ trong thành phố quay về, kinh ngạc nói: “Lục Ngọc?”

Lúc đầu, người xử lý chuyện gả thay chính là cảnh sát Trần.

Cảnh sát Trần rất có lòng chính nghĩa, nghe Lục Ngọc nói xong, vô cùng tức giận, anh ấy cũng có con, vừa thấy hai mẹ con bị dày vò thành như vậy, đồng cảm sâu sắc.

Nhưng rất nhanh lại nói: “Hiện giờ trong đồn đang khó khăn, thiếu người.”

Người ra ngoài học tập như anh ấy sẽ nhanh chóng được điều tới đồn thành phố làm việc. Tổng cộng trong huyện chỉ lưu lại ba người.

Lục Ngọc nói: “Anh giúp tôi lập án trước, rồi làm kiểm tra thương tích, đưa ra một báo án cụ thể. Tôi tự tố bọn họ.”
 
Nam Nữ Phụ Sao Phải Bồi Nam Nữ Chính? Chi Bằng Ta Về Với Nhau
Chương 79: Gọi điện thoại


/images/2024-0308.gif

Mấy người trong đồn công an nghe tới ngẩn người, nhìn ánh mắt của Lục Ngọc càng cảm thấy sâu không lường được. Người bình thường có thể nắm rõ tài liệu cần thiết kiện tụng như vậy sao?

Nhưng làm như vậy, không cần họ điều tiết, cũng có thể tương đối giảm nhẹ lượng công việc của họ.

Rất nhanh cảnh sát liền phái người tới bệnh viện huyện, ở đó có phòng khoa hợp tác với họ, đưa ra giấy giám định thương tật mang tính chuyên môn.

Dưới sự kiên trì của Lục Ngọc, họ vẫn lập án cho cô.

Họ vừa từ đồn công an đi ra, vừa hay nhìn thấy Lý Dục Tài đạp xe tới, anh ta cũng nhìn thấy Lục Ngọc, dừng lại chào hỏi: “Sao cô lại tới đồn công an?”

Lục Ngọc trả lời: “Có chút việc, đúng rồi, anh có quen biết luật sư không?” Cô gần như không có mối quan hệ gì ở trong huyện.

Lý Dục Tài nói: “Có, tôi giới thiệu cho cô.”

Lục Ngọc gật đầu: “Cảm ơn, lần sau tôi mời anh ăn cổ vịt.”

Lý Dục Tài vẫn luôn cảm thấy anh ta và ông nội nợ Lục Ngọc một nhân tình. Mấy lần đề ra bồi thường kinh tế đều bị cô từ chối, bây giờ cuối cùng cũng có chỗ dùng tới anh ta, tất nhiên phải làm thật tốt, không thể rơi dây xích.

Lần này nhất định Lục Ngọc đã gặp chuyện mới tới đồn công an. Thấy cô có việc gấp, cũng không cản cô, dù sao thì anh ta cũng có người quen ở đồn, đợi lát nữa vào hỏi sẽ biết!

Lục Ngọc với cảnh sát Trần tới bệnh viện. Vừa hay thấy bác sĩ đang nói chuyện với cha mẹ Lục ở ngoài phòng cấp cứu, Lục Ngọc đi lên.

Bác sĩ nói: “Phổi của bệnh nhân bị tổn thương, gãy ba cái xương sườn, bị đánh tới mất khống chế tiểu tiện. Sau khi cấp cứu đã khôi phục, nhưng phải nghỉ ngơi ít nhất hơn một năm.”

Người nhà họ Lục thấy đã cứu chị ấy về được, lúc này mới thở phào một hơi.

Lục Ngọc theo cảnh sát Trần đi xuất giấy xác nhận thương tích, sau khi lấy được giấy xác nhận thương tích của người lớn và trẻ con, cảnh sát Trần mới rời đi.

Lục Ngọc trịnh trọng nói với mẹ cô: “Mẹ, con nhất định sẽ khiến anh ta phải trả giá.” Cô thề! Chị cả phải nhập viện lâu dài, tin tức này đối với nhà họ Lục mà nói chắc chắn là tuyết chồng thêm tuyết.

Lục Ngọc nói: “Gọi điện thoại cho chị hai trước đi.” Trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy, không thể không nói cho chị ấy.

Mẹ Lục căn bản không có chủ ý gì, may mà Lục Ngọc ở bên cạnh.

Để cha Lục một mình ở lại bệnh viện chăm Lục Bình bị đánh tới suýt chế.t, Lục Ngọc với mẹ Lục ra ngoài gọi điện thoại.

Phí điện thoại bên ngoài thật sự không rẻ, năm hào một phút. Mẹ Lục kéo số, điện thoại gọi tới thôn của họ, trong thôn còn phải gọi chị hai Lục tới!

Cả tới cả về này đã tốn không ít thời gian, mẹ Lục nhìn thời gian trôi qua từng giây từng phút, trong lòng đau khổ nhường nào. Điện thoại này giống như con thú nuốt vàng, thời thời khắc khắc đều đang đòi tiền.

Ba phút trôi qua, mẹ Lục đã muốn cúp điện thoại, còn chưa tìm được người nữa, đã tốn hết một tệ rưỡi rồi. Một tệ rưỡi, lo lắng tới mức giậm chân tại chỗ, nói: “Đứa con gái này sao còn không nghe điện thoại nữa.”

Cuối cùng bên kia truyền tới tiếng của chị hai: “Alo?”

Miệng của mẹ Lục giống như mở máy tăng tốc: “Mau tới bệnh viện huyện, chị cả con sắp bị đánh chế.t rồi!” Nói xong một câu, nhanh chóng cúp điện thoại. Bà muốn cúp ngay lúc năm mươi chín giây, ai biết vẫn muộn một bước. Lúc cúp là bốn phút lẻ hai giây, tính tiền theo năm phút!

Nhân viên thu phí điện thoại thu của bà hai tệ rưỡi, khiến mẹ Lục đau lòng ra sức lựa lời: “Chị em à, lấy rẻ chút đi, lấy hai tệ thôi được không?”

“Không được, nơi này không có vụ trả giá. Nên đưa bao nhiêu thì đưa bấy nhiêu.” Nhân viên thu phí mặt lạnh vô tư.

Lục Ngọc trả tiền, hơn hai tệ thật sự không ít, sắp bằng lương ba ngày của người đi làm rồi.

Mẹ Lục vô cùng sầu não: “Sớm biết vậy mẹ đã nói thêm vài câu, thời gian đều lãng phí không không.”

Lục Ngọc cũng nói: “Mẹ, mẹ nói nhanh như thế, chị hai có thể nghe hiểu không?”

Mẹ Lục giống như bị sét đánh, ngơ ra tại chỗ.
 
Back
Top Dưới