Ngôn Tình Nam Nhân Của Hoa Linh Âm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nam Nhân Của Hoa Linh Âm
Chương 60: 60: Không Đón Được Tân Nương


Những người biết Hoa Linh Âm có thai, chỉ có nha đầu Tiểu Tuyết, Yên Chi và vị đại phu, Hoa Linh Phi đã lệnh cho đại phu, tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài, đưa cho ông một số bạc đủ số một đời để bịch miệng.

!
Hai tháng sau, kiệu hoa đỏ rực cả kinh thành, chính là kiệu hoa của Vũ Kinh Thành đến đón Hoa Linh Âm.

Người người ra đường nhìn ngắm dàn kiệu hoa xinh đẹp, lộng lẫy, khẳng định vị thế của Hoa Linh Âm cũng chẳng kém Tần Tình Nhi là mấy.

Kiệu hoa đi đến Hoa gia trang, Hoa Linh Phi cùng nha đầu Yên Chi đã đứng ở trước cửa, công công bước đến trước mặt bà cung kính cúi đầu "Hoa chưởng môn, kiệu hoa đến đón Hoa Linh tiểu thư.

"
"Công công thất lễ quá, Hoa Linh Âm nhà ta đã sớm thành hôn rồi" Hoa Linh Phi mỉm cười, khiến cho công công ngẩn ngơ.

Phò mã gia nhà ông đã dặn đến rước, kiệu hoa đầy ấp kinh thành như thế, như thế nào lại không có tân nương?
"Tân nương thành hôn?" Công công nhiu mi, Hoa Linh Phi mỉm cười hiền hậu, đáp trả "Phiền công công nói với phò mã gia, Hoa Linh Âm không làm thiếp nàng muốn làm chính thất, nên sớm đã gả người khác rồi.

"
"! " Công công ngẩn ngơ, không biết đây là tình huống gì, cả một dàn kiệu hoa lớn như vậy không có tân nương, tân nương còn sớm đã gả người khác ư? Phò mã gia biết được, sẽ nổi trận lôi đình mất "Hoa chưởng môn, chuyện này! "
"Thất lễ quá, công công về cho" Hoa Linh Phi xoay người đi vào trong, cổng Hoa gia trang đóng lại.

Kiệu hoa phải trở về.

Vũ Minh Thành ở điện của hắn, trong lòng mong chờ muốn gặp nàng, hắn nhớ nàng, nhớ bóng dáng y phục màu đỏ rực tươi cười trước mắt hắn, nàng đúng thật biết cách khiến cho người khác nhớ nhung.

Vũ Minh Thành vô cùng chờ đợi, hắn ngồi ở chiếc ghế dài đôi mắt trông ngóng về phía trước.

Đoàn người công công trở về, bọn họ không biết phải làm sao, nhất là công công đang thấp thỏm lo lắng trong lòng, đứng lay hoay trước điện, phò mã gia sẽ tức giận a.

Công công ngay ngắn lại y phục, chỉnh tề tâm lý, cúi đầu bước vào bên trong điện của hắn.

Hắn nhìn thấy công công nét mặt tươi cười nhưng sau đó nụ cười liền biến mất, vì hắn không nhìn thấy tân nương xinh đẹp của hắn “Hoa Linh Âm đâu?”
“Thỉnh phò mã gia… Hoa cô nương…” Công công ngập ngừng bối rối, Vũ Minh Thành nghiêm lại mắt đẹp “Nàng đâu?”
“Phò mã gia…Hoa chưởng môn bảo rằng Hoa cô nương đã sớm gả cho người khác…” Công công nói đến đây, ông lập tức cảm giác lạnh người, ông không dám nâng đầu nhìn phò mã gia, lật đật nói tiếp “Hoa chưởng môn nói là Hoa cô nương chỉ muốn làm chính thất nên đã sớm gả cho người khác.


“Cho nên?” Vũ Minh Thành lạnh lùng, hoàng bào màu bạc ánh lên tia lạnh nhạt, công công cúi đầu thành khẩn.

“Cho nên không đón được tân nương…”
Rầm.

Bàn lưu ly cẩm thạch bị đánh vỡ, ánh mắt Vũ Minh Thành như muốn giết người, mọi người hầu đều cúi đầu, công công quỳ rạp xuống đất, hắn lạnh lùng bước đi, rời khỏi điện phò mã.

Vũ Minh Thành bước ra khỏi cánh cổng của hoàng cung, hai tháng qua hắn vì lệnh của hoàng thượng nên không hề bước ra khỏi hoàng cung, suốt ngày chịu sự quấy rối của Tần Tình Nhi, hắn đã cố gắng nhẫn nhịn chỉ chờ đợi đến ngày hôm nay.

Lại nhận được tin nàng gả người khác, hắn phải tự mình kiểm tra.

Đi đến Hoa gia trang, nhìn thấy Hoa chương môn ngồi bàn đá hoa viên, bà giống như dự đoán được sự xuất hiện của hắn, giống như đang ngồi chờ đợi.

Vũ minh Thành kiềm nén cơn thịnh nộ của hắn,đi đến phía Hoa Linh Phi “Linh Âm nàng đi đâu?"
“Chẳng phải ta đã truyền cho công công của ngươi rằng nữ nhi nhà ta đã sớm gả đi?” Hoa Linh Phi thản nhiên đáp, vũ Minh Thành trừng mắt “Nàng ở đâu?”
Hoa Linh Phi hít sâu, cầm chiếc quạt nhẹ nhàng quạt “Nữ nhi gả đi như bát nước đổ, Vũ công tử đừng phí sức làm gì.


“Nàng gả đi đâu, gả cho ai?” Hắn không kiềm chế được đập bàn đá, nha đầu Yên Chi liền rút ra thanh kiếm uy phong “Vũ gia, chớ thất lễ.


Hoa Linh Phi thở dài, hướng hắn khuyên nhủ “Vũ công tử, ngươi truy nữ nhi của ta làm gì? Nàng hiện là nữ nhi đã có chồng, nàng hiện rất hạnh phúc ngươi đừng phá con gái ta.


Lời nói của Hoa Linh Phi chính là những mũi tiêm kịch độc cho hắn, Vũ Minh Thành nghiến răng nghiến lợi nhếch môi, nữ nhi đã có chồng, hiện đang rất hạnh phúc, đều khiến cho hắn nghe liền thấy chói tai.

“Nữ nhi của ta trước thích ngươi đều là do tuổi nhỏ bồng bột, không phải thật, mong Vũ công tử rộng lòng bỏ qua, công tử bây giờ đã có vợ, nữ nhi ta có chồng, cứ vậy mà kết thúc sẽ hay.


Vũ Minh Thành trừng mắt, con ngươi hắn đỏ ngầu, hắn phẫn nộ.

Thích hắn chỉ là bồng bột? Không phải thật?
Cứ như vậy mà kết thúc?
Bàn tay hắn cuộn tròn đập xuống bàn, chiếc bàn đá hoa viên liền nức nẻ, hắn đứng dậy, giương ra nụ cười khinh thường “Nếu đã như thế thì nữ nhân chết tiệt của Hoa chưởng môn hãy trốn cho kĩ vào, đừng để ta bắt được.

”.
 
Nam Nhân Của Hoa Linh Âm
Chương 61: 61: Hữu Duyên Vô Phận


Ba tháng trôi qua, người của Vũ Minh Thành ở khắp nơi, lùng sục tìm kiếm nàng, từ mạn bắc đến đài nam lẫn thành đông đều không xót, Hoa Linh Âm cũng thật giỏi trốn, nàng giống như hóa thành không khí, bao nhiêu người vẫn không tìm ra nàng.

Tần Tình Nhi bị ghẻ lạnh, Vũ Minh Thành điên cuồng tìm kiếm Hoa Linh Âm.

Chuyện Tần Tình Nhi bị phò mã gia ghẻ lạnh từ những ngày đầu hôn thú, ai ai trong hoàng cung cũng biết, đến việc phò mã gia điên cuồng tìm kiếm Hoa Linh Âm mọi người đều hiểu được ai mới là người ở trong lòng phò mã gia.

“Thỉnh, phò mã gia, chúng ta đã tìm hết mạn bắc, đài nam, cả thành đông cũng không tìm thấy Hoa cô nương” Thuộc hạ cúi đầu báo cáo, Vũ Minh Thành trầm tư, hắn giờ đây chỉ biểu thị một cái nhếch mày, giọng nói trầm lạnh nhạt “Cứ theo dõi Hoa Linh Phi.


“Tuân lệnh.


Hoa Linh Phi rất thương yêu Hoa Linh Âm, nếu nàng trốn giỏi đến người khác không tìm ra, thì hắn sẽ dùng mẫu thân của nàng để lần ra vết nàng, không lâu nữa Hoa Linh Phi chắc chắn sẽ đi đến thăm nàng.

Vũ Minh Thành ngồi tựa trên ghế dài, mắt đen lạnh lùng, người hắn tỏa ra khí lực rất lớn, nha hoàn, kẻ hầu người hạ không phận sự không dám đến quấy rầy hắn.

Vũ Minh Thành những ngày đầu hay tin Hoa Linh Âm rời đi, hắn luôn trong tình trạng căng thẳng vô cùng, việc gì cũng khiến cho hắn nổi đóa, làm gì hắn cũng không vừa ý, ai khiến hắn không hài lòng đầu lập tức rời khỏi cổ.

Cho nên ai đối với hắn cũng rất sợ hãi, đã lâu rồi không ai nhìn thấy ý cười trong mắt hắn nữa, lần cuối cùng đôi mắt hắn hiện ý cười chính là ngày kiệu hoa đến rước Hoa Linh Âm.


Hoa Linh Âm cùng Tiểu Tuyết và một nam nhân đóng vai trượng phu của nàng chuyển đến khu rừng ở mạn bắc, vì sao không tìm ra nàng ư?
Nàng đã sớm từ bỏ những thứ y phục màu đỏ rực dễ dàng nhận biết kia, nàng chỉ mặc y phục đơn sơ như những nữ nhân khác, hơn nữa nàng đã sớm không còn là Hoa Linh Âm xinh đẹp, mỹ miều như lúc trước, nàng mang đã sáu tháng.

Bụng rất to, nàng cũng bị nha đầu tẩm bổ đến tay chân đều ú nu ú na, mang thai đúng là chuyện thiên liêng, không dễ dàng gì đối với nàng.

Có những đêm nàng đau nhức đến không ngủ được, tâm trạng lúc nào cũng căng thẳng.

Lúc nàng nghén, nàng không ăn uống được gì, tay chân thì không có sức lực,cơ thể thì lúc nào cũng nặng nề.

Nàng nhớ hắn, lúc nào cũng nhớ hắn, có mấy đêm nàng nằm ngủ mơ thấy hắn, thế là sáng tỉnh dậy liền như đứa trẻ mếu khóc.

Hắn có nhớ nàng không?
Mẫu thân truyền tin cho nàng rằng hắn đang tìm kiếm nàng khắp nơi, nàng biết hắn đang rất tức giận, nếu gặp nàng, hắn chắc chắn sẽ đánh nàng một trận.

Nhất định bây giờ hắn rất ghét nàng, nếu có thể nàng muốn giải thích với hắn, nhưng mẫu thân khuyên nàng điều đó là không nên, vì hắn thương nàng, biết nàng mang thai nhất định sẽ gắt gao bảo bọc nàng.

Điều đó càng khiến cho Tần Tình Nhi đố kị hơn, lòng đố kị của nữ nhân thì rất đáng sợ hắn chỉ là phò mã, hắn không thể kháng lại Tình Nhi và hoàng thượng được.

Như vậy, sẽ càng nguy hiểm hơn cho nàng và bảo bảo nhỏ, cho nên Hoa Linh Âm phải càng tránh xa vũ minh thành càng xa càng tốt.

Xem như là hữu duyên nhưng lại vô phận, Hoa Linh Âm nhìn thấy hắn đứng ở xa xa, gương mặt hắn đối với nàng vô cùng lạnh nhạt, ánh mắt hắn nhìn nàng, chỉ có khinh thường.

“Tiện nhân.


Hoa Linh Âm bừng tỉnh khỏi giấc mộng, nước mắt nàng bắt đầu lưu tiết, nàng nhớ hắn quá, nàng mơ thấy hắn lạnh nhạt với nàng, khinh thường nàng, mắng nàng là tiện nhân.

Trái tim đau nhói như ai đó bóp chặt nàng, nàng không muốn bị hắn ghét, không muốn một chút nào!
Bình minh lên, Hoa Linh Âm bước ra cửa hít thở không khí trong lành, dù chỉ mới sáu tháng nhưng bụng nàng đã rất to, khiến cho nàng bây giờ muốn làm gì cũng khó khăn.

Chỗ nàng ở là một căn nhà nhỏ ở ngoại ô của mạn bắc, căn nhà nhỏ đủ cho ba người, nàng, Tiểu Tuyết và một nam nhân là hầu hạ ở Hoa gia trang, đi theo chăm sóc cho nàng và Tiểu Tuyết, đóng cả vai trượng phu của nàng.

Căn nhà này rất thoải mái, ở bìa rừng nên vừa yên tỉnh lại cũng không quá u ám, ngày ngày có mấy người lên núi đều sẽ đi ngang qua nhà của nàng, không đến mức không có người để nói chuyện nga.

Tiểu Tuyết mang cho nàng bát canh nóng, Hoa Linh Âm nhận lấy nàng biểu thị một cái nhăn nhó “Ta béo lắm rồi đó.


“Mang thai thì người phải tẩm bổ nha, người mà mất một lạng nào là chưởng môn sẽ mắng ta đấy” Nha đầu vỗ vai nàng, Hoa Linh Âm thở dài, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời.

“À đúng rồi” Nha đầu búng ngón tay,gương mặt hớn hở “Vài hôm nữa chưởng môn sẽ đến đó.


“Thế á, ta cũng nhớ người rồi a” Hoa Linh Âm cười tít mắt, bởi vì Vũ Minh Thành điều tra mà ba tháng qua, mẫu thân không thể đến thăm nàng, có lẽ như cuối cùng thì hắn đã từ bỏ tìm kiếm, mẫu thân cuối cùng cũng đến thăm nàng được rồi.

Hắn từ bỏ tìm nàng, hắn không còn muốn nàng nữa nhỉ?
Đúng rồi! Nàng đã đạp đổ tình yêu của hắn, đạp nát lên niềm tin của hắn, hắn như nào lại có thể lần nữa muốn người như nàng.

.
 
Nam Nhân Của Hoa Linh Âm
Chương 62: 62: Tìm Đến Nàng


Hữu duyên vô phận, gặp nhau, đã từng là của nhau thế nhưng… Chẳng thể chung đường.

Đúng như Tiểu Tuyết nói, vài hôm sau mẫu thân cùng Yên Chi đến thăm nàng, nhìn thấy nàng béo ú, Hoa Linh Phi vui vẻ vô cùng, vì vậy mà thưởng cho Tiểu Tuyết cùng Thế Qúy mấy lượng bạc (Thế Qúy , hạ nhân ở Hoa gia trang đi theo chăm sóc hai người và giả làm trượng phu của Hoa Linh Âm.

)
Hoa Linh Phi ở chỗ nàng mấy hôm mới rời đi, bà kể cho nàng nghe rất nhiều chuyện, dạy nàng rất nhiều điều khi mang thai, giống như lúc này, bà cùng nàng đang ngồi hàn huyên.

“Tuyệt đối không được cầm đến những vật nhọn đấy” Hoa Linh Phi nghiêm nghị, Hoa Linh Âm liên tục gật đầu, nàng cười cười ma mị “Nè mẫu thân xinh đẹp.


“Sao?” Hoa Linh Phi rất nghiêm nghị, Hoa Linh Âm nghịch ngợm chọt chọt bã vai bà “Mẫu thân xinh đẹp với người kia sao rồi?"
Người kia mà nàng nhắc chính là Cận Thiên Bảo nga, Hoa Linh Phi đang nghiêm mặt liền thẹn phủi tay “Sao là sao?”
“Ây da, sao là sao cơ, là sao thì người nói ta nghe đi” Hoa Linh Âm ma mị cười, Hoa Linh Phi cùng Cận Thiên Bảo đã sớm có tiến triển, ngày nào ông cũng đến Hoa gia trang, mẫu thân nàng lúc đầu xua đuổi nhưng bây giờ không có nữa, có khi mẫu thân còn trông chờ ông đến ấy chứ.

Bị nữ nhi nhìn rõ, Hoa Linh Phi thẹn thùng quay đi mắng mỏ “Chỉ được cái nghịch.


Hoa Linh Âm vui vẻ tươi cười, như vậy rõ rồi nha, mẫu thân cùng Cận Thiên minh chủ có thể hòa hợp rồi.


“Phò mã gia, ta đã biết chỗ của Hoa cô nương” Thân cận bẩm báo “Nhưng là…”
Vũ Minh Thành lập tức khơi mi, đã tìm được nàng, được lắm, hắn phải đến gặp nàng “Chuyện gì?”
“Chính là như Hoa chưởng môn đã nói bây giờ, Hoa cô nương đang rất hạnh phúc cùng trượng phu, Hoa cô nương đã có mang” Thân cận cúi đầu, ánh mắt Vũ Minh Thành chỉ còn một màu tối đen, lòng bàn tay hắn dần dần cuộn tròn lại, gương mặt hắn điềm tĩnh đến lạ, không hề có một cái nhăn mày.


Sau khi Hoa Linh Phi rời đi, cuộc sống của Hoa Linh Âm vẫn như vậy, dạo gần đây Hoa Linh Âm rất đau vai, giống như lúc này, nàng đang ngồi lắc qua lắc lại cái cổ, Tiểu Tuyết xoa bóp hai bã vai cho nàng.

“Ui… Đã… Đúng rồi đúng rồi… Thoải mái aaa” Hoa Linh Âm vô cùng cảm tháng tài nghệ xoa bóp của nha đầu, cảm thán liên tục “Ớ… bên trái, qua trái tẹo nào… Ah đúng rồi… Kimochi~”
Nha đầu xoa bóp cho nàng, không nhịn được buồn cười, đúng là tiểu thư của nàng chỉ được cái làm trò.

Rầm.

Bỗng một âm thanh lớn, cánh cửa phòng của nàng bị đạp đổ, Hoa Linh Âm giật mình, mắt hướng về phía cánh cửa bị đạp đổ, nhìn thấy Vũ Minh Thành, hắn thân ảnh màu đen, tay to nắm đầu Thế Qúy lôi đi vào trong.

Hoa Linh Âm nhìn thấy hắn, nhất thời bất động, nàng nhìn thấy Thế Qúy bị thương khắp mình liền lo lắng muốn đi đến nhưng Tiểu Tuyết cản nàng lại.

“Vũ công tử đên đây là…?” Tiểu Tuyết như một phép lịch sự dò hỏi, Vũ Minh Thành ném Thế Qúy nằm liệt xuống đất, thanh kiếm sắt lạnh lóe sang hướng về phía Thế Qúy.

“Dừng tay!”
Hoa Linh Âm nhanh chóng nói lớn, Vũ Minh Thành hướng mắt về phía nàng, nàng trong thân váy to bụng lớn, quả thật là nàng mang thai, còn đã rất lớn, còn trắng trẻo mập mạp như vậy.

Hắn vung lên thanh kiếm, lập tức chặt đứt một cánh tay của Thế Qúy.

Hoa Linh Âm bị dọa, Tiểu Tuyết vội tung cước hướng đến phía hắn, thế nhưng hắn không có đi một mình, phía sau hắn còn mấy tên thân cận.

Nhìn thấy Tiểu Tuyết tấn công, thân cận bốn người của hắn xông lên, rất nhanh chóng Tiểu Tuyết đã bị khống chế, Thế Qúy đau đớn, thống khổ cầu xin hắn tha mạng "Vũ công tử tha mạng…”
Tiểu Tuyết bị trói lại, bốn tên thân cận giữ lấy nha đầu, Vũ Minh Thành giơ lên thanh kiếm Hoa Linh Âm liền vội vàng nâng bước chân run rẩy bước đến chắn trước mặt Thế Qúy.

Ah, một màn nương tử bảo vệ trượng phu của mình, Vũ Minh Thành cực kì chướng mắt, chĩa mũi kiếm thẳng vào người Hoa Linh Âm, nha đầu bị dọa “Vũ công tử, đừng làm hại tiểu thư ta…”
Chân Hoa Linh Âm run rẩy, nhìn mũi kiếm thẳng ở trước ngực nàng, nàng đến thở cũng không dám, đôi mắt đỏ hoe “Minh… Minh Thành…”
Đầu lông mày hắn nhếch lên, nàng còn dám gọi tên hắn “Hoa cô nương, có vẻ như cô nương vẫn sống rất tốt.

"
Trong khi hắn luôn luôn tìm kiếm nàng, nàng còn rất hạnh phúc bên trượng phu, rốt cuộc đối với nàng, hắn đáng giá bao nhiêu?
“Ta…” Hoa Linh Âm không biết nên nói cái gì, Vũ Minh Thành hạ xuống thanh kiếm, Hoa Linh Âm mới thở phào ở trong lòng, lập tức thanh kiếm của hắn hạ xuống, cắt đứt thêm một bàn tay của Thế Qúy.

“Aaaa” Thế Qúy đau khổ hét lên, đau đớn đến ngất lịm đi, Hoa Linh Âm ngã khụy xuống đất, nàng sợ đến chân đứng không vững, miệng khô lưỡi đắng không biết nên làm cái gì, nhìn Thế Qúy ngất đi trong vũng máu, nàng mếu máo khóc, nước mắt ướt sũng.

Tiểu Tuyết nhìn thấy nàng ngã liền cầu xin “Vũ công tử, xin tha mạng tiểu thư ta…”
Nàng chưa từng nhìn thấy hắn trông bộ dạng như thế này, gương mặt hắn lạnh tanh, hướng nàng không có một chút cảm tình, hắn bắt lấy cổ tay nàng kéo nàng đứng dậy đi đến phía giường lớn.

Hắn đặt nàng ngồi lên giường bàn tay nhẹ nhàng chạm vào gương mặt nàng, sau đó bóp chặt lấy gương mặt xinh đẹp của nàng, như muốn bóp ch.ết nàng.

.
 
Nam Nhân Của Hoa Linh Âm
Chương 63: 63: Đời Này Hắn Không Yêu Nàng Nữa


Hoa Linh Âm cảm giác như quai hàm nàng sắp vụng ra, nàng đau, nước mắt ướt sũng, hai tay nàng nắm lấy cánh tay của hắn thống khổ.

“Đau ta… Ahu…”
“Nàng gạt ta” Hắn buông gương mặt của nàng, nhìn xuống chiếc bụng lớn của nàng, lập tức nổi lên phẫn nộ “Ta vì nàng, đến mạng cũng không cần, nàng lại chẳng thể thiệt thòi một chút vì ta? Ta rốt cuộc đối với nàng mà nói là cái gì?”
Hai tay Hoa Linh Âm run đến tê dại, nàng cúi đầu, nước mắt như hoa như ngọc rơi xuống, Vũ Minh Thành liền nghiến răng, nhìn thấy nước mắt của nàng, lòng hắn không chịu nỗi xót xa.

Hắn cuộn tròn lại lòng bàn tay, gắt giọng “Nàng khóc cái gì? Oan ức?”
“Không phải…” Hoa Linh Âm trả lời, nàng quá sợ hãi, run rẩy đến lời nói không rõ “Cái gì… Cũng… Không phải…”
Vũ Minh Thành nghe không hiểu lời nàng, vội bắt lấy cánh tay của nàng siết “Nói cái gì?"
Hắn chỉ ước lúc này, nàng xin lỗi hắn một câu thôi, hắn sẽ không tức giận, dù nàng mang con của ai cũng không quan trọng, hắn chính là thương nàng, cho nên… Hắn hoàn toàn có thể bỏ qua, chỉ cần nàng đối với hắn thật lòng.

Hoa Linh Âm mím môi, nàng muốn khóc thật lớn nhưng hắn xa lạ quá, hắn đối với nàng thật tàn khóc, còn chặt đứt hai tay Thế Qúy, hắn đáng sợ quá…
“Ta nói… Ta với ngươi… Cái gì cũng không phải…”
Không có xin lỗi, nàng không hề cảm thấy tội lỗi với hắn.

Vũ Minh Thành buông lỏng cánh tay nàng, hắn thở ra một hơi nặng nề, khóe môi hắn nhếch lên tàn nhẫn lặp lại “Cái gì cũng không phải.


Một câu nói thật hay, phủi bỏ tất cả, rốt cuộc đúng như Hoa Linh Phi đã nói…
Nàng thích hắn chỉ là vì nàng bồng bột, nàng vốn chẳng có tình cảm với hắn, mới cùng trượng phu chạy đến tận mạn bắc, còn mang thai lớn như vậy.

Hắn vốn chẳng có một chút giá trị nào.

Vũ Minh Thành nâng lên một nụ cười, khiến cho thân cận của hắn đều dợn tóc gáy, không dám hó hé, Tiểu Tuyết đã sớm bị bọn họ bịt miệng lại, nên bây giờ nàng ta chỉ có thể nhìn, có la hét cũng chỉ ưm aa.

Nàng nghe thấy hắn cười, đôi mắt ướt đẫm ngước lên nhìn hắn.

“Hay thật, cái gì cũng không phải, uổng phí ta xem trọng nàng haha” Hắn cười, bàn tay hạ xuống tháo ra thắc lưng, lấy ra phân thân to lớn, Hoa Linh Âm nhích người lên giường, Vũ Minh Thành bắt lấy cánh tay nàng, cười khổ “Chạy đi đâu?”
“Không, ngươi bỏ ta ra.


Tiểu Tuyết nhìn thấy chủ nhân bị hắn bỡn cợt, liền vùng vậy la hét, bốn tên thân cận liền giữ nàng lại, nàng vùng vẫy vô ít.

Vũ Minh Thành bắt lấy gương mặt của nàng, gương mặt xinh đẹp mà hắn yêu thương, hắn ngày ngày nhung nhớ, nhớ đến phát điên.

Bàn tay hắn bóp chặt xương hàm của nàng, nàng đau đớn nhăn nhó, hắn đem phân thân hướng đến trước mặt nàng, bàn tay bóp chặt gương mặt nàng, ép nàng há miệng, đem phân thân to lớn của hắn nhét vào trong miệng nàng.

Miệng nàng nhỏ, nàng phải cố gắng há to để có thể ngậm được hắn, nàng lập tức muốn nôn, gương mặt xinh đẹp nhăn nhó.

Nước lấp lánh mạnh mẽ rơi, nàng không tại nào ngậm hết, lỡ cắn hắn một cái.

Hắn thở hắc, tay túm lấy tóc nàng nâng đầu nàng ngước nhìn hắn, nam nhân giọng nói trở nên khan đặc “Nàng tốt nhất làm ta thoải mái một chút, nếu không, ta phế cả hai chân hắn.


Hắn liếc mắt về phía Thế Qúy, nàng phải gắng mở miệng thật to để ngậm được hắn, quai hàm nàng mỏi vô cùng, vì hắn quá lớn, chạm vào yết hầu của nàng, nàng vội nuốt nước miếng, chính vì vậy mà đem của hắn hút.

Vũ Minh Thành rít lên một hơi sảng khoái, nâng đầu nàng di chuyển phung ra nuốt vào phân thân của hắn.

Tóc nàng bị hắn nắm đến đau, từng sợi tóc tê rần, nước mắt nàng ướt nhòe, khổ sở bồi hắn, hắn đột nhiên nắm lấy đầu nàng, ghì chặt đầu của nàng, thắt lưng hắn chuyển động đem phân thân lui ra đâm vào, một thúc mạ.nh vào miệng của nàng.

Tinh hoa ấm nồng phung ra, Hoa Linh Âm muốn né đi nhưng đầu đã bị hắn giữ rất chặt, nàng buộc phải nuốt hết mầm móng kia, hắn mới thả lỏng nàng ra.

Hoa Linh Âm được thả, nàng vuốt ngực ho sặc, Vũ Minh Thành chỉnh tề lại y phục của hắn, ánh mắt nhìn nàng lạnh băng, miệng phung ra hai từ lạnh lùng.

"Tiện nhân.


Hắn xoay người, khoảnh khắc hắn xoay bước, tình yêu của hắn cũng chấm dứt.

Tiểu Tuyết được thả ra, nàng vội vàng đỡ Hoa Linh Âm ngồi ngay ngắn lên giường, dìu Thế Qúy băng bó vết thương lại.

Hoa Linh Âm ngồi ở trên giường, nhưng hồn phách nàng không ở đây, nàng thất thần, nước mắt từng giọt mạnh mẽ chạy trên gò má.

Gương mặt nàng còn hằn đỏ dấu vết hắn bóp nàng, nàng bỗng ôm đầu, thống khổ gào khóc.

Y hệt như giấc mơ của nàng!
Hắn không thương nàng nữa rồi…
Hắn thương nàng, đến mạng của hắn cũng không cần…
Hắn thương nàng, đến mức cũng chẳng cần quan tâm nàng mang con của ai, chỉ cần nàng đối với hắn thật lòng….

Hắn thương nàng, đến đỗi hắn lúc đó chỉ ước nàng nói xin lỗi hắn, chỉ cần xin lỗi hắn thôi là được, hắn sẽ bỏ qua hết…
Thương nàng đến mức, trong hai tháng ở hoàng cung, ngày ngày hắn mông ngóng chờ đợi ngày hắn có thể rước nàng về…
Để rồi kiệu hoa xa xỉ cũng chẳng đón được tân nương, nàng chỉ vì không muốn làm thiếp, chỉ vi muốn được là chính thất bỏ rơi hắn…
Cuối cùng nàng nói, nàng với hắn cái gì cũng không phải, hắn yêu thương nàng nhất, cưng chiều nàng nhất buồn thay nàng lại đạp đổ niềm tin cùng tình yêu của hắn!
Căn bản nàng chẳng biết nàng đã tổn thương hắn như thế nào!
Cuộc đời này, hắn… Chẳng muốn yêu nàng nữa.

.
 
Nam Nhân Của Hoa Linh Âm
Chương 64: 64: Trở Về Không


Ngày hắn quay đi, hắn bỏ lại hai chữ "Tiện nhân."
Ngày hắn đi, tình yêu của hắn chính thức chấm dứt.
Sau hôm đó, Hoa Linh Âm khủng hoảng trầm trọng, nàng thẫn thờ như một vật vô tri, lâu lâu rơi nước mắt.
Tiểu Tuyết khuyên nhủ nàng bao nhiêu cũng vậy, nàng cứ như vậy, dù mang thai càng lúc càng lớn, nàng chẳng thèm than vãn nữa.
Chân nàng đau, nàng mặc kệ nó đau, vai nàng nhức, nàng mặc kệ nó nhức.
Ngồi thẫn thờ rồi nước mắt rơi, cứ như vậy tận cho đến ngày nàng lâm bồn.
Nàng hạ sinh một cặp long phụng xinh đẹp, mặt mũi kháu khỉnh, đứa con trai lớn nàng gọi là Giản Minh, đứa em gái nhỏ nàng gọi là Giản Uyển.
Hai đứa bé được sinh ra, chính là mục tiêu sống của nàng.

Hoa Linh Âm cuối cùng cũng tỉnh táo lại, không còn cứ ngây ngốc ngồi bơ phờ nữa.

Nàng ngày ngày chăm sóc hai đứa nhỏ lớn lên, Giản Minh y hệt Vũ Minh Thành, đến cả Giản Uyển, nữ nhi mà mang nét mặt của Vũ Minh Thành cực kì lạnh lùng.
Giản Uyển đáng yêu, cười lên liền khiến nàng mềm nhũng a, dù mang nét mặt của Minh Thành thì con bé cười lên đều rất đáng yêu nga.

Chỉ có Giản Minh, mặt mày lúc nào cũng bí xị, bộ dạng lạnh nhạt y hệt như Vũ Minh Thành, hệt như sao ra một bản sao chép của hắn.
Thời gian thấm thoát trôi qua, đã ba năm, hai đứa nhỏ bây giờ đã biết chạy lon ton rồi.

Hoa Linh Âm ngồi quan sát hai đứa nhỏ tung tăng chạy nhảy, nói đúng ra là Giản Uyển chạy nhảy tung tăng, còn Giản Minh đi theo trông trừng em gái.
Giản Minh càng lúc càng giống Vũ Minh Thành, từ cái cách thằng bé trông nôm em gái, ánh mắt ôn nhu của thằng bé, đến cái cách thằng bé nhăn mặt mỗi khi không thích gì đó.
Khiến cho nàng nhớ đến hắn rất nhiều, nhắc đến hắn, lòng nàng như mặt hồ bị lay động bởi gợn sóng lớn, đôi mi chưa gì đã nóng hổi.
Hoa Linh Âm hít sâu, không để nước mắt rơi, Tiểu Tuyết mang đĩa bánh ngọt đến đặt xuống, nha đầu gọi lớn "Minh Uyển đến ăn bánh nè."
Ôi trời, con của nàng là Giản Minh, Giản Uyển, cô nàng này bây giờ gọi tên hai đứa con của nàng thật là đặc biệt đi.
Hoa Linh Âm phì cười, tay bóc lấy một cái bánh ăn, Giản Minh, Giản Uyển chạy lon ton đến, bởi vì còn quá thấp bé nên chẳng thể leo lên được chiếc ghế cao.

Phải nhờ a dì Tiểu Tuyết bế lên nga, Tiểu Tuyết lấy ra khăn tay chùi hai tay của Giản Uyển "Nào, lau tay."
Lau tay cho con bé xong, bé con liền chụp lấy một cái bánh ăn, Tiểu Tuyết quay sang muốn chùi tay cho Giản Minh.

Thằng bé liền cau màu, tay cầm lấy khăn tay của Tiểu Tuyết tự động chùi tay, Hoa Linh Âm và Tiểu Tuyết trầm trồ.
Thằng bé tự chùi tay được rồi cơ.
Mặt Giản Minh lại cau có, giống như muốn hỏi hai người lớn này có cái gì mà trầm trồ.

Thật sự thằng bé càng lúc càng giống Vũ Minh Thành, Hoa Linh Âm đẻ mướn rồi ấy nhỉ.
Cả hai đứa, lẫn trai lẫn gái đều không có nét nào giống nàng, chỉ có Giản Uyển tính tình đáng yêu, hay cười hay khóc là giống nàng thôi.
Hai đứa nhỏ ngồi ăn bánh uống nước, Hoa Linh Âm ngắm hai đứa nhỏ bé bỏng.
Nàng vẫn ở mạn bắc, Hoa Linh Phi thường hay đến thăm nàng lắm, bà cực kì thích hai đứa nhỏ này.

Khi nàng mới hạ sinh, Hoa Linh Phi đã ở đây tận đến khi hai đứa nhỏ trọn một tuổi, toàn bộ việc ở Hoa gia trang đều giao cho Yên Chi.
Sau đó bà phải quay về Hoa gia trang, khoảng một tháng là bà sẽ đến đây một chuyến thăm nàng và hai cháu ngoại.

Giản Minh đưa tay bóc lấy trái nho trên dĩa trái cây, bóc hết vỏ ra đút qua cho Giản Uyển, con bé nhai một miệng bánh vẫn há miệng ra ăn nho.

Gần đây, mọi hành động của Giản Minh đều hại nàng nhớ đến hắn, nàng lần nữa rơi vào đau lòng.
Hắn bây giờ không tầm thường nữa, hắn đã là hoàng thượng rồi...
Hai năm trước, một đoàn quân nước bên cạnh kéo sang xâm lược kinh thành, Tư La Nam minh chủ ấy thế mà chẳng giải quyết được, Vũ Minh Thành chính là người dẫn quân ra ngăn chặng bọn người xâm lược.
Khí thế dẹp loạn bọn chúng, hoàng thượng liền đối với hắn có hảo ý, hoàng thượng không có con trai, giữa các chàng rể Vũ Minh Thành là xuất sắc nhất, thế nên đã truyền ngôi lại cho hắn.
Vũ Minh Thành trở thành đức hoàng, hắn là hoàng thượng trên vạn người, thật là một người không tầm thường chút nào.
Hắn là một quân vương tốt, nhưng hắn lại vô cùng tham sắc, thê thiếp hắn nạp vô kể, lại chẳng có một thê tử nào có thể mang thai cả.

Kể cả Tần Tình Nhi, công chúa bây giờ đã sắc phong hoàng hậu, cũng chẳng mang thai.
Thế Thiếp đông nhiều như thế lại không có một tin tức nào nói hắn có con, khi nàng nghe bát quái này liền không nhịn được sặc nước.

Như nào đến giờ hắn lại không có được mụn con nga, nàng ở bên cạnh hắn không lâu đã dính phải hai cục nợ này rồi nga.
Hoa Linh Phi cùng Yên Chi đi đến, hành lí vẫn chất đống như ngày nào, toàn là đồ chơi và bánh kẹo cho hai cô c** nh*.

Hoa Linh Âm nhìn thấy bà liền chạy vội ôm bà một cái, Hoa Linh Phi yêu thương xoa đầu nàng.
Hai đứa nhỏ ngồi ở đống đồ tổ mẫu chúng đem đến, Hoa Linh Âm ngồi nói chuyện cùng bà.

Nàng vẫn cái trò trêu chọc bà cùng Cận Thiên Bảo nha "Mẫu thân cũng phụ thân của ta vẫn ổn đấy hử?"
Mẫu thân nàng đã tha thứ cho ông rồi nha, nàng cũng gọi ông là phụ thân, nhưng nàng cũng lâu rồi không có gặp ông.

Từ khi nàng ở mạn bắc, không có gặp được ông nữa, vì ông là nghĩa phụ của Vũ Minh Thành nên chuyện nàng mang con của Vũ Minh Thành ông cũng không biết.
Hoa Linh Phi liếc mắt "Con đừng có cái trò cũ đó nha."
"Ò, người ta ngại ó" Hoa Linh Âm chu môi "Hông được chọc nữa."
Hoa Linh Phi trừng mắt, thật là nữ nhi hư đốn, bà cười cười chợt nghiêm mặt lại, giọng nói nghiêm nghị, hoàn toàn trở nên nghiêm túc "Tiểu Linh, con trở về kinh thành đi."
Hoa Linh Âm đang vui tươi liền ngây người, ngờ vực "Trở về kinh thành?"
"Đúng vậy, con không muốn về với Vũ Minh Thành?"
"..."
Về với Vũ Minh Thành?
Không, bây giờ hắn gặp nàng, chắc chắn chỉ có khinh thường nàng thôi..
 
Nam Nhân Của Hoa Linh Âm
Chương 65: 65: Hoa Linh Âm Trở Lại


"Sao người lại nói vậy?" Hoa Linh Âm nghi ngờ, ba năm trước bà khuyên nàng tránh xa hắn, bây giờ bà bảo nàng trở về?
"Con có muốn về không?" Hoa Linh Phi khẽ hỏi "Ta biết con còn thương Vũ Minh Thành, bây giờ hắn đã là hoàng thượng, không còn là phò mã yếu thế nữa, hắn giờ đây có thể bảo toàn con, nếu con muốn con có thể trở về."
Trở về? Bên cạnh hắn?
Nàng không mơ đến những chuyện viễn vong như thế, bởi vì...!Nàng với hắn, đối với hắn bây giờ chỉ là "Tiện nhân" Thôi.
"Hắn sớm không thương ta nữa" Hoa Linh Âm cười khổ, nàng trở về hắn chỉ có khinh thường nàng.
"Thiên Bảo nói" Hoa Linh Phi đang tập trung, liền ngẩn người "À không..."
"Ây" Hoa Linh Âm lập tức bắt bài "Thiên Bảo, chồ ôi thân mật quá cơ."
Hoa Linh Phi phủi tay, tập trung vấn đề "Ông ta bảo con về, Minh Thành còn thương con lắm, cho nên con hãy trở về."
"Làm sao người biết hắn ta nghĩ cái gì" Hoa Linh Âm phì cười, lắc lắc đầu cười khổ thì thầm "Con bây giờ...!Tiện nhân thôi...."
"Chỉ cần ai đó nhắc đến con, Vũ Minh Thành liền sẽ rất tức giận, đến cả một chữ Hoa gia trang cũng không nên nhắc ở trước mặt hắn, đang vui liền biến đổi sắc mặt.

Chỉ cần ai đó mặc y phục giống con, hắn nhìn thấy liền rất phẫn nộ nha, nha hoàn, tiểu thiếp chẳng ai dám mặc lên bộ y phục màu đỏ" Hoa Linh Phi nói, mặt Hoa Linh Âm liền trắng bệch, trái tim vỡ vụng, ôi nàng phải lụm lại trái tim nàng đã.
"Người nói vậy còn bảo ta về, ta về nộp mạng cho hắn hả?" Nàng còn hai đứa con nhỏ, chưa thể chết nga, nhất là chết dưới tay của chính cha đứa nhỏ.
Ôi phận nàng, sao đau thương thế a, đúng là hồng nhan mà, mhu mhu.
"Ông ta bảo...." Hoa Linh Phi đang nói, Hoa Linh Âm liền giả ngố "Cái gì? Ai nói? Ông ta nào cơ, Thiên Bảo của mẫu thân hay là hoàng thượng Minh Thành nói, ta không biết."
"Nha đầu thúi này" Hoa Linh Phi đánh vào vai nàng, Hoa Linh Âm haha cười, nàng rất thích trêu mẫu thân của nàng nga.
"Lão đầu của con" Hoa Linh Phi thở hắc một hơi, gương mặt xinh đẹp đỏ đỏ vì thẹn, Hoa Linh Âm cực thích nét mặt yêu kiều này của bà nga, chăm chú lắng nghe lẫn ngắm nhìn đệ nhất mỹ nhân của lòng nàng.
"Nói rằng, chính vì bởi vì còn tình cảm, cho nên phản ứng rất là kịch liệt với những gì liên quan đến con" Hoa Linh Phi đáp, Hoa Linh Âm thở dài, môi đẹp gợi lên "Chỉ là do người đoán mò thôi, hắn không đâu."
Hắn không thương nàng nữa đâu, bỗng Hoa Linh Âm cảm thấy một cổ đau lòng, đau lòng tê tái.
Hắn thật sự...!Không thương nữa? Ôi nàng đau lòng, đau lòng a.
"Ta không ép con, ta chỉ không muốn con bỏ lỡ, bây giờ hắn không còn là phò mã yếu thế nữa, hắn là quân vương, cho nên con có thể ở bên cạnh hắn" Hoa Linh Phi nhíu mày, nhìn ngắm gương mặt nữ nhi dò xét "Con không thương hắn?"
Thương chứ, nàng làm thế nào lại không thương, chỉ là...
Chỉ cần hắn nổi giận liền trở nên vô cùng đáng sợ, khinh miệt nàng, hắn còn nói nàng "Tiện nhân."
Nàng làm sao dám nghĩ đến chuyện hắn còn có tình cảm với nàng, nếu có nhất định chỉ có vô cùng chán ghét.
Hoa Linh Âm cúi đầu, đôi mắt cụp xuống, Hoa Linh Phi dễ dàng có được câu trả lời, bà xoa đầu nàng bỗng nhiên hỏi "Hoa Linh Âm của ngày xưa đâu rồi?"
Hoa Linh Âm ngẩn mặt, đôi mắt to tròn ngạc nhiên nhìn bà chớp chớp, Hoa Linh Phi mỉm cười yêu thương, giọng nói dịu dàng xoa dịu nàng "Hoa Linh Âm của ngày xưa, dù là Vũ Minh Thành không thích vẫn có thể la hét giữa kinh thành theo đuổi hắn.

Bây giờ, hắn từng có tình cảm, hai đứa từng ân ái, còn có hai cục bảo bảo này, Hoa Linh Âm, con lại chẳng dám theo đuổi?"
Giọng nói của bà, kéo theo bao nhiêu kí ức của nàng ùa về, ngày nàng đứng giữa kinh thành la hét nàng thích hắn.

Nàng muốn hắn, ngày nàng tranh đua với Tần Tình Nhi, la hét mãnh liệt rằng hắn là nam nhân của nàng.

Nàng của năm đó quả thật ngông cuồng, Hoa Linh Âm mím môi bật cười "Nhưng mà..."
"Nhưng nhị cái gì?" Hoa Linh Phi cóc đầu nàng "Hạnh phúc không phải tự nhiên mà đến, hai đứa nhỏ cũng cần có cha đúng không?"
Hoa Linh Âm mím môi, nàng nhìn hai đứa bé lục lọi túi đồ của tổ mẫu chúng, bỗng nhiên Tiểu Tuyết ngồi bên cạnh nàng cũng lên tiếng.
"Tiểu thư, liêm sỉ có đổi được nam nhân không?"
Ah, câu nói này thật quen nha.
...
Thượng triều, giải quyết chính sự, quân vương ngồi ở ngai vàng nét mặt lạnh nhạt, quân thần cúi đầu không dám ngẩng lên.

Tâu xong các tấu chương, vị quân vương thờ ơ nâng đáy mắt, công công nhanh ý "Bãi..."
"Không được Hoa Linh cô nương xin dừng bước."
Bởi vì triều chính vô cùng yên tĩnh, đến tiếng kim rơi cũng có thể nghe, cho nên giọng nói của những thị vệ liền rất dõng dạt truyền vào.

Hoa Linh? Xứ thần đều sững người, sợ rằng thiên tử ngồi ở trên sẽ nổi cơn thịnh nộ.
Quả nhiên, gương mặt thờ ơ của hắn ta trở nên tối mịt, lòng bàn tay hắn cuộn tròn lại.
Còn có kẻ nào cả gan như vậy, giả dạng nàng đi vào trong hoàng cung?
"Ui da, ngươi tránh ra aaa..." Giọng nói nữ nhi thanh thót, chúng thần liền sợ hãi cúi đầu giả vờ như không nghe thấy.
Âm thanh quen thuộc, âm thanh mà hắn thương nhớ đến phát điên mỗi đêm, Vũ Minh Thành có một chút thẩn thờ, tim hắn đập lệch đi một nhịp, hắn giống như không dám tin, nửa không tin nửa mong chờ.

Âm thanh phục sức lách tách len keng như gáo nước lạnh dội lên người hắn, âm thanh vô cùng chính xác này...!Một y phục màu đỏ rực từ bên ngoài bước vào triều chính.
Nàng vẫn như vậy xinh đẹp, vẫn như vậy gương mặt đáng yêu, thân thể nữ nhi mỹ miều hơn cả lúc trước, nàng cứ như vậy đứng trước mặt hắn.
"Ai da, Minh Thành nga, lính của ngươi cản ta, hại ta té đây này" Hoa Linh Âm giơ lên bàn tay, sợ hắn không thấy liền phụ hoạ ngón tay kia chỉ vào trong lòng bàn tay này "Thấy không đó? Bị trầy nga.".
 
Nam Nhân Của Hoa Linh Âm
Chương 66: 66: Không Thương Nàng Nữa


Ba năm không nhìn thấy, bây giờ nàng đột ngột xuất hiện trước mắt hắn.

Hắn thất thần, sau đó lập tức lạnh nhạt vẻ mặt, giọng nói như tản băng "Hoa cô nương, đến có việc gì?"
"Ơ.." Hoa Linh Âm thu lại hai tay, đôi mắt đảo qua đảo lại, nàng nên nói gì bây giờ nhỉ? Nàng đến để nối lại tình xưa hay là nói nàng đến đòi nợ, hai cục bảo bảo của nàng đòi cũng được kha khá ấy chứ.
"Không có lý do?" Hắn nheo mi nhìn đăm đăm vào mắt nàng.
Hoa Linh Âm liếc dọc liếc ngang rồi chỉ có thể cười trừ "Thì...Tạm thời chưa nghĩ ra."
Không phải nàng không nghĩ ra nha, mà là không biết nên nói cái nào cho thích hợp, Hoa Linh Âm nhìn các sứ thần cúi đầu kia, tay nàng ở phía sau lưng phủi phủi, mắt nháy nháy với họ.
Ý nàng muốn bảo họ lui ra nha, nhưng những sứ thần chỉ phụng lệnh hắn, triều còn chưa kịp bãi, chẳng ai dám rời đi.

Hoa Linh Âm đành đứng trước mặt sứ thần, nàng hơi bối rối, đôi mắt dò xét nét mặt hắn.
Thờ ơ thật nga.
Hoa Linh Âm khẽ "Ta đến để...!Ờ...!Ừm..."

Hồi trước nàng buông lời rất dễ dàng nói thích hắn, theo đuổi hắn, còn lúc này lại thật khó nha.

Hắn bây giờ là quân vương, không phải sư tôn đơn thuần của nàng nữa, hắn và nàng còn có một mớ rối trước.

Thật khó để nói ra mấy câu như ngày xưa, rằng nàng muốn theo đuổi hắn hay nàng thích hắn...
Hoa Linh Âm hít sâu, đôi mắt e dè, hắn ngồi ở vị trí kia vừa quyền lực vừa cao xa, nàng nâng ánh mắt nhìn thẳng bề phía hắn.

Giống như nàng của năm ấy, chỉ khác giọng nàng có vẻ thiếu tự tin một chút, ánh mắt nàng có điểm lo sợ một chút, hướng hắn "Ta muốn ngươi."
Sứ thần đều im bặt, đúng chỉ có thể là Hoa Linh Âm, dám ở trước mặt hắn ăn nói hàm hồ, không có kính ngữ như vậy.
Nàng đúng là tìm chết đi!
Nét mặt Vũ Minh Thành vẫn không có gì thay đổi, Hoa Linh Âm lượm lại trái tim rơi rớt ở ngoài, hắn không có một chút thay đổi kia.

Nàng thất bại rồi đi, Hoa Linh Âm thu lại ánh mắt, cúi đầu "Ta xin lỗi..."
Lúc này khoé mi hắn liền động, con ngươi loé lên, hướng nàng trầm giọng "Vì sao lại xin lỗi? Ba năm không gặp, ta và Hoa cô nương có cái gì để xin lỗi, cái gì cũng không có."
Lần đầu sứ thần chứng kiến hắn nói dài như vậy, Hoa Linh Âm buồn bã, đầu cúi xuống che đi đôi mắt đỏ hoe, hai bàn tay nàng đan mười ngón tay vào nhau.
Những đầu ngón tay run run, nàng hít sâu, không muốn rơi nước mắt, nàng mím môi.

Nước mắt vẫn rơi, nàng dùng hai tay dụi bỏ nước mắt.
Vũ Minh Thành đảo mắt đi nơi khác, đã ba năm, nhìn thấy dáng vẻ run rẩy, chùi nước mắt vẫn khiến hắn dâng lên một trận xót xa.

Hắn không muốn nhìn đến, mắt đẹp hướng đi nơi khác.
Hoa Linh Âm ổn định tâm trạng, kiềm nén xuống tủi thân lần nữa ngẩng đầu nhìn hắn "Bây giờ ta nói ta thích ngươi, ngươi có tin không?"

"Hoa cô nương nghĩ xem ta có nên tin không?" Hắn lạnh lùng, giống như cái tát vào mặt nàng, Hoa Linh Âm trùng chân, đáy mắt nàng trở nên đỏ hoe ngập ngừng giống như không dám hỏi "Ngươi...!Ngươi không thương ta nữa?"
Hắn thờ ơ, vẫn không có lấy một cái dao động, lạnh nhạt vô cùng, giống như hắn chưa từng rung động "Hoa cô nương, đã ba năm rồi, quá đủ để quên một người."
Đặc biệt rằng người đó phản bội, tổn thương càng dễ dàng hơn.
Hoa Linh thật sự bị sự lạnh nhạt này đánh bại, nàng lập tức lùi bước, khoảng khắc chân nàng lùi bước, tầm mắt hắn liền động tĩnh, chăm chú nhìn nàng bộ dạng thất vọng.

Hoa Linh Âm lập tức xoay người, liền vội vàng va trúng nha đầu Tiểu Tuyết đang hớt hãi chạy vào "Minh Uyển hai đứa không...!Ách!"
Hoa Linh Âm chao đảo một chút, hai đứa nhỏ liền túm lấy chân của nàng, Tiểu Tuyết đã trông chừng hai đứa ở ngoài điện, thế nhưng hai đứa nhỏ lại chạy vào chỗ Hoa Linh Âm.
Hoa Linh Âm đụng trúng Tiểu Tuyết, bị hai nhỏ túm chân lại, lúc nàng xoay người đi, chính là nước mắt đều lả chả rơi xuống.

Va trúng Tiểu Tuyết, hai đứa nhóc ôm chân của nàng, bởi vì đây là lần đầu chúng nó đến chỗ là có nhiều người lạ, cho nên rất sợ sệt không muốn rời nàng.
Hoa Linh Âm nhìn hai bảo bảo ôm chân nàng, hai đứa nhỏ xuất hiện thu hút sự chú ý của sứ thần, đặc biệt là nam tử nhỏ có gương mặt y hệt Vũ Minh Thành.

Nữ nhi cũng có nét mặt y hệt Vũ Minh Thành pha lẫn nét đáng yêu của Hoa Linh Âm, cả Vũ Minh Thành lạnh lùng cũng không thể không khỏi ngẩn người.
"Linh Âm" Hắn bỗng nhiên gọi tên nàng, Hoa Linh Âm giật thót, nàng nhanh vội chùi nước mắt.
Xoay người lại hì hì cười "Xin lỗi, ta làm phiền quá..."

Nha đầu liền vội đánh vào lưng nàng, miệng lẩm bẩm nhỏ vào tai nàng "Tiểu thư nên nói là theo đuổi hắn mới đúng chứ?"
Hoa Linh Âm đôi mắt đỏ hoe, cái miệng mếu máo muốn nói rằng hắn hết thương nàng rồi.

Nhưng là lời đau lòng như vậy, nàng không muốn nói ra, tạm thời chưa thể chấp nhận việc hắn không còn thương nàng nữa.
Vũ Minh Thành chau mày, mắt đẹp liếc nhìn tiểu tử ôm chân nàng kia, tiểu tử cũng hướng đến phía hắn biểu thị một cái cau mày.

Giống như phiên bản thu nhỏ của hắn, mấy sứ thần cũng xì xầm to nhỏ.
"Đứa nhỏ..." Vũ Minh Thành nheo mày thắc mắc, Hoa Linh Âm đoán được ý hắn liền bối rối "Là con của ta cùng trượng phu của ta."
Mắt đẹp đen lại, trượng phu của nàng chính là kẻ đã bị hắn phế hai tay đi, thu lại dáng vẻ thờ ơ lạnh băng, Hoa Linh Âm nhìn thấy hắn như vậy, nàng liều mạng trừng mắt với hắn, ngón tay trỏ chỉ về phía hắn "Chính là ngươi, hai đứa nhỏ, con của ngươi."
Triều đình được một trận xôn xao, Vũ Minh Thành nghiêm mặt, giọng nói lạnh lùng "Chuyện này không phải đùa được đâu Hoa cô nương."
Hoa Linh Âm mím môi, ngón tay xinh đẹp vẫn chỉ vào hắn "Hoa Linh Âm ta không có đùa.".
 
Nam Nhân Của Hoa Linh Âm
Chương 67: 67: Tâm Phiền Ý Loạn


Thật ra nhìn qua cũng có thể đoán ra được quan hệ của hắn với hai đứa bé này, mi tâm Vũ Minh Thành chau chặt.

Lần đầu tiên trong ba năm qua hắn mới chau mày như thế này, hắn hướng đến công công một ánh nhìn.
"Bãi triều" Công công hô lên giọng nói dõng dạt, sứ thần lúc này mới rời đi, còn luyến tiếc nhìn trộm hai đứa nhóc một lát.

Giản Uyển bị người lạ dòm chằm chằm, con bé túm lấy váy của nàng mếu khóc "Mama...!Oa oa."
Hoa Linh Âm liền vội ngồi xuống ôm lấy con bé vỗ về, bé con ôm nàng mít ướt khóc, Giản Minh nghe thấy muội muội khóc liền v.uốt ve tấm lưng muội muội.
Vũ Mình Thành vấn đáp "Hoa cô nương bây giờ mang hai đứa nhỏ đến đây là...?"
Như vậy còn hỏi, Hoa Linh Âm bĩu môi "Không nói nhiều, ngươi phải thú ta."
Vũ Minh Thành rất thản nhiên "Được thôi, Hoa Phi."
Hoa Phi? Rất nhanh đã lập ra được một cái tên thị thiếp đi, nhưng mà đành chịu vậy, nàng phải từ từ thu phục hắn lại, hắn bây giờ thật là lạnh nhạt đi.
Rất nhanh chóng, Hoa Linh Âm trở thành phi tần thứ không biết bao nhiêu, đặt gọi là Hoa Phi.

Không có kiệu hoa, không có bái đường, không có sính lễ, không có rượu giao bôi, hắn chỉ cần hạ một chiếu, liền nạp nàng làm thiếp.
Chuyện Giản Minh và Giản Uyển là con hắn cũng truyền khắp nơi, hai đứa nhỏ được bảo dưỡng ở trong cung.

Hoa Linh Phi và Cận Thiên Bảo đích thân chăm sóc chúng, hai ông bà cực kì cưng chiều hai đứa nhóc này nha.
Dù đã mấy ngày trở thành thiếp của hắn, hắn cũng không có xuất hiện chỗ của nàng, tầng điện của nàng cũng giống như những thị thiếp khác không có gì nổi bật hơn.

Buổi tối, Hoa Linh Âm không ngủ được, nàng trở thành thiếp của hắn rồi thế nhưng hắn chẳng hề đến chỗ nàng dù là chỉ nhìn nàng một cái thôi.
Hắn quả thật vô cùng lạnh nhạt nga, cũng không hoàn toàn trách hắn được, là nàng tổn thương hắn.

Nàng tổn thương tình yêu của hắn, hắn bây giờ chẳng có niềm tin giành cho nàng, Hoa Linh Âm ngước mặt nhìn trăng tròn sáng rực.
Hôm qua, nàng nghe mấy nha hoàn xì xầm nói đêm qua hắn ở phòng Ninh phi, hôm trước thì ở chỗ Tịnh Phi.
Hmm...
Lòng ngực nàng quặng lên một cơn đau, nàng không thích, không thích cảnh tượng hắn cùng người khác triền miên, hắn rõ ràng...!Lúc trước, rõ ràng chỉ là của nàng.
Nếu hắn không đến chỗ nàng, Hoa Linh Âm nâng lên bộ cước, thì nàng đến chỗ hắn.
Điện H**ng X* hoa lộng lẫy, Hoa Linh Âm đi đến hỏi một nha hoàn "Ta muốn tìm hoàng thượng."
Nha hoàn cẩn trọng đáp "Hoàng thượng hôm nay ở chỗ Trắc phi."
Hoa Linh Âm gật gật đầu, nàng chỉ tay lên bộ bàn ghế thủy tinh kia "Ta ngồi ở đấy đợi được phải không?"
"Hoa phi xin cứ ngồi" Nha hoàn đáp, Hoa Linh Âm gật đầu, đi đến ngồi lên ghế chờ đợi, lâu lâu liền bóc trái cây trên đĩa ăn.

Ăn đến trái cây đều đã hết, hắn vẫn chưa về, Hoa Linh Âm ngáp dài liên tục, nàng ngục đầu tựa lên bàn thủy tinh thiếp đi.
Khi hắn trở lại, nhìn thấy y phục đỏ rực thân quen, tựa trên bàn thủy tinh ngủ, hắn nhìn thấy lại vờ như không thấy bước chân nâng lên lướt qua nàng.

Hoa Linh Âm nghe tiếng bước chân, nàng liền bừng tỉnh, nhìn theo bóng dáng cao lớn.
"A Minh..." Hoa Linh Âm còn chưa kịp cất ra tiếng gọi, Vũ Minh Thành thờ ơ phán xét "Hoa phi, nàng bao lần điểm đích danh của ta rồi? Ta còn chưa cho phép."
"Hoàng...!Hoàng thượng" Hoa Linh Âm mím môi, sửa lại, nàng lần nữa vẻ ra nụ cười đi đến trước mặt hắn "Ngươi không đến tìm ta, cho nên ta đến tìm ngươi."
"Kính ngữ?" Hắn chau mày, Hoa Linh Âm lần nữa đình chỉ hoạt động, nàng thu lại toàn bộ dáng vẻ vô tư của mình, đứng ngay ngắn, đầu nhỏ cúi thấp xuống che đi đôi mắt, nàng đáp nhẹ sửa lại ngôn từ của bản thân "Ta đến tìm người."
"Ta có bao nhiêu người, không tiện nhớ nàng" Hắn đáp, xoay người bước đi, Hoa Linh Âm liền giữ lấy cánh tay hắn.
Nàng cứng đầu níu lại hắn "Nhưng mà ta nhớ ngươi...!Ta nhớ người."
Nàng không quen miệng, nói sai liền sửa lại, hắn xoay đầu nhìn nàng, gương mặt nàng vẫn ngây thơ như vậy "Cũng có rất nhiều phi tần mong nhớ ta."
Hoa Linh Âm tủi thân cúi đầu, nàng quyết không bỏ cuộc, vội vàng nhón chân hôn lên môi hắn.
Hắn không có đáp trả lại không hề phản kháng, đứng yên để nàng hôn hắn, nàng vụng về m.út lên cánh môi hắn rồi lui đi.

Mặt nàng đỏ bừng gạt quả lựu chín đỏ, riêng hắn vẫn thờ ơ hỏi nàng "Hoa phi, nếu đã xong nàng về phòng đi."
Hắn xoay người, Hoa Linh Âm đứng yên tại chỗ, hốc mắt nàng đỏ hoe, hai lòng bàn tay nàng nắm chặt thành quả đấm.
Buổi tối hôm sau, nàng cũng ngồi ở bàn thủy tinh đó đợi hắn về, hắn hôm nay ở phòng Lệ phi.

Hoa Linh Âm chờ đợi, nghĩ đến hắn cùng người khác liền không chịu được lắc lắc đầu, hai tay đánh bay đám mây chứa suy nghĩ của nàng ở trên đầu.
Lần nữa chờ hắn về đến ngủ quên đi, hắn hôm nay về cũng rất trễ, nàng nghe tiếng bước chân, dù buồn ngủ đến hai mắt khép lại cũng túm lại tay áo của hắn "Ngươi...!Người chạm qua bao nhiêu nữ nhân rồi?"
Hắn nhìn nàng, nàng ngây ngốc, vẫn như ngày đó truy hỏi hắn, nhưng nay nàng có phần chửng chạc hơn không phải như xưa cứng đầu dò hỏi với vẻ vô tư hồn nhiên.

Bây giờ, nàng hỏi, trong đáy mắt nàng đều hiện rõ tia buồn bã, giống như nàng đã chuẩn bị câu trả lời tồi tệ nhất.
Vũ Minh Thành phì cười, nụ cười không khiến cho nàng vui vẻ chút nào, chỉ thấy hắn vô cùng xa cách "Nàng xem ta có bao nhiêu phi tần?"
Hoa Linh Âm thả ra tay áo của hắn, đôi mi cụp xuống, môi nhỏ mấp máy "Thế khi nào người đến chỗ ta?"
"Nàng?" Hắn suy tư, nhúng vai một cái "Không biết."
Hoa Linh Âm lùi bước, bã vai nàng trở nên run rẩy, nàng vội hít thở sâu đôi mắt tròn liên tục lãng tránh đi nơi khác cũng không trấn an được chính nàng, quay người chạy khỏi điện hoàng.
Ánh mắt hắn nhìn theo bóng dàng của nàng, mắt đẹp trầm xuống, trong lòng nổi lên tia chua xót, ngay lập tức hắn hướng về phía thiện phòng của hắn.

Chân đá văn đại môn, mang một bụng khó chịu đi vào bên trong.
Ngày hôm sau, nàng hôm nay tinh thần rất tệ, không được tốt, có vẻ như là nàng đã khóc suốt một đêm qua, nên hôm nay mắt nàng sưng húp lên.

Nàng nhốt mình ở phòng, ngoài Tiểu Tuyết thì chẳng ai thấy được mặt nàng, Hoa Linh Âm chỉ cần nhớ đến giọng nói lạnh nhạt của hắn, tâm nàng tê tái, nước mắt liền rơi.
Nàng hôm nay khóc thật nhiều, đến mắt nàng bị đau, đôi mắt sưng đỏ như vậy nàng không có chạy đến điện hoàng của hắn nữa.

Nàng mệt mỏi, gieo mình trong chăn bông ngủ thiếp đi, buồn tủi đến mức khi nàng ngủ, nàng cũng mơ thấy hắn cùng người khác ở một chỗ.
Uất ức đến trong mơ vẫn khóc, miệng nhỏ đáng thương mếu, lỗ mũi sụt sịt, nước mắt trong suốt nóng hổi từ khoé mắt chảy ra.
Hắn đứng ở giường nàng, nhìn thấy nàng mi mắt đẹp sưng bụp, đến ngủ cũng tủi khóc thút thích.

Vũ Minh Thành ngồi xuống giường nàng, bàn tay nâng lên nhẹ nhàng muốn chạm vào mái tóc của nàng, nhưng còn chưa chạm vào, hắn đã thu lại.
Ngồi ở bên cạnh nàng, con ngươi đen chứa đầy tạp niệm, hắn nhìn nàng lần nữa.

Giống như nàng mơ thấy chuyện gì khủng khiếp, cái mũi nhỏ liên tục hít hít, hai cánh môi anh đào run run rồi cuối cùng nàng cuộn tròn người trong chiếc chăn.
Mặt vùi vào gối, tiếng khóc nấc bắt đầu phát ra, Vũ Minh Thành vội vàng đứng dậy, nàng khóc tâm hắn liền rất hỗn tạp.

Hắn vội rời khỏi phòng của nàng, Hoa Linh Âm vẫn mắc kẹt trong giấc mơ, giấc mơ về ngày hắn đến chỗ nàng ở mạn bắc.

Hắn bóp mặt nàng rất đau, siết tay nàng cùng đau, hắn tàn khốc bắt nàng ngậm phân thân của hắn...
Khoảnh khắc hắn xoay lưng.
"Tiện nhân.".
 
Nam Nhân Của Hoa Linh Âm
Chương 68: 68: Làm Phiền Ngươi Rồi


Hôm sau, Hoa Linh Âm tỉnh dậy, mắt nàng vẫn sưng bụp dữ dội, cho nên nàng không dám ra ngoài.

Trốn ở trong phòng đến tận tối, bảo Tuyết Tuyết nấu nước ấm để nàng chườm mắt cả ngày, cuối cùng hai mắt nàng cũng đỡ hơn.
Nàng đi đến điện thần của hắn, ngồi chờ hắn, lúc nãy nha hoàn bảo hoàng thượng đến chỗ Tuệ phi.

Hoa Linh Âm tâm trạng rối bời, hai bàn tay đang mười ngón tay vào nhau, nàng chờ đợi đến khi nhìn thấy hắn trở về trong bộ dạng cực kì tốt.
Sắc mặt rất tốt, phải nói là cực kì sảng khoái đi, tại sao nàng lại khổ tâm cơ chứ?
Hoa Linh Âm nhìn hắn, môi mềm mím chặt "Người vui quá nhỉ?"
"Hoa phi có chuyện gì không?" Hắn hỏi, vô cùng xa cách, quả thật nghe giống như một phi tần thất sủng.
"Không chuyện gì, chỉ là nhớ người nên đến nhìn người một chút" Nàng nói nhưng chỉ mãi cúi đầu, hắn thở ra một hơi nhẹ hững, ánh mắt nhìn nàng mang theo ôn nhu nhưng chỉ riêng mình hắn biết, giọng nói lạnh nhạt "Nhớ ta đến vậy, ta sẽ xem xét ngày mai đến chỗ nàng."
Hoa Linh Âm lắc lắc đầu, ánh mắt nàng đỏ hoe nâng lên nhìn hắn, mặt hắn thật thờ ơ, ánh mắt của hắn đối với nàng, không có một chút cảm giác.
"Không cần, người bận bịu với họ quá, ta không sao cả, ngày mai ta sẽ đến chỗ Giản Minh, Giản Uyển" Nàng khẽ cười, nụ cười chỉ có chua xót "Hoàng thượng, ngủ ngon."

Nàng xoay người rời đi, hắn chỉ đứng đó, bất động một chỗ.
Hôm sau, từ sáng nàng đã đến chỗ Giản Minh, Giản Uyển chơi cùng hai đứa, có cả Hoa Linh Phi và Cận Thiên Bảo.
Hai người họ nhìn thấy gương mặt hốc hác của nàng, liền lo lắng hỏi nàng đủ thứ, Hoa Linh Âm chỉ cười rồi nàng bảo là do hơi khó ngủ.
Sau khi nàng trở về phòng của nàng, nha đầu đứng đợi nàng đáp "Tiểu thư, lúc nãy hoàng thượng có ghé ngang."
Hoa Linh Âm ngạc nhiên thắc mắc "Tìm ta hả?"
Nha đầu lắc lắc đầu, thở dài "Hoàng thượng đến để nói ngày mai có tổ chức đi săn, bảo người đi cùng."
"À..." Hoa Linh Âm gật gật, hắn có thể bảo nha hoàng truyền tin, đến tận nơi chỉ để nói vậy ư?
Ngày hôm sau.
Hoa Linh Âm chuẩn bị quần áo tươm tất, đến chỗ Giản Minh, Giản Uyển, thấy hai đứa bé được chuẩn bị quần áo.

Thì ra hai đứa bé cũng đi, buổi đi săn rừng có nàng, hai bảo bảo, cả hoàng hậu Tình Nhi, Trắc phi và Ninh phi cùng mấy sứ thần.
Lâu rồi không gặp Tần Tình Nhi, nàng ta thật giống với một hoàng hậu uy lực, nghiêm trang, sắc mặt nàng ta lạnh nhạt vô cùng.
Hoa Linh Âm chẳng có hứng thú với săn bắt là mấy, nàng chỉ quan sát hai bé bỏng của nàng.

Giản Uyển nhìn thấy bụi cây rừng, trái màu đỏ, bé con hái trái, nhìn rất giống với quả chua chua ngọt ngọt hay được ăn.
Con bé giơ lên trái đỏ, Hoa Linh Âm vội vàng chạy đến trước mặt con bé, cướp lấy trái đỏ của con bé ném đi.

Bé con bị nàng cướp đồ mếu khóc, Hoa Linh Âm liền vỗ về "A...!Ngoan nào, quả đó không ăn được."
Bé con hít hít mũi, Hoa Linh Âm liền véo chiếc mũi của con bé "Mít ướt nè."
Giản Uyển hì hì cười, nước mũi sụt sịt cười hihi vô cùng đáng yêu, Hoa Linh Âm thơm má bé con, thả tay để bé con chạy lại chỗ ca ca Giản Minh ở kia.
"Á..." Ninh phi bỗng la lên, nàng ta ngã khụy, Hoa Linh Âm hướng đến phía nàng ta, nàng ấy bị rắn cắn ở chân.

Hoa Linh Âm liền chạy đến phía hai bảo bảo, túm hai bảo bảo vào lòng bảo vệ.
Ở đây có rắn ư? Nguy hiểm cấp độ 10 cho trẻ nhỏ nga.
Bỗng nhiên, Vũ Minh Thành bế Ninh phi đi vào xe ngựa, Hoa Linh Âm nhìn thấy hắn bế nàng ấy rời đi.

Trong lòng đau đớn dâng lên, nàng dắt tay hai đứa nhỏ đi vào xe ngựa của nàng trở về hoàng cung.
Nàng phải chấp nhận một sự thật rằng, dịu dàng của hắn đã không còn là của nàng.
Ôn nhu của hắn từ lâu đã không dành cho nàng...
Hắn quả thật, không còn thương nàng nữa.
Hoa Linh Âm trở về với gương mặt trắng bệch, nàng ngồi ở trên giường ôm gối mềm, trong lòng trì trệ như dao cứa từng vết.
Nàng đã thành thiếp của hắn cũng được một thời gian, hắn không hề có ý tìm đến nàng, nào là Lệ phi, Trắc phi, Ninh phi...
Ai ai cũng có nét xinh đẹp, kiều diễm riêng biệt, Hoa Linh Âm nàng tự tin đủ rồi, nàng căn bản đã không còn quan trọng với hắn nữa.

Hắn đã không còn là sư tôn của nàng nữa, không còn là Vũ Minh Thành của ngày trước nữa.
Hoa Linh Âm thẩn thờ, hít sâu, nàng nâng bước chầm chậm tiến đến điện hoàng của hắn.

Nàng vẫn ngồi ở bàn thủy tinh, nha hoàn đi đến bên cạnh nàng "Hoàng thượng hôm nay ở chỗ Ninh phi ạ."

Hoa Linh Âm gật đầu, hắn ở chỗ Ninh phi hai lần rồi cũng chẳng ghé qua chỗ nàng một lần nào.

Hoa Linh Âm vẫn ngồi như một bức tượng đá, chờ đợi hắn, hắn một lúc lâu sau mới trở về.
Hoa Linh Âm nâng bước chân như đông cứng, gương mặt nàng trắng bệch, Vũ Minh Thành nhìn thấy hơi không chịu được hỏi "Nàng làm sao vậy?"
"Ngươi quan tâm?" Nàng giống như đứa ngốc, mặt nàng trắng bệch, đôi mắt nàng dần dần đỏ hoe, nàng chẳng bao giờ nghĩ bản thân nàng sẽ có ngày yếu đuối như thế này.
Nàng khẽ cười, nụ cười nhếch lên chua chát "Minh Thành..."
Nàng gọi, ngạo mạn gọi tên hắn, hắn không có đáp, nhìn nàng mặt mày trắng bệch hỏi "Nàng không khoẻ?"
"Vũ Minh Thành" Hoa Linh Âm cứng đầu gọi, đôi mắt nàng đỏ hoe, mạnh mẽ trước đây đều biến mất.

Nước mắt từng giọt mạnh mẽ rơi xuống, nàng nhìn hắn, khổ sở cười "Ba năm, đủ để ngươi quên ta."
Nàng gật đầu, dường như đã sáng suốt, thấu hiểu chuyện gì đó "Ta làm phiền ngươi rồi...".
 
Nam Nhân Của Hoa Linh Âm
Chương 69: 69: Nam Nhân Của Hoa Linh Âm


Hoa Linh Âm xoay người.
"Khoan đã" Hắn lên tiếng, Hoa Linh Âm xoay người lại nhìn hắn, trái tim đầy vết thương thì thầm, giọng nàng rất khẽ hỏi "Hoàng thượng, còn có chuyện gì?"
"Nàng..." Hắn trừng mắt, giọng nói trầm lắng "Trước đây, nàng có thật lòng thích ta không?"
Hoa Linh Âm rụt lại bã vai "Ngươi không biết sao còn hỏi?"
"Bây giờ có thật lòng không?" Hắn nghiêm mặt, giống như đang cố gắng nhìn thấu nàng, Hoa Linh Âm cười khổ, lắc đầu "Bây giờ? Bây giờ Hoàng thượng xa vời quá ta với không đến."
Trước đây hắn chỉ là sư tôn nhỏ bé, còn bây giờ hắn là quân vương một nước, nàng không với nổi hắn.
"Ta hỏi nàng có thật lòng hay không?" Hắn gầm giọng, không kiềm chế được trừng trừng đôi mắt đang từ từ đỏ ngầu.
Hoa Linh Âm cắn môi, đôi mắt ướt nhoè, nàng ấm ức hai tay túm chặt chiếc váy đến nhăn nhó, bật khóc nức nở.
Lần đầu tiên sau ba năm, ở trước mặt hắn khóc nức nở.
"Không thật lòng thì ta ở đây làm gì? Ngày ngày nhìn ngươi ở cạnh hết người này đến người kia, ngươi còn chẳng thèm nhìn đến ta.

Ta không thật lòng...!Thì ôm tương tư đến bây giờ làm gì? Tốt nhất là ta nên lấy quách tên nào đó."
"Trượng phu bị ta phế tay?" Hắn nhìn thấy nước mắt nàng, ánh mắt xẹt qua điểm khẩn trương nhưng rất nhanh hắn đã dùng sự phẫn nộ dập tắt.

Nhớ đến trượng phu của nàng, cổ nóng giận nổi lên, nàng chẳng phải đã lấy hắn ta đi.
"Ngươi có bị điên không? Con đã là của ngươi thì hắn làm gì là trượng phu của ta...! Hic...!Nếu mà ta không thật lòng...!Ta không phải khổ sở trông khi ngươi vẫn an an nhàn nhàn như vậy."
"Ta làm sao tin tưởng nàng?" Hắn ngẩn người, hắn từng tin nàng nhất, để rồi cuối cùng nàng đạp tình cảm của hắn ở dưới lòng bàn chân, dẫm đạp một cách tuyệt tình.
Không phải là gì cả, cái gì cùng không phải!
"Phải rồi, tiện nhân như ta thì không đáng tin tưởng" Nàng khóc, ấm ức hét lớn nước mắt đều tuông trào, hít thở liên tục, tức tưởi nấc từng tiếng.
Gương mặt đáng thương ướt sũng, nàng cảm giác tay chân nàng đều tê dại, nàng vì hắn mà khóc quá đủ rồi, nàng không muốn khóc nữa, không muốn nữa...! Nhưng nàng không dừng lại được.
"Hưu thư...!Cho ta hưu thư...!Ta không ở đây nữa" Nàng khóc, tức tưởi ho sặc, nàng không muốn ở đây nữa, nhìn hắn cùng người khác bên cạnh chính là địa ngục.
Vũ Minh Thành cuối cùng không cương nổi nàng, thả lỏng gương mặt, ánh mắt hắn ôn nhu nhìn nàng.

Hắn tiến tới kéo nàng vào lòng hắn, bảo bọc nàng ở trong vòng tay, cười khổ "Đừng khóc nữa, ta xin lỗi."
"Là nàng ngày đó rời bỏ ta, bây giờ lại khóc như này?" Hắn khổ sở vỗ về nàng, Hoa Linh Âm ở trong lòng hắn càng khóc dữ dội hơn, nàng ấm ức "Ngươi hại ta mang thai, ngươi chỉ là phò mã, Tần Tình Nhi sẽ bỏ qua cho cái bụng nhỏ nhỏ của ta sao?"
Nhỏ quá cơ, một bụng chứa hai đứa.
Hắn nhíu mày "Nên nàng mới bỏ đi?"
"..." Hoa Linh Âm cắn môi, càng nghĩ càng ấm ức, tủi thân vô cùng.

Nàng đẩy hắn ra, ngón tay trỏ xinh đẹp chỉ vào hắn "Ngươi...!Đừng chạm vào ta...! Tay thối...!Vũ Minh Thành ngươi là đồ trứng thối!"
Hắn bước đến, nàng liền trừng trừng mắt, bàn tay hắn chạm vô số nữ nhân.
"Thế nàng không muốn ta nữa?" Hắn mị lên, Hoa Linh Âm mếu máo lắc đầu "Ngươi trước đây chỉ là của ta, bây giờ...!Ngươi..."
Của người người rồi nha.
Vũ Minh Thành hạ mâu, ánh mắt trầm lắng "Nhưng ta, chỉ có mình nàng ở trong lòng."
Lời nói của hắn, khiến cho nàng đình chỉ khóc lóc, trở nên ngẩn ngơ, đang phân định là hắn đang nói thật hay nói giả.

Vũ Minh Thành ở trước mặt nàng, hắn vẫn tuấn dật phi phàm như ngày trước, trầm tư "Hôm nàng trở về, nàng nói nàng muốn ta, ta đã rất vui."
"Vui đến mặt mày không biểu cảm?" Hoa Linh Âm hít hít cái mũi "Rõ ràng, ngươi đến một cái nhếch môi còn không có."

Gạt nàng, hắn có vui mới là lạ.
"Để lộ ra hết nàng sẽ đắc ý đi" Hắn thở dài "Nàng bỏ rơi ta một lần, đột nhiên mang theo hai tiểu hài tử đến trước mặt ta, bảo ta phải làm sao tin nàng?"
"Ta nói ta không nhớ nàng" Hắn ôm lấy eo nàng, bàn tay chạm lên gương mặt xinh đẹp mà hắn từng đêm mong nhớ "Thật sự ta nhớ nàng đến phát điên đi được."
"Nhớ ta?" Hoa Linh Âm lại hít hít cái mũi "Nhớ ta mà đi ôm ấp mấy người kia."
"Nàng không thắc mắc vì sao đến bây giờ không một phi tần nào có mang?" Hắn cúi đầu, trán tựa lên vầng trán của nàng, mắt hắn nhìn đăm đăm vào đôi mắt nàng.
Hoa Linh Âm không biết được lắc đầu, hắn thở ra một hơi nóng rực "Ta chẳng hề chạm vào bọn họ."
Hoa Linh Âm chớp mắt "Vậy...!Ngươi ở phòng họ làm gì đến nửa đêm?"
"Xoa bóp chân cho ta, bóp vai cho ta" Hắn ma mị cười, Hoa Linh Âm ngây người, hắn nâng lên gương mặt nàng, cúi đầu hôn lên môi nàng.
Cại mở hàm răng xinh đẹp của nàng, mạnh mẽ tiến vào bắt lấy chiếc lưỡi trơn mềm, cùng nàng triền miên một lúc.
Hắn rời đi, hơi thở cả hai trao quyện, hắn khổ sở cười "Nàng, nữ nhân đầu tiên ta hôn, ta ôm, ta chạm nàng.

Cho dù hôm ở mạn bắc nàng khiến ta rất đau lòng đi, ta cũng chẳng xoá nàng đi được, ta không muốn hôn bất cứ ai ngoài cái miệng nhỏ của nàng."
Hoa Linh Âm cảm thấy vui vui ở trong lòng, nhưng nàng không quên hít hít cái mũi "Vậy...!Ngươi thật chỉ là của ta?"
"Đã nói từ sớm, ta chỉ là của nàng" (P/s Anh đã sớm nói từ chap 46 rồi, mọi người lật lại xem nào.)
"Chỉ thương ta?" Nàng truy hỏi, đôi mắt to tròn gắt gao nhìn hắn.
"Một mình nàng, không có người khác" Hắn chắc nịch.
Hoa Linh Âm liền nhón chân, nàng hôn lên môi hắn, hắn vội giữ lấy đầu nàng cại mở hàm răng nàng tiếp tục làm loạn.

Hắn vốn chỉ có mỗi nàng ở trong lòng, dù có giận, có hận nàng bao nhiêu hắn cũng không dám nhìn nước mắt của nàng.

Nhìn thấy liền rất đau lòng, nạp bao nhiêu thiếp tiếng xấu vang đi như thế hắn lại chẳng chạm vào tay.
Hắn chỉ muốn hôn một mình nàng, thượng mỗi nàng.
Từ ngày nàng y phục đỏ rực, xinh đẹp tươi cười trước mặt hắn, hắn đã sớm bị bóng dáng nàng thú hút.
Nàng đáng yêu, như đoá hoa rực lửa, hắn yêu đoá hoa này.
Ngày nàng nằm trong lòng hắn ngủ say, hắn đã quyết cả đời này chỉ có một mình nàng, không ai có thể thay thế nàng.
Ngày nàng bỏ rơi hắn, hắn tự nhủ rằng hắn không được phép yêu nàng nữa, không nghĩ đến nàng nữa.

Lại chẳng thể kiếm chế tự khắc nhớ đến nụ cười của nàng, bóng dáng của nàng, đáng yêu của nàng.
Hắn đã sớm hoàn toàn thuộc về nàng, yêu nữ này, thật mê hoặc hắn.
Hắn từ sớm, đã trở thành nam nhân của nàng, nam nhân của Hoa Linh Âm.
Hoàn....
 
Back
Top Bottom