Ngôn Tình Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 607: Ngạo kiều tổng tài, cố chấp sủng 29


Edit: thuha5820

Hửm?

Cô quên đồ vật trên xe?

Nghĩ đến đây, Bạc Phong nhấp môi.

Cả ngày vứt bừa bãi, ra bộ dáng gì đây?

Tuy nói như vậy, tay vẫn duổi ra cầm quyển sổ kia lại đây

Trên bìa quyển sổ có vẽ hình một phong bì, mặt trên còn vẽ một hình trái tim đỏ chói.

Còn cố ý đặt ở trong xe hắn.

Đây là tỏ tình?

Bạc Phong nghĩ nghĩ, xoát một cái hồng từ tai đến cổ.

Cái này, cái này, cô vợ nhỏ của hắn, cả ngày không biết nghĩ cái gì đây.

Trước nay chưa từng thấy qua cô gái nào như vậy.

Nghỉ như thế, mím môi, chậm rãi mở ra trang thứ nhất.

Mặt trên có vài chữ viết hỗn loạn.

Nhìn kỹ, giống như là hai người đối thoại.

"Tô Tiểu Yên, em nói chuyện với anh một lát."

"Nói cái gì?"

"Hông biết nha ~~ môn học này cũng chán chết đi a."

"Em cũng không thích."

Viết qua loa, cẩn thận đọc mới có thể nhìn rõ mặt chữ

Qua trang sau, dùng bút chì vẽ ra hình dáng nhân vật.

Mấy trang sau đều là một khuôn mặt.

Một trang lại một trang, là hình vẽ của một thiếu niên.

Đánh bóng rổ, uống nước, cùng bạn bè đùa giỡn.

Tô Yên đều vẽ tốt.

Dù sao cũng là một người thi đậu trường mỹ thuật trọng điểm.

Mặt giấy vẽ rất tinh tế, vẽ ra thiếu niên cũng thực đẹp trai ấm áp.

Cười lên cực kỳ hấp dẫn.

Bạc Phong nhấp môi, mặt không biểu tình, nhìn không ra suy nghĩ của hắn.

Hắn chỉ lật từng trang từng trang mà xem

Ngẫu nhiên còn kèm theo đối thoại

"Này, cậu thích hắn như vậy tại sao lại không đi thổ lộ?"

" Người ta là học sinh gương mẫu, sao có thể coi trọng tớ."

"Phốc, học sinh gương mẫu thì sao, Tô Yên của tớ lớn lên cũng rất xinh đẹp."

" Ai nha, được rồi, cậu cũng thật nhiều chuyện."

" Cậu cũng biết thẹn thùng sao, thời điểm nấp sau cây nhìn người ta chơi bóng rổ tại sao không thẹn thùng hả."

Tôn Tình, cậu đừng nói nữa."

"Được được được, tớ không nói, tớ không nói là được rồi chứ gì? Hazz cậu nói, cậu yêu thầm người ta nhiều năm như vậy, cứ mãi không nói ra sao?"

"Ai cần cậu lo!"

"Được được được, tớ mặc kệ. Chậc chậc chậc, đúng là xuân tâm nhộn nhạo a"

"......"

Xem đến trang cuối cùng, trên giấy là bức vẽ thiếu niên anh tuấn ôm bóng rổ, bộ dáng soái khí.

Phía dưới viết hai chữ, Trịnh Diệu.

Bạc Phong mặt không biểu tình nhìn bức vẽ kia thật lâu.

Ngồi ở đó như một bức tượng.

Bởi vì dáng ngồ của hắn có vấn đề, quần tây căng chặt.

Lộ ra đồ vật trong túi.

Là hình dạng một cái hộp.

Hóa ra, Bạc tổng của chúng ta vào thời điểm hẹn hò ở vùng ngoại ô, đã tính toán tặng nhẫn cho cô vợ nhỏ.

Chỗ nào biết lúc sau sẽ phát sinh nhiều việc ngoài ý muốn như vậy.

Đánh nhau, lại còn một hồi triền miên trong xe.

Làm cho hắn chậm chạp không có đưa nhẫn.

Hiện giờ vẫn còn ở trong tay hắn.

Nhưng nhẫn cũng không thể không tặng.

Kết quả là, hắn tính toán, hôm nay giữa trưa liền tặng nhẫn cho cô.

Hắn thậm chí có thể tưởng tượng cô vui vẻ ôm lấy hắn, hôn một cái.

Nhưng mà hiện tại, nhìn tập tranh trong tay.

Hắn vẫn luôn cho rằng cô vợ nhỏ luôn yêu thầm mình thật lâu.

Bạc Phong cứng ngắt ngồi ở đó.

Vợ của hắn, thích một tên con trai khác tên Trịnh Diệu.

Bạc Phong nhấp môi, tay chặt chẽ nắm tập tranh.

Một câu cũng không nói.

Bên ngoài, trợ lý Trương vốn muốn chờ Bạc tổng rời đi.

Nhưng mà, Bạc tổng giống như là đang tức giận?
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 608: Ngạo kiều tổng tài, cố chấp sủng 30


Edit: thuha5802 <b>
Beta: Tinh Niệm

Trợ lý Trương do dự tiến lên

"Bạc tổng, Nếu không...." tôi đưa ngài đi?

Còn chưa nói dứt lời, Bạc Phong đã lái xe, trực tiếp chạy ra khỏi ngầm gara.

Lại nói đến Tô Yên.

Cô cuộn tròn bức tranh, bỏ vào ống đựng.

Liền đem ra cửa.

Cô nghĩ đến tính tình Bạc Phong.

Nhìn thấy bức tranh này nhất định lỗ tai sẽ đỏ bừng.

Sau đó một bộ dáng không có biện pháp, kéo cô đến một góc không người, hôn cô.

Lại đem hết thảy "vu oan" lên đầu cô.

Tô Yên tưởng tượng đến hình ảnh kia, khóe môi gợi lên,hiện lên ý cười.

Tiểu Hoa câu được câu không hỏi

"Ký chủ giống như thực thích nam chủ đại nhân?"

"Ân."

Cô không che dấu gật đầu.

Chỉ cần là hắn, giống như... vô luận hắn có tính tình gì cô đều không chán ghét.

Thậm chí còn thực thích.

Đặc biệt là tính tình biệt nữu này.

Mỗi lần thẹn thùng, trên mặt sẽ không có phản ứng, ngược lại là lỗ tai cùng cổ đỏ bừng một mảnh.

Như thế nào lại biệt nữu như vậy?

Tô Yên cẩn thận suy nghĩ thật lâu.

Tiểu Hoa hừ hừ hai tiếng.

Nó gọi ký chủ rất nhiều lần, ký chủ cũng không để ý đến nó.

Rất có khả năng, ký chủ đang đắm chìm ở thế giới của riêng mình, căn bản cũng không có nghe được nó đang nói chuyện.

Từ nơi ở đến nhà hang Hoa Viên cũng không xa.

Một lát liền tới rồi.

Tay phải cô bởi vì ngày đó bị thương, vẫn còn đang băng bó.

Cho nên thời điểm cầm tranh có chút bất tiện.

Đi vào phòng ăn, ngồi vào vị trí.

Cô ngồi ở chỗ đó chờ hắn.

Lúc này, nghe được thanh âm giày cao gót đạp trên mặt đất, cách cô càng ngày càng gần.

Một mùi nước hoa thực nhạt bay tới.

Tô Yên ngẩng đầu, liền thấy được một gương mặt tươi cười vô hại đang đi tới.

"Tôi ngồi ở chỗ này được không?"

Bạc Vũ mặc một thân váy trắng, đeo gang tay.

Nghiêng đầu hỏi

"Để ý."

Bạc Vũ cũng không quan tâm Tô Yên trả lời, bởi vì cô ta đã kéo ra ghế đối diện, ngồi xuống.

Hai người ngồi cùng nhau, cảm giác thật vi diệu.

Đồng dạng kiểu tóc, một thân váy trắng không khác nhau lắm, bộ dáng lại đều tinh xảo xinh đẹp, còn có mỗi lời nói cử động, hành động, đều sẽ làm người cảm giác tương tự nhau.

Nhìn lại, sẽ làm người hiểu lầm đây là chị em.

Bạc Vũ cúi đầu, v**t v* tay mình

"Thật vui vì có thể gặp được một đối thủ như cô."

Thanh âm mềm ấm, nói nghiêm túc.

Nghe ra rất có lực thuyết phục.

Tô Yên liếc nhìn cô ta một cái.

Nếu trên người cô ta không toả ra ác ý dày đặc như vậy, có lẽ cô sẽ tin tưởng.

Bạc Vũ đợi nửa ngày, không có được câu trả lời của Tô Yên, nghiêng đầu cười nhạt

"Đang đợi ai? Bạc Phong ca ca? Hắn khả năng là sẽ không tới a."

Sau đó, một ly café được mang lên, bưng đến trước mặt Bạc Vũ.

Cô ta cầm lấy muỗng đặt bên cạnh, một chút một chút quấy cà phê.

"Thật đúng là làm tôi không nghĩ tới, chỉ một thời gian ngắn như vậy, cô thế nhưng có thể bò lên giường Bạc ca ca"

Vừa nói đến việc này, cô ta liền nhớ đến ngày gọi điện cho Bạc Phong, thế nhưng là Tô Yên nghe điện thoại.

Vốn dĩ, cô ta xuất hiện sớm hơn 6 năm so với Tô Yên, tính toán bằng vào 6 năm này không nhanh không chậm hoàn thành nhiệm vụ.

Y bất như tân, nhân bất như cố.*

<b>*</b><i> áo không gì bằng áo mới, người không gì bằng bạn cũ.</i>

Từ trước đến nay đều là như thế.

Chỉ cần cô ở trong lòng Bạc Phong ca ca chiếm địa vị nhất định, dù sao cũng tới sớm hơn 6 năm mà.

Đến lúc đó dù cho Tô Yên xuất hiện, lại nỗ lực như thế nào cũng sẽ không có khả năng so với quá khứ.

Chỗ nào biết, cô ta đã coi thường Tô Yên.

Đi vào thế giới này mới có mấy ngày, đã ngủ cùng Bạc Phong, còn làm giá trị hảo cảm một đường gia tăng.
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 609: Ngạo kiều tổng tài, cố chấp sủng 31



 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 610: Ngạo kiều tổng tài, cố chấp sủng 32



 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 611: Ngạo kiều tổng tài, cố chấp sủng 33


Edit: Tinh Niệm

Tô Yên đi vào phòng bệnh.

Bạc Phong nằm ở trên giường, mắt nhắm lại.

Trên đầu băng gạc bao quanh, cánh tay bó thạch cao, sắc mặt tái nhợt không có huyết sắc.

Nhìn qua liền cảm thấy rất thê thảm.

Tô Yên đi đến mép giường

"Anh tỉnh rồi sao?"

Bạc Phong mí mắt động động, nhưng mãi không mở.

Một bộ dáng không muốn nói chuyện cùng cô, cũng không muốn phản ứng với cô.

Tô Yên duỗi tay, muốn chạm vào hắn.

Nhưng nhìn toàn thân hắn không có một chỗ lành nào.

Tay lại thu trở về.

Trầm mặc một lúc, cô tiếp tục nói

"Em vừa mới gọi điện thoại cho anh, là một y tá nhận, nói anh xảy ra tai nạn, em liền vội vàng tới."

Nàng vừa dứt lời, liền nghe thanh âm Tiểu Hoa

"Leng keng, giá trị hảo cảm nam chủ giảm xuống 1, trước mặt giá trị hảo cảm 62."

Tô Yên nhìn hắn, tiếp tục nói

"Em lo lắng cho anh."

"Leng keng, giá trị hảo cảm nam chủ giảm xuống 2, trước mặt giá trị hảo cảm 60."

Tô Yên lâm vào trầm mặc.

Cả nửa ngày sau, thấy hắn như cũ không mở mắt, cũng không nói lời nào.

Cô nhẹ mím môi

"Anh giận em? Không muốn cùng em nói chuyện?"

Hắn như cũ không mở mắt.

Kỳ thật Tô Yên vốn vụng về, nói lời âu yếm, hay dỗ dành người khác, không ai dạy cô nên cô cũng không biết.

Giống như lúc này, Bạc Phong đã bày ra một bộ dáng hắn đang tức giận.

Nhưng cô một câu dỗ người cũng nói không nên lời.

Quan trọng hơn là.

Tô Yên cảm thấy mình không làm sai cái gì.

Tuy rằng biết hắn xảy ra tai nạn xe cộ nên bị thương, lúc này hẳn là nên nhường hắn một chút.

Nhưng cô không có làm gì sai, hắn tức giận đúng là không thể hiểu được.

Cô cũng không cho rằng mình phải xin lỗi hắn.

Không khí yên tĩnh.

Sau khi Tô Yên không nói lời nào, hai người đều lâm vào trầm mặc.

Cứ như vậy ngồi an tĩnh được năm phút đồng hồ.

Cô nắm thật chặt bức vẽ trong tay.

Vốn dĩ, hôm nay cô sẽ tặng hắn bức vẽ này.

Chỉ là hiện tại hắn như thế này.

Không biết hắn hiểu lầm cái gì, giá trị hảo cảm không ngừng rớt xuống.

Hắn không tin lời cô.

Nếu nói với hắn, bức vẽ này cô vẽ thật lâu, có phải hắn cũng sẽ không tin tưởng hay không?

Cô gục đầu xuống.

Cúi đầu, nhìn máu dính trên giấy vẽ.

Hình như, cũng không có cách nào tặng đi nữa rồi.

Cô ra tiếng

"Anh nghỉ ngơi đi, em về nhà trước."

Giọng nói vừa dứt, giá trị hảo cảm lại rớt ba điểm.

"Leng keng, trước mặt giá trị hảo cảm nam chủ 57."

Người nằm trên giường cũng rất tức giận.

Tim đập huyết áp đều tang lên rồi.

Tô Yên mím môi

"Vậy... em trở về chung cư."

Thanh âm cô mềm mại vang lên.

Không cho cô trở về chỗ hắn, vậy cô sẽ trở về nơi ở cũ.

"Leng keng, giá trị hảo cảm nam chủ giảm xuống 3, trước mặt giá trị hảo cảm 54."

Giá trị hảo cảm không ngừng giảm xuống, Tô Yên mím môi càng lợi hại hơn.

Này cũng không được, kia cũng không cho, đây quả thực chính là đang khi dễ người ta.

Mà cô còn chưa nói chuyện, cái người không muốn phản ứng cô kia.

Mở mắt một chút.

Một bộ tức giận trừng mắt nhìn cô.

Giống như là Tô Yên khi dễ hắn vậy.

Cô nhấp môi, nhìn hắn, trong mắt hàm chứa gợn nước

"Anh rốt cuộc có ý gì?"

Tô Yên nắm chặt bức vẽ trong tay, có chút tức giận, nắm càng thêm chặt.

Bạc Phong hừ lạnh một tiếng.

Dời tầm mắt đi.

Một bộ không muốn nói chuyện với cô.

Cô còn hỏi hắn có ý gì??

Vẽ tranh cho thằng con trai khác, còn vẫn luôn giữ đến bây giờ, còn cái gì mà nam thần, cái gì mà giáo thảo, cô là có ý gì??

Chớ quên, cô là người đã có chồng!!

Không giải thích, không chịu thua cũng thôi đi.

Còn tính toán muốn dọn ra khỏi nhà??
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 612: Ngạo kiều tổng tài, cố chấp sủng 34


Edit: Tinh Niệm

Dọn ra đi làm gì?

Cùng cái tên kêu Trịnh cái gì Diệu ở bên nhau?

Đây là ỷ vào hắn quá sủng cô, cho nên hành sự càng ngày càng không kiêng nể gì??

Không thấy được hắn đã bị thương sao??

Đây là muốn tức chết hắn, lại cùng cái tên tiểu bạch kiểm kia kết hôn đi??

Bạc Phong tưởng tượng xong lại càng tức.

Đều do hắn ngày thường quá sủng cô, quá dung túng cô.

Chờ đến khi hắn khỏe lại, nhất định phải trọng chấn phu cương.

Để cô biết, hắn mới là chồng của cô, không cho phép lại đi nhớ thương tên tiểu bạch kiểm khác!

Nghĩ như vậy, hắn bớt giận một ít.

Tô Yên bên này, chính là không biết trong đầu ông chồng của mình suy nghĩ cái gì.

Chỉ là nghe thanh âm Tiểu Hoa

"Leng keng, giá trị hảo cảm nam chủ thêm 5, trước giá trị hảo cảm 59."

Về việc giá trị hảo cảm nam chủ lên xuống, nó một ngày muốn thông cáo đến tám lần.

Từ lúc ban đầu khi biết giá trị hảo cảm giảm xuống, làm nó kinh hồn táng đảm, đến bây giờ, Tiểu Hoa tâm tình không có một chút dao động.

Xem, đây không phải là mới vừa giảm xuống không bao lâu, lại tăng lên rồi sao.

Ai biết vị nam chủ đại nhân này trong óc suy nghĩ cái gì đâu.

Tuy là nghĩ như vậy, nhưng Bạc Phong vẫn thực tức giận.

Bởi vì cô vợ mới của hắn chẳng những không thừa nhận sai lầm, ngược lại còn một bộ dáng nhìn hắn đang vô cớ gây rối.

Tô Yên nhấp môi,

"Em ngày mai lại đến thăm anh."

Bạc Phong vừa nghe lại càng tức, khuôn mặt hắn lạnh băng, vẫn luôn nhìn Tô Yên.

Điện đồ tim đập không ngừng tăng lên.

Tô Yên đợi trong chốc lát, thấy hắn trầm mặc, không nói gì.

Cô một tay cầm bức vẽ đi ra bên ngoài.

Bạc Phong nằm ở trên giường, đợi trong chốc lát, phát hiện Tô Yên thật sự đi rồi.

Bạc Vũ đi vào, hai mắt cô ta hàm chứa gợn nước, đau lòng muốn khóc.

"Bạc Phong ca ca."

Mới gọi bốn chữ liền ngừng.

Tựa hồ muôn vàn lời nói, đều đọng lại ở bốn chữ này.

Cả nửa ngày, Bạc Phong khàn khàn nói

"Cô ấy đi rồi?"

Bạc Vũ sửng sốt, không nghĩ tới Bạc Phong còn nhớ thương Tô Yên.

Sau đó Bạc Vũ gật đầu.

Tiếp đến, chỉ thấy Bạc Phong sắc mặt càng ngày càng lạnh, một bộ dáng người sống chớ gần.

Bạc Vũ chớp chớp mắt, ánh mắt nghi hoặc

"Bạc Phong ca ca, cô gái vừa nãy là ai?"

Lúc dò hỏi, tay Bạc Vũ nắm thật chặt.

Bạc Phong hừ lạnh một tiếng, không nói chuyện.

Hắn đang nghĩ tới tập tranh mình nhìn thấy.

Hồng hạnh xuất tường, cô chính là muốn hồng hạnh xuất tường!

Nghĩ như vậy, Bạc Phong quanh thân phát ra lạnh lẽo càng đậm.

Bạc Vũ tự nhiên không biết Bạc Phong suy nghĩ cái gì.

Cô ta giống như vô tình nói

"Bạc Vũ ca ca, em với cô gái kia có chút giống nhau a."

Sau đó, cô ta tới gần Bạc Phong, tựa hồ cố ý muốn cho hắn nhìn cẩn thận.

"Người không biết còn nghĩ rằng bọn em là chị em đó."

Bạc Phong thoát khỏi suy nghĩ của mình.

Tầm mắt dừng ở trên người Bạc Vũ.

Tầm mắt từ trên xuống dưới nhìn kỹ một vòng.

Sau đó dời đi tầm mắt.

Rồi thanh âm đạm mạc vang lên

"Hai người không giống."

Chỗ nào giống nhau?

Nữ nhân muốn hồng hạnh xuất tường kia rõ ràng là muốn tức chết hắn.

Bạc Vũ thân thể cứng đờ, không nghĩ tới Bạc Phong sẽ nói như vậy.

Bởi vì căn cứ hệ thống miêu tả.

Hành vi cử chỉ của cô ta đã tương tự 80% với Tô Yên.

Các phương diện tổng hợp chỉ số vượt qua 60%.

Hắn thế mà nói không giống??

Bạc Vũ đỡ tay vịn bên cạnh, duy trì biểu tình trên mặt.

Một hồi lâu sau mới hoãn được bàng hoàng.

Cô ta ra tiếng

"Bạc Phong ca ca đói bụng không? Muốn ăn cơm không?"

"Không đói bụng"

Bạc Phong lạnh nhạt trả lời.

Hắn đều sắp bị cô gái làm tức no rồi.

Chỗ nào còn muốn ăn cơm?

Hắn còn suýt chút nữa thật sự bị cô làm tức chết.

Khi lái xe, vẫn luôn suy nghĩ quan hệ của tên xấu trai trong tập tranh với Tô Yên, càng nghĩ càng giận.

Thế cho nên phân tâm, lúc này mới xảy ra tai nạn xe cộ.
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 613: Ngạo kiều tổng tài, cố chấp sủng 35


Edit: thuha5802

Beta: Tinh Niệm

Bạc Phong không hề phát hiện.

Từ lúc Tô Yên đi, trong đầu hắn đều là hình bóng cô.

Trong đầu toàn là tức giận.

Thế cho nên sắc mặt lạnh như băng.

Bác sĩ nói hắn phải nghỉ ngơi nhiều.

Nhưng hắn nằm trên giường ba tiếng cũng không có chợp mắt.

Mỗi khi nhắm mắt đều là bộ dáng của cô.

Đáng chết!

Tô Yên ngồi trên taxi.

Biểu tình không dao động, chỉ là tầm mắt vẫn luôn nhìn bên ngoài cửa sổ.

Tiểu Hoa khẽ meo meo ra tiếng

"Ký chủ, chị định về chỗ nào ngủ?"

"Về nhà."

"Nhà nào?"

" Số 8 Đường Kim Lâm."

Tiểu Hoa vừa nghe địa chỉ, chính là biệt thự của Bạc Phong

"Di? Ký chủ không phải nói về chung cư sao?"

"Đổi ý."

Tô Yên khẩu khí thản nhiên.

Tiểu Hoa

"....Nữ nhân cũng thật khó hiểu."

Một lát sau Tiểu Hoa lại như nhớ tới chuyện gì, nhịn không được hỏi

"Ký chủ, chị vì sao nói người sau lưng Bạc Vũ là Tang Lạc?"

"Ân?"

"Chính là lúc chị hỏi Bạc Vũ, hỏi người sau lưng cô ta là ai, cuối cùng chị khẳng định là Tang Lạc a."

Tô Yên dần dần nhớ lại

Hẳn là đang nói đến sự việc ở nhà ăn

"Đoán."

Tiểu Hoa

"·······"

Ngọn lửa hưng phấn dần dần tắt

Tang Lạc, một trong chín đại Chủ Thần, một người có được muôn vàn khuôn mặt, được xưng là người thay thế hoàn mỹ nhất.

Trong Chín đại chủ thần xếp thứ 6.

Cô ta hoá trang giống bao nhiêu?

Giống như là một chiếc gương phản chiếu lại hình ảnh vậy.

Tư thái, động tác, khí thế, nhất cử nhất động, đều có thể làm được gần như trăm phần trăm, không đúng, là vượt qua trăm phần trăm.

Ở thế giới cổ đại, có thể châm chọc nói một câu rằng, đồ giả so với đồ thật còn giống hơn.

Những lời này, hoàn toàn có thể dùng để hình dung cô ta.

Chiến tích lợi hại nhất của cô là, từng dịch dung thành một người được cha mẹ cưng chiều lớn lên, là một phú nhị đại, ngày ngày ăn chơi đàng đ**m, đùa giỡn mỹ nữ xem múa thoát y, ba tháng sau khiến cho hai vị cha mẹ kia bị chính con trai mình đưa vào ngục giam, còn cô ta kế thừa khối tài sản kia, ngày ngày lãng phí.

Lúc cô ta đứng vào hàng Chủ Thần, chuyện này đã truyền thật lâu.

Tiểu Hoa nhịn không được hỏi

"Ký chủ... chị về sau có phải sẽ gặp được cô ta hay không?"

"Có lẽ."

"Tiểu Hoa có một vấn đề."

"Hỏi đi."

"Lúc trước chị làm Chủ Thần không sợ bị cô ta thay thế giả mạo sao?"

Tiểu Hoa rất tò mò.

Bởi vì Tang Lạc được xưng có năng lực bắt chước một trăm phần trăm.

Vạn nhất những Chủ Thần còn lại đều cho rằng Tang Lạc là Tô Yên, ký chủ lại từ trước đến nay không thích giải thích, thì không phải xong đời rồi sao?

Tô Yên cúi đầu, nhìn miệng vết thương trên tay mình, nhàn nhạt ra tiếng

"Cô ta đánh không lại ta."

Tiểu Hoa lặng im.

Vô luận như thế nào, đều là đáp án này cả.

Quả nhiên, ký chủ của nó là mạnh nhất.

So với Tang Lạc, nhìn nhìn lại năng lực bắt chước của Bạc Vũ, giống như quá vụng về.

Một người một hệ thống trò chuyện, rất mau đã về tới nhà.

Về đến nhà, Tô Yên nấu một chút mì sợi ăn.

Hôm nay giữa trưa vốn dĩ là ăn cơm cùng Bạc Phong.

Kết quả hắn ra tai nạn xe cộ, chính mình cũng không ăn cơm, trực tiếp đi bệnh viện.

Lúc sau, lại bị bộ dáng lạnh lẽo kia của Bạc Phong làm tức giận.

Tuy rằng bị chọc tức, nhưng bụng vẫn sẽ đói.

Cô đặt tranh ở trên bàn.

Ngồi ở trên bàn cơm ăn mì sợi.

Chốc lát sau.

Cô cầm lấy di động, gọi điện thoại cho trợ lý Trương.

Mọi chuyện đều đến bất ngờ, ngay cả việc hắn xảy ra tai nạn cũng khả nghi.

Vì cái gì đang tốt lại tức giận với cô?

Người hàng ngày quen thuộc Bạc Phong nhất, là trợ lý Trương.
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 614: Ngạo kiều tổng tài, cố chấp sủng 36


Edit: thuha5802

Beta: Tinh Niệm

Tô Yên gọi điện thoại.

Trong chốc lát, có người tiếp máy

"Alo?"

"Tôi là Tô Yên."

"Tô tiểu thư, có việc gì sao?"

"Ân, có chút việc muốn hỏi anh."

"Xin cứ hỏi."

"Bạc Phong sao lại xảy ra tai nạn xe cộ?"

Điện thoại bên kia do dự một chút.

Nói:

"Tô tiểu thư, hôm nay giữa trưa Bạc tổng chuẩn bị cùng cô ăn cơm. Thời điểm chuẩn bị lái xe rời đi, phát hiện ghế phụ xuất hiện một quyển sổ. Không biết trong đó viết cái gì, chỉ là khi Bạc tổng nhìn đến cực kỳ tức giận."

Tô Yên dừng một chút

"Sổ? Hình dáng như thế nào?"

"Một quyển sổ nhật ký rất bình thường, tôi nhớ rõ trên bìa vẽ một hình trái tim màu đỏ."

Tô Yên trầm mặc

"Ân, tôi biết rồi, cảm ơn anh."

Tiểu Trương lên tiếng

"Không có gì, Tô tiểu thư."

Điện thoại kết thúc.

Tô Yên nhắm mắt lại, bắt đầu nhớ lại ký ức của nguyên thân.

Cuốn sổ vẽ hình trái tim đỏ thẫm.

Còn không phải là quyển lúc trước Tôn Tình nói tìm không thấy đó sao?

Trong đó ghi cái gì?

Tô Yên nghĩ không có kết quả, ra tiếng

"Tiểu Hoa"

"Ân? Ký chủ??"

"Tôn Tình làm mất quyển sổ kia, trong đó viết cái gì?"

"Quyển sổ đó là nguyên thân tùy tay vẽ, còn hay dùng khi truyền giấy trên lớp với Tôn Tình."

Không biết vì sao, thanh âm Tiểu Hoa càng ngày càng nhỏ

"Quyển sổ kia, là mỗi ngày nguyên thân vẽ ra đối tượng yêu thầm, hằng ngày nói một ít lời thổ lộ."

Tô Yên vừa nghe, không nói gì nữa.

Cô ngồi trên sô pha, vẫn luôn cúi đầu không nói lời nào.

Một lần ngồi xuống, liền ngồi đến trời tối.

Tiểu Hoa cho rằng ký chủ rất khổ sở, liền ra tiếng an ủi

"Ký chủ, chị cũng không cần quá thương tâm, bởi vì nam chủ đại nhân cũng không biết người trước kia không phải chị. Ký chủ, chị vẫn có khả năng thắng a."

Tiểu Hoa dùng hết kiến thức từ trước đến nay của mình, nghĩ cách an ủi ký chủ.

Dù sao, trước nay đồng hành cùng ký chủ, đều là cô trấn an nó, chưa từng cần nó an ủi lại.

Thật lâu sau, Tô Yên động.

Cô chạm chạm Tiểu Hồng trên tay.

Tiểu Hồng từ cổ tay Tô Yên trườn rời đi.

Rời khỏi biệt thự.

Phía sau, chỉ nghe Tô Yên nói một câu

"Làm cô ta biến mất năm ngày."

Giọng nói vừa dứt, thân ảnh Tiểu Hồng hoàn toàn biến mất ở trong đêm tối.

Tiểu Hoa nghe thanh âm ký chủ.

Vẫn bình thường như cũ.

Này....., hóa ra ký chủ không khổ sở a.

"Ký chủ, chị vừa mới suy nghĩ cái gì?"

"Không nghĩ gì."

"Vậy, ký chủ nghĩ ra biện pháp giải trừ hiểu lầm cùng nam chủ đại nhân sao?"

"Không phải."

Tiểu Hoa

".... ký chủ chuẩn bị làm sao bây giờ?"

"Trước đi ngủ, ngày mai buổi sáng lại nói."

Tô Yên nói xong câu đó, liền lên lầu.

Chuẩn bị đi ngủ.

Vừa thấy, giống như Tô Yên không khác gì bình thường.

Ăn cơm ngủ, hết thảy như cũ.Nhưng Tiểu Hoa lại nhìn xem thời gian, không dám nói.

Hiện tại mới 7 giờ a.

Sáng sớm hôm sau.

Tô Yên đi học.

Chờ đến khi tan học, cô chuẩn bị rời đi.

Lại đột nhiên nghe được ngoài cửa có thanh âm ồn ào huyên náo.

Là một nam sinh mặc đồng phục bóng rổ đi vào.

Nam sinh lớn lên soái khí, trong tay ôm một quả bóng rổ, hình tượng thanh xuân tựa ánh mặt trời hiện ra.

Hắn đi đến trên bục giảng

Nói với mọi người còn chưa rời đi, ra tiếng

"Ai là Tô Yên?"

Tiếng nói vừa dứt, Tô Yên vốn dĩ phải đi, bị Tôn Tình bên cạnh, vẻ mặt hưng phấn túm chặt

"Này này, là Trịnh Diệu, hắn tìm cậu, mau đi, mau đi."

Lúc nhìn thấy Trịnh Diệu kia, trong nháy mắt, Tôn Tình đã quên mất Tô Yên là phụ nữ đã kết hôn.

______

Huhu, sorry các tình yêu!!!!

Dạo này ta bận thi quá á, nên không edit nhanh được, làm chậm mất tiến trình của cả team luôn á.

Giờ thi xong rùi nên ta sẽ cố gắng edit nhanh đâyyyy.
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 615: Ngạo kiều tổng tài, cố chấp sủng 37



 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 616: Ngạo kiều tổng tài, cố chấp sủng 38



 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 617: Ngạo kiều tổng tài, cố chấp sủng 39


Edit: Tinh Niệm

Tô Yên đặt rổ hoa quả trên bàn.

Ra tiếng

"Anh đỡ hơn chút nào chưa?"

Bạc Phong thanh âm cứng rắn

"Không chết được."

Đây là lần đầu tiên hắn nói chuyện với cô từ sau khi xảy ra tai nạn.

Khẩu khí lạnh như băng.

Tô Yên không nói nữa, chỉ ngồi ở chỗ đó cùng hắn.

Y tá mỗi một giờ sẽ tiến vào một lần, đo nhiệt độ cơ thể, kiểm tra tình trạng.

Mà mỗi một lần tiến vào, đều cảm thấy độ ấm phòng bệnh này, càng ngày càng giảm.

Tô Yên không nói lời nào, Bạc Phong cũng không nói.

Bạc Phong bởi vì vẫn luôn truyền dịch dinh dưỡng, cho nên dù hắn cứ ngồi ngốc cả ngày, cũng sẽ không cảm thấy đói.

Nhưng Tô Yên lại khác, một khi thời gian ăn cơm tới thì sẽ đói.

Nhìn đồng hồ, đã 12 giờ.

Cô đứng lên, ra tiếng

"Anh muốn ăn cơm không?"

"Không đói bụng."

Hắn lạnh như băng nói.

Tô Yên gật gật đầu, đi ra ngoài.

Hắn biết cô đi ăn cơm.

Biết một lát nữa cô sẽ trở về.

Nhưng vừa thấy cô rời đi, trong lòng liền bắt đầu bực bội.

Không, là táo bạo.

Tính tình liền bắt đầu tức giận.

Dù hắn cố nén, nhưng mà tầm mắt thường thường nhìn về phía cửa.

Nhìn xem cô đã trở về hay chưa.

Một giờ đi qua.

Cô còn chưa trở về.

Bạc Phong nhấp môi, sắc mặt lạnh như băng.

Hai giờ trôi qua, cô vẫn không quay lại.

Bạc Phong sắc mặt bắt đầu trở nên có chút khó coi.

Hai tiếng rưỡi sau, Tô Yên trở lại.

Cô bưng một chén cháo gạo kê, đi đến trước mặt Bạc Phong.

Sau đó, chậm rãi đặt ở đầu giường bệnh.

Ra tiếng

"Y tá nói, anh có thể uống cái này."

Bạc Phong liếc liếc mắt nhìn bát cháo gạo kê đặt trên bàn.

Nhìn lại Tô Yên, không có nói được hay không được.

Bởi vì hắn còn đang tức giận, vì cái gì cô muộn như vậy mới trở về.

Tô Yên cũng không biết trong đầu hắn suy nghĩ cái gì.

Chính là nhìn hắn không cự tuyệt, lại thấy tay hắn bị bó thạch cao.

Liền bưng cháo gạo kê lên, nắm cái thìa, đưa tới bên môi hắn.

Bạc Phong bị động tác của Tô Yên làm cho thân thể cứng đờ.

Hoàn toàn đã quên chính mình vừa mới tức giận.

Con ngươi nhìn Tô Yên, môi như cũ mím chặt.

Tô Yên thực nghiêm túc nói

"Uống cái này, rất tốt cho thân thể anh."

Thật lâu sau, Bạc Phong hừ một tiếng, sau đó, há miệng ra.

Khi hắn há miệng, lỗ tai đỏ bừng một mảnh.

Cô đây là muốn được mình tha thứ?

Đừng tưởng rằng đút hắn ăn một ít cháo là có thể tha thứ việc cô lừa gạt mình.

Rõ ràng đã kết hôn với hắn, lại còn cùng tên đàn ông khác câu kết làm bậy, hắn muốn giận cô một trận, để cô hiểu rõ sai lầm của mình.

Nghĩ như vậy, lỗ tai lại càng đỏ.

Một ngụm một ngụm ăn cháo Tô Yên đút.

Tiểu Hoa ra tiếng

"Leng keng, nam chủ hảo cảm giá trị bay lên 5, trước mặt hảo cảm giá trị 64."

Tiểu Hoa tấm tắc rung động.

Ký chủ mới động thủ đút hai miếng cháo, giá trị hảo cảm này liền tăng lên?

Quả nhiên, ký chủ uy vũ!!

Tô Yên liên tiếp ở chỗ này ngây người ba ngày.

Mỗi ngày đều sớm tới, sắc trời tối khuya mới rời đi.

Cô đút hắn ăn cơm, hắn đều sẽ ăn.

Nhưng vẫn còn bộ dáng lạnh như băng, không muốn cùng cô nói chuyện.

Thế cho nên ba ngày này, hai người giao lưu nói chuyện cả mười câu cũng không đến.
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 618: Ngạo kiều tổng tài, cố chấp sủng 40


Edit: Tinh Niệm

Cho đến ngày thứ tư.

Tô Yên lại lần nữa đi vào phòng bệnh.

Bạc Phong đang nghe cấp dưới hội báo tình huống mấy ngày nay của công ty.

Nhìn thấy Tô Yên đi vào, lỗ tai hắn giật giật, mím môi.

Tô Yên nhìn thấy trong phòng có người, bước chân dừng một chút.

Lại thấy Bạc Phong mím môi, mặt không biểu tình đang nghe bọn họ hội báo.

Cô xoay người, an tĩnh đi ra ngoài, chờ ở cửa.

Cô mới vừa tan học đã sang bên này.

Buổi chiều còn có một tiết học.

Cho nên cô chỉ có thể ở chỗ này nửa giờ liền phải trở về.

Tiểu Hoa nhịn không được nói một câu

"Nam chủ đại nhân thật đúng là khó nắm bắt a."

Ba ngày này, nhìn qua đối với ký chủ lạnh như băng.

Nhưng giá trị hảo cảm cứ nhích dần nhích dần lên.

Đêm qua, giá trị hảo cảm nam chủ thành công dâng lên tới 80.

Thắng lợi sắp tới!

Sau đó, Tiểu Hoa lại như là nhớ đến cái gì, ra tiếng nhắc nhở nói

"Ký chủ, khi giá trị hảo cảm nam chủ đạt tới 90, chị liền thắng rồi!"

Tiểu Hoa cao hứng phấn chấn nói.

Tô Yên nghi vấn

"Tới 90 là được?"

"Vâng, ký chủ, câu chuyện tình yêu hài hòa mỹ mãn trên cơ bản đều dừng ở giá trị này."

"Vì sao không phải là 100?"

"Ách..., ký chủ, cho tới bây giờ, theo cơ sở dữ liệu biểu hiện, còn chưa có một đôi tình lữ nào còn sống mà giá trị hảo cảm đối với đối phương đạt tới 100 cả."

Tiểu Hoa cố ý cường điệu, tình lữ còn sống.

Vì cái gì?

Yêu quá vẹn toàn, là một việc thực kh*ng b* a.

Tiểu Hoa lại lần nữa lý giải, bởi vì đối phương không yêu mình mà giết người ta, sau đó tự sát.

Tới 100 thì chính là b**n th**.

Đang nói, bỗng nhiên cửa phòng bệnh mở ra.

Ba người vừa mới ở bên trong đi ra.

Trong tay nắm văn kiện đi đến cửa thang máy.

Cuối cùng đi ra chính là trợ lý Tiểu Trương.

Trợ lý Tiểu Trương trên mặt mang ý cười, cho người ta một loại cảm giác phi thường thoải mái

"Tô Yên tiểu thư, Bạc tổng gọi ngài đi vào."

Tô Yên gật gật đầu

"Được."

Cô đồng ý, sau đó mang theo hộp cơm đi vào.

Bạc Phong dựa vào đầu giường, tay phải bị thạch cao cố định.

Mặc bệnh phục sọc trắng xanh, mặt không biểu tình.

Tô Yên đặt hộp cơm ở trước mặt Bạc Phong.

"Anh đói bụng không?"

Vừa nói, vừa mở hộp đồ ăn ra.

Khác với trước đây lạnh lùng.

Lúc này đây, hắn tựa hồ cực kỳ.... lạnh như băng.

Tiểu Hoa nhìn nam chủ đại nhân, được rồi, đây là từ duy nhất nó có thể nghĩ đến.

Tô Yên bưng cháo gạo kê đưa qua.

Bạc Phong mím môi, không có uống.

Di động đặt một bên, còn dừng lại ở một tấm hình.

Tô Yên trong lúc vô tình nhìn lướt qua.

Mặt trên là một chàng trai mặc đồng phục bóng rổ, ôm bóng rổ quỳ trên mặt đất.

Một cô gái cúi người dán ở bên tai chàng trai không biết đang nói cái gì.

Những người xung quanh đều là một bộ dáng hâm mộ, vẫn luôn nhìn hai người kia.

Ảnh chụp rất rõ ràng, Tô Yên đối với tình cảnh này cũng rất quen thuộc.

Chính là cô cùng Trịnh Diệu.

Tô Yên bưng cháo gạo kê, thân mình dừng một chút.

Sau đó, cô đặt lại cháo ở trên bàn.

"Hắn thổ lộ với em, nhưng em đã cự tuyệt."

Bạc Phong một khuôn mặt lạnh như băng

"Trùng hôn là trái pháp luật."

Tô Yên thấy hắn vẫn là một bộ dáng biệt nữu.

Nếu như hắn hỏi, cô đều sẽ nói với hắn.

Rõ ràng là chính hắn không hỏi.

Một hai phải giận giận dỗi dỗi, còn lạnh lùng với cô.

Cô ra tiếng

"Em nghe trợ lý của anh nói, anh thấy được một quyển sổ em dùng để nói chuyện phiếm với Tôn Tình. Mặc kệ trên đó viết cái gì, đều chuyện trước khi em kết hôn với anh."

______

Hẹn mai hoàn vị diện nha các tình yêuuuuuu
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 619: Ngạo kiều tổng tài, cố chấp sủng 41


Edit: thuha5820

Beta: Tinh Niệm

Bạc Phong nghe.

Đây là đang nói tên con trai kia chỉ là quá khứ.

Hiện tại người cô thích là hắn??

Quả nhiên, cô vẫn rất yêu mình, yêu đến không nhịn được.

Tiểu Hoa ra tiếng

"Leng keng, giá trị hảo cảm thêm 2, hiện tại giá trị 82."

Tô Yên tiếp tục

"Anh còn có cái gì muốn hỏi không? Không còn nữa thì đưa chuyện này vào dĩ vãng đi."

Bạc Phong vừa nghe, nhịn không được nhìn cô, giọng điệu lạnh băng

"Dĩ vãng? Khi kết hôn là ai nói thích anh? Không đến hai tháng, đã nhảy ra người yêu thầm lúc trước, em mới nói một câu, liền tính toán không nói nữa?"

Khẩu khí hắn lạnh nhạt, mặt không biểu tình mang theo một loại cảm giác áp bách.

Tô Yên hạ mí mắt,

"Em không thích hắn."

"Ai biết."

Bạc Phong vừa nghe cô nói liền nổi giận.

Không thích?

Không thích còn vẽ hắn nguyên một quyển sổ??

Không thích còn gọi hắn là nam thần, còn không phải hắn không gả??

Cô đây là trả lời có lệ với hắn!

Bạc Phong nội tâm đổ đầy dấm chua.

Vị chua trong lòng sục sôi.

Hắn là chồng của cô, thế nhưng cô chưa từng vẽ cho hắn một bức.

Tô Yên nhìn hắn bộ dáng một chút cũng không tin.

Nhẹ mím môi.

Nắm chặt tay

"Anh không tin em nói, cho nên phải làm sao bây giờ?"

Khẩu khí không nhạt nhẽo như trước, nhiều thêm chút cảm xúc khác thường.

"Cảm thấy em thích người khác, không thích anh, cảm thấy em cùng anh kết hôn vì mục đích khác? Vậy, anh muốn thế nào? Ly hôn?"

Cô vừa dứt lời.

Bạc Phong bên kia huyết áp đều tăng lên rồi.

"Em!"

Sắc mặt của hắn càng ngày càng lạnh, mím chặt môi, một câu cũng nói không nên lời.

Huyết áp không ngừng tăng nhanh.

Máy đo không ngừng kêu tít tít.

Đủ để nhìn ra, hắn hiện tại có bao nhiêu tức giận.

Tô Yên hỏi.

Bạc Phong chậm chạp không trả lời.

Hắn gắt gao nhìn chằm chằm Tô Yên, hận không thể nhìn ra một cái động trên người cô.

Tô Yên kéo ghế dựa bên cạnh ngồi xuống.

"Lúc trước kết hôn em từng nói qua, thời hạn có ba tháng, nếu cảm thấy không thích hợp, có thể ly hôn."

Càng nói, sắc mặt Bạc Phong càng lạnh.

Quanh thân không khí phảng phất đều sắp ngưng kết ra băng lạnh.

Cô dừng một chút, lại lần nữa ra tiếng

"Nếu anh cảm thấy em không thích hợp, chúng ta liền...."

Hai từ ly hôn còn chưa nói hết, liền nghe thanh âm lạnh băng của Bạc Phong đánh gãy.

"Anh không đồng ý."

Tô Yên chớp chớp mắt.

"Lý do?"

"Không có lý do."

Hắn khẩu khí cường ngạnh, một chút đều không cho cô cơ hội phản bác.

Hai người đối diện, Bạc Phong tựa hồ thực tức giận.

Một khuôn mặt lạnh băng, ngực phập phồng rõ ràng.

Yên tĩnh một lúc, Tô Yên lên tiếng

"Mấy ngày nay, anh không muốn cùng em nói chuyện, cũng không muốn nhìn thấy em. Anh đây là bạo lực gia đình, chiến tranh lạnh."

Bạc Phong vừa nghe, tức giận nhìn cô.

Hắn bạo lực??

Rốt cuộc, hắn nhịn không được

"Em thích cái tên Trịnh Diệu kia, vẫn luôn thích đến bây giờ, còn vẽ hắn cả một quyển sổ. Lúc trước là ai nói chỉ cần anh, chỉ muốn cùng anh kết hôn? Em đây là lừa gạt!"

Bạc Phong nhắc tới chuyện này, cả người đều là tức giận.

Lần này, bình dấm chua xem như đổ tan nát luôn.

Lúc kết hôn, cô nói thật dễ nghe.

Nói cái gì mà chỉ thích hắn, nghĩ muốn tình cảm của hắn.

Cô lừa gạt hắn, muốn hắn cùng cô kết hôn, sau đó trở mặt không nhận người.

Chẳng những lưu giữ quyển sổ kia, còn gọi tên kia gì mà nam thần giáo thảo lão công.

Rõ ràng hắn mới là chồng của cô.

Cô lừa gạt hắn như vậy, hắn còn không thể tức giận??

Lại nói, hai ngày này hắn nơi nào vắng vẻ cô?

Cô đút gì hắn đều ăn.

Cà rốt hắn ghét nhất không phải cũng nuốt sao??
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 620: Ngạo kiều tổng tài, cố chấp sủng 42+43


Edit: thuha5802

Beta: Tinh Niệm

Còn nữa, mấy ngày nay cô nói với hắn được mấy câu?

Rõ ràng cô cũng không nói chuyện như trước kia.

Còn trách cứ hắn bạo lực, chiến tranh lạnh??

Nữ nhân này, nữ nhân này, quả thực chính là muốn tức chết hắn!!

Tô Yên cẩn thận nghe hắn nói.

Cuối cùng hắn cũng nói ra.

Hai ngày nay Bạc Phong vẫn luôn hầm hừ.

Một bộ dáng tức giận, không muốn phản ứng với cô.

Nếu không có Bạc Vũ, cô có rất nhiều thời gian chờ hắn hết giận.

Nhưng là ngày mai, Bạc Vũ sẽ được thả ra.

Vì tránh cho đến lúc đó xảy ra phiền toái, cô mới k*ch th*ch hắn một chút.

Cô đương nhiên sẽ không cùng hắn ly hôn, chỉ là muốn nghe xem hắn rốt cuộc tức giận cái gì.

Không hài lòng việc cô vẽ Trịnh Diệu?

Cho rằng thời điểm kết hôn cô nói thích hắn, chỉ cần một mình hắn là lừa gạt hắn??

Cô buông hạ mí mắt.

Chuyện thứ nhất còn có thể giải quyết, nhưng cái thứ hai....

Cô nên làm như thế nào mới có thể để hắn tin tưởng mình đây??

Suy nghĩ thật lâu.

Trong kinh nghiệm yêu đương có hạn của Tô Yên, cô mới chỉ dừng ở mức nhập môn dỗ dành người yêu.

Thật sự là không có cách nào giải quyết việc này.

Ngay khi đang buồn rầu.

Tiểu Hoa lên tiếng

"Có một câu tục ngữ nói, phu thê đầu giường cãi nhau cuối giường hòa."

"Có ý tứ gì?"

"Ý tứ chính là....ách..., vợ chồng cãi nhau, không có gì là một lần lăn giường không giải quyết được."

Được rồi, Tiểu Hoa cũng không biết nó có ý gì.

Nhưng, nó cảm thấy, giải thích như vậy hẳn là không sai được.

Tô Yên giương mắt.

Nhìn xem Bạc Phong.

Hắn bởi vì bị tai nạn, nằm ở trên giường, cánh tay bó thạch cao, từ ngực cho đến eo bụng đều quấn băng vải.

Trên đầu cũng quấn bang.

Tô Yên thật sự đánh giá độ đáng tin trong lời lý giải của Tiểu Hoa.

Lăn giường... có chút khó a.

Nhưng mà...

Cô đứng lên, Bạc Phong nhìn cô tới gần, mặt không biểu tình, bộ dáng lạnh lùng.

Giống như một chút cũng không thèm để ý.

Nhưng là cặp mắt kia, vẫn luôn chăm chú vào người Tô Yên.

Tô Yên đi đến mép giường, vòng qua miệng vết thương trên người hắn, cẩn thận ôm lấy hắn.

Sau đó cúi đầu, đầu tiên là cắn một chút ở cằm.

Lại hướng từ cằm lên trên, mãi cho đến môi.

Bẹp một ngụm.

Bạc Phong lỗ tai động động, sớm đã đỏ bừng một mảnh.

Cô thực nghiêm túc nói

"Em không có người cũ, lần đầu tiên là cùng anh, anh đã quên?"

Nhắc tới việc này, Bạc Phong liền nghĩ tới buổi tối nóng bỏng kia.

Đêm đó là lần đầu tiên của cô.

Việc này hắn tự nhiên biết.

Nghĩ như vậy, trong lòng tức giận tiêu tán không ít.

Lại nghe Tô Yên nói

"Em không có thích hắn, vừa mới nãy không phải anh nhìn thấy hắn tỏ tình với em, em đã cự tuyệt sao?"

Thời điểm nói, lại hôn hắn một ngụm.

Khẽ cắn một chút lên môi mỏng, lại nhẹ nhàng l**m láp.

Bạc Phong vừa nghe, ân, có đạo lý.

Rõ ràng vẫn là cách nói giống lúc trước, chỉ là lần này nhiều hơn một cái ôm hôn.

Bạc tổng của chúng ta thái độ chuyển biến 180 độ.

Trong ánh mắt hắn trừ bỏ tức giận còn mang theo cảm xúc khác.

Dùng cánh tay lành lặn còn lại, ôm Tô Yên.

Tô Yên thấy hắn hết giận cũng nhịn không được lộ ra cười nhạt

"Hơn nữa, em vẽ hắn, đều là tuỳ bút mà thôi. Em mất sáu ngày, vẽ cho anh một bức tranh. Vốn là tính toán ngày đó ăn cơm sẽ tặng cho anh. Nào biết, anh bị tai nạn xe cộ, còn tức giận với em."

Bạc Phong nghe được Tô Yên vẽ cho hắn.

Trong mắt không thể ức chế hiện lên ánh sang.

Tô Yên ôm hắn, dán đến bên tai hắn, nói nhỏ

"Chờ đến lúc anh về nhà, em tặng tranh cho anh được không?"

Tiểu Hoa thanh âm

"Leng keng, chúc mừng giá trị hảo cảm bay lên 10, trước mặt giá trị 92, chúc mừng ký chủ."

Tô Yên nghe thanh âm Tiểu Hoa, thoáng rời đi Bạc Phong, cẩn thận nhìn hắn.

Bạc Phong ánh mắt sáng quắc nhìn cô.

Tuy rằng sắc mặt lạnh bang như cũ, nhưng mà lâu ngày ở chung, cô vẫn có thể cảm nhận được.

Hắn không còn hầm hừ giận dữ như lúc nãy.

Tô Yên lộ ra cười nhạt.

Cúi đầu lại hôn lên môi hắn

"Anh phải nhanh lên khỏe lên, chúng ta mới có thể về nhà."

Bạc Phong vừa nghe, lỗ tai càng đỏ.

Một bàn tay ôm eo Tô Yên, dùng sức.

Vợ của hắn lại đang câu dẫn hắn.

Thật là, vừa mới làm lành đã lại không kiềm chế được?

Còn ám chỉ hắn về nhà?

Hắn nhấp môi

"Nếu em muốn, ở chỗ này cũng có thể."

Hắn là chồng của cô, chuyện vợ chồng, cũng là trách nhiệm của hắn.

Tô Yên nghe hắn nói, chớp chớp mắt.

Sau đó, lại nhìn về phía tay hắn còn đang bị bó thạch cao.

Duỗi tay để ở ngực hắn, ấn xuống.

"Chờ anh dưỡng thương tốt."

Bạc Phong hừ lạnh một tiếng, không nói gì nữa.

Chỉ là ôm Tô Yên,chậm chạp không có buông ra, ngược lại càng ngày càng dùng sức.

Nữa ngày, hắn yên lặng thổ lộ

"Nếu còn muốn hôn, có thể tiếp tục hôn."

Tô Yên trố mắt một cái, theo sau khóe môi gợi lên nụ cười nhẹ.

"Ân"

Cô lên tiếng.

"Muốn hôn."

Cô thản nhiên nói hai chữ, Bạc Phong xoát một chút, đỏ từ lỗ tai đến cổ luôn.

Sau đó, Tô Yên liền hôn một cái.

Bạc Phong ôm cô cực kỳ dùng sức, hơi thở thô suyễn.

Quả nhiên, cô vẫn là yêu hắn yêu đến không kìm được.

Cô vợ nhỏ đã làm nũng như vậy, hắn cũng muốn rộng lượng một ít, miễn cho cô khóc.

Gian phòng bệnh này, không hề lạnh băng như lúc trước.

Ngược lại, mang theo hơi thở dạt dào ái muội.

Tô Yên vẫn là một ngày một ngày tới.

Bạc Phong vẫn giống trước kia, cũng không có biến hóa gì quá lớn.

Nói rất ít, ngẫu nhiên nói vài câu.

Nếu muốn nói có cái gì, chính là....

Bạc Phong nhìn trong chén của mình toàn là cà rốt.

Nhìn chằm chằm thật lâu.

Tô Yên thấy hắn vẫn luôn không ăn cơm, nghi hoặc

"Làm sao vậy?"

Khi nói, cô theo tầm mắt Bạc Phong nhìn đến cà rốt.

"Không thích ăn?"

"Ân"

Bạc Phong lên tiếng,thanh âm cứng rắn

"Vì sao còn thêm nó?"

Tô Yên đưa qua chiếc đũa, kẹp lên vài sợi, ăn luôn.

"Chắc là trong lúc vô tình bỏ vào đi."

Bạc Phong thấy cô đã ăn cà rốt.

Hắn nhìn đôi môi đỏ nhấm nuốt, yết hầu không tự giác lăn lộn một chút.

Tô Yên cầm cái muỗng, một ngụm một ngụm đút cho hắn.

Hắn không nói gì nữa, cô đút cái gì, liền ăn cái đó.

Tới buổi tối, Tô Yên về nhà ngủ.

Cô nhìn thấy Tiểu Hồng ghé vào trước cửa.

Nó lập tức tinh thần phấn chấn quấn quanh trên cổ tay Tô Yên.

Cô ra tiếng

"Thế nào?"

"Tê tê tê tê tê"

Cô ta còn sống, về nhà.

Tiểu Hồng nói rõ, cường điệu Bạc Vũ còn sống.

Có chút chột dạ bỏ qua một đoạn quá trình trung gian.

Tô Yên nhìn Tiểu Hồng đầu nhìn trái nhìn phải cũng không dám nhìn cô.

Cô lên tiếng

"Cổ Vương, em nói."

Nhìn kỹ, trên đầu Tiểu Hồng còn có một chấm nhỏ màu đen.

Lúc đó sai Tiểu Hồng đi " bắt cóc " Bạc Vũ, có Cổ Vương đi theo mới làm Tô Yên yên tâm.

Cổ Vương ra tiếng

" Nhốt năm ngày, cô ta chạy trốn mười bảy lần, nhưng mà đều bị bắt trở lại."

Bạc Vũ mỗi một lần chạy trốn đều sẽ đưa tới rất nhiều người.

Sau đó bọn nó sẽ lại đổi một địa phương khác tiếp tục nhốt cô ta.

Cuối cùng, trực tiếp đem người kéo vào núi sâu.

Chiều nay vừa mới kéo trở về.

Tô Yên nhìn Tiểu Hồng trên cổ tay, nửa ngày sau hỏi

"Cho cô ta ăn cái gì không?"
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 621: Ngạo kiều tổng tài, cố chấp sủng 44



 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 622: Ngạo kiều tổng tài, cố chấp sủng 45+46



 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 623: Ngạo kiều tổng tài, cố chấp sủng 48


Edit: Tinh Niệm

Cổ áo khẽ mở, trên cổ còn có dấu cắn của Tô Yên.

Cảm giác có chút... mị hoặc??

Khi Tô Yên nhìn, trong đầu hiện lên ý nghĩ này.

Cô đứng ở chỗ cầu thang nhìn vài lần, sau đó đi tới phòng bếp.

Đồ ăn đã nấu chín.

Đại khái là quá đói bụng, thế cho nên thứ này, Tô Yên ăn cũng cảm thấy rất ngon.

Cô múc một chén, cầm đũa, chuẩn bị ăn.

Bên ngoài phòng khách.

Lực chú ý của Bạc Phong lại hoàn toàn không ở trên hai người đối diện.

Ngược lại là ánh mắt vẫn luôn liếc hướng phòng bếp.

Bà lão ngồi ở chỗ đó, nhìn tâm hồn cháu nội mình hoàn toàn không ở nơi này.

Ánh mắt nhíu lại

"Tiểu Phong, cô gái kia là ai?"

Giọng nói vừa dứt, không khí an tĩnh lại.

Lão thái thái thấy Bạc Phong vẫn luôn không trả lời, thanh âm tăng thêm

"Tiểu Phong"

Bạc Phong lực chú ý dời lại đây

"Ân?"

Hắn dựa vào sô pha, rất rõ ràng, vừa mới nãy lời bà lão nói hắn một câu cũng không nghe vào.

Bộ dáng lười nhác kia, làm bà ấy nhíu mày một chút.

Bạc Phong rất khắc nghiệt với bản thân, tác phong làm việc đều rất có quy củ.

Từ trước đến nay khi hắn ngồi đều là thân hình thẳng tắp.

Đã khi nào gặp qua hắn dựa vào ở trên sô pha một bộ dáng lười biếng như vậy.

Người khác ngồi ở trước mặt hắn, nhưng mà lực chú ý tất cả đều bị hấp dẫn tới nơi khác rồi.

Trong lòng càng hụt hẫng.

Phải biết rằng, Bạc Phong từ trước đến nay rất hiếu thuận, đối với bà cũng thực tôn kính.

Thêm việc cha mẹ hắn không ở bên người, từ trước đến nay, Bạc Phong đều rất thân cận với bà.

Hiện giờ, bởi vì thêm một nữ nhân, liền làm lơ lão bà này.

Lão thái thái chỉ gặp Tô Yên một lần vừa nãy.

Nhưng ấn tượng đã té đáy cốc.

Lão thái thái tức giận.

Không muốn nói nữa.

Bên cạnh, Bạc Vũ từ trong túi móc ra hai viên kẹo, đưa tới trước mặt lão thái thái.

"Bà nội, ăn viên kẹo đi."

Cô ta cười mi mắt cong cong, rất là vô hại.

Lão thái thái cúi đầu, sắc mặt tốt hơn chút

"Vẫn là tiểu Vũ ngoan."

Nói xong, thật đúng là cầm qua một viên kẹo.

Sau đó, Bạc Vũ cầm một viên kẹo khác đưa tới trước mặt Bạc Phong, nghiêng đầu đầu

"Anh?"

Bạc Phong nhìn lướt qua viên kẹo kia.

Sau đó lại nhìn về phía Bạc Vũ.

Môi câu một chút, cười như không cười.

Theo sau dời đi ánh mắt.

Chưa nói muốn hay không muốn.

Bạc Vũ cứng người ở đằng kia.

Lão thái thái đang muốn mở miệng giúp đỡ Bạc Vũ nói chuyện.

Bạc Phong lại đột nhiên đứng lên, đi đến phòng bếp.

Sắc mặt lão thái thái lúc này đã hoàn toàn khó coi.

Phòng khách không khí đầy xấu hổ.

Bạc Phong đi vào phòng bếp, hắn nhìn Tô Yên dựa vào bàn bếp, cầm đũa, một ngụm một ngụm ăn.

Thò lại gần, từ phía sau khoanh người lại, ôm vào trong ngực.

Dán bên tai Tô Yên,

"Ăn ngon như vậy?"

Tô Yên gật gật đầu

"Ân"

Lên tiếng xong, lại cắn một ngụm cà rốt trong chén.

"Anh muốn ăn không?"

Cô hỏi một câu.

"Muốn."

Người ôm cô ở phía sau, khàn khàn lên tiếng.

Tô Yên đưa đũa qua,

"Muốn ăn cái nào, anh tự gắp đi."

Bạc Phong cũng không biết vì sao, trở nên cực kỳ dính người.

Hắn không duỗi tay tiếp, chỉ là biếng nhác ra tiếng

"Ăn cái em vừa cắn kia, em đút anh đi."

Tô Yên nhìn nửa khối cà rốt trong chén mình vừa cắn kia.

Chậm rì rì duỗi tay kẹp lên, nghiêng người, đưa qua.

Kết quả hắn thật đúng là ăn.

Tô Yên nhìn hắn, chớp chớp mắt,

"Ăn ngon không?"

Bạc Phong cúi người, đầu chôn ở đầu vai cô, câu được câu không trả lời một tiếng

"Ân"

Tô Yên nhịn không được nhìn nhiều hắn hai lần.

Không nói chuyện, chỉ là cúi đầu tiếp tục ăn.

Một bên ăn một bên hỏi

"Anh sao không ở bên ngoài nói chuyện cùng bà nội?"
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 624: Ngạo kiều tổng tài, cố chấp sủng 49


Edit: Tinh Niệm

Bạc Phong hạ mắt, nhìn da thịt tinh tế trên cổ cô.

Tiếp theo hôn lên.

"Không thú vị."

Tô Yên nghe hắn nói, cô lại nhịn không được liếc mắt nhìn Bạc Phong một cái.

Căn cứ như Tiểu Hoa đã từng nói.

Lúc trước, hảo cảm giá trị Bạc Phong đối với Bạc Vũ từ số âm tăng lên 20, là khi Bạc Vũ cứu bà nội hắn.

Mà Tiểu Trương đã nói qua, cha mẹ Bạc Phong rất ít trở về.

Hắn là được bà nội nuôi lớn.

Chứng tỏ ở trong lòng Bạc Phong bà ngoại hắn rất quan trọng.

Nhưng nhìn lại hiện tại, hắn như thế nào....giống như không muốn phản ứng với bà nội hắn đây?

Bạc Phong tự nhiên không biết Tô Yên suy nghĩ cái gì.

Hắn chỉ là bị ánh mắt cô nhìn chăm chú vào, Bạc Phong đôi mắt đen nhánh.

Lực đạo ôm vòng eo cô dần dần gia tăng

"Bé ngoan vì sao vẫn luôn nhìn anh? Muốn?"

Thanh âm lười nhác mang theo ngữ điệu câu người.

Tô Yên nghe hai chữ bé ngoan, nheo mắt.

Yên lặng lại nhìn hắn vài lần.

Không nói chuyện, cô chỉ cúi đầu ăn.

"Anh qua nói chuyện với bà trong chốc lát đi."

Bạc Phong như cũ dán cô không buông tay

"Không cần."

Tô Yên thực nghiêm túc

"Cần."

Bạc Phong thấy bộ dáng cô kiên định.

Tiến đến trước mặt Tô Yên,

"Vậy được, hôn anh một chút."

Tô Yên nhỏ giọng lẩm bẩm một câu

"Đây rõ ràng là việc của anh mà."

Bạc Phong nghe,

"Ân, có đạo lý, vẫn là anh hôn em đi."

Nói xong, căn bản không cho Tô Yên cơ hội phản bác, đè cô ở trên bàn, hôn lên.

Vốn dĩ, chỉ là muốn hôn lướt qua.

Chỉ là hôn hôn, thay đổi hương vị, ái muội gia tăng.

Bạc Phong ôm vòng eo cô, hôn càng ngày càng hung mãnh.

Ầm một tiếng.

Chén trong tay Tô Yên không cầm chắc, rơi ở trên mặt đất.

Cô chống đẩy.

Người nào đó nắm tay cô, ấn xuống.

"Không cần lo nó."

Khẩu khí khàn khàn lại bá đạo.

Nụ hôn nóng bỏng như cũ tiếp tục.

Cho đến khi, cửa phòng bếp truyền đến tiếng kinh hô

"A!"

Bạc Vũ không biết khi nào đã đứng ở cửa phòng bếp.

Chỉ trong chốc lát, bà nội Bạc Phong cũng đi tới.

Sau đó, chỉ thấy hình ảnh hai người nóng rát hôn môi, sắc mặt khó coi đến cực điểm.

Một lát sau, Bạc Phong cuối cùng cũng buông lỏng ra.

Ánh mắt hắn đảo qua Bạc Vũ đứng ở cửa.

Chỉ cảm thấy chướng mắt.

Bà nội Bạc Phong hừ một tiếng

"Hồ nháo."

Nói một câu xong, xoay người đi tới phòng khách.

Lại ngồi trở về.

Bạc Vũ đứng ở cửa phòng bếp, giật mình mặt đỏ, bộ dáng tiến cũng không được lùi cũng không xong.

Bạc Phong mí mắt vừa nhấc

"Chưa thấy qua à? Còn ở chỗ này làm gì?"

Thanh âm hắn khàn khàn, mang theo một cỗ thỏa mãn.

Khóe môi nhẹ cong, một ý cười trào phúng treo ở trên mặt.

Đại khái, Bạc Vũ từ khi đi vào thế giới này, chưa từng bị Bạc Phong nói như thế.

Cho nên xoát một chút, sắc mặt trắng bệch xuống.

"Bạc, Bạc Phong ca ca, thực xin lỗi."

Nói xong, cúi đầu chạy đi ra ngoài.

Chỗ nào ra một đứa não tàn vậy?

Bạc Phong như cũ ôm Tô Yên không buông tay.

Tô Yên vỗ vỗ cánh tay hắn

"Còn không ra xem?"

Bạc Phong nhẹ nhàng lên tiếng.

"Ân"

Tô Yên bị hắn dính không có cách nào.

Kéo tay hắn ra, tự đi ra bên ngoài.

Đi đến phòng khách, cô ra tiếng

"Chào bà, cháu là Tô Yên."

Ánh mắt Lão thái thái đánh giá trên dưới Tô Yên một lần, gật đầu.

Không nói gì.

Bên cạnh Bạc Vũ ngồi ở trước mặt lão thái thái, ra tiếng

"Bà nội có cảm thấy Tô Yên tỷ tỷ có chút giống cháu không a?"

Lão thái thái nghe Bạc Vũ nói, ngẩng đầu lại lần nữa cẩn thận đánh giá Tô Yên một lần.
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 625: Ngạo kiều tổng tài, cố chấp sủng 50


Edit: Thuha5802

Beta: Tinh Niệm

Sau đó nhìn lại Bạc Vũ, sắc mặt rốt cuộc có chút hòa hoãn

"Thật sự có chút giống."

Bạc Vũ ôn hòa mang theo cười nhạt, nghiêng nghiêng đầu

"Không chừng, có khi kiếp trước chúng ta là chị em nha."

Lão thái thái nhịn không được duỗi tay vỗ vỗ đầu Bạc Vũ

"Nói cái gì vậy."

Tuy là nói như vậy, khẩu khí không có chút nào răn dạy.

Thậm chí khó được lộ ra vẻ mặt ôn hòa.

Bạc Vũ ôm cánh tay lão thái thái, nhỏ giọng nói

"Con chính là nghĩ như vậy nha."

Xem hai người thực thân mật, quan hệ rất tốt.

Hai người nói chuyện, lãng quên Tô Yên ở một bên

Lúc này, Bạc Phong từ phòng bếp đi ra, trong tay còn bưng theo một chén thức ăn.

Đi tới, thực tự nhiên lôi kéo cánh tay Tô Yên ngồi lên sô pha.

Đưa chén thức ăn tới trước mặt cô.

Tô Yên nhìn hắn.

Đại khái là ánh mắt kia có chút vô tội còn có điểm nghi hoặc.

Làm hắn nhịn không được hôn một cái

"Không phải đói bụng sao?"

Tô Yên tiếp nhận.

Nhưng vẫn không ăn.

Cô chọc chọc thức ăn trong chén.

Hai người bên này nói chuyện.

Bên cạnh Bạc Vũ nhịn không được cười nói

"Bạc Phong ca ca đối với chị Tô Yên cũng thật tốt, giống như là hai vợ chồng a."

Bạc Phong ngẩng đầu

"Không phải giống như, mà là chính xác."

Bạc Vũ sửng sốt.

Lão thái thái ngồi ở bên cạnh, chỉ cảm thấy buổi tối hôm nay cháu trai của mình như một người khác vậy.

"Bạc Phong, không được hồ nháo."

"Chúng cháu kết hôn, không ai nói với mọi người sao?"

Bạc Phong lên tiếng.

Lão thái thái sửng sốt, mà Bạc Vũ ngồi ở bên cạnh, cũng cứng người lại rồi.

"Kết, kết hôn?"

Tô Yên buông chén thức ăn trong tay.

Thực nghiêm túc gọi một tiếng

"Bà nội."

Sau đó, bầu không khí lại lần nữa ngưng kết.

Nửa ngày sau, lão thái thái đứng lên,

"Ngày mai, về nhà đi."

Nói xong, dừng một chút, nhìn về phía Tô Yên

"Mang theo cô ta."

Tiếp đó, đi ra ngoài cửa.

Bạc Vũ đứng ở kia ngây người thật lâu.

Ánh mắt vẫn luôn gắt gao nhìn chằm chằm Tô Yên.

Cho đến khi, Tô Yên bị người nào đó bá đạo ôm vào trong ngực.

Bạc Vũ đối diện cùng tầm mắt Bạc Phong.

Bạc Phong con ngươi sâu kín, đen nhánh một mảnh.

Không biết vì cái gì, Bạc Vũ thân thể cứng đờ.

Cô chỉ cảm thấy cả người nổi một tầng da gà.

Ánh mắt kia như con rắn độc, làm người sợ hãi.

Bạc Vũ khó được xuất hiện hoảng loạn, đứng lên đi ra ngoài

"Bạc Phong ca ca hẹn gặp lại."

Nói xong, liền đi theo lão thái thái rời đi.

Trong phòng, lại lần nữa dư lại Tô Yên cùng Bạc Phong

Bạc Phong tiếp tục dán lên Tô Yên.

"Bé ngoan, ăn no chưa?"

Tô Yên nhìn hắn

"Làm gì?"

Bạc Phong cắn xương quai xanh của cô, g*m c*n qua lại, thực mau trên đó liền hện lên một cái dấu răng xanh tím

"Nghĩ quan tâm bé ngoan một chút."

Hắn ngữ điệu khàn khàn.

Tiểu Hồng từ trên cổ tay Tô Yên dao động.

Trước khi đi

"Tê tê tê tê tê"

Hắn đ*ng d*c.

Nói xong, lúc này mới rời đi.

Tô Yên nghe Tiểu Hồng nói xong, nhìn nhìn lại nam nhân như một khối nam châm dính lên người cô.

Cô lên tiếng

"Còn đói."

Bạc Phong vừa nghe, có chút tiếc nuối, từ trên người Tô Yên đứng lên.

Lấy điện thoại bên cạnh.

Không biết là gọi cho ai.

Điện thoại bên kia thực mau được kết nối

"Đưa chút đồ ăn tới. Ở nhà."

Nói xong, lạch cạch một tiếng, điện thoại cắt đứt.

Hắn còn muốn tiếp tục dán lên Tô Yên.

Kết quả vừa chuyển đầu, phát hiện Tô Yên sớm đã rời xa, cách hắn một mét

Bạc Phong sửng sốt.

"Bé ngoan chạy xa như vậy làm cái gì?"

Thời điểm nói, trong mắt hiện lên ý cười.

Tô Yên thực nghiêm túc suy nghĩ trong chốc lát

"Em lúc trước vẽ cho anh một bức tranh, anh không muốn nhìn sao?"
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 626: Ngạo kiều tổng tài, cố chấp sủng 51


Edit: thuha5802

Beta: Tinh Niệm

Bạc Phong cũng không muốn xem tranh vẽ lắm.

Hắn chỉ muốn cùng người vẽ tranh hôn hôn thôi.

Nhưng mà, hắn có thể nói như vậy sao?

Không thể.

Đành ngồi ở chỗ đó, gật đầu

"Được"

Tô Yên xoay người lên lầu, đi phòng vẽ tranh.

Thực mau, cô lấy bức tranh kia ra.

Mấy ngày hôm trước, cô cố đóng khung kính bức tranh này lại.

Rộng ngang một mét.

Trông rất lớn.

Tô Yên lau mồ hôi trên đầu, hỏi

"Thế nào?"

Bạc Phong ngồi ở chỗ đó, nhìn môi Tô Yên lúc đóng lúc mở, đôi mắt cô như là mang theo nước vậy.

Hắn yết hầu trên dưới lăn lộn.

"Ân, rất đẹp."

Tô Yên nhìn hắn, lại nhìn nhìn tranh.

Cô duỗi tay, gõ một chút vào khung tranh

"Em đang hỏi tranh, không cần nhìn em."

Lúc này, Bạc Phong tầm mắt mới chậm rì rì từ trên người Tô Yên chuyển dời lên bức tranh.

Nhìn vài lần.

Bạc Phong không nói ra lời.

Tô Yên vẽ rất giống, đường nét rõ ràng, còn ánh mắt đạm mạc kia.

Một thân tây trang, nút thắt chỉnh chỉnh tề tề, cấm dục, tự phụ, không thể trèo cao.

Chỉ là, Bạc Phong tiên sinh không biết vì cái gì, nhìn bức tranh ánh mắt lại thay đổi.

Sau đó dời đi ánh mắt.

Đầu ngón tay gõ ở tay vịn sô pha

"Không đẹp."

Hắn thanh âm lười nhác, nói ra lời ngang ngược lại ác liệt.

Tô Yên sửng sốt.

Sau đó nhìn chằm chằm bức tranh.

Mỗi một chỗ đều vẽ rất giống, ánh mắt, khuôn mặt, cơ hồ đều chuẩn tỉ lệ.

Cô nghi hoặc

"Chỗ nào không đẹp?"

Bạc Phong thanh âm lần thứ hai vang lên

"Chỗ nào cũng không đẹp."

Tô Yên có chút tức giận.

Cô cúi đầu, thu dọn bức tranh, lại lần nữa đem về phòng vẽ

"Không thích thì thôi."

Bạc Phong đứng lên, đi qua.

Nắm lấy bức tranh, thuận đường cầm tay Tô Yên

"Sao trước nay không thấy em vẽ cho anh một bức?"

Tô Yên chớp chớp mắt.

Không nói chuyện.

Bạc Phong nhắm mắt, nhận ra mình nói sai rồi.

Tranh này, còn không phải là " hắn " sao.

Không nói cái gì nữa, chỉ là cầm tranh, lại lần nữa bỏ vào phòng vẽ tranh.

Hắn cũng không muốn nhìn lại nữa.

Vừa thấy đến liền tức giận.

Nếu hắn là Bạc Phong, chắc chắn sẽ thật cao hứng.

Đáng tiếc, hắn cũng không phải Bạc Phong, hắn là Quân Vực.

Tuy rằng, từ một phương diện nào đó, Bạc Phong cũng là một bộ phận của hắn.

Nhưng mà nhìn, vẫn là tức giận.

Hôm nay giữa trưa, xảy ra chuyện y tá kia.

Máu Bạc Phong cùng với Tô Yên, nhỏ giọt vào viên đá hình giọt nước đã đánh thức hắn.

Khi hắn tỉnh lại, liền phát hiện Bé ngoan đang nhắm mắt lại, ngoan ngoãn ngủ ở trong lòng hắn.

Còn chuyện gì đáng mừng hơn sao??

Sau đó, hắn dung hợp ký ức nguyên thân Bạc Phong.

Phát hiện Bé ngoan thật đúng là nhân nhượng với Bạc Phong.

Đại khái là vì hưởng thụ một chút đãi ngộ.

Cũng là muốn nhìn một chút bé ngoan khi nào có thể phát hiện hắn là Quân Vực.

Nên vẫn luôn chưa nói.

Dùng thân phận Bạc Phong ở chung cùng cô.

Hiện giờ lúc này, vừa thấy Bé ngoan vẽ một bức tranh cho Bạc Phong, liền nghĩ đến trước đây cô còn chưa vẽ cho mình đâu.

Thế cho nên không nhịn được.

Tự ăn dấm của mình.

Cô vẽ đẹp, không, là cực kỳ đẹp.

Thế cho nên hắn nhìn bức tranh kia, càng thấy chỗ nào chỗ đó đều không vừa mắt.

Tô Yên cũng không biết là không nghe hiểu ý của hắn hay là như thế nào, cũng không có hỏi hắn.

Thậm chí, từ phòng vẽ tranh đi ra, bộ dáng bực mình vừa nãy cũng tan đi.

Trong chốc lát, chuông cửa vang lên.

Mở cửa, trợ lý Tiểu Trương mang theo hai người đầu bếp đi vào.

Còn có nguyên liệu nấu ăn.
 
Back
Top Bottom