Ngôn Tình Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 568: Tang thi vương VS mảnh mai nữ chủ 41


Edit: Thuha5820

Beta: Tinh Niệm

Tô Đường nhìn nam nhân đứng bên cạnh lửa trại, tròng mắt trong nháy mắt biến thành màu đỏ.

Hắn cúi đầu, trong miệng lầm bầm phát ra một loại âm thanh quái dị. Lực chú ý mọi người đều đặt ở tên đàn ông kia, chỉ có một người chú ý tới.

Túc Thiên.

Túc Thiên gắp cải trắng trước mặt, thu vào đáy mắt một màn mắt Tô Đường biến đỏ còn có bộ dáng hắn cúi đầu lẩm bẩm một mình. Sau đó hắn ngậm cười dời đi ánh mắt, giống như cái gì cũng chưa phát sinh.

Tên đàn ông kia lại nói

" Diệp lão đại, tôi biết cô có rất nhiều lý do để giải thích, nhưng mà cô ta muốn giết tôi, đây là điều mà tất cả mọi người đều biết, cô ta chẳng những không bị xử phạt, ngược lại còn mang theo một người khác vào đội, ăn không uống không. Tôi nghĩ chuyện này mọi người đều không thể chấp nhận. Có đúng hay không?"

Hắn hướng tới mọi người hô một tiếng, muốn bọn họ đồng tình. Nhưng mà, không hề có người lên tiếng.

Hắn hung tợn trừng mắt mọi người phía sau, trách cứ bọn họ không giúp đỡ mình.

Đáng tiếc, nếu không trải qua sự kiện tang thi triều kia, bọn họ còn có thể dễ dàng bị mê hoặc. Nhưng thoát chết một lần, trong lòng mọi người đều có một ý niệm.

Lời nói của Diệp lão đại đều đúng.

Dù cô đưa ra quyết định gì, cũng sẽ không hại bọn họ.

Bởi vì, những người lúc trước không chịu nghe lời Diệp Lương, đều đã đâm đầu vào chỗ chết.

Những người còn sống đều ngoan ngoãn nghe lời.

Thật vất vả mới sống sót, ai lại đi tìm chết?

Không chỉ thế, Tô Yên còn triệu tới một con cự mãng trợ giúp, lại còn có dị năng hệ băng.

Như thế ai dám trêu chọc??

Vạn nhất nếu như bị cô ghi hận, không phải càng tăng thêm phiền toái sao?

Tên đàn ông kia lâm vào hoàn cảnh xấu hổ, có thể là vì muốn lấy lại mặt mũi.

Hắn cầm một cái chén bên cạnh, choang một tiếng đập xuống đất.

" Tôi hôm nay, tôi phải nói cho rõ ràng! Chuyện của tôi cùng với cô ta nhất định phải được giải quyết, sẽ không có chuyện một điều nhịn chín điều lành, trừ khi tôi chết!"

Lời này vừa nói ra, bỗng nhiên liền nghe một tiếng hô. Từ bóng cây bên cạnh, đột nhiên vụt ra một con tang thi. Tang thi này chắc chắn là tang thi cấp ba.

Nó xuất hiện rất nhanh, nhắm ngay gã đàn ông đứng bên cạnh đống lửa, răng rắc một ngụm, trực tiếp c*n v** c*, một phát cắn chết.

"Aaaaaa tang thi"

"Aaaaa"

Vốn dĩ đang ăn cơm, lại đột nhiên xuất hiện tang thi, làm cho mọi người chạy trốn khắp nơi.

Nồi, chén, bát, đĩa bị đá ngã lăn đầy đất.

Diệp Lương nâng tay lên. Lôi điện xanh tím bổ ra, tang thi kia vội vàng quẹo vào, nháy mắt ẩn nấp ở trong bóng tối biến mất không thấy.

Lúc này, cái người vốn đang rất xúc động phẫn nộ, không đội trời chung với Tô Yên kia, ầm một tiếng ngã xuống đống lửa.

Lửa cháy lan ra cả người hắn ta.

Hiện giờ, lại không ai đi cứu.

Chờ đến khi mọi người phát hiện tang thi kia đã rời đi.

Mới thi nhau lộ đầu ra.

Không có người đi cứu hắn.

Bởi vì biết, dù cho có cứu sống, cũng sẽ biến thành một con tang thi.

Chỉ đành nhìn hắn tùy ý nằm ở đống lửa kia, sống sờ sờ bị thiêu chết.

Vợ gã ta, cái người phụ nữ trung niên kia, sau khi an tĩnh, mới chạy ra từ sau xe, gào khóc.

"Cha nó a! Cha nó!! anh đừng chết a!!"

Bà ta cũng chỉ là ngồi xổm trên mặt đất khóc, không có dập lửa.

Một bên khóc, một bên trộm ngẩng đầu lên, đi xem phản ứng của mọi người.

Sau đó phát hiện có rất nhiều người nhìn qua, liền vội vàng lại bụm mặt khóc.
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 569: Tang thi vương VS mảnh mai nữ chủ 42


Edit: Tinh Niệm

"Ô ô ô ô ô ô ~~, cha nó a, anh chết thật thảm a ~~~!!!"

Người không biết, còn tưởng hai người tình thâm nghĩa trọng cỡ nào.

Nhưng mà khi nãy tang thi tiến đến, cái người phụ nữ trung niên này lại chạy đi nhanh nhất tránh ở phía sau xe.

Diệp Lương lạnh nhạt ra tiếng

"Giới thiệu một chút với mọi người, người mới tới này tên là Tô Đường, là người nhà Tô Yên. Chỉ có Tô Yên phụ trách hắn. Mọi người còn có ý kiến gì không?"

Giọng nói vừa dứt, người ở đây thi nhau lắc đầu

"Không có, không có."

Kỳ thật mọi người cũng hiểu.

Bọn họ không có lập trường để nói cái gì.

Đơn giản bởi vì, hai mươi mấy người bọn họ, chỉ có ba đến năm người là có dị năng.

Còn lại cũng chỉ là người thường.

Muốn người ta phụ trách bảo hộ, làm sao còn có tư cách ghét này ghét kia??

Cái tên đàn ông vừa mới bị tang thi cắn kia mới là người ăn không uống không.

Kỳ thật bọn họ vốn dĩ chính là đang ăn không uống không.

Chỗ nào còn có mặt mũi đi nói người ta?

Đây cũng là một trong những nguyên nhân mọi người không tiếp lời tên đàn ông kia.

Chuyện này đến đây là kết thúc.

Tô Yên tiếp tục cúi đầu ăn cơm.

Lại nhìn Tô Đường vẫn luôn dựa gần mình.

Đối với con tang thi vừa xuất hiện kia, hắn ngay cả đầu cũng không nâng chút nào.

Giống như đã sớm biết.

Túc Thiên nhìn một màn này, rũ mắt.

Tô Đường này, đúng thật là kỳ quái.

Sau đó, lại nghe Diệp Lương nói

"Đã sắp tới căn cứ Văn Minh, chỉ còn hai đến ba ngày lộ trình, mọi người nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai lên đường."

Mọi người vừa nghe sắp tới căn cứ Văn Minh.

Tất cả đều kích động.

Lặn lội đường xa lại trải qua nhiều nguy hiểm như vậy, rốt cuộc sắp đến miền đất hứa a.

Căn cứ Văn Minh, chính là địa phương bọn họ tha thiết ước mơ nhất.

Tới chỗ đó liền an toàn.

Vì vừa nãy đột nhiên xuất hiện tang thi, ăn cơm xong, mọi người đều vội vàng vào trong xe ngủ.

Đám người Diệp Lương Triệu Linh cũng cơm nước xong rời đi.

Lục tục có người rời đi, cuối cùng chỉ còn lại có Tô Yên cùng Tô Đường.

Tô Đường như cũ không nói lời nào.

Chỉ là dính ở trước mặt cô, ngẫu nhiên hít hít cái mũi, ngửi lại ngửi.

Tô Yên vươn tay, cầm lấy đùi gà đang đặt trong đĩa.

Sau đó đưa tới trước mặt Tô Đường.

"Ăn cái này không?"

Tô Đường vẫn luôn thành thành thật thật nhét tay vào trong túi, bây giờ mới vươn ra.

Móng tay đen nhánh, da thịt xám xanh, bại lộ thân phận tang thi của hắn.

Nắm đùi gà, gặm gặm.

Đảo mắt một cái, ngay cả xương gà hắn cũng đều ăn luôn.

Tô Yên dò hỏi

"Vừa mới nãy con tang thi đột nhiên xuất hiện kia... là anh gọi tới?"

Tô Đường l**m một chút ngón tay

"Đúng vậy"

Hắn thực thản nhiên, một chút cũng không che giấu.

Tô Yên nghi hoặc

"Vì sao? Muốn giết tên đàn ông kia?"

Tô Đường thanh âm ngắt ngứ

"Hắn thực phiền."

Luôn luôn nói cô không tốt.

Còn nữa, hắn ta không phải nói rằng Tô Yên vốn là muốn g**t ch*t hắn sao?

Vậy vừa hay, Hắn muốn làm Tô Yên vui vẻ một chút.

Tô Đường thực nghiêm túc hỏi cô

"Em vui không?"

Một chữ một chữ nói rất chậm, nhưng đã có thể nói liền một câu.

Tô Yên chớp chớp mắt

"Ân"

Tay Tô Đường liền duỗi tay bắt được cánh tay Tô Yên.

"Anh tốt, hay là cô ta tốt?"

Cô sửng sốt

"Ai?"

"Cô ta."

Hắn duỗi tay chỉ chỉ chỗ trống bên cạnh.

Đúng là chỗ vừa nãy Diệp Lương ngồi.

"Diệp Lương?"

"Ân, ai tốt?"

Hắn thực bướng bỉnh muốn nghe đáp án.

Còn Tô Yên thì lại ngơ ngác, như thế nào Hắn lại muốn so với Diệp Lương rồi??
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 570: Tang thi vương VS mảnh mai nữ chủ 43



 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 571: Tang thi vương VS mảnh mai nữ chủ 44



 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 572: Tang thi vương VS mảnh mai nữ chủ 45+46


Edit: Tinh Niệm

Sau đó, thu hồi móng tay lại.

Tô Yên tự nhiên là không thấy chuyện phát sinh phía sau mình.

Mà mọi người cũng đều bởi vì con tang thi kia mà hoảng loạn tay chân, hiếm có người chú ý đến bên này.

Ngoại trừ hai người.

Một là Túc Thiên, vốn đã có hứng thú cùng tò mò với Tô Đường.

Một người khác là Tần Cầm, hận Tô Yên đến cắn răng.

Túc Thiên phản ứng bình bình đạm đạm, mày cũng chỉ nhíu một chút, bộ dáng hiểu rõ.

Trên mặt có ý cười, không hiểu hắn rốt cuộc suy nghĩ cái gì.

Trái lại, Tần Cầm khi xem đến Tô Đường chợt biến dài móng tay, lập tức cả người cứng lại.

Sau đó, trong đầu hiện lên hành động quái dị của Tô Đường ngày thường.

Trách không được.

Trách không được hắn luôn để tay ở trong túi.

Trách không được hắn không cần ăn cơm, hành vi có chút chậm chạp, trong miệng luôn sẽ phát ra thanh âm huyên thuyên.

Thế nhưng, thế nhưng là tang thi??

Một con tang thi có thể suy nghĩ, có thể khống chế chính mình??!

Trời ạ.

Tin tức này nếu như truyền ra, chỉ sợ toàn bộ thế giới sẽ lại lần nữa oanh động.

Ánh mắt của cô ta dao động từ trên người Tô Đường lại dao động tới Tô Yên.

Nhìn hai người bọn họ bộ dáng thân mật.

Tên Tô Đường này, rất để ý Tô Yên.

Lại qua hai ngày, sẽ đến căn cứ Văn Minh.

Mà dẫn đầu căn cứ là Tần Dương.

Cô ta chưa từng nhắc qua với bất cứ ai, Tần Dương là anh họ cô ta.

Tuy rằng ở mạt thế, quan hệ thân thích bà con xa này sẽ có thể bị xem nhẹ.

Nhưng mà..., nếu đem chuyện này nói cho hắn.

Có lẽ, sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn đây.

Tần Cầm cúi thấp đầu.

Nhìn Diệp Lương từ trong xe đi xuống, một câu cũng không nói, chỉ nhìn khắp nơi.

Từ khi Tô Yên gia nhập, Tần Cầm cảm giác rõ ràng, Diệp Lương đang xa cách cô ta.

Càng thân cận với Tô Yên hơn.

Nếu cứ tiếp tục như thế, sớm muộn gì cũng có ngày cô ta sẽ bị Diệp Lương vứt bỏ.

Nếu là cô bất nhân, thì đừng trách tôi bất nghĩa.

Tần Cầm cười lạnh, trong mắt xẹt qua dữ tợn.

Tay cô ta đáp ở trên người Triệu Phong bên cạnh.

Ngón tay câu lấy, rồi mở cúc áo Triệu Phong ra.

Triệu Phong bởi vì ngón tay bị chém đứt nên sắc mặt có vẻ tái nhợt.

Nhưng mà, bị bộ dáng Tần Cầm vũ mị khiêu khích như thế, vẫn không cầm được, nuốt một chút nước miếng

"Cầm Nhi? em...."

Tần Cầm một chút một chút cởi bỏ cúc áo trên người mình, cởi ra áo ngoài, lộ ra thân thể đẹp đẽ.

"Phong ca không muốn sao?"

Thanh âm lẩm bẩm, vừa ra khỏi miệng, liền làm người cảm thấy ngực đầy lửa nóng.

Triệu Phong tự nhiên cũng là tâm viên ý mã, nhưng lại nhìn trái nhìn phải, do dự

"Đây là ở trong xe...."

Còn chưa nói xong, Tần Cầm đã c** s*ch, sau đó, tay ngọc nhỏ dài cởi bỏ quần áo Triệu Phong, dán qua.

Nửa ngày sau, trong xe phát ra thanh âm r*n r* cùng than gọi.

Tầm mắt Tô Đường bị chiếc xe lay động hấp dẫn.

Nhĩ lực hắn hơn người thường, cũng nghe được thanh âm truyền đến từ bên trong.

Nhìn thoáng qua, sau đó dời đi tầm mắt.

Nhưng mà, tầm mắt lại lần nữa chậm rãi bị hấp dẫn qua đó.

Hắn đứng lên, tới gần chiếc xe kia.

Nhìn xe lay động, có chút nghi hoặc.

Đứng ở trước mặt cửa sổ xe, nhìn cảnh tượng quay cuồng tr*n tr**ng dây dưa bên trong.

Tô Đường lẳng lặng nhìn.

Tần Cầm cũng không nghĩ tới, trời tối như vậy, xe bọn họ ở chỗ tương đối hẻo lánh, hơn nữa mọi người lực chú ý đều đang ở trên người chết kia.

Ai có thời gian tới quản bọn họ?

Huống hồ hứng thú tới, không hề chú ý tới cửa sổ còn chưa đóng lại, để lại một khe hở, vừa vặn cứ như vậy bị Tô Đường trơ mắt nhìn xem toàn bộ quá trình.

***

Tang thi vương VS mảnh mai nữ chủ 46

Tô Đường nhìn hết thảy, trố mắt hoảng hốt trong phút chốc.

Hắn không phải mới vừa trở thành tang thi liền có ý thức.

Mà qua một đoạn thời gian hỗn độn, lúc sau ý thức bắt đầu chậm rãi thức tỉnh.

Cho nên đối với ký ức khi còn là con người cũng không quá rõ ràng.

Hành vi hai người kia.... bọn họ là đang giao phối sao?

Cái loại mà để sinh sôi nảy nở nòi giống ý.

Vậy hắn thì sao?

Tầm mắt dời đi, yên lặng nhìn về phía Tô Yên vẫn luôn ngồi ở chỗ đó ăn cơm.

Tức khắc hắn như là hiểu ra cái gì.

Đôi mắt đen nhánh trong một cái chớp mắt biến thành màu đỏ.

Hồi lâu sau, Tô Đường lại lần nữa nhìn trở về trong xe.

Nhìn nữ nhân càn rỡ kia.

Ừm, Tô Đường lui sau hai bước.

Tần Cầm nhắm mắt lại, vốn là đang hưởng thụ dư vị sau trận l*m t*nh này.

Chỉ là cô ta luôn ẩn ẩn cảm thấy mình đang bị nhìn chằm chằm vào.

Liền theo bản năng trợn mắt đi xem.

Chỉ thấy được trên cửa sổ, lộ ra một đôi mắt sâu kín.

Thân thể cô ta cứng đờ, nhanh chóng cầm lên quần áo bên cạnh.

Che đậy chính mình.

Cô ta gắt gao trừng mắt Tô Đường.

Há mồm muốn mắng người.

Nhưng đã biết thân phận Tô Đường, nên có vài phần kiêng kị.

Không dám nói gì, chỉ gắt gao cắn môi, sắc mặt trở nên xanh mét.

Triệu Phong vốn cũng đang thoả mãn đắm chìm trong dư vị, duỗi tay muốn tiếp tục v**t v* thân thể Tần Cầm.

Kết quả, hành động đột nhiên của Tần Cầm làm hắn cũng mở mắt theo.

Ra tiếng cười trấn an

"Làm sao vậy? Bảo bối?"

Tần Cầm không trả lời, Triệu Phong cũng cảm thấy nghi hoặc, tầm mắt cô ta nhìn lại.

Liền thấy được Tô Đường.

Triệu Phong sửng sốt.

Sau đó sắc mặt lập tức đen lại.

"Cậu tới từ bao giờ?!"

Tô Đường không nói lời nào, chỉ là cứ nhìn như vậy.

Triệu Phong đang hoảng loạn tìm đồ vật để che đậy, đột nhiên, người đứng ở bên cửa sổ đã không còn hứng thú.

Ấp ủ nửa ngày mới nói ra một chữ

"Xấu"

Thanh âm ngắc ngứ, nói xong liền đi rồi.

Mà ở trong xe, hai người lại yên tĩnh.

Triệu Phong cúi đầu đi nhìn nửa người dưới của mình còn chưa kịp che đậy.

Tần Cầm nắm chặt nắm tay, oán hận không thôi.

Xấu?

Hắn đang nói ai?

Là Tần Cầm, hay là Triệu Phong??

Đương nhiên, đây là một câu hỏi không có lời giải đáp.

Vị tang thi Tô Đường này đã tự động trở lại bên người Tô Yên.

Một đôi mắt đen như mực, nhìn chăm chú vào Tô Yên, tròng mắt bắt đầu đỏ lên.

Ưm, hắn cũng muốn cùng cô làm một ít chuyện sinh sôi nảy nở.

Nếu cô không muốn thì làm sao bây giờ?

Lại tìm người khác?

Cái ý tưởng này làm Tô Đường nhíu mày.

Hắn chỉ thích cùng Tô Yên ở bên nhau, chỉ muốn làm cùng cô.

Nghĩ như vậy, Tô Đường liền càng dán Tô Yên.

Bóng đêm càng ngày càng sâu, vì sáng mai lên đường, nên Tô Yên cũng không ăn lâu lắm.

Chờ đến khi Diệp Lương xử lý xong hai người bị tang thi cắn kia, liền đi nghỉ ngơi.

Vào ban đêm, Tô Yên cảm thụ cực kỳ rõ ràng.

Tô Đường liên tiếp ôm cô, không ngừng cọ cô, sau đó nói một ít lời không thể hiểu được.

Thanh âm khàn khàn

"Bảo bối, bảo bối, áo."

Ngữ điệu không hề phập phồng.

Nghe thấy có chút quỷ dị.

Tô Yên ngủ đến nửa mơ nửa tỉnh, cho rằng hắn là muốn ăn kẹo.

Liền móc từ trong túi ra một viên, lột xong nhét vào trong miệng của hắn.

"Buồn ngủ."

Nàng nói xong câu đó, liền lại lần nữa đi ngủ.

Sau đó, Tô Đường cắn kẹo trong miệng, thành thật lại.

Vì sao, cô cũng không có nhiệt tình đối với hắn?

Là ký ức của hắn có sai sót sao?

Tô Đường lại lần nữa tự hỏi thật lâu.

Sau đó lâm vào mê mang.

Làm một con tang thi muốn biến thành người, cũng thật không dễ dàng.

Thật nhiều thứ phải học a.
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 573: Tang thi vương VS mảnh mai nữ chủ 47


Edit: Tinh Niệm

Sáng sớm hôm sau, đoàn xe lên đường.

Bởi vì một đường đều không có tang thi xuất hiện.

Cho nên, lộ trình đi nhanh hơn rất nhiều so với dự đoán.

Đi được hai ngày một đêm, đã thấy được biển báo căn cứ Văn Minh.

Lần này, mọi người đều kích động.

Cuối cùng cũng tới rồi.

Hiện giờ sắc trời đã tối, tuy rằng thấy được biển báo căn cứ Văn Minh, nhưng phải đi ít nhất hai đến ba giờ nữa mới có thể tới nơi.

Vì thế mọi người không đi tiếp.

Dựa theo ý Diệp Lương, buổi tối hôm nay dừng xe nghỉ ngơi, sáng mai xuất phát, giữa trưa sẽ tới căn cứ Văn Minh.

Qua mấy ngày này, khi Diệp Lương nói chuyện, mọi người đều sẽ yên lặng tuân thủ, hiếm khi có người ra tiếng phản bác.

Dừng xe, nghỉ ngơi, nấu cơm, nhóm lửa, tìm củi đốt.

Một loạt hành động tiến hành đâu vào đấy.

Tô Yên từ trên xe đi xuống, chỉ trong chốc lát trở lại xe, đã không thấy Tô Đường đâu.

Cô tìm một vòng.

Phát hiện Tô Đường vẫn luôn yên lặng đứng ở trước mặt xe của Tần Cầm cùng Triệu Phong phát ngốc.

Không biết là muốn làm gì.

Mà cửa xe jeep vẫn luôn đóng chặt, đột nhiên bị mở ra.

Triệu Phong vẻ mặt phẫn nộ,

"Tô Đường, cậu muốn tìm chết à!!"

Nhìn dáng vẻ là bị chọc tức cực kỳ.

Tô Yên đi qua, kéo Tô Đường ra phía sau mình.

Triệu Phong tựa hồ không nghĩ tới, mình vừa mới dứt lời, Tô Yên đã tới rồi.

Vốn là bởi vì bị Tô Đường nhìn chằm chằm như vậy, cảm giác nhục nhã vì bị nhìn trộm tất cả đều cuồn cuộn đi lên.

Tức không nhịn được.

Mà vừa thấy Tô Yên lại đây, thần sắc Triệu Phong phức tạp.

Vừa hận vừa bực, trong lòng còn có chút ê ẩm.

Bất quá cảm giác ê ẩm này, cuối cùng bị nỗi hận chém đứt ngón tay bao phủ.

Ánh mắt hắn hung tợn

"Tô Yên, tôi khuyên cô đừng có mà kiêu ngạo, cô cho rằng có Diệp Lương che chở, tôi sẽ không dám động cô???"

Nói xong, hắn nâng cái tay lên bị bao băng gạc.

"Thù chặt ngón tay này, tôi sẽ nhớ kỹ."

Tô Yên thần sắc không có gì biến hóa.

"Anh đem bí mật của tôi tùy ý nói cho người khác, vốn là phải giết anh đấy, nhưng tôi chỉ chém có một đầu ngón tay đã là nhân từ rồi."

Nhắc tới chuyện này, thân thể Triệu Phong cứng đờ.

Hắn theo bản năng quay đầu lại nhìn Tần Cầm.

Tần Cầm ngồi ở trên ghế phụ, đôi tay ôm ngực, nhún vai, một bộ dáng mặc kệ, không quản.

Tô Yên quay đầu lại nhìn Tô Đường, sau đó lại nhìn Triệu Phong nói

"Hắn chỉ là nói chuyện có chút chậm, cũng không phải là kẻ ngốc.

Nếu anh dám khi dễ hắn, tôi sẽ chém đứt từng ngón từng ngón tay của anh đấy."

Triệu Phong

"..... Tôi khi dễ hắn??"

Khi cô nói chuyện sẽ luôn khiến người có cảm giác đáng tin cậy.

Nhưng mà, người khi dễ với bị khi dễ đảo lộn điên đảo.

Cái gì gọi là có khổ không nói nên lời?

Chính là đây a.

Triệu Phong cắn chặt răng, lại một câu cũng cũng không nói ra được.

Hắn nên nói cái gì?

Cũng không thể nói với Tô Yên, mình cùng Tần Cầm đều bị tên Tô Đường này xem hết chứ.

Người này còn xem đến nghiện, cứ ba ngày hai lần tới theo dõi??!

Cmn, Tô Yên có dám nghe, hắn cũng không có mặt mũi mà nói.

Hắn cũng rất tò mò, mạch não tên Tô Đường này rốt cuộc có bình thường hay không??

Không biết xấu hổ mất mặt??

Triệu Phong tức đến đỡ trán.

Chỉ cảm thấy từng trận chóng mặt.

Mà trái lại Tần Cầm, vẻ mặt cô ta đều không sao cả.

Bởi vì ở trong mắt cô ta.

Tô Đường sắp chết, Tô Yên cũng thế.

Cùng hai người sắp chết tức giận làm gì đây?

Nghĩ như vậy, Tần Cầm ra tiếng

"Phong ca, đi lên đi, không cần tức giận, tức nhiều thân thể sẽ không khỏe đâu a."
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 574: Tang thi vương VS mảnh mai nữ chủ 48



 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 575: Tang thi vương VS mảnh mai nữ chủ 49



 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 576: Tang thi vương VS mảnh mai nữ chủ 50


Edit: Tinh Niệm

Khi bọn họ đi vào căn cứ Văn Minh.

Đi được một đoạn.

Triệu Linh nghi hoặc

"Lão đại, khu cách ly lại bố trí xa như vậy sao? Em cứ cảm thấy có gì đó không đúng."

Diệp Lương nhìn cảnh tượng chung quanh.

"Cảnh giác lên."

"Vâng"

Vừa tiến vào, thực ra cô đã phát hiện không thích hợp.

Khu cách ly giống như hai căn phòng được bố trí ở chỗ cổng lúc nãy.

Dù không phải ở cổng, cũng sẽ không bố trí ở nơi xa.

Nhưng mà bọn họ hiện tại, đã được một lúc rồi.

Mặc dù hiện tại đã nhận ra không thích hợp, nếu muốn quay đầu, cũng đã không còn kịp rồi.

Nhìn những người tay cầm súng cùng với võ trang hạng đi đằng sau.

Đây là đang phòng bị bọn họ chạy trốn.

Tô Yên cúi đầu, theo sát đi vào bên trong.

Tay cô v**t v* Tiểu Hồng đang trong hình dáng cái vòng tay.

Tiểu Hồng phun ra lưỡi rắn đỏ tươi.

Dao động một vòng, lại lần nữa dừng lại, tiếp tục làm cái vòng tay.

Ân, mấy ngày qua làm một vòng tay, nó cảm thấy.... như vậy cũng khá tốt.

Phía trước có một cánh cửa sắt màu đen được kéo ra.

Bên cạnh có một biển tên nhưng lại dùng vải trắng che đậy.

Giống như cố ý không muốn để các cô nhìn thấy chữ trên đó.

Những người phụ nữ đi phía trước lại là cao hứng ríu rít.

Ở trong mắt các cô ấy, chỉ cần qua 24 tiếng đồng hồ nữa là có thể đi vào nơi an toàn nhất này để sinh sống.

Từ đây không bao giờ cần lo lắng có thể bị tang thi đánh lén hay không.

Khi một người cuối cùng là Tô Yên bước vào.

Ầm vang một tiếng, cửa sắt phía sau bị đóng lại.

Các cô tiến vào một không gian rất lớn bị bịt kín mít.

Nơi này to như nửa sân bóng vậy.

Bày biện rất nhiều đồ vật, nhưng mỗi một thứ đều có thể khiến người nhát gan bị dọa đến ngất xỉu đi.

Đầu tang thi, thân thể trẻ con, còn có một ít bộ phận của con người, tất cả đều bị ngâm trong formalin.

Sung điện, bọt khí nổi lên.

Mà những người cầm súng lúc nãy cũng không có tiến vào.

Nói cách khác, trong không gian bị bịt kín này, chỉ có mười mấy người các cô.

Cameras bốn phương tám hướng được mở ra.

Toàn phương vị không góc chết theo dõi.

Khi yên lặng xuống, liền nghe thấy, tích tích, có tiếng dòng nước đang chảy xuôi.

Triệu Linh ra tiếng

"Lão đại, Tần Cầm không ở nơi này."

Rõ ràng cô ta cũng theo chân bọn họ đi tới đây mà không biết khi nào, Tần Cầm cũng không tiến vào cùng các cô.

Theo sát, có thanh âm máy móc rất nhỏ truyền đến.

Bốn phương tám hướng, lộ ra một ít họng súng.

Xếp thành hai hàng.

Đồng thời nhắm chuẩn.

Súng vừa xuất hiện, rốt cuộc làm mọi người phát giác ra điểm không thích hợp

"Không phải nói chỉ ở chỗ này ngốc 24 tiếng đồng hồ sao?"

"Đúng vậy, mấy thứ kia là cái gì? Muốn giết chúng ta??"

"Vì sao?? Chúng ta lại không có làm cái gì chuyện xấu!!"

"Không, không biết."

Dần dần, mọi người bắt đầu ôm lấy nhau, xem xét cẩn thận.

Mà ở bên ngoài căn cứ Văn Minh.

Không khí so với nơi này còn muốn khẩn trương hơn.

Mấy trăm tên súng, võ trang hạng nặng, mấy chục dị năng giả đứng yên ở phía trên tường vây.

Một cái màn sân khấu chậm rãi rũ xuống.

Sau đó, dần hiện ra hình ảnh.

Là một người mặc tây trang, trên dưới 30 tuổi, đeo kính gọng vàng kim loại, nhìn qua liền cho người ta một loại cảm giác tinh anh.

Hắn mỉm cười ra tiếng

"Các vị, chào buổi sáng. Tôi là thủ lĩnh căn cứ Văn Minh, Tần Dương."

Hắn vừa dứt lời, có mấy người bắt đầu xao động bất mãn

"Anh đây là có ý gì?!"

"Kêu nhiều người như vậy ra làm gì?? Để chúng tôi đi vào!!"

"Đúng vậy! Chẳng lẽ muốn đem chúng ta trở thành tang thi giết, chết ở chỗ này sao??!"

Tần Dương như cũ lộ ra mỉm cười tiêu chuẩn

"Tôi nhận được tin tức, nói tang thi đã tiến hành lần thứ tư tiến hóa, đã có tang thi lẫn vào trong đám các người.

Hơn nữa còn cùng một người trong đó có quan hệ tình cảm. Tuy rằng khó có thể tin, nhưng thà rằng tin là có còn hơn không, cho nên, còn mong mọi người thứ lỗi."
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 577: Tang thi vương VS mảnh mai nữ chủ 51


Edit: Tinh Niệm

Lời hắn nói chẳng những không trấn an được quần chúng, ngược lại làm đám người càng thêm xao động.

Bởi vì mọi người căn bản đều không tin.

Còn có tang thi trà trộn vào đám người?

Cho rằng bọn họ nhiều người như vậy đều bị mù sao??

Trên người tang thi phát ra tanh tưởi, mắt đỏ, làn da thối rữa, hành động chậm chạp.

Kia cmn có thể giống người sao??

Sau đó trong đám người lại bắt đầu xao động

"Để chúng tôi đi vào! Khốn kiếp!!"

"Đúng vậy! Chúng tôi thật vất vả tìm đường sống trong chỗ chết đi vào nơi này, anh chỉ nói cho chúng tôi biết một cái lý do vớ vẩn như vậy??"

"Để chúng tôi đi vào!! Tôi nói cho anh biết, đừng có cho mặt mũi lại không cần, chúng ta cùng xông vào!!"

Giọng nói vừa dứt, chỉ nghe, phanh phanh phanh ba phát súng vang lên.

Viên đạn chuẩn xác xuyên thấu đầu ba người.

Ầm ầm ngã xuống đất.

Nhìn kỹ ba người này, chính là những người vừa mới la hét ầm ĩ hung hăng nhất.

Mà qua video, biểu hiện Tần Dương thực bình tĩnh, tháo xuống mắt kính, xoa xoa mặt kính không dính tí bụi bẩn nào.

Sau đó một lần nữa đeo lên, hắn cười nhạt

"Thực xin lỗi, các vị, đi tới địa bàn của ta, thì phải nghe ta, bằng không.... kết cục sẽ giống ba người kia."

Giọng nói vừa dứt, toàn trường yên tĩnh.

Có người sắc mặt lộ vẻ giận dữ, lại không dám mở miệng nói gì.

Chỉ có thể nhìn súng ống chung quanh.

Sau đó, Tần Dương lại lần nữa ra tiếng

"A, đúng rồi, cho mọi người xem một thứ, cũng là chuyên môn chế tác vì con tang thi cao cấp kia."

Hắn lộ ra nụ cười tiêu chuẩn, tiếp đó, màn sân khấu có một nửa biến đen.

Giây lát sau liền lộ ra đám người Tô Yên bị nhốt ở trong hoàn cảnh bị bịt kín kia, bốn phía máy móc cùng với họng súng rộ ra.

Túc Thiên nhìn nước chảy xuôi phía dưới kia, nhíu mày một cái.

Ánh mắt hắn nhìn về phía Tô Đường.

Đối với một ít công nghệ cao, Tô Đường tựa hồ không hiểu lắm, thế cho nên khi nhìn đến trong màn hình chợt lướt qua Tô Yên, trên mặt vẫn luôn không có biểu tình, chỉ có một tia vui sướng.

Chỉ là....

Lúc này, nghe được thanh âm Tần Dương

"Tôi đếm tới ba, hy vọng con tang thi kia tự mình thừa nhận đứng ra, bằng không, các cô ta sẽ phải đã chịu một ít trừng phạt nhỏ."

Nói xong, Tần Dương như là nhớ ra cái gì, bổ sung một câu

"Đã quên nói cho các người, nơi đó là căn phòng được trang bị kỹ thuật tiên tiến nhất, dị năng giả ở bên trong không có cách nào phóng xuất ra dị năng."

Đây là nghiên cứu mới nhất được phát minh, không biết chết mất bao nhiêu dị năng giả mới nghiên cứu chế tạo ra.

Vừa lúc nhân có chuyện này, tới kiểm tra một chút.

"Một"

"Hai"

"Ba"

Thanh âm rơi xuống, liền nhìn trên màn hình kia đột nhiên vang lên tiếng súng.

Hai hàng súng ống rậm rạp hướng tới đám người kia xạ kích mà đi.

Sau đó, có sương khói mờ mịt được xả ra.

Tràn ngập toàn bộ màn hình.

Bên trong truyền đến tiếng kêu thảm thiết.

Thực mau liền có vài người ngã xuống trên mặt đất.

Màn ảnh chợt lóe hình ảnh sườn mặt Tô Yên bị viên đạn xẹt qua, máu tươi lưu lại.

Thực mau lại bị sương khói che đậy, màn hình toàn một màu trắng xóa.

Nguyên bản, Tô Đường không có phản ứng gì phập phồng.

Nhưng khi nhìn đến một màn Tô Yên bị viên đạn bắn qua, hai mắt hắn trong nháy mắt liền đỏ bừng.

Hắn huyên thuyên trong miệng không biết đang nói cái gì, rất nhanh, không biết từ chỗ nào, tang thi cấp hai cấp ba nhanh chóng vọt tới.

Bọn chúng xuất hiện quá nhanh, số lượng đông đảo.

Trực tiếp cùng trên người thành lâu đấu võ, đánh tập kích không kịp phòng ngừa.

Thế cho nên rất nhanh có người từ trên thành lâu ngã xuống dưới.

Túc Thiên mày nhíu thật chặt, hắn nhìn màn hình, sương mù bốc lên.

Không biết tình huống bên trong, cũng không biết Diệp Lương như thế nào.

Lại trái ở bên ngoài, một cỗ hương vị kỳ quái bay lại đây.

Hương vị gì??

Giống như là đồ vật hư thối.

Là tang thi!
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 578: Tang thi vương VS mảnh mai nữ chủ 52



 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 579: Tang thi vương VS mảnh mai nữ chủ 53


Edit: Tịnh Uyển

Beta: Tinh Niệm

"Tê tê tê tê tê~~"

Có người lên tiếng

"Mau nhìn! Đó là cái gì??"

"Rắn??"

"Con cự mãng này, nhìn thế nào cũng thấy quen mắt."

"Tôi nhận ra được, là rắn của Tô Yên, con rắn kia lớn lên thực xấu, khẳng định chính là nó!!"

Tần Dương sửng sốt, sau đó âm trầm mở miệng

"Nổ súng!"

Ở cửa căn cứ Văn Minh, tiếng súng vang lên khắp nơi.

Có người bị bắn xuyên qua trực tiếp biến thành cái sàng.

Túc Thiên phản ứng nhanh nhất, đã nhanh chóng tạo nên tường đất ngăn cản.

Tô Đường không có phản ứng gì, chỉ ngơ ngác nhìn màn hình.

Cho đến khi con rắn xuất hiện trước màn hình, nhìn thấy Tô Yên được con mãng xà bảo hộ ở giữa.

Cô hoàn toàn không bị thương gì, đứng ở đó, sắc mặt bình tĩnh.

Lúc này, có một viên đạn bắn xuyên qua trái tim hắn.

Nhưng mà....

Hắn cúi đầu nhìn thoáng qua vết thương đó.

Không chút nào để ý.

Trái tim hắn vốn đã ngừng đập.

Dù có bắn thêm mười phát nữa, hắn cũng không xảy ra chuyện gì, vẫn tung tăng nhảy nhót.

Móng tay tạch một tiếng, biến dài ra.

Móng này đen đậm, nhìn qua phá lệ dọa người.

Tốc độ thân thể phản ứng thật nhanh, lập tức nhảy lên mặt tường của căn cứ Văn Minh, nhìn xuống.

Những con tang thi kia đi theo sát hắn, ngoài ra còn có mười mấy con tang thi cấp ba.

Thân thể nhanh chóng di chuyển, giống như là đang chém cải trắng, từ đầu tường thành bên này, chém tới đầu bên kia.

Đầu người, từng cái từng cái rơi xuống.

Túc Thiên nheo lại đôi mắt, nhìn cục diện hiện tại, thế nhưng cảm thấy buồn cười.

Hắn là con người, lại cùng tang thi tham gia mặt trận chiến đấu với con người.

Trên thế giới này còn việc gì buồn cười hơn sao??

Nhanh chóng, máu tươi tràn ngập xung quanh, tang thi tụ tập ngày càng nhiều.

Túc Thiên thiết lập phòng ngự, những con tang thi cấp thấp, sẽ không nhận địch với bạn.

Chính chúng nó cũng không nhận ra hắn có quan hệ với tang thi vương.

Ở trong mắt chúng nó, hắn chỉ là một khối thịt di động mà thôi.

Một mặt chống đỡ tang thi, một mặt lại đề phòng nhân loại.

Khói thuốc súng và chiến lửa tràn ngập, còn có xu thế muốn đem căn cứ cuối cùng của nhân loại phá hủy, hoàn toàn trong tư thế sụp đổ.

Tô Đường cũng nhanh chóng nhảy xuống, đi vào trong căn cứ Văn Minh.

Nói đến đám người Tô Yên đang bị nhốt ở viện nghiên cứu.

Trong nháy mắt khi phát súng thứ nhất b*n r*, Tô Yên liền nhanh chóng thả Tiểu Hồng ra.

Chỉ là trong thời điểm tránh né, gương mặt bị viên đạn xẹt qua một chút.

Sau đó, Tiểu Hồng liền vòng cuộn thành một đống, bảo vệ Tô Yên bên trong.

Tầng da kia của Tiểu Hồng, thật đúng là pháp bảo phòng ngự.

Cũng là vì Tiểu Hồng đột nhiên xuất hiện, làm số người còn sống tranh nhau đi ra phía sau Tiểu Hồng.

Lúc này mới tránh được một kiếp nạn.

Tiếng súng bắn phá vừa mới kết thúc, sau đó là trên mặt đất vệt nước bị thông điện.

Cũng may lượng điện không đến mức chết người.

Chờ hết thảy kết thúc, Tiểu Hồng giãn thân thể ra, để Tô Yên ra ngoài.

Triệu Linh che lại cánh tay mình.

Chỗ đó vừa mới bị viên đạn bắn xuyên qua, còn đang chảy máu.

"Lão đại, làm sao bây giờ? "

Cô ấy dò hỏi Diệp Lương.

Diệp Lương vẫn chưa trả trời, chỉ nghiêng đầu, nhìn vào phía cửa nhắm mắt lại.

Thanh âm ầm ầm vang lên, cửa mở ra. Có rất nhiều người mặc một thân quần áo ngụy trang chạy ùa vào, tay cầm súng ống.

Phía sau những người đó, còn có một ít người mặc quần áo màu trắng nâng cáng.

Sau đó, bỗng có tiếng loa phát ra

"Không được phản kháng còn có thể sống. Phản kháng, bắn chết tại chỗ. "

Từng câu từng câu truyền ra.

Tiểu Hoa lên tiếng

"Ký chủ, nơi này là chỗ kiếp trước nguyên thân chết, là một tòa viện nghiên cứu. "
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 580: Tang thi vương VS mảnh mai nữ chủ 54


Edit: Tinh Niệm

Ánh mắt Tô Yên dừng trên một đám người nâng cáng tiến vào.

Sau đó, nói với Diệp Lương

"Nơi này là viện nghiên cứu, chuyên môn nghiên cứu người có dị năng đặc thù."

Diệp Lương nắm chặt tay, đột nhiên lôi điện phát ra.

Tường ở nơi này đã trải qua xử lý đặc thù, dựa theo đạo lý, dị năng giả sẽ không có khả năng dùng được dị năng, vì sao cô ấy có thể??

Trên tay được lôi điện quấn quanh

"Giết đi ra ngoài."

Thanh âm lạnh nhạt vừa dứt, phàm là những người có vũ khí, đều bắt đầu hành động.

Tiểu Hồng ném đuôi rắn, đem Tô Yên bảo hộ kín mít.

Cái gì đạn pháo, cái gì dị năng.

Đều bị chặn lại.

Tô Yên nhìn thoáng qua Diệp Lương.

Hai người liếc nhau.

Tô Yên nâng lên ngón tay, băng từ mặt đất dựng lên.

Mấy chục người từ cửa tiến vào nháy mắt đều bị kết băng lại.

Diệp Lương giơ tay, lôi điện xuất kích.

Phanh phanh phanh, thanh âm bắn pháo hoa, trực tiếp nổ tung tượng băng.

"Tê tê tê tê tê??"

Tiểu Hồng nghi hoặc, nhịn không được hỏi ra

"Vì sao chị có thể phun băng??"

Nhưng mà những người khác đều không thể dùng a.

Tiểu Hồng ánh mắt đảo qua những người khác, khi xem đến Diệp Lương vứt ra lôi điện, liền yên lặng thu hồi tầm mắt.

Tiếp tục nghênh ngang đi tới.

Cả nửa ngày, Cổ Vương đáp lại

"Mắng mắng mắng mắng mắng mắng mắng"

Ta là Cổ Vương, so với con người càng lợi hại.

Lời này.... không hề có tí logic nào.

Nhưng mà nghe vào tai Tiểu Hồng... ân? Có đạo lý a.

Diệp Lương cùng Tô Yên phối hợp.

Quả thực chính là hai đại sát giới.

Vô địch thiên hạ.

Một người phóng băng, khống chế người ta đông cứng.

Một người thả ra lôi điện, đại sát tứ phương.

Tiểu Hồng còn da dày thịt béo ở phía trước chặn súng.

Ân, rất cường đại.

Mười phút sau, liền nghe một tiếng, oanh!

Đại môn bị phá mở.

Cái này làm cho Tô Yên tay dừng một chút.

Chỉ là từ ngoài ùa vào, lại là từng con tang thi.

Tô Yên mới vừa nâng tay lên, liền thấy ngay người dẫn đầu, phá lệ bắt mắt. Chính là Tô Đường, trên đầu còn được buộc một cái búi tóc nhỏ.

Hai mắt hắn đỏ đậm, móng tay dài màu đen còn lây dính vết máu, cực kỳ bắt mắt.

Hắn từng bước từng bước đi tới.

Tô Yên sửng sốt.

Ánh mắt dã thú của Tô Đường khi chạm đến Tô Yên, hắn chớp chớp mắt.

Trong nháy mắt thanh tỉnh trở lại.

Chỉ là tang thi bên người hắn lại không có được bình tĩnh như vậy.

Bốn phương tám hướng ùa vào, ngửi thấy hương vị nhân loại liền công kích lại đây.

Sau đó, nhanh chóng chiến đấu thành một đoàn.

Tô Yên ra tiếng

"Tô Đường"

Tô Yên đi về phía hắn.

Cho đến khi đến trước mặt Tô Đường, có một con tang thi cấp ba tiến đến ngăn trở.

Nhe răng trợn mắt, thò tay liền chộp tới Tô Yên.

Nhưng mà, đảo mắt đã bị Tô Đường ném đi ra ngoài.

Tô Đường nói chuyện chậm rì rì, thanh âm khàn khàn

"Em, không có việc gì."

Tô Yên gật đầu, cười

"Ưm, em không có việc gì."

Sau đó, màu đỏ tươi trong mắt Tô Đường chậm rãi tiêu tán.

Giây lát sau đã khôi phục màu sắc đen nhánh.

Móng tay cũng được thu lại, duỗi tay, ôm Tô Yên ở trong lòng ngực.

Trong đầu, Tiểu Hoa thanh âm vang lên

"Leng keng, chúc mừng ký chủ, ngôi sao thứ ba đã sáng lên. Ký chủ quá lợi hại!!"

Tiểu Hoa nịnh hót online.

Tô Yên giãy giụa một chút, phát hiện hắn ôm rất chặt.

Cho đến khi cô nghe được ở phía sau, Diệp Lương ra tiếng

"Trước đừng ân ái, mau hỗ trợ."

Tô Yên chớp chớp mắt.

Nhìn hai bên còn đang ra sức chém giết.

Cô ở bên tai Tô Đường nói một câu

"Các cô ấy đã cứu em."

Tô Đường vừa nghe như vậy, ngẩng đầu lên.

Nguyên bản, hắn mới không thèm quản những người này có bị tang thi ăn luôn hay không.

Dù sao cũng không quan hệ với hắn.

Nhưng mà, nghe thấy Tô Yên nói, vậy thì không giống nhau.

Cứu Tô Yên??

Ân, mấy người này cũng không đáng chết lắm.

Hắn lẩm bẩm không biết nói cái gì.

Tiếp theo chỉ thấy tang thi bắt đầu thối lui.
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 581: Tang thi vương VS mảnh mai nữ chủ 55+56


Edit: Tinh Niệm

Không hề tiếp tục tiến công.

Lúc này, còn có một con tang thi cao cấp giống như chưa từ bỏ ý định.

Đang cùng Diệp Lương triền đấu.

Tô Đường hướng tới hắn nhe răng, phát ra một đạo thanh âm quỷ dị.

Con tang thi kia dừng lại một chút, thân thể lui về phía sau, cũng nhanh chóng rời đi.

Ở bên ngoài căn cứ Văn Minh, chỗ màn sân khấu vừa nãy.

Tần Dương sắc mặt âm trầm, có chút bất an.

Sau đó, bỗng nhiên một viên đạn xẹt qua gương mặt hắn.

Hắn phản ứng mau, nhanh chóng tránh né.

Lại nghe thấy "hưu" một tiếng.

Một đống đất ngưng kết thành hình mũi tên xuyên thấu trái tim hắn.

Tiếp đó, đất nháy mắt hóa thành bụi.

Rơi vào trên người hắn.

Tần Dương cúi đầu, một màn này phát sinh quá nhanh, hắn còn không kịp phản ứng.

Máu tươi từ ngực trào ra.

Phốc một ngụm, máu tươi phun ra.

Sau đó, ầm ầm ngã xuống đất.

Triệu Phong đang chiến đấu bên ngoài, thể lực chống đỡ hết nổi.

Bị tang thi cào vào mặt.

Lúc này, một viên đạn bắn lại đây.

Đại khái là muốn bắn chết hắn trước khi con tang thi kia chạm đến.

Viên đạn kia xuyên thấu mu bàn tay tang thi, bắn xuyên qua đầu của hắn.

Máu tươi trào ra, cuối cùng bị đàn tang chia nhau ăn.

Duy chỉ còn lại Tần Cầm, từ khi những việc này phát sinh, cô ta giống như là biến mất khỏi nhân gian, vẫn luôn không tìm được.

Bảy ngày sau.

Thủ lĩnh căn cứ Văn Minh, Tần Dương, bị chết ở trong chiến loạn tang thi.

Đồng thời lộ ra tin tức hắn vây công, thí nghiệm lên người dị năng giả.

Mất dân tâm.

Cuối cùng, Diệp Lương thành thủ lĩnh cao nhất tại căn cứ.

Lại qua mấy ngày, căn cứ Văn Minh đổi tên thành căn cứ Diệp Phong.

Đối với một ngày táo loạn kia, vì trấn an mọi người nên tuyên bố với bên ngoài là Tần Dương thiết lập một âm mưu to lớn.

Mục đích của hắn chính là muốn diệt trừ người có uy h**p với vị trí thủ lĩnh của hắn.

Đến nỗi sự việc về vua tang thi, tự nhiên cũng là đang lừa mọi người.

Vào một ngày.

Trong một tiểu viện độc lập.

Cửa phòng đóng chặt, thực an tĩnh.

Bỗng nhiên, truyền đến lách cách lang cang tiếng vang đồ vật va chạm.

Nhìn kỹ, chính là Tô Đường mặc cái quần đùi tr*n tr** nửa người trên, ngã trên sàn phòng khách.

Trên người hắn băng gạc quấn quanh.

Mà hắn hơi thở nặng nề, ở bên cạnh, Tô Yên cũng ngã trên mặt đất.

Bị hắn áp chế, ôm chặt lấy.

Như thế nào cũng không buông tay.

Tô Yên duỗi tay, sờ sờ dấu cắn ứa máu ở trên cổ kia.

Con tang thi này, vừa nãy còn khá tốt.

Hôn hôn, liền càng ngày càng kích động, đôi mắt đều biến đỏ.

Kết quả khi hôn cô, hạ miệng một cái không lưu ý liền c*n v** c* cô.

Từ khi bọn họ bắt đầu cuộc sống yên ổn ở căn cứ Diệp Phong.

Con tang thi này như là thay đổi vậy.

Cả ngày quấn lấy cô, muốn hôn, muốn ôm, còn muốn đè nặng cô.

Nhưng hắn hôn hôn liền kích động đến đỏ mắt, bệnh trạng càng ngày càng lợi hại.

Nghe thanh âm hắn thở nặng nề khi ôm cô.

Một bộ dáng khó chịu, không biết làm sao.

Tô Yên chớp chớp mắt.

Cô giống như có chút hiểu được ý nghĩ của thằng nhãi này.

Nhưng mà, bây giờ còn có một vấn đề cần hỏi.

Cô duỗi tay sờ sờ gương mặt lạnh lẽo của hắn

"Anh có nguyện vọng gì không?"

Tô Đường vẻ mặt khó nhịn, thực kích động, nhưng lại không biết nên làm như thế nào.

Chỉ có thể ôm cô gắt gao, không chịu buông tay.

Đã lâu sau, cô nghe được thanh âm Tô Đường khàn khàn

"Muốn cùng em, giao phối, sinh sản."

Tô Yên

"···········"

Còn Tiểu Hoa lại thực hưng phấn.

Hóa ra nam chủ cũng hiểu a.

Oa, kết tinh của tang thi vương cùng nhân loại, sẽ là thứ gì đây??

Tô Đường nói xong, giây tiếp theo, ghé vào chỗ ngực Tô Yên, nức nở hai tiếng.

Tô Yên đôi mắt chớp chớp, không có nhìn Tô Đường

"Được"

Cô nhẹ nhàng lên tiếng.

Tiểu Hoa cười cực kỳ lớn tiếng

"Ký chủ, chị đây là thẹn thùng sao?"

***

Tang thi vương VS mảnh mai nữ chủ 56

Tô Yên không nói lời nào.

Tiểu Hoa nhìn ký chủ, vẫn là lần đầu tiên thấy cô xấu hổ lại thẹn thùng như vậy.

Nó khẽ meo meo ra tiếng

"Ký chủ, Tiểu Hoa có thể giúp chị a."

Rốt cuộc, trong chốc lát Tô Yên trả lời

"Ân?"

Tiểu Hoa nói

"Ký chủ, chị mau xem cái TV kia."

Tô Yên ánh mắt nhìn về phía TV.

Đột nhiên, TV sang lên.

Vốn là thế giới động vật, sau đó hình ảnh vừa chuyển.

"A ~ a ~~, chồng thật là lợi hại ~~ muốn chết ~~"

"Bảo bối ~, anh thích bộ dáng này của em a ~"

Hai khối thân thể giao triền, tr*n tr**ng, trùng hợp là, cũng đều ở trong phòng khách.

Thanh âm này....

Tô Đường lập tức liền ngẩng đầu lên, một đôi mắt sang loáng nhìn về phía màn hình.

Sau đó ngồi dậy, lấy một bộ dáng học sinh chăm chỉ, ngoan ngoãn ngồi ở chỗ đó, cẩn thận xem.

Tô Yên

"...."

Tiểu Hoa thực kiêu ngạo ra tiếng

"Ký chủ, chị nghĩ muốn tư thế gì, em đều có a."

Ai, thân là một hệ thống, nó cũng thật không dễ dàng.

Đã muốn nhọc lòng hoàn thành nhiệm vụ, còn phải bảo đảm ký chủ thể xác và tinh thần khỏe mạnh trưởng thành.

Sợ là không có cái hệ thống nào nhọc lòng lo cho ký chủ như nó đâu.

Nửa giờ sau.

Đồng chí Tang thi vương 360 độ không góc chết xem xét xong một lần.

Ân, học xong.

Sau đó, đứng lên, kéo bức màn, c** q**n áo.

Sau đó, liền đem người ôm lên, đè ở trên sô pha.

Sau đó thanh âm khàn khàn, chậm rì rì

"Bảo bối ~ đừng sợ, sẽ làm em thoải mái."

Tô Yên nhìn tư thế này của hắn, đôi mắt đỏ bừng a đỏ bừng, lực nắm cổ tay cô, có thể nhận ra hắn nhẹ nhàng hơn lúc trước rất nhiều, là hắn đang cố gắng áp lực.

Vốn dĩ hắn cũng muốn học theo trong TV diễn, hai ba động tác đã lột bỏ quần áo của Tô Yên.

Nhưng mà, ngón tay không linh hoạt, cả nửa ngày cũng không mở được nút thắt.

Cuối cùng, tức giận, xé xé kéo kéo, trực tiếp kéo xuống.

Hắn nhìn bộ dáng Tô Yên non mềm, đôi mắt hạt châu càng đỏ bừng.

Sau đó, học trong TV, áp xuống thân mình, ôm lấy, dán sát vào nhau.

Mặt trời hướng lặn về tây, ban đêm tiến đến.

Lúc Tô Yên tỉnh lại là ở trên giường.

Vừa bỏ chăn ra, trên người chi chít dấu cắn xanh tím.

Hôm qua, cũng không biết hắn kích động bao lâu.

Dù sao trước khi cô ngủ, đôi mắt hắn vẫn luôn trong trạng thái đỏ bừng.

Chậm chạp không có hòa hoãn xuống.

Tô Yên nhìn trái nhìn phải, không thấy người trong phòng ngủ.

Mặc tốt quần áo, một bàn tay cô đỡ eo, chậm rì rì đi ra.

Kết quả mới vừa mở cửa, trong TV truyền đến thanh âm r*n r* càn rỡ.

Vừa nhìn, thân thể Tô Yên cứng đờ.

Chân đang muốn đưa ra ngoài cũng dừng lại.

Chỉ thấy, Tô Đường mặc quần, thân trên tr*n tr**, ngồi ở chỗ đó.

Nghiêm túc cẩn thận nhìn TV.

Mà ở trên sô pha kia.

Không biết Diệp Lương cùng Túc Thiên tới từ khi nào.

Diệp Lương mặt không biểu tình, buộc tóc đuôi ngựa, vẫn chưa bởi vì thanh âm trong TV mà có bất luận cảm xúc dao động gì.

Trái lại, Túc Thiên ngồi ở bên cạnh, hận không thể cả người đều dán ở trên người cô.

Lẩm bẩm thì thầm, không biết nói lời âu yếm gì.

Bởi vì thanh âm cô mở cửa, ánh mắt hai người đồng thời nhìn lại đây.

Thanh âm trong TV kia vẫn còn vang.

Tô Đường căn bản không thèm để ý hai người này có ở đây hay không, như cũ ngồi đó " nghiêm túc học tập ".

Túc Thiên mày một nhíu, thấy hắn không phát hiện Tô Yên đã ra ngoài, lên tiếng

"Cô ra rồi à??"

Tô Đường nghe được thanh âm, quay đầu lại nhìn xem.

Khi hắn nhìn thấy Tô Yên đi ra, ánh mắt sáng lên, từ trên mặt đất đứng lên.

Đi đến trước mặt Tô Yên, duỗi tay, chặn ngang cô bế lên.

Đi đến trước sô pha, nhẹ nhàng buông xuống.
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 582: Tang thi vương VS mảnh mai nữ chủ 56



 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 583: Tang thi vương VS mảnh mai nữ chủ 57



 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 584: Ngạo kiều tổng tài, cố chấp sủng 1+2


Edit: thuha5820

Beta: Tinh Niệm

"Leng keng, ký chủ, trước mặt chị là bảng số liệu hiện tại

【dung não lượng 】: 30

【giá trị thể lực】: 37."

Nói xong, Tiểu Hoa trầm mặc.

Sau đó, kích động nói tiếp

"Ký chủ! Ký chủ! Tiểu Hoa thu được một phần 【thư khiêu chiến】"

Tô Yên mí mắt giật giật.

"Đó là cái gì?"

"Ký chủ, nếu một người rèn luyện trong vị diện khác phát ra khiêu chiến với chị, thì hai người sẽ được phát nhiệm vụ giống nhau, ai thành công thì sống sót, ai thất bại thì linh hồn sẽ bị mạt sát."

Tiểu Hoa càng đọc càng hưng phấn.

Oa!!! trời ạ ~~

Có người muốn khiêu chiến với ký chủ a!!!

Hưng phấn, thực hưng phấn!!

Tô Yên nhàn nhạt ra tiếng

"Thắng thì được cái gì?"

"Ưm.... không được cái gì."

"Ta cự tuyệt."

"Ký chủ, khiêu chiến là đơn phương cưỡng chế, một bên khởi xướng, một bên khác phải tự động tiếp thu khiêu chiến."

Tô Yên

"Nhàm chán"

Không có chỗ tốt, còn muốn so đấu.

Thật sự không biết ai nghĩ ra cái trò này.

Mà Tiểu Hoa còn đắm chìm trong hưng phấn." Ký chủ, nhiệm vụ vị diện tiếp theo đã bắt đầu, mời ký chủ chuẩn bị sẵn sàng. Mười giây đếm ngược".

"Chín"

"Tám"

"......"

" Một, tiến vào vị diện tiếp theo."

Lúc Tô Yên tỉnh lại, phát hiện mình bất tỉnh trên hành lang của khách sạn. Trên mặt đất có một cái khay, bên cạnh là ly, cốc vỡ đầy đất. Lại xem quần áo chính mình, áo sơ mi trắng váy đen giày cao gót.

Như là nhân viên phục vụ khách sạn.

Cô còn đang đánh giá chính mình, liền nghe được thang máy có tiếng vang.

Leng keng một tiếng.

Một người đàn ông ăn mặc tây trang tinh xảo, từ bên trong đi ra.

Khuôn mặt hắn như điêu khắc, góc cạnh rõ ràng, soái khí bức người nhưng khí thế lạnh như băng.

Môi mỏng nhấp thành một đường, làm người không giám tới gần.

Tô Yên nhìn hắn ba giây.

Buông xuống mặt mày.

" Tiểu Hoa, cho ta tư liệu."

Khác với lúc trước ngoan ngoãn chịu an bài.

Bởi vì bị khiêu chiến.

Cho nên ở vị diện này, từ lúc bắt đầu cô phải dụng tâm chút.

Tiểu Hoa trầm mặt trong chốc lát.

"Ký chủ, hắn chính là nam chủ, Bạc Phong."

Tô Yên trầm mặc trong giây lát.

"Truyền ký ức."

Tiểu Hoa nghe ký chủ không có phản bác, tung ta tung tăng gật đầu.

"Tốt ký chủ, nhưng mà..."

Tiểu Hoa do dự

"Ký chủ, nhắc nhở chị, Bạc Phong đang trúng xuân dược..., chờ đến khi hắn vào phòng, sẽ có nữ nhân giúp hắn giải xuân dược."

Giọng nói vừa dứt, Tô Yên vừa mới ngồi ở đàng kia chuẩn bị tiếp thu tư liệu liền đứng lên.

Mắt thấy thân ảnh Bạc Phong sắp biến mất ở chỗ ngoặt.

Cô nắm chặt khay bước nhanh về phía trước.

Mặt hắn không biểu tình, buông xuống mặt mày, không có một tia dao động.

Nhìn kỹ, chỉ cho rằng hắn đang suy nghĩ vài chuyện, tuyệt đối sẽ không nghĩ đến nguyên nhân là do xuân dược phát tác, khiến hắn choáng váng không rõ đường.

Cô bước tới, lên tiếng

"Tiên sinh, ngài cần giúp đỡ gì sao."

Bạc Phong gật đầu

"Phòng 7014, đưa tôi đến đó."

Thanh âm đạm mạc mang theo ý tứ ra lệnh.

Nghe cũng không cảm thấy phản cảm, chỉ cảm thán hắn nên là như thế.

Tô Yên gật đầu, duỗi tay muốn đỡ hắn.

Kết quả vừa mới đụng tới, tay hắn liền vung lên, chỉ đụng được góc áo.

"Dẫn đường"

"Được"

Cô lên tiếng.

Sau đó, dẫn hắn đi về phòng 7014.

Cô đi không nhanh, chỉ trong chốc lát, cô có thể nghe rõ ràng tiếng th* d*c nặng nề phía sau.

"Tiên sinh, phiền ngài đưa chìa khóa, tôi giúp ngài mở cửa."

Bạc Phong có thể đi theo Tô Yên nãy giờ, thậm chí còn có thể nghe được cô nói cái gì, đã là cực kỳ lợi hại.

Phải biết rằng, xuân dược kia có thể trong năm phút đồng hồ đã dục hoả đốt người.

Hắn nhắm mắt, từ trong túi móc ra chìa khóa, đưa cho Tô Yên.

Lúc đầu ngón tay cô chạm vào tay hắn, cảm nhận được nóng rực.

Cô chớp chớp mắt.

Kỳ thật, cô càng muốn đi xem nữ nhân trong phòng 7014 là ai.

Nhưng mà hiện tại, duỗi tay từ trong túi móc ra thẻ từ.

Mở ra phòng bên cạnh.

Đẩy cửa đi vào.

Tiểu Hoa

"....."

Đây là việc mà ký chủ đáng yêu ngoan ngoãn của nó làm ra?

Nhịn không được lên tiếng hỏi

"Ký chủ, nếu phòng này có người thì làm sao bây giờ?"

" Đánh thuốc mê trói lại."

Cô nói thật bình tĩnh, xem ra chính là nghĩ như vậy.

Tiểu Hoa trầm mặc.

Nhưng mà còn may, phòng này rất sạch sẽ, không có người ở.

Của phòng vừa được mở ra, Bạc Phong nhắm mắt, đi vào phòng, ầm, cửa phòng đóng lại.

Tô Yên bị chặn ở ngoài cửa.

*****

30 giây sau, Tô Yên cầm thẻ phòng trong tay

Tích tích tích, lại lần nữa mở khoá.

Mà lúc này, Bạc Phong đã ngã xuống giường.

Thở hổn hển thô nặng.

Cả người đều là d*c v*ng dày đặc.

Cô đi qua, duỗi tay, bắt đầu c** q**n áo của hắn.

Bạc Phong ngay lập tức mở mắt.

Trong phòng tối tăm, hơn nữa lại bị d*c v*ng chi phối, hắn căn bản không thấy rõ người kia là ai.

Chỉ là người này thật sự lớn mật, cũng dám xuất hiện trong phòng hắn, lại còn c** q**n áo của hắn.

Hắn duỗi tay

"Cút!"

Thanh âm khàn khàn gầm một tiếng. Mà khi đụng tới cổ tay của cô, cảm thụ được da thịt tinh tế, phản phất như tìm được nguồn nước.

Một chút cũng không muốn buông tay.

Sau đó, dùng sức một cái, ôm lấy Tô Yên, xoay người ấn cô lên trên giường.

Đôi môi mang theo hơi thở bá đạo hôn xuống, rậm rạp che trời lấp đất mà đến.

"Ưm~"

Tô Yên phát ra âm thanh nức nở.

Người phía trên động tác càng nhanh, càng thêm dùng sức.

Ẩn ẩn có ánh trăng xuyên thấu qua kẻ hở trên cửa sổ tiến vào.

Chiếu vào hai người trên giường.

Người đàn ông cao lớn tây trang hỗn loạn, một cô gái bị hắn đè ở bên dưới, dáng người cô nhỏ xinh, mái tóc đen nhánh tản ra.

Thuận theo để hắn hôn.

Người đàn ông kia bắt đầu vội vàng c** q**n áo, tay dùng lực hơi lớn đem quần áo xé rách.

Nhưng mà hắn cũng không rảnh đi quan tâm quần áo.

Trên người tr*n tr**, cúi đầu nhìn xuống cô gái không mảnh vải che thân.

Nụ hôn nóng bỏng rơi xuống trên da thịt tinh tế.

Nghe cô gái phát ra từng tiếng r*n r*, vào lỗ tai hắn, quả thật quyến rũ chết người.

Hô hấp nóng rực tràn đầy d*c v*ng, hai người triền miên, thân thể dán sát.

Cô gái cắn môi, nhịn không được phát ra thanh âm r*n r*.

Làm cho người đàn ông mãnh liệt luật động.

Hơi thở thô nặng cùng thanh âm ái muội hoà lẫn.

Đêm khuya, chỉ nhìn thấy trên giường một trận k*ch th*ch.

Hai người điên cuồng hôn môi, dường như muốn hoà thành một thể.

Cho đến nửa đêm, cảnh xuân sắc mới giảm bớt.

Cô gái ghé vào trên người đàn ông th* d*c.

Mồ hôi tí tách rơi xuống, nhìn dáng vẻ thực mệt mỏi.

Khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, mang theo một tia mị hoặc.

Cô chống cánh tay, vừa mới động thân thể. Người bên cạnh đã chụp bàn tay to tới, nắm vòng eo, hai khối thân thể lại lần nữa dán sát vào nhau

Người đàn ông thanh âm khàn khàn.

"Đi chỗ nào?"

Cánh tay Tô Yên không ức chế được, run lên một chút.

"Còn, còn tiếp tục?"

Hắn hừ nhẹ một tiếng, sau đó, nắm vòng eo mảnh khảnh của cô gái, lại bắt đầu một trận chiến đấu mới..

Tiểu Hoa im lặng nhìn thoáng qua màn hình.

Vốn dĩ, Tiểu Hoa sợ nam chủ kỹ thuật không tốt, muốn để hắn học tập thêm chút, làm cho ký chủ càng vui sướng.

Nhưng mà hiện tại xem ra là không cần thiết.

Cả phòng phiên vân phúc vũ*, khiến người liếc mắt một cái đã mặt đỏ tim đập.

* <i>Mây mưa. Chỉ việc trai gái ăn nằm với nhau. Do điển Sở Tương Vương tới đất Cao đường, nằm mơ thấy một người con gái đẹp tới ân ái với mình. Nàng nói rằng: » Thiếp là thần nữ núi Vu sơn, buổi sáng làm mây buổi tối làm mưa.</i>

Buổi sáng ngày hôm sau.

Bạc Phong bị thanh âm điện thoại đánh thức.

Mày nhíu một chút, mở mắt..

Nhìn tất cả vào trong mắt.

Một cô gái nằm trong lòng mình, hơi thở d*c v*ng ái muội còn chưa tan đi, trên người cô tràn đầy dấu hôn xanh tím do mình lưu lại, là tối hôm qua quá dùng sức, tạo ra dấu vết.

Xốc chăn lên, xuống giường, từ trên mặt đất nhặt lấy quần áo, móc ra điện thoại.

"Alo."

Âm thanh khàn khàn trầm thấp.

Không biết bên kia điện thoại nói gì, chỉ thấy Bạc Phong nói một câu.

"Chuẩn bị một bộ quần áo đem qua đây."

Bạc Phong đưa mắt nhìn thẻ từ bên cạnh một chút.

_____

Hahaaa....

Đập ngay vào mặt đã là cảnh nóng rồi các tình yêu ạ.

Nhiệt tình quá thể đáng á.

(⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 585: Ngạo kiều tổng tài, cố chấp sủng 3


Edit: Thuha5802

Beta: Tinh Niệm

"Mang đến phòng 7001"

Đây không phải phòng hắn.

Người trên giường giật giật, truyền đến thanh âm hừ nhẹ, hấp dẫn lực chú ý của hắn.

Trên khuôn mặt nhỏ xinh kia vẫn còn dính nước mắt.

Miệng sưng đỏ, còn thấy được dấu răng.

Hắn rũ mắt, nói

" Mang thêm một bộ nữ trang qua đây".

Nói xong liền cúp điện thoại.

..........

Khi Tô Yên tỉnh lại, đã là giữa trưa.

Bạc Phong đã rời đi.

Vị trí bên cạnh thực lạnh, xem ra rời đi từ lâu rồi.

Cô chống cánh tay đứng dậy, dừng một chút rồi lại yên lặng nằm trở về trên giường.

Sau đó nghỉ ngơi trong chốc lát mới lần nữa ngồi dậy.

Cô xoa mày.

Tiểu Hoa nhỏ giọng hỏi

"Ký chủ, chị đau đầu sao?"

Tô Yên lắc đầu

"Không phải."

Là toàn thân đều đau, thật sự không biết nên xoa chỗ nào.

Tiểu Hoa nhỏ giọng nói

"Oa, chúc mừng ký chủ, thành công ăn sạch nam chủ đại nhân a~ "

Tiểu Hoa có vẻ thực hưng phấn, sau đó xuất hiện một hàng chữ số.

"Ký chủ, hảo cảm của nam chủ là 10."

Tô Yên sửng sốt trong chốc lát

Ân?

Tiểu Hoa nói

"Ký chủ, bởi vì vị diện này chị bị khiêu chiến. Nội dung thi đấu chính là đoạt được tâm nam chủ, hơn nữa gả vào Bạc gia và được Bạc gia công nhận."

" Hảo cảm của nam chủ vượt qua 90% thì sẽ được coi là đoạt được tâm nam chủ."

Tô Yên nghe xong lời của Tiểu Hoa, nói

" Nội dung thi đấu gồm 3 cái, thứ nhất là có được tình yêu của Bạc Phong, thứ hai gả vào nhà Bạc gia, thứ ba được cả nhà hắn công nhận?"

Tiểu Hoa: "Oa ký chủ thật thông minh."

Tô Yên: "... Truyền tư liệu cho ta."

" Vâng""

Nguyên thân tên Tô Yên, là một sinh viên học viện mỹ thuật, dựa vào sự kiên cường của mình cùng với siêng năng học tập, cuối cùng đỗ vào khoa mỹ thuật của đại học X.

Nhưng mà, gia đình cô nghèo khó, vì kiếm tiền đi học nên làm nhân viên phục vụ tại khách sạn năm sao.

Trong nhà còn có một đứa em trai, gia đình trọng nam khinh nữ, đối với cô toàn là chửi rủa, đối với em trai thì lại sủng ái hết mực.

Tô Yên

"Hết rồi?"

"Ách...ký chủ, hết rồi."

Tiểu Hoa nhút nhát sợ sệt, không biết vì sao nó thấy có chút...chột dạ.

Tô Yên hỏi

"Tư liệu của đối thủ?"

"Ký chủ, Tiểu Hoa chỉ có thể chờ tới khi đối thủ khiêu chiến xuất hiện mới có thể có được tư liệu."

Cuối cùng, Tô Yên không nói gì nữa.

Bọc chăn đi xuống giường.

Thấy được một bộ quần áo nữ đặt cuối giường cùng một tấm danh thiếp.

Danh thiếp màu đen, khí chất đơn giản

Mặt trên chỉ có hai chữ Bạc Phong và một chuỗi số điện thoại.

Cô cầm danh thiếp, nhìn thoáng qua mặt trái.

Bên trên viết một hàng chữ

"Suy nghĩ xong điều kiện thì gọi điện thoại cho tôi"

Tô Yên chớp chớp mắt.

Đặt danh thiếp ở bên cạnh, mặc quần áo vào.

Tiểu Hoa tán thưởng

"Ký chủ thật khí phách nha, chị là khinh thường dùng chuyện này làm điều kiện trao đổi phải không?"

Chờ đến khi mặc xong quần áo, cô cầm lấy danh thiếp kia, cất vào túi.

Trả lời hai chữ

"Không phải."

Quần áo này là một bộ váy ngắn.

Váy trắng điểm xuyết một ít hoa màu bạc, cẩn thận sờ, liền phát hiện đều được thêu thủ công.

Váy ngắn trên đầu gối một chút.

Tô Yên nhìn lướt qua trên giường, là một đống hỗn độn.

Cô tìm được thẻ từ, di động, còn có thẻ làm việc.

Sau đó đi ra ngoài.

Không biết vì sao, Tiểu Hoa cực kỳ hưng phấn.

"Ký chủ, hiện tại chúng ta làm gì, đi tìm người khiêu chiến kia sao?"

Tô Yên lắc đầu

"Đói bụng."

Đi ăn cơm trước, chuyện khác, ăn no lại nói.

Cô đi về phía đại sảnh lầu một.

Tìm một vị trí rồi gọi bát canh nóng cùng một vài món ăn vặt.

Vừa ăn, vừa lấy ra tấm danh thiếp kia.

Cô chớp mắt một cái, gọi cho số điện thoại trên tấm danh thiếp kia.
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 586: Ngạo kiều tổng tài, cố chấp sủng 4


Edit: thuha5820

Beta: Tinh Niệm

Điện thoại vang lên ba tiếng liền có người trả lời.

"Alo"

Âm thanh trầm thấp, hờ hững lạnh băng.

Khác hoàn toàn với d*c v*ng hỗn loạn đêm hôm qua.

Tô Yên dựa vào ghế, lên tiếng

"Là em."

Giọng nói cô có chút khàn khàn, nhưng vẫn kèm theo mềm ấm thuộc về cô.

Điện thoại bên kia dừng một chút, sau đó mới nói một tiếng

"Ừm."

Tỏ vẻ đã biết cô là ai.

Tô Yên cầm tấm danh thiếp, nhìn vào hàng chữ màu trắng.

"Em có thể nói điều kiện?"

Một chút uyển chuyển khách sáo cũng không có.

Trực tiếp coi sự kiện đêm qua thành một cuộc giao dịch.

"Nói"

Bạc Phong trả lời một chữ.

Lúc này, thanh âm Tiểu Hoa vang lên.

"Leng keng, hảo cảm nam chủ giảm xuống 5, hiện tại giá trị hảo cảm là 5"

Tô Yên l**m môi, chậm rì rì nói.

" Em muốn cùng anh kết hôn."

Dứt lời, bên kia liền trầm mặc.

Tô Yên cho rằng mình không nói rõ ràng, lại lần nữa lặp lại.

" Điều kiện của em là cùng anh kết hôn."

" Ai cho cô tự tin đó?"

Giọng nói từ phía sau cùng trong điện thoại truyền đến.

Tô Yên vừa quay đầu lại, liền thấy hắn một thân tây trang tinh xảo, khuôn mặt lạnh lùng hờ hững.

Thanh âm kia phảng phất mang theo hờ hững cùng lạnh lẽo.

Đứng phía sau Bạc Phong là trợ lý tiểu Trương, yên lặng ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tô Yên.

Quần áo trên người cô gái này, đúng là đồ hắn mang đến phòng 7001.

Đây là.... cô gái trải qua tình một đêm cùng Bạc tổng đi??

Đang nghĩ ngợi, liền thấy Bạc tổng đi lên trước, kéo ra ghế dựa đối diện, ngồi xuống.

Thân là trợ lý vạn năng bên người Bạc tổng, đối với thói quen của Bạc tổng hắn nhớ rất rõ.

Tự động yên lặng lui ra sau một mét, chờ đợi.

Tô Yên buông di động xuống, múc một muỗng canh, uống xong mới nói.

" Là anh nói em ra điều kiện."

Bạc Phong trầm mặc nửa ngày.

"Đổi cái khác."

"Anh yêu em?"

Bạc Phong sắc mặt lạnh thêm

"Đổi"

" Không có."

Cô lắc đầu.

Ngồi thẳng thân mình, muốn lấy điểm tâm trên bàn, vừa mới động, thân thể lại dừng lại.

Tay ấn ở trên eo.

Sau đó cúi đầu nói

"Không thể kết hôn lại không thể yêu em, vậy anh vì sao lại bảo em tùy tiện ra điều kiện?"

Cô nhíu mày, thanh âm không lớn, nhưng đủ truyền vào tai hắn.

Bởi vì nói có chút nhỏ, giọng điệu cô lại mềm ấm, nghe vào tai như đang làm nũng.

Vừa nghe, ngược lại cảm thấy là hắn sai.

Bạc Phong nhìn vị trí tay cô, trong đầu xẹt qua cảnh tượng đêm qua.

Chỗ đó là nơi hắn nắm.

Ánh mắt hắn tối xuống.

Tiểu Hoa lên tiếng

"Leng keng, giá trị hảo cảm thêm 3, hiện tại giá trị hảo cảm là 8."

Tô Yên ngẩng đầu.

Ân? Hấp dẫn?

Bạc Phong hạ mí mắt

" Cô có thể đòi tiền."

Môi mỏng khẽ mở.

Tô Yên mếu máo, vẫn luôn không nói chuyện.

Bạc Phong nâng mí mắt

"Nói chuyện."

" Em chỉ muốn anh, anh không đồng ý thì thôi vậy."

Bạc Phong vừa nghe, thân thể cứng lại một chút.

Tiểu Hoa: "Leng keng, giá trị hảo cảm nam chủ thêm 3 hiện tại giá trị hảo cảm là 11."

Hắn con ngươi đen nhánh nhìn Tô Yên.

Thích hắn như vậy?

Chỉ là ở chung một đêm mà thôi.

Nhưng mà đêm qua, tuy rằng hắn bị hạ dược, nhưng đến nửa đêm đã thanh tỉnh.

Cho nên, lúc sau triền miên, là do cảm xúc của hắn chứ không phải xuân dược.

Hắn còn nhớ rõ, má cô hồng hồng, khóc nức nở.

Gắt gao bắt lấy tay hắn không buông.

Ừm, chắc chắn là cực kỳ thích hắn.
 
Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời
Chương 587: Ngạo kiều tổng tài, cố chấp sủng 5


Edit: thuha5820

Beta: Tinh Niệm

Tô Yên nghe được giá trị hảo cảm ngày càng tăng.

Cảm thấy hấp dẫn.

Nghiêm túc nói

"Chúng ta có thể trước tiên đi lãnh chứng, kỳ hạn ba tháng, nếu không thích hợp liền ly hôn."

Giọng nói vừa dứt

Tiểu Hoa: "Leng keng, giá trị hảo cảm giảm xuống 5, hiện tại còn 6."

Tô Yên

"....."

Trước đây chưa từng gặp người nào mà giá trị hảo cảm dao động lớn như vậy trong một giây.

Bạc Phong mặt không biểu tình, nhìn không ra cái gì.

Chỉ là trong lòng có chút tức giận.

Cô coi kết hôn là trò đùa?

Kết hôn chính là cả đời, cái gì mà thời hạn không hợp liền ly hôn.

Cô gái này cả ngày trong đầu suy nghĩ cái gì vậy??

Ngẩng đầu, hắn đang muốn mở miệng, phát hiện cô gái đối diện cúi đầu ăn canh, không biết là do tối hôm qua quá mệt nhọc hay nguyên nhân nào khác, nhìn qua có chút mệt mỏi, héo héo.

Hắn đứng lên, sửa sang lại tây trang một chút, nói.

"Đi thôi"

Âm thanh hờ hững như cũ.

Trợ lý Trương bên cạnh vội vàng đi tới

"Bạc tổng, Vương tiên sinh của tập đoàn hoàn kim đang ở lầu hai chờ ngài."

Trợ lý Trương cho rằng tổng tài nhà bọn họ rốt cuộc nói chuyện xong, chuẩn bị đến công ty.

Nhắc nhở xong, liền nghe tổng tài nhà hắn nói

"Lui lịch hôm khác đi."

".... Vâng"

Bạc Phong đứng trước bàn, nhìn Tô Yên cúi đầu ăn canh.

Nhíu mày

"Không đi?"

Tô Yên ngẩng đầu, nghi hoặc.

"Đi đâu?"

Hắn nhìn Tô Yên, có chút không kiên nhẫn.

"Kết hôn"

Tô Yên đầu tiên là sửng sốt ba giây.

Sau đó, đứng lên, khoác cánh tay của hắn.

"Đi"

Khoé môi cô mang theo ý cười nhợt nhạt, cùng với bộ dáng héo héo hoàn toàn bất đồng.

Bạc Phong nhìn cánh tay mình bị người khoác lên.

Đây thật ra là lần đầu tiên hắn thân mật với một cô gái như vậy.

Không nói gì nữa, hai người đi ra cửa khách sạn.

Về nhà, lấy sổ hộ khẩu.

Đi Cục Dân Chính, chụp ảnh, lãnh chứng.

Toàn bộ quá trình mất một giờ đồng hồ.

Ở Cục Dân Chính, Tô Yên cầm tờ giấy hôn thú nhìn trong chốc lát.

Ừm, tiến vào vị diện chưa đến 24h liền kết hôn.

" Ký chủ thật lợi hại."

Tiểu Hoa bật mode khen ngợi.

Mà ở ngoài Cục Dân Chính, trợ lý Trương đứng bất động ở đằng kia thật lâu.

Tổng giám đốc của mình kết hôn, cùng một cô gái quen biết chưa đến 24h.

Đây là bị nữ nhân này bỏ bùa có đúng không??

Trợ lý Trương không thể tin tưởng.

Nhưng mà, sự thật ở trước mắt.

Bạc Phong từ bên trong đi ra.

Nhìn Tô Yên đứng ở cửa chờ hắn.

Nhẹ nhấp môi một chút.

Tiểu Hoa trong đầu lên tiếng.

"Leng keng,giá trị hảo cảm nam chủ tăng lên 6, hiện tại giá trị hảo cảm là 12."

Tô Yên quay đầu lại, tuy rằng eo đau, chân đau, nhưng nghe được giá trị hảo cảm tăng, tâm tình cô thật tốt.

Đang muốn mở miệng nói chuyện, di động liền vang lên.

Cô cúi đầu nhìn tên hiện lên trên điện thoại, là bạn tốt của nguyên thân, gọi là Tô Tình.

Nhấn nghe

"Alo"

"Cô nãi nãi, sao bây giờ cậu mới nghe điện thoại, cậu đang ở đâu vậy?? Hôm nay là môn học của nữ ma đầu khóa chúng ta, cậu rốt cuộc còn muốn tốt nghiệp hay không?? Mau tới đi học điiii."

Nói xong, đối phương vội vàng cúp máy.

Tô Yên nhìn di động, lại ngẩng đầu nhìn Bạc Phong.

"Em phải đi học."

Bạc Phong sắc mặt lạnh nhạt, trầm mặc nửa ngày

"Lên xe"

Sau đó, không hề nhìn cô, đi đến chỗ xe.

Tô Yên chớp chớp mắt.

Tính tình của hắn hình như không được tốt a.

Đang suy nghĩ, liền nghe thanh âm không kiên nhẫn của Bạc Phong truyền đến.

"Không đi?"

Tô Yên gật đầu.

"Đi"

Ngồi vào xe.

Dọc đường đi, hai người đều trầm mặc.

Tiểu Hoa lặng lẽ lên tiếng

"Ký chủ có cảm thấy, không khí tràn ngập xấu hổ hay không?"
 
Back
Top Bottom