Đam Mỹ Nam Chính Luôn Đối Với Tôi Mưu Đồ Gây Rối

Nam Chính Luôn Đối Với Tôi Mưu Đồ Gây Rối
Chương 36: 🍓


Editor : Chiêu

-----------------------------

"Nại Nại, em đi vào ở trong phòng nghỉ một lát đi."

"Vì sao? Không phải nói anh đi đến nơi nào đều phải mang em theo sao?"

Trăn Trăn muốn cùng người đó thì thầm cái gì, không muốn cho cậu nghe thấy, còn muốn cậu tránh đi?

Tần Trăn bất đắc dĩ thở dài, hướng cậu vẫy vẫy tay: "Lại đây."

Đường Nại do dự một lát, nghe lời hắn đi đến.

Tần Trăn một tay kéo cậu ngồi lên trên đùi mình.

Đường Nại rùng mình một cái, lập tức muốn đứng lên.

Tần Trăn giam cầm lại vòng eo của cậu, đem đầu cậu ấn vào trong lòng ngực chính mình.

"Bởi vì Nại Nại là bảo bối nhỏ của anh, bảo bối quý báu nên không thể cho người khác nhìn, anh không muốn người ngoài thấy Nại Nại của anh."

Thiếu niên chu miệng, trở tay ôm lấy hắn: "Em cũng không muốn để người khác nhìn thấy Trăn Trăn."

Từ Lệ Phi đẩy cửa văn phòng vào, liếc mắt một cái là đã chú ý đến thiếu niên đang ngồi trong lòng ngực tổng giám đốc, đáy mắt xẹt qua một tia kỳ quái.

Ngẩng đầu, vừa lúc đối diện với tầm mắt không vui của Tần Trăn.

Từ Lệ Phi nhíu mày, ôm chặt văn kiện trong tay: "Giám đốc Tần, tôi đến đưa bảng báo cáo tài chính của công ty trong quý này."

"Để ở đây cô có thể nhanh chóng ra ngoài."

Tần Trăn rõ mặt bàn, lời nói rất rõ ràng ý tứ đuổi khách.

Từ Lệ Phi hít một hơi sâu, lấy hết can đảm khuyên nhủ: "Giám đốc Tần, tôi hy vọng ngài có thể làm gương tốt, thời gian làm việc không được mang người ngoài đến công ty."

Cậu ta vốn dĩ muốn nói là người không đúng mực, không khỏi tổn tại đến hình tượng, nên đổi thành người ngoài.

Rốt cuộc thiếu niên kia mảnh mai trắng nõn, nhìn thế nào cũng không giống người đúng mực, rất có thể là sủng vật được giám đốc Tần nuôi.

Tần Trăn bỗng chốc nhấc mí mắt lên, ánh mắt lờ mờ như lưỡi dao sắc bén lạnh lùng đâm vào trên người cậu ta.

Từ Lệ Phi nhịn không được lui về phía sau một bước.

"Đây là tổng giám đốc phu nhân trong tương lai, nếu muốn nói người ngoài... Thư ký Từ, cậu càng giống người ngoài hơn!"

Thư ký Từ?

Đường Nại nghe thấy xưng hô này, tò mò quay đầu lại nhìn cậu ta một cái.

Từ Lệ Phi lập tức thấy được một gương mặt giống như mình chính mình năm phần, trong lòng như có một chậu nước lạnh xối vào.

Hoá ra... Lúc trước thái độ của giám đốc Tần đối xử với chính mình hiền lành hơn người khác, là bởi vì đem cậu ta trở thành người thay thế!

Bây giờ chính chủ xuất hiện, cậu ta trở thành râu ria.

Cậu ta nhịn không được nhìn Đường Nại một cái thật sâu.

Đường Nại chột dạ tránh đi tầm mắt của cậu ta, hướng trong lòng Tần Trăn rụt lại.

[ Tơ Hồng, Trăn Trăn vốn dĩ là ông xã của Từ Lệ Phi, Nại Nại cướp Trăn Trăn, vó phải rất xấu hay không. ]

Từ từ!

Ông xã?

[ Nại Nại, cậu từ đâu mà học được loại xưng hô này? ]

[ Trong cuốn tiểu thuyết cậu đề cử cho tớ nha. ]

Tơ Hồng vô cùng đau đớn.

Vì sao cái Nại Nại cần học để áp dụng thì không học được, cái không nên học thì lại có thể thông hiểu đạo lý?

Chẳng lẽ tiểu ngu ngốc nhà mình đã được chú định là thụ?

Không được, nó quyết không cho phép nam chính luôn đem Nại bé cưng bắt nạt đến nước mắt lưng tròng!

[ Nại Nại, lúc trước tôi đề cử cho cậu mấy quyển sách đó cậu đừng đọc nữa, đọc cái này! ]

Mấy quyển sách kia đều là tiểu thuyết chủ thụ, sẽ dạy hư Nại Nại, chờ cậu đọc văn chủ công xong nhất định sẽ có ý thức thành công!

Đường Nại bẹp miệng: [ Tơ Hồng, vấn đề tớ vừa mới hỏi cậu vẫn chưa trả lời tớ... ]
[ Trong nguyên tác, Từ Lệ Phi tuy rằng cùng Tần Trăn lăn khăn trải giường, nhưng vốn dĩ cậu ta chỉ là thế thân của cậu, không tính là cậu cướp Tần Trăn. ]

Nhưng Đường Nại nghe xong càng buồn bực.

Trong cốt truyện ban đầu người kia không phải cậu, vậy người thích Trăn Trăn rốt cuộc là ai?

Tần Trăn giống như cảm nhận được tâm trạng Đường Nại không tốt, lại đối với hành vi nhìn chằm chằm bảo bối nhà mình của Từ Lệ Phi vô cùng bất mãn, đã cực nhanh đem khách không mời mà đến đuổi ra ngoài.

"Làm sao vậy?"
 
Nam Chính Luôn Đối Với Tôi Mưu Đồ Gây Rối
Chương 37: 🍓


Editor : Chiêu

--------------------------

"Nếu không có Nại Nại, anh sẽ thích thư ký Từ có phải không?"

Đường Nại nghiêm túc hỏi, con ngươi sáng ngời ngày thường như bị phủ một tầng sương mù, vừa cô đơn vừa bất lực.

"Sẽ không!"

Tần Trăn không rõ vì sao cậu lại có loại lo lắng như vậy, trong đầu hiện lên muôn vàn suy nghĩ, bỗng nhiên từ giữa vén ra một con đường.

Từ Lệ Phi kia... Hình như lớn lên có chút giống Nại Nại?

Cậu cho rằng chính mình tìm người thế thân?

"Năng lực của thư ký Từ không tồi, cho nên anh mới giữ cậu ta lại bên cạnh để làm việc, nếu Nại Nại không thích, anh sẽ cho cậu ta nghỉ việc hoặc điều đi chi nhánh khác."

"Không cần không cần," Đường Nại nhanh chóng lắc đầu, "Nếu sau này anh có thích người khác, thì cũng là anh thay lòng đổi dạ, không liên quan đến người khác."

Hắn nhìn trông giống người dễ thay lòng đổi dạ như vậy sao?

Tần Trăn giơ tay bóp thái dương.

"Trăn Trăn, em còn có một vấn đề, nếu... Có một ngày anh phát hiện Nại Nại là người đặc biệt xấu, anh có phải sẽ không thích Nại Nại nữa không?"

Tần Trăn ôn nhu nâng gương mặt thiếu niên lên, rũ mi cười nhạt: "Giả thuyết này không thành lập, Nại Nại tốt như vậy, là bạch nguyệt quang trong lòng anh."

Đường Nại ủy khuất trừng lớn con ngươi, nước mắt quay tròn đảo quanh hốc mắt: "Không, em là bạch liên hoa!"

Cậu diễn thật sự không giống sao?

Tần Trăn kém chút nữa đã ho ra một ngụm máu.

Bạch liên hoa là người ngoài không tâm cơ, cố ý giả yếu đuối giả tốt bụng để lấy lòng người khác.

Nhưng cậu thật sự là không tâm cơ, vừa mềm vừa đáng yêu, xuất phát từ tâm can đối tốt với Tần Trăn, ngay cả chính mình cũng đều đưa đến miệng cho nam chính chó này ăn!

Nó sai rồi, ý nghĩ lúc trước của nó quá ngây thơ.

Giữa ngốc bạch ngọt và bạch liên hoa chỉ có một chữ giống nhau mà thôi!

"Được được được, Nại Nại là hoa sen băng thanh ngọc khiết." Tần Trăn chiều theo cậu nói, nhưng nói ra lại thay đổi hoàn toàn.

"Là bạch liên hoa, là loại người đặc biệt xấu!" Đường Nại giơ ngón tay lên nhấn mạnh một lần, "Nếu anh phát hiện Nại Nại đối tốt với anh đều là giả, hoặc là có người so với Nại Nại càng tốt với anh, anh sẽ còn thích em không?"

"Không phát sinh chuyện này, anh không có biện pháp trả lời, nhưng anh có thể bảo đảm, người anh thích vẫn luôn là em, sau này vô luận Nại Nại biến thành dạng gì, anh đều sẽ không thay lòng."

Người hắn thích, từ đầu đến cuối chỉ có một.

Từ khi có cậu, trong lòng ngay cả trong mắt cũng không cách nào nào dung những người khác.

Đường Nại cảm giác tim nhảy bang bang.

Giống như có thứ gì đó sắp dâng lên, vui vẻ đến mức muốn nhảy nhót hoan hô.

Cậu duỗi tay sờ sờ gương mặt chính mình, phát hiện gương mặt nóng đến lợi hại.

Khoé môi đỏ bừng không tự chủ được mà nhếch lên, trên má trắng như sữa hiện ra hai má lúm đồng tiền nho nhỏ tinh xảo, trong ánh mắt giống như có ngôi sao đang lập lòe.

Tần Trăn bị cậu cảm nhiễm, cũng nhịn không được nở nụ cười.

"Chỉ cần sau này Trăn Trăn không lăn giường với em, em cũng sẽ không thay lòng."

"Không thể được, yêu em... Mới có thể sinh ra du͙ƈ vọиɠ với em, nhưng mà..."

Tần Trăn vỗ mông nhỏ của cậu, bàn tay to lớn di chuyển đến trên vòng eo mềm mại tinh tế.

"Mỗi lần làm xong, anh sẽ giúp Nại Nại xoa xoa, sẽ không làm gãy eo em."

Đường Nại nghĩ đến lúc trước chính mình hình như khóc thét nói eo muốn gãy rồi, nháy mắt gương mặt thẹn quá đỏ bừng.
"Anh làm xong công việc đi, em không làm chậm trễ thời gian của anh!"

Cậu thẹn quá hóa giận vỗ Tần Trăn, mới vừa đứng dậy.

Bỗng nhiên nam nhân nắm lấy hai tay của cậu.

"Vì để sau này Nại Nại không nghi ngờ lòng trung thành của anh, anh cảm thấy chính mình cần phải làm một chuyện --"

Tần Trăn quỳ một gối xuống, ngẩng đầu nhìn thiếu niên: "Nại Nại, em có đồng ý gả cho anh không?"
 
Nam Chính Luôn Đối Với Tôi Mưu Đồ Gây Rối
Chương 38: 🍓


Editor : Chiêu

-------------------------

Ngày hôm sau, Từ Lệ Phi tự xin điều đi công ty chi nhánh.

Không bao lâu, Tần Trăn đã sắp xếp một hôn lễ long trọng, toàn bộ người Giang thành đều đồng ý lời mời.

Bên trong hoa rải đầy trời, chú rể ăn mặc thuần đen tươi cười lưu luyến, ôm cô dâu của chính mình bước lên thảm đỏ.

Áo cưới trắng tinh của cô dâu gần như bay, tôn lên vẻ đẹp mờ ảo, vòng eo mảnh khảnh một tay có thể ôm hết.

Các vị khách chen nhau muốn nhìn diện mạo của cô dâu, nhưng chỉ nhìn thấy khăn voan che mặt chùm lại kín mít.

Nhưng Tần Trăn hình như rất không vừa lòng khi vợ nhỏ của mình bị mọi người nhìn trộm, kém chút nữa đã vội vàng mang Đường Nại rời đi khi chưa hoàn thành xong thủ tục.

Ba Đường ngồi ở chủ vị, nhìn bộ dáng con trai nhà mình cùng dã nam nhân ngọt ngọt ngào ngào, rơi xuống nước mắt chua xót của cha già.

Thật ra mẹ Đường hứng thú dạt dào cùng ông tính toán thảo luận tương lai.

Tỷ như đem công ty để cho con rể xử lý, bọn họ nghỉ phép đi đảo Bali thả lỏng, tranh thủ ba năm ôm hai loại hình.

Ba Đường rất nhanh đã đem con trai ném ra sau đầu.

Bà xã trước mặt, con trai tính là gì?

Trong phòng tân hôn, Tần Trăn kiên nhẫn giúp cậu cởi khăn voan che mặt, ánh mắt lưu luyến băn khoăn từng tấc trên khuôn mặt cậu.

Lông mày lá liễu cong như trăng non, cái mũi xinh xắn lanh lợi, đôi môi anh đào căng mọng hiện ra màu sắc mê người, như đang mời người đến hưởng thức.

Hầu kết nam nhân nhịn không được nhúc nhích, một ngụm cắn lên, khiêu khích đầu lưỡi cậu cùng mình khiêu vũ.

Tay thiếu niên nắm lấy chăn đơn, nhẹ nhàng thở hổn hển, đáy mắt mê mang hơi nước, áo cưới trắng tinh cũng cuồng loạn rối bời, hai điểm thù du như ẩn như hiện.

"Nại Nại," Tần Trăn buông cậu ra, từ đầu giường móc ra một cái hộp, "Rất xin lỗi vì đã không thể cho em một nghi thức cầu hôn và hôn lễ mà người đời mơ ước, anh thật sự luyến tiếc để Nại Nại tốt như vậy bị bọn họ xoi mó."

"Anh cũng không ở trước mặt khách khứa đối với em hứa hẹn bất cứ thứ gì, bởi vì anh cảm thấy không cần, bọn họ đối với hôn nhân của chúng ta chỉ là người ngoài cuộc."

"Nhưng bây giờ... Chỉ có hai chúng ta, tâm ý của anh chỉ nói cho em nghe."

Tần Trăn mở hộp ra: "Đây là hiệp nghị chuyển nhượng cổ phần còn có giấy chuyển nhượng tài sản khác của anh, sau này... Anh chỉ là người làm công ăn lương của em."

"Em..." Đường Nại hoảng sợ thất thố nắm chặt góc áo, ôm cổ Tần Trăn hôn một cái, "Em không có gì để có thể tặng cho anh, vậy em sẽ đem bản thân tặng cho anh, như vậy em chỉ là của riêng anh."

Khoé môi Tần Trăn cong lên, nắm lấy đùi cậu.

"Vậy thì thưa phu nhân, bây giờ ngài nên thực hiện nghĩa vụ của người vợ."

Cái mùi thúi của tình yêu này!

Tơ Hồng bĩu môi, lòng như tro tàn mà chờ cổ lực lượng vô hình đem chính mình kéo vào phòng tối, miễn cho đừng nhìn thấy một ít hình ảnh đau mắt.

Chiếc áo cưới đắt đỏ được định chế thủ công ở Italy vậy mà cũng không thể cầm cự được trong tay nam nhân, trong phòng rất nhanh đã vang lên tiếng rêи ɾỉ vụn vặt.

"Bảo bối, đau không? Nếu đau nói với anh, anh sẽ làm nhẹ lại."

Giọng nói trong trẻo của thiếu niên tràn ra tiếng khóc nức nở ngọt nị: "Không... Không đau, anh nhanh lên chút."

Không biết vì sao, mỗi lần cùng Trăn Trăn làm chuyện này đều sẽ không đau giống như bị thương lúc bình thường, thậm chí thường xuyên cảm thấy đặc biệt suиɠ sướиɠ.
"Ai làm nhanh lên, hử?"

"Tần... Trăn."

"Không đúng, bảo bối, em trước kia gọi Tần Mộ Phàm là gì? Anh cũng muốn nghe em gọi anh như vậy."

Đường Nại mơ mơ màng màng mở to mắt, mồ hôi treo trên lông mi nhấp nháy nhấp nháy giống như cánh bướm, thong thả lắc đầu.

"Không nhớ rõ."

Tần Trăn ghé vào bên tai cậu, khẩu khí mập mờ: "Gọi anh là anh Tần."
 
Nam Chính Luôn Đối Với Tôi Mưu Đồ Gây Rối
Chương 39: 🍓


Editor : Chiêu

----------------------

"Anh Tần, anh tốt, buông tha cho em đi mà, em sắp chịu không nổi rồi ô..."

Phu nhân của tổng giám đốc tập đoàn Tần thị là một bí ẩn, giám đốc giấu rất kín, gần như không có ai nhìn thấy qua.

Uông Tình là thư ký nữ mới đến, là một người không có não, thời điểm đưa văn kiện quên gõ cửa, đấu đá lung tung đi vào, kết quả trợn tròn mắt.

Hiệu quả cách âm trong văn phòng giám đốc quá kém, giọng nói thiếu niên khóc mềm mại lọt vào tay cô không sót một chữ nào.

Cô không nhịn được âm thầm chửi rủa.

Phu nhân ơi cậu xin tha như vậy không có ít gì đâu, ngược lại sẽ khiến cầm thú trở nên càng thêm cầm thú.

Mở miệng lại gọi một tiếng "Anh Tần", cô là một hủ nữ huyễn chi (*) còn cứng, chứ đừng nói là giám độc Tần.

(*) Hủ nữ huyễn chi ở đây chính là tưởng tượng mình có "Cái đó" sau đó đi ịt ịt đồng bào nam hoặc nữ, này là mình dụa vào Baidu dịch thô ra nên có phần khó hiểu, mọi người thông cảm. ⟵(๑¯◡¯๑)

Vì tránh cho bản thân nghe xuân cung (*) quá lâu, Uông Tình dồn khí tại đan điền rồi rống lên một tiếng: "Giám đốc Tần, tôi đến đưa cho ngài tư liệu."

(*) Xuân cung: Nghệ thuật kɦıêυ ɖâʍ.

Giọng nói trong phòng đột nhiên im bặt.

Không bao lâu, nam nhân mặt trầm như nước mở cửa đi ra.

Uông Tình duỗi thẳng đầu nhìn kẹt bên trong cửa.

Thiếu niên trắng nõn bọc một lớp chăn mỏng ngồi trên giường, chỉ có mặt và hai cánh tay tr*n tr** bên ngoài.

Đôi mắt và chóp mũi hồng hồng, như là thỏ con bị ủy khuất, cực kỳ đáng yêu.

Uông Tình kích động đến mức thiếu chút đã kêu ngao ngao, còn chưa xem đã nghiện, cửa phòng cạch cạch một tiếng bị người kéo ra, tầm mắt cô đối diện với một đôi mắt thâm thúy chứa đầy lệ khí.

Không nhìn thì không nhìn, có gì đặc biệt hơn người đâu!

Sau khi Uông Tình vừa mới trở về chỗ thư ký, đã nghe được một tin tức bi thảm đó là cô bị đuổi việc, cô còn chưa kịp thương xuân bi thu (*), lại nhận được một tin tức muốn đem cô thăng chức.

Thương xuân bi thu (伤春悲秋): Tâm tình ưu tư, bi thương khi nhìn thấy thời gian, cảnh vật thay đổi | đa sầu đa cảm.

Trong văn phòng tổng giám đốc, khẳng định giám đốc Tần trời phạt đang bị thiếu niên chỉ vào mũi phê bình.

"Anh đã nói anh là người làm công cho em, sao lại có quyền sa thải nhân viên?"

"Khi đi làm việc thì không tốt, chỉ biết dùng phía dưới để tự hỏi vấn đề, em cảm thấy người đáng bị đuổi việc nhất chính là anh!"

"Thân ái, em học được những lời này ở đâu?" Giám đốc Tần nhíu mày, đem Đường Nại ôm vào trong lòng ngực.

" 《Xuyên thành vợ nhỏ xinh đẹp của giám đốc bá đạo 》." Đường Nại thở phì phì hất cầm lên.

"Đừng đọc những thứ không đúng mực, sẽ dạy hư em."

Sao có thể?

Những cuốn sách đó đã dạy cho cậu không ít kiến thức!

Tỷ như là cúc hoa gì đó, sau này cậu sẽ không còn ngốc để bị tên trứng thối này lừa nữa!

Bất tri bất giác, Đường Nại đã sinh sống ở thế giới này vài thập niên.

Ngoại trừ làm chuyện không biết xấu hổ ra, Tần Trăn vẫn luôn chăm sóc cậu rất tốt.

Thân thể Đường Nại yếu đuối, khi còn bé Tần Trăn cũng hao tổn rất nhiều, hai người trước sau chân đi vào bệnh viện.

Ông già Tần chống quải từ trên giường bệnh của hắn bò lên trên giường bệnh của Đường Nại, đã mệt đến thở hồng hộc, cuối cùng không thể động đậy nổi.

"Nại Nại, cả đời này anh đều khống chế em, không cho em tiếp xúc với thế giới bên ngoài, không cho em một người bạn, em có hận anh hay không?"
Đường Nại hướng trong lòng ngực hắn dụi dụi: "Anh không phải vẫn luôn ở bên em sao? Em có anh là đủ rồi."

Tần Trăn duỗi tay xoa đầu cậu, khuôn mặt đầy nếp nhăn lại nho nhã hiền hoà, cho dù già rồi vẫn là một ông già khôi ngô.

"Sau này... Anh chỉ sợ không thể ở bên cạnh em được nữa."

Đường Nại ngẩng đầu, nước mắt làm mờ đi tầm mắt: "Lúc này đây, em muốn nhìn anh nhắm mắt xuôi tay, sau đó em sẽ đuổi theo anh."

Tần Trăn dịu dàng lau đi nước mắt trên mặt cậu, nhẹ nhàng nói được: "Đừng khóc, túi khóc nhỏ."

Tay trên mặt đột nhiên rơi xuống, đập thật mạnh trên giường.

"En không nhỏ," Tiếng khóc của Đường Nại cứng lại, ghé vào trên người hắn, "Trăn Trăn, em chỉ sợ là mình tìm thấy anh..."

Khi y tá đến kiểm tra phòng, chỉ nhìn thấy hai người già tóc hoa râm ôm nhau nằm trên giường bệnh, hoàn toàn không có hô hấp.
Nghe nói, khi bọn họ còn sống là một đôi người yêu đồng tính vô cùng ** *n.

Không thể cùng sinh, nhưng có thể cùng chết.

[ Hoàn thế giới 1 ]

(02/02/2021 - 04/03/2021)

----------------------------

Chiêu: Vậy là xong thế giới 1. Thế giới 2 sẽ được mình đăng tiếp tục ở tuần sau, tuần này mình dành thời gian Beta lại và điều chỉnh một chút. Mình biết mình edit không được mượt có rất nhiều sạn, mong mọi người có thể bỏ qua cho mình.
 
Back
Top Dưới