Ngôn Tình Nam Chính Cặn Bã Bị Bệnh Kiều

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Nam Chính Cặn Bã Bị Bệnh Kiều
Chương 65-2


Ca ca của anh đến lớn như vậy, từ lúc nào mà có thể bị người khác khi dễ thảm đến như vậy? Là người đứng đầu Phí gia, lại vì câu nói của một cô gái mà ngay cả tính mạng cũng không màng tới. Phí Sư đã ở bên cạnh Phí Hiên rất nhiều năm, từ nhỏ anh đã có quan niệm Phí Hiên chính là trụ cột mà cả Phí gia trông cậy vào. Anh có thể không tức giận sao? Đối với Phí Hiên không dám, nhưng người ngoài sẽ không tha!

Không thể mở não ca ca rồi cắt đứt dây thần kinh cảm xúc được. Toàn bộ lưng anh đều bị bỏng, cả người bị quấn băng gạc trắng như xác ướp, lượn một vòng đến quỷ môn quan, sau khi tỉnh dậy, câu đầu tiên lại hỏi về An Sênh.

Phí Sư không rõ, tình yêu dĩ nhiên đẹp, nhưng thực sự có thể khiến người ta phát cuồng như vậy sao?

Phí Hiên gặng hỏi, Phí Sư không dám trả lời, nhưng cũng không có ý định lừa anh nên đã nói sự thật.

Sau đó Phí Hiên tức giận đến ngất đi.

Phí Sư biết lần này mình gặp đại nạn, không dám chậm trễ, nhanh chóng đi gọi bác sĩ, sau đó cúi đầu tự mình đi đến đồn cảnh sát.

An Sênh đang thu mình trong góc nhà giam. Đến giờ ăn, những người khác đang ăn, nhưng cô chọn nhịn đói.

Không phải cô không đói, cũng không phải cô ghét đồ ăn ở đây, mà vì có một chị bị hôi chân, mùa đông cũng không sợ bị lạnh cóng, thích cởi giày. Mùi thối kia cách xa mười dặm còn nghe thấy, lại thêm mùi đậu phụ thối, quả thực là “nhân gian tuyệt vị”.

An Sênh mặc dù không uống nước nhưng nửa đêm vẫn đi tiểu. Cô thật sự không thể nôn, nếu không cô nhất định sẽ nôn.

Dạ dày cũng hơi đau. Nói thật, hiện tại cô không nghĩ ra được món ngon nào, trừ mấy món “hắc ám” của Phí Hiên.

Viên cảnh sát gọi cô. Lúc nhìn thấy Phí Sư, An Sênh không hề ngạc nhiên chút nào. Phí Hiên bày ra việc này, sẽ không đến mức muốn một chuyện tình cuồng nhiệt trong tù, sẽ không thật sự đem cô giam trong đây, nên sẽ đưa cô ra ngoài.

“Chó săn” của anh tới đón cũng xem như hợp tình hợp lý.

An Sênh đi theo Phí Sư ra cửa, đến sảnh trước, viên cảnh sát vẫn rất công chính, hoá giải xung đột. Dù sao không biết Phí Sư đã nói gì, viên cảnh sát đã trả lại tiền nộp phạt và ngỏ ý muốn cô tha lỗi.

An Sênh suy nghĩ một chút rồi đưa ra một điều kiện.

"Trong phòng giam của tôi, có một chị gái tên là cái gì mà Lã Chi.” An Sênh nói, "Anh đi giặt tất cho cô ta, tôi sẽ tha lỗi cho anh."

Cảnh sát và Phí Sư đồng thời sửng sốt, An Sênh xuỳ cười một tiếng, "Tôi có thể đi rồi chứ?"

"Có thể."

An Sênh trực tiếp đẩy cửa rời đi, đứng ngoài đồn cảnh sát bắt taxi. Lúc Phí Sư đuổi tới, lái xe đã đến bên cạnh cô, mở cửa cho cô lên xe.

An Sênh trực tiếp coi anh như không khí. Vô luận Phí Hiên muốn giở trò gì, cô thật sự không có ý định tiếp tục bồi anh.

Đến Phí Hiên còn vô phương níu kéo An Sênh, huống chi là Phí Sư, lại càng không thể bắt cô lại. Nói chuyện thì cô làm như không nghe thấy.

An Sênh đi vào một trung tâm mua sắm, mua một bộ quần áo để thay. Sau đó tiến vào một khu suối nước nóng.

Chỉ cần có ba mươi tệ mà có thể tắm rửa và nghỉ ngơi. An Sênh tắm rửa thơm tho, chắc chắn không còn mùi hôi chân, mới mặc quần áo vào đi xông hơi.

Phí Sư theo vào, An Sênh xem anh như không khí. Anh có nói gì cô cũng không tin, đưa cái gì cô cũng không xem. Cô cũng không có ý định trốn. Tiệm bánh ngọt ở đây, cha mẹ cô cũng ở đây, cô sẽ không trốn nữa. Chỉ cần cô không phối hợp, trừ phi Phí Hiên giết cô, bằng không sẽ không thể ép cô đi vào khuôn khổ.

Hồi lâu sau, Phí Sư thực sự bất lực, đành phải trở lại bệnh viện trước. Đến bệnh viện, anh tình cờ gặp Phí Lam Lam đến thăm Phí Hiên, nhớ tới quan hệ của cô và An Sênh rất tốt, vội vàng cầu xin cô.

"Anh nói cái gì cô ấy cũng không tin. Em có thể đi cùng anh được không?"

Vốn Phí Lam Lam cũng định đi tìm An Sênh. Lần này Phí Hiên bị thương không nhẹ, nhìn ảnh chụp vết thương lúc chưa xử lý, thật sự bị doạ không ít.

Anh bây giờ vẫn còn hôn mê, toàn thân bất động, chỉ có thể ngủ thiếp đi. Nếu hết thuốc giảm đau, Phí Lam Lam không dám nghĩ đến sẽ đau thành cái dạng gì.

"Được rồi, cô ấy ở đâu?"

"Câu lạc bộ suối nước nóng Thuỷ Vận." Phí Sư nói.

Phí Lam Lam nhanh chóng gửi một tin nhắn cho An Sênh, đại khái nói mọi việc đều là thật, bảo cô sẽ đến đón. Sau đó theo Phí Sư đến chỗ An Sênh.

An Sênh đang ăn trong nhà hàng ở suối nước nóng. Sau khi giằng co ở nhà giam, bây giờ cô mới có khẩu vị. Mới ăn được một nửa, thấy tin nhắn của Phí Lam Lam gửi đến, động tác nhai thức ăn dừng lại.

—— Ca ca của mình đang ở bệnh viện, bị thương rất nghiêm trọng, bây giờ còn đang hôn mê. Phí Sư không nói dối cậu.

An Sênh nuốt thức ăn dở dang trong miệng, ngay cả mùi vị như thế nào cũng không biết, có chút máy móc cầm cốc nước lên uống một ít. Trái tim vốn đã yên tĩnh từ tối qua bỗng nhiên đập loạn xạ.

Phí Lam Lam không có khả năng nói dối cô, nhưng An Sênh nhìn tin nhắn này cũng không hoàn toàn tin tưởng. Phí Hiên quá giảo hoạt, Phí Lam Lam lại sợ anh như vậy, mượn di động của cô để gửi tin nhắn cũng là chuyện bình thường.

Lúc sau, cô ăn không biết mùi vị gì, một mực chờ Phí Lam Lam. Đến khi nhìn thấy Phí Lam Lam và Phí Sư vội vã từ bên ngoài đi tới, An Sênh mới hoàn toàn tin Phí Hiên đang bị thương.

Thật như lời Phí Sư nói lúc sáng sao? Bị bỏng rất nặng, hít khí độc làm tổn thương thực quản và phổi sao...

An Sênh đổ mồ hôi, sắc mặt vốn hồng nhuận, theo bóng dáng hai người đang chạy tới gần dần dần chuyển sang trắng bệch.

Giờ phút này, đầu óc rối loạn, cô thà rằng tất cả chỉ là cái bẫy của Phí Hiên, là anh đang lừa cô.

Nếu thực sự là một vụ nổ gas, Phí Hiên...

Phí Sư và Phí Lam Lam đi vào, An Sênh đã từ chỗ ngồi của mình đứng lên. Sau đó, Phí Sư dẫn đầu xuống lầu thanh toán hóa đơn. Còn Phí Lam Lam dìu An Sênh, nắm chặt tay cô xuống lầu.

Dọc đường đi, Phí Lam Lam nhẹ nhàng an ủi An Sênh. Phí Sư thỉnh thoảng nhìn vào kính chiếu hậu, lơ đãng nhìn thấy thần sắc của An Sênh, nhất thời sửng sốt.

Trên thực tế, anh cũng chỉ là một người ngoài cuộc, không cảm giác được An Sênh thích ca ca đến nhường nào. Dù sao ca ca của anh cũng đã làm nhiều việc quá đáng, nhưng An Sênh luôn làm như không để tâm.

Cô vẫn có thể nói cười vui vẻ, trông nom cửa hàng bánh, còn có thể thông đồng với người khác, còn có thể tha thứ.

Theo quan điểm của Phí Sư, nếu thực sự thích, những việc đó là không thể tha thứ. Nếu thực sự quan tâm, làm sao có thể dễ dàng tha thứ như vậy?

Phí Sư chưa trải qua hai kiếp sống, không có tâm trạng giống An Sênh. Nên anh không hiểu có một số người trân trọng những gì họ có được đến mức nào, đến khi nó bị hỏng và mục nát. Chỉ cần đó là những điều tốt đẹp, họ sẽ không nỡ lòng nào buông bỏ.

Sự bao dung và dịu dàng trong chuyện này, người ngoài cuộc không bao giờ có thể thấu hiểu được. Chỉ có Phí Hiên mới biết An Sênh dung túng, cũng biết trên đời này, ước chừng chỉ có cô là người duy nhất chấp nhận anh, không phải cố gắng chấp nhận anh, không phải nhẫn nại chấp nhận anh, mà bởi vì yêu anh mới chấp nhận anh.

Phí Hiên không biết tại sao An Sênh lại có thể bao dung và ngoan cường như vậy. Anh không đồng ý buông tay, vì sự bao dung và cứng cỏi ấy của cô, anh chưa từng thấy qua.

Và Phí Sư không thể cảm nhận được điều này, nên anh vẫn luôn không hiểu.

Cho đến giờ phút này, nhìn thấy vẻ mặt An Sênh, Phí Sư như hiểu ra.

An Sênh không có vẻ sợ hãi, không lo lắng, không khóc, không run rẩy, thậm chí thần sắc tái nhợt khi anh mới bước vào suối nước nóng bây giờ cũng đã khôi phục lại.

Phí Lam Lam vẫn luôn an ủi cô, thậm chí thỉnh thoảng cô còn an ủi ngược lại. Bộ dáng thoạt nhìn có vẻ lãnh đạm này, nhưng chỉ cần liếc mắt nhìn thêm sẽ phát hiện, cô không phải kiểu người sẽ gào thét hô hoán khi vui buồn, mà chỉ lặng lẽ chịu đựng.

Ít nhất thì Phí Sư đã nhìn ra. Chỉ bằng cái liếc mắt đã có thể đủ chắc chắn, dù ca ca có biến thành bộ dạng như thế nào đi chăng nữa, cô gái này có lẽ sẽ không khóc nhóc để người ta biết cô đau buồn như thế nào.

Trên đời này, nam nhân và nữ nhân có cái gì khác biệt? Khi còn thiếu niên, cả hai đều ỷ vào cha mẹ. Tính cách mạnh mẽ và yếu đuối, có thể một phần do trời sinh, có lẽ một phần khác do tự trong bản thân người đó. Nhưng ảnh hướng lớn nhất là trong quá trình trưởng thành, thế giới bên ngoài tác động đến tư tưởng của cả nam nhân và nữ nhân.

Bạn là con trai, bạn phải mạnh mẽ.

Bạn là con gái, bạn không được thô lỗ.

Bạn là một người đàn ông, bạn phải xây dựng sự nghiệp và nuôi gia đình.

Bạn là phụ nữ, bạn phải hiền lương thục đức giúp chồng dạy con.

Nhưng những định nghĩa tính cách này không phải được mang ra từ cuộc sống, mà là do di truyền, ảnh hưởng của xã hội, rất bình thường.

Trên thế giới này, hai người kết hôn với nhau, chính là hỗ trợ nhau, bước đi trên con đường không xác định phía trước. Đàn ông không phải là mình đồng da sắt, bất khuất trước giông bão. Và phụ nữ cũng không nhất định là đậu phụ, vừa chạm liền nát.

Trên con đường hỗ trợ nhau, ai chẳng muốn lúc bản thân chẳng may ngã xuống, người bên cạnh có thể nâng họ đứng lên, cùng đợi vết thương được chữa lành. Chứ không phải là vứt bỏ họ lại để tìm chiếc ô tiếp theo.

Sự mạnh mẽ đó không phải thể hiện ở năng lực, không phải ở thể chất, không phải ở sự gan dạ và khôn ngoan, mà ở tấm lòng thấu hiểu và cảm thông.

Đều nói hai người yêu nhau, là tự cắt đôi bản thân để tạo thành một vòng tròn hoàn chỉnh. Tất nhiên đây là một cách. Nhưng ngoài ra, hai vòng tròn hoàn chỉnh có thể lăn cạnh nhau, cùng nhau trải qua va chạm, dù có xóc nảy cũng không tách rời, không phải sẽ tốt hơn sao?

Bây giờ Phí Sư mới hiểu lý do tại sao ca ca lại phát cuồng vì An Sênh đến như vậy. Một người sống mà không phụ thuộc vào anh, thậm chí còn thể xả thân vì anh, ai lại không muốn?

Loại tình cảm này, Phí Sư chỉ vô tình nhìn thoáng qua, nhưng đã cảm thấy thật sự hâm mộ.

Xe chạy như bay suốt đoạn đường, cuối cùng cũng đến bệnh viện. Lúc ba người đến phòng bệnh, vừa vặn gặp bác sĩ trưởng đi ra.

"Bệnh nhân vừa tỉnh, không nên k1ch thích quá mức. Từng người một vào, nhiều nhất là 15 phút, bệnh nhân cần nghỉ ngơi.”" Bác sĩ chỉ tay về phía Phí Sư nói, "Cậu là người nhà phải không? Theo tôi lấy bệnh án phổi, nhân tiện nói về phương án điều trị cụ thể."

Phí Sư đi theo bác sĩ, Phí Lam Lam đứng đợi bên ngoài, còn An Sênh thay quần áo vô khuẩn, bước vào phòng ICU*.

*Phòng ICU: ICU là phòng chăm sóc tích cực với công nghệ kỹ thuật hiện đại nhằm cứu sống bệnh nhân có bệnh lý cực kỳ nặng ảnh hưởng tính mạng.

Phí Hiên nằm giữa đống máy móc thiết bị y tế. An Sênh vừa vào phòng, mắt nhìn lưng anh đầu tiên. Liếc mắt một cái, chỉ nhìn thấy một mảng băng gạc trắng xoá. Cảm xúc cô cố kìm nén trong nháy mắt như dời núi lấp biển, bao phủ cả người cô.

Phí Hiên làm hại rất nhiều người. Người này, đối với bản thân rất ngoan độc, giảo hoạt, bao nhiêu lần doạ người, nhưng thật ra chẳng có gì nguy hiểm cả. An Sênh cứ nghĩ bản thân cô gần như đã miễn dịch.

Ngoại trừ lần đầu tiên xuyên không vô tình kéo anh để chắn dao, đây vẫn là lần đầu tiên anh bị thương nặng như vậy. Lúc này, An Sênh mới nhận ra, không phải cô bị tê liệt và miễn dịch, chỉ là... cô không thể chịu đựng được.

Lưng Phí Hiên nhẹ nhàng phập phồng. Không biết có phải vì quá đau hay không, cô đứng một lúc trong căn phòng yên tĩnh này cũng có thể nghe thấy tiếng hừ nhẹ, gần như không nghe thấy.

An Sênh lặng lẽ đến gần Phí Hiên, đi vòng qua giường. Quả nhiên anh đã tỉnh, chẳng qua đôi mắt sắc bén vốn xinh đẹp đang híp lại, vô thần, không có tiêu cự.

Anh dường như vẫn chưa chú ý đến An Sênh, có lẽ biết có người đến, nhưng chỉ cho đó là y tá.

Mãi cho đến khi An Sênh đứng bên người, anh vẫn không liếc mắt nhìn một cái.

Cô đỡ đầu giường, chậm rãi ngồi xổm xuống, chiếm cứ tầm mắt anh. Lúc này, cuối cùng Phí Hiên mới dời tầm mắt nhìn cô.

Không có ánh mắt chằm chú, chỉ dừng một chút trên khuôn mặt gần trong gang tấc, sau đó anh há miệng thở d ốc, lời còn chưa nói ra, nước mắt đã theo khoé mi chảy dài.

An Sênh vươn tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho anh, nhỏ giọng hỏi: "Tại sao anh không đi ra?"

Trên đường đi, Phí Lam Lam đã đem đầu đuôi câu chuyện nói hết với An Sênh, kể cả việc Phí Hiên không chịu rời khỏi hiện trường vụ cháy. Phí Lam Lam nói rất khéo léo, không cố ý nhưng đặc biệt cảm động, đem hành động ngốc không muốn sống của Phí Hiên nói thành sự hy sinh bi tráng.

An Sênh không dễ bị lừa như vậy, nhưng không thể phủ nhận, lúc ấy tâm rối như tơ vò, nghe xong những lời đó quả thực càng lo lắng hơn.

Phí Hiên cố hết sức chuyển tầm mắt nhìn An Sênh, ngón tay vừa động, nhưng toàn thân đều bị băng gạc trói buộc, có chút khó khăn sờ mặt cô.

Anh há miệng thở d ốc, nói một câu.

Bởi vì cổ họng và thực quản bị khí độc làm tổn thương, anh nói không ra âm thanh. Dù không có khí lực, nhưng từng lời đều rất nghiêm túc.

- --- may mắn em không ở đó.

Anh không bao giờ muốn nhốt em lại nữa, bởi vì anh đã thử qua. Một khi có nguy hiểm, anh thậm chí ngay cả bảo vệ em cũng làm không được.

- Hết chương 65-
 
Nam Chính Cặn Bã Bị Bệnh Kiều
Chương 67


Phí Hiên đã thành thế này, khẳng định không thể ăn này ăn nọ được. Thực quản và cổ họng của anh bỏng rát, dù có ăn được cũng phải nghe theo lời dặn của bác sĩ. Đêm hôm khuya khoắt mang theo cái bình nước không rõ nguồn gốc lẻn vào, còn lợi dụng lúc người ta ngủ say, bất kể từ góc độ nào mà nói, đều không giống như làm chuyện gì tốt.

An Sênh có chút lo lắng li3m môi, hai người nhìn nhau gần trong gang tấc. Ánh mắt Phí Hiên chỉ thoáng qua một chút kinh ngạc, sau khi nhìn rõ là An Sênh, anh thậm chí còn lộ ra vẻ ôn nhu.

An Sênh nhìn vào mắt anh, tâm theo đó như nhũn ra. Trong mắt anh là tin tưởng tuyệt đối. Cô cũng không cảm thấy chột dạ nữa, trực tiếp tiến đến gần môi Phí Hiên, đẩy phần nước còn lại trong miệng vào miệng anh.

Cô tuỳ tiện bịa một câu, "Đây là protein do bác sĩ kê đơn, chuyên chữa lành vết thương ở cổ họng và thực quản của anh. Ban ngày hộ lý quên, bây giờ anh uống đi.”

Phí Hiên nhìn thoáng qua bình sữa trên tay An Sênh. Thứ đó hiển nhiên không có mùi vị như sữa. Nói chính xác hơn, nó không có chút hương vị nào cả. Nếu cô dùng bình đựng của bệnh viện thì anh sẽ thực sự tin tưởng.

An Sênh cũng ý thức được cái chai trong tay cô có chút “không hợp quy”, thậm chí còn quên không xé nhãn hiệu.

Cô vội vàng dấu tay ra sau lưng, định giải thích với Phí Hiên, nhưng cổ họng anh vừa động, nghe “ực” một tiếng, anh ngoan ngoãn nuốt chất lỏng không rõ vào miệng.

An Sênh:...

Cô mỉm cười, vươn tay nhéo nhéo khuôn mặt gầy gò của anh, trong lòng khẽ gợn sóng.

Nếu bạn trai bị bệnh thần kinh, thật ra cũng có ưu điểm. Anh ấy sẽ tin tưởng bạn vô điều kiện, biết rõ không đúng nhưng vẫn chọn điên cùng bạn, thậm chí còn không cần một lý do chính đáng.

Có cảm giác như uống rượu độc nhưng vẫn nở nụ cười.

Thấy anh hợp tác như vậy, An Sênh dứt khoát đưa tay lên phía trước, cái gì cũng không giải thích, trực tiếp mở nắp chai, đặt miệng chai kề vào miệng anh.

Dỗ anh, "Ngoan, anh uống hết nửa chai này đi."

Phí Hiên chớp chớp mắt, nhưng không có ý tứ muốn uống, cứ như vậy nhìn chằm chằm vào…môi An Sênh.

Hai người ngay lúc này, khó có được loại ăn ý như vậy. An Sênh ngay lập tức hiểu được suy nghĩ của anh.

Đây là muốn cô dùng miệng bón.

An Sênh có chút dở khóc dở cười, nhưng chỉ cần Phí Hiên không hỏi cô nguồn gốc của chai nước này, bón bằng miệng không thành vấn đề.

An Sênh đưa chai nước lên miệng, nhấp một ngụm nhỏ, sau đó dưới ánh mắt như phát sáng của Phí Hiên, tiến sát đến bên môi anh.

Phí Hiên cực kỳ phối hợp khẽ hé miệng, An Sênh đẩy nước vào, anh ngoan ngoãn nuốt xuống.

"May anh không phải là hoàng đế thật." An Sênh uống mấy ngụm thì hết bình nước dinh dưỡng, liền vỗ vỗ cái trán Phí Hiên, "Nếu anh là hoàng đế thật, không biết sẽ hoang đường thành cái dạng gì..."

Phí Hiên nhếch khóe miệng, trên môi vẫn còn dính một chút nước dinh dưỡng. Anh li3m li3m môi, An Sênh lấy khăn giấy ra lau cho anh. Nhưng anh lại hơi cúi xuống tiếp tục nhìn chằm chằm vào môi cô, ánh mắt như hai móc câu nhỏ.

An Sênh bị anh câu dẫn, cúi đầu, một lần nữa phủ lên môi Phí Hiên. Lần này, không phải đơn thuần là bón nước, mà giống như cắn m*t. Hai đầu lưỡi triền miên cuốn lấy nhau, mặt đỏ tim đập.

Phí Hiên rất mạnh mẽ, An Sênh luôn biết điều đó, và cũng chưa bao giờ chịu được dáng vẻ này của anh. Đợi đến khi cảm thấy thiếu dưỡng khí, anh mới hài lòng rút đầu lưỡi rời khỏi miệng cô. Cánh tay cô đặt bên giường có chút mềm nhũn, tay còn lại vô thức xoa chỏm tóc trên đỉnh đầu Phí Hiên, cảm giác rất thoải mái.

Hai đôi môi tách ra, hơi thở cả hai đều có chút hỗn loạn. An Sênh ghé vào bên giường, tỳ vào trán Phí Hiên, cọ cọ.

"Anh mau khỏe lại..." An Sênh hôn lên mặt Phí Hiên, "Chờ anh khoẻ lại, chúng ta sẽ không bao giờ cãi nhau nữa, được không?”

Đầu lưỡi Phí Hiên nhẹ nhàng chạm vào má thịt, khẽ gật đầu.

Anh không muốn nhốt An Sênh nữa, chính anh đã thử qua, trong lòng cảm thấy vô cùng kinh hãi.

Nếu người bị nhốt là An Sênh, nếu Phí Hiên không để lại chìa khóa cho cô trên tủ đầu giường, như vậy hiện tại người nằm đây chính là cô. Mà những vệ sĩ anh thuê, vì cầm tiền của anh, vẫn còn có lợi ích từ anh nên mới liều mạng để cứu anh. Nhưng nếu lúc đó người xảy ra chuyện là An Sênh, ngay cả Phí Hiên cũng không thể cam đoan, bọn họ có đem hết toàn lực để cứu cô giống như cứu anh không.

An Sênh và những món đồ trong bộ sưu tập của anh không giống nhau. Phí Hiên có thể chịu được việc mất đi những thứ đó, nhưng nếu chỉ cần nghĩ đến, cho dù chỉ là nghĩ, An Sênh bởi vì bị anh trói lại mà không thể được cứu ra ngoài, Phí Hiên liền sợ hãi đến nỗi mỗi tế bào đều cảm thấy đau đớn.

Cùng lắm thì về sau anh sẽ ủy quyền nhiều hơn, thuê thêm người quản lý, sắp xếp thêm nhiều người Phí gia đã tốt nghiệp đến làm việc trong công ty, theo Phí Sư học hỏi. Lúc ấy, anh sẽ thời gian ở bên cạnh cô.

An Sênh nhận được lời hứa của Phí Hiên, khoé miệng nở nụ cười tươi. Từ khi xuyên không đến bây giờ, giữa hai người đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, phân phân hợp hợp, ép buộc thật sự quá mệt mỏi, An Sênh không thể kiên trì thêm được nữa. Cũng may, Phí Hiên đã không làm cô thất vọng, anh thật sự đã nhận ra sai lầm của mình.

An Sênh không ngờ cô có khả năng “thần hoá” một tên bệnh kiều thành một trung khuyển Nhị Thập Tứ Hiếu* trong cuốn tiểu thuyết b3nh hoạn này. Nhưng chỉ cần Phí Hiên có dấu hiệu thay đổi, cô có đủ tự tin để làm anh thu liễm tính cách, hai người ở bên nhau một cách thoải mái.

*Nhị Thập Tứ Hiếu: là một tác phẩm trong văn học Trung Hoa kể lại sự tích của 24 tấm gương hiếu thảo do Quách Cư Nghiệp vào thời nhà Nguyên biên soạn. Ông nổi tiếng là một người con hiếu thảo, và sau khi cha mất ông đã xuất bản quyển này. Hầu hết các người con hiếu thảo là nam giới báo hiếu cho mẹ già.

Trên thực tế, trong quá trình đấu tranh này, An Sênh chưa bao giờ ôm kỳ vọng lớn. Trải qua cuộc hôn nhân ở kiếp trước, mặc dù cô sống lại cũng không tính là có bàn tay vàng, nhưng lúc xảy ra chuyện, cô vẫn dùng lý trí của bản thân, lấy góc độ của người xem, cân nhắc đánh giá việc được mất.

Cô không thích như vậy, vì như thế làm cô cảm thấy bản thân mình thật lạnh lùng và bạc tình, giống như một tên cặn bã.

Nhưng ngược lại bây giờ, An Sênh thầm cảm thấy may mắn vì bản thân đã thanh tỉnh. Chính vì sự tỉnh táo này, những chuyện Phí Hiên làm, không làm cô cảm thấy khổ sở quá nhiều. Cô đã đọc trước cuốn tiểu thuyết này, biết Phí Hiên là người như thế nào. Nhưng chính sự tường tận về anh đã làm cô buông lỏng điểm mấu chốt của mình. Mặc dù không đến mức bị Phí Hiên áp đảo hết lần này đến lần khác, nhưng cũng tạo ra điểm tựa để cô đấu tranh trong mối quan hệ này.

Cũng may, bây giờ vũng lầy đã qua, trước mặt chính là mặt đất vững chắc. Phí Hiên, người đã lột bỏ lớp vỏ đầy bùn, bên trong chỉ còn thịt mềm và hương thơm ngon ngọt. Cô đã nếm qua mùi vị đó một chút, nhớ mãi không quên, nên không cam lòng từ bỏ. Cuối cùng, cô cũng đã có thể nhấm nháp nó một cách ngon lành.

An Sênh mỉm cười, dứt khoát kéo ghế về phía sau một chút, ghé ở bên giường. Phí Hiên vẫn nhìn cô chằm chằm, dù chỉ là cái ót anh cũng cảm thấy mãn nguyện.

Trong mắt anh vẫn toát lên vẻ chiếm hữu mạnh mẽ như trước, nhưng những cảm xúc điên cuồng ấy đã bị nhốt trong bóng tối sâu thẳm nhất. Và hiện lên bên ngoài chỉ là ánh đèn lấp lánh, lưu luyến, lãng mạn mà ấm áp.

An Sênh không nói gì, trong phòng chỉ có âm thanh của máy móc y tế. Cô áp vào mặt anh, lẳng lặng hưởng thụ cảm giác ấm áp thiên tân vạn khổ mới có được này.

Cổ họng Phí Hiên vừa nhúc nhích đã cảm thấy đau rát, giống như có người cầm bàn chải cọ qua. Nhưng vừa rồi, sau khi được An Sênh cho uống thứ được gọi là protein kia, anh cảm thấy tốt hơn rất nhiều.

Lúc này mới thử mở miệng nói, "Anh chưa đánh răng..."

Không nghĩ tới lúc nói, tuy rằng âm thanh không lớn hơn được bao nhiêu, nhưng cũng không đến mức chỉ có thể làm khẩu hình miệng.

An Sênh nghe được âm thanh liền ngẩng đầu. Cô biết tác dụng của nước dinh dưỡng thần kỳ đó nên không có gì ngạc nhiên.

Cô nhìn Phí Hiên, vẫn cười, cảm thấy bản thân như con ngốc, cả trái tim như đang ngâm trong ôn tuyền*, sôi sùng sục.

*Ôn tuyền: suối nước nóng.

Phí Hiên cũng nhìn cô, chậm rãi nói: "Không có ai giúp anh chải..."

"Em không có ghét bỏ anh." An Sênh nói, cúi xuống m*t lấy môi anh.

Phí Hiên cũng cười rộ lên, nhẹ thở dài một hơi, sau đó mới nói: "Cuối cùng..."

Cuối cùng không ghét bỏ anh, thật không dễ dàng.

Hai người không biết cứ ngây ngô cười nhìn nhau như vậy trong bao lâu, cho đến khi An Sênh ngáp một cái, duỗi thắt lưng, Phí Hiên mới nói, "Em đi ngủ đi, không cần phải trông anh."

An Sênh lắc đầu, nắm lấy tay anh, "Em đã đổi ca với hộ lý rồi, cũng sắp đổi ca, anh mau ngủ đi, em sẽ trông chừng anh."

Phí Hiên không chịu ngủ, An Sênh không ngừng nhẹ nhàng dỗ anh, thấy anh thật sự bướng bỉnh, đành phải nói: "Anh cần phải nghỉ ngơi. Còn vết thương trên lưng, Phí Sư đã tìm bác sĩ nước ngoài, sẽ mang thuốc đến cho anh. Anh mau khoẻ lại, chúng ta sẽ đi chọn một ngôi nhà.”

Cô chưa dứt lời, ánh mắt của Phí Hiên đã sáng lên, như hai chiếc đèn pha," Chọn nhà?"

An Sênh nở nụ cười, "Đương nhiên, nhà của em đã bị cháy. Chúng ta sẽ chọn một căn vừa gần công ty anh vừa gần tiệm bánh của em, sau đó sửa sang lại…Anh thích phong cách gì, màu sắc nào…”

"Anh có vài căn..." Phí Hiên nói xong, có chút khẩn trương nhìn An Sênh. Cô luôn kiêng kị những thứ anh có. Nhưng anh đã vụng trộm dựa theo sở thích của hai người mà chuẩn bị vài căn nhà, phân bố trải rác khắp thành phố.

Phí Hiên nói, "Ngày mai anh sẽ bảo Phí Sư đưa tư liệu cho em, em thích cái nào sẽ sang tên..."

An Sênh ghé vào mắt Phí Hiên, hôn hôn.

"Không cần."

Trái tim Phí Hiên thắt lại, chợt nghe An Sênh nói, "Chuyển tên cái gì, một căn nhà đã nghĩ muốn mua chuộc em?”

Phí Hiên một mặt không hiểu, cho rằng anh đã chọc cô tức giận. Nhưng An Sênh lại mỉm cười, nói, "Tương lai, em sẽ là thiếu phu nhân của Phí gia. Anh là của em, toàn bộ Phí thị đều là của em, đừng có mơ tưởng chỉ dùng một căn nhà mà mua chuộc được em.”

Hốc mắt Phí Hiên ẩm ướt, An Sênh đây là thừa nhận anh, chấp nhận tài sản của anh. Anh gật gật đầu, nói “Tất cả đều là của em, cả đời này anh sẽ làm công cho em.”

"Ngoan..." An Sênh vươn tay lau nước mắt cho Phí Hiên.

Những ngày khó khăn đã qua, một ngày như một năm. Nhưng quãng thời gian tốt đẹp luôn thoắt cái như bay.

Ngày tháng trôi qua như nước, nháy mắt đã hai tháng trôi qua.

Vết thương của Phí Hiên gần như đã lành. Trừ việc anh vẫn không thể cúi thắt lưng, không thể nằm ngửa trong thời gian dài, nửa thân trên không được làm các động tác mạnh, anh mặc quần áo bệnh nhân đứng trước cửa sổ bệnh viện, nhìn qua giống như một người bình thường.

Phí Sư ngồi cách anh không xa, khép laptop lại, nói với anh: "Thủ tục xuất viện có thể làm rồi, hiện tại em..."

"Đợi một chút." Phí Hiên đưa mắt nhìn chằm chằm dưới lầu, nhìn thấy chiếc xe quen thuộc từ trong dòng xe cộ đi vào bãi đậu xe của bệnh viện, trên khóe mắt đuôi mày hiện lên vẻ vui mừng, "Chị dâu của cậu đến rồi, để cô ấy làm đi."

Phí Sư dừng lại, gật gật đầu, ôm laptop rồi đứng dậy, “Vậy em đi trước.” An Sênh không muốn gặp anh, ánh mắt cô nhìn anh như nhìn một con chó hoang cướp đường. Phí Sư đã nịnh nọt mấy lần, tặng đồ tốt cô cũng chưa dùng, thiếu chút nữa làm ca ca hiểu lầm anh đang muốn cạy góc tường…

Phí Hiên gật đầu. Phí Sư vừa đi vài bước, anh gọi lại, "Chờ chút, lần trước cậu nói, Lam Lam theo đuổi Đồng Tứ?"

Phí Sư đứng ở cửa, gật đầu nói: "Đúng vậy, lấy chiếc xe thể thao anh đưa, còn tặng hoa, dây chuyền..." Phí Lam Lam như hoá thành một quý ông vậy.

Phí Hiên chế nhạo, "Anh ta cũng xứng sao? Gần nhất không phải vừa hợp tác với Tống gia sao? Tối nay sắp xếp một cuộc hẹn cho tôi và Tam thúc (ba của Đồng Tứ), chuyện lần này anh ta chiếm được tiện nghi lớn như vậy, tôi thật ngứa mắt.”

Phí Hiên nói, "Tôi muốn hỏi Tam thúc một chút, làm sao mà gia giáo Đồng gia bọn họ lại không tốt như vậy.”

Phí Sư gật đầu, lên tiếng trả lời, bước ra khỏi phòng.

Phí Hiên giơ hai tay lên, nhìn vết thương chưa lành trên lưng. Anh hơi vươn vai, tâm tình vui vẻ nhìn thời tiết không một bóng mây cũng thật đẹp.

Một lúc sau, An Sênh mở cửa đi vào.

Cô mặc một chiếc áo bành tô lông cừu màu hồng nhạt. Vừa bước vào phòng, cô đã cởi áo khoác, bên trong là một chiếc váy kiểu hoàng gia với ren quanh cổ. Mái tóc gợn sóng, lớp makeup cùng tone hồng với chiếc áo bành tô, cả người cô toát lên sự xinh đẹp tinh xảo khiến người khác không thể rời mắt được.

Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là mẫu hình mà Phí Hiên thích. Quần áo và phụ kiện đều là do anh cho người mua, bao gồm cả những viên kim cương đính trên chiếc nơ con bướm cài trên mái tóc xoăn của cô, đều là kim cương thật. An Sênh cách một lúc lại đưa tay sờ, cô sợ mình sơ ý đánh mất.

An Sênh mang theo hộp cơm giữ nhiệt, vừa vào phòng, Phí Hiên đã huýt sáo, ôm cánh tay, nhẹ nhàng dựa vào cửa sổ, nhướng cao mày nhìn về phía An Sênh, khóe mắt đuôi mày bày ra vẻ lưu manh.

An Sênh mặc kệ anh, bình tĩnh đặt đồ ăn trên bàn nhỏ, dọn cơm như cũ. Phí Hiên nhìn một hồi, trong lòng lại càng cảm thấy ngứa ngáy, đi đến bên cô, đưa tay ôm cô từ phía sau, liếc nhìn cánh cửa đang đóng lại, ngón tay trực tiếp luồn vào dưới gấu váy.

An Sênh hất tay anh ra, thở dài, nói không nên lời, "Anh thật sự càng ngày càng lưu manh, nhanh ăn cơm thôi.”

Phí Hiên rầm rì dán sát vào người cô, “Nếu cả ngày em nhìn anh khoả th@n lắc lư trước mắt, còn không ăn, khẳng định cũng là tên lưu manh.”

"Em không khỏa thân!" An Sênh sửng sốt, "Em ba tầng trong ba tầng ngoài, bây giờ lại đang là mùa đông, anh nghĩ đi đâu vậy hả!”

"Hừ…" Phí Hiên cắn tai An Sênh, "Chỉ cần em xuất hiện trước mặt anh, mặc hay không mặc đều như nhau..."

"Cút đi!" An Sênh cười mắng.

"Anh đi toilet." Phí Hiên vừa nói vừa ôm An Sênh, "Em đậy nắp đồ ăn lại, một lát sẽ nguội mất.”

"Anh đi đi, nhân tiện rửa tay, nguội cái gì chứ?" An Sênh nghi ngờ.

Phí Hiên chậc một tiếng, đặt cái hộp cơm lại rồi vặn nắp, sau đó vòng tay qua cổ An Sênh, kéo cô đi vào toilet.

"Anh làm gì vậy... Này..."

An Sênh bị kéo đến toilet, cổ bị Phí Hiên ôm, sợ đụng trúng vết thương của anh nên cô không dám giãy dụa, chỉ có thể thuận theo sức lực của anh, nhỏ giọng khuyên, "Đừng làm loạn..."

"Không làm loạn." Phí Hiên ôm An Sênh đứng trước cửa nhà vệ sinh, dán bên tai cô, nói một câu lưu manh.

- Hết chương 67-
 
Nam Chính Cặn Bã Bị Bệnh Kiều
Chương 68


Khi hai người ra khỏi phòng tắm, Phí Hiên cảm thấy cực kỳ mỹ mãn. Còn An Sênh sắc mặt ửng hồng, nước nhỏ xuống từ ngón tay, bị anh vừa ôm vừa đẩy từ phía sau đến bên cạnh chiếc bàn nhỏ.

"Ăn thêm một chút với anh." Phí Hiên nói, "Anh ăn một mình rất chán..."

"Nhưng trước khi tới em đã ăn rồi..." An Sênh nói, "Em... Này anh đừng cắn. Được được được, em ăn."

Sau khi giải cứu đôi tai đáng thương từ miệng Phí Cẩu, An Sênh ngồi trên giường bệnh, đối diện cái bàn nhỏ. Phí Hiên đặt hộp cơm giữ nhiệt lên bàn, bên trong đều là các món ăn yêu thích của anh. An Sênh đã chuẩn bị trong cửa hàng trước khi đến.

Lấy đôi đũa ra, Phí Hiên ăn cái gì cũng ngon, sau đó còn nhét đồ ăn vào miệng An Sênh. Cô bất đắc dĩ há miệng, chậm rãi nuốt đồ ăn mà anh đưa tới. Rõ ràng là do cô tự làm, cũng đã nếm thử ở cửa hàng rồi, nhưng được chính tay anh gắp cho, cảm giác như được thêm đường, ngọt ngào không thể giải thích được.

"Sắp tới sinh nhật anh đúng không?" An Sênh đột nhiên nói.

Phí Hiên dừng lại, ngẩng đầu nhìn cô, chậm rãi nói: "Anh không có tổ chức sinh nhật."

Khi còn nhỏ, mỗi lần đến sinh nhật, Phí La Minh đều tự ý mời bạn học của anh đến nhà chơi. Nhưng trong nhà lại nhiều trẻ con như vậy, bạn học đến chơi, muốn giấu cũng không giấu được. Mỗi lúc ấy, Phí Hiên đều cảm thấy xấu hổ vì gia đình của anh, cảm thấy nó thật xấu xí. Nhưng cái xấu xí này là thứ mà anh không thể nào thay đổi được.

Có lần, Phí Hiên nghe được một ít lời đồn đãi khó nghe. Vì vậy, anh không còn tổ chức sinh nhật nữa. Nhiều năm như vậy, mặc dù anh đã trưởng thành, nhưng chuyện này vẫn giống như vết thương mưng mủ theo năm tháng, được che đậy dưới lớp quần áo, không dám mở ra.

An Sênh sửng sốt một chút. Cô vừa biết sinh nhật của Phí Hiên từ chỗ Phí Sư. Khi trước, lúc hai người còn hoà thuận, An Sênh có hỏi qua, nhưng Phí Hiên không chịu nói, hoặc nói qua loa, hoặc nói chưa tới.

"Bởi vì..." An Sênh nhìn thần sắc có chút ảm đạm của anh, cũng không truy hỏi đến cùng nữa. Cô không muốn vạch vết sẹo của anh. Cô muốn anh tự nguyện nói với cô.

Bữa ăn trôi qua trong yên tĩnh. An Sênh và Phí Hiên lại ngây người một hồi, dựa vào nhau cười đùa một lúc, cảm xúc của anh mới khôi phục. Lúc này, cô chuẩn bị đi.

"Anh đã có thể xuất viện." Phí Hiên nói, "Em đi làm thủ tục xuất viện cho anh đi."

"Anh ở thêm hai ngày nữa." An Sênh lắc đầu, "Em vừa kiểm tra, vết thương trên lưng anh xung quanh không sao cả, nhưng ở giữa vẫn còn sưng đỏ. Anh không cảm thấy căng sao?"

"Không sao," Phí Hiên nói, "Anh muốn về nhà," ánh mắt anh sáng lấp lánh, "Trở về nhà của chúng ta."

An Sênh nở nụ cười, "Gấp cái gì, dù sao sớm muộn gì cũng phải trở về. Hơn nữa, nước tiểu của anh quá vàng, bình thường uống nước cũng nhiều mà, em phải đi hỏi bác sĩ."

Cô bắt đầu càm ràm như bà mẹ già, "Hiện tại anh cảm thấy không có việc gì, đó là do anh còn trẻ. Lúc trẻ không chú ý, về già sẽ gặp phải vấn đề."

“Đời này, em thực sự không muốn đến bệnh viện nữa, ít nhất là cho đến khi em 50 tuổi.” An Sênh nói, “Anh cứ khoẻ hoàn toàn rồi lại nói chuyện.”

Phí Hiên không nói gì nữa, đôi mắt gợn sóng nhìn An Sênh, đặc biệt nhu thuận gật đầu. Anh rất thích An Sênh như vậy. Đối với người bình thường mà nói, có lẽ đây là những lời nghe đến phát chán khi còn nhỏ, nhưng Phí Hiên chưa từng nghe qua.

Thời thơ ấu là giai đoạn hình thành tính cách của một con người. Cha mẹ và thế giới bên ngoài đều ảnh hưởng sâu sắc đến chúng. Nó giống một cái búa to vô hình, từng chút từng chút một nện vào tính cách của trẻ con, hoặc hoạt bát, hoặc yếu đuối, hoặc thiện lương, hoặc tà ác. Những điều này, khó có thể thay đổi được.

Phí Hiên khuyết những thứ này, bây giờ nhận được từ An Sênh, anh như con cá thiếu nước, luôn khát khao và tham lam.

"Anh có nghe thấy không?" An Sênh nhìn vẻ háo sắc của Phí Hiên, xoa xoa mặt, giọng nói mang theo sủng nịnh, hỏi: "Anh có thích phong cách hôm nay của em không?"

Phí Hiên gật đầu, nhìn chằm chằm cô, hàng mi khẽ chớp, "Thích... muốn..." làm.

Chữ cuối cùng anh không nói ra, chỉ là khẩu hình miệng. Nhìn vậy, An Sênh lập tức cười mắng, "Cút đi!"

"Ở lại quan sát thêm hai ngày nữa, em sẽ đi thảo luận với bác sĩ một chút, dặn dò hộ lý trông chừng mấy chỉ số, sau đó lại làm thủ tục xuất viện, được không?”

"Được." ánh mắt anh từ cằm cô trượt xuống, "Em ngực lớn, em quyết định."

"Phí Hiên, anh có thể đứng đắn một chút được không!" An Sênh gầm nhẹ, xoay người mở cửa đi ra ngoài, nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn. Phí Hiên này... thật đáng yêu.

Quá đáng yêu, An Sênh vừa đi ra ngoài vừa nghĩ.

Cô định tạo cho Phí Hiên một bất ngờ. An Sênh có thể đoán được tại sao anh lại từ chối tổ chức sinh nhật. Còn có thể vì sao? Phí Hiên không có tình sử gì, cũng không xảy ra việc ngoài ý muốn trí mạng gì. Do vậy, chỉ có thể vì gia đình của anh.

Trong một gia đình đầy con ngoài giá thú như vậy, cô không thể tưởng tượng được, rốt cuộc anh đã trải qua những gì mà lại biến thành cái dạng như bây giờ.

Cô không muốn đi vạch trần vết sẹo của anh, chỉ muốn tận lực chữa lành nó. Cô không có bản lĩnh đi cứu vớt linh hồn của một người, nhưng cô muốn Phí Hiên trải nghiệm tất cả các nghi thức mà một người bình thường có.

Sinh nhật, lễ hội, kết hôn, và có lẽ còn có ngày kỷ niệm,… tất cả mọi thứ, những gì nên làm vào dịp lễ. Tất cả những điều này mới tạo thành cuộc sống.

Cũng giống như việc ăn sủi cảo vào Tết Nguyên Đán, Trung thu vào đêm rằm, sinh nhật sẽ được nhận quà và ăn bánh ngọt.

Nghĩ đến đây, An Sênh nở nụ cười thật tươi. Thật ra, gần đây cô bề bộn nhiều việc, đặc biệt bận. Bây giờ cô chuẩn bị một bất ngờ lớn cho anh, cô có thể tưởng tượng ra, Phí Hiên nhất định sẽ hạnh phúc đến phát điên.

Những ngày này, cô đang chuẩn bị mọi thứ. An Sênh xuống lầu, đi về phía bãi đỗ xe, cân nhắc lại kế hoạch tạo bất ngờ. Nó có thể hơi rập khuôn không mới mẻ gì, nhưng dù sao Phí Hiên cũng không có kinh nghiệm trong những việc này. Nên anh chắc chắn sẽ vui vẻ đáp lại, sẽ vui vẻ đến phát khóc…

"Thực sự làm cho người ta... đau lòng a..." An Sênh lẩm bẩm một mình, vừa định mở cửa xe, đột nhiên cô bị một bàn tay khác đè lại.

"Tôi nghĩ tôi cần phải nói chuyện với cô một chút."

Giọng nói của người này tựa hồ như cố ý đè thấp, nghe vào tai lại có loại thành thục từ tính. Trong nháy mắt trước khi quay đầu lại, An Sênh hoảng hốt cảm thấy hình như cô đã từng nghe qua giọng nói này.

Vừa quay đầu lại nhìn, cô kinh ngạc chớp chớp mắt, nghĩ thầm quả nhiên đã từng nghe qua. Người này không phải ai xa lạ, hóa ra là Phí La Minh.

Bởi vì quan hệ hiện tại giữa cô với Phí Hiên, An Sênh lễ phép khắc chế biểu cảm không quá muốn nhìn thấy ông trên mặt, ngoan ngoãn gọi một tiếng bác.

"Tìm chỗ nói chuyện một chút đi." Phí La Minh mỉm cười, nhưng không hiểu sao trong nụ cười đó lại có ý tứ “lai giả bất thiện”*.

*“Thiện giả bất lai, lai giả bất thiện”: người tốt thì không đến, người đến lại chẳng tốt lành gì.

Tất nhiên An Sênh sẽ không cùng ông tìm một chỗ để nói chuyện. Đối với loại tính cách ấy của Phí Hiên, cô đều rất rõ ràng, mặc kệ đó là ai, chỉ cần là giới tính nam…Không đúng, hiện tại ngay cả Phí Lam Lam và cô bé nhân viên mới trong cửa hàng của An Sênh cũng đã rơi vào họng súng của anh.

Cho nên nói, chỉ cần là cá nhân thì không được. Chưa nói tới người trước mặt đã có "tiền án" quá nhiều, An Sênh phải tránh bị nghi ngờ, cho nên dứt khoát nói thẳng, "Không được rồi bác, Hiên Hiên sẽ không cho phép.”

Phí La Minh sửng sốt một lúc, rồi lại nở nụ cười, mím môi nói, "Ta cứ nghĩ rằng cô khác với những cô gái kia, không nghĩ tới cuối cùng cũng..."

Ông thở dài một hơi, nụ cười trên mặt An Sênh biến mất.

"Tại sao tôi phải khác biệt?" An Sênh nói, "Phí Hiên tốt như vậy, bác không biết sao?"

"Bác à, cháu còn có chuyện phải làm. Bác xem, nếu có chuyện gì, bác có thể trực tiếp nói chuyện với Phí Hiên, cháu đều nghe anh ấy.”

Nói xong, cô mở cửa lên xe. Phí La Minh thu lại ý cười không rõ hàm xúc làm cho người khác cực kỳ không thoải mái lại, thần sắc thậm chí còn có chút lạnh lùng.

Gõ cửa sổ xe, An Sênh hạ cửa kính xuống, ông nói, "Nói chuyện chút đi." Ông cũng không yêu cầu An Sênh cùng đi đến chỗ nào, đơn giản gõ cửa sau, "Ở đây là được rồi."

Sau khi nghĩ lại, Phí La Minh tốt xấu gì cũng là ba của Phí Hiên. Ông đối với Phí Hiên như thế nào, ông lại là một tên hỗn đản ăn chơi đàng đi3m như thế, nhưng cô không thể lấy đó làm lý do không tôn trọng ba của anh.

Phí La Minh vẫn luôn khom người, nhìn An Sênh từ cửa sổ xe, thái độ thậm chí có chút cường ngạnh. Cuối cùng cô cũng mở cửa xe, Phí La Minh mở cửa sau, ngồi vào ghế.

"Bác, có chuyện gì thì bác cứ nói ở đây. Sau khi cháu rời đi, Phí Hiên nhất định sẽ đứng bên cửa sổ nhìn xe của cháu." Ngụ ý chính là tốt nhất nói nhanh chút, bằng không lại chọc phải vị Hoàng Đế dấm chua kia, dù ông có là Thái Thượng Hoàng cũng không dễ giải thích.

An Sênh nói xong, cởi dây an toàn, tận lực quay đầu, đối mặt với Phí La Minh.

Phí La Minh nhìn An Sênh với vẻ mặt phức tạp, "Cô có thể chấp nhận tính cách đó của nó sao?"

An Sênh hơi mím môi, không nói có thể hay không, mà chỉ nói, "Cháu rất yêu anh ấy, anh ấy rất tốt."

Phí La Minh chậm rãi gật đầu, "Ta cũng khá ngạc nhiên vì nó chưa nhốt cô lại. Phí gia có một căn biệt thự ở lưng chừng núi, nó đã tìm người làm một cái lồ ng, chuyện này cô biết không? Tuy rằng không làm đến cùng, nhưng loại tính cách cực đoan này của nó, về sau khó đảm bảo sẽ không... "

"Cháu biết." An Sênh nói, "Cháu biết, anh ấy suýt chút nữa đã giết người ở trước mặt cháu hai lần. Cháu biết anh ấy là loại người như thế nào."

Phí La Minh đại khái trong đời chưa từng gặp người nào cứng đầu kỳ lạ như An Sênh. Ông vốn thích những người ôn nhu, tuy rằng ngẫu nhiên cũng nếm thử “cay”, nhưng cũng chỉ “cay” bình thường.

Loại “cay” bi3n thái như An Sênh, ông thật đúng là lần đầu tiên gặp.

Trầm mặc một hồi, ông dứt khoát nói, không vòng vo, "Ta không đồng ý hai đứa kết hôn. Ta biết hai đứa ở bên nhau đã lâu. Nhưng chính thức ở cùng nhau còn không đến vài ngày, cô chịu không nổi tính cách của Phí Hiên, sau này kết hôn cũng không thể lâu dài được.”

"Hơn nữa gia đình của cô cũng không thích hợp." Sau khi nói xong, Phí La Minh nhìn cô. An Sênh cho rằng cảnh tượng kinh điển như đưa chi phiếu sắp xảy ra, liền nhìn chằm chằm, đợi Phí La Minh đưa tiền, vừa vặn tiền cô dùng gần hết. Phí Hiên đưa thẻ nhưng cô không quẹt.

Không phải An Sênh già mồm cãi láo, mà là vì cô phải chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, nếu dùng chính tiền của anh thì thật không có thành ý.

Nếu Phí La Minh trợ cấp một chút thì thật tốt quá.

Vì vậy, An Sênh nhìn chằm chằm Phí La Minh, chờ đợi ông rút chi phiếu ra. Nhưng Phí La Minh lại nhìn chằm chằm An Sênh, nhìn biểu cảm biến hoá trên mặt cô.

Hai người kỳ quái nhìn chằm chằm nhau một hồi, Phí La Minh theo tầm mắt của An Sênh, nhìn chính bàn tay mình, "Cô nhìn cái gì?"

An Sênh có chút thất vọng, cho rằng chuyện này thật không giống trong tiểu thuyết gì cả. Không tính toán đưa tiền mà đòi đánh gãy uyên ương. Cô còn nghĩ chuyện sẽ giống lúc cô vừa xuyên không đến đây đó.

Lúc đó, cô chỉ muốn tránh xa Phí Hiên nên không lấy tiền, sợ sẽ gây rắc rối. Nhưng bây giờ, cô và Phí Hiên thực sự có quan hệ tình cảm. Dù có trả “thù lao”, cô còn muốn tìm Phí Hiên để cáo trạng!

Thấy không có tiền, vẻ mặt An Sênh càng phai nhạt, "Không có chuyện gì." Cô nâng tay nhìn đồng hồ, "Bác nhìn xem, tôi không phải là chủ của Phí Hiên. Bác cũng biết tính cách kia của anh ấy, điên lên thực sự rất đáng sợ. Ý nguyện của bác, cháu đã biết. Cháu sẽ nói với Phí Hiên, nếu anh ấy đồng ý, cháu sẵn sàng chia tay. "

An Sênh xả một tràng với Phí La Minh. Dù sao cô cũng biết, Phí La Minh căn bản không thể điều khiển được Phí Hiên, nếu không cũng không đến mức phải đến ra vẻ ta đây với cô.

Sắc mặt Phí La Minh triệt để lạnh xuống, nhìn chằm chằm An Sênh một hồi, đột nhiên nở nụ cười, lắc lắc đầu.

"Ta nghe nói cô rất thích trẻ con? Còn muốn hai đứa?"

An Sênh còn chưa nói cái gì, ông lại nói, "Cô có lẽ không biết, chính bản thân Phí Hiên cũng không biết..."

Ánh mắt ông theo gương chiếu hậu, nhìn chằm chằm vẻ mặt của An Sênh, cuối cùng ném một quả bom hạng nặng -

"Nó không thể sinh con."

- Hết chương 68-
 
Back
Top Bottom