Dạ Thương quát xong thì buông cổ áo Tân Anh ra khiến cậu lảo đảo.
Lớp học im thin thít, kể cả lớp trưởng cũng không dám ho he gì.
Tính ra gia cảnh của Tân Anh cũng xêm xêm với hắn nên mới có can đảm nói một hai câu, nhưng rốt cuộc cũng chẳng làm gì người ta được.
Cậu nhấp môi, siết chặt vở của hắn rồi nhanh chóng rời đi.
Nếu có hệ thống ở đây, nhất định nó sẽ la lên:
'Nam phụ si tình xuất hiện rồi!
Mau chinh phục cậu ta đi!'
Xảy ra chuyện vừa rồi, càng không ai dám làm phiền Dạ Thương ngủ nữa.
Hắn đánh một giấc, nghe thấy tiếng chuông thì dậy đi ăn.
Như đã nói, hôm nay bàn cơm có thêm Việt Hoài.
Cậu ngồi cách hắn hai ghế, im lặng nghe bọn họ nói về những chủ đề mà cậu không hiểu.
Những hãng giày, hãng xe, nơi vui chơi...
Cậu không biết chúng là gì, nhưng sẽ ghi nhớ đến những cái tên mà Dạ Thương hứng thú.
"Hôm nay sinh nhật thằng Thắng, đại ca...
Đêm nay quẩy xuyên đêm chứ?"
Một tên hỏi.
"Được chứ sao không?"
Hắn cười.
Việt Hoài cảm thấy hình như nếu bản thân im lặng thì sẽ bị gạt ra khỏi cuộc trò chuyện, vì thế vội vàng lên tiếng:
"Chờ đã!
Tớ...
Tớ có thể đi cùng mọi người không?"
Nghe thế, mọi người đồng loạt quay sang cậu.
Không phải là cố ý lãng quên nhưng...
"Mày á?"
Một tên không nhịn được thốt lên.
Một đứa học sinh ngoan đòi theo chân bọn chúng đi chơi qua đêm cơ à?
Ai nấy cũng không hẹn mà nhìn nhau, có vẻ không tưởng tượng nổi.
Dạ Thương cũng vậy, hắn nhớ trong cốt truyện hình như khi Việt Hoài bị bắt nạt đúng là có bị kéo đi theo những cuộc vui, nhưng đấy là bị ép.
Còn bây giờ là tự nguyện?
"Sao cũng được."
Hắn nói.
Nghe thấy vậy, một đám kích động cười khà khà.
Cảm giác dạy hư học sinh gương mẫu trong miệng thầy cô đúng là thú vị.
Đám trẻ phản nghịch cố ý đi ngược lại những gì người lớn bảo.
Dạy hư học sinh ngoan rồi, chúng có thể vênh mặt đắc ý mà nói:
"Đấy thấy chưa?
Học sinh ngoan cũng có hơn gì chúng tôi đâu nào?"
Thế là, buổi tối Việt Hoài lần đầu được vào quán bar.
Cậu nhíu mày không quen, đi sát Dạ Thương nhất có thể.
Sau một màn chúc mừng tặng quà, tiếp theo đó là uống rượu.
Dù chưa đủ tuổi nhưng đám này sợ gì đâu, rót từng cốc từng cốc ra uống.
Việt Hoài chớp mắt nhìn ly rượu, nói:
"Tớ...
Tớ không biết uống rượu."
Cậu tuy nói với mọi người, nhưng ánh mắt lại nhìn Dạ Thương chằm chằm.
Có vẻ như cậu đang chờ đợi điều gì đó.
Trong cốt truyện hệ thống đưa, Dạ Thương cũng đưa cậu đến bar.
Cậu không uống được, thế là hắn bóp cằm tự tay ép cậu uống.
Việt Hoài rất mong chờ màn kịch ấy diễn ra.
Nhưng tiếc rằng hắn lại ngồi im một chỗ, ngược lại đám đàn em lại nhao nhao lên.
"Gì đấy?
Đừng có làm mọi người mất hứng thế!"
"Không chơi được thì đừng theo!
Mẹ nó!"
"Lần sau ở nhà mẹ đi!"
Việt Hoài chờ mãi chờ mãi cũng không thấy hắn lên tiếng, lúc này mới hốt hoảng sợ hắn nghe lời mọi người nói, lần sau không mang cậu đi theo nữa.
Cậu vội vàng cầm ly rượu lên định uống thì một bàn tay cướp lấy ly rượu.
Dạ Thương ngửa đầu cạn ly, sau đó nói:
"Ép uống còn mất vui hơn, lát nữa nó say ói ra chúng mày đưa nó về nhá?"
Mọi người nghe vậy im thin thít, đương nhiên chúng chỉ muốn chơi chứ đâu muốn dọn tàn cuộc.
Không ai nói gì nữa.
Việt Hoài lại nhìn hắn, đôi mắt lại vụt sáng.
Cậu cố chen sang ngồi cạnh Dạ Thương, nói:
"Cậu uống đi, uống say tớ đưa cậu về.
Bọn họ cũng uống rượu, không đáng tin cậy đâu."
"Được, nào uống đi chúng mày!"
Bàn tiệc lại sôi động trở lại.
Lại nói, Việt Hoài ngồi cạnh Dạ Thương sát đến nỗi thi thoảng đầu gối đụng nhau.
Cậu có thể quan sát hắn mà không ai để ý, trong lòng lại âm thầm nhảy nhót.
Kiếp trước Dạ Thương là người trưởng thành, thú vui là nhậu nhẹt, bởi vậy nên hắn hào sảng uống từng cốc từng cốc, đến khi người lâng lâng vì men say.
Nhóm người kích động muốn nhảy nhót, muốn hát hò, vì thế ùa ra sàn nhảy.
Dạ Thương cũng thế, hắn hòa vào đám đông nhanh đến nỗi Việt Hoài chẳng theo kịp.
Mất dấu, cậu sốt ruột nhìn trái ngó phải để tìm.
Nhưng trong đám đông hưng phấn lại còn ánh đèn lờ mờ, nào dễ tìm người như vậy.
Nhưng không để cậu sốt ruột quá lâu, ca sĩ trên sân khấu vừa hát vừa tương tác với khán giả ở dưới, mời một người lên hát cùng.
Người lên là Dạ Thương.
Hắn chưa đến nỗi say quắc cần câu, vì thế vẫn rõ tình huống như thế nào.
Hắn nở nụ cười thật tươi, làm ở dưới càng phấn khích.
Ai mà ngờ người mời ngẫu nhiên lại đẹp trai như thế chứ?
"Chào bạn, bạn có thể giới thiệu cho mọi người biết tên của mình được không?"
Ca sĩ hỏi.
"Tôi là Dạ Thương."
"Ồ, nghe vừa lạ vừa kêu ấy."
"Lạ sao?"
Dạ Thương nở một nụ cười ngốc.
"Chưa nghe qua câu 'Cơm ăn mỗi bữa một lưng/Uống nước cầm chừng để dạ thương em' à?
Đây là cái tên của tình yêu đó."
Đám đông hò hét, nhiệt độ càng nóng hơn nữa.
Việt Hoài ngẩn ngơ, đứng ở dưới nhìn Dạ Thương trên đài cao.
Ánh sáng ôm lấy hắn rực rỡ một cách không thật.
Cái con người này, đến ánh sáng cũng ưu tiên.
Hôm nay cậu mới biết hóa ra hắn còn có giọng hát rất hay rất tình, có thêm men say từng động tác càng thêm gợi cảm.
Ca sĩ đứng cạnh cũng chỉ làm nền mà thôi.
'But only love can say
Try again and walk away
But I believe for you and me
The sun will shine one day...'
Thình thịch...
Thình thịch...
Tiếng tim của ai mà ồn ào đến vậy?
Việt Hoài ôm ngực trái như thể sợ cả thế giới sẽ nghe được.
Cậu ngơ ngác mà nhìn, nhìn đám đông vì thần linh trong lòng cậu mà reo hò, phát điên.
=============================
Bài Dạ Thương hát là Only Love nhé cả nhà :>>>
Thật ra ẻm không thần thánh đến vậy đâu, do lăng kính của Việt Hoài quá mạnh nên nó thành ra như vậy á
Nhưng mà tên Dạ Thương siêu lãng mạn đúng không?
Đúng khônggggg