Cập nhật mới

Truyện Teen Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)

Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 60: Lên đường


-------- Chap 60: Lên đường --------

Một thoáng im lặng sau lời xin lỗi của Minerva. Lucy bước nhẹ nhàng đến, đưa tay đỡ Minerva dậy. Mọi người xung quanh dường như cố gắng không phát ra tiếng động, hơi thở vô thức nhẹ hơn dù trong lòng đầy căng thẳng. Ai trong Fairy Tail cũng hiểu được cảm giác kinh khủng của Lucy sau trận thua với Minerva nên không thể lên tiếng tiếp lời cho Minerva hay khuyên nhủ Lucy.

Lucy: *nhỏ giọng* Cô đứng dậy đi. Đừng quỳ như thế.

Lucy nói rồi tiến đến đưa tay đỡ Minerva dậy.

Lucy: Bởi vì tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho những hành động đó.

Lời nói tiếp của Lucy làm mọi người lần nữa hít được một ngụm khí lạnh. Minerva thoáng rùng người bởi sự lạnh lùng dày dặc trong từng từ trong câu nói đó. Lucy ngẩn đầu lên nhìn bầu trời trong xanh và cảm nhận gió đang thổi, cảm nhận những sinh vật sống khác đang náo nức chờ một mùa xuân sắp đến.

Lucy: *hít thở nhẹ* Có thể bây giờ là thế nhưng tôi không biết tương lai thế nào. Biết đâu chúng ta sẽ là đồng đội tốt của nhau sau chuyến đi này? Những chuyện trong quá khứ đừng nhắc lại nữa.

Lucy đột nhiên lùi lùi vài bước, khuôn mặt đang thầm lặng đột nhiên hiện đầy ý cười, đáy mắt cong cong thoáng tinh ranh, nghịch ngợm. Cô đưa một tay ra.

Lucy: Xin chào, tôi tên là Lucy Hearthfilia. Rất hân hạnh được kết bạn! ^^

Minerva cảm thấy nước mắt của mình sắp trào ra. Sao trên đời này lại có cô gái dễ thương đến thế này chứ.

Minerva: *nén giọng không run* Tôi... tên là Minerva. Rất hên hạnh. ///^/// *quay qua nói với những người còn lại trong Fairy Tail* Tôi bắt Lucy được không?

Gray lặng lẽ lắc đầu, ngón tay chỉ về một phía. Minerva nhìn theo hướng cậu chỉ, Natsu đang nhìn Lucy với ánh mắt ấm áp khôn nguôi. Cậu đang muốn chạy đến ôm chầm lấy cô gái nhỏ bé nhưng hết sức mạnh mẽ kia vào lòng và cho cả thế giới biết đây là cô gái quan trọng nhất đời cậu. Ôi! Nhìn cái miệng cười tủm tỉm kia kìa. Muốn cắn hết sức!

“Thôi rồi! Không nhịn được nữa!” Natsu thầm nghĩ

Lucy đang đứng quan sát mọi người thì cảm thấy có linh cảm không lành, tức thì bên má có cái gì âm ấm chạm vào. Tiếng *chụt* vang lên, sau một giây ổn định suy nghĩ, mặt Lucy đỏ ửng như quả cà chua chín.

Lucy: *hét ầm lên* Cậu làm gì thế hả Natsu???!!! ///////A///////

Natsu: *cười khà khà* Ai bảo cậu dễ thương quá làm chi Lucy. Nhìn má muốn cắn một cái.

Mọi người nghĩ “Bọn này cưới nhau được bao lâu rồi?”

Sting: Anh Natsu này, khi nào có tin vui nhớ báo bọn em nha.

Natsu: Chắc chắn rồi.

Mọi người nghĩ “Mày không thèm hói ý Lucy hả thằng kia?”

Tiếng cưới một lần nữa vang vọng trong không gian. Fairy Tail là thế, giản đơn nhưng làm lòng ta luôn yên bình và ấm áp. Chuyến hành trình được bắt đầu trong không khí thoải mái đó. Ai ai cũng trân trọng giây phút hạnh phút ít ỏi này bởi ai cũng nhận thức được chuyến hành trình này không hề đơn giản và họ tự hỏi rằng không biết mình còn có thể cười sau chuyến đi được nữa không. Lucy đau thì mọi người cũng đau. Thành viên trong gia đinh mình đau thì cả gia đình đều đau. Ngồi trên chiếc xe được chạy bằng ma thuật do Gray đảm nhận trách nhiệm lái, Lucy lần nữa thả mình vào dòng suy nghĩ riêng của bản thân. Cô nghĩ lúc này bản thân mình đã ổn định được sau nhiều chuyện xảy ra nên muốn một lần nữa liên kết các sự việc lại với nhau.

Việc đầu tiên là khi đến tòa tháp, khi Lucy chưa mất đi ký ức về Natsu. Toshi đã nói dối rằng nếu mở cánh cổng trong chiếc chìa khóa đó ra thì linh hồn mẹ cô sẽ được giải thoát. Lucy nghĩ rằng đó là lời nói dối nhưng giây phút đó nỗi nhớ mẹ cứ thôi thúc cô công nhận đây là sự thật và làm theo lời Toshi một cách ngu ngốc.

Nhưng Lucy có một thắc mắc... Toshi là ai? Hắn ta đến từ đâu mà lại có mối quan hệ nào đó với gia đình mình. Hắn ta biết rất nhiều điều mà cô không hề hay đến.

“Có phải mẹ đã tạo nên một thế giới nhỏ bé yên bình để con sống ở đó không?” - Lucy thầm nghĩ.

Cô có cảm giác mình đã một một chuyện gì đó... một chuyện rất quan trọng. Khi nhớ về ý ức thuở bé, có một khoảng thời gian cô không thể nhớ ra chính xác được từng sự việc diễn ra. Ký ức... cứ bị đứt khoảng. Không biết việc này có phải do mẹ Layla làm không... Lucy đột nhiên thấy căm ghét sự vô tư, ngây thơ và yếu đuối của bản thân, cô không muốn vì mình mà người khác phải chịu đau đớn hay dằn vặt. Toshi từng nói hắn ta là bạn từ nhỏ của cô, đây không biết có phải là một lời nói dối hắn tự dựng lên không nhưng lần gặp mặt này Lucy sẽ hỏi rõ tất cả mọi vấn đề.

Còn về giấc mơ về Igneel, bản thân Lucy chưa tìm ra một lời giải thích hợp lý nào về chuyện này. Tinh linh pháp sư và loài rồng liệu có mối quan hệ nào với nhau? Chuyện cánh cổng thời gian cần năng lực của tinh linh để mở cho rồng từ quá khứ đến tương ai có vẻ không hợp lí lắm. Cánh cổng nhật thực đã bị phá hủy trong lần giao chiến của Natsu cùng hỏa long vương với Rogue hắc ám đến từ tương lai. Mẹ Layla cũng chưa từng nhắc đến bất cứ chuyện gì liên quan đến loài rồng. Khoan đã... chuyện liên quan đến loài rồng...

“Ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé có sừng rồng trên đầu, mang trên người đôi cánh màu đỏ và chiếc đuôi rồng to tướng. Ai ai cũng chế cậu là xấu xí và tránh xa cậu. Cậu bé luôn luôn chỉ có một mình cô đơn buồn bã. Cậu hay chơi trong rừng một mình. Đến một ngày nọ, có một đôi bạn, một nam một nữ cùng chạy giỡn vào sâu trong rừng. Cô bé vô tình trong thấy cậu, thấy đôi cánh xấu xí, thấy chiếc đuôi to kềnh cục mịch. Cậu nghĩ thế vì ai ai cũng nói vậy. Cô bé nhìn cậu bé với đôi mắt tò mò, cô bước chạm chạp đến gần cậu hơn. Cậu bé sợ hãi, sợ ánh mắt kì thị mà cô sẽ dành cho mình như bao người, sợ tiếng hét toáng lên trong trẻo. Cậu ngắm tịt mắt lại chờ đợi tiếng bỏ chạy những mãi không thấy đâu. Cậu sợ sệt he hé mắt nhìn ra ngoài thì tiếng trầm trồ thích thú vang bên tai.

“Đôi mắt màu vàng đẹp quá! Sừng này, cánh này, đuôi này.”

Cô bé nói và chỉ từng thứ trên người mà cậu ghét nhất. “

Ngầu quá chừng!”

Cô khen chúng... những thứ ai cũng chê là xấu xí. Cậu mừng rỡ, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng mà một thời gian sau cậu mới biết nó mang tên hạnh phúc. Sau đó, ngày nào cô bé cũng đến chơi với cậu bé rồng. Cậu bạn của cô bị bỏ rơi trở nên giận dỗi và bắt cô đừng chơi với cậu bé rồng nữa. Cô buồn bã đem chuyện này kể cho cậu bé rồng nghe, cậu bé rồng thoáng thẫn thờ nhưng cố cười và nói không sao đâu, nói cô hãy trân trọng cậu bạn kia. Cô không hiểu lắm nhưng vẫn làm theo, cô không muốn mất cậu bạn chơi từ nhỏ. Cô bé từ đó không đến khu rừng kia nữa nhưng luôn ngắm nhìn bầu trời chờ đợi một đôi cách quen thuộc. Hết chuyện.”

Layla vỗ vỗ đầu con gái ý nói truyện đã hết rồi con hãy ngủ đi.

Lucy trưng ra vẻ mắt ấm ức “Kết thúc này con không thích.”

Layla cười hiền từ “Vậy con sẽ làm sao nào con gái?”

Lucy “Con sẽ chơi với cả hai. Hì hì. Con không muốn mất ai cả.”

Lucy lúc này thấy cậu bé trong câu chuyện mẹ cô kể lúc đó có điểm gì đó giống với người đang quằn quoại vì say xe trên đùi cô. Thoàng mỉm cười.

Lucy: Natsu này... Tớ yêu cậu. Rất nhiều đó.

Natsu: Uhm.. ọe... HẢ?

Mọi người: O0O/

--------End chap 60--------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 61: Gặp nạn


------ Chap 61: Gặp nạn ------

Ngồi lắc lư trên chiếc xe ma thuật gần một ngày trời thì đến tối Natsu đã được giải thoát. Đoạn đường phía trước không có đường mòn cho xe chạy nên mọi người phải xuống xe đi bộ. Cây cối xung quanh rất rậm rạp, rậm rạp đến đáng sợ. Màu xanh của lá cây man một vẻ u ám, lãnh đạm chết chóc. Nhìn những chiếc lá héo úa như thể bị ai đó cướp đi độ ẩm những chính là cướp đi sức sống của nó. Nơi đây có một loài bướm đêm màu xanh biển phát quang nhẹ trong bóng tối càng làm tăng thêm sự cô lạnh của khu rừng.

Lucy thoáng rùng mình khi cảm nhận cơn gió lạnh của buổi đêm thoảng qua cơ thể. Những ký ức về cái ngày kinh hoàng trong tòa biệt thự của Toshi dần ùa về rõ ràng trong trí óc, nó làm cô có chút khó chịu. Lucy nhìn về phía người đang hôn mặt đất chùn chụt để tìm cảm giác khá hơn. Natsu cảm nhận được ánh mắt của cô dành cho mình nên quay lại, cậu như thể hiểu rõ được nỗi lo lắng của Lucy nên đã trấn an cô bằng nụ cười tươi tói của mình. Lucy lại chợt nhớ lại lời tỏ tính đột ngột của bản thân khi nãy, má cô dần đỏ lên. Lúc đó cô thật sự không hiểu tại sao mình lại nói thế. Chỉ biết cảm xúc cô dành cho Natsu rất rất lớn đến mức tim không chịu được. Trái tim chịu áp lực quá lớn nên đã chuyển hóa thành lời nói bày tỏ đến người quan trọng nhất của cô - Natsu.

Mọi người đang đần mặt ra nhìn cặp đôi kia trao ánh mắt tình tứ. Nữ thì e lệ má ửng hồng, nam thì mỉm cười trong hạnh phúc nhìn nữ. Thật khiến người khác chướng mắt mà!

Juvia: “Gray-sama! Khi về chúng ta cần bồi đắp tình cảm thêm nữa!”

Đã quá quen thuộc với những câu nói như thế của Juvia nên Gray đã rút ra cho mình một giải pháp sáng suốt nhất là lờ nó đi. Cứ để cô thích nói gì thì nói. Tình cảm của anh và cô bộ có thua kém gì thằng Natsu và Lucy đâu mà cần bồi đắp chứ.

Ai trong hội quán Fairy Tail cũng thấy quen thuộc trước cách cư xử dành cho nhau của Juvia và Gray nên chả có gì bất ngờ khi anh lơ Juvia như thế. Nhưng Sting, Rogue và Minerva thì trố mắt ra nhìn cặp đôi còn lại. Sting nhìn vẻ mặt đau khổ của Juvia khi đuổi theo Gray mà không biết nói gì,

Sting: *hắng giọng* Chúng ta mau đi thôi! Cần đến nơi trước nửa đêm đấy.

Sting và Rogue đi trước để mở đường, chặt đi những cành cây chắn lối đi, thắp sáng soi đường bằng ma thuật sát long nhân ánh sáng của Sting. Theo sau là Minerva, Juvia, Gray và Lucy. Natsu là người đi cuối cùng với ngọn lửa trên tay giúp mọi người đừng bị lạc.

Họ đi càng sâu vào khu rừng thì nhiệt độ càng thấp. Có thể cảm thấy khói trắng qua từng hơi thở. Cảm giác mệt mỏi đang dần kéo đến. Nhờ vào giác quan thứ sáu cực nhạy của loài rồng, Natsu đã cảm nhận được mơ hồ rằng đang có chuyện gì đó không ổn diễn ra. Nhưng cái đầu lười hoạt động của cậu đã gạt phăng cái linh cảm đó qua một bên để toàn tâm toàn ý sưởi ấm cho Lucy bằng ngọn lửa ấm áp trên tay. Việc duy trì lượng ma pháp cố định ở một vị trí trên cơ thể qua thời gian dài không hề đơn giản, phải trải qua nhiều lần tập luyện cậu mới có thể thoái mái điều khiển ngọn lửa của chính mình.

Miverva: Mọi người dừng lại!

Lucy: Khoan đã!

Hai giọng nói vang lên cùng một lúc. Lucy và Minerva nhìn đối phương, lặng lẽ trao đổi ánh mắt và ngầm hiểu được suy nghĩ của nhau, hai người gật đầu nhẹ như để khẳng định nhận định của người kia là đúng. Sting và Rogue đi đầu cách Lucy một khoảng khá xa để mở đường trước và thăm dò mai phục như lần vừa rồi.

Lucy: *nói to* Chúng ta đã rơi vào trận địa pháp thuật của ma thuật ảo giác. Sting! Rogue! Hai người mau quay về đây, nếu ở trong không gian này thêm nữa chúng ta sẽ bị rơi vào ảo giác của riêng mỗi người!!!

Gray: *nhíu mày* Sao cậu biết chúng ta đi vào trận địa pháp thuật?

Natsu không cần hỏi lí do vì sao Lucy lại biết vì sự tin tưởng mà cậu dành cho cô là tuyệt đối.

Natsu: Làm cách nào để ra khói đây?

Minerva: Tôi sẽ trả lời câu hỏi của Gray. Chắc mọi người ai cũng nhìn thấy loài bướm đêm màu xanh phát quang ở phía ngoài khu rừng. Nhưng khi chúng ta đi càng sâu vào lại hoàn toàn không nhìn thấy bất cứ sự hiện diện nào của loài bướm này. Hãy nhám mắt lại và cảm nhận sự chuyển động của các dòng chảy ma thuật nơi đây, cậu sẽ cảm nhận rõ sự bất thường. Tôi và Lucy là pháp sư thiên về không gian nên có thể dễ dàng nhận ra sự biến động ma thuật xung quanh mình. Lẽ ra tôi phải nhận ra trước khi chúng ta đi vào nhưng người bày nên trận địa này quả thật không tầm thường. Cách che giấu ma thuật rất hoàn hảo khiến tôi và Lucy đến giờ này mới nhận ra. Thành thật xin lỗi!

Một lần nữa Minerva lại làm cho Lucy ngạc nhiên, một người kênh kiệu với lòng tự trọng cao như cô ấy lại xin lỗi mọi người vì chuyện này. Quả thật Minerva đã thay đổi rất nhiều so với lần ở đại hội pháp thuật, Lucy cảm thấy rất mừng vì điều này. Cô chắc là sẽ có thêm một người bạn tốt sau chuyến hành trình.

Lucy: Natsu, cậu không cảm thấy thời gian lần này chúng ta đi lâu hơn lần trước đến đây rất nhiều sao?

Natsu: Hình như là vậy... Ashiii!!! Dài dòng quá, bây giờ làm sao để thoát khỏi đây?

Lucy: Tỉnh táo trước mọi việc đang diễn ra. Vì những gì mà mọi người nhìn thấy trong không gian này đều là ảo ảnh. Đừng để bản thân bị cuốn vào nó!

Khi Lucy vừa đứt lời thì toàn bộ không gian xung quanh nơi họ đứng chuyển động cuốn vào nhau tạo ra những hình thù kì quái đáng sợ. Không để mọi người định hình thì bóng tối đã bao phủ mọi nơi. Lucy chỉ nghe tiếng gọi tên mình quen thuộc của Natsu trước khi hoàn toàn mất đi ý thức.

Lucy: *nói trong vô thức* Mọi người... hãy cẩn thận... Natsu... tỉnh táo... tỉnh táo...

Sau một lúc thì cánh rừng trở lại như trước, Minerva bằng thuật dịch chuyển không gian của mình đã kịp thời di chuyển sang một nơi khác để tránh nạn. Cô rất muốn giúp mọi người nhưng độ che phủ ma thuật khu vực này là rất lớn khiền cho một mình cô di chuyển đã rất khó khăn, việc giúp đỡ người khác lại càng không thể. Minerva đã vận gần hết tất cả sức lực của bản thân trong lần dịch chuyển này. Hiện tại cơ thể cô khá yếu vì lượng ma thuật lớn mất đi chưa thể hồi phục. Sau khi Minerva định vị lại vị trí của mọi người, cô đã liều mạng quay lại. Trước mắt cô là những lỗ hổng ma thuật màu đen sâu thẳm không nhìn thấy đấy đáng sợ, chỉ cần thả lỏng một chút là cô sẽ bị hút vào trong đó ngay. Minerva gọi tên của những đồng đội mình trong vô vọng, đáp lại cô chỉ là tiếng vọng của chính giọng nói của mình. Nỗi lo sợ và đau đớn dần xâm chiếm cơ thể!

“Không! Tôi không muốn mất thêm đồng đội nào nữa! Sting, Rogue, Lucy, Natsu, Gray, Juvia. Hãy vượt qua được những ảo ảnh đó!”

Cùng lúc đó ở căn phòng cao nhất của tòa biệt thự cổ, bóng người cao ráo với tấm lưng thẳng tắp đứng ở cạnh cửa sổ nơi có thể nhìn về phía khu rừng. Trên tay Toshi cầm ly rượu vang đỏ, anh khẽ nhấp một ngụm rượu. Bên tai thoang thoảng tiếng gọi thống thiết của một người nào đó. Khóe môi mỏng nhẹ nhàng nghếch lên, một nụ cười lạnh lẽo, nụ cười khi chứng khiến sự đau khổ của người khác.

------ End chap 61------

Mình sẽ cố gắng đăng truyện đều đều theo tuần đến hết tháng 4.:3 Hiện giờ mình cũng không bận lắm. Cảm ơn mọi người đã không quên truyện của mình mà còn đôn đốc, hối mình viết rất nhiều lần.🙁( Mình rất vui. Cảm ơn mọi người lần nữa!🙂)
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 62: Tuổi thơ


-------- Chap 62: Tuổi thơ --------

“Tối quá! Đây là đâu?”

“Tại sao mình ở đây?”

“Gray-sama! Gray-sama đâu rồi?”

Khi ý thức trở lại, Juvia đã thấy mình đang ở trong một không gian tối tăm lạnh lẽo. Bên tai cô là sự yên tĩnh cô quạnh.

Bỗng xung cô xuất hiện nước, cả người Juvia đang bị nhấn chìm trong nước. Đáng lẽ với một thủy pháp sư như cô thì việc lặn dưới nước trong thời gian dài rất đơn giản. Nhưng bây giờ Juvia lại thấy ngộp thở, mũi và phổi tê tái do nước tràn vào quá nhiều. Juvia cảm thấy hoảng sợ, cô cố gắng bơi lên. Bơi mãi, bơi mãi đến khi cạn kiệt sức lực vẫn chưa đến được mặt nước - nơi có không khí.

Tầm nhìn của Juvia dần mờ đi, hệ hô hấp đau nhức, ý thức dần mất đi do thiếu oxi. Cô cảm nhận được cái chết đang ở rất gần mình. Lẽ nào chưa được làm vợ Gray-sama mà mình đã phải chết? Suy nghĩ này khiến Juvia không muốn bỏ cuộc.

Đến giây phút cô tưởng chừng như mình thật sự sẽ chết khi chưa được nhìn Gray-sama lần cuối thì không gian xung quanh một lần nữa biến đổi. Chưa kịp có thời gian để ổn định hơi thở, cảnh tượng trước mắt làm Juvia sững người. Quá khứ mà cô muốn chôn vùi nhất đang dần ùa về, khoảng thời gian cô đơn đen tối lúc nhỏ.

Trong căn phòng nhỏ ẩm thấp, một cô bé với mái tóc xanh đang ngồi thu mình trong góc khuất bên cạnh cửa sổ. Ngoài trời, mưa đang từng hạt từng hạng nặng nề rơi xuống. Mưa rơi không nhanh, cũng không chậm, chỉ đủ để làm người khác thấm nỗi lạnh lẽo đơn côi. Cô bé đang khóc, ánh mắt hoàn không cảm xúc, chỉ có những giọt nước mắt đang thi nhau tuôn rơi là dấu hiệu nhận biết rõ ràng. Đôi mắt to tròn xinh đẹp thờ thẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ chán ghét hiện rõ trên gương mặt nhỏ khi thấy thời đang mưa. Tay cô bé bấu chặt lấy chiếc váy đang mặt. Trên mặt đất là con búp bê cầu nắng bị xé rách nát.

Juvia nhìn đến đờ đẫn, cơ thể cô thoáng run rẩy. Cảm giác đang sợ ấy lại đến. Cảm giác cô đơn lẻ loi. Cảm giác căm ghét mọi người xung quanh. Cái cảm giác náy thật đáng kinh bỉ.

Lúc Juvia còn nhỏ, những đứa trẻ trong làng cô đều ghét cô, họ gọi cô là cô gái mưa luôn mang lại xui xẻo. Ai ai cũng xa lánh cô. Mỗi ngày trôi qua của Juvia đều không hề vui vẻ mà ngập tràn sự đau đớn và buồn tủi. Dần dần, cô cố gắng né tránh tiếp xúc với những người xung quanh để tránh những ánh mắt kinh ghét và tránh né, đôi khi còn có sợ hãi nữa.

Có lúc Juvia tự hỏi có phải số phận mình sinh ra đã như thế không? Nếu được bang một điều nước thì cô ước mình được yêu, hay chỉ đơn giản là được biết thế nào là tình yêu. Cô chỉ đám cầu mong một ngày nào đó mình may mắn cảm nhận được thứ tính yêu cao cả thiêng liêng ấy. Yêu và được yêu có lẽ là điều quá xa xỉ với cô lúc trước đây.

Khi hội trưởng hội Phantom nói cần đến Juvia đã làm cô rất vui, rất rất vui. Ông ấy nói ông ấy cần cô, cần đến sức mạnh của cô. Juvia cảm nhận được trong câu nói đó không hề có chút tình cảm mà chỉ có sự cưỡng ép âm thầm. Nhưng cô không muốn quan tâm, bởi chỉ cần có người cần đến mình thôi là được rồi. Juvia cuối cùng cũng đợi được đến ngày này.

Sau một thời gian ở Phantom, Juvia không thích thú lắm với những hoạt động và hành vi của những thành viên nơi đây. Nhưng cô cố gắng bỏ qua, lờ đi những suy nghĩ đó. Và rồi cái ngày hạnh phúc nhất đời Juvia đã đến, ngày mà cô lần đầu tiên trong đời thấy biết ơn vì mình được sinh ra đời. Đó là ngày và cô gặp Gray-sama. Sau đó nữa là khoảng thời gian tuyệt vời mà đến cả nằm mơ cô cũng không dám ở hội Fairy Tail.

“Lẽ nào tất cả niềm vui và hạnh phúc vừa rồi Juvia được trải qua chỉ là mơ? Có phải Juvia đã quá tham lam nên ông trời mới bắt Juvia tỉnh lại trước giấc mơ tuyệt vời ấy? Giấc mơ mà Juvia được gia nhập Fairy Tail, được gặp người Juvia yêu nhất và được kết bạn.” Juvia chợt nghĩ.

Trong quá khứ, Juvia đã từng làm rất nhiều chuyện không tốt. Cô cũng từng hại Lucy nữa... Nên việc bị trừng phạt cũng đáng. Juvia dần dần thả lòng bản thân, cảm giác tuyệt vọng dần vây kín tâm hồn. Bất lực. Cô đơn. Chán ghét chính bản thân. Đau đớn. Quằn quại.

Bên tai cô bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc, ấm áp và kiên định. “Juvia!”

Ai đó đang gọi cô... Ai đó... Ý thức Juvia dần mờ đi...

“Juvia, anh yêu em!”

Nước mắt nhẹ nhàng tràn khỏi khóe mi như giọt pha lê đẹp đẽ. Cảm giác ấm áp từ mước mắt làn Juvia chợt nhớ lại. Có một người từng dùng tay lau đi nước mắt cho cô và nói là chỉ thích nhìn thấy nụ cười của cô thôi. Người đó bên ngoài lạnh phùng nhưng trong trái tim mang nhiều vết thương vẫn rất ấm áp.

GRAY-SAMA!!!

Ý chí của Juvia bỗng bùng lên mạnh mẽ. Những cảm giác tiêu cực này là gì chứ, ta cóc quan âm. Tình yêu của Juvia dành cho Gray-sama là mạnh liệt nhất, là lớn nhất, là vĩ đại nhất không gì có thể xóa nhòa được. Trong mơ mà cũng có được cảm xúc chân thật thế ư, không đời nào! Sao có thể kẹt ở đây khi chưa sinh được vài chục đứa cho Gray-sama chứ. Juvia có trách nhiệm duy truyền dòng máu đẹp trai kia. Phải! Phải duy trì! Duy trì!

*Rắc* Quang cảnh trước mắt đang nứt ra, hình ảnh cô bé ngồi khóc dần biến mất. Juvia khẽ nhắm mắt, trịnh trọng nói lời tạm biệt quá khứ đau thương. Cô sẽ hướng tới một tương lai tươi sáng với một đàn con cho Gray-sama.

Thuật ảo ảnh sẽ bị phá vỡ khi bản thân người bị kẹt trong đó lấy lại tỉnh táo và có một mục tiêu rõ ràng cho tương lai. Juvia vừa chào tạm biệt quá khứ thì cảm thấy xung quanh mình bao trùm một cảm giác ấm áp nam tính.

Juvia: *lấp bắp, đỏ mặt* Gray...Gray-sama đang... đang ôm Juvia ư?

Gray không đáp lại lời cô mà tì cằm mình vào vai cô, cảm nhận tiếng tim đập thình thịch gấp gấp của cô trong lòng ngực. Anh vừa thoát khỏi ảo ảnh kia nên rất lo cho cô. Những hình ảnh kinh hoàng trong quá khứ, nơi yếu đuối sâu thẳm trong trái tim con người bị nó phơi bày ra. Thuật ảo ảnh khốn khiếp!

Juvia vẫn tiếp tục gọi trên Gray vì không thấy anh đáp lại.

Gray: Im lặng. Để tôi ôm cô một chút.

Anh ôm em suốt 10 phút rồi đó... Juvia cũng muốn ôm Gray-sama lắm chứ nhưng tim cô đang không chịu nổi. Cô đang muốn ngắm nhìn gương mặt anh để bình ổn tâm trạng đang ngổn ngang trong lòng. Gray-sama chủ động là việc vô cùng hiếm có nên thôi cứ để một chút vậy.

Juvia: *khẽ nói* Có phải Gray-sama đã nói gì đó lúc Juvia còn bị mắt kẹt không? Yêu yêu gì gì ấy?

Gray:... Cô đã thấy gì?

Juvia: Juvia thấy lúc mình còn nhỏ. Cảm xúc tiêu cực tràn ngập làm Juvia chút nữa là không quay về được. Nhưng nhờ giọng nói của Gray-sama đã làm Juvia bừng tỉnh.

Haha. Chúc mừng Gray đã chuyển đề tài thành công.

Juvia: Còn Gray-sama?

Gray: Tôi nhìn thấy Ul.

-------- End chap 62 --------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 63: Đắm chìm


--------Chap 63: Đắm chìm--------

Juvia lắng nghe nhịp đập mạnh mẽ kiên định nơi lòng ngực của người cô yêu nhất. Gray nhắc đến Ul một cách quá dỗi nhẹ nhàng như sự việc tàn khốc trong quá khứ chưa hề xảy ra, như cái chết cô Ul chỉ là một câu chuyện hư ảo. Juvia xiết chặt vòng tay bao quanh cơ thể rắn chắc của anh. Cô không hỏi anh đã thấy ảo ảnh gì. Nếu Gray muốn cô biết thì anh sẽ chủ động nói và nếu anh không muốn thì cô cũng sẽ không hỏi.

Gray: *trầm giọng* Đừng lo lắng cho tôi. Cú đấm của thằng Natsu dành cho tôi khi tôi nghĩ đến cái chết vẫn còn nhức nhối. Tôi đã vượt quá nỗi sợ hãi hèn mọn của mình lâu rồi. Những ảo ảnh đó như là một đoạn phim buồn thôi. Tôi không sao.

Lucy và Erza đã kể cho Juvia nghe về sự việc ở trên đảo khi bọn họ lén đi làm nhiệm vụ cấp S mà chưa được sự cho phép của hội trưởng. Gray đã gặp lại Lyon và từng có ý định chọn cái chết để phong ấn một lần nữa con quái vật khi xưa Ul đã bỏ mạng để cho nó chìm vào giấc ngủ băng giá. Juvia nghe đến đó mà trong lòng không kìm được run rẩy. Chỉ một chút nữa thôi là Juvia đã mất nah rồi. Juvia biết ơn Natsu rất nhiều vì đã giúp Gray tình ngộ, giúp Gray nhận ra việc từ bỏ sự sống của chính mình là điều đáng ghê tởm thế nào. Từ bỏ quyền được sống là một tội lỗi dù là của chính bản thân người đó.

Juvia thấy lòng ấm áp hơn bao giờ hết bởi Gray đã mở lòng mình ra với cô.

Juvia: Juvia sẽ ở bên Gray-sama dù cho có chuyện gì xảy ra đi nữa! Juvia sẽ sát cánh cùng Gray-sama vượt qua hết!!! Juvia yêu Gray-sama nhiều nhiều!

Gray mỉm cười, rất khẽ.

Gray: Cảm ơn em, Juvia.

*khụ, khụ* tiếng ho ngượng ngùng vang lên phá vỡ bầu không khí lãng mạng tình tứ không hợp hoàng cảnh này. Minerva, Sting và Rogue có mặt ở đó từ đầu đến cuối và chứng kiến hết màn bày tỏ tình cảm trên.

Rất may mắn là Sting và Rogue không bị hút vào không gian có thuật ảo ảnh. Sau một lúc đi tìm trong khu rừng, Minerva đã bắt gặp hai người đó nằm bất tỉnh. Lay người, tát vài cái thì hai người đó tỉnh.

Gray nhẹ nhàng buông Juvia ra. Đảo mắt một vòng để nắm bắt tình hình hiện tại.

Gray: Natsu và Lucy không có ở đây?

Minerva: Tôi nghĩ rằng họ vẫn bị kẹt trong không gian ảo ảnh.

Gray: *nhíu mày* Thằng Natsu làm quái gì thế không biết!

Cùng lúc đó, Natsu đang trải qua nỗi đau kinh khủng khi nhìn thấy chính mình giết người quan trọng nhất của mình. Nhìn thấy bàn tay mình đang từ từ tước đi sinh mạng của Lucy. Natsu hoảng loạng, cậu đang gào lên hàng ngàn lần trong tâm trí bảo bản thân phải dừng lại ngay. Cơ thể của Natsu như không còn là của cậu nữa. Cậu đang không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Vài phút trước, Natsu thấy mình đang ở trong một không gian tối. Sau đó cậu nhìn thấy cảnh Lucy tương lai bị Rogue giết. Máu cô đang chảy ra rất nhiều nhưng Natsu không làm được gì cả. Sau đó cậu lại thấy cảnh cơ thể lạnh toát của Lucy trong tay cậu ở tòa nhà của Toshi. Hơi thở của cô đã dừng nhưng Natsu không làm được gì cả. Cảm giác bất lực thấm đẫm trong từng tế bào của cơ thể. Lucy...

Lucy...

Cậu gọi cô hàng ngàn, hàng vạn lần và đôi mắt kia vẫn nhắm nghiền.

Đột nhiên bên tai cậu vang lên tiếng gọi quen thuộc. Giọng nói trong veo ấy dẫu có chết đi Natsu cũng không quên. Là Lucy! Cô ấy đang gọi tên cậu. Thính giác nhạy bén của rồng không thể nào nhầm lẫn được.

Trong không gian u tối, những đóm sáng nhỏ bé yếu ớt từ từ xuất hiện, ngày một nhiều. Chúng hội tụ lạo thành một điểm lớn và một người bước ra từ vùng sáng đó. Natsu mừng rỡ chạy đến bên Lucy và chết điếng bởi hành động của chính bản thân. Bàn tay thô ráp của cậu đang bóp chặt cổ của cô. Đôi mắt cô nhìn cậu với vẻ hoảng loạn kinh hoàng cùng đau đớn. Nước mắt rân rân chỉ chực rơi của cô làm Natsu thấy trái tim mình quặn thắt từng cơn. Lucy lên tiếng trong khó ngọc.

Lucy: Tại sao... Natsu... Tại sao... lại làm vậy? Tại...sao?

Natsu cố gắng đáp lại lời của cô nhưng không cách nào khiến âm thanh thoát ra nơi cổ họng. Cơ thể và linh hồn giờ giờ đây như đã bị đứt sợi dây liên kết.

Sau lưng Lucy không biết từ lúc nào đã xuất hiện một chiếc gương to. Natsu điếng người khi nhìn thấy chính mình trong gương. Cậu không còn là con người nữa. Khắp người cậu được bao phủ bởi một lớp vẩy rồng đỏ thẫm. Trên đầu, hai cái sừng màu nâu nhọn hoắt mọc lên. Đôi mắt đen trước kia bị thay vào đó một màu đỏ chói mắt, vằn lên những tia máu đáng sợ. Móng tay dài ra biến thành vuốt rồng sắc nhọn bấm vào làn da trắng mịn nơi cổ Lucy làm nó ứa máu. Giờ đây Natsu như một con quái vật xấu xí.

“Giết con nhỏ đó đi! Nếu mày muốn sống!”

Bên tai Natsu vang lên giọng nói của chính cậu mà nội dung câu nói làm cậu thấy ghê tởm.

“Giết nó đi! Nó là một mối nguy hiểm!”

Những lời lẽ đáng chết đó cứ tiếp tục lởn lỡn quanh tai. Lucy là người mà Natsu có để đánh đổi tất cả để bảo vệ, thậm chí kể cả mạng sống. Cứ thử suy nghĩ một cuộc sống không có cô bên cạnh khiến trái tim cậu quặn thắt từng cơn. Cậu khao khát được nhìn thấy cô mỗi buổi sớm khi vừa thức dậy, kháo khát được ngắm gương mặt say ngủ và b* ng*c phập phồng qua từng nhịp thở, khao khát được hít hà mùi của sữa trên cổ cô, khao khát được nghịch ngợm những lọn tóc vàng mượt mà óng ánh và hơn cả thế là khao khát có cô bên cạnh. Lửa sẽ không còn mùi vị ngon lành nào khi Lucy không kề bên.

Natsu còn chưa tìm ra Igneel - người đã dạy cậu cách làm người. Cậu muốn giới thiệu Lucy với cha và dõng dạc tuyên bố rằng cậu đã tìm được người quan trọng nhất đời mình. Chắc lúc đó Igneel sẽ rất ngạc nhiên. Igneel đã dạy cậu đừng bao giờ mất đi niềm tin và khao khát được sống.

Trong đầu Natsu dường như xẹt qua một suy nghĩ. Tại sao cậu lại muốn giết Lucy? Dù Natsu có điên đi chăng nữa thì cậu cũng tuyệt đối không làm thế.

“Tỉnh táo trước mọi việc đang diễn ra. Vì những gì mà mọi người nhìn thấy trong không gian này đều là ảo ảnh. Đừng để bản thân bị cuốn vào nó!”

Phải rồi! Lucy đã từng nói thế! Lucy của cậu!

Khi suy nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu thì quang cảnh xung quanh Natsu đột nhiên tối lại, hình ảnh kinh khủng kia đã biến mất. Natsu nhận thấy được mình đã làm chủ được cơ thể. Cậu đưa tay lên đầu sờ, cái sừng xấu xí kia đã biến mất. Tầm nhìn dần được rõ ràng hơn, Natsu cảm thấy mặt mình hơi đau.

Gray: *tát* Dậy đi thằng ngu kia! Mày định kẹt trong mấy cái ảo ảnh vớ vẫn đó đến khi nào hả?

Dứt lời Gray liền nện xuống mặt Natsu thêm một cú. Cậu chàng nhà ta vừa tỉnh dậy đã bị ăn đòn nhưng thật bất ngờ. Với tính cách nóng nảy mọi khi của Natsu thì cậu phải binh lại ngay cho Gray vài cú. Trái lại Natsu lại co nằm bàn tay một cách chậm rãi và gương mặt cậu nhẹ nhõm thấy rõ khi cơ thể đã bình thường trở lại.

Natsu: Lucy đâu rồi?

--------End chap 63--------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 64: Gặp gỡ


-------- Chap 64: Gặp gỡ --------

Một cô bé có mái tóc vàng rực rỡ như nắng ban mai dài ngang vai đang cẩn thận nhìn xung quanh. Đôi mắt to tròn đảo qua lại liên tục. Cô bước từng bước nhanh nhẹn về phía hàng rào, trên cổ đeo một túi đồ to. Ngước nhìn những thanh sắc nhọn hoắc san sát nhau tạo thành một hàng bảo vệ chắc chắn quanh ngôi biệt thự, gương mặt nhỏ thoáng chút chần chừ trong chốc lát rồi lại nhanh chóng lấy lại vẻ quyết tâm ban đầu. Cô ném túi đồ ra trước và chậm chạp trèo lên. Vào lúc cô bé tưởng chừng mình có thể dễ dàng vượt qua thì cô hụt tay. Cả người rơi tự do trong không trung. Mắt cô nhắm tịt vì sợ và đang sẵn sàng đón nhận cơn đau đớn nhưng sau một giây, hai giây, ba giây và nhiều giây nữa vẫn không có gì xảy ra cả. Cô mở mắt ra và thấy mình đang ngồi trên mặt đất phía ngoài toà biệt thự, hoàn toàn hành lặn. Mông không sưng người không đau. Cô đứng dậy và phát hiện ra dưới chân mình xuất hiện một chiếc khăn choàng màu trắng có hoạ tiết kì lạ. Mẹ đã dặn không nên nhặt đồ vật không rõ nguồn gốc. Cô bé đấu tranh tư tưởng dữ dội và kết quả là trí tò mò đã chiến thắng. Cô bé nhặt chiếc khăn và ngắm nhìn một cách chăm chú. Hoạ tiết kì lạ, cô chưa từng thấy trước đây dù nhà cô sở hữu một xưởng dệt lớn với hàng trăm nghìn hoa văn dệt trên vải khác nhau. Ngay lúc đó một cơn gió lạnh thổi qua làm cô bé rùng mình. Nhìn chiếc khăn ấm áp, cô dành một phút xin lỗi mẹ và chủ nhân chiếc khăn.

“Hiện trời đang lạnh nên hãy cho tớ mượn tạm khăn choàng nhé! Cảm ơn chủ nhân chiếc khăn rất nhiều!” Cô bé nói với chiếc khăn.

Cô choàng chiếc khăn lên cổ và cảm nhận hơi ấm dễ chịu toả ra từ nó. Cầm lấy túi đồ và tiếp tục lên đường.

Cô đi sâu vào khu rừng cách ngôi biệt thự không xa. Đi mãi đi mãi, mồ hôi bắt đầu xuất hiện trên gương mặt trắng trẻo nhỏ nhắn. Cô tìm một gốc cây và nghỉ mệt ở đó. Tiếng xào sạt đều đều cùng bóng mát của cây khiến cô bé dần chìm vào giấc ngủ.

Lucy ngây người ngắm nhìn bản sao bé của cô ngủ ngon lành. Cô chợt nhìn thấy cách đó không xa có ai đang từ từ tiến lại gần Lucy nhỏ. Lucy mở to mắt đầy kinh ngạc, đó chẳng phải là...

Một cậu bé tầm trạc tuổi cô bé đang chậm chạp bước lại gần từ bụi cây cách chỗ cô ngủ không xa. Vẻ mặt cậu hết sức là miễn cưỡng. Mái tóc màu hồng đào dựng đứng bắt mắt. Môi mắt xếch tinh nghịch.

Thật ra cha cậu từng dặn là đừng nên tiếp xúc với người lạ vì như thế rất nguy hiểm. Chỉ là lúc nãy, trên đường đi tìm thức ăn ngang qua căn biệt thự, một cô bé xinh xắn thu hút ánh mắt cậu. Đôi mắt nâu sáng ngời kia tựa như những vì sao mà cậu cùng cha ngắm nhìn vào những buổi đêm sau khi luyện tập xong. Nhìn thấy cô trượt té khi cố gắng trèo ra ngoài thì cậu không thể nào bỏ mặt được. Giờ thì cậu thấy may mắn khi mình được cha rèn luyện sức mạnh từ bé, việc đỡ một cô bé trở nên dễ dàng và một niềm vui sướng không lời bủa vây trong lòng cậu khi nhìn thấy cô ngắm tịt mắt nằm trong lòng mình. Cậu muốn ở gần ngắm nhìn cô thêm một chút nhưng cha đã dặn đừng để ai trông thấy cậu ở ngoài khu rừng nên cậu đành phải nhẹ nhàng đặt cô xuống và trốn đi thật nhanh. Một điều không may là chiếc khăn choàng cha tặng cậu vị vướng lại chỗ cô. Lúc nhận ra sự biến mất của chiếc khăn thì cậu đã nhìn thấy nó chiễm chệ nằm ngay ngắn trên cổ cô bé. Cậu thầm than không xong rồi. Cậu bám theo cô suốt chặn đường hòng tìm cách lấy lại chiếc khăn. Cậu tự hỏi tại sao cô bé này lại bỏ nhà ra đi? Sống trong ngôi nhà lớn như thế không phải rất thoải mái sao? Dù là cậu thích ngủ trên cỏ, ngắm sao trời hằng đêm, hít hà không khí trong lành hơn. Hiện giờ cậu đang đừng cạnh cô, tay nhẹ nhàng gỡ cái khăn choàng ra thì đúng lúc đó cô mắt chợt mở mắt. Cậu bé giật mình, cầu mong sao cô đừng nghĩ cậu là người xấu. Mắt cô bé mở to kinh ngạc trong một khoảnh khắc rồi nhanh chóng lấy lại vẻ tinh ranh.

Cô bé: Cha tôi lại phái người theo dõi tôi nữa sao?

Cậu bé bối rồi, nhất thời không hiểu những gì cô bé nói.

Cậu bé: *lắc đầu* Không phải!

Cô bé: Thế cậu là ai? Sao cậu lại ở đây?

Cậu bé: Tớ chỉ muốn lấy lại chiếc khăn choàng của mình thôi.

Vừa nói cậu vừa chỉ cái khăn trên cổ cô, cố làm vẻ mặt vô tội. Cô bé thoáng ngẩn người rồi mặt đột nhiên đỏ ửng lên. Cô vội vàng tháo chiếc khăn ra, đưa nó lại cho cậu trong khi mặt nhìn về hướng khác né cái nhìn của cậu.

Cô bé: *giọng lắp bắp* Tớ... tớ xin lỗi. Chỉ là trời lạnh quá nên... tớ muốn mượn. Cái khăn... nó rất ấm... Cảm ơn cậu. Ôi! Mình đang nói gì thế này.

Cô vùi gương mặt đỏ ửng của mình vào hai lòng bàn tay mong giảm được phần nào độ nóng của nó.

Cậu bé: *cười khì khì* Không sao. Tớ rất vui khi nó giúp cậu thấy ấm lên.

Cô bé nghe thế thì e dè ngẩn mặt lên, nhìn nụ cười của cậu bé thì thờ phào nhẹ nhõm. Cô nở một nụ cười thật tươi và một lần nữa nói lời cảm ơn cậu. Cậu bé ngây người ngắm nhìn nụ cười rạng rỡ như tỏa nắng kia. Trước đây cậu chưa từng thấy ai cười đẹp như vậy. Tự nhiên có một mong muốn mãnh liệt dân trào lên trong tâm trí cậu bé rằng muốn lưu giữ mãi mãi nụ cười kia trên gương mặt cô bé.

Cậu bé: Cậu cười đẹp quá.

Lời nói bật ra trước khi cậu kịp suy nghĩ làm cô bé hơi ngại ngùng. Trước giờ chưa ai khen cô thẳng thắn như thế.

Cô bé: Tớ tên là Lucy. Lucy Heartfilia. Cậu tên là gì?

Cậu bé: Natsu Dragneel. Tớ là một Dragon Slayer.

Lucy bé: Dragon Slayer là gì?

Natsu bé: Uhm... thì là diệt long nhân, người mang sức mạnh có thể tiêu diệt rồng ấy. Theo lời cha tớ thì là vậy.

Lucy bé: Vậy cậu có thể làm ma thuật không?

Natsu bé: Đương nhiên là được.

Vừa dứt lời thì bàn tay của Natsu bé hiện lên một đốm lửa nhỏ. Lucy bé nhìn cậu ngưỡng mộ, mắt ngắm ngọn lửa cháy nhè nhẹ trong tay cậu không rời.

Lucy bé: Mẹ tớ là một tinh linh pháp sư. Mẹ có thể thực hiện những ma thuật vĩ đại lắm cơ. Tớ... sau này cũng muốn được giống mẹ.

Natsu bé: Tinh linh pháp sư là gì?

Lucy bé: Là những người sở hữa những chiếc chìa khóa mở cánh cống liên kết giữa nhân giới và tinh linh giới. Ước mơ của tớ là thu thập đủ 12 chiếc chìa khóa vàng mạnh nhứt để có thể trở thành một tinh linh pháp sư vĩ đại như mẹ.

Natsu: Òa. Nghe ngầu quá.

Lucy bé thấy hơi ngại ngùng, không hiểu sao mình lại đi nói nhiều như vậy với một người chỉ vừa gặp mặt.

Lucy bé: Natsu này...

Natsu bé: Hửm?

Lucy bé: Chúng ta kết bạn nhé.

Natsu bé: *cười toa toét* Dĩ nhiên là được.

Hai người nhìn nhau và cùng bật cười khanh khách. Hôm đó, họ kể cho nhau nghe rất nhiều về đối phương và nói về mọi thứ trên đời. Nằng chiều len lỏi qua những khẽ lá, cả hai đều thấy trời hôm nay đẹp lạ thường.

Lucy vẫn đứng đó, nhìn chằm chằm vào hai cô cậu bé nói chuyện ríu rít với nhau. Đầu đau như bị cái búa lớn đập vào. Cô và Natsu... quen biết nhau từ nhỏ ư?

--------End chap 64--------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 65: Vô lệ


--------Chap 65: Vô lệ--------

“Vô lý... Mình biết đây là không gian ảo thì theo nguyên lí của ma thuật không gian mình sẽ được giải thoát. Nhưng tại sao mình lại nhìn thấy những hình ảnh này? Phải chăng nó là ký ức thật sự của mình?” Lucy cố gắng suy nghĩ mặc cho cơn đau đầu cứ nhức nhối.

Lucy bé cùng Natsu bé ngắm sao đêm, cùng bày những trò nghịch ngợm, cùng thi nhau xem ai trèo cao hơn, cùng chia sẽ cho nhau những ước mơ và hoài bảo. Những hình ảnh không biết phải chăng là ký ức của Lucy thuở nhỏ không cứ nối tiếp nhau hiện ra trước mắt cô. Chúng đẹp đến nhức mắt, quý báu đến đau nhói con tim.

“Lucy. Mẹ xin lỗi. Xin lỗi con rất nhiều Lucy. Hãy quên đi những ký ức làm con khóc này nhé. Hãy luôn giữ vững nụ cười của con, con gái của mẹ. Mẹ yêu con Lucy. Đừng... tha thứ cho mẹ.” Giọng Layla vang lên và sau đó tất cả hình ảnh đó biến mất.

“Híc. Không... hu hu hu.”

“Arghhhhhh.”

“Không!!!!!!!!!!!!!!!!!”

“Ahhhhhhhhhhhhhh.”

Lucy cố gắng nén cơn run rẩy. Giờ đây các ký ức đã biến mất nhưng thay vào đó lại là những tiếng gào thét, kêu la đau đớn của đồng đội cô. Những giọng nói quen thuộc đó làm sao Lucy có thể nhầm lẫn. Juvia đang khóc? Gray đang đau đớn? Natsu đang bấn loạn? Tại sao? Tại sao vậy? Có chuyện gì đang xảy ra với mọi người? Những âm thanh kinh khủng này như tra tấn cô, chúng dội thẳng vào nơi mềm yếu nhất của một người con gái.

Lucy: ĐỪNG LẠI ĐI! HÃY ĐỂ TÔI RA KHỎI ĐÂY!!!

Tiếng hét của cô vang vọng trong không gian tối tăm nơi đây. Một cảm giác ấm áp quen thuộc đang bao bọc lấy cô. Lucy không tin vào những gì mình đang nhìn thấy trước mắt. Mẹ Layla, mẹ Layla đang ngồi trước mặt cô. Mẹ đang lau nước mắt cho cô. Đây không phải là mơ chứ? Lucy có thể cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay mẹ khi được mẹ vỗ về. Cô muốn ôm chầm lấy mẹ nhưng cả người không kìm được cơn run rẩy bởi cô lo sợ có thể đây là một ảo ảnh cho không gian này tạo ra. Nếu để bản thân đắm chìm vào nó thì cô sẽ mãi mãi bị giam cầm nơi đây.

Layla: *giọng dịu dàng* Ta không phải là ảo ảnh Lucy. Ta không thể duy trì lâu ở trạng thái hiện tại trong Mê cung ký ức do Toshi dựng lên này.

Lucy: *ngạc nhiên* Mê cung ký ức? Một pháp thuật đã thất truyền rất lâu.

Layla: Phải. Con hãy nghe mẹ nói. Con có thể thoát ra khỏi đây Lucy. Hãy giải phóng sức mạnh tiềm ẩn bên trong con.

Lucy: Khoan đã.Mẹ... Con có rất nhiều điều muốn hỏi. Rất nhiều. Tại sao mẹ lại xóa đi ký ức lúc nhỏ của con? Toshi là ai? Tại sai ba lại mất? Tại sai mẹ lại mất? Có phải là do lỗi của con không? Con là nguyên nhân của mọi việc đúng không mẹ? Con xin lỗi... Mẹ ơi... Con xin lỗi

Nước mắt lăn dài trên gương mặt nhỏ. Lucy nắm chặt tay mẹ mình như lúc còn bé, bởi cô sợ mẹ sẽ biến mất bất cứ lúc nào khỏi tầm mắt cô.

Layla: Không. Đừng khóc Lucy. Hãy nghe mẹ nói. Nếu được mẹ mãi mãi muốn con không biết chuyện này và sống thật hạnh phúc. Nhưng có lẽ con cần được biết. Mẹ thật ra là một con rồng ở thế giới edolas và đã đem lòng yêu một con người ở Earthlanh, cha của con. Kết tinh của tình yêu chúng ta chính là con đó Lucy - con gái yêu của mẹ. Con mang trong mình dòng máu bán long huyết tức nửa người nửa rồng. Thông thường thì không có đứa trẻ nào được sinh ra như vậy và thường chúng sẽ chết non - ngay khi còn trong bụng mẹ. Con là một đứa trẻ rất đặc biệt Lucy, một trường hợp hi hữu và cha mẹ đã phải cảm tạ ông trời rất nhiều lần vì đã để cha mẹ được nhìn thấy và nuôi dạy con. Con có hai con đường để chọn, một là sống như một con người bình thường và hai là đánh thức sức mạnh của một bán long huyết tìm ẩn sâu bên trong con nhưng cái giá con phải đánh đổi rất đắt. Chính mẹ cũng không biết điều gì sẽ xảy ra, liệu cơ thể con có chịu nổi áp lực của sức mạnh đó và mẹ không bao giờ mong là con phải sử dụng đến nó.

Lucy: Con... con mang trong người bán long huyết?

Layla: Thời gian của mẹ đã hết. Mé không thể ở đây lâu được nữa. Hãy sống thật trọng vẹn và hạnh phúc con gái của mẹ. Mẹ yêu con.

Lucy: Khoan đã. Mẹ ơi, mẹ ơi. Con cũng yêu mẹ rất nhiều.

Layla đã hoàn toàn biến mất trước khi Lucy dứt câu nói. Cô thẫn thờ nhìn vào khoảng không trước mặt. Nhắm mắt để giúp bản thân bình tĩnh lại. Có quá nhiều thông tin làm Lucy hiện không thể suy nghĩ thông suốt tất cả. Nhưng để thoát khỏi đây cần đánh thức sức mạnh tìm ẩn bên trong cô à? Chuyện này nghe thật sự không có chút hợp lí nhưng cô sẽ làm. Vì cô cần thoát ra khỏi đây để đi tìm sự thật.

Lucy tập trung tinh thần, lắng nghe từng nhịp tim đập, cảm nhận nguồn ma thuật tinh linh pháp sư chảy trong từng mạnh máu. Bên tai cô giờ đây không một tiếng động, một không gian tĩnh lặng hoàn toàn.

“Cô đồng ý đánh đổi bất cứ thứ gì để có được sức mạnh này?” Một giọng nói xa lạ vang trong tâm trí Lucy.

Lucy: Dù đánh đổi bất cứ gì tôi cũng phải thoát ra khỏi đây.

“Chịu đựng nhé cô gái.”

Một luồng ma thuật mạnh mẽ lan truyền khắp cơ thể Lucy. Nó tinh khiết nhưng mãnh liệt. Ma thuật của rồng. Mắt Lucy đau nhức lạ lùng. Khắp người như có cảm giác bị nhấn chìm trong nước. Sức ép của nước thật khủng khiếp, sự đau đớn lan tỏa khắp cơ thể. Lucy dường như thấy bản thân đang dần mất đi ký thức, trái tim cô dường như bị tê liệt khiến cô không còn bất cứ cảm giác gì khác ngoài tuyệt vọng.

Cơ thể lạnh giá dần ấm lên. Cảm giác trống rổng dần được lấp đầu. Nỗi tuyệt vọng dàn chuyển hóa thành hi vọng. Trước mắt Lucy là người quan trọng nhất của cô. Lucy ôm chầm lấy Natsu. Cậu nhẹ nhàng đưa tay lên xoa đầu cô.

Natsu: Cậu đã làm rất tốt Lucy. Cảm ơn lời cảnh báo của cậu. Nếu không tớ sợ tớ không thể ôm cậu như lúc này được nữa.

Một cô gái cương cường mạnh mẽ đến mấy cũng có những lúc mềm yếu. Lucy đã cố gắng rất nhiều, Natsu luôn bên cạnh để quan sát sự phấn đấu hết mình của cô. Lucy không kiềm được nước mắt. Natsu cũng đã chuẩn bị để lau nước mắt cho cô... Mũi rất cay nhưng không có giọt nước mắt nào rơi ra cả. Giây phút đó Lucy đã nhận ra cái giá cô phải trả chính là mất đi quyền được khóc, mất đi nước mắt.

Nước mắt là thứ giúp con người giải tỏa nỗi buồn trong lòng và bày tỏ cảm xúc. Mất nó thì ta chỉ còn biết gặm nhắm nỗi buồn không thể nào khuây khỏa. Lucy cảm giác hốc mắt cạn khô của mình đau rát.

Lucy: *cười* Natsu, sau này tớ sẽ không khóc nữa đâu.

Natsu: Cậu đừng cười nhứ thế Lucy. Xấu lắm.

Ngắm nhìn đôi mắt đỏ hoe của Lucy và tia mất mát trong đó. Natsu cảm thấy có gì đó thay đổi trong Lucy. Cậu không thích điều này. Đôi vai nhỏ bé đó lại phải chịu thêm nhiều gánh nặng. Natsu không giỏi an ủi người khác, cậu chỉ lặng lẽ ôm Lucy vào lòng. Mong làm dịu được phần nào nỗi đau của cô.

------End chap 65------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 66: Đêm sao


-------Chap 66: Đêm sao------- (16+)

Mọi người đều đã an toàn thoát ra khỏi ảo ảnh do Toshi tạo lên cũng như có thể tự vượt qua nỗi đau trong tim của chính bản thân. Điều đáng bất ngờ là Rogue và Sting nhìn có vẻ không bị ảnh hưởng gì nhiều từ ma thuật kia.

Rogue: *cười mỉm* Tôi đã nhìn thấy cái bóng của chính bản thân. Thứ mà tôi đã đánh bại được ở đại hội ma thuật rất lâu về trước.

Sting: *cười một cách khoa trương* Các cậu sẽ ngạc nhiên khi biết tôi đã nhìn thấy gì. Hahaha. Trong thế giới ảo đó, tôi thấy Rogue muốn giết tôi. Mà chuyện đó thì nào có thể xảy ra, kẻ tạo ra những hình ảnh này thật có tính hài hước mà. Hahaha.

Sting đã thay đổi rất nhiều sau đại hội pháp thuật năm đó. Cậu trưởng thành hơn và cũng nhờ hội Fairy Tail mà cậu học được cái gọi là niềm tin vào đồng đội của mình. Rogue nhìn Sting với ánh mắt bất ngờ nhưng nhanh chóng lấy lại được nét điềm tĩnh vốn có. Đúng rồi mà nhỉ, bọn họ là đồng đội của nhau. “Sting, cảm ơn” Rogue nghĩ thầm.

Minerva lúc bấy giờ mới lên tiếng đề nghị mọi người nghỉ trong rừng lại một đêm để hồi phục sức khỏe cũng như ổn định tâm trạng sau khó khăn vừa trải qua. Nét mặt ai cũng thoáng vẻ mệt mỏi sau một đoạn đường dài nên nhanh chóng đồng tình. Nhưng lúc phân chia chỗ nằm lại xảy ra tranh cãi vì Natsu một mực muốn ngủ với Lucy như mọi khi. Cô nàng mặt đỏ như gấc không biết nên chui vào đâu trốn. Đối với mọi người trong Fairy Tail thì điều này đã quá là quen thuộc nhưng với hội Sabertooth thì hoàn toàn là sự mới mẻ nha.

Minerva: Natsu à... Tôi nghĩ cậu vẫn nên qua phía nam ngủ cùng với Gray, Sting và Rogue.

Natsu: *cáu* Sao tôi phải ngủ cùng với tên băng kia thay vì ngủ cùng Lucy vô cùng thơm và ấm chứ.

Minerva: Nam nữ dù sao cũng nên có tí khoảng cách nhất định. Nhất là vấn đề nhạy cảm như ngủ cùng sẽ dễ xảy ra nhiều... khụ... *khẽ ho* nhiều vấn đề...

Natsu: *khó hiểu* Đó giờ chúng tôi vẫn ngủ chung mà có gì đâu!

Lucy đến lúc này không chịu nổi nữa, mặt cô sắp bốc cháy đến nơi rồi. Tên ngốc Natsu đúng là không biết cái gì gọi là lịch sự ở chốn đông người cả. Cô bay đến kéo Juvia đang tạo một cái giường nước kế bên Gray.

Lucy: Tôi sẽ ngủ cùng Juviaa!!!

Juvia: Ớ! Juvia muốn ngủ với Gray-sama mà!!!

Lucy: Lúc về tôi sẽ nhờ Gemini hóa thành Gray cho cậu làm gì cũng được. Gemini còn có thể nói hết những gì Gray nghĩ cho cậu nghe.

Juvia: *mắt trái tim* Vậy thì Juvia đồng ý!

Gray mặt đầy vạch đen khi Lucy vừa dứt lời. Nhìn theo bóng Lucy kéo Juvia đến nằm cùng, Natsu mặt đầy bất mãn và tủi thân kéo chăn lên nằm một lẻ loi một xó. Hừ hừ, lâu rồi không ngủ một mình khiến cậu có cảm giác trống vắng không quen. Ôi! Lucy của cậu!

Nửa đêm Natsu giật mình tỉnh giấc, theo thói quen cậu đưa mắt tìm kiếm bóng người quen thuộc và chợt giật mình khi không thấy Lucy nằm ngủ cạnh Juvia. Lần mò theo mùi hương có thể gây nghiện của cô, Natsu nhìn thấy Lucy đang ngồi bó gối trên ngọn đồi gần nơi mọi người nghỉ chân ngẩn đầu ngắm sao. Bầu trời đêm nay đặc biệt đẹp. Hàng ngàn ngôi sao lấp lánh trải đều trên nền trời xanh được thu vào trong đôi mắt nâu to tròn kia. Nhìn ánh mắt tìm tòi của Lucy làm ta có cảm giác như là cô đang tìm ngôi sao đẹp nhất cho chính mình.

Cảm giác có ánh mắt nóng bỏng như lửa đang nhìn mình, Lucy khẽ quay đầu lại và khi nhìn rõ người con trai kia liền nở một nụ cười hạnh phúc. Nét yêu kiều và lộng lẫy của đôi môi ấy làm Natsu có mong muốn mãnh liệt được ngấu nghiến nó. Cậu thoáng giật mình trước suy nghĩ của bản thân. Bàn tay nhỏ đang vẫy vẫy cậu lại như có ma thuật mê hoặc lòng người.

Lucy: Natsu đã thức rồi sao! Mau đến đây ngắm sao cùng tớ nè!

Natsu: *cau mày* Sao cậu không ngủ đi mà lại chạy ra đây hả Lucy.

Vừa nói cậu vừa tiến đến và ngồi sát cô, cảm nhận được làm da mát mẻ vì bị gió hong lạnh. Lúc không nhìn thấy cô, một nỗi sợ mơ hồ đã bóp nghẹt trái tim cậu. Lucy quay qua nhìn ngắm gương mặt cậu một cách chăm chú rồi bật cười.

Lucy: *cười khúc khích* Natsu lúc lớn không dễ thương như hồi còn nhỏ nữa rồi. Quả thật đáng tiếc mà.

Natsu: Cậu đã nhìn thấy tớ hồi nhỏ rồi á?

Lucy: Haha. Thật ra lúc nhỏ chúng ta đã gặp nhau rồi. Có lẽ là định mệnh nhỉ. Natsu bé chỉ cao ngang Lucy bé thôi, rất ngờ nghệch đáng yêu. Nhìn thôi là muốn véo má.

Lúc này trong đầu Natsu thoáng hiện ra hình ảnh một cô bé tóc vàng vất vả trèo hàng rào, trên cổ là chiếc khăn choàng của cậu.

Natsu: *cốc cốc đầu* Tớ có cảm giác nhìn vừa nhớ ra một cô bé tóc vàng rất đáng yêu.

Lucy nhìn vẻ mặt đang cố nhớ ra ký ức lúc nhỏ của cậu mà cô thấy buồn cười. Cô không thấy buồn vì Natsu quên cuộc gặp gỡ lúc nhỏ vì cái đầu ngốc nghếch ấy nhớ được mang máng sau đằng ấy thời gian đã là một kì tích rồi.

Lucy: Sau hành trình này không biết chúng ta sẽ làm gì tiếp theo nhỉ?

Natsu: Luyện tập để mạnh hơn.

“Vì cậu muốn bảo vệ mãi mãi nụ cười kia.”

Lucy: Chán òm! Tớ muốn kiếm đủ tiền để mua luôn một ngôi nhà cơ.

Natsu: *khó hiểu* Chẳng phải nhà cậu hiện giờ cũng đã rất tuyệt rồi sao?

Lucy: Đồ ngốc! Nó quá nhỏ cho một... gia đình... *giọng Lucy nhỏ lí nhí khi nói đến đây*

Natsu thoáng ngây ra một lúc để có thể hiểu rõ được lời nói tuyệt vời ấy của cô.

Natsu: Lucy, tớ muốn hôn cậu.

Lucy: HẢ?

Nói rồi không đợi cô nàng kịp phản ứng, cậu đã phủ lấy đôi môi đỏ hồng và mềm mại như cánh hoa đào kia. Khoảnh khắc trước khi nhắm mắt lại, Natsu thấy thỏa mãn và đắc ý khi nhìn đôi mắt nâu mở to vì kinh ngạc. Vị ngọt ở cánh môi thấm nơi đầu lưỡi làm Natsu có cảm giác tê tê nhè nhẹ cùng cảm giác muốn khám phá sâu hơn nữa. Lưỡi cậu nhẹ nhàng quấn lấy cô. Lucy như người say hoàn toàn để Natsu dẫn dắt, tay cô không biết từ lúc nào đã choàng qua cổ cậu. Cô cảm nhận được đôi bàn tay thô ráp vì luyện tập quá nhiều siết chặt eo mình làm nơi đó nóng hổi. Lúc Lucy tưởng rằng mình không thở nổi thì Natsu khẽ buông ra nhưng lại tiếp tục chiếm hữu môi cô ngay lập tức. Nụ hôn chứa dựng biết bao cảm xúc mãnh liệt kéo dài tưởng chừng như vô tận. Bản năng của một người đàn ông sẽ trỗi dậy khi tìm ra người con gái mình yêu sẽ giúp một cậu nhóc trưởng thành. Natsu tận hưởng cảm giác được quấn lấy môi của cô và cảm nhận được cơ thể có gì đó thay đổi, nó đang nóng dần lên làm cậu thấy khó chịu. Sau một khoảng thời gian dài như vô tận, Natsu rời khỏi môi cô nhưng đầu lưỡi lại lần lên đôi tai nhỏ xinh của cô cắn nhẹ một cái. Tiếng rên yêu kiều vang lên bên tai làm Natsu sửng người. Cậu... thật sự muốn được nghe nhiều hơn nữa...

-------End chap 66-------

Ahihi... mọi người đừng tức giận khi hết truyện ở đây nha:“> Mình viết đủ dung lượng rồi hihi

Hãy đợi đến chap sau nhé ahihihi
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 67: Bán long


------Chap 67: Bán long-------

Lucy: Natsu... ư.... Natsu! Đồ ngốc!

Lucy cắn thật mạnh vào vai Natsu, cơn đau làm cậu như bừng tỉnh khỏi giấc mộng ngọt ngào đê mê kia và kéo lí trí đã đánh mất quay trở lại. Cậu từ từ kéo dãn khoảng cách với Lucy. Một bước, hai bước rồi ba bước xong cuối cùng là cắm đầu chạy thật nhanh. Lucy nhìn theo chàng trai với quả đầu hồng vả cả gương mặt cũng ửng như say rượu kia đang cắm đầu chạy thật nhanh. Sau khi chạy được tầm chục vòng, Natsu quay lại chỗ cô nhưng ngồi cách một đoạn xa làm Lucy thấy khó hiểu.

Lucy: Natsu? Cậu làm sao thế?

Cô đưa tay định lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Natsu.

Natsu: *hơi to tiếng* Cậu đừng lại đây Lucy!

Bàn tay vừa vương ra lại rút về trong ngượng ngập. Lucy cảm nhận được lòng mình như chùng xuống.

Natsu: Vì hiện giờ cơ thể tớ không được ổn. Cậu... cả mùi hương trên cơ thể cậu... cả giọng nói cậu... từng cử chỉ... đôi mắt... đều làm tớ như phát điên. Chúng khiến tớ muốn ăn sạch cậu. Lần đầu tiên có thứ tớ cảm thấy còn ngon hơn cả lửa. Nên... hiện tại hãy tránh xa tớ một chút.

Khi Natsu vừa dứt lời thì lại đờ người bởi vì nụ cười quá dỗi ngọt ngào trên gương mặt người con gái của cậu kia.

Natsu: Cậu... hiện giờ cũng đường cười như thế. Vì tớ sẽ không kiềm chế được mất.

Lucy: Natsu! Cậu dễ thương quá!

Natsu:... *ôm mặt* Cũng đừng nói mấy lời đó...

Natsu nghĩ “Chết tiệt! Cô ấy dễ thương quá!”

Và sau đó là hai bạn trẻ hồn nhiên ngây thơ ngắm sao cùng nhau và thiếp đi cùng nhau. Hai bàn tay ngay cả trong lúc ngủ cũng nắm chặt cũng như là chính cảm xúc mạnh mẽ của cả hai dành cho đối phương. Gương mặt của Lucy giờ đây như được thả lỏng, khi ngủ mang sự yên bình thư thái.

Trên đỉnh tòa lâu đài kia, một bóng người cô đơn đang đừng, gió thỏi làm vạt áo anh bay tóe lên. Anh nhìn hình bóng cô gái luôn nằm sâu trong tim anh đang trong tay người khác mà tâm hồn anh như bị xé ra vạn mảnh. Vẻ mặt thành thản hồn nhiên kia sao lại chưa bao giờ thuộc về anh? Chưa bao giờ... cả trong quá khứ lẫn hiện tại. Toshi khẽ nheo mắt như muốn lưu lại hình ảnh này lần cuối cùng. Ngày mai, mọi chuyện sẽ kết thúc.

Buổi sáng làm vơi đi cái u ám hiu quạnh của khu rừng. Tiếng bánh xe ma sát với mặt đất cùng vận tốc cao kêu lọc cọc lọc cọc. Natsu với thính giác của rồng bừng tỉnh vì tiếng động lạ thường ấy. Sau khi xác nhận được ba mùi hương quen ấy thoang thoảng trong không khí. Cậu nở một nụ cười ranh mãnh.

Natsu: *hét to* Mọi người mau dậy đi! Erza, Happy và Jellal đang đến đấyyy!!!

Sting và Rogue với giọng nói vô cùng tỉnh táo: Mọi người đã dậy lâu rồi. Tôi và Rogue cũng đoán được ai sắp đến rồi. Anh Natsu mau đánh thức cô gái của anh dậy đi.

Natsu chưng hửng nhìn mọi người. Gray đang nhìn anh với nụ cười nham nhở. Juvia kéo áo Gray chỉ chỉ về phía mình và nói gì đó là cũng muốn như vậy. Minerva mặt đỏ đang giả vờ bận bịu xếp hành lí nhưng mắt cứ liên tục liếc về phía mình.

Gray: Natsu à! Chúc mừng chú mày đã lớn!

Natsu: Mày nói cái gì vậy Gray???

Gray chưa kịp trả lời thì tiếng phanh xe chói tai vang đến.

Sting: ô hô hô. Chúng ta được tiếp sức kha khá rồi.

Happy bay đến chỗ Natsu như mọi khi, ôm chặt lấy đầu anh và ra sức cọ cọ. Xong lại bay đến Lucy, tiếp tục cọ cọ vào bờ ngực êm cái thân quen.

Erza: Lucy, em đã lập khế ước với đủ 12 cung hoàng đạo???

Lucy: Ơ. Đúng vậy. Vì làm thế em mới có đủ sức mạnh để chiến thắng Toshi.

Erza: Zeref muốn có sức mạnh của ma đạo sĩ nắm trong tay 12 cung hoàng đạo, tức là em ngay lúc này. Hắn sẽ tìm đến và g**t ch*t người đó để chiếm đoạt sức mạnh ấy.

Lucy thoáng đờ người. Cô có thể đối đầu với Toshi, nhưng với Zeref - hắc pháp sư vĩ đại nhất mọi thời đại thì là một chuyện hoàn toàn khác.

Natsu: Đừng lo Lucy! Hắn có đến tớ sẽ đá bay đít hắn!

Erza: Thật sự bó tay với các cậu. *ôm đầu*

Natsu: Ta nóng máy lên rồi đó!!! Chiến thôi!!!

Đột nhiên Natsu khưng lại.

Natsu: *khịt khịt* Mọi người đợi đã! Ra đây đi! Tên theo dõi kia!

Dù mùi của người này được che dấu rất kĩ nhưng Natsu vẫn có thể phát hiện được vì khoảng cách thật sự rất gần. Mùi hương này rất giống với Lucy...

Đằng sau thân cây gần đó, một bóng người với mái tóc màu vàng óng được bùi gọn gàng bước ra. Bước chân nhẹ nhàng thục nữ, cử chỉ cao sang như của một quý tộc thực thụ. Bàn tay trắng muốt đưa lên kéo mũ trùm đầu xuống. Lucy không tin vào mắt mình.

“Xin lỗi vì đã nghe lén. Tôi biết hành động này là vô lễ nhưng một lần nữa xin thứ lỗi. Tôi không biết nên chọn thời điểm nào để xuất hiện trước con gái mình. Phận làm mẹ như tôi luôn lo lắng cho con.”

Lucy chạy như bay đến hình bóng ấy vì cô sợ nhỡ đây chỉ là ảo ảnh. Tiếng gọi “mẹ” như tắt ghẹn nơi cổ họng. Niềm vui sướng xen lẫn với nỗi sợ hãi.

Layla: Con gái đừng chạy như thế chứ. Cẩn thận kẻo ngã.

Xà vào lòng mẹ. Cảm nhận hơi ấm quen thuộc một thời gian dài thiếu vắng. Lucy nấc như một đứa trẻ.

Lucy: Mẹ ơi... con nhớ mẹ lắm.

Layla ôm chặt Lucy vào lòng, tay vuốt gọn gàng lại mái tóc con gái bị bù xù khi mới ngủ dậy. Bà ôm nhẹ lên trán con. Mắt rơm róm vì hạnh phúc được trùng phùng.

Lucy: Mẹ đừng bao giờ bỏ con lại nữa nhé mẹ ơi. Mẹ hứa với con nha. Mẹ hứa nha.

Layla: Được. Mẹ hứa mà. Giờ chúng ta sẽ mãi bên nhau.

Rút vào lòng mẹ, Lucy hít hà mùi hương thân thương kia. Cọ đầu vào bụng mẹ. Sự thiếu vắng tình mẫu tử hơn chục năm giây phút này đã được bù đắp.

Layla: Lucy của mẹ, hãy nghe kĩ những lời mẹ nói. Mẹ lúc xưa không chết đi mà là bị đưa về Edolas - hành tinh quê hương của mẹ. Mẹ là thủy long ở Edolas, cũng giống như Porlysia - vị bác sĩ của hội các con ấy. Con cũng mang trong mình dòng màu nửa người nửa rồng, tức bán thủy long huyết. Là người duy nhất trên thế giới có thể cùng lúc sở hữu hai dòng phép thuật khác hệ nhau trong người. Ma pháp thứ nhất của con là tính linh pháp sư, ma pháp thứ hai tiềm ẩn trong con là thủy long thuật. Chưa từng có đứa bé nào chào đời được bởi sự kết hợp của rồng và người vì không chịu nổi áp lực từ hai dòng ma pháp nên thường mất từ khi còn ở trong bụng mẹ. Con là kết tinh tình yêu của ta và Jude. Là điều kì diệu và tuyệt vời nhất mà trời ban cho ta.

------End chap 67------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 68: Đối mặt


-------Chap 68: Đối mặt--------

Gió nhẹ nhàng thổi, luồng qua từng khẽ lá tạo âm thanh xào xạc quen thuộc. Từng âm thanh nhỏ ấy vả cả những câu nói từ tốn của Layla đều đi vào tai Lucy. Trong tiềm thức, Lucy nhớ rằng khi bị nhốt vào mê cung ảo ảnh của Toshi, Layla đã nói với cô điều này nhưng cô hoàn toàn không chắc chắn lắm cho đến bây giờ. Biết được thân phận thật sự của bản thân, nếu không nói không ngạc nhiên hay bất ngờ thì chắc chắn là nói dối nhưng cảm xúc ấy so với niềm vui được trùng phùng với người mẹ thân yêu thì chẳng là gì cả.

Lucy: *nhắm nghiền mắt* Mẹ ơi... ba đã mất rồi. Là lỗi của con khi không quan tâm đến người. Con xin lỗi.

Nỗi đau về người cha đã mất chưa bao giờ nguôi ngoai trong lòng cô. Ngày biết được tin dữ ấy cũng là ngày mà nỗi lòng Lucy mãi nặng trũi không sao giải bày.

Sau khi nghe Lucy nói, cái ôm của Layla lại thêm mạnh hơn. Bà biết việc Jude đã ra đi ngay khi vừa đặt chân đến Earthland. Giữa hai người như có một sợi dây liên kết không sao lí giải và khi trở lại nơi đây, Layla không cảm nhận được người kia nữa. Giây phút ấy bà đã sớm dự đoán được điều gì đã diễn ra nhưng vẫn cố gắng níu lấy niềm tin viễn vong và xem đó chỉ là sự lầm lẫn của bản thân.

Layla: Đó không phải là lỗi của con Lucy à. Mẹ biết con đã cố gắng rất nhiều.

"Ồ! Cuộc trùng phùng thật cảm động!" Giọng nói lạnh lùng vang lên giữa bầy không khí đoàn viên hạnh phúc.

Đón chờ trước tòa lâu đài tráng lệ mà u ám, Toshi đưa ánh mắt lạnh lẽo vô nhìn Lucy làm cô khẽ rùng mình. Đứng sau tấm lưng mạnh mẽ của Natsu, cô biết đã đến lúc sử dụng sức mạnh mới mà sự đánh đổi chính là nước mắt.

Toshi: Xin chào Lucy. Ồ, chúng ta có thêm sự góp mặt của một người vô cùng quen thuộc. Đã lâu không gặp, Layla Heartfilia.

Ánh mắt của hắn lộ rõ vẻ khinh thường, bỡn cợt khi nhìn đến Layla. Miệng nhếch nhẹ tạo thành một nụ cười rỗng tuếch không cảm xúc. Trái ngược hoàn toàn với hắn, Layla nhìn hắn với gương mặt mang những cảm xúc phức tạp, đau buồn có, căm giận có nhưng cũng có thương xót, hối hận.

Layla: Toshi...

Toshi: *cười khinh bỉ* Bà vẫn còn nhớ tên của tôi sao. Haha. Vinh dự làm sao.

Layla: Ta... biết cuộc đời con không được chính con lựa chọn. Nhưng quyết định khi đó ta chưa bao giờ hối hận. Ta xin lỗi, ta là một người ích kỷ, ta chỉ muốn mọi thứ tốt đẹp nhất cho con gái của mình.

Nghe xong những lời của Layla, Toshi cười rống lên điên dại một cách man rợ.

Lucy cảm thấy khó hiểu trước những lời nói của mẹ Layla. Sao mẹ phải dùng giọng điệu hối lỗi đó với hắn ta, sao lại mang vẻ mặt đau buồn ấy, sao lại đi xin lỗi một con người độc ác tàn nhẫn như hắn.

Toshi: Lucy yêu dấu của ta, phải chăng bây giờ em đang thắc mắc vì sao mẹ em lại phải ta lỗi ta phải không.

Cơn rỡn người bao phủ khắp người Lucy khi nghe những lời lẽ đó của hắn.

Natsu: Hừ, Lucy không bao giờ là của ngươi. Bớt mơ mộng.

Toshi: *tặc lưỡi* Tên ngán đường đáng ghét.

Dứt lời, hắn khẽ vung tay. Từ dưới mặt đất, hàng trăm cái bóng đen rồi lên và tạo thành hình người. Chúng lao vào tấn công mà đích nhắm chắc hẳn là Lucy.

Toshi: Rất tiếc nhưng hôm nay có lẽ em sẽ bỏ mạng tại nơi đây thôi Lucy.

Natsu: *thét lên* Tên khốn khiếp kia có ngon thì đấu với ông đây.

Không chừa một chút cơ hội nào cho Natsu tiến lại gần, Toshi nhảy l*n đ*nh của một tòa nhà tạo một màn chắn ma thuật bảo vệ hắn. Natsu bị tấm màn ấy chặn lại, hàng trăm cú đấm lửa cũng không thể khiến nó có nổi một vết nứt.

Tiếng vũ khí va chạm nhau vang lên thật chói tai. Mọi người ra sức chóng chọi nhưng một giờ rồi hai giờ trôi qua, số lượng bóng đen gần như là vô tận. Sức lực của mỗi người dần cạn đi, tiếng th* d*c dần trở nên năng nề, ma lực hao hụt nhanh chóng. Lucy nhận định được sự bất ổn và biết mình không thể kéo dài trận chiến này thêm nữa. Cô nhận ra Toshi đã làm một bí thuật cổ bị cấm. Những cái bóng này là hiện thân của nỗi đau, bất hạnh, mặt tối của mỗi người. Nguồn năng lượng vô tận ấy sẽ không bao giờ hết. Mọi người sẽ nhanh chóng kiệt sức.

Lucy: Natsu, tớ sẽ lên đó gặp hắn. Cậu mở đường cho tớ nhé.

Natsu: Không được đâu Lucy. Rất nguy hiểm.

Lucy: Không sao đâu. Vẫn có rất nhiều chuyện tớ muốn hỏi hắn.

Natsu: Cậu không thể vượt qua màn chắn ma thuật kia được.

Lucy: Nếu là tớ hắn nhất định sẽ mở.

Không hiểu vì sao Lucy lại có nhận định chắc chắn như vậy. Chính cô cũng không rõ, có một linh tính mách bảo cô như vậy.

Natsu thật lòng không muốn để Lucy đi một mình nhưng nhìn vào ánh lửa của sự quyết tâm kiên định sâu trong đôi mắt nâu tuyệt đẹp kia thì điều cậu có thể làm lúc này là giúp sức cho cô.

Natsu: Hỏa Long Hống!!!!

Một con đường trống mở ra sau khi đám lửa vừa tan, Lucy nhanh chóng chớp lấy thời cơ đó đưa tay quất roi ngân hà vào một cành cây làm điểm tựa lấy đà nhảy về phía Toshi.

Layla: *nói vọng theo* Bảo trọng nhé Lucy của mẹ.

Miệng mở nụ cười ấm áp, cô gái ấy đi xuyên qua màn ma thuật một cách thuận lợi.

------

Chap sau có lẽ là chap cuối. Rất cảm ơn các bạn đọc đã theo dõi mình đến hôm nay.
 
Back
Top Bottom