Cập nhật mới

Truyện Teen Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)

Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 20: Quá khứ


--------Chap 20: Quá khứ ---------

Nằm gọn trong vòng tay của Natsu, Lucy cảm thấy lòng mình trở nên ấp áp. Cậu cho cô cảm giác an toàn khó tả.

Loki chỉ biết im lặng nhìn cô gái mình yêu trong vòng tay người khác. Anh biết là mình sẽ bị tổn thương nếu yêu… con người vì anh là tinh linh. Tinh linh sẽ sống mãi trong khi con người có tuổi thọ, một ngày nào đó sẽ già đi rồi chết. Biết là không nên nhưng tình cảm ấy vẫn cứ đến. Chắc từ lúc Lucy kiên quyết nói sẽ cứu một thằng tệ hại như anh. Tình cảm này… nên quên đi. Anh muốn Lucy được hạnh phúc và người làm điều đó có lẽ là Natsu - không phải anh.

Cảm giác có một mùi lạ đang tiếng lại gần. Natsu buộc lòng phải buông Lucy ra. Đứng chắn phía trước.

Natsu: *nói nhỏ* Có người đang đến.

Loki biết ý đi nhanh đến đứng cạnh Lucy. Lucy được Natsu và Loki kẹp giữa. Lại là giọng nói khiến Lucy bị điều khiển - cha của cô.

Jude: *cười* Con gái yêu của ta. Hãy đến đây nào. Sao lại xa lánh cha mình như thế?

Natsu và Loki sững người khi thấy Jude.

Natsu: Ông… ông ấy là cha của cậu mà Lucy. Tớ nhớ ông ấy đã…

Lucy cuối gằm mặt. Cố cho cả người đừng run lên.

Lucy: *giọng lạnh tanh* Các cậu tránh gia dùm tớ chút. Chuyện này cứ để tớ.

Nói rồi Lucy lách qua khỏi Natsu. Cô bước chầm chậm đến chỗ Jude. Jude thấy thế thì dang tay định ôm cô vào lòng thì… *Xoạch* Lưỡi roi ngân hà của Lucy đứt khoác quất lên người ông ta. Hành động không chút do đự. Natsu không tin vào mắt mình. Sao Lucy lại tấn công cha cô ấy. Không phải là dòng máu đó chảy ra từ vết roi Lucy gây ra. Cả người ông ta từ từ tan chảy thành một bãi nước màu đen bốc mùi hôi thối. Lucy lạnh lùng nhìn bãi nước đó nhưng ánh mắt vẫn ánh lên tia đau đớn.

Lucy: Là giả. Cha của tớ chết rồi. Tớ chỉ bị lừa một lần thôi. Một mánh dùng hai lần không có tác dụng với tớ.

Sau đó là nụ cười buồn. Cả Natsu và Loki đều biết dù là giả nhưng có ai không buồn đi tự tay kết liễu “cha” mình. Lucy nhanh chóng lấy lại tinh thần. Cô nở một nụ cười thật tươi nhưng không hiểu sao khi nhìn thấy nụ cười đó của Lucy, Natsu lại thấy rất đau lòng. “Lucy… cậu không cần cố ép mình cười lúc này đâu.” - suy nghĩ của Natsu.

Lucy: Ngoài các cậu ra còn ai đến đây không?

Loki: Có Erza, Juvia, Gray và Jella.

Lucy: *khẽ bất ngờ* Jella cũng đến à. Vết thương anh ấy không sao chứ?

Loki: *cười* Không sao. Wendy đã chữa cho anh ấy.

Lucy nghe đến đây thì chợt giật mình. Vậy là mọi người trong hội đều biết. Cô… lại gây rắc rối cho mọi người rồi. Một bàn tay to ấm áp đặt trên vai Lucy.

Natsu: *cười* Đừng lo lắng gì hết. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Fairy Tail nhất quyết không tha cho người nào dám đụng đến bạn bè họ.

Lucy: *cảm động* Natsu… mọi người… cảm ơn.

Từ đâu đó một giọng nói vang lên. “Giải được thuật điều khiển của ta rồi à. Cũng khá đấy chứ”

Natsu: *nhìn xung quoanh* Mày ở đâu? Có ngon ra đây!

Không trả lời Natsu. “Lucy. Có tin không nếu mẹ của cô - Layla Hearthfilia chết là do cô.”

Tai Lucy ù ù. Không thể nào!!! Lucy dùng tay bịt chặt hai tai mình. Không. Không. Cô không muốn nghe. Cô không tin.

Lucy: *hét lên* IM ĐI! TÔI KHÔNG TIN!

Vẫn giọng nói đó “Vậy… cô biết lý do tại sao mẹ mình chết chứ?”

Ơ… lý do mẹ cô mất… Lucy chưa bao giờ được nghe… Trong kí ức của cô, mẹ mất khi cô còn nhỏ. Chỉ nhớ trong một bữa ăn như mọi ngày, Lucy ngồi đợi rất lâu nhưng không thấy mẹ đến. Sau đó, papa nói với cô rằng mẹ đã mất. Lúc đó tinh thần cô rất suy sụp nên chẳng còn biết việc gì ngoài khóc. Đó là một cú shock rất lớn đối với một cô bé đang sống hạnh phúc trong tình yêu thương của cha mẹ. Cả người Lucy không ngừng run lên. Mặt trắng bệt. Ánh mắt hoang man, đau đớn. Natsu thấy rất đau lòng khi nhìn thấy cô như vậy.

Natsu: *hét* MÀY IM ĐI ĐƯỢC RỒI ĐÓ!

“Lucy! Nếu cô muốn biết sự thật thì cứ lên phòng cao nhất cuối hành lang của tòa nhà này. Lúc đó tôi sẽ cho cô biết mọi chuyện.” Sau câu đó thì tất cả chìm vào im lặng.

Lucy cô gắng nhất đôi chân run rẩy đi đến căn phòng tên kia đã nói. Cô muốn biết được sự thật. Mới bước được một bước thì Natsu nắm chặt tay cô lại.

Natsu: *gằm giọng* Đừng đi Lucy. Đó có thể là bẫy.

Lucy: *giọng đau đớn* Nhưng… tớ nhất định phải đi. Mẹ tớ… Tớ xin lỗi.

Loki: *bước đến* Hắn không nói chỉ một mình Lucy đến. Chúng ta đi chung.

Lucy: Nhưng… nó có thể nguy hiểm…

Natsu: *chíu mày* Nguy hiểm thì càng không thể để cậu đi một mình. Chúng ta đi nhanh còn về hội nào.

Natsu nắm tay Lucy đi. Loki chỉ còn biết nén nỗi đau mà theo sau.

--------Tại căn phòng đó--------

Căn phòng mang phong cách cổ điển. Đa số đồ vật đều làm bằng gỗ và được chạm khác tinh xảo. Chính giữa phòng có bộ sofa đỏ. Một người đàn ông ngồi quay lưng lại ngắm bầu trời đêm. Cả ba người bước vào. Không khí trong phòng lạnh lẽo hơn bên ngoài.

Lucy: *hít sâu* Tôi đến rồi. Sự thật là gì?

Người đàn ông đó từ từ quay mặt lại. Một khuôn mặt đẹp tuyệt vời nhưng chẳng có biểu cảm nào. Nhưng khi vừa nhìn thấy Lucy thì lập tức mở một nụ cười rạng rỡ chạy đến ôm chầm lấy cô. Lucy chả hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Người đó: Lucy! Gặp được em anh mừng lắm. Anh rất nhớ em.

Lucy: *ngạc nhiên* Anh nói gì vậy? Tôi không hiểu. Chúng ta chưa bao giờ gặp nhau trước đây cả.

Người đó: Đương nhiên rồi vì một phần kí ức của em đã bị xóa. Lại đây ngồi nào. Anh sẽ kể cho em nghe mọi chuyện.

Hắn thân thiết kéo tay Lucy đến cạnh ghế rồi ấn vai cô ngồi xuống mà không quan tâm đến 2 tên đực rựa kia. Natsu thì đang tức sôi máu vì tay tên kia cứ nắm lấy tay Lucy hoài không buông. Nhưng cậu phải cố nhịn. Đợi Lucy hỏi xong thì tên đó chết với cậu.

Tên đó: Anh và em là bạn thân từ nhỏ vì cả 2 gia đình tài phiệt có mối quan hệ rất tốt. Cả hai người đã có thời gian rất vui vẻ bên nhau. Nhưng… anh mang trong mình sức mạnh lớn khiến cơ thể anh không chịu nổi. Ba mẹ anh đành phải đưa anh đến một pháp sư độc ác nhưng rất tài năng. Tên pháp sư hứa sẽ trị khỏi cho anh nhưng hắn muốn anh luôn ở bên hắn. Thế là anh mắc kiệt ở đây cho đến giờ. Vì không muốn em đau buồn nên ba mẹ em đành phải xóa mọi kí ức về anh của em. Tưởng đâu mọi chuyện sẽ êm xuôi nhưng tên pháp sư ác độc kia muốn có sức mạnh lớn và thế lực. Hắn có một ý tưởng điên rồ rằng sẽ đưa linh hồn và sức mạnh con người vào chìa khóa. Nhưng để có thể đưa một lượng lớn ma thuật hắn cần phải có 12 chìa khóa tinh linh và máu pháp sư tinh linh mạnh nhất. Lúc đó, pháp sư tinh linh mạnh nhất chính là mẹ em. Mẹ em đã có một trận chiến với hắn nhưng… em đã lén leo lên xe của mẹ em để đi theo. Và vì bảo vệ em nên mẹ em đã… Nhưng trước khi mất. Mẹ em đã lập một vòng tròn pháp thuật để bảo vệ em vì tất cả tinh linh của mẹ em đều được truyền hết cho em. Rất có thể em sẽ là mục tiêu tiếp theo. Cho nên em mới được an toàn đến bây giờ. Nhưng thời gian trồi qua, ma pháp của mẹ em ngày càng yếu đi. Tên kia đã nhân cơ hội bắt em. Anh thật vô dụng. Chỉ biết đứng nhìn mà chả làm được gì. Mẹ em đã đặt một lời nguyền lên tên đó khiến hắn không thể ra khỏi căn biệt thự và dùng phép vào ban ngày. Đó là tất cả.

Lucy bàng hoàng. Mẹ… đã mất vì cô? Nước mắt lưng rưng trên khóe mi.

Hắn: Nhưng mẹ em chưa chết.

Lucy: Hả? Ý anh là sao?

Hắn đi đến bên 1 cái hộc tủ. Lấy chiếc chìa khóa vàng lấp lánh.

Hắn: “Linh hồn mẹ em đang ở trong này.”

--------End chap 20--------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 21: Nổi giận


--------Chap 21: Nổi giận--------

Tên đó: “Linh hồn mẹ em đang ở trong này. Và… có cách giúp mẹ em sống lại.”

Cả người Lucy run lên sau khi nghe câu nói đó. Có cách… làm mẹ cô sống lại.

Lucy: *mất bình tĩnh* Làm cách nào?

Tên đó nhẹ nhàng đưa chiếc chìa khóa lên tư thế mở.

Tên đó: “hô to* KHAI MỞ!

1s 2s 3s … không có chuyện gì xảy ra cả.

Lucy: Anh làm gì thế?

Tên đó: *cười* Đây là cách. Chỉ cần ai mở được cánh cổng bằng chiếc chìa khóa này là mẹ em có thể sống lại. Nhưng mở nó không phải là chuyện đơn giản. Nếu 1 người đã thất bại một lần thì người đó mãi mãi không thể mở nó được nữa.

Lucy *đứng dậy* Tôi sẽ làm.

Tên đó: *cười mỉm* Anh biết em sẽ nói thế mà

Lucy đi đến lấy chìa khóa vàng từ tay tên đó. Cô có chút căng thẳng. Bắt tât cả sức mạnh, cô phải giúp cho mẹ mình sống lại. Chợt Lucy nhớ ra điều gì đó.

Lucy: Đúng rồi. Tôi chưa biết tên anh?

Người đó: Tên anh là Toshi.

Lucy: *cười* Cảm ơn anh. Toshi.

Lucy tay cầm chiếc chìa khóa nắm giữ mạng sống của mẹ mình. Từ từ dơ lên.

Lucy: Hỡi sức mạnh của của 88 triệu vì sao, sức mạnh của các tinh linh. Cầu xin mọi người hãy tiếp sức cho tôi. *trừng mắt* KHAI MỞ!!!

Một vòng sáng màu vàng bao quoanh lấy Lucy. Chiếc chìa khóa vàng sáng lên. Lucy dùng hết tất cả pháp thuật mà mình có.

Lucy: *hét lên* KHAI MỞ!!!!!!

Ngay lúc đó, Natsu nghe 1 giọng nói thoảng qua tai mình. “Đừng… Lucy… đừng lại đi con…” Giọng nói rất giống của Lucy chỉ có điều trầm và mang nét đau buồn khôn siết. Natsu tự nhiên có cảm giác rất, rất xấu.

Ánh sáng lan chói từ chiếc chìa khóa khiến Natsu và Loki không nhìn thấy rõ mọi vật. Lucy cố gắng nhìn rõ mọi thứ trước mắt. Hình ảnh mờ ảo của Layla hiện ra trước mặt của cô. Nhưng… nét mặt đó… chỉ có khi cô mắc lỗi lúc nhỏ. Lucy đang cứu mẹ cơ mà. Sao mẹ cô lại nhìn buồn đến vậy. Mắt bà ánh lên vẻ đau đớn cùng những tia bất lực. Sau khi nhận biết được những điều đó tự nhiên trước mắt Lucy chỉ còn là một mảng đen tối. Và mọi chuyện sau đó thì, Lucy hoàn toàn không biết gì cả.

Ánh sáng ấy gần yếu đi. Cả căn phòng trở lại với vẻ lạnh lẻ âm u ban đầu. Natsu và Loki dần nhìn rõ mọi thứ. Nhưng… sao Lucy lại dựa hẳn vào Toshi thế??? Tay hắn còn định vai cô.

Natsu: *cáu* Nè! Lucy bị gì thế?

Natsu toan chạy lại nhưng *cốp*. Có một bức tường pháp thuật ngăn cậu lại.

Natsu: *nổi giận* Tên Toshi khốn khiếp! Mày làm gì thế? Loki! Qua phụ tôi phá bức tường này.

Natsu nhìn qua thì thấy Loki mặt trắng bệch, nước mắt lăn dài trên hai gò má, ánh mắt đau khổ.

Natsu: Này Loki! Cậu bị gì thế?

Loki: *giọng đau đớn* Lucy… chết rồi.

Natsu: Hả? Lucy còn trong kia kìa. Cậu đùa à Loki.

Loki: Sự liên kết của tôi và Lucy đã… mất. Nó chỉ xảy ra khi chủ nhân của một tinh linh đã… chết. Lucy… cô ấy…

Natsu đờ người ra. Vẻ mặt đau buồn đó… Ánh mắt tuyệt vọng đó… Những giọt nước mắt đó… Natsu không tin vào điều này. Chỉ mới ít phút cách đây không lâu Lucy còn cười và nói sẽ về hội cùng mọi người mà. Cậu nhất định không tin.

Natsu: *cười gượng gạo* Nè Loki! Cậu đùa không vui đâu. Là một trò đùa phải không? NÓI CHO TỚ BIẾT Đ Y LÀ TRÒ ĐÙA À. *cậu gầm lên*

Đáp lại lời Natsu là sự yên lặng. Natsu quay lại nhìn Lucy khẽ ngắm hờ mắt như đang ngủ tựa vào vai hắn ta. Cô ấy… trông chả có vẻ gì là đã chết cả. Nhưng không hiểu sau cả người Natsu cứ không ngừng run rẩy. Trái tim cậu như bị bóp nghẹt khiến cả việc hít thở cũng khó khăn. Natsu dùng tay đấm mạnh trên bức tường vô hình.

Natsu: *điên lên* MÀY CÓ MAU ĐƯA LUCY LẠI Đ Y KHÔNG THẰNG KIA!

Hắn bình thản lấy tay nâng cằm Lucy lên. v**t v* nhè nhẹ gò mò trắng trẻo mịn màng. Rồi hắn búng tay nhẹ. Lucy mở mắt dậy và đứng choàng tay hắn. Đôi mắt đó… không có cảm xúc. Y như lúc Lucy bị điều khiển. Tên Toshi nhẹ nhàng cuối xuống nhặt chiếc chìa khóa vàng lên bỏ vào túi áo. Natsu giận điên người.

Natsu: *gầm giọng* Lucy chắc chắn chưa chết. Cô ấy bị điều khiển thôi. Loki! Cậu định ở đó khóc lóc đến chừng nào nữa hả?

Loki bước tới gần bức tường pháp thuật. Hai tai sư tử hiện rõ trên đầu. Cả người Loki tỏa ra sức mạnh.

Loki: *trầm giọng* Đấm bể bức tường chết tiệt này đi. Cả 2 cùng làm.

*Choang* Bức tường vỡ vụn. Toshi khẽ ngạc nhiên. Hắn không nghĩ 2 tên đó có thể phá được bức tường đó. Hắn đánh giá chúng hơi thấp rồi. Khẽ nghếch môi. Hắn búng tay lần nữa. Lucy trở lại trạng thái như ngủ say. Khi Natsu và Loki đứng trước mặt hắn. Hắn thản nhiên cuối người xuống hôn vào cổ Lucy. Tạo ra… chấm đỏ hồng. Natsu tức run người. Cậu nhanh chóng chạy đến kéo Lucy lại. Hắn ta cũng chả ngăn cản gì. Khi dụng vào tay Lucy, Natsu rùng mình. Hơi ấm quen thuộc mà nỗi khi cậu nắm bàn tay cô không còn. Natsu hốt hoảng ôm lấy người Lucy. Toàn thân Lucy lạnh ngắt không sức sống. Nỗi sợ hãi bao trùng lấy Natsu. Cố gắng cho ngườ mình đừng run lên.

Natsu: Lucy… cậu tỉnh lại đi. Lucy à…

Natsu cứ lay nhẹ Lucy. Giọng nói lạc đi. Natsu nguyền rủa chính mình. Cả 2 lần! 2 lần! Cậu đều không bảo vệ được cô. Kì Lucy tương lai bị Rouge giết. Hình ảnh máu Lucy cứ từ từ chảy ra, cô từ từ đi khỏi thế giới này. Natsu như chết lặng. Cả lần này. Chẳng lẽ cậu sẽ mất cô mãi mãi? Nỗi sợ hãi và đau đớn đang bóp nhẹt trái tim cậu.

Natsu nhẹ nhàng đặt Lucy ra xa. Lấy tay gạt những sợi tóc mai vương trên khuôn mặt cô. Rồi bước lại gần Toshi. Vung một cú đấm thật mạnh.

Natsu: *gào lên* THẰNG KHỐN NẠN! TAO SẼ GIẾT MÀY!

--------End chap 21--------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 22: Đánh mất


Haina: Ta đã khóc khi viết chap này ;A;

--------Chap 22: Đánh mất--------

Natsu điên cuồng lao đến đánh tới tấp vào Toshi. Rất rất mạnh! Cậu dùng hết tất cả sức lực mình có. Mất đi Lucy… nổi đau đó khiến trái tim cậu, trí não cậu như muốn nổ tung. Mắt cậu hằn những tia máu đỏ hoét. Sức mạnh cậu bùng nổ dữ dội. Ngọn lửa đỏ mạnh mẽ bao quanh khắp người Natsu. Đây là sức mạnh của cảm xúc. Cậu đã dùng nó 1 lần khi đánh với Erigor (tên dùng gió trong chap 18) Nhưng Toshi không hề là một đối thủ yếu. Hắn nhẹ nhàng né các dòn tấn công như vũ bão của Natsu. Tung những cú đánh vào các chỗ hiểm. Chỉ sau một thời gian Natsu đã đuối sức. Loki thấy tình hình có vẻ không ổn.

Loki: Natsu! Hãy phối hơp với tôi. Đừng đánh loạn xạ thế.

Natsu: Biết!!!

Cả hai cùng kết hợp đòn tấn công. Nén pháp thuật vào 1 quả cầu và cho đẩy nó đến chỗ Toshi. Xung quoanh Toshi xuất hiện 1 màn chắn màu đen bao khắp người hắn. Đòn tấn công của Natsu và Loki bị dội lại. Cả hai dường như sức lực bị trút hết ngã phịch trên đất. Toshi… hắn quá mạnh.

Cánh cửa bật mở, Erza, Jella, Juvia và Gray xuất hiện. Có lẽ chấn động mạnh vì cuộc chiến đã dẫn họ đến. Mọi người nhìn thấy Lucy nằm trên sàn bất tỉnh. Erza nhanh chóng chạy lại dỡ lên. Cô… rùng mình khi toàn thân Lucy lạnh cóng. Cảm giác đau đớn lan tỏa khắp cơ thể.

Erza: *giọng ngẹn ngào* Chúng ta… đến trễ rồi.

Juvia nhìn thân thể dơ cừng của Lucy mà không nói được lời nào. Lucy… là tình địch cũ của Juvia. Là người bạn đầu tiên của Juvia. Là người cùng Juvia chiến đấu. Là người vẫn tha thứ cho Juvia khi chính Juvia làm hại mình…. Nước mắt Juvia rơi lã chã. Không… không thể nào!!! Gray-sama đã nói rằng Lucy sẽ không sao mà. Nhất định Juvia và Gray-sam sẽ cứu được Lucy mà. Thế sao Lucy lại thế… này… Đôi chân Juvia run rẩy không thể đứng vững. Juvia ngồi bật xuống. Ánh mắt đau đớn mất hồn.

Juvia: *hét lên* Juvia đúng là người chỉ mang xui xẻo. Ai liên quan đến Juvia đều gặp bất hạnh. Là do Juvia không tốt!!!!!

Nước mắt chảy dài trên gò mà Juvia. Gray không muốn nhìn thấy những giọt nước mắt của cô. Cậu cũng đang rất buồn. Ai lại không buồn khi mất đi một người bạn thân thiết. Nhưng lúc này cậu không được yếu đuối. Cậu cần phải mạnh mẽ để ngăn những giọt nước mắt của Juvia - người con gái quan trọng nhất của cậu.

Erza là người bình tĩnh nhất. Cô quan sát tất cả trong phòng và hiểu được tương đối mọi chuyện. Jella nhìn Erza lúc này mà đau lòng. Anh biết cô chỉ cố giấu nỗi buồn vào trong lòng. Lúc này chắc chắn Erza rất muốn khóc nhưng cô lại chôm sâu nó vào lòng.

Natsu ngửi mùi và biết được rằng mọi người đã đến. Như thường thì chắc chắn Natsu sẽ hiếu chiến mà bảo rằng chính mình sẽ xử tên này một mình nhưng… Lucy là quan trọng hơn hết.

Natsu: *la lên* CHÍNH THẰNG KHỐN NÀY HẠI LUCY!

Juvia không để ý tình hình. Tai vừa nghe thông tin Natsu nói là Juvia liền có ý nghĩ muốn g**t ch*t tên đó. Đương nhiên những người còn lại đều đang có chung suy nghĩ. Tất cả đều xông nên. Sự tức giận khiến cho ma thuật tăng lên rất nhiều.

Juvia: THẰNG KHỐN NẠN! TAO SẼ KHÔNG THA CHO MÀY!!!

Natsu và Loki đang cố gắng đứng dậy. Khắp người cả 2 chi chít vết thương.

Gray: Hai người cứ ở yên đó! Chúng tôi sẽ lo tên này.

Natsu: *giọng trầm nặc* Mày điên à. Sao tao có thể ở yên mà trơ mắt nhìn chứ.

Thế là tất cả cùng xông lên. Tên Toshi đã đánh giá thấp sức mạnh của Fairy Tail. Hắn bị đánh cho tơi tả. Natsu đấm một cú thật mạnh vào bụng Toshi khiến máu úa ra từ miệng hắn. Juvia cho những đường nước nóng hổi chém quanh người chiến toàn thân hắn toàn máu. Mùi máu tanh cũng không làm diệu đi được tí lạnh lẽo nào trong căn phòng. Toshi ngã gục xuống. Hắn đã chết. Natsu ngay lập tức chạy đến ôm chầm lấy cơ thể đang lạnh gần qua từng giây từng phút của Lucy. Cố truyền cho cô chút ấm áp của cơ thế mình. Giết được hắn nhưng… Natsu không thể thấy giải tỏa đi tí nào. Những ký ức, kỉ niệm của cậu và Lucy cứ xuất hiện trong tâm trí cậu. Rất, rất nhiều. Nó giờ như một cây dao cứa vào trái tim Natsu. Sau bao nhiêu chiu đựng, nước mắt cậu đã rơi. Từng giọt từng giọt nối tiếp nhau, mặn chát. Cố xiết chặt lấy Lucy. Cả người cậu run rẩy. Từ bây giờ cậu không thể nhìn thấy nụ cười tinh nghịch đó nữa sao? Không thể nhìn thấy nét mặt giận dỗi mỗi khi cậu tự ý vào nhà cô? Không thể ngửi được mùi hương đã sớm trở nên quen thuộc? Không thể nghe tiếng “Natsu” trong trẻo mỗi khi cô gọi cậu? Không thể thấy vẻ mặt lo lắng của cô vào mỗi cuối tháng vì lo cho tiền nhà? Không thể ôm cô vào lòng? Không thể nhìn thấy ánh mắt rạng ngời đó nữa? Không thể… bên cạnh cô mãi mãi sao? Giờ để có thể làm cho mi mắt đang ngắm nghiền kia mở ra nhìn cậu. Natsu có thể làm bất cứ điều gì, đánh đổi bất cứ thứ gì. Nhưng… cậu biết là không thể…

Loki đứng cạnh. Anh giờ không biết nói gì. Anh có không thể nào an ủi ai vì chính mình cũng đang đau đớn.

Gray ôm chặt Juvia đang nức nở vào lòng. Tự nhủ m phải mạnh mẽ lên. Juvia rất buồn, tim Juvia đang đau lắm… đau lắm… Nước cứ chảy hoài từ mắt Juvia khiến mọi vật nhòe đi. Thấm vào vai áo Gray.

Erza đang lấy larcima ra liên lạc với những người còn lại trong hội Fairy Tail. Jella bước tới. Ôm lấy cô từ đằng sau. Ép sát cô vào người mình. Erza thoáng bất ngờ. Vỗ nhè nhẹ vào vai Jella ý muốn anh thả ra. Jella không buông.

Jella: *giọng trầm ấm* Erza… anh biết em đang rất buồn… Đừng chịu dựng nữa. Vào lúc này em nên khóc. Đã có anh ở đây rồi. Đừng lo lắng gì cả.

Sóng múi Erza cay cay. Chỗ yếu mềm nhất trong lòng được mở khóa. Cô gục vào vai Jella khóc. Khóc rất nhiều. Phải! Đã có anh ở đây. Đã có người cho cô mượn vai để gục vào. Erza rất buồn. Rất rất buồn. Cô tưởng cho đã đủ sức mạnh để bảo vệ bạn bè đồng đội mình nhưng giờ… cô đã không thể. Jella không hề giỏi trong việc an ủi. Chỉ biết ôm thật chặt Erza. Đó là những gì anh có thể. Hãy để thời gian xóa đi tất cả...

-------End-------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 23: Cô ấy


Cái chữ END chap trước là TROLL đấy =))))))

--------Chap 23: Cô ấy --------

Lucy vẫn nằm đó, mi mắt ngắm nghiền như đang ngủ. Nếu không chạm vào thân thể lạnh toát kia chắn chắn sẽ chẳng ai biết rằng cô đã mất. Natsu vẫn không buông Lucy ra vì biết nếu buông tay lúc này thì sẽ không còn cơ hội nào nữa.

Erza dần nén đau thương. Cô muốn lúc này mình phải tỉnh táo. Khẽ đẩy Jella ra, lưu luyền rời xa bờ vai ấm áp đó.

Erza: *nhỏ giọng* Cảm ơn anh. Em ổn hơn nhiều rồi. Bây giờ chúng ta cần liên lạc với mọi người.

Jella vẫn nhìn Erza với ánh mắt lo lắng. Nhìn Erza lúc này anh đau lòng lắm. Erza đi đến lấy Larcima trong túi ra liên lạc với mọi người trong hội để báo tin... của Lucy. Trong quả cầu hiện ra gương mặt Levy rất lo lắng cùng mọi người.

Levy: *giọng gấp gáp* Sao cậu liên lạc với tụi tớ trễ thế? Có chuyện gấp đây!!! Tuyệt đối đừng để Lucy đụng vào bất kì chiếc chìa khóa nào. Nó sẽ hút lấy linh hồn cô ấy. Chiếc chìa khóa đó được lấy ra từ trong quyển sách của Zeref.

Erza lặng im không biết nói gì. Muốn mở miệng nhưng dường như có gì đó chặn lại ở cổ họng khiến cô không thể nói thành lời. Jella từ từ đi đến vỗ nhẹ lên vai Erza trấn an cô.

Jella: *giọng đượm buồn* Xin lỗi mọi người. Lucy đã...

Jella quay khối Larcima hướng về phía Natsu đang ôm lấy Lucy. Mọi người nhìn thấy những giọt nước mắt của cậu cũng hiểu được phần nào. Erza ngoảnh mặt đi không giám nhìn vào mọi người.

Vài giây im lặng, phía bên kia đã vang lên những tiếng nấc nghẹn ngào. Không gian chùng xuống ảm đạm.

Master: *trọng trầm buồn* Những người còn lại ổn chứ?

Jella: *nhìn mọi người* Tất cả đều không sao.

Master: Uhm… Giờ các con về hội đi.

Jella: *cúi gằm mặt* Tôi xin lỗi.

Master: Không phải lỗi của cậu.

Kết nối giữa 2 khối Larcima đã ngắt. Natsu nhẹ nhàng bế Lucy trên tay.

Natsu: *nhỏ giọng* Về hội.

Những người còn lại từ từ theo sau. Jella chợt nhớ ra điều gì đó. Anh chạy lại xác chết của Toshi. Nhẹ tay tìm kiếm chiếc chìa khóa vàng. Jella nghĩ Lucy vẫn chưa chết. Có điều gì kì lạ ở đây. Một vật vô tri vô giác sao có thể g**t ch*t con người.

--------Tại nhà Porlyusica--------

Lucy nằm trên giường bệnh. Nhưng không còn nhịp thở đều đều nữa…

Porlyusica: *gằm giọng* Các ngươi ra ngoài hết đi! Ta không thích con người!

Natsu: *lớn tiếng* Tôi muốn ở cạnh Lucy.

Porlyusica: *liếc Natsu* Ta không muốn.

Natsu: *hét* SAO TÔI CÓ THỂ RỜI LUCY LÚC NÀY CHỨ! TÔI MUỐN NHÌN CÔ ẤY! TÔI KHÔNG MUỐN BỎ PHÍ THÊM PHÚT GIÂY NÀO NỮA!!!

Porlysica: *trầm tư* Ngươi có thể gây cản trở! Ra ngoài!

Natsu: *mắt ánh lên vẻ bất lực, đau khổ* Tôi… hứa sẽ giữ yên lặng. Tuyệt đối không làm phiền gì đến bà. Chỉ xin… cho tôi ở cạnh Lucy. Tôi muốn được nhìn thấy cô ấy. Tôi xin bà. *cúi người*

Bà ta khẽ bất ngờ nhưng ánh mắt lạnh lùng băng giá nhanh chóng trở lại. Không nói gì. Porlysia không thèm ngó gì đến Natsu ma quay qua xem xét cho Lucy. Đó có nghĩa là ngầm chấp nhận. Natsu nhanh chóng đứng sát qua một bên không gây cản trở gì đến bà Porlysia, chỉ có ánh mắt là luôn hướng về Lucy.

Thời gian trôi qua rất chậm. Đối với Natsu càng chậm hơn. Nhìn sự sống đang ngày càng xa dần Lucy, cậu… đau… đau lắm.

Bà Porlysia cầm chiếc chìa khóa vàng mà Jella đưa cho săm soi. Tìm kiếm gì đó trong sách. Hai chân mày bà cau lại làm cho các nếp nhăn dưới đuôi mắt rõ hơn. Đây là lần đầu Porlysia thấy tình trạng này. Cô gái này không phải chết mà cũng không phải sống. Chỉ linh hồn bị lấy đi khỏi thân xác. Thân thể của cô ta cũng không có dấu hiệu phân hủy, chỉ lạnh đi. Chiếc chìa khóa này chứa linh hồn ư…? Lại lật thêm một trang sách. Bà giật mình. Chuyện này thật khó có thể tin được. Cánh cứu cô gái này… quá nguy hiểm. Sao có ai dám làm chứ!!! Nghĩ rồi ánh mắt của bà không hiểu sao lại hướng về Natsu.

Porlysia: Cậu có thể làm bất kì điều gì để cứu Lucy?

Natsu: *mừng rỡ* Có cách để cứu cô ấy?

Porlysia: *khẽ cau mày* Trả lời câu hỏi của ta trước!

Natsu: *gật đầu dứt khoác* Chắc chắn! Vì Lucy tôi có thể làm bất cứ gì.

Porlysia: Vậy cảm giác của cậu đối với Lucy là như thế nào?

Natsu: *khẽ ngẩn người*...Lucy rất quan trọng với tôi.

Porlysia: *cau mày* Quan trọng? Đến mức nào? Bạn bè hay…

Câu nói được bà bỏ lửng

Natsu:... rất quan trọng. Không có Lucy tôi… thấy đau lắm, ngực thấy vô cùng khó chịu. Cảm giác như có gì đâm vào. Lucy là người bạ... là người quan trọng của tôi.

Natsu không muốn nói ra từ bạn. Cậu không hiểu tại sao mình lại vậy. Lucy rõ rằng là bạn cậu. Người bạn quan trọng nhưng khi nói ra điều đó cậu lại thấy khó chịu.

Porlysia thật đau óc với cách nghĩ này của Natsu. Có người ngốc đến thế cơ á?

Porlysia: *khẽ thở dài* Nếu cậu chưa nhận ra thì rất nguy hiểm. Ta cần một người có cảm xúc mạnh liệt với cô ta. Nếu không đủ… có thể gây chết người. Natsu! Khi ở cạnh Lucy cậu cảm thấy thế nào? Muốn làm gì với cô ấy?

Natsu: Uhm...Tôi muốn ở cạnh Lucy. Muốn cùng đi làm nhiệm vụ với cô ấy. Muốn nhìn thấy cô ấy cười. Khi Lucy vui thì tôi cũng thấy vui. Không muốn nhìn Lucy buồn hay khóc.

Porlysia: Cậu… thích Lucy?

Natsu: Đương nhiên tôi thích cô ấy. Rất thích.

Porlysia: *đau đầu* Không phải theo nghĩa đó. Cậu có yêu Lucy không? -suy nghĩ: “Sống trên đời chừng ấy năm ta chưa bao giờ thấy ai ngu như tên này!!! @@”

Natsu ngẩn người khi nghe Porlysia nói thế. Trong tâm trí cậu bây giờ toàn những kí ức, kỷ niệm của cậu và Lucy. Cảm giác của cậu…- suy nghĩ của Natsu: “Mình… có yêu Lucy không ư?”

--------End chap 23--------

Haina: *ôm Porlysia hun chụt chụt* Trùi ui ta iu bà quá xá!!!
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 24: Nhận ra


--------Chap 24: Nhận ra--------

Gió thổi hiu hiu, man mát cũng không làm dịu đi cơn giận của bạn Loki nhà ta lúc này. Với tính giác khá tốt (nếu không nói là rất tốt) của anh thì những gì Porlysia nói với Natsu Loki đã nghe được hết. Tên đại ngốc Natsu!!!! Thế là sức kiềm chế có hạn. Mọi ấm ức dồn nén bây lâu nay của Loki nhà ta bùng nổ. Anh dơ chân đạp cửa thật mạnh. “RẦM!”. Tội nghiệp em cửa vô tội giờ đã nằm cheo ngeo dưới đất vỡ tan thành. Loki hùng hổ bước tới trước Natsu nắm lấy áo cậu. Natsu nhà mình đúng là có tài năng bẩm sinh chọc giận một người lịch sự phong độ như Loki.

Loki: *la lớn* CẬU CÓ PHẢI LÀ THẰNG NGỐC KHÔNG??? ĐẾN GIỜ VẪN CHƯA NHẬN RA TÌNH CẢM CỦA CHÍNH MÌNH Ư? THẾ THÌ CẬU CỨ NGỐC SUỐT ĐỜI LUÔN ĐI! TÔI THÍCH LUCY! PHẢI NÓI ĐÚNG HƠN LÀ TÔI YÊU CÔ ẤY! YÊU RẤT NHIỀU!

Natsu đừng hình trước những lời Loki vừa nói. Loki… có tính cảm với Lucy. Cậu không hề biết. Tức là Lucy và Loki sẽ luôn ở cạnh bên nhau, sinh ra trăm con ư? Không! Natsu không hề muốn điều đó. Cứ nghĩ đến việc Lucy ở bên cạnh một ai khác không phải là cậu thì Natsu chẳng thấy vui chút nào. Từng cử chỉ hay hành động của Lucy hiện ra trong tâm trí cậu. Các kí ức về cô khiến cậu thấy ấm áp. Nụ cười đó! Ánh mắt đó! Khiến Natsu nhớ mãi. Tâm trí cậu đã khắc ghi sâu hình ảnh của Lucy tự lúc nào. Và bây giờ đây cậu hiểu rõ hơn bao giờ hết. Trái tim đang đập từng nhịp nhanh và mạnh mẽ đã chứng minh điều đó. Cậu… thích Lucy. À! Nói đúng hơn là. Natsu yêu Lucy. Yêu rất nhiều.

(tg: *chảy tưng tưng* Trùi ui tui hạnh phúc quá! Qua 23 chap truyện Natsu cuối cùng đã nhận ra. Đánh dòng chữ này mà tui run run hạnh phúc quá trùi.)

Xả một tràng với Natsu xong. Loki quay qua bà Porlysia.

Loki: *nhỏ giọng lại* Tôi sẽ giúp. Cảm xúc tôi dành cho Lucy mãnh liệt hơn ai hết.

Natsu ngay lập tức bước đến vịnh vai Loki

Natsu: *nói to* Không! Tôi sẽ làm! Tôi… yêu Lucy.

Porlysia khẽ cười thầm. Con người… cũng không quá tệ.

Porlysia: Loki! Cậu không làm được đâu. Vì… cậu là một tinh linh. Cách này chỉ có thể ứng dụng với con người.

Loki đã đoán trước được câu nói này nhưng trong lòng vẫn không khỏi cảm thấy chua chát.

Loki: *cười lớn* hahahaha. Tôi thức biết là sẽ như thế mà. Thấy tôi đóng kịch giỏi không Natsu?

Natsu: *ngơ ngác* Hả?

Loki: *cười gian* Giỡn với cậu thôi. Giúp được cậu nhận ra tình cảm của mình rồi đấy. Tôi là người yêu của công chúng mà. Sao có thể thuộc về một người được.*nhiêm mặt* Nhớ! Cứu bằng được Lucy. Tôi trông cậy hết vào cậu.

Nói rồi Loki đi về phía cửa. Natsu mặt mày đỏ chót chả nói được lời nào. Tất cả… là giỡn á!!! Một người ngốc bẩm sinh như Natsu thì sao nhận ra lời nói dối đó của Loki chứ. Porlysia nhìn theo bóng lưng đơn độc có chút buồn của Loki. Bà đương nhiên biết anh đang nói dối nhưng có những chuyện nên như thế. Vì đôi khi dự thật làm ta đau hơn nhiều. Chẳng là hãy dựng một lời nói dối “tốt” để ai cũng vui vẻ. “Loki! Cậu ta đúng là một chàng trai tốt.” - Porlysia nghĩ.

Natsu thấy Porlysia cứ trầm ngâm không nói tiếp nên đành lên tiếng.

Natsu: Bà mau nói cho tôi biết cách cứu Lucy đi!

Porlysia: *nghiêm mặt* Cậu hãy làm việc mà cậu và Lucy ghi nhớ nhất xong nắm lấy chiếc chìa khóa này. Nên nhớ là trong đầu cậu ý chí muốn cứu Lucy phải thật mạnh. Cậu sẽ tới được nơi chứa linh hồn Lucy. Sau đó thì chính ta cũng không biết. Nếu thất bại thì linh hồn cậu cũng sẽ bị kẹt mãi mãi trong đó. Sao? Vẫn muốn làm chứ?

Natsu: Đương nhiên. Lucy là người quan trọng nhất với tôi.

Porlysia: *khẽ gật đầu* Đây! Chìa khóa.

Bà đưa chiếc chìa khóa đã cướp đi linh hồn người con gái cậu yêu cho Natsu. Nắm chặt nó trong tay. Hơi lạnh tỏa ra từ kim loại truyền vào người Natsu. Cậu mơ hồ nhận ra được có ai đang gọi cậu. Bước đến bên Lucy, Natsu quỳ gối xuống để nhìn rõ gương mặt xinh xắn như đang say ngủ kia. Cậu khẽ áp môi mình lên môi Lucy. Không quá mãnh liệt. Một nụ hôn nhẹ nhàng. Natsu nhìn kĩ Lucy lần cuối. Dù cậu luôn tự nhủ chắc chắn mình sẽ cứu được Lucy nhưng sâu trong thâm tâm cậu vẫn lo sợ. Tính mạng người cậu yêu nằm trong tay cậu.

Natsu: *thì thầm vào tai Lucy* Lucy! Tớ yêu cậu.

Một tay nắm chặt lấy chiếc chìa khóa, một tay nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của Lucy. Natsu từ từ thấy trước mắt mình tối dần. Cậu đang chìm vào một không gian khác. Linh hồn Natsu đã đi vào chiếc chìa khóa.

“Natsu… Natsu…”

Nghe tiếng gọi vừa quen vừa lạ. Natsu khẽ mở mắt. Trước mặt cậu là Lucy mà. OoO Á mà khoan! Trông già hơn. Với lại Lucy có bao giờ mặc đầm xòe kiểu công chúa. Natsu nhớ cô toàn thích diện váy ngắn hay quần short. Với lại… ngực Lucy bự hơn tẹo thì phải. (tg: =_=’’||) Chợt nhớ ra câu nói mà Prlysia đã nói với mình trước đó.

Natsu: Cô… là mẹ của Lucy?

Layla: *cười buồn* Phải. Ta là mẹ của Lucy - Layla Heathfilia

Natsu: *hấp tấp* Vậy Lucy đang ở đâu? Cô ấy đâu rồi???

Layla: Linh hồn Lucy đang bị nhốt ở đây.

Layla lách người qua. Ngón tay chỉ đến phía sau Natsu. Cậu quay đầu lại và ngỡ ngàng. Lucy đang bị toàn cây cỏ quấn lấy khắp người. Linh hồn cô cũng như thân thể. Đang ngủ say.

Layla: *buồn* Ta bây giờ chỉ là một linh hồn gần như sắp tan biến. Chẳng giúp được gì. Ta cảm thấy bản thân mình thật bất lực. Nhìn con gái đang chết dần đi mà chẳng biết làm gì. Ta thật là một bà mẹ tồi. Chắc Lucy ghét ta lắm.

Natsu: *lắc đầu* Không hề. Lucy rất thương cô. Cô ấy luôn viết thư cho mẹ mình mỗi ngày dù biết nó sẽ chẳng bao giờ được gửi. Đừng lo! Tôi sẽ làm bất cứ điề gì để Lucy được hạnh phúc. Tôi phải làm gì bây giờ để cứu cô ấy? Xin hãy nói cho tôi biết.

--------End chap 24--------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 25: Ký ức


--------Chap 25: Ký ức --------

Natsu: *thành khẩn* Hãy chỉ tôi cách cứu Lucy. Tôi sẽ làm bất cứ giá nào để Lucy sống lại.

Gương mặt Layla khi nghe đến đây rất buồn. Ánh mắt ánh lên tia đau đớn.

Layla: *giọng buồn* Cho dù có chịu nhiều đau khổ như thế nào cậu cũng sẽ cứu Lucy chứ?

Natsu: *gật đầu* Tôi chắc chắn.

Layla: Hãy cho Lucy uống… máu của cậu. Máu của một Dragon Saylor có sức mạnh hồi phục cho một pháp sư tinh linh nếu… dragon saylor đó có một cảm xúc mạnh mẽ với Lucy. Và người đó chính là cậu.

Natsu: *cười vui vẻ* Vậy thì dễ thôi. =)) Tôi cứ tưởng chuyện gì ghê gớm lắm.

Layla nhìn Natsu vui vẻ như vậy lòng càng nặng. Cô biết cậu trai này rất yêu quí con gái của cô. Nhưng… sau việc này… cậu ta sẽ bị tổn thương...

Layla: *khẽ lắc đầu* Không phải chỉ là một chút. Ta không biết phải uống bao nhiều Lucy mới tỉnh lại. Và nếu có tỉnh lại thì…

Natsu: Không sao. Tôi có đủ máu khiến Lucy no bụng mà. *cười tươi*

Layla: *nhắm mắt, lấy hết sức nói ra* Nếu Lucy tỉnh lại thì con gái ta sẽ mất hết kí ức về người đã cho máu nó. Tức là cậu đấy Natsu.

Nụ cười tắt ngấm trên khuôn mặt của Natsu. Lucy… sẽ mất tất cả ký ức về cậu. Cô ấy sẽ quên hết những kỷ niệm đẹp đẽ đó. Cả người Natsu ru rẩy. Trái tim cậu đau thắt. Nhưng… mạng sống của Lucy quan trọng hơn bất cứ điều gì. Cậu thật sự muốn nhìn thấy lại khuôn mặt tràn đầy sức sống đó của cô. Được nghe cô gọi tên cậu… Nhưng… Lucy sẽ không còn nhớ gì về cậu nữa sao?

Natsu: *giọng run rẩy* Vậy còn ký ức về những người khác?

Layla: Lucy vẫn sẽ nhớ. Chỉ những điều liên quan đến cậu sẽ biến mất.

Natsu cố gắng đứng vững. Luôn tự nhủ rằng mình sẽ không sao. Lucy sống lại là điều mình mong muốn nhất.

Natsu: *cố nặn ra một nụ cười* Không sao. Lucy không bị mất trí nhớ là được.

Layla nhìn Natsu mà lòng quặn đau. Với trách nhiệm của một người mẹ Layla nên mừng vì con gái mình sẽ được cứu và đã có một người sẵn sàng hi sinh tất cả để bảo vệ nó. Nhưng… liệu nó có buồn không khi quên đi người con trai này.

Thân thể Layla ngày một mờ ảo. Thoắt ẩn thoắt hiện trong không gian. Layla cười buồn. Cuối cùng đã đến lúc rồi sao. Dù gì cô cũng chỉ là một linh hồn còn vương vấn mấy chục năm nay vì lo cho sự an nguy con gái mình nhưng giờ đã có một người thay cô bảo vệ nó. Layla có thể yên lòng nhắm mắt.

Layla: *nhìn Lucy* Lucy! Hãy nhớ rằng mẹ mãi mãi yêu con. * quay qua Natsu, cười thật nhẹ* Natsu! Cảm ơn cậu vì tất cả và xin… lỗi…

Layla biến mất… chỉ để lại những hạt bụi nhỏ hòa mình vào không khí và tan biến.

Natsu: *thì thầm* Lucy cũng rất yêu cô Layla.

Natsu đi về phía Lucy đang bị quấn lấy bới những dây leo chằn chịt. Cậu muốn đi đến bên Lucy thật nhanh nhưng sao đôi chân cậu lại nặng trịch khiến từng bước chân trở nên khó khăn, chậm chạp. Natsu đang sợ. Cậu rất sợ Lucy sẽ quên cậu. Chỉ quên mình cậu. Nhưng lại càng sợ Lucy sẽ mãi mãi nằm đó. Không bao giờ mở mắt. Đứng bên cạnh Lucy, Natsu lấy tay cầm chặt những dây leo đó. Ngọn lửa đỏ rực bùng lên khiến tất cả dây leo cháy rụi nhưng không có ngọn lửa nào dụng đến Lucy sát đó. Mất vật ngân đỡ, cả người Lucy đổ sập xuống nhưng Natsu đã nhanh tay bắt lấy. Cậu ngồi xuống và gối đầu Lucy lên đùi mình. Lấy tay khẽ vén những sợi tóc mai vương trên gương mặt xinh xắn kia. Một tay đỡ đầu Lucy, một tay Natsu đưa lên miệng cắn thật mạnh. Cậu cắn ngay cổ tay, nơi tập trung nhiều mạch. Máu - đỏ chót tuông ra. Nước mắt Natsu chảy ra, không phải vì… đau. Cậu biết chỉ cần cho Lucy uống máu mình là cô ấy sẽ tỉnh lại nhưng giây phút dòng máu nóng nổi ấy tuông vào khoan miệng nhỏ kia cũng là lúc sự hiện diện của cậu sẽ bóc hơi hoàn toàn hỏi ký ức của Lucy. Lấy miệng mình hút lấy chính máu mình. Natsu cuối xuống đưa máu vào miệng Lucy bằng nụ hôn đầy sự đau đớn. Một lần. Hai lần. Ba lần. Bốn lần. Không biết lập lại động tác đó bao lâu. Natsu thấy trước mắt mình dần tối lại. Cậu đã ngất do mất quá nhiều máu.

--------Bên ngoài--------

Dù đây là linh hồn nhưng cũng có sự liên kết với thể xác. Lúc này mọi người bên ngoài đang hoảng hồn vì thấy Natsu không ngừng “truyền” máu cho Lucy. Sau một thời gian rất lâu vẫn không thấy Natsu có dấu hiệu ngừng nên Porlysia đành phải kéo linh hồn cậu ra ngay lập tức để tránh việc thêm một người nữa ra đi vì… mất máu quá nhiều.

Natsu tỉnh dậy. Thấy trước mắt mình là Lucy đang nằm trên giường bệnh. Đôi mắt vẫn nhắm nghiền chưa mở. Cảm thấy đau ở cổ tay. Cậu nhìn lại mới thấy cổ tay mình quấn băng trắng. Dần nhớ lại mọi việc. Natsu định đưa tay nên cắn lấy cổ tay còn lại để truyền máu cho Lucy típ.

Porlysia: *nói to* Dừng lại. *cau mày* Cậu muốn chết à?

Natsu: Lucy vẫn chưa tỉnh. Cô ấy cần thêm máu của tôi.

Porlysia: *khẽ thở dài* Cô ấy đã tỉnh rồi.

Natsu: *bất ngờ* Hả? Khi nào vậy?

Porlysia: Không hẳn là tỉnh dậy hoàn toàn nhưng đã có những cử động nhẹ. Giờ cô ấy chỉ đang hồi phục. Không lâu sau sẽ tỉnh.

Natsu: *thở phào nhẹ nhõm* Vậy là tốt rồi. ^^

Porlysia: Cậu đã bất tỉnh 3 ngày rồi đó. Lo ăn chút gì đi.

Natsu giật mình. Cậu nghĩ là mình chỉ mới ngắm mắt một chút thôi mà. Sao lại đến 3 ngày. Bụng réo ọt ọt. Natsu bay lại phía bép củi đang cháy phừng phực. Cậu chén hết đống lửa trong đó. Đang ăn thì Natsu thấy Lucy đang ngồi dậy. Cậu lập tức bay đến ôm chầm lấy cô.

Natsu: *cười hạnh phúc* Cậu tỉnh rồi Lucy. Tớ rất lo cho cậu đấy.

Hơi ấm tỏa ra từ người Lucy khiến Natsu cảm thấy vui hơn bao giờ hết. Đó là minh chứng cho việc Lucy còn ở đây.

Bằng giọng điệu khách sáo, cử chỉ xa lạ. Lucy khẽ đẩy Natsu ra. Ánh mắt thoáng nét ngại ngùng như lần đầu cậu gặp Lucy ở cảng.

Lucy: *cười ngại ngùng* Xin lỗi. Cho tôi hỏi cậu là ai vậy? Có thể chỉ đường cho tôi về hội Fairy Tail không? Tôi không nhớ rõ mọi việc cho lắm.

Natsu lặng người đi trước những lời đó. Quá vui sướng khi thấy Lucy tỉnh lại mà cậu đã quên mất một điều rằng… Lucy hoàn toàn không biết cậu là ai. Natsu cố gắng nén nỗi chua chát, đau đớn trong lòng. Cậu cố nặn ra một nụ cười thật tươi. Nụ cười bằng tất cả nghị lực của cậu.

Natsu: *cười* Chào cậu! Tớ tên là Natsu. Một thành viên của Fairy Tail.

--------End chap 25--------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 26: Lãng quên


--------Chap 26: Lãng quên--------

Natsu nở một nụ cười thật tươi và “giới thiệu” về mình cho Lucy biết… lần thứ 2.

Natsu: *cười* Chào cậu! Tớ tên là Natsu. Một thành viên của Fairy Tail.

Lucy: *cười đáp trả* Cậu mới gia nhập hội à? ^^ Đây là lần đầu chúng ta nói chuyện với nhau nhỉ?

Tim Natsu nhói lên khi nhe hai chữ “lần đầu”. Không phải lần đầu đâu Lucy!!! Đã rất nhiều lần rồi đó Lucy!!! Nén nỗi chua chát trong lòng. Cậu phải tiếp tục công việc “làm quen” với Lucy.

Porlysia nhìn Natsu. Bà cảm thấy buồn thay cho chàng trai này. Cuộc sống quả thật bất công quá. Không muốn làm phiền hai người họ, bà mở cửa định đi ra ngoài thì thấy Loke, Gray, Juvia, Erza và Jella đang đi vào. Mọi người đều ngạc nhiên khi thấy Lucy đã tỉnh. Juvia mừng rỡ chạy đến ôm chầm lấy Lucy.

Juvia: *giọng như muôn khóc* Lucy! Cuối cùng Lucy cũng đã tỉnh. Juvia… *híc* Juvia rất lo lắng đó. Tốt quá rồi.

Lucy: *hơi khó hiểu* Tớ có bị gì đâu? Hình như chỉ bị ngất một chút.

Juvia: *từ từ buông Lucy ra* Hả? Lucy không nhớ gì sao?

Lucy: *cười cười* Hình như tớ đang trên đường đi về nhà rồi hình như bị ngất thì phải. Chắc tớ hơi mệt. Giờ thì không sao rồi. Juvia, cậu đừng lo quá.

Juvia ngệt mặt ra nhìn Lucy.Đương nhiên mọi người cũng vậy. Lucy nhìn thấy Loke.

Lucy: Loke. Anh ở lại chơi lâu vậy không sao chứ? Cũng nên về tinh linh giới một chút rồi trở lại chơi sau chứ.

Loke tinh ý hiểu được một chút.

Loke: *cười* Không sao. Lucy, em cũng nên về nhà nghỉ ngơi chút chứ.

Lucy: Đúng rồi nhỉ. Thôi tạm biệt mọi người tớ đi trước nhé. Lát gặp các câu ở hội sau. ^^

Loke: Anh sẽ đưa em về.

Lucy: Không cần đâu. Tôi tự được mà.

Nói vậy chứ Loke nào có nghe.:v Ai cũng thấy lạ khi Natsu không ngăn cản gì Loke. Bình thường người đưa Lucy về không ai khác ngoài Natsu. Lucy đi được vài bước thì quay lại nhìn về phía Natsu.

Lucy: *cười tươi* Tôi tên là Lucy. Là tinh linh pháp sư. ^^ Rất vui được làm quen với cậu Natsu!

Lucy dơ một tay về phía Natsu. Ý muốn bắt tay với cậu.

Gray: *không hiểu* Lucy! Cậu với Natsu biế-- uhm

Natsu nhanh chóng biệt miệng Gray lại. Cậu từ từ bước tới. Nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn ấm áp của Lucy. Không lâu. Không có cái siết tay thật chặt. Không lưu luyến. Chỉ đơn giản là cái bắt tay làm quen từ hai người “mới gặp nhau” lần đầu.

Natsu: *cười* Tớ cũng vậy.

Lucy nhanh chóng buông tay Natsu ra. Rồi quay người đi. Natsu dõi theo Lucy cho đến khi tấm lưng nhỏ bé đó hoàn toàn biến mất. Mắt Natsu ánh lên những tia bất lực, đau đớn. Erza nhận ra được chắc chắn có chuyện gì đó ở đây.

Erza: Natsu. Có chuyện gì xảy ra thế?

Natsu: *giọng lạc đi* Lucy… sẽ không nhớ bất cứ thứ gì về tớ cả.

Erza: *ngạc nhiên* Tại sao lại thế?

Natsu: Đó là cái giá phải trả để cứu Lucy.

Natsu kể lại cho mọi người nghe những gì đã xảy ra. Ai cũng kinh ngạc.

Juvia: Juvia nghĩ Natsu nên kể sự thật cho Lucy biết.

Natsu: Vậy chỉ khiến Lucy buồn hơn thôi. Tớ không muốn nhìn thấy cô ấy khóc thêm lần nào nữa.

Juvia: Nhưng như vậy…

Gray đặt tay lên vai Juvia ý muốn cô đừng nói nữa. Anh biết cảm giác muốn bảo vệ Lucy của thằng ngốc này. Nếu Juvia bị như thế… anh cũng sẽ chọn cách mà Natsu làm. Anh sẵn sàng gánh hết nỗi đau đớn để người mình yêu được hạnh phúc. Khẽ kéo Juvia lại gần mình hơn. Tự nhiên Gray muốn được ôm lấy cô. E hèm! Nhưng ở đây không được. Cố chịu nào.

Erza: Natsu, vậy bây giờ cậu muốn làm gì?

Natsu: *cười nhẹ* Bắt đầu lại.

--------Phía Lucy--------

Lucy rảo bước đi về nhà. Loke vẫn lẵng lặng đi theo. Lucy lúc này cảm thấy tâm trạng mình rất kì lạ. Cô có cảm giác như mình vừa đánh mất thứ gì đó. Rất quan trọng. Nhưng lại không nhớ rõ đó là gì. Trong lòng có gì đó trống rỗng. Mở cửa bước vào nhà. Không khí im lặng. Lucy có cảm giác thiếu gì đó ở đây. *tách*

Lucy: *đưa tay lên mắt* Ơ… sao mình lại khóc?

Nước mắt cứ tuông ra. Không sao dừng lại được. Lucy không hiểu nguyên nhân tại sao. Loke hoảng hốt chạy đến gần Lucy.

Loke: Lucy! Sao em lại khóc???!!!

Lucy: *lau nước mắt* Tớ không biết. Nước mắt cứ chảy mãi. Tớ chỉ có cảm giác rằng đã đánh mất thứ gì đó.

Loke không biết nói gì. Vậy là Lucy đã quên Natsu. Với tư cách là một người đem lòng yêu Lucy thì đáng lẽ ra anh phải thấy vui vì giờ đây mình đã có cơ hội mới đúng. Nhưng nhìn những giọt nước mắt kia anh lại thấy lòng nặng trĩu. Loke muốn đưa tay lau nước mắt cho Lucy nhưng… người ngăn nó nhưng chảy không phải là anh.

Loke: *đưa tay xoa đầu Lucy* Không sao đâu. Chắc là cảm xúc không ổn định sau khi bị ngất thôi. Em mau vào nghỉ đi. ^^

Lucy: uhm. Cảm ơn.

Lucy bước vào nhà và nhanh chóng đi tắm. Nước ấm chảy lên mặt khiến cô thấy dễ chịu hơn. Từng thớ thịt như được thư giản.

Mọi chuyện rồi sẽ ra sao. Ký ức về Natsu sẽ mãi mãi bị quên lãng mãi mãi sao? Natsu sẽ ôm nỗi đau đó và một lần nữa gầy dựng lại mối quan hệ với Lucy.

--------Phía Natsu--------

Natsu vừa về nhà đã thấy Lisanna đứng đó. Nhiều chuyện xảy ra quá khiến Natsu quên mất lời tỏ tình của Lisanna. Bây giờ cậu cảm thấy khá bối rối khi gặp cô.

Lisanna: Natsu… tớ có chuyện muốn nói.

--------End chap 26-------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 27: Khoảng trống


--------Chap 27: Khoảng trống--------

Lisanna: Natsu! Tớ có chuyện muốn nói.

Natsu: *khẽ căng thẳng* Uhm. Gì thế?

Lisanna bước từng bước lại gần Natsu. Cậu khẽ lùi lại một bước nhỏ. Lisanna cũng nhận ra điều đó. Cô cảm thấy sóng mũi cay cay. Trong lòng dân lên nỗi chua xót. Vậy là… Natsu đã có câu trả lời. Dù đã biết rõ nhưng vẫn ngu ngốc hỏi.

Lisanna: Natsu, cậu đã có người mình thích?

Natsu: *cãi đầu ngại ngùng* Ừ.

Lisanna: Là Lucy?

Cảm giác khi hỏi một câu hỏi mà chính mình đã biết rõ câu trả lời thật buồn cười.

Natsu: Ừ. Chính là Lucy.

Khi nói đến Lucy mắt Natsu vừa có nét thân thương vừa có nét đau sót. Hai hàng lông mày khẽ cau lại. Gương mặt luôn tươi cười giờ đậm nét đượm buồn.

Lisanna: *lo lắng* Có chuyện gì thế?

Natsu: *cười chua sót* Lucy đã tỉnh lại nhưng lại hoàn toàn quên mất tớ. Tất cả kí ức về người tên Natsu sẽ không còn tí nào.

Lisanna bàng hoàng khi nghe điều đó. Lucy quên Natsu!? Nhìn Natsu buồn cô rất đau lòng. Nhưng không hiểu sao trong lòng có gì đó nhẹ nhỏm, lấp lóa tia hi vọng. Lisanna cảm thấy tự hổ thẹn, cảm thấy mình thật đê tiện. Sao cái ý nghĩ nếu Lucy quên Natsu thì mình sẽ có cơ hội cứ. Thật ngu ngốc.

Lisanna: Hãy kể cho Lucy nghe mọi chuyện. Biết đâu cô ấy sẽ nhớ lại.

Natsu: Tớ không muốn cô ấy phải buồn nữa. Tớ không muốn nhìn thấy những giọt nước mắt đó.

Nói rồi Natsu bước đi nhanh vào nhà. Lisanna không biết nói gì nữa. Natsu… rất thích Lucy. Không còn chỗ nào cho cô nữa. Một giọi nước mắt lăn dài trên gò mà. Nhưng chỉ một thôi… Cười chính là liều thuốc tốt nhất cho Lisanna lúc này.

--------Hội Fairy Tail--------

Không khí nhộn nhịp, niềm vui đã trở lại. Lucy với tâm trạng thoải mái bước vào hội. Levy đang đọc sách thấy Lucy thì lập tức chạy ngay tới. Nhảy chồm tới ôm chặt Lucy.

Levy: *mừng rỡ* Lu-chan! Cuối củng cậu cũng đã trở lại. Tớ nhớ cậu lắm.

Lucy: Gì mà dữ vậy. Tớ mới đến hội hôm qua mà. ^^

Levy khựng lại. Đùng rồi nhỉ. Lucy không nhớ gì đến những chuyện đã xảy ra cả. Những chuyện liên quan đến Natsu. Levy khẽ buông Lucy ra.

Levy: *cười* Có gì đâu. ^^ Tớ nhớ Lu-chan không được à? *bẹo má Lucy*

Lucy: Ái! Đau. >. được mà được mà. Tha cho tớ.

Levy: *cười* Biết thế là tốt. *buông ra*

Lucy xoa xoa hai má đã hơi đỏ lên. Mặt phụng phịu giận dõi nhưng cũng ánh mắt đầy niềm vui. Vừa buông Levy ra đã thấy một vật thể màu xanh bay thẳng đến mình. Happy nước mắt rưng rưng chui tọt vào người Lucy gì chặt lấy cô.

Happy: Lucyyyy. Tớ biết là cậu sẽ về mà. Natsu đã hứa là sẽ đem cậu trở lại.

Lucy: Hả? Natsu?Một cái gì đó lóe lên trong đầu của Lucy nhưng lại nhanh chóng biến mất. Tim Lucy sẽ nhói lên khi nghe đến cái tên này. Lucy thấy nhức đầu khinh khủng. Natsu… là người vừa gia nhập hội á? Dòng ký ức của Lucy cứ rời rạc, mơ hồ.

Lucy: *khẽ nhíu mày, tay vịnh nhẹ đầu* Cậu nói gì vậy Happy? Tớ mới vừa quen Natsu mà?

Happy giật mình. Erza đã dặn là không được nói những điều liên quan đến Natsu đối với Lucy trong quá khứ. Cả hội cũng đã biết mọi chuyện.

Happy: *cười trừ* Tớ nhầm tí. hì hì.

Lucy: Ừ. Tớ qua chỗ Mira ăn tí gì đây. Sáng giờ chả có gì cho vào bụng cả

Happy: Aye!!!

Lucy bước đến quầy bar của Mira trong trạng thái suy nghĩ mong lung. Mira nhìn thấy thế thì cười hiền, lấy miếng bánh mì ngọt phết bơ tươi kèm ly sữa ấm cho Lucy. Lucy nhanh chòng xử lý hết. Cười mãn nguyện vì đã lấp đầy cái bụng rỗng. Nhưng... ánh mắt đôi khi lại trở nên xa xăm.

Mira: Có chuyện gì khiến em buồn phiền à Lucy?

Lucy: *cười* Không có gì đâu chị Mira. ^^

Mira: Không sao đâu. Hãy tâm sự mọi chuyện với chị.

Lucy trầm ngâm một lát. Những ngón tay đan vào nhau. Cô khẽ mím môi.

Lucy: *nhỏ giọng* Em… cảm thấy như mình đã quên mất điều gì đó. Nó… rất quan trong với em. Em đã cố nhớ nhưng mỗi khi cô gắng nhớ lại thì đầu em lại thấy nhức nhói.

Mira: Sao em lại nghĩ là nó quan trọng?

Lucy: *khẽ cúi đầu* Vì trong lòng em thấy rất trống trãi, như đã mất mát điều gì đó. Cảm giác trống vắn đó thật sự rất khó chịu.

Mira: Nếu nhớ ra em sẽ rất đau khổ và buồn bã, vậy… em vẫn muốn biết chứ?

Lucy: Chị biết em quên mất điều gì?

Mira: Hãy cứ trả lời câu hỏi của chị.

Lucy: Vâng. Có gì đó mách bảo em rằng điều đó rất quan trọng.

Mira: Thế à. *cười tươi* Nhưng chị cũng không biết đó là gì.

Lucy: … @.@

Mira: hì hì. Mà tối nay có sao băng đấy ^^ em định đi xem không?

Lucy: *mắt sáng* Sao băng? Thật sao. Em đi. >3 Nhất định em sẽ đi.

Mira: Vậy em đã có ý định rủ ai chưa?

Lucy: Uhm… chưa nữa chị Mira. Chán quá. Không biết rủ ai đi chung nữa.

Mira: À. Có người này cũng muốn xem mưa sao băng nữa. Để chị hẹn cậu ta đi chung với em. Tối lúc 8h ở ngọn đồi sau hội mình nhé ^^

Lucy: Ok. Thanks chị Mira nhiều nha. ^^ Yeah! Tối nay mình sẽ được đi xem sao băng.

Lucy phấn khởi cười tươi như đứa trẻ. Cô thật sự thích những ngôi sao. Chúng tỏa sáng đẹp đẽ trên bầu trời đêm. Lung linh rực rõ nhưng cũng mang một chút cô đơn, lẻ loi. Lúc nhỏ, mẹ Lucy vẫn thường cùng cô ngắm sao. Lucy nhớ những lúc đó mẹ vẫn v**t v* mái tóc cô. Nhớ quá… Híc… Thôi! Không buồn nữa.

Lucy: *cười* Thoi bye chị Mira nha. Em về chuẩn bị. ^^

Mira: Bye em. ^^

Lucy vừa về thì Natsu lại đến. Mọi người trong hội ai cũng buồn giùm cậu, quan tâm cậu hỏi xem cậu có sao không. Đây chắc chắn là một cú shock rất lớn với Natsu. Natsu đi ngang qua quầy rượu thì bị Mira kéo lại.

Mira: Tối nay cậu đến ngọn đồi sau hội lúc 8h nhé.:3

Natsu: *nghi ngoặc* Chi thế?

Mira: *cười* Lucy sẽ đến quá.

Natsu: Cái gì? Cậu hẹn Lucy đến đó làm gì?

Mira: Tớ chỉ muốn giúp đỡ người gặp mạn thôi. Lucy rất buồn đấy.

Natsu: *khó hiểu* Hả? Tại sao?

Mira: Cô ấy nói cô ấy cảm thấy mình đã quên mật điều gì đó rất quan trọng. Trong lòng cảm thấy trống trãi rất khó chịu.

Natsu trầm ngâm một lát.

Natsu: *cười buồn* Rồi Lucy sẽ quên nhanh thôi.

Nói rồi cậu đứng dậy rời khỏi. Mira thật sự thấy Natsu quá ngốc.

Mira: *nói vọng theo* Natsu. Cậu nghĩ Lucy sẽ vui khi mất hết kí ức về mình sao?

Natsu khẽ khựng lại.

--------End chap 27--------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 28: Ngắm sao


--------Chap 28: Ngắm sao--------

Không khí vào buổi đêm thành phố Magnolia se se lạnh. Bầu trời sao lấp lánh. Lucy với cảm giác thoải mái, vui vẻ đang bước chân sáo đến ngọn đồi sau hội quán Fairy Tail - nơi hẹn với bạn của Mira. Đến nơi, Lucy leo l*n đ*nh đồi rồi ngồi phịch xuống đó. Những ngọn cỏ khẽ cọ vào da ngưa ngứa. Lucy ngửa cổ nhìn sao một chút cảm thấy hơi mỏi nên quyết định nằm phịch xuống. Cả bầu trời đầy sao đập vào tầm mắt như những bụi kim tuyến to có nhỏ có rải đầy trời. Tự ngắm sao một mình thì Lucy chợt nghe thấy tiếng sột soạt của cỏ. Ngoái đầu xuống nhìn thì thấy Natsu đang đi từ từ lại phía cô. Natsu đang cúi đầu đi thì cảm giác Lucy đang nhìn mình thì ngẩn đầu lên. Bốn mắt chạm nhau. Đầu Lucy tự nhiên nhức nhói, có gì đó mơ hồ vừa xẹt ngang qua. Cô khẽ vịnh nhẹ trán mình, xoa xoa nhẹ. Ơn đau đầu từ từ dịu lại.

Lucy: *nhìn Natsu, cười* Hi! Lần trước đã gặp cậu ở nhà bà Porlysia. Cậu cũng thích ngắm sao à Natsu? ^^

Natsu: Ừ. Sắp có sao băng chưa nhỉ?

Lucy: Sắp rồi. Cùng nằm xuống đây với tớ nè. Thoải mái lắm.

Lucy vỗ bộp bộp vào chỗ bên cạnh mình. Natsu đi tới ngằm cạnh Lucy. Nằm xuống rồi cậu mới thấy đây là điều không nên. Mùi hương của Lucy cứ tỏa khắp nơi. Khiến Natsu muốn… ngửi thêm. (Haina: *xỉu*) À hèm! Bềnh tễnh nào. Cậu khẽ xít xa Lucy một tẹo.

Lucy: *chộp lấy tay Natsu* Natsu! Sao băng kìa! Đẹp quá!

Cả người Lucy sát rạt vào Natsu. Ngực… ép hết vào người cậu. Máu nóng Natsu dồn lên đến não. Cậu chả có tâm trí ngắm sao hay ngắm trăng gì cả. Nhỡ cậu không đến thì sao? Nhỡ tên khác đến. Nhỡ Loke đến… Lucy cũng chả đề phòng thế này á. May mà mình đi.

Lucy: *lay lat tay Natsu* Natsu! Cậu có ngắm sao không đó? Nhìn đi đâu vậy?

Natsu: Hả? À! Có mà. Sao băng đẹp lắm.

Lucy: … Hết sao băng rồi mà.

Natsu: …

Lucy không biết tên Natsu này bị gì nữa. Cô tưởng cậu ta thích ngắm sao chứ. Tâm trí cứ để đâu đâu không. Ý! Sao mình nằm sát Natsu thế? Lucy từ từ ngồi dậy, xê ra xa. Lucy nghĩ: “Sao mình thân mật với người mới gặp vài lần như Natsu vậy nhỉ? Nhìn cậu ấy mình cũng cảm thấy có gì đó quen thuộc, thân thương lắm. Có gì đó… ui! đau đầu quá!” Lucy nhìn Natsu chằm chằm.

Natsu: Này Lucy. Có gì mà nhìn tớ ghê vậy?

Lucy: *giật mình* À! Không có gì.

Natsu: Uhm…

Lúc này không hiểu sau Natsu lại nhớ đến điều mà Mira nói. “Bộ cậu nghĩ Lucy sẽ vui khi mất hết ký ức về mình sao?” Thật sự… Natsu rất muốn Lucy nhớ lại. Giọng nói nho nhỏ kéo Natsu ra khỏi dòng suy nghĩ.

Lucy: Uhm… Natsu nè…

Natsu: Uhm. Gì thế?

Lucy: Chúng ta… đã gặp nhau trước đây chưa nhỉ?

Natsu im lặng. Cậu không biết nên trả lời Lucy như thế nào. Nhìn gương mặt hoang mang, lo lắng đó của cô. Natsu rất muốn cho cô biết mọi chuyện. Nhưng… những giọt nước mắt kia sẽ lại một lần nữa tuông rơi.

Lucy: Sao cậu lại im lặng?

Lucy xích lại gần Natsu. Không mặt của cô kề sát cậu. Vài lọn tóc rũ xuống dụng vào vai Natsu. Lại gần Natsu, đầu Lucy lại đau. Kì này còn dữ hội hơn trước. Các hình ảnh không rõ ràng, mờ mờ ảo ảo cứ hiện hiện ẩn ẩn trong tâm trí cô.

“Lucy! Cùng đi làm nhiệm vụ nào!”

Ai đó? Người đó… là ai? Giọng nói rất quen thuộc… Cậu… là ai?

“Lucy! Tớ nhất định sẽ bảo vệ cậu!”

Sao… cậu ấy lại muốn bảo vệ mình? Cậu ta là ai thế? Là ai? Là… ai?

Lucy ôm chặt đầu mình. Từng cơn đau nhức cứ liên tục ập đến. Các dòng ký ức mờ khiến tâm trí Lucy rối lắm. Có thứ gì đó chặn khiến cô không thể nhớ rõ mọi việc. “Cảm giác này… đau quá… rất đau… Những ký ức này… rất quan trọng với mình. Sao mình lại không thể nhớ? Ư! Đau đầu quá!” Nước mắt từ từ đọng lại trên mi mắt của Lucy. Chỉ chực trào ra.

Natsu: *hốt hoảng* Lucy! Cậu bị sao vậy?

Natsu vịnh thật chặt bờ vai đang không ngừng run rẩy của Lucy.

Lucy: *ngước nhìn Natsu bằng đôi mắt ngấn nước* Tớ… thật sự cũng không rõ. *lắc nhẹ đầu* Có gì đó… tớ đã lỡ quên mất… Tớ… tớ cảm giác nó rất quan trọng.

Nói đến đây nước mắt Lucy trào ra. Từng giọt… từng giọt như cứa sâu vào tim Natsu. Tại sao lại thế? Không phải Lucy sẽ vui vẻ hơn khi không nhớ những kí ức đau thương đó sao? Nhưng tại sao… cô ấy vẫn khóc? Natsu thật sự không thể hiểu nổi. Kéo Lucy vào lòng. Natsu ôm cô thật chặt. Lucy nằm gọn trong lòng Natsu. Cô ngơ ngác chưa hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra. Chỉ biết tâm trạng đang hoảng loạn của mình như được vỗ về khiến Lucy cảm thấy bình tâm hơn. Cảm giác ấm áp quen thuộc này…

Natsu: *giọng hơi run* Lucy! Tớ xin cậu đừng khóc nữa. Cậu muốn tớ làm gì cũng được. Chỉ xin cậu đừng khóc nữa.

Những lời an ủi đó sao dỗi dịu dàng thế. Lucy cảm thấy vừa lạ lẫm vừa quen thuộc.

Lucy: Sao… cậu lại tốt tới tớ đến thế? Chúng ta cũng chỉ mới quen biết nhau không lâu thôi mà.

Natsu im lặng trong một lúc. Cậu phải trả lời thế nào. Lucy là người quan trong nhất tới tớ! Lucy là người tớ yêu! Lucy là cô gái tớ không bao giờ muốn rời xa! Đó là những lời đang ghào thét trong lòng Natsu.

Natsu: Tớ… luôn quan tâm bạn bè của mình.

Từ bạn bè từ chính miệng nói ra khiến Natsu không thấy vui tí nào.

Lucy: *khẽ bối rối* À! Đúng rồi nhỉ. Cảm ơn cậu. - “Mình nghĩ nhiều quá rồi.”Lucy nghĩ

Natsu: uhm…

Lucy: À mà… tớ cảm thấy tốt hơn rồi. Natsu… cậu…

Lucy không biết nói thế nào. Natsu ôm như vầy hoài khiến cô ngại muốn chết.

Natsu hiểu ý Lucy nên cũng từ từ buông cô ra. Dù trong lòng chả muốn tí nào. Cậu nhìn gương mặt khẽ ửng hồng và đôi mắt vẫn còn ương ướt. Trời ạ! Thử thách cậu ư?

--------End chap 28--------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 29: Hoang mang


--------Chap 29: Hoang mang --------

Gió đêm hiu hiu thổi nhẹ làm vài sợi tóc mây vàng óng của Lucy tung bay trong gió. Cô đang đi chân trần để cảm nhận hơi lạnh của mặt đất vào ban đêm ở Magnolia để làm giảm nhiệt độ cơ thể mình lúc này. Tay cầm đôi boot cao đưng đưa. Lucy đang thẫn thờ suy nghĩ về việc cách đây vài phút.:v Natsu tự nhiên đứng bật dậy rồi bảo về có việc. Cô nghĩ mình đã làm gì khiến cậu ấy giận ư? Suy nghĩ một hồi Lucy lại lắc nhẹ đầu. Cô chưa bao giờ quan tâm hay suy nghĩ nhiều về một người mới quen như vậy. Gặp Natsu… Lucy cảm giác có gì đó vừa thân thuộc vừa xa lạ. Và quan trọng hơn hết là… ánh mắt Natsu nhìn cô. Có gì đó xen giữa thân quen và đau khổ, có cả chút tia bất lực. Ánh mắt chưa chan nhiều cảm xúc phức tạp như thế sao cậu lại dành nó cho cô? Một người chỉ mới quen biết cách đây không lâu.

Hít sâu làn khí lạnh vào ngực và thở mạnh ra. Lucy cảm thấy khá hơn một chút. Cô xua tan những suy nghĩ vu vơ trong tâm trí.

Lucy: *cười nhẹ* Về nhà thôi!

Lucy cười để trấn an và nói với chính bản thân rằng mọi chuyện sẽ ổn. Cô rảo bước về nhà mà không đế ý từ đầu tới cuối luôn có một bóng người cao ráo với ai tóc màu nâu sáng dõi theo mình với ánh mắt đượm buồn. Anh nhìn thấy Lucy bước hẳn vào nhà và khóa cửa mới yên tâm thay đổi hướng đi của mình. Đến nhà Natsu.

--------Nhà Natsu--------

Natsu cảm thấy không thân quen với chính ngôi nhà của mình. Cậu nhớ sự ấm áp trong nhà của Lucy, nhớ mùi hương của cô. Ngồi tựa lưng vào đầu giường làm từ gỗ màu nâu sậm, Natsu ngước nhìn Happy đang ngáy khò khò ở cái giường nhỏ bên cạnh. Miệng Happy còn ch** n**c miếng, lảm nhảm về các loại cá. Natsu nghĩ đêm nay sẽ là một đêm khó ngủ với cậu. Chợt tiếng gõ cửa phá vỡ không gian tĩnh mịch của màn đêm. Natsu thắc mắc ai lại đến nhà cậu vào lúc này chứ? Vừa mở cửa là là Natsu thấy hối hận ngay lập tức. Muốn mạnh tay đóng sập cửa lại nhưng cố gắng giữ vững tinh thần không làm hành động có thể được xem là “hơi” xúc phạm người khác đó.

Loke đứng nghiêm trang ở cửa. Một tay đưa lên đút vào túi quần. Đeo kính râm dù lúc này là ban đêm.:v Thêm điếu xì gà là đảm bảo y như xã hội đen:v - suy nghĩ của Nat nhà ta thiệt đột đáo.

Không hiểu từ lúc biết Loke cũng có tình cảm với Lucy thì mỗi lần nhìn thấy anh thì Natsu lại cảm thấy khó chịu trong lòng.

Loke: Tôi có chuyện muốn nói với cậu.

Natsu: *khẽ cau mày* Chuyện gì thế?

“Chà! Cậu ta cũng đề phòng mình dữ nhỉ?” - Loke nghĩ

Loke: *cười cười* Cậu với Lucy thế nào rồi?

Natsu nhớ lại những giọt nước mắt khi Lucy ôm lấy đầu cô và nói cô đang rất nhức. Có lẽ… là vì cậu đến gần cô. Khiến các ý ức lúc trước trở về.

Natsu: *im lặng một chút* Chắc có lẽ tôi sẽ từ bỏ. Không muốn làm phiền cô ấy nữa. Cách tốt nhất lúc này là tôi phải tránh càng xa Lucy càng tốt.

Vừa nghe xong câu nói đó của Natsu nụ cười trên môi Loke tắt ngắm.

Loke: *trầm giọng* Cậu vừa nói gì đó Natsu?

Anh nghe rõ nhưng thật sự vẫn muốn hỏi lại.

Natsu: *bực* Tôi nói tôi sẽ tránh xa Lucy. Càng xa càng tốt!

*Bốp!!!* Loke vung một cú đấm thật mạnh vào mặt của Natsu. Cậu khẽ bất ngờ.

Natsu: *tức* LOKE! ANH LÀM GÌ THẾ???

Loke: *nhìn Natsu bằng ánh mắt lạnh lùng hơn bao giờ hết* Đánh cho cậu tỉnh ra. Mà hình như vẫn chưa tỉnh nhỉ? Cậu nghĩ làm thế Lucy sẽ vui ư?

Natsu: *quay mặt đi hướng khác* Đó… là cách tốt nhất để khiến Lucy luôn tươi cười rãng rỡ.

Nghe thế thì Loke ôm bụng cười sặc sụa. Anh cười như chưa bao giờ được nghe câu nói nào hài hước đến thế. Cười mỉa mai Natsu cũng như mỉa mai chính bản thân mình quá vô dụng. Anh cũng chẳng có tư cách gì để dạy đời Natsu cả. Thậm chí Loke còn cảm thấy hổ thẹn vì mình đã có một phút mừng rỡ khi thấy Lucy vẫn nhớ về mình mà không màn đến nỗi đau khi bị người mình yêu quên đi của Natsu. Nhưng vẫn còn một chút may mắn là suy nghĩ của anh vẫn thông suốt. Loke dừng cười. Đưa tay tháo chiếc kính mát màu xanh để che đi đôi mắt thâm quần vì lo lắng cho Lucy. Anh nhìn thẳng vào mắt Natsu.

Loke: Tôi nói cho cậu biết. Điều Lucy đau khổ nhất là gì! Cậu thật sự không biết ư? ĐÓ CHÍNH LÀ MẤT NHỮNG KÍ ỨC VỀ NATSU - NGƯỜI QUAN TRỌNG NHẤT VỚI CÔ ẤY. *nói to* Cậu không nhận ra à? Nụ cười của Lucy từ khi cô ấy tỉnh dậy không bao giờ tỏa nắng nửa, không rạng rỡ như xưa nữa. Vì sao? Vì cô ấy đã quên đi cậu! Sao cô ấy lại thấy đau đầu mỗi khi ở gần cậu? Vì trong thâm tâm của Lucy luôn khao khát tìm lại những kí ức đã mất về người con trai mang tên Natsu. Cậu nghĩ rời xa Lucy sẽ khiến cô ấy hạnh phúc thì cứ làm đi! Tôi sẽ mang hạnh phúc cho Lucy. Nếu cậu thật tự muốn như thế thì sáng mai lúc 9h cứ tới nhà của cô ấy. Hãy cho tôi câu trả lời của cậu.

Nói rồi Loke quay người đi thẳng. Bờ vai rộng, vững chãi thoáng nét cô đơn đó từ từ hòa vòa bóng tối của màn đêm và biến mất. Natsu hoàn toàn đo người ra trước nhữn gì Loke nói. Suy nghĩ của cậu lúc này rối bời.

Đêm nay… sẽ dài lắm…

--------Nhà Lucy--------

Lucy gố gắng vực mình dậy sau giấc ngủ. Làm vệ sinh cá nhân và sửa soạn để chuẩn bị đến hội quán Fairy Tail. Cô muốn làm một nghiệm vụ nào có tiền thưởng kha khá để trả tiền nhà tháng này. Lucy đang trong tình trạng viêm màng túi. T^T Vừa xỏ đôi boot cao đến gối màu nâu sáng rất hợp với sở thích của Lucy thì tiếng gõ cửa vang lên. Lucy đang thắc mắc ai đến nhà mình sớm thế nhỉ? Cô không hề biết khi mở cánh cửa này… sẽ có hai con tim đau… vì Lucy.

Loke với nụ cười sát gái đứng ngay cửa. Cầm thay Lucy lên hun nhẹ vào nó.

Loke: *cười* Chào buổi sáng! Lucy!

Da gà da việt của Lucy nổi lên hết. Mới sáng sớm đã bị ám như thế này rồi. Lucy đang tự hỏi không biết Loke đến nhà mình sớm vậy làm gì.

Lucy: Ừ! Sao anh lại ở đây?

Loke: *vẻ mặt bị tổn thương* Anh nhớ em nên đến thăm không được à?

Lucy: … =_=

Nét mặt Loke nhìn Lucy thoáng dịu dàng nhưng nhanh chóng trở lại biểu cảm phong lưu mọi ngày.

Loke: *cười khoe hàm răng đều* Lucy! Hôm nay chùng ta sẽ hẹn hò.”

Lucy: O.0 Hả?

--------End chap 29--------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 30: Hẹn hò


--------Chap 30:Hẹn hò--------

Loke: Lucy! Hôm nay chùng ta sẽ hẹn hò.

Lucy: O.0 Hả?

Loke khẽ liếc nhìn người đang lườm anh với ánh mắt giết người kia ở con hẻm cạnh nhà Lucy. Anh nắm tay Lucy trông khi cô vẫn còn đang ngơ ngẩn chưa hiểu rõ mọi chuyện. Lucy giật mình định dằn tay ra thì Loke đã siết chặt hơn.

Loke: Lucy. Có ai nói rằng khi ngại em rất dễ thương không?

Lucy: *mặt đỏ bừng* Anh...anh nói nhảm gì thế. /////o//////

Loke: *cười phong lưu* Thôi được rồi. Chúng ta đi thôi.

Nói rồi Loke nắm tay kéo Lucy đi.

Lucy: Mồ!!! Ích nhất cho tôi biết chúng ta đi đâu chứ.

Loke: *nháy mắt* Công viên giải trí mới khai trương. Anh có 2 vé đây.

Lucy: Thật hả?

Lucy có nghe nói công viên này hôm nay khai trương. Cô rất muốn đi thử nhưng chưa có ai để đi cùng. Nhiều chuyện diễn ra quá khiến cô quên mất. Tự nhiên hôm nay được Loke rủ đi thì đương nhiên tâm trạng phải vui rồi. Lucy hoàn toàn quên mất mình đang đi HẸN HÒ.

Loke nhìn thấy nụ cười vui vẻ của Lucy trong lòng anh cũng thấy thoải ái hơn. Trong khi đó… Natsu nhà ta đang rất muốn đánh người. Cậu đến nhà Lucy theo lời của Loke. Vừa mới tới đã thấy Loke đang vui vẻ trò chuyện với Lucy khiến cậu chẳng muốn xuất hiện tí nào. Nấp tạm vào con hẻm gần đó và sau đó… Mọi chuyện thế nào chắc mọi người cũng đoán ra nhỉ?:v Natsu nhà mình cảm thấy không “yêm tâm” nên đã bám theo 2 người họ đến tận đây. Có một suy nghĩ đang gào thiết trong đầu Natsu bây giờ: “TÊN LOKE KIA! MI CÒN CHƯA BỎ TAY LUCY RA HẢ???? Ối… 2 người họ… lên tàu á!!!!!! KHÔNG-GGGGG!!!”

Thế là Natsu dành phải bấm bụng vật lộn trên tàu để đi theo Loke và Lucy. Không đầu không ngừng nguyền rủa Loke.

Ngồi trên tàu một lát đã đến công viên giải trí.

Lucy: *mắt long lanh* Wow! Lớn quá! ///o///

Loke: *kéo tay Lucy* Đi nào! Em muốn chơi trò gì trước.

Lucy hào hứng nhìn quoanh công viên một vòng. Đông ghê! Không khí thật nhộn nhịp, vui vẻ. Tiếng la hét từ phía tàu lượn siêu tốc thu hút Lucy. Tàu lượn siêu tốc à… Bỗng có cái gì đó lướt qua đầu cô. Tự nhiên Lucy nghĩ mình đã từng chơi cái này rồi. Với ai thì… cô thật tự không nhớ. (Haina: Giải thích chút cho các bạn không nhớ. Lucy đã từng bị đẩy lên tàu lượn siêu tốc với Natu hồi ở Edolas lúc đánh với tên điều kiển tóc tím trong công viên ý) Lắc đầu xua đi những ý nghĩ vẩn vơ.

Lucy: *chỉ tay vào đoàn tàu* Loke! Chơi cái này đi! Được không?

Loke: *cười* Đương nhiên. Đi mau nào.

Loke lại nắm tay kéo Lucy đi về phía đoàn tàu. Lucy miểm cười hào hừng trông khi ai đó đang mặt mày xanh lét. Natsu thầm nghĩ: “Không thử trò này được!!!”

La hét sàng khoái trên tàu lượn. Lucy lại kéo Loke đi chơi nhiều trò khác. Anh rất vui vẻ đi cùng cô. Lucy đã cười rất nhiều vào hôm nay. Tự nhiên Loke muốn trêu Lucy một chút. Để ý nãy giờ thấy Lucy không nhắc đến trò ngơi nhà ma quái lần nào. Cũng không lại gần khu vữa đó. Loke khẽ cười nham hiểm. Loke: *kéo Lucy lại* Này! Chúng ta thử trò ki nhé. *chỉ vào ngôi nhà có chú dơi xinh xinh đen đen ngoài cửa*

Nhìn theo hướng tay Loke, mặt Lucy khẽ căng thẳng.

Lucy: *lắc đầu kịch liệt* Không thích đâu!

Loke: *cười cười* Lucy này… Không lẽ em… *ghé sát vào tay Lucy* sợ-ợ à?

Lucy: *ngượng* Hồi nào chứ! Chơi thì chơi!!!

Loke: Ồ! Vậy thì đi thơi nào.

Lucy bước từng từng bước vào ngôi nhà ma. Hệ thống âm thanh rất tốt. Tiếng gió rít, âm thanh va chạm của những vật gỉ sét, tiếng cọt kẹt của cửa, cả những tiếng rên lúc lớn lúc nhỏ. Trong này rất tối. Máy phun sương cũng hoạt động tích cực. Lucy sợ hãi khẽ siết chặt tay Loke. Mồ hôi từ từ túa ra. Lẽ ra lúc đầu không nên vào!!!!!! ;A;

Loke thấy Lucy hoảng sợ như thế thì cũng không đành lòng. Lúc đầu định trêu cô một chút. anh không nghĩ rắng cô sợ đến thế.

Loke: Không sao đâu Lucy Chỉ là giả thôi mà.

Lucy: *giọng run run* Nhưng… giống thật quá. ;A;

Loke: *cười* Thôi được rồi! Đi nhanh để ra ngoài thôi.

Lucy: *gật gật đầu* Nhanh thôi.

Vừa nói xong tự nhiên Lucy cảm thấy có gì đó ươn ướt lành lạnh chạm vào cổ cô. Khẽ rùng mình. Lucy từ từ quay lại thì thấy một cái đầu lơ lừng có cái lưỡi đỏ chót thè ra đang l**m lên cổ cô. Lucy hét lên thất thanh. Sống chết chạy đi chỗ khác. Ngay lúc đó có một đàn dơi bay ngang qua khiến cô chẳng thấy gì cả. Lucy ôm đầu ngồi thụp xuống. Một lúc sau, cô cảm thấy mọi chuyện đã im ắng lại thì từ từ ngước mặt lên. Xung quoanh tối om khiến cô không thế thấy được. Mò mẫm tìm Loke. Anh ấy đâu rồi? Lucy hốt hoảng. Không thấy Loke đâu cả. Chẳng lẽ lúc bỏ chạy cô đã lạc mất Loke! Không! Không muốn đâu! Trong lúc hoảng sợ nhất tự nhiên cảm thấy một bàn tay ấm áp nắm lấy tay cô.

Lucy: Loke? Anh đó ư?

Ngươi đó không nói gì. Hơi ấm ở bàn tay người đó rất quen thuộc. Người đó khẽ siết tay Lucy và kéo cô đi. Không hiểu tại sao Lucy lại cứ vô thức đi theo. Có cảm giác gì đó rất kì lạ khiến cô cảm thấy tin tưởng vào chủ nhân bàn tay này. Đi được một chút thì Lucy nghe thấy giọng của Loke. Bàn tay đó cũng buông tay cô ra. Tự nhiên Lucy có cảm giác hụt hẫng khó tả. Người đó lẫn vào bóng đêm rồi biến mất. Cô không biết người đó là ai. Loke nhanh chóng tìm thấy Lucy.

Loke: *giọng gập gáp* Em chạy đi đâu vậy Lucy!

Lucy: Xin lỗi. Tôi bị lặc. Nhưng có ai đó đã dẫn tôi đến đây.

Loke: Ai đó ư…

Rồi sau đó Loke im lặng. Lucy cảm nhận được tiếng th* d*c từ phía Loke. Cô cảm thấy có lỗi. Chắc anh đã chạy khắp nơi tìm cô. Lucy cảm thấy mình ngốc quá.

Loke: Đi thôi! Nhanh ra khỏi đây nào.

Lucy: Ừ!

Ra khỏi ngôi nhà ma quái, Lucy thề rằng sẽ không bao giờ chơi những trò thử thách lòng can đảm như thế này nữa.

Loke: Cũng gần hết giờ rồi. Chúng ta chơi trò cuối rồi về nhé.

Lucy giờ mới nhận ra mình đã đi chơi cả ngày. Mặt trời cũng đang từ từ đi xuống rồi.

Lucy: Uhm. Chơi trò gì cuối đây nhỉ?

Loke: Chúng ta lên đu quay ngắm hoàng hôn nhé. Nghe nói ngắm hoàng hôn ở đây rất đẹp đấy.

Hai người bước vào một buồng nhỏ trong đu quay. Đu quay từ từ quay đưa 2 người lên cao.

Loke: Lucy. Hôm nay em vui chứ? ^^

Lucy: *cười tươi* Ừ! Càm ơn anh Loke.

Loke: *cười* Không có gì đâu. Tại anh thích em mà!

Lucy: Hì. Biết rồi biết rồi. Đừng đùa nữa.

Loke cười cười.

Loke: Lucy! Anh yêu em.

Lucy thấy có gì đó không ổn. Ánh mắt Loke nghiêm túc hơn bao giờ hết. Nhưng… Lucy không muốn đón nhận ánh mắt đó. Cô nhìn hướng khác tránh ánh mắt cùa Loke.

Lucy: *cười gượng gạo* Thôi mà Loke! Anh đừng đùa nữa. Không vui đâu.

Gương mặt Loke thoáng nét đau khổ.

Loke: Lucy. Anh yêu em. Đó là sự thật.

Loke bước đến cuối đầu xuống hôn Lucy. Môi anh áp vào môi vô. Lucy hoàng toàn đơ ra. Não bộ của cô thật sự chưa xử lý được chuyện này. Loke m*n tr*n nhẹ bờ mô Lucy rồi từ từ tiến sâu vào. Lúc đầu lưỡi anh quấn lấy lưỡi Lucy thì cô mới giật mình. Lucy cố gắng đẩy Loke ra nhưng anh rất mạnh. Cô thật sự không ngờ anh có thể làm vậy. Nước mắt của Lucy bắt đầu chảy. Loke không ngạc nhiên khi thấy Lucy khóc vì anh biết chắc chắn sẽ như vậy. Lưu luyến rời môi Lucy. Đây là nụ hôn đầu tiên cũng sẽ là nụ hôn cuối cùng của Loke. Khi quyết định nói ra tình cảm lẽ ra phải giấu cả đời này… anh cũng đã chuẩn bị tâm lí rồi. Nhưng dù sao Loke cũng muốn được một lần chạm vào trái tim của Lucy. Để cô hiểu rõ tình cảm này.

Lucy mở to mắt nhìn Loke. Cô thật sự không biết nên nói gì lúc này. Cảm giác khi Loke hôn thật sự khiến Lucy cảm thấy khó chịu. Nhưng cảm giác hôn một người… Lucy cảm thấy cô đã từng biết nhưng cảm giác lúc đó rất khác lúc này.

Loke: Tin anh chưa Lucy?

Lucy: Uhm…

Loke: Cảm giác rất lạ phải không. Nếu là “cậu ta” chắc chắn em sẽ không đẩy ra.

Lucy: *khó hiểu* Cậu ta...? Là ai?

Loke chỉ cười. Không nói gì cả.

Lucy cảm thấy khó xử. Nhưng là một người thắng thắn cô không muốn kéo dài tình trạng này. Ở bên Loke rất vui nhưng không có gì hơn mức tình bạn.

Lucy: Xin lỗi anh Loke. Tôi… chỉ xem anh là bạn.

Loke cười chua chát. Biết rõ câu trã lời nhưng nghe từ chính miệng Lucy vẫn thấy đau lòng quá.

Loke: Không cần xin lỗi. Anh chưa bỏ cuộc mà. Em đâu có quyền cấm anh thích ai.

Loke lại nở nụ cười phong lưu mọi ngày.

Lúc bấy giờ ở buồng dưới buồng mà Lucy và Loke đang ngồi. Có một người đang tức điên máu.

--------End chap 30--------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 31: Quyết định


--------Chap 31: Quyết định--------

Ánh vàng cam dịu nhẹ của b*** hoàng hôn nhuộm cả vùng trời. Nhìn màu sắc ấm áp đó có thể khiến người ta cảm thấy ấm lòng, thoải mái nhưng tâm trạng của Lucy lúc này thì hoàng toàn ngược lại. Câu nói “ Nếu là “cậu ta” chắc chắn em sẽ không đẩy ra.” của Loke khiến Lucy cảm thấy có gì đó nhoi nhói lên trong lòng. Tâm trạng rất nặng nề. Lời tỏ tình của Loke vào lúc này khiến cô thấy không thoải mái khi ở cạnh anh. Khẽ nhích người xa Loke ra một chút. Nhưng hành động nhỏ đó của Lucy cũng không qua được mắt của Loke.

Loke: *cười* Em không cần đề phòng như thế đâu Lucy. Anh hứa sẽ không làm gì nữa.

Lucy thoáng khựng người. Không khí trong toa vòng quay nhỏ hẹp trở nên ngột ngạt. Lucy cảm thấy thời gian dường như đang trôi qua rất chậm. Ngay khi cánh cửa toa vừa mở ra thì Lucy ngay lập tức đi mà như chạy ra ngoài.

Lucy: Tôi… thấy hơi mệt nên về trước. Anh cứ ở lại chơi nhé Loke.

Nhìn theo bóng Lucy dần hòa vào dòng người đông đúc. Nụ cười trên môi Loke mới biến mất. Gương mặt anh thoáng nét cô đơn. Biết có người sẽ đánh mình nhưng Loke vẫn đứng đó lãnh trọn cú đánh của Natsu.

Natsu: *giận* Loke! Sao anh lại làm vậy???

Loke lúc này mặt sưng đỏ một bên má đang chống tay đứng dậy. Anh chưa đứng vững thì Natsu lại bay đến nắm chặt lấy cổ áo Loke.

Natsu: *giận dữ* Này! Nói đi chứ! SAO ANH LẠI HÔN LUCY!!!

Loke: *ánh mắt ánh tia lạnh lùng* Cậu có tư cách gì để hỏi tôi câu đó?

Câu nói của anh khiến nấm đấm đang đưa lên chuẩn bị bồi cho Loke của Natsu khựng lại. Loke nói đâu có sai. Giờ cậu là gì của Lucy? Giờ cậu có tư cách gì để nói Loke những điều đó? Giờ cậu đối tới cô - người cậu yêu nhất cũng chỉ đơn giản là một người đồng đội cùng hội quán Fairy Tail, người mà cô chỉ mới quen biết cách đây vài hôm. Chỉ... đơn giản vậy thôi. Cậu chẳng có tư cách gì cả. Nhưng khi nhìn thấy Loke hôn Lucy, đâu đó trong lòng ngực cậu cứ nhức nhói từng hồi. Cánh tay Natsu buông thỗng, bàn tay nắm cổ áo của Loke cũng từ từ lòng dần. Cậu nghiến răng, ép chình bản thân mình đi hướng khác. Không bụp cho Loke một trận.

Đâu đó gần đó, một cô gái đang siết chặt tay mình và đưa ra một quyết định. Nó có thể khiến hai người đau hoặc hai người hạnh phúc. Chưa ai biết trước điều gì cả.

--------Tại nhà Lucy--------

Vừa về nhà là Lucy đi tắm ngay. Từng giọt nước ấm nóng sối lên người khiến cô cảm thấy thư giản. Mọi lo âu, muộn phiền cũng được giảm bớt. Lucy thay bộ đồ ngủ màu xanh nhạt thoải mái rồi thả mình trên chiếc giường êm ái. Nhiều chuyện xảy ra trong hôm nay khiến Lucy mệt lả. Mi mắt cô nặng dần rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.

Cánh cửa sổ dần dần được kéo lên. Natsu trèo vào. Trong lòng thầm mắng: “Lucy ngốc! Sao lại không khóa cửa kĩ càng chứ. Lỡ có kẻ xấu thì sao?” (Haina: *liếc* thế mi là thể loại gì?) Cậu bước lại gần giường của cô. Natsu im lặng nhìn ngắm gương mặt đang say ngủ kia. Căn nhà mà cậu từng có thể thoải mái ra vào giờ lại phải lén lén lút lút thế này. Thảm hại thật! Natsu lấy tay nhẹ nhàng gạt đi những sợi tóc mây vương trên mặt Lucy vẫn còn ươn ướt. “Cậu không lau khô tóc trước khi ngủ nữa à Lucy.” Natsu ngửi thấy rõ mùi sữa tấm quen thuộc trên cơ thể cô. Cậu thật sự thấy đau khi Lucy quên mất mình. Cậu hiểu rõ cảm giác mất mát đó nên thật sự cậu không hề muốn Lucy biết cô bị mất những kí ức về cậy. Chắc chắn Lucy sẽ rất buồn, rất đau khổ. Thế nên cậu mới quyết định buông tay… Natsu nghĩ rằng như thế sẽ khiến Lucy hạnh phúc. Nhưng cậu lại nhìn thấy những giọt nước mắt đó nữa. Nếu buông tay hay níu kéo đều làm Lucy buồn thì một lần này thôi… một lần thôi… hãy cho cậu ích kỉ kéo Lucy về lại bên mình.

Ánh sáng phản chiều từ mặt trăng nhè nhẹ. Natsu khẽ cuối người xuống đặt lên trán Lucy một nụ hôn nhẹ. Lucy đang ngủ cũng cảm thấy một hơi ấm quen thuộc bao trùm lấy mình.

Natsu: *thì thầm* Lucy! Hãy đợi tớ.

Không phải ngay bây giờ. Hãy để mọi chuyện ổn lại. Cậu sẽ không nói cho Lucy biết cô mất kí ức về cậu. Cậu sẽ bắt đầu lại. Dù mất kí ức thì Lucy vẫn là Lucy. Và giờ chuyện cậu phải làm là đi nói cho Loke biết. Phải cảm ơn anh đã chịu một đấm của cậu. Á! Mà anh ta dám hôn Lucy của cậu. Thôi khỏi cảm ơn làm gì…

--------Sáng hôm sau tại nhà Lucy--------

Lucy tỉnh dậy sau giấc ngủ sâu. Cô không biêt sao hôm qua cô ngủ rất ngon. Với gương mặt tươi tỉnh vui vẻ, Lucy nhanh chóng vệ sinh cá nhân chuẩn bị đến hội. Bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa. Lucy *nghĩ*: “sao dạo này nhiều người đến tìm mình lúc sáng sớm quá vậy?:v “ Lucy đi ra mở cừa

Lucy: *ngạn nhiên* Lisanna? Cậu tìm tớ có gì không?

Lisanna: Tớ có chuyện muốn nói với cậu.

Lucy có dự cảm không hay. Nét mặt của Lisanna khiến Lucy thấy lo lắng.

Lucy: *cười* Ừ! Vào nhà nhé.

Lisanna: Uhm…

Lucy: Có chuyện gì cần nói với tớ thế?

Lisanna: *hít một hôi sâu* Cậu thật dơ bẩn Lucy. *cười khẩy*

Lucy: *nhíu mày* Cậu sao thế Lisanna? Sao cậu lại nói vậy?

Lisanna: *cười lớn* Hahahaha. Cậu giả bộ rất hay. Để tôi nói cho cậu nghe nhé. Natsu à người đã không biết bao nhiêu lần bảo vệ cậu. Là người sẵn sàng chịu đau đớn để cậu được hạnh phúc. Là người ĐẦU TIÊN cậu gặp trong Fairy Tail. NATSU LÀ NGƯỜI ĐÃ ĐƯA CẬU ĐẾN VỚI FAIRY TAIL.

Lucy: *run* Cậu… cậu nói gì thế?

Lisanna: *phẫn nộ* Cậu đã quên mất Natsu đấy. Cậu ấy đã liều mình cứu cậu. Mà giờ sau khi tỉnh lại lại hoàn toàn không còn kí ức về cậu ấy. Nhưng còn cảm giác thì sao? Cậu không cảm thấy gì khi ở bên Natsu ư?

Đầu Lucy đau nhức. Ở bên Natsu… cô lúc nào cũng có một cảm giác thân quen khi ở cạnh Natsu. Các mãnh kí ức rời rạc cứ ẩn ẩn hiện hiện trong đầu Lucy. Mồ hôi lạnh cứ không ngừng túa ra.

Lucy: *ôm đầu* Tớ…

Lisanna: Đi theo tôi.

Lisanna chộp lấy tay Lucy kéo ra khỏi nhà.

Lucy: Đi đâu?

Lisanna: Có vẻ cậu không nhớ rõ lắm nhỉ.Để tôi làm cho cậu nhớ lại.

--------End chap 31--------

p/s: dạo này ta bận quá ko viết nhiều đc. Đã thi xong nên cố gắng viết cho mn ^^ Mong mn sẽ típ tục củng hộ ta
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 32: Nhớ lại


--------Chap 32: Nhớ lại--------

Cả người Lucy cứ vô thức đi theo Lisanna. Chân cô như không nghe theo sự chỉ dẫn của đại não nữa mà cứ tiến từng bước. từng bước. Ngày một nhanh đi về nơi mà Lisanna nói có thể khiến cô nhớ lại mọi việc. Về cậu… Natsu… Có gì đó trong Lucy khao khát muốn biết được tất cả. Nhưng cũng có gì đó đang run rẩy, lo sợ.

Lisanna: *quay lại* Đến rồi!

Lucy đưa mắt nhìn căn nhà nhỏ mái ngói đỏ trông khá cũ. Nhói… nhói… nhói… Có… có gì đó ẩn ẩn hiện hiện trong đầu Lucy. Kí ức… đang từ từ nối lại. Cô… đã từng đến đây… Lucy bước vào trong. Tất cả đồ đạc bừa bãi trong nhà dập vào tầm mắt. Ký ức… đã trở lại...

“Natsu đáng ghét! Cứ toàn đến nhà mình. Nay ta sẽ trả thù! hahaha”

“Nơi đây… cậu ấy lưu giữ tất cả kỉ niệm. Natsu… cậu thật tuyệt.”

“Sao cậu ấy và Happy vẫn chưa về!!! Chờ đợi một người sao mà… cô đơn quá.”

“Thì ra cậu ấy đang ở nhà mình!!!!!”

“Mồ!!! Nhưng… thật tốt khi có cậu bên cạnh. Cảm ơn cậu. Natsu”

Các hình ảnh hiện rõ hơn bao giờ hết. Đầu Lucy đau nhức.Cả người cô không ngừng run rẩy. Toàn thân lạnh toát.

Lucy: *run* Natsu là…

“Không phải cậu muốn gia nhập hội Fairy Tail sao? Thế thì đi cùng tớ.”

“Lucy! Chào mừng cậu đến với hội Fairy Tail! “

“Lucy! Cùng lập nhóm đi!”

“Lucy! Dù có thế nào tớ cũng bảo vệ cậu!”

“Lucy…”

“Lucy…”

Giọng nói đó. Hơi ấm đó. Bàn tay đó. Luôn bên cạnh cô, che chở và bảo vệ Lucy. Sao cô có thể quên đi cậu ấy chứ. Nước mắt không biết từ lúc nào đã rơi là chã làm nhòe mắt Lucy.

Lucy: *thì thầm* Natsu… tớ… xin lỗi và cảm ơn cậu về tất cả.

Nụ cười yếu ớt nở trên môi Lucy. Bỗng một cái tên xuất hiện trong đầu cô… TOSHI… Mẹ của cô… Layla… tòa tháp... chiếc chìa khóa vàng… Cái đêm kinh hoàng đó!!!

Lucy như nghẹn đi. Kí ức này quá sức chịu đựng với cô. Nó… khiến tim Lucy đau kinh khủng. Lòng ngực như bị ai đó bóp nhẹn lại. Khoan đã! Đêm đó… cô đã chết mà. Trước lúc mất đi hoàn toàn nhận thức. Hình ảnh cuối cùng Lucy thấy được là mẹ cô và tiếng hét thất thanh xé toạt không gian tĩnh lặng để goi tên mình của Natsu.

Lucy: *giọng run run* Tớ… đã chết rồi mà!!!

Lisanna: Chính Natsu đã liều chết cứu cậu nhưng sau khi tỉnh lại...CẬU LẠI HOÀN TOÀN KHÔNG NHỚ GÌ ĐẾN NATSU!!! Cậu có biết cậu ấy buồn thế nào không? Cậu ấy dằn vặt thế nào không? Cậu ấy đau đớn thế nào không?

Mắt Lisanna rưng rưng nước. Lucy bần thần. Tai cô ù ù. Lucy không biết cô đã làm gì sau đó. Chỉ bước đi vô định về phía trước. Nhìn thấy Lucy bước xa khỏi cô. Lisanna ngồi bệt xuống đất. Ngắm nghiền mắt.

Lisanna: Mình đóng vai ác cũng được đó chứ. Lucy! Mong cậu sớm làm cho Natsu hạnh phúc. Chỉ có cậu mới có thể thôi.

--------Dọc bờ sông--------

Ánh nắng buổi trưa hôm nay không gắt mà ấm áp. Phản chiều xuống mặt sông nhấp nhô nhè nhẹ. Lucy đang bước từng bước chậm chạp thì thấy Juvia đang ngồi bó gối cúi gằm mặt. Lucy từ từ bước lại gần Juvia.

Lucy: Juvia? Cậu làm gì vậy?

Juvia: Lucy?

Lucy giật mình. Gương mặt Juvia ướt đẫm nước mắt.

Lucy: *hốt hoảng* Cậu sao thế Juvia?

Juvia: *rơm rớm* Lu...Lucy!!! *ôm chầm Lucy*

Lucy: *lo lắng* Bình tĩnh đã Juvia.

Mọi người xung quoanh ai cũng nhìn chằm chằm vào họ.

Lucy: *vỗ vỗ vai Juvia* Ở đây không tiện. Về nhà tớ nhé.

Juvia: *thút thít* uhm

Lucy đỡ Juvia về nhà cô. Lucy pha cho Juvia một ly sữa ấm. Juvia khẽ đưa tay nhận vừa thút thít vừa uống.

Lucy: Cậu thấy đỗ hơn chưa?

Juvia: Uhm… khá hơn một chút.

Lucy ngồi xuống bên cạnh Juvia. Juvia là một cô gái rất cá tính. Dám nghĩ dám làm, dám yêu. Lucy rất quý Juvia. Dù lần gặp mặt đầu tiên không được tốt đẹp cho lắm…

Lucy: Giờ nói cho tớ biết đã xảy ra chuyện gì được không Juvia?

Juvia nghe vậy mắt lại rưng rưng nước.

Juvia: Gray...gray-sama THÍCH ERZA-SAN.

Lucy: O.0 Hả? *toát mồ hôi* Không thế nào? Mọi chuyện là sao vậy?

Juvia: *thút thít* Sáng hôm nay, Juvia rủ Gray-sama đi chơi với Juvia nhưng Gray-sama nhất định không chịu.

Lucy nghĩ: chuyện thường mà…

Juvia: *típ tục* Juvia mới rời mắt đi một chút là không thấy Gray-sama đâu.

Lucy nghĩ: cậu ta chuồng nhanh và luôn là quyết định chí lí…

Juvia: Juvia tìm hoài mà không thấy Gray-sama đâu nên dành đi tìm.

Lucy nghĩ: tôi hiểu nỗi lòng của cậu rồi Gray…

Juvia: Trong lúc đi tìm, khi đi ngang qua cửa hàng quần áo thì Juvia thấy… Gray-sama đi với Erza!!! Juvia định chạy vào với Gray-sama thì nghe Erza-san hỏi “Lại phải trốn Juvia à.” sau đó.. híc… Gray-sama nói “Cô ta rất phiền phức.” Lúc đó Juvia shock đến nỗi không còn nghe thấy gì nữa luôn. Chính mắt Juvia thấy Gray-sama mua quà tăng Erza-san nữa. Gray-sama chính tay lực một cái đầm màu xanh biển rồi đưa cho Erza-san thử. *nói đến đây Juvia lại òa khóc* Juvia buồn quá. Gray-sama thích Erza-san và ghét Juvia rồi. hu hu

Lucy: *toát mồ hôi* Chắc là cậu hiểu lầm chuyện gì rồi. Hãy gặp Gray hỏi cho ra lẽ nhé. - suy nghĩ của Lucy: “Gray mà đám dụng đến Erza là sẽ chết chắc với Jella @@ “

Juvia: Juvia không dám đâu hu hu

Lucy: *thờ dài* Tớ sẽ ngờ Natsu hỏi Gray cho. Dù hai cậu ấy hay cãi nhau nhưng thật ra rất thân thiết. Chắc Gray sẽ nói cho Natsu biết.

Juvia: *mừng rỡ* Cảm ơn Lucy! ^^ … ơ...cậu...nhớ Natsu???

--------End chap 32--------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 33: Hiểu ra


Để bù lại cho mọi người gần 2 tuần ta ko up chap mới nên hôm nay ta sẽ viết dài hơn:3

--------Chap 33: Hiểu ra--------

*chúng ta trở về quá khứ chút*

Đồng thời điểm lúc Lisanna đến nhà Lucy thì có những vị khách ghé thăm hội quán Fairy Tail. Cậu tóc vàng đá tung cách cửa gỗ hội Fairy Tail. Giọng phấn khởi: “Natsu-san! Chúng ta đấu một trận đi.” Không khí nhộn nhịp lập tức im bặt. Nhưng sau vài giây trấn tỉnh tình hình thì lại ồn ào hơn trước. Mira vui vẻ bước đến.

Mira: *cười* Sting. Rogue. Yukino. Mọi người đến chơi à? Hội quán dạo này sao rồi?

Yukino: Em chào chị Mira. *cùi đấu*

Sting: *cười nhăn răng* Đương nhiên là rất tốt. Hội chúng tôi là hội mạnh nhất mà.

Gajeel đang xử lí đống sắt vểnh tai nghe được câu đó.

Gajeel: *cáu* Ai mới là hội manh nhất? Đừng quên Fairy Tail đã thắng trong Đại hội phép thuật đấy.

Sting: Đó là do chúng tôi chưa phối hợp tốt. Kì sau Sabertooth nhất định sẽ chiến thắng.

Lector: *gật gật đầu* Sting-kun nói rất đúng.

Gajeel: Hừ!

Levy thấy nếu còn tiếp tục cuộc nói chuyện thì chắc hội quán có thể banh mất.

Levy: *cười trừ* Hai cậu đến đây có việc gì không?

Sting: Hôm nay tôi cho hội Sabertooth có một ngày nghỉ ngơi. Bọn tôi muốn đến Fairy Tail xem tình hình thế nào. Sau đại hội chúng tôi cũng chưa có dịp gặp Natsu-san. À! Natsu-san đâu rồi? *nhìn dáo dác* Tôi không thấy anh ấy. Tôi muốn đấu một trận với Natsu-san.

Yukino: *khẽ nhìn quoanh* Em cũng muốn gặp Lucy-san.

Nhắc đến Lucy và Natsu thì hội quán trầm đi hẳn. Gương mặt ai cũng thoáng nét buồn. Không khí nặng nề thoáng bao trùm.

Mira: Chị nghĩ bây giờ không phải lúc đâu Sting.

Sting: *khó hiểu* Tại sao vậy?

Yukino: *lo lắng* Có chuyện gì với Natsu-san và Lucy-san vậy chị Mira.

Mira từ tốn kệ mọi chuyện đã xảy ra với Lucy và Natsu cho Sting, Rogue và Yukino nghe. Giọng Mira nhè nhẹ nhưng phản phất một nỗi buồn. Đôi mắt màu xanh biển trong veo ấy đôi khi lại thẫn thờ.

Mira:...Natsu quyết định buông tay. Cậu ta không muốn Lucy đau khổ nữa. Nhưng... chị thấy cuậ ta thật ngốc.

Vừa nghe đến đây Sting đừng bật dậy. Tức tối đập mạnh bàn. Mira khẽ giật mình.

Sting: Không phải là ngốc mà là quá ngốc!!!!!! Natsu-san đang ở đâu vậy?

Gray: Tên ngốc đó mỗi lúc buồn sẽ thường ra bờ sông gần đây.

Vừa nghe Gray nói là Sting chạy đi ngay.

Mira: Cậu tính làm gì thế Sting?

Sting: Dần cho anh ta một trận cho tỉnh ra chứ sao.

Mọi người lo lắng nhìn bóng tinh gần nhỏ lại và biến mất.

Gray: Thế cũng tốt! Cần có một người thông não cho tên ngốc đó. Gray liếc nhìn Erza ở gần đó và đi đến.

--------Bên bờ sông--------

Sting chạy đến thì thấy Natsu đang ngồi đưa mắt thẫn thờ nhìn mặt nước dập dờn lấp lánh vì phản chiếu ánh nắng buổi trưa. Cậu bực bội khi nhìn thấy gương mặt chán nản của Natsu.

Sting: Natsu-san!

Cậu chưa kịp quay lại thì *tủm* Natsu nhà mình đã được tắm nước sông mát mẻ.

Natsu: *lóp ngóp bò lên* Sting!!! Cậu làm cái quái gì vậy hả?

Sting: *cười mỉa* Tôi đang nhúng một con kì nhông đỏ ngu ngốc cho nó tỉnh ra.

Natsu: Cậu nói cái quái g- *tủm*

Natsu vừa bò lên thì ăn thêm một cú đá chuẩn mục tiêu của Sting. Thế là một lần nữa tắm sông.:v

Natsu: *bực* Thằng ngãi này! Nóng máu rồi đó.

Natsu bay đến đấm cho Sting một phát nhưng cậu nhanh chóng né đi.

Sting: *đấm* Anh đã tỉnh ra chưa?

Natsu: *né* Tỉnh cái gì???

Sting: Em đã nghe chị Mira kể lại mọi chuyện về Lucy.

Nói rồi Sting nhanh chóng đơ nấm đấm lao đến Natsu. Vừa nghe đến Lucy thì Natsu lặng đi một lúc. Chả còn hứng đánh nhau nữa. Cậu im lặng và nhanh chóng tránh đi. Sting vẫn liên tục tấn công. Từng dòn đánh rất nhanh chóng và dứt khoát. Natsu né khá là vất vả. Quả là Sting đã mạnh hơn lúc Natsu đánh với cậu ở Đại Hội Phép Thuật. Một chút bất cẩn, Natsu nhận một dòn của Sting vào bụng.

Sting: *nói to* Natsu-san mà em biết không phải là một người hèn nhát và trồn tránh. Chính anh là người đã dạy cho em cách đối mặt với bản thân. Vậy sao bây giờ anh lại trốn tránh. Natsu! Anh hèn nhát đến thế ư???

Vừa nghe Sting nói Natsu ngơ ra. Thế là ăn thêm một cú vào bụng. Natsu té bệt xuống đất thảm hại vô cùng. (Haina: ta thấy tội lỗi quá) Nhưng cũng nhờ câu nói đó của Sting đã khiến Natsu thông não hơn. Sting thấy cậu ngồi không động dậy gì thì tiếng lại. Natsu nhanh chóng phang một cú thật mạnh vào bụng Sting.

Natsu: Trả cậu cú hồi nãy và cảm ơn nhé!

Nói rồi cậu chạy bay đi. Sting ôm bụng nhìn theo Natsu.

Sting: *cười khổ* Natsu! Anh ra tay mạnh thật. Không nể tình gì hết.

--------Ở nhà Lucy--------

Juvia mừng rỡ vì biết Lucy đã nhớ lại tất cả. Cô ôm chầm lấy Lucy. Nước mắt vui mừng khẽ đọng trên khóe mi. Juvia cảm thấy mừng cho Lucy. Vậy là Natsu có thể vui vẻ trở lại. Gray-sama cũng sẽ không còn lo lắng nữa.

Juvia: Tốt quá rồi!

Lucy: Nhưng… tớ thật sự không biết phải nên đối mặt với Natsu như thế nào nữa. Tớ thấy rối lắm.

Juvia: *khẽ giận* Juvia thấy Lucy cũng thật ngốc.

Lucy: Tớ… xi-

Juvia: Sao Lucy phải xin lỗi Juvia. Natsu cũng không hề muốn nghe lời xin lỗi ấy. Lucy không chịu được những kí ức đó sao? Vậy những gì Natsu chịu đựng khi nhìn người cậu ấy yêu thương nhất bỗng dưng trở nên xa lạ. Natsu đã chịu đựng tất cả những nỗi đau đó. Juvia nghĩ Lucy đau thì Natsu càng đau hơn. Vì Juvia cũng có những cảm giác đó với Gray-sama. Natsu không hề muốn nhìn Lucy tự gánh chịu mọi việc. Không phải bên cạnh Lucy luôn có bạn bè sao?

Mắt Lucy bắt đầu cay cay. Nhưng trong lòng cô cảm thấy rất ấm áp. Hơi ấm của bạn bè đã truyền cho cô. Trên gương mặt xinh xắn của Lucy đã xuất hiện một nụ cười nhẹ nhưng rất đẹp. Không gượng gạo hoặc cố gắng cười như trước. Đây là nụ cười đã vắng bóng rất lâu trên gương mặt của cô. Nụ cười mà Natsu muốn nhìn thấy vào bảo vệ.

Lucy: Juvia… cảm ơn...

Juvia: Đừng bao giờ chịu đừng một mình nũa. Tất cả hãy nói cho Juvia nghe. Chuyện gì Juvia cũng sẽ giúp hết sức. Trừ việc… *nói lí nhí* Lucy đừng thích Gray-sama.

Nghe đến đây Lucy phì cười. Juvia quả thật rất đáng yêu. Cô ấy chắc là thích Gray nhiều lắm. Bỗng Juvia khóc òa lên. Lucy giật mình.

Lucy: Có chuyện gì thế Juvia?

Juvia: Nhắc đến Gray-sama… híc… Juvia mới nhớ là Gray-sama ghét Juvia rồi. Oa oa híc.

Lucy: Mọi chuyện chưa rõ ràng mà. Chắc là có hiểu lầm gì đó rồi.

Juvia: Uhm… híc… Juvia cụng không biết.

Lucy: Chúng ta ra ngoài đi dạo nhé. Chắc sẽ khiến cho tâm trạng cậu khá hơn đó Juvia. Trước hết là bình tĩnh nhé.

Juvia: *sụt sịt* Uhm.

Juvia và Lucy vừa đi dạo một chút thì gặp Cana.

Cana: Ồ! Hai cưng đang rảnh phải không? Đi uống với chị nhé!

--------End chap 33--------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 34: Gặp mặt


--------Chap 34: Gặp mặt--------

Tiếng leng keng vui tai phát ra từ chiếc chuông nhỏ gắn trước cửa ra vào quán Bar thành phố Magnolia. Ánh vàng dịu nhẹ nhưng khiến lòng ta ấm áp phát ra từ chùm đèn giữa phòng. Bản nhạc không lời mang âm sắc thanh thoát, lúc thầm lúc bỗng khiến cảm xúc của ta cứ thay đổi theo điệu nhạc. Tuy đây là một quán Bar nhưng nó không ồn áo, náo nhiệt như mọi quán Bar khác. Không khí nơi đây khiến người ta cảm thấy an lòng, khoan khoái. Nhưng hình ảnh một cô gái nhẹ nhàng năng thùng bia lên uống “thùy mị” thì quả thật khiến người xem tuột cảm xúc a. Cô nàng đó không ai khác chính là Cana nhà mình. Lucy và Juvia đã bị chụy ấy kéo đến đây. Do tâm trạng không tốt nên Juvia đã uống không ít và cụng không quen uống nên mới vài ly rượu nhẹ đã ngà ngà say. Lucy không muốn uống. Nhưng dưới sự “động viên” và “ủng hộ” nhiệt tình của chụy Cana. Lucy đã uống không ít. Đầu cô đã khá choáng váng.

Lucy: Chị Cana. Em cảm thấy hơi mệt. Em về trước nhé.

Cana: *cười* Về nghỉ đi. Đi cẩn thận nhé. *nhìn Juvia* Kéo Juva về luôn đi. Có vẻ cô ấy đã thoải mái hơn nhiều rồi đó.

Lucy: *hơi bất ngờ* Chị biết Juvia đang buồn?

Cana: *cười lớn* haha. Sao có thể qua mắt chị mày chứ. Lucy! Em cũng nên nói với Natsu chuyện em đã nhớ ra cậu ấy đi. Tên ngốc đã chịu nhiều đau buồn vì em đó. Em là người rất quan trọng với nó.

Lucy không biết là do rượu hay sao nhưng nghe Cana nói điều này tim cô khẽ lệch nhịp độ bình thường. Mặt cũng nóng lên.

Lucy: *giọng lí nhí* Em...em biết rồi ạ. Em về trước đây.

Nói rồi Lucy nhanh chóng chộp lấy Juvia đang say quắc cần câu chạy nhanh ra cửa. Cana nhìn theo cười phì. Hai cô nàng đễ thương thật.

Lucy bước ra cửa mới thấy quyết định này là sai lầm. Thời tiết hôm nay lạnh quá. Hình như rượu đã ngấm vào người lên Lucy cảm thấy đầu mình choáng váng. Diều theo Juvia khiến bước đi của cô càng loạng choạng hơn.

Lucy: *khẽ lay Juvia* Này! Juvia! Dậy đi.

Juvia khẽ cựa người nhưng vẫn nhắm nghiền mắt. Còn dịu đầu vào người Lucy tìm chỗ ấm ấp hơn khiến Lucy không biết làm sao. Cũng may là khi say Juvia chỉ ngủ. Bỗng từ xa có hai tên tiến lại phía Lucy và Juvia. Linh cảm Lucy cho biết sắp có chuyện. Lucy nhanh chóng quay đầu đi thì một tên chạy đến chặn trước mặt. Cười nham nhờ.

Tên đó: Này cô em. Đi đâu mà gấp vậy.

Lucy: Anh làm ơn tránh ra.

Tên đó: Chà! Không được rồi. Anh đang muốn mời hai em đi chơi với tụi anh.

Ánh mắt d*m d*c của tên đó cứ nhìn chằm chằm vào cơ thể của Lucy và Juvia. Lucy cảm thấy kinh bỉ.

Tên đó: Này! Sao em sao nói gì vậy. Đi chơi cới bọn anh nhé.

Lucy: Không.

Tên đó: *quay ra sau nói với đứa còn lại* Này! Mày đâu rồi? Ra đây “mời” hai em ấy với tao xem.

Hai người đang tỏa sát khí ngùn ngụt: “MỜI HAI EM NÀO???”

Lucy: *bất ngờ* Natsu! Gray! Sao hai cậu lại ở đây?

Juvia: Juvia vừa nghe thấy giọng Gray-sama. Anh ấy đang ở đây à? Gray-sama?

Lucy nghĩ: “Hồi nãy còn ngủ li bì mình gọi hoài không dậy mà =_=”

Tên còn lại đã bị Gray và Natsu đánh bầm dập.

Tên đó: Hai tụi bây là ai hả?

Gray và Natsu: *đồng thanh* Là ông nội mày đấy!!!!!!!!

Thế là tên xấu số đó tản tỉnh không đúng người rồi! Bị hai anh nhà ta dần cho một trận nhớ đời. Xong, Gray bước đến đỡ Juvia từ Lucy.

Gray: *khẽ tránh* Cô ngốc à! Sao lại để say như vậy.

Juvia: *rươm rướm nước mắt* Tại… tại Gray-sama hết đó. hu hu hu Gray-sama nói là thấy Juvia phiền phức. Gray-sama ghét Juvia mà. hu hu hu Juvia buồn lắm. híc

Gray: *bối rối* Tôi không có nghĩ vậy.

Gray luống cuống khi thấy Juvia khóc. Anh là một pháp sư băng nên trái tim anh cũng lạnh lẽo như băng giá vậy. Anh không biết đối xử dịu dàng, không biết nói lời yêu thương tình cảm và anh cũng không định mở trái tim mình ra với bất kì ai. Nhưng… thật sự nó đã bị cô nàng này cướp mất rồi. Tính cách thẳng thắn, tình cảm trong sáng ấy đã khiến anh không thể nào rời mắt khỏi cô được. Tảng băng lạnh giá của anh đã được nước ấm áp của cô làm tan chảy.

Anh chẳng biết nói gì lúc này. Lời nói muốn phát ra cứ nghẹn lại nơi cổ họng. Gray dành đưa tay lên xoa đầu Juvia rồi bế cô về nhà. Juvia có vẻ vẫn còn say nên trên đường cứ thút thít.

Khi Gray và Juvia đi rồi còn Natsu và Lucy. Natsu đang tự hỏi nên nói gì lúc này thì Lucy kéo kéo tay áo cậu.

Lucy: *cười cười* N-a-t-suuu. Ẵm tớ đi!

Giờ Natsu mới chợt nhớ lại một điều rất chi là khủng khiếp! Lucy cũng say!!!!!

Natsu: *toát mồ hôi* Lucy…

Lucy: *phồng má* Ẵm đi! Ẵm đi!

Lucy ngồi phịch xuống đất. Tay cứ kéo áo Natsu dòi cậu ẵm. Natsu dành cuối người xuống bồng Lucy lên. Cô không chịu ở yên đó cho Natsu bồng mà cứ quơ tay quơ chân lung tung.

Natsu: Lucy! Yên nào.

Lucy: *ơm ớm* Natsu la mình! Cậu ấy ghét mình. híc

Natsu: *toát mồ hôi* Không phải vậy… mà.

Lucy nghe thế thì ngước đôi mắt lóng lánh nước nhìn Natsu. Gương mặt thoáng nét nghi ngờ.

Lucy: *khẽ nói* Thật không? Vậy Natsu thấy thế nào? *cười*

*BONGGGG* Như có cái gì đó mới dập vào trái tim yếu ớt của Natsu. Lucy… dễ thương quá. Trời ơi! Sao cậu chịu nổi dây.

Natsu: *ngượng* Thấy… không thấy gì hết!!!

Lucy: Ơ! Kì vậy. *buồn hiu*

*Đùng!!!!* Đầu Natsu như có tiếng nổ. Cậu thật sự không biết làm gì bây giờ! Mốt phải nhắc nhở cẩn thận tất cả thành viên trong hội không ai được cho Lucy uống rượu. Một giọt cũng không! Natsu nhà mình hít mấy ngụm khí lạnh lấy bình tĩnh.

Natsu: Lucy… khi nào cậu tỉnh tớ sẽ nói. Giờ về thôi nào.

Lucy: Không chịu đâu! Nói luôn cơ!!!

Natsu: *ngượng quá hóa giận* Về đi rồi nói!!!

Lucy: Không chịu đâu!

Natsu tội nghiệp đành giữ chặt Lucy đang vùng vẫy mà chạy nhanh về nhà. Nhà ở đây đương nhiên là của Lucy.:3

--------End chap 34--------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 35: Hơi ấm


--------Chap 35: Hơi ấm--------

Ánh sáng yếu ớt tỏa ra từ mặt trăng. Bầu trời hôm nay vắng sao. Từ trên trời cao từng hạt tuyết trắng bắt đầu rơi xuống. Nhẹ nhàng, tinh khiết nhưng sẽ tan chảy khi vừa đáp xuất mặt đất. Vẻ đẹp ngắn ngủi nhưng khiến nhiều người say mê. Đây là đợt tuyết đầu mùa báo hiệu cho mua đông sắp đến trên thành phố Magnolia. Natsu cảm thấy người đang lim dim trong lòng mình run nhẹ vì lạnh. Cậu kéo khăn quoàng từ cổ quoàng qua cho Lucy. Cô như cảm nhận được hơi ấm từ Natsu nên co người lại hưởng thụ hơi ấm từ chiếc khăn và của Natsu. Natsu bước đi nhanh hơn. Hướng về phía ngôi nhà của Lucy.

Bước vào nhà, Natsu nhanh chóng đặt Lucy lên giường. Lấy chắn đắp cho cô. Tay chân cậu cứ lóng nhóng vì chưa từng biết cách chăm sóc cho ai. Lucy là người đầu tiên khiến cậu có cảm giác muốn bảo vệ. Chỉnh lại chăn cho ngay ngắn. Natsu vừa ngước lên thì thấy đôi mắt nâu tròn xoe long lanh của Lucy đang nhìn chằm chằm mình.

Natsu: Cậu tỉnh rồi à? Có thấy khó chịu không Lucy?

Lucy lắc đầu. Đôi môi xinh xắn nở nụ cười. Tay níu áo Natsu.

Lucy: *chớp chớp mắt* Nè! Natsu! Cậu nói là về nhà sẽ nói mà đúng không?

Natsu đương nhiên hiểu ý của Lucy nhưng cậu vẫn cố gắng giả ngu. Cậu không muốn nói khi Lucy đang trong tình trạng nửa tỉnh nửa mơ này. Đợi Lucy tỉnh rượu cậu sẽ nói.

Natsu: *vỗ nhẹ đầu Lucy* Đi ngủ đi.

Lucy lộ rõ vẻ mặt bất mãn. Nhân lúc Natsu không phòng bị. Cô nắm tay Natsu kéo xuống. Natsu bị kéo bất ngờ nên ngã nhào lên người Lucy. May mà cậu phản xạ nhanh chống tay xuống giường giữ thăng bằng trước khi đè lên Lucy. Tư thế lúc nào cua cả hay đang rất mờ ám. Lucy năm dưới, Natsu nằm trên.

Natsu: *khẽ gắt* Cậu làm gì thế Lucy?

Lucy không để tâm đến những gì Natsu nói.

Lucy: *khẽ gọi* Natsu.

Natsu: Gì thế?

Lucy: Natsu… natsu… natsu…

Lucy cứ gọi tên Natsu liên tục. Bỗng nhiên Natsu giật mình. Tên của cậu phát ra từ miệng Lucy nghe sao quen thuộc quá. Y như… trước kia. Lúc Lucy còn những ý ức về cậu. Tai cậu nghe nhầm sao? Hay cậu bị ảo tưởng? Người Natsu run lên. Cảm giác lo lắng ập đến nhưng có gì đó gọi là hi vọng đang lớn đần trong cậu.

Natsu: Lucy…?

Nước mắt bắt đầu chạy từ khóa mi của Lucy. Natsu giật mình.

Natsu: *lo lắng* Lucy! Sao vậy? Nín đi mà!

Lucy nhìn Natsu. Đưa một tay lên chạm và má cậu. Rồi lại đi chuyển. Từng ngón tay của Lucy lướt qua mắt, qua sóng mũi, qua hàng chân mày đang cau nhẹ, qua lông mi, qua vần trán cao. Lucy sờ hết khuôn mắt Natsu khiến má cậu suất hiện hai vệt hồng. Natu chộp bàn tay đang nghịch ngợm mặt cậu của Lucy. Nếu để cô tiếp tục thì thật sự cậu… khó mà kiềm chế được. Sẽ ôm chật Lucy vào lòng mất.

Natsu: *nhìn Lucy* Cậu sao vậy Lucy?

Lucy: *mỉm cười nhưng nước mắt vẫn rơi* Natsu! Natsu! Tớ muốn gọi cái tên ấy mãi. Tợ sợ… rất sợ một ngày nào đó tớ không còn nhớ nó nữa. Tớ muốn khắc sâu gương mặt của cậu vào trong tim. Tớ thật sự lo sợ một ngày nào đó tớ lại quên mất người tên là Natsu. Tớ sợ tớ sẽ lại nhìn cậu với ánh mắt xa lạ. Tớ sợ sẽ không còn nhớ những ý ức vui vẻ của chúng ta. Tớ sợ sẽ không còn được gọi tên cậu nữa… Natsu…

Nước mắt Lucy dàn dụa nhưng trên môi vẫn nở nụ cười hạnh phúc. Mắt Natsu mở to, tai cậu ù ù. Những gì cậu nghe nãy giờ là thật. Lucy đã… nhớ ra cậu. Niềm hạnh phúc như vỡ òa trong lòng Natsu. Không ngần ngại cậu ôm chặt Lucy vào lòng. Siết thật chặt.

Lucy: *cười* Natsu! Tớ không chạy mất đâu. Đừng ôm chặt thế chứ.

Natsu: Lucy! Cậu nhớ lại rồi!

Lucy: Uhm… xin lỗi và cảm ơn… Natsu…

Natsu: *cười tươi* Vậy hôm nay cho tớ ngủ lại đây nhé! Hì hì.

Lucy: Ớ! Không nhân cơ hôi thế chứ!

Natsu: Tớ đã tốn công bế cậu về rồi! Cậu nặng chết được. Vai tớ mỏi hết rồi đây nè.

Lucy: *tức* Dám nói tớ nặng á.

Cô nhéo Natsu một cái. Cậu la í ới nhưng thật sự chẳng đau chút nào. Natsu chui vào mềm của Lucy. Kéo cô sát lại và ôm chặt.

Natsu: Ngủ thôi!

Lucy: Ôm chắt thế sao tớ ngủ được! =_=

Tuy miệng nói thế nhưng Lucy vẫn nằm im cho Natsu ôm. Natsu thiếp đi nhanh chóng với vẻ mặt không giấu được niềm hạnh phúc. Lucy ngắm nhìn gương mặt có chút nét trẻ con của Natsu đang say ngủ. Đặt một nụ hôn nhẹ lên má Natsu. Lucy dần chìm vào giấc ngủ. Có lẽ đối với cả hai người, đêm nay sẽ là một đêm ngon giấc.

--------Con đường ra khỏi Magnolia--------

Cùng lúc đó, trên con đường mòn ra khỏi thành phố Magnolia. Mái tóc đỏ tung bay trong gió. Erza đúng nhìn theo bòng Jella đang khuất xa gần và biến mất trong màn đêm. Cô biết hôm nay anh sẽ đi. Cô muốn ra tiễn nhưng sợ khi ở gần anh, sợ nhìn vào mắt anh cô sẽ ngăn anh lại. Xin anh đừng đi. Nên giờ đây, chỉ biết đứng từ xa nhìn.

Jella quay người lại. Nhìn chấm đỏ thoát ẩn thoát hiện trong đêm. Lòng mang nỗi buồng man mát. Gặp lại rồi chia tay. Cái vòng lẩn quẩn ấy cứ lặp đi lặp lại. Nó khiến cả hai đều đau, đều buồn. Nhưng không ai can đảm nói lời kết thúc. Anh muốn Erza quên anh đi. Nhưng lại cảm giác sợ hãi khi điều đó xảy ra. Đúng là mâu thuẫn! Jellal cảm thấy mình đúng là một thằng hèn nhát. Anh cảm thấy may mắn vì Erza chỉ đừng từ xa nhìn vì nếu cô ở gần có thể anh sẽ từ bỏ tất cả mà ở lại. Ở lại bên cô.

Lắc nhẹ đầu. Jellal cố gắng khiến lí trí chiến thắng tình cảm. Ở bên một tên tội nhân như anh… Erza sẽ chỉ cảm thấy đau khổ. Scarlet… màu đỏ huy hoàng, rực rỡ. Cô xứng đáng được đứng dưới ánh sáng. Còn anh thì chỉ thích hợp với bóng tối. Ánh sáng và bóng tối thì không thể nào ở cạnh nhau được. Jellal quay người bước đi. Từng bước từng bước nặng nề.

Từ xa, bóng lưng anh sao dỗi cô đơn. Erza chùi những giọt nước mắt chưa kịp rơi, chỉ mới đọng lại trên khóe mi. Ánh mắt khiên cường nhìn về phía Jellal đã xuất xa.

Erza: Jellal! Em sẽ chờ anh. Hãy trở lại.

--------End chap 35--------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 36: Nụ cười


--------Chap 36: Nụ cười--------

Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa sổ. Natsu khẽ cựa mình tỉnh dậy. Cậu cảm thấy tinh thần thật sảng khoải. Cả đêm được ôm Lucy ngủ thật là đã. Nhìn người đang nằm trong vòng tay mình vẫn còn say ngủ. Ngực phập phồng theo từng nhịp thở nhè nhẹ. Mùi hương quen thuộc của Lucy và hơi ấm từ cô cứ khiến Natsu không muốn rời giường nửa bước. Nghĩ gì là làm đấy. Natsu mặt tỉnh queo kéo Lucy vào lòng… ngắm. Nhưng nhìn gương mặt không mấy thoải mái của Lucy vì cả đêm “được” cậu ôm cứng. Natsu không đành lòng nên chính người ra để Lucy thấy thoải mái hơn. Đưa tay vén những sợi tóc vàng vương trên gò má mịn màn của Lucy. Natsu thích thú, miệng nở nụ cười hạnh phúc nhìn Lucy ngủ. Như có cảm giác ai đang nhìn mình chằm chằm. Lucy hé đôi mắt vẫn còn mơ màng vì chưa tỉnh ngủ thì thấy Natsu đang cười cười nhìn mình.

Lucy: Uhm… *cựa mình* nhìn gì thế Natsu?

Natsu giật mình. Khẽ trách Lucy sao tỉnh nhanh vậy.

Natsu: *cười cười* Ngắm người hôm qua ngáy lớn quá khiến tớ không ngủ được.

Lucy: *giận* Không có!!! Chính cậu mới là người ôm tớ chặc cứng khiến tớ không ngủ được đấy Natsu. Người cứng đơ hết rồi.

Natsu: Tại… Lucy quên mất Natsu khiến người ta đau lòng biết bao.

Nghe đến chuyện này thật sự Lucy thấy có lỗi. Phải cảm ơn Lisanna. Nếu không có cô ấy thì giờ có thể Lucy vẫn nhìn Natsu như người xa lạ. Nhưng… có một trực giác khiến cho Lucy cảm thấy Lisanna có điều gì đó giấu mình. Ánh mắt Lucy trở nên xa xăm. Natsu nhìn Lucy tự nhiên trở nên trầm nạc thì nghĩ câu nói đó khiến cô buồn.

Natsu: *cười* Nhưng giờ cậu đã nhớ lại rồi! Mọi chuyện qua rồi!

Nói rồi Natsu đưa tay xoa đầu Lucy khiến tóc cô rồi hết cả lên.

Lucy: Này! Buông tay cậu ra coi Natsu. Rối hết tóc tớ rồi!

Natsu: Cho rối hơn này!

Lucy: Ái! Buông ra!

Natsu: *cười nhăn răng* hahaha. Đầu cậu nhìn vui quá Lucy.

Lucy: *cù lét natsu* Dám làm rối tóc tớ này.

Natsu: Hahahaa… thôi….haha..tha có tớ...haha

Tiếng cười trong trẻo của cả hai vang khắp căn phòng. Giỡn với Natsu khiến Lucy tỉnh luôn. Cô nhìn Natsu với ánh mắt ấm áp. Lucy luôn cảm thấy thoải mái khi ở bên cậu.

Lucy: Natsu nè!

Natsu: Hửm?

Lucy: Luôn ở cạnh Lucy nhé! Như một người…

Không hiểu sao chữ “bạn” cứ ứ nghẹn nơi cổ họng khiến Lucy không sao nói ra thành lời được. Natsu nghe Lucy nói thế liền cười. Kéo Lucy lại gần bên cậu. Áp trán mình vào trán cô.

Natsu: *mỉm cười* Tất nhiên rồi. Tớ sẽ bảo vệ cậu! Lucy!

Giọng nói trầm ấm của Natsu khiến mắt Lucy ươn ướt. Cô nhanh chóng lấy tay quẹt nhanh màn nước đang dân trên mi mắt. Natsu thấy thế liền cười. Không hiểu sao cậu cứ muốn cười hoài. Cảm giác hạnh phúc lâng lâng khó tả.

Natsu: Lucy à. Đừng mít ướt thế chứ! =)))

Lucy: *phồng má* Mồ!!!!!! Không có!

Natsu thấy cử chỉ đáng yêu đó của Lucy thì chỉ muốn véo cái má đang căng phồng dễ thương kia.

Lucy: Mau đến hội quán thôi!

Natsu: *cười* Cùng bắt đầu chuyến phiêu lưu bằng một nhiệm vụ nào.

Lucy: *chợt nhớ* híc! Tớ còn tiền nhà tháng này chưa trả… T^T

Natsu: hì hì. Vậy mau đi làm kiếm tiền thôi.

Lucy mỉm cười ấm áp. “Ừ! Đi thôi!”

--------Hội quán Fairy Tail--------

Natsu: *vừa chạy vừa ngoái đầu nhìn* Lucy! Chạy gì chậm vậy? Nhanh lên! hahaha

Lucy: *chạy theo* Tớ chưa đồng ý chạy đua đến hội mà!

Natsu: Ây dà! Ai bảo cậu chậm quá.

Lucy: Hừ! Đang buồn ngủ muốn chết! Ai hôm qua không cho tớ ngủ yên hả?

Natsu: Rồi rồi. *đánh chống lảng* Chọn nhiệm vụ thôi.

Đây là cuộc nói chuyện của Natsu và Lucy từ lúc ở ngoài cửa hội cho đến vô trong. Hai người giờ đang đứng trước bảng chọn nhiệm vụ. Và biểu hiện của mọi người trong hội lúc này là: O.O…

Gajeel đang vỗ vỗ lưng cho Levy để cho cô nuốt trôi bữa sáng. Erza đang lau kiếm thì rớt luôn kiếm. Mira đang rót trà cho Ef-man thì rót luôn vô mặt anh ấy. Levy đấm vào cái vào ngực rồi nhanh tay chộp lấy ly nước banh cạnh uống ực ực. Trở phào vì mình không bị nghẹn mà chết. Levy bước lại phía Lucy và Natsu vừa chọn nhiệm vụ vừa cãi cọ nhưng nom có vẻ...vui.

Levy: *ho* E hèm!

Vẫn không thu hút được sự chú ý của hai người kia…

Levy: *ho mạnh hơn* E E hèm hèm!

Vẫn chưa được…

Levy: *tức* LU-CHAN!

Lucy giật mình. Quay lại thì thấy Levy đang hằm hằm nhìn mình và nhiều ánh mắt lô lố nhìn Natsu và cô.

Lucy: *khó hiểu* Có chuyện gì vậy Levy?

Levy: Cậu… nhớ ra Natsu rồi hả?

Lucy: *cười* Ừ!

Levy: Khi nào vậy?

Lucy: Cách đây 2 ngày.

Levy: Ồ! Vậy à.

Lucy: Ừ! ^^

Levy: May nghê!

Lucy: Ừ! May ghê!

Lecy: Tốt rồi nhỉ!

Lucy: Ừ! Tốt rồi!

Levy: *tức* VẬY SAO BÂY GIỜ CẬU MỚI NÓI TỚ BIẾT NGAY HẢ? CẬU KHÔNG BIẾT MỌI NGƯỜI LO LẮM LẮM SAO???!!!

Tai Lucy ù ù.

Lucy: *yếu ớt nói* Juvia không nói cho mọi người nghe sao?

Erza: *nói từ xa* Từ sáng đến giờ không thấy Juvia đâu. Cả Gray cũng chả thấy.

Lucy: *toát mồ hôi* Tớ tưởng Juvia nói cho mọi người rồi. Cho tớ xin lỗi. Đã để mọi người lo lắng.

Levy bay tới ôm chầm Lucy. Lucy nghe rõ tiếng sụt sịt từ Levy.

Levy: híc híc! Đồ ngốc! Tớ lo cho cậu lắm Lu-chan!

Lucy ôm Levy. Không khí trong hội thay đổi hẳn. Trên môi ai cũng nở nụ cười tươi. Hội trưởng vừa đi vào nhìn quoanh cũng nắm rõ được tình hình.

Makarov: Hahaha. Mở tiệc ăn mừng nào!!!

Tiếng cười nói vang khắp nơi.

--------End chap 36--------

p/s: Chap này nhẹ nhàng cũng như kết thúc một phần trong fic. Từ chap sau sẽ là một câu chuyện mới:3 mong sẽ mang lại 1 câu chuyện về nalu thú vị cho mn ^^ ta còn nhiều ý tưởng lắm =))))
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 37: Nước-Băng


--------Chap 37: Nước-Băng --------

--------Ký túc xá Fairy Tail--------Juvia’s room--------

Juvia khẽ cựa mình thức dậy. Cô cảm thấy đầu mình đau nhức,toàn thân rã rời. Vừa nhìn qua bên cạch giường thì Juvia tỉnh ngủ ngay lập tức.

Juvia: Ố! OoO

Gray đang tựa người vào thành giường Juvia và thiếp đi. Gương mặt lạnh lùng của anh khi ngủ trông thật dễ thương. Ánh xanh nhè nhẹ tỏ ra từ mặt dây chuyền chữ thập đeo trên cổ. Tim Juvia đập dữ dội. “Sao Gray-sama lại ở đây???!!! Mơ sao? Ôi! Trong mơ Gray-sama vẫn đẹp như vậy. A! Mơ thì mình muốn làm gì cũng được nhỉ? Mơ mà.” Juvia nghĩ.

Với suy nghĩ rất dễ thương rằng mình đang mơ thôi của bạn trẻ Juvia. Cô trèo xuống giường, ngồi xuống bên cạnh Gray. Đưa tay sờ sờ cơ bắp săn chắc của cậu. “Úi chà! Mơ thật quá nhỉ?” Juvia tiếp tục nghĩ.

Có cảm giác cơ thể mình bị “xâm phạm”. Gray lim dim mở mắt thì thấy Juvia ngồi cạnh, hai tay sờ sờ nắn nắn khắp người anh. Lần đầu tiên trong đời Gray bị sờ soạn thế này. Mặt anh đỏ ửng lên.

Juvia: A! Gray-sama đỏ mặt này! Gray-sama trong mơ của Juvia thiệt thật quá! Dễ thương quá!

Nói rồi Juvia lấy hai tay vỗ vỗ nhè nhẹ mà Gray. Áp má mình vào má anh.

Gray: O.O

Gray cảm thấy làn da mịn màn mát lạnh của Juvia làm nguội đi gương mặt đang ừng hồng của anh. Nhưng… không thể để Juvia thích làm gì thì làm nữa. Sức chịu đựng mỗi người có giới hạn. Cô ngốc này còn nghĩ đây là mơ nữa chứ. Lấy hai tay đẩy người Juvia ra khỏi người mình. Gray lắc nhè nhẹ vai cô.

Gray: Này! Đây không phải là mơ.

Juvia: O^O *ngơ ngác* -> O”O *suy nghĩ* -> O.O *bất ngờ* Hả?

Nhìn những biểu cảm thay đổi liên tục trên mặt Juvia. Gray phì cười. Đưa tay nhèo nhẹ má cô.

Gray: *nhéo* Đấy! Có cảm giác phải không? Đây không phải là mơ.

Cảm nhận rõ làn da hơi chai của Gray chạm vào da mặt. Juvia hoảng hồn. “ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ MƠ! LÀ THẬT-TTTTT! YEAHHH!”

Định bay tới ôm Gray thì Juvia chợt nhớ lại câu nói của Gray rằng thấy mình thật phiền phức. Tim khẽ nhói đau. Cô đành kiềm chế lại.

Thấy Juvia ngồi im lặng. Hoàn toàn khác những phản ứng lúc trước. Gray không thích điều này. Vì mỗi khi nhìn Juvia, cô luôn đáp lại anh bằng một nụ cười tươi tắn. Im lặng thế này hoàn toàn không giống cô ấy. Như thế thì khó để…

Không khí im lặng, ngột ngạt bao trùm lấy căn phòng. Gray đành phải lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng đến khó chịu này.

Gray: Juvia… cô có sao không? Có chuyện gì à?

Juvia: Gray-sama...thích...thích...Erza-san phải không?

Gray: O.O! Hả?

May mà bây giờ anh không phải đang ăn hay uống nước. Nếu không chắc chắn sẽ ngẹn mà chết mất. Gray thật sự công nhận rằng Juvia có trí tưởng tượng hết sức phong phú. Gray: *toát mồ hôi* Không phải…

Juvia: *mừng rỡ* Thật à? Nhưng…Gray-sama đi chơi với Erza-san. Gray-sama cảm thấy Juvia phiền phức...Gray-sama ghét Juvia lắm đúng không? *buồn*

Gray: Tôi đi với Erza là vì… *giật mình* Cô...đúng là rất phiền phức. - “Không thể nói cho Juvia biết sao mình đi với Erza được. Mọi chuyện sẽ trở nên vô ích mất nếu nói ra lúc này.”

Juvia nghe tới đây thì cảm thấy lòng đau đớn.

Gray: *tiếp* Nhưng… tôi không thể nào ghét cô được. Ngốc! Chuyện với Erza không như cô nghĩ đâu.

Cảm giác như tảng đá năng như chì đã được nhấc khỏi lòng Juvia. Cô cười vui vẻ. Bay tới ôm lấy Gray.

Juvia: *cười toe toét* Juvia yêu Gray-sama nhất! *ôm*

Gray: Này! Lại thế nữa.

Nhưng Juvia như thế là tốt nhất. Anh muốn nhìn thấy nụ cười tươi tắn đó luôn hiện điện trên gương mặt cô. Gray không hề muốn nhìn thầy gương mặt ũ rũ hay buồn bã của Juvia.

Gray lướt mắt một vòng lại căn phòng cùa Juvia. Toàn những đồ về Gray! Gấu bông Gray đủ kích cỡ đầy phòng. Khăn tắm cũng thêu hình Gray. Hôm qua lúc đưa Juvia vào phòng, anh đã khá shock trước căn phòng. Nhưng Gray không hề ghét nó.

Gray: Juvia này! Tối này lúc 6h đến góc cây ở trung tâm Magnolia. tôi có chuyện muốn nói.

--------Chap 37.5: Nước-Băng -------

Gray sau khi rời khỏi kí úc xá nữ Fairy Tail thì đến hội quán. Vừa vào anh đã cảm nhận không kí ảm đạm bao trùm trước đây đã biến mất và thay vào đó là sự nhộn nhịp, vui tươi lan tỏa khắp nơi. “Vậy là Lucy đã nhớ lại à. Cậu ta vui rồi nhỉ.” Anh nghĩ. Dù ngoài mặt không quan tâm nhưng trong lòng anh thì khác. Vào khoảng thời gian Lucy mất kí ức, nụ cười tươi tắn luôn vắng bóng trên gương mặt Natsu. Gray liếc nhìn Natsu đang vừa cười toe toét vừa nói chuyện với Lucy thì cảm thấy yên tâm. Đôi khi anh cảm thấy ghen tị trước sự thẳn thắn của cậu.

Natsu thích Lucy. À không! Có thể tình cảm ấy còn hơn thế nữa. Cậu ta đám yêu, dám thừa nhận điều đó. Còn anh? Gray từ lâu đã cảm thấy rằng lớp băng lâu năm lạnh lẽo đánh băng trái tim mình đang từ từ tan chảy. Nhưng anh lại không muốn thừa nhận điều đó. Anh đối xử lạnh lùng với Juvia, không quan tâm cô ấy. Nhưng Juvia luôn hướng về anh. Trên môi luôn nở nụ cười thật tươi gọi tên anh. Và bây giờ Gray phải thừa nhận rằng anh thua rồi! Thua người con gái mãnh liệt đó.

Lucy: *cười gian* Gray! Cậu đến rồi à~

Dòng suy nghĩ bị cát ngang. Gray giờ mới để ý rằng Lucy và Natsu đang nhìn mình với ánh mắt... cực kì gian. Dự cảm chẳng lành ập đến.

Gray: Ừ. Cậu nhớ lại rồi à Lucy?

Natsu: Thằng ngu! Nhìn thấy vậy mà còn không biết.

Gray: *bực* Tao hỏi gì mặc tao.

Trước khi cảnh hỗn chiến xảy ra, Erza bay vào giữa ngăn cản.

Erza: Natsu, cậu quen mất chúng ta vừa nói gì khi nãy à?

Natsu: *gãi đầu* À! *ngồi nghiêm chỉnh lại*Lucy: *thở dài* Hai cậu thật là. *nhìn Gray* Chúng ta vào vấn đề chính nào. *cười* Gray, cậu mời Juvia chưa?

Gray nhìn ngạc nhiên nhìn Lucy. Sau đó cay cú nhìn sang Erza. Chắc là Erza đã nói cho Natsu và Lucy biết rồi. Từ đầu nhờ cô ấy đúng là sai lầm.

Gray: Tớ mời rồi. Lúc 6h tối nay tại góc cây trung tâm Magnolia.

Erza: Vậy chúng ta đi chuẩn bị thôi.

Lucy: Tớ và Natsu sẽ giúp.

Natsu: Ớ! Sao có cả mình?

Lucy: *kéo áo Natsu* Juvia đã giúp tớ rất nhiều. Chính cô ấy đã bảo tớ nhất định phải cho cậu biết chuyện tớ nhớ lại.

Natsu: *không vui* Vậy nếu không có Juvia thì cậu sẽ mãi mãi không nói tớ biết à?

Lucy: *giọng lí nhí, cuối gằm mặt* Không có... chỉ là... mất thời gian hơn thôi...

Natsu nhìn bàn tay xinh xắn nắm nhẹ lấy góc áo mình và cái đầu cuối xuống hối lỗi. Trời ơi! Dễ thương vậy sao mà Natsu giận được chứ. Natsu đưa tay xoa nhẹ đầu Lucy.

Natsu: Tớ sẽ giúp tên Gray. Tớ cũng muốn cảm ơn Juiva.

Lucy nghe Natsu nói thế thì mỉm cười hạnh phúc. Natsu cũng cười.

Gray: *ho* Khụ khụ. Xin lỗi vì đã cắt ngang. Nhưng hai người có định giúp tôi không?

-----tôi là đường ngăn cách dễ thương------

Trời Magnolia đêm nay đầy sao khiến nó trở nên lung linh huyền ảo. Không khí lạnh mùa đông đang dần tràn về. Hít vào sẽ cảm nhận được từng khoảng khí lạnh đi từ mũi xuống thanh quản.Thở ra một làn hơi trắng nhưng nó cũng sẽ nhanh chóng tan biến. Trên đường phố tấp nập, người người khoác lên mình những áo len ấm áp.

Juvia đi đến nơi hẹn với Gray. Dù trời lạnh nhưng cô cảm nhận rõ cả người mình đang rất nóng. Juvia nghe rõ nhịp đập mạnh mẽ của trái tim mình. Hít một khối khí lạnh vào phổi hòng mong muốn làm dịu đi thân nhiệt cơ thể nhưng kết quả vẫn vậy. Juvia thật sự tò mò lý do sao Gray lại hẹn mình ra đây. Cảm giác phẩn khởi xen lẫn nỗi bất an. Juvia cảm nhận bước chân mình ngày càng nhanh. Từ xa, Juvia nhận ra ngay bóng lưng to lớn quen thuộc nhưng sao quá dỗi cô đơn, lạnh giá đó. Anh… thật sự thích hợp với mùa đông - mùa của băng tuyết và sự lạnh giá. Đưa hai bàn tay đã sớm lạnh lên vỗ nhè nhẹ lên gương mặt nóng bừng của mình. Nở một nụ cười thật tươi xua đi nét buồn.

Juvia: *vẫy tay, lao đến* GRAY-SAMAAA! Juvia đến rồi nè!

Nghe giọng nói hớn hở, trong trẻo của Juvia. Gray xoay người lại. Trên tay lá bó hoa hồng đỏ lắm được gói kĩ càng trong giấy gói màu xanh lơ. Anh mặc vest đen phối vối áo sơ mi màu xanh dương cùng cà vạt đen thắt gọn gàn. Juvia ngẩn tò te trước diện mạo mới mẻ này của Gray.

Juvia: Gray-sama…?

Gray: Uhm. Juvia, cô ngồi đi.

Gray chỉ vào băng ghế gỗ. Juvia bối rối trước những cử chỉ quá dỗi ư là… dịu dàng của anh. Cô đang tự hỏi rằng mình lại nằm mơ à. Nhưng cảm giác tim đập rộn ràng và bàn tay lạnh băng rất thật. Juvia đến ngồi và Gray ngồi cạnh cô.Gray: Hôm nay à ùm… tôi muốn..thì là… muốn… ashhhhh. Thế này không phải là mình!!!

Gray bất ngờ nói to khiến Juvia giật mình. Gray muốn độn thổ cho rồi. Mấy thứ này là Erza bắt anh mặc cho bằng được. Thật sự không giống với phong cách của anh tẹo nào. Cởi bỏ áo vest. Đưa tay nới lỏng cà vạt. Mở hai chiếc nút áo trên cùng. Móc lại chiếc xích quần mà Erza đã giật ra và để vào túi anh. Ném phăng bó hoa đang cầm trên tay. Juvia trố mắt nhìn Gray thực hiện từng bước. Xong xuôi mọi việc. Gray mỉm cười hài lòng. Cổ áo mở tung để lộ v*m ng*c săn chắc, tỏa ánh xanh huyền ảo tỏa ra từ sợi dây chuyền chữ thập anh đeo trên cổ. Cà vạt thắt hờ hững nhưng rất phù hợp với chiếc xích bạc tinh xảo khẽ đung đưa theo từng chuyển động của anh. Chiếc áo sơ mi màu xanh ngắn tay rất hợp với anh, hợp với một pháp sư băng trong màu đông giá lạnh.

Xa xa từ bụi cây, cô gái tóc vàng và anh chàng tóc đỏ phải kéo người tóc đỏ đang giận dữ muốn lao về phía người đã phá hoại hình tượng đẹp đẽ mà cô đã tốn công tạo ra cho anh.

Juvia: Gray-sama? Có chuyện gì vậy?

Gray: À, đừng để ý. Tôi muốn cho cô thứ này.

Gray đưa tay vào túi móc ra một hợp quà màu xanh biển đậm trùng với màu tóc của Juvia. Tháo chiếc nơ màu hồng nhạt xinh xắn trước ánh mắt không hiều chuyện gì xảy ra của Juvia. Bên trong là sợi dây chuyền thủy tinh hình giọt nước trong suốt tỏa ánh xanh dịu nhẹ.

Gray: Juvia, cô xoay người lại đi.

Juvia làm theo lời Gray như một cái máy. Não bộ của cô chưa tiêu hóa được những gì đang diễn ra lúc này. Cảm thấy có gì đó lạnh ở cổ. Juvia nhìn thấy sợi dây chuyền đã được Gray đeo cho mình.

Juvia: Gray-sama… cái này là?

Gray: *ngượng* Ngốc! Tặng cô đấy. Chúc mừng sinh nhật. Ngay cả sinh nhật mình cô còn không nhớ. Tôi có khó khăn một chút trong việc lựa quà nên đã nhờ Erza giúp. Cô đừng suy nghĩ linh tinh.

Juvia như vỡ òa trong hạnh phúc. Thật sự nếu đây là mơ thì cô không muốn tỉnh dậy. Hãy để cho cô ở mãi trong giấc mơ tuyệt vời này. Tay Juvia mân mê giọi nước thủy tinh trên cô. Đây chắc chắn là bảo vật của cô. Juvia chạy đến ôm chầm lấy Gray.

Juvia: Juvia rất hạnh phúc! Đây là sinh nhật tuyệt vời nhất của Juvia! Juvia cảm ơn Gray-sama rất nhiều!!! Juvia yêu Gray-sama nhất!!!

Gray: *ngượng* Này! Bỏ ra nào.

Miệng thì nói thế mà người vẫn đứng yên cho Juvia ôm. Gray cảm nhận được bàn tay Juvia lạnh. Nếu được, anh muốn ủ ấm cho bàn tay đó nhưng anh là một pháp sư băng, có lẽ tay anh còn lạnh hơn cả tay cô lúc này.

Juvia: Gray-sama...có thích Juvia không?

Gray ngạc nhiên khi Juvia hỏi. Trước đây, cô luôn nói thích anh nhưng chưa lần nào hỏi anh có thích cô không. Trong lòng anh đã có sẵn câu trả lời cho mình nhưng thật sự để nói ra là cả một vấn đề. Gray không giống như Juvia. Anh là một pháp sư băng, anh không biết thể hiện tình cảm hay quan tâm cho người khác. Quá khứ đau buồn về gia đình, về người đã dạy dỗ, cưu man anh và đã hi sinh tính mạng mình đã đóng một lớp băng dày và lạnh lẽo rất lâu trong anh. Juvia đã dần dần bào mòn lớp băng tưởng như vĩnh cửu đó. Nhưng người phá vỡ nó chỉ có thể là chính anh.

Lần đầu tiên, Gray chủ động ôm Juvia. Cử chỉ lúng túng, vụng về. Anh vòng tay ôm qua người Juvia. Cằm tựa nhẹ lên tóc cô. Giọng nói trầm ấm của anh khiến Juvia say đắm.

Gray: Tôi không biết thể hiện tình cảm hay quan tâm ai khác. Có thể bên cạnh tôi cô sẽ bị tổn thương, buồn bã cũng như thất vọng.

Juvia: Juvia chịu được hết!

Gray mỉm cười. Nụ cười hạnh phúc.

Gray: Nếu ở cạnh tôi thì cô nhất định không được rời. Một khi tôi đã nắm ta ai thì sẽ giữ người đó rất chặt.

Juvia: Juvia tình nguyện theo Gray-sama cả đời!

Gray đặt lên môi Juvia một nụ hôn. Anh cảm nhận được làn môi Juvia rất nóng và mềm. Một nụ hôn nhẹ nhưng đánh đấu cho sự khởi đầu của mối quan hệ của cô và anh. Juvia hạnh phúc như muốn tan chảy đi.

Gray nghĩ: “Nếu 3 người kia mà không nhìn và đây không phải nơi công cộng thì mình hôn Juvia lâu hơn rồi!”

--------End chap 37--------

Haina: Chap này Gruvia đã có một cái kết đẹp. Nhẹ nhàng nhưng sâu lắng. Không một lời tỏ tình. Không một lời thừa nhận. Nhưng 2 người vẫn bên nhau.

Tối nay nhân dịp noel, chúc mn có 1 giáng sinh vui vẻ và ấm áp. Tối sẽ có chap mới luôn nhé. ^^ Le con tác giả ăn giáng sinh tại nhà.
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 38: Ấm áp


--------Chap 38: Ấm áp--------

Trên bầu trời xanh đen, mây đêm nay dày đặc che kín các vì sao sáng, từng đốm trắng dần xuất hiện. Nhờ ánh sáng mờ ảo tỏa ra từ những nhọn đèn đường, ta mới có thể nhìn rõ quang cảnh xung quanh. Tuyết rơi chầm chầm như để ta được nhìn ngắm sắc trắng tinh khôi ấy. Ngày một nhiều hơn. Lối đi đường nhanh chóng được khoác một lớp áo trắng mềm mại nhưng lạnh lẽo. Bước đi mọi người dần chậm lại, ai ai cũng khẽ siết lớp áo ấm đang mặc. Không khí ấm cúng từ mỗi gia đình lan tỏa khắp mọi nơi. Giáng sinh… sắp đến rồi.

Lucy xoa xoa hai bàn tay vào nhau vì lạnh. Ngồi canh Gray và Juvia cũng mệt thật. Hồi hộp chết được. Nhưng cô tin rằng hai người đó rồi sẽ ổn thôi.

Một cảm giác ấm áp nơi bàn tay khiến Lucy khẽ giật mình. Nhìn sang người bên cạnh, Natsu thấy Lucy đưa ánh mắt ngơ ngác nhìn mình thì nở nụ cười dù mũi cậu đã đỏ ửng vì lạnh. Natsu-một pháp sự hệ hỏa không hề hợp với mùa đông. Mặc dù lạnh nhưng thân nhiệt người cậu vẫn cao, nhanh chóng chuyền hơi ấm qua đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Lucy.

Natsu: *khẽ trách* Sao không mang bao tay hả?

Lucy chợt thấy lòng mình ấm hơn bao giờ hết. Những quan tâm dù là nhỏ nhặt nhất của Natsu cũng khiến cô cảm thấy vui.

Lucy: *cười* Vậy cho tớ mượn tay cậu nhé Natsu! ^^

Natsu: Đương nhiên. Không lại bị cảm đấy. Cấm buông ra!

Hai người nhìn nhau rồi lại phì cười. Không khí ấm áp lan tỏa khiến những người xung quanh không khỏi cảm thấy… cô đơn. Và người xui xẻo hôm nay của chúng ta là chụy Erza.

Nhìn hai cặp đôi Natsu-Lucy và Gray-Juvia, Erza vui mừng cho họ. Nhìn những nụ cười đó cô cảm thấy phần nào được an ủi trong cái lạnh của mùa đông lành giá này. Nhân lúc Natsu và Lucy không để ý, Erza lui đi để cho họ có không gian riêng.

Lucy: *nhìn quanh* Ủa? Erza đâu rồi nhỉ?

Natsu: Chắc là về trước rồi.

Lucy: Uhm.

Natsu: Này! Xây người tuyết đi.

Lucy: Thôi, lạnh lắm. Tay sẽ tê vì lạnh hết.

Natsu: Đến lúc đó tớ lại sưởi ấm cho. Này! Đi thôi Lucy. Qua rủ Juvia với Gray luôn.

Không để Lucy trả lời. Natsu nắm tay kéo Lucy chạy về phía Gray và Juvia. Bàn tay to lớn khi nắm có thể cảm nhận được những vết chai sần do luyện tập khiến cho cô cảm thấy an toàn, cảm nhận được sự bảo vệ từ cậu.

Juvia ngạc nhiên ra mặt khi thấy Natsu và Lucy chạy đến. Gray thì thầm rủa tên Natsu không biết ý tứ, sao không để không gian riêng cho anh và Juvia chứ?

Lucy bước đến gần Juvia. Kéo Juvia lại gần và nói nhỏ vào tai.

Lucy: *thì thầm* Mọi chuyện tốt rồi nhỉ. ^^

Juvia: *đỏ mặt* Ừ. Juvia rất vui, rất hạnh phúc.

Nói rồi hai cô nàng nhìn nhau mỉm cười. Họ đều đã tìm ra người quan trọng của mình. Tình bạn của họ đã ngày càng bền chặt qua thời gian. Trong khi hai cô gái đang vui vẻ thì hai chàng trai của chúng ta đang lườm nhau.Gray: *nói nhỏ* Mày ra đây chi vậy Natsu?

Natsu: À thì muốn tìm trò gì chơi ấy mà. Chán quá.

Gray nhì nét mặt không tự nhiên của Natsu thì biết ngay là nói dối.

Gray: Nói thật đi!

Natsu nhìn Lucy đang trò chuyện với Juvia. Ngoắc ngoắc Gray lại, nói nhỏ vào tai.

Natsu: Tao sợ ở một mình với Lucy thì… tao làm cô ấy sợ mất.

Gray: *khó hiểu* Hả?

Natsu: Mặt Lucy ửng hồng vì lạnh, bờ vai nhỏ khẽ run, hai bàn tay xoa xoa vào nhau. Nhìn là muốn ôm thôi.

Gray: Nhảm nhí. Tại sức kiềm chế của mày kém.

Natsu: Hừ! Mày thử tưởng tượng Juvia như thế xem.

Gray nghĩa một lát.

Gray: À...ừ thì tao đồng ý với mày.

Juvia và Lucy thấy Natsu và Gray chứ xì xầm to nhỏ với nhau bèn tiến lại gần.

Lucy: Hai người đang nói gì vậy?

Gray & Natsu: *giật mình* À..à… không có gì đặc biệt đâu.

Lucy: Uhm. Vậy giờ làm gì đây? ^^

Juvia: Xây người tuyết nhé.

Lucy: Được đó. Mà xây không thôi cũng chán lắm. Chung1 ta thi đi. Tớ với Juvia một đội. Hai cậu một đội nhé.

Natsu & Gray: *đồng thanh* O.O Cái gì??? Sao tớ lại phải chung đội với thằng này?

Juvia: À...uhm… Juvia cũng muốn chung đội với Gray-sama.

Lucy: *nói tiếp* Đội thắng sẽ có quyền ra lệnh cho đội chơi đến hết hôm nay.

Juvia: Tụi mình chung đội đi Lucy.

Lucy: …

Thế là hai đội, Lucy-Juvia và Gray-Natsu cùng thi nhau xem ai xây người tuyết đẹp hơn.

Phía Lucy-Juvia:

Lucy: *cười* Nằm phần này to hơn chút đi.

Juvia: Ừ. Ép tuyết chặt lại cho chắc.

Lucy: Dùng sỏi làm mắt nhé.

Juvia: Hai viên này được nè.

Phía Natsu-Gray

Natsu: Thằng ngu này! Mày làm gì thế?

Gray: Mày mới ngu đấy. Xem mày nặn ra cục gì này.

Natsu: Cục mày nặn nhìn như đống sh*t ấy.

Gray: Đẹp hơn mày đấy.

Và thế là kết quả thì mọi người chắc cũng đã biết. Natsu và Gray thua trắng. Hai anh nhà mình chỉ lo đánh nhau trong khi hai nàng hoàn thành từ lúc nào. Lúc Natsu và Gray nhận ra thì đã quá muộn rồi a. Thế là chuyện gì đến cũng sẽ đến.

Juvia: Gray-sama đứng yên 10 phút cho Juvia nha. Không được động đậy dù chuyện gì xảy ra.

Lucy-Natsu-Gray:???

Gray đứng yên. Juvia từ từ bước lại gần. Một cảm giác không lành ập đến với anh. Juvia choàng tay ôm Gray. Miệng mỉm cười hạnh phúc. Tay chân mò mẫm khắp cơ thể săn chắc của anh với gương mặt thỏa mãn. Natsu đứng bên ngoài nhìn thầm cầu nguyện cho Gray, mong hắn ta chịu được trong...10 phút.

Lucy: Uhm...bắt Natsu làm gì nhỉ?

Natsu: *toắt mồ hôi*

Lucy mỉm cười tinh nghịch nhìn gương mặt đầy biểu cảm của Natsu. Nhìn qua bên Juvia và Gray thấy tội cậu ta thật. Natsu đổ đầy mồ khi thấy Lucy cũng nhìn qua phía đó. Lucy mà bắt cậu đứng im như Gray thì… cậu dám nghĩ nữa…

Lucy: Natsu.

Natsu: Hả? *khóc thầm trong lòng*

Lucy: *cười* Cõng tớ về đi.

Natsu: Hả?

Natsu vẫn chưa tiêu hóa được điều Lucy vừa nói. Chỉ đơn giản vậy à? (Haina: Bộ anh muốn “được” giống Gray à?)

Lucy: Không muốn hả?

Natsu: À. Không phải. Ừ. *cúi xuống* Lên đi Lucy.

Lucy mỉm cười leo lên lưng Natsu. Tấm lưng đó vẫn ấm áp như trước đây. Cảm giác an toàn và yên tâm của cậu mang lại luôn khiến cho Lucy thấy dễ chịu.

Natsu bước từng bước chậm chạp. Cảm nhận được hơi thở nhè nhẹ của Lucy kề bên tai. Mùi hương nhẹ dịu của cô lan tỏa, v* v*n bên sóng mũi cậu. Cảm giác lạ lẫm mang tên hạnh phúc dân tràn trong lòng.

Tuyết...vẫn cứ rơi. Chầm chậm và lạnh giá.

-------End chap 38-------

Haina: Xin lỗi vì sự chậm trễ của mình. *cúi đầu* Tại hôm qua đi winter, về mệt lả người không còn sức viết típ. ;^; Mình đã viết dài hơn bù cho các bạn. ^^ Mong mọi người típ tục ủng hộ mình.
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 39: Tảo mộ


Haina: Chúc mọi người năm mới thật nhiều niềm vui và may mắn nhé. ^^ Yêu Fairy Tail hết mình, yêu Nalu hết sức. =))

Mong mọi người típ tục ủng hộ fic của mình. Rất cảm ơn.

p/s: Mọi người nhớ Toshi là ai không?:3 Ai không nhớ mời xem lại chap 20.

--------Chap 39: Tảo mộ-------

Lucy chống tay ngồi dậy trên chiếc giường êm ái. Nhìn người có gương mặt trẻ con cùng mái tóc màu đào hơi rối vẫn đang say ngủ bên cạnh. Dạo này Natsu thường xuyên đến nhà Lucy ngủ, phải nói là không có ngày nào không đến. Ban đầu cô đã kịch kiệt phản đối nhưng Natsu nào có nghe. Dần dần Lucy dành để cho cậu muốn làm gì thì làm.

Hôm nay, Lucy dậy sớm hơn mọi ngày, đưa mắt nhìn ra ngoài khung cửa. Trời hôm nay nắng nhẹ, vài tảng mây trôi bồng bềnh trên nên trời xanh biếc. Vươn vai lấy sinh khí cho một ngày mới, Lucy nhẹ nhàng bước xuống giường để tránh làm Natsu thức giấc. Cô tiến lại gần chiếc tủ, mở ngăn kéo nhỏ nơi đựng một chiếc hộp gỗ đã khá cũ, những vết trầy xước hiện rõ trên phần nắp hộp. Đưa tay miết dòng chữ được khắc dưới đáy “Happy birthday, Lucy.” Đây là món quà mà trước khi mất mẹ đã tặng cho cô… món quà cuối cùng từ mẹ. Nghĩ đến đó tay Lucy vô thức siết chặt chiếc hộp hơn, trong lòng bao nhiêu suy nghĩ rối rắm đan xen nhau. Khẽ mở nắp, bên trong là những hình ảnh về gia đình Lucy lúc trước khi mẹ cô mất và các đồ vật kỉ niệm giữa cô và mẹ. Nhìn từng thứ, ký ức thỏa ấu thơ tràn về. Ánh mắt trìu mến của mẹ, sự nhẹ nhàng từ bàn tay mẹ khi cải đầu cho cô, cảm giác ấm áp dễ chịu khi cô dựa đầu vào lòng mẹ và nỗi đau giằng xé tâm can khi... mẹ mất.

Natsu đưa tay định kéo người bên cạnh mình vào lòng ôm ngủ cho ấm nhưng kề bên là khoảng không gian trống. Cố mở đôi mắt còn đang ngái ngủ, nhìn một vòng tìm kiếm bóng người quen thuộc, Natsu thấy Lucy đang ngồi bệt dưới đất. Nhìn bờ vai nhỏ nhưng vẫn cố gắng kiên cường của cô. Bóng lưng ấy đột nhiên sao quá dỗi xa vời làm cậu có cảm giác như Lucy có thể biến mất khỏi vòng tay của cậu bất cứ lúc nào.

Natsu: Lucy, dậy sớm thế?

Lucy: Uhm.

Ánh mắt Lucy nhìn vào bức hình, người đàn ông có gương mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt không thể giấu được vẻ hạnh phúc ngập tràn khi nhìn cô gái nhỏ có mái tóc vàng hoa dài chấm vai đang nở nụ cười toe toét ôm con búp bê xinh xắn vào lòng.

Lucy: Vì... hôm nay là ngày giỗ của cha tớ.

Không khí đột nhiên lặng xuống. Natsu không biết phải nói gì lúc này.

Lucy: Thời gian trôi nhanh thật. Cũng đã hai năm từ khi ông ấy mất.

Ánh mắt Lucy nhìn xa xăm, vào một khoảng không gian vô định nào đó mà Natsu không thế nắm bắt được. Một chút buồn, một chút cô đơn, một chút chua xót, một chút lẻ loi. Mọi sắc thái biểu cảm phức tạp ẩn giấu sâu trong đôi mắt nâu long lanh ấy.

Lucy nhớ lại những gì mà tên Toshi nói vào cái đêm tối u ám ấy. Đó có phải là sự thật? Mẹ đã… hi sinh vì cô? Lucy hoàn toàn không hề có chút kí ức nào về thời gian trước khi mẹ cô mất.Natsu: Lucy?

Giọng nói quen thuộc của Natsu khiến Lucy dứt khỏi dòng suy nghĩ miên man và khiến cho lòng cô như có một làn gió mát thổi qua khiến nó nhẹ đi được phần nào.

Lucy: *cười nhẹ* Natsu. Đi tảo mộ cha mẹ với tớ nha.

Nụ cười đó của Lucy… khiến lòng cậu nhói đau.

--------tôi là đường ngăn cách đáng yêu---------

Gió thổi nhè nhẹ làm vạt váy đen của Lucy khẽ đung đưa. Cô mặc một bộ đầm đen xòe thoải mái, sắc đen làm nổi bật mái tóc vàng hôm nay được xõa suông trên lưng. Vén vài sợi tóc mai qua sau tai. Lucy cúi người đặt đóa hoa cẩm tú cầu trắng muốt thanh khiết trước bia mộ cha và mẹ. Lấy chiếc khăn mùi xoa lau chùi lớp bụi bám lâu ngày trên bia. Lucy ngắm nhìn hai gương mặt quen thuộc trên mặt đá xám đen cũ.

Lucy: *giọng nhẹ thoáng nét buồn* Con đến thăm cha mẹ đây. Hai người có khỏe không? Con thì vẫn sống tốt lắm. Mọi người ở Fairy Tail rất quan tâm con nên cha mẹ đừng lo lắng quá. Con hiện đang rất hạnh phúc. Chỉ là…

Sóng mũi khẽ cay. Lucy cố khiến cho giọng mình không run.

Lucy: Mẹ...bây giờ con rất muốn hỏi rằng có phải chính con là nguyên nhân khiến mẹ… không? Những gì tên đó nói là thật?

Lucy đưa tay vịn nhẹ trán.

Lucy: Con thật sự không biết phải làm sao. Con không nhớ gì cả. Con đang bối rối lắm. Mẹ ơi… con nhớ mẹ.

Lúc này đây cô không kiềm chế được cho giọng mình không run nữa. Nước mắt chỉ trực trào ra ở khóe mi nhưng cô thầm nhủ trong lòng mình hàng vạn lần không được khóc, không được yếu đuối nữa, phải mạnh mẽ lên, mạnh mẽ để tìm ra được sự thật. Cô nói với chính mình rằng dù sự thật có khủng khiếp thế nào thì mình cũng phải chấp nhận. Hàng chân mày thanh tú khẽ cau lại, nét lo lắng hiện rõ trên gương mặt xinh xắn, mũi ửng đỏ. Nhưng… ánh mắt đó… quả quyết và kiên cường quá...khiến cho Natsu thấy xót xa. Cậu không muốn Lucy phải lo lắng bất kì điêu gì. Cậu muốn cô hãy sống vui vẻ, cười thoải mái như trước kia. Trước khi Lucy gặp Toshi.

Natsu: Lucy…

Lucy: *khẽ giật mình* À. Xin lỗi. Tớ mãi suy nghĩ. Cha mẹ à, đây là Natsu. Cậu ấy là người đã giúp con đến với Fairy Tail. Tuy hấp tấp, nóng tính và đôi khi rất ngốc nhưng Natsu đã giúp con rất nhiều.

Natsu: Tớ mà ngốc á. Hừ.

Natsu làm gương mặt giận dỗi khiến Lucy phì cười.

Lucy: *cười* Lần tới con sẽ đến thăm cha mẹ. *cúi nhẹ người* Mình về thôi Natsu.

Lucy quay lại nói với Natsu cùng với nụ cười tươi trên môi. Natsu ngây ra nhìn nụ cười bằng tất cả sự nỗ lực của cô. Có lẽ...lúc này đây...Natsu cảm thấy ghét nụ cười gượng ấy của cô hơn bao giờ hết.

Trên đường về, Lucy nói cười rất vui vẻ còn Natsu thì thầm hơn hẳn mọi ngày. Thật sự thấy nụ cười đó của Lucy rất xấu. Đây không phải là thứ cậu muốn được nhìn thấy. Natsu thật sự chịu không nổi nữa.

Natsu: *thầm giọng* Lucy…

Lucy: Hửm?

Natsu: Cậu đừng cười như vậy nữa.

Lucy sẽ khựng lại nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường.

Lucy: *cười gượng gạo* Cậu nói gì thế Natsu. Cười như vậy là sao. Tớ vẫn bình thường mà.

Đau...tim Natsu đau quá. Nụ cười chết tiệt!

Natsu kéo tay Lucy và ôm cô vào lòng. Cậu ôm rất chặt. Lucy thì quá bất ngờ trước hành động đó của Natsu nên bất động trong vài giây. Người cậu ấy...nóng quá. Tim cậu ấy...đập rất nhanh và mạnh mẽ. Vòng tay cậu… thật ấm áp. Nhưng Lucy sợ nếu cô cứ tận hưởng sự bao bọc và bảo vệ này mãi, cô sẽ đắm chìm trong hạnh phúc mà quên mất đi nỗi đâu nó kinh khủng như thế nào mất. Đưa tay định đẩy Natsu ra thì tiếng cậu ấy vang lên, trầm ấm và kiên định.

Natsu: Lucy...Nếu buồn cậu cứ khóc, đừng cố cười như thế. Có tớ ở đây rồi. Còn có mọi người ở Fairy Tail nữa. Cậu đừng chịu đựng một mình. Cậu không cần tỏ ra mạnh mẽ thế đâu Lucy. Tớ...ở ngay đây.

Phải rồi nhỉ...Natsu ở cạnh cô mà. Nước mắt Lucy chầm chậm rơi, long lanh và trong suốt, ướt một mảng áo cậu. Nhưng không có một tiếng nức nở. Lucy khóc...khóc trong im lặng để cố gắng vùi lấp nỗi đau về gia đình, về sự thật của cái chết của mẹ.

Lucy: *giọng run rẩy* Natsu...tớ...thật sự sợ lắm.

--------End chap 39--------
 
Back
Top Bottom