Cập nhật mới

Truyện Teen Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
593,170
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
nalu-story-fairy-tail-fanfic.jpg

Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Tác giả: Haina
Thể loại: Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Thể loại: romance, comedy, fanfiction, adventure
Waring: 13+

Natsu sẽ làm thế nào khi cậu nhận ra thứ tình cảm mà cậu dành cho Lycy không còn là tình bạn? Liệu cậu có thể bảo vệ được người quan trọng nhất với cậu hay không?

Còn Lucy sẽ đối mặt với cái chết của mẹ mình như thế nào? Cô sẽ vượt qua khó khăn để giữ vững nụ cười trên môi?

Mời các bạn đón đọc và theo dõi nhé.​
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 1: Ngủ nhờ


Fic của m lấy cảm hứng từ sau chap mà Natsu và Lucy giúp Asuka làm nhiệm vụ để mua quả cầu thủy tinh tặng cho pa mẹ. Chắc là các fan Nalu cũng rất ức chế việc Lucy lấy Happy ra làm màn chắn cho nụ hôn hết sức ngây thư và hồn nhiên của Nat =)). Nội dung fic này sẽ bắt đầu từ ngay sau chap ý. Chính là về Nalu nhưng cũng sẽ có những couple khác nữa nhé. (mình cũng thích lolu nữa nên sẽ cho vài đoạn nho nhỏ ^^) Mong các bạn sẽ thích. Link: http://truyentranhtuan.com/fairy-tail-chuong-378-5/

-------Chap 1---------

Không khí hạnh phúc lan tỏa từ gia đình của Asuka, cả hội quán Fairy Tail ai cũng vui vẻ với nụ cười tươi trên môi mà không hề để ý đến chú mèo xanh tội nghiệp bị cướp mất nụ hôn đầu đang đau khổ ngồi trong góc vẽ vòng tròn và hai con người mang theo hai suy nghĩ khác nhau. Họ không ai khác ngoài Lucy và Natsu. Mira đứng quan sát tình hình chung một lúc rồi tiến lại gần Lucy hỏi.

Mira: Lucy này, có chuyện gì à em? *trên khuôn mặt vẫn là nụ cười tươi*

Lucy: Không có gì đâu chị. *cười trừ*

Mira: Thế à.

Lucy: Uhm...

Mira tiếp tục trầm ngâm một lúc, mắt vẫn không rời khỏi Lucy.

Mira: Lucy nè, sao em lại nỡ hi sinh mất nụ hôn đầu của Happy vậy hả? Bộ em không thích hôn Natsu đến vậy sao.

Lucy: *mắt đỏ bừng* Tại... tại vì...

Mira: Vì sao? *cười*

Lucy: Em... em ngại. Natsu chắc cũng không để ý gì nhiều đâu. Cậu ấy chỉ nghe theo lệnh Asuka thôi mà. *lúng túng giải thích*

Mira: Ồ! Vậy à. Nhưng nó cũng có nghĩa là em không ghét nếu Natsu hôn thật.

Lucy: *mặt đỏ hơn nữa* Em... em... EM KHÔNG BIẾT ĐÂU. Em về đây.

Nói rồi Lucy cuối gằm gương mặt đỏ bừng như trái cà chua của mình đi mà như chạy ra khỏi hội quán Fairy Tail. Mira dõi theo cô gái nhỏ với vẻ mặt thích thú.

Mira: Về cẩn thận. *nói vọng theo*

-------Trên đường về--------

Đầu Lucy rối bời với nhiều suy nghĩ: “Natsu thật kì quá đi. Giữa phố thế mà định hôn mình. Ngại chết mất. A! Nhưng mà đó cũng là theo lời của Asaka thôi phải ko nhỉ?” Nghĩ đến đó tự nhiên Lucy thấy khó chịu. “Mệt quá!!!! Không nghĩ nhiều nữa. Mau về nhà tắm thôi.” Thế là Natsu nhà ta bị Lucy đá văng ra khỏi đầu một cách tỉnh rụi. Lucy ngước mặt lên nhìn bầu trời Magnolia đêm. Hàng triệu ngôi sao lấp lánh đang tỏa sáng lung linh trên nền trời đen. “Wow! Nhiều sao thật. Đẹp quá. Mình yêu thành phố này. Mình yêu Fairy Tail và mình yêu mọi người.”

Lucy với tâm trạng hết sức thoải mái đi về nhà. Vẫn lời nhắc nhở quen thuộc của bác lái đò vang lên mỗi lúc Lucy lúc đi ngang bờ sông “Lucy, nhớ cẩn thận đấy”

Vừa về đến nhà là Lucy đi tắm ngay. Từng giọt nước âm ấm rơi xuống mặt làm cô thấy thoải mái, thư giản. Ngâm mình trong bồn tắm một lúc lâu Lucy mới quấn khăn bước ra. Mái tóc vàng ướt xõa dài hơn vai một chút chưa khô bết vào gương mặt xinh xắn của Lucy trong cô lúc này trông vô cùng quyến rũ. Quơ đại bộ đồ mặt vào, cô bước đến giường chuẩn bị ngủ mà không màn đến mái tóc đang ướt sủng.

*khụ khụ* tiếng ho khan không tự nhiên vang lên

Lucy xoay đầu về nơi phát ra tiếng động lạ. Và thái độ quen thuộc mỗi khi Natsu vào nhà mà không có sự cho phép của Lucy.

Lucy *trợn mắt há mồn*: NATSUUUU!!!!!! SAO CẬU LẠI VÀO ĐÂY HẢ?????

Lucy cảm thấy hơi lạ vì Natsu chưa bao giờ bị bệnh mà hôm nay lại ho khù khụ như thế. Đôi lúc cô thấy vừa ngưỡng mộ vừa khiếp sợ sức đề kháng của các sát long nhân.

Natsu: Happy giận tớ không cho vào nhà rồi. Hôm nay cho tớ tá túc một đêm nha.

Nói rồi không đợi câu trả lời của Lucy, Natsu leo tọt lên giường làm cô không kịp phản ứng.

1s 2s 3s.

Lucy: XUỐNG GIƯỜNG TỚ MAU!!!! NATSUUUU!!!!

Natsu: Bạn bè là phải biết giúp đỡ nhau lúc hoạn nạn chứ Lucy.

Lucy: Tớ cho cậu ngủ nhờ nhưng phải xuống đất nằm. Giường là của tớ.

Natsu: Không thích đâu. Đất cứng lắm!

Lucy: Nhờ vả người khác mà thế đấy hả.

Natsu: Bớt nóng đi mà Lucy. Lên đây ngủ cùng tớ nè. *vỗ bộp bộp vào khoảng trống trên giường bên cạnh cậu* - giọng hồn nhiên

Lucy: *mặt thoáng đỏ* KHÔNG! Natsu! Cậu mà cứ nhất quyết vậy là tớ quẳng ra ngoài đó.

Natsu: Thôi mà Lucy! Ý, tóc cậu còn ướt kìa để tớ lau dùm cho. (tg: chuyển chủ đề nhanh để sợ)

Lucy: Khô...

Chưa nói hết câu Lucy đã bị Natsu kéo phịch xuống giường. Cậu nhanh chóng lấy khăn lau tóc cho cô. Hành động bất ngờ này của Natsu khiến Lucy không kịp phần ứng gì cả. Lucy lúc này hoàn toàn đơ như khúc gỗ.

“Natsu đang... đang lau tóc cho mình á.” suy nghĩ của Lucy

Natsu cảm nhận từng lọn tóc vàng mượt trong tay, cậu cố gắng kìm lực tránh làm cô đau. Tay cậu nhẹ nhàng, vài giọt nước từ tóc Lucy rơi xuống vai áo làm cô hơi lạnh. Cô thoáng rùng mình. Chỉ là một cử động nhỏ của Lucy cũng không qua được đôi mắt tinh anh của rồng, Natsu lấy chiếc khăn choàng của mình quấn lên cổ cô. Một cảm giác ấm áp bao trùm khiến Lucy cảm thấy dễ chịu hơn.

Natsu: *cười nhăn răng* Lucy lạnh à? Quàng cho ấm nhá.

Lucy lúc này chả biết nói gì, toàn thân cứng đờ, não bộ cô đang chạy quá công suất. Nghe Natsu hỏi cô chỉ biết gật đầu theo bản năng.

Mùi sữa tắm của Lucy thoang thoảng trong không khí làm Natsu khựng lại. Cậu tự nhiên cảm thấy thích mùi này. Cậu là loại nghĩ gì làm đó nên... liền kề mũi mình sát lại cổ Lucy để ngửi. Hương thơm dịu nhẹ như mùi sữa khiến cậu cảm thấy không muốn rời. Lucy giật mình trước hành động đó của Natsu.

Lucy: Natsu... Cậu... cậu làm gì vậy. *mặt đỏ bừng*

Natsu: Nè Lucy. Giờ mới biết cậu thơm thật đó. *gương mặt Natsu hồn nhiên như cô tiên*

Lucy: Hả. Cậu...

Lucy chả biết nói gì. Ngửi thỏa thích rồi Natsu mới tiếp tục lau tóc cho cô. Cậu nhìn thấy vành tai Lucy đỏ lựng. Mặt cô cuối gằm.

Natsu: Nè Lucy. Tai cậu đỏ lắm đỏ.

Lucy:... *mún tìm lỗ tui xuống*

Lau tóc Lucy thêm một lát thì cũng đã khá khô.

Natsu: Được rồi đó. Ngủ thôi. ^^

Nói rồi Natsu kéo Lucy xuống giường và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Natsu đâu biết rằng trên gò má cậu đã xuất hiện một vệt hồng nho nhỏ. Lucy trằn trọc không sao ngủ được.

“Natsu đáng ghét! Sao cậu cứ xoay mặt về hướng này hả??? >.
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 2: Bắt đầu


Haina: đọc xong các bạn cho m ý kiến nhé ^^, m định cho tình cảm của Nalu tiến triển từ từ =))

--------chap 2: Bắt đầu --------

Sáng hôm sau, Lucy đến hội với đôi mắt gấu trúc còn Natsu ngược lại thì đầy sức sống, năng động hơn cả bình thường. Erza đang thưởng thức bữa sáng là chiếc bánh ngọt dâu tây thì thấy Lucy trông có vẻ mệt mỏi.

Erza: Lucy nè. Sao nhìn em có vẻ mệt mỏi?

Lucy: Không có gì đâu chị. Có lẽ em hơi thiếu ngủ.

Erza: Vậy à. Thế thì không tốt đâu. Nhớ giữ sức khỏe tốt. Lát đội chúng ta sẽ đi làm nhiệm vụ đấy.

Lucy: Dạ.

“cũng chỉ tại Natsu” Lucy thì thầm

Erza: Em vừa nói gì à?

Lucy: Dạ! Không... không có gì.*toát mồ hôi*

--------Bên phía Natsu--------

Natsu: Nè! Mọi người có thấy Happy đâu không?

Gray: Mày với Happy không phải luôn đi chung mà. Sao lại hỏi tụi tao?

Natsu: Hôm qua Happy giận tao. Làm phải qua ngủ nhờ nhà Lucy. Gray! Mày không biết thì đừng có nói. Rõ thằng ngu.

Gray: *nổi máu* MÀY NÓI AI THẰNG NGU ĐẤY.

Natsu: *sôi máu* MÀY CHỨ AI!

Thế là chuyện gì đến cũng sẽ đến. Cả 2 bay vô quýnh nhau mà không để ý đến không khí kì quoặc đang lan tỏa quanh hội sau câu nói của Natsu.

Levy: Natsu... qua ngủ với Lucy á. OAO

Wendy:... 0o0

Erza:... O^O

Mira:...🙂)

Juvia: Á!!! Juvia cũng muốn được vậy với Gray-sama *mắt trái tim*

Thế là bé Lucy nhà ta chuẩn bị “được” tra khảo. Lucy lúc này đang rồi nhâm nhi tách trà thì cảm nhận năm luồng sát khí bừng bừng chiếu vào mình. Xoay đầu lại thì...

Levy với nụ cười hết sức “ngây thơ”: Lucy, Tối qua có chuyện gì mà cậu không kể cho tớ hả?

Erza: *khụ khụ* Là đồng đội chúng ta nên chia sẽ với nhau.

Mira: Có gì cứ tâm sự với chị.

Juvia: Juvia cũng muốn nghe.- Suy nghĩ thật: “Hà hà. Lucy mà đến với Natsu thì Juvia sẽ giảm được một tình địch.”

Lucy: *mồ hôi tuông như suối* Không... không có chuyện gì đâu mà. *liếc chỗ khác*

Levy: Vậy sao trông cậu có vẻ mệt mỏi vậy. *cười giang*

Erza: Sáng nay chị cũng thấy mắt em thâm quần.

Mira: Hôm qua có chuyện gì làm em không ngủ được hả Lucy?🙂)

Juvia: Lucy mệt mỏi, hôm qua không ngủ được. Vậy là... Natsu đã.... Ôi!!! Juvia muốn thế với Gray-sama.

Lucy:......................

Thế là Lucy đáng thương đành phải khai hết tất tần tật.

Levy: Wow!

Erza: Chị mới biết Natsu cũng có lúc vậy.

Mira: Em cảm thấy thế nào Lucy?

Juvia: Lucy thích Natsu không?

Lucy: *mặt đỏ bừng* Em... em không biết. Em thích Natsu nhưng... chỉ thích theo nghĩa bạn. Còn hơn nữa thì em... em không biết. Nhưng em nghĩ Natsu cũng không để ý nhiều đâu.

Levy: Cậu không biết chứ không phải là không có.

Erza: Cảm giác sẽ từ từ rõ hơn.

Juvia: Juvia nghĩ đó là YÊU. Giống Juvia yêu Gray-sama

Mira: *suy nghĩ một chút* Mai Magnolia sẽ có lễ hội pháo hoa đấy. Em thử mời Natsu xem.

Lucy: HẢ! Nhưng mà...

Levy: Không nhưng nhị gì hết.- suy nghĩ riêng: “ Không biết tên kia có mời mình không nhỉ?”

Erza: Em cứ thử đi. Nếu thấy ngại thì cứ nghĩ là bạn bè rủ nhau đi chơi. Chuyện thường mà. - suy nghĩ riêng: “ Nếu anh ta có ở đây thì hay nhỉ. Không biết giờ anh ta đang làm gì.”

Juvia: Đúng! Đúng Juvia sẽ mời Gray-sama.

Mira:🙂) Hai đứa nhớ đi vui nhé.

Lucy:...

Thế là cuộc tra khảo kết thúc, Lucy của chúng ta vẫn đang bối rối suy nghĩ không biết có nên mời Natsu đi cùng không. “Lỡ cậu ấy đi với Happy thì sao? Ngại chết mất.” Muốn thoải mái hơn nên Lucy quyết định đi dạo. Lucy rảo bước dưới những tán cây xanh. Không khí trong lành, đôi khi có vài cơn gió thoáng thổi làm từng cành lá rung rinh, tiếng “xào xạc” đều đều vang lên. Có lẽ do hôm qua thiếu ngủ nên mi mắt Lucy giờ hơi nặng, cảm giác buồn ngủ dần dần đi đến. Tìm một bóng cây mát, Lucy ngồi xuống, tìm cho mình tư thế thoải mái rồi dần chìm vào giấc ngủ.

-------Quay lại với Natsu-------

Bước ra khỏi hội quán Fairy Tail với vài vết thương sau cuộc chiến với Gray, Natsu đi tìm Happy. “Không biết giờ Happy hết giận chưa chỉ? Cũng tại Lucy cả. Tự nhiên lấy Happy ra đỡ làm gì. Lucy ngốc. Nhưng mà... nếu lúc đó không có Happy thì sao nhỉ? Hầy!!!! Suy nghĩ nhiều làm gì. Chỉ là hôn thôi mà.” (tg: =_= chỉ là hôn thôi á)

Trong lúc vừa đi vừa suy nghĩ thì mùi hương quen thuộc thoảng qua mũi Natsu. Natsu đi về hướng đó thì thấy Lucy đang ngồi tựa đầu vào gốc cây ngủ. Trông có vẻ không thoải mái lắm. Không biết vì lý do gì mà Natsu muốn đi đến, cậu ngồi xuồng cạnh cô. Cậu để vai mình vào cho Lucy tựa, với suy nghĩ rằng ít ra vai mình cũng êm hơn cái gốc cây. Thấy có chuyển động, Lucy khẽ cựa mình, hàng mi hơi rung rung nhưng cô nhanh chóng chìm lại vào trong giấc ngủ. Có lẽ nhờ vào hơi ấm của ai đó. (tg: khà khà, nơi tình iu bắt đầu) Natsu cố gắng ngồi im, cậu sợ chuyển động sẽ làm Lucy tỉnh giấc. “Á! Mình làm gì vậy nè. Mình định đi tìm Happy mà.” - suy nghĩ của Natsu

Có vài sợi tóc vương trên gương mặt xinh xắn của Lucy. Natsu đưa tay vén qua bên tai giúp cô, tay cậu sơ ý lướt qua môi của Lucy. Natsu khựng lại, mắt nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ hồng mịn màng còn đang hơi mở ra của cô. “Chỉ hôn thôi mà nhỉ.” Nghĩa rồi cậu xoay người định hôn thì Happy chạy đến với vẻ mặt rất ư là vô tư, chuyện giận Natsu dường như đã bị đá văng đi từ hướng nào.

Happy: Natsu. Lucy. Erza gọi về làm nhiệm vụ kìa. Ớ!

Giờ con mèo xanh phá đám mới nhìn rõ tình hình liền nỡ một nụ cười hết sức “dễ thương”

Happy: Em xin lỗi đã làm phiền. Hai người xin cứ tiếp tục. - nói rồi Happy làm động tác mời.

Mặt Natsu đỏ như gấc. Với tốc độ ánh sáng ngồi lại ngay ngắn. Lucy nghe tiếng ồn liền tỉnh giấc. Thấy Natsu ngồi cạnh mình cô có chút ngượng ngùng, nhưng cô không hiểu rõ chuyện gì đã diễn ra. “Sao Natsu lại ở đây, ý còn có Happy kìa. Hai cậu ý làm lành rồi à.”

Natsu quay ngoắc mặt qua một bên làm Lucy không thấy được vẻ mặt cậu lúc này. Cậu đứng bật dậy nhanh hết sức có thể.

Natsu: Lucy... giờ mình về hội. Nhóm chúng ta có nhiệm vụ.

Nói rồi Natsu đi nhanh bỏ Lucy lại với vẻ mặt ngơ ngác. Cậu đi mà như chạy với mong muốn làm dịu lại khuôn mặt đỏ và trái tim đang đập thình thịch, đập rất nhanh. “Mình làm gì vậy trời!!!”

-------End chap 2-------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 3: Cảm giác


Haina: Mình khá khó khăn để viết đc các suy nghĩ của Natsu hay mắn bắt cảm xúc của Nat T^T. Lucy thì để hơn nhiều. =)) Mong các bạn góp ý những phần còn thiếu sót. Arigatou *cuối đầu*

-------Chap 3: Cảm giác-------

Lucy sau một lúc ngơ ngác cũng về đến hội cùng Natsu, Gray, Erza và Happy đi làm nhiệm vụ. Trên đường đi, Natsu tuyệt nhiên không lại gần Lucy hay nói nhiều như mọi ngày. Làm Lucy nhà ta thấy khó hiểu. Thấy Natsu có vẻ lạ nên Erza từ từ xích lại gần Lucy, hỏi nhỏ

Erza: Em với Natsu có gì à? Cãi nhau?

Lucy: *lắc lắc đầu* Không có gì cả. Em với Natsu vẫn bình thường mà.

Erza: Chị thấy Natsu hơi lạ. Natsu ít nói chuyện với em hơn mọi ngày. Bình thường trên đường đi cậu ta hay chí chóe với Gray hoặc nói chuyện với em mà. Hôm nay hơi im lặng.

Lucy: *liếc nhìn Natsu đang đi phía trước* Em không biết có chuyện gì xảy ra nữa. Mà thôi chắc là Natsu không có gì âu. Tụi mình để ý quá thôi.

Nói rồi Lucy cười nhẹ. Nhưng quả thật miệng nói ra thế mà trong lòng cô nghĩ rất khác: “Chẳng lẽ lúc ở góc cây đó có chuyện gì à? À mà sao Natsu lại ở cạnh khi mình thức dậy nhỉ.” Vài suy nghĩ lóe lên trong đầu Lucy, cô định hỏi Natsu nhưng thấy ngại nên lại thôi. Gray hình như cũng nhận ra điều gì đó khác thường.

Gray: *bước nhanh đến cạnh Natsu* Nè! Mày bị gì thế Natsu? Hôm nay chưa uống thuốc à?

Natsu: Thằng điên!

Natsu buông một câu đó rồi bước nhanh hơn lướt qua mặt Gray mà không cãi nhau hay quánh lộn như thường.

Gray: Hôm nay nó lạ thật. *nhìn theo Natsu*

Đâu ai biết được Natsu nhà ta đang rất khổ tâm suy nghĩ về hành động của mình khi nãy. Muốn hôn Lucy ý.

“Mình sao lại muốn hôn Lucy vậy??? Sao mình lại làm vậy??? Sao mình lại làm vậy??? Giờ nhìn Lucy hay gần cô ấy là mình thấy khó chịu, có gì đó nong nóng trong người. Chắc bệnh rồi. *gãi đầu*” Suốt đọc đường cậu cứ loanh quoanh với suy nghĩ đó.

--------Trong lúc ngồi tàu đến địa điểm làm nhiệm vụ--------

Bình thường Natsu sẽ ngồi cạnh Lucy nhưng hôm nay lạ là cậu lại ngồi kế Gray. Sắc mặt Natsu trắng bệt, cố không nôn ra ngoài.

Gray: *khăn mặt* Mày đừng có làm dơ đồ tao.

Natsu: Tao...tao...sẽ...không...bao...giờ...đi..tàu..nữa. Ứ! Uhmm. *Natsu lấy tay bụm miệng*

Gray: Mày nói câu này không biết bao nhiêu lần.

Happy: Aye!!!

À. Ta nói một chút về nhiệm vụ mà cả đám đang làm. Bắt băng cướp ở khu rừng phía đông Magnolia. Là nhiệm vụ cấp S đấy. Nhưng nhờ có Erza mà cả nhóm đã đang trên đường đi bắt cướp. Đó là 1 băng cướp khá lớn chuyên cướp của người đi đường. Ai bị chúng cướp sau đó đều trong trạng thái mơ hồ, chìm trong ảo ảnh. Nhiều nhóm pháp sư đã lên đường đi tiêu diệt nhưng đa số đều thất bại. Nghe nói là chúng có 3 thành viên rất mạnh. Nhưng thông tin chi tiết không ao có thể nhớ được.

-------Quay lại với Lucy--------

Suy nghĩ của Lucy: “Natsu tránh mặt mình ư???” Giờ Lucy mới nhận ra sự thật phũ phàng này. “Tại sao chứ??? Cứ như vậy thì chuyện rủ Natsu đi lễ hội chung là không thể rồi. Mà sao Natsu lại tránh né mình??? Chuyện gì xảy ra vậy chứ??? Sau nhiệm vụ mình nhất định phải hỏi cho rõ. Đồ ngốc Natsu. Có gì không đúng thì phải nói chứ. >..
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 4: Nguy hiểm


Haina: chap này ta sẽ buff cho lolu một chút, fan nalu bình tĩnh nhé =)) nội dung chính sẻ vẫn là nalu, loki chỉ là chất xúc tác thôi =)) có chút cảm giác tội lỗi *chẹp chẹp*

--------Chap 4: Nguy hiểm--------

Natsu nheo mắt, khói vẫn còn dày đặc khiến cậu khó có thể nhìn thấy. Natsu đang rất lo cho Lucy. Cậu cố gắng đi về phía có tiếng nói và mùi hương quen thuộc của Lucy.

Natsu nói như hét lên: LUCY! CẬU KHÔNG SAO CHỨ?

Giọng nói quen thuộc vang lên gần đó “Natsu.”

Natsu như yên tâm được một chút khi nghe giọng của Lucy.

Vẫn cái giọng lạ kia: Chà! Tình cảm nhỉ. Vừa dứt lời thì khói tan hết. Natsu có thể nhìn thấy Lucy. Cô đang bị dây leo trói lại và lơ lửng trên không. Natsu tức điên lên. Bên cạnh là một tên đang đứng trên 1 khối được kết bởi dây leo.

Natsu gằn từng chữ: T-ụ-i b-â-y m-a-u t-h-ả L-u-c-y r-a.

Tên đó: Tụi tao có tên nhá. Ta tên là…

Natsu: Tao éo quan tâm! Trả Lucy đây!!! - nói rồi Natsu định lao đến nhưng có một tên khác không biết từ đâu bay đến tấn công cậu. Natsu nhanh chóng né ra một bên.

Lucy lúc đó đang cố gắng thoát ra. Thay vì ngồi đó đợi người khác đến giúp thì ta nên tự thân vận động. Phải tự cứu mình. Cô mò mẫm và đã đụng vào được chìa khóa tinh linh của mình.

Lucy: Cự Giải Môn Khai Mở! CANCER!

Cancer: Ebi! Ebi! Ta cắt ta cắt.

Những dây leo nhanh chóng dứt lìa. Lucy rơi từ trên cao xuống nhưng may mắn là Natsu đã chạy ra đỡ. Có 3 tên lạ mặt xuất hiện trước họ. Mấy tên cướp trước đó đã bị đánh bất tỉnh nằm dài trên đất. Erza cảnh giác trước sự xuất hiện của 3 tên lạ mặt, cô có thể cảm nhận sức mạnh khá lớn từ nhưng người đó.

Erza: Mọi người cẩn thận. Chúng khá mạnh đấy!

Thế là Erza, Natsu, Gray đấu 1 chọi 1 với 3 tên đó. Trong lúc đó, vài tên cướp mà họ đã đánh lúc trước tỉnh dậy và định bỏ chạy.

Erza: Lucy! Đuổi theo mấy tên đó. Đừng để chúng gọi thêm đồng bọn.

Lucy vừa chạy vừa nói vọng lại: Ok! Cứ để đó cho mình.

Lúc ngã từ trên cao xuống thật ra Lucy đã bị trật chân nhưng cô nén đau đuổi theo. Lucy không muốn mình trở thành gánh nặng cho mọi người. Nhưng tốc độ của một người bị thương làm sao đuổi kịp. Lucy theo được một đoạn thì bị mất đấu mấy tên cướp. Cô đành bước chạm lại, mắt cá chân cô sưng tấy lên vì chạy nhanh. Đi thêm một đoạn thì cô phát hiện phía trước đã là đường cụt. Thế thì bọn cướp vẫn còn quoanh đây. Vừa nghĩ thì có 1 tên bặm trơn vồ tới xô Lucy. Cô không ngờ cạnh đó là 1 vực thẩm sâu hun hút. Lucy định cố đứng vững thì… *nhói đau* vết thương ở chân làm Lucy mất thăng bằng. Tên cướp thấy thế liền xô mạnh Lucy thêm lần nữa, hướng về phía vực thẳm. Cả người Lucy rơi xuống cái vực sâu không thấy dáy ấy.

Lucy: “Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

Lucy thật sự rất sợ. “Mình sẽ chết ở đây sao!!! Không!!!!!”

Một bóng đen lao về phía Lucy, ôm trọn cô vào lòng để bảo vệ. Lucy có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ người đó. Người đó cố với tay nắm lấy vật gì đó nhưng với sức nặng của cả 2 người thì điều đó là không thể. Nên đành dùng thân mình ma sát vào thành vực hòng giảm tốc độ rơi.

“RẦM!” Cả 2 người cùng rơi xuống. Toàn thân Lucy ê ẩm, đau nhức. Nhưng nhờ có giảm giác đau mà Lucy biết rằng mình chưa chết. Cô hé đôi mắt đang nhắm chặt lại nhìn người đã cứu mình. Lucy hoàn toàn kinh ngạc.

Lucy: LOKI! Anh đã tự mở cổng của mình đến đây sao? 0o0

Loki: Uhm. Thế nên mới cứu được em. *vẫn là nụ cười sát gái mọi ngày*

Lucy chống tay định ngồi dậy thì nghe tiếng “Ư…” từ Loki. Rất nhỏ nhưng vẫn đủ để Lucy nghe được.

Lucy: Anh bị thương ở đâu à Loki? *gương mặt Lucy đầy lo lắng*

Loki: Anh không sao. Giờ chúng ta phải tìm cách leo lên.

--------Phía Natsu--------

Với thính giác cực nhạy của loài rồng. Cách rất xa nhưng Natsu vẫn nghe rõ tiếng hét của Lucy. Cậu rất lo cho Lucy. Cảm giác như có dàn kiến bò trong người vậy. Khó chịu lắm!

Natsu: Gray! Erza! Lucy có chuyện rồi.

Erza: Mau giải quyết mấy tên này nhanh đi.

Đối thủ của họ cũng không phải là yếu nên phải mất một lúc cả bọn mới hạ được. Natsu sau khi biết Lucy có chuyện thì mạnh lên hẳn. Cậu là người đánh bại đối thủ nhanh nhất. Không chờ đợi phút giây nào, Natsu nhanh chóng đánh hơi mùi Lucy và chạy thật nhanh đến đó. Trong đầu Natsu giờ chỉ có một suy nghĩ duy nhất “LUCY! CẬU NHẤT ĐỊNH KHÔNG BỊ CHUYỆN GÌ! CHỜ TỚ!” Nghĩ đến việc thằng nào làm hại đến Lucy là Natsu muốn băm vằn nó ra.

-------Phía Lucy và Loki-------

Loki: Khó có cách nào để cả 2 ta đều lên được. Anh sẽ đẩy e lên đó trước. Anh vẫn còn đủ sức mạnh để làm việc này. Kêu người đến giúp nhé.

Lucy: uhm *lucy lúc này vẫn trong trạng thái sợ hãi nên không để ý đến có điều bất thường trong câu nói của Loki*

Thế là nhờ Loki, Lucy cuối cùng cũng trèo lên được khỏi cái vực đó. Vừa lên đến nơi cũng là lúc Natsu vừa chạy đến. Natsu ngay lập tức chạy đến ôm chặt Lucy như cứ sợ Lucy sẽ chạy đâu mất. Cái ôm hơi chặt làm dụng các vết thương trên người. Lucy khẽ đau.

Lucy: Ui! Cậu làm tớ đau đấy Natsu. Buông ra nào.

Natsu lúc này mới lấy lại bình tĩnh. Cậu đỏ mặt buông Lucy ra. Lúc này Gray và Erza cũng vừa chạy đến.

Erza: Lucy! Em không sao chứ.

Lucy: Dạ. Em ổn. Mọi người mau giúp Loki đi. Cậu ấy vẫn bị kẹt ở dưới vực.

Gray: Hả! Loki?

Lucy: Uk. Cậu ấy đã cứu tớ.

Gray dùng Ice marker tạo ra cầu thang bằng băng dài đến dáy vực.

Gray *hô to*: LOKI! Leo lên đi!

Một lát sau cả bọn đã nhìn thấy Loki bước lên.

Gray: *bất ngờ* Cậu bị thương nặng thế!!!

Lúc này Lucy mới để ý kĩ đến Loki. Ánh sáng yếu ớt phát ra từ mặt trăng. Toàn thân Loki bê bết máu, các vết thương chi chít khắp người. Lúc ở dưới vực Lucy không thể nhìn thấy rõ vì bộ vest của Loki màu đen lại thêm dưới đó rất tối. (tg: lúc Loki lấy thân mình ma sát để giảm tốc độ rơi đã gây ra các vết thương này)

Loki: *cười cười* Làm anh hùng nó thế ấu

Vừa dứt câu Loki đã ngã xuống. May là Lucy đã chạy lại đỡ kịp. Nhưng chuyện gì đang xảy ra thế??? Loki bị thương nặng nghe vậy đáng lẽ phải được gửi về tinh linh giới rồi chứ. Sao cậu ấy vẫn còn ở đây????

--------End chap 4--------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 5: Bị thương


Haina: cảm xúc ta đang tuông trào, ý tưởng ta đang tuông trào, muahahaha

--------Chap 5:Bị thương --------

Cả bọn đưa Loki đầy thương tích về hội. Mọi người ai cũng bất ngờ khi thấy anh. Lucy hiện giờ đang có rất nhiều thắc mắt muốn hỏi Loki nhưng sức khỏe của anh bây giờ là quan trọng nhất. Vừa về là Lucy đã chạy đi tìm Wendy giúp ngay.

Lucy: Wendy! Dùng pháp thuật của em giúp Loki với!

Wendy: Em sẽ cố hết sức.

Không hổ danh là chòm sao mạnh nhất trong mười hai cung hoàng đạo. Loki hồi phục rất nhanh, nhờ có thêm Wendy mà chỉ mất gần 1 tiếng là anh đã hồi phục hoàn toàn. Lucy ngồi cạnh anh thở phào, cô rất mừng khi thấy Loki khỏe lại. Lucy đã quên mất rằng chân mình đang pị thương. Lucy chuẩn bị đứng dậy nhưng động đến vết thương ở chân nên cô loạn choạng mém ngã. Natsu gần đó đã nhanh tay phản ứng kịp chạy lại đỡ Lucy. Cậu thấy không vui khi Lucy quá lo lắng cho người khác mà không chú ý đến bản thân.

Natsu: *khẽ câu mày* Lucy, đừng quên cậu cũng đang bị thương đó. *nhìn qua Wendy vừa chữa xong cho Loki* Wendy, em còn đủ sức chữa cho Lucy không?

Carla: *đi tới* Này! Cô ấy mệt rồi.

Wendy: *cười* Không sao! Em vẫn khỏe.

Lucy: Uhm. Tớ không sao. Để vài ngày là khỏi. *Lucy lúng túng trước sự quan tâm của Natsu*

Wendy: Chị Lucy đừng lo. Em làm được mà.

Nghe Wendy nói thế, Natsu bồng Lucy lên mà chả nói tiếng nào làm Lucy nhà ta mặt đỏ bừng, lúng ta lúng túng.

Lucy: Natsu! Cậu… cậu làm gì vậy?

Natsu: *vẻ mặt hiển nhiên* Thì bồng cậu lên ghế. Không phải chân cậu đang bị thương à.

Lucy: >/////////// Uhm… chỉ 2 tụi mình.

Natsu: uhm vậy hẹn cậu lúc 6h ở cổng chính.

Lucy: uhm.

Đi thêm một đoạn nữa đã đến nhà Lucy.

Lucy: Cảm ơn cậu đã đưa tớ về Natsu.

Natsu: *vẫn nụ cười ngăn răng mọi ngày* Không có gì. Ngủ ngon nhé.

Lucy: Uk. Cậu cũng vậy.

Lucy nói rồi đi vào nhà. Chạy ngay đi tắm. Tâm trạng của Lucy lúc này đang rất vui, rất rất vui. ^^ Ai đó cũng vậy. Cả 2 người đều mong chờ ngày mai. Nhưng… 2 người vui ở đây thì có 2 người đang mang tâm trạng ngược lại. Ngày mai liệu mọi chuyện có ổn không?

--------End chap 5--------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 6: Yêu-thích


--------Chap 6:Yêu-Thích--------

Ngày tổ chức lỗ hội pháo hoa Magnolia đã đến. Những tia nắng đầu ngày xuyên qua khe cửa đánh thức Lucy dậy khỏi giấc ngủ say. Lồm cồm bò dậy, dụi dụi mắt, nhìn vòng tròn nhỏ đánh dấu trên lịch rằng ngày hôn nay sẽ có hẹn với Natsu khiến Lucy chợt nhớ lại những gì tối qua, cô nở một nụ cười thật ngọt ngào. “Ớ! Khoan đã. Mình phải đi mua đồ cho tối nay. Natsu có thấy sao khi mình mặc Yukata nhỉ?”

Suy nghĩ một lúc, Lucy nhanh chóng sửa soạn rồi đi đến hội.

--------Hội quán Fairy Tail--------

Vừa đến, Lucy đã thấy Juvia đang nói gì đấy với Gray, nhìn mặt hớn hở lắm. Chắc là mời đi lễ hội tối nay rồi.

Juvia: Gray-sama. Tối nay Gray-sama sẽ đi lễ hội với Juvia chứ. Chỉ… chỉ hai chúng ta thôi. *đỏ mặt*

Gray: Không thích.

Juvia: *rơm rớm nước mắt* Gray-sama. Gray-sama ghét Juvia à? *híc*

Gray: *khó xử* Không. Không phải là tôi ghét cô.

Juvia: *cười rạng rỡ* Vậy đồng ý đi Gray-sama. Đồng ý nha nha. *ôm chầm lấy Gray*

Gray: Bó tay với vô rồi. Ừ. Thì đi.

Juvia: *đang tan chảy thành nước*

Gray: Này! Bị gì thế.

Juvia: *hồi phục* Juvia đang rất hạnh phúc. Juvia phải về chuẩn bị đây. Hẹn Gray-sama tối nay nhé. - suy nghĩ thật: “YEAH!!! Chiến thuật yếu đuối nắm bắt trái tim người bạn thích trên tạp chí quả là hiệu quả. Juvia phải đón đọc số tháng sau mới được.”

Juvia vừa đi ra cửa đã bị Lucy kéo vào trong góc.

Lucy: *ngại* Nè Juvia. Tối nay tớ cũng có hẹn với Natsu. Tụi mình cùng đi mua sắm được không?

Juvia: *vui vẻ* Juvia đồng ý. Giờ mình đi lun đi. Juvia muốn tối nay thật đẹp trong mắt Gray-sama. - suy nghĩ thật: “Đã loại bỏ được một tình địch! Hà hà.”

“NÀY!” có tiếng từ sau lưng 2 người. Cả 2 giật mình quay đầu lại thì phát hiện ra đó là Erza. Hôm nay Erza trông có vẻ hơi ngại ngùng.

Erza: *đỏ mặt* Cho chị đi cùng với.

Lucy và Juvia: *cười gian* Erza! Có hẹn với ai à???

Erza: *lúng túng* Uhm. ừ thì tối qua... Jella có đến hẹn chị tối nay. >///// Tối nay tớ có hẹn rồi.

Lisanna: *vẻ mặt trầm tư* Với Lucy à?

Natsu: *cười xấu hổ* Ừ!

Lisanna: Cậu thích Lucy?

Natsu suy nghĩ: “ Sao câu này quen quen?”

Natsu: Ừ. Tớ thích Lucy, thích Happy và mọi người trong Fairy Tail

Lisanna: Thích tớ hỏi không có ý vậy.

Natsu: hả?

Lisanna: Natsu! Tớ thích cậu.

--------End chap 6--------

p/s: Giờ mọi ng biết 2 ng bùn kia là ai rồi, Mấy câu thoại của Loki khó quá >” Không biết hình ảnh các nhân vật mình xây dựng có hợp không. >” Mọi người đọc fic xong nhớ cho mình ý kiến nha. Gạch đá ta nhận hết.
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 7: Trễ hẹn


--------Chap 7: Trễ hẹn--------

Lisanna: Natsu! Tớ thích cậu.

Natsu: *cười tươi* Tớ cũng thích mà cậu Lisanna. Cậu là người bạn quan trọng của tớ.

Lisanna: *im lặng cuối gằm mặt*

Natsu: Cậu sao thế?

Lisanna: *ngước lên, mắt rơm rớm nước* Không phải theo nghĩa tình cảm bạn bè Natsu à.

Natsu: *giật mình* Sao cậu lại khóc?

Lisanna: Tớ yêu cậu. Từ lúc chúng ta còn nhỏ kìa.

Nói rồi Lisanna quay đều chạy đi. Natsu đứng chực ra, cậu không thể tiêu hóa hết được những gì Lisanna vừa nói. “Yêu… khác gì với thích nhỉ? Lisanna sao lại khóc?” Happy đứng cạnh nhìn Natsu lo lắng.

Happy: Natsu…

Natsu: Ý Lisanna là gì cậu biết không?

Happy: Aye! Cô ấy yêu cậu. Yêu ai đó là chúng là mình sẽ luôn muốn bên cạnh người đó, nhớ khi xa nhau và hạnh phúc khi cạnh nhau.

Natsu: *đực mặt ra* Không ngờ có ngày tớ được một con mèo dạy đời.

Happy: =-=. Cậu cứ ngồi đó từ từ cho thông suốt nhá. Tớ đi gặp Carla đây.

Natsu: Ừm….

Thế là cả ngày hôm nay, người suy nghĩ đơn giản-Natsu của chúng ta đã vận hành hết công xuất não bộ để suy nghĩ về những lời của Lisanna và Happy. Cậu lờ mờ nhận ra tình cảm của Lisanna dành cho mình. Nhưng đối với Natsu, Lisanna là một người bạn từ nhỏ quan trọng nhưng… cậu không có cảm giác gì khác với Lisanna. Lisanna thấy buồn vì thế ư? Natsu thật sự thấy bối rối khi chính mình làm Lisanna khóc. >” Vậy… còn Lucy? Các cảm giác rối bời đan xen nhanh chóng kéo Natsu vào giấc ngủ.

--------7h30 tại hội quán Fairy Tail--------

Loki cuối đầu nhìn đồng hồ đeo tay. Suy nghĩ của Loki: “Lễ hội bắt đầu rồi nhỉ. Chắc Lucy đang ở cạnh Natsu. Không biết cô ấy có vui không?” Loki nhìn thấy Happy đang nói chuyện gì đó với Carla, cậu đã biết nhưng vẫn vờ hỏi.

Loki: Nè Happy, cậu không đi lễ hội với Natsu à?

Happy: Không. Cậu ấy có hẹn với Lucy nhưng…

Loki: *có dự cảm không lành* Nhưng?

Happy: Trước lúc đó Lisanna có tỏ tình với Natsu nên tớ cũng không biết bây giờ thế nào.

Loki: *ngạc nhiên* Hả? Vậy lúc đỏ Natsu đang ở đâu?

Happy: Hả? Cậu hỏi chi vậy?

Loki: Natsu đang ở đâu? *giọng Loki khá gắt gỏng*

Happy: Giờ tớ không chắc. Còn lúc trưa nay thì ở con sông gần bìa rừng sau hội.

Loki vừa nghe đến đó là cậu ta chạy một mạch ra khỏi hội khiến Happy chả hiểu mô tê gì hết.

--------7h50 tại bờ sông--------

Loki chạy đến nơi thì thấy Natsu đang nằm ngủ ngon lành. Loki tức sôi máu, dơ chân đá Natsu một phát cho tỉnh ngủ.

Loki: *la to* NATSU! Giờ cậu làm gì ở đây hả?

Natsu: *chưa nhận định được vấn đề* Hả? Loki! Sao cậu ở đây?

Loki: *kìm chế cơn giận* Biết giờ là mấy giờ không? Hôm nay không phải cậu có hẹn v-ớ-i L-u-cy. à?

Natsu: *giật mình* Hả? Mấy giờ rồi?

Loki: Gần 8h.

Natsu: Cái gì??? Tớ có hẹn với Lucy lúc 6. Đã trễ vậy à?

Vừa nói Natsu đang định chạy ngay đến chỗ hẹn thì nghe Loki nói.

Loki: Natsu! Cảm giác cậu dành cho Lucy là gì?

Natsu: Hả? Giờ cậu còn nói nhảm gì nữa vậy? =”=

Loki: Tớ thích Lucy. Nếu cậu không nhận ra tình cảm của bản thân thì tớ sẽ giành cô ấy lại.

Natsu: *im lặng* Tớ không rõ cảm giác của tớ dành cho Lucy hiện giờ là gì nhưng… tớ cảm thấy vui khi ở cạnh Lucy.

Natsu chạy thật nhanh đến chỗ Lucy mà không quan tâm đến Loki nữa.

Loki: *cười chế ngạo* Đồ ngốc! Đó là thích đấy. A… mình cũng có hơn Natsu cái gì đâu mà có tư cách mắng cậu ấy. Không đám nói ra tỉnh cảm của bản thân nữa là. *cười chua chát*

Natsu đang dốc hết sức chạy. Cậu không muốn lỡ hẹn với Lucy, cậu muốn gặp cô ấy. Muốn nhìn thấy nụ cười tươi trên đôi môi của cô, cả cái nháy mắt tinh nghịch. Không biết sao giờ đây từng hành động nhỏ của Lucy hiện rõ trong tâm trí cậu.

Natsu: LUCY! ĐỢI TỚ!

--------Bên phía Lucy---------

Vẫn đứng trước cổng đợi Natsu. Chân Lucy bắt đầu tê, không, phải nói là đã tê cứng. Vết sưng hôm qua vẫn chưa khỏi hẳn, nó cứ nhức nhối từng giây. Lucy hôm nay đã diện bộ yukata màu hồng nhạt có họa tiết hoa anh đào, còn nhờ Cancer làm tóc nữa chứ. Trước khi đi mọi người ai cũng nói cô rất xinh. Cô muốn cho Natsu thấy nhưng… sao cậu vẫn chưa đến? Đã quá giờ hẹn 2 tiếng rồi. Lucy cảm thấy hơi nhức đầu nhưng cô vẫn cố chấp đợi. Lucy tin Natsu sẽ đến. Cậu ấy không phải là người thất hứa. Chắc là… có lí do gì khiến cậu ấy đến trễ thôi. Lucy có thể đi dạo trong lễ hội nhưng cô sợ mọi người sẽ lo lắng khi thấy cô đi một mình. Mọi người rất tốt. Họ chắn chắn sẽ đi cùng Lucy nhưng cô không muốn. Juvia rất thích Gray, Levy và Gajeel đang vui vẻ, Erza thì lâu rồi cậu ấy mới được gặp lại Jella. Lucy không muốn quấy rầy mọi người. Nhưng… chờ đợi cô đơn thật. Natsu… cậu mau đến đi.

Xa xa đã xuất hiện cái đầu màu hồng quen thuộc và chẳng mấy chốc đã đứng cạnh Lucy. Natsu thở hổn hển, cậu đã dốc hết sức chạy đến đây. Cậu rất mừng khi thấy Lucy vẫn đợi mình nhưng cậu không biết phải giải thích thế nào việc mình đến trễ. Nếu nói ngủ quên chắc chắn Lucy sẽ nổi giận còn… Natsu đang chuẩn bị tinh thần cho cơn thịnh nộ của Lucy thì… Chỉ thấy Lucy cười tươi. Nụ cười đó khiến tim cậu lệch nhịp nhưng cũng khẽ đau. Sao cô lại không trách cậu? Không mắng cậu? Không giận dỗi như mọi ngày? “Lucy, sao cậu lại cố gắng gượng cười như thế?”

Lucy: *cười* Natsu. Cậu đến rồi.

--------End chap 7--------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 8: Sốt cao


--------Chap 8: Sốt cao--------

Lucy: *cười* Natsu! Cậu đến rồi.

Nụ cười tươi đó khiến trong lòng Natsu dâng nên mỗi đau thương. Cậu tự trách bản thân mình vạn lần. Tự nhiên lúc này Natsu muốn ôm Lucy, ôm lấy cơ thể đang run lên vì lạnh kia.

Natsu: Tớ ôm cậu được không Lucy?

Lucy: *giật mình* Hả?

Natsu không đợi Lucy trả lời mà dang tay ôm chầm lấy Lucy. Đôi chân tê cứng vì đợi suốt 2 tiếng đồng hồ của Lucy không giữ được thăng bằng, tựa hẳn vào người Natsu. (Haina: ức chế hết chịu nủi. mi để Lucy nhà ta đợi 2 tiếng đồng hồ, vừa đến lại giở trò dồi bại *đập bàn*) Cả người Lucy nằm gọn trong vòng tay của Natsu. Những lời chất vấn Natsu vì tội đi trễ bay đi đâu hết. Hơi ấm của cậu dần dần truyền sang cô.

Lucy: *giọng yếu ớt* Natsu… chân tớ… đau.

Natsu: *từ từ buông ra* Vết thương hôn qua của cậu còn chưa khỏi hẳn à? *nhíu mày*

Lucy: *làm mặt giận* Đồ ngốc Natsu. Cậu để tớ đợi 2 tiếng đó. Chân tớ giờ tê hết cả rồi.

Natsu: Xin lỗi vì đã bắt cậu đợi. Có vài chuyện làm tớ suy nghĩ nên ngủ quên. Đừng giận tớ nha Lucy.

Natsu cuối gằm mặt, không dám nhìn Lucy. Vì do của cậu thật kì cục. Không hợp lí chút nào.

Lucy: Uhm. Nhưng giờ làm sao đây? Chân tớ không đi nổi nữa.

Natsu: Mình tìm chỗ nào ngồi nhé. Pháo hoa cũng sắp bắn rồi. ^^

Lucy: Uhm.

Thế rồi Natsu bế Lucy đến bãi cỏ cạnh dòng sông. Ánh trăng và bầu trời đầy sao của Magnolia phản chiều xuống mặt nước lấp lánh những gợn sóng nhỏ. Không khí có chút se lạnh. Nơi đây rất thích hợp để ngắm pháo hoa. Natsu nhẹ nhàng đặt Lucy xuống rồi ngồi bên cạnh. Lúc này cậu mới để ý kĩ Lucy. Bộ yukata làm tôn làn da mịn màng và hồng hào của cô. Mái tóc dài qua vai được búi cao bằng chiếc kẹp hình con bướm nhỏ xinh. Vài sợi tóc con vương xuống cổ làm gia tăng vẻ quyến rũ của Lucy. Cảm giác như có ai đang nhìn chằm chằm mình, Lucy quay lại nhìn Natsu. Bốn mắt giao nhau.

Natsu: *cười* Hôm nay cậu rất xinh đó Lucy.

Lucy: *thấy rất vui nhưng vẫn còn giận* Vậy mà ai đó bắt mình đợi cả tiếng.

Natsu: *trúng điểm yếu* Cho tớ xin lỗi mà. Rất rất xin lỗi Lucy.

Lucy: Bỏ qua cho lần này đó. *nở nụ người tinh nghịch*

Natsu ngây người trước nụ cười của Lucy. *chíu. bụp* Cả bầu trời đêm bừng sáng. Từng pháo hoa lóe sáng trên nền trời đen rồi lại vụt tắt để lại làn khói trắng. *bụp. bụp bụp* Ngày càng nhiều đốm sáng rực rõ được bắn lên nhưng lại mau chóng lụi tàn. Được một lúc thì hết.

Natsu: *hớn hở quay qua Lucy* Pháo hoa đẹp quá nhỉ Lucy.

Natsu phát hiện Lucy đang tựa hẳn vào người cậu. Hơi thở hơi nhanh và khá nóng. Natsu hoảng hốt.

Natsu: Nè Lucy! Lucy! Cậu bị gì thế? *lay lay người Lucy*

Chạm này tay mới thấy người Lucy lúc này khá nóng. Lúc nay do chạy nhanh nên Natsu không cảm nhận được. Nhanh chóng lấyy tay để vào trán Lucy. Nóng quá! Lucy bị sốt rồi. Natsu lập tức bế Lucy chạy ngay về hội. Nhưng không thấy mọi người đâu cả.

Natsu: KHỐN KHIẾP THẬT!!!

Cậu định chạy đi tìm tiếp nhưng không khí bên ngoài khá lạnh. Lúc chạy gió tạt khiến Lucy nép mình trong lòng cậu. Thế nên Natsu quyết định bế Lucy về nhà. Đặt Lucy trên giường. Bộ yukata kín làm Lucy cử động khá khó chịu. Thấy thế Natsu định giúp Lucy cởi ra nhưng… cậu chợt khựng lại. Suy nghĩ của Natsu: “Thế này có chút không ổn! *toát mồ hôi*” Chỉnh tư thế nằm của Lucy cho thoải mái, lấy khăn lau những giọt mồ hôi trên trán. Natsu chạy ngay ra cửa, cậu cần tìm Wendy ngay. Chạy một mạch đến lễ hội, Natsu thấy 2 con mèo 1 trắng 1 xanh đi với nhau.

Natsu: *gọi có vẻ gấp* Carla! Cậu biết Wendy đang ở đâu không?

Carla: *khó hiểu* Cô ấy hình như còn trong lễ hội với Mira thì phải.

Natsu lại tiếp tục chạy đi tìm Wendy trong cái lễ hội đông nghẹt người. Mồ hôi đã làm ướt đẫm áo cậu. Ở đây có nhiều mùi lạ quá làm cậu không thể đánh hơi ra Wendy đang ở đâu được. Chỉ còn một cách. Natsu hít thật sâu.

Natsu: *hét thật to* Wendy! Em đang ở đâu vậy????

Nhiều cặp mắt đổ dồn vào Natsu nhưng cậu mặc kệ. Điều cậu quan tâm nhất bây giờ là Lucy. Cậu thấy Wendy đang len lỏi qua đám đông đi về phía cậu.

Wendy: Tìm em có chuyện gì vậy anh Natsu?

Natsu: Lucy bị bệnh rồi!!!

Nói rồi Natsu chẳng đợi thêm giây phút nào, kéo tay Wendy chạy thật nhanh về nhà Lucy. Tội nghiệp bé Wendy nhà ta mấy lần chạy theo không kịp khiến bé suýt té. Vừa về đến nhà.

Natsu: *hối hả* Cố gắng chữa cho Lucy nha Wendy.

Wendy: Em sẽ cố gắng. *liếc nhiên Lucy rồi nhìn Natsu, ngại ngùng nói* Anh Natsu ra ngoài tí được không? Em cần phải thay đồ cho chị Lucy.

Natsu: *đỏ mặt* À! Ừ nhỉ. Xong nói anh liền nha. *mở cửa đi ra ngoài*

Wendy bắt đầu thay đồ cho Lucy. Suy nghĩ của Wendy: “May quá! Chị Lucy chỉ sốt nhẹ. Anh Natsu làm mình cứ tưởng chị ấy bị nặng lắm chứ.” Sau khi chữa xong.

Wendy: Anh Natsu vào được rồi đó.

Natsu: Lucy không sao rồi chứ. *mặt lo lắng*

Wendy: *cười cười* Không sao. Chị Lucy chỉ bị cảm nhẹ thôi. Ngủ đến mai là khỏi. Anh dừng lo quá.

Natsu: *ngại ngùng* À! Vậy à.

Wendy: Anh ở lại chăm sóc chị Lucy nhé. Em về đây.

Natsu: Uk. Cảm ơn em nhiều Wendy.

Wendy ra về. Trong phòng chỉ còn lại Natsu và Lucy. Natsu cảm thấy có lỗi. Cậu nghĩ vì đợi cậu nên Lucy mới bị cảm. Bước tới gần giường Lucy thì Natsu thấy Lucy đã khẽ mở mắt, nhìn cậu chắm chăm. Đột nhiên Lucy nắm lấy tay áo cậu.

Lucy: *thỏ thẻ* Natsu! Tớ khát nước.

Natsu: Đợi tớ một chút để tớ đi lấy.

Natsu định đi lấy nhưng bị kéo lại, bàn tay nhỏ ngắn của Lucy vẫn lì lợm không buôn tay áo cậu ra.

Natsu: Buông ra chút nha Lucy. Để tớ còn đi lấy nước cho cậu.

Lucy: *phụng phịu* Không uống nữa. Lỡ Natsu đi mất rồi sao. Khó lắm mới đợi cậu được.

Natsu: *khó hiểu* Hả.

Lucy: *nắm tay Natsu kéo về phía cô* Hôm nay cậu phải ở cạnh tớ. Cấm rời đó! Natsu!

Giọng Lucy ngày càng nhỏ gần rồi chìm vào giấc ngủ. Nhưng tay vẫn nắm tay Natsu thật chặt. Natsu suy nghĩ: “Sao giống lúc Lucy say rượu ở suối nước nóng vậy?! Nhưng… vậy cũng dễ thương nhỉ. *cười* Lucy muốn mình ở cạnh, tức ngủ cạnh á. Ra vậy.” Nghĩ rồi Natsu leo tọt lên giường Lucy. Nhìn Lucy ở gần mình như vậy Natsu liền nhớ tới ý định lúc ở góc cây chưa làm được thì bị con mèo xanh phá đám. “Giờ… hôn Lucy được không nhỉ?”

--------End chap 8--------

p/s: ớ! Natsu nhà ta ghê gớm vậy.
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 9: Bạn bè


--------Chap 9:Bạn bè---------

Natsu nghĩ: “Giờ… hôn Lucy được không nhỉ?” Natsu nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ hồng của ai kia. “KHÔNG ĐƯỢC! Lucy lại giận mất! Ngủ thôi.” Cố xua đi những suy nghĩ “trong sáng” trong đầu. Natsu nhắm mắt lại cố chìm vào giấc ngủ nhưng mùi hương của ai kia cứ loan tỏa làm cậu cứ trằn trọc không ngủ được. “Khốn khiếp thật!” Lại mở mắt. Nhìn Lucy đang ngủ ngon lành, đôi khi lại nép vào người cậu. Natsu không hiểu sao lúc này cậu lại thấy vui, nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên trán Lucy. Natsu vòng tay qua ôm trọn Lucy vào lòng. Cậu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

--------Sáng hôm sau--------

Lucy cảm giác có hơi thở âm ấm của ai đang phả nhè nhẹ vào mặt. Lucy khẽ xoay mình. “Ơ. Sao giường hôm nay hơi chật nhỉ?”. Mở mắt ra, chớp chớp. Lucy thấy nguyên gương mặt của Natsu đang sát mặt mình, cả người mình thì bị cậu ôm chặt. Mặt Lucy đỏ bừng, chưa nhận định rõ vấn đề đã hét toán lên.

Lucy: *la lớn* Natsu! Sao cậu lại ở đây???

Natsu: *chưa tỉnh hẳn* Ủm? Chào buổi sáng Lucy. *cười*

Lucy: *thẹn quá hóa giận* Cậu mau dậy đi Natsu. Còn nữa, bỏ tớ ra. Cậu ôm chặt quá.

Natsu: *từ từ buông ra* Uhm. Hôm qua cậu là người muốn tớ ngủ cạnh mà Lucy?

Lucy: *đỏ mặt, ngạc nhiên* Hả? Sao tớ không nhớ.

Natsu: Cậu không nhớ gì hết sao???

Lucy: *ngơ ngác* Uhm… thì… *cố nhớ lại* tớ đang ngắm pháo hoa với cậu, sau đó thì… không nhớ gì hết.

Natsu: Cậu đã bị cảm… cho tớ xin lỗi.

Lucy: Tớ bị cảm? Nhưng sao cậu lại xin lỗi?

Natsu: Vì… cậu đứng đợi tớ lâu nên mới bị thế.

Lucy:... À! Không sao. Cảm ơn cậu đã đưa tớ về. - suy nghĩ thật: “Sao mình dám nói là do ngâm mình quá lâu trong phòng tắm chứ!!! Xấu hổ chết mất *khóc thầm*”

Natsu: Cậu thấy sao rồi?

Lucy: *cười* Không sao nữa. Tớ rất khỏe.

Natsu: Vậy thì tốt. Tớ đến hội trước đây.

Nói rồi Natsu nhà ta leo cửa sổ ra ngoài.

Lucy: =-= Này! Đi cửa chính đi chứ!

--------Đến hội Fairy Tail--------

Hội quán Fairy Tail vẫn nhộn nhịp như mọi ngày nhưng khi Natsu vừa bước vào thì đột nhiên im bặt. Natsu cảm thấy rất nhiều ánh mắt đang chiếu thẳng vào mình, sau đó là nụ cười gian tà.

Natsu: *linh cảm chẳng lành* Mọi người… có chuyện gì vậy?

Wakaba bay thẳng lại, gương mặt trông đểu vô cùng, khoác vai Natsu thì thầm vào tai.

Wakaba: *cười gian* Hôm qua có chuyện gì hay không Natsu? Cậu đã ở nhà Lucy mà, nghe Wendy kể còn rất mãnh liệt.

Wendy: *từ đằng xa la tới* Em không có nói vậy. Xin lỗi anh Natsu. >” Mọi người dữ dội quá nên…

Natsu: *khẽ đõ mặt* Hứ! Chả có chuyện gì cả!

Ef-man: Là đàn ông nên nhận những gì mình đã làm.

Gray: *nhướng mày* Ồ! Có chuyện gì mà mày không giám nói à Natsu?

Natsu: *quát vào mặt Gray* Mày im đê Gray!

Gray: Cây ngay không sợ chết đứng mà.

Natsu: Bộ mày cũng bình thường với Juvia à? Tao nghe Lucy nói mày có hẹn với vô ấy mà.

Gray: *thẹn quá hóa giận* Mày im đi Natsu!

Juvia sau cây cột mặt đỏ như gấc, uốn éo người. Suy nghĩ của Juvia: “Hôm qua Juvia đã rất hạnh phúc! Gray-sama ngại nhìn nam tính quá!!! Juvia… Juvia không thể nói với ai mình đã hôn Gray-sam hôn qua được. JUVI!!!”

Gajeel: Xì! Tụi ngu ngốc! *uống nước*

Natsu: *dỏng tai nghe được* Gejeel! Không phải hôm qua mày cũng có hẹn với Levy à.

Gajeel: *phụt-ttttt* Tao… hừ. Đợi đấy Natsu.

Nói rồi cả 3 anh bay vào đánh nhau. Ef-man đừng bên cạnh rùng mình. Suy nghĩ của Ef-man: “Tốt nhất mình đừng nên nói tiếng nào. Kẻo chuyện của mình và Ever lộ ra thì…” Mira đi ngang qua thấy em trai mình đứng trầm nhâm im lặng thì quan tâm.

Mira: Ef-man, bộ tối qua em đi chơi với Ev..

Ef-man: *bay tới chặn Mira lại* Chị… em đang vui lắm đây. *cười gượng* *toát mồ hôi*

Cả hội lại vui vẻ nhộn nhịp. Erza hôm nay tâm trạng rất thoải mái, ngồi cười một mình suốt. Chắc cuộc hẹn với Jella tối qua rất suôn sẻ. Loki thấy mừng vì có vẻ Natsu và Lucy vẫn tốt, tình cảm thật sự của mình có lẽ phải cố gắng quên đi thôi. Nhưng anh vẫn còn lo 1 điều, Lucy sẽ cảm thấy buồn nếu biết Lisanna tỏ tình với Natsu. Loki nghĩ “Mình cần nhanh chóng làm cho Natsu nhận ra tình cảm của mình. Tên đó là đại ngốc! Lisanna hôm nay không đến hội. Mong rằng cô ấy không sao. Đơn phương khổ thật. Mình hiểu rõ cảm giác đó.”

Lucy vừa đến hội là Erza lôi chả đám đi làm nhiệm vụ. Công việc lần này có vẻ suôn sẽ nếu không tính đến sức phá hoại của 3 người đó. Lúc về Lucy choáng khi nhìn tấm hóa đơn bồi thường thiệt hại.

Lucy: T^T *khóc không thành tiếng* *quay qua phía 3 tên phá hoại* Mọi người lần sau nhớ nhẹ nhàng tí!!!!! >”
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 10: Đi chơi


Haina: chap này mình sẽ viết về Fairy Tail nhiều hơn Nalu nhé!!! ^^ Đây cũng là vài chap vui vẻ vì sau đó sẽ hơi căng thẳng. =))

---------Chap 10: Đi chơi--------

Hội Fairy Tail vẫn ồn ào như mọi ngày. ^^ Hôm nay, Master gọi mọi người đến đây để thông báo một thông tin quan trọng. Ai cũng căng thẳng hồi hợp. Master đang bước từ từ lên bục, bộ giạn nhìn khá căng thẳng, sát khí tỏa ra bừng bừng.

Master: *nghiêm mặt* MỌI NGƯỜI NGHE RÕ ĐÂY! DOANH THU CỦA HỘI TA PHẢI TRÍCH MỘT LƯỢNG LỚN RA ĐỂ BỒI THƯỜNG CHO NHỮNG THIỆT HẠI MÀ TỤI BÂY GÂY RA!

Không khí căng thẳng, ai ai cũng chuẩn bị tâm lí chờ đợi Master nổi cơn thịnh nộ.

Master: NHƯNG!!! *cười* mọi người đã làm việc rất vất vả nên có chúng ta dư ra chút ít. Ta-hội trưởng đời thứ 6 sẽ quyết định ngay ngày mai hội Fairy Tail sẽ đi suối nước nóng. Ai cũng cần thư giãn sau những nhiệm vụ khó khăn chứ nhỉ.

“HURAYYYYYYYYYYYYYYYYYYYY!!!!!! MASTER QUÁ ĐỈNH” Cả hội như bùng nổ trong những tiếng cười, nói chuyện rôm rả.

Mira: *cười* Quả là một quyết định đúng đắng nhỉ Master? ^^

Master: Uhm. *nhìn lũ trẻ với ánh mắt đầy tình yêu bao la của một người cha dành cho “bầy” con*

Mọi người ai cũng phấn khích. Không khí náo nhiệt hơn cả lễ hội.

Ef-man: Master đúng là đàn ông thực thụ. Otoko chính hiệu!

Erza: *gật gật đầu* Nên có thời gian để vui chơi. Là 1 sáng kiến hay.

Levy: *khếu khều Lucy* Cơ hội tốt để vung đắp tình cảm với Natsu đấy Lucy.

Lucy: *đỏ mặt* Cậu nói gì vậy Levy! >/////// *nhớ ra, cười gian* Cơ mà cũng tốt cho cậu và Gajeel nhỉ? L-e-v-y! Cậu và Gajeel đến đâu rồi? *mặt gian*

Levy: K-không như cậu nghĩ đâu mà Lucy. *đỏ mặt*

Lucy: Khà khà. Hạnh phúc nhỉ.

Juvia đứng canh đó mặt mơ màng. “Đây là cơ hội cho Juvia và Gray-sama. Juvia sẽ cho Gray-sama thấy sức quyến rũ của Juvia. Sau đó… hí hí Gray-sama sẽ mê mẩn và cầu hôn Juvia. Đôi ta sẽ sống hạnh phúc mãi mãi về sau. >////////V
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 11: Say rượu


--------Chap 11: Say rượu---------

Lucy với tâm trạng nặng nề đi về phòng, tay cầm theo hành lý nặng trịch. Natsu nhìn thấy vậy thì không nói không rằng lấy hết đồ trên tay Lucy về bên mình, te te đi vào phòng trước. Lucy cũng tò tò đi theo. Vừa bước vào phòng, Lucy đứng chết trân ngoài cửa.

Lucy: *mắt mở to hết mức* O.O

Không phải là vì phòng không đẹp đâu. Đây cũng thuộc khách sạn hạng sang mà. Nhà tắm đầy đủ tiền nghi. Đèn bàn tỏa ra ánh sáng vàng nhè nhẹ, ấm áp. Mùi hương thơm quyến rũ lan tỏa khắp phòng. Giữa phòng còn có chùm pha lê lấp lánh sang trọng. Nhưng!!! Vấn đề ở đây sao chỉ có 1 giường????? Lucy nhìn qua phòng của Gray và Juvia bên cạnh. Ủa? Hai giường bình thường mà. 0.O Natsu thấy Lucy cứ thập thò ngoài cửa thì thấy lạ.

Natsu: Cậu làm gì ngoài đó vậy Lucy? Không mau vào đi.

Lucy: *lắc đầu quyết liệt* Không!

Natsu: *khó hiểu* Tại sao?

Lucy: *yếu ớt chỉ cái giường*

Natsu: Hả? *chạy lại đứng lên giường, nhúng nhúng* Đừng lo. Độ dàn hội rất tốt, êm như giường ở nhà của cậu thôi Lucy. Đừng lo khó ngủ. *cười*

Lucy: =-=. Vấn đề ở đây là sao nó chỉ có 1 giường.

Natsu: Vậy thì có sao đâu. Mình ngủ chung. Giường rộng mà.

Lucy: Tớ không muốn. T^T Tớ đi mướn phòng khác đây.

Natsu ở lại một mình trong phòng với vẻ mặt khó hiểu.

Natsu: *lầm bầm* Lúc ở nhà Lucy tụi mình vẫn hay làm vậy mà. Lucy kì lạ thiệt.

Lát sau Lucy quay về với vẻ mặt ủ rủ. Chả còn phòng nào trống. >” Natsu có vẻ vui vì Lucy quay lại.

Lucy: *yểu xìu* Tớ đi tắm trước đây.

Natsu: Uk. Cậu nhớ nhanh lên rồi còn ra ăn với mọi người.

Lucy vừa bước vào phòng tắm Natsu đã bay ra ngoài. Cả tụi con trai đang chờ ở đó.

Natsu: Anh em có kế hoạch gì rồi à? *cười*

Cả đám: O.0 Tưởng chú có rồi Natsu.

Natsu. … *đơ*

Đám con trai: CHẾT MỊA RỒI! GẦN ĐẾN GIỜ ĂN!!!!!!

Natsu: Mau nghĩ cách gì đi!!!

Gray: Mày im lặng cho tao nhờ cái.

Jet & Droy: Chết thật rồi!!! >0//////////
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 12: Ghen


Warning: Chat này có cảnh nóng. Trẻ em, người già, người có tiến án bị bệnh tim và phụ nữ mang thai không nên đọc. (ko nóng lắm đâu:3)

--------Chap 12:Ghen--------

Natsu đang ngồi thừ người ra bắt đầu đảo mắt tìm kiếm hình bóng quen thuộc trong phòng nhưng không thấy. “Ơ...Lucy đâu rồi?” Loạng choạng đứng dậy, lần theo mùi của Lucy đi lên sân thượng. Vừa mở cửa ra, Natsu thấy Loki đang thì thầm gì vào tai Lucy rồi thấy mặt cô đỏ bừng. Lucy nhanh chóng đứng dậy trừng đôi mắt to tròn với Loki rồi bỏ đi xuống. Lucy thấy Natsu ở cửa thì khá bất ngờ, quay lại cười tươi chào tạm biệt Loki rồi định đi về phòng. Nhưng không biết vì sao mà Natsu lại nắm tay Lucy kéo đi một mạch. Natsu giờ đang rất bực, hai người họ cười cười nói nói gì chứ. Trông thật đáng ghét. Lucy còn đỏ mặt nữa chứ!!! Lucy thì chả hiểu mô tê gì. Lực tay Natsu nắm Lucy hơi mạnh. Vừa về đến phòng Natsu đã đóng sập cửa lại. Không buông tay Lucy ra, mặt hầm hầm hỏi.

Natsu: *nhìn chằm chằm vào Lucy* Loki và cậu nói gì vậy?

Lucy: *nhìn đi hướng khác* Không có gì. Mà nè Natsu! Cậu bỏ tay tớ ra đi. Đau quá!

Natsu: Hai cậu đã nói gì! *hằn học, mắn chặt hơn*

Lucy: *khó hiểu* Nè! Không có gì thật mà. Buông tớ ra đi. Natsu!!! Tớ đau!!!

Natsu: *giật mình* Hả! À… xin lỗi. *buông tay Lucy ra*

Lucy: *phồng má* Mồ…

Lucy xoa xoa cái tay tội nghiệp của mình. Đi đến bên giường ngồi xuống lựa đồ chuẩn bị đi ngủ đi bỗng nhiên Natsu đi nhanh tới đè Lucy xuống. Lucy giật mình.

Lucy: Natsu! Cậu… cậu làm gì vậy? *mặt đỏ bừng*

Natsu không nói không rằng cúi xuống hôn lên đôi môi xin xắn của Lucy. Lucy mở to mắt kinh ngạc, mặt đỏ hết cỡ. Natsu hôn rất vụng về, đầy vẻ hung hăn. Cậu cứ gặm đôi môi của Lucy như muốn trút giận. Natsu hôn rất sâu. Lucy sau một hồi bàng hoàng thì định đẩy Natsu ra nhưng cánh tay săn chắc của cậu ôm chặt eo của Lucy khiến cô dính sát vào cậu. Chiếc lưỡi tinh nghịch tò mò khám phá mọi ngóc ngách trong miệng của cô. Chống tự của Lucy từ từ yếu ớt, cô ngày càng khó thở. Sau khi hôn thỏa thích, Natsu cắn một cái nhẹ rồi mới chịu buông ra. Thỏa mãn nhìn đôi môi hơi sưng của Lucy, cậu cười cười rồi kéo Lucy vào lòng ôm ngủ. Lucy xấu hổ không chịu nổi nhưng cũng thấy … thích thích. Tim đập rất nhanh, cứ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngự vậy. Thế là đi tong nụ hôm đầu T^T. Nhưng sao nói được những lời của Loki chứ. >///////////////// Mắc cỡ chết.

*sự thật là* Loki thì thầm sao tai Lucy: “Em không dậy là anh sẽ hôn đấy. Cậu bạn tóc hồng đứng đằng kia nhìn thấy sẽ ghen cho xem”

Vậy là Natsu ghen thật! >//////////// Lucy cũng rút ra được một kinh nghiệm ngàn vàng là Natsu say rất rất nguy hiểm. Nhưng… Natsu ôm chặt quá sao ngủ đây!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

--------Ngày hôm sau--------

Natsu cảm thấy mình ngủ rất ngon, cậu đã có một giấc mơ đẹp. Vừa mở mắt nhìn thấy Lucy nằm gọn trong lòng mình không biết sao Natsu thấy vui vui. Ớ! Sao môi Lucy hơi sưng nhỉ?

1s 2s 3s

Natsu mặt đỏ lựng. Cậu vừa nhớ lại tất cả những gì hôm qua mình làm. Đó không phải là giấc mơ mà? Là thật!!!!! O.0 Thấy Lucy cựa quậy có vẻ sắp tỉnh dậy. Natsu chẳng biết phải dối diện với Lucy thế nào nên… nằm xuống nắm mắt giả ngu ngủ tiếp. Thế này gọi là ăn xong ngoảnh mông bỏ đi mà nhỉ. Lucy lồm chồm bỏ đậy, cố gắng mở mi mắt nặng trịch. Đêm qua khó khăn lắm Lucy mới ngủ được. Nhìn Natsu vẫn còn ngủ ngon lành khiến Lucy thấy bực. Trừng mắt nhìn tên đáng ghét làm cho cô mất ngủ mà còn mình lại thoải mái thế kia. Trừng một hồi mỏi quá nên thôi. Lucy đâu biết rằng tên nhóc kia đang toát mồ hôi cố gắng nằm im trên giường. Vẫn thấy ấm ức, Lucy dơ chân đạp trên đang (giả vờ) say ngủ trên giường xuống đất. Natsu tội nghiệp nhà ta bất ngờ bị đá bay xuống giường, không giả vờ được nữa. Ngồi dậy, nhìn Lucy mặt vẫn còn hơi đỏ trên giường mà làm cho tim cậu lại đập nhanh. Kiểu này khó mà giả ngu được.

Lucy: Natsu… cậu còn nhớ tối qua mình làm gì không? *mắt ngân ngấn nước nhìn Natsu*

Natsu: À ùm ờ thì… -suy nghĩ của Natsu: “Đừng làm bộ mặt đó nữa!!!! Tớ cảm thấy tội lỗi lắm!”

Lucy: Nhớ không? *nhìn có vẻ ấm ức lắm*

Natsu: *đã quá sức chịu đựng* Đương nhiên là nhớ rồi. Lucy, tớ xin lỗi!!! *quỳ xuống cuối đầu*

Lucy: *lí nhí* Không… không sao. Tớ đi tắm đây.

Natsu ngẩn người. Cậu thấy vui. Lucy không ghét vậy. Hurayy! May mắn cho Natsu nhà ta là đã nói thật. Lucy sẽ giận nếu Natsu không nhớ nhưng gì mình làm. Nhưng… cậu ấy nhớ. Lucy với tâm trạng vừa lâng lâng vừa ngại ngùng đi vào phòng tắm. Xả nước lạnh làm diệu đi khuôn mặt đang nóng hổi của mình.

Hôm nay buổi sáng sẽ là thời gian đi chơi tự do. Ai muốn làm gì thì làm. ^^ Mấy cặp đôi nhà ta ai nấy đều đi với nhau. Tình cảm có vẻ rất tốt. Nhưng Natsu nhà ta có vẻ không vui lắm. Chuyện là thế này:

Cana vui vẻ chạy lại phía Lucy.

Cana: Này Lucy, hôm nay tụi mình đi chung nhé. Đi một mình với tên Loki này chán chết.

Lucy: *vui vẻ* Ok!

Natsu: Này, cậu không hỏi ý kiến tớ à?

Lucy: Càng đông càng vui chứ.

Natsu liếc Loki có vẻ cảnh giác. Loki chỉ biết cười trừ. Xem ra cậu chàng vẫn để bụng chuyện hôm qua. Thế là trong suốt chuyến đi hễ Lucy đứng gần Loki tẹo là Natsu nhà mình lại chen vào giữa. Trên khuôn mặt vẫn lả nụ cười nhe răng mọi ngày. Cana nghĩ thầm: “Ồ! Natsu biết ghen rồi à.” Chuyến đi chơi cũng rất vui vẻ. Tình cảm của Natsu và Lucy lại tiếng triển thêm một bước mà cả 2 đều nhận ra.

Hội Fairy Tail quậy banh cả khách sạn. Đùa giỡn thỏa thích. Lúc ra về có vẻ ông chủ khách sạn rất”buồn”. Cứ vừa cười vừa khóc nhiệt tình vẫy khăn trắng chào tạm biệt.

Natsu không biết rằng sau hôm nay, mọi chuyện sẽ bắt đầu. Loki nhìn Lucy với ánh mắt lo lắng. Anh nhất định sẽ bảo vệ Lucy dù có xảy ra chuyện gì. Lucy liệu có đối mặt được với chuyện đó? Nụ cười - Niềm vui - Hạnh phúc có còn mãi mãi.

--------End chap 12--------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 13: Lo lắng


--------Chap 13: Lo lắng --------

Sau chuyến đi chơi, Lucy rất ít khi đến hội quán Fairy Tail. Lucy cũng nói với Erza là cô sẽ không làm nhiệm vụ với nhóm một thời gian vì có việc bận. Erza hỏi nhưng Lucy vẫn không nói rõ đó là việc gì. Suốt một tuần liền Lucy không hề đến hội Fairy Tail. Natsu đã bắt đầu thấy khó chịu, cậu muốn gặp Lucy. Natsu chán mản nằm dài trên bàn. Mira thấy thế thì quan tâm hỏi.

Mira: Natsu. Sao cậu không đến nhà của Lucy để gặp cô ấy?

Natsu: *thở dài* Lucy đã dặn tớ tuyệt dối không được đến nhà cô ấy. Nếu đến cô ấy sẽ giận.

Mira: Aida. Khó rồi đây!

Natsu: *bực mình* Lucy làm cái quái gì thế! Đã 1 tuần chả thấy bóng dàng cậu ấy đâu.

Gray: Tao cũng ít thấy Loki ở hội. Cậu ta về Tinh Linh giới rồi à?

Cana đang uống rượu đằng sau nghe được thì buông bình rượu to dùng xuống.

Cana: Ủa? Hôm trước cậu ta còn nói là đi làm nhiệm vụ cùng Lucy mà.

Natsu: *bất ngờ* CÁI GÌ???

Erza: *khó hiểu* Lucy nói cô ấy đang bận không thể đi làm nhiệm vụ cùng chúng ta mà.

Natsu: Hừ! Nếu ngày mai Lucy không đến tớ sẽ đến nhà tìm cô ấy.

Nói rồi Natsu hằn học bỏ đi ra khỏi hội. Tâm trạng của cậu lúc này đang rất tệ. Natsu thấy khó chịu khi Lucy cứ chơi trò biến mất. Lúc Natsu hỏi lý do cũng ậm ừ không nói. Mà giờ lại đang đi với Loki á! Có chuyện gì mà lại không nói được với cậu cơ chứ.

Tính ra đây là khoàng thời gian dài nhất cậu không gặp Lucy từ khi quen biết cô. Lúc nào Lucy và Natsu cũng đi chung với nhau như hình với bóng. Không biết từ lúc nào Lucy đã trở nên quan trọng đối với cậu. Không ai có thể thay thế vị trí của Lucy.

--------Hôm sau--------

Lucy cuối cùng cũng đến hội cùng với… Loki. Mọi người trong hội trước đó ai cũng lo lắng cho Lucy nhưng giờ đã yên tâm. Nhưng Natsu vẫn thấy rất khó chịu. Vừa thấy Lucy là cậu chạy lại ngay.

Natsu: Cậu làm trò gì cả tuần qua vậy Lucy?

Lucy: Xin lỗi. *cười gượng* Tớ có chút chuyện cần làm với Loki.

Natsu: *bực bội* Có chuyện gì mà lại không cho tớ biết?

Lucy: Không có gì quan trọng đâu.

Natsu thật bực mình với cách trả lời này của Lucy. Định nói thì Loki đã chặn cậu lại.

Loki: *cười* Để sau nhé Natsu.

Nói rồi Loki dẫn Lucy tiến lại phía Feed đang đứng. Họ có nói chuyện gì với nhau sau đó lại tiếp tục nhanh chóng rời hội. Đây quả là quá sức chịu đựng của Natsu rồi. Cậu nhanh chóng nắm lấy tay Lucy giữ cô lại.

Natsu: Cậu chọc giận tớ thành công rồi đó Lucy!

Natsu định giữ Lucy lại để hỏi cho ra lẽ thì tay cậu nhanh chóng bị Loki đùng lực mạnh kéo ra. Không biết trước nên đã vụt khỏi tay Lucy.

Lucy: *ánh mắt áy náy* Xin lỗi Natsu.

Xong Loki và Lucy nhanh chóng chạy đi. Natsu đứng như bị đóng băng. Bàn tay cậu chơ vơ lẽ loi trong không trung. Mắt Natsu ánh lên tia đau đớn. Lucy đang chạy xoay đầu lại nhìn. Cô thấy vẻ mặt đau khổ lúc này của Natsu thì thật sự không muốn nhìn nữa. Mắt Lucy đột nhiên cay xè, cô nhắm tịt mắt lại. Nhưng từng giọt từng giọt cứ nối tiếp nhau rơi xuống. Trong suốt và long lanh như ngọc. Natsu đương nhiên không thể nhìn thấy những giọt nước mắt đó.

Mọi người trong hội bắt đầu thấy hành động của Lucy rất lạ. Juvia dù lúc trước không thích Lucy vì cô là tình địch của Juvia nhưng Lucy là người bạn đầu tiên của Juvia.

Juvia: *lo lắng* Chẳng lẽ… Lucy thay lòng đổi dạ đá Natsu rồi qua lại với Loki. Juvia shock!

Gray: =”= Không có chuyện đó đâu.

Levy: Tớ lo cho Lucy quá.

Gajeel chả biết nói gì. Cậu không giỏi trong việc này. Chỉ biết đưa tay xoa xoa đầu Levy như một lời an ủi. Levy sực nhớ ra Lucy có hỏi Feed chuyện gì đó.

Levy: Feed! Lucy hỏi anh chuyện gì vậy?

Feed: À! Cô ấy hỏi cách lập vòng tròn bảo vệ.

Levy: *khó hiểu* Sao Lucy lại muốn vậy???

Erza: Lucy đang gặp chuyện gì nguy hiểm à?

Wendy: Em mong là chị ấy không sao.

Gray thấy Natsu vẫn đứng im tại chỗ từ lúc Lucy đi thì đi tới. Dơ chân đá cậu ta một phát. Natsu đã được hưởng một cú cạp đất tuyệt hảo.

Natsu: *ngoay ngoắt lại nhìn trừng vào Gray* Mày làm gì thế hả thằng khốn?

Gray: Đừng có đứng đó nữa Ngán đường quá. Không phải chỉ có một mình mày là lo cho Lucy. Đừng có làm cái vẻ mặt khổ sở thế. Thằng ngốc.

Natsu ngẩn người trước những câu nói của Gray. Nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần.

Natsu: *lườm* Gray!!! Mày nói ai là thằng ngốc hả???? Tao cho mày biết tay.

Gray: Có giỏi thì đến đây.

Hai anh lại bay vào dập nhau tơi bời. Không ai trong hội ngăn cản cả vì mọi người biết, Gray làm thế để động viên Natsu. Mỗi người sẽ có cánh quan tâm người khác khác nhau.

--------Thư viện Magnolia--------

Lucy đang tự chôn vùi mình trong hàng đống sách về cách lập vòng bảo vệ. Lucy đang rất mệt mỏi. Mắt cô hiện rõ những quần thâm do thiếu ngủ. Loki bên cạnh cũng rất lo lắng cho Lucy. Nếu cô cứ cố quá sức thì sẽ đổ bệnh mất. Như thế thì…

Loki: *lo lắng* Nè Lucy! Em nghỉ chút đi. Trời còn đang sáng nên đừng lo.

Lucy: Không sao. *cười gượng* Tôi ổn.

Loki: Uhm. Em cư xử thế với Natsu không sợ cậu ấy buồn sao. Còn mọi người trong hội nữa.

Lucy: Sau tất cả mọi chuyện tôi sẽ giải thích. Nhưng mong… là chuyện này sẽ sớm kết thúc.

--------End chap 13--------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 14: Chịu đựng


--------Chap 14:Chịu đựng--------

Hôm nay là ngày nắng đẹp ở Magnolia nhưng không ai biết được sẽ khi nào trời đổ mưa. Mà cũng có thể là bão…

Vài ngày sau, Lucy dần đến hội nhiều hơn nhưng vẫn không đi làm nhiệm vụ cùng nhóm. Cách ăn mặc của Lucy cũng thay đổi. Bình thường Lucy luôn thích diện váy ngắn hay quần short cùng áo cụt tay trễ ngực. Nhưng giờ, cô luôn mặt quần dài che đi đôi chân thon thả. Áo cao cổ tay dài. Bít kín từ đầu đến chân. Ai thấy lạ cũng hỏi nhưng Lucy chỉ cười và nói rằng mình muốn thử thay đổi phong cánh. Trên gương mặt Lucy giờ hiếm khi nào có nụ cười tươi và rạng ngời như trước. Đôi khi là nụ cười gượng cùng ánh mắt xa xăm. Lucy đến hội không làm gì nhiều, chỉ hướng ánh mắt ngắm nhìn môi người trong hội. Nhưng dạo này Lucy rất ít khi thấy Natsu. Không biết cậu ta đang làm gì nhỉ. Sau một lúc lại chào tạm biệt mọi người ra về. Vừa bước ra khỏi hội đã thấy Erza đứng đó.

Erza: Lucy, cậu nói chuyện tớ chút được không?

Lucy: Nều là chuyện đi làm nhiệm vụ thì tớ vẫn chưa đi làm được. *cười gượng*

Lucy thật sự thấy có lỗi với mọi người nhưng… cô không thể đi lúc này được.

Erza: Không. Đi theo tớ.

Lucy chần chừ một chút nhưng cũng quyết định đi theo Erza. Cô cũng lo rằng Jella đã nói cho Erza nghe chưa. Nếu Erza biết thì…

Đi đến một khúc vắng vẻ cạnh dòng sông. Gió thổi nhè nhẹ làm tóc Lucy tung bay trong không khí. Tính đến giờ cũng đã dài hơn lúc cô mới vào hội rồi nhỉ. Một thời gian dài rất nhiều chuyện tưởng chừng không thể đã xảy ra với cô. Erza quay đầu lại nhìn Lucy, nhìn thẳng vào mắt cô. Điều này chứng ta Erza đang rất nghiêm túc.

Erza: Lucy, đây là nơi khi nhỏ tớ đã hay khóc một mình.

Lucy bất ngờ, cô không biết phải nói gì.

Erza: Những lúc buồn tớ luôn ra đây. Ngồi bó gối khóc một mình. Nhưng… chính Fairy Tail đã giúp tớ trở nên mạnh mẽ hơn. Mạnh mẽ để bảo vệ những người quan trọng đối với mình. Tớ không còn tự giấu mình sau lớp áo giáp sắt nữa. Mọi người đã chia sẽ nỗi đau với tớ nên mới có tớ như bây giờ. Tớ rất biết ơn mọi người. Cả cậu nữa Lucy. Cậu là người bạn quan trọng với tớ. Natsu rất lo lắng cho cậu đó. Có chuyện gì đừng ôm hết trong lòng như tớ lúc trước. Hãy cùng mọi người chia sẽ. Cả niềm vui lẫn nỗi buồn.

Erza từ tốn kể về mình song lại nói đến Lucy. Sống mũi cay cay, nước mắt Lucy chực trào nhưng cô cố nén lại. Không được khóc. Lucy tự giặn mình phải như vậy nhưng không biết sao nước mắt cứ tuôn rơi. Từng giọt từng giọt nối tiếp nhau. Tia nắng buổi trưa chiếu vào khiến chúng như phát sáng, lấp lánh kì ảo. Không!!! Không được nói. Tuyệt đối không. Nếu nói ra những công sức lâu nay sẽ tan ra khói mất. Thấy Lucy khóc Erza giật mình. Cô đã nói điều gì không đúng à??? 0o0

Erza: *bối rối* Lucy… sao cậu khóc? Nè. Đừng khóc nữa.

Lucy: *thút thít* Tớ… không sao. Không có gì đâu.

Nói rồi Lucy nhanh chóng lấy tay áo lau nước mắt. Lau một hồi tay áo dài Lucy đã ướt một mảng lớn. Lucy nhìn tay áo trắng thì giật mình khi thấy vết đỏ hiện rõ khi áo thấm nước. Cô nhanh chóng giấu tay ra sau lưng nhưng vẫn không qua khỏi được mắt của Erza. Erza chóng chụp lấy tay Lucy, kéo lớp áo lên. Sau lớp áo, cánh tay Lucy đầy vết trầy xước mới chưa lành cùng các vết thương cũ. Tuy được băng kỉ lại nhưng vẫn nhìn thấy được. Có 1 vết thương hình như bị rách làm máu thấm đỏ qua lớp băng trắng toát. Erza bàng hoàng. Cô nhanh chóng nhìn những nơi được Lucy mặc kín quần áo chợt nhận ra.

Erza: *giật mình* Lucy! Sao cậu lại bị thương khắp người vậy?

Lucy: À… do tớ bất cẩn ngã đó là. *cười gượng*

Erza: *trừng mắt* Đừng nghĩ là tớ ngốc tin cái lý do đó của cậu Lucy! Có chuyện gì đang xảy ra với cậu vậy?

Lucy: Không… có chuyện gì thật mà. *giọng yếu ớt*

Erza nghe Lucy nói thế thì thở dài. Lucy đúng là đồ cứng đầu mà.

Erza: Nếu cậu nhất quyết không muốn nói thì thôi. Nhưng Lucy này. Cậu nên chớ rằng ở Fairy Tai, luôn có nhưng người bạn sẵng sàng giúp đỡ cậu.

Lucy không biết nói gì lúc này. Cô phụ lòng mọi người rồi.

Erza: Tớ về trước đây. Nhanh chóng trở lại cùng bọn tớ làm nhiệm vụ nhé Lucy. Đội mạnh nhất Fairy Tail luôn chờ cậu.

Lucy thấy lòng trở nên ấm áp nhưng… chuyện này đến khi nào mới hết thúc đây. Cô thật sự mệt mỏi. Lucy nhớ Natsu. Rất nhớ. Những lúc trước đây về nhà luôn có họ khiến Lucy cảm thấy mình bị làm phiền kinh khủng. Nhưng lâu dần nó đã trở thành thói quen. Giờ về nhà không thấy tên hay quấy rầy cùng con mèo xanh thì… cũng buồn. Đứng một lúc thì thấy mặt trời đang dần đi xuống. Hoàng hôn rồi! Thấy thế Lucy giật mình khỏi dòng ký ức. Nhanh chóng về nhà. Trời sắp tối rồi! Lucy phải nhanh chóng chuẩn bị trước khi bọn chúng đến.

--------Tại nhà Lucy--------

Vừa mở cửa thì người mà Lucy vừa nghĩ đến đang ngồi trên giường của cô rất tự nhiên. Lucy nhanh chóng nhìn ra ngoài. May quá! Trời chưa tối. Phải nhanh chóng bắt Natsu đi khỏi đây. Natsu thấy Lucy về thì mặt mừng rơn. Lúc nãy đến hội tìm không thấy về nhà cũng không nên đành phải ngồi chở cả buổi. Natsu chưa kịp nói gì thì Lucy đã lên tiếng trước.

Lucy: Natsu! Cậu mau ra khỏi nhà tớ ngay!!!

Natsu: *giận* Cậu cho Loki đến còn tớ thì không à?

Lucy: Không phải lúc để nói chuyện này. Cậu mau về đi Natsu. Có gì sáng mai lên hội chúng ta sẽ nói chuyện sau.

Lucy nhanh chóng đi đến kéo tay Natsu về phía cửa. Chưa ra đến ngoài thấy Natsu đã kéo giật ngược Lucy lại. Cậu ôm chầm lấy Lucy. Lucy hoảng hốt trước hành động đó của Natsu. Cố gắng đầy cậu ra nhưng không thể. Natsu ôm Lucy thật chặt làm khắp vết thương trên người Lucy khẽ đau nhưng cô cố chịu.

Lucy: Natsu! Cậu làm gì vậy bỏ tớ ra.

Natsu: Không!

Natsu không muốn Lucy cứ ngày một xa mình hơn. Cậu lo Loki sẽ giành mất Lucy từ cậu. Nhất quyết không được. Chợt có bóng người xuất hiện đằng sau lừng Natsu, đánh mạnh vào gáy khiến Natsu bất tỉnh đổ gục lên Lucy. Lucy nhìn Natsu, trong lòng cảm thấy đau. Rồi cô ngước lên nhìn người kia.

Lucy: Cảm ơn anh Jella.

Jella: Không có gì. Giờ đề tôi đưa Natsu về nhà cậu ấy. Lucy, cô mau chuẩn bị đi. Đêm nay sẽ khó khăn đấy.

--------End chap 14--------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 15: Đêm dài


--------Chap 15: Đêm dài--------

Buổi tối lạnh lẽo, tiếng gió rít qua các khe hở tẹo ra âm thanh chết chóc. Tiếng sấp chớp đùng đùng, từng tia sáng trắng toát rạch ngang màn trời đêm u ám. Mây mù kéo lũ lượt kéo tới che đi bầu trời đầy sao tuyệt đẹp của Magnolia. Có lẽ đêm nay sẽ mưa. Nhà nhà đóng kín cửa. Trên đường phố trở nên vắng vẻ, có bóng một người bước đi chầm chậm. Hướng đó là về phía nhà của Lucy.

--------Tại nhà Lucy--------

Lucy đã vẽ một vòng tròn pháp thuật đơn giản ở các khu đông người ở. Đã là nửa đêm, Lucy, Jella, Melody và Loki đang chiến đấu với rất nhiều người từ các hắc hội. Đêm nay còn đông hơn mọi ngày. Có lẽ chúng nhất quyết bắt cho bằng được Lucy. Tình thế đang ngày càng xấu.

Lucy: Xử Mỡ Môn khai mở. Virgo!

Virgo: Công chúa muốn trừng phạt gì tôi không ạ?

Lucy: *nói nhanh* Không có thời gian để trò chuyện đâu. Nhanh chóng giúp tôi xử lý đám này.

Virgo: Vâng thưa công chúa.

Được một lúc thì Lucy bắt đầu mệt mỏi. Vừa chiến đấu vừa duy trì cả 2 cung hoàng đạo có sức mạnh lớn như Virgo và Loki là một điều khó khăn.

Loki: Lucy, đóng cổng Virgo đi. Cơ thể em không chịu nổi đâu.

Lucy: Không sao. Tôi ổn.

Chợt một tên xuất hiện đằng sau Loki. Hắn dơ thanh kiếm to dùng.

Lucy: *hét lên* Loki! Sau lưng anh!

*phập* Jella đã nhanh chóng chạy đến lấy tay chặn đường kiếm. Lưỡi kiếm đang c*m v** tay Jella. Máu bắt đầu chảy. Melody hoảng hồn. Cô nhanh chóng chạy về phía Jella.

Jella: *la to* Anh không sao Melody. *nhìn Loki* phải cẩn thận khi đang đánh chứ.

Loki: Xin lỗi. Này. Anh còn chịu được không?

Jella: Được.

Mưa bắt đầu rơi. Nước khiến cho Lucy nhớ đến Aquarius. Lòng buồn man mát. Trận chiến kéo dài. Cánh tay Jella bị thương rất sâu. Máu không ngừng chảy khi anh cử động. Jella cảm thấy mắt mình bắt đầu mờ dần, mồ hôi chảy nhiều hơn. Nhưng gần bình minh rồi, khi có ánh sáng chiếu đến mọi chuyện sẽ tạm ổn. Chỉ cần cố thêm chút nữa. Pháp thuật của Lucy và mọi người cũng còn rất ít. Bỗng nhiên xuất hiện một mũi lao bay nhanh về phía Jella. Do mất người máu nên anh không thể nhanh nhạy như bình thường.

Lucy: Khai mở. Horologium.

Loki: *hoảng hốt* Đừng Lucy.

Chiếc đồng hồ nhanh chóng bao bộc lấy Jella giúp anh tránh được mũi lao. Nhưng do cạn kiệt mà thuật và mệt mọi, Lucy bất tỉnh. Loki nhanh chóng chạy lại phía Lucy. Nhưng một tên đã nhanh chóng vác Lucy lên chạy đi.

Loki: *gào lên* Trả Lucy lại đây!!!!!

Loki định đuổi theo nhưng có một tên to con lạ xuất hiện trước mặt anh. Ma lực của hắn tỏa ra rất lớn. Hắn dùng một thanh đao sắc tấn công Loki. Tốc độ nhanh đến kinh ngạc. Loki không né được hết nên vai phải đã bị thương. Hắn đơ thanh đao lên một lần nữa định thủ tiêu Loki nhưng rất may mắn rằng ngay lúc đó. Tia sáng đầu tiên trong ngày đã chiếu đến. Tất cả nhanh chóng biến mất. Lucy đã bị bắt.

Loki thấy bản thân mình thật vô dụng. Sao cậu không bảo vệ được Lucy chứ. Khốn khiếp thật. Anh định hỏi Jella nơi chú ẩn của bọn chúng thì mới chợt nhớ ra Jella đang bị thương rất nặng. Giờ phải làm gì? Jella cố gắng ngồi dậy.

Jella: Báo cho Fairy Tail đi.

Loki: *chần chừ* Nhưng… Lucy đã nói...

Jella: *quát to* Giờ Lucy bị bắt rồi! Nhanh chóng báo cho mọi người biết. Cô ấy rất ngốc với suy nghĩ nếu im lặng sẽ giúp được mọi người.

Loki thật ra cũng nghĩ thế. Anh nhanh chóng chạy đến hội. Melody dìu Jella chạy theo sau.

Melody:*nhìn vết thương ứa mấu trên vai Loki* Anh ta không cảm thấy đâu ư?

Jella: Họ thể bất chấp tất cả bảo vệ, lo lắng cho người quan trọng của mình. Đó là pháp sư hội Fairy Tail.

Trời đã tạnh mưa. Ánh nắng ban mai chiếu sáng Mangolia sau một đêm mưa to dài dẵng. Dù còn sớm nhưng hội Fairy Tail vẫn luôn tràn ngập tiếng cười nói. Nhưng mọi hanh động đều dừng lại khi thấy Loki chi chít các vết thương. Đằng sau còn là Jella và Melody. Erza bất ngờ trước sự xuất hiện của Jella. Linh tính mách bảo cô rằng đang có chuyện không hay gì đó đang xảy ra.

Loki: *la to* Lucy đang gặp nguy hiểm. Hãy giúp cô ấy!

Natsu vừa đến hội thì nghe được câu đấy thì chẳng kịp suy nghĩ gì chạy tới nắm áo Loki.

Natsu: *nói như gầm lên* LOKI! CẬU NÓI VẬY LÀ SAO???? LUCY CÓ CHUYỆN GÌ???

Lực của Natsu mạnh khiến vết thương trên vai của Loki chảy máu nhiều hơn. Màu máu đỏ tươi chảy xuống sàn. Loki không màn đến vết thương của mình. Nhìn Natsu với ánh mắt đau khổ và hối hận.

Loki: Tôi… xin lỗi. Lucy đã bị bọn chúng bắt đi. Nếu không nhanh lên thì… thì cô ấy sẽ bị bọn chúng giết mất.

Natsu: CÁI GÌ???

Cả hội bất ngờ trước câu nói của Loki. Nước mắt bắt đầu chảy từ khóe mi của anh. Lần đầu tiên mọi người thấy cậu khóc. Ai cũng cảm nhận được sự bất lực, đau khổ của anh lúc này.

Erza: Natsu! Bình tĩnh lại. Chúng ta vẫn chưa ra mọi chuyện.

Gray: Này! Loki đang bị thương đấy.

Natsu lúc này mới thấy được vết thương đang chảy máu của Loki. Cậu nhanh chóng buông ra. Cố gắng hít thở thật sâu để giữ bình tĩnh. Trong lòng cậu lúc này như có lửa đốt. Rất nóng!!! Natsu đang rất lo cho Lucy. Nếu ai dám làm hại cô ấy cậu nhất định sẽ không tha. Wendy nhanh chóng chạy lại chữa cho Loki nhưng anh từ chối.

Loki: Em chữa cho Jella trước đi. Cậu ta bị nặng hơn anh.

Đúng lúc đó, Master bước ra.

Master: *giọng bình tĩnh* Loki! Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra.

Loki: Tôi sẽ kể cho mọi người nghe sự thật về những hành động kì lạ của Lucy dạo gần đây.

--------End chap 15--------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 16: Sự thật


--------Chap 16: Sự thật--------

--------Quay lại quá khứ--------

Trên đường về nhà sau khi đi chơi với hội, Lucy đang có tâm trạng rất tốt nhảy chân sáo về nhà. Bỗng nhiên cô cảm giác đó có ai đang theo dõi mình. Khẽ rùng mình, Lucy nhìn quoanh. Trời đã tối mịt, khu cô đang đứng cũng vắng tanh. Lucy bước nhanh, cố gắng giữ mình bình tĩnh. Tự nhiên có một đám người mặt buổi bặm trợn đứng ra chặn đường Lucy. Mùi tanh của máu tỏa ra từ chúng khiến cô buồn nôn.

Lucy: *lạnh giọng* Tránh ra!

Nghe thế bọn chúng nhìn cô với vẻ diễu cợt rồi cười phá lên. Ánh mắt chúng săm soi từng tí trên người Lucy, dừng lại trước ngực cô lộ rõ vẻ thèm khát. Lucy cảm thấy kinh tởm. Một tên trong đó bước đến trước, có vẻ hắn là thủ lĩnh.

Tên đó: *nham nhở* Cô em là Lucy Heartfilia à? Nhìn ngon phết nhỉ. Ngoan ngoãn đi theo bọn ta thì sẽ không bị gì. Còn không thì…

Lucy: *cố giữ bình tĩnh* Bọn mày mơ à?

Ánh mắt Lucy nhìn lũ kia kinh bỉ.

Tên đó: Láo nhỉ. Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt à? Tụi bây lên.

Vừa nghe được lệnh. Cả bọn cùng lượt xông lên. Lucy nhanh chóng liếc mắt nhanh qua. Chúng khoảng 10 tên. Một mình cô chắc chắn sẽ có xử lý. Phải nhanh chóng mở đường thoát.

Lucy: Kim Ngưu Môn khai mở! Taurus!

Taurus không xuất hiện. Lucy hốt hoảng. Cái gì? Không đừng được pháp thuật ư??? Phản ứng nhanh. Lucy nhanh chóng dùng roi ngân hà đánh bọn chúng xa ra nhưng như thế hình như chả là gì với bọn chúng.

Lucy: Nhân mã Môn khai mở! Sagittarius! Khai mở! Sagittarius!!! Sao không được???

Tên đó: *cười đểu* Cô em à! Không nhận ra là cô em đang đứng trong vòng tròn phép thật ư? Luật ở đây không cho phép triệu hồi tinh linh đâu. Cô bé pháp sư tinh linh à.

Lucy giật mình. “Hừ! Ra là hắn đã chuẩn bị trước. Khốn mạn thật! Nhưng sao lại muốn bắt mình???”

Lucy: Đánh với một cô gái mà tụi mày phải chơi đểu vậy sao? *giọng khinh bỉ*

Tên đó: *tức* Cứng đầu nhỉ. Tụi tao sẽ làm cho mày ngậm mồm lại!

Một tên đằng xa dùng súng bắn một phát vào tay Lucy đang cầm roi khiến cây roi trong tay cô rơi ra. Tên khác nhanh chóng lợi dụng thời cơ chuẩn bị tần công. Không thể né được, Lucy chỉ biết nhắm tịt mắt lại. Nhưng 1s 2s 3s trôi qua, chả có gì xảy ra cả. Lucy từ từ hé mắt thấy anh chàng trong bộ vest đen quen thuộc đứng trước che chắn cho mình.

Lucy: *ngạc nhiên* Loki! Sao anh lại ở đây được.

Loki: Bảo vệ em. *cười* Anh đã đến đây trước nên đâu cần phải triệu hồi. *giọng thay đổi-giận dữ* Anh sẽ bắt chúng trả giá vì đám làm em bị thương.

Nói rồi Loki nhanh chóng bay đến đánh cả bọn. Sức mạnh của Loki hôm nay mạnh hơn bình thường rất nhiều nhanh chóng đã xử lý được cả bọn. Lucy khá bất ngờ vì điều đó. Vừa xong việc, Loki nhanh chóng cầm tay không bị thương của Lucy kéo cô về nhà cô. Nhanh chóng băng lại. Anh làm rất nhẹ nhàng và cẩn thận.

Lucy: Cảm ơn.

Loki: *cười* Không có gì.

Lucy: Loki này, sao anh biết tôi ở đó mà đến vậy.

Loki đừng cười. Ánh mắt trở nên nghiêm túc. Lucy có dự cảm không hay về chuyện này. Loki vừa định nói thì có tiếng gõ của vang lên. Lucy giật mình nhìn đồng hồ. Khuya rồi còn ai đến nhỉ? Lẽ nào là bọn ban nãy. Không! Nếu là chúng cần gì gõ cửa. Loki cảnh giác.

Loki: Để anh ra mở.

Vừa mở cửa Loki đã khẽ bất ngờ. Nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Né ra cho người đó vào. Lucy giật mình khi thấy Jella cùng Melody. Sao họ lại ở đây??? Jella nhanh chóng nhìn thấy vết thương trên tay Lucy rồi lại nhìn Loki.

Jella: Có phải bị một bọn người tấn công đòi bắt cô không Lucy?

Lucy: *ngạc nhiên* Sao anh lại biết?

Jella: Vậy là bọn chúng đã hành động rồi. Cậu cũng biết chuyện này đúng không Loki?

Loki: Ừ.

Lucy: *khó hiểu* Hai người nói chuyện gì vậy? Tôi không hiểu.

Jella: Chúng tôi đi điều tra các hắc hội ở Fiore. Gần đây có 1 nhiệm vụ được trả giá rất cao được yêu cầu đến tất cả hắc hội trên toàn đất nước.

Lucy: Là nhiệm vụ gì?

Jella: *nhìn thẳng vào mắt Lucy* Bắt sống Lucy Heartfilia-chủ nhân của 10 chiếc chìa khóa vàng trên tổng số 12 cung hoàng đạo và giao đến tòa thành phía bắc khu rừng vào ban đêm.

Lucy bàng hoàng khi nghe điều đó. Cảm giác sợ hãi dần xâm chiếm lấy cơ thể. Tất cả các hắc hội… bắt sống cô…

Lucy: *giọng hơi run* Nhưng… tại sao chúng lại làm vậy? Và… ai là người ra yêu cầu?

Jella: Chính chúng tôi cũng không rõ. Nhưng dạo gần đây. Nhiều pháp sư mất tích. Còn đang có nhiều vụ buông lậu. Hàng hóa chính là những chiếc chìa khóa ma thuật. Nhưng nó không giống với những chìa khóa kiên kết với thế giới tinh linh bình thường. Có gì đó rất bí ẩn. *nhìn qua Loki* Nhưng tôi nghĩ cậu biết gì đó đúng không Loki-tinh linh mạnh nhất trong 12 cung hoàng đạo.

Lucy giờ mới nhận ra việc Loki ở đây có gì đó kì lạ.

Loki: *im lặng một chút* Uhm. Tôi biết. Vua tinh linh đã nói với tôi. Có một kẻ đang tìm cánh biến con người thành tinh linh và đưa sức mạnh cũng như linh hôn của họ vào những chiếc chìa khóa và sử dụng chúng như một công cụ.

Lucy rất shock khi nghe vậy.

Lucy: Biến con người thành tinh linh?! Chuyện… chuyện đó sao có thể xảy ra được!!!

Loki: Chính vua tinh linh cũng rất hoang mang về việc này. Nhưng hiện giờ. không thể nào đưa một lượng ma thuật lớn vào các chìa khóa được. Nên phải cần đến sức mạnh của pháp sư tinh linh mạnh nhất. Là em đó Lucy. Em đang mắn giữ 10/12 chìa khóa vàng và có luôn 2 tinh linh mạnh nhất là anh và Qua. Em đang gặp nguy hiểm. Anh đã xin vua tinh linh cho mình được ở Earthland một thời gian để bảo vệ em.

Lucy lặng im sau mọi chuyện. Ký ức về hội Phantom ào ạc trở về. Mọi người… vì cô… chỉ vì cô mà bị thương rất nặng. Cả hội đã bị sập. Master còn gặp ngay hiểm. Không!!! Lucy không muốn điều đó lặp lại một lần nữa! Tuyệt đối không!

Loki: Mai chúng ta sẽ nói hết chuyện này cho mọi người trong hội nghe. Cả hội sẽ nghĩ cách bảo vệ em.

Lucy: *gần như hét lên* Không! Tuyệt đối không để mọi người ở hội biết!

Loki, và Jella giật mình. Không hiểu rõ lý do gì khiến Lucy lại phản ứng dữ dội đến thế.

--------End chap 16--------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 17: Lên đường


--------Chap 17:Lên đường--------

--------Trở về hiện tại-Hội Fairy Tail--------

Không khí ngày càng nặng nề theo từng lời kể của Loki. Ai ai cũng bàng hoàng.

Loki: Lucy có vẻ thấy rất dằn vặt về vụ hội Phantom. Cô ấy tuyệt đối không cho chúng tôi nói với ai. Chỉ một mình gánh chịu mọi chuyện. Đêm nào Lucy cũng phải… chạy trốn, chiến đấu, cầm cự đến sáng với những tên khốn nạn muốn bắt cô ấy. Đêm nay… có một tên mạnh hơn những tên khác rất nhiều nên Lucy đã… Tôi đúng là vô dụng mà! Tôi có ở đó cũng không thể bảo vệ Lucy! MẸ KIẾP!!!

Mắt Loki hằn những vệt đỏ. Những cảm xúc khó chịu, bất lực chồng chất. Cảm giác bên cạnh mình nóng nóng. Loki quay lại nhìn thì thấy Natsu đang cố sức chịu đựng cơn giận của mình. Ngọn lửa đỏ rực bùng chấy mạnh mẽ quoanh cơ thể cậu.

Natsu: *trầm giọng* Jella, nơi Lucy được đưa đến là ở đâu?

Jella: Natsu! Cậu bình tĩnh.

Natsu: ANH NGHĨ LÚC NÀY TÔI CÓ THỂ BÌNH TĨNH!!! LUCY ĐANG BỊ BỌN KHỐN KIA BẮT!!! LUCY BỊ ĐƯA ĐẾN ĐÂU! ANH NÓI ĐI!

Natsu như gầm lên. Cậu muốn điên. Natsu cảm nhận trái tim mình đang nóng hơn bao giờ hết. Nó đang một có cảm giác mà Gildart làm cậu hiểu rõ. SỢ HÃI! Natsu rất sợ. Lucy mà có chuyện gì… “TAO SẼ BĂM TỤI BÂY RA” Trong đầu cậu giờ chỉ có một suy nghĩ duy nhất! Muốn ôm Lucy thật chặt, bảo vệ cô trong vòng tay mình! Cả cơ thể cậu đang run lên, nỗi sợ hãi và lo lắng như muốn làm cậu nghẹt thở.

Có một giọng bình tĩnh cắt ngang cơn thịnh nộ của Natsu.

Master: *lớn giọng* Natsu! Im lặng.

Natsu im lặng. Có lẽ sức chịu đựng của cậu bao lâu nay đều đã dử dụng hết cho lúc này. Nhìn Master với đôi mắt vằn những tia máu như muốn hỏi: “Vậy giờ tôi nên làm gì????” Cả hội bất ngờ trước sự vâng lời hiếm có của Natsu. Ai cũng tưởng cậu sẽ điên lên và chạy ngay đi cứu Lucy.

Master: Chúng ta chưa rõ hết về chúng. Nếu lúc này đi có thể gây nguy hiểm. Lucy đã chịu đựng tất cả vì điều gì? Lucy không muốn Fairy Tail gặp nguy hiểm vì mình. Giờ đi chẳng khác nào bỏ hết công sức của Lucy.

Natsu: *trầm giọng* Chứ giờ tôi phải chờ đến khi nào?

Master không trả lời mà quay qua nhìn Levy đang tìm kiếm mọi thông tin về việc đưa linh hồn cũng như sức mạnh của một pháp sư vào chìa khóa. Natsu không để ý rằng hai bàn tay của Master đang nắm rất chặt. Ai ai trong Fairy Tail cũng là một người con của ông. Vậy có người cha nào không điên lên đi con mình bị hãm hại. Levy đang đọc sách với tốc độ nhanh khủng khiếp. Nhanh chóng tìm ra thông tin.

Levy: Tìm ra rồi! Thời gian thích hợp nhất để khai triển sức mạnh pháp sư tinh linh là vào ngày trăn tròn. Còn 3 ngày nữa! Chúng ta vẫn còn thời gian.

Levy nói rất nhanh. Tin đó khiến mọi người thở phào. Lucy sẽ tạm an toàn đến thơi điểm đó. Master cũng khẽ thở phào, khuôn mặt với các nếp nhăn nhanh chóng được kéo giãn ra chút ít. Nhanh chóng lấy lại vẽ kiêm nghị.

Master: Chúng ta sẽ chia ra hai đội. Một là ở lại điều tra về việc này. Một đi giải cứu Lucy.

Natsu: Tôi sẽ đi

Loki: Tôi cũng vậy.

Gray: Nè! Cậu đang bị thương đó Loki.

Loki: Không sao! Tôi vẫn còn sức chiến đấu.

Gray: *thở dài* Đừng cản đường đấy. Tôi cũng đi.

Juvia: Gray-sama đi thì Juvia cũng đi. Juvia cũng rất lo cho Lucy.

Jella: Xin cho tôi được đi cùng. Dù không phải trong hội nhưng tôi cũng đã điều tra về việc này nên có thông tin chút ít.

Erza: Tôi cũng sẽ đi. - suy nghĩ của Erza: “Mình ngốc thật! Lúc thấy các vết thương của Lucy thì phải hỏi cho rõ chứ.”

Master: Được. Vậy Natsu, Loki, Gray, Juvia, Jella và Erza hãy lập tức lên đường. Mang theo Lacrima để liên lạc. Nếu có chuyện gì báo ngay. Những người còn lại sẽ lên viện trợ sau. Happy, Lili và Carla cũng sẽ ở lại phòng hờ có việc gì gấp sẽ cần đến phép thuật bay.

Natsu vừa nghe xong đã ngay lập tức chạy ra. Những người khác đuổi theo.

Gray: Này thằng ngu kia! Biết đi đâu không mà dẫn đường vậy?

Natsu thắng két-tttt lại.

Gray: Với lại chẳng lẽ mày muốn chạy bộ tới à. Lên xe đi.

Juvia: Gray-sama nói đúng đó.

Natsu mặt xanh lè khi nghe đến xe nhưng cũng không nói năng gì mà bấm bụng leo lên. Ai cũng bất ngờ trước sự ngoan ngoãn lạ thường. Natsu đang rất lo cho Lucy nên chẳng còn nghĩ được gì. Erza định ngồi vào chỗ lái xa thì bị Jella kéo lại.

Jella: Em vào ngồi đi. Để anh lái.

Câu nói đó của Jella làm Erza cảm thấy ấm áp. Nhưng dù vậy vẫn phải tỏ ra mạnh mẽ. Erza không quen dựa dẩm vào ai khác

Erza: Anh đang bị thương đó.

Jella: *giọng trầm ấm* Không sao. Vào trong ngồi nào.

Erza: Không. Anh vào đi.

Biết tính cứng đầu của Erza. Một khi cô đã quyết là khó có thể thay đổi.

Jella: *thở dài* Chúng ta lái chung.

Nói rồi không đợi Erza trả lời. Jella leo lên chỗ lái và bế Erza lên ngồi cạnh mình. Mặt Erza thoáng đỏ. Cô có thể tự nhiên với Natsu, Gray hay nhiều tên khác trong hội nhưng rất ngại với Jella. >////
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 18: Đột nhập


--------Chap 18: Đột nhập --------

Trong phòng giam ẩm mốc cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, Lucy khẽ mở mi mắt nặng trịch. Tối ôm. Cô chả nhìn rõ được thứ gì. Khẽ cựa mình. Lucy cảm thấy tay mình bị khóa bởi mớ dây xích sắt gỉ sét. Cố gắng đứng dậy trên đôi chân tê cứng. *leng keng* Tiếng chìa khóa cọ vào nhau. Lucy thấy tất cả chìa khóa tinh linh của mình đều ở đây. Cô thắc mắt sao chúng không lấy đi. Hay là ở đây cũng có vòng tròn phép thuật? Nhưng điều quan trọng lúc này là phải tìm cách thoát ra ngoài. Lucy nghe có tiếng bước chân gần đó. Có người đang đi tới! *két* Tiếng cửa sắt nặng nề được kéo ra. Ánh sáng mờ ảo phát ra từ cây đèn trên tay người vừa bước vào khiến Lucy khó nhìn thấy rõ gương mặt người đó.

Người đó: Lucy!

Giọng nói quen thuộc làm sao. Đây là giọng của người mà cô không thể nào được nghe lại sau 7 năm biến mất. Lucy bàng hoàng. “Là… là giọng nói của ông ta - Jude Heartfilia. Không! Chắc là trùng hợp thôi.” Lucy cố ép mình nghĩ thế.

Cây đèn được đưa lên cạnh mặt người đó. Đủ để Lucy thấy được khuôn mặt gắn liền với thời thơ ấu. Dù ghét dù hận nhưng tình phụ tữ mãi không thể phai mờ. Chính là cha Lucy! Lucy như không tin vào mắt mình. “Chẵng lẽ… chẳng lẽ cha còn sống?”

Lucy: *giọng run rẩy* Ông… là ai?

Jude: Lucy! Con không nhận ra ta sao? Papa của con đây.

Ông ta nói rồi từ từ tiến lại gần Lucy. Còn cô thì lùi gần cho đến khi tấm lưng đụng vào bức tường sần sùi lạnh ngắt. Cô không tin. Sao cha mình lại ở đây? Ông ấy còn sống? Jude dơ tay chạm vào vai Lucy. Cô cảm thấy tay ông lạnh ngắt. Rùng mình. Lucy nhanh chóng hất tay ông t ra.

Lucy: *hét lên* Đừng chạm vào tôi.

Jude: *lớn giọng* Con là con gái ta. Không nhận ra chính cha mình ư? Đồ con bất hiếu.

Ông ta như một con thú hoang nổi điên, tay ông ta đưa lên bóp cổ Lucy. Rất mạnh! Lucy thấy khó thở. Nhưng nó vẫn không bằng cảm giác đau đớn nơi lồng ngực. “Cha… muốn giết mình. Rốt cuộc… ông ta vẫn ghét mình… Khó thở quá… đau quá……” Bàn tay Lucy đang nắm lấy ta cha mình ngăn ông lại từ từ buông xuỗng, chơ vơ trong không khí. “Tất cả… kết thúc rồi…”

--------Bên ngoài tòa thành--------

Natsu và mọi người mất 1 ngày để đến nơi. Vậy là còn 2 ngày. Ai cũng cảm nhận được một lượng pháp thuật lớn tỏa ra từ nó.

Natsu: Tôi vào tìm Lucy! *chạy vào*

Jella: *chặn lại* Cậu có bị ngốc không? Cứ thế xông vào á.

Natsu: Không vào chả nhẽ ở đây chờ Lucy tự bước ra.

Jella: *thở dài* Cậu không thấy gì kì lạ sao?

Natsu: Hử?

Erza: Jella nói đúng. Cả tòa thành lớn lại không có một lính canh nào. Không phải rất kì lạ sao?

Natsu: *không hiểu* Vậy không phải dẽ hơn cho chúng ta sao.

Mọi người: =-=

Jella: Chúng ta chia ra đi. Ta có 6 người vậy chia làm 3 nhóm. 1 nhóm 2 người.

Erza: Jella nói đúng đó.

Juvia: Juvia đồng ý. Juvia sẽ chung nhóm với Gray-sama. Phép thuật của Juvia sẽ giúp được Gray-sama.

Gray không nói gì. Nhưng cậu không phản đối. Loki biết Jella và Erza có tình cảm nên cũng biết ý.

Loki: Tôi đi với Natsu.

Jella: Quyết định xong rồi nhé. Chúng ta chia làm 3 hướng vào tòa thành. Có chuyện gì dùng Larcima liên lạc với nhau.

--------Tất cả đã ở trong tòa thành--------

Phía Jella-Erza-------- Hai người đang ở trong một căn phòng chứa đầy các chìa khóa.

Jella: Đây chắc là những chìa được tạo ra để chứa linh hồn và pháp thuật còn người.

Erza: Em không cảm thấy bất cứ phép thuật này từ những chìa khóa này.

Jella: Vậy cũng có nghĩa là Lucy cẫn an toàn.

Erza: *buồn* Cảm giác bạn của mình gặp nguy hiểm thật tệ.

Jella: *xót xa* Xin lỗi. Đáng lẽ anh phải nói cho mọi người sớm hơn.

Erza: Không phải lỗi của anh.

Jella: Anh nhất định sẽ cứu được Lucy. Cô ấy là người bạn quan trọng của em.

Erza cảm thấy có Jella bên cạnh thật tuyệt. Cô tỏ ra mạnh mẽ, cứng rắn nhưng trong thâm tâm vẫn yếu đuối cần người che chở. Jella là người mà Erza muốn bên cạnh nhất. Người mà cô… yêu.

Phía Juvia-Gray-------- Dù hạnh phúc khi được đi cùng Gray-sam nhưng Juvia đang rất lo cho Lucy. Cô ấy… là người bạn đầu tiên của Juvia. Lucy là người đầu tiên bào: “Đừng gọi tớ là Lucy-san. Lucy thôi! Chúng mình là bạn. ^^” Juvia rất vui khi nghe câu đó. Gray có vẻ nhận ra đươc sự lo lắng của cô. Gray nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn đang nắm chặt. Juvia khá bất ngờ.

Gray: *nhỏ giọng* Đừng quá lo lắng. Lucy sẽ không sao.

Juvia: *mặt hạnh phúc* Uhm. Juvia tin tưởng vào Gray-sama và mọi người.

Phía Natsu-Loki-------- Họ đang đi xuống tầng hầm, Natsu ngửi thấy mùi của Lucy ở đó. Cầu thang đi xuống dài ngoằn và tối. Natsu phải đốt lửa của cậu lên. Bỗng họ nghe tiếng bước chân đi đến gần.

Loki: Cẩn thận đó!

Natsu ngửi ngửi vài cái rồi chợt nở nụ cười toe toét. Sao cậu nhầm cái mùi quen thuộc này chứ.

Natsu: *cười* Là Lucy! Mùi của cậu ấy rất rõ.

Loki: *khó tin* Sao lại vậy được?

Natsu nổi lửa sáng hơn. Và đúng như cậu nói. Loki thấy Lucy đang bước chầm chậm về phía họ. Natsu mừng rỡ chạy nhanh đến ôm chầm lấy Lucy.

Natsu: Lucy! Cậu đây rồi!

Loki thấy có gì đó rất lạ. Mắt Lucy lúc này như người vô hồn, không sáng long lanh như trước. Khi thấy Natsu cũng không cười nói hay mừng. Ôm Lucy nhưng thấy cô không phản ứng gì thì Natsu thấy hơi lạ.

Natsu: Lucy! Cậu không sao chứ?

Trên tay Lucy không biết cầm một con dao nhỏ từ lúc nào. Cô chém một nhát lên người Natsu. Nhưng Loki nhanh chóng chạy đến đỡ. Lưỡi dao sắc cứa vào vai làm vết thương cũ của Loki thâm trầm trọng. Máu phun phụt ra bắn vào mặt Lucy. Nhưng cô không có bất cứ biểu cảm nào. Dơ dao lên đinh chém tiếp thì Natsu nhanh chóng giữ chặt 2 tay Lucy.

Natsu: Cậu làm gì vậy Lucy? Tớ là Natsu! Không nhận ra tớ à? Natsu đây!

Lucy: *ngước đôi mắt vô hồn nhìn Natsu, thì thầm* natsu…

Nhưng Lucy lúc này mạnh kinh khủng. Cô giật tay khỏi Natsu một cạch dễ dàng. Dơ dao lên 1 lần nữa với tốc độ cực nhanh chém vào Natsu. Cậu không tránh được hết, cánh tay đã ứa máu.

Natsu: *hét lên* LUCY! TỈNH LẠI ĐI! TỚ LÀ NATSU!

Lucy vẫn tiếp tục bước chầm chậm về phía Natsu với gương mặt vô cảm. Một lần nữa dơ con dao lên… Nhưng từ đôi mắt vô hồn, những giọt nước mắt thi nhau tuôn rơi.

--------End chap 18--------
 
Nalu Story (Fairy Tail Fanfic)
Chương 19: Nhớ lại


--------Chap 19: Nhớ lại --------

Natsu chưa bao giờ thấy tồi tệ như lúc này. Cảm giác đau đớn của vết thương mà Lucy gây ra còn không bằng nỗi đau trái tim cậu. Natsu và Loki khẽ ngạc nhiên khi thấy những giọt nước mắt nối tiếp nhau tuông rơi của Lucy.

Natsu: Loki! Lucy bị gì thế?

Loki: =-=... tôi cũng đâu biết

Natsu: Lucy tấn công chúng ta nhưng… sao cô ấy lại khóc.

Loki không biết trả lời sao. Nhưng cậu nghĩ ở đây có điều gì không ổn. Hành động đó, biểu cảm lạnh lùng đó không phải là của Lucy mà cậu biết. Cô ấy dính ma thuật điều khiển sao? Nhưng… ma pháp đó chỉ ảnh hưởng đến người tâm lý không ổn định hoặc tuyệt vọng. Lucy có ý chí và tinh thần rất kiên cường sao lại bị vậy. Vả lại… Lucy đã khóc tức cô ấy không muốn chuyện này xảy ra. Phải làm gì đó khiến Lucy trở lại bình thường. Loki cố bình tĩnh suy nghĩ tất cả mọi chuyện cho thông suốt. Trái lại với Loki thì Natsu chả sử dụng cái đầu của cậu ta mà cứ cố tiếp cận Lucy vừa né các đòn tấn công của cô.

Natsu: *hét to* Lucy!!! Tỉnh lại đi!!! Tớ là Natsu đây! LUCY!!!

Từng nhát chém dứt khoát và nhanh của Lucy cứ vung xuống. Không có dấu hiệu nào ngừng lại. Natsu đau. Không phải thể xác mà về tinh thần. Ai lại có thể cảm thấy bình thường khi người quan trọng của mình muốn giết mình.

Natsu: Cậu có cách gì không Loki?

Loki: Giờ tôi cũng không chắc. Nhưng để tránh nguy hiểm chúng ta phải cướp lấy con dao trên tay Lucy trước.

Loki nhanh chóng chạy ra sau Lucy. Dùng hết sức khóa 2 tay cô lại.

Loki: Natsu! Nhanh lên!

Natsu nhanh chóng chặt mạnh vào cổ tay Lucy khiến con dao trong tay cô rơi ra. Loki liền đá ngay ra xa và cậu buông Lucy ra. Do Loki dùng lực hơi mạnh nên có vết hằn đỏ trên 2 tay Lucy.

Natsu: *cáu* Cậu làm gì mạnh tay vậy Loki.

Loki: *toát mồ hôi* Lucy lúc này mạnh hơn cậu nghĩ đấy Natsu.

Không có vũ khí, Lucy vẫn không dừng lại. Cô tiếp túc dùng tay không tấn công Natsu và Loki. Cứ như không giết được cà 2 thì cô sẽ không dừng lại. Natsu thấy khó chịu. Cậu đi đến ôm chầm lấy Lucy. Ôm thật chặt. Hành động của Lucy chợt khựng lại. Nhưng chỉ trong tích tắc từng cú đấm mạnh lại tiếp tục đấm vào lưng Natsu. Natsu vẫn lì lợm không buông. Loki nhanh chóng nhìn thấy được khoảng khắc lúc Lucy chợt khựng lại khi Natsu ôm.

Loki: Natsu! Hãy làm điều gì mà cậu và Lucy nhớ nhất. Điều gì đó ấn tượng sâu với hai người. Nó có thể làm Lucy nhớ lại.

Điều gì đó khiến cả hai nhớ nhất? Không suy nghĩ điều. Natsu cuối đầu xuống hôn lên môi Lucy. Hành động đó khiến Loki đơ ra. Lucy đã dừng lại. Suy nghĩ của cô lúc này: “Hơi ấm này… cảm giác rất quen thuộc… cậu ta là ai?”

Thấy việc làm của mình có hiệu quả. Natsu hôn sâu hơn. Cậu m*n tr*n đôi môi của Lucy. Cô không đáp lại nhưng không kháng cự. Lưỡi cậu từ từ tiến sâu vào rồi quấn lấy lưỡi của Lucy. Có những việc có thể trí não không nhớ nhưng cơ thể lại nhớ. Lucy từ từ đã có chút phản ứng lại. Hơi thở của cả hai trở nên gấp gáp. Natsu cũng không phải là người có kinh nhiệm trong việc này. Đây cũng chỉ là lần thứ 2 của cậu. Tay Lucy không biết từ lúc nào đã vịnh nhẹ lên vai cậu. Mắt cô đã nhắm lại. Chầm chậm đáp trả Natsu. Cậu cũng như quên mất mình đang ở trong tình cảnh nào mà cứ quấn chặt lấy môi Lucy. Cứ theo bản năng một thằng con trai mà làm. Lưỡi Natsu từ từ khám phá hết các ngóc ngách trong miệng của Lucy. Môi của Lucy như có sức quyến rũ khiến cậu không muốn rời. Cả người Lucy như mất hết sức lực, tựa hẳn vào Natsu. Cả hai hôn mà chả để ý đến bạn Loki tội nghiệp đang ôm trái tim rỉ máu đứng cạnh. Quá sức chịu đựng. Loki buộc phải lên tiếng cắt ngang màn nóng bỏng của cả hai.

Loki: *cố bình tĩnh* Natsu! Tôi nghĩ là được rồi đó.

Natsu sực nhớ lại tình hình bây giờ. Lưu luyến buông đôi môi Lucy ra. Đôi mắt to tròn long lanh ngân ngấn nước của Lucy mở ra nhìn cậu. Đôi mắt cô đã có hồn hơn trước. Natsu cười cười ngại ngùng nhìn Loki tỏ ý xin lỗi.

Natsu: *cười* Lucy! Nhớ ra tớ chưa? N-A-T-S-U đây!

Lucy: Na… natsu...natsu

Lặp đi lặp lại vài lần cái tên Natsu. Nhưng Lucy vẫn chưa nhớ ra cậu là ai. Natsu bực mình. Cuôi xuống cắn nhẹ lên môi Lucy.

Natsu: Nè! Nhớ chưa?

Lucy: *hét lên* NATSU!

Lucy sau khi kêu to tên Natsu thì chỉ cuối gằm mặt xuống không nói gì. Natsu thấy vậy thì nghĩ là Lucy vẫn chưa nhớ ra thì định cuối xuống hôn nữa (tg: *toát mồ hôi*) Nhưng kì này Lucy quay mặt tránh. Loki đứng cạnh đang tức sôi máu. Do tên ngốc Natsu đứng cao hơn Lucy nên không nhìn được. Chứ từ chỗ Loki anh có thể thấy rõ gương mặt đỏ như trái chà chua của Lucy sau khi cô hét tên Natsu. Nội tâm của Loki đang gào thét: “Lucy nhớ lại rồi! Cậu đừng lại được rồi đó Natsu.” Nhưng ngoài mặt vẫn phải cố nặn ra nụ cười.

Loki: Natsu! Bây giờ ổn rồi. Lucy đã bình thường rồi.

Natsu: *khó hiểu* Sao vẫn thấy cô ấy là lạ thế nào ấy.

Loki: Không sao đâu. - suy nghĩ thật “Không lạ được mới lạ ấy!”

Natsu: *nhìn Lucy, cười vui vẻ* Cậu nhớ lại rồi à Lucy? ^^

Lucy: Uhm

Natsu: Tốt quá rồi!

Natsu ôm chầm lấy Lucy mà không dể ý đến gương mặt như đỏ bừng của Lucy. Trái tim yếu ớt của cô không thể chịu nổi nhiều đòn tấn công liên tiếp vậy được. Loki kế bên vạch đen đầy mặt.

Lucy: Natsu… được rồi bỏ tớ ra đi… >//////
 
Back
Top Bottom