Khác [Nalu] (Fairy Tail) Nổi đau của anh và em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Nalu] (Fairy Tail) Nổi Đau Của Anh Và Em
NGÀY VUI VẺ


Cánh cửa đột nhiên mở ra, một cô gái có mái tóc đỏ đứng sau cánh cửa bước ra nhìn hai người đứng trước cửa hội:

- Lucy và.... cậu là E.N.D.

Hắn gật đầu, sau đó cuối mặt xuống để chuẩn bị tâm lí cho những chuyện sắp xảy ra.

Erza thở phào một hơi rồi nói:

- Vậy thì......

- CHÀO MỪNG CẬU GIA NHẬP FAIRY TAIL - E.N.D.

Phía sau lưng Erza là cả một hội cùng nói và hát hò rất to.

E.N.D sững sờ, m.n chấp nhận hắn.

Ko phải vì hắn là Natsu hay là một con quỷ mà là một người đồng đội của họ.

Hắn quá ngạc nhiên ko kịp định thần thì đã bị Gray, Gajeel kéo vào trong ngồi một chỗ và có một cốc bia trước mặt, Gray nói:

- Thử xem sức cậu tới đâu, nếu ko uống hết cốc bia này thì coi như con quỷ mạnh nhất cũng ko có gì ghê gớm cả.

E.N.D ko biết là mình đang bị Gray trêu chọc nên cầm cốc bia lên và uống một hơi hết sạch.

Uống xong, mặt hắn có vài vệt hồng do men rượi, m.n thấy thế thì cười và cùng ăn nhậu tới tận khuya.

Tất cả m.n đều say và lăn ra ngủ chỉ trừ họ( Jella; Erza; Mira; Laxus; Zeref; Mavis; Levy; Gajeel; Gray; Juvia; E.N.D; Lucy; Wendy; Romoe; Happy; Carla) vì họ ko muốn "người kia" uống rượi vì sợ quá khứ đen tối đó lại xảy ra lần nữa.

Nhưng thật ko may cho họ.

Thấy đã đủ các cặp đôi, Mira lên tiếng rủ m.n chơi trò chơi với danh nghĩa là bà mối:

- Này m.n, hay bây giờ chúng ta chơi trò 'Sự Thật hay Thử Thách' đi.

- Chơi thế nào?

- Thì người A sẽ xoay chai trúng người B, người B có thể hỏi và đưa ra một chuyện gì đó cho người A làm.

Xong thì tiếp tục người B quay chai và trúng người khác.

À nếu người bị quay trúng chai mà ko chọn gì thì sẽ phải nói một câu sự thật và nhận một thử thách từ m.n.

M.n thấy thế nào?

- Ừ được đó, chơi thôi!

Mira đấy một cái chai và bắt đầu chơi.

- Vậy tôi xoay chai nhé.

Mira xoay chai trúng Erza.

- Mira, cậu chọn đi, Sự Thật hay Thử Thách.

- Thử Thách.

- Thách cậu trong vòng một tháng luôn làm mười chiếc bánh kem dâu cho tớ mỗi ngày.

- Được thôi.

Erza xoay chai trúng Wendy.

- Chị Erza.

- Thử Thách.

- Thách chị trong vòng một tháng một ngày chỉ được ăn một chiếc bánh kem dâu.

- Khônggggggg...............

- Cảm ơn em Wendy.

Wendy xoay chai trúng Mavis.

- Con chọn đi Wendy.

- Xin ngài nhẹ tay cho, con chọn sự thật.

- Vậy con nói ta biết, có phải con và Romoe đang hẹn hò ko?

- Dạ phải ạ.- Cô bé đỏ mặt nói.

- Mavis à, em ko biết sao?

Hai đứa nó hẹn hò đã được hơn ba năm rồi.

Zeref cười nhẹ nói nhỏ với Mavis.

Những người còn lại thì cười làm hai nhân vật chính thì đỏ hết cả mặt.

Thấy vậy Lucy lên tiếng giải vây cho hai người họ:

- Thôi được rồi, chúng ta chơi tiếp đi.

Mavis xoay chai và ko nhờ lại trúng Lucy.

- Ngài Đệ Nhất.

- Thử Thách, ta đâu có sợ con.

- Con thách Ngài ngồi trong lòng Zeref để anh ấy hôn trộm ít nhất năm lần.

- Con giỏi lắm.

Mavis vừa đỏ mặt vừa ngồi trong lòng Zeref, còn Zeref tuy cũng đỏ mặt nhưng lại đang mở hội bên trong.

Lucy xoay chai tiếp và nó trúng Levy.

- Lucy à.

- Thử Thách đi.

- Thách cậu.... ngồi trong vòng tay của Nat à nhầm, ngồi trong vòng tay E.N.D đến hết cuộc chơi.

- Hảaaaaa.............

- Hehehe...... làm đi.

- Làm thì làm.

Lucy vừa ngồi vừa đỏ mặt nói lí nhí với E.N.D :

- Xi....xin lỗi.

- Ừ, ko sao đâu.

Tuy nói ko sao nhưng bây giờ trong lòng hắn có hai loại cảm xúc khác nhau, đó là vừa vui mừng vừa đỏ mặt, tim đập nhanh, thậm chí còn có vài vệt hồng đậm trên mặt.

Hắn quay qua chỗ khác để ko ai nhìn thấy hắn lúc này, nhưng thật ko may cho hắn đã có một vài người nhìn thấy và có cùng suy nghĩ:" E.N.D thích Lucy rồi.

Sau này sẽ có kịch hay để coi đây".

Levy xoai chai và trúng một người à cũng ko phải người mà là một con quỷ trong lốt người - E.N.D( nghe cứ sao sao ấy, tại ko biết nói sao cho hay).

Levy hốt hoảng sợ hãi, ko phải vì sợ hắn mà là sợ cách chơi của hắn sẽ như thế nào?

Chắc chắn là ko giống con người.

- Tôi....

Tôi chọn thử thách.

"Á mình đang nói gì thế này?

Tại sao ko chọn sự thật chứ?

Ít nhất có thể nhẹ lại một chút.

Trời ơi, hi vọng cậu ta có bản tính con người biết nhẹ tay là gì.

Cầu trời, mong trời...."

Levy thầm cầu nguyện trong lòng mà ko chú ý tới có hai người đang cười đểu nhìn mình.

E.N.D sau một hồi suy nghĩ thì:

- Levy này, tôi thách cô......

"Thình thịch, tình thịch"

Tim Levy đập rộn cả lên, cùng lúc đó, Happy bay đến và để trước mặt cô một miếng bánh kem, hắn nhìn cô có sự ngạc nhiên thì nói tiếp câu nãy:

- Thách cô đút cho Gajeel ăn ba muỗng bánh bằng cách dùng miệng mình đưa vào miệng cậu ta.

- CÁI GÌ CHỨ.......?

Cả Levy và Gajeel đều lồng thanh xen lẫn đỏ mặt.

- Levy à, mau làm đi chứ.

Hay là cậu muốn bỏ cuộc.

Lucy cười nhẹ nhưng nhìn kĩ có thể thấy sự giễu cợt ko thề nhỏ ở trong đó.

Levy biết là cái ý tưởng này có liên quan rất nhiều tới cô bạn thân của mình, rõ ràng là bạn cô đang chơi lại cô mà.

Levy khóc trong lòng đành phải cặm cuộc đút Gajeel bằng miệng mình.

M.n thấy thế thì cười, cô thề là sẽ ko chơi trò nầy nữa, xấu hổ quá đi mất.

Sau sự việc đó, ai ai cũng vui vẻ tươi cười mà ko thề biết rằng, sắp có một biến cố lớn trong cuộc tình của Lucy.
 
[Nalu] (Fairy Tail) Nổi Đau Của Anh Và Em
ĐI BIỂN


Một ngày mới của Fairy Tail lại bất đầu, ai ai cũng vui vẻ, nhưng chỉ có một người ko mấy là vui.

Natsu(là Natsu nhe, và cậu ko nhớ gì khi là E.N.D) chỉ ngồi một chỗ mặt mài bí xị, nhưng lại thoáng chút nỗi buồn ko tả.

Thấy cậu bạn mình như vậy, Gray đi đến vỗ 'nhẹ' vào lưng Natsu làm cậu giật mình.

- Làm cái gì thế thằng đầu băng kia?

Gray bỏ qua lời của Natsu mà nói với giọng giễu cợt nhưng cũng có phần lo lắng:

- Nè đầu lửa, bị gì vậy?

Ngồi đây mà mặt mày bí xị như bánh bao chiều thế.

Có chuyện gì nói với tao đi tao tư vấn cho.

- Cảm ơn lòng tốt của mày.- Im lặng một hồi rồi cậu thở dài.

- Gần đây tao và Lucy ko còn thân như trước nữa, khi ở gần cô ấy tao thấy mình thật đầy tội lỗi.

Cứ mỗi lần Lucy tới là tao cứ kiếm chuyện làm và né tránh cô ấy làm cổ buồn ko biết bao nhiêu lần.

Mày giúp tao đi, làm thế nào để tao có thể bày tỏ tình cảm của mình khi tao đứng trước mặt cô ấy mà ko thấy tội lỗi đi.

Gray đang uống nước khi nghe Natsu nói có tình cảm với Lucy cậu phun hết ra ngoài.

- Cái gì?

Mày nói gì vậy?

Mày có tình cảm với Lucy hồi nào?

Anh hốt hoảng, thằng bạn mình biết thế nào là yêu sao?

Nhưng nếu cậu ta yêu Lucy thì tình cảm của E.N.D dàng cho Lucy thì sao?

Mà khoan, cho dù là Natsu hay là E.N.D thì đó cũng đều là cậu, mà vấn đề quan trọng nhất ở đây chính là Lucy.

Liệu cô ấy có chấp nhận tình cảm của một con quỷ ko?

Hay việc tha thứ cho Natsu?

Có quá nhiều câu hỏi ở đây và ko có ai trả lời ngoài những người trong cuộc.

Thở dài một tiếng, Gray định nói gì đó với Natsu thì bị Laxus lên tiếng nói với cả hội:

- Tao nghĩ........

- M.n chú ý, Nữ Hoàng đã ban thưởng cho những người lần trước đi tiêu diệt Hắc hội có công.

Phần thưởng này là 10 vé đi biển Nasikami - Bãi biển của vũ trụ(tự chế).

Dành cho 8 người hoàn thành nhiệm vụ, còn 2 vé này là do tôi được tặng, các bạn có ai muốn đi ko?

- Ta nghĩ nên cho Wendy với Romoe đi để tăng thêm tình cảm.

Mavis giễu cợt lên tiếng làm cho hai người được nhắc tới đỏ hết cả mặt.

- Vậy cũng được.

Những người được nhắc đến mau chuẩn bị đi, khoảng hai tiếng nữa sẽ có tàu hoàng gia tới đưa m.n đi.

Laxus vừa nói xong cũng là lúc mười con người kia chạy nhanh ra khỏi hội để về chuẩn bị.

Hai tiếng sau ai cũng có mặt ở ga tàu và cùng nhau lên tàu đi biển.

Trên tàu, do ko có thuốc chống say xe nên Natsu, Gajeel, Wendy cứ ối lên ối xuống.

Wendy thì được Romoe quan tâm giúp đỡ.

Gajeel thì nằm lên đùi cô vợ 'bé nhỏ' của mình mà ngủ.

Lucy nhiều lần có ý muốn giúp nhưng đều bị Natsu từ chối.

Nhìn thấy cảnh đó, Gray đành phải đi nói chuyện Natsu có tình cảm với Lucy cho những người còn lại biết để mà tìm cách giải quyết.

Tình hình cứ như thế cho đến khoảng hơn ba tiếng đi tàu, m.n cùng nhau đi xuống nhanh nhất, họ kéo theo ba người đang nằm kia xuống xe đi đến bãi biển.

Lí do bãi biển này có tên " bãi biển của vũ trụ " vì cho dù là ban ngày thì khi nhìn lên trời cũng có thể thấy Sao Bắc Đẩu và Sao Bắc Cực một cách rõ ràng(chém).

Vừa thấy biển, các chàng trai và các cô gái ko hẹn mà cùng nhau nói một câu:

- TẮM BIỂN THÔI.

__________________________
 
[Nalu] (Fairy Tail) Nổi Đau Của Anh Và Em
TÌNH CẢM CỦA E.N.D


Cả mười con người kia đều lao đầu xuống biển.

Các cô gái thì cùng nhau chơi bóng chuyền, tắm nắng, xây lâu lài cát, uống nước hoa quả và tận hưởng bầu không khí của biển.

Ngược lại với các cô gái, các anh chàng thì lại toàn thi đấu mấy cái chuyện vớ va vớ vẫn như thi bơi, thi nín thở dưới nước, thi chạy,..... và tất nhiên là chỉ có ba anh chàng quậy nhất hội như Gray, Gajeel và Natsu mới đi làm mấy cái chuyện này.

Kể ra cũng lạ, từ sau khi Lucy trở về, Natsu đã quay lại làm con người năng động, vui vẻ, vô tư nhưng kì lạ thay là cậu lại luôn tìm cách tránh né Lucy khi cô tới gần cậu làm Lucy buồn rất nhiều lần.

M.n cùng nhau vui vẻ, chơi bời tới tận tối.

Ai nấy cũng đều về nhà trọ nhưng thử hỏi ai mà không biết mấy người ở Fairy Tail chứ, họ có bao giờ chịu im lặng đâu.

Và thế là cả bọn tụ tập lại tại phòng khách và ăn nhậu một trận.

Đang vui vẻ thì Lucy tự nhiên đứng dậy đi ra ngoài, m.n hỏi cô đi đâu thì cô nói chỉ muốn đi ngắm cảnh biển và sao.

Lí do bãi biển ở đây có tên là "Bãi biển của vũ trụ" ko chỉ vì có thể thấy sao ban ngày, mà là vào đêm, ngoài bãi cát phát sáng nhiều màu, bầu trời đầy những vì sao nhiều màu tỏa sáng lấp lánh phản chiếu xuống mặt biển tạo nên một không gian diệu kì, cho ta có cảm giác như đang đứng giữa dải ngân hà tinh tú.

Đang ngắm nhìn cảnh biển thì đột nhiên từ đằng sau vọng lại một giọng nói quen thuộc nhưng cũng ko quá đỗi thân quen.

- Cô làm gì ở đây vậy?

Quay lại, cô ko khỏi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng nở một nụ cười khi thấy hắn.

Vẫn là khuôn mặt đó, vẫn là mái tóc hoa anh đào, nhưng đôi mắt ko còn màu đen nữa, nó màu đỏ.

Người đang bước lại gần cô ko phải là cậu, mà là hắn.

- Tôi ngắm biển và sao ở đây.

Nơi này thật đẹp.

Hắn ko nói gì, đối với loài quỷ thì quanh cảnh này ko là gì với hắn.

Hắn tới chỗ cô, ngồi cạnh cô làm cô có chút tò mò hỏi:

- Nè, tại sao anh lại ra đây?

Ko ở cùng m.n ăn uống sao?

- Tôi thấy ai cũng có đôi có cặp nên để không gian riêng cho họ.

Rồi tự nhiên giữa cô và hắn bị không gian yên tĩnh bao quanh.

Họ ngồi đó, ngắm nhìn cả vũ trụ đang ở trước mắt.

Bỗng E.N.D lên tiếng hỏi Lucy để phá tan cái không khí im lặng này:

- Này, cô có biết thế nào là yêu ko?

- Yêu hả?

Ưm.... yêu là sự cho đi, mà ko thề có sự toan tính hay lợi dụng.

Là sự tin tưởng....

Ko một chút dối trá hay đổi thay.

Là nguyện trao trái tim mình cho người đó, mà ko cần người đó đáp trả lại, chỉ cần người đó hạnh phúc là được.

Khi nhìn người mình yêu khóc, anh sẽ làm mọi việc để người đó được vui.

Khi thấy người đó cười, anh sẽ cảm thấy thật vui sướng mà chẳng biết tại sao.

Khi được ở bên người đó, ko lần nào mà trái tim anh ko đập và mặt anh ko đỏ khi người đó cười.

Khi ko có người đó bên cạnh, anh như phát điên và cảm thấy thật trống vắng

Đó là biểu hiện của tình yêu.

- À, thì ra là vậy, chỉ cần ở bên nhau thì tự nhiên sẽ cảm thấy vui vẻ sao!

- Thế E.N.D, tại sao anh lại hỏi về tình yêu vậy?

E.N.D ko trả lời câu hỏi của cô, chỉ im lặng nhìn về xa xăm như đang suy nghĩ gì đó.

Lucy hiểu ý nên cũng ko nói gì thêm.

Sau một hồi ngẫm nghĩ, E.N.D cuối cùng đã lên tiếng và nói ra một câu làm Lucy cứng người:

- Hình như...tôi yêu em mất rồi thì phải.

Lucy à!

>>>>>>>>>>>>♡♡♡
 
[Nalu] (Fairy Tail) Nổi Đau Của Anh Và Em
ĐỢI CHỜ


- Hình như... tôi yêu em mất rồi Lucy?

______________

Biển rì rào những cơn sóng nhẹ, gió biển mang hơi lạnh của màn đêm.

Cả bầu trời như xoay chuyển, soi mình xuống mặt nước nhấp nhô lướt sóng.

Tất cả như sững sờ trước câu nói của E.N.D .

Hắn nói hắn yêu Lucy, mà hắn có biết thế nào là yêu ko?

Lucy kinh ngạc nhìn hắn, đôi đông tử mở to, nhưng rồi dịu lại và nở một nụ cười nhẹ trên khuôn mặt thanh tú đó.

Cô nói :

- Vậy à!

Cảm ơn vì anh đã yêu tôi, nhưng tôi có đáng ko?

- Tôi biết em vẫn còn yêu Natsu, và em sẽ ko thể nào yêu một con quỷ như.....

- Em đang đợi.

E.N.D chưa nói hết câu đã bị cô ngắt lời.

- Đợi?

Em đợi gì?

- Em đang đợi...

Natsu nói lời xin lỗi và nói lời yêu em.

Chỉ vậy thôi.

Và em ko có nói là chưa bao giờ yêu anh chỉ vì anh là một con quỷ thôi đâu nhe.

Cô có phần giận dỗi nhìn hắn nói xen sự đỏ mặt, làm hắn cảm thấy vui phần nào trong trái tim mình.

Cả hai lại rơi vào im lặng một lần nữa, cô đưa đôi mắt chocolate của mình nhìn nơi xa xăm, bất chợt lên tiếng nói hết những cảm nghĩ trong lòng:

- Từ khi em về, Natsu luôn cố tình tránh né em, cậu ta cứ trốn tránh em suốt làm cảm thấy thật trống vắng.

Em đã luôn quen với việc có cậu ấy bên cạnh, luôn tìm cách phá em, vui vẻ nó cười, cùng nhau đi làm nhiệm vụ chung và luôn bảo vệ em mặc dù nhiều lúc em ko cần,....Đã ba năm em ko có những cảm giác đó, nên em muốn nó quay lại, chỉ vậy thôi.

Nhưng mà sao nó khó đến vậy?

Cô vẫn ko rời mắt, cứ nhìn những ngôi sao đang nhấp nga nhấp ngáy trên bầu trời kia.

E.N.D ko nói gì, đôi mắt đỏ nhìn cô có vẻ thoáng buồn, hắn ko muốn cô buồn nên nói đại một câu:

- Rồi cậu ta cũng hiểu và nhận ra mà.

Em đã luôn chờ đợi, vậy nên hãy cố lên, chắc chắn em sẽ thành công.

Hắn nói làm cô có phần nào đó được thêm hi vọng.

Cô nói khẽ đủ để hắn nghe được:

- Cảm ơn anh.

Thế là cả hai cùng vui vẻ nói cười trên bãi biển của vũ trụ này.

Càng lúc gió càng lạnh, thấy cũng ko còn sớm nên cả hai quyết định đi về nhà trọ để ngủ nhưng khi về họ phát hiện những người khác vẫn còn đang ăn chơi nên định đến góp vui thì nhìn thấy..... một cảnh tượng làm hai người hóa đá tại chỗ.

Đập vào mắt họ là một cảnh tượng.....ừm, hết sức huy hoàng.

Nếu nói về tửu lượng của các cô gái khá kém và khá 'khủng khiếp' khi say thì....các chàng trai cũng ko khá hơn là bao.

Chuyện là các chàng sợ các nàng uống nhiều quá nên đã cố tình uống hết rượi và tình cảnh hiện giờ là:

+ Gray thì đang cưỡng hôn Juvia, còn cô nàng thì đã ngất xỉu từ khi nào;

+ Chỗ Gajeel và Levy thì:

- Nè Tí Hon, em ko được rời xa anh.

Ko được rời xa anh.....Em là của anh biết chưa....

- Ừ ừm....em biết rồi.

Gajeel thì đã chìm trong cơn mê còn Levy thì để anh chàng sắt thép ngủ trên đùi của mình mà mặt mài đỏ như quả cà chua.

+ Ở chỗ Romoe và Wendy thì:

- Wendy à, mình rất thích cậu, cậu biết ko?

Thằng bé nói mà làm cho Wendy ko đụng đến rượi cũng bất đầu 'say' vì lời của ai đó.

+ Còn ở chỗ 'nguy hiểm' nhất thì:

- Erza à, anh yêu em nhiều lắm, anh yêu mái tóc đỏ của em, yêu tính cách mạnh mẽ của em, yêu....

- Jella à, anh....anh say quá rồi đó.

- Anh ko có say, tại sao em lại nói anh say?

Anh còn rất tỉnh táo.

Chuyện là trong cơn say, Jella đã ôm chằm lấy Erza mà ko cho cô vùng vẫy thoát ra làm cô đỏ mặt hơn màu tóc mình.

Còn hai người vừa mới bước vào khi thấy cảnh tượng đó thì cũng nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại và cũng nhẹ nhàng rời khỏi nơi kinh hoàng đó.

Và cả hai đều có cùng một suy nghĩ " Hay là để họ như vậy đi.

Dù gì thì cũng ko liên quan đến mình.

Đúng, ko liên quan ko xía vô là tốt nhất."

Thế là cả hai bỏ tám con người ở đó và ai về phòng nấy đánh một giấc đến sáng mà trong lòng thì tội nghiệp họ.

Tương đồng quá phải ko?
 
[Nalu] (Fairy Tail) Nổi Đau Của Anh Và Em
Lời Xin Lỗi Của Tác Giả


Mình thật sự rất rất xin lỗi mọi người về những việc vừa qua.

Em gái mình cứ tự tiện đấy điện thoại của mình để đăng cái tập Tình Cảm Của E.N.D gì gì đó, mình đã nói hết lời rồi mà nó vẫn không chịu cho mình viết tiếp, cũng may mẹ mình nhìn thấy nó cứ cầm điện thoại của mình suốt, mẹ nghĩ là nó nghịch phá nên la nó một trận và bất nó từ nay không được đụng vào đồ của mình nữa.

Ahahaha......cuối cùng cũng được viết tiếp câu chuyện của mình rồi.

Nhưng đứa em gái đáng yêu của mình thì cứ bắt mình không được xóa chuyện của nó viết, và vì đây là lần đầu tiên mình viết truyện cho nên cũng không biết cách xóa.

Vậy cho nên..........

.

.

.

.

.

.

.

Mình sẽ không xóa bắt cứ tập nào.

Và cái ý tưởng viết về E.N.D cũng sẽ biến mất luôn.

Nên từ giờ về sau xin mọi người đừng có khắc mắc gì cả.( Nhưng chắc vài tập sau sẽ có đấy, mà thôi kệ, dù gì cũng chỉ nhắc tên thôi chứ không có gì khác).

Và để xin lỗi mọi người mình sẽ đăng vài tấm ảnh Nalu cho mọi người coi.

(Đố mọi người Natsu đang nhìn gì???

Nếu ai nói là tóc của chị Lu thì xin lỗi...............Bạn đã đoán sai.)

(Mình thích tấm này nhất... dễ thương quá😙😙😙.......)

(Mình thấy nó cũng đẹp nên đăng thôi)

Hết rồi, cảm ơn các bạn đã theo dỗi truyện của mình.

Tạm biệt.
 
[Nalu] (Fairy Tail) Nổi Đau Của Anh Và Em
HỘI


(Mình không biết đặt tên gì cho tập này)

_________________________

~ Lucy Pov ~

Sáng hôm sau, tôi và m.n lại đi ra biển.

Trên bãi biển rộng mênh mông, có vài người thì sung sức cùng nhau chơi tiếp các trò chơi khác nhau, vài người nữa thì còn đang đỏ đỏ cái mặt mà nhìn "những con người vô tội" đang ngây thơ chơi không thèm chú ý tới việc mình đã làm người ta thức trắng đêm hôm qua.

Natsu thì có chú ý tới cảnh tượng này nhưng lại ko biết chuyện gì cả, vì người hôm qua chứng kiến cảnh đó đâu phải là cậu.

Thế là chỉ còn có một mình tôi là biết việc đó và tôi quyết định sẽ kể chuyện này cho m.n nghe khi về hội.

Chắc chắn là sẽ có chuyện vui để xem rồi đây.

Hihihi..........

_________________

Thời gian trôi đi thật nhanh, mới sáng sớm mà giờ đã hết ngày.

Cả đám buồn bã, nhanh chóng thu xếp đồ đạc theo lời Erza và tạm biệt cái bãi biển này.

_________________

Hiện giờ cả mười người chúng tôi đang đứng trước cửa hội, và vừa bước vào là đã thấy một thân ảnh quen thuộc đối với m.n và vài người lạ mặt đối với riêng tôi.

Người thân quen đó khi thấy mười người chúng tôi thì lên tiếng với giọng đầy vui mừng:

- Tui bây về rồi đấy à?

Tao tưởng tụi mày sẽ ở đó luôn chứ.

Đám oắt con.

- A, Ngài hội trưởng/lão già, lâu rồi không gặp ông.

Ông vẫn khỏe nhỉ.

Cả đám lễ phép chào, và dĩ nhiên người thân quen đó ko phải ai khác mà chính là "cha" của chúng tôi - Cựu Hội Trưởng Makarov.

Tôi nghe m.n trong hội kể lại rằng sau khi Laxus lên nhận chức hội trưởng, ông đã quyết định sẽ ra ngoài ngoại ô sống cùng Mest.

Chỗ ông sống cũng gần chỗ bà Porlyusica nên sẽ dễ chữa trị bệnh của ông hơn.

Hội sợ một mình Mest ở với ông ko có nhiều thời gian nên đã đưa ra quyết định, cứ ba tháng sẽ cử một vài người tới sinh sống cùng ông cho vui.

Hôm nay là ngày chọn người mới.

Và hôm nay hội cũng có vài gương mặt khác lạ nhưng cũng ko hẳn lạ là mấy.

Đó là một lũ nhóc con khoảng tám đứa, trong đó có ba đứa còn rất nhỏ chỉ cỡ trừng một tuổi.

- Ba, mẹ.

Lũ nhóc đó chạy tới ôm chằm đấy những người mới trở về.

Nghe lũ nhóc đó nói gọi m.n khiến tôi như cứng lơ cả người, lắp bắp hỏi:

- Mấy....mấy đứa này là.......?

- Là con của m.n trong hội.

Natsu nói tiếp lời tôi và khiến tôi sững sờ nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tỉnh mỉm cười nói:

- Hể, ba năm tớ không ở hội mà hội đã có nhiều thành viên mới vậy rồi sao?

Mấy đứa nhóc này là con của các cậu à?

- Ửm, cô là ai thế mà vô hội tôi?

Hình như tôi chưa từng gặp cô thì phải?

Một câu bé nhìn khá giống Gray và đang thỏa thân hỏi tôi một cách....... bất lịch sự.

Thấy vậy Gray liền đấm một cái vào đầu cậu ta mà quát lớn:

- Im đi, thằng ranh con, ko biết gì thì đừng có mà lớn tiếng.

Đây là cô Lucy, là một pháp sư trong hội và là bạn của ba mẹ đấy.

Và hãy cố ăn nói cho lịch sự vào.

Cậu bé bị đánh đau quá chạy tới ôm Juvia mà khóc, Juvia thì vừa dỗ thằng bé, xoa xoa chỗ đang u một cục trên đầu vừa nhìn Gray nói:

- Anh Gray, anh ko nên đánh Storm như thế(nói rồi quay lại nhìn Storm).

Cha con nói đúng đó Storm, đây là bạn của ba mẹ và m.n, vì hơn ba năm trước có chuyện xảy ra nên cô ấy ko có ở trong hội thì đưa nhiên là con chưa từng gặp rồi.

Cùng lúc đó Bicca và Alzack đi tới chỗ Juvia và Gray đưa họ hai đứa bé, là song sinh trai gái.

Juvia bế đứa bé trai và quay qua chỗ tôi cười nhẹ nói:

- Giới thiệu với Lucy.

Đứa lớn này là Storm, con trai cả của Juvia và anh Gray, năm nay ba tuổi.

Còn hai đứa này là cặp song sinh, con trai là Rin còn con gái là Sylivia, năm nay một tuổi.

Storm có ngoại hình nhìn khá giống Gray 100% về mọi mặt.

Từ mái tóc xanh đen, ánh mắt lạnh lùng và cả cái tính lột đồ giữa phố,.......

Còn Rin và Sylivia thì giống Juvia từ mái tóc xanh dương tới đôi mắt xanh sau thăm thẳm.

Tôi nhìn quanh hội một lượt, có tất cả tám đứa trẻ mà tôi chưa gặp, chắc chúng là con của m.n.

Natsu nhìn tôi như đang còn khắc mắc thì nhẹ nhàng giới thiệu từng người cho tôi biết.

- Đây là Reiki, con trai của chị Erza và anh Jella.

Còn đứa bé mà Jella đang bế trên tay tên là Rosemary, con gái út, bằng tuổi Rin và Sylivia.

Natsu chỉ tay về phía Erza và Jella đứng.

Reiki thì có dung mạo giống Jella ngoại trừ ko có hình xăm trên mặt.

Còn Rosemary thì nhìn giống Erza phiên bản nhỏ.

Đặc biệt cả hai đứa đều giống mẹ là sở hữu mái tóc đỏ và cả cái sở thích nghiện bánh kem dâu.

- Còn cái thằng nhóc nhìn giống thằng "sắt gỉ" đang ngồi đọc sách kia là Gale, con của hắn và Levy.

Gale nếu nhìn từ đầu tới chân thì khá giống Gajeel ngoại trừ cậu nhóc biết thế nào là cách cư xử lịch sự chứ không giống cha mình.

Và cả cái tính tham đọc sách của Levy nữa chứ, cậu ấy thật giỏi trong việc làm một người mẹ nha.

- Ngồi đối diện nó là Zevis, con trai của anh Zeref và Bà Đệ Nhất.

Theo tôi thấy thì nhìn Zevis rất giống Zeref về tất cả, nhưng tôi lại nghe m.n nói thằng bé còn rất thích cười và nghiện đọc sách, cái này thì chắc giống ai đó.

- Còn con bé có mái tóc vàng nhạt kia thì ko cần phải nói, đó là con gái cưng của chị Mira và thằng cha Laxus.

Tên là Nova.

Cả Nova, Reiki, Zevis thì đều bốn tuổi bằng nhau.

Còn Gale bằng tuổi với Storm.

- Họ có con khi em còn chưa rời hội nữa à, ghê thiệt.

Tôi nghe Natsu giới thiệu xong thì phán một câu với vẻ kinh ngạc nhưng lại có phần lớn sự giễu cợt làm các cô gái thì đỏ hết mặt, các chàng trai thì giả vờ ho vài tiếng và kiếm chuyện khác để nói mà ko tránh được vẻ lúng túng cùng với cái mặt đang đỏ do vài vệt hồng gây ra.

Ai bảo lúc trước khi tôi còn chưa rời hội thì họ đã có tin vui kia chứ.

Tôi nhìn qua nhìn lại thì phát hiện bụng của Bà Đệ Nhất lớn hơn nhiều, chắc là......

- Ngài Đệ Nhất, có phải là gia đình sắp có thêm người ko?

- Ừ, là con gái, chỉ vài tuần nữa là sinh rồi.

Và ta đã đặt tên cho con bé là Zera, tên của một người bạn của ta.

- Thế à, vậy chúc mừng Ngài nhé.

- Mà nè Lucy, sao còn chưa chịu cưới ai đó đi( vừa nói vừa liếc nhìn Natsu).

Mau mau lên còn sinh con đẻ cái nữa chứ.

Ko thấy ai ai cũng có con hết rồi sao, bộ tính để con mình làm đàn em à?

Ngài Mavis cười giễu cợt nói mà ko biết rằng đã vô tình chậm vào nỗi đau của tôi, và hình như Natsu cũng thế.

Khi thấy cả hai chúng tôi đều im lặng buồn bã thì Zeref mới nhẹ nhàng để tay lên vai vợ mình ý muốn nói ngài im lặng.

Hiểu ý, Ngài Mavis vội vàng cùng sự lúng túng nói xin lỗi tôi:

- Ta xin lỗi, Lucy?

Ta chỉ muốn đùa vui một chút thôi, ta....ta.....

- Ko sao đâu Ngài Đệ Nhất.

Con hiểu Ngài lo cho con, nhưng con xin lỗi vì đã phải phụ lòng tốt của Ngài rồi.

Từ khi con bị ngã xuống vực bác sĩ nói con ko thể nào mang thai được nữa.

Con bị.......vô sinh rồi.
 
[Nalu] (Fairy Tail) Nổi Đau Của Anh Và Em
SỰ TỨC GIẬN


(Tập này Natsu sẽ hơi ích kỉ và không nói lý lẽ, mọi người xem nhớ thông cảm)

_______________________________

- Con bị vô sinh rồi.

------------------------------

Từ sau chuyện đó, không khí trong hội trở nên rất căng thẳng.

M.n ai ai cũng bàn tán xôn xao về chuyện của ba năm trước.

Họ chỉ chích, đổ tội cho Natsu về chuyện đã làm với Lucy hồi đó.

Họ đã nghĩ Natsu thích Lucy và sẽ bảo vệ cô ấy nhưng họ đã lầm.

Còn về phần Natsu, khi nghe mọi chuyện cậu cảm thấy thật hối hận, cậu càng ngày càng tránh xa Lucy hơn.

Cứ như vậy cho đến khi cậu nghe được một chỗ "bà tám" nói về chuyện của Lucy:

- Nè, có thật là Natsu thích Lucy ko?

- Thật mà, nhưng tôi lại ko thể ngờ Natsu cũng có lúc vô tâm như vậy.

- Ừ, mà hình như cả E.N.D cũng thích Lucy luôn đó.(mượn ý tưởng của em mình viết tập này, đang bí)

- Thật ư.

- Đúng mà, cứ mỗi lần hắn xuất hiện thì đều nói chuyện vui vẻ với Lucy.

Nhiều lúc tôi còn thấy hắn đỏ cả mặt khi Lucy cười với hắn.

- Nếu đúng vậy thì Natsu phải làm sao?

- Ai biết.

- ......

Và những lời nói đó đã lọt vào tai của Natsu làm cậu cảm thấy bực tức ko thể tả.

Quay lại nhìn Lucy thì thấy cô đang nói chuyện với m.n, cậu cố gắng lấy vẻ bình tỉnh nhất đi tới chỗ cô và nói nhưng chất giọng lại pha sự tức giận:

- Chiều nay tới chỗ cây anh đào ở giữa thị trấn.

Tôi có chuyện muốn nói với cô.

Nói xong cậu bỏ đi để lại cho Lucy một dấu chấm hỏi to đùng.

Còn m.n có mặt ở đó thì hết sức ngạc nhiên, từ trước tới giờ cậu có bao giờ nói chuyện như thế với cô đâu.

Hay cậu ta có chuyện gì bực mình rồi tìm Lucy trúc giận.

Ko được, tuyệt đối ko được, họ ko thể để Natsu làm chuyện gì có lỗi với Lucy một lần nào nữa, vậy nên họ quyết định sẽ đi cùng hai người bọn họ.

Nhưng sẽ là đi trong lén lút, rình mò.

--------------------

Tới chiều, Lucy đi tới chỗ hẹn thì đã thấy Natsu đã ở đó, cô tiến lại gần.

Nếu nhìn kĩ thì có thể thấy trên mặt Natsu có rất nhiều vệt đen hiện rõ, chắc cậu ta đang rất bực mình về việc gì đó.

Lucy nhẹ nhàng đi tới chỗ cậu và hỏi:

- Nè Natsu, cậu gọi tớ ra đây để làm.....

Chưa nói hết câu thì Natsu đã nắm đấy vai cô hỏi như muốn hét lên:

- Tại sao....tại sao vậy....Lucy?

Có phải cậu.....có phải như m.n nói ko?

Cậu lắp bắp, giọng nói có phần nghẹn ngào cùng sự tức giận nhìn thẳng vào mắt cô mà lớn tiếng.

- Lucy, trả lời tớ, có phải....cậu đã yêu....E.N.D rồi ko?

Trả lời tớ đi Lucy, cậu mau trả lời câu hỏi của tớ nhanh lên đi.

Cậu gần như suy sụp, đôi tay khô cứng đang nắm vai cô run lên, cậu ko muốn đây là sự thật, cậu ko cho phép Lucy yêu ai ngoài cậu, kể cả E.N.D, bản thể khác của cậu.

Nhìn Natsu như vậy, Lucy gượng gạo trả lời ấp úng:

- Natsu, tớ.....tớ ko......tớ........

- Cậu ko chuyện gì?

Tớ đã nghĩ cậu sẽ chung thủy.

Sẽ chỉ yêu một mình, và người đó là tớ(đoạn này mình thấy có lỗi với chị Lucy quá).

Nhưng thật ko ngờ, ko ngờ cậu lại yêu E.N.D, yêu một con quỷ.

Cậu có biết mình ghê tởm tới mức nào ko Lucy?

Tôi cá cô là người ghê tởm nhất thế giới này đấy.

Cậu nói với chất giọng khinh bỉ và từ từ bỏ tay ra khỏi vai cô.

Còn Lucy, cô như chết lặng tại chỗ.

Vì sao chứ?

Vì sao lại giống như thế?

Cảnh tượng này, chất giọng này, tại sao lại giống như ngày xưa quá vậy?

Ngày cậu đánh cô và tự tay đuổi cô ra khỏi hội, cậu cũng dùng những thứ này để mà đối xử với cô như bây giờ.

Cô nghiến răng keng két,"Rồi một ngày cậu ta sẽ hiểu và nhận ra thôi mà."

Cô nhớ lại những lời E.N.D ngày trước đã nói, nhưng với cái tình hình hiện nay thì Natsu sẽ ko bao giờ hiểu và để cậu ta tự nhận ra là điều ko thể nào.

Còn những con người gần đó đang nghe lén, họ thật muốn bay ra và đánh cho cái tên Natsu đó một trận nhưng chưa kịp làm gì thì giọng của Lucy lại vang lên khiến họ khựng lại.

- Cậu nói tớ ghê tởm sao Natsu?

Cậu nói tớ ko chung thủy vì có người đàn ông khác trong khi đã có cậu?

Cô cố gắng lấy hết vẻ bình tỉnh trong người hỏi cậu.

Còn Natsu, hiện giờ cậu ta đang bị cơn tức giận kiểm soát hết lí trí, cậu ko nghe, ko suy nghĩ mà còn được nước làm tới:

- Đúng vậy, cô là một ả tiện nhân, một kẻ đê tiện, ko biết thế nào là chung thủy mà còn đi yêu một con quỷ nữa chứ?

Cô thất sự là............

"CHÁT"

__________________________________

Mình định viết tập này và tập sau là một nhưng vì tập sau hơi dài nên thôi.

Mong mọi người sẽ ủng hộ.
 
[Nalu] (Fairy Tail) Nổi Đau Của Anh Và Em
"TỚ HẬN CẬU"


(Lúc thì cô, lúc thì anh, lúc thì tôi, lúc thì em....đó là do cảm nghĩ của mình khi viết)

_______________________________

"Chát"

Và một cái tát từ tay Lucy tát thẳng vào mặt Natsu, cô đánh cậu như ngày đó cậu đánh cô.

Lucy cuối mặt xuống đất, nói với giọng đầy nghẹn ngào:

- Thứ nhất, đúng tớ thừa nhận tớ cũng có tình cảm với E.N.D .

Nhưng chỉ vì chuyện đó mà cậu bảo tớ ghê tởm sao?

Bộ E.N.D ko phải là một bản thể khác của cậu sao?

Tớ yêu anh ta thì có gì sai, vì cho dù là E.N.D hay là cậu thì cả hai đều là Natsu.

Và Natsu là người mà tớ yêu nhất.

Ko biết từ lúc nào mà trong lời nói của cô đã có vài tiếng nấc và vài giọt nước mắt, nhưng có vẻ Natsu đã ko còn tâm trí mà chú ý tới những thứ đó.

Cậu định lớn tiếng nói với cô chuyện gì đó nhưng đã bị Lucy cướp lời nói:

- Thứ hai.......

Cô ngước mặt lên nhìn cậu, đôi mắt nâu giờ đã chứa đầy nước.

- Cậu là gì của tớ mà nói tớ đê tiện, tớ nhớ tớ đâu phải bạn gái hay vợ của cậu đâu mà cậu có quyền tức giận với tớ như thế?

Hơn nữa tớ yêu ai, bên ai, đều là việc của tớ.

Cậu là cái gì mà ngăn cản còn mắng tớ, hả?

Lần đầu tiên, cô lớn tiếng với cậu, còn cậu ko nghe mà càng thêm tức giận hét lên với cô.

- Cô thôi đi nhe, đã ko biết sai mà còn bày đặc lớn tiếng với tôi à?

Rõ ràng là cô sai trước mà giờ còn.......

"Chát"

Lại thêm một cái tát được giáng xuống mặt Natsu.

Lần này Lucy thực sự rất tức giận, đau đớn nhìn người con trai mà cô thầm yêu suốt bao nhiêu năm qua, cho dù cậu đã từng làm cô đau khổ trong suốt ba năm nhưng cô lại ko thể nào giận hay câm ghét cậu.

Vậy mà bây giờ cậu nói cô sai.

Cô ko thể nào tha thứ cho cậu được nữa.

- Cậu nói tôi sai?

Sai chỗ nào?

Có phải ý cậu là tôi đã sai ở chỗ đã yêu cậu ko?

Hay là sai ở chỗ đã ko thể ghét hay hận cậu dù chỉ một chút ý niệm trong đầu?

Cậu nói tôi làm sai, vậy cậu có bao giờ sai chưa Natsu Dragneel?

Cậu đã bao giờ làm chuyện gì có lỗi với tôi chưa?Cậu mau nói đi Natsu Dragneel?

- Dĩ nhiên là chưa........

- Chưa từng sao?

Hừm, vậy cậu hãy mở mắt ra mà coi đây là cái gì?

Cô vừa nói vừa mở bao tay của bàn tay phải ra, và nó khiến cho đôi đồng tử Natsu và những người khác phải mở hết cỡ, trong sự ngạc nhiên lẫn ngỡ ngàng.

Trên bàn tay phải đó, trên bàn tay trắng trẻo đó xuất hiện hai đường sẹo chéo nhau khá dài ở bua bàn tay.

Khoan đã, vết sẹo đó ko phải là do Natsu cậu ngày xưa đã làm với cô sao?

Ko lẽ.........

Lucy đưa bàn tay phải lên cao, ngay trước mặt cậu, cô cười, một nụ cười nhẹ tựa nắng, nhưng sao Natsu lại thấy nó thật chua xót, làm lòng cậu bỗng nặng đi, như thể Lucy đang tự cười để chế giễu chính bản thân mình vậy.

- Cậu còn nhớ vết sẹo này ko?

Vết sẹo này là do ngày xưa cậu đã gây ra cho tớ.

Tới tận bây giờ, ko hiểu sao mà vết sẹo này lại ko bị mờ đi, lâu lâu nó lại làm tớ thấy đau, cảm giác như lúc nó vừa xuất hiện vậy, đau vô cùng.

Nhưng tớ vẫn chịu được (Vừa nói vừa xoa xoa tay).

- Cậu có biết ko Natsu (giọng Lucy bỗng dịu lại), tớ đã luôn hi vọng sẽ có một ngày cậu nắm đấy bàn tay này của tớ mà xoa vết sẹo này như đang xoa chịu nỗi đau trong lòng tớ.

Và anh có biết ko em đã luôn chờ đợi, chờ anh nói câu xin lỗi, chờ anh sẽ nắm đấy đôi tay này và dẫn em đi mọi nơi, chờ đợi anh sẽ giống xưa vui vẻ nói cười với em, và em đang chờ anh nói câu anh yêu em.

Chỉ vậy thôi.

Nhưng tại sao,(giọng cô bất đầu chua xót xen lẫn tức giận) tại sao cậu lại ko chịu nhận lỗi?

Tại sao lại làm tổn thương tớ một lần nữa?

Tại sao luôn bắt tớ phải chờ đợi cậu?

Tại sao vậy Natsu?

Tại sao?

Tớ chưa bao giờ giận cậu hay câm ghét cậu nhưng bây giờ tớ có thể nói rằng: Natsu, TỚ GHÉT CẬU, và TỚ HẬN CẬU.

Nói rồi cô bỏ đi cùng với những giọt nước mắt đau thương.

Còn cậu, cậu ko biết mình nên làm gì, chỉ biết ngồi nó và khóc.

Cậu đã làm gì thế này?

Cậu làm cô đau, làm cô tổn thương mà ko một lời xin lỗi.

Cậu còn tức giận vô cớ với cô trong khi cô luôn chờ đợi cậu.

Cậu là một thằng thèn, một thằng chỉ biết làm người con gái mình yêu khóc và bị tổn thương hết lần này đến lần khác mà ko một lời xin lỗi.

Cậu hối hận lắm rồi, cậu rất hối hận.

Còn những người đang rình mò kia, họ đã nói sẽ ngăn cản ko cho Natsu làm chuyện gì có lỗi để tổn thương Lucy nhưng họ đã làm được gì?

Họ chẳng làm gì ngoài việc đứng một bên nhìn hai con người kia mà lòng hối hận cùng với sự tiếc thương cho hai người.

Ruốc cuộc....họ phải làm gì mới gọi là tốt đây.
 
[Nalu] (Fairy Tail) Nổi Đau Của Anh Và Em
XIN LỖI VÀ TỎ TÌNH


Một buổi sáng âm u, mây đen che cả bầu trời như đang nói thay lòng của ai đó.

Lucy sau khi bỏ đi thì đã tự đi tới chỗ gốc cây anh đào ở ngọn đồi Magnolia.

Cô mệt mỏi ngồi khụy xuống đất, ngắm nhìn bầu trời âm u, bất giác cô nở một nụ cười ngay miệng.

Vì sao cô cười ư?

Cô đang cười sự ngây thơ của mình!

Cô đang cười bởi vì cô quá tin người!

Cô đang cười chính bản thân quá ngốc khi đã để cả trái tim cho người đó mà giờ đây chỉ nhận lại nỗi đau này!

Những đám mây đen vẫn cứ kéo nhau đến, và cùng nhau tạo thành những hạt nước mưa rơi xuống như đang thay cho những giọt nước mắt của ai kia sắp rơi ra.

Lucy vẫn ngồi đó, và hình như đang nhớ về chuyện gì đó thì phải.

A, thật giống nhe, khung cảnh này làm cô nhớ lại cái ngày cô rời hội, hôm đó trời cũng mưa thế này.

Cô khóc, mưa rơi, những hạt mưa làm mờ đi những giọt nước mắt của cô.

Nếu nói còn thiếu máu để hòa chung thì cũng ko hẳn, vì trong tim cô đang rỉ từng giọt máu mà ko ai hay, ko ai biết.

Cứ thế, mưa càng lúc càng to.

Ở phía xa xa, có bóng hình của một người con trai cùng chiếc khăn vảy rồng quen thuộc đang chạy trong cơn mưa, chỉ để đi tìm một cô gái mang lại ánh nắng cho lòng cậu.

Rồi cậu nhìn thấy cô đang ngồi co chân ở dưới gốc anh đào, bất chợt lòng cậu quận đau.

Natsu ko suy nghĩ gì liền chạy đến chỗ Lucy định hỏi cô có sao ko thì:

- Làm ơn, xin đừng đụng vào tôi.

Cô nói mà ko thèm ngẩn đầu lên nhìn cậu.

Còn cậu, cậu tự hỏi cậu đã làm gì thế này?

Cậu đã làm gì mà khiến cho cô gái của nắng phải ngồi đây nhờ cơn mưa phơi bớt nỗi buồn.

Natsu cảm thấy trong lòng thật chua xót, đau đớn nhìn Lucy rồi ko hiểu sao cậu lại ngồi khụy xuống và ôm đấy cô vào lòng.

Tự ngưng bị ôm bất ngờ làm Lucy đơ ra vài giây, khi đã đấy lại bình tỉnh cô liền nhanh chóng vùng vẫy tìm cách khoát ra khỏi vòng tay ấm áp đó.

Cô nói:

- Tôi đã nói là đừng đụng vào tôi rồi mà.

Làm ơn đi, tôi muốn được yên tĩnh một mình.

- Lucy, tớ xin lỗi.........- Natsu nói với chất giọng khá trầm nhưng đầy sự hối lỗi.

- 'Xin lỗi', chỉ hai từ thôi sao?- Lucy khẽ nheo mày nhìn thẳng vào khuôn mặt đang hối hận của cậu.

- Tớ có thể làm bất cứ thứ gì miễn là cậu chịu tha thứ cho tớ.

- Cậu muốn được tôi tha thứ?

- Phải.

Lucy khẽ thở dài một tiếng, sau đó cố

cất giọng nói bình thản nhất có thể nhưng lại ko thể ngăn được những giọt nước mắt sắp rơi xuống.

- Natsu, tớ đã cho cậu rất nhiều lần để có thể chuộc lại lỗi lầm của mình nhưng mà cậu ko biết trân trọng nó.

Đã đánh mất rất nhiều cơ hội mà cậu có thể.

Cậu nghĩ tớ có thể tha thứ với những việc cậu đã gây ra ư?

Natsu à, tớ cũng chỉ là con người thôi, mà đã là con người thì ko ai có thể bỏ qua tất cả những sai lầm ko thể cứu vãn được cho dù người đó có khoang dung và tốt bụng thế nào đi chăng nữa.

Đủ lắm rồi Natsu, dừng lại đi, coi như tớ xin cậu, làm ơn tha cho tớ.

Tớ mệt mỏi lắm rồi.

Tớ ko còn chịu nổi những cơn đau mà cậu dành cho tớ được nữa.

Natsu, chúng ta.......kết thúc tại đây đi.

Trong một cơn mưa lớn, dưới một gốc cây anh đào, có một đôi nam nữ đang đứng nói chuyện.

Cậu con trai thì đang đờ người ra vì những lời của người con gái trước mắt.

Còn về phần Lucy, cô đang cố dấu đi những giọt nước mắt, nhưng ko hiểu sao mà nó vẫn chảy trên khuôn mặt khiến cô cũng ko thể nào kiềm lòng được.

Cô lau nước mắt, bỏ lại một câu cho cậu như lời chia tay:

- Tạm biệt cậu, Natsu.

Chúng ta kết thúc rồi.

Vừa nói xong Lucy quay người định bỏ đi thì một vòng tay ấm áp ôm cô từ phía sau làm cô khá bất ngờ, một giọng nói quen thuộc cất lên.

Natsu nghẹn ngào cả cổ họng nhưng vẫn phải nói cho cô biết cảm nhận của mình:

- Lucy à, tớ xin lỗi.

Xin lỗi vì đã bắt em đợi, xin lỗi vì đã làm em đau, xin lỗi vì làm em phải khóc, xin lỗi vì đã tức giận vô cớ với em mà ko thèm chịu hiểu cảm nhận của em, xin lỗi vì đã khiến em mệt mỏi vì lo cho anh.

Anh biết, anh là một thằng ngốc, một con người tồi tệ, thằng thèn chẳng biết thứ gì về người mình yêu và luôn gây rắc rối cho em mà ko có phần nào hối lỗi.

Vậy nên Lucy, anh có một đề nghị.......

Cậu xoay người cô lại, ánh mắt chứa đầy sự kiên quyết và quyết tâm của Natsu làm cô có phần ngơ ngáng.

Cậu hít một hơi rồi nói một câu làm Lucy đứng người:

- Lucy à, chúng ta kết hôn đi.
 
[Nalu] (Fairy Tail) Nổi Đau Của Anh Và Em
BIẾN CỐ


- Chúng ta kết hôn đi.

Câu nói của Natsu làm Lucy đứng người, hai mắt mở to, miệng há hốc, sau đó thì:

- GÌ CHỨ?

NATSU CẬU......CẬU ĐANG NÓI GIỠN PHẢI KO?

SAO TỰ NHIÊN LẠI........

Cô như hét lên vào tai cậu, và ko biết từ lúc nào mà trời đã ko còn mưa, thay vào đó là một bầu trời trong xanh mây trắng, thậm chí còn có cả cầu vồng bảy màu nữa chứ, cứ như cả bầu trời đang chúc phúc cho họ.

Natsu sau một hồi bảo vệ đôi tai ko bị đủng màng nhĩ thì quay qua nhìn Lucy kiên quyết nói:

- Anh ko giỡn, Lucy.

Chúng ta kết hôn đi!

Cho dù em ko thể sinh con cũng chẳng sao.

Anh nhất định sẽ bù lắp cho em tất cả những gì anh nợ em.

- Nhưng.....nhưng......

- Anh biết em rất khó có thể tha thứ cho một kẻ đã khiến em đau khổ đến hai lần.

Vậy nên Lucy, anh sẽ ở đây tới tối để chờ em, nếu em đã có quyết định của mình thì hãy đến tìm anh và cho anh biết câu trả lời của em.

Cho dù em có đồng ý tha thứ hay ko tha thứ thì anh cũng ko phản đối, vì đó là quyết định của em nên anh sẽ chấp nhận tất cả.

Nói rồi cậu bỏ đi để cô ở lại một mình.

Còn Lucy thì đang suy nghĩ về những lời khi nãy của Natsu?

Cậu hỏi cô có đồng ý lấy cậu ko?

Tất nhiên là có rồi, cô đồng ý, vạn phần đồng ý.

Cậu có biết là cô đã chờ, đã đợi câu nói này của cậu bao lâu rồi ko?

Có nằm mơ cô cũng muốn được nghe.

Nhưng bây giờ sao lại chua xót đến thế, tại sao cô lại ko thể đồng ý ngay, đây chẳng phải điều cô hằng mong muốn sao?

Tại sao giờ lại khó chịu đến vậy?

Cậu làm cô đau đến hai lần.

Cậu làm cô ôm hi vọng, sự mong chờ và rồi dập nát nó chỉ trong tích tắc.

Cô giận cậu tại sao lại ko nói câu đó trước khi cậu làm cô đau lần hai.

Cô hận cậu đã làm con tim cô đau thêm lần nữa.

Nhưng cô cũng yêu cậu ko lí do, yêu cậu ko có điểm dừng, yêu cậu mà từ bỏ tất cả, kể cả đau khổ.

Đúng rồi, cô yêu cậu rất nhiều, yêu nhiều như thế đã đủ để cô từ bỏ mọi thứ để được cùng cậu bước đi đến tương lai.

Vậy tại sao cô lại chần chừ, tại sao lại phải chờ đợi, tại sao phải tạo khoảng cách.

Thế là Lucy nhanh chân chạy đi tìm Natsu.

Natsu đang đứng một mình dưới gốc cây anh đào chỉ để đợi một câu trả lời từ Lucy.

Cậu đứng đó.

1 Tiếng

2 Tiếng

3 Tiếng

....

6 Tiếng

Cô ko đến.

Cậu mệt mỏi, ngồi khụy xuống đất.

Tại sao....tại sao cô lại chọn cách này, thà rằng cô đến và nói cho cậu biết câu trả lời của cô chứ sao lại bắt cậu đứng đợi cô xong rồi cô ko tới.

Cho dù cô đồng ý thay ko đồng ý, dù cô càng thêm hận cậu cũng được.

Chỉ càng cô đến, nhưng cô ko tới.

Natsu suy sụp hoàn toàn, cậu ngồi đó mà cảm thấy bản thân vô dụng, hai hàng nước mắt của cậu lại rơi.

Cậu ngồi đó một lúc thì nghe được tiếng Happy gọi tên mình:

- Natsu.......

Nhưng bây giờ cậu ko còn tâm trạng quan tâm tới cậu bạn mèo của mình nữa.

- Natsu, giờ này mà cậu còn ở đây được à?

Có chuyện lớn rồi.

- Chuyện gì?

Cậu hỏi với chất giọng buồn và ko quan tâm, pha cả sự ể oải.

Chuyện ư?

Đối với cậu bây giờ ko có chuyện gì làm cậu có thể thay đổi tâm trạng của bản thân mình được.

Lucy ko cần cậu, cô ấy sẽ ko tha thứ cho cậu, Lucy ghét cậu.

Đúng vậy, ko có chuyện gì mà cậu cần phải bận tâm cả.

Chỉ trừ......

- Lucy, cậu ấy mất tích rồi.

- Cái gì?

Hap.....Happy cậu nói lại được ko?

Tại sao Lucy lại mất tích?

Natsu ngẩn cao đầu đứng bậc dạy nhìn thẳng vào cậu bạn mèo mê cá của mình bằng khuôn mặt đầy lo lắng.

- Tớ ko biết.

Mới nãy tự nhiên Reiki chạy nhanh vào hội rồi nói là Lucy bị ai đó bắt đi.

Laxus bảo tớ đi kiếm cậu về để tìm cách giải quyết.

- Được chúng ta mau đi nhanh lên.

Natsu và Happy cùng nhau chạy thật nhanh về phía hội.

Trên đường đi, Natsu cảm thấy nhẹ lòng thẳng đi.

Vì cậu biết được ko phải Lucy ko tha thứ hay ko muốn gặp cậu mà ko tới.

Cậu có hi vọng, và hi vọng này rất lớn.

" Đợi tớ nhé Lucy, tớ nhất định sẽ tìm được cậu!"

____________________

Ở một nơi nào đó trong một cách rừng, xuất hiện một tòa nhà đỗ nát.

Trong ngôi nhà, hình ảnh của một cô gái tóc vàng nắng đang bị trói tay chân và đang ngất.

Lucy từ từ mở mắt, trước mắt cô là một nơi tối tăm, rồi từ từ có một chút ánh sáng nhỏ từ xa.

- Dậy rồi à!

Giọng nói khinh bỉ, đanh đá, ỏng ẹo vang lên làm Lucy giật mình, đôi mắt mở to, miệng lắp bắp:

- Cô...cô là.........
 
[Nalu] (Fairy Tail) Nổi Đau Của Anh Và Em
TIN TỨC


Natsu và Happy chạy thật nhanh về hội quán.

Cuối cùng họ cũng chạy tới trước cửa hội, Natsu mạnh chân đập văng cánh cửa và hét lớn:

- Lucy đâu rồi?

Chuyện gì đã xảy ra với cô ấy?

Sao tự nhiên lại mất tích?

Chưa đâu vào đâu thì cậu đã bị Erza tẩu cho một trận vì tội đạp hư cửa và làm m.n giật mình.

Nhưng cậu ko quan tâm mà vẫn giữ giọng khi nãy:

- Ruốc cuộc là có chuyện gì?

Lúc sáng tôi còn gặp cổ sao giờ lại nói mất tích?

- Cậu im miệng ngay cho tôi, bọn này cũng như cậu ko biết chuyện gì đang xảy ra cả.

Kêu cậu về để nghe Reiki kể lại mọi chuyện mà khi về thì cậu toàn la hét làm sao thằng bé kể được.

Hay cậu muốn tôi tẩu cho thêm một trận nữa.

HẢ?

Erza tức giận vun nắm đấm lên làm Natsu sợ hãi vội im thinh ko dám nói gì nữa.

Thấy tình hình có vẻ đã ổn Jella liền quay qua hỏi cậu con trai mình:

- Con nói đi, Reiki.

Tại sao con lại nói Lucy bị ai đó bắt vậy?

Ko phải cô ấy mạnh lắm sao?

- Dạ là do dì Lucy bị người ta rài bẩy nên mới bị bắt đi dễ dàng như thế.

- Là sao?

Con nói rõ hơn đi!

- Chuyện này xảy ra hồi buổi trưa khi con và Zevis đi trên phố có gặp được dì Lucy đang chạy đi đây đó rất nhanh.

----- Khoảng vài tiếng trước ------

Reiki và Zevis đi ra từ một cửa hàng sách và đang tiến về phía cửa hàng bánh kem.

Đang đi thì gặp Lucy đang vội vã chạy ngang qua mà ko nhìn thấy bọn chúng.

Cả hai đứa đều nhíu mày khó hiểu nhưng rồi cũng bước đi tiếp.

Nhưng chỉ mới bước được vài bước thì....

- Áaaaaa.........

Từ xa vọng lại tiếng la của một cô gái, và cô gái đó chính là của Lucy.

Zevis lo lắng quay qua nhìn Reiki cũng đang mang bộ mặt đầy sự lo lắng nói:

- Này Reiki, hình như đó là giọng của dì Lucy phải ko?

- Ừm hình như là vậy.

- Hay chúng ta đi đến đó đi.

Lỡ dì Lucy gặp phải chuyện gì thì sao?

- Ừ chúng ta đi.

Vậy là cả hai chạy nhanh về phía phát ra tiếng la.

Chúng chạy tới một khu hẻm nhỏ thì thấy Lucy đang đứng đối diện với ai đó, hình như là một người phụ nữ.

- Cô muốn gì?

Lucy khẽ nheo mày nhìn người trước mặt, cô đang trên đường đi tìm Natsu mà lại gặp chuyện này.

Người phụ đó nhìn Lucy,đôi mắt ánh lên vẻ tức giận:

- Trả thù.

- Trả thù?

Chỉ với sức của cô mà đồi đối đầu với tôi sao?

Ko biết tự lượng sức.

Hay là muốn tôi đánh bại cô lần nữa?

Lucy nhép mép cười chế giễu.

Còn người phụ nữ kia đang tức giận tới mức ko nói nên lời:

- Cô...cô....

- Tôi sao?

- Rồi cô sẽ thấy.

- Tới đi.

Lucy đã ở trong tư thế chiến đấu.

Mặt khác người phụ nữ đó ko làm gì ngoài việc ném một bịch gì đó tới chỗ Lucy và xuất hiện một làn sương mù bao phủ khắp không gian hẻm.

Người bên ngoài thì có thể nhìn thấy mọi việc đang xảy ra bên trong nhưng người bên trong thì ko thể thấy gì.

Đang tìm đường ra khỏi đám sương mù chết tiệt này thì Lucy bị ai đó từ phía sau bịt miệng lại, cô ngất đi và được ai đó vát lên vai đưa đi.

Cả người phụ nữ kia cũng đi theo, trên miệng còn nở một nụ cười mãn nguyện mà đầy thâm độc.

Sau một hồi ngẩn người, lúc bấy giờ Reiki và Zevis mới hoàn hồn lại mọi chuyện.

Reiki hốt hoảng quay qua Zevis hỏi:

- Làm sao đây?

Dì Lucy bị bắt đi rồi.

Chúng ta có nên quay về nói cho m.n trong hội biết ko?

- Ko, khoan đã, nếu bây giờ mà về hội nói chuyện thì chúng ta sẽ ko thể biết được bọn chúng là ai và chúng sẽ đưa dì Lucy đi đâu.

Cách tốt nhất của chúng ta hiện giờ là nên đi theo bọn chúng, khi đã biết nơi bọn chúng ở chúng ta sẽ quay về nói cho m.n biết cũng ko muộn.

Trái ngược với vẻ hốt hoảng của Reiki, Zevis rất bình thản và đưa ra cách giải quyết đúng đắn.

Ko hổ danh là con của "Quân sư Thần Thánh Mavis", biết quan sát và đưa ra sự lựa chọn tốt nhất.

- Ừ, cậu nói đúng.

Bây giờ chúng ta nhanh lên nếu ko thì sẽ mất dấu bọn chúng.

Cả hai nhanh chân theo sau bọn chúng.

Đi được khoảng hai giờ đồng hồ, cuối cùng cả hai cũng đến được nơi bọn chúng ở, là một tòa nhà cũ nằm trong một cánh rừng.

Zevis và Reiki chia ra, người thì ở lại đó coi chừng, người thì quay về hội tìm sự giúp đỡ.

----- Quay lại hiện tại -----

- Chuyện là thế đấy ạ.

- Bọn khốn kiếp, dám bắt Lucy đi.

Ta mà biết kẻ đó là ai thì ta sẽ bẻ gãy tay chân hắn, cho hắn sống ko bằng chết.

Natsu bực mình đập gãy bàn, những người khác ko ai thèm chú ý tới cái bàn đó, vì họ đang rất lo cho Lucy và hận ko thể đem cái tên đó ra mà chém,đập,đánh,..... cho thả giận.

Jella cố gắng lấy lại bình tĩnh mà hỏi Reiki:

- Con có nhìn thấy ngoại hình của người đã bắt Lucy đi ko?

Reiki cố nhớ ra hình ảnh của người phụ nữ đó và kể:

- Hình như đó là một cô gái có mái tóc xanh xoắn đầu và mặc một bộ đồ đen ôm sát người.

Cô ta có chất giọng thật ỏng ẹo và đanh đá.

À đúng rồi, dì Lucy gọi cô ta là Enna và còn một người thanh niên có mái tóc xanh ăn mặc rất gọn gàng.

- Enna sao?- Natsu ngạc nhiên khi biết kẻ bắt Lucy đi lại là cô ta.

- Em biết cô ta sao Natsu?- Zeref hỏi khi thấy biểu hiện của Natsu.

- Cô ta là một thành viên của Devil Hell.

Là một tinh linh pháp sư và đã bị Lucy đánh bại trong lúc đi vào cách cửa dẫn đến chỗ tên hội trưởng gì gì đó.

- Vậy là cô ta tới để báo thù về việc đã thua Lucy à?- Erza xoa cằm nói.

- Bây giờ tôi sẽ cử Natsu, Zeref, Erza, Jella đi cứu Lucy, và tất nhiên cả Reiki nữa, thằng bé biết đường nên sẽ chỉ cho m.n.- Laxus nãy giờ mới lên tiếng vội ra lệnh cho m.n.

- Được.- Những người được chọn đều đồng thanh.

Bây giờ không khí trong hội vô cùng căng thẳng, ai cũng mang hai tâm trạng mà đứng ngồi ko yên.

Một là sự lo lắng dành cho Lucy, hai là sự căm phẫn dành cho những kẻ ko biết trời cao đất dày là gì mà dám đụng đến Fairy Tail.

Rồi bọn chúng sẽ phải trả giá đắt cho việc nếu làm đồng đội - gia đình họ bị thương và nhất là Lucy.

Họ sẽ ko tha thứ, ko bao giờ.
 
[Nalu] (Fairy Tail) Nổi Đau Của Anh Và Em
"ANH NHẤT ĐỊNH SẼ TÌM ĐƯỢC EM"


Trong bóng tối, một cô gái có mái tóc xanh xoắn, mặc một bộ đồ ôm sát người, trên tay cầm một cây roi tiến tới chỗ cô gái tóc vàng đang ngất.

Đột nhiên người con gái tóc vàng mở mắt làm ả ta giật mình, cố đấy lại bình tĩnh nói:

- Dậy rồi à!

- Cô là....Enna?

Lucy sau khi đã nhìn rõ người phụ nữ trước mặt thì khá ngạc nhiên.

Phải rồi, trước lúc ngất cô đã đánh nhau với cô ta mà.

Lucy nhìn thẳng vào cô ta, ánh mắt sắc bén nhìn người phụ nữ ỏng ẹo thấy mà ớn trước mặt.

Nếu là cô trước đây ba năm, cô sẽ có cảm giác sợ hãi, tuy ko lộ ra ngoài nhưng thật sự cô rất sợ.

Còn bây giờ mấy cái cảm giác lo sợ, sợ hãi đó nó đã mất lâu trong cô rồi.

Lucy nhìn Enna kiên quyết, giọng bình thản hỏi:

- Vậy cô bắt tôi tới đây để làm gì?

Nhưng khi nhìn thấy cây roi trên tay ả cô chỉ nhép mép khẽ cười rồi nói với chất giọng không sợ trời không sợ đất:

- Cô định dùng cây roi này để mà hành hạ tôi sao?

Ừm, để tôi xem coi cô làm cách nào để hành hạ tôi.

Lúc bấy giờ máu Enna đang lên tới não."

Cái con nhỏ tóc vàng này, nó làm mình cảm thấy thật muốn đem nó ra mà băm thành từng mảnh mà.

Ko được, phải bình tĩnh, cô ta là con mồi ngon để mà dụ đám Fairy Tail.

Nếu bây giờ mình mà GIẾT cô ta thì kế hoạch này coi như đổ sông đổ biển.

Phải bình tĩnh....bình tĩnh lại....".

Trong lúc Enna đang cố gắng trấn an bản thân, quay qua nhìn Lucy thì thấy cô đang nhìn ả mà cười khinh bỉ làm ả ta tức điên lên cầm roi mà quất mạnh mấy phát vào người Lucy.

- Này thì ta cho ngươi cười này.

Con nhỏ tóc vàng khốn kiếp nhà ngươi, ta sẽ cho ngươi thấy hối hận vì đã nhìn ta mà cười như thế.

Ả ta càng lúc càng đánh mạnh hơn, thứ ả muốn là nghe được tiếng cầu xin và tiếng la từ Lucy nhưng ả đã lầm.

Lucy ko những ko la ko cầu xin mà ngược lại, cô tỏ ra rất bình thản, ko một chút biểu cảm gì gọi là đau đớn làm Enna có phần khiến sợ, lực đánh đã giảm đi một chút.

Lucy nhìn ả nhíu mày hỏi:

- Cô đang đánh hay đang "gãi ngứa" cho tôi vậy?

Sao mà chẳng thấy đau gì cả?

Hay là cô ko có sức?

Câu cuối của cô còn mang theo nụ cười chế giễu làm ả ta tức điên lên lần nữa:

- Cô...cô.....

Do quá tức giận, ả vun cây roi lên cao định đánh chết Lucy thì một bàn tay nắm đấy tay cầm roi của ả khiến ả ta khựng lại quay lại sau thì thấy một người đàn ông ăn mặc rất gọn gàng, mái tóc xanh lá được cắt chỉnh tề.

- Dùng lại đi.

- Kaito?

Tại sao lại là anh?

Mau buông tôi ra, tôi phải cho con khốn này một bài học vì dám khinh thường Enna này.

Ả vùng vẫy, cố thoát khỏi cánh tay kia.

Còn cái người tên Kaito đó, hắn nhìn ả bằng con mắt dịu dàng,ân cần, đầy sự quan tâm mà ai nhìn vào cũng biết hắn có tình cảm với cô ta.

Hắn nhẹ nhàng lên tiếng cố trấn tỉnh cô ta:

- Enna, em mau dừng lại đi.

Chúng ta cần cô ta để tiêu diệt hoàn toàn Fairy Tail.

Đừng quên kế hoạch của chúng ta.

Chừng nào chúng ta hoàn thành kế hoạch này, tới khi đó em có thể hành hạ, lăng mạ cô ta thế nào cũng được.

Cho dù là giết chết cô ta cũng đều cho em định đoạt.

Nhưng bây giờ em cần bình tĩnh lại đã.

Tên đó nói, làm Enna có phần bình tĩnh, nhẽ gật đầu rồi quay qua nhìn Lucy bằng con mắt sắt bén muốn giết người rồi cùng tên đó đi ra khỏi phòng.

Lucy nhìn cảnh hồi nãy mà phán một câu:

- Tình tứ gì mà làm người ta phát ớn.

Haizzz....nếu tính đúng giờ thì bây giờ mình đã gặp và trả lời lại lời cầu hôn của Natsu rồi nhỉ.

Haizzz....chỉ tại cái bọn phiền phức này mà làm trễ giờ hẹn của người ta mất rồi, haizzz....Ko biết Natsu hiện giờ ra sao nữa?

Nếu ko thấy mình đến chắc cậu ấy thất vọng lắm.

Biết làm sao được, mình bị bắt đi ko biết có ai thay biết ko nữa là?

Haizzz....Em xin lỗi nhé Natsu!

Cô cứ ngồi đó mà thở dài hết lần này đến lần khác mà ko hề chú ý gì tới các vết thương trên người mình.

À lí do lúc nãy khi bị Enna đánh cô tỏ ra bình thản ko phải vì cô muốn tỏ vẻ yếu đuối hay muốn chọc tức ả, mà là vì một lí do khác.....Ừm, chuyện này nói ra thì cũng hơi khó tin.

Thật ra từ cái ngày hôm đó của ba năm trước, từ trước tới giờ cứ mãi lần bị thương thay bị đánh cô đều ko cảm thấy đau một chút nào.

Điều này đã từng làm cô sợ, vì cô đã nghĩ rằng mình ko còn là con người nữa nên mới ko biết đau.

Nhưng rồi cô nhận ra ko phải cô ko biết đau mà là do cơn đau trong tim cô còn đau hơn gấp mấy trăm lần (hơi quá) vết thương này nên cô ko cảm nhận được.

~~~~~~~~~~~~

Tại một con đường nhỏ trong rừng, có bốn người đang chạy thật nhanh băng qua cánh rừng để đến ngôi nhà cũ nơi Lucy đang bị bắt.

Ai cũng mang tâm trạng lo lắng xen sự tức giận và đặc biệt là ai kia.

"Đợi anh nhé Lucy.

Anh nhất định sẽ cứu được em!!!"
 
[Nalu] (Fairy Tail) Nổi Đau Của Anh Và Em
"TỚ NGHE TIẾNG CẬU RỒI"


Nhóm Natsu sau một hồi chạy trong rừng thì cũng đã đến nơi Zevis đang núp.

Thấy tình hình của mấy giờ qua Zevis nhanh chí cho m.n những thông tin mà mình có:

- Theo như con thấy thì đây là một băng cướp pháp sư.

Bọn chúng luôn đi săn các báu vật quý, lẩn trốn rất cẩn thận và ko bao giờ tấn công lộ liễu.

Thủ lĩnh của bọn chúng là người công chính liên minh, ko bao giờ làm mấy cái chuyện cướp bóc giữa ban ngày ban mặc.

Nhưng sao giờ lạ vậy?

- Là sao?

- Thì như con đã nói chúng làm việc rất cẩn thận và hết sức bí ẩn chứ ko phải lộ liễu như thế này!- Thằng bé vừa xoa cằm vừa nhìn bọn cướp đang đi đi lại lại.

- Cậu có chắc là những tên đã bắt dì Lucy vẫn còn ở trong đó ko?- Reiki lên tiếng lo lắng, bọn cướp này muốn gì mà bắt dì Lucy đi chứ?

Ko lẽ là muốn chùm chìa khóa vàng vì hiện giờ các chìa khóa tinh linh rất hiếm.

- Ý cậu là sao?- Zevis nhíu mày hỏi Reiki đầy vẻ lo lắng.

- Tại vì theo tớ nghĩ là tại sao một băng cướp lại đi bắt dì Lucy?

Có thể chúng đang muốn các chìa khóa vàng của dì ấy.

Và người đã gây chiến với dì Lucy lúc đó cũng là một tinh linh pháp sư.

Nhưng theo chú Natsu thì cô ta từng là thành viên của Hắc hội, vậy tại sao lại ở trong một băng cướp cơ chứ?

Đó là điều mà tớ nghĩ hoài ko ra.

Reiki giải thích nói hết mọi thứ trong đầu mình cho vài người, chỉ vài người thôi đều hiểu ngay vấn đề ở đâu.

Còn cái người mà cứ hành động trước suy nghĩ sau kia, vì suốt ngày ko chịu ngồi yên một chỗ nên đã bị Erza đánh cho một cú bất tỉnh sau đó còn bị Jella trối lại rồi vứt sang một bên, vì sợ cậu khi tỉnh lại sẽ gây ồn ào nên Zeref đã dùng phép khóa miệng cậu lại làm cậu ko nói được gì trong một thời gian (tội nghiệp anh Nat).

Quay lại chỗ đang "bàn việc" của những người hiểu chuyện kia, họ đang cố lên kế hoạch giải cứu Lucy nhưng ko thế cứ thế mà xông vào như thế được.

Mặc dù là các pháp sư mạnh nhất hội nhưng đối thủ của họ là cả một băng cướp pháp sư, với lại còn có Zevis và Reiki ở đây nữa.

Họ ko muốn bọn trẻ phải đánh đấm quá sớm mặc dù là cả hai đứa này đều có thể sử dụng pháp thuật nhưng thời gian duy trì thì ko kéo dài được lâu.

Và cả đám đều có chung một câu hỏi trong đầu là: Tại sao ả Enna đó lại họp tác với bọn cướp cơ chứ?

Và ả ta muốn làm gì Lucy?

Vẫn còn trong dòng suy nghĩ thì cả bọn nghe được tiếng la hét của tên canh gác kia vang lên:

-Áaaaaa.........

- Tên kia đứng lại cho ta!

- Ko được rồi, tên đó mạnh quá.

- Này, đó có phải là pháp sư của Fairy Tail ko?

- Phải rồi, hắn ta có hội huy ngay bên vai phải kia kìa!

Và hình như tôi thấy hắn ta ở đây rồi thì phải?

- Mái tóc màu hoa anh đào, chiếc khăn hình vảy rồng, dùng lửa để tấn công, ko lẽ.....

Nghe tên cuối cùng nói mà làm cả đám giật mình, người đầy mồ hôi, môi lắp bắp:

- Ko phải chứ....?

Cố quay qua chỗ khi nãy m.n trối Natsu, chỉ thấy sợi dây bị đứt nằm một chỗ trên đất.

Nuốt nước bọt, cả đám lại xoay qua chỗ đang đánh nhau thì hóa đá tại chỗ.

Trời ạ!

Họ chỉ lo bàn kế hoạch, mà ỉ y Natsu sẽ ko thể làm bậy được nhưng giờ xem, tên đó đang làm gì?

Cậu ta đánh bay mọi kế hoạch họ đưa ra chỉ vì cái tính nông nỗi ko chờ đợi được của mình.

Haizz....Nhưng khi nhìn thấy cảnh này, những người ở đó vẫn có một nụ cười ngay miệng.

Đã ba năm rồi họ ko thấy Natsu hăng say tới vậy.

Thôi kệ, do thấy cậu như vậy m.n sẽ tha cho cậu, vì như thế này mới là cậu chứ, Natsu.

Lại nói tới Natsu, tranh thủ lúc m.n đang bàn cái gì đó mà cậu ko biết, cậu nhanh chân nhẹ nhàng cắt đứt dây rồi chạy nhanh đến chỗ bọn cướp mà ko suy nghĩ gì.

Cậu đánh tên này, đập tên kia, đấm tên nọ,.... và cứ thế cho đến khi những tên trong tòa nhà chạy ra ngày một ít đi.

Cậu hít rồi hét to:

- LUCY, CẬU CÓ NGHE TỚ GỌI KO?

LUCY......

Tại một căn phòng tối ôm, có một người con gái đang ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ, Lucy có nghe thấy tiếng đánh ngay nhưng cô ko quan tâm là mấy.

Cho đến khi cô nghe tiếng Natsu gọi thì giật mình, rồi lại mỉm cười.

Cậu đến rồi, cậu đến cứu cô và đưa cô về nhà.

Lucy nở một nụ cười hạnh phúc, hít một hơi rồi cũng hô to:

- TỚ Ở ĐÂY.

TỚ NGHE ĐƯỢC TIẾNG CẬU RỒI NATSU.
 
[Nalu] (Fairy Tail) Nổi Đau Của Anh Và Em
GIAO CHIẾN


Natsu cùng m.n chạy nhanh vào trong, lặp tức bị bọn cướp trong tòa nhà quay quanh.

Natsu đứng tặc lưỡi, tưởng lúc nãy cậu đã đánh hết bọn tép này rồi chứ, ai nhè bọn chúng chờ họ vào đây để mà công kích.

Bọn chúng tuy ko nhiều nhưng phép thuật thì ko thề yếu, phải đánh một lúc mới hết.

Đang chuẩn bị chia ra để tìm Lucy thì phía sau lại xuất hiện thêm một đám khác.

Tất cả tặc lưỡi, ruốc cuộc thì băng cướp này có bao nhiêu tên vậy?

Đánh quài mà vẫn ko hết là sao!!!

Thấy ko nên cứ gây gưa với bọn chúng mãi được, Zeref vội quay qua Natsu lớn tiếng ra lệnh:

- Natsu, em hãy mau đi tìm Lucy đi.

Ở đây em là người duy nhất có thể tìm thấy em ấy.

Còn bọn này sẽ ở đây ngăn bọn chúng lại ko cho đi tiếp.

Nhớ phải tìm được Lucy đấy.

Erza thấy vậy cũng lên tiếng đe dọa:

- Phải đó, cậu mà ko cứu được Lucy thì chuẩn bị tinh thần khi gặp lại tôi đi.

Bị Erza dọa Natsu chỉ biết nuốt nước bọt, và sau đó lại tự tin nói quả quyết:

- Tất nhiên rồi.

M.n cứ chờ mà xem, tôi sẽ tìm và đưa cô ấy về cho bằng được.

Sau đó cậu và m.n tách ra, cậu cứ theo mùi của Lucy mà tìm kiếm cô từ chỗ này đến chỗ khác.

Do ở đây có quá nhiều người nên mùi cũng nhiều làm cậu khó phân biệt được đâu là mùi của cô.

À nếu ai hỏi lúc trước sao Natsu ko thể ngửi được mùi của cô (là tập"ĐHPT: GIAO ĐẤU.

NATSU ĐẤU VỚI YUKI" ấy) thì Lucy có nói là lúc đó cô đã sử dụng một loại thảo dược khiến cô ko có mùi để khỏi bị phát hiện.

Quay lại với chàng trai tóc hồng, cuối cùng cậu cũng tìm ta được nơi phát ra mùi của cô nhiều nhất, đó là một căn phòng ở cuối hành lang.

Nhưng kì lạ thật, chỗ này mùi của Lucy rất nồng (nhiều hơn chỗ khác), chứng tỏ căn phòng này là chỗ Lucy bị bắt nhốt, mà tại sao lại ko có lính canh.

Mà từ lúc cậu vào tòa nhà này cũng ko thề thấy hay gặp cái tên tóc xanh gì gì đó mà Reiki kể hay là ả Enna đâu.

Nhưng thôi kệ, cậu ko phải cái tên thích kiểu suy nghĩ nhiều, cậu vội vàng mở cửa (nói đúng hơn là đập cửa) bước vào trong.

Nhưng lại ko thấy tăm hơi Lucy đâu, chỉ thấy cái tên tóc xanh ăn mặc gọn gàng.

A, cái tên này là người đã bắt Lucy đi theo lời Reiki.

Ko kiềm được cơn tức giận Natsu chạy nhanh đến đấm một phát vào mặt tên đó mà quát:

- Tên khốn kiếp, ngươi đã bắt Lucy đi đâu hả?

Mau trả Lucy lại đây cho ta.

Nếu ko thì đừng trách ta mạnh tay.

MÓNG VUỐT CỦA HỎA LONG.

Chưa để tên kia kịp trả lời cậu đã nhanh chân ra chiêu tung nắm đấm lửa tới chỗ hắn.

Còn cái tên đó, hắn ko nói gì mà chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên chặn đòn đánh của Natsu chỉ bằng một tay làm Natsu sững người vội nhảy lùi lại phía sau mấy bước.

Tên kia thấy cậu lùi lại thì nói bằng giọng lịch sự giới thiệu làm quen:

- Chào cậu, xin tự giới thiệu tôi tên Kaito Nakuija, thủ lĩnh băng cướp này.

Còn cậu đây chắc là Natsu Dragneel, người được m.n biết đến với cái tên "Hỏa Long Quỷ Vương", người mạnh nhất thập thánh phải ko?

Thật là vinh hạnh cho tôi được gặp một người mạnh như cậu.

Hắn ta lịch thiện cúi đầu kính chào, còn Natsu thì cảm thấy rất khó chịu với tên này.

Hắn ta cố tình né tránh câu hỏi của cậu đây mà.

Cậu định lên tiếng hỏi hắn thì bị hắn cướp lời nói trước:

- Nếu ngài Dragneel đây muốn biết gì thì có thể hỏi tôi.

Nếu ko chút nữa đánh nhau thì một câu tôi cũng ko nói cho dù Ngài có đánh chết tôi.

Nghe hắn nói như vậy làm cậu bán tính bán nghi, đành nhíu mày hỏi:

- Vậy hãy cho ta biết tại sao ngươi lại bắt Lucy?

Tại sao lại họp tác với bọn Hắc hội?

Ngươi đưa Lucy đi đâu rồi?

Cậu nghĩ đời nào mà hắn chịu nói nhưng cậu lại ko ngờ:

- Tôi bắt cô Lucy là bởi vì Enna yêu cầu.

Vì Enna tôi có thể làm gì cũng được, cho dù là tiên chiến với một Chính hội như Fairy Tail.

Còn việc Ngài hỏi cô Lucy đâu thì xin lỗi tôi ko thể nói được vì sự an toàn của Enna.

Một tiếng Enna hai tiếng Enna, nói với hắn vài câu cậu cũng biết được ít nhiều tên này thích con nhỏ Enna đó và có thể vì ả mà làm tất cả.

Natsu đột nhiên nhép mép cười, nhìn hắn khiến cậu cảm thấy hơi giống mình, vì người mình yêu mà có thể làm tất cả.

Nhưng cách hắn đang làm là sai.

Cậu nể tình hắn vì yêu mà làm mấy chuyện sai trái nên cho hắn một câu:

- Ta nể tình ngươi vì yêu cho người một con đường sống, chỉ cần ta đánh bại ngươi thì ngươi phải cho ta biết Lucy đang ở đâu?
 
[Nalu] (Fairy Tail) Nổi Đau Của Anh Và Em
NATSU ĐẤU VỚI KAITO


- Được, tôi chấp nhận lời đề nghị của Ngài.

Thế là cuộc chiến của Natsu và Kaito bắt đầu. (Mình rất dở trong việc diễn tả cuộc chiến đấu nên m.n tự nghĩ nhé, thông cảm).

- HỎA LONG HỐNG.

- SƯƠNG MÙ.

- HỎA LONG DỰC KÍCH.

- BẠO PHÁ NHAM THẠCH.(Chiêu này gọi nham thạch từ lòng đất lên tấn công).

Hai bên cứ đánh nhau, ko ai chịu nhường ai.

Natsu ra chiêu thì bị Kaito chặn, Kaito thì chưa ra được chiêu đã bị Natsu đánh.

Nhìn vào ai cũng biết Natsu có lợi thế hơn nhưng Kaito cũng ko chịu thua mà vẫn ngoan cố chống trả.

Cả hai đánh nhau mà làm căn nhà cũ muốn nổ tung (hơi chém nhé.

Nhưng cũng ko phải là ko nổ đâu.

Ai mà ko biết Natsu giỏi về khoản phá hoại siêu "tự nhiên" chứ) và cả hai bắt đầu thắm mệt.

- Thôi đủ lắm rồi.

Ta chịu hết nổi rồi.

Ta còn phải đi cứu Lucy nữa nên mau nói ta biết LUCY ĐANG Ở ĐÂU?

Natsu ko còn chịu nổi việc cứ phải tốn thời gian với tên này, phải mau giải quyết nhanh - gọn - lẹ mà còn đi tìm Lucy nữa.

Thế là cậu tung ra chiêu dứt điểm:

- SÁT LONG BÍ THUẬT: HỎA LONG HOÀNG VIÊM.

Tức thời một con chim lớn, một ngọn lửa lớn bay nhanh đến chỗ Kaito, còn hắn cho dù đã mệt lả lời mà vẫn cố tạo ra một rào chắn chặn đồn của Natsu.

- RÀO CHẮN KIM CƯƠNG.

Hắn tạo ra một rào chắn bằng kim cương nhưng do hắn quá yếu mà đồn đánh của Natsu quá mạnh nên rào chắn ko chịu được và vỡ tung.

Ko dừng, ngọn lửa vẫn tiếp tục tiến thẳng vào người Kaito làm hắn dính đồn bay qua mấy lớp bức tường đã mục nát bay thẳng ra bên ngoài.

Hắn nằm đó, hắn đã thua, hắn thua rồi.

Hắn đã ko thể đáp ứng yêu cầu của Enna.

Hắn bất lực.

Đưa đôi mắt nhìn thẳng lên bầu trời xanh, đây sẽ là lần cuối hắn được nhìn thấy bầu trời xanh bao la này.

Natsu thở hổn hển một hồi rồi lại bước tới chỗ hắn đang nằm mà hỏi:

- Tại sao ngươi lại làm những chuyện này?

Ngươi biết là ngươi ko thể đánh bại ta mà còn thách đấu với ta!

Ta biết ngươi làm những chuyện này vì người ngươi yêu nhưng như vậy có đáng ko?

Kaito ko nói gì, đáng sao?

Đối với hắn thì rất đáng giá vì hắn rất yêu ả.

Cho dù là tiêu diệt cả thế giới hắn cũng sẽ làm.

- Rất...đáng giá.

Bởi vì tôi yêu cô ấy, yêu cổ rất nhiều.

Tôi muốn làm cho cô ấy được vui, ít nhất là những giây phút cuối cùng của cuộc đời mình.

Tôi...ko thể sống tiếp được nữa.

Mấy tháng trước tôi phát hiện mình mắc bệnh tim, bác sĩ nói tôi chỉ sống ko quá nửa năm.

Lúc đó tôi gần như tuyệt vọng, vì ko thể làm được việc gì cho người mình yêu, được làm cô ấy cười.

- Tôi và Enna là bạn từ nhỏ ở cùng một làng.

Chúng tôi chơi chung với nhau rất vui và tôi đã thích cô ấy từ lâu.

Một hôm chúng tôi trốn vào rừng chơi thì phát hiện làng của mình bị đốt cháy ko còn một ai.

Từ đó cô ấy và tôi phải nương tựa lẫn nhau mà sống.

Thế rồi hai năm trước cô ấy được một bọn Hắc hội mời gia nhập, tôi cũng vui mừng cho cổ và lập ra một băng cướp để cùng cô ấy làm những điều cô ấy muốn.

Nhưng rồi mấy tuần trước tôi nghe được tin Hắc hội của cổ bị bắt, tôi cho người đi tìm kiếm và đã tìm được Enna.

Lúc đó cổ nói muốn trả thù tinh linh pháp sư Lucy Heartfilia và tiêu diệt cả Fairy Tail.

Do tôi nghĩ đây có thể là lần cuối cùng tôi được làm điều gì đó cho cô ấy nên đã đồng ý mà ko quan tâm đến hậu quả.

Nhưng tới bây giờ khi nghĩ lại có lẽ tôi nên dành thời gian ở bên Enna nhiều hơn.

- Tôi xin Ngài Dragneel, xin Ngài đừng làm tổn thương cô ấy, và xin Ngài hãy thay tôi nói với cổ rằng tôi rất yêu cô ấy có được ko?

Hắn nói mà ko biết hai hàng nước mắt chảy ra từ khi nào.

Một khoảng không im lặng, hắn nhép mép tự cười chế giễu chính mình:

- Tôi đang nói gì vậy này?

Làm sao mà Ngài có thể....

- Đó là tâm nguyện cuối cùng của ngươi sao?

Kaito còn chưa nói hết câu đã bị Natsu cắt ngang.

Hắn ngạc nhiên, đôi ngươi mở to nhưng rồi lại nở một nụ cười mãnh nguyện.

- Cảm ơn Ngài.

Cảm ơn Ngài rất nhiều.

Nếu Ngài muốn biết tiểu thư Lucy đang ở đâu thì Ngài cứ chạy theo con đường phía trước, Enna đã đưa tiểu thư Lucy tiến vào trong rừng khi nghe thấy tiếng của Ngài lúc đánh nhau hồi nãy.

Xin Ngài hãy nhanh lên tôi sợ cô ấy sẽ làm bậy.

- Ta biết rồi.

Cảm ơn đã nói cho ta biết.

Natsu nhanh chân chạy trên con đường mà Kaito chỉ, lòng luôn cầu mong Lucy sẽ ko sao.

Còn về phần Kaito, hắn nằm đó ngắm nhìn bầu trời trong xanh, miệng nở một nụ cười như lời chào tạm biệt ai đó.

- Em phải sống tốt nhe, Enna.

Rồi hắn ngắm mắt, hơi thở yếu dần rồi tắt hẳn.

Nhưng lòng vẫn luôn cầu mong cho người hắn yêu.
 
[Nalu] (Fairy Tail) Nổi Đau Của Anh Và Em
"ĐỪNG BỎ TỚ"


Enna lúc nghe được có pháp sư Fairy Tail tới để cứu Lucy thì vội vã đưa Lucy đi vào trong rừng.

Ả ta nghĩ cho dù ko tiêu diệt được Fairy Tail thì cũng phải giết được Lucy để trả mối thù trong lòng ả.

Còn Lucy thì khi nghe thấy tiếng Natsu xong ko hiểu sao tự nhiên mọi thứ trước mắt cô đột nhiên tối sầm lại, và rồi thì ko còn nhớ gì nữa.

Đến khi mở mắt ra thì phát hiện mình đang ở trong rừng.

Cô hoảng hồn, vùng vẫy cố cắt đứt dây thoát ra nhưng ko được.

Đây là dây trối pháp sư, cả phép thuật lẫn chú thuật của cô đều ko thể sử dụng được.

Bất chợt như cảm thấy đau ở phần đầu, cô nhìn lên thì thấy ả Enna đang nắm đấy tóc cô mà ném mạnh vào một tảng đá lớn làm cô có cảm giác đau nhức ở phần lưng.

Lucy khẽ nhíu mày nhìn ả ta, ánh mắt sắc bét nhìn ả định làm gì mà cứ đi đi lại lại ở chỗ mấy gốc cây gần đó.

Rồi ả đem ra từ một gốc cây đã chết thứ gì đó.

Đó là một chiếc hộp nhỏ, màu đỏ được viền vàng, nhìn rất là quý giá.

- Đây rồi.

Giọng ả đầy vui mừng rồi nhanh chống mở nắp hộp, bên trong có một thứ rất kì quái.

Đó là một con dao nhỏ nhưng lưỡi dao thì lại có màu đỏ như máu, cán dao thì màu đồng làm con dao thêm nỗi bật.

Vừa nhìn thấy con dao đó mặt Lucy tự nhiên biến sắc, trắng bệch, người đổ đầy mồ hôi, đôi mắt nâu giãn ra kinh sợ thứ kì dị đó, miệng thì lắp bắp ko nói nên lời.

- Đó.....

đó là.......

- Đây là "Tâm Đao".

Chắc là cô biết nó chứ?

Enna nhìn Lucy đang sợ hãi khi thấy thứ đang cầm trên tay mình thì nở một nụ cười vừa lòng.

- Làm....làm sao cô....cô có được thứ đó chứ?

Lucy vẫn còn kinh sợ hỏi cô ta.

Còn Enna khi thấy lucy càng kinh sợ bao nhiêu thì ả ta càng vui sướng bấy nhiêu.

Ả mặc kệ thứ trong tay mình nguy hiểm tới mức nào, bước từng bước chậm rãi tới chỗ Lucy.

Enna càng bước đến thì Lucy càng lùi lại, đến cuối cùng cô cũng ko chịu được mà đấy tay nắm một núm cát ném về phía Enna khiến ả khựng lại, phải dùng tay che mắt.

Còn cô thì nhân cơ hội đó mà đứng dậy bỏ chạy thật nhanh về phía trước.

Còn Enna thì chỉ đứng đó nhìn cô chạy càng lúc càng xa, đến lúc gần như ko còn có thể nhìn thấy hình bóng cô nữa ả mới bắt đầu bước từng bước chậm rãi, trên miệng còn nở một nụ cười hình bắn nguyệt chứa chất sự ma quái.

Hành động của ả cứ như là đang chơi trò trốn tìm đuổi bắt với Lucy vậy.

Lucy cứ thế mà chạy, cô cũng ko biết mình đang chạy đi đâu chỉ biết chạy càng xa càng tốt.

Thứ Lucy đang tránh ko phải là ả Enna đó mà là thứ trên tay ả, con dao "Tâm Đao" gì đó.

Tại sao Lucy lại có thể sợ hãi đến vậy?

Con dao đó có gì đặc biệt à?

Tại sao lại có thể làm Lucy phải chạy hục mạng tới mức này?

Cô cứ thế mà chạy đến vách núi đá.

Vách núi cũng khá sâu, nếu mà bị rơi xuống đó thế nào cũng sẽ chết.

Trong lúc tâm chí còn đang hoảng loạn Lucy ko để ý đã bị Enna từ phía sau đâm mạnh vào vai nhưng cũng may cô né kịp làm nó chỉ bị xước nhẹ qua làn da trắng trẻo của cô.

Nhưng ko hiểu sao cô lại tỏ ra đau đớn ko tả, Lucy ngã khụy xuống nền đất đá mà miệng thì ko ngừng rên la.

Chỉ là một vết thương nhỏ thôi mà lại có thể khiến cho cô cảm thấy đau đớn ko tả như thế.

Enna nhìn thấy Lucy đang chịu đau đớn như thế thì bật cười lớn như một con quỷ đang hành hạ thành công một thiên thần gãy cánh.

- Sao nào?

Đau lắm đúng ko?

Đây là tác dụng của thanh "Tâm Đao" này.

Thanh "Tâm Đao" này là một thanh dao tà thuật, một bảo vật bị cấm mà Kaito đã trộm được của một người giàu có nào đó.

Nghe kể rằng thời xa xưa có một thầy luyện kiếm điên, ông ta luôn tạo ra những cây kiếm kì dị mà nguy hiểm.

Thanh "Tâm Đao" này là tác phẩm mà ông ta tự hào nhất.

Nó được làm từ xương và máu cùng với nỗi bi ai và oán hận của một trăm người phụ nữ có cuộc đời khốn khổ và bi thương nhất.

Chỉ cần một vết chém nhỏ cũng đủ làm kẻ khác phải gánh chịu những cơn đau đớn ko tả và chỉ muốn tìm đến cái chết cho qua nỗi đau này.

- Có vẻ như ngươi đang rất đau khổ, thay là ta nên làm người tốt một lần, cho ngươi được ra đi thanh thản nhé.

Ả ta nở một nụ cười quái dị và vun mạnh con dao về phía Lucy.

"Phập...."

_______________

Ở một nơi nào đó trong rừng, có một bóng người đang chạy thật nhanh về phía trước chỉ mong có thể đuổi kịp cô gái tóc vàng nắng của mình.

Đột nhiên một cơn đau tim ập tới làm cậu đau đớn vội ôm ngực trái của mình mà đổ mồ hôi đầy người.

Một cảm giác bất an khiến cậu đột nhiên cảm thấy sợ hãi, miệng lẩm bẩm:

- Lucy.

Xin cậu...đừng bỏ tớ lần nữa.
 
[Nalu] (Fairy Tail) Nổi Đau Của Anh Và Em
"CẢM ƠN CẬU VÌ ĐÃ LUÔN Ở CẠNH TỚ"


"Phập....."

"Áaaaaaaa......."

Tiếng la của Enna vang cả cánh rừng.

Chuyện là khi ả ta cằm con dao vun về phía Lucy thì Lucy nhanh chân đá nó qua một bên làm đệt quỹ đạo của con dao và bay về phía Enna đâm trúng tay phải của ả làm ả ta đau đớn ngã khụy xuống đất.

Nhân cơ hội đó Lucy cằm con dao lên cố cắt dây.

Sợi dây vừa đứt cũng là lúc Lucy bị Enna dùng thân mình đẩy cả hai xuống vực.

Cũng may là lucy đã bám được vào một hòn đá nên ko bị rơi xuống, nhưng Enna cũng nắm chặc đấy chân cô ý muốn: Nếu tôi chết cô cũng phải chết theo tôi

Lucy vừa cố bám trụ vào hòn đá vừa cố gắng vùng vẫy chân ý muốn Enna bỏ cô ra, nhưng Enna càng nắm chặc hơn.

Do sức cả hai quá nặng nên hòn đá ko chịu nỗi mà vỡ tan tành làm cả hai rơi tự do xuống vực.

Khi biết mình ko thể sống Enna ko thề tỏ ra sợ hãi, cô ta vẫn bám chặc chân Lucy, nói nhỏ với chính bản thân mình:

- Em đi trước đây!

Tạm biệt anh, Kaito.

Còn về phần Lucy.

Cô ko chấp nhận, cô ko cam tâm.

Cô còn rất nhiều điều còn chưa làm.

Ko lẽ cô phải bỏ mạng tại đây?

Ko được.

Tuyệt đối ko được.

Cô còn chưa cho Natsu biết câu trả lời của mình mà.

Cô còn chưa được nghe câu "Anh yêu em" từ Natsu nữa.

Cô ko muốn số phận của mình phải chấm dứt ở đây.

Cô đưa tay ra, cố mong nắm được gì đó, nhắm trịch mắt, cô hét lớn:

- NATSUUUU...........

Bỗng nhiên đôi tay đang nắm không khí được thứ gì đó nắm lại, nó ấm áp, quen thuộc.

A, đó là thứ đã cùng cô đi mọi nơi, là thứ luôn bảo vệ cô, là thứ đã yêu thương - che chở cho cô, cũng là thứ đã từng làm cô đau khổ suốt ba năm nhưng giờ cô ko còn quan tâm chuyện đó nữa.

Đó là bàn tay to lớn của cậu, của Natsu, của người cô yêu.

- Lucy.

Bám chắc vào.

Đừng buông tay.

Giọng nói ấm áp, dịu dàng mà đầy sự lo lắng cứ ve vẫn quanh tai cô làm cô nở một nụ cười hạnh phúc, đôi hàng mi từ từ nâng lên cao để cho con ngươi nhìn rõ người con trai tóc anh đào đang nắm đấy tay cô cố kéo cô lên.

Cô vui lắm, cô hạnh phúc lắm.

"Natsu, cảm ơn cậu vì đã luôn ở cạnh tớ."

- Ngươi đừng mong ta cho ngươi kéo cô ta lên, cho dù có chết ta cũng phải đưa cô ta theo.

Enna nãy giờ cứ nghĩ mình sẽ chết nhưng đợi khá lâu mà ko có cảm giác như đang rơi hay cảm giác đau.

Khó hiểu.

Ả ta mở mắt nhìn thì thấy Natsu ở trên vách núi ra sức cố mà kéo Lucy làm ả thêm tức giận mà lên tiếng.

- Cô thôi đi.

Cô muốn chết đến thế sao?

Vậy những gì Kaito làm cho cô trước lúc hắn chết đối với cô là vô nghĩa sao?

Natsu bực mình lên tiếng.

Cả hai người đã nặng lắm rồi mà ả ta còn ở đó mà vùng vẫy kêu la nữa chứ.

Bộ ko biết người ta đang rất mệt sao?

- Ngươ...ngươi nó..nói cái gì?

Ngươi nói dối, tạ..tại sao Kaito lại chết chứ?

Có phải ngươi....có phải ngươi đã giết chết anh ấy ko?

Ta sẽ giết ngươi để trả thù cho Kaito, NATSU DRAGNEEL.

Enna điên cuồng rào hét trong cơn tức giận, ả nắm chân Lucy mà vùng vẫy mạnh hơn khiến Natsu cũng bị kéo theo xuống vực.

Bực mình, cậu hét lên:

- Này, cô dừng lại ngay.

Hắn chết ko phải do tôi giết, mà là do hắn bị bệnh tim.

Hắn nói hắn bị bệnh cũng đã được mấy tháng rồi.

Hắn sợ làm cô lo nên ko dám nói, cô ko ở cùng hắn những ngày này mà đi làm toàn chuyện vớ va vớ vẫn mà bây giờ còn trách ai.

Đáng lí ra cô nên quan tâm và cùng hắn bên nhau những ngày mà hắn còn có thể sống chứ.

Natsu cố gắng kéo Lucy lên, bàn tay cậu nổi gân xanh lên thấy rõ, cậu nghiến chặc răng vào nhau.

Còn Enna sau khi nghe Natsu nói Kaito đã chết thì bất ngờ buông tay để mình rơi xuống.

Thấy nhẹ cả Natsu và Lucy đều quay lại nhìn thì thấy Enna đang rơi tự do, trên mặt còn biểu hiện một sự hạnh phúc buồn.

Nhìn cô ta như vậy tự nhiên trong lòng Lucy cũng man mác nỗi tiếc thay cho họ, lí do cô ta buông tay là vì người kia, cô ta muốn đi cùng người ta cô ta yêu.

Natsu nhanh chóng hoàng hồn, vội kéo mạnh tay Lucy và đưa cô lên trên an toàn.

Cả hai ngồi thở dốc một hồi rồi đột nhiên Lucy ôm đấy Natsu trong sự ngỡ ngàng của cậu.

Hai hàng nước mắt hạnh phúc chảy dài trên gương mặt xinh đẹp, cô cố nguôi đi tiếng nấc và nói khẽ vào tai cậu:

- Lúc trước khi cậu hỏi tớ có muốn lấy cậu ko, thật ra tớ đã có sẵn câu trả lời của mình rồi.

Natsu, tớ muốn nói với cậu câu này.

- Em đồng ý.

Em đồng ý lấy anh Natsu.
 
[Nalu] (Fairy Tail) Nổi Đau Của Anh Và Em
NIỀM VUI VÀ BẤT NGỜ


- Em đồng ý lấy anh, Natsu.

Cô từ từ buông cậu ra để nhìn vào khuôn mặt đầy ngỡ ngàng của cậu, rồi nhanh như cắt cậu nắm đấy tay cô mà hỏi với giọng đầy vui mừng:

- Thật sao Lucy?

Cậu...cậu đồng ý l..lấy tớ sao?

Natsu cà lăm hỏi, khuôn mặt thể hiện rõ sự hạnh phúc.

Cứ nhìn đăm đăm vào đôi mắt chocolate ấy của cô, ko một chút sự giả dối mà lại tràn đầy sự vui tươi.

- Thật Natsu, cậu ko nghe nhầm.

Tớ yêu cậu rất nhiều, yêu nhiều hơn tất cả.

Cô đưa tay lên mặt cậu rồi ôm chằm đấy cậu, Natsu cũng đưa tay qua ôm eo cô.

Cả hai ôm nhau cho đến khi:

- E hèm, đáng lí ra chúng ta ko nên đến đúng lúc này để phá vỡ tình cảm của "hai vợ chồng son" người ta nhỉ Jella?

Ko biết từ lúc nào mà nhóm Erza đã đến chỗ Natsu và Lucy và đã thấy cảnh tình tứ này của hai người.

Còn hai người kia thì giật mình vội buông nhau ra quay mặt đi chỗ khác với cái mặt đỏ bừng.

Những người còn lại thì đứng nhìn rồi cười thút thít.

- Erza à, em xem đi tại em mà đã phá cảnh tình cảm của hai đứa nó rồi kia kìa.

Hai người bọn nó đang rất 'âu iếm' với nhau mà em lại....

Jella 'vô tình' cho thêm tí dầu vào lời nói của Erza khiến cho những người khác ko nhịn được mà phá lên cười làm hai kẻ kia chỉ muốn đi tìm cái lỗ mà trốn cho đỡ xấu hổ.

Trong khi những người lớn thì phá lên cười bỏ mặt hai cậu nhóc 'ngây thơ ' thì chỉ biết đứng một bên mà thở dài:

- Haizzz..... người lớn thì toàn nói về chuyện tình cảm gì đó ko à.

Báo hại những đứa trẻ như tụi mình phải nhức cả đầu phải ko Zevis?

- Ừ cậu nói đúng lắm đấy Reiki.

Reiki đứng mà nhìn ba mẹ mình cứ nói về chuyện tình cảm của hai người kia thì phán một câu để dẹp cái bầu không khí này.

- Chứ ko phải cả hai đứa đều "thích" Nova và định khi nào đó sẽ "tỏ tình" với con bé sao?

Jella hiểu đứa con trai mình đang muốn nói gì và cũng đưa ra một câu làm cả hai đứa đỏ tím mặt.

- Thôi được rồi.

Chúng ta mau về hội đi kẻo m.n trong hội lo lắng đấy.

À mà còn nữa, chìa khóa của em này Lucy, chị tìm được nó trong một cái hộp.

Erza hiểu tình hình hiện nay nên tìm cách giải vây cho đứa con trai của mình và cũng đang muốn giúp hai cái người đang đỏ mặt đằng kia.

- À, cảm ơn chị Erza.

Lucy nhận đấy chùm chìa khóa từ tay Erza rồi cùng Natsu đứng dậy để cùng m.n quay về hội.

- Cùng về hội thôi nào, nhanh nhanh để còn tổ chức đám cưới của hai đứa tụi nó nữa chứ, phải ko?

Zeref nãy giờ im lặng lên tiếng, làm m.n lại có thêm một trận cười còn hai người kia vì quá xấu hổ nên đã bỏ chạy từ đời nào rồi.

Sau rằng vài tiếng cuối cùng họ cũng đuổi kịp cặp đôi kia.

Cả bảy người hiện đang đứng trước cửa hội quán Fairy Tail.

Vừa mới bước vào cửa thì cả bọn đã bị một đám nữ ôm chằm lấy Lucy khiến cô và m.n bị nghẹt thở.

Một lúc sau may nhờ có đại tỷ Erza lên tiếng mới có thể dẹp được sự bon cheng của những người trong hội.

Họ vô cùng lo lắng cho Lucy, ăn ko vô ngồi ko yên, nhiều người thì phát bực phá bàn phá ghế, thậm chí họ còn muốn phá cả hội nữa cũng may là đã bị Laxus và Mira cho một trận hiện đang nằm yên trên giường.

Tất cả cũng chỉ vì họ ko muốn mất cô thêm một lần nào nữa.

Đang cùng m.n vui vẻ nói chuyện thì từ ngoài cửa hội bỗng xuất hiện của một người phụ nữ lớn tuổi có mái tóc vàng giống Lucy.

- Ko ngờ lâu năm ko gặp mà Fariy Tail vẫn luôn vui vẻ và quậy phá hết mình như vậy nhỉ!?

Đó là Anna Heartfilia, tổ tiên của Lucy.

Theo sau mà là hai đứa bé một trai một gái, đứng nhấp ngó ngoài cửa.

- Cô Anna, tại sao cô lại đến đây vậy?

Lucy vui mừng chạy lại ôm Anna, những người khác cũng ngạc nhiên nhưng rồi cũng vui vẻ mời bà vào chơi, ko ai chú ý tới cặp con nít ở ngoài cửa cho tới khi:

- Bà Anna ơi!

Một trong hai đứa trẻ lên tiếng, lúc bấy giờ m.n trong hội mới chú ý tới bọn chúng.

Đó là một cặp trai gái, khoảng 2 - 3 tuổi gì đó.

Một cậu nhóc có mái tóc vàng dựng đứng như nắng mai, khuôn mặt thì khá giống Natsu từ cái mũi cao tới đôi mắt đen tinh nghịch.

Còn cô bé gái thì có mái tóc hoa anh đào xả tự do chỉ cột một ít tóc cao bên phải, có khuôn mặt và đôi mắt chocolate giống Lucy.( m.n đoán hai đứa trẻ này là ai!?)

Trong khi ai ai cũng ngạc nhiên về ngoại hình của bọn trẻ thì nghe thấy tiếng Lucy:

- Luna, Nash, tại sao hai con lại ở đây?

Hai đứa trẻ đó nhìn cô một hồi rồi chạy lại ôm cô mà nước mắt nước mũi tèm lem.

Và điều m.n ngạc nhiên tới sốc ko thể nói nên lời đó là khi nghe hai đứa bé đó gọi Lucy bằng:

- Mẹ.....

M.n trong hội như hóa đá tại chỗ và rồi nhìn Lucy bằng con mắt ko hiểu sự đời là gì.

Natsu là người cố lấy đại bình tĩnh nhất hỏi cô nhưng trong lòng lại có một nổi buồn nào đó mà cậu cũng ko biết:

- Lu...Lucy à.

Hai đứa này là ai vậy?

Em biết hai nhóc này sao?

Tại sao hai đứa này lại gọi em là mẹ?

Bây giờ Lucy mới giật mình quay lại nhìn m.n ai cũng kinh ngạc nhìn cô thì chỉ mỉm cười nhẹ nói:

- À, giới thiệu với m.n, đây là con em, cả hai đứa.
 
[Nalu] (Fairy Tail) Nổi Đau Của Anh Và Em
HẠNH PHÚC TRỌN VẸN


- Đây là con em.

Chỉ một câu nói của Lucy mà khiến cả hội như muốn chết lặng tại chỗ, chỉ còn nghe thấy tiếng cười nhẹ của Anna.

5s....

10s...

59s....

1'sau...

- CÁI GÌ?

- LUCY EM CÓ CON KHI NÀO?

- TẠI SAO EM LẠI CÓ CON?

KO PHẢI EM NÓI EM BỊ VÔ SINH SAO?

- LUCY, CHUYỆN NÀY LÀ THẾ NÀO?

- LUCY, EM GIẢI THÍCH COI!?

- .....

Nhờ vào tiếng la hết sức "nhẹ nhàng" được phát ra từ hội quán Fairy Tail đã khiến cho những chú chim đang bay trên trời bị gãy cánh, chó mèo chạy toán loạn và rụng lông vì hoảng sợ, người dân thì được một phen đứng tim, nhà cửa thì đổ rầm rầm(hơi quá).

Và cứ thế một đống câu hỏi cứ dồn dập vào người Lucy làm cô cảm thấy bất đầu chống mặt, Anna thấy thế thì lên tiếng cố trấn an m.n lại:

- M.n à, m.n bình tĩnh lại đi.

Hãy để Lucy giải thích cái đã.

Nhờ câu nói của Anna mà m.n đã bình tĩnh lại phần nào nhưng ai trong hội cũng đang nhìn Lucy mong có được câu trả lời từ cô.

À, nếu m.n muốn hỏi Natsu sẽ như thế nào khi nghe được tin này thì xin nói luôn.

Hiện tại cậu ta đang "đấu tranh" tư tưởng trong thâm tâm mình, và cuộc "tranh cải" của cậu ta như sao:

" Thật ko ngờ Lucy lại là người hai mặt như thế.

Rõ ràng là cổ nói yêu mình và sẽ lấy mình thế mà lại đem con của người khác về hội mà còn có thể cười tươi như thế nữa chứ.

Đúng là ko biết xấu hổ mà."

" Nhưng mà nếu nhìn kĩ lại thì hai đứa trẻ đó có khá nhiều phần giống mình như mái tóc hồng của cô bé và khuôn mặt lúc nhỏ của mình của cậu bé.

Có khi nào đó là con mình ko?"

" Ko thể nào, chẳng phải con mình và cổ đã mất từ ba năm trước rồi sao vã lại đứa con trong bụng Lucy lúc đó là con gái mà.

Còn hai đứa bé đó vừa nhìn là đã biết đa song sinh rồi.

Chắc chắn ko phải con mình."

" Nhưng nếu đó là con mình thì sao vì nhìn là biết hai đứa nó khoảng chừng ba tuổi và đó là khoảng thời gian Lucy đang mang thai."

" Nhưng nếu đó là con mình và cổ thì tại sao Lucy lại ko cho mình biết?"

" Cách tốt nhất là phải hỏi cổ mới được."

Sau một hồi 'tranh cải' trong thâm tâm xong thì cậu bước lại gần chỗ Lucy đang bị m.n quay quanh với hàng đống câu hỏi, định hỏi cô hai đứa bé này là con ai thì lại bị ai đó cướp lời trước:

- Lucy này, vậy ruốc cuộc hai đứa trẻ này là con của con và của ai vậy?

Và người đó ko phải ai khác mà chính là Ngài Hội Trưởng Đệ Nhất - Mavis, và đó cũng là câu hỏi hiện nay của m.n nhất là Natsu.

Về phần Lucy thì chỉ cười nhẹ vút xoa mái tóc vàng của cậu nhóc trai rồi lại quay qua nhìn "những con người cực kì tò mò" về thân phận của hai đứa bé này, cô nói trong niềm vui ko tả của bản thân mình:

- M.n thấy hai đứa này giống ai thì là con của người đó.

Cô nói xong thì trong hội đã bất đầu có những tiếng bàn tán xôn xao.

- Nè hai cái đứa đó là con ai nhỉ?

Tôi thấy chúng quen quen lắm!

- Ừ, tôi thấy cả hai đứa đó giống giống ai đó!

.....

Và cứ thế cho đến hơn 5' sau mà m.n vẫn chưa biết được hai đứa con của Lucy là con của ai làm cô thở dài chán nản.

Trời ạ!

Tại sao hội của cô lại có thể ko biết hai đứa này là con ai được chứ?

Bộ nhìn ko ra sao?

Ko chịu nỗi, cô định nói ra cho xong thì lại bị Levy cướp lời(hai anh chị nhà này luôn bị người khác cướp lời nhỉ!??):

- Là Natsu.

Hai đứa trẻ này nhìn rất giống Natsu.

Chắc chắn chúng là con của cậu và Natsu đúng ko Lucy?

Câu nói của Levy làm m.n bất ngờ liền quay qua nhìn Natsu sau đó lại xoay qua chỗ Lucy thì thấy cô đang mỉm cười gật đầu nhẹ.

Rồi....

1s...

2s...

3s...

- WOW!

TUYỆT QUÁ!

LUCY CÓ CON VỚI NATSU KÌA M.N ƠI!

- HAY QUÁ ĐI!

VẬY LÀ TỪ GIỜ NATSU KO CÒN CÔ ĐƠN NỮA RỒI!

- ĐÚNG LÀ CHA NÀO CON NẤY, HAI ĐỨA NÓ GIỐNG NATSU NHƯ VẬY MÀ KO AI NHẬN RA!

- TẠI DO CẬU NGỐC CHỨ SAO NỮA.

HAHAHA......

Hội Fariy Tail hiện giờ như một cái chợ vỡ, và bất đầu có thêm một đống câu nói câu nói của m.n dành cho cặp "cha mẹ mới" này cho tới khi:

- TẤT CẢ CÁC NGƯỜI IM HẾT COI.

Vâng chỉ một câu nói vô cùng "nhỏ nhẹ" của đại tỷ Erza làm một cái hội đang vui vẻ nói cười bỗng nhiên lặng thinh ko một tiếng động.

Lúc bấy giờ hai nhân vật chính của chúng ta người thì đang xỉu lên xỉu xuống vì những lời nói hết sức "nhẹ nhàng" của m.n còn người kia thì...

ừm, nói sao nhỉ, à , đang cố gắng bình tĩnh để ko phải "bốc hỏa" mọi thứ xung quanh (chắc các bạn biết là ai rồi chứ!!).

Thấy hội đã im lặng ko còn ngốn ngáo lên nữa và thấy Natsu đang cố gắng "hạ hỏa" thì Mavis nhẹ nhàng đi lại chỗ Lucy hỏi:

- Ta có chuyện muốn hỏi con, Lucy.

Ý con hai đứa trẻ này là con của Natsu và con sao?

Nhưng ko phải con nói con bị vô sinh rồi sao?

Mà hình như hai đứa này bằng tuổi với đứa bé trong bụng con năm xưa đúng ko?

Nếu đúng thì tại sao con lại ko nói gì cho m.n biết về hai đứa trẻ này?

Lucy à, con ruốc cuộc con bao nhiêu chuyện giấu m.n vậy?

Và thế là Bà Đệ Nhất đã tuông một lèo câu hỏi hỏi Lucy làm cô muốn té ngửa.

Trấn an bản thân và cố mỉm cười nói:

- Nếu m.n đã muốn biết thì em sẽ kể, với lại em chờ cho mọi chuyện đã êm xuôi hết thì mới định giới thiệu hai đứa này cho m.n biết.

Chuyện này nói ra thì phải kể lại vào ba năm trước, lúc biết tin đứa bé trong bụng em ko sao em đã có phần rất ngạc nhiên.

Ngã cao như vậy mà ko chết đã là kì tích lắm rồi, nào ngờ cả đứa bé trong bụng cũng ko sao.

Rồi cho tới khi sinh em càng bất ngờ hơn nữa, đáng lí ra chỉ có một mà khi sinh lại là hai đứa khiến em bị một phen kinh ngạc.

Cho tới khi em vô tình đọc được trong một cuốn sách có nói về tình trạng của em thì em mới hiểu ra mọi chuyện.

Thì ra là do đứa bé đã có sẵn thuật hồi sinh trong người nên mới ko bị làm sao còn việc tại sao lại có thêm một đứa thì tới giờ em cũng ko biết.

Nhưng em cũng ko bận tâm lắm vì có thêm một đứa sẽ có thêm niềm vui mà, đúng ko?

Cô nói xong thì ngồi xuống ôm hai đứa con của mình.

Bây giờ thì m.n đã hiểu ra mọi chuyện, tất cả cùng nhau định mở tiệc ăn mừng thì nghe được một giọng nói buồn của một người mà từ đầu tới giờ chưa thấy lên tiếng(bị người khác cướp lời hết rồi đấy gì nói giờ):

- Lucy à, em cho anh hỏi chuyện này, chẳng phải em đã nói con của chúng ta đã chết rồi sao?

Sao giờ lại nói là còn sống và có những hai đứa vậy?

Chẳng lẽ em ko tin anh và m.n nên mới nói con chúng ta mất rồi sao?

Và giọng nói đó là của Natsu, giọng cậu mang đầy sự buồn bã và thê lương khiến m.n trong hội khi nghe cũng cảm thấy một chút gì đó sự ân hận trong người.

Bỗng nhiên má phải của cậu lại đau khiến cậu khẽ rên lên một tiếng, nhìn xuống thì thấy Lucy đang nhéo má cậu mà còn phòng má tức giận trong đáng yêu vô cùng.

- Này, em nói với anh và m.n là con của chúng ta chết hồi nào?

Đừng có mà tự suy diễn ra rồi nói mấy lời xui xẻo đó.

Và chẳng phải em đã nói là khi nào mọi chuyện đã ổn định lại thì em mới giới thiệu bọn trẻ cho m.n biết rồi sao?

Chỉ tại anh thôi còn tránh ai, lúc em quay về anh chỉ toàn tìm cách tránh né em thử hỏi làm sao em có cơ hội để mà nói ra chứ?

Rồi sau đó lại có một đống chuyện xảy ra thì đấy đâu ra thời gian mà em kể cho m.n nghe.

Cô tức giận nói thẳng vào mặt cậu với vẻ bất bình làm cậu và m.n phải á khẩu.

Ờ he, trước giờ Lucy có nói gì về con cô đâu, chỉ nói cô bị vô sinh chứ chưa bao giờ nói chuyện gì về đứa bé cả, chỉ là do họ tự suy nghĩ nhiều thôi.

Natsu nghe xong từng câu từng chữ từ Lucy thì vui vẻ vô cùng liền ôm chằm lấy cô và rồi lại quay qua hai đứa con của mình:

- Chào hai con, hai con biết ta là ai ko?

Đột nhiên lại bị hỏi vậy khiến cậu bé trai có chút sợ sệt liền núp sau lưng cô bé gái, còn con bé thì lại nhìn Natsu bằng con mắt ngạc nhiên và hiểu chuyện nói:

- A, chú có phải cha của bọn con ko?

Con nghe mẹ Lucy nói cha bọn con có mái tóc hoa anh đào giống con và khuôn mặt thì lại tựa như Nash, và cha con còn có một cái khăn choàng hình vẩy rồng nữa.

Hình như cha con tên là Nat...nat...

- Natsu Dragneel, và đó chính là tên ta, ta chính là cha của hai con.

Con giỏi lắm con gái, chắc cái tính thông minh này là từ mẹ Lucy của con phải ko?

Natsu vừa nói vừa xoa xoa đầu cô bé, còn hai đứa trẻ khi nghe người đang đứng trước mặt chúng là cha mình mở to mắt ngạc nhiên, quay qua nhìn Lucy thì thấy cô đang mỉm cười gật đầu làm hai đứa khóc òa lên ôm đấy Natsu.

Hiện giờ trong hội chỉ còn nghe được tiếng khóc của bọn trẻ con và vài giọt nước mắt vui mừng của người lớn.

- Con sao vậy Storm?

Juvia để ý hỏi khi thấy đứa con trai lớn của mình cứ nhìn chằm chằm vào Luna(con gái lớn của Natsu) mà ko chớp mắt.

- Cậu ấy dễ thương quá!

Thằng bé nói mà làm m.n xung quanh ko khỏi bất ngờ, đừng có nói là một thằng nhóc mới ba tuổi mà đã biết thế nào là yêu rồi nhe?

Ko thèm để ý đến những người đang nhìn mình, Storm tiến tới chỗ Luna và nắm tay cô bé nói:

- Chào cậu, cậu tên gì?

Mình tên Storm, làm bạn với mình được ko?

- Á, đồ biến thái.

Luna ko thề để ý nghe Storm nói gì chỉ chú ý tới việc cậu nhóc chỉ mặc một chiếc quần lùi khiến cô nhóc đỏ mặt.

Rồi từ lúc nào mà Storm đã bị Nash(con trai của Natsu) dùng lửa rồng đánh bay ra xa.

Cậu nhóc này tuy nhìn có vẻ nhút nhát nhưng khi ai mà đụng đến Luna thì cậu sẵn sàng cho kẻ đó đi gặp Diêm Vương( vì cậu ta là một người cuồng chị gái mình mà).

Sau khi đánh Storm bay ôm bức tường hội cậu dỗi dạt lớn tiếng nói:

- Tránh xa chị Luna ra thằng biến thái kia.

- Mày gọi ai là biến thái hả thằng đầu lửa kia.

Storm sau khi bị đánh bất ngờ thì nổi quạo, dùng băng thuật mà đánh nhau với Nash.

- Tao nói mày đó thằng não băng.

Vậy là hai chú nhóc lửa và băng đã bay vào đánh nhau mặc cho những con mắt kinh hoàng của m.n, tất cả đều có cùng một suy nghĩ như nhau:" Wow, đúng là cha nào con nấy, y chang nhau!!"

Và thế là một ngày đầy niềm vui và tiếng cười lại đến với Fariy Tail.

Một tuần sau.

Một lễ kết hôn được tổ chức tại Thánh đường Chaldean do Fairy Tail làm trang trí.

Trên thánh đường, có hai bóng người một nam một nữ, và một linh mục đang làm lễ.

- Natsu Dragneel, con có đồng ý lấy cô gái này làm vợ ko?

- Con đừng ý.

- Lucy Heartfilia, con có đồng ý lấy chàng trai này làm chồng ko?

- Con đồng ý.

- Ta tuyên bố hai con đã là vợ chồng.

Bây giờ hai con có thể đeo nhẫn cưới cho nhau được rồi.

Cả hai cùng trao chiếc nhẫn cưới cho nhau rồi nhìn nhau, đúng vậy hôm nay là đám cưới của Natsu và Lucy.

Natsu thì mặc một bộ vest trắng choàng chiếc khăn vẩy rồng như mọi ngày, Lucy thì lại mặc trên người bộ đồ áo cưới trắng tinh khôi, cầm trên tay là một bó hoa hồng đủ màu.

(Natsu choàng thêm chiếc khăn nữa nhé!)

Cả hai cùng trao cho nhau một nụ hôn ngọt ngào và rồi đi xuống tiếp khách.

Đám cưới của họ mời rất nhiều người ở các bang hội khác đến nên việc quậy phá banh cái Thánh đường là một chuyện hết sức ngẫu nhiên.

Và cuối cùng, đã đến thời khắc mà các cô gái mong chờ(chắc chủ yếu chỉ có các cô gái các hội khác thôi chứ còn các cặp đôi trong Fairy Tail thì đều đã kết hôn và có con hết rồi), thời điểm ném hoa và bắt được bó hoa để trở thành cô dâu kế tiếp.

Lucy đưa bó hoa lên cao và ném, ai ai cũng tranh nhau dành bó hoa và điều m.n ko ai ngờ tới là bó hoa cô dâu lại được rơi vào tay của một thằng nhóc, là thằng nhóc đó, và đó ko ai khác chính là Storm Fullbuster con trai lớn của Gray.

Đối với một đứa trẻ và đặc biệt là một thằng nhóc thì bó hoa cô dâu chẳng có ý nghĩ gì với chúng cả.

Nhưng ko hiểu sao mà thằng nhóc này lại cầm bó hoa trong tay đi đến trước mặt Luna và tặng cho cô bé trước sự ngỡ ngàng đến bàng hoàng của m.n:

- Tặng cậu này Luna.

Cô nhóc cũng ko hiểu chuyện gì chỉ nhận bó hoa vì hoa rất đẹp và ngay đập tức Storm đã bị Nash đánh một trận vì tội dám dành chị của cậu ta(bó tay).

Và thế là hai cậu nhóc lại bất đầu trận đấu của lửa và băng.

Còn những người lớn khác thì lại đứng một bên tủm tỉm cười và cùng có chung một suy nghĩ về tương lai sau này:" Tương lai của lũ trẻ Fariy Tail sẽ rất đáng được mong đợi đây!!"

____________________

11 năm sau.

Tại một ngôi nhà nhỏ, trong một gia đình pháp sư phá phách nhất xóm làng.

- Thưa ba mẹ tụi con đi đây.- Đó là tiếng của một cô gái tóc hồng khoảng 14 tuổi đang chạy ra cửa.

- Chị Luna chờ em với.- Theo sau cô là một cậu trai tóc vàng bằng tuổi đang vội vã chạy theo.

- Luna, Nash, hai đứa đi làm nhiệm vụ nhớ phải cẩn thận nhe.

Lucy từ trong nhà chạy vội ra bảo hai đứa con sinh đôi của mình cẩn thận rồi lại chạy vô nhà cố đánh thức ông chồng tham ngủ đang nằm ngủ say sưa trên giường.

Cô nhẹ nhàng đi tới thì bất ngờ bị cậu nắm tay kéo mạnh xuống giường.

- Anh đang làm gì vậy Natsu?

Lucy cố vùng vẫy, nhưng Natsu càng nắm chặt hơn.

- Cùng em tận thưởng hạnh phúc trọn vẹn của đôi ta.

- Anh quên là anh đã từng làm em đau khổ như thế nào sao?- Cô nói rồi đưa bàn tay phải có hai vết sẹo chéo nhau ra trước mắt anh.

- Và anh cũng đã từng khổ sỡ trong một thời gian ko có em rồi còn gì.- Cậu nắm đấy tay cô và để lên ngực trái nơi trái tim cậu đã từng vì mất cô mà chết.

- Nói tóm lại là hai ta đều đau khổ.

- Ừm, đúng vậy.

- Nỗi đau của anh và em.
 
[Nalu] (Fairy Tail) Nổi Đau Của Anh Và Em
Đôi Lời Của Tác Giả


Xin lỗi vì tập cuối mình đăng hơi lâu vì thời gian viết tập này là trong khoảng hai mươi mấy tết( các bạn cũng hiểu mà đúng ko?) Khi viết xong thì tự nhiên cái điện thoại mình nó dở chứng khiến mình ko thể đăng được.

Đúng là làm người khác phải bực mình mà.

À nhân tiện mình cũng có vài truyện đã đăng, nếu các bạn rảnh thì nhớ coi cho mình vui nhé.

Nói là truyện chứ thật ra chỉ là vài cái oneshot mình viết cho có lệ thôi.

Đây là lần đầu tiên mình viết truyện nên có nhiều sai sót và nhiều chi tiết ko được hay nhưng cũng mong m.n thông cảm và ủng hộ cho.

À còn nữa, tuy có hơi sớm nhưng:

" Chúc Mừng Năm Mới "
 
Back
Top Bottom